Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 760


Chương 760

Trong nhà lớn.

“Sao Liễu Chí Trung lại đến đây chứ? Chúng ta… Nhà họ Lâm chúng ta căn bản không thể mời được loại nhân vật lớn như Liễu Chí Trung.” Cô lớn kinh ngạc nói.

Những loại nhân vật lớn như Liễu Chí Trung, người nhà họ Lâm làm sao có thể tiếp cận được chứ?

“Sao… Sao ông ta lại đến đây? Lẽ nào cũng là vì… Lâm Vân?” Bác gái trợn tròn mắt.

Ngoại trừ Lâm Vân, bọn họ không thể nghĩ tới người khác.

“Choang!”

Khi bác hai nghe thấy ba chữ “Liễu Chí Trung”, chén trà trên tay ông ta lập tức rơi xuống đất.

Ông ta chỉ cảm thấy bầu trời đang quang đãng đột nhiên có một tiếng sấm, giống như người bị dội một gáo nước lạnh từ trên xuống dưới, toàn thân tê dại.

Trời ơi, Liễu Chí Trung!

Trong mắt bọn họ, đây chính là một vị thần trong giới kinh doanh.

Kể từ giờ khắc này ông ta đã biết rõ, Lâm Vân là một sự tồn tại kh*ng b* mà ông ta không thể tin được.

Khi hai người cô và bác dâu nghe thấy tin này, bọn họ suýt nữa ngất đi vì bị sốc.

“Nhanh! Nhanh! Mau đi ra ngoài với tôi, đích thân ra mời vào.”

Hai tay của ông Lâm đều run rẩy.

Nhà họ Lâm của ông, từ trước đến giờ chưa gặp một nhân vật lớn như thế bao giờ cả.

Tiếp theo đó, ông Lâm dẫn bác cả và bác hai cùng với một số vị trưởng bối khác cùng nhau đi ra ngoài.

Trong sân.

Mọi người đều nhìn vào cánh cửa.

Nhìn thấy một ông cụ mặc quần áo thời phong kiến, đi giữa một nhóm người, ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào. Khí chất đó đủ để đè bẹp hết tất cả những người đang có mặt ở đây.

“Chủ tịch Liễu, ông muốn đến thì nên thông báo trước với chúng tôi. Nhà họ Lâm chúng tôi sẽ đi ra 10km để chào đón rồi.” Ông Lâm kích động nói.

“Hôm này tôi đến dự lễ chúc thọ của ông là vì nể mặt cháu ngoại tôi, Lâm Vân.” Liễu Chí Trung bình tĩnh nói.

“Ông nói cái gì? Lâm Vân là… Là cháu ngoại ông sao? Ông đừng có nói đùa chứ?” Ông Lâm kinh ngạc.

“Ông thấy tôi có giống nói đùa không? Mẹ của Lâm Vân là con gái ruột của tôi.” Liễu Chí Trung chống tay nói.

“Hóa… Hóa ra là như thế.”

Trong mắt ông Lâm lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Ngoài ra, Lâm Vân cũng là người thừa kế tương lai của tập đoàn Tỉnh Xuyên.”

“Tỉnh Xuyên… Người thừa kế Tỉnh Xuyên.”

Các bác các cô và những người khác nghe thấy lời này đều bị dọa mà lùi lại mấy bước.

Bác hai thì bị tin tức kinh hoàng này dọa cho ngã xuống đất.

“Hóa ra… Hóa ra tập đoàn Tỉnh Xuyên và Liễu Chí Trung chính là chỗ dựa của Lâm Vân.” Bác hai ngồi phịch xuống đất, trên mặt tràn đầy tuyệt vọng lẩm bẩm.

Toàn bộ tập đoàn Tỉnh Xuyên, trong giới kinh doanh của cả ba miền chính là một siêu chiến hạm.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 761


Chương 761

Hiện tại cuối cùng ông Lâm cũng đã hiểu rõ tại sao ông đưa cho Lâm Vân hai mươi tỷ và chức vụ giám đốc điều hành công ty, Lâm Vân lại từ chối.

Bởi vì đối với chức vụ người thừa kế tập đoàn Tỉnh Xuyên mà nói, những thứ ông cho đều chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi.

Lâm Mộc Thanh cũng ngây người ra nhìn Lâm Vân.

Cuối cùng cô ấy cũng đã hiểu sao Lâm Vân lại có lòng tin để thách thức với Lâm Hải Huy, thậm chí với cả các trưởng bối của nhà họ Lâm.

Cuối cùng cô ấy cũng hiểu, sao Lâm Vân lại tặng cô một chiếc xe thể thao trị giá mười tỷ mà không thèm chớp mắt lấy một cái.

“Người thừa kế của Tỉnh Xuyên sao?” Lâm Hải Huy nhắm mắt lại, vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng.

Anh ta biết, Lâm Vân là người thừa kế của Tỉnh Xuyên, đây là một sự tồn tại đáng sợ mà anh ta không thể sánh được.

Cuối cùng anh ta vẫn thua Lâm Vân.

Hơn nữa còn thua thảm hại.

Lần chúc thọ thứ tám mươi của ông cụ Lâm, từ đầu đến cuối đều trong hoàn cảnh bất ngờ như vậy.

Bởi vì để chào đón nhóm ông chủ lớn, nhân vật lớn này, các trưởng bối của nhà họ Lâm, đều chạy đến gãy chân trong bữa tiệc.

Có thể có nhiều nhân vật tai to mặt lớn đến như vậy, đương nhiên nhà họ Lâm cảm thấy vô cùng có thể diện.

Đứng nói đến nhà họ Lâm, mà đối với cả cái huyện Kiến Nghiệp này mà nói, có thể tập hợp được nhiều các lãnh đạo lớn như vậy cũng một lúc, thậm chí Liễu Chí Trung cũng đích thân đến, cũng đủ để ghi vào sử sách của huyện Kiến Nghiệp này.

Sự việc này chắc chắn sẽ trở thành một truyền kỳ được người huyện Kiến Nghiệp bàn tán xôn xao.

Buổi tối, sau khi tất cả các khách mời đã rời đi.

Trong nhà lớn của nhà họ Lâm.

Tất cả người nhà họ Lâm đều tập hợp đầy đủ.

Thân là tiểu bối, vậy mà lúc này Lâm Vân lại được ông Lâm sắp xếp chỗ ngồi cùng vị trí với ông, ngồi ngang hàng cùng với ông Lâm.

Tuy nhiên nhà họ Lâm không có ai dám có bất kỳ ý kiến nào cả.

Dựa vào thân phận của Lâm Vân, tuyệt đối có tư cách để ngồi ở vị trí này.

Đôi mắt Lâm Vân hơi híp lại, anh liếc nhìn xuống dưới một vòng.

Ánh mắt Lâm Vân nhìn đến đâu, cho dù là bác cả, bác hai, cô, cô nhỏ và các trưởng bối, còn có Lâm Hải Huy, Lâm Hải Quang và các tiểu bối khác, đều cúi đầu xuống không dám nhìn Lâm Vân.

“Lâm Hải Huy, Lâm Hải Quang. Ông cảm thấy, các cháu phải cho Lâm Vân một lời xin lỗi.” Ông Lâm đột nhiên nói.

Sau khi hai người bị gọi tên, đều đứng dậy.

“Em họ Lâm Vân, bọn anh… Bọn anh xin lỗi, ly rượu này kính cậu.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 762


Chương 762

Sau khi hai người nói xong đều cầm ly rượu trước mặt lên, ngửa đầu uống cạn.

Đặt ly rượu xuống, Lâm Hải Huy tiếp tục nói:

“Em họ Lâm Vân, trước đây anh và em anh có nhiều mâu thuẫn với cậu, bây giờ bọn anh đã biết lỗi rồi, hy vọng cậu tha thứ cho bọn anh.”

Lâm Hải Huy, người luôn xem mình là con trời, mặc dù không muốn cúi đầu trước ai, nhưng anh ta biết, dựa vào năng lực hiện tại mà Lâm Vân có, anh ta, không thể không cúi đầu.

Nếu không chỉ với một câu nói của Lâm Vân là có thể khiến anh ta, thậm chí khiến cả tập đoàn Lâm thị bị hủy diệt.

Lâm Vân ngẩng đầu liếc hai người anh em họ của mình một cái, sau đó cười lạnh nói: “Biết sai rồi à? Anh không hề biết sai, chỉ là bị thân phận và bối cảnh hiện tại của tôi dọa đến nỗi phải cúi đầu mà thôi.”

Sắc mặt của Lâm Hải Huy và Lâm Hải Quang đều thay đổi khi nghe thấy những lời của Lâm Vân, nhìn dáng vẻ của Lâm Vân hình như không muốn tha thứ cho bọn họ?

Lâm Vân vừa nghịch ly rượu vừa nhàn nhạt nói: “Bác hai, cháu cảm thấy bác cũng nên xin lỗi cháu. Bác nói xem?”

Bác hai bị gọi tên, khóe mắt giật giật.

Ông ta là một trưởng bối, hơn nữa còn là tổng giám đốc của tập đoàn Lâm thị, việc phải xin lỗi Lâm Vân trước mặt mọi người trong nhà, tuyệt đối rất mất mặt.

Tuy nhiên, ông ta nghĩ đến năng lực mà Lâm Vân sở hữu bây giờ, lại nhìn thấy ông cụ Lâm đang trừng mắt nhìn mình, ông ta chỉ đành đứng lên.

“Lâm Vân, trước đây bác đã có nhiều thái độ không tốt với cháu. Nhưng tất cả đều là hiểu nhầm. Bác… Bác xin lỗi cháu.”

Sau khi bác hai nói xong cũng ngửa cổ uống cạn ly rượu trong tay.

Cuối cùng ông ta cũng lựa chọn cúi đầu xin lỗi Lâm Vân.

Ông Lâm thấy vậy, liền mở miệng nói: “Vân, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, nếu như bọn họ đã xin lỗi rồi, ông tin cháu cũng là một người độ lượng, không tính toán với bọn nó nữa nhé.”

