Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1500: 1500: Lâm Thanh Thảo Đánh Nhau


Hai người ôm nhau nói chuyện phiếm trong phòng, sau đó dự định khoảng bốn giờ chiều sẽ đón Lâm Thanh Thảo đi học về.
Lần trước khi rời đi, Trần Hùng đã nói với Lâm Thanh Thảo rằng anh sẽ trở lại khi bé được nghỉ đông.

Nhưng thật ra thì Trần Hùng đã về sớm hơn mấy ngày.

Anh tin rằng khi Lâm Thanh Thảo tan học, nhìn thấy cha đến đón mình thì nhất định sẽ vô cùng hạnh phúc.
Tuy nhiên, khoảng ba giờ, điện thoại của Lâm Ngọc Ngân đổ chuông.

Người gọi điện tới chính là giáo viên chủ nhiệm ở trường của Lâm Thanh Thảo.
“Xin chào, cô có phải là mẹ của Thanh Thảo không? Tôi là cô giáo Trần, giáo viên chủ nhiệm lớp của Thanh Thảo.

Chuyện là chiều nay...”
Ở đầu dây bên kia, cô giáo chủ nhiệm của Lâm Thanh Thảo nói một tràng.

Sau khi nghe xong, cả người Lâm Ngọc Ngân bỗng run lên, sắc mặt tối sầm lại.
Qua điện thoại, cô thành khẩn xin lỗi cô giáo Trần, sau đó nói cô sẽ đến đó ngay lập tức, cuối cùng thì cúp điện thoại.
“Có chuyện gì vậy vợ?”
Thấy biểu hiện của Lâm Ngọc Ngân không ổn, Trần Hùng cũng hơi căng thẳng.

Nhìn bộ dạng của Lâm Ngọc Ngân lúc này, hình như là đã xảy ra chuyện gì rồi.

Lâm Ngọc Ngân lo lắng nói: “Chồng, giáo viên chủ nhiệm của Thanh Thảo gọi điện nói rằng Thanh Thảo đã đánh nhau với bạn cùng lớp ở trường tới mức phải nhập viện.”
“Cái gì?”
Trần Hùng từ từ đứng lên.

Phản ứng đầu tiên của anh là không thể nào, một đứa trẻ ngoan ngoãn như Thanh Thảo sao lại đánh nhau với những đứa trẻ khác ở trường chứ.
Hơn nữa, bé chỉ là một cô nhóc sáu tuổi, sao có thể đánh bạn cùng lớp đến mức nhập viện được.
“Chuyện này, không phải có gì sai đấy chứ?” Trần Hùng nói.
Lâm Ngọc Ngân nói: “Nếu thật sự là sai thì sao giáo viên chủ nhiệm của Thanh Thảo lại có thể gọi điện cho em được.

Anh đừng nói gì nữa.

Bạn học đó đã được đưa đến bệnh viện rồi.

Chúng ta mau tới xem tình hình thế nào.

Bây giờ Thanh Thảo đã ở đó rồi.

Cô giáo chủ nhiệm nói bây giờ cô ấy đang trông chừng Thanh Thảo, con bé không có gì nghiêm trọng.
“Được rồi.”
Hai người bước xuống lầu.

Lúc này đúng như lời Lâm Ngọc Ngân nói, sau khi náo loạn một hồi, Lưu Ánh Nguyệt cũng nguôi ngoai, không tiếp tục cãi nhau với Lâm Thanh Dũng nữa.
Lúc này, Lưu Ánh Nguyệt đã đi vào bếp để rửa bát, trong khi Lâm Thanh Dũng đang lau bàn.
Nhìn thấy Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân vội vàng đi xuống lầu, Lâm Thanh Dũng hỏi: “Hai con đi đâu mà vội vàng vậy?”
“Thanh Thảo ở trường xảy ra chuyện rồi.

Con và Trần Hùng phải qua đó ngay.” Lâm Ngọc Ngân vội vàng giải thích.
Lâm Thanh Dũng lo lắng, cả người trở nên căng thẳng: “Làm sao vậy Ngọc Ngân, Thanh Thảo ở trường đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Lúc này, Lưu Ánh Nguyệt cũng bước từ phòng bếp ra, nói: “Thanh Thảo làm sao? Con bé xảy ra chuyện gì?”
“Cha mẹ, mọi người khoan hãy hỏi.

Thanh Thảo không sao.

Nhưng con bé đã xảy ra tranh chấp với bạn cùng lớp.

Bây giờ bọn con phải chạy qua đó xem tình hình thế nào.

Hai người đừng cãi nhau nữa, ở nhà chờ bọn con về.”
Thời gian gấp gáp, Lâm Ngọc Ngân không có thời gian giải thích nhiều với Lâm Thanh Dũng và Lưu Ánh Nguyệt.

Cô và Trần Hùng nhanh chóng chạy ra ngoài, sau đó lái xe đến bệnh viện mà giáo viên chủ nhiệm của Thanh Thảo đã nói.
Lúc này, bên trong phòng bệnh của bệnh viện, bạn học của Lâm Thanh Thảo đã xử lý vết thương rồi.

Đó là một cậu bé mập mạp đeo kính, đầu quấn băng gạc, nhìn rất có cảm tình.
Mẹ của cậu bé mập cũng đã ở đây.

Bà ta là một người phụ nữ trung niên, có vẻ ngoài mũm mĩm, ăn mặc và trang điểm đẹp đẽ..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1501: 1501: Con Nhỏ Đáng Chết Kia Mày Dám Đánh Con Trai Tao


Lúc này, xem ra người phụ nữ trung niên kia trông vô cùng tức giận.

Thử hỏi ai mà không tức giận khi thấy con trai mình bị người khác đánh đập như thế này.
“Bảo Trung, con thấy trong người thế nào rồi? Có đau không? Đầu óc có choáng váng không?”
Người phụ nữ trung niên nhìn con trai đầu quấn đầy băng gạc mà vô cùng đau lòng.
Cậu bé mập gật đầu nói: “Mẹ, con đau quá!”
“Con bé đáng ghét, xem tao có lột sống mày không.”
Người phụ nữ trung niên tức giận đứng lên, rồi đi về hướng chiếc ghế tựa trong phòng bệnh.
Lúc này, Lâm Thanh Thảo và cô giáo Trần đang ngồi ở đây.

Biết mình đã gây chuyện, xem ra Lâm Thanh Thảo đã thực sự sợ hãi.

Đôi mắt to xinh đẹp kia cũng đã rưng rưng nước mắt.

Rõ ràng là bé đã sợ hãi đến phát khóc.
“Phụ huynh bé Bảo Trung, xin cô đừng kích động.”
Nhìn thấy người phụ nữ trung niên xông lên định đánh Lâm Thanh Thảo, cô giáo Trần vội vàng đứng dậy, can ngăn.
“Cô cút ra cho tôi.”
Người phụ nữ trung niên giận dữ gào lên: “Con nhỏ đáng ghét này dám đánh con trai tôi bị thương.

Con mẹ nó, hôm nay tao sẽ khiến mày ăn không nổi.

Xem tao có đánh chết mày không, con nhỏ đáng ghét này!”
“Mẹ Bảo Trung, cô dừng lại trước đã.

Việc trẻ con chơi đùa rồi xung đột với nhau là chuyện thường xảy ra.

Xin cô hãy bớt giận.”
“Bớt giận, cô bảo tôi phải bớt giận kiểu gì đây?”
Khuôn mặt mập ú của người phụ nữ trung niên không ngừng run lên: “Con nhỏ đáng ghét này đã đánh vỡ đầu con trai tôi.

Vết rách lớn như vậy, cô bảo làm sao tôi có thể bình tĩnh được?”
“Còn nữa, tôi hỏi các cô, các cô giáo ở trường mẫu giáo các cô đã làm gì vậy.

Chuyện này tôi sẽ không để yên cho các cô đâu.

Lần này, nhà trẻ của các cô cũng sẽ biết tay bà đây.”
“Con nhỏ đáng chết kia, mày dám đánh con trai tao.

Gọi cha mẹ mày đến đây cho tao.

Tao muốn xem loại người vô học nào đã dạy dỗ ra một đứa con gái vô văn hóa như mày, tao phải khiến cha mẹ mày phải bán nhà.

Bảo Trung của tao quý giá như vậy.

Lần này nhất định tao phải khiến cho cả nhà mày phải bồi thường năm trăm bốn chục triệu.”
Lâm Thanh Thảo chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, làm sao có thể hiểu ý của người phụ nữ trung niên kia là gì?
Chỉ là bây giờ người phụ nữ này trông quá dữ tợn.

Cô ta thực sự khiến Lâm Thanh Thảo hoảng sợ, khiến bé phải dè dặt lùi vào góc tường bên kia rồi bắt đầu nức nở khóc.
Nói đến đây, người phụ nữ trung niên đúng là có lý trong chuyện này, nhưng cách giải quyết mọi chuyện của cô ta quả thực có chút quá khích.
“Mẹ Bảo Trung, chờ cha mẹ Lâm Thanh Thảo đến đây rồi chúng ta cùng nhau giải quyết một cách bình tĩnh.

Cô đừng kích động như vậy.”
“Cô tránh ra cho tôi.”
Người phụ nữ trung niên đẩy mạnh cô giáo Trần, khiến cô ấy suýt ngã: “Cô có biết tôi là ai không? Cô có biết chồng tôi là ai không? Tôi nói cho cô biết lần này lớn chuyện rồi đấy.”
“Tôi hỏi cô tại sao cha mẹ con nhỏ đáng ghét này còn chưa tới.

Có phải muốn bà đây phải kêu người đi mời hay không? Nếu không tới, đừng trách đến lúc đó bà đây không khách khí với bọn họ.”
Người phụ nữ trung niên càng lúc càng tức giận, thậm chí còn bắt đầu lấy điện thoại di động ra gọi người.

Bộ dạng này thật giống chị đại trên đường phất cờ gọi người.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra.
Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân cùng bước vào..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1502: 1502: Bị Mời Phụ Huynh


“Phụ huynh của Thanh Thảo, hai người tới rồi à?”
“Cuối cùng cũng tới rồi hả.


Người phụ nữ trung niên lập tức quay người lại, thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ mặt mũi của Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân, đã chỉ vào mặt của Lâm Ngọc Ngân mắng té tát.

“Hai vợ chồng ngu ngốc các người dạy dỗ con cái như nào vậy, sao lại dạy ra một đứa con gái hung hăng ngang ngược như thế hả.


“Hai người xem nè, đứa con gái chết tiệt nhà hai người đánh Bảo Trung nhà tôi ra nông nỗi này, tôi nói cho hai người biết nhé, việc hôm nay tôi không để yên đâu.



Trần Hùng đứng một bên khẽ nhíu mày, anh tự biết mình đuối lý, cho nên cũng không làm ra hành động gì quá khích, dù sao cũng do con gái anh đánh con trai nhà người ta thật.

Tuy rằng cũng chưa làm rõ nguồn cơn câu chuyện, nhưng Lâm Ngọc Ngân lại rất lễ phép xin lỗi đối phương trước, cô nói: “Thực xin lỗi, thật sự rất xin lỗi, là do chúng tôi không dạy dỗ con gái tử tế, chúng tôi sẽ chi trả toàn bộ tiền thuốc men cho con trai của cô, xin cô đừng giận nữa.


“Hừ, tưởng bồi thường tiền thuốc men xong là xong việc hả, không dễ vậy đâu nhé.


“Tôi nói cho hai người biết, tôi… tôi…”
Nhưng mà, vừa nói được nửa câu, người phụ nữ trung niên mới thấy rõ bộ dáng của Lâm Ngọc Ngân, cô ta xây xẩm mặt mày, lời nói cũng lắp ba lắp bắp.

“Tổng….

Tổng! tổng giám đốc Ngân!”
Vẻ kiêu căng ngạo mạn ban nãy của người phụ nữ trung niên lập tức bay sạch, thay vào đó là vẻ hoảng sợ và sốt sắng.

“Cô biết tôi à?”
Người phụ nữ trung niên vội vàng nói: “Biết chứ, đương nhiên là biết, cô là chủ tịch tập đoàn Ngọc Thanh, Lâm Ngọc Ngân - tổng giám đốc Ngân, tôi… chồng tôi đi làm ở Ngọc Thanh, là tổng thanh tra của một công ty thiết kế con của Ngọc Thanh.


Sau đó, người phụ nữ trung niên mới nhận ra ban nãy mình nói chuyện hơi quá, vội vàng xin lỗi: “Thực xin lỗi tổng giám đốc Ngân, ban nãy tôi giận quá mất khôn, tôi không biết bé nó là con gái của tổng giám đốc Ngân, thực xin lỗi, thực sự rất xin lỗi.


Sự thay đổi đột ngột của người phụ nữ trung niên làm cô giáo chủ nhiệm lớp sửng sốt, mà Trần Hùng vẫn đứng yên một bên không nói gì, chỉ nhìn về phía Lâm Thanh Thảo đang đứng nép vào góc tường, thấy con bé vẫn còn sợ hãi, anh đau lòng không thôi.

