Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 580


Chương 580

“Phải! Mối thù này, không thể không báo!” Bạch Hổ nghiến răng nói.

Bạch Hổ chắc chắn biết lần này Lâm Vân đã đau khổ như thế nào, làm sao có thể không báo thù được? “Đúng rồi, Thạch Hàn, vết thương của anh hồi phục như thế nào rồi? Lần này có thể sẽ cần đến anh!” Lâm

Vân nói.

“Cậu Vân, yên tâm, tôi gần như khoẻ hẳn rồi! Trận chiến này, tôi nhất định phải thay Bạch Hổ báo thù!” Ánh mắt Thạch Hàn kiên định.

Thành phố Hải Phòng, bên trong một biệt thự bên sườn đồi

Đại ca trong thế lực ngầm của thành phố Hải Phòng, ông Lục, đang ngồi trên ghế sô pha, hai người đẹp hai bên đứng gọt hoa quả cho ông Lục.

Lúc này, một người đàn ông xăm trổ vội vàng chạy vào.

Nếu Lâm Vân ở đây, nhất định sẽ nhận ra người xăm trổ chạy vào trong nháy mắt, bởi vì hôm nay người xăm trổ này là người đã mang ba bốn trăm người kia chặn đường người của Lâm Vân.

“Mọi việc thế nào rồi? Tất cả đã g**t ch*t rồi chứ?” Ông Lục ôm hai người phụ nữ hai bên, bình tĩnh hỏi Dám gây rối công việc kinh doanh của ông ta trên chính địa bàn của mình, đương nhiên ông Lục sẽ giết hết những người này, để cảnh cáo những ai đang muốn trốn khỏi đường dây đa cấp của ông ta hay nhưng người muốn cứu người khỏi đường dây đa cấp của ông ta.

“Cái này…!ông Lục, bị chạy mất vài tên.” Người xăm trổ yếu ớt nói.

“Cái gì? Chạy mất bao nhiêu?” Ông Lục đột nhiên cau mày.

“Mày đem theo hơn 300 người đối phó với mười mấy người, lại còn dám để cho mấy người chạy mất?” Ông Lục lạnh lùng nhìn hắn.

“Ông Lục, đối phương tuy rằng không nhiều, nhưng rất hung hăng, đặc biệt có một người, vô cùng lợi hại.

Chúng ta lần này đã chết hơn 30 huynh đệ, hơn 20 huynh đệ bị thương nặng và hơn 50 người bị thương nhẹ.

“Người đàn ông xăm trổ nói một cách yếu ớt.

“Mày nói cái gì?!” Ông Lục đột nhiên đứng thẳng lên.

“Hơn 300 người, đi xử lý hơn chục người,mày nói với tao tổng số người chết và bị thương là 100 người sao?” Ông Lục tức giận nhìn người đàn ông xăm trổ. Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.

Phải biết rằng người của ông ta bị giết và bị thương.

Ông ta phải chịu tất cả mọi chi phí, đặc biệt là người chết, tiền trợ cấp gia đình cho mỗi người là 1 tỷ, lần này tính ra, hơn 30 người chết.

Ông ta phải gánh hơn 30 tỷ! Tính cả người người khác, ông ta tính sơ qua lần này tổn thất phải hơn trăm tỷ!

Trong mắt ông Lục, hơn 300 người đi đối phó với hơn chục người, chuyện này hoàn toàn như dùng máy nghiền nát những mấy chục người kia, làm sao bên phía người của ông ta có thể có người bị chết được? Càng chưa nói đến số người bị thương lớn đến như vậy! “Ông Lục, thực sự người của đối phương quá mạnh!” Người xăm trổ vẻ mặt vô tội.

Người đàn ông xăm trổ vừa bắt đầu cũng không ngờ rằng, đối phương lại điên cuồng như vậy.

“Được rồi, cút ra đi!” Ông Lục tức giận xua tay.

Thành phố Bảo Thạnh.

10 giờ tối, trong sân của công ty bảo vệ Tỉnh Xuyên.

Hai mươi chiếc xe buýt đậu ngay ngắn trong sân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 581


Chương 581

Một nghìn người tinh nhuệ của công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên.

Tất cả đều mặc đồng phục và xếp hàng ngay ngắn.

“Mọi người, vì sao hôm nay chúng ta lại tới thành phố Hải Phòng, hẳn là mọi người đều biết chứ?” Lâm Vân đứng ở phía trước nói.

“Biết!”

Mọi người đồng thanh trả lời, chấn động cả bầu trời.

“Hôm nay có thể là một trận chiến khốc liệt.

Tất cả những người tham gia hành động tối nay sẽ nhận được tiền thưởng 700 triệu cho mỗi người, và một khoản 350 triệu khác cho những người bị thương.

Nếu có bất trắc xảy ra, tiền cho người nhà sẽ là 3 tỷ 5! Những người có thành tích tốt trong trận chiến này sẽ được thăng chức sau khi trở về! ”

Mọi người bên dưới nghe xong đều có vẻ có chút kích động, đây chính là cơ hội tốt để lập công!

Hơn nữa còn có thể nhiều tiền thưởng đến như vậy! Còn về phần sợ hãi? Khi họ lựa chọn gia nhập thế lực ngầm, họ hiểu rõ được tính chất nguy hiểm!

Tất nhiên, để đảm bảo an toàn nhất có thể, Lâm Vân đã mua những bộ quần áo chịu lực và mũ bảo hiểm chịu lực.

Tất cả những người tham gia hành động đều mặc một bộ như nhau.

Áo giáp chịu lực được làm từ chất liệu vải tráng có độ bền cao và nhựa đặc biệt, có khả năng chống va đập mạnh, bị dao chém cũng không sợ.

Vì được làm bằng chất liệu đặc biệt, trọng lượng cũng không phải rất nặng nhưng lại có thể nâng cao được sự an toàn cho tất cả mọi người.

Thực lòng mà nói, về cơ bản không có thế lực ngầm nào sẵn sàng chấp nhận bỏ ra tiền cho người của mình một số lượng lớn trang bị chịu lực, nếu trang bị vài nghìn bộ, cộng với một số vũ khí tốt để đồng bộ thì cũng phải lên tới hàng trăm tỷ.

Dù sao nuôi nhiều người đến như vậy, vốn đã cần một số tiền rất lớn rồi.

Nhưng Lâm Vân thì khác.

Lâm Vân được tập đoàn Tỉnh Xuyên và Liễu Chí Trung hậu thuẫn, không thiếu một chút tiền như thế này, quan trọng hơn vẫn là đảm bảo an toàn cho mọi người.

“Đem tất cả trang bị, lên xe!” Lâm Vân ra lệnh, mọi người bắt đầu lên xe,

Có thể tưởng tượng ra, một trận chiến lớn sắp nổ ra.

Đúng lúc này, một bóng đen từ ngoài cổng đi vào, vì trời tối nên không nhìn rõ là ai, “Ai?!” Sau khi phát hiện ra, Thạch Hàn cảnh giác hét về phía bóng đen.

Những bóng đen càng lúc càng gần.

Cuối cùng, dưới ánh sáng rực rõ của những ngọn đèn gần đó, anh ta đã hiện ra bộ mặt thật của mình.

Bach Ho!

Hình bóng đen tối này hóa ra là Bạch Hổ “Bạch Hồ, là anh! Thực sự là anh”

Sau khi Làm Vân nhìn thấy Bạch Hổ, liền phấn khích chạy tới, ôm chầm lấy Bạch Hổ, “Bạch Hồ, Suýt chút nữa còn tưởng rằng anh đã chết rồi, chuyện này khiến tôi cảm thấy khó chịu muốn chết đi được!” Lâm Vân vô cùng kích động.

Bạch Hồ đã không chết.

Đây là một điều may mắn trong bất hạnh và là tin vui duy nhất lúc này! “Cậu Vân, tôi còn phải tiếp tục làm việc cho cậu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 582


Chương 582

Tất nhiên là tôi không thể chết!” Bạch Hồ cười nói, “Bạch Hổ, sống là tốt rồi.” Thạch Hàn cũng mỉm cười bước tới.

“Đúng rồi, Bạch Hồ, anh có bị thương không?” Lâm Vân nhìn lên nhìn xuống phát hiện Bạch Hồ có mấy vết thương.

“Bị chém vài nhát, nhưng tất cả đều là vết thương ngoài da.

Không bị thương đến bộ phận quan trọng.

Cậu

Vân, cậu có biết không, tôi có siêu năng lực chữa lành vết thương, không có gì nghiêm trọng cả” Bạch Hổ cười.

“Bạch Hổ, còn có những người anh em khác có trở về không?” Lâm Vân vội vàng hỏi.

Sau khi nghe điều này, Bạch Hổ cúi đầu.

“Cậu Vân, đều trách tôi không có bản lĩnh, không đem được các huynh đệ trở về, lúc đó tôi đều chắn cho bọn họ, các huynh đệ đều bị giết rồi.

Là do cuối cùng tôi một bên đánh một bên lùi theo hướng khác, để bọn họ ở một hướng khác, cuối cùng tôi chạy vào rừng, mới để họ ở lại” Bạch Hổ với giọng trầm xuống.

“Bạch Hổ, không trách anh được, anh đã cố gắng hết sức rồi, chúng ta đều đã cố gắng hết sức.

Người có tội là ông Lục của thành phố Hải Phòng.

Tôi đã tập hợp người của mình và sẽ đến thành phố Hải Phòng tìm ông ta để báo thù cho các anh em!” Anh nắm lấy vai Bạch Hổ, giọng điệu rất trịnh trọng!.

“Đến thành phố Hải Phòng trả thù sao? Cậu Vân tính thêm tôi vào.” Bạch Hổ vội nói.

“Bạch Hổ, anh bị thương, cho nên hãy ở lại thành phố

Bảo Thạnh, đến bệnh viện chữa trị vết thương.

Chuyến này đi có nhiều anh em như vậy, còn có cả Thạch Hàn.

Chắc chắn không có vấn đề gì đâu!” Lâm Vân vỗ vỗ vai Bạch Hổ nói.

