Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1660: 1660: Bị Bảo Vệ Bắt


“Ừ, có hơi đói bụng.

” Triệu Hiền Quyên gật đầu.

Trần Hùng nói: “Cậu có còn nhớ quán lẩu khô bên cây cầu cũ ngày trước không, vừa rồi lúc đi qua tớ phát hiện ra vẫn còn một quán ăn vẫn mở đó.


“Có thật không?” Đôi mắt Triệu Hiền Quyên sáng ngời: “Đó chính là quán ăn yêu thích của chúng ta lúc còn đi học.

Cũng đã được hơn mười năm rồi, tớ thực sự nhớ hương vị ở quán ăn đó đấy.


“Đi nào, tớ đưa cậu đi.


Toàn bộ trường trung học số 1 tỉnh Đông Thành được quản lý theo hình thức khép kín, nên ngay cả khi là buổi trưa thì học sinh ở đây cũng không được phép ra khỏi trường học.

Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên không đi qua cổng, mà quay trở lại khu vườn nhỏ lúc đầu họ vào, chuẩn bị leo qua bức tường để rời đi.

Khi bọn họ đến đây lại phát hiện ra ở chỗ này đang có một đám người tụ tập.

Tất cả đều đứng cạnh bức tường, lần lượt từng người một phóng người nhảy lên trên mặt tường.

“Ôi chết tiệt, có giáo viên.


Khi đám học sinh nhìn thấy Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên xuất hiện ở đây thì cả đám đều bị dọa sợ, sau đó đứa nào cũng như thấy ma, đâm đầu bỏ chạy tán loạn.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên cũng thấy bất lực, thời gian quả thực không bao giờ chờ người, bây giờ khi bọn họ quay lại trường học thì ai cũng tưởng nhầm hai người là giáo viên.

Tất cả học sinh đứng phía dưới đều đã bỏ chạy, nhưng vẫn còn lại một vài học sinh đã co một chân để lên tường, lúc này nhìn thấy Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên chúng suýt nữa đã muốn khóc lên.

Bây giờ chạy không được, mà không chạy cũng không được, bọn họ không biết nên làm gì bây giờ.

Nhìn vẻ mặt hoang mang lo lắng của đám học sinh đang đứng trên tường Trần Hùng hít một hơi thật sâu, cố gắng làm cho vẻ mặt mình ôn hòa hơn.

“Đồ ăn ở trường có ngon không?” Trần Hùng hỏi.

Mặt mày mấy cô cậu học sinh ngẩn hết cả ra.

Trần Hùng lại tiếp tục nói: “Ăn đồ ăn ở trường nhiều quá rồi thật ra cũng có thể đi ra ngoài thay đổi khẩu vị, đi ra ngoài đi, nhưng phải nhớ là ăn cơm xong phải trở lại đấy, không được ở lại bên ngoài đâu.


Một đám học sinh đưa mắt nhìn nhau, hiển nhiên không ngờ rằng hai giáo viên lại thực sự ủng hộ hành vi này của chúng.

“Thưa thầy, em…”
“Mau đi đi, lúc trèo xuống nhớ cẩn thận, đừng để bị ngã.


Trần Hùng nở một nụ cười ấm áp với đám học sinh, anh hiểu rất rõ cảm giác của những học sinh này, giống như anh khi đó, anh cũng cảm thấy như vậy.

“Cám ơn thầy cô ạ!”
Đám học sinh nở một nụ cười cảm ơn chân thành với Trần Hùng, sau đó chúng quay người lại, nhảy xuống khỏi bức tường.

Nhìn thấy mấy cô cậu học trò đằng kia đứa này nối đứa kia nhảy xuống bức tường Triệu Hiền Quyên cong môi nói: “Trần Hùng, cậu đang khuyến khích chúng vi phạm kỷ luật nhà trường đó.


Trần Hùng cười đáp lời: “Thế này đâu có vấn đề gì, thỉnh thoảng thả cho chúng đi ra ngoài hít thở không khí cũng không phải là chuyện xấu gì.


“Tớ còn làm được một việc tốt đấy nhé.

Vừa rồi cậu không thấy à, chúng thật lòng thật dạ muốn cảm ơn tớ đấy.


Tuy nhiên khi Trần Hùng vừa nói xong lời này thì chợt nghe thấy một tiếng quát to vang lên từ bên ngoài: “Chúng bay học lớp nào, dám nhảy tường trường học chạy ra ngoài à, tất cả đều đi đến phòng giáo vụ cho tôi.


“Anh trai bảo vệ ơi, chuyện này…chuyện này không liên quan gì đến chúng em ạ, là thầy giáo ở bên kia động viên chúng em nhảy ra ngoài đi hít thở không khí mà ạ.


“Cậu nói linh tinh cái gì đấy, đi, tất cả đều đi theo tôi.


Bên ngoài truyền đến những tiếng quát lớn của bảo vệ và tiếng xin tha của đám học sinh.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1661: 1661: Đi Ăn Lẩu Khô


Nghe thấy giọng nói này Triệu Hiền Quyên liền ngây ngẩn, mà trên mặt Trần Hùng lại lộ ra một nụ cười ranh mãnh: “Hơn mười năm rồi mà bảo vệ ở đây vẫn không sửa cái thói quen cũ đi, nếu mà muốn leo tường đi ra ngoài thì chắc chắn phải đợi qua mười phút sau khi hết giờ mới nên leo qua, nếu không thì nhất định sẽ bị bảo vệ trường học bắt tại trận luôn.


“Trần Hùng, cậu…cậu, thế mà cậu lại…”
Triệu Hiền Quyên trợn to hai mắt, đột nhiên cảm thấy Trần Hùng quá ranh ma, nhưng anh đã nhảy lên trên bức tường, sau đó xoay người đưa tay ra cho cô: “Mau lên đây đi, nếu không nhanh lên là lát nữa bảo vệ lại quay lại bắt một trận nữa đấy.


Triệu Hiền Quyên duỗi tay ra, sau đó dưới sự trợ giúp của Trần Hùng cô đã trèo qua được bức tường đi ra ngoài.

Sau đó cả hai đi thẳng đến quán ăn bán lẩu khô ở bên chỗ cây cầu cũ kia.

Quán lẩu khô này do một ông chủ người miền Nam mở, mà hiếm có là hơn chục năm trôi qua chủ quán ở đây vẫn chưa hề thay đổi người.

Ông chủ quán họ Đặng, là một người đàn ông hào sảng đậm chất miền Nam.

Ngày đó khi Trần Hùng còn đi học ở đây ông chủ Đặng vẫn còn là một người đàn ông ngoài 30.

Thỉnh thoảng ông sẽ mang ra một chai rượu trắng quý giá của mình, rồi mời đám Trần Hùng uống một chén.

Cho nên, khi đó đám người Trần Hùng và ông chủ Đặng vô cùng quen thuộc với nhau.

Nay đã hơn mười năm trôi qua, ông chủ Đặng đã sắp đến độ tuổi nghe theo ý trời, người đã già, nhưng tay nghề thì lại càng ngày càng điêu luyện.

Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên gọi một nồi lẩu tạp lòng gà, đây là món đặc sản của quán ông chủ Đặng, khi họ gọi món ông cũng đã nhận ra hia người, bạn cũ quay về thăm một lần nữa khiến ông rất cao hứng, nên quyết định miễn phí cho họ một phần sườn thả vào trong nồi lẩu tạp lòng gà.

Ông làm cho hai người Trần Hùng một nồi lẩu rất lớn, đồ ăn nhiều vô cùng, Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên không thể ăn hết nổi.

Sau đó Trần Hùng liền mời ông chủ Đặng đi qua ăn cùng họ.

Ông cũng không khách khí, tự mình cầm một bình rượu đi qua, định uống mấy chén với anh.

Trong bữa ăn, ba người ngồi nói chuyện phiếm một hồi, cuối cùng ông chủ Đặng hỏi: “Lúc còn đi học tôi thấy nhóm các cô cậu còn có một người nữa gọi là thằng nhóc Nghiêm phải không? Hồi đó mấy cô cậu bám nhau như hình với bóng mà, sao lần này lại không thấy cậu ta đi cùng hai người?”

Thằng nhóc Nghiêm trong lời nói của ông chủ Đặng tất nhiên chính là Nghiêm Hưng Đằng.

Tin tức về việc nhà họ Nghiêm ở tỉnh Đông Thành bị tiêu diệt hai năm trước đã lan truyền khắp phía bắc, ông chủ Đặng có lẽ cũng đã nghe nói đến, nhưng chắc chắn ông không hề biết Nghiêm Hưng Đằng thật ra chính là cậu chủ của nhà họ Nghiêm.

Trần Hùng xấu hổ cười cười, anh nói: “Cậu ấy bận việc lắm ạ, cho nên bữa nay không đến đây được.


“Ừ, vậy cũng phải, người trẻ tuổi mà, sự nghiệp là quan trọng nhất.


Ông chủ Đặng lại rót cho mình một chén rượu, sau đó cũng rót cho Trần Hùng một chén, nói: “Nào cạn chén, lúc trước các cô cậu thường hay đến chiếu cố cho việc làm ăn của ông già này, bây giờ quay về trường học mà vẫn còn đi qua đây thăm tôi, bữa ăn này tôi mời, chúng ta uống một chén nào.


Trần Hùng cũng không khách khí, anh cụng chén uống rượu cùng ông chủ Đặng.

Uống được nửa bữa thì trong quán lại có khách mới vào, ông chủ Đặng phải đi làm việc.

Trần Hùng lại tiếp tục ăn đồ ăn với Triệu Hiền Quyên, thời gian hơn mười năm mà hương vị đồ ăn của nơi này không hề có chút thay đổi nào, vẫn đậm đà như vậy.

Sau khi cơm nước xong Trần Hùng lén lút để lại trên mặt bàn bảy trăm nghìn, sau đó cùng Triệu Hiền Quyên rời khỏi quán lẩu khô.

Bên ngoài quán lẩu khô là một cây cầu đá, trước kia khi họ còn đi học đám Trần Hùng rất thích đến chỗ cây cầu đá này sau giờ tan học để hít thở không khí.

Đồng thời một vài cặp đôi yêu đương trong trường khi có thời gian rảnh cũng thích rủ nhau đi lang thang trên cây cầu này.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1662: 1662: Đi Ăn Lẩu Khô


Nghe thấy giọng nói này Triệu Hiền Quyên liền ngây ngẩn, mà trên mặt Trần Hùng lại lộ ra một nụ cười ranh mãnh: “Hơn mười năm rồi mà bảo vệ ở đây vẫn không sửa cái thói quen cũ đi, nếu mà muốn leo tường đi ra ngoài thì chắc chắn phải đợi qua mười phút sau khi hết giờ mới nên leo qua, nếu không thì nhất định sẽ bị bảo vệ trường học bắt tại trận luôn.


“Trần Hùng, cậu…cậu, thế mà cậu lại…”
Triệu Hiền Quyên trợn to hai mắt, đột nhiên cảm thấy Trần Hùng quá ranh ma, nhưng anh đã nhảy lên trên bức tường, sau đó xoay người đưa tay ra cho cô: “Mau lên đây đi, nếu không nhanh lên là lát nữa bảo vệ lại quay lại bắt một trận nữa đấy.


Triệu Hiền Quyên duỗi tay ra, sau đó dưới sự trợ giúp của Trần Hùng cô đã trèo qua được bức tường đi ra ngoài.

Sau đó cả hai đi thẳng đến quán ăn bán lẩu khô ở bên chỗ cây cầu cũ kia.

Quán lẩu khô này do một ông chủ người miền Nam mở, mà hiếm có là hơn chục năm trôi qua chủ quán ở đây vẫn chưa hề thay đổi người.

Ông chủ quán họ Đặng, là một người đàn ông hào sảng đậm chất miền Nam.

Ngày đó khi Trần Hùng còn đi học ở đây ông chủ Đặng vẫn còn là một người đàn ông ngoài 30.

Thỉnh thoảng ông sẽ mang ra một chai rượu trắng quý giá của mình, rồi mời đám Trần Hùng uống một chén.

Cho nên, khi đó đám người Trần Hùng và ông chủ Đặng vô cùng quen thuộc với nhau.

Nay đã hơn mười năm trôi qua, ông chủ Đặng đã sắp đến độ tuổi nghe theo ý trời, người đã già, nhưng tay nghề thì lại càng ngày càng điêu luyện.

Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên gọi một nồi lẩu tạp lòng gà, đây là món đặc sản của quán ông chủ Đặng, khi họ gọi món ông cũng đã nhận ra hia người, bạn cũ quay về thăm một lần nữa khiến ông rất cao hứng, nên quyết định miễn phí cho họ một phần sườn thả vào trong nồi lẩu tạp lòng gà.

Ông làm cho hai người Trần Hùng một nồi lẩu rất lớn, đồ ăn nhiều vô cùng, Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên không thể ăn hết nổi.

Sau đó Trần Hùng liền mời ông chủ Đặng đi qua ăn cùng họ.

Ông cũng không khách khí, tự mình cầm một bình rượu đi qua, định uống mấy chén với anh.

Trong bữa ăn, ba người ngồi nói chuyện phiếm một hồi, cuối cùng ông chủ Đặng hỏi: “Lúc còn đi học tôi thấy nhóm các cô cậu còn có một người nữa gọi là thằng nhóc Nghiêm phải không? Hồi đó mấy cô cậu bám nhau như hình với bóng mà, sao lần này lại không thấy cậu ta đi cùng hai người?”

Thằng nhóc Nghiêm trong lời nói của ông chủ Đặng tất nhiên chính là Nghiêm Hưng Đằng.

