Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1180: 1180: Kế Hoạch Bí Mật


“Lấy ví dụ như bọn họ với nhà họ Tô chúng tôi, nửa năm trước, tháng nào bọn họ cũng đều sẽ vì mọi loại chuyện mà xảy ra xung đột với nhà họ Tô, nhưng nửa năm nay, lại rất ít có xung đột với nhà họ Tô.


“Tập đoàn Ngọc Tề này giống như cố hết sức thu liễm lại trong khoảng thời gian nửa năm vậy, đến cả em trai Tôn Ngọc Vinh của chủ tịch tập đoàn Ngọc Tề Tôn Tề Thiên, lúc trước luôn thích gây chuyện thị phi ở Tô Hàng, mà nửa năm nay, tến đó cũng thu liêm lại rất nhiều.


“Đồng thời, đặc biệt là một số gia tộc ở Tô Hàng có võ thuật và có nhiều cao thủ, lúc trước ba vương bài của tập đoàn Ngọc Tề thích thấy là khiêu chiến chèn ép nhưng gia tộc này, mà bây giờ, cũng đều trở lên quy củ hơn.


“Tôi luôn cảm thấy có chút kỳ lạ, quá bất thường rồi.


Trần Hùng nói: “Tám năm trước tập đoàn Ngọc Tề bộc lộ tài năng, mà trong thời gian nửa năm này, bọn họ lại bắt đầu làm con rùa rụt cổ, đúng không?”
“Ừ, cũng gần như vậy.


Trần Hùng quay đầu nhìn về phía Viễn Trọng Chi nói: “Chú Viễn, chuyện này chú thấy thế nào?”

Viễn Trọng Chi nói: “Tập đoàn Ngọc Tề này rất có khả năng là đang chuẩn bị cho một việc nào đó, cho nên mới lựa chọn ẩn nhẫn vào lúc này.


“Đúng vậy.


Tô Quang Huy lập tức nói: “Tôi cũng có ý nghĩ như vậy.

Tập đoàn Ngọc Tề này nhất định là đang làm chuyện bí mật nào đó, nhưng bọn họ quá thần bí, chúng ta rất khó để điều tra rõ ràng được rốt cuộc tập đoàn Ngọc Tề này đang làm cái gì.


Nói đến đây, ba người đều im lặng.

Cho đến một lúc lâu sau, Trần Hùng mới vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi có một trực giác, chuyện bí mật này của tập đoàn Ngọc Tề là rất lớn.


“Lớn thế nào.

” Viễn Trọng Chi hỏi.

“Cụ thể lớn bao nhiêu thì cháu cũng không nói chính xác được.


Trần Hùng lắc đầu nói: “Có điều cho dù bọn họ đang lên kế hoạch bí mật gì, cháu cảm thấy chúng ta nhất định phải nhanh chóng làm rõ rốt cuộc bọn họ đang làm cái gì.


“Đúng, biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng.


Viễn Trọng Chi nhìn Tô Quang Huy nói: “Gia chủ Tô, những chuyện này cũng chỉ có làm phiền anh mà thôi.


Tô Quang Huy chắp tay nói: “Lúc trước nhà họ Tô chúng tôi vẫn luôn có một phòng tình báo riêng, có điều mấy năm nay Tô Văn Hùng quá phế vật, có đao tốt cũng không biết sử dụng.

Lần này, tôi dự định tổ chức lại phòng tình báo này, sau này chắc có thể cung cấp không ít tin tức và tình báo cho các người.


“Ừ.


Sau khi Tô Quang Huy rời khỏi, Trần Hùng và Viễn Trọng Chi tiếp tục ở lại đây nói chuyện uống trà.

Trời sắp tối, Trần Hùng đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

“Không ở lại ăn cơm xong rồi hãy đi sao?” Viễn Trọng Chi cười hỏi.

“Không.

Mẹ nuôi không ở đây, thức ăn ở đây không hợp khẩu vị của cháu.


“Ha ha, vậy cậu đi đi.


Viễn Trọng Chi xua tay, dù sao qua hai ngày nữa Trần Hùng cũng sẽ chuyển đến khu biệt thự ven Hồ Tây Tử này, cho nên ông ấy cũng không cần phải níu kéo lại.

Trần Hùng rời khỏi căn biệt thự của Viễn Trọng Chi, khi đi qua căn biệt thự bên cạnh, anh nhìn thấy Ngụy Tuấn vẫn không ngừng làm động tác vung dao như mọi khi ở trong sân.

Mà ngoài sân, còn có một người đang đứng yên lặng quan sát, người này chính là Ngô Trung Kiên.

“Làm gì vậy?”
Trần Hùng đi đến phía sau Ngô Trung Kiên, vỗ lên vai anh ta một cái, chắc là vừa rồi Ngô Trung Kiên quá nhập tâm, cho nên cú vỗ này dọa Ngô Trung Kiên giật mình.

Anh ta quay người lại, vô thức đấm một cú về phía Trần Hùng, nhưng lại bị Trần Hùng đỡ được.

“Anh Trần Hùng, là anh sao?”
Ngô Trung Kiên thu lại cú đấm.

Trần Hùng nói: “Cậu không có chuyện gì đứng đây làm gì chứ? Sao vậy, lẽ nào cậu muốn đánh một trận với Ngụy Tuấn sao?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1181: 1181: Có Gì Đó Không Đúng


“Có ý nghĩ như vậy, hì hì.


Ngô Trung Kiên rất ngây thơ cười với Trần Hùng: “Ngứa tay.


Mặc dù Trần Hùng và Ngô Trung Kiên không tiếp xúc nhiều với nhau, nhưng anh chàng này có tính cách dứt khoát, cho nên bây giờ Trần Hùng cũng coi như tương đối hiểu anh ta.

Anh ta cũng là một người mê võ, hơn mười tuổi đã bắt đầu khiên chiến với các cao thủ võ lâm Vạn Hoa rồi, sau khi đến nhà họ Viễn, lại gặp phải người mê võ Ngụy Tuấn này, cho nên Ngô Trung Kiên ngứa tay là chuyện rất bình thường.

“Cậu vẫn nên thôi đi, đao của ông ấy bây giờ chỉ giết người, không hợp với cậu, không làm tốt thì một đao của ông ấy sẽ chém chết cậu đấy.


Nhưng Ngô Trung Kiên lại rất có tự tin nói: “Chú Ngụy không giết được tôi, nhiều nhất chỉ chặt đứt mấy khúc xương mà thôi.


“Sao gãy xương cốt từ trong miệng cậu nói ra lại giống như cắt tóc vậy?”
Trần Hùng có chút mơ màng, luôn cảm thấy đầu óc của những người mê võ có chút không bình thường: “Đúng rồi, cậu không có chuyện gì làm hay sao lại đến đây xem Ngụy Tuấn luyện đao? Cậu không theo đuổi Viễn Quân Dao sao?”
“Không theo đuổi được.


Ngô Trung Kiên vô cùng bất lực: “Cô ấy luôn thích đi mua sắm, một khi đi mua sắm luôn thích bắt tôi cầm quần áo túi xách cho cô ấy.

Anh Trần Hùng, anh xem tôi dù sao cũng là võ trạng nguyên tương lại, hai tay này của tôi dùng để đánh đấm, thích hợp để xách túi sao?”
“Ha ha, cậu mẹ nó đúng là thích hợp độc thân.


Nếu đổi lại Trần Hùng là con gái, cũng sẽ không nhìn trúng Ngô Trung Kiên.

Lúc này, Trần Hùng nhìn Ngụy Tuấn đang chém đao trong sân, luôn cảm thấy có chút kỳ lại, nhưng rốt cuộc kỳ lạ ở chỗ nào, anh cũng không nói ra được.

Anh đi vào sân, sau đó đến trước mặt Ngụy Tuấn: “Chú Ngụy, đao này của chú, có chút không đúng.


Ngụy Tuấn dừng đao trong tay: “Chỗ nào không đúng vậy?”
Trần Hùng lắc đầu nói: “Không nói ra được, nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.

Đoạn thời gian này, chú không cảm thấy có gì không hợp sao?”
“Ha ha, tôi có thể có gì không hợp chứ, hơn nữa con đao này cũng chỉ có một chiêu, tôi không thể nào tẩu hỏa nhập ma được đúng không?”

“Cũng đúng.


Trần Hùng giơ hai tay ra sau đầu, không nói gì nữa, anh ở lại chỗ Ngụy Tuấn không lâu, thì rời khỏi khu biệt thự ven Tây Hồ.

Cổng khu biệt thự, một chiếc xe màu đỏ đã dừng ở đây từ lâu.

Không còn gì nghi ngờ, người ngồi trong con xe này nhất định là ngưởi của Lục Phiến Môn.

Lần trước Thanh Long nói với Trần Hùng, đợi sau khi Trần Hùng giải quyết xong chuyện nhà họ Tô thì sẽ nói cho Trần Hùng biết tiếp theo đó Lục Phiến Môn bọn họ muốn làm cái gì.

Bây giờ chuyện của nhà họ Tô đã được giải quyết rồi, Lục Phiến Môn cũng nên thực hiện lời hứa rồi.

Trần Hùng không hề do dự, trực tiếp mở cửa xe lên xe.

Có điều Trần Hùng lại không hề biết người trong xe, anh cũng không quan tâm.

Xe đỏ khởi động, chạy về phía một gian trà lâu, gian trà lâu này chính là trà lâu lần trước Trần Hùng và Thanh Long gặp mặt, lúc này người đợi anh ở đây lại không phải là Thanh Long, mà là Mã Dương.

Mã Dương và Trần Hùng từ lần đầu gặp nhau đã có cảm giác không đúng, hình như ngay từ đầu Mã Dương đã không thích Trần Hùng, cho nên Trần Hùng cũng không cần phải nể mặt tên này.

“Đại ca cậu đâu, tôi đã nói rồi, cậu không có tư cách mặt đối mặt nói chuyện với tôi.


Trần Hùng vừa vào thì nói một câu như vậy, có thể thấy không hề nể mặt Mã Dương chút nào cả.

Nhưng thần kỳ là lần này Mã Dương lại không hề tức giận, ngược lại còn vô cùng khách khí với Trần Hùng.

Anh ta đứng dậy, chắp tay hành lễ với Trần Hùng: “Anh Trần Hùng, lúc trước là do tôi quá vô lễ, nếu như có chỗ nào đắc tội đến anh Trần Hùng, mong anh Trần Hùng không tính toán với tôi.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1182: 1182: Nhật Bản Người Thắng Làm Vua


Trần Hùng có chút ngạc nhiên, người của Lục Phiến Môn luôn cao cao tại thượng, hơn nữa Mã Dương này còn có vị trí không thấp trong Lục Phiến Môn, không biết có phải do hôm nay anh ta uống nhầm thuốc gì mà lại đột nhiên đối xử với mình khách khí như vậy?
Tuy nhiên Trần Hùng không hề biết, người của Lục Phiến Môn luôn ngông cuồng ngạo mạn, trước giờ chỉ phục người mạnh.

Lúc trước Thanh Long coi trọng Trần Hùng, đó là điều khiến Mã Dương không thích Trần Hùng, bởi vì Mã Dương đánh giá người khác qua vẻ bề ngoại, cho rằng Trần Hùng là người không làm được chuyện lớn, không xứng với sự coi trọng của đại ca mình.

Cho nên ngay từ đầu, Mã Dương đã khinh thường Trần Hùng.

Nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy trận chiến của Trần Hùng và Từ Vân trên Hổ Quyển, Mã Dương mới coi như thật sự nhận thức được sức mạnh của Trần Hùng.

Trần Hùng, quả thật có bản lĩnh khiến đại ca mình coi trọng.

Cho nên, sau ngày hôm đó, thái độ của Mã Dương đối với Trần Hùng hoàn toàn thay đổi, Trần Hùng là người mạnh, cho nên Mã Dương phục anh.

Điểm này, ngược lại rất giống với tổ chức Hang Sói, mỗi một người của tổ chức Hang Sói đều rất ngông cuồng ngạo mạn, chỉ phục người mạnh.

Mặc dù bây giờ thái độ của Mã Dương đối với Trần Hùng thay đổi rồi, nhưng Trần Hùng vẫn không biết nên đối xử với Mã Dương thế nào.

Thân là điện chủ Thiên Vương điện, phong độ chèn ép này vẫn cần phải có, không thể lúc trước anh lạnh nhạt với tôi, bây giờ đột nhiên cười với tôi, tôi cũng nhất định phải cười lại với anh sao?
“Đại ca cậu không ở đây, tạm biệt.


Trần Hùng không hề định ở lại đây lâu, quay người rời đi.

Nhưng Mã Dương lại vội vàng tiến lên ngăn anh lại, nói: “Anh Trần Hùng, xin dừng bước, đại ca Thanh Long vẫn còn có chuyện quan trọng phải làm, cho nên anh ấy có thứ muốn để tôi chuyển cho anh.


“Lấy ra đây.

” Trần Hùng giơ tay ra.

Mã Dương lấy từ trong túi ra một tờ giấy bạc, đặt vào trong tay Trần Hùng: “Đây là đồ mà đại ca tôi bảo tôi chuyển cho anh, nói bên trên, có thứ mà anh muốn.


“Một tờ giấy, anh ta thật sự chèn ép mà.


Trần Hùng có chút cạn lời, lập tức mở tờ giấy ra.

Chỉ thấy bên trên có sáu chữ rồng bay phượng múa: “Nhật Bản, người thắng làm vua.


“Đây là gì?”
Trần Hùng một mặt ngơ ngác nhìn Mã Dương: “Đại ca của cậu là thầy dạy tiếng Vạn Hoa sao? Còn chơi trò viết chữ này với tôi, anh ta muốn làm cái gì vậy?”
Mã Dương trả lời: “Anh Trần Hùng, đại ca bảo tôi nói với anh, tiếp theo mọi hành động của các người ở phía nam, chỉ cần không ảnh hưởng đến cư dân ở phía nam, Lục Phiến Môn tôi đều có thể gánh cho các người.


