Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 640


Chương 640

“Sao vậy anh yêu? Chẳng lẽ là cô bạn gái nhỏ của anh gọi điện đến cho anh hả?” Phạm Minh Tú nhìn Lâm Vân, Lâm Vân nghe vậy, trong lòng không khỏi thầm nói, giác quan thứ sáu của phụ nữ đúng là chính xác.

“A lỗ, Như Tuyết”

Lâm Vân trả lời điện thoại.

Bất luận thế nào, Lâm Vân tuyệt đối sẽ không vì Phạm Minh Tú mà đi phụ lòng Như Tuyết được.

“Lâm Vân, khi nào anh trở về thành phố Bảo Thạnh đây? Em…em có chút nhớ anh rồi.” Trong điện thoại vang lên tiếng nói của Như Tuyết.

Nghe được lời nói này của Như Tuyết, trong lòng Lâm

Vân càng băn khoăn hơn.

“Anh còn có một nhiệm vụ phải làm, được khi nhiệm vụ hoàn thành anh sẽ trở về” Lâm Vân gượng cười nói.

“Vậy thì anh có nhớ em không?” Như Tuyết hỏi.

“Đương nhiên.” Lâm Vân gật đầu, đồng thời liếc mắt nhìn qua Phạm Minh Tú, trong lòng Lâm Vân cảm thấy có chút ngượng ngùng với bất lực.

Lâm Vân đúng là có chút nhớ Như Tuyết, nếu không tối hôm qua Lâm Vân cũng sẽ không kiềm chế đến như vậy.

“Vậy thì em sẽ đợi anh trở về.” Giọng nói ngọt ngào của Như Tuyết từ trong điện thoại truyền đến.

Sau khi cúp điện thoại.

“Minh Tú, lời em nói không sai, người lúc nãy gọi điện đến cho anh, chính là bạn gái của anh.

Lâm Vân nghiêm túc nói.

Lâm Vân vốn muốn thành thật nói cho Phạm Minh Tú biết, Lâm Vân không muốn lừa dối cô ấy.

“Tối hôm qua anh ở quán bar, với lại khi ở khách sạn vẫn luôn rất kiềm chế, đều là vì cô ấy sao?” Phạm Minh Tú nói.

“Ừ” Lâm Vân gật đầu.

“Anh có thể thành thật thừa nhận như vậy, đã tốt hơn nhiều so với tên khốn đó rồi” Phạm Minh Tú nói.

Nếu như Lâm Vân không thừa nhận hoặc là lừa dối cô ấy, thì Phạm Minh Tú nhất định sẽ vô cùng thất vọng.

“Nhưng còn em phải làm sao đây? Em biết là đêm qua cả hai chúng ta đều uống say, em biết là anh không phải là cố ý.” Phạm Minh Tú nhìn Lâm Vân.

Tiếp theo đó, Phạm Minh Tú liền đổi cách nói.

“Nhưng mà lần đầu tiên của em đã trao cho anh, đây đã là một sự thật không thể thay đổi được nữa, lỡ như em mang thai thì sao?” “Hơn nữa em đã nói với anh là em có tâm lý về lần đầu tiên, nếu em đã trao cho ai đó lần đầu tiên của mình, thì em suốt đời sẽ chỉ nhận định một người đó.

Em không quan tâm, anh nhất định phải chịu trách nhiệm với em”.

“Anh không thể phụ lòng em, nhưng anh cũng không thể phụ lòng cô ấy” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Sau khi Phạm Minh Tú trầm mặc lại vài giây, cô ấy ngẩng đầu nhìn Lâm Vân nói: “Nếu như em là người thứ ba xen giữa hai người, thì em có thể nhượng bộ, nhưng em muốn có danh phận” Lâm Vân kinh ngạc: “Ý của em là…!“Ý của em là chỉ cần cô ấy có thể chấp nhận em, thì em cũng có thể sẽ chấp nhận cô ấy.” Phạm Minh Tú nói.

“Chuyện này.”

Lâm Vân nuốt nước bọt.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 641


Chương 641

Anh không ngờ rằng Phạm Minh Tú sẽ nói ra những lời như vậy.

Đây là muốn mình cùng lúc chấp nhận cả hai người sao.

Thành thật mà nói có rất nhiều người đàn ông mơ ước sẽ có thể có tam thê tử thiếp.

Nhưng mà Lâm Vân chưa bao giờ nghĩ rằng điều đó sẽ xảy ra với mình.

“Sao nào, ngay cả yêu cầu này anh cũng không làm được sao? Lẽ nào ngay cả một cái danh phận anh cũng không chịu cho em sao?” Phạm Minh Tú cau mày bĩu môi.

“Anh không có ý đó, anh đã từng nói là anh sẽ chịu trách nhiệm với em.” Lâm Vân gật đầu.

Tuy rằng sự việc này khiến cho Lâm Vân cảm thấy hết sức đau đầu, nhưng mà chuyện đã xảy ra rồi.

Phương pháp mà Phạm Minh Tú nói có lẽ là phương pháp tốt nhất, như vậy thì anh cũng sẽ không phụ lòng với cả hai người nữa.

“Được, vậy thì em sẽ coi như là anh đã đồng ý với em rồi đấy.

Em không yêu cầu anh lập tức làm như vậy, nhưng trong vòng một năm, anh nhất định phải cho em một danh phận.

Phạm Minh Tú nói.

Sau khi xe taxi đến công ty, vì để tránh bị nghi ngờ, cả hai người một trước một sau đi vào công ty.

Ở cửa công ty.

Lâm Vân tình cờ gặp được anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn, anh ta là nhân viên bảo vệ, lúc này đang túc trực ở bên cửa.

Sau khi anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn nhìn thấy Lâm Vân, anh ta bước tới phía trước chặn Lâm Vân lại.

“Cậu nhóc, nhớ những gì tối hôm qua tôi đã nói, đừng giở trò với em gái của tôi.” Anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn nghiêm túc nói với Lâm Vân.

“Hãy yên tâm, tôi sẽ không làm như vậy” Lâm Vân mỉm cười đáp lời.

Sau khi nói xong, Lâm Vân trực tiếp đi vào công ty.

Theo kế hoạch của Lâm Vân và Phạm Minh Tú, buổi trưa Phạm Minh Tú sẽ hẹn giám đốc tài chính ra ngoài, Lâm Vân nhân cơ hội vào văn phòng của giám đốc tài chính thu thập chứng cứ.

Tầng bốn của công ty. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Vân và Huỳnh Tuệ Mẫn đang cùng nhau lau sản.

“Huỳnh Tuệ Mẫn, cô đã trả tiền viện phí cho ba cô chưa?” Lâm Vân vừa làm việc vừa hỏi han Huỳnh Tuệ Mẫn.

“Ừ, tối hôm qua tôi đã đến bệnh viện đóng tiền viện phí rồi, cảm ơn anh Lâm Vân, tôi sẽ trả lại tiền cho anh sớm nhất có thể.” Huỳnh Tuệ Mẫn mỉm cười nói.

Lâm Vân giúp đỡ Huỳnh Tuệ Mẫn, thật sự không phải là Lâm Vân có suy nghĩ không đúng đắn với cô ấy, đơn thuần chỉ là Lâm Vân cảm thấy cô ấy là một đứa trẻ nghèo khổ, nên anh muốn giúp đỡ cô ấy.

Đúng vào lúc này, giám đốc tài chính đột nhiên xuất hiện trước mặt Lâm Vân và Huỳnh Tuệ Mẫn.

Đương nhiên, ông ta còn có một thân phận khác nữa, đó chính là con trai của tổng giám đốc.

“Giám đốc Huỳnh.

Lâm Vân và Huỳnh Tuệ Mẫn cùng nhau chào ông ta.

Mặc dù trong lòng Lâm Vân rất không thích ông ta, nhưng vì để thành công hoàn thành nhiệm vụ, Lâm Vân vẫn phải nhẫn nhịn, vẫn phải đóng vở kịch với thân phận là nhân viên vệ sinh.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 642


Chương 642

Huỳnh Thiếu (giám đốc tài chính) không hề quan tâm đến Lâm Vân mà trực tiếp nhìn sang Huỳnh Tuệ Mẫn.

“Về chuyện tôi đề nghị cô làm thư ký cho tôi, giờ cô đã suy nghĩ như thế nào rồi?” Huỳnh Thiếu háo sắc mà nhìn chằm chằm vào Huỳnh Tuệ Mẫn.

“Xin lỗi, giám đốc Huỳnh, tôi cảm thấy tôi vẫn là làm nhân viên vệ sinh thích hợp hơn.” Huỳnh Tuệ Mẫn nói.

Sắc mặt Huỳnh Thiếu trầm xuống: “Hừ, đúng là người không biết điều, cô có biết là trong công ty có bao nhiều cô gái muốn trèo cao, tôi còn không cho cơ hội không? Cái thứ nể mặt mà không biết hưởng, cả đời này cũng chỉ làm nhân viên vệ sinh mà thôi.

Lâm Vân nhìn thấy bộ dạng bị từ chối mà tức giận của Huỳnh Thiếu, liền không khỏi bật cười.

“Mẹ mày cười cái gì mà cười? Không muốn làm nữa phải không?” Huỳnh Thiếu dùng sức đẩy mạnh Lâm Vân ra.

Lâm Vân bị đẩy đến lùi về sau hai bước.

“Giám đốc Huỳnh, nhân viên là cấp dưới, nhưng không phải là chó.

Phiền ông hãy tôn trọng con người một chút.

Vẻ mặt Lâm Vân u ám.

“Đúng thực xin lỗi, tao đây chính là coi mày như một con chó.

Không đúng, mẹ mày chỉ là một nhân viên vệ sinh, còn không bằng một con chó nữa.

Sao nào? Không phục à, nếu không phục mày cắn tạo đi” Huỳnh Thiếu ngông cuồng nói.

