Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 819: 819: Quả Là Một Cao Thủ Lợi Hại


Chỉ một cái nhìn thoáng qua đã khiến tất cả mọi người câm như hến, ngồi ở vị trí của chính mình không dám nhúc nhích chút nào.

Cùng lúc đó, Dần Hổ dẫn Kiều Tiết Thanh nhảy xuống từ tầng cao nhất của khách sạn Khủng Đỉnh, bây giờ họ muốn chạy lên trời cũng chỉ có đường này để đi.

Tòa nhà bốn tầng cao hơn ba mét, vậy mà Dần Hổ cùng Kiều Tiết Thanh nhảy xuống không hề hấn gì.

Không thể không thừa nhận, thực lực của Dần Hồ quả thực không tồi, nhưng vì muốn bảo vệ Kiều Tiết Thanh mà khi rơi xuống đất, một chân của anh ta đã trực tiếp va chạm dẫn tới gãy.

Dần Hổ chịu đựng cơn đau buốt truyền tới từ dưới chân, nghiến răng đứng dậy.

"Chạy về phía chiếc xe, cậu chủ"
Toàn thân Dần Hổ đều đổ mồ hôi, nắm lấy Kiều Tiết Thanh không buông chạy về phía chiếc MercedesBenz cách đó không xa.

Lúc này, phía bên dưới vẫn là một khung cảnh hỗn loạn, rất nhiều cao thủ của nhà họ Viễn thấy vậy lập tức đi về phía hai người.

"Cút ngay.

Dần Hổ phát ra tiếng gầm như một dã thủ, tuy rằng lúc này anh ta đi đường đã có chút khập khiêng nhưng không hề ảnh hưởng tới sức chiến đấu mạnh mẽ một chút nào.

Bop!
Bop!
Bop!
Những nằm đấm đầy uy lực vang lên, chỉ trong nháy mắt, không ít những cao thủ vô danh của nhà họ Viễn đã bị anh ta đánh bay ra ngoài.

Dần Hồ cố gắng dẫn Kiều Tiết Thanh mở một con đường máu, chạy về phía chiếc MercedesBenz đang đỗ trên đường.

"Quả là một cao thủ lợi hại."
Gần như cùng lúc, Thẩm Đại Lực và Hồ Điệp đều đồng loạt đưa mắt nhìn về phía Dần Hồ.

Mọi người giống như đã lâu mới thấy được con mồi, ít nhất năm người của Hang Sói cùng lúc lao về phía Dần Hồ và Kiều Tiết Thanh.

"Tất cả dừng lại"

Đúng lúc này, Lưu Trọng hét lên từ phía sau, tất cả các thành viên trong Hang Sói đều ngừng mọi động tác lại.

“Lưu Trọng, anh đang làm gì vậy?” Thẩm Đại Lực quay đầu lại nhìn Lưu Trọng với vẻ mặt khó hiểu.

"Anh Hùng có lệnh, thả bọn họ đi." "Để họ đi? Anh đang nói chuyện đùa đấy hả?" Tất nhiên thành viên của Hang Sói không dám trái lệnh, nhưng Hồ Điệp lao lên ngay đầu tiên đã bắt đầu giao chiến với Dần Hồ rồi.

Mặc dù Hồ Điệp là phụ nữ nhưng ở trong Hang Sói, tốc độ của cô ấy cũng được coi là nhanh chóng, thực lực hiện tại cũng khá mạnh.

Có điều cho dù Hồ Điệp đang ở thời kỳ đỉnh cao vẫn không phải là đối thủ của Dần Hổ, không quá mấy chiêu, cô đã bị một đấm của Dần Hổ đánh bay ra ngoài.

Các thành viên khác của Hang Sói bắt đầu kích động muốn người sau tiếp nối người trước, mãi đến khi trên đỉnh của khách sạn Khung Đỉnh vang lên tiếng nói của Trần Hùng: "Các người muốn cãi lệnh của tôi đúng không?"
Âm thanh không lớn nhưng vẫn đủ vang xa, trực tiếp gây chấn động màng nhĩ của những thành viên trong Hang Sói đang có mặt tại đây, như thể xuyên thấu vào trong đầu óc họ.

Trong khoảnh khắc, tất cả những thành viên của Hang
Sói đang điên cuồng đều dừng lại.

Trên mặt họ đều mang theo vẻ nghi ngờ và khó hiểu, rõ ràng hôm nay nhóm người của bọn họ tới đây để đối phó với Kiều Tiết Thanh, tại sao bây giờ Kiều Tiết Thanh sắp bỏ chạy mà họ lại không được phép truy đuổi?
Dù trong lòng chất chứa nghi ngờ, nhưng họ không dám cãi lại mệnh lệnh của Trần Hùng.

Cuối cùng, nhóm người này đành thay đổi mũi nhọn, hướng về phía đảm cao thủ khác của nhà họ Kiều,.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 820: 820: Kẻ Giả Heo Ăn Thịt Hổ


Kiều Tiết Thanh cùng Dần Hổ lên xe, bởi vì Dần Hổ bị thương nên Kiều Tiết Thanh tự lái xe.

Mercedes như ngựa hoang đứt cương chạy như bay trên đường.

Trên xe, Kiều Tiết Thanh giữ tay lái, trán ướt đẫm mồ hội, bộ quần áo sạch sẽ nay đã dính đầy máu tươi.

Trong xe ngập tràn mùi máu tanh, cái mùi này khiến
Kiều Tiết Thanh hơi buồn nôn, nếu là bình thường thì anh ta đã vứt chiếc xe này từ lâu.

Nhưng hiện tại, anh ta không thể vứt nó cũng chẳng thể bỏ xe bởi chiếc xe này có thể cứu mạng anh ta.

“Con mẹ nó.

Rốt cuộc, trong lòng Kiều Tiết Thanh vẫn không đè nén được cơn giận, tâm trạng của anh ta sụp đổ, đồng thời dù đang lái xe, tay của anh ta bắt đầu điên cuồng đập vô lăng.

Đây là thất bại thảm hại, từ nhỏ đến lớn, Kiều Tiết Thanh chưa từng thua thảm hại giống như ngày hôm nay.

Vốn dĩ anh ta cho rằng đêm nay có thể hợp nhất hai mươi hai gia tộc và tiêu diệt hoàn toàn Trần Hùng và Viễn Trọng Chi.

Vốn dĩ anh ta cho rằng kể từ tối hôm nay, anh ta có thể tiếp quản toàn bộ tỉnh Tam Giang.

Nhưng có nằm mơ anh ta cũng không ngờ kế hoạch của mình còn chưa bắt đầu đã "chết từ trong trứng nước”.

Bọn người Trần Hùng và Viễn Trọng Chi quá độc ác, không chỉ đánh Kiều Tiết Thanh không kịp trở tay, thậm chí còn có thể nói là bị đánh tơi tả, không có sức đánh trả.

“Trần Hùng kia là ai, tại sao dưới tay của anh ta lại có một đám điên như thế kia?”
Kiều Tiết Thanh nói không ngừng: “Cái tên Ngụy Tuấn đó mạnh hơn chúng ta tưởng tượng, sợ là anh Bạch Mã không thể trở về”
Nghĩ đến những người mình mang theo lần này đều chết sạch, nghĩ đến dáng vẻ tức giận của cha mình – Kiều Tùng Châu, Kiều Tiết Thanh không kiềm được cơn run rẩy.

Có lẽ còn có thể chấp nhận chuyện Sơn Dương và
Nhím lần trước.

Nhưng nếu lần này Bạch Mã có chuyện, Kiều Tùng
Châu sẽ phát điên mất.

“Làm sao bây giờ, rốt cuộc phải làm sao bây giờ?”

Kiều Tiết Thanh vô cùng sốt ruột, mặc dù Dần Hổ ở bên cố gắng giữ bình tĩnh nhưng trong lòng anh ta cũng run sợ từng cơn, anh ta không dám tưởng tượng lần trở về này sẽ phải đối mặt với lửa giận của Kiều Tùng Châu thế nào.

“Phụt!”
Ngay lúc này, Kiều Tiết Thanh chợt cảm thấy lồng ngực khó chịu, ngay sau đó, một ngụm máu tươi lớn phun ra từ trong miệng anh ta.

Ban đầu Dần Hổ còn cho rằng bởi vì Kiều Tiết Thanh đau buồn quá mức nên mới bị nội thương Nhưng anh ta nhanh chóng cảm thấy không ổn bởi vì miệng Kiêu Tiết Thanh không chỉ hộc máu mà mũi, lỗ tại cũng chảy máu theo.

“Cậu sao vậy cậu chủ?”
Dần Hổ giật nảy mình, anh ta chẳng thể giữ nổi bình tĩnh nữa rồi.

Anh ta liên tục rút khăn giấy lau khóe miệng dính máu của Kiều Tiết Thanh nhưng vẫn không thể ngăn nó chảy ra ngoài.

Bên cạnh đó, máu đỏ từ từ biến thành màu đen.

“Là gói thuốc Đông y trị đau nửa đầu đó.

Kiều Tiết Thanh lập tức phản ứng lại, da đầu tê dại, thậm chí trong lòng anh ta chỉ cảm thấy tuyệt vọng và sợ hãi.

Trong đầu anh ta hiện lên khuôn mặt khúm núm của Kiều Tiết Dũng nhưng khuôn mặt đó dần dần thay đổi.

Ban đầu là dáng vẻ khúm núm, sau đó nhanh chóng biến thành gương mặt dữ tợn, đáng sợ.

“Kiều Tiết Dũng, là Kiều Tiết Dũng mật báo, tên kia chính là “kẻ giả heo ăn thịt hổ”..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 821: 821: Cùng Kỳ Hỏa Phượng


Kiều Tiết Thanh vừa nói, máu tươi trong miệng đã hoàn toàn biến thành màu đen: “Tất cả mọi chuyện là do thằng con riêng kia sau lưng giở trò quỷ.

“Kiều Tiết Dũng...!
Ngay lúc này, cũng chẳng biết có phải sinh ra ảo giác hay không mà trên đường cái, ở phía xa xa, dưới ánh đèn đường mờ ảo có một bóng người như ma đứng ở đó.

Cậu ta chính là Kiều Tiết Dũng.

Tuy nhiên, khác với trước đây, bấy giờ, Kiều Tiết Dũng không đeo kính, tóc mái ngang trán được vuốt ra sau đầu, chải phẳng.

Giờ phút này, Kiều Tiết Dũng nào còn dáng vẻ thư sinh như trước, trong mắt cậu ta toát vẻ ngang ngược, gương mặt càng hung ác hơn, khí thế trên người đủ dọa một đứa trẻ ba tuổi khóc.

Kiều Tiết Dũng bây giờ với Kiều Tiết Dũng trước kia như hai người khác nhau.

“Đâm chết mày, ông đây đâm chết mày.

Kiều Tiết Thanh như bị điên, anh ta bỗng giảm chân ga, xe Mercedes như ngựa hoang đứt cương chạy thẳng về phía Kiều Tiết Dũng.

