Mấy giây biến cố vừa rồi xem như là khúc dạo đầu của trò chơi trước khi bắt đầu giáo trình tân thủ.
Người bình thường khi xung quanh mình đột nhiên tối sầm lại hầu hết sẽ giật mình hoảng sợ, cộng thêm giọng nói sởn hết cả gai ốc kia, chắc chắn là người đó đã bắt đầu kinh hoảng rồi.
Mà ngay lúc này, thang máy đang đi đột nhiên chùng xuống.
Tuy cảm giác rơi tự do chỉ ngắn trong chớp mắt nhưng cũng đã đủ để tạo cảm giác lỡ một nhịp tim.
Thế nhưng vẻ mặt Phong Bất Giác vẫn mây yên biển lặng, không phản ứng chút nào...
Sau vụ chấn động, thang máy bắt đầu chạy xuống với tốc độ bình thường.
Lúc này, menu trò chơi tự động hiện lên trước mặt Phong Bất Giác.
Menu trò chơi sẽ chỉ xuất hiện trước mắt ngươi chơi, không thể chiếu sáng cảnh vật chung quanh.
Hơn nữa, hành vi xem menu hoàn toàn không công khai, tức là lúc xem menu, cho dù có người chơi khác đứng bên cạnh, đối phương cũng không thể biết được rốt cục ngươi đang coi menu hay là đang đứng ngẩn người.
Lúc này tuy giọng nói hệ thống không vang lên nhưng Phong Bất Giác lại thấy một đoạn nhắc nhở trong menu:
【 Bạn có thể mở menu bất cứ lúc nào để xem thuộc tính, trạng thái nhân vật, trang bị, vật phẩm... 】
Phong Bất Giác nhận thấy phần lớn vùng menu hiện tại đang bị làm mờ đi.
Đợi đến khi hàng chữ biến mất, chỗ góc trái trên cùng mới sáng lên.
Nơi đó xuất hiện ba thanh dài hình chữ nhật trông như thanh HP.
Một cái mũi tên hiện ra, đầu tiên chỉ thanh thứ nhất.
Đó là một thanh năng lượng đầy màu xanh lá.
Lập tức có dòng giải thích xuất hiện:
【 Đây là điểm sinh tồn của bạn, hiển thị theo tỉ lệ phần trăm, số liệu cụ thể sẽ không hiện ra.
Lúc điểm sinh tồn còn 0% bạn sẽ bị coi là đã chết.
Điểm sinh tồn hiện tại: 100%.
Trạng thái: Bình thường 】 (Hckt: Điểm/giá trị sinh tồn này giống HP mà mn hay thấy, nhưng hiện % thay vì hiện số cụ thể nên có tên khác.)
Mũi tên chuyển xuống thanh năng lượng thứ hai, cũng là một thanh năng lượng màu xanh lá, chỉ là trên đó không hiển thị tỉ lệ phần trăm mà là số:
【 Đây là điểm thể lực của bạn, thể hiển qua số liệu cụ thể.
Mỗi hành động như chạy, đi đường dài, vận chuyển vật nặng, chiến đấu, sử dụng kỹ năng, v.v...
đều sẽ làm giảm trị số này.
Có thể hồi phục thông qua việc nghỉ ngơi hoặc sử dụng vật phẩm.
Điểm thể lực hiện tại: 100/100. 】
Thanh năng lượng thứ ba trống không, mà đây cũng là thứ Phong Bất Giác quan tâm nhất.
【 Đây là mức độ sợ hãi của bạn, biểu thị bằng tỉ lệ phần trăm, số liệu cụ thể sẽ không hiện ra.
Nếu mức độ sợ hãi vượt mức 100% quá ba giây, kết nối giữa bạn và trò chơi sẽ bị cưỡng chế cắt đứt, nhân vật của bạn sẽ bị coi là đã chết.
Mức độ sợ hãi hiện tại: 0% 】
Bởi vì lúc trước ở trên mạng đã đọc qua những thiết lập cơ bản cho nên mấy nội dung này Phong Bất Giác chỉ cần nhìn qua một chút là xong.