“Lâm Vân, đừng thế.” Huỳnh Tuệ Mẫn kéo lấy Lâm Vân lại, ngầm ra hiệu cho anh đừng tranh luận với Huỳnh Thiếu.

Lâm Vân vốn cũng không định tranh luận với con chó này nữa.

Đợi đến khi Lâm Vân điều tra và lấy được bằng chứng xong, anh mới đi tìm ông ta tỉnh sổ sau.

Huỳnh Thiếu thấy Lâm Vân không nói chuyện, liền cười lạnh nói: “Hừ, rác rưởi chính là rác rưởi, còn không phải một lời cũng không dám nói sao”

Sau khi nói xong, Huỳnh Thiếu mới nghênh ngang bỏ đi.

Lâm Vân nhìn chằm chằm vào bóng lưng của ông ta, cười lạnh nói: “Bây giờ ông cứ đắc ý đi, ông cũng không còn thong dong được bao nhiêu ngày nữa đâu.

“Lâm Vân, bọn họ là người lãnh đạo, chúng ta không đụng vào được đâu, anh hãy nhẫn nhịn chút đi, đừng xảy ra xung đột với bọn họ.

Huỳnh Tuệ Mẫn quan tâm nói.

“Yên tâm đi, trong lòng tôi biết phải làm thế nào.” Lâm

Vân mỉm cười nói.

“Còn ở đây tán gẫu sao.

Một tiếng quát mắng truyền đến.

Lâm Vân đối với giọng nói này đã quá quen thuộc rồi, đó là giọng của chủ quản vệ sinh.

Lâm Vân quay đầu lại nhìn.

Chủ quản vệ sinh đang đứng sau Lâm Vân và Huỳnh Tuệ Mẫn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 643


Chương 643

“Lâm Vân, tôi thấy tên nhóc ranh cậu là thật sự không muốn làm nữa rồi, cậu nhìn cái sàn này đi, là lau kiểu gì thế, nhìn chả bóng chút nào.” Chủ quản vệ sinh lớn tiếng quát mắng.

Trong lòng Lâm Vân không khỏi thầm nói, vừa mới đuổi đi một ôn thần, giờ lại tới một người nữa.

Lâm Vân biết rằng chẳng qua là vì mình không tặng quà cho chủ quản vệ sinh, cho nên ông ta mới làm khó Lâm Vân hết lần này đến lần khác.

“Chủ quản Trung, mới sáng sớm sao mà nóng tính như vậy?” Một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến,

Tiếp theo đó, Phạm Minh Tú đi giày cao gót bước tới.

“Ồ, thì ra là giám đốc Tú à.

Chủ quản Trung nhanh chóng nở một nụ cười.

“Phòng làm việc của tôi hơi bẩn, để cậu nhóc này vào phòng làm việc giúp tôi dọn dẹp một chút, không có vấn đề gì chứ?”

Phạm Minh Tú chỉ vào Lâm Vân.

“Đương nhiên! Đương nhiên là không có vấn đề! Chủ quản Trung mỉm cười liên tục gật đầu.

“Cậu nhóc, còn đơ ra đó làm gì? Đi theo tôi mau.

Phạm Minh Tú trừng mắt nhìn Lâm Vân.

“Ơ, vâng thưa giám đốc Tú.

Lâm Vân vội vàng gật đâu.

Ở trước mặt người ngoài, Lâm Vân tất nhiên phải giả bộ là không có quan hệ gì với Phạm Minh Tú.

“Cậu nhóc, hãy dọn dẹp cho giám đốc Tủ tốt vào, nếu như giám đốc Tú không hài lòng, tôi sẽ xử cậu đấy.” Chủ quản vệ sinh nói với Lâm Vân với giọng điệu ra lệnh.

Thành thật mà nói trong lòng chủ quản vệ sinh rất ghen tị và đố kỵ với Lâm Vân, thế mà anh lại có thể vào văn phòng ở một mình với người đẹp Phạm Minh Tú như vậy.

Lâm Vân đi theo sau Phạm Minh Tú, đi thẳng vào văn phòng của cô ấy.

“Bùng”

Sau khi vào văn phòng, Phạm Minh Tú đóng cửa phòng làm việc lại, sau đó trực tiếp đẩy Lâm Vân vào cửa, vòng tay qua ôm lấy cổ Lâm Vân, quyền rũ nhìn Lâm Vân.

“Lâm Vân, anh lúc nãy nói chuyện với đồng nghiệp Huỳnh Tuệ Mẫn vui vẻ như vậy, có phải là anh cũng thích cô ấy không?” Phạm Minh Tú nói với giọng mềm ngọt.

“Làm sao có thể được, anh thề, anh tuyệt đối không có suy nghĩ không đúng đắn gì với cô ấy, chỉ là có chút đồng tình với hoàn cảnh của cô ấy, chỉ vậy mà thôi” Lâm Vân nói với giọng kiên định.

Lâm Vân khựng lại một chút lại nhếch miệng cười: “Hơn nữa, Lâm Vân anh cũng không phải là người gặp một người sẽ thích một người, nếu không anh sớm đã có vợ con đầy đàn rồi” “Vậy không chắc được nhé, đàn ông các anh đều không phải như vậy sao?” Phạm Minh Tú bĩu môi.

“Đúng rồi anh yêu, anh có nhớ em không?”

Phạm Minh Tú một tay ôm cổ Lâm Vân, một tay vẽ vòng ở ngực Lâm Vân.

“Cuốc luốc”

Lâm Vân không nhịn được nuốt nước miếng, nhịp tim tăng cao.

Mẹ nó, đây đúng là đang quyến rũ bản thân mình a.

Phạm Minh Tú sáp lại gần hơn, giọng nói mềm ngọt tiếp tục hỏi: “Em đang hỏi anh đấy, có nhớ em không?” Đầu mũi hai người gần đến chạm vào nhau rồi.

Mùi nước hoa thoang thoảng trên người Phạm Minh Tú càng làm cho máu nóng của Lâm Vân dâng trào.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 644


Chương 644

Mẹ nó, cứ bị người phụ nữ xinh đẹp như vậy quyến rũ, ai có thể chịu đựng được chứ.

“Đương nhiên nhớ rồi, đồ đàn bà lẳng lơ quá đáng này”

Sau khi Lâm Vân nói xong, anh trực tiếp hôn lấy

Phạm Minh Tú.

Phạm Minh Tủ lại lùi lại về phía sau, tránh đi Lâm Vân.

“Hì hì hì, em cố ý chọc ghẹo anh đó, không ngờ là anh lại không chịu đựng được như thế này” Phạm Minh Tú che miệng cười thầm, cười đến xinh đẹp lộng lẫy.

“Chọc ghẹo anh sao? Chọc ghẹo anh là phải trả giá đó.”

Lâm Vân nhoẻn miệng cười, bước tới trước mặt Phạm Minh Tú.

“Anh muốn làm gì?” Phạm Minh Tú nhìn Lâm Vân.

“Em nói xem?” Lâm Vân nhoẻn miệng cười xấu xa.

Phạm Minh Tú lùi về sau mấy bước, lùi đến trước bàn làm việc, Lâm Vân tự nhiên mà từng bước tiến tới.

“Em không thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh đâu.

Sau khi Lâm Vân nói xong, liền trực tiếp đẩy Phạm Minh Tú xuống trên bàn, đè lên người cô.

“Lâm Vân, đây là phòng làm việc đấy, đợi đến buổi tối đi khách sạn được không” Phạm Minh Tú hai mả hơi đỏ lên.

Nhìn người phụ nữ xinh đẹp Phạm Minh Tú đang bị mình đè xuống, thêm với việc ngửi được mùi thơm trên cơ thể cô, Lâm Vân nào có thể kiểm soát được nữa? “Cửa cũng bị em khóa rồi, rèm cũng đóng lại rồi, em sợ gì hả?” Lâm Vân nhoẻn miệng cười.

Tiếp theo đó, Lâm Vân trực tiếp hỗn lấy Phạm Minh

Tú.

Phạm Minh Tú cũng không từ chối nữa, mà thay vào đó phối hợp theo Lâm Vân,

Ba phút sau.

Cộc cộc cộc.

Có tiếng gõ cửa vọng đến. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Vân và Phạm Minh Tú đồng thời đều dừng lại.

“Mẹ nó, làm sao lại cứ bị quấy rầy thế này.

Trong lòng Lâm Vân thầm than khổ..

“Ai đó.” Phạm Minh Tú hướng về phía cửa hỏi.

“Giám đốc Tú, là tôi, tôi đến đây để đưa báo cáo” Ngoài cửa vang lên giọng nói của một người phụ nữ.

“Được.

Phạm Minh Tú đáp lại một tiếng, sau đó quay đầu lại nháy mắt với Lâm Vân.

Lâm Vân hiểu ý, chạy đến cầm lấy cây chổi giả bộ quét sàn nhà, Phạm Minh Tú chỉnh lý lại chút quần áo, sau đó bước ra cửa.

“Két.”

Cửa văn phòng được mở ra, thư ký của tổng giám đốc cầm một xấp tài liệu bước vào văn phòng, sau đó đặt tài liệu lên bàn làm việc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 645


Chương 645

“Giám đốc Tú, đây là biểu bảng báo cáo dự án mà tổng giám đốc nhờ tôi đưa đến cho cô, tổng giám đốc bảo cô hãy nhanh chóng phê duyệt.” Thư ký tổng giám đốc nói.

“Được, tôi biết rồi” Phạm Minh Tủ gật đầu.

Thư ký tổng giám đốc liếc mắt nhìn Lâm Vân đang quét dọn bên cạnh, sau đó xoay người rời đi.

Sau khi nhìn thấy thư ký tổng giám đốc đi ra ngoài, Lâm Vân liền bỏ cây chổi xuống, đi đến trước mặt Phạm Minh Tú.

