Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1420: 1420: Chủ Nhân Của Thỏi Vàng


Tả Quang Đông bắt đầu đánh đấm con ma bạc kia, trong số 18 vị đại tướng của điện Đức Hoàng thì tính tình của Tả Quang Đông là hung bạo hơn cả, liều mạng chẳng khác gì Quỷ Long.

Con ma bạc kia bị đánh thì kêu la oai oái, còn Trần Hùng đứng ở một bên tựa vào góc tường lấy tay xoa huyệt Thái Dương, anh không đi ngăn cản Tả Quang Đông là vì anh biết Tả Quang Đông là người có chừng mực.

Hơn nữa đôi khi đối phó với những người như thế thì cần một chút thủ đoạn.

Con ma bạc kia bị đánh tới mức kêu cha gọi mẹ, lớn tiếng nói: “Đại ca, cho dù các anh có đánh em thì cũng vô dụng thôi, thỏi vàng này thật sự là do chính em nhặt được, vàng nhặt được thì đâu được coi là phạm pháp đúng chứ.

Hơn nữa, các anh cũng không có bằng chứng cho nên không thể buộc tội em được, cho dù có chết thì em cũng không muốn ngồi tù lần nữa đâu.


“Gì cơ?”
Tả Quang Đông cùng với Trần Hùng đều ngơ ngác, xem ra người này tưởng bọn họ là công an rồi.

Sau khi Tả Quang Đông dừng tay đối với con ma bạc kia thì nâng anh ta lên rồi cười nói: “Người anh em, tôi nghĩ cậu hiểu lầm rồi, chúng tôi không phải là công an đâu.


“Không phải là công an ư?”
Con ma bạc này cũng có chút ngơ ngác: “Vậy… Vậy hai đại ca đây là?”
Dường như anh ta nghĩ tới chuyện gì đó vô cùng đáng sợ, sau đó cả người anh ta mềm nhũn rồi ngã xuống.

“Xin lỗi hai anh, em thật sự xin lỗi, em không nên trộm thỏi vàng của hai anh.

Xin hai anh hãy tha cho em, em cầu xin hai anh hãy tha cho em.


“Trên em còn có mẹ già, dưới còn có con nhỏ…”
Con ma bạc nói liên tục không ngừng khiến cho Trần Hùng không biết phải nói gì, quả nhiên cho dù là người ở đâu thì khi cầu xin tha thứ thì đều dùng cái lí do này để thoái thác.

Có điều lúc này Tả Quang Đông đã không cần sử dụng hình phạt nghiêm khắc để ép cung anh bạn này nữa vì vừa rồi anh ta đã nói ra tin tức mấu chốt.

Thỏi vàng trên người anh ta cũng không phải là của anh ta mà là do anh ta đi trộm.

Khó trách thân thủ của người này lại nhanh nhẹn tới như vậy, thì ra anh ta là một tên trộm!
Tả Quang Đông kéo người quỳ trên mặt đất lên, hỏi: “Vàng thỏi là do cậu trộm sao?”
“Đại ca, anh… Các anh không phải là chủ nhân của thỏi vàng này hay sao?”
Tả Quang Đông lắc đầu nói: “Không phải, thế nhưng chúng tôi đang đi tìm chủ nhân của thỏi vàng.

Cậu nói mau, cậu trộm được thỏi vàng này từ lúc nào, trộm ở đâu, tổng cộng có bao nhiêu thỏi?”
Con ma bạc hỏi: “Đại ca, vì sao các anh lại phải điều tra chủ nhân của thỏi vàng này?”
“Là cậu đang hỏi tôi, hay là ông đây đang hỏi cậu?”
Tả Quang Đông rõ ràng đã mất hoàn toàn sự kiên nhẫn, vốn dĩ trên đỉnh đầu anh ta chẳng có gì đột nhiên lại dùng phép biến ra một thanh đao kề ở cổ của người này.

“Nếu như 10 giây trôi qua mà cậu không cho tôi tin tức mà tôi muốn thì tôi sẽ giết cậu.


“Em nói, em nói, đại ca, em nói ngay đây!”
Con ma bạc sợ suýt ngất: “Nửa tháng trước, ở thành phố bên cạnh, em… em đột nhập vào một căn biệt thự, sau đó trộm vàng thỏi từ căn biệt thự đó.


“Đưa bọn tôi qua đó.

” Tả Quang Đông vẫn dùng đao kề cổ con ma bạc.

“Dạ… dạ vâng thưa đại ca!”
Sau khi Tả Quang Đông buông đao xuống, rồi dựa theo lộ trình của con ma bạc, sau đó lái xe thẳng tới thành phố bên cạnh.

Người này đã sớm bị Tả Quang Đông dọa cho chết khiếp, nên anh ta căn bản là không dám nói dối hai người Trần Hùng.

Khoảng hai tiếng sau, bọn họ đi tới chỗ căn biệt thự riêng biệt có chút hẻo lánh này.

Nói trắng ra thì đây cũng không phải là một căn biệt thự gì cả, ở bên Nhật Bản, những căn nhà gỗ riêng biệt như thế này cũng là chuyện bình thường vì hàng năm ở bên này đều xảy ra động đất cho nên nhà ở đây xây cũng không cao, hơn nữa giá đất ở nơi này cũng không quá đắt cho nên nhiều người xây nhà đều là theo kiểu nhà gỗ riêng biệt như thế này.

Lúc này đêm cũng đã khuya nên ba người đậu xe ven đường bên ngoài nhà gỗ, sau đó mới nhìn vào bên trong nhà gỗ.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1421: 1421: Đột Nhập Vào Căn Nhà Gỗ


Bên trong căn nhà gỗ tối om, chắc hẳn lúc này người trong nhà đã đi ngủ hết.

Con ma bạc nói: “Đại ca, nửa tháng trước, chính em là người mở két sắt ở trong căn nhà này, sau đó thì lấy ra một ít thỏi vàng cùng với tiền mặt.


“Lúc ấy bởi vì em lo lắng bọn họ sẽ báo công an nên em trốn ở trong nhà khoảng 10 ngày, sau đó em lại phát hiện bọn họ bị mất trộm thỏi vàng nhưng lại không kinh động tới công an, hơn nữa em lại không khống chế được cơn nghiện cờ bạc của mình cho nên em đã đi cá cược.


“Đại ca, chuyện em biết chỉ có như vậy thôi, hai anh thả em ra có được không?”
Tả Quang Đông lấy chiếc xích sắt bình ắc quy ra khóa con ma bạc này ở trong xe, sau đó anh ta trở lại trước mặt Trần Hùng.

“Thủ lĩnh, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Trần Hùng trả lời: “Cũng đã tới đây rồi thì vào trong xem một chút đã.


“Được, vậy để tôi đi trước mở cửa.


Tả Quang Đông điểm mũi chân bay thẳng tới căn nhà gỗ, thân thể của anh ta nhẹ như chim yến nên đã bay thẳng tới chỗ cửa sắt bên ngoài căn nhà gỗ, đi thẳng tới của chính của phòng khách bên kia.

Chỉ thấy anh ta lấy ra một thanh sắt từ đâu đó, ở chỗ khóa cửa chọc chọc vặn vặn mấy cái thì đã mở được cửa của căn nhà gỗ kia ra.

Sau đó Tả Quang Đông xoay người lại, dùng tay ra hiệu ok với Trần Hùng.

Sau đó Trần Hùng cũng phi thân qua bên kia cửa sắt, đi về hướng Tả Quang Đông.

Còn lúc này, Tả Quang Đông đã đẩy cửa vào nhà.

Thế nhưng chỉ trong nháy mắt khi anh ta đặt chân trái vào bên trong căn nhà gỗ thì cả người của Tả Quang Đông cứng ngắc tại chỗ.

Trần Hùng đi theo phía sau cũng ngẩn ra.

Đèn trong nhà đột nhiên sáng lên, một người đàn ông khoảng 40 tuổi xuất đầu lộ diện, mặc đồ ngủ, để râu quai nón xuất hiện ngay trước mặt Tả Quang Đông, còn trong tay của ông ta đang cầm một khẩu súng, còn họng súng thì chỉ thẳng vào gáy của Tả Quang Đông.

“Cậu là ai?”
Người đàn ông cau mày nhìn Tả Quang Đông với vẻ mặt vô cùng cảnh giác, trong đó còn có sự phẫn nộ.

Tuy rằng gáy của Tả Quang Đông bị người ta chĩa súng, thế nhưng trông anh ta chẳng có chút lo sợ nào.

Anh ta giơ hai tay l*n đ*nh đầu, nói: “Tôi đến tìm thỏi vàng.


Sắc mặt của người đàn ông trầm xuống: “Thì ra cậu là tên trộm vặt nửa tháng trước trộm đồ của tôi.

Xem ra hôm nay lá gan của cậu cũng không nhỏ nhỉ, lại dám xâm nhập vào nhà của tôi lần thứ hai.


“Cậu đây là tới tìm cái chết hay sao?”
Người đàn ông này tuyệt đối là người độc ác nhất, vì vừa mới dứt lời mà ông ta đã bóp cò súng với Tả Quang Đông.

Nhưng mà ngay tại lúc tình huống ngàn cân treo sợi tóc, ngay phía sau Tả Quang Đông xuất hiện một tia sáng, một chiếc kim khâu phóng thẳng trong khoảng không tới xuyên thẳng vào cổ tay của người đàn ông kia.

Ông ta nắm lấy cổ tay của mình rồi hét lên một tiếng, còn chưa kịp phản ứng gì thì Tả Quang Đông đã sử dụng tốc độ kinh người nắm lấy khẩu súng trong tay của ông ta, sau đó dùng ngay một con dao kề thẳng vào cổ của ông ta.

“Không… Ông lầm rồi, tôi không phải là kẻ trộm vặt, tôi nghĩ chúng ta có thể từ từ nói chuyện.


Cho dù có bị Tả Quang Đông dùng dao kề cổ thì người đàn ông cũng không quá biểu hiện gì gọi là quá hoảng sợ, mà người có phản ứng này thì đa số là người đã trải qua nhiều sóng gió lớn.

Người đàn ông ôm chặt lấy cổ tay đang chảy máu của mình, nhìn thẳng Tả Quang Đông nói: “Cậu muốn thế nào?”
“Vàng từ đâu ra?” Trần Hùng đi từ phía sau ra, hỏi.

Người đàn ông khẽ cau mày nói: “Tôi nhặt được.


“Mẹ nó, lại là câu này!”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1422: 1422: Sơn Đằng Trai


Tả Quang Đông có chút tức giận, chỉ thấy anh ta dùng con dao đâm xuyên qua bàn tay của người đàn ông.

Người đàn ông theo bản năng hét lớn, thế nhưng dường như ông ta lo lắng chuyện gì đó, nên đã cố gắng đè ép thanh âm của mình xuống.
Lúc này, Trần Hùng mới chú ý tới gian phòng bên cạnh, dường như những người khác vẫn còn đang ngủ, còn người đàn ông này cố gắng đè nén thanh âm để không đánh thức người ở trong căn phòng kia.
Trần Hùng cau mày, theo bản năng đi về phía căn phòng kia.
Người đàn ông vốn dĩ vô cùng lạnh nhạt kia đột nhiên trở nên vô cùng lo lắng.
“Ban đầu tôi vốn là một thợ săn tiền thưởng lệ thuộc vào Sơn Đằng Trai, còn vàng này là thù lao khi tôi chấp hành nhiệm vụ vào hai năm trước.”

“Sơn Đằng Trai?”
Trần Hùng nhìn về phía bên cạnh Tả Quang Đông còn Tả Quang Đông nhìn xuống với vẻ đăm chiêu nói: “Quả thực ở bên Nhật Bản có một tổ chức chuyên về thợ săn tiền thưởng như vậy, hơn nữa còn có danh tiếng cũng không nhỏ.”
Nói xong, Tả Quang Đông đem con dao đặt trên cổ người đàn ông, nói: “Người ra nhiệm vụ là ai? Hiện tại người đó đang ở đâu?”
Người đàn ông lắc đầu nói: “Tổ chức của chúng tôi có người đại diện chuyên đi truyền đạt nhiệm vụ, còn thợ săn tiền thưởng như chúng tôi chỉ có trách nhiệm đi thực thi nhiệm vụ thôi, nên chúng tôi không hề biết chủ nhân thực sự là ai, hơn nữa lúc ấy trông chủ nhân có vẻ rất vội vàng, thường trả thù lao trực tiếp cho chúng tôi bằng vàng.