Mà lúc này đây, sau lưng Kiều Tiết Dũng chợt xuất hiện hai người, một nam một nữ
Trên cánh tay tr*n tr** của người con trai là hoa văn một con hung thủ Cùng Kỳ, còn người con gái có mái tóc dài màu đỏ, cả người nhìn rất ma mị.

“Cùng Kỳ, bắt anh ta lại cho tôi.”
Kiều Tiết Dũng bình tĩnh nói một câu, trong nháy mắt, người con trai ở phía sau có hoa văn hung thủ Cùng Kỳ trên vai chỉ còn cái bóng, cậu ta xông thẳng tới chiếc xe Mercedes.

Bấy giờ, phía trên đình nghỉ mát bên cạnh, Tám ngón tay điên uể oải nằm ở đó nhìn mọi chuyện xảy ra ở trên đường.

Trong miệng anh ta ngậm cọng cỏ đã bị nhai nát, tự lẩm bẩm: “Cùng Kỳ, Hỏa Phượng, cũng không biết tên con riêng này tìm được hai kẻ b**n th** này ở đâu.” “Móa nó, thằng nhóc Cùng Kỳ này, cậu ta tự cho mình là hung thủ thượng cổ luôn à?”
Bên này, Kiều Tiết Thanh nhìn thấy có người lao vào chiếc xe Mercedes thì trái tim anh ta bắt đầu đập điên loạn.

“Mày muốn chết hả, vậy ông đây giúp mày Kiều Tiết Thanh cắn răng, kiên trì xông tới.

Aaa!
Anh ta gào thét như kẻ điên, anh ta cho rằng bản thân có thể đâm Cùng Kỳ nhưng cuối cùng, tiềm thức của anh ta lại điều khiển cơ thể đảo tay lái sang trái.

Kiều Tiết Thanh sợ, hoàn toàn hoảng sợ.

Sau cú bẻ lái gấp, Mercedes rít lên rồi ngoặt sang một bên.

ở phía trước, bóng hình kia đã biến mất, Kiều Tiết Thanh mới thở phào nhẹ nhõm, anh ta nghĩ là bản thân đã thoát khỏi người kia nhưng một giây sau.

Bang!
Một tiếng vang thật lớn ở cửa kính phía trước, kính chắn gió vỡ nát, nó bị người ta dùng tay đập vỡ.

Ngay sau đó, một cánh tay từ bên ngoài luồn vào, trực tiếp kéo Kiều Tiết Thanh ra ngoài.

Lực kéo này mạnh khủng khiếp bởi Kiều Tiết Thanh vẫn còn thắt dây an toàn nhưng vẫn bị kéo ra ngoài.

Ô tô mất khống chế đâm thẳng vào bồn hoa bên cạnh, Dần Hổ mắng to, đầu đầy máu bò ra khỏi xe.

Bên kia, Kiều Tiết Thanh trợn tròn mắt, cứ như thế, anh ta bị Cùng Kỳ xách lên không trung, cánh tay có sức mạnh kinh khủng ấy giống như cánh tay Kỳ Lân trong truyền thuyết..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 822: 822: Đừng Giết Anh Anh Là Anh Trai Của Em Mà


Mà phía bên kia, Kiều Tiết Dũng đi theo sau Hỏa Phượng, như đi lên từ địa ngục tà ác, từng bước một đi về phía Kiều Tiết Thanh.

“Buông cậu chủ ra.

Dần Hổ cả đầu đầy máu gầm lên, khập khiễng đi về phía Cùng Kỳ cũng đã đến nơi.

“Đánh cho anh ta tàn phế đi.”
Kiều Tiết Dũng thong thả ra lệnh, sau đó Hỏa Phượng liền biến thành một tia chớp đánh về phía Dần Hổ.

Trong màn đêm, mái tóc đỏ của cô giống như một thác máu, nhìn trong bóng tối phát ra một ánh sáng đỏ tươi.

Bùng...!
Hỏa Phượng đánh ra một phát roi, khiến Dần Hổ phải lùi lại một bước.

Dần Hổ tuy bị thương khá nghiêm trọng, nhưng vẫn là cao thủ đứng thứ mười hai trong bảng xếp hạng của nhà họ Kiều.

Anh ta cắn răng gắng gượng, dùng toàn bộ thực lực của mình, đánh một trận lớn với Hỏa Phượng.

Nhưng mà anh ta thực sự bị thương khá nặng, hơn nữa người phụ nữ tóc đỏ này thực sự quá mạnh.

Nên Dần Hổ chỉ đánh được vài chiêu đã bại dưới tay cô ấy.

“Anh đã què một chân rồi, vậy để tôi khiến anh hoàn toàn tàn phế đi.”
Hỏa Phượng nở một nụ cười vô cùng tàn ác với Dần
Hổ, ngay giây tiếp theo cô ấy bắt được một cánh tay của
Dần Hổ, dùng sức bẻ gập lại.

Răng rắc!
Đó là tiếng xương cốt của Dần Hổ nứt gãy, trong màn đêm đen, vang vọng từng tiếng k** r*n đau đớn liên tiếp của Dần Hồ.

Cho dù anh ta có là người đàn ông có xương cốt cứng như sắt thép đi nữa, thì cũng không chịu nổi màn tra tấn kinh khủng như vậy.

Mười giây sau, Dần Hồ mềm oặt quỳ rạp trên mặt đất như bùn nhão, ánh mắt vẫn luôn sắc bén của anh ta trở nên ảm đạm hẳn đi, cả khuôn mặt đều tràn ngập tuyệt vọng khôn cùng.

Kiều Tiết Thanh ở bên kia nhìn thấy rõ ràng tất cả những chuyện xảy ra bên này.

Thời khắc này anh ta sợ rồi, thực sự sợ hãi.

Cả người anh ta đều run rẩy, cảm thấy dường như sức lực cả người đều đã bị rút cạn
Cùng Kỳ buông anh ta ra, cậu cả nhà họ Kiều đã từng rất kiêu ngạo này liền ngã ngồi trên đất, mắt anh ta bắt đầu ngấn lệ, anh ta vậy mà sợ đến phát khóc.

Kiều Tiết Dũng đi tới trước mặt Kiều Tiết Thanh, ánh mắt hung tàn, mái tóc vuốt ngược ra sau, nào còn bộ dáng thư sinh nhu nhược văn nhã như trước đây.

“Anh trai tốt của tôi, anh bị làm sao vậy?” “Anh đang hoảng sợ sao, hay nói đúng hơn là anh đang sợ tôi đấy sao?”
Hàm răng của Kiều Tiết Thanh đánh cầm cập vào nhau, bây giờ anh ta đến ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói nên lời nữa.

“Kiều...!Kiều Tiết Dũng...!cậu...!“Em làm sao cơ?”
Kiều Tiết Dũng đột nhiên đạp một chân lên mặt Kiều Tiết Thanh, đôi giày anh ta đang mang lúc này, chính là đối giày mà Kiều Tiết Thanh lúc trước ngại bẩn không muốn mang.

“Kiều Tiết Thanh, anh vẫn luôn xem tôi như con chó có thể tùy ý kêu đến đuổi đi, có lẽ anh nằm mơ cũng không nghĩ đến, con chó này lại là một con sói đi.” “Ha Ha Ha, tôi đợi ngày này, thật sự đợi lâu đến mức hoa cũng úa tàn rồi.”
Chân Kiều Tiết Dũng dần đạp mạnh hơn, chà mạnh Kiều Tiết Thanh trên mặt đất.

“Không phải anh thích sạch sẽ sao? Không phải anh vẫn luôn cao ngạo không coi ai ra gì sao? Bây giờ để tôi cho anh biết, anh hèn mọn đến mức nào.

“Đừng...!đừng giết anh, anh là anh trai của em mà.” “Anh trai?”
Kiều Tiết Dũng như nghe thấy câu chuyện buồn cười nhất trên thế gian này: “Thật ngại quá, tôi không phải em trai của anh” “Tôi nói là tôi không phải em trai anh, thực sự không phải.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 823: 823: Kết Cục Của Bạch Mã


"Ha ha ha."
Trong đêm đen, vang lên tiếng cười to của Kiều Tiết Dũng, cùng với tiếng rêu thảm thiết tuyệt vọng cực độ của Kiều Tiết Thanh.

Cùng lúc đó, trận chiến ở khách sạn Khung Đỉnh cũng đã đến hồi kết.

Những cao thủ mà nhà họ Kiều mang đến đó, đều bị
Hang Sói và những cao thủ khác của nhà họ Kiều xử lý gọn, người thì bị giết người thì bị thương, toàn bộ đều bị bắt làm tù binh.

Mà ở tầng cao nhất của Khung Đỉnh, trận chiến giữa Ngụy Tuấn và Bạch Mã cũng đã kết thúc.

Lúc này Ngụy Tuấn bị Bạch Mã chém tổng cộng chín vết, mà mỗi vết đều chém rất sâu, nên bây giờ Ngụy Tuấn y hệt như người máu vậy.

Nhưng ông ta dựa vào thể lực mạnh mẽ và nghị lực kiên cường mà vẫn đứng thẳng, vẫn không ngã xuống.

Mà Bạch Mã đứng đối diện chỉ trúng một đạo.

Từ đây có vẻ như Ngụy Tuấn bị chém nhiều hơn Bạch
Mã tám vết, đồng nghĩa với việc Ngụy Tuấn đã thua rồi.

Nhưng sự thật lại ngược lại, vì Ngụy Tuấn đã trúng chín nhất đạo nhưng vẫn còn sống, còn Bạch Mã chỉ bị ông ta chém một đạo mà đã chết rồi!
Đúng vậy, Ngụy Tuấn chỉ dùng một đạo đã g**t ch*t Bạch Mã rồi.

Bây giờ tốc độ đao pháp của Ngụy Tuấn càng ngày càng chậm, nhưng lực sát thương thì càng ngày càng tăng.

Bộ dạng của Ngụy Tuấn bây giờ trông vô cùng yếu ớt, Trần Hùng tiến tới trước mặt ông ta, cau mày.

“Kiểu đạo pháp này của ông, không do tôi dạy.

“Đúng vậy.” Ngụy Tuấn nói: “Đây là tôi tự mình lĩnh ngộ được, tôi gọi nó Trọng Đạo.

“Trọng Đạo.

Trần Hùng lẩm nhẩm cảm nhận cái tên này một hồi, hơi gật nhẹ đầu.

“Đây là một chiêu đao pháp rất lợi hại, trước chậm sau nhanh, lúc đaon pháp của ông chư thuần thục, ông sẽ rất bất lợi, thậm chí sẽ gặp nguy hiểm tới tính mạng trong chiến đấu, nhưng đến khi đao pháp thành thục rồi, thì ông sẽ đánh đầu thắng đó, không gì cản nổi!”
Sau khi nói xong câu này, Trần Hùng cũng không nói thêm gì nữa, bởi vì anh sợ nếu nói thêm nữa thì Ngụy Tuấn có thể chết vì mất máu quá nhiều.

