Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1320: 1320: Hy Vọng Ngày Đó Sẽ Không Xảy Ra


Sau đó đám người Trần Hùng cũng không tiếp tục thảo luận vấn đề này nữa, đã đến bước này thì có thành hay không còn phải chờ xem Tư Đồ Phương vậy.

Ba người một mực uống đến tận tối mười giờ hơn, sau đó mới kết thúc.

Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân ngồi xe trở về khách sạn, còn Tư Đồ Phương thì được tài xế riêng đưa về biệt thự.

Tối nay bọn người Trần Hùng uống không ít, nhưng so với lúc trước uống với Ngô Bán Cung thì chẳng tính là cọng lông nữa.

Trở lại khách sạn, Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân đứng trước cửa sổ, nhìn sóng vỗ bên ngoài.

Sau hồi lâu, thám hoa Bạch Vân thở dài một tiếng, như là có tâm sự.

“Ông Bạch Vân, nghĩ gì thế?” Trần Hùng thì ngược lại khá thoải mái, tâm tình anh hình như hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Thám hoa Bạch Vân nói: “Cậu Hùng, Tư Đồ Phương nói không sai, thế cục hiện tại, chỉ cần không phải kẻ ngu thì bất kỳ ai cũng đều sẽ không chọn chúng ta.


“Cho nên lần này tôi không cảm thấy tự tin lắm.


“Quả thật vậy.

” Trần Hùng gật đầu nói: “Nhưng còn cách khác à?”
Thám hoa Bạch Vân lắc đầu nói: “Trước mắt cũng chỉ có thể chờ Tư Đồ Phương, nếu ông ấy không được, chúng ta cần phải dùng biện pháp khác, nhưng trước mắt tôi hoàn toàn không nghĩ ra cách gì để lôi kéo nhà họ Lôi.


“Ha ha…” Trần Hùng cười nhưng trong mắt lại lóe lên tia sáng lạnh thấu xương.

Con ngươi thám hoa Bạch Vân hơi co rúc, nói: “Cậu Hùng, nếu như nhà họ Lôi thật sự lựa chọn đứng bên đội nhà họ Kim thì cậu tính sẽ làm gì?”
Trần Hùng không chút che giấu nói: “Không là bạn thì là địch, dù sao cũng còn hơn hai mươi ngày, nếu như nhà họ Lôi không thể thành đồng minh với chúng ta thì tôi sẽ để bọn họ không cách nào tham gia quyết chiến một tháng sau.


Thám hoa Bạch Vân hớp một ngụm khí lạnh: “Nhưng nhà họ Lôi là hào tộc nhất lưu ở phương Nam, muốn…”
Thám hoa Bạch Vân còn chưa nói xong, đã bị Trần Hùng chặn ngang: “Thanh Cảnh môn cho chúng ta sân quyết chiến, cũng đã sắp xếp bàn cờ sẵn, đúng thật là chúng ta phải dựa theo quy tắc mà làm việc.


“Nhưng tôi chỉ là không phá hủy bàn cờ đó, trước lúc này, tôi cũng sẽ không đi từng bước theo quy tắc.


Vừa nói Trần Hùng vừa vỗ vỗ bả vai thám hoa Bạch Vân nói: “Nếu thật đi đến bước đó, tôi sẽ lưu lại mạng của Tư Đồ Phương.


Sau khi nói xong câu này, Trần Hùng trực tiếp xoay người rời khỏi căn phòng.

Thám hoa Bạch Vân đứng tại chỗ trần mặc một lúc lâu, cuối cùng hít một hơi thật sâu.

Ý tứ của Trần Hùng rất rõ ràng, chỉ cần nhà họ Lôi không hợp tác, anh sẽ lợi dụng thế lực điện Thiên Vương phế đi nhà họ Lôi.

Thế lực điện Thiên Vương dù rằng ở nước ngoài, muốn kéo trở về để đối phó một hào tộc nhất lưu có lẽ hơi không thực tế, nhưng nếu muốn chuyển vài siêu cấp cao thủ trong điện Thiên Vương đến lấy mạng các đương gia kia của nhà họ Lôi thì không phải là chuyện không thể.

Hơn nữa dù Trần Hùng thật sự làm vậy, sợ rằng Thanh Cảnh môn bên kia cũng không có biện pháp gì.

Cho dù bây giờ bọn người Trần Hùng làm gì chỉ cần không ảnh hưởng đại chiến cuối cùng, thì Thanh Cảnh môn cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.

Ngôn Tình Tổng Tài
“Hy vọng ngày đó sẽ không xảy ra.


Thám hoa Bạch Vân hít một hơi thật sâu, lại thở dài.

Lúc này đã gần mười một giờ khuya, một chiếc xe nhỏ đang chạy như bay trên con đường thông đến biệt thự nhà họ Lôi.

Tối nay đêm rất đen, đèn hai bên đường cũng lúc sáng lúc tối.

Vừa lúc đó tại khúc quẹo phía trước, đột nhiên có một chiếc xe tải vọt ra, chặn lại hai chiếc xe con đang chạy.

“Xảy ra chuyện gì?”
Tư Đồ Phương ngồi trên xe con phía sau mở mắt, vừa nãy ông ta uống hơi nhiều nên bây giờ có hơi chóng mặt.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1321: 1321: Ngô Trung Kiên Lén Tới Triều Văn


“Phía trước có xe đi sai làn đường, để tôi xuống xem tình huống.


Vệ sĩ ngồi ở ghế phụ báo lại một tiếng rồi mở cửa xe, đi tới phía trước xem xét.

Mà ngay lúc này, trong chiếc xe tải kia đột nhiên có một bóng người vọt xuống, trong tay không biết đang cầm thứ gì, dưới ánh đèn mờ mờ vậy trong tay người đó bỗng sáng chói.

Ánh sáng đó, là màu vàng!
“Này người anh em, làm gì thế, nhanh lái xe đi chỗ khác đi, chớ cản đường.


Tên vệ sĩ hô một tiếng, nhưng người đối diện như không hề nghe thấy vậy.

Vệ sĩ ý thức được tình huống hơi kỳ quái, theo bản năng đưa tay sờ súng bên hông mình.

Bên hông anh ta luôn để khẩu súng, nhưng anh ta còn chưa kịp móc súng ra thì phát hiện người vốn còn cách anh ta bốn năm mét kia trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt anh ta.

Phốc…

Dường như có vật gì đó đâm xuyên qua ngực tên vệ sĩ, tốc độ đó thật sự quá nhanh, nhanh đến mức tên vệ sĩ còn chưa kịp phản ứng.

Giây kế tiếp trước ngực tên vệ sĩ nhiều thêm một vũng máu, phụt một tiếng rồi quỵ xuống đất.

Tài xế bên trong xe ngây ra, anh ta vừa nhìn thấy cái gì?
Hết thảy những thứ này cứ như gặp quỷ vậy, đó là người nào, người đó đã làm gì?
Anh ta định lại xe lui về sau theo bản năng, nhưng còn chưa kịp vào số, thứ màu vàng kia đã đâm thủng kính chắn gió mà xuyên qua đầu anh ta.

… …
Trời tờ mờ sáng, bên sân bay tỉnh Triều Văn, một người thanh niên vác cái túi đen từ sân bay bước ra.

Đứng trước cửa sân bay, người thanh niên vươn vai, trên mặt là hưng phấn khó tả.

“Rốt cuộc cũng đến nơi, ha ha!”
Người thanh niên này không ai khác là tiểu Trạng Nguyên Ngô Trung Kiên của phủ Trạng Nguyên Tây Thục.

Ngô Bán Cung không cho phép anh ta cùng bọn người Trần Hùng đi tỉnh Triều Văn, lần này là anh ta lén chạy ra.

Anh ta đã nín ở nhà quá lâu rồi, lại thêm lúc trước anh ta đặt toàn bộ tâm tư lên người Viễn Quân Dao, đã thật lâu anh ta không làm theo những kế hoạch định sẵn trên sổ nhỏ của mình, đi khiêu chiến các võ lâm cao thủ trong giang hồ.

Lần này, Ngô Trung Kiên thật sự là không nhịn được.

Lôi Vệ nhà họ Lôi, tinh thông bát cực quyền, là người trước mắt Ngô Trung Kiên muốn khiêu chiến nhất.

Kế tiếp sẽ diễn ra đại quyết chiến, Lôi Vệ tuyệt đối sẽ tham gia, mà dựa theo tính tình Ngô Bán Cung, hơn phân nửa là không cho phép Ngô Trung Kiên tham gia trận này.

Thế nên, Ngô Trung Kiên lo lắng Lôi Vệ sẽ bị người khác đánh chết trong trận đại quyết chiến này, như vậy chẳng phải anh ta sẽ nuối tiếc cả đời không.

Cho nên coi như lần này mạo hiểm có thể bị Ngô Bán Cung phế võ công, Ngô Trung Kiên cũng phải đến tỉnh Triều Văn, tìm Lôi Vệ phân thắng bại.

Hơn nữa sở dĩ Ngô Trung Kiên dám trốn chạy ra ngoài, thật ra anh ta là nhắm chuẩn ông nội mình rồi.

Anh ta là cháu trai độc nhất của Ngô Bán Cung, dù Ngô Bán Cung ngoài miệng nói muốn phế võ công Ngô Trung Kiên nhưng nếu thật làm vậy thì chắc chắn không nỡ xuống tay.

Thế là lần này anh ta tiền trảm hậu tấu vậy, trở về cùng lắm thì bị ông nội đánh một trận thôi.

Mà một trận đòn có thể đổi lấy tỉ thí với Lôi Vệ một trận cũng coi như đáng giá.

Ngô Trung Kiên vác trên mình cái túi đen gọi một chiếc taxi, trực tiếp rời khỏi sân bay.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1322: 1322: Anh Không Thể Để Tôi Leo Cây Được


Bởi vì sắp tới là khoảng thời gian đặc biệt, Ngô Trung Kiên không muốn làm mọi việc phức tạp thêm nên anh ta không đi đến nhà họ Lôi mà chỉ ở trên xe gọi một cuộc điện thoại ra ngoài.
Cuộc điện thoại này là gọi cho Lôi Vệ, Tiểu Trạng Nguyên của Tây Thục muốn điều tra điện thoại của Lôi Vệ không phải việc gì khó.
Ngay lập tức có người bắt máy, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói to rõ ràng: “Ai vậy?”
“Ha ha ha, Lôi Vệ, đoán xem tôi là ai?” Có lẽ vì tâm trạng của Ngô Trung Kiên khá vui vẻ nên giọng điệu của anh ta phấn khích quá độ.
“Đồ thần kinh!” Lôi Vệ bực bội chửi một câu rồi ngắt máy.
Ngô Trung Kiên nghe xong ngây ra một lúc, sau đó gọi lại cho Lôi Vệ.

Thấy đầu dây bên kia bắt máy, Ngô Trung Kiên mới nói một cách nghiêm túc: “Tôi là Ngô Trung Kiên.”
Lôi Vệ nghe vậy thì khựng lại trong giây lát: “Tiểu Trạng Nguyên Ngô Trung Kiên của Tây Thục?”
“Đúng vậy, là tôi.”
Lôi Vệ liền nói: “Đột nhiên cậu gọi cho tôi để làm gì? Không lẽ cậu muốn thuyết phục tôi, để tôi khuyên cha tôi ủng hộ phủ Trạng Nguyên đấu lại nhà họ Kim.

Ngô Trung Kiên, cậu có nhầm lẫn gì không đấy?”
Cha của Lôi Vệ là Lôi Quốc Định, anh ta là con trai của Lôi Quốc Định, cậu chủ của nhà họ Lôi.
Ngô Trung Kiên đáp: “Tôi không có rảnh rỗi nhúng tay vào những chuyện này.

Lôi Vệ, lần này tôi đến tìm anh vì muốn đấu với anh một trận.”.

truyện tiên hiệp hay
“Tìm tôi đánh nhau?”
“Đúng thế, bây giờ tôi sẽ đi ra bờ biển, đến nơi tôi sẽ gửi định vị, anh cứ theo đó mà đến gặp tôi.”
Giọng của Lôi Vệ ở đầu dây bên kia dõng dạc: “Ngô Trung Kiên, cậu đúng là tên cuồng võ đi khiêu chiến cao thủ võ lâm cả thế giới, nhưng tôi thì không.

Thật ngại quá, ông đây không rảnh náo loạn với cậu.”
Lôi Vệ dứt lời liền ngắt máy.

Ngô Trung Kiên lại một lần nữa bị ngắt máy nên nghẹn một cục, lúc này mới xả ra: “Đậu má, anh ra vẻ gì chứ, tôi đây lặn lội đường xá xa xôi đến tìm anh giao lưu học hỏi thế mà anh lại tỏ thái độ này với tôi? Thật là không có tinh thần võ học gì cả.

Anh không ứng chiến chứ gì, được thôi, vậy tôi đích thân đến nhà họ Lôi tìm anh.”
Nói xong Ngô Trung Kiên đập mạnh vào cửa xe bên cạnh để xả giận, tài xế giật mình run cầm cập, vội vàng khuyên nhủ: “Người anh em, không phải chuyện gì cũng cần dùng đến vũ lực để giải quyết, cậu nhẹ nhàng thôi.”

