Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 600


Tên tiểu đệ này vốn là người của ông Lục.

“Được rồi, đi trước dẫn đường.” Lâm Vân nói.

Dưới sự dẫn dắt của tên tiểu đệ này, họ lại đi bộ thêm nữa tiếng đồng hồ nữa.

Cuối cùng cũng nhìn thấy một đạo quán.

Chỉ có điều đạo quán này trông hơi cũ kĩ.

Lâm Vân dẫn theo Thạch Hàn và Bạch Hổ hai người trực tiếp đi vào trong đạo quán, còn tên tiểu đệ đó cho ở lại bên ngoài đạo quán.

“Ba vị xin hãy dừng bước”

Họ vừa bước vào trong đạo quán, một thanh niên trẻ tuổi mặc áo đạo sĩ đứng chặn lại Lâm Vân ba người họ.

“Xin chào, chúng tôi đặc biệt đến đây để viếng thăm quán chủ của đạo quán Vân Nam” Lâm Vân lễ phép nói.

“Xin lỗi.

Đạo quán của chúng tôi không đón khách, sư phụ của tôi cũng không tiếp khách, xin mời ba vị về cho.” Đạo sĩ trẻ tuổi đưa ra một động tác mời.

“Chuyện này tôi là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Tỉnh Xuyên bên chi nhánh Bảo Thạnh, và là cháu trai của Liễu Chí Trung người giàu có nhất Tây Nam, tôi đặc biệt tới đây gặp quán chủ, xin phiền cậu vào bẩm báo giúp tôi” Lâm Vân nói ra thân phận của mình.

“Thưa anh, tôi không biết Liễu Chí Trung gì cả, nhưng sư phụ tôi đã ra lệnh, ông ấy không tiếp khách, bất kể là người tai to mặt lớn nào cũng như vậy” Tiểu đạo sĩ nói.

Tiểu đạo sĩ khựng lại một chút, lại nói thêm một câu nữa: “Ngoài ra, những người có tai mặt to lớn đó muốn gặp sư phụ của tôi nhiều không đáng kể, bọn họ còn không phải cũng đều không cho vào sao?” “Cậu đạo sĩ, Anh Vân của chúng tôi đến gặp sư phụ của cậu là vì coi trọng sư phụ của cậu, ông ta có bằng lòng hay không, cậu cũng có thể vào báo trước một tiếng được không?” Bạch Hổ bước tới nói.

“Vị thí chủ này, sư phụ của tôi không tiếp khách, từ trước đến nay đây luôn là khuôn phép, thế nên không cần phải bẩm báo, nếu như các anh không đi, thể tôi cũng chỉ có thể cho lệnh đuổi khách thôi.” Tiểu đạo sĩ nói.

“Đuổi khách? Cậu muốn đuổi khách như thế nào? Muốn ra tay sao? Như vậy cũng được, đúng lúc có thể để cho tôi thử tiểu đạo sĩ cậu có tài cán gì không” Bạch Hồ cười nói.

Sau khi Bạch Hổ nói xong, trực tiếp đi tới trước mặt tiểu đạo sĩ, anh ta xắn tay áo lên chuẩn bị đánh nhau với tiểu đạo sĩ.

Lâm Vân cũng không ngăn cản Bạch Hổ, bởi vì Lâm Vân nghe được lời tiểu đạo sĩ nói lúc nãy là sư phụ của cậu ta sẽ không bởi vì thân phận làm tiêu chuẩn để tiếp khách, cho nên dù anh có nói ra thân phận và lai lịch của mình đi nữa cũng vô dụng.

Nếu đã như vậy, anh muốn gặp được quán chủ của đạo quán Vân Nam thì không thể không nghĩ thêm cách khác.

“Xin lỗi, tôi sẽ không ra tay với anh.” Tiểu đạo sĩ nói.

“Nếu cậu không ra tay, thì cậu làm sao có thể đuổi chúng tôi ra ngoài?” Bạch Hổ cười nói.

“Nếu như các anh không đi ra ngoài, thế thì đừng trách tôi không khách sáo nữa.

Tiểu đạo sĩ trầm mặt xuống.

Tiếp theo đó, tiểu đạo sĩ trực tiếp ra tay với Bạch Hổ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 601


“Ầm ầm ầm.

Trong nháy mắt, hai người giao thủ với nhau, bỗng chốc cũng đã cùng Bạch Hổ đấu được hơn mười mấy chiêu thức.

“Thế mà anh cũng có chút bản lĩnh đấy?”

Tiểu đạo sĩ tỏ vẻ rất kinh ngạc, cậu ta vốn cho rằng Bạch Hổ chỉ là một vệ sĩ bình thường, nhưng kết quả lại vượt quá dự đoán của cậu ta.

Bạch Hổ cũng nói: “Cậu tuổi còn nhỏ như vậy mà đã có thân thủ này, tôi cũng rất bất ngờ đấy.

Nhất thời hai người vẫn chưa phân biệt được cao thấp.

“Không ngờ một tiểu đạo sĩ lại có thân thủ như vậy, xem ra quán chủ của đạo quán Vân Nam này, đúng là có chút bản lĩnh.” Lâm Vân nói.

Thạch Hàn cũng gật đầu: “Không sai, theo tình hình hiện tại, hai người này đánh trong một trăm chiêu thức cũng e là khó mà phân biệt được thắng thua, về phần ai sẽ giành chiến thắng sau một trăm chiêu thức đó thì hơi khó nói, nhưng tôi cảm thấy Bạch Hổ có lợi thế hơn, bởi vì kinh nghiệm thực chiến của Bạch Hổ nhiều hơn, sau một trăm chiêu thức đó, tầm quan trọng của kinh nghiệm chiến đấu thực tế sẽ được thể hiện lên tất cả” “Dừng tay.”

Đúng vào lúc này, một giọng nói từ trong đại điện truyền đến, Lâm Vân ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên để râu và mặc áo đạo sĩ, người đàn ông trung niên này cho người ta cảm giác có dáng vẻ phong thái của thần tiên.

Lâm Vân đoán rằng ông ta hẳn chính là quán chủ của đạo quán này rồi.

Tiểu đạo sĩ nhanh chóng dừng tay, Bạch Hổ cũng lập tức dừng lại.

“Sư phụ.”

Sau khi tiểu đạo sĩ dừng tay, cậu ta liền nhanh chóng chạy đến trước mặt quán chủ.

“Ai cho con ra tay hả?” Quán chủ lạnh lùng dò hỏi.

“Sư phụ, con con…!Tiểu đạo sĩ ngập ngừng ấp úng, tỏ vẻ rất nhút nhát sợ hãi.

“Được rồi, lui xuống đi” Quán chủ xua tay với cậu ta.

“Sư phụ, thế còn những người đó.” Tiểu đạo sĩ nhìn Lâm Vân ba người họ.

“Con không cần hỏi nhiều, đi chuẩn bị trà đi? Quán chủ chậm rãi nói.

“Vâng” Sau khi tiểu đạo sĩ đáp lời xong liền xoay người rời đi.

Lâm Vân thấy vậy, liền dẫn theo Bạch Hổ và Thạch Hàn hai người trực tiếp đi tới trước đại điện, đi tới phía trước quán chủ này.

“Đạo trưởng, lúc nãy người của tôi đã hành động thất lễ rồi, mong hãy thứ lỗi.” Lâm Vân lễ phép nói.

“Nếu như thủ hạ của cậu có thể đánh với đệ tử của tôi mà không phân biệt được cao thấp, cậu cũng có tư cách gặp tôi, mời vào đi.

Đạo trưởng đưa ra hành động mời.

Sau khi vào đại điện của đạo quán, Lâm Vân ngồi vào chỗ.

Lúc này, tiểu đạo sĩ bưng trà lên.

“Để tôi”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 602


Quán chủ nhận qua bộ ấm trà, sau đó đích thân rót trà nóng cho Lâm Vân.

Chỉ là tách trà không chỉ cũ kĩ, mà nhìn còn có chút bẩn, thậm chí Lâm Vân còn nhìn thấy được bùn đất.

“Xi Xi.”

Quán chủ rót đầy trà nóng cho Lâm Vân.

“Thí chủ, đây là trà do đạo quán Vân Nam chúng tôi đặc biệt chế ra, hãy nếm thử xem mùi vị thế nào.

Quán chủ nở một nụ cười.

“Được.

Lâm Vân mỉm cười gật đầu, sau đó uống một hơi cạn.

“Ừm, Uống một ngụm trà, cải thiện tinh thần, nhất thời khiến cho người ta cảm thấy có tinh thần hơn rất nhiều, đúng là trà ngon.

Sau khi Lâm Vân đặt tách trà xuống, liền hết lời khen ngợi.

Quán chủ thấy Lâm Vân trực tiếp uống cạn tách trà đó, liền lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Thí chủ, trong số những người vào đạo quán này, chẳng được mấy người uống được loại trà này, đặc biệt là những người có thân phận nhất định, cậu tính là người uống được đầu tiên đấy” Quán chủ cười nói.

“Ồ? Tại sao lại thế này? Trà ngon như vậy, sao lại không có ai, uống?” Lâm Vân tỏ vẻ có chút kinh ngạc.

Kể từ khi Lâm Vân trở thành người giàu có hàng đầu trong ba thế hệ, trà ngon anh cũng từng uống rất nhiều.

Nhưng Lâm Vân tự đánh giá là mình chưa từng uống một loại trà nào ngon như vậy, còn ngon hơn cả những loại trà cao cấp nữa, chỉ uống một ngụm thôi mà cả người đều thoải mái tinh thần rồi.

“Tất cả bọn họ đều thoái thác nói rằng họ không thích uống trà, thế nhưng lý do thực sự, tôi nghĩ thí chủ có thể đoán được, phải không?” Quán chủ nói.

“Lẽ nào là bởi vì bọn họ chê tách trà và lá trà này quá bẩn sao?” Lâm Vân suy đoán nói.

Lâm Vân tự đánh giá, đa số những người phú hào giàu có đều đã quen với cuộc sống tốt.

