Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 858: 858: Bôn Lôi Xuất Hiện


Cũng không biết là do tường đá không kiên cố hay lý do gì, dù sao, sau khi Cùng Kỳ va vào nó đã làm sụp toàn bộ bức tường đá.

Cuộc quyết đấu còn chưa đến ba phút, Cùng Kỳ và Hỏa Phượng đều đã bị đánh bại.

Xem ra ngay cả khi hợp lực, bọn họ cũng không phải là đối thủ của Kiều Tùng Bác.

Cảnh tượng này kẻ luôn dự liệu trước mọi việc như Kiều Tiết Dũng, cũng phải sửng sốt.

Ngay từ đầu anh đã biết Kiều Tùng Bác rất mạnh, nhưng không ngờ đối phương lại mạnh đến vậy.

Không hổ là người si cuồng võ thuật của nhà họ Kiều.

Với thực lực này, trông khắp miền Nam, e rằng không tìm được ai xuất sắc hơn Kiều Tùng Bác.

Ầm ầm...!
Lại có tiếng sấm lại vang lên trên bầu trời.

Một tia chớp lóe lên ngang trời.

Ánh sáng chiếu vào khuôn mặt Kiều Tiết Dũng.

Lúc này, Kiều Tùng Bác thấy được sự sợ hãi trên khuôn mặt Kiều Tiết Dũng.

"Cậu sợ rồi à!”
Kiều Tùng Bác cất lời, giọng điệu tò mò như đang xem trò.

"Loại người lòng dạ độc ác thủ đoạn tàn nhẫn như cậu, lẽ ra không biết sợ chứ nhỉ!"
Kiều Tiết Dũng không trả lời, nhưng vô thức lùi lại một bước.

Lúc này, Kiều Tùng Bác đã giơ tay chưởng lên.

Cái chưởng này chứa đựng một chưởng lực vô cùng mạnh mẽ.

Nếu chưởng này đập vào trán Kiều Tiết Dũng, chắc chắn anh ta sẽ chết ngay tại chỗ.

Trên thực tế, Kiều Tùng Bác cũng có ý nghĩ này.

Cho dù Kiều Tiết Dũng có phải họ Kiều hay không, thì hôm nay ông cũng tiễn anh ta xuống địa ngục.

Kiều Tiết Dũng là một tên ác quỷ, ác quỷ...!thì nên quay về đúng nơi của nó.

"Để tôi tiễn cậu một đoạn.

Kiều Tùng Bác gầm nhẹ một tiếng, cả người lao về phía Kiều Tiết Dũng nhanh như cắt
Tốc độ này còn nhanh hơn cả ánh sáng.

Đừng nói Kiều Tiết Dũng vốn không phải là cao thủ, cho dù bất kỳ người nào trong Ngũ Sinh Tiêu của nhà họ Kiều đứng ở đây e là cũng không thể thoát khỏi một chưởng này của Kiều Tùng Bác.

Cùng Kỳ và Hỏa Phượng, vừa đứng dậy trên mặt đất chỉ có thể trơ mắt mà nhìn, vì đơn giản là họ không có khả năng ngăn cản.

Uỳnh!
Đó là âm thanh của chưởng đánh ra, tuy nhiên, cái chưởng này của Kiều Tùng Bác không thể đập đính đầu của Kiều Tiết Dũng.

Kiều Tiết Dũng vẫn như trước, đứng yên tại chỗ.

Khi Kiểu Tùng Bác lao về phía anh vừa rồi, trên mặt anh quả thực có chút hoảng sợ.

Giờ đây, sự hoảng sợ này đã trở thành vẻ đắc ý và ác độc.

Trước mặt Kiều Tiết Dũng đột nhiên xuất hiện một người đàn ông trung niên, người mặc đồ đen, đầu trọc, trên thái dương bên trái có khắc ba hình tia chớp màu đỏ.

Ngay cả Kiều Tùng Bác cũng không kịp thấy ông ta xuất hiện trước mặt Kiều Tiết Dũng vào lúc nào.

Ông ta xuất hiện giống như tia chớp.

Vừa nãy, người đàn ông kia đã cùng Kiều Tùng Bác chưởng tay nhau.

Sau cú chưởng kinh khủng đó, Kiều Tùng Bác đã lùi lại hai bước.

Kiều Tùng Bác nhìn người đàn ông từ trên xuống dưới trong vài giây, ngầm đánh giá đối phương, cuối cùng mới hỏi: "Anh là ai?"
Người đàn ông bình thản đáp: "Tên tôi là Bôn Lôi, đến từ nhà họ Trần miền Bắc.

Ầm...!
Ngay lập tức, hàng loạt tiếng sấm vang lên trong khoảng không, giống như một loại nhạc nền được đặc biệt chuẩn bị cho Bên Lôi.

"Bôn Lôi, một trong Ngũ Hổ Tướng của nhà họ Trần, gia tộc hàng đầu của miền Bắc!".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 859: 859: Quyết Đấu Với Bôn Lỗi


Kiều Tùng Bác tất nhiên đã nghe nói đến Bôn Lỗi này, dù sao thì ngũ hổ tướng của nhà họ Trần ở miền Bắc đã vang danh ở cả hai miền Nam Bắc.

“Quả nhiên, chả trách sao Kiều Tiết Dũng lại dám ngông cuồng như vậy.

Hóa ra là đã ôm chân được thân cây to như nhà họ Trần miền Bắc của các người.

Kiều Tùng Bác thở dài, cũng không muốn nói nhiều lời làm gì.

Lúc nãy ông gọi điện thoại cho con trai Kiều Tiết
Trọng, cũng là vì ông đã biết trước, tối nay ông sẽ khó thoát số kiếp.

Kiều Tiết Dũng đã đi đến bước này, nhất định sẽ không dễ từ bỏ.

Lúc nãy Kiều Tùng Bác đã muốn dốc hết toàn bộ sức lực để diệt trừ tên tai họa như Kiều Tiết Dũng.

Nhưng cuối cùng ông vẫn thất bại, Bôn Lôi chính là phần đặt cược và chỗ dựa lớn nhất của Kiều Tiết Dũng.

Đêm nay, số mệnh đã định giữa Kiều Tùng Bác và Kiều Tiết Dũng, sẽ có một người phải chết.

Với tình hình này, xem ra khả năng người chết là Kiều Tùng Bác cao hơn.

"Thật không ngờ, một nhà họ Kiêu nhỏ bé của Tỉnh Trung Nhã thế này, lại tồn tại một cao thủ lợi hại như vậy...!“Cũng không uống chuyến đi này của tôi.

Trong giọng điệu của Bôn Lôi có một chút phấn khích.

Hình tất cả các cao thủ trên thế giới đều như vậy, khi gặp được một cao thủ ngang tài ngang sức với mình, máu trong người họ sẽ sôi trào điên cuồng lên như thế này.

Vừa dứt lời, Bôn Lôi đã lao về phía Kiều Tùng Bác.

Đúng như tên gọi Bôn Lôi.

Tốc độ của ông ta thực sự nhanh như chớp.

Tốc độ của Bôn Lôi cực nhanh, nhưng Kiều Tùng Bác cũng không kém cạnh.

Hai bóng người cứ như thế lao vào nhau trong màn mưa.

Những cao thủ như Cùng Kỳ và Hỏa Phượng cũng phải cố gắng lắm mới miễn cưỡng nhìn thấy chuyển động của Bôn Lôi và Kiều Tùng Bác.

Còn những người bình thường như Kiều Tiết Dũng thì không thể nhìn rõ gì cả.

Anh ta chỉ nhìn thấy hai bóng người đang di chuyển nhanh trong cơn mưa nặng hạt.

Trong khoảng không vang lên hàng loạt tiếng nổ của nắm đẩm va vào nhau.

"Thiếp Sơn Hạo."
Một tiếng rống kinh hồn, Kiều Tùng Bác một lần nữa thực hiện tuyệt kỹ của mình.

Vừa rồi ông ta một cái, Cùng Kỳ lập tức bay ra xa những bảy tám mét.

Còn lần này, Bôn Lôi chỉ lùi về phía sau mấy bước, trong lúc lùi lại, hai tay ông ta múa loạn trong mưa, dường như là để phân tán sức mạnh.

Ngay sau đó, Bôn Lôi liền ổn định thân hình, trên mặt lại hiện ra vẻ hưng phấn.

"Tên này được đấy, thì ra là người luyện Bát Cực à"
Bôn Lôi đập mạnh vào cái đầu trọc của mình.

Ngay sau đó ông ta lại lao về phía Kiều Tùng Bác.

Lần này rõ ràng Bôn Lôi đã gia tăng tốc độ.

Bang bang bang bang!
Trong cơn mưa lớn, tiếng nắm đấm chạm nhau liên tục lại vang lên.

"Bát Cực...!hây!"
Kiều Tùng Bác gầm lên, hai chưởng như hình rồng, tung ra một loạt chiêu thức chống lại Bôn Lôi.

"Chậm rồi."
Bôn Lôi gầm nhẹ một tiếng, tia chớp lóe lên trong khoảng không, Kiều Tùng Bác nhất thời hoa mắt, Bôn Lôi vốn đang đang đứng trước mặt ông trong nháy mắt đã biết đậu mất
Bang!
Bôn Lôi di chuyển không ngừng, đột nhiên xuất hiện lại trước mặt Kiều Tùng Bác, đánh ông ta lùi lại vài bước.

Ông ta vẫn chưa kịp phản ứng, chưởng của Bôn Lôi lại lao tới nhanh như chớp, liên tiếp chưởng vào ông ta, chưởng đến thịt da.

Nhịp độ của Kiều Tùng Bác bắt đầu bị Bôn Lôi làm cho hỗn loạn, một khi bị loạn, chỉ có thể chịu bị đánh.

Bang!
Bôn Lôi lại chưởng một cái vào giữa ngực Kiều Tùng Bác, sau đó là bồi thêm một chưởng khác vào huyệt thái dương của ông ta.

Tiếp theo lại tung một cú đá mạnh vào bụng của Kiều Tùng Bác..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 860: 860: Một Cường Giả Chân Chính Phải Có Được Sự Tôn Trọng Mà Ông Ta Xứng Đáng Có Được


Trong vòng vài giây, Bôn Lôi liên tục giáng cho Kiều Tùng Bác hàng chục đòn nặng nề Cuối cùng, Bôn Lôi đã nhảy cao lên không trung và tung chưởng cuối cùng của mình xuống, như một đòn sấm sét, giáng mạnh vào trán Kiều Tùng Bác.

Bùm!
Kiều Tùng Bác như thể bị năm đòn sét đánh vào đỉnh đầu một lượt.

Não của ông ta lập tức trống rỗng, máu chảy ra từ miệng, mũi và thậm chí cả hai tai.

Phụt một tiếng, Kiều Tùng Bác đã quỳ trên mặt đất, đầu gục xuống và rồi không đứng dậy nữa.

Bôn Lôi thu tay lại, nhìn Kiều Tùng Bác đang quỳ trên mặt đất lần nữa.

Sau đó ông ta ôm tay cúi đầu chào.

Đây là sự tôn trọng cơ bản nhất của một cường giả đối với một cường giả khác.

"Ông Lôi"
Cùng Kỳ và Hỏa Phượng bước tới đây, và kính cẩn chào một tiếng “ông Lôi”.

"Ừm!"
Bôn Lôi thờ ơ đáp lại, sau đó quay lại nhìn Kiều Tiết
Dũng, lúc này đang đứng sang một bên.

Lúc này, Kiều Tiết Dũng lại cầm sẵn một con dao găm trong tay.

Vẻ mặt vẫn hung ác như ma quỷ, anh ta cầm con dao găm này đi tới trước mặt Kiều Tùng Bác, chuẩn bị đâm vào ngực ông ta.

Bôn Lỗi cau mày, nằm lấy cổ tay Kiều Tiết Dũng, lạnh lùng nói: "Cậu muốn làm gì?"
Kiều Tiết Dũng hung tợn nói, "Tôi muốn ông ta chết" "Ông ta không sống nổi nữa rồi, tôi sẽ không để cậu tiếp tục sỉ nhục ông ta nữa." "Một cường giả chân chính, phải có được sự tôn trọng mà ông ta xứng đáng" Nếu đổi thành người khác ngăn cản, Kiều Tiết Dũng nhất định sẽ bạo phát tại chỗ, nhưng lúc này người cản anh ta lại là Bôn Lôi.

Kiều Tiết Dũng không dám phản kháng.

Dù không muốn nhưng cuối cùng Kiều Tiết Dũng vẫn không nói gì, ném con dao găm trên tay xuống đất.

"Đi thôi, hiện tại mọi trở ngại đều đã được loại trừ.

Một tuần nữa sẽ đến đại hội tế tổ ba năm một lần của nhà họ Kiều.

Đến lúc đó, không ai có thể ngăn cản cậu trở thành người đứng đầu của nhà họ Kiều này nữa"
Gương mặt Kiều Tiết Dũng trở nên điên cuồng.

