[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Chó Dữ Lâu Năm
Chương 60
Chương 60
"Tao...
đ..."
Tất cả diễn ra quá bất ngờ, cả bốn người trong bàn đều không kịp phản ứng.
Quý Nam đến một tiếng "đệt" hoàn chỉnh cũng không thốt nổi.
"Sao thế?"
Đào Hoài Nam bị khay cơm bị đổ hết, tay trống trơn, ngơ ngác hỏi một câu.
Hai cậu ấm đối diện mặt đen sì, bị cơm canh đổ ướt sũng người, đứng chết trân tại chỗ, phải đến mười mấy giây mấy người không ai nhúc nhích, não bộ như bị treo máy.
Cậu nam sinh đeo kính gây họa còn cứng đờ hơn cả hai người họ, nhìn Quý Nam rồi lại nhìn Thạch Khải, trước một đống hỗn độn cậu ta còn theo bản năng ghét bỏ lùi lại một bước, vai hơi lệch trông như con chim cút.
Sau đó Thạch Khải đứng dậy giũ giũ áo, nhưng giũ thế nào cũng vô dụng, nước canh đã thấm qua lớp áo phông mỏng dính vào người rồi.
"Mày có bị mù..."
Quý Nam thở không ra hơi, hít vào một hơi lại hắt ra nửa hơi, nghĩ đến đối diện có một người mù thật, nửa câu sau lại nuốt xuống, nghẹn đến mức muốn nấc cụt.
Nam sinh kia mấp máy môi, ngây ra như phống cũng chẳng nói được câu nào.
"Tao thấy tởm quá, dính dính nhớp nhớp tao sắp nôn rồi đây này," Quý Nam túm lấy áo mình giũ giũ, "Có phải sáng nay tao giẫm phải phân chó rồi không."
Cũng thật xui xẻo, bình thường đi học đều mặc đồng phục, hôm nay nóng quá nên hai cậu ấm cởi áo khoác đồng phục ra không mặc, trên người chỉ mặc mỗi cái áo ngắn tay.
Tính cậu ta vốn dĩ đã ồn ào, thấy nam sinh kia đứng đó chẳng có động tĩnh gì, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, giơ tay đẩy cậu ta một cái: "Rốt cuộc mày đi đứng kiểu gì thế hả?
Tay mày bị liệt không bưng nổi hay là chân mày bị thọt?"
Cậu ta đấm một cái nam sinh kia lại lùi một bước, đấm cũng chẳng thấy kêu tiếng nào, cái vẻ hèn nhát này khiến Quý Nam tức điên lên được.
"Mày bị câm à?"
Các cậu ấm lúc hung dữ lên không phải chuyện đùa, bình thường cợt nhả cười đùa là với người quen, chứ thật sự sa sầm mặt mày ra oai với người ngoài cũng đáng sợ phết, "Hay là đứng đây giả vờ bướng với tao?"
Đào Hoài Nam nghe ra cậu ta sắp nổi điên thật, lên tiếng nói: "Đừng giận đừng giận."
Thạch Khải ở bên cạnh cũng nhíu mày, bộ đồ trắng tinh giờ vàng khè nhìn thôi đã thấy bẩn, nhưng tính cậu ta không nóng nảy như Quý Nam, Quý Nam cứ lải nhải mãi không dứt, cậu ta chỉ sa sầm mặt mày không lên tiếng.
Thấy Quý Nam giận thật sự, xung quanh cũng có không ít người vây xem, Đào Hoài Nam khuyên mãi cũng không thấy cậu ta hạ hỏa.
"Đến một câu xin lỗi cũng không nói được à?"
Ngay cả Thạch Khải cũng mở miệng, nhíu mày hỏi.
Nam sinh kia ngước mắt nhìn bọn họ, chắc là học nhiều quá nên ngơ ngẩn, cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho mụ mị đầu óc, hồi lâu sau mới đẩy gọng kính, nói một tiếng "Xin lỗi".
"Tao hiếm lạ gì một câu xin lỗi của mày," Quý Nam cười mỉa mai, "Đền đi, mặc qua một lần rồi không tính là đồ mới nữa, giảm cho mày một nửa, bỏ bớt số lẻ đi, từ quần áo đến giày mày đưa tao hai nghìn là được.
Bộ của anh Khải tao cũng làm chủ thay nó, cũng tính mày hai nghìn."
