Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 900


Chương 900

“Đương nhiên có thể. Dù sao cũng hợp với thân phận của cậu. Tôi là người thẳng thắng có gì nói nấy, em gái Chu Ân cũng biết tính nên anh đừng tức giận.” Triệu Phúc cười nói.

Ngay sau đó, Triệu Phúc quay lại nhìn Chu Ân.

“Chu Ân, hôm nay anh cùng với bạn đến khu vui chơi để xem xét tình hình của khu vui chơi cho cha anh. Bây giờ chúng ta lại tình cờ gặp nhau, hay chúng ta cùng nhau đi.” Triệu Phúc gửi lời mời.

“Việc này…”

Chu Ân do dự quay đầu nhìn Lâm Vân, hiển nhiên là muốn hỏi qua ý Lâm Vân.

“Chu Ân, cô quyết định là được.” Lâm Vân thản nhiên nói.

“Chu Ân, họ đều là bạn bè của anh. Nếu em từ chối vậy thật sự không cho anh chút mặt mũi.” Triệu Phúc nói.

“Được.” Cuối cùng Chu Ân cũng gật đầu.

Gia đình Chu Ân và Triệu Phúc có hợp tác kinh doanh, nên Chu Ân không muốn gây rắc rối.

Bằng cách này, Chu Ân và Lâm Vân đã trở thành một nhóm năm người với ba người đó.

Trên đường đi, nghe những lời cố ý hay vô tình của Triệu Phúc, Lâm Vân biết được sân chơi Kim Hoa này có 15% cổ phần của cha anh ta, là cổ đông lớn thứ ba.

Tất nhiên khi anh ta khoe khoang, anh ta cũng chế nhạo và coi thường Lâm Vân.

Lúc này nhóm người đã đến vòng quay.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Ôi! Vòng quay này đẹp quá!” Chu Ân nhìn vòng đu quay.

“Chu Ân, em có thích không? Đi, chúng ta đi chơi thôi!” Triệu Phúc vẫy tay.

Mặc dù Chu Ân không dám chơi các trò độ cao, nhưng đu quay so với tàu lượn hay nhảy cầu, thì đu quay nhẹ nhàng hơn, Chu Ân sẽ không quá sợ hãi.

Vả lại Chu Ân cũng chưa từng chơi nên cô ấy rất mong đợi.

Trước vòng đu quay, một đám người xếp hàng dài.

“Nhiều người quá, e rằng xếp hàng bây giờ sẽ mất cả tiếng mới chơi được.” Chu Ân nhìn về phía trước.

“Chu Ân, nếu em đi một mình với tên nhóc này thì em phải xếp hàng, nhưng bây giờ đã có anh, sao có thể để em xếp hàng được? Đi theo anh!” Triệu Phúc đắc thắng vẫy tay.

Nhờ có Triệu Phúc dẫn đường, nhóm người trực tiếp đi thẳng vào trong.

“Cậu Triệu!” Vài nhân viên phụ trách vòng đu quay liếc mắt một cái liền nhận ra Triệu Phúc.

“Tôi dẫn bạn đến chơi, để chúng tôi đi trước!”Triệu Phúc đắc ý nói.

“Cậu Triệu, mời cậu tới bên này.” Nhân viên công tác làm động tác mời.

“Ai cho anh nhảy hàng, anh dựa vào cái gì chen ngang hàng?”

“Đúng vâỵ, anh dựa vào cái gì chen ngang hàng!”

Mấy người xếp hàng nhìn thấy có người chen ngang đều cảm thấy bất mãn.

Triệu Phúc quay đầu nhìn về phía những người này, lớn tiếng nói:

“Ông đây tên là Triệu Phúc! Ông đây là con trai của một cổ đông công viên giải trí Kim Hoa! Các người là cái thá gì?”

Sau khi những người này nghe vậy lập tức biến sắc, sau đó không còn dám nhiều lời.

Triệu Phúc thấy thế lúc này mới lộ ra vẻ hài lòng.

“Đi, vào bên trong vòng đu quay thôi!” Triệu Phúc vẫy tay.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 901


Chương 901

Bên trong đu quay.

Lâm Vân và Chu Ân ngồi ở một bên, Triệu Phúc và hai người bạn của anh ta ngồi một bên khác.

Lúc đầu Triệu Phúc muốn ngồi một bên với Chu Ân, kết quả bị Chu Ân từ chối.

Theo vòng đu quay lên cao.

“Cao thật đấy, tôi có chút sợ!” Chu Ân yên tĩnh một chút nắm lấy cánh tay Lâm Vân.

“Đừng sợ, không rơi được đâu.” Lâm Vân mỉm cười.

Nhìn thấy cảnh này, trong ánh mắt Triệu Phúc toàn là ghen ghét không thôi.

“Cậu nhóc, đến đây, chúng ta đổi chỗ đi!” Triệu Phúc nói với Lâm Vân.

“Tại sao tôi lại phải đổi chỗ cho anh?” Lâm Vân khinh thường cười một tiếng.

Triệu Phúc nghe vậy lập tức nhướng mày, anh ta tưởng Lâm Vân sẽ e ngại thân phận của anh ta, sau đó ngoan ngoãn cùng anh ta đổi chỗ ngồi, kết quả Lâm Vân lại hỏi ngược lại anh ta.

“Bởi vì tôi đã trả tiền mua vé!” Triệu Phúc kiêu ngạo nói.

Vòng đu quay được thu phí riêng.

“Không phải chỉ là 350 nghìn tiền vé thôi sao? Cầm đi!”

Lâm Vân cười lạnh, sau đó lấy ra 350 nghìn ném đến trước mặt Triệu Phúc.

“Cậu…”

Sắc mặt Triệu Phúc sa sầm.

“Cậu nghĩ tôi mà thiếu 350 nghìn này sao?” Triệu Phúc khó chịu nói.

Ngay sau đó, Triệu Phúc đem tiền ném về lại trước mặt Lâm Vân.

Trong lòng Triệu Phúc cực kì khó chịu, thậm chí anh ta muốn xông tới đánh Lâm Vân, chỉ là nhìn thấy Chu Ân ở bên cạnh nên nhịn lại.

“Lâm Vân, cậu đừng có ngông cuồng. Loại người như cậu không có vốn liếng để ngôn cuồng đâu, loại người như cậu bình thường không có kết cục tốt.” Sắc mặt Triệu Phúc âm trầm.

Câu nói của Triệu Phúc tràn đầy ý tứ uy h**p Lâm Vân, tựa như anh đắc tội anh ta sẽ không có kết quả tốt.

Ở bên cạnh, Chu Ân nghe vậy không khỏi cười thầm.

Cô biết, Triệu Phúc tưởng Lâm Vân là người bình thường không có tiền, nhưng Lâm Vân là thân phận gì Chu Ân biết rất rõ ràng.

“Cậu Triệu, cảm ơn cậu đã nhắc nhở.” Lâm Vân c*̃ng lộ ra một nụ cười hào hước.

Sau khi xuống vòng đu quay, một nhóm năm người lại đi tới trước khu vực nhà ma xếp hàng.

“Bụng tôi hơi đau, tôi đến nhà vệ sinh. Tôi cũng thường xuyên đi vào trong nhà ma, các người đi xếp hàng đi, ta thì không đi vào đâu.”Triệu Phúc nói.

Triệu Phúc sau khi nói xong, liền rời khỏi khu vực xếp hàng.

“Tên Lâm Vân kia cũng dám dành Chu Ân với tôi, nhìn xem tôi có chỉnh chết cậu không!” Triệu Phúc lộ ra một nụ cười lạnh.

Triệu Phúc trước kia từng có một đoạn thời gian theo đuổi Chu Ân, bởi vì hoàn toàn không có hi vọng cho nên anh ta mới từ bỏ.

Hiện tại anh ta nhìn thấy Chu Ân, vậy mà Chu Ân lại đi cùng một người nghèo, mặc bộ quần áo tồi tàn đi chơi ở khu vui chơi. Vừa mới ở bên trên đu quay, Chu Ân còn nắm lấy cánh tay Lâm Vân, đương nhiên cái này khiến trong lòng của anh ta vô cùng không cam lòng!
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 902


Chương 902

Ngay sau đó Triệu Phúc đi vào phòng điều hành nhà ma.

“Cậu chủ Triệu!”

Mấy nhân viên trong phòng điều hành sau khi nhìn thấy Triệu Phúc liền vội vàng đứng lên chào.

Triệu Phúc là con trai của cổ đông lớn thứ ba của công viên giải trí Kim Hoa, thường xuyên đến công viên để dạo chơi,nhân viên công tác ở công viên này đều biết anh ta.

“Cho tôi một trang phục giả quỷ, tôi muốn đến nhà ma giả quỷ.” Triệu Phúc nói.

“Cậu Triệu, công việc giả quỷ, sao có thể để cậu đi được ạ.” Một nhân viên công tác nói.

“Anh là ai mà nói nhảm nhiều như vậy, tranh thủ thời gian lấy ra đi! Phải lấy loại trang phục và đạo cụ kinh khủng nhất!” Triệu Phúc không nhịn được nói.

Ý nghĩ của Triệu Phúc rất đơn giản, đi vào nhà ma giả quỷ hù dọa Lâm Vân, để Lâm Vân ở trong nhà ma xấu mặt trước mắt Chu Ân!

Một bên khác.

Sau bảy tám phút xếp hàng, Lâm Vân, Chu Ân, và hai người bạn kia của Triệu Phúc thuận lợi tiến vào nhà ma, tia sáng trong nháy mắt tối xuống. Trong phòng truyền ra những âm thanh vô cùng kinh khủng.

“Chu Ân, cô đã tới nhà ma chưa?” Lâm Vân mở miệng hỏi.

“Không có, ta… Ta có chút sợ.” Chu Ân yếu ớt nói.

“Không có chuyện gì đâu, tôi ở bên cạnh cô đây.” Lâm Vân vừa cười vừa nói.

“A!”

Đúng vào lúc này, bên cạnh có một pho tượng quỷ đói đột nhiên hét thảm một tiếng.

“A a!” Chu Ân bị dọa đến vội vàng ôm lấy Lâm Vân.

Lâm Vân chỉ cảm thấy một mùi hương thơm của người đẹp mềm mại như ngọc.