Vốn tưởng rằng tiếp theo những vùng khác cũng sẽ được giải khóa, nhưng ước chừng sau 10 giây menu cứ vậy mà tự động đóng lại.
Hắn chủ động mở menu ra lần nữa.
Chỗ bị mờ như trước không có gì thay đổi.
Rất hiển nhiên, cái giáo trình tân thủ này không chỉ có đứng bên trong một cái thang máy tối, đọc chữ và làm quen giao diện là xong.
Nếu chỉ có vậy thì trước khi tiến vào, hệ thống cũng sẽ không nói về thiết lập "mức độ sợ hãi quá cao sẽ gián đoạn giáo trình".
Quả nhiên, thang máy nhanh chóng dừng lại, bốn phía vẫn tối đen như trước.
Phong Bất Giác chỉ nghe được âm thanh hô hấp của bản thân.
Bỗng nhiên, ánh đèn chớp sáng, trong một giây, chỉ trong một giây.
Ngay lập tức bóng đen lại bao trùm.
Ngay trong một giây này, từ võng mạc của Phong Bất Giác phản chiếu lại một cảnh tượng đủ để khiến cho bất cứ ai sợ hãi mà hét toáng cả lên.
Mọi người chắc vẫn còn nhớ, cái thang máy này có một mặt là gương.
Trong một giây bóng đèn sáng lên kia, Phong Bất Giác nhìn thấy ở trong gương phản chiếu hai bóng người.
Một cái tất nhiên là của chính bản thân hắn.
Cái còn lại... mặc dù chỉ nhìn lướt qua, nhưng Phong Bất Giác về cơ bản cũng có thể xác định đó là một sinh vật hình người đang đứng thẳng, toàn thân đầy máu đen.
Nếu đã tối thì cứ để tối luôn đi, cố ý làm cho người ta nhìn thấy cảnh này, thà không thấy còn hơn.
Nếu là người khác, vừa rồi đã sớm la thành tiếng, không phải lui về co lại trong góc thang máy thì cũng là điên cuồng vung quyền tấn công vị trí mà cái thứ máu me kia đang đứng.
Phong Bất Giác thì lại mặt không đổi sắc đứng tại chỗ mà tự nhủ: "Chà...
Nếu là giáo trình thì không thể nào ngay từ đầu trò chơi liền đưa người chơi vào cục diện chắc chắn phải chết.
Cùng lắm là mất chút điểm sinh tồn hoặc bị dọa thôi, tiếp theo phải có biến cố gì đó để thúc đẩy tiến độ kịch bản.
"
Vừa nghĩ tới đây, một tia sáng thật sự chiếu vào bên trong thang máy rồi rất nhanh mở rộng ra.
Ra là cửa thang máy tự mở.
Một mùi mục nát, mốc meo xông vào thang máy.
Bên ngoài là một hành lang thẳng bằng gỗ, hai bên tường dán giấy hoa văn, hình dạng hoa văn tương đối quỷ dị, trông rất giống mắt người.
Một tấm thảm xanh phủ lên sàn, hai bên hành lang không có tới một cái cửa sổ, cũng không có bất kì cái cửa phòng nào, chỉ thấy cứ cách một đoạn là có một tia sáng mờ nhạt của chiếc đèn áp tường.
Hành lang rất dài khiến cho những chiếc đèn áp tường ở phía xa trông như hạt gạo phát ánh sáng màu vàng.
Tầm nhìn xa chưa tới 20m, xa hơn là một màu đen như mực, phải đi tiếp mới có thể thấy rõ.
Nếu là người khác, chắc hẳn cũng không đợi cửa thang máy hoàn toàn mở hết đã lách người lao ra, mà Phong Bất Giác thì lại không vội vàng như vậy.
Với hắn mà nói, đường đi dài hẹp trước mắt chưa chắc an toàn hơn cái thang máy này.
Bởi vì lúc nãy quá tối nên bây giờ hắn rất muốn quay đầu lại xem thử rốt cuộc bóng người bên cạnh là cái gì.
Kết quả là vừa quay đầu lại, Phong Bất Giác liền thấy mười ngón tay như máu tấn công về phía mặt mình.