Có điều, ngoại trừ đau lòng, anh còn hơi giận nữa.

Một phần là khó chịu về việc người phụ nữ trung niên này không tôn trọng bọn họ, nhưng chủ yếu anh vẫn giận nhất khi biết đứa con gái trước nay ngoan ngoãn nhà mình lại đi đánh người khác.

Đây không phải là dấu hiệu tốt.

Thấy đối phương thay đổi thái độ, Lâm Ngọc Ngân cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, đương nhiên cô cũng không có ỷ thế h**p người, vẫn nhận lỗi sai về mình: “Thật ngại quá, Thanh Thảo nhà tôi không nghe lời, đánh con trai nhà cô, tôi thay mặt con bé xin lỗi cô.


“Bên chúng tôi sẽ phụ trách toàn bộ tiền thuốc men cho cậu bé, nếu cô còn có chuyện gì không hài lòng, chúng ta có thể đến thẳng bệnh viện để bàn thêm.


“Không, không cần! Tổng giám đốc Ngân, không sao hết, con nít ấy mà, hay túm tụm lại đùa giỡn, trầy da tróc vảy tí là chuyện thường, không có gì đáng ngại.


“Tổng giám đốc Ngân, cô nhìn này, vết thương của Bảo Trung nhà tôi nhỏ xíu như vết muỗi đốt thôi, có phải việc gì lớn lao đâu, cô không cần để ở trong lòng, tiền thuốc men cũng đâu tốn bao nhiêu đâu.


Người phụ nữ trung niên này rất hiểu đạo lý gió chiều nào theo chiều ấy, vừa rồi còn hô hào bảo miệng vết thương to như con rết, thoắt cái lại bảo chỉ bé như vết muỗi đốt.

Lâm Ngọc Ngân vẫn có chút băn khoăn, cô đi tới trước mặt cậu bé mập, quan tâm hỏi thăm: “Cậu bé, con còn đau không?”
Cậu bé mập này cũng là một kẻ có tài, vừa rồi còn xuýt xoa với mẹ là mình đau quá, ấy vậy mà giờ đây lại lắc đầu nguầy nguậy, nói: “Dì ơi, con không sao hết, con với Thanh Thảo chỉ xảy ra chút xích mích nhỏ thôi, không có gì đáng ngại.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1503: 1503: Cha Mẹ Sẽ Không Cần Thanh Thảo Nữa


“Ừm, đau chỗ nào thì nói với dì nhé.


“Ừm, dì, cháu không sao.


Lúc này, Lâm Ngọc Ngân mới nhìn về phía Lâm Thanh Thảo bên kia, Trần Hùng chạy tới trước mặt của Lâm Thanh Thảo.

Trần Hùng có chút tức giận, lúc hỏi mặt cũng đen lại: “Thanh Thảo, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, sao con có thể đánh người khác như vậy chứ?”
Lâm Thanh Thảo vẫn là lần đầu tiên thấy Trần Hùng dùng giọng điệu hung dữ như vậy để hỏi bé, bé cũng bị dọa, một đứa trẻ sáu tuổi thì hiểu được cái gì, tâm trạng không kiềm chế được, oa một tiếng khóc lên.

“Là Bảo Trung nói, nói mẹ sinh em trai rồi, sẽ không cần Thanh Thảo nữa, cha mẹ đã nói sẽ không có chuyện không cần Thanh Thảo, thế nhưng Bảo Trung vẫn cứ muốn nói.


“Oa oa! Thanh Thảo không muốn em trai, bởi vì có em trai, cha mẹ liền không thích Thanh Thảo, bây giời mọi người đều hung dữ với Thanh Thảo như vậy, mọi người không thương Thanh Thảo nữa!”

Lâm Thanh Thảo vừa khóc, lòng của Trần Hùng lập tức mềm nhũn, bầu không khí bên trong phòng bệnh cũng trở nên có chút xấu hổ.

Thì ra, Lâm Thanh Thảo đánh nhau với đứa bé mập kia, là vì nguyên nhân này.

Lại nói tiếp, thật ra chuyện này ccũng trách không được Lâm Thanh Thảo, đứa trẻ đối với những việc như vậy hết sức mẫn cảm, cho nên có thể nói là do đứa bé mập mạp kia đi khiêu khích Lâm Thanh Thảo trước.

Đương nhiên, chuyện này cũng không trách đứa bé mập kia được, đều là mấy đứa trẻ, có thể biết cái gì chứ.

“Thanh Thảo đừng khóc, được rồi, con đừng khóc.


Trần Hùng mềm lòng, không dám nặng nề trách móc Thanh Thảo, anh dùng một tay bế Thanh Thảo lên: “Cha mẹ làm sao có thể không thích Thanh Thảo nữa chứ, coi như là có em trai, thì vẫn thích em giống như Thanh Thảo vậy.


“Thanh Thảo tuyệt đối không được suy nghĩ lung tung nữa nhé.


Lâm Thanh Thảo cảm được độ ấm trong ngực Trần Hùng, lúc này mới dừng tiếng nức nở: “Cha, Thanh Thảo cũng không biết chuyện gì xảy ra, Thanh Thảo không khống chế được.


“Thanh Thảo biết đánh người khác là không đúng, con biết là không nên đánh Bảo Trung, thế nhưng Thanh Thảo không khống chế được.


“Không khống chế được?”
Lòng Trần Hùng lộp bộp, anh vội vàng hỏi: “Thanh Thảo, con nói lời này là có ý gì, vì sao không khống chế được?”
Lâm Thanh Thảo lắc đầu nói: “Cha, con cũng không biết, chính là, khi đó, đầu Thanh Thảo không nhớ gì cả, hơn nữa rất nóng.


Trần Hùng không khống chế được cảm xúc đứng bật dậy, anh còn muốn hỏi nữa, thế nhưng Lâm Thanh Thảo lại khóc lớn lên.

“Cha Thanh Thảo, bây giờ Thanh Thảo có chút kích động, anh vẫn là đừng hỏi bé nữa, bé còn quá nhỏ.

” Thầy Trần đứng một bên vội vàng nói.

“Ừm.


Trần Hùng gật đầu một cái, sau đó nói: “Thầy Trần, thầy đi ra ngoài với tôi một chút được không, tôi có một số việc muốn hỏi thầy.


“Có thể.


Trần Hùng buông Lâm Thanh Thảo xuống, sau đó chào hỏi Lâm Ngọc Ngân, rồi đi ra ngoài phòng bệnh.

Thầy Trần cũng đi theo ra ngoài.

“Cha Thanh Thảo, chuyện này thật sự không thể trách Thanh Thảo, mọi người cũng không cần trách cứ bé nữa, tâm lý của đứa bé vẫn chưa chín chắn, cũng không phân rõ đúng sai.


“Mặt khác, mẹ của Thanh Thảo chắc sắp sinh em bé rồi, tôi từng tiếp xúc qua rất nhiều bạn nhỏ, lúc mẹ gần sinh đứa em thứ hai, đứa trẻ đều sẽ có tâm trạng mâu thuẫn, cho nên mọi người bình thường có thời gian, vẫn phải bên cạnh Thanh Thảo, trao đổi với Thanh Thảo nhiều một chút.


“Loại chuyện này cần phải thấu hiểu và giao lưu, mọi người cũng không nên có gánh nặng trong lòng.


Trần Hùng gật đầu một cái, nói: “Cám ơn thầy, chúng tôi sẽ chú ý, nhưng mà tôi gọi thầy ra, cũng không phải muốn nói cái này.


Thầy Trần ngẩn ra, hỏi: “Vậy chuyện mà cha Thanh Thảo muốn hỏi là gì?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1504: 1504: Hiện Tượng Bất Thường


“Chuyện này rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
Nhìn Trần Hùng đột nhiên trở nên nghiêm túc, thầy Trần lại có chút không rõ, hỏi: “Chính là Bảo Trung và Thanh Thảo nói tới chuyện mẹ sắp sinh em trai, vì vậy mới xảy ra tranh chấp, sau đó tâm trạng của Thanh Thảo có chút kích động, liền đẩy Bảo Trung một cái.


“Sau đó Bảo Trung liền té ngã đập đầu vào cạnh bàn, cũng không phải chuyện lớn gì, cha Thanh Thảo cũng không cần quá lo lắng.


Nhưng mà, Trần Hùng vẫn còn dao động, hỏi: “Thầy Trần, lúc đó thầy cũng có mặt sao?”
“Không có.

” Thầy Trần lắc đầu nói.

“Vậy phòng học của trường, nhất định có phòng quan sát phải không?”
“Ừm, có.


“Thầy đưa tôi tới phòng quan sát đi.


“A?” Thầy Trần không hiểu.

Nhưng mà tuy rằng trong lòng nghi ngờ, thế nhưng thầy Trần cũng không có cự tuyệt Trần Hùng, sau đó bọn họ liền trở về phòng bệnh, chào Lâm Ngọc Ngân và mẹ của Bảo Trung, nói lại tình huống một lần nữa.

Lâm Ngọc Ngân chạy tới hỏi trước: “Chồng à, tại sao phải đi xem phòng quan sát, em cảm thấy anh có gì đó là lạ, con làm sao vậy?”
“Không có chuyện gì đâu, anh đi qua nhìn một cái, em ở đây giải quyết nốt những chuyện còn lại đi.


“Vậy được rồi.


Lâm Ngọc Ngân cũng không hỏi nhiều, gật đầu đáp ứng, về phần bé mập bên kia, biết thân phận của Lâm Ngọc Ngân, bọn họ tự nhiên cũng không dám nói gì nhiều.

Vì vậy, Trần Hùng lái xe, một đường đi tới nhà trẻ, sau đó chạy đến phòng giám sát xem video phòng học của Lâm Thanh Thảo.

Camera quan sát vừa lúc đối diện hai người Lâm Thanh Thảo và Bảo Trung, bên trong video hai bé đang nói cái gì.

Sau đó, Trần Hùng liền thấy cơ thể Lâm Thanh Thảo run lên, sau đó bé liền vươn tay ra, đẩy bé mập một cái.

Cái đẩy này, bé mập giống như bay ra ngoài, cái ót đập vào cạnh bàn.

Toàn bộ hình ảnh bên trong camera thep dõi chỉ vỏn vẹn mười hai phút mà thôi, thế nhưng Trần Hùng nhìn đi nhìn lại thật nhiều lần, anh càng xem càng kinh hãi, càng xem càng kinh hãi!
Chủ nhiệm lớp là thầy Trần đứng một bên cũng không biết rốt cuộc Trần Hùng muốn xem cái gì, thế nhưng anh cũng không dám hỏi.

Cuối cùng, Trần Hùng xem video quan sát này tới ba mươi lần, anh mới đứng lên.

“Được rồi, cứ như vậy đi thầy Trần, làm phiền thầy rồi.


“Không có chuyện gì đâu cha Thanh Thảo, những thứ này đều là chuyện chúng tôi phải làm.

” Thầy Trần hỏi: “Cha Thanh Thảo à, anh còn có chuyện gì khác sao?”
“Không có.


Trần Hùng lắc đầu, hỏi: “Bạn học của Thanh Thảo ở bên kia có bất cứ yêu cầu gì, mọi người đều phải liên hệ với chúng tôi, chuyện này thật sự là do Thanh Thảo có lỗi, chúng tôi sẽ gánh chịu tất cả trách nhiệm.


“Được rồi cha Thanh Thảo.


Trần Hùng rời khỏi nhà trẻ, trong đầu toàn là gió nổi mây phun, hình ảnh Thanh Thả đẩy bé mập không ngừng luẩn quẩn trong đầu anh.

Trước khi cơ thể run rẩy, người bình thường khó có thể phát hiện, thế nhưng ở trong mắt Trần Hùng thoạt nhìn như vậy thôi cũng rất rõ ràng.

Mặt khác, Lâm Thanh Thảo chỉ mới sáu tuổi, hơn nữa còn là một cô bé, theo đạo lý mà nói, về sức lực của bé, đâu có khả năng đẩy ngã một đứa bé nặng năm mươi cân cơ chứ.

Thế nhưng hiện thực chính là như vậy, Lâm Thanh Thảo không chỉ đẩy ngã bé mập, hơn nữa còn trực tiếp đẩy bé ra ngoài, va chạm trước tiếp khiến bé mập bị u đầu.

Toàn bộ chuyện này đều không hợp lẽ thường, chuyện này căn bản không phải là chuyện mà một đứa trẻ sáu tuổi có thể làm được.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1505: 1505: Xét Nghiệm


Trần Hùng hít sâu một hơi, anh không dám tiếp tục suy nghĩ nhiều nữa, lúc rời khỏi nhà trẻ, anh đi tới bệnh viện một lần nữa.

Lúc này Lâm Ngọc Ngân đã xử lý tốt chuyện ở bên này, sau đó bọn họ mang theo Lâm Thanh Thảo về nhà.

Dọc đường đi, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân cũng không trách móc Lâm Thanh Thảo, Lâm Ngọc Ngân đi qua nhỏ nhẹ giảng đạo lý với Lâm Thanh Thảo, thông qua chuyện này Lâm Thanh Thảo có thể hiểu được đạo lý, để cho bé học cách nhẫn nại, không nên nóng nảy như vậy.