Tin tức về việc nhà họ Nghiêm ở tỉnh Đông Thành bị tiêu diệt hai năm trước đã lan truyền khắp phía bắc, ông chủ Đặng có lẽ cũng đã nghe nói đến, nhưng chắc chắn ông không hề biết Nghiêm Hưng Đằng thật ra chính là cậu chủ của nhà họ Nghiêm.

Trần Hùng xấu hổ cười cười, anh nói: “Cậu ấy bận việc lắm ạ, cho nên bữa nay không đến đây được.


“Ừ, vậy cũng phải, người trẻ tuổi mà, sự nghiệp là quan trọng nhất.


Ông chủ Đặng lại rót cho mình một chén rượu, sau đó cũng rót cho Trần Hùng một chén, nói: “Nào cạn chén, lúc trước các cô cậu thường hay đến chiếu cố cho việc làm ăn của ông già này, bây giờ quay về trường học mà vẫn còn đi qua đây thăm tôi, bữa ăn này tôi mời, chúng ta uống một chén nào.


Trần Hùng cũng không khách khí, anh cụng chén uống rượu cùng ông chủ Đặng.

Uống được nửa bữa thì trong quán lại có khách mới vào, ông chủ Đặng phải đi làm việc.

Trần Hùng lại tiếp tục ăn đồ ăn với Triệu Hiền Quyên, thời gian hơn mười năm mà hương vị đồ ăn của nơi này không hề có chút thay đổi nào, vẫn đậm đà như vậy.

Sau khi cơm nước xong Trần Hùng lén lút để lại trên mặt bàn bảy trăm nghìn, sau đó cùng Triệu Hiền Quyên rời khỏi quán lẩu khô.

Bên ngoài quán lẩu khô là một cây cầu đá, trước kia khi họ còn đi học đám Trần Hùng rất thích đến chỗ cây cầu đá này sau giờ tan học để hít thở không khí.

Đồng thời một vài cặp đôi yêu đương trong trường khi có thời gian rảnh cũng thích rủ nhau đi lang thang trên cây cầu này.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1663: 1663: Đi Ăn Lẩu Khô


Nghe thấy giọng nói này Triệu Hiền Quyên liền ngây ngẩn, mà trên mặt Trần Hùng lại lộ ra một nụ cười ranh mãnh: “Hơn mười năm rồi mà bảo vệ ở đây vẫn không sửa cái thói quen cũ đi, nếu mà muốn leo tường đi ra ngoài thì chắc chắn phải đợi qua mười phút sau khi hết giờ mới nên leo qua, nếu không thì nhất định sẽ bị bảo vệ trường học bắt tại trận luôn.


“Trần Hùng, cậu…cậu, thế mà cậu lại…”
Triệu Hiền Quyên trợn to hai mắt, đột nhiên cảm thấy Trần Hùng quá ranh ma, nhưng anh đã nhảy lên trên bức tường, sau đó xoay người đưa tay ra cho cô: “Mau lên đây đi, nếu không nhanh lên là lát nữa bảo vệ lại quay lại bắt một trận nữa đấy.


Triệu Hiền Quyên duỗi tay ra, sau đó dưới sự trợ giúp của Trần Hùng cô đã trèo qua được bức tường đi ra ngoài.

Sau đó cả hai đi thẳng đến quán ăn bán lẩu khô ở bên chỗ cây cầu cũ kia.

Quán lẩu khô này do một ông chủ người miền Nam mở, mà hiếm có là hơn chục năm trôi qua chủ quán ở đây vẫn chưa hề thay đổi người.

Ông chủ quán họ Đặng, là một người đàn ông hào sảng đậm chất miền Nam.

Ngày đó khi Trần Hùng còn đi học ở đây ông chủ Đặng vẫn còn là một người đàn ông ngoài 30.

Thỉnh thoảng ông sẽ mang ra một chai rượu trắng quý giá của mình, rồi mời đám Trần Hùng uống một chén.

Cho nên, khi đó đám người Trần Hùng và ông chủ Đặng vô cùng quen thuộc với nhau.

Nay đã hơn mười năm trôi qua, ông chủ Đặng đã sắp đến độ tuổi nghe theo ý trời, người đã già, nhưng tay nghề thì lại càng ngày càng điêu luyện.

Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên gọi một nồi lẩu tạp lòng gà, đây là món đặc sản của quán ông chủ Đặng, khi họ gọi món ông cũng đã nhận ra hia người, bạn cũ quay về thăm một lần nữa khiến ông rất cao hứng, nên quyết định miễn phí cho họ một phần sườn thả vào trong nồi lẩu tạp lòng gà.

Ông làm cho hai người Trần Hùng một nồi lẩu rất lớn, đồ ăn nhiều vô cùng, Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên không thể ăn hết nổi.

Sau đó Trần Hùng liền mời ông chủ Đặng đi qua ăn cùng họ.

Ông cũng không khách khí, tự mình cầm một bình rượu đi qua, định uống mấy chén với anh.

Trong bữa ăn, ba người ngồi nói chuyện phiếm một hồi, cuối cùng ông chủ Đặng hỏi: “Lúc còn đi học tôi thấy nhóm các cô cậu còn có một người nữa gọi là thằng nhóc Nghiêm phải không? Hồi đó mấy cô cậu bám nhau như hình với bóng mà, sao lần này lại không thấy cậu ta đi cùng hai người?”

Thằng nhóc Nghiêm trong lời nói của ông chủ Đặng tất nhiên chính là Nghiêm Hưng Đằng.

Tin tức về việc nhà họ Nghiêm ở tỉnh Đông Thành bị tiêu diệt hai năm trước đã lan truyền khắp phía bắc, ông chủ Đặng có lẽ cũng đã nghe nói đến, nhưng chắc chắn ông không hề biết Nghiêm Hưng Đằng thật ra chính là cậu chủ của nhà họ Nghiêm.

Trần Hùng xấu hổ cười cười, anh nói: “Cậu ấy bận việc lắm ạ, cho nên bữa nay không đến đây được.


“Ừ, vậy cũng phải, người trẻ tuổi mà, sự nghiệp là quan trọng nhất.


Ông chủ Đặng lại rót cho mình một chén rượu, sau đó cũng rót cho Trần Hùng một chén, nói: “Nào cạn chén, lúc trước các cô cậu thường hay đến chiếu cố cho việc làm ăn của ông già này, bây giờ quay về trường học mà vẫn còn đi qua đây thăm tôi, bữa ăn này tôi mời, chúng ta uống một chén nào.


Trần Hùng cũng không khách khí, anh cụng chén uống rượu cùng ông chủ Đặng.

Uống được nửa bữa thì trong quán lại có khách mới vào, ông chủ Đặng phải đi làm việc.

Trần Hùng lại tiếp tục ăn đồ ăn với Triệu Hiền Quyên, thời gian hơn mười năm mà hương vị đồ ăn của nơi này không hề có chút thay đổi nào, vẫn đậm đà như vậy.

Sau khi cơm nước xong Trần Hùng lén lút để lại trên mặt bàn bảy trăm nghìn, sau đó cùng Triệu Hiền Quyên rời khỏi quán lẩu khô.

Bên ngoài quán lẩu khô là một cây cầu đá, trước kia khi họ còn đi học đám Trần Hùng rất thích đến chỗ cây cầu đá này sau giờ tan học để hít thở không khí.

Đồng thời một vài cặp đôi yêu đương trong trường khi có thời gian rảnh cũng thích rủ nhau đi lang thang trên cây cầu này.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1664: 1664: Đi Ăn Lẩu Khô


Nghe thấy giọng nói này Triệu Hiền Quyên liền ngây ngẩn, mà trên mặt Trần Hùng lại lộ ra một nụ cười ranh mãnh: “Hơn mười năm rồi mà bảo vệ ở đây vẫn không sửa cái thói quen cũ đi, nếu mà muốn leo tường đi ra ngoài thì chắc chắn phải đợi qua mười phút sau khi hết giờ mới nên leo qua, nếu không thì nhất định sẽ bị bảo vệ trường học bắt tại trận luôn.


“Trần Hùng, cậu…cậu, thế mà cậu lại…”
Triệu Hiền Quyên trợn to hai mắt, đột nhiên cảm thấy Trần Hùng quá ranh ma, nhưng anh đã nhảy lên trên bức tường, sau đó xoay người đưa tay ra cho cô: “Mau lên đây đi, nếu không nhanh lên là lát nữa bảo vệ lại quay lại bắt một trận nữa đấy.


Triệu Hiền Quyên duỗi tay ra, sau đó dưới sự trợ giúp của Trần Hùng cô đã trèo qua được bức tường đi ra ngoài.

Sau đó cả hai đi thẳng đến quán ăn bán lẩu khô ở bên chỗ cây cầu cũ kia.

Quán lẩu khô này do một ông chủ người miền Nam mở, mà hiếm có là hơn chục năm trôi qua chủ quán ở đây vẫn chưa hề thay đổi người.

Ông chủ quán họ Đặng, là một người đàn ông hào sảng đậm chất miền Nam.

Ngày đó khi Trần Hùng còn đi học ở đây ông chủ Đặng vẫn còn là một người đàn ông ngoài 30.

Thỉnh thoảng ông sẽ mang ra một chai rượu trắng quý giá của mình, rồi mời đám Trần Hùng uống một chén.

Cho nên, khi đó đám người Trần Hùng và ông chủ Đặng vô cùng quen thuộc với nhau.

Nay đã hơn mười năm trôi qua, ông chủ Đặng đã sắp đến độ tuổi nghe theo ý trời, người đã già, nhưng tay nghề thì lại càng ngày càng điêu luyện.

Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên gọi một nồi lẩu tạp lòng gà, đây là món đặc sản của quán ông chủ Đặng, khi họ gọi món ông cũng đã nhận ra hia người, bạn cũ quay về thăm một lần nữa khiến ông rất cao hứng, nên quyết định miễn phí cho họ một phần sườn thả vào trong nồi lẩu tạp lòng gà.

Ông làm cho hai người Trần Hùng một nồi lẩu rất lớn, đồ ăn nhiều vô cùng, Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên không thể ăn hết nổi.

Sau đó Trần Hùng liền mời ông chủ Đặng đi qua ăn cùng họ.

Ông cũng không khách khí, tự mình cầm một bình rượu đi qua, định uống mấy chén với anh.

Trong bữa ăn, ba người ngồi nói chuyện phiếm một hồi, cuối cùng ông chủ Đặng hỏi: “Lúc còn đi học tôi thấy nhóm các cô cậu còn có một người nữa gọi là thằng nhóc Nghiêm phải không? Hồi đó mấy cô cậu bám nhau như hình với bóng mà, sao lần này lại không thấy cậu ta đi cùng hai người?”

Thằng nhóc Nghiêm trong lời nói của ông chủ Đặng tất nhiên chính là Nghiêm Hưng Đằng.

Tin tức về việc nhà họ Nghiêm ở tỉnh Đông Thành bị tiêu diệt hai năm trước đã lan truyền khắp phía bắc, ông chủ Đặng có lẽ cũng đã nghe nói đến, nhưng chắc chắn ông không hề biết Nghiêm Hưng Đằng thật ra chính là cậu chủ của nhà họ Nghiêm.

Trần Hùng xấu hổ cười cười, anh nói: “Cậu ấy bận việc lắm ạ, cho nên bữa nay không đến đây được.


“Ừ, vậy cũng phải, người trẻ tuổi mà, sự nghiệp là quan trọng nhất.


Ông chủ Đặng lại rót cho mình một chén rượu, sau đó cũng rót cho Trần Hùng một chén, nói: “Nào cạn chén, lúc trước các cô cậu thường hay đến chiếu cố cho việc làm ăn của ông già này, bây giờ quay về trường học mà vẫn còn đi qua đây thăm tôi, bữa ăn này tôi mời, chúng ta uống một chén nào.


Trần Hùng cũng không khách khí, anh cụng chén uống rượu cùng ông chủ Đặng.

Uống được nửa bữa thì trong quán lại có khách mới vào, ông chủ Đặng phải đi làm việc.

Trần Hùng lại tiếp tục ăn đồ ăn với Triệu Hiền Quyên, thời gian hơn mười năm mà hương vị đồ ăn của nơi này không hề có chút thay đổi nào, vẫn đậm đà như vậy.

Sau khi cơm nước xong Trần Hùng lén lút để lại trên mặt bàn bảy trăm nghìn, sau đó cùng Triệu Hiền Quyên rời khỏi quán lẩu khô.

Bên ngoài quán lẩu khô là một cây cầu đá, trước kia khi họ còn đi học đám Trần Hùng rất thích đến chỗ cây cầu đá này sau giờ tan học để hít thở không khí.

Đồng thời một vài cặp đôi yêu đương trong trường khi có thời gian rảnh cũng thích rủ nhau đi lang thang trên cây cầu này.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1665: 1665: Đi Ăn Lẩu Khô


Nghe thấy giọng nói này Triệu Hiền Quyên liền ngây ngẩn, mà trên mặt Trần Hùng lại lộ ra một nụ cười ranh mãnh: “Hơn mười năm rồi mà bảo vệ ở đây vẫn không sửa cái thói quen cũ đi, nếu mà muốn leo tường đi ra ngoài thì chắc chắn phải đợi qua mười phút sau khi hết giờ mới nên leo qua, nếu không thì nhất định sẽ bị bảo vệ trường học bắt tại trận luôn.


“Trần Hùng, cậu…cậu, thế mà cậu lại…”
Triệu Hiền Quyên trợn to hai mắt, đột nhiên cảm thấy Trần Hùng quá ranh ma, nhưng anh đã nhảy lên trên bức tường, sau đó xoay người đưa tay ra cho cô: “Mau lên đây đi, nếu không nhanh lên là lát nữa bảo vệ lại quay lại bắt một trận nữa đấy.


