Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1300: 1300: Xảy Ra Chuyện Lớn Rồi


"Ngụy Tuấn, một chiêu thức đao pháp này chính là đao pháp mạnh nhất của anh rồi đúng không, nhưng đao pháp chữ thập cũng không phải đao pháp lợi hại nhất của Dương Đạo tôi! Ha ha ha! "
"Cái gì?"
Con người Ngụy Tuấn hơi co rút một cái, lúc ông ta nhìn lại một lần nữa về phía Dương Đạo, đột nhiên phát hiện tay cầm một chiếc đao của đối phương khí thế mạnh hơn so với lúc cầm song đao vừa rồi.

Trong lúc nhất thời, Ngụy Tuấn cảm nhận được tình huống dường như có chút không ổn.

Cùng lúc đó, bên này, khu biệt thự ven hồ Tây Tử.

Sáng sớm hôm nay, Viên Trọng Chi đã đến biệt thự của Ngụy Tuấn, ông ta có một vài chuyện muốn bàn bạc với Ngụy Tuấn một chút.

Nhưng lúc ông ta đến biệt thự của Ngụy Tuấn liền phát hiện Ngụy Tuấn không có ở nhà, ban đầu ông ta chỉ cho rằng Ngụy Tuấn ra ngoài mua bữa ăn sáng, cho nên ông ta cũng không để ý, chờ ở đây một hồi.

Nhưng Viên Trọng Chi chờ ở đây khoảng chừng hơn nửa tiếng, vẫn không thấy Ngụy Tuấn quay lại.

Lúc này, bên này, Mạnh Hùng vừa mới tập luyện xong, thấy Viên Trọng Chi trong sân của Ngụy Tuấn, liền tiến đến chào hỏi: "Viên Vương, ông ở đây chờ tổng giám đốc Ngụy sao, ông ấy vẫn chưa quay lại sao?"
"Đúng vậy.

" Viên Trọng Chi gật đầu một cái, nói: "Mạnh Hùng, cậu biết Ngụy Tuấn đi đâu không?"
"Tôi không biết.

" Mạnh Hùng lắc đầu nói: "Nhưng sáng sớm nay tôi có gặp ông ấy, ông ấy nói ông ấy ra ngoài mua bữa ăn sáng, nhưng tôi thấy rất kỳ lạ, tổng giám đốc Ngụy ra ngoài mua một bữa ăn sáng tại sao phải đem theo đao đầu rồng của ông ấy đi cùng?"
"Hơn nữa trạng thái tinh thần của ông ấy nhìn cũng không tốt lắm, giống như cả đêm không ngủ vậy.

"
"Cậu nói gì?"
Trong lòng Viên Trọng Chi chợt lộp bộp một chút, trực giác nói cho ông ta biết cái này không đúng lắm.

Trước tiên, Viên Trọng Chi gọi điện thoại cho Trần Hùng, nói qua tình hình ở đây cho Trần Hùng.

Sau khi nghe xong, Trần Hùng cũng cảm giác không đúng lắm, nhưng anh và Viên Trọng Chi đều không biết rốt cuộc Ngụy Tuấn đã làm gì.

Nhưng cái này cũng không khó đoán, Ngụy Tuấn ở chỗ Tô Hàng này đơn giản chỉ vì hai người.

Một người là tri kỷ Cao Tố Trinh của ông ta, một người khác chính là kẻ thủ cũ Dương Đạo.

Cho nên sáng nay Ngụy Tuấn đột nhiên rời đi, có khả năng rất lớn là liên quan đến hai người này, mà hai người này đều là người của điện Thái Tuế.

Trần Hùng liền gọi điện cho Tô Quang Huy, để anh ta thông qua hệ thống tình báo nhà họ Tô điều tra một chút xem bên điện Thái Tuế mấy ngày nay có động tĩnh gì đặc biệt hay không, đặc biệt là liên quan tới Cao Tố Trinh và Dương Đạo.

Mấy năm đầu hệ thống tình báo nhà họ Tô vẫn vô cùng mạnh mẽ, nhưng sau đó do Tô Văn Hùng quá vô dụng, lãng phí hệ thống tình báo tốt như vậy.

Mà bây giờ, nhà họ Tô lại nằm trong tay Tô Quang Huy, hệ thống tình báo này đã được Tô Quang Huy kích hoạt trở lại, mặc dù chưa đạt đến trình độ không chỗ nào không biết, nhưng ở khu vực Tô Hàng này, đại đa số tin tức của bọn họ vẫn có thể nghe được.

Tô Quang Huy tốn không quá hai mươi phút liền gọi lại cho Trần Hùng.

Hai ngày này, phía tập đoàn Ngọc Tề xảy ra hai chuyện lớn.

Chuyện đầu tiên chính là tối hôm qua Tôn Tề Thiên đột nhiên phản Thái Tuế, liên lạc với một tay súng bắn tỉa muốn săn giết Thái Tuế, cuối cùng bị Thái Tuế giết ngược lại.

Bây giờ Tô Hàng không còn tập đoàn Ngọc Tề, chỉ có điện Thái Tuế.

Chuyện thứ hai chính là Thái Tuế tự mình ban hôn, hôm nay trong trang viên sẽ tổ chức hôn lễ cho Cao Tố Trinh và Dương Đạo.

Trên thực tế nếu so sánh tin tức thứ hai với tin tức thứ nhất thì tin tức thứ hai quan trọng hơn.

Nhưng lúc Trần Hùng nghe được tin tức thứ hai lại càng chấn động.

"Cao Tố Trinh và Dương Đạo sẽ kết hôn đúng hôm nay.

"
"Cho nên, sáng sớm hôm nay Ngụy Tuấn mang theo đao đầu rồng của ông ta ra ngoài, mãi đến tận bây giờ vẫn chưa quay lại, mục đích của ông ta thật ra là! Cướp hôn!"
Nghĩ đến đây, tim Trần Hùng liền co rút kịch liệt.

"Con mẹ nó, xảy ra chuyện lớn rồi.

"
Trần Hùng không nghĩ quá nhiều liền chạy thẳng đến chỗ Viên Trọng Chi.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1301: 1301: Có Thể Chết Trong Lòng Người Em Yêu Nhất Em Mãn Nguyện Rồi


Hai người bàn bạc qua một chút rồi lái xe đến thẳng trang viện của Thái Tuế.
Mà lúc này, bên trang viện của Thái Tuế, cuộc chiến giữa Dương Đạo và Ngụy Tuấn đã đến hồi cuối.
Mặc dù Ngụy Tuấn đã dùng trọng đao phá vỡ đao pháp chữ thập của Dương Đạo, nhưng điều này cũng không có nghĩa Ngụy Tuấn có thể đánh bại Dương Đạo.
Hơn mười năm, Ngụy Tuấn đang mạnh lên, Dương Đạo cũng giống như vậy, cũng đang mạnh lên.
Cho nên khả năng của Ngụy Tuấn của ngày nay có thể đánh bại Dương Đạo của mười năm trước, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của Dương Đạo của ngày nay.
Chỉ thấy Dương Đạo vung đơn đao, lấy tốc độ như sấm chớp huơ ra năm đao, sau năm đao này, đao đầu rồng cứng rắn trong tay Ngụy Tuấn liền bị Dương Đạo đánh bay ra.
Trong tay không có đao, Ngụy Tuấn vốn không cách nào ngăn cản được thế tấn công hung dữ mạnh mẽ kia của Dương Đạo, đến bước đường cùng, Ngụy Tuấn dường như đã đoán trước được ông ta sẽ bị một đao kia của Dương Đạo phá nát lồng ngực.
"Mười năm khổ luyện, cuối cùng vẫn bị đánh bại."
Trong lòng Ngụy Tuấn hiện ra một chút cay đắng như vậy, trên thực tế bây giờ ông ta và Dương Đạo đã không còn chênh lệch quá lớn.
Chỉ là giao đấu giữa các cao thủ, cho dù là hơi chênh lệch thì đó cũng là trí mạng.

"Chết đi!"
Mặt Dương Đạo tràn đầy vẻ dữ tợn, một đao cuối cùng, ông ta đã sử dụng toàn bộ sức mạnh của bản thân, chuẩn bị hoàn toàn kết thúc mạng của Ngụy Tuấn.
Mà Ngụy Tuấn cũng không thể nào tránh được một đao này.
"Ngụy Tuấn cẩn thận!"
Nhưng đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, Cao Tố Trinh vốn đang đứng bên cạnh lại hét lên một tiếng.
Ngay sau đó liền thấy Cao Tố Trinh dùng tốc độ vô cùng nhanh vọt tới, chắn trước mặt Ngụy Tuấn.
Bụp...
Đao đâm xuống, máu tươi nóng bỏng phun vào mặt Dương Đạo...!Toàn bộ hiện trường yên lặng như tờ.
Một đao này của Dương Đạo không đâm vào người Ngụy Tuấn mà là đâm vào người Cao Tố Trinh.
Một đao sức lực to lớn đâm vào ngực Cao Tố Trinh, máu tươi phun ra, trong nháy mắt nhuộm đỏ một mảnh.
Trong miệng Cao Tố Trinh phun ra một ngụm máu lớn, vẻ mặt cô ta lộ vẻ đau đớn, khuôn mặt trang điểm đậm cũng hoàn trở nên không còn chút huyết sắc nào.

Tất cả mọi người đều kinh sợ, bao gồm cả Dương Đạo và Ngụy Tuấn, thậm chí ngay cả sắc mặt Thái Tuế đang ngồi trên ghế thái sư bên kia cũng cứng lại.
Mãi đến một giây sau, mọi người có mặt mới kịp phản ứng lại.
"Tố Trinh."
Ngụy Tuấn trợn mắt, cả khuôn mặt đều cau lại, ông ta hoàn toàn không ngờ sẽ xảy ra cảnh này.
Cao Tố Trinh vì cứu mình mà lại dùng cơ thể bản thân để giúp ông ta chặn một đao trí mạng này của Dương Đạo.
Ngụy Tuấn chỉ cảm thấy cả thế giới đều sụp đổ, ông ta xông lên ôm lấy Cao Tố Trinh, ôm cô ta vào lòng.
"Tố Trinh...!Tố Trinh..."
Cao Tố Trinh nằm trong lòng Ngụy Tuấn, máu tươi không ngừng phun ra từ miệng cô ta, cô ta yếu ớt đến mức ngay cả hô hấp cũng cảm thấy như một điều xa xỉ.
"Ngụy Tuấn, sở dĩ năm đó em không đi cùng anh là vì Thái Tuế...!ông ta...!ông ta không để cho..."
"Đừng nói nữa Tố Trinh, anh biết em có nỗi khổ, anh biết em không thể tự quyết định cuộc đời mình."
Ngụy Tuấn không muốn Cao Tố Trinh nói nữa, bởi bây giờ cô ta thực sự đang rất đau đớn.
"Không, em phải nói, cám ơn anh hôm nay đã tới vì em!"
"Có thể chết trong lòng người em yêu nhất, em đã...!mãn nguyện rồi!".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1302: 1302: Cách Xa Vợ Tôi Ra Một Chút


"Ngụy Tuấn! em! em lạnh quá, ôm! ôm chặt! "
Câu nói cuối cùng của Cao Tố Trinh còn chưa nói xong, cả người cô ta đã mềm nhũn xuống.

Mãi đến lúc chết, miệng cô ta vẫn nở một nụ cười hạnh phúc.

Cả đời cô ta không thể tự quyết định cuộc đời mình, nhưng lúc chết có thể chết trong lòng người mình yêu nhất, cũng coi như là một loại hạnh phúc.

"A! "
Ngụy Tuấn ôm thật chặt thi thể của Cao Tố Trinh, trong thoáng chốc này, ông ta chỉ cảm thấy toàn bộ bầu trời đều biến thành màu xám tro.

Ngụy Tuấn không ngừng rơi nước mắt, ông ta đã sớm khóc không thành tiếng.

Bên kia, cây đao trong tay Dương Đạo cũng rơi xuống đất đinh một tiếng, trong thoáng chốc này, trái tim ông ta cũng co rút kịch liệt một trận.

Ông ta đã tự tay g**t ch*t vợ mới cưới của mình.

"Cao Tố Trinh.

"
Dương Đạo có chút hồn bay phách lạc đi về phía Cao Tố Trinh, nhưng lại bị Ngụy Tuấn đột nhiên hét lên một tiếng rồi ngăn lại: "Đứng lại, anh đừng tới đây! Cách xa vợ tôi ra một chút.

"
Ngụy Tuấn móc trong ngực mình ra một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn này ông ta đã chuẩn bị xong từ mười năm trước.

Nhưng lúc đó Ngụy Tuấn đã Cao Tố Trinh từ chối, Ngụy Tuấn mất hết ý chí rời khỏi Tô Hàng, ông ta đã từng ném chiếc nhẫn này đi, nhưng hôm sau lại điên cuồng đi tìm lại nó.

Từ đó về sau, Ngụy Tuấn vẫn luôn mang chiếc nhẫn này trên người.

Ông ta đúng là đã từng hận, nhưng đồng thời cũng yêu.

Ngụy Tuấn đeo chiếc nhẫn này lên ngón tay Cao Tố Trinh, ông ta rất ân hận, rất căm hận chính ông ta, trước đó rõ ràng ông ta đã có cơ hội tự tay đeo chiếc nhẫn này cho Cao Tố Trinh, nhưng ông ta lại dùng cách cục súc nhất để đuổi Cao Tố Trinh đi.

