Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1220: 1220: Rạng Sáng


Có lẽ đã quá lâu nên Dương Đạo không nhớ rõ năm đó hai người ước định tỷ thí khi nào, có lẽ ông ta nhớ nhầm thành mười hai giờ hoặc là rạng sáng…
Rất nhanh đã nửa giờ trôi qua, một giờ trôi qua…
Lúc này đã là mười hai giờ nhưng Dương Đạo vẫn chưa tới.

Rạng sáng một chút…
Rạng sáng hai giờ...!
Rạng sáng ba giờ…
Dương Đạo vẫn không xuất hiện.

Mưa suốt một đêm mà Ngụy Tuấn cũng ngồi trong Thính Phong đình suốt một một đêm, giữa chừng ông ta lại lôi thanh đao ra lau chùi không ngừng đến khi thanh đao sáng bóng kin kít, nhưng Dương Đạo vẫn không tới.

Rạng sáng bốn giờ… Ngụy Tuấn rốt cuộc cũng đứng lên, đi tới của của Thính Phong đình nhìn ra bên ngoài.

Lúc này mưa vẫn chưa có dấu hiệu tạnh, mà trong lòng Ngụy Tuấn cũng vô cùng vắng vẻ.

Ông ta thu hồi thanh đao đầu rồng đã được lau chùi kỹ càng kia lại, chợt cảm thấy có chút buồn cười.

Bản thân xem người ta là một ngọn núi mà người ta có khi còn chẳng biết ông ta là ai.

“Là bởi vì ta chưa đủ mạnh sao?”
Ngụy Tuấn thở dài một tiếng, sau đó quay đầu về một hướng khác trong Thính Phong đình, giọng nói cũng lạnh xuống: “Ra đi, nhà ngươi đã ở đó cả đêm rồi.”
Chỉ thấy ở khúc quanh bên kia, một bóng người chậm rãi bước ra sau đó đi về phía bên này.

Người tới lại là một người phụ nữ dáng vẻ vô cùng xinh đẹp, dù hôm nay cô ta đã hơn ba mươi gần bốn mươi nhưng dù là gương mặt hay vẻ mặt đều vẫn như chỉ mới hai mươi mấy vậy.

Người nọ là Cao Tố Trinh, một trong sáu thành viên của ban giám đốc của tập đoàn Ngọc Tề.

“Ngụy Tuấn, đã lâu không gặp.”
Cao Tố Trinh bước vào Thính Phong đình, lúc nhìn thấy Ngụy Tuấn, ánh mắt có chút thất thần.

Ngụy Tuấn đã sớm biết có người vẫn luôn ở cách đó không xa nhìn mình, người đó đã đến Thính Phong đình còn trước cả ông ta.

Ngụy Tuấn cũng đã sớm đoán được là cô ta, là hồng nhan từng cùng mình có một đoạn tình cảm khó quên tại Thanh lâu Tân Nguyệt hơn mười năm trước.

Chỉ là Ngụy Tuấn không ngờ được lần gặp lại của hơn mười năm sau đó, bọn họ đã đứng ở hai phe đối nghịch.

Ngụy Tuấn quay đầu đi, đưa lưng về phía Cao Tố Trinh, giọng nói lãnh đạm không nghe ra buồn vui.

“Cô đi nhanh đi, bây giờ cô là một trong sáu thành viên ban giám đốc của Ngọc Tề, cho nên chúng ta chính là đối thủ, không đi sợ là lát nữa tôi không nhịn được mà giết cô.”
Cao Tố Trinh sửng sốt, cô ta không ngờ được sau hơn mười năm gặp lại, câu đầu tiên Ngụy Tuấn nói với cô ta lại là muốn giết cô ta.

Nhưng Cao Tố Trinh cũng đã sớm nghĩ đến kết quả này.

“Nghe nói mấy ngày trước Thanh lâu Tân Nguyệt có tiếp đón một vị khách kỳ quái, mỗi ngày chỉ ở phòng bao tầng ba uống trà mà mỗi lần uống là cả đêm, gian phòng kia là nơi chúng ta từng ở chung một khoảng thời gian.

Nhưng hết thảy đã sớm cảnh còn người mất.”
Ngụy Tuấn đột nhiên quay đầu, ánh mắt nhìn về phía Cao Tố Trinh lại ẩn chứa nhiều điều hơn là đang nhìn một kẻ thù: “Tôi bây giờ nên gọi cô là Cao Tố Trinh hay gọi cô là Cao Thúy Hồng đây?”
“Cao Thúy Hồng đã chết rồi.” Cao Tố Trinh trả lời không chút do dự.

Ngụy Tuấn cười giễu cợt, nói: “Nếu đã chết thì còn đến tìm tôi làm gì? Năm đó cô tổn thương tôi, nay còn muốn tổn thương tôi thêm một lần nữa?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1221: 1221: Mười Năm Trước


Hơn mười năm trước, khi thảm bại dưới tay Dương Đạo, ý chí của Ngụy Tuấn lúc đó vô cùng sa sút, sau đó gặp được Cao Thúy Hồng ở Thanh lâu Tân Nguyệt, dưới sự giúp đỡ của cô ta mà Ngụy Tuấn mới lần nữa khôi phục ý chí.

Khi đó trong lòng Ngụy Tuấn cũng chỉ có một người duy nhất là Cao Thúy Hồng, ông ta nguyện ý vì Cao Thúy Hồng mà buông bỏ đao pháp mình theo đuổi cả đời.

Nhưng ngay lúc Ngụy Tuấn muốn cùng Cao Thúy Hồng ước định một đời thì cô ta từ chối.

Ngày hôm đó cũng giống hôm nay vậy, trời mưa rất to, Ngụy Tuấn nói muốn dẫn Cao Thúy Hồng rời khỏi Thanh lâu Tân Nguyệt, rời khỏi Tô Hàng, đưa cô ta cao chạy xa bay.

Nhưng Cao Thúy Hồng lại lấy lý do Ngụy Tuấn chỉ là một kẻ bình thường, không tiền không thế để cự tuyệt ông ta, cô ta không muốn rời khỏi Thanh lâu Tân Nguyệt vì nơi này có thể cho Cao Thúy Hồng những thứ cô ta mong muốn, nếu đi theo Ngụy Tuấn, ngoại trừ tình yêu bà sẽ chẳng còn gì.

Cho nên, Cao Thúy Hồng là một người phụ nữ đam mê quyền thế, là Ngụy Tuấn đã nhìn nhầm cô ta.

Sau khi rời khỏi Tô Hàng, Ngụy Tuấn điên cuồng mà luyện đao, điên cuồng mà giúp Viễn Trọng Chi giành lấy thiên hạ ở Tam Giang, sợ là chính Cao Thúy Hồng chiếm phần lớn lý do trong đó.

Giống như mấy thư sinh cổ đại phải lòng cô nương lầu xanh, lẽ thường là sau đó thư sinh đậu cao, quyền thế trở về, còn Ngụy Tuấn hôm nay cũng vương giả trở về nhưng Cao Thúy Hồng người ta cũng đã trở mình thành Cao Tố Trinh, một trong sáu thành viên ban giám đốc của Ngọc Tề.

Nhắc tới, chênh lệch của Ngụy Tuấn cùng người ta thật lớn.

“Ngụy Tuấn, năm đó có rất nhiều chuyện là em bất đắc dĩ nên…”
Cao Tố Trinh vẫn chưa nói xong, bèn bị Ngụy Tuấn cắt ngang: “Đã hết duyên thì có nói gì cũng vô dụng.”
“Nếu năm đó cô có thể tuyệt tình như vậy, thì hôm nay cũng không nên tới đây làm gì.”
“Cho nên anh hận em sao?”
“Đúng vậy, tôi căm ghét cô.”
Trong mắt Ngụy Tuấn giăng đầy tơ máu, nhìn ông ta lúc này vô cùng kinh khủng, tựa như một dã thú lên cơn giận dữ.

Trong lúc không để ý, trái tim Cao Tố Trinh chợt nhói lên một cái, thần sắc cô ta có vài phần ảm đạm,

“Hôm nay em tới không phải vì muốn nối lại tình xưa với anh.” Cao Tố Trinh nói: “Mà có chuyện quan trọng cần nói với anh.”
Ngụy Tuấn a một tiếng, nói: “Cao Thúy Hồng, cô tự hiểu rõ giùm tôi, tôi cũng không phải chờ cô ở đây, là muốn nói với tôi vì sao Dương Đạo không tới sao?”
“Không cần chờ hắn, cũng đừng đi tìm hắn.”
Cao Tố Trinh nói: “Ngụy Tuấn, anh không phải đối thủ của Dương Đạo, mười năm trước không phải, hôm nay cũng không phải, anh ngàn vạn lần đừng đến tìm hắn.”
Chân mày Ngụy Tuấn nhíu lại, rất rõ ràng là không muốn nghe những lời này của Cao Tố Trinh.

Dù ông ta không thích nghe thì Cao Tố Trinh cũng như cũ phải nói.

“Ngụy Tuấn, nghe em khuyên một câu đi, đây là vì anh cũng vì những người bạn kia của anh, bất luận thế nào cũng đừng động đến tập đoàn Ngọc Tề, bởi vì các anh ở trước mặt tập đoàn Ngọc Tề chẳng là gì cả.”
Ngụy Tuấn lại a một tiếng, nói: “Nên cô tới trước mặt tôi khoe khoang sao? Khoe khoang Ngọc Tề các cô lớn mạnh thế nào hay là thành viên ban giám đốc Cao Thúy Hồng cô có bao nhiêu tài giỏi?”
“Không phải, anh hiểu lầm rồi.”
“Cô rời khỏi đây ngay cho tôi.” Ngụy Tuấn chỉ ra bên ngoài Thính Phong đình, biểu thị ý không muốn nói gì thêm với Cao Tố Trinh.

“Nhưng mà Ngụy Tuấn…”
“Cút.”
Ngụy Tuấn đột nhiên gào lên một tiếng, một tiếng này khiến thân thể Cao Tố Trinh run lên bần bật..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1222: 1222: Đau Lòng


Cao Tố Trinh càng thêm đau lòng, giây kế tiếp cô ta lại làm ra một cử động khác thường.

Cũng không biết do năm đó lún quá sâu vào tình cảm này nên những năm này vẫn một mực không quên Ngụy Tuấn.

Hay là Cao Tố Trinh cảm thấy năm đó thiếu nợ Ngụy Tuấn quá nhiều nên hôm nay gặp được Ngụy Tuấn quay lại Tô Hàng lại muốn đền bù cho ông ta, Cao Tố Trinh hít sâu một hơi rồi vươn về phía Ngụy Tuấn, từ phía sau ôm lấy ông ta.

Trong chớp nhoáng, thân thể Ngụy Tuấn run lên một cái, tựa như có một dòng điện chạy khắp thân thể ông ta vậy, sau đó là một trận tê dại.

Nhưng cuối cùng Ngụy Tuấn lại kéo tay Ngụy Tuấn ra, đẩy cô ta qua một bên.

Cao Tố Trinh lui về sau hai bước, khóe mắt đọng lại vệt nước.

“Ngụy Tuấn…”
Cao Tố Trinh còn chưa nói xong liền bị Ngụy Tuấn nhẫn tâm cắt ngang: “Đừng gọi tên tôi.”
“Cô không đi, tôi đi.”
Ngụy Tuấn cuối cùng vẫn không chờ được Dương Đạo, ông ta xem Dương Đạo như ngọn núi lớn để vượt qua mà Dương Đạo lại chẳng nhớ gì người tên Ngụy Tuấn ông.

Nhưng Ngụy Tuấn có lòng tin, một ngày nào đó, ông ta sẽ khiến Dương Đạo khắc sâu ấn tượng về mình.

Còn Cao Tố Trinh, từ mười năm trước, lòng ông ta đã chết lặng.

Cao Tố Trinh ngẩn ngơ tại chỗ, thấy Ngụy Tuấn cứ vậy càng ngày càng xa, liền nói lớn: “Ngụy Tuấn, nghe em khuyên một câu đi, cùng bạn anh rời khỏi Tô Hàng đi, tuyệt đối không thể đối đầu với tập đoàn Ngọc Tề.”
“Hắn… sẽ sớm trở lại!”
Mưa dường như cũng lớn hơn đôi chút, Ngụy Tuấn đi rất nhanh, cũng không nghe rõ lời của Cao Tố Trinh.

Nhưng trong chớp mắt, Ngụy Tuấn chợt cảm giác toàn thân phát rét.

Khi Ngụy Tuấn trở lại biệt thự ven hồ Tây Tử, trời đã tờ mờ sáng.