Ngô Trung Kiên quay sang trừng mắt với tài xế, sau đó rút ra một xấp tiền ném lên bảng điều khiển xe: “Đủ chưa?”
“Rồi...!rồi, cậu cứ tự nhiên, cứ đập hết mình, trút hết sự tức giận trong đầu ra.”
“Hừ!” Ngô Trung Kiên khinh thường liếc nhìn tay tài xế đã bị mất một ngón giữa.
Anh ta thực sự tức đến đầu óc ong ong, nghĩ không thông.
Bản thân đã hao tổn nhiều công lực, trải qua trăm nghìn cay đắng như vậy.

Thậm chí đã mạo hiểm để ông nội phế đi võ công, thật không dễ dàng gì mới chuồn ra khỏi nhà mục đích là để đánh một trận với Lôi Vệ.
Vậy mà anh ta lại từ chối mình một cách bâng quơ, nhẹ tựa lông hồng như thế? Chuyện này sao anh ta có thể chấp nhận nổi.
“Lôi Vệ, hôm nay dù anh muốn hay không thì cũng phải đánh với tôi một trận!”
Ngô Trung Kiên nói như đinh đóng cột, lần này anh ta nhất quyết phải đấu với Lôi Vệ một trận.

Nghĩ xong, Ngô Trung Kiên yêu cầu tài xế quay đầu xe, đến thẳng nhà họ Lôi.
Nhưng vừa đi được vài phút thì bỗng chuông điện thoại của Ngô Trung Kiên vang lên.

Ngô Trung Kiên lấy điện thoại ra xem, không ngờ lại là Lôi Vệ gọi tới khiến anh ta hơi run rẩy.

Anh ta không nghĩ ngợi gì mà bắt máy tức khắc.
Người ở đầu dây bên kia chỉ nói vẻn vẹn hai chữ ngắn gọn xúc tích: “Địa điểm.”
Ngô Trung Kiên vui mừng đáp lại: “Nghĩ thông rồi à? Ha ha, tôi đã nói rồi, ông nội đây lặn lội đường xa tới, anh không thể để tôi leo cây được…”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1323: 1323: Vậy Thì Đánh Một Trận Sảng Khoái Đi


“Nói ít thôi, địa điểm!”
“Tôi nói rồi mà, bên bờ biển, đến nơi tôi gửi định vị cho anh.”
“Ok.”
Rõ ràng Lôi Vệ không muốn nhiều lời với Ngô Trung Kiên nên lần nào nói chuyện với Ngô Trung Kiên, anh ta cũng nói ngắn gọn xúc tích rồi ngắt máy.
“Đồng ý rồi, he he!”
Lúc này Ngô Trung Kiên mới cảm thấy thoải mái dễ chịu hơn rất nhiều, vẻ tươi cười hiện rõ trên mặt.
Tài xế trông thấy vẻ mặt phấn khởi của Ngô Trung Kiên liền cười nói: “Nữ thần đồng ý hẹn gặp rồi đấy à?”
“Nữ thần?” Ngô Trung Kiên nghe tài xế nói vậy bỗng đơ người trong giây lát, trong đầu anh ta hiện lên hình ảnh của Viễn Quân Dao.
Vừa nghĩ đến Viễn Quân Dao là Ngô Trung Kiên lại thấy nhức cả đầu.

Nếu như tiếp theo anh ta không có cách nào theo đuổi được Viễn Quân Dao thì e là ông nội sẽ đánh gãy hai chân anh ta mất.
Ngô Trung Kiên cầm lấy túi vải đen, từ trong túi lấy ra cây côn Trạng Nguyên v**t v* vài cái.

Tài xế nhìn thấy lập liền nhíu mày, trong lòng trở nên lo lắng sợ sệt.
“Đi ra bờ biển!”
“Cậu trai trẻ, cậu đi hẹn hò mà mang theo cây côn ư?”

“Sao ông còn nói lắm hơn cả tôi vậy?”

Khoảng nửa tiếng sau lái xe đưa Ngô Trung Kiên đến bờ biển.

Anh ta xuống xe rồi gửi định vị cho Lôi Vệ.
Hiện tại là khoảng hơn bảy giờ sáng, đúng lúc nhìn thấy mặt trời nhô lên khỏi đường chân trời tạo nên cảnh tượng đẹp mắt vô cùng.

Nhưng vì trời đã vào mùa đông nên nơi này rất lạnh.
Ngô Trung Kiên tìm kiếm xung quanh thấy một tảng đá lớn cách đó không xa liền qua đó ngồi.

Anh ta ngồi khoanh chân, dáng ngồi như một cây tùng, g*** h** ch*n là cây côn Trạng Nguyên.

Tuy tuổi anh ta còn trẻ nhưng nhìn tổng thể anh ta rất có phong độ vững vàng.
Từng đợt sóng biển liên tiếp tạt vào tảng đá, Ngô Trung Kiên giơ chiếc côn lên chỉ về hướng mặt trời mọc san bằng lớp sóng.
Khoảng hơn nửa tiếng sau một chiếc xe hạng sang từ xa chạy tới.

Xe dừng, một người đàn ông khuôn mặt sắc sảo, tóc hơi dựng đứng, thân hình cường tráng, khoác trên mình bộ quần áo màu đen kiểu Tôn Trung Sơn đi tới.

Cả người anh ta toát lên khí chất tinh anh.
Anh ta là Lôi Vệ, con trai út của đại đương gia Lôi Quốc Định, thiên chi kiêu tử của nhà họ Lôi.

Là nhân tài trẻ tuổi kiệt xuất phía Nam.

Phóng tầm mắt nhìn một lượt toàn bộ thế hệ trẻ ở phía Nam thì có thể nói, Kim Thần Vũ Nam Thiên Tử xứng đáng đứng ở vị trí số một, tiếp đến dưới anh ta là Ngô Trung Kiên và Lôi Vệ mỗi người một phong thái riêng.
Lôi Vệ đeo giày da, sải bước dài đi về phía Ngô Trung Kiên, đến khi cách Ngô Trung Kiên bảy tám mét thì dừng lại.
“Đến rồi à!”
Ngô Trung Kiên nhảy xuống khỏi tảng đá, vác cây côn phía sau gáy, ngang vai.

Anh ta tươi cười nhìn Lôi Vệ.
Dường như Lôi Vệ rất khinh bỉ Ngô Trung Kiên nên anh ta không muốn nói nhiều với Ngô Trung Kiên.
Chỉ thấy anh ta dứt khoát rút từ trên người ra một cây côn màu đen, chỉ vào Ngô Trung Kiên rồi nói: “Tới đi!”
Ngô Trung Kiên thong dong bình tĩnh lấy từ trên người ra một cuốn sổ, sau đó gạch một đường ngang dưới tên của Lôi Vệ: “Lần này, tuy nói là giao lưu.

Nhưng trong giới võ học mà nói, cái gọi là giao lưu cũng đồng thời là phân thắng bại và cả sống chết.”
“Khỏi cần lắm lời như vậy!” Lôi Vệ lạnh lùng lên tiếng rồi cầm cây côn xông thẳng về phía Ngô Trung Kiên.
“Vậy thì đánh một trận sảng khoái đi, ha ha ha...”
Ngô Trung Kiên là một kẻ cuồng võ, trận đánh với Lôi Vệ lần này làm cho anh ta có cảm giác giống như cuối cùng anh ta cũng theo đuổi được nữ thần mà anh ta đã theo đuổi nhiều năm và anh ta muốn cưới cô ấy về ngay và luôn.
Trong nháy mắt, vì phấn khích mà đôi mắt của Ngô Trung Kiên đều đỏ lên..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1324: 1324: Sử Dụng Toàn Bộ Sức Lực Của Anh Đi


Côn Trạng Nguyên cũng là do anh ta lay động tới, uy lực vô cùng!
Hai cây côn không ngừng va chạm nhau trên không trung, kết hợp với phạm vi đánh là ở biển, làm cho người ta có cảm giác đang xem tỷ thí cao thủ võ lâm vậy.

Lôi Vệ và Ngô Trung Kiên đều là hai nhân vật trẻ tuổi kiệt xuất ở phương Nam, thực lực của hai người này tương xứng với nhau, hơn nữa là vũ khí của họ đều là gậy côn.

Trong vòng chưa đầy một phút ngắn ngủi mà hai bên đã giao thủ với nhau hơn trăm lần, giống như Ngô Trung Kiên nói vậy, lần quyết đấu này quyết định thắng thua, mà cũng chia sinh tử ra luôn.

Cả hai bên đều dùng hết sức lực để đánh, hoàn toàn không thủ hạ lưu tình tí nào.

Chỉ thấy côn Trạng Nguyên trong tay của Ngô Trung Kiên được múa vù vù, tốc độ nhanh như sấm chớp vậy.

Sau đó thì bịch một tiếng, côn Trạng Nguyên đánh đến trước mặt Lôi Vệ, lập tức đánh Lôi Vệ bay ra ngoài.

Cây côn này có sức mạnh cực lớn, người bình thường sợ là dính một gậy này thì sọ não cũng phải bị gõ bể.

Nhưng mà Lôi Vệ cũng chẳng lo ngại gì, anh ta cắn răng một cái, lại vung gậy đen trong tay lên, cũng đánh vào mặt của Ngô Trung Kiên.

Ngô Trung Kiên đau đến nhe răng trợn mắt, thế nhưng thứ này cũng chẳng ảnh hưởng đến sức chiến đấu của anh ta.

Rất nhanh chóng, hai người lại giao thủ hơn một trăm hiệp, cuối cùng, Ngô Trung Kiên dùng gậy đánh vào cổ tay Lôi Vệ, cứng rắn đánh bay gậy đen trong tay Lôi Vệ ra ngoài.

Nói đến việc dùng côn thì Lôi Vệ vĩnh viễn không là đối thủ của Ngô Trung Kiên được.

Nhưng mà Lôi Vệ không rành về côn, mà là bát cực quyền.

“Bát cực…”
Chỉ nghe thấy Lôi Vệ gào rống lên một tiếng, sức mạnh trên người bỗng tăng lên, quyền phong của anh ta trở nên sắc bén hơn, bá đạo hơn.

Một cú… đánh vào lồng ngực của Ngô Trung Kiên.

Ngô Trung Kiên kêu lên một tiếng đầy đau đớn, cả người như một chiếc diều mà bay ra ngoài.

Ngô Trung Kiên rơi vào trong dòng nước, nước biển làm ướt cả người anh ta.

Anh ta chỉ cảm thấy ngực có hơi khó chịu, thế nhưng điều này vẫn nằm trong giới hạn chịu đựng của anh ta.

Anh ta dùng sức xoa nhẹ lồng ngực của mình một chút, sau đó bò dạy, cho dù bên kia sóng có điên cuồng ập tới thì Ngô Trung Kiên vẫn đứng vẫn như bàn thạch.

“Thoải mái… Quá đã… Tôi đang muốn cái hiệu quả này đây.


“Lôi Vệ, sử dụng toàn bộ sức lực của anh đi.


“Ngày hôm nay, anh không đánh chết tôi thì tôi sẽ đánh chết anh!”
Nói thật thì Ngô Trung Kiên múa tam tiết côn cứ như là côn nhị khúc vậy, trông vô cùng ngang ngược.

“Tôi sẽ cho anh biết côn Trạng Nguyên tổ tông tôi truyền xuống lợi hại đến thế nào!”
Hai thân ảnh lại giao chiến với nhau thêm lần nữa.

Nhưng mà ngay lúc này, ở trên bãi cát bên cạnh đường cái, có một nhóm xe màu đen hơn mười chiếc đang lái đến đây với tốc độ nhanh như chớp.

Những chiếc xe này trực tiếp lái vào trong bãi cát, sau đó là vậy quanh Lôi Vệ và Ngô Trung Kiên, tạo thành một vòng tròn xung quanh họ.

Xe dừng lại, cửa xe mở ra, một nhóm người hơn mười người đàn ông mặc âu phục đi xuống.

Người đi đầu là một người có vóc dáng vạm vỡ, là một người đàn ông một mắt với râu quai nón, trong tay ông ta có cầm một điếu xì gà, hai mày nhíu thật chắc.

Người này không phải ai xa lạ, chính là nhị đương gia nhà họ Lôi, Lôi Cận Vĩ!
Lôi Cận Vĩ không chỉ là nhị đương gia nhà họ Lôi, mà còn là em trai ruột của đại đương gia Lôi Quốc Định, mấy năm nay Lôi Quốc Định do bị thương nên ít khi tiếp xúc với chuyện nhà họ Lôi, cho nên tất cả chuyện lớn nhỏ của nhà họ Lôi đều là do Lôi Cận Vĩ xử lý.

Thật kỳ lạ, rõ ràng là Lôi Vệ và Ngô Trung Kiên đang quyết đấu, tên Lôi Cận Vĩ lại đột nhiên chạy tới đây làm gì.

