Khác Distorted Eyes

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
396751177-256-k839448.jpg

Distorted Eyes
Tác giả: tongktaikbakdaok
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nhân vật Lam đang sống trong cảm giác bị bỏ rơi và vô hình ngay trong chính căn nhà của mình, từ những sự toxic của xã hội khiến Lam dần trở thành một kẻ "đáng sợ" trong mắt mọi người.

Việc đấy khiến cho Lam ngày càng lún sâu hơn trong bệnh tình của chính mình rồi sống trong cái mác "điên" trong một thời gian dài.

Căn bệnh của Lam sẽ được chữa khỏi, nhưng làm cách nào? vì sao? và ai? thì mong các độc giả sẽ cùng theo dõi và ủng hộ tớ trong câu chuyện này.

Từng câu chữ trong câu chuyện được viết nên đều mang theo tất cả chân thành và sự thấu hiểu.

Đây không chỉ là một câu chuyện, mà còn là một hành trình mà tớ đặt cả tâm tư vào.



tâmlý​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [LunaRin] Blue eyes with blonde hair
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • sunsunjay - the eyes
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Distorted Eyes
    Chương 1. Hồi 1 [ Vòng Lặp ]


    Sau khi thấy được tệp tài liệu đó, Di bước đến với vẻ mặt nghiêm nghị nhìn tôi.

    Tôi hoảng sợ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản tra hỏi Di về cái tệp đó.

    Kì lạ thay... cô ta đáp lại bằng một câu nói tôi không thể hiểu nổi:

    "Tôi nghĩ khi em đọc xong thứ đó, em sẽ không biết liệu mọi chuyện có đang thực sự tồn tại hay không đâu, Lam à."

    "Ý chị là gì hả?"

    Bức tường cạnh tôi từ màu xanh ngọc chuyển thành màu be nhẹ nhàng.

    Tôi ngước lên, chớp mắt vài cái rồi nhanh nhẹn chạy đi pha trà cho khách.

    "Lam, Lam ơi."

    "Sao ạ?"

    "Chiều em có đi học không?

    Chị chở em đi nhé?"

    Tôi thẹn thùng nhìn người chị trước mặt.

    Chị ấy là Nhiên, người đối xử tốt với tôi nhất trong suốt 12 năm cuộc đời.

    Có lẽ vì hiểu hoàn cảnh tôi, nên việc gì chị cũng muốn giúp đỡ.

    "Chiều nay em có, nhưng không muốn phiền chị đâu.

    Em có thể dùng đôi chân này của mình để tự đi học được mà."

    "Tiện đường chị chở cho thôi.

    Sau này có gì thì còn được em bảo vệ lại cho nhỉ?"

    Nhiên nhướng nhướng chân mày làm tôi chỉ biết cười gượng.

    Không giấu gì, tôi học võ đã khá lâu rồi, chỉ vì không muốn bị ai chê cười.

    Cái tính đánh đấm ấy xuất phát từ những ngày bị bắt nạt.

    Vả lại, đôi khi tôi tự hỏi, sao Nhiên lại dám chơi thân với một đứa kinh tởm đầy sự kì quặc như tôi.

    Trời đã vào khoảng tám giờ tối.

    Muốn về nhà, tôi phải đi ngang qua công viên.

    Như thường lệ, tôi vẫn đi bộ, nhưng khi nhìn vào bên trong công viên, tôi lại cảm thấy có gì đó khác lạ.

    Tôi chợt nghĩ đến vụ án mạng từng xảy ra ở gốc cây nơi đó, bỗng rùng mình kỳ dị.

    Về đến nhà, tôi mở hé cánh cửa gỗ màu nâu sẫm một cách nhẹ nhàng, không gây tiếng động.

    "Hôm nay mày lại về trễ 2 phút rồi.

    Nhịn đi."

    "Biết rồi."

    Tôi bước lên tầng trên, đi thẳng vào phòng tắm để tắm cho khuây khỏa tinh thần.

    Đầu tôi vẫn còn ướt khi nằm lên chiếc giường cũ kỹ thường phát ra tiếng cọt kẹt.

    "Đã hai ngày rồi tôi chưa quay lại với việc đốt nến.

    Cậu nghĩ tôi có nên...?"

    Chưa dứt câu, một làn gió nhẹ lướt qua chân tôi.

    Tôi dường như hiểu được điều cậu ấy muốn nói.

    "Hiểu rồi, vậy thì để mai vậy."

    Tôi nằm lướt internet một chút.

    Sau một hồi ngẫm nghĩ, tôi cất lời:

    "Cậu nghĩ tôi có nên tìm hiểu về vụ án gần đây không?"

    Một khoảng im lặng.

    Tôi tắt điện thoại, ngồi yên khoảng ba phút sau.

    "Thôi được rồi, tôi nghĩ cách này sẽ dễ nghe cậu nói hơn."

    Tôi bước ra cửa sổ, để một bên rèm đóng, một bên rèm mở.

    Ngồi im trên giường, nhắm chặt mắt lại.

    Chỉ cần đọc vài câu, sau đó lặp lại câu hỏi vừa rồi... hồi đáp sẽ ở bên tai tôi.

    "Cậu biết rõ hơn ai khác."

    "Không biết.

    Tôi không quen bọn gây ra hai vụ án đó.

    Làm sao có thể...

    Nhưng tôi khá thích cách họ gây án."

    "Tôi không ý kiến."

    Tôi hiểu đó là lời cậu ấy ngầm đồng ý với ý định của tôi.

    Việc này tôi đã luôn tò mò từ nhỏ.

    Có lẽ giờ là độ tuổi phù hợp nhất để thực hiện ước muốn.

    Chưa kịp nở nụ cười thì ông ta đã về - ba tôi.

    Có thể đêm nay thân thể tôi sẽ đầy m.á.u, ngủ cùng mùi tanh trên da thịt.

    Hơi thở tôi thoi thóp dưới sàn nhà.

    Với nhiều người, đó là nỗi đau lớn.

    Nhưng với tôi thì ngược lại.

    Tôi đã quá quen thuộc với cảm giác này, nuốt cả những dòng máu đỏ thẫm đang chảy xuống môi mình - một mùi vị thật kích thích tâm trí.

    Cũng may mắn thay, linh hồn cậu ta đủ ấm áp để bao trùm lấy thân thể lạnh lẽo của tôi.

    Tiếng chuông reo phát ra từ chiếc điện thoại cũ rít trên bàn.

    Tôi lết đến, bắt máy.

    Giọng nói quen thuộc vang lên:

    "Nay không hỏi em nữa đâu, mua đồ ăn luôn rồi đây."

    "Chả đói."

    Tiếng tút tút vang lên như mọi khi.

    Cuộc hội thoại buổi sáng của hai chúng tôi ít khi kéo dài quá ba câu.

    Nhưng hôm nay trông có vẻ lạ.

    Khung cảnh trong xóm nhỏ vẫn thế mà?

    Không... tôi nghĩ nó đã thay đổi, chỉ là tôi chưa để tâm đến.

    Che đi vết bầm trên người, tôi tươi tắn đến nơi làm việc như chẳng có vết nhơ nào từng xảy ra ngày hôm qua.

    Tôi chỉ nghĩ đến hôm nay mình sẽ được ăn gì.

    Đây là buổi sáng, nhưng... không hẳn là vậy.

    Là cảnh quang ảm đạm tối đen hay chỉ là tâm trí tôi cảm nhận như thế?

    Như thể đang đối diện với ánh đèn nhân tạo từ một đoàn phim lớn.

    "Khoan đã, ca sáng đâu phải của mình.

    Chị Nhiên cũng không..."

    Tâm trí tôi khựng lại.

    Hình như có điều gì đó nhầm lẫn trong nhận thức của bản thân.

    Nhiên là em gái tôi.