Mà Trần Hùng vẫn có chút hoảng hốt, trong đầu anh nhịn không được nhớ lại hình ảnh Lâm Thanh Thảo đẩy ngã bé mập kia, điều này khiến anh có cảm giác không an toàn.

Lâm Ngọc Ngân cũng nhìn thấu sự khác thường của Trần Hùng, sau khi về đến nhà, Lâm Ngọc Ngân liền gọi Trần Hùng vào phòng trước.

“Chồng à, vừa nãy anh đi tới trường học đã nhìn thấy cái gì, sao em cảm thấy có gì không đúng lắm?”.

ngôn tình hài
Trần Hùng không biết nên giải thích với Lâm Ngọc Ngân như thế nào, lẽ nào anh phải nói bản thân trước khi đánh nhau, dưới tình huống đặc biệt sẽ phát cuồng hay sao?
Mượn lần đánh nhau lúc trước với Thái Tuế để nói, lúc hai người đánh tới cuối trận, Thái Tuế ép anh phải bộc phát khả năng tiềm tàng của bản thân, sức chiến đấu chợt tăng, sau đó máu cả người Trần Hùng đều sôi trào, lấy dáng vẻ điên cuồng đánh bại Thái Tuế.

Lúc Trần Hùng rơi vào trạng thái này, ngay cả bản thân anh cũng không khống chế được mình, vô cùng kinh khủng, đầu óc trong nháy mắt liền trống rỗng, giống như bị ma nhập.

Mà bây giờ, trong sự việc lần này Lâm Thanh Thảo cho ấy, Lâm Thanh Thảo rất có thể được di truyền từ Trần Hùng, bé! Cũng rất có thể xuất hiện loại tình huống này.

Chỉ là tình huống phát sinh như vậy, hình như phải cần hoàn cảnh đặc biệt mới có thể k*ch th*ch ra.

Thời điểm mấu chốt của Trần Hùng là lúc sinh tử, trên thực tế lúc này với anh mà nói không hẳn là chuyện xấu, ngược lại là chuyện tốt, bởi vì trạng thái này, chí ít có thể khiến anh giữ được tính mạng.

Thế nhưng Lâm Thanh Thảo thì sao?
Bé chỉ là xảy ra tranh chấp với bạn học, liền xuất hiện loại tình huống này, vậy hết sức nguy hiểm.

Nói chung, Trần Hùng không biết nên giải thích chuyện này với Lâm Ngọc Ngân như thế nào, bởi vì chuyện này thật sự quá huyền diệu, cho dù Lâm Ngọc Ngân có thể hiểu được điều anh nói,thì ngược lại sẽ làm Lâm Ngọc Ngân lo lắng.

“Không có chuyện gì đâu, anh chỉ muốn tìm hiểu tình hình cụ thể mà thôi, cho nên anh mới tới trường học để xem video quan sát.



“Vậy, anh có phát hiện ra cái gì không?” Lâm Ngọc Ngân thanh khiết thông minh, Trần Hùng rất khó mà lừa được cô.

Trần Hùng nhún vai nói: “Ngược lại không có phát hiện gì đặc biệt, anh cảm thấy Thanh Thảo bây giờ đã bắt đầu trưởng thành, bé đã có cảm xúc của riêng mình, sau này chúng ta phải dạy bảo bé nhiều hơn một chút.


“Vậy cũng cũng.


Lâm Ngọc Ngân lấy tay chống lên cằm, tục ngữ nói sinh con dễ, nuôi con cũng dễ, thế nhưng giáo dục con, đây mới là một vấn đề nan giải.

“Đúng rồi vợ, em xem sắp qua năm mới rồi, thừa dịp người nhà đều ở đây, nếu không ngày mai cả nhà chúng ta đi bệnh viện làm kiểm tra sức khoẻ?”
“A! Tại sao muốn đi kiểm tra sức khoẻ?” Lâm Ngọc Ngân có chút kinh ngạc.

Trần Hùng đáp: “Vì sao không đi chứ, một người hàng năm ít nhất phải kiểm tra sức khỏe một lần, như vậy mới có thể kiểm tra ra thân thể của mình rốt cuộc có khỏe mạnh hay không, lỡ như có vấn đề gì, vậy có thể sớm dự liệu và chuẩn bị kịp thời.

“Anh nói cũng không sai.

” Lâm Ngọc Ngân gật đầu một cái.

Trần Hùng hỏi: “Trước đây ở nước ngoài, cách một khoảng thời gian anh sẽ đi kiểm tra sức khỏe, ngày mai giúp Thanh Thảo xin nghỉ, cả nhà chúng ta cùng đi.


“Ừm, được!”
Sau khi nói xong, sáng sớm hôm sau, cả nhà liền chuẩn bị một chút, chuẩn bị đi bệnh viện.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1506: 1506: Tất Cả Đều Bình Thường


Nhưng mà, Lâm Thanh Dũng lại là có chút không muốn, nói: “Trần Hùng, Ngọc Ngân, ngày hôm nay cha không đi được, cha còn có chút việc, các con cứ đi đi.


“Cha, cha muốn làm chuyện gì vậy?” Lâm Ngọc Ngân hỏi.

Lâm Thanh Dũng trả lời: “Chỉ là có chút việc thôi, cho nên mọi người đi đi.


“Lâm Thanh Dũng, tôi đã nói ông có gì đó không thích hợp, có phải lại muốn đi gặp mặt tiểu tam kia không?”
Lưu Ánh Nguyệt lúc này liền nổi giận, mấy ngày này bà đã cảm thấy Lâm Thanh Dũng có điểm không thích hợp, mỗi ngày đều lén lút vụng trộm chạy ra ngoài, loại tình huống này khiến bà phải hoài nghi.

“Tôi đã nói với bà rồi, tôi không có.


“Có hay không trong lòng ông cũng tự rõ ràng, Lâm Thanh Dũng tôi nói ông biết, nếu ông dám ở sau lưng bà đây làm trò xằng bậy, xem tôi có dám lột da của ông ra hay không.


“Tôi cũng không đi kiểm tra sức khoẻ, tôi sẽ đi chung với ông, tôi ngược lại muốn nhìn xem, rốt cuộc ông có chuyện gì mà quan trọng đến vậy.


Trong chớp nhoáng, mày Lâm Thanh Dũng nhíu lên một tia hoảng loạn, Ông ta nói hỏi: “Bà quả thật không chịu nói lý lẽ, được rồi, tôi sẽ đi kiểm tra sức khỏe với mọi người.


“Ông đây là đang chột dạ có đúng không?” Lưu Ánh Nguyệt càng cảm thấy ông ta có điểm không thích hợp.

“Ai chột dạ, tôi không có.


“Không có thì đưa tôi đi cùng, nhìn xem rốt cuộc ông muốn làm chuyện gì.


“Không đi, chẳng phải đã nói tôi sẽ đi kiểm tra sức khỏe với mọi người rồi hay sao?”
Mắt thấy hai người này lại muốn cãi vã, Lâm Ngọc Ngân chỉ có thể bất đắc dĩ ở một bên khuyên can, mà Trần Hùng từ đó vẫn luôn quan sát, lúc này anh đã nhìn thấu một chút manh mối từ phản ứng của Lâm Thanh Dũng.

Chuyện này không thể trách Lưu Ánh Nguyệt quá để ý, đúng là phản ứng của Lâm Thanh Dũng quá kỳ quái, khiến người khác hiểu nhầm.

Cuối cùng, Lâm Thanh Dũng vẫn cùng đám Trần Hùng đi đến bệnh viện kiểm tra, báo cáo kiểm tra mấy ngày nữa mới có kết quả, mà Trần Hùng lại đi cửa sau, trực tiếp nhờ bác sĩ giỏi nhất ở đây lấy mẫu máu của Lâm Thanh Thảo mang đi xét nghiệm.

Sở dĩ Trần Hùng mang người nhà đi làm kiểm tra sức khoẻ, chủ yếu là vì muốn kiểm tra máu của Lâm Thanh Thảo, nhìn xem máu của bé rốt cuộc là không giống ở điểm nào.

Cùng lúc đó, Trần Hùng tự mình lấy máu, cũng mang đi xét nghiệm.

Khoảng chừng ba giờ chiều, kết quả xét nghiệm máu của Lâm Thanh Thảo đã có, không có gì lạ thường, toàn bộ chỉ tiêu đều bình thường.

Bản xét nghiệm máu của Trần Hùng cũng giống vậy, hoàn toàn bình thường.

Nhưng điều này vẫn không khiến Trần Hùng hoàn toàn an tâm, bởi vì anh từng ở nước ngoài một thời gian, cũng đã làm rất nhiều lần kiểm tra giống như này, đều cho kết quả như vậy, dường như, kiểm tra máu cũng không thể tra ra bất cứ manh mối nào.

Sau khi từ bệnh viện đi ra, Trần Hùng trực tiếp bấm một cuộc gọi quốc tế đường dài, rất nhanh, điện thoại đã kết nối.

Đầu bên kia của điện thoại, truyền đến một giọng nói có chút già nua, nói một câu bằng tiếng anh chính gốc: “Xin chào, ngài Trần Hùng đáng kính.


“Xin chào, tiến sĩ Mark.


Tiến sĩ Mark này không phải là người bình thường, ông là một chuyên gia rất có tiếng về lĩnh vực xét nghiệm máu ở nước Mỹ, đồng thời là tiến sĩ của Đại Học Harvard, chuyên nghiên cứu học thuật về máu và gen trong cơ thể.

“Anh Hùng, có chuyện gì cần dặn dò hay sao?” Tiến sĩ Mark hỏi.

Trần Hùng nói: “Tiến sĩ Mark, lúc trước tôi có ngờ ông đặc biệt nghiên cứu về máu của tôi, bây giờ, đã có kết quả chưa?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1507: 1507: Cãi Nhau Đến Mức Gà Bay Chó Sủa


“Thật đáng tiếc, anh Hùng, chúng tôi không phát hiện được gì, ngoại trừ một số chỉ số hiếm hoi cao hơn người thường, máu của anh cũng không có gì đặc biệt, những chỉ số này cũng nằm trong giới hạn bình thường.


“Ừ.


Đây không phải là lần đầu tiên Trần Hùng nghe thấy câu trả lời này của tiến sĩ Mark, anh tiếp tục nói: “Tiến sĩ Mark, tôi sẽ gửi cho ông một mẫu máu mới trong hai ngày, nó là của con gái tôi, tôi hy vọng ông có thể nghiên cứu và phân tích nó một chút, ngoài ra, tôi hy vọng ông có thể so sánh mẫu máu của con gái tôi với mẫu máu của tôi một cách chi tiết nhất, sau đó phân tích sự khác biệt giữa chúng và các mẫu máu thông thường.


“Được thôi anh Hùng, vậy anh còn có việc gì cần dặn dò không?”
“Tạm thời không có, được rồi cứ như vậy đi tiến sĩ Mark.


“Được, anh Hùng, chúc anh năm mới vui vẻ.


“Cám ơn!”
Sau khi cúp điện thoại, tâm trạng của Trần Hùng vẫn rất khó để bình tĩnh lại, chỉ là bây giờ anh cũng không có cách gì, tiếp theo chỉ có thể quan sát Lâm Thanh Thảo cẩn thận, hi vọng con bé sẽ không xảy ra vấn đề gì nữa.

Tuy nhiên, trong vài ngày tiếp theo, Trần Hùng không quan sát thấy Lâm Thanh Thảo có điều gì bất thường, bé vẫn như trước nghe lời hiểu chuyện, hoạt bát và đáng yêu.

Lúc này Trần Hùng mới tạm thời an lòng một chút.

Nhưng mà Lâm Thanh Thảo thì không có vấn đề gì, ngược lại, cha vợ Lâm Thanh Dũng càng ngày càng không bình thường, hầu như ngày nào ở trong nhà cũng có thể nghe thấy tiếng cãi vã của mẹ chồng và Lâm Thanh Dũng.

Sáng sớm hôm nay, Lưu Ánh Nguyệt cùng Lâm Thanh Dũng lại cãi nhau kịch liệt ở tầng dưới.

Lâm Ngọc Ngân cảm giác cả người có chút sụp đổ: “Chồng ơi, em cũng cảm thấy có gì đó không đúng, mấy ngày nay ba em luôn đi ra bên ngoài, anh nói nói xem ông ấy sẽ không đi tìm tình nhân ở bên ngoài, đúng không?”
Trần Hùng cười rồi nói: “Cha là người trung trực như vậy, chắc là không có đâu.


“Nhưng mà, cha thật sự rất lạ, mấy ngày trước đây mẹ cũng đã âm thầm theo dõi ông ấy, nhưng mà điều bị mất dấu, chồng à, nếu không anh đi xem xem, cha rốt cuộc là đang làm gì đi?”
“Em muốn anh đi theo dõi cha sao?”
“Dạ.

