Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1760: 1760: Lâm Siêu


Sau đó, Trần Hùng lại nói tiếp: “Nhớ kỹ rằng chúng ta vừa đạt được thỏa thuận với chính phủ rằng thay phía chính phủ quản lý công việc cho bọn họ.

Thế nhưng chúng ta cũng không phải là công an, không phải việc gì cũng cần phải có chứng cứ.”
“Nếu nơi này là giang hồ thì Thanh Cảnh Môn của chúng ta cũng có quy củ riêng của Thanh Cảnh Môn.”
“Cứ thế mà làm!”
“Vâng thưa môn chủ!”
Sau khi Trần Hùng phân phó xong liền lập tức cho người lái xe đưa con gái trở về Thanh Cảnh Môn ở bên kia, đồng thời sắp xếp thỏa đáng cho 2 mẹ con.
Sau đó, Trần Hùng lái xe cùng với Truy Phong đi tới một khu sòng bạc ngầm ở thành phố Phụng Thiên.
Khi Trần Hùng và Truy Phong bước vào nơi này thì đã thấy Lâm Siêu cầm theo tờ chi phiếu trị giá 10 tỷ đồng ngồi đánh bạc ở đây cả buổi sáng rồi.
Vận khí của ông ta đúng là xui tận mạng, còn chưa hết buổi sáng mà đã thua hết hơn 3 tỷ.
Có điều dù đã biết bên trong thẻ chỉ còn hơn 6 tỷ nhưng trông ông ta cũng chẳng hề có chút vẻ lo lắng nào.

Mãi đến lúc giữa trưa, khi ông ta cảm thấy có chút đói bụng thì ông ta mới rời khỏi chỗ đánh bạc đi ăn gì đó để buổi chiều còn tiếp tục chơi.
Ông ta vẫn không tin vận khí của mình lại xui đến vậy, nhất định buổi chiều có thể chiến thắng đem tiền trở lại.
Thế nhưng ông ta vừa định rời khỏi chỗ đánh bạc thì bên ngoài cửa xuất hiện một chiếc xe cờ đỏ có rèm che đang đi về phía ông ta, cửa xe mở ra, Truy Phong liền xuống xe, sau đó túm lấy Lâm Siêu rồi ném vào trong xe.
Cả quá trình chắc cũng chỉ mất tầm 2 giây, thậm chí những người xung quanh còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra thì chiếc xe cờ đỏ có rèm che kia đã đi mất.
Khoảng hơn 10 phút sau, chiếc xe cờ đỏ có rèm che chạy đến bên bờ sông Tùng Giang không một bóng người.
Tuy rằng lúc này mặt trời vẫn còn treo lơ lửng trên bầu trời cao, thế nhưng bên bờ sông Tùng Giang lại có từng cơn gió lạnh thổi qua, từng đợt sóng dập dềnh trên mặt sông phía trước mang đến cảm giác ớn lạnh khó hiểu.
“Mấy người là ai, muốn làm gì?”
Lâm Siêu bị Truy Phong ném ra khỏi xe, lúc này tay chân của ông ta bị xích lại.
“Này, rốt cuộc các người muốn làm gì, đây chính là bắt cóc đấy, các người đang vi phạm pháp luật đấy.”
“Mẹ nó!”
Lúc này, Trần Hùng không cần Truy Phong ra tay mà anh tự mình tiến lên đánh cho Lâm Siêu một trận.

Anh xuống tay vô cùng độc ác, từng cú đánh nát cả máu thịt, cả người Lâm Siêu nhanh chóng đầm đìa máu tươi, tất cả xương cốt trên người dường như bị Trần Hùng đánh cho gãy nát.
Lâm Siêu đau đớn tới mức k** r*n liên tục, cuối cùng nằm trên mặt đất như một con chó, thở hổn hển.
“Ông không quan tâm tới vợ con của mình thì thôi, lại còn dám bán vợ, đánh con gái.

Mẹ nó, ông đúng là cái đồ súc sinh mà.”
“Tiền mặt bên trong chi phiếu là do Thanh Cảnh Môn chúng tôi cấp cho, thế mà ông lại dám lấy nó đi đánh bạc, ông đúng là phát điên rồi.”
“10 tỷ coi như tặng cho ông, mạng của ông, tôi mua nó!”
Nói xong, Trần Hùng còn đá mạnh một cú vào thân thể của Lâm Siêu.

Cả người của ông ta giống y như một quả bóng bị Trần Hùng đá bay tới mấy mét lăn thẳng xuống sông.
Lúc này, hai tay hai chân của Lâm Siêu đều bị xích trói lại, một cú đá bay xuống thì ông ta bị chết đuối là cái chắc.
“Môn chủ.”
Dáng vẻ và trạng thái của Trần Hùng ngày hôm nay khiến cho Truy Phong dường như cảm thấy Trần Hùng có chút xa lạ, thậm chí lúc anh ta nhìn thấy Trần Hùng còn cảm thấy có chút sợ hãi.
“Làm sao vậy?” Trần Hùng quay đầu liếc mắt nhìn Truy Phong, ánh mắt lạnh lùng và sắc bén khiến cho trong lòng của Truy Phong khẽ động..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1761: 1761: Trở Về Thanh Cảnh Môn


“Không có gì ạ.

” Truy Phong vội vàng lắc đầu: “Có điều tôi cảm thấy anh hôm nay có chút không giống ngày thường.


“Truy Phong, cậu nghi ngờ tôi sao?” Trần Hùng đột nhiên hỏi.

Truy Phong sửng sốt: “Môn chủ, trước đây là do tôi quá kích động.


Phù phù!
Phù phù một tiếng, Trần Hùng đột nhiên nhảy thẳng xuống dòng sông Tùng Giang lạnh lẽo.

“Môn chủ.


Truy Phong vô cùng kinh sợ khi thấy Trần Hùng nhảy vào bên trong dòng sông Tùng Giang đã mấy phút trôi qua rồi mà vẫn chưa thấy ngoi lên khiến cho anh ta cảm thấy có chút lo lắng.

Khoảng chừng 3 phút sau, khi Truy Phong định nhảy xuống tìm tung tích của Trần Hùng thì đột nhiên Trần Hùng ngoi lên khỏi mặt nước.

Khi anh lê thân thể ướt sũng rời khỏi dòng sông Tùng Giang, luồng lệ khí trong mắt kia dường như biến mất không còn chút gì.

Anh vỗ vỗ vai Truy Phong, nói: “Tôi không sao đâu, đi thôi, chúng ta về nhà.


Khi hai người lái xe trở về Thanh Cảnh Môn, Trần Hùng đưa chi phiếu cho Truy Phong đi đưa cho hai mẹ con Linh Diệu, anh không muốn đi gặp bọn họ bởi vì mỗi khi Trần Hùng nhìn thấy bọn họ thì trong đầu luôn hiện ra hình ảnh của của Lâm Ngọc Ngân và Lâm Thanh Thảo.

Năm đó khi anh còn chưa từ nước ngoài trở về, tình cảnh của Lâm Ngọc Ngân và Lâm Thanh Thảo cũng giống như tình cảnh của mẹ con Linh Lan hiện tại.

Tất cả những chuyện này đều ảnh hưởng tới tâm trạng của Trần Hùng cho nên anh không muốn đi gặp bọn họ.

Có điều anh vẫn luôn dặn Lạc Siêu rằng nhất định phải sắp xếp ổn thỏa cho hai mẹ con bọn họ, nếu không thì anh sẽ hỏi tội Lạc Siêu!
Khi Trần Hùng trở về phòng của mình, anh vào phòng tắm, tắm rửa bằng nước lạnh mất khoảng nửa tiếng, sau đó thì thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ.

Sau đó, anh lên giường nằm.

Một lúc sau, tiến sĩ Mark đã gửi hàng trăm trò chơi trí tuệ cực hiếm vào hòm thư của Trần Hùng.

Trần Hùng đã được hạng nhất ngay khi lần đầu tiên tải xuống, đó được xưng là một trong những màn khó nhất trên thế giới của trò chơi Sokoban, ngay cả thiên tài siêu cấp có chỉ số IQ lên đến 200 mà còn chưa qua được.

Trần Hùng chỉ tìm tòi mất một buổi trưa thì đã chơi xong.

Sau khi chơi xong, Trần Hùng cảm thấy tâm trạng của mình đã bình tĩnh trở lại, thế nhưng anh cảm thấy mệt chết đi được.

Đã rất lâu rồi anh chưa từng cảm thấy mệt như bây giờ, điều này khiến anh cảm thấy có chút kỳ quái, nhất là khi tố chất thân thể của anh đã đạt tới trình độ hiện tại, cho dù là có làm việc tới mấy ngày mấy đêm, hoặc là một thời gian dài không ngủ thì anh cũng không cảm thấy mệt lắm.

Thế nhưng lúc này, rõ ràng là Trần Hùng không hề làm gì nhiều, tối hôm qua cũng chỉ là gặp một cơn ác mộng, thế mà đột nhiên anh lại cảm thấy mệt mỏi như vậy.

Anh không ăn cơm tối mà chìm sâu vào giấc ngủ luôn.

Trong giấc ngủ này, Trần Hùng không hề gặp một chút ác mộng nào khiến cho anh cảm thấy vô cùng ngọt ngào và thoải mái.

Mãi cho đến 6 giờ sáng hôm sau, theo giờ làm việc bình thường thì tự nhiên Trần Hùng tỉnh lại.

Sau khi tỉnh lại thì Trần Hùng cảm thấy thân thể thoải mái hơn nhiều, một cảm giác sảng khoái kéo đến khiến cho đầu óc của anh vô cùng tỉnh táo.

Anh rời giường mặc quần áo, sau đó cầm lấy chiếc điện thoại di động nhắn tin cho tiến sĩ Mark: “Cám ơn tiến sĩ Mark, trò chơi kia rất tốt khiến cho đêm qua tôi ngủ rất ngon, khiến cho tôi hồi phục tốt lên rất nhiều.


Tiến sĩ Mark bên kia cũng nhanh chóng trả lời lại: “Anh Trần Hùng, người bạn kia của tôi cũng rất cảm ơn anh vì anh đã lập kỷ lục thế giới về trò chơi giải đố trong công ty trò chơi của họ, anh đúng thật sự là một thiên tài.

Khoảng một thời gian nữa, bọn họ định tổ chức một cuộc thi giải đố tầm cỡ quốc tế muốn mời anh tham gia, liệu anh có thời gian không?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1762: 1762: Nguyễn Đại


Trần Hùng cười nói: “Tiến sĩ Mark đùa vui gì vậy, tôi còn có nhiều việc cần phải lắm.


“Anh Trần Hùng, như vậy thì đáng tiếc quá, có điều sau này khi bọn họ nghiên cứu trò chơi mà xuất hiện bug không thể giải quyết được thì hy vọng anh Trần Hùng có thể chơi hỗ trợ một chút, như vậy thì đối với anh và bọn họ đều có chỗ tốt cả.


“Như vậy thì không thành vấn đề, ông thay tôi gửi lời cảm ơn đến bạn của ông, đồng thời nói với bạn ông rằng hợp tác vui vẻ.


Sau khi nhắn tin một hồi tán gẫu với tiến sĩ Mark thì Trần Hùng đi đánh răng rửa mặt, sau đó tới căng tin ăn sáng.

Khi anh vừa ăn sáng xong thì Trần Tân vội chạy về phía anh nói: “Môn chủ, Nguyễn Đại tỉnh lại rồi, anh ta muốn gặp anh.


Nghe thấy vậy, Trần Hùng liền buông bát đũa trong tay xuống, rồi đứng lên nói: “Được!”
Sau đó, Trần Binh liền đi theo Trần Hùng tới phòng y tế của tổng bộ Thanh Cảnh Môn.

Sau khi Nguyễn Đại bị đưa về Thanh Cảnh Môn thì vẫn luôn được sắp xếp ở phòng y tế.

Lúc đó, đầu của anh ta bị kim khâu của Trần Hùng c*m v** cho nên anh ta liền ở trạng thái chết giả, có điều sau khi trở về Thanh Cảnh Môn thì kim khâu này đã bị rút ra.

Thế nhưng sau khi kim khâu đã được rút ra, Nguyễn Đại vẫn chưa tỉnh lại, mà vẫn tiếp tục ở trạng thái hôn mê sâu.

Anh ta bị thương rất nặng, trong thời gian hai ngày có thể tỉnh lại đều dựa vào khả năng y thuật cao siêu của Trần Hùng.

Sau khi tỉnh lại, trong đầu của Nguyễn Đại đều là cảnh tượng Diệp Phi đỡ đạn cho anh ta, cho nên ngay khi tỉnh lại anh ta liền bảo người đi tìm Trần Hùng qua đây.

Khi Trần Hùng tới đây thì Nguyễn Đại vẫn còn đang suy yếu nằm ở trên giường, tuy rằng đã tỉnh lại nhưng tình trạng hiện tại của anh ta trông vẫn chưa được ổn lắm.

Trần Hùng đi tới bắt mạch cho anh ta, sau đó anh lấy ra mấy cây kim đâm vào mấy huyệt đạo khác trên người Nguyễn Đại.

Cũng không biết rốt cuộc Trần Hùng đã dùng cách gì, nhưng sau khi thao tác một hồi thì trông sắc mặt của Nguyễn Đại đã tốt hơn nhiều.

Thậm chí anh ta đã có thể ngồi dậy ở trên giường.

Trần Hùng nhìn anh ta nói: “Anh muốn biết chuyện gì thì hiện tại tôi đều có thể nói cho anh biết.


Nguyễn Đại hỏi: “Cha của tôi đâu?”
“Ông ấy đã chết rồi.

” Trần Hùng không hề dấu giếm gì mà trả lời thẳng luôn.