Lúc ấy, sau khi hoàn thành nhiệm vụ xong thì tổ chức có hỏi chúng tôi là muốn trả thù lao bằng tiền mặt hay là vàng, nhiệt huyết trào dâng nên tôi đã chọn vàng.”
“Lúc ấy tôi có nghe chủ nhân nói rằng phải hợp tác lâu dài với Sơn Đằng Trai thì sau này bọn họ sẽ trả thù lao bằng tiền mặt chứ không dùng vàng nữa.”
Sau khi nghe người đàn ông nói xong, Trần Hùng cũng cảm thấy ông ta cũng không đang nói dối, hơn nữa dưới tình huống như vậy cho nên người đàn ông cũng không dám nói dối bọn họ.
Theo như lời này của ông ta thì quả thực rất phù hợp với phong cách làm việc lúc ấy của Thần Hổ.

Khi đó bọn họ mang theo vàng tới Nhật Bản thì không hề có bất kì một trụ cột nào cả, thế nhưng có một số việc vẫn phải tìm người đi làm cho nên liền trực tiếp tiến hành giao dịch bằng vàng luôn.
Sau này khi bọn họ đã đứng vững ở Nhật Bản thì lúc đi tìm người làm việc cũng không cần dùng vàng để giao dịch nữa.
Trần Hùng hỏi: “Bọn họ thường tìm mấy người chấp hành những loại nhiệm vụ như thế nào?”

Người đàn ông trả lời: “Bắt người.”
“Bắt ai?”
Người đàn ông lắc đầu nói: “Thân phận của người bị bắt thì chúng tôi không rõ lắm, có điều có thể xác định bọn họ đều là người của nước Vạn Hoa.

Thợ săn tiền thưởng của Sơn Đằng Trai chúng tôi bắt được mục tiêu thì sẽ đưa chủ nhân tới đó trước.”
Tả Quang Đông hỏi: “Vậy hai năm qua, Sơn Đằng Trai các người đã thực hiện bao nhiêu nhiệm vụ như vậy?”
Người đàn ông lắc đầu nói: “Tôi cũng chỉ chấp hành nhiệm vụ kia có một lần, còn sau này thì tôi không rõ lắm bởi vì sau lần tôi chấp hành nhiệm vụ đó thì tôi liền rửa tay gác kiếm, sau đó thì tới đây định cư, không tiếp xúc với ngành thợ săn tiền thưởng này nữa.”
Nói tới đây, người đàn ông có chút lo lắng khi nhìn thấy Trần Hùng cùng với Tả Quang Đông, nói: “Hẳn là hai người muốn điều tra vàng này đến từ đâu, hoặc là người mà Sơn Đằng Trai bắt có phải là bạn của hai người không?”
“Có điều mọi chuyện đều là do tổ chức sắp xếp cho nên hai người có đến tìm những thợ săn tiền thưởng như chúng tôi thì cũng chỉ có thể biết được như vậy thôi, hy vọng hai người có thể tha cho tôi một con đường sống.”
“Ông có biết cơ sở chính của tổ chức hiện tại ở nơi nào không, hoặc là ông có biết những thợ săn tiền thưởng khác của tổ chức đang ở đâu không?”

Người đàn ông lắc đầu nói: “Tôi chỉ là một thợ săn tiền thưởng cấp bạc mà thôi, cho nên căn bản là không có tư cách đi vào bên trong tổ chức cho nên cũng không biết cơ sở của tổ chức ở chỗ nào.

Nếu như cậu muốn điều tra Sơn Đằng Trai thì ít nhất cũng phải tìm ra thợ săn tiền thưởng cấp vàng trở lên mới được, còn tôi đã rửa tay gác kiếm được 2 năm rồi cho nên cũng không biết thợ săn tiền thưởng cấp vàng nào cả.”
“Cứ vậy đi!”
Trong mắt Tả Quang Đông hiện lên vẻ dữ tợn, trong tình huống như vậy anh ta không có thói quen tha cho đối phương một con đường sống.
Chỉ thấy con dao trong tay Tả Quang Đông trong giây tiếp theo sẽ cắt thẳng vào cổ của người đàn ông này..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1423: 1423: Rửa Tay Gác Kiếm


Nhưng vào thời khắc quan trọng này, trong phòng ở bên cạnh đột nhiên truyền tới tiếng của một cô bé: “Bố, cổ họng! ”
Nghe thấy giọng nói này, trái tim Trần Hùng bỗng chốc lộp bộp một cái, anh lập tức nắm cánh tay của Tả Quang Đông lại.

“Thủ lĩnh, anh?”
“Đi thôi.


Giọng nói của Trần Hùng đột nhiên trở nên nhỏ lại.

Còn người đàn ông bên cạnh vội vàng đáp một tiếng: “Haiz.


Giọng nói và ánh mắt của người đàn ông đột nhiên thay đổi hoàn toàn, khi nhìn về phía Trần Hùng lần nữa, trong ánh mắt của ông ta xuất hiện sự cảm kích.

Tả Quang Đông sẽ không làm trái lại với ý của Trần Hùng, anh ta thu con dao găm lại, sau đó rời khỏi phòng gỗ này với Trần Hùng.

Hai người quay lại xe, con ma bạc kia đang vùng vẫy khỏi sợi dây xích sắt muốn trốn đi, sau đó bị Tả Quang Đông bổ cho một dao, cuối cùng vứt nó vào trong thùng rác ở phía gần đó.

“Thủ lĩnh, tại sao phải giữ lại nhân chứng sống, anh làm như vậy sẽ khiến chúng ta gặp phải nguy hiểm, hơn nữa rất có khả năng sẽ đánh rắn động cỏ, đây không phải phòng cách làm việc của anh.


Đây quả thật không phải phong cách làm việc của Trần Hùng, đã từng gặp phải tình huống như vậy, Trần Hùng khẳng định sẽ không giữ lại nhân chứng sống, nhưng Trần Hùng ngày hôm nay đã thay đổi rồi.


“Ông ta rửa tay gác kiếm có lẽ là vì con gái ông ta.

” Trần Hùng nói.

Tả Quang Đông đột nhiên hiểu được ý của Trần Hùng, anh ta nhún vai, nói: “Thủ lĩnh, từ sau khi anh trở về Hoa Hạ, hình như đã thay đổi rồi nhiều rồi.


“Đúng vậy.


Trần Hùng dùng tay ấn trán mình, nói: “Vợ tôi lại mang thai nữa rồi, là song sinh.


Tả Quang Đông cười nói: “Chúc mừng anh, thủ lĩnh.


“Đi thôi.

” Trần Hùng phất tay: “Mặc dù vẫn chưa điều tra ra được tin tức của Thần Hổ, nhưng chúng ta đã có nhiều tung tích hơn, Sơn Đằng Trai!”
“Ừ, thế nhưng phải tra ra Sơn Đằng Trai, chí ít cũng phải tìm ra được thợ săn cấp vàng của tổ chức bọn họ.


Tả Quang Đông khởi động xe, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Thế nhưng, bọn họ chưa rời đi được bao lâu, trong phòng gỗ đó có một người phụ nữ mặc đồ trắng, ôm một cô bé tầm bốn tuổi, đi ra từ bên trong.

Sắc mặt người đàn ông đột ngột thay đổi: “Bỏ con gái tôi xuống.


Người phụ nữ cười lắc đầu, sau đó cô ta lấy từ trong người ra một khẩu súng, chĩa miệng súng về phía trán cô bé.

Cô bé kia sợ hãi, cả người run lên, miệng cô bé bị bịt lại, phát ra những tiếng hu hu.

“Xin cô đấy, thả con gái tôi ra đi.

” Người đàn ông suy sụp quỳ xuống đất.

Người phụ nữ lắc đầu: “Quy định đầu tiên của Sơn Đằng Trai là tuyệt đối không thể để thông tin của tổ chức bị lộ cho bất kỳ ai, ông đã phạm luật rồi.


Nói xong, người phụ nữ bắn về phía ngực của đối phương, sau đó, cô ta lại đưa miệng súng, ngắm chuẩn về phía cô bé đang hoảng loạn trong lòng.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1424: 1424: Sơn Đằng Trai


Mấy ngày tiếp theo, Tả Quang Đông tiến hành điều tra tổ chức Sơn Đằng Trai này.

Thế nhưng tung tích về tổ chức này vẫn rất thần bí, trong thời gian ngắn Tả Quang Đông rất khó để tra ra được chứng cứ về bọn họ.
Đây là chuyện rất bình thường, bởi vì trên thế giới, tung tích của sát thủ và thợ săn tiền thường vẫn luôn là điều thần bí.
Giống y như Trần Hùng trước đây, mỗi ngày cũng không có chuyện gì làm, nhàm chán tới nỗi phải đi dạo quanh quanh mấy vòng.
Ở bên Nhật Bản, anh không có bạn bè cũ nào để đi thăm hỏi cả, nên lựa chọn đi dạo phố phường cho thảnh thơi đầu óc cũng không tồi.
Ở thành phố Ngân Châu, có một ngọn núi vô cùng nổi tiếng tại Nhật Bản này, đó chính là núi Phong Diệp.

Bây giờ vừa qua tháng mười hai, thực tế đã qua mùa lá phong rồi, thế nhưng cũng may ở đây không lâu nữa hè sẽ qua đi, vẫn có thể bắt được chút khoảnh khắc đẹp đẽ cuối cùng.

Anh một mình đi tới núi Phong Diệp, sau đó đi lên núi.
Nếu như Trần Hùng tới sớm một tháng thì có thể nhìn thấy sắc đỏ của lá phong bao trùm khắp ngọn núi, lúc đó, cả núi Phong Diệp đều là một màu đỏ tươi như biển lửa.
Còn bây giờ, tất cả lá phong đều đã rụng hết, chất thành từng lớp dày đặc dưới mặt đất.
Trần Hùng giẫm lên lớp lá phong, dưới chân truyền tới những tiếng xào xạc, điều này khiến Trần Hùng hơi ngẩn ngơ.
Đời người cũng chỉ là một vòng luân hồi, chỉ là có người trước lúc chết có thể giải phóng hết tất cả, trở thành những sắc màu xán lạn, có người lại cứ thế lặng lẽ ra đi không tiếng động.
Trần Hùng cúi người nhặt một chiếc lá phong đã khô héo, suy nghĩ miên man.
Anh không biết chiếc lá phong này trước khi rơi xuống rốt cuộc có được tính là tỏa ra những sắc màu xán lạn hay là yên lặng ra đi, không chút tiếng động trong biển lửa nữa.
Khi Trần Hùng cầm lá phong thất thần suy nghĩ, ở phía xa xa, một nhóm người nam nữ, cả người toàn đồ hiệu đang đi về phía anh.
“Trần Hùng...!Cậu...!thật sự là cậu sao?”
Bên tai Trần Hùng truyền tới giọng một người phụ nữ, trong giọng nói đi mang theo bảy phần kinh ngạc, ba phần kích động.

Trần Hùng bỏ chiếc lá phong trong tay xuống, nhìn về phía người tới.
Đập vào mắt là người phụ nữ trẻ tuổi, ngang tuổi như Trần Hùng.
Cô trang điểm rất xinh đẹp, trên người tỏa ra khí chất tri thức, tuyệt đối là một người đẹp nức tiếng.
Bên cạnh người phụ nữ còn có một nhóm nam nữ khác, trong đó có mấy người lúc này cũng đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Trần Hùng.
Trần Hùng cảm thấy người phụ nữ này hơi quen mắt, nhưng nhất thời anh không nhớ ra được cô ấy rốt cuộc là ai.
“Trần Hùng, thật sự là cậu sao?”
“Tớ...!Triệu Hiền Quyên đây.”
“Triệu Hiền Quyên.”
Nghe thấy cái tên này, trong lòng Trần Hùng đột nhiên xoẹt qua một tia lửa điện, đối với anh mà nói, cái tên này quá quen thuộc.
Nhìn kỹ lại, quả nhiên Trần HÙng nhận ra người phụ nữ xinh đẹp này, là Triệu Hiền Quyên, là bạn cấp hai của Trần Hùng, đồng thời cũng là lớp trưởng của Trần Hùng lúc đó.
Nhìn mấy người khác ở bên cạnh, Trần Hùng cũng đều có chút ấn tượng..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1425: 1425: Quá Khứ Và Hiện Tại


Người thanh niên đứng bên cạnh Triệu Hiền Quyên mặc một bộ vest màu be, trông không đẹp trai lắm, nhưng có thể nhìn thấy được đồ mặc trên người đều là hàng hiệu.

Người này tên là Lưu Soái, cũng là bạn cấp hai với Trần Hùng, bên cạnh anh ta còn có hai người nữa, hình như họ cũng là bạn của Trần Hùng, thế nhưng lâu quá rồi nên Trần Hùng đã không nhớ nổi tên của bọn họ nữa.

Còn mấy người khác Trần Hùng thật sự không có ấn tượng, nhìn thì có vẻ là bạn của Lưu Soái và Triệu Hiền Quyên ở Nhật Bản.

Khi đó, trường cấp hai mà Trần Hùng theo học là trường học cao quý nhất ở phía Bắc, có thể học ở trường này đều là con cái của gia đình giàu có.

