Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 780


Chương 780

“Đúng đúng đúng.” Những người phía sau cậu Cố cũng đồng thanh đồng ý.

Cậu Cố cũng gật đầu: “Hy vọng em không nói sai.”

Cậu Cố chỉ mong những lời em gái kia nói là đúng, nếu không, cậu ta không thể tưởng tượng được hậu quả của việc đánh bạn của Cậu Vân nghiêm trọng đến mức nào.

“Brừm.”

Theo tiếng động cơ gào rú, Lamborghini phóng thẳng đến cổng trường, dừng trước mặt mọi người.

Nhóm người xem dạt ra nhường chỗ.

Sau khi mở cửa Lamborghini ra, Lâm Vân bước xuống xe.

“Người này chính là Cậu Vân trong truyền thuyết sao?”

Cậu Cố và những người khác đều kính nể nhìn Lâm Vân, ánh mắt ấy giống như đang nhìn một vị thần tiên hạ phàm vậy.

Bọn họ biết Lâm Vân tuyệt đối là một sự tồn tại đáng sợ mà bọn họ luôn ngưỡng mộ.

Các học sinh đứng xem xung quanh cũng kính nể nhìn Lâm Vân. Bọn họ biết người có thể lái con xe này chắc chắn là một nhân vật vô cùng trâu bò.

“Cậu Vân, cuối cùng anh cũng đến rồi.”

An Tiểu Mai ngã trên mặt đất, sau khi nhìn thấy người xuống xe là Lâm Vân, cô ấy vội vàng kích động đứng dậy, sau đó chạy về phía Lâm Vân.

“Cậu Vân.”

An Tiểu Mai lao thẳng vào trong lòng Lâm Vân, đáng thương khóc nức nở.

“Cái này…”

Cậu Cố và những người khác nhìn thấy một cảnh này, nhất thời sắc mặt đều thay đổi.

Đặc biệt là hai người cậu Cố và em gái, hai mắt đều trợn tròn lên.

Trời ơi, Cậu Vân vậy mà thật sự do An Tiểu Mai gọi đến sao?

Nghĩ đến đây, hai người Cậu Cố và em gái đều cảm thấy trời đất quay cuồng, giống như đến ngày tận thế vậy.

“Cậu chủ lái xe Lamborghini kia, vậy mà lại vì bạn học nữ này mà đến sao?”

Những người đứng xem thấy được cảnh này cũng kinh ngạc không thôi.

“Cậu Cố đánh bạn học nữ này, bạn học nữ này lại gọi một người lái xe Lamborghini đến, cảnh này càng ngày càng hay nha. Cũng không biết, cậu Cố và cậu chủ lái xe Lamborghini này, ai trâu bò hơn.”

Mọi người xung quanh đều bàn tán sôi nổi.

Bên cạnh Lamborghini.

Lâm Vân cúi đầu liếc nhìn An Tiểu Mai trong lòng mình, cô ấy đang tủi thân khóc lóc, nước mắt đã thấm ướt hết quần áo của Lâm Vân, càng khiến Lâm Vân cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ nước mắt cô ấy.

“An Tiểu Mai, em yên tâm, nếu như anh đã đến, anh sẽ thay em làm chủ. Nói cho anh biết ai đánh em.” Lâm Vân mở miệng hỏi.

Khi Lâm Vân vừa đến, nhìn thấy An Tiểu Mai ngã trên mặt đất.

Vừa rồi khi An Tiểu Mai chạy đến, Lâm Vân cũng nhìn rõ trên mặt cô ấy có dấu tay, hiển nhiên An Tiểu Mai bị đánh rồi.

“Ưm ưm.”

An Tiểu Mai gật đầu lia lịa, sau đó ngừng khóc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 781


Chương 781

Dưới sự lãnh đạo của An Tiểu Mai, Lâm Vân bước đến trước mặt nhóm người cậu Cố và em gái.

“Cậu… Cậu Vân.”

Cậu Cố không khỏi sợ hãi đi đến trước mặt Lâm Vân hành lễ.

Mặc dù bây giờ trong lòng cậu Cố đang sợ muốn chết, nhưng cuối cùng cậu ta cũng phải đối mặt.

Những người phía sau cậu Cố đều bị dọa sợ run lẩy bẩy, chỉ riêng danh tính của Lâm Vân cũng đủ để gây cho bọn họ áp lực lớn như vậy.

“Cậu biết tôi sao?” Lâm Vân nhíu mày nhìn Cậu Cố.

“Cậu Vân, em chưa từng gặp anh, nhưng em biết xe của anh.” Cậu Cố khiêm tốn cười với Lâm Vân.

Lâm Vân gật đầu, sau đó quay đầu về phía An Tiểu Mai hỏi: “An Tiểu Mai, nói với anh, ai bắt nạn em?”

“Cậu Vân, chính cô ta đã đánh em.”

An Tiểu Mai giận dữ chỉ vào em gái kia.

Lâm Vân gật đầu, sau đó kéo An Tiểu Mai, đến trước mặt em gái kia.

“Cậu… Cậu Vân.”

Toàn thân em gái kia không ngừng run rẩy. Sắc mặt tái nhợt, trên mặt còn lộ vẻ sợ hãi, hiển nhiên là bị thân phận của Lâm Vân làm cho hoảng sợ.

Đừng nhìn thấy những loại người như em gái này bình thường rất kiêu ngạo ngang ngược, có vẻ rất trâu bò, nhưng thật sự gặp phải một nhân vật trâu bò hơn, có thể đánh chết cô ta, cô ta không sợ mới lạ.

“Chính là cô đã đánh An Tiểu Mai đúng không?” Lâm Vân lạnh lùng nhìn cô ta.

“Xin Cậu Vân tha mạng. Em… Em không biết cô ấy là bạn của anh.”

Em gái này vốn dĩ đã rất sợ hãi, sau khi nghe thấy lời tra hỏi của Lâm Vân, cô ta trực tiếp bị dọa sợ vỡ mật, trực tiếp bị dọa quỳ xuống đất.

Trong lòng em gái này rất rõ ràng, loại nhân vật như Lâm Vân, chỉ cần một câu nói là có thể khiến cô ta biết khỏi thế giới này.

“Không biết? Ha ha, lẽ nào em ấy không nói với cô tôi là chỗ dựa của em ấy sao?” Lâm Vân lạnh lùng chất vấn.

An Tiểu Mai vội nói: “Cậu Vân, em đã sớm nói với bọn họ rồi, chỉ là bọn họ không tin, còn cười bảo em nói phét nữa.”

Em gái nghe thấy vậy, sắc mặt lại càng trở lên sợ hãi hơn.

“An Tiểu Mai, vừa nãy cô ta đánh em như thế nào, bây giờ em trả lại gấp mười lần, anh bảo kê cho em.” Lâm Vân nói.

“Thật sao? Vậy thì em không khách khí nữa.”

An Tiểu Mai kích động gật đầu.

Vừa rồi An Tiểu Mai bị em gái kia bắt nạt, còn ở trước mặt bao nhiêu người như vậy, đương nhiên cô ấy phải trả lại rồi.

Sau đó, An Tiểu Mai đi đến trước mặt em gái kia.

“Lý Thanh Bình, vừa rồi mày bắt nạt tao, bây giờ đến lượt tao bắt nạt mày.” An Tiểu Mai tức giận nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 782


Chương 782

Sau khi nói xong, An Tiểu Mai thẳng tay tát vào mặt em gái kia.

“Chị Mai, em… em biết lỗi rồi.”

Em gái bị đánh chỉ dám xin tha.

“Hừ, bây giờ mày biết sợ rồi sao? Bây giờ cũng để cho mày nếm thử cảm giác bị bắt nạt.”

An Tiểu Mai tức giận nói xong, lại tát cô ta mấy cái, trút bỏ nỗi tủi nhục mà cô ấy đã phải chịu đựng.

“Anh yêu, anh cứu em với. Anh giúp em cầu xin Cậu Vân đi.”

Em gái bị đánh quay người lại ôm chân cậu Cố.

Đối với em gái kia mà nói, hiện tại cậu Cố có lẽ chính là cọng cỏ cứu mạng duy nhất của cô ta.

“Cô… Cô cút ra cho tôi, tôi quen biết cô sao?” Sắc mặt cậu Cố thay đổi, sau đó dùng chân đá em gái ra.

Đối với cậu Cố mà nói, hiện tai cậu ta đang suy nghĩ làm thể nào mới có thể thoát thân, kết quả lúc này lại bị em gái kia vồ lấy, đương nhiên cậu ta vừa sợ vừa giận rồi.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Cậu là bạn trai cô ta à?” Lâm Vân quay đầu lại nhìn cậu Cố.

“Cậu Vân, em… em với cô ta không có quan hệ gì cả. Không có quan hệ gì cả.” Cậu Cố cố gắng nở một nụ cười khó coi.

Lâm Vân nhíu mày: “Thả rắm con mẹ mày, không quan hệ gì? Mày nghĩ ông đây là thằng ngốc sao?”

Cậu Cố thấy Lâm Vân mắng mình, cậu ta run lên vì sợ hãi, sắc mặt tái xanh.

An Tiểu Mai vội nói: “Cậu Vân, cậu ta là cậu Cố, là bạn trai của Lý Thanh Bình, chính là nó bảo kê cho Lý Thanh Bình.”

“Cậu Cố đúng không? Nói xem, cha mày là ai? Công ty nào?” Lâm Vân mở miệng hỏi.

“Em… Em là con trai của Cố Kiến Bắc.” Cậu Cố yếu ớt nói.

“Là Cổ Kiến Bắc của nhà máy Hồng Quang sao? Mày có tin chỉ cần tao nói một câu, nhà máy Hồng Quang sẽ phải đóng cửa ở thành phố Bảo Thạch này không?” Lâm Vân nheo mắt, lạnh lùng nói.