Nguyễn Đại nhất thời kích động hẳn lên, giọng điệu cũng mang theo sự bi thương: “Trần Hùng, cha tôi bị nhốt ở trong Thanh Cảnh Môn của mấy người cho nên làm sao ông ấy có thể chết được, rốt cuộc là các người đã làm gì?”
Rõ ràng là Nguyễn Đại đang trách Thanh Cảnh Môn không bảo vệ tốt cha của anh ta.

Trần Hùng nói: “Chính Nhậm Thiên Thanh đã chém đầu ông ấy, anh em của Thanh Cảnh Môn cũng không thể nào ngăn cản được, hơn nữa vì thế mà một vài anh em của Thanh Cảnh Môn cũng đã chết.


“Nhậm Thiên Thanh!”
Nhắc tới Nhậm Thiên Thanh, Nguyễn Đại đột nhiên không nói gì nữa, bởi vì anh ta biết rõ rằng người này kh*ng b* tới cỡ nào.

Nếu là những người khác xông vào Thanh Cảnh Môn giết cha của anh ta thì có lẽ Nguyễn Đại chắc chắn sẽ trách cứ Thanh Cảnh Môn, nhưng nếu là người kia đến Thanh Cảnh Môn thì thật sự Nguyễn Đại không biết nói gì.

Nếu như Nhậm Thiên Thanh muốn giết cha của anh ta thì những người ở Thanh Cảnh Môn không thể ngăn cản được!
“Thủ đoạn đúng là vô cùng độc ác.


Sau khi Nguyễn Đại im lặng một hồi lâu thì anh ta nắm chặt tay lại, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Đúng là thủ đoạn vô cùng độc ác.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1763: 1763: Tôi Muốn Gặp Nghiêm Hưng Đằng


“Đội trưởng Diệp Phi đâu, anh ấy thế nào rồi?” Nguyễn Đại tiếp tục hỏi.

“Cũng đã chết rồi.


Trần Hùng trả lời: “Vì cứu anh mà toàn bộ sau lưng anh ấy đều bị đánh xuyên qua, hơn nữa ngày hôm đó Diệp Phi còn đặc biệt đi mua nhẫn cưới, anh ấy chuẩn bị cầu hôn người phụ nữ mà anh ấy yêu nhất.


“Mà hôm nay người phụ nữ của anh ấy lại bị người ta bắt nạt, rất thê thảm!”
Nguyễn Đại lại lặng im lần nữa.

Trần Hùng tiếp tục nói: “Tôi nghĩ anh cũng biết rõ mục đích Diệp Phi làm như vậy, anh ấy không phải bạn của anh nhưng cứu anh là chức trách của anh ấy.


“Bây giờ anh cũng có thù giết cha với ba gia tộc lớn, hơn nữa năm đó anh cũng đánh gãy hai tay hai chân của một thành viên nhà họ Nghiêm, bây giờ tôi chặt một cánh tay, món nợ này coi như xóa bỏ.


Nguyễn Đại ngẩng đầu nhìn Trần Hùng, nheo mắt lại: “Cho nên cậu muốn để tôi đưa ra chứng cứ năm đó bốn gia tộc lớn hãm hại nhà họ Nghiêm đúng không, tiện thể làm chứng cho các cậu?”
“Đúng.

” Trần Hùng không hề do dự mà gật đầu: “Nhậm Thiên Thanh và những người khác gấp gáp muốn giết cha con các anh như vậy chẳng phải là sợ chuyện này hay sao?”
“Nhưng mà bọn họ không ngờ rằng anh chưa chết, cho nên chỉ cần anh gật đầu, chúng tôi nhất định có thể đánh một đòn khiến anh ta trở tay không kịp.


Nguyễn Đại lại hít sâu một hơi, dường như đang suy tư.

Mà Trần Hùng cũng không sốt sắng, cứ như vậy đứng ở bên cạnh, yên tĩnh chờ đợi đáp án cuối cùng của Nguyễn Đại.

Sau một lúc lâu, cuối cùng Nguyễn Đại cũng mở miệng nói: “Tôi muốn gặp Nghiêm Hưng Đằng.


“Hả?”
Mặc dù Trần Hùng có hơi kinh ngạc, nhưng anh cũng không từ chối, lập tức gọi điện thoại cho Nghiêm Hưng Đằng.

Không lâu sau, Nghiêm Hưng Đằng đã đi tới phòng điều trị ở bên này, mấy ngày nay Nghiêm Hưng Đằng vẫn luôn làm công tác chuẩn bị cho việc khôi phục nhà họ Nghiêm, bận tối mặt tối mày, nhưng nghe Trần Hùng gọi điện thoại nói Nguyễn Đại muốn gặp anh ta, anh ta cũng tạm gác lại mọi công việc trong tay để chạy qua đây trước.

Nhìn Nguyễn Đại nằm trên giường bệnh, sự thù hận của Nghiêm Hưng Đằng đối với anh ta đã không còn như trước đó, dù sao bây giờ nhà họ Nguyễn cũng đã bị trừng phạt thích đáng, Nguyễn Kiền Bá cũng đã chết, mà tay của Nguyễn Đại cũng đứt rồi, quan trọng nhất là tiếp sau đó bọn họ còn cần sự hỗ trợ của Nguyễn Đại.

Cho nên lúc này vì toàn cục, Nghiêm Hưng Đằng không thể làm khó dễ Nguyễn Đại.

“Anh muốn nói cái gì?” Nghiêm Hưng Đằng nhìn Nguyễn Đại và hỏi.

Nguyễn Đại cũng không quanh co lòng vòng mà nói luôn: “Quả thật trong tay tôi nắm giữ không ít chứng cứ mà trước đó bốn gia tộc lớn hãm hại nhà họ Nghiêm các anh, trừ cái đó ra, trong hai năm qua nhà họ Tiền chúng tôi và nhà họ Trần, nhà họ Mạnh cũng hợp tác với nhau làm một số chuyện, tôi cũng có thể đưa ra chứng cứ.


“Ngoài ra, tôi cũng bằng lòng làm chứng cho các anh, nhưng điều tôi muốn biết đó là sau khi tôi làm xong tất cả những chuyện này, anh có bỏ qua cho tôi không?”
Cuối cùng Nguyễn Đại vẫn cân nhắc đến sự an toàn tính mạng của bản thân.

Cho dù Trần Hùng gật đầu đồng ý bỏ qua cho anh ta, trong lòng anh ta vẫn cảm thấy không yên tâm, chỉ có Nghiêm Hưng Đằng, chỉ có Nghiêm Hưng Đằng đồng ý buông bỏ thù hận đối với anh ta, như vậy anh ta mới có thể có được cơ hội sống sót.

Lần này, Nghiêm Hưng Đằng cũng không do dự chút nào mà nói: “Chỉ cần anh đồng ý giúp đỡ, sau khi chuyện thành công, chúng tôi có thể cho anh một khoản tiền để anh rời khỏi thành phố Phụng Thiên.


“Chắc chắn?” Nguyễn Đại hỏi.

Nghiêm Hưng Đằng nói: “Từ trước đến nay người nhà họ Nghiêm chúng tôi luôn nói là làm.


“Vậy được.

” Nguyễn Đại gật đầu nói: “Tôi có thể giúp các anh, có điều tôi hy vọng các anh có thể hiểu rõ, Nguyễn Đại tôi đồng ý làm như vậy đầu tiên là bởi vì Nhậm Thiên Thanh đã giết cha tôi, mặt khác là bởi vì Diệp Phi có thể không tiếc hy sinh cả tính mạng của mình để bảo vệ tôi, cuối cùng mới là bởi vì Nghiêm Hưng Đằng anh đồng ý tha mạng cho tôi.


“Những chuyện đó đều không quan trọng nữa.

” Trần Hùng nói: “Anh cần làm những gì cứ dặn dò bất cứ lúc nào, ngoài ra anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe, lát nữa tôi sẽ chữa trị cho anh một lần, đảm bảo cho anh có thể khỏe như vâm ở trên Đại hội tuyển cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông vào ngày kia!”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1764: 1764: Hết Thảy Đều Đã Chuẩn Bị Xong


Nguyễn Đại nói cho Trần Hùng một số điện thoại để anh tìm chủ nhân của số điện thoại đó.

Người kia là một họ hàng xa của Nguyễn Kiền Bá, mà Nguyễn Kiền Bá đã giao hết tất cả chứng cứ đến tay người họ hàng xa đó từ lâu rồi, mục đích chính là vì đề phòng bất trắc.

“Được!”
Trần Hùng chuyển số điện thoại này cho Truy Phong để anh ta đi hoàn thành chuyện này.

Sau khi quyết định hết thảy, Trần Hùng và Nghiêm Hưng Đằng không tiếp tục ở lại đây quấy rầy Nguyễn Đại nghỉ ngơi nữa, bọn họ rời khỏi phòng điều trị, ra đến bên ngoài.

“Ngày kia chính là ngày diễn ra tuyển cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành rồi, đến lúc đó tôi để anh thay thế cha anh trở thành Hội trưởng mới của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành, sau này rốt cuộc anh có thể chấn chỉnh lại nhà họ Nghiêm hay không thì phải xem năng lực và thủ đoạn của anh rồi.


Sau khi đi ra, Trần Hùng lập tức nói với Nghiêm Hưng Đằng.

“Ừm.

” Nghiêm Hưng Đằng gật đầu nói: “Nhất định tôi sẽ lấy lại sự huy hoàng năm đó của nhà họ Nghiêm, cảm ơn người anh em, có thể không chừa lối thoát mà giúp tôi báo thù.


Trần Hùng nói: “Sau này không được nói những lời như vậy nữa, chúng ta là anh em tốt nhất, tất cả đều là những chuyện tôi nên làm.


Dường như Nghiêm Hưng Đằng nghĩ đến chuyện gì đó, bèn nói: “Sau chuyện này anh dự định làm gì, thật sự muốn trở về đấu với nhà họ Trần à?”
Nghiêm Hưng Đằng biết mục đích chủ yếu lần này Trần Hùng đến miền bắc cũng không phải là muốn ngồi vị trí môn chủ Thanh Cảnh Môn này, đồng thời cũng không phải muốn thay nhà họ Nghiêm báo thù, mục đích chủ yếu của anh đương nhiên là vì giải quyết ân oán giữa bản thân với nhà họ Trần.

Có điều Nghiêm Hưng Đằng cũng biết bây giờ nhà họ Trần ở miền bắc đến cùng là sự tồn tại thế nào, cho dù Trần Hùng là môn chủ Thanh Cảnh Môn ở phương bắc này, muốn đấu với nhà họ Trần cũng vô cùng khó khăn.

Dù sao Thanh Cảnh Môn cũng có quá nhiều quy củ gò bó, Trần Hùng không thể nào trực tiếp dẫn theo đại quân của Thanh Cảnh Môn đi tiêu diệt nhà họ Trần, huống chi, cho dù Trần Hùng thật sự làm như vậy thì Thanh Cảnh Môn ở miền bắc cũng chưa chắc là đối thủ của nhà họ Trần.

Trần Hùng nói: “Có một số việc cuối cùng vẫn phải giải quyết, Nghiêm Hưng Đằng, hai năm nay anh vẫn luôn muốn báo thù cho nhà họ Nghiêm của anh, bất kỳ chuyện gì cũng không thể ngăn cản bước chân của anh, Trần Hùng tôi sao lại không phải như vậy?”
“Huống chi, cho dù tôi đã từng nghĩ muốn hoàn toàn phủi sạch quan hệ với nhà họ Trần, nhưng mà ta không xâm phạm người, cũng không có nghĩa là người không xâm phạm ta.


Nghiêm Hưng Đằng khẽ giật mình, dường như anh ta đã hiểu được, bèn nói: “Ý của anh là, cho tới nay, là nhà họ Trần đang ép buộc anh?”
Trần Hùng cười ha ha, trong nụ cười có chứa mấy phần đắng chát: “Hổ dữ còn không ăn thịt con, nhưng nhà họ Trần này ấy à, thật sự còn dữ hơn cả hổ.


Trần Hùng cũng không muốn cùng Nghiêm Hưng Đằng thảo luận về vấn này quá nhiều, bởi vì tất cả mọi ân oán giữa anh với nhà họ Trần cũng chỉ có mình anh có thể giải quyết.

Buổi tối, Triệu Hiền Quyên cũng gọi điện thoại tới nói là Đại hội tuyển cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành sắp bắt đầu, nhà họ Triệu bọn họ cũng là thành viên của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông này, tỉ lệ Mạnh Nhất Hạ được tiếp tục giữ nguyên chức vụ là hơn 80%, nên muốn hỏi Trần Hùng xem rốt cuộc bọn anh có tìm được cách ngăn cản hay không.

Vì thế, Trần Hùng bảo Triệu Hiền Quyên cứ yên tâm, trên Đại hội tuyển cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành, chắc chắn ba gia tộc lớn sẽ gặp phải trắc trở.

Rất nhanh, ngày tuyển cử đã đến.

Sau khi trải qua hai lần trị liệu của Trần Hùng, vết thương trên người Nguyễn Đại đã hoàn toàn được kiểm soát, mặc dù anh ta không thể tự do hoạt động như người bình thường, nhưng anh ta có thể thông qua việc ngồi xe lăn để trợ giúp mấy người Trần Hùng ra mặt làm chứng.

