ANH ẤY SỬ DỤNG mảnh 'flect' đầu tiên vào mùa hè năm anh lên mười một, nhưng anh đã từng thấy chúng trước đây.
Cả những kẻ sử dụng nữa.
Những 'scrap-head', kẻ kiệt quệ, rác rưởi.
Rồi anh phát hiện ra cuộc sống tệ như nào ở những tầng đáy xã hội.
Bốn tháng trước sinh nhật thứ mười một của anh ấy, tổ chức Departimento Munitorum (ps:tổ chức chịu trách nhiệm cung cấp hậu cần quân sự cho Đế chế) đóng cửa hai nhà máy chế tạo ở khu vực.
Mười chín nghìn lao động hợp đồng ở đây, theo cách nói của Munitorum là 'giảm biên chế'.
Không một lý do được đưa ra cho việc đóng cửa.
Nhưng theo hiểu biết thông thường là do một cuộc suy thoái kinh tế toàn khu phân khu phụ.
Có lời đồn rằng một nhà máy mới, tự động được mở ở khu vực cực bắc: nhũng nhà máy nơi mà một sevitor có thể làm công việc ngang với sức của hai mươi nhân công mà không cần ngủ nghỉ.
Lời đồn khác nói rằng các xưởng đó mất hợp đồng với hải quân vào tay các xưởng sản xuất trên Caxton.
Bất kể là gì, công việc đã tiêu tùng.
Những nhà máy đã đóng cửa và niêm phong.
Mười chín nghìn nhân công khỏe mạnh bị bỏ mặc cho thối rữa
Ba mẹ Zael đều mất do dịch 'hivepox' năm trước.
Anh ta sống ở tầng đáy cùng với bà và chị anh ta, Nove.
Cô ấy mới mười tám, một công nhân lắp khung, và là nguồn thu nhập duy nhất của cả nhà.
Nove là một trong những người giảm biên chế.
Nó nhanh chóng trở nên khó khăn.
Trợ cấp và token phúc lợi không thể nuôi sống bọn họ.
Zael buộc phải nghỉ học để kiếm tiền, bằng cách làm những việc vặt cho những thương nhân địa phương.
Một số trong số họ không được sạch sẽ cho lắm.
Anh ta chưa bao giờ hỏi cái gì bên trong những túi màu nâu anh vận chuyển tới cách địa chỉ được ghi nghuệch ngoạc trong cách tầng đáy.
Trong khi đó, bà ngoại xua tan những nỗi lo lắng của bà bằng những làn sương từ những cây keo đã qua sử dụng mà bà lượm được từ thùng rác đằng sau nhà máy.
Và Nove đang tìm kiếm việc làm.
Cô ấy kh tìm thấy gì cả.
Nhưng ở đâu đó, cô tìm thấy những mảnh flect.
Zael không biết làm thế nào mà cô ấy có thể mua được chúng.
Anh đã quen với ánh mắt và nụ cười vô hồn của cô.
'Em nên thử một cái, nhỏ' cô ấy nói.
Anh ta đã từng là 'em trai nhỏ', nhưng giờ đây 'em trai' dường như là một nỗ lực quá lớn.
Anh ta trở về nhà sau một công việc vặt với một tờ giấy note được gập ướt đẫm mồ hôi trong túi anh ta.
Nove không ngờ anh ta về sớm như vậy.
Cô đứng dậy ra khỏi chiếc bàn ăn trong căn phòng bếp nhỏ và lấy thứ gì bên dưới chiếc khăn bếp bẩn.
Zael đứng ở cửa, bị cuốn hút bởi những thứ lấp lánh từ thứ mà cô ấy đang cố giấu đi.
Nove thư giãn khi cô nhận ra đó là anh ấy.
Cô sợ đó là lính cảnh sát, hoặc là một cú ghé thăm bất ngờ của lực lượng điều tra tín tưởng của Ministorum.
Họ đang làm việc ở tầng đáy trong khu vực Formal J tuần này, đi từng nhà và phát tờ rơi với vẻ mặt không mấy dễ chịu.
Zael bước vào căn bếp, rút những tờ tiền ra khỏi túi của anh ta, và ném chúng thẳng vào giá để bát rỉ sét.
'Giỏi lắm, nhỏ' Nove nói.
'Nhỏ nhỏ ngoan, làm việc chăm chỉ đấy.'
Zael ngó lơ cô ấy và tìm kiếm miếng nước uống vị chanh cuối cùng mà anh ta giấu dưới cầu thang.
Nove đã tìm thấy nó và uống nó trước.
Anh đặt lên bếp một cái chảo và đun nước cho gói súp khô.
Chị anh ta kéo khăn lau bếp ra để lộ những mảnh kính nhỏ, bất thường và không dài hơn một ngón tay.
Nó được đặt trên một mảnh giấy lụa nhàu nát màu đỏ.
Anh ta cố tỏ ra bận rộn để chị ấy kh chú ý rằng anh đang lén liếc nhìn.
Nước kêu lục bục trong chảo khi nó sôi lên.
Phòng bếp ngập trong mùi thịt thiu hầm và keo của bà ngoại.
Nove vuốt thẳng nếp gấp của lớp giấy lụa và nhìn chằm chằm vào những mảnh kính bẩn.
Cô chớp mắt và rùng mình.
Môi của cô run lên.
Cô ngả người ra ghế để nghỉ, và đặt hai tay lên mặt bàn.
'Đó là khi cô ấy nói 'em nên thử một cái, nhỏ'
'Tại sao?' anh ta hỏi.
'Nó khiến mọi thứ dường như tuyệt vời hơn'
Phần súp trong chảo tràn ra ngoài và dập tắt ngọn lựa trên bếp.
Zael lập tức vặn vòi để ngăn chặn căn phòng ngập tràn khí gas rò rỉ.
MỘT TUẦN SAU, Nove đã chết.
Lính cảnh sát thu thập cơ thể cô ấy, đánh dấu hiện trường và xịt rửa con hẻm.
Họ nói cô ấy đã ngã từ tòa nhà cao tầng trong khi đang chịu ảnh hưởng bởi một chất bị cấm.
Không ai có thể giải thích tạ sao cô ấy lại tiếp đất bằng mặt lưng.
Quay lưng lại với thứ gì đấy.
Mọi người lùi xa ra khi họ thấy sợ.
Mười tám tầng.
Chỉ những pháp y mới xác định được cô ấy rơi xuống theo hướng nào khi va chạm.
SAU NHỮNG NĂM NHÌN bà anh ta hít những làn sương của cây keo, những năm thấy bà ho ra máu và tè dầm trên chiếc ghế của bà khiến Zael chắc chắn đéo bao giờ thử chất độc đặc biệt của bà ấy.
