Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [DỊCH] (Quyển 5) Xuyên nhanh: Nữ phụ bình tĩnh chút! - Đỗ Liễu Liễu

[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1481: Công Chúa Điện Hạ (28)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 28 (1481):

"Em rể, đi đi."

Đường Quả cười mỉm nhìn Lữ Thanh, "Không phải em muốn tìm hiểu mấy cây nông nghiệp này ư?

Những lão nông ở đây đều là những tay trồng lương thực lão luyện, người bên ngoài chẳng có cơ hội học được đâu."

Lữ Thanh mặc quần áo vải thô, cầm mũ rơm, trong lòng y loáng thoáng cảm thấy không giống như mình nghĩ, y ngước nhìn xung quanh, phát hiện chỗ trồng cây nông nghiệp này trừ người của Đường Quả và mấy người trông coi thì còn lại đều là lão nông.

Y cho rằng, tham gia vào đây chính là mỗi ngày xem họ làm.

Ngàn lần không ngờ đến phải tự mình cày ruộng.

Cái này và thứ y nghĩ đúng là khác biệt.

"Đợi lát nữa, Trần đại nhân, Hứa đại nhân, Ngô đại nhân của Bộ Nông cũng sẽ đến ghi lại tình hình ở đây."

Đường Quả nói, "Em rể, em học với các lão nông trước đi."

Lữ Thanh nghe được mấy đại thần trong triều cũng phải qua đây cày ruộng, hiểu được thật sự không giống như y nghĩ.

Chỉ đành theo hai lão nông cày ruộng, trước mắt y chỉ có thể làm thế này.

Không biết làm sao, trong lòng hắn có chút hối hận, ai mà biết ở đây sẽ như vậy chứ.

"Nhị Phò mã, Ngài có biết bước đầu tiên quan trọng nhất trong việc trồng cây lương thực là gì không?"

Lão nông dò hỏi.

Lữ Thanh chần chừ giây lát, nói "Đào hố?"

Hệ thống: Phốc—Còn không phải là đào hố à?

Giờ ngươi đang ở trong hố đó.

"Đào hố chỉ là một bước trước khi gieo hạt."

Lữ Thanh nói ngay, "Vẫn xin cụ chỉ bảo."

Nhiều người nhìn như vậy, y phải biểu hiện thật tốt.

Nếu đã hy sinh lớn thế này, dù gì y cũng phải học được các kỹ năng.

Lão nông vuốt râu, nói, "Bước đầu tiên là nhổ cỏ."

Dứt lời, ông chỉ vào một nơi cỏ đã mọc lẫn lộn, "Nhị Phò mã, tiếp theo xin mời Ngài và thảo dân cùng nhổ cỏ thôi."

"Chính là vậy, đúng, xúc hết mấy cỏ dại này, nếu không nhổ sạch cỏ thì sau khi gieo hạt xuống cỏ dại sẽ hút phân bón, ngăn cản hạt giống phát triển, ảnh hưởng đến sản lượng sau này."

Đường Quả ngồi ở một bên uống trà, nhìn Lữ Thanh cong lưng nhổ cỏ.

Mất nửa buổi sáng cuối cùng cũng nhổ xong một vạt cỏ lớn.

Lữ Thanh đã mệt đến thở hổn hển, mặt đỏ bừng.

Vốn y không muốn đội mũ rơm, cũng vì không chịu nổi ánh Mặt Trời gay gắt nên đành phải đội.

Y hối hận rồi, không nên đến.

Y nhìn mấy lão nông cường tráng xung quanh cộng thêm Đường Quả nhìn y không chớp mắt, không thốt nên lời rằng mình không muốn làm việc.

Cũng vẻn vẹn chưa đến nửa ngày, bảo y từ bỏ thì đúng là quá mất mặt.

Lữ Thanh bây giờ đúng là leo lên lưng cọp thì đúng là khó xuống.

"Phò mã gia, không bằng Ngài nghỉ một lát?"

Lữ Thanh gật đầu, muốn tạm nghỉ.

Nếu không nghỉ ngơi, y cảm thấy mình sắp ngất xỉu rồi.

Y đến một bên ngồi, Đường Quả cười hỏi, "Em rể, còn ổn chứ?"

"Ổn."

Lữ Thanh vội nói, trên mặt nặn ra một nụ cười, "Không ngờ trồng trọt hoa màu vất vả rắc rối đến thế, cũng xem như một trải nghiệm mới."

"Ồ, thế thì ta yên tâm rồi, từ đây có thể nhìn ra, em rể thật sự hạ quyết tâm rồi."

Đường Quả cười mỉm, "Ánh Châu, đi rót ít trà lạnh tới."

Lữ Thanh vẫn là lần đầu tiên nhận được sự công nhận từ chỗ Đường Quả.

Ngay lập tức có thêm không ít tinh thần, với Đường Quả, trong lòng y trước sau đều có tiếc nuối, dẫu sao mục tiêu ban đầu của y chính là cô, giờ chỉ có thể nói đã bỏ lỡ là đánh mất.

Chẳng qua, có thể được cô công nhận, y cảm thấy nhổ cỏ thật không uổng.

Sau khi Ánh Châu bưng trà lạnh đến, Lữ Thanh cũng không còn sự nhã nhặn bình thường nữa, cầm thẳng lên uống từng ngụm lớn hết sạch.

"Nhị Phò mã, tiếp theo chúng ta phải tiến hành bước thứ hai rồi."
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1482: Công Chúa Điện Hạ (29)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 29 (1482):

Nghe lão nông nói, Lữ Thanh nhịn không được mà hỏi, "Bước thứ hai này là đào hố chăng?"

"Không, Nhị Phò mã, Ngài xem mặt đất này có bằng phẳng không?

Có cứng không?"

"Khá bằng phẳng, cũng rất cứng."

"Thế thì phải rồi, đất cứng thế này, đào một cái lỗ thì hạt trồng xuống thì sẽ không mọc tốt, cũng sẽ ảnh hưởng đến sinh trưởng.

Phò mã biết trồng hoa chứ?

Trồng hoa cũng phải xới đất đúng lúc mới có lợi cho sự phát triển của hoa."

Nghe vậy, Lữ Thanh cảm thấy khá có lý, hỏi, "Thế thì bước thứ hai này là gì?"

Vừa hỏi xong, Lữ Thanh nghe được tiếng trâu kêu.

Y ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên thấy có hai con trâu được dắt qua, trâu ấy à, y từng thấy, cũng từng nghe một câu chuyện, cày đất.

"Nhìn gương mặt đầy vẻ bừng tỉnh của Nhị Phò mã, có thể thấy đã hiểu bước thứ hai là gì rồi," lão nông cười tủm tỉm, "Không sai, tiếp theo chính là cày đất."

Lữ Thanh: Y không nên đến, ai biết phải cày đất chứ, y không biết, không muốn, có thể đi không?

Khi Đường Chỉ và Vân Bất Hưu đến thì nhìn thấy chàng trai đẹp nhất trên cánh đồng!

Trâu đi đằng trước, Lữ Thanh cầm theo cái cày cày đất, dù đã đội mũ rơm nhưng mặt y vẫn bị chiếu đến đỏ bừng, mồ hôi to bằng hạt đậu liên tiếp nhỏ xuống đất.

Bộ quần áo bằng vải thô kia đã sớm ướt đẫm.

Đường Chỉ: "..."

Nếu không nhìn lầm thì cái tên lạc quẻ với lão nông xung quanh, đang cày đất kia là Lữ Thanh?

Vân Bất Hưu chỉ nhìn Lữ Thanh một cái thì dời mắt sang Đường Quả đang ngồi dưới bóng râm hóng mát, phe phẩy quạt hương bồ, thảnh thơi nhàn nhã uống trà đá.

Đại Công chúa Điện hạ, nhìn qua thật sự rất vui sướng.

Đường Chỉ nhanh chóng ngồi xuống cạnh Đường Quả, nhỏ giọng hỏi, "Quả Nhi, đây là chuyện mà hôm qua em nói?"

"Đúng ạ, em rể nói muốn học cách trồng trọt cây nông nghiệp, em đương nhiên phải sắp xếp các lão nông dạy cho em ấy thật tốt rồi.

Mấy lão nông này là những tay trồng lương thực giỏi đấy, bên ngoài còn không tìm được người lợi hại thế này đâu."

Đường Chỉ nén cười, em gái của chàng thật là, lý do cũng nói đến đường đường chính chính như vậy.

"Ừm, tư thế cày em rể cũng hết sức thuần thục đúng chuẩn, hẳn là đã bỏ rất nhiều công sức."

Gương mặt Đường Chỉ nghiêm túc, chàng khen.

Đường Quả phẩy quạt, "Còn không đúng à?

Lúc trước em còn nghi ngờ em rể không được, không ngờ là giỏi thế, đúng là xem thường em ấy rồi."

"Hoàng huynh, ngày nắng to thế này, em rể chịu nắng gắt mà cày đất, quyết tâm này làm vô số người kính phục."

"Đúng đó, em rể quả thật rất tốt, không hổ là xuất thân từ Trạng nguyên, khiêm tốn hiếu học.

Học vấn tốt, việc cày đất này cũng làm tốt hơn người khác."

Hai anh em ngồi dưới bóng râm, anh một câu em một câu khen hết lời tâng bốc này đến lời tâng bốc khác, chúng áp lên đầu Lữ Thanh, làm y khốn khổ vô cùng.

Nhất là nhìn thấy dáng vẻ rất bái phục của các lão nông xung quanh, y cũng không thể buông cái cày xuống được.

Không dễ gì mới chịu đến trưa, đất cũng cày gần xong, lão nông mới tới gọi Lữ Thanh ăn cơm.

Lữ Thanh có thể kiên trì đến mức này toàn là nhờ vào thể diện, y không muốn bị người khác chê cười.

Nếu một ngày mà cũng chẳng làm nổi thì y còn lấy hạt giống thế nào?

Vì không để hôm nay phí công vô ích, y nhất định phải cắn răng kiên trì tiếp.

Ba tháng đủ để y nắm vững rất nhiều điều cốt yếu rồi.

Lúc ăn cơm, lần đầu tiên Lữ Thanh ăn thẳng hết ba bát cơm to, tướng ăn thô lỗ, hoàn toàn không còn lịch thiệp như trước.

"Em rể, còn ổn không đó?"

Đường Quả lại hỏi.

Lữ Thanh đáp ngay, "Không sao."
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1483: Công Chúa Điện Hạ (30)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 30 (1483):

"Ồ...Thế thì em tiếp tục cố gắng, các lão nông cứ khen em không dứt, nói em vừa dạy là biết."

Trên mặt Đường Quả đầy vẻ khen ngợi, "Có thể thấy em rể qua nhiên là một người thông minh."

Được Đường Quả khen trước mặt mọi người, trong lòng Lữ Thanh dễ chịu hơn nhiều.

"Đúng vậy, ta cũng không ngờ em lợi hại thế này."

Đường Chỉ cũng khen theo.

Vân Bất Hưu cũng nhập bọn, "Nhị Phò mã trời sinh đầu óc thông minh, dù học gì cũng đều rất nhanh, việc cày đất cỏn con sao có thể làm khó Ngài ấy?"

Ba người nói xong, đưa mắt nhìn nhau một cái, tiếp tục nói lời hay về Lữ Thanh.

Ăn cơm xong, lão nông lại kéo Lữ Thanh đi.

Tiếp theo chính là đào hố, gieo hạt.

Lữ Thanh nhanh chóng nhớ những bước này trong đầu, định sau này lúc gieo hạt lén lút lấy một ít.

Chỉ bởi vì, trong chỗ trồng cây nông nghiệp có rất nhiều giống mà bên ngoài không có.

Mọi thứ ở đây đều được Hoàng gia trông coi nghiêm ngặt, không phải người bình thường có thể vào được.

Đợi y lấy được hạt giống rồi thì cũng không phải đến chỗ này nữa.

Song lúc đợi có hạt giống, thấy lão nông chuyển cho y một cây con, y có phần há hốc mồm.

"Nhị Phò mã, ngài xem, đặt rễ của cây con xuống rồi lấp đất lên giống thảo dân như vậy là được."