Tách trà và lá trà này bẩn như vậy, bọn họ chắc chắn sẽ chê bai và cũng sẽ không chịu uống nó.

Lâm Vân đã từng trải qua cuộc sống khổ cực, tất nhiên sẽ không nói lời chê.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 603


Thí chủ quả nhiên sáng suốt.” Quán chủ gật đầu, sau đó xoay người ngồi xuống.

“Đó là tổn thất của bọn họ, loại trà ngon như vậy mà bọn họ lại không biết uống” Lâm Vân cười nói.

Sau khi quán chủ ngồi xuống, liền lên tiếng hỏi: “Thí chủ, hôm nay tới cửa viếng thăm là có chuyện gì, hãy cứ nói đừng ngại” “Tôi nghe nói thân thủ của đạo trưởng rất tuyệt vời, nếu như đã có tài năng, mà ở trên núi này chẳng phải thật quá uổng phí đi? Không biết là đạo trưởng có nguyện ý xuống núi trổ tài hay không” Lâm Vân cười nói.

Mục đích chuyến đi này của Lâm Vân rất đơn giản, chính là muốn chiêu mộ vị đạo sĩ này.

Lúc nãy Lâm Vân đã nhìn thấy thân thủ của đệ tử ông ta, ngay cả đệ tử đã lợi hại đến thế này, Lâm Vân nhận định là vị đạo trưởng này nhất định có thân thủ bất phàm.

Nếu như anh có thể chiêu mộ được ông ta, thế thì Lâm Vân sẽ có thêm được một dũng tướng nữa, thực lực của Lâm Vân tất nhiên cũng sẽ càng thêm lớn mạnh.

“Tôi một lòng hướng đạo, không quay về hồng trần.

Quán chủ nói ra mười chữ đơn giản, diễn đạt ý nghĩa rất rõ ràng.

“Vậy thì phải làm sao mới có thể mời đạo trưởng xuống núi đây?” Lâm Vân lên tiếng hỏi.

“Tôi đã đặt ra quy tắc, nếu muốn mời tôi ra khỏi núi, trừ khi có thể đánh bại được tôi.” Quán chủ nhàn nhạt nói.

“Anh Vân, tôi bằng lòng thử.

Thạch Hàn nói nhỏ vào tại Lâm Vân.

Lâm Vân gật đầu, thực lực của Thạch Hàn mạnh đến thế nào, Lâm Vân biết rất rõ.

ít nhất là cho đến nay, Lâm Vân vẫn chưa thấy có ai mạnh được hơn Thạch Hàn cả, Bạch Hổ cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của Thạch Hàn.

Thế nên Lâm Vân cảm thấy để cho Thạch Hàn ra đấu, nói không chừng sẽ còn có cơ hội thắng được quán chủ của đạo quán Vân Nam.

“Đạo trưởng, vị huynh đệ này của tôi bằng lòng thi tài với đạo trưởng, không biết rằng đạo trưởng có cho cơ hội này hay không” Lâm Vân vẫn tỏ vẻ lễ phép.

“Tất nhiên” Quán chủ mỉm cười, sau đó đứng dậy đi vào chính giữa.

“Thạch Hàn, tôi giao lại cho anh đấy, cổ lên” Lâm Vân vỗ vai Thạch Hàn.

“Anh Vân hãy yên tâm, tôi cũng rất muốn thử xem vị đạo trưởng này mạnh đến đâu.” Thạch Hàn tỏ ra rất mong đợi.

Người lợi hại như Thạch Hàn, bình thường sẽ rất hiếm khi gặp được đối thủ thực sự, tất nhiên là anh ta cũng rất mong là sẽ được gặp một đối thủ có thể đánh với mình.

Tiếp theo đó, Thạch Hàn cũng đứng dậy, đi vào chính giữa.

“Thí chủ hãy ra tay đi.

Quán chủ nở một nụ cười nói với Thạch Hàn..
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 604


Chương 604

“Đạo trưởng đắc tội rồi” Thạch Hàn mỉm cười chắp tay nói với quán chủ.

Mặc dù tiếng tăm của vị đạo trưởng này được đồn là rất lợi hại, nhưng Thạch Hàn đối với thực lực của bản thân mình cũng là rất có niềm tin.

Hơn nữa, lúc nãy vị đạo trưởng này cũng nói rồi, chỉ cần anh ta thẳng thì ông ta sẽ ra khỏi núi, đương nhiên là

Thạch Hàn muốn thay Lâm Vân thắng được vị đạo trưởng này.

Sau khi Thạch Hàn nói xong, liền trực tiếp một quyền oanh kích đến phía đạo trưởng.

“Chíu.

Nắm đấm giống như bao cát của Thạch Hàn trực tiếp kích thẳng đến phía đạo trưởng, uy lực của nắm đấm không những rất mạnh, mà tốc độ cũng rất nhanh, ở giữa không trung gây nên một luồng gió mạnh.

Nhanh, chuẩn, mạnh.

Nếu dùng ba chữ này để hình dung nằm đấm này của Thạch Hàn cũng không hề phóng đại chút nào.

“Bùng”

Khi nắm đấm của Thạch Hàn sắp đánh trúng người của đạo trưởng, đạo trưởng lập tức giơ tay lên, thế mà lại có thể hóa giải được nằm đấm này một cách đơn giản.

Thạch Hàn chỉ cảm thấy rằng năm đấm này của mình như là một quyền mạnh đánh nhẹ vào miếng bông gòn vậy, sức mạnh lập tức bị tan rã đi.

Sau chiêu thức này, trong lòng của Thạch Hàn hết sức kinh ngạc, anh ta tức thì nhận ra được rằng trước đó là mình đã đánh giá thấp vị đạo trưởng này rồi.

“Thêm một lần nữa.

Thạch Hàn lập tức đổi chiêu và tấn công đạo trưởng một lần nữa.

“Bùm bùm bùm

Nhất thời hai người giao đấu lại với nhau.

Dù cho Lâm Vân không biết gì về võ thuật, nhưng anh cũng có thể nhìn ra được.

Đạo trưởng vẫn luôn ở thế bị động đi tiếp chiêu mà không hề chủ động đi tấn công.

Mặc dù chiêu thức tấn công của Thạch Hàn vô cùng hung hãn, nhưng tất cả đều được đạo trưởng hóa giải một cách dễ dàng.

Sau mười chiêu qua đi.

“Thí chủ, thực lực của cậu tôi đã biết rồi, tiếp theo đây, thí chủ cũng tiếp vào chiêu của tôi đi.

Đạo trưởng mỉm cười nói.

Sau khi nói xong, ban đầu đạo trưởng vẫn đang trong tư thế phòng thủ, đột nhiên đổi thành tấn công, hướng về phía Thạch Hàn phát động chiêu thức.

“Bùm bùm bùm

Chiêu thức tấn công của đạo trưởng trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng Thạch Hàn lại chống đỡ một cách khó khăn.

“Bùng”

Sau đó lại thêm một chiêu thức giao thủ với nhau, Thạch Hàn bị tấn công đến liên tục lùi về phía sau, mỗi một bước lùi lại, nền đá đều bị ép đến kêu ầm ầm lên.

Khi Thạch Hàn cố gắng ổn định lại cơ thể của mình, không lùi người lại nữa, thì nền đá dưới chân đó đã bị ép đến nứt vỡ ra như một mạng nhện.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 605


Chương 605

Sau khi Thạch Hàn dừng lại, anh ta thở hắt ra một hơi dài, sau đó từ trong miệng thốt ra ba chữ.

“Tôi thua rồi.”

Trải qua một trận giao thủ ngắn ngủi, Thạch Hàn đã biết được thắng thua đã rất rõ ràng rồi, nếu không phải đạo trưởng hạ thủ lưu tình để lại chút mặt mũi cho anh ta, thì e là anh ta càng đánh sẽ càng thêm thê thảm.

“Đạo trưởng quả nhiên là một cao thủ, đối thủ mà tôi gặp phải bản thân đều kể không hết, nhưng tôi chưa từng gặp qua đối thủ có loại chiêu thức này như đạo trưởng, chuyện lấy nhu khắc cương trước đây tôi vẫn còn chưa tin, nhưng hôm nay xem như đã được mở mang kiến thức rồi” Sau khi Thạch Hàn nói xong, anh ta liền gập người kính chào đạo trưởng.

Người luyện võ đương nhiên là lấy kẻ mạnh làm đầu, thực lực của đạo trưởng còn cao hơn cả Thạch Hàn, tất nhiên là có thể nhận được sự tôn kính của Thạch Hàn.

“Thí chủ, cậu cũng rất mạnh, ít nhất là tôi đã lâu không gặp được đối thủ mạnh như cậu rồi.” Đạo trưởng chắp tay nói.

Sau khi Thạch Hàn trở về bên cạnh Lâm Vân, anh tại bất lực nói: “Anh Vân, tôi đã cố gắng hết sức rồi, đạo Trường này quả nhiên là danh bất hư truyền, đúng là một cao nhân ẩn thể” “Không sao” Lâm Vân cười với Thạch Hàn, đương nhiên Lâm Vân sẽ không thể nào khiển trách Thạch Hàn được.

Tiếp theo đó, Lâm Vân nhìn về phía đạo trưởng cười nói: “Đạo trưởng quả nhiên lợi hại, nếu như chúng tôi đã không thể thắng được đạo trưởng, thế thì về chuyện mời đạo trưởng xuống núi tôi cũng sẽ không cưỡng cầu nữa”

Ngay cả Thạch Hàn cũng dễ dàng bị hạ gục, có thể thấy được thực lực của người này lợi hại đến như thế nào, trước đó khi Lâm Vân nghe tin đồn rằng ông ta có thể nhận đạn bằng tay không, vẫn là hoàn toàn không tin tưởng, nhưng bây giờ Lâm Vân đã tin rồi.