Cậu ta nhìn lên bầu trời, để cho cơn mưa lớn trút nước xuống, gột rửa đi khuôn mặt.

Trong đầu cậu ta, liên tục hiện ra cảnh tượng về những chuyện cậu ta đã trải qua trong suốt bao năm.

Tất cả sự sỉ nhục, tất cả sự nhẫn nhịn đó luôn đợi có ngày được bùng nổ.

Ngày này cuối cùng cũng đến!
Ngay sau khi Kiều Tiết Dũng, Bôn Lôi và những người khác rời đi, một số thành viên nhà họ Kiều mới bước vào Võ quán Kiều Thị.

Họ dùng một chiếc ô tô chở Kiều Tùng Bác ra ngoại ô.

Lúc này, trong một rặng núi hoang vu ở ngoại ô, vài người đang đào một cái huyệt lớn.

Việc này Kiều Tiết Dũng đã ra lệnh người chuẩn bị từ sớm.

Ông ba nhà họ Kiều không hài lòng với hiện tại, muốn rời khỏi nhà Kiều để đi xa tìm kiếm loại võ thuật cao siêu hơn.

Vì vậy ông đã rời hỏi nhà họ Kiều mà không từ biệt, và sẽ mãi mãi không bao giờ trở về.

Đối với cách nói này, chắc chắn không có nhiều người tin, nhưng có tin hay không cũng không sao.

Hiện tại nhìn khắp toàn bộ nhà họ Kiều, không còn ai dám khiêu chiến với Kiều Tiết Dũng nữa.

Lúc này đã gần nửa đêm, cơn mưa lớn vẫn đang tiếp diễn.

Mưa tiếp tục rơi xuống từ trên không, cuốn trôi đất cát đi hết lớp này đến lớp khác.

Hai tên thanh niên nhấc thi thể của Kiều Tùng Bác lên rồi ném xuống huyệt.

Mấy người bên cạnh thì không ngừng lấp đất lại.

"Chà, thôi cứ thế này đi.

Dù sao nơi hoang vu này cũng không có ai đến” "Trời mưa to như vậy, mọi người mau mau về nhà với vợ thôi nào, đừng ở đây khổ sở nữa".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 861: 861: Kiều Tùng Bác Chưa Chết


Tên cầm đầu vừa dứt lời, những người khác ở gần đó đồng loạt dừng tay lại.

Bọn họ vốn đã không muốn làm nữa, liền quay lại chiếc xe tải, quăng xẻng vào xe
Chiếc xe tải khởi động rồi lao đi, làm bắn tung bùn đất.

Tuy nhiên, không lâu sau khi họ rời đi, trên một sườn đồi nhỏ bên kia, một bóng người vội rảo bước nhanh về phía này.

Đây là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, lưng đeo một túi vải đen.

Nếu có Trần Hùng và Viễn Quân Dao ở đây, họ sẽ nhanh chóng nhận ra người thanh niên đó.

Anh ấy tên là Ngô Trung Kiên, đến từ Tây Thục.

"Hi vọng tôi đến không quá muộn.

Ngô Trung Kiên ném chiếc túi vải đen trên lưng sang một bên, sau đó bắt đầu dùng hai tay nhanh chóng bởi lớp bùn đất vừa mới lấp.

Cũng may lớp bùn đất này vừa lấp chưa bao lâu, cộng với tốc độ rất nhanh của Ngô Trung Kiên, chỉ trong khoảng một phút, anh ta lại lôi được Kiều Tùng Bác ra khỏi đám bùn đất.

Lúc này, Kiều Tùng Bác nằm trên đất, trông giống như một người đã chết, nước mưa trút xuống không ngừng đã rửa sạch lớp bùn đất trên người ông ta.

“Ông chết chưa vậy?"
Ngô Trung Kiên lẩm bẩm, rồi áp tai vào ngực Kiều Tùng Bác: "Ồ?" "Ông cũng mạng lớn thật, như vậy mà tim vẫn còn đập.

Xem như ông may mắn gặp được ông nhỏ của ông là tôi đây, nếu đổi lại là người khác, thì anh chết chắc rồi"
Vừa nói, Ngô Trung Kiên vừa dùng tay bóp đầu Kiều Tùng Bác vài cái: "Đòn Ngũ lôi oanh đỉnh sao?" "Nhưng xem ra đối phương cố ý nương tay với ông, những vết thương khác trên người cũng không quá nghiêm trọng." "Thôi, về dùng thuốc của ông nhỏ rồi ông sẽ khỏe lại nhanh thôi"
Nói xong, Ngô Trung Kiên liền khiêng Kiều Tùng Bác lên.

Kiều Tùng Bác ít nhiều gì cũng nặng hơn 70 kg, nhưng
Ngô Trung Kiên khiêng ông ta như khiêng một bịch bông gòn, không tốn chút sức nào.

"Ông là người kế thừa của Bát cực quyền, ông không thể chết được.

Nếu ông chết rồi, tôi phải đi đâu tìm một đại sư Bát cực quyền khác để khiêu chiến?" "Cho dù ông có chết thì cũng phải chết trong tay Ngô Trung Kiên này.

"Người ta nói ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có kẻ xuất chúng.

Nhưng còn Ngô Trung Kiên tôi đây, làm nghề nào cũng xuất chúng nhất"

Rầm rầm ....!
Một loạt tiếng sấm sét khác vang dội bầu trời, Ngô Trung Kiên trên lưng mang theo một cái túi vải đen, khiêng theo Kiều Tùng Bác đang bất tỉnh, bước đi mạnh mẽ, nhanh chóng biến mất trong màn mưa nặng nề.

Trận mưa này kéo dài suốt gần nửa tuần lễ ở cả thành phố Trường Bắc và thành phố Bình Minh.

Sau nửa tuần, mùa hè nóng nực cuối cùng cũng hoàn toàn qua đi.

Thời tiết miền Nam cũng bắt đầu dịu mát.

Trong những ngày qua, nhà họ Kiều cũng không đến tỉnh Tam Giang làm thiêu thân, cũng không thể làm thiêu thân, nên Trần Hùng mấy ngày này cũng được nhàn nhã.

Sáng nay, anh vừa đưa Lâm Thanh Thảo đến nhà trẻ.

Lúc chuẩn bị về nhà, thì điện thoại của anh vang lên.

Đã khá lâu mới lại nghe tiếng chuông điện thoại.

Trần Hùng biết những ngày tháng thư thả của anh sắp chấm dút.

Số gọi đến là một số lạ, ID điện thoại hiển thị khu vực miền Bắc.

"Cuối cùng cũng gọi điện đến rồi!”
Trần Hùng cười nhạt, sau đó bật nút trả lời.

"Bôn Lôi?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 862: 862: Bôn Lôi À Ông Vẫn Xem Tôi Như Đứa Con Nít Ngày Xưa Sao


Trần Hùng vừa mở miệng đã gọi đích danh đối phương.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, cuối cùng vang lên một giọng nói trầm ổn: "Cậu trưởng thành thật rồi, không biết gọi thêm chữ chú nữa à.

"Có cần thiết phải vậy không?"
Trần Hùng cười cười: "Dù sao kế tiếp chúng ta cũng trở thành đối thủ.

Nhà họ Trần rốt cục không thể ngồi yên được nữa mà phái ông đến đây rồi à?" "Tôi đến miền Nam cũng không phải vì cậu.

Nhà họ Kiều vốn là ván cờ của nhà họ Trần, chỉ có điều số mệnh đùa cợt con người, lại để tôi rơi vào vũng lầy của cậu.

Trần Hùng, mấy chuyện trước kia tôi đều biết cả, hay là cậu giúp tôi một lần đi ? "Giúp ông?"
Trần Hùng cười ha hả, cảm giác như nghe được một câu chuyện buồn cười nhất trên đời: "Ông muốn tôi buông tay chịu trói, cùng ông về nhà họ Trần.

Sau đó ngoan ngoãn để bà già đó cho người đến rút tủy của tôi ghép cho Trần Kỳ Lâm sao?" "Cũng gần như vậy." "Ha ha ha."
Trần Hùng lại bật cười to.

Chỉ vài giây sau, tiếng cười của anh ta đột ngột dừng lại, khuôn mặt đều trở nên u ám: "Bôn Lôi, tôi đã không còn là đứa trẻ hay khóc trước đây nữa.

Cho nên ông cũng không cần phải nói những câu như vậy chọc cho tôi cười nữa." "Nhưng xem như nể chút tình năm xưa giữa tôi và ông.

Tôi khuyên ông không nên nhúng tay vào vũng lầy này.

Bôn Lôi đầu bên kia điện thoại lại im lặng vài giây rồi nói: "Vua muốn bề tôi chết, bề tôi không thể không chết.

"Nếu vậy, cũng không còn gì để nói nữa.

Ông cũng không phải là người đầu tiên nhà họ Trần phái đến tìm tôi.

Ông cũng đừng trách tôi không nhắc nhở ông đừng đi vào vết xe đổ.

Đến lúc đó, tôi sẽ không nương tay với ông đâu.

" "Ha ha."
Bôn Lôi ở phía bên kia điện thoại cũng cười ha ha, có vẻ ông ấy không hề để tâm đến những lời nói của Trần Hùng.

Ông ấy tiếp tục nói, "Nếu đã như vậy, thì được thôi, tôi cũng muốn xem thử, đứa trẻ thích khóc như cậu giờ đây đáng sợ đến mức nào" Trần Hùng thở dài: "Lần này ông gọi điện thoại cho tôi chủ yếu chỉ nói vậy thôi sao?" "Dĩ nhiên là không.

Bôn Lỗi trả lời: "Ba ngày sau, sẽ là đại hội tế tổ ba năm một lần của nhà họ Kiều.

Đến lúc đó, Kiều Tiết Dũng sẽ nhân cơ hội tế tổ để kế thừa chiếc ghế chủ gia đình của nhà họ Kiều"
Trần Hùng gật đầu: "Tôi cũng có tại mắt.

Mấy chuyện này không cần ông nhắc.

Có phải ông muốn nói với tôi rằng một khi Kiều Tiết Dũng trở thành người đứng đầu nhà họ Kiều, anh ta sẽ sử dụng quyền lực của nhà họ Kiều để đối phó với tôi đúng không?" "Bỗn Lỗi à, ông vẫn xem tôi như đứa con nít ngày xưa sao? cho rằng một gia tộc nhỏ nhoi như nhà họ Kiều có thể gây khó dễ cho tôi sao?" "Không không không"
Ở đầu dây bên kia, Bôn Lôi liên tục phủ nhận.

"Ý tôi không phải vậy.

Điều tôi muốn nói với cậu là ba ngày trước, ông ba nhà họ Kiều là Kiều Tùng Bác đã bị tôi g**t ch*t.

Kiều Tùng Bác còn một đứa con trai, tên là Kiều Tiết Trọng, hiện đang sống ở Mỹ" "Ngoài ra, Kiều Tiết Trọng này đã tham gia vào một tổ chức quốc tế rất mạnh ở Mỹ, được gọi là điện Đức Hoàng" "Cái gì!"
Khi nghe Bôn Lôi nói ra những điều này, Trần Hùng cũng giật thót tim.

Chuyện này thực sự quá trùng hợp.

Trần Hùng ngay lập tức nghe ra ẩn ý trong lời nói của Bôn Lôi.

"Tại sao ông muốn nói với tôi những điều này" "Ha ha, Trần Hùng, cậu từ nhỏ đã thông minh rồi.

Tôi cũng không ngờ chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cậu lại có thể sáng lập điện Đức Hoàng ở nước ngoài.

Mặc dù tôi cũng không biết điện Đức Hoàng rốt cuộc làm gì, nhưng có thể chắc chắn, tổ chức đó rất lợi hại.

" "Nhưng ở nước ngoài dù sao cũng là ở nước ngoài.

Cậu đừng đánh giả thấp những gia tộc lớn của Hoa Hạ.

Họ chắc chắn có thể so sánh với nước ngoài".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 863: 863: Kiều Tiết Trọng Là Một Nhân Tài


Trần Hùng nheo mắt cười: "Ông đang muốn phô trương thanh thể của nhà họ Trần trước mặt tôi sao?" "Ý của tôi là gì, trong lòng cậu tự khắc biết.

Tôi cũng chỉ có câu đó.

Cậu từ nhỏ đã rất thông minh, cho nên cậu chắc chắn biết được mục đích tôi gọi cậu hôm nay là gì." "Thôi được rồi, cứ như vậy đi.

Hẹn ba ngày sau, chúng ta sẽ gặp lại tại đại hội tế tổ của nhà họ Kiều." "Nói ra thì tôi cũng hơn mười năm rồi không gặp cậu.

Không biết cậu cao to mập ốm thế nào rồi" “Không chỉ cao, mà còn khỏe mạnh hơn, Trần Hùng trả lời.

"Ha ha ha."
Một tiếng cười vang dội như sấm từ đầu dây bên kia, rồi cúp máy.

Sau khi cúp điện thoại, Trần Hùng im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, anh ta dường như đã hiểu rõ hết thảy mọi chuyện.