Triệu Hiền Quyên duỗi tay ra, sau đó dưới sự trợ giúp của Trần Hùng cô đã trèo qua được bức tường đi ra ngoài.

Sau đó cả hai đi thẳng đến quán ăn bán lẩu khô ở bên chỗ cây cầu cũ kia.

Quán lẩu khô này do một ông chủ người miền Nam mở, mà hiếm có là hơn chục năm trôi qua chủ quán ở đây vẫn chưa hề thay đổi người.

Ông chủ quán họ Đặng, là một người đàn ông hào sảng đậm chất miền Nam.

Ngày đó khi Trần Hùng còn đi học ở đây ông chủ Đặng vẫn còn là một người đàn ông ngoài 30.

Thỉnh thoảng ông sẽ mang ra một chai rượu trắng quý giá của mình, rồi mời đám Trần Hùng uống một chén.

Cho nên, khi đó đám người Trần Hùng và ông chủ Đặng vô cùng quen thuộc với nhau.

Nay đã hơn mười năm trôi qua, ông chủ Đặng đã sắp đến độ tuổi nghe theo ý trời, người đã già, nhưng tay nghề thì lại càng ngày càng điêu luyện.

Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên gọi một nồi lẩu tạp lòng gà, đây là món đặc sản của quán ông chủ Đặng, khi họ gọi món ông cũng đã nhận ra hia người, bạn cũ quay về thăm một lần nữa khiến ông rất cao hứng, nên quyết định miễn phí cho họ một phần sườn thả vào trong nồi lẩu tạp lòng gà.

Ông làm cho hai người Trần Hùng một nồi lẩu rất lớn, đồ ăn nhiều vô cùng, Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên không thể ăn hết nổi.

Sau đó Trần Hùng liền mời ông chủ Đặng đi qua ăn cùng họ.

Ông cũng không khách khí, tự mình cầm một bình rượu đi qua, định uống mấy chén với anh.

Trong bữa ăn, ba người ngồi nói chuyện phiếm một hồi, cuối cùng ông chủ Đặng hỏi: “Lúc còn đi học tôi thấy nhóm các cô cậu còn có một người nữa gọi là thằng nhóc Nghiêm phải không? Hồi đó mấy cô cậu bám nhau như hình với bóng mà, sao lần này lại không thấy cậu ta đi cùng hai người?”

Thằng nhóc Nghiêm trong lời nói của ông chủ Đặng tất nhiên chính là Nghiêm Hưng Đằng.

Tin tức về việc nhà họ Nghiêm ở tỉnh Đông Thành bị tiêu diệt hai năm trước đã lan truyền khắp phía bắc, ông chủ Đặng có lẽ cũng đã nghe nói đến, nhưng chắc chắn ông không hề biết Nghiêm Hưng Đằng thật ra chính là cậu chủ của nhà họ Nghiêm.

Trần Hùng xấu hổ cười cười, anh nói: “Cậu ấy bận việc lắm ạ, cho nên bữa nay không đến đây được.


“Ừ, vậy cũng phải, người trẻ tuổi mà, sự nghiệp là quan trọng nhất.


Ông chủ Đặng lại rót cho mình một chén rượu, sau đó cũng rót cho Trần Hùng một chén, nói: “Nào cạn chén, lúc trước các cô cậu thường hay đến chiếu cố cho việc làm ăn của ông già này, bây giờ quay về trường học mà vẫn còn đi qua đây thăm tôi, bữa ăn này tôi mời, chúng ta uống một chén nào.


Trần Hùng cũng không khách khí, anh cụng chén uống rượu cùng ông chủ Đặng.

Uống được nửa bữa thì trong quán lại có khách mới vào, ông chủ Đặng phải đi làm việc.

Trần Hùng lại tiếp tục ăn đồ ăn với Triệu Hiền Quyên, thời gian hơn mười năm mà hương vị đồ ăn của nơi này không hề có chút thay đổi nào, vẫn đậm đà như vậy.

Sau khi cơm nước xong Trần Hùng lén lút để lại trên mặt bàn bảy trăm nghìn, sau đó cùng Triệu Hiền Quyên rời khỏi quán lẩu khô.

Bên ngoài quán lẩu khô là một cây cầu đá, trước kia khi họ còn đi học đám Trần Hùng rất thích đến chỗ cây cầu đá này sau giờ tan học để hít thở không khí.

Đồng thời một vài cặp đôi yêu đương trong trường khi có thời gian rảnh cũng thích rủ nhau đi lang thang trên cây cầu này.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1666: 1666: Đi Ăn Lẩu Khô


Nghe thấy giọng nói này Triệu Hiền Quyên liền ngây ngẩn, mà trên mặt Trần Hùng lại lộ ra một nụ cười ranh mãnh: “Hơn mười năm rồi mà bảo vệ ở đây vẫn không sửa cái thói quen cũ đi, nếu mà muốn leo tường đi ra ngoài thì chắc chắn phải đợi qua mười phút sau khi hết giờ mới nên leo qua, nếu không thì nhất định sẽ bị bảo vệ trường học bắt tại trận luôn.


“Trần Hùng, cậu…cậu, thế mà cậu lại…”
Triệu Hiền Quyên trợn to hai mắt, đột nhiên cảm thấy Trần Hùng quá ranh ma, nhưng anh đã nhảy lên trên bức tường, sau đó xoay người đưa tay ra cho cô: “Mau lên đây đi, nếu không nhanh lên là lát nữa bảo vệ lại quay lại bắt một trận nữa đấy.


Triệu Hiền Quyên duỗi tay ra, sau đó dưới sự trợ giúp của Trần Hùng cô đã trèo qua được bức tường đi ra ngoài.

Sau đó cả hai đi thẳng đến quán ăn bán lẩu khô ở bên chỗ cây cầu cũ kia.

Quán lẩu khô này do một ông chủ người miền Nam mở, mà hiếm có là hơn chục năm trôi qua chủ quán ở đây vẫn chưa hề thay đổi người.

Ông chủ quán họ Đặng, là một người đàn ông hào sảng đậm chất miền Nam.

Ngày đó khi Trần Hùng còn đi học ở đây ông chủ Đặng vẫn còn là một người đàn ông ngoài 30.

Thỉnh thoảng ông sẽ mang ra một chai rượu trắng quý giá của mình, rồi mời đám Trần Hùng uống một chén.

Cho nên, khi đó đám người Trần Hùng và ông chủ Đặng vô cùng quen thuộc với nhau.

Nay đã hơn mười năm trôi qua, ông chủ Đặng đã sắp đến độ tuổi nghe theo ý trời, người đã già, nhưng tay nghề thì lại càng ngày càng điêu luyện.

Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên gọi một nồi lẩu tạp lòng gà, đây là món đặc sản của quán ông chủ Đặng, khi họ gọi món ông cũng đã nhận ra hia người, bạn cũ quay về thăm một lần nữa khiến ông rất cao hứng, nên quyết định miễn phí cho họ một phần sườn thả vào trong nồi lẩu tạp lòng gà.

Ông làm cho hai người Trần Hùng một nồi lẩu rất lớn, đồ ăn nhiều vô cùng, Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên không thể ăn hết nổi.

Sau đó Trần Hùng liền mời ông chủ Đặng đi qua ăn cùng họ.

Ông cũng không khách khí, tự mình cầm một bình rượu đi qua, định uống mấy chén với anh.

Trong bữa ăn, ba người ngồi nói chuyện phiếm một hồi, cuối cùng ông chủ Đặng hỏi: “Lúc còn đi học tôi thấy nhóm các cô cậu còn có một người nữa gọi là thằng nhóc Nghiêm phải không? Hồi đó mấy cô cậu bám nhau như hình với bóng mà, sao lần này lại không thấy cậu ta đi cùng hai người?”

Thằng nhóc Nghiêm trong lời nói của ông chủ Đặng tất nhiên chính là Nghiêm Hưng Đằng.

Tin tức về việc nhà họ Nghiêm ở tỉnh Đông Thành bị tiêu diệt hai năm trước đã lan truyền khắp phía bắc, ông chủ Đặng có lẽ cũng đã nghe nói đến, nhưng chắc chắn ông không hề biết Nghiêm Hưng Đằng thật ra chính là cậu chủ của nhà họ Nghiêm.

Trần Hùng xấu hổ cười cười, anh nói: “Cậu ấy bận việc lắm ạ, cho nên bữa nay không đến đây được.


“Ừ, vậy cũng phải, người trẻ tuổi mà, sự nghiệp là quan trọng nhất.


Ông chủ Đặng lại rót cho mình một chén rượu, sau đó cũng rót cho Trần Hùng một chén, nói: “Nào cạn chén, lúc trước các cô cậu thường hay đến chiếu cố cho việc làm ăn của ông già này, bây giờ quay về trường học mà vẫn còn đi qua đây thăm tôi, bữa ăn này tôi mời, chúng ta uống một chén nào.


Trần Hùng cũng không khách khí, anh cụng chén uống rượu cùng ông chủ Đặng.

Uống được nửa bữa thì trong quán lại có khách mới vào, ông chủ Đặng phải đi làm việc.

Trần Hùng lại tiếp tục ăn đồ ăn với Triệu Hiền Quyên, thời gian hơn mười năm mà hương vị đồ ăn của nơi này không hề có chút thay đổi nào, vẫn đậm đà như vậy.

Sau khi cơm nước xong Trần Hùng lén lút để lại trên mặt bàn bảy trăm nghìn, sau đó cùng Triệu Hiền Quyên rời khỏi quán lẩu khô.

Bên ngoài quán lẩu khô là một cây cầu đá, trước kia khi họ còn đi học đám Trần Hùng rất thích đến chỗ cây cầu đá này sau giờ tan học để hít thở không khí.

Đồng thời một vài cặp đôi yêu đương trong trường khi có thời gian rảnh cũng thích rủ nhau đi lang thang trên cây cầu này.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1667: 1667: Nỗi Khổ Khó Nói Ra


Trần Hùng và Triệu Hiền Quyên đi trên cây cầu này, rất nhiều ký ức xưa hiện lên, xâm chiếm tâm trí họ.
Từng cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, làm rối tung mái tóc dài của Triệu Hiền Quyên.

Cô ấy gác tay lên trên lan can cây cầu, ngắm nhìn phong cảnh phía xa xa, tâm trạng cũng có chút rối loạn, hệt như mái tóc của cô ấy.
“Hiền Quyên, tớ cứ có cảm giác cậu có chỗ nào đó lạ lạ, có phải cậu vẫn chưa giải quyết xong chuyện trong nhà không?” Trần Hùng hỏi.
Triệu Hiền Quyên vội lắc đầu giải thích: “Giải quyết xong rồi, mười bảy tỷ năm trăm triệu mà cậu đưa cho tớ đã giúp gia tộc nhà tớ thoát khỏi khủng hoảng.

Hiện giờ, mọi chuyện đều đã đi vào quỹ đạo rồi, Trần Hùng, cảm ơn cậu, đợi thêm một thời gian nữa tớ nhất định sẽ trả tiền lại cho cậu.”
Trần Hùng lắc đầu nói: “Không vội, sau này hãy nói.”
Triệu Hiền Quyên tiếp lời: “Trần Hùng, lần này cậu quay lại phía Bắc là vì chuyện gia tộc mình à?”

“Đúng.” Trần Hùng gật đầu: “Không chỉ vì chuyện nhà họ Trần mà còn vì chuyện nhà họ Nghiêm nữa.”
Nói đến đây, Triệu Hiền Quyên có thể cảm nhận rõ ràng sự thù địch, căm hận tỏa ra từ người Trần Hùng, ngay đến bản thân Triệu Hiền Quyên cũng cảm thấy lạnh sống lưng đối với sự thù địch, căm hận này.
“Trần Hùng, dù tớ không biết cậu rốt cuộc đã phải trải qua những chuyện gì ở nước ngoài trong những năm này, nhưng tớ cảm thấy tốt nhất cậu nên rời khỏi phía Bắc.”
Triệu Hiền Quyên nói vậy hoàn toàn không phải vì xem thường Trần Hùng mà cô ấy đang lo lắng cho anh.
Dù sao, chỉ với bốn gia tộc lớn trước mắt ở tỉnh Đông Thành cũng đã làm Triệu Hiền Quyên cảm thấy rất kinh khủng rồi chứ đừng nói tới nhà họ Trần ở thành phố Cửu Long.
“Hiền Quyên, cậu hiểu rõ tớ mà.

Trần Hùng tớ sẽ không làm bất cứ chuyện gì mà mình không nắm chắc, cậu không cần lo lắng cho tớ đâu.”
“Ngoài ra, nếu cậu gặp phải bất kỳ chuyện gì khó khăn thì có thể gọi điện cho tớ, tớ đều có thể giúp cậu giải quyết.”
Quả thực, Triệu Hiền Quyên hiểu rất rõ Trần Hùng, vì thế nên nếu Trần Hùng đã nói như vậy thì cô ấy cũng không cần phải nói gì thêm.
Dù sao Trần Hùng chính là một người như thế, một khi anh đã đưa ra quyết định thì không một có ai có thể thay đổi được quyết định hiện tại của anh.