Viễn Trọng Chi lại một đêm không ngủ, ông ấy biết trong lòng Ngụy Tuấn có chấp niệm không thể buông bỏ, biết đêm qua Ngụy Tuấn ra ngoài là để xử lý chuyện này, cũng biết ông ta ra ngoài rất nguy hiểm.

Nhưng Viễn Trọng Chi cũng không tìm Ngụy Tuấn tra hỏi mà chỉ ở cửa biệt thự mà chờ ông ta trở về.

Cảm giác này cứ như bậc cha mẹ ở nhà chờ con cái trở về.

Ngụy Tuấn không phải đứa trẻ của Viễn Trọng Chi mà là anh em tốt nhất của ông ấy.

Thấy Viễn Trọng Chi cứ chờ ở cửa, Ngụy Tuấn chợt thấy cảm động.

Ông ta cười một cái với Viễn Trọng Chi, nụ cười có chút khổ sở.

“Vào nhà tắm rửa thay đồ sạch sẽ đi, rồi xuống uống chén cháo.”
Viễn Trọng Chi đơn giản nói mấy câu, sau đó ngồi trên ghế salon trong phòng khách.

Mà Ngụy Tuấn cũng không nói gì thêm, theo lời Viễn Trọng Chi mà đi tắm rửa thay quần áo, đến lúc đi ra thì trong tay lại có thêm một thứ.

Đó là một tờ giấy, vừa rồi lúc thay quần áo thì từ túi quần ông ta rơi ra, tờ giấy là do Cao Tố Trinh lúc ôm ông ta mà nhét vào.

Tới phòng ăn, Viễn Trọng Chi đưa cho Ngụy Tuấn đã ngồi đó một chén cháo, nói: “Tối hôm qua gặp người nào, là Song Đao Khách hay hồng nhan của ông?”
“Tôi không có hồng nhan.”
Ngụy Tuấn trả lời ngắn gọn, sau đó bưng chén cháo lên húp cạn, nói: “Gọi Trần Hùng tới đi, tôi có chuyện cần nói.”
Viễn Trọng Chi chợt ngẩn người, nói: “Ông biết chuyện gì sao?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1223: 1223: Đã Tới


“Trước gọi Trần Hùng tới đã.


“Được.


Viễn Trọng Chi trước gọi cho Trần Hùng một cú, cũng chỉ mấy phút sau Trần Hùng liền xuất hiện.

“Sao vậy, mới sáng sớm.


Trần Hùng xoa đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ, cũng không khách sáo mà múc một chén cháo ngồi húp.

“Coi cái này.


Ngụy Tuấn đưa tờ giấy kia ra, nói: “Người phụ nữ năm đó tôi gặp ở Thanh lâu Tân Nguyệt chính là một trong sáu thành viên ban giám đốc của Ngọc Tề, tờ giấy này là cô ấy lén đưa cho tôi, này là thật hay giả thì các người tự xem thử đi.


Trần Hùng cầm lấy tờ giấy Ngụy Tuấn đưa tới, sau đó đặt chén cháo trong tay xuống, chân mày khẽ nhíu lại.

“Nên những ngày qua, chú chạy qua chạy lại bên ngoài là vì chuyện này?”
“Không phải.

” Ngụy Tuấn lắc đầu nói: “Song Đao Khách năm đó đánh bại chú là Song Đao Dương Đạo, hắn cũng là một trong tam đại chiến lực của Ngọc Tề, tối qua chú vốn muốn ở Thính Phong đình chờ Dương Đạo, không ngờ cuối cùng lại gặp được Cao Thúy Hồng.


Trần Hùng ngơ ra, nói: “Người phụ nữ đó không phải là Cao Tố Trinh sao, trong tài liệu ghi vậy mà.


“Đổi tên.


“Ồ.

” Trần Hùng cười nói: “Chú Tuấn, chú hình như rất thân với người kia nha, chú đừng làm bộ lạnh lùng với người ta nữa, con có thể nhìn ra chú có bao nhiêu nhiệt tình mà.

”.

Truyện Khoa Huyễn
“Cút.


Ngụy Tuấn mắng một câu, nói: “Trần Hùng, nhìn thấy nội dung trên tờ giấy mà không ngạc nhiên chút nào à?”
“Có gì mà ngạc nhiên?”
Trần Hùng cười nhạt, đáp: “Cháu đã sớm đoán được có thể là hắn, đúng rồi, Cao Tố Trinh đó còn nói gì với chú nữa?”
Ngụy Tuấn nhất thời trở nên nghiêm túc: “Cô ấy nói chúng ta trước mặt tập đoàn Ngọc Tề chẳng là gì cả, còn đề nghị chúng ta nên sớm rời khỏi Tô Hàng, không nên đối đầu với Ngọc Tề.


Trần Hùng tiếp tục nói: “Vậy chú thấy sao?”
Ngụy Tuấn lắc đầu: “Chú không có ý kiến, hai người thấy sao thì làm vậy, chỉ là lần này tới Tô Hàng chú nhất định phải đánh một trận với Dương Đạo.


“Nhất định sẽ có cơ hội.


Trần Hùng tiếp tục nhìn tờ giấy trong tay, khẽ đọc: “Hoàn Bắc chùa Kim Lôi - Thái Tuệ!”
Chân mày Viễn Trọng Chi khẽ nhíu lại, sau đó hít sâu một hơi mà nói: “Quả nhiên, người Ngọc Tề bọn họ bỏ ra cái giá lớn như vậy để đi đón lại là Thái Tuế, người này thậm chí mười năm trước còn được gọi là ác ma của toàn bộ phương nam.


“Năm đó Thái Tuế cùng Từ đại sư Hứa Đông của chùa Kim Lôi đánh một trận trên Hoàn Bắc, cuối cùng thua dưới tay Từ Hứa Đông, từ đó liền im hơi lặng tiếng.


“Tờ giấy Cao Tố Trinh viết lại là Hoàn Bắc chùa Kim Lôi, chẳng lẽ Thái Tuế đó hiện đang ở chùa Kim Lôi?”
“Có khả năng.


Trần Hùng vo tròn tờ giấy trong tay, ánh mắt híp lại: “Cái này tương đối có ý nghĩa, ác ma Thái Tuế của mười năm trước lại có quan hệ với tập đoàn Ngọc Tề hào tộc hàng đầu phương nam hiện tại, khó trách những năm này Ngọc Tề phát triển nhanh đến vậy, đám người này quả nhiên không bình thường.


Viễn Trọng Chi nói: “Trần Hùng, vậy chúng ta tiếp theo nên thế nào?”
Trần Hùng chống cằm suy tư chốc lát, sau đó nói: “Chỉ với tờ giấy này thì tin tức chúng ta biết vẫn quá ít.


“Mọi người ở đây chờ, cháu đến chùa Kim Lôi một chuyến.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1224: 1224: Thái Tuế


Trần Hùng lái xe rời khỏi biệt thự, theo hướng chùa Kim Lôi mà đi.

Trên xe anh suy nghĩ rất nhiều, anh chưa từng gặp người gọi là Thái Tuế kia, nhưng ở Tô Hàng thậm chí là toàn bộ phía nam đều lưu truyền tiếng xấu của Thái Tuế.

Trực giác nói cho Trần Hùng biết người này tuyệt đối không phải một đối thủ thông thường.

Cho dù những năm này Trần Hùng gặp vô số kẻ thù mạnh mẽ ở hải ngoại, hơn nữa những kẻ thù kia đều thua dưới tay anh, nhưng những lần đánh bại kẻ thù đó đều không phải dễ dàng có được.

Thậm chí có nhiều lần Trần Hùng chỉ chút nữa là bỏ mạng, mà những năm gần đây Thiên vương điện cũng từng không ít lần suýt bị người khác xóa sổ.

Hiện tại Trần Hùng lại có cảm giác đó, cảm giác như lâm đại địch.

Bàn cờ nơi phương nam này có lẽ cũng không dễ dàng như anh đã nghĩ.

Huống chi Vạn Hoa so với hải ngoại cũng lớn mạnh hơn, cao thủ cũng nhiều hơn, cho nên lần gặp Thái Tuế này tuyệt đối không thể so với việc gặp những đối thủ anh đã từng gặp ở hải ngoại kia.

“Lúc này chỉ mới là phía nam thôi.”

Trần Hùng cảm thán một câu, anh chợt cảm nhận được tầm quan trọng của những chuyện mà trước đây Viễn Trọng Chi từng nói với anh.

Phía nam đã mạnh mẽ như vậy, đã vậy còn có những gia tộc thậm chí đã vượt xa những gia tộc hàng đầu của phía bắc, Trần Hùng muốn đấu với nhà họ Hạ của phía bắc thì trước tiên phải nắm được phía nam thì mới có tư cách đó.

Sau cơn mưa đêm qua, mây đen rút đi, ánh mặt trời lại sáng rực.

Tô Hàng vốn là một nơi có phong cảnh đẹp, sau cơn mưa bầu trời dường như lại có một phong vị khác.

Xa xa, Trần Hùng nhìn thấy tháp Kim Lôi sừng sững đứng bên Hoàn Bắc.

Chùa Kim Lôi tháp Kim Lôi là địa điểm tham quan vô cùng nổi tiếng của Tô Hàng, đồng thời vào thời đại võ lâm giang hồ thịnh hành, chùa Kim Lôi cũng có thể coi như một ngôi sao sáng của giới giang hồ.

Dù đã mấy trăm năm trôi qua, giang hồ võ lâm đã không còn thịnh hành nữa nhưng bởi vì trận đánh mười năm trước của Từ đại sư Hứa Đông cùng Thái Tuế mà thanh danh của chùa Kim Lôi vẫn còn vang dội.

Trần Hùng lái xe một đường đến trước cửa chùa, chùa Kim Lôi chia thành hai khu vực.

Khu vực cửa chùa đó để du khách đến tham quan du ngoạn, bất cứ ai cũng có thể vào thắp hương, mà khu phía sau chính là khuôn viên của chùa Kim Lôi chân chính, người bình thường không thể vào được.

Cho nên nơi Trần Hùng đang đứng bây giờ cũng không được tính là chùa Kim Lôi chân chính.

Anh dừng xe trong bãi đậu, sau đó vòng qua cửa chùa mà tới cửa hông bên cạnh.

Cửa hông không cao không lớn, bên trên toàn là dấu vết bị năm tháng ăn mòn, có thể nhìn ra được lịch sử trăm năm của nó.

Trần Hùng đẩy cửa bước vào, bởi vì bây giờ vẫn còn là sáng sớm nên bên trong chỉ có một hòa thượng đang quét lá.

Thấy Trần Hùng đẩy cửa bước vào, hòa thượng dừng động tác trên tay nhìn anh.

“Thí chủ, cậu đi nhầm chỗ rồi, nơi quỳ cúng dâng hương ở phía trước.”
Trần Hùng lắc đầu: “Không, tôi không tới cúng bái, tôi không tin Phật.”
Hòa thượng khẽ cau mày.

Trần Hùng tiếp tục nói: “Tôi đến tìm Từ đại sư Vân có chuyện cần hỏi thăm.”
Chân mày vị hòa thượng càng nhíu hơn: “Thí chủ, trụ trì chúng tôi thân thể không tốt, không tiếp khách, xin cậu rời đi cho.”
Trần Hùng nói: “Tôi không định tới rồi mà tay không trở về.”
“Cậu muốn tới tìm lợi sao?”
Hòa thượng tính khí nóng nảy, thấy Trần Hùng nói mãi không được thì bực bội.

“Thí chủ, nơi này là chùa Kim Lôi, Phật môn chính tông, nơi này không cho phép gây chuyện, nếu cậu vẫn không rời đi thì đừng trách tôi không khách sáo.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1225: 1225: Không Đánh Lại Được


Trần Hùng chợt cười: “Cậu không đánh lại tôi.”
“Ngạo mạn.”
Hòa thượng buông một tiếng rồi hất cây chổi trong tay, đống lá cây dưới chân trong nháy mắt ập tới chỗ anh.

Trong khoảnh khắc, mỗi chiếc lá kia đều mang theo sức mạnh, tựa như trở thành một món ám khí giết người.

Ánh mắt Trần Hùng chợt híp lại, nhanh chóng lui về phía sau, sau đó tay phải nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi mà vỗ vào những chiếc lá bay tới.

Những chiếc lá đó nhanh chóng hoặc bị đánh văng đi hoặc bị đẩy qua nơi khác, sau khi bay ra ngoài có vài lá cắm mạnh vào bên trong tường.

Lúc này đối phương đã cầm chổi vọt về phía anh.

Một cây chổi vốn dùng để quét sân ở trong tay hòa thượng này lại tựa như một cây trường côn, thực tế đúng là như vậy, người này sử dụng những chiêu thức của côn pháp Thiếu Lâm.

Côn pháp ác liệt, uy lực rất lớn, vừa có thể thủ vừa có thể công, dùng để đối phó với cao thủ rất có hiệu quả.