Nam sinh kia á khẩu, lại nửa ngày không lên tiếng, xung quanh đều đang nhìn cậu ta, một lúc sau mới lí nhí nói một câu: "Tôi giặt cho các cậu."
"Mày biết giặt à?"
Quý Nam cười khẩy, "Mày giặt sạch được không?
Mày giặt sạch rồi bọn tao không chê chắc?"
Cậu ấm Quý lần này làm thật rồi, bị người ta đổ cơm canh lên người, trong lòng khó chịu.
Nam sinh kia trước mặt bao nhiêu người, chẳng nói được câu gì, mặt đỏ bừng bừng.
"Anh Nam bớt giận..."
Đào Hoài Nam rướn người về phía trước với với, không chạm được vào Quý Nam, "Em mang về giặt giúp anh, đừng giận nữa."
"Mày là đồ mù...
Mày nhìn không thấy thì giặt được cái gì," Quý Nam trực tiếp giật vai xé toạc áo từ cổ, cởi trần thân trên, ném thẳng cái áo vào người nam sinh kia, dùng mu bàn tay vỗ vỗ vai cậu ta, "Áo cho mày đấy, sáng mai mang tiền đến lớp tao, không mang thì mày tự nghĩ hậu quả đi."
Quý Nam nói xong cứ thế cởi trần bỏ đi.
Thạch Khải cũng cởi áo vắt lên vai, nói với Đào Hoài Nam và Trì Sính một tiếng "Đi đây".
Hai người kia đi rồi, Đào Hoài Nam ngơ ngác quay sang phía Trì Sính.
Trì Sính đẩy phần cơm của mình sang, nói: "Ăn đi."
Đào Hoài Nam lắc đầu nói: "Vừa nãy ăn no rồi."
Nam sinh kia vẫn đứng ngây ra đó, có người bảo cậu ta: "Mai cậu đến xin lỗi một tiếng đi, vừa nãy là người ta đang nóng giận thôi."
Nam sinh mím môi, chắc cũng thuộc dạng bướng bỉnh, môi mím thành một đường thẳng.
Đào Hoài Nam cũng nói: "Cậu cứ tử tế xin lỗi hai cậu ấy một tiếng, không sao đâu."
Nam sinh kia cầm cái áo của Quý Nam trên tay, cũng chẳng nói chuyện với ai, cúi đầu bỏ đi.
Đào Hoài Nam lần đầu tiên thấy hai người kia tức giận như vậy, không khí trong trường họ rất tốt, cũng chẳng ai trêu chọc họ, bình thường đều cười cười nói nói, lần đầu tiên thấy họ nổi nóng thế này, cũng khá đáng sợ.
Theo cách hiểu của Đào Hoài Nam, Quý Nam chỉ cố tình dọa người ta thôi, trút giận xong là qua chuyện, cũng sẽ không bắt nam sinh kia đền thật.
Lúc về lớp hai người kia đều đã mặc áo khoác đồng phục, khóa kéo kéo lên tận cằm, quần cũng thay thành quần đồng phục.
Đào Hoài Nam nói: "Bớt giận bớt giận."
Thạch Khải đã hết giận rồi, lúc này còn cười được, nói: "Giờ người tao toàn mùi thức ăn."
"Cậu ăn no chưa?"
Đào Hoài Nam cũng cười hỏi.
Thạch Khải nói: "Cũng tàm tạm, chưa no nhưng cũng nuốt không trôi nữa."
Nam sinh kia thuộc nhóm nhỏ học sinh thi đầu vào có thành tích tốt, còn được nhận học bổng.
Học bổng của trường cũng nhiều phết, Trì Sính học kỳ trước cũng được nhận.
Điều bất ngờ là sáng sớm hôm sau, nam sinh kia thực sự đứng đợi ở cửa lớp bọn họ.
Quý Nam chưa đến, Thạch Khải đến trước, cậu ta nhìn thấy Thạch Khải, ngập ngừng mở miệng kêu một tiếng "Này".
Thạch Khải chắc cũng không ngờ cậu ta đến thật, nhướng mày.
Nam sinh kia từ trong túi móc ra một xấp tiền mặt, gập đôi hai lần, xếp thành một xấp hình chữ nhật dày cộp đưa tới: "...
Trả cậu."
Thạch Khải cụp mắt nhìn xấp tiền hình chữ nhật kia, ngước mắt lên nhìn nam sinh đó, nói: "Không cần."
Nam sinh kia cũng không nói gì, lại đưa tay về phía trước thêm chút nữa: "Tiền trả cậu, áo trả tôi."