“Nhưng, bàn cờ phía nam này không chỉ có một mình anh chơi, hi vọng mọi người có thể tuân thủ quy tắc.


Trần Hùng cảm thấy trong lời nói của Mã Dương có ý gì đó, nói: “Không phải chỉ một mình tôi chơi là ý gì?”
“Ha ha, anh Trần Hùng là người thông minh, nhất định sẽ hiểu.

Về phần sáu chữ trên tờ giấu, đại ca nói anh cũng có thể đoán ra được một chút, nếu bây giờ anh không hiểu, đợi sau khi bình định phía nam, anh sẽ từ từ hiểu.


Nói xong những lời này, Mã Dương chắp tay với Trần Hùng, chủ động chào tạm biệt.

Trần Hùng siết tờ giấy trong tay, im lặng một lúc lâu.

Một lúc sau, trong ánh mắt anh đột nhiên lóe lên ánh sáng: “Người chơi cờ không chỉ có một mình mình, chẳng lẽ ở phía nam này còn có những người khác, cũng muốn thống nhất toàn bộ phía nam sao?”
Trần Hùng không thể không liên kết suy đoán này với tập đoàn Ngọc Tề.

Thông qua miệng Tô Quang Huy, Trần Hùng biết trong đoạn thời gian này của tập đoàn Ngọc Tề hành động rất kỳ lạ.

Trần Hùng đang chuẩn bị ván cờ lớn ở phía nam, có lẽ tập đoàn Ngọc Tề giống như Trần Hùng, cũng muốn đánh ván cờ phía nam này.

Bây giờ ở phía nam có nhiều hào môn hạng nhất như vậy, nhưng vẫn chưa có ai có thể thật sự đứng đầu, trở thành hạng nhất như nhà họ Trần ở phía Bắc.

Nhưng không hề có nghĩa là không nghĩ tới, e rằng có rất nhiều hào môn hàng đầu, đã vì trận cờ lần này mà chuẩn bị rất nhiều năm rồi.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1183: 1183: “anh Ta” Sắp Trở Về Rồi


“Rốt cuộc mình cũng đã xem thường nơi này rồi.”
Trần Hùng cười nhạt một tiếng: “Thật sự càng nghĩ càng muốn biết tập đoàn Ngọc Tề kia, rốt cuộc đang có kế hoạch gì.”.

truyện xuyên nhanh
Nói xong, Trần Hùng lại vô thức nhìn vào tờ giấy trong tay: “Nhật Bản, người thắng làm vua.

Đây chính là Thanh Long muốn thông qua bàn cờ phía nam này mà đạt được mục đích của mình sao?”
“Rốt cuộc anh ta muốn làm cái gì?”
Trần Hùng vo tròn tờ giầy lại, sau đó ném vào trong thùng rác.
Có đôi khi phương pháp và Viễn Trọng Chi nói quả thật rất hiệu quả.
Khi bạn không biết nên làm thế nào, thì đừng làm cái gì cả.
Khi bạn không hiểu một số chuyện nào đó, vậy thì đừng nghĩ nữa, bởi vì đáp án và điểm đột phá, luôn sẽ chủ động tìm đến bạn vào một ngày nào đó.
Lúc này, sau khi Mã Dương rời khỏi trà lâu, lên một con xe đỏ.

Sau khi lên xe, anh ta lập tức lấy điện thoại ra, gọi cho Thanh Long.
Điện thoại kết nối, bên kia truyền đến giọng nói của Thanh Long: “Đưa cho anh ta chưa?”
“Đưa rồi.”
Mã Dương trả lời: “Đại ca, lúc trước là do em mắt mù không thấy rồng thật sự.

Trần Hùng này anh chọn đúng rồi, có lẽ anh ta thật sự có thể giúp chúng ta hoàn thành nhiệm vụ đó.”
Thanh Long ở bên kia điện thoại cười ha ha, nói: “Bàn cờ phía nam này, Trần Hùng không chắc có thể thắng.”
Mã Dương rất ngạc nhiên, lúc trước không phải Thanh Long vẫn luôn coi trọng Trần Hùng, đối với anh ta luôn tràn đầy tự tin sao?
Tại sao bây giờ Trần Hùng đã bắt đầu lộ diện, loại tự tin của Thanh Long đối với Trần Hùng lại thay đổi?
“Đại ca, em không hiểu, anh không tận mắt chứng kiến trận chiến đó của Trần Hùng và Từ Vân, cho nên anh không biết rốt cuộc Trần Hùng b**n th** thế nào.

Anh ta đánh Từ Vân...”
Tuy nhiên, Mã Dương còn chưa nói xong, đã bị Thanh Long ngắt lời.

“Trần Hùng là điện chủ Thiên Vương điện, thần thoại nước ngoài, nhưng đặt trong thế giới, nơi ngọa hồ tàng long thật sự vẫn là Vạn Hoa.

Cho nên Trần Hùng, không chắc có thể thắng được.”
“Cứ như vậy đi, bên phía Nhật Bản, ai thắng thì người đó lên.”
Mã Dương đáp lại một tiếng, nói: “Đại ca, có phải anh phát hiện ra cái gì đó, cho nên anh mới nói như vậy đúng không?”
Thanh Long trả lời: “Tập đoàn Ngọc Tề vẫn luôn đợi ngày này, anh ta sắp trở về rồi.”
“Anh ta.”
Nhắc đến anh ta, trong lòng Mã Dương bỗng trở lên hỗn loạn, ngay cả da đầu của anh ta cũng cảm thấy tê dại.
“Đại ca người anh nói là...”
“Suỵt.”
Thanh Long ở bên kia điện thoại truyền đến một tiếng suỵt, như thể “anh ta” là một cấm kỵ, không thể dễ dàng nhắc đến vậy.
“Đại ca, đoạn thời gian này tập đoàn Ngọc Tề vẫn luôn bất thường, chẳng lẽ bọn họ thật sự có liên quan đến người kia, mấy tin đồn kia, là thật sao?”
Thanh Long ở bên kia điện thoại trả lời: “Một số chuyện trước khi làm rõ ràng, thì vẫn luôn là bí mật, đừng thử đi thăm dò kết quả, bởi vì chuyện này không hề có gì tốt với cậu, dù sao trong lòng cậu tự có dự đoán trước là được.”
“Mặc dù Lục Phiến Môn chúng ta là tổ chức của chính phủ, luôn duy trì một mức trật tự nhất định, nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta có thể cao cao tại thượng.

Từ trước đến nay, giang hồ Vạn Hoa đều không phải là chuyện mà phía bên chính phủ có thể làm chủ được.”
“Mã Dương, bình tĩnh, tiếp theo chuyện cậu cần làm chính là duy trì trật tự ở Tô Hàng, những thứ khác, thì đứng một bên xem kịch là được.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1184: 1184: Ngụy Tuấn Có Gì Không Đúng


Trở về nhà, Lâm Ngọc Ngân đã chuẩn bị xong cơm nước rồi.

Đoạn thời gian này bởi vì chuyện bên Ngọc Thanh, Lâm Ngọc Ngân vẫn luôn rất bận, nhưng giữa cô và Trần Hùng vẫn luôn có sự hiểu ngầm, nên ai về nhà trước thì người đó nấu cơm, người còn lại sau khi về nhà, luôn có thể ăn được bữa cơm nóng hổi.

Trong cuộc sống cần tính nghi thức, cho dù là ở đâu, đều cần có sự ấm áp của gia đình.

Trần Hùng rửa tay, ngồi xuống ăn cơm với Lâm Ngọc Ngân.

Lâm Ngọc Ngân gắp một cái đùi gà kho vào trong bát Trần Hùng, nói: “Ngày mai thương hội phía nam sẽ chính thức thành lập, đến lúc đó sẽ có một bữa tiệc từ thiện, anh có muốn đi cùng em không?”
“Lúc nào?” Trần Hùng hỏi.

“Tối mai.

” Lâm Ngọc Ngân trả lời.

“Được.


Trần Hùng sảng khoái đồng ý, dù sao anh cũng không có chuyện gì phải làm, qua đó xem thử cũng tốt,
Sau khi ăn xong, Lâm Ngọc Ngân và Trần Hùng đều làm xong công việc, hai người ôm nhau chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Tuy nhiên ngay khi Trần Hùng đang mơ màng sắp ngủ, điện thoại của anh lại vang lên.

Trần Hùng có chút tức giận, khi ngủ mà bị người khác làm phiền quả thật là một chuyện vô cùng ảo não.

Anh cầm điện thoại, phát hiện là Viễn Trọng Chi gọi đến.

“Chú Viễn, tối vậy rồi có chuyện gì vậy?” Trần Hùng nghi hoặc hỏi.

Viễn Trọng Chi trả lời: “Trần Hùng, giúp chú một việc.


“Hửm?”
Trần Hùng có chút hoang mang, có chuyện gì không thể nói vào ban ngày sao, tại sao đột nhiên nửa đêm lại gọi điện đến muốn Trần Hùng giúp đỡ?
Chuyện này quả thật khiến người khác có chút sửng sốt.

“Xảy ra chuyện gì sao, chú Viễn?”
Viễn Trọng Chi nói: “Cũng không có việc gì lớn, chính là bên phía Ngụy Tuấn, chú luôn cảm thấy có chút không đúng.


“Chuyện gì?”
Viễn Trọng Chi trả lời: “Bọn chú qua Tô Hàng cũng được mấy ngày rồi, bắt đầu từ tối ngày thứ hai bọn chú đến đây, mỗi ngày nửa đêm, Ngụy Tuấn đều sẽ ra ngoài, sau đó cho đến sáng sớm mới trở về.

Lúc trước chú hỏi ông ta đi làm gì, nhưng ông ta đều không nói.


“Chú và Ngụy Tuấn là anh em mấy chục năm rồi, ông ấy chưa có chuyện gì giấu chủ như bây giờ, chú luôn cảm thấy trong lòng có chút bất an.


Trần Hùng đột nhiên nhớ đến một chuyện, chính là chiều nay khi nhìn thấy Ngụy Tuấn luyện đao, anh cũng có cảm giác Ngụy Tuấn có chút không đúng.

Nhưng rốt cuộc không đúng ở đâu thì Trần Hùng không thể nói được.

“Chú Viễn, chú có cử người đi theo chú ấy không?”
“Chú cử Đao Kiệt đi theo, nhưng vừa ra ngoài cửa thì mất dấu.

Ngụy Tuấn giống như không muốn để người khác đi theo, có rất ít người có thể theo được ông ấy.


“Có lẽ Ngô Trung Kiên có thể.

” Trần Hùng thuận miệng nói ra, sau đó rất nhanh đã phủ định anh chàng này, loại thẳng nam như anh ta không thích hợp âm thầm theo dõi.

“Bây giờ chú ấy đã ra ngoài chưa?” Trần Hùng hỏi.

Viễn Trọng Chi trả lời: “Chưa, có điều sắp rồi.

Chiều nay chú muốn nói chuyện này với cháu, nhưng cảm thấy không cần thiết, nhưng tối nay chú thấy ông ấy không thích hợp, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, cho nên chú cảm thấy chúng ta phải làm rõ xem rốt cuộc ông ấy đi làm cái gì.


“Hơn nữa chú mơ hồ có một loại cảm giác, lần này Ngụy Tuấn gấp gáp theo chú đến Tô Hàng, không chỉ bởi vì cuộc chiến của cháu và Từ Vân, còn nhiều hơn chính là chuyện hơn mười năm trước, ông ấy cần làm xong.


“Được, giao cho cháu xử lý.


Sau khi cúp điện thoại, Trần Hùng đơn giản nói rõ tình hình với Lâm Ngọc Ngân, sau đó ra ngoài.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1185: 1185: Thanh Lâu


Đến cửa khu biệt thự ven hồ Tây Tử, vừa vặn Trần Hùng nhìn thấy Ngụy Tuấn từ trong bóng đêm từ xa đi đến.

Thân hình Trần Hùng nhảy lên, lập tức trốn sau cây cổ thụ ở cửa, che giấu thân thể mình.

Lúc này Ngụy Tuấn đã đi ra ngoài biệt thự, khi ông ta đi đến cửa, nhìn xung quanh một vòng, sau khi xác định xung quanh không có ai, mời đi về phía con đường trước mặt.

Mặc dù là đêm khuya, nhưng trên con đường này vẫn có xe taxi đi qua đi lại, nhưng Ngụy Tuấn không hề định ngồi xe, mà đi dọc ven đường.

Tốc độ của ông ta không nhanh không chậm, nhưng mỗi khi đến góc cua, ông ta đều sẽ lấy tốc độ cực nhanh để thay đổi phương hướng của mình, sau đó biến mất ở góc cua.

Đây là phương pháp đặc biệt được sử dụng để tránh bị người khác theo đuôi, người có thân thủ kém hơn, thật sự sẽ không thể theo đuôi Ngụy Tuấn.

Nhưng Trần Hùng lại không như vậy, anh là người toàn năng, mặc dù anh rất ít khi làm loại chuyện theo đuôi này, nhưng đối với anh mà nói chuyện này không có gì khó cả.

Một đường Trần Hùng đều theo sát sau lưng Ngụy Tuấn, thân thủ của anh hơn Ngụy Tuấn nhiều, cho nên Ngụy Tuấn hoàn toàn không thể phát hiện ra Trần Hùng.

Sau gần nửa tiếng, cuối cùng Ngụy Tuấn dừng lại trước một toàn nhà.

