[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Chó Dữ Lâu Năm
Chương 40
Chương 40
Đào Hoài Nam vốn dĩ sống vô tư, có gì nói nấy, bị lột quần xối nước lạnh hơn mười phút cũng chẳng thấy xấu hổ, thế mà giờ lại ngượng ngùng chỉ nói mỗi một từ "đó" để ám chỉ bộ phận kia.
Trì Sính suy nghĩ mất hai giây mới hiểu ra, ngồi dậy bật đèn.
"Làm sao thế?"
Trì Sính nhìn Đào Hoài Nam đang nằm đó dùng cánh tay che mặt, "Sao lại đau?"
"Thì bị bỏng chứ sao..."
Đào Hoài Nam co chân lại, giọng bé xíu, "Nước dùng đổ vào chỗ đó."
"Thế sao em không nói?"
Trì Sính lật chăn lên, đưa tay định kéo quần cậu, nhíu mày có vẻ hơi giận, "Lúc xối nước sao em không nói?"
"Lúc đó có thấy đau lắm đâu..."
Đào Hoài Nam giữ chặt cạp quần la oai oái ngăn lại, không cho hắn kéo, "Anh lấy thuốc cho em, em tự bôi..."
"Tránh ra," Trì Sính gạt tay cậu đi, "Đừng có lằng nhằng, để anh xem."
Lúc bị lột quần, Đào Hoài Nam chỉ thấy hơi xấu hổ trong tích tắc đầu tiên, sau đó bị lột thật rồi thì cũng kệ, xem thì xem, chứ biết làm sao bây giờ.
Hơn nữa đây là anh trai nhỏ của cậu, từ bé đến lớn nhìn thấy không biết bao nhiêu lần rồi, hồi tiểu học có lần "chim non" bị viêm, ngày nào Trì Sính cũng phải dùng tăm bông bôi thuốc mỡ cho cậu, bôi liền cả tuần lễ đấy chứ.
Phía trước đỏ một mảng nhỏ, Trì Sính còn dùng ngón tay gạt qua xem mặt bên kia, rồi vừa xuống giường vừa nói: "Anh đi lấy thuốc bỏng, chờ đấy."
Đào Hoài Nam đã đến nước này rồi thì còn cần gì mặt mũi nữa, mặt cũng chẳng thèm che, dạng chân tồng ngồng nằm đó đợi Trì Sính quay lại bôi thuốc cho.
Trì Sính vừa quay lại, Đào Hoài Nam đã bảo: "Anh đóng cửa vào..."
Trì Sính đưa tay ra sau đóng cửa, Đào Hoài Nam nói: "Để anh cả nhìn thấy em ngại chết."
"Em đúng là có bệnh, bị bỏng sao không nói?"
Trì Sính nén giận, ném lọ thuốc bỏng và tăm bông lên giường, "Em vẫn còn bị nhẹ đấy, bỏng tuột da rồi thì khỏi cần xấu hổ nữa nhé."
"Anh chỉ biết mắng em thôi..."
Đào Hoài Nam lầm bầm, "Em đang đau đây này."
"Đáng đời."
Trì Sính bực bội đáp trả một câu.
Nếu là Đào Hoài Nam hồi bé chắc chắn lúc này đã chu môi giận dỗi rồi, nhưng hai người ở bên nhau bao nhiêu năm nay, tính tình trẻ con đã bị mài mòn hết cả, một người theo năm tháng càng ngày càng mềm mỏng, một người qua thời gian tính khí càng ngày càng nóng nảy.
Đào Hoài Nam bị Trì Sính bôi một lớp thuốc mỡ dày cộp, miệng cứ xuýt xoa hít hà, chưa đợi Trì Sính bôi xong đã đẩy tay cậu ra: "Được rồi được rồi."
Tăm bông trong tay Trì Sính bị cậu hất rơi, chưa đợi hắn nói gì Đào Hoài Nam đã quay người đi, kéo chăn trùm kín mít: "Rồi bôi xong rồi, tắt đèn tắt đèn."
Trì Sính nhìn cậu một lúc, hiếm khi không nổi giận cũng không mắng cậu, đi ra ngoài rửa tay, rồi quay lại tắt đèn.
Đào Hoài Nam nằm quay mặt vào tường, Trì Sính hỏi cậu: "Còn đau không?"
"Đau."