” Lâm Ngọc Ngân gật đầu nói: “Anh cũng không muốn ở nhà cả ngày đều ầm ĩ đến mức gà bay chó sủa mà, vậy nên đi xem thử nha.


“Vậy thôi được.


Trần Hùng cũng cảm thấy như vậy, cái này nhà này cứ ầm ĩ như vậy, cũng không được.

Vì thế anh liền đi ra ngoài, lặng lẽ lái xe đi theo sau Lâm Thanh Dũng.

Lâm Thanh Dũng chỉ là một người bình thường, Trần Hùng muốn theo dõi ông thật sự là rất đơn giản.

Lâm Thanh Dũng đi ra ngoài cũng lái xe, sau khi rời khỏi khu biệt thự núi Vọng Nguyệt, Lâm Thanh Dũng lái xe đi về một hướng ở ngoại thành.

Trần Hùng cũng càng ngày càng cảm thấy Lâm Thanh Dũng có gì đó không ổn, sẽ không phải như mẹ vợ nói Lâm Thanh Dũng thật sự đang nuôi tình nhân bên ngoài chứ?

Nếu thật sự là như vậy, e rằng gia đình vốn dĩ hòa thuận của anh ta thực sự sẽ rối tung cả lên, ngay cả bản thân Trần Hùng cũng sẽ tuyệt đối sẽ không tha thứ cho Lâm Thanh Dũng làm chuyện như vậy.

Gia đình họ đã cùng nhau trải qua nhiều đau khổ như vậy, hiện giờ nhờ có Trần Hùng bọn họ đã vượt qua thời kỳ khó khăn, nhưng điều này cũng không có nghĩa là bây giờ Lâm Thanh Dũng có thể ra ngoài ăn chơi đàng đ**m, mọi thứ ông có bây giờ đều do Trần Hùng ban cho, Trần Hùng cũng có thể lấy lại bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên trước khi sự việc được đưa ra ánh sáng Trần Hùng cũng sẽ không tùy tiện đoán bữa một người là tốt hay xấu, cho nên mọi thứ phải chờ anh xác nhận.

Lâm Thanh Dũng cả đường đi đều rất cẩn thận, thậm chí hết lần này đến lần khác còn cố tình chuyển hướng để xem có đang bị ai theo dõi ở phía sau hay không.

Đừng thấy người đàn ông này bình thường ít nói nhưng ông vẫn có một số thủ đoạn.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1508: 1508: Theo Dõi


Nếu là Lưu Ánh Nguyệt tới theo dõi thì chỉ sợ là đã sớm bị Lâm Thanh Dũng phát hiện.

Nhưng người theo dõi ở đây chính là Trần Hùng, mặc dù Lâm Thanh Dũng có cẩn thận cỡ nào, có bao nhiêu năng lực phản trinh sát thì Lâm Thanh Dũng cũng không thể phát hiện ra được tung tích của Trần Hùng.

Cuối cùng, Lâm Thanh Dũng đậu xe ở bên ngoài một căn biệt thự ngoại thành.

Khu biệt thự này cũng không phải biệt thự gì xa hoa quá, hơn nữa bởi vì lí do về vị trí địa lý nên có rất nhiều nhà ở khu biệt thự này chưa bán đi được.

Mà những chủ nhân mua biệt thự đều có một điểm giống nhau là sẽ không sinh sống ở đây lâu dài, phần lớn bọn họ sẽ lựa chọn thời điểm mùa hè để tới đây tránh nóng, vì thế cho nên vào mùa này, ở đây không có bao nhiêu người.

Trong số hàng chục hộ gia đình ở khu biệt thự cũng chỉ còn lại ít ỏi mười mấy nhà sống ở đây.

Lâm Thanh Dũng đậu xe ở bãi đỗ xe bên ngoài khu biệt thự, sau khi xuống xe xong thì ông ấy quan sát khắp nơi một lần, sau đó mới tiến vào.

Trần Hùng dừng xe ở một ven đường mà từ góc nhìn của Lâm Thanh Dũng khó có thể phát hiện ra, sau đó thông qua cách trèo tường mà đi vào biệt thự này.

Từ rất xa, anh liền nhìn thấy Lâm Thanh Dũng đi vào một căn biệt thự ở trong cùng.

“Chẳng lẽ, ông ấy có người tình ở bên ngoài sao?”
Trần Hùng đột nhiên có chút thất vọng với Lâm Thanh Dũng, đây là việc mà anh cực kỳ không muốn thấy.

Trần Hùng đi theo Lâm Thanh Dũng đến căn biệt thự đó, lúc anh tới đây thì cửa đã được đóng lại từ bên trong rồi.

Trần Hùng đứng ở trước cửa của biệt thự nghe ngóng động tĩnh bên trong, anh nghe thấy giọng Hà Phương Kiều, cho dù có cách một cánh cửa lớn cũng có thể nghe rõ được cuộc đối thoại ở bên trong.

“Thanh Dũng, anh đã đến rồi sao.


Bên trong truyền đến một giọng nữ, nghe giọng thì hình như còn trẻ hơn Lâm Thanh Dũng một chút.

“Ừm, em vẫn có thói quen ở nơi này sao? Hôm qua anh đã lấy tiền gửi vào ngân hàng của em thông qua ngân hàng di động rồi, nếu cần cái gì thì cứ tự mua là được, không cần quá bủn xỉn.


“Vâng, em biết rồi, cảm ơn anh Thanh Dũng.


“Đều là người một nhà cả, nói cảm ơn làm gì.


Nghe cuộc đối thoại bên trong, trong nháy mắt Trần Hùng liền cảm thấy phổi mình sắp nổ tung ra rồi.

Quả nhiên, Lâm Thanh Dũng thật sự nuôi một người phụ nữ khác ở bên ngoài, hơn nữa cũng đã bắt đầu nói là người một nhà.

Thậm chí, vì để nuôi người phụ nữ này mà ông ấy lại lấy tiền tiết kiệm ra.

Phải biết rằng tiền tiết kiệm này chính là tiền của ông ấy và Lưu Ánh Nguyệt, trước đây bọn họ cũng không có tiền gì, lúc ấy Lưu Ánh Nguyệt muốn mua cho Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân một chiếc xe, kết quả Lưu Ánh Nguyệt phải lấy của hồi môn của mình ra để bù vào.

Sau đó khi công ty của Lâm Ngọc Ngân trở nên lớn mạnh hơn, bình thường sẽ cho hai người bọn họ không ít tiền, nhưng hai người đều đã quen với việc tiết kiệm nên số tiền thừa đó sẽ được chuyển vào tài khoản ngân hàng, bởi vì như vậy có thể có được nhiều tiền lãi hơn.

Lại không nghĩ rằng, hiện tại Lâm Thanh Dũng lại tự tiện lấy tiền đó ra, tuy rằng số tiền này đối với Trần Hùng là không nhiều lắm, nhưng tính chất thì lại quá ác liệt.

“Nếu việc này mẹ vợ mà biết được, chắc chắn bà ấy sẽ cầm dao g**t ch*t Lâm Thanh Dũng.


Trần Hùng đột nhiên cảm giác có chút khó xử, anh muốn đẩy cửa đi vào vạch trần bộ mặt thật của Lâm Thanh Dũng, nhưng nếu như chuyện này thật sự bị bại lộ, vậy trong nhà sẽ giải quyết như thế nào?
Lâm Ngọc Ngân, vợ của anh sẽ biết được ba mình phản bội mẹ mình mà nuôi người phụ nữ khác ở bên ngoài, nhất định cô ấy sẽ cực kỳ đau lòng.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1509: 1509: Lén Lút


Trong nháy mắt đó, Trần Hùng có nghĩ tới việc giấu chuyện này đi, sau đó tìm Lâm Thanh Dũng nói chuyện riêng, để ông ấy từ bỏ người phụ nữ này rồi sống thật tốt với Lâm Ánh Nguyệt.

Anh muốn dùng cách đó để ép chuyện này qua đi, coi như chưa có gì từng xảy ra.

Nhưng khi làm như vậy, trong lòng Trần Hùng lại có chút băn khoăn.

Mẹ vợ đối xử với anh tốt như vậy, anh cũng không có cách nào để lừa gạt mẹ vợ, hơn nữa chuyện này vốn là do Lâm Thanh Dũng sai.

“Haiz, quả nhiên dưới bầu trời này không có con mèo nào mà không ăn trộm đồ tanh.


Trần Hùng than một tiếng, vẫn dùng tay đẩy cửa định đi vào trong biệt thự này, dù có như thế nào, anh cũng phải đi vào làm cho rõ ràng, nhìn xem rốt cuộc Lâm Thanh Dũng nuôi hồ ly tinh như thế nào ở bên ngoài.

Cửa bị khoá trong, Trần Hùng cũng không định mạnh mẽ phá hỏng cửa, cho nên anh chỉ gõ cửa mấy cái.

Bên trong đang có tiếng nói chuyện với nhau đột nhiên liền yên tĩnh lại, cho dù là đang đứng ngoài cửa nhưng Trần Hùng cũng có thể cảm nhận được không khí khẩn trương truyền đến từ bên trong.

“Ai đó?”
Một giọng nữ vang lên.

Trần Hùng cũng không định giấu diếm gì nữa, trực tiếp trả lời nói: “Tôi là Trần Hùng, Lâm Thanh Dũng, con biết cha đang ở bên trong, là con đi theo cha tới đây, cha mở cửa ra đi.


Lúc này Trần Hùng đã ngả bài, nếu đối phương không mở cửa thì cánh cửa trước mặt anh cũng chỉ giống như tờ giấy vậy thôi.

Bên trong dường như có tiếng nghị luận, nhưng mà chỉ một vài giây xong rồi lập tức im bặt.

Sau đó, bên trong cửa truyền đến tiếng mở khóa, sau đó, cửa mở!
Đứng ở cửa đúng là Lâm Thanh Dũng, nhìn thấy Trần Hùng, ông ấy cũng không hề khẩn trương mà ngược lại hít sâu một hơi: “Trần Hùng, quả nhiên con vẫn đi tới đây.


“Ngọc Ngân bảo con tới đây.



Trần Hùng trả lời nói: “Người bên trong là ai vậy ạ?”
“Trước tiên hãy đồng ý với cha, sau khi con thấy bọn họ thì không được làm chuyện gì quá khích.


“Bọn họ?” Trần Hùng có chút nghi hoặc, đây là ý gì chứ, chẳng lẽ Lâm Thanh Dũng ba lớn tuổi như vậy rồi mà còn có thể vận động nhiều người sao?
Không đúng, đột nhiên Trần Hùng cảm giác ý nghĩ này của mình có chút buồn cười, mình đã ở chung với người ba vợ này lâu như vậy, anh cũng hiểu ông ấy tương đối, loại chuyện này, cho dù ông ấy có nghĩ tới thì cũng không có năng lực đó.

Chẳng lẽ, ông ấy đã sinh cả con với người phụ nữ kia rồi?
Nghĩ vậy, Trần Hùng dùng sức vỗ vào trán mình một cái, chuyện này có hơi quá đáng rồi đúng không?
Hai năm trước nhà bọn họ khốn khó như vậy, khi đó ông ấy lại nuôi bồ nhí ở bên ngoài, nếu thật sự là như vậy thì tuyệt đối không thể tha thứ.

Thấy biểu cảm của Trần Hùng lạ lạ, Lâm Thanh Dũng nhíu mày, nói: “Trần Hùng, có phải con nghĩ nhầm rồi hay không?”
“Dạ? Có sao?”
Vẻ mặt Trần Hùng ngơ ngác, sau đó Lâm Thanh Dũng tránh đường, Trần Hùng đi vào trong căn biệt thự này.

Giây tiếp theo, lúc nhìn thấy mấy người đứng ở trong biệt thự thì Trần Hùng liền trợn tròn mắt.

“Mọi người?”
Rất rõ ràng, người bên trong biệt thự là người Trần Hùng có quen, không chỉ quen không thôi mà là cực kỳ quen.

Ba người đứng bên kia chính là Lâm Phương Dung, Lâm Văn Dương và cả Lâm Danh Sơn!.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1510: 1510: Sự Thật


Dù sao đó vẫn là anh cả, em gái và cha của Lâm Thanh Dũng.

Hóa ra, mấy ngày nay Lâm Thanh Dũng lén lén lút lút chạy ra bên ngoài, cũng không phải vì ông ta đi nuôi tiểu tam, mà là tới gặp người một nhà Lâm Danh Sơn.

Trần Hùng rất nghi hoặc, làm sao mà người nhà lại xuất hiện ở chỗ này?
Lúc đó nhà họ Lâm bị nhà họ Hàn phá hủy, mà khi đó Hàn Khoa làm như vậy cũng không tính là quá tuyệt tình, tuy rằng nhà họ Hàn cưỡng đoạt thu mua tài sản của nhà họ Lâm, nhưng cũng trả lại cho bọn họ một khoản tiền, là ba mươi năm tỷ hay là bảy mươi tỷ thì Trần Hùng cũng không nhớ rõ.

Nhưng bất luận là bao nhiêu, thì số tiền đó cũng không đủ để nhà họ về quê dưỡng lão.