Đồng thời, những chứng cứ mà Nguyễn Đại cung cấp cũng đã được Truy Phong mang trở về, như vậy, hết thảy đều đã chuẩn bị xong.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1765: 1765: Chức Trách Của Thanh Cảnh Môn Chúng Ta Là Bảo Vệ Chính Nghĩa


Lúc chín giờ sáng, Trần Hùng đứng ở quảng trường luyện tập của tổng bộ Thanh Cảnh Môn nhìn hàng nghìn người trang bị võ trang đầy đủ của Thanh Cảnh Môn, anh hơi nhếch miệng cười.
Những người đứng trước mặt anh là ba người chủ quản gồm có Truy Phong, La Đồ và Trần Binh.
Hôm nay Trần Hùng phân đội ngũ ra thành ba nhóm, ba người chủ quản, mỗi người dẫn theo một tổ đi đến những nơi khác nhau.
La Đồ và Trần Binh chia nhau dẫn người đi đến hang ổ của nhà họ Trần và nhà họ Mạnh, một khi Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành bên này khống chế cuộc tuyển cử, La Đồ và Trần Binh thì sẽ ra tay trong thời gian sớm nhất, thầm dò xét hai nhà họ Trần và nhà họ Mạnh.
Trần Hùng và đám người Truy Phong trực tiếp dẫn người đi đến buổi họp tuyển cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông, đi giết Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh.
Trước khi hành động, Trần Hùng với tư cách là môn chủ của Thanh Cảnh Môn, đương nhiên cũng cần phải dặn dò vài câu.

Nhưng mà anh không phải người thích nói nhiều nên chỉ nói vài lời đơn giản: “Chức trách của Thanh Cảnh Môn chúng ta là bảo vệ chính nghĩa.”
“Những năm này, bốn gia tộc lớn làm xằng làm bậy tán tận lương tâm ở tỉnh Đông Thành bên này, hôm nay nhiệm vụ của chúng ta chính là thay trời hành đạo.”
“Được rồi, không nói nhiều nữa, tất cả mọi người nghe lệnh, hôm nay phải tiêu diệt hết bốn gia tộc lớn ở tỉnh Đông thành cho tôi!”
Nói xong, Trần Hùng vung tay lên: “Hành động.”
Đối với nhiệm vụ này, mỗi một thành viên của Thanh Cảnh Môn đều cảm nhận được cảm giác nhiệt huyết sôi trào hừng hực, lại nói, sau khi Thần Hổ làm phản thì Thanh Cảnh Môn đã lâu rồi không được uy phong như thế.
Mấy năm nay, chủ quản tài giỏi cầm đầu không ra tay, cùng một giuộc với bốn gia tộc lớn kia, đắm mình trong trụy lạc.

Thành viên của Thanh Cảnh Môn đi đến đâu cũng đều bị người ta xem thường, trong mắt của những tên cầm quyền trong các gia tộc ở bốn phương, người của Thanh Cảnh Môn sớm không còn là những người đại diện cho pháp luật ngày xưa nữa, mà ngược lại, thành viên Thanh Cảnh Môn dần trở thành ô dù, trở thành công cụ làm xằng làm bậy của bọn họ.
Chỉ cần có một người chìm trong trụy lạc, vậy tất cả sẽ bị kéo theo, đều sẽ bị người ta coi thường, khinh bỉ, đây cũng là lời giải thích cho những gì mà Thanh Cảnh Môn đã phải trải qua trong suốt hai năm vừa rồi.
Nhưng mà hiện tại đã có một người đồng ý dẫn dắt bọn họ, dẫn dắt Thanh Cảnh Môn ở phía Bắc lấy lại huy hoàng của ngày xưa.
Nếu như hôm nay bọn họ có thể giết sạch mấy gia tộc lớn ở tỉnh Đông, vậy thì sau này ở phía Bắc sẽ không còn ai dám coi thường bọn họ nữa, dù là gia tộc đỉnh cấp nhất hay siêu tài nhất cũng phải kiêng kỵ Thanh Cảnh Môn ở phía Bắc như ngày trước.
Mười năm ngậm tuyết, nhiệt huyết vẫn trào!

Đồng thời lúc này, ở hiện trường tuyển cử ở Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành.
Năm đó nhà họ Nghiêm ở tỉnh Đông Thành thành lập nên Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành, hợp tác với mười mấy gia tộc ở bên này và tập đoàn xí nghiệp tạo nên một liên minh, trừ lần đó ra cũng có không ít xí nghiệp ở những nơi khác của tỉnh Đông Thành gia nhập liên minh.
Kể từ đó trở đi, có hơn tám mươi mấy xí nghiệp phát triển đến hiện tại, cả Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành đã có hơn một trăm xí nghiệp hội nhập.

Dù có phóng to mắt ra nhìn toàn bộ phía Bắc đi chăng nữa, Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành này vẫn được xem là đỉnh cấp nhất.
Mỗi một nơi có thể phát triển cộng đồng thương nghiệp, đều sẽ có một hiệp hội thương nhân thế này, cùng phát triển, có lợi đôi bên, cùng nhau kiếm tiền.
Năm đó nhà họ Nghiêm dẫn đầu thành lập Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành, gia chủ nhà họ Nghiêm đảm nhiệm trách nhiệm hội trưởng của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành.

Trong mấy năm sau đó, Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành ngày càng lớn mạnh hơn, đồng thời nhà họ Nghiêm cũng thông qua Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành mà biến nhà họ Nghiêm trở thành gia tộc đứng đầu tỉnh Đông Thành, là gia tộc lớn có quyền có thế đỉnh cấp nhất ở phía Bắc.

Kể từ điểm này cũng có thể thấy được, gia tộc nào nắm giữ Hiệp hội thương nhân trong tay, gia tộc đó có thể có được quyền phát biểu tuyệt đối trong hiệp hội thương nhân.

Vì vậy thông qua tài nguyên của hiệp hội thương nhân cũng có thể làm gia tộc tự mình phát triển tốt hơn.

Đây cũng là nguyên nhân mà các gia tộc khắp nơi nơi ai nấy đều muốn thử cố gắng giành được cái ghế ngồi trong hiệp hội thương nhân..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1766: 1766: Tuyển Cử


Nếu như hai năm trước đây nhà họ Nghiêm không trúng mưu trúng kế của bốn gia tộc lớn, e rằng hiện tại nhà họ Nghiêm đã trở thành gia tộc đỉnh cấp nhất ở phía Bắc này rồi.
Trong hai năm qua Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành vẫn được Mạnh Nhất Hạ quản lý.

Có điều ban đầu, dù anh ta dùng phương thức thay mặt đảm nhiệm quản lý nhưng nếu muốn danh chính ngôn thuận nắm lấy thì buộc phải thông qua lần tuyển cử lần này.
Một khi hoàn thành tuyển cử, vậy thì đám Mạnh Nhất Hạ bọn họ đã nắm toàn bộ Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành trong tay rồi, cũng tương đương với việc nắm giữ hết toàn bộ các thương nghiệp của tỉnh Đông Thành.

Đến lúc đó, dù Nghiêm Hưng Đằng có muốn lật ngược tình thế cũng khó như lên trời.
Cho nên lần tuyển cử lần này là cơ hội tốt nhất của Nghiêm Hưng Đằng và Trần Hùng để lật ngược tình thế, đây cũng là cơ hội duy nhất, một và chỉ một mà thôi.
Nơi tổ chức buổi tuyển cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành là một hội trường lớn ở thành phố Phụng Thiên.

Hôm nay bọn họ không chỉ bầu chọn ra hội trưởng, phó hội trưởng và những chức vị khác mà đồng thời còn bầu ra thêm mười lăm người quản lý, quản lý cộng đồng tỉnh Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông.
Toàn bộ Hiệp hội thương nhân có hơn một trăm gia tộc và xí nghiệp, mỗi một xí nghiệp đều cử người đại diện đến đây để bầu phiếu, Triệu Hiền Quyên đại diện cho nhà họ Triệu, cho nên cô ấy cũng đến hội trường bên này rất đúng giờ.
Chín giờ sáng, buổi tuyển cử chính thức bắt đầu, mà vào lúc đó, đám người Trần Hùng vẫn đang triệu tập thành viên ở bên Thanh Cảnh Môn bên kia.
Nhưng mà đám người Trần Hùng cũng không nóng vội, hôm nay bọn họ nắm giữ chứng cứ trong tay, còn thêm một con đường thắng khác, bọn họ có cả nhân chứng, Trần Hùng đang đợi giây phút Mạnh Nhất Hạ trúng tuyển, canh lúc ông ta vui vẻ hào hứng nhất, bọn họ sẽ tung một đòn cảnh cáo ông ta.
“Buổi tuyển cử sắp bắt đầu rồi, tôi đã gọi cho Trần Hùng và Nghiêm Hưng Đằng rồi mà họ vẫn chưa đến, chắc không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đâu nhỉ?”
Thấy buổi tuyển cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành đã chính thức bắt đầu, Triệu Hiền Quyên cũng càng lúc càng lo lắng.
Mặc dù trước đó Trần Hùng đã bảo đảm với cô, anh nói bọn anh đã chuẩn bị tất cả mọi thứ rồi, nhưng thật lòng mà nói Triệu Hiền Quyên vẫn cảm thấy không tin chắc là bao.
“Cha, cuộc tuyển cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành lần này, cha cảm thấy cơ hội Mạnh Nhất Hạ được bầu chọn trở thành hội trưởng nhiều bao nhiêu?” Từ khi bắt đầu đến hội trường cho đến bây giờ, Triệu Hiền Quyên đã hỏi Triệu Bách Xương câu hỏi này trên dưới ba lần rồi.

Triệu Bách Xương bất lực đáp: “Hiền Quyên à, con hỏi cha mãi một câu này biết bao nhiêu lần rồi đấy.

Cha vẫn giữ nguyên câu trả lời đó, lần này Mạnh Nhất Hạ không chỉ ngồi vững trên vị trí hội trưởng Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành, mà Thẩm Dương Thạnh cũng sẽ trở thành phó hội trường.

Toàn bộ mười lăm người quản lý hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành, ít nhất cũng có mười người đều là người của bọn họ.”
“Tất cả mọi thứ đều đã được định trước cả rồi, cả Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành có hơn một trăm xí nghiệp hội nhập, trong đó hết tám phần mười đều dựa vào bốn gia tộc lớn kiếm cơm ăn mà.”
Triệu Hiền Quyên bất đắc dĩ nói: “Vậy có nghĩ là dù hôm nay Nghiêm Hưng Đằng có xuất hiện với thân phận người thừa kế nhà họ Nghiêm đi chăng nữa thì anh ấy cũng không có cách nào lật ngược tình thế được sao cha?”
“Ha ha, con cảm thấy có thể không?” Triệu Bách Xương cũng cười khổ một tiếng: “Hai năm trước toàn bộ tỉnh Đông Thành đều biết bốn gia tộc lớn đã g**t ch*t Nghiêm Vân, hủy diệt nhà họ Nghiêm, nhưng vẫn không thể lấy được chứng cứ.”

“Suốt hai năm qua, Mạnh Nhất Hạ quản lý hiệp hội thương nhân đấy, nhưng mà cậu ta có làm được cái gì đâu? Chuyện duy nhất cậu ta làm được cho Hiệp hội thương nhân chính là lấy được vùng đất Trung Thái thuộc thế lực của nhà họ Nghiêm.

Trong khoảng thời gian đó thì lo mà đi lôi kéo người trong hiệp hội thương nhân để dùng người cho buổi tuyển cử hôm nay, đây đúng là tuyển cử thật, nhưng mọi thứ được bọn họ quyết định nội bộ cũng là thật.”
Triệu Hiền Quyên hít một hơi, cô nói: “Hôm qua Trần Hùng và Nghiêm Hưng Đằng gọi cho con, họ bảo con cứ yên tâm đi, bọn họ đã có cách đối phó với bọn Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh rồi.”
“Ha ha.” Triệu Bách Xương lại cười khổ một tiếng: “Không sai, Trần Hùng là môn chủ của Thanh Cảnh Môn ở phía Bắc, nhưng có điều, Thanh Cảnh Môn có thể giúp cậu ta mở đường, nhưng nó cũng sẽ trở thành xiềng xích đối với cậu ta, nếu như Thanh Cảnh Môn muốn làm bất kỳ chuyện gì cũng đều phải có chứng cứ mới được.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1767: 1767: Đại Cục Của Buổi Tuyển Cử Ở Hiệp Hội Thương Nhân Tỉnh Đông Thành Đã Được Định


“Dù cho cậu ta là môn chủ của Thanh Cảnh Môn đi chăng nữa mà không có chứng cứ, vậy thì cũng không thể nào làm được gì Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ đâu.


Triệu Hiền Quyên im lặng, lòng cô bỗng nhiên lại căng thẳng vô cùng, hiện giờ nhà họ Triệu cô đang được Trần Hùng giúp đỡ nên càng lúc càng đi vào quỹ đạo rồi, cô cũng muốn cố gắng góp một phần sức lực trong chuyện này vì Nghiêm Hưng Đằng, ấy thế nhưng nhà họ Triệu vẫn không đủ để chen miệng vào cuộc tuyển cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành.

Cô chỉ có thể đành chịu, bất lực nhìn mọi thứ được quyết định như thế mà thôi.

Lúc này, buổi tuyển cử chính thức bắt đầu.

Giống y như những gì Triệu Bách Xương dự đoán, toàn bộ buổi tuyển cử đều bị đám người Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh không chế hết thảy, cả quá trình bầu chọn chỉ giằng co gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng tỷ lệ bầu chọn có đến gần chính phần mười là ủng hộ Mạnh Nhất Hạ trở thành hội trưởng Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành.

Còn Thẩm Dương Thạnh thì trở thành phó hội trưởng, ngoài ra mười lăm người quản lý khác cũng có tới mười một người đều là mấy người thân cận đám người Mạnh Nhất Hạ.

Như vậy đại cục của buổi tuyển cử ở Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành đã được định.

Hơn một trăm gia tộc có tiếng và những người đại diện xí nghiệp vỗ tay, nhiệt liệt chúc mừng Mạnh Nhất Hạ chính thức được bầu chọn lên chức hội trưởng Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành.

Lúc này, Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh đứng ở phía sau hậu trường, bọn họ đã chỉnh trang lại trang phục, điều chỉnh lại trạng thái và chuẩn bị xong bài diễn thuyết để lên sân khấu.