Anh lại nhấc điện thoại và gọi đi.

Chẳng mấy chốc, điện thoại đã được kết nối.

Đầu dây bên kia có tiếng ngái ngủ, bởi vì lệch múi giờ nên lúc này ở Mỹ chac còn là ban đêm.

"Ông chủ"
Người bắt máy không phải ai khác, chính là người lần trước cứu bà Phương Anh ở Mỹ, cũng là một trong mười tám đại tưởng của Điện Đức Hoàng – Quỷ Long.

"Giúp tôi điều tra một người.

Anh ấy tên là Kiều Tiết Trọng, cũng là người của điện Đức Hoàng.

Anh quản lý chí nhánh điện Đức Hoàng ở Mỹ, vậy người này chắc là cấp dưới của anh.

"Điều tra xong, bảo anh ta lập tức liên hệ với tôi”
Ở đầu dây bên kia, Quỷ Long cũng giật mình ngồi bật dậy: “Kiều Tiết Trọng, hình như tôi có chút ấn tượng!” "Vậy sao?" “Ừ” Quỷ Long nói: “Lần trước một ngân hàng do Điện Đức Hoàng chúng ta đầu tư xuất hiện một vấn đề nghiêm trọng về tài chính.

Lúc đó, tôi gần như muốn từ bỏ ngân hàng này.

Sau đó, một cán bộ tên là Kiều Tiết Trọng đã đứng ra lật ngược tình thế.

Mất một khoảng thời gian, cuối cùng đã giải quyết được sự cố.

"Lần đó may có anh ta, không thì suýt chút Điện Đức Hoàng chúng ta tổn thất gần trăm triệu đô la.

Tháng trước có một bộ trưởng vừa bị tôi cách chức.

Tôi đang tính chọn cán bộ mới ngồi vào vị trí bộ trưởng này” "Kiều Tiết Trọng mà anh đề cập đến là một trong bốn ứng cử viên mà tôi đã chọn.

Đầu dây bên này Trần Hùng nghe xong thì gật đầu, hơn nheo nheo mắt nói: “Thảo nào Bôn Lôi lại gọi điện cho tôi.

Kiều Tiết Trọng này thực sự là một nhân tài." "Quỷ Long, tôi cần người tên Kiều Tiết Trọng này.

Anh bảo anh ấy liên lạc với tôi"
Quỷ Long ở đầu dây bên kia thở dài, có vẻ rất khó chịu khi Trần Hùng luôn cướp người vô lý như vậy, nhưng anh cũng không dám từ chối.

"Vâng, thưa ông chủ"
Cúp điện thoại xong, anh ta tiếp tục lái xe trở về biệt thự.

Vừa về đến nhà, chuông điện thoại lại vang lên.

"Kiều Tiết Trọng?"
Bắt điện thoại lên, Trần Hùng gọi tên người bên kia đơn giản và rõ ràng.

"Vâng, thưa điện chủ.

Xin chào Điện chủ, tôi là Kiều Tiết Trọng, cán bộ thuộc thành phố Los Angeles, Chi nhánh Hoa Kỳ của Điện Đức Hoàng”
Chỉ qua điện thoại, Trần Hùng cũng có thể nghe được sự tôn trọng xuất phát từ nội tâm của Kiều Tiết Trọng.

Đồng thời, cũng có mấy phần kính sợ..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 864: 864: Tôi Sẽ Dẫn Anh Đi Trả Thù


Thực tế đúng là như vậy.

Trong toàn bộ Điện Đức Hoàng, trên có Năm đại thiên vương, mười tám đại tướng, dưới có hàng chục nghìn thành viên và cán bộ bình thường, có người nào lại không xem Trần Hùng như thần như thánh đâu ? "Anh không cần căng thẳng như vậy.

Lần này tôi tìm anh là muốn báo cho anh một tin” “Xin điện chủ cứ nói.” Kiều Tiết Trọng vội vàng nói.

"Cha của anh, Kiều Tùng Bác đã chết rồi"
Âm!
Kiều Tiết Trọng ở đầu dây bên kia nghe như bị sét đánh ngang tai, cả bộ não anh trở nên mù mịt
Cái gì?
Cha anh ấy đã chết.

Tại sao lại như vậy?
Kiều Tiết Trọng đột nhiên nhớ đến khi anh ấy nói chuyện điện thoại với Kiều Tùng Bác vài ngày trước.

Anh ta cũng cảm thấy trong giọng điệu của Kiều Tùng Bác có chút khác thường
Chẳng lẽ, chính là đêm đó không?
Kiều Tiết Trọng sững sờ hồi lâu không trả lời, Trần Hùng cũng không để tâm.

Dù sao thì bây giờ Kiều Tiết Trọng thực sự cần thời gian để tiêu hóa tin tức này.

Người chết nói thế nào cũng là cha ruột của anh.

"Điện chủ, là ai giết cha tôi?"
Một lúc lâu sau, Kiều Tiết Trọng ở đầu dây bên kia mới lên tiếng.

Giọng nói của anh ấy thâm trầm run rẩy, chất chứa bị thương.

"Chuyện rất dài dòng.

Cha anh chết dưới tay ai cũng không còn quan trọng.

"Bây giờ toàn bộ họ Kiều nhà anh đang hỗn loạn, thậm chí có thể rơi vào tay một người khác họ bất cứ lúc nào.

Vì vậy, bây giờ nhà họ Kiều cần một con cháu dòng chính có thể đứng ra làm chủ tình hình.

Tôi nhìn trong toàn bộ con cháu nhà họ Kiều, chỉ có anh là đủ tư cách nhất.” "Vì vậy Kiều Tiết Trọng à.

Bây giờ tôi lấy tư cách là điện chủ của Điện Đức Hoàng, ra lệnh cho anh lập tức về nước.

"Sau khi trở về, tôi sẽ dẫn anh đi trả thù"
Kiều Tiết Trọng ở đầu dây bên kia hình như đang giật mình sợ hãi.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, điện chủ mà anh xem như thần thánh lại nói đích thân dẫn anh ấy đi báo thù.

Anh ta chỉ là một cán bộ nhỏ nhoi của một chi nhánh mà thôi.

Kiều Tiết Trọng vô cùng sợ hãi, đương nhiên anh không thể từ chối Trần Hùng.

Cho dù không phải là người của điện Đức Hoàng, anh ấy cũng không từ chối Trần Hùng.

Bởi vì cha anh đã bị giết, gia đình của anh bây giờ đang hỗn loạn.

Anh đương nhiên phải trở về.

Ba ngày trôi qua trong nháy mắt! Mới đó đã đến đại hội tế tổ của nhà họ Kiều
Đại hội tế tổ ba năm một lần của dòng họ Kiều được tổ chức rất hoành tráng.

Không chỉ là thành viên trong nhà họ Kiều, mà toàn bộ các gia tộc và tập đoàn lớn của tỉnh Trung Nhã cũng sẽ cử đại diện đến tham dự đại hội tế tổ.

Đây là sự kiện ba năm một lần của nhà họ Kiêu, gia tộc hàng đầu của tỉnh Trung Nhã.

Không ai dám không nể mặt.

Nơi tổ chức đại hội tế tổ là trong nhà thờ tổ của nhà họ Kiều.

Toàn bộ nhà thờ tổ đã được tu sửa rất bề thế và trang nghiêm, thực sự tạo cho người ta cảm giác như một cung điện nhỏ.

Mặc dù hôm nay không có mưa, nhưng cũng không có ánh mặt trời.

Toàn bộ bầu trời là một màu u ám, giống như có một tầng mây mù bao phủ toàn bộ nhà thờ tổ của họ Kiều.

"Tiết Dũng, việc con thừa kế địa vị chủ nhà của nhà họ Kiều đã được mọi người trong tất cả các chi của dòng họ thừa nhận.

Nên lát nữa con có thể đến trước nhà thờ tổ đọc lời chào mọi người với tư cách chủ gia đình, sau đó thì vào nhà thở tổ thắp hương” "Sau khi thắp hương xong, con sẽ chính thức trở thành chủ của nhà họ Kiều chúng ta".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 865: 865: Đại Hội Tế Tổ


Lúc này, Kiều Tùng Trác đứng trước mặt Kiều Tiết Dũng và giải thích cho cậu ta cẩn thận về những gì Kiều Tiết Dũng cần làm tiếp theo.

Mặc dù ông ta là chủ hai của Kiều Tiết Dũng, và là người còn sống duy nhất của toàn bộ thế hệ trước của nhà họ Kiều, nhưng lúc này ông ta lại tỏ ra vô cùng cung kính trước mặt Kiều Tiết Dũng, chẳng khác nào một nô tài trong cung đình thời xưa.

Không còn cách nào khác, bây giờ Kiều Tiết Dũng đã nắm quyền kiểm soát toàn bộ nhà họ Kiều.

Kiều Tùng Trác căn bản là không có khả năng chống lại cậu ta.

Mới mấy hôm trước, Kiều Tùng Trác còn tự tay g**t ch*t em gái thứ tư của mình là Kiều Ngọc Trân và đưa cho Kiều Tiết Dũng một phiếu bầu.

Bây giờ Kiều Tùng Trác đã không còn đường lui, ông ta đã lên thuyền giặc cùng Kiều Tiết Dũng, không còn lý do gì để bước xuống nữa
Lúc này, Kiều Tiết Dũng đang mặc âu phục màu trắng, đeo một cặp kính trơn, mái tóc được chải ngược ra sau, cả người toát ra khí thế đáng sợ.

Dù đã đeo kính nhưng vẫn không thể che đi vẻ sắc lạnh trong đôi mắt của anh ta.

"Mấy cái này cần chú dạy sao.

Bây giờ tôi đã là chủ của nhà họ Kiều, cho dù tôi có đến đập phá hết nhà thờ tổ này cũng có ai dám hố hé một tiếng"
Nghe cậu ta nói vậy, Kiểu Tùng Trác đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.

Kiều Tiết Dũng nói chuyện như một tên điên khùng, lại dám nói những điều như vậy trong đại hội tế tổ.

Mặc dù rất khó chịu nhưng Kiều Tùng Trác không dám để lộ ra chút nào.

Ông ta nhìn đồng hồ trong tay rồi nói: "Tiết Dũng, đến giờ rồi, chúng ta bắt đầu bái tổ thôi”
Kiều Tiết Dũng gật đầu, đi về phía nhà thờ tổ của nhà họ Kiều, theo sau là Kiều Tùng Trác và các bậc cha chủ chỉ thứ của dòng họ.

Đồng thời, Ngũ Sinh Tiêu cũng đứng sau Kiều Tiết Dũng.

Theo quy định trước đây, Ngũ Sinh Tiêu là người ngoài họ, không đủ tư cách để theo Kiều Tiết Dũng vào làm lễ bái tổ trong nhà thờ tổ.

Nhưng hôm nay Kiều Tiết Dũng cố tình sắp xếp bọn họ ở chung quanh mình, ngược lại rất nhiều người thuộc đời thứ ba của nhà họ Kiều lại không có tư cách để vào nhà thờ tổ bái tổ tiên.

Mọi thứ mà Kiều Tiết Dũng làm ngày hôm nay đã đi quá xa.

Cậu ta đang muốn dùng cách này để xem thử thái độ của những người trong nhà họ Kiều.

Nếu hôm nay có người nào dám nhảy ra chỉ trích cậu ta.

Thì thật xin lỗi, sau lễ bái tổ tiên, cả chi họ của người đó chắc chắn sẽ bị diệt sạch.

Tuy nhiên, thực tế đã chứng minh rằng không có ai dám ra mặt trong hoàn cảnh này.

Tất cả những gì diễn ra ở đại hội bái tổ này chỉ là hình thức, xem có ai dám không nề mặt Kiêu Tiết Dũng không ? "Lễ bái tổ tiên bắt đầu"
Một vị chủ lễ hô to.

Giọng nói ngay lập tức vang lên khắp nhà thờ tổ của nhà họ Kiều.

Sau đó Kiều Tiết Dũng bước qua mặt tất cả mọi người tiến vào sảnh trước nhà thờ tổ, rồi quỳ xuống bái lạy.

Toàn bộ quá trình kéo dài gần năm phút, và ai nấy đều rất nghiêm trang, ngay cả Kiều Tiết Dũng cũng không làm loạn.

Sau khi hoàn thành, Kiều Tùng Trác đứng bên cạnh rốt cục có thể thở phào nhẹ nhõm.

Tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống.

Ông ta thực sự lo lắng rằng Kiều Tiết Dũng sẽ đem một vài người ra làm vật tế trong lễ bái tổ này.

Nếu điều đó xảy ra, thì quả thực sau đó rất khó thu dọn chiến trường.

"Chủ hồi hộp lắm sao?"
Kiều Tiết Dũng thấy sắc mặt Kiều Tùng Trác không ổn, thần kinh cũng có vẻ căng thẳng, cậu ta nửa cười nửa không mà hỏi.

