Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 620


Chương 620

“Cô giám đốc Tủ này, tên là Phạm Minh Tú, là giám đốc nặng ký của công ty chúng ta, không chỉ là hoa khối của công ty chúng ta, mà còn là nữ cường nhân của công ty chúng ta.

Phạm Mạnh Cường nói.

Tiếp theo đó, Phạm Mạnh Cường cười hì hì nhìn Lâm Vân nói: “Sao vậy? Cậu nhóc không phải là có ý đồ gì với giám đốc Tú chứ? Cô ấy là Vân nga trắng đẩy, không phải mấy con cóc ghẻ như chúng ta ăn được đâu nhé, cậu nên buông tay đi, hơn nữa cô ấy còn có bạn trai.

“Anh đừng suy nghĩ lung tung, tôi chỉ là cảm thấy cô ấy là một người tốt.” Lâm Vân giải thích nói.

Lúc này Phạm Mạnh Cường cũng đã hút xong điếu thuốc.

“Được rồi, tôi nể mặt với bao thuốc Jet thiếc này, sau này nếu cậu có chuyện gì nghi hoặc đều có thể đến hỏi tôi, bây giờ tôi phải quay lại làm việc đây.” Sau khi Phạm Mạnh Cường nói xong, liền xoay người bước ra ngoài.

Lâm Vân từng nói là sẽ cho Huỳnh Tuệ Mẫn mượn mười bảy triệu năm trăm đồng.

Buổi chiều sau khi tan ca, Lâm Vân bảo Huỳnh Tuệ Mẫn để lại cho mình địa chỉ nhà, rồi anh chạy đến ngân hàng rút mười bảy triệu năm trăm đồng, sau đó đi đến nhà Huỳnh Tuệ Mẫn.

Nhà của Huỳnh Tuệ Mẫn nằm trong một khu hẻm nhỏ cũ kỹ.

“Cộc cộc cộc”

Lâm Vân gõ cửa nhà Huỳnh Tuệ Mẫn.

“Đến đây”

Giọng của Huỳnh Tuệ Mẫn từ trong nhà vọng ra, theo tiếng bước chân đến gần, cửa nhà được mở ra.

“Lâm Vân, anh đến rồi à.” Huỳnh Tuệ Mẫn mỉm cười nhìn Lâm Vân.

“Đây là mười bảy triệu năm trăm đồng tiền cho cô mượn.”

Lâm Vân nhét tiền vào ngón tay Huỳnh Tuệ Mẫn.

“Lâm Vân, tôi còn phải phiền anh đặc biệt đem đến đây, tôi cũng không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa.” Huỳnh Tuệ Mẫn gật đầu mỉm cười.

“Không có gì, nếu như tiền đã đưa tới rồi, thì tôi về trước đây.” Lâm Vân chuẩn bị rời đi.

“Khoan đã.

Huỳnh Tuệ Mẫn liền kéo lấy Lâm Vân.

“Anh chắc là vẫn còn chưa ăn cơm nhỉ, đúng lúc tôi vừa mới làm cơm xong, cùng nhau vào ăn đi.

Huỳnh Tuệ

Mẫn mỉm cười nói.

“Được” Lâm Vân đáp ứng.

Sau khi vào cửa, Lâm Vân nhìn thấy ngoại trừ Huỳnh Tuệ Mẫn ra, trên bàn còn có một người phụ nữ trung niên, có lẽ là mẹ của Huỳnh Tuệ Mẫn, ngoài ra còn có một người đàn ông trẻ tuổi.

“Lâm Vân, đây là mẹ tôi.

Đây là anh trai tôi.” Huỳnh Tuệ Mẫn giới thiệu từng người một.

“Xin chào.”

Anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn bước đến bắt tay với Lâm Vân.

“Cậu tên là Lâm Vân đúng không? Tôi là Huỳnh Gia Đông, tôi cũng làm việc tại chi nhánh Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên” Anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn vừa bắt tay vừa nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 621


Chương 621

“Ồ? Anh cũng làm việc tại chi nhánh Việt Hoàng sao?

Anh làm chức vụ gì?” Lâm Vân ngạc nhiên nói.

“Tôi là nhân viên bảo vệ” Huỳnh Gia Đông nói.

Huỳnh Gia Đông khựng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Đúng rồi Lâm Vân, trước khi ăn cơm chúng ta ra nói vài câu thế nào?” “Anh trai, anh có chuyện gì mà không thể nói ở đây chứ.

Huỳnh Tuệ Mẫn trừng mắt nhìn Huỳnh Gia Đông.

“Không sao đâu, Huỳnh Tuệ Mẫn.” Lâm Vân mỉm cười xua tay.

Tiếp theo đó, Lâm Vân đi theo Huỳnh Gia Đông, rồi đến phòng của Huỳnh Gia Đông.

Sau khi vào phòng.

Huỳnh Gia Đông vỗ vỗ của Lâm Vân vai.

“Cậu Lâm Vân, trước hết tôi rất cảm ơn cậu đã cho gia đình chúng tôi mượn tiền, đợi đến khi tôi và em gái tôi nhận được tiền lương, thì sẽ trả lại tiền cho cậu ngay.” Tiếp theo đó, Huỳnh Gia Đông thay đổi chủ đề.

“Thế nhưng cậu tốt nhất là đừng có giở trò với em gái tôi.” “Giở trò với em gái anh?” Lâm Vân sững người lại.

“Lẽ nào không phải sao? Cậu cũng chỉ là một nhân viên vệ sinh mà thôi, trong túi chắc chắn cũng không có nhiều tiền như vậy nhỉ? Cậu mới quen em gái tôi được có một ngày, mà đã sẵn lòng cho em gái tôi mượn nhiều tiền như vậy, chẳng phải là để lấy lòng em gái tôi hay sao?” Huỳnh Gia Đông nói.

“Tôi cho mượn tiền, đúng thật sự không phải là nguyên nhân này, anh đã suy nghĩ nhiều rồi” Lâm Vân lộ ra một nụ cười khổ.

Mục đích mà Lâm Vân cho Huỳnh Tuệ Mẫn mượn tiền rất đơn giản, vì Lâm Vân cũng từng là một đứa trẻ nghèo.

Bây giờ nhìn thấy được Huỳnh Tuệ Mẫn, đứa trẻ nghèo như vậy đang gặp khó khăn, Lâm Vân muốn ra tiền giúp cô ấy một ít, chỉ có thể mà thôi.

Kết quả lại bị anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn hiểu lầm thành mình làm như vậy là có ý đồ không nên có? Lâm Vân cảm thấy rất bất lực.

“Bất luận là cậu có nghĩ tới hay không, cậu cũng đừng hòng giở trò gì với em gái tôi, hiểu không, với tướng mạo của em ấy, nói thế nào cũng phải tìm một người có chức vụ chủ quản hay giám đốc trở lên, nhân viên vệ sinh không xứng với em gái tôi.” Huỳnh Gia Đông nói.

Ý tử trong lời nói của Huỳnh Gia Đông rất rõ ràng, đó chính là Lâm Vân không xứng với Huỳnh Tuệ Mẫn, em gái của anh ta.

“Được rồi, tôi biết rồi”

Lâm Vân cười cười, không có giải thích nhiều nữa.

“Biết là được rồi, đi, ăn cơm đi.” Sau khi Huỳnh Gia

Đông nói xong, liền bước ra ngoài.

Lâm Vân cũng đi theo ra ngoài.

Sau khi ngồi xuống.

“Lâm Vân, anh trai tôi nói gì với anh vậy?” Huỳnh Tuệ Mẫn nhỏ giọng dò hỏi Lâm Vân.

Huỳnh Gia Đông trừng mắt nhìn Lâm Vân, ý tử rất rõ ràng, chính là muốn Lâm Vân đừng nói ra.

“Ơ, không có gì đâu, chỉ là tùy tiện nói vài câu mà thôi” Lâm Vân cười cười..
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 622


Chương 622

Trong bữa ăn tại nhà của Huỳnh Tuệ Mẫn, Huỳnh Tuệ Mẫn và mẹ của Huỳnh Tuệ Mẫn luôn rất niềm nở mà tiếp đãi Lâm Vân.

Sau khi ra khỏi nhà Huỳnh Tuệ Mẫn đã hơn chín giờ tối.

Đi trên đường, Lâm Vân ngẫm nghĩ sẽ bắt taxi trở về khách sạn.

Lâm Vân đang bước đi, bỗng nhiên phát hiện trước mặt có một bóng người quen thuộc.

“Bóng dáng này sao lại có chút giống với giám đốc Tú nhỉ

Mặc dù Lâm Vân cảm thấy giống, nhưng cũng không dám nhận định.

Thế nên anh liền nhanh chân bước tới phía trước muốn xem thử có phải là cô ấy không.

“Giám đốc Tú là cô thật sao”

Sau khi Lâm Vân bước tới phía trước, anh phát hiện đây thật sự là giám đốc Phạm Minh Tú đã giúp mình giải oan hôm nay.

Nhưng trên tay Phạm Minh Tú đang cầm một chai rượu whisky, cô ấy đang vừa đi vừa uống rượu.

“Anh là…nhân viên vệ sinh của ngày hôm nay?” giảm đốc Tú cũng nhận ra được Lâm Vân.

“Đúng vậy, là tôi.

Giám đốc Tú, tại sao cô lại ở đây một mình vào ban đêm thế này? Như vậy rất không an toàn, hay là để tôi đưa cô về nhà.” Lâm Vân nói.