Bất kể là Lưu Soái hay Triệu Hiền Quyên, hay là bạn bè cấp hai của bọn họ, tất cả đều là những người có thế lực và bối cảnh không tầm thường ở phía Bắc.

Khi đó, Trần Hùng là cậu ba nhà họ Trần, trong trường là nhân vật hô mưa gọi gió, đồng thời khi đó bên cạnh Trần Hùng còn có một nhóm bạn rất tốt, đều là con cái của gia đình thượng lưu ở phía Bắc.

Người giống như Lưu Soái khi đó không có tư cách tiến vào thế giới của mấy người Trần Hùng.

Thế nhưng nói tới Triệu Hiền Quyên, cô ấy và Trần Hùng lại có không ít dây dưa.

Khi đó Triệu Hiền quân là cô lớp trưởng mê đọc sách, thành tích tốt của lớp Trần Hùng, hơn nữa gia cảnh cũng vô cùng hùng hậu, năm đó ở trường học, cô ấy được rất nhiều bạn bè yêu quý.

Cứ như vậy, ở trường có rất nhiều người đồn Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên là trời sinh một cặp.

Mà khi đó quan hệ hai người bọn họ cũng khá tốt, thế nhưng đối với những tin bên ngoài đồn hai người là một cặp, đương nhiên chỉ là những điều bịa đặt mà thôi.

Có lẽ, năm đó Triệu Hiền Quyên quả thật có ý với Trần Hùng, nhưng trong lòng cô ấy cũng biết rõ cách biệt giữa mình và Trần Hùng, cô ấy cũng hoang tưởng nghi ra sau này khi lớn, mình sẽ trở thành vợ của Trần Hùng, nhưng cũng chỉ dừng ở mức nghĩ mà thôi.

Còn về Trần Hùng, anh chỉ đơn thuần coi Triệu Hiền Quyên là bạn, hoàn toàn không có bất cứ ý gì khác với cô ấy.

Về sau, bởi vì trong nhà xảy ra biến cố, Trần Hùng còn chưa cả tốt nghiệp cấp hai thì đã bị đuổi khỏi nhà họ Trần, sau đó, anh và những người bạn ngày trước không liên hệ gì với nhau nữa.

“Thật sự không ngờ, vậy mà lại gặp mọi người ở đây.


Có thể gặp bạn học cũ ở nơi này, Trần Hùng cũng vui mừng, dù sao trước đó quan hệ của anh với mấy người Triệu Hiền Quyên cũng không tệ.

“Đúng vậy, tớ cũng không ngờ.


Triệu Hiền Quyên rất vui vẻ, cô ấy kéo vạt áo Trần Hùng, giống như lúc còn đi học, cô ấy thích kéo áo Trần Hùng như vậy.

Thấy thế, mặt Lưu Soái ở bên cạnh lập tức đen lại, anh ta ho khan hai tiếng, lúc này Triệu Hiền Quyên mới nhận ra mình có hơi thất lễ, cô ấy vội vàng thu tay lại.

Từ manh mối này, Trần Hùng có thể nhìn ra, bây giờ Lưu Soái và Triệu Hiền Quyên hình như là một cặp.

Trần Hùng cảm thấy hơi kinh ngạc, phải biết rằng khi đó ở trong lớp, bất luận là về gia thế hay nhân cách, Lưu Soái đều không thể lọt vào mắt của Triệu Hiền Quyên được.

Khi ấy gia đình của Lưu Soái cũng được coi là giàu có ở phía Bắc, còn gia đình Triệu Hiền Quyên là gia đình thượng lưu, hai bên có cách biệt rất lớn.

Mà Lưu Soái lại chỉ là nhánh phụ của nhà họ Lưu, còn Triệu Hiền Quyên lại là cô chủ nhà họ Triệu, khoảng cách giữa hai bên khác nhau một trời một vực, nói thẳng ra, cho dù Triệu Hiền Quyên có tình nguyện kết bạn với Lưu Soái, gia đình cô ấy cũng tuyệt đối không cho.

Nhưng ai mà ngờ được, Triệu Hiền Quyên và Lưu Soái lại ở bên nhau.

Mặc dù trong lòng đầy hoài nghi, nhưng Trần Hùng cũng không hỏi nhiều, anh không phải loại người thích hóng chuyện, hơn nữa mười mấy năm trôi qua rồi, có rất nhiều chuyện cũng sẽ thay đổi.

“Trần Hùng, năm đó nghe nói cậu bị đuổi ra khỏi nhà họ Trần, lưu lạc đầu đường xó chợ rồi chết nơi nào không hay, sao giờ vẫn còn sống vậy?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1426: 1426: Thay Đổi


Câu nói này của Lưu Soái đột nhiên khiến bầu không khí trở nên hơi lúng túng, trong câu nói này tràn ngập sự châm biếm, thậm chí Trần Hùng có thể nghe ra được sự giận dữ trong giọng điệu của anh ta.

Năm đó ở trường, Trần Hùng là cậu chủ không sợ trời sợ đất, bên cạnh có mấy anh em tốt, họ đều là con cháu của gia đình có máu mặt ở phía Bắc, ai ai cũng đều có bối cảnh lớn chống lưng.

Khi đó mấy người Trần Hùng được ví như F4 của trường, người như Lưu Soái, đừng nói là châm biếm, ngay cả việc đứng trước mặt mấy người Trần Hùng, nói to tiếng anh ta còn không dám.

Nhưng không ngờ ngày hôm nay, anh ta lại dám nói lời này với Trần Hùng.

Trần Hùng bỗng chốc nhìn Lưu Soái, chỉ có một ánh nhìn nhưng đã khiến Lưu Soái cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt.

Nhưng trong đầu anh ta rất rõ, Trần Hùng ngày hôm nay sớm đã không phải cậu ba của nhà họ Trần như trước nữa, vậy nên anh ta cũng không cần sợ hãi Trần Hùng làm gì.

“Nói đùa thôi, cậu đừng để trong lòng nhé.


Lưu Soái cười, nói: “Nhiều năm không gặp như vậy, bạn học cũ gặp mặt, lát nữa chúng ta cùng đi ăn bữa cơm đi.



Trần Hùng vốn định từ chối nhưng Triệu Hiền Quyên ở bên cạnh lại rất muốn ôn chuyện cũ với Trần Hùng: “Trần Hùng, nơi đất khách quê người này mà chúng ta có thể gặp nhau, cậu cho chúng tớ chút mặt mũi đi.


“Vậy được rồi.


Triệu Hiền Quyên đã lên tiếng, Trần Hùng cũng không tiện từ chối, một nhóm người đi dạo một vòng quanh núi Phong Diệp, sau đó xuống núi.

Trong suốt quá trình, Trần Hùng cũng nắm rõ được tình hình mấy năm gần đây của Lưu Soái và Triệu Hiền Quyên.

Mấy năm nay, nhà họ Lưu phát triển cực nhanh ở phía Bắc, sớm đã từ gia đình phổ thông vươn lên thành gia đình thượng lưu rồi.

Còn Lưu Soái mấy năm trước cố gắng phấn đấu thành công cũng đã trở thành người kế nhiệm vị trí đứng đầu của nhà họ Lưu.

Vậy nên Lưu Soái của bây giờ đã được coi là khá máu mặt ở phía Bắc.

Còn nhà họ Triệu, mấy năm nay vẫn luôn tụt dốc, sớm đã trở thành gia đình bình thường.

Trước đó, nhà họ Triệu vì một lần nguy khốn, phải bán cổ phiếu mới qua được ải hoạn nạn, cuối cùng nhà họ Lưu lại chuẩn bị đầu tư cho nhà họ Triệu.

Yêu cầu duy nhất của phía nhà họ Lưu là muốn cô chủ nhà họ Triệu, Triệu Hiền Quyên, gả cho Lưu Soái, đây đương nhiên là chủ ý của Lưu Soái.

Triệu Hiền Quyên vì gia đình, không thể không buông bỏ hạnh phúc của bản thân, đồng ý yêu cầu này, vậy nên cô mới ở bên cạnh Lưu Soái.

Bây giờ, Triệu Hiền Quyên mang thân phận là vợ chưa cưới của Lưu Soái.

Lần này, bọn họ xuất hiện ở Nhật Bản là vì Lưu Soái muốn tới đây bàn chuyện hợp tác với một công ty, nếu như thành công, ít nhất có thể mỗi năm mang tới cho nhà họ Triệu hơn ba mươi tỷ.

Mà công việc này vốn đã được nhà họ Lưu sắp xếp ổn thỏa từ trước rồi, lần này Lưu Soái tới đây chỉ cần đại diện, ký một chữ là xong, tới lúc đó, anh ta cầm hợp đồng quay về, mục đích chủ yếu là có thể nâng cao địa vị của mình trong gia tộc, tạo cơ sở cho vị trí kế nhiệm nhà họ Lưu.

Ký hợp đồng không khó chút nào, cũng y như khi ký mấy hợp đồng khác thôi, nói thẳng ra thì lần này anh ta chỉ đang đưa đáp bạn nịnh nọt đi du sơn ngoạn thủy chút thôi.

Dưới núi Phong Diệp có khách sạn, đây là nơi vô cùng nổi tiếng của Nhật Bản.

Vì thể hiện mình trước mặt đám bạn, Lưu Soái không nói hai lời, tốn khoản tiền lớn, bao trọn cả khách sạn này.

Khi ăn cơm, mọi người đều uống chút rượu.

Lúc bắt đầu, chủ đề nói chuyện cũng khá bình thường, cho dù trong lời nói của Lưu Soái có mang theo chút khiêu khích, nhưng vì nể mặt Triệu Hiền Quyên nên Trần Hùng vẫn nhịn anh ta.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1427: 1427: Lưu Soái Mời Trần Hùng Uống Rượu


Nhưng khi mọi người ngày càng uống nhiều rượu hơn, Lưu Soái bắt đầu lâng lâng mất kiểm soát.

“Trần Hùng, nào, ở đây đều là bạn học cũ, chúng ta đã nhiều năm không gặp, chúng ta cạn một ly đi.


Lưu Soái nâng ly về phía Trần Hùng: “Nhất định phải uống sạch, rượu này giá mấy chục triệu một chai đấy, không uống sạch thì là coi thường tôi.


Trần Hùng quá lười để so đo với kiểu người như Lưu Soái, thế là anh đã cầm ly lên và uống hết rượu trong đó.

“Tửu lượng tốt đấy.


Lưu Soái vỗ tay, sau đó những người khác bên cạnh anh ta cũng vỗ tay.

Lưu Soái nói: “Đã nhìn thấy chưa, đây là anh Hùng của chúng ta, vẫn giống như lúc còn đi học, thật khiến người ta khâm phục.


Nói rồi, Lưu Soái nói với những người bạn của mình tớ từ Nhật Bản: “Nào, bây giờ tôi xin long trọng giới thiệu với mọi người.


“Người này, Trần Hùng, anh Hùng! Nói đến thân phận của anh ấy, thì không phải dạng vừa đâu.


“Có biết nhà họ Trần không, nhà họ Trần ở phía bắc, chính là gia tộc số một ở phía bắc nước Vạn Hoa chúng tôi, anh Hùng của chúng tôi chính là cậu chủ thứ ba của nhà họ Trần, mọi người nói xem, có oai hay không hả?”
Mấy người Nhật Bản nghe vậy thì hoang mang, lúc này có một người Nhật Bản trong đó hỏi: “Vậy thì nhà họ Trần, như thế nào so với nhà họ Lưu của anh Lưu?”
“Ha ha, tuy rằng nhà họ Lưu của tôi mấy năm nay ở phía bắc cũng khá tốt, nhưng làm sao có thể so sánh được với nhà họ Trần.


“Vậy mà còn lợi hại hơn nhà họ Lưu à.


Vài người Nhật Bản đồng loạt liếc nhìn về phía Trần Hùng.

Một trong những người Nhật Bản thậm chí còn trực tiếp đứng dậy, chuẩn bị nâng ly kính rượu Trần Hùng, dường như đang cố gắng tạo mối quan hệ với Trần Hùng.

“Anh Yamamoto, đừng có vội.


Lưu Soái ở bên cạnh lập tức ngăn người Nhật Bản lại, nói: “Anh xem tôi còn chưa nói hết cơ mà?”
“Anh Hùng này, đúng thật là cậu ba nhà họ Trần, nhưng đã là trước đây rồi.


“Để tôi nói cho các anh biết, anh Hùng của chúng tôi thực sự rất đáng thương.

Lúc mới học lớp bảy, không biết chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên bị người nhà gọi là sao chổi, rồi bị đuổi ra khỏi gia tộc, từ đó về sau, không còn cậu ba nhà họ Trần nữa, anh ấy à, chính là một con chó chết không nhà để về mà thôi, ha ha, nghe nói anh ấy còn làm ăn mày mấy năm đấy.


