[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Chó Dữ Lâu Năm
Chương 80
Chương 80
Mùa đông năm đó Trì Sính không về, Đào Hiểu Đông thậm chí còn cố ý đi công tác vòng qua Bắc Kinh một chuyến, nhưng Trì Sính vẫn không về cùng anh, nói là đã tìm được việc làm thêm, đã hẹn trước rồi.
Lúc ăn Tết Trì Sính chuyển cho Đào Hiểu Đông một khoản tiền, nói là tiền mừng tuổi.
Đào Hiểu Đông chuyển lại cho anh một khoản, kèm tin nhắn: Anh và anh Thang cho, lần sau nghỉ nhớ về nhanh đấy!
Lúc Trì Sính đi không mang theo gì cả, Đào Hiểu Đông cứ dúi cho hắn một cái thẻ, trong đó có một khoản tiền lớn.
Hôm Giao thừa Đào Hiểu Đông gọi video cho Trì Sính, Đào Hoài Nam vốn đang ngồi bên cạnh, video vừa kết nối cậu liền lặng lẽ đứng dậy về phòng, đứng ở một góc mà dù Đào Hiểu Đông ngồi trên sô pha có xoay điện thoại thế nào cũng không quay tới được.
Trong video Trì Sính nói với Đào Hiểu Đông: "Anh, năm mới vui vẻ, cho em gửi lời hỏi thăm anh Thang."
"Vui vẻ cái nỗi gì," Đào Hiểu Đông mắng hắn, "Người ta Giao thừa đoàn viên, anh có đoàn viên đâu mà vui vẻ."
Trì Sính không tiếp lời anh, chỉ cười cười.
Sau khi tắt video, Đào Hoài Nam từ trong phòng đi ra, lại ngồi xuống cạnh anh trai.
Đào Hiểu Đông hỏi cậu: "Sao không nói với anh nhỏ câu nào?"
Đào Hoài Nam lắc đầu, nói: "Anh ấy không muốn nhìn thấy em."
"Chưa chắc đâu."
Đào Hiểu Đông nói.
Các anh đều không biết trước khi Trì Sính đi hai đứa rốt cuộc đã cãi nhau đến mức nào, Đào Hoài Nam không nói, Trì Sính càng không nói.
Đào Hiểu Đông chỉ biết hai đứa chắc chắn đã cãi nhau một trận to, nhưng anh không tưởng tượng được là to đến mức nào.
Đào Hoài Nam lại lắc đầu, khẽ nói: "Anh ấy đến nhà cũng không muốn về, vẫn còn hận em đấy."
Đào Hiểu Đông cất công đi Bắc Kinh một chuyến mà không đón được người, Trì Sính thực sự quyết tâm không muốn về.
Đào Hiểu Đông nói: "Anh em với nhau làm gì có hận với thù."
Đào Hoài Nam không nói gì, im lặng ngồi đó.
Thành phố cấm đốt pháo hoa, nhưng vẫn có người lén đốt, Đào Hoài Nam nghe tiếng đùng đoàng xa xa bên ngoài, nhớ lại những lần Trì Sính đốt cho cậu những tràng pháo hoa thật giả lẫn lộn.
Loa phát tiếng pháo hoa ngoài ban công giờ vẫn nằm trong tủ phòng họ, có lẽ đã hỏng rồi.
Mỗi lần Đào Hiểu Đông đi Bắc Kinh đều đến trường thăm Trì Sính.
Trì Sính lại cao thêm một chút, cũng rắn rỏi hơn trước.
Tóc cắt ngắn củn, thích mặc đồ tối màu, chàng trai cao gầy đã hoàn toàn lột xác thành một anh chàng đẹp trai, mang cái vẻ ngầu ngầu, hơi ngông một chút.
Đào Hiểu Đông trêu hắn: "Có phải đào hoa lắm không?
Có người yêu chưa?"
Trì Sính bị anh trai khoác vai, quay mặt đi: "Yêu đương gì chứ."
"Yêu cũng không sao, lớn rồi mà."
Đào Hiểu Đông vỗ vỗ hắn nói, "Anh không quản chuyện này đâu."
Trì Sính vẫn không quay đầu lại, tính khí khó chịu không thích nói chuyện này.