“Thanh lâu Tân Nguyệt?”
Nhìn thấy tên toàn nhà trước mặt, Trần Hùng có chút hoang mang.

Toàn nhà này rất cổ điển, giống như kiến trúc thời cổ đại vậy.

“Không lẽ đây là?”
Nhìn hoàn cảnh nơi này, trong lòng Trần Hùng đã mơ hồ đoán ra cái gì đó.

Lúc này, Ngụy Tuấn đứng ở cửa mấy giây, sau đó tiến vào trong Thanh lâu Tân Nguyệt.

“Ngụy Tuấn vẫn còn sở thích như vậy sao?”
Trần Hùng có chút buồn cười, sau khi Ngụy Tuấn đi vào, anh cũng theo vào.

Ngay cả môi trường bên trong cũng được trang trí vô cùng cổ điển, giống hệt như những gì được chiếu trên tivi vậy.

Vốn dĩ Tô Hàng là một thành phố tương đối cổ điển, cho nên một số nơi giải trí ở đây cũng duy trì nét cổ điển này.

Thanh lâu Tân Nguyệt có ba tầng, bên trong người đi qua đi lại, bầu không khí phồn hoa, nơi này không cần giới thiệu cũng biết là làm gì, chính là thanh lâu.

“Tối nào Ngụy Tuấn cũng đến đây là tìm thú vui sao?”
“Ha ha ha.


Trong lòng Trần Hùng thật sự vô cùng buồn cười, lúc trước anh vẫn còn thảo luận với Viễn Trọng Chi, có phải Ngụy Tuấn chỉ thích đao kiếm, xem đao thành vợ mình, nhưng không ngờ, ông ta lại là loại người như vậy.

Ông ta còn chơi vui hơn bất kỳ người nào khác nhiều, vậy mà mỗi tối đến chạy đến thanh lâu chơi bời.

Trần Hùng đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, chẳng trách hôm qua khi nhìn thấy Ngụy Tuấn luyện đao có chút kỳ lạ, nhưng lúc đó rốt cuộc kỳ lạ ở chỗ nào Trần Hùng cũng không thể nói ra được.

Nhưng lúc này, Trần Hùng đã hiểu rồi, hôm nay khi Trần Hùng thấy Ngụy Tuấn luyện đao có chút hư, chính là không có loại tinh thần như lúc trước ông ta phất đao, rõ ràng là không đủ sức lực.

Xuất hiện loại tình huống này, chắc là có liên quan đến chuyện mỗi tối Ngụy Tuấn đều trầm luân ở nơi phồn hoa này.

“Chú Ngụy ơi, lần này để chú đến Tô Hàng là giúp đánh trận, chứ không phải để chú tìm hoa vấn liễu.

Chú xem chú đi, gấp gáp đào rỗng cơ thể như vậy, vậy sau đó còn chơi thế nào nữa chứ?”
Trần Hùng có chút cạn lời, đồng thời trong lòng cũng có chút nghi hoặc, theo lý mà nói chuyện này cũng không đúng.

Ngụy Tuấn không giống người như vậy, dù sao người này làm chuyện gì cũng đều ổn trọng, cho nên theo lý mà nói, ông ấy không nên làm ra loại chuyện này.

Mọi chuyện này đều vô cùng bất thường.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1186: 1186: Ông Chú Kỳ Lạ


Nếu như đã theo đến nơi này rồi thì chắc chắn Trần Hùng phải tìm hiểu cho rõ thực hư như thế nào.

Nhưng nơi này lại rất lớn, chân trước Ngụy Tuấn vừa mới bước vào trong thì chân sau Trần Hùng đã đi theo vào nhưng sau khi đi vào thì Trần Hùng đã không còn thấy bóng dáng của Ngụy Tuấn đâu nữa.

“Chạy đi đâu mất rồi?”.

Đam Mỹ Sắc
Nhìn xem ba tầng lầu ở xung quanh có nhiều gian phòng đến như vậy khiến cho Trần Hùng có chút mờ mịt.

Nếu như tìm từng phòng một thì đến bao giờ anh mới có thể tìm được Ngụy Tuấn chứ?
Huống chi còn không biết những người ở trong mỗi phòng này đang làm chuyện gì nữa, Trần Hùng cứ tự nhiên mà đẩy cửa vào như vậy không phải sẽ bị người ta đánh hay sao.

Ngay vào lúc Trần Hùng đang không biết nên làm sao bây giờ thì đột nhiên có một giọng nói vang lên ở bên lỗ tai của Trần Hùng.

“Anh đẹp trai, lần đầu tiên đến đây sao? Nhìn dáng vẻ căng thẳng này của anh không phải là đang thẹn thùng đó chứ?”
Trần Hùng xoay người lại thì lập tức nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi mặc bộ váy mỏng cổ điển đang làm điệu làm bộ với mình, đôi mắt quyến rũ kia thì càng đang không ngừng phóng điện với Trần Hùng.

“Tôi đến đây để tìm người.

” Trần Hùng thành thật trả lời.

“Ha ha, đương nhiên là tôi biết anh đến đây để tìm người rồi.


Người đẹp vừa nói vừa vươn tay chạm vào lồng ngực của Trần Hùng: “Tôi tên là Liễu Nguyệt, có phải anh đến đây tìm tôi không?”
“Tránh qua một bên.


Trần Hùng đẩy cái tay này của Liễu Nguyệt ra, quả thật dáng vẻ của đối phương rất xinh đẹp, rất gợi cảm nhưng Trần Hùng không nổi lên được chút hứng thú nào với cô ta cả, trong mắt của anh chỉ có bà xã của mình mà thôi.

Liễu Nguyệt có chút tức giận nói: “Anh đúng là kỳ quái, đến thanh lâu Tân Nguyệt của chúng tôi mà không tìm vui thì đến đây để đọc sách hay sao? Cũng kỳ quái giống như cái ông chú kỳ lạ kia.


“Ông chú kỳ lạ?”
Dường như Trần Hùng đột nhiên cảm giác được cái gì đó nên vội vàng hỏi: “Ông chú kỳ lạ trong miệng của cô là ai?”
“Làm sao tôi biết là ai chứ, tôi cũng không biết tên của ông ta.


Liễu Nguyệt giơ ngón giữa về phía Trần Hùng rồi quay người chuẩn bị rời đi, nhưng Trần Hùng lại tiến lên ngăn cô ta lại.

“Anh làm gì vậy? Đã nói không chính là không, nếu như anh đã chướng mắt cô đây thì còn cản tôi lại làm cái gì?”
“Dẫn tôi đi tìm ông chú kỳ lạ kia trong miệng cô đi.

” Trần Hùng nói.

“Cô đây rất bận rộn đó, dựa vào cái gì mà phải dẫn anh…”
Nhưng câu nói này của Liễu Nguyệt còn chưa nói hết thì đã thấy trong tay của Trần Hùng có thêm một cọc tiền mặt đỏ rực, trong giây lát này Liễu Nguyệt trợn cả mắt lên.

Cô ta cầm lấy tiền trong tay của Trần Hùng: “Anh đẹp trai, bây giờ tôi dẫn anh đi liền.


Liễu Nguyệt lập tức trở nên vô cùng nhiệt tình, cái gọi là có tiền thì có thể sai khiến được cả ma quỷ có lẽ chính là đạo lý này.

Sau đó, Liễu Nguyệt trực tiếp dẫn Trần Hùng đi lên trên lầu ba, trên đường đi, Liễu Nguyệt rất nhiệt tình giúp Trần Hùng nắm rõ được tình hình: “Anh đẹp trai, anh có quen biết với ông chú kỳ lạ kia sao?”
“Vì sao cô lại gọi ông ấy là ông chú kỳ lạ?” Trần Hùng hỏi.

Liễu Nguyệt trả lời: “Bởi vì ông ta cũng kỳ quái giống như anh vậy.

Ông ấy đã đến Thanh lâu Tân Nguyệt của chúng tôi liên tục nhiều ngày rồi nhưng không phải là đến đây chơi mà chỉ ngồi một mình trong căn phòng kia uống một ly trà cho đến bình minh.


“Ông chú kỳ lạ này khiến cho tôi có cảm giác giống như nội dung của mấy bộ phim trên TVb vậy, tú tài vào kinh đi thi rồi gặp được hồng nhan ở chỗ này, sau đó thì không học không làm gì nữa, ha ha.


Nhắc đến thì chuyện này quả thật có chút giống, Trần Hùng hỏi: “Vậy ở chỗ này của các cô có ai tiếp đãi ông ấy không?”
Liễu Nguyệt trả lời: “Lúc đầu chúng tôi cũng có đến tìm ông chú kia, nhưng đều bị ông ta đuổi đi hết, cũng không biết xảy ra chuyện gì nữa.

Nhìn ông chú này từ xa thì không sao cả nhưng đi vào thì sẽ khiến cho trong lòng của người ta cảm thấy run rẩy.


“Vậy căn phòng mà ông ấy đang ở trước kia là của ai?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1187: 1187: Đến Thanh Lâu Để Uống Trà


“Ai cũng có thể sử dụng.


Liễu Nguyệt nói: “Nhưng trong mấy ngày nay thì đã bị ông chú kia bao hết rồi, ông ta có tiền mà, lúc ấy trực tiếp ném ra ba trăm năm mươi triệu, quá xa xỉ.


“Vậy hơn mười năm trước thì sao, căn phòng đó là của ai?” Trần Hùng tiếp tục hỏi.

Liễu Nguyệt lắc đầu nói: “Hơn mười năm trước tôi vẫn còn đang học tiểu học đó, làm sao mà biết căn phòng đó là của ai được chứ? Hơn nữa cứ qua vài năm thì thanh lâu Tân Nguyệt này sẽ đổi chủ một lần, sửa chữa một lần.

Chuyện từ hơn mười năm trước ai mà nhớ được chứ.


Nói đến đây, hình như Liễu Nguyệt phát hiện ra cái gì đó, cô ta kinh ngạc hỏi: “Anh đẹp trai, chẳng lẽ ông chú kỳ lạ kia đến thanh lâu Tân Nguyệt của chúng tôi là để tìm kiếm người tình từ hơn mười năm trước của ông ta hay sao?”

“Ôi.


Trần Hùng hít một cái, quả nhiên là phụ nữ chốn trăng hoa, cái thứ gì được phát ra từ trong miệng của cô ta cũng tràn đầy sự vẩn đục cả.

Liễu Nguyệt nhanh chóng dẫn Trần Hùng đi đến căn phòng ở trên tầng ba, nhìn xuyên thấu qua rèm cửa ở bên ngoài thì quả nhiên anh nhìn thấy Ngụy Tuấn đang ngồi ở bên trong.

“Anh đẹp trai, anh còn muốn dặn dò thêm gì nữa không?” Liễu Nguyệt nháy mắt nhìn Trần Hùng, theo bản năng ưỡn b* ng*c của mình ra một chút, rất hiển nhiên là cô ta vẫn chưa từ bỏ, còn muốn làm bộ làm điệu ở trước mặt của Trần Hùng.

Nhưng sao Trần Hùng có chút hứng thú nào với cô ta được chứ?
“Không có.


Trần Hùng rất lạnh lùng trả lời một câu rồi sau đó đi vào trong căn phòng này.

Lúc này ở bên trong căn phòng, một mình Ngụy Tuấn đang cô độc ngồi ở trước cái bàn trà kia, lộ ra vẻ vô cùng cô đơn tịch mịch.

Trong mắt của ông ta có sự bối rối, biểu cảm trên mặt thì cho thấy một chút trống vắng.

Ở trong ấn tượng của Trần Hùng, thần thái của Ngụy Tuấn lúc nào cũng rất tự tin, còn Ngụy Tuấn bây giờ thì lại khiến cho Trần Hùng cảm thấy vô cùng lạ lẫm.

“Ai đó?”
Trần Hùng vừa đặt chân lên thềm thì bên kia lập tức truyền đến giọng nói của Ngụy Tuấn.

Một cao thủ như Ngụy Tuấn chắc chắn sẽ có chút lực cảm giác đó.

Một tiếng rống này rất có uy thế, e là sau khi người bình thường nghe xong nhất định sẽ bị dọa đến run lên một cái, nhưng Trần Hùng vẫn bình tĩnh nhã nhặn như cũ.

“Là tôi đây chú Tuấn.


Trần Hùng đi về phía của Ngụy Tuấn, lúc Ngụy Tuấn nhìn thấy Trần Hùng thì trong mắt lóe lên một tia khác thường: “Trần Hùng, sao cậu lại đến đây?”
Trần Hùng ngồi xuống ở đối diện Ngụy Tuấn, nói: “Vẫn luôn đuổi theo chú sang tận đây từ bên bờ hồ Tây Tử.


“Cậu theo dõi tôi sao?”
“Có vấn đề gì hay sao?”
Trần Hùng cười cười rồi nói: “Là chú Viễn bảo tôi đến tìm chú.

Chú ấy biết mấy ngày nay tối nào chú cũng sẽ đi ra ngoài, còn ban ngày thì tinh thần không tốt, chú ấy không yên tâm cho nên bảo tôi đến tìm chú hỏi chú rốt cuộc đang làm gì vậy.


Nói đến đây, Trần Hùng tự rót cho mình một ly trà rồi nói tiếp: “Chú Ngụy, chuyện gì đây, sao chú cũng có thói quen đi dạo thanh lâu rồi?”
Ngụy Tuấn tức giận trừng mắt với Trần Hùng một cái, nói: “Cậu nhìn tôi thế này có giống đang đi dạo thanh lâu không?”

“Cũng không giống lắm, làm gì có ai đến thanh lâu để uống trà chứ?”
“Trước đây tôi từng nghe chú Viễn nói, hơn mười năm trước chú đã từng đến Tô Hàng, lúc ấy là muốn đến để khiêu chiến với một đao khách sử dụng song đao đúng không, sau đó chú bại dưới tay của ông ta?”
“Không sai.