Chu Ân bình tĩnh một chút c*̃ng kịp phản ứng lại, mặt của cô “Xoát” một chút liền trở nên đỏ bừng. Cô ấy chưa từng chủ động mạnh dạng ôm một người con trai.

May mắn bên trong nhà ma ánh đèn mờ tối mới không để Lâm Vân thấy bộ dạng cô ấy mặt đỏ tới mang tai.

“Chu Ân, đi theo tôi, đừng sợ!”

Lâm Vân trực tiếp kéo cánh tay trắng nõn như ngọc của Chu Ân.

Tay Chu Ân được Lâm Vân giữ chặt, cả người cô ấy run lên như chạm phải điện.

Nhưng cuối cùng cô ấy cũng không có hất tay của người đàn ông này ra, mà là tùy ý để nam nhân này kéo đi.

Một đường tiến lên, bên trong nhà ma xác thực rất âm trầm kinh khủng nhưng Chu Ân lại không giống trước đó bị dọa đến mức kêu ra tiếng.

“Chu Ân, không nghĩ tới cô bình thường là người phụ nữ kiên cường nhưng kết quả ở trong cuộc sống cũng là một cô gái yếu đuối, cũng cần người đàn ông bảo vệ.” Lâm Vân cười nói.

Mặt Chu Ân hơi đỏ lên, cũng không có nói cái gì.

“Gừ gừ!”

Đúng lúc này, trong bóng tối đột nhiên xuất hiện một bóng đen, kèm theo tiếng kêu quái dị.

Nhìn vào ánh sáng lờ mờ, đó là một con quỷ đói ăn mặc vô cùng kinh dị với những chiếc răng nanh, đôi mắt còn sáng xanh.

“A a!”

Chu Ân bị dọa đến kêu to, nắm chặt lấy tay Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 903


Chương 903

Ngay cả hai người bạn của Triệu Phúc cũng bị “ma thật” này làm cho sợ hãi đến mức ôm nhau và la hét.

Chỉ gặp quỷ đói nhảy ra, trực tiếp nhào về phía Lâm Vân.

“Đmm!”

Lâm Vân cũng bị giật nảy mình, nhìn thấy người giả quỷ này chạy tới, Lâm Vân theo bản năng liền vung chân lên.

“Ôi!”

Kèm theo tiếng la hét quỷ đói bị đạp ngã xuống đất trong tích tắc cũng hét lên một tiếng.

“Hử? Âm thanh của người?”

Khi mọi người nghe tiếng la, đây không phải tiếng của người sao?

“Lâm Vân, tôi nghe nói có đôi khi bên trong nhà ma sẽ có người thật đóng vai quỷ. Cái này… Cái này sẽ không là người đóng vai chứ?” Chu Ân nói.

“Thật là có khả năng. Vậy tôi không phải đá phải nhân viên công tác?” Lâm Vân lộ ra một vẻ xấu hổ.

Ngay sau đó, Lâm Vân nhanh chóng lấy điện thoại ra, bật đèn pin của điện thoại lên, dùng đèn pin chiếu vào “quỷ đói”. Sau đó nhanh chóng bước tới giúp đỡ anh ta đứng dậy.

“Vị nhân viên công tác này, thật không có ý gì, anh dọa người cũng đừng hướng trên người ta nhào đến hù dọa tôi. Khó đảm bảo tôi không xuất thủ.” Lâm Vân lúng túng nói.

“ĐM, anh ra tay c*̃ng quá hung ác đó!” Con quỷ đói hô lớn.

“Hả? Sao giọng nói quen thuộc như vậy?” Mọi người đều sửng sốt.

Ngay sau đó, Lâm Vân đưa tay kéo mặt nạ trên đầu anh ta xuống.

“Cậu chủ Triệu!”

Mọi người vừa nhìn thấy, mẹ nó đây không phải là Triệu Phúc sao? Mặc dù Triệu Phúc muốn che mặt nhưng vẫn bị mọi người nhìn thấy.

Trên mặt Triệu Phúc còn in một dấu giày, hiển nhiên do vừa rồi bị Lâm Vân đá.

“Triệu Phúc, anh… không phải nói bụng của anh đau nên đi vệ sinh sao? Tại sao lại ở chỗ này đóng vai quỷ?” Chu Ân nghi ngờ nói.

“Anh… không phải là anh muốn trêu chọc em sao.” Triệu Phúc cười khan nói.

Triệu Phúc c*̃ng lúng túng không thôi.

Ngay sau đó, Triệu Phúc nhìn về phía Lâm Vân.

“Thằng kia, ĐM do cậu đá tôi đúng không?” Triệu Phúc tức giận trừng mắt Lâm Vân.

“Ai bảo anh muốn giả quỷ dọa người, tôi làm sao biết là anh?” Lâm Vân buông tay nói.

Chu Ân cũng nói: “Triệu Phúc, anh ấy xác thực không biết là anh.”

“Được rồi, được rồi!”

Triệu Phúc chỉ có thể khoát tay, cắn răng nuốt vào bụng.

Lúc đầu anh ta muốn để Lâm Vân xấu hổ, kết quả cuối cùng thiệt thòi chính là anh ta.

Triệu Phúc rất muốn nổi điên nhưng anh ta biết mình không thể làm vậy, không thể phá hỏng hình tượng của mình trước mặt Chu Ân nên chỉ đành xem như không có chuyện gì.

Nhưng khoản thù này anh ta sẽ ghi tạc trong lòng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 904


Chương 904

Sau khi ra khỏi nhà ma đã là ba giờ chiều, Chu Ân nói hơi mệt chút liền cùng Triệu Phúc tạm biệt, sau đó cùng Lâm Vân cùng rời khỏi công viên giải trí.

Lâm Vân một đường lái xe đưa Chu Ân về nhà.

Dọc theo con đường này, Lâm Vân c*̃ng không nghĩ đề cập với Chu Ân việc đến Tỉnh Xuyên, bởi vì buổi sáng trước khi xuất phát Lâm Vân cũng đã nói hôm nay chỉ đi chơi, không bàn luận những chuyện này.

Đương nhiên, trải qua chuyện đi chơi hôm nay, quan hệ giữa Lâm Vân và Chu Ân cũng kéo gần lại rất nhiều, đối với Lâm Vân mà nói chính là thu hoạch lớn nhất.

Tiểu khu nhà của Chu Ân.

“Lâm Vân, hôm nay thật cảm ơn anh đã giúp tôi trải qua một ngày vui vẻ như vậy. Chuyện hôm nay nhất định tôi sẽ ghi nhớ ở trong lòng.” Chu Ân mỉm cười.

Đưa Chu Ân về nhà đã là bốn giờ chiều, Lâm Vân lại lái xe đến công ty của chị họ Lâm Mộc Thanh.

Do chị họ anh mới kinh doanh nên chỉ thuê mặt bằng văn phòng trong tòa nhà văn phòng.

Văn phòng ở tầng dưới.

“Chị Thanh!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lâm Vân vội vàng đi đến chỗ Lâm Mộc Thanh với nụ cười trên mặt.

“Lâm Vân, chị rất vui vì gặp được em ở Kim Đô! Đi, chị họ em sẽ đưa em đi ăn một bữa ăn lớn.” Lâm Mộc Thanh mỉm cười.

Hai người gặp gỡ, tự nhiên, anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Lâm Mộc Thanh đưa Lâm Vân đến một nhà hàng hàng đầu về món Pháp.

Hai đẳng cấp về đồ ăn trên thế giới đó là đồ ăn Trung Quốc và đồ ăn Pháp, khỏi cần phải nói, đồ ăn Pháp có ngon hay không.

Hơn nữa những người sành về ăn uống, một số người nói rằng ăn món Pháp là những món ăn cao cấp nhất thế giới.

Bên trong nhà hàng.

Cảnh vật chung quanh nhà hàng rất sang trọng.

“Lâm Vân, đây là nhà hàng Pháp hàng đầu Kim Đô, lượng tiêu thụ rất cao. Chị hiếm khi đến đây ăn. Hôm nay vì thết đãi em, chị đưa em đến đây thưởng thức thử.”

“Không sao, em sẽ xử hết.” Lâm Vân cười nói.

“Chuyện này làm sao có thể? Chị là chị họ của em, hôm nay chị có chuyện phải xử lý em, em không được phép giành với chị.” Lâm Mộc Thanh bĩu môi.

Lúc này, người phụ vụ đưa thực đơn ra.

Lâm Vân xem qua thực đơn, có hai thực đơn, một bằng tiếng Anh và một bằng tiếng Pháp, khi nhìn thấy nó Lâm Vân liền choáng váng.

Trình độ tiếng anh của Lâm Vân thực sự rất bình thừng.

“Thưa ngài, ngài có cần tôi giới thiệu không?” Người phục vụ mỉm cười nói.

Rõ ràng là người phục vụ thấy Lâm Vân có thể không đọc được thực đơn, nên họ liền đưa ra loại đãi ngộ là giới thiệu bằng lời nói.

“Không, chị Thanh, chị gọi đi.”

Lâm Vân đưa thực đơn cho Lâm Mộc Thanh.

Dù gì, Lâm Mộc Thanh cũng tốt nghiệp ngành kinh doanh trường đại học Havard ở nước Mỹ nên tiếng anh của cô ấy là hoàn toàn xuất sắc.

“Được, để chị chọn.” Lâm Mộc Thanh gật đầu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 905


Chương 905

Sau khi gọi món xong.

“Nhân tiện, Lâm Vân, chị đã hẹn với một người bạn vào ngày hôm qua, em có phiền nếu bây giờ người bạn ấy đến ăn cùng không?” Lâm Mộc Thanh nói.

“Chị Thanh, sẽ không phải là bạn trai chị đúng không?” Lâm Vân cười gằn.

“Vớ vẩn, là một cô gái. Là bạn tốt của chị, cô ấy cũng là cựu sinh viên ngành kinh doanh ở trường đại học Harvard.” Lâm Mộc Thanh nói.

“Hóa ra là như vậy.” Lâm Vân gật đầu.

Sau khi Lâm Vân nghe Lâm Mộc Thanh nói về chuyện này, anh đột nhiên nhớ ra chị họ Lâm Mộc Thanh của anh tốt nghiệp trường đại học Harvard, không biết cô ấy có quen biết Lâm Mộc Thanh hay không.