Nhưng ở đây có điểm khác biệt về 'flect'.
Nó chỉ là một nhúm kính.
Nhỏ, những mảnh kính bẩn thỉu được bọc trong giấy vải đỏ.
Anh đã thấy những thương nhân ở trong góc tối cầm lấy chúng và đổi nó lấy tiền.
Anh ta đã nghe về những bữa tiệc nơi mà những nhóm người háo hức chia sẻ một tấm kính lớn như giống như thế.
Vào mùa hè anh ta lên mười một.
Anh ta vừa làm xong công việc cho một người địa phương tene là Riscoe.
Nove đã chết được ba tuần.
Riscoe, một tên béo với mùi mồ hôi hôi thối, vuốt tóc Zael với những ngón tay múp như xích và nói rằng anh ta không còn đồng nào.
Hỏi Zael có muốn chờ tiền mặt hoặc xem xét gì đó thay thế?
Zael nhìn quanh một vòng.
Một bó nhỏ bọc trong giấy đỏ nhạt đã đc lôi ra từ áo Riscoe và nhét vào tay Zael như một trò ảo thuật với bài.
'Đánh mất bản thân đi' Riscoe nói.
Anh ta kh có ý nói 'Biến đi'.
Nó chỉ là lời khuyên của những người dùng với nhau.
Zael giữ flect trong túi của anh ấy tận tám ngày.
Cuối cùng, trong một đêm.
Khi bà anh ta đang bất tỉnh, anh ta đi lên chỗ vắng của tòa nhà, và mở gói giấy ra, và nhìn.
Và không bao giờ ngoảnh lại.
GIỜ ANH ẤY MƯỜI HAI.
Hoặc mười bốn.
Anh không chắc, nhưng anh chắc chắn là một số chẵn.
Anh làm toàn thời gian, và dành hết lương vào flect – hoặc tiền anh ấy sử dụng cho những mảnh flect.
Bằng cách nào đó, nó hoạt động.
Ký ức duy nhất gần đây là việc cơ thể bà anh ta được đưa đi bởi Magistratum (ps:cơ quan thi hành pháp luật của chính quyền)
'Bà đã chết bao lâu rồi?' Pháp y của Magistratum hỏi anh ta, và kéo chiếc khẩu trang làm bằng băng gạc xuống khỏi miệng đang nhăn nhó.
'Bà tôi chết rồi ư?'
'Bị nghẹn bởi bãi nôn của mình...' pháp y lắp bắp.
'Bà ấy đang phân hủy.
Chắc hẳn phải chết từ tuần trước.
Anh không chú ý tới sao?'.
Zael nhún vai.
Anh ta vừa mới kiếm được một mảnh flect và muốn sử dụng nó.
Nó ngứa trong túi anh ta.
Những người này và những câu hỏi đang giữ anh ấy khỏi nó.
'Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi' người đàn ông nói, đứng lùi lại khi các đồng nghiệp đẩy một bao xác bầy nhầy ra ngoài hành lang.
Anh ta cố gắng nghe như an ủi.
'Tôi biết' Zael nói.
ZAEL TÌM KIẾM một ánh nhìn khi anh thấy người đó.
Gã đang cố hòa nhập, nhưng không thành công.
Kẻ có vẻ ngoài dữ dằn: cao, bờ vai rộng và những cánh tay nặng nề.
Gã hầu như có thể gia nhập làm một trong những kẻ trong băng Stack- điều mà hắn đang cố làm- ngoại trừ việc gã quá sạch sẽ và bộ áo bảo vệ đen mở của hắn quá mới.
Zael dự định lấy một mảnh flect từ giao dịch viên quen thuộc của anh ta, một người nghiện, não phẳng gọi là Isky người mà làm việc một những căn hộ ở tầng dưới đáy phía bắc.
Nhưng khi anh ta nghi ngờ gã kia, anh đã lập lên những kế hoạch mới.
Gã kia đi theo anh ta, đi suốt xuống các tầng chồng của khu vực Formal J đến cầu cạnh con sông.
Zael lảng vảng một lúc trên vỉa hè của cầu dược gia công bằng sắt, nhìn chằm chằm vào rác thải nhựa trôi lềnh bền trong làn nước đục ngầu.
Một đoàn tàu hơi nước lạch cạch chạy qua cây cầu có cấu trúc dầm hình hộp phía trên đầu hắn, những ánh đèn nhấp nháy từ các toa chiếu xuống dòng sông tối om bên dưới.
Hơi than đá phủ mờ lối đi trong vài giây, và Zael tận dụng cơ hội này để chuồn đi.
Hai con hẻm sau, hướng về phía tòa nhà stack ở khu Formal L, anh ta lại gặp gã đó lần nữa.
Không nhầm lẫn.
Một cái đồ bảo hộ đen mờ, một cái đầu trọc và bộ râu dễ vốn lỗi thời ở khu đáy vài mùa trước.
Tại ngã ba Crossferry, Zael ngoặt sang phía tây, hy vọng cắt đuôi.
Gã thật giỏi.
Thật sự rất giỏi.
Dù Zael có vòng lại, lách đi, và gã vẫn ở đây, vẫn bám theo.
Zael bắt đầu chạy.
Anh ta chạy ngược lại dọc theo Crossferry, băng qua các sạp hàng trong phiên chợ rẻ tiền hàng tuần, rồi chui qua một lối hầm bên dưới tòa stack hình tam giác.
Hắn quay đầu nhìn qua vai, và đâm sầm vào một cánh tay giang sẵn.
Gã kia tóm lấy cổ hắn và đẩy hắn vào tường.
'Mày là người dùng flect' gã nói, giọng lỡ ngớ như ngoài hành tinh.
'Tao đã cố làm nó dễ dàng hơn nhưng mày không muốn.
Dealer của mày.
Tao muốn dealer của mày'
'Cút mẹ mày đi' Zael nói và cười gượng gạo.
Gã bóp ngày chặn hơn, nó không buồn cười chút nào nữa.
'TẠI SAO MÀY MUỐN dealer của tao đến như thế' Zael hỏi khi gã thả anh ta ra
'Bởi vì'
Như thể nó giải thích được tất cả.
'Ông là một lính cảnh sát?'
Gã lắc đầu.
'Khi nào?'
'Điều tồi tệ nhất mà mày có thể tưởng tượng'
Zael thở mạnh.
Anh ta sợ rồi.
Anh ta bị quấy rầy mỗi ngày, bằng mọi cách, nhưng không phải thế này.
Gã này không phải con nghiện tìm cách lừa dealer, nhưng cũng không phải một thằng máu nóng muốn xử lý đối thủ.
Gã ta cứng rắn.
Zael không muốn dẫn gã tới chỗ Isky, nhưng anh ta biết anh ta phải cho gã thứ gì thực tế.