Hồi đó hai anh em đã hẹn nhau thi đại học xong sẽ tâm sự một bữa, vì đủ mọi lý do, cuối cùng không tâm sự được, sau này cũng chẳng cần tâm sự nữa.
Giờ đây hai anh em ngầm hiểu ý nhau, đều không nhắc đến chuyện muốn tâm sự năm xưa.
Đào Hiểu Đông là người giỏi giao tiếp, ra ngoài xã giao chưa bao giờ khiến người khác thấy khó chịu, nói năng chừng mực tiến lui hợp lý, những lời không hợp thời anh không bao giờ nói.
Nhưng Trì Sính không phải người ngoài, mà anh dù sao cũng là anh trai.
Hai đứa nhỏ mâu thuẫn lâu như vậy, Đào Hoài Nam chưa bao giờ cho họ nhắc đến cậu với trì Sính khi ở nhà, giờ ra ngoài rồi, trước mặt Trì Sính, Đào Hiểu Đông vẫn phải dỗ dành một chút.
Đây là lần đầu tiên Đào Hiểu Đông nhắc đến Đào Hoài Nam trước mặt Trì Sính.
Giọng điệu vẫn bình thường như đang nói chuyện phiếm, thuận miệng nhắc đến một câu: "Cũng không biết hai đứa rốt cuộc bị làm sao, anh cũng không khuyên nữa, góc độ suy nghĩ của nó đôi khi khác chúng ta.
Giận thì giận, cũng không thể nhà cũng không về chứ."
Trì Sính rõ ràng không muốn nói chuyện này, hắn khuấy khuấy cốc cà phê, quay đầu nhìn ra cửa sổ, không tiếp lời.
Đào Hiểu Đông nói: "Trong nhà đâu chỉ có mỗi nó, chẳng phải còn có anh sao, thế nào, giận dỗi đến mức ngay cả anh cũng không nhận nữa à?"
Trì Sính nhíu mày nói "Không có".
"Không có thì càng nên về nhà, phải về đi chứ.
Nghỉ lễ cứ ở lì trong trường làm gì."
Đào Hiểu Đông lại nói, "Về nhà không muốn để ý nó thì mình không để ý, nhà mình nhiều phòng thế cơ mà, mỗi đứa ở một phòng."
Trì Sính nhấp một ngụm cà phê đã bị hắn khuấy tung lên, trên mặt không chút biểu cảm, chỉ nói một câu: "Anh mãi mãi là anh của em."
Cái tính đó của Trì Sính, Đào Hiểu Đông dù không biết giữa hai đứa rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng cũng biết Trì Sính khó dỗ.
Và quả thực là không dỗ được, kỳ nghỉ đông và nghỉ hè năm thứ hai, Trì Sính vẫn không về.
Mỗi lần Đào Hiểu Đông đến Bắc Kinh, Trì Sính đều lập tức ra gặp anh, nếu biết trước thời gian còn ra sân bay hoặc ga tàu cao tốc đón anh.
Anh thì vẫn nhận, chỉ là nhà không về.
Cuối mùa đông năm thứ hai, bệnh cũ của Đào Hoài Nam lại tái phát.
Cậu lại bắt đầu không nói chuyện, thời gian không dài, cứ lặp đi lặp lại vài lần.
Đào Hoài Nam rất tích cực đi gặp bác sĩ, tự mình đi.
Bác sĩ Tề vẫn luôn giữ liên lạc với cậu, từ khi lên đại học nếu không có tiết Đào Hoài Nam sẽ thường xuyên đến bệnh viện của anh ấy, là bác sĩ Tề bảo thế.
Không phải với tư cách bệnh nhân, chỉ là bảo cậu qua đó chơi, làm được gì thì làm giúp một chút, sau này Đào Hoài Nam mới biết trong bệnh viện của anh ấy có mấy chuyên gia tư vấn khiếm thị.
Các chuyên gia tư vấn khiếm thị đều rất bận, mỗi lần Đào Hoài Nam đến lịch của họ đều kín mít.
Rất nhiều bệnh nhân đến tư vấn sẽ chỉ định chuyên gia tư vấn khiếm thị, có lẽ vì họ không nhìn thấy, khiến người ta cảm thấy thoải mái hơn về mặt tâm lý.