Hai người đi dạo trên cầu một hồi, sau đó Triệu Hiền Quyên nhận được một cuộc điện thoại, nghe xong cô ấy vội vội vàng vàng muốn về nhà.
Trần Hùng đã nhìn ra được, chắc chắn Triệu Hiền Quyên có tâm sự, nhưng nếu đối phương không muốn nói với anh, vậy anh cũng không ép đối phương phải giải thích cái gì.
Vì thế, hai người chào tạm biệt nhau rồi lái xe, ai về nhà nấy.
Trên đường trở về, Triệu Hiền Quyên cố tình mở nhạc lên mức to nhất, bài mà cô ấy mở chính là một bài nhạc trẻ vừa nghe được ở trường học.
Suốt hai giờ lái xe, Triệu Hiền Quyên cứ phát đi phát lại bài hát này không ngừng, phát tới mấy chục lần.
Lúc mới bắt đầu, Triệu Hiền Quyên còn cố gắng nhẫn nhịn, nhưng dần dần, cô bắt đầu khóc, lúc đầu chỉ là nức nở, sau đó gào khóc.

Cuối cùng, đến lúc về đến nhà, nước mắt đã ướt nhòe lớp trang điểm của cô ấy.
Cô ấy dừng xe trong gara, sau đó trở lại biệt thự của nhà mình.

Vừa bước tới cửa, cô ấy đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, chói tai và tiếng mắng chửi của một người từ bên trong truyền tới.
Trong đại sảnh của biệt thự, một người đàn ông trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi, trong tay cầm một cái roi da đang vụt mạnh lên người một thiếu nữ mới chỉ mười bảy, mười tám tuổi.
Quần áo trên người thiếu nữ kia đều đã bị đánh rách, cả người toàn là vết thương còn đang rỉ máu do bị roi đánh, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1668: 1668: Bị Theo Dõi


“Cô to gan lắm, dám giúp cô chủ làm ra loại chuyện này, xem hôm nay tôi có đánh chết cô không.”
Người đàn ông kia lại tiếp tục giơ chiếc roi da trong tay lên, dọa cô gái kia gào khóc thảm thiết.

Những người làm khác ở một bên chứng kiến cảnh này cũng vô cùng sợ hãi, dù họ cảm thấy cô gái ấy rất đáng thương nhưng cũng chẳng có ai dám tiến lên nói gì đó, dẫu sao hiện giờ ông Triệu? đang trong cơn giận dữ, nói không chừng còn đánh cả bọn họ.
Chát…
Lại một roi nữa đánh tới, trầy da sứt thịt!
“Cha, cha dừng tay lại, đừng đánh Lệ Lệ nữa, chuyện này không liên quan tới cô ấy.”
Lúc này, Triệu Hiền Quyên vội vội vàng vàng chạy từ ngoài cửa vào, kéo cô gái đang nằm rạp trên đất dậy.
“Con còn biết đường quay về.”
Triệu Bách Xương, ông chủ nhà họ Triệu, cũng chính là cha của Triệu Hiền Quyên, nổi giận đùng đùng, trợn mắt nhìn Triệu Hiền Quyên.

Đôi mắt ông ta tựa như sắp bốc hỏa, ông ta theo bản năng muốn vung tay lên, đánh lên người Triệu Hiền Quyên.

Triệu Hiền Quyên đứng thẳng người, bộ dạng không hề sợ hãi: “Cha cứ đánh chết con đi, dù sao mẹ con cũng chết sớm, cũng chẳng có ai thương, chẳng có ai yêu.”
“Con… Con…”
Triệu Bách Xương quăng roi da trong tay đi, mỗi lần rơi vào tình huống này, con gái của ông ta đều lôi chuyện của mẹ nó ra nói.

Mà mỗi lần nhắc tới người con gái ông ta từng yêu thương sâu đậm, ông ta lại lập tức mềm lòng.
“Mau đưa Lệ Lệ tới bệnh viện.”
Thấy Triệu Bách Xương đã ném roi đi, Triệu Hiền Quyên lập tức dặn dò người làm trong nhà đưa Lệ Lệ đi.
Chẳng mấy chốc, trong biệt thự chỉ còn lại hai người Triệu Hiền Quyên và Triệu Bách Xương.

Triệu Hiền Quyên bước lên trước, theo bản năng muốn kéo tay cha làm nũng.
Thế nhưng, Triệu Bách Xương lại quát lên đầy giận dữ: “Quỳ xuống!”
Triệu Hiền Quyên bị dọa sợ, cả người run lẩy bẩy: “Cha…”
“Cha bảo con quỳ xuống.” Triệu Bách Xương đập mạnh tay xuống bàn, rầm một tiếng, rõ ràng ông ta đang rất giận.

Trong lòng Triệu Hiền Quyên biết bản thân mình đã làm sai, vì thế cô ấy chỉ có thể bịch một tiếng, quỳ xuống đất.
“Con càng ngày càng to gan, lại dám để người hầu trong nhà thay thế mình, còn bản thân thì lén lút ra ngoài gặp mặt người đàn ông khác.

Nếu chuyện này mà tới tai cậu chủ nhà họ Trần thì phải làm sao.’
Triệu Hiền Quyên nhíu mày: “Cha, cha phái người theo dõi con.”
“Hừ!”
Triệu Bách Xương hừ một tiếng: “Cha không hề phái người theo dõi con.’.

Truyện Mỹ Thực
“Vậy chính là ông nội.”
Triệu Hiền Quyên từ từ đứng dậy: “Nhất định là ông ấy, ông càng ngày càng quá đáng, lại phái người theo dõi con.’
Triệu Hiền Quyên vô cùng tức giận, xoay người muốn đi ra khỏi biệt thự.

Triệu Bách Xương quát mắng: “Con muốn đi đâu?”
“Con đi tranh luận với ông, ông dựa vào cái gì mà đối xử với con như vậy?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1669: 1669: Gả Cho Nhà Họ Thẩm


“Con đứng lại cho cha.”
Triệu Bách Xương muốn quát Triệu Hiền Quyên, để cô ấy dừng lại, nhưng hiện giờ, Triệu Hiền Quyên tựa như đã mất hết lý trí, hai mắt đỏ ửng đi thẳng ra ngoài cửa, không hề nghe lời khuyên ngăn của Triệu Bách Xương.
Song, cô ấy vừa ra tới cửa thì lại thấy hai người đàn ông một già một trẻ đi tới.
Hai người họ, một người khoảng hơn bảy mươi tuổi, một người thì hơn hai mươi, trông khá giống nhau, người già hơn chính là ông nội Triệu Bách Lãng mà Triệu Hiền Quyên vừa nhắc tới.

Hiện giờ, ông chủ trên danh nghĩa của nhà họ Triệu là Triệu Bách Xương nhưng trên thực tế, ai cũng biết rằng người thật sự làm chủ nhà họ Triệu vẫn là Triệu Bách Lãng.
Người thanh niên hơn hai mươi tuổi kia chính là Triệu Kim Bằng, con trai của chú hai Triệu Hiền Quyên.
Hai người đang đi tới đây, còn chưa tới gần đã nghe thấy giọng nói quái gở của Triệu Kim Bằng: “Triệu Hiền Quyên, chị còn biết trở về cơ đấy.

Chị cũng to gan thật, đã lúc nào rồi mà còn dám chạy ra ngoài làm loạn với người đàn ông khác, chị đang muốn nhà họ Triệu ta rơi vào cảnh không thể vãn hồi sao.”
Triệu Hiền Quyên giận run người, lạnh lùng đáp: “Tôi muốn đi đâu chưa đến lượt cậu cho ý kiến, cậu cũng không có quyền hạn chế tự do cá nhân của tôi, tôi muốn đi đâu thì đi.”
Triệu Bách Lãng nhíu mày, nói: “Hiện giờ nhà họ Triệu ta đang ở trong thời điểm quan trọng liên quan tới sống còn, không thể để mặc cháu làm loạn.

Ngoài ra, hãy mau chóng triển khai chuyện giữa cháu và cậu chủ Trần đi, tránh cho đêm dài lắm mộng.”
Triệu Hiền Quyên không hề nể mặt ông nội mình, cô ấy lên tiếng phản bác: “Cháu là người, không phải là quân cờ.

Lúc trước là Lưu Soái, giờ lại đến Thẩm Tăng Lập, mọi người dựa vào đâu mà coi chuyện lớn cả đời của Triệu Hiền Quyên cháu đây như quân cờ thế?”
Triệu Hiền Quyên gần như hét lên khi nói mấy câu này, cô ấy cảm thấy bản thân thật sự rất ấm ức.
Lúc trước, để thoát khỏi khủng hoảng, nhà họ Triệu không tiếc để Triệu Hiền Quyên đính hôn với Lưu Soái, muốn thông qua cách này để đạt được sự ủng hộ của nhà họ Lưu, từ đó giúp nhà họ Triệu vượt qua cửa ải khó khăn.
Nhưng sau này, vì một chuyến đi tới Nhật Bản mà Triệu Hiền Quyên và Lưu Soái hoàn toàn cắt đứt quan hệ.

Sau khi trở về, Lưu Soái còn đổ toàn bộ trách nhiệm về việc hợp tác thất bại giữa nhà họ Lưu và tập đoàn Anh Mai lên đầu Triệu Hiền Quyên.
Bởi thế đã kéo đến cơn phẫn nộ của nhà họ Lưu, khiến họ đưa ra quyết định phải chèn ép nhà họ Triệu bằng mọi giá.
Nhà họ Triệu và nhà họ Lưu đều kinh doanh chủ yếu trong ngành ô tô.

Trong hai năm qua, nhà họ Lưu nhờ vào mối quan hệ với bốn gia tộc lớn nên có thể phát triển mạnh mẽ trong ngành ô tô ở phía Bắc, thậm chí một bước nhảy lên thành tập đoàn dẫn đầu trong ngành ô tô ở phía Bắc.
Cứ như vậy, dưới sự tấn công điên cuồng của nhà họ Lưu, cho dù Triệu Hiền Quyên mang về được mười bảy tỷ năm trăm triệu nhưng cũng rất khó có thể chống lại được sự trả đũa của nhà họ Lưu.
Vốn dĩ, nhà họ Triệu rất có thể sẽ hoàn toàn bị xóa bỏ khỏi trận chiến này, nhưng đột nhiên, nhà họ Trần, một trong bốn gia tộc lớn lại ra tay giúp đỡ nhà họ Triệu vào đúng thời khắc quan trọng nhất, cản trở những đòn tấn công xấu xa của nhà họ Lưu.
Cuối cùng, dưới sự bức ép thế lực của nhà họ Thẩm, nhà họ Lưu mới tha cho nhà họ Triệu một con đường sống, lúc này mới giúp nhà họ Triệu vượt qua được kiếp nạn này.

Mà lý do nhà họ Thẩm ra tay ngăn cản nhà họ Lưu, giúp đỡ nhà họ Triệu là vì cậu cả nhà họ Thẩm, Thẩm Tăng Lập nhìn trúng Triệu Hiền Quyên.
Nói ra thì, Triệu Hiền Quyên là một người đẹp có tiếng ở tỉnh Đông Thành này, có rất nhiều cậu ấm ở tỉnh Đông Thành đều thèm muốn Triệu Hiền Quyên, trong đó có cả Trần Tăng Lập, cậu chủ nhà họ Thẩm.
Chỉ là lúc đó, anh ta biết được tin Triệu Hiền Quyên và Lưu Soái của nhà họ Lưu đang yêu nhau, mà nhà họ Lưu và nhà họ Thẩm qua lại rất nhiều với nhau trên phương diện làm ăn, nhà họ Lưu có thể coi như là gia tộc tuyến dưới lớn nhất của nhà họ Thẩm.

Vì suy tính cho đại cục nên Trần Tăng Lập không hề chen vào chuyện tình giữa hai người.

Dù sao, cậu chủ một gia đình quyền thế như Trần Tăng Lập cũng không thiếu phụ nữ.
Nhưng sau này, anh ta lại biết được chuyện Lưu Soái và Triệu Hiền Quyên đã cắt đứt quan hệ, hơn nữa nhà họ Lưu vẫn luôn trả thù nhà họ Triệu, dẫn đến tình cảnh hai gia tộc vốn có thể làm thông gia lại hoàn toàn trở mặt với nhau.
Thêm vào đó, cậu chủ nhà họ Triệu, Triệu Kim Bằng lại tìm tới Thẩm Tăng Lập xin giúp đỡ, còn nói cho Thẩm Tăng Lập biết chuyện lúc trước, dù Triệu Hiền Quyên có là vợ chưa cưới của Lưu Soái nhưng vẫn luôn giữ mình trong sạch.
Bởi thế, Thẩm Tăng Lập mới ra mặt giúp đỡ nhà họ Triệu giải quyết chuyện này, điều kiện là Triệu Hiền Quyên phải gả cho Thẩm Tăng Lập.
Vì vậy, nhà họ Lưu mới buông tha cho Triệu Hiền Quyên, không dám từ chối.

Ngược lại, Lưu Soái còn liên tục thúc đẩy chuyện này chỉ vì muốn lấy lòng Thẩm Tăng Lập.
Bên phía nhà họ Triệu đương nhiên là cầu mà không được..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1670: 1670: Thông Gia Với Nhà Họ Thẩm


Nhà họ Thẩm chính là một trong bốn gia tộc lớn ở tỉnh Đông Thành, bọn họ có thể bám được nhà họ Thẩm thông qua Triệu Hiền Quyên còn lời hơn nhiều so với nhà họ Lưu trước đó.

Cho nên, ông cụ Triệu Bách Lãng nhà họ Triệu không hề bàn bạc với Triệu Hiền Quyên và Triệu Bách Xương, trực tiếp giao Triệu Hiền Quyên cho nhà họ Trần.