” Ngụy Tuấn gật đầu.

“Sau đó chú còn gặp được một người đẹp ở chỗ này?”
“Đúng vậy.


Đột nhiên Trần Hùng nở nụ cười rồi nói: “Chú Ngụy, nếu như tôi đoán không lầm thì chắc chắn người đẹp mà chú gặp được là người của thanh lâu Tân Nguyệt này đúng không? Nếu không thì chú cũng sẽ không ngâm mình cả đêm ở trong thanh lâu Tân Nguyệt này.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1188: 1188: Tôi Tự Có Chừng Mực


“Nhưng vừa rồi tôi nghe người ở nơi này nói cứ qua vài năm thì thanh lâu Tân Nguyệt này sẽ đổi chủ, sửa chữa.

Cũng đã qua mười mấy năm rồi, chắc chắn người đẹp mà năm đó ông gặp gỡ đã không còn ở đây nữa.


“Ha ha.


Ngụy Tuấn cười, trong nụ cười tràn ngập một sự cay đắng.

Trần Hùng nói: “Tôi cảm thấy trong lòng của chú có chuyện cũ, có muốn kể cho tôi nghe một chút không?”
“Chú xem bây giờ sắp bắt đầu ván cờ lớn phía Nam rồi, nhưng trạng thái bây giờ của chú không ổn, tôi lo lắng sau này sẽ xảy ra vấn đề.


Nhưng Ngụy Tuấn lại lắc đầu nói: “Yên tâm đi Trần Hùng, tôi làm việc vẫn tương đối có chừng mực, sẽ không xảy ra vấn đề đâu.


“Căn phòng này là căn phòng mà năm đó tôi đã gặp gỡ cô ấy, tôi chỉ muốn ngồi ở đây một chút mà thôi.


“Vậy chú vẫn còn muốn tìm bà ấy không?” Trần Hùng hỏi.

“Không muốn.


Vậy mà Ngụy Tuấn lại trả lời gọn gàng dứt khoát như vậy, hơn nữa lúc ông ta nói ra hai chữ này Trần Hùng cảm nhận được rất rõ ràng một chút tức giận từ trên mặt của Ngụy Tuấn, giống như ông ta rất không muốn nhắc đến người phụ nữ kia vậy.

Chuyện này trước sau có chút mâu thuẫn.

Nếu như Ngụy Tuấn đã không muốn nhắc đến người phụ nữ kia, vậy thì vì sao hết lần này đến lần khác muốn đến căn phòng mà họ đã từng gặp gỡ nhau để hồi tưởng lại ký ức chứ?
“Bà ta phụ bạc chú sao?” Trần Hùng hỏi.

Ngụy Tuấn nói: “Đừng nói nữa Trần Hùng, tôi đã nói rồi, trong lòng của tôi tự có chừng mực.


“Được thôi.


Nhìn thấy Ngụy Tuấn thật sự không bằng lòng trả lời cái gì thì Trần Hùng cũng không hỏi thêm gì nữa, bản thân anh không phải là một người thích truy hỏi đến ngọn nguồn của vấn đề.

“Bây giờ còn rất lâu nữa mới đến bình minh, tôi uống một chút với chú được không?”
Ngụy Tuấn lại lắc đầu nói: “Cậu vẫn nên trở về đi, trong nhà còn có vợ của cậu đang chờ đó, cũng không thể đi cả đêm không về ngủ.

Yên tâm đi, tôi không sao, qua đêm nay tôi sẽ không đến đây nữa.


“Vì sao lại không đến nữa?”
Trần Hùng nói: “Là vì tôi đã tìm được chú sao?”
Ngụy Tuấn uống một ngụm trà rồi nói: “Không phải, tiếp sau đây tôi còn phải tiếp tục luyện đao, tôi đã biết ông ta ở đâu rồi.


“Người đẹp của ông?”
“Không, là đao khách dùng song đao kia.


Trong lòng của Trần Hùng khẽ run lên: “Hơn mười năm trước chú bại dưới tay của ông ta, cho nên lần này chú đến Tô Hàng vẫn còn muốn đề nghị khiêu chiến lần thứ hai với ông ta sao?”
Ngụy Tuấn nói: “Đúng vậy, đánh bại ông ta thì tôi mới có thể qua được một nấc, như thế thì tôi mới có thể phát triển được.


Trần Hùng đứng lên rồi nói: “Vậy thì không làm phiền chú nữa.


“Xin cứ tự nhiên.


Trần Hùng quay người rời khỏi thanh lâu Tân Nguyệt, sau đó gọi một cú điện thoại cho Viễn Trọng Chi để nói sơ qua một chút về tình hình ở bên này, bảo ông ấy không cần lo lắng quá mức.

Sau đó Trần Hùng bắt một chiếc xe trực tiếp trở về nhà.

Sau khi trở về, Lâm Ngọc Ngân đã ngủ, Trần Hùng cũng không đánh thức cô mà chỉ nhẹ nhàng ôm cô ngủ thiếp đi.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1189: 1189: Bữa Tiệc Từ Thiện


Sáng sớm hôm sau Lâm Ngọc Ngân rời khỏi giường để đi đến công ty, hiện tại tập đoàn Ngọc Thanh đã mở thêm thị trường ở Tô Hàng, hơn nữa thương hội phía Nam cũng đã được thành lập, đêm nay sẽ có một bữa tiệc từ thiện, Lâm Ngọc Ngân lấy thân phận là hội trưởng thương hội phía Nam để tham gia bữa tiệc tối nay, cho nên cô phải đích thân chuẩn bị cẩn thận một chút.

Trần Hùng sau khi giải quyết xong chuyện của nhà họ Tô, anh liền được nhàn dỗi vài ngày.

Anh cũng không có việc gì phải hoàn thành, ban ngày thì cùng bé Lâm Thanh Thảo xem một vài video sau đó hai cha con cùng chơi một số trò chơi khác, đến gần tối, Lâm Ngọc Ngân gọi điện cho anh.

Không bao lâu nữa, bữa tiệc sẽ bắt đầu, vì vậy Trần Hùng cần phải nhanh chóng sửa soạn cho tốt.

Sau khi cúp máy, Trần Hùng nhanh chóng sửa soạn đơn giản qua bản thân, sau đó lái xe ra khỏi cửa.

Bữa tiệc tối nay được tổ chức theo giờ địa phương của Quỹ Sao Quang, nơi này không chỉ là trung tâm tụ tập đông người, mà hơn thế nữa đây còn là một nơi rất có danh tiếng về lĩnh vực đấu giá ở Tô Hàng.

Ông chủ của Quỹ Sao Quang tên là Phó Văn Lâm, là một người nổi tiếng lương thiện khắp Tô Hàng, hơn nữa sự nghiệp làm từ thiện của ông đã được xây dựng cách đây gần 20 năm.

Mấy năm nay ông làm từ thiện ở Quỹ Sao Quang đã giúp đỡ không ít người nghèo khó ở vùng núi.

Hiện giờ thương hội phía Nam đã được thành lập, Phó Văn Lâm mang theo một vài người tài giỏi của thành phố gia nhập vào thương hội, ngoài ra bởi vì Phó Văn Lâm sống ở Tô Hàng cũng như ở phía Nam đều có sức ảnh hưởng khá lớn, ông cũng trở thành một trong số những người tham gia vào xử lý công việc của thương hội phía Nam.

Khoảng 7 giờ tối, bữa tiệc từ thiện chính thức được bắt đầu.

Bữa tiệc được tổ chức theo phương thức tự do, ngày nay, xã hội thượng lưu mỗi khi tổ chức tiệc đều sử dụng phương thức này tổ chức.

Bữa tiệc tối này đối với Lâm Ngọc Ngân rất bận rộn, bởi vì cô với thân phận là hội trưởng thương hội phía Nam nên cô phải gặp gỡ rất nhiều người, cũng như phải giao lưu, nói chuyện với rất nhiều quan chức cấp cao địa phương để trao đổi công việc.

Hiện giờ thân phận của Lâm Ngọc Ngân đã khác trước, cô cũng không có ý định đi nịnh bợ ai, vì vậy trong bữa tiệc tối nay không ai dám không gây rắc rối cho cô.

Trong khi Lâm Ngọc Ngân vô cùng bận rộn, thì ngược lại Trần Hùng lại cực kỳ nhàn rỗi, ban đầu anh còn cùng cô đi gặp một số quan chức cấp cao của địa phương nhưng sau đó anh lại cảm thấy thực sự không có gì thú vị.

Vì vậy anh liền tìm lấy một vị trí ở trong góc khuất, tay bưng một ly rượu vang đỏ từ từ thưởng thức.

Đã có người nhận ra Trần Hùng.

Trận chiến với đại sư Từ Vân ở Hổ Quyển trước đó, tuy không có nhiều người ở đấy, nhưng hôm đó ở trên đảo có không ít người trong xã hội thượng lưu của Tô Hàng ở trên đảo đều chứng kiến.

Cho nên tại bữa tiệc từ thiện tối nay, dĩ nhiên có không ít người trước kia đã được chứng kiến trận chiến.

Bọn họ liền muốn đến nịnh bợ làm quen với Trần Hùng, nhưng Trần Hùng rõ ràng lại không hề quan tâm đến nhóm người bọn họ.

Mấy người này đều là người hiểu biết, cảm thấy không được Trần Hùng hoan nghênh, bọn họ cũng không ai dám đến quấy rầy anh nữa.

Bữa tiệc kéo dài gần một giờ, Trần Hùng cảm thấy thực sự nhàm chán, nên anh đã rời khỏi bữa tiệc và đi ra hành lang hít thở không khí.

Không lâu sau, Lâm Ngọc Ngân cũng rời khỏi đấy và đi đến chỗ anh.

“Chồng, có phải anh cảm thấy trong đấy rất nhàm chán không?”
Lâm Ngọc Ngân đi đến bên cạnh Trần Hùng, giọng điệu mang theo vài phần xin lỗi, nói tiếp: “Ban nãy thực sự là em bận quá, không thể để ý được đến anh.


Trần Hùng cười dịu dàng nói: “Em nghĩ đi đâu vậy, làm hội trưởng thương hội, chuyện xã giao là lẽ thường tình mà.


“Em không cần để ý đến anh.

Tập đoàn Ngọc Thanh vừa chuyển đến Tô Hàng không lâu, nền tảng chưa vững, cho nên cần tạo quan hệ với rất nhiều địa phương.

Em mau đi vào trong đi, vào trong gặp mặt, xã giao với một số quan chức cấp cao của một vài nơi, biết đâu sau này có việc gì còn có thể nhờ cậy được bọn họ.


“Hơn một giờ ở trong đấy, em cảm thấy những người em nên gặp thì cũng đã gặp rồi, thực sự em cảm thấy trong đấy quá nhàm chán, nên phải ra ngoài này hít thở không khí một chút”.

“Ha ha.


Hai người cùng cười, cũng không ai nói gì thêm, chỉ lặng lẽ cùng nhau ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài Tô Hàng.

Một lúc sau, một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, trông rất hiền lành bước tới phía cô.

“Hội trưởng Lâm, hóa ra là cô ở đây.


Người đàn ông cười chào hỏi, Lâm Ngọc Ngân vội vàng gật đầu, nói: “Ông Phó, ông cũng muốn ra đây hít thở không khí sao?”
Sau đấy Lâm Ngọc Ngân liền nhanh chóng giới thiệu: “Giới thiệu với ông đây là chồng tôi, Trần Hùng.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1190: 1190: Chuẩn Bị Đấu Giá


“Cậu chính là Trần Hùng sao?”
Đối phương có chút kinh ngạc, vội vàng vươn tay ra, nói: “Xin chào, tôi tên là Phó Văn Lâm, là ông chủ của Quỹ Sao Quang.


“Hân hạnh được gặp mặt.


Trần Hùng giơ tay bắt tay với Phó Văn Lâm.

Tuy anh không biết Phó Văn Lâm là ai, nhưng với danh tiếng và sự nghiệp l*m t*nh nguyện của ông ở đây, cũng đã đủ để lại thiện cảm đối với Trần Hùng.

Thế giới này có quá nhiều người giả nhân giả nghĩa, Trần Hùng từng sống ở nước ngoài, anh đã thấy qua rất nhiều người tổ chức làm từ thiện, nhưng bí mật sau lưng những tổ chức từ thiện đó để lừa đảo tiền, vì vậy mà Trần Hùng đã xử lý một vài tổ chức lừa tiền như vậy.

Nhưng Phó Văn Lâm lại không giống như vậy, ngay từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn ông Trần Hùng đã có cảm giác Phó Văn Lâm khác với những người giả nhân giả nghĩa trước đây anh từng gặp.

Người như ông là tận đáy lòng muốn làm từ thiện.

Hơn nữa nếu ông đã có danh tiếng là người lương thiện ở Tô Hàng, thì chắc chắn không thể nào có khả năng đấy chỉ là danh tiếng.

Mấy người họ nói chuyện với nhau một lúc, sau đấy Phó Vân Sinh nói: “Hội trưởng Lâm, bữa tiệc tối nay của chúng ta là bữa tiệc từ thiện, sau đây chắc chắn sẽ có quyên góp ủng hộ tiền.

Đến lúc đấy hi vọng hội trưởng Lâm và tập đoàn Ngọc Thanh có thể vì những đứa trẻ vùng núi nghèo khó mà quyên góp một phần.


Lâm Ngọc Ngân gật đầu nói: “Tôi đã thu xếp cẩn thận chuyện quyên góp ủng hộ này rồi.

Lần này thương hội phía Nam được thành lập, mà tập đoàn Ngọc Thanh của chúng tôi lại là công ty dẫn đầu, chúng tôi nhất định sẽ làm gương tốt cho mọi người.