Mà hôm nay lúc ông ta muốn chính thức đeo nhẫn cho Cao Tố Trinh, nói một câu "Anh yêu em" thì người kia cũng đã âm dương cách biệt.

Những người có mặt mặc dù đều là cấp cao của điện Thái Tuế nhưng lúc thấy cảnh như vậy cũng rối rít tỏ vẻ xúc động.

Dương Đạo ngơ ngác đứng cạnh, trong lúc nhất thời lại tỏ ra hơi không biết làm sao.

Mãi đến khi Thái Tuế đứng dậy nói: "Dương Đạo, đưa anh ta lên tây thiên đi!"
Cao Tố Trinh chết, Thái Tuế là sư phụ nhưng cũng không có bất kỳ thương cảm nào, tên ác ma này coi mạng người như cỏ rác, cho dù là đối với đồ đệ mình, hay con nuôi cũng đều giống như vậy.

Dương Đạo nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, sau đó cúi người nhặt cây đao trên đất kia.

Ông ta không dám làm trái lệnh của Thái Tuế, đồng thời ông ta cũng cho rằng Ngụy Tuấn đáng chết.

Hôm nay nếu không có Ngụy Tuấn đến phá rối, ông ta đã ôm được người đẹp về, mà bây giờ người chết lại là vợ mới cưới của ông ta, mà vợ mới của ông ta lại ngã trong lòng người khác.

Bất kể từ phương diện nào mà nói, Dương Đạo cũng sẽ băm thây của Ngụy Tuấn thành nghìn mảnh.

Ông ta giơ cây đao trong tay lên chém về phía đầu của Ngụy Tuấn.

Mà lúc này Ngụy Tuấn đã sớm mất hết ý chí, trong mắt ông ta chỉ có Cao Tố Trinh, trong lòng chỉ còn lại đau khổ.

Cao Tố Trinh đi rồi, đây là người phụ nữ mà Ngụy Tuấn ông ta yêu nhất, cả đời này cũng chỉ yêu duy nhất người phụ nữ này.

Hôm nay cô ta không còn nữa, Ngụy Tuấn một mình sống trên thế giới này dường như cũng mất đi ý nghĩa.

Cây đao của Dương Đạo chém xuống, nhưng lúc lưỡi đao của ông ta cách cổ Ngụy Tuấn chỉ còn vài cm thì một mũi tiêu đột nhiên bay tới.

Mũi tiêu tuy nhỏ, nhưng sức mạnh ẩn chứa trong đó lại là vô hạn.

Chỉ nghe đinh một tiếng, cây đao trong tay Dương Đạo liền trực tiếp bị đẩy lùi, mà cả người Dương Đạo cũng chợt lùi về sau một bước.

Tất cả mọi người đều ngây người, ngay cả Thái Tuế bên kia cũng hơi đứng lên.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1303: 1303: Thư Khiêu Chiến


Thái Tuế trừng mắt lạnh lùng, trong mắt mang theo sự sợ hãi hoảng loạn, nhìn thẳng về phía người vừa tới bên kia.
Người vừa đến chính là Trần Hùng, kim châm vừa rồi là do anh b*n r*.
Mà bên người Trần Hùng không có một ai, nhưng lúc này ở bên ngoài biệt thự lại đang diễn ra một trận chiến đấu.
Nơi này là đại bản doanh của Thái Tuế, cho dù là Trần Hùng cũng không thể nào đảm bảo được đến nơi này rồi còn có thể toàn mạng ra ngoài.
Cho nên lần này Trần Hùng cũng không phải đơn độc một mình đi tới nơi đây.

Viên Trọng Chi, Lạc Tiến cùng với Ngũ giáp nhà họ Kiều, tất cả những người này đều đến cùng anh.
Có điều lúc bọn họ đang đi vào biệt thự thì gặp phải sự phản kháng, trong lòng Trần Hùng sốt ruột, bèn dùng thực lực tuyệt đối hạ gục đám bảo vệ của biệt thự, là người đầu tiên xông qua vòng vây đi vào trong.
Mà mấy người Viên Trọng Chi còn lại phía sau bắt đầu chiến đầu với các bảo vệ của biệt thự Thái Tuế.
"Dừng tay lại hết đi."
Thái Tuế nói một câu, lập tức có người con nuôi của ông ta đã truyền đạt mệnh lệnh này xuống bên dưới.

Rất nhanh sau đó, cuộc chiến đấu lớn ở bên kia đã ngừng lại.
Trần Hùng đi tới bên cạnh Ngụy Tuấn, nhìn thấy thi thể Cao Tố Trinh được ông ta ôm trong lòng, hít sâu một hơi.
Sau đó anh quay đầu nhìn về phía Thái Tuế đứng bên kia.

Thời điểm ánh mắt hai người chạm vào nhau, dường như có dòng điện chạy xung quanh trong không khí.
Cuối cùng, Thái Tuế nở nụ cười, mà khóe miệng Trần Hùng cũng hơi cong lên.
"Chàng trai trẻ, cậu đây là muốn đến quyết chiến với tôi à?" Thái Tuế hỏi.
"Tôi không có ý đó."
Trần Hùng cười lắc đầu: "Chỉ là tôi cũng không quen thuộc với nơi này lắm.

Nếu tôi không dẫn người đến đây sợ là sẽ bị người ta đánh lén."
"Ha ha ha."
Thái Tuế nghe vậy cười lớn: "Ngày đó ở bên ngoài chùa Kim Lôi tôi có đánh qua với cậu, nói thật lòng tôi rất tán thưởng cậu."
"Vậy sao? Nhưng tôi lại không hề cảm thấy có chút vinh hạnh nào cả."
Trần Hùng giơ tay xoa trán mình vài cái, nói: "Thái Tuế, chuyện bây giờ cũng không có cái gì để nói thêm nữa.

Hiện tại tôi muốn đưa Ngụy Tuấn đi, ông sẽ ngăn cản tôi sao?"
Thái Tuế lắc đầu nói: "Tên này phá hỏng hôn lễ của học trò tôi và con nuôi của tôi.

Hơn nữa tại ông ta mà học trò của tôi mới chết.

Cậu cảm thấy tôi sẽ đồng ý với yêu cầu của cậu không?"
"Chắc chắn là không đồng ý."
Trần Hùng im lặng một lát sau đó lên tiếng nói: "Con người tôi làm chuyện gì đó sợ nhất là gặp phải phiền phức.

Hiện giờ tôi và ông cũng coi như là có ân oán khúc mắc, cứ tiếp tục đấu qua đấu lại như vậy thật sự không có ý nghĩa gì."
"Chi bằng thế này đi.

Hẹn một thời điểm, chúng ta đánh một trận phân định thắng thua, ông cảm thấy như thế được không?"
"Sao?".

Đam Mỹ Sắc
Sắc mặt Thái Tuế cứng lại, nói: "Như thế lại khá thú vị đấy."
Vừa dứt lời, Trần Hùng đã sờ tay vào trong ngực mình lấy ra một con dao phi nó ra ngoài.
Thậm chí tốc độ của con dao còn có thể sánh ngang với một viên đạn, một ánh sáng vàng được vẽ trên không trung, bay thẳng về phía Thái Tuế đứng bên kia.
Thái Tuế duỗi tay ra, một tay tóm lấy con dao đang bay tới, sau đó một chân ông ta đạp mạnh xuống đất, mặt đất dưới chân lập tức bị một cú giẫm này nứt ra một đường.

Trên phi dao được cài xen một tờ giấy, mặt trên tờ giấy ghi ba chữ thư khiêu chiến.
Đây là một bức thư khiêu chiến, là Trần Hùng viết thư khiêu chiến gửi cho Thái Tuế.
Đã trôi qua rất nhiều năm rồi, không có ai dám làm giống như Trần Hùng, chính thức thách đấu với Thái Tuế.

Trong nháy mắt xảy ra một màn này, ngay cả Thái Tuế cũng cảm thấy trong cơ thể chính mình sôi sục máu nóng.
"Thời gian?" Thái Tuế nói.
Trần Hùng nói: "Một tháng sau đi.

Hai người chúng ta mỗi người tự chuẩn bị trong thời gian một tháng.

Một tháng sau quyết chiến, chúng ta đấu một trận phân định thắng thua.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1304: 1304: Địa Điểm Quyết Đấu


Thái Tuế lại không trả lời ngay, chỉ cầm tờ giấy này rồi nhìn Trần Hùng với ánh mắt sâu xa.
Trần Hùng nheo mắt lại, nhìn đối mắt với Thái Tuế.
Chỉ trong chốc lát, dường như bầu không khí bắt đầu trở nên vô cùng căng thẳng, toàn cảnh xung quanh yên lặng không một tiếng động.
Mãi cho đến khi có một giọng nói bá đạo khác vang lên: "Thái Tuế, tên ác ma phương Nam như ông chắc sẽ không đến mức không dám tiếp nhận thư khiêu chiến của người anh em trẻ tuổi này đấy chứ.

Như vậy không phù hợp với tính cách của ông chút nào cả."
Giọng nói này chính là Thanh Long của Thanh Cảnh Môn.
Chỉ thấy Thanh Long đi trước, theo sau là Mã Dương cùng với các thành viên khác của Thanh Cảnh Môn cũng đang đi về phía bên này, sau đó đứng lại bên cạnh Trần Hùng.
Thanh Long ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn về phía Thái Tuế bên kia nói: "Đã lâu không gặp."
"Đúng vậy.

Mười năm rồi, ông em già Thanh Long vẫn không có chút thay đổi nào nhỉ."
Thanh Long là một trong bốn môn chủ của Thanh Cảnh Môn.

Người ở tại đây có thể gọi ông ta một tiếng em trai, e là cũng chỉ có một mình Thái Tuế có đủ tư cách ấy.
Thanh Long cười nói: "Quả thật không thay đổi.

Chỉ có điều năm tháng không buông tha cho một ai, già hơn một chút rồi."
"Thái Tuế, mấy lời thừa thãi tôi không muốn nói quá nhiều.

Bức thư khiêu chiến này của Trần Hùng, rốt cuộc ông có nhận hay là không nhận?"
Thái Tuế cười nói: "Thanh Long ông cũng đã mở lời rồi, tôi còn có cách lựa chọn khác sao? Địa điểm..."
"Để tôi quyết định địa điểm." Thanh Long nói: "Một trận chiến lần này của các người có liên quan đến vận mệnh tương lai của các gia tộc lớn của cả phương Nam, điều kiện tiên quyết là trận chiến lớn giữa hai người tuyệt đối không được gây ảnh hưởng đến cuộc sống của những người dân bình thường.

Vì vậy lần này sẽ do Thanh Cảnh Môn tôi ra mặt để chọn sân chiến đấu cho hai người quyết chiến."
"Ở nơi nào?"
Trần Hùng và Thái Tuế gần như lên tiếng cùng một lúc.
Thanh Long nói: "Ba mươi dặm bên ngoài Hồ Tây Tử có một hòn đảo hoang không tên.

Một tháng sau, hai người các người mỗi bên tự mình chuẩn bị doanh trại, chiến đấu một trận trên đảo hoang không tên đó.

Thắng làm vua...!thua làm giặc..."

"Được."
Thái Tuế và Trần Hùng đồng ý không có lấy một chút do dự.
Phương thức này thật sự là cách giải quyết tốt nhất cho vận mệnh của cả phương Nam.

Mà Thanh Cảnh Môn bên kia cũng tuân thủ lời hẹn định, cung cấp cho Trần Hùng và Thái Tuế phương thức tốt nhất có thể.
Sau khi tất cả đã quyết định xong xuôi, Thanh Long và những người khác cũng không ở lại nơi này mà quay người rời đi ngay.
Lúc này Viên Trọng Chi và Mạnh Hùng bọn họ cũng đã đi tới bên này.
"Đi thôi người anh em."
Viên Trọng Chi đi đến trước mặt Ngụy Tuấn, muốn kéo ông ta đứng dậy từ dưới đất lên.
Nhưng Ngụy Tuấn lại cứ ôm chặt thi thể Cao Tố Trinh không rời tay, cả người giống như đã mất hết hồn vía.
"Người anh em."
Trong giọng nói của Viên Trọng Chi tràn ngập sự bất lực.
Trần Hùng cũng hít một hơi thật sâu, nói: "Tôi có thể đưa người phụ nữ này đi được không?"
Thái Tuế không hề gây khó dễ cho mấy người Trần Hùng, nói: "Đương nhiên có thể."
Trần Hùng cũng đi tới bên cạnh Ngụy Tuấn, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai ông ta, nói: "Nếu muốn báo thù cho bà ấy, vậy thì một tháng này phải cố gắng hết sức.

Nếu bà ấy ở trên trời linh thiêng, tôi nghĩ chắc chắn bà ấy sẽ không muốn nhìn thấy bộ dạng không gượng dậy nổi của chú như thế này đâu."
Giờ khắc này, dường như một thứ gì đó trong lòng Ngụy Tuấn đột nhiên bị chạm tới.
Ông ta gạt nước mắt, sau đó ôm lấy thi thể của Cao Tố Trinh, từng bước từng bước rời khỏi biệt thự của Thái Tuế.
Trời đêm hôm đó, Ngụy Tuấn đã chọn một nơi có sông có núi an táng Cao Tố Trinh..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1305: 1305: Ác Mộng


Sau đó ông ta uống rượu cả đêm trước phần mộ của Cao Tố Trinh.
Mà Trần Hùng và Viên Trọng Chi vẫn cứ đứng ở phía xa nhìn Ngụy Tuấn bên kia.

