[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Đm- Đang Edit) Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét - Nhật Canh Thiết Tử
Chương 41+42
Chương 41+42
Chương 41: Em trai ở đâu ra?
Tác giả: Nhật Canh Thiết Tử - Edit: Kaorurits.
Giang Yển nhẹ nhàng vỗ lưng Chúc Lê, lắng nghe những lời thủ thỉ lộn xộn xen lẫn nỗi nhớ nhung và tủi thân của cậu.
Điều này còn tuyệt vời hơn cả viễn cảnh tốt đẹp nhất mà hắn từng tưởng tượng.
A Lê không quên hắn, cũng không oán trách hắn.
Mọi thứ dường như vẫn y nguyên như cũ, giống hệt những ký ức vui vẻ, mềm mại của mười năm về trước.
Hắn thậm chí muốn thời gian ngưng đọng lại lâu hơn một chút, để được sống lại những ngày tháng vô lo vô nghĩ thời niên thiếu.
Thế nhưng, đời không như mơ, luôn có những kẻ kém tinh tế thích chạy tới phá đám không đúng lúc.
"Nghe đồn cậu ôm một thiếu niên chạy vào bệnh viện, còn lo sốt vó lên, lúc nghe tin tôi suýt nữa thì cười bò..."
Trình Phong đẩy cửa phòng bệnh bước vào, đang định cà khịa vài câu thì ngẩng lên thấy cảnh hai người đang ôm nhau thắm thiết.
Lời chưa kịp nói hết đã nghẹn lại trong họng, cả người y đứng hình.
Y giữ chức chủ nhiệm khoa trung y tại Bệnh viện số 1 Tô Thành, lại hay chém gió với mọi người Giang Yển là cháu trai mình, nên nhân viên trong viện không ít người biết mặt Giang Yển.
Thấy tình huống lạ đời này, kiểu gì chả có người chạy tới chỗ Trình Phong hóng hớt.
Vốn dĩ hôm nay Trình Phong không có lịch trực, nghe tin thì tưởng mọi người đùa.
Sau đó vì tò mò và muốn xem kịch hay nên mới mò tới, ai ngờ vừa vào cửa đã đụng phải cảnh tượng creepy này.
...
Đây vẫn là cái tên Giang Yển mà y quen biết sao?!
Không phải nói bệnh nhân còn chưa tỉnh à?
Thế cái màn ôm ấp sướt mướt này là làm cái gì?!
Chúc Lê vốn định khóc thêm một lúc nữa, nhưng nghe thấy giọng người lạ liền ngại ngùng, không dám làm nũng như hồi bé.
Giờ cậu đã là đại phu có tiếng tăm rồi, trước mặt người ngoài vẫn cần giữ thể diện, nên cậu xấu hổ rụt đầu trốn ra sau lưng Giang Yển, muốn lau nước mắt.
Nhưng cậu quên béng mất là hiện tại cả hai tay đều phế, không cử động được, đành phải giương đôi mắt ầng ậc nước nhìn Giang Yển chờ cứu viện.
Giang Yển chẳng buồn để ý đến kẻ không mời mà đến này.
Hắn thong thả lấy khăn giấy lau khô mắt cho Chúc Lê, xong xuôi mới ném cho Trình Phong một cái liếc mắt lạnh tanh: "Hình như tôi đâu có đăng ký khám khoa Trung y."
Ý là: Ông tới đây làm cái gì?
Biến đi.
"..."
Mặt Trình Phong đen sì, đặc biệt là khi nhìn thấy người nấp sau lưng Giang Yển thì càng đen như đáy nồi.
Hiếm khi y ra dáng bậc cha chú, gắt gỏng hỏi: "Cậu bị cái gì thế hả?
Người này là ai?"
Trước kia y cứ lo thằng nhóc này mắc chứng vô cảm, chẳng có tí hơi người nào, y còn từng phải tự đi hỏi một bác sĩ tâm lý quen cho nó.
Bây giờ đùng cái chuyển sang thích con trai là sao?
Giang Yển nhíu mày, đáp gọn lỏn: "Em trai."
Trình Phong: "..."
Giang Minh Huy biết ổng đẻ rớt cho cậu một đứa em trai lớn tướng thế này không?