“Đây là một đại mỹ nhân đó, có muốn chị mai mối cho em không?” Lâm Mộc Thanh cười nói.

“Chị Thanh, đừng chọc em mà.” Lâm Vân lúng túng cười.

“Nhân tiện, chị Thanh, dự án Bình Thiên của chị như thế nào rồi?” Lâm Vân hỏi.

“Nói đến đây, thật cảm ơn 350 tỷ lần trước em đã đưa cho chị trong bữa tiệc sinh nhật lần trước của ông nội.”

“Sau khi tiền được chuyển đến, nó đã giúp chị giải quyết vấn đề về chuỗi vốn. Hiện tại dự án đã hoàn thành, ứng dụng sẽ sớm được quảng bá và ước tính có khoảng 105 tỷ sẽ được đầu tư vào để quảng bá.” Lâm Mộc Thanh nói.

“Quỹ mở rộng 105 tỷ liệu có đủ không?” Lâm Vân nói.

Lâm Vân biết muốn quảng bá là phải đốt tiền, mấy trăm ngàn tỷ cũng không đủ để đốt, chỉ sợ một tuần nữa sẽ cháy hết.

“Chị đã liên hệ với một nhà đầu tư. Sau đợt quảng bá đầu tiên với 105 tỷ, họ sẵn sàng bỏ vốn đầu tư thêm gấp 2 đến 3 lần. Ước tính khoảng 175 tỷ là đủ cho một đợt quảng bá lớn.” Lâm Mộc Thanh nói.

Lâm Vân gật đầu.

“Mà này, Lâm Vân, tại sao em lại đột ngột đến Kim Đô, em định đến đây để phát triển sao?” Lâm Mộc Thanh tò mò hỏi.

“Ông nội yêu cầu em đến trụ sở chính của Tổng công ty Tập đoàn Tỉnh Xuyên để phát triển.” Lâm Vân nói.

“Ồ? Nếu chị nhớ không nhầm, Liễu Chí Trung còn có cháu trai, khi em đến tổng công ty làm việc nhất định ông ấy sẽ xem em như một cái gai trong mắt, gai trong thịt!” Lâm Mộc Thanh nói.

“Đúng vậy, vốn là ông nội muốn bổ nhiệm em làm phó tổng giám đốc Tỉnh Xuyên nhưng ông ấy và mấy người nhà họ Lê đều cản trở.” Lâm Vân cười khổ.

Lâm Vân nói tiếp: “Để ngăn chặn miệng của mấy người này, ông nội đã giao cho em và Lê Văn Hải nhiệm vụ đó là mời được một nữ doanh nhân giỏi cho Tập đoàn Tỉnh Xuyên, ai mời về được sẽ được thăng chức phó tổng giám đốc. Hiện tại em đang lo lắng về chuyện này.”

“Ồ? Nữ doanh nhân tài ba này là ai? Làm sao có thể khiến ông Lê chú ý đến như vậy?” Lâm Mộc Thanh tò mò hỏi.

Ngay khi Lâm Mộc Thanh vừa nói xong, điện thoại di động của cô ấy vang lên.

“Lâm Vân, là điện thoại của người bạn mà chị vừa nhắc đến với em. Có lẽ cô ấy đã đến nơi. Chị sẽ ra ngoài đón cô ấy.” Lâm Mộc Thanh cười nói.

Nói xong, Lâm Mộc Thanh lập tức đứng lên. Vừa trả lời điện thoại vừa bước ra cửa.

Lâm Vân nghĩ khi Lâm Mộc Thanh và bạn của cô ấy vào đây, anh nhất định phải hỏi xem bọn họ có biết Chu Ân hay không.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 906


Chương 906

Vài phút sau, cửa nhà hàng bị đẩy ra, Lâm Mộc Thanh cùng một bóng người xinh đẹp bước vào nhà hàng, sau đó đi bộ đến bàn mà anh đang ngồi.

Lâm Vân ngẩng đầu, khi nhìn thấy cô gái đang đi cùng với Lâm Mộc thanh.

“Là cô ấy! Bạn của chị Thanh… hóa ra là cô ấy!”

Lâm Vân trợn to hai mắt, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Bởi vì người phụ nữ đi vào cùng Lâm Mộc Thanh không phải ai khác mà là Chu Ân!

Lâm Mộc Thanh và Chu Ân mỉm cười bước vào, vì thế Chu Ân vẫn chưa nhận ra Lâm Vân.

Hai người nhanh chóng bước đến ngồi vào bàn.

“Chu Ân. Để tôi giới thiệu với cậu, đây là em họ Lâm Vân của tôi!” Lâm Mộc Thanh nói.

“Lâm… Lâm Vân!”

Chu Ân che miệng nhỏ nhắn kinh ngạc nhìn Lâm Vân.

“Chu Ân, tôi thật không ngờ đến rằng hóa ra cô lại là bạn tốt của chị họ tôi.” Lâm Vân cười.

“Lâm Vân, không ngờ anh lại là em họ của Lâm Mộc Thanh!” Chu Ân che miệng cười.

“Cậu… hai người quen nhau sao?” Lâm Mộc Thanh càng thêm khó hiểu, không biết chuyện gì đang xảy ra.

“Ừ, hai chúng tôi/ em quen nhau từ trước!”

Lâm Vân và Chu Ân đồng thanh.

“Cái này… Có hai trong hai người có thể nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra? Tại sao tôi lại cảm thấy chỉ có mình tôi là không biết gì?” Lâm Mộc Thanh kỳ quái nói.

“Chị Thanh, chị ngồi xuống trước đi, từ từ em giải thích sau.” Lâm Vân cười nói.

Sau khi cả ba đã ổn định chỗ ngồi.

“Chị Thanh, không phải vừa rồi chị hỏi em người phụ nữ tài giỏi mà ông Lê bắt em và Lê Văn Hải đi mời là ai sao? Chính là, Chu Ân.” Lâm Vân khoát tay.

“Có thật là Chu Ân không?” Lâm Mộc Thanh nghi ngờ nhìn Chu Ân.

Lâm Vân cũng nhìn Chu Ân, không thể không hỏi: “Chu Ân, lúc trước cô nói là cô đã đồng ý đến làm cho công ty bạn cô nên mới không đồng ý lời mời của tôi. Chẳng lẽ… cô đến công ty của chị họ tôi?”

“Ừ!” Chu Ân gật đầu.

“Chuyện này… thật sự như phim truyền hình, hóa ra mọi thứ lại như vậy.” Lâm Vân không khỏi lắc đầu cười.

Tất cả những điều này thật quá kịch tính chả trách Lâm Vân không nghĩ tới nó nhiều như vậy.

Trên thực tế, Lâm Vân lẽ ra phải nghĩ rằng cựu sinh viên ngành kinh doanh trường đại học Harvard mà Chu Ân đề cập tới có thể là chị họ Lâm Mộc Thanh của anh.

“Hình như tôi hiểu một chút rồi. Lâm Vân, em muốn mời Chu Ân về cho Tập đoàn Tỉnh Xuyên, nhưng Chu Ân lại từ chối em vì đã đồng ý đến công ty chị, phải không?”

“Ừ.” Lâm Vân cười nhạt gật đầu.

“Như vậy đây thật sự giống như phim mà.” Lâm Mộc Thanh che miệng cười khúc khích nói.

“Ai nói không phải, sau khi đi một vòng lớn như vậy, cuối cùng không phải là vòng của chị họ tôi sao.” Lâm Vân khoát tay nói.

Trước kia Lâm Vân từng giao cho Độc Nha tra xem Chu Ân đã nhận lời đến công ty ai, nhưng anh không ngờ đó lại là chị họ anh.

Lâm Mộc Thanh nhìn Chu Ân cười nói: “Chu Ân, Tỉnh Xuyên khá tốt, tại sao cậu không đến Tỉnh Xuyên làm cho nhàn.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 907


Chương 907

Lâm Mộc Thanh vừa nghe Lâm Vân nói mời Chu Ân có liên quan đến cuộc thi đấu giữa anh và Lê Văn Hải, đương nhiên là cô ấy muốn giúp Lâm Vân rồi.

“Nhưng mà, công ty của cậu…” Chu Ân nhìn Lâm Mộc Thanh.

“Không sao, tôi không sao, chỉ cần lâu lâu cậu rảnh rỗi hướng dẫn một hai cái là được.” Lâm Mộc Thanh cười nói.

Lúc này, Lâm Vân cũng mong chờ nhìn Chu Ân, bây giờ đột nhiên anh cảm thấy hi vọng ở ngay trước mắt.

“Nếu Lâm Mộc Thanh đã nói như vậy, được rồi.”

Chu Ân vừa nói vừa nhìn Lâm Vân: “Lâm Vân, vì chị họ Lâm Mộc Thanh của anh đã nói hết nên tôi hứa với anh tôi sẽ chuyển sang tập đoàn Tỉnh Xuyên.”

Sau hai ngày tiếp xúc, đặc biết là ngày Chu Ân và Lâm Vân ở khi vui chơi, Chu Ân có ấn tượng rất tốt về anh, chỉ là do cô ấy đã đồng ý với Lâm Mộc Thanh cùng nhau khởi nghiệp nên đành phải từ chối lời mời của Lâm Vân.

Bây giờ vấn đề của Lâm Mộc Thanh đã được giải quyết, cô ấy tự nhiên cũng không còn vướng mắc gì.

Lâm Vân thở phào nhẹ nhõm khi nghe được lời đồng ý của Chu Ân.

Chỉ cần Chu Ân gia nhập tập đoàn Tỉnh Xuyên, thông báo là nhờ Lâm Vân mới đến thì trận chiến giữa anh với Lê Văn Hải, Lâm Vân thắng chắc!

Chiến thắng này hoàn toàn có ý nghĩa đối với khả năng kiểm soát tập đoàn Tỉnh Xuyên trong tương lai của Lâm Vân!

Hơn nữa, Tập đoàn Tỉnh Xuyên có thể có được một nữ doanh nhân giỏi như Chu Ân gia nhập thì chắc chắn là điều tuyệt vời cho tập đoàn.

“Chu Ân, cảm ơn cô đã tin tưởng tôi!” Lâm Vân vui vẻ cười nói.

Rốt cuộc, anh đã thắng trong cuộc đọ sức này!

Chu Ân che miệng cười: “Lâm Vân, anh nên cảm ơn Lâm Mộc Thanh.”