Giọng Đào Hoài Nam nghèn nghẹt, "Khó chịu quá."
Lúc này Trì Sính lại dịu xuống, vuốt vuốt sau gáy cậu, bảo: "Ngủ rồi sẽ hết đau."
"Nhỡ em không ngủ được thì sao..."
Đào Hoài Nam dùng mu bàn tay cọ mũi, nghe tủi thân vô cùng, "Cứ đau mãi, em không ngủ được."
Trì Sính xoa xoa cổ và đầu cậu một lúc, Đào Hoài Nam ngoan ngoãn nằm im không cựa quậy nữa, hơi thở cũng đều đều.
Trì Sính hỏi cậu: "Buồn ngủ chưa?"
Đào Hoài Nam bảo: "Hơi hơi rồi ạ."
Một lát sau Đào Hoài Nam tự xoay người lại, lề mề dịch sang phía Trì Sính, Trì Sính duỗi tay tùy ý đặt lên người cậu, Đào Hoài Nam nắm lấy áo ngủ của Trì Sính, chậm rãi vê vê một lúc, chẳng bao lâu sau thì nằm im không động đậy nữa.
Đứa nhỏ ngủ thở đều đều, bụng phập phồng lên xuống, vừa yên tĩnh vừa ngoan ngoãn.
Cả ngày hôm nay chuyện mất mặt cứ nối đuôi nhau, chuyện gì cũng rơi vào đầu cậu.
Sáng hôm sau Đào Hoài Nam dậy, trước khi mặc quần cậu tự cảm nhận một chút, hình như không đau như hôm qua nữa, nhưng vẫn còn hơi đau.
Trì Sính hỏi cậu: "Còn đau không?"
Trời sáng rồi cảm giác xấu hổ cũng quay về, Đào Hoài Nam đưa tay bịt miệng cậu: "Hết đau rồi hết đau rồi, đừng hỏi nữa."
Đào Hiểu Đông cũng ngáp ngắn ngáp dài đi từ phòng ra, tưởng hai đứa đang nói chuyện chân bị bỏng hôm qua, tiếp lời hỏi: "Vẫn đau à?"
Đào Hoài Nam sắp phát điên, vừa đi vừa nói: "Ôi đừng hỏi nữa mà!
Hai ông anh của tôi ơi!"
"Nó làm sao đấy?"
Đào Hiểu Đông bị vẻ cáu kỉnh của cậu làm cho ngớ người, đứng đó nhìn Trì Sính, "Ngủ không ngon à?"
"Không có, không sao đâu," Trì Sính lắc đầu, bảo, "Anh mặc kệ em ấy đi."
Đào Hiểu Đông thầm nghĩ đứa nhỏ này lớn lên thay đổi thật, sáng sớm ra đã cáu kỉnh thế này.
Cái chỗ non nớt của Đào Hoài Nam đau mất ba bốn ngày, cứ đến tối thì liêm sỉ bay biến, trần truồng để Trì Sính bôi thuốc cũng không thấy ngại, nhưng trời vừa sáng là không được, trời sáng thằng bé biết xấu hổ, không cho bôi.
Sáng ra Đào Hoài Nam lại đẩy tay Trì Sính không cho chạm vào, Trì Sính thấy cậu phiền phức, lại mắng cậu lắm chuyện.
Đào Hoài Nam cười hì hì hai tiếng: "Ban ngày ngại mà."
"Lòng tự trọng của em đi làm theo giờ hành chính à?"
Trì Sính nhướng mày, "Tối đến là tan làm đi về hả."
Bản thân Đào Hoài Nam cũng thấy buồn cười, cười khúc khích cả buổi.
Thời gian của học sinh lớp chín vẫn rất gấp rút, ngày nào lịch học cũng kín mít, lớp bồi dưỡng của Trì Sính từ tháng thứ ba chuyển thành lớp buổi tối, học sinh bình thường tan học là về nhà, bọn họ ăn cơm xong còn phải học thêm hai tiếng nữa.
Đào Hoài Nam ngày nào cũng theo Trì Sính đi học, mọi người xung quanh đều học bài, Đào Hoài Nam cũng ngồi một bên sờ sách của mình.
Điện thoại thông minh tiện lợi quá chừng, sách chữ nổi thực ra rất ít, sách tham khảo của Đào Hoài Nam đều do anh trai mua từ trường khiếm thị, bên ngoài hoàn toàn không mua được.