Lúc này Phạm Minh Tú đang mặc một chiếc váy dài màu đen.

Cô ấy vốn là một người xinh đẹp, bây giờ dưới tình trạng đã hơi men say, còn khiến người ta thèm muốn hơn nữa.

Trong giữa trời khuya đêm tối, nếu như có ai đó mang ý đồ xấu gặp được cô ấy, nhất định sẽ nổi lòng tham, hậu quả không thể lường được.

“Mặc kệ tôi, đây là chuyện của tôi.” Sau khi Phạm Minh Tú nói xong, cô ấy lại uống thêm một ngụm rượu.

“Xem ra là đã xảy ra chuyện gì rồi.” Lâm Vân lẩm bẩm nói.

Lúc này Phạm Minh Tú đột nhiên dừng chân lại, quay đầu nhìn Lâm Vân.

“Cậu đi cùng tôi đến quán bar uống vài ly rượu thế nào?” Phạm Minh Tú nói.

Lâm Vân sững sờ, cô ấy lại bảo mình cùng uống rượu?

Tiếp theo đó, Lâm Vân lắc đầu: “Giám đốc Tú, cô đã uống đủ nhiều rồi, đi uống thêm lần nữa, không thích hợp.

“Cậu không muốn sao? Vậy thì cậu đi đi, tôi sẽ tự mình đi” Phạm Minh Tú vừa nói vừa tiếp tục đi về phía trước.

Nhìn bóng lưng Phạm Minh Tú bước đi về phía trước, sau khi Lâm Vân do dự một hồi, liền chạy theo lên.

“Giám đốc Tú, được rồi.

Tôi sẽ cùng cô đến quán bar uống rượu” Lâm Vân nói.

Suy nghĩ của Lâm Vân rất đơn giản, bất kể mình có đi hay không, thì Phạm Minh Tú đều sẽ đến quán bar uống rượu.

Nhưng với tình trạng hiện tại của Phạm Minh Tú mà đồ quán bar và còn uống thêm chút rượu nữa, sẽ xảy ra chuyện gì đây? Lâm Vân không dám nghĩ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 623


Chương 623

Tốt hơn hết là đi với cô ấy còn hơn là để cho cô ấy đi một mình, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, Lâm Vân cũng có thể bảo vệ cô ấy.

Dù sao buổi sảng cô ấy đã giúp đỡ Lâm Vân, hơn nữa Lâm Vân cảm thấy cô ấy là một người quản lý tốt.

Dĩ nhiên, những cô gái xinh đẹp rất dễ tạo cho người đối diện ấn tượng tốt,

Huống chỉ là một cô gái quyến rũ như Phạm Minh Tú?

Đây cũng là một yếu tố tiềm ẩn.

Đương nhiên là Lâm Vân không muốn cô ấy bị người hủy hoại trong quán bar.

Bên trong một quán bar.

Nhạc heavy metal trong quán bar nghe đình tại nhức óc.

Trên sàn nhảy của quán bar, một cô gái ăn mặc hở hang mặc sức nhảy múa quanh cây cột.

Nhiều người đàn ông ở xung quanh la hét, hoặc nhảy múa theo điệu nhạc, nhiều người trong số họ còn có những nhân viên văn phòng, vào lúc này họ lại trông hoàn toàn như một con người khác.

Ở quầy bar.

“Hai ly rượu whisky, cảm ơn.

Phạm Minh Tú đưa tiên cho nhân viên pha chế.

Rất nhanh hai ly rượu whisky đã được đặt trước mặt Lâm Vân và Phạm Minh Tú.

Sau khi Phạm Minh Tú nhận lấy ly whisky, liền trực tiếp uống một hơi cạn.

Rượu whisky vốn là loại rượu mạnh, Phạm Minh Tú cứ uống không ngừng như thế này, Lâm Vân cũng cảm thấy lo lắng cho cô ấy.

Sau khi đặt ly rượu xuống, Phạm Minh Tú nháy mắt với

Lâm Vân, giọng yếu mềm nói: “Nếu như tôi nhớ không lầm, cậu tên là Lâm Vân đúng không? Uống rượu với tôi nào.” “Được, tôi uống” Lâm Vân cũng không nói nhiều lời, trực tiếp uống cạn một ly rượu whisky.

“Thêm hai ly nữa. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Phạm Minh Tú lại đưa tiền cho nhân viên pha chế.

Nhân viên pha chế nhận lấy tiền, sau đó lại lấy rượu cho Phạm Minh Tú.

“Giám đốc Tú, cô có thể nói cho tôi biết, chuyện gì đã xảy ra không?” Lâm Vân lên tiếng dò hỏi.

Theo suy nghĩ của Lâm Vân, giám đốc Tú tìm đến rượu để giải sầu như vậy, chắc hẳn là đã gặp phải chuyện gì đó rồi, hơn nữa đó còn là một cú đả kích không nhỏ đối với cô ấy.

“Bạn trai tôi ngoại tình, hơn nữa đối tượng ngoại tình của anh ta còn là bạn thân của tôi, cậu nói có nực cười hay không?”

Sau khi Phạm Minh Tú nói xong, lại cầm lấy ly rượu whisky uống một hơi cạn.

“Cô bị bạn trai cho đội mũ xanh sao?” Lâm Vân sững người.

Lâm Vân nghĩ đến ban ngày lúc đang ở công ty, Phạm Mạnh Cường đã từng nói với Lâm Vân rằng Phạm Minh Tú đã có bạn trai, hơn nữa thân phận và địa vị của bạn trai cô ấy hẳn có chút lợi hại.

Tiếp theo đó, Lâm Vân cười khổ nói: “Giám đốc Tú, anh ta thế mà lại bỏ rơi một người đẹp như cô, để mà đi lên giường với người phụ nữ khác ư?” “Không phải đàn ông đều như thế này sao?” Phạm Minh Tú lắc đầu khẽ cười.

Sau khi Phạm Minh Tú nói xong, cô ấy trực tiếp cầm lấy cái ly whisky trước mặt của Lâm Vân, một hơi uống can.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 624


Chương 624

Sau khi đặt ly rượu xuống, mặt Phạm Minh Tú đỏ ửng nói tiếp: “Tôi đã từng nói rằng trước khi kết hôn tôi sẽ không trao lần đầu tiên của mình cho anh ấy, nhưng lại không ngờ anh ấy lại lén sau lưng tôi lên giường với người phụ nữ khác, hơn nữa còn không chỉ có một người.

“Điều nực cười hơn nữa là khi tôi hỏi anh ấy tại sao, anh ấy lại nói rằng đó chỉ là để cho vui thôi, còn nói đầy lý lẽ rằng ai bảo tôi không chịu làm chuyện đó với anh ấy, anh ấy chỉ có thể làm như vậy.

“Tôi xem như đã nhìn rõ anh ấy rồi, anh ấy chính là gã tồi, tên cầm thú”

Phạm Minh Tú nói đến cuối cùng, gần như là đã quá khích mà gào lên.

“Giám đốc Tú, tôi biết trong lòng cô bây giờ chắc chắn là đang rất khó chịu.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân tiếp tục nói: “Nhưng mà ít nhất cô đã có thể nhìn rõ được anh ta, nếu như đợi đến khi kết hôn rồi mới nhìn rõ được điều này, đó mới là sự đau lòng lớn nhất”

Phạm Minh Tú nở một nụ cười khó coi, sau đó nói với nhân viên pha chế: “Làm cho tôi một ly rượu b Bacardi” “Thưa cô, cô…cô thật sự muốn gọi b Bacardi sao?” Nhân viên pha chế không nhịn được hỏi.

Nhân viên pha chế chỉ cảm thấy là người đẹp trước mặt mình cũng thật quá điên cuồng đi? Rượu b Bacardi, nguyên liệu chính là Bacardi 151,

Bacardi White và Bacardi Black, tất cả đều là rượu rum, hỗn hợp uống cùng với đá.

Nguyên liệu chính của rượu rum Bacardi 151, có nồng độ bảy mười năm chấm năm, màu này giống với rượu cocktail hồng trà và có nồng độ rất cao.

Thật sự ngang ngửa như một chai xăng vậy.

Đó là lý do tại sao nó được gọi là rượu b.

Loại rượu mạnh như thế, dù cho là nhiều người đàn ông uống cũng không thể chịu nổi, huống chi là một người phụ nữ uống nữa.

“Tiền sẽ đưa cho anh đủ cả, mau làm cho tôi” Phạm Minh Tú bỏ tiền đập xuống trên bàn.

“Được rồi, xin hãy chờ chút.

Nhân viên pha chế gật đầu.

Nếu như khách hàng nhất quyết yêu cầu, thì anh ta đương nhiên là không thể không làm rồi.

Rất nhanh, một ly rượu b Bacardi đã được đặt trước mặt Phạm Minh Tú.

Phạm Minh Tú không nói lời nào, cuốc luốc cuốc luốc mà uống cạn đi.

“Khu khu

Mới uống được nửa ly, Phạm Minh Tú đã bị rượu mạnh sắc đến họ sặc sụa.

“Giám đốc Tú, cô không thể uống nữa”

Lâm Vân lập tức giành lấy ly b Bacardi, sau đó cầm lấy nửa ly còn lại trực tiếp nốc cạn.

Rượu này quả nhiên rất mạnh, nửa ly uống xuống, Lâm Vân lập tức cảm thấy bụng mình nóng rực, cổ họng như sắp bốc khói.