Còn nữa, ông ta tới thì tới đi, lại còn đem theo nhiều người như thế nữa, điều này thật sự là không bình thường.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1325: 1325: Tôi Đã Hiểu Lầm Anh Rồi


Thực ra ngay từ đầu Lôi Vệ đã từ chối lời khiêu chiến của Ngô Trung Kiên, sau đó anh ta lại đột nhiên gọi điện cho Ngô Trung Kiên nói rằng đồng ý khiêu chiến.

Cho nên điều này rất không bình thường.
Chỉ là, Ngô Trung Kiên luôn một lòng muốn đánh nhau với Lôi Vệ nên anh ta không quan tâm đến chuyện đó một chút nào.
Mặc dù lúc này có rất nhiều ô tô chạy qua và có rất nhiều người đàn ông mặc đồ đen vây quanh Ngô Trung Kiên và Lôi Vệ nhưng Ngô Trung Kiên vẫn không phát hiện ra có điều gì bất thường.
Anh ta chính là kẻ điên trong giới võ thuật, một khi anh ta đã tiến vào trạng thái tập trung cao độ thì mọi hoàn cảnh môi trường xung quanh sẽ không ảnh hưởng đến cậu ta.

Lúc này trong mắt anh ta chỉ có một mục tiêu duy nhất, đó chính là Lôi Vệ.
Lôi Cận Vĩ cầm điếu xì gà trong tay bỏ vào miệng hít một hơi dài, trên khuôn mặt loang lổ của ông ta đã hằn lên dấu vết của gió biển.
Có vẻ như tâm trạng của ông ta không tốt.

Đôi mắt ông ta còn đỏ hoe như thể vừa mới khóc xong.
Sau đó, Lôi Cận Vĩ chỉ vào Ngô Trung Kiên ở đằng kia và nói: “Bắt cậu ta lại cho tôi.”
“Dạ.”
Ngay sau đó là mấy chục người mặc áo đen to lớn lao về phía Ngô Trung Kiên.

Mặt khác, Lôi Vệ đấm Ngô Trung Kiên một đấm rồi nhanh chóng lui về phía sau mấy bước.
“Đúng là đồ ngốc.”
Lôi Vệ có vẻ hơi thương cảm, sau đó anh ta thả lỏng nắm đấm ra.
“Lôi Vệ, anh làm gì vậy?”
Ngô Trung Kiên hơi bối rối, hoàn toàn không đoán ra được chuyện gì đang xảy ra.
Anh ta và Lôi Vệ đang đánh nhau, tại sao đột nhiên lại xuất hiện nhiều người như vậy.

Hơn nữa, lúc này đã có người rút súng ra nhắm vào bên cạnh thái dương của Ngô Trung Kiên.
Không những chỉ có một khẩu súng mà có tới mấy khẩu.

Trước đây nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn đã chiến đấu với hải tặc, vì vậy không có gì lạ khi gia đình họ có cất giữ những vũ khí kiểu này.
Trước tình hình này, Ngô Trung Kiên không thể phản kháng.

Lúc này anh ta vẫn ngẩn ra và không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Bắt cậu ta lại...!đẫn đi.”
Lôi Cận Vĩ bước tới, giọng nói vang như chuông.

Trong giọng điệu có thể nghe thấy một sự đau buồn và tức giận.
“Chết tiệt...!mấy người định làm gì?”
Cuối cùng Ngô Trung Kiên cũng có phản ứng, anh ta nhận ra tình hình không ổn liền chỉ cây côn Trạng Nguyên trong tay về phía Lôi Cận Vĩ và Lôi Vệ ở đằng kia: “Ông đây là nhà vô địch trẻ tuổi ở Tây Thục.

Sao, trận chiến này còn chưa bắt đầu mà nhà họ Lôi các người đã vội dùng phương thức đê hèn này rồi hay sao?”
“Đừng nói nhảm nữa, dẫn đi.”
Lôi Cận Vĩ đích thân bước tới, dí súng vào gáy Ngô Trung Kiên.
Sau đó, mấy người đàn ông mặc đồ đen liền trói Ngô Trung Kiên lại.
Ngô Trung Kiên không chống cự nổi, anh ta chỉ biết trợn mắt nhìn Lôi Vệ và trong ánh mắt tràn đầy thất vọng: “Lôi Vệ, tôi đã hiểu lầm anh rồi.

Anh không xứng làm đối thủ của tôi.”
“Đồ ngu.”
Lôi Vệ lại chửi một câu rồi quay người đi chỗ khác.
Mặc dù mọi người không thể nghe thấy cảm xúc nhỏ nhất trong giọng điệu của Lôi Vệ nhưng lại vô tình phát hiện ra rằng Lôi Vệ không dám nhìn thẳng vào mắt Ngô Trung Kiên.
Chuyện này, thực sự Lôi Vệ rất đáng khinh nên khiến trong lòng Lôi Vệ rất khó chịu.
Vừa rồi nhận được điện thoại của Ngô Trung Kiên, từ tận đáy lòng Lôi Vệ không muốn đấu với Ngô Trung Kiên, bởi vì anh ta không muốn lãng phí thời gian vô ích.
Nhưng sau đó Lôi Cận Vĩ đã yêu cầu Lôi Vệ gọi lại cho Ngô Trung Kiên và ứng chiến.
Sau đó, Lôi Cận Vĩ lợi dụng trận chiến giữa Lôi Vệ và Ngô Trung Kiên mà đã dẫn theo một số lượng lớn đội ngũ tinh nhuệ của nhà họ Lôi đến để bắt sống Ngô Trung Kiên.
Về lý do tại sao Lôi Cận Vĩ lại làm như vậy và tại sao Lôi Vệ lại đồng ý thì bọn họ có những lý do mà Lôi Vệ không thể từ chối..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1326: 1326: Tư Đồ Phương Đã Chết


Trên thực tế, mỗi người đứng đầu nhà họ Lôi đều là một người đàn ông có tiếng tăm.

Và phương thức vô liêm sỉ nhất của họ cũng chính là loại hành động đê tiện bỉ ổi đó.
Nhưng lần này, cả nhà họ Lôi từ trên xuống dưới đều nổi giận.

Dưới cơn tức giận này, bọn họ nhất định sẽ làm bất cứ việc gì mà không sợ sẽ bị trả giá.
Chỉ mới đêm qua thôi, Tư Đồ Phương, tam đương gia của nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn đã chết.

Ông ta và vệ sĩ của ông ta đều bị giết sạch.
Đây là tỉnh Triều Văn, là lãnh địa của nhà họ Lôi mà lại có người dám giết vị tam đương gia của nhà họ Lôi thì thật sự là không hề nể mặt nhà họ Lôi một chút nào cả.
Hơn nữa, trong nhà họ Lôi thì Tư Đồ Phương rất được tôn trọng.

Cho nên ông ta bị giết thì chắc chắn điều này đã chạm vào ngọn lửa căm giận của toàn bộ dòng họ Lôi.
Mà đêm qua, Tư Đồ Phương đến phủ Trạng Nguyên gặp Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân.

Sau đó thì gặp bất trắc.
Vì vậy giờ đây, nhà họ Lôi có mọi lý do để nghi ngờ rằng Tư Đồ Phương đã bị Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân g**t ch*t.

Mà một trong những vệ sĩ đã sống sót vào đêm qua của Tư Đồ Phương cũng xác nhận rằng Tư Đồ Phương đã bị đám người Trần Hùng g**t ch*t.
Về lý do tại sao Trần Hùng lại ra tay tàn nhẫn với Tư Đồ Phương như vậy thì nguyên nhân chính là Tư Đồ Phương không đồng ý hợp tác với họ, vì vậy mà Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân đã ám sát Tư Đồ Phương chết thảm như vậy.
Đồng thời, trong nhà họ Lôi lại có một tin đồn khác, nói rằng Trần Hùng và phủ Trạng Nguyên đã huy động nhân lực mai phục vào tỉnh Triều Văn và bọn họ sẽ ra tay với nhà họ Lôi.
Trong xe, khi Ngô Trung Kiên nghe được tin tức này thì anh ta cũng sửng sốt.
Phản ứng đầu tiên của Ngô Trung Kiên là điều này là không thể nào xảy ra, bởi vì mọi người trong phủ Trạng Nguyên đều biết rằng thám hoa Bạch Vân và Tư Đồ Phương đã từng có mối giao tình sinh mạng.

Cho dù khi nhà họ Lôi và phủ Trạng Nguyên là hai đối tác riêng biệt thì thám hoa Bạch Vân sẽ không bao giờ giết Tư Đồ Phương.
Điều này căn bản là không thể.
“Ông Lôi, chuyện này chắc là có hiểu lầm.

Tôi sợ rằng có người cố ý vu oan hãm hại.

Mọi người đừng tin mà bắt nhầm người chứ.”
Lôi Cận Vĩ hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Tên nhóc con họ Ngô kia, chuyện tới nước này thì không cần phải giảo biện nữa.

Tam đương gia chính là bị Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân của phủ Trạng Nguyên g**t ch*t.

Trước hết, bọn họ đã có động cơ giết người rành rành như thế rồi.

Ngoài ra, vệ sĩ của Tư Đồ Phương cũng có thể làm chứng.

Bọn họ đừng hòng chạy tội.”
“Không thể, không thể nào.

Thám hoa Bạch Vân không thể nào làm chuyện như vậy.”
“Câm miệng đi...”
Lôi Cận Vĩ giận dữ quát lớn.
Chuyện đã tới nước này thì ông ta cũng không muốn nghe một lời giải thích nào hết.

Điều duy nhất ông ta muốn làm bây giờ là đi bắt Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân để báo thù cho Tư Đồ Phương.
Về phần Ngô Trung Kiên, anh ta là tiểu Trạng Nguyên của phủ Trạng Nguyên.

Mà người của phủ Trạng Nguyên giết tam đương gia của nhà họ Lôi nên hai bên đều đã ồn ào tới mức không chết không ngừng lại rồi.

Vì vậy, Ngô Trung Kiên cũng sẽ phải chết.
Không chỉ có Ngô Trung Kiên phải chết mà cả phủ Trạng Nguyên cũng sẽ gặp tai họa.

Ngay sau khi chuyện này xảy ra, nhà họ Lôi liền gia nhập vào phe của Thái Tuế và nhà họ Kim để đối phó Trần Hùng và phủ Trạng Nguyên.

Đây chắc chắn là sự thật.
Gần hai giờ trước, Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân đều ở khách sạn này.
Trời còn chưa sáng, Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân đã tỉnh dậy.
Giác quan thứ sáu là bản năng được nhiều cao thủ sở hữu, khi một mối nguy hiểm đến gần thì những cao thủ này có thể ngửi thấy mùi nguy hiểm trước tiên và sau đó sẽ phản ứng.
Trần Hùng ngồi dậy và mặc quần áo vào với tốc độ nhanh nhất có thể.
Anh bước đến cửa sổ và mở một góc rèm ra xem.
Sau đó, Trần Hùng thấy rất nhiều ô tô đậu ở bãi đậu xe ngoài trời bên dưới khách sạn, nơi mà họ không hề thấy trước khi đi ngủ vào đêm qua.
Cùng lúc đó, có tiếng bước chân rất nhẹ trên hành lang của khách sạn.
“Đạp cát không để lại dấu vết.”
Tiếng bước chân này rất nhẹ nhàng, nhẹ giống như là móng mèo đang giẫm nhẹ trên mặt đất.

Nếu là người bình thường thì nhất định sẽ không nghe thấy một chút động tĩnh.
Nhưng Trần Hùng không phải người thường, thính giác của anh đã nhạy bén đến mức điên cuồng..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1327: 1327: Sao Lại Thế Này


Vì vậy cho dù những tiếng bước chân này có nhẹ cỡ nào, anh vẫn có thể nghe thấy rõ ràng.

Anh lập tức đi đến cửa, sau đó đặt tay lên nắm cửa.

Một lực rất nhẹ truyền đến, sau khi Trần Hùng vặn nhẹ tay nắm, cánh cửa được mở ra.

Bên ngoài cửa, người đàn ông mặc đồ đen to lớn đang định mở cửa bị giật mình, anh ta còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Trần Hùng đấm một phát vào mặt.

Cú đấm mạnh mẽ tới cực nhanh khiến người đàn ông mặc áo đen bay ra ngoài ngay lập tức.

Những người phía sau giật mình, vội vàng rút súng ra.

Tuy nhiên, ở khoảng cách gần như vậy, bọn họ còn chưa có cơ hội nổ súng đã bị Trần Hùng đánh ngã xuống đất.

Cùng lúc, căn phòng bên cạnh truyền đến một tiếng nổ, một tên đàn ông cao lớn cũng từ phòng văng ngược ra ngoài, sau đó thám hoa Bạch Vân xuất hiện đi ra khỏi phòng.

Trên hành lang, mười mấy tên đàn ông cao lớn xuất hiện dày đặc, trên người mỗi tên đều toát ra khí thế dũng mãnh sẵn sàng hi sinh.

Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân nhìn nhau, không nói câu nào liền lao thẳng vào đám người cao lớn này đánh tiếp.