“Không vấn đề gì, có điều cháu có một yêu cầu.” Lâm Vân mở miệng nói.

“Ồ? Yêu cầu gì?” Ông Lâm hỏi.

“Cháu muốn tập đoàn Lâm thị giao dự án tái thiết lập huyện Kiến Nghiệp cho chi nhánh của Tỉnh Xuyên ở Bảo Thạch.” Lâm Vân điềm tĩnh nói.

Bác hai và Lâm Hải Huy vừa nghe xong, sắc mặt liền thay đổi.

Lâm Hải Huy vội đứng dậy nói: “Ông nội, dự án tái thiết lập này là dự án lớn và kiếm được nhiều tiền nhất trong năm nay của chúng ta, vốn đầu tư ban đầu cũng đã được rót vào rồi, dự án này không thể bỏ được.”

Hai mắt Lâm Vân híp lại, nhìn Lâm Hải Huy, lạnh lùng nói: “Lâm Hải Huy, người lớn đang nói chuyện, đến lượt một đứa trẻ như anh xen vào sao? Im miệng ngồi xuống cho tôi, hiểu không?”

Lâm Vân mở miệng giáo huấn và ra lệnh.

Sau khi Lâm Hải Huy nghe thấy những lời này, cơ mặt anh ta co giật dữ dội. Nói như thế nào thì anh ta cũng là người đứng đầu của thanh niên trẻ nhà họ Lâm, cũng là phó tổng của tập đoàn Lâm thị.

Vậy mà lại bị Lâm Vân giáo huấn như vậy, khiến anh ta vô cùng mất mặt, nhưng anh ta lại không thể làm gì được.

Bác hai nghe thấy con trai yêu quý của mình bị mắng. Cho dù ông ta có tức giận cũng không dám thể hiện ra.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 763


Chương 763

Ông Lâm cười khan một tiếng, sau đó mở miệng nói: “Vân à, dự án này, ông có thể làm chủ mà tặng cho cháu. Ông là chủ tịch tập đoàn Lâm thị, chút quyền lực này ông vẫn còn.”

“Vậy thì cảm ơn ông nội.” Lâm Vân khẽ cười.

“Chỉ là ông rất nghi ngờ, từ góc độ của Tỉnh Xuyên, sao cháu có thể xem trọng một dự án của một huyện như vậy chứ? Cháu có thể tùy ý phát triển một dự án ở thành phố, cũng có thể mạnh hơn dự án này rồi.” Ông Lâm nói.

Mặc dù dự án này ở huyện Kiến Nghiệp là một dự án lớn có thể kiếm được rất nhiều tiền, nhưng nếu đặt nó trong cấp độ thành phố thì không là gì cả.

Đây là một huyện bình thường ở Tây Nam, giá nhà đất không cao, thua xa giá nhà ở thành phố, mà chi phí phát triển ở đây, cũng không hề ít hơn bao nhiêu cả.

“Ông, cháu muốn dự án này, không phải vì tiền, mà là có tác dụng khác.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

Lâm Vân muốn dự án này, tất nhiên là vì người thầy cao thủ ở trường thợ săn kia, Độc Nha.

“Nếu cháu đã nói như vậy, ông đây liền làm chủ tặng hạng mục này cho cháu.” Ông Lâm nói.

“Cám ơn ông nội. Nhưng cháu cũng sẽ không làm gì hại đến Tập đoàn Lâm thị. Trong này là ba tỷ rưỡi, coi như là tiền thu mua hạng mục này. Với hạng mục này, nhiều nhất thì Tập đoàn Lâm thị cũng chỉ kiếm được chưa tới ba tỷ. Cháu sẽ không để Tập đoàn Lâm thị chịu thiệt.”

Lâm Vân vừa nói vừa lấy ra một tờ chi phiếu đã chuẩn bị trước đưa cho ông Lâm.

Lâm Vân đã tính toán trước, chi phí hạng mục này của Tập đoàn Lâm thị, trừ tất cả phí tổn thất, cuối cùng lãi được nhiều nhất là hai tỷ rưỡi.

Vẫn là câu nói kia, dù sao giá nhà đất ở huyện vốn là không cao, phá bỏ, bồi thường những chỗ khác, nhân công, chi phí tổn thất cũng không thấp. Có thể kiếm nhiều như vậy, ở huyện mà nói, quả thật đã là hạng mụ vô cùng lợi hại rồi.

“Như vậy sao được! Số tiền này, ông nhất định không thể nhận. Trước kia nhà họ Lâm chúng ta mắc nợ cháu và cha cháu, hạng mục này tặng cho cháu, coi như là bồi thương cho cháu.” Ông Lâm trả lại tiền.

“Ông nội, tiền trao cháu múc. Số tiền này ông phải nhận lấy.” Lâm Vân đẩy tiền lại.

“Vậy được rồi. Ông nghe nói tài chính công ty của Mộc Thanh đang túng thiếu, gần đây đang kéo đầu tư khắp nơi. Số tiền này, ông lấy danh nghĩa của hai người chúng ta đầu tư cho Mộc Thanh. Như thế nào?” Ông Lâm cười tủm tỉm nói.

Ông Lâm cũng biết, quan hệ của Lâm Vân và Lâm Mộc Thanh rất tốt.

“Đề nghị này rất được.” Lâm Vân gật đầu nói.

“Ha ha, tốt lắm! Cứ quyết định như vậy đi.”

Lúc này ông Lâm đưa tấm chi phiếu cho quản gia ở bên cạnh, bảo quản gia đưa đến tận tay Lâm Mộc Thanh.

“Chuyện này… Ông nội, Lâm Vân, sao cháu có thể không biết xấu nhận số tiền lớn như vậy của hai người chứ.”Lâm Thanh được quan tâm đến vừa mừng vừa lo sợ.

Đây chính là ba tỷ rưỡi đấy. Tuyệt đối không phải một số tiền nhỏ.

“Mộc Thanh, công ty chị đang túng thiếu, chính là cần tiền. Chị đừng từ chối, nếu chị cảm thấy ngại thì có thể chia cho em và ông nội một chút cổ phần của công ty, coi như số tiền này là chúng em đưa cho chị đầu tư. Như vậy có thể được chứ tổng.” Lâm Vân nói.

“Vậy… Vậy cứ quyết định như vậy đi. Chị cho hai người mỗi người một phần cổ phần của công ty.” Lâm Mộc Thanh cười nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 764


Chương 764

Lần này Lâm Mộc Thanh không từ chối nữa, bởi vì hiện tại công ty của cô quả thật đang thiếu rất nhiều tiền.

Gần đây để có thể kéo đầu tư, có thể nói là sứt đầu mẻ trán. Rất nhiều công ty đều cho rằng thị trường thương mại đã sắp đạt đến cực điểm, không muốn đầu tư cho hạng mục của cô ấy.

Cho dù có công ty bị tài ăn nói của cô ấy thuyết phục, nguyện ý đầu tư, nhưng cũng chỉ là cẩn thận đầu tư một ít. Hiện tại tất cả đầu tư cô ấy nhận được mới lên tới bốn trăm triệu.

Bên phía tài chính của công ty đã xuất hiện vấn đề, nếu cô ấy không lôi kéo được tài chính, hạng mục rất có c thể sẽ bị bỏ giữa chừng.

Mà ba tỷ rưỡi này vừa lúc có thể giải nguy cho cô ấy, cho nên cô ấy không từ chối nữa.

Đồng thời, Lâm Mộc Thanh cũng ghi nhớ ân tình của Lâm Vân và ông nội trong lòng.

Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Vân vang lên.

Lâm Vân lấy điện thoại ra nhìn thấy, là Cô Lang gọi điện thoại tới.

“Alo! Cô Lang, anh đang ở cổng lớn của nhà họ Lâm chúng tôi sao? Được, tôi đi ra ngay.” Lâm Vân nói qua điện thoại.

Sau khi tắt điện thoại.

“Ông nội, bạn cháu đang ở ngoài cổng. Cháu còn có việc, cháu đi trước.” Lâm Vân đứng dậy.

Chuyện Cô Lang tìm kiếm mỏ vàng đã có kết quả, trong lòng Lâm Vân cũng rất chờ mong. Kết quả rốt cuộc như thế nào.

“Vân, hiện tại cháu là ân nhân của ông, ông cũng sẽ không giữ cháu ở lại. Chúng ta tiễn cháu.” Ông Lâm nói.

Ngay sau đó, ông Lâm mang theo người nhà họ Lâm tiễn Lâm Vân ra tận cổng lớn.

Từ hôm nay trở đi, số mệnh của nhà họ Lâm có lẽ đã hoàn toàn thay đổi.

Hiện giờ ở nhà họ Lâm, ngoại trừ ông Lâm thì địa vị của Lâm Vân không thể nghi ngờ chính là cao nhất, hơn nữa không ai có thể lay động.

Ngoài sân.

Chiếc Lamborghini của Lâm Vân đã đứng ở cửa.

Cô Lang Thấy Lâm Vân đi ra, anh ta vội vàng đi đến trước mặt Lâm Vân.

“Anh Vân, chìa khóa xe của anh.”Hai tay Cô Lang đưa chìa khóa xe cho Lâm Vân.

“ Lâm Vân, đây là xe của em sao? Thật đẹp!” Lâm Mộc Thanh nói.

Sau khi đám tiểu bối nhà họ Lâm nghe đến đó đã nghĩ đến buổi chiều ngày hôm qua lúc tụ tập trước cửa câu lạc bộ. Lúc ấy Lâm Hải Quang còn cười nhạo Lâm Vân không có xe, Lâm Vân tỏ vẻ mình có, còn nói xe của mình tốt hơn xe của bọn họ, chỉ là bị bạn lái đi rồi.

Lúc ấy tất cả mọi người cho rằng Lâm Vân đang khoác lác, nhưng hiện tại sự thật đã phơi bày trước mặt.