“Lâm Vân, ly rượu này tôi đã uống qua, trên đó vẫn còn vết son môi của tôi, cậu…! cậu không ngại sao?” Phạm Minh Tú quyến rũ nhìn Lâm Vân.

“Tôi không nghĩ nhiều, nhưng tôi sẽ không ngại chuyện này.” Lâm Vân nói.

Lúc nãy khi Lâm Vân lấy uống, đúng là thật sự không nghĩ nhiều như vậy.

Người đẹp quyến rũ như Phạm Minh Tú, đương nhiên được trở thành tiêu điểm trong quán bar, những người đàn ông ra vào xung quanh đều không nhịn được mà nhìn vào Phạm Minh Tú.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 625


Chương 625

Người đẹp như cô ấy khiến cho không ít đàn ông h*m m**n.

Vào lúc này, một người đàn ông đi tới trước mặt Phạm Minh Tú.

“Người đẹp, tôi có thể mời cô uống một ly không?” Người đàn ông mỉm cười, bộ dạng giống như một quý ông.

Người đàn ông chủ động bắt chuyện, đồng thời còn không biết là vô tình hay cố ý, thấy anh ta đặt chiếc chìa khóa xe Maserati trên tay để lên quầy bar.

“Vậy thì anh phải hỏi bạn trai của tôi xem có đồng ý hay không.”

Phạm Minh Tú hơi men say vừa nói vừa đặt tay lên vai Lâm Vân.

Người đàn ông liếc nhìn Lâm Vân một cái, đồng thời lạnh lùng nói: “Người anh em, cậu cũng thật may mắn đấy, ăn mặc giản dị như thế này, thế mà lại cua được người đẹp.

Hiển như người đàn ông này đang rất ghen tị với Lâm Vân.

“Không có cách nào khác, tôi chính là luôn may mắn như vậy” Lâm Vân cười nói.

Người đàn ông nghe được, chỉ có thể phẫn hận rời đi.

Đúng lúc này, Phạm Minh Tú đột nhiên vòng qua cổ Lâm Vân, sáp lại trước mặt Lâm Vân, quyến rũ nói: “Lâm Vân, cậu cảm thấy tôi đẹp không?”

Hai người ở gần đến nỗi Lâm Vân hoàn toàn có thể cảm nhận được hơi thở của Phạm Minh Tú, và cả mùi thơm trên cơ thể của cô ấy.

Lâm Vân nuốt nước miếng: “Giám đốc Tú, cô đừng đùa như vậy, tôi chỉ nhân viên vệ sinh thôi.

là một

Phạm Minh Tú đây là muốn quyến rũ mình sao? Mặc dù bây giờ cô ấy đang trong tình trạng say xỉn, nhưng trong trạng thái này nhìn cô ấy lại càng cảm thấy hấp dẫn hơn.

Là một người đàn ông nhiệt huyết có Vân hướng bình thường, thật lòng mà nói điều này khiến tim Lâm Vân càng đập nhanh hơn.

“Tôi hỏi cậu tôi có đẹp không?” Phạm Minh Tú dùng ánh mắt mị hoặc của mình hỏi lại một lần nữa.

“Đẹp đẹp.

Lâm Vân đành phải thành thật trả lời.

“Vậy tối nay cậu ở lại với tôi thì sao nào?” Phạm Minh Tú thổi hơi vào tại của Lâm Vân..

Sau khi nghe được câu nói này, tim của Lâm Vân càng đập nhanh hơn.

“Giám đốc Tú, cô làm như vậy là muốn trừng phạt bạn trai cô sao?” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Lâm Vân khựng lại một hồi, rồi tiếp tục nói: “Nếu là như vậy, giám đốc Tú, như vậy thật sự không đáng.

Cô làm vậy là đang sa đọa, là đang hủy hoại chính mình đấy, có hiểu không?”

Mặc dù lúc này nhịp tim của Lâm Vân đang tăng nhanh.

Nhưng Lâm Vân vẫn có thể kiên định lại ý chí của mình.

“Đồ nhát gan, tôi thấy…tôi thấy chính là cậu không dám”

Sau khi Phạm Minh Tú nói xong, liền buông Lâm Vân ra, tiếp tục gọi nhân viên pha chế lấy rượu cho cô “Đúng rồi, rốt cuộc bạn trai của cô là ai?” Lâm Vân nhịn không được dò hỏi.

“Đừng nhắc đến tên khốn đó được không? Tôi không muốn nhắc đến anh ấy” Phạm Minh Tủ vừa uống rượu vừa nói.

Lâm Vân gật đầu, cũng không nhắc tới chuyện này nữa.

Lúc này, điện thoại của Lâm Vân vang lên.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 626


Chương 626

Lâm Vân nhìn qua thấy là ông ngoại gọi đến cho mình.

Tiếng nhạc ở đây đinh tai nhức óc, hiển nhiên là không thích hợp để trả lời điện thoại.

“Giám đốc Tú, tôi đi nghe một cuộc điện thoại.”

Lâm Vân vừa nói vừa đứng lên chuẩn bị đi ra ngoài nghe điện thoại.

Phạm Minh Tú đã uống say, chỉ tùy ý gật đầu.

Lâm Vân nhìn thấy Phạm Minh Tú đã say đến như vậy, Lâm Vân vẫn cảm thấy có chút không yên tâm.

Thế là Lâm Vân nhìn sang nhân viên pha chế.

“Anh à, đây là bạn gái của tôi, tôi đi ra ngoài nghe điện thoại, phiền anh chăm sóc cô ấy giúp tôi nhé, đây là tiền boa cho anh.

Lâm Vân lấy ra ba triệu năm trăm ngàn đưa tới trước mặt nhân viên pha chế.

“Không có vấn đề, người anh em Nhân viên pha chế thấy có nhiều tiền boa như vậy, tất nhiên niềm nở mà đáp ứng.

Sau khi bước ra khỏi cửa quán bar, Lâm Vân liền gọi lại cho ông ngoại.

Sau khi cuộc gọi được kết nối.

“A Vân, mọi việc đang diễn ra vẫn thuận lợi chứ?” Giọng của Liễu Chí Trung từ trong điện thoại truyền đến.

“Mọi chuyện vẫn thuận lợi, chỉ là hôm nay mới ngày đầu tiên vào công ty, còn chưa lấy được chứng cứ gì, nhưng cháu đã phát hiện ra được rất nhiều điều xấu và vấn đề trong công ty” Lâm Vân nói.

“ừ, nghe nói cháu phỏng vấn vào làm nhân viên vệ sinh, trong khoảng thời gian cháu làm nội ứng, e là sẽ thiệt thòi cho cháu rồi, nhưng cháu phải học được cách nhẫn nhịn” Liễu Chí Trung nói.

“Cháu hiểu ông ngoại.

Lâm Vân gật đầu. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mặc dù hôm nay Lâm Vân đã chịu rất nhiều thiệt thòi, nhưng Lâm Vân vẫn có thể nhẫn nhịn được.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Vân liền bước vào trong quầy bar.

Lâm Vân vừa đi vừa nghĩ, Phạm Minh Tú này là giám đốc nặng ký của công ty, nói không chừng có thể từ chỗ cô ấy lấy được một số bằng chứng hoặc thông tin hữu ích gì đó.

Dĩ nhiên, điều kiện trước tiên là Phạm Minh Tú phải bằng lòng.

Khi bước vào trong quán bar, Lâm Vân thoáng lắc đầu, cảm thấy có chút chóng mặt.

Lúc nãy Lâm Vân uống liên tiếp hai ly rượu whisky, sau đó còn uống một nửa ly b Bacardi.

Lúc đầu Lâm Vân còn chưa cảm giác được điều gì, nhưng đến bây giờ Lâm Vân dần dần cảm giác rượu đang bắt đầu lên đầu.

Sau khi trở lại quầy bar, Lâm Vân nhìn thấy chỗ ngồi của Phạm Minh Tú đã trở nên trống rỗng.

Lâm Vân cau mày, sau đó vội vàng lao tới trước quầy bar.

“Bạn gái của tôi đâu?” Lâm Vân hỏi nhân viên pha chế.

“Chuyện này thưa anh, cô…cô ấy..” Nhân viên pha chế tái mặt không ngừng ngập ngừng.

Nhìn thấy phản ứng này của nhân viên pha chế, Lâm Vân lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 627


Chương 627

“Ba triệu năm trăm ngàn tôi đưa anh không phải là cho không đâu, nói.” Lâm Vân lạnh giọng dò hỏi.

“Anh à, tiền này tôi không lấy nữa.

Nhân viên pha chế đưa ba triệu năm trăm ngàn mà Lâm Vân đã cho anh ta trước đó, để lại trên quầy bar.

Lâm Vân nghiêm mặt lại.

Tiếp theo đó, Lâm Vân trực tiếp cầm lấy dao nĩa trước mặt, lao tới chỗ nhân viên pha chế kề dao vào cổ anh ta.

“Nếu anh không nói, tôi sẽ dùng dao nĩa chọc thủng động mạch cổ của anh, đến lúc đó máu tươi của anh sẽ phun ra như đài phun nước đấy.

Giọng điệu của Lâm Vân lạnh lẽo.

“Anh…anh dám, Nơi này có người bảo kê đấy, nếu như anh dám làm bừa, anh cũng phải chết.” Sắc mặt của nhân viên pha chế trở nên khó coi.