“Lâm Vân, đợi đến buổi tối trở về khách sạn mới nói được không, nếu không lát nữa lại có người đến” Phạm Minh Tú nói.

“Được thôi.” Lâm Vân chỉ có thể gật đầu.

Vào lúc sáng nay đang tiến hành thì bị bạn trai cũ của

Phạm Minh Tú xông vào phá hỏng, bây giờ lại bị quấy rầy.

Ngọn lửa đã bị Phạm Minh Tú khơi dậy, nay vẫn cứ luôn ở trong cơ thể của Lâm Vân mãi không được phát tiết, Lâm Vân cảm thấy rất bất lực.

Phạm Minh Tú nhìn đồng hồ, sau đó nói: “Hiện tại đã hơn mười giờ, em đi tìm Huỳnh Thiếu hẹn ông ta đi ăn trưa, vào buổi trưa em sẽ cố gắng kéo dài thêm thời gian, nhiệm vụ tìm chứng cứ giao lại cho anh đấy.

“Tên khốn Huỳnh Thiếu đó vô cùng háo sắc, Minh Tú em tuyệt đối đừng cho ông ta lợi dụng đấy.” Lâm Vân nghiêm túc nói.

“Hi hi hi, xem ra anh còn có lương tâm, còn biết quan tâm đến em, yên tâm đi, em tuyệt đối sẽ không để cho ông ta lợi dụng đâu.

Phạm Minh Tủ che miệng cười nói.

Văn phòng của Huỳnh Thiếu.

“Cộc cộc cộc”

Trong phòng làm việc, Huỳnh Thiếu đang cùng thư ký của mình ôm ấp thân mật, thì văn phòng lại truyền đến tiếng gõ cửa.

“Ai đó, không biết là không có chuyện gì thì đừng gõ cửa phòng làm việc của tôi hay sao?” Huỳnh Thiếu không kiên nhẫn nói.

“Giám đốc Huỳnh, là tôi Phạm Minh Tú đây.” Ngoài cửa vang lên giọng nói của Phạm Minh Tú.

“Minh Tú là cô à, vào đây đi!”

Huỳnh Thiếu vừa nói vừa đẩy thư ký ra.

Cửa phòng cũng được đẩy mở ra, Phạm Minh Tú bước vào.

“Cô Minh Tú, cô tìm tôi có chuyện gì sao?” Huỳnh

Thiếu tươi cười nhìn Phạm Minh Tú.

“Giám đốc Huỳnh, buổi trưa tôi muốn mời ông đi ra ngoài ăn cơm, không biết là ông có tiện không?” Phạm Minh Tú nói.

“Cô mời tôi đi ăn cơm sao? Tiện, đương nhiên là tiện rồi.” Huỳnh Thiếu kích động đến liên tục gật đầu.

Phạm Minh Tú gợi cảm và xinh đẹp đến như vậy, đối với người đẹp như thế, Huỳnh Thiếu làm sao có thể không thèm muốn qua Phạm Minh Tú được?

Đương nhiên là trước đây Huỳnh Thiếu cũng từng theo đuổi qua Phạm Minh Tú, chỉ là Phạm Minh Tú vẫn luôn từ chối ông ta, sau đó quan hệ tình nhân của Phạm Minh Tú và cậu chủ của nhà họ Đỗ được xác định, Huỳnh Thiếu mới đành từ bỏ.

Bây giờ Phạm Minh Tú chủ động mời Huỳnh Thiếu đi ăn cơm, ông ta đương nhiên sẽ không từ chối.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 646


Chương 646

Bỗng chốc đã đến trưa.

Sau khi Huỳnh Thiếu rời khỏi văn phòng, Lâm Vân cầm theo cây lau nhà giả vờ lau phòng, lẻn vào phòng làm việc của Huỳnh Thiếu, rồi sau đó đóng cửa lại.

“Bắt đầu thôi Lâm Vân đi tới trước bàn làm việc, bắt đầu lục tìm chứng cứ.

Vì để không bỏ sót bất kỳ chứng cứ nào, Lâm Vân không thể không lục hết toàn bộ tài liệu trên bàn làm việc lên kiểm tra một cách kỹ càng, thế nên phải mất không ít thời gian.

“Cục cục cục.

Mỗi khi có tiếng bước chân ngoài cửa, Lâm Vân đều vô cùng lo sợ, nhanh chóng cầm lấy cây lau nhà giả vờ lau sàn, đợi đến khi tiếng bước chân đi xa, anh lại tiếp tục tìm kiếm.

Sau khoảng hai mươi phút tìm kiếm, những tài liệu được đặt trên bàn Lâm Vân cơ bản đều đã xem qua, nhưng lại không thu hoạch được điều gì.

Những tài liệu trên bàn này không hề có bất kỳ bằng chứng nào có thể chứng minh được tội trạng của hai cha con Huỳnh Thiếu.

“Đúng rồi, máy tính.

Lâm Vân nhanh chóng mở máy tính lên, muốn tìm thử trong máy tính.

“Mẹ nó, tên Huỳnh Thiếu này, không ngờ lại còn có sở thích này”

Lâm Vân tìm thấy một thư mục trong máy tính, bên trong đều là các đoạn video Huỳnh Thiếu lên giường với một số phụ nữ, không ngờ lại bị ông ta quay lại lưu vào máy tính.

Lâm Vân tiếp tục tìm kiếm trong máy tính, nhưng tìm khoảng mười phút, anh cũng không thu hoạch được gì nhiều.

“Đúng rồi, ngăn kéo”

Lâm Vân cúi đầu nhìn xuống ngăn bàn làm việc.

Các ngăn kéo là loại có khóa, hơn nữa cũng bị khóa lại.

Nhưng cái tên ngốc Huỳnh Thiếu này, thế mà lại ngốc đến đút chìa khóa vào trong ổ khóa.

Có lẽ Huỳnh Thiếu căn bản không ngờ được, sẽ có người lẻn vào phòng làm việc của ông ta để tìm đồ.

Ngay sau đó Lâm Vân nhanh chóng mở ngăn kéo ra lục tìm chứng cứ trong đó.

“Hu?”

Ở dưới cùng của ngăn kéo, Lâm Vân tìm được một cuốn sổ sách.

Khi anh mở sổ sách ra xem, thì thấy trong đó có các bản ghi chép đều là về tài khoản bí mật.

Lâm Vân lật ra xem sơ qua, bên trong được ghi lại rõ ràng các khoản tiền tham ô của hai cha con Huỳnh Thiếu trong nhiều dự án khác nhau, và cả số tiền biểu tặng của một số đối tác hợp tác.

Lâm Vân lật ra xem thì thấy chỉ với một năm số tiền được tham ô từ các dự án hợp tác khác nhau của công ty, ít nhất là có hơn mấy trăm tỷ đồng.

Phải biết rằng lợi nhuận ròng của chi nhánh Việt Hoàng trong một năm cũng chỉ được mấy chục tỷ đồng, hai cha con bọn họ còn từ các dự án hợp tác khác nhau, tham ô đến tận mấy trăm tỷ đồng.

“Thật là khốn nạn.

Tiền lương và hoa hồng mà công ty trả cho hai cha con bọn họ còn cao hơn so với những công ty cùng quy mô khác, bọn họ lại dám làm ra chuyện này.” Lâm Vân hung dữ nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 647


Chương 647

Chỉ dựa vào cuốn sổ sách này thôi, cũng đã đủ để kết tội hai cha con bọn họ rồi.

Tiếp theo đó, Lâm Vân trực tiếp đem sổ sách này nhét vào trong quần áo của mình, sau đó xếp gọn lại ngăn kéo, rồi khóa tủ lại.

“Huỳnh Thiếu, ông đúng là một con lợn ngu ngốc, lại dám để chìa khóa vào trong ổ khóa.” Lâm Vân cười lạnh nói.

Nếu như Huỳnh Thiếu không để lại chìa khóa vào trong ổ khóa, thì Lâm Vân sẽ không thể mở ngăn kéo ra được.

Lâm Vân không thể mở ngăn kéo, tất nhiên cũng sẽ không thể lấy được sổ sách này, vì vậy chỉ trách Huỳnh Thiếu quá bất cẩn mà thôi.

“Cục cục cục.

Đúng lúc này, có tiếng bước chân của giày da truyền đến.

Lâm Vân vội vàng chạy đến cầm cây lau nhà lên giả bộ lau sàn.

“Két.”

Ngay sau đó, cửa văn phòng được đẩy ra.

Người hiện vào trong mắt của Lâm Vân là ba của Huỳnh Thiếu, cũng chính là tổng giám đốc của chi nhánh Việt Hoàng.

Ông ta là người đứng đầu của chi nhánh Việt Hoàng.

“Cậu ở đây làm gì?” Sau khi tổng giám đốc Huỳnh nhìn thấy Lâm Vân, tức thì lên tiếng quát mắng.

“Tổng giám đốc Huỳnh, tôi…tôi là người của bộ phận vệ sinh, người chịu trách nhiệm vệ sinh của tòa lầu này.

Tôi nhìn thấy phòng làm việc bẩn, cho nên mới vào đây lau chùi.

Lâm Vân nói.

Nói thật là lúc này nhịp tim của Lâm Vân đang dập dồn đập lên, trong lòng có chút hồi hộp, nếu như bị ông tổng giám đốc Huỳnh này phát hiện ra thì thảm rồi.

“Đây là văn phòng của giám đốc tài chính, nếu không có mệnh lệnh, thì không được phép vào đây, hiểu không? Cút ra ngoài ngay.

Tổng giám đốc Huỳnh nghiêm mặt quát mång.

“Vâng vâng vâng” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Vân giả vờ rất sợ hãi gật đầu, sau đó nhanh chóng chuồn ra khỏi văn phòng.