"Chẳng lẽ vì lúc nãy tôi nói sẽ phá nhà thờ tổ họ Kiều à?" "Ha ha ha, tôi chỉ đùa với chú thôi, Kiều Tiết Dũng tôi không ngốc như vậy đâu.

Đây dù sao cũng là tổ tiên nhà mình, sao tôi lại có thể tạo nghiệp như vậy" "Có điều Kiều Tiết Dũng tôi luôn tin tưởng còn sống là còn tất cả.

Chú nói xem, những người đã chết này có thực sự bảo toàn được sự thịnh vượng cho nhà họ Kiều không?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 866: 866: Chưa Biết Chừng Lại Thực Sự Có Kẻ Không Sợ Chết Nhảy Ra Phản Đối


Kiều Tùng Trác hít một hơi, trong lúc nhất thời không biết phải trả lời câu hỏi của Kiều Tiết Dũng như thế nào.

Kiều Tiết Dũng vẫn tiếp tục cười nói, cười hết sức sáng khoái: "Trên đời này vốn không có quỷ thần, cho nên cháu không tin bọn họ có thể phù hộ nhà họ Kiều.

"Nếu nhà họ Kiều muốn phát triển lên một trình độ cao hơn thì chỉ có thể dựa vào mình Kiều Tiết Dũng cháu!"
Kiều Tiết Dũng thật sự càng ngày càng ngông cuồng, lúc này Kiều Tùng Trác đã cảm nhận được cảm giác gần vua như gần cọp, Kiều Tiết Dũng này đến cả tổ tiên của nhà họ Kiều cũng dám ngỗ nghịch như vậy, vậy thì còn chuyện gì anh ta không thể gây ra nữa?
Sau khi tế tổ Kiều Tiết Dũng xoay người đi tới phía trước từ đường, kiêu ngạo nhìn quét một vòng đám người nhà họ Kiều phía dưới, cùng với toàn bộ các dòng họ ở Tỉnh Trung Nhã và đại diện của các tập đoàn.

Lúc này, tất cả mọi người đều ngừng thở, cùng đợi lời nói tiếp theo của Kiều Tiết Dũng.

Hoạt động này của gia chủ nhà họ Kiều mỗi lần có đại hội tế tổ của nhà họ Kiều đều có.

Gia chủ đọc diễn văn để thể hiện quyết tâm và thái độ trước mặt tổ tiên nhà họ Kiều, nhất định sẽ lãnh đạo toàn bộ nhà họ Kiều tiến tới tương lai phồn vinh hưng thịnh trong vòng ba năm tới.

Kiều Tiết Dũng cũng không nói nhiều, thái độ vẫn kiêu ngạo ngông cuồng như cũ, trong giọng điệu lại tràn ngập khí phách ngang ngược hống hách không thể nghi ngờ, "Từ hôm nay trở đi Kiều Tiết Dũng tôi sẽ là gia chủ nhà họ Kiều, nếu có ai không phục thì bây giờ liền đứng ra"
Những người đứng phía dưới hai mặt nhìn nhau, luôn cảm thấy Kiều Tiết Dũng nói chuyện quá mức trực tiếp, thậm chí có phần giống như cách thức dân xã hội đen tranh giành ngôi vị thủ lĩnh, khiến nhiều thành viên trong nhà họ Kiều đều cảm thấy rất khó chịu, đồng thời những người ngoài khác thì lại cười nhạo trong lòng, cảm thấy Kiều Tiết Dũng này quả đúng là một tên nhà quê, căn bản không biết làm việc lớn.

Nhưng cho dù trong lòng những người phía dưới này có suy nghĩ khác nhau thì từ đầu đến cuối cũng không có bất luận kẻ nào dám nhảy ra chỉ trích Kiều Tiết Dũng một câu.

Kiều Tiết Dũng nhìn phản ứng của những người trên mặt lóe qua một nụ cười kỳdị.

"Ngay tại đây tôi có thể cam đoan với tất cả người nhà họ Kiều đang có mặt, cũng như cam đoan với tất cả anh chị em trong đất Tỉnh Trung Nhã này, và cam đoan với tổ tiên nhà họ Kiều" "Tôi đảm bảo nhà họ Kiều sẽ phát triển nhanh chóng dưới sự lãnh đạo của Kiều Tiết Dũng tôi.

Trong vòng ba năm, tôi sẽ đưa nhà họ Kiều trở thành dòng họ quyền thế bậc nhất trong toàn miền Nam này"
Lời này vừa nói ra thì trong nháy mắt ở phía dưới đã vang lên tiếng nghị luận xôn xao.

Nhiều người không tin Kiều Tiết Dũng, cho rằng cậu ta khoác lác, trước đó Kiều Tùng Châu đã dành rất nhiều thời gian và tâm sức để thúc đẩy dòng họ Kiều trở thành dòng họ quyền thế bậc nhất ở miền Nam, nhưng cuối cùng vẫn không có tiến triển gì.

Thế mà Kiều Tiết Dũng này mới vừa nhận chức đã vẽ ra cái bánh ngọt không thực tế như vậy, có phải là quá mức ngông cuồng rồi không?
Hay phải nói là, cậu ta coi người nhà họ Kiều và người ở tất cả các dòng họ trong Tỉnh Trung Nhã này thành đứa trẻ ba tuổi có thể tùy tiện để cậu ta lừa gạt như vậy sao?
Kiều Tiết Dũng không thích tiếng ồn ào bên dưới cho lắm, cả khuôn mặt đều trở nên âm u lạnh lẽo.

Đôi mắt sắc bén như đao của cậu ta nhanh chóng liếc xuống, giọng điệu lập tức trở nên cực kỳ lạnh lùng: "Sao, mấy người đều không tin à?" Trong phút chốc phía dưới liền trở nên lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều ngậm miệng lại theo bản năng, sợ sẽ bị kẻ điên Kiều Tiết Dũng này để mắt tới.

Dù sao thì những gì Kiều Tiết Dũng làm trong suốt thời gian này đã được lan truyền khắp Tỉnh Trung Nhã.

Tuy không có bằng chứng cho những điều này, tất cả chỉ là tin đồn, nhưng như thế cũng đủ để chứng minh cho sự kh*ng b* của Kiều Tiết Dũng.

Kiều Tùng Trác đứng một bên luôn lo lắng rằng Kiều Tiết Dũng sẽ khiến chỗ này mất kiểm soát, nên ông ta rất muốn kết thúc đại hội tế tổ lần này của dòng họ Kiều càng sớm càng tốt.

"Thời gian đã đến, mời gia chủ mới nhận chức dâng hương trước vong linh các bậc tổ tiên”.

Câu này là do Kiều Tùng Trác giương cổ họng lên mà hỗ, ông ta thật sự không nhịn được, cứ tiếp tục như vậy thì ông ta lo rằng Kiều Tiết Dũng sẽ thực sự phát cuồng và khiến ai đó ra mặt chống lại cậu ta.

Lúc này bất luận là người nhà họ Kiều hay đại diện của các dòng họ khác ở Tỉnh Trung Nhã, rất nhiều người đều đã không hài lòng với Kiều Tiết Dũng, chưa biết chừng lại thực sự có kẻ không sợ chết nhảy ra phản đối, một khi ngọn lửa này được nhen lên thì sau đó bất cứ lúc nào cũng có khả năng dẫn đến tình trạng không thể vãn hồi.

Kiều Tiết Dũng quay người lại bước vào từ đường, theo sau là Ngũ Sinh Tiêu và những người lớn có liên quan trong dòng họ Kiều..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 867: 867: Chẳng Lẽ Tổ Tiên Nhà Họ Kiều Đã Hiển Linh Rồi Sao


Bên cạnh đã sớm có người thắp sẵn ba cây hương đưa cho Kiều Tiết Dũng.

Cậu ta cầm hương đi tới trước linh vị tổ tiên dòng họ
Kiều làm lễ vái.

"Kính lạy liệt tổ liệt tông dòng họ Kiều, hậu nhân Kiều Tiết Dũng hôm nay kế thừa vị trí gia chủ nhà họ Kiều, xin liệt tổ liệt tông phù hộ nhà họ Kiều ta hưng thịnh phồn vinh" “Tiết Dũng nhất định sẽ không phụ sự mong đợi của mọi người, dẫn dắt nhà họ Kiều lên một tầm cao hơn” Nói xong, Kiều Tiết Dũng cắm hương vào trong lư hương trước mặt.

Tiếp thoe khi ba cây hương cháy hết có nghĩa là tổ tiên dòng họ Kiều đã chấp nhận gia chủ mới của nhà họ Kiều là Kiều Tiết Dũng, như vậy mọi việc coi như đã hoàn tất.

Quy trình này không khó, vốn chỉ là hình thức, nếu giữa chừng không có gió thổi qua thì những cây hương này làm sao có thể bị dập tắt.

Tuy nhiên, ba cây hương còn chưa cháy chưa được bao lâu, mới cháy chưa tới một phần ba thân hương thì lại gần như cùng vụt tắt một lúc.

Không hề có dấu hiệu gì, thật sự giống như ba cây hương đã hẹn trước cùng nhau tắt một lúc.

“Chuyện này là thế nào đây?”
Không chỉ có Kiều Tiết Dũng biến sắc, mà Ngũ Sinh Tiêu phía sau cậu ta cùng với các người lớn trong dòng họ Kiều đều ngây ngẩn cả người.

Tim Kiều Tùng Trác cũng giật thót lên, trên mặt tràn ngập vẻ khiếp sợ và khó tin.

Tại sao lại như vậy?
Ba cây hương này lại đột nhiên tắt ngấm, đây là chuyện xưa nay chưa từng xảy ra trong đại hội tế tổ.

Chuyện này thật kỳ lạ, khiến cho tất cả mọi người có mặt đều hoảng sợ trong lòng.

Những người bên ngoài từ đường nhìn thấy tình cảnh này cũng không khỏi xì xào bàn tán.

Đây là một dấu hiệu rất rõ ràng, có nghĩa là tổ tiên của dòng họ Kiều đã không đồng ý để Kiều Tiết Dũng làm gia chủ của dòng họ.

Kiều Tiết Dũng nhướng mày, trong nháy mắt trên mặt cậu ta đã hiện lên nét thô bạo.

"Nhất định là hương có vấn đề, rút ra, dâng hương một lần nữa" "Nhưng Tiết Dũng à, hương đã cắm xuống rồi sao có thể rút ra chứ? Như thế là cực kỳ bất kính với tổ tiên nhà họ Kiều.” "Chú nghe không hiểu tiếng người sao?"
Kiều Tiết Dũng quát lớn với Kiều Tùng Trác trước mặt nhiều người như vậy làm cho gương mặt ông ta trong nháy mắt đã đỏ rực lên, gương mặt tối sầm.

Nhưng ông ta vẫn không dám phản bác cái gì, dù cho trong lòng ông ta chỉ hận không thể băm văm Kiều Tiết Dũng thành trăm mảnh.

"Lấy hương đến đây"
Vì thế, bên cạnh lại có người dâng lên ba cây hương nữa, Kiều Tiết Dũng nhận lấy, một lần nữa cắm hương vào trong lư.

Lúc này Kiều Tiết Dũng không hề nói một câu nào, sau khi cắm hương liền trực tiếp đứng bên cạnh, ánh mắt sắc bén hung bạo nhìn chằm chằm vào ba cây hương.

Nhưng lúc này ba cây hương còn chưa cháy đến một phút thì đã dập tắt.

Đùng!
Lúc này đại não của rất nhiều người có mặt đều ong ong, trống rỗng, chẳng lẽ tổ tiên nhà họ Kiều đã hiển linh rồi sao?.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 868: 868: Lúc Này Mà Đứng Ra Làm Chim Đầu Đàn Thì Không Phải Là Muốn Chết Sao


Tim Kiều Tiết Dũng cũng thắt lại, cậu ta không ngờ trong đại hội tế tổ hôm nay lại có thể xảy ra việc nhiễu loạn vào thời khắc then chốt như lúc này.

"Lại lấy hương đến đây.

Giọng Kiều Tiết Dũng đã bắt đầu trở nên hơi điện cuồng, giờ khắc này thậm chí chính cậu ta cũng cảm thấy sốt ruột
Tach tach tach....!
Bên cạnh truyền đến tiếng người phục vụ không ngừng bấm bật lửa, cuối cùng đã có lửa bùng lên trên đầu ba cây hương.

Nhưng lúc này sự việc càng thêm kỳ dị, ba cây hương này ngay từ lúc đầu đã không thể đốt cháy lên được.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong Từ Đường đều cảm thấy mờ mịt, chuyện này không khoa học chút nào, hết sức kỳ dị.

Chẳng lẽ tổ tiên nhà họ Kiều đã thật sự hiển linh, bọn họ không tán thành Kiều Tiết Dũng làm gia chủ nhà họ Kiêu sao? "Thắng bỏ đi."
Kiều Tiết Dũng phẫn nộ đá cho người phục vụ một cú ngã nhoài xuống đất, sau đó đoạt lấy hương và bật lửa trong tay người đó.