Trận chiến ở tầng trên cùng cũng đã kết thúc, hơn nữa toàn bộ hiện trường trận chiến đều được thu dọn sạch sẽ, đến mức dường như chưa từng xảy ra gì cả.

Hai mươi hai người cầm quyền vẫn ngồi nguyên vị trí xung quanh bàn tròn như cũ, lúc này trái tim bọn họ đều vọt lên tận cổ họng, chỉ sợ Trần Hùng và Viễn Trọng Chi đột nhiên phát điện gì đó, yêu cầu bọn họ giải thích tất cả mọi chuyện đã xảy ra.

Viễn Trọng Chi đến chỗ Kiều Tiết Thanh đã ngồi lúc nãy, trên mặt không có biểu cảm gì.

Ông ta nhìn thoáng qua hai mươi hai người đứng đầu gia tộc trước mặt, ho khan một tiếng.

“Yên tâm đi, Viễn Trọng Chi ta lấy nhân lễ nghĩa trí tín làm trọng, sẽ không nhân lúc cháy nhà mà hội của “Cho nên tối hôm nay, ta cũng sẽ không chèn ép các người.

“Người ta thường nói người không vì mình, trời tru đất diệt, nước chảy xuống chỗ thấp, người hướng về chỗ cao, đổi lại là ta, cũng sẽ lựa chọn dựa dẫm cây đại thụ nhà họ Kiều.

“Cho nên ta không trách các người.

Dù Viễn Trọng Chi đã nói đến vậy, nhưng hai mươi hai người ngồi đây vẫn không cảm thấy yên tâm hơn chút nào.

Bởi vì bọn họ biết, những người có bản lĩnh thường có tính tình khá kỳ quặc, nói không chừng một giây trước Viễn
Trọng Chi nói sẽ không so đo với bọn họ, ngay giây sau đã ra lệnh thuộc hạ xử lý tất cả bọn họ.

Vì xét cho cùng, chuyến đi lần này của bọn họ là cùng hợp lực chống lại nhà họ Viễn.

Viễn Trọng Chi nheo mắt, nhìn đám người một lượt nữa, rồi bật cười.

“Viễn Trọng Chi tôi nhất ngôn cửu nhất, nhất định nói lời giữ lời.” “Nhưng nửa tháng sau, tôi sẽ tổ chức một buổi tiệc ngay tại chỗ này, mời toàn bộ các người đứng đầu gia tộc của tỉnh Tam Giang, và tất cả những ông chủ lớn của các công ty, tập đoàn đến tham dự.

“Tôi cũng không muốn giấu giếm mục đích của buổi tiệc này, tôi muốn làm Tam Giang Vương, chỉ đơn giản vậy thôi, nếu ủng hộ tôi thì đến tham dự, như vậy sẽ là bằng hữu của nhà họ Viễn.

“Nếu phản đối thì đừng tới, nhưng thứ lỗi cho tôi nói trước, đến lúc đó người đó chính là kẻ địch của Viễn Trọng Chi tôi.

“Được rồi, tôi nói xong rồi, các người có thể rời đi rồi.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 824: 824: Trần Hùng Thật Ra Chú Không Muốn Tranh Giành Nữa


Viễn Trọng Chi không hổ là cả một đời kiêu hùng, mỗi câu nói đều rất rõ ràng thẳng thắn, không hề mập mờ che giấu gì cả, ông ta chính là nghĩ gì thì nói đó.

Hai mươi hai người đứng đầu gia tộc đều nhìn về phía những người khác, trong thoáng chốc không có ai dám trở thành người đầu tiên đứng lên rời đi.

Trần Hùng chờ đợi đến phiền, liền nhặt cây đao dưới đất cầm trên tay rồi vứt ra ngoài.

Thanh đao rơi xuống cắm phập một tiếng, cắm vuông góc xuống giữa chiếc bàn mà những người đó đang ngồi.

“Cho các người đi, các người lại không đi, sau ba mươi phút mà còn chưa đi, tôi sẽ bắt đầu giết người đấy”
Nói dứt câu, vậy mà Trần Hùng thực sự lấy di động ra bấm giờ đếm ngược.

Cuối cùng cũng có một người đứng đầu gia tộc đầu tiên cắn răng đứng dậy, chắp tay cáo từ với Viễn Trọng Chi rồi rời đi.

Ông ta bước rất nhanh, khi đi đến cửa còn cố ý quay đầu nhìn thử phía sau, thấy không có ai đuổi theo mới nhanh chân rời khỏi nhà hàng ở tầng cao nhất này.

Những người khác thấy vậy cũng yên lòng chắc chắnViễn Trọng Chi không lừa gạt bọn họ, cả đám người liền nhanh chóng nối gót nhau rời đi.

Rất nhanh sau đó, khu nhà hàng ở tầng cao nhất vốn rất đông đúc liền trở nên vắng lặng.

Trần Hùng lấy một miếng thức ăn nhẹ trên chiếc bàn lớn kia bỏ vào miệng, nói: “Trong lòng những người này khẳng định không cam tâm tình nguyện chút nào, tối nay chúng ta đánh cho Kiều Tiết Thanh thua thảm như vậy, nhất định đã chọc giận nhà họ Kiều rồi, nhất định bọn họ đang chờ xem chúng ta sẽ chết như thế nào đấy.

Viễn Trọng Chi cười to, nói: “Vậy thì có vấn đề gì? Tuy bây giờ bọn họ nghĩ như vậy, nhưng chủ đảm bảo chỉ nửa tháng nữa thôi, những người này sẽ đến tham dự nhanh hơn bất kỳ ai.

Sau khi nói xong những lời này, Viễn Trọng Chi đi đến đứng cạnh cửa sổ, ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên bầu trời đêm một lúc rất lâu.

“Trần Hùng, thật ra chủ không muốn tranh giành nữa.

“Không được.

Trần Hùng lắc đầu, dứt khoát phủ định lời này: “Chuyện này chúng ta đã thống nhất ngay từ đầu rồi, nửa tháng sau, chú sẽ làm Tam Giang Vương.

Sau khi nói xong câu này, Trần Hùng không đợi Viễn Trọng Chi nói ra câu phản đối nào nữa, liền xoay người rời khỏi nhà hàng tầng cao nhất.

Gió đêm bên ngoài thổi rất mạnh, bãi đậu xe ngoài trời đó vốn có rất nhiều siêu xe đậu ở đó, nhưng bây giờ lại những chiếc siêu xe đó lại rời đi như những kẻ chiến bại.

Hiện trường cuộc chiến cũng đã được những thành viên của Hang Sói và người của nhà họ Viễn dọn dẹp sạch sẽ, rồi sau khi đã dọn dẹp xong thì bọn họ cũng đã tự rời khỏi đây.

Ở giữa bãi đỗ xe, có một chiếc Honda giá ba trăm năm mươi triệu đậu ở đó, có chút không hợp với những siêu xe xung quanh..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 825: 825: Giữa Chúng Ta Chỉ Là Hợp Tác Đôi Bên Cùng Có Lợi Mà Thôi


Kiều Tiết Dũng đến chỗ chiếc xe đó, Hỏa Phượng và Cùng Kỳ đi phía sau anh ta.

Không biết vì sao, Trần Hùng cũng không nhìn về phía
Kiều Tiết Dũng mà lại nhìn Hỏa Phượng và Cùng Kỳ ở phía sau anh ta.

Ánh mắt hai bên giao nhau, Trần Hùng từ ánh mắt của hai người đó nhìn được ẩn ý bên trong, nhìn ra một cảm xúc khác thường.

Đó là một kiểu giác quan thứ sáu rất đặc biệt, dù Trần Hùng không hề quen biết hai người nay, nhưng vẫn có một cảm giác quen thuộc kỳ lạ với hai ngời họ.

“Trần Hùng, không ngờ anh còn trẻ như vậy.”
Tiếng nói của Kiều Tiết Dũng cắt ngang cảm xúc kỳ lạ đó của Trần Hùng, lúc này anh mới chuyển ánh mắt của mình lên người Kiều Tiết Dũng.

Nhìn người này, cảm giác đầu tiên anh ta mang đến cho Trần Hùng chính là rất giống một con sói, một con sói vô cùng đói khát, cấp thiết phải săn tìm con mồi.

“Tôi cũng không ngờ con riêng của nhà họ Kiều, có thể nhẫn nhục chịu đựng lâu như vậy, thật khiến người ta kinh ngạc không thôi.” “Hơn nữa, cậu còn trẻ tuổi hơn cả tôi đấy”

Trần Hùng đi về phía Kiều Tiết Dũng, càng đến gần anh ta thì cảm giác trong lòng đó càng mãnh liệt.

“Tôi có chút chuyện muốn nói.

Kiều Tiết Dũng nhìn Trần Hùng đi về phía mình, thế mà lại có cảm giác như mãnh thú cực kỳ nguy hiểm đến gần.

Anh ta vẫn cho rằng tinh thần của bản thân rất vững vàng, nhưng trong thoáng chốc đó anh ta vẫn cảm thấy hơi hoảng loạn, dù bề ngoài anh ta vẫn tỏ ra trấn định, hung hăng.

Ban đầu anh ta vốn định sẽ bày ra khí thế áp đảo để trấn áp Trần Hùng trước, nhưng sau đó anh ta liền từ bỏ suy nghĩ này, vì anh ta đã nhận ra việc này không thể thực hiện được.

Trần Hùng cùng với Kiều Tiết Dũng ngồi vào chiếc xe Honda ba trăm năm mươi triệu kia, tất cả cửa xe đều đóng chặt, Hỏa Phượng và Cùng Kỳ đứng canh gác bên ngoài, không cho bất kỳ ai tiếp cận cả.

“Tôi nhìn ra cậu có vẻ rất khẩn trương nhỉ.

Sau khi ngồi vào trong xe, Trần Hùng liền mở miệng nói trước, giọng điệu mang theo chút bông đùa.

Kiều Tiết Dũng lại cười giận dữ, trả lời: “Không phải là khẩn trương, mà là quá vui mừng, bởi vì lúc nãy tôi đã đòi lại tất cả những gì Kiều Tiết Thanh nợ tôi trước đó.

Kiều Tiết Dũng vừa nói, vừa lấy một chiếc khăn tay ra, liên tục chà lau một chiếc giày da mà anh ta đang mang.

Một mảng đỏ tươi dính trên bề mặt đôi giày.

“Cậu bí mật báo tin cho tôi, tôi bắt Kiều Tiết Thanh giao cho anh, bậy giờ chúng ta xem như hòa nhau.

“Không, tôi báo tin cho anh hai lần, mà anh chỉ mới giúp tôi một lần, cho nên anh vẫn còn nợ tôi một lần.” “A, vậy sao?” Trần Hùng liền bật cười, anh không nghĩ Kiều Tiết Dũng lại chủ động dây dưa với anh như vậy: “Cho nên thế nào?”
Kiều Tiết Dũng đổi bên khác của chiếc khăn tay, tiếp tục chà lau chiếc giày của mình: “Người đứng đầu của nhà họ Kiều, Kiều Tùng Châu bị chứng đau đầu mãn tính, đặc biệt là vào những ngày hè vô cùng nóng nực thế này, thì đầu càng đau dữ dội hơn.