Phó Văn Lâm chắp tay nói: “Cảm ơn tấm lòng của hội trưởng Lâm, tổ chức từ thiện chúng tôi sẽ ghi chép lại rõ ràng tất cả các khoản chi làm bằng chứng, cô yên tâm sổ sách của tổ chức luôn được ghi chép rõ ràng.


“Về chuyện này, tôi rất tin tưởng Phó Văn Lâm ông đây.


Phó Văn Lâm nói tiếp: “Sau đấy, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc đấu giá từ thiện.

Hằng năm có rất nhiều người trên khắp cả nước gửi bộ sưu tập của họ đến Quỹ Sao Quang của chúng ta để bán đấu giá, tiền thu được từ những lần đấu giá trừ chi phí cần thiết đi, thì tất cả đều được quyên góp ủng hộ cho các vùng núi khó khăn.


“Đến lúc đó, hội trưởng Lâm và cậu Trần có thể đến xem có đồ vật nào ưa thích không, ngoài ra mọi người cũng có thể đóng góp một phần cho sự nghiệp từ thiện.


“Không thành vấn đề.


Hai bên cùng nói chuyện một lúc, sau đấy Phó Văn Lâm rời đi, để chuẩn bị cho cuộc đấu giá từ thiện tiếp theo.

Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân ở lại một chút, sau đó cũng rời đi, trước khi buổi quyên góp bắt đầu, bọn họ đã có mặt tại nơi diễn ra.

Bữa tiệc từ thiện sẽ được tổ chức mỗi tháng một lần tại Quỹ Sao Quang, hôm nay cũng chính là ngày diễn ra bữa tiệc từ thiện.

Cho nên, đến với bữa tiệc từ thiện ngày hôm nay, không chỉ có người của thương hội phía Nam mà còn có cả người ở ngoài thương hội phía Nam đến.

Lúc này, đã có không ít người ngồi tại hội trường buổi quyên góp, với thân phận đặc biệt của Lâm Ngọc Ngân, bọn họ được xếp vào vị trí chính giữa của hàng ghế đầu tiên.

Trước khi buổi quyên góp được bắt đầu, người của Quỹ Sao Quang đã tiết lộ thông tin tiền của buổi tối hôm nay thu được sẽ được chuyển thành tiền quyên góp ủng hộ cho quỹ từ thiện.

Đây chính là những lời vừa rồi Phó Văn Lâm đã nói với Lâm Ngọc Ngân.

Công khai số tiền nhận được từ buổi từ thiện, sau đó thông qua phương tiện truyền thông lan thông tin ra ngoài, để mọi người cùng biết.

Cách thức này nhìn qua thì có chút giả tạo, chắc chắn sẽ có những anh hùng bàn phím vào chỉ trích, nói đúng ra thì chính là, việc làm từ thiện đều do những người lặng lẽ sau lưng làm, không nhất thiết phải tuyên truyền, cho người khác biết như vậy.

Nhưng trên thực tế, cách làm này rất cần thiết.

Bởi vì không loại trừ việc có không ít người hoặc là công ty quyên góp tiền làm từ thiện mục đích chính chỉ vì muốn tăng lên danh tiếng của công ty mình.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1191: 1191: Tiền Quyên Góp


Nhưng ít ra, người ta người ta cũng không phải dạng tay trái quyên góp tiền, tay phải lại thu về, mà thật sự người ta đã bỏ tiền ra ủng hộ, như vậy vẫn có thể chấp nhận được.

Bất luận là họ quyên góp chỉ vì danh tiếng, nhưng dù sao họ cũng đã cống hiến một phần cho sự nghiệp từ thiện, hơn nữa nếu dùng phương pháp truyền thông tin trên truyền thông, có thể sẽ hấp dẫn được rất nhiều người có tiền hoặc công ty khác đến quyên góp, ủng hộ, cũng chỉ có như vậy mới đủ khả năng làm cho sự nghiệp từ thiện tiếp tục được duy trì.

Lúc này, Phó Văn Lâm bước lên sân khấu, xoay người về phía mọi người cúi gập người một góc 90 độ, coi như thay lời cảm ơn gửi tới mọi người.

"Cảm ơn mọi người đã tới tham gia bữa tiệc từ thiện tối nay của Quỹ Sao Quang chúng tôi.

Đồng thời ngay tại đây, chúng ta cùng nhiệt liệt ăn mừng thương hội phía Nam được thành lập.

Quỹ Sao Quang chúng tôi, đồng thời cũng là một thành viên của thương hội phía Nam, Phó Văn Lâm tôi thực sự vinh hạnh, có thể trở thành một trong những người góp sức vào việc xử lý công việc của thương hội phía Nam.

"

"Hôm nay! "
Trên sân khấu, Phó Văn Lâm dùng một giọng nói chân thành, tha thiết để giới thiệu về thương hội phía Nam, cùng với các hạng mục quyên góp tiền từ thiện.

Đối với việc này, Trần Hùng cũng không quá quan tâm, anh mở điện thoại trong tay, rảnh rỗi chơi game.

Lâm Ngọc Ngân ở một một bên nói với Trần Hùng: “Chồng, đối với việc quyên góp tiền từ thiện lần này, em lấy danh nghĩa của tập đoàn Ngọc Thanh, quyên góp một số tiền lớn, chồng sẽ không để ý chuyện này chứ?"
Trần Hùng cười nói: "Tất cả công việc của tập đoàn Ngọc Thanh đều do em phụ trách, đồng thời quyên góp tiền vốn là một phần cống hiến công ích, chỉ cần em cảm thấy Phó Văn Lâm này có thể tin tưởng được, quyên góp nhiều hay ít đều do em quyết định.

"
"Cảm ơn chồng đã đồng ý.

"
Lâm Ngọc Ngân cười, thực sự cảm ơn Trần Hùng đã thông cảm cho cô.

Lúc này, Phó Văn Lâm đã tuyên bố tất cả các khoản cộng trừ thu được từ buổi đấu giá từ thiện tối hôm nay, tổng cộng là bốn tám nghìn chín trăm tỷ.

Sau khi con số này được công bố, trong nháy mắt hội trường buổi đấu giá từ thiện nổi lên một trận nghị luận, thậm chí trên mặt nhiều người bộc lộ rõ vẻ sợ hãi, cùng biểu cảm không thể nào tin nổi.

Ngay lập tức, các phóng viên truyền thông cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần, viết các bài báo, thông báo tin tức về con số khổng lồ này.

Thật sự chuyện này có chút khoa trương rồi.

"Bữa tiệc từ thiện tối nay tính toán cộng trừ số tiền quyên góp thu được con số bốn tám nghìn chín trăm tỷ, số tiền này có phải kinh khủng quá rồi không?"

"Phải biết rằng trước kia đối với những bữa tiệc từ thiện buổi tối như này, bình thường cũng chỉ thu được ba mươi đến sáu mươi tỷ, một lần nhiều nhất cũng chỉ có trên chín mươi tỷ.

Tại sao tối nay lại có thể thu được nhiều như vậy?"
Mọi người trong bữa tiệc không ngừng bàn tán, đặc biệt là những người ở ngoài thương hội phía Nam, bọn họ khiếp sợ đến nỗi mặt mũi nhanh chóng đã biến sắc.

Có người giải thích nói: "Hôm nay là ngày thương hội phía Nam chính thức được thành lập, các công ty ở thương hội chắc chắn đã quên góp không ít, nhằm mục đích để tăng lên danh tiếng của thương hội.

"
"Như vậy cũng hợp lý nhưng quyên góp đến tận bốn tám nghìn chín trăm tỷ, vậy không lẽ thương hội phía Nam đều là những người cực kỳ giàu có, có thể hô mưa gọi gió phải không?"
Âm thanh bàn luận không ngừng vang lên, trên thực tế ngay cả Phó Văn Lâm đứng ở trên sân khấu, thời điểm ông nhìn thấy con số này, trong lòng cũng có chút run rẩy.

Chỉ là một bữa tiệc từ thiện tối mà có thể gom góp được số tiền bằng mấy lần kêu gọi ủng hộ, chuyện này thực sự là quá phi thường rồi.

"Mọi người phía dưới trật tự, từ từ tôi sẽ đọc danh sách tên người và công ty cùng với số tiền mà họ đã quyên góp.

"

Phó Văn Lâm cầm lấy mic, đứng dậy công bố: "Công ty bất động sản của thương hội phía Nam, quyên góp mười tám tỷ.

"
"Xí nghiệp thép Bảo Thắng của thương hội phía Nam, quyên góp chín tỷ.


"Tập đoàn thời trang Mina của thương hội phía Nam, quyên góp mười hai tỷ.

"
"Tập đoàn Hòa Phát, quyên góp hai tỷ sáu trăm triệu.

".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1192: 1192: Tập Đoàn Ngọc Thanh Gây Chấn Động


Ngay sau đó, Phó Văn Lâm lập tức đọc to tên của những công ty đã quyên góp, đồng thời nói rõ số tiền mà bọn họ dùng để quyên góp.
Lần quyên góp này, các công ty trong thương hội phía Nam quả thật vung tay tương đối hào phóng, nhưng dưới sự tính toán của mọi người cho dù có nhiều công ty, xí nghiệp quyên góp rất nhiều tiền, chung quy lại tổng cộng cũng nhiều hơn một trăm bảy mươi tỷ đồng.
Vẫn còn ba trăm năm mươi tỷ nữa, số tiền lớn như vậy là lấy từ đâu ra đây?
Phó Văn Lâm đọc tiếp: “Cuối cùng là hội trưởng hội thương mại phía Nam, cô Lâm Ngọc Ngân của tập đoàn Ngọc Thanh đã quyên góp số tiền ba trăm năm mươi tỷ.”
Oanh.
Lời này vừa nói ra giống như có một quả bom to đùng rơi xuống hội trường và trực tiếp nổ tung.

“Tập đoàn Ngọc Thanh quyên góp hai mươi lăm tỷ? Đây chẳng phải là điên rồi sao?”

“Cho dù chỉ là muốn tạo tiếng thơm, cũng không nhất thiết phải quyên tiền nhiều như vậy chứ.

Cái này đúng là quá phô trương rồi.”
Dựa theo tình huống bình thường mà nói, tập đoàn Ngọc Thanh với tư cách là đầu tàu lãnh đạo của hội thương mại phía Nam, lần này chính xác là quyên góp càng nhiều tiền sẽ càng thu về được nhiều tiếng tăm cho tập đoàn Ngọc Thanh.

Nhưng chỉ cần bọn họ quyên góp khoảng một trăm tỷ thôi cũng đủ khiến cho phía Nam bên này chấn động một trận không nhỏ rồi.
Thế mà cuối cùng tập đoàn Ngọc Thanh lại trực tiếp cúng luôn ba trăm năm mươi tỷ.
Điều này quá là dọa người.
Sự xuất hiện của loại tình huống này chỉ có thể xảy ra hai trường hợp.

Đầu tiên là, Lâm Ngọc Ngân kia là một tên ngốc, còn trường hợp thứ hai là Lâm Ngọc Ngân và Phó Văn Lâm giống nhau, đều là những người thật lòng thật tâm muốn đóng góp một phần cho công cuộc làm từ thiện.
“Là Ngọc Thanh của tôi sao?”
Lúc này, ngay cả khi không tập trung để ý đến mọi thứ xung quanh, Trần Hùng từ nãy đến giờ vẫn luôn chuyên tâm dán mắt vào điện thoại để chơi game, cũng không nhịn được mà cảm thán một câu, thậm chí điện thoại trong tay anh suýt chút nữa đã rơi xuống đất.
“Vợ… Vợ à, em thật sự đã quyên góp ba trăm năm mươi tỷ sao?”
Trần Hùng bày ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm vào Lâm Ngọc Ngân.
Lâm Ngọc Ngân cũng rất thản nhiên nói: “Đúng vậy, có vấn đề gì không chồng? Anh sẽ không trách em vì đã quyên nhiều tiền như vậy đâu, đúng không?”

Lúc nói ra lời này, Lâm Ngọc Ngân cũng cảm thấy có chút hốt hoảng, dù sao bây giờ ngồi nghĩ lại về con số này cô vẫn cảm thấy có hơi đáng sợ.
Nhưng Lâm Ngọc Ngân không thấy hối hận.

Cô là một cô gái lương thiện, cho nên lần này gặp được một người thật sự tốt bụng và chân chính như Phó Văn Lâm, trong lòng cô thầm nghĩ muốn mình có thể cống hiến một phần cho công cuộc làm từ thiện.
“Đương nhiên rồi.”
Trần Hùng bối rối hết xoa rồi lại nắn cái gáy của mình, cũng may Trần Hùng anh giàu có.

Nếu anh thật sự chỉ biết dựa vào vợ mình, ở rể nhà vợ thì e rằng sau khi nghe xong con số kia, có lẽ anh đã ngất xỉu ngay tại chỗ.
Trên sân khấu, Phó Văn Lâm khom người lịch sự cảm ơn những người đã quyên góp lần này: “Tôi thay mặt cho các em nhỏ khó khăn trên vùng núi, xin chân thành cảm ơn mọi người vì đã ủng hộ.

Cảm ơn mọi người đã vì công cuộc làm từ thiện mà cống hiến.”

“Tiếp theo đây sẽ là phiên đấu giá từ thiện của chúng ta.”
Phía dưới hội trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Lúc này, ở trong một góc khác của hội trường, một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi bắt chéo chân ở trên ghế tựa, mà những vị trí xung quanh anh ta đều trống trơn, giống như chẳng một ai dám lại gần ngồi với anh ta.
Người này vô cùng bá đạo, anh ta không phải là ai khác mà chính là một trong sáu thành viên hội đồng quản trị và ban giám đốc của tập đoàn Ngọc Tề, đồng thời cũng là em trai của chủ tịch Tôn Tề Thiên, Tôn Ngọc Vinh.
“Ha ha ha, cười chết tôi, tập đoàn Ngọc Thanh này là đồ ngốc sao? Thế mà lại tự dâng lên ba trăm tỷ, nhìn xem Phó Văn Lâm trên sân khấu đi kìa, chắc chắn trong lòng đều vui như nở hoa.