Lữ Thanh do dự chốc lát, hỏi, "Sao lại trồng cây con, không phải là hạt giống sao?"

"Giờ thứ chúng ta trồng là rau."

Lão nông giải thích, "Khoảng mười ngày nửa tháng là có thể ngắt xuống ăn rồi."

"Thế rau cũng có hạt giống chứ?"

"Môi trường ở đây không thích hợp gây trồng cây con, cây con đều là đem từ bên ngoài về."

Sắc mặt Lữ Thanh trầm xuống, vậy nên, y cố gắng cả nửa ngày vẫn không biết hạt giống lấy từ chỗ nào sao?

"Hoành huynh, vải hôm nay rất ngọt, là từ chỗ nào chuyển đến thế?"

Đường Chỉ nhìn Vân Bất Hưu, "Đây là Quốc sư đem tới."

"Ồ, là Quốc sư à?"

Ánh mắt của Đường Quả cuối cùng cùng chuyển sang Vân Bất Hưu, chàng ta vội vàng nở một nụ cười, "Điện hạ thích vải này sao?"

"Thích."

"Thế hôm khác ta lại cho người đem một ít đến phủ Công chúa?"

"Được."

Đường Quả ăn vải, không từ chối, "Phải ngọt, nếu như không ngọt, bổn cung phải trị tội Ngài."

"Bảo đảm ngọt."

Lúc này Vân Bất Hưu cuối cùng mới thở phào một hơi, ít nhất Công chúa thích ăn vải của chàng ta, nói chuyện với chàng ta, cũng không bảo chàng ta tính xem thời tiết ngày mai thế nào nữa.

Đây cũng tính là tiến bộ nhỉ?

Hệ thống: Cũng là chút theo đuổi này.

Đường Quả không hề lo sợ Lữ Thanh trộm hạt giống, mấy hạt giống kia muốn gây trồng thành cây non đều cần độ ấm và môi trường riêng biệt, không đơn giản giống một thư sinh như Lữ Thanh nghĩ.

Tương lai đợi khi những thứ này phổ biến khắp nước Bắc Hạ, dù Lữ Thanh có lấy được hạt giống cũng vô dụng, cũng không thu được ích lợi gì, căn bản chính là phí công vô ích.

Dựa theo tình huống trước mắt, phổ cập mấy thứ này, nếu nhanh thì trong vòng một năm là có thể làm được.

Hạt giống cao cấp, cô có.

Nhìn mặt Lữ Thanh bị nắng đến đỏ rực, ngồi xổm trên đất trồng rau giống, cô vui mừng khôn tả.

Vân Bất Hưu cảm nhận được sự vui sướng của Đường Quả hẳn là đến từ Lữ Thanh, không, xác thật mà nói, hẳn là Lữ Thanh xui xẻo thì cô sẽ rất vui.

Cho nên cô không thích Lữ Thanh?

Mấy ngày liền, hôm nào Lữ Thanh cũng đều chịu sự hành hạ của các lão nông.

Y ngược lại muốn nghỉ một lát, nhưng sáng nào Đường Quả cũng đến chỗ trồng cây nông nghiệp từ sáng sớm, cho người mang ghế đệm đến ngồi dưới bóng râm, nhìn bọn họ bận rộn.

Y đã cam kết trước mặt Đường Quả, có cô nhìn, y cũng chẳng có mặt mũi mà lười biếng.

Cũng mới qua mấy hôm, Lữ Thanh đã cháy nắng đến đen thui rồi.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1484: Công Chúa Điện Hạ (31)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 31 (1484):

Đường Khê nhìn Lữ Thanh phơi đến đen như thế thì đau lòng lắm, vội hỏi y là chuyện thế nào.

Lữ Thanh kể chuyện cày ruộng trồng giống.

"Sao Hoàng tỷ có thể để Phò mã làm mấy việc này chứ?"

Đường Khê khẽ mím môi, "Dù không cho Phò mã làm việc vặt thì cũng không nên ức hiếp chàng thế này."

"Đi, ta phải tìm Hoàng tỷ nói chuyện."

Lữ Thanh muốn ngăn cản, nhưng không sao ngăn nổi Đường Khê.

Đến ngoài chỗ trồng cây nông nghiệp, Đường Khê bị ngăn lại.

"Vì sao bổn Công chúa không thể vào?"

Đường Khê thật không nghĩ tới, mấy tên trông coi này thế mà không muốn cho nàng ta vào.

Người trông coi hoàn toàn không sợ Đường Khê, chỉ cung kính nói, "Khởi bẩm Nhị Công chúa Điện hạ, lúc trước Hoàng thượng đã hạ lệnh, không được Hoàng thượng, Thái tử và Đại Công chúa cho phép, bất cứ ai cũng không được vào."

Nghe mấy lời này, trong lòng Đường Khê thấy ấm ức.

Tốt xấu gì nàng ta cũng là Nhị Công chúa nước Bắc Hạ, thế mà đến một chỗ cỏn con cũng không thể vào xem.

Càng nghĩ càng khó chịu, từ lúc nào Hoàng tỷ lúc có thể đặt song song với Phụ hoàng, Thái tử rồi chứ.

Nếu Mẫu phi nàng ta là Hoàng hậu, anh ruột nàng ta là Thái tử, nàng ta tuyệt đối sẽ không ấm ức thế này.

"Còn không mau vào bẩm báo với Hoàng tỷ, bổn cung muốn vào xem cây nông nghiệp nước Bắc Hạ ta mới trồng ra."

Uất ức thì uất ức, Đường Khê cũng không phải kẻ ngốc.

Biết rằng dựa vào bản lĩnh của mình căn bản không có cách nào đối đầu với Đường Quả, cố xông lên hoàn toàn không được gì.

Vào giây phút này, hạt giống mang tên dã tâm chôn trong lòng Đường Khê rốt cuộc nảy mầm.

...

"Hoàng tỷ, chị không hài lòng với Phò mã của ta sao?"

Đường Khê vừa đến là hỏi, "Phò mã lo nghĩ cho dân, muốn tham gia gieo trồng cây nông nghiệp, chị không vừa lòng với Phò mã chỗ nào mà bảo chàng ấy đi cày đất?"

"Tuy nói xuất thân của Phò mã không tốt nhưng nói gì cũng là một người đọc sách, còn là Trạng nguyên, bảo chàng ấy đi cày đất có phải là có gì đó không ổn không?"

Đường Quả nuốt quả vải trong miệng xuống, hỏi với vẻ khó hiểu, "Nhị Hoàng muội, ta lúc nào không hài lòng với em rể thế?"

"Nếu không phải thì vì sao Hoàng tỷ phải để Phò mã đi cày đất?"

Đường Khê nhỏ giọng nói, "Còn chưa tới 10 ngày, Phò mã không chỉ gầy một vòng lớn mà còn đen đi không ít."

Đường Khê còn muốn nói gì thì đột nhiên nghe được vài giọng nói quen thuộc truyền đến, lời vốn muốn đòi lại công bằng cho Lữ Thanh kẹt lại trong cổ họng, không sao thốt lên được.

Nếu nàng ta không nhìn nhầm thì mấy bóng dáng kia không phải là các đại nhân của Bộ Nông sao?

Sao mà họ cũng mặc quần áo bằng vải thô, xắn tay áo, ống quần đào đất vậy?

"Nhị Hoàng muội, em cũng thấy đó, mấy vị đại nhân đều là các lão thần trong triều rồi, giờ họ cũng xuống ruộng lao động để tìm hiểu, gieo trồng cây nông nghiệp.

Mấy ký năng giống như vậy, với tư cách là người của Bộ Nông khẳng định phải nắm rõ.

Họ thường hạ triều là sẽ đến đây, tự mình trồng để lấy kinh nghiệm, tương lai còn biên soạn thành sách."

"Vì tương lai, vì con dân của nước Bắc Hạ, họ không làm ít hơn em rể, thậm chí họ còn làm nhiều hơn.

Em nhìn xem, tóc họ đều đã bạc phơ rồi nhưng vẫn bằng lòng đích thân đến làm."

Đường Khê á khẩu.

"Nhị Hoàng muội, nếu em thật sự thương xót em rể, không nỡ để em ấy chịu khổ thì bảo em rể từ bỏ đi."

Đường Quả liếc nhìn Lữ Thanh đang chạy từ xa đến, hơi cao giọng lên, "Ta biết Nhị Hoàng muội không đành lòng để em rể chịu khổ, nếu đã như thế, từ hôm nay em rể không cần đến nữa."

"Hoàng tỷ, chờ chút."

Lữ Thanh gấp gáp gọi lại.

=====

Hôm nay mình up thêm một chương nha~~
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1485: Công Chúa Điện Hạ (32)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 32 (1485):

"Hoàng tỷ, ta không sợ chịu khổ, mấy vị đại thần tuổi cao đều bằng lòng xuống ruộng, Lữ Thanh ta là một người trung niên chẳng lẽ còn sợ ư?"

Lữ Thanh nắm tay Đường Khê, "Công chúa, ta hiểu tấm lòng của nàng, nhưng chuyện này lòng ta đã quyết, còn chưa đến 10 ngày, nếu lúc này rút lui còn không biết sẽ phải bị bao nhiêu người cười chê."

Lữ Thanh ngoắc ngoắc ngón tay của Đường Khê, khẽ nói, "Công chúa, chuyện này rất quan trọng với ta."

Đường Khê nhớ lại dự định giữa Tam Hoàng tử và Lữ Thanh, chỉ đành từ bỏ việc khuyên Lữ Thanh rời đi.

Hoàng huynh nói không sai, nếu bọn họ chỉ là Hoàng tử Công chúa bình thường thì cả đời đều sẽ bị trói buộc.

Nếu tương lai chuyện lớn thành công, nàng ta chính là em gái của Hoàng đế, Trưởng Công chúa nước Bắc Hạ, sẽ càng vẻ vang hơn Đường Quả.

Đường Khê không ngăn cản nữa, Lữ Thanh tiếp tục xuống đất làm việc.

Cũng tầm 10 ngày, tuy rằng hôm nay cũng mệt đến eo mỏi lưng đau, nhưng dẫu sao cũng có chút thu hoạch, mấy hôm nay cũng có cây nông nghiệp trồng bằng hạt giống, y âm thầm nhớ cách trồng, lấy một ít đi.

Ba tháng đã đủ để y lấy đi rất nhiều thứ rồi.

Đến lúc đó tìm mấy nhân tài, y dạy lại những phương pháp này cho bọn họ, không sợ không trồng được những cây nông nghiệp có sản lượng cao, nhiều loại cây trồng mới.

Lữ Thanh vì sự nghiệp vĩ đại của bản thân, bán sức làm việc, hoàn toàn không biết hành vi mờ ám của y bị Đường Quả nhìn hết sức rõ ràng.

Đường Khê nhìn một lúc, thực sự không muốn nhìn tiếp nữa, chào tạm biệt Đường Quả rồi rời đi.

Thấy Mặt Trời từ từ nhô lên cao, mấy đại thần của Bộ Nông vốn còn đang lao động trong đất nhanh chóng chạy đến dưới bóng cây.

Đường Khê nhìn thấy các đại thần làm ruộng, nhưng không biết, họ chủ yếu là quan sát tình hình sinh trưởng của cây nông nghiệp, ghi lại hình thái sinh trưởng cùng với môi trường và nhiệt độ mỗi ngày của chúng nó chứ không giống như Lữ Thanh, phải xuống đất cày ruộng.

Đợi nắng gắt lên, họ sẽ nhanh chóng quay lại nấp dưới bóng râm, nói Đường Quả về các loại cây nông nghiệp nên trồng ở nơi nào.

Ban đầu quả thật là Đường Quả lấy các hạt giống cần thiết ra, nhưng nghĩ đến kế hoạch lâu dài, cho người con cá còn không bằng dạy người ta câu cá.

Vậy nên, chuyện gieo trồng là cần mấy người này từ từ thực nghiệm.

Ở chỗ cô có sẵn kỹ thuật, chỉ cần nhắc một chút, dẫn dắt họ đến con đường đúng đắn thì nhanh hơn để họ tự mình tìm tòi nhiều.