Trên hành lang vang lên những tiếng đánh đấm va chạm vang dội, cùng với rất nhiều tiếng la hét thảm thiết.

Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân cứ đánh một đường đến cầu thang bên kia.

Trên cầu thang cũng xuất hiện rất nhiều người tương tự.

Những người này đều là những cao thủ hạng nhất, nhưng không ai trong số họ có thể chịu được một cú đấm của Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân.

Chưa đầy một phút đồng hồ, hai người đã đánh thẳng từ lầu ba khách sạn xuống đến lầu một.

Thám hoa Bạch Vân bị đánh trúng vài cú, còn Trần Hùng thì ngay cả quần áo cũng không bị chạm đến.

Khi đến bãi đậu xe bên ngoài, hai người trực tiếp lên một chiếc xe con, thám hoa Bạch Vân lái xe chạy như bay, lao ra bên ngoài khách sạn.

Qua kính chiếu hậu, bọn Trần Hùng mới phát hiện, lúc này có ít nhất hơn trăm người đã đến khách sạn, hơn nữa nhiều người trong số họ được trang bị cả súng.

Phía sau truyền đến tiếng súng, nhưng lúc này bọn họ đã chạy xa cả vài trăm mét, mấy viên đạn được b*n r* kia cũng không có chút nguy hiểm nào với bọn họ.

"Sao lại thế này?"

Trong xe, vẻ mặt của Trần Hùng trở nên rất nghiêm túc, hỏi thám hoa Bạch Vân đang lái xe.

"Không biết.

"
Thám hoa Bạch Vân lắc đầu, anh cũng rất mơ hồ, không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Những người đó rõ ràng là do nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn phái tới, tại sao họ lại đến giết anh và Trần Hùng?
Cứ coi như tối qua Tư Đồ Phương không thuyết phục được các đương gia khác của nhà họ Lôi, nhà họ Lôi cũng không thể đưa ra quyết định gia nhập phe cánh nhà họ Kim nhanh chóng như vậy được.

Hơn nữa, đến nửa đêm hôm qua Tư Đồ Phương mới về nhà, căn bản là không có thời gian đến nhà họ Lôi kia thương lượng với các đương gia khác.

Đã như vậy, tại sao nhà họ Lôi lại đột nhiên sai người đến giết hai người bọn họ?
"Chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì đó.

"
Trần Hùng dùng sức day day thái dương một lúc, anh cũng không đoán ra được chuyện gì đã xảy ra.

Ngay khi hai người đang trăm mối lo không lời giải đáp, thì đột nhiên truyền đến một tiếng nổ vang trời.

Sau đó chiếc xe mà Thám hoa Bạch Vân đang lái rung lắc dữ dội.

Trong lòng ông ta căng thẳng, lập tức nắm chặt tay lái, dứt khoát đạp ga, vừa kịp lúc lách qua khe hở giữa hai chiếc xe việt dã trước mặt.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1328: 1328: Bị Truy Đuổi


Phía sau, một hàng ba chiếc xe đuổi theo xe của bọn Trần Hùng không dứt.

Đồng thời, từ mấy ngã rẽ khác xung quanh cũng có khá nhiều xe chạy ra.

Tất cả những chiếc xe này đều là xe do nhà họ Lôi phái đến, chặn đường bọn họ từ bốn hướng tám hướng.

"Trên xe của chúng ta bị gắn định vị rồi, tìm một chỗ vắng vẻ, xuống xe!" Trần Hùng nói.

"Trốn không thoát, có quá nhiều xe đuổi theo chúng ta.

"
Thám hoa Bạch Vân không biết làm sao.

Kỹ năng lái xe của ông ta không tồi, nhưng không thể thoát khỏi sự truy đuổi và phong tỏa của nhiều xe như vậy, thậm chí ngoài cửa sổ còn thường xuyên nhìn thấy đạn xẹt qua.

"Để tôi lái cho.

" Trần Hùng nói.

"Được.

"
Hai người nhìn nhau, thám hoa Bạch Vân trực tiếp mở chốt đai an toàn, nhanh nhẹn như một con khỉ, xoay người nhảy ra ghế sau.

Cùng lúc ông ta trèo ra phía sau, Trần Hùng cũng đã nhảy qua ngồi trên ghế lái.

Xe mất kiểm soát trong một giây, sau khi Trần Hùng ngồi xuống lập tức nắm lấy tay lái, đạp ga đâm thẳng vào chiếc xe đang cản đường trước mặt khiến nó văng ra ngoài.

Sau đó, anh thể hiện kỹ năng lái xe cực kỳ cao siêu, chẳng khác gì một anh hùng xa lộ.

Trên đoạn đường này có ít nhất ba mươi chiếc xe đang vây lấy xe của bọn Trần Hùng, nhưng tất cả đều bị Trần Hùng tránh né bằng kỹ năng lái xe tuyệt diệu.

Khoảng nửa giờ sau, Trần Hùng đã lái xe đến một nơi rất vắng vẻ, bỏ xa những chiếc xe truy đuổi phía sau.

Trần Hùng vừa dừng xe, hai người lập tức nhảy ra.

"Chiếc xe này có cài định vị, bọn họ sẽ đuổi kịp đến đây nhanh thôi, chúng ta phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

"
Hai người thảo luận một lúc, đi thẳng qua tòa nhà đang xây dở trước mặt, sau đó đi vòng thêm hơn mười cây nữa, cuối cùng cũng đến một bờ biển tương đối vắng vẻ.

Phía trước có một vách đá cao chừng bốn mươi mét, phía dưới vách núi là biển, trên mặt biển có một chiếc thuyền đánh cá rỉ sét bị bỏ hoang đang nổi bồng bềnh.

"Nhảy xuống đi, có vấn đề gì không?" Trần Hùng quay đầu hỏi thám hoa Bạch Vân bên cạnh.

"Không thành vấn đề.

" Thám hoa Bạch Vân đáp.

"Vậy được rồi, trốn trên thuyền đánh cá đó trước đã, người nhà họ Lôi không thể nào tìm được đâu.

"
Hai người hít sâu một hơi rồi trực tiếp nhảy xuống từ vách núi hơn bốn mươi mét, sau đó chìm xuống dòng biển lạnh như băng.

Sau đó họ ra sức bơi đến chiếc thuyền đánh cá bị bỏ hoang trước mặt.

Vài phút sau, Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân lên được thuyền đánh cá.

Toàn thân hai người đều đã ướt sũng nước biển, dưới thời tiết lạnh giá này, cảm giác ướt nhẹp cả người thực sự rất khó chịu.

Cả hai dựa vào boong tàu thở hồng hộc, trên mặt vẫn lộ rõ vẻ nghi ngờ.

"Tại sao nhà họ Lôi tại tỉnh Triều Văn lại làm như vậy, tôi vẫn không hiểu nổi.

Hơn nữa nhìn dáng vẻ điên cuồng của bọn họ đi, làm như chúng ta có mối thù không đội trời chung với bọn họ vậy.

Bọn chúng bị điên rồi sao?"
Trần Hùng trong lúc bối rối vẫn còn rất tức giận, đã lâu rồi anh không phải thảm hại như bây giờ.

Trên mặt thám hoa Bạch Vân thoạt nhìn bình tĩnh nhưng trong lòng còn khó chịu hơn Trần Hùng.

Dù sao Tư Đồ Phương cũng là bạn bè với ông ta, mà tối hôm qua ông ta vừa gặp mặt Tư Đồ Phương, hôm nay bị nhà họ Lôi đuổi giết.

Hơn nữa, việc họ đang ở trong khách sạn này, trước mắt chỉ có Tư Đồ Phương biết.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1329: 1329: Bị Truy Nã Như Tội Phạm


Cho nên ông ta không thể không nghi ngờ, chính Tư Đồ Phương cố ý lộ ra hành tung của bọn họ, sau đó phái người đuổi giết.
“Chẳng lẽ nhà họ Lôi đã sớm quyết định sẽ tham gia phe cánh của nhà họ Kim, nên ngay từ đầu đã muốn đối phó chúng ta sao?”
Thám hoa Bách Vân hơi động, trong lòng cảm thấy mất mác đến cực điểm.
Nhà họ Lôi gia nhập phe cánh nhà họ Kim thì ông ta cũng chẳng mất mát gì.

Dù sao đây là chuyện không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra, trong lòng ông ta hẳn đã chuẩn bị tốt rồi.
Nhưng mà ông ta không thể chấp nhận chuyện Tư Đồ Phương phản bội.
“Tôi muốn tìm Tư Đồ Phương để hỏi rõ ràng.”
Thám hoa Bách Vân lấy điện thoại di động ra, mặc dù vừa nãy ông ta và Trần Hùng phải ngâm trong nước biển nhưng di động được trang bị tính năng chống nước rất mạnh nên bây giờ vẫn vô sự.
Thám hoa Bạch Vân nhanh chóng nhấn số điện thoại Tư Đồ Phương.
Trần Hùng vội vàng ngăn cản thám hoa Bách Vân: “Không được, một khi ông gọi điện thoại, bọn họ sẽ định vị được chúng ta.”
“Trước cứ nghỉ ngơi một chút đi, lát nữa tôi đi hỏi thăm tình hình thử.”
“Nếu muốn làm rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Dù sao cả tỉnh Triều Văn đều là địa bàn của nhà họ Lôi, mà chúng ta chỉ có hai người.”.

Ngôn Tình Sắc
Những gì Trần Hùng nói đều đúng.

Tình huống này hai người họ tựa như ở trong hang sói vậy, dù cho cả hai đều sức chiến đấu mãnh liệt cũng không có khả năng chống lại cả nhà họ Lôi người ta.
Thám hoa Bách Vân bình tĩnh lại, sau đó tựa vào lan can rỉ sắt thở dài.
Hai người im lặng hồi lâu, cuối cùng vì có hơi mệt mỏi nên bọn họ ngủ một giấc.
Sau đó Trần Hùng và thám hoa Bách Vân dành cả ngày đợi trên con tàu này.
Thấy trời sắp tối, Trần Hùng để cho thám hoa Bách Vân đợi ở đây, còn mình thì nhảy ra khỏi thuyền bơi lên thuyền.
Anh cần phải tìm hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, cho nên anh muốn bắt một tên nhà họ Lôi về hỏi cho ra lẽ.
Khi Trần Hùng trở lại trong thành phố, anh nhanh chóng phát hiện khắp mọi nơi trong thành phố đều có bóng dáng của người nhà họ Lôi, thậm chí rất nhiều bảng quảng cáo ở những nơi đông đúc đều phát tin truy nã Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân.

Nhất thời Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân dường như đã trở thành tội phạm bị truy nã ưu tiên rồi.
Bọn họ tuyệt đối đã xem nhẹ sức ảnh hưởng của nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn rồi.

Tam đương gia của nhà họ Lôi bị giết khiến người nhà họ Lôi như phát điên, thậm chí rất nhiều người dân của tỉnh Triều Văn cũng vô cùng phẫn nộ.
Nhà họ Lôi xuất thân là ngư dân, mà ở đây cũng có rất nhiều ngư dân sinh sống.

Năm đó nhờ nhà họ Lôi trả một cái giá rất lớn để đối phó với hải tặc trên biển, giúp ngư dân đuổi sạch đám hải tặc, mà nhận được sự ủng hộ của đám ngư dân này.
Cho nên bây giờ nhà họ Lôi muốn giết Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân, rất nhiều ngư dân địa phương cũng đang nỗ lực tìm kiếm Trần Hùng và thám hoa Bách Vân giúp họ.
Như vậy cho dù Trần Hùng có mạnh mẽ đến đâu, chỉ cần anh quay lại thành phố này chắc chắn sẽ bại lộ trong giây lát.
Từ tám giờ tối đến hơn một giờ sáng, Trần Hùng tránh được vô số cuộc đuổi giết, dốc hết sức lực cuối cùng cũng hiểu rõ được tình huống.
Trần Hùng còn thuận tiện tìm được một quán cơm, mua giúp thám hoa Bạch Vân một phần cơm.
Rạng sáng hai giờ, Trần Hùng về tới con thuyền đánh cá rỉ sét kia.
Thám hoa Bạch Vân đang ngẩn người nhìn những vì tinh tú trên bầu trời, nghe được tiếng động từ bên cạnh liền nhanh chóng cảnh giác đứng dậy.
Thấy người đến là Trần Hùng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Chắc ông đói bụng rồi nhỉ, ăn đi này.”
Trần Hùng đưa thức ăn đã mua về cho thám hoa Bạch Vân..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1330: 1330: Ông Phải Chuẩn Bị Tâm Lý Thật Tốt


Ông ta đón lấy đồ ăn, vì hơi đói nên ông ta ăn ngấu nghiến.
“Đã tìm hiểu rõ ràng chưa?” Thám hoa Bạch Vân vừa ăn vừa hỏi Trần Hùng.
Trần Hùng không có trả lời ngay mà chỉ nói: “Ông cứ ăn xong trước đi.