    Em ấy là người chăm sóc tôi cả tối qua, là người tôi đã nói chuyện cùng.

    Nếu vậy... thì tối qua tôi không về nhà.

    Làm sao có thể chạm mặt ông ta?

    Tôi gọi điện cho em ấy, nhưng điều duy nhất tôi nhận lại là thông báo:

    "Số điện thoại không có thật."
     
    Distorted Eyes
    Chương 2.


    Đôi mắt tôi tối sầm lại.

    Cơn đau đầu như một nhát búa đập thẳng vào thái dương, đau nhức đến tê liệt.

    Tôi buông bàn tay đang che mặt.

    Trước mắt là một khoảng không lạ lẫm – một cánh đồng rộng lớn, trải dài mênh mông, nơi từng là ký ức năm bảy tuổi.

    Cơ thể tôi vẫn tỉnh táo... nhưng sao tất cả lại chân thực đến thế?

    Tôi thấy chính mình – một phiên bản nhỏ bé, vô hồn, ánh mắt đục ngầu như đã bị rút sạch linh hồn.

    Tôi nhìn vào đôi mắt đó, như thể muốn xuyên thấu lớp màn u tối để tìm chút tàn dư của sự sống.

    Nhưng thứ tôi thấy chỉ là một xoáy trắng mơ hồ, quay cuồng giữa làn khói đen dày đặc đang nuốt trọn mọi thứ.

    Chỉ vài giây, khi mở mắt lần nữa, bạn bè tôi xuất hiện.

    Tim tôi như được sưởi ấm, ngọn lửa tưởng chừng đã tắt từ lâu bỗng cháy lên.

    Tôi chạy, dốc toàn bộ sức lực, lao về phía họ, không chần chừ, nhảy xuống giữa cánh đồng xanh mướt ấy.

    “Không…không...họ đâu rồi?”

    Không ai ở đó cả.

    Bọn họ đã biến mất.

    Tiếng bước chân vang lên phía sau.

    Một lực nặng giẫm lên bàn tay tôi, âm thanh gãy rắc của xương vang vọng trong đầu.

    Một người phụ nữ túm lấy tóc tôi, nhấn mạnh xuống lớp đất ướt sũng bùn, nơi những con giun đất trườn qua da thịt.

    Tôi choàng tỉnh.

    Hơi thở gấp gáp, tim đập loạn xạ.

    Tôi đang nằm trên giường… là thật.

    Tôi mở cửa nhà – dưới chân là mây, trên đầu là cây…Không, không thể nào.

    Tôi không còn bình thường nữa rồi.

    Tôi định vào bếp lấy thuốc an thần, nhưng lọ thuốc chuyển từ màu xanh sang tím.

    Mọi thứ méo mó.

    Tôi không còn tin vào đôi mắt mình nữa.

    Chẳng suy nghĩ gì thêm, tôi dốc sạch năm viên cuối cùng trong lọ.

    Cơ thể mềm nhũn.

    Mắt nhắm lại, nhưng bên tai vẫn nghe rõ tiếng bíp... bíp...

    đều đặn.

    Để tôi đoán nhé?

    Đó là tiếng của máy nhịp tim

    Không.

    Đây chẳng phải là bệnh viện, nhưng sao gã đó cứ mãi bám víu theo.

    “Đừng tỏ vẻ bác sĩ đạo mạo ở đây nữa,” tôi gằn từng chữ, ánh mắt sắc lạnh.

    Hắn đứng đó, mặt không biến sắc.

    “Anh chỉ muốn nói chuyện với em, Di à.”

    “Tôi không đi đâu hết.

    Tôi hông phải loại người bẩn thỉu như anh.”

    Miệng tôi nói, tay vẫn loay hoay với đống thuốc trên bàn.

    Không thèm để tâm đến hắn.

    “Sao lúc nào em cũng ôm mấy thứ điên khùng này hả Di?

    Chi bằng cứ để mọi chuyện kết thúc theo cách của nó đi...”

    Tôi quay ngoắt lại.

    Mắt đỏ ngầu.

    “Câm cái họng chó của anh lại, đồ khốn!”

    Hắn chỉ bật cười, giọng cợt nhả:

    “Đừng tức giận vậy chứ, lỡ hỏng mẻ thuốc em đang làm thì sao ha~”

    Hắn rời khỏi phòng.

    Cửa đóng lại.

    Tôi mới lấy lại chút bình tĩnh để tiếp tục điều chế.

    Ngoài trời, những vì sao rải rác khắp phương trời.

    Tôi chợt nhận ra mình đã làm việc đến quên cả thời gian.

    Bụng đói cồn cào, mà cơ thể thì rã rời.

    Tôi thở dài, nằm xuống, định chợp mắt một lúc.

    Chỉ một lúc thôi, tôi bật dậy lần nữa.

    Trước mắt là căn phòng cũ kĩ – mọi thứ y nguyên.

    Không có gì bất thường.

    Tôi nhìn tay phải chúng vẫn nguyên vẹn, không tổn thương.

    Những ngón tay cử động nhẹ giật khẽ hai lần như nhắc tôi về điều gì đó.

    Tôi lao ra cửa.

    Con đường vẫn còn đó.

    Cây xanh vẫn rì rào gió thổi.

    Chiếc xe xám bóng loáng của hàng xóm vẫn nằm yên trong sân.

    Là thực tại rồi sao?

    Tôi không chắc, nhưng cũng chẳng muốn nghĩ thêm.

    Có lẽ chỉ là một cơn ảo giác hay cơn ác mộng nào đó kéo tôi về.

    Tôi thở phào.

    Điều đáng sợ nhất lúc này không phải những ảo ảnh mà là việc ngủ.

    Không có một giấc ngủ nào là yên bình.

    Tôi mở điện thoại.

    Danh bạ chỉ có một cái tên – Nhiên.

    Tôi bấm gọi.

    Chuông reo hơn một phút thì em ấy mới bắt máy.

    “Chị Lam à?

    Có chuyện gì vậy chị?”

    “À... chị chỉ định nhờ em một chuyện thôi.”

    Giọng tôi khàn và lạc.

    Có lẽ Nhiên cũng nhận ra điều đó.

    Em ấy không chần chừ, đồng ý ngay.

    Tôi cảm ơn, rồi tắt máy.

    Không hiểu sao... em ấy có vẻ vui hơn sau lời nhờ vả đó.

    Vui đến lạ.

    Chắc là...chuyện tình cảm của em ấy đang khởi sắc chăng?

    Hay em lại quay về với tên thiếu gia đào hoa đó?

    Thôi, mặc kệ.

    Chỉ cần tối nay tôi có thể yên ổn một chút...là đủ rồi.
     
    Distorted Eyes
    Chương 3.


    Tối hôm đó, tôi không đến lớp võ như thường lệ.

    Tôi chỉ muốn ở nhà, để đầu óc được yên một chút.

    Mỗi lần ở bên Nhiên, tôi lại thấy lòng mình dịu xuống, như thể mọi thứ rối ren ngoài kia đều bị giấu đi đâu mất.

    “Chị mau đi tắm đi, trời sắp tối rồi, không sợ bệnh hả?”

    Giọng Nhiên vang lên trong trẻo, đượm chút quan tâm quen thuộc.

    Tôi ậm ừ, lặng lẽ đứng dậy đi tắm.

    Từ bé tới giờ, người tôi nghe lời nhất vẫn là Nhiên.

    Khi tôi bước ra, tóc còn ướt, tay cầm khăn lau nhẹ.

    Đồng hồ chỉ 9 giờ hơn.

    Tôi sực nhớ một điều, liền tiến đến gần em, ngồi xuống.

    “Hồi trưa chị thấy em vui lắm…Em quay lại với cậu ta rồi hả?”

    Động tác xếp đồ của Nhiên khựng lại thoáng chốc.