"Điện hạ, thần cho rằng hạt giống cây lương thực và rau củ ở đây đã cực kỳ chín muồi, đã đến lúc có thể phổ cập xuống rồi."

"Mấy tháng này, hạt giống chúng ta thu được ở đây hẳn đủ cho dân làng bằng lòng trồng thử đợt đầu."

Dù họ cung cấp giống, cung cấp kỹ thuật thì cũng không phải là mọi người dân đều bằng lòng không trồng hạt giống cây nông nghiệp vốn có của họ, giao đất ra để trồng mấy cây nông nghiệp mới này.

Chẳng may thất bại, sản lượng không tốt, với họ mà nói thì sẽ đói chết.

"Thế thì phổ cập xuống đi, bắt đầu từ Hoàng thành phổ biến ra bên ngoài."

"Vậy ngày mai lúc thượng triều thần sẽ thỉnh tấu chuyện này với Hoàng thượng."

Đường Quả gật đầu cười, "Mấy hôm nay vất vả cho các vị đại nhân rồi, hạt giống ở đây nhờ các vị đến ghi chép mỗi ngày mới chọn ra được môi trường phân biệt và độ ấm thích hợp với chúng."

"Chúng thần đâu sánh nổi với Điện hạ, nếu không có Điện hạ thì nơi đây vẫn còn là một mảnh đất hoang.

Có thể có hôm nay tất cả là nhờ Điện hạ một lòng vì nhân dân trăm họ, muốn họ được ăn no mặc ấm."

Sau khi hai bên tâng bốc lẫn nhau thì các đại thần ôm sổ ghi chép, vừa nói vừa cười rời đi.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1486: Công Chúa Điện Hạ (33)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 33 (1486):

Đường Quả liếc nhìn Lữ Thanh đang làm mệt đến chết đi sống lại ở trong ruộng, càng ngày càng đen giống một cục than củi thì cười phì thành tiếng.

"Những hạt giống mà Lữ Thanh vất vả lấy trộm kia sắp được chúng ta phổ cập đến cho nhân dân rồi."

Tâm trạng của Đường Quả hết sức vui vẻ, "Ba tháng sau, mấy thứ trồng trong thời gian ngắn có thể thu hoạch được rồi, càng đừng nói đến mấy thứ như trái cây rau củ, căn bản trồng 10 ngày nửa tháng là đã ăn được.

Không biết là đến lúc đó liệu gã ta có tức chết không."

Hệ thống: [Ký chủ, sao cô xấu xa thế chứ.]

"Sao lại bảo là ta xấu xa thế chứ, là gã ta tự đâm đầu vào mà.

Nếu gã ta không có tâm tư kia, ta sẽ xử gã ta chắc?"

Hệ thống: Được thôi, lời ký chủ đại đại nói, dù là lời của người hay lời của quỷ thì đều có lý cả.

Ngày hôm sau, đại thần của Bộ Nông dâng sổ con lên cho Hoàng đế, trên đó viết một số cây nông nghiệp đã sẵn sàng gieo hạt trong mùa này và việc phổ cập trái cây rau củ cho nhân dân.

Quan viên toàn triều, trừ đại thần Bộ Nông và Thái tử ra thì đều không hiểu, tại sao Hoàng đế xem sổ con xong lại vui như thế.

Sau khi xem xong, Hoàng đế chỉ nói ngay một chữ: Chuẩn.

Ngừng một lát, ông lại buông thêm một câu, "Chuyện này, Thái tử giám sát."

Thời gian này, ông càng lúc càng hài lòng với Thái tử.

Không kiêu ngạo không nóng nảy, biết giữ bình tĩnh.

Lúc trước phía Bắc có hạn hán, làm cho nhân dân không thu hoạch được gì, việc vận chuyển lương thực qua đó đều do Thái tử đích thân giám sát.

Có dự báo trước, cộng thêm lần này lương thực được vận chuyển đến kịp thời, bên kia đã không còn cảnh người chết đói như ngả rạ giống trước nữa.

Có rất nhiều chuyện, Hoàng đế đều giao cho Thái tử đi làm.

Tam Hoàng tử đứng bên dưới, nhìn qua vẫn khiêm tốn như trước kia.

Hắn không biết trong sổ con viết là đem số hạt giống cây nông nghiệp mới phổ cập cho nhân dân.

Ba tháng sau, Lữ Thanh đã không còn là tên thư sinh khôi ngô, da mịn thịt mềm nữa.

Y vác cuốc, đội mũ rơm, mặc quần áo bằng vải thô, rất giống một anh nông dân làm việc dưới đồng.

Đường Khê là người khó chấp nhận được sự thay đổi như thế này của Lữ Thanh nhất.

Thứ mà nàng ta nhìn trúng là vóc dáng đẹp đẽ của Lữ Thanh, giờ đây ngày nào y về phủ Công chúa cũng thối hoắc, nàng ta ghét bỏ, cũng lạnh nhạt với y hơn.

Dường như Lữ Thanh không để ý, giờ y đã trộm rất nhiều hạt giống, toàn bộ đều ở trong thư phòng của y, có khoảng mấy túi.

Những hạt giống này, đủ để cho bọn họ thao tác rồi.

Có lẽ không đến một năm, trong tay của bọn họ sẽ có hàng loạt hạt giống.

[Ký chủ đại đại, những người này vẫn có chút bản lĩnh, cô chỉ điểm có chút mà họ đã có thể chọn lựa ra được hạt giống phù hợp với môi trường đất đai các nơi.

Nhìn xem, những trái cây rau củ này mọc rất tốt.

Quả dưa hấu này đúng là bự quá xá mà.

Lúc trước tôi còn nghe những người dân kia bàn riêng với nhau rằng muốn tặng dưa hấu cho cô đó.]

Tam Hoàng tử nhìn qua thì khiêm tốn, trên thực tế một lòng đặt hết lên triều đường, nào có lo cho sự sống chết của nhân dân.

Nếu bọn hắn chú ý đến cuộc sống của những người dân hơn thì cũng sẽ không đến mức đến giờ cũng chẳng biết, cuộc sống nhân dân khắp nơi đã tốt hơn trước rất nhiều.

Không chỉ là có trái cây rau củ tươi để ăn, cây nông nghiệp trồng trong đất cũng phát triển cực tốt.

"Cái tên Lữ Thanh kia hôm nay nói với ta là không làm nữa."

Đường Quả cười khẽ, "Trộm hết mấy bao hạt giống của ta là tưởng rằng có thể lên trời sao?"

Hệ thống: [Ký chủ, nếu không có cô thì Lữ Thanh thật sự sẽ thành công, bình thường thì phổ cập mấy hạt giống này ít nhất phải mất 2 3 năm.

Bên phía Lữ Thanh, chỉ cần có 1 năm.]

Cho nên nó mới nói, hào quang của nam nữ chính mà gặp phải ký chủ thì cũng tắt điện thôi.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1487: Công Chúa Điện Hạ (34)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 34 (1487):

Không lâu sau, ngoài cửa Hoàng thành xuất hiện một hiện tượng lạ.

Vô số người dân trong Hoàng thành đều vây tròn lại xem, nhìn thấy từng xe lương thực, trái cây lớn được chuyển vào trong Hoàng thành thì đều kinh ngạc.

Họ thấy mấy người này đều dùng xe bò, quần áo cũng là đồ bằng vải thô, trên mặt là nụ cười vừa hạnh phúc vừa chất phác.

Người trông coi hỏi bọn họ đến làm gì.

Một cụ ông tuổi đã cao cười tít mắt nói, "Chúng thảo dân là đến cảm tạ Hoàng thượng, Thái tử và Đại Công chúa Điện hạ."

Cụ ông này là thôn trưởng của một thôn nào đó.

Trước đây, thôn của bọn họ vô cùng nghèo khổ, cuộc sống khó khăn, mỗi nhà mỗi hộ đều ăn không no.

Sau đó bên trên đến phát hạt giống, nói mấy thứ này là giống mới, từng đặc biệt khảo sát hoàn cảnh ở đây của bọn họ, bảo đảm mấy hạt giống này có thể làm cho bọn họ bội thu.

Toàn thôn dân đều mang tâm thái thử xem đi trồng mấy hạt giống này.

Không ngờ đến, thật sự là bội thu.

Dù lúc đó chu kỳ của rất nhiều cây lương thực đều tương đối dài, nhưng mấy thứ trái cây rau củ này đã đủ để bọn họ dùng trong một thời gian rồi.

Giờ đây lương thực được mùa, bọn họ đến cảm tạ người đã cho bọn họ sống tốt.

Nghe nói phương pháp chăm giống là Đại Công chúa nghiên cứu ra.

Người hạ lệnh phổ biến đến thôn bọn họ là Hoàng đế Bệ hạ, mà người giám sát, cho người dạy bọn họ trồng là Thái tử Điện hạ.

Vậy nên, họ đến cảm tạ ba người này.

Hộ vệ cũng chấn động, nhất là nhìn thấy đoàn xe dài dằng dặc phía sau, hiển nhiên không chỉ là một thôn.

Sau khi hộ vệ bẩm báo với Hoàng đế thì cho bọn họ vào Hoàng thành.

Tiếp theo rất chấn động, nhân dân trong Hoàng thành lần đầu tiên vây xem nhiều xe lương thực, hoa quả đến thế, hơn nữa mấy trái cây được cột trên xe đúng là vừa to vừa tròn, nhìn là thấy thích.

Hơn một nửa xe bò kéo đến trong Hoàng cung, ngoài ra non nửa dừng lại bên ngoài phủ Công chúa.

Đường Quả nghe lời cảm tạ của mấy người này thì cười đậm hơn.

Cô thu mấy đồ này, nói, "

Sau này sẽ có hạt giống tốt hơn, các vị sẽ không còn phải sống những ngày tháng không thu hoạch được gì như trước nữa."

Các người nông dân vội vàng cảm tạ vị Công chúa Điện hạ vừa mỹ lệ lại thông tuệ, lòng nghĩ cho dân này.

Sau đó, bọn họ vui vẻ rời đi.

Đường Quả giữ lại một xe, phần còn lại chia cho mấy người làm ở chỗ trồng cây và đại thần của Bộ Nông.

Hoàng đế và Thái tử mỗi người cũng giữ lại một xe, phần còn lại chia cho các Phi tần và các đại thần.

Tam Hoàng tử Đường Chiêu và Nhị Công chúa Đường Khê là con cái của Hoàng đế, đương nhiên cũng được chia một phần.

Đường Chiêu nhìn dưa hấu to trước mặt, ngẩng đầu lên liếc người có sắc mặt khó coi, làn da đen sạm là Lữ Thanh.

Hắn đấm một phát lên quả dưa hấu, nào ngờ quả dưa hấu này còn khá cứng làm cho tay hắn đỏ lên.

"Ngươi ở bên đó ba tháng, chuyện phổ cập hạt giống chẳng lẽ chưa từng nghe nói sao?"

Lữ Thanh cũng rất oan uổng, y đi trộm hạt giống và kỹ thuật, hôm nào cũng cày đất mệt đến không thở ra hơi, nào biết mấy hạt giống mà mình trộm kia toàn bộ đều đã được phổ cập đến tay dân rồi?

"Tam Hoàng huynh, không thì ta lại tiếp tục qua đó, nói không chừng có gì mới...

"

"Được rồi, giờ lấy mấy thứ này đã vô dụng.

Nhân dân đã có thứ tốt thế này, về sau sẽ chỉ càng lúc càng tốt, chúng ta lấy được rồi cũng không có ích gì, không thu được nhiều ích lợi trong đó."

"Vậy tiếp theo phải làm thế nào?"

"Sao ta biết làm thế nào chứ?"

Đường Chiêu cực kỳ bực bội, hít sâu một hơi mới nói, "Án binh bất động, giờ bọn họ ở thế trên, chúng ta không có bất kỳ cơ hội nào."
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1488: Công Chúa Điện Hạ (35)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 35 (1488):

"Cách vách đang làm gì thế?"

Đường Quả đang ở trong sân ăn hoa quả nhân dân tặng mình, ngước nhìn bức tường sát vách.

Sát vách vốn là một tòa nhà lớn, luôn bỏ hoang không có người ở, đã được Hoàng gia thu hồi.