“Mộc Thanh, chị thích không? Nếu chị thích, em mua cho chị một chiếc.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

Sau khi đám tiểu bối của nhà họ Lâm nghe thấy lời nói của Lâm Vân, trong lòng có thể nói là không khỏi sợ hãi. Đây chính là siêu xe giá trị gần bốn mươi tỷ, Lâm Vân thuận miệng có thể nói tặng một chiếc giống như tặng một thứ gì đó không phải hàng chục tỷ, mà là tặng một món quà nhỏ.

Quả thực là vô cùng phóng khoáng.

“Không, không, không. Em tặng chị chiếc Ferrari là đủ rồi.” Lâm Mộc Thanh vội vàng xua tay.

Ngay sau đó, Lâm Mộc Thanh đi đến trước mặt Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 765


Chương 765

“Lâm Vân, chị nhìn thấy bây giờ em có thể sống tốt như vậy, chị cũng vui cho em. Cố lên!” Lâm Mộc Thanh hướng về phía Lâm Vân cười.

Lâm Vân nhếch miệng cười: “Chị Thanh, chị cũng cố lên, em tin chị nhất định có thể thành công gây dựng sự nghiệp. Nếu vấn đề tài chính còn thiếu, đừng đi ra ngoài cầu xin người khác. Chị ra ngoài cầu xin người khác em sẽ đau lòng. Thiếu tiền thì cứ gọi điện thoại cho em. Em sẽ đầu tư cho chị.”

Lúc Lâm Vân học đại học không có tiền đóng học phí, nhà họ Lâm không ai giúp Lâm Vân, chỉ có chị Thanh trộm đưa tiền cho Lâm Vân. Ân tình này, Lâm Vân đã khắc sâu trong lòng.

Lâm Vân chính là người như vậy, chỉ cần có ơn với mình, cho dù ân tình lớn hay nhỏ, Lâm Vân đều sẽ khắc sâu trong lòng. Ân tình có nhỏ như giọt nước, cho dù có chết cũng sẽ báo đáp.

“Lâm Vân, em nói như vậy. Trong lòng chị rất vui.”

Lúc Lâm Mộc Thanh nói xong lời cuối cùng giọng cũng có chút trở nên nghẹn ngào, hiển nhiên là đã bị làm cho cảm động.

Từ lúc Lâm Mộc Thanh gây dựng sự nghiệp tới nay, quả thật đã bị chê cười và có rất nhiều uất ức. Cô ấy có thể nghe được lời nói ấm lòng như vậy của Lâm Vân, thật sự rất cảm động.

“Chị Thanh đừng khóc. Chị mà khóc, em sẽ rất đau lòng.”

Lâm Vân nâng tay lên, nhẹ nhàng lau nước mắt trên khuôn mặt của Lâm Mộc Thanh.

“Ừ.” Chị Thanh cười phá lên.

“Chị Thanh, em đi trước đây, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho em nhé.”

Lâm Vân nói xong, quay người ngồi vào trong xe, Cô Lang cũng ngồi vào bên cạnh ghế lái.

Lâm Vân hạ cửa kính xe xuống nói với bác hai: “Bác hai, bác cũng nhanh lái xe về huyện Kiến Nghiệp đi, cháu đang đợi hợp đồng chuyển nhượng lại dự án tái thiết lập đấy.”

“Được. Bác lập tức đi ngay.” Bác hai cười đồng ý.

Lâm Vân rời khỏi nhà họ Lâm trong sự cung tiễn của nhà họ Lâm,.

Sau ngày hôm nay, địa vị của Lâm Vân ở nhà họ Lâm không ai có thể lay chuyển được.

Chiếc xe phi nhanh về phía huyện Kiến Nghiệp.

Trong xe.

“Cô Lang, dự án tái thiết lập, tập đoàn Lâm thị đã đồng ý giao cho tôi rồi.” Lâm Vân cười nói.

“Anh Vân, tôi cũng báo tin vui cho anh, sau một ngày thăm dò của tôi. Tôi đã chạy gần hết núi Lương Duy, theo suy luận sơ bộ của tôi, có lẽ lượng vàng dưới núi Lương Duy là rất lớn.” Cô Lang cười toe toét nói.

“Vậy sao?” Mắt Lâm Vân sáng lên.

“Về phần cụ thể bao nhiêu thì phải cần một đội thăm dò chuyên nghiệp đến khám phá, nhưng có thể chắc chắn rằng nó tuyệt đối có giá trị khai thác, tuyệt đối có thể kiếm được rất nhiều tiền.” Cô Lang nói.

“Rất tốt, ba trăm năm mười tỷ mà có thể thu được tin tức thế này, thật là đáng giá.” Trên mặt Lâm Vân cũng mang theo ý cười.

Sau đó, Lâm Vân gọi điện thoại cho ông ngoại Liễu Chí Trung.

Chuyện này, Lâm Vân cần ông ngoại giúp đỡ, nếu đã muốn khai thác vàng thì phải được cấp phép khai thác, mà việc cấp chứng chỉ này rất là nghiêm ngặt.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 766


Chương 766

Cho nên, Lâm Vân cần ông ngoại giúp đỡ để có được chứng chỉ này.

Đối mắt với ông ngoại Liễu Chí Trung, Lâm Vân cũng không có gì cần phải giấu giếm cả.

Sau khi kết nối cuộc gọi, Lâm Vân trực tiếp nói rõ rằng mình tìm được một mỏ vàng ở huyện Kiến Nghiệp, hơn nữa số lượng còn rất lớn, muốn ông ngoại lấy hộ mình chứng chỉ.

Trong điện thoại.

“Đây là chuyện tốt, cháu yên tâm, chuyện này giao cho ông, trong vòng mười ngày ông sẽ lấy được chứng chỉ cho cháu.” Ông ngoại nói.

“Vậy cảm ơn ông ngoại, nếu như ông ngoại không ghét bỏ thì cháu sẽ chia cho ông một nửa số vàng này.” Lâm Vân nói.

Dù sao thì chứng chỉ cũng là do ông ngoại xin cho, số tiền đầu tư vào mỏ vàng cũng lấy từ số tiền mà ông ngoại đã đưa cho.

Cho nên làm sao Lâm Vân có thể không biết xấu hổ mà nuốt hết một mình cơ chứ?

Liễu Chí Trung cười ha ha.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe

“Ha ha, phần tâm ý này của cháu ông rất mãn ý, có điều mỏ vàng là do cháu phát hiện ra, ông sẽ không lấy một phần nào của cháu cả. Hiện tại ông cũng không có quá chạy theo đồng tiền nữa, ông chỉ hy cháu có thể sống tốt mà thôi.”

Trong lòng Liễu Chí Trung rất vui mừng, Lâm Vân vậy mà vẫn nghĩ đến chia cho ông một nửa.

Liễu Chí Trung tiếp tục nói: “Ngoài ra, mỏ vàng này, cháu không nên đặt biển hiệu của Tỉnh Xuyên.”

“Ơ? Sao vậy?” Lâm Vân có chút nghi hoặc.

“Bởi vì ông nghĩ cháu nên có một phần độc lập riêng ra với Tỉnh Xuyên, hoàn toàn là sự nghiệp của riêng cháu. Chuyện này đối với cháu là một chuyện tốt.” Liễu Chí Trung nói.

Lâm Vân đột nhiên gật đầu, ý tứ của ông ngoại, Lâm Vân đương nhiên hiểu rõ.

Ông ngoại muốn để mình tự lập một tập đoàn kinh doanh của riêng mình, thậm chí là một đế quốc kinh doanh.

“Ngoài ra ông sẽ cho cháu một nghìn bảy trăm tỷ để khai thác mỏ vàng này.” Liễu Chí Trung nói.

“Ông ngoại, không cần đâu, tiền lần trước mà ông cho cháu, cháu còn chưa dùng hết.” Lâm Vân cười nói.

“Số tiền lần trước cho cháu là để cháu tiêu, lần này là để đầu tư cho cháu. Tiền cháu chưa dùng hết thì cứ giữ lại bên mình, làm cháu ngoại của ông, trên người không có chút tiền thì làm sao mà được?” Liễu Chí Trung nói.

“Vậy… Vậy cảm ơn ông ngoại.” Lâm Vân không từ chối nữa.

Ông ngoại không chỉ giúp mình lấy chứng chỉ, còn cho mình một nghìn bảy trăm tỷ, Lâm Vân cảm thấy có chút xấu hổ.

“Cháu đạt được thành tựu tốt, chính là cảm ơn tốt nhất đối với ông.” Ông ngoại nói.

“Ông ngoại yên tâm. Cháu nhất định sẽ có một thành tựu thật tốt.” Lâm Vân thề thốt nói.

Một tiếng sau, Lâm Vân đã đến huyện Kiến Nghiệp gặp Lưu Ba.

Lưu Ba là tổng giám đốc chi nhánh Tỉnh Xuyên ở Bảo Thạch, luôn là cánh tay phải đắc lực trong lĩnh vực kinh doanh của Lâm Vân.

Hôm nay khi kết thúc lễ mừng thọ, Lâm Vân dặn Lưu Ba, bảo anh ta đợi mình ở huyện Kiến Nghiệp, có chuyện cần bàn bạc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 767


Chương 767

Sau khi gặp Lưu Ba, Lâm Vân phân phó Lưu Ba, đi đến quản lý đất đai của huyện Kiến Nghiệp, tìm cách mua lại núi Lương Duy.

Núi Lương Duy vốn dĩ là một ngọn núi hoang. Lâm Vân không hề khó để mua được ngọn núi này.

Sau khi phân phó xong, Lưu Ba liền đi làm việc.

Lâm Vân về đến tập đoàn Lâm thị, bác hai đã làm xong các thủ tục chuyển nhượng. Lúc này sắc trời đã hoàn toàn tối mịt.

Lâm Vân cầm hợp đồng, trực tiếp lái xe đến thôn trong dự án.

Trong nhà Độc Nha.