Một sự tồn tại lợi hại đến như vậy, Lâm Vân biết rằng muốn thu ông ta vào dưới trướng mình, đây gần như là điều không thể nào, hơn nữa đạo trưởng lúc nãy cũng đã nói rằng trừ khi đánh bại được ông ta, như vậy mới có thể bảo ông ta xuống núi.

“Đạo trưởng, chúng tôi vẫn còn có việc cần làm, thể thì không quấy rầy đạo trưởng tịnh tu nữa, xin phép cáo từ trước đây”

Lâm Vân vừa nói vừa đứng dậy.

“Thí chủ đợi đã.” Đạo trưởng khoát tay.

“Đạo trưởng còn có chuyện gì không?” Lâm Vân nhìn ông ta.

“Vốn là tôi sẽ đóng cửa không tiếp khách, thí chủ có biết tại sao tôi lại ra gặp các cậu hay không?” Đạo trưởng mỉm cười.

“Ồ? Tại sao?” Lâm Vân tỏ ra có chút hiếu kỳ.

“Bởi vì cậu ta.

Đạo trưởng trực tiếp chỉ thẳng vào Bạch Hổ.

“Bạch Hổ? Cậu ấy thế nào?” Lâm Vân tỏ ra rất nghi hoặc.

Ngay cả Bạch Hổ cũng đang ngơ ngác, tại sao lại đột nhiên nói đến anh ta rồi.

“Vào lúc nãy ở bên ngoài sân, cậu ấy cùng đồ đệ của tôi giao đấu với nhau, tôi nhìn cậu ấy ra tay, rồi phát hiện được cậu ấy có một thể chất rất đặc biệt.

Đạo trưởng chậm rãi nói.

“Ơ, không sai, cơ thể của cậu ấy quả thật có chút đặc biệt, sau khi cậu ấy bị thương, khả năng tự lành vết thương nhanh đến kinh ngạc, tôi nghĩ thể chất đặc biệt mà đạo trưởng đã nói đến hẳn là cái này nhỉ, không ngờ đạo trưởng lại có thể vừa nhìn là đã nhìn ra được.” Lâm Vân cảm thán nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 606


Chương 606

“Thể chất đặc biệt này của cậu ấy là cực kỳ hiếm có, hơn nữa cực kỳ thích hợp để luyện công, nhưng tôi nhìn thấy cậu ấy chỉ tập một số quyền thuật, cũng thật là lãng phí thể chất này của cậu ấy đi.

Đạo trưởng lắc đầu nói.

“Thế không biết đạo trưởng có ý gì?” Lâm Vân lên tiếng hỏi.

Nếu như đạo trưởng đã nói như vậy, Lâm Vân nghĩ chắc chắn ông ta là đã có ý gì đó.

Đạo trưởng không trực tiếp trả lời Lâm Vân, mà là đứng dậy đi đến phía trước Bạch Hổ.

“Tên cậu là gì?” Đạo trưởng hỏi Bạch Hổ, “Đạo trưởng, tôi tên là Bạch Hổ” Bạch Hổ thành thật trả lời.

“Bạch Hổ, cậu có nguyện ý bái tôi làm sư phụ không? Chỉ cần cậu bái tôi làm sư phụ, tôi tận tâm sẽ truyền dạy hết cho cậu, với thể chất đặc biệt này của cậu, thành tích võ học trong tương lai nhất định sẽ không dưới tôi đâu.” Đạo trưởng nói ra ý nguyện của mình.

“Đạo trưởng, thật là xin lỗi, tôi đã từng thề là sẽ sống chết đi theo anh Vân, thế nên tôi không thể bái ông làm sư phụ được.

Bạch Hổ trực tiếp cự tuyệt.

Đạo trưởng mỉm cười: “Bạch Hổ, cậu có biết là có bao nhiêu người muốn bái tôi làm sư phụ không, muốn tôi truyền dạy ít nhiều, nhưng đều là cầu mà không được nữa? Cậu có biết là cơ hội này quý giá như thế nào không?” “Đạo trưởng không cần nói nhiều, dù cho có quý giá, cho dù ông có thể biến tôi thành thần tiên, tôi đã nói sẽ phải sống chết đi theo anh Vân, thì tôi sẽ tuyệt đối không nuốt lời.” Bạch Hổ giọng điệu kiên quyết nói.

Bạch Hổ sớm đã buông lời thề là phải cả đời này đi theo Lâm Vân.

Sau khi đạo trưởng nghe được lời này, liền quay đầu nhìn Lâm Vân.

“Thí chủ, xem ra là tôi đã đánh giá thấp năng lực của cậu, thế mà cậu lại có thể khiến cho cậu ấy quyết một lòng đi theo như vậy” Đạo trưởng thở dài nói.

Lâm Vân mỉm cười, sau đó quay đầu nhìn về phía

Bạch Hổ.

“Bạch Hổ, cậu nghe tôi nói đúng không?” “Tất nhiên” Bạch Hổ gật đầu.

“Nếu như cậu là nghe theo tôi, thế thì hãy bái đạo trưởng làm sư phụ, theo ông ấy học cho tốt đi.” Lâm Vân tỏ ra rất nghiêm túc.

Nói thật là Bạch Hổ có thể đối mặt với một cơ hội lớn như vậy, mà bởi vì mình cũng có thể không hề do dự mà cự gtuyệt, trong lòng Lâm Vân cảm thấy rất ấm áp, rất cảm động. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhưng Lâm Vân không phải là người ích kỷ, nếu như trước mặt Bạch Hổ có một cơ hội lớn như vậy, Lâm Vân tuyệt đối sẽ không bởi vì bản thân mình, mà đi làm lỡ tương lai tươi đẹp của Bạch Hổ.

Hơn nữa, đạo trưởng cũng nói là với thể chất đặc biệt của Bạch Hổ, nếu như không theo ông ấy học tập, thế thì cũng thật quá lãng phí đi thể chất đặc biệt của Bạch Hổ rồi.

Bạch Hổ nghe được lời, nhanh chóng phản bác lại: “Nhưng mà anh Vân, tôi..” “Không nhưng nhị gì nữa, cứ nghe theo tôi nói là được.” Lâm Vân trực tiếp ngắt lời Bạch Hổ.

“Đến nước này vẫn có thể đi suy nghĩ cho đối phương, một người là trung quân, một người là hiền chủ, ừm.

Đạo trưởng tỏ ra khẳng định mà gật đầu.

Đạo trưởng khựng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Hai người không cần phải tranh luận về vấn đề này, tôi sẽ không ngăn cản ý nguyện của người khác, Bạch Hổ, sau khi cậu bái nhập vào cửa môn tôi, cậu vẫn là thủ hạ của vị thí chủ này, cậu vẫn có thể làm việc cho cậu ấy, tôi chỉ là người dạy cậu võ công, khi cậu ấy cần đến cậu, cậu vẫn có thể xuống núi giúp cậu ấy bất cứ lúc nào.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 607


Chương 607

Lâm Vân nghe xong liền mỉm cười nói: “Nếu như vậy tất nhiên là tốt, Bạch Hổ, cậu hãy ở đây nâng cao thực lực đi, về sau thực lực của cậu càng mạnh, cũng càng có thể giúp tôi đạt được sự nghiệp, cậu nói đúng không?” “Thế…!thế được thôi.

Bạch Hổ gật đầu.

Ban đầu Bạch Hổ từ chối là bởi vì cậu đã từng thề là sẽ suốt đời cống hiến đi theo cho Lâm Vân, cậu sẽ không làm trái lời thề của mình.

Bây giờ theo lời của đạo trưởng, cậu chỉ cần ở đây học võ thuật, nhưng cậu vẫn là người của Lâm Vân, nếu như vậy Bạch Hổ cũng sẽ không phải làm trái lời thề của mình.

Hơn nữa Bạch Hổ cũng hiểu rằng sau này mình trở nên mạnh mẽ hơn, cậu mới có thể giúp đỡ cho Lâm Vân nhiều hơn.

Mấy lần này khi Bạch Hổ muốn giúp đỡ Lâm Vân, cậu đều cảm thấy rằng thực lực của mình vẫn chưa đủ mạnh, nếu không cũng đã không để cho Lâm Vân lâm vào nguy hiểm rồi.

Thế nên lần này Bạch Hổ đã đồng ý.

Tại cửa đạo quán.

“Bạch Hổ, cậu phải học tập cho tốt, tranh thủ để lần sau tôi gặp được cậu, sẽ thấy được thực lực của cậu có thể lớn mạnh hơn nữa.

Lâm Vân mỉm cười vỗ vai Bạch Hổ.

Lời đạo trưởng nói không sai, nếu như thực lực của

Bạch Hổ có thể trở nên mạnh hơn, đối với Lâm Vân đây tuyệt đối sẽ là một chuyện tốt.

Thạch Hàn cũng nói: “Bạch Hổ, thực lực của vị đạo trưởng này rất cao thâm, cậu theo ông ấy học tập, thực lực nhất định có thể tăng mạnh, hy vọng là lần sau gặp lại cậu, thì cậu đã có thể đánh giỏi hơn tôi..

“Anh Thạch Hàn, anh đừng có đùa giỡn với tôi nữa, khoảng cách giữa tôi và anh vẫn còn rất lớn.

Bạch Hổ cười gãi đầu.

Tiếp theo đó, Bạch Hổ lại nhìn qua Lâm Vân.

“Anh Vân, khi cậu cần tôi giúp đỡ, thì cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi vừa xem qua là ở đây vẫn nhận được tín hiệu.

Đợi khi tôi học thành xuống núi, nhất định sẽ giúp anh Vân đạt được đại nghiệp.” Bạch Hổ nói với giọng điệu kiên định.

“Được rồi, cậu không cần phải đưa tiễn nữa” Lâm Vân xua tay.

Cứ như thế, Lâm Vân để Bạch Hổ ở lại đạo quán Vân Nam, để cậu ấy học võ công.