Số tiền hơn ba trăm tỷ này chín mươi phần trăm sẽ rơi vào túi riêng của anh ta chứ ai.”
Uông Trình là trợ lý đồng thời cũng là vệ sĩ của Tôn Ngọc Vinh đứng một bên nói: “Tổng giám đốc Tôn, tôi nghe nói tên Phó Văn Lâm này thật sự sẽ cầm toàn bộ số tiền được quyên góp này để làm từ thiện, anh ta chắc hẳn sẽ không đến mức bỏ vào túi tiền riêng của mình.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1193: 1193: Bức Tranh Cuối Cùng Xuất Hiện


Tôn Ngọc Vinh tặc lưỡi: “Có hay không cũng chỉ mỗi mình anh ta biết.

Cậu nói xem nếu ba trăm năm mươi tỷ kia mà quyên vào ngân sách của tập đoàn Ngọc Tề của chúng ta thì tốt biết mấy.

Chết tiệt.”
Uông Trình cười không nói, trong lòng anh ta thầm nghĩ nếu số tiền lớn này thật sự đi vào ngân sách của tập đoàn thì quả thật sẽ bị ăn sạch sẽ, đến cặn bã cũng không thừa lại.

“Tổng giám đốc Tôn, bức tranh tám con ngựa của Từ đại sư sẽ bắt đầu được bán đấu giá trong tối nay, chúng ta có cần dự trù tính toán trước một chút không?”
“Tính toán trước?”

Tôn Ngọc Vinh cười ha ha, nói: “Tôn Ngọc Vinh tôi một khi đã muốn thứ gì đó còn cần phải tính toán trước sao? Đến lúc đó chỉ cần tôi ra giá, để xem ai dám tranh với tôi?”
“Anh nói cũng đúng.” Uông Trình cũng nở nụ cười.
Lúc này, chương trình đấu giá chính thức bắt đầu, những món đồ chuẩn bị cho buổi đấu giá tối này được lục tục mang ra trưng bày.
Bởi vì mục đích là làm từ thiện cho nên những giá của những món được mang ra đấu giá phải thấp hơn giá trị thật của nó, hơn nữa cũng không có đưa ra giá khởi điểm.

Cái này cũng coi như là một số phúc lợi của tổ chức từ thiện dành cho những người tham gia làm từ thiện.
Tuy nhiên, đối với những phiên đấu giá từ thiên như thế này, mọi người ở đây đều có suy nghĩ muốn làm từ thiện thông qua cách thức đấu giá, cho nên khi mỗi món đồ, vật phẩm lần lượt được đưa ra, cũng đã có không ít người tham gia cạnh tranh.
Chỉ bằng cách này, cái giá cuối cùng sẽ luôn vượt qua giá khởi điểm, cho nên người bán bình thường sẽ không bị lỗ vốn.
Trần Hùng nói trắng ra là không có một chút hứng thú nào đối với buổi đấu giá này.

Sau khi phiên đấu giá bắt đầu được một lát, anh lại cầm điện thoại di động lên tiếp tục chơi trò Sokoban của mình.
Ngược lại, Lâm Ngọc Ngân và Đặng Văn Vũ theo dõi rất nghiêm túc, nhưng sau buổi đấu giá này bọn họ lại không tìm thấy được thứ gì mình thích.
Khoảng chừng một tiếng sau, món đồ quý nhất, có giá trị nhất của buổi đấu giá được ra mắt.
Bức tranh này nghe nói là do chính tay Từ đại sư tạo nên lúc bấy giờ, nó tượng trưng cho hình ảnh ngựa lao nhanh, phi xa ngàn dặm.
Lúc bức tranh tám con ngựa này được mang lên bàn đấu giá, cả hội trường lập tức vang lên tiếng nghị luận sôi nổi.
Đôi mắt của Đặng Văn Vũ trở nên sáng ngời, nói: “Tổng giám đốc Ngọc Ngân, chi nhánh ở bên này của tập đoàn Ngọc Ngân chúng ta mới được thành lập không lâu, mặt tiền của cửa hàng cũng cần phải trang hoàng cái gì đó, bức tranh tám con ngựa này thật sự rất phù hợp.”

“Với cả ở buổi đấu giá này tập đoàn Ngọc Thanh cũng cần thiết phải phô bày ra một chút.

Hiện tại đã là báu vật cuối cùng rồi, cho nên chúng ta nhất định phải dành lấy bức tranh tám con ngựa này.”
“Ừ.”
Lâm Ngọc Ngân khẽ gật đầu, đáp: “Anh nói phải, một lát nữa anh chịu trách nhiệm ra giá đi, bất kể đắt hay rẻ, nhiều hay ít, đều phải lấy nó cho bằng được.”
“Được thôi.”
Lúc này, Phó Văn Lâm đang bắt đầu giới thiệu về bức tranh tám con ngựa cùng với ý nghĩa ẩn sâu bên trong hình ảnh kia.
Trên thực tế thì cái này không cần phải giới thiệu gì nhiều.

Dù sao bức tranh tám con ngựa này ở trong giới kinh doanh và giới tài phiệt đã rất nổi tiếng rồi.
Hơn nữa không chỉ riêng gì Lâm Ngọc Ngân và Đặng Văn Vũ, có rất nhiều người khác cũng đang thể hiện ra ý muốn mãnh liệt với bức tranh tám con ngựa này.
Tám con ngựa của Từ đại sư có giá trị thật là ba sáu tỷ, nhưng giá khởi điểm lại là hai mươi bốn tỷ, mỗi lần tăng giá là tăng ba tỷ.

Theo nguyện vọng của những người đến xem trong hội trường, cái giá cuối cùng của bức tranh tám con ngựa này chắn hẳn cũng phải vào tầm trên dưới bốn lăm tỷ.
Sau khi nói một lượt qua thông tin của phần đấu giá này, Phó Văn Lâm dõng dạc tuyên bố chính thức bắt đầu đấu giá.
Chỉ trong lần đầu tiên đã có rất nhiều người sẵn sàng giơ bảng đấu giá.

Mà ở phía bên này Đặng Văn Vũ cũng cùng lúc giơ bảng lên, chuẩn bị kêu giá.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vô cùng kiêu ngạo đột nhiên vang lên: “Bức tranh này, tôi rất thích nói, hai tư tỷ.

Tôi chỉ kêu giá một lần, các người cứ nhìn mà liệu.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1194: 1194: Tôn Ngọc Vinh Uy Hiếp


"Dĩ nhiên, nếu như ở tại đây có người không biết đến tối, cho phép tôi trước tiên xin tự giới thiệu về mình một chút.

Tôi là Tôn Ngọc Vinh, một trong sáu thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn Ngọc Tề."
Lời này vừa nói ra, hơn phân nửa người ở đây đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Tôn Ngọc Vinh đang đứng.
Phó Văn Lâm trên sân khấu khuôn mặt đã biến sắc, trong lòng ông lại dâng lên một loại dự cảm vô cùng xấu.
Tiếng bàn luận bắt đầu nổi lên, có rất nhiều người đã nhận ra được Tôn Ngọc Vinh.
Đây chính là một trong sáu thành viên trong hội đồng quản trị tập đoàn Ngọc Tề, em trai ruột của Tôn Tề Thiên, cũng tương đương với chủ tịch của tập đoàn Ngọc Tề.
Bây giờ Tôn Ngọc Vinh muốn lấy bức tranh này, những lời nói anh ta nói ra ở đây đã vậy, thử hỏi có người nào ở chỗ này dám đối đầu với anh ta?

Trong nháy mắt, vốn còn muốn ra giá, mọi người liền nhanh chóng hạ bảng đấu giá trong tay xuống.
Toàn bộ hội trường hơn mấy chục người đấu giá, lại không có bất kỳ một người nào dám cùng Tôn Ngọc Vinh tranh giành bức tranh này.
Tôn Ngọc Vinh hài lòng gật đầu một cái, sau đó đi về phía Phó Văn Lâm đang đứng, theo sau là Uông Trình và các vệ sĩ khác: "Ông chủ Phó, bức tranh này tôi lấy, anh không có ý kiến gì đúng không?"
Sắc mặt của Phó Văn Lâm vô cùng khó coi, ông không nghĩ tới nửa đường lại sẽ nhảy ra một tên Trình Giảo Kim như vậy.
"Cậu Tôn, bức tranh tám con tuấn mã này là tác phẩm của Từ đại sư, nhưng Từ đại sư đem bức tranh này đến Quỹ Sao Quang chúng tôi, chính là muốn đóng góp một phần tâm ý làm từ thiện thông qua việc bán đấu giá.

Cho nên giá cả thật sự của bức tranh, là khoảng bốn mươi hai tỷ."
"Việc này liên quan gì tới tôi?"
Tôn Ngọc Vinh híp mắt lại: "Tôi không biết bức tranh này tôi đã chốt rồi, hai mươi tư tỷ.

Mà bây giờ những người khác không tiếp tục đấu giá, tranh này chính là của tôi."
Tác phong làm việc này của Tôn Ngọc Vinh đúng là vô cùng bá đạo, cực kỳ giống một tên ác bá cường hào bắt nạt dân lành ở chợ bán thức ăn.
Anh ta dùng danh tiếng của tập đoàn Ngọc Tề tới đây để chèn ép Phó Văn Lâm cùng với những khách mời khác đang có mắt ở đây, cuối cùng mua bức tranh này với giá khởi điểm là hai mươi tư tỷ.
Trên lý thuyết anh ta làm như vậy thì không hề phạm pháp, nhưng trong làm ăn thì không khỏi có chút tâm địa độc ác.
"Người này tại sao lại như vậy chứ?" Lâm Ngọc Ngân nhíu chặt mày, cô vô cùng khó chịu với hành động như vậy của Tôn Ngọc Vinh.

Đặng Văn Vũ đứng ở bên cạnh sắc mặt cũng có chút khó coi, trả lời: "Tổng giám đốc Lâm, Tôn Ngọc Vinh là thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn Ngọc Tề, mà tập đoàn Ngọc Tề được mệnh danh là Đông Tề Thiên của Tô Hàng, Ngọc Thanh của chúng ta bây giờ không chọc nổi đâu."
"Nhưng cũng không thể như anh ta khi dễ người khác như vậy." Lâm Ngọc Ngân cầm lấy thẻ đấu giá từ trong tay Đặng Văn Vũ, chuẩn bị dùng biện pháp cứng rắn với Tôn Ngọc Vinh.
Nhưng Đặng Văn Vũ thở ra một ngụm khí lạnh, tiến đến ngăn cản Lâm Ngọc Ngân.
Thương hội phía Nam vừa mới thành lập cách đây không lâu, đồng thời Ngọc Thanh cũng còn chưa chân chính đững vững gót chân ở Tô Hàng, lúc này Lâm Ngọc Ngân lại tự mình ra mặt đối đầu với tập đoàn Ngọc Tề, vậy thật là một lựa chọn vô cùng không hề sáng suốt.
Lúc này, Tôn Ngọc Vinh đã có chút không nhịn được, nét tàn bào bao trùm cả khuôn mặt của anh ta, nhìn đấu giá viên trên sân khấu, nói: "Lâu như vậy cũng không có người nào cùng tôi tiếp tục ra giá, anh còn không hạ búa sao?"
Đấu giá viên trên sân khấu cũng gấp đến độ đầu chảy đầy mồ hôi.

Anh ta tỏ ra tay chân luống cuống không biết nên hạ búa hay không.
Phòng đấu giá Quỹ Sao Quang không chỉ sẽ tổn thất mấy tỷ, mà đồng thời cũng sẽ phụ tấm lòng đầy ý tốt của Từ đại sư.
Nhưng nếu không hạ búa, anh ta không đắc tội nổi với người của tập đoàn Ngọc Tề.
Phó Văn Lâm vội vàng nói: "Cậu Tôn, xin cậu hãy nương tay, bức tranh này..."

Phó Văn Lâm còn chưa nói hết lời, Tôn Ngọc Vinh liền cắt đứt lời của ông: "Ông chủ Phó, giá tiền này là các ông định ra, tôi chỉ dựa theo quy trình thôi.

Bây giờ ở chỗ này tôi một mình ra giá, ông chẳng lẽ còn muốn dựa vào tài khoản của Tôn Ngọc Vinh tôi nữa sao?"
Phó Văn Lâm mồ hôi tuôn như mưa rơi, nắm chặc tay thành hai quả đấm, nỗi tức giận dâng tới đỉnh điểm, nhưng ông cũng không dám cứng rắn cùng Tôn Ngọc Vinh.
Quỹ Sao Quang của ông chẳng qua chỉ là một tổ chức đấu giá từ thiện thôi, nhưng sức mạnh và nền tảng của tập đoàn Ngọc Tề có thể so sánh với gia tộc quyền thế hạng nhất ở phía Nam.
Đây hoàn toàn giống như sự chênh lệch giữa thuyền nhỏ cùng bánh xe lớn vậy.
Tập đoàn Ngọc Tề uy h**p Quỹ Sao Quang của ông chỉ cần một câu nói thôi..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1195: 1195: Cơ Hội Đột Phá


Phó Văn Lâm ông sản nghiệp không có cũng không sao, nhưng nếu tổ chức từ thiện sụp đổ, đây chính là muốn cho rất nhiều đứa nhỏ không cha không mẹ hoặc là mắc bệnh hiểm nghèo đều không có nhà để về.