“Cho nên để giúp bản thân bớt đau đầu, ông ta đã tìm thấy một thầy thuốc trung y giỏi châm cứu ở phía tây thành phố Trường Bắc, cứ đến tám giờ sáng thứ bảy hằng tuần, ông ta sẽ đến chỗ vị thầy thuốc trung y đó để châm cứu.

“Mà cũng chỉ duy nhất lúc đó, thì bên người ông ta mới không vây quanh toàn là cao thủ nhà họ Kiều, nhưng mười hai cao thủ hắc long đệ nhất thì vẫn đi theo bên cạnh để bảo hộ ông ta.

“Nhưng mà Trần Hùng, tôi cho rằng với năng lực của anh, thì đối phó với một hắc long cũng không phải chuyện lớn gì.

“Hơn nữa, tôi đã sắp xếp xong rồi, chuyện đêm nay sẽ không truyền đến tại nhà họ Kiều trước tám giờ sáng mai đâu”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 826: 826: Đôi Bên Cùng Có Lợi


Kiều Tiết Dũng nói xong câu này cũng không nói thêm câu nào nữa, vẫn tiếp tục lau đôi giày của anh ta.

Trần Hùng nheo mắt lại, cười: "Cậu cũng đủ tàn nhẫn đấy, vừa đối phó với anh ruột xong, liền nghĩ ra cách đối phó với cha ruột của mình ngay rồi sao?” “Ông ta không phải cha tôi, ông ta là kẻ thù của tôi, kẻ thù đã giết mẹ tôi."
Kiều Tiết Dũng đột nhiên trở nên vô cùng kích động, hai mắt giăng đầy tơ máu đỏ tươi.

Trần Hùng cũng lười quan tâm đến ân oán cá nhân giữa Kiều Tiết Dũng và Kiều Tùng Châu, nói: “Cậu cũng là một người thông minh đấy nhỉ, lá gan cũng không nhỏ đầu, vậy mà định mượn đao giết người cơ đấy." “Nhưng mà Kiều Tiết Dũng, cậu muốn tôi trở thành cây đạo đó, cậu cũng thật dũng cảm đấy." Kiều Tiết Dũng đột ngột ngừng động tác chà lau đôi giày của mình, thắng người ngồi dậy, nghiêm túc nhìn Trần
Hùng.

"Tôi cũng không có cái gan đó, bởi vì tôi nhìn ra được thực lực của anh rất mạnh, chúng ta lại không phải bạn bè, thậm chí đến đồng minh cũng không phải " “Giữa chúng ta chỉ là hợp tác đôi bên cùng có lợi mà thôi”
Nếu như ngay từ đầu nói Kiều Tùng Châu tìm đến bác sĩ Đông Y châm cứu, nếu vị bác sĩ Đông Y còn có thể kinh sợ, như vậy thì bây giờ, anh sớm đã quen rồi.

Ông ấy hưởng Kiều Tùng Châu đáp lễ cười cười, nói: “Ông Kiều, mọi chuyện đều chuẩn bị cả rồi, mời ông đi theo tôi.” “Được."
Kiều Tùng Châu và Hắc Long đi vào trong sân nhỏ, mà ngoài ra còn có hai tên vệ sĩ áo đen một bên tả một bên hữu đứng canh giữ bên ngoài cửa.

Sau khi đi vào trong sân, Kiều Tùng Châu và vị Bác sĩ Đông Y đi vào bên trong một căn phòng nhỏ, mà Hắc Long lại không cùng đi vào, dừng lại ở bên ngoài sân.

Cũng giống như trước kia, vị bác sĩ Đông Y sớm đã ở trong này chuẩn bị hết mọi chuyện.

Ông ấy trước tiên là bảo Kiều Tùng Châu uống một ly nước trà được ông ấy đặc biệt pha chế vì ông ta, sau đó bảo Kiều Tùng Châu nằm dựa vào trên mặt ghế.

Bên cạnh, bên cạnh bày một hàng lớn kim châm đã được khử độc, vị bác sĩ Đông y vặn một cái, bắt đầu chậm rãi châm vào bên trong huyệt vị trên trán của Kiều Tùng Châu.

“Ông Kiều khoảng thời gian này cảm thấy như thế nào, thời tiết này nóng bức, có cảm thấy chứng đau đầu này so với trước đây nghiêm trọng hơn một chút không?”
Kiều Tùng Châu trả lời nói: “Khoảng thời gian này bệnh đau đầu này có chiều hướng phát tác nhiều lần, có điều không có liên quan đến thời tiết, trước đây ông châm cho tôi, quả thực là ở tâm bệnh này của tôi đã thuyên giảm đi một mức độ rất lớn.

“Có điều khoảng thời gian này bên trong gia tộc xảy ra một số chuyện không tốt lắm, cho nên tôi cảm thấy có chút tăng lên, từ gần tối ngày hôm qua đầu của tôi có chút khó chịu, đêm hôm qua cả đêm không ngủ ngon.

“Sáng nay thức dậy, cho đến bây giờ, đầu vẫn luôn đau, đau đến mức có chút khó có thể chịu được..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 827: 827: Chiến Châm


Vị bác sĩ Đông y hơi hơi nhíu mi, nói: “Ông Kiều chứng bệnh này của ông, kiêng kỵ kích động cảm xúc, đồng thời cũng kiêng kỵ uống rượu, cho nên ông sau này vẫn là nên chú ý một chút.

Nói xong, vị bác sĩ Đông y lại lần nữa đem cây kim châm châm vào bên trong huyệt vị của Kiều Tùng Châu: “Ông nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thả lỏng, tôi thử xem có thể khiến ông trong thời gian ngắn nhất làm giảm bớt đi triệu chứng hay không.”
Kiều Tùng Châu đáp một tiếng, sau đó nhằm hai mắt lại, để ông ta cả người đều thả lỏng xuống.

Ông ta sớm đã quen với loại trạng thái này, bởi vì sớm rất lâu trước đây ông ta đã tin tưởng tuyệt đối vị bác sĩ Đông Y này.

Vị bác sĩ Đông Y bắc đầu đem những cây kim châm không ngừng đâm vào mọi nơi bên trong huyệt vị của Kiều Tùng Châu, khi bắt đầu, Kiều Tùng Châu quả thực là thả lỏng đi không ít, nhưng cái loại triệu chứng đau đầu kia của ông ta, cũng là có giảm bớt.

Có điều cái loại thoải mái này cũng không duy trì được bao lâu, cũng không biết là có phải vị bác sĩ Đông Y này châm nhầm chỗ rồi hay không, hoặc là lực đạo không đủ, sau khi cây châm thứ chín bị vị bác sĩ Đông Y châm xuống, Kiều Tùng Châu lại đột nhiên cảm thấy vị trí chỗ huyệt thái dương truyền đến cảm giác đau nhức.

Ngay sau đó ông ta liền cảm thấy đầu của mình vù một tiếng như muốn nổ tung, da đầu run lên, vẻ mặt vô cùng thống khổ.

Vị bác sĩ đông y hoảng sợ, vội vàng nói: “Ông Kiều, xin ông nhẫn nhịn, tôi cảm thấy ông khoảng thời gian này triệu chứng này ngày càng nghiêm trọng rồi, tôi sẽ hết sức điều trị cho ông."
Kiều Tùng Châu ừ một tiếng, cố gắng để bản thân thả lỏng, nhưng loại thống khổ kia, lại vẫn như trước khiến cho ông ta có chút khó có thể chịu đựng được.
Vị bác sĩ Đông y cũng là dùng toàn lực giúp châm cho

Kiều Tùng Châu, nhưng mà vài phút trôi qua, cái loại biểu tình thống khổ trên mặt Kiều Tùng Châu từ đầu đến cuối không có giảm bớt.

Vào lúc này, ngay cả vị bác sĩ Đông y cũng có chút tay chân luống cuống.

Nhưng mà ngay chính ông ấy cũng không biết nên làm như thế nào cho phải, lại đột nhiên có một bàn tay từ phía sau ông ấy vươn tới.

Chỉ thấy bàn tay kia cũng là châm một cây châm, thủ pháp của anh cực kì nhanh, canh chuẩn đâm vào bên trong huyệt vị phía trên ót của Kiều Tùng Châu, sau đó ngón tay nhẹ nhàng run lên, cây kim châm kia trong nháy mất run rẩy kêu vù vù lên.

“Chiến châm..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 828: 828: Châm Pháp


Vị bác sĩ Đông y chỉ cảm thấy cả người đều choáng váng, đây...!chính là châm pháp trong truyền thuyết, ông ấy sống hơn sáu mươi năm rồi, làm nghề y hơn mười năm, cũng bất quá chỉ là nghe qua loại châm pháp này mà thôi.

Vị bác sĩ Đông y quay đầu lại, khi nhìn thấy người thi triển chiến châm lại là một thanh niên hai mươi tuổi, ông ấy càng cảm thấy máu huyết cả người giống như đều đông cứng lại.

Cái này làm sao có thể, một thanh niên trẻ tuổi như vậy, tại sao anh lại có một loại châm pháp huyền bí mà tinh xảo như vậy?
Ngoài ra, anh tại sao lại đột nhiên xuất hiện bên trong căn phòng nhỏ này, giống như âm hồn vậy, ngoài cửa, không phải là có thuộc hạ của Kiều Tùng Châu canh giữ hay sao?
Trần Hùng một tay châm một cây kim châm, một tay ra hiệu im lặng với vị bác sĩ Đông y.

Trên người anh tản ra một cổ khí thế đặc biệt, chỉ một động tác, liền khiến cho vị bác sĩ Đông Y không thể không giữ im lặng, đàng hoàng đứng sang một bên.

Lúc này, Kiều Tùng Châu đang nhắm mắt lại căn bản là không biết Trần Hùng đến, khi chiến châm của Trần Hùng thi triển trên trán của ông ta, trong nháy mắt ông ta cảm thấy giống như có một cỗ thanh trong chảy khắp trong cơ thể mình, chỉ cảm thấy cả người đều trở nên vô cùng thoải mái, thả lỏng xuống.

Mà cảm giác đau đầu kia của ông ta, cũng trong nháy mắt dịu đi không ít.

“Này ông, thực không ngờ châm pháp của ông hôm nay cư nhiên lại tăng lên nhiều như vậy, đây là châm pháp gì vậy, sao trước đây luôn không thấy ông thi triển?”
Kiều Tùng Châu đang dò hỏi, nhưng vị bác sĩ Đông Y lại đứng một bên bất đắc dĩ cười khổ.

Trần Hùng lại không nói gì, chuẩn bị đem cây châm thứ ba châm vào trong đó.

Nhưng mà ngay lúc này, cánh cửa của căn phòng đột nhiên bị người đẩy ra, Hắc Long vẻ mặt âm trầm từ bên ngoài đi đến.