“Độc Nha, có nhớ chuyện lần trước chúng ta đã hứa không?” Lâm Vân khẽ cười nói.

“Tất nhiên là nhớ, nếu như anh có thể bảo đảm nhà của chúng tôi không bị phá bỏ, Độc Nha tôi sẽ đi theo anh suốt đời.” Độc Nha nói.

“Vậy thì anh phải thực hiện lời hứa của mình rồi.” Lâm Vân cười nói.

Lâm Vân vừa nói, vừa cầm bản hợp đồng ra, đặt nó trước mặt Độc Nha.

“Đây là… Hợp đồng gì?” Độc Nha khó hiểu.

“Hợp đồng tái thiết lập thôn thành phố, hiện tại dự án này đã không phải của tập đoàn Lâm thị nữa, nó đã thuộc về tôi rồi.” Lâm Vân nói.

“Ồ? Anh mua dự án này rồi sao?” Độc Nha ngạc nhiên.

“Không sai, tôi mua rồi.” Lâm Vân gật đầu.

Lâm Vân đã đưa ra ba trăm năm mươi tỷ.

Lâm Vân tiếp tục nói: “Mua cả dự án này rồi, sau này gác dự án này lại là cách duy nhất để giữ lại ngôi nhà của anh.”

“Ý của anh là… Anh vì giữ lại nhà của tôi mà bỏ tiền ra mua cả cái dự án tái thiết lập này?” Độc Nha hiển nhiên vô cùng kinh ngạc.

“Đúng vậy.” Lâm Vân gật đầu.

Độc Nha nghe đến đây, không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Anh ta không thể ngờ được, Lâm Vân vì anh t mà bằng mọi giá mua lại cái dự án này, mua lại cái thôn này.

Trong lòng Độc Nha có chút kinh ngạc, cũng có chút cảm động. Vậy mà có người nguyện ý vì anh ta, mà sẵn sàng trả một cái giá lớn như vậy, đây là điều mà anh ta không dám nghĩ đến.

Độc Nha cũng đã thấy Lâm Vân vì để chiêu mộ anh ta mà có nhiều thành ý như vậy.

“Chủ tịch Lâm! Anh… Anh vì tôi mà tiêu nhiều tiền như vậy, có đáng không?” Độc Nha không nhịn được nói.

“Tôi cảm thấy rất đáng.” Lâm Vân khẽ cười gật đầu.

Độc Nha nghe thấy vậy, ánh mắt anh ta đột nhiên trở lên kiên định.

“Chủ tịch Lâm, dựa vào sự chân thành của anh đối với tôi, sau này Độc Nha tôi, thề chết theo anh.” Độc Nha đột nhiên đứng lên, giọng điệu kiên định.

“Ha ha, được.” Lâm Vân cười vỗ vai Độc Nha.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 768


Chương 768

Thấy Độc Nha đồng ý, Lâm Vân đương nhiên rất vui, thuộc hạ của mình lại có thêm một tướng mạnh nữa.

Cô Lang cũng cười đứng lên nói: “Độc Nha, đi theo Anh Vân, tôi tin anh nhất định sẽ không hối hận đâu.”

“Anh em Cô Lang, lần trước muốn học hỏi anh, nhưng không có cơ hội, lần này không biết có thể học hỏi được không?” Độc Nha cười nói.

“Ha ha, đương nhiên không có vấn đề gì.” Cô Lang cười ha ha, đứng dậy.

Những người võ sĩ bọn họ, khi gặp phải một người mạnh, đều có ý nghĩ muốn thử sức.

“Đi, chúng ta ra bên ngoài.” Độc Nha cũng đứng dậy.

Hai người đi ra bên ngoài.

“Anh em Cô Lang, đắc tội rồi.” Độc Nha nắm tay hành lễ.

“Không sao, đến đây đi.” Cô Lang mang theo nụ cười tự tin.

“Anh em Cô Lang, tiếp chiêu.” Độc Nha trực tiếp xuất chiêu.

“Bốp bốp bốp!”

Hai người giao thủ với nhau.

Sau khi hai người giao thủ hai đến ba mươi chiêu.

“Anh Cô Lang, anh đừng có nương tay, đánh hết sức lực đi.” Độc Nha nói.

“Vậy thì tôi không khách khí nữa.” Cô Lang cười.

Sau khi dứt lời, thế tấn công của Cô Lang đột nhiên trở lên gay gắt.

Độc Nha ngay lập tức bị rơi vào tình thế bất lợi.

Sau khi giao thủ hơn mười chiêu nữa.

“Bốp!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Độc Nha bị đánh một chưởng lùi về phía sau.

“Tôi thua rồi. Anh Cô Lang, thân thủ của anh, thật sự quá tốt, Độc Nha tôi bái phục, sau này còn mong anh Cô Lang chỉ giáo nhiều.” Độc Nha giơ ngón cái lên.

“Độc Nha anh cũng không yếu, chỉ là kinh nghiệm chiến đấu thực tế không phong phú bằng tôi mà thôi.” Cô Lang khiêm tốn nói.

Cô Lang đã đánh hắc quyền trong bao nhiêu năm như thế, hơn nữa còn ở trên tầng cao nhất của hắc quyền. Cô Lang đã gặp bao nhiêu đối thủ, ngay cả đến Cô Lang cũng không nhớ được.

Vô số trận chiến hoàn toàn không cần mạng như vậy khiến Cô Lang có rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu thực tế.

Không khách khí mà nói, thực lực của Cô Lang, dựa vào vô số các trận thực chiến mà có được.

Vì Độc Nha còn phải giải quyết chuyện trong gia đình, cho nên anh ta nói rằng phải mấy ngày nữa anh ta mới có thể đến thành phố Bảo Thạch được. Tất nhiên Lâm Vân đồng ý.

Khi Lâm Vân ra khỏi nhà Độc Nha, Lưu Ba truyền đến một tin tức, đã bỏ ra mười bảy tỷ để mua quyền sở hữu núi Lương Duy trong vòng ba mười năm, đã ký hợp đồng.

Lương Duy là một ngọn núi hoang, nếu bọn họ không bán thì cũng chỉ bỏ hoang vậy thôi. Có thể bán với giá mười bảy tỷ, đối phương đương nhiên sẽ rất vui mừng.

Sau khi tin tức này truyền đến, cuối cùng Lâm Vân cũng cảm thấy cả người nhẹ nhõm.

Tình hình hiện tại đã được giải quyết, vấn đề xin giấy phép khai thai ông ngoại cũng đã giúp anh xử lý.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 769


Chương 769

Như vậy, Lâm Vân chỉ cần xây dựng một bãi khoáng sản, sau đó tiến hành khai thác là được.

Anh đột nhiên nghĩ đến một câu nói rất nổi tiếng trên mạng trước đây đó là: “Nhà tôi có mỏ quặng” (Ý chỉ nhà giàu, nhà có tiền). Bây giờ Lâm Vân cũng được coi là người có mỏ quặng đó chứ? Hơn nữa còn là một mỏ vàng.

Ngày hôm sau, Lâm Vân trở lại thành phố Bảo Thạch.

Bên trong văn phòng làm việc trên tầng cao nhất của Tập đoàn Tỉnh Xuyên.

“Chủ tịch Lâm, trong núi Lương Duy thật sự có vàng sao?” Lưu Ba kinh ngạc hỏi.

Vừa rồi Lâm Vân có nói với anh ta về chuyện dưới ngọn núi này có vàng.

“Tôi còn có thể nói dối anh được sao?” Lâm Vân cười nhẹ.

“Haha, tôi nói mà, tại sao hôm qua anh lại bảo tôi mua lại ngọn núi đó, lúc đó tôi vẫn còn đang thắc mắc không hiểu vì sao. Lương Duy chỉ là một ngọn núi hoang cằn cỗi, mua nó làm gì chứ? Giờ thì cũng đã biết được nguyên do rồi.” Lưu Ba cười nói.

Dừng một lúc, anh ta vội hỏi: “À phải rồi Chủ tịch Lâm, trữ lượng vàng ở núi Lương Duy có nhiều không?”

Lâm Vân cũng bất lực đặt tay xuống: “Tôi cũng không phải thần tiên, trữ lượng cụ thể tôi chắc chắn không thể biết được. Có thể liên hệ với đội thăm dò tiến hành thăm dò, sau đó chuẩn bị xây dựng bãi khai thác mỏ vàng.”

“Không thành vấn đề. Tôi sẽ liên hệ với bọn họ ngay.” Lưu Ba gật đầu đáp.

“Ngoài ra, đối với mỏ vàng này, tôi sẽ không để tên của Tỉnh Xuyên nữa. Anh đăng ký thêm công ty mới cho tôi, lấy tên là Thiên Quang, đặt là Công ty trách nhiệm hữu hạn khai thác mỏ Thiên Quang đi. Tôi sẽ đầu tư vào đây hai nghìn tỷ”. Lâm Vân nói.

Thiên Quang, từ đầu tiên là từ “Thiên” trong tên của Lâm Vân, từ thứ hai là “Quang” đương nhiên trong nghĩa vinh quang, ý nói nó có thể tạo ra vinh quang vô hạn.

Đợi sau khi có thêm nhiều công ty, Lâm Vân sẽ thành lập nên Tập đoàn Thiên Quang.

Công ty và tập đoàn đều thuộc sở hữu của anh, và sẽ là khởi đầu cho việc anh tạo dựng đế chế kinh doanh của mình.

Lâm Vân tin rằng sau nhiều năm nữa, bốn chữ Tâp đoàn Thiên Quang tiếng tăm có thể vang xa khắp đất nước, thậm chí là toàn thế giới.

“Thiên Quang ư? Vâng thưa Chủ tịch.” Lưu Ba đáp.

“Chủ tịch của công ty mới là tôi, tổng giám đốc vẫn sẽ để anh làm, bởi vì tôi tin tưởng anh nhất. Anh sẽ đảm nhiệm xử lý mọi việc của công ty mới. Tôi tin anh có thể làm tốt được.” Lâm Vân nghiêm túc nói.