“Cậu Vân, tôi thực sự không sao.

Khả năng tự chữa trị của cơ thể tôi rất tốt.

Cậu có thể thấy vết thương của tôi gần như đã lành” Bạch Hổ vén vết thương của mình lên.

Sau khi nhìn thấy vết thương, Thạch Hàn ở bên cạnh không khỏi thở dài: “Khả năng chữa lành vết thương của cậu nhóc này thật kinh khủng, vết cắt này có thể lành nhanh như vậy.

“Nhìn này, cậu Vân, anh Thạch Hàn nói không sao rồi.

Hơn nữa tôi cũng muốn đích thân trả thù cho những người anh em đã chết.” Bạch Hổ nói.

“Vậy được rồi, chúng ta lên xe đi!” Lâm Vân gật đầu đồng ý.

Sức chiến đấu của Bạch Hổ rất mạnh.

Nhiều thêm một người cũng nhiều hơn một phần sức lực.

Mười rưỡi tối, đoàn xe chính thức lên đường.

Phía trước là một chiếc xe thương mại màu đen, ngồi trong xe là Bạch Hổ và Thạch Hàn, Lâm Vân, còn có Trần Hạo và anh Long, những người chịu trách nhiệm quản lý công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên.

Hai mươi chiếc xe buýt đang theo sau!

Một đoàn xe dài, dưới màn đêm bao phủ, phi thật nhanh đến thành phố Hải Phòng!
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 583


Chương 583

Sau hai tiếng rưỡi trên đường, một giờ sáng, đoàn xe đã đến thành phố Hải Phòng.

Tại sao Lâm Vân lại chọn vào lúc này là bởi vì buổi tối là thời gian nghỉ ngơi, là lúc phòng bị buông lỏng nhất, Lâm Vân tin rằng lúc này hầu hết người của ông Lục đều đã ngủ.

Dù sao thì thành phố Hải Phòng cũng là địa bàn của ông Lục, nếu là ban ngày, đội xe lớn như vậy sẽ đến thành phố Hải Phòng, sẽ rất bắt mắt và dễ thu hút sự chú ý.

Vào ban đêm thì khác, một là màn đêm bao phủ, hai là hầu hết mọi người đã chìm vào giấc ngủ lúc một giờ sáng, người của ông Lục không dễ phát hiện.

Và đây là thời điểm mà hàng thủ lỏng lẻo, và hiệu quả tấn công là tốt nhất.

Thành phố Hải Phòng

Một đoàn xe dài, chạy thật nhanh trên đường trong màn đêm.

Bởi vì là một giờ sáng, trên đường căn bản không có người và rất rất ít xe.

Trước một quán KTV ở thành phố Hải Phòng.

Một người đàn ông xăm trổ đầy mình say sưa bước ra, bên cạnh còn được hai người em trai đỡ.

Người đàn ông xăm trổ này là người đã dẫn hơn 300 người đến chặn đường Lâm Vân.

Bởi vì trước đó bị ông Lục mắng chửi, nên anh ta mới đi uống say khướt.

Vừa bước ra khỏi cửa quá KTV, anh đã nhìn thấy một đoàn xe khổng lồ gồm hai mươi chiếc xe buýt lướt qua con đường trước mặt.

“Ở đâu đến mà có nhiều xe buýt như vậy? Có khoảng hai mươi chiếc xe, phải không? Đã vậy còn đi rất thẳng hàng.” “Theo hướng bọn họ đang đi, sao bọn họ lại có vẻ đang hướng về núi Vĩnh Thuy?”

Hai em trai đang đỡ người đàn ông xăm trổ, trên mặt mang theo sự nghi hoặc mỗi người nói một câu.

“Đến núi Vĩnh Thuy?” Người đàn ông xăm trổ đang trong cơn say đột nhiên giật mình.

Bởi vì núi Vĩnh Thuy, đó là địa phận của ông Lục! Một đoàn xe lớn như vậy, hướng về núi Vĩnh Thuỵ? “Các cậu đã nhìn thấy biển số xe của những chiếc xe này chưa? Chúng đến từ đâu?” Người đàn ông xăm trổ vội hỏi.

“Anh Lưu, đó là biển số xe của thành phố Bảo Thạnh!”

Một người em trai nói.

“Bảo…!Biển số xe của thành phố Bảo Thạnh!?” Người đàn ông xăm trổ đột nhiên giật mình, cơn say gần như bị xua đi đến hơn nửa.

Bởi vì người đàn ông xăm trổ đột nhiên nhớ tới lúc ban ngày dẫn người đến ngăn cản Lâm Vân, Lâm Vân tự xưng là chủ tịch chi nhánh Bảo Thạnh của tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Anh cũng nói rằng mình là cháu của Liễu Chí Trung.

Lúc đó hắn ta không tin.

Nhưng sau đó khi hắn ta phát hiện người của đối phương đều có khả năng chiến đấu vô cùng mạnh, hắn có vài phần tin rồi, một người bình thường có thể có nhiều vệ sĩ lợi hại như vậy sao?

Vì vậy, sau khi hắn ta trở lại, còn đặc biệt báo cáo sự việc cho ông Lục, nhưng ông Lục dường như không xem đó là nghiêm túc.

“Chẳng lẽ họ quay lại để trả thù?” Người đàn ông xăm trổ ngạc nhiên hỏi.

“Tôi phải gọi cho ông Lục ngay lập tức!” Người đàn ông xăm trổ nhanh chóng lấy điện thoại di động ra bẩm gọi.

Thành phố Hải Phòng, núi Vĩnh Thuy

Núi Vĩnh Thuỵ nằm trên đường vành đai thứ hai của thành phố Hải Phòng, biệt thự ven đồi của ông Lục nằm trên núi Vĩnh Thuy
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 584


Chương 584

Đường quốc lộ để xe ô tô đến núi Vĩnh Thuỵ, đây là con đường duy nhất.

Đến chân núi Vĩnh Thuỵ, tất cả xe ô tô đều dừng bên đường.

“Truyền lệnh của tôi,tất cả mọi người xuống xe, chúng ta sẽ lặng lẽ lên núi!” Lâm Vân dặn dò nói.

Chiến thuật lần này của Lâm Vân là đánh lén!

Theo quan điểm của Lâm Vân, bây giờ là lúc đối phương đã ngủ.

Âm thầm lên núi để tấn công, có thể làm cho đối phương không một ai kịp trở tay.

Cho nên không thể lái xe lên, nếu không âm thanh của hai mươi chiếc xe, đủ để báo động cho thuộc hạ của ông Lục trong biệt thự.

“Vâng, cậu Vân, tôi sẽ đi dặn dò ngay” Trần Hạo gật gật đầu, sau đó kéo cửa xe ra.

“Chờ một chút, còn có một chuyện, để lại đây một ít huynh đệ, để bọn họ trốn vào vành đai xanh bên đường canh chừng.

Sau khi chúng ta lên núi, nếu có quân tiếp viện lên núi, để bọn họ thông báo cho chúng ta” Lâm Vân nói “Vâng, cậu Vân!”

Trần Hạo sau khi gật đầu, quay người xuống xe sắp xe.

Lâm Vân, Thạch Hàn và Bạch Hổ cũng bước ra khỏi xếp.

Sau khi mọi người xuống xe, Lâm Vân dẫn bọn họ lên núi.

Đương nhiên, Lâm Vân lúc này cũng không biết, tin tức anh đến báo thù đã bị truyền đến trên núi.

Trong biệt thự trên núi.

Người đàn ông đang ngủ, bị đánh thức bởi điện thoại.

“Cái gì? Đang đến báo thù? 20 chiếc xe buýt?” Ông Lục kinh ngạc ngồi dậy.

Cuộc gọi này là của người đàn ông có hình xăm.

“Được rồi.

Hoàng Lưu, cậu mau tập hợp các anh em.

Nếu thực sự có tin tức gì, lập tức lên núi cứu viện! Tôi sẽ đi thăm dò tình hình trước” Ông Lục ra lệnh qua điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, ông Lục nhanh chóng ra khỏi giường.

Mặc dù ông Lục nửa tin nửa ngờ, nhưng với ý nghĩ phòng còn hơn tránh, ông Lục quyết định kiểm tra, nếu chỉ là báo động giả tất nhiên là điều tốt nhất, nếu là sự thật, vậy phải nhanh chóng gọi cứu viện đến.

Trên ban công tầng cao nhất của biệt thự, ông Lục đã đi bộ đến đây, ở đây vừa hay có thể nhìn thấy đường lên núi.

Sau khi ông Lục nhìn ra xa, bực dọc nói: “Không có xe? Xe ở đâu? Không có tiếng động cơ xe, Hoàng Lưu, tên khốn kiếp này đúng là ăn nói lung tung, quấy rầy giấc ngủ của ta!”

Nếu trên đường có xe chạy lên núi, đừng nói là 20 chiếc, thậm chí là một chiếc, trong màn đêm cũng có thể thông qua đèn xe, nhìn được rõ mồn một.

Nhưng trên con đường tối mịt, căn bản không hề có một ngọn đèn nào.

Hơn nữa ban đêm trên ngọn núi này rất yên tĩnh, dù có một chiếc ô tô lên núi.

Ngay cả khi tắt đèn và lái xe trong bóng tối, chắc chắn có thể nghe thấy tiếng động cơ xe ở đây.

Nếu có trên 20 chiếc thì tiếng động cơ xe tuyệt đối không hề nhỏ.

Nhưng thứ nhất không có đèn trên đường.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 585


Chương 585

Thứ hai, không có tiếng động cơ.

Sau đó,ông Lục định quay lại và ngủ tiếp.

Nhưng khi quay lại, ông ta tình cờ nhìn thấy một kính viễn vọng độ nét cao trên bàn cạnh ban công.

chiếc

Hơn nữa chiếc kính Vân văn này có chức năng nhìn ban đêm.

Sau khi ông Lục nhìn thấy chiếc kính Vân văn này.

Ông ta thản nhiên nhặt nó lên và nhìn xuống núi.