Hôm nay Lâm Vân đã thấy được sự lợi hại của đạo trưởng, Lâm Vân tin rằng đợi khi Bạch Hổ theo ông ấy học nghệ đến một thời gian, thêm với thể chất đặc biệt của Bạch Hổ, Lâm Vân rất mong đợi thời điểm Bạch Hổ học thành xuống núi, cậu ấy có thể mạnh đến mức nào.

Sau khi từ núi Vân Nam trở về, Lâm Vân chuẩn bị trực tiếp quay về thành phố Bảo Thạnh.

Lúc này, điện thoại của Lâm Vân vang lên.

Lâm Vân vừa nhìn, thì thấy là cuộc gọi của ông ngoại Liễu Chí Trung gọi đến.

“Xin chào, ông ngoại.

Lâm Vân nhanh chóng bắt máy nghe.

“Anh Vân à, nghe nói cháu đã tiêu diệt được ông Lục của thành phố Việt Hoàng?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói hiền từ của ông ngoại Liễu Chí Trung.

“Ơ, không sai.” Lâm Vân gật đầu.

“Ha ha, giỏi lắm a Vân, ông Lục này tên đầu sỏ ngầm, diệt trừ tên đầu sỏ ngầm là điều phiền phức và nguy hiểm nhất, không ngờ cháu lại làm được.” Ông ngoại cười ha hả nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 608


Chương 608

“Ông ngoại quá khen rồi.” Lâm Vân cười ngượng ngùng, lần này quả thực khá nguy hiểm.

Nhưng lần này thu hoạch cũng không ít, ít nhất là Lâm Vân đã tích lũy được kinh nghiệm thực tế, khiến cho Lâm Vân biết được làm loại chuyện này thực tế sẽ khó hơn so với tưởng tượng rất nhiều.

Ông ngoại tiếp tục nói: “A Vân này, lần trước khi ông đến thành phố Bảo Thạnh, ông đã nói với cháu là mấy ngày nay có thể sẽ có chuyện giao cho cháu đi làm, cháu còn nhớ không?” “Đương nhiên là cháu nhớ rồi, ông ngoại có gì căn dặn cứ việc nói” Lâm Vân gật đầu đáp.

“Chuyện này đúng lúc là phải để con làm tại thành phố Việt Hoàng, ống cần phải vào chi nhánh bên thành phố Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên, làm nội ứng trong chi nhánh thành phố Việt Hoàng một thời gian để thu thập bằng chứng về việc tham ô tiền bạc của tổng giám đốc chi nhánh Việt Hoàng” Ông ngoại nói, “Ồ, ông ngoại có thể chắc chắn được là tổng giám đốc bên chi nhánh Việt Hoàng này là người tham ô tiền bạc không?” Lâm Vân hỏi.

“Dựa theo một số manh mối ông biết được, điều này là rất có khả năng, nhưng vẫn chưa có bằng chứng nào có thể trực tiếp chứng minh, hơn nữa tổng giám đốc chi nhánh Việt Hoàng này phòng bị rất chặt chẽ, vì vậy ông cần cháu đi làm nội ứng để thu thập một số chứng cứ.

Liễu Chí Trung nói.

“Được, cháu phải đi ngay bây giờ hay sao?” Lâm Vân hỏi.

“Cũng không nhất thiết phải là hôm nay, cháu có thể tự linh hoạt sắp xếp, trong những ngày này ngày nào cũng được cả” Liễu Chí Trung nói.

“Được a, ông ngoại hãy yên tâm, cháu nhất định sẽ làm ổn thỏa việc này.” Lâm Vân đảm bảo đáp ứng.

Nếu như là nhiệm vụ mà ông ngoại đã đích thân phân phó cho mình, dĩ nhiên Lâm Vân sẽ không từ chối.

Thậm chí Lâm Vân còn phải làm cho thật tốt nhiệm vụ của ông ngoại giao, làm cho ông ngoại hài lòng, như vậy anh mới không không phụ lòng của ông ngoại.

“A Vân, ông giao việc này lại cho cháu, thứ nhất là vì muốn rèn luyện cháu, thứ hai là nếu như cháu có thể làm tốt việc này, cũng coi như là tích lũy thành tích cho bản thân mình, nếu như cháu không có thành tích, sau này nếu để cháu tiếp quản tập đoàn Tỉnh Xuyên, thì có thể người dưới quyền sẽ không chịu phục” Ông ngoại Liễu Chí Trung nói.

“Cháu hiểu rồi ông ngoại” Lâm Vân gật đầu.

Sau khi cúp máy điện thoại.

“Xem ra chúng ta còn phải ở lại thành phố Việt Hoàng thêm vài ngày nữa.” Lâm Vân cười nói.

Trong lòng Lâm Vân nghĩ, nếu sớm hoàn thành được nhiệm vụ này, thì anh sẽ có thể trở về thành phố Bảo Thạnh sớm hơn, vì vậy sau khi cúp máy điện thoại, Lâm Vân liền chuẩn bị một chút, rồi đi đến chi nhánh bên thành phố Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Chi nhánh bên thành phố Việt Hoàng, tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Lâm Vân cùng Thạch Hàn đi đến cửa công ty.

Bên cạnh công ty có dán một tờ thông báo tuyển dụng.

Tuyển năm nhân viên bảo vệ và hai nhân viên vệ sinh.

“Đúng lúc nhỉ.” Sau khi nhìn thấy tờ thông báo tuyển dụng Lâm Vân bất giác nở một nụ cười.

Nếu như đã muốn vào công ty làm nội ứng, thì tức nhiên cần phải vào công ty với danh nghĩa công việc một cách chính đáng.

Như thế mới có thể tìm cách thu thập bằng chứng.

“Thạch Hàn, anh đi ứng tuyển nhân viên bảo vệ đi, tôi ứng tuyển nhân viên vệ sinh.” Lâm Vân nhìn chằm chằm vào thông tin tuyển dụng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 609


Chương 609

“Anh Vân, chúng ta tách ra làm hai nơi sao? Chuyện này, chuyện này không được tốt lắm? Hơn nữa để anh Vân làm nhân viên vệ sinh, thế thì quá thiệt thòi đi.

Thạch Hàn nói.

Lâm Vân mỉm cười: “Thạch Hàn, tôi làm nhân viên vệ sinh, vừa hay có thể có cơ hội bước vào phòng làm việc dọn dẹp, đây sẽ là cơ hội tốt để thu thập chứng cứ, còn anh làm bảo vệ, đúng lúc có thể trông chừng cho tôi.

Tóm lại, chúng ta hai người một bộ phận, thì có thể bắt đầu từ hai hướng, chỉ có lợi mà không có hại.

“Thôi được, tôi nghe theo sự sắp xếp của anh Vân” Thạch Hàn gật đầu, anh ta cũng cảm thấy những gì Lâm Vân nói là có lý.

Tiếp theo đó, Lâm Vân trực tiếp bước vào công ty, sau khi đến cửa bày rõ mục đích đến là để ứng tuyển, liền được đưa đến bộ phận nhân sự trên lầu nộp đơn.

Lâm Vân và Thạch Hàn đều là ứng phải công việc có trình độ tương đối thấp, cũng không có yêu cầu gì về trình độ cá nhân và trình độ học vấn gì cả, nên quá trình phỏng vấn diễn ra rất thuận lợi.

Trong phòng phỏng vấn.

“Chuyện đó về tiền lương của tôi cho công việc này là bao nhiêu?” Lâm Vân lên tiếng dò hỏi.

“Lương là tám triệu bảy trăm năm mươi đồng, bao ăn không bao ở, thời gian thử việc là một tháng.

Nhân viên nhân sự phụ trách phỏng vấn không nhanh không chậm mà trả lời.

“Tám triệu bảy trăm năm mươi đồng? Thấp như vậy?”

Lâm Vân hơi kinh ngạc.

Theo như Lâm Vân biết, tiền lương của nhân viên vệ sinh mà trụ sở chính quy định là mười hai triệu hai trăm năm mười đồng, còn chi nhánh bên thành phố Bảo Thạnh của Lâm Vân cũng cho giống như vậy.

“Tôi nghe nói tiền lương của nhân viên vệ sinh bên tập đoàn Tỉnh Xuyên là mười hai triệu hai trăm năm mười đồng, sao lại là tám triệu bảy trăm năm mươi đồng?” Lâm Vân nhịn không được nói.

Mặc dù Lâm Vân đến đây làm nội ứng, căn bản anh không quan tâm về tiền lương của mình là bao nhiêu.

Thế nhưng, nơi này lại chênh lệch gần mấy triệu bạc đấy, đối với Lâm Vân mà nói anh sẽ không quan tâm, nhưng đối với những người thực sự làm nghề này thì lại là một chuyện khác.

“Cậu nhóc, nếu như cậu chế ít, thì có thể không làm, còn rất nhiều người đang chờ làm việc này, có hiểu không?” Nhân viên nhân sự không kiên nhẫn nói.

“Không, không, không, tôi làm” Lâm Vân vội vàng nói.

Nếu như Lâm Vân không làm thì sao vào làm nội ứng được đây? “Muốn làm thì bớt nói nhảm đi, sáng mai 8 giờ đến công ty báo cáo, cậu về trước đi” Nhân viên nhân sự xua tay với Lâm Vân.

Sau khi ra đến ngoài cửa công ty được một khoảng xa.

“Anh Vân, cậu là đại thiếu gia của cả một tập đoàn Tỉnh Xuyên, là cháu ngoại của Liễu Chí Trung, nhưng bây giờ cậu lại chạy đến công ty con làm nhân viên vệ sinh rồi.

Nếu như những người trong công ty biết được thân phận của cậu, không biết là bọn họ sẽ nghĩ như thế nào.

Thạch Hàn cười nói.

Lâm Vân cũng cười: “Ha ha, bọn họ sẽ không biết được đâu, ít nhất là bọn họ sẽ không biết được cho đến khi tôi thu thập đủ chứng cứ.

Sáng ngày hôm sau, Lâm Vân và Thạch Hàn đến công ty báo cáo.

Thạch Hàn đến bộ phận bảo vệ báo cáo, còn Lâm Vân là đến bộ phận vệ sinh báo cáo.