    Nhưng rồi em nhanh chóng quay sang, nở nụ cười nhẹ như thể chẳng có gì.

    “Không đâu.

    Em không muốn yêu ai nữa.

    Chỉ là…hôm nay trời mát, em thấy dễ chịu hơn thôi.”

    Tôi gật đầu, mắt vẫn còn dõi theo bóng em.

    “Ừm…cũng đúng ha.”

    Một câu nói đơn giản vậy thôi, nhưng ánh mắt Nhiên khi nghe xong bỗng lặng xuống, như được thả ra khỏi điều gì đó đã ghìm em rất lâu.

    Rồi em bước đến bàn, rót cho tôi ly sữa nóng, vừa làm vừa hỏi:

    “Chị lại gặp ác mộng hả?

    Có giống mấy lần trước không?”

    Tôi mím môi, do dự một lúc, rồi khẽ gật rồi lại lắc.

    “Thật ra...lần này còn đáng sợ hơn trước nữa.”

    Căn phòng chợt chìm vào tĩnh lặng.

    Ngay cả tiếng gió ngoài cửa sổ cũng như ngừng thổi.

    Chỉ đến khi Nhiên trở lại, đặt ly sữa vào tay tôi, em mới nhẹ nhàng lên tiếng.

    “Vậy thì uống hết đi, rồi ngoan ngoãn nằm xuống ngủ.

    Em chắc chắn đêm nay chị sẽ không mơ thấy gì nữa đâu.”

    Tôi ngẩng đầu, ánh mắt đọng lại nơi nụ cười dịu dàng của em.

    Nhưng không hiểu sao, tôi lại thấy lạnh sống lưng.

    “Chị Lam, sao vậy?”

    “H-hả?

    À, không…không có gì”

    Đôi mắt tôi chợt nheo lại, sợ rằng có thể hiện tại mình vẫn đang mơ, cách nói chuyện vẫn là em ấy, nhưng giọng cũng không hẳn.

    Tôi khẳng định với bản thân một lần nữa là đã từng nghe qua, mà là từ một người khác, không phải chất giọng của Nhiên.

    Tôi nằm trên giường nghĩ ngợi, nhớ đến những tiểu thuyết, các câu chuyện tôi được nghe, được đọc qua.

    Trong đầu thoáng lên đủ loại diễn biến.

    Nghĩ rằng có khi nào em ấy không phải là Nhiên, hay là tôi còn mắc kẹt trong giấc mơ, hoặc đủ thứ khác nhau.

    Người tôi chợt rùng mình nhẹ, đây chẳng phải là truyện, tôi đích thực là đang ở ngoài đời thật.

    Tự trấn an bản thân là do tác dụng phụ của mấy loại thuốc mình uống khiến cho bản thân quá điên loạn rồi.

    Nhìn qua người đang nằm kế bên mình đã say giấc ngủ từ lâu, tôi cũng thôi nghĩ ngợi, nhắm mắt lại cố gắng ngủ cho qua tối nay.

    Thầm cầu mong cho có một giấc mơ đàng hoàng.

    Bức tường cạnh tôi từ màu xanh ngọc chuyển thành màu be nhẹ nhàng.

    Tôi ngước lên chớp mắt vài cái rồi nhanh nhẹn chạy đi pha trà cho khách.

    "Lam, Lam ơi"

    "Sao ạ?"

    "Chiều em có đi học không? chị chở em đi nhé"

    Tôi thẹn thùng nhìn người chị trước mặt, chị ấy là Nhiên, người đối xử tốt với tôi nhất trong 12 năm cuộc đời tôi.

    Có lẽ vì hiểu hoàn cảnh tôi, nên chị cái chi cũng muốn giúp đỡ.

    Khoan đã, tôi còn nhớ Nhiên là em gái tôi.

    Tôi lắc đầu vài cái để tỉnh, ngước nhìn lên lần nữa hỏi Nhiên.

    "Nhiên, chị là chị gái em...đúng chứ?"

    Vẻ mặt Nhiên cau mày khó hiểu.

    “Em là em chị chứ còn ai nữa? ”

    Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, Di là đồng nghiệp thân thiện nhất quán bước vào:

    “Hello mấy cô gái xinh đẹp.

    Lại có chuyện vui nè.”

    Nhiên chớp chớp mắt tỏ rõ tính tò mò.

    “Vụ án năm xưa mọi người đồn thổi, giờ có vụ y chang xảy ra lại đó, chắc ai cũng biết đúng không? ”

    Tôi ngẩn ra.

    Vụ án nào?

    Tôi chưa từng nghe.

    Di định kể tiếp thì tôi ngắc ngang hỏi.

    “Là vụ gì vậy?

    Chẳng ai kể cho mình nghe cả”

    Tôi vừa hỏi, cả quán bỗng im bặt.

    Những ánh mắt lạnh tanh đổ dồn về phía tôi.

    Rồi Di mở miệng, nửa cười nửa nghiêm túc:

    “Cậu bị úng não rồi hả?

    Người phát hiện ra vụ án đó chính là—”

    Tôi chớp mắt.

    Chỉ một lần.

    Và tất cả biến mất.

    Tôi chắc chắn đã ngủ quên, vì chiếc laptop cũ vẫn còn đang trên người mình, màn hình vẫn đang ẩn hiện trang truyện tôi viết dở.

    Tôi nhìn lên nội dung trên đó, chúng đang dừng lại với câu nói dang dở của nhân vật ban nãy.

    "Thì ra mình đang viết dở"

    Tôi vẫn thất nghiệp, sống bằng nghề viết truyện.

    Áp lực, căng thẳng khiến mắt tôi đau nhức triền miên.

    Truyện tôi viết lúc nào cũng xoay vòng giữa thực và mộng.

    Có lẽ chính tôi cũng không còn phân biệt rõ.

    Cắm sạc chiếc laptop của mình, tôi khoác áo, ra ngoài mua ít đồ ăn, tiện để đầu óc thư giãn.

    Biết đâu sẽ nghĩ ra chi tiết mới cho truyện.

    Khu phố tôi sống chưa từng xảy ra án mạng.

    Việc bịa ra một vụ cũng chẳng dễ dàng gì.

    Tiếng chuông điện thoại reo lên làm tôi giật mình tỉnh giấc.

    Giờ điểm đúng 7h30 sáng, báo thức đã reo inh ỏi cả căn phòng.

    Tôi lay Nhiên dậy, vệ sinh cá nhân xong xuôi điều đầu tiên em ấy hỏi là về giấc ngủ của tôi.

    "Nay chị có gặp ác mộng không?"

    Vẻ mặt tôi đang rất thoải mái, dường như không có chút giả bộ đáp.

    "Không, nay chị ngủ ngon lắm.

    Mãi mới có một đêm yên bình như thế"

    "Do sữa của em ngon nên chị mới ngủ được đó nha, cảm ơn em cái coi~"

    Nhiên ra vẻ đắc ý cười trêu ghẹo tôi, tôi cũng mở lời cảm ơn với tông giọng trêu ghẹo lại em ấy.

    Một đêm yên ả là khúc dạo đầu của cơn bão, thứ yên bình đến quá sớm thường phải trả giá bằng những đêm sau không còn đường ngủ yên.
     
    Distorted Eyes
    Chương 4.


    "Chị muốn gặp Di không?"

    "Di...là ai?"

    Tôi khẽ nhíu mày, cái tên ấy vừa lạ lẫm lại vừa như vang vọng từ một miền ký ức xa xăm.

    Lẽ nào tôi từng quen cô ấy?

    Nhiên tặc lưỡi, vẻ bất lực hiện rõ trong ánh mắt.

    Thật sự là trí nhớ trong đầu tôi đã quá kém rồi.

    "Thôi cứ đi với em, biết đâu chị sẽ nhớ lại được."