Thạch Khải vốn dĩ cũng chẳng muốn lấy tiền, hôm qua người nói cũng không phải cậu ta, lúc này bị một nam sinh thấp hơn mình một cái đầu đưa tiền, cảm giác còn hơi châm chọc, Thạch Khải mất kiên nhẫn hất tay gạt cậu ta ra, đi vào lớp.
Quý Nam không gặp được vụ đưa tiền này, tính cậu ấm tối qua tắm xong vứt cái áo đi là quên béng luôn, cũng chẳng ngờ cậu nam sinh kia dám đến thật.
Nghe nói đến đưa tiền thật còn cười hớn hở một lúc, bảo: "Cũng thành thật phết."
Mấy cậu ấm vứt bộ quần áo coi như xui xẻo thôi, ai mà đi làm khó người ta thật.
Kết quả không ngờ lần này gặp phải kẻ cứng đầu, nam sinh kia liên tiếp ba buổi sáng đứng đợi ở cửa lớp bọn họ.
Một xấp tiền hình chữ nhật ngày nào cũng giơ ra đưa, gặp Quý Nam thì đưa Quý Nam, gặp Thạch Khải thì đưa Thạch Khải.
Hai người họ đều không nhận, thế là mai lại đến.
Cả lớp đều coi như chuyện cười, hai cậu ấm đây là bị người ta sỉ nhục rồi.
Thế nhưng trên mặt nam sinh kia chẳng có tí ý đồ nào khác, ngày nào cũng mặt lạnh tanh đưa tiền, cứ như thằng ngốc vậy.
Muốn nổi cáu cũng không được, muốn mỉa mai cũng chẳng xong.
"Cậu xem anh có đáng đời không," Đào Hoài Nam cười nhạo Quý Nam, "Ai bảo cậu cứ thích làm khó người ta."
"Tao bị người ta hắt cả bát canh lên người, hóa ra lại thành tao sai à?"
Quý Nam dở khóc dở cười, nói với Trì Sính, "Anh Trì, quản em trai mày đi, em trai mày quan điểm có vấn đề rồi."
Trì Sính đưa tay ấn vào gáy Đào Hoài Nam bẻ đầu cậu quay lại, gõ gõ tay lên sách: "Học thuộc xong chưa?
Ai nói cái gì cũng hóng hớt được."
Đào Hoài Nam vội vàng nói: "Học ngay học ngay đây ạ."
Mấy môn xã hội Đào Hoài Nam học thuộc khá tốt, bảng niên đại lịch sử nhớ rất chuẩn, còn có thể tự liệt kê dòng thời gian sắp xếp các sự kiện ra để học thuộc.
Khai giảng học kỳ sau là phải phân ban, Đào Hoài Nam chắc chắn học ban xã hội.
Trì Sính tuy nói là thành tích bên nào cũng tốt, nhưng rõ ràng hắn có đầu óc tư duy logic, làm bài tập đối với hắn dễ dàng hơn nhiều so với những thứ mang tính lý thuyết bên xã hội.
Ở chỗ Trì Sính thì chưa từng cân nhắc chuyện này, hai người phải học cùng một lớp, không có khả năng thứ hai.
Đào Hoài Nam lúc đầu nói vài lần, thấy Trì Sính không thích bàn về chuyện này nên cũng thôi không nhắc nữa.
Nhưng chuyện này hai người có bất đồng, không nhắc đến không có nghĩa là Đào Hoài Nam thỏa hiệp.
Cuối năm lớp 10 nhà trường bắt đầu thu phiếu nguyện vọng phân ban.
Thạch Khải ban tự nhiên, Quý Nam ban xã hội.
Đào Hoài Nam ban xã hội, phiếu của Trì Sính mãi vẫn chưa nộp lên được.
Đào Hoài Nam giữ phiếu điền ban xã hội của Trì Sính không cho hắn nộp, kiên quyết nói: "Đằng nào cũng cùng một trường, đều như nhau cả mà."
Trì Sính bị cậu mè nheo mấy ngày, sự bực bội trong lòng vốn dĩ cứ âm ỉ, hắn giật tờ phiếu từ tay Đào Hoài Nam, hỏi cậu: "Rốt cuộc em muốn làm cái gì?"
Đào Hoài Nam nhỏ nhẹ nói: "Em chỉ muốn anh học ban tự nhiên."
"Ừ," Trì Sính mặt không cảm xúc gật đầu, "Chỉ muốn cho anh tránh xa em ra một chút."