Hắn rụt cổ, né một cách khó khăn, dùng thế nửa ngồi thoát khỏi thang máy.
Quay đầu lại, rốt cục hắn cũng nhìn thấy toàn bộ hình dáng của nó.
Đó là một Huyết Thi (Hckt: thi thể máu, mình để hình cover chap cho dễ hình dung) không da, trông giống mô hình giải phẫu người trong mấy phòng y tế, chỉ là con hàng này vẫn còn sống, hơn nữa toàn thân vẫn đang chảy máu.
Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, Huyết Thi lại nghiêng đầu nhếch miệng như cười như không phải cười, đôi mắt nhìn chằm chằm Phong Bất Giác.
Trước khi cửa đóng, nó thò một tay ra, dùng vũ lực mở cửa từ bên trong.
Phong Bất Giác lại nghĩ: "Theo mạch suy nghĩ thông thường, có lẽ ta nên chạy...
Nhưng mà trông nó không mạnh lắm, có nên đánh thử không..."
Lúc này Huyết Thi đã ra khỏi thang máy, khí thế mạnh mẽ mà rống một tiếng, vung tay đánh lên một mặt tường của hành lang.
Bức tường gỗ dày phía sau lớp giấy dán lập tức bị đánh nát, bên trong còn tràn ra "thủy triều" gián.
"Xem như ngươi lợi hại!"
Phong Bất Giác nhìn thấy một màn này liền quay đầu bỏ chạy.
Nếu là giáo trình tân thủ, tất nhiên sẽ hướng dẫn người chơi cách đi tiếp, mục đích chính của nó không phải là để giết chết người chơi.
Hành động này của Huyết Thi thật ra là đang phí thời gian, ta có thể dễ dàng nhận ra mục đích của kịch bản lúc này là để tạo ra khoảng cách giữa Huyết Thi với người chơi.
Hơn thế nữa, hệ thống còn tính cả những khả năng khác như người chơi bị dọa ngồi phịch xuống đất không chạy được, hoặc là sau khi nhìn rõ hình dáng Huyết Thi liền có ý định cùng nó liều mạng khi ở nơi vẫn còn ánh sáng.
Gặp loại tình huống đó, hành động này của Huyết Thi có thể dọa cho người chơi đang ngồi co quắp phải đứng lên chạy trối chết, đồng thời dẹp đi dục vọng chiến đấu của mấy phần tử cường ngạnh kia.
Đương nhiên, nếu như người chơi sợ tới mức thật sự không đứng dậy nổi, hoặc là chơi bạc mạng, thì chỉ sợ là đành phải GAME OVER, phải tạo thêm một cái kịch bản giáo trình tân thủ mới rồi.
"Một, 80% là ta phá không nổi vách tường.
Hai, nếu phá được thì cũng chưa chắc có đường ra.
Ba, đánh với quái vật kia chắc chắn sẽ chết, hay lắm..."
Phong Bất Giác lặng lẽ đánh giá tình huống.
Xem ra trong giáo trình tân thủ, hắn không có quá nhiều lựa chọn.
Sau khi chạy được một đoạn tương đối xa, Phong Bất Giác thấy phía cuối hành lang có một cánh cửa gỗ trông cực kì dày.
Tay quay cái núm cửa, vậy mà thật sự mở được!
Hắn cũng không có thời gian để đắn đo liệu bên trong cánh cửa có gì nguy hiểm hay không, cứ vào đã rồi tính sau.
Huyết Thi đã đuổi đến rất gần, không còn thời gian để chần chừ.
Lúc này, Phong Bất Giác đã hiểu, lúc cửa thang máy mở ra, lập tức chạy mới là lựa chọn bình thường.
Việc dừng lại một lát khiến cho thời gian hành động của hắn lúc này liền trở nên cực kì gấp rút.
Ngay khi vừa bước vào phòng, hắn liền đóng cửa lại, phát hiện mặt sau có một thanh sắt cài cửa.
Phong Bất Giác không chút do dự liền vác thanh cài lên cửa.
Gần như ngay lúc đó, quái vật kia từ bên ngoài đã bắt đầu tông vào cửa.