Lâm Vân nhìn Lâm Mộc Thanh cười: “Chị Thanh, cám ơn chị về chuyện này.”

Lâm Vân biết nếu không có Lâm Mộc Thanh thì sẽ không dễ dàng mà nhận được sự đồng ý của Chu Ân.

Vốn dĩ, Chu Ân sẽ cùng Lâm Mộc Thanh đến công ty nhưng bây giờ cô ây lại tự nguyện từ bỏ và kế nhiệm Lâm Vân.

Lâm Vân âm thầm nói lòng tốt này anh sẽ ghi nhớ trong lòng có cơ hội sẽ trả.

“Chị là chị họ em, giúp em còn không phải chuyện bình thường sao, hơn nữa để Chu Ân có thể thăng tiến đến nơi lớn như tập đoàn Tỉnh Xuyên là chuyện tốt.” Lâm Mộc Thanh cười nói.

Lúc này, người phục vụ bắt đầu lên món ăn.

Thế là ba người vừa nói chuyện vừa ăn, cũng như thảo luận những vấn đề cụ thể về chuyến thăm của Chu Ân đến tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Sáng hôm sau.

Hôm nay là thứ sau, là ngày diễn ra cuộc họp thường kỳ của công ty.

Trong tập đoàn Tỉnh Xuyên, tất cả các giám đốc điều hành cấp trung và cấp cao của từng phòng sẽ đến phòng họp cấp trung để họp.

Phòng họp.

Giám đốc điều hành của các phòng ngồi ở dưới.

Với tư cách là giám đốc danh dự của tập đoàn Tỉnh Xuyên, Lâm Vân đương nhiên được ngồi phía dưới và ngồi ngay đối diện với Lê Văn Hải.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 908


Chương 908

Lúc này, Liễu Chí Trung bước vào, cả phòng họp Tỉnh Xuyên ngay lập tức trở nên im lặng.

Sau một số ví dụ về bài phát biểu và tóm tắt.

“Lâm Vân, Lê Văn Hải, nhiệm vụ lần trước ông giao cho hai đứa như thế nào rồi?” Liễu Chí Trung hỏi.

Lâm Vân trực tiếp đứng lên.

“Thưa ông, Chu Ân đã hứa với cháu sẽ tham gia tập đoàn Tỉnh Xuyên!”

Giọng nói của Lâm Vân rất lớn, truyền khắp phòng họp.

Ngay khi lời nói này được nói ra, toàn bộ phòng họp đã có vài âm thanh thảo luận.

“Cậu chủ Lâm Vân thành công rồi sao?”

“Nghe nói Chu Ân cực kỳ khó đối phó. Lúc giám đốc Lê đích thân đi mời mà cô ấy vẫn không chịu, vậy mà cậu chủ Lâm Vân lại có thể thuyết phục Chu Ân?”

Sau khi Lê Văn Hải và Lê Hằng nghe thấy lời này, sắc mặt của họ thay đổi rõ rệt, nếu không có Liễu Chí Trung đứng ở trước, e rằng cả hai sẽ không thể ngồi yên.

Cũng có một số người nhà họ Lê ủng hộ Lê Văn Hải, chính vì vậy vẻ mặt của bọn họ không ổn lắm.

Họ biết rằng nếu Lâm Vân thắng lần này, Lê Văn Hải sẽ bị động.

Ngay cả Liễu Chí Trung, người đứng ngay trước mặt anh, sau khi nghe thấy điều này cũng ngạc nhiên.

“Lâm Vân, cháu thực sự mời được Chu Ân sao?” Liễu Chí Trung vội vàng hỏi.

Liễu Chí Trung cũng nhận thức rõ được sự khó khăn của việc mời Chu Ân, thậm chí ông ấy còn nghĩ rằng Lâm Vân và Lê Văn Hải có thể không thành công trong lần này.

“Ông ạ, nếu cháu đã dám nói điều này trước mặt mọi người trong hội nghị đương nhiên không thể là lời nói đùa.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

Lê Văn Hải nhanh chóng đứng lên.

“Lâm Vân, Chu Ân không dễ dàng mời được như vậy, nếu mày nói mày đã mời được Chu Ân rồi thì mày lấy hợp đồng ra xem!” Lê Văn Hải giọng nói sắc bén.

Lâm Vân cười lạnh: “Lê Văn Hải đến lúc này, mày vẫn còn ảo tưởng, không chịu tin mà cứ nghĩ tao đang khoác lác sao?”

“Đừng nói nhảm nữa, nếu được mày cứ lấy hợp đồng ra cho mọi người xem!” Lê Văn Hải lớn tiếng nói.

“Đúng. Đúng hay sai, chỉ cần xem hợp đồng là biết.”

Các giám đốc điều hành cấp trung và cấp cao có mặt ở phòng họp đều lần lượt gật đầu.

Ông ngoại cũng hỏi: “Vân nhi, cháu có thể lấy hợp đồng ra liền tự nhiên sẽ khiến mọi người không nói gì được nữa. Đây cũng là cách tốt nhất để chứng minh.”

“Thưa ông, hợp đồng vẫn chưa được ký kết nhưng hiện tại Chu Ân đang ở dưới lầu của tập đoàn. Hôm nay cô ấy đến đây để ký kết hợp đồng.” Lâm Vân tự tin cười nói.

“Ồ? Chu Ân đang ở dưới lầu sao? Vậy đi mời cô ấy đến phòng họp.” Liễu Chí Trung nói.

Chỉ sau khi kí kết hợp đồng, Lâm Vân mới có thể chính thức giành chiến thắng và Liễu Chí Trung mới có thể thăng chức cho Lâm Vân lên thành phó giám đốc điều hành của tập đoàn Tỉnh Xuyên được.

“Không sao, ông ngoại.”

Lâm Vân gật đầu, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho Chu Ân.

Sau khi cuộc gọi được kết nối.

“Này, Chu Ân, đến phòng họp ở tầng sáu của tập đoàn nhé.” Lâm Vân cười.

“Lâm Vân, tôi… hiện tại tôi đang ở bệnh viện. Tôi sợ rằng tôi không thể đến được.” Giọng nói hoảng sợ của Chu Ân truyền ra từ điện thoại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 909


Chương 909

Sau khi Lâm Vân nghe xong, nụ cười trên mặt lập tức ngưng tụ, thay vào đó là một mặt ngưng trọng.

Chỉ cần nghe giọng nói của Chu Ân là biết rằng có điều gì đó không ổn! Nhưng Chu Ân nói rằng cô ấy đang ở bệnh viện?

Có chuyện gì đã xảy ra?

“Bệnh viên? Chu Ân cô bị làm sao vậy? Sao cô lại ở bệnh viện?” Lâm Vân vội hỏi.

“Sáng nay, mẹ tôi bị tai nạn ô tô và một chân đã bị gãy. Ai đó đã đe dọa tôi qua điện thoại rằng nếu tôi tham gia vào tập đoàn Tỉnh Xuyên thì vụ tai nạn tiếp theo sẽ g iết chết bà ấy! Vì vậy… tôi xin lỗi, tôi sợ tôi không thể gặp được mẹ nữa! Tôi thực sự xin lỗi!” Chu Ân khóc.

Có thể tưởng tượng được, Chu Ân cũng vô cùng khổ sở, dù sao cô ấy cũng đã đồng ý với Lâm Vân, nhưng vì tính mạng của mẹ, cô ấy nhất định phải cự tuyệt!

“Cái gì?”

Lâm Vân nghe được lời nói của Chu Ân. Sắc mặt anh đột nhiên thay đổi, trong mắt hiện lên một tia tức giận không gì cản nổi.

“Rầm!”

Lâm Vân quăng điện thoại trên bàn lớn, giọng nói vô cùng lớn.

Mọi người trong phòng họp đều tập trung ánh mắt vào Lâm Vân, ai cũng không biết chuyện gì đã xảy ra khiến tâm trạng của Lâm Vân ại đột nhiên tồi tệ như vậy.

“Lâm Vân, không phải mày bảo Chu Ân sẽ lên đây sao? Sao đột nhiên lại quăng điện thoại thế kia? Mày gọi người lên đây nhanh lên.” Lê Văn Hải nở một nụ cười nham hiểm.

“Lê Văn Hải, chắc chắn là mày làm!”

Lâm Vân rống lên. Đồng thời, ngón tay chỉ vào Lê Văn Hải, Lâm Vân cơ hồi tức giận muốn đập bàn.

Xét về cả động cơ và mục đích.

Tìm người dùng ô tô đâm vào mẹ Chu Ân và cảnh báo cô ấy không được vào tập đoàn Tỉnh Xuyên. Điều này có lợi cho ai nhất?

Tất nhiên là Lê Văn Hải!

“Tao làm cái gì? Lâm Vân, mày đang nói cái gì? Tại sao tao không hiểu? Chúng ta không phải đang nói đến chuyện mời Chu Ân sao?” Lê Văn Hải nheo mắt nói.

Lâm Vân trực tiếp xông tới trước mặt Lê Văn Hải, nắm lấy cổ áo Lê Văn Hải, rống lên:

“Mày TM còn ở đây giả bộ đúng không? Chính mày là người tìm người lái xe đâm vào xe của mẹ Chu Ân, lại còn tìm người uy h**p cô ấy, Lê Văn Hải, TM mày thật hung ác, cạnh tranh ra cạnh tranh, mày còn dùng cách dơ bẩn như thế này!”

Lâm Vân mắt đỏ hoe vì tức giận và cơn tức giận đỏ ngầu bùng phát từ thân thể anh, nó dường như có thể thiêu rụi mọi thứ.

Đối mặt với tình huống bất ngờ như vậy, toàn bộ phòng họp đều đổ dồn ánh mắt vào cuộc tranh cãi.

Không ai nghĩ rằng tình hình lại đột nhiên trở nên như thế này.

“Cái gì? Mày nói tao tìm người đâm vào xe của mẹ Chu Ân? Còn uy h**p cô ấy? Lâm Vân, mày nói bậy bạ gì đó, đừng có đổ lên người tao!” Lê Văn Hải cũng hét lên.

Lê Văn Hải tiếp tục rống lên: “Tao cho rằng mày không mời được Chu Vân nên muốn đổ hết lên người tao! Lâm Vân, mày thật đúng là không biết xấu hổ!”