    "Ờ...ừm..."

    Tôi hiểu Nhiên không nói thẳng là vì muốn tôi tự mình khơi gợi ký ức, như một cách giúp bộ não tôi tự phục hồi.

    Có nói cũng vô ích.

    Tôi sẽ lại quên, có thể là hôm nay, hoặc hôm sau, sớm muộn gì cũng sẽ quên bén đi mất thôi.

    Đến ga tàu, tôi vừa bước chậm rãi vừa cầm hai tấm vé trên tay mình, mải mê nhìn đến khi cơn gió lạnh lướt ngang người mới chợt nhận ra hơi người cạnh mình không còn đâu nữa.

    Quả thực, khi ngẩng lên chẳng còn thấy bóng dáng Nhiên đâu cả.

    Tôi nhìn quanh, trái rồi phải vẫn chẳng thấy em.

    Tiếng thông báo tàu sắp khởi hành vang vọng, khiến lòng tôi chộn rộn.

    Tôi luống cuống gọi tên em, trong đầu bắt đầu nổi lên một làn sương bất an.

    Tôi chạy đến hỏi vài chú bảo vệ quanh đó.

    Không ai đáp lời.

    Không ánh mắt, không phản ứng cứ như thể tôi vô hình trong mắt họ.

    “Bị gì vậy trời…có phải hồn ma đâu mà ngó lơ mình kiểu đó chứ.

    Còn Nhiên đi đâu rồi vậy không biết."

    Lo sợ tàu sẽ rời ga, tôi vội quay lại nhìn xem, nhưng khung cảnh giờ đây kỳ lạ đến rợn người.

    Không bóng người, không âm thanh – chỉ có con tàu im lìm đứng đó.

    Tôi định quay lại hỏi lần nữa thì trước mắt chỉ còn một biển báo vô hồn chặn tầm nhìn.

    Sáng giờ chưa có gì vào bụng, tôi nghĩ có lẽ mình đã thật sự bị hoa mắt.

    Tôi vội bước lên tàu, miệng vẫn gọi tên Nhiên.

    Đến toa gần cuối, trong một góc tối – nơi ánh đèn yếu ớt chẳng đủ rọi sáng, lại có điều gì đó khiến tim tôi chững lại.

    Không gian ngột ngạt, như bị bóp nghẹt bởi chính những ký ức đã mất.

    Người tôi chợt lảo đảo.

    Rồi một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

    "Chị Lam, chị sao vậy?

    Chị có ổn không thế?"

    Đến khi nhìn rõ được mọi thứ, tôi nhận ra được rằng chỗ khi nãy bản thân nhìn mãi lại là chỗ ngồi của mình.

    Nhiên thấy tôi có vẻ khó chịu nên mới lo lắng hỏi, chờ mong lời đáp lại từ tôi.

    “Chị không sao, chắc do đói quá nên hơi choáng xíu"

    Tôi cười trừ chỉ để mong em yên lòng.

    Vậy mà lại chẳng hề biết mình đã thốt ra câu nói thật sự mâu thuẫn.

    “Sáng giờ chị ăn hai ổ bánh mì với ly sữa nóng rồi mà.

    Hay chị đói nữa sao?”

    “Thật...thật vậy à?”

    “Đừng đùa em kiểu đó chớ.

    Em biết rõ bệnh của chị đâu có nặng đến nỗi quên nhanh đến vậy.”

    "Thôi bỏ đi, chắc do chị thiếu ngủ"

    Tôi đắn đo chẳng biết có nên hỏi Nhiên câu này hay không, sợ rằng nếu hỏi có khi em ấy lại nghĩ tôi bị bệnh đến phát điên thật rồi.

    Nhưng tôi thật sự không biết là mình đang đi đâu cả, nhìn thoáng ra ô cửa sổ, các con đường mà tàu đi qua lại rất lạ lẫm, người hay đi đây đi đó nhiều như tôi không thể không nhận ra được.

    Thấy sắc mặt tôi lạ kì, Nhiên có lẽ đã đoán ra bản thân tôi có điều gì đó muốn nói nhưng ngập ngừng.

    "Muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi, người ta đâu có cấm mấy người"

    "Nếu chị hỏi, chắc em sẽ bưng chị tới viện ngay mất"

    Em ấy biết tôi sẽ lại hỏi câu không mấy có nghĩa, chỉ toàn là vô tri.

    Thế nhưng ánh mắt vẫn thể hiện lên sự kiên nhẫn chờ đợi câu hỏi từ tôi.

    "Hai đứa mình...đang đi đâu vậy?.

    Cảnh này lạ quá, chị chưa từng thấy"

    Giọng tôi nhỏ dần, vừa nói vừa quay sang hướng cửa sổ.

    Nhiên nhìn theo rồi cũng thở dài, tiếng thở dài chỉ đủ để người ngồi cạnh nghe được, dường như không có sự khó chịu thế nhưng tôi lại cảm nhận được em ấy hình như có chút thất vọng.

    Nhiên không hiểu tại sao nơi tôi vốn phải hiểu và nhớ rõ nhất thì lại chẳng nhận ra.

    Cánh đồng kia, những ngôi nhà nhỏ được bao quanh bởi cây xanh tươi mát, những bông hoa tỏa ngát hương kia đều là nơi mà tôi đã sinh sống biết bao năm, ấy vậy mà lại nhanh chóng lãng quên đi.

    Còn căn nhà chỉ ở có vài năm, lại còn là nơi chịu sự đau đớn từ bọn họ thì tôi lại luôn nhớ rõ.

    Trong đầu Nhiên toàn những dòng suy nghĩ phức tạp hiện lên, nhưng em chọn cách nén lại mớ hỗn độn đó, chỉ bình thản đáp lại.

    "Nơi chị thấy xa lạ đó là nơi chị từng sống, nơi mà chị luôn gọi tên em vào mỗi buổi chiều chỉ để dắt tay nhau đi thả diều.

    Còn hiện tại, em và chị đang đi đến nhà của Di, khi đến rồi em chỉ mong rằng chị sẽ nhớ ra."

    "Vậy là chị từng thích thả diều lắm sao?"

    Tôi hiện giờ như thể đang nói về một ai khác, không phải chính mình.

    Một kẻ không còn ký ức.

    Không còn gốc rễ.

    “Hay là chị ngủ một lát đi được không?

    Em mở nhạc cho nhé, ngủ một giấc là sẽ đến nơi ngay thôi."

    Tôi gật đầu, nhận chiếc tai nghe từ em.

    Mắt tôi dần khép lại, miên man giữa tiếng nhạc và hơi ấm bên cạnh.

    Nếu khi ấy tôi còn thức, có lẽ sẽ thấy được vài giọt nước mắt lăn trên má Nhiên.

    Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có em lặng thầm rơi nước mắt, một mình với những suy nghĩ dồn nén, những cảm xúc chưa bao giờ được nói ra.

    Em sợ.

    Sợ sẽ có một ngày, tôi sẽ quên đi cả em.

    Sợ khi

    tôi quên đi rồi, sẽ chỉ còn mình em ôm ký ức của cả hai mà đau lòng.

    “Giá như em đủ mạnh mẽ...thì chị đã không phải gánh lấy những tổn thương này.

    Nếu có thể, chị hãy cứ căm ghét em đi có được không?

    Sai lầm của chị chính là đã đối tốt với em quá đó.

    Tại sao chị lại có thể dễ dàng quên đi những lần em đã đối xử tệ bạc với chị, tại sao lại quên được nhanh đến vậy thế hả...?"
     
    Distorted Eyes
    Chương 5.


    Đến khi con tàu dừng hẳn, Nhiên mới khẽ lay cánh tay tôi, đánh thức bằng giọng nói quen thuộc:

    “Đến nơi rồi nè, dậy đii~”

    Tôi chớp mắt vài lần, đầu óc vẫn còn vương lại hơi sương của giấc ngủ.