“Tôi có chết hay không thì không biết, nhưng anh nhất định là sẽ chết trước tôi.” Lâm Vân vừa nói vừa ra sức.

“Tôi nói, tôi nói” “Cô ấy đã được đưa đến mỹ nhân các ở tầng hai rồi.

Khi nhân viên pha chế cảm nhận được lực nĩa đang đè lên cổ mình, anh ta sợ hãi liền vội vàng lên tiếng nói.

“Đáng chết, bất kể là tên khốn kiếp nào, nếu như hắn dám đụng vào Phạm Minh Tú, tôi nhất định sẽ giết hắn.

Lâm Vân hung ác nói.

Tiếp theo đó, Lâm Vân bỏ nĩa xuống, chạy thật nhanh về phía tầng hai.

Trên tầng hai, trong gian phòng của mỹ nhân các.

Trong phòng khói thuốc dày đặc, tổng cộng có hơn mười người nam nam nữ nữ.

Người đàn ông từng bắt chuyện với Phạm Minh Tú lúc trước chính là đang ở đây.

“Các người là ai, bỏ tôi ra, tôi muốn ra ngoài”

Phạm Minh Tú đang say xỉn, loảng choảng đứng dậy muốn bước ra ngoài.

Mặc dù hiện tại Phạm Minh Tú đang rất say, nhưng cô ấy vẫn còn có chút ý thức.

“Người đẹp, đừng đi mà”

Người đàn ông từng bắt chuyện đó, một tay kéo lấy Phạm Minh Tú lại ném lên ghế sô pha.

“Người đẹp, nào.

Uống thêm một ly nữa, đợi đến khi uống hết ly này, tôi sẽ làm cho cô cảm thấy thoải mái.

Người đàn ông cười dâm tà cầm lấy ly rượu, sau đó rót vào miệng Phạm Minh Tú.

“Huýt hô.

Mấy người nam nữ trẻ tuổi ở trong gian phòng vừa huýt sáo lại vừa kêu hộ.

Sau khi nốc cạn ly rượu, Người đàn ông bắt chuyện lập tức nới lỏng thắt lưng chuẩn bị hành động trước mặt mọi người xung quanh.

“Lâm Vân, cậu đang ở đâu? Cứu tôi, cứu tôi.”

Phạm Minh Tú đang trong cơn say nặng nề, gần như dùng hết sức lực cuối cùng lấy đi kêu gào.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 628


Chương 628

Ý thức cuối cùng của Phạm Minh Tú biết rõ được, người duy nhất cô ấy có thể kỳ vọng vào lúc này chính là Lâm Vân, người cô ấy vừa mới quen biết hôm nay.

“Bụp.”

Vào lúc này, cửa gian phòng bị người đá mở ra.

Sau khi nghe thấy động tĩnh, mọi người trong gian phòng đều quay đầu lại nhìn.

Người hiện lên mắt của họ chính là Lâm Vân.

Sau khi Lâm Vân bước vào gian phòng, liền lập tức nhìn thấy Phạm Minh Tú, đương nhiên cũng nhìn thấy được tên từng đến bắt chuyện với Phạm Minh Tú ở quán bar trước đó.

Nhìn thấy Phạm Minh Tú nằm ở trên ghế sô pha, vẫn chưa bị người đụng tới, trong lòng Lâm Vân cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp theo đó, Lâm Vân dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang người đàn ông từng đến bắt chuyện.

“Khốn nạn.

Lúc ở trong quầy bar, cô ấy đã từ chối anh rồi, anh lại còn dám cưỡng ép như vậy.

Người đàn ông bắt chuyện nhìn sang Lâm Vân, cười gắn nói: “Nhóc con, không ngờ cậu lại tìm được đến đây.

Nhưng cũng không quan trọng, nhìn cái cách cậu ăn mặc chắc chắn cũng không phải nhân vật hay ho gì, tôi đây sẽ ở trước mặt chơi người phụ nữ của cậu, cậu lại có thể làm gì? Ha hạ”

Người đàn ông bắt chuyện nhìn thấy cách ăn diện của Lâm Vân, liền nhận định rằng Lâm Vân chính là một người dễ bắt nạt, cho nên anh ta căn bản không bận tâm đến Lâm Vân,

Lúc này trong gian phòng có năm người đàn ông với dáng vẻ lưu manh cùng nhau tiến tới phía trước.

“Nhóc con, tốt nhất hãy ngoan ngoãn đứng yên đừng nhúc nhích, nếu không đừng trách chúng tôi không khách sáo”

Lâm Vân nghiêm mặt lại.

“Không khách sáo? Thế còn phải xem rốt cuộc là ai đối với ai không khách sáo.

Lâm Vân vừa nói vừa móc từ trong người ra một khẩu súng lục.

Khẩu súng lục này là trước đó anh loại trừ được ông Lục thu nhận được, sau đó Thạch Hàn đã dạy cho Lâm Vân về cách sử dụng.

“Súng, cậu ta có súng.

Sau khi nhìn thấy khẩu súng lục trong tay Lâm Vân, vẻ mặt năm người đàn ông đến chặn Lâm Vân đó đột nhiên thay đổi.

“Đừng sợ! Bộ dạng như thằng nhóc ranh này, làm sao cậu ta có súng thật được, tôi nghĩ nó chỉ đang dùng súng đồ chơi để hù dọa người thôi, tôi đã thấy rất nhiều người loại này rồi.

Người đàn ông bắt chuyện lớn tiếng nói.

Người đàn ông bắt chuyện cho rằng Lâm Vân chỉ là một nhân vật cấp thấp, loại người như vậy làm sao có thể ở trong một đất nước có chế độ kiểm soát súng cực kỳ nghiêm ngặt này mà có được súng chứ? “Anh không tin à?”

Lâm Vân híp mắt lại, sau đó chĩa súng vào người đàn ông bắt chuyện.

“Có gan thì cậu bắn đi, lấy một khẩu súng giả còn muốn đi dọa người nữa? Cậu cho rằng tôi là đồ ngốc chắc.

Người đàn ông bắt chuyện rêu rao nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 629


Chương 629

“Nếu như anh đã đưa ra yêu cầu này rồi, vậy thì tôi sẽ thỏa mãn anh”

Sau khi Lâm Vân nói xong, trực tiếp nhắm súng vào người đàn ông bắt chuyện bóp cò.

“Bùm”

Sau một phát súng, bụng người đàn ông bắt chuyện ngay lập tức bị máu tươi nhuộm đỏ.

“A a.”

Người đàn ông bắt chuyện đau đến kêu lên, hai mắt anh ta trợn tròn, anh ta làm sao cũng không ngờ được khẩu súng của đối phương lại là thật, hơn nữa còn dám bắn anh ta.

“A a a.”

Những người trong phòng cũng bị dọa đến lớn tiếng kêu lên.

“Mẹ nó toàn bộ đứng im cho tôi” Lâm Vân chĩa súng vào những người này.

Sau khi những người này bị súng chĩa vào, tất cả đều bị dọa đến tái cả mặt, đứng im tại chỗ không dám nhúc nhích nữa, lo sợ Lâm Vân sẽ bắn bọn họ.

Một vài người nhát gan, càng bị dọa đến cả người run lên bần bật.

“Tất cả ngồi xổm xuống ôm đầu cho tôi.

Lâm Vân lớn tiếng quát nạt những người này, trông vô cùng bá đạo.

Những người này nào dám chống lại? Tất cả đều ngoan ngoãn ngồi xổm xuống ôm đầu.

Một khẩu súng, nhiều khi sẽ còn hữu dụng hơn cả biết võ thuật, hơn nữa còn đơn giản hơn học võ thuật nhiều.

Lâm Vân trực tiếp đi đến trước mặt người đàn ông bắt chuyện, dí súng vào đầu anh ta.

“Anh rất ngông cuồng nhỉ? Bây giờ lại thử ngông cuồng nữa xem nào?” Lâm Vân hung ác nói.

Mẹ nó, nếu không phải là Lâm Vân tới kịp thời, Phạm Minh Tú có lẽ đã bị tên khốn kiếp này hủy hoại rồi, Lâm Vân có thể không tức giận sao?.

“Tôi…!tôi..”

Người đàn ông bắt chuyện bị dọa đến đến mức trực tiếp tè ra quần.

“Xin anh đừng bắn.

Anh trai, đại ca, tổ tiên. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tôi sai rồi, tôi xin lỗi, xin hãy tha cho tôi”

Khát vọng sống của người đàn ông bắt chuyện bị khơi dậy, cái gì anh ta cũng nói ra được.

Lâm Vân không thèm quan tâm tới anh ta nữa, phát súng vừa rồi cũng xem như là một bài học dành cho anh ta.

Tiếp theo đó, Lâm Vân đi tới trước mặt Phạm Minh Tú.

“Giám đốc Tú, giám đốc Tú” Lâm Vân gọi cô ấy hai tiếng.

Phạm Minh Tú khe khẽ mở mắt lên.

“Lâm Vân, thật sự là cậu.

Hãy cứu tôi, cứu tôi.”

Phạm Minh Tú giơ tay lên, sau đó nắm chặt lấy tay của Lâm Vân.

Vào thời khắc này khi cô ấy nhìn thấy Lâm Vân, giống như là trong bóng tối nhìn thấy được ánh sáng vậy.

Lâm Vân đột nhiên bị Phạm Minh Tú nắm lấy tay, anh cảm thấy như bị điện giật phải vậy.

“Yên tâm đi, cô đã an toàn rồi” Lâm Vân mỉm cười nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 630


Chương 630

“Bụp.”