“Mày còn đánh trả tao? Đồ… đồ khốn nạn!”

Lâm Vân tức giận trực tiếp dùng nắm đấm đánh vào mặt Lê Văn Hải, Lê Văn Hải trực tiếp bị đập lên bàn hội nghị.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 910


Chương 910

“Cậu chủ Văn Hải.”

Hai giám đốc điều hành bên cạnh Lê Văn Hải nhanh chóng đỡ anh ta dậy.

“Lâm Vân, mày đã không có khả năng mời người, còn đánh người! Ông nội, ông phải lấy lại công bằng cho cháu!” Lê Văn Hải che mặt, vẻ mặt đau khổ.

Giám đốc tài chính Lê Hằng cũng đột ngột đứng lên, khiển trách: “Lâm Vân, cậu thật đúng là không biết xấu hổ! Còn đánh người trong phòng họp nữa chứ!”

“Thật quá xấu hổ!”

Thậm chí nhiều giám đốc điều hành khác cũng thở dài nói:

“Dù trong trường hợp nào, khi không giải quyết được tình hình mà đánh người trong phòng họp thì thật sự đã sai rồi.”

“Đúng vậy, chủ tịch Liễu vẫn ở đây, vậy mà còn dám đánh nhau trước mặt ông ấy, điều này thật sự sai lầm.”

Bởi vì Lâm Vân là người gặp chuyện, lại là Lâm Vân là người khơi mào đánh nhau, dư luận hoàn toàn là một chiều, đối với Lâm Vân rất bất lợi.

“Tôi có thể hiểu được, Lê Văn Hải là cố ý gạt tôi!” Lâm Vân trong mắt đầy lửa giận.

Lê Hằng lớn tiếng nói: “Thủ đoạn gì? Rõ ràng là cậu không có khả năng mời được Chu Ân nhưng muốn đổ hết tội lên anh họ cậu là Lê Văn Hải, cậu có phải là quá thâm độc không?”

“Lê Hằng, đừng giả bộ công bằng ở đây. Chỉ dựa vào Lê Văn Hải, anh ta có thể nghĩ ra những biện pháp như vậy sao? Lê Hằng ông nhất định có nhúng tay vào chuyện này!” Lâm Vân tức giận hét lên.

Lâm Vân tức không chịu nổi.

Anh rõ ràng có cơ hội để giành chiến thắng nhưng đột nhiên điều này lại xảy ra quá bất ngờ!

Trong lòng Lâm Vân biết rõ chắc chắn Lê Hằng có liên quan đến chuyện này, có lẽ tất cả là do ông ta sắp xếp!

Chẳng trách lúc nãy khi Lâm Vân tuyên bố đã mời được Chu Ân, trong mắt Lê Hằng không hề lộ ra vẻ hoảng hốt, bởi vì ông ta biết chắc Chu Ân sẽ từ chối!

Lê Hằng liếc mắt một cái, nói: “Lâm Vân, thật sự không thể nói chuyện đàng hoàng với câu mà, hiện tại còn liên lụy đến tôi? Tiếp theo, cậu vẫn nên đi nói chuyện với chủ tịch.”

“Rầm!”

“Tất cả câm miệng! Đây là phòng họp của tập đoàn Tỉnh Xuyên chứ không phải cái chợ!”

Đứng ở giữa, Liễu Chí Trung đập mạnh xuống bàn.

Đột nhiên, phòng họp vốn đang rất ồn ào bỗng im bặt.

Mọi người nhìn lên thì thấy vẻ mặt của Liễu Chí Trung vô cùng u ám.

Lâu lắm rồi mọi người mới thấy lại vẻ mặt khó chịu như thế này của Liễu Chí Trung.

Liễu Chí Trung trước tiên nhìn vào Lâm Vân và nói: “Lâm Vân, cháu đang nói cái gì mà Lê Văn hải tìm người lái xe đâm vào mẹ Chu Ân, chuyện gì đã xảy ra, cháu bình tĩnh giải thích cho cẩn thận.”

“Thưa ông, cháu vừa gọi cho Chu Ân. Cô ấy nói rằng mẹ cô ấy bị xe đụng và có người nặc danh gọi cho cô ấy và bảo cô ấy không được tham gia vào tập đoàn Tỉnh Xuyên, nếu không, mẹ cô ấy sẽ bị giết ngay lập tức. Mà chuyện này cháu tin rằng là do Lê Văn Hải làm ra!” Lâm Vân nghiến răng nghiến lợi nói.

Lâm Vân hai tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch.

“Đồ khốn nạn! Rõ ràng là không có khả năng mời người về liền ở đây bịa chuyện đổ lỗi cho người khác!” Lê Văn Hải hét lên.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 911


Chương 911

Liễu Chí Trung trừng mắt nhìn Lê Văn Hải: “Hiện tại ông còn chưa hỏi cháu, cháu câm miệng!”

Ngay sau đó, Liễu Chí Trung lại nhìn Lâm Vân và hỏi: “Lâm Vân, trong xã hội bây giờ, khi nói hay làm bất cứ điều gì đều cần phải có bằng chứng, cháu có bằng chứng không?”

“Cháu… cháu còn chưa tìm được chứng cứ.” Lâm Vân nghiến răng nghiến lợi nói.

“Vậy nếu đã không có bằng chứng thì đừng có nói nhảm, nếu không thì chỉ cho người xử lí và cháu đã phạm phải một điều cấm kỵ lớn trong kinh doanh.” Câu nói cuối cùng Liễu Chí Trung nhấn mạnh, sắc mặt vô cùng ảm đạm.

Lâm Vân cúi đầu không trả lời.

Bởi vì sau khi Lâm Vân bình tĩnh lại mới phát hiện ra lúc vừa rồi mình thật sự quá bốc đồng.

Mặc dù trong lòng anh chắc chắn rằng chuyện này nhất định có liên quan đến Lê Văn Hải, nhưng khi không có bằng chứng, anh lại trực tiếp nổi giận với Lê Văn hải rồi còn đánh người nữa, điều này khiến bản thân hoàn toàn bị động trước mặt các giám đốc điều hành của công ty.

Nó thậm chí sẽ kéo các giám đốc điều hành cấp trung và cấp cao này về phía đối nghịch với anh.

Nguyên nhân chính là vừa rồi Lâm Vân quá tức giận, bị lời nói của Lê Văn hải làm kích động đến mức không thể kiềm chế được cảm xúc.

Đương nhiên, có lẽ đây cũng là kế hoạch có sẵn của Lê Văn Hải, có thể bọn họ cố tình chọc giận Lâm Vân.

Liễu Chí Trung lắc đầu và tiếp tục nói: “Ngoài ra, cháu đã bắt đầu đánh đập người khác một cách công khai trong phòng họp mà chưa nói rõ sự tình. Dù thế nào đi chăng nữa, cháu đã sai. Biểu hiện ngày hôm nay của cháu khiến ông hơi thất vọng.”

Sau khi Lâm Vân nghe được lời này, anh cảm thấy rất khó chịu.

Lâm Vân biết rằng mình đã bị Lê Văn Hải dắt mũi.

Lúc này trong ngực Lâm Vân tràn đầy lửa giận, anh nóng lòng muốn xông lên đánh lên Lê Văn Hải.

Nhưng Lâm Vân biết lúc này mình nhất định phải bình tĩnh, tức giận chỉ có xông lên đầu, như vậy nên Lâm Vân tràn đầy tức giận mà áp chế hết tất cả.

Trong cuộc tranh giành quyền lực với đám người Lê Văn Hải, anh luôn phải giữ một cái đầu tỉnh táo!

Liễu Chí Trung lại nhìn Lê Văn Hải.

“Lê Văn Hải, cháu muốn nói cái gì?”

“Ông ơi, cháu chỉ có một yêu cầu đó là anh ta đã đánh cháu trước mặt tất cả các giám đốc điều hành cấp trung và cấp cao của công ty khiến tổn thương mặt mũi của cháu. Cháu muốn anh ta phải xin lỗi cháu!” Lê Văn Hải tự tin nói.

“Lâm Vân, cậu phải xin lỗi Lê Văn Hải! Nếu không, cậu sẽ không thể thuyết phục mọi người!” Lê Hằng đứng lên nói.

“Đúng vậy, chủ tịch! Lâm Vân đánh người thì phải xin lỗi!”

“Đúng, anh ta phải xin lỗi!”

Chỉ trong chốc lát, những người họ Lê đó và những giám đốc diều hành trong công ty đều ủng hộ Lê Văn Hải mà đứng lên.

Nhưng không ai đứng lên nói thay cho Lâm Vân.

Sau khi ông nội Liễu Chí Trung suy nghĩ một lúc, ông ấy nhìn Lâm Vân và nói: “Lâm Vân, nếu cháu có chứng cứ chứng minh Lê Văn Hải thực sự làm ra loại chuyện như thế này thì ông sẽ tự tay đánh nó, nhưng nếu không có chứng cứ mà đánh người thì cháu thật sự phải xin lỗi nó.”

Sau khi Liễu Chí Trung trầm giọng nói, tất cả mọi người có mặt ở đó lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Vân, muốn xem anh sẽ làm gì.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 912


Chương 912

Đối với Lê Văn Hải và Lê Hằng, họ thực sự hy vọng rằng Lâm Vân sẽ từ chối và tiếp tục gây rối, phá hủy hình ảnh của chính mình trước mặt mọi người.

Bằng cách đó, họ có thể tiếp tục thổi lửa, sau đó áp đặt một số tội danh lên Lâm Vân và hoàn toàn đẩy Lâm Vân vào vực sâu mãi không thể phục hồi niềm tin với mọi người.

Lâm Vân suy tư một chút. Anh ngẩng đầu nhìn Liễu Chí Trung, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.

“Thưa ông, cháu xin lỗi! Xin hãy thứ lỗi!”

Lâm Vân nói từng chữ một, âm thanh vang vọng!

Tức giận tồn đọng trong lồ ng ngực Lâm Vân sắp nổ tung, Lâm Vân càng không muốn xin lỗi Lê Văn Hải.

Bởi vì Lâm Vân chắc chắn đó là tất cả những gì anh phải làm!

Ngoài anh ra, tuyệt đối không có ai khác!

Nhưng lý trí nói cho Lâm Vân biết nếu anh không xin lỗi, sau đó làm ầm ĩ lên thì cũng chỉ cho người khác chỉ trỏ, để đám người Lê Văn Hải tiếp tục kế hoạch của họ!