Bọn họ cũng không biết có thể nói điều gì để an ủi Ngụy Tuấn trong tình cảnh này nữa, chỉ là hy vọng Ngụy Tuấn có thể nhanh chống vực dậy lại một lần nữa.
Thử hỏi thế gian tình là chi, mà khiến cho đôi lứa hẹn thề sống chết.
Sau lần này, mấy người Trần Hùng gần như có thể xác định nửa đời sau này của Ngụy Tuấn nhất định sẽ mãi mãi gắn bó sống cùng đao kiếm.
Lúc Trần Hùng trở về nhà đã là hơn ba giờ sáng.
Lâm Ngọc Ngân cũng không về phòng đi ngủ mà cứ một mực ngồi ghế sofa chờ đợi Trần Hùng về nhà.
Có điều vì chuyện bên kia của công ty, vốn dĩ cô đã cực kỳ mệt mỏi, lại một mực thức chờ đến hơn một giờ sáng, thấy Trần Hùng vẫn chưa trở lại, Lâm Ngọc Ngân đã ngủ quên trên ghế sofa.
Cửa mở ra, Trần Hùng đi vào trong.

Lúc anh nhìn thấy Lâm Ngọc Ngân đang dựa vào ghế sofa ngủ quên trên đó, trong lòng anh đột nhiên bỗng có thêm một cảm giác không nói lên lời khó giải thích được.
Anh nhẹ tay nhẹ chân đi tới trước mặt Lâm Ngọc Ngân, chuẩn bị bế cô vào trong phòng.
Có điều đúng lúc này Lâm Ngọc Ngân đã tỉnh lại.

Khi cô nhìn thấy Trần Hùng, trong ánh mắt cô lại có thêm một tia nhìn hoảng sợ.
Á...
Lâm Ngọc Ngân thét lên một tiếng chói tai khiến cho Trần Hùng giật mình.

Anh vội vàng ôm lấy Lâm Ngọc Ngân nói: "Vợ ơi, em làm sao thế...!là anh đây mà."
Lúc này Lâm Ngọc Ngân mới nhìn Trần Hùng, hoảng hồn chưa ổn định lại, nước mắt lại không ngừng trào ra khỏi hốc mắt cô.
"Chồng ơi, là anh sao, thật sự là anh sao? Rõ ràng anh đã..."
"Anh làm sao cơ?" Trần Hùng có hơi nghi ngờ: "Vợ à, em nằm mơ thấy ác mộng đúng không?"
Dường như lúc này Lâm Ngọc Ngân mới hoàn hồn lại khỏi giấc mơ vừa rồi, nói: "Vừa nãy em nằm mơ thấy ác mộng.

Trong mơ có người giết anh.

Lúc em ôm anh, cả người anh đều là máu.

Em sợ lắm...!em thật sự rất sợ hãi..."
Trên mặt Lâm Ngọc Ngân vẫn tràn ngập sự hoảng sợ như trước.

Rất rõ ràng, giấc mơ vừa rồi khiến cô sợ hãi không hề nhẹ, thậm chí đến mức gần như ngã quỵ.
Trần Hùng mạnh mẽ ôm chặt lấy Lâm Ngọc Ngân, nói: "Vợ ơi đây chỉ là một cơn ác mộng thôi.

Mơ ngược với thật, vì thế nên em hoàn toàn không cần phải lo lắng đâu.

Anh không sao đâu, anh nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
Lâm Ngọc Ngân vùi đầu mình vào trong ngực Trần Hùng nói: "Chồng ơi, bây giờ em càng ngày càng sợ hãi.

Anh nói em nên làm gì đây.

Em thật sự rất sợ hãi có một ngày nào đó bỗng nhiên em sẽ mất anh."
"Sẽ không đâu, tuyệt đối không có chuyện đó đâu."
Trần Hùng hít sâu một hơi, càng ôm chặt cô gái này hơn nữa.
Sự lo lắng của Lâm Ngọc Ngân chắc chắn không phải là không có căn cứ.

Tất cả những chuyện mà Trần Hùng đã làm trong khoảng thời gian này thật sự càng ngày càng nguy hiểm, e là bất kỳ người con gái nào cũng sẽ cảm thấy lo lắng sợ hãi vì điều đó.
Có điều Trần Hùng không có sự lựa chọn nào khác.

Khi mà anh đã đi tới bước này rồi, có nhiều chuyện anh phải làm dù bản thân không hề muốn như vậy.
Điều duy nhất mà Trần Hùng có thể làm là thay đổi trở nên mạnh mẽ, càng ngày càng mạnh mẽ lên.

Bởi vì chỉ khi nào bản thân lớn mạnh thì lúc đó mới có thể đủ năng lực bảo vệ những người xung quanh mình.
Trần Hùng dỗ dành rất lâu cuối cùng mới dỗ được Lâm Ngọc Ngân bình tĩnh lại.
"Vợ à, mấy ngày nay công ty bên kia chắc là mệt lắm nhỉ, tiền có đủ dùng không?"
"Đủ rồi." Lâm Ngọc Ngân trả lời: "Có số tiền vài chục nghìn tỷ kia, thương hội phương Nam và Tập đoàn Ngọc Thanh cũng đã ổn định lại rồi.

Hơn nữa tiếp theo đây bọn em cũng đã có đủ vốn để tham gia một cuộc cạnh tranh với Tập đoàn Ngọc Tề kia.

Em có lòng tin sẽ đánh thắng trận này."
Nhìn bộ dáng Lâm Ngọc Ngân khẳng định chắc nịch này, Trần Hùng mỉm cười.

Thứ mà anh cần chính là loại tự tin này của Lâm Ngọc Ngân.
"Có điều vợ à, tiếp theo đây em không cần phải mệt mỏi như vậy nữa."
"Vì sao vậy?" Lâm Ngọc Ngân khó hiểu.
Trần Hùng nói: "Tập đoàn Ngọc Tề đã không tồn tại nữa rồi, hiện giờ đã biến thành Điện Thái Tuế.

Nhưng mà trọng tâm của Điện Thái Tuế sẽ không đặt vào phương diện kinh doanh, cho nên sau này sự thuận lợi trong kinh doanh của Điện Thái Tuế sẽ rơi vào sự suy yếu rất lớn."
"Một tháng sau anh sẽ khiến cho Tập đoàn Ngọc Thanh tiếp nhận toàn bộ tài sản giới kinh doanh của Điện Thái Tuế.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1306: 1306: Hoàn Thành Nhiệm Vụ Mà Thanh Thảo Giao Phó Rồi


Lâm Ngọc Ngân hoàn toàn không hiểu những lời của Trần Hùng là có ý gì nên cô nhìn anh với vẻ mặt lờ mờ.
Trần Hùng cười cười, sau đó bế Lâm Ngọc Ngân từ trên ghế sô pha lên: “Đi thôi bà xã.

Bây giờ đã khuya rồi, chúng ta vào nhà nghỉ ngơi đi.”
Sau đó Trần Hùng ôm Lâm Ngọc Ngân trong vòng tay của mình và bước vào phòng.
Sau một trận chiến kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân ôm nhau ngủ.

Cả hai đều chìm vào giấc mộng đẹp.
Khi họ vừa thức dậy sau giấc mơ thì bầu trời đã hừng sáng.
Lâm Ngọc Ngân mở mắt ra, cô vô cùng lo lắng từ trên giường ngồi dậy và chuẩn bị chạy ra ngoài.
Trần Hùng ôm chặt lấy cô nói: “Bà xã à, hôm qua ngủ muộn như vậy rồi.

Hôm nay không cho em đi làm nữa.”
“Nhưng...”

“Không nhưng nhị gì hết.” Trần Hùng nói bằng một giọng như ra lệnh: “Từ nay về sau em phải nghe lời anh.

Sức khỏe mới là tiền vốn căn bản nhất.”
“Nhưng ông xã à...”
“Anh đã nói rồi, em không được phép đi làm.”
“Không phải em muốn đi làm, em chỉ muốn đi vệ sinh thôi mà.”
Trần Hùng: “...”
Trần Hùng bối rối buông Lâm Ngọc Ngân ra và sau đó Lâm Ngọc Ngân lao vào nhà vệ sinh với tốc độ nhanh nhất có thể.
Ngay sau đó, Trần Hùng nghe thấy tiếng nôn mửa của Lâm Ngọc Ngân trong nhà vệ sinh.
Trần Hùng hoảng sợ, vội vàng đi theo vào nhà vệ sinh.
Lâm Ngọc Ngân nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh khiến Trần Hùng bị dọa cho sợ chết khiếp.

Anh vội vàng vỗ lưng Lâm Ngọc Ngân và nói: “Bà xã à, em có chuyện gì vậy, không sao chứ?”
“Không sao, bây giờ đã khá hơn rồi.

Có thể là bị cảm lạnh.”
Lâm Ngọc Ngân vỗ vỗ ngực, cảm thấy tốt hơn một chút.
Trần Hùng đưa tay sờ trán cô, anh thấy cũng không bị sốt gì cả.
Vì vậy Trần Hùng đi nấu cháo cho Lâm Ngọc Ngân.

Sau đó Lâm Ngọc Ngân mới uống một hớp, cô lại chạy vào nhà vệ sinh và nôn ra.
“Chẳng lẽ...”
Đột nhiên trái tim của Trần Hùng đập thình thịch, dường như anh nghĩ đến điều gì đó rồi lại vội vàng đi vào nhà vệ sinh với cô.
Sau khi Lâm Ngọc Ngân nôn xong thì bước ra khỏi nhà vệ sinh, Trần Hùng ôm lấy khuôn mặt của cô và hôn lên đó một cái.
“Anh làm gì vậy?” Lâm Ngọc Ngân liếc mắt nhìn Trần Hùng.
“Ha ha ha.”
Trần Hùng bật cười ha ha lên giống như một đứa trẻ đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi vậy.
Sau đó Trần Hùng nắm lấy tay Lâm Ngọc Ngân và bắt mạch cho cô và Trần Hùng lại cười tiếp.
“Anh sao vậy, sao lại cười như người điên thế.

Em bị cảm thì anh lại vui như vậy sao?” Lâm Ngọc Ngân bĩu môi nói, nhìn Trần Hùng đầy vẻ tức giận.
Trần Hùng bế Lâm Ngọc Ngân lên rồi nói: “Bà xã à, chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ mà Thanh Thảo giao phó rồi, ha ha ha.”
“Cái gì?” Mới đầu Lâm Ngọc Ngân còn chưa kịp phản ứng nhưng mấy giây sau thì trong mắt của cô cũng hiện lên một vẻ kinh ngạc.
Lâm Ngọc Ngân đang mang thai, cô với Trần Hùng cố gắng lâu như vậy và cuối cùng cô cũng có thai rồi..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1307: 1307: Trở Về Bình Minh Dưỡng Thai


Trần Hùng kích động ôm Lâm Ngọc Ngân vào lòng.
Buổi sáng ngày hôm đó, Trần Hùng đặc biệt đưa Lâm Ngọc Ngân đến bệnh viện để kiểm tra toàn diện.
Đúng vậy, quả nhiên là Lâm Ngọc Ngân có thai, cô đã mang thai gần một tháng rồi.
Chỉ là trong khoảng thời gian này Lâm Ngọc Ngân cùng Trần Hùng quá bận rộn, cho nên không để ý tới.
Vừa bước ra khỏi bệnh viện thì Trần Hùng nhận cuộc gọi của Viên Trọng Chi.
Ngày hôm qua Trần Hùng đã gửi một bức thư hẹn giao chiến cho Thái Tuế.

Một tháng sau họ sẽ bắt đầu trận chiến cuối cùng trên hòn đảo vô danh.
Vì vậy trong vòng một tháng này, họ phải chuẩn bị đầy đủ chu đáo để Trần Hùng có thể đánh bại Thái Tuế trong trận chiến cuối cùng.
Vì vậy Viên Trọng Chi muốn tìm Trần Hùng để thảo luận về cách lập kế hoạch tiếp theo.
“Chú Viên, hôm nay cháu không rảnh.

À không đúng, ba ngày tới cháu cũng không rảnh.

Tất cả mọi chuyện phải ba ngày sau hãy nói vậy.”
Viên Trọng Chi ở đầu bên kia điện thoại hơi sững sờ, nói: “Trần Hùng à, có phải cháu đã trúng tà rồi hay không?”
“Không phải trúng tà đâu chú Viên.

Ngọc Ngân đã mang thai rồi, trước hết cháu phải thu xếp mọi chuyện bên phía cô ấy ổn thỏa đã.”
“Ngọc Ngân có thai sao?”
Viên Trọng Chi ở đầu bên kia điện thoại sững sờ một lúc, sau đó cũng cười ha hả: “Có thai rồi sao? Chúc mừng Trần Hùng.

Vậy tất cả mọi chuyện hãy gác lại rồi ba ngày sau hãy nói.”
Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân trở về nhà, Trần Hùng nói: “Bà xã, thu dọn hành lý đi.

Hôm nay chúng ta trở về Bình Minh.”
Lâm Ngọc Ngân giật mình nói: “Ông xã, anh đùa cái gì vậy? Sao chúng ta lại trở về Bình Minh chứ?”
Trần Hùng nói: “Anh đưa em về để cho cha mẹ ở nhà chăm sóc cho em, từ nay về sau em không được làm gì cả.”
Lâm Ngọc Ngân phì cười nói: “Trần Hùng, sao anh lại giống như một đứa trẻ vậy chứ? Em chỉ mới mang thai chưa được bao lâu mà.