Đúng lúc này, cửa gian phòng lại đột nhiên bị đá mở ra.

Một người đàn ông mặc áo sơ mi ca rô, đeo chiếc kính râm, dẫn theo mười mấy người đàn ông mặc đồ đen lao vào trong gian phòng.

“Anh Thắng, cứu mạng”

Sau khi người đàn ông bắt chuyện nhìn thấy người đàn ông đeo kính râm, tức thì giống như là nhìn thấy được cọng rơm cứu mạng vậy, liền lớn tiếng kêu lên.

Anh Thắng, người đàn ông đeo kính râm là người bảo của kê quán bar, phụ trách về sự an toàn của quán bar này.

Lúc nãy Lâm Vân ở trong quầy bar dùng nĩa đe dọa nhân viên pha chế, sau khi Lâm Vân rời khỏi quầy bar, nhân viên pha chế lập tức thông báo cho anh Thắng, sau đó anh ta liền vội vàng chạy tới.

“Nhóc con, cậu dám ở chỗ tôi gây sự, lá gan cũng không nhỏ đấy” Anh Thắng vừa nói vừa bước vào.

“Anh Thắng, cậu ta có súng trong tay.” Người đàn ông bắt chuyện nói.

Anh Thắng nghe vậy sắc mặt hơi thay đổi, quả nhiên anh ta nhìn thấy trên tay Lâm Vân có súng thật.

“Nhóc con, cậu…cậu là ai?” Anh Thắng chất vấn hỏi.

Anh Thắng cũng không ngốc, người có súng trong tay, nhất định là người có thân phận địa vị không đơn giản.

“Anh là người đứng đầu nơi này đúng không? Đại ca của anh là ai? Trần Hạo?” Lâm Vân nói.

Sau khi ông Lục chết, Lâm Vân giao thành phố Việt Hoàng lại cho Trần Hạo tiếp quản, theo lý mà nói những chỗ này bây giờ đều thuộc sự quản lý của Trần Hạo.

“Cậu…sao cậu lại biết tên của anh Hạo?” Anh Thắng kinh ngạc.

Lâm Vân không nói nhiều, trực tiếp lấy điện thoại ra gọi cho Trần Hạo.

“Trần Hạo, tôi đang ở quán bar Hoàng Ánh, người bảo kê nơi này muốn kiếm chuyện với tôi, anh trực tiếp nói chuyện với anh ta đi”

Sau khi Lâm Vân nói tới đây, liền trực tiếp đưa điện thoại cho anh Thắng này.

Anh Thắng nửa tin nửa ngờ mà nhận lấy điện thoại.

“Anh…anh Hạo, là anh thật sao.

Sau khi anh Thắng nghe thấy giọng nói trên điện thoại, anh ta lập tức có thể xác nhận ra được người bên đầu dây bên kia thực sự là Trần Hạo.

“Cái gì? Cậu ấy….cậu ấy là…, anh Hạo em biết sai rồi, em sẽ đi xin lỗi ngay”

Anh Thắng bị dọa đến không ngừng gật đầu.

Hiển nhiên là Trần Hạo bên đầu dây bên kia đã thân phận của Lâm Vân cho anh Thắng biết rồi.

Sau khi cúp điện thoại.

“Cậu Vân”

Anh Thắng đưa điện thoại cho Lâm Vân bằng cả hai tay, trên mặt còn nở ra một nụ cười khó coi.

“Cậu Vân, lúc nãy tôi nói chuyện đã xúc phạm đến cậu, hãy mong cậu Vân tha tội cho tôi”

Tiếp theo đó, anh Thắng quay đầu lại hét vào mặt mười mấy người đàn em ở phía sau “Mẹ nó còn đơ ra đó làm gì, mau gọi cậu Vân đi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 631


Chương 631

“Cậu Vân”

Mười mấy người đàn em lập tức cúi đầu hành lễ chào

Lâm Vân.

“Kẻ không biết không có tội, tôi không trách anh.” Lâm.

Vân nhàn nhạt nói.

“Cảm ơn cậu Vân, cảm ơn cậu Vân” Sau khi anh Thắng nghe được lời này, tức thì thở phào nhẹ nhõm.

Người đàn ông bắt chuyện bên cạnh đơ người ra, lúc nãy anh ta còn tưởng là gặp được cọng rơm cứu mạng rồi, sao đột nhiên tình thế lại đảo ngược thế này?

Lâm Vân nhìn chằm chằm anh Thắng dặn dò nói: “Chuyện ở đây tôi giao lại cho anh giải quyết, về chuyện của ngày hôm nay tôi không hy vọng bị truyền ra ngoài, hiểu không?” “Hiểu rồi, hiểu rồi” Anh Thắng gật đầu liên tục như gà mổ thóc vậy.

Sau khi Lâm Vân dặn dò xong, liền xoay người đi lại về phía Phạm Minh Tú.

“Giám đốc Tú, giám đốc Tú.

Lâm Vân gọi đến mấy lần, nhưng cũng không thấy giám đốc Tú trả lời.

Lúc này Phạm Minh Tú đã say như một vũng bùn, ngay cả nói chuyện cũng khó khăn, để cô ấy đứng dậy đi hiển nhiên là điều không thực tế.

Lâm Vân chỉ có thể bế lấy cô ấy lên, sau đó bước đi ra ngoài.

Thực ra vừa rồi Lâm Vân có thể gọi Thạch Hàn đến giải quyết, nhưng trước khi vào gian phòng, Lâm Vân đã căn dặn với Thạch Hàn là trừ khi là tình huống bất đắc dĩ, nếu không thì Thạch Hàn đừng có đi vào.

Lâm Vân muốn rèn luyện bản thân, để một mình đi đối phó với những tình huống này.

Trong gian phòng.

“Anh Thắng, rốt cuộc cậu ta là ai, mà anh lại sợ cậu ta đến vậy” Người đàn ông bắt chuyện nhịn không được dò hỏi.

“Nhóc con cậu cũng thật lợi hại đấy, lại dám chọc vào cậu chủ này, cậu ta là ai? Cậu ta chính là người đã diệt trừ ông Lục, là đại ca sau lưng của đại ca Trần Hạo đấy.

Anh Thắng lạnh giọng nói.

“Cái gì?” Người đàn ông bắt chuyện bị dọa đến cả người run lên.

Sau khi rời khỏi khách sạn.

Lâm Vân bắt một chiếc taxi.

Trong xe taxi.

Phạm Minh Tú cứ thế nằm trong vòng tay của Lâm Vân, vẻ đẹp của cô ấy được Lâm Vân thu gọn vào mắt.

Phạm Minh Tú lúc say, cả mặt đỏ ửng, đầu tóc hơi ươn ướt, vốn cô ấy đã rất xinh đẹp, khi say rượu lại càng có một sức hút đặc biệt, khiến cho người khó có thể cầm lòng được.

Đổi thành một người đàn ông bình thường, một người đẹp đang say xỉn yếu đuối thế kia, cứ như vậy mà nằm trong vòng tay của mình như thế này, e là sớm đã không cầm lòng được rồi.

May mắn là định lực của Lâm Vân không tệ, anh còn có thể miễn cưỡng kiểm soát được.

“Giám đốc Tú, nhà của cô ở đâu, nói cho tôi biết địa chỉ, tôi sẽ đưa cô về” Lâm Vân vỗ vỗ Phạm Minh Tú.

Nhưng Phạm Minh Tú căn bản không có phản ứng.

Lâm Vân đành phải nói với tài xế taxi chở về khách sạn nơi mình đang ở.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 632


Chương 632

Bởi vì xe cộ chòng chành, Lâm Vân không thể không dùng hai tay ôm lấy Phạm Minh Tủ lại, tránh để cô ấy ngã xuống dưới chân.

Lâm Vân cứ thế ôm lấy Phạm Minh Tú xinh đẹp mềm mại vào lòng, bởi vì có chút căng thẳng mà cả người Lâm

Vân đã bắt đầu căng cứng lại.

Với xe cộ chòng chành, Phạm Minh Tú không ngừng đu đưa trong vòng tay Lâm Vân, điều này đối với Lâm Vân mà nói cũng không biết là một sự hưởng thụ hay là tra tấn nữa.

Chung quy việc phải kiểm soát bản thân mình, thực sự giống là cực hình.

Đùa sao, dù sao Lâm Vân cũng là một người đàn ông bình thường.

Hơn nữa, Lâm Vân cũng càng ngày càng cảm thấy đầu mình đã có chút choáng váng, hẳn là rượu đang càng ngày càng thấm lên não rồi.

Dù sao sức uống của Lâm Vân cũng không phải giỏi lắm, khi nốc hết mấy ly rượu trước đó, hơn nữa còn là rượu mạnh, khiến cho Lâm Vân bắt đầu có chút không chịu nỗi được.

Hai mươi phút sau, xe đến khách sạn Lâm Vân đang ở.

Lâm Vân đỡ lấy Phạm Minh Tú vào phòng, sau đó đặt cô ấy lên giường, rồi đắp chăn lại cho cô ấy.

Sau khi say có người sẽ mượn rượu làm càn, còn có người thì lại yên tỉnh nằm ngủ.

Phạm Minh Tủ có lẽ thuộc về về sau, cô ấy khá là yên tĩnh.

“Aiz, đúng là đồ ngốc, hà tất phải tự làm khổ mình như thể này?”