Phong Bất Giác không để ý tới nó mà quay người bắt đầu đánh giá hoàn cảnh xung quanh.
Đây là một gian phòng hình vuông diện tích chừng 16m², bên trong không có bất kì đồ dùng hay nội thất nào, chỉ có một chiếc đèn áp tường và hai cánh cửa, trong đó có một cái đang bị Huyết Thi tông vào, cái còn lại thì nằm ở phía đối diện.
Hắn đi tới cánh cửa kia, cũng là nơi duy nhất có thể chạy trốn, vặn thử thì thấy cửa đã bị khóa.
Thử đạp một cước lên cái cửa trước mặt, có vẻ như có chút tác dụng, nhưng lực chân của hắn lại không đủ, chắc là phải làm mấy lần mới được.
Một giây sau, menu trò chơi đột nhiên hiện ra trước mắt, trong menu lại có một khu vực được giải khóa, hiện ra một con số, lúc này là 0.
【 Đây là điểm kỹ xảo của bạn, được biểu hiện bằng số liệu cụ thể.
Điểm kỹ xảo được sử dụng thay tiền, nhận được tùy vào hành động của nhân vật.
Miễn là hành vi giúp tăng hiệu suất trò chơi đều sẽ được thưởng điểm kỹ xảo.
Điểm kỹ xảo hiện tại: 0 】
"Ngay lúc này lại nhắc tới điểm kỹ xảo, tức là đang ám chỉ có đường tắt..."
Phong Bất Giác lại tiện thể nhìn mức độ sợ hãi của mình trong menu, vẫn là 0% không đổi chút nào.
Hắn thở dài, quay đầu lại nhìn cánh cửa đang bị đập kia, thanh sắt đã bắt đầu biến hình, xem ra không chịu được lâu.
Dưới áp lực loại quái vật này bất cứ lúc nào cũng có thể xông cửa giết người, khó ai có khả năng như hắn đứng xem bình tĩnh như vậy.
Phong Bất Giác lại lần nữa nhìn kĩ gian phòng dường như trống rỗng này, quả nhiên là có gợi ý.
Phía trên cao của một mặt tường có một góc giấy tường bị tróc ra, nhìn sơ qua có lẽ sẽ không thấy, nhưng nếu nhìn kĩ thì chắc chắn sẽ tìm ra.
Phong Bất Giác nhón chân lên, đưa tay liền vừa vặn chạm tới cái góc kia.
Hắn kéo giấy dán tường xuống, quả nhiên trên mặt gỗ có một ký hiệu được vẽ bằng máu, gồm một vòng tròn nối với một hình như chữ "Bói" (卜), chính là là hình chìa khóa.
Lúc này, một tiếng gào và tiếng cửa gỗ bị đánh gãy đồng thời vang lêm từ phía sau.
Phong Bất Giác quay đầu lại liền thấy móng vuốt của Huyết Thi đã đâm xuyên qua ván cửa tạo thành một cái lỗ to cỡ cái chén.
Nó với tay vào rồi vung vẩy loạn xạ, cũng không biết thiết lập trí thông minh của nó có đủ cao để tìm then cửa mà mở hay không.
Tình huống phát sinh này chứng tỏ Huyết Thi sắp xông vào rồi.
Chọn giải đố hay đạp cửa cũng được, thời gian đã không còn nhiều.
Phong Bất Giác tranh thủ thời gian lấy cùi chỏ đập mạnh vào miếng ván gỗ có vẽ ký hiệu.
Cảm giác đau đớn truyền đến, cũng may là miếng gỗ kia khá dễ gãy, dính một trỏ liền bị vỡ.
Hắn cho rằng sẽ có rất nhiều côn trùng mãnh liệt chạy ra, nhưng cuối cùng lại không có, chỉ có một chút bụi bặm bay lên.
Đằng sau tấm ván gỗ kia là một khoảng trống nhỏ, bên trong là một cái chìa khóa.
Lúc Phong Bất Giác cầm chìa khóa lên, menu trò chơi lại xuất hiện lần nữa.
Một vùng mờ khác sáng lên.
【 Bạn đã nhận được một món vật phẩm.