“Tin tin tin. Em tin. Cậu Vân em xin anh, anh… anh đừng làm như vậy.”

Cậu Cố cầu xin Lâm Vân. Bây giờ cậu ta làm gì còn thời gian để ý đến vấn đề thể diện nữa?

Những bạn học xung quanh nhìn thấy vậy đều không khỏi cảm thán.

“Tên nổi tiếng hư hỏng cậu Cố của trường chúng ta mà cũng bị dọa đến sợ hãi cầu xin như vậy? Xem ra, cậu Cố căn bản không phải đối thủ của cậu chủ lái xe Lamborghini kia rồi.”

“Chậc chậc, cậu Cố bắt nạt người khác quen rồi. Không ngờ cậu ta sẽ có lúc như thế này. Có thể nhìn thấy cậu Cố bị bắt nạt, thật sự không dễ dàng gì.”

Trong sân.

“Kiến Nam, tao cho mày một cơ hội chuộc tội, đánh em gái này một trận, làm tao hài lòng, tao sẽ tha cho mày.” Lâm Vân nhìn cậu ta nói.

“Vâng, vâng, vâng.”

Cậu Cố gật đầu, sau đó quay sang đá em gái kia.

Lúc trước em gái vẫn còn là bạn gái của cậu Cố, bây giờ lại bị cậu Cố đánh cho tơi tả.

Hơn nữa cậu Cố vì muốn làm cho Lâm Vân hài lòng, mà ra tay rất nặng.

Em gái kia bị đánh đau đến nỗi khóc lóc cầu xin, nhưng cho dù cô ta có cầu xin như thế nào cũng chẳng có ích gì.

Lâm Vân đi đến trước mặt An Tiểu Mai.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 783


Chương 783

“An Tiểu Mai, bây giờ em đã hết giận chưa?” Lâm Vân hỏi.

“Rồi ạ. Em thấy Lý Thanh Bình bị cậu Cố đánh, trong lòng thoải mái hơn nhiều rồi.” An Tiểu Mai cười.

“Được, vậy lên xe đi.”

Lâm Vân trực tiếp kéo An Tiểu Mai đến trước xe Lamborghini.

“Chiếc xe thể thao này thật là đẹp, trước giờ em chưa bao giờ được ngồi xe đẹp như vậy.” An Tiểu Mai rất mong đợi.

“Lên xe đi, cho em trải nghiệm cảm giác cưỡi Lamborghini.” Lâm Vân cười nói.

An Tiểu Mai gật đầu lia lịa, sau đó sốt sắng leo lên xe, ngồi vào trong xe dưới những ánh mắt ngưỡng mộ không thôi của những người xung quanh.

Lamborghini Daniel khởi động.

“Brừm.”

Cũng với tiếng nổ vang trời, Lamborghini nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Về phần cậu Cố và em gái kia Lâm Vân cũng lười để ý. Lâm Vân tin rằng sau chuyện hôm nay, ở trường trung học cơ sở một này sẽ không còn ai dám động vào An Tiểu Mai nữa.

Trong xe.

“Cậu Vân, anh thật sự thật sự rất lợi hại nha, vừa đến đã dọa cho đám cậu Cố sợ té khói như vậy rồi. Anh thật sự là người mà em ngưỡng mộ.” An Tiểu Mai ngưỡng mộ nhìn Lâm Vân.

“Đừng có say đắm anh, anh chỉ là một người bình thường thôi.” Lâm Vân nhẹ giọng nói một câu.

“Nhưng em chính là say đắm anh đấy.” An Tiểu Mai uốn éo nói.

An Tiểu Mai nói xong, cô ấy nhanh chóng tiến lại gần mặt Lâm Vân, hôn một cái lên mặt Lâm Vân.

“An Tiểu Mai, chuyện này anh…”

Lâm Vân lộ ra vẻ xấu hổ.

“Đây là để thưởng cho anh, cảm ơn anh đã giúp em trút giận.” An Tiểu Mai cười nói.

Lâm Vân bất lực lắc đầu nói: “Được, anh đưa em về.”

Lâm Vân không biết An Tiểu Mai có phải đang giả ngu hay không, hôn người khác giới đâu phải chuyện tùy tiện muốn làm là được.

Lâm Vân một đường đưa An Tiểu Mai về nhà.

Thư ký An Tiểu Ngọc vừa làm cơm xong, cô ấy vì cảm ơn Lâm Vân nên một mực muốn cùng Lâm Vân ăn cơm tối, An Tiểu Mai cũng ở cùng Lâm Vân.

Vì vậy Lâm Vân đã ở lại nhà An Tiểu Mai.

Còn cha mẹ bọn họ đi làm thuê kiếm tiền ở các thành phố biển nên bây giờ trong gia đình có hai chị em.

Bàn ăn.

“An Tiểu Ngọc, anh thực sự không ngờ em nấu ăn ngon vậy đấy, em vừa xinh đẹp lại hiền lành, còn có công phu nấu ăn, sau này ai cưới được em là may mắn lắm đấy.” Lâm Vân vừa ăn vừa nói.

An Tiểu Ngọc được khen, mặt đỏ bừng nói: “Chủ tịch Lâm quá khen rồi. Anh đã nhiều lần giúp đỡ em và em gái của em, thật không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 784


Chương 784

“Không có gì, em coi anh như bạn bè là được. Sau này em và em gái gặp bất cứ rắc rối hay khó khăn gì cũng có thể gọi cho anh.”

Lúc này An Tiểu Mai vừa tắm xong bước ra ngoài.

Bởi vì lúc trước cô ấy bị đánh ở trường làm cả người hơi bẩn nên sau khi về nhà cô ấy đi tắm trước.

An Tiểu Mai vừa đi vừa cười nói: “Thì ra anh Lâm Vân thích con gái giỏi nấu ăn, sau này em nhất định phải học nấu ăn với chị cho tốt mới được.”

Sau khi Lâm Vân nghe xong, lại cảm thấy mấy lời này có gì đó không đúng?

Ngay sau đó, Lâm Vân ngẩng đầu nhìn An Tiểu Mai.

Mái tóc dài ướt nhẹp của An Tiểu Mai xõa qua vai, cô ấy mặc một bộ đồ ngủ mỏng như cánh ve, dáng vẻ yêu kiều của một thiếu nữ lọt vào mắt của Lâm Vân.

Thành thật mà nói, làn da của An Tiểu Mai trắng nõn mềm mại, trông giống như một con búp bê sứ, cộng với một đôi mắt tinh anh như trăng. Trông thực sự rất đẹp.

“An Tiểu Mai, anh nghĩ khuôn mặt của em xinh đẹp thế này, sau này đừng trang điểm màu khói nữa, như thế lại khiến nhan sắc của em kém đi, che giấu vẻ đẹp vốn có của em.” Lâm Vân nói.

“Thật không? Vậy thì em sẽ không trang điểm lộn xộn nữa.”

An Tiểu Mai gần như nhảy lên sung sướng sau khi nghe mấy lời khen ngợi của Lâm Vân.

“Đương nhiên là thật, chị của em xinh đẹp như vậy, hai người là chị em, em sao có thể kém chứ.” Lâm Vân cười vui vẻ.

An Tiểu Ngọc ở bên cạnh nghe thấy lời này, khuôn mặt xinh đẹp hơi ửng hồng.

Sau khi ăn xong, An Tiểu Ngọc vào bếp rửa bát.

“Anh Vân, anh đến phòng em đi, em có lời muốn nói với anh.” An Tiểu Mai thần bí đi tới Lâm Vân.

“An Tiểu Mai, nếu có chuyện gì, em cứ việc nói ở đây là được rồi.” Lâm Vân nói.

“Không, chuyện này đương nhiên không thể nói ở đây.”

An Tiểu Mai nắm lấy cánh tay Lâm Vân, lắc qua lắc lại.

“Được, anh đi cùng em.” Lâm Vân bất đắc dĩ buông tay, Lâm Vân thật sự không thể cưỡng lại khi thấy người khác làm nũng.

Bằng cách này, Lâm Vân đã đi theo An Tiểu Mai đến phòng An Tiểu Mai.

“An Tiểu Mai, không nhìn ra phòng của em sạch sẽ chỉnh tề vậy đấy, còn có nhiều đồ trang trí thủ công như vậy.” Lâm Vân cười nói.

“Đương nhiên.” An Tiểu Mai cười hì hì gật đầu.

“Nói đi, có chuyện gì mà bí mật muốn nói anh biết thế?” Lâm Vân nhìn cô ấy.

“Anh Lâm Vân, em muốn cảm ơn anh lần nữa vì hôm nay anh đã giúp em.” An Tiểu Mai nói.

“Sau này gọi anh là Anh Vân được rồi, gọi cả họ tên thì khách sáo quá.” Lâm Vân nói.

“Thật không? Vậy em sẽ gọi anh là Anh Vân.” An Tiểu Mai cười tinh nghịch.

Ngay sau đó, An Tiểu Mai nghiêng người đến trước mặt Lâm Vân.

“Anh Vân, em có một bí mật muốn nói với anh.” An Tiểu Mai kéo cánh tay Lâm Vân nói bằng giọng điệu quyến rũ.

“Ồ? Bí mật gì vậy?” Lâm Vân nhìn cô ấy.

“Anh Vân, hình như em… thích anh.” An Tiểu Mai đỏ mặt nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 785


Chương 785

“Hả?”

Lâm Vân nuốt nước bọt, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ.

“Đứa nhỏ này, em lại suy nghĩ gì vậy? Anh chỉ coi em như một đứa em gái, hơn nữa anh đã có bạn gái rồi.” Lâm Vân không biết nên nói sao nữa.

Lâm Vân không ngờ rằng An Tiểu Mai kéo mình vào đây lại là để tỏ tình.

