Đến khi con tàu dừng hẳn, Nhiên mới khẽ lay cánh tay tôi, đánh thức bằng giọng nói quen thuộc:
“Đến nơi rồi nè, dậy đii~”
Tôi chớp mắt vài lần, đầu óc vẫn còn vương lại hơi sương của giấc ngủ.
Nhận thức mơ hồ, tôi không thật sự biết mình đã đến nơi nào, chỉ đơn giản để bản thân bị dẫn dắt theo.
Tôi và em cùng bước xuống tàu.
Bàn tay nhỏ nhắn của Nhiên vẫn đang nắm lấy tay tôi, không quá chặt, cũng không buông lơi.
Trước mắt là một nhà ga nhỏ, không hẳn cũ kỹ, nhưng nơi đây lại mang vẻ vắng lặng lạ thường.
Không có tiếng người, không có sự ồn ào, chỉ có gió thổi qua hàng cây, rít khẽ như tiếng thì thầm vọng lại từ một thời xa xăm.
Tôi rón rén bước theo Nhiên, lòng mang chút hoài nghi, chút bất an.
Càng đi sâu, cảnh vật xung quanh càng trở nên hoang vu, cây cỏ mọc tràn ra cả lối đi.
Những căn nhà thưa thớt dần biến mất, nhường chỗ cho một con ngõ nhỏ đầy dây leo và bóng tối.
Dừng lại trước lối vào ấy, tôi khựng bước.
Bên trong chỉ là một dải mờ mịt phủ đầy cỏ dại.
Tôi không thấy gì, nhưng cảm giác như nơi ấy đang giấu thứ gì đó khiến tim tôi đập nhanh không kiểm soát được.
“Vẫn chưa nhớ ra hay sao mà chị lại sợ đến thế?”
Nhiên quay lại hỏi, ánh mắt em hơi ánh lên tia thắc mắc.
Tôi nuốt khan, giọng khàn khàn đáp:
“Chị có đến đây bao giờ đâu mà nhớ…?”
“Thôi đi vô đi rồi biết.
Nhanhhh lênnn.”
Em không để tôi kịp phản ứng, kéo tay tôi chạy xuyên qua con ngõ âm u ấy.
Chạy chưa được bao xa, trước mắt tôi hiện lên một ngôi nhà lớn.
Kiến trúc lạ lẫm, mang dáng dấp cổ xưa nhưng lại pha trộn nét hiện đại mơ hồ.
Màu sơn trầm tối, từng chi tiết chạm khắc đều rất tinh tế, tựa như được xây nên từ trí tưởng tượng xa xôi nào đó của chính tôi.
Tôi ngẩn người.
Đây chính là kiểu nhà mà tôi từng mơ được thấy, nhưng không nghĩ nó lại hiện hữu rõ ràng đến thế.
Cánh cửa gỗ lớn từ từ hé mở, hé ra một khoảng hẹp đủ cho một người bước ra.
Người ấy đứng đó – một người phụ nữ trẻ với ánh mắt dịu dàng và nụ cười đậm chất thân thuộc.
Cô ấy như tan ra từ làn sương, không gây ra một tiếng động nào, chỉ yên lặng mà hiện diện.
“Đến rồi sao?
Vào nhà đi.”
Giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng vang vọng mãi trong tai tôi.
Tôi ngơ ngác nhìn quanh.
Không có ai khác.
Vậy chắc đây là Di – người mà Nhiên nhắc đến.
Nhưng kỳ lạ thay, ánh mắt của Di lại dường như dừng quá lâu trên tôi, như thể…cô ấy chỉ đợi tôi mà thôi.
“Em dẫn Lam đến rồi nè, chị ấy khác lúc trước nhiều lắm đúng không?”
- Nhiên vui vẻ nói.
Di khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn dán lên gương mặt tôi, như đang tìm lại một hình bóng cũ.
“Công nhận khác thật...Nhưng Lam có còn nhớ chị không đây?
Hay là quên mất rồi?”
Tôi cảm nhận được ánh nhìn ấy hướng thẳng vào tôi, chờ đợi.
Có lẽ câu hỏi sau là dành cho tôi trả lời.
Tôi nuốt nước bọt, nhỏ giọng đáp.
“E-em...không nhớ chị là ai...”
Tôi chờ một sự hụt hẫng, một tia thất vọng.