Ông Lục chỉ muốn tuỳ tiện xem qua.

Không nhìn không biết, vừa nhìn đã bị doạ cho một trận “Cái này ….cái này…”

Vẻ mặt của ông Lục đột ngột thay đổi.

Rất rõ ràng, qua kính viễn vọng, ông ta đã nhìn thấy một đám đông đang đổ xô lên núi.

Đám đông chỉ cách biệt thự vài phút đồng hồ! “Chết tiệt! Hóa ra là thật!”

Ông Lục vừa chửi bới, vừa vội vàng quăng chiếc ống nhòm sang một bên, ông ta nhanh chóng gọi điện và nhờ người đàn ông xăm trổ đưa người lên núi cứu trợ. Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại, ông ta nhanh chóng thông báo cho tất cả vệ sĩ trong biệt thự, dặn dò chuẩn bị mọi thứ để ứng chiến

Bên ngoài biệt thự.

Lâm Vân dẫn đầu mọi người, nhanh chóng chạy tới cửa biệt thự.

Nhưng cửa biệt thự đã đóng chặt, cả căn biệt thự được bao bọc bởi bức tường cao hơn hai mét.

Rõ ràng, đối thủ có lợi thế về mặt địa lý.

“Trong biệt thự không nên có nhiều vệ sĩ, nhiều nhất là mấy chục đến cả trăm người là cùng, hiện tại đa số đều đang ngủ say, chúng ta cứ lẻn vào đi!” Lâm Vân nói.

“Vâng!” Mọi người gật đầu, cảm thấy chiến thuật của Lâm Vân không hề có vấn đề gì.

“Trần Hạo, Hoàng Long, hai người, trước tiên dẫn theo năm trăm người, trèo qua tường vào sân, sau đó trực tiếp tấn công biệt thự! Bắt sống ông Lục, những kẻ cản đường đều giết hết!” Lâm Vân dặn dò nói.

“Vâng, cậu Vân!”

Trần Hạo và Hoàng Long gật đầu, sau đó xoay người chuẩn bị đem người tấn công.

“Chờ một chút!” Lâm Vân gọi hai người bọn họ lại.

“Cậu Vân, cậu còn điều gì dặn dò nữa không?” Hai người cùng quay lại nhìn Lâm Vân.

“Xốc lại tinh thần, cẩn thận một chút, tôi muốn mọi người đều còn sống!” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Trần Hạo và Hoàng Long gật gật đầu, sau đó quay người rời đi.

Trần Hạo và Hoàng Long trực tiếp dẫn người đi trèo qua bức tường vào biệt thự.

Lâm Vân đợi ở bên ngoài cửa..

“Giết!”

Trần Hạo bọn họ vừa lộn qua bức tường trong sân, thì trong sân liền vang lên tiếng hô giết.

“Ư? Không đúng lắm? Đối phương hình như có sự chuẩn bị trước, chúng ta chỉ vừa mới lộn qua bức tường làm sao lại có tiếng hô giết rồi?” Lâm Vân cau mày lại.

“Chẳng lẽ khi chúng ta lên núi đã bị phát hiện ra rồi? Thế nên đối phương đã chuẩn bị sẵn đợi ứng chiến đây?” Bạch Hổ kinh ngạc nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 586


Chương 586

“Xem ra đúng là như vậy, vậy hãy đổi chiến lược tập kích thành tiến công đi, dù sao trong biệt thự cũng không thể nào có quá nhiều vệ sĩ.” Lâm Vân nói.

Tiếng hô giết trong sân rất hùng hổ, có vẻ như đấu đánh rất kịch liệt.

Hiện thế cuộc trong sân đúng như phỏng đoán của Lâm Vân, mặc dù đối phương đã sớm có chuẩn bị và cũng chống trả rất kịch liệt, nhưng phía bên bọn họ nhân số đông hơn, trang bị cũng đầy đủ, cho nên cuộc tấn công diễn ra khá thuận lợi.

Ngoài sân.

Lâm Vân yên lặng chờ đợi, hiện bên trong đang xảy ra chuyện gì, Lâm Vân vẫn chưa biết rõ được.

Lúc này, Trần Hạo từ bên trong chạy ra.

“Trần Hạo, cuộc tấn công có thuận lợi không?” Lâm Vân vội vàng dò hỏi.

“Anh Vân, cuộc tấn công bên trong diễn ra khá thuận lợi, chỉ là lúc nãy tôi vừa nhận được điện thoại của các anh em trông chừng dưới núi, nói rằng có bảy tám chiếc xe đang lên núi, có vẻ như là bọn họ đến đây để tiếp viện.” Trần Hạo nói.

“Phía bên tiếp viện đến nhanh như vậy sao? Xem ra bọn họ thật sự sớm đã nhìn thấy được chúng ta.” Lâm Vân híp mắt lẩm bẩm nói.

Lâm Vân vốn tưởng rằng chỉ cần đối phương phát hiện được muộn, thế thì đội quân tiếp viện của đối phương nhất định phải mất một khoảng thời gian mới tới được. Trong khoảng thời gian này, đủ để bọn họ công phá biệt thự rồi?

Thế nhưng bây giờ trận chiến chỉ vừa mới bắt đầu, đội quân tiếp viện của đối phương lại đến đây rồi?

Nói thật là chuyện này nằm ngoài dự tính và kế hoạch của Lâm Vân.

“Dặn năm trăm anh em còn lại chuẩn bị ngăn chặn người đang lên núi tiếp viện.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân cũng không phải là không có chuẩn bị, năm trăm người còn lại chính là dùng để chống chặn đội quân tiếp viện của đối phương.

“Vâng thưa Anh Vân.” Trần Hạo gật đầu, sau đó đi căn dặn.

Rất nhanh, Trần Hạo lại nhanh chóng chạy đến chỗ anh báo cáo nói:

“Anh Vân, nhận được tin tức từ dưới núi, lại có rất nhiều đội quân tiếp viện của đối phương đang lần lượt tiến đến không ngừng đi thẳng lên núi.”

“Tôi biết rồi, tiếp theo sau đó chắc chắn sẽ còn có đội quân tiếp viện tràn vào, bây giờ anh phụ trách đem người đi ngăn chặn đội quân đó, còn bên trong này giao cho Hoàng Long.” Lâm Vân nói.

Trần Hạo nghe được chỉ thị, liền chạy đi chuẩn bị sắp xếp ứng chiến.

“Anh Vân, thế cục có chút không ổn, nơi này là thành phố Việt Hoàng, là địa bàn của ông Lục, nếu như không thể đối phó được ông Lục, e là đội quân tiếp viện sẽ càng ngày càng nhiều, đến lúc đó nhân lực của chúng ta sợ là khó có thể chống lại.” Thạch Hàn nói.

“Ừ.” Lâm Vân gật đầu.

Thật ra điều mà Lâm Vân lo lắng không phải những người vệ sĩ trong biệt thự, suy cho cùng người ở bên trong cũng sẽ không nhiều.

Điều thực sự khiến cho Lâm Vân lo lắng chính là kẻ địch từ dưới núi lên cứu viện!

Đúng như Thạch Hàn đã nói, nơi này là thành phố Việt Hoàng, là địa bàn của ông Lục, tất cả nhân lực trong tay anh cộng lại ít nhất là có đến ba hay bốn nghìn người, thậm chí còn nhiều hơn, nếu như tất cả đội quân tiếp viện đều đến cứu trợ, thì như vậy sẽ khiến cho Lâm Vân và những người mà Lâm Vân đưa tới đều sẽ rơi vào tình trạng vô cùng nguy hiểm.

Thế nên Lâm Vân nhất định phải tóm được ông Lục, trước khi càng nhiều đội quân tiếp viện tiến đến.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 587


Chương 587

Trong biệt thự.

“Ông Lục, đối phương có quá nhiều người lại có trang bị đầy đủ, nhân lực chúng ta không đủ, bên ngoài sân biệt thự không giữ được nữa rồi.” Một tên đầu trọc hốt hoảng chạy đến báo cáo với ông Lục.

“Thế cửa biệt thự đóng chưa? Người của đối phương chưa vào được biệt thự đúng không?” Ông Lục vội vàng dò hỏi.

“Cửa đã đóng rồi, không có ai vào được.” Tên đầu trọc đáp.

“Thế thì tốt.” Ông Lục thở hắt ra một hơi.

Cửa biệt thự là do ông Lục đặc biệt đặt làm, vô cùng kiên cố.

Hơn nữa vào lúc thi công ngôi biệt thự này, ông Lục đã tính đến vấn đề kẻ thù sẽ tìm đến tận nhà để trả thù, vì thế nên vào lúc thi công cũng làm rất kiên cố, giống như lô cốt vậy.

Chỉ cần cửa biệt thự đóng lại, thì sẽ không có chỗ nào có thể tiến vào nội bộ của biệt thự được, trừ phi có vũ khí loại nặng, trừ phi có thiết bị nổ mìn, nếu không thì căn bản sẽ không thể nào vào được biệt thự của ông ta.

“Tao đã triệu tập toàn bộ nhân lực lên núi ứng cứu, hiện tại chúng ta chỉ cần ở trong biệt thự chờ đội quân tiếp viện tới là được.” Ông Lục vừa nói vừa bưng tách trà nóng lên nhấp một ngụm, trông rất thư thái.

Sau khi đặt tách trà xuống, ông Lục cười lạnh nói:

“Đây là địa bàn của chúng ta, bọn họ thế mà lại có cái lá gan đó, dám đến sào huyệt của tao để tấn công tao ư, thật sự cho rằng tao là người dễ bắt nạt sao? Tao có thể ở trong cái thành phố Việt Hoàng này phát triển được đến địa vị này, không phải lăn lộn một cách uổng công đâu, hôm nay tất cả bọn khốn kiếp chúng mày sẽ phải chết.”

Bên ngoài biệt thự.

Mấy đợt người lên núi cứu trợ trước đó, lúc này đây đang giao đấu với anh em do Trần Hạo dẫn dắt đến ngăn cản.