Lời nói của Lưu Soái đầy mỉa mai, và Triệu Hiền Quyên ở bên cạnh không thể nghe nổi nữa, lập tức lên tiếng quát: “Lưu Soái, anh đủ rồi đấy.


Lúc này, Lưu Soái đột nhiên nổi giận: “Làm sao, Triệu Hiền Quyên, có phải bây giờ em vẫn còn nhớ thương Trần Hùng hay không, em đừng có quên, hiện tại em là vợ sắp cưới của ông đây.


“Hơn nữa, những gì tôi đã nói đều là sự thật, tại sao bây giờ tôi lại không thể nói ra sự thật?”
Triệu Hiền Quyên vì chuyện gia tộc mà không dám đôi co với Lưu Soái, cô chỉ có thể quay đầu nhìn Trần Hùng rồi nói: “Trần Hùng, cậu đừng để trong lòng, anh ấy đã uống quá nhiều rồi.


Hơn mười năm trước, Lưu Soái chính là một tên hề nhảy nhót trước mắt Trần Hùng, bây giờ hơn mười năm sau, Trần Hùng đã trở thành một sự tồn tại giống như một con rồng trên bầu trời, làm sao anh lại rảnh rỗi đi so đo với một con kiến như Lưu Soái cơ chứ.

Nhưng mà Trần Hùng nhất định không thích bầu không khí ở đây, vốn dĩ muốn cho Triệu Hiền Quyên một chút thể diện, cùng bọn họ dùng bữa để hồi tưởng lại quá khứ, nhưng hiện tại xem ra không cần như vậy nữa.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1428: 1428: Nhà Họ Nghiêm Sụp Đổ


Lưu Soái thấy Trần Hùng không đáp lại mình, còn tưởng rằng Trần Hùng sợ anh ta rồi, anh ta cho rằng những năm qua Trần Hùng sống không được thoải mái, cho nên anh ta rất thích cảm giác được đạp cậu ba nhà họ Trần cao cao tại thượng xuống đất.

“Trần Hùng à, mấy năm nay chắc anh sống khổ sở lắm nhỉ, nếu thật sự không sống nổi, hay là anh tới làm việc với tôi thấy thế nào?”
“Tuy rằng tôi không phải nhân vật máu mặt gì đó, nhưng vẫn có một chút thực lực, anh cũng biết đấy, nhà họ Lưu chúng tôi từ trước đến nay đều kinh doanh ô tô, lần này tôi tới Nhật Bản là tới bàn một dự án hợp tác với tập đoàn Anh Mai.


“Khi hợp đồng này ký thành công, nhà họ Lưu chúng tôi có thể kiếm lãi 3.

500 tỷ mỗi năm, anh theo tôi làm việc đi, tôi cho anh tầm trăm triệu tiền lương mỗi năm, thêm các loại bảo hiểm?”
“Lưu Soái, anh đủ rồi đấy.


Triệu Hiền Quyên có chút không chịu được nữa, lại cất tiếng quát Lưu Soái một lần nữa.

Lưu Soái hừ lạnh một tiếng, nói: “Đủ rồi cái gì, không phải anh đang có lòng tốt hay sao, anh giới thiệu công việc cho Trần Hùng thì có gì là sai? Anh đây là không muốn anh ta dẫm theo vết xe đổ của Nghiêm Hưng Đằng thôi.


“Nghiêm Hưng Đằng!”.

Truyện Cung Đấu
Nghe thấy cái tên này, trái tim Trần Hùng đập mạnh: “Nghiêm Hưng Đằng bị làm sao vậy?”
“Ha ha, còn có thể là gì nữa, gia tộc sụp đổ thôi, anh không biết đấy thôi, khi đó nhà họ Nghiêm khốn khổ như thế nào, cả gia tộc rơi vào còn đường tuyệt vọng, người trong gia tộc lần lượt nhảy lầu tự tử, đúng là còn đặc sắc hơn cảnh diễn trên tivi nữa.


Lông mày của Trần Hùng cau lại thật chặt.

Nghiêm Hưng Đằng là bạn tốt nhất khi còn ở trường của Trần Hùng, đồng thời nhà họ Nghiêm cũng là một gia tộc bậc nhất ở phía bắc khi đó, một gia tộc như vậy làm sao có thể sụp đổ được?
“Đúng rồi, quên mất đấy, anh và Nghiêm Hưng Đằng là anh em tốt mà nhỉ, tôi nói như vậy, hẳn là anh rất buồn đúng không?”
“Ôi, là lỗi của tôi, tôi đánh vào cái miệng của tôi.


“Nhà họ Nghiêm, xảy ra chuyện gì?”
Giọng điệu của Trần Hùng đột nhiên trở nên lạnh lẽo, trong thời gian ngắn, nhiệt độ toàn bộ căn phòng dường như đột nhiên giảm xuống mấy độ.

Loại hơi thở này đột nhiên khiến cho Lưu Soái có chút căng thẳng.

“Tôi, làm sao tôi biết chuyện gì đã xảy ra, dù sao thì nhà họ Nghiêm cũng sụp đổ rồi, việc nhà anh ta sụp đổ thì liên quan gì đến nhà họ Lưu của tôi chứ.


Trần Hùng quay đầu nhìn về phía Triệu Hiền Quyên ở một bên, nói: “Gia tộc của Nghiêm Hưng Đằng xảy ra chuyện gì?”
Triệu Hiền Quyên nhìn thấy cảm xúc có chút kích động của Trần Hùng, cô có hơi lo lắng không biết sau đó Trần Hùng sẽ gây ra chuyện gì ở đây.

Cô đứng dậy nói: “Trần Hùng, hôm nay cứ như vậy đi, tớ tiễn cậu đi ra ngoài trước.


“Được.


Trần Hùng không từ chối, anh không hề muốn ở lại đây nữa, hơn nữa hiện tại anh cũng muốn tìm hiểu tình hình của Nghiêm Hưng Đằng thông qua Triệu Hiền Quyên.

“Tại sao em phải tiễn anh ta? Anh không cho phép.

” Lưu Soái ở đó có chút ghen tuông.

Triệu Hiền Quyên nói: “Lưu Soái, tôi còn chưa vào nhà họ Lưu của anh, chuyện này anh đâu quản được tôi?”

Sau đó, Triệu Hiền Quyên không hề quan tâm Lưu Soái có đồng ý hay không, trực tiếp bước ra khỏi sơn trang cùng với Trần Hùng.

Lưu Soái ở trong phòng rất tức giận, anh ta đỏ bừng mặt, nốc một chai rượu sake xuống bụng, rồi lật tung cả cái bàn trước mặt lên.

Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên bước ra khỏi sơn trang, Triệu Hiền Quyên nói: “Trần Hùng, cậu cũng biết con người Lưu Soái rồi, khi đó, anh ta đã cố gắng hết sức để vào trong giới của các cậu, nhưng anh ta không đủ tiêu chuẩn, vì vậy anh ta đã luôn luôn mang trong mình mối hận thù với cậu.


“Nhưng cậu đừng để trong lòng, anh ta chỉ nói vài câu ngoài miệng thôi, sẽ không làm ra chuyện khác thường gì đâu.


Trần Hùng vào lúc này, hoàn toàn không để tâm tới Lưu Soái, tất cả những gì trong đầu anh nghĩ tới đều là Nghiêm Hưng Đằng.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1429: 1429: Chắc Hẳn Nghiêm Hưng Đằng Đã Rất Tuyệt Vọng


“Hiền Quyên, nhà họ Nghiêm xảy ra chuyện gì vậy?”
Triệu Hiền Quyên trả lời: “Cụ thể thì tớ cũng không rõ lắm, nhưng sự việc của nhà họ Nghiêm lúc đó quả thực là gây tiếng động rất lớn, đó là, nhà họ Nghiêm sụp đổ chỉ trong một đêm, rất nhiều người trong nhà họ Nghiêm đều bị ép chết.


“Tại sao lại như vậy?”
“Nguyên nhân cụ thể không rõ ràng, nhưng có tin đồn rằng do tứ đại gia tộc ở tỉnh Đông Thành đã làm điều đó, tứ đại gia tộc được sự ủng hộ bởi các gia tộc giàu có phía bắc, họ đã dùng nhiều cách tàn độc khác nhau để giải quyết nhà họ Nghiêm, rồi chiếm lấy tài sản của gia đình họ Nghiêm, nhiều người nhà họ Nghiêm bị ép tới mức phải chết.


“Tứ đại gia tộc tỉnh Đông Thành?”
Trần Hùng khẽ cau mày nói: “Nhà họ Nghiêm hồi đó là gia tộc lớn nhất ở tỉnh Đông Thành, tứ đại gia tộc mà cậu vừa nhắc tới, chính là những gia tộc đã phụ thuộc vào nhà họ Nghiêm năm đó à?”
“Đúng vậy.


Triệu Hiền Quyên gật đầu nói: “Nói đến đây, nhà họ Nghiêm diệt vong là do tứ đại gia tộc làm loạn, cho nên bây giờ ở tỉnh Đông Thành không còn gia tộc giàu có hàng đầu nhà họ Nghiêm nữa, chỉ còn có bốn gia tộc giàu có hàng đầu thôi.

“Việc đó đã xảy ra khi nào?”
“Đã hơn một năm gần hai năm rồi.

” Triệu Hiền Quyên đáp.

“Vậy thì! Nghiêm Hưng Đằng thì sao?”
“Tớ không biết.

” Triệu Hiền Quyên lắc đầu nói: “Trong số những người chết trong nhà họ Nghiêm năm đó, không tìm thấy Nghiêm Hưng Đằng, có thể cậu ấy đã trốn thoát hoặc cũng có thể đã chết, nhưng không ai tìm thấy thi thể của cậu ấy.


Lời nói tới đây, tim Trần Hùng giống như bị kim châm vậy.

Nghiêm Hưng Đằng là bạn từ thuở nhỏ của Trần Hùng, mối quan hệ của họ luôn rất tốt.

Năm đó khi Trần Hùng bị đuổi khỏi gia tộc, bà cụ nhà họ Trần tàn nhẫn ra lệnh, toàn bộ phía bắc không được phép giúp đỡ Trần Hùng.

Bởi vì bà cụ nhà họ Trần lên tiếng, ngay cả những người bạn tốt khác đang ở trường học của Trần Hùng cũng chỉ có thể trốn ở nhà vì gia tộc, không dám giúp đỡ Trần Hùng.

Chỉ có Nghiêm Hưng Đằng, anh ta đã tìm thấy Trần Hùng, lên kế hoạch giúp anh vượt qua khó khăn, thậm chí còn lên kế hoạch để lang thang khắp thế giới với Trần Hùng, nhưng sau đó anh ta lại bị gia tộc bắt về.

Nhưng cho dù như thế nào, thì Nghiêm Hưng Đằng thực sự coi Trần Hùng anh như một người bạn tốt, một người anh em tốt, mặc dù khi đó họ mới chỉ là thiếu niên mười mấy tuổi.

Khuôn mặt của Nghiêm Hưng Đằng ngay lập tức xuất hiện trong tâm trí Trần Hùng, vẻ đẹp trai tỏa nắng và dù là lúc nào cũng nở nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt.

Khó mà tưởng tượng được anh ta đã tuyệt vọng như thế nào khi anh ta trải qua cảnh gia đình tan nát, những người thân thì lần lượt qua đời.

“Mẹ nó! ”
Trần Hùng không kìm được cảm xúc trong lòng mình mà chửi rủa một tiếng.

Lúc này, cả người Trần Hùng trông vô cùng đáng sợ, thân thể thậm chí còn toát ra một luồng hơi thở vô cùng độc ác.

Triệu Hiền Quyên ở bên cạnh cũng bị dáng vẻ hiện tại của Trần Hùng khiến cho sửng sốt, cô vội vàng gọi tên Trần Hùng.

“Ừm.


Trần Hùng hoàn hồn lại.

Triệu Hiền Quyên nói: “Trần Hùng, cậu đừng lo lắng về chuyện của Nghiêm Hưng Đằng nữa, chuyện này đã hơn một năm rồi, đã xong hết rồi, cậu cũng không thể thay đổi bất cứ điều gì được.


“Mà này, Trần Hùng, những năm qua cậu sống như thế nào, bây giờ đang làm công việc gì?”
Trần Hùng bình tĩnh lại và trả lời: “Hồi đó tớ bị đuổi ra khỏi nhà họ Trần, ban đầu đúng thật là cũng rất khổ sở, nhưng sau đó may mắn gặp được một người đàn ông tốt bụng đưa tớ ra nước ngoài, bây giờ tớ đang kinh doanh một chút ở Nhật Bản.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1430: 1430: Tạm Biệt Triệu Hiền Quyên


Trần Hùng không nói với Triệu Hiền Quyên về cuộc sống thực sự của mình, mà chỉ đơn giản trả lời mấy câu cho có lệ.