Sau khi rời khỏi văn phòng, trên trán Lâm Vân đã toát ra mồ hôi lạnh, trong lòng cũng có chút lo lắng, tổng giám đốc Huỳnh này có vẻ như đã là cáo già rồi, không hề ngốc như con trai ông ta.

Tuy rằng lúc lật đồ Lâm Vân đã rất cẩn thận, cố gắng xếp lại tất cả những chỗ đã lật, nhưng Lâm Vân vẫn có chút lo lắng, tổng giám đốc Huỳnh sẽ phát hiện ra là phòng làm việc đã bị lục qua.

Sau khi Lâm Vân ra khỏi văn phòng, anh không dám có chút chậm trễ, liền đi thẳng đến tầng một, rồi đến tầng một tìm Thạch Hàn nay đang giả dạng thành bảo vệ.

“Thạch Hàn, anh hãy giữ cái này cho kỹ vào.

Lâm Vân kéo Thạch Hàn đến một góc bên ngoài công ty, sau đó đưa sổ sách cho Thạch Hàn bảo quản.

Lâm Vân tự mình bảo quản vẫn luôn cảm thấy không yên tâm, chỉ cần để ở chỗ Thạch Hàn, thì Lâm Vân mới có thể hoàn toàn yên tâm được.

“Anh Vân hãy yên tâm, trừ khi mạng sống của tôi không còn, nếu không thì cuốn sổ này tuyệt đối sẽ không mất được” Thạch Hàn đảm bảo nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 648


Chương 648

“Ngốc hả, mạng sống của anh là vô giá, quý giá hơn vô số những thứ này nhiều” Lâm Vân liếc nhìn Thạch Hàn một cái.

Tiếp theo đó, anh gọi điện thoại cho ông ngoại.

Sau khi cuộc gọi được kết nối.

“Ông ơi, chứng cứ đã thu được, đó là số tài khoản bí mật tham ô tiền bạc của hai cha con bọn họ.

Bây giờ đã nằm trong tay cháu” Lâm Vân nói.

“A Vân, chỉ mới hai ngày thôi, cháu đã lấy được số tài khoản bí mật rồi sao? Cháu…cháu không nói đùa với ông ngoại chứ.

Ông ngoại Liễu Chí Trung ở đầu dây điện thoại bên kia tỏ ra rất kinh ngạc.

“Ông ngoại, loại chuyện này cháu làm sao dám đùa giỡn với ông được.

Lâm Vân nhoẻn miệng cười.

“Được.

Ha ha, cháu làm rất tốt” Liễu Chí Trung ở đầu dây điện thoại bên kia ha hả cười lớn.

“Ông ngoại, tiếp theo cháu phải làm gì?” Lâm Vân hỏi.

“Nhiệm vụ của cháu đã hoàn thành, chuyện tiếp theo ông sẽ tự lo liệu.

Ngày mai ông sẽ đích thân tới thành phố

Việt Hoàng diệt trừ sâu mọt, cháu chỉ cần đợi nghênh đón ông đến là được.” Liễu Chí Trung nói.

“Vâng thưa ông ngoại” Lâm Vân đáp.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Vân lại gửi cho Phạm Minh Tú một tin nhắn, nội dung chỉ có ba chữ “đã thành công”.

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Lâm Vân mới thở dài nhẹ nhõm.

Cuối cùng nhiệm vụ cũng đã hoàn thành.

Tiếp theo đây là đã đến lúc tính sổ rồi.

Đặc biệt là hai cha con nhà họ Huỳnh, và còn những người trong công ty đã từng đắc tội với Lâm Vân.

Ngày diệt vong bọn họ, cuối cùng đã đến..

Lâm Vân vốn tưởng rằng nhiệm vụ nội ứng này nhất định sẽ phải mất rất nhiều thời gian, ngay cả bản thân Lâm Vân cũng không ngờ rằng mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy, chỉ vẻn vẹn có hai ngày.

Dĩ nhiên điều này là phải nhờ đến hai người, người thứ nhất là Phạm Minh Tú.

Nếu như không phải là cô ấy dụ Huỳnh Thiếu đi, Lâm Vân tuyệt đối sẽ không có cơ hội ở lại trong phòng làm việc của Huỳnh Thiếu đến hơn nửa tiếng.

Người thứ hai là Huỳnh Thiếu, nếu như không phải tên ngu ngốc này để lại chìa khóa trong ổ khóa, Lâm Vân cũng sẽ không thể mở ngăn kéo ra được, và cũng không thể lấy được sổ sách.

Những điểm này cộng lại mới khiến cho Lâm Vân dễ dàng thành công.

Thành phố tỉnh, trang viên nhà họ Lê.

Ông ngoại Thành đặt điện thoại xuống.

“Ha ha.

Chỉ trong hai ngày, đây thật là một tốc độ vượt quá sức dự tính của tôi, thẳng nhóc này thật khiến tôi hết lần này đến lần khác phải ngạc nhiên.” Ông ngoại Thành vui vẻ ha hả cười lớn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 649


Chương 649

Ông ngoại Thành vốn cho rằng nhanh nhất Lâm Vân cũng phải mất nửa tháng mười ngày mới có thể thành công mới phải? Hơn nữa về việc Lâm Vân có thể thành công hay không, trước đó ông ta cũng không dám nắm chắc.

Kết quả là chỉ mới hai ngày Lâm Vân đã hoàn thành nhiệm vụ khó khăn này, điều này khiến cho ông ngoại Thành cảm thấy khó tin.

“Ông ngoại Thành, mới hai ngày mà cậu chủ đã thành công sao? Chuyện này đúng là quá nhanh đi?” Thư ký bên cạnh cũng hết sức kinh ngạc.

Liễu Chí Trung cười nói: “Chuẩn bị đi, chúng ta lên đường đến thành phố Việt Hoàng” “Vâng thưa ông ngoại Thành.

Thư ký gật đầu đáp lời.

Thành phố Việt Hoàng, bên trong một nhà hàng.

Phạm Minh Tú nhận được tin nhắn của Lâm Vân gửi đến.

“Minh Tú, buổi tối chúng ta đi xem phim nữa thì thế nào?” Huỳnh Thiếu cười tươi nhìn Phạm Minh Tú.

Phạm Minh Tú đứng lên, lạnh lùng nói: “Ông tự mình đi xem đi.

Sau khi nói xong, Phạm Minh Tủ liền cầm túi bước ra ngoài.

“Tình huống gì đây? Thay đổi sắc mặt nhanh như vậy”

Huỳnh Thiếu tỏ vẻ ngơ ngác, lúc trước Phạm Minh Tú còn cùng ông ta nói chuyện mà, bây giờ cô ấy lại trực tiếp xoay người rời đi, còn không thèm quan tâm đến ông ta? “Mẹ nó, cái con đ* cái này còn giả vờ với tao nữa, sẽ có một ngày tao đây sẽ chinh phục được mày cho xem.” Huỳnh Thiếu hung dữ nói.

Sau khi Lâm Vân lấy được biểu bảng báo cáo tài chính, bước tiếp theo chính là phải chờ đợi đến ngày mai.

Buổi chiều, tất cả các nhân viên nhận được thông báo rằng vào sáng ngày mai, Liễu Chí Trung chủ tịch hội đồng quản trị bên Tỉnh Xuyên sẽ đến chi nhánh Việt Hoàng đế thị sát.

Công ty thông báo đến toàn thể nhân viên chuẩn bị cho lễ nghênh đón.

Chỉ có Lâm Vân và Phạm Minh Tú biết rõ lần này Liễu Chí Trung đến đây không phải để thị sát, mà là để giải quyết một số người.

Sau khi thông báo được đưa ra, Lâm Vân và tất cả nhân viên dọn vệ sinh đều được gọi vào văn phòng của chủ quản vệ sinh.

“Mọi người, ngày mai Liễu Chí Trung chủ tịch hội đồng quản trị sẽ đến công ty chúng ta thị sát, tổng giám đốc đặc biệt căn dặn bộ phận vệ sinh của chúng ta nhất định phải làm công việc vệ sinh đến tốt nhất, không được bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào, hiểu rõ chưa?” Chủ quản vệ sinh nói với mọi người.

“Hiểu rõ.

Các nhân viên vệ sinh có mặt cùng đồng thanh trả lời.

“Lời khó nghe tôi sẽ nói trước, nếu như khu vực phụ trách của người nào trong ngày mai mà xảy ra vấn đề về vệ sinh, hậu quả sẽ phải tự mình gánh chịu, cuộc họp kết thúc.

Chủ quản vệ sinh vung tay.

Các nhân viên vệ sinh đều quay người bước ra khỏi văn phòng.

“Lâm Vân ở lại” Chủ quản vệ sinh lên tiếng nói.

Lâm Vân khế cau mày, chủ quản vệ sinh này gọi mình lại là muốn làm gì đây?

Tất nhiên, Lâm Vân đã chọn ở lại.

Sau khi các nhân viên khác đã rời khỏi văn phòng.

“Chủ quản Trung, không biết ông gọi tôi riêng ở lại là có chuyện gì?” Lâm Vân nhìn chủ quản Trung.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 650


Chương 650

“Lâm Vân, cậu là thật sự không hiểu hay là giả bộ không hiểu? Nếu như cậu đã ở dưới trướng tôi làm việc, lẽ nào cậu không biết là phải biếu tặng quà cho tôi sao? Huỳnh Tuệ Mẫn vào cùng đợt với cậu, anh trai cô ấy sớm đã tặng đồ cho tôi rồi, chỉ có cậu là ngoan cố không biết ứng xử.

Chủ quản Trung lạnh giọng nói.

Sau khi Lâm Vân nghe xong lời này, lập tức hiểu ra nguyên nhân, thì ra ông ta gọi mình lại, chính là muốn mình dâng nạp đồ cho ông ta.