Đây là những dealer khác hắn biết, ở phía trên những khu stack tại khu Formal L.
Anh ta không có chút do dự nào khi từ bỏ họ.
Cái cổ của hắn mới là thứ bị kẹp chặt.
'Ông có tên chứ?' Zael hỏi.
Gã kia khựng lại.
'Của cậu hay tôi?' hắn hỏi như thể đang nói với thực thể vô hình bên cạnh hắn.
Một khoảng dừng.
Gã kia gật đầu.
Gã quay sang Zael.
'Gọi tôi là Ravenor' gã nói.
TRỜI BẮT ĐẦU đổ mưa.
Một cơn gió mạnh từ phía tây đã làm dày thêm lớp mây phủ trên khu vực, và các chuông báo mưa gắn trên các cột đèn bắt đầu kêu vang.
Carl Thonius dường như không nghe thấy chúng, vì vậy, cô kéo hắn bằng khuỷu tay và ra hiệu về phía lối đi che phủ bằng kính màu.
'Tôi ghét cái hành tinh chó chết này' anh ta nói.
Hơn hai thế kỉ của công nghiệp nặng đã đầu độc bầu không khí của Eustis Majoris.
Chín mươi phần trăm thời gian, thành phố khổng lồ Petropolis đang bị bao phủ dưới lớp mây ô nhiễm độc hại, các con phố bị tắc nghẽn bởi khói bụi hydrocacbon.
Trước và sau, những đám mây tan ra và dội xuống bề mặt với mưa acid.
Cơn mưa ăn mòn mọi thứ: đá, gạch, thép, da người.
Ung thư da, một bệnh phụ do việc tiếp xúc với mưa, là nguyên nhân tử vong lớn thứ hai trên hành tinh chỉ sau bệnh phổi mãn tính do môi trường ô nhiễm.
Ngay khi chuông báo mưa vang lên, những người cho thuê ô(gampers) đổ ra từ ngõ hẻm và những cửa hàng dưới tầng đáy và bắt đầu lớn tiếng chào mời người đi đường sử dụng dịch vụ của mình.
Mỗi người để màu mè tung ta chiếc ô dài có dạng ống rút mà họ mang trên vai có dạng như một cái giáo.
Một số gamps làm từ giấy chống nước, số khác làm từ sợi chỉ thép hoặc plastek hoặc cellulose.
Hầu hết đều được vẽ tay bắt mắt và ghi rõ mức giá theo giờ cùng đạo đức của người cho thuê nhằm làm người thuê tin tưởng.
Hai người đến từ hành tinh khác xua tay đuổi họ đi và tiếp tục đi dưới làn đi bộ.
Họ có thể nghe tiếng mưa acid vỗ vào lớp kính, và tiếng xèo xèo của những tấm đá lát đường nằm lộ thiên trên con đường.
Carl Thonius giữ một chiếc khăn tay bằng vải lanh áp chặt một cách điệu đà lên mũi và miệng.
Hắn đã nhúng nó vào dầu 'osscil'.
Ngay từ lúc họ đặt chân lên bề mặt, trên mặt hắn đã tỏ vẻ chán ghét bởi sự kỹ tính của hắn.
'Anh trông như lol ấy' Patience Kys bảo hắn, không phải là lần đầu tiên.
'Tôi không biết bằng cách nào mà cô có thể chịu đựng không khí hôi thối này' anh trả lời một cách khinh miệt.
'Mỗi hơi thở đều mang đến mùi hôi thối đầy ô uế đến mức gây bệnh.
Nó là hành tinh kinh tởm nhất mà tôi từng biết đấy.'
Thonius là một người đàn ông có vóc dáng bình thường nhưng thần tahasi thì đặc biệt ấn tượng.
Hắn đứng hoặc đi hoặc ngồi đều rất đúng mực- luôn luôn là một sự hòa trộn hoàn hảo giữa sang trọng và bình tĩnh.
Một mắt cá chân xoay kiểu này, một khuỷu tay gập lại.
Hắn diện một bộ suit nhung đỏ được may bởi thợ dệt tài ba, kèm với đôi giày khóa đen đắt tiền, cổ tay áo ren trắng, và khoác một chiếc áo choàng trùm bằng nhựa plastek xám đã bị oxy hóa.
Hắn đã hai mươi chín tuổi, tiêu chuẩn.
Mái tóc dày màu vàng của anh ta được chải ngược ra sau trán cao và hắn phủ lên mặt một lớp nền trắng.
Với làn da tái nhợt và chiếc khăn tay che mũi, anh ta trông giống như một bức tượng thuộc trường phái cổ điển –'Quý ông chuẩn bị hắt hơi'.
'Mặt lồn'cô lặp lại.
'Nó gợi lại tôi quê nhà' Patience Kys được sinh ra ở Sameter trong phân phu Helican:một thế giới bẩn thỉu, ngập tràn khói bụi, ngập tràn những hab-stack(nhiều khu nhà stack lên nhau).
Đế chế đầy rẫy nơi như thế.
Họ tạo nên một cặp kì quặc.
Một quý ông tinh tế và một cô gái táo bạo.
Cô cao hơn anh, thân hình mảnh mai như một vận động viên, cô bước đi đầy thoải mái, phóng khoáng như thể cô đang lướt trên vỉa hè.
Bộ đồ bảo hộ màu nâu chocolate của cô được chi tiết thêm với những vảy bạc và không để lại gì cho trí tưởng tượng ngoài những rủi ro liênn quan.
Mái tóc đen của cô được cuộn chặt thành một búi cao và được cố định bằng hai châm bạc, và mặt cô ấy nhợt nhạt và góc cạnh.
Đôi mắt của cô màu xanh.
'Mất dấu hắn ta rồi' cô thừa nhận.
Thonius liếc sang cô và nhướn một bên chân mày.
'Cái màu xanh kia' anh nói.
'Và sao anh có thể biết?'
Lối đi và con đường phía trước họ là một biển nhấp nhô bởi gamps trong một cơn mưa như trút nước.
Giữa đám bọn họ, có một cái màu xanh nổi bật.
'Không ký hiệu, không mô tả hoặc mức giá.
Hắn là người giàu.
Hắn không sử dụng một cái gamper công cộng.
Hắn sở hữu riêng một cái'
'Những thứ anh biết ....' cô chế nhạo.
'Anh vẫn là thằng lồn'.
Thonius khịt mũi, nhưng anh ấy không từ chối nó.
Bất cứ ai kém một chút so với Adeptus Astartes trong bộ Terminator sẽ là một thằng lồn so với Patience Kys.
Họ di chuyển xuyên qua đám đông ở giữa trưa, theo dấu cái bóng xanh.