Hơn mười năm sau mới gặp lại, tuy rằng Triệu Hiền Quyên cảm thấy trong lòng có chút kích động, nhưng cô không tìm lại được cảm giác như năm đó nữa.

Triệu Hiền Quyên cũng không gặng hỏi thêm nữa, lấy danh thiếp trên người ra, nói: “Nếu như cậu gặp khó khăn gì, hay là thiếu tiền thì có thể gọi điện thoại cho tớ.


Bình thường Trần Hùng không thích nhưng nhãn hiệu nổi tiếng gì đó, bộ trang phục này anh mặc trên người trông rất bình thường.

Chính vì vậy mà Triệu Hiền Quyên cho rằng Trần Hùng thực ra không có tiền, ít nhiều cô cũng muốn giúp đỡ Trần Hùng.

“Ha ha.


Trần Hùng cầm lấy danh thiếp trong tay Triệu Hiền Quyên, nói: “Tìm cậu mượn tiền thì thôi vậy, nhưng một thời gian nữa tớ sẽ về Vạn Hoa, có cơ hội sẽ tìm cậu uống trà.


Trần Hùng nói xong cũng không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

Ngay khi Trần Hùng bước đi rất dứt khoát không hề dây dưa một chút nào.

Triệu Hiền Quyên nhìn bóng lưng của Trần Hùng Hiểu hồi lâu, cuối cùng khi Trần Hùng chuẩn bị lên xe, cô vẫn lấy hết can đảm gọi tên Trần Hùng.

“Làm sao vậy?”
Trần Hùng quay đầu lại và nở một nụ cười với Triệu Hiền Quyên.

“Không có gì.


Triệu Hiền Quyên thật ra có rất nhiều điều muốn nói với Trần Hùng, nhưng khi cô thật sự muốn nói, lại không biết phải nói gì.

“Đừng quay trở lại phía bắc.


Cuối cùng, Triệu Hiền Quyên nói mấy chữ như vậy với Trần Hùng.

Trần Hùng cười cười, mở cửa bước lên xe, rời đi một cách dứt khoát.

Mặc dù đã hơn mười năm trôi qua, nhưng trong lòng Triệu Hiền Quyên vẫn có Trần Hùng, nói đến đây, Trần Hùng có thể coi là mối tình đầu của cô.

Trần Hùng không biết, khi biết Trần Hùng bị gia tộc ruồng bỏ, Triệu Hiền Quyên đã buồn rất lâu, thậm chí cô còn muốn dùng sức mạnh của gia tộc để giúp Trần Hùng.

Nhưng khi đó, Triệu Hiền Quyên dù sao cũng chỉ là một cô học sinh mười mấy tuổi, dù rất muốn giúp đỡ Trần Hùng nhưng cô chỉ có thể bất lực.

Triệu Hiền Quyên nói Trần Hùng đừng quay về phía bắc, có nghĩa bảo anh đừng về phía bắc để tìm cái chết, cũng đừng quan tâm tới chuyện nhà họ Nghiêm, bởi vì cô biết tứ đại gia tộc của tỉnh Đông Thành đang bắt tay với nhau, thậm chí còn có thế lực của gia tộc giàu có nhúng tay vào.

Nếu như Trần Hùng cứ quay lại tìm tứ đại gia tộc gây sự, nhất định sẽ chết rất thảm.

Nhưng mà Triệu Hiền Quyên không biết, trước đó không lâu, Trần Hùng đã xử lý toàn bộ phía nam, làm sao có thể sợ cái gọi là tứ đại gia tộc ở tỉnh Đông cơ chứ?
Trần Hùng lái xe, anh không có dự định tiếp tục đi du ngoạn bên ngoài, anh cảm thấy được chính mình cần phải bình tĩnh.

Từ trước tới nay, Trần Hùng cho rằng mình đã tu luyện được một trái tim sắt đá không rỉ, cho dù gặp phải chuyện gì, anh cũng có thể bình tĩnh đối mặt.

Tuy nhiên, sau khi Trần Hùng trở về Vạn Hoa mới biết được, trên đời này không có trái tim sắt đá, mỗi người đều có điểm yếu của riêng mình, những người được gọi là có trái tim sắt đá đó chỉ là chưa gặp phải chuyện có thể chạm vào trái tim anh ta mà thôi.

Nhưng Trần Hùng bây giờ, nội tâm đã bị chạm vào.

Nghiêm Hưng Đằng là một người rất quan trọng trong cuộc đời anh, cũng quan trọng với anh như Lâm Ngọc Hân và Lâm Thanh Thảo.

Anh vẫn luôn cho rằng Nghiêm Hưng Đằng với tư cách là cậu cả của nhà họ Nghiêm, hoàn toàn có thể dựa vào nhà họ Nghiêm không phải lo lắng ăn uống mặc ở, trở thành rường cột của đất nước.

Xét cho cùng, nhà họ Nghiêm hồi đó có thể coi là một nửa gia tộc giàu có hàng đầu ở phía bắc.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1431: 1431: Có Chuyện Quan Trọng


Nhưng anh không ngờ rằng nhà họ Nghiêm lại gặp phải biến cố như vậy, trong lòng Trần Hùng đang hừng hực lửa giận, nhất là khi cảnh tượng tứ đại gia tộc bức ép nhà họ Nghiêm xuất hiện trong đầu anh, trong lòng anh càng tức giận hơn.

“Nhà họ Nghiêm hồi đó đối xử với tứ đại gia tộc rất tốt mà.


Trần Hùng thở dài tự lẩm bẩm: “Trên đời này sao lại có nhiều kẻ ăn cháo đá bát, nhiều kẻ khốn nạn như vậy chứ?”
Vốn dĩ, khi Trần Hùng trở về phía bắc, chỉ đơn giản muốn tìm nhà họ Trần để lấy lại phần của anh, giải quyết dứt điểm mối ân oán giữa anh và nhà họ Trần.

Nhưng bây giờ có vẻ như việc Trần Hùng quay trở lại lần này, lại có thêm một mục đích khác.

Đi đến tỉnh Đông Thành tìm tứ đại gia tộc, tìm lại công lý cho nhà họ Nghiêm.

Trần Hùng còn chưa về tới biệt thự, Tả Quang Đông đã gọi điện thoại cho anh, nói rằng có một việc rất quan trọng cần thảo luận với anh.

Khi Trần Hùng trở lại biệt thự, Tả Quang Đông đã đợi sẵn ở đó.

“Thủ lĩnh, anh đây là sao vậy, sao nhìn tâm trạng của anh có chút không ổn vậy?”
Vừa nhìn thấy Trần Hùng, Tả Quang Đông đã cảm thấy sắc mặt của Trần Hùng nhìn có chút không đúng, lông mày anh cau lại, trên mặt là vẻ lạnh băng.

Trần Hùng trả lời: “Tôi vừa rồi tình cờ gặp một nhóm bạn học cũ ở bên ngoài.


“Ồ, vậy là một chuyện tốt mà, sao nhìn trông anh lại không vui lắm vậy?”
Trần Hùng thở dài một tiếng, nói: “Tôi biết được một tin tức từ họ, khi còn nhỏ, tôi có một người bạn rất tốt, gia đình tộc bị ép buộc hãm hại, diệt cả tộc luôn rồi.


“Cái gì, còn có chuyện như vậy sao?” Tả Quang Đông cũng kinh ngạc.

Trần Hùng nhún vai nói: “Dù sao tôi cũng sẽ trở về, tới lúc đó tôi muốn xem thử xem, là tên súc sinh nào gan lớn như vậy, dám động vào anh em của tôi!”
Trần Hùng dấy lên cảm xúc kích động một lúc thì mới bình tĩnh lại được, sau đó nói: “Tả Quang Đông, cậu nói có chuyện quan trọng, đó là chuyện gì?”.

Truyện Trinh Thám
Tả Quang Đông trả lời: “Tôi đã tìm thấy một số manh mối về Sơn Đằng Trai.


“Có thật không?”
Trần Hùng vui mừng khôn xiết nói: “Manh mối gì?”
Tả Quang Đông trả lời: “Là thế này, anh cũng biết rằng Tả Bộ Linh chủ yếu đầu tư vào ngành công nghiệp ô tô tại Nhật Bản, mà tập đoàn đầu tư lớn nhất ở đây của chúng là tập đoàn Anh Mai.



“Trong thời gian này, tình cờ Tả Bộ Linh đầu tư vào một dự án lớn của tập đoàn Anh Mai, vì vậy tôi và Thạch Trung Hữu, giám đốc của tập đoàn Anh Mai, đồng thời là người phụ trách dự án đã luôn liên lạc trong mấy ngày nay, mấy ngày nay chúng tôi tra ra tin tức của Sơn Đằng Trai, vì vậy bên phía tập đoàn Anh Mai cũng biết về nó.


“Chỉ một giờ trước, Thạch Trung Hữu đã liên lạc với tôi và nói rằng Sơn Đằng Trai đang gây rắc rối cho họ và cần sự giúp đỡ của chúng ta.


“Cụ thể là xảy ra chuyện gì?” Trần Hùng hỏi.

Tả Quang Đông lắc đầu và nói: “Cụ thể thì tôi cũng không rõ ràng lắm, Thạch Trung Hữu ở đầu dây bên kia rất nghiêm túc, Anh ấy nói rằng muốn gặp chúng ta để thảo luận cụ thể, đúng lúc tối nay Thạch Trung Hữu có một bữa tiệc vì dự án mới của công ty họ.


“Hơn nữa, dự án này vốn dĩ được đầu tư bởi Tả Bộ Linh của chúng tôi, vì vậy chúng tôi cần phải gặp gỡ những đối tác đó.


“Có nghĩa là, thực ra cậu là ông chủ đứng sau dự án này chứ gì?” Trần Hùng hỏi.

Tả Quang Đông cười nói: “Không, anh mới là ông chủ đứng đằng sau, Tả Bộ Linh, không phải là thuộc về điện Đức Hoàng sao?”
“Ha ha, thằng nhóc nhà cậu.


Trần Hùng từ lâu đã quen với miệng lưỡi lanh lợi của những vị tướng trong điện Đức Hoàng này rồi.

Nhưng khi nhắc đến dự án của tập đoàn Anh Mai, Trần Hùng chợt nghĩ tới điều gì đó.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1432: 1432: Tới Bữa Tiệc


Lần này Lưu Soái đến Nhật Bản là vì muốn giành được hợp tác với tập đoàn Anh Mai cho nhà họ Lưu, lẽ nào hợp đồng mà Lưu Soái muốn lấy được, chính là cái này?
Nếu như đúng là như vậy thì quả thật sẽ rất thú vị.

Trần Hùng hỏi: “Thạch Trung Hữu này có đáng tin không?”
Tả Quang Đông gật đầu nói: “Đáng tin cậy, tôi và anh ta hợp tác không chỉ một hai lần, có thể tin tưởng người này.


“Vậy được rồi.


Vì vậy Trần Hùng và Tả Quang Đông trực tiếp lái xe đến bữa tiệc.

Nơi tổ chức bữa tiệc là một biệt thự rất cao cấp ở đây, hôm nay không chỉ có các doanh nhân nổi tiếng trong nước mà các đại gia ngành ô tô các nước khác cũng đã cử người tới.

Có thể nói, dự án hợp tác mà Anh Mai đưa ra lần này rất ấn tượng, một khi một công ty ô tô ở bất kỳ quốc gia nào giành được quyền đại lý cho dự án này thì sẽ có ít nhất 3.

500 tỷ lãi ròng mỗi năm.

Sở dĩ Anh Mai có thể vung tay bỏ ra một khoản tiền lớn như vậy, người ta đồn rằng Anh Mai đã tìm được một nhà đầu tư rất giàu có ở Vạn Hoa, không nghi ngờ gì nữa, nhà đầu tư này chính là Tả Bộ Linh.

Tiền của Tả Bộ Linh đến từ điện Đức Hoàng, mà nhìn trong quốc tế hiện tại, e rằng không có nhóm tổ chức nào ở nước ngoài có thể có nhiều tiền hơn Thiên Vương Điện.

Sau khi xuống xe, cả hai đã tiến vào trong nơi tổ chức bữa tiệc.

Lúc này, bữa tiệc đã đông người, Tả Quang Đông vừa bước vào đã thấy một vài người bạn kinh doanh nên muốn đi tới chào hỏi họ.

Trần Hùng không đi qua, anh không có hứng thú làm quen với những người gọi là doanh nhân này, anh không hiểu kinh doanh, chỉ cần giao những chuyện này cho anh em thành thạo những chuyện này lo liệu là đủ rồi.

Anh lấy một ly rượu vang đỏ, tìm một chỗ cho mình và ngồi xuống.

Mà cũng vào lúc này, ở cách Trần Hùng không xa, một đám người đang tán gẫu sôi nổi.

Trần Hùng đã đoán đúng, lần này Lưu Soái đến Nhật Bản để thảo luận về dự án hợp tác với tập đoàn Anh Mai, nhà đầu tư đứng sau dự án hợp tác này là Tả Bộ Linh.