Âm trầm một lúc, lông mày của anh ta nhíu lại trong lúc đó lại hiện ra vẻ khiếp sợ cùng sự khó tin cực đậm.

Ở sân này, cửa được canh giữ bởi hai cao thủ của nhà họ Kiều, trong sân có Hắc Long canh giữ, có thể nói là một con ruồi cũng khó có thể bay vào.

Nhưng Trần Hùng làm sao có thể đi vào mà thần không biết quỷ không hay được?
Vừa rồi Hắc Long đang đứng ở trong sân nghiên cứu một gốc cây dược liệu, anh ta quả thực cảm giác được có đồ vật gì đó xoẹt qua phía sau lưng, nhưng mà khi anh ta quay đầu lại, lại phát hiện sau lưng trống không, cái gì cũng không có.

Có điều Hắc Long lại càng nghĩ càng cảm thấy không hợp lý, cho nên cuối cùng anh ta liền nhịn không được mà tiến vào căn phòng này.

Quả nhiên, anh ta bây giờ nhìn thấy bên trong căn phòng dư ra một người, hơn nữa còn cầm kim châm đang thi châm cho Kiều Tùng Châu.

Lúc này đây, ngay cả Hắc Long cũng cảm thấy da đầu run lên, nếu như người kia là hướng đến tính mạng của
Kiều Tùng Châu mà tới, sợ là bây giờ Kiều Tùng Châu đã lên Tây Thiên rồi.

“Ông chủ..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 829: 829: Cậu Là Ai


Hắc Long sốt ruột hồ lên một tiếng, một bên gọi, một bên hướng phía bên này mà tiến đến.

Nghe thấy tiếng của Hắc Long, vốn dĩ Kiều Tùng Châu đang hưởng thụ loại cảm giác thoải mái này lại mở mạnh mắt ra, khi nhìn thấy trước mắt người thi châm cho mình không phải là vị bác sĩ Đông Y, mà là còn có một người khác, trong lòng Kiều Tùng Châu rung mạnh lên.

“Cậu là ai?”
Theo bản năng, Kiều Tùng Châu từ trên ghế ngồi xuống, mà mặt khác một bên, Hắc Long cũng là đi tới trước mặt của Trần Hùng, một quyền đánh về phía Trần Hùng.

Trên mặt Trần Hùng lại mang theo ý cười ung dung, anh một tay đè lại Kiều Tùng Châu, mặt khác một tay kia lại dùng cây kim châm để dưới yết hầu của Hắc Long, cười nói: “Đừng căng thẳng, tôi phải đến giết người.”
Toàn bộ không khí trong phòng giống như đều đông cứng lại, trong đó điều khiếp sợ nhất chính là Hắc Long.

Bởi vì anh ta hoàn toàn không thể ngờ thanh niên trẻ tuổi này tốc độ ra tay cư nhiên lại nhanh hơn nữa còn chuẩn xác như vậy, vốn dĩ là anh ta chủ động công kích, nhưng mà chẳng hiểu tại sao, kim châm của đối phương lại đặt dưới yết hầu của anh ta.

Trước tiên không nói đến cây châm này có thể giết người hay không, dù sao chỉ là chiêu thức này, Hắc Long liền có thể ý thức được rõ ràng mình và thanh niên trước mặt này chênh lệch nhau.

Anh ta không phải là đối thủ của Trần Hùng, sợ là ngay cả một chiêu của người ta anh ta cũng tiếp không được.

Hắc Long ngoan ngoãn, mà Kiều Tùng Châu bên kia cũng đang ngoan ngoãn rồi.

“Cậu là ai?”

Trong lòng Kiều Tùng Châu đã đoán được một chút, nhưng ông ta lại không dám kết luận tùy tiện.

Trần Hùng cười đem tay thu lại, nói: “Chủ nhà họ Kiều, ông là người thông minh như vậy, đơn nhiên biết tôi là ai.” “Có điều vì để biểu thị sự lễ phép, tôi vẫn là tự mình giới thiếu một chút, tôi tên Trần Hùng, đến từ thành phố
Bình Minh.

“Cậu chính là Trần Hùng.”
Một bên Hắc Long trong lòng hồi hộp đập mạnh một chút, đây chính là kẻ địch trước mắt của nhà họ Kiều bọn họ.

Theo bản năng, Hắc Long nắm tay thành quả đấm lần nữa nắm chặt, Trần Hùng lại nhẹ nhàng bâng quơ quay đầu nhìn anh ta một cái, nói: “Anh có lẽ biết rõ, tôi mà muốn giết người, các người sớm đã thành xác chết rồi.” “Cho nên, tốt nhất đừng có ý đồ khiêu khích sự nhẫn nại của tôi.”
Dám uy h**p người đứng đầu mười hai cung hoàng đạo nhà họ Kiều trắng trợn như thế, hơn nữa làm cho đối phương không thể cáu kỉnh, sợ là cũng chỉ có Trần Hùng mới có thể làm được.

Hắc Long chung quy vẫn không dám ra tay, mà Kiều Tùng Châu bên này lại tiếp tục nằm trên mặt ghế.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 829: 829: Cậu Là Ai


Hắc Long sốt ruột hồ lên một tiếng, một bên gọi, một bên hướng phía bên này mà tiến đến.

Nghe thấy tiếng của Hắc Long, vốn dĩ Kiều Tùng Châu đang hưởng thụ loại cảm giác thoải mái này lại mở mạnh mắt ra, khi nhìn thấy trước mắt người thi châm cho mình không phải là vị bác sĩ Đông Y, mà là còn có một người khác, trong lòng Kiều Tùng Châu rung mạnh lên.

“Cậu là ai?”
Theo bản năng, Kiều Tùng Châu từ trên ghế ngồi xuống, mà mặt khác một bên, Hắc Long cũng là đi tới trước mặt của Trần Hùng, một quyền đánh về phía Trần Hùng.

Trên mặt Trần Hùng lại mang theo ý cười ung dung, anh một tay đè lại Kiều Tùng Châu, mặt khác một tay kia lại dùng cây kim châm để dưới yết hầu của Hắc Long, cười nói: “Đừng căng thẳng, tôi phải đến giết người.”
Toàn bộ không khí trong phòng giống như đều đông cứng lại, trong đó điều khiếp sợ nhất chính là Hắc Long.

Bởi vì anh ta hoàn toàn không thể ngờ thanh niên trẻ tuổi này tốc độ ra tay cư nhiên lại nhanh hơn nữa còn chuẩn xác như vậy, vốn dĩ là anh ta chủ động công kích, nhưng mà chẳng hiểu tại sao, kim châm của đối phương lại đặt dưới yết hầu của anh ta.

Trước tiên không nói đến cây châm này có thể giết người hay không, dù sao chỉ là chiêu thức này, Hắc Long liền có thể ý thức được rõ ràng mình và thanh niên trước mặt này chênh lệch nhau.

Anh ta không phải là đối thủ của Trần Hùng, sợ là ngay cả một chiêu của người ta anh ta cũng tiếp không được.

Hắc Long ngoan ngoãn, mà Kiều Tùng Châu bên kia cũng đang ngoan ngoãn rồi.

“Cậu là ai?”

Trong lòng Kiều Tùng Châu đã đoán được một chút, nhưng ông ta lại không dám kết luận tùy tiện.

Trần Hùng cười đem tay thu lại, nói: “Chủ nhà họ Kiều, ông là người thông minh như vậy, đơn nhiên biết tôi là ai.” “Có điều vì để biểu thị sự lễ phép, tôi vẫn là tự mình giới thiếu một chút, tôi tên Trần Hùng, đến từ thành phố
Bình Minh.

“Cậu chính là Trần Hùng.”
Một bên Hắc Long trong lòng hồi hộp đập mạnh một chút, đây chính là kẻ địch trước mắt của nhà họ Kiều bọn họ.

Theo bản năng, Hắc Long nắm tay thành quả đấm lần nữa nắm chặt, Trần Hùng lại nhẹ nhàng bâng quơ quay đầu nhìn anh ta một cái, nói: “Anh có lẽ biết rõ, tôi mà muốn giết người, các người sớm đã thành xác chết rồi.” “Cho nên, tốt nhất đừng có ý đồ khiêu khích sự nhẫn nại của tôi.”
Dám uy h**p người đứng đầu mười hai cung hoàng đạo nhà họ Kiều trắng trợn như thế, hơn nữa làm cho đối phương không thể cáu kỉnh, sợ là cũng chỉ có Trần Hùng mới có thể làm được.

Hắc Long chung quy vẫn không dám ra tay, mà Kiều Tùng Châu bên này lại tiếp tục nằm trên mặt ghế.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 830: 830: Rốt Cuộc Cậu Muốn Cái Gì


“Chủ nhân nhà họ Kiều, nếu như ông tin tưởng tôi, thì tiếp tục để tôi giúp ông châm cây châm thứ chín, bởi vì tiếp theo đây tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với ông” “Nếu như cảm xúc của ông kích động quá mức, tôi sợ ông sẽ ngay tại đây đầu đau nhức đến nổ tung mà chết.”
Kiều Tùng Châu gắt gao cau mày, trên thực tế vừa rồi triệu chứng kia vừa mới dịu đi một chút vào lúc này đã trở nên trầm trọng hơn, khiến ông ta có chút khó có thể chịu đựng được.

Ông ta cái gì cũng đều không nói, ngoan ngoãn ngả người về phía sau.

Mà Trần Hùng lại đồng thời đem ba cây kim châm, đâm vào trong ba chỗ huyệt vị trên ót của Kiều Tùng Châu, ba cây kim châm đồng thời chấn động lên.

Một màn này, trực tiếp khiến vị Bác sĩ Đông y bên cạnh kinh sợ đến ngừng hô hấp.

Mà chứng đau đầu kia Kiều Tùng Châu lại cảm thấy dịu đi không ít, cả người cũng có một lần trở nên thoải mái.

“Trần Hùng, tôi mỗi tuần đến thời gian này, đều sẽ đến nơi đây làm châm cứu, có điều cậu là một người ngoài, không nên có thể tìm đến đây, ai đã nói với cậu?” "Cái này không quan trọng.

Trần Hùng cười ảm đạm, tiếp tục thi châm: “Bây giờ cảm thấy như thế nào?” “Tôi thật không ngờ cậu cư nhiên còn biết y thuật, hơn nữa y thuật của cậu lại tinh thông như vậy.

Kiều Tùng Châu trong lòng có chút cảm khái, nếu không phải Trần Hùng thi triển loại y thuật này, mà là những người khác, sợ là ông bây giờ đã mở miệng bảo đối phương giúp mình trị liệu dài hạn.

Nhưng trong lòng Kiều Tùng Châu biết rất rõ, Trần Hùng lần này đến đây, tuyệt đối không phải là vì giúp ông ta chữa bệnh.

“Cậu rốt cuộc muốn cái gì?” Kiều Tùng Châu đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi.

“Ha ha, đến nói với ông một thông tin.