Liễu Chí Trung ở trước mặt anh, nhìn thấy Lâm Vân muốn xin lỗi, ông ấy miễn cưỡng gật đầu, nếu Lâm Vân lựa chọn không xin lỗi thì ông ấy cũng không thể ép buộc Lâm Vân. Nhưng ông ấy chỉ có thể thất vọng hơn.

Theo quan điểm của Liễu Chí Trung, đây cũng là một bài tập trong sự trưởng thành của Lâm Vân, một người đàn ông có thể uốn cong hay duỗi thẳng, anh ta phải học cách cúi đầu khi cần.

Một điều quan trọng là không thể quá cứng nhắc, quá cứng nhắc sẽ dễ bị gãy.

Lâm Vân đi thẳng tới chỗ Lê Văn Hải.

“Lâm Vân, không phải mày rất điên cuồng và ngạo mạn sao? Không ngờ mày cũng chỉ có như thế, lại lựa chọn xin lỗi. Thật đúng là đồ ăn hại!” Lê Văn Hải chế nhạo.

Lúc này Lê Văn Hải rất lo lắng với Lâm Vân, nếu anh ta đánh hắn lần nữa thì hắn liền có thể tiếp tục làm lớn lên.

Lâm Vân ngẩng đầu nhìn Lê Văn hải, trên người một mảnh đen tối như mực toát ra một cỗ ớn lạnh.

Sau khi Lê Văn Hải cảm nhận được ánh mắt của Lâm Vân, trong lòng không khỏi rùng mình, chỉ cảm thấy ánh mắt này quá mức kinh người, khiến lòng hắn run lên.

“Lê Văn Hải chúc mừng mày, âm mưu của mày hôm nay đã thành công rồi đó, tao xin lỗi.” Lâm Vân xin lỗi.

“Hừ, vô dụng!” Lê Văn Hải giơ ngón giữa khiêu khích Lâm Vân.

Lâm Vân không có trực tiếp đánh hắn nhưng lại đè nén lửa giận trong lòng.

“Vì Lâm Vân đã xin lỗi rồi nên việc đánh đập tạm thời bỏ qua.” Liễu Chí Trung nói.

Liễu Chí Trung yêu cầu Lâm Vân xin lỗi và tạm thời cho Lâm Vân một bậc thang đi xuống.

Ngay sau đó, Liễu Chí Trung nhìn Lâm Vân, chậm rãi nói: “Lâm Vân, hãy nhớ đây là việc cần có bằng chứng. Cháu có nói gì thì nói, chỉ cần cháu có thể đưa ra bằng chứng chứng minh vụ tai nạn xe cộ của mẹ Chu Ân có liên quan đến Lê Văn Hải, ông nhất định sẽ giải quyết cho cháu. Nhưng nếu không có chứng cứ, thì đừng có nhắc đến nó nữa.”

“Cháu biết rồi.” Lâm Vân nghiến răng nghiến lợi gật đầu.

“Thôi, cuộc họp kết thúc!”

Liễu Chí Trung nói xong liền xoay người rời đi.

Sau khi bước ra khỏi phòng họp.

Liễu Chí Trung vẻ mặt ảm đạm quay lại nhìn thư ký Diệp, nói: “Thư ký Diệp, cô cũng đi kiểm tra xem liệu mẹ của Chu Ân có liên quan đến một vũ tai nạn xe hơi hay không.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 913


Chương 913

“Được rồi, chủ tịch. Tôi đi ngay.”

Sau khi thư ký Diệp phản hồi, anh ta nhanh chóng xoay người đi thực hiện.

Phòng họp.

Ngay khi Liễu Chí Trung bước ra khỏi phòng họp, cả phòng họp vốn yên tĩnh lại đột nhiên trở nên náo động.

“Tôi không biết những gì cậu chủ Lâm Vân nói là đúng hay sai, liệu anh có thực sự mời được Chu Ân hay anh cố tình khoe khoang sau đó đổ lỗi cho cậu chủ Văn Hải.”

“Ai biết được chuyện gì đã xảy ra, chúng ta thật sự không thể nói.”

Trong mắt bọn họ, có hai khả năng.

Loại thứ nhất, như Lâm Vân nói, ban đầu anh đã mời được Chu ân, nhưng mẹ của Chu Ân gặp tai nạn xe hơi, chính Chu Ân cũng nhận được một cuộc gọi đe dọa, điều này khiến cô ấy không thể đến Tỉnh Xuyên.

Loại thứ hai, Lâm Vân không mời được Chu Ân, vì để không bị mất mặt, anh liền giả vờ nói rằng anh đã mời được Chu Ân, sau đó bịa đặt chuyện Chu Ân bị uy h**p, đã thế còn hắt nước bẩn lên Lê Văn Hải.

Đối với những giám đốc điều hành cấp cao hiện tại nó rõ ràng vô cùng khó hiểu và không ai có thể kết luận.

“Nhìn! Nhìn kìa! Cậu chủ Lâm lại đến tìm cậu chủ Lê Văn Hải!” Có người hét lên.

“Lâm Vân, mày làm sao nữa vậy? Còn muốn đánh tao sao? Hãy đánh tao nếu mày có chứng cứ!” Lê Văn Hải vẻ mặt vênh váo.

“Lê Văn Hải, âm mưu của mày rất thành công. Tao thừa nhận hôm nay tao đã đi vào cái hố mà mày vẽ ra.” Lâm Vân nheo mắt nói.

Ngay sau đó, đối thoại của Lâm Vân chuyển biến.

“Vốn dĩ tao muốn cạnh tranh sòng phẳng với mày, nhưng vì màu muốn chơi âm mưu nên! Tao! Lâm! Vân! Chơi! Cùng!”

Giọng điệu Lâm Vân vô cùng sắc bén.

Sau khi để lại câu nói này, Lâm Vân liền xoay người bước đi.

Vốn dĩ hôm nay là ngày mà Lâm Vân toàn thắng, kết quả là do Lê Văn Hải đã dùng đến những thủ đoạn đê hèn như vậy khiến mọi việc mà Lâm Vân làm đều trở nên vô ích, tình thế xoay chuyển từ có lợi thành bất lợi.

Nhưng chắc chắn là!

Tất cả những gì Lâm Vân phải gánh chịu ngày hôm nay.

Trong vài ngày tới, Lâm Vân sẽ trả lại gấp 100 lần!

Ngoài phòng họp.

Cô Lang đang chờ ở đây, thấy Lâm Vân đi tới, vội vàng chào hỏi.

“Anh Vân, mặt anh sao trông khó coi vậy, có chuyện gì sao?”

Lúc anh đang đợi ở bên ngoài, nghe thấy tiếng ồn ào từ trong phòng họp phát ra.

“Đi! Chúng ta đi đến bệnh viện trước đã!” Lâm Vân cắn răng nói.

Mẹ của Chu Ân, vì lý do của bản thân mới bị xe đâm, bất luận như thế nào Lâm Vân trước tiên cũng phải đến hỏi thăm trước.

Trên đường đến bệnh viện, Lâm Vân kể chuyện trong phòng họp hôm nay với Cô Lang.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 914


Chương 914

Cô Lang nghe xong, tự nhiên cũng tức giận không thôi.

Trong xe.

“Anh Vân, anh chuẩn bị làm gì vậy?” Cô Lang hỏi.

“Tìm chứng cứ, sau đó khiến Lê Văn Hải nợ máu trả máu!” Lâm Vân lạnh lùng nói, trong mắt hiện lên xát khí.

Ngay sau đó, Lâm Vân gọi điện thoại Độc Nha, yêu cầu anh ta nhanh nhất có thể, tìm ra lái xe đâm vào mẹ của Chu Ân!

Lâm Vân hiểu rõ, lái xe đâm vào mẹ Chu Ân. Chắc chắn nhận được sự xúi giục từ Lê Văn Hải.

Chỉ cần tìm được lái xe, de đọa dụ dỗ, chắc chắn sẽ có cách khiến lái xe nói ra sự thật!

Đây, chính là bước đột phá.

Tập đoàn Tỉnh Xuyên, trong phòng làm việc của Lê Văn Hải.

“Haha! Chú Hằng. Nào cạn ly! Chúc mừng chúng ta thắng ngay từ trận đánh đầu!”

Lê Văn Hải vui vẻ nhấc lên một ly rượi, bên trong ly đầy rượi vang đỏ.

Giám đốc tài chính Lê Hằng, cũng nhấc lên một ly rượi mặt tươi cười, cũng Lê Văn Hải cụng ly, sau đó uống cạn ly rượi.

Sau khi bỏ ly rượi xuống.

“Nhìn thấy thằng nhóc Lâm Vân, hôm nay bị điên cuồng như vậy, cháu thực sự cảm thấy sảng khoái, haha.” Lê Văn Hải vô cùng phấn khích.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lê Hằng cũng cười nói: “Hắn chỉ là thằng nhãi ramh, cũng dám khiêu chiến với chúng ta sao? Hừ, tuổi gì cơ chứ! Lê Hằng ta, nhẹ nhàng cũng có thể trêu đùa với hắn, ta nghĩ, Lâm Vân hắn hôm nay nhất định được thử đến, mùi vị từ thiên đàng đến địa ngục.”

“Haha, tất cả là nhờ có mưu mẹo của chú Hằng đây!” Lê Văn Hải đưa tay ra like đồng ý.

Nói cho cùng kế sách này, chính là do Lê Hằng ra tay.

Lê Văn Hải nghĩ đến bộ dạng khó coi hôm nay của Lâm Vân, trong lòng anh ta cảm thấy rất thoải mái.

“Đúng rồi chú Hằng, thằng nhóc này chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này đâu, hắn nhất định sẽ đi điều tra sự việc, hắn sẽ không điều tra ra gì chứ?” Lê Hằng nghiêm túc hỏi.

“Yên tâm đi, chút chuyện này chú đã sớm nghĩ tới, chú đã sắp xếp cả rồi, cháu trai cháu không cần lo lắng.” Lê Hằng cười nhẹ nhàng đáp.

Tầng thượng Tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Thư kí Trương vội vàng bước vào văn phòng.