Giờ nghe được có động tĩnh, chẳng lẽ Phụ hoàng cô đã ban thưởng cho ai đó?

"Điện hạ, hay là nô tỳ đi hỏi thăm?"

Ánh Châu hỏi.

Đường Quả gật đầu.

Ánh Châu vội chạy chậm qua bên kia, đồng thời Đường Quả cũng bảo hệ thống nhìn xem bên ấy đang làm gì.

Hệ thống: [Hình như là đang sửa nhà, hẳn là có người dọn vào sống.]

"Nhà to như thế, vị trí lại tốt, thân phận người đến ở hẳn không thấp," Đường Quả suy tư trong chốc lát, "Không biết là ai có được tòa nhà này nữa."

Cô vừa dứt lời thì Ánh Châu đã chạy về, theo sau nàng còn có một nam tử mặc bạch y, dung mạo xuất chúng, đây không phải Vân Bất Hưu thì lại là ai?

"Đại Công chúa Điện hạ."

Vân Bất Hưu tươi cười chào Đường Quả, chậm rãi đi đến cách chỗ cô không xa.

Đường Quả nhẹ nhướn mày, "Quốc sư?

Ngài đến đây làm gì?"

"Là hàng xóm tương lai, ta đặc biệt đến thăm hỏi Đại Công chúa Điện hạ."

Vân Bất Hưu mỉm cười nói, "

Sau này ta sẽ sống ở sát vách, vẫn mong Đại Công chúa Điện hạ chăm sóc nhiều hơn."

Hệ thống: Vô khổng bất nhập*.

*Vô khổng bất nhập(无孔不入): thành ngữ ví von kẻ biết luồn cúi bốn phía, giỏi về lợi dụng tất cả các cơ hội gặp được, thấy kẽ hở thì chui vào.

Đường Quả: Mặt dày mày dạn.

"Quốc sư, Ngài đã là một người trưởng thành rồi, phải học cách tự chăm sóc bản thân, nếu thật sự sợ không lo được thì đừng ngại tốn chút tiền bạc thuê vài người đầy tớ đến chăm sóc Ngài."

Vân Bất Hưu vừa nghe thì trong lòng có chút buồn bã.

Vậy nên, Đại Công chúa Điện hạ vẫn không thích chàng ta sao?

Đại Công chúa này thù dai thật đấy.

Chàng ta đã thay đổi rồi mà, không phải loại mang theo mục đích không tốt đến gần cô nữa.

Được rồi, giờ chàng ta cũng có mục đích, mục đích này chính là muốn lấy thân báo đáp.

Đã qua lâu vậy rồi, chàng ta căn bản không có cơ hội mở miệng.

"Công chúa Điện hạ, sau này muốn ra ngoài dạo chơi có thể đến tìm ta."

Thấy ánh mắt nghi ngờ của Đường Quả, chàng ta vội vàng nói nốt nửa câu sau, "Ta biết xem quẻ, có thể giúp Công chúa xem thời tiết.

Trời đẹp thì có thể đi ra ngoài, trời không đẹp thì không cần đi.

Nếu nhất định phải đi, nếu thời tiết xấu, có sự xem bói của ta thì có thể nhắc nhở mang theo ô trước."

Hệ thống: Hahaha, cười chết, đây là ý xem bản thân mình là máy dự báo thời tiết, hôm nay không tiện ra ngoài, xin hãy mang ô hả?

"Nói vậy thì làm hàng xóm với Quốc sư vẫn không tệ, ít nhất ra ngoài không sợ trời đột nhiên đổ mưa rồi."

Vân Bất Hưu nói ngay, "Đúng thế."

Chàng ta thấy Đường Quả không có ý giữ mình lại, có phần lưu luyến không nỡ chào tạm biệt, tỏ vẻ phải về xem, hôm khác lại đến thăm.

Mười ngày sau, tòa nhà bên cạnh đã sửa chữa xong, Vân Bất Hưu lại đến.

"Đại Công chúa Điện hạ, có thể vui lòng đến nhà ta ăn bữa cơm không?

Sau này chúng ta chính là hàng xóm rồi, ta muốn tạo mối quan hệ tốt với Công chúa."

"Dẫu sao thì, anh em xa không bằng láng giềng gần."

Lần này, Vân Ẩn cũng đến theo, nghe Vân Bất Hưu nói vậy thì biểu cảm một lời khó nói hết.

Chàng thật sự không biết là ở trước mặt Đại Công chúa Điện hạ, công tử hoàn toàn mất sạch phong độ của cao nhân, cực kỳ giống một con công đực xòe đuôi.

Ánh mắt thẳng thắn thế kia, thiếu chút nữa thể hiện rằng Ngài ấy thích Công chúa rồi.

Lần này, Đường Quả không từ chối.

Vân Bất Hưu vui mừng hết cỡ, cẩn thận từng li từng tí mời cô qua.

Có lần một thì sẽ có lần hai.

Vân Bất Hưu thường xuyên dùng đủ loại lý do mới Đường Quả ăn cơm, hôm nay là tân gia, ngày mai thì có được thứ đồ quý nào đó, rất vui vẻ, cũng muốn mời ăn cơm.

=====

Bạn nào hóng anh nhà thì giờ người ta xuất hiện rồi nhé, hành trình mặt dày bám theo Đường Quả của Vân Bất Hưu xin được phép bắt đầu ~~
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1489: Công Chúa Điện Hạ (36)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 36 (1489):

Ngày mốt có thể là một ngày lễ bịa đặt nào đó, chàng ta tỏ ý rằng chuyện ăn cơm này phải náo nhiệt mới tốt, một người ăn không vô.

Nghe câu này, Đường Quả quét mắt nhìn bàn cơm, đây không phải chỉ có hai người bọn họ à?

Thời gian nhoáng qua đi, con đường lấy thân báo đáp của Vân Bất Hưu trong nháy mắt đã qua 5 năm.

Hệ thống: Sự kiên trì của tên này vẫn mạnh mẽ giống như cũ vậy.

Đường Quả cũng có phần bội phục rồi.

Lại có một ngày, Vân Bất Hưu lượn đến trước mặt Đường Quả.

Chàng ta còn chưa mở miệng thì Đường Quả đã nói, "Quốc sư, ta nhớ Ngài biết gảy đàn, 5 năm này sao không thấy Ngài gảy thế?"

Nhắc đến chuyện này, đây là thứ mà Vân Bất Hưu không muốn nhớ lại nhất.

Nếu không phải hôm đó chàng ta nghe lời của người phía dưới, muốn dùng cách này để tiếp cận với cô, chàng ta hà tất đến mức bây giờ đều không dám bày tỏ tâm ý của mình với cô, lấy thân báo đáp thành công à?

Nghe Đường Quả hỏi, mặt của Vân Bất Hưu nghiêm túc hơn, chàng ta nói, "Bởi vì Bất Hưu đánh đàn chọc Điện hạ không vui, thế nên từ nay về sau không đánh đàn nữa.

Đàn đã hủy, trừ phi hôm nào đó Công chúa Điện hạ không còn giận nữa, Bất Hưu nguyện từ nay về sau chỉ đàn cho Điện hạ nghe."

Vì sao thẳng thắn thế này là vì Vân Bất Hưu nghĩ, đây cũng tính là một cơ hội nhỉ.

5 năm rồi, cuối cùng cô cũng đã hỏi một câu liên quan đến chuyện của chàng ta.

Chàng ta cũng chẳng biết vì sao mình sẽ lãng phí nhiều thời gian như thế để đến gần cô nữa, nếu là người bình thường sợ đã sớm bỏ cuộc rồi.

Vân Ẩn cũng không rõ, hôm đó chỉ gặp mặt một lần, vì sao công tử nhà chàng ta sẽ cố chấp đến vậy.

Nói ra thì vị Đại Công chúa Điện hạ này cũng là một nữ tử hiếm thấy, sớm đã qua tuổi kết hôn cũng chẳng có dự định kén Phò mã.

Dựa vào địa vị cao quý bây giờ của cô, ai dám giục cô chọn Phò mã chứ?

Ai dám bức bách cô thì người dân nước Bắc Hạ sẽ là người đầu tiên phản đối.

Hệ thống: [Ký chủ, tên này có lỗi biết đổi mới hay, hơn nữa biết điểm dừng, tính giác ngộ rất cao, tôi thấy không tệ đâu?]

Đường Quả khá cạn lời, "Thống tử, mi thế mà đồng tình với chàng ta."

"Ai, dẫu sao thì tên này thật sự có hơi thảm."

Đúng đó, một người đàn ông quá thảm mà.

Cộng thêm 5 năm sống cách vách, đã sắp theo đuổi vợ 7 năm rồi.

Thất niên chi dương* của người ta đã qua rồi, chàng ta đến tay còn chưa nắm được, thật đúng là người đàn ông thảm nhất trần đời.

*Thất niên chi dương (七年之痒): xuất phát từ bộ phim "Itchy Seven Years" của Mỹ, có nghĩa là tình yêu sẽ bước vào giai đoạn nguy hiểm sau bảy năm, người ta tin rằng nếu vượt qua được "thất niên chi dương" thì đôi lứa sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long.

"Quốc sư, Ngài giúp ta xem thời tiết đi, hai ngày nữa ta muốn ra ngoài."

Đường Quả của bây giờ đã hoàn toàn có được tự do cá nhân, có thể tùy ý ra Hoàng thành, đi thăm thú các nơi rồi.

Chuyện cô muốn đi ra ngoài du ngoạn sớm đã nói với Hoàng đế.

Hoàng đế vốn không muốn gò bó cô, còn có thêm một Thái tử giúp cô nữa, dù Hoàng hậu vô cùng muốn cô kén Phò mã thì cũng không có cách.

Hai người đàn ông mạnh nhất nước Bắc Hạ đều giúp Đường Quả, nhân dân cũng hướng về Đường Quả, Hoàng hậu đúng là không có cách nào.

"Điện hạ muốn ra ngoài du ngoạn?"

Vân Bất Hưu gấp gáp, "Đi đâu?"

"Tùy ý đi thôi, cứ ở phủ Công chúa mãi cũng buồn chán, ta cũng muốn đi du sơn ngoạn thủy, xem đất nước con người khắp nơi."

Vân Bất Hưu im lặng giây lát, nói, "Điện hạ, sự thay đổi của thời tiết thật ra không thể nói chính xác được, có thể tùy lúc thay đổi.

Hay là Người đưa ta đi theo, ta có thể giúp Người xem thời tiết mọi lúc."

"Điện hạ, Người thấy vậy có tiện không?"

Hệ thống: Hahaha, tiện lắm đó.

"Đường sá xa xôi, Quốc sư chắc chứ?"

Vân Bất Hưu nghiêm túc nói, "Chắc chắn."

"Được thôi, Quốc sư có lòng tốt, thế sau này lúc ra ngoài thì cùng nhau đi."

Vân Bất Hưu mừng lắm.

Lần này Đường Quả đi, thứ nhất là thật sự muốn ra ngoài đi dạo.

Thứ hai, sắp đến 7 năm rồi.

Lâm Nguyệt Hương cũng sắp đưa hai đứa con của mình vào Hoàng thành tìm Lữ Thanh, trong mấy năm này, Lâm Nguyệt Hương đã định đến Hoàng thành mấy lần, nhưng lần nào cũng đều bị Lữ Thanh ngăn cản.

Vì ngăn cản Lâm Nguyệt Hương, Lữ Thanh thậm chí còn cho người lén lút đến nhà nàng ấy, nửa đêm mở cửa số ra, khiến cả hai đứa trẻ bị lạnh đến phong hàn.

Kẻ tàn ác giống Lữ Thanh, nếu biết Lâm Nguyệt Hương âm thầm đến tìm y thì vẫn sẽ ra tay giết chết.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1490: Công Chúa Điện Hạ (37)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 37 (1490):

Mấy ngày gần đây trong lòng Lữ Thanh cực kỳ bất an, sự bất an này đến từ người vợ đầu Lâm Nguyệt Hương của y.