Nhưng người hòa thượng này gặp lại là Trần Hùng.

Trần Hùng gặp chiêu phá chiêu, sử dụng thân pháp nhanh nhẹn tránh thoát khỏi công kích của đối phương, sau đó nắm lấy một nhánh trúc trên cây chổi nhẹ nhàng kéo một cái, cành trúc rơi vào tay Trần Hùng.

Khẽ kêu một tiếng, Trần Hùng dùng cành trúc vỗ lên cánh tay của hòa thượng, hòa thượng liền kêu lên một tiếng, mà cây chổi cũng tuột khỏi tay.

Anh nhanh nhẹn bắt lại cây chổi, hất một cái…
Cây chổi rơi vào ngực hòa thượng, một lực mạnh mẽ đánh bay hòa thượng kia, hòa thượng rơi xuống đất, trước ngực đau rát.

“Cậu… là ai?”
Trên vẻ mặt đau đớn của hòa thượng cũng đầy vẻ kinh ngạc, đã lâu rồi chùa Kim Lôi không có một cao thủ lợi hại như vậy ghé qua.

Trần Hùng không trả lời mà ném cành trúc trong tay đi, hòa thượng nhướng mày một cái, dùng lực hai chân cong eo nhảy bật dậy muốn lần nữa phát động công kích với Trần Hùng.

“Quân Lỗi dừng tay… Không được vô lễ, để Trần Hùng thí chủ đi vào.”
Vừa lúc đó, một thanh âm thông linh từ trong viện truyền tới, đây là giọng của Từ Vân.

“Trần Hùng!”
Trên mặt hòa thượng đầy vẻ khiếp sợ: “Cậu chính là Trần Hùng đã thắng chủ trì tại Hổ Quyển?”
Lông mày Trần Hùng khẽ nhíu, cũng không đáp mà bước vào trong.

Nguy lúc này, bên dưới tháp Kim Lôi chợt truyền đến một loạt tiếng chuông, đây là việc cần làm mỗi ngày của chùa Kim Lôi.

Trần Hùng đến đó liền thấy một hòa thượng trẻ tuổi khôi ngô đang dùng đầu đụng từng cái một vào chiếc chuông đồng lớn.

Đầu của hòa thượng giống như thanh chùy lớn, tiếng vang khi đầu đụng vào chuông không hề kém hơn so với dùng chùy đánh chuông.

“Thiết đầu công à?”
Trần Hùng nhìn về bên đó lẩm bẩm.

Đều nói nhiều tuyệt học võ lâm Vạn Hoa đã trở thành những động tác võ thuật đẹp mắt chỉ để lòe thiên hạ, nhưng trên thực tế võ lâm tuyệt học chân chính vẫn chưa bao giờ biến mất, chỉ là đi đôi với xã hội quá phát triển đã không còn bao người chú ý đến giang hồ võ lâm này nữa thôi.

Bên cạnh chuông lớn kia là Từ Vân đang ngồi xếp bằng ngay ngắn.

Sau trận đánh ở Hổ Quyển cũng không được mấy ngày, mà Từ Vân ngày đó bị thương không nhẹ nay lại có vẻ không còn gì đáng ngại.

Rất nhiều loại thuốc chữa thương cùng các loại phương pháp nối xương giang hồ đồn đại, cũng không hề thất truyền..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1226: 1226: Ở Đâu


Trần Hùng đi về phía Từ Vân, sau đó ngồi đối diện với ông.

Mà hòa thượng đang đánh chuông vẫn như cũ tiếp tục công việc, trong tay Từ Vân cầm một chuỗi phật châu, đang lần từng hạt một.

“Thái Tuế ở đâu?”
Trần Hùng dường như không muốn vòng vo, anh cũng không phải người cửa Phật nên cũng không quá quen thuộc nơi đây, thậm chí lúc đến đây trên dưới khắp người anh tựa hồ có chút cảm giác không ổn lắm.

Từ Vân chỉ về phía tháp Kim Lôi bên cạnh, nói “Dưới tháp Kim Lôi.”

Từ xưa Tô Hàng đã có truyền thuyết tháp Lôi Đỉnh trấn áp xà yêu ngàn năm Bạch Tố Trinh, không nghĩ tới ngày nay dưới tháp Kim Lôi lại đè một Thái Tuế.

Trần Hùng quay đầu nhìn về phía tháp Kim Lôi bên kia, tháp cao chín tầng, mỗi tầng đều được khắc hình các vị thần Phật tựa như tạo thành một trận văn Phật gia chằng chịt, tạo nên đại trận trấn giữ yêu ma, áp giữ bên dưới tháp.

“Quả nhiên là ở đây.”
Trần Hùng thu hồi ánh mắt, nói: “Hắn là người thế nào?”
“Ác ma.” Từ Vân đơn giản trả lời hai chữ.

“Hơn mười năm trước, Thái Tuế xuất thế ở Tô Hàng sau đó đạt được võ lực tuyệt đối mà trở thành kẻ đứng đầu tại Tô Hàng, hắn là một kẻ điên, dùng hết thảy mọi thủ đoạn để lôi giang hồ võ lâm đang ẩn nấp ra trước mắt những người bình thường, vì muốn ép những võ lâm cường giả lánh đời tỷ thí với mình mà không tiếc thủ đoạn để diệt cả gia tộc, diệt cả môn phái của họ.”
“Thời gian đó toàn bộ phía nam đều bị bàn tay của Thái Tuế che phủ, cao thủ chết trong tay hắn vô số, không thẹn với danh xưng ác ma phương nam.

Trần Hùng nheo mắt, nói: “Từ xưa tới nay, người tập võ đều thích dùng các loại khiêu chiến hay chiến đấu để tăng cường thực lực, nghe ông nói vậy hẳn là tên này đã sớm tẩu hỏa nhập ma.”
“Có thể nói vậy.”
Từ Vân gật đầu: “Sau đó toàn bộ võ lâm phương nam đều bị Thái Tuế khiến cho hoảng sợ, sư huynh tôi bất đắc dĩ phải tự mình ra tay, quyết chiến một trận với Thái Tuế.”

“Trận chiến ấy, sư huynh đánh cược với võ lâm phương nam, nếu Thái Tuế thắng, huynh ấy tự sát, toàn bộ võ lâm phương nam tôn Thái Tuế làm vua, nếu sư huynh thua, Thái Tuế tự nguyện tiến vào tháp Kim Lôi bị trấn áp mười năm, dùng Phật pháp từ bi thanh lọc tâm hồn hắn.”
“Sau đó thì sao?” Trần Hùng hỏi: “Trận chiến ấy rốt cuộc thế nào?”
Từ Vân trả lời: “Trận chiến ấy ngoài mặt là sư huynh thắng, nhưng thật ra thì huynh ấy thua rồi.”
“Sao lại nói vậy?”
“Trận chiến ấy sư huynh vì toàn bộ phương nam mà không tiếc lấy mạng mình đánh cược, cuối cùng thắng hiểm được Thái Tuế.”
“Trên thực tế trận chiến ấy, Thái Tuế không mang tâm thế liều mạng để đánh nên bại dưới tay sư huynh, còn sư huynh sau khi đánh bại hắn, thành công đưa hắn vào tháp Kim Lôi thì ngày hôm sau vì bị thương quá nặng mà bỏ mạng.”
“Nên tôi mới nói ngoài mặt thì Thái Tuế thua nhưng bên trong lại là sư huynh thua, Thái Tuế đến nay vẫn còn sống, còn sư huynh tôi đã sớm về nơi tây phương cực lạc, cậu nói đúng không?”
“Ngược lại đúng là vậy.”
Trần Hùng chống cằm, xoay người nhìn về Kim Lôi tháp bên kia, trong lúc mơ hồ trong mắt anh chợt xuất hiện ít ảo giác.

Anh dường như thấy được hắc khí tràn ngập dưới tháp, một đường hướng thẳng lên trên cuối cùng tụ lại thành một ký hiệu đầu lâu ở đỉnh tháp.
“Kỳ hạn mười năm khi nào đến?” Trần Hùng hỏi.

Từ Vân đáp: “Không tới bảy ngày.”
“Nhanh vậy! Khó trách tập đoàn Ngọc Tề một mực làm rùa đen rụt đầu, hóa ra thời hạn sắp đến.” Trần Hùng hỏi: “Đông Tề Thiên của Tô Hàng có quan hệ thế nào với Thái Tuế?”
Từ Vân lắc đầu nói: “Mười năm trước Thái Tuế thành danh khắp nơi chỉ dựa vào uy danh của hắn chứ không dựa vào thế lực nào khác, chỉ là nghe nói hắn thu nhận rất nhiều con nuôi, nếu nói tập đoàn Ngọc Tề có quan hệ với hắn thì hẳn là vì Tôn Tề Thiên là con nuôi của hắn.”
Trần Hùng đứng lên, vươn vai một cái..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1227: 1227: Đi Gặp


Sau đó anh quyết đoán xoay người, đi về phía Tháp Kim Lôi đằng xa: “Tôi đi gặp ông ta!”
Từ Vân chột dạ trong lòng, đột nhiên đứng lên.
Hòa thượng vốn còn đang đánh chuông kia cũng ngừng động tác ngay lập tức, lao tới chắn trước Trần Hùng.
“Xin thí chủ hãy dừng bước, Tháp Kim Lôi chính là cấm địa của Chùa Kim Lôi chúng tôi, bất kỳ ai cũng không được phép tự tiện xông vào.”
Ánh mắt Trần Hùng lạnh lùng: “Sư thầy muốn cản tôi?”
“Đây là chức trách của tôi.”
“Thầy không có bản lĩnh đó."
Trần Hùng lười dài dòng với hòa thượng này, tiếp tục đi bộ về phía trước.
Vì hiện giờ Trần Hùng đã biết kế hoạch tập đoàn Ngọc Tề vẫn luôn ấp ủ chính là tới Chùa Kim Lôi đón Thái Tuế nên anh không cần thiết phải khách sáo nữa.

Nếu đã tới Tháp Kim Lôi rồi thì cứ vào gặp Thái Tuế kia thôi.

Nếu có thể, anh muốn tận dụng cơ hội này, trong hôm nay làm cho Thái Tuế kia ngủ yên dưới Tháp Kim Lôi mãi mãi.
Bên kia, hòa thượng đã lao tới gần Trần Hùng, đầu trọc của gã cứng như sắt, đâm thẳng về phía Trần Hùng - Thiết Đầu Công danh bất hư truyền.

Trần Hùng nghiêng người, đập tay lên chiếc đầu sắt của hòa thượng, lòng bàn tay dùng sức, trong nháy mắt đẩy hòa thượng bay ra.
Hòa thượng lảo đảo lui về phía sau, tiếp đó dùng đôi tay vỗ mạnh lên đầu sắt của mình một phát, lại lần nữa đánh về phía Trần Hùng.
“Đừng ép tôi...!”
Trần Hùng biến chưởng thành quyền, nện một quyền lên trên đầu hòa thượng, chỉ nghe thấy một tiếng "uỳnh" vang lên, hòa thượng đầu sắt bay ngược ra ngoài, ngã rầm xuống đất.
“Tôi muốn gặp Thái Tuế, không ai có thể ngăn được ôi.”
Giọng nói của Trần Hùng lạnh như băng, toàn thân tràn ngập khí thế bá đạo, anh ngẩng đầu nhìn về hướng Tháp Kim Lôi xa xa, tăng tốc bước chân.
“Đứng lại...!Đứng lại...!”
“Đứng lại...!”
Trong nháy mắt, bỗng nhiên có rất nhiều hòa thượng xông ra, bao vây xung quanh Trần Hùng.

Tất cả những hòa thượng này đều là người luyện võ hàng thật giá thật, người bình thường chắc chắn không thể nào bì kịp.

Chùa Kim Lôi nổi tiếng trên giang hồ đã lâu, số cao thủ trong chùa ngày càng tăng, tuyệt đối không thua kém bất cứ nhà quyền thế nào.
Các hòa thượng ùa tới xung quanh càng ngày càng nhiều, ánh mắt của Trần Hùng cũng dần dần trở nên sắc bén.
“Tôi muốn vào, không ai có thể ngăn được tôi.”
“Đây là chốn Phật môn, tôi không muốn sát sinh, nhưng các người cứ khăng khăng muốn cản, vậy thì tôi không ngại đưa các người đi gặp Phật Tổ.”
Nói tới đây, Trần Hùng tiếp tục bước dài tiến lên, những hòa thượng đó tiếp tục vận khí dưới thân, nhằm về phía Trần Hùng.
“Dừng tay.”
Ngay trong khoảnh khắc giương cung bạt kiếm hết sức căng thẳng, Từ Vân cuối cùng vẫn phải hô to một tiếng.