Vì vậy, dù Triệu Bách Xương rất đau lòng con gái của mình nhưng vì gia tộc, ông ta cũng không thể làm gì khác.
Còn bản thân Triệu Hiền Quyên, cô ấy cũng chỉ cảm thấy vô cùng tủi thân song cũng không có lựa chọn.
Lúc trước, cô ấy còn muốn trốn khỏi nhà họ Triệu nhưng mấy lần đều không thành công, cuối cùng lại bị gia tộc nhốt lại.
Sau đó, Triệu Bách Lãng đưa ra lệnh tử, nếu Triệu Hiền Quyên dám bỏ trốn, bọn họ sẽ ra tay với cha cô ấy, vì để bảo vệ cho cha, Triệu Hiền Quyên cũng không dám chạy trốn nữa.

Mỗi khi nghĩ tới tương lai đen tối, mịt mờ của mình, trái tim Triệu Hiền Quyên đau như dao cắt.

Nhất là vào hôm nay, sau khi gặp mặt Trần Hùng, cảm giác đau lòng và bất lực trong lòng cô ấy lại càng trở nên mãnh liệt.
“Triệu Hiền Quyên, hôm nay chị đi gặp Trần Hùng phải không?”
“Tôi đã từng nghe Lưu Soái nói qua, người tên Trần Hùng kia chính là bạn học cấp hai của chị, đồng thời cũng là vật hi sinh của nhà họ Trần, đúng không? Việc kinh doanh ngành kia của nhà họ Lưu ở Nhật Bản gặp rắc rối cũng vì tên Trần Hùng đó giở trò sau lưng đúng không?”
“Triệu Hiền Quyên, chị đang muốn đẩy nhà họ Triệu chúng ta vào biển lửa đấy à? Dám qua lại với một kẻ rác rưởi như Trần Hùng, trước không nói tới chuyện nhà họ Trần sẽ không bỏ qua cho chị, nếu như chuyện này bị nhà họ Trần ở thành phố Cửu Long biết được thì mười nhà họ Triệu cũng không đủ chết, chị có biết không.”
Triệu Kim Bằng nhìn Triệu Hiền Quyên đầy lạnh lùng, cậu ta quả thực hận không thể cho Triệu Hiền Quyên hai bạt tai vì việc Triệu Hiền Quyên lén gặp riêng với Trần Hùng.
“Triệu Kim Bằng, tôi qua lại với ai cũng không cần cậu phải lo.”
“Láo xược.”
Triệu Bách Lãng ở một bên, đưa tay tát Triệu Hiền Quyên: “Kim Bằng nói không hề sai, cô đang muốn đẩy nhà họ Triệu vào biển lửa phải không?”
Nói xong, Triệu Bách Lãng quay sang nhìn chằm chằm Triệu Bách Xương: ‘Triệu Bách Xương, cậu trông coi con gái cậu cho tốt, nếu nó dám làm càn tôi sẽ hỏi tội cậu.”
Dứt lời, Triệu Bách Lãng dẫn theo Triệu Kim Bằng nổi giận đùng đùng rời đi.

Lúc rời đi, Triệu Kim Bằng còn cố ý bước lên đỡ Triệu Bách Lãng: “Ông nội, ông cũng đừng giận nữa, chú ý sức khỏe.

Nếu Triệu Hiền Quyên dám làm càn, ông cứ lấy lại vị trí ông chủ của bác cả.”
Nhìn Triệu Kim Bằng, gã tiểu nhân đang cố lấy lòng ông nội mà tất cả mọi người đều thấy, Triệu Hiền Quyên không khỏi nắm chặt tay, hận tới mức hàm răng cắn chặt.
Lần này, chuyện giao Triệu Hiền Quyên cho Thẩm Tăng Lập chính là chủ ý của Triệu Kim Bằng.

Anh ta không chỉ tính dựa hơi nhà họ Trần thông qua Triệu Hiền Quyên mà còn mơ ước vị trí ông chủ nhà họ Triệu.
Tới lúc đó, một khi Triệu Hiền Quyên được gả đi, anh ta sẽ bày ra đủ mọi thủ đoạn để tính kế Triệu Bách Xương, sau đó dựa vào việc lấy lòng ông cụ nhà họ Triệu để ông ta chọn lựa một ông chủ mới.
Mà hiện giờ, trong số tất cả con cháu đời thứ ba nhà họ Triệu, Triệu Bách Lãng thích Triệu Kim Bằng nhất, vì thế tới lúc đó, cơ hội để cậu ta trở thành ông chủ mới của nhà họ Triệu vô cùng cao.
“Cha, trước đây ông không giống vậy.”
Triệu Hiền Quyên xoay người, gương mặt đầy ấm ức nhìn Triệu Bách Xương: “Tại sao giờ ai cũng thay đổi, mọi người thật sự muốn đánh cược hạnh phúc của con sao?”

Triệu Bách Xương bất đắc dĩ đứng một bên, lần này ông ta cũng chẳng còn cách nào khác.
Dù gì thì hiện giờ, nhà họ Triệu không còn lớn mạnh như xưa, cả nhà họ Triệu đều cần Triệu Hiền Quyên đứng ra chống đỡ, coi như người làm cha như ông ta rất không bằng lòng, coi như ông ta biết rõ dù là Lưu Soái lúc trước hay Thẩm Tăng Lập hiện tại đều không thể thật sự cưới Triệu Hiền Quyên thì ông ta cũng không cách nào ngăn cản.

Bởi ông ta không thể cứ trơ mắt ra nhìn cơ nghiệp mấy chục năm của nhà họ Triệu bị hủy trong chốc lát.
“Đi nghỉ ngơi một lát đi.” Triệu Bách Xương xua tay, dáng vẻ hoàn toàn bất lực.

Cho dù ông ta có là ông chủ nhà họ Triệu thì làm gì chứ? Ngay cả hạnh phúc của con gái mình mà ông ta cũng không thể lo được..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1671: 1671: Nợ Máu Phải Trả Bằng Máu


“Cha…”
“Đừng nói nữa, trở về phòng của con đi.


Triệu Hiền Quyên không còn cách nào khác, đành phải trở về phòng của mình, ngồi trước bàn trang điểm nhìn mình trong gương, nhớ lại những cảnh vui vẻ trong ngày, khóc không thành tiếng.

Cùng lúc đó, Trần Hùng vừa quay trở lại Thanh Cảnh Môn, Truy Phong là người đầu tiên tìm thấy anh ấy.

“Làm sao vậy, nhìn cậu vội vội vàng vàng thế?”
Nhìn dáng vẻ vội vã của Truy Phong, Trần Hùng lập tức lên tiếng hỏi.

Truy Phong trả lời: “Môn chủ, ông Ưng bị môn chủ đánh trọng thương ở Tiếu Hồng sơn trang, chiều nay đã tỉnh lại rồi, nhưng không lâu sau khi tỉnh lại, ông ta đã tự sát rồi.


“Tự sát?”
Nghe được tin tức như thế, Trần Hùng trong lòng như có cái gì rơi lộp bộp xuống.

Truy Phong nói: “Lúc trước môn chủ đã giải thích cụ thể, nhất định phải chú ý kỹ lưỡng đến ông Ưng này, bởi vì muốn từ ông ta thăm dò được một số tin tức về Nhà họ Thẩm.

”.

“Chúng tôi đã làm theo những gì môn chủ nói, luôn quan sát kĩ ông Ưng đó, nhưng đến khi ông ta vừa mới tỉnh dậy, chúng tôi thậm chí còn không có thời gian để hỏi bất cứ điều gì, ngay lập tức hắn ta đã tự sát.


Lúc này, giọng điệu của Truy Phong tràn đầy cảm giác xấu hổ: “Thực xin lỗi Môn chủ, là do chúng tôi làm việc không tốt, cũng không quan sát tốt ông Ưng đó.


Trần Hùng suy nghĩ một chút, nhưng lại nở nụ cười nói: “Cũng không trách các cậu được, xem ra tôi vẫn đánh giá thấp lòng trung thành của những kẻ này đối với Nhà họ Thẩm.


“Lý do tại sao ông Ưng đó chọn cách tự sát, khẳng định là bởi vì hắn ta vốn sợ rằng sẽ bị chúng ta tra tấn đấy.


“Có khả năng là như thế.

” Truy Phong gật đầu: “Rốt cuộc do là tên chết tiệt đó muốn ám sát Môn chủ.

Nếu như để chúng tôi hỏi về quan hệ của hắn ta với Nhà họ Tống, nhất định sẽ gây phiền phức nghiêm trọng cho Nhà họ Tống.



“Ha ha.


Trần Hùng cười chế nhạo nói: “Cho dù ông Ưng đó đã tự sát, thì Nhà họ Thẩm vẫn sẽ gặp rắc rối lớn.


Lúc này, toàn bộ khuôn mặt của Trần Hùng đã trở nên dày đặc mưa giông sấm chớp, sát khí nồng đậm kia không ngừng ngập tràn trong cơ thể anh.

Truy Phong đứng ở bên cạnh thở phào nhẹ nhõm nói: “Môn chủ, kế tiếp người định ra tay với Nhà họ Thẩm sao?”
Trần Hùng gật đầu nói: “Không phải chỉ có Nhà họ Thẩm thôi đâu, mà là cả bốn đại gia tộc luôn, Truy Phong.

Hình như trước đây tôi đã nói qua với cậu rằng Nghiêm Hưng Đằng vốn là bạn của tôi, anh ấy là đại thiếu gia của nhà họ Nghiêm, là gia tộc đầu tiên ở Tỉnh Đông Thành, phải không?”
“Tôi đã nghe nói qua rồi, nhưng mà cũng không biết quá nhiều.

” Truy Phong trả lời.

Trần Hùng nói: “Vậy bây giờ tôi sẽ nói cho cậu biết, tôi và Nghiêm Hưng Đằng rốt cuộc là có quan hệ gì.


Có lẽ hôm nay đi thăm lại chốn cũ cùng với Triệu Hiền Quyên đã gợi lại rất nhiều kỷ niệm cho Trần Hùng, nên vào lúc này Trần Hùng đang rất háo hức muốn kể cho người khác nghe về một số chuyện của chính mình trong quá khứ, anh luôn coi Truy Phong như một người bạn của mình, cho nên lúc này đây anh vẫn tin tưởng anh ta như một thính giả.

Vì vậy, Trần Hùng đã kể lại kỹ lưỡng về quá khứ của anh và Nghiêm Hưng Đằng.

Nói xong, Trần Hùng nắm chặt hai tay, hai mắt anh có chút đỏ lên, nói: “Truy Phong, cho nên tôi tới phương Bắc lần này không chỉ là để tạo luồng gió mới trong lành cho Thanh Cảnh Môn, mà nguyên nhân chính là tôi vẫn muốn dùng Thanh Cảnh Môn để đối phó với bốn đại gia tộc lớn, tôi muốn bốn đại gia tộc lớn nợ máu phải trả bằng máu, đòi lại công bằng cho nhà họ Nghiêm.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1672: 1672: Đến Nhà Họ Thẩm


Truy Phong ngồi im lặng hồi lâu, cuối cùng nói: “Môn chủ, tôi có thể hiểu được tâm trạng của anh, nhưng cũng đã gần hai năm kể từ khi nhà họ Nghiêm bị tiêu diệt, lúc đó toàn bộ Thanh Cảnh Môn đều bị người của Tả Bất Phàm bao vây.

Sau đó, bọn họ cảm thấy xấu hổ với bốn đại gia tộc lớn, trực tiếp dập tắt vụ việc và coi việc phá hủy nhà họ Nghiêm vốn là một sai lầm quyết định của những người chủ nhà họ Nghiêm, cuối cùng, công việc kinh doanh sụp đổ trên diện rộng, nhà họ Nghiêm bị diệt vong.”
Trần Hùng hừ lạnh nói: “Nếu nhà họ Nghiêm tự nhiên diệt vong, tại sao bốn đại gia tộc kia lại có thể tham ô tài sản, nhà họ Nghiêm tại sao lại lần lượt nhảy khỏi tòa nhà cùng với ba mươi ba người? Tất cả chuyện này không lạ à, ai tin được?”
Truy Phong nói: “Toàn bộ tỉnh Đông Thành đều biết sự kỳ lạ của gia đình họ Nghiêm, nhưng chuyện có kỳ lạ thì sao chứ? Căn bản, không ai có bằng chứng gì cả.

Nếu Môn chủ thực sự muốn khơi lại bi kịch của nhà họ Nghiêm, có lẽ thực sự rất khó khăn.”
“Trước hết, chúng ta không thể tìm ra lý do gì để lật lại vụ án này.

Rốt cuộc, vụ án đã được khép lại vào năm đó.”
“Nếu Môn chủ muốn bắt buộc phải lật lại vụ án thì môn chủ cũng khó mà tìm kiếm được bằng chứng cho thấy lúc đó bốn đại gia tộc bức hại nhà họ Nghiêm, vào thời gian đó toàn bộ người nhà họ Nghiêm đều đã chết hết.

Ngay cả người hầu của gia tộc cũng biến mất hết người này đến người khác.

Người của nhà họ Nghiêm đều biến mất rồi, Môn chủ người định bênh vực ai đây?”
Những gì Truy Phong nói cũng không phải là không có lý, ngược lại còn tác động vô cùng lớn, những gì anh ấy nói cũng không sai chút nào, cả nhà họ Nghiêm đã không còn nữa, vậy anh đi bảo vệ cho ai đây?
“Người anh em của tôi vẫn còn sống, tôi có thể chắc chắn.” Trần Hùng nói.
Truy Phong gật đầu, cũng không tiếp tục nói cái gì, bởi vì anh ta không biết nên nói cái gì.
Trần Hùng nói: “Truy Phong, đi xuống kiểm tra cho tôi.

Kiểm tra chứng cứ bốn đại gia tộc đã phản bội nhà họ Nghiêm, sau đó đã bức hại nhà họ Nghiêm như thế nào.

