[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Chó Dữ Lâu Năm
Chương 20
Chương 20
Tai Đào Hoài Nam thính hơn người thường, có những âm thanh người khác không nghe thấy nhưng cậu lại nghe thấy.
Hai anh em bước vào lớp, nhà trường đã thông báo trước, Đào Hiểu Đông cũng đã gặp giáo viên từ sớm, cô giáo lại là bạn của vợ anh Hoàng, quan hệ khá tốt.
Cô nhận ra Đào Hoài Nam từ xa, thái độ rất niềm nở, sắp xếp cho hai đứa ngồi ở hàng ghế thứ hai và đưa cậu về tận chỗ ngồi.
"Có chuyện gì cứ nói với cô, bất cứ khó khăn nào cũng được."
Giáo viên chủ nhiệm là một phụ nữ ngoài ba mươi, trang điểm nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn Đào Hoài Nam chứa chan sự hiền từ.
Đào Hoài Nam lễ phép nói: "Em cảm ơn cô ạ."
Đợi học sinh đến đông đủ, cô giáo đặc biệt giới thiệu riêng về Đào Hoài Nam.
"Lớp chúng ta có một bạn hơi đặc biệt một chút, các em bình thường nhớ giúp đỡ bạn, đừng có trêu chọc, hãy làm một học sinh cấp hai có giáo dục, bằng không thì thích đi đâu thì đi, đừng hòng ở lại lớp tôi."
Cô giáo họ Lôi, tính tình cũng sấm rền gió cuốn y như cái tên, nói chuyện rất nhanh, khác hẳn thái độ lúc nói chuyện với Đào Hoài Nam ban nãy.
Mọi ánh mắt trong lớp đều đổ dồn về phía Đào Hoài Nam, có đứa còn đứng hẳn dậy rướn cổ nhìn, trong mắt hiện rõ vẻ tò mò không che giấu.
Cô giáo nhíu mày: "Ngồi xuống hết!
Các em có thái độ gì vậy hả?"
Dưới gầm bàn, tay Đào Hoài Nam túm chặt lấy một góc ống quần của Trì Khổ.
Trì Khổ dùng đầu gối hích nhẹ vào chân cậu, báo hiệu không sao cả.
"Đào Hoài Nam đứng lên một chút nào."
Cô giáo bất ngờ gọi tên, thần kinh Đào Hoài Nam căng thẳng, lại nghe cô nói tiếp, "Đã muốn nhìn thì nhìn cho đàng hoàng, nhìn xong rồi thì lúc chạy nhảy nhớ chú ý đừng va vào bạn, ai mà gây chuyện tôi sẽ tìm phụ huynh người đó, bây giờ lớp khó quản, các em cũng khó bảo, tôi không quản được thì để bố mẹ các em dắt về mà dạy."
Trì Khổ hơi nhíu mày.
Đào Hoài Nam vịn mép bàn đứng dậy, mím môi nói: "Chào mọi người, mình là Đào Hoài Nam.
Mắt mình không nhìn thấy, sau này nếu mình đi đường có lỡ va phải các bạn thì cho mình xin lỗi trước nhé."
Phía sau có vài giọng nói đáp "Không sao đâu", là giọng con gái.
Ở vị trí cuối lớp cũng có hai giọng nam vang lên: "Không có gì!"
"Ngồi xuống đi."
Cô giáo bảo.
"Không nhìn thấy thì học kiểu gì?"
Một giọng nam khác vang lên từ hướng khác.
"Cần em lo à?"
Cô giáo ném cho một ánh nhìn sắc lẹm, "Lo cái thân em đi đã."
Ngày đầu tiên đi học chủ yếu là để mọi người nhận lớp, làm quen với môi trường và phát sách vở.
Cô giáo tổ chức một buổi họp lớp, để mọi người lần lượt lên bục giảng tự giới thiệu, làm quen với nhau.
Trì Khổ lên trên đó chỉ nói đúng hai câu rồi về chỗ.
"Tôi là Trì Khổ."
"Đào Hoài Nam là em trai tôi."
"Chịu khổ?" * Trì Khổ đồng âm với 'chịu khổ'
Không biết tiếng cười phát ra từ đâu, vài tiếng "phụt cười" khe khẽ, sắc mặt Trì Khổ không đổi, ngồi xuống chỗ cũ chẳng thèm quay đầu lại.