Bởi vì người tới cứu trợ còn chưa nhiều, thêm việc người của Lâm Vân có trang bị đầy đủ, bọn họ hiện tại đang được chiếm lợi thế.

Tuy nhiên, khi đội quân tiếp viện của đối phương càng ngày càng nhiều thì họ sẽ bị lâm vào tình cảnh không hay.

Anh Long người phụ trách tấn công biệt thự, lúc này đây đang vội vội vàng vàng từ trong sân biệt thự chạy ra ngoài.

“Thế nào rồi? Cuộc tấn công bên trong như thế nào?” Lâm Vân vội vàng dò hỏi.

“Anh Vân, trong sân đã được anh em chiếm hết rồi, nhưng mà, nhưng mà cửa biệt thự đã đóng lại, cánh cửa rất kiên cố. Các anh em không thể phá ra được, hơn nữa các anh em đã mò hết xung quanh biệt thự, nhưng vẫn không thể tìm được chỗ đi vào nội bộ bên trong biệt thự, ngôi biệt thự này cứ giống như là lô cốt vậy.” Anh Long sốt ruột nói.

“Ồ?” Lâm Vân cau mày.

Kế hoạch ban đầu của Lâm Vân là lợi dụng sự phòng thủ yếu kém của biệt thự, trước khi đội quân tiếp viện hùng hậu của đối phương tiến đến, liền có thể đi công phá biệt thự tóm bắt lấy ông Lục.

Thế nhưng, hiện tại xem ra việc công kích biệt thự không hề thuận lợi.

“Thạch Hàn, Bạch Hổ, chúng ta đi vào xem thế nào.” Lâm Vân nói.

Tiếp theo sau đó, Lâm Vân trực tiếp dẫn theo Thạch Hàn và Bạch Hổ tiến vào trong sân biệt thự.

“Anh Vân.”

“Anh Vân.”

Sau khi đi vào sân biệt thự, tất cả các anh em trong sân đều hành lễ chào Lâm Vân.

Lâm Vân quét mắt nhìn xung quanh, có khoảng chừng hai ba mươi cái xác chết nằm trong sân nhà.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 588


Chương 588

Bởi vì người của Lâm Vân đều mặc bộ đồ chống bạo động, vì thế nên rất dễ dàng phân biệt được, hai ba mươi cái xác chết này, tất cả đều là mặc áo 3 lỗ màu đen.

Những người áo 3 lỗ màu đen này rõ ràng đều là vệ sĩ của ông Lục.

Ngoài ra còn có khoảng hai mươi vệ sĩ đã đầu hàng, hai tay ôm đầu ngồi xổm trong sân nhà, đang được người của Lâm Vân trông giữ.

Lâm Vân vừa đi về phía trước vừa hỏi nói:

“Hoàng Long, số thương vong của anh em chúng ta ra sao?”

“Anh Vân, bên chúng ta có đồ chống bạo động, cộng với việc nhân số của chúng ta nhiều, nên chiếm được lợi thế tuyệt đối, trong số anh em của chúng ta không có ai chết cả, chỉ là có một số người bị thương nặng, còn người bị thương nhẹ thì vẫn chưa được thống kê.” anh Long nói.

“Tốt.” Lâm Vân gật đầu.

Trong lúc nói chuyện, Lâm Vân cùng nhóm người của anh đã đi tới trước cửa biệt thự.

Lâm Vân nhìn thoáng qua cái cánh cửa này, xem ra thật sự rất kiên cố.

Trong chuyến đi này, Lâm Vân đã thật sự không tính tới vấn đề phá cửa, cho nên cũng không chuẩn bị bất kỳ thiết bị phá cửa nào.

“Thạch Hàn, Bạch Hổ, hai người có cách nào phá được cánh cửa này không?” Lâm Vân hỏi nói.

Người bình thường nhất định không thể phá được cánh cửa này, bây giờ chỉ có thể hi vọng hai người bọn họ có thể nghĩ ra được cách nào nữa không.

“Tôi sẽ thử xem sao.” Thạch Hàn nói.

Sau khi nói xong, Thạch Hàn lùi lại sau vài bước, rồi sau đó lấy đà chạy về phía cửa biệt thự.

“Bùm.”

Sau khi Thạch Hàn xông tới cửa biệt thự, liền dùng sức đá mạnh vào cửa biệt thự một cái, cửa biệt thự rung lên, đồng thời phát ra một tiếng động lớn.

Sức lực của Thạch Hàn lớn như thế nào, Lâm Vân đã từng nhìn thấy, thanh thép cũng có thể bẻ gãy được.

Thể nhưng, cú đá này của Thạch Hàn, chỉ để lại một lỗ lõm trên cánh cửa mà thôi, chứ không phá được cánh cửa đó.

Nếu như đổi thành cánh cửa chống trộm bình thường. Với cú đá này của Thạch Hàn, tuyệt đối có thể phá được cánh cửa ra.

“Cánh cửa này quả nhiên kiên cố.” Lâm Vân không khỏi lẩm bẩm nói.

“Thêm một lần nữa.”

Thạch Hàn không bỏ cuộc, lần này lùi ra xa hơn, sau đó lấy đà tung thêm một cú đá nữa.

“Bùm.”

Lại có một tiếng động lớn vang lên, Thạch Hàn lại để lại thêm một lỗ lõm trên cánh cửa.

Tiếp theo sau đó, Thạch Hàn tiếp tục.

Thạch Hàn liên tục thử đến hơn mười lần, mặc dù cánh cửa đã có chút biến dạng, nhưng vẫn không thể phá được cánh cửa ra.

Kế hoạch của Lâm Vân hoàn hảo như vậy, kết quả lại bị một cánh cửa ngăn lại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 589


Chương 589

Lúc này Trần Hạo, người phụ trách chỉ huy ngăn chặn đội quân tiếp viện, đang vội vàng chạy vào đây.

“Trần Hạo, thế nào rồi? Lại xảy ra tình huống nào sao?” Lâm Vân nhìn thấy vẻ mặt của anh ta không ổn, liền vội vàng dò hỏi.

“Anh Vân, đội quân tiếp viện của đối phương không ngừng tiến tới, đang càng ngày càng nhiều, hiện tại đã có hơn một nghìn người rồi, trên nhân số đã là gấp đôi anh em của chúng ta ở bên ngoài, hơn nữa còn không ngừng có thêm người cứu trợ đang tiến vào.” Trần Hạo nói.

Trần Hạo khựng lại một chút, sắc mặt anh ta trở nên nghiêm trọng, rồi tiếp tục nói:

“Mặc dù các anh em có được đầy đủ trang bị, nhưng nếu như đối phương đến quá nhiều người, các anh em đã bắt đầu có chút không chống đỡ được nữa, nếu cứ tiếp tục chiến đấu như thế này, e là các anh em của chúng ta sẽ bị thương vong nặng nề.”

“Các anh em trong sân, chỉ để lại một trăm người ở lại đây, ngoại trừ những người bị thương còn lại, toàn bộ sẽ đi ra ngoài chống đỡ đội quân tiếp viện của đối phương” Lâm Vân dặn dò nói.

“Vâng.

Tôi sẽ đi ngay”

Sau khi Trần Hạo nghe được chỉ huy, liền mang theo các anh em trong sân đi ra ngoài đánh chặn.

Mặc dù lúc này Lâm Vân không ở bên ngoài, nhưng tiếng chém giết từ bên ngoài chấn động bầu trời, đủ để biết được cuộc chiến đấu bên ngoài kịch liệt như thế nào.

“Bạch Hổ, cậu cũng đi ra ngoài tham chiến đi.” Lâm Vân quay đầu lại nói với Bạch Hổ.

Hiện tại tình hình ngày càng trở nên nguy cấp, bây giờ cũng đã đến lúc để Bạch Hổ ra trận.

Bạch Hổ là một vị tướng dũng mãnh, để anh ta ra trận, không những có thể nâng cao tinh thần binh sĩ bên mình, cũng thực sự có thể phát huy được tác dụng lớn.

Hơn nữa ở đây Thạch Hàn cũng đã đủ rồi.

“Vâng Anh Vân, tôi sẽ đi ngay

Sau khi Bạch Hổ nhận được chỉ huy, liền nhanh chóng chạy ra bên ngoài.

Bên ngoài biệt thự.

Cuộc giao chiến giữa hai bên vào lúc này, có thể được mô tả là vô cùng quyết liệt.

Sau khi Trần Hạo mang theo bốn trăm mấy người đi ra ngoài, Lâm Vân bên này còn có hơn chín trăm mấy người, mà số người của đối phương lúc này đã có hơn một ngàn hai trăm ba mười người rồi.

Sau khi bốn trăm người mới được thêm vào tham chiến, phía bên Lâm Vân được giành lại ưu thế trở lại.

Đừng nhìn vào số lượng nhân lực của đối phương đông đảo, nhưng bọn họ không hề có bất kỳ dụng cụ phòng ngự nào.

Nhìn lại phía bên Lâm Vân, người mặc bộ đồ chống bạo động, sự phòng ngự đều rất tốt.

Do đó hiển nhiên thấy được rất rõ ràng người của phía bên ông Lục, người bị thương hay thậm chí mất mạng lại nhiều hơn rất nhiều.

Ngay lúc này, Bạch Hổ từ trong sân biệt thự đi ra ngoài, chỉ thấy anh ta từ trên mặt đất nhặt lấy một con dao, sau đó liền trực tiếp xông thẳng vào đám người đối phương.

Bạch Hổ xông vào đám người của đối phương, hoàn toàn như là một con sói xông vào giữa đàn dê, vô cùng hung dữ và mạnh mẽ.

Dĩ nhiên, tình huống tồi tệ đó chính là đội quân tiếp viện của đối phương đang không ngừng tiến đến, số người của đối phương càng ngày càng tăng lên.

Trong biệt thự.