Ngoài ra, hãy giúp tôi tìm cho ra người anh em của tôi là Nghiêm Hưng Đằng.”
“Vâng, Môn chủ.”

Mặc dù Truy Phong cảm thấy quyết định của Trần Hùng có chút mơ hồ nhưng cũng không dám làm trái mệnh lệnh của Trần Hùng.
“Môn chủ, bây giờ giải quyết chuyện của ông Ưng như thế nào, ném hắn ta vào lò thiêu sao?”
Trần Hùng lắc đầu nói: “Đương nhiên là gửi lại cho Nhà họ Thẩm rồi, chuẩn bị cho tôi một cái quan tài.

Ngày mai, cùng tôi đến Nhà họ Thẩm ngồi một chút.”
“Vâng, Môn chủ.”
Sáng ngày hôm sau, Truy Phong đã chuẩn bị một chiếc quan tài cho ông Ưng theo như lời Trần Hùng nói, sau đó kéo nó đến trước Nhà họ Thẩm.
Lúc này, ông chủ Thẩm Dương Thạnh, người đứng đầu gia tộc Nhà họ Thẩm, vừa tập thể dục buổi sáng trở về và đang ăn sáng trong phòng ăn của biệt thự.
Mà đúng lúc này, nhân viên bảo vệ ở cổng vội vàng bước vào: “Ông chủ, không hay rồi.”
“Có chuyện gì mà hoảng loạn khoa trương như thế này?”
Nhìn thấy vẻ hoảng sợ của nhân viên bảo vệ nhà mình, Thẩm Dương Thạnh nhíu mày.

“Ông chủ, ở bên ngoài có một đám người đang xông tới, tự xưng là người của Thanh Cảnh Môn.”
“Thanh Cảnh Môn?”
Nghe đến vài chữ này, thân thể Thẩm Dương Thạnh theo bản năng run lên.
Trong khoảng thời gian này, Thẩm Dương Thạnh đối với những người của Thanh Cảnh Môn này thực sự kiêng kỵ, dù sao những hành động mà Thanh Cảnh Môn đã làm trong mấy ngày qua cũng quá lớn gan rồi.
Chỉ trong vòng vài ngày, Môn chủ mới của Thanh Cảnh Môn không chỉ hạ gục Tả Bất Phàm hùng mạnh từng ở trong Thanh Cảnh Môn, mà còn trực tiếp chăm sóc ông hoàng Tiêu Tứ đến từ tỉnh Đông Thành, bất kể là từ đâu theo cách nhìn của bất cứ ai, Môn chủ mới của Thanh Cảnh Môn này thực sự là một nhân vật đáng chú ý.
Trước kia bọn Tả Bất Phàm muốn g**t ch*t Trần Hùng, bọn họ đã đến Nhà họ Thẩm mượn người, nhưng ông Ưng vẫn chưa quay lại, cho nên lần này Thẩm Dương Thạnh để lộ ra vẻ hoảng sợ.
Ngày này, đúng là đã tới!
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1673: 1673: Dò Hỏi


“Ai đến từ Thanh Cảnh Môn?” Thẩm Dương Thạnh hỏi.
Nhân viên bảo vệ trả lời: “Người cầm đầu thì nhìn không quen, nhưng người đi theo sau anh ta hình như là Truy Phong và La Đồ.”
“Truy Phong và La Đồ đi theo sau, người đến không phải là hắn ta chứ?”
Thẩm Dương Thạnh hít vào một ngụm khí lạnh, trước khi Môn chủ mới của Thanh Cảnh Môn lên nhậm chức, Truy Phong và La Đồ đã đại diện cho những vị trí quyền lực cao nhất trong Thanh Cảnh Môn ở phía Bắc, nhưng ngay lúc này đây bọn họ lại đi sau một người vậy thì chỉ có một lời giải thích thôi.
Người đến rồi, chính là môn chủ mới của Thanh Cảnh Môn Trần Hùng!
Lúc này Trần Hùng đã từ bên ngoài bước vào, theo sau là Truy Phong và La Đồ, phía sau bọn họ còn có bốn người đàn ông cường tráng của Thanh Cảnh Môn, trên vai bốn người đàn ông này còn đang khiêng quan tài.
“Cái quan tài này nặng quá, tôi e rằng thuộc hạ của tôi không thể khiêng nổi, bèn xông vào, mong rằng ông chủ Thẩm đừng tức giận.”

Vừa mới vào cửa, giọng nói của Trần Hùng đã vang lên: “Tôi tên là Trần Hùng, chắc là ông chủ Thẩm cũng đã một lần nghe qua tên của tôi rồi.”
Khi nhìn thấy người bên kia khiêng quan tài vào cửa, không cần biết đó là Thẩm Dương Thạnh hay nhân viên bảo vệ vừa đi vào thông báo, sắc mặt của bọn họ đều thay đổi.
Trên đời này không bao giờ có chuyện đi khiêng quan tài đến thăm nhà người khác, điều này cho thấy rõ ràng rằng tới đây để kiếm chuyện.
Nhưng mà Thẩm Dương Thạnh tự mình cắn rứt lương tâm, ông ta cũng biết mục đích lần này của Trần Hùng đến thăm, cho nên dù trong lòng đang có rất nhiều tức giận cũng không dám bộc phát ra ngoài.
“Tôi là Thẩm Dương Thạnh, đã từng gặp qua Trần môn chủ.”
Rõ ràng là bị đối phương chà đạp giẫm trên mặt đất, nhưng vẫn phải cố gắng gượng cười, sợ Thẩm Dương Thạnh bây giờ trong lòng muốn chết.
Trần Hùng cười ha ha một tiếng, nói: “Ông chủ Thẩm khách khí rồi.”
Sau đó anh vừa phất tay một cái, bốn người đàn ông to lớn của Thanh Cảnh Môn đang đứng phía sau lập tức đặt quan tài xuống, quan tài rất nặng, vừa rơi trên mặt đất một tiếng thình thịch, như thể mặt đất sắp nứt ra đến nơi.
“Xin thứ lỗi cho tôi vì sự đột ngột, ông chủ Thẩm.”
“Chỉ là thi thể của người chết nếu không đóng trong quan tài, chỉ sợ là sẽ bị rỉ nước ra ngoài, cho nên tôi đã phái người đi chọn một cái.”
Như đã nói, chiếc quan tài được chính tay Trần Hùng mở ra, nằm bên trong chính là ông Ưng thi thể được bao phủ dày đặc bởi những đốm lấm chấm màu tím.
“Nghe nói người này gọi là ông Ưng, là người mà được Nhà họ Thẩm các vị tôn sùng như cao thủ?”
Thẩm Dương Thạnh lập tức đứng thẳng người, toàn bộ tỉnh Đông Thành đều biết rằng ông Ưng là do Nhà họ Tống nuôi dưỡng, cho nên hiện tại ông ta hoàn toàn không thể phủ nhận.

“Không sai.” Thẩm Dương Thạnh gật đầu nói, “Nhưng mà ông Ưng vốn đã rời khỏi Nhà họ Thẩm của tôi vào mấy ngày trước, lúc rời đi còn mang theo mấy vị cao thủ của Nhà họ Thẩm chúng tôi.

Lúc hắn ta rời đi còn có vẻ rất vội vàng, cũng không biết đang làm gì.”
Trần Hùng hai mắt híp lại, không chút khách khí nói thẳng: “Hắn ta đem người đến giết tôi.”
“Cái gì?” Thẩm Dương Thạnh giả vờ khiếp sợ, vẻ mặt kinh ngạc nói: “Trần Môn chủ, trò đùa này không vui chút nào cả.”
“Tôi cũng không có nói giỡn với ông.”
Trần Hùng cười nói: “Cách đây không lâu, tôi vừa đến Thanh Cảnh Môn ở phía Bắc để đảm nhiệm chức vụ của mình.

Điều đó có vẻ khiến Tả Bất Phàm và những người khác ở trong Thanh Cảnh Môn khó chịu.

Đêm đó, Tả Bất Phàm đã tổ chức tiệc ở Hồng Môn Yến và muốn nhân cơ hội đó để giết tôi.

Tôi nghĩ chuyện này hẳn là ông chủ Thẩm đã nghe nói qua rồi, đúng không?”
Thẩm Dương Thạnh vội vàng nói: “Bọn Tả Bất Phàm này quả thật là táo bạo, dám tấn công cả Trần Môn Chủ đây, thật sự là không thể tha thứ được.

Đương nhiên, tôi đã nghe nói đến chuyện này nhưng những người đó xứng đáng bị như vậy.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1674: 1674: Có Liên Quan Hay Không


Trần Hùng nheo mắt nói: “Ông Ưng cũng bị Tả Bất Phàm mời qua bên đó rồi, suýt chút nữa đã g**t ch*t tôi, không biết chuyện này ông chủ Thẩm có biết chuyện không?”
Thẩm Dương Thạnh thân thể đột nhiên run lên, biểu cảm trên khuôn mặt cũng trở nên hết sức lo sợ.

Anh ta dường như đã phải chịu sự sợ hãi cực lớn vậy, vội vàng nói: “Môn chủ Trần đang đùa cái gì vậy, Thẩm Dương Thạnh tôi cho dù có cả ngàn lá gan, cũng không dám phái người tấn công môn chủ Trần đâu.


“Tôi đang nói mấy hôm nay ông Ưng cứ lén la lén lút, sau đó ông ta vội vàng đi ra ngoài, tôi hỏi ông ta đi làm gì thì ông ta không nói, không ngờ ông ta lại có lá gan lớn như vậy, lại dám cùng với Tả Bất Phàm và những kẻ phản bội có mưu đồ sát hại môn chủ, thật là tội đáng muôn chết.


Nói xong, Thẩm Dương Thạnh đi đến bên cạnh một cỗ quan tài, nhìn Ông Ưng nằm trong quan tài, gần như là chỉ vào mũi của ông ta mà chửi bới: “Lão già này, thật không phân biệt được tốt xấu, môn chủ không nên đem ông ấy về đây, nên để cho ông ta xương tàn theo mây khói.


Trần Hùng trong lòng thở dài, đây không thẹn là một nhân vật ngang ngược có dã tâm, ông Ưng trước giờ luôn trung thành với anh ta, vậy mà Thẩm Dương Thạnh lại đang vì tự bảo vệ chính mình, có thể nói ra những lời như vậy.

Nếu như ông Ưng dưới suối vàng mà biết, không biết sẽ suy nghĩ thế nào.

Trần Hùng nói: “Ông chủ Trần thực sự không biết chuyện gì sao?”
Thẩm Dương Thạnh vô cùng sợ hãi nói: “Cho dù môn chủ Trần cho Thẩm Dương Thạnh này một trăm lá gan, tôi cũng không dám ra tay với môn chủ Trần đâu, ông Ưng này đã nhận lợi ích của Tả Bất Phàm và những người khác, cho nên ông ta mới tùy tiện quyết định, nhưng mà nói thế nào ông ta cũng là người phụng dưỡng nhà họ Thẩm, cho nên môn chủ Trần thực sự muốn hỏi tội nhà họ Thẩm chúng tôi, Thẩm Dương Thạnh tôi cũng không có gì để nói, tùy ý môn chủ Trần xử lý.


Trần Hùng bật cười lớn tiếng, anh ta đưa tay lên vỗ vỗ vai Thẩm Dương Thạnh nói: “Ông chủ Thẩm ông xem ông nói gì, Trần Hùng tôi là người vô cùng hiểu lí lẽ, chuyện này nếu không liên quan đến ông chủ Trần đây, Trần Hùng tôi sao lại có thể trách phạt ông được chứ?”
“Cho nên ông chủ Thẩm, ông thực sự không biết chuyện gì?”
“Tôi không biết.

” Thẩm Dương Thạnh lắc đầu liên tục.

“Được.


Trần Hùng thu tay về, nói: “Vậy thì thi thể của ông Ưng, sẽ để lại cho các ông tự mình xử lý vậy, muốn nát xác hay là muốn chôn cất, ông chủ Thẩm tự xử lý.


“Lần này tôi tới đây, thực ra chỉ là muốn đưa thi thể của ông Ưng qua đây cho ông, cũng không còn chuyện gì khác nữa, cáo từ.


Thẩm Dương Thạnh sững sờ vài giây, nói: “Môn chủ cũng đã đến rồi, tại sao không ngồi chơi ở đây, tôi sẽ kêu người chuẩn bị yến tiệc, một lát sẽ uống vài ly với môn chủ.


“Không cần đâu, hiện tại chuyện trong môn vẫn còn nhiều, để lúc khác có thời gian đi.


Thẩm Dương Thạnh nói: “Nếu đã như vậy, thì tôi không giữ môn chủ lại nữa.


Trần Hùng quay người, Truy Phong cùng những người khác quanh đó chuẩn bị rời đi, nhưng anh ta vừa đi được vài bước, đột nhiên quay ngược lại.

“Đúng rồi, còn một chuyện nữa mà tôi quên mất.


Trần Hùng đi đến bên cạnh Thẩm Dương Thạnh nói: “Tôi có một vấn đề, vẫn mong ông chủ Thẩm có thể giải đáp giúp tôi.


Thẩm Dương Thạnh vội vàng nói: “Môn chủ Trần có thắc mắc gì cứ tự nhiên hỏi.

”.

đam mỹ hài
Trần Hùng hít sâu một hơi nói: “Hai năm trước, nhà họ Nghiêm gia tộc lớn nhất ở tỉnh Đông Thành sụp đổ, ba mươi ba thành viên trong gia tộc lại lần lượt chết, sau khi nhà họ Nghiêm diệt vong, tứ đại gia tộc các ông trong thời gian ngắn nhất tan rã với tất cả tài sản của nhà họ Nghiêm, tôi chỉ muốn hỏi một chút, sự diệt vong của nhà họ Nghiêm, có liên quan gì đến tứ đại gia tộc các ông không?”
Lời nói này khiến Thẩm Dương Thạnh ngây cả người ra.