“Chủ quản Trung, tôi sẽ không mua thuốc lá hay rượu cho ông đâu, ngoài ra ông có biết là hành vi của mình tồi tệ đến mức nào không? Ông không sợ tôi báo cáo lên công ty sao?” Lâm Vân cười lạnh nói.

“Báo cáo lên công ty? Ha ha, công ty của chúng ta, trên có tổng giám đốc dưới có đội trưởng bảo vệ, ai mà không nhận quà? Dù cho cậu có báo cáo tới chỗ tổng giám đốc công ty chúng ta cũng vô dụng” Chủ quản Trung cười nói.

Tiếp theo đó, chủ quản Trung chuyển chủ đề.

“Tôi đã cho cậu rất nhiều cơ hội rồi, cậu không những không dâng nạp, còn đe dọa sẽ kiện tôi, tốt lắm, rất tốt.

Tôi đảm bảo rằng cậu sẽ không sống nổi ở công ty này đâu.

Chủ quản Trung tức giận nói.

“Vậy sao? Tôi cũng đảm bảo rằng ngày tháng tươi đẹp của ông sẽ sớm kết thúc thôi.

Lâm Vân cười lạnh nói.

Sau khi Lâm Vân nói xong, liền trực tiếp xoay người đi ra khỏi văn phòng.

Bây giờ nhiệm vụ của Lâm Vân đã hoàn thành, Lâm

Vân tất nhiên không cần phải sợ ông ta nữa.

Chủ quản Trung nhìn theo bóng lưng Lâm Vân đang rời đi, Khuôn mặt ông ta tức giận đến tái đi.

“Khốn nạn, cậu dám thách đấu với tôi thế này à, nếu tôi không dạy cho cậu một bài học, tôi sẽ không họ Trung.

Chủ quản Trung hung ác nói.

Tầng bốn của công ty.

Lâm Vân đang làm vệ sinh. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Vốn là Lâm Vân và Huỳnh Tuệ Mẫn cùng nhau phụ trách tầng bốn, nhưng Huỳnh Tuệ Mẫn được chuyển xuống đại sảnh tầng một để làm vệ sinh, cho nên chỉ còn lại một mình Lâm Vân ở tầng bốn.

Vào lúc này, nhân viên cũ Phạm Mạnh Cường vội vàng chạy đến trước chỗ Lâm Vân.

“Này người anh em, cô Huỳnh Tuệ Mẫn nhân viên cùng đợt vào công ty với cậu ở tầng một xảy ra chuyện rồi.

Phạm Mạnh Cường nói.

“Huỳnh Tuệ Mẫn xảy ra chuyện sao? Đi, chúng ta đi xem xem” Lâm Vân lập tức bỏ cây lau nhà xuống, rồi cùng Phạm Mạnh Cường chạy đến đại sảnh tầng một.

Đại sảnh tầng một.

“Giám đốc Huỳnh, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi”

Huỳnh Tuệ Mẫn liên tục xin lỗi Huỳnh Thiếu.

Thì ra là Huỳnh Tuệ Mẫn đang lau sân ở tầng một, thì Huỳnh Thiếu từ bên ngoài đi vào giẫm phải vũng nước mà Huỳnh Tuệ Mẫn vừa mới lau, sau đó không cẩn thận té ngã xuống đất.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 651


Chương 651

Huỳnh Thiếu vừa từ nhà hàng trở về, bởi vì chuyện Phạm Minh Tú đột nhiên thay đổi thái độ mà rời khỏi nhà hàng, Huỳnh Thiếu vốn đã rất tức giận.

Bây giờ lại ở đại sảnh tầng một, dưới ánh mắt của bao người nhân viên mà bị té ngã như vậy, ông ta cảm thấy rất mất mặt, Huỳnh Tuệ Mẫn hiển nhiên đã trở thành mục tiêu trúc giận của ông ta.

“Xin lỗi? Xin lỗi thì có ích lợi gì?” “Bop.”

Huỳnh Thiếu vừa xấu hổ vừa tức giận liền giáng một cái tát vào mặt Huỳnh Tuệ Mẫn.

Huỳnh Tuệ Mẫn bị tát đến lùi lại về sau vài bước.

Có rất nhiều nhân viên ở phía xa trộm nhìn đến đây, bọn họ đều thầm cảm thấy Huỳnh Tuệ Mẫn thật quá đen đủi, lại đụng phải ông giám đốc Huỳnh Thiếu này.

Tất nhiên, những người nhân viên này chỉ dám từ xa trộm nhìn mà thôi, chứ không dám lại gần xem, nếu không rất có thể sẽ trở thành mục tiêu trúc giận của Huỳnh Thiếu.

Sau cái tát này Huỳnh Thiếu vẫn không chịu dừng lại ở đó.

“Quỳ xuống đây cho tôi, phải quỳ đến đủ một tiếng”

Huỳnh Thiếu tức giận quát với Huỳnh Tuệ Mẫn.

“Tôi…tôi..”

Huỳnh Tuệ Mẫn che mặt, trong đôi mắt ngây thơ ấy lộ ra vài phần sợ hãi, nước mắt cũng không ngừng chảy xuống.

Đúng vào lúc này, anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn vội vàng chạy tới.

“Giám đốc Huỳnh, em gái tôi vẫn còn nhỏ không hiểu chuyện, xin ông đừng so đo với em ấy.” Anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn gượng cười cầu xin.

“Cút khỏi đây cho tôi, mày chỉ là một nhân viên bảo vệ thấp hèn, lấy tư cách gì để cầu xin chứ?” Huỳnh Thiếu một chân đá lên người anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn.

Tiếp theo đó, Huỳnh Thiếu lại quay đầu nhìn Huỳnh Tuệ Mẫn.

“Tôi hỏi cô, cô có chịu quỳ hay không.

Nếu không quỳ, cô hãy cùng anh trai cô lập tức cút ra khỏi công ty đi.” Huỳnh Thiếu lên tiếng mắng.

Huỳnh Thiếu nổi nóng với Huỳnh Tuệ Mẫn, ngoài tâm trạng không tốt lại còn bị té ngã ra, thì còn có một nguyên nhân tiềm ẩn khác, đó chính là vì Huỳnh Tuệ Mẫn trước đó đã từ chối ông ta, khiến cho ông ta cảm thấy không vui.

“Tôi…tôi quỳ” Huỳnh Tuệ Mẫn chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi gật đầu.

Mặc dù trong lòng Huỳnh Tuệ Mẫn cảm thấy oan ức, nhưng cô ấy chỉ có thể thỏa hiệp, bởi vì cô ấy không thể mất đi công việc này, cô ấy còn phải lấy tiền lương trả lại tiền cho Lâm Vân, cô ấy và anh trai còn cần tiền lương này để chữa bệnh cho ba mình.

Người Huỳnh Tuệ Mẫn quỳ không phải là Huỳnh Thiếu, mà là thỏa hiệp quỳ trước hiện thực, quỳ trước cuộc sống.

“Khoan đã.”

Ngay khi Huỳnh Tuệ Mẫn định quỳ xuống, một giọng nói sắc bén vang lên.

Tiếp theo đó, Lâm Vân đi tới.

“Giám đốc Huỳnh, nhân viên vệ sinh lau sàn chỉ là đang làm công việc của họ, ông ngã là vì ông đi không cần thận, mà lại đi đổ lỗi cho một nhân viên vệ sinh, ông cũng thật quá đáng đấy?” Lâm Vân vừa đi vừa nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 652


Chương 652

Lâm Vân nghĩ tới sáng ngày hôm qua, khi anh vừa bắt đầu làm việc, Huỳnh Thiếu này đi không nhìn đường, không cẩn thận đá vào xô nước, kết quả còn đi trút giận lên người Lâm Vân, lúc đó cũng giống hệt như cảnh ông ta kiếm chuyện với Huỳnh Tuệ Mẫn bây giờ vậy.

“Cậu nhóc, cậu muốn lo chuyện bao đồng sao?” Huỳnh Thiếu quay đầu nhìn sang Lâm Vân.

Huỳnh Thiếu khinh thường nhìn Lâm Vân, cứ như là đang nhìn thứ thấp hèn nào đó vậy.

“Đúng vậy, tôi muốn lo chuyện bao đồng, ông tức giận cái gì thì cứ nhằm vào tôi, trút giận lên một cô gái thì hay họ gì” Lâm Vân bước tới trước mặt Huỳnh Thiếu.

Ngày hôm qua, khi Huỳnh Thiếu kiếm chuyện với Lâm Vân, chính là Huỳnh Tuệ Mẫn đã giúp đỡ Lâm Vân, hôm nay hãy để Lâm Vân giúp lại cô ấy đi.

“Được, cậu muốn lo chuyện bao đồng phải không?

Muốn làm anh hùng phải không? Vậy tôi sẽ để cho cậu làm”

Huỳnh Thiếu vừa nói vừa định giảng một cái tát vào mặt Lâm Vân..

“Bụp.”

Lâm Vân nhanh chóng nắm lấy tay của ông ta.

Xung quanh tụ tập lại rất nhiều nhân viên đang vây xem, khi bọn họ nhìn thấy Lâm Vân mặc quần áo của nhân viên vệ sinh, mà lại dám đi thách đấu với Huỳnh Thiếu, tất cả đều tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Nhân viên vệ sinh này không sợ chết sao? Còn dám đi thách đấu với Huỳnh Thiếu?”

“Đúng vậy, chỉ là một nhân viên vệ sinh, làm sao có thể chống lại Huỳnh Thiếu được? Đây không phải là đang tự tìm cái chết sao?”

Mặc dù mọi người đồng tình với Lâm Vân và Huỳnh Tuệ Mẫn, nhưng bọn họ cũng cảm thấy rằng Lâm Vân dám thách thức với Huỳnh Thiếu, đúng thật là không biết tự lượng sức mình.