Trần Hùng cười nói: “Tôi sở dĩ thi châm cho ông, chính là muốn khiến ông mau chóng thoải mái thả lỏng, bởi vì một chút nữa sau khi ông nghe cái thông tin này, tôi lo lắng ông sẽ vì chịu không nổi loại kích động đó, mà mạch máu nổ tung mà chết.

“Cái gì?”
Kiều Tùng Châu nhướng mày, trong lòng lập tức nảy lên một loại dự cảm chẳng lành.

"Con trai của ông Kiều Tiết Thanh chết rồi, là bị một đứa con trai khác của ông Kiều Tiết Dũng giết, chắc hẳn lúc tôi xuất hiện ở đây thì ông cũng đã đoán được, Kiều Tiết Thanh muốn đi Tam Giang đối phó với tôi, anh ta đã thất bại."
Lời này vừa nói ra giống như một trận sấm sét bổ trúng Kiều Tùng Châu, khiến đầu óc ông ta trống rỗng..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 831: 831: Con Trai Ông Chết Rồi


Con trai ông ta chết rồi? Chuyện này sao có thể chứ?
Đây chính là đứa con trai mà Kiều Tùng Châu ông ta quan tâm nhất, hài lòng nhất, đồng thời còn là người thuộc hàng thừa kế thứ nhất của nhà họ Kiều, tại sao nó lại chết được?
Hơn nữa nó còn bị Kiều Tiết Dũng g**t ch*t, đang nói đùa gì vậy? Không chỉ Kiều Tùng Châu đầu óc trống rỗng, Hắc
Long ở bên cạnh cũng mặt mũi đông cứng lại, rất hiển nhiên, anh ta cũng không dám tin đây là sự thật.

Trần Hùng đã sớm đoán được Kiều Tùng Châu sẽ có phản ứng như vậy, bèn cười nói: "Còn có tin tức càng xấu hơn, cho nên bây giờ ông chưa cần phải kích động như vậy đâu.

"Địa chỉ hiện tại của ông chính là do Kiều Tiết Dũng nói cho tôi biết, cậu ta muốn mượn tay tôi để xử lý ông"
Nói đến đây, Trần Hùng dừng động tác ghim châm trên tay: "Bên cạnh cậu ta có cao thủ rất lợi hại hỗ trợ, nói không chừng sau lưng cậu ta còn có người làm chủ sau màn, cho nên ông tự xem mà xử lý đi."
Sau khi nói xong câu đó, Trần Hùng cất bước chuẩn bị rời đi.

Lúc này cả người Kiều Tùng Châu đã choáng váng từ lâu, Hắc Long vẫn kịp phản ứng lại.

Theo bản năng, anh ta muốn ra tay ngăn cản Trần Hùng, nhưng rất nhanh anh ta đã bỏ ý nghĩ này đi, bởi vì anh ta vốn không có năng lực làm như vậy.

"Vậy tại sao cậu lại không ra tay với ông chủ?" Hắc Long hỏi.

Trần Hùng cười nhạt một tiếng nói: "Kiều Tiết Dũng muốn mượn tay tôi trừ khử các người, cậu ta còn chưa có tư cách để Trần Hùng tôi làm đạo cho cậu ta." "Tôi không quan tâm rốt cuộc trong lòng các người nghĩ gì, tôi chỉ tỏ rõ lập trường của tôi, nếu như nhà họ Kiều các người muốn đấu với Trần Hùng tôi thì tôi luôn sẵn sàng tiếp đón" "Dù sao...!tôi cũng không để nhà họ Kiều mấy người vào trong mắt."
Sau khi nói xong những lời này, Trần Hùng không nhiều lời thêm nữa, cứ thế nghênh ngang rời đi.

Đi ra khỏi căn phòng này, xuyên qua sân vườn đi ra bên ngoài, hai tên cao thủ của nhà họ Kiều vẫn canh giữ cẩn thận ở cửa ra vào..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 832: 832: Tôi Tự Mình Dẫn Người Đi Tìm Nó


Thật ra trong lòng Kiều Tùng Châu cũng nghĩ như vậy, ông ta cho rằng Trần Hùng muốn thông qua phương thức như vậy để cha con nhà họ Kiều bọn họ giết hại lẫn nhau.

Nhưng vào ngay lúc này, điện thoại của Kiều Tùng Châu đột nhiên đổ chuông, người gọi điện tới là nhân viên phụ trách tình báo của nhà họ Kiều.

Tối hôm qua Kiều Tiết Dũng đã hứa hẹn với Trần Hùng rằng trước sáng hôm nay, cậu ta có thể phong tỏa tin tức ở bên phía Kiều Tùng Châu, để Kiều Tùng Châu không có cách nào biết trước tin tức Kiều Tiết Thanh toàn quân bị diệt ở Tam Giang.

Xem ra Kiều Tiết Dũng đã làm được, rất khó mà tưởng tượng được, lúc trước cậu ta chỉ là một đứa con riêng không quyền không thể của nhà họ Kiều, là cái kiểu mà đến cả người làm của nhà họ Kiều cũng không thèm tôn trọng cậu ta.

Nhưng đứa con riêng này lại liên tục làm ra rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi, loại người như vậy quá kinh khủng.

Sau khi nhận điện thoại, Kiều Tùng Châu chỉ cảm thấy toàn thân như mềm nhũn cả ra.

Điện thoại trong tay ông ta rơi bộp một tiếng xuống đất, đầu cũng đau đớn từng cơn.

Ngay sau đó huyết áp của ông ta tăng lên, đột nhiên "Ông chủ." y già kia cũng vội vàng đi tới bên này.

có một ngụm máu phun ra từ trong miệng ông ta.

Hắc Long ở bên cạnh giật nảy mình, mà vị bác sĩ Đông
Ông ta bắt mạch cho Kiều Tùng Châu, sau đó sắc mặt thay đổi rõ rệt: "Ông Kiều, cảm xúc của ông chấn động quá lớn, không thể tiếp tục như vậy được, nếu như ông.."
Câu nói của bác sĩ Đông y còn chưa nói xong đã bị
Kiều Tùng Châu ngắt lời: "Con trai cả của tôi chết rồi, là bị con thứ của tôi hại chết, hơn nữa bây giờ con trai thứ của tôi còn muốn hại chết tôi." "Ông bảo tôi làm sao mà bĩnh tĩnh được?" Những lời này lập tức khiến bác sĩ Đông y câm như hến, ở chung với Kiều Tùng Châu một thời gian dài như vậy rồi, đây cũng là lần đầu tiên bác sĩ Đông y già cảm nhận được hóa ra Kiều Tùng Châu lại đáng sợ như vậy.

"Hắc Long, đi gọi Kiều Tiết Dũng đến cho tôi...!không...!không thể đi gọi nó, tôi tự mình dẫn người đi tìm nó"
Sau khi nói xong những lời này, Kiều Tùng Châu không còn để tâm đầu mình đau thế nào nữa, dẫn theo đám người Hắc Long bước nhanh rời đi.

Cùng lúc đó, trong một ngôi nhà cấp bốn.

Bên ngoài ngôi nhà có một hàng rào trúc bao quanh một cái sân nhỏ, thứ được trồng trong sân cũng không phải là hoa cỏ, mà là các loại rau quả,.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 833: 833: Người Tôi Nói Không Phải Ông Ta


Hỏa Phượng ăn hết một trái cà chưa nhưng vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn, bèn hỏi Kiều Tiết Dũng.

"Đương nhiên có thể"
Kiều Tiết Dũng vừa cười vừa nói: "Trong vườn rau này không chỉ có cà chua, còn có dưa leo và mướp đắng, cô Hỏa Phương coi trọng loại nào cứ việc đi qua hái."
Hỏa Phượng cũng không khách khí, cười và gật đầu với Kiều Tiết Dũng, bắt đầu đi qua chọn lựa cà chua.

Còn Cùng Kỳ thì nhìn vườn rau xanh kia và nói: "Hình như cậu rất hiểu trồng những thứ này?"
Kiều Tiết Dũng đáp lại: "Khi còn nhỏ tôi và cha mẹ tôi sống ở đây, hằng năm bọn họ đều trồng rất nhiều rau quả trong mảnh vườn này, mỗi khi đến mùa này, tôi vô cùng thích ăn cà chua ở đây cho nên thường xuyên hải trộm." "Bởi vì vậy mà tôi đã bị mẹ mắng không ít lần, vì những quả cà chua này đều là để mang đi bán lấy tiền" "Có điều cha tôi lại không như vậy, ông ấy luôn luôn lặng lẽ hải quả lớn nhất đỏ nhất xuống cho tôi ăn, chính là đem ra cắt lát sau đó rải đường trắng lên, chờ một lát cho đường trắng tan rồi ăn thì ngọt lắm luôn"
Nói đến đây, trên mặt Kiều Tiết Dũng hiện lên một nét cười nhớ về quá khứ, tựa như cậu ta đang đắm chìm vào trong một đoạn hồi ức tốt đẹp và rất khó quên.

Mà Cùng Kỳ ở bên cạnh khi nghe thấy lời này thì hơi nghi hoặc nói: "Cha cậu không phải là ông chủ nhà họ Kiều Kiều Tùng Châu à, ông ta từng sống ở đây?" "Người tôi nói không phải ông ta"
Kiều Tiết Dũng lắc đầu nói: "Cha tôi tên là Dư Quang Lâm, là một nông dân rất bình thường, ông ấy mới thực sự là cha tôi."
Mặc dù Cùng Kỳ không quá hiểu ý trong những lời này của Kiều Tiết Dũng, nhưng cậu ta cũng không truy hỏi ngọn nguồn, bởi vì cậu ta cũng không phải là một người thích truy hỏi ngọn nguồn.

Cậu ta lại cắn một miếng cà chua trong tay, không thể không nói cà chua này thật sự rất ngọt.

"Cậu nói vị trí của Kiều Tùng Châu cho Trần Hùng biết, nhưng tên Trần Hùng kia cũng không phải là người bình thường, tôi cảm thấy phen tính toán này của cậu chắc chắn sẽ đánh hụt."
Trong đôi mắt đậm chất thư sinh kia của Kiều Tiết Dũng đột nhiên hiện lên một tầng hung ác, trong chớp nhoáng này, một nhân cách tàn nhẫn trong cơ thể cậu ta tựa như lại một lần nữa lộ rõ ra.

"Ha ha ha, ha ha ha ha.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 834: 834: Tất Cả Mọi Người Đều Đã Đánh Giá Thấp Đứa Con Riêng Này Rồi


Giờ phút này, Kiều Tiết Dũng giống như có hai loại nhân cách đồng thời hiện ra, đan xen vào với nhau.

Cậu ta nhìn ngôi nhà cấp bốn ở bên kia, hồi tưởng lại những ký ức năm đó một nhà ba người bọn họ sống trong ngôi nhà kia, trong mắt tràn đầy dịu dàng.

Nhưng khi cậu ta quay người nhìn ra ngoài sân vườn, trong mắt lại tràn ngập hung ác.

Ngay lúc này, ngoài cửa có một chiếc xe con màu đen lái tới, dừng ở trước cửa nhà.