Lâm Vân ngồi ở bên giường nhìn Phạm Minh Tú, anh không nhịn được mà thở dài.

Lâm Vân hiểu rõ, nếu như người mà Phạm Minh Tú gặp không phải là mình, mà là một người đàn ông khác.

Một người phụ nữ xinh đẹp như cô ấy, không hề phản kháng mà nằm im ở chỗ này, người khác không đụng vào cô ấy mới là lạ.

Dĩ nhiên, Lâm Vân hiểu rằng chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Phạm Minh Tú được, quả đúng là cô ấy đã gặp phải cú sốc lớn nên mới chọn cách đến quán bar uống rượu để giải sầu.

Con người đều có một giới hạn để chịu đựng, một khi vượt qua khỏi giới hạn đó, sẽ rất dễ khiến cho người ta thiếu suy nghĩ mà làm ra những việc quá khích. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Nóng quá” Phạm Minh Tú vẫn luôn không có phản ứng gì, cuối cùng cũng thốt ra được ba chữ.

Và vào lúc này, Phạm Minh Tú cầm lấy quần áo của mình và ném ra khỏi giường.

“Mẹ nó”

Nhìn thấy chiếc áo khoác và bộ đồ lót được Phạm Minh Tú ném ra ngoài đó, Lâm Vân không khỏi nuốt nước bọt.

“Bỏ đi, không nhìn sẽ không nghĩ.

Lâm Vân lắc đầu, sau đó dựa người lên trên giường.

Đầu của Lâm Vân lúc này đã có chút choáng váng, hiển nhiên là rượu đã thẩm lên đầu, cho nên Lâm Vân quyết định cứ thế dựa lên bên giường tạm ngủ một đêm.

Cứ như vậy, Lâm Vân chìm sâu vào trong giấc ngủ.

Không biết đã qua bao lâu, Lâm Vân đột nhiên tỉnh giấc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 633


Chương 633

Khi Lâm Vân tỉnh lại chỉ cảm thấy có một mùi thơm thoang thoảng.

Lâm Vân vội vàng mở mắt ra nhìn, thì thấy mình đang nằm trên giường, hơn nữa còn đang ôm người của Phạm Minh Tú ngủ chung giường với nhau.

Là một người đàn ông hai mươi tuổi, thật lòng mà nói cảm giác dịu mềm này khiến cho đầu óc Lâm Vân choáng váng, lửa trong bụng cũng bắt đầu sôi trào lên.

“Này là chuyện gì thế này?” Lâm Vân nở nụ cười khổ.

Lúc này, ánh mắt của Phạm Minh Tú chuyển động, sau đó mơ màng mở mắt ra.

Sau khi Phạm Minh Tú nhìn thấy Lâm Vân trước mặt mình, hai mắt Phạm Minh Tú lập tức trợn to.

Cô ấy kéo chăn ra xem, khuôn mặt liền đỏ đến tận cổ.

“Cậu…cậu đã làm gì tôi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Phạm Minh Tú nóng ran.

“Ơ, giám đốc Tú, tôi không làm gì cả.

Cô uống say rồi, tôi lại không biết địa chỉ nhà của cô, nên chỉ có thể đỡ cô về khách sạn nghỉ ngơi” Lâm Vân cười khổ nói.

“Cậu không làm gì cả? Cậu đó đã đụng tới tôi rồi, còn nói không có làm gì sao” Phạm Minh Tú trợn mắt nhìn Lâm Vân.

“Chuyện này…!chuyện này cũng không phải là điều tôi có thể kiểm soát được, Lâm Vân có chút xấu hổ..

Nếu đến như vậy anh còn không có phản ứng, Lâm Vân e rằng còn phải đi gặp bác sĩ đấy.

“Tôi nhìn rõ ràng là cậu đã làm gì tôi rồi, không tin cậu nhìn ga giường đi, đây là lần đầu tiên của tôi, cậu là đồ khốn nạn” Phạm Minh Tú bật khóc lên.

Lâm Vân mở ra xem, phát hiện trên ga trải giường có vết máu.

“Lẽ nào thật sự đã làm rồi sao?”

Đầu của Lâm Vân lúc này vẫn còn chút choáng váng, bởi vì say rượu, nên Lâm Vân cũng không dám chắc chắn là hôm qua cùng Phạm Minh Tú có xảy ra chuyện gì hay không.

Hơn nữa còn có vết máu, đây chính là bằng chứng.

“Mẹ nó, không lẽ nào lại cẩu huyết như vậy chứ?” Lâm Vân lộ ra vẻ bất lực.

Cả đêm qua bản thân mình cố gắng kiềm chế vậy mà, chính là sự sẽ xảy ra chuyện gì, kết quả là….!

Trong lòng Lâm Vân không khỏi suy nghĩ, sao mình lại còn không có chút cảm giác gì, mà đã lấy đi lần đầu tiên của Phạm Minh Tú như thế này?

Mẹ nó còn không bằng là hôm qua cứ quang minh chính đại mà hành động nữa.

Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ lung tung của Lâm Vân.

“Nếu như cậu thật sự đã làm gì tôi rồi, lỡ như tôi mang thai đứa con thì sao, cậu có chịu trách nhiệm với tôi không.

Phạm Minh Tú khóc nói.

Lâm Vân lại nhìn vết máu đó, sau đó anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu như thật sự là như vậy.

Đương nhiên tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô.

Nếu như mình đã lấy mất lần đầu tiên của Phạm Minh Tú, mà còn không chịu trách nhiệm với cô ấy, thì Lâm Vân cũng sẽ tự coi thường bản thân mình.

Trong lòng Lâm Vân có chút rối bời.

Dù sao thì anh cũng là người có bạn gái, hơn nữa ảnh còn có một chút vướng mắc với Tô Bảo Nhi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 634


Chương 634

Bây giờ lại thêm một Phạm Minh Tú nữa.

Mặc dù chín mươi chín chấm chín phần trăm đàn ông đều hy vọng mình sẽ gặp nhiều diễm phúc.

Nhưng mà đôi khi đây cũng là một gánh nặng tâm lý, Lâm Vân không muốn có lỗi với ai cả.

Mặc dù Lâm Vân đã cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân mình, nhưng mọi chuyện đã xảy ra rồi, Lâm Vân còn có thể làm gì nữa?

Chỉ có thể nghĩ cách khác thôi.

“Lâm Vân, tôi thành thật nói với cậu là tôi có tâm lý về lần đầu tiên, nếu như tôi đã giao lần đầu tiên của mình cho ai đó, thì tôi sẽ không thể nào chấp nhận cùng những người đàn ông khác xảy ra quan hệ nữa.

Phạm Minh Tú nghiêm túc nhìn Lâm Vân “Nhưng mà tôi chỉ là một nhân viên vệ sinh, cô đường đường là một giám đốc, tôi không xứng với cô” Lâm Vân nói.

“Nhân viên vệ sinh thì đã sao chứ.

Tối qua là cậu đã cứu tôi khỏi phòng KTV, dựa vào việc cậu đã dũng cảm quên mình bằng lòng đi cứu tôi khi tôi gặp nguy hiểm, chuyện này so với cậu làm giám đốc hay ông chủ còn giỏi hơn rất nhiều, cái tôi muốn là một người có thể bảo vệ cho tôi” Phạm Minh Tú nghiêm túc nói.

Mặc dù Phạm Minh Tú không nhớ rõ Lâm Vân đã cứu cô ấy bằng cách nào.

Nhưng cô ấy vẫn nhớ rằng, vào đêm qua khi cô ấy tuyệt vọng nhất, là Lâm Vân đã đến bên cô ấy và đưa cô ấy ra ngoài.

Lâm Vân tiếp tục nói: “Nhưng mà tôi chỉ là một nhân viên vệ sinh, tôi không có tiền nuôi cô” “Vậy thì để tôi kiếm tiền nuôi cậu, dù sao tôi cũng có khả năng kiếm tiền.” Phạm Minh Tú nói.

Lâm Vân nghe xong lời này cũng không biết nên nói gì nữa, Lâm Vân thật không có nghĩ tới, một người phụ nữ lại đi nói với mình là sẽ nuôi mình như vậy.

Đúng lúc này, Phạm Minh Tú lại chủ động nhào về phía Lâm Vân, sau đó hôn lấy Lâm Vân.

Não bộ của Lâm Vân “ầm” một cái như đã nổ tung.

Mình thế mà lại bị một người phụ nữ cưỡng hôn ư? Hơn nữa còn là một người phụ nữ đẹp mà vô số đàn ông thèm muốn kia.

Mặc dù định lực của Lâm Vân rất giỏi, nhưng dù sao

Lâm Vân cũng là một người đàn ông bình thường, hơn nữa còn đang ở độ tuổi sung sức nhất.

Dưới tình huống như vậy, sẽ không có một người đàn ông bình thường nào có thể chịu đựng được.

Dù sao thì chuyện cũng đã xảy ra rồi, lần trước vẫn còn trong tình trạng ngủ say, anh hoàn toàn không cảm nhận được.

Vậy thì làm thêm một lần nữa đi.

Lâm Vân trực tiếp chuyển thể bị động thành chủ động, anh chủ động lật người lên.

Một cơn mưa bão sắp phun trào.

“Bùm bùm bùm

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa nặng nề đột nhiên vang lên.

“Mẹ nó.”

Lâm Vân không khỏi chửi rủa một câu, con mẹ nó lúc này ai lại gõ cửa chứ.

Phạm Minh Tú cũng giật mình sửng sốt.