Phạm Mạnh Cường nhân viên cũ đang đứng cách đó không xa, cũng sốt sắng nói:

“Thằng nhóc này sao lại hồ đồ như vậy, đắc tội đến ai thì cũng không được đắc tội với Huỳnh Thiếu mà, ông ta là con trai của tổng giám đốc Huỳnh đấy.”

Trong đại sảnh.

“Xin lỗi, ông còn không đủ tư cách đánh tôi.” Lâm Vân hất tay Huỳnh Thiếu ra.

“Không đủ tư cách? Vậy thì tôi sẽ sa thải cậu ngay bây giờ.” Huỳnh Thiếu lớn tiếng nói với Lâm Vân.

“Sa thải tôi sao? Cầu còn không được đấy?” Lâm Vân cười lạnh một tiếng.

Hiện tại nhiệm vụ của Lâm Vân đã hoàn thành, Lâm Vân cũng không cần thiết phải tiếp tục ở lại đây nữa.

“Bảo vệ, lôi thằng nhóc ranh này ra ngoài cho tôi.” Huỳnh Thiếu hét lớn.

“Không cần, tôi tự mình đi.” Lâm Vân xua tay.

Vốn dĩ Lâm Vân muốn trực tiếp tiết lộ thân phận của mình, nhưng sau khi nghĩ lại, nếu như bây giờ tiết lộ ra thân phận. Lỡ như trước ngày ông ngoại tới, thì Huỳnh Thiếu này giữa đêm bỏ trốn thì sao, vậy thì sẽ rất rắc rối.

Cho nên Lâm Vân vẫn là quyết định, hôm nay khoan hãy tính sổ với ông ta, về khoản nợ này cứ để đó, ngày mai mới là ngày giải quyết hết tất cả với ông ta.

Lâm Vân nhìn qua Huỳnh Tuệ Mẫn bên cạnh.

“Lâm Vân.”

Huỳnh Tuệ Mẫn sốt sắng nhìn Lâm Vân, Lâm Vân bởi vì bảo vệ cô ấy mà bị đuổi việc rồi, trong lòng Huỳnh Tuệ Mẫn tất nhiên cảm thấy có lỗi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 653


Chương 653

“Không sao đâu Huỳnh Tuệ Mẫn, tôi đảm bảo, hai cha con nhà họ Huỳnh bọn họ sẽ không ung dung được bao lâu nữa đâu.” Lâm Vân nói.

Tiếp theo đó, Lâm Vân lại nhìn Huỳnh Thiếu.

“Huỳnh Thiếu, chúng ta cứ chờ xem.”

Nói xong, Lâm Vân trực tiếp bước ra ngoài.

Trong công ty.

“Các người nhìn cái gì, nếu dám đối đầu với tôi, thì cuối cùng cũng chỉ có kết cục bị đuổi việc mà thôi, hiểu không? Cút hết đi làm việc cho tôi.” Huỳnh Thiếu hét vào mặt những nhân viên vây xem xung quanh.

Sau khi những nhân viên đang đứng vây xem ở phía xa nghe được lời này, liền nhanh chóng giải tán.

Về phần Lâm Vân, sau khi rời khỏi công ty, anh trực tiếp trở về khách sạn, chờ đợi đến ngày mai.

Buổi tối, Lâm Vân lại bắt taxi đến bên ngoài công ty đón Phạm Minh Tú tan làm.

Nhưng công ty phải tăng ca, đến chín giờ buổi tối Phạm Minh Tú mới ra khỏi công ty.

Lề đường bên ngoài công ty.

“Tít tít.”

Một chiếc Audi lái đến trước mặt Lâm Vân, đồng thời cửa kính xe kéo xuống, người đang ngồi trong ghế lái chính là Phạm Minh Tú.

“Lâm Vân, em làm tăng ca mệt quá, anh đến lái xe đi, em nghỉ ngơi một chút.” Phạm Minh Tú vừa nói vừa từ trên ghế lái đi ra.

“Không vấn đề gì.”

Lâm Vân trực tiếp ngồi vào trong ghế lái.

Tiếp theo đó, chiếc xe nổ máy và đi về phía khách sạn.

Bên trong xe.

Phạm Minh Tú đặt một tay lên đùi Lâm Vân, đồng thời cười quyến rũ nói:

“Lâm Vân, chuyện hôm nay anh giúp đỡ Huỳnh Tuệ Mẫn đã được lan truyền khắp công ty rồi nhé.”

“Ơ, Minh Tú, em đừng suy nghĩ lung tung, anh không có ý gì đặc biệt với cô ấy, chỉ là anh cảm thấy cô ấy là một người tốt, hơn nữa đã từng giúp đỡ anh.” Lâm Vân nhanh chóng giải thích.

“Hừ, em đâu có nói anh với cô ấy gì đâu, anh đây không phải là không đánh mà khai sao.” Phạm Minh Tú hừ nhẹ một tiếng.

“Ơ, anh…” Lâm Vân nhất thời không biết nói gì.

“Hi hi hi, em trêu anh đó.” Phạm Minh Tú bụm miệng cười.

“Trêu anh ư?”

Lâm Vân cười xấu xa: “Đợi về đến khách sạn, anh nhất định phải làm cho em hiểu được, việc dám trêu chọc anh là có kết cuộc gì.”

“Xì, ai sợ ai nào.” Phạm Minh Tú bĩu môi.

Ngay lúc Phạm Minh Tú nói ra lời này, tay cô ấy còn không thành thật mà để lên người “anh em” của Lâm Vân.

Lâm Vân toàn thân run lên.

“Minh Tú, em đây là muốn anh hành động trên xe với em sao?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 654


Chương 654

Lâm Vân vừa nói, vừa bật đèn xi nhan, có ý muốn dừng xe vào lề đường vậy.

“Đừng phá nữa, trên đường này có nhiều người ra vào như vậy, đến khách sạn rồi nói đi.” Phạm Minh Tú ngượng ngùng nói.

“Ha ha, anh cũng đang trêu chọc em đấy.” Lâm Vân ha hả cười, sau đó phi nhanh về khách sạn.

Hôm qua và hôm nay, Lâm Vân mấy lần muốn làm chuyện đó với Phạm Minh Tú, kết quả đều không thành. Cơn lửa nóng kìm nén trong bụng, đến bây giờ vẫn đang cố đè nén, hơn nữa còn ngày càng nhiều hơn.

Tối hôm nay, nói như thế nào cũng phải giải quyết cơn lửa này đi.

“Đúng rồi Lâm Vân, ngày mai ông ngoại Thành sẽ tới, có phải là đến giải quyết chuyện hai cha con nhà họ Huỳnh không?” Phạm Minh Tú nói.

“Tất nhiên.” Lâm Vân gật đầu.

Lâm Vân khựng lại một chút, rồi tiếp tục nói:

“Anh có thể thành công lấy được chứng cứ, công lao của em là lớn nhất, em yên tâm đi, anh nhất định sẽ thành thật nói cho ông ngoại…nói cho ông ngoại Thành biết.”

“Em làm như thế là vì anh và công ty, chứ không phải là vì lấy công.” Phạm Minh Tú bĩu môi nói.

“Dù sao thì em cũng là người có công lao nhất, tại sao không bổ nhiệm làm tổng giám đốc của chi nhánh Việt Hoàng?” Lâm Vân nói.

“Xì, cứ nói như là anh có thể quyết định vậy. Đây là bổ nhiệm vị trí tổng giám đốc đấy, anh chỉ là điều tra viên thôi nhé.” Phạm Minh Tú nói.

Phạm Minh Tú nói như vậy cũng không có gì kì lạ, bởi vì cô ấy chỉ biết Lâm Vân là người mà ông ngoại Thành phái đến công ty điều tra, nhưng cô ấy không biết rằng Lâm Vân chính là cháu trai của ông ngoại Thành.

“Hì hì, ngày mai thì em sẽ biết thôi.” Lâm Vân nhoẻn miệng cười.

Vào lúc này, điện thoại của Lâm Vân vang lên.

“Bạn gái nhỏ của anh lại gọi điện đến cho anh hả?” Phạm Minh Tú nhìn Lâm Vân.

“Là ông ngoại…là Liễu Chí Trung chủ tịch hội đồng quản trị gọi đến.” Lâm Vân cười khổ.

Tiếp theo đó, Lâm Vân trả lời điện thoại.

“A Vân, hiện tại ông đã đến thành phố Việt Hoàng rồi, giờ đang ở khách sạn bên Việt Hoàng, cháu đến đây đi, sáng ngày mai chúng ta sẽ cùng vào công ty.” Ông ngoại Thành nói.

“Ơ.” Lâm Vân cười gượng gạo.

Mình còn đang định đi vào khách sạn với Phạm Minh Tú mà, kết quả là ông ngoại lại đột ngột kêu gọi mình.”

“Sao vậy a Vân? Có gì bất tiện sao?” Ông ngoại Thành nghi hoặc nói.

“Không có gì, cháu sẽ tới ngay.” Lâm Vân nói.

Nếu như là ông ngoại gọi mình đến, thì Lâm Vân chắc chắn không thể không đi được.

Còn về chuyện Phạm Minh Tú, chỉ đành phải tiếp tục dời ngày rồi.

Sau khi cúp điện thoại.

“Minh Tú, ông ngoại Thành bảo anh tới đó, cho nên tối hôm nay không thể ở cùng em rồi.” Lâm Vân lộ ra vẻ bất lực.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 655


Chương 655

“Chủ tịch Thành bảo anh tới, thì chắc chắn là không thể không đi rồi, anh hãy mau đi đi, hi hi hi.” Phạm Minh Tú cười nói.

Cứ như vậy, Lâm Vân lái chiếc Audi của Phạm Minh Tú đi thẳng đến khách sạn Việt Hoàng.