“Cảm ơn Chủ tịch đã tín nhiệm. Tôi nhất định sẽ không phụ lòng tin của anh.” Anh ta gật đầu chắc chắn.

Việc được Lâm Vân coi trọng và giao cho nhiệm vụ quan trọng như vậy đối với Lưu Ba mà nói chính là một vinh dự lớn.

Anh ta hiểu rõ nếu không phải nhờ Lâm Vân tiến cử, e rằng hiện tại anh ta vẫn chỉ là một Phó Tổng giám đốc nhỏ nhoi bị người khác chèn ép, không có chút quyền lực nào trong tay, cũng không hề có tương lai phía trước.

Vì vậy, trong lòng Lưu Ba vô cùng biết ơn Lâm Vân, biết ơn vì anh đã coi trọng và tin tưởng mình.

“Có điều là anh phải vất vả rồi, vừa phải phụ trách chuyện của Tỉnh Xuyên bên này, vừa phải bận rộn với công ty mới.” Lâm Vân nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 770


Chương 770

Để thành lập một công ty mới và xây dựng một khu mỏ, thực tế là có rất nhiều việc phải xử lý và giải quyết.

Việc này ngoài Lưu Ba ra, Lâm Vân cũng không biết còn có thể tìm ai khác mới được, dù sao về phương diện kinh doanh, những người anh có thể hoàn toàn tin tưởng cũng chỉ có vậy.

“Chủ tịch, Tỉnh Xuyên bên này đã kinh doanh nhiều năm sớm đã đi đúng quỹ đạo rồi nên cũng không có nhiều việc cần tôi giải quyết lắm. Hơn nữa, có thể cùng Anh Vân nỗ lực phấn đấu Lưu Ba tôi cảm thấy vô cùng vinh dự, có vất vả mệt nhọc thêm nữa cũng không đáng là gì.” Giọng điệu anh ta kiên quyết.

“Được. Nếu anh đã nói như vậy thì tôi cũng yên tâm hơn phần nào rồi. Sau khi công ty mới thành lập, ngoài mức lương bình thường, tôi sẽ chia cho anh thêm 8% cổ phần của công ty mới.” Lâm Vân nói.

“Cái này… Sao được chứ?” Lưu Ba vội xua tay.

Chớ có coi thường 8% cổ phần, sau khi công ty trở nên lớn mạnh thì 8% chắc chắn không phải là con số nhỏ.

“Anh đừng từ chối nữa, công sức mà anh bỏ ra rất xứng đáng với số cổ phần tôi cho anh.” Lâm Vân chân thành nói.

“Vậy tôi xin cảm ơn Chủ tịch, Lưu Ba tôi sẽ cố gắng hết sức.” Anh ta cúi đầu cảm ơn.

“À phải rồi, giám đốc nhân sự Bùi Tấn Tài mà tôi đã đề bạt, biểu hiện thế nào?” Lâm Vân hỏi.

Cái tên Bùi Tấn Tài mà anh nói đến chính là người mà anh đã gặp khi đi dạo ở trung tâm mua sắm với Như Tuyết.

Khi đó, Lâm Vân và Như Tuyết bị quản lý của cửa hàng quần áo coi thường, người này đã đến giúp Lâm Vân giải vòng vây, anh cảm thấy đây là một người tài giỏi, có lòng chính nghĩa nên đã đề xuất ông ta làm trưởng phòng nhân sự của Tập đoàn Tỉnh Xuyên.

“Chủ tịch Lâm, anh đúng thật là có con mắt nhìn người. Biểu hiện của ông ấy sau khi vào làm trong công ty quả thực khiến tôi bất ngờ. Ông ấy không chỉ có năng lực mà còn rất có trách nhiệm, làm việc rất nghiêm túc. Cũng chính ông ấy đã giúp công ty chúng ta đào thải bớt được một vài thành phần con sâu làm rầu nồi canh. Tôi còn có ý định tiếp tục thăng chức cho ông ấy nữa.” Lưu Ba nói.

“Vậy ư?” Hai mắt Lâm Vân sáng lên.

Sau đó liền quay sang thư ký Tiểu Ngọc: “Tiểu Ngọc, em đi gọi Trưởng phòng nhân sự Tài đến đây gặp anh.”

Cô ấy gật đầu, sau đó xoay người bước ra khỏi văn phòng.

Trong phòng làm việc.

“A, Chủ tịch Lâm, tôi có một chuyện quan trọng khác muốn báo cáo với anh.” Lưu Ba nói.

Dừng lại một lúc, anh ta tiếp tục nói: “Lần trước anh yêu cầu tôi điều tra điểm yếu của luật sư cho Khương Hùng Dũng, điều tra ra rồi, ông ta quả thực là có điểm yếu.”

“Ồ? Điểm yếu của ông ta là gì?” Lâm Vân vội hỏi.

Chuyện này liên quan đến việc tiêu diệt Khương Hùng Dũng.

“Theo điều tra của tôi, luật sư với vợ cả của ông ta không có con, nhưng ông ta lại có con ngoài giá thú với nhân tình. Ông ta rất yêu thương đứa con này. Phần lớn số tiền kiếm được từ Khương Hùng Dũng đều đưa cho đứa con đó tiêu sài.” Lưu Ba nói.

“Nói như vậy, nếu muốn lôi kéo ông ta, chúng ta có thể bắt đầu từ đứa con riêng đó.” Lâm Vân nheo mắt lầm bầm.

“Đúng vậy.” Lưu Ba gật đầu.

“Được, lát nữa anh hãy chuyển tất cả tư liệu thông tin của đứa con riêng đó vào điện thoại di động cho tôi, chuyện tiếp theo tôi sẽ ra tay.” Lâm Vân nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 771


Chương 771

Luật sư này là tay chân mà Khương Hùng Dũng tin cậy và trọng dụng nhất.

Nếu như có thể lôi kéo được ông ta về phe mình, trong ứng ngoài hợp, thì việc giải quyết mối nguy của Khương Hùng Dũng sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

“Vâng, Chủ tịch.” Lưu Ba gật đầu.

Lúc này, Tiểu Ngọc dẫn Bùi Tấn Tài bước vào.

“Chủ tịch Lâm, Tổng giám đốc Lưu.”

Ông ta cúi chào hai người.

“Tôi đã nhìn được biểu hiện của ông trong công ty, ông đã không phụ kỳ vọng ban đầu của tôi.” Lâm Vân mỉm cười nhìn Bùi Tấn Tài.

“Chủ tịch Lâm đã tin tưởng đề cử tôi vào làm trong Tỉnh Xuyên, cậu cũng là có ơn với tôi, tôi đương nhiên sẽ phải cống hiến hết mình cho công ty.” Bùi Tấn Tài nói.

Lâm Vân gật đầu: “Ban đầu tôi cũng đã nói việc để ông làm Trưởng phòng nhân sự chỉ là khởi đầu. Chỉ cần ông làm tốt, tôi sẽ tiếp tục thăng chức cho ông.”

Lâm Vân uống một ngụm nước, rồi nói tiếp: “Tôi chuẩn bị thành lập một công ty mới có tên là Công ty TNHH khai thác mỏ Thiên Quang với vốn đầu tư dự kiến là hai nghìn tỷ. Tôi sẽ điều ông qua đó làm Phó Tổng giám đốc hỗ trợ cho Tổng giám đốc Lưu xử lý công việc nội bộ của công ty mới.”

“Phó… Phó tổng giám đốc ư?” Bùi Tấn Tài kinh ngạc hỏi lại.

Trước khi được Lâm Vân đề bạt sang Tỉnh Xuyên làm, ông ta chỉ là quản lý nhân sự trong một công ty nhỏ không có tương lai tiền đồ.

Cả đời này ông ta cũng chưa từng nghĩ đến việc bản thân có thể ngồi vào vị trí Phó Tổng giám đốc!.

“Đúng vậy, Phó Tổng giám đốc, tôi tin tưởng ông có khả năng gánh vác chức vụ này.” Lâm Vân gật đầu nói.

Công ty mới thành lập chắc chắn sẽ có rất nhiều việc cần phải xử lý, vì vậy anh đương nhiên cần một cánh tay đắc lực đáng tin cậy để hỗ trợ Lưu Ba. Nếu để Lưu Ba xử lý mọi việc một mình, sợ anh ta sẽ làm không xuể.

Ngừng lại, Lâm Vân tiếp tục nói: “Vẫn là câu nói đó, chỉ cần ông làm tốt công việc của mình, thì sẽ không chỉ dừng lại ở chức Phó tổng giám đốc không đâu, cố gắng làm việc, sự nỗ lực của ông ra sao tôi sẽ nhìn ra được.”

“Cảm ơn sự tin tưởng của Chủ tịch Lâm. Ân tình tiến cử của cậu, tôi nhất định khắc sâu trong lòng, nhất định sẽ dốc toàn bộ sức lực, dù phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ bỏ.” Bùi Tấn Tài quyết tâm nói.

“Được, ông đi xuống bàn bạc với Lưu Ba đi, sau này hai người sẽ có nhiều chuyện phải làm đấy.” Lâm Vân nói.

“Vâng.”

Sau khi đáp lời, bọn họ rời khỏi văn phòng.

Sau khi bọn họ đi khỏi.

Lâm Vân quay đầu nhìn về phía Tiểu Ngọc.

“Tiểu Ngọc, em gái em giờ sao rồi?” Anh hỏi.

“À, Chủ tịch Lâm, nói đến việc này em rất muốn cảm ơn anh. Từ lần anh quản giáo con bé, nó liền ngoan ngoãn nghe lời hơn trước nhiều lắm. Đi học về đúng giờ, cũng không còn giao du qua lại với bọn người vớ vẩn đó nữa.” Tiểu Ngọc vui mừng nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 772


Chương 772

“Vậy ư, thế thì được. Thực ra bản chất em gái em không xấu. Anh tin sau này con bé sẽ trở thành một cô gái tốt thôi.” Lâm Vân nói.