Cửa xe mở ra, Kiều Tùng Châu đi xuống từ trên xe, người đi theo sau chính là Hắc Long.

Kiều Tiết Dũng đã sớm tính tới rằng Kiều Tùng Châu sẽ đến, cho nên lúc này trong lòng cậu ta cũng không có chút luống cuống và kinh ngạc nào.

Trần Hùng không giết Kiều Tùng Châu, nhất định sẽ nói tất cả mọi chuyện cho Kiều Tùng Châu biết, Kiều Tiết Thanh chết rồi, là bị Kiêu Tiết Dũng cậu ta tự tay g**t ch*t, cho nên Kiều Tùng Châu sẽ không thể nào chịu để yên chuyện này.

Lúc này mới chỉ buổi sáng, ánh năng rực rỡ.

Nhưng trong mắt Kiều Tiết Dũng, lúc Kiều Tùng Châu và Hắc Long đi vào ngôi nhà này, trong đầu cậu ta có thể tự cấu tạo ra một mảnh mây đen sau lưng bọn họ rất rõ ràng.

Lần này nhất định không chỉ là Kiều Tùng Châu và Hắc Long đến đây, Thập Nhị Sinh Tiêu và những cao thủ khác của nhà họ Kiều chắc chắn cũng theo sát phía sau.

Chỉ là bây giờ Kiều Tùng Châu vẫn chưa muốn để cho bọn họ xuất hiện, dù sao Kiều Tiết Dũng cũng là con trai của Kiều Tùng Châu ông ta.

Hai người đẩy cửa bước vào nhà, sau đó Kiều Tùng Châu bèn đi lại quan sát xung quanh ngôi nhà này.

Cuối cùng ông ta dừng tầm mắt ở trên người Kiều Tiết Dũng.

Lúc này Kiều Tùng Châu đã sớm qua cơn tức giận, ông ta cho rằng khi nhìn thấy Kiều Tiết Dũng bản thân sẽ nổi trận lôi đình, nhưng chính ông ta cũng không ngờ rằng bây giờ ông ta lại bình tĩnh như vậy.

Loại cảm giác này thật giống như người đứng ở đó vốn không phải là con trai của ông ta, mà như một người xa lạ rất bình thường.

"Vừa rồi Trần Hùng nói cho ta biết một số chuyện, tất cả những chuyện đó đều liên quan đến con." "Ta nghĩ, trong lòng con nhất định cũng rất lo lắng rốt cuộc cậu ta đã nói cho ta biết chuyện gì phải không, Kiều Tiết Dũng, bây giờ ta hỏi con một câu, những chuyện mà vừa rồi Trần Hùng nói cho ta biết, rốt cuộc là thật hay là giả?"
Mặc dù Kiều Tùng Châu vẫn luôn rất thất vọng về đứa con riêng này của mình, cho rằng cậu ta không làm nên trò trống gì.

Thậm chí lý do năm đó Kiều Tùng Châu đón Kiều Tiết Dũng về nhà họ Kiều, thật ra chính là muốn tìm cho Kiều Tiết Thanh một đối thủ, tìm một hòn đá mài dao, dùng để luyện tập và nâng cao năng lực của Kiều Tiết Thanh.

Nhưng loại tính cách hèn yếu kia của Kiều Tiết Dũng khiến Kiều Tùng Châu rất thất vọng, cho nên càng về sau, ông ta càng đối xử với đứa con riêng này như một con chó có cũng được mà không có cũng không sao.

Có điều trong chớp nhoáng này cũng coi như là lần đầu tiên Kiều Tùng Châu nhìn thẳng vào Kiều Tiết Dũng.

Hóa ra, tất cả mọi người đều đã đánh giá thấp đứa con riêng này của ông ta.

Đây vốn không phải là một con chó ngoan ngoãn tầm thường, mà là một con sói hung ác tàn bạo!

Vừa rồi lúc tới đây, Kiều Tùng Châu đã nghĩ dù sao bây giờ Kiều Tiết Thanh cũng đã chết, mà ông ta cũng chỉ còn lại đứa con trai Kiều Tiết Dũng này.

Ông ta không muốn để bản thân không có người nối nghiệp, cho nên dẫu thật sự là Kiều Tiết Dũng giết Kiều Tiết Thanh, nhưng nếu bây giờ Kiều Tiết Dũng lắc đầu phủ nhận, ông ta có thể cân nhắc lựa chọn tin tưởng Kiều Tiết Dũng.

Đây chính là tư duy của một người có dã tâm, con trai chết tất nhiên là đau lòng, nhưng vẫn luôn suy nghĩ và nhìn về tương lai, lo liệu cho tương lai.

Cho nên lúc này Kiều Tùng Châu vẫn nhìn chằm chăm Kiều Tiết Dũng không chớp mắt, ông ta đang suy tư, có lẽ Kiều Tiết Dũng giết Kiều Tiết Thanh chính là vì mục đích này, cậu ta muốn thay thế Kiều Tiết Thanh.

Lúc này Kiều Tiết Dũng cũng mắt không chớp mà nhìn chăm chăm Kiều Tùng Châu, nhưng loại hàm nghĩa hiện lên trong mắt cậu ta khiến Kiều Tùng Châu không có cách nào nhìn thấu..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 835: 835: Như Hoàn Toàn Biến Thành Một Người Khác


"Trả lời ta, những chuyện mà Trần Hùng nói cho ta biết, là thật...!hay là giả?"
Cuối cùng Kiều Tùng Châu vẫn không nhịn được, bây giờ mỗi một giày trôi qua, đối với ông ta mà nói đều là một loại tra tấn và dày vò.

Nói cách khác, ông ta đang chờ Kiều Tiết Dũng lắc đầu phủ nhận.

Nhưng mà lúc này Kiều Tiết Dũng không gật đầu thừa nhận, cũng không lắc đầu phủ nhận, mà là đổi chủ đề khác.

Cậu ta quay người chỉ ngôi nhà cấp bốn ở sau lưng, trên mặt hiện lên một nụ cười đầy thâm ý.

“Kiều Tùng Châu, chắc chắn ông còn nhớ nơi này" "Mười năm trước, ông đích thân đến đây đón tôi và mẹ tôi đến nhà họ Kiều, đồng thời ông còn đưa cho cha tôi là Dư Quang Lâm 350 triệu, để ông ấy cắt đứt quan hệ với mẹ con tôi." "Lúc ấy Dư Quang Lâm đã đồng ý, nhưng cũng không phải vì ông ấy tham tiền, mà là muốn để tôi và mẹ tôi được trải qua một cuộc sống tốt hơn, đồng thời ông còn từng uy h**p ông ấy đúng không, nói là nếu ông ấy không đồng ý thì sẽ giết mẹ con chúng tôi.

"Cho nên ông ấy không thể không đồng ý.

Lần này Kiều Tiết Dũng không gọi Kiều Tùng Châu là cha, mà là gọi Dư Quang Lâm là cha, điều này khiến trong lòng Kiều Tùng Châu giống như đột nhiên bị kim đâm.

Trong phút chốc, Kiều Tùng Châu giận tím mặt: "Thắng khốn nhà mày, lại dám gọi thẳng tên tao, tao mới là cha của mày." "Ha ha ha ha."
Kiều Tiết Dũng tựa như nghe được một câu chuyện hài hước nhất trên thế giới này.

Người đàn ông từng coi cậu ta như một con chó, chưa một lần nào nhìn thẳng cậu ta, thế mà bây giờ lại luôn mồm nói Kiều Tiết Dũng cậu ta là con trai ông ta, đây có phải là chuyện hài hước không?
Kiều Tiết Dũng cất bước đi về phía Kiều Tùng Châu.

Cậu ta vừa đi về phía trước vừa bỏ kính trên sống mũi của mình xuống, đồng thời cậu ta dùng tay vuốt tóc mái trên trán lên, dùng một sợi dây thun buộc chúng nó ra sau đầu.

Trong giây phút này, luồng khí chất tàn bạo trên người Kiều Tiết Dũng gia tăng từng chút một, khi cậu ta đi đến trước mặt Kiều Tùng Châu, cậu ta đã hoàn toàn biến thành một người khác.

Cậu ta cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của Kiều Tùng Châu, mà là đổi chủ đề khác.

"Kiều Tùng Châu, chắc hẳn bây giờ ông rất sốt ruột đúng không, hơn nữa trong lòng ông nhất định vô cùng mâu thuẫn và xoắn xuýt phải không?" "Ông đừng sốt ruột, trước hết ông cứ nhìn kỹ chung quanh đây, nhìn xem hoàn cảnh xung quanh này, ông còn thấy quen thuộc không?"
Kiều Tùng Châu nhíu chặt lông mày, ông ta cảm thấy dường như đầu của mình ngày càng đau nhức hơn, là bị loại thái độ lúc này của Kiều Tiết Dũng chọc tức.

"Năm đó, ông đón tôi và mẹ tôi từ nơi này về nhà họ Kiều cũng không phải là bởi vì muốn bù đắp cho chúng tôi, chẳng qua ông chỉ muốn dùng tôi để k*ch th*ch Kiều Tiết
Thanh thôi đúng không?" "Sau khi chúng tôi bị ông đón đi, cuối cùng cha tôi Dư Quang Lâm vẫn bị ông phái người đi giết đúng không?"
Nói đoạn, Kiều Tiết Dũng quay người chỉ vào ngôi nhà ở sau lưng: "Ông không cần ngụy biện, cũng không cần thiết phải ngụy biện, mộ của Dư Quang Lâm ở ngay phía sau ngôi nhà, là tôi tự tay chôn cất ông ấy.

"Còn có mẹ tôi, năm thứ hai sau khi vào nhà họ Kiều đã chết, cũng không phải bà ấy mắc bệnh, mà là bị ông hạ độc chết đúng không?"
Sau khi những lời này được nói ra khỏi miệng Kiều Tiết Dũng, toàn bộ cảm xúc trong lòng Kiều Tùng Châu đều rất giống như tiến vào trong một loại trạng thái hết sức đặc thù.

Ông ta giận tím mặt, chỉ vào Kiều Tiết Dũng quát mắng: "Súc sinh, mày nói vớ vẩn cái gì vậy?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 836: 836: Kiều Tiết Dũng Tôi Rất Cuộc Có Phải Là Con Trai Ruột Của Ông Không


Kiều Tiết Dũng thì lại bật cười ha hả, nếu mà đổi lại là trước đây, nhìn thấy Kiều Tùng Châu tức điên lên như lúc này thì cậu ta nhất định sớm đã sợ đến nỗi quỳ xuống đất run lẩy bẩy rồi.

Nhưng mà lúc này, Kiều Tiết Dũng không chỉ không hề có chút sợ hãi mà trên người còn có một dáng vẻ cứng rắn và hung ác, ngược lại, khiến cho Kiều Tùng Châu như bị lép vế xuống vậy.