Nhưng tại sao chỉ mới hơn nửa năm mà cái gia đình này đã trở về rồi?
Hơn nữa, cha mẹ Lâm Tú Minh là Lâm Thế Minh và Dương Lan thì sao? Tại sao không có nhìn thấy bọn họ.

Nhìn bộ dạng ba người hiện tại, toàn thân đều viết ra hai chữ chán nản.

Trong lòng Trần Hùng thở dài một hơi, xem ra đám người này hơn nửa năm trước nhất định là đụng phải đòn hiểm của xã hội, nên toàn bộ sự kiêu ngạo của lúc trước ở thời điểm này đã sớm biến mất không còn dấu vết gì, ngay cả Lâm Danh Sơn lúc này xem ra cũng đều rất khẩn trương, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Hùng.

“Trần Hùng, cậu! sao cậu lại tới đây!”
Cuối cùng, là bác cả Lâm Văn Dương lên tiếng trước, ông ta thoạt nhìn cũng rất khẩn trương, muốn giải thích mấy thứ gì đó, nhưng lại lại không biết nên nói cái gì.

“Ồ, cháu còn tưởng rằng cha vợ ở bên ngoài nuôi tiểu tam.


Trần Hùng cũng cảm thấy có chút xấu hổ, trên thực tế anh và cái nhà này cũng không có chuyện gì để nói đấy.

Nhưng mà thời gian có thể hòa tan hết thảy, Trần Hùng đối với cái nhà này cũng chưa đến mức hận nhiều, cái nhà này mặc dù đáng giận, nhưng lúc đó họ cũng luôn phải chịu thiệt từ Trần Hùng.

“Trần Hùng, con đến đây.


Lâm Thanh Dũng trước tiên dẫn Trần Hùng sang một bên nói: “Trần Hùng, con cũng thấy đấy, bọn họ hiện tại không tốt lắm, cho nên chỉ có thể trở lại tìm cha, cha thừa nhận trước kia bọn họ đối với nhà chúng ta rất tệ, nhưng cho dù nói như thế nào, thì đây cũng là cha là anh trai em gái của cha.


Trần Hùng gật đầu nhẹ, nói: “Còn hai người nữa đâu?”
Lâm Thanh Dũng đương nhiên biết rõ hai người mà Trần Hùng ám chỉ chính là Dương Lan và Lâm Thế Minh, ông ta hít một hơi, nói: “Lúc ấy cả nhà bọn họ đi đến một thành phố khác, ở đó có một người bạn cũ của anh hai, nên anh ấy đã hòa nhập rất tốt ở thành phố đó rồi.



“Lúc ấy trong tay bọn họ có một khoản tiền, chắc là nhà họ Hàn cho, bọn họ muốn lợi dụng số tiền đó để trở mình, cho nên muốn tìm người giúp đỡ, kết quả lại bị lừa hết.


“Cuối cùng, không chỉ tiền bị mất hết mà anh ấy vì tức giận quá nên liều mạng với người ta, ngược lại lại bị người ta đẩy ngã xuống từ trên lầu.


“Đây là một vụ giết người, nhưng cuối cùng lại bị phán thành tự sát, anh ấy chết đổi lấy ba tỷ rưỡi tiền bồi thường, kết quả số tiền bồi thường này đã bị Dương Lan cướp mất và bỏ trốn rồi.


Nói đến đây, Lâm Thanh Dũng cũng nhịn không được thở dài một tiếng, lòng người thật khó lường.

Cái nhà này trong hơn nửa năm qua đã sống rất thảm, nhìn Lâm Danh Sơn bên kia, trước kia là một lão già ngạo mạn hay khoe khoang mà hiện tại tóc đã bạc trắng hết rồi.

Gia đình này bị người khác lừa đảo, vậy mà còn xảy ra án mạng, đứa cháu rể như Trần Hùng chỉ cần nói một câu đều có thể báo thù cho họ ở toàn bộ phía nam này bất luận là thành phố nào.

Nhưng Trần Hùng sẽ không làm như vậy, trong lòng của anh ngược lại như có một chút hả hê.

Nói như vậy? Có được coi là báo ứng không.

“Trần Hùng, hiện tại cha của cha bọn họ rất khổ sở, nếu như không phải đến bước đường cùng rồi, bọn họ cũng sẽ không trở về tìm cha.


Lâm Thanh Dũng thoạt nhìn cũng có chút khẩn trương, lúc nói chuyện, ông ta không ngừng mà x** n*n hai tay của mình.

“Ừ.

” Trần Hùng nhẹ nhàng gật đầu, anh cảm thấy có lỗi vì những suy nghĩ khinh bỉ trước đó đối với Lâm Thanh Dũng, mà bây giờ mọi việc Lâm Thanh Dũng làm, cũng đều hợp tình hợp lý.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1511: 1511: Giải Quyết Mọi Chuyện


Lý do ông ta lén lén lút lút, thực ra là vì lo lắng bị Lưu Ánh Nguyệt phát hiện, Trần Hùng cũng không có thù hận sâu sắc gì đối với một đám người nhà họ Lâm này, nhưng Lưu Ánh Nguyệt là một người thẳng tính, khẳng định là vô cùng hận cả gia đình này.

Nếu như lại để cho bà ấy biết rõ những người trong nhà này trở về rồi, bà ấy nhất định sẽ làm náo loạn một trận.

“Vậy nên, tiếp theo cha định làm như thế nào?” Trần Hùng nhìn Lâm Thanh Dũng hỏi.

Lâm Thanh Dũng trả lời: “Cha cũng không biết, cha giúp họ thuê một căn nhà ở chỗ này, sau đó cho bọn họ một ít tiền, sau đó nếu bác trai và dì con có thể tìm được công việc phù hợp thì có lẽ cũng sẽ không khó khăn như vậy nữa.


“Ha ha.


Trần Hùng cười nói: “Cha, cha phải biết rằng, giấy suy cho cùng cũng không thể gói được lửa.


“Cha biết rõ.

” Lâm Thanh Dũng vô lực cúi đầu xuống: “Nhưng là cha không biết nên làm sao bây giờ.


“Còn có thể làm sao, nếu như cha thật sự muốn cho bọn họ ở lại đây, vậy thì phải ngả bài ra, con tin tưởng mẹ và Ngọc Ngân đều có lòng lương thiện.


Con ngươi của Lâm Thanh Dũng có chút co rụt lại, nói: “Con là muốn cha trực tiếp đưa bọn họ về sao? Chuyện này tuyệt đối không được, sẽ xảy ra án mạng đấy.


Có thể thấy, cha vợ của mình vẫn rất kiêng kị Lưu Ánh Nguyệt, dù sao bà ấy quả thực là một nữ cường nhân chính cống.

Trần Hùng nói: “Cha, chuyện này cha không thể giữ được bao lâu, thay vì để cho mẹ tự mình tìm ra, thì không bằng cha chủ động đi tìm mẹ, mẹ mặc nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ, cha cũng biết đấy, chỉ cần mấy người bọn họ thật sự ăn năn hối cải, con nghĩ mẹ cũng sẽ không làm khó bọn họ.


“Ừ.


Lâm Thanh Dũng gật đầu, tiếp theo cũng không biết nên nói cái gì.

Ông ấy trầm mặc hồi lâu, tựa hồ đang tự hỏi, suy nghĩ xem rốt cuộc có nên đưa đám người Lâm Danh Sơn bọn họ về không.

Mà Trần Hùng cũng không có quấy rầy ông ta, anh chỉ đơn giản chào hỏi với mấy người Lâm Danh Sơn, sau đó liền đi ra khỏi biệt thự.

Mặc dù Trần Hùng cũng không bận tâm đến Lâm Thanh Dũng và cha của ông anh em tiêu tan hiềm khích lúc trước, nhưng anh cũng không có tình cảm gì với gia đình này.

“Cha, tự mình suy nghĩ kỹ càng, con ở bên ngoài bãi đỗ xe chờ cha.


Trần Hùng đi ra biệt thự, sau đó lái xe đến bãi đỗ xe bên kia.

Ngồi ở trong xe, anh đốt một điếu thuốc lá, trên thực tế trong lòng Trần Hùng lúc này cũng đang xúc động.

Thậm chí, ở sâu trong nội tâm anh, có một số thứ thường ngày anh tuyệt đối không thể chạm đến vào lúc này lại đang dần dần lộ ra.

Trên thế gian này không có bất cứ chuyện gì được quyết định tuyệt đối, trước kia người nhà Lâm Danh Sơn đối xử với Lâm Thanh Dũng rất tệ, nhưng hiện tại cũng vẫn phải đến tìm Lâm Thanh Dũng, mà Lâm Thanh Dũng vẫn không tính toán hiềm khích lúc trước, dù sao cũng là máu mủ tình thâm.

Mà Trần Hùng thì sao, nếu như người của nhà họ Trần cũng giống như Lâm Danh Sơn bọn họ vậy, thì Trần Hùng có thể tha thứ cho người nhà của mình hay không?
Máu mủ tình thâm, bốn chữ này trong mắt Trần Hùng, có đôi khi sẽ làm tổn thương lòng người, nhưng cũng có khi thật là nực cười vậy.

Trần Hùng đợi ở chỗ này vẻn vẹn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng, Lâm Thanh Dũng cũng đi ra, đi theo phía sau ông ta còn có mấy người Lâm Danh Sơn.

Lâm Thanh Dũng cuối cùng vẫn nghĩ thông suốt, Trần Hùng nói không sai, giấy suy cho cùng cũng không thể gói được lửa, cho nên, cho dù hôm nay ông ta không muốn nói rõ cho Lưu Ánh Nguyệt biết những chuyện này thì một ngày nào đó bà ấy cũng sẽ biết.

Thay vì đến lúc đó rơi vào bước đường cùng náo loạn không thể giải quyết thì tốt hơn hết là lúc này trực tiếp ngả bài.

Ông ta cũng tin tưởng vợ của mình là một người ăn nói chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ, cho nên chuyện này có lẽ còn có một chút cơ hội.

“Đi thôi.


Trần Hùng nói một câu đơn giản, sau đó khởi động xe của mình.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1512: 1512: Hiểu Lầm Có Người Khác Ở Bên Ngoài


Mà ba người Lâm Danh Sơn thì ngồi ở trên xe của Lâm Thanh Dũng, một đường lái xe đi tới khu biệt thự ở trên núi Vọng Nguyệt.
Trên xe, Lâm Danh Sơn có một chút lo lắng ở trong lòng: “Thanh Dũng! Trước kia cũng là do chúng ta quá đáng, nếu như chút nữa, Ánh Nguyệt vẫn oán hận chúng ta, vậy thì con cũng đừng để xảy ra quá nhiều tranh chấp với con bé.

Gia đình là quan trọng nhất!”
Lâm Thanh Dũng trả lời: “Cha! Cha yên tâm đi! Dù có nói thế nào thì cha vẫn là cha của con, con sẽ không bỏ mặc cha đâu!”
“Còn có Ánh Nguyệt, bà ấy là người như thế nào cha cũng biết rõ rồi, bà ấy sẽ không giống với những người phụ nữ khác đâu!”
Lâm Phương Dung nói: “Lại nói, những năm kia, chúng ta đối xử với hai mẹ con Ngọc Ngân đúng là có chút quá đáng, nhưng lúc ấy, chúng ta cũng là bị một nhà Lâm Tú Minh làm cho mê muội, hiện tại nhớ tới liền cảm thấy có lỗi với hai mẹ con họ.”.

Truyện Kiếm Hiệp

“Đều qua rồi em gái!”
“Anh Thanh Dũng! Cảm ơn anh vì đã không bỏ mặc chúng em lúc nghèo khổ nhất, bây giờ anh còn nguyện ý giúp chúng em.

Trước kia, mặc dù anh cả đã làm nhiều chuyện sai lầm, nhưng em hi vọng anh có thể tha thứ cho anh ấy.”
Có thể là trong khoảng thời gian này, đã trải qua quá nhiều đau khổ rồi, mấy người này cũng coi như là đã có thể nhìn thấu tốt xấu, cho nên lúc này, họ đã hoàn toàn tỉnh ngộ, cả người giống như đã thay đổi thành một người khác.
Ô tô lao nhanh ở trên đường, rất nhanh liền tới một khu biệt thự ở trên núi Vọng Nguyệt.
Hôm nay là ngày đi học cuối cùng của Lâm Thanh Thảo.

Trường học không có dạy, họ chỉ là muốn tổ chức một buổi họp phụ huynh.

Sau khi họp phụ huynh xong, Lâm Thanh Thảo sẽ chính thức bắt đầu kì nghỉ đông.
Lâm Ngọc Ngân dẫn Lâm Thanh Thảo tới trường nên không có ở nhà.
Lúc này, ở nhà chỉ còn lại một mình Lưu Ánh Nguyệt đang dọn dẹp.

Bà là một người rất tiết kiệm.

Dù Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân là những người rất có tiền, nhưng bà lại không nỡ để bọn họ bỏ tiền ra, việc ở trong nhà vẫn luôn do bà làm.
Xe dừng ở bãi đỗ xe bên ngoài biệt thự.