“Anh có bạn gái rồi sao? Vậy thì… Vậy thì em sẽ là tình nhân nhỏ của anh.” An Tiểu Mai bĩu môi, nói ra lời dọa người.

Lâm Vân nghe được mấy lời này càng thêm khó xử.

“An Tiểu Mai, đừng ngốc. Em có biết người yêu nghĩa là gì không? Em vẫn còn trẻ, sau này sẽ gặp được người tốt hơn anh, hiểu chưa?” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Từ khi Lâm Vân phát đạt đến nay, chuyện tốt đã lần lượt đến, khiến Lâm Vân hơi khó tiếp nhận.

“Em không quan tâm, em nhất định phải l*m t*nh nhân của anh.”

An Tiểu Mai nói xong, trực tiếp nhào vào ngực anh rồi hôn anh.

“Ưm ưm.”

Lâm Vân bị cưỡng hôn, trong đầu như có một trái bom, phút chốc nổ tung tóe.

Ngay sau đó, Lâm Vân nhanh chóng đẩy An Tiểu Mai ra.

“An Tiểu Mai, em đừng có kích động vậy được không?” Lâm Vân lúng túng nói.

An Tiểu Mai quậy như vậy làm mặt Lâm Vân có chút đỏ lên, nhịp tim cũng tăng nhanh.

“Anh Vân, em không kích động, em muốn vĩnh viễn làm người phụ nữ của anh.”

An Tiểu Mai vừa nói vừa nhào đến hôn Lâm Vân.

Là một người đàn ông, Lâm Vân lại bị một người đẹp đối xử như vậy… nhịn xuống vô cùng đau khổ.

Tuy nhiên, Lâm Vân vẫn cố gắng hết sức để trấn áp ngọn lửa do An Tiểu Mai gây ra, nếu không nhịn được vậy thì anh sẽ phạm sai lầm.

Hơn nữa, chị gái của An Tiểu Mai hiện đang ở ngoài phòng khách.

“An Tiểu Mai, bình tĩnh.”

Lâm Vân lại đẩy cô ấy ra.

“Anh Vân, em không cần anh chịu trách nhiệm, thế này mà anh cũng nhịn được, anh không phải đàn ông sao?” An Tiểu Mai bĩu môi nói.

Lúc này mặt An Tiểu Mai đỏ bừng, cô ấy giống như một con búp bê sứ. Có khi trông còn hấp dẫn hơn.

“Đương nhiên anh là đàn ông, nhưng cũng đâu thể làm xằng làm bậy.” Lâm Vân nói thầm.

An Tiểu Mai nói tiếp: “Anh Vân, đây là nụ hôn đầu tiên của em. Lần trước anh không tin em còn trinh. Hôm nay em có thể chứng minh cho anh thấy.”

An Tiểu Mai nói xong, lại nhào về phía Lâm Vân, nhưng Lâm Vân chỉ toàn lùi về phía sau.

“Ầm.”

Một chậu cây trong nhà An Tiểu Mai bị hất văng xuống đất. Cái chậu sứ bị vỡ.

Nhưng An Tiểu Mai phớt lờ và tiếp tục tiến về phía trước.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 786


Chương 786

Ngay sau đó, Lâm Vân bị An Tiểu Mai đẩy đến góc tường, Lâm Vân không cách nào rút lui. Vì vậy, An Tiểu Mai lại mạnh mẽ hôn anh.

“Cốc cốc cốc.”

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.

“An Tiểu Mai, Chủ tịch Lâm, hai người không sao chứ?” Giọng An Tiểu Ngọc từ ngoài cửa truyền đến.

Rõ ràng là tiếng chậu cây vỡ vừa rồi đã kinh động đến An Tiểu Ngọc.

Sau khi An Tiểu Mai nghe thấy giọng nói của chị gái, cô ấy sợ đến mức dừng lại, mặt đỏ bừng.

“An Tiểu Mai, em thấy chị em cũng đã bị kinh động rồi, nếu để cô ấy phát hiện sẽ rất xấu hổ, để anh mở cửa cho cô ấy.” Lâm Vân nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân đi mở cửa.

Sau khi cửa được mở.

“Chủ tịch Lâm, An Tiểu Mai, hai người không sao chứ? Tôi vừa nghe thấy tiếng chậu cây rơi xuống.” An Tiểu Ngọc hỏi.

“Tiểu Mai không sao, em gái em nói chuyện với anh vài câu, anh, anh… vô tình đập vào cái bình.” Lâm Vân cười.

An Tiểu Mai cũng đi đến.

“An Tiểu Mai, sao anh lại đưa Chủ tịch Lâm đến phòng em?” An Tiểu Ngọc hỏi.

Đối mặt với câu hỏi của chị gái, khuôn mặt An Tiểu Mai trở nên đỏ bừng.

“Chị, em… em chỉ muốn hỏi Anh Vân mấy bài tập thôi.” An Tiểu Mai đỏ mặt nói.

“Tiểu Mai, vừa nhìn đã biết em nói dối rồi.” An Tiểu Ngọc hơi nhíu mày.

Ngay sau đó, An Tiểu Ngọc nhìn Lâm Vân.

“Chủ tịch Lâm, em gái của em không xúc phạm anh chứ? Không chọc anh tức giận chứ? Nó chỉ là một đứa trẻ mà thôi. Nếu nó có làm chuyện khiến anh không vui, đừng quan tâm đến nó.” An Tiểu Ngọc lộ ra một nụ cười hối lỗi.

“Chị ơi, em mười tám tuổi rồi. Ai nói em vẫn còn là một đứa trẻ.” An Tiểu Mai bĩu môi phản bác.

Lâm Vân chỉ có thể cười nói: “Tiểu Ngọc, em gái của em không làm anh khó chịu, đừng lo lắng.”

Khi Lâm Vân trả lời An Tiểu Ngọc, anh luôn cảm thấy lương tâm cắn rứt, như thể mình đã phạm sai lầm sắp bị phát hiện đến nơi.

Dù gì thì An Tiểu Ngọc cũng là người thân của An Tiểu Mai, nếu để An Tiểu Ngọc biết chuyện đã xảy ra với An Tiểu Mai thì Lâm Vân sẽ cảm thấy xấu hổ khi nhìn thấy An Tiểu Ngọc.

“Nếu không có thì tốt.” An Tiểu Ngọc cũng nở một nụ cười.

“Ừm. cũng không còn sớm nữa, anh về đây.” Lâm Vân xấu hổ nói.

Nếu như vẫn tiếp tục ở lại đây, không chừng còn có thể xảy ra chuyện gì đó nữa.

“Anh Vân, em có vấn đề còn chưa hỏi anh xong nữa. Anh ở lại một lát nữa được không?”

An Tiểu Mai bĩu môi, ánh mắt thương xót nhìn Lâm Vân, hiển nhiên là cô ấy muốn giữ Lâm Vân ở lại.

“An Tiểu Mai, anh thật sự phải trở về rồi. Có vấn đề gì thì lần sau lại hỏi đi.” Lâm Vân cười gượng mà nói.

An Tiểu Mai muốn giữ mình lại làm gì, trong lòng Lâm Vân lại rất rõ ràng.

“Tiểu Mai, Chủ tịch Lâm còn có rất nhiều việc phải làm. Em đừng càn quấy nữa.”An Tiểu Ngọc nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 787


Chương 787

Ngay sau đó, An Tiểu Ngọc quay đầu nhìn về phía Lâm Vân, cô ấy mỉm cười rồi nói: “Chủ tịch Lâm, em tiễn anh xuống nhé.”

Lâm Vân gật đầu, sau đó anh đi về phía cầu thang cùng với An Tiểu Ngọc.

Lúc Lâm Vân ra khỏi cửa thì anh quay đầu lại nhìn An Tiểu Mai một cái, cô ấy đáng thương nhìn Lâm Vân, bộ dáng cực kỳ tủi thân.

Sau khi xuống dưới tầng.

“Chủ tịch Lâm, em gái của em nó không hiểu chuyện, nếu có gì mạo phạm tới anh thì mong anh khoan dung một chút.” An Tiểu Ngọc mỉm cười nói.

“À, được.” Lâm Vân gật đầu.

“Chủ tịch Lâm, thật ra…”

Đột nhiên An Tiểu Ngọc cúi đầu xuống, vặn vặn ngón tay, có chút thẹn thùng nói: “Thật ra em rất sùng bái Chủ tịch Lâm.”

Sau khi nghe nói như thế thì cả người Lâm Vân đều ngây ra một lúc.

Không lầm chứ? Chẳng lẽ trong lòng An Tiểu Ngọc cũng thích mình?

Chẳng lẽ… hai người chị em bọn họ, đều thích mình?

An Tiểu Ngọc tiếp tục nói: “Trong khoảng thời gian này em đều xem những bộ sách về phương diện tài chính, em hy vọng sau này mình không chỉ là một người thư ký, mà còn có thể vì Chủ tịch Lâm anh, vì công ty mà làm chút gì đó.”

“À, học tập là chuyện tốt, cố lên. Anh… Anh về đây.”

Sau khi Lâm Vân nói xong liền nhanh chóng lên xe, sau đó lái xe rời đi.

Lâm Vân cảm thấy nếu tiếp tục ngẩn ngơ ở đó nữa thì chỉ càng thêm xấu hổ mà thôi.

Sau khi rời khỏi nhà An Tiểu Mai, Lâm Vân trực tiếp lái xe đến nhà Như Tuyết.

Sau khi vào cửa.

“Tình yêu ơi.”

Như Tuyết bổ nhào vào lòng Lâm Vân.

“Hử? Sao lại có mùi của con gái á? Lại đi lén lút rồi.” Như Tuyết làm nũng nói.

Lâm Vân vội vàng giải thích với cô: “Là có cô gái muốn lấy lòng anh, nhưng anh thề anh thật sự không làm gì cả.”

