Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1600: 1600: Thất Vọng


Truy Phong trả lời: "Còn có La Đồ và Trần Binh, họ cũng là một trong tám vị chủ quản, nhưng cũng không vì tiền mà câu kết với thế lực hắc ám của địa phương hoặc mấy gia tộc kia."
"Ồ, thế tại sao hôm nay họ không đến?"
Truy Phong đáp: "Bởi vì thất vọng."
“Thất vọng?” Trần Hùng liếc mắt một cái: “Nói thế nào?
Truy Phong nói: "Từ khi sư phụ tạo phản, danh tiếng của lục phiến môn phương bắc đã rất bê bối trong giang hồ, vừa mới đầu chúng tôi cho rằng cấp trên sẽ mau phái người đến tiếp tay cho lục phiến môn, nhưng chúng tôi cứ đợi, cứ đợi, đến cuối cùng vẫn không đợi được.

"
"Dần dần, đám người giang hồ bắt đầu dùng tiền bạc để mê hoặc thành viên lục phiến môn chúng tôi, rất nhiều người cũng bắt đầu không kiềm chế được sự mê hoặc này, chuyện của sư phụ chính là để cho người ta bắt được điểm yếu của lục phiến môn chúng tôi."
"Dần dần, lục phiến môn cũng mục nát, mục nát đến tận xương cốt."
"Hơn hai năm, cấp trên để cho lục phiến môn phương bắc phát triển tiếp như bây giờ, không phái ai tới tiếp nhận, cũng không có ngăn cản.

Mọi người đều cho rằng ngay cả cấp trên cũng vì chuyện của Thần Hổ.

"
"Cho nên, nơi đây vốn dĩ có rất nhiều người vẫn giữ ý định ban đầu của mình cũng đành phải từ bỏ những cố chấp đó, thậm chí bắt đầu thông đồng làm bậy, còn những người không thông đồng kia cũng thấy rất là thất vọng về lục phiên môn."
"La Đồ và Trần Binh chính là do vô cùng thất vọng mà như thế."
Sau khi nghe Truy Phong nói thế, Trần Hùng như đã nhận ra điều gì đó, bèn nói: "Cho nên, cho dù cấp trên có hành động phái tôi tới, bọn họ cũng không tin tôi có thể hồi sinh lại lục phiến môn? "
"Đúng vậy"
Truy Phong gật đầu nói: "Kỳ thực, trước khi cậu tới đây, chúng tôi đã nhận được thông tin về cậu, chưa tới ba mươi tuổi, từ nước ngoài về, chỉ đơn giản như thế.

Cho nên, ngay cả tôi cũng không tin cậu có năng lực hồi sinh lục phiến môn.

"
Trần Hùng nheo mắt nói: "Cho nên, các người chắc chắn cho rằng tôi là con trai của một vị trưởng lão nào đó của hội trưởng lão lục phiến môn, đến đào vàng, không có chút bản lĩnh gì, cho dù trước đây tôi có bắt Thần Hổ từ Nhật Bản về, các người cũng cho rằng thật ra là do cấp trên góp phần vào, sau đó quy hết công lao cho một mình tôi? "

Truy Phong không hề do dự gật đầu: "Không sai, lúc đầu quả thật tôi đã nghĩ như thế, cho rằng cậu chỉ là con ông cháu cha, qua đây chẳng làm gì chỉ chờ một thời gian rồi sẽ đi."
“Kỳ thực trong khoảng hai năm trở lại đây, lục phiến môn chúng tôi đến không ít người như thế, cho dù bọn họ đến không phải để đảm đương vị trí môn chủ, nhưng hành vi của bọn họ đã nói lên tất cả, những cậu ấm đó ngoại trừ biết ăn uống vui chơi, thì chẳng có bản lĩnh gì, đợi hết thời gian thì về tổng bộ, hưởng thụ chức vị và đãi ngộ mà ông cha bọn họ đã sắp xếp từ trước."
"Không biết từ khi nào mà lục phiến môn này giống như trở thành thánh địa đào vàng của bọn họ, thậm chí chúng tôi cảm thấy phía tổng bộ đang muốn rút cạn nơi này để lót đường cho con cháu của tầng lớp cao cấp.

"
Nói đến đây, sắc mặt Truy Phong hiện lên vẻ bất lực nặng nề, anh ta ghét cái môi trường này, những lại không biết phải làm sao.
Trần Hùng nói: "Cho nên lần này tôi tới đây, đám người Tả Bất Phàm đó không hề coi tôi ra gì, còn ba người các người, thì xem thường tôi?"
“Đúng vậy.” Truy Phong gật đầu.
"Thế bây giờ thì sao, Truy Phong?"
Trần Hùng mỉm cười nhìn Truy Phong, lúc này anh rất muốn nghe Truy Phong cách nhìn nhận về mình của anh ta.
Truy Phong mỉm cười nói: "Bây giờ tôi mới phát hiện ra mình đã sai.

Những gì cậu làm đã khiến tôi hiểu ra tất cả.

Nếu tôi không phục cậu, bây giờ tôi cũng đã không ngồi ở đây.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1601: 1601: Chủ Động


"Ừm.

"
Trần Hùng tự rót cho mình một ly rượu, sau đó bảo mọi người rót đầy ly trước mặt, nói: "Đừng nói gì thêm nữa, ăn trước đi, ăn xong rồi, Truy Phong anh dẫn tôi đi tìm La Đồ và Trần Binh, tối nay, tôi đưa các người đi diễn một vở kịch hay.

"
Cả đám người cùng nhau uống cạn rượu, sau khi ăn xong, Truy Phong gọi điện cho Trần Binh và La Đồ.

Khi cả hai biết Truy Phong vậy mà lại chủ động đưa Trần Hùng đến tìm bọn họ, hai người tỏ vẻ rất ngạc nhiên.

Bởi vì bọn họ rất hiểu Truy Phong, đều xem thường môn chủ mới nhậm chức, nhưng bọn họ nghe giọng điệu Truy Phong nói chuyện dường như có thể nhận ra một chút gì đó, giống như bây giờ Truy Phong đã hoàn toàn phục tùng Trần Hùng rồi.

Tuy rằng cả hai đều miễn cưỡng, nhưng bọn họ vẫn nể mặt Truy Phong
Sau đó, cả ba đồng ý gặp nhau tại một trường bắn địa phương.

Trên đường đi, Trần Hùng cảm thấy nơi mà họ đã thỏa thuận có chút đặc biệt, bèn hỏi Truy Phong sao lại chọn nơi đó làm nơi gặp mặt.

Truy Phong trả lời: "La Đồ và Trần Binh trước đây đều là lính đặc công, cho nên bọn họ đối với súng có chấp niệm rất đặc biệt.

Tuy nhiên, việc quản lý súng ở Vạn Hoa rất nghiêm ngặt.

Tuy rằng chủ quản của lục phiến môn được cho phép sử dụng súng, nhưng số lượng đạn cũng có hạn, cho nên bọn họ khi ngứa tay đều có thói quen đi đến trường bắn này.


"Đồng thời, bởi vì lục phiến môn những năm qua chướng khí mù mịt, bọn họ cũng không quan tâm nhiều nữa, sau này dường như đều đến trường bắn này chơi.

"
Trần Hùng gật đầu, nhưng qua lời của Truy Phong, nghe như hai người này rất có nhiệt huyết.

Hai người đến tận trường bắn, bước vào thì thấy một người đàn ông mặc áo khoác, bịt tai, cầm khẩu súng carbine bắn vào mục tiêu phía trước.

Độ nhắm chuẩn người đàn ông này rất cao, bắn một loạt phát b*n r*, đều bắn trúng hồng tâm của mục tiêu, mười phát b*n r* một trăm vòng, tròn điểm!
"Bắn rất tốt.

"
Trần Hùng cùng Tiêu Phong đi đến trước mặt người này, trong lòng Trần Hùng thầm thán phục.

Người đàn ông đặt khẩu súng trong tay xuống, quay đầu nhìn Trần Hùng, khẽ cau mày.

Anh ta tháo bịt tai ra, tiếp tục chăm chăm dò xét Trần Hùng, Truy Phong ở bên cạnh giới thiệu: "Trần Binh, đây là Trần Hùng, môn chủ mới điều đến của lục phiến môn.

"
"Tôi biết rồi.

"
Trần Binh hờ hững đáp lại, giọng điệu không nghe ra có chút tôn trọng nào.

“Qua đây moi tư liệu sao.

” Trần Binh giọng điệu khinh khỉnh nói với Trần Hùng: “Nói đi, trong hội trưởng lão ai là ông của cậu?”
Trần Hùng hơi nhíu mày, anh không trả lời mà lấy carbine cầm trong tay Trần Binh.

Đạn đã lên nòng rồi, anh ta dường như không cần nhắm, cũng không cần đeo bịt tai, giống như ngẫu hứng cầm súng lên vậy.

Bằng bằng bằng…!
Liên tiếp mười phát, đều bắn trúng hồng tâm của mục tiêu, mười vòng giống nhau, nhưng chỉ có một lỗ.

Bầu không khí bỗng chốc yên lặng, đến cả Truy Phong cũng bất ngờ.

Sắc mặt của Trần Binh cũng thay đổi.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1602: 1602: Tùy Ý Bắn


Tùy ý bắn mười phát, toàn bộ đều bắn vào cùng một một vị trí, đồng dạng là max điểm, nhưng thao tác này của Trần Hùng lợi hại hơn nhiều so với kỹ thuật bắn súng của anh ta.

Hơn nữa Trần Hùng căn bản không thèm ngắm bắn.

"Này… tay súng thiện xạ sao?"
Một giọng nói kinh ngạc vang lên bên cạnh, một người đàn ông có vóc dáng cường tráng mang theo vẻ kinh ngạc đi về phía bên này.

Người này là La Đồ, một trong tám chủ sự lớn.

Trần Hùng ném khẩu súng trong tay sang một bên, cười tủm tỉm nhìn La Đồ và Trần Binh nói: "Có hứng thú nói chuyện phiếm không?"

Hai người đưa mắt nhìn nhau, tuy rằng trong lòng vẫn có chút bài xích Trần Hùng, nhưng không thể không nói, vừa rồi Trần Hùng lộ ra một chiêu quả thật đã làm bọn họ rung động.

Mà cái Trần Hùng muốn chính là hiệu quả này, những người này sở dĩ chướng mắt anh, còn không phải bởi vì bọn họ cho rằng anh không có năng lực, là dựa vào quan hệ để lên chức sao.

Mà Trần Hùng một khi lấy ra năng lực khiến bọn họ tin phục, những người này tự nhiên liền sẽ phục anh, Truy Phong trước đó là như vậy, mà bây giờ La Đồ và Trần Binh cũng là như vậy.

Song trong lòng Trần Hùng rất rõ ràng, chỉ là chấn động lần này còn lâu mới đủ, cho nên tiếp theo, anh vẫn phải phô bày thêm thủ đoạn càng xuất sắc cho hai người này thấy.

Thấy La Đồ và Trần Binh chậm chạp không trả lời, Truy Phong bên cạnh vội đỡ lời: "Cậu Hùng lần này tới đây tiếp nhận chức vị môn chủ của Thanh Cảnh Môn phương bắc, là nhận lệnh người đứng đầu tới đây diệt trừ tất cả nếp sống bất lương bên này, cậu ấy muốn trọng trấn Thanh Cảnh Môn phương bắc.

"
La Đồ có tính cách ngay thẳng, phốc một cái bật cười ra tiếng.

Mặc dù kỹ thuật bắn súng vừa rồi của Trần Hùng khiến anh ta rất kinh ngạc, nhưng anh ta không tin Trần Hùng có năng lực trọng chấn Thanh Cảnh Môn.

"Môn chủ Trần Hùng, cậu còn chưa trả lời vấn đề của tôi đâu, cậu là con trai của trưởng lão nào?"
Trong ấn tượng của mấy người La Đồ, hình như khinh thường nhất là mấy tên công tử bột của hội trưởng lão, trên thực tế cũng là như vậy, nơi thối nát nhất của cả Thanh Cảnh Môn, thực ra chính là hội trưởng lão, những tên này trong ngày thường hưởng thụ bổng lộc của Thanh Cảnh Môn, trong tay còn nắm quyền cao chức trọng, nhưng trước giờ sẽ không ở bên ngoài liều chết liều sống, hoàn toàn là một đám sâu mọt.

Mà con cháu của những tên trưởng lão này, lại càng vô dụng hơn, bọn họ sinh ra đã ngậm thìa vàng, bản lĩnh gì cũng không có, nhưng đường ngang ngõ tắt lại có một đống lớn, cho nên trong nhóm lão đại của Thanh Cảnh Môn, bọn họ coi thường nhất chính là những tên này.

Cái tên Long Anh Khoa trước đây, chính là một cái ví dụ vô cùng tốt.