Có thể nói, lúc này Mạnh Nhất Hạ vô cùng đắc ý, mặc dù tất cả mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của ông ta, nhưng khi khoảnh khắc nó thật sự đến, ông ta vẫn không thể nào che giấu được sự kích lòng trong lòng mình.

Hai năm trước, mặc dù ông ta vẫn luôn ngồi trên vị trí hội trưởng hiệp hội thương nhân, nhưng đó chỉ là một vị trí quản lý mà thôi, hơn nữa còn không danh chính ngôn thuận.

Nhưng hôm nay, cuối cùng ông ta đã có thể danh chính ngôn thuận mà trở thành hội trưởng của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành rồi, dù là ai khác, chắc chắn cũng sẽ vô cùng kích động như thế này thôi.

Nhưng từ khi bắt đầu cho đến hiện tại Thẩm Dương Thạnh đứng kế bên ông ta vẫn luôn rất căng thẳng, trong lòng ông ta luôn có một dự cảm chẳng lành, sợ rằng giữa chừng sẽ xuất hiện sự hỗn loạn gì đó.

“Ông Mạnh này, thật sự sẽ không có chuyện gì chứ, trong lòng tôi vẫn luôn cảm thấy không ổn chút nào.

” Trước khi lên sân khấu, Thẩm Dương Thạnh lại hỏi câu hỏi này một lần nữa.

Ông ta cũng giống như Triệu Hiền Quyên, một câu hỏi nhưng cứ hỏi liên tục tới lui rất nhiều lần.

Mạnh Nhất Hạ rõ ràng là đã bị Thẩm Dương Thạnh hỏi đến mất hết kiên nhẫn: “Này ông Trần, trước đây ông không phải người không có can đảm thế này, sao hôm nay lại trông sợ hãi như vậy chứ?”
Thẩm Dương Thạnh lắc đầu: “Không phải là do tôi sợ, chỉ là luôn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó sẽ xảy ra, dù sao thì! ”

“Tôi thấy ông chỉ là đang buồn lo vô cớ thôi đấy.

” Mạnh Nhất Hạ liếc mắt nhìn Thẩm Dương Thạnh một cái rồi nói tiếp: “Dù ông không tin tôi đi chăng nữa, vậy chẳng lẽ ông cũng không tin tưởng cả Nhậm thủ lĩnh luôn à?”
“Đây là do Nhậm thủ lĩnh đích thân ra tay, g**t ch*t Nguyễn Kiền Bá và Nguyễn Đại, mặt khác thì tất cả chứng cứ ở bên nhà họ Nguyễn kia cũng đều bị chúng ta khống chế và tiêu hủy hết cả rồi, dù tên Nghiêm Hưng Đằng kia vẫn còn sống thì có sao đâu chứ, ngay cả Trần Hùng - môn chủ Thanh Cảnh Môn biết được thì làm được gì nữa, bọn họ không thể lấy được bất kỳ chứng cứ nào nên chẳng thể nhắm vào chúng ta được đâu.


“Ngoài ra, sau ngày hôm nay hai chúng ta sẽ chính thức đá nhà họ Nghiêm ra khỏi Hiệp hội thương nhân rồi, tiếp theo đó cả Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành sẽ nằm trong tay của hai người chúng ta, nhà họ Nghiêm bị tiêu diệt rồi cậu còn lo lắng cái gì?”
“Cuối cùng, ông cũng đừng quên hiện giờ ai là người chống đỡ sau lưng mình!”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1768: 1768: Hội Trưởng Mới Của Hiệp Hội Thương Nhân Tỉnh Đông Thành


Nói đến đây, Thẩm Dương Thạnh cũng bình tĩnh hơn một chút, ông ta không quá để tâm việc đám người Trần Hùng có chứng cứ về bốn gia tộc lớn năm đó hay không, mà chủ yếu hiện giờ bọn họ đang được nhà họ Trần chống lưng.
Nhà họ Trần là gia tộc được đứng đầu ở phía Bắc, có gia tộc này làm chỗ dựa phía sau, ngay cả Thanh Cảnh Môn cũng không thể là đối thủ của nhà họ Trần.
Cũng vì thế nên dù có xuất hiện tình cảnh mà đám người Thẩm Dương Thạnh không muốn thấy đi chăng nữa, Thanh Cảnh Môn muốn động tới bọn họ, vậy cũng phải cân nhắc một chút về nhà họ Trần sau lưng bọn họ nữa mới được.

Nhìn chung ở nước Vạn Hoa, quả thực Thanh Cảnh Môn rất giỏi, trong giang hồ cũng có tiếng nói rất quan trọng, nhưng từ đầu đến cuối, Thanh Cảnh Môn chỉ là đại diện bên phía chính phủ chứ không phải là phía chính phủ.
Nói trắng ra, Thanh Cảnh Môn chỉ là một công trình phía ngoài của phía chính phủ, giúp đỡ phía chính phủ hoàn thành trách nhiệm khống chế dân chúng bốn phương ở nước Vạn Hoa.

Mặc dù trong thời gian đặc thù, bọn họ có quyền lợi đại diện phía chính phủ điều động quân đội, nhưng mà đó cũng là chuyện đặc thù phía bên trên mà thôi, điều đó nói rõ dù Trần Hùng có là môn chủ Thanh Cảnh Môn cũng không thể muốn làm gì thì làm.
Càng huống hồ chi nơi này là phía Bắc, thật sự mà nói, ngoại trừ phía chính phủ, trọng lượng của nhà họ Trần vẫn hơn Thanh Cảnh Môn nhiều.
Cho nên nghĩ đến có nhà họ Trần chống đỡ sau lưng mình, Thẩm Dương Thạnh cũng xem như đã bình tĩnh hơn một chút, còn Mạnh Nhất Hạ, từ đầu đến cuối ông ta vốn chẳng hề lo lắng.
Lúc này, người chủ trì hội nghị phía trước lên tiếng: “Chào mừng hội trưởng mới của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông - Mạnh Nhất Hạ, và phó hội trưởng - Thẩm Dương Thạnh lên sân khấu phát biểu.
Dưới sân khấu vang lên một tràng vỗ tay nhiệt liệt.
“Đi thôi ông em Trần, chúng ta nên ra sân rồi.” Mạnh Nhất Hạ vỗ vai Thẩm Dương Thạnh một cái: “Tôi đợi ngày này đã gần ba mươi năm, cuối cùng cũng đã đợi được rồi.”
“Ông yên tâm đi, hôm nay tuyệt đối không xảy ra chuyện gì đâu.

Ông xem, buổi tuyển cử đã xong rồi mà Trần Hùng và Nghiêm Hưng Đằng vẫn chưa xuất hiện đấy thôi.

Có thể nói trong tay bọn họ không có chứng cứ nên họ biết xuất hiện cũng vô dụng cho nên không dám đến đây nữa.”
“Nếu như hôm nay Trần Hùng dám đến làm loạn buổi tuyển cử này, ngày mai cả phía Bắc sẽ ùn ùn kéo đến nói Trần Hùng cậu ta lấy tư cách môn chủ Thanh Cảnh Môn lạm dụng chức quyền, đưa tin xằng bậy.

Như vậy, Trần Hùng không chỉ không có lợi mà nhất định tổng bộ Thanh Cảnh Môn bên kia cũng sẽ điều tra cậu ta, đến lúc đó như tự dẫn lửa thiêu thân, tự làm hại mình thôi.”
“Ừm.”
Vào giờ phút này, Thẩm Dương Thạnh cũng không suy nghĩ nhiều như thế nữa, ông ta cho rằng những lời Mạnh Nhất Hạ nói cũng rất có lý, hơn nữa Trần Hùng tuyệt đối không có chứng cứ sẽ không dám đến làm xằng làm bậy.
Ông ta chỉnh sửa cà vạt của mình lại rồi đi phía sau Mạnh Nhất Hạ lên sân khấu.
Hai người vừa lên sân khấu, bên dưới lại vang lên một tràng vỗ tay nồng nhiệt thêm lần nữa.
Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh vừa cười vừa phất tay chào hỏi mọi người ở bên dưới, sau đó đi đến đài chủ tịch.
Qua micro, giọng nói của Mạnh Nhất Hạ vang lên, anh ta bắt đầu phát biểu những lời mà anh ta đã chuẩn bị gần ba năm qua.
“Trước tiên, xin cảm ơn mọi người đã tin tưởng tôi, để tôi làm hội trưởng mới của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành.

Tại đây, Mạnh Nhất Hạ tôi bảo đảm, tiếp theo tôi sẽ hiến dâng bản thân mình vào trong hiệp hội thương nhân và sẽ dẫn dắt Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành chúng ta đi lên vị trí càng lúc càng cao hơn nữa!”

“Đồng thời, tôi cũng vô cùng cảm ơn ông Nghiêm Vân đã thành lập Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành năm xưa, đã liều sức mình mà dẫn dắt Hiệp hội thương nhân chúng ta nhiều năm như vậy, cuối cùng có được quy mô như ngày hôm nay.

Tiếc thay ông Phong Vân gặp chuyện không hay, đối với chuyện nhà họ Nghiêm bị tai nạn vào hai năm trước tôi cảm thấy tiếc nuối vô cùng sâu sắc.”
“Trong suốt hai năm qua, tôi vẫn luôn mang thân phận đại diện hội trưởng, cho đến hôm nay, tôi vẫn sẽ tiếp tục duy trì phát triển Hiệp hội thương nhân, tiếp nối theo một phần tinh thần của ông Nghiêm Vân để tiếp tục bước tiếp, mặc dù hiện giờ ông Nghiêm Vân đã không còn nữa, nhưng tôi tin chắc rằng tinh thần của ông ấy sẽ vẫn luôn tồn tại trong Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành chúng ta.”
Bên dưới lại vang lên một tràng vỗ tay nồng nhiệt.
Triệu Hiền Quyên đang đứng trong đám đông bên dưới, cô nghe những gì ông ta nói, thật sự cảm thấy vô cùng chán ghét đến nỗi muốn nôn cả bữa cơm tối vừa ăn ra..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1769: 1769: Nghiêm Hưng Đằng Quay Lại


“Ông ta nói những lời này mà bản thân không cảm thấy buồn nôn sao?”
Triệu Hiền Quyên nói với vẻ mặt trầm ngâm: “Năm đó nhà họ Nghiêm bị bốn gia tộc lớn liên kết với nhau phản bội hãm hại, bọn họ không chỉ phân chia tài sản của nhà họ Nghiêm mà còn hại chết hơn ba mươi người của nhà họ Nghiêm.

Tên đầu sỏ như vậy mà còn làm bộ làm tịch ra vẻ ta đây như bây giờ, thật đúng là quá vô liêm sỉ.”
Triệu Hiền Quyên vừa mới dứt lời, có vài người đứng xung quanh cô ấy đều không hẹn mà cùng quay đầu lại, nhìn về phía cô ấy với vẻ mặt kỳ lạ.
Triệu Bách Xương sợ hãy nhảy dựng lên, vội vàng nói: “Hiền Quyên, con đừng có mà ăn nói linh tinh ở nơi này, sẽ chọc phải hoạ đó.”
“Hừ, con chỉ nói ra sự thật mà thôi.”
Ngọn lửa giận trong lòng Triệu Hiền Quyên không thể nào bùng lên được, cô ấy lấy điện thoại chuẩn bị gọi điện thoại cho Trần Hùng để hỏi rốt cuộc ngày hôm nay bọn họ có muốn qua đây hay không.
Nhìn thấy đại hội tuyển cử sắp kết thúc nhưng mấy người Trần Hùng vẫn chưa đến, trong lòng Triệu Hiền Quyên cũng bắt đầu trở nên sốt ruột.
Thật ra ngay cả bản thân Triệu Hiền Quyên cũng không quá tin mấy người Trần Hùng có thể tìm ra cách để đối phó với đám người Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh.

Dù sao đối với người như Triệu Hiền Quyên mà nói điều này còn khó hơn cả lên trời.
Mà lúc này Mạnh Nhất Hạ đã phát biểu xong diễn thuyết của mình ở trên khán đài, tiếp theo là thời gian nói chuyện của Thẩm Dương Thạnh.
Ở hiện trường lại vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt một lần nữa.
Nhưng khi Thẩm Dương Thạnh vừa mới đi đến trước bục chủ tịch, đang chuẩn bị lên tiếng nói thì lại nhìn chằm chằm vào vị trí cửa vào ở hội trường lớn, đồng tử mắt của ông ta đột nhiên co lại.
Ngay sau đó, giọng nói kinh ngạc của Thẩm Dương Thạnh vang khắp hội trường lớn: “Nghiêm Hưng Đằng.”
Đây là cái tên mà Thẩm Dương Thạnh vô thức kêu lên.

Ông ta vẫn còn rất căng thẳng, nhưng cho đến khi nhìn thấy Nghiêm Hưng Đằng thì không kìm được mà nói tên của anh ta.
“Này Trần lão đệ, ông đang làm cái trò gì vậy?”
Mạnh Nhất Hạ đứng ở một bên lo lắng mà khẽ nhắc nhở.

Nhưng lúc này trạng thái của Thẩm Dương Thạnh lại càng ngày càng không đúng, đến cuối cùng thậm chí ông ta còn hơi run rẩy.
Bởi vì ông ta đứng trên vị trí đó đúng lúc có thể nhìn thấy cánh cửa đối diện.

Lúc này Nghiêm Hưng Đằng đang đứng ở bên cánh cửa.