Mấy năm trước, hai đứa con còn nhỏ, dù Lâm Nguyệt Hương muốn vào Hoàng thành tìm y thì phải trèo đèo vượt suối, không thể mang theo hai đứa con tuổi còn thơ.

Sau đó, hai đứa trẻ từ từ lớn lên, Lâm Nguyệt Hương đã mấy lần muốn vào Hoàng thành tìm y.

May là y có cho người theo dõi, một khi Lâm Nguyệt Hương có động tĩnh gì thì bảo thuộc hạ tạo ít phiền phức cho nàng.

Mỗi lần đều có thể ngăn cản Lâm Nguyệt Hương, nhưng không có nghĩa là nàng sẽ từ bỏ việc đến tìm y.

Nhất là khi hai đứa đã lớn, tâm tình muốn đến tìm y của Lâm Nguyệt Hương sợ là càng mạnh.

Tính cách của Lâm Nguyệt Hương vừa xông xáo vừa thẳng thắn, nếu biết y đã thành Phò mã, không làm ầm lên mới là lạ.

Chuyện này một khi làm ầm lên thì y thật sự toang rồi.

Mấy năm nay, Lữ Thanh sống cũng không tốt.

Vốn tưởng Đường Khê thật sự thích mình, sau đó y mới hiểu, Đường Khê chẳng qua là thích bộ dáng đẹp đẽ của y mà thôi.

Từ ba tháng lao động trong đất năm ấy, da của y cháy nắng, cũng trở nên thô ráp, dù sau này từ từ hồi phục cũng đã không sánh nổi với trước kia.

Giờ Đường Khê rất lãnh đạm với y, còn thường xuyên tham gia đủ loại hội thơ, trêu đùa với các tài tử Hoàng thành.

Vì thế, cả hai thành thân nhiều năm vậy rồi cũng không có một mụn con.

Đường Khê cắm sừng y, y cũng tức giận, dứt khoát thông đồng với các nha hoàn trong phủ Công chúa.

Người đầu tiên chính là Quyển Châu, vốn tưởng sau khi Đường Khê biết sẽ rất bực bội.

Hoàn toàn không ngờ đến, Đường Khê nói ngay với y, "Phò mã thích loại nào, trừ người bên cạnh ta thì chàng cứ việc chọn.

Mà chuyện của ta, Phò mã tốt nhất cũng đừng quan tâm."

Vốn hai người vẫn đồng lòng, không biết sao mà Tam Hoàng tử thất bại, Đường Khê không thấy được hy vọng, cũng không muốn vì một chức Trưởng Công chúa hư ảo mà phí hoài thanh xuân.

Giờ nàng ta cực kỳ hối hận, không hiểu lúc đó vì sao mà thích Lữ Thanh.

Lữ Thanh vốn lớn tuổi, cấp ba năm ấy đã 26 tuổi, giờ sắp qua 7 năm, đã hơn 30 tuổi rồi, đâu có đẹp bằng các tài tử trẻ tuổi da mịn thịt mềm chứ?

Sau chuyện này, Đường Khê càng làm quá hơn, đưa thẳng mấy bạn bè của nàng ta về phủ Công chúa nô đùa.

Lữ Thanh ngồi dưới ánh nến, dán mắt vào bức thư trong tay.

Trên đó viết, Lâm Nguyệt Hương đưa theo hai đứa nhỏ biến mất, rất có thể là âm thầm đến chỗ Hoàng thành, hỏi y làm thế nào.

Khuôn mặt Lữ Thanh âm trầm, y ngồi trên ghế suy nghĩ thật lâu.

Cuối cùng viết một bức thư hồi âm, trên đó chỉ có một chữ: Giết.

"Nguyệt Hương, xin lỗi, ai bảo cô không ngoan ngoãn nghe lời, cứ muốn đến tìm ta.

Ta làm vậy cũng là bất đắc dĩ, nếu cô thật sự đến Hoàng thành làm loạn thì ta chỉ có nước rơi đầu."

Lữ Thanh bỏ thư vào phong bì, thấp giọng lẩm bẩm, "

Sau này mỗi lần đến ngày Tết, ngày giỗ của cô, ta đều sẽ không quên, sẽ đốt cho cô và hai con ít tiền giấy, đảm bảo mọi người ở dưới đó không phải lo ăn lo mặc, sẽ không vì tiền bạc mà bị ép buộc, có thể làm một con quỷ giàu có."

"Phò mã gia."

Nghe được tiếng của Quyển Châu ở bên ngoài, Lữ Thanh vội vàng giấu thư đi, "Vào đi."

Quyển Châu đẩy cửa, bưng một cái khay, trên khay là một bát canh nóng.

"Phò mã gia, lúc trước nô tỳ thấy Ngài không dùng bữa tối, cố ý đưa canh đến cho Ngài."

Quyển Châu dạt dào tình cảm nhìn Lữ Thanh, hai người nhìn nhau, bầu không khí trong phòng tức khắc trở nên mập mờ.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1491: Công Chúa Điện Hạ (38)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 38 (1491):

"Mẹ, chúng ta vào Hoàng thành thật sự có thể tìm được cha sao?"

Trên một con đường nhỏ giữa núi có 3 người, bé gái được một người phụ nữ nắm tò mò hỏi, "Mẹ, vì sao cha không về nhà?"

"Đợi tìm được cha con rồi tự nhiên sẽ rõ."

Mặt Lâm Nguyệt Hương không hề vui vẻ, mấy ngày trước, nàng nghe được từ chỗ cha một tin tức làm nàng bất an vô cùng.

Trừ đi gần 2 năm Lữ Thanh sống ở Hoàng thành, lại cộng thêm những ngày tháng sau khi thi nữa thì Lữ Thanh đã sắp 10 năm không về nhà.

Thời gian này, rất nhiều lần nàng có ý vào Hoàng thành tìm người.

Không biết sao còn chưa xuất phát thì luôn sẽ xuất hiện đủ thứ chuyện bất ngờ.

Ban đầu, nàng cũng nghĩ mấy chuyện này thật sự là chuyện ngoài ý muốn.

Mãi cho đến gần đây, cha nàng đi xa một chuyến quay về, tìm nàng, nói với nàng một chuyện.

Nói Lữ Thanh kia giờ đây là Phò mã gia rồi.

Nàng không tin, nhưng cha nàng nói, là một người họ hàng của họ biết Lữ Thanh, tận mắt thấy dáng vẻ y cưỡi bạch mã thành thân với Công chúa.

Dù tin hay không, nàng nhất định phải đi tìm Lữ Thanh.

Nàng thoáng cảm thấy mấy chuyện bất trắc xuất hiện trước kia rất kỳ lạ.

Vậy nên lần này, nàng đưa theo hai đứa nhỏ, vào lúc nữa đêm âm thầm men theo con đường nhỏ mà đi.

Quả nhiên giống như nàng nghĩ, không xuất hiện chuyện lạ nào.

Lâm Nguyệt Hương nảy sinh hoài nghi, rốt cuộc là ai muốn cản nàng vào Hoàng thành.

Chỉ có tìm được Lữ Thanh mới có thể làm rõ mọi thứ.

"Mẹ, mẹ đừng nhíu mày, nhíu mày thì không đẹp nữa."

Lữ Ngọc Phàm hiểu chuyện hơn Lữ Ngọc Chỉ, cũng vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ và ông ngoại cậu, "Dù cha không cần chúng ta nữa, con trai cũng lớn rồi, sau này có con chăm sóc mẹ, mẹ không cần phải nhọc lòng, con mãi mãi sẽ không quên mẹ."

Trong lòng Lâm Nguyệt Hương được an ủi đôi chút.

Một tay dắt một đứa trẻ, nàng dịu dàng nói, "Đi thôi, dù thế nào thì mẹ cũng muốn một lời giải thích."

Nàng không cam tâm, nàng vui vẻ gả cho Lữ Thanh.

Biết y là người có tiền đồ vô lượng, chuyện gì cũng giúp y lo liệu tốt, đồ ngon trong nhà đều để cho y, hai đứa con đều không có.

Nghe nói y muốn vào Hoàng thành sớm vài ngày để quen với hoàn cảnh, nàng bèn lấy hết tiền trong nhà, thứ gì có thể bán được đều bán, sợ y chịu thiệt thòi.

Kết quả thì sao, sắp 10 năm rồi đều không có chút tin tức nào của y cả.

Lần này vào Hoàng thành, nàng vẫn mong là Lữ Thanh là gặp bất trắc mà chết chứ không phải là thành thân với Công chúa.

Nếu y thật sự chết rồi, nàng sẽ nuôi hai con thật tốt, mỗi năm đến ngày giỗ của chàng ấy đều sẽ đốt tiền giấy cho y.

Nếu y thật sự quên đi người vợ tào khang của mình, vì vinh hoa phú quý mà thành thân với Công chúa, thế thì nàng tuyệt đối sẽ không tha cho Lữ Thanh!

Mấy ngày sau, ba người Lâm Nguyệt Hương trèo qua đỉnh một ngọn núi.

Lúc họ ngồi bên cạnh một con sông nhỏ uống ít nước thì đột nhiên nàng cảm thấy không ổn, ngẩng đầu lên mới thấy được mấy kẻ lặng lẽ chạy đến chỗ của mình.

Lúc đó nàng theo bản năng dắt hai đứa nhỏ chạy nhanh theo một hướng.

Trên thực tế, cảm giác của nàng không sai.

Lúc ba người vừa chạy đi thì mấy kẻ kia đã rút đao sáng loáng ra đuổi về phía họ.

"Mẹ."

Lữ Ngọc Chỉ thấy mấy kẻ đáng sợ kia cầm đao sáng bóng đuổi đến chỗ mình thì bị dọa đến khóc.

Gương mặt nhỏ của Lữ Ngọc Phàm cũng cực kỳ nghiêm túc, "Em gái đừng khóc, chạy nhanh lên, đừng để mấy kẻ kia đuổi kịp.

Nếu em khóc thì không có sức mà chạy đâu."

"Chỉ Nhi đừng sợ, mẹ sẽ bảo vệ con."
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1492: Công Chúa Điện Hạ (39)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 39 (1492):

"Công chúa Điện hạ, ở đây hình như không có cảnh đẹp đặc biệt nào, cớ gì phải dừng lại ở chỗ này lâu như thế?"

Vân Bất Hưu hết sức khó hiểu, nhất là vừa nãy, Đường Quả hình như còn cho người đi về một hướng khác, đã qua một giờ rồi cũng không thấy quay về.

Chàng ta thực sự rất tò mò, rốt cuộc cô muốn làm gì.

"Nếu Quốc sư không kiên nhẫn nữa thì Ngài có thể đi mà."

"Không phải ta không phải không kiên nhẫn, ta chỉ là tò mò."

Vân Bất Hưu nói ngay, "Nếu Điện hạ muốn, chờ ở đây đến thiên hoang địa lão cũng được."

Khóe môi Đường Quả vương một nụ cười, hỏi, "Quốc sư, chiều nay có mưa không?"

"Để ta tính thử."

Luận về xem thời tiết, Vân Bất Hưu thật sự rất giỏi giang.

Gần như tính cái nào chuẩn cái đó, dù trong lúc đó có thay đổi gì, chỉ cần cho chàng ta thêm một cơ hội cũng có thể tính ra thời tiết sau khi thay đổi.

Trong các nước không có mấy vị Quân chủ không biết Vân Bất Hưu, người nào cũng ước gì Vân Bất Hưu có thể đến nước họ làm Quốc sư.

Ai mà biết được rằng Vân Bất Hưu mà họ nhìn như là cao nhân chốn thần tiên, sớm đã trầm luân thành máy dự báo thời tiết, hơn nữa còn là loại cam tâm tình nguyện chứ.

"Điện hạ, gần chạng vạng sẽ có một cơn mưa nặng hạt, sẽ mưa cả một đêm."

Nói xong, chàng ta liếc mắt nhìn người đang dựng lều phía bên kia, hai mắt tràn ngập sự tò mò nhìn Đường Quả.

Chẳng lẽ cô biết sẩm tối sẽ có mưa to mới bảo người dựng lều?

Vùng đất hoang vu này toàn là cây cối cỏ dại mọc lung tung, cũng không tính là nơi có cảnh đẹp.