Trần Hùng lắc đầu nói: "Tôi không phải con cháu của trưởng lão nào cả, chỉ có điều không lâu trước đây, tôi đúng là đã làm một chuyện, giết con trai của Long Anh Quang, Long Anh Khoa.

"
"Cái gì, con trai của Long Anh Quang là cậu giết!"
Trong nhất thời, La Đồ và Trần Binh đều trừng lớn hai mắt.

Chuyện Long Anh Khoa bị giết đã huyên náo rất lớn trong nội bộ Thanh Cảnh Môn, mặc dù mấy người La Đồ thân ở phương bắc, nhưng vẫn được nghe nói qua về tin tức này.

Hơn nữa năm ngoái, Long Anh Khoa bị phái tới phương bắc, chính là cái tên cậu ấm xấu xa trong miệng bọn La Đồ, lúc đó anh ta đến đây, cả ngày chỉ cùng đám người Tả Bất Phàm kia lăn lộn cùng một chỗ, ở bên này làm không ít chuyện ác, mà La Đồ và Trần Binh tuy rằng không quen nhìn tác phong làm việc của bọn họ, nhưng cũng không biết nên làm thế nào.

Thậm chí có một lần La Đồ còn bị Long Anh Khoa đánh cho một bạt tai, nguyên nhân là Long Anh Khoa đang bắt nạt dân nữ bản địa, bị La Đồ bắt gặp, anh ta đi ngăn cản, ngược lại còn bị Long Anh Khoa chèn ép.

Lần đó nếu không có Trần Binh và Truy Phong ngăn cản, dựa vào tính tình nóng nảy kia của La Đồ, hôm đó đã bị Long Anh Khoa chém rồi.

Chỉ có điều cuối cùng dưới sự ngăn cản của Trần Binh và Truy Phong, để anh ta học được chịu đựng, mà sự chịu đựng này, kéo dài rất lâu.

Cho nên lúc ấy đám La Đồ nghe tin Long Anh Khoa bị người ta g**t ch*t, bọn họ còn đặc biệt đặt một bàn chúc mừng, cái loại giòi bọ của Thanh Cảnh Môn này, cuối cùng cũng gặp được báo ứng.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1603: 1603: Lý Do


"Cậu giết Long Anh Khoa, vì sao không bị trừng phạt?"
Sau khi kinh ngạc, La Đồ và Trần Binh nửa tin nửa ngờ nhìn Trần Hùng, có chút khó hiểu.

Trần Hùng giải thích đơn giản rõ ràng: "Bởi vì tôi là môn chủ của Thanh Cảnh Môn phương bắc, quy định của Thanh Cảnh Môn, môn chủ của bốn phương có quyền chém trước tấu sau.

"
Hai người Trần Binh có chút ngạc nhiên, cho dù môn chủ bốn phương có quyền lợi chém trước tấu sau, nhưng đó chính là con trai của đại trưởng lão, tên Long Anh Quang kia sẽ dễ dàng buông tha cho Trần Hùng như vậy sao?
Nhưng sự thật chính là, Trần Hùng hoàn hảo không chút sứt mẻ gì đứng ở đây, còn được nhậm chức.

"Vì sao cậu lại được chọn trúng làm môn chủ phương bắc?" Trần Binh hỏi.

"Bởi vì tôi bắt được Thần Hổ, về phần nguyên nhân khác, anh phải hỏi Quân Minh Hoàng.

"
“Cái gì, Thần Hổ thật sự là do cậu bắt được? Không phải người khác bắt Thần Hổ, rồi cậu nhận công lao lên người mình chứ?"
"Ha ha, các người đều cho rằng như vậy sao?" Trần Hùng cảm thấy có chút buồn cười.

"Điều đó không có khả năng.

"
Trần Binh và La Đồ đều không quá nguyện ý tin cái sự thật này, bọn họ nhìn thế nào cũng thấy Trần Hùng chỉ là một thằng nhóc chưa mọc đủ lông, cho dù kỹ thuật bắn súng không tồi, làm sao có khả năng bắt được Thần Hổ?
Trước đây Thần Hổ chính là người lãnh đạo trực tiếp của bọn họ, cho nên Thần Hổ mạnh cỡ nào, trong lòng hai người này đều có một cán cân, nói Trần Hùng có thể bắt được Thần Hổ, bọn họ thế nào cũng không tin.

Trần Hùng lười nói nhiều với bọn họ, anh dứt khoát nói: "Tôi biết hai người các anh không quá tin tưởng tôi, nói đi, phải làm thế nào, tôi mới có thể khiến các anh tin phục?"
Hai người Trần Binh đưa mắt nhìn nhau một cái, sau đó đó: "Muốn chúng tôi phục cậu, có thể, chúng tôi chỉ phục tùng cường giả.

"
Sau khi nói xong câu này, La Đồ theo bản năng nắm chặt bàn tay mình lại, trong nắm tay tràn ngập một cỗ lực lượng có tính bùng nổ.

"Ha ha!"
Trần Hùng thản nhiên cười một cái, có vẻ vô cùng thoải mái, chỉ thấy bóng dáng anh lóe lên, trong nháy mắt đã di chuyển tới bên cạnh La Đồ.

La Đồ theo bản năng tung một nắm đấm về phía Trần Hùng, nhưng lại đánh vào khoảng không.

Anh ta rất kinh ngạc, theo lý mà nói ở khoảng cách gần như vậy Trần Hùng không có khả năng tránh thoái một quyền này của anh ta, nhưng trên thực tế Trần Hùng lại vô cùng nhẹ nhàng tránh thoát.

Mà tránh thoát một quyền này của La Đồ xong, Trần Hùng không có ra tay với anh ta, mà là một tay bắt lấy khẩu súng bên cạnh.

Giây tiếp theo, Trần Hùng làm ra một hành động khiến cho La Đồ và Trần Binh sợ ngây người, kẻ cả là Truy Phong đứng một bên, da dầu cũng run lên.

Đạn đã lên nòng, Trần Hùng tự nhiên dùng họng khẩu súng này nhắm ngay vào đầu mình.

Họng súng và huyệt thái dương chỉ cách nhau khoảng nửa mét, sau đó Trần Hùng thế mà lại nổ súng rồi, anh dùng khẩu súng này, bắn vào đầu mình.

Cậu ta đây là muốn tự sát sao?
Cậu ta điên rồi, điên rồi, nhất định là điên rồi!
Ba người La Đồ chỉ cảm thấy trái tim ngừng đập, bọn họ tuyệt đối không ngờ tới Trần Hùng sẽ làm ra hành động điên cuồng như vậy, Trần Hùng muốn tự sát, trong đầu ba người bọn họ chỉ có thể nghĩ tới loại khả năng như vậy.

Nhưng mà người này đang yên đang lành tại sao lại muốn tự sát, chẳng lẽ những lời vừa rồi của La Đồ và Trần Binh làm tổn thương lòng tự trọng của cậu ta sao?
Cho dù tổn thương lòng tự trọng, cũng không cần phải tự sát chứ?
Trong nháy mắt này, ba người đều luống cuống, mặc dù bọn họ không thích Trần Hùng, mặc dù bọn họ chướng mắt mấy tên công tử bột của tổng bộ qua đây, nhưng bọn họ cũng không dám để mấy cậu ấm kia chết ở chỗ này.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1604: 1604: Súng Nổ


Huống chi Trần Hùng chính là môn chủ mới của Thanh Cảnh Môn phương bắc, nếu hôm nay cậu ta chết ở đây, ba người đều khó có thể chối bỏ trách nhiệm.

Ba người theo bản năng đều muốn xông lên ngăn cản, nhưng muộn rồi, tất cả đều muộn rồi!
Đoàng!
Một tiếng súng vang lên, hung hăng đánh vào tinh thần ba người, một ngọn lửa từ họng súng phun ra, trong nháy mắt cả không gian đều yên tĩnh xuống.

Đầu óc ba người trở nên trống rỗng, dường như đã đoán được cái cảnh đầu Trần Hùng vỡ toang.

Nhưng mà giây tiếp theo, bọn họ toàn bộ đều ngu luôn rồi, giống như cọc gỗ vậy, sững sờ ngay tại chỗ.

Tiếng súng vang lên, viên đạn đã b*n r*, nhưng mà không có cảnh đầu nổ tung gì cả, bởi vì viên đạn này, bị một tay khác của Trần Hùng bắt lấy.

"Này… này này!.

"
Ba người đều giống như gặp quỷ vậy, không có chuyện gì có thể làm cho người ta sợ hãi, có lực chấn động hơn cảnh tượng lúc này.

Khoảng cách chưa tới nửa mét, Trần Hùng tự nổ súng vào đầu mình, nhưng mà, cậu ta trong lúc nổ súng, đồng thời dùng tay bắt lấy viên đạn.

Một người rốt cuộc phải mạnh tới mức nào, mới có thể đạt tới loại trình độ như vậy?
Nhìn thấy vẻ mặt của ba người, trên mặt Trần Hùng lộ ra vẻ tươi cười nhàn nhạt, anh muốn đạt tới hiệu quả này.

Mà anh làm vậy cũng không được xem là quá mạo hiểm, ở trận chiến lần trước với Thái Tuế, Trần Hùng còn có năng lực cách không bắt đạn, hơn nữa còn là mười phần chắc chín.

Mà sau trận chiến với Thái Tuế, thực lực của Trần Hùng không biết lại mạnh hơn bao nhiêu rồi, cho nên anh hoàn toàn có tự tin làm được điều này, đó là lý do anh bày ra tuyệt kỹ như vậy.

Anh ném khẩu súng trong tay đi, sau đó đi tới trước mặt La Đồ, đem viên đạn nóng hầm hập kia nhét vào tay anh ta, nói: “Đủ chưa?"
Nếu nói vừa rồi Trần Hùng bày ra kỹ thuật bắn súng siêu phàm còn không thể khiến hai người La Đồ và Trần Binh tin phục, thế thì lúc này đây, đừng nói bảo bọn họ phục, thật sự có bảo bọn họ đầu rạp xuống đất bọn họ cũng nguyện ý.

"Phục, phục rồi!"
La Đồ cảm thấy giọng nói của mình cũng run lên rồi, lúc anh ta lại lần nữa nhìn về phía Trần Hùng, đột nhiên cảm thấy khí phách bên ngoài của thanh niên chỉ mới hơn hai mươi tuổi này, cực kỳ kh*ng b*.

Không chỉ La Đồ có cảm giác như vậy, Trần Binh và Truy Phong ở một bên cũng có cảm giác như thế.

Khó trách cậu ta có thể bắt Thần Hổ từ Nhật Bản về, khó trách cậu ta có thể giết Long Anh Khoa xong vẫn có thể toàn thây trở ra, đến Long Anh Quang cũng không thể làm gì được cậu ta.

Khó trách người cầm đầu Thanh Cảnh Môn muốn đích thân gặp mặt cậu ta, hơn nữa còn bổ nhiệm cậu ta làm môn chủ phương bắc.

Tất cả điều này, căn bản không phải vì bối cảnh của Trần Hùng, phóng mắt khắp cả Thanh Cảnh Môn, cũng không có tên cậu ấm nào có thể dựa vào bối cảnh mà có thể khiến cho người cầm đầu nhìn một cái liền coi trọng cả, tất cả điều này, đều là vì thực lực, thực lực kh*ng b* này của Trần Hùng, hoàn toàn có thể dùng từ kh*ng b* để hình dung.

Ba người La Đồ đều chấn động rất lâu, cuối cùng, Trần Binh nhịn không được hỏi: "Môn… môn chủ, mạo muội hỏi một câu, trước khi gia nhập Thanh Cảnh Môn, cậu làm cái gì?"
Trần Hùng trả lời: "Tôi à, ở nước ngoài làm ăn, công ty của tôi tên là điện Đức Hoàng, tôi là… điện chủ điện Đức Hoàng!"
Đùng!

Giống như một quả bom nổ ngay tại chỗ vậy, ba người La Đồ lại trợn tròn mắt, hết cơn sóng này đến cơn sóng khác đánh vào khiến bọn họ có cảm giác choáng váng đầu óc.

Từ sau trận chiến ba năm trước của điện Đức Hoàng và Hắc Ám đồ đằng, thanh danh của điện Đức Hoàng trên quốc tế vô cùng hot, cho dù là Vạn Hoa bên này, là người chỉ cần hơi quan tâm tin tức quốc tế một chút, đều có nghe nói qua về tổ chức điện Đức Hoàng này.

Rất khéo chính là, La Đồ và Trần Binh đối với những tin tức trên quốc tế đều vô cùng cảm thấy hứng thú.

Cho nên, bọn họ đương nhiên là biết điện Đức Hoàng.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1605: 1605: Thần Thoại


"Điện chủ điện Đức Hoàng, thần thoại ở nước ngoài Trần Hùng.