Lúc này, Lưu Soái đang khoe khoang với một vài anh em bên cạnh: “Ở đây thật hoành tráng.

Đây là bữa tiệc do Thạch Trung Hữu, giám đốc của tập đoàn Anh Mai tổ chức, bữa tiệc hôm nay đều là những nhân vật hàng đầu trong ngành ô tô ở châu Á, mấy anh thấy có đỉnh hay không?”
“Đỉnh thật!”
Mấy kẻ nịnh hót theo sau ngay lập tức nịnh bợ: “Anh Lưu, gia tộc anh thật là có thực lực, thế mà anh thực sự có thể nhận được quyền đại lý cho dự án này ở Vạn Hoa.


“Đó là điều đương nhiên, đến lúc đó, lợi nhuận ròng hàng năm là 3.

500 tỷ cũng nắm chắc rồi.

” Lưu Soái vô cùng tự tin mà nói: “Và nếu gia tộc để tôi phụ trách dự án này trong tương lai thì tôi có niềm tin sẽ tăng gấp đôi lợi nhuận đấy.


“Anh Lưu giỏi quá.


“Ha ha, tôi không giỏi thì ai giỏi, không phải là tôi họ Lưu hay sao?”.

Ngôn Tình Ngược
Nói xong, Lưu Soái cầm một ly rượu vang đỏ bên cạnh lên và nói: “Nào, các anh em, chúng ta uống rượu vang đỏ mấy chục triệu một chai này đi.


Triệu Hiền Quyên đứng ở bên cạnh nhìn bộ dạng vênh váo này của Lưu Soái, cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Nếu không phải vì gia cảnh khó khăn và cần tiền gấp, Triệu Hiền Quyên sẽ không bao giờ đi cùng tên Lưu Soái rác rưởi này, từ khi gặp mặt Trần Hùng lúc sáng, bóng dáng của Trần Hùng luôn vô thức xuất hiện trong đầu cô.

Trong chốc lát, Triệu Hiền Quyên có chút kinh ngạc.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1433: 1433: Tập Đoàn Anh Mai Lấy Đâu Ra Nhiều Tiền Như Vậy


Nếu như năm đó Trần Hùng không xảy ra chuyện, nếu nhà họ Triệu của cô không trải qua sự nguy hiểm này, liệu cô và Trần Hùng có đến được với nhau không?
Dù sao thì khi còn đi học, cô và Trần Hùng được mệnh danh là nam thanh nữ tú của trường.

“Có lẽ là có, ở một thế giới song song khác.


Triệu Hiền Quyên nở một nụ cười cay đắng, trái tim cảm thấy chua xót.

“Anh Lưu, anh nói xem tập đoàn Anh Mai tuy rằng hùng mạnh, nhưng dự án được đưa ra lần này là cũng quá khoa trương rồi, vậy mà dám đối mặt với toàn bộ thị trường châu Á, bọn họ muốn khởi động dự án này thì phải tốn mấy trăm nghìn tỷ đấy nhỉ, tập đoàn Anh Mai lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
Lưu Soái trả lời: “Tôi không rõ lắm về điều này, nhưng theo một số thông tin nội bộ, người ta nói rằng tập đoàn Anh Mai đã tìm thấy một nhà đầu tư rất mạnh, và nhà đầu tư đó đã đầu tư hàng trăm nghìn tỷ đồng vào Anh Mai, cuối cùng thuận lợi để tập đoàn Anh Mai bắt đầu dự án này, một khi dự án này phát triển trên khắp châu Á, ít nhất nó sẽ mang lại lợi nhuận gấp mấy lần.


Thật ra những lời đồn đại ở bên ngoài vẫn còn hơi phóng đại, tập đoàn Anh Mai đã bắt đầu dự án lần này và chi tổng cộng chỉ gần 18 nghìn tỷ đồng mà thôi.

Tả Bộ Linh quả thật đã đầu tư rất nhiều tiền ở đằng sau, nhưng cũng không đến mức hàng trăm nghìn tỷ, nhiều nhất là mười mấy hai mươi nghìn tỷ mà thôi, mà đây cũng là nhà đầu tư lớn nhất vào dự án này.

Đúng là lợi nhuận cuối cùng thu về đã tăng gấp đôi, trước khi thực hiện mọi khoản đầu tư, sẽ có một đội chuyên môn để tiến hành đánh giá vốn đầu tư mạo hiểm, đội này chắc chắn là đội đánh giá hùng mạnh nhất trên thế giới, trưởng nhóm này là Triệu Tài Đô một trong năm vị vua trong điện Đức Hoàng.

Vào thời điểm đó, trước khi Tả Bộ Linh dự định đầu tư vào dự án này, Tả Quang Đông đã đặc biệt yêu cầu đoàn đội của Triệu Tài Đô tiến hành phân tích và đánh giá cực kỳ chi tiết, sau đó đi đến thống nhất kết luận rằng dự án này có thể đầu tư, hơn nữa còn đầu tư càng nhiều càng tốt.

Đây gần như là một cuộc giao dịch tạo ra lợi nhuận mà không bị lỗ.

“Anh Lưu, anh nói nói xem tập đoàn nào lại giàu có tới như vậy, lại dám đầu tư nhiều tiền vào tập đoàn Anh Mai như thế, đúng là hào phóng.


Lưu Soái lắc đầu nói: “Tôi thực sự không biết điều này, nhưng bữa tiệc hôm nay, các nhà đầu tư đằng sau tập đoàn Anh Mai chẳn hẳn đều sẽ đến, nếu như có cơ hội làm quen vậy thì đúng thật là ngày phất lên không còn xa nữa.


“Ha ha, anh Lưu giỏi như vậy, biết đâu được chủ đầu tư có khi lại chủ động tìm anh Lưu nói chuyện.

Nếu như anh Lưu có thể đả động được bọn họ, cũng đầu tư cho nhà họ Lưu, vậy thì nhà họ Lưu cũng có thể trở thành gia tộc giàu có bậc nhất phía bắc rồi.


“Ha ha, biết đâu lại thực sự có khả năng này đấy.


Nghe Lưu Soái khoe khoang, Triệu Hiền Quyên ở bên thực sự suýt chút nữa thì nôn hết những thứ đã ăn vào buổi trưa ra.

Cô không biết sự tự tin của Lưu Soái đến từ đâu, thật quá không biết xấu hổ.

Lúc này, Triệu Hiền Quyên thực sự rất khó chịu khi ở cùng Lưu Soái, bởi vì cô cảm thấy rất xấu hổ.

Cô định tìm một chỗ sạch sẽ để ngồi một mình, hy vọng sẽ sớm kết thúc bữa tiệc nhàm chán này.

Mà ngay lúc Triệu Hiền Quyên quay người lại, ở một góc đằng kia, người đàn ông vẫn luôn xuất hiện trong tâm trí cô không ngờ lại xuất hiện trước mặt cô.

“Trần Hùng!”

Triệu Hiền Quyên vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cô không ngờ rằng lại tình cờ như vậy, thực sự gặp được Trần Hùng ở đây.

Triệu Hiền Quyên không chút do dự, đi về phía Trần Hùng ngay lập tức.

“Trần Hùng, tại sao cậu lại ở đây?”
Nhìn thấy Triệu Hiền Quyên xuất hiện trước mặt, Trần Hùng cũng không có gì ngạc nhiên, bởi vì từ lâu anh đã đoán được dự án mà đám người Lưu Soái tới để bàn bạc lần này chính là người tổ chức bữa tiệc ngày hôm nay.

Vậy nên việc Triệu Hiền Quyên và Lưu Soái cùng đến đây là lẽ thường tình.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1434: 1434: Tôi Nghĩ Anh Là Lẻn Vào Đây Để Ăn Trộm Uống Trộm Đúng Không


“Tớ có một người bạn đến dự tiệc, tớ cũng đi theo ăn chực uống chực ấy mà.

” Trần Hùng cười đáp.

“Ăn chực uống chực!”
Triệu Hiền Quyên nhất thời không nhận ra Trần Hùng chỉ đang nói đùa, cô cảm thấy có chút mất mát, xem ra những năm này Trần Hùng ở nước ngoài sống không tốt lắm, đến ăn uống cũng phải giảm bớt.

“Trần Hùng, nếu cậu thực sự có khó khăn gì, cậu có thể nói cho tớ biết.

” Triệu Hiền Quyên nói.

Trần Hùng giật mình, có hơi không thể giải thích được, cô ấy nhìn kiểu gì ra anh khó khăn vậy.

Trần Hùng vội vàng cười nói: “Cậu hiểu lầm rồi Hiền Quyên, tớ thì có thể có khó khăn gì chứ, vẫn ăn uống bình thường mà.


Nói xong, anh cầm một ly rượu đỏ bên cạnh đưa cho Triệu Hiền Quyên, nói: “Nếu như đã gặp lại rồi thì chúng ta hãy uống một ly đi.


Ngày thường Triệu Hiền Quyên ít khi uống nhiều, ngay cả khi Lưu Soái rủ cô đi uống rượu, cô cũng lười phải nể mặt.

Nhưng mà Trần Hùng mời cô uống rượu, cô nhất định sẽ không từ chối, cô cầm lấy ly rượu mà Trần Hùng đưa, cười nói: “Không ngờ trong một ngày lại có thể gặp được cậu hai lần, xem ra chúng ta vẫn có duyên như vậy, nào, chúng ta hãy làm một ly.


Trần Hùng cười uống cạn rượu vang đỏ trong ly, thấy Triệu Hiền Quyên uống có chút không thoải mái, Trần Hùng ngăn cô lại, nói: “Không uống được thì uống ít thôi, hình thức một chút là được rồi.


Triệu Hiền Quyên có chút cảm động nói: “Trần Hùng, cậu vẫn giống như lúc đó, là người ân cần như vậy.


“Tớ nhớ rằng lúc đó tớ bị ốm, sốt tới cảm thấy khó chịu, vẫn là cậu chủ động mua thuốc cảm cho tớ, lúc đó tớ thích uống đồ uống lạnh, đến kỳ tớ cũng muốn uống, mỗi lần đều là cậu giật lấy đồ uống lạnh của tớ ném đi, không cho tớ uống! ”
Vô số suy nghĩ tràn ngập trong tâm trí Triệu Hiền Quyên, những cảnh tượng xảy ra ở trường năm đó cứ hiện lên trong đầu Triệu Hiền Quyên.

Triệu Hiền Quyên cảm thấy mình có chút không nhịn lại được cảm xúc của bản thân, không nhịn được nói với Trần Hùng.

Trần Hùng cảm thấy có chút xấu hổ, anh có thể cảm nhận được tình cảm cô dành cho anh từ lời nói của Triệu Hiền Quyên, nhưng bây giờ trong lòng Trần Hùng chỉ có một mình Lâm Ngọc Ngân, còn người khác đều không có chỗ trong trái tim anh.

“Những chuyện đó đã trôi qua nhiều năm rồi, cứ nhìn về tương lai phía trước đi.


Trần Hùng mỉm cười, tự mình rót thêm một ly rượu.

Hai người quyết định ngồi lại nói chuyện, thời gian buổi trưa quá vội vàng, hai người cũng không có nói chuyện cụ thể, bây giờ cơ hội đã đến.

Tuy nhiên, khi Triệu Hiền Quyên chuẩn bị ngồi xuống, đám người Lưu Soái đã bước tới đây.

Lưu Soái kéo Triệu Hiền Quyên đứng dậy, trên mặt lộ ra một tia tức giận: “Triệu Hiền Quyên, em đúng thật là vẫn còn nhớ thương anh ta.


“Lưu Soái, anh đang làm gì vậy?” Triệu Hiền Quyên tức giận.

“Làm gì à, em là vợ sắp cưới của ông đây.


Lưu Soái đỏ mắt nhìn về phía Trần Hùng: “Trần Hùng, mẹ nó sao anh lại ở đây?”

Trần Hùng cau mày lại, lạnh lùng nói: “Nói chuyện chú ý một chút.


“Gì cơ?”
Lưu Soái không ngờ rằng Trần Hùng lại dám nói với anh ta bằng giọng điệu này, điều này khiến anh ta cảm thấy rất tức giận.

“Anh chỉ là một đứa con bị gia tộc ruồng bỏ mà thôi, một con chó nhà có tang, sao anh dám nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đấy?”
“Trần Hùng, đây là bữa tiệc do giám đốc của tập đoàn Anh Mai tổ chức, tại sao anh lại ở đây?”
Triệu Hiền Quyên ở bên cạnh vội vàng giải thích: “Trần Hùng tới cùng với bạn.