Trong văn phòng bộ phận vệ sinh.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 610


Chương 610

Lâm Vân đứng trong văn phòng đợi chủ quản của bộ phận vệ sinh đến sắp xếp công việc, lúc này một cô gái trẻ tuổi bước vào.

Cô gái nhìn có vẻ còn chưa tới hai mươi tuổi, mặc thường phục, nhưng ngũ quan thanh tú và đoan trang.

“Xin hỏi anh là nhân viên của bộ phận vệ sinh phải không?” Cô gái hỏi một cách dè đặt.

“Ơ, tôi là người mới đến đây, hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến làm.

Lâm Vân nói.

“Vậy sao? Tôi cũng là ngày đầu tiên đến làm đấy.

Cô gái nở một nụ cười hồn nhiên, đồng thời bước nhanh đến chỗ Lâm Vân.

“Tôi tên là Huỳnh Tuệ Mẫn, thế là sau này chúng ta sẽ là đồng nghiệp, sau này mong anh quan tâm nhiều hơn nữa.

Cô gái cười nói.

“Tôi tên là Lâm Vân.

Lâm Vân cũng cười đáp lại cô

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên hỏi đầu ay.

bước vào.

“Hai người là người mới tới đây đúng không? Tôi là chủ quản vệ sinh, là sếp của hai người.

Trong lúc người đàn ông nói chuyện, ông ấy đi tới bàn làm việc, khi đang chuẩn bị ngồi xuống, chợt cau mày lại, ngẩng đầu nhìn sang Lâm Vân hai người.

“Hai người còn đứng đờ ra đó làm gì, không biết chào hỏi tôi sao?”

Giọng điệu của chủ quản vệ sinh lạnh lùng, tỏ ra có chút không vui.

“Ơ, chào chủ quản.

Lâm Vân nói.

“Chào chủ quản.” Cô gái tên Huỳnh Tuệ Mẫn cũng chào hỏi theo “Đúng là hai đứa ngốc, chuyện này còn phải cần người dạy nữa, chẳng trách chỉ có thể làm công việc vệ sinh.

Chủ quản vệ sinh lắc đầu nói.

Lâm Vân nghe được không khỏi cau mày.

Nếu không phải bởi vì Lâm Vân phải làm nội ứng không thể tiết lộ được thân phận, ông ta dám nói chuyện với Lâm Vân như vậy, nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp.

“Chủ quản, xin ông hãy nói chuyện khách sáo một chút, chúng tôi không phải đồ ngốc.

Lâm Vân nói.

Người chủ quản vốn đã ngồi xuống ghế, sau khi nghe được lời nói này, ông ta liền đứng lên.

“Cậu nói cái gì hả? Bảo tôi nói chuyện khách sáo với cậu sao? Hơ hơ, có phải là muốn tôi nhường vị trí này lại cho cậu, rồi sau đó đi bưng trà rót nước cho cậu không?” Chủ quản lạnh lùng nhìn Lâm Vân.

Tiếp theo đó, chủ quản chuyển cách nói chuyện, cười lạnh nói: “Nhóc ranh như mày cũng không biết đến mình là cái thá gì, thế mà lại dám nói chuyện với tao như thế này, lão tử tao đây đừng nói là mắng chửi mày, cho dù có đánh mày đi nữa, mày cũng phải chịu, không phục sao? Vậy thì cút khỏi đây đi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 611


Chương 611

Tất nhiên là chủ quản này căn bản không biết là người ông ta đang dạy dỗ chình là đại thiếu gia của tập đoàn Tỉnh Xuyên, là cháu ngoại ruột của Liễu Chí Trung.

“Lâm Vân, anh đừng nói nữa.

Cô gái nhỏ tên Huỳnh Tuệ Mẫn ở bên cạnh kéo góc áo của Lâm Vân.

Lâm Vân suy nghĩ một chút, cũng không có phản bác.

Nói thật là đổi thành thường lệ, nếu như Lâm Vân gặp được loại người này, thì tuyệt đối sẽ tiến lên giảng cho ông ta hai cải tát thật mạnh, dạy cho ông ta biết thế nào là nói chuyện cho đàng hoàng.

Thế nhưng, với thân phận hiện tại của Lâm Vân, anh chỉ là một nhân viên vệ sinh, nếu như Lâm Vân mất đi công việc này hoặc là để bại lộ thân phận, thể thì nhiệm vụ mà ông ngoại đã giao cho mình sẽ bị thất bại.

Cho nên Lâm Vân đã chọn cách nhẫn nhịn.

“Được rồi, bây giờ tôi sẽ phân công công việc cho hai người, hai người cùng phụ trách quét dọn tầng bốn, hành lang, văn phòng, góc nhỏ như ván chân tường, cửa kính vân vân, lúc nào cũng phải giữ sạch sẽ, yêu cầu cụ thể đều có trong sổ tay công việc của hai người.” Chủ quản không kiên nhẫn nói.

Sau khi phân công nhiệm vụ tại văn phòng.

Cả hai liền chính thức bắt tay vào làm việc.

Mục đích chính của Lâm Vân đến làm việc lần này là để thu thập bằng chứng.

Nhưng hôm nay là ngày đầu tiên đến nên Lâm Vân vẫn còn chưa quen với toàn bộ công ty, nhiệm vụ của ngày hôm nay chính là làm quen với tình hình của công ty trước.

Khi bước ra khỏi văn phòng, một người đàn ông mặc quần áo vệ sinh tình cờ bắt gặp Lâm Vân.

“Hai người lạ mặt như vậy, là người mới tới đây phải không?” Người đàn ông qua loa quan sát nhìn Lâm Vân hai người.

“Đúng vậy, chúng tôi mới tới hôm nay” Lâm Vân gật đầu nói.

“Tôi tên là Phạm Mạnh Cường, cậu có thể gọi tôi là anh Cường, tôi làm vệ sinh ở đây được nửa năm rồi, nếu như hai người mới đến đây, thì tôi chính là đàn anh của hai người, nếu như có gì không hiểu có thể hỏi tôi”

Người đàn ông vừa nói vừa đưa tay ra.

“Được, vậy nếu tôi không hiểu gì thì sẽ hỏi anh.

Lâm Vân mỉm cười đưa tay ra bắt tay với anh ta.

“Đúng rồi, hai người phụ trách nhiệm dọn dẹp tầng bốn phải không?” Phạm Mạnh Cường hỏi.

“Đúng vậy, có vấn đề gì không?” Lâm Vân hỏi.

“Vậy thì hai người nhớ phải cẩn thận, tầng bốn đều là khu văn phòng của giám đốc, nếu không cẩn thận xảy ra sai sót sẽ bị mắng đẩy, đồng nghiệp phụ trách quét dọn tầng bốn trước kia chính là do không chịu nổi nữa nên mới phải từ chức.

Phạm Mạnh Cường lắc đầu cảm thán.

Lúc này, chủ quản vệ sinh từ trong văn phòng bước ra.

“Còn ở đây tán dóc cái gì, không muốn làm nữa phải không?” Chủ quản vệ sinh nghiêm mặt quát mắng.

“Người anh em, lần sau nói chuyện.” Sau khi Phạm Mạnh Cường nói xong, liền xoay người đi về khu vực làm việc của mình.

Tầng bốn.

Lâm Vân và Huỳnh Tuệ Mẫn đều bắt đầu làm việc, Lâm Vân lúc này đang lau hành lang.

“Bùm.

Ngay lúc này, xô nước đột nhiên bị hất tung.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 612


Chương 612

Lâm Vân quay đầu lại, thì nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục mang giày da, hiển nhiên anh ta là người đạp đổ cái xô nước.

“Mẹ kiếp, tên nhân viên vệ sinh tối tha này mày làm việc kiểu gì vậy? Sao lại để cái xô ở đây? Làm ướt hết giày da của tao rồi.

Người đàn ông mặc âu phục bực bội hét vào mặt Lâm Vân.

Lâm Vân cười lạnh một tiếng: “Ông à, là ông không có mắt đá đổ nó đi, ông còn trách tôi sao? Đúng thật là nực cười, người nghèo đổ lỗi cho nền nhà, nhà dột đổ lỗi cho ngói thưa, gạo ít đổ lỗi cho gầu xúc, lẽ nào ông ỉa không ra còn đi đổ lỗi cho địa cầu không có lực hút sao?” “Cậu nhóc, bớt ăn chuyện với tôi như thế này, ở công ty này dám nói chuyện với tôi như thế này, cậu là người đầu tiên đấy.

Cậu biết tôi là ai không? Tôi là giám đốc tài chính của công ty, chỉ cần tôi nói một lời, cậu phải cút khỏi đây ngay lập tức.

Người đàn ông mặc âu phục giận dữ nói.

“Giám đốc tài chính cũng phải nói đạo lý chứ.

Lâm Vân cười lạnh nói.

“Được, vậy tôi lập tức gọi chủ quản vệ sinh của các người tới đây, tôi xem ông ta có dám nói đạo lý với tôi hay không.

Người đàn ông mặc âu phục nổi nóng nói.

Lúc này Huỳnh Tuệ Mẫn, người đang lau kính ở bên cạnh chạy đến.

“Vị giám đốc này, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của anh ấy, xin ông hãy tha thứ cho anh ấy đi.

Huỳnh Tuệ Mẫn liên tục nói.

“Tha thứ cho cậu ta cũng được, nói xin lỗi tôi ngay lập tức, sau đó nằm bò xuống đây lau sạch nước trên giày da cho tôi.” Giám đốc tài chính thách thức nói.

Trong mắt của Lâm Vân lóe lên một tia lạnh lẽo.

Cho dù bây giờ mình không phải là người giàu có ba đời, cho dù mình vẫn là một cậu bé nghèo, khi Lâm Vân đối mặt với chuyện sỉ nhục vô lý này, Lâm Vân tuyệt đối sẽ ném cây lau nhà lên người giám đốc tài chính, sau đó phất tay rời đi, cùng lắm là thay công việc, việc làm vệ sinh còn không dễ tìm sao?