Cậu ta muốn tự mình đốt hương, nhưng kết quả vẫn như vậy, ba cây hương kia đốt thế nào cũng không cháy.

"Mẹ kiếp."
Kiều Tiết Dũng không nhịn được chửi ầm lên, sau đó liền quăng hương xuống đất: “Hương này có vấn đề" "Tôi thấy là anh có vấn đề thì đúng hơn.

"Tổ tiên nhà họ Kiều hoàn toàn không công nhận anh là người đứng đầu của dòng họ, vì vậy anh không đủ tư cách kế thừa vị trí gia chủ nhà họ Kiều."
Một âm thanh đột nhiên vang lên giữa đám đông bên ngoài từ đường, giống như thùng đựng thuốc nổ bị châm lửa, trong nháy mắt đã phát nổ.

Toàn bộ từ đường dòng họ Kiều bỗng nổ ra một cuộc tranh luận gay gắt.

"Đúng vậy, vô duyên vô cớ làm sao hương lại đốt không cháy? Nhất định là do tổ tiên nhà họ Kiều không chấp nhận Kiều Tiết Dũng" "Đúng vậy, Kiều Tiết Dũng căn bản không có tư cách làm gia chủ nhà họ Kiều, tuy tôi không phải người nhà họ Kiều nhưng dòng họ tôi là dòng họ phụ thuộc nhà họ Kiều, nên tôi cũng không đồng ý để Kiều Tiết Dũng làm gia chủ nhà họ Kiều" "Đúng, đứa con riêng như Kiều Tiết Dũng không có tư cách làm gia chủ nhà họ Kiều, anh ta không được chấp nhận"
Chỉ trong một thoáng phía dưới đã vang lên đủ loại lời đàm tiểu, mỗi một câu nói đều hết sức chói tai, hiện trường đã bắt đầu rơi vào trạng thái mất không chế.

Kiều Tiết Dũng lên cơn giận, đã hoàn toàn nổi giận.

"Mẹ kiếp, là kẻ nào dám ra tay trên cây hương”
Hai mắt Kiều Tiết Dũng đỏ như máu, quay người bước ra khỏi từ đường: "Ai dám nói Kiều Tiết Dũng này không đủ tư cách làm người đứng đầu dòng họ Kiều thì mau đứng lên cho tôi?"
Mọi người bên dưới thảo luận khí thế ngất trời, nhưng đến khi thật sự muốn có người đứng ra thì họ lại không dám.

Ở đây không có ai là kẻ ngốc, lúc này mà đứng ra làm chim đầu đàn thì không phải là muốn chết sao?
Nhưng chỉ vài giây sau lại vang lên một giọng nói: "Kiều Tiết Dũng, vị trí gia chủ nhà họ Kiều còn chưa tới lượt anh làm.”
Thật sự có chim đầu đàn sao!
Cùng lúc giọng nói đó vang lên đám người phía dưới đột nhiên tách ra hai bên tạo thành một con đường.

Một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ đồ tang màu trắng, trên đầu chùm khăn xô, đi thẳng một đường về phía Kiều Tiết Dũng cùng với đám người Trần Hùng và Viễn Trọng Chi..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 869: 869: Kiều Tiết Trọng


"Kiều Tiết Trọng!"
Ngay khi vừa nhìn thấy người thì đã có rất nhiều người lớn trong dòng họ Kiều nhận ra Kiều Tiết Trọng.

Tuy mấy năm nay Kiều Tiết Trọng luôn ở nước ngoài, ít khi trở về, một vài người trẻ trong nhà họ Kiều đã sớm quên mất anh ta trông như thế nào.

Nhưng đối với những người lớn như Kiều Tùng Trác mà nói thì không thể nào không nhận ra Kiều Tiết Trọng.

"Kiều Tiết Trọng!"
Đồng tử Kiều Tiết Dũng nhanh chóng co rút lại, cậu ta cũng cảm thấy cực kỳ bất ngờ, bởi cậu ta hoàn toàn không ngờ Kiều Tiết Trọng, người vốn đã bị Kiều Tùng Bác đưa ra nước ngoài căn bản không thể có khả năng xuất hiện ở đây, lại xuất hiện vào ngay thời khắc mẩu chốt này.

Nhìn vào toàn bộ dòng họ Kiều bây giờ thì dòng dõi của Kiều Tùng Châu, Kiều Tùng Trác và Kiều Tùng Bác đều có thể coi là con cháu trực hệ.

Trước đây Kiều Tiết Dũng đã trực tiếp đánh bại thế hệ trước của nhà họ Kiều, mà trong đám thanh niên cùng thể hệ với cậu ta cũng không có bất luận kẻ nào có thể đổi đầu với cậu ta, nên đương nhiên Kiều Tiết Dũng đã trở thành người có tư cách kế thừa vị trí gia chủ nhà họ Kiều nhất.

Nhưng hiện giờ Kiều Tiết Trọng, người cũng thuộc dòng dõi trực hệ của nhà họ Kiều, đột nhiên xuất hiện, điều này khiến cho Kiều Tiết Dũng, người vốn không có xuất thân trong sạch, cảm giác được sự bất an.

"Tiết Trọng, sao cháu lại trở về ?"
Nhiều người lớn trong dòng họ Kiều đồng thời cùng về phía Kiều Tiết Trọng, có thể nhìn ra được tuy đã nhiều năm Kiều Tiết Trọng không quay về nhà họ Kiều nhưng ấn tượng của nhiều người lớn trong dòng họ đối với anh ta lại rất tốt.

Vẻ mặt Kiều Tiết Trọng âm u lạnh lẽo, lạnh giọng nói: "Nhà họ Kiều xảy ra chuyện lớn như vậy, bác cả, cô út, cả cha cháu và Kiều Tiết Thanh, tất cả họ đều bị người ta ra tay hãm hại, hiện giờ cả nhà họ Kiều to như vậy cũng sắp rơi vào tay người ngoài rồi, cháu làm sao có thể không trở lại chứ.

"Kiều Tiết Trọng, cháu nói hươu nói vượn cái gì vậy?"
Kiều Tùng Trác đứng bên kia nhướng mày quát lớn.

Kiều Tiết Trọng quét ánh mắt về phía Kiều Tùng Trác bên này, người này không hổ danh là con trai Kiều Tùng Bác, trong ánh mắt của anh ta như chứa đầy khí thế sắc bén của người ở địa vị cao, thậm chí khi Kiều Tùng Trác cảm nhận được ánh mắt này của Kiều Tiết Trọng thì sau lưng cũng đột nhiên xông lên một luồng khí lạnh.

Rốt cuộc là anh ta muốn làm gì?
Vì sao đời thứ ba của nhà họ Kiều bây giờ người này so với người khác lại càng sắc bén hơn, dù là Kiều Tiết Dũng hay là Kiều Tiết Trọng, hoặc là Kiều Tiết Thanh trước kia, chỉ một ánh mắt xẹt qua cũng đủ làm cho nội tâm ông ta không tự chủ được phải run rẩy.

Trước kia Kiều Tùng Trác còn muốn tranh giành vị trí gia chủ này, nhưng giờ xem ra việc này hoàn toàn là do ông ta mơ mộng rồi.

"Bác hai, tuy rằng tôi không biết tại sao bác lại đi đến bước này, nhưng phận làm cháu tôi vẫn phải nhắc nhở bác một câu, đừng muốn tìm đường chết như vậy.

"Cái gì!" Kiều Tùng Trác thở hổn hển, cơ mặt co giật dữ dội.

Kiều Tiết Dũng đứng bên lia vào lúc này lại cười lên ha hả.

"Kiều Tiết Trọng, anh có ý gì? Anh muốn liên hợp với
Trần Hùng và Viễn Trọng Chi để đối phó nhà họ Kiều sao?" "Người đứng cạnh anh là kẻ thù không đội trời chung của nhà họ Kiều, là kẻ thù đã giết cha và anh cả của tôi, họ đều chết trong tay những người này.

"Kiều Tiết Trọng, không ngờ anh lại có thể cấu kết với kẻ thù của nhà họ Kiều để làm việc xấu, thiên đường có lối anh không đi, địa ngục không cửa lại muốn chen vào, hôm nay anh đã đến đây rồi thì để mạng ở lại đây đi.

Nói đến đây trên người Kiều Tiết Dũng đã tràn ngập sát khí mạnh mẽ.

Ngay sau đó ánh mắt hung tàn của cậu ta đã dừng lại trên người Trần Hùng và Viễn Trọng Chi, lần trước cậu ta uốn mượn đao giết người, nhưng sau khi Trần Hùng trở mặt thì bọn họ đã xác định phải trở thành kẻ thù không đội trời chung.

"Trần Hùng, Viễn Trọng Chi, tôi không đi tìm mấy người mà mấy người lại dám chủ động đưa đến cửa, coi thường nhà họ Kiều tôi là đồ giả sao?" "Người đâu.

Kiều Tiết Dũng vừa ra lệnh thì xung quanh đột nhiên có rất nhiều cao thủ nhà họ Kiều lao tới, vây đám người Trần Hùng lại.

"Ha ha."
Trần Hùng và Viễn Trọng Chi không hề hoảng hốt, căn bản không thèm để cao thủ nhà họ Kiều vào mắt..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 870: 870: Tôi Họ Dư Không Phải Họ Kiều


Trên thực tế cũng đúng là như vậy, hôm nay bọn họ tới đây không phải vì đánh nhau, hơn nữa trọng tâm Trần Hùng tới đây cũng không phải là vì Kiều Tiết Dũng.

Kiều Tiết Dũng còn chưa xứng làm đối thủ của Trần Hùng anh.

Ánh mắt Kiều Tiết Trọng lạnh lùng quét qua xung quanh, khí thế trên người ngày càng dữ tợn: "Kiều Tiết Dũng, giữa anh và tôi, ai là tội đồ của nhà họ Kiều, chúng ta sẽ nhanh chóng nhìn ra thôi." "Giờ ở đây tôi có thể tận chức tận trách nói cho anh biết một câu này "Kiều Tiết Dũng, ngày tàn của anh đến rồi!" "Ha ha ha."
Tiếng cười to của Kiều Tiết Dũng vang vọng khắp từ đường nhà họ Kiều, giờ toàn bộ nhà họ Kiều đã nằm trong tầm khống chế của cậu ta, dù có là Kiều Tiết Trọng thì cũng đâu thể trở thành đối thủ của cậu ta.

Ngay cả khi bên cạnh Kiều Tiết Trọng có Trần Hùng và Viễn Trọng Chi thì đã làm sao?

Lực lượng trong tay Viễn Trọng Chi nằm ở Tỉnh Tam Giang, cho dù anh ta có kéo hết cao thủ dưới quyền lại đây thì cũng không có khả năng làm đồi thủ của nhà họ Kiều.

Về phần Trần Hùng, đúng thật là anh rất lợi hại, hơn nữa bên người còn có một đám b**n th**, nhưng vậy thì đã sao?
Giờ bên người Kiều Tiết Dũng có Ngũ Sinh Tiêu, còn có vô số cao thủ đang nuôi trong nhà, quan trọng nhất là trong tay cậu ta còn có con át chủ bài là nhà họ Trần ở miền Bắc ủng hộ.

Đêm hôm đó Kiều Tiết Dũng đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của nhà họ Trần, nên dù có là Trần Hùng thì cậu ta cũng sẽ không để vào trong mắt.

Cho nên, lúc này Kiều Tiết Dũng vẫn cực kỳ ngông cuồng như trước, cậu ta căn bản không hề cho rằng hôm nay còn có người có thể lay động địa vị gia chủ nhà họ Kiều của mình.

Nhưng đến bây giờ Kiều Tiết Dũng vẫn còn chưa chú ý đến, vì sao đại hội tế tổ hôm nay đảm Bôn Lôi và Cùng Kỳ đều không xuất hiện.

Nhưng kể ta thì cũng đúng, đám người nhà họ Trần dù sao cũng là người miền Bắc, mà hai phe nam bắc từ trước đến nay vốn địa vị ngang nhau, cho nên bọn họ cũng không tiện xuất hiện trong trường hợp như đại hội cúng viếng tổ tiên của nhà họ Kiều ngày hôm nay.

"Xông lên cho tôi, bắt bọn họ lại"
Sau khi Kiều Tiết Dũng ra lệnh, những cao thủ nhà họ Kiều đang đứng vây quanh Kiều Tiết Trọng và Trần Hùng liền chuẩn bị tư thể công kích,
Mà ngay vào lúc này trên vách tường sau lưng Kiều Tiết Dũng đột nhiên xuất hiện một màn hình chiều rất lớn.

Giữa đám đông lại có một màn hình chiếu được dựng lên một cách khó hiểu, sau đó hình ảnh được chiếu lên trên bức vách.

Trên đó truyền ra một đoạn video.