Tôi sợ sau khi biết được chân tướng thì ông sẽ nuốt không trôi.”
Thám hoa Bạch Vân nhíu mày nhận ra có gì đó không ổn.
Ông ta không tiếp tục hỏi thêm nữa mà chỉ ăn với tốc độ nhanh nhất có thể.
“Bây giờ cậu có thể nói cho tôi biết được rồi.”
Trần Hùng nói: “Trước khi tôi nói cho ông biết nội dung chuyện này thì ông phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
“Ừ.”
“Tư Đồ Phương đã chết.

Sau khi ông ta uống rượu với chúng ta vào đêm qua thì ông ta đã bị giết khi đang trên đường về nhà.”

“Bây giờ nhà họ Lôi cho rằng tôi và ông đã giết Tư Đồ Phương.

Mà ngay cả cận vệ của Tư Đồ Phương cũng nói rằng anh ta đã tận mắt nhìn thấy chúng ta giết Tư Đồ Phương.”
“Bây giờ cả nhà họ Lôi đều đang phát điên rồi.

Tư Đồ Phương có địa vị rất cao trong nhà họ Lôi.

Trong mười vị đương gia thì ông ta được xếp hạng nhất trong những người khác họ.

Bây giờ ở tỉnh Triều Văn, chúng ta đã trở thành mục tiêu chỉ trích của công chúng.”
Nghe được tin tức này, thám hoa Bạch Vân sững sờ hồi lâu.
Đầu tiên, ông ta còn tưởng rằng mình đã nghe nhầm.
Tư Đồ Phương đã chết, điều này sao có thể xảy ra chứ?
Người anh em từng có mối giao tình sinh mạng với ông ta đã chết rồi sao?
“Trần Hùng, trò đùa này của cậu chẳng vui chút nào.”
Quả thật thám hoa Bạch Vân khó có thể chấp nhận được sự thật này.

Ông ta thà tin rằng Tư Đồ Phương đã phản bội mình và sai người đến giết mình chứ ông ta không thể chấp nhận sự thật rằng Tư Đồ Phương đã chết.
Trần Hùng nói: “Ông Bạch Vân, ông là người sáng suốt.

Thật ra ông cũng đã sớm đoán được chuyện này rồi đúng không? Chẳng qua là ông không muốn tin mà thôi.”
Nói xong, Trần Hùng liền đi tới mép boong tàu, nhìn thấy biển cả mênh mông vô tận mà hít sâu một hơi: “Bây giờ chuyện này đã trở nên gay go rồi.

Chúng ta đã trở thành sát thủ giết tam đương gia của nhà họ Lôi rồi, bây giờ đừng nói đến chuyện mượn sức nhà họ Lôi nữa.

Bọn họ chỉ hận không thể lột da rút gân của chúng ta mà thôi.”
Thám hoa Bạch Vân hít sâu một hơi, sau đó nhắm mắt lại.
Khóe mắt của ông ta hơi ẩm ướt và lóe lên như là đang khóc.
Mãi một lúc lâu sau, ông ta mới định thần lại.
“Là người của nhà họ Kim làm.” Nói đến đây, thám hoa Bạch Vân liền nghiến răng nghiến lợi.
“Đúng...!Chắc chắn là như vậy.

Thủ đoạn này thật là ác độc mà.” Trần Hùng nói: “Bây giờ tất cả mũi nhọn đều nhắm vào tôi và ông.

Nhà họ Lôi đã xác định chúng ta chính là hung thủ g**t ch*t Tư Đồ Phương.”
“Kim Đồ Khiếu.”
Thám hoa Bạch Vân nắm chặt tay rồi đập mạnh vào boong tàu.
Sức mạnh của nắm đấm này mạnh đến mức chiếc boong gỉ bị móp vào một góc.
“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Trong lòng thám hoa Bạch Vân hoàn toàn rối tung, đầu óc cũng rối loạn.

Hiện tại ông ta không thể nào giữ được bình tĩnh và ông ta cũng không biết tiếp theo phải làm sao.

“Tìm cách thoát khỏi đây, nếu tiếp tục ở lại đây sẽ bị cả nhà họ Lôi g**t ch*t.”
“Bây giờ Tư Đồ Phương đã chết nên ông không cần lo lắng.

Tôi sẽ nghĩ cách đưa các cao thủ của điện Thiên Vương đến đây rồi dùng phương pháp của tôi để giải quyết chuyện này.”
Thám hoa Bạch Vân lại im lặng, ông ta không nói thêm gì nữa.

Điều này có nghĩa là ông ta đã ngầm đồng ý với chuyện này.
Ngay lúc này, Trần Hùng nhìn thấy ở vách núi đen đằng kia có ánh sáng đang nhanh chóng đi về phía bọn họ.
“Chết tiệt, ngay cả chỗ này mà còn có người tìm đến.”
Trần Hùng chửi đổng một câu, sau đó anh xoay người chạy nhanh về phía bên kia boong tàu: “Người của nhà họ Lôi đuổi tới đây rồi.

Mau rời khỏi đây thôi.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1331: 1331: Sao Vẫn Chưa Bắt Được


Họ không nói gì mà cả hai lại lao xuống biển một lần nữa.
Vài phút sau, mấy chiếc tàu cao tốc đến chỗ chiếc thuyền đánh cá bị bỏ hoang rồi hàng chục người đàn ông to lớn với vũ khí trong tay lao lên thuyền và họ chỉ thấy hộp cơm còn sót lại của Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân.
“A...!a...!a...”
Người đứng đầu là một người đàn ông trung niên có hàm răng vàng lớn.

Người đàn ông này có biệt danh là Kim Nha, đương gia thứ tám của nhà họ Lôi và cũng là một người em trai có mối quan hệ rất tốt của Tư Đồ Phương.
Lần này Tư Đồ Phương đã bị giết nên chắc chắn Kim Nha là người đau buồn nhất, vì vậy ông ta chỉ hận không thể băm vằm Trần Hùng và Bạch Vân thành trăm mảnh để trả thù cho người anh thứ ba của ông ta.
Trên boong, vang lên tiếng gầm giận dữ của Kim Nha.
Sau đó ông ta cầm súng giảm thanh trong tay bắn vào hồ nước trước mặt, nhưng ở đó không có chút dấu vết nào của Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân cả.
...
Sáng hôm sau, tại trụ sở chính của nhà họ Lôi ở Triều Văn.
Tổng cộng có mười chiếc ghế được đặt trong một hội trường lớn.
Lúc này, tám trong mười cái ghế đều đã có người ngồi.

Tám người này chính là tám vị đương gia của nhà họ Lôi.
Một chiếc ghế trống thuộc về đương gia Lôi Quốc Định, ông ta vẫn chưa đến và một chiếc ghế trống khác thuộc về tam đương gia Tư Đồ Phương, ông ta đã chết.

Bầu không khí trong hội trường cực kỳ nặng nề.

Mọi người đều hút thuốc và cả hội trường nồng nặc mùi nicotin.
Mỗi người có mặt ở đây đều có danh tiếng rất cao ở Triều Văn, mười người đứng đầu nhà họ Lôi đều là những người đàn ông có danh tiếng.
Nhìn lại toàn bộ miền Nam, nhà họ Lôi không được coi là mạnh nhất nhưng chắc chắn được coi là đoàn kết nhất.
Trải qua nhiều năm, mười vị đương gia tôn trọng lẫn nhau và hợp tác với nhau để cuối cùng có được nhà họ Lôi như ngày hôm nay.
Nhưng bây giờ, tam đương gia đã bị giết.

Mà ông ta còn bị giết ngay trên lãnh thổ nhà họ Lôi nữa chứ.
Sát khí đã tràn ngập toàn bộ hội trường này và một ngọn lửa giận đang thiêu đốt bừng bừng trong lòng của mỗi một người họ.
“Vẫn còn chưa bắt được hung thủ sao?”
Đúng lúc này, có tiếng xe lăn từ ngoài hành lang đi vào.
Ngồi trên chiếc xe lăn là một người đàn ông lớn tuổi, tóc bạc phơ, nước da ngăm đen nhưng đôi mắt sắc lạnh.
Người này nhìn có vẻ ít nhất cũng đã bảy mươi tuổi, nhưng thật ra mới bước qua tuổi sáu mươi.

Nhưng vì từ nhỏ đã sống trên biển quanh năm nên khiến ông ta trông già hơn rất nhiều so với bình thường.

Người này tên là Lôi Quốc Định, là người đứng đầu dòng họ Lôi ở tỉnh Triều Văn.
“Chào đại đương gia ạ.”
Mọi người đứng dậy chắp tay hành lễ với Lôi Quốc Định.
“Tất cả ngồi xuống đi.”
Lôi Quốc Định được người giúp việc đẩy đến chỗ ghế dành cho người đứng đầu, sau đó ông ta lần lượt nhìn quét qua tám vị đương gia khác.
“Tại sao đến giờ này mà vẫn chưa bắt được vậy?”
Vị đương gia thứ hai là Lôi Cận Vĩ trả lời trước: “Thám hoa Bạch Vân và Trần Hùng thực sự rất xảo quyệt.

Chúng tôi đã đuổi theo mấy lần nhưng lần nào họ cũng trốn thoát.

Chúng tôi đã tăng cường lực lượng để truy bắt rồi ạ.”
“Đừng đuổi theo nữa, mấy người không bắt được bọn họ đâu.”
Lôi Quốc Định khoát tay và hít một hơi thật sâu như thể ông ta đã đưa ra một quyết định vô cùng quan trọng.
Các vị đương gia khác đều nheo mắt lại, hiển nhiên bọn họ không tán thành quyết định của Lôi Quốc Định.
“Đại đương gia, Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân đã giết Tư Đồ Phương.

Mối thù này chúng ta không thể không báo.”
“Chuyện này là không thể được.

Bất luận thế nào thì chúng ta cũng phải băm thây Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân thành trăm ngàn mảnh.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1332: 1332: Cậu Nói Lời Này Có Chứng Cứ Gì Không


Sắc mặt Lôi Quốc Định tối tăm, nói: “Tôi nói không báo mối thù này à?”
“Hả?”
Tất cả mọi người đều yên tĩnh lại.

Lôi Quốc Định nói: “Đổi cách khác, nhà họ Lôi ở Triều Văn trước nay không gây chuyện thị phi, nhưng cũng tuyệt đối không cho phép có người bắt nạt ngồi lên đầu chúng ta, hơn nữa lão tam chết oan uổng, thù này nhất định phải báo.


“Đưa cậu ta lên đây.


Theo sau lời nói của Lôi Quốc Địn,h hai người đàn ông vạm vỡ mang Ngô Trung Kiên đến giữa đại sảnh.

“Qùy xuống!”
Người phía sau quát lên một tiếng nhưng Ngô Trung Kiên vẫn đứng nguyên chỗ cũ, không thể quỳ.

“Quỳ xuống.


Có người ớ phía sau huých vào khuỷu chân của Ngô Trung Kiên, nhưng Ngô Trung Kiên vẫn như cũ cắn răng mạnh mẽ nhẫn nhịn, đứng thẳng không quỳ.

“Nhóc con mày có cốt khí, nhưng mà cái cốt khí này không cứu được mạng mày đâu.


Lôi Quốc Định đánh giá Ngô Trung Kiên từ trên xuống dưới, nhớ lần trước gặp thằng nhóc này Ngô Trung Kiên mới có năm tuổi, lúc đó phủ Trạng Nguyên và nhà họ Lôi vẫn còn đang giữ mối quan hệ không tồi.

Mà đến ngày hôm nay vì chuyện Tam đương gia Tư Đồ Phương mà cả hai bên đều đã náo loạn đến mức nhất định phải có một bên chết.

“Tam đương gia nhà họ Lôi các ông không phải do chú Bạch Vân và Trần Hùng giết, nhà họ Lôi các ông đều là lũ ngốc à?”
“Lôi Quốc Định, ông có phải là già rồi hồ đồ hay không, cái này rõ ràng là có người hạ chiêu trò với nhà họ Lôi các ông, có phải các ông mấy năm nay ở trên biển bị gió biển thổi cho ngu ngốc rồi không, chiêu trò rõ ràng như thế mà cũng không nhìn ra được ư?”
Trong đại sảnh vang lên tiếng ồn ai, ai cũng đều dùng loại ánh mắt tràn đầy phẫn nộ nhìn Ngô Trung Kiên.

Mỗi vị đương gia trong chín vị có mặt ở đây ai cũng coi như là trưởng bối với Ngô Trung Kiên, mà bây giờ Ngô Trung Kiên còn đang là tù nhân, thế mà anh ta vẫn dám ở trước mặt nhiều đương gia như thế mạnh miệng nói Lôi Quốc Định, đúng là quá mức ngông cuồng.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bây giờ Ngô Trung Kiên đã là cá nằm trên mặt thớt rồi, anh ta có gào vài tiếng thì cũng chẳng có vấn đề gì.

“Hỗn láo, đại đương gia là người để cho cái thứ trẻ con như mày có thể tùy tiện mà chất vấn được à?”
Bát đương gia Kim Nha quát lớn một tiếng, lửa giận đã sớm tràn ra cả lồng ngực của ông ta, bây giờ ông ta không chỉ muốn g**t ch*t Ngô Trung Kiên mà thậm chí còn muốn giết sạch toàn bộ phủ Trạng Nguyên ở Tây Thục.