Chúc Lê nghe Giang Yển giới thiệu mình thì khoái chí lắm, tự tin hẳn lên.
Cậu không nhịn được thò đầu ra từ sau lưng Giang Yển, nghiêm túc tự giới thiệu với cái người ăn mặc kỳ quặc kia: "Chào chú, ta tên là Chúc Lê, là em trai của Giang Yển ca ca, cũng là bạn tốt nhất của ca ca."
Chắc là tốt nhất... nhỉ?
Chắc chắn là tốt nhất rồi!
A Lê tốt với ca ca nhất, ca ca đi rồi chắc chắn sẽ không tìm được người bạn nào tốt hơn A Lê đâu!
"..."
Trình Phong đầy vạch đen trên trán, hạ giọng gầm gừ với Giang Yển: "Nó bao nhiêu tuổi rồi?
Đủ tuổi thành niên chưa?!
Cậu bắt đầu biến thái giống ba cậu từ bao giờ thế?"
Chúc Lê là ca nhi, vóc dáng nhỏ gầy hơn đàn ông bình thường, mặt mũi lại non choẹt, nhìn từ góc độ của Trình Phong thì đây chẳng khác gì một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi.
Giang Yển: "..."
Trong đầu tên này chứa toàn mấy thứ rác rưởi gì không biết?
Giang Yển còn chưa kịp nói gì, Chúc Lê đã xù lông khi nghe có người nói xấu Giang Yển ca ca là biến thái.
Dù không hiểu lắm tại sao người kỳ quặc này lại hỏi thế, nhưng cậu vẫn không phục đáp trả: "Ta mười chín rồi."
Đã sớm là người lớn rồi nhé.
Mười chín à, mười chín thì cũng đỡ...
Đỡ cái khỉ mốc!
"Cậu thích con trai thật à, hay là vì muốn trả thù Giang gia mà bắt đầu bất chấp thủ đoạn?"
Trình Phong hít sâu một hơi, ngờ vực nhìn Giang Yển.
Y tự nhận mình là một trong số ít người thân thiết với Giang Yển, nhưng chưa bao giờ thấy bên cạnh cậu ta xuất hiện ai.
Không trách y nghi ngờ Giang Yển lại nghĩ ra chiêu trò gì quái đản để chọc tức Giang Minh Huy.
"...
Đều không phải."
Giang Yển lười giải thích, cau mày đuổi khéo: "Chú còn việc gì không?
Không có việc gì thì đừng làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi."
Trình Phong: "..."
Ha hả, không phải thì việc gì cậu vội vàng đuổi người như thế?
Chúc Lê cảm thấy cái người này quái đản hết sức, lại còn nói xấu Giang Yển ca ca, nên cậu lơ đẹp luôn.
Chỉ là cậu khẽ nhíu mày, hơi nâng tay trái lên, khó chịu nói: "Ca ca, tay đau."
Giang Yển cúi đầu nhìn, thấy kim tiêm đã bị lệch, vội vàng gọi giật cái kẻ đang đứng rảnh rỗi ở cửa vào: "Chú lại đây, cắm lại kim cho em ấy đi."
"...
Giờ mới biết tìm tôi à?"
Trình Phong trợn trắng mắt.
Giang Yển không thèm nói nhảm: "Chú có biết làm không?
Không biết thì đi gọi y tá giúp tôi."
"...
Tôi, biết!"
Trình Phong nghiến răng ken két.
Tốt xấu gì y cũng là chủ nhiệm, tuy chuyên về Trung y nhưng kỹ thuật tiêm truyền cơ bản này làm sao mà không biết được chứ?
Chúc Lê dựa vào người Giang Yển, thấy Trình Phong rút cây kim từ mu bàn tay mình ra rồi lại định chọc tiếp vào, sợ quá vội rụt tay lại, mặt đầy vẻ kháng cự.
Giang Yển khựng lại, kiên nhẫn giải thích: "Chú ấy là đại phu.
Cây kim này đưa vào mạch máu, truyền thuốc từ bình kia vào cơ thể em, như vậy bệnh của A Lê mới mau khỏi."