Thế nhưng, hiện tại Lâm Vân không thể rời đi, bởi vì Lâm Vân còn có nhiệm vụ ông ngoại giao phó cho mình, bất luận thế nào công việc này cũng phải giữ được.

Đây cứ coi như là khảo nghiệm mà ông ngoại cho mình đi, nếu như chút khó khăn này cũng không chịu nổi, thì sau này làm sao có thể làm việc lớn chứ?

Sau khi nghĩ đến đây, Lâm Vân liền nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, tôi xin lỗi vì đã làm ướt giày của ông, tôi thật sự xin lỗi.”

Trong lòng Lâm Vân tự nhủ, bây giờ tạm thời cứ nhẫn nhịn một lúc đi, đợi khi nhiệm vụ của mình hoàn thành, tất nhiên sẽ công bố thân phận của mình, đến lúc đó sẽ đi tính sổ sau, có ơn báo ơn, có thù báo thù.

“Chỉ xin lỗi còn chưa đủ, lau giày đi.

Nhớ kỹ là dùng quần áo của cậu lau đấy.

Giám đốc tài chính ngạo nghề mà nhìn chằm chằm vào Lâm Vân, “Ông..” Sắc mặt Lâm Vân liền thay đổi.

“Sao hả? Không làm được? Không làm được thì cút ngay cho tôi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 613


Chương 613

Giám đốc tài chính lớn tiếng quát nạt.

“Để tôi làm cho”

Huỳnh Tuệ Mẫn nhanh chóng ngồi xổm xuống, lấy tay áo của mình lau đi vết nước trên đôi giày da của giám đốc tài chính.

“Huỳnh Tuệ Mẫn”

Lâm Vân muốn ngăn cản, nhưng Huỳnh Tuệ Mẫn đã nhanh chóng lau sạch đi vết nước trên giày da của giám đốc tài chính rồi.

“Giám đốc, tôi đã lau thay anh ấy rồi.

Huỳnh Tuệ Mẫn đứng dậy nói.

Sau khi giám đốc tài chính chăm chú quan sát Huỳnh Tuệ Mẫn một hồi, khóe miệng ông ta đột nhiên lộ ra một nụ cười gian ác, trong mắt cũng lộ ra một tia sáng giảo hoạt.

Lúc nãy giám đốc tài chính đang nổi nóng với Lâm Vân, thế nên lúc đó ông ta đã không nhìn rõ được tướng mạo của Huỳnh Tuệ Mẫn, nhưng bây giờ ông ta đã nhìn rõ rôi.

“Cô mới tới đây phải không? Trước đây tôi chưa thấy công ty lại có cô gái mang vẻ ngoài trong sáng như vậy bao giờ, cô tên là gì?” Giám đốc tài chính chăm chú nhìn Huỳnh Tuệ Mẫn “Tôi…tôi tên là Huỳnh Tuệ Mẫn.” Huỳnh Tuệ Mẫn củi đầu, rụt rè đáp.

“Huỳnh Tuệ Mẫn, cô có hứng thú làm thư ký của tôi không?” Giám đốc tài chính mỉm cười hỏi.

“Chuyện này tôi không đủ năng lực làm thư ký.” Huỳnh Tuệ Mẫn từ chối khéo.

“Không sao cả, tôi còn có một thư ký, cô chỉ cần phụ trách việc bưng trà rót nước, giúp tôi đấm lưng xoa bóp vai là được, so với công việc này của cô nhẹ nhàng hơn nhiều, hơn nữa lương còn cao hơn rất nhiều.

Giám đốc tài chính mỉm cười nói.

“Giám đốc, tôi… tôi thật sự không thích hợp.” Huỳnh Tuệ Mẫn vội vàng xua tay.

“Được, vậy cô hãy suy nghĩ cho kỹ đi, hai ngày nữa tôi sẽ lại đến tìm cô, đợi khi cô chịu đủ cực khổ trong hai ngày này, tôi tin rằng cô sẽ thay đổi quyết định thôi.

Giám đốc tài chính không nhanh không chậm nói.

Tiếp theo đó, giám đốc tài chính nhìn sang Lâm Vân nói một cách khinh thường: “Cậu nhóc, tôi nể mặt cô ấy, hôm nay tôi sẽ không so đo với cậu nữa, nếu lần sau lại gây chuyện với tôi, hừ, tôi tuyệt đối sẽ khiến cậu cảm thấy hối hận.

Sau khi giám đốc tài chính bỏ lại câu nói này, liền trực tiếp xoay người bước về phòng làm việc của mình.

Lâm Vân cuối cùng cũng hiểu được tại sao đồng nghiệp Phạm Mạnh Cường lại nói rằng trên tầng bốn dọn dẹp phải cẩn thận rồi, anh ta nói quả không sai, chỉ là một giám đốc tài chính mà lại hung hăng đến như vậy?

Sau khi giám đốc tài chính rời đi.

“Huỳnh Tuệ Mẫn, cảm ơn cô đã giúp tôi, người cô tốt thật” Lâm Vân cười với Huỳnh Tuệ Mẫn”

Mình và Huỳnh Tuệ Mẫn chỉ mới ngày đầu tiên quen biết, khi mình bị giám đốc làm khó, nếu như là một đồng nghiệp bình thường tuyệt đối sẽ không thể nào đến giúp đỡ, nhưng Huỳnh Tuệ Mẫn lại đứng ra.

“Không sao đâu, chúng ta là đồng nghiệp mà, nên giúp đỡ lẫn nhau.

Huỳnh Tuệ Mẫn cũng cười đáp lại Lâm Vân.

Huỳnh Tuệ Mẫn khựng lại, nghiêm túc nói: “Lâm Vân, sau này anh tuyệt đối đừng cãi nhau với giám đốc và chủ quản này nữa, bọn họ đều là người có chức quyền, chúng ta chỉ là nhân viên nhỏ bé không đụng đến họ được đâu.

“Tôi hiểu rồi.

Lâm Vân gật đầu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 614


Chương 614

Suy nghĩ hiện tại của Lâm Vân chính là mình phải khiêm tốn lại, anh đến đây là để thu thập chứng cứ, đây mới là mục đích quan trọng nhất.

Lâm Vân thầm thề trong lòng, bất kể thế nào bản thân mình cũng phải làm cho tốt việc này, nhiệm vụ mà ông ngoại giao cho mình, mình không thể thất bại được.

“Đúng rồi Huỳnh Tuệ Mẫn, giám đốc tài chính này bảo cô đi làm thư ký cho ông ta, vừa nhìn đã biết là có ý đồ xấu xa, cô tuyệt đối đừng để ông ta lừa, nếu không cô nhất định sẽ thiệt thòi đấy.” Lâm Vân nói.

Giám đốc tài chính đó bảo Huỳnh Tuệ Mẫn làm thư ký, chẳng qua là ông ta cảm thấy Huỳnh Tuệ Mẫn trong sáng và xinh đẹp, muốn hành xử bất chính trong văn phòng.

Huỳnh Tuệ Mẫn là một cô gái ngây thơ như vậy, thành thật mà nói Lâm Vân không muốn nhìn thấy cô ấy bị giám đốc tài chính đó hủy hoại.

Huỳnh Tuệ Mẫn hơi đỏ mặt gật đầu, hiển nhiên Huỳnh Tuệ Mẫn cũng nhận ra được chút gì đó, tuy rằng cô ấy đơn thuần, nhưng không phải là một kẻ ngốc.

“Hãy yên tâm đi, tên cặn bã như ông ta sẽ có một ngày chịu sự trừng phạt thôi.

Lâm Vân nhìn Huỳnh Tuệ Mẫn lẩm bẩm nói.

Giám đốc tài chính này vừa nhìn là đã biết không phải là thứ tốt lành gì.

Đợi đến khi nhiệm vụ nội ứng của Lâm Vân hoàn thành, Lâm Vân sẽ được công bố ra thân phận của mình, đến lúc đó dù có nói gì đi nữa, anh cũng phải loại trừ tên cặn bã này ra khỏi tập đoàn Tỉnh Xuyên..

Sau một buổi sáng, về cơ bản Lâm Vân đã quen với môi trường của công ty, đặc biệt là môi trường ở tầng bốn.

Trong nháy mắt thời gian đã về chiều.

Hành lang tầng bốn của công ty.

“Huỳnh Tuệ Mẫn, nếu như cô không phiền, tôi có thể hỏi cô về nhà cô là làm gì không?” Lâm Vân vừa lau nhà vừa trò chuyện với Huỳnh Tuệ Mẫn.

“Mẹ tôi đã nghỉ hưu từ lâu, còn ba tôi là công nhân xây dựng, gia đình tôi sinh sống vào tiền lương của ba tôi” Huỳnh Tuệ Mẫn trả lời.

Tiếp theo đó, Huỳnh Tuệ Mẫn chuyển đổi cách nói, giọng điệu trầm thấp nói: “Nhưng mà, vào mấy ngày trước ba tôi bị tai nạn trên công trường, chân ông đã bị gãy, bây giờ còn nằm trong bệnh viện.

“Ơ, thật xin lỗi, tôi không biết” Lâm Vân tỏ ý xin lỗi.

“Không sao đâu.

Huỳnh Tuệ Mẫn gượng cười.

“Đúng rồi Lâm Vân, anh có biết vay tiền ở đâu không?” Huỳnh Tuệ Mẫn hỏi.

“Vay tiền? Cô muốn vay tiền?” Lâm Vân sững người.

“Ừ, sau khi ba tôi xảy ra sự cổ, trong nhà tôi rất cần tiền.” “Gần đây bệnh viện lại hối thúc đóng tiền viện phí, nhưng tôi mới đi làm, muốn nhận lương thì phải đợi thêm một thời gian, tôi không biết có thể đi vay ở đâu.

Huỳnh Tuệ Mẫn cúi đầu.

“Các khoản vay tư nhân cô tuyệt đối đừng nhúng tay vào, nếu không cẩn thận thì sẽ càng lún càng sâu.” Lâm Vân tỏ ra rất nghiêm túc.