Thật kì lạ theo một cách rùng rợn khi thấy có bao nhiêu người đi bộ xung quanh họ bị bỏng da.
Một số cũ và phai nhòa, một số mới.
Một số người – và Carl Thonius siết chặt chiếc khăn tay thơm của mình- không bị bỏng nữa, nhưng da bắt đầu chuyển đổi sang khối u ác tính.
Phương pháp được chấp nhận là giấy tín ngưỡng.
Bạn có thể mua nó ở những gian hàng góc phố và các quầy trong khu chợ dưới tầng đáy.
Mỏng như giấy và có keo, Nó được ban phước bởi nhiều người trong giáo hội và tẩm một số serum làm dịu như thisde, milkroot và flodroxil.
Bạn cắt nó thành từng mảng -thường là những miếng nhỏ- làm ướt nó và dính chúng lên chỗ bỏng do mưa.
Đức tin, và Chúa đế của Nhân loại, làm phần còn lại.
Những cư dân xung quanh họ đều dính vài miếng giấy đức tin.
Một người già có toàn bộ phần nách và trán được bọc bởi nó, như giấy bồi.
Tiếng vù vù vượt qua họ xuyên qua cơn mưa chết người.
Kys ngước lên cùng lúc đó và thấy một đàn chim bay lượn trên đầu và đồng loạt lao vút lên phần chóp cao của một tháp trong thành phố, mở ảo trong mưa phùn.
'Làm thế nào mà chúng có thể sống?' Cô ngạc nhiên cất lên.
'Chúng không sống' Thonius nói.
Cô không hiểu ý anh ta là gì nhưng cô không quan tâm.
Nó quá cực khổ để nghe một khóa học từ Carl Thonius.
Tại ngã tư trên đường Lesper Street, chiếc gamp xanh rẽ trái và lắc lư xuống một đại lộ rộng St Germanicus và vào một khu phố gốm xứ.
Cơn mưa tiếp tục trút xuống.
'Giờ hắn đang đi đâu thế?' cô thầm thì.
'Nó là sở thích của ông ta.
Ông ấy sưu tập 'klayware'.
'
'Không phải sở thích duy nhất của ông ta' cô do dự nói.
Thonius gật đầy.
'Điều duy nhất mà hắn ta thừa nhận.'
Dưới những mái hiên sắt và những chiếc rèm chớp nặng, những thợ thủ công và những thương nhân của khu khố trưng bày sản phẩm của họ trên những quầy bằng gỗ.
Chiếc gamp xanh nán lại quanh phần trưng bày của những chiếc bát và bình có kiểu dáng miệng rộng, nặng nề, với tông màu nâu đất và lớp men bóng loáng.
'Họ nói ông ta có bộ siêu tập klayware cổ tinh xảo nhất trong khu Formal B' Thonius nói.
'Anh nói như kiểu nó là cái gì đáng để tự hào.
Hoặc cái gì nó có ý nghĩa.' Kys nói.
'Tôi cảm thấy chán rồi, Carl, Lại đấm hắn nào.'
'Không, chúng ta không thể khiến ông ta mất cảnh giác nếu chúng ta đấm hắn.
Hắn quá thông minh cho điều đấy.'
'Xu hướng tính dục của ông ta là dị tính phải không?'
Thonius ngừng lại và quay sang Kys.
'Đó là những gì biên bản cuộc họp nói.
Thì sao?'
Cô khoác tay anh ta và bước nhanh tới cho đến khi họ ở trước mặt gã gamp xanh.
Nó đang do dự quanh mặt tiền của một gã bán chậu khác.
'Kys?Chuyện gì____'
'Câm đi, hắn sẽ tới đây trong vài phút nữa' cô chỉ vào những món đồ sứ được trưng bày ở cửa hàng bên cạnh, 'Món này có tốt không'
'Tôi... uh... có, tôi nghĩ thế.
Những phần chất lượng từ cuối kỷ nguyên thứ ba'
'Chọn cho tôi món nào đi'
'Hả??'
'Anh biết về mấy thứ này.
Bởi vì anh là thằng lồn.
Giờ hãy chọn cho tôi vài món.
Món đáng tiền nhất họ có.'
UMBERTO SONSAL, GIÁM ĐỐC thứ hai của nhà máy Engine Imperial trong phân khu Fomal B, là một người mập mạp đầy khó chịu với đôi môi mềm và đôi mắt không mí.
Những chiếc chuông báo mưa đã dừng lại – cơn mưa lớn đã tạnh- và khi anh ta tới của hàng đồ sứ, anh điều chỉnh chiếc nhẫn đặc biệt.
Lớp màng chống acid bao bọc da ông ta rút lại vào trong những khe đằng sau đôi tai và phía dưới chân mày.
Chiếc gamp cá nhân của ông ta cuộn lại tấm khiên mưa xanh rộng.
Sonsal chấm trán của ông ta bằng khăn tay ren và đi lang thang giữa những kệ hàng thỉnh thoảng dừng lại để nhấc lên và quan sát món đồ nào đó.
Trợ lý của ông ta, người che nắng và hai vệ sĩ đưngs chờ ở lối vào của cửa hàng.
Chiếc dĩa ở kệ thứ ba đặc biệt tinh xảo.
Không hơn cuối kỷ nguyên thứ ba, hoàn hảo trong mọi góc độ, và có một lớp men nứt theo kiểu đặc biệt hiếm.
Ông ta định với tay nhấc nó lên, một bàn tay tiến lại và lấy nó đi trước.
'Ồ, nó thật đẹp' cô thì thầm ngay khi cô giơ chiếc đĩa lên về phía ánh sáng.
'Đúng vậy' ông nói, với một giọng thì thầm trầm ấm.
'Tôi xin lỗi.
Ngài định xem nó à?' cô hỏi.
Cô đang bối rối.
Mắt cô xanh lá, dáng cô thọn thả và nổi bật, tình yêu của cô dành cho klayware là không thể phủ nhận.
'Xin cứ tự nhiên,' Sonsal nói.
Cô lật chiếc đĩa một cách chuyên nghiệp trên tay của cô, chú ý tới những con dấu của nghệ nhân ở phần đáy, và chiếc đĩa nhỏ bằng giấy trắng cho thấy mã số nhập khẩu.
'Cuối kỉ nguyên thứ ba?' cô trầm ngâm, liếc mắt sang ông ta.
'Thật vậy'
'Và con dấu.
Nó giống như của Nook Workshop, nhưng tôi nghĩ thực tế là nó của Solobess, trước khi Nooks mua lại nó.
Cô đưa lại chiếc đĩa cho ông ta.
Ông ta vỗ nhẹ đôi môi dày của ông và nháy mắt .