“Tổng giám đốc Lê, tôi đã liên hệ với đội cảnh sát giao thông và bệnh viện để hỏi qua rồi, mẹ của Chu Ân đã bị tai nạn xe hơi. ”Thư ký Trương nói.

“Ừm. Nói như vậy, những lời Lâm Vân nói, 90% là sự thật rồi.” Liễu Chí Trung tự lẩm bẩm.

Liễu Chí Trung là một con cáo già đã có hàng chục năm kinh nghiệm trong giới kinh doanh, ông ấy tất nhiên có thể phân biệt được sự thật giả của rất nhiều chuyện.

“Tổng giám đốc Lê, ngài vẫn luôn yêu thương Lâm Vân mà, tại sao trong cuộc họp hôm nay, không nói giúp cậu ấy một tiếng?” Thư ký Trương tò mò hỏi.

“Trước mặt quản lý cấp cao, nếu như tôi không có bằng chứng, mà vẫn nói lời ủng hộ Lâm Vân, chỉ làm cho mọi người chỉ trích, điều này sẽ làm mọi người có thành kiến với Lâm Vân.” Liễu Chí Trung nói.

Dừng lại một chút, Liễu Chí Trung lại tiếp tục nói:

“Hơn nữa chuyện này, cũng là một loại rèn luyện đối với Lâm Vân, trong giới kinh doanh này có rất nhiều cuộc tranh giành cấu xé lẫn nhau, chuyện này căn bản không là gì cả, nếu như không xử lý được những chuyện như này, những loại đả kích khác đều không có cách nào chống đỡ được, sau này sao có khả năng làm chuyện lớn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 915


Chương 915

Liễu Chí Trung nhưng năm này, không biết đã bị đối thủ kinh doanh bày mưu tính kế hãm hại bao lần rồi, thương trường hiểm ác đáng sợ, thương trường như chiến trường, đây không phải là để nói cho vui.

“Tôi hiểu rồi, Tổng giám đốc Lê ngài muốn thông qua chuyện này, huấn luyện công tử Lâm Vân.” Thư ký Trương nói.

“Tuổi trẻ không trải qua những chuyện như thế này. Làm sao có thể trưởng thành được, ta nghĩ chuyện này, nhất định có thể cho nó một bài học, xem nó có thể tìm ra chứng chứ hay không.” Liễu Chí Trung từ tốn nói.

Bệnh viện Hy vọng, trong phòng bênh.

Mẹ của Chu Ân nằm trên giường bệnh, Chu Ân đang đứng bên cạnh chăm sóc.

“Chu Ân, bác gái không sao chứ.”

Lâm Vân bước nhanh tới bệnh viện.

Mẹ Chu Ân, bởi vì bản thân mình mới gặp tai họa không đáng có như vậy, Lâm Vân bất luận như nào, đều chỉ đến thăm bệnh được thôi.

“Mẹ em ngủ rồi, bà không nghiêm trọng lắm, chỉ là xương chân bị gãy vài cái, đã làm phẫu thuật rồi, sau thời gian luyện tập có thể xuất viện rồi.” Chu Ân nói.

Một lúc sau, Chu Ân cúi đầu, nhẹ giọng nói:

“Lâm Vân, thực sự rất xin lỗi, đã phụ lòng anh rồi, vì mẹ em, em…không thể làm gì được.”

Từ trong lời nói của Chu Ân có thể nghe ra. Trong lòng cô cảm thấy rất có lỗi với Lâm Vân.

“Chu Ân, người nên nói xin lỗi là anh, nếu như không phải là vì anh, bác gái cũng sẽ không bị tai nạn xe, thực sự rất xin lỗi. Kéo em vào trong chuyện này.” Lâm Vân sắc mặt có lỗi.

Lâm Vân không nói lại những lời thuyết phục Chu Ân, tiếp tục tham gia vào Tỉnh Xuyên.

Ít nhất trước khi giải quyết được Lê Văn Hải, Lâm Vân tuyệt đối không không để chuyện này xảy ra nữa, Lâm Vân sao có thể vì lợi ích của mình, mà kéo Chu Ân vào những vũng lầy như này, sao có thể khiến người thân của cô, đều gặp nguy hiểm.

“Chu Ân, bác gái không sao chứ?” Lâm Mộc Thanh đi vừa hỏi.

“Không có gì nghiêm trọng.” Chu Ân gật nhẹ đầu.

“Lâm Vân. Em cũng ở đây à.” Lâm Mộc Thanh nhìn sang Lâm Vân đang đứng bên cạnh.

“Chị Thanh.” Lâm Vân gật đầu.

“Lâm Vân, chuyện này chắc chắn có liên quan đến Lê Văn Hải!” Lâm Mộc Thanh nghiêm túc nói.

“Em biết rồi, chắc chắn là tên súc vật này làm ra! Em nhất định sẽ khiến hắn ta phải trả giá!” Lâm Vân nghiến răng nói, trong mắt lại hiện lên sự tức giận.

“Lâm Vân, tranh giành quyền thừa kế, nhất định là rất nguy hiểm, em nhất định phải chú ý, một bước đi sai, đều có thể rơi vào cảnh muôn đời không trở lại được, có chuyện gì cần chị giúp. Cho dù là gì thì cứ nói ra.” Lâm Mộc Thanh lộ ra vẻ lo lắng.

“Em hiểu rồi!” Lâm Vân gật đầu trịnh trọng.’

Lúc này, Độc Nha và Thiết Triết hai người, vội vàng bước vào phòng bệnh.

“Độc Nha, Thiết Triết, sao vậy? Tìm thấy người lái xe chưa?” Lâm Vân vội vàng hỏi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 916


Chương 916

Độc Nha nói: “ Anh Vân, người đã tìm ra rồi, có điều…”

“Có điều cái gì?”Lâm Vân cau mày, cảm thấy có điều gì đó không đúng.

“Có điều là tìm thấy trong nhà tang lễ, người lái xe đó đã nhảy lầu tự tử rồi.” Độc Nha nói.

“Cái gì?” Lâm Vân thất thần hỏi.

‘Anh ta sao tự nhiên lại nhảy lầu tự tử rồi? Lý do là cái gì?” Lâm Vân điên cuồng hỏi.

Biết đấy, người lái xe này là chính là manh mối duy nhất, kết quả anh ta đột nhiên chết rồi?

Lâm Vân liếc mắt một cái, lạnh lùng nói: “Cảm tình bất hòa? Đây e rằng chỉ là lý do bên ngoài, nếu như tôi đoán không nhầm, tên lái xe này, chính là bị giết để bịt miệng!”

“Anh Vân, ý của anh là, lái xe này là bị Lê Văn Hải giết sao?” Độc Nha ngạc nhiên nói.

Lâm Vân liếc mắt tiếp tục nói” Lê Văn Hải này thực sự là độc ác! Vậy mà tự mình có thể giết người diệt khẩu!”

Vẫn là manh mối duy nhất Lâm Vân có bây giờ. Anh ta chết rồi, manh mối này cũng đồng thời biến mất.

“Anh Vân, bây giờ chúng ta phải làm sao?” Độc Nha hỏi.

“Độc Nha, Thiết Triết, chuyện này chúng ta không cần quan tâm, nhiệm vụ của chúng ta bây giờ, là trong thời gian nhanh nhất có thể, công ty khai thác dầu mỏ Thiên Quang, ở Kim Đô được mở cửa, đây là sức mạnh của tôi trước bất kì đối thủ nào. Rất quang trọng!” Lâm Vân nói.

“Vẫn là Anh Vân! Chúng ta có cách rồi!”

Độc Nha và Thiết Triết sau khi trả lời xong, quay người nhanh chóng rời đi.

Lâm Vân xoay người đi đến bên cạnh cạnh ghế ngồi xuống,sau đó trầm tư suy nghĩ.

Nếu như tất cả nhân chúng, đều bị giết diệt khẩu, thì nên làm thế nào?

Lúc này, Lâm Mộc Thanh đi đến.

“Lâm Vân, đây là dữ liệu cá nhân của Lê Văn Hải, chị giúp em chỉnh lý trong mấy đêm liền, có lẽ có ích với em.” Lâm Mộc Thanh vừa nói vừa đưa một bản tài liệu cho Lâm Vân.

“Cám ơn chị Thanh.” Lâm Vân nhận lấy bản thông tin cười nói.

“Lâm Vân, chị không thể giúp em nhiều, nhưng chỉ cần em mở lời, chuyện gì chị cũng có thể giúp em, tuyệt đối sẽ không từ chối!” Lâm Mộc Thanh chắc chắn nói.

“Chị Thanh…”

Lâm Vân cảm động từ tận đáy lòng, bên cạnh bản thân, vẫn còn nhiều người nguyện ý giúp mình như vậy.

“Em xem tài liệu xem, xem có giúp gì được cho em không.” Lâm Mộc Thanh cười nhẹ đến bên cạnh vỗ vỗ vào Lâm Vân.

Lâm Vân gật đầu, sau đó mở tài liệu ra xem.

“Đời tư của Lê Văn Hải này thật lộn xong, thật là phụ nữ khách trên đường đều dính vào.” Lâm Vân sau khi xem xong tài liệu, không khỏi thở dài nói một câu.

“Anh Vân, anh ta là loại công tử con nhà giàu, hơn nửa đều như vậy.” Cô Lang nói.

“Ừm?” Lâm Vân đột nhiên nảy ra một ý định.

“Cô Lang, tôi có chủ ý này, chúng ta đi!”

Lâm Vân đứng lên, rất nhanh nhưng không bước ra ngoài.



Rất dễ nhận thấy, Lâm Vân trong lòng đã nghĩ ra một biện pháp.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 917


Chương 917

Lâm Vân phát hiện Lê Văn Hải có một vài người tình, một trong số người tình mà Lê Văn Hải thích nhất, là nữ quản lý của một quán bar, nghe nói Lê Văn Hải bị cô ta mê hoặc say đắm.

Biện pháp của Lâm Vân chính là. Khiến nữ quản lý này nghĩ cách dụ Lê Văn Hải nói ra, khiến Lê Văn Hải tự mình nói ra, tai nạn xe là do anh ta làm ra, sau đó lén ghi âm cuộc đối thoại đó lại.

Đây, có thẻ làm bằng chứng!

Tất nhiên, tiền đề của cách này chính là, làm thế nào để nữ quản lý này sẵn sàng nghĩ cách giúp mình trong chuyện này.