Chúc Lê trưng ra vẻ mặt "Anh có lừa em không đấy?", bản thân cậu cũng là thầy thuốc, sao chưa từng nghe qua cách chữa bệnh kiểu này bao giờ?
Nhưng vì tin tưởng tuyệt đối vào Giang Yển, cậu vẫn dũng cảm chìa tay ra, mắt vẫn cảnh giác trừng trừng nhìn Trình Phong.
Nếu là giả, nếu tên lang băm này dám lừa Giang Yển ca ca, lát nữa cậu sẽ vạch trần hắn ngay.
"..."
Trình Phong cuối cùng cũng thấy có gì đó sai sai.
Đến đứa trẻ lên bảy còn biết truyền nước biển là gì, sao cậu thiếu niên tên Chúc Lê này lại ngơ ngác thế?
Chẳng lẽ bị ngốc?
Rõ ràng mồm miệng lanh lợi, mắt sáng thông minh, nhìn đâu giống người thiểu năng...
"A Lê trước giờ toàn ở trong nhà, ít đi xa, nhiều thứ chưa từng thấy bao giờ."
Không muốn để Trình Phong suy diễn linh tinh, Giang Yển hiếm hoi chủ động giải thích một câu.
"..."
Không đi xa bao giờ thì cũng đâu đến mức mù tịt kiến thức cơ bản thế chứ.
Hay là nói, đây cũng là một đứa trẻ bị gia đình ghét bỏ, bị nhốt biệt lập từ bé?
Cho nên sự quan tâm đặc biệt của Giang Yển thực ra là do đồng bệnh tương liên?
Chẳng biết não bổ ra cái kịch bản cẩu huyết gì, nhưng Trình Phong bớt nóng nảy hẳn, động tác tay cũng nhẹ nhàng hơn.
Kim tiêm vừa đâm vào da hơi nhói một chút, một lát sau thì ổn.
Nhưng nhìn nước thuốc từ bình treo chảy qua dây nhựa đi vào cơ thể mình, Chúc Lê vẫn thấy ghê ghê, người run nhẹ nhưng vẫn cố gồng mình không cử động.
"A Lê không sợ."
Giang Yển nhận ra sự căng thẳng của cậu, vỗ nhẹ lưng trấn an, rồi lườm Trình Phong cháy mắt.
Trình Phong: "..."
Y trêu ai chọc ai chứ hả?
Hết chương 41.
~~~~~~
Chương 42: A Lê không tức giận nha
Tác giả: Nhật Canh Thiết Tử - Edit: Kaorurits.
Cũng may trước khi Chúc Lê tỉnh, hai chai nước biển đã truyền xong, chai còn lại chỉ còn khoảng một nửa nên chẳng mấy chốc là hết.
Trình Phong nán lại thêm chút để quan sát cậu thiếu niên kỳ lạ này, tiện thể giúp rút kim truyền dịch luôn.
Liếc qua cánh tay phải bị gãy của Chúc Lê, trong lòng y thắc mắc không biết có phải bị bạo hành gia đình không.
Trình Phong tốt bụng nhắc nhở: "Tay phải cậu bị gãy xương, tốt nhất đừng cử động lung tung."
"Ta biết rồi."
Chúc Lê cúi đầu lí nhí đáp.
Cậu cũng là đại phu, tự cảm nhận được tay phải mình không ổn chút nào.
Chắc là gãy lúc giằng co với Lý Tuấn Hào rồi.
Người xưa có câu ‘thương gân động cốt một trăm ngày’, phen này chắc cậu phải nghỉ khám bệnh một thời gian dài đây.
"Được rồi, tôi không ở đây làm kỳ đà cản mũi nữa."
Trình Phong đứng dậy, cảm nhận rõ cái sự xua đuổi từ phía Giang Yển.
Y thở dài, quay sang bảo: "Thật ra cậu chịu mở lòng với ai đó cũng tốt, miễn đừng phạm pháp là được."
Nếu thiếu niên này là người trưởng thành thì y cũng chẳng quản được.
Dù y tự coi mình như vai chú của Giang Yển vì giao tình hai nhà, nhưng y tự biết mình chưa từng giúp được gì nhiều cho sự trưởng thành của cậu ta.