“Mày không phải phủ nhận, những chuyện này rốt cuộc có phải là mày làm hay không, đối với tao cũng không quan trọng nữa, dù sao thì hoặc là mày, hoặc là Kiều Tiết Thanh, không thể nào có người thứ ba được” “Hiện giờ Kiều Tiết Thanh đã chết rồi, tiếp theo đẩy, sẽ là ông” Kiều Tùng Châu như bị sét đánh, chuyện ông ta lo lắng nhất vẫn là đã xảy ra rồi.

Câu trả lời này chẳng khác gì là Kiều Tiết Dũng đã thừa nhận rằng chính cậu ta đã giết Kiều Tiết Thanh, thế nên những tính toán cuối cùng trong lòng của ông ta cũng đã trở thành hết hy vọng.

“Tiết Thanh thật là do mày giết sao?”

Kiều Tùng Châu vẫn còn muốn đấu tranh đến cùng, dùng một giọng nói run rẩy hỏi.

“Đúng thế, chính là tôi giết đấy, ông không được nhìn thấy, lúc đó bộ dạng tuyệt vọng của anh ta bị tôi đạp dưới chân như thế nào, thật là đến một con chó cũng không bằng.

Ha ha ha." “Cầm thú, nó là anh trai ruột của mày” “Anh ta không phải.

Tâm trạng của Kiều Tiết Dũng đột nhiên trở nên đặc biệt điên loạn, rồi lập tức lại thay đổi ngay thái độ, thay vào đó là biểu tình khiến cho người khác cảm thấy vô cùng ghê SỢ.

Mồm cậu ta dí sát đến bên tại của Kiều Tùng Châu, nói nhỏ: “Kiều Tùng Châu, ông thử đoán xem, Kiều Tiết Dũng tôi rốt cuộc có phải là con trai ruột của ông không?” “Cái gì.”
Kiều Tùng Châu chỉ cảm thấy sau lưng mình đột nhiên có một cơn ớn lạnh đang bò lên, có lẽ nào?
Kiều Tùng Châu bỗng nhiên nhớ đến một sự thật rất đáng sợ, Dư Quang Lâm và mẹ của Kiều Tiết Dũng có thể gọi là bạn thuở ấu thơ, chỉ là sau này Kiều Tùng Châu chen chân vào nên mới tách bọn họ ra.

Nhưng mà sau đó bởi vì Kiều Tùng Châu sớm là người có gia đình, thế nên đến cuối cùng ông ta vẫn là bỏ rơi mẹ của Kiều Tiết Dũng và cả đứa bé mới ra đời chưa được bao lâu là Kiều Tiết Dũng.

Nhưng mà sau đó thì Dư Quang Lâm lại không hề ghét bỏ mẹ con Kiều Tiết Dũng, tự nguyện chăm sóc cho hai mẹ con bọn họ, luôn coi Kiều Tiết Dũng như là con trai ruột của mình vậy.

Nhưng...!còn có một khả năng nữa, đẩy chính là trước khi Kiều Tùng Châu và mẹ của Kiều Tiết Dũng ở với nhau, sự thật là Dư Quang Lâm và mẹ của Kiều Tiết Dũng sớm đã? “Đấy là chuyện không thể nào.

Kiều Tùng Châu bước liền ra sau hai bước, thân là gia chủ của gia tộc nhà họ Kiều lớn nhất Tương tỉnh, ông ta tuyệt đối không cách nào chấp nhận được chuyện như thế này xảy ra.

“Kiều Tiết Dũng, mày chỉ là muốn chọc giận tao nên mới nói như thế, có đúng thể không?” “Mày nói cho tao biết đi, có phải là chỉ cố tình chọc giận tao không.” “Quan trọng sao?”
Kiều Tiết Dũng rất hài lòng với phản ứng như phát điên lên của Kiều Tùng Châu, mục đích của cậu ta đã đạt được rồi, cậu ta chính là muốn Kiều Tùng Châu rơi vào tình cảnh đau khổ và ngờ vực như vậy.

Còn cậu ta, tuyệt đối không thể nói cho ông ta biết được sự thật được, Kiều Tùng Châu càng đau khổ thì Kiều Tiết Dũng sẽ càng sung sướng.

“Ha ha ha, Kiều Tùng Châu, không cần biết tôi có phải là con đẻ của ông không, đều không còn quan trọng nữa.

“Bởi vì Kiều Tiết Thanh phải chết, còn ông, cũng sẽ phải chết”
Đã nói đến đây, Kiều Tiết Dũng đã không còn bất cứ hứng thú gì nói chuyện tiếp với Kiều Tùng Châu nữa.

Cùng Kỳ sau lưng cậu ta thì đã bước nhanh đến, có sát khí đằng đằng trên người cậu ta.

Còn Hắc Long thì cũng từ sau lưng của Kiều Tùng Châu lập tức nhảy đến, đứng trước mặt của Kiều Tùng Châu để bảo vệ.

Kiều Tùng Châu chỉ cảm thấy đồng óc mình như muốn nổ tung ra vậy, lúc này tâm trạng của ông ta vô cùng kích động, hình như là toàn bộ huyết dịch trong mạch máu đều đang không ngừng dồn l*n đ*nh đầu vậy, ông ta cảm thấy mạch máu ở hai bên thái dương của mình có thể vỡ tung ra bất cứ lúc nào..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 837: 837: Đừng Quên Là Tôi Cũng Rất Lợi Hại Đấy


Khi hai người bọn họ đã nói chuyện đến mức này thì Kiều Tùng Châu sớm đã không còn ôm bất cứ hy vọng nào với Kiều Tiết Dũng nữa rồi.

“Hắc Long, giết bọn chúng cho tôi.

Cuối cùng, khí chất ngang ngược đầy dã tâm trên người của Kiều Tùng Châu hoàn toàn bộc lộ ra, cái khí thế này cũng rất giống với khí thế đang toát ra từ trên người của Kiều Tiết Dũng, thế nên, Kiều Tiết Dũng rốt cuộc có phải là con đẻ của Kiều Tông Pháp hay không, không cần nói rõ cũng có thể nhìn ra được.

Rầm...!
Giữa không trung vang lên một tiếng va chạm nặng nề, đấy là tiếng nắm đấm của Hắc Long và Cùng Kỳ va chạm vào nhau.

Hắc Long với thân phận là thủ lĩnh Thập Nhị Sinh Tiêu của nhà họ Kiều, là người mạnh nhất trong nhà họ Kiều, sức chiến đấu của anh ta là không có gì phải nghi ngờ, kể cả là cả khu vực phía nam này thì cũng vẫn có thể xếp lên hàng đầu.

Còn về Cùng Kỳ, cho đến lúc này Kiều Tùng Châu cũng vẫn không nhìn rõ được cao thủ này rốt cuộc là từ đầu đến, nhưng mà sức chiến đấu của cậu ta thì tuyệt đối không thể coi thường.

Một lần xuất quyền đã có thể thấy rõ sức mạnh của hai bên.

Hắc Long đứng nguyên ở vị trí cũ, còn Cùng Kỳ thì bị đẩy lùi ra phía sau một bước, chỉ nhìn về sức mạnh mà nói thì Hắc Long rõ ràng là càng lợi hại hơn Cùng Kỳ.

Vẻ mặt của Cùng Kỳ thoáng qua vẻ kinh ngạc, cậu ta lấy tên là Cùng Kỳ, ngày thường luyện tập cũng chủ yếu là sức mạnh, từ trước đến này, cậu ta vô cùng tự tin về sức mạnh của bản thân.

Kể cả là gia tộc to lớn ở đằng sau lưng cậu ta, trong gia tộc có rất nhiều cao thủ, Cùng Kỳ cũng có tự tin là sức mạnh của bản thân có thể đè bẹp phần lớn các cao thủ đó.

Nhưng mà lúc này đây, đối mặt với một cao thủ của một gia tộc quyền thế ở miền nam tầm thường, chỉ mới đối đầu một cú đấm thôi, cậu ta đã nhận ra được sự cách biệt.

Sau một quyền đó, hai người bọn họ chỉ dừng lại có nửa giây, sau đó thì hai bóng người lại một lần nữa lao vào nhau.

Rầm ầm ầm..

Tiếng va chạm của hai nắm đấm va vào nhau hết lần này đến lần khác, âm thanh đan xen vào nhau ấy vang lên trong sân vô cùng chói tay.

Hai người bọn họ như hai con thú dữ, không ngừng dùng những chiêu thức hung tợn nhất để cắn chết đối phương.

Chỉ mới có mười mấy giây mà hai người họ đã giao đấu không dưới hai mươi mấy chiêu, sự thực chứng minh là Hắc Long không chỉ là sức mạnh cao hơn Cùng Kỳ, đến tốc độ cũng nhanh hơn đối phương.

Ầm....!
Một nắm đấm của Hắc Long đánh trúng vào ngực của Cùng Kỳ, khiến cậu ta bị đánh bay ra mấy mét liền.

Đến khi có thể đứng vững được, Cùng Kỳ chỉ cảm thấy máu trong lồng ngực như muốn dâng trào, có một giọt máu tươi đang chảy ra từ khóe miệng cậu ta, cậu ta liền nghiến răng lại, miễn cưỡng nuốt ngụm máu tươi đó xuống.

Cảnh tượng này khiến cho Kiều Tiết Dũng đang đứng ở bên cạnh thấy giật mình, cậu ta đối với năng lực chiến đấu của Cùng Kỳ là vô cùng có tự tin, nhưng lại không hề ngờ là Cùng Kỳ lại không phải là đối thủ của Hắc Long.

Còn ở bên này, Kiều Tùng Châu thì sớm đã trở nên vô cùng hung tợn, dưới tình trạng máu cứ không ngừng bốc lên đầu, hai mắt của ông ta đã trở nên đầy tia máu đỏ.

“Kiều Tiết Dũng, mày có phải tưởng là chỉ với mấy cái trò mèo ba chân của mày là có thể đấu được với Kiều
Tùng Châu tạo không hả?” “Mày đúng là thằng ngu nói chuyện viển vông” “Hắc Long, giết hết bọn chúng đi”

Kiều Tùng Châu tức giận quát lên, còn Hắc Long ở bên này cũng đã ngùn ngụt sát khí, nhưng mà đúng lúc đó, biểu tình trên gương mặt của Kiều Tiết Dũng thì lại càng trở nên kỳ lạ.

Vút vút...!
Một đòn đá quét ngang đến, Hỏa Phượng đột nhiên xuất hiện, đá Hắc Long phải lùi lại một bước, liền sau đó cô ấy và Cùng Kỳ liền liên kết cùng nhau đối phó với Hắc Long.

“Đừng quên là tôi cũng rất lợi hại đấy.

Trong tay của Hỏa Phượng vẫn còn đang cầm một quả cà chua, cô ấy lại gậm một miếng rồi sau đó vứt quả cà chua sang một bên.

Bóng dáng của hai người bọn họ nhanh nhẹn như hai con báo săn, phối hợp đan xen lẫn nhau, hình thành lên những đòn tấn công dồn dập, trong nháy mắt đã xông về phía phía Hắc Long..
 
Back
Top Bottom