Bởi vì bọc hành lý, thanh trang bị của bạn chưa được mở khóa, bạn chỉ có thể cầm trong tay hoặc vứt đi. 】
Sau đó trên menu hiện ra phần giới thiệu thuộc tính vật phẩm:
【 Tên: Chìa khóa sắt rỉ sét
Loại: Vật phẩm tiêu hao
Phẩm chất: Bình thường
Chức năng: Mở khóa
Có thể mang ra khỏi kịch bản: Không
Ghi chú: Hẳn bạn biết cần phải làm gì. 】
Phong Bất Giác có cảm giác cái ghi chú này rất ác ý, nhưng hắn cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều.
Sau khi nhìn sơ qua thuộc tính vật phẩm, hắn liền đóng menu chạy về phía cái cửa bị khóa.
Sau khi mở cửa ra, chìa khóa liền biến mất, đồng thời âm thanh hệ thống vang lên:
【 Bạn nhận được 30 điểm kỹ xảo.
Thông báo này sẽ chỉ xuất hiện một lần.
Sau này bạn có thể xem thay đổi của điểm kỹ xảo trong menu trò chơi 】
Tạm thời không thể dùng đồ vật, Phong Bất Giác cũng không rảnh quan tâm nhiều mà trực tiếp đi về phía trước.
Đằng sau cửa là một đoạn bậc thang làm bằng đá đi dọc theo sườn núi, hai bên cũng là đá.
Phía trên không có trần nhà, có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao.
Ánh trăng chiếu sáng bậc thang trước mặt như phủ tuyết.
Hiển nhiên hắn không thể nào trèo qua tường để chạy thoát bởi vì tường đá này được xây cực cao, bề mặt sáng bóng trơn trượt, hai mặt tường lại cách nhau hơn 2m.
Sau khi leo cầu thang được một lúc, Phong Bất Giác nhìn lướt qua điểm thể lực của mình thì thấy đã hạ xuống 24/100 rồi.
Hắn tính nhẩm, sau khi mình rời khỏi thang máy thì chạy bộ vài trăm mét, sau đó đạp cửa, nện tường, cộng thêm bây giờ trèo cầu thang, những hành động này không ngờ làm giảm 3/4 điểm thể lực, tốc độ tiêu hao này so với dự tính ban đầu của hắn thì nhanh hơn nhiều.
Hơn nữa điểm sinh tồn của hắn cũng hạ xuống còn 98%.
Xem ra việc dùng cùi trỏ phá vách tường vừa rồi cũng đã bị hệ thống nhận định là đã nhận tổn thương.
Sau khi Phong Bất Giác mở khóa khoảng năm giây, Huyết Thi đằng sau đã phá cửa xong, đuổi sát ngay sau.
Nó nhe răng bắt đầu phát ra từng trận cười kinh tởm, thanh âm đó tựa như vang lên bên tai, vô cùng đáng sợ.
Cho dù vậy, Phong Bất Giác vẫn hoàn toàn không quan tâm đến sự quấy nhiễu ở mức độ này.
Cuối cầu thang là một đỉnh núi, trên đỉnh núi cắm một cây kiếm to.
Dưới ánh trăng, mũi kiếm phản ra ánh sáng trắng lạnh lẽo.
Ngay lúc ánh mắt Phong Bất Giác đặt lên thanh kiếm kia, Huyết Thi dường như liền có thể cảm nhận được, tốc độ của nó tăng lên một cách điên cuồng, khoảng cách hơn 10m rất nhanh bị rút ngắn.
Phong Bất Giác lúc này vậy mà lại vấp ngã.
Hắn cũng không muốn tại loại hoàn cảnh mắt thấy sắp thành công liền bị giết chết, liên lảo đảo mà vọt tới bên kiếm, hai tay nắm chặt chuôi nhấc lên.
Không ngờ là vũ khí này có thể cầm lên một cách nhẹ nhàng.
Vậy ra thanh kiếm không nặng như bề ngoài.
Quay người lại, Huyết Thi đã gần đuổi tới nơi, tiếng kêu rên thê lương vẫn chui thẳng vào tai.
Một đôi huyết trảo đập vào mặt.