    Nhận thức mơ hồ, tôi không thật sự biết mình đã đến nơi nào, chỉ đơn giản để bản thân bị dẫn dắt theo.

    Tôi và em cùng bước xuống tàu.

    Bàn tay nhỏ nhắn của Nhiên vẫn đang nắm lấy tay tôi, không quá chặt, cũng không buông lơi.

    Trước mắt là một nhà ga nhỏ, không hẳn cũ kỹ, nhưng nơi đây lại mang vẻ vắng lặng lạ thường.

    Không có tiếng người, không có sự ồn ào, chỉ có gió thổi qua hàng cây, rít khẽ như tiếng thì thầm vọng lại từ một thời xa xăm.

    Tôi rón rén bước theo Nhiên, lòng mang chút hoài nghi, chút bất an.

    Càng đi sâu, cảnh vật xung quanh càng trở nên hoang vu, cây cỏ mọc tràn ra cả lối đi.

    Những căn nhà thưa thớt dần biến mất, nhường chỗ cho một con ngõ nhỏ đầy dây leo và bóng tối.

    Dừng lại trước lối vào ấy, tôi khựng bước.

    Bên trong chỉ là một dải mờ mịt phủ đầy cỏ dại.

    Tôi không thấy gì, nhưng cảm giác như nơi ấy đang giấu thứ gì đó khiến tim tôi đập nhanh không kiểm soát được.

    “Vẫn chưa nhớ ra hay sao mà chị lại sợ đến thế?”

    Nhiên quay lại hỏi, ánh mắt em hơi ánh lên tia thắc mắc.

    Tôi nuốt khan, giọng khàn khàn đáp:

    “Chị có đến đây bao giờ đâu mà nhớ…?”

    “Thôi đi vô đi rồi biết.

    Nhanhhh lênnn.”

    Em không để tôi kịp phản ứng, kéo tay tôi chạy xuyên qua con ngõ âm u ấy.

    Chạy chưa được bao xa, trước mắt tôi hiện lên một ngôi nhà lớn.

    Kiến trúc lạ lẫm, mang dáng dấp cổ xưa nhưng lại pha trộn nét hiện đại mơ hồ.

    Màu sơn trầm tối, từng chi tiết chạm khắc đều rất tinh tế, tựa như được xây nên từ trí tưởng tượng xa xôi nào đó của chính tôi.

    Tôi ngẩn người.

    Đây chính là kiểu nhà mà tôi từng mơ được thấy, nhưng không nghĩ nó lại hiện hữu rõ ràng đến thế.

    Cánh cửa gỗ lớn từ từ hé mở, hé ra một khoảng hẹp đủ cho một người bước ra.

    Người ấy đứng đó – một người phụ nữ trẻ với ánh mắt dịu dàng và nụ cười đậm chất thân thuộc.

    Cô ấy như tan ra từ làn sương, không gây ra một tiếng động nào, chỉ yên lặng mà hiện diện.

    “Đến rồi sao?

    Vào nhà đi.”

    Giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng vang vọng mãi trong tai tôi.

    Tôi ngơ ngác nhìn quanh.

    Không có ai khác.

    Vậy chắc đây là Di – người mà Nhiên nhắc đến.

    Nhưng kỳ lạ thay, ánh mắt của Di lại dường như dừng quá lâu trên tôi, như thể…cô ấy chỉ đợi tôi mà thôi.

    “Em dẫn Lam đến rồi nè, chị ấy khác lúc trước nhiều lắm đúng không?”

    - Nhiên vui vẻ nói.

    Di khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn dán lên gương mặt tôi, như đang tìm lại một hình bóng cũ.

    “Công nhận khác thật...Nhưng Lam có còn nhớ chị không đây?

    Hay là quên mất rồi?”

    Tôi cảm nhận được ánh nhìn ấy hướng thẳng vào tôi, chờ đợi.

    Có lẽ câu hỏi sau là dành cho tôi trả lời.

    Tôi nuốt nước bọt, nhỏ giọng đáp.

    “E-em...không nhớ chị là ai...”

    Tôi chờ một sự hụt hẫng, một tia thất vọng.

    Nhưng không, Di không phản ứng gì cả.

    Ánh mắt cô chỉ như đượm thêm chút dịu dàng.

    “Không nhớ cũng không sao.

    Từ từ rồi Lam sẽ nhớ lại thôi.”

    Nhiên lặng lẽ bước lên lầu, nhường lại không gian cho tôi và Di.

    Em muốn để tôi tự mình kết nối, tự mình khám phá thứ gì đó từng bị lãng quên.

    “Em muốn ăn gì không?

    Để chị lấy cho.”

    Di dịu dàng hỏi, rồi không đợi tôi trả lời, cô đã bước tới góc bếp, lục tìm gì đó trong tủ.

    “Lam năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?

    Chị quên mất…”

    Tôi chớp mắt.

    Phải mất vài giây để nhớ lại.

    Tôi chưa từng biết sinh nhật mình là ngày nào.

    Chỉ nhớ có lời chúc từ Nhiên, mỗi năm đều lặp lại.

    Còn số tuổi là con số lửng lơ.

    “Em…17 ạ.

    Còn chị ạ..?”

    “Chị 22 rồi đó, Không biết có gọi là già chưa ta?”

    Di mỉm cười đặt đĩa bánh xuống bàn, ngồi đối diện tôi.

    Cô bỗng nhìn về phía bên trái tôi, ánh mắt đầy hoài niệm.

    “Chị luôn lau dọn kỹ càng cho cây đàn đó, chỉ để mong em quay lại chơi lại một bản nhạc cho chị nghe.”

    Tôi quay đầu theo phản xạ – một cây đàn piano đen bóng loáng nằm im lặng ở góc phòng.

    Tôi giật mình.

    Rõ ràng khi bước vào tôi không thấy nó.

    Nó như thể vừa xuất hiện, từ hư không.

    “Sao chị biết em có thể chơi đàn…?”

    “Nhóc ngốc này, làm sao chị không biết được chứ?”

    Di cười khẽ, ánh mắt lấp lánh, giọng nói mềm tựa như dải lụa.

    Tôi chẳng hiểu gì, chỉ ngồi đó đờ đẫn như một kẻ đứng ngoài câu chuyện của chính mình.

    Nhìn sang đĩa bánh, toàn là món tôi thích.

    Có khi nào tôi và chị ấy từng chia sẻ nhiều điều đến vậy…?

    Dù đói nhưng tôi không dám ăn.

    Không phải vì xa lạ.

    Mà vì…ánh mắt ấy.

    Ánh mắt dịu dàng, long lanh, cứ dán chặt lên tôi như nhìn thấu tim gan.

    Khiến tôi ngại ngùng, lúng túng.

    Tôi tự hỏi, liệu chị ấy có biết ánh mắt của bản thân dễ khiến người khác si mê đến nhường nào không?

    “Nè nha!

    Chỉ mới một lúc mà hai người đã tới mức đó rồi sao?”

    Tiếng Nhiên vang lên bất ngờ từ cầu thang, ánh mắt em trêu ghẹo.

    Với góc nhìn của em, cảnh tượng này quả thật rất dễ bị hiểu lầm.

    Một người thì cứ ngẩn ngơ nhìn, một người thì đỏ mặt như trái cà chua chín.

    Giống y như tình tiết trong mấy bộ truyện tranh mà em hay đọc.

    “Chị chỉ nhìn Lam một chút thôi mà.

    Nhiên sợ gì vậy?”

    Di đáp, vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh.

    “Sợ chị Di cướp mất Lam của em đó đa”

    Hai người họ cứ thế trêu nhau, như thói quen hằng ngày.

    Riêng tôi, vẫn là kẻ lạc nhịp.