Nhất là chỗ đối diện với bọn họ còn có một sườn đồi dốc.

Nửa buổi chiều, lều tránh mưa đã dựng xong.

Đội xe của Đường Quả cũng đã chuyển vào, các tùy tùng bắt đầu nấu ăn.

Lần này Vân Bất Hưu không nhiều lời nữa, sợ chọc giận cô, bị cô vứt bỏ.

Chàng ta luôn có một loại cảm giác, dù chàng ta biết tính thời tiết thì đối với cô mà nói cũng chỉ là có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Ngày ấy chàng ta đã bày tỏ tấm lòng của mình, dường như cô không để ý lắm.

Chàng ta không tài nào đoán chuẩn được suy nghĩ của cô, nhưng mơ hồ hiểu được vài phần là vì lần đầu gặp mặt khiến chàng ta đánh mất đi thứ quan trọng nhất.

Đời này, nếu không có gì ngoài ý muốn thì kết quả tốt nhất chính là chàng ta có thể ở bên cạnh cô.

Kết quả tệ nhất chính là, đến cơ hội ở lại bên cô cũng chẳng có.

"Quốc sư, Ngài đang nghĩ gì mà nhìn ta chằm chằm thế?"

"Ta đang nghĩ, làm sao để có thể khiến Điện hạ nguôi giận, không giận ta nữa."

Dáng vẻ của Vân Bất Hưu cực kỳ vô tội, tùy tùng xung quanh đều đã quen rồi, trên đường đi, Quốc sư này thật đúng là không biết xấu hổ.

Đường Quả ăn quà vặt, nói, "Ta không giận Ngài."

"Thế cũng là không thích ta."

"Nếu không thích Quốc sư, ta sẽ không đưa Ngài theo."

"Thế..."

Vân Bất Hưu không hỏi ra miệng, vì cô đang nhìn chàng ta, cười như không cười.

"Quốc sư, lúc đó Ngài hấp dẫn sự chú ý của ta, mục đích là gì?"

Vân Bất Hưu thành thật đáp, "Là vì muốn lấy được sự tin tưởng của Điện hạ, muốn Điện hạ giúp ta lấy một vị dược liệu quý giá từ trong tay Hoàng hậu."

"Vậy là, Ngài muốn dùng sắc đẹp đến mê hoặc ta, định lừa gạt tình cảm của ta, đến lúc lấy được dược liệu rồi thì nói đôi ta không hợp, sau đó rời đi?"

Vân Bất Hưu im lặng.

Quyết định ban đầu là như thế.

"Phải không?"

"Phải"

Vân Bất Hưu trộm nhìn biểu cảm của Đường Quả, thấy trên mặt cô vẫn giữ nụ cười, hình như không tức giận, nhưng như vậy càng khiến chàng ta bất an hơn.

=====

Hay cho câu "Ai mà biết được rằng Vân Bất Hưu mà họ nhìn như là cao nhân chốn thần tiên, sớm đã trầm luân thành máy dự báo thời tiết, hơn nữa còn là loại cam tâm tình nguyện", trầm luân thành như vậy cũng chỉ vì người đó là Quả Quả mà thôi. (。•̀ᴗ-)✧

Hôm nay mình có việc nên đăng hơi muộn xíu nhen, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé ~

- Minh Nguyệt
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1493: Công Chúa Điện Hạ (40)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 40 (1493):

"Thế giờ thì sao, đến gần ta, lấy lòng ta, mục đích của Ngài là gì?"

Vân Bất Hưu nói chân thành: "Ta hy vọng có một ngày có thể được Điện hạ nhìn thẳng đối đãi, hoặc là có thể ở bên cạnh Điện hạ cả đời."

"Đời này ta không muốn thành thân, chúng ta cũng quen nhau nhiều năm vậy rồi, Quốc sư, Ngài hẳn là biết."

"Không sao cả, chỉ làm hàng xóm của Điện hạ, Bất Hưu cũng bằng lòng."

Đường Quả bị chọc cười, nói, "Ngài ngược lại là biết đủ, Quốc sư là một người thích nhàn vân dã hạc, thật sự bằng lòng ở lại Hoàng thành cả đời, trói buộc mình trong một căn nhà lớn ư?"

"Bằng lòng, ta bằng lòng làm máy dự báo thời tiết của Điện hạ cả đời."

Hệ thống: Hahahahaha, Vân Bất Hưu, ngươi trâu bò.

"Được thôi, Ngài muốn làm gì ta sẽ không can thiệp, cũng sẽ không miễn cưỡng, đây là sự lựa chọn của mình Ngài."

Nghe Đường Quả nói sẽ không đuổi mình đi, Vân Bất Hưu thở phào một hơi, "Điện hạ, ta có một thắc mắc."

"Nói đi."

"Nếu lần đầu gặp mặt, trong lòng Bất Hưu không mang theo mục đích khác, hai chúng ta có thể trở thành vợ chồng không?"

Đường Quả khẽ nói, "Ta cũng không biết, nhưng điều ta muốn nói là ánh nhìn đầu tiên thật sự rất quan trọng.

Lần đầu nhìn thấy Ngài thì Ngài đã không đạt yêu cầu rồi.

Ta là Đại Công chúa nước Bắc Hạ, giờ đây Phụ hoàng đã cho ta tự chủ hôn nhân, ta không cần thiết phải vì thành thân mà thành thân.

Giờ chuyện ta muốn làm là du sơn ngoạn thủy, gây trồng ra được hạt giống cây nông nghiệp mới."

"Vậy nguyện vọng của Bất Hưu chính là có thể đi theo bên cạnh Điện hạ, làm máy dự báo thời tiết của Người, mong Điện hạ đừng chê."

Dù không thể thành vợ thành chồng, nhưng cũng có thể gắn bó cả đời, không phải sao?

Chàng ta nhìn ra được là Công chúa Điện hạ thật sự không muốn kết hôn, lời nói, ánh mắt của cô đều mang theo một loại tư thái nhàn nhã.

Cô rất khác nữ tử của triều đại này, đây là một nữ tử lòng mang dân chúng khắp thiên hạ, linh hồn tự do.

Đối với chuyện tình cảm, cô có thể là một ngày nào đó muốn thì muốn thôi.

Sau buổi chiều hai người trò chuyện, Vân Bất Hưu cũng tự nhiên hơn nhiều.

Quả thật là nghiêm túc làm máy dự báo thời tiết giúp Đường Quả, tùy tùng và thị nữ đều có phần cạn lời.

Lúc sắp chạng vạng, quả nhiên trên trời có một tia sấm, tiếp theo là một trận mưa to nặng hạt tựa như mãi không dừng.

Vân Bất Hưu vẫn không rõ, vì sao Đường Quả lại ngồi trong lều nhìn sườn đồi dốc không xa ở phía đối diện.

Chàng ta cũng chăm chú nhìn, tầm nửa giờ, trên sườn núi có hai đống đồ gì đó rơi xuống.

Chàng ta còn chưa kịp nhìn kỹ thì nghe được Đường Quả nói, "Mau đi, cứu hai đứa trẻ lên."

Hai đứa trẻ?

Mắt Vân Bất Hưu tối đi, tuy nói khoảng cách không xa, nhưng sắc trời rất tối, cộng thêm mưa to nặng hạt, chàng ta cũng không nhìn rõ thứ lăn xuống đối diện là hai đứa trẻ, còn tưởng là đá.

Tùy tùng Đường Quả mang theo không nói hai lời, nghe lời cô nói thì xông thẳng về phía sườn núi.

Ở nước Bắc Hạ, Đường Quả có cực kỳ nhiều fan não tàn, vô số người đều muốn bán mạng cho cô.

Thân thủ tùy tùng mạnh mẽ, rất nhanh đã đưa hai đứa trẻ nửa hôn mê vào trong lều.

Nhìn thấy hai đứa trẻ toàn thân đầy máu, toàn là vết sẹo, Đường Quả ngước nhìn Vân Bất Hưu, "Quốc sư, nghe nói y thuật của Ngài rất tốt."

"Tiếp theo giao cho ta đi."

"Mẹ... mẹ..."

Trong lúc hai đứa trẻ mơ mơ hồ hồ thì trong miệng vẫn còn gọi mẹ.

Vân Bất Hưu ngừng lại, cúi đầu kiểm tra tình trạng vết thương của cả hai, chàng ta kiểm tra bé nam, còn bé nữ kia do Ánh Châu chăm sóc giúp.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1494: Công Chúa Điện Hạ (44)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 41 (1494):

"Thế nào rồi?"

Đường Quả thấy Vân Bất Hưu ra thì hỏi.

Vân Bất Hưu đáp, "Đều là vài vết thương ngoài da, có thể là do dầm mưa nên bị nhiễm phong hàn, đã cho uống thuốc, ngày mai sẽ tỉnh."

"Ừm."

Tuy trong lòng Vân Bất Hưu có rất nhiều nghi hoặc, nhưng thấy Đường Quả đang nhìn về chỗ phía xa thì cũng không hỏi.

Nếu chàng ta không nhớ sai thì vị trí đó hẳn là hướng mà lúc trước cô phái tùy tùng đi.

Thế nên, tiếp theo còn xảy ra chuyện gì sao?

Suy đoán của Vân Bất Hưu không sai, tầm nửa giờ, mấy tùy tùng kia quay về rồi.

Không chỉ quay về, trên lưng họ còn cõng một người, dù đã được nước mưa gột rửa một lần nhưng từ mùi máu trên người họ có thể suy đoán ra là họ từng giao đấu với người khác,.

"Người còn sống không?"

Đường Quả nhìn người phụ nữ được đặt trên tấm ván, sắc mặt trắng bệch, trên người còn có rất nhiều vết chém.

"Còn sống."

Vân Bất Hưu nói, "Có điều thương thế khá nặng, có thể phải tĩnh dưỡng một hai tháng."

"Ồ...

Sống là tốt, Ánh Châu, em phụ giúp Quốc sư đi."

Lần này, Đường Quả quay về một chỗ riêng trong lều, cũng không nhìn ra ngoài nữa.

Vân Bất Hưu hiểu rõ, sẽ không còn chuyện gì nữa.

Đợi chàng ta xử lý xong thương thế của người phụ nữ, quay đầu muốn tìm Đường Quả thì Ánh Châu nói với chàng ta, "Công chúa đã nghỉ ngơi rồi."

Vân Bất Hưu gật đầu, vô số nghi hoặc trong lòng chỉ đành biến mất trong đêm đen.

Mọi chuyện xảy ra hôm nay thật quá kỳ quái, như thể cô biết những chuyện này sẽ xảy ra.

Người phụ nữ đó là ai?

Hai đứa bé kia lại là ai nữa?

Cô từ xa chạy đến đây, đợi hơn một ngày chính là vì cứu 3 người không có quan hệ gì với mình sao?

Không, chàng ta cảm thấy cô hẳn không vô vị như thế, thân phận của ba người này chắc chắn không đơn giản.

Rốt cuộc là thân phận gì sẽ khiến cô chú ý đến thế?

Vân Bất Hưu mang theo nghi ngờ đi nghỉ ngơi.

Đường Quả ngủ một giấc thật ngon, sáng sớm thức giấc vừa ăn ít cháo đột nhiên nghe được bên trong truyền đến tiếng kêu la của một đứa bé.

Tiếng "mẹ" kia nghe hết sức thê thảm, làm người ta sởn tóc gáy.

Đường Quả đặt bát xuống đi vào trong thì nhìn thấy bé trai kia mờ mịt ngồi trên giường, cảnh giác nhìn xung quanh.

Trong mắt cậu là vẻ khó hiểu, hiển nhiên là đang lấy làm lạ sao mình lại ở đây.

Giống như cảm nhận được có người đi vào, cậu vội ngẩng đầu lên.

Lúc nhìn thấy Đường Quả thì kinh ngạc đến toàn thân run rẩy.

"Sao có thể?"

Cậu bé này vô thức hỏi ra một câu, Đường Quả nghe được câu này thì khẽ nhíu mày, "Thống tử, mi có cảm thấy không thích hợp không?"

[Ký chủ, ánh mắt của đứa trẻ này không ngây thơ chút nào, còn có chút thăng trầm, có thể...]