Quán bar Hero.

Lâm Vân và Cô Lang đi đến quán bar.

“Chào mừng quý khách!”

Nhân viên lễ tân đứng ở cửa, hoan nghênh đón chào.

Lâm Vân tiện tay rút ra vài trăm nghìn, đưa cho bọn họ, đồng thời nói:

“Sắp xếp cho tôi một phòng.”

“Cám ơn anh! Chúng tôi sẽ đi sắp xếp!”

Một vài lễ tân thấy Lâm Vân ra tay hào phóng như vậy. Đương nhiên là rất vui rồi.

Dưới sự dẫn dắt của phục vụ, Lâm Vân và Cô Lang đến một phòng để nhận chỗ.

Lâm Vân tùy ý gọi một vài chai rượi ngoại.

“Thưa anh, anh muốn tìm hai người đẹp tiếp rượi không ạ?” Người phục vụ mang nét cười trên mặt hỏi.

“Muốn! Nhưng muốn hàng tốt nhất, đây là một ít phí!”

Lâm Vân vừa nói, vừa tùy ý rút ra vài trăm nghìn, đưa cho phục vụ.

“Được, giờ tôi sẽ đi ngay.” Phục vụ hài lòng nợ nụ cười trên mặt.

Rất nhanh sau đó, phục vụ đã mang hai người đẹp đến.

“Buổi chiều vui vẻ thưa anh.” Hai người đẹp niềm nở cười nói.

“Anh, đây là một vài người tốt nhất ở đây, ngài cứ tùy ý lựa chọn.” Phục vụ cười nói.

Lâm Vân liếc nhìn toàn bộ một lượt, sau đó lắc đầu nói:

“Đều là những người tầm thường, quá bình thường.”

“Anh, đây…đây đều là những người đẹp tốt nhất trong quán rồi.”Phục vụ nói.

“Tôi nghe nói quản lý quán của các cô, là một báu vật, để cô ấy đến phục vụ tôi đi.” Lâm Vân thản nhiên nói.

“Anh, thật xin lối, quản lý của chúng tôi đáng phục vụ khách VIP khác rồi.” Phục vụ cười ngượng nói.

“Sao nào? Tôi không phải khách VIP sao?” Lâm Vân cười lạnh nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân lấy ra một xấp tiền, ném lên trên bàn.

Phục vụ nhìn một cái, ít cũng phải vài triệu.

“Ít tiền này. Đủ khiến cô ấy đến phục vụ tôi chưa?” Lâm Vân dựa vào ghế sô pha nói.

“Đây…” Sắc mặt phục vụ có chút thay đổi.

“Sao nào? Không đủ sao? Vẫn chưa đủ sao!”

Lâm Vân lại từ trong túi lấy ra vài xấp tiền, ném lên trên bàn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 918


Chương 918

“Qúy ông này, thật không còn lời nào nói với ngài, quản lý của chúng tôi, đang phục vục khách VIP, là giám đốc lớn.” Phục vụ nói.

“Cô không cần quản nhiều như vậy, chỉ cần dẫn chúng tôi đi gặp quản lý của các cô, tiền trên bàn này, đều là của cô.” Lâm Vân thản nhiên nói.

Phục vụ nhìn mấy triệu trên bàn, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Phục vụ dẫn đường, Lâm Vân đến một phòng.

Bên trong phòng là bẩy, tám người đàn ông trung tuổi, bọn họ đều ôm một người phụ nữ trẻ trong lòng, vừa uống rượi, vừa nói chuyện, thấy dáng điệu của bọn họ, hẳn đều là ông chủ.

Người đàn ông đầu trọc ngồi vào giữa, trong lòng ôm một người đẹp, là quản lý quán bar Băng Di.

“Băng Di, đây là vị khách muốn gặp chị.” Phục vụ nói.

“Vị soái ca này. Anh tìm tôi có chuyện gì vậy?” Băng Di nhìn về phía Lâm Vân đem mụ cười trên mặt.

“Băng Di, cùng tôi đi uống vài ly, thì thế nào?” Lâm Vân thản nhiên nói.

“Thật xin lỗi, tôi bây giờ đang có khách.” Băng Di chỉ liếc mắt nhìn Lâm Vân một cái, nhìn thấy cách ăn mặc của Lâm Vân, tỏ vẻ coi thường.

Lâm Vân nhìn thẳng người đàn ông hói đnag ôm Băng Di, nói:

“Ông chủ này, để Băng Di cho tôi thì sao?”

Ngay khi Lâm Vân vừa nói câu này, bảy ông chỉ còn lại đang ngồi trong phòng, đều ngẩng đầu nhìn Lâm Vân.

Người đàn ông hói đang ôm Băng Di, cũng ngẩng đầu nhìn Lâm Vân, không bình tĩnh nói:

“Ngươi là cái thá gì? Để mỹ nhân của ta cho ngươi? Cút sang một bên, đừng ở đây quấy rối hứng thú của bọn ta!”

Lâm Vân chậm rãi cầm ly rượi trên bàn lên.

“Miệng anh rất thối, anh có biết không?” Lâm Vân lạnh lùng nói.

Sau khi Lâm Vân vừa nói xong, trực tiếp rót ly rượi, thẳng lên đầ tên đầu trọc.

“Thằng ranh này, ngươi muốn chết sao!”

Bảy ông chủ trung liên kia, nháo nhào đúng lên.

“Chết tiệt, thằng ranh ngươi là muốn chết sao! Dám hắt lên ông đây, nhanh gọi bảo vệ qua đây! Hôm nay ông đây sẽ cho thằng ranh nhà ngươi một bài học!” Người đàn ông hói vừa lau mặt, vừa giận dữ hét lên.

Băng Di cũng bị một phen làm cho hết hồn, vội lấy khăn lau mặt cho người đàn ông hói đầu, đồng thời thầm chửi thành ranh xúi quẩy này.

“Cho tôi một bài học? Ông thử xem!”

Lâm Vân rút súng ra, chĩa thẳng vào người đàn ông hói.

“Súng! Anh ta có súng!”

Người đàn ông đầu trọc và những ông chủ khác, và Băng Di, sau khi nhìn thấy súng trong tay Lâm Vân, nét mặt thay đổi rõ rệt.

“Nhà máy máy móc Quang Thịnh. Tài sản hơn 10 tỷ đúng chứ? Trọng lượng của anh, trong mắt tôi, và con kiến không có gì khác biệt.” Lâm Vân vừa nói, vừa dí súng vào đầu người đàn ông đầu trọc.

“Người anh em này, không! Đàn anh này, ngài… ngài là ai vậy.” Người đàn ông đầu trọc mặt đầy sợ hãi, giọng nói có chút run run nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 919


Chương 919

“Tôi tự giới thiệu một chút nhé, tôi là Lâm Vân, tổng tài của Tập đoàn Tỉnh Xuyên, cháu ngoại của Liễu Chí Trung, anh thấy trọng lượng của tôi, đã đủ chưa?” Lâm Vân lạnh lùng nói.

“Anh…anh là cháu ngoại của Liễu Chí Trung!”

Người đàn ông đầu trọc và những ông chủ khác, đều bị làm cho sợ hãi sắc mặt có chút biến đổi, Liễu Chí Trung là người giàu nhất Tây Nam, tài sản cá nhân gần 20 tỷ, những người trong đây sao có thể so sánh được?

Cháu ngoại của Liễu Chí Trung, là thứ tồn tại mà bọn họ không thể xúc phạm!

“Cậu chủ Lâm, những lời tôi nói lúc trước có ý xúc phạm anh, tôi tự vả vào miệng mình! Vẫn mong cậu chủ Lâm tha thứ!”

Người đàn ông đầu trọc vừa nói, vừa tự tác mình, “Bốp Bốp.”

“Bây giờ, tôi muốn quản lý Băng đi cùng tôi, anh có còn ý kiến gì nữa không?” Lâm Vân chớp mắt nói.

“Không không không!” Người đàn ông đầu trọc sợ hãi lắc đầu.

“Vậy còn không mau cút đi!”

Lâm Vân trừng mắt nhìn hắn một cái.

“Vâng vâng vâng!”

Những người này liên tục gật đầu, sau đó nhanh chóng rời đi.

Lâm Vân nhìn thẳng Băng Di: “Băng Di. Qua uống cùng tôi vài lý thế nào?”

“Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi!” Băng Di gượng cười nói.

Băng Di dẫn đến phòng ngồi, sau đó ngồi yên vị.

“Cậu chủ Lâm! Hôm nay để chọi Băng chăm sóc cậu.”

Băng Di chủ động lao vào vòng tay của Lâm Vân.

“Băng Di, hôm nay tôi tới tìm chị. Không phải là để chơi đùa với chị, mà là muốn cho chị một khoản tiền.” Lâm Vân thản nhiên nói.

“Cho tiền?” Sắc mặt Băng Di có chút khó hiểu.

“Đây là chi phiếu 10 triệu.” Lâm Vân đặt tờ chi phiếu lên trên bàn.

“…10 triệu!” Băng Di bị con số này làm cho sửng sốt.

“Cậu…cậu Lâm, cậu muốn tôi làm gì? Giết người diệt khẩu điều đó tôi không dám làm đâu.” Băng Di nói một cách cẩn trọng.

Băng Di quả là người thông minh. Cô ấy biết Lâm Vân lấy ra số tiền nhiều như vậy, tuyệt đốilà muốn cô ấy làm chuyện gì to tát lắm.

“Không cần giết người, chỉ cần cô giúp tôi từ chỗ Lê Văn Hải, lôi ra một vài câu nói là được rồi.” Lâm Vân thản nhiên nói.

Dừng lại một chút. Lâm Vân tiếp tục nói:

“Theo như tôi được biết, cô và Lê Văn Hải mặc dù là bạn tốt, nhưng tiền hắn chi lên người cô, nhiều nhất là một triệu, cô chỉ cần bằng lòng giúp tôi, khoản tiền 10 triệu này chỉ là tiền cọc, sau khi sự việc hoàn thành, con số cuối cùng sẽ là 20 triệu!”

“Anh…anh cần tôi giúp anh lấy thông tin gì từ bọn họ.” Băng Di cũng tỏ ra nghiêm túc.

Khoản tiền lớn như vậy, Băng Di đương nhiên là không cưỡng lại được.
 
Back
Top Dưới