Lâm Vân không thể không cảm thán mũi của Như Tuyết thật là nhạy.

“Được rồi, em tin tưởng anh. Đúng rồi, có con gái dụ dỗ anh, chắc chắn là anh muốn… rồi đúng không?”

Như Tuyết vừa nói vừa nũng nịu kề sát vào mặt Lâm Vân.

“Hì hì.”

Lâm Vân nhếch khóe miệng cười, sau đó bèn trực tiếp ôm lấy Như Tuyết đi về phía phòng ngủ.

Quả thật vừa rồi anh đã bị An Tiểu Mai gợi lên lửa dục, đến bây giờ vẫn còn chưa có tiêu tan.

(Ở đây tỉnh lược năm trăm chữ, não bộ tự nghĩ.)
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 788


Chương 788

Sáng hôm sau.

Như Tuyết nằm trong lòng Lâm Vân, trên trán hai người đều có chút mồ hôi, hiển nhiên vừa rồi mới trải qua hoạt động buổi sáng một hồi.

“Như Tuyết, hôm nay anh phải tới thành phố Hải Phòng một chuyến.” Lâm Vân nói.

Hôm nay Lâm Vân phải đi thành phố Hải Phòng đón Bạch Hổ về, thực hiện hành động ngày mai.

Đồng thời cũng đúng lúc đi thăm Phạm Minh Tú một chút.

“Anh muốn đi thăm chị Giang sao? Em muốn đi gặp chị ấy, có thể đưa em đi cùng được không?” Giọng nói của Như Tuyết mềm mại.

“Ừ, được thôi.”

Sau khi Lâm Vân suy nghĩ một chút, vẫn gật đầu đồng ý, sớm muộn gì bọn họ cũng phải gặp nhau, để cho bọn họ gặp nhau sớm một chút cũng tốt. Dù sao thì các họ cũng đều có thể tiếp nhận được đối phương.

Nhưng trong lòng Lâm Vân lại có chút thấp thỏm, cũng không biết, hai người bọn họ có thể ở chung hòa thuận với nhau hay không nữa.

Giữa trưa, Lâm Vân liền lái xe kéo theo Như Tuyết đi về hướng thành phố Hải Phòng.

Thành Phố Hải Phòng.

Tập đoàn Tỉnh Xuyên chi nhánh Hải Phòng.

Lâm Vân dẫn theo Như Tuyết đi vào công ty.

“Cậu Vân.”

“Cậu Vân.”

Sau khi đám nhân viên nhìn thấy Lâm Vân thì đều rộn ràng chào.

Lâm Vân đi một đường đến văn phòng tổng giám đốc.

Đẩy cửa văn phòng ra.

Phạm Minh Tú đang ngồi em tài liệu trước bàn làm việc.

Cô vẫn gợi cảm như trước, xinh đẹp, một mái tóc dài xoăn gợn sóng màu vàng thả trên vai, giống như một người đẹp không bị pha tạp.

“Lâm Vân.”

Sau khi Phạm Minh Tú nghe thấy tiếng đẩy cửa, cô ấy ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy Lâm Vân.

“Lâm Vân, anh còn biết đến thăm em, em tưởng rằng anh đã quên em rồi chứ.”

Phạm Minh Tú vừa nói vừa mang vẻ mặt tươi cười đứng dậy đi về phía Lâm Vân.

“Lâm Vân, cô ấy là…”

Phạm Minh Tú để ý tới Như Tuyết bên cạnh Lâm Vân.

“Cô ấy là Như Tuyết. Anh đã nhắc đến với em rồi.” Lâm Vân mỉm cười nói.

“Chị Như Tuyết, chị thật là xinh đẹp.” Phạm Minh Tú nhiệt tình kéo lấy tay của Như Tuyết.

“Chị Giang, chị lớn hơn em, hẳn là em phải gọi chị là chị mới đúng. Hơn nữa, chị còn xinh đẹp hơn cả em nữa kìa.” Như Tuyết lộ ra nụ cười ngượng ngùng.

“Minh Tú, anh còn có chút chuyện phải đi giải quyết, anh giao Như Tuyết lại cho em đó.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân còn phải đi lên núi đón Bạch Hổ nữa.

“Anh yên tâm đi, em nhất định sẽ chăm sóc cho chị Tuyết thật tốt.” Phạm Minh Tú lộ ra nụ cười dễ thương.

Sau khi đi ra khỏi công ty, Lâm Vân trực tiếp cùng với Thạch Hàn đi thẳng về phía đạo quán Vân Nam.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 789


Chương 789

Đạo quán Vân Nam.

Bạch Hổ đang luyện võ ở trong vườn của đạo quán.

“Anh Vân, Thạch Hàn. Hai người tới rồi.”

Sau khi Bạch Hổ nhìn thấy Lâm Vân và Thạch Hàn đến thì nhất thời lộ ra nụ cười vui vẻ.

“Bạch Hổ, trong khoảng thời gian này thu hoạch thế nào rồi?” Trên mặt Lâm Vân mang vẻ tươi cười hỏi.

“Anh Vân, tôi rất hài lòng với sự tiến bộ trong khoảng thời gian này.” Bạch Hổ vừa cười vừa nói.

“Bạch Hổ, để tôi thử xem xem cậu đã tiến bộ lên bao nhiêu rồi.”

Thạch Hàn xắn tay áo lên.

“Ha ha, không thành vấn đề.” Bạch Hổ cười ha ha.

Ngay sau đó, Bạch Hổ tranh tài cùng với Thạch Hàn.

“Ầm ầm ầm.”

Hai người trực tiếp đánh nhau trong sân.

“Ừ. Không tệ.”

Mặc dù là một người không biết võ công nhưng Lâm Vân mà cũng có thể nhìn ra được sự tiến bộ của Bạch Hổ rất rõ ràng.

Trước kia căn bản là Bạch Hổ đánh không lại Thạch Hàn, thế mà bây giờ hai người lại đánh nhau, nhấtthời cũng khó phân cao thấp.

“Nếu mình cũng biết võ công thì tốt.” Lâm Vân nhịn không được mà cảm thán một câu.

Nói thật, Lâm Vân cũng hy vọng mình có được một thân võ nghệ, như vậy thì sẽ không cần người khác bảo vệ nữa.

Chẳng qua loại chuyện như luyện võ này, không phải là chuyện một sớm một chiều, phải tiêu tốn rất nhiều thời gian và kinh nghiệm, đặc biệt là muốn đạt tới loại trình độ như Bạch Hổ, Thạch Hàn thì đã khó lại càng thêm khó.

Sau khi đánh nhau mấy chục chiêu, hai người ngừng lại.

“Ha ha, Bạch Hổ, bây giờ cậu thật sự rất lợi hại, tôi đánh ra toàn bộ sức mạnh mà cậu vẫn có thể đánh với tôi nhiều chiêu như vậy. Tiến bộ cũng quá nhanh rồi đó.” Thạch Hàn cười rồi nói.

“Nhưng tôi vẫn không phải đối thủ của Thạch Hàn cậu, kinh nghiệm thực chiến của cậu quá nhiều rồi.” Bạch Hổ cười nói.

Vừa rồi lúc hai người đánh nhau đến đoạn cuối, Bạch Hổ liền lâm vào trong tình thế không thuận lợi. Nếu như cứ tiếp tục đánh tiếp, tình thế xấu sẽ càng lúc càng lớn, cuối cùng Bạch Hổ vẫn sẽ bị Thạch Hàn đánh bại.

“Tôi tin cậu ở lại đây tu luyện thêm một đoạn thời gian nữa, vượt qua tôi chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.” Thạch Hàn nói.

Quả thật dựa vào tốc độ tiến bộ của Bạch Hổ bây giờ, thực lực sau này vượt qua Thạch Hàn chắc chắn không thành vấn đề.

“Đúng rồi Anh Vân, Thạch Hàn, hai người đây đến đây lúc này là có chuyện gì sao?” Bạch Hổ hỏi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 790


Chương 790

“Tôi chuẩn bị tiêu diệt Khương Hùng Dũng, cần cậu trở về giúp tôi một tay.” Lâm Vân lộ ra vẻ nghiêm túc.

“Anh Vân, anh sắp xếp như thế nào thì tôi làm thế ấy.” Bạch Hổ nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng tinh.

Lúc này, sư phụ của Bạch Hổ đi từ phía đạo quán đi tới.

“Đạo trưởng, tôi có chút việc dưới núi cần Bạch Hổ xuống núi giúp tôi, hẳn là trong vòng ba ngày là có thể trở về.” Lâm Vân chắp tay cúi người với đạo trưởng.

“Được rồi.” Đạo trưởng gật đầu, lúc trước ông cũng đã đồng ý với Lâm Vân rồi.

Cứ như vậy, Lâm Vân đón Bạch Hổ đưa xuống núi.

Chạng vạng tối ở nhà Phạm Minh Tú.

Lâm Vân đẩy cửa đi vào.

Lúc này Như Tuyết và Giang Vĩnh Văn đang xem TV, hai người ngồi một chỗ vừa nói vừa cười với nhau.

Nhìn thấy hai người này có thể ở chung hòa thuận với nhau, Lâm Vân cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Lúc trước Lâm Vân còn sợ hai người các cô không thể sống chung hòa hợp với nhau được.

“Thế nào rồi, hôm nay hai người chơi có vui không?” Lâm Vân vừa đi vừa hỏi.

“Hôm nay chị Giang đưa em đi dạo phố, mua cho em rất nhiều quần áo nữa, còn đưa em đi ăn đồ ăn ngon. Em và chị Giang bây giờ là bạn tốt, là bạn thân của nhau.” Như Tuyết cười nói.

“Phải không? Đó là chuyện tốt.” Lâm Vân nghe Như Tuyết nói như vậy thì liền càng thêm vui vẻ hơn.