Sắc mặt Lôi Quốc Định ngồi trên ghế ở bên kia vẫn trầm như nước nói: “Nhóc con họ Ngô, cậu nói tam đương gia nhà chúng tôi không phải do thám hoa Bạch Vân và Trần Hùng giết, vậy thì do ai giết?”
“Thái Tuế.

” Ngô Trung Kiên nói.

Toàn bộ đại sảnh lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt nhìn thằng ngốc nhìn Ngô Trung Kiên.

Ngô Trung Kiên nhìn thấy tình huống không đúng, lập tức nói: “Nếu không thì là người nhà họ Kim.


“Cậu nói là chỉ ông hai nhà họ Kim Kim Đồ Khiếu ư?” Nhị đương gia Lôi Cận Vĩ hỏi: “Vừa khéo Kim Đồ Khiếu mấy ngày vừa rồi cũng ở trấn Triều chúng tôi.


Ngô Trung Kiên nói: “Không sai, chính là Kim Đồ Khiếu, nhất định là do ông ta giết tam đương gia, rồi giá họa cho chú Bạch Vân và anh Trần Hùng.


“Cậu nói lời này có chứng cứ gì không?” Lôi Quốc Định nói.

“Không có.


Ngô Trung Kiên trả lời rất cứng rắn, dù cho không có chứng cứ thì anh ta vẫn cứng rắn như thế.

Đặt vào vị thế bên Ngô Trung Kiên mà nói đúng thật rất có khả năng là do bên nhà họ Kim cố ý giết Tư Đồ Phương rồi giá họa cho Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân.

Nhà họ Kim bên kia có động cơ giết người, như vậy thì nhà họ Lôi càng sẽ thù hận bên phủ Trạng Nguyên, từ đó sẽ gia nhập vào bên chiến tuyến nhà họ Kim.

Nhưng đứng về bên khác xem xét sự tình, góc độ nhìn khác đi, cách nhìn cũng sẽ khác đi.

Nhà họ Kim bên kia khẳng định cũng sẽ nói mấy người Trần Hùng bọn họ cố ý giết Tư Đồ Phương sau đó giá họa cho nhà Kim thì sao?
Mà nhà họ Lôi bên này đứng ở giữa nhìn xem thì thấy cả hai bên đều có khả năng, nhưng thế cục trước mắt dừng như chín mươi phần trăm khả năng chỉ ngón tay vào phía Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1333: 1333: Lôi Quốc Định Ông Đúng Là Đồ Hèn


Vậy nên nhà họ Lôi mới quyết đoán như vậy, bắt lấy Ngô Trung Kiên và truy nã Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân trong toàn tỉnh.

“Không có chứng cứ mà mày cũng dám ở đây mà loạn cắn người à, ai cho mày cái gan lớn thế hả?”
Đúng lúc này có một âm thanh bá đạo từ bên ngoài cửa vang lên.

Một người đàn ông trung niên mặc tây trang đi từ bên ngoài vàng, bên cạnh anh ta là Kim Thần Vũ và một người cao hơn hai mét, cả người đều tràn ngập hơi thở kiên cường.

Người đàn ông trung niên mặc tây trang này chính là ông hai nhà họ Kim Kim Đồ Khiếu.

Mà người đàn ông khôi ngô bá đạo kia tên là La Cường, là một trong tứ đại kim cang nhà họ Kim.

“Kim Đồ Khiếu, chào đại đương gia.


Kim Đồ Khiếu cùng với Kim Thần Vũ và La Cường đi vào đại sảnh, chắp tay với Lôi Quốc Định.

“Mời ngồi.


Lôi Quốc Định hạ lệnh phân phó, lập tức có người bưng ghế lên cho ba người nhà họ Kim.

Ba người ngồi xuống, Kim Đồ Khiếu nói: “Lần này chuyện của tam đương gia khiến Kim Đồ Khiếu tôi cũng cảm thấy muôn phần đau lòng, đối với hung thủ thì nhất định phải nghiêm trị không tha.


“Đại đương gia, nếu như có cần gì thì cứ nói chỉ cần nhà họ Kim chúng tôi có thể làm được thì nhất định sẽ không từ chối.


Ngô Trung Kiên phía bên kia tức đỏ cả mặt, rít gào nói: “Kim Đồ Khiếu, ông đừng có mà ngậm máu phun người, Tư Đồ Phương chắc chắn là do ông giết.


Kim Thần Vũ đứng dậy, dịch chuyển nhanh như chớp đến trước mặt Ngô Trung Kiên, tát một cái chói tai vào mặt anh ta.

“Không có chứng cứ thì đừng có mà nói linh tinh.


“Kim Thần Vũ, chết tiệt, ông nội nhà mày.


Ngô Trung Kiên đỏ cả mắt nhìn Kim Thần Vũ, Kim Thần Vũ nhướn mày nắm lấy cổ anh ta: “Có tin hay không bây giờ ngay lập tức tao có thể giết mày luôn?”
Ngô Trung Kiên nghiến răng nghiên lợi nói: “Có giỏi thì thả ông ra, tao với mày đấu tay đôi.



Tên của Kim Thần Vũ cũng nằm trong sổ nhỏ của Ngô Trung Kiên, thân là một tên điên vì võ như Ngô Trung Kiên không hề đùa giỡn, anh ta thực sự muốn đánh một trận với Kim Thần Vũ, như thế thì anh ta cũng coi như là bớt hối tiếc.

Nhưng mà Kim Thần Vũ lại không hề có hứng thú với chuyện này, anh ta nói: “Mày không có tư cách đấy.


“Đồ hèn…”
Ngô Trung Kiên mở miệng chửi lớn.

Mà lúc nay, Lôi Quốc Định ở bên kia nói: “Phân phó bên dưới, chính Ngọ ngày mai, giải quyết Ngô Trung Kiên trên trảm giao đài, tôi không tin Trần Hùng và thám hóa Bạch Vân không đến.


Lời này vừa nói ra, Ngô Trung Kiên lập tức ngẩn ra.

Anh ta không ngờ rằng Lôi Quốc Định thế mà lại dùng cách này để ép Trần Hùng va thám hoa Bạch Vân xuất hiện, Lôi Quốc Định công khai xử lí Ngô Trung Kiên, Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân nhất định sẽ không chỉ đứng ngoài nhìn.

Đến lúc đó nhà họ Lôi chắc chắn sẽ bao vây thiên la địa võng ở trên đài trảm giao, đợi Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân nhảy vào hố lửa.

Ngô Trung Kiên không sợ chết, nhưng anh ta cảm thấy cách thức này của Lôi Quốc Định thật vô sỉ.

“Lôi Quốc Định, dù gì thì ông cũng là anh hùng một thời, thế mà lại dùng cái thủ đoạn đê tiện như thế này, ông đúng là cái đồ rác rưởi.


Ngô Trung Kiên mở miệng chửi, anh ta vốn là người thẳng thắn, trong lòng nghĩ gì thì nói thế đó hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận của người khác.

Lôi Quốc Định nhăn chặt đầu mày, cách làm thế này đúng sẽ hủy diệt thanh danh một đời anh minh của ông ta.

Nhưng bay giờ ông đã không còn lựa chọn nào khác, tam đương gia nhà họ Lôi bị giết, mà nhà họ Lôi lại cứ chậm chạp không bắt được hung thủ, nên chỉ có thể dùng cách này để bắt Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân lộ diện.

“Lôi nó xuống đi.


Những vị đương gia khác cũng không chịu nổi sự nhục mạ của Ngô Trung Kiên nên ra lệnh cho người kéo anh ta đi.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1334: 1334: Ông Ấy Giận Quá Mới Nói Vậy Thôi


Sau khi Ngô Trung Kiên đi xuống, Kim Đồ Khiếu đứng lên nói: "Lôi đại đương gia, nếu ngày các ông công khai hành hình Ngô Trung Kiên, nhất định bên phủ Trạng Nguyên Tây Thục sẽ phái người đến cứu, có cần nhà họ Kim chúng tôi giúp một tay không?"
Lôi Quốc Định nói: "Ý tốt của Kim nhị gia chúng tôi xin ghi nhận, nhưng nơi này là địa bàn của nhà họ Lôi, không cho phép bất cứ kẻ nào diễu võ giương oai ở đây cả.

"
"Vậy được rồi.

"
Kim Đồ Khiếu không nói nữa, nói nhiều quá lại có phần cố ý.

"Đại đương gia, không biết nhà họ Lôi các ông dự định thế nào về trận quyết chiến một tháng sau?"
Mục đích đám người Kim Đồ Khiếu đến tỉnh Triều Văn lần này đúng là để lôi kéo nhà họ Lôi, Kim Đồ Khiếu cũng nhân cơ hội này muốn thăm dò thái độ của nhà họ Lôi.

Lôi Quốc Định nói: "Chờ tôi xử lý việc của Tam đương gia xong rồi chúng ta tiếp tục bàn bạc được chứ?"
"Ha ha, được.

"
Kim Đồ Khiếu chắp tay nói: "Vậy tôi sẽ chờ tin của Đại đương gia.

"
Lôi Quốc Định gật đầu nói: "Chẳng mấy khi Kim nhị gia đến tỉnh Triều Văn của tôi một chuyến, tất nhiên Lôi Quốc Định tôi làm chủ nhà phải tận chức tận trách, nhưng tình hình bây giờ của nhà họ Lôi ông cũng thấy rồi, tiếp đón không chu toàn, còn mong Kim nhị gia thông cảm.

"
Kim Đồ Khiếu vội vàng nói: "Lôi đại đương gia khách khí rồi, mọi sự vẫn nên lấy chuyện của Tam đương gia làm trọng, tấm lòng của Đại đương gia, tại hạ xin ghi nhận.

"
"Ừm! Chờ sau khi tôi tự tay g**t ch*t kẻ thù rồi, sẽ cùng Kim nhị gia uống một ly.

"
"Được, tôi chờ.

"
Chỉ vài câu đối thoại đơn giản, tuy Lôi Quốc Định không hề nói muốn gia nhập phe cánh của nhà họ Lôi, nhưng những lời này đã đủ để chứng minh thái độ của ông ta.

!
Ban đêm, ánh trăng tròn u ám treo trên bầu trời đêm, một đám mây đen bồng bềnh che khuất mặt trăng.

Trong căn nhà bỏ hoang ở một nơi không người lui tới, bầu không khí xung quanh tràn ngập âm u đáng sợ.

Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân hạ thấp thân phận ở trong căn nhà bỏ hoang này, hôm nay bọn họ hoàn toàn có cơ hội rời khỏi tỉnh Triều Văn, Trần Hùng muốn chạy trốn, không ai ở nhà họ Lôi có thể ngăn được anh.

Nhưng cuối cùng, Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân đã lựa chọn ở lại.

Chưa nói đến bọn họ chưa hoàn thành nhiệm vụ lôi kéo nhà họ Lôi, chỉ với việc Ngô Trung Kiên bị người nhà họ Lôi bắt lại đã khiến Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân không thể không ở lại tỉnh Triều Văn.

"Giữa trưa mai, nhà họ Lôi sẽ hành hình Ngô Trung Kiên trên đài.

"
Sau khi Trần Hùng biết được tin này, anh cũng vô cùng khiếp sợ, bởi anh không ngờ rằng Ngô Trung Kiên lại to gan như vậy, dám trốn Ngô Bán Cung lén chạy đến tỉnh Triều Văn.

Đến thì đến đi, quan trọng là người này còn bị người của nhà họ Lôi bắt lại.

"Ông nội cậu ta chứ!"
Trần Hùng nặng nề nện một quyền lên tường trong căn nhà bỏ hoang, bây giờ quả thật Ngô Trung Kiên đã gây ra tai vạ lớn cho bọn họ rồi.

Ngô Trung Kiên bị bắt, Trần Hùng không thể nào thờ ơ mặc kệ, dù sao đối phương cũng là Trạng Nguyên của phủ Trạng Nguyên, hơn nữa còn là con rể tương lai của Viên Trọng Chi, anh không thể trơ mắt nhìn Ngô Trung Kiên chịu chết.

"Tôi đã liên hệ với ông cụ rồi.

"
Thám hoa Bạch Vân bên cạnh mở miệng nói: "Ông cụ bảo chúng ta đừng quản Ngô Trung Kiên, còn nói để cậu ta chết luôn thì tốt quá.

"
Thám hoa Bạch Vân nhìn qua rất tiều tùy, trong đôi mắt cũng phủ đầy tơ máu, đã không còn phong độ hoạt bát khi xưa.

Ông ta đã thức trắng hai ngày rồi.

"Ông ấy giận quá mới nói vậy thôi.

" Trần Hùng cười ha ha, đoán chừng bây giờ Ngô Bán Cung sốt ruột sắp điên rồi.

Nhưng chuyện này không thể gấp được.