“Chúng ta nhất định phải phá cửa càng sớm càng tốt, Nếu không, bên phía chúng ta đang đơn độc yếu thế, nếu như phải đối mặt với hàng ngàn người của đối phương, dù chúng ta có mạnh đến đâu cũng không thể chống đỡ được.” Lâm Vân nghiêm mặt nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 590


Chương 590

“Anh Vân, cánh cửa này được đặc biệt đặt làm ra, rất khó để mở ra, tôi cảm thấy chúng ta phải nghĩ cách khác thôi” Thạch Hàn nói.

“Ồ? Anh có cách nào không?” Lâm Vân vội vàng hỏi.

“Tôi lúc nãy có quan sát ra được là khi biệt thự này được xây dựng đã được bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức, một khi cánh cửa đóng lại, thì sẽ tương đương như lộ cốt vậy, nếu dưới trường hợp không có vũ khí loại nặng, thì căn bản không thể tấn công trực diện vào được.” Thạch Hàn nói.

Thạch Hàn khựng lại một chút, lại tiếp tục nói: “Tuy nhiên, biệt thự này cũng hoàn toàn không phải kiên cố như thùng sắt, sau khi đi quan sát trong lúc nãy, tôi đã phát hiện ra một nơi có thể dùng để đột phá, đó chính là ban công ở lầu ba, tôi có thể lên tới lầu ba, rồi sau đó từ tầng ba lẻn vào biệt thự”

Lâm Vân ngẩng đầu nhìn lên, sau đó lắc đầu nói: “Từ đây đến ban công lầu ba ít nhất phải mười mét, hơn nữa bức tường bên ngoài cũng không có nơi chống sức, chúng ta cũng không mang theo bất kỳ thiết bị leo trèo nào, căn bản không thể lên tới lầu ba được” “Anh Vân, cậu đã quên là tôi đã từng làm gì trước đây sao.” Thạch Hàn cười nói.

“Đánh hắc quyền chứ sao.” Lâm Vân nói, “Còn trước khi đánh hắc quyền thì sao?” Thạch Hàn mỉm cười tiếp tục nói.

“Đội đặc nhiệm hải quân, bộ đội đặc chủng, hơn nữa còn là bộ đội đặc chủng tinh nhuệ nhất.” Lâm Vân dường như đã hiểu ra được điều gì đó.

“Đúng vậy, thân là cựu thành viên của đội đặc nhiệm hải quân, nếu như tôi còn không thể lẻn vào tòa nhà này, thế thì tôi không phải rất mất mặt hay sao? Thạch Hàn cười nói.

“Tôi tin rằng anh có thể lên tới được lầu ba, sau đó lẻn vào trong biệt thự, nhưng những người anh em khác thì lại không thể nào lên được đó, nếu như chỉ để cho anh một mình vào biệt thự, thế sẽ rất nguy hiểm.” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Cấu trúc trong biệt thự, với cả sự phân bố các nhân lực trong biệt thự, và còn cả vấn đề ông Lục đang ở nơi nào trong biệt thự, tất cả những điều này họ đều không biết được.

Nếu như có một lượng lớn người xông vào biệt thự và tiến hành lùng tìm một cách cặn kẽ, thì sẽ rất đơn giản.

Nhưng nếu chỉ có Thạch Hàn một mình đi vào trong, xác thực sẽ rất khó khăn và cũng rất nguy hiểm, và với tư cách là bá chủ có thể lực của thành phố Việt Hoàng, rất có khả năng là ông ta sẽ có súng.

“Anh Vân, bây giờ đã không còn cách nào khác. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nếu như không làm chuyện này, mà tiếp tục kéo dài thời gian, thì tình thế sẽ hoàn toàn nghiêng về phía bên kia đấy, tranh thủ lúc này chúng ta còn có thể kiểm soát được tình hình, chúng ta nhất định phải cho ra sự lựa chọn.” Thạch Hàn nghiêm túc nói.

“Được rồi, nhiệm vụ tóm bắt ông Lục sẽ giao cho anh đấy” Lâm Vân vỗ vai Thạch Hàn.

Mặc dù kế hoạch này rất mạo hiểm, nhưng ngoại trừ cách này ra, hiện tại cũng không còn có cách nào tốt hơn nữa.

Thế nên Lâm Vân chỉ có thể đặt cược hết mọi thứ vào Thạch Hàn.

Thạch Hàn gật đầu, sau đó nói với những người anh em bên cạnh: “Các cậu nhất định phải bảo vệ tốt cho Anh Vân, hiểu rõ không?” “Hiểu rõ.” Các anh em nhỏ xung quanh đồng loạt gật đâu.

Sau khi Thạch Hàn nói xong, liền xoay người bắt đầu bò leo lên trên, Thạch Hàn sử dụng hai con dao làm công cụ leo trèo, rất nhanh liền leo đến trên lầu ba.

Tiếp theo sau đó, Thạch Hàn biến mất khỏi tầm nhìn của Lâm Vân.

Lâm Vân siết chặt nắm đấm, trong lòng cảm thấy có chút lo lắng cùng hồi hộp, bởi vì trong tận đáy lòng của Lâm Vân hoàn toàn không nắm chắc được phần thắng.

Tiếng hỗ giết bên ngoài càng lúc càng lớn, đủ để thấy rằng số người càng ngày càng được gia tăng, cuộc chiến càng ngày càng quyết liệt hơn.

Lúc này Trần Hạo từ bên ngoài vội vàng chạy vào, trên người anh ta còn dính vết máu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 591


Chương 591

“Anh Vân, đội người cứu trợ của đối phương càng ngày càng đông, tình huống ở đây thế nào rồi?” Trần Hạo tỏ ra có chút lo lắng.

“Tình huống ở đây còn chưa rõ ràng, các anh còn có thể chống cự được bao lâu?” Lâm Vân hỏi.

“Hiện tại đối phương đã có hơn hai ngàn mấy người, mặc dù chúng ta có trang bị đầy đủ, nhưng không thể chống đỡ được số lượng người đông đảo của đối phương, nay đã bắt đầu rơi vào tình thế bất lợi, hơn nữa ở đây chúng ta lại không thể kêu gọi sự cứu trợ, e sợ rằng mọi việc sẽ ngày càng tồi tệ hơn” Trần Hạo lo lắng nói.

“Tôi không phải đã bảo các anh mang theo bình xịt hơi cay sao? Ném vào trong đám người của đối phương để làm giảm hiệu quả chiến đấu của bọn họ, các anh phải gắng gượng chống đỡ” Lâm Vân nói.

“Được, tôi sẽ đi ngay”

Sau khi Trần Hạo nhận được chỉ đạo, liền xoay người nhanh chóng chạy ra ngoài.

Bên ngoài biệt thự.

Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, người phía Lâm Vân vừa chiến đấu vừa rút lui.

chung quy người của đối phương quá đông đảo, sự tấn công của đối phương quá mãnh liệt.

Mặc dù phía Lâm Vân có một dũng tướng như Bạch Hổ, nhưng Bạch Hổ chỉ có hai cái tay, một lần cũng chỉ có thể đối phó với một nhóm người nhỏ mà thôi, mà hiện tại bên phía đối phương lại có đến tổng cộng hai ngàn người, Bạch Hổ căn bản không thể kiểm soát được trận chiến.

Sau khi Trần Hạo chạy ra ngoài, liền hét lớn nói: “Các anh em, hãy đeo kính và khẩu trang đã trang bị sẵn của mình lên”

Sau khi Trần Hạo nói xong, anh ta liền lấy ra bình xịt hơi cay đã chuẩn bị trước đó, bắt đầu ném bình xịt hơi cay về phía chiến trường.

Bình xịt hơi cay có thể gây kích ứng dữ dội đối với mắt, da mặt và đường hô hấp của con người, khiến người ta không thể mở mắt ra được, hắt hơi và họ không ngừng.

Xít xít xít.

Sau khi bình xịt hơi cay được ném vào đám đông, liền lập tức phát ra ánh sáng trắng có chứa tia cực tím chói mắt và khói mù.

Những người bên công ty bảo vệ Tỉnh Xuyên nhanh chóng lấy khẩu trang và mắt kính được mang theo ra đeo vào người.

Còn bên người của ông Lục, bọn họ không có bất kỳ dụng cụ nào để ứng phó, sau khi bình xịt hơi cay bắt đầu phát huy tác dụng, liền bắt đầu có người bị sặc đến ho sặc sụa, sức chiến đấu lập tức giảm xuống.

Với sự trợ giúp của bình xịt hơi cay, những người bên phía Lâm Vân trực tiếp phát động phản kích, thậm chí còn tấn công đến đối phương liên tục lùi lại về phía sau.

Thế nhưng ưu thế này không tồn tại được bao lâu, sau khi người của đối phương rút khỏi phạm vi có hơi cay ra, thì tác dụng của hơi cay cứ thế mất đi.

Với lại vào lúc này, lại có một nhóm quân tiếp viện từ tiến đến, trận chiến quyết liệt bắt đầu lại một lần nữa.

Trần Hạo chỉ có thể tiếp tục ném hơi cay đi.

Trong biệt thự.

Lâm Vân nhìn lên đồng hồ đeo tay, nay đã trải qua năm phút kể từ khi Thạch Hàn vào trong biệt thự.

Nhưng hiện tại tình trạng của Thạch Hàn ra sao, Lâm

Vân hoàn toàn không biết được.

Điều mà Lâm Vân có thể biết được là trận chiến bên ngoài biệt thự đang càng ngày càng ác liệt, tình hình bên ngoài càng ngày càng tồi tệ.

Năm phút nữa trôi qua.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 592


Chương 592

Lâm Vân liên tục đi tới đi lui tại chỗ nên có thể thấy được anh đang lo lắng như thế nào.

Trần Hạo từ bên ngoài chạy vào.

“Anh Vân, đối phương đã tập hợp gần hơn ba ngàn người rồi, bình xịt hơi cay cũng đã dùng hết, chúng ta không thể chống cự được nữa, các anh em mãi rút lùi về sau, hiện tại mọi người đã sắp lùi đến bên bức tường bên ngoài biệt thự rồi.

Trần Hạo sốt ruột nói.