"
La Đồ chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại một trận, gần như là la hoảng lên: "Đúng, cậu… cậu tên là Trần Hùng, cậu chính là thần thoại ở nước ngoài, cái người đàn ông được gọi là thần linh, Trần Hùng, cậu chính là Trần Hùng!"
La Đồ đột nhiên kích động có chút nói năng lộn xộn, anh ta từng đặc biệt xem qua một bản tin về điện chủ điện Đức Hoàng ở nước ngoài.

Bởi vì trên bản tin nói điện chủ điện Đức Hoàng chỉ có hơn hai mươi tuổi, hơn nữa là một người Vạn Hoa, lúc trước La Đồ còn đem Trần Hùng trở thành thần tượng trong một khoảng thời gian.

Không nghĩ tới bây giờ, thần tượng vậy mà lại đang đứng trước mặt anh ta, hơn nữa còn trở thành người lãnh đạo trực tiếp của anh ta.

Có đôi khi duyên phận, chính là kỳ diệu như vậy.

La Đồ cuối cùng cũng không che giấu được vẻ kích động trên người mình, khom người hành lễ với Trần Hùng nói: "Chủ sự La Đồ của Thanh Cảnh Môn phương bắc, bái kiến môn chủ.

"
La Đồ cúi đầu, Trần Binh ở một bên đương nhiên cũng không nói gì nữa, trước tiên biểu thị lòng tôn kính và trung thành của mình đối với Trần Hùng.

Nửa tiếng sau, bốn người tới một nhà hàng ở gần đó, do La Đồ và Trần Binh mời khách, gọi một bàn nhậu lớn.

Vì muốn xin lỗi vừa rồi bất kính với Trần Hùng, hai người tự phạt ba cốc.

Thật ra Trần Hùng một chút cũng không để ý những cái này, thậm chí thông qua tiếp xúc trong một khoảng thời gian ngắn này anh đã nhìn ra, cho dù là Truy Phong, hay là La Đồ và Trần Binh hiện tại, đều là những người đàn ông có tâm huyết, đồng thời cũng là một người chính trực.

Lúc mới đầu đến phương bắc bên này, Trần Hùng còn đang tự hỏi nên làm thế làm để phát triển ra một số thành viên nòng cốt thuộc về chính mình, mà bây giờ, anh không cần phải suy nghĩ nhiều nữa rồi.

Anh tin tưởng, hành trình đến phương bắc lần này, anh nhất định có thể nhận về một đám anh em vô cùng đáng tin cậy.

Đã qua ba tuần rượu, ba người cũng nói rất nhiều.

Từ trong miệng ba người, Trần Hùng cũng đại khái nắm được bố cục trước mắt của phương bắc bên này.

Trên thực tế, thể trọng của hai phương nam bắc ở Vạn Hoa là gần giống nhau, nhưng mấy năm gần đây bởi vì các loại tranh đấu ở phía nam, vẫn luôn không có gia tộc hàng đầu xuất hiện, thế nên trong mắt người đời, phía nam vẫn luôn không bằng phía bắc.

Này cũng là sự thật.

Mà phương bắc bên này, các loại gia tộc mọc lên như rừng, so với phía nam mà nói hoàn toàn là có đuổi cũng không kịp.

Phóng mắt nhìn khắp phương bắc, lợi hại nhất phải kể đến nhà họ Hạ ở thành phố Cửu Long, sau đó là nhà họ Liễu ở tỉnh Minh Diệu, hai gia tộc lớn này được phương bắc công nhận là gia tộc quyền thế bậc nhất, tuy cùng là gia tộc hàng đầu, nhưng nhà họ Hạ vẫn đè nhà họ Liễu một cái đầu.

Sau đó nữa, là bốn gia tộc lớn ở tỉnh Đông Thành, bên ngoài đồn rằng, bốn gia tộc lớn tuy rằng không phải gia tộc hàng đầu, nhưng nếu bốn nhà bọn họ hợp lại, đủ để trở thành gia tộc hàng đầu, nhà họ Nhậm đứng đầu bốn gia tộc lớn, gia chủ Nhậm Thiên Thành, được phương bắc công nhận là một trong tam đại cường giả tuyệt đỉnh.

Tam đại cường giả tuyệt đỉnh của phương bắc.

Xếp thứ ba là Nhậm Thiên Thanh nhà họ Nhậm của tỉnh Đông Thành, thứ hai là kiếm vương Liễu Nhất Kiếm nhà họ Liễu, mà đứng thứ nhất, chính là lão bộc bên cạnh bà cụ nhà họ Hạ trong truyền thuyết!
Phương Bắc dưới bố cục như này, cho đến nay vẫn luôn mạnh mẽ phát triển, mà năm đó lúc Thần Hổ chưa tạo phản, Thanh Cảnh Môn còn có quyền cai quản trật tự giang hồ và địa vị bên này.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1606: 1606: Điều Động


Thế nhưng từ sau khi Thần Hổ tạo phản, danh tiếng của Thanh Cảnh Môn ở phương bắc tụt dốc không phanh, cộng thêm hai năm nay thành viên của Thanh Cảnh Môn tự mình sa vào trụy lạc, cho nên giai đoạn bây giờ, nhà họ Liễu ở tỉnh Minh Diệu và nhà họ Trần ở thành phố Cửu Long đã hoàn toàn không xem Thanh Cảnh Môn ra gì.

Còn Thanh Cảnh Môn cũng không biết bọn họ đã hoàn toàn không có năng lực quản lý hai gia tộc đó nữa, cho nên chủ quản vốn phụ trách hai khu vực tỉnh Minh Diệu và thành phố Cửu Long đã chuyển công tác đến vùng khác một năm trước, điều động lực lượng về tỉnh Đông Thành.

Ba tỉnh nổi tiếng nhất phương Bắc, tỉnh Đông Thành, Tỉnh Minh Diệu và Thành phố Cửu Long, tỉnh Minh Diệu và thành phố Cửu Long đều có những gia tộc giàu có thuộc loại siêu cấp cho nên Thanh Cảnh Môn ở đó không còn cảm giác tồn tại nữa.

Còn tỉnh Đông Thành tuy có tứ đại gia tộc nhưng thực sự không có gia tộc siêu cấp nào, hơn nữa những năm gần đây tứ đại gia tộc đều muốn tiếp cận siêu cấp gia tộc, cho nên cần dựa vào sức mạnh của Thanh Cảnh Môn, để làm bàn đạp cho bọn họ.

Cho nên, hầu hết những người của Thanh Cảnh Môn phương bắc này dường như đều tụ tập lại tại tỉnh Đông Thành, ở đây dựa vào một số gia tộc của kiếm không ít lợi.

Ngoài ra, thành phố Phụng Thiên ở tỉnh Đông Thành vốn là tổng bộ của Thanh Cảnh Môn phương bắc, vì vậy càng thuận tiện hơn cho những kẻ sâu mọt này.

Nghe vậy, Trần Hùng lại lần nữa thở dài, Thanh Cảnh Môn phương bắc này thật sự nát rồi, mục nát hết rồi.

“Thế lão Tiêu Tứ của thành phố Phụng Thiên đó cụ thể là có bản lĩnh gì?” Trần Hùng chống cằm, trầm ngâm nói: “Hôm qua khi tôi đến đây, trên tàu trùng hợp đụng phải chuyện về Con Nhện Đỏ, hơn nữa lão đầu trọc đó chỉ nói gã ta là người của Tiêu Tứ, sau đó tên cao to liền thay đổi thái độ với gã ta.

"
Truy Phong trả lời: "Môn chủ, Tiêu Tứ trước đây ở thành phố Phụng Thiên chỉ là một tên khốn dựa vào buôn bán đồ cổ và làm một số công trình đen mà phất lên, mấy năm trước ông ta cũng làm lớn lắm, nhưng khi đó không chỉ có mỗi mình ông ta là trùm ở thành phố Phụng Thiên này.

"
"Tuy nhiên, kể từ khi nhà họ Nghiêm bị tứ đại gia tộc chia cắt một năm rưỡi trước, Tiêu Tứ đó cũng lớn mạnh hơn.

Chỉ trong một tháng, ông ta đã hạ gục những tên trùm ngầm khác ở thành phố Phụng Thiên này, trở nên xứng với cái danh trùm ngầm của thành phố Phụng Thiên, đồng thời khắp tỉnh Đông Thành, gã ta cũng có quyền kiểm soát ngầm tuyệt đối.

"
Trần Hùng thở dài: "Cho nên, tôi dùng đầu rồng ngầm của tỉnh Đông Thành để hình dung ông ta, cũng không quá đáng chứ"
"Ừm, cũng không phải lố, kỳ thực ông ta chính là như thế!"
Trần Hùng nói: "Môn chủ tứ phương của Thanh Cảnh Môn, quản lý bốn phương, ba phương còn lại tuyệt đối không cho phép nhân vật ngầm nào đó xuất hiện, nhưng không ngờ năm nay, còn có người có thể làm được lớn như thế.

"
"Tiêu Tứ làm được như bây giờ, đằng sau ắt hẳn có tứ đại gia tộc hỗ trợ đúng không?"
“Ừm.

” Cả ba cùng lúc gật đầu.

Trần Hùng nói tiếp: "Ngoài tứ đại gia tộc, Thanh Cảnh Môn các người cũng bỏ ra không ít sức lực.

"
Nói đến đây, ba người Truy Phong đều cảm thấy hổ thẹn, một đại lão của thế giới ngầm có thể làm được tới trình độ này, đương nhiên quan hệ cũng không phải tầm thường, chỉ dựa vào tứ đại gia tộc, làm sao ông ta có thể làm được như bây giờ.

Sự thật chính là như thế, bây giờ tám chủ quản của Thanh Cảnh Môn phương bắc, ngoại trừ ba người đang có mặt ở đây ra, năm người còn lại có mối quan hệ rất mật thiết với Tiêu Tứ, bọn họ thậm chí có thể vì tham gia tiệc sinh nhật của Tiêu Tứ mà không cần tiếp môn chủ mới của Thanh Cảnh Môn là Trần Hùng, từ điểm này có thể đoán ra được sự tình đằng sau.

"Ăn no hết rồi chứ?"
Trần Hùng đứng dậy.

"Ăn no rồi, uống đủ rồi.

"
Ba người Truy Phong cũng đứng dậy, bọn họ vốn đã cảm nhận được hơi thở kỳ lạ từ trên người Trần Hùng, thoáng chốc, sự nhiệt huyết đã nguội lạnh từ lâu trong cơ thể ba người cũng bắt đầu sôi sục trở lại.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1607: 1607: Niềm Tin


Hai năm trước, bọn họ nhìn Thanh Cảnh Môn rối tung mà chẳng thể làm được gì, nhưng bây giờ, người đáng tin cậy của bọn họ đã đến, bọn họ cuối cùng cũng có thể vì niềm tin và sự chính trực của mình mà cống hiến hết mình.

Trần Hùng nhìn đồng hồ đeo tay nói: "Bây giờ là hai giờ chiều, tôi cho các người ba tiếng chuẩn bị, gọi những người đáng tin dưới quyền của các người tập hợp tại tổng bộ.

"
"Vâng!"
Ba người không hỏi Trần Hùng định làm gì, nhưng trong lòng bọn họ đã đoán ra được, nên lập tức đồng ý ngay.

Sau đó, ba người Truy Phong rời đi, bắt đầu triệu tập thủ hạ của mình, còn Trần Hùng thì lái xe quay về tổng bộ của Thanh Cảnh Môn phương bắc.

Sau khi trở về, anh lập tức gọi Diệp Phi, Dương Bách và Lạc Siêu đến văn phòng.

"Môn chủ.

"
“Ừm.

” Trần Hùng gật đầu nói: “Tôi sẽ cho các người hai tiếng để chuẩn bị, thu thập tất cả tội trạng mà Tiêu Tứ đã phạm phải ở phương Bắc trong mấy năm qua, đóng thành hồ sơ rồi gửi tới văn phòng của tôi.

"
Ba người hơi sững sờ.

Trần Hùng hơi nhíu mày nói: "Sao, các người có vấn đề gì à?"
"Không có.

"
Diệp Phi bỗng nhiên lắc đầu, nói: "Nói đến Tiêu Tứ, hai năm qua tại tỉnh Đông Thành thật sự không có chuyện ác gì mà ông ta không dám làm, nhưng tội ông ta phạm phải thật sự khó mà liệt kê hết.

"
"Nhưng những chuyện mà Tiêu Tứ đã làm đều được mấy vị chủ quản như Tả Bất Phàm bao che hết, muốn thu thập tài liệu và hồ sơ của ông ta, thì phải qua thân tín của mấy vị chủ quản.

"
Trần Hùng nheo mắt nói: "Tôi muốn điều tra Tiêu Tứ này, lẽ nào còn phải thông qua sự đồng ý của mấy chủ quản bọn họ sao?"
Trần Hùng cảm thấy có chút buồn cười, trực tiếp lấy ra lệnh bài môn chủ của mình ném lên trên bàn: "Lấy cái này đi thu thập cho tôi, người nào dám phản kháng, chém trước tâu sau.