Suốt bao năm qua, Giang Yển luôn phải chiến đấu một mình.
Bị Giang Minh Huy cố tình phớt lờ, cậu ta như một trò cười trong giới thượng lưu Hải Thành, chẳng mấy ai coi trọng.
Nếu cứ thế, có lẽ cậu ta sẽ bị ép cưới một cô vợ môn đăng hộ đối, rồi cả đời sống dưới cái bóng của ông ba độc tài.
Nhưng rõ ràng Giang Yển không định để ông già toại nguyện.
Cậu ta đã tự tìm lối đi riêng, phản kích mạnh mẽ, giờ Giang Minh Huy muốn kiểm soát cậu ta lần nữa cũng khó như lên trời.
Nếu ba nó còn chẳng quản được, thì người ngoài như y càng không có tư cách ý kiến ý cò về xu hướng tính dục của nó, huống hồ giờ là thời đại nào rồi.
Dù không biết thiếu niên này từ đâu chui ra, nhưng khiến Giang Yển để tâm đến thế cũng là chuyện tốt.
Nếu không, y sợ có ngày cái tên "không ham muốn gì" này sau khi lật đổ Giang gia xong sẽ tự hủy hoại luôn chính mình.
"Tôi đi đây, có việc cứ ới tôi."
Trình Phong dẹp cái thói lo chuyện bao đồng sang một bên, vẫy tay chào Chúc Lê đang tò mò nhìn mình, rồi rời khỏi phòng bệnh.
"Ca ca, chú đó là ai vậy?"
Chúc Lê nhìn theo bóng lưng Trình Phong, tò mò hỏi.
"Người quen, không thân lắm."
Trình Phong vừa ra đến cửa: "..."
Tôi mẹ nó còn chưa đi xa đâu đấy!
Cậu mô tả quan hệ của chúng ta thế à?
Nói câu nào tử tế hơn không được sao?
"Ồ."
Chúc Lê đâu biết nỗi lòng uất nghẹn của Trình Phong.
Nếu ca ca đã nói vậy thì chắc chắn là người không quan trọng rồi.
Cậu liền ghé sát vào tai Giang Yển thì thầm: "Chú đó kỳ quái thật đấy."
"Kỳ quái chỗ nào?"
"Ưm...
Ăn mặc kỳ cục, tóc tai cũng lạ, trên mắt còn đeo cái thứ gì quái dị nữa."
Trình Phong bị cận nhẹ, hay đeo kính gọng vàng nửa khung.
Nhưng trong mắt người cổ đại như Chúc Lê, trông y cứ như đang chụp cái lồng gì lên mắt vậy.
Cái thứ to đùng thế kia đặt lên mắt, nhìn thôi đã thấy vướng víu rồi.
Giang Yển thấy vẻ mặt tò mò của Chúc Lê, không nhịn được cong mắt cười: "Vậy em xem anh có kỳ quái không?"
"Ca ca đương nhiên là không kỳ quái rồi!"
Chúc Lê buột miệng đáp ngay, nhưng rồi chợt nhận ra Giang Yển ca ca cũng đang mặc y phục giống hệt cái người quái nhân ban nãy.
Đều là kiểu áo ngắn cũn cỡn, trước ngực có hàng cúc.
Còn nửa người dưới nữa, sao nhìn cứ như... mặc quần lót đi lung tung thế nhỉ...
Đã thế, tóc của Giang Yển ca ca cũng ngắn ngủn giống chú kia...
Điều này làm Chúc Lê nhớ lại hồi bé, lúc mới quen Giang Yển, anh ấy cũng mặc đồ và để tóc lạ lùng như thế.
Nhưng ở triều Khánh, đàn ông phải đến mười lăm tuổi mới bắt đầu để tóc dài búi lên.
Hồi nhỏ, nhiều bé trai cũng cắt tóc ngắn cho tiện, nên lúc đó Chúc Lê thấy bình thường.
Nhưng giờ ca ca đã lớn tướng rồi, chú quái nhân kia còn già hơn nữa, sao vẫn để tóc ngắn và ăn mặc kỳ cục thế này?