“Bạn à?” Lưu Soái hừ lạnh một tiếng: “Loại ăn anh như thế này mà có thể có bạn tham gia bữa tiệc cao cấp như vậy sao? Những người có thể tham gia bữa tiệc này, ai mà không có giá trị mấy trăm tỷ chứ, Trần Hùng, tôi nghĩ anh là lẻn vào đây để ăn trộm uống trộm đúng không?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1435: 1435: Ít Nhất Cũng Phải Đánh Gãy Chân Của Anh Ta


“Lưu Soái, anh đừng nó nói năng lung tung.

” Triệu Hiền Quyên sốt sắng.

Lưu Soái càng thêm sốt sắng, nhất là khi nhìn thấy người phụ nữ của mình năm lần bảy lượt nói giúp người đàn ông khác, Lưu Soái này càng tức giận hơn.

“Mẹ nó!”
Lưu Soái chửi một tiếng, trực tiếp gọi người phụ trách duy trì trật tự của bữa tiệc.

Người phụ trách là một người đàn ông mặt đen vạm vỡ, khi anh ta đưa người tới, Lưu Soái lập tức lấy thiệp mời của mình ra.

Trong bữa tiệc này, tất cả những vị khách có thể nhận thiệp mời đều là khách quý của tập đoàn Anh Mai ở các nước châu Á, họ không dám lơ là một chút nào.

“Anh Lưu, xin hỏi anh có gì muốn dặn dò ạ?” Người phụ trách cung kính hỏi.

Lưu Soái chỉ vào Trần Hùng và nói: “Cái tên này đã lẻn vào trong đây, đá anh ta ra cho tôi.


Người phụ trách sửng sốt trong chốc lát, cũng không có hành động ngay, mà là lễ phép hỏi Trần Hùng: “Thưa anh, làm phiền anh cho tôi xem thiệp mời.


Triệu Hiền Quyên vội vàng nói: “Anh ấy đi vào cùng với bạn.


Sắc mặt người phụ trách hơi thay đổi: “Có nghĩa là, không có thiệp mời?”
Lưu Soái cười nói: “Anh ta có thiệp mời cái quái gì chứ, tên này lẻn vào, còn không mau ném anh ta ra ngoài cho tôi.


“Tôi thật sự không có thiệp mời.

” Trần Hùng lại bình tĩnh nói: “Tôi đến với bạn tôi, anh ấy tên là Tả Quang Đông.


“Tả Quang Đông?”
Người phụ trách nhanh chóng tìm kiếm cái tên Tả Quang Đông này trong trí nhớ của mình, là người phụ trách an ninh cho bữa tiệc này, anh ta đã ghi nhớ trước tên của từng vị khách quý tham dự bữa tiệc.

Tuy nhiên, trong danh sách này, không có Tả Quang Đông.

Tả Quang Đông là chủ đầu tư đứng sau dự án này, không phải đối tác nên tên anh ta đương nhiên sẽ không xuất hiện trong danh sách của người phụ trách này.

“Đúng thật là một tên lẻn vào đây ăn trộm uống trộm, anh cũng thật là to gan!”
Sắc mặt người phụ trách chợt trầm xuống: “Người đâu, đuổi anh ta ra ngoài cho tôi!”
Lưu Soái bật cười ha ha: “Đuổi anh ta ra ngoài thì cũng nhẹ tay với anh ta quá đấu? Ít nhất cũng phải đánh gãy chân của anh ta!”
“Lưu Soái, anh đừng quá đáng.


Triệu Hiền Quyên lo lắng, muốn giải thích điều gì đó, nhưng Lưu Soái đã kéo cô lại: “Hội trường khác đã tập trung rất nhiều doanh nhân nổi tiếng từ các nước Đông Á, em cùng anh đi chào bọn họ, đừng làm anh mất mặt ở đây.


“Lưu Soái, anh buông tôi ra.


“Triệu Hiền Quyên, đừng quên mục đích em đến Nhật Bản lần này.


Giọng điệu của Lưu Soái lập tức trở nên lạnh lùng, anh ta hoàn toàn không để ý đến sự phản kháng của Triệu Hiền Quyên, cứ thế mà mang cô đi.

Triệu Hiền Quyên là một người phụ nữ, đương nhiên không thể phản kháng lại được sự lôi léo của Lưu Soái, cô chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn Trần Hùng bị những người đó xử lý, mà chính bản thân cô cũng bất lực không làm gì được.

Nhưng Trần Hùng nhìn thấy cảnh trước mắt này, cũng không có ngăn cản gì, nhưng bây giờ anh không ra tay, cũng không có nghĩa là sau đó anh không làm gì cả.

Hành vi của Lưu Soái đã khiến Trần Hùng rất chán ghét, vì vậy anh quyết định để Lưu Soái có một bài học nhớ đời.

Lúc này, người phụ trách an ninh này đã hoàn toàn lộ ra bản mặt độc ác của anh ta, dẫn theo một số nhân viên an ninh khác, họ định đánh gãy chân của Trần Hùng giống như yêu cầu của Lưu Soái.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1436: 1436: Thay Đổi


Câu nói này của Lưu Soái đột nhiên khiến bầu không khí trở nên hơi lúng túng, trong câu nói này tràn ngập sự châm biếm, thậm chí Trần Hùng có thể nghe ra được sự giận dữ trong giọng điệu của anh ta.

Năm đó ở trường, Trần Hùng là cậu chủ không sợ trời sợ đất, bên cạnh có mấy anh em tốt, họ đều là con cháu của gia đình có máu mặt ở phía Bắc, ai ai cũng đều có bối cảnh lớn chống lưng.

Khi đó mấy người Trần Hùng được ví như F4 của trường, người như Lưu Soái, đừng nói là châm biếm, ngay cả việc đứng trước mặt mấy người Trần Hùng, nói to tiếng anh ta còn không dám.

Nhưng không ngờ ngày hôm nay, anh ta lại dám nói lời này với Trần Hùng.

Trần Hùng bỗng chốc nhìn Lưu Soái, chỉ có một ánh nhìn nhưng đã khiến Lưu Soái cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt.

Nhưng trong đầu anh ta rất rõ, Trần Hùng ngày hôm nay sớm đã không phải cậu ba của nhà họ Trần như trước nữa, vậy nên anh ta cũng không cần sợ hãi Trần Hùng làm gì.

“Nói đùa thôi, cậu đừng để trong lòng nhé.


Lưu Soái cười, nói: “Nhiều năm không gặp như vậy, bạn học cũ gặp mặt, lát nữa chúng ta cùng đi ăn bữa cơm đi.



Trần Hùng vốn định từ chối nhưng Triệu Hiền Quyên ở bên cạnh lại rất muốn ôn chuyện cũ với Trần Hùng: “Trần Hùng, nơi đất khách quê người này mà chúng ta có thể gặp nhau, cậu cho chúng tớ chút mặt mũi đi.


“Vậy được rồi.


Triệu Hiền Quyên đã lên tiếng, Trần Hùng cũng không tiện từ chối, một nhóm người đi dạo một vòng quanh núi Phong Diệp, sau đó xuống núi.

Trong suốt quá trình, Trần Hùng cũng nắm rõ được tình hình mấy năm gần đây của Lưu Soái và Triệu Hiền Quyên.

Mấy năm nay, nhà họ Lưu phát triển cực nhanh ở phía Bắc, sớm đã từ gia đình phổ thông vươn lên thành gia đình thượng lưu rồi.

Còn Lưu Soái mấy năm trước cố gắng phấn đấu thành công cũng đã trở thành người kế nhiệm vị trí đứng đầu của nhà họ Lưu.

Vậy nên Lưu Soái của bây giờ đã được coi là khá máu mặt ở phía Bắc.

Còn nhà họ Triệu, mấy năm nay vẫn luôn tụt dốc, sớm đã trở thành gia đình bình thường.

Trước đó, nhà họ Triệu vì một lần nguy khốn, phải bán cổ phiếu mới qua được ải hoạn nạn, cuối cùng nhà họ Lưu lại chuẩn bị đầu tư cho nhà họ Triệu.

Yêu cầu duy nhất của phía nhà họ Lưu là muốn cô chủ nhà họ Triệu, Triệu Hiền Quyên, gả cho Lưu Soái, đây đương nhiên là chủ ý của Lưu Soái.

Triệu Hiền Quyên vì gia đình, không thể không buông bỏ hạnh phúc của bản thân, đồng ý yêu cầu này, vậy nên cô mới ở bên cạnh Lưu Soái.

Bây giờ, Triệu Hiền Quyên mang thân phận là vợ chưa cưới của Lưu Soái.

Lần này, bọn họ xuất hiện ở Nhật Bản là vì Lưu Soái muốn tới đây bàn chuyện hợp tác với một công ty, nếu như thành công, ít nhất có thể mỗi năm mang tới cho nhà họ Triệu hơn ba mươi tỷ.

Mà công việc này vốn đã được nhà họ Lưu sắp xếp ổn thỏa từ trước rồi, lần này Lưu Soái tới đây chỉ cần đại diện, ký một chữ là xong, tới lúc đó, anh ta cầm hợp đồng quay về, mục đích chủ yếu là có thể nâng cao địa vị của mình trong gia tộc, tạo cơ sở cho vị trí kế nhiệm nhà họ Lưu.

Ký hợp đồng không khó chút nào, cũng y như khi ký mấy hợp đồng khác thôi, nói thẳng ra thì lần này anh ta chỉ đang đưa đáp bạn nịnh nọt đi du sơn ngoạn thủy chút thôi.

Dưới núi Phong Diệp có khách sạn, đây là nơi vô cùng nổi tiếng của Nhật Bản.

Vì thể hiện mình trước mặt đám bạn, Lưu Soái không nói hai lời, tốn khoản tiền lớn, bao trọn cả khách sạn này.

Khi ăn cơm, mọi người đều uống chút rượu.

Lúc bắt đầu, chủ đề nói chuyện cũng khá bình thường, cho dù trong lời nói của Lưu Soái có mang theo chút khiêu khích, nhưng vì nể mặt Triệu Hiền Quyên nên Trần Hùng vẫn nhịn anh ta.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1437: 1437: Lưu Soái Mời Trần Hùng Uống Rượu


Nhưng khi mọi người ngày càng uống nhiều rượu hơn, Lưu Soái bắt đầu lâng lâng mất kiểm soát.

“Trần Hùng, nào, ở đây đều là bạn học cũ, chúng ta đã nhiều năm không gặp, chúng ta cạn một ly đi.


Lưu Soái nâng ly về phía Trần Hùng: “Nhất định phải uống sạch, rượu này giá mấy chục triệu một chai đấy, không uống sạch thì là coi thường tôi.


Trần Hùng quá lười để so đo với kiểu người như Lưu Soái, thế là anh đã cầm ly lên và uống hết rượu trong đó.

“Tửu lượng tốt đấy.


Lưu Soái vỗ tay, sau đó những người khác bên cạnh anh ta cũng vỗ tay.

Lưu Soái nói: “Đã nhìn thấy chưa, đây là anh Hùng của chúng ta, vẫn giống như lúc còn đi học, thật khiến người ta khâm phục.


Nói rồi, Lưu Soái nói với những người bạn của mình tớ từ Nhật Bản: “Nào, bây giờ tôi xin long trọng giới thiệu với mọi người.


“Người này, Trần Hùng, anh Hùng! Nói đến thân phận của anh ấy, thì không phải dạng vừa đâu.


“Có biết nhà họ Trần không, nhà họ Trần ở phía bắc, chính là gia tộc số một ở phía bắc nước Vạn Hoa chúng tôi, anh Hùng của chúng tôi chính là cậu chủ thứ ba của nhà họ Trần, mọi người nói xem, có oai hay không hả?”
Mấy người Nhật Bản nghe vậy thì hoang mang, lúc này có một người Nhật Bản trong đó hỏi: “Vậy thì nhà họ Trần, như thế nào so với nhà họ Lưu của anh Lưu?”
“Ha ha, tuy rằng nhà họ Lưu của tôi mấy năm nay ở phía bắc cũng khá tốt, nhưng làm sao có thể so sánh được với nhà họ Trần.

”.

Đam Mỹ Sắc
“Vậy mà còn lợi hại hơn nhà họ Lưu à.


Vài người Nhật Bản đồng loạt liếc nhìn về phía Trần Hùng.

Một trong những người Nhật Bản thậm chí còn trực tiếp đứng dậy, chuẩn bị nâng ly kính rượu Trần Hùng, dường như đang cố gắng tạo mối quan hệ với Trần Hùng.

“Anh Yamamoto, đừng có vội.


Lưu Soái ở bên cạnh lập tức ngăn người Nhật Bản lại, nói: “Anh xem tôi còn chưa nói hết cơ mà?”
“Anh Hùng này, đúng thật là cậu ba nhà họ Trần, nhưng đã là trước đây rồi.


“Để tôi nói cho các anh biết, anh Hùng của chúng tôi thực sự rất đáng thương.