"
"Ngoài ra, lấy danh nghĩa của tôi, tra xét chỗ ở của năm chủ quản khác ngoại trừ Truy Phong, La Đồ, Trần Binh, phát hiện có bất cứ vật phẩm nào đáng nghi thì mang về đây hết cho tôi.

"
Cả ba người Diệp Phi đều nín thở, lúc đầu bọn họ cũng nghĩ môn chủ mới này sẽ có hành động gì đó, nhưng bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng Trần Hùng lại hành động trực tiếp lại còn quyết liệt như thế.

"Sao, không dám làm à?"
Trần Hùng lại liếc nhìn ba người họ.

"Vâng!"
Diệp Phi cầm thẻ lệnh bài môn chủ trên bàn lên, sau đó đi theo Lạc Siêu và Dương Bách xoay người rời khỏi phòng làm việc của Trần Hùng.

Chiều nay, nhân lúc năm chủ quản đi tham dự tiệc sinh nhật của vị hoàng đế ngầm của tỉnh Đông Thành, bên phía Thanh Cảnh Môn lại nổi lên một trận gió cuốn mây tan.

Sau khi ba người Truy Phong quay trở về địa bàn của mình, thì lập tức liên hệ cho những đội trưởng đáng tin dưới quyền bọn họ, triệu tập lực lượng, toàn độ đều phải nhanh chóng đến tổng bộ Thanh Cảnh Môn.

Trước đây khi còn chưa đến phương bắc, Trần Hùng nghe nói tổ chức Thanh Cảnh Môn có thế lực rất lớn, thành viên đều ở khắp cả nước.

Chỉ lấy Tô Hàng dưới sự quản hạt của Thanh Long mà nói, Mã Dương là chủ quản Tô Hàng của Thanh Cảnh Môn ở phía nam, khi Trần Hùng g**t ch*t Long Vũ, Mã Dương đã triệu tập hàng nghìn người chỉ trong vài giờ đến khách sạn được bao vây Trần Hùng.

Mặc dù hàng ngàn người này còn bao gồm cả thành viên của thành phố lân cận, nhưng chỉ mỗi Thanh Cảnh Môn ở phía nam thì thành viên cũng đã hơn ngàn rồi.

Ở phía bắc, quy mô ban đầu lớn hơn phía nam, nghe nói khi Thần Hổ còn nắm quyền, tất cả thành viên Thanh Cảnh Môn phương bắc cộng lại cũng không ít hơn tám ngàn người.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1608: 1608: Tập Trung


Về sau, Thần Hổ tạo phản, thế lực của Thanh Cảnh Môn cũng suy yếu, nhưng mặc dù vậy, vẫn còn gần năm nghìn người.

Như thế phân bố ra cho tám chủ quản thì mỗi chủ quản trong tay cũng phải nắm ít nhất là năm trăm thành viên trở lên.

Cho nên, chỉ trong hai giờ ngắn ngủi, ba người Truy Phong đã huy động tổng cộng mấy ngàn thành viên, tập trung tại tổng bộ của Thanh Cảnh Môn phương bắc.

Đồng thời, mấy người Diệp Phi cũng sử dụng lệnh bài môn chủ của Trần Hùng để xông vào cứ địa quản lý của Tả Bất Phàm và tìm ra nhiều hồ sơ tuyệt mật về Tiêu Tứ.

Trong khoảng thời gian này, họ cũng gặp phải sự chống đối, nhưng giống như Trần Hùng đã nói, những ai dám chống đối, đều bị giết hết.

Bốn giờ rưỡi chiều, đám người Diệp Phi đã thu thập đầy đủ chứng cứ về tội ác của Tiêu Tứ mấy năm qua, đồng thời dẫn người liên tiếp quét sạch tư dinh của mấy vị chủ quản.

Cuối cùng, khi bọn họ đến tư dinh của Tả Bất Phàm, đã gặp phải sự chống trả quyết liệt từ các nhân viên bảo vệ của Tả Bất Phàm.

Và những bảo vệ này, thật ra chính là người của Thanh Cảnh Môn, hơn nữa đều là cấp tiểu đội trưởng trở lên.

Trong số năm chủ quản, Tả Bất Phàm là tâm phúc tuyệt đối, những năm gần đây ông ta là người thân cận nhất với Tiêu Tứ và bốn gia tộc lớn của tỉnh Đông Thành, và cũng là người kiếm được nhiều nhất.

Cho nên biệt thự mà Tả Bất Phàm ở cũng là biệt thự lớn nhất, đồng thời những thứ chứa trong nhà ông ta cũng là mắc nhất.

"Các người muốn làm gì?"
Khi Diệp Phi dẫn một nhóm người của Thanh Cảnh Môn đến biệt thự của Tiêu Tứ, thì bị bảo vệ ở đó chặn lại ngay.

Thậm chí bảo vệ dẫn đầu còn rút súng ra, nhắm vào nhóm người của Diệp Phi.

Sắc mặt Diệp Phi trầm xuống, chỉ vào đồng phục của Thanh Cảnh Môn trên người mình và nói: "Lẽ nào các người không nhận ra, chúng tôi là người của Thanh Cảnh Môn sao?"
"Đương nhiên là tôi biết ông là người của Thanh Cảnh Môn.

"
Nhân viên bảo vệ dẫn đầu khinh thường nói: "Nhưng, thế thì làm sao, đây là biệt thự của chủ quản Tả Bất Phàm, các người muốn làm gì?"
Diệp Phi lấy ra một cuộn lệnh khám xét ra, nói: "Theo lệnh của môn chủ, chúng tôi tới đây để điều tra chủ quản Tả, xin các người tránh ra cho.

"
"Môn chủ?"

Đám bảo vệ đồng loạt cười rộ lên: "Môn chủ cái gì chứ, các người ăn gan hùm rồi à, đây là nơi các người muốn đến là đến muốn đi là đi sao, mau cút ngay cho ông.

"
Diệp Phi cau mày, nói: "Mấy người cũng là người của Thanh Cảnh Môn nhỉ, lệnh bài môn chủ các người cũng dám kháng lại? Tránh ra, nếu không đừng trách chúng tôi không khách sáo với các người.

"
"Mẹ kiếp, Tả chủ quản nói gì thì là nấy.

"
Bảo vệ dẫn đầu thốt ra những lời ngông cuồng, đừng nói là Diệp Phi, cho dù bây giờ Trần Hùng đứng ở đây, bọn họ có thể cũng sẽ không thèm nể mặt.

"Môn chủ quần què gì chứ, bảo anh ta đến đây gặp ông đây, để xem thử rốt cuộc anh ta có bản lĩnh gì, dám tra xét tư dinh của chủ quản chúng tôi.

"
"Ngoài ra, anh ta muốn điều tra cái gì, lý do là gì?"
Bảo vệ dẫn đầu ra vẻ hống hách nói.

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh như băng vang lên sau lưng đám người Diệp Phi: "Khẩu khí không nhỏ đấy, Thanh Cảnh Môn phương bắc, khi nào mà Tả Bất Phàm nói gì thì là nấy?"
"Tôi nghi ngờ rằng anh ta thông đồng với các thành viên của thế giới ngầm địa phương, muốn kiểm tra rốt cuộc căn biệt thự lớn này của ông ta từ đâu mà có, muốn tìm xem trong nhà của ông ta có giấu Con Nhện Đỏ hay không, muốn kiểm tra xem ông ta có lợi dụng tư quyền để mưu đồ bất chính hay không, nhiêu đây lý do đã đủ rồi chứ? "
Người vừa nói những lời này, đương nhiên là Trần Hùng.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1609: 1609: Không Nể Mặt


Nhân viên bảo vệ cau mày, nhìn Trần Hùng hỏi: "Cậu là ai vậy?"
"Tôi là Trần Hùng, môn chủ mới của Thanh Cảnh Môn phương bắc.

"
Trần Hùng vừa nói vừa đi về phía người này: "Sao, anh không nể mặt tôi à?"
"Chết tiệt.

"
Bảo vệ dẫn đầu mắng lên một tiếng, anh ta thật sự không để Trần Hùng vào trong mắt.

Bất giác, anh ta định chộp lấy khẩu súng ở thắt lưng, nhưng ngay lúc anh ta đưa tay lên chạm vào cây súng, thì cảm thấy cổ họng lạnh buốt, không biết từ khi nào trong tay Trần Hùng cầm một con dao phẫu thuật mỏng như cánh ve, đâm xuyên vào cổ họng của bảo vệ đó.

Hành động trực tiếp này của Trần Hùng, khiến tất cả mọi người ở đó đều trố mắt ngơ ngác.

Trần Hùng thu con dao phẫu thuật lại, quay đầu nhìn đám người Diệp Phi nói: "Khi nãy tôi đã nói với các người, lấy lệnh bài của tôi thì có quyền chém trước tâu sau, quên rồi sao?"
"Vâng.

"
Đám người Diệp Phi lúc này mới phản ứng lại, lần lượt rút vũ khí mang theo bên mình ra.

Tuy nhiên, họ không có cơ hội để làm điều đó, bởi vì sau khi nhìn thấy Trần Hùng giết bảo vệ dẫn đầu kia, những người còn lại đều bị thuyết phục.

Với tốc độ và thủ đoạn như vậy, cộng thêm thân phận môn chủ, nếu bọn họ còn dám ra tay, thế chẳng khác gì đi tìm đường chết.

Đám bảo vệ vô thức nhường đường cho mấy người Trần Hùng đi vào, thế là mấy người Diệp Phi theo phía sau Trần Hùng cùng nhau bước vào trong biệt thự của Tả Bất Phàm.

Trang trí bên trong căn biệt thự có thể nói là rất lộng lẫy nguy nga, Trần Hùng ước tính đơn giản để mua một căn biệt thự như vậy cũng phải tốn ít nhất là một trăm lẻ năm tỷ.

Nhìn lại cách trang trí này, ít nhất cũng phải tốn mấy tỷ.

Cuối cùng, Trần Hùng nhìn mấy cây hoa quý ở khắp nơi trong biệt thự cùng những bình sứ thanh hoa trong đại sảnh, trên tủ là các bức tranh thư pháp cổ đủ loại, Trần Hùng cũng có chút kinh hãi.

Các đồ vật trong và bên ngoài ngôi biệt thự này cộng lại, giá trị có lẽ lên tới hàng trăm tỷ đồng.

"Bây giờ, tôi đột cảm thấy có chút thương tiếc cho Thần Hổ.

"
Trần Hùng là đang bày tỏ cảm giác trong lòng mình lúc này.

Hồi đó, Thần Hổ vì tấn vàng mà phản bội Thanh Cảnh Môn, nhưng lại lát một con đường lớn xán lạn đầy vàng cho đám thủ hạ này.

Một chủ quản vậy mà lại có thể có được khối tài sản khổng lồ như vậy, hai năm nay ông ta rốt cuộc đã thu bao nhiêu tiền của các gia tộc và phần tử ngầm đó chứ?
Trần Hùng đi một vòng quanh ngôi biệt thự, cuối cùng đến một bức tường trên tầng hai.

Anh luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn với bức tường này, cho nên bất giác đã một chưởng đấm vỡ bức tường.

Các vết nứt như mạng nhện lan rộng trên tường, chỉ sau một tiếng ầm vang, bức tường lập tức sụp đổ.

Tiếp theo, một cảnh tượng điên cuồng xuất hiện.

Chỉ thấy bên trong bức tường này, là một loạt các thứ đầy màu sắc đổ xuống, vậy mà lại là tiền giấy, rất nhiều tiền giấy, quốc gia nào cũng có.

Những tờ tiền này được Tả Bất Phàm giấu trong tường, lúc này tường không có trụ chống, tất cả đều rơi xuống phía Trần Hùng, thành một đống lớn.

Nhìn thấy cảnh này, tim đám người Diệp phi như muốn ngừng đập, chết tiệt, sợ là cả đời bọn họ chưa bao giờ được nhìn thấy nhiều tiền như thế?.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1610: 1610: Bước Tiếp Theo


"Môn chủ.

"
Diệp Phi chạy về phía này, có chút kinh ngạc không nói nên lời: "Bây giờ chúng ta phải làm sao đây?"
"Trước tiên phải chụp hình lại đã, đừng động vào những thứ khác trong căn phòng này.

"
Nói xong, Trần Hùng lại nhìn đống tiền giấy, nói: "Tìm mấy người mang đống tiền này về, rồi xây lại bức tường.

"
Lần này Trần Hùng đến điều tra biệt thự của Tả Bất Phàm, thật ra cũng chỉ là hứng thú nhất thời thôi, nói tới anh làm như vậy đúng thật là nguy hiểm, cho dù môn chủ như anh có quyền làm thế, nhưng phải thông qua một số trình tự rườm rà mới được, còn Trần Hùng chỉ ra lệnh qua lời nói, cho nên thật sự không phù hợp với quy tắc lắm.