Lâm Vân suy nghĩ một lúc, sau đó nói: “Bảo mọi người lui vào trong sân biệt thự, dựa vào tường làm bức thành che chắn, đối diện đánh với họ” “Được.” Trần Hạo gật đầu.

Trần Hạo hơi khựng lại, nhịn không được nói: “Anh Vân, mặc dù chúng ta còn có thể lùi lại dựa vào tường phòng thủ được một khoảng thời gian, nhưng mà, nhưng mà đây cũng không phải là giải pháp, một khi chúng ta lui vào trong sân, chúng ta sẽ hoàn toàn không còn đường lui nữa.

Nếu như tiến triển không được thuận lợi, chúng ta có thể sẽ bị diệt sạch hết trong sân này đấy” “Tôi biết, hiện tại đã không còn đường lui rồi! Lâm

Vân nói.

Vốn dĩ Lâm Vân đã lên kế hoạch rất tốt, ai ngờ được phía đối phương lại biết trước được bọn họ sẽ đến, họ đã biết được thì thôi đi, điều khiến Lâm Vân thật sự không ngờ là biệt thự này lại kiên cố đến như vậy, cửa lại càng không thể phá hủy.

Trần Hạo gật đầu, sau đó xoay người chạy ra ngoài.

“Thạch Hàn, thật không biết bây giờ anh đã thế nào rồi!” Lâm Vân siết chặt hai tay lại, ánh mắt chăm chú nhìn đến bên trong biệt thự vừa lẩm bẩm nói..

Lâm Vân hoàn toàn không biết được tình trạng của Thạch Hàn lúc này đang như thế nào, nhưng bây giờ đã hơn mười phút kể từ khi Thạch Hàn bước vào trong biệt thu.

Với thân thủ của Thạch Hàn, nếu như Thạch Hàn tiến triển thuận lợi, thì theo thông thường giờ anh ta đã sớm ra rồi mới phải?

Dù sao biệt thự lớn như vậy, muốn tìm ông Lục ở trong đó cũng không khó.

Lâm Vân đang lo lắng nhất chính là Thạch Hàn đã ở trong đó gặp phải điều bất trách, tuy rằng Thạch Hàn thân thủ rất tốt, nhưng đối phương rất có thể là có súng.

Lúc này đây, người của Lâm Vân đều từ bên ngoài bức tường của biệt thự lui vào trong sân.

Chiêu này của Lâm Vân quả nhiên có hiệu quả, người của đối phương tuy nhiều, nhưng bị bức tường cao hơn hai mét ngăn chặn lại, đối phương nhất thời không thể xông vào trong, dù sao cánh cổng cũng chỉ lớn như vậy.

Ngoài việc từ phía trước đi vào, người của đối phương bắt đầu đổ xô đi trèo tường tiến vào trong sân.

Thời gian từng chút một trôi qua, đối phương càng ngày càng có nhiều người trèo vào trong sân nhà.

Trong sân càng ngày càng có nhiều kẻ địch, trận chiến trong đó cũng càng ngày càng quyết liệt.

Lợi thế dựa vào tường để chặn địch phương cũng đang dần suy yếu đi.

“Giết giết giết”

Lâm Vân nhìn cảnh giao giết kịch liệt trong sân, lại chỉ có thể lo lắng mà siết chặt nắm đấm.

Bởi vì bây giờ đã không còn chỗ để lui nữa, chỉ có thể ở trong cái sân này liều mạng mà chiến đấu, đây không phải là điều mà Lâm Vân muốn thấy.

Lúc này, Trần Hạo vội vàng chạy tới trước mặt Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 593


Chương 593

“Anh Vân, tôi vừa nhận được điện thoại của các anh em trông chừng dưới núi, nói rằng địch phương lại có thêm một đội quân tiếp viện tiến lên núi, tổng có năm sáu trăm người.” Trần Hạo nói.

“Lại có thêm năm sáu trăm người sao?” Sắc mặt của liền Lâm Vân thay đổi.

Trần Hạo trầm giọng nói: “Anh Vân, bây giờ với số lượng người của đối phương chúng ta đã khó có thể chống đỡ, nếu như lại đợi đến năm sáu trăm người cứu viện đó lên núi, thì chúng ta, chúng ta sợ rằng sẽ thực sự thua mất.”

Tất nhiên Lâm Vân rất hiểu rõ được giữa lợi và hại sẽ như thế nào.

“Các anh cũng đi tham chiến đi, để lại mười người ở đây với tôi là được.

Lâm Vân nói với các anh em đang báo mình.

“Anh Vân, chuyện này…!Mấy chục anh em xung quanh đều có vẻ hơi do dự, bởi vì bọn họ phải bảo vệ cho Lâm Vân, dù sao trận chiến đã đánh tới sân rồi.

“Nghe lệnh của tôi.” Lâm Vân nói.

“Vâng”.

Sau khi mọi người gật đầu, bọn họ cũng xoay người đi vào tham chiến, chỉ để lại mười người anh em ở đây bảo vệ Lâm Vân.

Bởi vì số lượng người của đối phương quá nhiều, người của Lâm Vân chỉ có thể vừa chiến đấu vừa rút lui.

Rất nhanh, trận chiến đã lan đến nơi Lâm Vân đang ở.

Lúc này, Lâm Vân nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, chính là người đàn ông xăm mình ban sáng đã chặn đánh Lâm Vân trên đường cao tốc.

Người đàn ông xăm mình đó cũng đã nhìn thấy Lâm Vân.

“Các anh em, tên nhóc này là thủ lĩnh, giết nó đi”

Người đàn ông xăm mình chỉ vào Lâm Vân lớn tiếng nói.

Sau khi nghe được lệnh, khoảng hơn chục người xung quanh người đàn ông xăm mình tức thì chạy đến chỗ Lâm Vân, người đàn ông xăm mình là người xông pha tới đầu tiên.

“Bảo vệ Anh Vân” Trần Hạo đang ở gần đó hét lên một tiếng.

Chỉ đáng tiếc là lúc này người của Lâm Vân đều bị đối phương quấn lấy, căn bản không thể thoát ra qua cứu Lâm Vân được.

Chỉ có mười mấy người bảo vệ ở bên cạnh Lâm Vân xông lên chống lại đám người này, nhưng địch phương có quá nhiều người, bọn họ căn bản không thể ngăn chặn được.

Người đàn ông xăm mình đó liền lao thẳng đến Lâm

Vân.

“Nhóc con, cậu là thủ lĩnh, một khi cậu chết trận chiến này cũng sẽ hoàn toàn kết thúc, đi chết đi”

Người đàn ông xăm mình hung hãn giơ dao lên, lao về phía Lâm Vân, rồi sau đó một dao chém xuống.

Con người Lâm Vân đột nhiên co lại.

Người đàn ông xăm mình này có thể trở thành người đứng đầu, hẳn nhiên phải có năng lực nhất định, cú chém này không chỉ nhanh, mà còn rất mạnh, tuyệt đối không phải thứ Lâm Vân có thể chống cản.

“Bang.”

Ngay lúc người đàn ông xăm mình lao tới trước mặt Lâm Vân, lúc con dao đang chuẩn bị chém xuống, có một con dao từ phía sau lưng anh ta đâm thẳng ra phía trước, động tác khiến cho người ta không thể phản ứng lại kip.

“Phụt”

Người đàn ông xăm mình phun ra một ngụm máu tươi, rồi sau đó trực tiếp ngã lăn xuống đất.

Hai mắt anh ta trợn lên, chỉ đáng tiếc là đã không còn hơi thở nữa.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 594


Chương 594

Sau khi người đàn ông xăm mình ngã xuống đất, người hiện lên trong tầm mắt của Lâm Vân chính là Bạch Hổ.

Rất rõ ràng nhát dao này chính là do Bạch Hổ chém.

“Anh Vân, cậu không sao chứ?” Bạch Hổ vội vàng đi tới chỗ Lâm Vân, “Tôi không sao, thật may là cậu tới kịp thời, Bạch Hổ cậu lại cứu mạng tôi thêm lần nữa” Lâm Vân nói.

“Bảo vệ Anh Vân là trách nhiệm của tôi.

Bạch Hổ nhếch miệng cười.

Tiếp theo sau đó, Bạch Hổ liếc nhìn người đàn ông xăm mình đang nằm trên mặt đất.

“Anh Vân, vào ban sáng chính là tên này đã dẫn người đến chặn đánh chúng ta, hại đến mười mấy người anh em toàn bộ bị giết sạch, bây giờ giết nó cũng coi như là báo được thù rồi” Bạch Hổ nói.

Lâm Vân gật đầu.

“Hiện tại cũng không biết là anh Thạch Hàn như thế nào nữa, tôi thực sự có chút lo lắng” Bạch Hổ lo lắng nói.

“Chẳng phải là tôi cũng đang cảm thấy lo lắng?” Lâm

Vân nở ra một nụ cười gượng gạo.

Ngay lúc này lại có hai người lao đến trước mặt Lâm Vân, Bạch Hổ lập tức vung dao xông lên giải quyết hai người này.

“Bang.”

Đúng lúc này, cánh cửa sau lưng Lâm Vân đột nhiên mở ra.

Lâm Vân vội vàng quay đầu nhìn xem.

Người hiện vào mắt của Lâm Vân chính là Thạch

Hàn.

Trên người Thạch Hàn có rất nhiều máu, cũng không biết là máu của anh ta hay là của người khác.

Đồng thời vào lúc này, Thạch Hàn còn nhấc một người đàn ông trung niên đầu trọc trong tay.

“Thạch Hàn.”

Sau khi Lâm Vân nhìn thấy Thạch Hàn, nhất thời kích động mà lao đến trước mặt Thạch Hàn.

Vào thời khắc tuyệt vọng như vậy nhìn thấy được Thạch Hàn, giống như từ trong bóng tối nhìn thấy được ánh sáng vậy.

“Anh Vân thật ngại quá, tôi ra muộn rồi, đúng rồi, đây chính là ông Lục” Thạch Hàn vừa nói vừa đẩy người đàn ông trung niên đầu trọc trong tay mình đến trước mặt Lâm Vân.