"Kiều Tiết Thanh, tạo sẽ khiến mày phải sợ hãi vì kiếp này đã làm con người, kiếp sau mày cũng sẽ sợ phải làm con người, bởi vì mày sẽ vĩnh viễn sống trong nỗi sợ hãi của buổi tối hôm nay, dù mày đã xuống địa ngục, uống canh Mạnh Bà thì cũng không bao giờ quên được nỗi sợ đó." "Kiều Tùng Châu, ông đoán thử xem, rốt cuộc tôi có phải là con trai ruột của ông không?" "Kiều Tùng Trác, trong hai người chỉ có một người được sống, tôi cho hai người một phút, nếu sau một phút không ai ra tay thì tôi sẽ cho cả hai người cùng chết.

Trên màn hình liên tục chiếu ra đoạn phim quay cảnh
Kiều Tiết Dũng giết Kiều Tiết Thanh và Kiều Tùng Châu, cùng với cảnh cậu ta xúi giục Kiều Tùng Trác giết Kiều
Tùng Bác theo kiểu hình chín ô vuông cùng lúc.

Không chỉ có như thế, ngay cả cảnh tượng đêm hôm đó Kiều Tiết Dũng đi giết Kiều Tùng Châu, rồi Kiều Tùng Châu chất vấn Kiều Tiết Thanh cũng được hiển thị rõ ràng trên màn hình chiếu.

Cuối cùng, trên màn hình lại vang lên tiếng cười điên cuồng không hề kiêng nể gì của Kiều Tiết Dũng.

"Ha ha ha, tôi họ Dư, không phải họ Kiều."
Trong khoảnh khắc, toàn bộ từ đường dòng họ Kiều dường như trở nên yên tĩnh hơn hẳn, chỉ có tiếng cười nói của Kiều Tiết Dũng không ngừng vang vọng trong căn phòng.

Trong nháy mắt mọi người đều ngây dại..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 871: 871: Không Bằng Loài Cầm Thú


Không chỉ có những người thân thích, cao thủ trong nhà họ Kiều, Ngũ Hổ Tướng, ngay cả những gia tộc, tập đoàn khác ở tỉnh Trung Nhã cũng đều ngơ ngác.

Mặc dù lúc đầu bên tỉnh Trung Nhã này luôn đồn thổi khắp nơi về những gì Kiều Tiết Dũng đã làm nhưng khi chưa có tuyên bố chính thức thì mọi lời tin đồn vẫn chỉ là tin đồn.

Nhưng tình huống hiện giờ đã thay đổi.

Hôm nay, tất cả những người thân thích của nhà họ Kiều cùng đại diện của những gia tộc của tỉnh Trung Nhã đều có mặt ở đây.

Dưới tất cả con mắt của mọi người, nhiều video như vậy của Kiều Tiết Dũng được đưa ra.

Hơn nữa đoạn video nào cũng vô cùng bất lợi cho Kiều Tiết Dũng.

Cũng không đúng, với tình hình này thì không thể dùng từ bất lợi để hình dung.

Những gì Kiều Tiết Dũng đã làm có thể nói là không bằng cầm thú.

Chính tay cậu ta đã g**t ch*t gia chủ đời trước và người thừa kế hàng thứ nhất của nhà họ Kiều.

Đồng thời còn bức ép ông hai Kiều g**t ch*t Kiều Ngọc Trân, cuối cùng lại còn ra tay với ông ba Kiều người từ trước tới giờ chưa từng hỏi tới chuyện này.

Điều quan trọng hơn là chính miệng Kiều Tiết Dũng còn tự thừa nhận rằng cậu ta không phải mang họ Kiều.

Nhưng cho dù Kiều Tùng Châu không phải cha ruột của cậu ta thì cậu ta cũng không thể ra tay độc ác như vậy, dù sao Kiều Tùng Châu cũng đã nuôi dưỡng cậu ta bao nhiêu năm như vậy.

Nhà họ Kiều lớn như vậy, là gia tộc đứng đầu ở tỉnh Trung Nhã và cũng là một gia tộc lớn ở miền Nam.

Làm sao có thể rơi vào tay một tên người ngoài điên cuồng, lòng dạ độc ác như Kiều Tiết Dũng.

Sau một khoảng thời gian dài im ắng là sự bạo phát không thể tưởng tượng được, nhất thời toàn bộ từ đường của nhà họ Kiều trở nên ầm ĩ.

“Súc sinh, đúng là đồ súc sinh, không ngờ có thể làm ra những chuyện điên cuồng không có lương tâm như vậy!” “Tại sao trên đời này lại có loại người độc ác như vậy.

Những người đời trước của nhà họ Đường sắp bị cậu ta g**t ch*t hết rồi.

“Đúng là không còn lương tâm, tên Kiều Tiết Dũng này thật đúng còn không bằng cả loài súc sinh, tại sao cậu ta có thể làm ra những chuyện như vậy?” “Hơn nữa chính miệng cậu ta đã thừa nhận, cậu ta không phải mang họ Kiều, cậu ta là một thằng ngoại tộc, làm sao có thể trở thành gia chủ của nhà họ Kiều?” “Đúng, Kiều Tiết Dũng căn bản không có tư cách để trở thành gia chủ của nhà họ Kiều.

Đủ mọi âm thanh cùng vang lên, tất cả mọi người đều đang tấn công Kiều Tiết Dũng
Trong tình hình thế này, cho dù Kiều Tiết Dũng có bình tĩnh đến đâu đi chăng nữa thì cậu ta cũng không thể ngồi yên được.

“Là ai, là ai đã bật những thứ này?” “Tắt đi cho tôi, tắt ngay đi cho tôi!”
Cả người Kiều Tiết Dũng trở nên vô cùng đáng sợ: “Mấy người câm hết mồm lại cho tôi.

Nếu mấy người còn nói linh tinh thêm một câu nào nữa thì cẩn thận tôi lấy mạng của mấy người.

“Kiều Tiết Dũng, cậu dám làm mà không dám nhận sao?” “Hơn nữa những đoạn video đó đều đã được chiều rồi, cậu còn gì để nói nữa.

Cậu là Đ* c*m th* không có tình người, còn không bằng cả loài súc sinh.” “Cậu không có tư cách để trở thành gia chủ của nhà họ Kiều.

Hơn nữa cậu sẽ phải nhận sự trừng phạt.

Cậu sẽ đứng trước mặt liệt tổ liệt tông của nhà họ Kiều và chịu sự trừng phạt nghiêm khắc nhất.”
Trong đám đông chỉ cần có người dám đứng lên dẫn đầu thì những người kia không lo lắng Kiều Tiết Dũng báo thù nữa, bọn vì những người này vốn dĩ là do Trần Hùng và
Viễn Trọng Chi sắp xếp.

Tiếp sau đó, có vô số người cùng đứng ra chống lại Kiều Tiết Dũng, những gì xảy ra tiếp theo có thể nói là không thể quay lại được.

Càng lúc càng có nhiều người chửi bới Kiều Tiết Dũng, rất nhanh sau đó, cả từ đường nhà họ Kiều đã ngập trong những tiếng chửi bới và phản đối Kiều Tiết Dũng.

Kiều Tiết Dũng hoảng loạn, cậu ta vô cùng hoảng loạn.

“Kiều Tiết Trọng, anh cố ý làm những chuyện này để nhằm vào tôi đúng không.

Tất cả các người đừng hòng làm được gì, hiện giờ tất cả mọi chuyện đã được định đoạt rồi.

Tôi chính là gia chủ của nhà họ Kiều, trong nhà họ Kiều tôi mới là người quyết định.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 872: 872: Chống Lại Mệnh Lệnh Của Tao Đúng Không


Nói rồi, Kiều Tiết Dũng hét lớn với mấy cao thủ nhà họ Kiều đứng ở bên dưới: “Mấy người có đứng ngây ra đó làm gì? Ngu hết rồi sao, thiểu năng hết rồi sao?” “Lên hết cho tôi, tôi dùng thân phận gia chủ của nhà họ Kiều ra lệnh cho các anh, lập tức bắt Kiều Tiết Trọng và Trần Hùng lại cho tôi.

“Không đúng, không phải bắt lại, mà là giết hết bọn chúng cho tôi, giết hết bọn chúng.

“Ha ha ha, tôi chính là gia chủ của nhà họ Kiều, các người không có ai có thể ngăn cản tôi ngồi lên vị trí đó.

Ở tỉnh Trung Nhã này tôi chính là vua, là vua của tỉnh Trung Nhã.

Nhưng đám cao thủ của nhà họ Kiều vốn dĩ đã bao vây chặt lấy mấy người Kiều Tiết Trọng và Trần Hùng nay lại do dự không quyết, bởi vì căn bản không có một ai dám xông lên trước.

Thấy vậy, Kiều Tiết Dũng nổi điên: “Các người đều điếc hết sao, lên cho tôi, lên!”
Nhưng vẫn không có một ai nghe theo mệnh lệnh của Kiều Tiết Dũng.

“Mẹ kiếp!”

Kiều Tiết Dũng chửi bởi điên cuồng, rồi cậu ta quay người nhìn về phía mấy người Hoa Xà và Hoàng Ngưu.

“Các cậu, các cậu lên đi, giết Kiều Tiết Trọng, giết Trần
Hùng”
Nhưng lúc này đến cả Ngũ Sinh Tiêu cũng đứng yên không động đậy.

Bop!
Kiều Tiết Dũng nổ điên, giáng thẳng một cái bạt tai vào mặt Hoa Xà rồi tiện thể đá một cú vào người Hoàng Ngưu.

Ngay sau đó, cậu ta quét mắt trừng trừng nhìn từng người trong số Ngũ Sinh Tiêu rồi hét lên: “Mấy người còn ngây ra đó làm gì, sao, muốn chống lại lệnh của tao sao?” “Không sai, tất cả những chuyện này đều là do tao làm nhưng như thế thì đã làm sao?" “Bây giờ cả nhà họ Kiều đều là của tao, ai dám chống lại tao? Hoa Xà, Hoàng Ngưu, Bát Tí Hầu, chúng mày đừng quên vì sao chúng mày lại theo tao?” “Bởi vì sau lưng của tao chính là nhà họ Trần ở miền Bắc, nếu bây giờ chúng mày không phục tùng mệnh lệnh của tao thì chúng mày nhất định sẽ chết.

Hoa Xà xoa mặt của mình rồi cười.

“Kiều Tiết Dũng, anh vẫn không rõ tình hình hiện giờ sao? Anh thật sự tưởng rằng nhà họ Trần ở miền Bắc sẽ tiếp tục ủng hộ anh sao?” “Cái gì?”
Kiều Tiết Dũng hình như đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó nên khuôn mặt biến sắc trong thoáng chốc.

Hoa Xà tiếp tục nói: “Nếu như mấy người ông Lôi tiếp tục ủng hộ anh thì bọn họ cũng không chiếu những hình ảnh này lên.

Kiều Tiết Dũng lắc đầu: “Những video này là do Kiều Tiết Trọng và Trần Hùng phát, không phải ông Lôi” "Ha ha ha!"
Đến cả Hoàng Ngưu ở bên cạnh cũng bật cười, không chỉ anh ta cười mà cả Ngũ Sinh Tiêu của nhà họ Kiều đều bật cười.

Lúc này khuôn mặt Kiều Tùng Trác đã vô cùng buồn bã.

Ông ta biết vậy là mình đã tiêu đời, ông ta đã giết Kiều Ngọc Trân, đã lên cùng một thuyền với Kiều Tiết Dũng thì đương nhiên số mạng của ông ta và Kiều Tiết Dũng sẽ buộc vào nhau.

Hiện giờ Kiều Tiết Dũng đã toi, ông ta cũng tiêu đời.

“Kiều Tiết Dũng, những video đó đúng là do Kiều Tiết Trọng và Trần Hùng bật lên nhưng cậu có nghĩ đến chuyện ai là người quay chúng không?”
Ầm...!
Đầu của Kiều Tiết Dũng đột nhiên giống như bị nổ tung, một sự thật vô cùng đáng sợ hiện ngay lên trong đầu cậu ta.

Những đoạn video này đều là những bằng chứng đanh thép khiến Kiều Tiết Dũng không thể chối cãi được.

Chỉ có duy nhất ba người có thể quay lại được tất cả những đoạn video này..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 873: 873: Quân Cờ Trong Tay Kẻ Khác


Trong đó một người chính là cậu ta, Kiều Tiết Dũng, hai người còn lại chính là Cùng Kỳ và Hỏa Phượng.

Kiều Tiết Dũng không quay video, cậu ta cũng không thể quay nên tất cả những thứ này chỉ có thể là do Cùng Kỳ và Hỏa Phượng làm.

Hiện giờ tất cả những đoạn video mà hai người này đã quay đều lọt vào tay của Trần Hùng và Kiều Tiết Trọng.

Điều này càng chứng minh nhà họ Trần đã vứt bỏ Kiều Tiết Dũng và chuyển hướng ủng hộ Kiều Tiết Trọng và Trần Hùng.

“Đợi đã! “Nhà họ Trần, nhà họ Trần?”
Tự nhiên Kiều Tiết Dũng nghĩ ra chuyện gì đó, khuôn mặt độc ác đáng sợ của cậu ta đột nhiên trở nên sợ hãi cùng cực và cảm thấy không thể tin được.