Anh ta mặc một bộ vest màu trắng, nhìn về phía Thẩm Dương Thạnh, mỉm cười với ông ta như đã tính trước mọi việc.
Nụ cười này thật sự rất có sức công kích, hoặc là bởi vì Thẩm Dương Thạnh chột dạ trong lòng nên khi nhìn thấy nụ cười đó lại cảm giác da đầu của mình nổ tung lên rồi.
Cảm giác này giống như nhìn thấy một người biến thành ma quỷ sau khi bị ông ta hại chết, sau đó quay trở về tìm ông ta đòi nợ rồi nở nụ cười như vậy.
Vừa âm u mà vừa đáng sợ.
“Mạnh Nhất Hạ, Thẩm Dương Thạnh, Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông là của nhà họ Nghiêm tôi.

Các ông muốn cướp lấy hả, không dễ dàng như vậy đâu.”
Giọng nói của Nghiêm Hưng Đằng vang lên từ lối vào của hội trường lớn, bởi vì cổ áo của anh ta được gắn thêm một cái microphone không dây khác nên lúc này giọng nói được phóng to hơn và truyền ra khắp hội trường rộng lớn..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1770: 1770: Kẻ Thù Gặp Nhau


Sau khi giọng nói đó vang lên, tất cả hội trường lớn đều chìm vào trong yên lặng khoảng năm sáu giây.
Tất cả mọi người đều vô thức dừng cuộc nói chuyện, sau đó quay người và nhìn về phía cửa ra vào.
Nghiêm Hưng Đằng là cậu cả của nhà họ Nghiêm - gia tộc đứng đầu của tỉnh Đông Thành ngày xưa, từng vô cùng nổi tiếng ở tỉnh Đông Thành.

Hơn nữa sau khi tốt nghiệp anh ta còn vào thẳng công ty của gia tộc mình.

Với thân phận con trai của chủ tịch, anh ta đã xử lý các công việc kinh doanh của công ty, cho nên rất nhiều người ở nơi này đều từng quen biết anh ta.
Bây giờ đã là hai năm trôi qua, mặc dù Nghiêm Hưng Đằng đã không còn vẻ nhiệt huyết như ngày xưa nữa nhưng dáng vẻ của anh vẫn không có thay đổi gì quá lớn, cho nên đa số những người ở đây đều nhận ra Nghiêm Hưng Đằng.

Sau khi im lặng trong khoảng thời gian ngắn ngủi là hết trận kinh hô này đến kinh hô khác, phản ứng ngạc nhiên của một vài người ở đây không thua kém gì sự ngạc nhiên vừa nãy của Thẩm Dương Thạnh.
“Nghiêm Hưng Đằng, anh ta là Nghiêm Hưng Đằng, sao anh ta còn sống vậy?”
“Thật không thể tin được, con trai chủ tịch của nhà họ Nghiêm vẫn còn sống.

Hơn nữa anh ta còn xuất hiện ở trong đại hội tuyển cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành, anh ta đến đây làm gì vậy?”
“Nghiêm Hưng Đằng quay trở lại là muốn thay nhà họ Nghiêm lấy lại vị trí chủ tịch Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành sao? Cái người Nghiêm Hưng Đằng này làm như thế nào đây?”
“Thật là đột ngột quá, chẳng phải người của nhà họ Nghiêm đã chết hết rồi sao? Sao lại có cái người Nghiêm Hưng Đằng này?”
Vào giây phút này đủ mọi âm thanh vang khắp hội trường lớn, có người hoàn toàn không dám tin, có người lại bất bình giùm cho nhà họ Nghiêm, còn có người cảm thấy tức giận trước sự xuất hiện của Nghiêm Hưng Đằng.

Đồng thời cũng có rất nhiều người ôm cảm xúc xem kịch vui, bởi vì bọn họ biết Nghiêm Hưng Đằng xuất hiện vào giây phút quan trọng này nên chắc chắn sẽ không có chuyện tốt đẹp gì xảy ra, tiếp theo đó là có trò hay để xem rồi.
“Nghiêm Hưng Đằng.”
Triệu Hiền Quyên cũng nhìn về phía cửa vào mà không hề chớp mắt, khi cô ấy nhìn thấy Nghiêm Hưng Đằng bước từng bước đi từ bên ngoài vào, trong lòng cô ấy vô cùng phấn khích và kích động, đồng thời cũng cảm thấy hơi hoảng sợ bất an.
Mà Triệu Bách Xương đứng ở một bên cũng liên tục than thờ mà nói: “Cậu ta không nên đến đây, thật sự không nên.”
Sự lo lắng của Triệu Bách Xương nhất định là có nguyên do, bởi ngày hôm nay đám người Mạnh Tứ Hảo đã chuẩn bị xong xuôi tất cả mọi thứ rồi.

Nhất định bọn họ đã tính toán ổn thoả để đạt được vị trí chủ tịch Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành.
Không nói đến chuyện khác, chỉ riêng trong hội trường này bọn họ đã điều động hàng trăm người có năng lực, một khi xảy ra bất kỳ chuyện gì thì những người này chắc chắn sẽ xông đến làm khó dễ Nghiêm Hưng Đằng trước tiên.

Đến khi đó rất có thể Nghiêm Hưng Đằng sẽ phải chỉ đến được mà không về được.
Lúc này trên bục chủ tịch, khi Mạnh Nhất Hạ nhìn thấy Nghiêm Hưng Đằng, gương mặt đầy thịt của ông ta cũng co thắt lại.
Lúc đầu ông ta còn tưởng rằng ngày hôm nay Nghiêm Hưng Đằng sẽ không dám đến đây, bởi vì ông ta tin đám người Trần Hùng và Nghiêm Hưng Đằng chưa tìm thấy bất kỳ chứng cứ nào về chuyện bốn gia tộc lớn hãm hại nhà họ Nghiêm ngày xưa.

Nhưng bây giờ ông ta đã tính toán sai rồi.
Nhưng sau khi hoảng sợ trong chốc lát, Mạnh Nhất Hạ đã nhanh chóng hồi phục lại sự bình tĩnh như lúc đầu.

Theo như ông ta nhìn thấy, cho dù bây giờ Nghiêm Hưng Đằng có xuất hiện thì anh ta cũng không có bất kỳ sự đe doạ nào, đối phương cũng chỉ muốn đến để mất cả chì lẫn chài mà thôi.

Nhưng bây giờ toàn bộ Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông đều được định đoạt bởi Mạnh Nhất Hạ ông ta.
Lúc này Nghiêm Hưng Đằng đang bước từng bước đến trước bục chủ tịch, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía anh ta.
Trong đầu Nghiêm Hưng Đằng toàn hiện lên hình ảnh bốn gia tộc lớn hãm hại nhà họ Nghiêm anh ta năm xưa.

Kẻ thù gặp nhau, ngọn lửa giận dữ đã cháy hừng hực trong lồng ngực của anh ta..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1771: 1771: Vị Trí Chủ Tịch Hiệp Hội Do Thành Viên Chúng Tôi Lựa Chọn


“Cháu trai Nghiêm, cháu mau đến đây đi, chúng ta đã đợi cháu lâu lắm rồi.”
Mạnh Nhất Hạ điều chỉnh lại cảm xúc trong lòng mình đầu tiên, ngay lập tức đổi giận thành cười và đi đến nghênh đón Nghiêm Hưng Đằng.

Mà Thẩm Dương Thạnh cũng nở nụ cười đi theo sau.
Thái độ của hai người này rất giống với con chồn chúc tết gà.
“Cháu trai Nghiêm, trước kia nghe nói cháu quay về Phụng Thiên và xảy ra một vài xích mích với nhà họ Nguyễn.

Chú thì luôn muốn đến tìm cháu, nhưng bởi vì quá bận rộn nên không có thời gian.

Nhưng bây giờ thì tốt rồi, cháu cũng đã đến đây rồi.”
Mạnh Nhất Hạ đi đến trước mặt Nghiêm Hưng Đằng, giả vờ làm dáng vẻ kích động: “Hai năm nay cháu đi đâu vậy? Thật là khiến cháu uất ức rồi.

Nhưng bây giờ thì tốt rồi, cháu quay trở về rồi, sau này chúng ta cùng nhau vực dậy sự huy hoàng của nhà họ Nghiêm.
Nói rồi Mạnh Nhất Hạ đưa tay ra muốn vỗ lên bả vai của Nghiêm Hưng Đằng.
Nhưng Nghiêm Hưng Đằng lại nở nụ cười lạnh lùng, lập tức lùi về phía sau một bước.
Lần này Mạnh Tử Hải hụt hẫng, tay của ông ta cứ treo ở giữa không trung như vậy và vô cùng lúng túng.
“Chái trai Nghiêm, cháu như vậy…?”
Nghiêm Hưng Đằng nở nụ cười lạnh lùng rồi nói: “Mạnh Nhất Hạ, đến lúc này rồi ông cũng không cần phải giả vờ nữa đâu.

Ông biết rất rõ mục đích tôi xuất hiện ở đây ngày hôm nay, ông cũng không cần phải làm bộ làm tịch với tôi đâu.”
Mạnh Nhất Hạ nhíu mày, vội vàng nói: “Cháu trai Nghiêm, có phải giữa chú và cháu đã có hiểu lầm gì không?”
“Lần này cháu đến đây là muốn thay nhà họ Nghiêm lấy lại Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành, điều này đương nhiên là có thể.

Năm đó nhà họ Nghiêm xảy ra chuyện, Mạnh Nhất Hạ chú cũng tạm thời xử lý Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành giúp nhà họ Nghiêm các cháu, hơn nữa lúc đầu chú cũng từng nói một khi người nhà họ Nghiêm xuất hiện thì Mạnh Nhất Hạ chú nhật định sẽ trả Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành về.”
“Hôm nay cháu trai Nghiêm trở lại, cháu đương nhiên có thể đảm nhiệm chức vị chủ tịch Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành, Mạnh Nhất Hạ chú cũng tương đương với vật về nguyên chủ.”

Nói rồi Mạnh Nhất Hạ quay người, nhìn về phía mọi người rồi nói: “Bây giờ tôi xin tuyên bố huỷ bỏ kết quả tuyển cử chủ tịch Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành ngày hôm nay, Nghiêm Hưng Đằng của nhà họ Nghiêm sẽ đảm nhận vị trí chủ tịch Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành.

Mọi người có ý kiến gì không?”
Hay cho chiêu đánh đòn phủ đầu.
Tất cả mọi người đều biết Mạnh Nhất Hạ không thể nào nhường chức vị chủ tịch Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành, mà sở dĩ ông ta chủ động như vậy là bởi vì đa số người ở hội trường đều là người của ông ta.

Ông ta phải chủ động nhường vị trí, sau đó những người này sẽ không đồng ý.
“Ông Mạnh, tôi cảm thấy quyết định này của ông rất thiết sót, tôi không đồng ý để Nghiêm Hưng Đằng đảm nhiệm chức vị chủ tịch Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành này được, ông tiếp tục đảm nhiệm chức vị này phù hợp hơn.”
“Đúng vậy, mặc dù cái cậu Nghiêm Hưng Đằng này là thế hệ sau của nhà họ Nghiêm, nhưng cậu ta còn quá trẻ và hơn nữa cũng không biết trong hai năm qua cậu ta làm cái gì.

Người mà Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành chúng ta cần là một người lãnh đạo phù hợp chứ không phải là người đời sau không biết gì cả.

Nếu như giao Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành cho cậu ta, e rằng khó mà phát triển được.”
“Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy nếu như muốn Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành lớn mạnh hơn thì cần phải có một người lãnh đạo tài giỏi, mà ông Mạnh chính là sự lựa chọn thích hợp nhất.”
Mạnh Nhất Hạ giả vờ từ chối: “Nhưng nói thế nào thì Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành cũng được thành lập bởi nhà họ Nghiêm đầu tiên.

Trước kia tôi cũng từng nói chỉ thay mặt nhà họ Nghiêm quản lý Hiệp hội, một khi người nhà họ Nghiêm xuất hiện thì tôi sẽ trả lại Hiệp hội cho nhà họ Nghiêm.”
“Nhưng thưa ông Mạnh, Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành là một liên minh chứ không phải là tài sản cá nhân của nhà họ Nghiêm nữa.

Cho nên vị trí chủ tịch Hiệp hội này phải do những thành viên chúng tôi lựa chọn.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1772: 1772: Dám Làm Không Dám Chịu


“Bây giờ tôi chọn ông Mạnh, những người khác thì sao? Mọi người chọn ai?”
“Tôi cũng chọn ông Mạnh.”
“Tôi cũng vậy.”
Ngay lập tức cả hội trường lớn đều chìm vào trong sự huyên náo, có rất nhiều người bắt đầu phụ hoạ theo.

Cuối cùng tất cả hội trường lớn đều vang lên tên của Mạnh Nhất Hạ.
“Vô liêm sỉ!”
Triệu Hiền Quyên ở nơi này tức giận nghiến chặt hay hàm răng, cái tên Mạnh Nhất Hạ này thật sự quá vô liêm sỉ rồi.

Ông ta châm dầu vào lửa như vậy, cứ như vậy thì cho dù Nghiêm Hưng Đằng có quay về với thân phận là thế hệ sau của nhà họ Nghiêm thì cũng không thể nào đấu được với Mạnh Nhất Hạ.
Nghe thấy tiếng hò reo xung quanh, đôi mắt Mạnh Nhất Hạ loé lên tia sáng đắc ý.
Nhưng vẻ mặt của Nghiêm Hưng Đằng ở phía trước lại mang theo vẻ hài hước, anh ta đi đến trước mặt Mạnh Nhất Hạ rồi nói: “Xem ra hai năm nay ông dùng không ít thủ đoạn nhỉ, tất cả những doanh nghiệp dưới trướng của nhà họ Nghiêm tôi liên kết ban đầu với Hiệp hội đã bị ông quyét sạch sẽ hết rồi.”
“Bây giờ tất cả Hiệp hội đều là người của Mạnh Nhất Hạ ông đúng không?”
Mạnh Nhất Hạ giả vờ tiến lên phía trước ôm Nghiêm Hưng Đằng, khẽ nói bên tai anh ta: “Nghiêm Hưng Đằng, cậu sống qua loa tạm bợ ở bên ngoài không tốt sao? Tại sao hết lần này đến lần khác muốn quay về tìm đến cái chết?”
“Đường tưởng rằng phía sau cậu có Trần Hùng của Thanh Cảnh Môn chống đỡ nên có thể lật bàn giúp nhà họ Nghiêm.