"Sống lại rồi."

Đường Quả đáp lời, dù Lữ Ngọc Phàm đã che giấu đi sự sửng sốt của mình, ánh mắt và gương mặt đều đã khôi phục lại dáng vẻ mê mang thì cũng không giấu được cô.

"Nhìn qua khỏe như vâm, có thể thấy là không có nguy hiểm về tính mạng."

Đường Quả cười nói.

Cả người Lữ Ngọc Phàm chết lặng, đây không phải Đại Công chúa Điện hạ ư?

Sao Người lại ở đây?

Lúc này Người không phải nên ở phủ Công chúa trong Hoàng thành à?

Đây là chuyện gì?

Không đúng!

Lữ Ngọc Phàm cúi đầu nhìn tay mình, đôi tay nhỏ nhắn, trừng lớn mắt.

Cậu quay đầu phát hiện bé gái ở bên cạnh, trong mắt là sự đau xót và phức tạp, em gái?

Sao em gái cũng nhỏ thế này?

Đây là chuyện gì?

Đường Quả nhìn Lữ Ngọc Phàm đang kinh ngạc đến phát ngốc, không dám tin tưởng thì quay đầu nói với Ánh Châu, "Canh giữ ở bên ngoài, đừng để người nào vào."

"Vâng, Điện hạ."
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1495: Công Chúa Điện Hạ (42)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 42 (1495):

"Cậu quen ta nhỉ."

Trong cái vách nhỏ này chỉ còn thừa lại Đường Quả và hai anh em Lữ Ngọc Phàm, trước mắt Lữ Ngọc Chỉ còn đang hôn mê, cũng tương đương với chỉ có hai người họ.

Lữ Ngọc Phàm còn đang kinh ngạc với việc mình quay về lúc nhỏ, vừa đau khổ sao lại quay lại vào lúc này, thứ gì cũng không còn kịp nữa.

Đột nhiên nghe Đường Quả nói, cậu theo bản năng ngẩng đầu lên.

Đợi đã, không, không giống.

Đại Công chúa Điện hạ ở chỗ này, còn cứu cậu, đã nói lên rằng mọi thứ đều khác biệt rồi.

Đây là vùng hoang vu hẻo lánh, không có đường lớn, không thể có chuyện Người không cẩn thận mà cứu cậu được.

Hơn nữa, từ sẩm tối đêm qua trời bắt đầu mưa to rào rạt, theo bệnh tình trước mắt của cậu thì có thể nhìn ra, hẳn là lúc lăn xuống núi được người khác cứu lên.

Nhớ lại đời trước, lúc đó cậu bị dầm mưa cả một đêm, cùng em gái lăn xuống vệ đường, cuối cùng cậu được một người ăn mày cứu, còn hôn mê mất mấy hôm.

Cậu không muốn làm ăn mày, mà muốn báo thù, do đó vào làm thư đồng cho một nhà giàu có.

Bây giờ mọi thứ đều khác, sự khác biệt này rất có khả năng chính là vị Đại Công chúa Điện hạ này.

"Đại Công chúa Điện hạ?"

Lữ Ngọc Phàm là một người thông minh, giờ cậu đã không phải là một đứa trẻ nữa.

"Ừm."

Đường Quả cười tủm tỉm chăm chú nhìn cậu một cái, lúc cậu muốn suy đoán gì đó thì nói, "Lữ tiểu Trạng nguyên, rất vui mừng, cậu cũng quay lại rồi."

Gì cơ?

Lữ Ngọc Phàm mở to mắt, đây là ngã bài sao?

Cậu còn chưa nghĩ kỹ nói thế nào mà?

Hệ thống: Ký chủ lại trêu đùa người ta.

Được thôi, cùng là người từng bị Lữ Thanh hố, nói thẳng thân phận của mình, Lữ Ngọc Phàm không giúp ký chủ bán mạng cũng không được.

"Đại Công chúa Điện hạ, Người vì tôi mà đến sao?"

Lữ Ngọc Phàm đã chấp nhận sự thật cả hai đều là người sống lại rồi, "Đời trước tôi bị Lữ Thanh lừa gạt, hại Điện hạ gặp nạn.

Giờ đây Điện hạ lại đến cứu tôi, thành ân nhân cứu mạng của Lữ Ngọc Phàm, không biết mục đích của Điện hạ là gì?

Nếu Điện hạ muốn tự tay lấy mạng tôi thì xin Người cho tôi thời gian báo thù, đợi tôi xử chết Lữ Thanh rồi lại thỉnh tội với Điện hạ."

"Nếu ta muốn mạng của cậu thì chập tối hôm qua sẽ cho người lên chém cậu một nhát.

Đời trước, cậu và ta đều bị kẻ gian lừa gạt, cũng xem như đồng bệnh tương liên."

"Ta cứu cậu, đương nhiên là vì để cậu đi đối phó với Lữ Thanh.

Giờ ta chỉ cần nhẹ nhàng bóp một cái thì gã ta chết rồi, rất không hả giận."

Đường Quả nhẹ cong môi, đôi mắt mỹ lệ nhìn Lữ Ngọc Phàm, "Nếu cậu tự tay giết chết gã ta, ta mới cảm thấy hả giận."

Thân thể nho nhỏ của Lữ Ngọc Phàm run lên, đây vẫn là vị Đại Công chúa Điện hạ lương thiện ngây thơ sao?

"Mà cậu quả thật từng có lỗi với ta, thế này đi, sau khi cậu xử chết Lữ Thanh thì cả đời cống hiến hết sức lực cho anh trai ta, cả đời bán mạng cho nước Bắc Hạ ta, thế nào?"

"Được, chỉ cần Điện hạ cho tôi cơ hội báo thù, đời này của Lữ Ngọc Phàm tôi đều cống hiến cho nước Bắc Hạ, mãi trung thành với Thái tử."

Thái tử không ngã, thế thì Tam Hoàng tử không có cơ hội.

Lúc đó cậu chỉ là bị đánh lừa, thế lực của hai người kia quá mạnh, làm áo cưới cho bọn chúng.

Giờ cậu sống lại rồi, xem cậu có xử chết hai kẻ kia không, một tên cũng đừng mong chạy.

Hệ thống: Lại một con trâu cam tâm tình nguyện bán mạng!

"Điện hạ, tôi có một khẩn cần, mong Người có thể phái người đi tìm mẹ tôi."

Mắt Lữ Ngọc Phàm đỏ bừng, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống.

Giờ cậu không phải là một đứa trẻ, sao có thể khóc ở trước mặt một nữ tử chứ, quá mất mặt.

"Tìm cái gì mà tìm, mẹ cậu bị thương nặng, còn đang ở cách vách dưỡng thương.

Muốn đi thăm thì giờ cậu có thể đi."

Lữ Ngọc Phàm: Sao người phụ nữ này sống lại rồi thì lợi hại thế, người với người, quả nhiên không thể so sánh.

Cậu sống lại, trước mắt vẫn bị ức hiếp.

Người ta sống lại thì chính là xoay chuyển tình thế.

Hệ thống: Đứa trẻ ngốc nghếch này.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1496: Công Chúa Điện Hạ (43)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 43 (1496):

Sau khi cảm thán sự giỏi giang của Đường Quả xong, Lữ Ngọc Phàm cũng không để ý đến việc đầu mình còn hơi đau, cậu vội xuống giường, muốn đi xem tình hình của Lâm Nguyệt Hương ở sát vách.

Vân Bất Hưu vẫn luôn đứng bên ngoài đợi, nhìn thấy Lữ Ngọc Phàm gầy còm, sắc mặt trắng bệch theo sau Đường Quả đi ra thì nói một câu, "Thân thể của cậu còn chưa hồi phục, nên nằm nghỉ 2 ngày."

Lữ Ngọc Phàm không quen Vân Bất Hưu, nhưng từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chàng ta thì cậu đã biết đây không phải là một người đơn giản.

Cậu nhớ lại Đường Quả giống mình, đều là người sống lại.

Hẳn là cô đã thay đổi rất nhiều chuyện, vị nam tử có vẻ không đơn giản này xuất hiện bên cạnh cô cũng không có gì lạ.

"Đây là Quốc sư Vân Bất Hưu, không chỉ biết xem bói, y thuật cũng không tồi.

Hôm qua là Ngài ấy khám cho cậu, mẹ cậu vốn đã mất hơn nửa cái mạng rồi cũng được Ngài ấy cứu về."

Đường Quả giải thích với Lữ Ngọc Phàm.

Nghe vậy, Lữ Ngọc Phàm vội vàng chắp tay bái Vân Bất Hưu, trên mặt đầy vẻ cảm kích, "Lữ Ngọc Phàm cảm tạ ơn cứu mạng của Quốc sư đại nhân."

"Không cần cảm ơn, cậu nên cảm ơn Điện hạ, nếu không có Điện hạ căn dặn, ta sẽ không lo chuyện bao đồng."

Dáng vẻ thanh cao lãnh đạm của Vân Bất Hưu làm Ánh Châu ở một bên cũng không nén nổi cười.

Quốc sư đúng là người hai mặt, trước mặt Điện hạ nhà nàng thì nịnh nọt đủ kiểu, trước mặt người ngoài chính là dáng vẻ cao nhân.

Nàng cũng có phần bái phục tốc độ lật mặt này rồi.

Vào giây trước còn đang ân cần hỏi han Điện hạ, giây sau lại là dáng vẻ lạnh nhạt, tình tình quái dị trước mặt mấy người bọn họ.

Có thể nhìn ra, trong lòng Quốc sư có Điện hạ, nhưng đáng tiếc, Ngài ấy không nên muốn tính kế Điện hạ vào lần gặp mặt đầu tiên.

Dù giờ đây Ngài ấy có tốt đi nữa, nếu Điện hạ không muốn làm mấy chuyện kia, nàng thân là cung nữ thiếp thân cũng sẽ không can thiệp vào lựa chọn của Điện hạ, chỉ cần hầu hạ Điện hạ cho tốt là được.

Lữ Ngọc Phàm là một người sáng dạ, ngay lập tức hiểu được vài thứ.

Vân Bất Hưu nhìn cậu đầy lạnh nhạt, nhưng lúc nói đến hai chữ "Điện hạ" thì giọng nói và ánh mắt kia trong nháy mắt trở nên dịu dàng.

Cậu lại cảm thán lần nữa, không hổ là Công chúa Điện hạ được sủng ái, lần sống lại này chính là một bước lên trời.

Đương nhiên, không phải cậu ghen tị, chỉ là cảm thấy số mệnh trêu ngươi, giờ giống nhau là cậu cũng quay về rồi, mẹ cũng không chết, em gái cũng không lưu lạc thành nữ tử phong trần.

Cậu ngược lại là rất may mắn, vị Đại Công chúa Điện hạ này có thể sống lại, nếu không thì dù lúc này cậu sống lại rồi, nhưng cậu nhỏ tuổi thế này lại có thể làm gì đây?

Không cứu được mẹ, em gái sợ là cũng không biết tung tích.

Vậy nên, cậu thật sự phải cảm tạ Đại Công chúa Điện hạ.

Trong lòng Lữ Ngọc Phàm âm thầm thề, đời này phải trung thành với vị Công chúa Điện hạ này, cũng xem như trả lại những lỗi lầm mà kiếp trước cậu bị kẻ gian mê hoặc mà gây ra.

Đường Quả cảm nhận được sự thay đổi trong mắt Lữ Ngọc Phàm, nhưng không quan tâm.

Cô cứu cả nhà Lữ Ngọc Phàm chỉ có một lý do, không muốn Lữ Thanh sống thoải mái, không có đại nghĩa gì, chỉ là tư lợi.

Hệ thống: Nhưng vô hình trung ký chủ luôn sẽ thu được vài con trâu cam tâm tình nguyện giúp cô cày ruộng.

Sau khi Lữ Ngọc Phàm nhìn thấy Lâm Nguyệt Hương thì mới thật sự yên tâm.

Tuy thương thế của mẹ cậu rất nặng, nhưng cũng xem như giữ được một mạng, tĩnh dưỡng hai tháng là có thể hồi phục lại.

Chỉ cần sống được là tốt rồi.