“Cảm ơn anh, Chủ tịch Lâm.” Tiểu Ngọc gật đầu, khuôn mặt nở một nụ cười rạng rỡ.

Chín giờ tối.

Ở lối vào của quán bar Thiên Hoa.

Lâm Vân và Thạch Hàn đã đến trước cửa.

Theo như tình báo của Lâm Vân cho biết, đứa con riêng của luật sư cho Khương Hùng Dũng hiện đang vui vẻ trong quán bar này.

Mục tiêu lần này của anh chính là đứa con riêng của Luật sư.

“Cậu Vân!”

Anh vừa bước tới cửa, một người nam mặc đồ đen đã đợi sẵn ở đó.

Người này là bảo vệ của Tập đoàn Tỉnh Xuyên, là tay sai cấp dưới của Lâm Vân.

“Người còn ở bên trong không?” Lâm Vân hỏi cậu ta.

“Vẫn còn thưa cậu chủ. Nhận được lệnh của cậu xong tôi luôn để mắt tới cậu ta.” Người mặc áo đen đáp.

“Được, đưa tôi vào trong đó.” Anh khẽ giọng nói.

“Vâng thưa cậu chủ.” Người mặc áo đen gật đầu.

Sau đó, cậu ta nói tiếp: “Cậu chủ, quán bar này đã được Khương Hùng Dũng bao toàn bộ. Quản lý ở đây đều là người của ông ta. Nếu chúng ta làm loạn lên, e rằng sẽ bị phát hiện.”

“Tôi biết rồi, cậu dẫn đường đi.” Lâm Vân gật đầu nói.

Con trai riêng của luật sư cho Khương Hùng Dũng tất nhiên là sẽ vui chơi trên sàn của ông ta rồi.

Bởi vì thế nên nhiệm vụ lần này sẽ có độ khó nhất định, do phải vào địa bàn của ông ta để bắt người.

Tuy nhiên, chuyện này tuyệt đối không được để cho Khương Hùng Dũng biết.

Nếu không ông ta nhất định sẽ biết Lâm Vân muốn lôi kéo luật sư.

Mục đích của việc lôi kéo luật sư là để ông ta làm nội ứng giúp anh tiêu diệt tận gốc Khương Hùng Dũng.

Nếu chuyện này bị phát giác thì Khương Hùng Dũng tuyệt đối sẽ không giữ luật sư bên cạnh mình nữa, vậy thì ông ta sao có thể làm nội ứng được nữa? Việc anh lôi kéo ông ta còn có ý nghĩa gì chứ.

Do đó, việc bắt người hôm nay không được để quản lý ở đây biết.

Theo sự chỉ dẫn của người mặc áo đen, Lâm Vân đi tới trước cửa một căn phòng.

“Cậu chủ, người hiện đang ở trong phòng này.” Người áo đen nói.

Nhìn qua ô cửa kính trên cửa phòng, thấy một nam thanh niên tóc vàng đang ân ái với một người phụ nữ trên mặt dày đặc lớp phấn trang điểm.

Cậu ta chính là con trai của luật sư đó.

“Lại là một thế hệ bị nuông chiều đến hư hỏng.”

Lâm Vân lắc đầu.

Ngay sau đó, anh liền đẩy cửa đi vào trong phòng.

Bên trong căn phòng.

“Ê, con mẹ nó anh là ai? Ai cho anh vào đây? Cút ra ngoài cho tôi.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 773


Chương 773

Người thanh niên tóc vàng bực bội chửi mắng như thể Lâm Vân đã phá hỏng chuyện tốt của cậu ta khiến cậu ta rất tức giận.

Lâm Vân cũng không nhiều lời, trực tiếp dẫn theo Thạch Hàn, bước nhanh tới chỗ cậu ta.

Cậu ta vội bật dậy nhìn chằm chằm Lâm Vân, hung dữ hăm doạ: “Mẹ kiếp, tao bảo mày cút ra ngoài mày bị điếc à? Nói cho mày biết, tao có quen biết với anh Ba ở đây, còn không chịu cút ra ngoài, cẩn thận tao gọi anh Ba vào đây cho mày phế luôn đấy.”

“Phế tôi ư? Tôi sợ cậu chưa đủ trình đâu.”

Lâm Vân cười lạnh một tiếng, sau đó trực tiếp lấy ra một khẩu súng lục chĩa vào đầu cậu ta.

“Súng!”

Khi tóc vàng nhìn thấy khẩu súng, cậu ta bị doạ cho lùi sau mấy bước rồi ngã xuống ghế sô pha, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi.

“A!”

Cô gái trang điểm đậm từng ân ái với tóc vàng trước đó cũng sợ đến la hét om xòm.

“Phập!”

Cô ta vừa hét lên đã bị Thạch Hàn đánh ngất đi.

Cũng may đây là trong quán bar, nhạc rất lớn nên tiếng kêu ban nãy của cô ta sẽ không có ai nghe thấy.

“Rốt cuộc các anh… Các anh là ai?” Tóc vàng sợ hãi nhìn Lâm Vân.

“Yên tâm, chỉ cần cậu ngoan ngoãn hợp tác chúng tôi sẽ không lấy cái mạng này của cậu.” Lâm Vân thản nhiên đáp.

Nói xong, anh liền nháy mắt ra hiệu với Thạch Hàn.

Thạch Hàn giơ tay đánh vào gáy Hoàng Mao khiến cậu ta bất tỉnh.

“Thạch Hàn, anh đỡ người phụ nữ đó, tôi đỡ tên khốn nạn này, chúng ta sẽ giả vờ như họ say rượu, đỡ bọn họ ra ngoài, như vậy sẽ không dễ bị phát giác.” Lâm Vân nói.

“Được.” Anh ta gật đầu.

Người phụ nữ này đã chứng kiến cảnh Lâm Vân bắt đứa con riêng của luật sư nên anh buộc phải bắt cả cô ta về, nếu không cô ta nhất định sẽ tiết lộ tin tức này cho Khương Hùng Dũng biết.

Đợi mọi việc xong xuôi sẽ thả cô ta đi rồi cho cô ta mấy chục triệu, coi như tiền bịt miệng, loại phụ nữ chỉ thích tiền như cô ta chắc chắn sẽ bằng lòng.

Bằng cách này, Lâm Vân cùng Thạch Hàn mỗi người đỡ một người, ra khỏi căn phòng, đi khỏi quán bar.

Khi bước vào sảnh quán bar, tim Lâm Vân bỗng đập nhanh hơn, trong lòng rõ ràng là đang căng thẳng.

Đây là địa bàn của Khương Hùng Dũng, một khi bị phát hiện thì kế hoạch lôi kéo luật sư của ông ta cũng sẽ thất bại.

Lâm Vân và Thạch Hàn thuận lợi đi qua một nửa sảnh quán bar trong tâm trạng lo lắng căng thẳng.

Chuyện đỡ người say rượu ra khỏi quán là điều rất thường gặp, cộng thêm việc ánh đèn trong bar rất tối nên không dễ bị người khác chú ý.

“Anh Vân, chắc không vấn đề gì nữa đâu. Có lẽ không ai để ý thấy sự bất thường.” Thạch Hàn nói.

Nhưng ngay khi anh ta vừa nói xong, tự dưng xuất hiện ba bóng người đã chặn đường đi của bọn họ lại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 774


Chương 774

Lâm Vân ngẩng đầu nhìn, dẫn đầu là một tên đầu trọc. Trên mặt anh ta còn có một vết sẹo trông vô cùng gớm ghiếc, sau lưng anh ta là hai đàn em.

Nhìn thấy hai người này, Lâm Vân đột nhiên căng thẳng.

Mẹ kiếp, đúng là sợ cái gì thì cái đấy liền tới.

“Chào hai anh, tôi là anh Ba người trông coi quán bar, hai anh đang làm gì vậy? Giải thích đi.” Tên anh Ba khoanh tay nhìn hai người trước mặt.

“À… Hai người này uống say rồi, bọn tôi dìu họ về ấy mà.” Lâm Vân nói.

Mặc dù tim đang đập nhanh nhưng anh cố hết sức để giữ nét mặt bình tĩnh.

“Ồ? Cậu ta là con trai luật sư của ông chủ Khương đấy. Anh có quan hệ gì với bọn họ?” Anh Ba nhìn hai người.

“Chúng tôi… Là tài xế taxi, cậu ấy bảo chúng tôi đưa về nhà.” Lâm Vân nói.

“Tài xế taxi? Vậy chắc là anh cũng biết họ của cậu ta trong thông tin khách hàng là gì chứ nhỉ?” Anh Ba hỏi.

“Cậu ấy họ Hứa.” Lâm Vân đáp.

Trước khi đến anh có đọc thông tin về cậu ta, tất nhiên biết cậu ta tên gì rồi.

“Ừm!” Anh Ba gật đầu.

“Anh Ba, chúng tôi còn đang vội, có thể đi được chưa?” Lâm Vân cười hỏi.

“Muốn đi? Không dễ dàng như vậy đâu. Nếu đổi lại là người thường, tôi sẽ không tới dò xét làm gì, nhưng cậu ta là con trai luật sư của ông Khương, tôi còn chưa làm rõ sao có thể để cho các anh đi dễ dàng thế chứ?” Anh Ba lạnh lùng nói.

Ngay sau đó, anh ta tiến lại gần trước mặt con trai Luật sư.

“Cậu Hứa, tỉnh lại đi! Này! Mau tỉnh lại!”

Anh ta dùng tay vỗ vỗ vào mặt cậu ta.

“Con mẹ nó!”

Trong lòng Lâm Vân tức giận thốt ra một câu chửi thề, xem bộ dạng anh ta như kiểu nhất định phải đánh thức bằng được con trai luật sư vậy.

Một khi bị vỗ cho tỉnh thì mọi kế hoạch coi như thất bại.

Sắc mặt Lâm Vân ngày càng trở nên khó coi, nhưng ở tình huống hiện tại, không có biện pháp đối phó nào ổn cả.