Trụ trì ra lệnh, những hòa thượng đó đồng loạt dừng động tác, lui về đằng sau.
Lúc này phía sau Từ Vân còn có bốn đại sư lớn tuổi đi theo, những đại sư này giống với Từ Vân, đều là trưởng lão của Chùa Kim Lôi.

“Thí chủ Hùng, đạo Phật từ bi, mong thí chủ đừng làm khó chúng tôi."
“Năm đó Thái Tuế bại dưới tay sư huynh Từ Hứa Đông của tôi, tự nguyện tiến vào Tháp Kim Lôi mười năm, tuy rằng ông ta được mệnh danh là ác ma, nhưng cũng là một người giữ chữ tín.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1228: 1228: Tuân Thủ


“Ác ma còn biết giữ chữ tín, Chùa Kim Lôi của tôi chính là nơi thanh tịnh chốn Phật môn, tất nhiên cũng phải tuân thủ hứa hẹn, chờ đủ kỳ hạn mười năm này."
“Hôm nay nếu thí chủ Hùng hiếu thắng nhất quyết muốn tới, trừ khi bước qua xác 300 vị tăng trong Chùa Kim Lôi của chúng tôi."
Khí thế tàn bạo trên người Trần Hùng dần dần tan biến, anh thoáng bình tĩnh hơn chút.

Giọng nói Từ Vân cứng rắn, những lời này vốn không phải nói đùa.

Mỗi nơi đều có quy định riêng, nếu hôm nay Trần Hùng ương ngạnh muốn tiến lên, chỉ sợ nơi này sẽ không có bất kỳ người nào sợ chết.
Huống hồ tuy rằng Trần Hùng lợi hại, nhưng muốn xử lý 300 hòa thượng có danh tiếng trong Chùa Kim Lôi này thì cũng quá viển vông.
Hơn nữa dù Trần Hùng thật sự có sức mạnh như vậy, anh cũng sẽ không hồ đồ tàn sát toàn bộ Chùa Kim Lôi, anh không phải kẻ điên!
“Nghiêm túc như vậy làm gì?”
Trần Hùng bỗng nhiên cười: “Tôi chỉ đùa với các người chút thôi."
Trần Hùng cũng có thời điểm lúng túng.
“Bảy ngày sau, kỳ hạn mười năm kết thúc, Thái Tuế chỉ cần ra khỏi Tháp Kim Lôi sẽ không còn liên quan tới Chùa Kim Lôi của các người đúng không?"

Từ Vân trả lời: “Thái Tuế ra khỏi Tháp Kim Lôi, tôi sẽ lấy thân phận trụ trì Chùa Kim Lôi tự mình hộ tống ông ấy ra khỏi Chùa Kim Lôi.

Chỉ cần hai chân ông ấy bước khỏi cổng lớn Chùa Kim Môn, tất cả mọi chuyện diễn ra bên ngoài đều không liên quan tới Chùa Kim Lôi của chúng tôi."
Nói đến đây, Từ Vân tạm dừng hai giây, ngay sau đó lại tiếp tục nói: “Thí chủ Hùng, bảy ngày sau, người muốn mạng Thái Tuế không chỉ có mình cậu, nên mong cậu chờ thêm mấy ngày nữa."
“Không chỉ có mình tôi?”
Trong lòng Trần Hùng kinh ngạc, có điều rất nhanh đã kịp phản ứng.
Nói cũng đúng, mười năm trước Thái Tuế g**t ch*t nhiều võ lâm cao thủ ở phía Nam như vậy, thậm chí vì để ép những cao thủ này giao đấu với mình mà ông ta còn không tiếc giết sạch cả nhà người ta để uy h**p.

Kể từ đó, kẻ thù của Thái Tuế quả thực rất nhiều.
Lần này kỳ hạn mười năm của Thái Tuế kết thúc, người muốn tìm ông ta báo thù tất nhiên nhiều đến mức đếm không xuể.
Khó trách tập đoàn Ngọc Tề sẽ trả giá cao như vậy để tới đây nghênh đón Thái Tuế, nếu như chỉ đơn giản là nghênh đón, bọn họ vốn chẳng cần phải chi mạnh tay như vậy làm gì.
Ngày Thái Tuế ra khỏi tháp kia chắc chắn sẽ là một ngày gió tanh mưa máu.

“Được.”.

Ngôn Tình Hay
Trần Hùng lại lần nữa ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tháp Kim Lôi bên kia, sau đó xoay người rời khỏi Chùa Kim Lôi không dây dưa thêm dù chỉ một chút.
Thời điểm anh trở về khu biệt thự bên Hồ Tây Tử đã là hơn mười giờ sáng.
Lâm Ngọc Ngân đã đến công ty, Trần Hùng sang biệt thự của Viễn Trọng Chi.
Vẫn là chỗ đình hóng gió kia, Viễn Trọng Chi đã pha sẵn trà chờ Trần Hùng ở đó.

“Bên Chùa Kim Lôi nói thế nào?” Viễn Trọng Chi hỏi.
Trần Hùng đi tới ngồi xuống, trả lời: “Cao Tố Trinh kia không lừa Ngụy thúc, mười năm trước Thái Tuế và Từ Hứa Đông ở Chùa Kim Lôi đánh một trận, cuối cùng thua trong tay Từ Hứa Đông, sau đó ông ta giao hẹn với Từ Hứa Đông, Thái Tuế tự nguyện nhốt mình trong Tháp Kim Lôi của Chùa Kim Lôi mười năm.”
Viễn Trọng Chi nói: “Tháp Kim Lôi trong Chùa Kim Lôi, Tháp Kim Lôi đè ép Thái Tuế...!Trần Hùng, tất cả những việc này đem lại cho tôi cảm giác thú dữ từ thuở sơ khai sắp xổ lồng.

Quả nhiên ngay từ đầu chúng ta đã quá coi thường vùng phía Nam này."
Trần Hùng cười nói: “Ắt hẳn đây mới là cách thức chính xác để mở ra kịch bản."
Viễn Trọng Chi hỏi: “Thái Tuế và tập đoàn Ngọc Tề có quan hệ gì?”
“Cụ thể là quan hệ gì thì tôi không rõ lắm.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1229: 1229: Điều Chắc Chắn


Trần Hùng lắc đầu nói: “Nhưng có một điều chắc chắn được chính là bảy ngày sau khi Thái Tuế ra khỏi tháp, tập đoàn Ngọc Tề chắc chắn sẽ tập trung nhân lực đến Chùa Kim Lôi nghênh đón ông ta.

Mười năm trước Thái Tuế gây thù chuốc oán quá nhiều, chắc chắn không ít cao thủ võ lâm muốn giết ông ta báo thù."
“Đến lúc đó bên ngoài Chùa Kim Lôi không thể tránh khỏi một trận gió tanh mưa máu.”
Viễn Trọng Chi trở nên nghiêm túc lạ thường, nói: “Trần Hùng, đến lúc cậu định làm thế nào?"
Trần Hùng trả lời: “Có thể khiến Thái Tuế chết ở Chùa Kim Lôi mới là tốt nhất.

Một khi ông ta ra ngoài, nước cờ kế tiếp hạ xuống phía Nam của chúng ta sẽ càng thêm gian nan."

“Vì vậy bảy ngày sau tôi sẽ tự mình đi một chuyến.”
“Được.” Viễn Trọng Chi uống một ngụm trà: “Bây giờ chúng ta chuẩn bị trước, đến lúc đó đội tinh nhuệ của nhà họ Viễn và nhà họ Kiều có thể đồng loạt xông lên."
“Không cần.” Trần Hùng lại bác bỏ ý kiến này của Viễn Trọng Chi, nói: “Hiện tại chúng ta đã hoàn toàn bại lộ, phía Tô Hàng cũng chỉ có một mình tôi.

Bất kể nhà họ Viễn các người hay nhà họ Kiều đều là Hang Sói, đều đang trong trạng thái che giấu một nửa.

Cho nên tuy rằng lúc này đang là thời điểm mấu chốt, nhưng chúng ta không nhất thiết phải tung toàn bộ át chủ bài ra.

Hơn nữa đối phó với cường giả cấp bậc cỡ Thái Tuế cũng không phải càng nhiều người càng tốt."
“Vậy bây giờ cậu định làm gì?” Viễn Trọng Chi hỏi.
Trần Hùng đáp: “Tôi dẫn vài người qua, đến lúc đó tôi sẽ tự mình canh giết Thái Tuế.”
Viễn Trọng Chi suy tư một lát, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Như vậy cũng được, có nắm chắc không?”
Trần Hùng cười nói: “Tạm thời tôi vẫn chưa tìm ra ai ở Vạn Hoa có thể khiến mình dốc hết toàn lực.

Ngược lại tôi hy vọng Thái Tuế này có thể đem đến cho tôi chút kinh ngạc.".

ngôn tình hoàn
Viễn Trọng Chi than nhẹ một tiếng đầy sâu xa, nói: “Nhưng tuyệt đối không được xem thường võ lâm Vạn Hoa đấy."
Cùng lúc đó, tại văn phòng trụ sở tập đoàn Ngọc Tề.
Sáu giám đốc, tam đại vương bài cùng với chủ tịch Tôn Tề Thiên đều có mặt tại đây.
Lúc này không khí trong phòng họp vô cùng nặng nề, khắp căn phòng tràn đầy mùi nicotin.
“Bảy ngày nữa là đến thời điểm kỳ hạn mười năm của Thái Tuế kết thúc."
Khi Tôn Tề Thiên nói ra câu này, trên mặt từng người ở đây đều cực kỳ nghiêm túc.
Mười năm, Thái Tuế cuối cùng cũng ra khỏi Tháp Kim Lôi, tái xuất giang hồ.
“Chủ tịch, chúng tôi đều đã chuẩn bị xong, bảy ngày sau chúng tôi nhất định có thể bảo đảm Thái Tuế bình an vô sự.”
Các giám đốc liên quan và tam đại vương bài đồng loạt tỏ vẻ bản thân đã làm tốt công tác chuẩn bị, bảy ngày sau bất kể có bao nhiêu cao thủ muốn nhân cơ hội giết Thái Tuế thì bọn họ cũng đủ sức ngăn cản từng đợt đánh úp.

Tôn Tề Thiên khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía Lạc Chấn Nam - một trong sáu giám đốc, hỏi: “Nhà họ Kim bên tỉnh Quý Nam thế nào rồi?”
Nhà họ Kim tỉnh Quý Nam, đồng thời là dòng họ siêu quyền thế hàng đầu phía Nam, cả căn cơ bên trong và tài lực đều xếp hạng hàng đầu trong số các dòng họ quyền thế phía Nam.
Mấy năm nay nhà họ Kim ở phía Nam phát triển tiến bộ vượt bậc, thậm chí gia chủ nhà họ Kim gia chủ - Kim Thành đã từng tuyên bố hùng hồn: "Nội trong 5 năm năm, nhà họ Kim của ông ta nhất định sẽ trở thành dòng họ siêu quyền thế số một phía Nam."
Đây là một dòng họ có dã tâm cực kỳ lớn, nhưng lúc này từ miệng Tôn Tề Thiên mới biết được, nhà họ Kim tỉnh Quý Nam này dường như có liên quan tới tập đoàn Ngọc Tề của bọn họ.
Lạc Chấn Nam chuyên phụ trách công tác đối ngoại của tập đoàn Ngọc Tề gật đầu, nói: “Đã liên lạc xong, bên nhà họ Kim đã đảm bảo với chúng ta, vào ngày kỳ hạn của Thái Tuế kết thúc, bọn họ sẽ điều cao thủ mạnh nhất nhà họ Kim tới đây phối hợp với chúng ta."
“Cao thủ mạnh nhất?”
Tả Khâu - một trong tam đại vương bài bên cạnh cười nhạt: "Kim Thần Vũ sao? Nếu như Kim Thành sẵn lòng điều Kim Thần Vũ tới đây, vậy thì lần này chúng ta có thể thành công trót lọt.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1230: 1230: Họ Kim


Nhắc tới Kim Thần Vũ nhà họ Kim kia, ngay cả tam đại vương bài tập đoàn Ngọc Tề cũng đều trở nên nghiêm túc hẳn, dường như bọn họ đều đánh giá cực kỳ cao Kim Thần Vũ nhà họ Kim kia.
Sự thật cũng là như thế, Kim Thần Vũ nhà họ Kim được xưng là thiên tài nghịch thiên nhất toàn bộ phía Nam suốt gần mười năm nay.
Năm nay chưa đến 30 tuổi nhưng sức mạnh của Kim Thần Vũ sớm đã chạm đỉnh phía Nam, đồng thời hắn ta còn có một danh hiệu cực kỳ bá đạo - Thiên Tử phía Nam.
Thiên Tử phía Nam Kim Thần Vũ, lấy danh xưng Thiên Tử ý là hướng về mệnh trời, xứng đáng đứng đầu trong thế hệ trẻ ở phía Nam.