"Cậu Tôn, mong cậu hãy nương tay.

Tiền bán đấu giá bức tranh này, vốn dĩ sẽ dùng để sửa chữa các trường tiểu học và trại trẻ mồ côi.

Bây giờ, còn có rất nhiều đứa nhỏ đáng thương không có nhà để ở, dãi gió dầm sương, không nơi nương tựa, không được học hành đến nơi đến chốn.

"
Phó Văn Lâm muốn lấy lý do này để cho Tôn Ngọc Vinh cảm động, nhưng đối phương lại cười lạnh một tiếng, nói: "Việc sống chết của những đứa trẻ kia thì liên quan gì đến chuyện của tôi.

Phó Văn Lâm, ông đừng có mà không biết xấu hổ, ông không chịu gõ búa đồng ý thì ông đây cũng sẽ không đưa hai mươi tư tỷ đâu.

"
Sắc mặt Phó Văn Lâm trắng bệch, không biết phải làm sao.

Trong chớp mắt này, dường như ông già thêm mười tuổi, sau đó dùng ánh mắt cầu cứu nhìn mọi người ở phía dưới, nói: "Mọi người có tấm lòng yêu thương, còn ai có thể ra giá cao hơn hai mươi tư tỷ không?"

Nhưng không có bất kỳ người nào dám mở lời đáp lại.

Mặc dù trong lòng rất nhiều người đều vô cùng tức giận, tức giận Tôn Ngọc Vinh đến buổi đấu giá từ thiện lên mặt chiếm tiện nghi, nhưng bọn họ nhiều lắm là chỉ dám giận mà không dám nói.

Tôn Ngọc Vinh cười lạnh, nói: "Phó Văn Lâm, thời gian của ông đây rất quý giá, dẹp mẹ công trình hy vọng của ông đi, mau xử lý nhanh thủ tục cho ông đây.

Nếu không! "
"Ba mươi tỷ.

"
Nhưng đang ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, một thanh âm hùng hậu ngang ngược đột nhiên vang lên, chính là của Trần Hùng.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều đưa mắt quay đầu nhìn về phía Trần Hùng đang đứng.

Lúc này, Trần Hùng đã đem thẻ đấu giá từ trong tay Đặng Văn Vũ đoạt lấy, giơ thẻ bài lên.

Đặng Văn Vũ và Lâm Ngọc Ngân cũng dùng một loại ánh mắt khiếp sợ nhìn Trần Hùng, Lâm Ngọc Ngân vội vàng nói: "Chồng à, anh! "
"Em thích bức tranh này, anh liền thay em mua lại thôi, huống chi những buổi đấu giá từ thiện kiểu này không thể để cho loại ruồi này làm cho ô nhiễm không khí.

"
Trần Hùng cảm giác có chút buồn cười, trước giờ anh vẫn còn không tìm được biện pháp giao thiệp cùng tập đoàn Ngọc Tề nhưng không nghĩ tới hôm nay lại xuất hiện một cơ hội tốt như vậy.

Cái tên Tôn Ngọc Vinh lại là một trong sáu thành viên của hội đồng quản trị tập đoàn Ngọc Tề, Trần Hùng đang lo lắng không tìm được đột phá.

Đây không phải là đột phá tốt nhất sao?
Hôm nay Trần Hùng chính là muốn cùng Tôn Ngọc Vinh phát sinh mâu thuẫn, sau đó dò xét ranh giới cuối cùng của tập đoàn Ngọc Tề, anh muốn biết tập đoàn Ngọc Tề rốt cuộc đang dự tính cái gì.

Hiện trường một tràng nghị luận, âm thanh xôn xao vang lên.

"Người này có lai lịch gì mà dám ngay trước mọi người thách thức Tôn Ngọc Vinh của tập đoàn Ngọc Tề như vậy?"
"Anh ta ngồi bên cạnh hội trưởng Chu, chẳng lẽ là ý của hội trưởng Chu sao?"
"Tập đoàn Ngọc Thanh chẳng lẽ là muốn đối đầu trực tiếp cùng tập đoàn Ngọc Tề sao? Có phải có chút quá bốc đồng rồi không?"
Nghị luận nổi lên bốn phía, Phó Văn Lâm cũng khiếp sợ, mà Tôn Ngọc Vinh kia cũng nhíu chặt mày.

"Nhóc kia, cậu là ai mà dám động vào Tôn Ngọc Vinh tôi?"
Trần Hùng hừ lạnh một tiếng, nói: "Anh là cha của ông trời sao? Anh cũng dám động đến người ta, không lẽ tôi lại không thể động vào anh sao? Huống chi đấu giá một cách công bằng, anh kích động như thế làm gì?"
"Cậu rất dũng cảm.

"
Vừa nói, Tôn Ngọc Vinh vừa nhìn về phía Lâm Ngọc Ngân đứng bên cạnh Trần Hùng, nói: "Người này là người của Tập đoàn Ngọc Thanh các cô, tập đoàn Ngọc Thanh các cô là muốn đối nghịch với tập đoàn Ngọc Tề của tôi sao?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1196: 1196: Tăng Giá Gấp Đôi


Khi Lâm Ngọc Ngân nhìn thấy Trần Hùng ra mặt, cô kiên quyết đáp: “Cạnh tranh công bằng, tại sao lại muốn nâng lên đến tình trạng tập đoàn, phải chăng lòng dạ của anh Tôn đây đã quá nhỏ mọn rồi phải không?”
“Cô! ” Tôn Ngọc Vinh cực kỳ giận dữ.

Trần Hùng lại thản nhiên nói: “Rốt cuộc thì anh có tăng giá không? Nếu không tăng, vậy thì bức tranh này là của tôi.


Cơ mặt Tôn Ngọc Vinh co giật kịch liệt mấy cái, cười lạnh nói: “Được rồi, nếu như anh đã muốn chơi, vậy thì tôi sẽ chơi với anh đến cùng.


“Ba mươi lăm tỷ lẻ một nghìn.


Khán giả một phen xôn xao, Phó Văn Lâm ở bên kia vội vàng nói: “Thưa cậu Tôn, mỗi lần tăng giá nhất định không được thấp hơn ba tỉ.


“Ông đây vui là được, ông ngăn tôi à?” Nói xong, Tôn Ngọc Vinh quay đầu, nhìn Trần Hùng với vẻ khiêu khích.

“Bảy mươi tỉ.

” Trần Hùng nâng thẻ hai lần, tràn đầy tự tin.

“Tôi! ”
Không chỉ Tôn Ngọc Vinh kinh ngạc, mà Phó Văn Lâm và tất cả những người khách có mặt ở đó cũng đều sợ ngây người.

Cái người này thật sự trực tiếp tăng giá gấp đôi giá ban đầu vậy hả?
Vừa rồi, Tôn Ngọc Vinh còn nói phải cùng người ta chơi tới cùng, vậy mà vừa mới nói xong thì người ta đã lập tức chơi lớn như vậy.

Trong lúc nhất thời, Tôn Ngọc Vinh có một cảm giác đã đâm lao thì phải theo lao, mặt của anh ta lại càng nóng hơn, tuy bảy mươi tỉ cũng không tính là nhiều, nhưng không phải làm như anh được.

Nhưng bây giờ anh ta và Trần Hùng đã bước lên bàn cân rồi, anh ta không thể sợ hãi được: “Bảy mươi tỉ lẻ một nghìn.


“Một trăm bảy mươi lăm tỉ.


Điên rồi, tất cả mọi người đều phát điên rồi, toàn bộ phòng đấu giá trực tiếp rơi vào khung cảnh náo động.

Một trăm bảy mươi lăm tỉ, mức giá này quá kinh khủng, bức tranh này có giá trị nhiều nhất cũng chỉ năm mươi hai tỉ rưỡi, vậy mà người ta trực tiếp ra giá một trăm bảy mươi lăm tỉ, đây có phải là tiền nhiều quá nên xài đến phát điên rồi không?
Phó Văn Lâm ở đằng kia cũng mở to hai mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Mà vẻ mặt của Tôn Ngọc Vinh lại khó coi giống như vừa ăn phải phân, anh ta đã nhận ra nếu anh ta còn tiếp tục cạnh tranh với Trần Hùng, vậy thì sẽ càng mất mặt hơn.

Một trăm bảy mươi lăm tỉ, Tôn Ngọc Vinh lấy ra được số tiền đó, nhưng mất cả trăm tỉ vì cạnh tranh với Trần Hùng thì không đáng.

“Khốn kiếp, mày dám đối nghịch với ông đây.


Tôn Ngọc Vinh đã có chút thẹn quá hóa giận, anh ta hung hăng nhìn Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân ở bên kia: “Có muốn biết chữ chết viết như thế nào không hả?”
Trần Hùng cười nói: “Thế nào, muốn động tay à?”
Đầu Tôn Ngọc Vinh nóng lên, trực tiếp nhìn về phía Uông Trình bên cạnh.

Uông Trình là cao thủ đã làm bạn ở bên cạnh Tôn Ngọc Vinh nhiều năm, mặc dù sức chiến đấu của anh ta không bằng ba con át chủ bài của tập đoàn Ngọc Tề, nhưng chắc chắn cũng không kém.

Khi Tôn Ngọc Vinh yêu cầu anh ta ra tay, Uông Trình chắc chắn sẽ không do dự, anh ta xoay xoay nắm tay của mình sau đó đi về phía Trần Hùng.

“Dám khiêu chiến với tổng giám đốc Tôn của tập đoàn Ngọc Tề, tôi thấy chắc là anh chán sống rồi.


Uông Trình vừa nói chuyện vừa đi về phía Trần Hùng.

Nắm đấm của anh ta giống như một cái búa sắt, mạnh mẽ đánh một quyền về phía trán của Trần Hùng.

Nhưng mà!
Bốp.

Trần Hùng đứng dậy, hời hợt đánh ra một quyền, khi hai nắm đấm va chạm vào nhau phát ra tiếng răng rắc, sau đó toàn thân Uông Trình bay ngược ra ngoài rơi xuống đất, chỉ trong nháy mắt tiếng hét thảm thiết vang lên khắp phòng đấu giá.

Chỉ bằng một cú đấm này, toàn bộ cánh tay của đại cao thủ Uông Trình đã bị Trần Hùng phế bỏ.

Hiện trường hoàn toàn yên lặng, nhưng tiếng hét thảm thiết của Uông Trình khiến người khác cảm thấy da đầu tê tái.

Tôn Ngọc Vinh cũng cảm thấy lạnh sống lưng, nhìn Trần Hùng hỏi: “Anh! Rốt cuộc thì anh là ai?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1197: 1197: Dù Trời Có Sập Thì Vẫn Có Chồng Em Chống Đỡ Cho Em


Trần Hùng trả lời một cách hời hợt: “Trần Hùng.


“Mày chính là Trần Hùng?”
Đồng tử của Tôn Ngọc Vinh hơi co rút lại, đáng lẽ anh ta phải đoán ra từ lâu, người có thể ngồi bên cạnh tổng giám đốc của tập đoàn Ngọc Thanh, lại còn sở hữu thực lực mạnh mẽ như vậy, chắc chắn chính là Trần Hùng.

Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân vốn là vợ chồng.

Xung quanh náo động hẳn lên, rất nhiều người đều không ngờ Trần Hùng, người trước đó đã khiến liên minh thương mại phía Nam tan rã, loại bỏ nhà họ Thẩm, mấy ngày trước còn đánh bại đại sư Từ Vân ở Hổ Quyển lại có thể trẻ tuổi đến như vậy.

Chẳng trách anh dám khiêu chiến với tổng giám đốc của tập đoàn Ngọc Tề.

Người tàn nhẫn như vậy, lẽ nào lại có thể thật sự coi trọng Tôn Ngọc Vinh hay sao.

Sắc mặt của Tôn Ngọc Vinh rất khó coi, anh ta không thể nào ngờ được bản thân lại có thể gặp được Trần Hùng ở buổi đấu giá này.

Trước đó, Tôn Tề Thiên đã lặp đi lặp lại mệnh lệnh, trước khi chuyện đó hoàn thành, nhất định không thể để xảy ra xung đột với đám người Trần Hùng.

Nhưng với tính cách ngông cuồng hiếu chiến của Tôn Ngọc Vinh, anh ta không thể nào nhịn được.

“Thì ra mày chính là Trần Hùng, ông đây đang muốn tìm mày đây, hôm nay đã gặp được, vậy thì! ”
Nhưng Tôn Ngọc Vinh còn chưa kịp nói xong, Uông Trình còn đang nằm trên mặt đất vội vàng nhịn đau đứng lên nói: “Tôn! Tổng giám đốc Tôn, anh đừng hấp tấp, chủ tịch đã hạ lệnh rồi.


“Mẹ kiếp.


Tôn Ngọc Vinh chửi một tiếng, sau đó nhìn Trần Hùng một cách nhìn hằn học, sau đó vô cùng giận dữ rời khỏi phòng đấu giá.

Xung quanh lại ồn ào hẳn lên, Tôn Ngọc Vinh này đã bị mất mặt trong tay của Trần Hùng, làm sao anh ta có thể bỏ đi như thế này được?
Dựa theo tính cách của anh ta, chắc chắn anh ta phải gọi cao thủ đến đánh với Trần Hùng một trận mới đúng, dù sao ở mảnh đất Tô Hàng này, chưa bao giờ nhìn thấy vị Tôn Ngọc Vinh này nén giận như vậy.

Cho dù Trần Hùng có nổi tiếng ở khắp đất Tô Hàng, nhưng tập đoàn Ngọc Tề cũng không cần thiết phải để anh vào mắt.

Quả thực Trần Hùng rất lợi hại, có thể đánh bại Từ Vân, nhưng ba con át chủ bài lớn của tập đoàn Ngọc Tề cũng không phải là dạng ăn chay.