"Đêm nay người của tôi chuẩn bị nhập cảnh, cố gắng hết sức chạy đến tỉnh Triều Văn trước khi trời sáng.

Nếu hiện giờ nhà họ Lôi đã ầm ĩ với chúng ta đến mức này thì không cần thiết phải kéo dài nữa.

"
"Ừ!".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1335: 1335: Không Được Nhập Cảnh


Thám hoa Bạch Vân đáp một tiếng, sau đó đi đến trước cửa sổ ngẩn người nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời.

"Tôi muốn báo thù cho Tư Đồ.

"
Một lúc lâu sau, thám hoa Bạch Vân nói ra một câu như vậy.

Trần Hùng nói: "Được, đánh tan nhà họ Lôi, sau đó tiêu diệt nhà họ Kim trong trận quyết chiến, dám chắc Tư Đồ Phương bị người của nhà họ Kim giết hại, còn trong đám đương gia nhà họ Lôi có ai tham dự vào không thì tôi không biết.

"
Thám hoa Bạch Vân: "Chắc không đâu, tình cảm giữa mười vị đương gia trong nhà họ Lôi nổi tiếng rất tốt, hẳn sẽ không làm ra loại chuyện này.

"
Trần Hùng cười nói: "Đôi khi tình cảm tốt chỉ cho người ngoài xem thôi, chẳng ai có thể nắm rõ hoàn toàn nội tâm của một người.

"
Thám hoa Bạch Vân quay đầu nhìn Trần Hùng, như đang suy nghĩ điều gì đó.

“Trần Hùng, nghe nói điện Thiên Vương các cậu có ngũ đại thiên vương, mười tám đại tướng, hơn nữa cũng nổi tiếng có tình cảm rất tốt trên quốc tế, vậy tôi hỏi cậu, cậu có thể nắm rõ nội tâm của mỗi người bọn họ ư?"
Trần Hùng im lặng.

Đúng là anh không có bản lĩnh nhìn thấu nội tâm của mỗi người, sở dĩ anh tin tưởng anh em mình vô điều kiện là dựa vào trực giác.

Nhưng mà, con người cũng có thể thay đổi, dù sao nơi này là thế gian phồn hoa, không hề đơn giản.

Đúng lúc này, điện thoại di động của Trần Hùng vang lên.

Anh ấn nút trả lời: "Nói đi!"
Người gọi đến là Nghiêm Vu Tu, lần này cao thủ điện Thiên Vương mà Trần Hùng muốn điều động đến đây chính là Nghiêm Vu Tu và Thiết Diện.

Trừ những người này ra, anh còn liên lạc với Tả Quang Đông đang ở Nhật Bản, bây giờ mấy người này đang ở Châu Á, đến đây là gần nhất, không cần phiền phức vượt qua Đại Tây Dương.

Mà để đối phó với một nhà họ Lôi thì có những người này là đủ rồi.

Nhưng mà, một câu của Nghiêm Vu Tu đã khiến Trần Hùng nhíu mày lại.

"Lão đại, người của chúng ta bị hạn chế nhập cảnh, không lên được máy bay.

"
"Cái gì?" Trần Hùng lộp bộp trong lòng: "Tình huống thế nào?"
"Vạn Hoa có người theo dõi, đang cố gắng nhằm vào bọn em, chắc là người của chính phủ Vạn Hoa, bọn em không cách nào nhập cảnh theo đường bình thường được, muốn sang đó chỉ có thể chọn nhập cư trái phép.

"
Trần Hùng lập tức nghĩ đến điều gì đó, hỏi: "Nhập cư trái phép sang đây mất bao lâu?"
"Đến vị trí hiện tại của anh cần ít nhất ba ngày.

"
"Không kịp rồi.

"
Trần Hùng nói: "Vậy bây giờ các cậu ở nguyên tại chỗ, đợi tin của tôi bên này.

"
"Vâng, lão đại.

"
Cúp điện thoại, vẻ mặt Trần Hùng thâm trầm tiếp tục gọi một cuộc điện thoại khác.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, bên kia nói tiếng Nhật Bản: "Lão đại, bọn em đang ở sân bay, nhưng gặp chút phiền toái.

"
"Không lên được máy bay đúng không?" Trần Hùng cười gượng: "Tả Quang Đông, các cậu không cần sang đây nữa.

Chắc chắn chính phủ Vạn Hoa bên này đã chú ý đến các cậu bên đó rồi, các cậu không cách nào lên máy bay của Vạn Hoa được đâu.

"
"Lão đại, tình huống gì vậy?"
"Đừng hỏi, quay về đi, đừng đến nữa.

"
Nói xong, Trần Hùng ngắt điện thoại, anh im lặng suy nghĩ trong giây lát lại bấm một số điện thoại khác.

Điện thoại được kết nối, bên kia truyền đến một giọng nói vừa trầm thấp vừa bá đạo: "Trần Hùng, tôi biết anh sẽ gọi cho tôi mà.

"
Trần Hùng nói: "Thanh Long, đại quyết chiến còn chưa bắt đầu, sao lại nhằm vào người của tôi, không cho bọn họ nhập cảnh?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1336: 1336: Trận Quyết Chiến Lớn Bắt Đầu Trước Thời Hạn


"Ha ha ha."
Thanh Long ở đầu bên kia điện thoại cười ha ha, nói: "Trần Hùng, chuyện này không phải cậu đã biết rõ mà sao còn hỏi? Tôi phụ trách phía Nam.

Ván cờ lớn này không chỉ là trận quyết chiến lớn của một tháng sau.

Cậu trắng trợn chuyển người từ nước ngoài đến đây chính là phá vỡ quy tắc."
"Quy tắc là do con người đặt ra..."
Trần Hùng còn chưa kịp nói xong một câu, Thanh Long ở đầu bên kia điện thoại đã ngắt lời anh: "Đúng vậy, quy tắc là do con người đặt ra và có thể thay đổi, nhưng cậu lại không phải là người đặt ra quy tắc."
"Má…”
Lời nói của Thanh Long đã thể hiện rõ thái độ của ông ta.
Hiện tại ván cờ lớn này đã bắt đầu, cho nên Trần Hùng không thể kéo viện trợ từ nước ngoài, làm như vậy là phá vỡ quy tắc.

Thanh Long sẽ không bao giờ cho phép anh phá vỡ quy tắc.
Thanh Long ở đầu dây bên kia điện thoại nói: "Trần Hùng, thật ra tôi đã xem như là nể mặt cậu.

Tôi trực tiếp thông qua phía chính phủ chào hỏi hai nước, thay vì chờ người của cậu tới Vạn Hoa rồi lại mắc công đến tìm bọn họ.

Vậy cũng đỡ cho bọn họ phiền phức đi một chuyến vô ích, cậu nói xem có đúng không?"
Trong lòng Trần Hùng thật sự rất muốn chửi thề, anh cười ha hả rồi nói: "Mẹ nó, tôi đúng là phải cảm tạ ân đức to lớn của ông rồi."
Sau đó, Trần Hùng trực tiếp cúp điện thoại, chỉ hận không thể đập nát cái điện thoại ra thôi.
“Đừng tức giận, chuyện này hoàn toàn có thể đoán trước được.” Thám hoa Bạch Vân ở bên cạnh nói: “Đừng đánh giá thấp thực lực và tầm ảnh hưởng của Thanh Cảnh Môn.

Tuy rằng tổ chức này trên danh nghĩa là tổ chức chính thức, nhưng trên thực tế đã tồn tại trên giang hồ Vạn Hoa hàng trăm năm rồi.

Đây là sự tồn tại khiến cho hoàng tộc thủ đô cũng phải kiêng dè ba phần.

Cho nên tốt hơn hết cậu không nên chạm vào điểm mấu chốt của họ."
Hoàng tộc thủ đô được nhắc đến trong miệng của Thám hoa Bạch Vân là ám chỉ một số đại tộc siêu cấp nằm trong thủ đô.

Loại gia tộc này đã có thể đại diện cho đỉnh cao nhất của Kim tự tháp các gia tộc lớn ở Vạn Hoa.
Cho dù là hoàng tộc như vậy, cũng phải bị Thanh Cảnh Môn khống chế.

Điều này đủ cho thấy tổ chức Thanh Cảnh Môn này đáng sợ như thế nào.
Trần Hùng nói: "Cho dù người của Điện Thiên Vương chạy tới cũng không kịp.

Rốt cuộc có muốn phái người từ Phủ Trạng Nguyên tới cứu Ngô Trung Kiên hay không?"
"Tuy rằng ông cụ nói không quan tâm đến Tiểu Trạng Nguyên, nhưng ông ấy cũng không thể bỏ mặc.

Mọi người trong phủ đều biết Tiểu Trạng Nguyên là tất cả đối với ông ấy."
"Vậy cứ chờ xem."
Trần Hùng duỗi thắt lưng: "Trưa mai, người ở phủ Trạng Nguyên các ông nhất định sẽ xuất hiện.

Đến lúc đó chúng ta trực tiếp qua đó, coi như trận quyết chiến lớn này bắt đầu trước thời hạn."
Nói xong, Trần Hùng gọi điện thoại cho nhóm người Lạc Tiến và Hoàng Phương, yêu cầu họ chuẩn bị một chút, gấp rút đến tỉnh Triều Văn trước bình minh hôm nay.
Ngô Trung Kiên và Trần Hùng thực ra không tính là quá quen thuộc, nhưng vì mối quan hệ với Viễn Quân Dao, Trần Hùng không thể bỏ qua sự sống chết của Ngô Trung Kiên.
Hơn nữa, Phủ Trạng Nguyên của Tây Thục đã gia nhập phe cánh của bọn họ, vì vậy bất kể từ khía cạnh nào, ngày mai Trần Hùng cũng phải giải cứu được Ngô Trung Kiên.
Hai người ở trong tòa nhà bỏ hoang này một đêm.

Ngày hôm sau khi trời tờ mờ sáng, hai người bắt đầu chuẩn bị từ sớm.

Truyện Xuyên Nhanh
Vào khoảng tám giờ sáng, Thám hoa Bạch Vân nhận được cuộc gọi từ Thư Sinh Quỷ.
Thư Sinh Quỷ cũng là một trong sáu người đứng đầu trong Phủ Trạng Nguyên.

Lúc này, anh ta và Bảng nhãn Tam Hoa đã lẻn vào tỉnh Triều Văn cùng với hơn mười cao thủ siêu cấp từ Phủ Trạng Nguyên, sẵn sàng hội hợp với Thám hoa Bạch Vân.
Quả nhiên, Ngô Bán Cung chỉ nói ông không quan tâm đến cháu trai của mình ngoài miệng, nhưng trên thực tế ông ta lại là người lo lắng hơn bất cứ ai khác khi biết Ngô Trung Kiên bị bắt, đã cử người đến giải cứu Ngô Trung Kiên rồi.
Đồng thời, sau khi Lạc Tiến và Hoàng Phương nhận được cuộc gọi của Trần Hùng, bọn họ cũng đã khởi hành trước thời hạn, tiến đến tỉnh Triều Văn..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1337: 1337: Anh Không Thử Đi Tìm Bằng Chứng Sao


Vào khoảng mười giờ sáng, Thư Sinh Quỷ và Bảng nhãn Tam Hoa mang theo hơn mười cao thủ siêu cấp của Phủ Trạng Nguyên đến hội họp với nhóm người Trần Hùng.

Sau nửa giờ nữa, Lạc Tiến và hơn hai mươi thành viên của Hang Sói đã đến toàn bộ.
Đồng thời, nhóm người Trần Hùng còn biết được từ Thư Sinh Quỷ rằng bên Phủ Trạng Nguyên đã huy động được một số lượng lớn tinh nhuệ lẻn vào tỉnh Triều Văn.

Hôm nay, nếu Ngô Trung Kiên được giải cứu một cách suôn sẻ thì thôi, nhưng nếu phe của nhà họ Lôi thực sự quyết tâm chém Tiểu Trạng Nguyên, Phủ Trạng Nguyên sẽ cá chết lưới rách với nhà họ Lôi bằng mọi giá.
Trần Hùng đột nhiên cảm thấy thời điểm này không nên đến tỉnh Triều Văn, bởi vì bọn họ tới đây chẳng những không thu được chút lợi lộc nào mà ngược lại còn rơi vào vũng lầy cực lớn.
Cả nhóm thuê hơn chục chiếc xe ô tô tại địa phương, sau đó chia thành từng tốp nhỏ, phóng xe chạy theo các hướng khác nhau về hướng Đài Trảm Giao.
Trong xe, Lạc Tiến ngồi chung với Trần Hùng, Trần Hùng đang nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Đại ca, tổng giám đốc Nghiêm và những người khác đã bị Thanh Cảnh Môn ngăn không cho đến đây?” Lạc Tiến hỏi.
“Đúng.” Trần Hùng nói: “Tôi vẫn đánh giá thấp thực lực và nền tảng của Thanh Cảnh Môn.

Quả nhiên, ở mỗi nơi đều có quy tắc và chế độ của họ, không ai có thể dễ dàng phá vỡ nó.”
"Đúng vậy, hơn nữa giang hồ Vạn Hoa từ xưa tới nay đã là tốt nhất trên thế giới rồi...!Đây chỉ mới là phía nam.