Lâm Vân vừa nói vừa ngồi lên ghế sô pha.

Phạm Minh Tú và Như Tuyết đều tiến lên trước mặt Lâm Vân, đều một trái một phải mà tựa vào lòng Lâm Vân.

Lâm Vân ôm hai người đẹp bọn họ, trong lòng có một loại cảm giác sung sướng, đây có lẽ chính là người chiến thắng rồi còn gì?

“Đúng rồi Lâm Vân, em có một phần tài liệu công việc muốn đưa cho anh xem, là về phương diện đầu tư.” Phạm Minh Tú nói.

“Hả? Tài liệu ở đâu?” Lâm Vân lên tiếng hỏi.

“Tài liệu ở trong phòng sách của em, anh đi theo em vào phòng sách đi, em lấy cho anh xem.” Phạm Minh Tú hướng về phía Lâm Vân cười.

“Được.”

Lâm Vân gật đầu, sau đó đi theo Phạm Minh Tú đi về hướng phòng sách của cô ấy.

Sau khi tiến vào phòng sách.

“Anh yêu à, gần đây em để ý một cái công ty là làm video ngắn, em cảm thấy rất sáng tạo. Gần đây công ty bọn họ đang gây quỹ ở chung quanh, em cảm thấy hạng mục này có thể đầu tư được, mua lại một phần cổ phần của công ty này.”

Phạm Minh Tú vừa nói vừa lấy một phần tư liệu đưa cho Lâm Vân.

Lâm Vân không nhìn tư liệu mà nói thẳng: “Nếu em đã cảm thấy có thể, vậy đầu tư đi, em muốn đầu tư bao nhiêu?”

“Đầu tư mua cổ phần công ty càng nhiều càng tốt, nếu bọn họ thành công, lợi nhuận của chúng ta cũng sẽ càng cao. Nhưng nếu bọn họ thất bại, chúng ta cũng sẽ tổn thất càng nhiều. Em cảm thấy tầm hai mươi tỷ đến ba lăm tỷ khá là thích hợp, có thể mua được 3% đến 6% cổ phần công ty của bọn họ.” Phạm Minh Tú nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 791


Chương 791

“Được, vậy đầu tư ba lăm tỷ trước, mua 6% cổ phần công ty của bọn họ. Anh sẽ trực tiếp chuyển qua cho em.”

Lâm Vân trực tiếp lấy điện thoại ra, chuyển khoản cho Phạm Minh Tú ba lăm tỷ.

“Đây là đầu tư dưới danh nghĩa Tỉnh Xuyên sao?” Phạm Minh Tú hỏi.

“Không, một mình em đăng kí bỏ vốn đầu tư công ty, cứ kêu công ty trách nhiệm hữu hạn Thiên Quang đầu tư, chuyên dùng làm đầu tư vốn.” Lâm Vân nói.

Sau khi Lâm Vân thành lập công ty mới, bất kể là ngành nghề nào, đều chuẩn bị dùng hai chữ Thiên Quang này, đây là công ty hoàn toàn thuộc về riêng mình.

“Được.” Phạm Minh Tú gật đầu.

Sau khi Phạm Minh Tú thả văn kiện xuống thì liền lộ ra một nụ cười quyến rũ.

Hơn nữa Phạm Minh Tú còn đồng thời đi đến trước mặt Lâm Vân, hai tay cô ấy ôm lấy cổ Lâm Vân.

“Anh yêu, trong khoảng thời gian này không gặp nhau, có phải cũng nhớ sự ấm áp của em hay không?” Phạm Minh Tú thổi một luồng hơi về phía Lâm Vân, âm thanh của cô ấy phát ra mềm nhẹ.

Đối mặt với sự dụ dỗ của báu vật Phạm Minh Tú này, sức chống cự của Lâm Vân liền thất bại thảm hại.

“Minh Tú, em cũng muốn anh hả? Hôm nay anh liền để cho em ăn no.”

Lâm Vân nhếch miệng cười, sau đó anh bế Phạm Minh Tú đặt lên bàn làm việc, hôn tới tấp.

Nửa tiếng sau.

“Cốc! Cốc! Cốc!”

Tiếng đập cửa phòng sách vang lên.

“Lâm Vân, chị Giang, em đã làm xong cơm tối rồi.” Ngoài cửa truyền đến tiếng nói của Như Tuyết.

Sau khi Lâm Vân và Phạm Minh Tú nghe thấy giọng nói của Như Tuyết thì đều lộ ra vẻ xấu hổ.

“Lâm Vân, hay là… để Như Tuyết cùng làm đi.” Phạm Minh Tú nói.

“Đây… Cái này không tốt lắm đâu.” Lâm Vân cười xấu hổ.

“Có cái gì mà không tốt chứ, dù sao bọn em cũng đều là người của anh mà. Hơn nữa hôm nay em cũng đã thảo luận với Như Tuyết về vấn đề này rồi, em ấy cũng đồng ý.” Phạm Minh Tú cười nói.

Ngay sau đó, Phạm Minh Tú đứng dậy rồi đi đến mở cửa.

Sau khi cửa mở ra.

“Chị Giang, hai người…” Như Tuyết kinh ngạc nhìn hai người Lâm Vân.

“Như Tuyết, vào đây đi, chúng ta cùng nhau làm.” Trên mặt Phạm Minh Tú mang theo nụ cười kéo Như Tuyết vào phòng sách.

(Não bộ tự nghĩ.)

Lâm Vân và Như Tuyết ở nhà Phạm Minh Tú ngây ngốc đến sáng ngày hôm sau thì mới đưa Như Tuyết rời khỏi thành phố Hải Phòng, trở lại thành phố Bảo Thạnh.

Hôm nay cũng là ngày thực thi kế hoạch, giữa trưa Độc Nha cũng đến thành phố Bảo Thạnh.

Tất nhiên là Lâm Vân bận chuẩn bị cho hành động tối hôm nay.

Đương nhiên, những chuẩn bị của Lâm Vân bên này chỉ là thứ yếu, chủ yếu chính là bên phía luật sư Hứa Chí Vân kia, ông ta mới là vòng quan trọng nhất.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 792


Chương 792

Lâm Vân gửi nặc danh cho Hứa Chí Vân một tin nhắn hỏi ông ta là chuẩn bị có thuận lợi hay không.

Thù hận của Lâm Vân và Khương Hùng Dũng, không cần nói cũng biết.

Chuyện tiêu diệt Khương Hùng Dũng này, Lâm Vân đã chờ đợi rất lâu rồi.

Trong biệt thự của Khương Hùng Dũng.

“Luật sư, nếu tôi nhớ không lầm thì sinh nhật của con trai ông sắp tới rồi đúng không? Ông gọi nó đến biệt thự đi, tôi sẽ tặng một phần quà cho nó.” Khương Hùng Dũng nói.

Sau khi luật sư Hứa Chí Vân nghe nói như thế thì sắc mặt nhất thời hơi đổi, nhịp tim cũng bắt đầu tăng tốc. Ông ta không ngờ đột nhiên Khương Hùng Dũng lại muốn gặp con trai của ông ta.

“Luật sư, sắc mặt của ông không tốt lắm nhỉ? Sao vậy? Có vấn đề gì sao?” Khương Hùng Dũng lên tiếng hỏi.

“Không có gì, con trai tôi nó… nó ra nước ngoài chơi rồi, cho nên không tới được.” Luật sư cười gượng nói.

Luật sư biết chuyện con trai ông ta bị Lâm Vân bắt đi, ngàn vạn lần không thể để cho Khương Hùng Dũng biết, cũng không thể làm cho Khương Hùng Dũng nhận ra điều bất thường. Nếu không kế hoạch của ông ta và Lâm Vân sẽ thất bại.

Nếu kế hoạch thất bại, con trai ông ta sẽ chết.

“Ra nước ngoài chơi? Được rồi.” Khương Hùng Dũng gật đầu.

“Ting ting ting.”

Đúng lúc này, điện thoại đặt trên bàn của luật sư vang lên âm thanh báo tin nhắn.

Đúng lúc Luật sư muốn đưa tay ra lấy điện thoại.

Khương Hùng Dũng đột nhiên vươn tay ra, cầm lấy điện thoại của luật sư trước một bước.

“Luật sư, ai gửi tin nhắn cho ông đấy? Để tôi xem một chút, sẽ không phải là ngươi tình của ông gửi cho ông đó chứ?” Khương Hùng Dũng cười nói.

Nhìn thấy Khương Hùng Dũng cầm lấy điện thoại di động, khóe mắt luật sư hơi hơi giật, sắc mặt ông ta liền trở nên càng thêm khó coi.

Luật sư biết, tin nhắn này là Lâm Vân gửi tới, nếu bị Khương Hùng Dũng nhìn thấy vậy thì toi rồi.

“Ông Khương, để tôi tự xem đi.” Luật sư cười gượng rồi nói.

Luật sư vừa nói vừa đưa tay ra muốn cầm lấy điện thoại.

“Lui về cho tôi. Lá gan của ông càng lúc càng lớn rồi. Còn dám giành điện thoại trên tay tôi nữa.” Khương Hùng Dũng trừng mắt nhìn luật sư một cái.

Luật sư nghe vậy, chỉ có thể lui về, bây giờ tim ông ta đập bịch bịch, ông ta chỉ có thể cầu nguyện, tin nhắn này không phải do Lâm Vân gửi tới.

Khương Hùng Dũng trực tiếp mở tin nhắn ra.

“Tất cả có thuận lợi không? Nếu như thuận lợi thì trả lời một câu, buổi tối cứ tiến hành theo kế hoạch.”

Khương Hùng Dũng trực tiếp đọc nội dung tin nhắn ra.

Sau khi luật sư nghe được nội dung tin nhắn, các cơ thịt trên mặt đột nhiên co rút một cái, hiển nhiên đoạn tin nhắn này chính là Lâm Vân gửi cho ông ta.