    Nghe được, nhưng chẳng thể hiểu được hết ẩn ý đằng sau.

    “Thôi dẫn Lam lên phòng đi, chị nấu cơm cho hai đứa.”

    “Để em phụ với có được không?”

    Tôi bất giác lên tiếng.

    Dù sao cũng đang rảnh, và tôi cũng muốn làm điều gì đó giúp cho Di.

    “Được chứ, nếu em muốn.”

    Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra một điều rằng...Di là người đầu tiên mà tôi không hề dè chừng như những người khác.

    Ngay cả với Nhiên, tôi từng cần thời gian dài để mở lòng.

    Nhưng với chị ấy chỉ một ánh mắt, một nụ cười, đã đủ khiến tôi tin tưởng.

    Có lẽ Di là ngoại lệ duy nhất.
     
    Distorted Eyes
    Chương 6.


    Không rõ là do bữa ăn, hay ánh mắt chị ấy nhìn tôi, mà lòng tôi đã nhẹ nhõm hơn phần nào.

    Dẫu chỉ là một mảnh vụn ký ức mong manh, nhưng tôi đã nhớ ra thêm một điều gì đó về chị.

    “Chị Di”

    “Sao thế?”

    “Vũ Tịnh Di… là tên của chị, có phải không?”

    “Nhớ ra rồi sao?

    Lam giỏi quá ta.”

    Chị cúi người, nhẹ tay vuốt lên mái tóc tôi như thể hành động ấy sẽ giữ lại chút ký ức đang chực tan biến.

    Tôi chẳng rõ vì sao cái tên ấy lại hiện ra, chỉ biết khi nhìn vào tấm poster cũ kỹ đặt cạnh chiếc đàn, cái tên “Vũ Tịnh Di” bỗng trở nên quen thuộc đến lạ.

    Có lẽ chính nó đã gợi nhắc tôi.

    Tôi quay sang chị, chỉ tay vào tấm poster với sự tò mò không giấu được.

    “Chị Di ơi, đây là poster tiểu thuyết ạ?”

    Chị ấy khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt trở nên xa xăm.

    Giọng nói theo đó cũng trầm xuống, man mác buồn.

    “Đây là tác phẩm mà…mà bạn chị từng viết.

    Đã từng nổi tiếng, được rất nhiều người yêu thích.

    Chị tự hào về b-bạn mình nên giữ lại, treo ở đây thôi…”

    Tôi nhận ra mỗi lần nhắc đến chữ 'bạn' giọng chị lại nghẹn đi một nhịp.

    Dường như có điều gì đó chất chứa trong mối quan hệ ấy.

    Tôi nghĩ có thể là do đã lâu không gặp người bạn ấy nên Di mới như vậy.

    Vì Nhiên đã từng nói với tôi rằng Di sống một mình, lâu rồi chẳng gặp lại người quen.

    Có lẽ đó là lý do.

    “Ngày mai em có muốn đi ngắm bình minh cùng chị không?”

    Chẳng hiểu sao lời mời ấy khiến lòng tôi chộn rộn.

    Chỉ cần nghĩ đến cảnh bầu trời dần sáng, và có chị bên cạnh, tôi đã chẳng thể từ chối.

    “Muốn chứ ạ.”

    “Vậy thì ngoan ngoãn lên phòng ngủ sớm đi nha.

    Không thì mai mở mắt ra đã thấy mặt trời chói chang rồi đó.”

    “Dạ, em biết màaa.”

    Tôi lon ton chạy lên phòng, không quên kéo Nhiên để kể chuyện.

    “Câu nói của chị ấy cứ như trong sách văn học vậy, chị chưa thấy ai nói chuyện như thế bao giờ.”

    “Chắc chị Di đùa đó, ai rảnh đâu nói chuyện kiểu đó suốt ngày.”

    “Nhìn mặt đâu giống đùa…”

    Nhiên tiếp xúc với Di đã lâu, cũng hiểu lâu lâu Di sẽ nói ra vài câu như vậy.

    Nhưng do không muốn làm mất hứng của tôi, nên đành giả bộ làm ra cái vẻ bí ẩn.

    “Hoặc chị ấy đang gợi ý gì đó, lỡ chị quên điều gì quan trọng rồi thì sao?”

    Tôi lẩm bẩm nhắc lại câu nói của Di như thể đó là một chìa khóa mở ra điều gì đã bị lãng quên.

    Sáng sớm hôm sau, Nhiên vẫn còn cuộn tròn trong chăn, có vẻ là yêu việc ngủ hơn.

    Thế nên chỉ có tôi và Di rời nhà.

    Tôi còn chưa kịp ngủ, cơ thể vẫn còn đang nhức mỏi.

    Cảm giác dậy sớm không tuyệt chút nào, chỉ thấy đau xương khớp thôi.

    Di dẫn tôi đến một nơi ít người qua lại, chỉ là một cái đồi nhỏ.

    Cái đồi nhỏ ấy không cao, nhưng đủ để tách biệt khỏi thế giới bên dưới.

    Mặt đồi thoai thoải, phủ kín cỏ úa lẫn những vệt đất trơ trọi như sẹo thời gian.

    Một lối mòn hẹp dẫn lên đỉnh đồi, hai bên có những cột gỗ thô ráp, nối nhau bằng dây thừng chùng xuống, vừa như hàng rào, vừa như lời cảnh báo không thành tiếng.

    Trên đỉnh, gió lồng lộng mang theo một mùi đất cũ nhưng cũng vương vấn điều quen thuộc hoài niệm.

    Khi đứng đó, có thể nhìn rõ khung cảnh khi mặt trời dần nhô lên, nhuộm cả đồi cỏ bằng thứ ánh sáng dịu dàng đầu ngày.

    Khung cảnh này thật sự đã làm tôi say mê, nhưng bên cạnh đó còn say mê cả mùi hương của người bên cạnh.

    Tôi không biết mùi hương này của Di là gì, nó khác lạ lắm.

    Liệu tôi có thể diễn tả chúng là mùi trà ấm pha giữa gỗ và hoa không?.

    “Gỗ và hoa…”

    “Hửm?

    Em nói gì vậy?”

    Nghe câu hỏi nhỏ khẽ thoát ra từ miệng tôi, Di không hiểu nó có nghĩa gì.

    Nhưng chính tôi cũng không hay, câu hỏi ấy đã khẽ bật ra từ môi tự lúc nào.

    Tôi lắc đầu, chữa lại bằng nụ cười gượng gạo.

    "À...không có gì, ý em là nơi đây có mùi gỗ thoang thoảng rất thơm, hoa cũng đẹp lắm"

    Di hướng mắt về phía mặt trời rồi cất giọng kể cho tôi nghe.

    "Đây là nơi mà ngày nào chị cũng đến hết đó, nó yên bình tựa như làn gió khẽ lướt qua vậy.

    Với cả...đã từng có kỉ niệm rất đẹp ở đồi này, chị khó mà quên được lắm"

    Tôi chỉ biết đứng cạnh lắng nghe.

    Vốn không phải người hay nói nên không giỏi trong việc hồi đáp lại về một câu chuyện của ai đó.

    Thế nhưng ít ra tôi cũng biết được chút ít điều Di thích và con người bên trong của chị ấy.

    Từ sau lưng tôi bỗng có tiếng nói khàn khàn vang lên, có lẽ là giọng của một bà lão.

    “Sao lại vẫn còn ở đây?

    Đi, mau đi đi.”

    Tôi giật mình quay lại.

    Một bà lão đứng cách đó không xa.

    Bà ấy chỉ nhìn tôi, hoàn toàn không để tâm đến sự hiện diện của Di.

    Tôi không hiểu được ý của bà ấy muốn nói, đưa mắt sang nhìn Di.