Đồng thời mấy năm nay Nhà họ Kim có thể phát triển nhanh chóng, tiến bộ vượt bậc thành trình độ lớn cỡ này đều nhờ vào công lao của Kim Thần Vũ.

Từ khoảnh khắc người này được sinh ra, thầy bói đã tính được mệnh cách hắn ta không bình thường, thế nên mới đặt cho hắn ta một cái tên Thần Vũ kh*ng b* như vậy!
Tôn Tề Thiên nói: “Mặc kệ đến lúc đo nhà họ Kim điều ai tới phối hợp với chúng ta, chúng ta cũng không thể nới lỏng cảnh giác."
“Đúng vậy.”

Sáu giám đốc, tam đại vương bài sôi nổi gật đầu, bọn họ chờ mong ngày này đã lâu, cuối cùng cũng sắp tới rồi.

Bàn bạc xong một số công việc cụ thể, Tôn Tề Thiên lại tiếp tục bật lửa châm một điếu xì gà, hút vài hơi liên tục.
Cuối cùng, ánh mắt ông ta di chuyển tới lui trên người sáu giám đốc, cuối cùng ngừng lại ở Cao Tố Trinh.
Trong phút chốc, Cao Tố Trinh lập tức chột dạ trong lòng, ánh mắt này của Tôn Tề Thiên khiến Cao Tố Trinh cảm thấy hơi hoảng hốt.
“Chuyện tới Chùa Kim Lôi Hồ Hoàn Bắc nghênh đón Thái Tuế đối với tập đoàn Ngọc Tề của chúng ta mà nói vẫn luôn là chuyện cơ mật, vì vậy trước đó rất lâu tôi đã đưa ra mệnh lệnh giảng giải cho các vị nhiều lần rồi.

Trước khi chuyện này thành công, tuyệt đối không được phép làm phát sinh ra bất cứ việc gì."
“Đồng thời tôi còn nhiều lần cảnh cáo mọi người, chuyện này tuyệt đối không được phép công bố ra bên ngoài, bởi vì thêm một người biết thì Thái Tuế sẽ gặp thêm một phần nguy hiểm."
“Nhưng vì sao vẫn có người cố tình vi phạm lệnh cấm, coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai?”
Vừa nói ra lời này, vẻ mặt của từng người tại đây đều thoáng thay đổi.

Tôn Ngọc Vinh đã lắp xong tay giả lên tiếng đầu tiên, nói: “Anh cả, chuyện trước kia không thể trách em được, hơn nữa hiện tại chuyện đó đã bị lật tẩy rồi, anh đừng tiếp tục lấy nó ra nói nữa chứ."
“Câm miệng.”
Tôn Tề Thiên quát lớn Tôn Ngọc Vinh một tiếng, nói: "Tao không nói về chuyện đó."
Sau đó Tôn Tề Thiên mở máy chiếu, trên máy chiếu phát một đoạn video.
Thời điểm nhìn thấy đoạn video này, trong lòng mọi người ở đây đột nhiên trở nên nặng nề.
Đoạn video này ghi lại cảnh Trần Hùng đến Chùa Kim Lôi muốn ương ngạnh xông vào Tháp Kim Lôi.
“Chuyện này là sao?”
Tôn Ngọc Vinh đứng lên đầu tiên, vẻ mặt phẫn nộ: “Chuyện này con mẹ nó rốt cuộc là thế nào Đây không phải Trần Hùng đánh bại Từ Vân ở Hồ Hoàn Bắc kia sao? Vì sao gã ta lại bỗng nhiên đến Chùa Kim Lôi ương ngạnh muốn xông vào Tháp Kim Lôi? Chẳng lẽ Từ Vân nói chuyện của Thái Tuế cho gã? Mẹ nó chứ!"
Tôn Ngọc Vinh mắng một tiếng: “Anh, hòa thượng Chùa Kim Lôi kia không tuân thủ lời hứa, bây giờ chúng ta dẫn người tới diệt Chùa Kim Lôi đi.”
“Thôi ngay.”
Đôi khi Tôn Tề Thiên khó mà nhịn nổi thằng em trai ngu ngốc này của mình, ông ta cầm chiếc điều khiển từ xa gõ lên đầu Tôn Ngọc Vinh, nói: “Mày có thể dùng đầu óc mình suy nghĩ một chút không hả? Nếu chuyện này thật sự do Từ Vân tiết lộ cho Trần Hùng, gã sẽ còn tốn công điều động hết lực lượng ra ngăn cản Trần Hùng tiến vào Tháp Kim Lôi sao?”
“Cũng đúng.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1231: 1231: Ngông Cuồng


Tôn Ngọc Vinh lẩm bẩm nói: “Có điều Trần Hùng kia liệu có hơi ngông cuồng quá mức hay không? Gã thật sự cho rằng mình đánh bại Từ Vân là có thể thành đối thủ của Thái Tuế sao? May là Từ Vân chặn gã lại, chứ nếu gã đi vào đó chắc chắn sẽ không thể bước ra."
“Đây không phải trọng điểm.”
Tả Khâu bên cạnh đã nhíu chặt lông mày, nói: “Chủ tịch, bên Chùa Kim Lôi kia vẫn luôn có tai mắt của chúng ta.

Đoạn video này là do tai mắt ở Chùa Kim Lôi quay đúng không?”
“Không sai.” Tôn Tề Thiên gật đầu: “Hơn nữa khi Trần Hùng nói chuyện cùng Từ Vân còn nhắc tới việc tập đoàn Ngọc Tề của chúng ta có liên hệ với Thái Tuế.”
Không thể không bội phục mạng lưới tình báo rộng lớn của tập đoàn Ngọc Tề, bọn họ có tai mắt ở Chùa Kim Lôi cũng không phải kỳ lạ, dù gì thì Thái Tuế vẫn đang bị nhốt ở nơi đó, nên bọn họ cần gài tai mắt để theo dõi động tĩnh của Thái Tuế bất cứ lúc nào.

Nhưng tai mắt này vậy mà có thể nắm trong tay cả đoạn đối thoại giữa Trần Hùng và Từ Vân, điều này thật không thể tưởng tượng nổi.

“Nói cách khác, có người đã cung cấp tin tức liên quan đến Thái Tuế cho Trần Hùng trước đó.

Mà tin tức này, cũng chỉ có những người đang ở đây biết.

Chứng tỏ trong số chúng ta có kẻ phản bội."
Từ Vân vừa nói xong lời này, không khí trong phòng lập tức trở nên áp lực lạ thường.
Cả đám người hai mặt nhìn nhau, trong đó có một phần cảm thấy ngơ ngẩn, bởi vì bọn họ không dám tin trong số tam đại vương bài và sáu giám đốc tập đoàn Ngọc Tề thế mà lại xuất hiện kẻ phản bội.
Nhưng cũng có vài người đã sớm có đáp án trong lòng.
Cao Tố Trinh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, tay kẹp một điếu thuốc lá, trên mặt không có bất cứ cảm xúc gì dao động.
Lúc này, ánh mắt của Tả Khâu và Tôn Tề Thiên đều không hẹn mà cùng nhau hướng về phía Cao Tố Trinh.
Song Đao Dương Đạo vẫn luôn im lặng nãy giờ bỗng nhiên lên tiếng: "Đêm qua tôi tới đình Thành Nam Thính Phong, bởi vì tôi đã suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không thể nghĩ ra hình ảnh của Ngụy Tuấn kia.

Nhưng là trực giác nói cho tôi biết, Ngụy Tuấn kia nhất định sẽ trở thành một đối thủ cực kỳ quan trọng trong cuộc đời tôi."

“Có điều vì chuyện của Thái Tuế bảy ngày sau nên tôi không hề xuất hiện trước mắt Ngụy Tuấn, tôi chỉ nhìn người này từ một nơi rất xa."
Nói tới đây Dương Đạo không nói tiếp nữa.
Bởi vì đã nói tới mức này thì ông ta không cần thiết phải nói nữa, có một số việc người sáng suốt đều hiểu được.
Cuối cùng Cao Tố Trinh vẫn đứng lên, nói: “Không sai, ngày hôm qua tôi cũng đến đình Thành Nam Thính Phong."
"Vì vậy bà chính là kẻ phản bội."
Tôn Ngọc Vinh lại đứng bật dậy, cảm xúc của ông ta hơi kích động: "Cao Tố Trinh, bà chính là một trong sáu giám đốc của tập đoàn Ngọc Tề, bà tới định Thành Nam Thính Phong làm gì?"
“Tôi đi gặp Ngụy Tuấn, bởi vì mười mấy năm trước, tôi và Ngụy Tuấn từng có một đoạn duyên cũ, mãi đến hiện tại ông ta vẫn nhớ mãi không quên tôi.

Vì vậy tôi muốn đi gặp ông ta, có vấn đề gì sao?"
Khuôn mặt Tôn Ngọc Vinh trong nháy mắt sa sầm xuống, có thể nhìn ra hiện tại ông ta đang vô cùng phẫn nộ.
Bởi vì Tôn Ngọc Vinh vẫn luôn có ý với Cao Tố Trinh, mặc kệ Cao Tố Trinh lớn hơn ông ta mấy tuổi liền.
Tôn Ngọc Vinh đã theo đuổi điên cuồng Cao Tố Trinh từ lâu, nhưng lần nào cũng vấp phải từ chối.
Mà hiện giờ, Cao Tố Trinh thế mà lén đi gặp người đàn ông khác vào buổi tối, điều này tất nhiên đã khiến Tôn Ngọc Vinh cực kỳ khó chịu.
“Cao Tố Trinh, ả đàn bà đê tiện này, thế mà dám léng phéng với người đàn ông khác sau lưng ông!" Tôn Ngọc Vinh phẫn nộ chửi ầm lên.
“Ngậm lại miệng chó của ông lại!".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1232: 1232: Á Khẩu


Cao Tố Trinh lạnh lùng trừng Tôn Ngọc Vinh một cái, lạnh giọng nói: “Tôi và ông có quan hệ gì? Tôi làm gì, gặp ai cần ông cho phép sao?"
Tôn Ngọc Vinh á khẩu không trả lời được, quả thực chỉ có ông ta yêu đơn phương Cao Tố Trinh, người ta vốn không hề đồng ý với ông ta, Tôn Ngọc Vinh này lấy đâu ra tư cách nghi ngờ người ta?
"Mẹ kiếp, Cao Tố Trinh bà dám nói lời khó nghe như vậy, một ngày nào đó tôi nhất định sẽ khiến bà...!”
“Câm miệng!”
Gân xanh trên trán Tôn Tề Thiên nổi lên, trước mặt mọi người nhấc một chân đá Tôn Ngọc Vinh ngã xuống sô pha.

Sau đó, Tôn Tề Thiên nhìn về phía Cao Tố Trinh, nói: “Cao Tố Trinh, tôi yêu cầu bà cho tôi một lời giải thích.”

Cao Tố Trinh nhẹ nhàng hút một hơi thuốc lá trong tay, nói: “Cây ngay không sợ chết đứng, nếu các người đã nghi ngờ tôi là kẻ phản bội, vậy hiện tại các người có thể ra tay với tôi."
Chuyện tập đoàn Ngọc Tề vẫn luôn sắp xếp chuẩn bị đến Chùa Kim Lôi Hồ Hoàn Bắc đón Thái Tuế đúng thật là do Cao Tố Trinh tiết lộ cho Ngụy Tuấn.
Nhưng cái mũ Tôn Tề Thiên ụp cho Cao Tố Trinh này cũng không khỏi quá lớn rồi.
Sở dĩ Cao Tố Trinh làm như vậy, vốn không phải vì muốn phản bội tập đoàn Ngọc Tề, bà chỉ định thông qua phương thức đó khiến Ngụy Tuấn biết khó mà lui, để bọn họ nhanh chóng rời khỏi Tô Hàng, đừng nuôi nấng ý định châu chấu đá xe, đối đầu với tập đoàn Ngọc Tề.
Nhưng Cao Tố Trinh không ngờ tới Trần Hùng bên Ngụy Tuấn kia lại lớn gan như vậy, cách làm này của bà không chỉ không làm bọn Trần Hùng rời khỏi Tô Hàng, ngược lại Trần Hùng còn đi thẳng đến Chùa Kim Lôi, điều này Cao Tố Trinh hoàn toàn không đoán trước được.
Hiện giờ chuyện bà đến đình Thành Nam Thính Phong gặp Ngụy Tuấn đã bị Dương Đạo thấy, Cao Tố Trinh cũng không định giải thích gì nữa.
Tất nhiên bà sẽ không thừa nhận việc mình tiết lộ tin tức này cho Ngụy Tuấn, bà không ngốc đến vậy.
Có điều bà chắc chắn sẽ không thừa nhận, dù sao nhóm Tôn Tề Thiên hiện tại cũng mới chỉ nghi ngờ, chứ không có chứng cứ gì khác.