'Tôi đồng ý, cô khá hiểu rõ về nó đấy'
'Ồ không' cô nhanh chóng đáp lại, nở một nụ cười thoáng qua đầy quyến rũ.
'Không hẳn.
Tôi chỉ...
Tôi chỉ thích những thứ tôi thích.'
'Cô có gu thẩm mỹ tuyệt vời đấy... quý cô___?'
'Patience Kys.'
'Tên tôi là Sonsal, nhưng tôi sẽ thoải mái nếu cô gọi tôi là Umberto.
Patience, đôi mắt cô thật đẹp.
Cô sẽ thanh toán món đồ này chứ, tôi nghĩ nên là có đấy.'
'Tôi lo là tôi không thể trả cho những thứ như này.
Thật đấy, Umberto, những gì tôi làm chỉ giới hạn trong việc thưởng thức mà thôi.
Tôi có vài món, nhưng hiếm khi tôi có đủ tài chính để mua'
'Tôi hiểu.
Có thứ gì lọt vào mắt cô chứ?'
+Thonius+
Ý nghĩ gọi đến đánh trúng giữa trán anh ta như một viên gạch bay tới.
Anh đang đứng bên kia đường, quan sát từ phía trước của một cửa hàng bán giấy tín ngưỡng, dưới mái che hiên che chắn.
Nước bốc hơi rừ những mái nhà bị ăn mòn rơi xuống những cái ống cống sắt cũ gần đó.
Thonius tăng độ phóng đại từ ống nhắm bỏ túi của anh ta.
+Bây giờ nhanh lên.
Có vài thứ tốt+
'Cô có thấy tôi không?' Thonius hỏi.
Hắn nhận được một bảo đảm, nhẹ nhàng và yên tĩnh hơn nhiều so với tác động tâm trí thô bảo của Kys.
'Cuộc thảo luận?' Thonius hỏi.
Anh ta lắng nghe lời phản hồi và rồi nói, 'Ở bên trái ngài, một cái lọ miệng rộng.
Không, Kys, bên trái còn lại cơ.
Nó đó.
Cái màu nâu.
Nó là đầy kỷ nguyên thứ tư nhưng nghệ nhân nó là một người tốt.
Marladeki.
Nó được yêu thích bởi vì tỷ lệ nó đặc biệt tốt, và Marladeki chết trẻ, vì vậy tác phẩm của anh ta không nhiều'
+Trẻ mức nào?+
'Tôi sẽ hỏi.
Bao nhiêu tuổi?
Ừm hứm.
Patience... anh ấy chết lúc hai mươi chín.
Chủ yếu làm những cái chén.
Cái lọ đó là đặc biệt'
+Cái chuyện anh biết.
Okay+
'CÁI NÀY THẬT TUYỆT' Kys nói, tay cô vuốt quanh viền chiếc bình rượu cao đã được hoàn thiện với một lớp men đen như mực treacle.
'Nhưng cái này....'
Cô giả vờ thấy và nhấc chiếc bình miệng rộng một cách nhẹ nhàng.
'Vinh quang, đây là một món đồ tuyệt vời.
Đầu kỷ nguyên thứ tư tôi đoán vậy... nhưng tôi biết gì chứ?'
Sonsal nhận lấy nó từ cô, mắt hắn không chỉ nhìn bình mà còn dán chặt lên người cô.
'Cô biết khá nhiều đấy, cưng à, đầu kỷ nguyên bốn.
Ai là người làm nó?
Tôi khá khó để tìm con dấu...'
Sonsal cắn một chiếc kính lúp của thợ kim hoàn vào mắt phải và kiểm tra đáy của chiếc lọ.
Kys nhún vai.
'Nó chắc không có khả năng là của Marladeki, phải không?
Ý tôi là anh ta làm khá ít những thứ không phải chén'
Sonsal cất chiếc kính lúp đi và lật ngược chiếc lọ trong tay.
'Là nó đấy' Ông ta nói một cách nhẹ nhàng
'Không thể nào!'
'Với sự chứng giám của Chúa đế, Patience, tôi đã tìm kiếm vật như thế này cả hàng năm trời! chắc tôi sẽ bỏ qua nó như một món đồ giả nếu không có cô.'
'Ồ, thôi nào' cô nói với một cái nhún vai thiếu tự tin.
Người đàn ông đó thật kinh tởm.
Nó khó vãi l để giữ thái độ lịch sự, huống chi giả vờ.
'Tôi phải có nó' Sonsal nói, và liếc mắt về phía cô.
'Trừ khi cô...'
'Xa vượt quá túi tiền của tôi, Umberto' cô nhẹ nhàng từ chối.
Sonsal cầm chiếc lọ lên và chủ cửa hàng hối hả chạy lên nhận lấy nó, bọc nó lại và viết giá bán của nó.
'Tôi nợ cô một ân tình, Patience' Sonsal nói.
'Đừng giỡn thế chứ, Umberto'
'Cô...
Cô có muốn làm khách mời của tôi trong bữa tối vào lúc chiều này không?'
'Tôi không thể nào...'
'Tôi nhấn mạnh.
Để ăn mừng cho việc này.
Thật sự, Patience, đó là điều ít ỏi nhất tôi có thể làm để công nhận người tìm ra nó... và làm sao tôi có thể tàn nhẫn đến mức tước đi bữa tối của một người phụ nữ có gu thẩm mĩ tuyệt vời như vậy?'
'Umberto, ngài thật là ngọt ngào quá đấy'
'VÌ NGAI VÀNG, hắn thật kinh tởm' Thonius lầm bầm.
'Ôi ngai vàng vĩ đại, cô thật sự là một con đĩ đấy, Kys'
+Câm đi, thằng lồn+
'Hãy cẩn thật, Patience.
Hãy cẩn thận'
NHỮNG CHIẾC CẢNH BÁO MƯA bắt đầu vang trở lại.
Khi đoàn của Sonsal rời đi trên phố, người hầu của hắn mở chiếc ô xanh và Sonsal và Patience đứng dưới trú cùng nhau.
'Ừ, tôi đang theo dõi họ' Thonius đáp lại một cách chua chát, khi cảm nhận được tác động vào tâm trí mình.
Anh đang theo đuôi chiếc gamp xanh.
'Tôi sẽ theo cô, đừng lo.
Nếu Kara hoặc Nayl rảnh có lẽ___'
Cú huých.
'Ồ bọn họ đều bận à?
Tốt đó.
Tôi có thể phụ trách việc này.
Ừ tôi có thể phụ trách được. tôi đã nói thế phải không ta?'
Cú huých.
'Tốt.
Thư giãn đi, Ravenor.
Tôi là cấp dưới trung thành của ngài mà'
ĐỒ NINKER KHỐN KHIẾP đã lao vào hành động.
Thò tay vào áo khoác.