Các khoản vay tư nhân có rất nhiều đều là khoản cho vay nặng lãi, cô gái đơn thuần giống như Huỳnh Tuệ Mẫn, một khi bị rơi xuống vực, tuyệt đối sẽ bị mấy tên đó ăn đến trơ xương.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 615


Chương 615

“Nhưng mà, ngoại trừ vay tiền ra tôi thật sự không thể nghĩ ra cách nào khác.

Huỳnh Tuệ Mẫn cúi đầu.

“Cô nói đi, cô thiếu bao nhiêu, có lẽ tôi có thể giúp cô nghĩ cách” Lâm Vân nói.

“Đó là một khoản tiền lớn, mười bảy triệu năm trăm đồng.

Huỳnh Tuệ Mẫn nói.

“Mười bảy triệu năm trăm đồng phải không, tôi cho cô mượn” Lâm Vân nói.

Mười bảy triệu năm trăm đồng giờ đây đối với Lâm Vân mà nói, hoàn toàn chỉ là một số tiền nhỏ, nếu như số tiền này có thể giúp đỡ được một người, tất nhiên sẽ là chuyện tốt.

“Chuyện này tôi…!số tiền lớn như vậy, tôi không thể lấy của anh được” Huỳnh Tuệ Mẫn vội vàng xua tay.

“Huỳnh Tuệ Mẫn, đây là tôi cho cô mượn, chứ đâu phải là tặng cho cô, tại sao cô lại không thể lấy?” Lâm Vân cười nói.g

Lâm Vân tiếp tục nói: “Cô vay khoản của người khác cũng là mượn, mượn của tôi cũng là mượn, tôi còn không cần lãi suất của cô, cũng không có rủi ro, cô nói đúng không?”

Huỳnh Tuệ Mẫn suy nghĩ kỹ lại, điều Lâm Vân nói hình như cũng đúng.

“Vậy đợi đến khi tôi nhận được lương rồi, tôi sẽ trả cho anh ngay.” Huỳnh Tuệ Mẫn nghiêm túc nói.

“Được.” Lâm Vân cười gật đầu.

Lâm Vân căn bản không thiếu chút tiền này.

Nhưng mà, nếu như Lâm Vân nói trực tiếp tặng cho cô ấy, cô ấy nhất định sẽ không chịu lấy, cho nên Lâm Vân mới nói là cho cô ấy mượn, dù sao kết quả cũng giống nhau, đều là đưa tiền cho cô ấy mà thôi.

“Lâm Vân, tôi không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa, anh đã giúp tôi một vấn đề lớn.” Huỳnh Tuệ Mẫn nở một nụ cười.

Huỳnh Tuệ Mẫn nghĩ đến tiền viện phí đã được giải quyết, đương nhiên trong lòng cô ấy rất vui.

“Không cần cảm ơn, chuyện giám đốc tài chính đó làm khó tôi vào lúc sáng, cô không phải cũng đã giúp tôi sao.

Lâm Vân cười nói.

“Này, cái cậu làm vệ sinh đó”

Vào lúc này, một giọng nói của phụ nữ từ phía sau truyền đến.

Lâm Vân nghe thấy giọng nói như đang gọi mình, bèn quay đầu lại nhìn.

Người hiện lên ánh mắt anh là một cô gái mặc đồ công sở với chiếc tất đen.

Cô gái ăn diện có chút diêm dúa loè loẹt, hơn nữa dáng người cũng rất chuẩn, lộ ra vài phần gợi cảm.

“Cô đang gọi tôi?” Lâm Vân nhìn cô ấy.

“Lẽ nào còn có ai ở đây sao? Mau lại đây.

Cô gái tỏ vẻ có chút thiếu kiên nhẫn.

Mặc dù Lâm Vân không biết cô ấy là ai, nhưng với thân phận hiện tại của Lâm Vân chỉ là người dọn vệ sinh bậc thấp nhất, vì vậy Lâm Vân bước tới trước mặt cô ấy.

“Người đẹp, có chuyện gì vậy?” Lâm Vân nhìn cô ấy.

Cô gái cau mày, lạnh giọng nói: “Cậu là người mới tới sao? Không biết lớn nhỏ mà tùy tiện kêu người, cậu có biết tôi là ai không? Thư ký của tổng giám đốc, gọi tôi là chị Phượng, hiểu chưa.

“Chị Phượng” Lâm Vân gượng cười.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 616


Chương 616

“Tôi lười so đo với cậu, nhanh chóng đi đến quán cà phê đối diện mua một cốc cà phê về đây, nhớ đừng cho thêm đường, đây là mua cho tổng giám đốc, nếu có chuyện gì sai sót, thì cậu không chịu nổi trách nhiệm đâu, hiểu chưa?”

Cô gái nghiêm mặt lại căn dặn một cách không kiên nhẫn, trong toàn bộ quá trình ấy còn không thèm nhìn đến Lâm Vân một cái.

Có lẽ trong mắt cô ấy, Lâm Vân chỉ là một nhân viên vệ sinh, còn không có đủ tư cách để khiến cô ấy muốn nhìn đến.

“Cô là thư ký tổng giám đốc, chuyện đi mua cà phê không phải cô là người nên đi sao?” Lâm Vân bất lực nói.

“Cậu nhóc, cậu có đủ tư cách để chất vấn tôi sao? Nếu bảo cậu đi thì cậu đi đi” Cô gái nói với giọng ra lệnh.

“Được, thế nhưng cô cũng phải đưa tiền cho tôi mới được chứ?” Lâm Vân bất lực nói.

Ai bảo bây giờ mình chỉ là một nhân viên vệ sinh thôi chứ? Ai cũng có thể sai khiến mình.

Để có thể hoàn thành nhiệm vụ của ông ngoại, anh vẫn là câu nói đó, hãy nhẫn nhịn trước.

“Tiền cậu cứ trả trước, sau khi mua xong liền đưa đến văn phòng tổng giám đốc.

Sau khi cô gái buông xuống câu nói này, liền xoay đầu quay người bỏ đi.

“Cáo mượn oai hùm”

Lâm Vân nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô gái đang rời đi, anh không khỏi lắc đầu.

Tiếp theo đó, Lâm Vân bước ra ngoài công ty, chạy đi mua cà phê.

Hai mươi phút sau, cuối cùng Lâm Vân cũng mua được cà phê trở về, sau đó trực tiếp đi đến văn phòng tổng giám đốc.

Ông ngoại từng nói chuyện tham ô ở chi nhánh Việt Hoàng chủ yếu là tổng giám đốc.

Lần này vừa hay có thể tiếp xúc với tổng giám đốc này.

Bên ngoài văn phòng tổng giám đốc.

“Tại sao lại kéo rèm cửa lại nhỉ?” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Vân tỏ vẻ rất nghi hoặc, vào ban ngày ban mặt rèm cửa của văn phòng tổng giám đốc lại kéo lại, cửa cũng đóng nữa.

Lúc này, Lâm Vân mơ hồ nghe được bên trong có tiếng th* d*c.

Lâm Vân bước đến gần cửa sổ, nhìn qua khe hở trong tấm rèm.

“Mẹ kiếp”

Lâm Vân nhìn thấy cô thư ký gợi cảm ra lệnh cho Lâm Vân đi mua cà phê lúc trước, giờ đây đang ngồi trên người một người đàn ông trung niên tai to mặt lớn mà làm cái chuyện đó, hơn nữa còn tiến hành khá kịch liệt.

“Mẹ nó, bảo tôi đi mua cà phê, bản thân mình thì lại ở đây làm cái loại chuyện này” Lâm Vân thốt ra một tiếng chửi thề.

Trong giờ làm việc mà làm loại chuyện này ở trong văn phòng, Lâm Vân cảm thấy vị tổng giám đốc này cũng không phải là cái thứ tốt đẹp gì.

Tiếp theo đó, Lâm Vân đi tới trước cửa văn phòng.

“Cộc cộc cộc.”

Lâm Vân gõ cửa.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 617


Chương 617

Một phút sau, cánh cửa được mở ra.

Người mở cửa là cô thư ký đó, đầu tóc cô ấy rối bời và quần áo cũng chưa được mặc chỉnh tề.

“Đưa cho tôi đi”

Cô thư ký nhận lấy cà phê, sau đó bùm một tiếng đóng cửa lại.

Lâm Vân lắc đầu, sau đó xoay người rời đi.

Sau khi Lâm Vân trở lại tầng bốn, anh phát hiện ông chủ quản vệ sinh đang nghiêm mặt đứng trên hành lang.

“Cậu đến đây cho tôi.”

Chủ quản vệ sinh nhìn thấy Lâm Vân xuất hiện, lập tức lên tiếng quát mắng Lâm Vân.

“Chủ quản có chuyện gì sao?” Lâm Vân đi tới trước mặt chủ quản.

“Cậu nhóc, trong giờ làm việc mà dám tự ý ra khỏi vị trí của mình, cậu thật là can đảm đấy” Chủ quản vệ sinh chắp hai tay ra sau lưng, bày bộ dạng của một nhà lãnh đạo.

“Chủ quản, tôi không có tự ý ra khỏi vị trí của mình, lúc nãy thư ký tổng giám đốc kêu tôi đi mua cà phê cho tổng giám đốc, tôi vừa mới mua về.” Lâm Vân giải thích nói.

“Bớt ở đây kiếm cớ với tôi, cậu là nhân viên vệ sinh, cô ấy sao lại bảo cậu đi mua cà phê.

Chủ quản vệ sinh mắng lớn một trận.

“Chủ quản, nếu như ông không tin tôi, ông có thể đi tìm thư ký tổng giám đốc để đối chất.” Lâm Vân trầm mặt lại nói.

“Đối cái con khỉ khô, tự ý rời khỏi vị trí chính là tự ý rời khỏi vị trí, cậu sẽ bị trừ lương một triệu năm mươi đồng coi như là hình phạt, nếu còn có lần sau nữa, kiến quyết đuổi việc, hiểu không? Chủ quản vệ sinh quát mắng nói.