Sau khi xe dừng lại.

“Anh yêu, đợi một chút.”

Ngay khi Lâm Vân chuẩn bị xuống xe, Phạm Minh Tú liền kéo lấy Lâm Vân lại, sau đó trực tiếp hôn lấy Lâm Vân.

Sau một phút hôn nhau trên xe.

“Được rồi, anh sợ nếu tiếp tục thì sẽ không nhịn được mất.” Lâm Vân ngượng nghịu nói.

Phạm Minh Tú che miệng cười, nói: “Hôm nay nếu không làm được, thì chờ ngày mai đi, đừng gấp gáp như thế, em là của anh, thế nào cũng không thoát được đâu.”

Khi Phạm Minh Tú nói đến câu cuối cùng, còn chớp mắt với Lâm Vân một cách quyến rũ.

“Được rồi, anh đi đây.”

Lâm Vân hôn một cái lên má Phạm Minh Tú, sau đó nhanh chóng xuống xe. Một người xinh đẹp như Phạm Minh Tú vốn đã rất có sức hấp dẫn, khi cô ấy đang quyến rũ mình, nếu như Lâm Vân còn không xuống xe, sợ là sẽ thực sự không kiềm chế được mất.

Trong khách sạn, Lâm Vân vào gặp ông ngoại Thành, anh đích thân đưa sổ sách cho ông ngoại Liễu Chí Trung, sau đó trò chuyện với ông ngoại về chi nhánh Việt Hoàng, kể cho ông ngoại những gì mà mình đã thấy khi ở trong công ty vào mấy ngày qua.

Chín giờ sáng ngày hôm sau.

Tập đoàn Tỉnh Xuyên, trước cửa chi nhánh Việt Hoàng.

Lúc này đây, tất cả nhân viên đều đang tập trung ở bên ngoài cửa công ty, trên tay không ít nhân viên còn cầm theo lá cờ màu nhỏ.

Ngoài cửa công ty thậm chí còn treo một bức biểu ngữ, trên đó được ghi là: Nhiệt liệt chào mừng chủ tịch Thành đích thân đến thị sát chi nhánh Việt Hoàng.

Tổng giám đốc Huỳnh và hai vị phó tổng giám đốc đứng ở hàng đầu tiên.

Giám đốc và quản lý đứng ở hàng thứ hai, Phạm Minh Tú chính là đang đứng ở hàng thứ hai.

Những người đứng ở hàng thứ ba đều là cấp chủ quản, sếp trước của Lâm Vân, chủ quản vệ sinh đó chính là đang đứng ở hàng này.

“Sắp được tận mắt nhìn thấy chủ tịch Thành rồi, hồi hộp quá đi.”

“Đúng vậy, tôi đã làm việc ở chi nhánh Việt Hoàng được hai năm rồi, còn chưa tận mắt nhìn thấy chủ tịch Thành đấy. Hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội này rồi.”

Những nhân viên đứng hai bên đường chào đón lúc này cũng đều đang xôn xao bàn tán.

Nhiều nhân viên có vẻ hơi kích động, bởi vì có hầu hết nhân viên ở đây đều chưa từng được tận mắt nhìn thấy Liễu Chí Trung.

Huỳnh Tuệ Mẫn và anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn cũng đang đứng trong số các nhân viên đó.

Mặc dù ngày hôm qua Huỳnh Tuệ Mẫn bị Huỳnh Thiếu gây khó dễ, nhưng Huỳnh Tuệ Mẫn đã lựa chọn cúi đầu trước hiện thực, cho nên Huỳnh Thiếu không có đuổi việc hai người họ.

Lúc này, một chiếc Bentley dẫn đầu, ba chiếc xe thương mại đi theo phía sau hướng đến cửa vào của công ty.

Biển số của xe Bentley là tám tám tám tám bốn số giống nhau.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 656


Chương 656

“Đến rồi, đến rồi.”

Sau khi các nhân viên nhìn thấy chiếc Bentley này xuất hiện, nhất thời trở nên nhốn nháo.

Tổng giám đốc Huỳnh quay đầu lại hét vào mặt các nhân viên: “Câm miệng hết cho tôi, lát nữa phải hô khẩu hiệu thế nào, đừng có mà quên đấy”

Đám nhân viên tức thì yên tĩnh lại, nhưng các nhân viên đều dõi theo chiếc xe Bentley bằng ánh mắt rực lửa.

Xe chạy tới trước đám đông, rồi sau đó dừng lại.

Cửa xe mở ra ông ngoại Thành từ trong xe bước xuống.

Ông ngoại Thành tuy tóc đã bạc, nhưng loại khí chất của một người bề trên lại không hề thuyên giảm.

Trong ba chiếc xe thương mại phía sau, cũng có gần hai mươi người bước xuống.

Tổng giám đốc Huỳnh vội vàng cúi chào ông ngoại Thành và nói: “Huỳnh Thịnh tổng giám đốc chi nhánh Việt Hoàng, thay mặt toàn thể nhân viên hoan nghênh chủ tịch Thành đến thị sát.” “Hoan nghênh chủ tịch Thành.”

Toàn thể các giám đốc cấp cao và nhân viên cùng nhau tung hô.

Chủ tịch Thành quét mắt qua xung quanh, sau đó chậm rãi nói: “Huỳnh Thịnh, cảnh tượng công ty trông ổn nhỉ”

Tổng giám đốc Huỳnh nghe vậy, tức thì vui vẻ mỉm cười.

“Cảm ơn chủ tịch Thành khen ngợi, đều là chủ tịch

Thành chỉ huy tốt cả.

Tổng giám đốc Huỳnh nịnh nọt nói.

“Vậy sao? Hình như trước đây tôi không có chỉ huy cho anh cách tham ô tiền của công ty nhỉ?” chủ tịch Thành cười lạnh nói.

Tổng giám đốc Huỳnh và Huỳnh Thiếu nghe được vậy, sắc mặt đều tức thì thay đổi, trong lòng cũng bắt đầu hồi hộp.

“Chuyện này…!không biết chủ tịch Thành nói vậy là có ý gì?” Tổng giám đốc Huỳnh cười gượng nói.

“Tôi nói vậy là có ý gì, lẽ nào trong lòng anh lại không rõ sao?” Chủ tịch Thành nở một nụ cười.

“Chuyện này…. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

tôi thực sự không biết chủ tịch Thành nói vậy là có ý gì.

Tổng giám đốc Huỳnh nặn ra một nụ cười khó coi.

“Được, chúng ta khoan hãy nói đến chuyện này, trước tiên tôi sẽ giới thiệu một người cho anh và mọi người đã Chủ tịch Thành nói.

“Chủ tịch Thành muốn giới thiệu ai?” Tổng giám đốc Huỳnh nghi hoặc nói.

“Hôm nay cháu trai của tôi cũng tới đây, tôi sẽ giới thiệu với mọi người.

Chủ tịch Thành lớn tiếng nói.

“Cháu trai của chủ tịch Thành?”

Sau khi nghe được những lời chủ tịch Thành nói, các nhân viên đều tỏ vẻ rất hiếu kỳ.

Cháu trai của chủ tịch Thành, đó chính là cậu chủ của tập đoàn Tỉnh Xuyên.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 657


Chương 657

“A Vân, xuống xe đi.

Chủ tịch Thành hướng về chiếc Bentley nói.

Bất kể là tổng giám đốc Huỳnh, Huỳnh Thiếu hay là giám đốc có chức vụ cao như Phạm Minh Tú, đến các nhân viên bình thường đều nhìn chằm chằm vào bên trong chiếc xe Bentley.

Bọn họ đều biết rất rõ cháu trai ruột của chủ tịch Thành, trong tương lai rất có thể sẽ là người kế thừa tập đoàn Tỉnh Xuyên, đây tuyệt đối sẽ là một sự tồn tại rất chấn động.

Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, cửa xe Bentley lại lần nữa được mở ra, trong mắt mọi người hiện ra một bóng dáng trẻ tuổi.

Anh chính là Lâm Vân.

“Cậu cậu cậu ta? Cậu ta chính là cháu trai của Lê Chí Thành?”

Vào khoảnh khắc Huỳnh Thiếu nhìn thấy Lâm Vân, ông ta kinh ngạc đến trợn to hai mắt, giọng nói đều bởi vì nội tâm kinh ngạc mà trở nên cực kỳ chói tai.

“Tại sao lại là cậu ta?”

Còn chủ quản vệ sinh đó thì kinh ngạc đến mở to hai mắt, miệng há ra thành hình chữ o, đứng yên tại chỗ như một người gỗ vậy.

Huỳnh Tuệ Mẫn và trai của Huỳnh Tuệ Mẫn, và cả Phạm Mạnh Cường nhân viên cũ từng hút qua thuốc lá của Lâm Vân, cũng kinh ngạc đến trợn to hai con mắt, bất ngờ đến không thể thốt nên lời.

Tất nhiên là bọn họ nhận ra Lâm Vân, chỉ là bọn họ nằm mơ cũng sẽ không ngờ đến, người từ trong xe bước xuống sẽ là Lâm Vân.

Ngay cả Phạm Minh Tú cũng che miệng nhỏ lại, nhìn Lâm Vân trước mặt với vẻ mặt khó tin.

Phạm Minh Tú biết rằng Lâm Vân là người được chủ tịch Thành cử đến để điều tra, nhưng cô ấy căn bản không biết rằng Lâm Vân sẽ lại là cháu trai ruột của chủ tịch

Thành.

Bọn họ đều biết rất rõ cháu trai của Liễu Chí Trung đây là một thân phận hoàn hảo đến như thế nào, đây chính là ba thế hệ giàu có hàng đầu, đây chính là cậu chủ của Tỉnh Xuyên đấy.