Luôn là một dấu hiệu.
Hắn có cái gì?
Một khẩu snub?
Một khẩu bolter chết tiệt?
Kara Swole không chờ để biết chuyện gì xảy ra.
Cô lộn ngược ra sau rồi bật người bằng tay, vượt qua quầy phục vụ được chải thép sáng bóng.
Loạt đạn bắn thẳng vào giá nung nóng phía trên đầu cô, hất tung khay thịt om và rau nghiền lên không trung.
Những hũ sáp bảo quản cá và dưa cải muối vỡ tung và phun ra thứ chất lỏng hôi thối ra sau quầy.
Ai đó đã hét lên.
Khá chắc là phục vụ với bộ ngực to khủng khiếp, Kara đoán vậy.
Cứ để cô ta hét.
Rõ ràng là phổi của cô ta đủ làm việc đó.
Kara lao đi bằng cả tay lẫn chân, nhanh như loài mèo lớn, rồi bật tung ba chiếc cúc áo đầu tiên của chiếc waistcoat của cô ấy, lộ ra phần dây vũ khí cô đang mang.
Khẩu Tronsvasse compact mũi bẹt gần như tự trượt ra vào bàn tay chờ sẵn của cô.
Đến cuối quầy phục vụ, cô ngồi bệt xuống bằng mông, tựa lưng vào lớp thép còn âm ấm, và kéo chốt lên đạn cho khẩu súng.
Cuộc bắn súng dừng lại vài giây.
Tất cả những gì cô có thể nghe là những tiếng la hét của khách hàng đang tràn ra khỏi lối thoát hiển.
'Hắn ta ở đâu' cô càu nhàu.
+Năm mét bên trái cô, đang tiến lại gần.
Một cảm giác lo âu toát ra từ hắn.+
'Nói thật đấy.
Hắn vừa chỉa mũi súng vào tôi.
Gọi là lo thì chưa đủ để tả đâu.'
+Hãy cẩn thận.
Nó sẽ rất tốn kém để có thể thay thế cô+
'Ngài thật tốt bụng'
+Tôi muốn thêm... chúng ta không muốn rắc rối.
Không phải ở đây.
Có quá nhiều sự phức tạp.
Cô có thể gỡ rối không?+
'Gỡ rối?'
+Ừ+
'Một thằng điên với một khẩu súng?'
+Ừ+
'Để xem nào...'
Cô ngổm đầu từ từ.
Hai viên đạn vụt qua nữa suýt làm cô mất mạng.
'Đó là không'
+Ừm+
'Nhìn này, tôi có thể thử.
Để tôi xem một chút được không?'
+Nhắm mắt lại+
Kara Swole nhắm chặt hai mắt.
Sau một thời gian, một tầm nhìn trong suốt, hơi lóa mắt xuất hiện trong mắt cô.
Phòng phục vụ của một quán ăn công cộng xuống cấm , nhìn từ đâu đó gần các khe thông gió trên trần.
Mỗi vài giây, tầm nhìn nháy mắt rồi nhảy lên một chút, giống như một đoạn phim định dạng sai.
Cô nhìn thấy những chiếc bàn và ghế bị lật ngã sau cuộc giẫm đạp, rác rưởi từ những mảnh đồ sứ vỡ và bát đĩa thức ăn.
Còn đó là quầy phục vụ, bề mặt bóng loáng dính mỡ dưới ánh đèn chụp.
Phía sau quầy, trong một góc khuất, là một cô gái thấp người, cơ bắp cuồn cuộn, đi dép thể dục mềm, quần lụa harem Nhật Bản tuyệt đẹp và áo waistcoat bằng da không tay.
Cô ta đang giữ một khẩu súng tự động nhỏ chặt trong khe ngực tuyệt vời của mình.
Dưới lớp tóc tẩy ngắn, đôi mắt xinh đẹp của cô ta nhắm chặt lại.
'Không bao giờ thích kiểu tóc tẩy này.
Phải trở lại với màu đỏ tự nhiên của mình.'
+Tập trung đi.
Đó không tính là giúp +
'Xin lỗi'
Và đây là tên ninker.
Ở bên kia quầy, vòng ra phía cuối.
Băng đạn mở rộng từ tay cầm khẩu súng tự động của hắn dài đến nỗi trông như thể hăn đang cầm một cây thước vuông từ phía trên thanh ray.
+Ngoài lo lắng ra, tôi kh thể đánh giá được gì.
Hắn đã hút obscura trong ba mươi lăm phút qua, nó che mờ mọi thứ.+
'Vậy hắn không có khả năng đầu hàng nếu tôi tấn công hắn đúng lúc phải không?'
+Không có khả năng, Tôi đã nói'
Kara hít một hơi thở sâu, mũi cô ấy lấp đầy bởi những mùi hương nồng nặc từ thức ăn và cà phê hầm.
Rồi cô bật dậy, canh khẩu Tronsvasse compact vào tên ninker kia.
Người không còn ở đó nữa.
'Cái tên chết tiệt đó ở đâu vậy?'
+tôi tin là hắn đã bỏ chạy.
'Cụp đuôi' theo cách nói của cô+
Một cánh cửa phía sau quầy dịch vụ nhẹ nhàng đung đưa qua lại.
Kara chạy tới đấy, tay vẫn giữ khẩu súng tự động giương ra phía trước – tư thế 'sẵn sàng' quen thuộc của các lực lượng vũ trang.
Kara Swole chưa từng nằm trong Departimento Magistratum, nhưng một người huấn luyện nghiêm khắc, tên là Fischig, đã dạy cho cô những kỹ năng này vài năm trước.
Cô nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bật mở.
Phía sau là lối đi nhỏ tối tăm với sàn nghiêng được lót bằng linoemum rẻ tiền đã mòn.
Những thùng mì gói sấy lạnh và những thùng mỡ tái chế được đặt dọc theo hai bên tường.
Một luồng mùi hôi hăng và nồng nặc bốc lên từ nhà bếp phía dưới.
Quán ăn đó tên là Lepton, một trong những chuỗi nhà ăn công cộng phân khu Formal D nằm trong Petropolis.
Giống như những quán bar và tiệm ăn độc lập khác, nó nằm ở tầng đáy của thành phố.
Tám mươi tầng khu dân cư và nhà xưởng đè lên nó, khiến ánh nắng lờ mờ và mưa acid không bao giờ chạm tới nơi sâu như vật.
Chỉ những nhà ăn do Munitorum trợ cấp mới có thể chi trả cho những vị trí ở tầng cao hơn gần mặt đường.
Tất cả những quán ăn đề mở xuyên đêm, phục vụ lịch làm việc theo ca liên tục.