Anh không cần căng thẳng như vậy đâu.”
“Huống chi chỉ là có thai thôi mà.

Lúc em mang thai Thanh Thảo, bảy tám tháng rồi mà vẫn còn chạy vạy bên ngoài.

Bây giờ công ty đang bận rộn như vậy, làm sao em có thể rời khỏi đây được chứ?”
Nghe được những lời của Lâm Ngọc Ngân, trái tim của Trần Hùng đột nhiên nhói đau như bị dao cứa vào.

Trước đây Lâm Ngọc Ngân đã phải chịu đựng quá nhiều cực khổ, đặc biệt là khi cô ấy mang thai Thanh Thảo.

Thật khó có thể tưởng tượng cô làm thế nào để sống sót được trong thời gian ấy.
Trần Hùng ôm Lâm Ngọc Ngân ôm vào lòng, nói: “Bà xã, trước đây anh đã nợ em quá nhiều rồi.

Cho nên bây giờ, anh nhất định phải cho em những thứ tốt nhất.”
“Lần này không bàn cãi gì nữa, em phải trở về Bình Minh dưỡng thai cho tốt.”
“Về phần chuyện của công ty, anh sẽ tìm người tới lo liệu cho em.”
Những gì Trần Hùng nói rất dứt khoát, hoàn toàn không có chỗ cho việc thương lượng.
Cho dù trong lòng Lâm Ngọc Ngân không muốn chút nào nhưng cuối cùng cô vẫn phải thỏa hiệp khi Trần Hùng đã mở chế độ tổng tài bá đạo.
Cũng trong buổi sáng hôm ấy, Trần Hùng liên lạc với điện Thiên Vương và yêu cầu điện Thiên Vương cử một nhóm người có năng lực cực kỳ giỏi đến Tô Hàng.
Người lãnh đạo nhóm này có tên là Casey, một thiên tài kinh doanh.

Trong những năm qua, anh ta đã giữ chức vụ giám đốc điều hành của một công ty niêm yết lớn thuộc điện Thiên Vương.

Trong ba năm qua, anh ta đã mang lại ít nhất gần trăm triệu lợi nhuận cho điện Thiên Vương.
Thậm chí nhóm của anh ta có thể được xếp hạng trên đấu trường quốc tế.

Để Casey dẫn nhóm của anh ta đến Tô Hàng quản lý tập đoàn Ngọc Thanh là quá dư sức rồi.

Đây là một nhóm thiên tài kinh doanh đã từng xoay các tập đoàn quốc tế như chong chóng, vậy thì những người như Lạc Chấn Nam của điện Thái Tuế thì có là gì chứ?
Trước đây, Trần Hùng không điều động người của điện Thiên Vương đến giúp tập đoàn Ngọc Thanh vì anh muốn để Ngọc Ngân tự do phát huy khả năng của cô.

Chỉ bằng cách tự mình cô bắt tay vào làm thì cô mới có thể dẫn dắt tập đoàn Ngọc Thanh ra chiến trường quốc tế và trở thành một nữ hoàng kinh doanh thực sự được.
Nhưng lần này là sự ngoại lệ của Trần Hùng.

Bởi vì vợ anh đang mang thai nên Trần Hùng phải để cô về nhà toàn tâm toàn ý dưỡng thai, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì.
Chiều cùng ngày, nhóm người của Casey từ nước ngoài vội vã đến Tô Hàng.

Sau khi Lâm Ngọc Ngân giải thích những vấn đề liên quan cho họ xong thì cô với Trần Hùng cùng nhau trở về Bình Minh..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1308: 1308: Con Thích Cả Em Trai Lẫn Em Gái


Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đến Tô Hàng đã lâu nhưng vì trong thời gian này bọn họ bận rộn nhiều việc nên vẫn không rảnh để quay về Bình Minh.
Kể từ đó, bọn họ và Lâm Thanh Thảo chỉ có thể nói chuyện qua video call vào buổi tối.

Biết cha mẹ mình đã về, người vui nhất là Lâm Thanh Thảo, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân vừa vào cửa là cô bé lập tức lao vào lòng bọn họ, làm nũng đủ kiểu.
Con nít là thế, bất kể là không được gặp cha mẹ bao lâu, chỉ cần cha mẹ vừa về là không để ý đến ai, chỉ muốn ở cùng với cha mẹ.

Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Thanh Dũng đã chuẩn bị thức ăn đầy bàn, biết Lâm Ngọc Ngân mang thai, bọn họ cũng rất vui vẻ.
Buổi tối, cả nhà hòa thuận vui sướng ăn cơm tối.

Lúc đi ngủ, Lâm Thanh Thảo chen vào giữa Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân, liên tục v**t v* bụng Lâm Ngọc Ngân, nói chuyện với em trai trong bụng.

Thấy vẻ nghiêm túc của cô bé, hai người đều bật cười.
“Thanh Thảo, bây giờ em trai còn chưa thành hình, con chờ qua một thời gian nữa, em trai lớn rồi, Thanh Thảo kể chuyện cho em trai nghe tiếp được không?”
“Vâng ạ!”
Lâm Thanh Thảo gật đầu thật mạnh: “Nhưng mà cha mẹ ơi, hai người chắc chắn rằng đây là em trai ạ? Có thể là em gái không ạ?”
Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân ngẩn ra, bọn họ không ngờ một cô bé nhỏ như thế này lại hỏi câu hỏi đó.
“Vậy Thanh Thảo thích em trai hay em gái?” Trần Hùng hỏi.
Cô bé ngẫm nghĩ một lát, đáp: “Con thích cả em trai lẫn em gái.”
“Ha ha ha!”
Trần Hùng hôn vào mặt Lâm Thanh Thảo một cái, nói: “Nếu trong bụng mẹ con là em trai, sau này cha và em trai sẽ bảo vệ Thanh Thảo và mẹ.”
“Nếu trong bụng mẹ là em gái, sau này cha sẽ bảo vệ ba người.”
Trần Hùng ở lại Bình Minh ba ngày, trong ba ngày này, anh sống rất vui vẻ, cực kỳ ấm áp.

Nếu có thể, anh muốn sống yên bình với vợ con mình như những người bình thường.

Nhưng chuyện này không có khả năng, Trần Hùng còn rất nhiều chuyện cần phải làm, còn có rất nhiều mục tiêu cần hoàn thành.
Cái gọi là người trong giang hồ không thể vì mình, đây là một con đường không thể quay về, nếu đã bước lên thì chỉ có thể liên tục đi về phía trước, không thể dừng lại.

Ba ngày sau, Trần Hùng về đến Tô Hàng.
“Ngọc Ngân sao rồi, nôn nhiều không?” Viên Trọng Chi ngồi trong đình nghỉ mát hỏi, rót một cốc trà cho Trần Hùng.
“Cũng tạm.” Trần Hùng cười nói.
“Chú bảo Đao Kiệt đưa Quân Dao về tỉnh Tam Giang, con bé đó rất ngang tàng, ban đầu còn không chịu, sau đó bị chú dạy một hồi mới nghe.”
Trần Hùng gật đầu nói: “Trận chiến một tháng sau với Thái Tuế đúng là rất nguy hiểm, chú Viên, hay là chú cũng về Tam Giang đi, dù gì bây giờ tất cả những gì bên này đã xác định rồi, chỉ chờ trận quyết chiến cuối cùng thôi.”
“Cháu chê chú không có võ à?” Viên Trọng Chi nheo mắt nhìn Trần Hùng.
Trần Hùng cười nhún vai, nói: “Cháu không có ý này, chỉ là chú có người nhà.”
“Chú không có chắc?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1309: 1309: Áp Lực Rất Lớn


Viên Trọng Chi uống hết trà trong cốc: “Nên là Trần Hùng à, trận này chúng ta không thể thua được, vì người nhà của chúng ta.”
“Vâng.” Trần Hùng gật đầu dứt khoát: “Nhất định không thua, Trần Hùng này chưa từng thua.”
“Đến lúc đó, giết Thái Tuế, coi như bàn cờ lớn ở phía nam đã được xác định, nhưng sau đó còn cần bỏ ra rất nhiều thời gian để sửa sang lại cả phía nam.

Chú Viên à, đó mới là chuyện chú cần làm, cảm giác đứng ngắm phong cảnh ở đỉnh phía nam tốt lắm nhỉ.”
Viên Trọng Chi cười nói: “Nói thật nhé, chú không muốn làm vua phương nam gì cả.”
“Chuyện này khó.”
Trần Hùng lắc đầu nói: “Chức vị này phải để chú làm, chú biết không, không phải lúc nào cháu cũng ở mãi tại phương nam, hơn nữa sau khi đánh xong, cháu còn thiếu Thanh Cảnh Môn một cái ơn.

Rất có thể bọn họ sẽ lợi dụng điều này, bảo cháu đến Nhật.”

“Đến Nhật làm gì?” Viên Trọng Chi khó hiểu.
“Cháu cũng chả biết, nhưng cháu có cảm giác là lúc chúng ta bày bàn cờ phương nam này, Thanh Cảnh Môn cũng đang bày toàn cục, những người như chúng ta chỉ là quân cờ của bọn họ thôi.”
Viên Trọng Chi hít sâu một hơi, nói: “Bất kể là Thanh Cảnh Môn muốn làm gì, bây giờ chúng ta nói những thứ này còn sớm quá, Trần Hùng, nếu trận quyết chiến một tháng sau trên đảo vô danh là trận đánh lớn, đối thủ mà chúng ta cần phải đánh không chỉ có Thái Tuế.”
Trần Hùng nói: “Đúng, ngoại trừ Thái Tuế ra còn có nhà họ Kim nên áp lực của chúng ta rất lớn, với chút sức mọn bây giờ của chúng ta, không thể đấu thắng bọn họ được.”
Viên Trọng Chi đứng lên nói: “Cháu chuẩn bị chút đi, tháng sau chúng ta phải không ngừng tìm lực lượng để chiến đấu.”
“Ha ha, chú nói xem cháu kéo người của Thiên Vương Điện qua được không?” Trần Hùng hỏi.
Viên Trọng Chi nheo mắt cười đáp: “Cháu thấy được không?”
“Dĩ nhiên là không rồi.” Trần Hùng tự giễu nói: “Nếu bàn cờ này đã được xác định thì không thể thêm một quân cờ nào nữa, nếu không thì Thanh Cảnh Môn sẽ không chịu.”
“Đi thôi.” Viên Trọng Chi vỗ vai Trần Hùng: “Thời gian chúng ta ở lại không nhiều, xuất phát đến phủ Trạng Nguyên Tây Thục.”
Buổi chiều cùng ngày, Trần Hùng và Viên Trọng Chi đi xe đến Tây Thục, khi bọn họ vào phủ Trạng Nguyên đã là chạng vạng.

Biết Viên Trọng Chi đến, Ngô Bán Cung đã sai người chuẩn bị cơm tối từ trước.

Ngô Bán Cung và Viên Trọng Chi là bạn lâu năm, còn là kiểu quan hệ cực kỳ tốt cho nên từ hai mươi năm trước, bọn họ đã định ra hôn ước cho đời sau.

Bên bàn cơm có một nồi canh cá chín, đây là món ăn yêu thích hằng ngày của Ngô Bán Cung, hơn nữa cá được nấu trong nồi còn là cá ông ta tự câu từ ao nhân tạo.
“Trọng Chi, đã lâu rồi chúng ta không gặp mặt, nhân dịp hôm nay, hai chúng ta phải uống một cốc cho thỏa!”
Đoàn tụ sau nhiều năm, dĩ nhiên là Ngô Bán Cung rất vui, tinh thần phấn chấn.
Viên Trọng Chi cười đáp: “Còn phải nói sao, đêm nay chúng ta không say không về.”
Sau đó Ngô Bán Cung nhìn về phía Trần Hùng, cười nói: “Cậu Hùng không hổ là phượng trong loài người, nếu thằng cháu trai vô dụng của tôi có một phần mười triển vọng như cậu, tôi chết cũng không hối tiếc.”
Trần Hùng cười nói: “Ông Ngô quá khen, cháu trai Ngô Trung Kiên của ông cũng là anh hùng xuất thiếu niên, không phải người tầm thường.”
“Ha ha ha, nó lòe thiên hạ thôi!”
Lúc này vừa hay Ngô Trung Kiên đi vào, hơi mất hứng mà nói: “Ông nội, có người ông nào nói cháu mình như vậy không? Cháu là Trạng Nguyên tương lai đấy!”
“Im đi.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1310: 1310: Cậu Là Ai


Ngô Bán Cung trừng mắt với Ngô Trung Kiên rồi nói: “Đến một con nhóc mà cháu cũng đánh không lại, cháu còn có mặt mũi nói mấy lời này với ông sao? Còn không mau qua kính rượu đi.


Ngô Trung Kiên qua rót rượu cho Trần Hùng và Viên Trọng Chi rồi nói: “Chú Viên, anh Trần Hùng, nào, tôi kính hai người một ly.

”.

||||| Truyện đề cử: Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban |||||
“Haha, được.


Cả đoàn người cùng nhau uống rượu tại đó.

Lúc mới bắt đầu thì hai bên chỉ nói chuyện trong nhà ngoài phố, không bàn chuyện công việc.

Nhưng sau khi uống đến ngà ngà say thì cuối cùng Viên Trọng Chi và Trần Hùng cũng chuyển chủ đề sang công việc.