Lần này vừa đến, cậu đã chào trước: "Bác sĩ Tề năm mới vui vẻ."
"Vui vẻ, anh trai đã lì xì cho em chưa?"
Bác sĩ Tề lúc đó đang gõ bàn phím, trong văn phòng có mấy bác sĩ khác.
Đào Hoài Nam nói "Cho rồi ạ", sau đó tự mình mò mẫm ngồi xuống bên cạnh đợi.
Bác sĩ Tề lát sau tranh thủ nhìn cậu một cái, hỏi: "Tự đi à?"
Đào Hoài Nam gật đầu, rầu rĩ nói: "Hình như lại gặp rắc rối rồi."
Bác sĩ Tề vẫn rất ung dung, như thể chẳng có gì to tát: "Biết rồi, lát nữa nói."
Cũng may, lần này cũng không rắc rối lắm.
Thỉnh thoảng có vài đợt sóng gió nhỏ, nhưng cũng nhanh chóng qua đi.
Năm hai đại học, Đào Hoài Nam được nhận học bổng.
Khoa rất quan tâm đến cậu, lần nào cũng đến trường khiếm thị in riêng cho cậu một bộ đề thi, rồi nhờ giáo viên trường khiếm thị chấm giúp.
Đề thi giống hệt các bạn khác, Đào Hoài Nam dựa vào thành tích của mình giành được học bổng cao nhất của khoa, tám ngàn tệ, về nhà đưa hết cho anh trai.
Năm nay cậu còn tham gia giải chạy marathon do hội người mù tổ chức, bốn mươi hai cây số, Đào Hoài Nam rất nỗ lực kiên trì, cuối cùng chỉ chạy hết nửa chặng đường.
Tình nguyện viên đưa cho cậu một chai nước, Đào Hoài Nam mồ hôi nhễ nhại, cổ họng khô khốc như muốn bốc khói.
Năm nay cậu còn ở cửa hàng nhạc cụ nhỏ trước cổng trường, học được cách chơi đàn guitar từ cặp đôi chủ quán.
Chàng trai sạch sẽ, mặc áo sơ mi kẻ caro ngồi bên cửa kính lặng lẽ đánh đàn, thỉnh thoảng đánh sai nốt sẽ cười ngượng ngùng.
Người đi qua cửa tiệm nhìn cậu qua lớp kính một lúc, rồi giơ điện thoại lên chụp một bức ảnh chàng trai có nụ cười chữa lành.
Năm nay Đào Hoài Nam còn bất ngờ nhận được lời tỏ tình của một cô gái.
Tan học Đào Hoài Nam vừa thu dọn đồ đạc xong, đeo cặp lên vai, đang sờ soạng tìm gậy dò đường trên bàn.
Cô gái mang theo mùi hương thoang thoảng, đưa gậy vào tay cậu.
Đào Hoài Nam nói "Cảm ơn".
Cô gái học cùng viện khác chuyên ngành với cậu, thường xuyên gặp nhau ở các lớp học chung.
Cô gái cùng cậu đi ra cổng trường, dũng cảm nói thích cậu.
Đào Hoài Nam rất bất ngờ, khựng lại một lúc mới cười nói cảm ơn, lại nói: "Xin lỗi nhé, không nhìn ra sao?
Tớ thích con trai."
Cô gái còn bất ngờ hơn cậu, mắt tròn xoe, hồi lâu sau mới lên tiếng, một lúc sau mới hỏi nhỏ: "Thật hay đùa thế?
Cậu không phải vì muốn từ chối tớ chứ?"
"Thật mà," Đào Hoài Nam trả lời rất thản nhiên, "Tớ nghe nói con trai thích người cùng giới dễ nhận ra lắm, tớ còn tưởng con gái nhìn cái này chuẩn lắm chứ."
"Làm gì có!"
Cô gái tuy bị từ chối nhưng cũng không thấy thất vọng, dù sao xu hướng tính dục không hợp cô cũng chẳng có gì phải thất vọng, "Cậu chắc chắn chứ?
Là đã có bạn... trai rồi à?"