Đến lúc này, Chúc Lê mới hậu tri hậu giác nhận ra: Nơi cậu tỉnh lại không phải thôn Giang Hạ, thậm chí cũng chẳng phải Tô huyện.
Căn phòng này trắng toát, cậu chưa từng thấy bức tường nào trắng đến thế, cái giường cũng lạ, không phải gỗ, xung quanh toàn những đồ vật cậu chưa từng thấy bao giờ.
Kể cả cái bình truyền dịch lủng lẳng kia nữa, đường đường là một đại phu mà cậu còn chưa thấy bao giờ cơ mà.
Giang Yển thấy cậu bắt đầu nhận ra sự khác biệt, cũng không định giấu giếm: "A Lê, đây không phải thôn Giang Hạ.
Đây là quê hương của anh, em đã đến quê hương của anh rồi."
Chúc Lê trừng lớn đôi mắt tròn xoe, rốt cuộc cũng vỡ lẽ.
Hóa ra không phải Giang Yển ca ca đến tìm cậu, mà là cậu đã đến tìm Giang Yển ca ca!
"Hóa ra em cũng có thể đi tìm ca ca sao?
Em ngốc thật đấy, biết vậy em đã đi tìm anh từ lâu rồi."
Chúc Lê vừa vui vừa có chút bực mình bản thân.
Sao mình ngốc thế nhỉ, ca ca không tới tìm mình, thì mình cũng có thể đi tìm ca ca mà!
Sao mình không hỏi sớm xem nhà ca ca ở đâu chứ?
Nếu thế thì đâu phải xa cách suốt mười năm trời.
Giang Yển sững sờ.
Hắn cứ ngỡ khi biết sự thật, Chúc Lê sẽ giận, sẽ trách hắn không đi cứu cậu, không để tâm đến cậu.
Nhưng A Lê thì không.
Em ấy chỉ tiếc nuối vì không thể đến tìm hắn sớm hơn, chỉ buồn vì đã bỏ lỡ mười năm ấy.
Dường như em ấy chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ giận dỗi hắn cả.
Ngón tay Giang Yển khẽ động, cuối cùng thuận theo lòng mình xoa xoa mái đầu xù của cậu.
Sao trên đời lại có đứa ngốc chẳng biết giận dỗi là gì thế này.
Cũng may, hắn không đánh mất một A Lê tốt đẹp như thế.
Giang Yển ở lại bệnh viện chăm Chúc Lê hai ngày.
Trong thời gian đó, dù Chúc Lê rất tò mò về quê hương của Giang Yển nhưng vì thương tích nên đành nằm bẹp một chỗ dưỡng thương.
Mãi đến hôm nay, khi bác sĩ cho xuất viện, Chúc Lê mới được Giang Yển dẫn đi mở mang tầm mắt về một thế giới hoàn toàn khác.
"Ca ca, y quán ở đây to khủng khiếp!"
Trời mới biết khi bước ra khỏi cổng bệnh viện, nhìn thấy tòa nhà cao tầng sừng sững kia, cậu đã sốc đến mức nào.
Trên đời này lại có ngôi nhà cao lớn, hoành tráng đến vậy sao!
Quan trọng là nó không phải hoàng cung, chỉ là một cái y quán thôi.
Vậy chỗ ở của Hoàng thượng chắc phải chọc thủng trời luôn quá?
Ngay giây tiếp theo, Chúc Lê nhìn thấy những tòa nhà thực sự chọc thẳng lên trời: "..."
Cậu nhắm tịt mắt lại, dùng bàn tay trái còn lành lặn bám chặt lấy cánh tay Giang Yển, giọng nói loạng choạng: "Giang Yển ca ca."
"Sao vậy?"
Giang Yển vẫn luôn để ý tình trạng của Chúc Lê, thấy cậu có vẻ không ổn liền hỏi ngay.
"Em...
Em hình như bị say nhà rồi."
Nhiều... nhiều nhà cao quá đi mất.
Giang Yển: "..."
Hết chương 42.
~~~~~~~
Không hiểu sao mình cứ đăng bài điện thoại thì đăng lúc được lúc không, trên máy tính lại check được là đăng rồi, nhưng lên điện thoại lại báo vẫn chưa đăng 🙁(
Wattpad bị gì vậy trời 😩