"Không phải chuyện đó."
Đào Hoài Nam nhíu mày, vẻ mặt rất kiên quyết, "Em không thể vĩnh viễn không tách khỏi anh, sớm muộn gì anh cũng phải buông em ra."
Lời này nghe có chút không lọt tai, là do nói vội quá, lời nọ xọ lời kia mà nói ra.
Trì Sính hồi lâu không lên tiếng, ngồi trên ghế không nói gì.
Sau đó hai người lại giằng co thêm mấy ngày nữa, Đào Hoài Nam lần đầu tiên kiên quyết một chuyện gì đó trước mặt Trì Sính như vậy, lần này cậu thực sự quyết tâm không để Trì Sính tiếp tục đi theo mình.
Bất kể Trì Sính giận dữ hay nổi nóng thế nào, Đào Hoài Nam đều không nhượng bộ.
Trì Sính sau đó dứt khoát không nói chuyện với cậu nữa, cả người đều lạnh lùng hẳn đi.
Giữa hai người họ, Trì Sính xưa nay nói một là một hai là hai, chuyện hắn đã quyết thì không thay đổi được.
Đào Hoài Nam lớn lên trong vòng tay hắn, Đào Hoài Nam phải luôn nghe lời hắn.
Đây là phương thức chung sống giữa họ, đã quen thuộc suốt bao nhiêu năm nay, cũng là cách sống mà cả hai đều ngầm thừa nhận.
Lần này Đào Hoài Nam hiếm khi kiên quyết, gánh chịu cơn thịnh nộ và tính khí của Trì Sính, tách đôi bàn tay chưa từng rời xa nhau của hai người ra.
Cậu nhẫn tâm cố ý nói với Trì Sính: "Em đã lớn rồi, em không cần anh lúc nào cũng phải trông chừng em nữa."
Trì Sính nhìn chằm chằm cậu rất lâu, rất lâu rất lâu.
Lông mi Đào Hoài Nam khẽ run, nghe thấy Trì Sính bình thản nói một tiếng "Được".
Cuối cùng Đào Hoài Nam tự mình cầm tờ phiếu của Trì Sính nộp lên, Trì Sính nhìn cũng chẳng thèm nhìn cậu.
Đào Hoài Nam tự mình lần theo lối đi trở về, chân va vào góc bàn một cái, góc bàn cứng làm cậu đau nhăn cả mặt, Trì Sính cầm bút làm bài, hỏi cũng không thèm hỏi.
Ở trường hai người không nói chuyện với nhau nữa, người khác đều nhìn ra giữa hai người có vấn đề, Quý Nam hỏi hai lần, sắc mặt Trì Sính lúc nào cũng khó coi, Đào Hoài Nam thì chỉ lắc đầu không nói gì.
Từ lúc Đào Hoài Nam nộp phiếu, Trì Sính về nhà cũng không để ý đến cậu.
Buổi tối đi ngủ cũng không về phòng, cầm cái chăn ra sô pha ngủ.
Ngày nào cũng không nói một chữ, bất kể Đào Hoài Nam làm gì hắn cũng mặc kệ.
Anh trai biết hai đứa giận nhau vì chuyện phân ban, giúp dỗ dành Trì Sính một lần, nhưng không được.
Đào Hoài Nam hoàn toàn không dám lại gần Trì Sính, áp suất thấp tỏa ra từ người Trì Sính khiến Đào Hoài Nam thở cũng không dám thở mạnh.
Có một lần Đào Hoài Nam nhân lúc anh trai không ở nhà, chặn Trì Sính trong phòng tắm, nhắm mắt định hôn hắn.
Trì Sính ngửa cổ ra sau, không cho cậu hôn.
Đào Hoài Nam cởi sạch quần áo, chỉ mặc mỗi quần lót ôm lấy Trì Sính, bảo lạnh.
Đây là lần đầu tiên Đào Hoài Nam thoát khỏi sự kiểm soát của Trì Sính, không nghe lời hắn.
Cậu biết Trì Sính chắc chắn sẽ giận, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng hứng chịu cơn giận của hắn rồi.
Để Trì Sính hết giận thì chiêu gì cậu cũng dám dùng, thực sự là hết cách rồi.
Thế nhưng Trì Sính nhìn cũng không thèm nhìn cậu, gạt tay đẩy cậu ra, tự mình đi ra ngoài.
Đào Hoài Nam ngồi bên mép bồn tắm, ngẩn ngơ một lúc.