“Người gửi của tin nhắn không có tên, luật sư đây là ai gửi cho ông vậy hả? Cái gì thuận lợi? Hành động gì? Sao tôi xem mà không hiểu một chút nào hết vậy?” Khương Hùng Dũng lên tiếng hỏi.

“Ông Khương, đây… cái này tôi cũng không biết nữa, có thể là ai đó gửi nhầm hoặc là ai đó giở trò đùa.” Luật sư Hứa Chí Vân cố gắng nở một nụ cười.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 793


Chương 793

Lúc này tim của Hứa Chí Vân cũng đã treo trên cuống họng rồi.

Ông ta biết rõ nếu như bị Khương Hùng Dũng biết được việc mình đã đầu quân cho Lâm Vân, ông ta chỉ sợ ngay cả cánh cửa này cũng sẽ không ra được nữa.

Khương Hùng Dũng nhướn mày: “Luật sư, trên trán ông sao lại nhiều mồ hôi như thế? Nhìn ông giống như rất lo lắng.”

“Ông Khương, có lẽ là do hôm qua tôi bị cảm, có chút mồ hôi đổ ra.” Luật sư lau cái trán đầy mồ hôi, vẫn nở nụ cười tươi như trước.

Ánh mắt Khương Hùng Dũng ngưng trọng nhìn luật sư hai giây, sau đó nói: “Phải không? Vậy ông nhớ mua thuốc uống đi.”

Khương Hùng Dũng vừa nói vừa trả lại điện thoại lại cho luật sư.

“Đúng đúng đúng. Cám ơn ông Khương đã quan tâm.”

Luật sư cười nhận lấy điện thoại.

“Ông Khương, tôi hơi buồn đi vệ sinh, tôi vào nhà vệ sinh trước.” Luật sư cười gượng rồi nói.

Sau khi nói xong, luật sư Hứa Chí Vân liền đi về phía nhà vệ sinh.

Sau khi Khương Hùng Dũng nhìn luật sư rời đi. Vẻ tươi cười trên mặt ông ta lập tức biến mất, sắc mặt trở nên âm trầm, hơn nữa ánh mắt của ông ta còn nhìn chằm chằm về hướng của luật sư Hứa Chí Vân.

“Qua đây.”

Khương Hùng Dũng phất tay một cái với một vệ sĩ ở phía sau.

“Ông Khương.” Vệ sĩ đi tới trước mặt Khương Hùng Dũng.

“Đi. Lén lút đi theo sau luật sư, nghe xem ông ta có gọi điện thoại trong nhà vệ sinh hay không, hoặc là có những hành vi bất thường khác hay không. Mặt khác, đừng để ông ta phát hiện.” Khương Hùng Dũng híp mắt nói.

Khương Hùng Dũng có thể đi đến từng bước như bây giờ, toàn bộ dựa vào sự cẩn thận, nếu không thì ông ta đã bị những người đó tính kế từ lâu rồi.

Mặc dù là luật sư đã đi theo ông ta hơn mười năm, nhưng một khi có một chút khác thường nào thì cũng sẽ khiến cho ông ta cảnh giác.

“Vâng.”

Sau khi vệ sĩ nhận lệnh thì liền đi về phía nhà vệ sinh.

Sau khi luật sư Hứa Chí Vân tiến vào nhà vệ sinh thì trực tiếp bước vào một gian phòng, sau đó khóa cửa gian phòng đó lại.

“Phù!”

Sau khi khóa cửa xong, luật sư Hứa Chí Vân trực tiếp tựa người lên tường, thở một hơi thật dài.

Tim ông ta lúc này vẫn còn đang đập bịch bịch.

Ông ta thầm nghĩ trong lòng, vừa rồi quả thực rất nguy hiểm.

May mắn tâm lý của ông ta vẫn rất mạnh, vừa rồi đối mặt với câu hỏi của Khương Hùng Dũng, ngoài mặt thì ông ta còn có thể nhịn được, còn có thể trả lời vấn đề của Khương Hùng Dũng một cách trót lọt, hơn nữa trả lời còn khá là miễn cưỡng cũng có thể nói được.

“Không đúng.”

Hứa Chí Vân vốn đã lơi lỏng ra liền đứng thẳng lên một chút.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 794


Chương 794

Ngay sau đó, Hứa Chí Vân vội vàng lấy điện thoại ra, đặt lên tai.

“Alo, em yêu, tin nhắn anh đã nhận được rồi, chuyện em nhờ anh tìm công việc giúp cho bạn của em rất thuận lợi. Buổi tối anh nhất định sẽ đến khách sạn đúng giờ, em tắm rửa sạch sẽ chờ anh nha.”

Sau khi Hứa Chí Vân nói xong, lúc này mới tựa người lên tường một lần nữa.

Luật sư Hứa Chí Vân đi theo Khương Hùng Dũng hơn mười năm, ông ta hiểu rất rõ tính cách của Khương Hùng Dũng.

Ông ta biết, Khương Hùng Dũng cẩn thận đa nghi, vừa rồi biểu hiện của mình không quá tự nhiên, nhất định sẽ dẫn tới sự nghi ngờ của Khương Hùng Dũng. Khương Hùng Dũng tám phần là sẽ phái người đến nhà vệ sinh theo dõi ông ta.

Thế nên vừa rồi ông ta mới giả bộ gọi điện thoại chính là để nói cho Khương Hùng Dũng nghe.

Về phần có thể lừa được Khương Hùng Dũng hay không thì cũng chỉ có thể phó mặc cho số phận mà thôi.

Vệ sĩ nghe lén ngoài cửa sau khi nghe đoạn nói chuyện này xong thì liền xoay người rời đi, chạy đi báo cáo lại cho Khương Hùng Dũng.

Trong phòng khách của biệt thự.

Vệ sĩ thuật lại không thiếu một chữ những gì mà anh ta nghe được từ luật sư Hứa Chí Vân nói trong điện thoại cho Khương Hùng Dũng nghe.

Sau khi Khương Hùng Dũng nghe vậy thì không khỏi lắc đầu cười nhạo:

“Làm nửa ngày, hóa ra là đang len lén có phụ nữ ở bên ngoài. Thần thần bí bí, con mẹ nó tôi còn cho rằng là chuyện lớn gì nữa!”

Mười một giờ đêm.

Bên ngoài biệt thự năm trăm mét.

Bốn người Lâm Vân, Thạch Hàn, Bạch Hổ, Độc Nha lặng lẽ mai phục ở đây.

Anh Long phụ trách công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên cũng ở đây.

“Anh Vân, một đại đội của Tỉnh Xuyên có tổng cộng một nghìn người, tất cả đều đã chuẩn bị xong xuôi ở xung quanh rồi, chỉ cần Anh Vânra lệnh một tiếng thì có thể trực tiếp nhằm về phía biệt thự của Khương Hùng Dũng luôn.” Anh Long nói.

Lâm Vân gật đầu.

“Bên này chúng tôi đã chuẩn bị xong xuôi rồi, bây giờ chỗ quan trọng nhất chính là bên phía luật sư Hứa Chí Vân kia. Để ông ta đóng dòng điện cao áp lại, ông ta cũng phải giúp chúng ta mở cửa của biệt thự ra.” Lâm Vân ngưng trọng nói.

“Anh Vân, tên Hứa Chí Vân đó sẽ không phản bội chúng ta chứ? Nếu ông ta nói cho Khương Hùng Dũng biết tin tối nay chúng ta muốn tấn công biệt thự, để cho Khương Hùng Dũng sắp xếp bẫy rập xong xuôi, thế hành động hôm nay liền nguy hiểm rồi.” Bạch Hổ có vẻ lo lắng nói.

“Hứa Chí Vân rất thương yêu con của ông ta, bây giờ con của ông ta đang ở trong tay chúng ta, tôi tin ông ta vì con sẽ không làm như vậy.” Lâm Vân nói.

“Vậy bao lâu nữa thì chúng ta hành động?” Độc Nha lên tiếng hỏi.

“Bây giờ là mười một giờ đêm, chúng ta đợi đến tầm ba-bốn giờ đêm rồi hành động. Giờ này là giờ ngủ sâu nhất, cho dù là đám người tuần tra ban đêm kia thì giờ này cũng sẽ bắt đầu mệt mỏi rã rời.” Lâm Vân nói.

Ba người Thạch Hàn, Bạch Hổ, Độc Nha đều gật đầu, với kinh nghiệm tác chiến của ba người bọn họ, tất nhiên là cực kỳ hiểu rõ đạo lý này.

Thời gian không ngừng trôi qua, trong nháy mắt đã tới ba giờ sáng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 795


Chương 795

Lâm Vân gửi một tin nhắn cho luật sư Hứa Chí Vân, bảo ông ta đóng cánh cửa cao áp kia lại.

Phòng an ninh trong biệt thự của Khương Hùng Dũng.

Hai nhân viên trực ban của phòng an ninh đã ghé người lên bàn ngủ rồi. Trong phòng an ninh có cả hình ảnh theo dõi của cả biệt thự.

Sau khi luật sư đi vào thì “Phanh” một tiếng, ông gạt chốt đóng mở cửa điện cao áp xuống, đồng thời cũng tắt toàn bộ camera theo dõi đi.

“Luật sư, ông làm gì vậy?” Một tên bảo vệ trực ban tỉnh lại.

“Ông Khương dặn dồ tôi tắt hàng rào điện cao áp và camera đi để tiến hành kiểm tra.” Luật sư nói.

“Luật sư, ông đừng đùa tôi nữ, làm gì có chuyện hơn nửa đêm mà còn kiểm tra chứ.” Bảo vệ cười gượng rồi nói.

“Không tin cậu xem đi.”

Luật sư lấy một con dao ra, đâm một nhát về phía bảo vệ, bảo vệ còn chưa kịp phản ứng liền trực tiếp ngã xuống bàn.