Cậu ta đột nhiên hiểu ra, hóa ta bản thân mình từ trước đến giờ chỉ là một quân cờ bị người khác điều khiển trong lòng bàn tay.

Lúc trước Bôn Lôi lợi dụng quân cờ là cậu ta để loại bỏ tất cả mọi chướng ngại vật trong nhà họ Kiều.

Bây giờ đến khi có được thành quả thì đương nhiên quân cờ như cậu ta đã mất hết giá trị.

“Không thể nào, không thể nào là vậy được"
Nhất thời, Kiều Tiết Dũng thấy cả người mình từ trên xuống dưới đều mềm nhũn, cậu ta như thành một người mất hồn, trong mồm không ngừng lẩm bẩm câu không thể nào, không thể nào.

Đúng vào lúc đó, có một hậu bối của nhà họ Kiều tiến lên đấm thẳng vào mặt Kiều Tiết Dũng.

“Kiều Tiết Dũng, anh là loài chó lợn, không bằng cả súc sinh.

Anh dám làm ra những chuyện táng tận lương tâm như vậy, hôm nay tôi phải đánh chết anh.”
Kiều Tiết Dũng vốn dĩ là một thư sinh yếu đuối, không biết đánh đấm gì cả.

Hơn nữa người hậu bối của nhà họ Kiều đứng trước mặt lại là một người to cao, một đấm của anh ta đã khiến Kiều Tiết Dũng ngã lăn ra đất.

“Đúng là tự đâm đầu vào cái chết.

Kiều Tiết Dũng trừng mắt nhìn đối phương, khuôn mặt cậu ta vô cùng hung ác.

Ánh mắt đó khiến người kia phải phát run trong lòng.

Nhưng chỉ một giây sau, người nhà họ Kiều liên tục xông về phía của Kiều Tiết Dũng, đánh đấm đá nện cậu ta.

Ngũ Sinh Tiêu và đám cao thủ của nhà họ Kiều đứng bên cạnh, nhìn thấy cảnh tượng này nhưng lại làm như không.

Không có một ai tới giúp đỡ cậu ta cả.

Trong lúc hỗn loạn, không biết ai tự nhiên rút một con dao từ trong túi ra, đâm thẳng vào vị trí lồng ngực của Kiều Tiết Dũng.

“Kiều Tiết Dũng chết rồi.

Một người hét lên, những người đang đứng xung quanh để đảm đấm lập tức tản ra bốn phía.

Người đâm Kiều Tiết Dũng đã lẩn vào trong đám người từ lâu nhưng không có một ai biết chính xác rất cuộc ai là người đã đâm cậu ta.

Tất cả mọi thứ hình như đều có dự liệu từ trước, nhưng không ai tìm được chứng cứ.

Kiều Tiết Dũng cứ nằm vậy trên mặt đất, một con dao c*m v** trước ngực, máu tươi thấm đỏ cả một mảng lớn trên cái áo màu trắng gạo của cậu ta.

Cậu ta chết không nhắm mắt, đến khi chết rồi mà hai con mắt vẫn mờ trừng trừng, máu tươi không ngừng ứa ra từ miệng cậu ra.

Thật sự không biết phải dùng một từ ngữ gì để hình dung về con người Kiều Tiết Dũng.

Hoặc có lẽ loại người như cậu ta ta từ khi sinh ra đã được định sẵn sẽ là một bi kịch.

Cậu ta có thể đi được tới ngày hôm nay nên cũng không thể trách việc cậu ta trở thành một người độc ác và tàn nhẫn.

Những gì cậu ta đã trải qua trong quá khứ quyết định thái độ và cách hành xử của cậu ta.

Vậy nên về căn bản Kiều Tiết Dũng một phải là một người ác, nếu nói đúng ra thì cậu ta chỉ là một người đáng thương.

Hôm nay, cậu ta chết trước từ đường của nhà họ Kiều, đối với cậu ta mà nói cũng là một loại giải thoát.

Còn về chuyện rốt cuộc cậu ta có phải là con trai của Kiều Tùng Châu, bên trong người cậu ta có chảy dòng máu của nhà họ Kiều không thì chỉ có một mình cậu ta biết.

Mặc dù chuyện này sẽ trở thành một điều bí ẩn với nhà họ Kiều nhưng tất cả mọi thứ đã không còn quan trọng nữa.

Thi thể của Kiều Tiết Dũng nhanh chóng được xử lý, đến lúc này trong đám đông đã có không ít người nhìn về phía Kiều Tiết Trọng.

“Cậu chủ Kiều Tiết Trọng tài đức song toàn, lại có năng lực vượt trội hơn nữa, nhất định có thể dẫn dắt nhà họ Kiều của chúng ta tới những đỉnh cao hơn, ngắm nhìn những cảnh tượng đẹp để hơn.” “Vậy nên tôi đề nghị để cậu chủ Kiều Tiết Trọng trở thành người thừa kế vị trí gia chủ của nhà họ Kiều.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 874: 874: Ngồi Vào Vị Trí Gia Chủ


Cũng không ai biết ai là người đã nói câu này, nhưng khi ý kiến này vừa được đưa ra, lập tức có hai ba người cùng phụ họa.

Sau đó không lâu, cả từ đường của nhà họ Kiều đều đồng thanh để Kiều Tiết Trọng ngồi vào vị trí gia chủ của nhà họ Kiều.

Đối mặt với tình huống này, Kiều Tiết Trọng vẫn vô cùng bình tĩnh bởi vì anh ta đã dự liệu được điều này từ lâu.

Trần Hùng đứng bên cạnh Kiều Tiết Trọng vỗ nhẹ vai anh ta và nói: “Hiện giờ mối thù giết cha của anh đã được báo, tiếp theo phải xem anh thể hiện thế nào.

Kiều Tiết Trọng hít sâu một hơi rồi gật đầu nặng nề.

“Vâng thưa điện chủ”
Nói xong, Kiều Tiết Trọng ưỡn ngực, đi về phía từ đường của nhà họ Kiều, mang theo khí thế của một kẻ mạnh.

“Gia chủ...!gia chủ.

Trên suốt con đường đi tới, những tiếng hộ gia chủ không ngừng vang lên.

Thậm chí còn có rất nhiều đại diện của các gia tộc và tập đoàn khác ở tỉnh Trung Nhã nhanh chóng bước tới tiếp đón, thể hiện thái độ ủng hộ Kiều Tiết Trọng làm gia chủ của nhà họ Kiều.

Những người này nhất định đã được sắp xếp từ trước và người sắp xếp không phải là Trần Hùng và Viễn Trọng Chi mà lại là Bôn Lôi,
Lúc trước Bôn Lôi đã dùng danh nghĩa của nhà họ Trần để sắp xếp tình hình của nhà họ Kiều.

Không chỉ có vậy, Bôn Lôi có người của mình ở tất cả những gia tộc khác ở tỉnh Trung Nhã.

Dã tâm của nhà họ Trần chính là muốn khống chế nhà họ Kiều rồi từ đó khống chế cả tỉnh Trung Nhã.

Nhưng đúng lúc quan trọng này, Bôn Lôi lại đổ nhiên dâng hết mọi thành quả cho Trần Hùng.

Mục đích của việc ông ta làm vậy thì chỉ có mình ông ta và Trần Hùng biết.

Đương nhiên mọi việc này đều được sắp xếp trong bóng tối bởi sự thật là hiện giờ Bôn Lôi không hề xuất hiện, ông ta phải sạch mọi chuyện liên quan tới mình.

Không ai có thể biết được thực ra sự sụp đổ của Kiều Tiết Dũng chính là do một tay Bôn Lôi đứng đằng sau tạo sóng gió để gây nên.

Kiều Tiết Trọng đi về phía từ đường của nhà họ Kiều rồi dừng lại trước mặt mấy người Hoa Xà.

Anh ta quay đầu lại nhìn mấy người Hoa Xà, thấy mấy người này mãi không thể hiện thái độ gì, Kiều Vân phàm mới cười lạnh: “Sao nào, từ trước đến giờ Thập Nhị Sinh Tiêu đều cống hiến hết mình cho gia chủ.

Bây giờ ý của các cậu thế nào, chẳng lẽ một mình Ngũ Sinh Tiêu các cậu không ủng hộ Kiều Tiết Trọng tôi ngồi lên vị trí này?”
Mấy người Hoa Xà đều ngây ra, đến lúc đó cả đám người đó mới nhận ra đây chính là lúc để bọn chúng đưa ra sự lựa chọn thứ hai.

Thực ra thì mấy người Hoa Xà cũng chỉ là những người chịu phụ thuộc, cả đám người này thì làm gì có quyền lựa chọn.

“Bái kiến gia chủ!”
Hoa Xà là người đầu tiên chắp tay bái chào, tiếp sau đỏ mấy người Hoàng Ngưu, Bát Tí Hầu cũng nhanh chóng thể hiện rõ thái độ của mình.

Nói rồi, đám người này cùng những trưởng bối của nhà họ Kiều cùng đi theo Kiều Tiết Trọng tiến vào từ đường.

Đúng lúc bước qua cánh cửa từ đường, Kiều Tiết
Trọng quay phắt người lại nhìn về phía mấy người Hoa Xà.

“Mấy người không phải là người mang họ Kiều nên không được bước vào từ đường của nhà họ Kiều, đứng bên ngoài cho tôi”
Tiếng hét thể hiện rõ sự bá đạo, đây không phải là thứ có thể giả vờ được.

Thực ra Kiều Tiết Trọng cũng là một người bá đạo và lợi hại, nếu không anh ta cũng không gia nhập điện Đức Hoàng ở nước ngoài và trở thành một nhân vật chủ chốt của điện Đức Hoàng.

Nếu không phải có chuyện ngày hôm nay ở nhà họ Kiều thì Kiều Tiết Trọng đã sắp trở thành bộ trưởng của điện Đức Hoàng ở nước ngoài.

Bộ trưởng của điện Đức Hoàng là chỉ kém hơn 18 Đại tướng của điện, ai nấy đều thuộc hàng rồng phượng.

Tim mấy người Hoa Xà đập thịch một tiếng rồi vội vàng đứng sang bên cạnh, không dám nhiều lời.

Cách làm này của Kiều Tiết Trọng tạo ra một sự đối lập rõ ràng với cách làm vừa nãy của Kiều Tiết Dũng, trong giây lát tất cả những người lớn tuổi của nhà họ Kiều đều có thiện cảm tốt với Kiều Tiết Trọng..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 875: 875: Chuyện Này Thật Không Thể Nói Rõ Được


“Tiết Trọng, hương của cháu đây, sau khi châm hương cháu sẽ trở thành gia chủ đời tiếp theo của nhà họ Kiều.

“Tôi tin tưởng năng lực với năng lực của Kiều Tiết Trọng, nhất định có thể dẫn dắt nhà họ Kiều chúng ta đi lên một tầm cao mới”
Người nói chuyện là Kiều Tùng Trác, ông ta cũng là người biết mượn gió đẩy thuyền.

Thấy thời của Kiều Tiết Dũng đã hết, ông ta lập tức dùng cách này để thể hiện thái độ của mình trước mặt Kiều Tiết Trọng.

Kiều Tiết Trọng nhận chỗ hương trong tay của Kiều Tùng Trác và thành kính dâng hương lên linh vị của tổ tiên nhà họ Kiều, cuối cùng ba cây hương chụm lại c*m v** lư hương trước mặt.

Lần này, ba cây hương không tắt ngay lập tức như lần trước Kiều Tiết Dũng dâng hương.

Ngược lại ba cây hương cùng chảy rất nhanh, thật sự nhiều khi không thể khẳng định được trên đời này rốt cuộc có quỷ thần hay không, chuyện này thật sự không ai biết rõ được.

“Liệt tổ liệt tông nhà họ Kiều trên cao, hôm nay con, Kiều Tiết Trọng, sẽ kế tục ngôi vị gia chủ của nhà họ Kiều nên đặc biệt tới đây để thông báo cho các vị tiên nhân biết” “Hy vọng các vị tiên nhân phù hộ cho nhà họ Kiều phồn vinh thịnh vượng, bước lên một tầm cao mới”
Kiều Tùng Trác đứng bên cạnh lập tức xen vào: “Các vị tiên nhân ở trên cao xin cứ yên lòng, Kiều Tùng Trác con từ nay về sau nhất định sẽ tận tâm tận lực để giúp đỡ Tiết Trọng” "Ha ha"

Nhưng Kiều Tiết Trọng lại cười nhạt, tiếng cười này khiến Kiều Tùng Trác run rẩy, một dự cảm không lành tự nhiên ập tới bao lấy người ông ta.

Kiều Tiết Trọng quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như dao: “Bác hai, trước mặt tổ tiên bác hãy nói đưa ra một lời giải thích rõ ràng về chuyện của cô út đi”
Am!
Đầu Kiều Tùng Trác nổ ầm một tiếng, vốn dĩ ông ta còn định đem chuyện này biến từ chuyện lớn thành chuyện nhỏ nhưng không ngờ đúng vào lúc này, trong hoàn cảnh này, Kiều Vân Phong lại lỗi chuyện này ra.