Cậu không thể làm được đâu.”
“Vậy sao?”
Nghiêm Hưng Đằng lạnh lùng nói: “Mạnh Nhất Hạ, ông sắp chết đến nơi rồi.

Hôm nay Nghiêm Hưng Đằng tôi không những láy lại thứ của nhà họ Nghiêm tôi, ngoài ra hôm nay tôi cũng sẽ đòi lại từng thứ một về tất cả những tổn thương mà tứ đại gia độc các ông gây ra với nhà họ Nghiêm chúng tôi.”
Khi Nghiêm Hưng Đằng nói ra những lời này, anh ta cố tình nhấn tăng âm lượng của microphone trên cổ áo.

Vào lúc này, những lời nói này của anh ta cũng truyền ra ngoài thông qua microphone để cho từng người ở nơi đây nghe thấy rõ ràng.
Có rất nhiều người nhìn về phía Nghiêm Hưng Đằng và Mạnh Nhất Hạ với ánh mắt kinh ngạc, chẳng phải một giây trước hai người họ vẫn còn tốt đẹp sao? Tại sao đột nhiên lại lật mặt như vậy.

Vẻ mặt của Mạnh Nhất Hạ tối sầm lại, ông ta vô thức lùi xuống một bước rồi lạnh lùng nói: “Cháu trai Nghiêm, cháu có thể ăn linh tinh trong bữa cơm nhưng không thể nói linh tinh khi nói chuyện được.

Cháu nói bốn gia tộc lớn bọn chú làm hại nhà họ Nghiêm cháu, không hề có chuyện đó xảy ra.”
“Đúng vậy.”
Thẩm Dương Thạnh đứng phía sau Mạnh Nhất Hạ cũng nhảy ra ngoài mà nói: “Cháu trai Nghiêm, năm đó sở dĩ nhà họ Nghiêm cháu tan vỡ là vì người đứng đầu lãnh đạo trong gia tộc các cháu buôn bán không tốt, cháu không thể tát nước bẩn này lên những gia tộc khác như các chú được.”
“Vừa nãy ông anh Mạnh cũng nói rồi, nếu như cháu muốn lấy lại chức vị chủ tịch Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành thay nhà họ Nghiêm thì các chú có thể giao lại cho cháu.

Nhưng cháu cũng không cần phải dùng đến cách bôi nhọ như vậy chứ?”
Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh liên tục nguỵ biện, sau đó có những tay sai khác của nhà họ Trần và nhà họ Mạnh nhảy ra nói chuyện giúp đám người Mạnh Nhất Hạ.
Nhìn thấy cảnh tượng này mà Nghiêm Hưng Đằng vẫn không phản bác lại, Triệu Hiền Quyên không thể chịu được nữa.
Chỉ thấy cô ấy lập tức đứng lên rồi chỉ về phía Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh quát lớn: “Mạnh Nhất Hạ, Thẩm Dương Thạnh, hai người các ông đúng là đồ đạo đức giả, dám làm không dám chịu.

Năm đó nhà họ Nghiêm phá sản, hơn ba mươi người trong nhà họ Nghiêm lần lượt nhảy lầu mà chết.

Tất cả những điều này đều do các ông làm ra.”
“Chẳng qua chính nghĩa đến muộn mà thôi, nhưng nó sẽ không vắng đâu.”
Vẻ mặt của Mạnh Nhất Hạ thay đổi, ông ta lạnh lùng nhìn về phía Triệu Hiền Quyên rồi nói: “Con nhóc này từ đâu đến vậy? Dám nói năng linh tinh ở đây.

Người đâu, đuổi cô ta ra ngoài cho tôi.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1773: 1773: Chứng Cứ


Nói rồi Mạnh Nhất Hạ lại quay người nhìn về phía Nghiêm Hưng Đằng, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo như băng: “Cháu trai Nghiêm, hôm nay cháu đến đây để thay thế chức vị chủ tịch Hiệp hội thay cho cha cháu, Mạnh Nhất Hạ chú ủng hộ cháu vô điều kiện.

Nhưng nếu như cháu muốn đến đây đùa giỡn hắt nước bẩn, làm loạn bêu xấu người khác thì chú sẽ phải đuổi cháu ra ngoài.”
Mạnh Nhất Hạ vừa mới dứt lời đã vung tay lên, có rất nhiều vệ sĩ mặt đồ đen lao từ trong xung quanh hội trường lớn và chuẩn bị đuổi Nghiêm Hưng Đằng và Triệu Hiền Quyên ra khỏi hội trường lớn.
Nhưng vào giây phút những người vệ sĩ lao đến, bên cánh cửa của hội trường lớn lại vang lên giọng nói của một người.
“Ông chủ Mạnh đúng là nóng tính, động một chút là dùng vũ lực để đuổi người.

Ông làm như vậy là có tật giật mình sao?”
Người nói chuyện chính là Trần Hùng.

Chỉ thấy Trần Hùng đi thẳng vào trong hội trường lớn, đi theo sau anh là đám người Truy Phong và Lạc Siêu.
Vào giây phút này, vẻ mặt của Mạnh Nhất Hạ và Trần Thanh Sương lại thay đổi một lần nữa.

Cảnh tượng mà bọn họ không muốn nhìn thấy nhất cuối cùng cũng xảy ra rồi.
“Môn chủ Trần, cậu nói vậy là có ý gì?”
Mạnh Nhất Hạ điều chỉnh lại cảm xúc của mình mà lạnh lùng nhìn Trần Hùng ở bên kia: “Tôi nghe nói cậu và Nghiêm Hưng Đằng là bạn tốt đúng không? Cậu muốn dùng thân phận chủ môn của Thanh Cảnh Môn ra để ép buộc chúng tôi, nhưng Thanh Cảnh Môn các cậu làm việc thay cho chính phủ, không thể nào làm xằng làm bậy được.”
Mạnh Nhất Hạ quả thật rất thông minh, vừa mới bắt đầu đã đội cái mũ làm xằng làm bậy này lên Trần Hùng.

Ông ta nghĩ Trần Hùng sẽ không dám làm xằng làm bậy, còn ông ta thì cũng sẽ b*p ch*t ưu thế cũng như quyền lợi của môn chủ Thanh Cảnh Môn anh.
Những người xung quanh cũng trở nên xôn xao, tất cả đều nhắm vào lời nói của Trần Hùng.

Đồng thời một số phóng viên còn nhanh chóng bấm máy và ghi lại cảnh tượng này.
Vào lúc này, tất cả tình hình đều vô cùng bất lợi đối với phe Trần Hùng.
Nhưng ngày hôm nay Trần Hùng và mọi người đã chuẩn bị đầy đủ, bọn họ cũng đã tính trước mọi việc nên đều không hoảng loạn trước bất kỳ tình huống nào.
Trần Hùng cười nói: “Ông chủ Mạnh, ông chủ Trần, các ông nói sai rồi.

Tôi thật sự là bạn của Nghiêm Hưng Đằng, nhưng hôm nay tôi đưa người đến đây không hề xen chuyện cá nhân vào.”

“Thanh Cảnh Môn tôi quản lý giang hồ giúp phía chính phủ Vạn Hoa, mà những gia tộc các ông cũng có rất nhiều giang hồ.

Đúng vậy, chúng tôi làm việc đều phải có bằng chứng và quy củ.”
“Chúng tôi nhận được minh oan của Nghiêm Hưng Đằng, nói rằng hai năm trước bốn gia tộc lớn các ông do Nhậm Thiên Thanh dẫn đầu phản bội lại nhà họ Nghiêm, hơn nữa còn dùng thủ đoạn bất chính phân chia tài sản của nhà họ Nghiêm, đồng thời hại chết hơn ba mươi người trong nhà họ Nghiêm.

Ông chủ Mạnh, ông nói xem sau khi nghe thấy những lời này, Trần Hùng tôi là môn chủ của Thanh Cảnh Môn mà lại không có tư cách đến điều tra các ông sao?”
“Cậu ta nói linh tinh bậy bạ.”
Mạnh Nhất Hạ phản bác lại đầu tiên: “Môn chủ Trần, cậu là con người nhiều chuyện, hơn nữa dựa vào mối quan hệ giữa cậu và Nghiêm Hưng Đằng nên tôi nghi ngờ cậu cùng một phe với cậu ta.

Các cậu làm như vậy là phỉ báng, nhà họ Nghiêm tan rã không có bất kỳ liên quan gì đến bốn gia tộc lớn chúng tôi cả.”
“Nếu như cậu thật sự cho rằng như vậy thì lấy chứng cứ ra đây.
“Đúng rồi, lấy chứng cứ ra đây.”

“Không có chứng cứ thì dựa vào đâu mà các cậu hàm oan người tốt ở đây, lẽ nào người của Thanh Cảnh Môn thật sự có thể muốn làm gì thì làm sao?”
“Ha ha, không có chứng cứ mà cũng dám nói xằng nói bậy, còn muốn bắt người nữa chứ.

Trên đời này không pháp luật sao?”
Vào lúc này xung quanh đều bàn tán sôi nổi, tất cả đều nhằm vào lời giải thích của Trần Hùng và Nghiêm Hưng Đằng.

Mà những phóng viên lại ấn máy quay một lần nữa.
“Chứng cứ sao?” Trần Hùng nheo mắt lại: “Cậu Nguyễn, cậu nên ra sân rồi.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1774: 1774: Kết Thúc Đại Hội Tuyển Cử


Sau khi câu nói này của Trần Hùng vang lên, ở bên phía cửa vào có một thành viên của Thanh Cảnh Môn đẩy Nguyễn Đại đang ngồi xe lăn vào và chậm rãi đi về phía bên này.
Sự xuất hiện của Nguyễn Đại lập tức khiến nơi này lặng ngắt như tờ, vẻ mặt của Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh cũng lập tức biến đổi.
Trước đây bọn họ đã chắc chắn Nguyễn Kiền Bá và Tiền Hải đều đã chết rồi, nghĩ rằng đám người Trần Hùng sẽ không tìm thấy chứng cứ mà bốn gia tộc lớn bọn họ hãm hại nhà họ Nghiêm cho nên mới dám trắng trợn không kiêng dè gì như vậy.
Nhưng ai ngờ đám người Nhâm Thiên Tuyệt cũng không g**t ch*t được Nguyễn Đại, cứ như vậy mọi chuyện đã phiền phức hơn.
“Nguyễn Đại!” Mạnh Nhất Hạ nhìn thấy Nguyễn Đại ở bên đó, vẻ mặt ông ta vô cùng khó coi.
Nhìn Nguyễn Đại vẫn vô cùng yếu ớt giống như trước, nhưng khi nhìn thấy đám người Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh thì gân xanh trên trán anh ta lại nổi lên, cảm xúc cũng trở nên kích động hơn.
“Mạnh Nhất Hạ, Thẩm Dương Thạnh, các ông thật độc ác.”
“Trước kia các ông nói cái gì bốn gia tộc lớn chúng ta nối thành một sợi, tình cảm như anh em.

Nhưng khi nhà họ Tiền chúng tôi gặp tai hoạ thì các ông lại cố gắng bôi nhọ, phủi sạch tất cả quan hệ với nhà họ Nguyễn chúng tôi.”
“Không chỉ như vậy, các ông còn sợ nhà họ Nguyễn chúng tôi để lộ ra tin tức năm đó bốn gia tộc lớn hãm hại nhà họ Nghiêm nên không tiếc tìm người giết cha tôi, hơn nữa còn chuẩn bị đến bệnh viện giết tôi.

May mà Nguyễn Đại tôi mạng lớn mới nhặt được cái mạng về.”
“Hôm nay Nguyễn Đại tôi phải nói ra tất cả tội ác mà các ông gây ra trong những năm qua ngay tại đây.”
Xung quanh đều bàn tán, mà Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh lại vội vàng phản bác lại: “Nguyễn Đại, chúng tôi cũng rất đau lòng trước cái chết của cha cậu.

Rốt cuộc cậu bị sao vậy? Có phải bị đám người Trần Hùng uy h**p nói như vậy không?”
“Ha ha ha, uy h**p?”
“Tất cả những điều này là do các ông bức ép tôi.

Không có ai uy h**p tôi cả, hôm nay tôi phải nói ra tất cả sự thật ở nơi này.”
Nói rồi Nguyễn Đại cũng vặn tăng âm lượng của microphone gắn trước ngực, sau đó kể ra hết tất cả chuyện năm đó bốn gia tộc lớn liên kết hãm hại nhà họ Nghiêm cùng với những tội ác nghiêm trọng mà bốn gia tộc lớn phạm phải trong phía tỉnh Đông Thành này.
Đồng thời anh ta cũng đưa ra rất nhiều bằng chứng.
Sau khi anh ta nói xong, tất cả hiện trường đều yên lặng.
Mà Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh lại vô thức lùi về phía sau một bước, nói: “Nguyễn Đại, con mẹ nó cậu đang nói linh tinh vớ vẩn.

Những bằng chứng trong tay cậu cũng đều là nguỵ tạo.”.

Ngôn Tình Hài
“Ông chủ Mạnh, ông chủ Trần, cậu Nguyễn có nói linh tinh hay không thì đợi các ông và tôi quay về điều tra rõ ràng, như vậy chẳng phải sẽ lộ rõ chân tướng sao?”
Trần Hùng đưa tay ra, một người cấp dưới đứng ở bên cạnh đã đưa lệnh bắt giữ được phê chuẩn từ lâu vào trong tay anh: “Thưa hai ông, bây giờ trong tay tôi có lệnh bắt giữ và còn có cả nhân chứng và rất nhiều chứng cứ.