Sách khác cũng không dễ mua, vừa đắt vừa hiếm.
Giờ có mấy phần mềm nghe sách, Đào Hoài Nam có thể tải rất nhiều sách cần dùng về nghe, cũng có thể chuyển đổi rồi dùng máy in chữ nổi in ra, tốt hơn trước kia nhiều lắm.
Cậu vẫn luôn là thành viên dự thính của lớp bồi dưỡng, trong giảng đường có chỗ ngồi cố định của cậu, bây giờ thỉnh thoảng thầy giáo giảng bài cậu cũng nghe hiểu được một chút.
Buổi tối tan học cũng phải 8 giờ 50, sáng hơn 6 giờ đã ra khỏi nhà, tối hơn 9 giờ mới về.
Học sinh cấp hai là khổ nhất.
Anh trai dạo này lại đi công tác, năm nào anh cũng đi vài lần, có lúc là đi công tác, có lúc là đi làm việc khác.
Anh trai là người sống rất vì bản thân, anh ham kiếm tiền, nhưng lại không yêu tiền đến thế, năm nào cũng bỏ ra rất nhiều tiền để làm những việc anh cho là có ích.
"Anh cả lại đi rồi ạ?"
Vất vả cả ngày cuối cùng cũng tan học, Đào Hoài Nam được Trì Sính nắm tay dắt đi chậm rãi về nhà, đèn đường kéo dài bóng hai người, nhưng Đào Hoài Nam không nhìn thấy.
"Chắc thế."
Trì Sính nắn nắn ngón tay cậu, phía trước có cái hố, Trì Sính kéo Đào Hoài Nam sang trái trước một bước, Đào Hoài Nam rất ăn ý tránh qua.
Cậu đi cùng Trì Sính gần tám năm trời, dấu ấn của tám năm này chính là chỉ cần hai người ở bên nhau, Trì Sính không cần nói một lời, chỉ cần cho cậu một hướng đi và một lực kéo, Đào Hoài Nam có thể tránh được mọi chướng ngại vật tiềm ẩn.
"Anh cả đi đâu thế?"
Đào Hoài Nam hỏi, "Thanh Hải?
Hay Quý Châu?"
"Anh ấy không nói."
Trì Sính nhìn bóng của hai người, Đào Hoài Nam thấp hơn hắn một chút, mặc đồng phục rộng thùng thình, tay không bị cậu nắm thì vung qua vung lại
Lúc tâm trạng tốt Đào Hoài Nam đi đường hay có mấy động tác nhỏ, ví dụ như vung ống tay áo thế này, hoặc rụt tay vào trong ống tay áo, dùng cổ tay áo xoa xoa cằm.
"Anh cả tốt thật đấy," Đào Hoài Nam giấu cằm trong cổ tay áo, nói, "Phải không anh?"
Trì Sính bảo "Ừ".
Thực ra Đào Hoài Nam hiểu rất rõ, rất nhiều việc anh trai làm đều là vì cậu.
Mắt cậu không tốt, anh trai liền đi giúp đỡ những người mắt kém hoặc có khiếm khuyết khác.
Đứa trẻ có anh trai là hạnh phúc nhất, từ nhỏ Đào Hoài Nam đã cảm thấy như vậy.
Sau này có thêm anh trai nhỏ, đứa trẻ có hai người anh trai thì càng chẳng ai bì kịp, ở nhà cứ như vị hoàng đế nhỏ.
Hai đứa đã đủ lớn rồi, dù anh trai không có ở nhà cũng không cần phải nhờ ai đặc biệt đến chăm sóc, giờ anh trai đi nửa tháng cũng chẳng sao.
Tối về tắm rửa dọn dẹp xong xuôi cũng tầm mười giờ, Đào Hoài Nam ngủ sớm, Trì Sính đôi khi còn học thêm một lúc.
Trong nhóm QQ của lớp vẫn có người đang nói chuyện phiếm, Đào Hoài Nam thoát QQ, nằm trên giường nghe sách.
Trì Sính học bài trong phòng, bút viết liên tục trên giấy, thỉnh thoảng lật trang sách hoặc ho khẽ một tiếng, những âm thanh vụn vặt liên tục ấy khiến Đào Hoài Nam cảm thấy rất yên tâm.
Từ hè sang thu, từ thu sang đông.