“Sao vậy? Sao vậy?”

Bảo vệ ghé vào bàn ngủ ở bên cạnh cũng bừng tỉnh lại.

“Phập!”

Luật sư cũng trực tiếp đâm một nhát vào tim anh ta.

Tên bảo vệ này còn chưa kịp phản ứng thì đã trực tiếp mất mạng rồi.

Ngay sau đó, luật sư gửi cho Lâm Vân một tin nhắn rồi ông ta đi ra khỏi phòng an ninh, khóa trái cửa lại.

Thời gian chờ đợi là vô cùng lo lắng và khẩn trương, sợ ở bên trong này xảy ra chuyện xấu gì đó.

Lúc này, cuối cùng Lâm Vân cũng nhận được hồi âm của Hứa Chí Vân, ngỏ ý rằng đã đóng dòng điện cao thế lại rồi.

“Thạch Hàn, Bạch Hổ, Độc Nha, ba người các cậu ẩn nấp đi vào trước đi, sau đó tôi lại dẫn dắt người ngựa khống chế cục diện.” Lâm Vân phân phó nói.

“Được.”

Sau khi Thạch Hàn, Bạch Hổ cùng với Độc Nha gật đầu thì liền đi về phía căn biệt thự.

Sau khi ba người vượt qua tường vây xong, thành công tiến vào trong sân của biệt thự.

Rất nhiều tên đàn ông vạm vỡ chịu trách nhiệm tuần tra trong sân đều đang ngủ gà ngủ gật.

Ba người Thạch Hàn ẩn nấp tiến về phía trước, rất nhanh đã đến được cửa biệt thự.

“Bịch.’

Hai em trai nhỏ đứng hai bên cửa của biệt thự đều bị Thạch Hàn cùng với Bạch Hổ đánh ngất một cách lặng yên không một tiếng động.

Lúc này, cửa biệt thự bị mở ra, người mở cửa chính là luật sư Hứa Chí Vân.

“Tôi dẫn các người vào.” Luật sư Hứa Chí Vân khoát tay.

Trong phòng khách của biệt thự.

“Luật sư, bọn họ là?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 796


Chương 796

Tầng một của phòng khách có hơn hai mươi tên vệ sĩ đang canh gác đều cảnh giác nhìn ba người Thạch Hàn.

“Bọn họ là… là bạn của tôi, tôi đưa bọn họ đến ở lại một đêm.” Luật sư nói.

“Luật sư, ông Khương có quy định, không thể tự ý dẫn người lạ tiến vào, ông không thể làm cho bọn thuộc hạ chúng tôi khó xử.” Một tên vệ sĩ dẫn đầu nói.

“Ra tay.”

Ba người Thạch Hàn, Bạch Hổ cùng với Độc Nha liếc nhìn nhau, sau đó trực tiếp nhằm về phía hai mươi mấy tên vệ sĩ.

“Không ổn rồi.”

Hai mươi mấy người vệ sĩ canh gác này phản ứng lại trong nháy mắt.

Nhưng đối mặt với ba người Thạch Hàn, mười mấy người vệ sĩ này đều không hề có sức chống cự được, gần như chỉ tầm một phút đồng hồ thì tất cả đều bị giải quyết hết.

Lúc này biệt thự đã vang lên tiếng chuông cảnh báo chói tai.

Vừa rồi đã có một tên vệ sĩ ấn nút bật chuông cảnh báo lên.

Hiển nhiên, việc lẻn vào của bọn họ đã hoàn toàn bị bại lộ rồi.

Luật sư vội vã đóng cửa biệt thự lại, tránh cho vệ sĩ ở bên ngoài biệt thự vọt vào.

“Khương Hùng Dũng đang ngủ ở tầng hai, chúng ta nhanh chóng đi lên bắt lấy ông ta. Chuông cảnh báo vang rồi, sẽ làm ông ta tỉnh dậy. Đừng để ông ta chạy.” Luật sư vội vàng nói.

“Được, ông dẫn đường, chúng ta lên lầu.”

Thạch Hàn dưới sự dẫn dắt của luật sư trực tiếp chạy lên trên lầu.

Vệ sĩ trên lầu thấy tình hình không đúng thì đã xông xuống dưới, nhưng lại đối mặt với ba người Thạch Hàn, đám vệ sĩ này hoàn toàn không thể ngăn cản lại được.

Bên ngoài biệt thự.

“Tiếng chuông cảnh báo kêu lên rồi. Anh Long, chúng ta dẫn người xông vào trong.” Lâm Vân trực tiếp hạ lệnh.

“Các anh em, xông vào trong.” Anh Long hô to một tiếng.

Đại đội mai phục ở phía sau có tổng cộng một nghìn người khỏe mạnh, tất cả đều đứng dậy phóng về phía trong biệt thự.

Trong biệt thự của Khương Hùng Dũng.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Khương Hùng Dũng đang trong giấc ngủ say, sau khi nghe thấy tiếng chuông cảnh báo vang lên thì đột nhiên bừng tỉnh dậy.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Người đâu? Người đâu?” Khương Hùng Dũng rống to ra ngoài cửa.

“Rầm!”

Đúng lúc này, cửa phòng của ông ta bị đá văng ra.

Luật sư dẫn theo ba người Thạch Hàn vọt vào phòng.

Về phần vệ sĩ ở tầng hai thì đã bị ba người Thạch Hàn giải quyết toàn bộ trong thần tốc rồi.

Khương Hùng Dũng liếc mắt một cái liền lập tức nhận ra Thạch Hàn, ông ta biết Thạch Hàn chính là cận vệ của Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 797


Chương 797

“Luật sư, ông… ông đây là có ý gì? Ông dẫn sói vào nhà sao? Ông phản bội tôi sao?” Khương Hùng Dũng trừng mắt nhìn luật sư của ông ta.

Khương Hùng Dũng cũng không phải kẻ ngốc, lúc ông ta nhìn thấy luật sư đứng chung một chỗ cùng với Thạch Hàn thì tất nhiên ông ta đã hiểu ra chuyện gì xảy ra.

“Ông Khương, tôi xin lỗi, Lâm Vân bắt con trai tôi đi rồi, tôi cũng là bất đắc dĩ mà thôi, mạng luới điện cao thế là do tôi đóng lại, cửa biệt thự cũng là tôi mở ra, người cũng là do tôi dẫn vào.” Luật sư nói.

“Con mẹ nó, cái đồ khốn khiếp nhà ông! Mấy năm nay ông đây cho ông biết bao nhiêu chỗ tốt. Ông xứng với tôi không?” Khương Hùng Dũng cuồng loạn gào lên.

Ngay sau đó, Khương Hùng Dũng nhanh chóng lấy một cây súng lục ở dưới gối ra.

“Bằng!”

Khương Hùng Dũng vừa mới cầm lấy cây súng lên thì cánh tay ông ta đã bị bắn trúng một phát súng.

Người nổ súng là Thạch Hàn, trước khi hành động, Lâm Vân vì bảo đảm cho sự an toàn của đám người Thạch Hàn bọn họ nên đã đặc biệt giao súng cho Thạch Hàn.

“A!”

Khương Hùng Dũng kêu lên một tiếng thảm thiết, nhất thời súng trong tay rơi xuống mặt đất.

Bạch Hổ trực tiếp xông lên, khống chế Khương Hùng Dũng lại.

Lúc Khương Hùng Dũng bị Bạch Hổ ghìm lại, ông ta biết, chỉ sợ ông ta xong đời rồi.

Trong sân của biệt thự.

Số người túc trực ban đêm của cả khu biệt thự có tổng cộng khoảng một trăm người, đối mặt với một nghìn người đột nhiên trèo tường vào, một trăm người này làm sao mà chống đỡ nổi được chứ? Rất nhanh bọn họ liền đầu hàng, ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất.

Bọn họ chỉ kinh ngạc, vì sao dòng điện cao thế trên bức tường vây lại không phát huy tác dụng?

Lúc này Lâm Vân đang đứng ở cửa biệt thự cửa.

“Không biết bọn họ có bắt được Khương Hùng Dũng không?” Lâm Vân lo lắng lẩm bẩm.

Bởi vì cửa biệt thự bị khóa rồi, Lâm Vân cũng không vào trong được.

Đúng lúc này, cửa biệt thự được mở ra, Thạch Hàn, Bạch Hổ, Độc Nha cùng luật sư cùng nhau đi tới, trong tay Bạch Hổ còn đè Khương Hùng Dũng đang chật vật.

Nhìn thấy Khương Hùng Dũng bị tóm được, tảng đá trong lòng Lâm Vân cuối cùng cũng buông xuống.

“Ông Khương, chúng ta lại gặp nhau rồi, đáng tiếc bây giờ ông đã không còn dánh vẻ uy phong như trước nữa, giống như một con chó trong nhà có tang vậy.” Vẻ mặt Lâm Vân mang theo nét tươi cười nhìn Khương Hùng Dũng.

“Lâm Vân, mày… mày lại dám dùng chiêu độc như vậy? Tên khốn khiếp mày.” Hai mắt Khương Hùng Dũng đỏ lên mắng to.

Lâm Vân nắm lấy tóc của Khương Hùng Dũng, anh lạnh giọng nói: “Khương Hùng Dũng, bây giờ mà ông còn dám hung dữ sao? Chẳng lẽ ông không biết, bây giờ ông đã là thịt bò trên thớt của tôi rồi sao?”

“Lâm Vân, có bản lĩnh thì mày quang minh chính đại đánh với tao một trận.” Khương Hùng Dũng không cam lòng rống to.