Bây giờ tôi đã có đủ lý do để bắt các ông quay về điều tra rồi nhỉ, mời đi theo tôi.”
“Không, các cậu đã tính toán xong xuôi rồi.

Bọn tôi không thể đi theo các cậu được, hơn nữa Thanh Cảnh Môn các cậu cũng có quyền đó.”
Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh đều gạt đi, sau đó hai người họ ra lệnh, có rất nhiều tên vệ sĩ mặc đồ đen ở xung quanh hung hăng đi đến vây xung quanh.

Hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Trần Hùng nheo mắt lại, cười nói: “Vậy sao?”
Một giây sau, tại lối vào, tất cả các thành viên của Thanh Cảnh Môn được trang bị đầy đủ xông vào và ngay lập tức vây đám người Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh lại hết vòng này đến vòng khác.
“Ra tay bắt người, những ai phản kháng xử tử ngay tại chỗ.”
“Vâng!”
Cả hội trường lớn náo loạn cả lên, không ai ngờ rằng buổi đại hội tuyển cử Hiệp hội đang yên đang lành đến cuối cùng lại kết thúc bằng cách như vậy.
Mà lúc này Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh mới nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình này, bên phía Thanh Cảnh Môn đến thật, hơn nữa chuyện cũng không hề đơn giản như bọn họ đã nghĩ.
Nếu như lần này bọn họ bị Thanh Cảnh Môn bắt lại, e rằng sẽ không còn khả năng ra ngoài được nữa..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1775: 1775: Chiến Trường Hỗn Loạn


“Chặn bọn họ lại.”
Lúc này đã đến lúc cá chết lưới rách rồi.

Mạnh Nhất Hạ hét toáng lên, những tên vệ sĩ mặc đồ đen đều không để ý gì nữa mà chặn trước mặt bọn họ, cả hiện trường lập tức chìm vào trong trận chiến hỗn loạn.
“Ông anh Mạnh, bây giờ chúng ta phải làm sao?” Nhìn thấy hình hình ở hiện trường, Thẩm Dương Thạnh hoàn toàn lúng túng.
“Rời khỏi đây trước đã rồi hẵng nói.” Mạnh Nhất Hạ trả lời.
“Chúng ta làm như vậy là đang chống lại lệnh bắt người sao?”
“Lẽ nào ông muốn bị bọn họ bắt lại? Rời khỏi đây đã rồi nói, đừng quên sau lưng chúng ta còn có nhà họ Hạ.

Chỉ cần hôm nay chúng ta thoát được thì Thanh Cảnh Môn sẽ không làm gì chúng ta được.”
“Được rồi.”
Hai người vừa nói vừa rút lui về phía sau bục, mà lúc này ở phía sau bục, ông Hạc và một nhóm người cao thủ của hai nhà họ Trần và Mạnh đều đang đợi ở nơi đó.

Bọn họ xuất hiện chính là vì đối phó với tình huống xảy ra.
“Ông chủ, chúng tôi đã chuẩn bị xe ở bãi đỗ xe phía sau, mau đi theo chúng tôi.” Nhìn thấy Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ chật vật chạy đến, ông Hạc lên tiếng nói đầu tiên.
“Được rồi.”
Vì vậy ông Hạc liền dặn dò nhóm người tài giỏi đi đến bên cửa chặn thành viên của Thanh Cảnh Môn đang đuổi theo.

Những người còn lại thì hộ tống Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ rời đi.
“Bọn chúng muốn chạy từ cửa sau!”
Nghiêm Hưng Đằng tận mắt nhìn thấy Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ chạt về phía cửa sau thì lập tức trở nên lo lắng.
Trần Hùng đã dự tính từ trước nên cười nói: “Bọn chúng không chạy được đâu.”
Mà vào lúc này cũng không còn nhìn thấy Truy Phong đang đứng bên cạnh Trần Hùng đâu nữa.
Lúc này Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh đang đi trên con đường đến bãi đỗ xe phía sau hậu trường dưới sự hộ tống của đám người ông Hạc.
Đi được nửa đường, Mạnh Nhất Hạ gọi điện thoại đến cho Nhâm Thiên Tuyệt để thông báo tình hình bên này.

Nhâm Thiên Tuyệt ở đầu dây bên kia yên lặng vài giây, cuối cùng nói: “Chúng ta đã xem nhẹ cái người Trần Hùng đó rồi, quả nhiên không hổ danh từng là cậu chủ thứ ba của nhà họ Trần.

Các ông nhanh chóng chạy đi, tôi sẽ phái người đến tiếp ứng cho các ông, đừng để bị bọn họ bắt lại.”
“Được.”
Bên cạnh bãi đỗ xe, một chiếc xe con đã dừng ở nơi đó.

Cánh cửa xe mở ra, Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh vừa mới chuẩn bị ngồi lên xe, nhưng lại phát hiện một chiếc xe khác bên trong bãi đỗ xe đột nhiên vang lên tiếng còi chói tai.
“Có chuyện gì vậy?”
Tất cả mọi người đều ngẩn ra.
Cánh cửa xe mở ra, rất nhiều thành viên của Thanh Cảnh Môn đột nhiên chui ra từ những chiếc xe ở xung quanh và bao vây đám người Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ.
Mà lúc này Truy Phong cũng đi vào từ cổng lớn của bãi đỗ xe: “Tôi biết các ông sẽ bỏ chạy từ trước cho nên trước đó đã sắp xếp người đợi các ông ở nơi này mấy tiếng rồi.”
“Giết đi.”
Ông Hạc rất dứt khoát, chỉ thấy tay phải của ông ta run lên, một chiếc phi tiêu lập tức phóng về phía Truy Phong.
Cùng lúc đó những cao thủ khác ở nơi này cũng chuyển động, bọn họ lần lượt rút ra vũ khí mình mang theo bên người rồi làm khó dễ những thành viên của Thanh Cảnh Môn ở nơi này.
Trong bãi đậu xe lập tức chìm vào trong chiến trường hỗn loạn..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1776: 1776: Trận Chiến Ở Tỉnh Đông Thành


Có nhóm người ông Hạc ở đây thì không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là những cường giả tinh nhuệ nhất của hai nhà họ Mạnh và họ Thẩm.

Còn Trần Hùng cũng đã cố ý sắp xếp tinh nhuệ ở bên trong nên sức chiến đấu của hai bên cũng không có sự chênh lệch quá lớn.

Hơn nữa số người của Thanh Cảnh Môn cũng đông gấp đôi số người bên Mạnh Nhất Hạ nên trong trận đấu này cũng chẳng có áp lực gì mấy.
Truy Phong nghiêng người, tránh được phi tiêu mà ông Hạc b*n r* một cách nhẹ nhàng, anh ta hừ lạnh nói: “Lần trước ở nhà họ Nguyễn đã để cho ông chạy thoát, còn lần này ông không còn cái may mắn ấy nữa đâu.”
Truy Phong vừa dứt lời thì một thân ảnh lướt qua với tốc độ nhanh như chớp đã vọt về phía ông Hạc.

Truy Phong là chủ sự nhân phương Bắc của Thanh Cảnh Môn, đồng thời là một trong bát đại chủ nhân sự có sức chiến đấu cao nhất cho nên chắc chắn anh ta là một thủ lĩnho thủ vô cùng lợi hại.
Còn ông Hạc là người được tôn kính nhất trong nhà họ Thẩm nên ông ta cũng có sức chiến đấu vô cùng mạnh.
Có điều cho dù ông Hạc có mạnh đến đâu thì cũng chẳng phải là đối thủ của Truy Phong, hai bên giao thủ hơn 10 hiệp thì Truy Phong dùng thanh đao trong tay đâm thẳng vào ngực của ông Hạc, rồi đá bay ông ta ra ngoài.
Ông Hạc nằm trên mặt đất giãy dụa vài cái, ông ta muốn đứng lên, thế nhưng hai thành viên của Thanh Cảnh Môn đã kề đao lên cổ của ông ta.
Cùng lúc đó, Truy Phong với tốc độ sấm sét đánh với hai tên cao thủ khác, còn những người khác thì cũng bị những người tinh nhuệ trong Thanh Cảnh Môn hạ gục.
Thấy một màn như vậy thì Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh ngốc luôn tại chỗ, mất một lúc bọn họ mới nhận ra tình huống không hề ổn.
“Ông chủ Thẩm, ông chủ Mạnh, mau đi theo chúng tôi một chuyến đi.”
Truy Phong đi tới trước mặt Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ thì nhìn thấy vẻ mặt xám như tro tàn của bọn họ khiến cho anh ta cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Suốt hai năm qua, bốn gia tộc lớn ở tỉnh Đông coi trời bằng vung, càn rỡ đến cực điểm, hơn nữa lại còn có Tả Bất Phàm ở Thanh Cảnh Môn cùng một giuộc với bọn họ.

Chưa nói tới chuyện Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ là những nhân vật đứng đầu, cho dù là 4 ông lớn ở vùng xám cũng chẳng thèm để Truy Phong vào mắt.
Rất nhiều lần, Truy Phong đã muốn bắt người của bốn gia tộc lớn.

Thế nhưng không may là thế lực của anh cùng với đám người Trần Tân căn bản là không đấu lại được với băng đảng của tên Tả Bất Phàm kia, cho nên đó cũng chỉ là việc không tưởng mà thôi.
Thế nhưng hiện tại, anh ta cuối cùng cũng có thể chính tay bắt được Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ cho nên đương nhiên là lúc này Truy Phong cảm thấy vô cùng hưng phấn.
“Truy Phong, cậu thả chúng tôi đi thì chúng tôi sẽ cho cậu 3500 tỷ.”
Không ngờ Mạnh Nhất Hạ lại dám dùng tiền để hối lộ Truy Phong.
Có điều, một chiêu này của ông ta không những không khiến Truy Phong cảm thấy một chút hứng thú nào, ngược lại còn khiến anh ta giận tím mặt.
Điều mà Truy Phong hận nhất đó chính là cái cách làm việc này của đám người Tả Bất Phàm, thế mà hiện tại Mạnh Nhất Hạ nói như vậy chính là ông ta cho rằng Truy Phong cũng một giuộc với đám người Tả Bất Phàm.
Truy Phong đưa tay lên, không hề khách khí tất thẳng lên mặt của Mạnh Nhất Hạ, hung tợn nói: “Ông chủ Mạnh, tôi không phải là loại người như Tả Bất Phàm đâu cho nên lời mà ông nói ra chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với tôi.”
“Cậu…”

Mạnh Nhất Hạ ăn một tát khiến cho ông ta cảm thấy vô cùng tức giận.

Là một gia chủ của một trong bốn gia tộc lớn đứng đầu tỉnh Đông cho nên chưa từng có ai đối xử với ông ta như vậy.
“Cậu cái gì mà cậu, đưa ông ta đi!”
Truy Phong ra lệnh một tiếng, liền có một vài người tinh nhuệ của Thanh Cảnh Môn áp tải hai người này lên xe.
Cuộc họp bầu cử của Hiệp hội thương nhân tỉnh Đông cứ như vậy mà kết thúc, vừa hay hôm nay ở hội trường bên này cũng có không ít truyền thông và phóng viên nên bọn họ cũng nhanh tay dùng camera ghi lại toàn bộ quá trình hành động của Thanh Cảnh Môn..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1777: 1777: Truy Nã


Đây chính là tin tức lớn, môn chủ Thanh Cảnh Môn Trần Hùng tự mình tiên phong liên hợp với thiếu chủ Nghiêm Hưng Đằng nhà họ Nghiêm cùng với thiếu chủ Nguyễn Đại nhà họ Nguyễn mang theo mấy trăm người tới hiện trường bầu cử và đích thân bắt giữ gia chủ Mạnh Nhất Hạ nhà họ Mạnh và gia chủ Thẩm Dương Thạnh nhà họ Thẩm gây chấn động cả tỉnh Đông Thành.

Đoàn xe của Thanh Cảnh Môn chậm rãi xuất phát từ hội trường áp tải Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh trở về tổng bộ Thanh Cảnh Môn.

Còn ở trên đường có một chiếc xe canh sẵn trên con đường trở về tổng bộ Thanh Cảnh Môn.

Ở trên xe có 4 người mặc trang phục đen, đeo khẩu trang, trên người của bọn họ đều tỏa ra một cỗ sát khí, ánh mắt nhìn chằm chằm về con đường phía trước.

“Thủ lĩnh đã phân phó chúng ta thủ sẵn ở chỗ này để cứu Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ ra.


Nhóm người này chính xác là nhóm siêu cao thủ dưới trướng Nhậm Thiên Thanh, người phụ nữ đã ám sát Nguyễn Đại ở bệnh viện lần trước và g**t ch*t Diệp Phi cũng nằm trong số đó.

“Ừm, một lát nữa xe của bọn họ tới đây thì chúng ta sẽ bắt đầu hành động.


“Được.


Bốn người họ thảo luận những việc và nhiệm vụ cần làm trong lúc hành động xong thì chăm chú nhìn con đường đằng kia, đợi chiếc xe hộ tống Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh chạy tới.

Rất nhanh liền có một chiếc xe cờ đỏ có rèm che vội vã chạy về phía bên này, lúc này mấy người ở trong xe bắt đầu chuẩn bị mở cửa xe ra ngoài cứu người.

Thế nhưng bọn họ còn chưa kịp mở cửa xe liền trợn tròn hai mắt.

Một, hai, ba… Mười chiếc, mười một chiếc… Hai mươi chiếc.

Những chiếc xe cờ đỏ có rèm che lần lượt xuất hiện ở trước mắt bọn họ, xếp thành một hàng dài chậm rãi lướt qua chiếc xe việt dã của bọn họ.