Điều này chứng minh rõ ngay từ đầu Kiều Tiết Trọng đã không định tha cho ông ta.

Mồ hôi trên người ông ta tuôn ra như suối, khuôn mặt ông ta trắng bệch.

“Kiều Tùng Trác, bác g**t ch*t em gái của mình, chuyện này nên tính thế nào?”
Ầm một tiếng, khí thế trên người Kiều Tiết Trọng khiến cả người Kiều Tùng Trác run rẩy, ông ta quỳ xuống trước linh vị của tổ tiên nhà họ Kiều, “Con cũng chỉ bị Kiều Tiết Dũng ép” “Kiều Tiết Dũng nói hai người chỉ có một người được sống, con cũng không còn cách nào khác”
Kiều Tùng Trác hoàn toàn sụp đổ ngay tại đó, ông ta không ngừng dập đầu trước bài vị của tổ tiên nhà họ Kiều: “Xin liệt tổ liệt tông nhà họ Kiều lượng thứ cho con, lượng thứ cho con!”
Kiều Tiết Trọng đứng ở một bên hít sâu vào một hơi.

Trong chuyện này cũng không thể trách Kiều Tùng Trác độc ác.

Nhưng trước sau gì ông ta cũng đã làm sai.

Loại người như vậy, Kiều Tiết Trọng không thể tiếp tục để ông ta ở lại nhà họ Kiều.

Đương nhiên anh ta cũng không thể mượn tay sát thủ để giết bác hai của mình.

“Bác hai, ông có đồng ý lập tức cút ra khỏi nhà họ Kiều, cút ra khỏi tỉnh Trung Nhã không?” “Đồng ý, tôi đồng ý.

Chuyện đã đến nước này, Kiều Tùng Trác làm gì còn có quyền lựa chọn nữa, có thể giữ lại tính mạng đã là kết cục tốt lắm cho ông ta rồi.

“Cút!”
Kiều Tiết Trọng hét lên, Kiều Tùng Trác giống như một con chó mất nhà, lập tức chạy ra khỏi từ đường của nhà họ Kiều.

Còn về chuyện ông ta còn sống để rời khỏi tỉnh Trung Nhã không thì đúng là không thể nói rõ được.

Một cuộc tranh giành cuối cùng cũng kết thúc tại đây.

Có lẽ ngay từ đầu không ai có thể ngờ được người chiến thắng cuối cùng trong trận chiến này lại là Kiều Tiết Trọng, con trai của Kiều Tùng Bác..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 876: 876: Hương Vị Thay Đổi Rồi


Kiều Tiết Trọng đã sống lâu ở nước ngoài, nhiều năm không về nước nên từ trên xuống dưới trong nhà họ Kiều đều không ai có thể ngờ đến việc người cười đến cuối cùng lại là Kiều Tiết Trọng.
Thực tế người cười đến cuối cùng không chỉ có một mình Kiều Tiết Trọng mà người thắng lớn nhất trong cuộc tranh giành này là Trần Hùng.
Bởi vì Kiều Tiết Trọng là người của điện Đức Hoàng, cũng là người của Trần Hùng.

Hơn nữa trong lòng Kiều Tiết Trọng, anh ta sùng bái Trần Hùng như thần thánh.
Hiện giờ Kiều Tiết Trọng đã nắm được nhà họ Kiều ở tỉnh Trung Nhã, điều này đồng nghĩa với việc cả nhà họ Kiều đã trở thành tài sản của điện Đức Hoàng.
Trần Hùng mới là người được lợi nhiều nhất trong cuộc đấu đá này.
Còn trong lòng Trần Hùng, anh hiểu rõ tất cả mọi chuyện không nên thuận lợi như vậy.

Bởi trong kế hoạch lúc đầu của anh, anh và Viễn Trọng Chi nhất định sẽ có một trận quyết đấu ác liệt với Kiều Tiết Dũng.

Nhưng cuối cùng anh lại tránh được việc tham gia vào trận quyết chiến đó.

Nguyên nhân cũng bởi một trong Ngũ Hổ Tướng của nhà họ Trần, Bôn Lôi lại hai tay dâng thành quả của mình lên cho Trần Hùng.
Theo lý mà nói, lần này Bôn Lôi không phải nhận sự dặn dò của nhà họ Trần để tới đây đối phó với Trần Hùng sao? Vậy tại sao đến cuối cùng ông ta lại quay ngược lại giúp đỡ Trần Hùng một việc lớn như vậy?
Thực ra trong lòng Trần Hùng cũng cảm thấy khó hiểu.
Vậy nên ngay sau khi lễ tế tổ của nhà họ Kiều kết thúc, việc đầu tiên anh làm chính là đi tìm Bôn Lôi.
Lần này anh tới lễ tế tổ của nhà họ Kiều chỉ là đi cùng, mục đích thật sự của anh khi tới đây chính là tìm Bôn Lôi.
Dù sao Bôn Lôi cũng đến đây vì Trần Hùng.
Hiện giờ Bôn Lôi không ở trong nhà họ Kiều mà lại ở trong một sơn miếu ở thành phố Trường Bắc.
Đây là một trang trại chè, con người Bôn Lôi bình thường không có sở thích gì đặc biệt, hàng ngày thứ ông ta thích nhất cũng chỉ là uống trà.
Vậy nên mỗi khi tới một nơi mới việc đầu tiên ông ta là chính là tìm xem nơi đó có loại trà gì ngon.

Sau khi tìm được, ông ta sẽ nếm thử ngay, nếu nơi đó có loại trà ngon, hợp với khẩu vị của ông ta, khiến ông ta hài lòng thì về sau phần lớn thời gian ông ta sẽ đều tới đó.

Thậm chí, rất có khả năng Bôn Lôi còn trả giá cao để mua đứt lại nơi đó.
Một m*nh tr*n Hùng tới, anh không gọi theo Viễn Trọng Chi, cũng gọi theo mấy người ở hang sói mà chỉ tới đó một mình.
Đây vốn dĩ là ân oán giữa một mình anh và nhà họ Trần vậy nên anh không muốn người khác can thiệp vào.
Hơn nữa, ít nhất hiện giờ Bôn Lôi vẫn chưa có ác ý gì với Trần Hùng vậy nên anh không nhất thiết phải làm căng thẳng ngay từ đầu.
Trong một phòng trà bên trong trang trại chè, Bôn Lôi đang ngồi trước một bàn trà, thong thả rửa bộ đồ uống trà.
Trần Hùng tới trước cửa của phòng trà, Kỳ Cùng và Hỏa Phượng đang canh trước cửa không hề chào hỏi anh nhưng cũng không ngăn cản gì.
Trần Hùng không nhìn hai người bọn họ mà đi thẳng vào bên trong.
“Đến rồi sao?”
Bôn Lôi đã rửa bộ đồ uống trà xong, ông ta bắt đầu rót trà và đẩy về phía Trần Hùng.
Trần Hùng bước tới ngồi xuống trước mặt Bôn Lôi rồi giơ tay cầm lấy chén trà.
“Lúc nhỏ cậu thích nhất là uống trà do tôi pha, thử xe, có phải là hương vị mà lúc nhỏ cậu đã uống không?”
Trần Hùng không hề do dự, anh càng không lo việc Bôn Lôi sẽ cho thuốc độc gì vào trong này Anh đưa tách trà lên miệng rồi nhấp một ngụm.
“Hương vị thay đổi rồi.”
“Vậy sao?” Khuôn mặt Bôn Lôi hơi hơi biến sắc: “Thay đổi chỗ nào?”
Trần Hùng trả lời: “Lúc nhỏ ông pha trà cho tôi, ông coi tôi như cháu của mình và khi tôi uống tôi cũng coi ông như một người chú.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 877: 877: Là Tôi Sợ Chết Cậu Hài Lòng Chưa


“Còn bây giờ khi uống trà ông pha, ông coi tôi là đối thủ và tôi cũng coi ông như kẻ địch.”
“Thế nên hương vị đương nhiên là thay đổi rồi.”
“À!”
Bôn Lôi trả lời một tiếng, giọng nói nghe chừng có vẻ hơi chùng xuống.
Điều Trần Hùng nói không hề sai, thời gian không dừng lại, có rất nhiều chuyện đã thay đổi.

Kể cả là một chén trà để lâu thì hương vị của nó cũng đã thay đổi.
Trần Hùng bỏ tách trà trong tay xuống, anh nhìn thẳng về phía Bôn Lôi và nói luôn vào chuyện chính: “Vì sao ông lại đem thành quả ở nhà họ Kiều đưa cho tôi? Chẳng lẽ không phải bà già đó phái ông xuống đây để lấy tủy của tôi về cứu Trần Kỳ Lâm sao?”
“Sao cậu lại nói vậy, Trần Kỳ Lâm là em trai cùng cha khác mẹ với cậu, Trần Hùng, chẳng lẽ cậu lại thấy chết mà không cứu sao?”
Trần Hùng cười một tiếng rồi trả lời: “Bôi Lôi, tôi nghĩ ông còn rõ hơn tôi vì sao Kiều Tiết Dũng lại thành ra như vậy.”
“Nói ra, số phận của tôi và cậu ta giống nhau đến ngạc nhiên chỉ có điều là tôi may hơn cậu ta một chút thôi.”
“Ông cũng nên biết rõ, sự thù hận của tôi với nhà họ Trần không thua kém gì Kiều Tiết Dũng hận nhà họ Kiều đâu.

Nỗi nhục nhã và dày vò tôi đã phải chịu ở nhà họ Trần cũng không kém gì những nhục nhã và dày vò mà Kiều Tiết Dũng đã phải chịu đựng khi ở nhà họ Kiều.”
“Nể tình tôi đã từng gọi ông là chú Bôn Lôi, tôi không so đo tính toán với ông nhưng tôi không mong sẽ nghe được câu tiếp theo, nếu không bây giờ tôi sẽ đứng lên đi về ngay.
“Ha ha.”
Bôn Lôi cười nhạt rồi đưa tách trà lên miệng nhấp một ngụm: “Không hỏi thì thôi, dù sao tôi cũng không có hứng thú với những chuyện đó.”
Trần Hùng nói: “Vậy bây giờ mời ông trả lời câu hỏi vừa nãy của tôi, vì sao ông lại đem những thành quả vốn dĩ thuộc nhà họ Trần đưa cho tôi?”
“Bởi vì tôi sợ chết, tôi giải thích vậy cậu hài lòng chưa?”
Bôn Lôi nheo mắt nhìn Trần Hùng rồi lại nhấp một ngụm trà: “Không phải lúc đầu cậu đã cảnh cáo bà chủ, nếu bà ấy muốn đối phó với cậu thì cứ cho người tới.”
“Nhưng tới người nào cậu sẽ giết người đó sao?”
“Bôn Lôi tôi cũng lớn tuổi, cũng có gia đình rồi, bà chủ bảo tôi tới đây đối phó với cậu không phải là đang đẩy tôi vào hố lửa sao?”
“Mặc dù tôi không hiểu điện Đức Hoàng nước ngoài là thế nào nhưng tôi hiểu rất rõ bản thân mình.

Bôn Lôi tôi không phải là đối thủ của Trần Hùng cậu.”
“Nếu để tới cuối cùng, tôi bị cậu g**t ch*t thì chi bằng ngay từ đầu tôi sẽ nhận thua luôn.

Nếu như vậy thì tôi nghĩ cậu cũng không nhẫn tâm để ra tay với tôi.”
Trần Hùng hít vào một hơi thật sâu, những lời Bôn Lôi nói anh chỉ có thể tin một nửa.
Bởi vì anh rất hiểu Bôn Lôi, trong Ngũ Hổ Tướng của nhà họ Trần, Bôn Lôi không phải là người mạnh nhất, thậm chí còn đứng ở vị trí gần cuối nhưng ông ta tuyệt đối là người có gan nhất trong số năm người đó.
Trần Hùng là người thông minh nên đương nhiên anh hiểu rõ lý do vì sao Bôn Lôi lại làm như vậy.
Lúc còn nhỏ, anh đã từng gọi Bôn Lôi là chú, Bôn Lôi cũng coi anh như con trai của mình.
“Tam vương và Ngũ hổ của nhà họ Trần, mỗi người đều có một phe phái của mình, ông thuộc phe của ông ta.

Vậy nên ông nói cho biết, tất cả những gì ông làm hôm nay có liên quan gì tới ông ta không?”
“Có phải ông ta ra lệnh cho ông làm như vậy không?”
Ông ta mà Trần Hùng nhắc tới không phải ai khác mà chính là cha của anh, chính là gia chủ trên danh nghĩa của nhà họ Trần, Trần Tôn Long!
“Cậu gọi ông ấy là ông ta?”
Bôn Lôi cười khổ: “Trần Hùng, vậy nên cho tới hiện giờ cậu vẫn hận ông ấy đúng không?”.
 
Back
Top Bottom