“Rầm!”

Đúng lúc này, truyền đến một tiếng động lớn cách đó không xa.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Anh Ba quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh.

“Anh Ba, ở đằng kia có một thằng nhóc con có vẻ đang gây rối, mấy người anh em của chúng ta hình như là bị thằng đó đánh.” Một đàn em đứng phía sau nói.

“Con mẹ nó! Dám làm loạn trong quán bar của tao. Đúng là chán sống rồi! Đi!”

Anh ta liền dẫn theo người xông qua bên đó.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 775


Chương 775

Lâm Vân liếc một cái, người đang gây sự chính là thanh niên mặc đồ đen ban nãy đã dẫn vào anh trong bar.

Cậu ta là người của Lâm Vân, hiển nhiên nhìn thấy anh ở đây gặp phiền phức nên cố tình tạo động tĩnh ở đằng kia, thu hút sự chú ý của bọn người anh Ba đến.

“Thằng đệ này thông minh đấy chứ.” Lâm Vân cảm thán một câu.

“Anh Vân, bây giờ đừng nói nhiều nữa, chúng ta mau chóng rời khỏi đây trước đã.” Thạch Hàn nói.

“Ừ. Mau đi thôi.”

Lâm Vân nói xong, liền cùng Thạch Hàn nhanh chóng ra ngoài.

Khi vừa bước tới cửa quán bar, anh quay đầu lại nhìn đàn em của mình lúc này đang bị anh Ba bao vây. Tình hình này, sợ rằng nếu không bị đánh chết cũng sẽ tàn phế mất.

Lâm Vân cảm thấy có chút áy náy. Dù sao cậu ta bị đánh cũng là để giúp anh thu hút sự chú ý của anh Ba.

Hơn nữa, cậu ta chỉ là đàn em tay sai, nếu không làm như vậy thì cũng không sao.

Sau khi rời quán bar, anh và Thạch Hàn vội đưa hai người bọn họ vào trong chiếc xe công vụ màu đen, bịt mắt, bịt miệng lại rồi lái xe nhanh chóng rời đi.

Trong xe.

“Con mẹ nó! Suýt nữa bị phát hiện.” Lâm Vân thở dài một hơi.

Nghĩ đến tình huống vừa rồi vẫn còn chút rùng mình, thật sự là suýt thì lộ tẩy.

Nếu như bị phát hiện, với thân thủ của Thạch Hàn chắc chắn có thể đánh lại được đám người đó, nhưng hậu quả sẽ là kế hoạch của Lâm Vân coi như uổng công vô ích.

“Cũng may có người anh em dẫn đường cho chúng ta, không phải cậu ta thu hút sự chú ý của bọn họ thì chúng ta sớm đã bị phát giác rồi.” Thạch Hàn nói.

“Đúng vậy, đều là nhờ cậu ta, tôi sẽ ghi nhớ công lao này, sau này nhất định sẽ thưởng lớn cho cậu ta.” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Nửa tiếng sau.

Lâm Vân lái xe vào công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên.

Lâm Vân chuẩn bị giấu người ở đây.

Nơi này là một hang ổ công ty vệ sĩ, giấu người ở đây, hệ số an toàn đương nhiên rất cao.

Phòng chứa phế vật liệu của công ty vệ sĩ.

Lâm Vân tại một chậu nước vào mặt con trai luật sư.

“A ! Đây là đâu? Các người là ai?”

Con trai của luật sư tỉnh lại, nhìn Lâm Vân và Thạch Hàng với vẻ mặt kinh hoàng.

Lâm Vân không để ý đến cậu ta, mà lấy điện thoại ra, bấm gọi.

Sau khi kết nối cuộc gọi.

“Alô, ông là Hứa Chí Vân đúng không? Tôi tự giới thiệu một chút, tôi là Lâm Vân.” Lâm Vân mở miệng nói.

Hứa Chí Vân, là tên thật của luật sư của Khương Hùng Dũng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 776


Chương 776

“Lâm Vân? Cậu gọi điện thoại cho tôi làm gì?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Hứa Chí Vân.

“Tôi muốn tìm một cơ hội gặp mặt ông, được không?” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Con mẹ nó cậu có bệnh à? cậu nghĩ ông đây sẽ gặp mặt cậu sao?” Trong điện thoại truyền đến tiếng mắng chửi.

“Tôi cảm thấy ông sẽ đến, bởi vì con trai ông đang ở bên cạnh tôi.” Khóe miệng Lâm Vân nở một nụ cười.

Sau đó, Lâm Vân đặt điện thoại đến trước mặt con trai ông ta.

“Cha! Là cha đúng không? Cha mau cứu con.”

Con trai luật sư vội vàng kêu cứu.

Lâm Vân mãn ý gật đầu sau đó thu điện thoại về.

“Này, Hứa Chí Vân, tôi nghĩ ông có thể phân biệt được giọng con trai riêng của mình.” Lâm Vân nhàn nhạt nói.

“Lâm Vân, mày… mày là thằng khốn nạn, rốt cuộc mày muốn làm cái gì?” Luật sư ở đầu dây bên kia tức giận chửi mắng.

“Tôi vừa mới nói rồi, tôi muốn gặp mặt ông một lần, về phần đứa con trai riêng này của ông, ông có thể yên tâm, chỉ cần ông làm theo lời tôi nói, cậu ta ở chỗ tôi sẽ rất an toàn.” Lâm Vân cười nói.

“Mày… Mày… Mày nói đi, muốn gặp ở đâu?” Mặc dù trong lòng luật sự rất tức giận, nhưng cũng chỉ có thể thỏa hiệp.

“Ba giờ chiều nay, quán trà Khang Thái.” Lâm Vân nói.

Dừng lại một chút, Lâm Vân lại dùng giọng điệu lạnh lùng bổ sung thêm một câu: “Nhớ kỹ, chuyện này không được để người khác biết, đặc biệt là không được để Khương Hùng Dũng biết. Ngoài ra, ông cũng đừng có tâm tư không chính đáng, nếu không, tính mạng của con trai ông không được bảo đảm đâu.”

Phía bên kia, tại nhà luật sư Hứa Chí Vân.

“Khốn nạn!”

Sau khi Hứa Chí Vân cúp điện thoại, tức giận hung dữ chửi mắng một câu. Ông ta không thể ngờ Lâm Vân vậy mà sẽ có tâm tư động đến con trai ông ta.

Lúc này, điện thoại của Hứa Chí Vân lại vang lên.

“Alô, luật sư Hứa, tôi là Ba, người trông coi quán bar Thiên Hoa. Lúc trước cậu Hứa uống rượu say ở quán bar, bị người đưa về nhà, tôi muốn xác nhận với ông một chút, cậu Hứa đã an toàn về đến nhà chưa?” Anh Ba nói trong điện thoại.

Anh Ba là người xử lý chuyện rối loạn lúc đấy, phát hiện hai người Lâm Vân đã không thấy nữa, anh ta nghĩ một chút, vẫn gọi điện cho luật sư để xác nhận một chút.

Luật sư Hứa nhất thời cảm thấy âm u, ông ta rất muốn mắng chửi đối phương, nhưng lại nghĩ đến lời uy h**p của Lâm Vân, ông ta chỉ có thể nói với điện thoại: “Con trai tôi đã về nhà an toàn rồi, cậu không cần phải lo lắng.”

Ba giờ chiều, trên một phòng bao ở tầng hai của quán trà Khang Thái.

Luật sư tự mình đẩy cửa bước vào.

Lâm Vân và Thạch Hàn đã đợi ở phòng bao.

“Hai giờ năm mươi chín phút, luật sư Hứa, ông đến đúng giờ thật, ông không dẫn theo người khác đấy chứ?” Lâm Vân khẽ cười nhìn ông ta.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 777


Chương 777

“Con trai tôi ở trong tay các cậu. Cậu nghĩ rằng tôi dám mang theo người khác sao?” Luật sư Hứa Chí Vân lạnh giọng nói.

Hứa Chí Vân vừa nói, vừa ngồi xuống đối diện Lâm Vân.

“Luật sư Hứa, trà ở chỗ này rất ngon, thử một chút đi.” Lâm Vân khẽ cười vẫy tay.

Hứa Chí Vân miễn cưỡng thử một ngụm, sau khi ông ta đặt chén trà xuống, liền vào thẳng vấn đề: “Lâm Vân, nói đi, phải làm sao thì cậu mới có thể thả con trai tôi ra?”

“Rất đơn gian, giúp tôi loại bỏ Khương Hùng Dũng, tôi sẽ trả lại con trai riêng toàn vẹn cho ông.” Lâm Vân nhàn nhạt nói.

Sau khi luật sư Hứa Chí Vân nghe thấy vậy, thì sắc mặt thay đổi.

“Không thể nào. Tuyệt đối không thể nào.” Sắc mặt luật sư tái mét hét lên.

“Vậy thì không còn chuyện gì để bàn bạc cả? Vậy được, ông đợi mà nhặt xác của con trai mình đi. Thạch Hàn, chúng ta đi.”

Lâm Vân trực tiếp đứng dậy, dẫn theo Thạch Hàn đi ra ngoài.

“Đợi một chút!”

Luật sư Hứa Chí Vân vội vàng gọi Lâm Vân lại.

“Ông còn có chuyện gì cần nói sao?” Lâm Vân quay đầu nhìn ông ta.

Chiêu mà Lâm Vân vừa dùng, gọi là lạt mềm buộc chặt.

Lâm Vân thật sự không cho rằng, Hứa Chí Vân sẽ thật sự để mình rời đi.

“Chúng ta… Chúng ta thương lượng thêm một chút được không?” Hứa Chí Vân cắn răng nói.

Đối với Hứa Chí Vân mà nói đứa con trai riêng kia là huyết mạch duy nhất của ông ta. Đương nhiên ông ta sẽ không muốn con trai mình bị Lâm Vân giết.