Trần Hùng và đám người Lâm Thanh Dũng cùng nhau bước xuống xe, nhưng mấy người này lại cứ đứng ở trước cửa, không dám đi vào.
“Cha làm gì vậy? Dù sao cũng tới đây rồi, cha còn lo lắng cái gì chứ? Đi thôi! Đi vào thôi!”
“Nhưng mà Trần Hùng!”
“Đi vào thôi.”
Trần Hùng dẫn đầu đi vào biệt thự, Lâm Thanh Dũng và Lâm Danh Sơn đi theo ở phía sau.
“Trần Hùng! Con về rồi sao? Cha của con đâu?”
Lưu Ánh Nguyệt biết Trần Hùng đi theo dõi Lâm Thanh Dũng nên sau khi Trần Hùng trở về, bà liền hỏi anh.
Trần Hùng nói: “Ở phía sau ạ!” Sau đó, anh lại nói: “Mẹ! Chút nữa nếu gặp được người không muốn gặp thì mẹ cũng đừng quá kích động!”
“Người mà mẹ không muốn gặp?”
Lưu Ánh Nguyệt tức giận nói: “Tốt lắm! Cái tên khốn nạn kia quả nhiên là có người khác ở bên ngoài.”
Nói xong, Lưu Ánh Nguyệt đi về phía nhà bếp.

Trần Hùng giật nảy mình, vội vàng đi theo, hỏi: “Mẹ! Mẹ muốn làm gì?”
“Đừng cản mẹ, Trần Hùng! Mẹ muốn làm thịt đôi gian phu dâm phụ kia.”
Vừa nói, Lưu Ánh Nguyệt vừa cầm theo một con dao phay lấy từ trên mặt thớt.

Dáng vẻ này hoàn toàn không giống như đang nói đùa, Lưu Ánh Nguyệt thực sự muốn đi ra ngoài liều mạng với Lâm Thanh Dũng.
Trần Hùng hít một ngụm khí lạnh, cũng may là Lâm Thanh Dũng không có đi tìm người khác ở bên ngoài, nếu là thật thì sợ rằng đêm nay, khi ngủ đi, ông ấy có thể sẽ mất đi cái mạng của mình.
Nếu chết luôn thì còn tốt một chút, nhưng nếu như đang ngủ mà bị người ta đột nhiên cắt một nhát, thì quả thật là sống không bằng chết.
Nghĩ tới những thứ này, Trần Hùng không khỏi cảm thấy tê dại da đầu, anh vội vàng đoạt lấy con dao ở trong tay của Lưu Ánh Nguyệt nói: “Mẹ! Mẹ nhìn mẹ đi! Con đã nói là mẹ đừng kích động mà! Mẹ vẫn chưa hiểu rõ sự việc thì mẹ kích động cái gì?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1513: 1513: Đây Là Báo Ứng Của Bọn Họ


“Mẹ! Mẹ hiểu lầm rồi! Cha không có làm loạn ở bên ngoài!”
“Không làm loạn?” Lưu Ánh Nguyệt khẽ giật mình: “Vậy lời con vừa nói là có ý gì?”
“Là...”
Trần Hùng cũng không biết phải giải thích như thế nào, chỉ nói: “Mẹ tự ra ngoài xem đi.”
Lưu Ánh Nguyệt nghi ngờ đi ra khỏi nhà bếp, sau đó, bà nhìn thấy đám người Lâm Danh Sơn đang đứng ở phòng khách.
“Tại sao lại là các người, các người ở đây làm gì?”
Bà hoàn toàn không nghĩ tới đám người Lâm Danh Sơn này lại đột nhiên đến nhà mình, nhìn thấy bọn họ, trong lòng Lưu Ánh Nguyệt lại như có một khối đá lớn, dù không phải là phẫn nộ, nhưng dù sao thì bà cũng không muốn nhìn thấy đám người này.
“Bà xã! Tôi muốn đưa họ về đây ở.” Lâm Thanh Dũng cố gắng lấy dũng khí nói.
“Lâm Thanh Dũng! Ông bị điên rồi sao? Ông phát bệnh thần kinh à?”
Lưu Ánh Nguyệt tức giận ngay lập tức, bà xông lên phía trước, không chút khách khí cho Lâm Thanh Dũng một cái bạt tay vào mặt.
“Lâm Thanh Dũng! Ông là cái đồ vô dụng.

Trước kia bọn họ đối xử với chúng ta như thế nào, ông quên rồi sao? Bây giờ ông muốn làm gì? Muốn làm người tốt sao?”
Lâm Thanh Dũng nhận một cái bạt tay nhưng cũng không có tức giận.

Ông biết vì sao Lưu Ánh Nguyệt lại tức giận như vậy, nếu đổi lại là người khác thì họ cũng sẽ phản ứng như thế.
Hơn nữa, Lưu Ánh Nguyệt lại còn là một người nóng nảy.
“Ánh Nguyệt! Hiện tại, cha đang rất khó khăn.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ ở bên ngoài cũng đã chịu khổ không ít rồi.

Bây giờ, bọn họ đã thay đổi rồi, đã biết sai rồi, vì vậy, tôi hy vọng bà sẽ có thể tha thứ cho bọn họ!”
“Tha thứ?”
Lưu Ánh Nguyệt tức giận không có chỗ phát tiết: “Lúc trước, khi làm nhục chúng ta, sao bọn họ lại không nghĩ đến ngày hôm nay? Lâm Thanh Dũng! Bọn họ đối xử với chúng ta như thế nào, bạc đãi Ngọc Ngân và Thanh Thảo ra sao, ông quên rồi sao?”
“Tôi nghe nói, lúc ấy, Ngọc Ngân phải làm công ở bên ngoài, Thanh Thảo ở nhà thì bị cả cái nhà này mắng là con hoang, bọn họ cho con bé uống nước gạo, ăn bánh bao.

Bây giờ muốn xin tha thứ sao? Ông cảm thấy có khả năng không?”
“Trong khoảng thời gian này đã chịu khổ không ít? Vậy bọn họ có nghĩ tới, những năm trước kia, chúng ta đã phải chịu khổ nhiều như thế nào không? Đây chính là báo ứng của bọn họ!”

Lưu Ánh Nguyệt càng nói càng tức, mà đám người Lâm Danh Sơn ở bên kia thì cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Nhưng bây giờ ở dưới một mái nhà, bọn họ cũng chỉ có thể đứng ở một bên, nghe Lưu Ánh Nguyệt quở trách.
Lâm Thanh Dũng không nhịn được nữa, nói: “Ánh Nguyệt! Mọi chuyện cũng đã qua rồi.

Bây giờ, bọn họ đã biết sai, bà còn muốn làm gì nữa?”
“Bọn họ biết sai hay không, đó là chuyện của bọn họ, còn việc tha thứ hay không, đó là chuyện của tôi.”
Lưu Ánh Nguyệt không chút khách khí nói với đám người Lâm Danh Sơn: “Các người vẫn là nên chạy nhanh đi.

Miếu nhỏ này của tôi e là không có chỗ cho các người.”
Lâm Phương Dung vội vàng nói: “Chị dâu! Chuyện trước kia là do bọn em không đúng, bọn em ở đây xin lỗi chị.”
“Nếu như chỉ cần xin lỗi là đã xong chuyện, vậy còn cần cảnh sát làm gì?” Lưu Ánh Nguyệt tức đến đỏ cả mặt.
“Ánh Nguyệt! Dù sao thì chúng ta cũng là người một nhà với nhau.

Bây giờ, bọn anh không có chỗ để ở, em có thể nể tình mà giúp bọn anh một tay không?”
Giờ phút này, Lâm Văn Dương cũng không còn quan tâm đến mặt mũi, bắt đầu cầu xin.
Lâm Danh Sơn mặc dù chỉ đứng ở một bên không nói gì cả, nhưng ông ta vẫn luôn dùng ánh mắt thương hại để nhìn Lưu Ánh Nguyệt, hi vọng bà có thể bỏ qua hiềm khích lúc trước.
Từ đầu tới cuối, Lưu Ánh Nguyệt vẫn luôn tức giận, nhưng cũng còn may là bà ấy vẫn chưa có cầm dao phay đuổi mấy người này đi..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1514: 1514: Để Lâm Ngọc Ngân Xử Lý


Sau đó bà ấy nhìn sang Trần Hùng đang đứng bên cạnh, nói: “Trần Hùng, đây là nhà của con, bản thân con tự quyết định mà làm.


Nói xong, bà ấy tức giận đi lên tầng, đối với những người này, bà ấy thậm chí còn không muốn nhìn thấy bọn họ.

Trần Hùng bất lực nhún vai, bà mẹ vợ này đúng thật là, tại sao tự dưng lại đem củ khoai còn nóng bỏng tay như thế này ném cho mình?
Nói đến đây, Trần Hùng cũng không biết phải làm như thế nào bây giờ, nếu như không có cha mình ở đây, anh sẽ không bao giờ quan tâm đến đám người này.

Nhưng mà, nhìn bộ dạng đáng thương của cha vợ Lâm Thanh Dũng lúc này, Trần Hùng cũng cảm thấy có chút mềm lòng.

“Hay là những chuyện này chúng ta vẫn nghe xem ý kiến của Ngọc Ngân đi, cô ấy có lẽ về sớm thôi.


Trần Hùng không muốn rơi vào tình thế khó xử này, trong hoàn cảnh như vậy, anh không còn cách nào khác là phải xin lỗi vợ mình.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng đỗ xe, Lâm Ngọc Ngân và Lâm Thanh Thảo trở về rồi.

Hôm nay Lâm Thanh Thảo ăn mặc hết sức xinh đẹp, như là một cô công chúa nhỏ hoạt bát, trên tay còn cầm một bộ đồ chơi Barbie rất lớn và một tấm giấy khen, đây là món quá ở trường mẫu giáo, sẽ phát cho tất cả các bạn nhỏ khi được nghỉ hè.

“Mẹ ơi, con nhận được giấy khen, bà ngoại và cha nhất định sẽ vô cùng vui mừng.

Mẹ ơi mẹ nói xem, con đi tìm cha để đòi phần thưởng như thế nào bây giờ nhỉ?”
Lâm Ngọc Ngân vừa cười vừa nói: “Vậy Thanh Thảo muốn được phần thưởng như thế nào đây?”
Lâm Thanh Thảo trả lời: “Thanh Thảo muốn có thật nhiều thật nhiều pháo hoa, Vào ngày đầu năm mới, Thanh Thảo muốn bao phủ toàn bộ bầu trời đêm trong nhà mình bằng pháo hoa.


“Được thôi Thanh Thảo, vậy lát nữa con về nói với cha có được không?”
“Vâng ạ!”
Lâm Ngọc Ngân nắm tay Lâm Thanh Thảo, vừa nói chuyện vừa cười đi vào trong biệt thự, vừa đi tới cửa biệt thự, bọn họ liền nhìn nhìn thấy đám người Lâm Danh Sơn đứng bên trong.

“Ông nội, bác cả, cô! tại sao mọi người lại ở đây?”
Phản ứng của Lâm Ngọc Ngân gần giống với Ánh Nguyệt, cô cũng vô cùng ngạc nhiên không biết vì sao những người này đột ngột xuất hiện ở đây.

Lâm Phương Dung phản ứng rất nhanh, hơn nữa bà ấy là người đứng Lâm Ngọc Ngân và Lâm Thanh Thảo nhất, bà ấy là người dầu tiên đi đến chỗ Lâm Ngọc Ngân và Lâm Thanh Thảo.

“Ngọc Ngân, cháu đã trở về rồi, ui! Thanh Thảo, cháu đã nhận được giấy khen sao, thật là lợi hại, nhanh cho bà xem với nào!”

Tuy nhiên, Lâm Thanh Thảo dường như rất sợ Lâm Phương Dung, trong vô thức liền trốn phía sau lưng Lâm Ngọc Ngân, sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt.

Cảnh tượng này hết sức xấu hổ, xấu hổ đến mức không khí như đông cứng lại.

Điều này cũng không thể trách Lâm Thanh Thảo rụt rè, mà là những người này đã tạo thành cái bóng quá lớn, cho nên bây giờ khi mà Lâm Thanh Thảo nhìn thấy những người này, trong lòng sẽ không tự chủ được mà sợ hãi.

Trần Hùng bước đến trước mặt Lâm Thanh Thảo, sau đó một tay bế bé lên: “Thanh Thảo đừng sợ, cha đưa con đi chơi nhé.


“Vâng ạ.


Lâm Thanh Thảo vùi đầu vào vòng lồng ngực của Trần Hùng.

“Ngọc Ngân, cha chúng ta muốn đưa mấy người bọn họ trở về ở, giúp bọn họ một chút, bản thân em tự quyết định mà làm.


“Bất luận em quyết định như thế nào anh cũng đều ủng hộ, dù sao, ở một nửa ngọn núi Vọng Nguyệt này anh đã mua tổng cộng mười ba căn biệt thự, những biệt thự khác vẫn đang bỏ trống.