Nếu bây giờ anh lại tịch thu tài sản của Tả Bất Phàm thì rất có thể sẽ gây ra xáo trộn lớn hơn, làm việc quá gấp như vậy thật sự không đáng chút nào.

Nhưng cũng chỉ là vấn đề thời gian, trong lòng Trần Hùng rất rõ, không bao lâu nữa, ông ta có thể lấy lại được tất cả những thứ này.

Nhân tài của Thanh Cảnh Môn nhiều vô kể, tìm mấy người đến tu sửa bức tường này cũng đâu phải chuyện khó.

Sau khi chụp ảnh và thu thập chứng cứ, Trần Hùng đưa Diệp Phi và nhóm của anh ta rời đi, đồng thời, họ cũng đưa nhóm nhân viên bảo vệ tại biệt thự của Tả Bất Phàm đi với lý do họ tấn công môn chủ, thứ đang chờ đợi bọn họ chính là sự trừng phạt khắc nghiệt nhất.

Lần này Trần Hùng quyết tâm hồi sinh Thanh Cảnh Môn lần, anh không phải là thiện nam tín nữ, bất kỳ người nào làm việc ác đều sẽ chịu sự chế tài của anh.

Chiều nay, Trần Hùng cũng được coi như là giết gà dùng dao mổ trâu, trong Thanh Cảnh Môn này, chắc chắn cũng có không ít tai mắt của đám người Tả Bất Phàm.

Cho nên, khi Trần Hùng có những hành động như thế, đã có người âm thầm lặng lẽ gọi điện cho Tả Bất Phàm biết rồi.

.

Lúc này, tại khách sạn Phụng Hoàng.

Là nhà hàng năm sao sang trọng nhất ở thành phố Phụng Thiên, khách sạn Phụng Hoàng mang một vẻ sang trọng lộng lẫy tự nhiên, hệt như một cung điện hoàng gia.

Hôm nay, khách sạn này đã được Tiêu Tứ bao rồi, ông ta sẽ tổ chức sinh nhật lần thứ năm mươi tại đây.

Bắt đầu từ buổi sáng, tất cả nhân viên ở nhà hàng Phượng Hoàng đều đã tràn đầy năng lượng, ở đây bận tới bận lui, đây là hoàng đế ngầm của toàn bộ tỉnh Đông Thành, nếu tiệc sinh nhật của ông ta bị phá hỏng, vậy thì nhà hàng Phượng Hoàng không cần tiếp tục tồn tại ở thành phố Phụng Thiên này nữa.

Khoảng bốn giờ chiều, bãi đậu xe bên ngoài đã chật kín các loại xe hơi hạng sang.

Thời tiết tốt nên trước khi tổ chức tiệc sinh nhật, Tiêu Tứ đã đặc biệt dặn khách sạn sắp xếp một bữa tiệc tự phục vụ ở khu vườn ngoài trời bên ngoài, những khách đến dự tiệc sinh nhật của ông ta có thể vui chơi ở đây giết thời gian.

Vào lúc này, trên một chiếc bàn tròn trong khu vườn ngoài trời này, một nhóm người đang chơi bài poker.

Có bảy tám người ngồi trên một cái bàn tròn, mỗi người đều đeo Rolex, Armani, bất kể nhìn về phía nào, toàn thân những người này cũng đều toát ra vẻ sang trọng quý phái.

Bạn có biết trang truyện ( T R Ù M t r u у ệ Л.

V Л )
Trên bàn có một đống lớn tiền giấy, đủ loại vạn biến.

Bọn họ chơi bài Trác Kim Hoa, sau một ván, số tiền trên bàn bỏ vào không ít hơn ba trăm triệu
Vào lúc này, một người đàn ông mặc bộ đồ trắng đang ngậm một cây tăm trong miệng, nheo mắt nhìn lá bài của mình, hôm nay tay của ông ta khá là thơm, đã thắng hơn ba tỷ rưỡi rồi, những tờ tiền giấy đỏ au đó như đang chất thành một ngọn núi trước mặt ông ta.

Đến ván này, ông ta lại bốc được kim hoa, ông ta rất vui mừng, không ngừng ném từng đống tiền ra trước mặt.

Cuối cùng kim hoa trong tay ông ta đánh thắng thuận tử của đối phương, lần này thu thập thêm ba tỷ rưỡi.

"Ha ha ha, đã nhường rồi.

"
Tâm trạng người đàn ông rất vui vẻ, ông ta cười to, sau đó hốt một đống tiền trên bàn về phía mình.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1611: 1611: Tả Bất Phàm


“Ông Tả, hôm nay ông may mắn thật đấy, chắc cũng đã thắng hơn mấy tỷ rồi.

” Người đàn ông cầm bài thuận từ phía đối diện mỉm cười nói.

"Ha ha ha, đây chẳng phải là sinh nhật của lão Tứ sao, nhờ may mắn của ông ta đấy.

"
Người đàn ông mỉm cười, rồi lại xáo bài: "Nào, tiếp tục chơi, tiếp tục chơi.

"
Nhìn toàn bộ thành phố Phụng Thiên, chỉ có vài người dám gọi Tiêu Tứ là lão Tứ, và người được gọi ông Tả này, chính là một trong số đó.

Ngôn Tình Tổng Tài
Ông ta là Tả Bất Phàm, một trong tám chủ quản của Thanh Cảnh Môn phương bắc.

Đúng lúc ông ta đang vô cùng có hứng muốn đại sát tứ phương thì một người đàn ông râu ria xồm xoàm bên cạnh vội vàng bước tới.

Trong lúc ông ta đi tới, bên cạnh cũng có không ít người chào ông ta, gọi ông ta là ông Mã.

Người này tên là Mã Khuê, đồng thời cũng là một trong tám chủ quản của Thanh Cảnh Môn.

Mã Khuê đến bên Tả Bất Phàm, lấy tay vỗ vai ông ta, sau đó kề miệng vào tai ông ta nói nhỏ: "Đừng chơi nữa anh Tả, ở nhà đã xảy ra chuyện rồi.

"
"Có chuyện gì?"
Tả Bất Phàm ngừng chia bài và nhìn Mã Khuê đầy nghi ngờ.

"Qua đây nói.

"
Mã Khuê cầm lấy quân bài trong tay Tả Bất Phàm ném xuống bàn, nói: "Các người chơi trước đi.

"
Sau đó, ông ta kéo Tả Bất Phàm sang một bên.

Vào lúc này, trong một đình nghỉ mát đằng kia, có ba người đàn ông khác đang ngồi ở đó.

Tưởng Bổn Chiêu, Lý Thanh Thạch, Dương Dũng, ba người này cũng là chủ quản của Thanh Cảnh Môn phương bắc.

Tám chủ quản của Thanh Cảnh Môn, trong tổng bộ của Trần Hùng có Truy Phong, La Đồ và Trần Bình.

Và năm người còn lại chính là đang ở đây.

Tả Bất Phàm và Mã Khuê bước tới, thấy sắc mặt ba người có chút khó coi, liền hỏi: "Các người bị sao vậy, hôm nay là sinh nhật của lão Tứ, các người làm gì mà mặt mày ủ rũ thế hả?"
Tưởng Bổn Chiêu ngẩng đầu lên và nói: "Anh Tả, ở nhà đã xảy ra chuyện.

"
"Đã xảy ra chuyện? Có chuyện gì?"
“Ông không nhận được cuộc gọi à?” Mã Khuê nói: “Môn chủ mới đến, tên Trần Hùng, đột nhiên chiều nay ra lệnh thu thập hồ sơ về tội ác của Tiêu Tứ trong nhiều năm qua, đồng thời cho người lục soát nhà của chúng ta.


"Cái gì, lục soát nhà?"
Tả Bất Phàm lập tức gào lên một tiếng, ông ta bất giác lấy điện thoại di động ra quả nhiên phát hiện một số cuộc gọi bị nhỡ, nhưng khi ông ta gọi lại thì đầu dây bên kia không ai bắt máy.

"Mẹ nó, hắn ta lấy đâu cái gan lớn đó chứ?"
Tả Bất Phàm giận dữ hét lên, cảm thấy hơi mất kiểm soát, nhưng ngay sau đó ông ta đã lấy lại bình tĩnh.

"Có phải các người nói hơi quá rồi không, hôm qua Trần Hùng đó mới tới nhậm chức, hôm nay đã dám tới lục soát nhà của tôi, đùa gì chứ?"
Tưởng Bổn Chiêu nói: "Không nghiêm trọng đến mức lục soát nhà, nhưng bọn họ quả thật đã phái người đến nhà chúng ta, anh Tả, liệu có vấn đề gì không? Bây giờ chúng ta có cần về đó xem thử.

".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1612: 1612: Lời Mời


"Xem thử?"
Tả Bất Phàm mỉm cười nói: "Thằng nhóc này trưa hôm nay muốn mời chúng ta, nếu tôi đoán không lầm, tám chủ quản không có ai qua đó, thằng nhóc đó chắc là thẹn quá hóa giận, cho nên muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của chúng ta, nhưng, ông đây sẽ không để cậu ta như ý muốn đâu.

"
"Hôm nay là sinh nhật của Tiêu Tứ, lát nữa còn có một số chuyện cần chúng ta đi làm, không thể làm mất mặt ông ấy được, còn về chỗ Trần Hùng, cứ mặc cậu ta muốn làm gì thì làm đi, dù sao sau này chúng ta còn cơ hội từ từ xử lý cậu ta mà.

"

Những chủ quản khác cũng gật đầu một cái, có thể nói là không thèm để ý đến môn chủ mới nhậm chức này.
Theo bọn họ thấy, Trần Hùng là nhị thế tổ qua đây vòi lý lịch rồi, trước đây những nhị thế tổ này đều rất hiểu quy tắc, cho dù là con trai Long Vũ của Long Đình Quang có qua đây, trước tiên cũng phải biết bái sơn đầu trước rồi mới hòa thành một khối với bọn họ.
Cái gọi là rồng mạnh cũng khó thắng được rắn địa phương.
Còn bây giờ Trần Hùng qua đây, vậy mà lại bảo tám chủ quản tự động đi gặp anh, làm giá gì chứ? Hơn nữa còn dám lục soát nhà của ông ta, không phải ngốc thì là gì?
Mấy người Tả Bất Phàm hoàn toàn không xem Trần Hùng ra gì, bọn họ cũng không tin Trần Hùng lại dám làm ra mấy chuyện động trời như vậy, cho nên, sau khi bọn họ biết được tin tức này, cũng không rời khỏi khách sạn Phụng Hoàng.
Tả Bất Phàm trở lại đầu bàn đánh cược, và sau đó tiếp tục đại sát tứ phương.
Còn Mã Khuê thì đi đến bên kia, ôm một mỹ nhân xinh đẹp vào lòng, nhìn thoáng qua có thể nhận ra người đó là nữ diễn viên hạng nhất rất nóng bỏng ở phương bắc.
Tả Bất Phàm không quan tâm đến chuyện này, các chủ quản khác cũng không quan tâm lắm, tiếp tục vui chơi.
Trong số năm chủ quản, Tả Bất Phàm là đại ca trong đám bọn họ.
Ngay khi bữa tiệc sinh nhật của Tiêu Tứ sắp bắt đầu ở đây, lúc này ở tổng bộ của Thanh Cảnh Môn phương bắc đã có một đám người đang tụ tập lại.
Truy Phong, La Đồ và Trần Bình đều huy động những thành viên ưu tú dưới tay họ, đứng dưới một cái sân rộng lớn trước mặt, người đông như kiến, trên người khoác bộ đồ trung sơn, trông rất là uy phong lịch lãm, ba vị chủ quản đã triệu tập tới gần một ngàn người.
"Môn chủ, đã triệu tập đủ người rồi, xin chỉ thị."
Ba người Truy Phong bước đến trước mặt Trần Hùng, cung kính nói với anh ta.
Nhìn thấy đội hình trước mặt, ngay cả Trần Hùng cũng cảm thấy sửng sốt, chỉ kêu ba tên này gọi những người mà bọn họ tin tưởng đến, nhưng không ngờ bọn họ lại gọi nhiều như vậy.

"Không cần phải gọi nhiều người như vậy."
Trần Hùng bất lực lẩm bẩm một tiếng, sau đó nói: "Số người dư ra thì giải tán đi, các người mỗi người chọn ra năm mươi người ưu tú nhất rồi đi theo tôi."
Cả ba nhìn nhau và không nói gì nhiều.

Sau đó, họ chọn ra năm mươi người mạnh nhất trong đám thủ hạ của mình.

Tổng cộng có hơn một trăm người.