“Quang minh chính đại? A! Ông mà cũng biết bốn chữ quang minh chính đại sao? Lúc tôi mới nhận chức ở Tỉnh Xuyên, ông bày đủ loại âm mưu quỷ kế tính kế tập đoàn Tỉnh Xuyên, ông liên tiếp phái người tới ám sát tôi, ông mà tính là quang minh chính đại gì chứ.” Giọng điệu của Lâm Vân sắc bén.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 798


Chương 798

Khương Hùng Dũng thay đổi sắc mặt.

Lâm Vân lạnh giọng tiếp tục nói: “Lúc trước nếu như ông không đối nghịch với tôi, có lẽ tôi cũng sẽ không rơi xuống tình trạng như ngày hôm nay. Tất cả chẳng qua là do ông tự làm tự chịu mà thôi.”

“Lâm Vân, có thể tha cho tôi một con đường sống được không? Chỉ cần… Chỉ cần cậu thả tôi ra, tôi sẽ đem một nửa tài sản của tôi, tất cả đều cho cậu hết, sau đó tôi sẽ rời khỏi thành phố Bảo Thạnh. Thế nào?” Khương Hùng Dũng nơm nớp lo sợ nói.

Tuy Khương Hùng Dũng cực kỳ không muốn cúi đầu cầu xin Lâm Vân tha cho ông ta, nhưng đây là biện pháp duy nhất cho ông ta vào lúc này.

Lâm Vân cười một cách lạnh lùng: “Nếu trận tranh đấu của hai người chúng ta, người thất bại là tôi, ông sẽ tha cho tôi sao? Tôi nghĩ ông tuyệt đối không thể nào làm như vậy đúng không?”

Ngay sau đó, Lâm Vân quay đầu dặn dò Bạch Hổ: “Bạch Hổ, Độc Nha, các người đưa ông ta lên mái nhà, ném từ mái nhà xuống, ngày mai trên báo Bảo Thạnh sẽ viết chủ tịch tập đoàn Hùng Dũng, Khương Hùng Dũng, bởi vì đầu tư thất bại, vô cùng đau khổ dẫn đến nhảy lầu tự sát.”

Sau khi Khương Hùng Dũng nghe đến đó, sắc mặt ông ta chợt thay đổi lớn, trong mắt lóe ra tia tức giận, sợ hãi và không cam lòng.

“Anh Vân, vậy chúng tôi làm ngay.”

Sau khi Bạch Hổ và Độc Nha lên tiếng trả lời thì liền đè Khương Hùng Dũng lại, xoay người đi về phía trên lầu.

“Lâm Vân, mày… tên khốn khiếp mày. Hứa Chí Vân, cái thằng súc sinh bán đứng ông đây. A.”

Khương Hùng Dũng bị kéo đi điên cuồng gào thét.

Nghe thấy tiếng gầm gừ của Khương Hùng Dũng, Lâm Vân không khỏi lắc đầu: “Khương Hùng Dũng đến chết cũng vẫn không hiểu rõ được, sai lầm lớn nhất của ông ta chính là lựa chọn đối địch với Lâm Vân tôi.”

“Anh Long, thuốc.” Lâm Vân nói một câu.

Anh Long vội vàng lấy một điếu thuốc lá ra đưa cho Lâm Vân, sau đó đốt thuốc thay Lâm Vân.

Hôm nay là ngày lớn tiêu diệt Khương Hùng Dũng.

Tuy Lâm Vân không thích hút thuốc, nhưng trong loại tình cảnh này, Lâm Vân lại muốn hút một điếu.

“A.”

“Rầm.”

Một tiếng động rơi tầng vang lên.

Tất cả đám thuộc hạ ở đây, bất kể là người của Lâm Vân hay là người của Khương Hùng Dũng, trong lòng bọn họ đều hiểu rất rõ.

Nhà họ Khương tung hoành ở thành phố Bảo Thạnh hơn mười năm cứ như vậy mà mất mạng.

Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng dùng ánh mắt kính sợ nhìn về phía người trẻ tuổi Lâm Vân kia.

Bọn họ biết, từ nay về sau, thành phố Bảo Thạnh chỉ có một ông lớn, vậy thì đó chính là nhà họ Lâm.

Lâm Vân hít sâu một ngụm thuốc, sau đó ngước mắt nhìn về phía bầu trời, lẩm bẩm nói: “Ân oán giữa tôi và Khương Hùng Dũng cuối cùng cũng vẽ nên dấu chấm tròn rồi.”

Từ khi Lâm Vân tiếp nhận chức vụ công ty Bảo Thạnh của tập đoàn Tỉnh Xuyên tới nay, ở thành phố Bảo Thạnh kẻ thù lớn nhất, uy h**p lớn nhất đối với Lâm Vân tất cả đều là Khương Hùng Dũng.

Sau hôm nay, ở thành phố Bảo Thạnh sẽ không có người nào có thể mảy may uy h**p đến Lâm Vân nữa, càng không có người nào có thể lay động được Lâm Vân.

Lâm Vân đã là người đứng đầu Bảo Thạnh rồi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 799


Chương 799

Sáng ngày hôm sau, đầu đề tin tức trên trang đầu tiên tên là ‘Khương Hùng Dũng, thương nhân sở hữu tài sản nổi tiếng thành phố Bảo Thạnh, đầu tư thất bại nên đã nhảy lầu tự sát’ được tung ra khắp thành phố Bảo Thạnh.

Dân chúng ở thành phố Bảo Thạnh đều không khỏi khiếp sợ, Khương Hùng Dũng là một nhân vật trâu bò như vậy, thế mà lại đột nhiên chết rồi?

Chỉ có một bộ phận ít người khi nhận được tin tức thì biết được cái chết của Khương Hùng Dũng có liên quan tới nhà họ Lâm.

Cũng không qua quá lâu, lại có tin tức đầu đề là ‘Chủ tịch hi sinh vì nhiệm vụ, tài chính của tập đoàn Hùng Dũng cũng lâm vào nguy cơ thật lớn, công ty Bảo Thạnh của tập đoàn Tỉnh Xuyên đã mua lại tập đoàn Hùng Dũng’ lại tung ra một lần nữa.

Đây cũng là tuyên cáo chính thức, tập đoàn Hùng Dũng rời khỏi vũ đài lịch sử của thành phố Bảo Thạnh.

Đương nhiên, đây chỉ là động tĩnh bên ngoài mà thôi, ở phía dưới mặt nước không nhìn thấy được, mạch nước ngầm đã bắt đầu khởi động, cả thế lực ở thành phố Bảo Thạnh đều gặp phải một trận thanh tẩy.

Buổi chiều, trong văn phòng trên tầng cao nhất của tập đoàn Tỉnh Xuyên.

“Anh Long, chuyện tiếp quản địa bàn của Khương Hùng Dũng tiến hành thế nào rồi?” Lâm Vân lên tiếng hỏi.

“Cậu Vân, mọi chuyện đều tiến hành rất thuận lợi. Khương Hùng Dũng vừa chết, thế lực của ông ta cũng sụp đổ, chúng ta thuận thế gia nhập vào đó, tiếp quản tất cả địa bàn đều rất thuận lợi. Nếu bất chợt gặp phải những người không phục phản kháng lại thì đều bị chúng ta giải quyết làm gương. Các thế lực ở cả thành phố Bảo Thạnh đều đã nằm trong tay chúng ta rồi.” Anh Long nói.

“Tốt lắm.” Lâm Vân gật đầu.

Ngay sau đó, Lâm Vân quay đầu nhìn về phía Lưu Ba.

“Lưu Ba, chuyện sáp nhập tập đoàn Hùng Dũng làm thế nào rồi?”

Vẻ mặt Lưu Ba hưng phấn nói: “Chủ tịch Lâm, mọi chuyện đều tiến triển rất thuận lợi, dưới sự trợ giúp của luật sư Hứa Chí Vân, lá cờ của các sản nghiệp tập đoàn Hùng Dũng hạ xuống, chúng ta đều tiếp nhận thuận lợi. Điều này làm cho giá trị của tập đoàn Tỉnh Xuyên ở Bảo Thạnh của chúng ta tăng lên ít nhất là mấy trăm tỷ.”

“Hơn nữa sau khi sáp nhập, tất cả tài nguyên buôn bán của tập đoàn Hùng Dũng, bao gồm cả mấy lô đất tốt mà trước kia ông ta tóm được cũng thu về tay chúng ta. Giá trị tiềm ẩn trong này là rất cao, cả giới bất động sản của thành phố Bảo Thạnh, bây giờ chúng ta chính là một con thú có sừng. Không có ai sẽ có thể chống lại chúng ta được.”

“Tốt lắm.” Lâm Vân hài lòng gật đầu.

Ngay sau đó, Lâm Vân lại nhìn về phía thư ký An Tiểu Ngọc rồi hỏi: “Tiểu Ngọc, tài sản tư nhân dưới danh nghĩa của Khương Hùng Dũng, em thu xếp thế nào rồi?”

Chuyện này, Lâm Vân giao cho An Tiểu Ngọc bắt tay vào xử lý, đương nhiên cũng trả lại cho cô tài vụ của mấy nhánh công ty con, trợ giúp cho cô.

“Chủ tịch Lâm, tổng cộng tải sản tư nhân dưới danh nghĩa của Khương Hùng Dũng có hai tòa biệt thự, một tòa ở thành phố Bảo Thạnh, còn có một tòa ở ngoại thành, ngoài ra còn có 5 chiếc siêu xe. Trong nhà có 20 kg vàng thỏi, tiền mặt trong nhà có mười bảy tỷ, số dư tài khoản có hai tám tỷ, đồ cổ, vật phẩm sưu tầm đều được liệt kê tỉ mỉ trong bảng thống kê.”

An Tiểu Ngọc vừa nói vừa đưa bảng kê khai cho Lâm Vân.

Lâm Vân nhận lấy bảng kê khai, trên đó liệt kê lại tài sản tư nhân dưới danh nghĩa của Khương Hùng Dũng.
 
Back
Top Dưới