Qua sinh nhật Trì Sính là đến mùa đông, hôm sinh nhật, Trì Sính gọi điện cho bà nội.
Bà cụ trước giờ vẫn luôn bài xích hắn, cả đời sống trong khổ cực, bà cảm thấy tất cả người nhà họ Trì đều là lũ điên.
Cũng là vì những việc Trì Sính làm trong hai tháng ngắn ngủi quay về năm đó, sự cố chấp và tàn nhẫn của hắn vẫn mang gốc rễ nhà họ Trì, bà cụ đối với hắn phần nhiều là chán ghét chứ không phải nhớ nhung.
Trì Chí Đức đã quay lại miền Nam, Trì Sính cũng ở lại thành phố không về, chỉ có cuộc sống một mình mới khiến bà cụ thực sự cảm thấy yên ổn.
Một năm Trì Sính gọi cho bà hai ba cuộc điện thoại, lần nào nói chưa được mấy câu đã cúp, Trì Sính không phải người thích nói chuyện, bà cụ cũng chẳng có chuyện gì để nói với hắn.
Đến lượt Đào Hoài Nam thì khác hẳn, người khác không có chuyện nói với Trì Sính nhưng cậu thì có, cậu chính là cái máy nói sống, Trì Sính mà để cậu nói thì cậu có thể ngồi bên cạnh nói cả ngày.
Trì Sính lại mười bảy tuổi rồi, Đào Hoài Nam khó khăn lắm mới bằng tuổi hắn được vài tháng ngắn ngủi, giờ lại bị bỏ lại một tuổi.
Đôi khi Đào Hoài Nam cảm thấy mình như đang không ngừng đuổi theo hắn, năm này qua năm khác nỗ lực đuổi theo, đuổi kịp được một quãng thời gian, rồi lại bị bỏ lại một đoạn ngắn.
Đoạn thời gian ngắn ngủi đó giống như Trì Sính đứng lại đợi cậu, đợi cậu đuổi kịp rồi mới tiếp tục bước đi, rất giống sự dịu dàng vừa hung dữ vừa trầm mặc của Trì Sính dành cho cậu bao năm qua.
Ngày sinh nhật mười bảy tuổi của Trì Sính, sáng sớm Đào Hoài Nam vừa đến trường đã nghe thấy các bạn nữ trong lớp thì thầm to nhỏ, cậu bị bao vây bởi một đám tiếng thì thầm, hơi khó hiểu.
Cậu hỏi Trì Sính: "Sao thế anh?"
Trì Sính bảo không có gì.
Đào Hoài Nam bèn quay lại hỏi Tề Huyên bàn sau: "Các cậu đang nói chuyện gì thế?"
Mấy bạn nữ cũng không giấu cậu, cười hì hì ghé sát tai cậu nói nhỏ: "Có người để quà lên bàn anh trai nhỏ của cậu đấy, còn có cả thư nữa."
Đào Hoài Nam chớp mắt: "Thật á?"
"Lừa cậu làm gì, cậu tự sờ xem."
Đào Hoài Nam quay lại, đưa tay sờ lên bàn.
Hộp quà và thư đều bị Trì Sính nhét vào ngăn bàn rồi, Đào Hoài Nam sờ mãi chẳng thấy gì.
"Có thư không anh?"
Đào Hoài Nam hỏi.
Trì Sính bảo: "Đừng quan tâm."
Đào Hoài Nam thì thầm: "Ai để thế nhỉ?"
Trì Sính đẩy cậu quay lại: "Học bài đi, đừng hóng hớt."
Trì Sính không nói cho cậu biết, Đào Hoài Nam nhìn cũng chẳng thấy, thư không phải chữ nổi cậu sờ cũng chẳng ra.
Đến lúc này cậu và Trì Sính dường như bị ngăn cách ở hai thế giới, sự liên kết giữa hai thế giới này dựa vào ánh mắt, nhưng Đào Hoài Nam lại không có.
Trì Sính quá xuất sắc, hắn vừa thông minh vừa giỏi giang.
Hắn có đẹp trai hay không Đào Hoài Nam không biết, đối với Đào Hoài Nam thì hắn rất đẹp trai, vì giọng hắn rất dễ nghe.
Chàng trai xuất sắc như thế dường như ai thích anh ấy cũng chẳng có gì lạ, ai mà không thích chứ.