Họ lái hơn ba mươi chiếc xe hiệu Hongqi, khí thế hừng hực đi tới khách sạn Phụng Hoàng.
Bây giờ đã là sáu giờ chiều, sinh nhật lần thứ năm mươi của Tiêu Tứ tại nhà hàng Phượng Hoàng đã chính thức bắt đầu.

Hội trường tráng lệ náo nhiệt hẳn lên.
Là hoàng đế ngầm của Thành phố Phụng Thiên, sinh nhật lần thứ năm mươi của Tiêu Tứ đương nhiên thu hút rất nhiều nhân vật cấp cao của phương bắc tham gia, trong đại sảnh có gần năm mươi người, tất cả đều là những nhân vật có máu mặt ở Thành phố Phụng Thiên.
Lúc này, một chiếc bánh kem to nhiều tầng được đẩy lên sân khấu.
Ở chính giữa sân khấu, có một người đàn ông mặc bộ Đường trang, mặt vuông, dáng mũi cao, mặc dù đang đeo một cặp kính nhưng ông ta vẫn không thể che đi ánh mắt sắc bén của mình, người đàn ông này từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ rất hung hãn.
Ông ta là Tiêu Tứ, hoàng đế ngầm của thành phố Phụng Thiên và thậm chí là toàn bộ tỉnh Đông Thành.
Nhìn khách khứa khắp cả căn phòng, Tiêu Tứ nhàn nhạt nở nụ cười, hôm nay ông ta rất vui vẻ, một tên lưu manh có thể làm được như ngày hôm nay, sinh nhật lần thứ năm mươi cũng có thể khiến nhiều quan chức cấp cao đến chúc mừng mình, ông ta đương nhiên là rất vui rồi..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1613: 1613: Tiệc Sinh Nhật


MC đang đọc lời chúc mừng trên sân khấu, đồng thời Tiêu Tứ cũng bắt đầu phát biểu.

Sau đó, các khách mời cũng lần lượt lên sân khấu chúc mừng Tiêu Tứ, đồng thời còn tặng quà mà bản thân đã chuẩn bị từ lâu cho ông ta.

Không ai tặng quà hoặc tiền mừng mà dưới giá ba trăm rưỡi triệu cả, có người còn trực tiếp tặng năm trăm tám mươi tám, sáu trăm tám mươi tám, thậm chí còn có người tặng cả tám trăm tám mươi tám triệu tiền mừng.

Bữa tiệc sinh nhật của Tiêu Tứ, tổng chi phí ông ta phải chi trả có thể bảy tám tỷ, nhưng tiền quà mà ông ta nhận được có lẽ lên đến hàng trăm tỷ.

Tả Bất Phàm của Thanh Cảnh Môn đương nhiên cũng có quà tặng cho ông ta, món quà bọn họ mang tới cũng không coi là quý, nhưng bởi vì thân phận của bọn họ là chủ quản của Thanh Cảnh Môn, cho nên bất luận bọn họ tặng gì cũng cho Tiêu Tứ thể diện rất lớn rồi.

Trong hai năm qua, Tả Bất Phàm và những người khác rất thân thiết với Tiêu Tứ và bốn gia tộc lớn ở tỉnh Đông Thành.

thậm chí đến mức chính tà đều chơi.

Cả hội trường rất náo nhiệt, cuối cùng Tiêu Tứ cũng phát ngôn trên sân khấu.

Ông ta rất cảm ơn ngày sinh nhật năm mươi tuổi hôm nay của mình, rất nhiều bạn bè đã đến tham dự, đồng thời mong mọi người lát nữa có thể ăn uống no say, chơi thật vui vẻ.

Sau khi nói xong, Tiêu Tứ đích thân lấy dao cắt chiếc bánh kem sinh nhật khổng lồ bên cạnh, cả căn phòng đều vang lên tràng pháo tay giòn giã.

"Thật là náo nhiệt.

"
Nhưng ngay lúc Tiêu Tứ dùng dao cắt bánh, ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nói.

Âm thanh tuy không quá lớn, nhưng lại rất có sức xuyên thấu, mọi người có mặt ở đây đều nghe rất rõ ràng.

"Trần Hùng, môn chủ của Thanh Cảnh Môn phương bắc, tặng một chiếc còng tay bằng bạc nguyên chất, chúc ông Tiêu Tứ ngồi tù vui vẻ.

"
Lời vừa thốt ra, những người có mặt tại đây không khỏi sửng sốt.

Nhất thời, mọi người đều xoay người lại nhìn về phía cửa
Chỉ thấy Trần Hùng bước vào, theo sau là đám người của La Đồ, Trần Binh và Truy Phong.

"Người này là ai? Sao trước đây chưa từng thấy qua?"
"Đúng đó, chưa từng gặp qua, anh ta vừa nói cái gì, tặng một chiếc còng nguyên chất, chúc lão Tứ ngồi tù vui vẻ, đùa gì vậy chứ?"
"Quần áo họ đang mặc, không phải là đồng phục đặc biệt của Thanh Cảnh Môn sao, phía sau anh ta là Truy Phong và mấy người La Đồ?"
"Mẹ nó, vừa nãy hình như nghe thấy mấy chữ môn chủ Thanh Cảnh Môn phương bắc, lẽ nào là anh ta?"
Mọi người bàn tán xôn xao, Tiêu Tứ trên sân khấu cũng sững sờ một giây, trong khi sắc mặt của Tả Bất Phàm và những người khác ở cách đó không xa sân khấu đều tối sầm lại.

"Anh ta vậy mà lại dám tới đây.

"
Tả Bất Phàm đã xem qua thông tin liên quan tới Trần HÙng, cho nên bọn họ mới biết người vừa đến là ai.

Chỉ là những người này rất ngạc nhiên, Truy Phong và La Đồ vậy mà lại đi theo Trần Hùng tới đây, điều này chẳng hợp lý chút nào.

Mặc dù ba người Truy Phong tuy không muốn gia nhập cùng đám người Tả Bất Phàm, nhưng cũng càng khinh thường nhị thế tổ đến từ tổng bộ kia.

Theo lý mà nói, bọn họ lại càng bài xích Trần Hùng hơn đám người Tả Bất Phàm, còn bây giờ trông có vẻ như bọn họ ngược lại càng tôn trọng Trần Hùng hơn rồi.

"Mẹ nó, tên ngốc này vậy mà lại đến đây làm loạn.

"
Tưởng Bổn Chiêu tức giận đùng đùng, bất giác bảo hai đại đội trưởng bên cạnh ông ta đi tới ngăn cản Trần Hùng, cảnh cáo anh không được ở đây làm loạn.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1614: 1614: Muốn Làm Gì


Thế nhưng, Tả Bất Phàm đã chặn đám người của Tưởng Bổn Chiêu lại.

"Anh đang làm gì vậy, anh Tả?"
“Anh muốn làm gì?” Tả Bất Phàm trừng mắt nhìn ông ta, hỏi ngược lại.

"Trần Hùng này không biết tốt xấu, hoàn toàn không tuân thủ quy tắc ở chỗ chúng ta, chẳng lẽ không cho tôi tới đó cho cậu ta biết tay sao?" Tưởng Bổn Chiêu giận dữ nói: "Hôm nay là sinh nhật của lão Tứ, đám người Thanh Cảnh Môn của chúng ta tới đây gây sự, nếu chúng ta không làm chút gì đó, sau này làm sao lăn lộn ở đây.

"
Tả Bất Phàm lại cảm thấy có điều gì đó không đúng, lại lắc đầu nói: "Đừng lên đó.

"
"Tại sao?"
"Anh không nhìn thấy thái độ của Truy Phong và La Đồ bọn họ đối với Trần Hùng sao? Tôi cảm thấy Trần Hùng này, không có đơn giản như chúng ta tưởng, cứ đợi đi, xem tên Trần Hùng đó rốt cuộc muốn giở trò gì, chúng ta mới tùy cơ hành sự.

"
“Quả thực có chút kỳ quái.

” Mã Khuê cũng cau mày bước lên: “Mẹ kiếp, hôm nay Truy Phong và Trần Bình đổi tính hay là bọn họ muốn làm gì?
Tả Bất Phàm nói: "Trước đây tôi có nghe một số tin đồn, nói một lão đại đã đặc biệt tìm một nhân vật lợi hại đến chỗ chúng ta, muốn tạo dựng một lề lối mới.

"
“Ha ha, chính là cậu ta?” Mã Khuê, Tưởng Bổn Chiêu và những người khác lộ ra vẻ khinh thường: “Thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch?”
"Khoan hãy nói, xem tình hình đã, đừng hành động l* m*ng.

"
Tả Bất Phàm lại lên tiếng, những chủ quản khác cũng không hành động kích động nữa, đứng yên một bên.

Chính ngay lúc này, Trần Hùng đi về phía Tiêu Tứ đang đứng trên sân khấu, theo sau là La Đồ, Trần Bình và những người khác.

Được nửa đường, các vệ sĩ của Tiêu Tứ bỗng chốc muốn lao tới ngăn cản đám người Trần Hùng, nhưng La Đồ và Trần Bình đã không ngần ngại rút súng vắt ở eo họ ra.

Tiêu Tứ nhận ra những người này không có thiện ý, ông ta nhẹ nhàng vẫy tay, đám vệ sĩ ý thức lui sang một bên.

Ngay sau đó, Trần Hùng và dám người theo sau La Đồ đã bước tới sâm khấu, cuối cùng dừng lại dưới sân khấu.

"Tiêu Tứ?" Trần Hùng mỉm cười nhìn Tiêu Tứ, sau đó gọi tên đối phương lên.

"Đúng vậy.

"
Tiêu Tứ, không hổ là hoàng đế ngầm của thành phố Phụng Thiên, cũng là người đã từng trải qua sóng to gió lớn, cho dù biết rõ đám người Trần Hùng hôm nay đến bữa tiệc sinh nhật của ông ta làm muốn làm loạn, nhưng ông ta vẫn rất bình tĩnh.

"Để tôi tự giới thiệu một chút, tôi tên là Trần Hùng, là tân môn chủ của Thanh Cảnh Môn phương bắc.

"
“Ồ, ngưỡng mộ đã lâu.

” Tiêu Tứ chấp tay với Trần Hùng, mỉm cười nói: “Trần môn chủ đích thân đến tham gia sinh nhật lần thứ năm mươi của Tiêu Tứ tôi, đúng là khách quý tới nhà, đồng thời cũng là vinh hạnh của Tiêu Tứ tôi, thật sự khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

"
"Ha ha ha, ông Tiêu Tứ, nghe ông nói, nghĩ chắc ông cũng chẳng đọc sách được mấy năm, một số thành ngữ cũng không biết dùng, thôi thì đừng dùng làm gì.

"
"Cái gì mà ngưỡng mộ đã lâu, trước đây chắc chắn ông chưa từng nghe qua tên của tôi nhỉ.

"
"Còn cảm thấy sợ hãi cái gì, Tiêu Tứ ông là thân phận gì chứ, cả thành phố Phụng Thiên đều nghe lời ông nói, ông mới là người khiến tôi phải sợ hãi đấy.

"
Lời nói của Trần Hùng rõ ràng là có mùi thuốc súng, cho nên ngay khi anh vừa nói ra câu này, rất nhiều người có mặt ở đây đều bất giác cau mày.

Tuy nhiên, Tiêu Tứ là người từng trải trong giang hồ, cũng không lộ ra vẻ tức giận, trên mặt vẫn mang theo ý cười: "Môn chủ đã đến đây, hay là ở đây uống một ly, người đâu, còn không mau đưa mấy người của môn chủ vào chỗ ngồi, thật là không có chút lễ nghi gì cả.

"
Có người lập tức đứng dậy, đặc biệt dành cho mấy người Trần Hùng riêng một bàn.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1615: 1615: Hiểu Lầm Rồi


Tuy nhiên, Trần Hùng lại lắc đầu cười và nói: "Ông Tiêu Tứ à, tôi nghĩ ông đã hiểu lầm rồi.

Hôm nay Trần Hùng tôi nhậm chức nên muốn lấy tư cách là môn chủ để mời các thuộc hạ của tôi là tám người chủ quán lớn đến đây để tụ tập.

Chỉ có điều là tôi đã chuẩn bị xong hết mọi thứ rồi nhưng có rất nhiều người chưa đến."
"Lúc đó tôi còn có chút kinh ngạc, rốt cuộc thuộc hạ của tôi không muốn nhìn thấy tôi đến mức nào mà lại không cho tôi thể diện như vậy.

Sau này tôi mới biết được hóa ra ông Tiêu Tứ có tổ chức một bữa tiệc mừng thọ nên tất cả bọn họ đều đến chỗ của ông.