“Thạch Hàn, anh có thể một mình xông vào biệt thự bắt ông ta ra đây đã là rất giỏi rồi, đúng rồi Thạch Hàn, anh không bị thương chứ?” Lâm Vân quan tâm hỏi.

Dù sao trên người Thạch Hàn có rất nhiều máu.

“Anh Vân máu trên người tôi căn bản đều là của người khác, tôi không bị thương.

Thạch Hàn cười nói.

Sau khi Lâm Vân nghe được lời này, mới có thể yên tâm lại.

Tiếp theo sau đó, Lâm Vân nhìn sang người đàn ông trung niên đầu trọc, tóc tai ông ta bù xù, trên người còn có vết máu, sắc mặt tái nhợt, cả người trông rất thảm hại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 595


Chương 595

“Cậu cậu thật sự là cháu của Liễu Chí Trung?” Sắc mặt ông Lục rất khó coi, ông ta nhìn chằm chằm vào Lâm Vân.

“Đúng chính là tôi.

Sau khi Lâm Vân nói xong bốn chữ này, trực tiếp cầm dao đặt lên cổ ông ta, sau đó đẩy ông ta về phía trước, lớn tiếng nói với đám người trong sân: “Tất cả dừng tay lại, ông Lục hiện đang ở trong tay tôi.” Sau tiếng quát lớn của Lâm Vân, tất cả mọi người ở đây đều quay đầu nhìn sang.

Khi thuộc hạ của ông Lục nhìn thấy ông ta đã bị bắt, tất cả bọn họ đều dừng tay lại.

Đùa sao, đại ca của bọn họ đã bị bắt rồi, bọn họ tiếp tục chiến đấu còn có ý nghĩa gì chứ? “Ông Lục.

Người của ông Lục đều chăm chú nhìn vào ông ta, tỏ vẻ rất lo lắng.

Phía trước.

“Lâm Lâm thiếu gia có thể tha cho tôi được không? Chỉ cần cậu bằng lòng thả tôi đi, tôi sẽ bảo người của tôi lập tức rút khỏi đây.

Ông Lục khẩn thiết nói với Lâm Vân.

“Thả ông đi sao? Hơ, hôm nay tôi đến thành phố Việt Hoàng chính là để bắt ông, ông cảm thấy tôi sẽ thả ông đi sao?” Lâm Vân cười lạnh nói.

Ông Lục nghe được cả người lập tức run lên.

Lâm Vân hơi khựng lại, rồi tiếp tục nói: “Ông Lục, sai lầm lớn nhất của ông chính là đã đắc tội Lâm Vân tôi đây.

Món nợ trước đó, bây giờ ông hãy lấy mạng mà trả đi”

Lâm Vân nói xong, thì Thạch Hàn ở bên cạnh trực tiếp cầm con dao trên tay lên.

“Phù. Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.

Đầu của ông Lục trực tiếp bị chém xuống.

Đến lúc này.

Ông Lục, người oai phong dữ dội tại thành phố Việt

Hoàng đã bị mất mạng.

Ông Lục chết rồi, ông Lục chết rồi.

Khi các thuộc hạ của ông Lục thấy đầu của ông ta đã bị chặt xuống, bọn họ tức thì trở nên hoảng loạn.

Lâm Vân nhấc đầu của ông Lục lên, lớn tiếng nói: “Ông Lục đã chết.

Từ hôm nay trở đi, Lâm Vân tôi đây sẽ là bá vương thế lực ngầm của thành phố Việt Hoàng, nếu tất cả mọi người quy phục, tôi sẽ không tính toán chuyện xưa, chỉ cần sau này đi theo tôi, tôi sẽ tăng lương lên đến ba mươi phần trăm, còn kẻ không chịu khuất phục, giết”.

“Tôi đầu hàng” “Tôi cũng đầu hàng.

Sau một lúc im lặng, người của ông Lục đều quỳ gối xuống đầu hàng.

Đùa sao, ngay cả ông Lục cũng chết rồi, nếu như bọn họ tiếp tục chiến đấu, thì họ chiến đấu vì ai chứ?

Nếu như ông Lục vẫn còn ở đây, bất kể họ chết hay bị thương, ông Lục đều sẽ trả tiền bồi thường cho bọn họ.

Bây giờ ông Lục đã không còn nữa, bất kể họ có chết hay là bị thương cũng đều không có ai quan tâm đến, thế bọn họ còn chiến đấu vì điều gì?

Bọn họ làm nghề này cũng chẳng qua là vì tiền thôi.

Nếu bây giờ tiếp tục đánh có thể sẽ bị mất mạng, lại còn chẳng có lợi ích gì, thế bọn họ còn đánh để làm gì?

Hơn nữa lúc nãy khi giao chiến rất quyết liệt, dưới trường hợp không có trang bị phòng vệ, bọn họ thương vong cũng rất nghiêm trọng, thực ra trong tận đáy lòng của bọn họ sớm đã không muốn đánh nữa rồi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 596


Chương 596

Bây giờ đầu quân vào Lâm Vân còn có thể tiếp tục theo nghề, hơn nữa tiền lương còn được tăng đến tận ba mười phần trăm, bọn họ không có lý do gì không chịu đầu hàng cả..

“Thắng rồi, thắng rồi.

Trong sân tức thì có tiếng hò reo vang dội, người của Lâm Vân cũng đều hò reo rất phấn khích.

Lâm Vân nhẹ nhõm thở dài một hơi, trận chiến này cuối cùng cũng kết thúc.

Trước khi tới Lâm Vân thật không ngờ rằng sẽ phải chiến đấu quyết liệt đến như vậy.

Ba tiếng sau, bên trong biệt thự của ông Lục.

Trần Hạo và tiểu Long hai người sát cánh bước vào.

“Anh Vân, các anh em bị thương đều đã sắp xếp điều trị rồi.

Trần Hạo nói.

“Lần này thương vong của anh em chúng ta như thế nào?” Lâm Vân lên tiếng hỏi.

Lâm Vân biết rõ trận chiến lần này đánh rất gian khổ, thương vong chắc chắn cũng sẽ vượt quá dự đoán ban đầu của Lâm Vân.

“Anh Vân, may mắn là có đồ bảo vệ chống bạo động, nên thương vong đã giảm đi đáng kể, nhưng vẫn có hơn ba mươi người anh em mất mạng, hơn sáu mươi người anh em bị trọng thương, hơn hai trăm người bị thương nhẹ” Trần Hạo nói.

Lâm Vân thở dài, trong trận chiến kinh Vân động địa hôm nay có thể giảm bớt thương vong đến mức này, thật sự đã rất lợi hại rồi.

Nhưng khi nghĩ đến có nhiều anh em bị giết như vậy, trong lòng Lâm Vân vẫn cảm thấy không thoải mái.

Theo thiết tưởng ban đầu của Lâm Vân, thương vong thực sự có thể tránh được rất nhiều, nhưng đáng tiếc là trí tưởng tượng và thực tế thường sẽ khác nhau.

Tất nhiên là nếu như Thạch Hàn không bắt được ông Lục, nếu như lúc đó cứ tiếp tục chiến đấu, dưới tình huống lúc đó, số người thương vong của phe mình có thể sẽ cao hơn rất nhiều.

Trần Hạo tiếp tục nói: “Anh Vân, bởi vì đối phương không có thiết bị bảo hộ nào, cho nên thương vong cao hơn chúng ta, đối phương có hơn một trăm người chết.

Lâm Vân gật đầu, điều này nằm trong dự đoán của Lâm Vân.

“Tiểu Long, tôi sẽ giao lại cho anh việc an ủi hậu sự, tiền an ủi cho người nhà của các anh em mất mạng sẽ là bảy tỷ, chi phí điều trị cho những người bị thương chúng ta sẽ lo hết, cộng thêm ba trăm năm mươi triệu đồng tiền thưởng, các anh em bị thương nặng sẽ tăng thêm bảy trăm triệu đồng, tất cả các anh em tham gia trận chiến mỗi người sẽ có thêm bảy mươi triệu đồng, chuyện này nhất định phải làm tốt.” Lâm Vân nói.

Trước trận chiến Lâm Vân hứa là sẽ cho tiền an ủi cho người nhà là ba tỷ năm trăm triệu đồng, nhưng Lâm Vân vẫn tăng lên đến bảy tỷ đồng.

Tính theo chi phí của trận chiến này đã tiêu hao hết mười mấy tỷ đồng, đây tuyệt đối là một khoản chi không nhỏ, nhưng đây cũng là một khoản tiền không thể nào bỏ bớt được.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 597


Chương 597

Thế mới nói, đánh trận thật là như đốt tiền mà.

Thực ra số tiền an ủi và tiền thưởng mà Lâm Vân đề ra đã là cao hơn so với những thế lực ngầm khác, ví dụ như là ông Lục, ông ta cho tiền an ủi cho người nhà thuộc hạ cũng chỉ được một tỷ năm mươi triệu đồng.

Dĩ nhiên, hiện tại Lâm Vân tiếp quản địa bàn của ông Lục, giá trị có thể tạo ra trong tương lai, tuyệt đối còn hơn thể này.

“Anh Vân hãy yên tâm, tôi nhất định sẽ làm tốt” Anh Long chắp tay nói.

“Ngoài ra, đối với những người anh em thể hiện tốt trong trận chiến này, hãy tiến hành đề bạt.” Lâm Vân nói.

“Vâng.

Anh Long lại chắp tay nói.

“Anh Vân, thế còn tôi? Tôi sẽ làm gì?” Trần Hạo hỏi.

“Anh có một nhiệm vụ khó khăn hơn, bây giờ ông Lục đã chết, thành phố Việt Hoàng sẽ là địa bàn của chúng ta, anh hãy dẫn theo năm trăm người anh em của công ty bảo vệ Tỉnh Xuyên của chúng ta ở lại thành phố Việt Hoàng, tiếp quản địa bàn và sản nghiệp của ông ta, chỉnh đốn thuộc hạ dưới trướng ông ta càng sớm càng tốt để ổn định lại lòng người.