Trần Hùng cũng đang nói thầm trong lòng, hiện tại xem ra tập đoàn Ngọc Tề này đúng là đang có kế hoạch gì đó, cho nên mới không để phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

Việc quan trong nhất bây giờ chính là nhanh chóng tìm hiểu xem rốt cuộc thì tập đoàn Ngọc Tề này đang lên kế hoạch gì, bọn họ muốn làm trò gì.

Sau khi Tôn Ngọc Vinh rời đi, hiện trường vẫn còn xôn xao bàn tán như cũ.

Phó Văn Lâm ở đằng kia vội vàng nói: “Cảm ơn cậu Trần đã ra tay giúp đỡ, nếu cậu Trần thích bức tranh tám con ngựa này, chúng tôi có thể tiến hành giao dịch với cậu Trần với mức giá bình thường.


Trần Hùng vừa cười vừa đứng lên, nói: “Không cần đâu, đã nói một trăm bảy mươi lăm tỉ, vậy thì cứ giao một trăm bảy mươi lăm tỉ, coi như đóng góp cho sự nghiệp từ thiện cũng được.


“Ông chủ Phó, cảm ơn anh đã vì những đứa trẻ ở vùng núi nghèo khó suốt bao năm qua, nếu như trên đời này có thêm nhiều người như anh thì thật là tốt quá.


Sau đó, trước ánh mắt của rất nhiều người, Trần Hùng cứ thế nắm lấy bàn tay của Lâm Ngọc Ngân rời khỏi phòng đấu giá.

Còn những chuyện sau đó cứ giao cho Đặng Văn Vũ xử lý là được rồi.

Sau khi rời khỏi phòng đấu giá, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân chuẩn bị lái xe về nhà.

Trên xe, thấy sắc mặt của Lâm Ngọc Ngân không tốt lắm, Trần Hùng hỏi: “Vợ ơi, làm sao vậy? Sao nhìn em căng thẳng thế?”
Lâm Ngọc Ngân trả lời: “Chồng à, người đó là Tôn Ngọc Vinh, là một trong sáu tổng giám đốc của tập đoàn Ngọc Tề, hơn nữa trong khoảng thời gian này em đã đặc biệt yêu cầu người đi điều tra về tập đoàn Ngọc Tề này.


“Mặc dù ở mảnh đất Tô Hàng này có cách nói Đông Tề Thiên, Tây Bán Thành, nhưng tập đoàn Ngọc Tề thực sự lợi hại hơn nhiều so với nhà họ Tô.

Hôm nay anh đắc tội với Tôn Ngọc Vinh trong buổi đấu giá, sau này chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.


Trần Hùng cười nói: “Đừng lo lắng, chẳng lẽ em đã quên lần này anh đến Tô Hàng để làm gì rồi sao? Chính là vì anh muốn xảy ra xung đột với tập đoàn Ngọc Tề.

Trước đó anh còn đang lo lắng không tìm được điểm đột phá, em nhìn mà xem, trùng hợp như vậy, cái tên Tôn Ngọc Vinh này đã tự mình tìm đến cửa.


“Nhưng mà chồng à! ”
“Đừng nhưng mà gì nữa.


Trần Hùng cười bóp má Lâm Ngọc Ngân một cái: “Em nên làm cái gì thì cứ làm cái đó, dù trời có sập thì vẫn có chồng em chống đỡ cho em.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1198: 1198: Khiến Cả Nhà Trần Hùng Chết Không Có Chỗ Chôn Thân


Vào đêm, trong một biệt thự xa hoa ở phía đông Tô Hàng.
Một tiếng gầm tức giận vang lên giữa màn đêm, sau đó là âm thanh đổ vỡ.
Phòng khách trong biệt thự, đồ trang trí vốn dĩ trị giá hàng tỷ đều bị đập vỡ nát, trên trán Tôn Ngọc Vinh nổi đều gân xanh, dường như đang vô cùng tức giận.
Một số người làm đứng run rẩy bên cạnh, sắc mặt tràn đầy sợ hãi, tên Tôn Ngọc Vinh này vui buồn bất thường, một khi tức giận đến cả người làm cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Không biết hôm nay rốt cuộc là gặp phải khắc tinh nào mà lại khiến anh ta tức giận như vậy.
“Uông Trình, Uông Trình, mày lăn vào đây cho tao.”
Sau khi Tôn Ngọc Vinh phát tiết một trận, gọi lớn tên của Uông Trình.
Ngoài cửa, Uông Trình vẫn còn bị băng bó một tay, căng thẳng bước nhanh vào: “Tổng giám đốc Tôn.”

“Gọi người, lập tức gọi người cho tao, tối nay tao phải khiến cả nhà tên Trần Hùng kia chết mà không có chỗ chôn.”
Tôn Ngọc Vinh muốn gọi người, chắc chắn chính là người của xã hội đen Tô Hàng.

Mặc dù tập đoàn Ngọc Tề làm ăn đàng hoàng, nhưng chắc chắn phía sau sẽ tham gia một số chuyện đen tối, nếu không mấy năm nay tập đoàn Ngọc Tề cũng không thể phát triển nhanh như vậy được.
Đồng thời, trong sáu thành viên hội đồng quản trị, có vài người cũng đều có qua lại với người xã hội đen, đặc biệt là Tôn Ngọc Vinh, vốn dĩ anh ta có nuôi dưỡng một đám người trong xã hội đen.
Đối với quyết định này của Tôn Ngọc Vinh, Uông Trình có chút hoảng sợ.
“Tổng giám đốc Tôn, không thể làm như vậy đâu.

Chủ tịch đã dặn đi dặn lại, tuyệt đối không thể phát sinh xung đột với Trần Hùng vào thời điểm mấu chốt này.”
“Bây giờ nếu như chúng ta dẫn người đi gây sự với tên Trần Hùng kia, chủ tịch nhất định sẽ trách tội.

Hơn nữa, tên Trần Hùng kia cũng không hề yếu, nghe nói đàn em của anh ta rất b**n th**, chúng ta qua đó không nhất định sẽ được ích lợi gì đâu.”
Uông Trình còn chưa nói xong, Tôn Ngọc Vinh đã hung dữ quát một tiếng: “Câm miệng.”
“Bỏ con mẹ nó quy định đi, ở Tô Hàng này, chỉ có Tôn Ngọc Vinh ông đây có thể dẫm người khác dưới chân, chưa bao giờ có ai dám gọi trên đầu tao.”
“Vậy mà tên Trần Hùng này lại dám chống đối tao, tao muốn cả nhà anh ta đều chết hết.

Tao không chỉ đối phó với anh ta, đến cả con vợ Lâm Ngọc Ngân, tao đây cũng muốn.”
Nhắc đến Lâm Ngọc Ngân, trên mặt Tôn Ngọc Vinh rõ ràng hiện lên tia tà ác: “Nói đến, Lâm Ngọc Ngân kia thật sự là vô cùng xinh đẹp, tao cảm thấy có thể so sánh ngang hàng với Cao Tố Trinh, hơn nữa cô ta còn trẻ hơn Cao Tố Trinh, ha ha.”
Tôn Ngọc Vinh vẫn luôn có ý với Cao Tố Trinh, ở tập đoàn Ngọc Tề không phải là chuyện bí mật gì.
Nhưng thân phận của Cao Tố Trinh vô cùng đặc biệt, cho dù là Tôn Tề Thiên đối với cô ta cũng phải tôn trọng ba phần, vì vậy, cho dù Tôn Ngọc Vinh có mười nghìn cái gan, anh ta cũng không dám thực hiện ý tưởng này.
Nhưng bây giờ Tôn Ngọc Vinh vậy mà lại thấy một người phụ nữ có thể so sánh được với Cao Tố Trinh, tất nhiên trong lòng Tôn Ngọc Vinh phải nổi lên ngọn lửa tà ác.
Tên này thật sự dựa vào địa vị và bối cảnh của tập đoàn Ngọc Tề, gan to hơn trời, chuyện gì cũng dám làm.
“Uông Trình, tao không quan tâm mày có đồng ý hay không, lập tức triệu tập người đến đây.

Tối nay, tao muốn mạng của Trần Hùng, ngủ với vợ của anh ta.”
“Anh ta rất lợi hại đúng không? Một người có thể đánh được trăm người đúng không?”
“Vậy ông đây sẽ gọi ba trăm người, năm trăm người, thậm chí là một nghìn người, tao không tin Tôn Ngọc Vinh tao ở Tô Hàng này còn không làm gì được một tên Trần Hùng kia.”

“Nhưng mà Tổng giám đốc Tôn...”
Uông Trình còn muốn nói cái gì đó, nhưng lại trực tiếp bị Tôn Ngọc Vinh ngắt lời: “Mày mẹ nó không hiểu lời tao nói đúng không? Bảo mày đi thì đi đi.”
“Vậy, được thôi.”
Cho dù trong lòng Uông Trình rất không muốn làm, nhưng dù sao anh ta cũng là đàn em của Tôn Ngọc Vinh, cho nên, Tôn Ngọc Vinh nói thế nào, anh ta cũng chỉ có thể làm theo mà thôi.
Uông Trình quay người rời khỏi biệt thự, chuẩn bị đi triệu tập người, tuy nhiên vào lúc này, một người thân hình to lớn, tướng mạo chất phác đi từ ngoài cửa vào.
“Đứng lại, đi vào.”
Người này, chính là một trong ba vương bài của tập đoàn Ngọc Tề, Mông Diệc..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1199: 1199: Đập Tan Ngực Mày


Đừng thấy anh ta mặt này chất phác, nhưng thật ra anh ta lại là một người rất tàn nhẫn, đồng thời, trong ba vương bài, người mà Tôn Tề Thiên tin nhiệm nhất cũng là Mông Diệc.

Cho dù là trong sáu thành viên hội đồng quản trị, ngoại trừ Cao Tố Trinh, những người khác cũng không dám sai bảo Mông Diệc.

“Anh! anh Mông.


Đồng tử Uông Trình co rút lại, ngẩn ra tại chỗ.

“Cút ra.


Mông Diệc đẩy Uông Trình ra, đúng lúc lại đẩy vào cái tay đang bị thương của Uông Trình lập tức khiến Uông Trình đau đến nghiến răng nghiến lợi, mồ hôi lạnh túa ra.

“Anh Mông, sao anh lại đến đây?” Tôn Ngọc Vinh cũng vội vàng đi về phía Mông Diệc, trong lòng có chút căng thẳng.

Mông Diệc nhìn đống đổ nát trong biệt thự, cau mày.

“Anh Mông, tên Trần Hùng kia quá ngông cuồng rồi, hoàn toàn không để tập đoàn Ngọc Tề chúng ta vào mắt.

Chắc anh không biết, hôm nay trong cuộc đấu giá ở Quỹ Sao Quang, anh ta vậy mà! ”
Bốp.

Tuy nhiên, Tôn Ngọc Vinh còn chưa nói xong, đã nghe thấy tiếng bốp một cái, Mông Diệc đập một cây bùa vào ngực Tôn Ngọc Vinh.

Mặc dù cây búa này không nặng, nhưng Tôn Ngọc Vinh cũng bị đánh bay, ngã lên sô pha bên cạnh.

“Anh Mông.


“Mày muốn chết, tao cho thể thành toàn cho mày.


Gương mặt hiền lành của Mông Diệc đột nhiên trở lên gớm ghiếc, khoảnh khắc này, cả người anh ta có một cảm giác vô cùng đáng sợ, hoàn toàn biến thành một người khác.

Tim Tôn Ngọc Vinh co giật dữ dội, anh ta thật sự không nghi ngờ con hổ này đang đùa với mình, nếu như chọc giận anh ta, tên này thật sự chuyện gì cũng có thể làm được.

Nhất thời, một nỗi sợ hãi mạnh mẽ ập đến trong lòng Tôn Ngọc Vinh.

“Xin lỗi, anh Mông.


Mông Diệc hừ một tiếng, nói: “Nếu như mày dám xem lời của chủ tịch như gió thoảng qua tai, vào thời khắc quan trọng này lại đi chọc Trần Hùng, gây rối, có mười cái mạng cũng không đủ để cho mày chết.


“Tôn Ngọc Vinh, chỉ có lần này, nếu có lần sau, tao sẽ đập tan ngực mày.


Nói xong, Mông Diệc rời khỏi.

Một lúc lâu sau, Tôn Ngọc Vinh mới từ trong sự chấn kinh và sợ hãi kia tỉnh lại.

“Tổng giám đốc Tôn.


Uông Trình đi về phía Tôn Ngọc Vinh: “Anh không sao chứ Tổng giám đốc Tôn?”
Tôn Ngọc Vinh năm trên sô pha, không ngừng đưa tay xoa ngực, vẻ mặt càng ngày càng hung dữ.

“Đang nghĩ.

Để tao nghĩ xem, mẹ nó, chuyện này tuyệt đối không thể cho qua như vậy được.


Cho dù Mông Diệc đã nói như vậy, nhưng Tôn Ngọc Vinh vẫn chưa chết tâm.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mặc dù trong lòng Tôn Ngọc Vinh vô cùng không cam và khó chịu, nhưng do anh ta thật sự vi phạm quy tắc chống đối Trần Hùng, trong lòng anh ta cũng có chút chột dạ.

Có điều rất nhanh, trong đầu anh ta lại xẹt qua ý nghĩ khác.

“Uông Trình.


“Vâng, Tổng giám đốc Tôn.


“Anh tao đã dặn đi dặn lại, vì để chuyện lớn có thể tiến hành thuận lợi, không thể vào lúc mấu chốt này mà gây sự với Trần Hùng, tránh gây ra những việc không cần thiết.

”.
 
Back
Top Dưới