Trần Hùng ghé vào tai Lâm Ngọc Ngân nói một câu, cũng không nói thêm gì nhiều, trực tiếp ôm Lâm Thanh Thảo đi ra ngoài.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1515: 1515: Tấm Lòng Của Lâm Thanh Thảo


Đi đến vườn hoa bên ngoài, Trần Hùng bảo Lâm Thanh Thảo ngồi trên băng ghế đá, sau đó cầm một tờ giấy khen đưa qua: “Thanh Thảo thật lợi hại, nhỏ như thế mà đã nhận được giấy khen rồi, ừm, học sinh xuất sắc, Thanh Thảo thật là giỏi.”
“Cha ơi, Thanh Thảo nhận được giấy khen, con muốn vào dịp Tết cha mua cho con thật nhiều thật nhiều pháo hoa, có được không ạ?”
“Đương nhiên là được rồi.” Trần Hùng cười gật đầu nói: “Cha không chỉ sẽ mua cho Thanh Thảo rất nhiều rất nhiều pháo hoa, còn phải mua quần áo mới cho Thanh Thảo nè, mua giày mới nè, mua món đồ chơi mới...!Thanh Thảo muốn cái gì, cha liền mua cho Thanh Thảo cái đó.”
“Cha thật tốt quá đi.”
Lâm Thanh Thảo ôm cổ Trần Hùng hôn một cái thật mạnh: “Vậy cha ơi, về sau nếu như có em trai, cha vẫn sẽ đối xử tốt với Thanh Thảo như thế này nữa chứ?”
Trần Hùng cười nói: “Đó là đương nhiên rồi, con và em trai đều là con của cha, cha sẽ mãi mãi đối xử tốt với các con.”
Đang nói, Lâm Thanh Thảo lại hôn một cái trên mặt của Trần Hùng.
“Đúng rồi cha, mấy người bà cô vì sao lại đột nhiên tới nhà của chúng ta vậy ạ?”

Trần Hùng trả lời: “Thanh Thảo sợ bọn họ sao?”
“Dạ.” Lâm Thanh Thảo gật đầu.
“Vậy sau này nếu như Thanh Thảo thường xuyên nhìn thấy bọn họ, con có bằng lòng không?”
Lâm Thanh Thảo im lặng, rất rõ ràng là cô bé không muốn.

Trước kia những người đó đối xử với Lâm Thanh Thảo quá hung dữ, thế nên Lâm Thanh Thảo nhìn thấy bọn họ liền sẽ sợ hãi theo bản năng.
Trần Hùng nói: “Thanh Thảo, hiện tại mấy người bà cô và ông cố của con không chỗ ở, ở bên ngoài lại không có tiền, vừa chịu lạnh lại chịu đói, như vậy rất đáng thương.

Con có thương xót bọn họ không?”
Lâm Thanh Thảo chớp chớp đôi mắt nhìn Trần Hùng, cô bé chỉ là một đứa trẻ, không hiểu được lòng người là gì, cuối cùng gật đầu đơn thuần nói: “Ông cố lớn tuổi như vậy, nếu chịu lạnh chịu đói chắc chắn sẽ rất khó chịu.

Vậy cha bảo mấy người ông cố vào ở cùng chúng ta nhé, dù sao nhà của chúng ta lớn như vậy mà!”
Lời này quả thật chính là câu trả lời mà Trần Hùng muốn nghe, Lâm Thanh Thảo cũng không có làm anh thất vọng.
Cho dù những người đó đã từng tạo thành tổn thương rất lớn cho Lâm Thanh Thảo, nhưng Trần Hùng hy vọng con gái của mình là người lương thiện và có lòng nhân ái!
“Ừ.” Trần Hùng gật đầu.
“Vậy cha ơi, nếu như mấy người bà cô ở cùng với Thanh Thảo, bọn họ có còn hung dữ với Thanh Thảo nữa không?”

Trần Hùng cười cười lắc đầu nói: “Đương nhiên sẽ không, hiện tại mấy người bà cô sẽ không chỉ không hung dữ với Thanh Thảo, bọn họ còn sẽ chơi cùng với Thanh Thảo nữa đấy.”
Nói tới đây, Trần Hùng cũng nhịn không được bắt đầu thổn thức.

Có lẽ là sau khi ăn tết xong liền phải trở lại miền bắc giải quyết mấy chuyện đó của gia tộc.

Hiện tại bất kỳ gió thổi cỏ lay nào, anh đều có thể liên lạc sự việc với nhà họ Trần ở phương bắc.
Mấy người Lâm Ngọc Ngân ở trong phòng khách nói một hồi lâu, sau đó Lâm Ngọc Ngân cũng đi gọi Lưu Ánh Nguyệt đi xuống.
Trần Hùng vẫn luôn ở bên ngoài chơi với Lâm Thanh Thảo.

Mấy chuyện này anh không có tham dự bất cứ gì, anh chỉ muốn giao vấn đề khó này cho chính bọn họ đi làm.
Lâm Ngọc Ngân từ đầu đến cuối vẫn là một cô gái thiện lương.

Cho dù mấy người Lâm Danh Sơn đã từng làm cho cô thất vọng như vậy, nhưng cô trước sau vẫn là bại bởi tình thân.
Không hề nghi ngờ, Lâm Ngọc Ngân giống với Lâm Thanh Dũng, là lựa chọn tha thứ cho những người này.

Bằng không cô cũng sẽ không chủ động đi trên lầu gọi Lưu Ánh Nguyệt xuống dưới.
Người một nhà ở bên trong ước chừng khoảng gần hai tiếng, cuối cùng Lưu Ánh Nguyệt cũng thỏa hiệp.
Sau đó, Trần Hùng liền ôm Lâm Thanh Thảo vào nhà, bầu không khí bên trong hài hòa hơn không ít.
Lưu Ánh Nguyệt tuy rằng đã thỏa hiệp, nhưng trong lòng cô vẫn còn có khúc mắc như cũ, sau đó cô liền đi vào phòng bếp làm cơm tối..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1516: 1516: Quyết Định Của Lâm Ngọc Ngân


“Thanh Thảo, tới để bà cô ôm một cái nào.”
Lâm Phương Dung lần thứ hai đi về phía Lâm Thanh Thảo, nhưng Lâm Thanh Thảo vẫn sợ hãi như cũ, trốn ở sau lưng Trần Hùng.
Trần Hùng nói: “Từ từ rồi tới cũng được.”
“Được!”
Lâm Phương Dung có hơi sợ Trần Hùng, loại sợ hãi này cũng không phải hiện tại mới có mà đã từ rất lâu rất lâu trước đó.

Bà ta sợ Trần Hùng, mà trong khoảng thời gian này, bà ta cũng nghe được vài tin đồn biết được một vài sự tích về Trần Hùng, cho nên càng thêm kiêng dè anh.
Trần Hùng không để ý tới Lâm Phương Dung nữa, mà là hỏi Lâm Ngọc Ngân: “Đã quyết định chưa?”
Lâm Ngọc Ngân gật đầu nói: “Ông xã, em muốn dành ra biệt thự số mười ba cho mấy người ông nội ở, anh có ý kiến gì không?”
Trần Hùng cười nói: “Không ý kiến.”
Buổi tối ngay ngày hôm đó, mấy người Lâm Danh Sơn ở lại nơi này ăn một bữa cơm tối.

Không khí lúc ăn cơm cực kỳ lúng túng.

Lưu Ánh Nguyệt hoàn toàn không nói một lời, Trần Hùng thì càng lười nói chuyện.
Mà Lâm Ngọc Ngân và Lâm Thanh Dũng có nói mấy câu để điều tiết không khí một chút, nhưng cuối cùng vẫn là thất bại mà chấm dứt.
Sớm trước khi ăn cơm, Lâm Ngọc Ngân đã tìm một công ty dọn dẹp, bảo người qua biệt thự số mười ba dọn dẹp một chút.
Lúc ấy biệt thự số mười ba đã được sửa sang hoàn mỹ, trang thiết bị đầy đủ hết, có thể xách đồ vào ở.

Chỉ là đã rất lâu không có ai ở, khó tránh khỏi có phủ một chút bụi, dọn dẹp một chút liền có thể vào ở được rồi.
Ăn xong cơm tối, mọi người cũng không nói chuyện quá nhiều, sau đó ba người Lâm Phương Dung và Lâm Danh Sơn liền được Lâm Ngọc Ngân và Lâm Thanh Dũng đưa qua biệt thự số mười ba kia.
Loại tình thân rạn nứt này thật ra cũng có thể chậm rãi bồi dưỡng, về phần rốt cuộc có thể thân thiết giống như nhà người khác hay không, vậy thì không biết được.
“Trần Hùng, căn nhà này là của con, hơn nữa con bé Ngọc Ngân kia lát nữa chắc chắn sẽ cho bọn họ tiền, vậy nói ra tiền kia cũng là của con.”
“Mẹ nói con làm sao lại không thể nhẫn tâm một chút, đuổi mấy người kia đi cho mẹ?”
Sau khi mấy người Lâm Ngọc Ngân dẫn ba người Lâm Danh Sơn đến biệt thự số mười ba, Lưu Ánh Nguyệt lại bắt đầu phàn nàn Trần Hùng.
Trần Hùng vui vẻ, nói: “Mẹ, đây chính là cha chồng của mẹ đấy, mẹ nói bản thân mẹ cũng không thể nhẫn tâm được, làm sao lại giao loại vấn đề khó khăn này cho con lựa chọn chứ.”

“Con a, mẹ nói con chính là đồ bỏ đi.”
Lưu Ánh Nguyệt tức giận cốc trên trán Trần Hùng một cái, tuy rằng ngoài miệng nói con rể của mình là đồ bỏ đi, nhưng trong lòng khỏi cần nói bà cảm thấy tự hào về anh con rể này biết bao nhiêu.
“Được rồi mà mẹ, nếu đã đồng ý với người ta, mẹ cũng đừng nghĩ quá nhiều nữa.”
“Biệt thự số mười ba cách nhà của chúng ta cũng không gần, sau này nếu như mẹ thật sự không muốn nhìn thấy mấy người này, con lại nghĩ cách đổi nơi khác cho bọn họ.”
“Bỏ đi.” Lưu Ánh Nguyệt khoát khoát tay: “Thật sự phải như vậy, cha con lại ầm ỹ với mẹ mất.”
“Hy vọng cả nhà đó đừng cho ta làm ra chuyện xấu gì.

Nếu bọn họ còn dám tác oai tác quái thì đừng có trách mẹ không khách khí với bọn họ.”
Một đoạn thời gian tiếp theo, ba người Lâm Danh Sơn liền ở trong tòa biệt thự số mười ba bên kia, Lâm Ngọc Ngân quả thật cho bọn họ một ít tiền nhưng cũng không tính là nhiều lắm.

truyện kiếm hiệp hay
Đợi ăn Tết xong, Lâm Ngọc Ngân nghĩ muốn sắp xếp cho một công việc cho Lâm Văn Dương và Lâm Phương Dung.

Cô là chủ của tập đoàn Ngọc Thanh, muốn sắp xếp công việc cho bọn họ cũng chính là một câu nói thôi.

Tóm lại Lâm Ngọc Ngân cũng không thể đưa tiền chu cấp cho mấy người này, cho nên vẫn nên để cho bọn họ tự cung tự cấp..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1517: 1517: Bà Chủ


Đối với quyết định này của Lâm Ngọc Ngân, Lâm Phương Dung và Lâm Văn Dương cũng không có phản đối gì, trước kia thời điểm bọn họ ở tập đoàn Lâm Huỳnh, đều là ngồi trên tầng cao, mỗi ngày ngồi trong phòng làm bật điều hòa.

Hôm nay Lâm Ngọc Ngân không thể nào bởi vì bọn họ là thân thích của cô, liền sắp xếp cho bọn họ chức vị tốt.

Tập đoàn Ngọc Thanh chính là như vậy, muốn đi lên thì phải dựa vào năng lực của chính mình, có năng lực như thế nào thì vị trí của bản thân sẽ tương ứng như vậy, tuyệt đối không có chuyện đi cửa sau.

Vì thế, Lâm Phương Dung và Lâm Văn Dương cũng không có biểu hiện bài xích gì, cả hai đều đống ý với sự sắp xếp của Lâm Ngọc Ngân.

Xem ra, những gì đã trải qua trong khoảng thời gian này, đã làm cho người trong gia đình này thay đổi không ít đi.

Nhưng trên thực tế, có thật sự như thế hay không?
Gió lạnh thổi qua, năm nay mùa đông ở thành phố Bình Minh thật sự là rất lạnh, ngoài cửa sổ thậm chí còn có tuyết trắng rơi, gió tuyết lạnh lẽo.

Lâm Phương Dung ngủ ở trong căn phòng ấm áp, bên ngoài khung cảnh tuyết rơi lạnh băng, nhưng trong phòng lại vô cùng ấm áp.

Bà ta chỉ mặc một bộ đồ ngủ rất mỏng, cũng chỉ đắp lên người một cái chăn mỏng.