"Tôi phát hiện lớp mình có mấy bạn nam hơi bị nói nhiều đấy nhé?"
Cô giáo quét mắt một vòng, ánh mắt rất sắc sảo, "
Sau này không làm biên tập viên đài truyền hình thì có phải phí cái miệng không."
Bên dưới lại bắt đầu cười khúc khích, Đào Hoài Nam vẫn chưa quen với môi trường này, lại tìm đến ống quần của Trì Khổ.
Cậu đưa tay sang, Trì Khổ theo bản năng nắm lấy tay cậu một cái, Đào Hoài Nam thì thầm: "Em thấy không thoải mái."
"Không sao đâu."
Trì Khổ buông tay cậu ra, "Lát nữa là về rồi."
Đào Hoài Nam khẽ "vâng", rồi lại len lén thở dài.
Mặc dù làm kẻ khác biệt ở trường thường khó khăn và gượng gạo đến vậy, Đào Hoài Nam cũng không muốn tách khỏi Trì Khổ để đi học trường khiếm thị một mình.
Dẫu sao bây giờ có khó chịu thì bên cạnh vẫn còn Trì Khổ, hai người vẫn tốt hơn là một mình.
Mỗi khi đến một môi trường mới, Đào Hoài Nam phải mất vài tháng để thích nghi.
Phải dựa vào giọng nói để nhớ tên từng thầy cô và bạn học, phải ghi nhớ khoảng cách từ cổng trường đến tòa nhà học, nhớ vị trí lớp học.
Để hòa nhập vào một tập thể mới, đối với Đào Hoài Nam là rất khó.
Nhưng bên cạnh luôn có Trì Khổ, hình như cũng không khó khăn đến thế.
"Vừa nãy người nói chuyện là ai thế ạ?"
Đào Hoài Nam ghé sát vào Trì Khổ, hỏi nhỏ.
"Lý Tuyết."
Trì Khổ cũng thì thầm trả lời cậu.
"Lý Tuyết?"
Trong đầu Đào Hoài Nam hiện lên một dấu hỏi to đùng, "Lý Tuyết chẳng phải là người tóc dài lần trước anh bảo à?
Người cho em trà sữa ấy."
Trì Khổ ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo: "Đó là Trình Tuyết."
"À à à."
Đào Hoài Nam gật gật đầu, "Trình Tuyết là lớp trưởng."
"Trịnh Tuyết là lớp trưởng."
Trì Khổ nói.
Đào Hoài Nam há hốc mồm: "Hả!"
Trì Khổ dù có khó tính đến mấy cũng bị vẻ mặt ngơ ngác của cậu chọc cười, cảm giác Đào Hoài Nam bây giờ y hệt nhân vật trong truyện tranh với đám mây đen trên đầu, đôi mắt to tròn còn xoay mòng mòng.
"Sao anh lại cười?"
Trì Khổ rất ít khi cười, làm Đào Hoài Nam thấy lạ lẫm, "Anh cười cái gì?"
"Không có gì."
Trì Khổ thu lại nụ cười, giúp Đào Hoài Nam lấy sách giáo khoa chữ nổi ra.
Sách chữ nổi của cậu tương ứng với sách giáo khoa thường, không khác biệt nhiều lắm.
Đào Hoài Nam một lúc sau mới load xong thông tin, vỡ lẽ ra, bèn dùng đầu húc húc vào vai Trì Khổ: "Anh cười em!"
"Anh không có."
Trì Khổ né sang một bên, không cho cậu húc.
"Xạo sự."
Đào Hoài Nam bĩu môi.
Đào Hoài Nam từ nhỏ đã quen ở bên cạnh Trì Khổ, quan hệ vô cùng thân thiết.
Bình thường ở nhà cậu rất gần gũi với anh trai và Trì Khổ, sờ một cái húc một cái là chuyện quá đỗi bình thường.
Cậu không nhìn thấy hành động của người khác, hành vi thường ngày không có sự tham chiếu, không hiểu được rằng ở lớp và ở bên ngoài, những hành động quá thân mật sẽ trở nên không phù hợp, dù sao cũng không còn là trẻ con nữa.