Lần này bọn họ đến phủ Trạng Nguyên chủ yếu không phải là đến để ôn lại chuyện xưa với Ngô Bán Cung mà là muốn phủ Trạng Nguyên của Tây Thục ra tay, cùng với bọn họ đối phó Thái Tuế và nhà họ Kim.

“Ông Ngô, ba ngày trước chúng tôi đã gửi thư khiêu chiến đến chỗ Thái Tuế, hơn nữa Thanh Long của Thanh Cảnh Môn cũng đích thân ra mặt, xác định địa điểm quyết đấu của chúng tôi, đó là trên một hòn đảo hoang.


“Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến của chúng tôi và Thái Tuế mà tất cả các gia tộc lớn của miền nam cũng đều tham gia vào.


Ngô Bán Cung khẽ gật đầu, dáng vẻ cũng trở nên nghiêm túc hơn.

Ông ta uống cạn rượu trong ly rồi nhìn Trần Hùng chằm chằm, không chớp mắt, sau đó nói với vẻ chân thành: “Người anh em Trần Hùng, trước khi bàn những chuyện này, tôi có thể hỏi cậu vài vấn đề không?”
Trần Hùng nói: “Có việc gì xin ông Ngô cứ nói việc hỏi thẳng.


“Cậu là ai?”
Chỉ ba chữ đơn giản đó thôi nhưng lại khiến cho không khí tại đó đột nhiên trở nên nặng nề.

Trần Hùng im lặng một lúc rất lâu rồi sau đó mới lên tiếng nói: “Tôi vốn là cậu ba của nhà họ Trần, một gia tộc giàu có ở miền bắc.

Khoảng mười mấy năm trước, vì trong nhà xảy ra một số chuyện nên tôi đã bị đuổi ra khỏi gia tộc, sau đó lưu lạc đến thành phố khác và trở thành một tên ăn mày.


“Sau đó nhờ có cơ duyên mà tôi đã quen biết với một vị cao nhân, ông ấy đã dạy cho tôi rất nhiều kĩ năng và đưa tôi ra nước ngoài.


“Mấy năm sau đó, tôi đã thành lập một tổ chức có tên là điện Thiên Vương ở nước ngoài, tôi là chủ của điện Thiên Vương.


Ngô Bán Cung hơi nheo mắt lại rồi tiếp tục hỏi: “So với những gia tộc lớn ở trong nước thì Điện Thiên Vương tầm cỡ nào?”
Trần Hùng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thế lực của điện Thiên Vương ở nước ngoài rất lớn, quy mô cũng vô cùng rộng, còn có rất nhiều gia tộc lớn và công ty lớn đi theo, so với trong nước thì ít nhất cũng có thể đè bẹp được Vương tộc của một miền.


Cái gọi là Vương tộc đó còn mạnh hơn cả các gia tộc giàu có trên cấp thượng lưu ở miền bắc nữa, nhìn khắp Vạn Hoa thì những gia tộc như thế cũng có thế được xem như là đã đứng trên vạn người.

Nhưng ý của Trần Hùng không phải là điện Thiên Vương có thể sánh vai với Vương tộc mà là có thể đè bẹp được Vương tộc.

Nói như thế thì thế lực của điện Thiên Vương này thật sự vô cùng, vô cùng đáng sợ.

“Lợi hại đấy.


Ngô Bán Cung sảng khoái giơ ngón tay cái lên khen Trần Hùng và nói: “Còn trẻ tuổi như vậy mà đã có thể có được thành tựu lớn như thế, việc này khiến cho lão già tôi đây cũng phải cảm thấy vô cùng bái phục.


Trần Hùng chắp tai lại và nói: “Ông Ngô đã quá lời rồi.


Ngô Bán Cung tiếp tục nói: “Nhưng Trần Hùng à, nếu như cậu đã có được thành tựu lớn như thế rồi thì tại sao lại không ở lại nước ngoài để phát triển mà cứ phải quay về nước để làm những chuyện tranh giành vô nghĩa này chứ?”
Trần Hùng nói: “Ở trong nước tôi còn có vợ con, tôi phải về tìm họ.

Ngoài ra, năm đó khi tôi bị đuổi ra khỏi nhà họ Trần ở miền Bắc thì còn có rất nhiều ân oán vẫn chưa được giải quyết, nhưng nhà họ Trần là gia tộc giàu có trên cả giới thượng lưu ở miền Bắc, nếu tôi muốn đấu với nhà họ Trần thì phải có nguồn lực trong nước mới được.


Ngô Bán Cung đưa tay lên vuốt râu, mỉm cười và nói: “Đúng thật là như vậy, trong nước cũng có rất nhiều nhân tố tiềm ẩn, hoàn toàn không kém gì nước ngoài, mặc dù cậu là chủ của điện Thiên Vương ở nước ngoài nhưng nếu như muốn kéo điện Thiên Vương về nước để đấu với nhà họ Trần thì không phải dễ dàng gì.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1311: 1311: Một Trong Bốn Tứ Hoàng


“Mà ra tay với miền nam thì đúng là một sự lựa chọn không tồi.”
“Nhưng Trần Hùng à, miền nam là cái gốc của phủ Trạng Nguyên tôi, sao cậu chắc là phủ Trạng Nguyên của tôi sẽ đứng về phía của cậu hả?”
“Vì vậy, hãy cho tôi một lý do để giúp cậu đi.”
Trần Hùng hơi ngây ra rồi nói: “Ông sẽ giúp tôi thôi, phủ Trạng Nguyên của ông không hề có dã tâm gì, chỉ muốn sống yên bình ở Tây Thục nhưng bây giờ hai miền nam bắc đang có sự khác biệt rất lớn, việc miền nam hình thành nên những gia tộc lớn trên giới thượng lưu như miền bắc chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.”
“Bất luận là Thái Tuế hay là nhà họ Kim thì bọn họ đều muốn biến mình thành gia tộc lớn trên giới thượng lưu của miền nam.

Nhưng một khi bọn họ thành công thì mục tiêu tiếp theo của họ sẽ là phủ Trạng Nguyên của ông.”

“Hahaha.” Ngô Bán Cung cười phá lên rồi nói: “Vậy còn cậu thì sao?”
Trần Hùng cũng cười theo rồi nói: “Ông cụ Ngô, chẳng phải đáp án đã rất rõ ràng rồi hay sao? Chẳng qua tôi chỉ là một vị khách qua đường của miền nam mà thôi, hơn nữa, ông cũng nói tôi có thành tựu lớn như thế rồi, đương nhiên tôi cũng chẳng coi cái gọi là gia tộc lớn trên giới thượng lưu đó ra gì.”
“Tôi đánh miền nam là vì muốn tìm chút nguồn lực cho bản thân thôi, hơn nữa, tình hình lại liên tục thay đổi, nói không chừng đến lúc tôi thật sự muốn đấu với nhà họ Trần thì cũng không cần dùng đến sức mạnh của miền nam nữa rồi.”
“Vì vậy, nếu như miền nam thật sự xuất hiện một gia tộc lớn trên giới thượng lưu thì người đứng đầu cũng sẽ không phải là Trần Hùng tôi đâu.”
“Vậy thì là ai?”
Trần Hùng nhìn thẳng qua Viên Trọng Chi đang ở bên cạnh và nói: “Đương nhiên là chú Viên của tôi rồi, nếu như chú Viên trở thành vua của miền nam thì chắc chú ấy cũng không thể nào nhòm ngó đến phủ Trạng Nguyên của ông đâu.

Hơn nữa, người ta cũng đã gả con gái cho cháu nội của ông rồi, vậy sau này nhà họ Viên chẳng phải cũng là người của phủ Trạng Nguyên ông sao?”
“Đúng thật là biết ăn nói.”
Ngô Bán Cung than thở, Viên Trọng Chi ở bên cạnh cũng tự rót cho mình một ly rượu rồi cười ha ha lên.
Trên thực tế, từ khi ván cờ này mới bắt đầu thì phủ Trạng Nguyên Tây Thục đã chắc chắn phải đứng về phía bọn Trần Hùng rồi.

Sở dĩ Ngô Bán Cung hỏi những vấn đề đó thật ra là vì ông ta muốn Trần Hùng khẳng định lại những vấn đề tất yếu này một lần nữa mà thôi.
“Vấn đề cuối cùng.”

“Xin ông Ngô cứ nói.”
Ngô Bán Cung nâng ly rượu lên, uống một ngụm rồi nói: “Cậu nói năm đó cậu đã gặp được một cao nhân, người đó đã cho cậu tất cả, vậy vị cao nhân đó có phải là một kẻ ăn mày hay không?”
“Không sai.” Trần Hùng gật đầu.
“Vậy có phải là vua ăn mày không?”
Trần Hùng ngây ra, anh ngơi ngạc nhiên nhìn Ngô Bán Cung và nói: “Ông Ngô quen biết với thầy tôi sao?”
“Hahaha, vậy thì đúng rồi.”
Ngô Bán Cung cười ha ha lên rồi nói với giọng vô cùng nể phục: “Có thể nâng đỡ một người trẻ tuổi đạt đến thành tựu ở mức độ khủng khiếp như thế trong một khoảng thời gian ngắn thì cũng chỉ có Tứ Hoàng mới có thể làm được thôi.

Ngoài ông ta ra thì tôi thật sự không thể nghĩ ra được người nào khác nữa.”
“Tứ Hoàng?” Trần Hùng thắc mắc.

Ngô Bán Cung ngạc nhiên nhìn Trần Hùng và hỏi: “Lẽ nào cậu không biết đến Tứ Hoàng sao? Thầy cậu không nói cho cậu biết à?”
Trần Hùng lắc đầu và nói: “Thật sự là chưa từng nghe nói, ông Ngô, không biết Tứ Hoàng trong lời của ông là ai? Họ là những người như thế nào?”
Ngô Bán Cung trả lời: “Tứ Hoàng của Vạn Hoa là bốn nhân vật lợi hại nhất trên giang hồ toàn Vạn Hoa.

Chắc cậu từng xem truyện “Anh hùng xạ điêu” chứ nhỉ? Tứ Hoàng trong hiện tại tương đương với Ngũ Tuyệt trong truyện “Anh hùng xạ điêu” đấy, thậm chí họ còn lợi hại hơn cả Ngũ Tuyệt nữa.”
“Mà thầy của cậu chính là vua ăn mày, một trong bốn Tứ Hoàng đó.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1312: 1312: Tìm Thêm Lực Lượng


Trần Hùng hít ngược một hơi khí lạnh, anh không nghĩ tới ông lão ăn mày ấy lại còn có một cái thân phận kh*ng b* như vậy ở phía sau.

Tuy rằng Trần Hùng vẫn như cũ không quá hiểu rõ rốt cuộc thì Tứ Hoàng ở Vạn Hoa có ý nghĩa là gì, nhưng mà anh có biết Ngũ Tuyệt trong “Anh Hùng Xạ Điêu”, đó chính là tồn tại trâu bò nhất đấy.

Cho nên từ trong miệng Ngô Bán Cung, Trần Hùng cũng có thể xác định người sư phụ của mình cũng tuyệt đối là một nhân vật tuyệt đỉnh.

Chuyện này đối với Trần Hùng mà nói thì hoàn toàn không khó để tiếp thu, dù sao sư phụ của mình mạnh bao nhiêu anh vẫn có hiểu biết.

“Ông cụ Ngô, ông còn có vấn đề gì không?” Trần Hùng nói.

“Không có.

” Ngô Bán Cung lắc đầu nói: “Biết đã đủ nhiều rồi.



“Chẳng qua Trần Hùng, cậu nhất định đừng có xem thường Thái Tuế, tên ác ma đứng đầu phương Nam này, cho dù có phóng tầm mắt khắp toàn bộ Vạn Hoa cũng là một tồn tại vô cùng kh*ng b*.


“Hơn nữa dưới trướng Thái Tuế có rất nhiều con nuôi, mỗi người cũng đều là cao thủ siêu cấp số một, rất khó đối phó.


Trần Hùng vô cùng đồng ý với quan điểm này của Ngô Bán Cung, anh nói: “Cho nên chúng tôi mới có thể tới đây xin phủ Trạng Nguyên hỗ trợ.


Ngô Bán Cung nói: “Cậu cùng nhà họ Viên, lại thêm phủ Trạng Nguyên của Tây Thục chúng tôi, nếu đối phó với Thái Tuế thì đích xác có mức độ nắm chắc nhất định.

Thế nhưng cậu cũng đừng quên, phía bên Thái Tuế còn có nhà họ Kim.


“Mấy năm nay nhà họ Kim đã âm thầm phối hợp với tập đoàn Ngọc Tề, điên cuồng phát triển thế lực của chính mình, từng bước xâm chiếm hết phần lớn những gia tộc ở phương Nam.

Hiện giờ đã cường đại tới mức không thể tưởng tượng được.


“Đồng thời khoảng thời gian trước, bọn họ cùng tập đoàn Ngọc Tề gây khó dễ với toàn bộ phương Nam, càng ngày càng phát huy thế lực của mình lên tới đỉnh điểm.


“Hiện giờ nhà họ Kim cùng Thái Tuế liên thủ, một tháng sau chúng ta muốn thắng được bọn họ thì phần thắng còn chưa đến ba phần.


Trần Hùng cũng trở nên nghiêm túc, nói: “Vậy nhà họ Kim rốt cuộc là một tồn tại như thế nào mà có thể khiến ông Ngô đây cũng phải kiêng kỵ như thế?”
Ngô Bán Cung nói: “Trình độ kh*ng b* của nhà họ Kim không thua Thái Tuế bao nhiêu đâu.