"
"Có vẻ như thể diện của ông Tiêu Tứ còn lớn hơn của tôi rất nhiều."
Sau khi nói xong, Trần Hùng đưa ánh mắt nhìn một vòng bốn phía xung quanh, và nhanh chóng tìm thấy nhóm người Tả Bất Phàm ở bên trong đám đông.
“Môn chủ đến đây mà cũng không biết đi lên đón tiếp sao? Rốt cuộc các người có phải là người của Thanh Cảnh Môn không vậy?” La Đồ hét lớn một tiếng và trực tiếp mắng nhóm người Tả Bất Phàm ở trước mặt nhiều người như vậy.
Vẻ mặt của Tả Bất Phàm và những người khác tối sầm lại, sau khi do dự một lúc thì cuối cùng họ vẫn đi về phía Trần Hùng.
"Tả Bất Phàm, kính chào môn chủ."
"Tưởng Bổn Chiêu, kính chào môn chủ."
"..."
Bề ngoài, mấy người chủ quản sẽ tỏ vẻ cung kính với Trần Hùng, nhưng ai cũng có thể nhận ra rằng nhóm người này không hề tôn trọng Trần Hùng một chút nào.
Trần Hùng cười một tiếng, không trả lời mà nhìn chằm chằm vào Tả Bất Phàm.

Cái ánh mắt này lập tức khiến cho Tả Bất Phàm cảm thấy lạnh sống lưng.
Ông ta tiến lên một bước và nói với giọng điệu vừa có vẻ đe dọa nhưng cũng vừa có vẻ khuyên can: "Môn chủ Trần, tôi không quan tâm anh đến đây với tư cách gì, nhưng là một đồng nghiệp, tôi vẫn phải nhắc nhở cậu rằng tốt nhất là cậu đừng có gây sự ở trong bữa tiệc mừng thọ của ông Tứ, nếu không thì cậu sẽ không có kết cục tốt đâu."
"Vậy sao?"
Trần Hùng cười và vỗ vai của Tả Bất Phàm: "Vậy thì hôm nay tôi muốn nhìn xem rốt cuộc Tiêu Tứ này có bản lĩnh lớn đến mức nào mà ngay cả Trần Hùng tôi cũng không thể áp chế được ông ta.”

"Còn Tả Bất Phàm và mấy người thì hình như tôi mới là người đứng đầu của các người thì phải?"
Nói xong những lời này, Trần Hùng lại đưa mắt nhìn về phía Tiêu Tứ và giọng điệu của anh đã không còn vẻ hiền lành như lúc đầu nữa.
"Ông Tiêu Tứ, lần này tôi đến đây không phải là để chúc thọ ông mà tôi đến để điều tra ông."
“Cái gì cơ?” Rốt cuộc Tiêu Tứ vẫn không thể kiềm chế được nữa, trên người ông ta bắt đầu lộ ra vẻ hung ác.
"Môn chủ Trần, ý cậu là sao? Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả?"
Trần Hùng cười nói: "Ngày hôm qua, tôi đã phát hiện một vụ án về một con nhện đỏ ở trên xe và người có liên quan đến vụ án nói rằng anh ta là người của ông Tiêu Tứ, cho nên tôi nghi ngờ ông có quan hệ với con nhện đỏ đó."
"Về phần con nhện đỏ này rốt cuộc là cái gì thì có lẽ tôi cũng không cần giải thích quá rõ ràng nhỉ.

Ở trong khu vực của Thanh Cảnh Môn của tôi, bất cứ người nào trên giang hồ dám buôn bán con nhện đỏ thì sẽ bị trừng trị một cách nghiêm khắc."
"Con nhện đỏ ư?"
Tất cả các cơ trên mặt của ông Tiêu Tứ run rẩy một cách dữ dội: "Môn chủ Trần, anh đổ oan cho tôi như vậy thật đúng là làm tôi cảm thấy sợ muốn chết.

Tiêu Tứ tôi đang kinh doanh một cách hợp pháp nên làm sao có thể động vào con nhện đỏ chứ?"
"Động hay không thì không phải là kiểm tra sẽ biết sao?"
“Kiểm tra ư?” Vẻ mặt của của Tiêu Tứ trầm xuống và nói: “Môn chủ Trần, cậu nói vậy là có ý gì? Hôm nay là ngày mừng thọ lần thứ năm mươi của Tiêu Tứ tôi, vậy mà cậu lại đưa người đến để kiểm tra tôi.

Cậu có biết những người đến tham dự bữa tiệc mừng thọ hôm nay của tôi là những ai không? Tại sao cậu lại muốn đến đây quấy rối chứ? "
Trần Hùng thở dài: "Từ khi nào mà Thanh Cảnh Môn của tôi muốn phá án thì phải sắp xếp theo thời gian ông thế? Sao vậy? Ông nghĩ rằng ông có thể dùng những quan chức cấp cao này để hù dọa tôi ư? Ông cảm thấy tôi sẽ sợ sao?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1616: 1616: Không Còn Kiên Nhẫn


Lúc này, Trần Hùng đã không còn kiên nhẫn để tiếp tục nói chuyện nữa, chỉ thấy anh giơ bàn tay to của mình lên và trực tiếp ra lệnh: "Những người không có quan hệ với Tiêu Tứ thì lập tức rời khỏi đây cho tôi, còn tất cả những người trong gia tộc của Tiêu Tứ thì đứng yên tại chỗ và tiếp thu điều tra của Thanh Cảnh Môn.

"
Khi những lời này được nói ra, hiện trường lập tức trở nên ồn ào.
Có nhiều người đã tỏ vẻ sự không hài lòng.

Thanh Cảnh Môn của anh ta muốn điều tra vụ án con nhện đỏ nhưng lại cố tình lựa chọn điều tra ở trong bữa tiệc mừng thọ của Tiêu Tứ.

Đây là đang đùa gì cái vậy?

Cho dù anh ta thật sự muốn điều tra chuyện này thì cũng nên làm như vậy ở trong nhà của Tiêu Tứ chứ? Anh ta chạy đến khách sạn Phụng Hoàng này để làm cái gì vậy? Chẳng lẽ Tiêu Tứ còn có thể mang con nhện đỏ đó đến khách sạn sao?.

Google ngay trang [ TгЦмtг uуeИ.VЛ ]
Điều tra cái gì chứ? Đây rõ ràng là đến gây sự.
Mặc dù rất nhiều người cảm thấy không hài lòng với hành động của Trần Hùng, nhưng vì chuyện này cũng không liên quan gì đến họ nên không có ai muốn đứng ra và đối đầu với Thanh Cảnh Môn cả.
Vẻ mặt của Tả Bất Phàm và những người khác có thể nói là khá xấu xí.

Bọn họ cũng không ngờ Trần Hùng vậy mà lại có lá gan lớn như vậy, đây thật sự là đang trực tiếp chọc vào tổ ong và sẽ phải đối đầu với Tiêu Tứ cho đến chết.
Điều này khiến cho nhóm người đứng ở giữa như bọn họ cảm thấy rất mất mặt.
"Tôi xem các người có dám làm không."
Mấy đại tướng ở bên cạnh Tiêu Tứ đều nổi giận và trong chớp có một nhóm người xông đến chỗ Trần Hùng rồi đùng đùng tức giận nói.
"Các người dám đến quấy rối bữa tiệc mừng thọ của ông Tiêu Tứ thì tôi cảm thấy các người không muốn sống nữa rồi."
Một người đàn ông cao to gần như chỉ vào mũi của Trần Hùng mà mắng với vẻ mặt hung dữ: "Thằng khốn này, lông còn mọc chưa đủ dài mà còn muốn đua đòi phá án giống người khác.

Ai cho cậu lòng dũng cảm này vậy?"
Tuy nhiên, ngay khi người đàn ông cao to nói xong, anh ta đã hét lên một tiếng thảm thiết như một con lợn bị giết.
Trần Hùng nắm lấy ngón tay của anh ta, dùng sức một chút và trực tiếp bẻ gãy ngón tay của anh ta.

Sau đó, Trần Hùng đá một cái vào bụng của người đàn ông cao to này, làm cho anh ta bị ngã sấp xuống đất.
"Điều tra cho tôi, bất cứ ai phản kháng thì sẽ bị bắn."
Ở ngoài cửa, hơn một trăm người ưu tú có trang bị đầy đủ của Thanh Cảnh Môn xông vào như thủy triều.
Nhóm người Tiêu Tứ đều trợn tròn mắt, Trần Hùng này chắc chắn không phải đang đùa giỡn với bọn họ mà anh ta thật sự hành động.
Trong lòng Tả Bất Phàm và những người khác cảm thấy hoảng hốt.

Bọn họ cũng không ngờ rằng Trần Hùng hành động công khai như vậy.
"Những nhân viên không có liên quan lập tức rời khỏi đây, còn tất cả người trong gia tộc của Tiêu Tứ thì đứng yên tại chỗ để tiếp nhận điều tra."
Truy Phong, La Đồ và những người chủ quản khác làm mẫu mà dẫn đầu đi về phía Tiêu Tứ và những người trong gia tộc của ông ta.
Lúc này, thuộc hạ của Tiêu Tứ đã chuẩn bị ra tay, nhưng cuối cùng lại bị tiếng quát lớn của Tiêu Tứ ngăn lại: "Tất cả đứng yên tại chỗ và tiếp nhận sự kiểm tra của Môn chủ Trần cho tôi."
"Ông Tứ."

Một số thuộc hạ cảm thấy khó hiểu trước quyết định của ông ta, nhưng vì Tiêu Tứ đã ra lệnh nên tất cả đều xếp thành một hàng.
Có mệnh lệnh của Tiêu Tứ nên nhóm thuộc hạ của ông ta tự nhiên là không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Bọn họ đều ngoan ngoãn đứng thành một hàng.
Sau đó, Tiêu Tứ nhìn về phía Trần Hùng và nói: "Môn chủ Trần, tôi sẽ cho cậu thể diện và để cậu tiến hành kiểm tra chúng tôi.

Nhưng tôi có thể nói trước rằng Tiêu Tứ tôi đang kinh doanh một cách hợp pháp và tôi chưa bao giờ chạm vào cái loại đồ vật như con nhện đỏ gì đó.”
"Nếu lần này cậu không tìm được con nhện đỏ đó thì cậu cần phải cho tôi một lời giải thích.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1617: 1617: Cho Tôi Lời Giải Thích


Trần Hùng cười ha ha một tiếng và nói: "Được thôi, nhưng nếu như bị tôi phát hiện ra cái gì thì Tiêu Tứ ông cũng phải cho tôi một lời giải thích thật rõ ràng.

Tiêu Tứ, chỉ cần tôi tìm được con nhện đỏ từ trên người bất kỳ thuộc hạ nào của ông thì không thể đổ lỗi cho người đó được."
"Hơn nữa, tôi cũng đã cử người tới nhà của ông cho nên ông không trốn thoát được đâu."
Vẻ mặt của Tiêu Tứ cứng lại, ông ta không ngờ Trần Hùng lại nổi điên như thế.

Cậu ta vậy mà dám trực tiếp cử người đến nhà ông ta.
Nhưng mà ông ta cũng không sợ, mấy năm nay Tiêu Tứ đúng là đã làm rất nhiều chuyện xấu và vi phạm pháp luật, nhưng ông ta sẽ không ngu ngốc đến mức đưa những bằng chứng phạm tội đó đặt ở trong nhà của mình.
Cho dù người của Trần Hùng đến lật tung ngôi nhà của ông ta lên thì ông ta cũng sẽ không lo lắng về việc Trần Hùng có thể phát hiện ra cái gì.

Vì vậy, lúc này trong lòng Tiêu Tứ hoàn toàn tự tin.
Rất nhanh, tất cả những người thuộc tầng lớp thượng lưu tham dự bữa tiệc đều bị đuổi ra ngoài, những người còn lại trong gia tộc của Tiêu Tứ ở chỗ này sắp bị Thanh Cảnh Môn kiểm tra và nhóm người Tả Bất Phàm cũng ở lại đây.
Mặc dù Trần Hùng đến đây chủ yếu là nhằm vào Tiêu Tứ, nhưng nhóm người Tả Bất Phàm cũng là mục tiêu của Trần Hùng.
Việc kiểm tra diễn ra rất nhanh chóng, mấy chục thành viên cấp cao trong gia tộc của Tiêu Tứ đã được kiểm tra bởi người của Trần Hùng, nhưng đều không phát hiện ra vấn đề gì.
Tiêu Tứ thấy Trần Hùng và người của anh không tìm ra được cái gì thì càng thêm đắc chí.
Nếu bữa tiệc hôm nay được tổ chức tại trụ sở công ty của Tiêu Tứ thì có lẽ Trần Hùng và người của anh còn có thể tìm ra được cái gì đó.
Nhưng ở đây là nhà hàng Phụng Hoàng, thuộc hạ của Tiêu Tứ cũng sẽ không ngu ngốc đến mức mang theo những thứ giống như con nhện đỏ ở trong người, cho nên hôm nay Trần Hùng và người của anh chắc chắn là sẽ không điều tra ra được cái gì.
"Môn chủ Trần, hôm nay cậu nhất định là đi về tay không rồi."
"Tôi chắc chắn sẽ cho người báo cáo chuyện này với trụ sở của cậu.