Lúc mới học lớp bảy, không biết chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên bị người nhà gọi là sao chổi, rồi bị đuổi ra khỏi gia tộc, từ đó về sau, không còn cậu ba nhà họ Trần nữa, anh ấy à, chính là một con chó chết không nhà để về mà thôi, ha ha, nghe nói anh ấy còn làm ăn mày mấy năm đấy.


Lời nói của Lưu Soái đầy mỉa mai, và Triệu Hiền Quyên ở bên cạnh không thể nghe nổi nữa, lập tức lên tiếng quát: “Lưu Soái, anh đủ rồi đấy.


Lúc này, Lưu Soái đột nhiên nổi giận: “Làm sao, Triệu Hiền Quyên, có phải bây giờ em vẫn còn nhớ thương Trần Hùng hay không, em đừng có quên, hiện tại em là vợ sắp cưới của ông đây.


“Hơn nữa, những gì tôi đã nói đều là sự thật, tại sao bây giờ tôi lại không thể nói ra sự thật?”
Triệu Hiền Quyên vì chuyện gia tộc mà không dám đôi co với Lưu Soái, cô chỉ có thể quay đầu nhìn Trần Hùng rồi nói: “Trần Hùng, cậu đừng để trong lòng, anh ấy đã uống quá nhiều rồi.


Hơn mười năm trước, Lưu Soái chính là một tên hề nhảy nhót trước mắt Trần Hùng, bây giờ hơn mười năm sau, Trần Hùng đã trở thành một sự tồn tại giống như một con rồng trên bầu trời, làm sao anh lại rảnh rỗi đi so đo với một con kiến như Lưu Soái cơ chứ.

Nhưng mà Trần Hùng nhất định không thích bầu không khí ở đây, vốn dĩ muốn cho Triệu Hiền Quyên một chút thể diện, cùng bọn họ dùng bữa để hồi tưởng lại quá khứ, nhưng hiện tại xem ra không cần như vậy nữa.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1438: 1438: Nhà Họ Nghiêm Sụp Đổ


Lưu Soái thấy Trần Hùng không đáp lại mình, còn tưởng rằng Trần Hùng sợ anh ta rồi, anh ta cho rằng những năm qua Trần Hùng sống không được thoải mái, cho nên anh ta rất thích cảm giác được đạp cậu ba nhà họ Trần cao cao tại thượng xuống đất.

“Trần Hùng à, mấy năm nay chắc anh sống khổ sở lắm nhỉ, nếu thật sự không sống nổi, hay là anh tới làm việc với tôi thấy thế nào?”
“Tuy rằng tôi không phải nhân vật máu mặt gì đó, nhưng vẫn có một chút thực lực, anh cũng biết đấy, nhà họ Lưu chúng tôi từ trước đến nay đều kinh doanh ô tô, lần này tôi tới Nhật Bản là tới bàn một dự án hợp tác với tập đoàn Anh Mai.


“Khi hợp đồng này ký thành công, nhà họ Lưu chúng tôi có thể kiếm lãi 3.

500 tỷ mỗi năm, anh theo tôi làm việc đi, tôi cho anh tầm trăm triệu tiền lương mỗi năm, thêm các loại bảo hiểm?”
“Lưu Soái, anh đủ rồi đấy.


Triệu Hiền Quyên có chút không chịu được nữa, lại cất tiếng quát Lưu Soái một lần nữa.

Lưu Soái hừ lạnh một tiếng, nói: “Đủ rồi cái gì, không phải anh đang có lòng tốt hay sao, anh giới thiệu công việc cho Trần Hùng thì có gì là sai? Anh đây là không muốn anh ta dẫm theo vết xe đổ của Nghiêm Hưng Đằng thôi.


“Nghiêm Hưng Đằng!”
Nghe thấy cái tên này, trái tim Trần Hùng đập mạnh: “Nghiêm Hưng Đằng bị làm sao vậy?”
“Ha ha, còn có thể là gì nữa, gia tộc sụp đổ thôi, anh không biết đấy thôi, khi đó nhà họ Nghiêm khốn khổ như thế nào, cả gia tộc rơi vào còn đường tuyệt vọng, người trong gia tộc lần lượt nhảy lầu tự tử, đúng là còn đặc sắc hơn cảnh diễn trên tivi nữa.


Lông mày của Trần Hùng cau lại thật chặt.

Nghiêm Hưng Đằng là bạn tốt nhất khi còn ở trường của Trần Hùng, đồng thời nhà họ Nghiêm cũng là một gia tộc bậc nhất ở phía bắc khi đó, một gia tộc như vậy làm sao có thể sụp đổ được?
“Đúng rồi, quên mất đấy, anh và Nghiêm Hưng Đằng là anh em tốt mà nhỉ, tôi nói như vậy, hẳn là anh rất buồn đúng không?”
“Ôi, là lỗi của tôi, tôi đánh vào cái miệng của tôi.


“Nhà họ Nghiêm, xảy ra chuyện gì?”
Giọng điệu của Trần Hùng đột nhiên trở nên lạnh lẽo, trong thời gian ngắn, nhiệt độ toàn bộ căn phòng dường như đột nhiên giảm xuống mấy độ.

Loại hơi thở này đột nhiên khiến cho Lưu Soái có chút căng thẳng.

“Tôi, làm sao tôi biết chuyện gì đã xảy ra, dù sao thì nhà họ Nghiêm cũng sụp đổ rồi, việc nhà anh ta sụp đổ thì liên quan gì đến nhà họ Lưu của tôi chứ.



Trần Hùng quay đầu nhìn về phía Triệu Hiền Quyên ở một bên, nói: “Gia tộc của Nghiêm Hưng Đằng xảy ra chuyện gì?”
Triệu Hiền Quyên nhìn thấy cảm xúc có chút kích động của Trần Hùng, cô có hơi lo lắng không biết sau đó Trần Hùng sẽ gây ra chuyện gì ở đây.

Cô đứng dậy nói: “Trần Hùng, hôm nay cứ như vậy đi, tớ tiễn cậu đi ra ngoài trước.


“Được.


Trần Hùng không từ chối, anh không hề muốn ở lại đây nữa, hơn nữa hiện tại anh cũng muốn tìm hiểu tình hình của Nghiêm Hưng Đằng thông qua Triệu Hiền Quyên.

“Tại sao em phải tiễn anh ta? Anh không cho phép.

” Lưu Soái ở đó có chút ghen tuông.

Triệu Hiền Quyên nói: “Lưu Soái, tôi còn chưa vào nhà họ Lưu của anh, chuyện này anh đâu quản được tôi?”
Sau đó, Triệu Hiền Quyên không hề quan tâm Lưu Soái có đồng ý hay không, trực tiếp bước ra khỏi sơn trang cùng với Trần Hùng.

Lưu Soái ở trong phòng rất tức giận, anh ta đỏ bừng mặt, nốc một chai rượu sake xuống bụng, rồi lật tung cả cái bàn trước mặt lên.

Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên bước ra khỏi sơn trang, Triệu Hiền Quyên nói: “Trần Hùng, cậu cũng biết con người Lưu Soái rồi, khi đó, anh ta đã cố gắng hết sức để vào trong giới của các cậu, nhưng anh ta không đủ tiêu chuẩn, vì vậy anh ta đã luôn luôn mang trong mình mối hận thù với cậu.


“Nhưng cậu đừng để trong lòng, anh ta chỉ nói vài câu ngoài miệng thôi, sẽ không làm ra chuyện khác thường gì đâu.


Trần Hùng vào lúc này, hoàn toàn không để tâm tới Lưu Soái, tất cả những gì trong đầu anh nghĩ tới đều là Nghiêm Hưng Đằng.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1439: 1439: Chắc Hẳn Nghiêm Hưng Đằng Đã Rất Tuyệt Vọng


“Hiền Quyên, nhà họ Nghiêm xảy ra chuyện gì vậy?”
Triệu Hiền Quyên trả lời: “Cụ thể thì tớ cũng không rõ lắm, nhưng sự việc của nhà họ Nghiêm lúc đó quả thực là gây tiếng động rất lớn, đó là, nhà họ Nghiêm sụp đổ chỉ trong một đêm, rất nhiều người trong nhà họ Nghiêm đều bị ép chết.


“Tại sao lại như vậy?”
“Nguyên nhân cụ thể không rõ ràng, nhưng có tin đồn rằng do tứ đại gia tộc ở tỉnh Đông Thành đã làm điều đó, tứ đại gia tộc được sự ủng hộ bởi các gia tộc giàu có phía bắc, họ đã dùng nhiều cách tàn độc khác nhau để giải quyết nhà họ Nghiêm, rồi chiếm lấy tài sản của gia đình họ Nghiêm, nhiều người nhà họ Nghiêm bị ép tới mức phải chết.


“Tứ đại gia tộc tỉnh Đông Thành?”
Trần Hùng khẽ cau mày nói: “Nhà họ Nghiêm hồi đó là gia tộc lớn nhất ở tỉnh Đông Thành, tứ đại gia tộc mà cậu vừa nhắc tới, chính là những gia tộc đã phụ thuộc vào nhà họ Nghiêm năm đó à?”
“Đúng vậy.


Triệu Hiền Quyên gật đầu nói: “Nói đến đây, nhà họ Nghiêm diệt vong là do tứ đại gia tộc làm loạn, cho nên bây giờ ở tỉnh Đông Thành không còn gia tộc giàu có hàng đầu nhà họ Nghiêm nữa, chỉ còn có bốn gia tộc giàu có hàng đầu thôi.

“Việc đó đã xảy ra khi nào?”
“Đã hơn một năm gần hai năm rồi.

” Triệu Hiền Quyên đáp.

“Vậy thì! Nghiêm Hưng Đằng thì sao?”
“Tớ không biết.

” Triệu Hiền Quyên lắc đầu nói: “Trong số những người chết trong nhà họ Nghiêm năm đó, không tìm thấy Nghiêm Hưng Đằng, có thể cậu ấy đã trốn thoát hoặc cũng có thể đã chết, nhưng không ai tìm thấy thi thể của cậu ấy.


Lời nói tới đây, tim Trần Hùng giống như bị kim châm vậy.

Nghiêm Hưng Đằng là bạn từ thuở nhỏ của Trần Hùng, mối quan hệ của họ luôn rất tốt.

Năm đó khi Trần Hùng bị đuổi khỏi gia tộc, bà cụ nhà họ Trần tàn nhẫn ra lệnh, toàn bộ phía bắc không được phép giúp đỡ Trần Hùng.

Bởi vì bà cụ nhà họ Trần lên tiếng, ngay cả những người bạn tốt khác đang ở trường học của Trần Hùng cũng chỉ có thể trốn ở nhà vì gia tộc, không dám giúp đỡ Trần Hùng.

Chỉ có Nghiêm Hưng Đằng, anh ta đã tìm thấy Trần Hùng, lên kế hoạch giúp anh vượt qua khó khăn, thậm chí còn lên kế hoạch để lang thang khắp thế giới với Trần Hùng, nhưng sau đó anh ta lại bị gia tộc bắt về.

Nhưng cho dù như thế nào, thì Nghiêm Hưng Đằng thực sự coi Trần Hùng anh như một người bạn tốt, một người anh em tốt, mặc dù khi đó họ mới chỉ là thiếu niên mười mấy tuổi.

Khuôn mặt của Nghiêm Hưng Đằng ngay lập tức xuất hiện trong tâm trí Trần Hùng, vẻ đẹp trai tỏa nắng và dù là lúc nào cũng nở nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt.

Khó mà tưởng tượng được anh ta đã tuyệt vọng như thế nào khi anh ta trải qua cảnh gia đình tan nát, những người thân thì lần lượt qua đời.

“Mẹ nó! ”
Trần Hùng không kìm được cảm xúc trong lòng mình mà chửi rủa một tiếng.

Lúc này, cả người Trần Hùng trông vô cùng đáng sợ, thân thể thậm chí còn toát ra một luồng hơi thở vô cùng độc ác.

Triệu Hiền Quyên ở bên cạnh cũng bị dáng vẻ hiện tại của Trần Hùng khiến cho sửng sốt, cô vội vàng gọi tên Trần Hùng.

“Ừm.


Trần Hùng hoàn hồn lại.

Triệu Hiền Quyên nói: “Trần Hùng, cậu đừng lo lắng về chuyện của Nghiêm Hưng Đằng nữa, chuyện này đã hơn một năm rồi, đã xong hết rồi, cậu cũng không thể thay đổi bất cứ điều gì được.


“Mà này, Trần Hùng, những năm qua cậu sống như thế nào, bây giờ đang làm công việc gì?”
Trần Hùng bình tĩnh lại và trả lời: “Hồi đó tớ bị đuổi ra khỏi nhà họ Trần, ban đầu đúng thật là cũng rất khổ sở, nhưng sau đó may mắn gặp được một người đàn ông tốt bụng đưa tớ ra nước ngoài, bây giờ tớ đang kinh doanh một chút ở Nhật Bản.

”.
 
Back
Top Dưới