    “Làm gì có ai ở đây đâu ạ, có phải bà nhìn nhầm rồi không?"

    “Rõ ràng là cô ta đã trở về, kia kìa"

    “Bà tin con đi mà.

    Con ở đây một mình thôi, không có ai khác, bà nhìn nhầm rồi."

    Bà lão lặng đi, rồi quay bước, nhưng ánh mắt vẫn lảng vảng điều gì chưa dứt.

    Tôi nhìn theo bóng bà, cảm thấy bà vẫn chưa muốn đi hẳn thì phải.

    Có điều tôi không biết bà ấy là ai, tại sao Di phải nói như thế?.

    "Sao chị chỉ nói có mình chị ở đây, với lại...bà ấy là ai vậy ạ?"

    "Nếu chị không nói thế thì bà ấy sẽ không nghĩ mình nhìn nhầm và đuổi em đi mất.

    Bà lớn tuổi rồi, có chút lẫn, ở đây ai cũng hiểu và cảm thông cho bà."

    Di ân cần giải thích cho tôi hiểu, lí do không có chút hoài nghi nào.

    Gió lại thổi qua đồi.

    Lúc này, tôi chợt nhận ra...ngay cả hơi ấm từ mặt trời cũng không khiến lòng tôi ấm lại như trước.

    Có điều gì đó đang len lỏi trong tâm trí, như một hạt giống lạ vừa bị gieo xuống lòng đất đã khô cằn của ký ức.

    Tuy thế nhưng lòng tôi vẫn có chút lo lắng vì câu 'cô ta đã trở về'.

    Là ai đã trở về?.
     
    Distorted Eyes
    Chương 7.


    Kỷ Dạ Lam.

    Tên của một đứa nhóc nhỏ bé, chỉ vừa chập chững biết được tên gọi của cảm xúc.

    Sẽ không ai muốn chơi cùng một đứa trẻ luôn im lặng kể cả khi nó được phép chơi đùa, được tự do làm điều nó thích.

    Đơn giản là vì gia đình nó bắt buộc nó phải như thế, một sự im lặng ngột ngạt.

    Chỉ có chiếc đàn piano được quyền phát lên những âm thanh du dương của chính nó.

    Đồ vật đôi khi còn tự do hơn tôi, tôi biết mình kém cỏi hơn rất nhiều so với những đứa trẻ cùng lứa.

    Thế nhưng tôi vẫn sẽ tự lẩm bẩm với bản thân rằng : "Mình là người đặt biệt nhất.

    Vì các cậu ấy chưa bao giờ thấy được ba mẹ xa lánh, lạnh nhạt, xua đuổi các cậu.

    Còn mình thì được nhìn thấy thường xuyên đấy nhé, đó là điều đặc biệt mà đúng không?".

    Câu nói vô tư đó đã vô tình khiến chính bản thân tôi dằn vặt mãi vì sự ngây thơ lúc đó của mình.

    Đáng lẽ tôi nên giấu nhẹm đi, chứ chẳng phải khoe cho bọn nhóc hàng xóm biết.

    Lời đầu tiên cũng là lời cuối cùng mà tôi nói, ba tôi...ông ấy rất tức giận khi biết được điều đó.

    Cũng phải thôi, một đứa nhóc chỉ vừa lên 5 lại nói ra điều đó, người dân xung quanh sẽ đánh giá cả gia đình tôi rất nhiều.

    Trẻ con không biết nói dối, họ không thể biện minh, vì thế đã đánh tôi rất nhiều.

    Nhà kho sập sệ, một cái chiếu nhỏ chỉ đủ chỗ cho Mộc Mộc - chú cún cưng và cũng là người bạn duy nhất của tôi nằm ngủ.

    Không ai tin được đâu, khi ấy tôi đã cảm ơn ba mẹ rất nhiều, hét lên to đến nỗi khàn cả cổ họng.

    Tôi biết ơn vì họ không để tôi ngoài đường vắng dưới cơn mưa tầm tã, cành cây cứ lao xao làm tôi sợ, sợ chúng sẽ vồ lấy tôi và nuốt chửng tôi mất.

    Nói đến đây thôi, nếu còn kể thêm, chắc tôi sẽ đổi cả cái tên mình đi luôn cũng nên.

    "....họ đi rồi, đi hết rồi"

    Tôi ngồi trên nền đất, ngước mắt nhìn ngôi nhà của mình đang bị ngọn lửa thiêu rụi dần.

    Ba tôi, mẹ tôi, cả chị tôi...đã bị giết chết hết cả rồi.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy Di vẫn còn đang mặc trang phục cảnh sát ngồi cạnh tôi.

    Mi mắt Di ướt đẫm.

    Lạ thật, tôi còn chưa khóc, thì cô ấy khóc vì điều gì?.

    "Đó là nước mắt, cô Di khóc được sao?"

    Nếu hỏi câu này trước mặt ba mẹ tôi, họ sẽ nói rằng tôi là con thiểu năng.

    Tôi thật sự bất ngờ đó, vì trước giờ chỉ có mỗi tôi khóc, ngoài ra không thấy ai rơi nước mắt như vậy cả.

    Nhưng Di lại không như vậy, cô ấy ôm chầm lấy tôi rồi khóc nức nở.

    Có phải là tôi đã làm sai điều gì khiến Di buồn rồi không?.

    "Cô Di buồn Lam ạ? là lỗi của Lam, Lam xin lỗi ạ..."

    "Không phải lỗi của Lam đâu.

    Con đừng nghĩ như thế, có được không?.

    Cô thương Lam mà"

    Tim Di quặn thắt lại khi nghe câu nói đó của tôi, lúc đó cô ấy ước cô ấy có thể làm mẹ tôi.

    Nếu được như vậy, tôi sẽ không phải chịu đau đớn và khổ sở đến thế.

    Cũng phận là mẹ, làm sao Di không thương một đứa nhỏ hiểu chuyện đến nhường này được?.

    Khi tôi lên 6, ai đó hỏi đến ba tôi, tôi sẽ đặt ngón tay trỏ của mình lên môi họ và mỉm cười nhắc nhở : "Đừng hỏi điều đó.

    Mình còn chẳng nhớ giọng ba ra sao, mặt ba trông thế nào, ba cũng sẽ không chơi đùa cùng mình như ba các cậu."

    Một nụ cười ngây thơ có phần chững chạc hơn độ tuổi, không có sự sâu xa nào khác.

    Tôi không còn bị bọn con trai ở xóm bắt nạt nữa.

    Tôi không còn bị phạt mỗi khi dùng vũ lực với một ai đó, điều tôi thích thú và hạnh phúc nhất chính là điều đó.

    Nhìn những đứa nhóc chỉ biết ăn vạ, lúc đó đối với tôi đó là bọn yếu đuối vô dụng nhất trên đời.

    Thấy tôi giống kẻ phản diện, những đứa không được dạy dỗ, không được ăn học đoàng hoàng lắm có phải không?.

    Bất cứ điều gì cũng sẽ có nguyên nhân của nó, tuy nhiên không phải nguyên nhân nào cũng xứng đáng được chấp nhận, được thương cảm.

    Ông trời cho tôi sự mạnh mẽ.

    Để tôi thấy được gia đình mình đối xử tệ với mình, để thấy được họ đều rời đi trong một đêm gió mạnh, để tôi chịu đựng sự cô độc và bạo lực....và để lại hàng trăm quá khứ kinh tởm này trong ký ức.

    Mãi mãi không thể quên đi được.

    Có thấy không? cuộc đời khi nhỏ của tôi thế đấy!

    Kỷ Dạ Lam tôi vẫn luôn mạnh mẽ như vậy.

    Tôi muốn mọi người biết được chỉ cần được sống thôi, thì đó đã là điều quá yên bình và may mắn rồi.