Mấy ngày qua bà ta ngủ thật sự rất ngon rất an tâm, hơn nửa năm qua bà ta chịu rất nhiều khổ cực, bây giờ rốt cuộc lại có thể ngủ trong biệt thự một lần nữa, trong bầu không khí ấm áp, loại cảm giác này không phải nói là có bao nhiêu thoải mái.

Đêm khuya, một trận chuông điện thoại dồn dập đánh thức Lâm Phương Dung tỉnh lại từ trong mộng.

Bà ta có chút tức giận, hận không thể lập tức ném điện thoại đi, nhưng mà khi thấy số điện thoại hiển thị trên ID, trong nháy mắt Lâm Phương Dung hoàn toàn tỉnh ngủ.

Bà ta cọ cọ một chút liền ngồi dậy, cả người liền nghiêm túc trước nay chưa có, trong nghiêm túc, thậm chí còn ẩn chứa vài phần khẩn trương và sợ hãi.

“Bà chủ!”
“Ngủ giường lớn, ở trong căn phòng ấm áp như thế có cảm giác không?”
Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói một người phụ nữ, nghe vào hình như tuổi không khác biệt lắm với Lâm Phương Dung.

“Dạ! Bà chủ!”
Trong một khoảnh khắc, Lâm Phương Dung khẩn trương không biết nên trả lời như thế nào.

Đầu bên kia điện thoại người phụ nữ nói tiếp: “Đừng quên chuyện tôi giao cho cô, cô là một hạt giống tốt, phải nhớ rõ mọc rễ nẩy mầm vì tôi biết không.


Lâm Phương Dung hít sâu vào một hơi, vội vàng gật đầu, nói: “Bà chủ, tôi biết, tôi nhất định không quên lời bà chủ giao phó.



“Vậy thì tốt, nếu cô dám làm chuyện gì không vừa ý tôi, tôi chắc chắn không khách khí với cô đâu, thủ đoạn của tôi, cô rất rõ ràng mà phải không?”
“Hiểu rõ! rõ ràng, Phương Dung tuyệt đối không dám phản bội bà chủ.


“Được rồi, cứ như vậy đi.


Cúp điện thoại, mồ hôi lạnh không khỏi làm ướt cả người Lâm Phương Dung, người phụ nữ ở bên kia điện thoại không biết là có địa vị gì, nhưng mà từ phản ứng của Lâm Phương Dung là có thể thấy được, người phụ nữ này, tuyệt đối không phải dạng người hiền lành gì.

Về phần bà ta rốt cuộc muốn Lâm Phương Dung làm những việc gì, cũng chỉ có trong lòng Lâm Phương Dung biết rõ.

Cốc cốc cốc!.

Truyện Hệ Thống
Nơi cửa phòng đột nhiên truyền đến một loạt tiếng gõ cửa cốc cốc cốc, tiếng động này làm Lâm Phương Dung giật mình.

Bà ta một chút cũng không muốn mở cửa, nhưng mà cửa phòng cũng không có khóa, đối phương lấy tay xoay nắm cửa phòng, đi vào.

Người vào là Lâm Danh Sơn, lúc này khuôn mặt kia thoạt nhìn cũng không vui vẻ gì, hết sức âm trầm.

“Cha, đêm hôm khuya khoắt, cha đây là có chuyện gì sao?”
Lâm Phương Dung nhìn Lâm Danh Sơn đứng ở cửa, có phần không vui vẻ nói.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1518: 1518: Có Ơn Tất Báo


“Con mới vừa nghe điện thoại của ai vậy? “ Lâm Danh Sơn hỏi.

“Điện thoại, điện thoại gì?” Lâm Phương Dung vô thức ném điện thoại sang một bên.

“Đừng gạt cha, cha mặc dù lớn tuổi, nhưng là lỗ tai của cha cũng không có điếc, Phương Dung, nói cho cha biết, con mới vừa nghe điện thoại của ai?”
“Là một người bạn.

” Lâm Phương Dung nói: “Là bạn làm ăn, con muốn nhờ cậy anh ta giúp xoay chuyển tình thế khó khăn này.


“Con đừng suy nghĩ lung tung nữa.

” Lâm Danh Sơn thở dài một hơi: “Người dù sao cũng không nên cứ sống ở trong mộng, sau lễ mừng năm mới con chuẩn bị tốt chút kêu cho Ngọc Ngân sắp xếp cho con một phần công việc, thực tế hơn chút.



Vẻ mặt Lâm Phương Dung liền trở nên xám xịt hẳn, bà ta cúi đầu thấp xuống yếu ớt, nói: “Con biết rồi, cha.


“Đi ngủ sớm một chút đi.


Lâm Danh Sơn xoay người rời khỏi phòng, thời điểm đi tới cửa, ông ta lại đột nhiên ngừng lại.

“Phương Dung.


“Dạ, cha?”
“Nhớ kỹ, làm người phải hiểu rằng có ơn tất báo, ở thời điểm chúng ta khó khăn nhất, một nhà Ngọc Ngân bằng lòng chứa chấp chúng tat, phần ân tình này con vẫn phải nhớ kỹ.


“Cha mặc kệ mới vừa rồi con nói chuyện điện thoại cùng ai, nhưng mà cha hi vọng con đừng làm việc gì có lỗi với một nhà Ngọc Ngân.


Lâm Phương Dung gật đầu nói: “Con hiểu mà cha, cha yên tâm đi.


“Biết là tốt rồi.


Một đêm qua đi, sáng ngày hôm sau, phía ngoài cửa xuất hiện một lớp tuyết trắng, lại nói, thành phố Bình Minh đã có hơn một năm không có xuất hiện qua loại khung cảnh này rồi.

Thậm chí ở trong ấn tượng của Lâm Thanh Thảo, cũng chưa từng thấy qua cảnh tượng như vậy, suy cho cùng nơi này là ở phía Nam mà!

Truyện Cung Đấu
“Cha, tuyết rơi, mau nhìn, tuyết rơi kìa.


Sáng sớm, Lâm Thanh Thảo hưng phấn giống như một con thỏ nhỏ vui vẻ, bé chạy nhảy trên lớp tuyết, sau đó lôi kéo Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đắp người tuyết với bé.

Trần Hùng nhìn lớp tuyết thật mỏng trên đất, chỉ với chút tuyết này, có thể đắp được người tuyết sao?
“Bé con bà đắp với con nhé.


Lâm Phương Dung không biết đi tới từ lúc nào, bà ta bắt đầu cầm tuyết từng chút từng chút tuyết trên mặt đất kia lên, sau đó cùng đắp người tuyết với Lâm Thanh Thảo.

Bà ta thoạt nhìn rất có kiên nhẫn, trước kia Lâm Ngọc Ngân chưa từng thấy qua Lâm Phương Dung có thể kiên nhẫn như hiện tại.

Vừa bắt đầu Lâm Thanh Thảo thực sự là rất sợ Lâm Phương Dung, nhưng mà dần dần, bé con giống như cũng có thể bắt đầu từ từ tiếp thu bà của bé rồi.

Mấy ngày kế tiếp, Lâm Phương Dung nếu không có chuyện gì liền sẽ đi qua chơi với Lâm Thanh Thảo, từ lâu, đối với Lâm Thanh Thảo mà nói, giống như đã xem Lâm Phương Dung trở thành người thân rồi.

Thế giới của trẻ con thật ra chỉ đơn thuần như vậy, chúng không có tâm cơ, đồng thời cũng sẽ không có nhiều ngăn cách như vậy.

Mà đoạn thời gian này, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đều dành tất cả thời gian ở cạnh làm bạn với Lâm Thanh Thảo.

Lần trước chuyện Lâm Thanh Thảo đánh người ở nhà trẻ kia không thể không khiến cho Trần Hùng chú ý tới, mà nguyên nhân Lâm Thanh Thảo đánh người cuối cùng là bởi vì song thai trong bụng Lâm Ngọc Ngân.

Chủ nhiệm lớp Lâm Thanh Thảo nói không sai, đặc biệt là vào lúc này thì đứa trẻ rất cần người nhà làm bạn và quan tâm, nhất định phải làm cho bảo bối lớn biết, nếu như có hai bảo bối nhỏ nữa, thì sau này bọn họ vẫn quan tâm yêu thương và bảo vệ bảo bối lớn.

Đồng thời, Trần Hùng ở bên làm bạn với Lâm Thanh Thảo, thì cũng cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của Lâm Thanh Thảo, mặc dù lần kiểm tra sức khoẻ trước cũng không tra ra vấn đề đặc biệt gì, nhưng mà trong lòng Trần Hùng vẫn còn không an tâm.

Chẳng qua là đã qua hơn nửa tháng, Lâm Thanh Thảo vẫn như cũ không có điểm gì không đúng, cuối cùng Trần Hùng cũng không còn suy nghĩ nhiều nữa.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1519: 1519: Lấy Tủy Sống


Buổi sáng hôm nay, Trần Hùng vẫn ở trong sân chơi tuyết chơi đùa với Lâm Thanh Thảo như trước, sau đó điện thoại của anh vang lên.

“Xin chào, tiến sĩ Mark.


“Xin chào, anh Hùng.

” Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của tiến sĩ Mark: “Anh Hùng, chuyện lần trước anh đến, là về mẫu máu của con gái anh chúng tôi đã có kết quả rồi.


“Ừ, thế nào?” Trần Hùng hỏi.

Tiến sĩ Mark trả lời: “Mọi việc chúng tôi đều đã so sánh cẩn thận, chúng tôi phát hiện mẫu máu của anh và con gái anh đúng là có xác suất tương đồng rất cao, mỗi một nhóm chỉ tiêu, đều đạt chín mươi phần trăm trở lên.


Trần Hùng nói: “Con bé là con gái của tôi, vậy không phải rất bình thường sao?”
“Xin nói rõ một chút anh Hùng, đây là sự khác biệt về nhóm máu, chứ không phải DNA, thế nên, nếu như dòng máu trong người anh khác với người thường, như vậy máu con gái của anh cũng phải giống với anh.


“Nói cách khác, nếu anh sẽ biến thành hình dáng gì, thì con gái của anh, cũng sẽ biến thành hình dáng giống như vậy.


Trong lòng Trần Hùng lộp bộp một tiếng: “Tiến sĩ Mark, ông chắc chắn không?”
“Hoàn toàn chắc chắn.

” Tiến sĩ Mark trả lời: “Đây là việc sở nghiên cứu chúng tôi phải trải qua rất nhiều lần phân tích so sánh mới cho ra kết luận, chẳng qua nói thật với anh Hùng, anh cũng không cần lo lắng quá mức, từ trước đến nay, chúng tôi chưa tìm thấy bất kỳ dấu hiệu bất thường nào trong mẫu máu của anh, phát hiện điểm khác biệt gì.


“Chẳng qua nếu anh còn không yên tâm, nhất định phải có một chứng cứ chính xác, hoặc là chúng ta có thể dùng một phương pháp khác thử xem.


“Phương pháp gì?” Trần Hùng hỏi.

“Lấy tủy sống.


Tiến sĩ Mark trả lời: “Anh Hùng, tủy sống có chức năng tạo máu, thế nên tôi đoán, anh cho rằng máu của anh có chỗ khác biệt, có lẽ là có quan hệ với tủy sống của anh.


“Chẳng qua là anh Hùng, anh là một người luyện võ giàu kinh nghiệm, nếu như lấy tủy sống, nhất định sẽ có ảnh hưởng với anh, về phần con gái của anh, cô bé chỉ mới sáu tuổi!”

“Hơn nữa nếu như thật muốn tiến hành nghiên cứu tủy sống của anh, một chút tủy sống tuyệt đối là không đủ.


“Tôi hiểu.


Trần Hùng hít sâu một hơi, anh biết rõ tủy sống mà nói quan trọng đến cỡ nào đối với một người luyện võ, đối với người bình thường, muốn lấy tủy liền lấy.

Nhưng mà với người luyện võ như Trần Hùng mà nói, một khi lấy tủy sống, tình trạng nghiêm trọng nhất thậm chí sẽ ảnh hưởng đến các chức năng trong cơ thể, thậm chí có thể đánh mất con đường luyện võ sau này, việc nguy hiểm này, Trần Hùng tuyệt đối sẽ không đi mạo hiểm.

Về phần Lâm Thanh Thảo, Trần Hùng sẽ càng không khiến cho bé con mạo hiểm như vậy rồi, đây chính là tiểu công chúa của anh, hòn ngọc quý nâng niu trong lòng bàn tay.

“Được rồi tiến sĩ Mark, cứ như vậy đi, cám ơn sự giúp đỡ của ông.


“Đừng khách sáo anh Hùng, có bất cứ chuyện gì anh cứ việc phân phó một tiếng là được rồi, tủy sống kia, anh nghiên cứu tiếp không?”
“Tạm thời không cần, nếu cần, tôi sẽ liên lạc với ông.


“Được, tôi biết rồi anh Hùng.


Cúp điện thoại, Trần Hùng bình tĩnh lại một chút, nhìn Lâm Thanh Thảo chơi đùa trên tuyết hưng phấn vô cùng bên kia, anh cười cười, lại đi chơi với bé.

.
 
Back
Top Dưới