Học sinh cấp hai khác với học sinh cấp một, có những hành động sẽ khiến Đào Hoài Nam trông càng bất thường hơn.
Người không nhìn thấy, không nghe thấy hay không nói chuyện được đều gặp vấn đề giống nhau.
Sự khuyết tật khiến tâm lý họ thuần khiết ngây thơ hơn, tuổi tâm lý nhỏ hơn so với người bình thường.
Điều này dẫn đến việc họ thường có sự khác biệt với người thường, nói thẳng ra là có lúc trông giống nhự đầu óc có vấn đề, hơi ngốc nghếch.
Về phương diện này Đào Hoài Nam khá hơn nhiều, bởi vì anh trai và Trì Khổ quản cậu rất nghiêm, chỗ nào không phù hợp là nghiêm khắc sửa ngay.
Trên đường về nhà buổi tối, Trì Khổ bảo cậu: "
Sau này ở trường ngoài nắm tay ra thì không được làm những hành động khác."
"Hành động khác là gì ạ?"
Đào Hoài Nam không hiểu lắm.
"Hôm nay em dùng đầu húc anh, không được."
Trì Khổ nói.
Đào Hoài Nam lờ mờ hiểu ra, dè dặt hỏi: "Người khác không làm thế, đúng không ạ?"
"Ừ."
"Cấp mấy không được làm ạ?"
Đào Hoài Nam hỏi.
Trì Khổ nghĩ ngợi rồi bảo: "Cấp ba đi."
Đào Hoài Nam thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Thế thì may quá, may quá."
"Cấp mấy không được làm" là tiêu chuẩn riêng của nhà họ, để Đào Hoài Nam có thể đo lường mức độ những hành vi không được phép một cách chính xác hơn.
Cấp một là hoàn toàn cấm, một lần cũng không được, ví dụ như quần áo không chỉnh tề, hay như lần trước tự ý đi xuống dốc ở bờ hồ; cấp hai tương đối nghiêm túc, như hồi bé anh trai và Trì Khổ không cho cậu đảo tròng mắt lung tung; cấp ba là những tật xấu vô thưởng vô phạt, làm cũng chẳng sao nhưng cần phải sửa.
Đào Hoài Nam nghe thấy là cấp ba thì nhẹ nhõm hẳn, gật đầu bảo: "Em biết rồi."
Một lát sau lại hỏi: "Thế ở nhà thì sao?"
Cậu bé tò mò chớp chớp mắt, khiêm tốn học hỏi: "Ở nhà cũng không được ạ?"
Trì Khổ quay mặt đi, ghét cậu hỏi thừa, mất kiên nhẫn đáp lí nhí: "Ở nhà tùy ý."
Đào Hoài Nam cười tít mắt: "Biết rồi ạ!"
Trẻ con rồi cũng phải lớn lên, trưởng thành rất mệt mỏi, nhưng chẳng ai có thể dừng lại.
Không biết Trì Khổ bắt đầu vỡ giọng từ bao giờ.
Lúc đầu Đào Hoài Nam không để ý, chỉ thấy thỉnh thoảng giọng hắn hơi khàn.
Có một buổi sáng vừa ngủ dậy, Trì Khổ gọi cậu mau dậy đi, giọng nói đó Đào Hoài Nam nghe hơi lạ tai.
Đào Hoài Nam sờ sờ cánh tay hắn: "Giọng anh bị sao thế?"
Trì Khổ nói: "Nhanh lên."
"Đây là đến tuổi vỡ giọng rồi đúng không?"
Chuyện vỡ giọng Đào Hoài Nam vẫn biết, trong lớp có vài bạn nam đã vỡ giọng rồi.
Chỉ là khi chuyện này xảy ra với Trì Khổ, Đào Hoài Nam lại thấy hơi gượng gạo, nghe không quen.
"
Sau này giọng cứ thế này mãi ạ?"
Đào Hoài Nam ngồi dậy, "Cứ khàn khàn thế này á.
"Không đâu."
Trì Khổ mặc kệ cậu, quay người đi chuẩn bị đồ.
Đào Hoài Nam lẽo đẽo theo sau ra ngoài, anh trai vừa khéo đi từ bếp ra, Đào Hoài Nam thì thầm với anh, "Khó nghe quá đi mất."