Đến lúc đó, cậu sẽ phải cho tôi một lời giải thích."
Tiêu Tứ híp mắt nhìn Trần Hùng và dáng vẻ của ông ta giống như đang định ăn tươi nuốt sống anh.
Cùng lúc đó, nhóm người Tả Bất Phàm cũng cười lạnh và nhìn Trần Hùng.

Bọn họ cảm thấy buồn cười trước hành động ngu ngốc này của Trần Hùng.

Chỉ có một chút bản lĩnh mà còn dám đến làm môn chủ, không phải là để cho bọn họ chơi đùa với anh ta đến chết chứ?

Nhưng đúng lúc này, âm thanh của Truy Phong vang lên cách đó không xa: "Môn chủ, tôi tìm thấy một con nhện đỏ trong túi của người này."
"Cái gì?"
Ngay khi lời này được nói ra, tất cả mọi người đều cảm thấy choáng váng.
Trong chớp mắt, mọi người đều đưa ánh mắt nhìn về phía Truy Phong.
Đứng ở trước Truy Phong là một thanh niên mặc âu phục màu be và lúc này cậu ta đang nhìn Truy Phong với vẻ mặt kinh ngạc: "Anh, anh vừa nói cái gì vậy?"
Truy Phong cầm trên tay một con nhện đỏ và nói: "Cái gì mà nói cái gì, con nhện đỏ ở trong túi của cậu đã bị tôi tìm ra.

Cậu nói tôi nói cái gì?"
"Tiêu Vũ, có chuyện gì vậy?"
Tiêu Tứ lập tức quát lớn với người thanh niên, Tiêu Vũ này cũng không phải người bình thường, cậu ta là con trai út của Tiêu Tứ.
Nếu hiện tại Thanh Cảnh Môn tìm thấy con nhện đỏ từ trên người cậu ta thì chuyện này thật sự là một vấn đề lớn.
Vẻ mặt của Tiêu Vũ hung dữ và nói: "Cha, con không có giấu con nhện đỏ.

Người này đã tự mình bỏ con nhện đỏ trong tay vào túi của con.

Anh ta đang đổ oan cho con."
Tiêu Tứ giận tím mặt: "Môn chủ Trần, cậu có ý gì vậy?"
Trần Hùng bĩu môi và nói: "Thuộc hạ của tôi sẽ không làm loại chuyện như vậy, đúng không hả Truy Phong?"
Truy Phong gõ vào trán của Tiêu Vũ một cái thật mạnh và mắng: "Cậu nói cái gì cơ? Cậu nói tôi đổ oan cho cậu ư? Cậu làm như vậy là đang xúc phạm đến một người chủ quản của Thanh Cảnh Môn và cậu có biết rằng đây chính một tội lớn không? Thêm một tội nữa, bắt người này lại cho tôi.”
Hai thành viên của Thanh Cảnh Môn lập tức đi đến và trói Tiêu Vũ lại..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1618: 1618: Rối Loạn


Cùng lúc đó, La Đồ, Trần Bình và những người khác cũng tìm thấy những con nhện đỏ từ trên người của một số người trong gia tộc của Tiêu Tứ.
Những người này và Tiêu Vũ đều có phản ứng giống nhau, đầu tiên là choáng váng, sau đó kêu lên rằng chính La Đồ và những người khác đã bỏ con nhện đỏ vào trong túi của họ.
Trong chớp mắt, hiện trường trở nên rối loạn, hai bên đều cho rằng là mình đúng và hoàn toàn không xác định được ai đúng ai sai.
Đúng lúc này, Lạc Siêu dẫn theo một nhóm người đi đến và trên tay anh ta còn cầm một cái túi chứa những con nhện đỏ.
Anh ta đến bên cạnh Trần Hùng và nói: "Môn chủ, chúng tôi tìm thấy những con nhện đỏ từ trong nhà của Tiêu Tứ.

Ngoài ra, còn có một số lượng lớn tranh chữ cổ và trong đó có rất nhiều tang vật đã bị cảnh sát lập hồ sơ trước đó.

Đồng thời, ở trong nhà ông ta còn phát hiện ra rất nhiều sợi tóc của phụ nữ.

Chúng tôi đã đưa đi giám định và nghi ngờ rằng Tiêu Tứ đang ngược đãi phụ nữ ".
“Ừ.” Trần Hùng gật đầu.
Mà lúc này Tiêu Tứ cảm thấy vô cùng tức giận: "Trần Hùng, mày đang đổ oan cho tao.

Chính bọn mày đã mang mấy thứ này đến nhà tao đúng không?"

Trần Hùng bình tĩnh nói: "Ông đang nổi giận vì quá xấu hổ sao?"
"Bắt hết tất cả bọn họ lại cho tôi."
"Tao xem bọn mày có dám không."
Hiện tại, rốt cuộc nhóm người Tả Bất Phàm ở bên cạnh không nhịn được nữa mà đi về phía Trần Hùng.
"Môn chủ, phương pháp phá án này của cậu thật sự đã mở mang tầm mắt cho chúng tôi.

Cách mà Thành Cảnh Môn phá án cũng không phải là giống cái cách mà cậu đang làm."
Trần Hùng nhìn về phía Tả Bất Phàm và nói: "Hả? Ý của ông là gì?"
Tả Bất Phàm nói: "Đây là cậu đang đổ oan và hãm hại người ta.

Nếu như trụ sở chính biết chuyện thì cậu không những không giữ được vị trí môn chủ mà còn bị trụ sở chính chất vấn và xử lý nữa."
Trần Hùng nói: "Vậy con mắt nào của ông nhìn thấy tôi đổ oan và hãm hại bọn họ?"
Tưởng Bổn Chiêu ở bên cạnh đi lên phía trước và nói: "Trần Hùng, cậu đừng giả vờ ở đây nữa.

Điều này không phải rất rõ ràng rồi sao.

Cậu và Truy Phong đang hãm hại ông Tứ, cho nên tôi khuyên cậu hãy khiêm tốn một chút và đừng làm mất mặt Thanh Cảnh Môn của chúng ta ở chỗ này.

"
Vẻ mặt của Trần Hùng lập tức tối sầm lại, anh vươn tay và tóm lấy cổ áo của Tưởng Bổn Chiêu: "Ông là người chủ quản của Thanh Cảnh Môn nhưng ông không tin tưởng môn chủ là tôi mà lại tin vào ông chủ của xã hội đen ư? "
“Ông là Tưởng Bổn Chiêu đúng không? Một người chủ quản của Thanh Cảnh Môn như ông thật là không đáng tin cậy một chút nào."
"Ha ha, tao chỉ nói thật mà thôi."
Bốp!
Trần Hùng không có báo trước mà tát một cái vào mặt Tưởng Bổn Chiêu, sức lực rất mạnh khiến ông ta bay cả người ra ngoài.

Sự hung dữ này đột nhiên khiến cho trong lòng tất cả mọi người có mặt ở đây đều run lên.
"Khốn kiếp, tao còn chưa xem sổ sách của bọn mày đâu, cứ ở đó mà lắm mồm đi."
Trần Hùng lắc cổ tay của mình với vẻ mặt khinh thường.
Ở bên kia, Tưởng Bổn Chiêu dùng sức lật một cái bàn ăn lên, vô cùng tức giận và bò dậy: "Trần Hùng, mày đừng tưởng rằng mày là môn chủ thì tao sẽ sợ mày."
Ông ta đứng lên, không chút do dự mà lấy ra một con dao mà bản thân mang theo rồi lao về phía Trần Hùng.
Mọi thứ đã đến tình trạng không chết không dừng.
Nhưng mà, Tưởng Bổn Chiêu này còn chưa tiến lên được hai bước thì Trần Hùng đột nhiên lấy ra một khẩu súng từ thắt lưng của La Đồ ở bên cạnh và bắn một phát vào trán của Tưởng Bổn Chiêu
Pằng!
Một phát súng được b*n r*, máu văn tung tóe, Tưởng Bổn Chiêu ngã xuống đất, cả hiện trường lặng ngắt như tờ.
Mọi người đều trợn tròn mắt, kể cả Tiêu Tứ và Tả Bất Phàm và đầu óc của tất cả đều trống rỗng..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1619: 1619: Anh Can Đảm


Trần Hùng thực sự đã giết Tưởng Bổn Chiêu mà không do dự, đây là một trong tám người chủ của Thanh Cảnh Môn.

Anh! Anh quá can đảm.

Điều khó tin hơn nữa là bản thân Tưởng Bổn Chiêu này là một cao thủ rất lợi hại, làm sao lại có thể bị Trần Hùng bắn dính.

Tưởng Bổn Chiêu không có khả năng phản ứng chậm như vậy, cái này là do Trần Hùng tốc độ quá nhanh, thiện xạ quá chính xác, đúng không?
“Môn chủ của Thanh Cảnh Môn, có quyền ra tay trước rồi mới báo cáo.


“Tưởng Bổn Chiêu can thiệp vào công vụ, bất kính với môn chủ, thậm chí muốn giết môn chủ, cho nên môn chủ có quyền trực tiếp giết ông ta.


Nói xong, Trần Hùng chĩa súng về phía Tả Bất Phàm, nói: “Ngoài ra, tôi cũng tìm thấy rất nhiều bằng chứng trong nhà của Tưởng Bổn Chiêu cho thấy ông ta đã sử dụng chức quyền, dùng công mưu tư, bất kể là nhìn theo phương diện nào.

Tôi xử lý ông ta ngay tại chỗ này cũng không là vi phạm nội quy.


“Như vậy, người phụ trách Tả Bất Phàm, hiện tại ông còn lời gì muốn nói sao?”

Khi Tả Bất Phàm một lần nữa nhìn về phía trước môn chủ mới này mới chỉ ngoài hai mươi tuổi, ông ta đột nhiên cảm thấy người này thật đáng sợ.

Cái này, không phải là tổng bộ cấp cao trên kia phải tới để tìm trình độ cao sao? Làm sao có thể có thủ đoạn sấm sét như vậy, nếu không phải vậy thì cậu ta là ai?
Tả Bất Phàm và những người khác càng nghĩ càng thấy mọi chuyện không như ý,Tưởng Bổn Chiêu đã bị đối thủ hạ gục, Tả Bất Phàm hoài nghi rằng nếu tiếp tục làm loạn thì ông ta sẽ là người tiếp theo bị bắn gục.

Bây giờ, tuyệt đối không được hành động hấp tấp, mọi thứ phải được bàn bạc kỹ lưỡng.

“Không, không có!”
Tả Bất Phàm vội vàng lắc đầu, vô thức lùi lại một bước.

Đồng thời, Tiêu Tứ và người của ông ta ở bên kia cũng sợ hãi khi nhìn thấy cảnh này.

Anh chàng này là một kẻ mất trí, anh ta căn bản không ra chiêu bài theo lẽ thường.

Ngay từ đầu Trần Hùng đã làm cho người ta cố tình vu oan màu nhện đỏ trên người con trai ông, ông ta cũng cho rằng Trần Hùng đã làm quá lên, nhưng không ngờ lại giống như mới bắt đầu.

Bây giờ ngay cả người phụ trách Thanh Cảnh Môn cũng đã bị bắn vào đầu và rắc rối vẫn tiếp tục, quỷ mới biết tên này sẽ làm gì tiếp theo.

Trần Hùng nhẹ nhàng đốt một điếu thuốc lá và hít một hơi.

Sau đó anh bước đến bên cạnh Tiêu Tứ, trên mặt phun ra một vòng khói: “Tôi mới tới nhậm chức, mở tiệc chiêu đã tám vị môn chủ, nhưng những người đó không cho tôi mặt mũi, hết lần này bọn họ chỉ muốn đến đây tham dự lễ mừng thọ.


“Tôi rất tức giận, vì vậy tôi chỉ có thể để ông mở trận.


“Ông Tiêu nghĩ đúng không? Hôm nay tôi cho ông thể diện, cho nên tôi chỉ bắt ông, cùng tôi đi tới Thanh Cảnh Môn để điều tra.

Ông có ý kiến gì không?”
Cơ mặ của Tiêu Tứ co giật kịch liệt, không có trả lời.

Trần Hùng nở nụ cười: “Nếu không trả lời, vậy là không có ý kiến rồi? Vậy dẫn toàn bộ đi.


“Trần Hùng, tôi sẽ đi cùng cậu.


Tiêu Tứ vội vàng nói: “Chuyện này hôm nay cuối cùng là ai đúng ai sai, chúng ta tạm thời đừng nói lung tung, tôi phối hợp với cậu, tôi đi cùng với cậu.

Đừng làm khó xử người nhà và thuộc hạ của tôi.


“Haha, vậy thì tôi sẽ cho ông mặt mũi.

”.
 
Back
Top Dưới