Những người tới đây ăn bữa sáng tại bàn bên cạnh những người lao động đang dùng bữa tối và say lảo đảo bởi rượu ngũ cốc rẻ tiền sau ca làm việc mệt mỏi.
Ở dưới này là một thế giới tối tăm, ánh sáng nhân tạo, sàn kim lại, một tường làm bằng ván chống đạn và một lớp mỡ nhớp nháp bám lên mọi thú mà kh thể tẩy sạch.
Kara lao xuống bếp.
Những sevitor vô tri vãn miệt mài làm việc bên những cái chảo cỡ lớn hoặc bể luộc sôi sùng sục, trong không gian vang lên tiếgn lách cách không ngừng nghỉ của của cách cánh tay giả như dụng cụ nhà bếp.
Không khí đặc quánh với hơi nước và khói từ đồ ăn, mắc kẹt lại và đảo lộn bởi hệ thống hút khí đã ngừng hoạt động từ nhiều thế hệ trước.
Một vài con người thật làm việc ở khu nấu nướng vừa mới lò dò chui ra khỏi các chỗ trốn sau tủ làm lạnh và bàn chế biến.
Nhưng họ ngay lập tức lại hoảng loạn chui vào trốn khi thấy một thân hình có vũ trang khác đi xuyên qua cõi địa ngục lao động của họ.
'Hắn ta đâu' cô quát vào mặt một phụ bếp run rẩy đang cố trốn sau cái chảo rán mà anh ta ôm chặt.
Anh ta lắp bắp điều gì đó không nghe rõ.
'Ở đâu' cô quát lại lần nữa, rồi bắn một phát vào cái nồi chiên gần đó để nhấn mạnh.
Mỡ nóng phun ra từ lỗ thủng, bắn tung tóe.
'Lối dốc chất hàng!' gã phụ bếp la lên.
Cô rời khỏi khu bếp và lao vào một hành lang rộng, nơi sàn lưới được lắp đường ray cho xe đẩy hẹp.
Hai bên là các kho lạnh có thể đi vào, kho chai, phòng treo bảo quản thực phẩm — và, đáng ngại nhất, một nhà vệ sinh chỉ dành cho nhân viên đang tràn chất thải, vốn là nguồn gốc thực sự của mùi hôi ám ảnh trong bếp.
Cánh cửa ở cuối hành lang mở toang.
Luồng khí mát lạnh thốc lên đón cô.
Cô ép người sát vào tường khi tiếp cận những mét cuối.
Lối dốc chất hàng là một nền kim loại móp méo nhô ra từ cửa, phía trên một hầm bê tông ẩm thấp.
Những đường hầm lớn vừa đủ cho xe chở hàng và toa kéo mở rộng sang hai bên, được chiếu sáng bằng các tấm lumo nhấp nháy màu hổ phách.
Phía trên đầu, không khí bẩn, nước mưa axit nhỏ giọt và tia sáng ban ngày yếu ớt len lỏi xuống qua một ống thông khí kéo dài tới các tầng mặt đất.
Những cánh quạt thông gió khổng lồ, gỉ sét kêu kèn kẹt trong trục thông khí.
Kara chạy tới lan can của nền dốc và nghiêng người nhìn xuống, kịp lúc thấy mục tiêu của cô biến mất vào đường hầm bên trái.
Cô nhảy xuống và lao theo.
Khi hai người chạy ra tới một con hẻm, rực sáng dưới ánh đèn natri vàng úa và đầy rẫy thùng rác, cô đã rút ngắn được khoảng cách.
Hắn ngoái lại nhìn, nghĩ về cách bắn trả cô ta, nhưng bắt đầu chạy lại.
'Đứng lại!' cô hét lên.
Hắn không.
Kara khuỵu xuống đầu gối, căn súng, và khai hỏa khẩu tự động bằng một tư thế chắc chắn.
Những viên đạn băng vào lưng và sườn trái hắn ta và hắn ta ngã sang bên cạnh một cách vụng về.
Hắn đập mặt vào thùng rác rất mạnh khiến hẵn làm móp miếng kim loại rách nát.
Hắn khóc nức nở khi cô kéo hắn đứng dậy và ném hắn vào thùng hàng lần nữa.
'Thật là bất lịch sự.
Tôi chỉ muốn nói chuyện với cậu một chút,' cô nói.
'Bắt đầu lại đi.'
Hắn rên rỉ gì đó về cái chân của mình.
'Tôi sẽ cố gắng không làm nó tồi tệ thêm.
Tôi muốn nói chuyện với cậu về Lumble.'
'Tôi không biết ai là Lumble cả.'
Cô đá vào bắp đùi hắn, ngay trên vết thương do viên đạn, khiến hắn la lên.
'Có chứ, cậu biết.
Cậu đã sẵn sàng nói về Lumble và công việc của hắn với đám bạn của cậu ở chỗ công cộng.'
'Cậu phải nghe nhầm rồi.'
'Tôi không nghe gì cả, đồ ngốc.
Tôi đọc được trong đầu cậu.
Lumble.
Hắn là người cần thiết.
Cậu muốn có thứ gì, hắn có thể kiếm được.
Giá cũng tốt nữa.
Grinweed.
Yellodes.
Baby blues.
Nhìn cái mặt đi, hắn có thể lo hết mọi thứ.'
'Tôi không biết!
Tôi không biết!'
'Cậu không biết gì cơ?'
'Tôi không biết cái cô cần!'
+Kara+
'Không phải bây giờ.
Chump, cậu biết cái tôi cần mà'
'Tôi không!'
+Kara+
'Không phải giờ.
Nghe này lên ninker chết tiệt, tôi muốn một lời giới thiệu.
Tôi muốn một lời giới thiệu về Lumble.
Tôi muốn nói chuyện nghiêm túc với ông ta'
'Điều đó có thể sắp xếp được' một giọng nói từ phía sau cô.
Cô thả tên kia ra và hắn trượt xuống cạnh thùng, vừa khóc vừa rên rỉ.
Có sáu tên hầm hố đứng trong con ở đằng sau cô, tất cả đều mặc da và áo khoác có đinh tán, cùng với những cơ bắp được cấy ghép từ tế bào 'vat'.
Kẻ cầm đầu có những vết bỏng acid trên mặt, tạo thành những thiết kế có chủ đích trên vết sẹo.
Bọn clansters.
Cơ bắp cấy ghép.
'Ngài có thể đã cảnh báo tôi...'
+Tôi cố rồi+
'Tôi có thể giúp được gì cho các quý ông đây?' Cô hỏi, nở một nụ cười.
Họ đều mỉm cười lại.
Những chiếc răng của họ là những rặng san hô bẩn thỉu làm từ các cuộc cấy ghép răng và hợp kim thô.