“Bị điên à!”
Lúc ấy bên trong xe liền có người chửi ầm lên: “Thanh Cảnh Môn này có cần phải làm ầm ĩ như vậy không, không phải chỉ là đi bắt hai người thôi sao, cần gì phải mang nhiều người đi như vậy?”
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ bốn người ở trong xe không có ý nghĩ muốn cứu Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ nữa bởi vì đối phương có mấy chục chiếc xe cùng với mấy trăm người.

Nếu như bọn họ cứ tùy tiện lao xuống thì không phải là đi tìm chết hay sao?

Người phụ nữ kia lấy chiếc điện thoại di động ra gọi cho Nhâm Thiên Tuyệt nói: “Thủ lĩnh, người bên Thanh Cảnh Môn quá nhiều nên chúng ta không có cách nào xuống tay được.


“Vậy thì trở về đi.


Giọng nói của Nhậm Thiên Thanh ở đầu dây bên kia nghe quá trầm đến chết người, sau khi nói ra những lời đơn giản như vậy xong, anh ta lập tức cúp máy.

Mấy người cũng chỉ có thể bất đắc dĩ quay đầu xe, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Còn trong lúc đám người Trần Hùng tự mình đi bắt Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh thì La Đồ và Trần Binh ở bên kia cũng tập trung nhân lực dẫn người đi bắt giữ toàn bộ những người cao tầng và dòng chính của hai nhà họ Mạnh và họ Thẩm.

Lúc này, dưới sự trợ giúp của Nguyễn Đại, Thanh Cảnh Môn ở bên này đã nắm giữ chính xác được số lượng người để căn cứ nhốt đủ hoàn toàn số người của hai nhà Mạnh và Thẩm vào ngục tù.

Ngoài ra, Thanh Cảnh Môn còn sảng khoái liên hệ với bên chính phủ cùng nhau rat tay niêm phong hầu hết sản nghiệp của hai nhà Mạnh, Thẩm ở thành phố, đóng băng toàn bộ tài khoản của bọn họ ở ngân hàng.

Đồng thời, Thanh Cảnh Môn còn liên hợp với công an tuyên bố lệnh truy nã khiến Nhậm Thiên Thanh và cấp dưới bị liệt vào danh sách bị truy nã cấp A, đồng thời truy bắt nhóm người này khắp thành phố.

Mà tất cả những chuyện này xảy ra chỉ trong một đêm.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1778: 1778: Trong Nhà Tù


Đến rạng sáng ngày hôm sau, bốn gia tộc lớn ở tỉnh Đông Thành đã không còn tồn tại nữa, còn Nhâm Thiên Tuyệt và đám thuộc hạ chạy trốn khỏi tỉnh Đông Thành suốt cả một đêm, chẳng biết bọn họ đã đi đâu.
Cả tỉnh đều chấn động, thậm chỉ là cả phương bắc cũng bởi vì chuyện này mà dạy sóng lớn.
Thanh Cảnh Môn từng có thể ngồi ngang hàng với nhà họ Trần và nhà họ Liễu ở phía bắc, dường như đã trở lại một lần nữa.
Đồng thời, bi kịch mà gia tộc họ Nghiêm bị phản bội và tiêu diệt hơn hai năm trước, gia đình giàu có đầu tiên ở tỉnh Đông Thành nay đã chính thức khởi động trở lại.

Tiếp theo, những người như Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh chắc chắn sẽ phải nhận những hình phạt nghiêm khắc nhất.
Buổi sáng tiếp theo, bên trong nhà tù của tổng bộ Thanh Cảnh Môn.

Vẫn là nhà tù trước kia, nơi này trước đây là chỗ Tiêu Tứ và Nguyễn Đại bị nhốt, còn hiện tại nơi này người bị nhốt là Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh.
Một đêm qua đi, cả Thẩm Dương Thạnh và Mạnh Nhất Hạ chưa chợp mắt một giây phút nào.

Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ rằng đến ngày hôm qua bọn họ vẫn phong quang như vậy, vậy mà ngày hôm nay đã trở thành tù nhân.
“Ông Mạnh, ông nói liệu lần này chúng ta có thể thoát ra không, sớm biết rằng tên Nhâm Thiên Tuyệt kia không đuổi tận giết tuyệt người nhà họ Nguyễn thì chúng ta sẽ không mời bọn họ tới tham dự buổi bầu cử của hiệp hội thương nhân tỉnh Đông Thành ngày hôm qua rồi.

Chắc hẳn là bọn họ thừa dịp Thanh Cảnh Môn còn chưa xuống tay với chúng ta, đã chạy ra khỏi tỉnh Đông Thành từ lâu.”
Lúc này trông Thẩm Dương Thạnh vô cùng bi quan, chỉ qua một đêm mà trong đầu ông ta chỉ toàn hiện lên hình ảnh ông ta bị xử tử, lúc này trông ông ta già đi cả chục tuổi.
Còn Mạnh Tử Hải vẫn duy trì được sự bình tĩnh như trước bởi vì ông ta vẫn luôn tin rằng Nhâm Thiên Tuyệt chắc chắn sẽ không bỏ mặc bọn họ.
“Ông cứ yên tâm đi, cho dù hiện tại chúng ta có rơi vào cục diện này thì Nhậm Thiên Thanh cũng sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu.”
Thẩm Dương Thạnh lo lắng nói: “Lúc nhà họ Nguyễn gặp chuyện không hay, anh ta có thể quyết đoán buông tha cho nhà họ Nguyễn.

Thế nhưng khi chúng ta xảy ra chuyện thì ông nói xem anh ta có thể đối phó với chúng ta giống như cách mà anh ta đối phó với nhà họ Nguyễn trước đây hay không?”

“Điều đó là không có khả năng.”
Mạnh Nhất Hạ liên tục lắc đầu: “Bởi vì giá trị của chúng ta lớn hơn Nguyễn Kiền Bá nên cho dù hiện tại Trần Hùng có tìm ra được chứng cứ thì có sao chứ? Tôi nghĩ rằng nhà họ Trần ở bên kia rất vui khi nhận được sản nghiệp của bốn gia tộc lớn ở tỉnh Đông Thành.”
“Hơn nữa, người chống đỡ sau lưng cho bốn gia tộc lớn chúng ta lại chính là nhà họ Trần.

Chúng ta đã đi vào hoạt động nhiều năm như vậy thì bây giờ chính là lúc thu hoạch thành quả rồi.

Nhà họ Trần tuyệt đối sẽ không buông tha thành quả của chúng ta dễ dàng như vậy đâu.”
Nghe Mạnh Nhất Hạ nói vậy thì ánh mắt của Thẩm Dương Thạnh sáng lên: “Ông Mạnh, ý của ông là Nhậm thủ lĩnh sẽ đưa ra yêu cầu nhà họ Trần ra mặt tới cứu chúng ta sao?”
“Đúng vậy, nhà họ Trần chắc chắn sẽ ra tay.” Mạnh Nhất Hạ trông vô cùng tự tin.
Đúng lúc này, cửa nhà tù được mở ra, Trần Hùng cùng với Nghiêm Hưng Đằng cùng nhau từ ngoài cửa đi vào.

“Tối qua hai vị ngủ ngon chứ?”
Nhìn thấy Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh vẫn còn có tâm trạng nói chuyện linh tinh thì Trần Hùng cười lớn: “Xem ra trông hai vị vẫn còn bình tĩnh lắm, đã trở thành tù nhân rồi mà không hề sợ hãi một chút nào, đúng là bội phục.”
Mạnh Nhất Hạ cùng với Thẩm Dương Thạnh theo bản năng nhìn về phía Trần Hùng và Nghiêm Hưng Đằng.
Chỉ nghe thấy Mạnh Nhất Hạ hừ lạnh một tiếng: “Trần Hùng, đừng tưởng rằng cậu bắt được chúng tôi vào đây là cậu đã thắng, rất nhanh thôi cậu sẽ phải ngoan ngoãn đưa chúng tôi ra ngoài.”
“Còn tên Nghiêm Hưng Đằng kia nữa, cậu cho rằng cậu có Trần Hùng làm chỗ dựa thì cậu có thể lật lại bản án của nhà họ Nghiêm hay sao, ha ha ha, cậu cứ nằm mơ tiếp đi.”
“Nhà họ Nghiêm của cậu lớn như vậy mà còn bị chúng tôi thu phục, thế mà chỉ bằng một tên nhóc con chưa đủ cánh như cậu mà có thể khiến chúng tôi lo lắng sao.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1779: 1779: Đe Dọa


Sắc mặt của Nghiêm Hưng Đằng trầm xuống, anh ta hung tợn trừng mắt nhìn Mạnh Nhất Hạ, lạnh giọng nói: “Mạnh Nhất Hạ, ông đừng có mà ở đây diễu võ giương oai, hai nhà họ Mạnh và Thẩm các ông đã xong đời rồi.

CHúng tôi đã bắt tất cả những người cao tầng của hai nhà các ông, tất cả những người năm đó có quan hệ tới vụ án diệt môn nhà họ Nghiêm đều bị chúng tôi bắt lại cả rồi.”
“Còn nữa, Thanh Cảnh Môn đã liên hợp với chính phủ niêm phong tất cả sản nghiệp của gia tộc các người rồi, đám người Nhâm Thiên Tuyệt cũng đã bị truy nã.

Bốn gia tộc lớn ở tỉnh Đông Thành của mấy người xong đời rồi.”
“Cậu nói cái gì?”
Sắc mặt của Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh trầm xuống, bọn họ không ngờ Thanh Cảnh Môn làn việc nhanh và mạnh mẽ đến vậy.

Gần như chỉ trong một đêm mà đã làm xong nhiều chuyện nhắm thẳng vào ga tộc của bọn họ.

Trần Hùng nói: “Năm đó bốn gia tộc lớn mấy người đối xử với nhà họ Nghiêm như thế nào thì hiện tại tôi với anh em của tôi sẽ đòi lại gấp bội.”
“Thẩm Dương Thạnh, Mạnh Nhất Hạ, hai người đã chết đến nơi rồi, còn muốn trăn trối gì không?”
“Ha ha ha…”
Đột nhiên, Mạnh Nhất Hạ cười ha ha nói: “Trần Hùng, cậu dám dọa tôi sao?”
“Tôi dọa ông làm gì?” Trần Hùng hỏi.
Mạnh Nhất Hạ nói: “Mấy người không dám đụng đến bọn tôi đâu, cho dù Nguyễn Đại có giúp mấy người làm chứng thì có sao chứ, cậu ngoại trừ có thân phận là môn chủ của Thanh Cảnh Môn thì cậu còn có một thân phận khác đúng chứ.”
“Hử?” Trần Hùng hử một tiếng.
Mạnh Nhất Hạ cười nói: “Cậu vẫn là cậu ba của nhà họ Trần, có điều cậu ba như cậu lại chẳng có uy phong gì, chẳng qua cũng chỉ là một đứa con rơi của nhà họ Trần mà thôi.”
“Trần Hùng, nếu như cậu đã là người nhà họ Trần thì cậu cũng biết nhà họ Trần ở phương Bắc đại biểu cho điều gì.”
Nhắc tới nhà họ Trần, khiến cho tâm trạng của Trần Hùng ngược lại có chút kích động.

Chuyện này cũng không thể trách anh đinh lực không đủ mà chính là không biết bắt đầu từ khi nào mà ba chữ nhà họ Trần như là vảy ngược của Trần Hùng.
“Mạnh Nhất Hạ, ý của ông là muốn tìm nhà họ Trần đến đối phó tôi sao?”
“Ha ha…” Mạnh Nhất Hạ cười lạnh liên tục, bên trong tiếng cười đó tràn ngập sự đắc ý: “Trần Hùng, chắc cậu cũng không ngờ đúng chứ, chỗ dựa sau lưng của bốn gia tộc lớn lại chính là gia tộc quyền thế bậc nhất ở phương Bắc - nhà họ Trần.”
“Hiện tại chúng tôi bị Thanh Cảnh Môn của mấy người bắt lại, chắc chắn Nhâm Thiên Thành đã tới nhà họ Trần tìm kiếm sự trợ giúp, chắc hẳn không bao lâu nữa thì nhà họ Trần sẽ phái người tới cửa thôi.”
“Còn Thanh Cảnh Môn mấy người chẳng qua là một con chó mà chính phủ cử tới mà thôi.

Trước một gia tộc có quyền thế bậc nhất thì Thanh Cảnh Môn mấy người cũng chẳng là cái thá gì cả, đừng tưởng rằng quyền lợi của Thanh Cảnh Môn mấy người lớn lắm, nhà họ Trần chỉ cần tùy tiện phái một nhân vật tới thì cũng đã đủ để nghiền nát một môn chủ Thanh Cảnh Môn nhỏ nhoi ở phương Bắc này.”
“Trần Hùng, nếu cậu thức thời thì bây giờ hãy thả chúng tôi ra ngay, nếu không đến lúc đó nhà họ Trần cử người đến thì chuyện này không còn tốt như vậy nữa đâu.”
Ầm!
Mạnh Nhất Hạ vừa nói xong thì Trần Hùng đột nhiên đám mạnh một phát lên tường.
Tâm trạng của anh vô cùng kích động, trong ánh mắt tràn ngập tơ máu đỏ hoe.
Phản ứng này của Trần Hùng không chỉ khiến cho Mạnh Nhất Hạ và Thẩm Dương Thạnh khẽ run lên mà cũng khiến cho Nghiêm Hưng Đằng ở bên cạnh hoảng sợ.
Trần Hùng thu hồi nắm tay, vách tường bên cạnh hiện ra vết nứt dày đặc, ầm ầm sập xuống: “Nhà họ Trần phải không, hôm nay tôi sẽ chống mắt lên nhìn xem, rốt cuộc người nhà Trần có dám tới cứu hai người không.”.
 
Back
Top Dưới