Kỳ thật, tôi thực sự có hơi mong đợi phương Bắc vĩ đại hơn nữa, thậm chí là Vương Thành hay Hoàng Thành!"
Trần Hùng cười nói: "Cậu còn mong đợi cái gì, nơi đây cũng không phải là nơi cậu nên ở."
“Không, tôi cũng là người Vạn Hoa.

Nơi này mới là gốc gác của tôi.” Lạc Tiến nói: “Đại ca, tôi không muốn rời Vạn Hoa nữa, chỉ muốn luôn ở bên cạnh anh mọi lúc, mọi nơi.

Hơn nữa, đến lúc anh đi về phương bắc để chống lại nhà họ Trần thì cũng sẽ cần phải có người ở bên cạnh đi theo làm tùy tùng cho anh."
"Đến lúc đó rồi nói sau, chuyện nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn trước mắt quả thực khiến tôi có hơi sứt đầu mẻ trán rồi."
Trần Hùng dùng sức xoa trán vài cái, không ngờ mọi chuyện lại phát triển đến một bước như vậy.
Nếu sớm biết sẽ thành ra như vậy, lẽ ra anh không nên đến tỉnh Triều Văn, bây giờ lại làm ra cục diện rối rắm như thế, quả thực khiến cho người ta phải tâm phiền ý loạn.

“Thế thì cuối cùng là ai đã giết Tư Đồ Phương đó?” Lạc Tiến hỏi.
"Ai biết!"
Trần Hùng bất lực nhún vai: "Xác suất là người nhà họ Kim, nhưng chúng ta không tìm được chứng cứ.

Cho dù có biết là ai thì cũng chẳng ích gì.

Những người phụ trách nhà họ Lôi bây giờ đều điên rồi."
“Anh không thử đi tìm bằng chứng sao?” Lạc Tiến nói.
Trần Hùng lắc đầu nói: "Loại chuyện này, kẻ giết người nhất định sẽ làm việc cẩn thận, cũng sẽ không để lại manh mối gì."
Lạc Tiến chống cằm nói: "Anh có bao giờ nghĩ đến việc nhờ GPE giúp đỡ chưa?"
"GPE?"
Trong lòng Trần Hùng vô thức nảy lên, thứ anh không muốn đề cập đến nhất chính là GPE này, tổ chức này quá khốn nạn, Trần Hùng đã từng có một bóng ma quá lớn đối với bọn họ.
"GPE đúng là không có gì mà không làm được, là tổ chức tình báo trâu bò nhất thế giới, nhưng tình báo của bọn họ định giá cả trăm tỷ, thôi bỏ đi."
Trần Hùng bị mất một ngón giữa, đây không phải là vấn đề có tiền hay không, chủ yếu là bởi vì Trần Hùng không thể nuốt trôi giọng điệu bắt chẹt của GPE hết lần này đến lần khác.
Nhưng mà, đúng lúc này, di động của Trần Hùng đột nhiên vang lên.
Tên báo người gọi là một số điện thoại xa lạ, Trần Hùng ấn nút trả lời theo bản năng: "Ai?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1338: 1338: Đoạn Video Kỳ Quái


Một giọng nói máy móc phát ra từ đầu dây bên kia của điện thoại, rõ ràng là giọng nói đó đã trải qua quá trình thay đổi giọng đặc biệt: "Qua xác nhận kết bạn với tôi, có một bất ngờ đây.

"
“Ai vậy?” Trần Hùng nhíu mày: “Muốn làm gì?”.

Truyện hay luôn có tại # TR UМtruyeИ.

V Л #
"Qua xác nhận kết bạn với tôi, có một bất ngờ đây.

"
Người bên kia giống như cái máy lặp đi lặp lại liên tục câu nói này.

Trong phút chốc, bầu không khí trong xe dường như đột nhiên trở nên có chút kỳ quái.

"Tình hình gì thế, đại ca?"
Lạc Tiến cũng sững sờ nhìn chằm chằm Trần Hùng, hoàn toàn không rõ tình hình này là gì.

"Không biết nữa.

"

Trần Hùng điện thoại di động ra, quả nhiên nhìn thấy có yêu cầu kết bạn, liền không chút do dự trực tiếp đồng ý xác nhận của đối phương.

Xét cho cùng, chỉ là một người bạn trên mạng thôi, Trần Hùng cũng không lo lắng sẽ làm trò quỷ gì.

Sau khi đồng ý xác nhận, đầu tiên đối phương đã gửi một video cho Trần Hùng, sau đó còn gửi đi một icon cười nhe răng.

"Cái quái gì thế?"
Trần Hùng ngẩn người, sau đó bấm vào tải video, sau đó phát video.

Khi video phát giây đầu tiên, Trần Hùng đã choáng váng.

Lạc Tiến ở bên cạnh thấy biểu cảm của Trần Hùng không thích hợp cho lắm liền vội vàng đưa mặt đến, sau đó anh ta cũng sững sờ.

"Đại ca, cái quái gì thế này?"
"Đừng nói nữa, xem tiếp đi.

"
Trần Hùng chỉ cảm thấy trái tim mình bắt đầu đập thình thịch loạn xạ, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại không dời mắt.

"Có chuyện gì vậy?"
Nhìn thấy cảnh Trần Hùng và Lạc Tiến hưng phấn chăm chú vào màn hình điện thoại, Hoàng Phương đang lái xe phía trước hiện ra vẻ mặt nghi hoặc: "Đại ca, đến lúc này rồi mà các anh còn đang xem phim gì thế?"
“Lo lái xe đi.

” Trần Hùng cáu kỉnh nói.

Sau đó, anh lại dời mắt nhìn lại màn hình điện thoại.

Trên màn hình đang phát một đoạn video!
Trên một con đường mờ mịt, một chiếc ô tô màu đen đang phóng nhanh về phía trước đối diện với ngọn đèn đường mờ ảo.

Ngay khi chiếc xe ô tô màu đen chạy đến ngã tư phía trước, một chiếc xe tải bất ngờ lao ra chặn đường, ngăn cản đường đi của chiếc ô tô này.

Một người đàn ông bước xuống xe ô tô, định tiến lên hỏi han tình hình thì một người đàn ông cũng nhảy ra khỏi xe tải ngược chiều.

Người kia mặc một bộ đồ đen, trong tay không biết đang cầm thứ gì, toát ra một vầng hào quang màu vàng nhạt.

"Những ngày này, lại còn có người sử dụng loại vũ khí này?"
Lạc Tiến sững sờ nhìn vũ khí trong tay người nọ.

Anh ta đã nhận ra đó là một cây chùy vàng, giống như chiếc chùy vàng trong tay Tần Thủy Hoàng trong các tác phẩm điện ảnh và truyền hình vậy.

Chỉ thấy bóng người đó di chuyển đến bên người đàn ông với tốc độ khá nhanh, trước khi người đàn ông kịp rút súng, anh ta đã bị người mặc đồ đen đâm chùy vào ngực.

Ngay sau đó, tài xế ô tô có vẻ muốn lái xe bỏ chạy, nhưng người đàn ông đã dùng chùy vàng chọc thủng kính chắn gió phía trước, trực diện khiến tài xế trong ô tô nổ tung.

Trên xe có một vệ sĩ khác, anh ta bị dọa cho sửng sốt ngay tại chỗ.

Và sau đó, một người nhảy ra khỏi xe, trên tay người đó cầm súng bắn liên tiếp ba phát về phía người mặc đồ đen cầm chùy vàng.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1339: 1339: Là Kim Thần Vũ Đã Ra Tay


Người nổ súng là Tư Đồ Phương, tam đương gia của nhà họ Lôi.

Đoạn video này ghi lại cảnh Tư Đồ Phương bị giết trên đường về nhà vào đêm hôm đó.
Trong video, sau khi xuống xe, Tư Đồ Phương chỉ cách người mặc đồ đen chưa đầy năm mét.
Tuy nhiên, trong khoảng cách gần như vậy, cả hai phát súng mà Tư Đồ Phương b*n r* đều bị người áo đen tránh được dễ dàng.

Đây chắc chắn không phải là may mắn mà là người đó hoàn toàn tập trung vào quỹ đạo của viên đạn, rồi dùng thân pháp cực nhanh tránh được hai viên đạn này.
Né được hai viên đạn ở khoảng cách chưa đầy năm mét quả thật là rất kinh khủng, kinh khủng như việc Thái Tuế đã né được viên đạn của súng bắn tỉa trong cự ly hai mươi mét vào thời điểm đó vậy.
“Đại ca, anh có thể làm được không?” Lạc Tiến vô thức lên tiếng hỏi.
Trần Hùng trả lời: "Tôi có thể đỡ được viên đạn."
Tiếp đó, một cảnh đáng sợ hơn xuất hiện trong video, khi Tư Đồ Phương bắn phát súng thứ ba.

Song, lần này người mặc đồ đen không hề trốn tránh mà vung mạnh cây chùy vàng trên tay.
Chỉ nghe thấy một tiếng leng keng truyền đến từ trong video, chiếc chùy vàng đánh vào viên đạn một cách chính xác, rồi bật trở lại.
Viên đạn dội lại dường như có sức mạnh lớn hơn, nó đâm thẳng vào mi tâm của Tư Đồ Phương không nghiêng lệch, Tư Đồ Phương thét lên một tiếng rồi ngã xuống đất.
"Chính kẻ này đã giết Tư Đồ Phương.

Kẻ này rất mạnh.

Tôi cảm thấy ngay cả tôi cũng có thể không phải là đối thủ của kẻ đó.

Đại ca, kẻ này là ai?" Lạc Tiến nhìn người mặc đồ đen trong video và hỏi với ánh mắt ngạc nhiên: "Anh có biết kẻ này không?"
"Nam Thiên Tử Kim Thần Vũ."
Trần Hùng nói ra tên người đàn ông mặc đồ đen này một cách dứt khoát và rõ ràng: "Anh ta là thiên tài của nhà họ Kim, người mạnh nhất thế hệ trẻ phía nam, được mệnh danh là Kim Thần Vũ của Nam Thiên Tử."
"Ha ha ha ha..."
Sau khi bàng hoàng, cả hai đồng loạt bật cười, không ngờ có người lại đột ngột gửi một đoạn video như vậy cho Trần Hùng vào thời điểm quan trọng như vậy.
Đoạn video này ghi lại rõ ràng tất cả hình ảnh Kim Thần Vũ g**t ch*t Tư Đồ Phương.

Đây chính là sự thật chắc như đinh đóng cột, một bằng chứng hoàn hảo nhất.
"Anh là ai?"
Trước tiên, Trần Hùng trả lời tin nhắn, nhưng phía bên kia đã kéo anh vào danh sách đen rồi.

"Xóa tôi?"
Trần Hùng rất khó hiểu, đến tột cùng người này là ai, tại sao người này lại muốn giúp anh, hơn nữa người này là dạng tồn tại nào mà thực sự có thể quay được video Kim Thần Vũ g**t ch*t Tư Đồ Phương.
Lạc Tiến ở một bên nói: "Đại ca, có phải là GPE không? Có thể lấy được loại video này, tôi cảm thấy chỉ có GPE mới có khả năng này."
Trần Hùng lắc đầu nói: "Cậu cho rằng có thể à?"
"Vậy thì thật ra là không thể.

Nếu tổ chức này thực sự muốn cung cấp video cho chúng ta, trước tiên chắc chắn là phải đàm phán chuyện tiền bạc, cũng sẽ không hào phóng như thế."
"Nếu không phải là GPE, thì sẽ là ai đây?"
Trần Hùng không biết người bí ẩn và tốt bụng này rốt cuộc là ai.

Nếu ngay từ đầu người này đã không có ý định tỏ rõ thân phận thì chắc chắn anh cũng sẽ không thể điều tra ra đối phương.
Hơn nữa Trần Hùng vốn là người được lợi, đối phương làm việc thiện không để lại danh phận, thế thì nhớ ơn trong lòng là được.
"Đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi mà."
Trần Hùng nhìn đoạn video trên tay, mây đen dày đặc bao phủ mấy ngày nay rốt cục cũng tiêu tan.

Đây thực sự là một sự xoay chuyển tình thế.

Video ghi lại đầy đủ toàn bộ quá trình Kim Thần Vũ - thiên tử nhà họ Kim - g**t ch*t Tư Đồ Phương.

Với video này, đừng nói là nhà họ Lôi gia nhập phe cánh nhà họ Kim, e rằng ngay cả Kim Đồ Khiếu và Kim Thần Vũ của nhà họ Kim ngày hôm nay cũng khó có thể sống sót rời khỏi tỉnh Triều Văn.
Trần Hùng không do dự mà chuyển tiếp video này trực tiếp đến cho Thám hoa Bạch Vân.

Khi Thám hoa Bạch Vân nhìn thấy đoạn video này, toàn thân ông ta khẽ run lên.
"Quả nhiên là nhà họ Kim."
“Kim Thần Vũ...".
 
Back
Top Dưới