Chỉ cần không có chứng cứ, nhóm Tôn Tề Thiên sẽ không dám dễ dàng động đến Cao Tố Trinh.
Bởi vì thân phận đặc thù của Cao Tố Trinh, phía Tôn Tề Thiên không thể làm bậy với bà.

“Cao Tố Trinh, có phải bà nói chuyện chúng ta sẽ tới Chùa Kim Lôi đón Thái Tuế cho Ngụy Tuấn kia hay không?” Chu Hoàn - một giám đốc khác hỏi.
Cao Tố Trinh cười ha ha một tiếng, nói: “Ông nói thế nào thì là thế đấy, dù sao các người cũng đã cho rằng như vậy, tôi giải thích có ý nghĩa gì sao?"
“Cao Tố Trinh, đừng tưởng bà là đồ đệ của Thái Tuế thì sẽ được phép không kiêng nể gì."
Chu Hoàn đứng bật dậy: “Nếu như Thái Tuế biết được chuyện này, bà chắc chắn sẽ không có quả ngon ăn đâu."
Thì ra thân phận đặc thù của Cao Tố Trinh chính là đồ đệ của Thái Tuế.
Nghe đồn trước khi bị giam trong Chùa Kim Lôi, Thái Tuế từng nhận không ít con nuôi, nhưng chưa ai nghe nói đến việc ông ta có đồ đệ.
Có điều không nghe nói đến không có nghĩa là không có, Cao Tố Trinh này chính là đồ đệ của Thái Tuế, hơn nữa trước đó rất lâu Cao Tố Trinh đã đi theo bên cạnh Thái Tuế.

Thậm chí thời gian Cao Tố Trinh quen biết Thái Tuế còn dài hơn cả nhóm Tôn Tề Thiên.

Kể từ đó, Cao Tố Trinh hiểu vô cùng rõ về Thái Tuế, dù cô ta biết Trần Hùng đánh bại Từ Vân ở Hổ Quyển thì trong lòng cũng cực kỳ rõ ràng, dù như vậy, Trần Hùng cũng không thể nào trở thành đối thủ của Thái Tuế.
Cho nên Cao Tố Trinh mới có thể dặn dò Ngụy Tuấn như vậy, nhất định phải rời khỏi Tô Hàng, đừng mơ mộng đấu với tập đoàn Ngọc Tề, đấu với Thái Tuế.
Vì trong mắt Cao Tố Trinh xem ra, ít nhất tại phía Nam Vạn Hoa này, không ai đủ sức trở thành đối thủ của Thái Tuế.
Cao Tố Trinh ngậm miệng không nhận, những người ở đây cũng hết cách với cô ta.
Nhưng nếu đã làm rõ lời này, Tôn Tề Thiên tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.
“Cao Tố Trinh, tôi mặc kệ tin tức này rốt cuộc có phải do bà tiết lộ cho Ngụy Tuấn hay không, nhưng ngày Thái Tuế ra chùa kia, thêm một người quấy rối, Thái Tuế sẽ gặp thêm một phần nguy hiểm, huống hồ người kia còn là Trần Hùng đánh bại Từ Vân ở Hổ Quyển.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1233: 1233: Bà Có Hiểu


"Vậy nên Cao Tố Trinh, bà hiểu ý nghĩa lời này của tôi không?"
Cao Tố Trinh dập tắt điếu thuốc trong tay, nói: “Tôn Tề Thiên, ông muốn giam lỏng tôi sao? Được, tôi nhận."
“Ha ha, vậy chuyện này cứ chờ Thái Tuế trở về rồi quyết định."
Tôn Tề Thiên không hề nhân từ nương tay, lập tức gọi người tiến vào dẫn Cao Tố Trinh đi.
Cao Tố Trinh chính là đồ đệ của Thái Tuế, tuy rằng nhiều năm nay bà chưa ra tay bao giờ, nhưng mỗi người trong đây đều rất rõ ràng, sức mạnh của người phụ nữ này rất lớn.
“Mông Diệc, giám sát cô ta thật gắt gao cho tôi.”
Mông Diệc bên cạnh nhíu mày, nói: “Chủ tịch, lúc đi đón Thái Tuế, tôi chính là chủ lực.”
Rất hiển nhiên, Mông Diệc cũng không muốn nhận nhiệm vụ nhàm chán này.

Truyện Hot
Cao Tố Trinh lại cười ha ha một tiếng, nói: “Tôn Tề Thiên, tính cách của Cao Tố Trinh tôi thế nào ông rõ ràng nhất, ông không cần thiết phải điều người tới canh giữ nghiêm ngặt tôi, tôi sẽ không chạy, cũng không có cách nào chạy."
“Được."

Tôn Tề Thiên cũng không muốn nói thêm gì nữa, ông ta gọi một tiếng, bên ngoài cửa lập tức có hai người mặc áo đen đi vào, dẫn Cao Tố Trinh rời khỏi.
Xem ra tất cả mọi chuyện đều đã được Tôn Tề Thiên sắp xếp ổn thỏa.
Sau khi Cao Tố Trinh theo hai người áo đen ra phòng họp, vẻ mặt cô ta trở nên âm u lạ thường.
“Tôn Tề Thiên, ông là con trai nuôi của Thái Tuế, còn tôi thì là đồ đệ ông ấy.

Ông giam lỏng tôi vốn không phải vì để ý đến chuyện tôi làm lộ tin tức này ra ngoài.

Mà ông chỉ lo tôi sẽ đoạt công lao của ông trước mặt Thái Tuế thôi đúng không? Ha ha ha...!”
Nửa đêm, tại kho hàng của tập đoàn Ngọc Thanh nằm ở ngoại thành.

Một tràng tiếng sói tru vang vọng bầu trời đêm, hiện giờ kho hàng đã hoàn toàn đổi thành dáng vẻ của Hang Sói thành phố Bình Minh.
Bên trong kho hàng, từng thành viên Hang Sói đều đang liều mạng huấn luyện bản thân.

Từ sau trận chiến với Lão Dương nhà họ Thẩm lần đó, rất nhiều người trong Hang Sói đã chết, những người còn lại thao luyện ngày càng khắc khổ hơn.
Thời điểm ở thành phố Bình Minh tỉnh Tam Giang, những thành viên Hang Sói có lẽ chỉ là cao thủ xưng vua bên dòng suối nhỏ.
Nhưng hiện giờ, dưới sự dẫn dắt của Trần Hùng, bọn họ đã đi tới dòng sông lớn phía Nam này.
Trong dòng sông lớn này, các loại cá hung hãn ồ ạt không dứt, những thành viên Hang Sói cũng chỉ còn cách khiến bản thân trở nên càng mạnh hơn, mới có thể đảm bảo cho bản thân không bị cá lớn trong con sông này ăn luôn.
Xã hội này vốn là vậy, cá lớn nuốt cá bé.
Bạn nhỏ yếu sẽ biến thành đồ ăn trong mâm của người khác.

Chỉ khi bạn trở nên mạnh mẽ, anh mới có thể đủ sức cắn nuốt người khác, trở thành kẻ lớn nhất.
Đồng thời, bởi vì hoàn cảnh phải đối mặt sắp tới, huấn luyện của thành viên Hang Sói ngày càng tàn khốc, thời gian tới số người chết có khả năng sẽ còn nhiều hơn.

Vì vậy dựa theo yêu cầu của Trần Hùng, hiện giờ Hoàng Phương đã bắt đầu đi khắp Vạn Hoa tìm kiếm thành viên mới cho Hang Sói.

Trong khoảng thời gian này anh ta cũng có chút thu hoạch, đã tìm thêm được vài thành viên mới cho Hang Sói.
Hiện giờ Hang Sói có thêm Tám Ngón Tay Điên, quy mô tổng cộng có 28 người..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1234: 1234: Tiến Vào


Trần Hùng lái xe đi tới kho hàng, sau đó mở cửa tiến vào.

Thấy Trần Hùng tới, những thành viên Hang Sói vốn đang huấn luyện lập tức ngừng động tác trong tay, đi đến chào hỏi Trần Hùng.

Có điều Trần Hùng cũng không để bọn họ dừng lại, ý muốn bọn họ tiếp tục.

Sau đó Trần Hùng đi về một góc chất đống lốp xe trong kho hàng.

Tám Ngón Tay Điên vẫn thường tới đây, giờ đang nằm ngủ trên đống lốp xe.

Trần Hùng đi tới trước mặt anh ta, bất thình lình vung một quyền về phía đầu Tám Ngón Tay Điên.

Tám Ngón Tay Điên đang nhắm mắt lắc mình một cái tránh thoát cú đấm của Trần Hùng, sau đó anh ta bỗng nhiên nhổm dậy, vươn vai duỗi eo lười biếng.

"Lần nào tới đây anh cũng chơi trò này, có thể đổi sang cái khác mới mẻ đa dạng hơn không?" Trong giọng Tám Ngón Tay Điên ẩn chứa chút khó chịu, nói với Trần Hùng.

Trần Hùng cười nói: “Bởi vì tôi vẫn luôn rất tò mò với chiêu thức này của anh, dù sao đây cũng là do sư phụ truyền cho cậu.

Năm đó sư phụ truyền cho tôi một thân bản lĩnh và y thuật này, giúp tôi xưng vua ở nước ngoài, cho nên tôi rất muốn biết ông ấy dạy quyền Ngủ Mơ này cho cậu rốt cuộc trâu bò đến mức nào.

"
“Lăn sang một bên đi.


Tám Ngón Tay Điên đẩy Trần Hùng, nói: “Quyền Ngủ Mơ này không bằng châm Biển Thước của anh, năm đó ông lão kia quá bất công.

"
Nói xong, Tám Ngón Tay Điên lại ngáp một cái, nói: “Tối nay anh không ở nhà làm ấm giường cho vợ yêu mà chạy đến Hang Sói làm gì?"
“Bảy ngày sau, Thái Tuế ra khỏi chùa, tôi muốn cậu cùng tôi đi giết Thái Tuế.

"
“Thái Tuế?”
Tám Ngón Tay Điên hơi ngờ vực: “Đó là thứ đồ chơi gì?"
Tám Ngón Tay Điên không biết danh tiếng của Thái Tuế cũng không kỳ lạ, dù sao mười mấy năm trước thời điểm Thái Tuế nổi tiếng giang hồ, Tám Ngón Tay Điên cũng giống như Trần Hùng, đều mới chỉ là đứa nhóc mười mấy tuổi.

Lúc này bọn họ đến Tô Hàng, phần lớn thời gian đều ở trong kho hàng, vì thế tất nhiên anh ta không thể biết về Thái Tuế.

Trần Hùng trả lời: “Tiếp này, đây hẳn là một nhân vật vô cùng lợi hại.

"
“Ngay cả anh cũng không dám chắc mình sẽ đánh bại được?" Tám Ngón Tay Điên thoáng kinh ngạc hỏi, dù sao biết nhau lâu như vậy, anh ta vẫn chưa từng gặp Trần Hùng nghiêm túc như hiện tại.

“Tôi không biết có dám chắc hay không, nhưng trực giác nói cho tôi biết tuyệt đối không thể thả Thái Tuế này ra khỏi Chùa Kim Lôi.

Bằng không nước đi của ván cờ chúng ta đặt tại phía Nam này sẽ cực kỳ gian nan, thậm chí còn có khả năng thua.

"
“Được!”
Trước chuyện quan trọng, Tám Ngón Tay Điên trở nên cực kỳ nghiêm túc: “Nếu cần thiết, tôi có thể liên hợp với anh.

"
“Ừ.


Trần Hùng gật đầu, sau đó vỗ vai Tám Ngón Tay Điên hai cái: “Đến lúc đó, dẫn Hang Sói lên top mười.


“OK.


Trần Hùng không ở lại quá lâu, sau khi nói xong anh lập tức rời khỏi Hang Sói.

Mấy ngày sau đó, toàn bộ Tô Hàng vẫn gió êm sóng lặng, bất kể phía Trần Hùng bên này hay là tập đoàn Ngọc Tề bên kia, đều không có bất kỳ hành động nào.