Trần Hùng vội vàng nói: “Ông chủ Thẩm làm sao vậy? Lần này tôi đến phương Bắc, nghe rất nhiều người nói vụ án diệt vong của nhà họ Nghiêm này có nhiều điều kì lạ…”
“Môn chủ Trần anh đừng nên nói bậy, nhà hộ Nghiêm diệt vong, không hề liên quan gì đến tứ đại gia tộc chúng tôi, mà chúng tôi tiếp quản sản nghiệp của nhà họ Nghiêm đều được thông qua các thủ tục chính thức, nếu môn chủ Trần không tin, anh có thể đi điều tra.


“Thật không?”
Đôi mắt Trần Hùng nheo lại: “Chắc chắn không liên quan gì đến các ông?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1675: 1675: Bao Vây Nhà Họ Thẩm


“Tuyệt đối không có.

” Thẩm Dương Thạnh đầu lắc như cái trống vậy.

Trần Hùng cười nói: “Không có thì tốt, để tôi nói thật cho ông biết, tôi và thiếu gia nhà họ Nghiêm, Nghiêm Hưng Đằng là bạn tốt của nhau, lần này tôi đến đây, chính là để tìm hiểu rõ ràng vụ án của nhà họ Nghiêm, ông chủ Thẩm không liên quan đến vụ án đó là tốt nhất rồi.


“Nhưng nếu như để tôi điều tra được sự diệt vong của nhà họ Nghiêm có liên quan đến ông chủ Thẩm, vậy thì đừng trách tôi trở mặt không nể tình nhé!”
Khi câu nói cuối cùng phát ra từ miệng của Trần Hùng, đã có thể nghe ra sự uy h**p trong đó.

Cơ mặt của Thẩm Dương Thạnh giật kịch liệt hai lần, trong lòng ông ta rất tức giận, nhưng ngoài miệng lại không hề dám nói gì nhiều.

“Chuyện của nhà họ Nghiêm tôi cũng rất đau lòng, tin rằng môn chủ Trần sẽ có thể đòi lại công bằng cho nhà họ Nghiêm.


“Haha, cảm ơn lời tốt đẹp của ông.


Trần Hùng mỉm cười và rời đi, lần này rời đi, anh ta không quay người lại nữa.

Ngay sau khi Trần Hùng và những người khác rời khỏi phòng khách của biệt thự, một ông lão tóc trắng liền bước ra từ một căn phòng ở bên cạnh.

Việc đầu tiên ông ta làm là bước đến bên quan tài, nhìn ông Ưng nằm trong đó, lòng đau như cắt.

“Lão đệ, ông chết thảm quá.


Ông ta duỗi tay muốn rờ thi thể Ông Ưng, khoảnh khác ngón tay vừa chạm vào thi thể, liền nghe thấy trên thi thể đột nhiên phát ra một tiếng kêu răng rắc, sau đó liền nhìn thấy toàn thân ông Ưng sụp đổ với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Toàn bộ xương trên người ông ta đều bị vỡ hết.

“Đây là chuyện gì thế này?”
Nhìn thấy điều này, Thẩm Dương Thạnh ở một bên cũng giật hết cả mình.

Ông lão tóc trắng nghiến răng nói: “Độc ác quá, Trần Hùng đó thực sự là quá độc ác rồi, anh ta cố tình đánh gãy hết tất cả xương trên người của Ưng lão đệ, rồi để lại một đoạn, vừa rồi tôi vừa đụng vào, những đống xương này toàn bộ vỡ ra rồi.


“Đây chẳng khác gì đánh tới chết sao.


Lúc này, lão già tóc trắng sớm đã nắm chặt hai tay, gân xanh bộc phát: “Ông chủ, vừa rồi tại sao không ngăn tên Trần Hùng đó lại, để anh ta chôn thây tại đây?”
“Dù sao thì, Trần Hùng đó sớm đã biết ông Ưng được chúng ta phái đi, vả lại anh ta cũng nói rằng sẽ điều tra kỹ lưỡng chuyện về nhà họ Nghiêm.


“Nếu đã như vậy, anh ta và tứ đại gia tộc của chúng ta sớm đã đạt tới cục diện không chết cũng không yên, tại sao không nhân cơ hội này g**t ch*t anh ta luôn?”
Lão già tóc trắng càng lúc càng tức giận, tức đến mức muốn bây giờ chạy theo cản Trần Hùng lại và giết anh ta ngay.

Thẩm Dương Thạnh hừ lạnh một tiếng nói: “Ông Hạc, ông bây giờ đi ra ngoài nhìn xem thì sẽ biết tại sao tôi không dám ra tay với tên Trần Hùng đó.


“Hừ?”
Ông lão được gọi là Ông Hạc đáp lại một tiếng, vô thức nhìn về phía bên ngoài của biệt thự.

Sau đó, ông ta liền bị cảnh tượng trước mắt mà kinh ngạc cả người.

Nhìn thấy bên ngoài biệt thự, hàng chục chiếc xe đen cờ đỏ được rút đi từ các hướng khác nhau, sau đó xếp thành hai hàng, rời khỏi biệt thự của nhà họ Thẩm.


“Đây…”
Thẩm Dương Thạnh đi theo từ phía sau, sau đó đứng phía sau ông Hạc nói: “Trần Hùng hôm nay từ bên Thanh Cảnh Môn đã đưa hơn một trăm người trang bị đầy đủ qua đây, bao vây toàn bộ biệt thự nhà họ Thẩm tôi.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1676: 1676: Trang Viên Phỉ Thúy


“Chỉ cần Thẩm Dương Thạnh tôi hôm nay dám có động tĩnh gì, anh ta sẽ tấn công cả nhà họ Thẩm tôi, đừng nhìn tên này trẻ tuổi, thực ra anh ta là một con hồ ly thành tinh đó.


Ông Hạc thở một hơi dài, vẻ hung ác trên khuôn mặt cũng dần dần lộ ra: “Vậy tiếp theo ông chủ chuẩn bị làm thế nào?”
Thẩm Dương Thạnh nói: “Hãy nhịn trước đi, đi một bước xem bước một, căn dặn xuống dưới phương án cuối cùng, bất kì ai trong nhà họ Thẩm này tuyệt đối không được có bất cứ xung đột nào với Trần Hùng.


“Toàn bộ mọi chuyện hãy đợi sau cuộc bầu cử của Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành rồi tính tiếp.


“Vâng!”
!
“Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành?”
Văn phòng tổng bộ Thanh Cảnh Môn phía bắc bên đây, Trần Hùng lần đầu tiên thấy nghe thấy một cái tên như vậy: “Đó là tổ chức gì vậy?”

Truy Phong bên cạnh đặt một xấp thông tin về Hiệp hội thương mại tinh Đông Thành trước mặt Trần Hùng nói: “Môn chủ, Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành này là hội nhóm hợp tác làm ăn của tỉnh Đông Thành, những gia tộc và tập đoàn tham gia hiệp hội này tổng cộng có hơn một trăm đấy.


“Ừ.


Trần Hùng cầm những thông tin lật qua xem qua, nói: “Chính là một hiệp hội thương mại, tương tự như phòng thương mại phía Nam trong phương Nam thôi.


“Đúng vậy.

” Truy Phong gật đầu nói, “Trước khi nhà họ Nghiêm chưa bị tiêu diệt, lãnh đạo của Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành chính là ông chủ Nghiêm Vân của nhà họ Nghiêm, sau này nhà họ Nghiêm bị tiêu diệt, Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành do ông chủ Mạnh Nhất Hạ của nhà họ Mạnh trong tứ đại gia tộc phụ trách quản lí.


“Nghe nói lúc đó, Mạnh Nhất Hạ phụ trách tất cả mọi việc của Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành, nếu như lúc đó có người của nhà họ Nghiêm trở về, ông ta sẽ nhường vị trí lãnh đạo cho người nhà họ Nghiêm, nhưng mọi người đều biết rất rõ, nhà họ Nghiêm đã bị tứ đại gia tộc giết hết rồi, làm sao còn có người quay lại được?”
“Tướng ăn thật là khó coi quá.


Trần Hùng cầm lấy thông tin trong tay vỗ lên bàn: “Anh nghĩ gì về cuộc bầu cử sắp tới của Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành?”
Truy Phong trả lời: “Trước kia Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành sẽ bầu lại lãnh đạo mới mỗi ba năm một lần, mà Nghiêm Vân đã tái nhiệm kỳ mười năm rồi, và năm nay, là thời kỳ bầu cử mới lại, Mạnh Nhất Hạ muốn thông qua cơ hội lần này, hoàn toàn đảm bảo vị trí lãnh đạo của Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành.


“Vì vậy đến lúc này, cho dù đó là Nhà họ Thẩm hay là nhà họ Nguyễn đều sẽ ở sau lưng ủng hộ Mạnh Nhất Hạ.



Trần Hùng lạnh lùng nói: “Nếu như Mạnh Nhất Hạ thành công trong cuộc bầu cử này, thì nhà họ Nghiêm sẽ hoàn toàn trở thành quá khứ rồi, đúng không?”
“Đúng.

” Truy Phong nói: “Hai năm trước Mạnh Nhất Hạ danh không chính ngôn không thuận, mà lần này nếu như ông ta tái nhiệm kỳ thành công, coi như là hoàn toàn khống chế Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành, cứ như vậy thì nhà họ Nghiêm thực sự trở thành quá khứ rồi.


“Vậy nên môn chủ, nếu như anh muốn lật lại vụ án cho nhà họ Nghiêm, nhất định phải ngăn cản Mạnh Nhất Hạ tái đắc cử vị trí lãnh đạo Hiệp hội thương mại tỉnh Đông Thành.


“Còn bao lâu cuộc bầu sẽ diễn ra?” Trần Hùng hỏi.

“Một tháng sau.


“Ừm.



Trần Hùng đứng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó châm một điếu thuốc: “Không cần biết nhà họ Nghiêm có còn người sống hay không, tứ đại gia tộc muốn hoàn toàn nuốt chửng tài sản của nhà họ Nghiêm, tôi cũng không đồng ý.


Truy Phong nói tiếp: “Ngoài ra, hai năm trước do sự sụp đổ của nhà họ Nghiêm, nhiều tài sản của nhà họ Nghiêm cũng đã bị phía chính phủ đóng băng rồi, trong đó bao gồm cả trang viên Phỉ Thúy của nhà họ Nghiêm.


“Bây giờ hai năm sau, trang viên Phỉ Thúy đã đến hạn hết phong tỏa, ba ngày sau, phía bên chính phủ sẽ đưa trang viên Phỉ Thúy mang ra đấu giá công khai, môn chủ có hứng thú qua đó xem không.


“Trang viên Phỉ Thúy sao?”
Suy nghĩ của Trần Hùng ngay lập tức bị cuốn vào quá khứ.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1677: 1677: Nợ Máu Phải Trả Bằng Máu


“Cha…”
“Đừng nói nữa, trở về phòng của con đi.


Triệu Hiền Quyên không còn cách nào khác, đành phải trở về phòng của mình, ngồi trước bàn trang điểm nhìn mình trong gương, nhớ lại những cảnh vui vẻ trong ngày, khóc không thành tiếng.

Cùng lúc đó, Trần Hùng vừa quay trở lại Thanh Cảnh Môn, Truy Phong là người đầu tiên tìm thấy anh ấy.

“Làm sao vậy, nhìn cậu vội vội vàng vàng thế?”
Nhìn dáng vẻ vội vã của Truy Phong, Trần Hùng lập tức lên tiếng hỏi.

Truy Phong trả lời: “Môn chủ, ông Ưng bị môn chủ đánh trọng thương ở Tiếu Hồng sơn trang, chiều nay đã tỉnh lại rồi, nhưng không lâu sau khi tỉnh lại, ông ta đã tự sát rồi.


“Tự sát?”
Nghe được tin tức như thế, Trần Hùng trong lòng như có cái gì rơi lộp bộp xuống.

Truy Phong nói: “Lúc trước môn chủ đã giải thích cụ thể, nhất định phải chú ý kỹ lưỡng đến ông Ưng này, bởi vì muốn từ ông ta thăm dò được một số tin tức về Nhà họ Thẩm.

”.

“Chúng tôi đã làm theo những gì môn chủ nói, luôn quan sát kĩ ông Ưng đó, nhưng đến khi ông ta vừa mới tỉnh dậy, chúng tôi thậm chí còn không có thời gian để hỏi bất cứ điều gì, ngay lập tức hắn ta đã tự sát.


Lúc này, giọng điệu của Truy Phong tràn đầy cảm giác xấu hổ: “Thực xin lỗi Môn chủ, là do chúng tôi làm việc không tốt, cũng không quan sát tốt ông Ưng đó.


Trần Hùng suy nghĩ một chút, nhưng lại nở nụ cười nói: “Cũng không trách các cậu được, xem ra tôi vẫn đánh giá thấp lòng trung thành của những kẻ này đối với Nhà họ Thẩm.


“Lý do tại sao ông Ưng đó chọn cách tự sát, khẳng định là bởi vì hắn ta vốn sợ rằng sẽ bị chúng ta tra tấn đấy.


“Có khả năng là như thế.

” Truy Phong gật đầu: “Rốt cuộc do là tên chết tiệt đó muốn ám sát Môn chủ.