Đào Hiểu Đông phì cười, búng trán cậu một cái: "Rồi em cũng có lúc thế thôi."
Người bình thường đánh giá đẹp xấu bằng mắt, Đào Hoài Nam dựa vào tai.
Giọng nói hay đối với cậu là đẹp, khó nghe là xấu.
Giọng của Trì Khổ hiện giờ đối với cậu mà nói là xấu đến cực điểm rồi.
Lúc Trì Khổ giảng bài cho cậu, Đào Hoài Nam đang nghe tự dưng bật cười, Trì Khổ bị ngắt quãng, hỏi cậu: "Cười ngốc cái gì đấy?"
"Thật sự là khó nghe quá đi."
Đào Hoài Nam bịt một bên tai, "Bao giờ anh mới vỡ giọng xong?"
Trì Khổ đặt bút xuống: "Em có định nghe nữa không?"
"Nếu em được chọn thì chắc chắn là không nghe rồi," Đào Hoài Nam đưa tay sờ cổ anh, "Hay là anh nói nhỏ thôi."
Trì Khổ bắt đầu hạ thấp giọng giảng bài.
Giọng vừa hạ xuống là mất kiểm soát, thi thoảng lại bị vỡ tiếng.
Đào Hoài Nam ráng nhịn nghe một lúc, cho đến khi Trì Khổ lại phát ra một âm thanh vỡ tiếng quá đà thì cậu rốt cuộc không chịu nổi nữa, cười xua tay: "Không học nữa không học nữa, đi ngủ thôi, buồn ngủ lắm rồi."
Lại giở chứng rồi.
Trì Khổ phiền muốn chết, nhưng cũng không giận, mặc kệ cậu luôn.
Đào Hoài Nam tự mình lần mò lên giường, đợi Trì Khổ dọn dẹp xong quay lại, Đào Hoài Nam đã quên béng chuyện cười nhạo người ta ban nãy, vừa trở mình là tay chân gác hết lên người hắn.
Trì Khổ đẩy cậu xuống, chê cậu phiền.
Đào Hoài Nam lại ôm lấy, cười hì hì hỏi: "Sao anh lại thù dai thế nhỉ?"
Trì Khổ bị cậu cười nhạo giọng nói nãy giờ, lúc này có nói gì cũng không thèm lên tiếng nữa.
Đào Hoài Nam nói gì nó cũng im re, quyết tâm không thèm để ý.
Ở độ tuổi này thì không tránh khỏi những chuyện đó, nhà trường tổ chức cho đám trẻ bắt đầu bước vào tuổi dậy thì học giáo dục sức khỏe.
Nam nữ học riêng, một nửa học lý thuyết, một nửa ra ngoài hoạt động.
Bài giảng khá chi tiết, đám con trai trong lớp vừa cười cợt vừa tò mò lại vừa ngại ngùng liếc nhìn hình vẽ trong sách.
Đào Hoài Nam không nhìn thấy hình, nhưng cũng chẳng ngăn được sự ngượng ngùng.
Trẻ con lần đầu tiếp xúc với những thứ này, khó tránh khỏi xấu hổ.
Cô giáo lớn tuổi đứng trên bục giảng nhìn đám củ cải nhỏ dở dở ương ương, nhắc nhở chúng nghe cho kỹ.
Đào Hoài Nam muốn không nghe kỹ cũng không được, tai cậu thính quá, không tránh được.
Thế là dù muốn hay không, cậu cũng phải tiếp thu rất nhiều từ ngữ mới: vỡ giọng, mộng tinh, đặc điểm sinh dục thứ cấp, thậm chí còn có cả thủ dâm...
Cô giáo nghiêm túc bảo chúng, đang tuổi ăn tuổi lớn, làm chuyện đó nhiều sẽ hại tinh thần.
Thật ra Đào Hoài Nam hoàn toàn chưa bắt đầu dậy thì, cậu chẳng hiểu mấy cái này.
Mấy thứ này nghe chói tai quá, cậu chỉ muốn bịt chặt tai lại.
Cậu ấp úng muốn bắt chuyện với Trì Khổ để xua đi sự gượng gạo lúc này.
Nhưng chẳng hiểu sao lại hơi khó mở lời...
Trì Khổ vỡ giọng rồi mà.