Lâm Vân nói.

Mặc dù chi phí cho trận chiến này tiêu hao rất nhiều, nhưng cũng như có thu hoạch, thành phố Việt Hoàng từ nay về sau chính là địa bàn của Lâm Vân, “Anh Vân, tôi nhất định sẽ làm tốt.” Ngữ khí của Trần

Hạo kiên định nói.

Trần Hạo là anh em tốt của Lâm Vân từ thời trung học, Lâm Vân đương nhiên tin tưởng anh ta.

“Trần Hạo, tôi vẫn còn có một chuyện rất quan trọng nữa” Lâm Vân nghiêm mặt đứng lên nói.

“Anh Vân, cậu nói đi.” Trần Hạo nhìn Lâm Vân.

“Theo như tôi biết, thành phố Việt Hoàng là khu vực bán hàng đa cấp tràn lan nhất, mà ông chủ đứng sau chính là ông Lục, ông ta cũng chính là người đứng ra bảo vệ vụ mua bán hàng đa cấp này, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không dựa vào đây để kiếm tiền, đợi đến khi anh chỉnh đốn ổn thỏa lại nhân lực, thì sẽ giải tán hết tất cả vụ chuyên bán hàng đa cấp ở thành phố Việt Hoàng đi” Lâm Vân nói.

Lâm Vân không dám nói mình là người tốt, nhưng trong phạm vi khả năng của mình có thể làm được việc tốt thì sẽ làm.

“Anh Vân, tôi cũng rất ghét vụ mua bán hàng đa cấp này, tôi cũng từng suýt tý là bị lừa vào trong đó, Anh Vân hãy yên tâm đi, chuyện này tôi nhất định sẽ làm thật tốt.

Trần Hạo bảo đảm nói.

Tiếp theo sau đó, hai người bọn họ xoay người rời đi, bắt đầu tiến hành làm những việc này, trong khoảng thời gian tiếp theo, hẳn là hai người sẽ bận rộn lắm.

“Anh Vân, cái này thu được từ ông Lục, cậu hãy cầm lấy.

Thạch Hàn lấy ra một khẩu súng lục, đưa cho Lâm Vân.

Lâm Vân cầm lấy khẩu súng lục, trước đây anh chỉ là một cậu bé nhà nghèo, tiếp xúc với đồ vật cũng rất hạn chế, Lâm Vân căn bản chỉ được nhìn thấy súng trên TV mà thôi, còn về cách sử dụng nó, nói thật là Lâm Vân cũng không rõ lắm.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 598


Thạch Hàn tiếp tục nói: “Anh Vân, cậu hãy giữ khẩu súng này, sau này anh có thể mang theo để tự vệ khi cần, để dùng trong trường hợp khẩn cấp” “Tốt thì tốt thật, chỉ là tôi còn chưa biết sử dụng thứ này” Lâm Vân cười khan nói.

“Anh Vân hãy yên tâm, cái này rất đơn giản, có thời gian tôi sẽ dạy cho cậu.

Thạch Hàn cười nói.

Thạch Hàn từng là thành viên của đội đặc nhiệm hải quân, súng ống mấy thứ trò này tất nhiên sẽ rất rành.

“Được.” Lâm Vân cười gật đầu.

Dù sao Lâm Vân không biết võ thuật, nếu như có súng để tự vệ, thì cũng sẽ an toàn hơn nhiều.

Chẳng hạn như ban sáng khi bị người của ông Lục truy giết, khi bị hai kẻ địch đuổi rượt đến tận trong rừng cây, Lâm Vân lúc đó cũng suýt bị mất mạng.

Mà nếu như anh lúc đó có một khẩu súng lục, thì đã có thể dễ dàng g**t ch*t đối phương rồi.

Học võ là thứ cần phải bỏ ra rất nhiều tâm sức và thời gian, nhưng sau khi có được một khẩu súng, thường sẽ hiệu quả hơn võ thuật nhiều, điều quan trọng nhất là anh không cần phải mất nhiều thời gian và tâm sức để học nó, như thế sẽ nhanh hơn nhiều so với việc học võ.

Cũng chính vì lý do này, mà kể từ khi vũ khí quân dụng lên ngôi, võ thuật đã bắt đầu suy tàn.

Lúc này, một tên thủ hạ bước vào nói: “Anh Vân, bên ngoài có người muốn gặp anh, anh ta tự xưng là đầu sỏ nhỏ dưới trướng của ông Lục, nói có tin tức quan trọng cần đích thân báo cáo với anh” “Ồ? Cho hắn vào đi” Lâm Vân nói.

Lâm Vân muốn biết người này có thông tin quan trọng gì mà phải báo cáo với mình.

Rất nhanh, một người đàn ông trung niên bước vào.

“Xin chào cậu Vân, tôi là Châu Phúc.

Sau khi người đàn ông bước vào cửa, ông ta liền trực tiếp quỳ chào Lâm Vân, thái độ cũng tỏ ra rất rõ ràng.

“Đứng dậy nói chuyện, chỗ tôi không có hành lễ lớn đến như vậy” “Vâng.”

Sau khi người đàn ông đáp lời, ông ta nhanh chóng đứng dậy.

“Ông nói có tin tức quan trọng là tin tức gì? Nói tôi nghe xem nào.” Lâm Vân hờ hững nói.

“Tôi vừa mới nghe nói cậu Vân rất thích cao thủ có thân thủ tốt, đúng lúc là tôi biết được một người, liền muốn báo cáo với cậu Vân.

Người đàn ông mỉm cười nói.

“Ồ? Nói nghe thử xem.” Lâm Vân có vẻ đã có chút hứng thú.

Hiện tại Lâm Vân đang muốn nhanh chóng tăng cường thực lực của phía bên mình, nếu như có cao thủ, Lâm Vân tất nhiên muốn thu vào làm bộ hạ.

“Tại thành phố Việt Hoàng của chúng tôi, có một vị cao nhân ẩn thế, người này sống trong miếu đạo quán Vân Nam ở trên núi Vân Nam, người đó là một đạo sĩ có thân thủ rất cao cường, theo lời đồn đại là người này có thể đỡ đạn bằng tay không.

Người đàn ông nói.

“Đỡ đạn bằng tay không? Thật hay giả đấy, chuyện này cũng quá huyễn hoặc đi?” Lâm Vân sững người, tỏ vẻ có chút khó tin.

“Đương nhiên.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 599


Đây chỉ là tin đồn, căn bản không ai thấy qua người đó ra tay.

Người đàn ông nói.

“Nếu như người này lại lợi hại đến vậy, tại sao khi ông

Lục còn sống, lại không thu nhận người đó vào dưới trướng mình?” Lâm Vân hỏi.

“Cậu Vân, những kẻ mạnh như vậy đều sẽ có thói kiêu ngạo, ông Lục đã từng đích thân đến thăm hỏi nhiều lần, nhưng đều không có kết quả.

Người đàn ông nói.

Lúc này, Bạch Hổ cũng đứng ra nói: “Anh Vân, lúc trước tôi đánh hắc quyền cũng có nghe qua người ta nói.

Người ta nói rằng có một vị cao nhân ẩn thế trên núi Vân Nam ở thành phố Việt Hoàng, hẳn là ông ta đang nói cùng về một người.” “Vậy sao, nếu như tin đồn truyền đến lợi hại đến như vậy, tôi cũng muốn đi xem thử xem” Lâm Vân nở ra một nụ cười.

Tiếp theo đó, Lâm Vân nhìn người đàn ông dưới kia.

“Ông tên là Châu Phúc phải không? Còn có chuyện gì quan trọng muốn bẩm báo nữa không?” Lâm Vân hỏi.

“Cậu Vân, tôi vẫn còn một chuyện quan trọng nữa.

Ông Lục có một người em họ tên là Lục Đại, mặc dù cậu ta đã quy phục dưới trướng của cậu Vân, nhưng tôi đoán rằng cậu ta rất có khả năng sẽ mưu đồ bí mật chống lại cậu Vân.

Người đàn ông kính cẩn nói.

“Ồ? Tin tức này của ông rất quan trọng, nếu như Lục Đại này thật sự sẽ phản lại tôi, thì tôi sẽ trọng thưởng cho ông, ngoài ra ban đầu ông giữ chức vụ gì thì vẫn cứ tiếp tục đi.” Lâm Vân nói.

“Cảm ơn cậu Vân, cảm ơn cậu Vân.

Người đàn ông vui vẻ không ngừng gật đầu nói.

Sau khi người này lui xuống, Lâm Vân liền gọi điện thông báo cho Trần Hạo, bảo anh ta cho người âm thầm đi canh chừng Lục Đại, nếu như anh ta thật sự có ý đồ tạo phản thì sẽ bị loại trừ anh ta ngay lập tức.

Đêm nay, sau khi ông Lục bị lật đổ, thành phố Việt Hoàng chắc chắn sẽ phải đối mặt với một cuộc cải tổ mới, đặc biệt là các ngành kinh doanh liên quan đến ông Lục cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Và sau khi cải tổ, người nằm chủ thế lực ngầm ở thành phố Việt Hoàng sẽ chính là Lâm Vân.

Ngày hôm sau.

Trong khi Trần Hạo và những người khác bận rộn với các công việc của mình, thì Lâm Vân dẫn theo Thạch Hàn và Bạch Hổ hai người cùng đến núi Vân Nam.

Mục đích hôm nay của Lâm Vân đến núi Vân Nam rất đơn giản, đó chính là đến thăm vị cao nhân ẩn thế đó, Lâm Vân thật muốn nhìn xem, đây là cao nhân thật, hay là tên giả mạo..

Một tiểu đệ biết đường lái theo xe thương mại chạy thẳng đến chân núi rồi dừng lại.

Sau khi xuống xe.

“Cậu Vân, xe không thể trực tiếp đến được miếu đạo quán Vân Nam, còn phải dọc theo con đường này đi bộ thêm nữa tiếng đồng hồ nữa” Tiểu đệ nói.
 
Back
Top Dưới