Nếu như để chúng tôi hỏi về quan hệ của hắn ta với Nhà họ Tống, nhất định sẽ gây phiền phức nghiêm trọng cho Nhà họ Tống.



“Ha ha.


Trần Hùng cười chế nhạo nói: “Cho dù ông Ưng đó đã tự sát, thì Nhà họ Thẩm vẫn sẽ gặp rắc rối lớn.


Lúc này, toàn bộ khuôn mặt của Trần Hùng đã trở nên dày đặc mưa giông sấm chớp, sát khí nồng đậm kia không ngừng ngập tràn trong cơ thể anh.

Truy Phong đứng ở bên cạnh thở phào nhẹ nhõm nói: “Môn chủ, kế tiếp người định ra tay với Nhà họ Thẩm sao?”
Trần Hùng gật đầu nói: “Không phải chỉ có Nhà họ Thẩm thôi đâu, mà là cả bốn đại gia tộc luôn, Truy Phong.

Hình như trước đây tôi đã nói qua với cậu rằng Nghiêm Hưng Đằng vốn là bạn của tôi, anh ấy là đại thiếu gia của nhà họ Nghiêm, là gia tộc đầu tiên ở Tỉnh Đông Thành, phải không?”
“Tôi đã nghe nói qua rồi, nhưng mà cũng không biết quá nhiều.

” Truy Phong trả lời.

Trần Hùng nói: “Vậy bây giờ tôi sẽ nói cho cậu biết, tôi và Nghiêm Hưng Đằng rốt cuộc là có quan hệ gì.


Có lẽ hôm nay đi thăm lại chốn cũ cùng với Triệu Hiền Quyên đã gợi lại rất nhiều kỷ niệm cho Trần Hùng, nên vào lúc này Trần Hùng đang rất háo hức muốn kể cho người khác nghe về một số chuyện của chính mình trong quá khứ, anh luôn coi Truy Phong như một người bạn của mình, cho nên lúc này đây anh vẫn tin tưởng anh ta như một thính giả.

Vì vậy, Trần Hùng đã kể lại kỹ lưỡng về quá khứ của anh và Nghiêm Hưng Đằng.

Nói xong, Trần Hùng nắm chặt hai tay, hai mắt anh có chút đỏ lên, nói: “Truy Phong, cho nên tôi tới phương Bắc lần này không chỉ là để tạo luồng gió mới trong lành cho Thanh Cảnh Môn, mà nguyên nhân chính là tôi vẫn muốn dùng Thanh Cảnh Môn để đối phó với bốn đại gia tộc lớn, tôi muốn bốn đại gia tộc lớn nợ máu phải trả bằng máu, đòi lại công bằng cho nhà họ Nghiêm.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1678: 1678: Đấu Giá Thành Công


Ầm ầm!
Hiện trường lại như nổ tung, lại thêm mười bốn tỷ, mức giá này hoàn toàn là chỉ có điên mới trả giá như vậy.

Thẩm Tăng Lập sắc mặt xanh mét, anh ta thậm chí có cảm giác mình đang nói chuyện đều run rẩy: “Năm mươi năm tỷ!”
“Bảy mươi tỷ!”
“Mẹ kiếp, anh có tiền không mà đập bừa bãi?”
Triệu Kim Bằng chỉ vào Trần Hùng chửi bới, Thẩm Tăng Lập cũng tức giận thiếu chút nữa hộc máu.

Truy Phong bên cạnh Trần Hùng đứng lên, lạnh lùng nhìn về phía Triệu Kim Bằng, lạnh lùng nói: “Nói chuyện chú ý một chút.


Hai năm nay Truy Phong rất ít khi xuất hiện trong tầm mắt của công chúng, bất quá những cậu chủ hào môn như Triệu Kim Bằng và Thẩm Tăng Lập, trước kia khi Thần Hổ còn ở đây hẳn là đã gặp qua vị chủ sự Thanh Cảnh Môn này.

Nhưng thời gian quá lâu, mặc dù bọn Thẩm Tăng Lập nhìn Truy Phong có chút quen mắt nhưng nhất thời cũng không thể nhớ ra anh ta rốt cuộc là ai.

“Tôi nghi ngờ anh ta không có tiền.


Thẩm Tăng Lập không tin rằng Trần Hùng có thể đưa ra bảy mươi tỷ cho nên đặt câu hỏi tại chỗ.

Mà người dẫn chương trình trên đài cũng cảm thấy điều này có chút khoa trương, dù sao giá trị thị trường của Trang viên Phỉ Thúy này cũng chỉ hơn ba mươi tỷ, đổi lại bất kỳ người nào cũng sẽ không ngu ngốc đến mức dùng bảy mươi tỷ để chụp được thứ chỉ đáng giá ba mươi tỷ này.

“Quý anh này, nếu anh chỉ dựa vào nhất thời nổi hứng tới nơi này đùa giỡn với chúng tôi, hậu quả là rất nghiêm trọng.

” Người dẫn chương trình nhắc nhở.

Tuy nhiên, Trần Hùng đã lấy ra một thẻ ngân hàng và đưa nó vào tay của Truy Phong: “Kiểm tra đi.


“Vâng.


Truy Phong cầm thẻ ngân hàng đi lên sau đó trước mặt mọi người tiến hành giao dịch trực tiếp.

Tít tít!
Âm thanh sắc nét, bảy mươi tỷ, thanh toán thành công!
Toàn trường ngạc nhiên, ngay cả Thẩm Tăng Lập và Triệu Kim Bằng bọn họ cũng đều trợn tròn mắt, tên này, thật đúng là có bảy mươi tỷ.

“Anh ta thật sự có bảy mươi tỷ.


Thẩm Tăng Lập sắc mặt xanh mét, lớn đến như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên anh ta bị người khác làm cho mất mặt như vậy.

Anh ta cảm giác trên mặt nóng bỏng, xoay người rời khỏi đại sảnh, lúc đi ngang qua Trần Hùng, Thẩm Tăng Lập nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng vội đắc ý, một lúc nữa anh sẽ chết rất thảm, tôi ở bên ngoài chờ anh.


Điều này rõ ràng là đe dọa.

Nhưng mà Trần Hùng cũng không thèm để ý, lúc này tất cả ánh mắt của anh đều tập trung ở trên người Triệu Hiền Quyên.

Triệu Hiền Quyên không dám nói thêm gì chỉ không ngừng nháy mắt với Trần Hùng, cô ấy hy vọng Trần Hùng đừng tiếp tục đùa giỡn nữa, hãy mau rời khỏi nơi này để tránh bị Thẩm Tăng Lập trả thù.

Nhưng Trần Hùng làm thế nào có thể sợ Thẩm Tăng Lập.

“Đi thôi.


Triệu Kim Bằng sợ Triệu Hiền Quyên lúc này lại làm ra chuyện gì khiến Thẩm Tăng Lập tức giận, mạnh mẽ lôi kéo cô ấy rời khỏi đại sảnh.

Trần Hùng không có đi ngăn cản, bởi vì anh dự định đi theo ra ngoài giải quyết triệt để chuyện của Triệu Hiền Quyên.

Bên ngoài Trang viên Phỉ Thúy, mấy chiếc xe màu đen đã sớm dừng lại ở đây.

Vừa rồi Thẩm Tăng Lập gọi một cuộc điện thoại trực tiếp gọi tới bốn xe, tất cả đều là những người to lớn mặc vest đen trông rất nguy hiểm, tổng cộng có mười mấy người, sát khí đằng đằng.

“Cậu chủ!”
Khi nhìn thấy Thẩm Tăng Lập từ bên trong đi ra, những người đàn ông áo đen này đều tiến lên nghênh đón, cung kính gọi một tiếng cậu chủ.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1679: 1679: Thân Thủ Phi Phàm


“Ừm!”
Thẩm Tăng Lập gật đầu, trên mặt vẫn âm trầm vô cùng.

Triệu Hiền Quyên nhìn thấy đội hình như vậy hoàn toàn hoảng hốt, cô ấy muốn đến giúp đỡ Trần Hùng cầu xin lại đổi lấy một cái tát vô tình của Trần Tăng Lập: “Con đ* này, lúc này còn nghĩ đến tên ngu ngốc kia, hôm nay không chỉ là tên ngu ngốc kia xui xẻo, một lát nữa nếu không làm tôi hài lòng thì cả nhà cô đều gặp xui xẻo.


Thẩm Tăng Lập xác thực tức giận không nhẹ, hiện tại anh ta cũng không cần phải duy trì phong độ gì trước mặt Triệu Hiền Quyên.

Anh ta vốn không phải thật lòng muốn cưới Triệu Hiền Quyên, chỉ là muốn cùng cô ấy chơi đùa, cho dù đến lúc đó cưới Triệu Hiền Quyên vào cửa, anh ta cũng sẽ đi ra ngoài tìm hoa hỏi liễu.

Mà bây giờ cách làm của Triệu Hiền Quyên khiến anh ta cảm thấy phẫn nộ, cho nên anh ta liền trực tiếp xé rách mặt nạ.

Triệu Kim Bằng bên cạnh cũng hoảng sợ, vội vàng tiến lên nói: “Cậu chủ Thẩm, chuyện này đều là lỗi của tên ngốc nghếch kia, anh cũng không thể đem lửa thiêu đốt lên người nhà họ Triệu tôi.


“Anh cút sang một bên.


Thẩm Tăng Lập một cước đá văng Triệu Kim Bằng: “Nghe rõ đây, nếu tâm trạng tôi hôm nay không tốt, tôi sẽ không để nhà họ Triệu các người yên đâu.


Triệu Kim Bằng sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, anh ta hung hăng trừng mắt nhìn Triệu Hiền Quyên, lạnh giọng nói: “Đều trách chị là đồ ngu ngốc, hiện tại sự tình ầm ĩ, tôi xem chị giải quyết như thế nào.


Mà Triệu Hiền Quyên lại cắn môi mình, không biết làm sao.

Mà lúc này, Trần Hùng đã từ trong trang viên đi ra.

“Trần Hùng, cậu nhanh chạy đi.


Trần Hùng vừa từ bên trong đi ra, Triệu Hiền Quyên bên này liền hô to một tiếng.

Thẩm Tăng Lập sắc mặt ngưng tụ, một cái tát liền vung về phía Triệu Hiền Quyên: “Cô là đồ con đ*, lúc này đã là lúc nào rồi còn nghĩ cho tên khốn kia?”
Nhưng mà một cái tát này của anh ta cũng không thể chạm tới mặt Triệu Hiền Quyên bởi vì Trần Hùng cách bốn năm mét đột nhiên di chuyển đến trước mặt hai người bọn họ, nắm lấy tay Thẩm Tăng Lập.

“Dám đánh bạn của tôi, ai cho anh can đảm đó?”
Ầm ĩ một tiếng, ngược lại Trần Hùng hướng mặt Thẩm Tăng Lập tát tới một tát, sau đó Triệu Hiền Quyên lại bị Trần Hùng kéo ra sau mình.

Một cái tát này dùng lực rất lớn, Thẩm Tăng Lập tại chỗ liền bị Trần Hùng tát cho bay mấy mét, gãy một cái răng.

Tất cả mọi người đều ngây dại, bởi vì không ai nghĩ đến Trần Hùng này lại ngông cuồng như vậy, trực tiếp động thủ đánh bay Thẩm Tăng Lập.

“Thằng nhãi, mày muốn tìm cái chết sao.


Triệu Kim Bằng cũng giật mình, lớn tiếng quát: “Các người còn sửng sốt làm gì, còn không nhanh tay bắt anh ta, nhanh lên.


Mười mấy người đàn ông cường tráng lúc này mới phản ứng lại, ai nấy đều là sát khí đằng đằng vây về phía Trần Hùng.

“Trần Hùng, chạy đi.


Triệu Hiền Quyên nóng nảy, cô ấy thậm chí theo bản năng muốn chắn trước mặt Trần Hùng, nhưng mà cô ấy còn chưa kịp bước đi thì một màn phát sinh tiếp theo liền làm cho cả người cô ấy hoàn toàn ngạc nhiên.

Khi hơn mười người đàn ông cường tráng di chuyển về phía Trần Hùng, Trần Hùng cũng di chuyển.

Mà tốc độ Trần Hùng so với những người đàn ông cường tráng này không biết nhanh hơn bao nhiêu lần, mỗi một bước bước ra, Trần Hùng đều sẽ đánh ra một quyền, mà mỗi một quyền đánh ra ngoài đều có một người bị anh đánh bay ra ngoài.

Tiếng kêu thảm thiết bốn phía, hơn mười người đàn ông cường tráng trong thời gian ngắn ngủi mười mấy giây toàn bộ đều nằm ngang dọc trên mặt đất không ngừng k** r*n.

“Đây có còn là con người không?”
Không chỉ là Triệu Hiền Quyên trợn tròn mắt, Triệu Kim Bằng ở một bên cũng trợn tròn mắt, mà Thẩm Tăng Lập bên kia lại cả người cứng đờ tại chỗ, kinh ngạc nói không nên lời.

Thẩm Tăng Lập là người của một trong tứ đại gia tộc, cậu cả nhà họ Trần nhất định đã từng gặp qua không ít cao thủ, mà loại thân thủ như Trần Hùng anh ta lại rất ít khi gặp qua.

Hơn nữa nhà họ Nhậm đứng đầu tứ đại gia tộc chính là dựa vào vũ lực cứng rắn trở thành chủ lực trong tứ đại gia tộc, cho nên Thẩm Tăng Lập càng thêm rõ ràng một siêu cấp cao thủ đối với một gia tộc mà nói rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Trần Hùng thân thủ phi phàm, chắc hẳn nhất định phải có chỗ dựa không thấp.

.
 
Back
Top Dưới