“Trời ạ, cậu ấy…cậu ấy là cháu trai của Liễu Chí Trung ư? Cậu ấy…cậu ấy không phải là nhân viên vệ sinh sao?”

Sau khi nhìn thấy Lâm Vân, các nhân viên có mặt tại đây đều trở nên náo động.

Ngày hôm qua khi Lâm Vân thách thức với Huỳnh Thiếu ở đại sảnh tầng một, lúc đó rất nhiều người cũng có mặt, có không ít người đều gặp qua Lâm Vân, thế nên bọn họ vừa nhìn liền có thể nhận ra được Lâm Vân ngay.

Sau khi Lâm Vân bước xuống xe, đi tới trước mặt mọi người.

Liễu Chí Trung lên tiếng nói: “Tôi nghĩ rằng nhiều người có mặt tại đây hẳn là cũng biết đến cháu trai tôi, tôi nghĩ trong lòng nhiều người lúc này cũng đang rất thắc mắc về vấn đề không phải nó là nhân viên vệ sinh sao? Tôi sẽ nói rõ với mọi người, nó được tôi cử đến chi nhánh Việt Hoàng là để làm nội ứng”

Mọi người có mặt nghe vậy, mới bỗng nhiên tỉnh ngộ.

“A Vân, tiếp theo cháu hãy đi gặp người quen cũ đi Liễu Chí Trung nói với Lâm Vân.

Lâm Vân gật đầu, sau đó chắp tay đứng thẳng, đi tới trước mặt hai cha con nhà họ Huỳnh.

“Huỳnh Thiếu, chúng ta lại gặp nhau rồi” Lâm Vân tươi cười nhìn Huỳnh Thiếu.

“Lâm…!cậu Lâm, tôi tôi…!

Sắc mặt Huỳnh Thiếu tái xanh, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh, ngập ngừng nói không nên lời.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 658


Chương 658

Lâm Vân là cháu trai của Liễu Chí Trung, với thân phận này ghê gớm hơn ông ta gấp mấy lần, trong lòng Huỳnh

Thiếu biết rất rõ.

Huỳnh Thiếu nhớ đến vào ngày hôm qua và ngày trước ông ta đã mấy lần đi gây sự với Lâm Vân, ngày trước thậm chí còn ép Lâm Vân phải xin lỗi, yêu cầu Lâm Vân nằm sấp xuống dùng áo lau giày cho ông ta.

Nhớ đến những điều này, thì cả trái tim của Huỳnh Thiếu như rơi xuống vào địa ngục.

Hai mắt Lâm Vân hơn híp lại nhìn chằm chằm vào ông ta: “Ăn h**p kẻ yếu có phải là rất vui sướng không? Vậy thì “Bốp, bốp.

Thiếu.

tôi cũng để ông thử xem, cái cảm giác khi bị bắt nạt vậy” Lâm Vân trực tiếp tát hai bạt tai vào mặt của Huỳnh

Năm dấu tay rõ ràng được in trên hai bên mặt của Huỳnh Thiếu.

“Muốn biết vì sao tôi đánh ông không?” Lâm Vân hỏi.

Huỳnh Thiếu ôm lấy mặt, nghiến răng nghiến lợi gật đầu.

“Tôi là cháu trai của Liễu Chí Trung, hiện tại tôi có thân phận cao hơn ông, ông chính là kẻ yếu, tôi chính là đang bắt nạt kẻ yếu, nếu tôi muốn bắt nạt ông, thì cứ bắt nạt ông, không cần lý do gì cả.” Lâm Vân thách thức nói.

Sau khi nói xong, Lâm Vân lại lấy chân đá lên người Huỳnh Thiếu, anh đá đến Huỳnh Thiếu liên tục lùi lại về sau mấy bước.

Huỳnh Thiếu bị anh đá, sắc mặt ông ta trở nên cực kỳ khó coi, ông ta bị đánh trước mặt nhiều người nhân viên như vậy, điều này khiến cho một người rất xem trọng mặt mũi như ông ta cảm thấy rất xấu hổ, thậm chí ông ta còn chưa bao giờ phải hứng chịu loại oan ức này.

Nhưng ông ta lại không dám làm gì cả.

Khi các nhân viên có mặt tại đây chứng kiến được cảnh này, đều không khỏi thổn thức.

Huỳnh Thiếu trong ngày thường hung hăng càn quấy ở trước mặt bọn họ kia, nay lại bị đánh mà cũng không dám đánh lại.

Ngày hôm qua Lâm Vân xảy ra mâu thuẫn với Huỳnh Thiếu, lúc đó các nhân viên đều cảm thấy là Lâm Vân thật không biết lượng sức mình, chỉ là một nhân viên vệ sinh mà lại dám đi thách thức Huỳnh Thiếu.

Bây giờ bọn họ rốt cục cũng hiểu được Lâm Vân căn bản không phải là không biết lượng sức mình, mà là anh có thân phận cực kỳ ghê gớm, cho nên mới dám thách thức với Huỳnh Thiếu.

Ba của Huỳnh Thiếu, tổng giám đốc Huỳnh cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa.

“Cậu chủ Vân, cho dù cậu có là cháu trai của chủ tịch Thành đi nữa, cũng không thể bắt nạt người như thế chứ? Dù sao tôi cũng đã làm việc cho tập đoàn Tỉnh Xuyên hơn mười mấy năm nay, dù không có công lao thì cũng có khổ lao chứ.

Tổng giám đốc Huỳnh nói.

Lâm Vân cười lạnh nhìn tổng giám đốc Huỳnh.

“Hay cho câu không có công lao thì cũng có khổ lao, ông ngoại tôi trả cho ông tiền lương và tiền hoa hồng không hề thấp, mà ông còn dám to gan tham ô tiền bạc, đây chính là công lao của ông sao? Đây chính là khổ lao của ông sao? Trả lời tôi nào.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 659


Chương 659

Lâm Vân vừa đi tới vừa lớn tiếng chất vấn, giọng điệu hùng hổ bức người.

“Tôi…tôi..cậu….cậu.”

Mỗi khi Lâm Vân tiến lên một bước, tổng giám đốc Huỳnh đều bị khi thế của Lâm Vân đè đến lùi lại về phía sau.

“Tôi cái gì mà tôi, cậu cái gì mà cậu.

Tôi nói ông hãy trả lời tôi đi” Lâm Vân lớn tiếng dọa nạt.

“Cậu…tuy rằng cậu là cháu trai của chủ tịch Thành, nhưng cũng không thể ngậm máu phun người thế này, nói tội tham ô tiền bạc, thế chứng cứ đâu.

Tổng giám đốc

Huỳnh cắn răng nói.

“Chứng cứ hả? Đây chính là chứng cứ.” Lâm Vân lấy cuốn sổ sách đó ra.

Khi tổng giám đốc Huỳnh và Huỳnh Thiếu ở bên cạnh nhìn thấy được cuốn sổ sách đó, hai người tức thì thay đổi sắc mặt.

Hai người họ đương nhiên là biết rõ được cuốn sổ sách này là thứ gì.

“Cái cái cái này…..cái này làm sao lại ở chỗ cậu?” Tổng giám đốc Huỳnh trợn to hai mắt.

“Vậy thì ông phải hỏi đứa con trai ngu ngốc đó của mình rồi, mà lại dám để chìa khóa lại trong ổ khóa, để cho tôi có cơ hội lấy được nó” Lâm Vân cười lạnh nói.

Sau khi tổng giám đốc Huỳnh nghe vậy, ông ta đột nhiên nhớ tới vào buổi trưa hôm qua khi ông ta đến phòng làm việc của con trai mình, thì nhìn thấy Lâm Vân đang dọn dẹp vệ sinh.

Tổng giám đốc Huỳnh tức giận nhìn sang Huỳnh Thiếu.

“Mày là cái đứa vô tích sự thành công thì ít, hỏng việc thì nhiều, đúng là đồ vô tích sự” Tổng giám đốc Huỳnh phẫn nộ mà hét vào mặt con trai mình.

Tổng giám đốc Huỳnh biết rất rõ một khi cuốn sổ sách này rơi vào tay Liễu Chí Trung, thì ông ta chính thức tiêu đời.

Lâm Vân lại nhìn Huỳnh Thiếu, cao ngạo tại thượng nói: “Huỳnh Thiếu, ngày hôm trước khi ông gây khó dễ với tôi, tôi đã từng nói là ông sẽ không thể gánh chịu được hậu quả khi gây chuyện với tôi rồi.

Khi đó ông còn cảm thấy thật nực cười, bây giờ tin rồi chứ.

“Đồ khốn, đều là mày hại tao cả, tao liều mạng với mày?” Huỳnh Thiếu tức giận lao về phía Lâm Vân.

Lâm Vân trực tiếp lấy súng ra, chĩa vào đầu Huỳnh Thiếu.

“Nào nào nào, đến đây liều với tôi đi, nếu ông đánh lại được xem như tôi thua”

Huỳnh Thiếu đang lao lên kia, khi vừa nhìn thấy khẩu súng lục, liền bị dọa đến cả người run lên, nhanh chóng dừng lại tại chỗ.

Trời ơi, đây là súng đấy, ông ta còn liều được cái gì.

“Người đâu, đưa hai cha con nhà họ Huỳnh lên xe, chuyển giao cho tư pháp xử lý.” Chủ tịch Thành hai tay chắp lại, bình tĩnh nói.

“Vâng!

Mấy người đàn ông lực lưỡng mặc áo đen đang đứng ở phía sau chủ tịch Thành, lập tức tiến lên áp giữ tổng giám đốc Huỳnh và Huỳnh Thiếu.

Hai người họ đều lộ ra vẻ tuyệt vọng, bọn họ biết rằng dựa vào các khoản tham ô khủng của bọn họ, cả đời này bọn họ xem như xong rồi.
 
Back
Top Dưới