Nhưng không, Di không phản ứng gì cả.
Ánh mắt cô chỉ như đượm thêm chút dịu dàng.
“Không nhớ cũng không sao.
Từ từ rồi Lam sẽ nhớ lại thôi.”
Nhiên lặng lẽ bước lên lầu, nhường lại không gian cho tôi và Di.
Em muốn để tôi tự mình kết nối, tự mình khám phá thứ gì đó từng bị lãng quên.
“Em muốn ăn gì không?
Để chị lấy cho.”
Di dịu dàng hỏi, rồi không đợi tôi trả lời, cô đã bước tới góc bếp, lục tìm gì đó trong tủ.
“Lam năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?
Chị quên mất…”
Tôi chớp mắt.
Phải mất vài giây để nhớ lại.
Tôi chưa từng biết sinh nhật mình là ngày nào.
Chỉ nhớ có lời chúc từ Nhiên, mỗi năm đều lặp lại.
Còn số tuổi là con số lửng lơ.
“Em…17 ạ.
Còn chị ạ..?”
“Chị 22 rồi đó, Không biết có gọi là già chưa ta?”
Di mỉm cười đặt đĩa bánh xuống bàn, ngồi đối diện tôi.
Cô bỗng nhìn về phía bên trái tôi, ánh mắt đầy hoài niệm.
“Chị luôn lau dọn kỹ càng cho cây đàn đó, chỉ để mong em quay lại chơi lại một bản nhạc cho chị nghe.”
Tôi quay đầu theo phản xạ – một cây đàn piano đen bóng loáng nằm im lặng ở góc phòng.
Tôi giật mình.
Rõ ràng khi bước vào tôi không thấy nó.
Nó như thể vừa xuất hiện, từ hư không.
“Sao chị biết em có thể chơi đàn…?”
“Nhóc ngốc này, làm sao chị không biết được chứ?”
Di cười khẽ, ánh mắt lấp lánh, giọng nói mềm tựa như dải lụa.
Tôi chẳng hiểu gì, chỉ ngồi đó đờ đẫn như một kẻ đứng ngoài câu chuyện của chính mình.
Nhìn sang đĩa bánh, toàn là món tôi thích.
Có khi nào tôi và chị ấy từng chia sẻ nhiều điều đến vậy…?
Dù đói nhưng tôi không dám ăn.
Không phải vì xa lạ.
Mà vì…ánh mắt ấy.
Ánh mắt dịu dàng, long lanh, cứ dán chặt lên tôi như nhìn thấu tim gan.
Khiến tôi ngại ngùng, lúng túng.
Tôi tự hỏi, liệu chị ấy có biết ánh mắt của bản thân dễ khiến người khác si mê đến nhường nào không?
“Nè nha!
Chỉ mới một lúc mà hai người đã tới mức đó rồi sao?”
Tiếng Nhiên vang lên bất ngờ từ cầu thang, ánh mắt em trêu ghẹo.
Với góc nhìn của em, cảnh tượng này quả thật rất dễ bị hiểu lầm.
Một người thì cứ ngẩn ngơ nhìn, một người thì đỏ mặt như trái cà chua chín.
Giống y như tình tiết trong mấy bộ truyện tranh mà em hay đọc.
“Chị chỉ nhìn Lam một chút thôi mà.
Nhiên sợ gì vậy?”
Di đáp, vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh.
“Sợ chị Di cướp mất Lam của em đó đa”
Hai người họ cứ thế trêu nhau, như thói quen hằng ngày.
Riêng tôi, vẫn là kẻ lạc nhịp.
Nghe được, nhưng chẳng thể hiểu được hết ẩn ý đằng sau.
“Thôi dẫn Lam lên phòng đi, chị nấu cơm cho hai đứa.”
“Để em phụ với có được không?”
Tôi bất giác lên tiếng.
Dù sao cũng đang rảnh, và tôi cũng muốn làm điều gì đó giúp cho Di.
“Được chứ, nếu em muốn.”
Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra một điều rằng...Di là người đầu tiên mà tôi không hề dè chừng như những người khác.
Ngay cả với Nhiên, tôi từng cần thời gian dài để mở lòng.
Nhưng với chị ấy chỉ một ánh mắt, một nụ cười, đã đủ khiến tôi tin tưởng.
Có lẽ Di là ngoại lệ duy nhất.