“Chủ quản, ông có quá đáng quá không? Tôi có tự ý rời khỏi vị trí của mình hay không, ông rất dễ dàng có thể điều tra rõ được.

“Còn bây giờ ông tra còn không thèm đi tra, mà đã đổ hết tội lỗi cho tôi, ông đảm nhiệm vị trí chủ quản này hình như không được tròn bổn phận lắm?” Lâm Vân lạnh giọng nói.

Cho đến nay, trong lòng Lâm Vân đối với nhân viên quản lý của chi nhánh Việt Hoàng này thật sự là quá thất vọng đi.

Một người chủ quản vệ sinh nhỏ, không những hung hãng càn quấy áp chế nhân viên đến như vậy, mà còn không biết nói đạo lý đến như vậy?

Dù cho Lâm Vân đã luôn cố nhẫn nhịn.

Nhưng với sự việc này cuối cùng cũng khiến Lâm

Vân cảm thấy tức giận.

Bản thân mình cực khổ chạy đi mua cà phê, tiền thì tự trả, lúc về còn bị mắng là tự ý rời khỏi vị trí công việc, còn bị trừ lương nữa?

Mẹ kiếp chuyện này là cái quái gì đây? “Hơ, cậu nói tôi không làm tròn bổn phận? Tôi thấy là nhóc ranh cậu không muốn làm nữa rồi chứ gì?” Chủ quản vừa nói vừa tiến tới phía trước nắm lấy cổ áo của Lâm Vân.

“Có chuyện gì mà ồn ào đến thế này?”

Một giọng nói vang lên.

Tiếp theo đó, một cô gái hiện vào mắt của Lâm Vân.

Cô gái có mái tóc dài gợn sóng màu vàng kim, tùy ý xõa ngang vai, đường nét ngủ quan tinh tế, đôi mắt sâu giống hệt như con lai vậy, cộng thêm với cặp đùi dài thon thả của cô ấy.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 618


Chương 618

Chậc chậc, đây tuyệt đối là món vật có thể mê hoặc lòng người mà.

Lâm Vân nhất thời lại nhìn đến thất thần.

“Chủ quản Trung, đây là xảy ra chuyện gì? Sao lại ồn ào đến vậy?” Cô gái dò hỏi chủ quản vệ sinh.

“Giám đốc Tú, người mới đến này không hiểu quy củ, tự ý rời khỏi vị trí làm việc, còn dám cãi lại tôi, tôi đang định dạy dỗ cậu ta.

Chủ quản vệ sinh nở một nụ cười xu nịnh..

Khi Lâm Vân vừa nghe nói cô ấy là giám đốc, anh liền lập tức bước tới nói.

“Giám đốc, tôi không có tự ý rời khỏi vị trí làm việc, chỉ là đi mua cà phê cho tổng giám đốc.

“Ồ?” Phạm Minh Tú nhìn Lâm Vân.

“Giám đốc Tú, đừng có nghe nhóc ranh này nói bậy, tôi nghĩ nó chỉ bịa chuyện thôi.

Chủ quản vệ sinh nói.

“Giám đốc, những gì tôi nói là đúng hay sai, cô có thể đi hỏi thư ký tổng giám đốc, hay cũng có thể mở camera giám sát, lúc tôi ra vào đều được máy camera giám sát quay lại.

Lâm Vân nói.

“Được, tôi sẽ gọi điện thoại đến phòng giám sát” Phạm Minh Tú lấy điện thoại ra.

“Giám đốc Tú, cậu ta chỉ là một nhân viên vệ sinh mới tới, hơn nữa chuyện nhỏ nhặt này không cần phải làm phiền đến giám đốc đâu.

Chủ quản vệ sinh cười khan nói.

Phạm Minh Tú cau mày: “Chủ quản Trung, chuyện này đối với ông là chuyện nhỏ, nhưng đối với nhân viên mà nói, đây là chuyện lớn đối với họ, hiểu không?” “Hiểu, hiểu” Chủ quản vệ sinh chỉ có thể cười khan gật đâu.

Sau khi Lâm Vân nghe được lời nói của Phạm Minh Tú, trong lòng tỏ ra có chút kinh ngạc.

Xem ra những người quản lý cấp cao của chi nhánh Việt Hoàng này, cũng không hẳn đều là kẻ khốn kiếp, cũng còn người có thể phân biệt đúng sai.

Rất nhanh Phạm Minh Tú gọi điện thoại dò hỏi được tình hình.

Sau khi cúp điện thoại.

“Chủ quản Trung, máy giám sát đã được xem qua, lúc nãy đúng là có một nhân viên vệ sinh đi mua cà phê về, đưa đến văn phòng tổng giám đốc, nếu nói như vậy là ông đã thật sự đổ oan cho cậu ấy rồi! Phạm Minh Tú nói.

“Chuyện này..” Chủ quản vệ sinh tức thì nghẹn lời, sắc mặt cũng trở nên khó coi.

“Chủ quản Trung, ông còn chưa điều tra mà đã tự làm theo ý mình đổ oan cho nhân viên, đây là sự sai sót của ông, sau này nhớ là phải suy nghĩ kỹ trước khi hành động, ngoài ra chuyện này cứ đến đây đi, đừng làm khó người khác nữa.

Phạm Minh Tú nói.

“Vâng, vâng” Chủ quản vệ sinh gượng cười gật đầu.

Phạm Minh Tú lại nhìn sang Lâm Vân, rồi nhàn nhạt nói: “Sự việc đã được điều tra rõ ràng, không có chuyện gì nữa, cậu có thể tiếp tục làm việc.

“Cảm ơn giám đốc Tú.

Lâm Vân mỉm cười cảm ơn cô ấy.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 619


Chương 619

Người trông xinh đẹp như vậy, làm việc cũng rành mạch phân minh, cô ấy ở trong tâm trí của Lâm Vân để lại ấn tượng rất tốt.

Sau khi Phạm Minh Tú rời đi, sắc mặt của chủ quản vệ sinh liên nhanh chóng sa sầm xuống.

“Cậu nhóc, cậu cũng thật may mắn mà gặp được giám đốc Tú giúp cậu.” Chủ quản vệ sinh với ánh mắt lạnh lùng trừng mắt nhìn Lâm Vân.

Tiếp theo đó, chủ quản vệ sinh chuyển đổi chủ đề, lạnh giọng nói: “Nhưng cậu đã làm tôi cảm thấy không vui, hy vọng lần sau cậu đừng làm ra sơ sót nào nữa, nếu không cậu sẽ hiểu được hậu quả khi đắc tội với tôi.

Sau khi chủ quản vệ sinh buông xuống lời nói này, liền tức giận bỏ đi.

Nhìn bóng lưng rời đi của chủ quản vệ sinh, trong mắt Lâm Vân lóe lên một tia lạnh lùng.

“Hãy yên tâm, không bao lâu nữa tôi cũng sẽ cho ông hiểu được hậu quả của việc đắc tội đến Lâm Vân tôi”

Lâm Vân híp mắt lẩm bẩm nói.

“Này”

Đúng lúc này, phía sau có người vỗ vai Lâm Vân.

Lâm Vân quay đầu lại nhìn, hóa ra là Phạm Mạnh Cường, nhân viên vệ sinh mà anh đã gặp vào lúc sáng.

“Đi, tôi đưa cậu đi hóng gió.” Phạm Mạnh Cường nói.

Mặc dù Lâm Vân không hiểu ý của Phạm Mạnh Cường là gì, nhưng anh vẫn đi theo anh ta.

Hai người đi đến cửa sổ trong một gian phòng kho trên tầng bốn.

“Người anh em, có điếu thuốc không?” Phạm Mạnh

Cường xoa xoa ngón tay.

“Có!” Lâm Vân lấy ra một gói thuốc Jet thiếc.

Đây là gói thuốc mà Lâm Vân đặc biệt mua sáng nay.

Tiếp theo đó, Lâm Vân lấy ra một điếu đưa cho Phạm Mạnh Cường.

“Ồ, còn là thuốc Jet thiếc, xem ra cậu nhóc này rành hút đây, không tệ.” Phạm Mạnh Cường cười híp mắt cầm lấy điếu thuốc.

“Nếu như cậu đã cho tôi hút thuốc Jet thiếc rồi, thế tôi cũng nói rõ thông tin cho cậu biết, chủ quản Trung, chủ quản vệ sinh của chúng ta là một người tham của, về cơ bản các nhân viên mới đều sẽ bị ông ta cố tình làm khó dễ.

Sau khi Phạm Mạnh Cường hút một ngụm thuốc, rồi tiếp tục nói: “Nếu cậu không muốn bị ông ta kiếm chuyện nữa, thực ra cũng rất đơn giản, tặng cho ông ta một ít thuốc lá loại tốt và rượu ngon thì có thể giải quyết được phiền phức thôi” “Ồ? Còn có chuyện như vậy?” Lâm Vân cau mày.

Chỉ là một chủ quản vệ sinh nhỏ, thế mà lại có thể tác oai tác phúc đến như vậy?

Thân là đại thiếu gia của tập đoàn Tỉnh Xuyên, Lâm Vân cảm thấy vô cùng tức giận.

Dĩ nhiên, nếu muốn Lâm Vân đi tặng thuốc lá và rượu ngon cho ông ta là điều không thể nào xảy ra được.

“Đúng rồi, lúc nãy cái cô giám đốc Tú đó là ai vậy?”

Lâm Vân tiếp tục dò hỏi.

“Thêm một điếu đây!” Phạm Mạnh Cường xoa xoa ngón tay.

“Đều cho anh hết”

Lâm Vân trực tiếp đưa hết toàn bộ bao thuốc cho Phạm Mạnh Cường.

“Đều cho tôi hết sao? Hi hi, thế thì tôi không khách sáo nữa.

Phạm Mạnh Cường vui vẻ cầm lấy cả bao thuốc.
 
Back
Top Dưới