Một vài người có khuyên môi hoặc một chiếc răng phụ được gắn vào đầu lưỡi.
'Thế, tôi là người bị dính chưởng ở đây à?' cô nói.
Cô nhanh chóng đánh giá tình huống.
Hai tên mang dao rìu, hai tên cầm búa công nghiệp dài và một tên, tên cầm đầu, mang một chiếc găng tay xích.
Nó kêu vo vo đầy đe dọa khi các lưỡi dao dầu xoay tròn.
Cô có khẩu súng và trí thông minh của mình.
Xem ra là tỷ lệ là cân bằng trong mắt cô.
+Không phải là tỷ lệ cân bằng, Kara.
Đừng thử làm vậy.
Chúng ta sẽ tìm cách khác để ra khỏi đây.+
'Ồ?
Như thế nào?' cô đáp lại, giọng mỉa mai.
'Mày nói chuyện với ai thế, con khốn?' tên cầm đầu hỏi.
'Với những giọng nói trong đầu tôi,' cô trả lời, hy vọng ít nhất điều đó sẽ làm chúng tạm dừng.
Ngay cả trong một thành phố hỗn loạn như Petropolis, người ta không thích giao thiệp với những kẻ có khả năng tâm linh hay những kẻ điên rồ.
Cô tự nhủ rằng chiêu bắt đầu tốt nhất là tiêu diệt tên cầm đầu với khẩu súng.
Điều đó sẽ mở đường và loại bỏ chiếc găng tay xích khỏi mớ rớ rắc rối.
Sau đó, cô sẽ phải dựa vào sự ứng biến.
Cũng suýt thành công.
Nhưng khi cô đưa khẩu súng lên, tên ninker nằm trên mặt đất phía sau cô đá mạnh vào cô bằng chân còn lại của hắn và cô loạng choạng tiến về phía trước.
Một trong những cây búa lao xuống nhanh như chớp và đập bay khẩu súng của cô xuống rãnh.
+Kara!+
Cô khéo léo tránh được chiếc găng tay xích.
Nó cắt một lỗ trên chiếc thùng rác phía sau cô.
Cô đấm một cú vào sườn của tên cầm đầu và cảm nhận được một cái gì đó gãy khi cô lộn qua, nhưng một chiếc slingblade đã xé một vết dài trên quần harem yêu thích của cô.
Sau đó, một chiếc búa đánh nhẹ vào vai trái cô khiến cô vấp ngã xuống nền đá gồ ghề.
'Chết tiệt!
Chết tiệt!
Mày phải giúp tao!
Mày phải giúp tao ngay bây giờ!'
+Khoảng cách quá xa—+
'Mặc kệ khoảng cách!
Tao sẽ chết mất trừ khi mày giúp tao!'
Ông đã giúp cô.
Cô biết ông ta ghét làm vậy.
Cô cũng biết cô ghét nó.
Nhưng có những lúc chỉ có cách này mới có thể cứu được.
Chiếc mặt dây chuyền wraithbone nhỏ trên cổ cô nổ tung và phát sáng bằng ánh sáng tâm linh.
Cô co giật khi ông ta nắm lấy và mọi thứ tạo nên Kara Swole – tâm trí, tính cách, ký ức, hy vọng và mong muốn – gập lại và biến mất vào một chiếc hộp tối tăm đầy sự quên lãng.
Cơ thể Kara Swole, mắt đờ đẫn, bật dậy từ tư thế nằm úp bằng cách cong lưng.
Nó chặn một cú swing của cây búa bằng một tay úp, rồi đá ngang vào ngực một trong những người sử dụng slingblade, mạnh đến mức xương ức của hắn vỡ vụn như một cành khô.
Slingblade bay lên khỏi tay hắn, xoay tròn trên không.
Bàn tay trái của Kara Swole vươn ra, không phải để bắt lấy mà để tạt nó đi, thay đổi quỹ đạo và gia tốc đáng kể vận tốc của nó.
Một clanster thả cây búa xuống đất với một tiếng "thùng", rồi sờ lên trán để cảm nhận vết thương mới.
Sau đó hắn ngã ra đằng sau, nằm ngửa.
Cơ thể Kara Swole thẳng chân, hông đẩy ra ngoài, cúi thấp để tránh một cú swing từ cây búa khác, rồi nó bật lên, quay ngang trong không trung, và tung một cú đá bằng cả hai chân vào mặt kẻ cầm búa.
Cô đáp xuống đất, túm lấy cằm của tên slingblader còn lại, ngón tay xuyên vào miệng hắn, và ném hắn ngã ra sau.
Một cú đập gót chân trái đè bẹp khí quản hắn.
Tên cầm đầu lao tới, với chiếc găng tay xích rít lên tiếng.
Một trong những cây búa bị bỏ lại giờ đang quay trong tay Kara.
Cô vung nó ra sao cho đầu búa va vào chiếc găng punching đang lao đến.
Đầu búa hoàn toàn bị mài mòn trong vài giây, nhưng nó có đầu nhọn duracite, và khi tiếp xúc, nó làm cháy hỏng các bộ phận của cơ chế của chiếc găng tay xích.
Khói bốc ra từ thiết bị bị kẹt.
Cơ thể Kara Swole nhấn chặt đầu búa vỡ vào ngực tên cầm đầu bằng cả hai tay.
Kara Swole bị vây quanh bởi những xác chết và những kẻ bị thương, cơ thể cô bắt đầu run rẩy và co giật.
Nó khuỵu gối xuống, thở hổn hển.
Ánh sáng chói lòa đột ngột chiếu vào cô.
Đôi mắt của cô không phản ứng với ánh sáng.
'Magistratum!
Magistratum!
Đừng làm động tác nào nữa, nếu không chúng tôi sẽ bắn!'
Bị chiếu vào ánh sáng, hai tay Kara từ từ giơ lên trong một cử chỉ đầu hàng.
Với bộ giáp đầy đe dọa, những bóng dáng chiến binh hung hăng xông tới quanh cô, súng ngắn chĩa vào, và gậy điện lực nâng lên.
'Nằm xuống!
Mặt xuống!
Nằm xuống!'
'Tôi có quyền hạn,' giọng nói của Kara Swole cất lên, mặc dù không phải giọng nói của cô.
'Có phải vậy không?' một trong các lính Magistratum phát ra từ mic đeo mặt nạ.
'Loại quyền hạn nào giải thích cái này?'
Khuôn mặt cô, mắt vô hồn và không biểu cảm, quay lên nhìn hắn.
'Quyền hạn của Ordo Xenos, sĩ quan.
Đây là một nhiệm vụ được cấp phép chính thức và tôi là Inquisitor Gideon Ravenor.
Xin hãy suy nghĩ thật kỹ về những gì các ngài sắp làm tiếp theo.'