“Ai đấy.

Lâm Vân hướng về phía cửa hét lên một tiếng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 635


Chương 635

“Cộc cộc cộc”

Tiếng gõ cửa nặng nề liên tục vang lên, đối phương cũng không thấy trả lời là ai, chỉ là không ngừng gõ cửa, dường như muốn gõ tới khi nào mở cửa mới thôi.

“Minh Tú, cô mặc quần áo đi, tôi ra mở cửa.

Sau khi Lâm Vân nói xong, liền choàng lấy áo ngủ đi ra phía bên cửa, Phạm Minh Tủ cũng choàng áo ngủ lên người.

“Két.”

Sau khi cánh cửa được mở ra, hiện ra trước mắt Lâm Vân là một người đàn ông trẻ tuổi mặc tây phục và thắt cà vạt, đằng sau anh ta còn có bảy tám người đàn ông mặc đồ đen đứng đó.

Sau khi cửa mở ra, Lâm Vân còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông mặc tây phục này liền trực tiếp dẫn theo người phía sau xông vào trong phòng.

“Phạm Minh Tú, cái con đi cái này, thế mà lại thật sự dám đến đây tìm đàn ông đẩy” “Bop.”

Người đàn ông mặc tây phục đó nhanh chóng lao tới trước giường và giáng cho Phạm Minh Tú một bạt tai.

“A.”

Phạm Minh Tú bị cú tát mạnh này tát đến ngã ngay xuống giường.

“Mẹ nó”

Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cảnh này, trong lòng đột nhiên tức giận.

Phạm Minh Tú bây giờ đã là người phụ nữ của Lâm

Vân rồi.

Bất luận là người đàn ông mặc tây phục này là ai, thế mà lại dám động vào người phụ nữ của Lâm Vân? Lâm Vân trực tiếp lao đến bên giường, lấy khẩu súng lục từ trong quần áo ra.

“Bùm.”

Lâm Vân bắn một phát lên trần nhà.

“Con mẹ nó tất cả đều không được động đậy”

Lâm Vân chĩa súng vào người đàn ông mặc tây phục.

“Cậu…cậu sao lại có súng”

Người đàn ông mặc tây phục vốn vẫn còn đang kiêu ngạo kia, liền bị phát súng của Lâm Vân làm cho sợ hãi, bị dọa đến sắc mặt trở nên trắng bệch.

Lâm Vân lùi đến bên giường.

“Minh Tú, cô không sao chứ?”

Lâm Vân một tay chĩa súng vào người đàn ông mặc tây phục, một tay đỡ Phạm Minh Tú lên.

“Tôi…tôi.” Phạm Minh Tú che mặt bật khóc, trên mặt cô ấy hiện rõ vết bạt tay.

“Minh Tú, anh ta chính là bạn trai cũ của cô đúng không?” Lâm Vân hỏi.

Phạm Minh Tú vừa khóc vừa gật đầu.

“Tôi hiểu rồi, cô hãy yên tâm, có tối ở đây sẽ không ai có thể làm tổn thương cô nữa, cái bạt tai này tôi nhất định sẽ đòi lại cho cô” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Tiếp theo đó, Lâm Vân đứng dậy nhìn sang người đàn ông mặc tây phục.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 636


Chương 636

“Mẹ nó, anh tổn thương đến Phạm Minh Tú, tôi đây còn chưa đi tìm anh tính sổ, anh lại không biết xấu hổ mà tìm đến tận cửa sao.”

Lâm Vân chĩa súng vào người đàn ông mặc tây phục, trong mắt lóe lên tia tức giận.

“Người anh em, cậu…cậu đừng kích động.

Tôi là người của nhà họ Đỗ bên thành phố Việt Hoàng, nếu như cậu dám động vào tôi, cậu tuyệt đối sẽ không có kết quả tốt” Người đàn ông mặc tây phục nói với sắc mặt tái xanh.

Lúc này Lâm Vân chỉ muốn một phát bắn chết anh ta.

Nhưng có vẻ như người đàn ông mặc tây phục này có lai lịch, nếu như bắn chết anh ta, có thể sẽ gây chấn động nhất định đến thành phố Việt Hoàng, đến lúc đó bản thân mình buộc phải tiết lộ thân phận mới giải quyết được.

Nếu phải như vậy, thì thân phận của mình có thể rất nhanh sẽ bị phát tán ra ngoài, lỡ như truyền đến tại tổng giám đốc chi nhánh Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên, thể thì nhiệm vụ nội ứng của anh sẽ hoàn toàn bị thất bại.

Anh vẫn cần phải nhẫn nhịn.

tôi.” “Nếu không muốn chết, thì lập tức biến khỏi đây cho

Lâm Vân hét vào mặt người đàn ông mặc tây phục.

“Vâng vâng vâng”

Người đàn ông mặc tây phục thấy Lâm Vân có súng, anh ta nào dám chống lại, liền ngoan ngoãn dẫn theo người của mình lui ra khỏi căn phòng, còn không quên đóng cửa lại.

Sau khi những người này rời đi, Lâm Vân mới bỏ súng xuống.

“Minh Tú, cô không sao chứ, để tôi xem nào.” Lâm

Vân đi tới trước mặt Phạm Minh Tú.

“Lâm Vân.

Phạm Minh Tú liền ôm lấy Lâm Vân, bật khóc thành tiếng.

“Yên tâm đi, không sao rồi, có tôi ở đây, tuyệt đối sẽ không để tên khốn này tổn thương đến cô nữa đâu” Lâm Vân vỗ nhẹ lên bờ vai thơm của Phạm Minh Tú.

“Lâm Vân, cảm ơn cậu, cậu lại bảo vệ tôi thêm một lần nữa” Phạm Minh Tú nức nở nói.

Phạm Minh Tú đột nhiên phát hiện có Lâm Vân ở bên cạnh cô ấy, cô ấy liền cảm thấy rất an tâm.

“Minh Tú, mặc dù lúc nãy tôi không xử lý anh ta, nhưng cô hãy yên tâm, món nợ này tôi nhất định sẽ đòi lại cho cô.

Lâm Vân nghiêm túc nói.

“Lâm Vân, tại sao cậu lại có súng?” Phạm Minh Tú ngẩng đầu hỏi.

“Ơ, chuyện này.” Lâm Vân nhất thời cũng không biết nên giải thích như thế nào.

Phạm Minh Tú ngồi dậy, vòng tay qua cổ Lâm Vân, nghiêm túc nói: “Tôi bây giờ đã là người phụ nữ của cậu rồi, cậu phải thành thật nói cho tôi biết, không được phép nói dối tôi”

Lâm Vân suy nghĩ một chút, sau đó mở miệng nói: “Được rồi, thể tôi sẽ nói sự thật, tôi đến chi nhánh Việt Hoàng làm nhân viên vệ sinh, không hẳn là nhân viên vệ sinh thật sự, mà là…!do trụ sở chính của tập đoàn Tỉnh Xuyên cử đến để điều tra về vấn đề th*m nh*ng của chi nhánh Việt Hoàng”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 637


Chương 637

Nếu như Phạm Minh Tú đã là người phụ nữ của mình rồi, Lâm Vân cũng không có gì phải giấu giếm nữa.

“Điều tra về vấn đề th*m nh*ng của công ty chúng tôi?” Phạm Minh Tú sững người.

Tiếp theo đó, Phạm Minh Tú mỉm cười nói: “Vào lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi đã cảm thấy khí chất của cậu không giống như một nhân viên vệ sinh.” “Minh Tú, nếu như tôi đã nói ra thân phận của mình, vậy cô có thể giúp tôi điều tra vấn đề th*m nh*ng của chi nhánh Việt Hoàng không? Cô là giám đốc cao cấp của chi nhánh Việt Hoàng, chắc chắn sẽ có chút tiếp xúc đến chứ?” Lâm Vân nghiêm túc nói.

“Tôi sớm đã nhận ra rằng chi nhánh của chúng tôi có vấn đề.

Trước đây tôi còn âm thầm báo cáo với trụ sở chính nhưng tôi không có bằng chứng thuyết phục, trụ sở chính nói rằng sẽ cử người đến điều tra, xem ra người đó chính là cậu.” Phạm Minh Tú nói.

Phạm Minh Tú mỉm cười tiếp tục nói: “Xem ra đây là số phận do ông trời sắp đặt cho chúng ta..

“Ơ, rất có thể.” Lâm Vân cười cười.

Phạm Minh Tú ôm lấy Lâm Vân, cười nói: “Anh yên tâm, bây giờ em đã là người của anh rồi, chuyện điều tra em nhất định sẽ cố gắng hết sức để hỗ trợ anh lấy được chứng cứ.

Ở khoảng cách gần như vậy, Lâm Vân có thể cảm nhận được rõ ràng mùi thơm trên cơ thể của Phạm Minh Tú.

“Có phải muốn tiếp tục nữa không?”

Phạm Minh Tú nở một nụ cười quyến rũ, sau đó lại hôn lấy Lâm Vân.

Sau khi hai người hôn nhau được hai phút, đang chuẩn bị tiến xa hơn.

“Khoan đã”

Phạm Minh Tú gọi lại Lâm Vân.

“Sao vậy?” Lâm Vân hỏi.

“Sắp đến giờ làm việc rồi, tốt hơn hết là đừng đến muộn.

Nếu không chủ quản của anh sẽ lại làm khó anh đấy, điều này sẽ ảnh hưởng đến việc điều tra, hãy đợi đến khi tan làm buổi tối được không?” Phạm Minh Tú nói.