“Tứ Đại Kim Cang của nhà họ Kim, hai mươi ba Kim vệ, mỗi người đều là cao thủ đỉnh cấp ở phương Nam này có thể lấy một địch trăm, ngoại trừ cái này ra nhà họ Kim còn có một thiên tử, tên này lại càng khó chơi hơn.


Trong đầu Trần Hùng nháy mắt hiện lên một hình ảnh, chính là hình ảnh giao thủ với Kim Thần Vũ ở bên ngoài chùa Kim Lôi ngày ấy.

Tuổi của tên kia không khác anh là mấy, tuy rằng thực lực không bằng Trần Hùng, nhưng cũng tuyệt đối không thể khinh thường.

“Kim Thần Vũ, là người trẻ tuổi số một ở phương Nam, được xưng là Nam Thiên Tử.

” Ngô Trung Kiên ở một bên uống cạn sạch chén rượu, ngữ khí có chút chua: “Nhưng mà ông nội, nhân vật trẻ tuổi đỉnh cấp của phương Nam ngoại trừ Kim Thần Vũ còn có cháu cùng Lôi Vệ.


“Chúng cháu đều chưa từng đánh với nhau, ai mạnh ai yếu còn chưa nói chính xác được.


“Cháu và Lôi Vệ cộng vào cũng không phải là đối thủ của Kim Thần Vũ.



Ngô Bán Cung không khách khí chút nào mà đả kích Ngô Trung Kiên, tiếp tục nói: “Cho nên Trần Hùng, trước khi đại quyết chiến đến, chúng ta còn cần phải kéo một cỗ lực lượng nữa tới đây.


“Lực lượng nào?”
“Nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn.


Ngô Bán Cung nói: “Phóng mắt khắp phương Nam này, từ khoảng thời gian trước sau khi phương Nam bị nhà họ Kim cùng tập đoàn Ngọc Tề làm khó dễ bốn phía, hiện giờ gia tộc quyền thế hạng nhất còn có thể đứng vững không ngã cũng chỉ còn dư lại phủ Trạng Nguyên chúng tôi, nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn, nhà họ Kim, Thái Tuế cùng với nhà họ Tô.


“Chẳng qua nhà họ Tô sớm đã bị đánh phế rồi, cho nên lực lượng có thể trở thành chủ lực cho trận đại quyết chiến vào một tháng sau cũng chỉ còn lại vài phe chúng ta.


“Hiện giờ chỉ có nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn còn chưa gia nhập, cho nên thời gian một tháng này cậu nhất định phải lôi kéo được nhà họ Lôi về phía chúng ta!”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1313: 1313: Nhà Họ Lôi Ở Tỉnh Triều Văn


“Được!”
Trần Hùng gật đầu nói: “Nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn lại là một tồn tại như thế nào?”
Ngô Bán Cung nói: “Tỉnh Triều Văn ở gần biển, tiền thân của nhà họ Lôi ở Triều Văn chính là một ngư dân trên biển.”
Năm đó xã hội rung chuyển, hải tặc hoành hành trên biển, luôn luôn quấy nhiễu ngư dân địa phương ra biển.

Sau này những ngư dân này tổ chức lại với nhau, cùng nhau chiến đấu với hải tặc trên biển mười mấy năm, cuối cùng đánh đuổi hết những hải tặc đó.”
“Từ đó về sau, tỉnh Triều Văn có nhiều thêm một nhà họ Lôi, gia chủ nhà họ Lôi là Lôi Quốc Định, tổng cộng có chín người anh em kết bái, mỗi người đều là những người xương cốt sắt thép, đồng thời cũng là những cao thủ siêu cấp số một.

Ở tỉnh Triều Văn bọn họ được xưng là thập đại đương gia của nhà họ Lôi.”
“Kỳ thực gia tộc này giống với phủ Trạng Nguyên chúng tôi, từ sau khi đánh hết hải tặc trên biển thì vẫn luôn muốn bảo vệ địa bàn của chính mình, không muốn tranh với đời.”
“Thế nhưng hiện giờ phương nam bị các cậu xếp đặt một bàn cờ lớn, tất cả những gia tộc quyền thế số một đều bị cưỡng ép cuốn vào bên trong bàn cờ này.”
“Kể từ khi bàn cờ này tiến hành thì không có bất cứ gia tộc nào có thể mặc kệ tốt xấu chỉ lo thân mình.”
“Cho nên trận chiến vào một tháng sau, rốt cuộc là ai thắng ai thua, điểm mấu chốt chính là nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn.”
Nói tới đây, đám người Trần Hùng cùng Viên Trọng Chi đều trở nên nghiêm túc.
Trần Hùng Nói: “Cho nên bên phía nhà họ Kim đã sớm ra tay với nhà họ Lôi rồi?”
Ngô Bán Cung nói: “Lần trước nhà họ Kim liên hợp với tập đoàn Ngọc Tề gây khó dễ với toàn bộ phương Nam, hơn phân nửa gia tộc ở phương Nam đều bị liên lụy, mà nhà Lôi ở tỉnh Triều Văn lại không bị bất cứ công kích nào.”
“Điều này đã có thể chứng minh, ngay từ đầu đám người nhà họ Kim cùng Thái Tế đã muốn mượn sức nhà họ Lôi.”
Trần Hùng nói: “Nhà họ Kim cùng Thái Tuế đều là lũ lòng lang dạ sói, nếu như bọn họ thắng, chỉ sợ là ngay sau đó sẽ gây khó dễ cho nhà họ Lôi.

Lôi Quốc Định không phải kẻ ngốc, hẳn là sẽ không đáp ứng hợp tác với bọn họ.”
Ngô Bán Công cười nói: “Lập trường không giống nhau mà thôi.

Trần Hùng, so với nhà họ Kim cùng Thái Tuế, nhà họ Lôi sợ là sẽ càng thêm cho rằng cậu mới là lòng lang dạ sói.”
Trần Hùng sửng sốt một giây, nói: “Vậy cũng phải, dù sao tôi cũng chỉ là một người ngoài.”
Ngay sau đó Trần Hùng đứng lên, chắp tay với Ngô Bán Cung nói: “Cảm ơn ông Ngô đã chỉ giáo, tôi đã biết nên làm như thế nào.

Tiếp theo tôi sẽ tự mình đi tỉnh Triều Văn một chuyến, nhất định sẽ lôi kéo nhà họ Lôi gia nhập vào trận doanh của chúng ta.”
Ngô Bán Cung trả lời: “Gia chủ thứ ba của nhà họ Lôi là Tư Đồ Phương có giao tình không cạn với thám hoa Bạch Vân của phủ Trạng Nguyên chúng tôi.

Đến lúc đó tôi sẽ để ông ta đi cùng với cậu qua đó.”
“Mà danh vọng của Tư Đồ Phương này trong mười gia chủ là rất cao, các cậu có thể lợi dụng điểm này làm bước đột phá, có thể nâng cao phần thắng lên không ít.”

Trần Hùng nói: “Được, vậy cảm ơn ông Ngô.”
“Ha ha, khách sáo rồi, hiện tại chúng ta đều đã ở trên cùng một chiếc thuyền, giúp cậu cũng chính là giúp chính tôi.”
Nói xong Ngô Bán Cung bưng chén rượu lên: “Nào, những cái khác không cần phải nói quá nhiều, chúng ta không say không về!”
“Không say không về!”
“Ông nội, cháu cũng muốn đi tỉnh Triều Văn với anh Trần Hùng.” Ngô Trung Kiên ở một bên đột nhiên nói.
Ngô Bán Cung nhíu mày lại: “Làm càn! Cháu qua đó làm cái gì?”
Ngô Trung Kiên lấy ra một quyển sổ nhỏ từ trên người mình, rất nghiêm túc mở ra: “Ông nội, Lôi Vệ của nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn tinh thông quyền pháp Bát Cực, đồng thời cũng là một nhân tài kiệt xuất trẻ tuổi của phương Nam, cháu muốn cùng anh ta đánh một trận.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1314: 1314: Uống Tiếp Một Chai


“Đánh! Đánh cái rắm!”
Ngô Bán Cung tiếp tục quát lớn: “Cháu không nói hết thì không thôi có phải không.

Trong thời gian một tháng cháu còn không cưới con bé Quân Dao kia về đây thì ông sẽ phế đi võ công của cháu!”
Đồng tử Ngô Trung Kiên đột nhiên co lại, anh ta sợ nhất chính là nghe thấy ông nội mình nói những lời này.
Viên Trọng Chi ở một bên nói: “Con bé Quân Dao kia cũng quá là kỳ lạ, lần này trở về tôi nhất định phải giáo dục nó thật tốt.”.

Ngôn Tình Ngược
Ngô Bán Cung vội vàng nói: “Chuyện này không thể trách Quân Dao được, có trách cũng phải trách thằng nhóc này quá vô dụng.”
“Ông nội, cháu...”
Ngô Trung Kiên còn muốn tranh thủ chút gì đó, chẳng qua đến cuối cùng Ngô Bán Cung vẫn không có đáp ứng yêu cầu của anh ta.
Có lẽ trong đó ngoại trừ việc Ngô Bán Cung muốn Ngô Trung Kiên đặt tất cả tâm tư trên người Viễn Quân Dao thì còn có nguyên nhân khác nữa.

Ngô Trung Kiên là đứa cháu trai duy nhất của Ngô Bán Cung, trước khi còn chưa phân rõ được người bên tỉnh Triều Văn rốt cuộc là địch hay bạn, Ngô Bán Cung tuyệt đối không muốn cháu trai ruột của mình đi qua bên đó, lỡ như xảy ra vấn đề gì, vậy Ngô Bán Cung sẽ không chịu nổi.
Cuối cùng Ngô Trung Kiên chỉ có thể hậm hực thu lại quyển sổ nhỏ kia.
Trong lúc vô tình Trần Hùng liếc mắt nhìn quyển sổ nhỏ của Ngô Trung Kiên một cái, phát hiện mặt trên không chỉ ghi lại tên của Lôi Vệ mà còn có Kim Thần Vũ, thậm chí ở cuối cùng, anh còn thấy được tên của bản thân mình.
Cho nên ngay cả Trần Hùng anh cũng là một đối tượng mà Trạng Nguyên nhỏ này muốn khiêu chiến.
Không thể không nói, trên đời này những kẻ học võ đến điên cuồng thật sự là quá nhiều.

Sự si mê cùng cố chấp của Ngô Trung Kiên đối với võ đạo tuyệt đối không thua những người như Ngụy Tuấn.
Sau khi xử lý xong hết tất cả, đám người Trần Hùng cũng không nói thêm gì nữa.
Rượu ngon của Ngô Bán Cung, lần này nếu anh cùng Viên Trọng Chi đã tới thì sẽ bồi rượu Ngô Bán Cung uống một trận đã đời.
Mấy người uống tới tận nửa đêm, Ngô Bán Cung lại giống như không có việc gì.

Rượu trắng ở trước mặt ông ta thật sự không có bất luận sự khác biệt nào với nước sôi để nguội.
Viên Trọng Chi cùng Ngô Trung Kiên đã sớm uống say đến nằm bò xuống, chỉ còn lại Trần Hùng đang cố gắng chống đỡ.

Tửu lượng của Trần Hùng kỳ thực cũng rất tốt.

Trước kia lúc còn ở nước ngoài, một lần nhiều nhất anh có thể uống được năm chai rượu trắng mà không chớp mắt.

Vì thế từ trước đến nay Trần Hùng luôn luôn vô cùng tự tin với tửu lượng của chính mình.
Chẳng qua hiện tại Trần Hùng rốt cuộc cũng kiến thức được cái gì mới gọi là rượu thần chân chính.
Bản thân anh đã uống đến mức nhìn người ta đã thấy bóng chồng bóng, mà ông cụ Ngô ở đối diện vẫn lạnh nhạt như cũ, tinh thần phấn chấn.
“Trần Hùng, đã thật nhiều năm rồi ông già tôi đây không gặp được thằng nhóc nào rộng lượng như cậu.”
“Hôm nay ông già tôi cao hứng, chúng ta lại uống tiếp một chai thì thế nào?”
Một chai trong lời của Ngô Bán Cung chính là mười lăm cân!
Trần Hùng hít ngược một ngụm khí lạnh, đã rất nhiều năm rồi anh không có cảm giác sợ hãi này, nhưng vào giờ phút này anh thật sự đã sợ rồi.
“Ông cụ Ngô thật trâu bò...!Trần Hùng tôi...!tôi...!kính sợ...”
Nói xong Trần Hùng cũng “bịch” một tiếng ngã quỵ trên mặt đất.
Ngô Bán Cung thổn thức một trận, liên tục lắc đầu nói: “Aizzz, thật là không thú vị, tôi còn chưa có bắt đầu mà các người đều ngã hết rồi!”
Trần Hùng cùng Viên Trọng Chi ngủ đến tận buổi chiều ngày hôm sau mới tỉnh lại.
Rượu này là rượu lương thực do chính phủ Trạng Nguyên tự sản xuất, uống vào tuy không váng đầu, nhưng lại khiến người phải say..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1315: 1315: Kế Hoạch Tốt Của Nhà Họ Kim


Sau khi tỉnh lại, Trần Hùng cảm thấy toàn thân mình đều bủn rủn vô lực, cảm giác này thật giống như đã trải qua trận quyết chiến mấy ngày mấy đêm vậy.

Sau đó Trần Hùng cùng Viên Trọng Chi lại ở lại phủ Trạng Nguyên nghỉ ngơi một đêm.