    Có đau khổ đến thế nào thì cũng phải cố gắng lên chứ, các cậu còn ba, còn mẹ là đã tuyệt vời hơn tôi rồi........

    Sau vài lời kế tiếp đó, tôi mới kết thúc xong phần kể chuyện là khuyên nhủ của mình.

    Bên cạnh đó còn có một vài câu hỏi được mọi người đặt ra vì tò mò về tôi.

    Tiếng vỗ tay cuối cùng vang lên, tất cả mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt khác, chẳng còn là một ánh mắt tò mò về câu chuyện của tôi như lúc đầu nữa.

    Nhưng mỗi người mỗi khác, tôi không nghĩ được hiện giờ họ nhìn tôi ra sao đâu.

    "Nhóc là đứa trẻ tuyệt vời nhất đối với chị rồi đó"

    Di giơ ngón tay cái lên, ý muốn khen tôi.

    Chỉ là một club tâm sự về những điều bản thân muốn chia sẻ.

    Không khí ấm áp này làm tim tôi có chút dao động hơn trước nhiều.

    "Vậy bây giờ chị mua kem cho em được chưa ta?"

    "Tất nhiên rồi.

    Phần thưởng cho sự dũng cảm lần này"

    Người như tôi sẽ không bao giờ dám làm những điều như thế đâu, nhưng chắc có lẽ là vì những người ở đây không ai có ác cảm, tôi cảm nhận được nhiều trái tim ấm áp ở nơi này.

    Nhưng phần lớn cũng là vì...Di.

    À không, là vì cây kem vị dưa.
     
    Distorted Eyes
    Chương 8. Hồi 2 [ Đêm Đẫm Đỏ ]


    Sau cái lần đó, tôi như tìm lại được một chút gì đó về bản thân mình.

    Đã đến ngày tôi tái khám.

    Bệnh viện to lớn này nhìn trông đơn sơ nhưng lối đi lại rất chằng chịt, từ trong lẫn ngoài.

    Thật lòng mà nói, nếu bệnh nhân nào đấy khi lên cơn phát điên thì có lẽ các bác sĩ hay người nhà sẽ chẳng thể tìm ra được họ.

    "Đến rồi sao? ngồi xuống đi."

    Cô bác sĩ này bề ngoài trông không mấy thiện cảm, nét mặt cô ấy luôn có cảm giác bực bội khiến người khác lần đầu gặp sẽ thấy hơi khó chịu.

    Tuy nhiên, đối với bản thân tôi việc hợp tác điều trị với cô ấy cũng không còn mới mẻ gì, tôi biết rõ cô ấy là người ra sao.

    Nói có thể ít người chịu tin, nhưng cô ấy có thể đoán được suy nghĩ, hành động của bất kì ai.

    Nếu nói đến diễn xuất, tôi cũng không phải dạng vừa.

    Với cái đầu biết nghĩ kỹ, hay qua mặt người khác một cách dễ dàng như tôi vẫn phải chịu thua dưới sự tinh ý thấu đáo của cô bác sĩ ấy.

    Có lần tôi đã vô tình chia sẻ một chi tiết nào đó cho cô ấy, cô ấy liền trêu chọc tôi với cái tên 'tiểu thư'.

    Gì đây? chẳng phải là trong phim, tôi đính chính đây là một câu chuyện tôi đang kể bằng câu lời thật sự, dựa vào đâu mà lại gọi tôi với cái tên đó chứ.

    "Chị bác sĩ hôm nay đổi màu son rồi sao?"

    "Tinh mắt quá đi, tiểu thư."

    Tôi tự hỏi cô ấy không chán với việc gọi tôi là tiểu thư hay sao, người trêu chọc người khác dai nhất chắc có lẽ là cái cô bác sĩ còn ở độ tuổi ăn chơi này.

    "Uống đi."

    Trên tay cô ấy là hai viên thuốc, không biết đưa cả nước hay sao?.

    Tôi tự lấy chai nước suối bên bàn mà uống, đối với một số người sẽ coi đó là bất lịch sự, còn đối với tôi và cô bác sĩ đây thì đó là sự thoải mái của chị em chúng tôi.

    "Có muốn gặp Nhiên không?"

    "Nhiên nay đi với chị Di có việc rồi.

    Với lại...tôi chỉ muốn có tôi và chị ở đây, không có nhu cầu thêm người trong này."

    "Ha~ được thôi, nếu đó là điều em thích thì tôi không ý kiến"

    Thôi cuộc trò chuyện đi, tôi có cảm giác lạ, dường như không còn tỉnh táo như ban đầu.

    Sắc thái của cô bác sĩ ấy có chút thay đổi, tiến lại gần tôi từ tốn bảo.

    "Khám xong rồi, mau về kiểm hàng đi nhóc con"

    "Cảm ơn nhé.

    See you again~.'

    Bước ra khỏi cánh cổng của bệnh viện, ánh mắt tôi hướng về phía Nam, dường như có điều gì đó chờ đợi tôi đằng ấy.

    Cái cảng cũ kĩ tôi đang đứng chính là nơi được gia đình tôi dốc hết công sức vào nó, đơn giản là vì công việc chính để kiếm cơm.

    Đứng bên cạnh tàu là ông Dưng, hay được gọi là cánh tay phải của ba tôi.

    Ông ta đứng lặng nơi bờ cảng, điếu thuốc trên tay chưa kịp châm lửa đã tắt ngủm trong gió.

    "Ôi! chào tiểu thư, có chuyện chi mà tiểu thư hôm nay lại đích thân ra đến đây vậy?"

    "Ba tôi dặn ra xem xét tình hình, sẵn dặn ông Dưng đây trông coi, kiểm soát cho đàng hoàng.

    Dạo này...nhiều mối nguy hiểm lắm"

    Ông Dưng cười với nét mặt nhẹ nhõm, tưởng rằng lại có chuyện chi nghiêm trọng.

    Gì chứ mấy thứ nhỏ nhặt này không cần phải nhắc nhở ông.

    "Nhờ tiểu thư chuyển lời tới ông Đại Khương cứ yên tâm về tôi.

    Nhìn đi, mọi thứ vẫn đang rất thuận lợi, hàng đợt này xịn, chất lượng."

    Tôi nhìn theo hướng tay ông ta chỉ.

    Đám người phía xa đang áp tải lô hàng cuối cùng lên con tàu to lớn có phần sờn bạc.

    Ông Dưng nháy mắt, muốn nói với tôi rằng chỉ cần biết mọi thứ vẫn đi đúng lịch, đừng quá lo lắng.

    "Cô gái kia...ông để lại cho tôi có được không?"

    "Tiểu thư cần cô ta để làm chi? ba tiểu thư mà biết thì e là sẽ không hay."

    "Thì tìm cách đi, nói nhiều quá.

    Tôi sẽ nói chuyện với ba tôi sau."

    Ậm ừ vài tiếng, nét mặt ông ta có hơi khó khăn để quyết định chuyện này.

    Nhưng rồi cuối cùng thì ông ấy cũng chịu để lại cô gái đó cho tôi.

    Mục đích của tôi là gì? không ai biết cả.

    Cô ấy là ai mà tôi muốn giữ lại?

    Không ai biết cả.

    "Không còn chuyện gì nữa, tôi về đây."

    "Dạ, tiểu thư về cẩn thận ạ"

    Nơi đây không tính tuổi tác, nơi đây dựa trên vị trí của mỗi người mà hành xử với nhau.

    Cho dù có lớn tuổi đến bao nhiêu, ở ngoài khu đô thị đông đúc ấy được kính trọng, thì khi bước chân vào đây vẫn là dưới tôi một bậc.

    "Cô tên gì?"

    "Tôi...." giọng cô ấy khàn đặc, như đang rất cố gắng để thốt lên câu nói.

    "Tôi tên Di."
     
    Back
    Top Dưới