Hết thảy nhìn qua có vẻ rất hài hòa.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1235: 1235: Nổi Lên


Nhưng tất cả mọi người đều biết, dưới tầng sóng êm gió lặng này, gió nổi mây phun đã sớm nổi lên.
Chiều tối trước một ngày Thái Tuế, toàn bộ hòa thượng trong Chùa Kim Lôi đều tới quảng trường trước Tháp Kim Lôi, đả tọa niệm kinh.
Giống như đang niệm một bài siêu độ, muốn siêu độ ác quỷ kia.
Nhưng Thái Tuế vẫn chưa chết, ông ta sắp ra ngoài, vì vậy phía Từ Vân không làm được việc gì thiết thực, chỉ hy vọng có thể dùng phương thức này thanh lọc linh hồn tà ác kia trong lòng Thái Tuế.
Chẳng qua điều này chỉ phí công vô ích.
Phía dưới Chùa Kim Lôi là hồ Hoàn Bắc, lúc này trên hồ có một du thuyền loại nhỏ đang bập bềnh.
Trên boong tàu đầu thuyền đặt một chiếc bàn, một người đàn ông toàn thân tràn ngập hơi thở bá vương đang ngồi trước bàn.

Ông ta chính là Thanh Long.

Thanh Long là một trong bốn môn chủ ở bốn phương của Thanh Cảnh Môn, chủ quản chuyện phía Nam của Thanh Cảnh Môn.
Có điều bên Tô Hàng vẫn luôn do Mã Dương quản lý, trước đó Thanh Long chưa từng xuất hiện ở Tô Hàng, kể cả lần Trần Hùng quyết chiến với Từ Vân ở Hổ Quyển đó, Thanh Long cũng chưa từng tới.
Nhưng lúc này Thanh Long lại tới, hơn nữa còn tới trước một ngày kỳ hạn của Thái Tuế kết thúc.
Chỉ bằng điều này cũng đủ để nhìn ra tầm quan trọng của Thái Tuế kể cả Thanh Long của Thanh Cảnh Môn cũng phải quan tâm đến ông ta.
Mã Dương đứng ở đầu thuyền, nhìn về phía nhóm hòa thượng niệm kinh siêu độ trước Tháp Kim Lôi bên kia, thổn thức nói: “Theo tin tức Thanh Cảnh Môn nhận được, nhiều ngày nay đã có một số lượng lớn các cao thủ bí mật tới Tô Hàng, trong đó bao gồm cả nhóm Đường Lang và Chu Thông - những người đã mai danh ẩn tích trên giang hồ rất nhiều năm.

Những người này đều là cao thủ nổi tiếng từ lâu trên giang hồ ở phía Nam.

Bọn họ có thù oán với Thái Tuế, cho nên lần này kỳ hạn của Thái Tuế sắp hết, những người này đều giết thẳng về phía Thái Tuế.
Đôi khi thật khó mà hiểu nổi người trong chốn Phật môn, bọn họ cho rằng thông qua phương thức đả tọa niệm kinh này có thể đủ khiến Thái Tuế không làm điều ác nữa hay sao? Đùa gì vui vậy."
Thanh Long rót cho Mã Dương một ly rượu, nói: “Mỗi loại người đều có cách thức làm việc riêng của mình, điều con người không nên làm nhất chính là trào phúng tín ngưỡng của người khác.

Lại đây uống rượu đi."
"Vâng, ông chủ."
Mã Dương ngồi về phía đối diện Thanh Long, cầm ly rượu lên một chén uống cạn: "Cảm ơn rượu của ông chủ."
"Thêm một ly nữa."

Thanh Long lại rót thêm một ly cho Mã Dương, Mã Dương lại vội vàng đoạt lấy bình rượu trong tay Thanh Long, nói: “Ông chủ, để tôi rót cho ngài."
Thanh Long không nói thêm gì, nhường bình rượu cho Mã Dương.
Mã Dương vừa rót rượu cho Thanh Long vừa nói: "Ông chủ, hiện tại cuối cùng tôi cũng biết vì sao ngài lại nói rằng ván cờ ở phía Nam này chưa chắc Trần Hùng đã thắng rồi.

Thái Tuế sắp ra, Trần Hùng chắc chắn sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Trước đó câu Hơn được, kém thua của ngài hẳn cũng mang ý nghĩa này đúng không ạ? Có điều tôi đang nghĩ, nếu lúc này người thắng là Thái Tuế, vậy liệu ông ta có đồng ý giúp chúng ta không?"
Thanh Long hỏi ngược lại: “Vậy cậu cảm thấy Thái Tuế có thể thắng Trần Hùng không?”
Động tác rót rượu trong tay Mã Dương chợt ngừng, anh ta nói: “Ông chủ, vấn đề này của ngài quả là làm khó tôi.

Hai bên ngang nhau, tôi không tài nào đoán chắc được."
Thanh Long cười nói: “Không chỉ hai người này mà còn rất nhiều người khác mới có thể làm bàn cờ phía Nam này trở nên xuất sắc, cậu nói có đúng không?"

Thanh Long đứng lên, cũng đi tới vị trí đầu thuyền, nhìn về phía Tháp Kim Lôi cách đó không xa, ông ta như thấy được Thái Tuế đang ngồi trong tháp lúc này đang nhìn về phía ông ta.
Mã Dương đứng lên đi theo sau Thanh Long, hỏi: “Ông chủ, có một việc tôi vẫn không rõ."
“Cậu nói đi.”
Mã Dương nói: “Tuy rằng Thái Tuế này lợi hại, nhưng dù sao ông ta cũng chỉ đơn độc một mình.

Huống hồ hiện giờ đã không còn là giang hồ của trăm năm trước, mặc dù Thái Tuế lợi hại thì cũng chỉ là một viên đạn mà thôi.

Nếu tập đoàn Ngọc Tề thật sự muốn xưng bá trên giang hồ phía Nam thì cũng không cần tiêu tốn bao nhiêu công sức để nghênh đón Thái Tuế như vậy chứ?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1236: 1236: Tín Ngưỡng


"Dù cho Thái Tuế có chết thật thì Tề Thiên vẫn là Tề Thiên, dòng họ của ông ta vẫn là dòng họ từng đứng đầu trong hàng ngũ dòng họ siêu quyền lực kia."
Thanh Long lại lắc đầu nói: “Chỉ bằng sức của mình Thái Tuế, quả thực không thể thay đổi cục diện toàn bộ phía Nam.

Nhưng cậu cần biết thứ gọi là tín ngưỡng."
“Tín ngưỡng!” Mã Dương yên lặng.
Thanh Long nói: “Giống như Đức Phật là tín ngưỡng của những hòa thượng trong Chùa Kim Lôi đó, Thái Tuế cũng là Phật trong lòng phe Tôn Tề Thiên.

Thái Tuế là tín ngưỡng của bọn họ.

Một khi con người có tín ngưỡng, không dám đảm bảo trăm trận trăm thắng, nhưng nếu tín ngưỡng sụp đổ thì bọn họ chắc chắn sẽ thua."
Lời nói tới đây, Thanh Long vỗ mạnh lên vai Mã Dương một cái: "Cậu trai trẻ, cậu còn phải học thêm nhiều!"
Nói xong, Thanh Long cầm bình rượu trên bàn lên, rót toàn bộ rượu trong đó vào miệng.
Sau đó ông ta vứt bình rượu rỗng vào trong hồ nước, híp mắt nhìn về phía Chùa Kim Lôi: “Mười năm...!Thái Tuế à, quả thực có chút chờ mong ông ra ngoài đó!"
Sớm hôm sau, tờ mờ sáng, tại bãi đỗ xe ở trụ sở tập đoàn Ngọc Tề đã có mười mấy chiếc Land Rover đỗ lại.
Trước mỗi chiếc xe Land Rover đều có vài người đàn ông lực lưỡng mặc vest, đeo kính râm.

Toàn bộ những người này đều là lực lượng tinh nhuệ mạnh nhất tập đoàn Ngọc Tề.

Bên cạnh đó, tam đại vương bài và sáu giám đốc cũng đã tụ tập đông đủ.

Từ hơn nửa năm trước, tập đoàn Ngọc Tề đã hạn chế bớt việc đối ngoại, thậm chí dừng phần lớn các hoạt động kinh doanh.

Đồng thời Tôn Tề Thiên còn hạ lệnh cấm bất kỳ kẻ nào gây ra xung đột với bên ngoài trong khoảng thời gian này.

Mục đích chính vì chờ đợi ngày này.

Để có thể thuận lợi đón Thái Tuế trở về, tập đoàn Ngọc Tề không tiếc trả giá hết thảy.
Bởi vì trong lòng mỗi người đều vô cùng rõ ràng, chỉ cần Thái Tuế trở lại, toàn bộ những gì tập đoàn Ngọc Tề mất đi có thể bù đắp lại trong thời gian ngắn.

“Lên xe.”
Tôn Tề Thiên ra lệnh một tiếng, hơn trăm tinh nhuệ của tập đoàn Ngọc Tề đồng loạt đi về phía Land Rover.
Xe Land Rover xếp thành một con rồng dài, đón ánh mặt trời sáng, một đường tiến thẳng về phía Chùa Kim Lôi.

Bên trong xe, tay Tôn Tề Thiên không ngừng mân mê hai quả cầu sắt, vẻ mặt ông ta rất nghiêm túc, giữa hai đầu lông mày chứa ba phần kích động, bảy phần căng thẳng.
Năm đó, Thái Tuế tàn sát bốn phương ở phía Nam vốn không phải vì muốn làm người đứng đầu phía Nam gì đó kia, mà vì ông ta có dã tâm.

Dã tâm chính là muốn chế tạo tập đoàn của thuộc hạ mình thành thế lực siêu quyền lực số một, xếp chung với thế lực phía Bắc.

Tôn Tề Thiên là con trai nuôi của Thái Tuế, mấy năm nay ông ta chỉ là chủ tịch tạm thời quản lý tập đoàn Ngọc Tề mà thôi, trên thực tế, Thái Tuế mới là đầu rồng thật sự của tập đoàn Ngọc Tề.
Mười năm qua đi, có lẽ Tôn Tề Thiên đã sớm quen với vị trí chủ tịch tập đoàn Ngọc Tề phía trên trăm nghìn người này.
Nhưng hiện giờ Thái Tuế sắp trở lại, ông ta từ trên trăm nghìn người xuống dưới một người.

Lúc này trong lòng ông ta ít nhiều cũng có chút ý kiến.
Có điều chỉ là một ý kiến thôi.

Ý kiến này vừa nảy sinh trong lòng Tôn Tề Thiên đã lập tức bị ông ta ép xuống.

Bởi vì ông ta không dám suy nghĩ tiếp.
Thái Tuế, cuối cùng cũng sắp ra rồi!
“Người bên nhà họ Kim tới chưa?” Tôn Tề Thiên dựa lưng lên ghế, hỏi Lạc Chấn Nam bên cạnh.
“Tới rồi.” Lạc Chấn Nam trả lời: “Đến lúc đó, người của bọn họ sẽ hội hợp với chúng ta ở Chùa Kim Lôi.”
“Ai dẫn đầu?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1237: 1237: Chùa Kim Lôi


“Kim Thần Vũ."
Động tác xoay quả cầu trong tay Tôn Tề Thiên lập tức dừng lại, mắt ông ta sáng rực lên.
Gần hai mươi chiếc xe Land Rover đi thẳng một đường về phía Chùa Kim Lôi, cũng cũng may bây giờ là sáng sớm, người ngoài đường không nhiều, bằng không nhìn thấy nhiều siêu xe đi thành hàng như vậy không biết sẽ gây ra chấn động lớn tới mức nào.

Cùng lúc đó, tại Chùa Kim Lôi.
Chuông sớm vang lên, vẫn là hòa thượng luyện Thiết Đầu Công kia, dùng chính đầu sắt của mình gõ thẳng lên chuông.
Nhưng tiếng chuông sớm hôm nay không giống như mọi hôm.

Bởi vì tiếng chuông lần này vừa vang vừa dài.
Từ Vân thức dậy từ rất sớm, hoặc nên nói ông ta đã thức trắng đêm.
Rạng sáng, Từ Vân thay áo cà sa trụ trì của Chùa Kim Lôi, cầm thiền trượng trụ trì, quỳ lạy lễ Phật trước mặt Phật Tổ.

Trên sảnh lớn trước Phật Đường, 300 đệ tử Chùa Kim Lôi cũng đã đến đông đủ.
Sự kiện hôm nay với Chùa Kim Lôi mà nói, chính là một sự kiện vô cùng trọng đại, có ý nghĩ lớn lao.

Chùa Kim Lôi trấn ma mười năm, mười năm nay toàn bộ Chùa Kim Lôi luôn làm một việc này, hiện giờ, cuối cùng cũng tới ngày mãn hạn 10 năm.
Có điều đối với 300 hòa thượng Chùa Kim Lôi, bọn họ cũng không thể nhẹ lòng nổi.