Buổi sáng ngày tiếp theo, Viên Trọng Chi trở về Tô Hàng, còn Trần Hùng cùng với một trong Lục Giáp của phủ Trạng Nguyên là thám hoa Bạch Vân đi đến tỉnh Triều Văn.

Lục Giáp chính là sáu chiến lực mạnh nhất của phủ Trạng Nguyên, mà thám hoa Bạch Vân lại là người đứng đầu trong số sáu vị này.

Người này năm nay đã qua bốn mươi tuổi, thế nhưng vẫn cho người ta một cảm giác phong độ nhẹ nhàng.

Nhìn ra được, lúc còn trẻ người này khẳng định cũng là sát thủ của những thiếu nữ.

Trên máy bay, thám hoa Bạch Vân vẫn luôn lật xem một ít tư liệu, sau khi xem xong thì nhíu mày thật chặt.

“Cậu Hùng, lần này chúng ta tới tỉnh Triều Văn lôi kéo nhà họ Lôi gia nhập thì có hơi khó làm.


“Sao?” Trần Hùng có hơi sửng sốt: “Là có ý gì?”
Thám hoa Bạch Vân nói: “Đại quyết chiến đã định vào một tháng sau, chúng ta chỉ có lôi kéo nhà họ Lôi gia nhập thì phần thắng đám người Thái Tuế mới có thể lên đến năm năm.

Thế nhưng bên phía nhà họ Kim cũng có ý tưởng giống như chúng ta, bọn họ cũng muốn mượn sức nhà họ Lôi.


“Căn cứ vào nguồn tin tức đáng tin cậy, vào hai ngày trước bên phía nhà họ Kim cũng đã phái người tới tỉnh Triều Văn rồi.


“Người bọn họ cử tới đây lại là ai?” Trần Hùng hỏi.

Thám hoa Bạch Vân trả lời: “Nhị gia của nhà họ Kim, Kim Đồ Khiếu, còn có thiên tử của nhà họ Kim, Kim Thần Vũ.


“Kim Thần Vũ cũng tới!”
Trần Hùng có hơi kinh ngạc, Kim Thần Vũ tuyệt đối có thể được coi là một thanh đao giết người mạnh nhất của nhà họ Kim, mà thanh đao sắc bén như vậy đáng lẽ nhà họ Kim sẽ không cử người đi.

Mà lần này chỉ vì mượn sức của nhà họ Lôi ở Triều Văn, nhà họ Kim vậy mà không tiếc cử Kim Thần Vũ đến đây, đây chính xác là một cái giá lớn.

Chẳng qua Trần Hùng lại cảm thấy có hơi nghi ngờ: “Nếu là mượn sức vậy phía nhà Họ Kim phái Kim Thần Vũ tới đây có phải hơi không thích hợp hay không? Đây cũng không phải là đánh nhau, không đáng phải phái ra một người mạnh như vậy tới đây đi?”
Thám hoa Bạch Vân thổn thức nói: “Đây còn không đủ rõ ràng sao, nhà họ Kim sớm đã chuẩn bị tốt cả hai phương án.



“Nếu như nhà họ Lôi nguyện ý hợp tác với bọn họ thì cũng thôi, còn nếu như không muốn hợp tác, vậy chỉ sợ nhà họ Kim sẽ trực tiếp diệt sạch nhà họ Lôi.


Trần Hùng cũng hít ngược một ngụm khí lạnh, nhà họ Kim này làm việc thật đúng là giống với Thái Tuế, quá độc ác tàn nhẫn.

Thám hoa Bạch Vân cười nhìn về phía Trần Hùng, ý vị sâu xa nói: “Cậu Hùng, nếu như lần này chúng ta không thể mượn sức của nhà họ Lôi, vậy cậu liệu có tính toán giống như nhà họ Kim, trực tiếp diệt trừ nhà họ Lôi hay không?”
Trần Hùng trầm mặc một lát, nói: “Có lẽ.


Quả nhiên đây đều là vấn đề về lập trường, nếu như lần này Trần Hùng cùng thám hoa Bạch Vân quả thực không cách nào mượn sức nhà họ Lôi, vậy cách thức tốt nhất chính là khiến cho nhà họ Lôi biến mất.

Trần Hùng thổn thức cách làm việc quá tàn nhẫn của nhà họ Kim, đồng thời bọn họ cũng không biết cách làm việc của đám người Trần Hùng cũng là tàn nhẫn như vậy.

“Chẳng qua cậu Hùng, tôi cùng với gia chủ thứ ba nhà họ Lôi là Tư Đồ Phương có giao tình sâu đậm, tuy chúng ta còn không biết phía nhà họ Kim rốt cuộc muốn thông qua phương thức nào để làm việc này, nhưng là tôi vẫn có sự nắm chắc nhất định.


“Ừm, vậy tiếp theo nhờ cậy cả vào anh Bạch Vân.



Máy bay bay từ Tây Thục, một đường bay tới Triều Văn.

Khi hai người bọn họ tới sân bay thì đã gần chạng vạng.

Vào ban đêm, ở nơi ven biển tỉnh Triều Văn, Trần Hùng cùng thám hoa Bạch Vân tìm một khách sạn hướng ra biển để ở.

Sáng sớm hôm sau, thám hoa Bạch Vân đi ra ngoài.

Trần Hùng một mình ở lại khách sạn chờ tin tức từ phía thám hoa Bạch Vân, vì để tránh gây thêm rắc rối, cả ngày này Trần Hùng đều ở trong khách sạn, nơi nào cũng không đi.

Mãi cho đến khi trời sắp tối, thám hoa Bạch Vân mới gọi điện thoại tới cho Trần Hùng, nói ông ta đã hẹn xong với Tư Đồ Phương, tám giờ tối nay gặp mặt ở một quán ăn hải sản ở gần biển.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1316: 1316: Cuộc Sống Đơn Giản Mà Tốt Đẹp


Nhận được tin tức này xong, Trần Hùng liền thu thập một chút, sau đó đi đến quán ăn hải sản mà bọn họ đã hẹn trước tiên.
Thời điểm Trần Hùng tiến vào nơi này, thám hoa Bạch Vân và Tư Đồ Phương còn chưa đến, vì thế anh liền đặt một phòng riêng khá tốt, sau đó chờ trong đó.
Đứng trước cửa sổ phòng riêng, Trần Hùng nhìn sóng triều đang nhấp nhô trên biển rộng, tức khắc anh cảm thấy trong lòng mình đột nhiên phóng khoáng hơn rất nhiều.
Thời gian này đúng là lúc thủy triều cuồn cuộn dâng lên, từng đợt từng đợt sóng lớn lần lượt đánh lên bờ biển, cứ thế liên tiếp.
Có không ít du khách đang ở bờ biển hứng những làn sóng gội rửa, có một nhà ba người đang đứng bên bờ biển nhặt vỏ sò, cùng nhau chơi đùa.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, từ đáy lòng Trần Hùng lộ ra khao khát cùng hâm mộ.
Có lẽ là chuyện của Ngụy Tuấn cùng Cao Tố Trinh trước đó khiến Trần Hùng càng thêm hiểu rõ, hai người chân chính yêu nhau muốn ở bên nhau có bao nhiêu khó khăn.
Những người giống như bọn họ, muốn cùng người mình thích ở bên nhau cả đời, muốn bình bình đạm đạm sống hết cả đời giống như đã biến thành một chuyện xa xỉ.
Bên bờ biển, một đôi vợ chồng trẻ tuổi mới cưới không lâu đang nắm tay nhau chậm rãi đi trên bờ cát, ngẫu nhiên có một làn sóng đánh tới, bởi vì lực quá mạnh khiến cô gái yếu đuối kia suýt chút nữa thì bị sóng đánh ngã.
Người đàn ông vội vàng ôm cô gái kia vào trong lòng, sau đó hai người đều nở một nụ cười.
Bọn họ cười đến vô cùng hạnh phúc, cũng vô cùng ngọt ngào.

Có lẽ trong bụng cô gái này đã có thai, không qua bao lâu nữa bọn họ sẽ biến thành một nhà ba người.
Có lẽ về sau bọn họ sẽ vì kế sinh nhai mà phát sầu, sẽ vì sữa bột của hoặc là bỉm tã của con cái mà phát sầu, sau đó đứa bé sẽ lớn dần, bọn họ sẽ tự hỏi rốt cuộc nên cho con cái mình học ở trường nào, đi đăng ký bao nhiêu khóa huấn luyện.
Dầu muối tương giấm...!các loại chi phí sinh hoạt vụn vặt sẽ khiến bọn họ sứt đầu mẻ trán.
Bọn họ còn có khoản vay mua nhà, mua xe...!bọn họ sẽ oán giận đủ loại áp lực, nhưng mà trong lòng bọn họ lại là kiên định chăm chỉ.
Bởi vì vào mỗi buổi tối, bọn họ sẽ kéo lê cơ thể mỏi mệt nằm ở trên giường, người ngủ bên cạnh chính là người quan trọng nhất trong cả đời này của họ.
Họ không cần phải bừng tỉnh vào nửa đêm vì lo lắng người bên cạnh, cũng sẽ không lo lắng gặp phải ác mộng.
Lại càng không phải lo lắng một ngày nào đó họ sẽ đột nhiên rời khỏi mình.
Cuộc sống đơn giản mà tốt đẹp, bình bình đạm đạm cũng không nhất định là không tốt.

Cuộc sống đó ngược lại chính là cuộc sống mà những người thành công như anh tha thiết mơ ước.

Không biết từ lúc nào Trần Hùng bắt đầu trở nên đa sầu đa cảm, có thể là vì đã có Lâm Thanh Thảo, cũng có thể là vì Lâm Ngọc Ngân lại mang thai một lần nữa.
Cho nên Trần Hùng có cảm giác như lá gan của mình hình như càng ngày càng nhỏ.
Trước kia anh làm bất cứ chuyện gì cũng sẽ không có băn khoăn, dám dùng cả tính mạng ra đặt cược.
Thế nhưng hiện giờ, mỗi khi Trần Hùng muốn liều mạng, trong đầu anh sẽ không tự chủ được mà hiện lên hình ảnh của Lâm Ngọc Ngân và Lâm Thanh Thảo.
Vì vợ của mình, vì con gái của mình, Trần Hùng trở nên vô cùng tiếc mạng, bởi vì anh không dám tưởng tượng, nếu một ngày anh thật sự đi rồi, vậy vợ con của anh sẽ có bao nhiêu đau thương.
“Ai...”.

Ngôn Tình Sắc
Trần Hùng thở dài một hơi, lấy bật lửa châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu.
Ngay lúc này, của phòng riêng bị người đẩy ra.
Bên cạnh thám hoa Bạch Vân là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc tây trang đeo mắt kính.
Trên người người đàn ông tỏa ra hơi thở vô cùng nho nhã của người đọc sách, cho người khác một loại cảm giác học thức uyên bác, đa mưu túc trí..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1317: 1317: Cậu Hùng Trẻ Hơn Nhiều So Với Tưởng Tượng Của Tôi


Người này chính là Tam đương gia nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn - Tư Đồ Phương.

Trên thực tế thì đúng như cảm nhận của Trần Hùng, người này cực kỳ đa mưu túc trí, đồng thời cũng là người có năng lực nhất trong mười đại đương gia của nhà họ Lôi.

Nhà họ Lôi có nguồn gốc từ ngư dân, nhưng bởi vì gần biển nên phong cách sống của những người dân ở đây cực kỳ mạnh mẽ, đồng thời cũng khá đoàn kết.

Phần lớn người trong tập thể này không biết nhiều văn hóa, mà Tư Đồ Phương lại là ngoại lệ.

Ông ta tốt nghiệp đại học danh tiếng, sau đó gia nhập vào đội Lôi Quốc Định, Lôi Quốc Định từng chiến đấu với cướp biển, không thể bỏ qua công lao của Tư Đồ Phương trong trận chiến đó.

Vì Tư Đồ Phương am hiểu binh pháp, có rất nhiều lần đại chiến đều do ông ta tự chỉ huy, cuối cùng đánh cho đám cướp biển tan tác tơi bời.

Có thể nói, năm đó nếu không có Tư Đồ Phương thì Lôi Quốc Định không thể diệt sạch đám cướp biển này.

Cho nên, tiếng nói của Tư Đồ Phương trong nhà họ Lôi vẫn luôn cực kỳ có trọng lượng, hơn nữa có rất nhiều chuyện trong nhà họ Lôi đề do Tư Đồ Phương xử lý.

Sở dĩ Tư Đồ Phương và thám hoa Bạch Vân trở thành bạn tốt là bởi vì ban đầu hai người bọn họ tốt nghiệp cùng một trường đại học, sau khi ra trường, Tư Đồ Phương gia nhập nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn, còn thám hoa Bạch Vân lại đến phủ Trạng Nguyên Tây Thục.

Hai mươi mấy năm trôi qua, hai người bạn tốt học cùng trường bây giờ đều đã trở thành nhân vật đảm nhiệm trọng trách của hai đại gia tộc quyền thế bậc nhất ở phía Nam, lần hợp tác này giống như đã được định sẵn từ hai mươi năm trước vậy.

"Cậu Hùng, để tôi giới thiệu một chút.

"
Thám hoa Bạch Vân mở lời: "Vị này chính là Tư Đồ Phương, là Tam đương gia của nhà họ Lôi ở tỉnh Triều Văn.

"
Sau đó, thám hoa Bạch Vân lại chỉ vào Trần Hùng nói với Tư Đồ Phương: "Anh Tư Đồ, đây là người tôi đã kể với anh, cậu Hùng.