“Đương nhiên” Lâm Vân gật đầu.

Lâm Vân cũng có thể phân rõ chủ yếu và thứ yếu, nhiệm vụ điều tra quan trọng hơn.

Và bây giờ đã là sáng tám giờ hai mươi phút, công ty sẽ bắt đầu làm việc lúc chín giờ.

Sau khi hai người họ đứng dậy rửa mặt đã là tám giờ ba mươi lăm phút, mua xong bữa sáng ở khách sạn, hai người bắt taxi đến chi nhánh Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Ở một chỗ khác.

Đỗ Thiếu bạn trai cũ của Phạm Minh Tú, sau khi rời khỏi khách sạn.

“Mẹ nó, cái con đ* cái này, trước kia còn nói cái gì mà phải để đến khi kết hôn mới chịu trao lần đầu tiên cho tôi, hôm qua bảo cô ấy đi tiếp đãi Dương hội trưởng trong tỉnh cũng không chịu, bây giờ lại đi mở phòng với người đàn ông khác, chết tiệt.

Đỗ Thiếu nói với sắc mặt tái xanh.

Hồi đó Đỗ Thiếu đã dành rất nhiều tâm tư để theo đuổi được Phạm Minh Tú.

Kết quả là anh ta còn chưa được chơi đến một lần, bây giờ đã bị người đàn ông khác chơi mất rồi, đương nhiên là anh ta phải tức giận.

“Đỗ Thiếu, anh có muốn tìm người nghĩ cách xử luôn tên nhóc này không?” Một người ở phía sau hỏi.

“Không, tên nhóc này lại có thể có được súng, lỡ như là người có lai lịch thì sẽ rất phiền phức, trước tiên hãy đi điều tra thân phận và lai lịch của cậu ta đã, rồi mới tính sau” Đỗ Thiếu nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 638


Chương 638

Ở một chỗ khác.

Trong xe taxi.

Phạm Minh Tú khoác lấy cánh tay của Lâm Vân nói: “Lâm Vân, nếu như bây giờ em đã là người của anh, nên em nhất định phải giải thích cho anh biết về chuyện ngày hôm qua, hôm qua em uống say như vậy, quả thực là rất tức giận và rất khó chịu, em hứa sau khi làm người phụ nữ của anh, em nhất định sẽ không bao giờ đi đến quán bar uống rượu nữa.

“Cho dù bạn trai em đi ngoại tình đi nữa, em cũng không thể làm hại bản thân như vậy, đồ ngốc! Lâm Vân nghe được vậy nói.

“Nếu như anh ta chỉ là ngoại tình, em có thể còn đi tha thứ cho anh ta, nhưng anh có biết không? Tên khốn kiếp này, chỉ vì vụ làm ăn của gia đình mình, mà đi chuốc say em, rồi ném em cho một người đàn ông lớn tuổi, bắt em đi phục vụ một người đàn ông đó.

Phạm Minh Tú nói.

“Ồ?” Lâm Vân kinh ngạc.

“Nếu như lúc đó không phải là em cầm lấy dao gọt hoa quả thề chết cũng không chịu, thì lần đầu tiên của em e rằng đã bị người đàn ông lớn tuổi đó hủy hoại rồi.” Phạm Minh Tú ủy khuất nói.

Phạm Minh Tú tiếp tục nói: “Sau khi em trốn ra ngoài, liền đi tới chất vấn anh ta, anh có biết là anh ta nói cái gì không? Anh ta nói em chỉ cần hy sinh thân thể mình chút, chứ đâu phải muốn lấy tính mạng của em đâu.

Anh nói xem, em có thể không tức giận sao? Em có thể không khó chịu sao?” “Chỉ vì vụ làm ăn của gia đình mình, mà đi dâng tặng thân thể của bạn gái mình cho người khác? Đúng thật là một tên khốn nạn” Lâm Vân híp mắt nói.

Lâm Vân cuối cùng cũng hiểu được, tại sao ngày hôm qua Phạm Minh Tú lại uống say như vậy rồi.

“Loại chuyện như vậy em cũng không có mặt mũi nào để nói ra, cho nên hôm qua em chỉ nói chuyện anh ta ngoại tình, mà không nhắc đến chuyện này.” Phạm Minh Tú nói.

Lâm Vân bừng tỉnh gật đầu.

“Đừng nói về anh ta nữa, anh yêu, em đút cho anh ăn.” Phạm Minh Tú xé một mẩu bánh mì đưa vào miệng Lâm Vân.

Nhìn thấy Phạm Minh Tú tự mình đút cho mình ăn, khuôn mặt Lâm Vân có chút nóng lên, Lâm Vân chưa từng được một cô gái nào chăm sóc chu đáo đến như vậy.

Bạn gái cũ của Lâm Vân, Phỉ Phỉ, Lâm Vân đã hẹn hò với cô ấy được hai năm, mà cô ấy chưa bao giờ đút cho anh ăn.

“Cảm ơn.”

Lâm Vân cười nuốt nó xuống.

“Cậu bé, cậu thật hạnh phúc quá đi.

Người tài xế taxi ghen tị nói.

Lâm Vân miễn cưỡng mỉm cười.

Bởi vì Lâm Vân nhớ tới Như Tuyết.

Trong lòng Lâm Vân vẫn luôn nhớ tới Như Tuyết, cho nên khi Lâm Vân tỉnh lại vào buổi tối ngày hôm qua, bất kể thấy được bao nhiêu cám dỗ, anh vẫn không hề đụng đến Phạm Minh Tú.

Nhưng mà vận mệnh lại cứ muốn trêu đùa Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 639


Chương 639

Bởi vì tối hôm qua Lâm Vân cũng uống say, Lâm

Vân cũng không nhớ được làm sao mình lại ngủ trên giường như thế.

Điều quan trọng nhất là thế mà anh lại phát sinh quan hệ với Phạm Minh Tú vào khi say rượu?

Mặc dù Lâm Vân không có cảm giác hay ký ức nào cả, nhưng trên ga trải giường đã có vết máu.

Nếu như anh đã cùng Phạm Minh Tú phát sinh ra quan hệ rồi, nếu như chuyện này đã không thể thay đổi được nữa, Lâm Vân chắc chắn không muốn phải phụ lòng cô ấy.

Như Tuyết và Phạm Minh Tú, anh phải làm như thế nào?

Lâm Vân đều không muốn phải phụ lòng hai người này.

Mà nhất thời Lâm Vân cũng không nghĩ ra được phải làm như thế nào.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Vân không vui nỗi nữa.

“Anh yêu, anh đang suy nghĩ gì vậy” Phạm Minh Tú nhìn Lâm Vân.

Lâm Vân tức thì hồi phục lại tinh thần.

“Nếu anh có tâm sự gì thì hãy nói ra đi, là có chuyện gì hay là chuyện của công ty?” Phạm Minh Tú lộ ra một nụ cười quyến rũ.

“Ơ, ừ” Lâm Vân chỉ có thể gật đầu.

“Đúng rồi Minh Tú, em là giám đốc cao cấp trong công ty, lẽ nào không có chút chứng cứ nào sao?” Lâm Vân hỏi.

“Có thể là anh không biết, giám đốc tài chính của công ty chính là con trai của tổng giám đốc, hai cha con họ kiểm soát chặt chẽ hết tài chính và sổ sách của công ty, ngay cả là em cũng không có quyền tiếp xúc đến.” Phạm Minh Tú lắc đầu.

“Giám đốc tài chính, chính là con trai của tổng giảm đốc sao?” Lâm Vân kinh ngạc.

Lâm Vân nhớ đến hôm qua lúc mình làm việc, giảm đốc tài chính đi ngang qua trước mặt anh, rõ ràng là bản thân ông ta tự mình không cẩn thận làm đổ thùng nước, mà lại đi trút giận với Lâm Vân.

“Nói đi nói lại ông ta là con trai của tổng giám đốc, hèn gì ông ta lại hống hách càn quấy đến như vậy.” Lâm Vân híp mắt lại lẩm bẩm nói,

Lúc này, Phạm Minh Tú nói: “Về chuyện công ty, em vừa nghĩ ra được một cách, anh có muốn nghe không.” “Ồ? Em có cách gì nào?” Lâm Vân tò mò hỏi.

Phạm Minh Tú ghé sát tại Lâm Vân nhỏ giọng nói: “Cách làm rất đơn giản, em tìm một lý do để dụ giám đốc tài chính ra, anh lấy lý do là vào văn phòng của ông ta để dọn dẹp, sau đó tìm kiếm chứng cứ.

“Cách làm được đấy.” Lâm Vân gật đầu.

“Anh yêu, em thông minh chứ.”

Phạm Minh Tú vừa nói vừa hôn lên má Lâm Vân một cái.

Lâm Vân nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Phạm Minh Tú, mũi anh chợt thấy chua xót.

Lúc nãy Lâm Vân vốn muốn thành thật với Phạm Minh Tú về chuyện thật ra mình đã có bạn gái.

Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng vui vẻ hạnh phúc của Phạm Minh Tủ lúc này, lời nói của Lâm Vân đến khóe môi, nhưng lại chỉ có thể nuốt trở lại.

Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Vân đột nhiên vang “Linh linh linh, linh linh linh”

Điện thoại của Lâm Vân vang lên.

Khi Lâm Vân lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên người gọi, cả người anh giật nảy mình.
 
Back
Top Dưới