“Xin lỗi, không thể thương lượng, ông chỉ có một con đường, chính là làm nội ứng của tôi, giúp tôi loại bỏ Khương Hùng Dũng.” Lâm Vân nói.

Dừng lại một chút, Lâm Vân tiếp tục nói: “Chỉ cần ông đồng ý, tôi có thể đảm bảo hai chuyện này. Thứ nhất, bảo đảm an toàn của con trai ông, thứ hai, tôi bảo đảm sau khi hoàn thành sự việc, ông nhất định cũng sẽ an toàn.”

“Mà sau khi xong việc, tôi sẽ đưa thêm cho ông một trăm bảy năm tỷ, coi như là phần thưởng, ông cầm lấy tiền rồi cao chạy xa bay. Chỉ cần ông không tiêu xài phung phí, thì một trăm bảy năm tỷ này cộng thêm số tiền mà ông đã tiết kiệm những năm qua, đủ để ông an nhàn sống nửa đời còn lại.”

Luật sự Hứa Chí Vân trầm mặc vài giây, mới ngẩng đầu nói: “Cậu… Cậu thật sự có thể bảo đảm sự an toàn của tôi với con trai tôi chứ?”

Lâm Vân nghe thấy vậy thì trong lòng lập tức vui mừng, ông ta có thể nói như vậy, có nghĩa là trong lòng ông ta đã rung động rồi.

“Đương nhiên, lời Lâm Vân tôi đã nói, trước giờ luôn nói được làm được, tôi không phải người sẽ quay lưng lại như Khương Hùng Dũng. Điểm này những thuộc hạ của tôi đều biết, ông có thể đi nghe ngóng xem.” Lâm Vân nói.

“Được rồi, tôi… tôi giúp cậu.” Sau khi Hứa Chí Vân làm đấu tranh tư tưởng xong, cuối cùng cũng đồng ý.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 778


Chương 778

Hứa Chí Vân đi theo Khương Hùng Dũng hơn mười năm, mặc dù ông ta rất không muốn phản bội Khương Hùng Dũng.

Tuy nhiên nếu phải chọn lựa giữa con trai và Khương Hùng Dũng, ông ta sẽ chọn con trai mình.

Hơn nữa Khương Hùng Dũng luôn rất tàn bạo, lúc tức giận cũng hay thường chửi mắng ông ta, nếu như nói trong lòng ông ta không có chút oán trách nào vậy thì không thể nào rồi. Dù sao ông ta cũng là người, không phải một con chó.

Lâm Vân thấy Hứa Chí Vân đồng ý, trong lòng Lâm Vân lúc này rất vui mừng.

Bởi vì lôi kéo được Hứa Chí Vân, có tầm quan trọng vô cùng lớn.

“Vậy là đúng rồi. Hứa Chí Vân, tôi đảm bảo ông sẽ không hối hận với lựa chọn hôm nay ông đã chọn.” Lâm Vân cười nói.

Lâm Vân vừa nói vừa đi về chỗ ngồi.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Lâm Vân, cậu muốn tôi làm thế nào?” Hứa Chí Vân hỏi.

“Ông giúp tôi vẽ một bức cấu trúc đơn giản bên trong biệt thự của Khương Hùng Dũng, nói cho tôi biết Khương Hùng Dũng ngủ ở phòng nào. Còn nữa, bố trí phòng ngự của cả cái biệt thự đấy, toàn bộ đều nói với tôi.” Lâm Vân nói.

“Được.” Luật sự Hứa Chí Vân gật đầu.

Sau đó, ông ta cầm giấy và bút trên bàn, vẻ một bức bản đồ theo yêu cầu của Lâm Vân.

“Đây là bản đồ cấu trúc bên trong biệt thự, ngoài ra, trong biệt thự tổng cộng bố trí hai trăm người, một trăm năm mười người trong đó được phân bố ở trong sân, còn có năm mười người nữa bố trí trong biệt thự. Những người này đều là những thuộc hạ tinh nhuệ nhất trong tay ông Dũng, biệt thự cũng đã được gia cố, một khi biệt thự đóng cửa, thì không có cách nào có thể vào trong được.” Hứa Chí Vân nói.

Hứa Chí Vân tiếp tục nói: “Tuy nhiên uy h**p lớn nhất không phải là hai trăm người này, Khương Hùng Dũng đã lắp đặt một lưới điện cao áp trên tường vây, một khi ai đó cố gắng vượt tường đi vào sẽ bị điện cao áp trực tiếp giật chết. Đây mới là uy h**p lớn nhất.”

“Lưới điện?” Lâm Vân ngạc nhiên.

“Khương Hùng Dũng này thật là độc ác, cách ác độc như vậy mà cũng có thể nghĩ ra.” Lâm Vân híp mắt lẩm bẩm.

Trong lòng Lâm Vân mừng thầm, khi cha của thằng béo đâm lúc trước, may mà mình đã không trực tiếp tập kết thuộc hạ xông vào biệt thự của Khương Hùng Dũng.

Nếu không, một khi bắt đầu công kích, những thuộc của anh nhất định phải dùng phương thức vượt tường mới có thể xông vào biệt thự.

Mà trên tường có lưới điện cao áp, một khi vượt tường, người của mình sẽ bị điện giật chết, vậy thì hành động công kích, cũng nhất định sẽ thất bại.

Bây giờ Lâm Vân nghĩ đến cũng cảm thấy sợ hãi, may mà lúc đó mình không kích động.

“Nếu nói như vậy, sau khi chúng ta tiến vào biệt thự, lưới điện cao áp này vẫn sẽ gây trở ngại lớn nhất cho chúng ta.” Lâm Vân lẩm bẩm.

“Cậu Vân, nếu như đã có tôi giúp cậu, chuyện này đương nhiên sẽ không thành vấn đề. Yên tâm, dựa vào tư cách của tôi, đến lúc đó tôi sẽ giúp cậu đóng lưới điện cao áp.” Luật sư Hứa Chí Vân nói.

“Rất tốt.” Lâm Vân hài lòng gật đầu.

Tác dụng lôi kéo luật sư Hứa Chí Vân không phải là như thế sao?

“Hứa Chí Vân, tiếp theo chúng ta nên lập một kế hoạch thôi.” Lâm Vân nói.

Bởi vì đây là cổng trường cho nên đã tập trung rất nhiều người xung quanh đến xem.

“Kia không phải là cậu Cố và bạn gái cậu ta sao?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 779


Chương 779

“Bạn học kia vậy mà dám đắc tội với bạn gái cậu Cố, e rằng chỉ có bị ăn đòn mà thôi.”

Mọi người đều chỉ trỏ, nhỏ tiếng nghị luận.

Không có bất kỳ bạn học nào dám đứng ra lo chuyện bao đồng, bởi vì danh tiếng của cậu Cố rất nổi tiếng trong trường.

“Cậu Vân, sao anh còn chưa đến chứ?”

An Tiểu Mai bị đá ngã xuống đất, đáng thương khóc lóc.

“Brừm.”

Chính vào lúc này, mọi người mơ hồ nghe thấy tiếng gầm rú của động cơ xe thể thao. Âm thanh từ từ đến gần, càng lúc càng lớn.

“Xe của ai mà có động tĩnh lớn như vậy?”

Em gái, cậu Cố và những người có mặt khác đều quay đầu lại nhìn.

Đập vào mắt mọi người là một con xe Lamborghini Daniel cực ngầu, hơn nữa còn trực tiếp phóng thẳng đến cổng trường.

Biển số xe của Lamborghini là một con số bá đạo 9999.

“Oa, đây là chiếc Lamborghini Daniel của cậu chủ lớn nào vậy?”

“Lamborghini thật tuyệt, thật trâu bò.”

Em gái và những người thanh niên nam nữ, cả những bạn học đứng xung quanh, tất cả đều ngưỡng mộ hét lên.

Loại xe Lamborghini Daniel này là siêu xe thể thao hàng chục tỷ, ở thành phố Bảo Châu này, tuyệt đối được coi là siêu phẩm và hiếm thấy.

Kết hợp cùng với biển số bá đạo 9999 kia, có bao nhiêu phong cách cũng không cần nói nữa.

Chỉ có cậu Cố, sắc mặt lộ ra vẻ suy tư.

“Lamborghini Daniel. Biển số xe 9999. Đây… đây…”

Sắc mặt cậu Cố đột nhiên thay đổi, bởi vì cậu ta đột nhiên nhớ đến, lúc trước cha cậu đã nói với cậu, xe của Cậu Vân là Lamborghini Daniel, biển số xe là 9999.

Cha cậu ta còn đặc biệt nói với cậu ta rằng một khi nhìn thấy chiếc xe này, vậy thì đó chính là cháu ngoại Liễu Chí Trung, Cậu Vân. Không được khiêu khích cậu ta, nếu không ngay cả cha cậu ta cũng không thể cứu nổi cậu ta.

“Anh yêu, anh sao vậy? Sao sắc mặt lại trở lên khó coi như vậy?”

Em gái hoài nghi nhìn cậu Cố.

“Đây… đây là xe của Cậu Vân.” Cậu Cố trợn mắt nói.

“Không phải chứ? Cậu Vân thật sự đến sao?” Em gái kinh ngạc không thôi.

Lúc trước cô ta đã nghe cậu Cố nói về thân phận của Cậu Vân, cho nên cô ta biết Cậu Vân kinh khủng như thế nào.

“Tuyệt đối không sai. Lẽ nào… lẽ nào Cậu Vân thật sự là do An Tiểu Mai gọi đến?” Sau khi cậu Cố nói xong những lời này, trên mặt lộ ra kinh ngạc.

“Sao có thể được? Cho dù Cậu Vân có thật sự đến cũng tuyệt đối không phải bởi vì An Tiểu Mai. An Tiểu Mai cô ta là loại người gì chứ? Cô ta có tư cách gì mà gọi một cuộc điện thoại có thể gọi Cậu Vân đến đây chứ.” Em gái kiên định nói.
 
Back
Top Dưới