"
Hôm nay thám hoa Bạch Vân mất cả một ngày, đến tận đêm khuya mới mời được Tư Đồ Phương đến đây.

Không cần nói thì Trần Hùng cũng đoán được, thám hoa Bạch Vân tốn khoảng một ngày để thuyết phục Tư Đồ Phương.

Mặc dù hai người bọn họ đã là bạn tốt nhiều năm, nhưng rốt cuộc nhà họ Lôi muốn gia nhập vào phe cánh của ai thì đều sẽ liên quan đến tương lai của nhà họ Lôi, cho nên Tư Đồ Phương không dám mạo hiểm quyết định bất cứ điều gì.

Đó là lý do vì sao thám hoa Bạch Vân tốn một ngày thời gian để phân tích các mặt lợi hại cho Tư Đồ Phương, còn giải thích cho ông ta nghe rốt cuộc thì Trần Hùng là nhân vật thế nào, tiếp đó ông ta phải làm những gì.

Tư Đồ Phương là người thông minh tuyệt đỉnh, cho nên sau khi nghe phân tích xong, ông ta tốn một khoảng thời gian dài để suy xét.

Rốt cuộc đến chạng vạng tối, ông ta cho thám hoa Bạch Vân một câu trả lời thuyết phục.

Tư Đồ Phương đồng ý đứng về phe của mấy người Trần Hùng, thế nhưng việc này chỉ đại biểu cho quan điểm cá nhân của ông ta.

Mà người chân chính có thể quyết định trong nhà họ Lôi vẫn là đại đương gia Lôi Quốc Định của bọn họ, còn sau cùng Tư Đồ Phương có thể thuyết phục được Lôi Quốc Định hay không thì ông ta cũng không nắm chắc.

"Xin chào ông Tư Đồ, tôi là Trần Hùng.

"
Trần Hùng chủ động đi về phía Tư Đồ Phương giơ tay ra.

Tư Đồ Phương cũng không ra vẻ ta đây, hoặc có lẽ ông ta cũng biết rõ mình không có tư cách vênh váo trước mặt Trần Hùng.

Ông ta lập tức vươn tay về phía Trần Hùng, gật đầu cười nói: "Cậu Hùng trẻ hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi, đúng là anh hùng xuất thiếu niên, bội phục bội phục.

"
Trần Hùng cười ha ha: "Ông Tư Đồ quá khen.

"
"Nào, mau ngồi xuống, tôi đã chuẩn bị xong tiệc rượu, không biết ông Tư Đồ thích món gì để tôi gọi thêm.

"
Tư Đồ Phương cười cười ngồi xuống nói: "Đến tỉnh Triều Văn, tôi là chủ các cậu là khách, lời này nên là tôi hỏi mới đúng.

".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1318: 1318: Quả Thật Không Khó Để Lựa Chọn


"Tỉnh Triều Văn chúng tôi gần biển, có vài món hải sản rất nổi tiếng, mùi vị cũng rất ngon, cậu Hùng có muốn nếm thử không?"
"Ha ha, đương nhiên là có.

"
Vì vậy, Tư Đồ Phương gọi vài món ăn nổi tiếng của Triều Văn, mời Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân thưởng thức.

Không lâu sau đồ ăn đã được mang lên, đồng thời Trần Hùng cũng biết ý bảo nhân viên phục vụ mang lên một chai rượu ngon, ba người uống một trận, bầu không khí coi như khá hòa hợp.

Trần Hùng kính Tư Đồ Phương một ly rượu, nói: "Ông Tư Đồ, chắc hẳn ông Bạch Vân đã nói với ông mục đích chúng tôi tới lần này.

"
Tư Đồ Phương uống cạn ly rượu, thái độ cũng trở nên nghiêm túc nói: "Thật không dám giấu, trước khi mọi người đến, nhà họ Kim bên kia đã phái người đến rồi, trận quyết chiến trên đảo vô danh một tháng sau đã lan truyền ra khắp phía Nam.

"

"Bây giờ tuy các cậu có phủ Trạng Nguyên Tây Thục ủng hộ, nhưng nếu muốn đấu với nhà họ Kim và điện Thái Tuế thì sợ rằng phần thắng không lớn.

"
Lời này nói ra, vẻ mặt của Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân đều hơi trầm xuống.

Ý trong lời nói của Tư Đồ Phương cũng không quá khó hiểu, bây giờ Trần Hùng bọn họ muốn đấu với Thái Tuế và nhà họ Kim, hai bên đã rơi vào cục diện không chết không ngừng.

Mà trận chiến này có liên quan đến bố cục của toàn bộ miền Nam sau này, nhà họ Lôi tỉnh Triều Văn không thể chỉ lo cho thân mình, cho nên lúc này, toàn bộ gia tộc quyền thế bậc nhất ở phía Nam đều đã xếp hàng, chỉ còn lại nhà họ Lôi là yếu tố quyết định.

Mà trong thời gian này, nhà họ Lôi tuyệt đối không thể lựa chọn qua loa, bởi vì một khi chọn sai có nghĩa là đã không còn đường quay trở lại.

Trần Hùng nói: "Người được nhà họ Kim phái tới là Kim Đồ Khiếu và Kim Thần Vũ đúng không, bọn họ tìm ai?"
Tư Đồ Phương nói: "Bọn họ tìm Nhị đương gia của chúng tôi - Lôi Cận Vĩ, bây giờ Đại đương gia Lôi Quốc Định đã qua sáu mươi tuổi, bởi vì trước kia bị thương mang bệnh trong người nên sức khỏe vẫn luôn không tốt.

"
"Mấy năm nay, Đại đương gia rất ít khi tham dự vào công việc của gia tộc, cho nên rất nhiều việc đều do Nhị đương gia xử lý.

"
"Ngay từ đầu, nhà họ Kim đã tìm đến Nhị đương gia, anh ấy đã nghiêng về phía hợp tác với nhà họ Kim rồi.

"
"Dù sao với cục diện trên bàn cờ hiện nay, phần thắng của Thái Tuế và nhà họ Kim cũng cao hơn.

"
Trần Hùng trầm mặc trong giây lát rồi nói: "Ông Tư Đồ, tôi không phủ nhận rằng với cục diện hiện nay, phần thắng của đám người Thái Tuế chính xác là cao hơn, nhưng tôi hi vọng các ông cũng không nên coi thường Trần Hùng tôi.

"
"Hơn nữa, tình hình bên trong và thực lực phủ Trạng Nguyên Tây Thục sâu đến mức nào, e là các ông không quá rõ ràng.

"
Tư Đồ Phương gật đầu nói: "Trận quyết chiến này chính là so về sức mạnh quân sự, nói về sức mạnh quân sự, sợ rằng không có gia tộc quyền thế nào ở phía Nam có thể sánh bằng phủ Trạng Nguyên, hơn nữa Trần Hùng cậu đứng đầu điện Thiên Vương ở nước ngoài, không thể khinh thường được.

"
"Nhưng Trần Hùng này, bốn đại hộ pháp nhà họ Kim cộng thêm hai mươi ba vệ sĩ tinh nhuệ nay đã vượt xa hơn trước, hơn nữa Thái Tuế ma quỷ phía Nam cũng không nhất định sẽ kém hơn Trần Hùng cậu.

"
"Cho nên, nếu nhà họ Lôi chúng tôi cùng hợp tác với nhà họ Kim thì có thể nắm chắc mười phần đánh bại các cậu, nhưng nếu chúng tôi hợp tác cùng các cậu mà muốn chiến thắng Thái Tuế và nhà họ Kim thì nhiều lắm cũng chỉ nắm chắc được năm phần.

"
"Đã nói như vậy, rốt cuộc nhà họ Lôi chúng tôi muốn đứng về phe nào, quả thật không khó để lựa chọn.

"
Tư Đồ Phương có thể nói thẳng ra những điều này có thể nói đã đối xử chân thành với mấy người Trần Hùng rồi.

Hơn nữa ông ta nói không sai, bây giờ bàn cờ này vừa xem đã hiểu, nếu nhà họ Lôi lựa chọn về phe của Thái Tuế thì muốn thắng phe của Trần Hùng không hề khó.

Còn nếu lựa chọn Trần Hùng, nhiều lắm cũng chỉ nắm chắc năm phần.

Nếu cứ như vậy, sợ là kẻ ngốc cũng sẽ chọn về phía đám người Thái Tuế.

Thám hoa Bạch Vân bên cạnh nói: "Anh Tư Đồ, sự tồn tại của Thái Tuế và nhà họ Kim có ý nghĩa thế nào, tôi nghĩ cách anh đều rất rõ, nếu các anh lựa chọn hợp tác với bọn họ, bàn bạc để hy sinh lợi ích riêng của bọn họ thì chắc chắn không thể nào thành công được.

"
"Trận này coi như các anh đánh thắng thật thì sao nào, sợ là tiếp đó nhà họ Lôi Triều Văn các anh sẽ gặp phải cục diện khốn đốn hơn, bọn họ tuyệt đối không cam lòng tạo thế chân vạc với nhà họ Lôi của anh đâu.

".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1319: 1319: Hy Vọng Chúng Ta Có Thể Sóng Vai Tác Chiến


Tư Đồ Phương cười nói: “Việc này là tất nhiên, nhưng mà lão đệ Bạch Vân à, Thái Tuế và người nhà họ Kim đều là người miền nam, cậu Hùng lại từ nước ngoài về, hơn nữa thế lực điện Thiên Vương ở nước ngoài to lớn như thế, tôi sao có thể nắm chắc trận chiến này, chắc gì điện Thiên Vương không đột nhiên làm khó dễ nhà họ Lôi chúng tôi?”
“Sẽ không.

” Trần Hùng ở bên cạnh trực tiếp trả lời: “Điều này tôi có thể làm chủ.


“Ha ha, đánh xong rồi thì ai có thể nói rõ sự tình? Huống chi nhà họ Lôi chúng tôi cũng không phải trái hồng mềm, đến lúc đó coi như Thái Tuế và nhà họ Kim muốn hợp tác xuống tay với chúng tôi, thế lực ba bên còn chưa chắc ai mạnh ai yếu.


“Hơn nữa, cái gọi là một núi không thể chứa hai hổ, đến đó không chừng Thái Tuế và nhà họ Kim xung đột mà đánh nhau, thế nên lúc này nói những thứ này cũng không có ý nghĩa gì.


“Vậy cũng phải.


Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân gật đầu rối rít.

Sau đó thám hoa Bạch Vân đưa cho ba người mỗi người một ly rượu đã được rót đầy, nói: “Anh Tư Đồ, chúng ta cũng là bạn tốt nhiều năm, cho dù nhà họ Lôi có nhập đội hay không thì tình cảm của chúng ta từ đầu đến cuối vẫn sẽ không thay đổi.



“Nào, chúng ta cạn ly này.


“Cạn.


Ba người đều giơ ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch rượu trong ly.

Sau khi uống xong, Tư Đồ Phương nói: “Tôi cũng có lời muốn nói, tôi mười phần ủng hộ nhà họ Lôi hợp tác với các người, nhưng nhà họ Lôi có tổng cộng mười đương gia, tôi một người cũng không tính là gì.


“Mà việc lần này liên quan đến sống chết cả nhà họ Lôi, nên chúng tôi không quyết định một cách qua loa được, nếu như muốn nhà họ Lôi nhập đội với mọi người thì phải được hơn phân nửa đương gia đồng ý.


Trần Hùng và thám hoa Bạch Vân gật đầu nói: “Ông Tư Đồ, trong mười đương gia kia, ông có thể lôi kéo mấy người?”
Tư Đồ Phương nói: “Trước mắt tôi chỉ có thể nắm chắc thuyết phục được mỗi Tứ đương gia và Bát đương gia, nhưng mỗi hai người này là không đủ.

Có điều mấy người cho tôi thêm mấy ngày tôi sẽ cố hết sức thử.


Thám hoa Bạch Vân chắp tay nói: “Vậy làm phiền anh Tư Đồ rồi.


Tư Đồ Phương nói: “Chúng ta là anh em nhiều năm, tôi tất nhiên không hy vọng sẽ đối nghịch nhau trong trận chiến này, hy vọng đến lúc đó chúng ta có thể sóng vai tác chiến.


Vừa nói Tư Đồ Phương vừa rót một ly rượu, nghiêm trang đứng lên.

“Anh Bạch Vân, nếu lần này tôi không đủ năng lực, cuối cùng chúng ta thật sự đối nghịch nhau, vậy xin anh Bạch Vân đừng hạ thủ lưu tình.


Thám hoa Bạch Vân cũng đứng lên, vẻ mặt cũng nghiêm trang như vậy: “Nếu thật có ngày đó, coi như tôi chết trong tay anh, tôi cũng sẽ không trách anh.


“Vậy… cạn!”
Hai người cụng ly rồi uống cạn sạch rượu trong ly.

Trần Hùng nhìn hai người như thế bất đắc dĩ cười một tiếng.

Cái gọi là người trong giang hồ, thân bất do kỷ có lẽ là dùng để giải thích chuyện của hai người này.

Việc này cũng như các quốc gia tranh chấp lãnh thổ thời cổ đại vậy, dù là anh em ruột thịt thì cũng có ngày đối đầu gay gắt.

Nhưng dù là thám hoa Bạch Vân hay Tư Đồ Phương, ai cũng không hy vọng ngày đó sẽ đến.

Nếu thật ngày đó đến, vậy là do mệnh trời khó cãi rồi.

.
 
Back
Top Dưới