Người xuất gia ôm lòng từ bi, nếu trấn giữ mười năm vẫn không thể khiến Thái Tuế tẩy sạch ma tính trong lòng, vậy thì sau khi Thái Tuế ra khỏi tháp, toàn bộ giới võ lâm giang hồ phía Nam chắc chắn sẽ lại trở thành một vùng gió tanh mưa máu.

Chùa Kim Lôi đã làm hết mọi việc trong phạm vi trách nhiệm của mình, tiếp theo cuối cùng sẽ xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng không cách nào can thiệp nổi.
Thời điểm Từ Hàng còn ở đây cũng chỉ ngăn chặn được Thái Tuế một thời gian, huống hồ hiện tại Từ Hàng đã sớm không còn tại thế nữa.

"Trụ trì, trời đã sáng.”
Bốn trưởng lão Chùa Kim Lôi đi tới trước mặt Từ Hàng, nhẹ giọng nói.
Từ Hàng đứng lên, xoay người rời khỏi điện Phật, sau đó đi về phía Tháp Kim Lôi cùng trưởng lão và 300 hòa thượng theo sau.
Sáng sớm hôm nay vốn dĩ có ánh mặt trời, nhưng khi bọn họ đi tới Tháp Kim Lôi.

Trên đỉnh tháp đã tụ đầy mây đen, che khuất toàn bộ ánh nắng mặt trời.
Bầu trời tối sầm lại, Từ Vân đứng trước Tháp Kim Lôi, nhìn mây đen tụ lại trên đỉnh tháp.

Ông ta chắp tay trước ngực, niệm một câu "A di đà Phật."
Mười năm kỳ hạn qua đi, Thái Tuế ra khỏi tháp, mây đen lại dồn l*n đ*nh tháp, đây không phải dấu hiệu tốt.
300 hòa thượng và Từ Vân cùng nhau đứng trên quảng trường phía trước Tháp Kim Lôi, sau đó trên quảng trường lại lần nữa vang lên từng tràng tụng kinh.
Tràng tụng kinh này kéo dài khoảng một tiếng.
Cuối cùng, khi tiếng tụng kinh dừng lại.

Không khí xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn nghe thấy tiếng gió vù vù xung quanh, cùng tiếng tim đập của 300 hòa thượng ở đây.
Giờ phút này trong lòng các hòa thượng, bao gồm cả Từ Vân đều không tránh khỏi chút căng thẳng, thậm chí trên mặt một số hòa thượng còn lộ hẳn ra sự sợ hãi.
Loại cảm giác này thật giống như một ác ma sắp phá vỡ phong ấn, lao ra khỏi Tháp Kim Lôi.
Lúc này, tiếng chuông lớn lại lần nữa vang lên.

Một trưởng lão đi tới trước mặt Từ Vân, nói: "Trụ trì, đã đến giờ."
Từ Vân hít sâu một hơi, nhìn về phía cánh cửa lớn kia, nói: "Mở tháp!".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1238: 1238: Mở Tháp


Hai hòa thượng cơ bắp cuồn cuộn cao khoảng 1m9 bước nhanh tới cổng lớn Chùa Kim Lôi.
"Kẽo kẹt" một tiếng, cổng lớn Chùa Kim Lôi được mở ra.
Trong nháy mắt, trên không trung tại Chùa Kim Lôi nổi lên một trận gió lớn, mây đen che trời tụ tại đỉnh tháp giống như lại một nữa hợp lại thành một bức đồ án ác ma.
Trong Chùa Kim Lôi vang lên hai tiếng leng keng, đó là tiếng xích sắt bị người ta hung tàn bẻ gãy.

Ngay sau đó là tiếng xích sắt bị kéo lê trên mặt đất.

Một bóng người cao lớn cường tráng chậm rãi đi ra từ trong tháp.
Còn chưa gặp người, nhưng chỉ nghe tiếng xích sắt va trên mặt đất kia cũng đủ khiến trong lòng rất nhiều hòa thượng ở đây như bị một tảng đá lớn đè nặng, thậm chí có không ít người không dám nhìn thẳng về phía cổng lớn Chùa Kim Lôi.

Dù sao thì đó cũng là một người đàn ông tựa ác ma đi ra từ trong tháp.
Mặc kệ ông ta có bị nhốt kín trong Tháp Kim Lôi mười năm, dáng người ông ta vẫn cao lớn đĩnh đạc như trước.

Hai mắt ông ta mười năm không thấy ánh mặt trời, nhưng vẫn sáng ngời có tinh thần.
Thái Tuế, hiện đã gần 50 tuổi, mười năm trước là sự tồn tại siêu mạnh mẽ, ác ma của giang hồ phía Nam, bị giam giữ trong Tháp Kim Lôi mười năm.

Hiện tại, ác ma Thái Tuế lại tái xuất thế gian.
Rầm...!Rầm...!
Xích sắt to bằng cánh tay đứa trẻ va quẹt lên mặt đất theo bước chân Thái Tuế, xích sắt này cũng không được dùng để khóa tay chân của ông ta.
Phía trước xích sắt có hai móc sắt như lưỡi hái khóa chặt vào xương bả vai hai bên của ông ta.
Mười năm trôi qua, móc sắt này dường như đã hòa hợp thành một thể với cơ bắp của Thái Tuế.

Nhìn từ xa không khác gì sau lưng ông ta mọc ra hai dải xích sắt.
Hai dải xích sắt này không phải do Chùa Kim Lôi ghim vào người ông ta.

Nếu để hòa thượng Chùa Kim Lôi làm, bọn họ chắc chắn sẽ không tàn nhẫn ác độc móc xích sắt vào xương bả vai của Thái Tuế như vậy.
Tuy rằng Thái Tuế được xưng là ác ma, nhưng xét theo ý nghĩa nào đó, ông ta biết giữ lời hứa, cũng là một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất.
Thua chính là thua, đã đánh cược thì phải chấp nhận thua.

Từ khi bị Từ Hàng đánh bại ở hồ Hoàn Bắc, Thái Tuế đã tự nguyện khóa lại xương bả vai của mình, tiến vào Tháp Kim Lôi chịu bị nhốt mười năm.
Mười năm qua, cổng lớn Tháp Kim Lôi vẫn luôn không khóa, bởi vì nếu Thái Tuế muốn đi.

Sau khi trụ trì Tự Hàng chùa Kim Lôi viên tịch, không ai có thể ngăn được ông ta nữa.
Nhưng ông ta không đi, mà vẫn tuân thủ hứa hẹn, cam tâm tình nguyện tiếp tục chịu trừng phạt.
Hiện giờ kỳ hạn mười năm đã hết, Thái Tuế trở về!
Ông ta đi tới cổng lớn Tháp Kim Lôi, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía mây đen tụ đầy trên đỉnh tháp.

Khóe miệng ông ta chậm rãi cong lên nụ cười giải thoát.
“Ài...!”
Ông ta dang hai tay, lười biếng duỗi eo, giống như Tôn Ngộ Không được thả ra sau khi bị đè dưới Ngũ Hành Sơn 500 năm.

“Mười năm, cuối cùng cũng.....!tự do...!”
“Grào...!”
Một tiếng rống oanh tạc vang lên, xung quanh Chùa Kim Lôi đắm chìm trong âm thanh xưng bá thiên hạ này của Thái Tuế.
Trong 300 hòa thượng có rất nhiều người run rẩy trong lòng.

Người đàn ông này thật sự quá đáng sợ.
Một tiếng hô của ông ta tựa như làm mây đen trên không trung chấn động.

Ánh mặt trời vốn bị mây đen che khuất lập tức ló rạng, chiếu lên người Thái Tuế.
Chỉ thấy ông ta vươn đôi tay, cầm hai dải xích sắt kia, sau đó cứ như vậy móc xích sắt ra khỏi xương bả vai của mình từng chút.
Máu tươi phun ra, loạt tiếng động hỗn loạn vang lên, nhìn cảnh này, ngay cả Từ Vân cũng nhíu chặt mày..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1239: 1239: Máu Tươi


Grào...!
Lại một tiếng rống oanh tạc nữa vang lên, hai dải xích sắt ghim sâu trong bả vai Thái Tuế cứ thế bị ông ta kéo thẳng ra ngoài, ném xuống mặt đất.
Máu tươi phun ra, nhiễm đỏ nửa người trên của ông ta, nhưng trên mặt Thái Tuế lại không có bất kỳ vẻ đau đớn nào, giống như người này vốn không hề có dây thần kinh biết đau.
Ông ta cất bước đạp bộ về phía trước, 300 hòa thượng phía dưới đồng loạt lùi về sau, nhường ra một con đường cho ông ta.
Từ Vân khoác áo cà sa đi tới trước, chắp tay trước ngực, nói một tiếng "A di đà Phật".
"Thí chủ Thái Tuế, lần này ra tháp, hy vọng thí chủ về sau có thể hạ đao nhẹ, đạp đất...!”
“Hòa thượng câm miệng đi! Mi không có tư cách dạy dỗ ta!"
Thái Tuế dứt khoát cắt ngang lời Từ Vân: "Lão cam nguyện bị trấn áp dưới Tháp Kim Lôi này mười năm là bởi vì lão bại dưới tay Từ Hàng! Giờ kỳ hạn mười năm đã kết thúc, lão không muốn có bất kỳ liên quan gì với Chùa Kim Lôi các người!".

Đam Mỹ Sắc
Sau khi nói xong, Thái Tuế tiếp tục đạp bước, đi thẳng về phía lối ra Chùa Kim Lôi.
300 hòa thượng ở đây đều nín thở, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Lúc này ngoài Tháp Kim Lôi, mười mấy chiếc Land Rover đã chờ sẵn từ lâu.

Toàn bộ cửa xe đều được mở ra, hàng trăm người đi từ trên xe xuống, xếp thành hàng chỉnh tề, chờ Thái Tuế ra ngoài.

Cuối cùng, cổng lớn Chùa Kim Lôi mở ra, Thái Tuế trước ngực còn chảy máu tươi và Từ Vân cùng vài trưởng lão Chùa Kim Lôi theo sau, chậm rãi đi ra.

“Cha nuôi!”
Tôn Tề Thiên kích động hô một tiếng, dưới sự theo chân của tam đại vương bài và sáu giám đốc, bước nhanh về phía Thái Tuế nghênh đón.
“Cung nghênh cha nuôi ra tháp.”
“Cung nghênh Thái Tuế ra tháp.”
Trong khoảnh khắc, âm thanh của hàng trăm người vang vọng lên tận trời cao.

Sau khi Tôn Tề Thiên nhìn thấy bả vai không ngừng chảy máu kia của Thái Tuế, lông mày lập tức nhíu lại.
“Đám hòa thượng các người làm gì đây!? Các người thật to gan!”
Tôn Tề Thiên tức giận, có vẻ ông ta cho rằng tình trạng hiện tại của Thái Tuế là do đám hòa thượng ở Chùa Kim Lôi làm ra, thậm chí còn định hạ lệnh giết sạch toàn bộ Chùa Kim Lôi ngay lập tức.

“Câm mồm.”
Nhưng Thái Tuế lại ngăn Tôn Tề Thiên, nói: “Vết thương trên người ta không liên quan tới Chùa Kim Lôi.

Về nhà."
Tôn Tề Thiên vội vàng gật đầu, nếu Thái Tuế nói như vậy, ông ta không dám nhiều lời nửa câu nữa, vội vàng ra lệnh cho người mở cửa một chiếc xe Land Rover, sau đó theo Thái Tuế ngồi lên xe.
Mọi người cũng đi theo trở về xe Land Rover, xe được khởi động, đoàn xe thật dài theo đường cũ quay ngược về, rời khỏi Chùa Kim Lôi.
Trên xe, Tôn Tề Thiên ngồi bên cạnh Thái Tuế, vẻ mặt hơi căng thẳng.
Mà Thái Tuế giống như không hề hấn gì, nhìn phong cảnh khắp nơi bên ngoài từ cửa kính xe.
Mười năm không thấy mặt trời, so với ngồi tù mười năm còn xa lạ hơn, Thái Tuế dường như đang tràn ngập tò mò với thế giới bên ngoài.
“Thay đổi nhiều thật.”
Nhìn kiến trúc bên ngoài.

Mười năm qua đi, thế giới thay đổi thật sự quá nhiều, nhưng dã tâm trong lòng Thái Tuế kia vẫn không hề biến đổi như cũ.
“Cha nuôi, vết thương trên người cha có nặng lắm không? Do con thất trách, không dẫn theo bác sĩ đi cùng."
Thái Tuế cười bình thản, nói: "Chút vết thương này không đáng ngại, có điều muốn khôi phục trong thời gian ngắn thì ta còn cần phải tìm được Kim Sang Dược nhà họ Hứa để lại.

Như vậy ta mới có thể khôi phục trạng thái đỉnh cao trong thời gian ngắn nhất.".
 
Back
Top Dưới