Đào Hoài Nam nghĩ một lúc rồi nói: "Bạn trai thì chưa có, nhưng tớ thực sự chỉ thích con trai thôi, chắc chắn đấy."
Tâm lý con gái thật kỳ diệu, cũng rất đáng yêu.
Giây trước còn là cô gái nhỏ e thẹn, giây sau lập tức biến thành bà chị, còn khen: "Cậu dũng cảm thật đấy, nói thẳng thắn như vậy."
Từ lớp học ra đến cổng trường, chỉ một đoạn đường ngắn ngủi mà tâm trạng đã thay đổi hai lần, lúc chia tay Đào Hoài Nam nói tạm biệt với cô ấy, cô nàng còn cổ vũ cậu, bảo sẽ không nói ra ngoài, sẽ giúp cậu giữ bí mật.
"Nói ra cũng không sao," Đào Hoài Nam cười ôn hòa, "Bây giờ mọi người đều rất khoan dung mà."
Căn nhà họ ở trước đây cách bệnh viện của anh Thang và trường Đào Hoài Nam đang học đều rất xa, sau đó họ đều chuyển đến nhà anh Thang.
Hiểu Đông còn nhà khác, nhưng không gần bằng nhà anh Thang.
Đồ đạc ở nhà cũ vẫn giữ nguyên, chỉ mang theo ít quần áo.
Đào Hoài Nam còn mang thêm một cái gối.
Lúc lục tủ dọn quần áo, Đào Hiểu Đông lôi ra một xấp chăn cũ của Đào Hoài Nam.
Đào Hiểu Đông đưa cho anh Thang xem, nói: "Hồi bé không đắp cái chăn này sát người là nhóc con không ngủ được."
Thang Sách Ngôn nói: "Rất nhiều bạn nhỏ đều có thói quen khi ngủ, có bạn sờ tai, có bạn cắn đồ, cũng có bạn giống Tiểu Nam quen gối quen chăn."
Chăn cũ Đào Hoài Nam lâu lắm không đắp rồi, cậu cứ tưởng vứt đi rồi, hóa ra đều cất trong tủ phòng họ.
Đào Hoài Nam đưa tay sờ sờ, xúc cảm vẫn rất quen thuộc, sờ vào nó nhớ lại rất nhiều ký ức ngày xưa.
"Có mang theo không?
Lúc mất ngủ đắp biết đâu lại đỡ hơn?"
Đào Hiểu Đông hỏi.
Đào Hoài Nam vẫn thường xuyên mất ngủ, cái khác thì đỡ rồi, cái này mãi chưa khỏi.
"Không mang đâu ạ, cứ để đây đi."
Đào Hoài Nam lại sờ sờ, lông trên chăn đều giặt đến trụi rồi, cũ lắm rồi.
Cậu ôm cái gối trong lòng, cúi đầu cọ cọ mặt vào.
Đào Hoài Nam hồi nhỏ ngủ quen chăn, bây giờ quen gối.
Có lúc không ngủ được, có lúc ngủ rất say.
Khi nằm sấp ngủ, cậu ép cái gối giữa bụng và giường, nửa đêm bị cấn tỉnh, tỉnh rồi lật người, kéo gối lên ôm chặt hơn.
Thỉnh thoảng ngủ tướng xấu quá, cả người nằm chéo theo hướng gối, tay chân đều gác lên, đầu cũng với tới, ngủ y như con lười treo trên cây.
Trì Sính đi hơn hai năm rồi, Đào Hoài Nam nếu nằm mơ, ngủ mơ mơ màng màng, tỉnh dậy vẫn sẽ buột miệng lầm bầm gọi ra một cái tên.
Phải tỉnh táo hẳn mới nhớ ra, đã sớm chẳng còn ai trả lời nữa rồi.
Đào Hoài Nam ôm gối ngồi dậy, ngẩn người một lúc lâu.
Ngẩn người xong xếp hai cái gối ngay ngắn, thành thạo gấp chăn, dậy mặc quần áo rửa mặt.
Sau đó đi học tan học một mình đều có thể làm được, giống như mọi ngày.
Cuộc sống dường như chẳng có gì thay đổi so với trước kia.
Nhưng nghĩ kỹ lại, rõ ràng cái gì cũng thay đổi rồi.