Sau đó, Lữ Ngọc Phàm rưng rưng nước mắt, một lần nữa cúi người trước Đường Quả, "Điện hạ, tiếp theo ta cần phải làm gì?"

Cái mạng này của cậu là cô cứu, mọi chuyện sau này đương nhiên do cô sắp xếp, cậu cam tâm tình nguyện.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1497: Công Chúa Điện Hạ (44)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 44 (1497):

"Học tập cho tốt."

Đường Quả nói, "Phấn đấu sớm thi được Trạng nguyên."

"Được."

Mắt Lữ Ngọc Phàm sáng lên, đời trước nhờ vào mấy sách vở mà Lữ Thanh để lại cùng với sách mà ông ngoại cho, lại cộng thêm được vị thiếu gia nhà giàu kia đánh giá cao, cậu cũng thi được Trạng nguyên ở tuổi còn rất trẻ.

Giờ đây sống lại một đời, mấy chuyện này với cậu mà nói là ngựa quen đường cũ.

Biết được con đường kế tiếp, Lữ Ngọc Phàm nghe lời Vân Bất Hưu, quay về nằm nghỉ ngơi.

Dù muốn báo thù, cũng phải từng bước một.

Chuyện đầu tiên phải làm là phải chăm sóc cơ thể cho tốt.

"Điện hạ, cậu bé đó là ai?"

Vân Bất Hưu thấy Đường Quả không kiêng kị mình thì hỏi.

Đường Quả đáp: "Đứa bé đó tên Lữ Ngọc Phàm, trong đó còn có một bé gái tên Lữ Ngọc Chỉ, người phụ nữ thương tích khá nặng kia là Lâm Nguyệt Hương, họ là vợ con của Lữ Thanh."

Vân Bất Hưu hơi ngẩn ra, biểu cảm có mấy phần kinh ngạc.

"Lữ Thanh nào?"

"Quốc sư cho rằng còn có Lữ Thanh nào khác?"

"Thế là hắn ta đã giấu sự thật rằng mình có vợ con, trở thành Phò mã?"

Quả thật Vân Bất Hưu không đoán được mấy chuyện này, vì dù nói gì thì Lữ Thanh cũng thi được Trạng nguyên.

Có thể trổ hết tài năng giữa nhiều tài tử như thế, có thể thấy là bản lĩnh không nhỏ.

Ở nước Bắc Hạ, trở thành Phò mã là không thể vào triều làm quan.

Nam tử có hoài bão tuyệt đối sẽ không từ bỏ cơ hội thăng quan phát tài, trái lại đi làm một Phò mã không có thực quyền.

Lữ Thanh này, đúng là không giống với những người khác, con đường lựa chọn cũng khác.

"Thế chuyện hôm qua?"

Vân Bất Hưu đã nghĩ đến, vì cớ gì mà ba mẹ con này thảm hại đến thế.

"Ba mẹ con này định vào Hoàng thành tìm Lữ Thanh, Ngài nói Lữ Thanh muốn bọn họ đến tìm mình sao?

Chuyện này một khi lộ ra thì gã ta có 10 cái đầu cũng không đủ chém."

Vân Bất Hưu nói một câu, "Mấy kẻ này đúng là rất độc ác."

"Độc ác vẫn còn ở phía sau đó, Quốc sư nhìn xem là được, mọi chuyện xảy ra tiếp theo có thể sẽ lật đổ nhân sinh quan của Ngài."

Đường Quả nói.

Vân Bất Hưu chỉ có chút tò mò với mọi chuyện xảy ra kế tiếp.

Thứ mà chàng ta tò mò nhất là hình như mọi chuyện đều nằm trong tay Công chúa Điện hạ, tựa như trên trời này không có chuyện mà cô không biết.

Chỉ nói chuyện năm đó Lữ Thanh muốn vào chỗ trồng cây công nghiệp lấy trộm hạt giống, Điện hạ cũng rõ mười mươi.

Cuối cùng Lữ Thanh mệt đến chết đi sống lại làm không công 3 tháng trời, mấy hạt giống trộm được kia sớm đã được phân phát cho dân.

Nghe nói, lúc đó sắc mặt Lữ Thanh rất khó coi, còn bị bệnh nữa.

Trước kia chàng ta từng tính được vận mệnh của nước Bắc Hạ, vận may vốn đang giảm dần đột nhiên từ từng hưng thịnh lên.

Còn có thể hưng vượng đến mức nào thì dù chàng ta có bản lĩnh lớn hơn nữa cũng không nhìn được xa thế.

Chàng ta mơ hồ có một loại cảm giác, chỉ cần Đại Công chúa Điện hạ nước Bắc Hạ còn ở trên đời, nước Bắc Hạ sẽ không suy yếu.

Thời gian 7 năm, không dài không ngắn, nhưng cô đã mang đến sự thay đổi nghiêng trời lệch đất cho nước Bắc Hạ.

Mà cô vẫn không ham mê quyền lực, khó trách cả nước, thậm chí là Hoàng đế đều bằng lòng ban cho cô một vinh dự đặc biệt.

Còn Thái tử, đây hoàn toàn là một tên cuồng em gái, lúc có Thái tử, chàng ta đừng mơ nói nhiều câu với Công chúa Điện hạ.

Vốn Thái tử vẫn rất tôn trọng chàng ta, mấy năm nay vì chàng ta dọn đến sống ở bên cạnh phủ Công chúa nên lần nào bị Thái tử bắt gặp thì đều sẽ nói mấy lời móc mỉa châm chọc chàng ta, giống như chàng ta nợ người ta 5 triệu lạng bạc vậy.

"Điện hạ, qua mấy ngày nữa có phải quay về thẳng Hoàng thành không?"

Vân Bất Hưu nhớ ra có thêm 3 người mới hỏi.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1498: Công Chúa Điện Hạ (45)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 45 (1498):

"Mới ra ngoài chưa đến 1 tháng, quay về làm gì?

Đương nhiên là tiếp tục du ngoạn rồi."

"Ba mẹ con họ thì sao?"

"Đưa theo luôn."

Đường Quả nhìn Vân Bất Hưu, "Quốc sư học rộng tài cao, Lữ Ngọc Phàm kia là một hạt giống tốt, trên đường phải phiền Ngài để ý nhiều hơn, được thì chỉ điểm chút cho cậu bé.

Cô bé Lữ Ngọc Chỉ kia, ta thấy có thể học y, liệu Quốc sư có bằng lòng chăng?"

Hệ thống: Tận dụng mọi thứ.

"Bằng lòng."

Vân Bất Hưu đương nhiên sẽ không từ chối, trong lòng chàng ta có vài phần khó hiểu, nhưng có thể thấy là cô không có ý nói cho chàng ta biết.

Chàng ta cũng không hỏi nữa, cô muốn làm gì, chàng ta giúp cô là được, chỉ cần cô hài lòng, vui vẻ là tốt rồi.

Ngày hôm sau, Lữ Ngọc Chỉ tỉnh lại, dáng vẻ lúc tỉnh lại có phần ngây ngốc.

Đường Quả nhìn bộ dạng kia của cô bé thì biết đây chính là một đứa trẻ thật sự, không phải sống lại.

Lữ Ngọc Phàm ở một bên an ủi rất lâu, còn nói Lâm Nguyệt Hương không sao, ánh mắt của cô bé mới khôi phục vẻ phấn khởi.

"Anh, mấy kẻ xấu kia thì sao?

Vì sao bọn chúng phải truy sát chúng ta, suýt nữa còn giết mẹ?"

Ngày hôm ấy, Lâm Nguyệt Hương biết tiếp tục chạy thì cả ba đều phải chết.

Lúc qua một sườn dốc trên đường, nàng đành phải đẩy hai con xuống, còn có thể sống tiếp hay không cũng chỉ có thể xem số phận.

Nếu rơi vào tay mấy kẻ kia, chút cơ hội sống sót cũng chẳng có.

Lúc đó trời đang đổ mưa tầm tã, sắc trời dần tối, mấy kẻ kia cũng không chắc là thấy được động tác của nàng.

Nhưng bóng lưng chạy thục mạng của nàng càng dễ thu hút sự chú ý của bọn chúng.

Quả thật là nàng đã thành công, mấy kẻ kia không chú ý đến hai đứa trẻ bị lăn xuống sườn núi.

"Mấy kẻ xấu kia đã bị bắt lại rồi."

Thấy Lữ Ngọc Phàm không biết nói thế nào, Đường Quả thẳng thắn nói, "Còn về vì sao muốn giết các em, là vì bọn chúng được người ta giao phó, muốn nhổ cỏ tận gốc để tránh hậu họa."

Lữ Ngọc Phàm ngây ngốc ngước nhìn Đường Quả, đã không ngăn kịp lời cô nói rồi.

"Là ai phái người?"

Lữ Ngọc Chỉ hỏi, đôi mắt to long lanh nhìn Đường Quả, "Chị gái xinh đẹp, chị có thể nói cho em là ai muốn giết em, anh em, còn có mẹ em không?"

"Cha em."

Biểu cảm của Lữ Ngọc Phàm một lời khó nói hết, chuyện thế này cho cô bé biết, sợ sẽ tạo thành bóng ma tâm lý.

Đường Quả liếc cậu một cái, nói, "Ta cảm thấy, những chuyện bất trắc mà lúc trước mấy người gặp phải đã đủ để lại bóng ma đáng sợ rồi, còn không bằng nói cho hết.

Để cô bé có thể sớm tiếp nhận, dù sao sớm muộn cũng có một ngày phải đối mặt mà."

"Vì sao cha muốn giết chúng em?"

Quả nhiên, Lữ Ngọc Chỉ vừa nghe thì nước mắt đã không kìm được nữa mà rơi xuống.

"Vì cha em tham vinh hoa phú quý, giấu giếm sự thật bản thân đã có vợ con, làm Phò mã của Công chúa."

Lữ Ngọc Phàm đã không ngăn cản nữa.

Điện hạ nói đúng, sớm muộn có một ngày phải đối mặt.

Lữ Thanh không phải người tốt, nếu lưu lại cho em gái ấn tượng y là người tốt, sợ là sẽ tạo thành trở ngại với việc báo thù của cậu sau này.

Bọn họ vừa trải qua chuyện bị truy sát, lúc này biết Lữ Thanh chính là kẻ đứng đằng sau kia, em gái cậu hẳn sẽ không còn ôm hy vọng gì với Lữ Thanh nữa.

Đường Quả nói xong thì vui vẻ tươi cười rời đi, để Lữ Ngọc Chỉ đang oa oa khóc lớn cho Lữ Ngọc Phàm an ủi,.

Biểu cảm của cô khiến Lữ Ngọc Phàm cho rằng, cô cố ý tìm phiền phức cho mình.

Hệ thống: Lữ tiểu Trạng nguyên rất thông minh, ký chủ quả thật là cố ý đó.

Mấy hôm sau, Lâm Nguyệt Hương cũng đã tỉnh lại.

Đường Quả vẽ cái gáo theo hình hồ lô*, lại nói nguyên nhân Lữ Thanh gây chuyện cho Lâm Nguyệt Hương nghe một lần.

*Vẽ cái gáo theo hình hồ lô(照着葫芦画瓢) hoặc Theo hình mà vẽ hồ lô(依样画葫芦): Mô phỏng đơn giản một điều gì đó, một thứ gì đó.

=====

Để chúc mừng Quyển 5 truyện "Xuyên nhanh: Nữ phụ bình tĩnh chút" được đăng trên Wa...tt---pad pthao200620 của mình cán mốc 10000 lượt bình chọn vào ngày hôm qua (25/03/2023), hôm nay mình sẽ up nhiều hơn 2 chương nhá.

Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ bộ truyện và nhóm mình nhen ~~

- Minh Nguyệt
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1499: Công Chúa Điện Hạ (46)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 46 (1499):

Lữ Ngọc Phàm có loại cảm giác sống không còn gì luyến tiếc, cậu đã hiểu, Công chúa Điện hạ đây là đang báo thù riêng.

Lâm Nguyệt Hương sớm đã có dự đoán chuyện Lữ Thanh thay lòng, nhắm đến Công chúa.

Mấy thứ này, nàng không khó tiếp nhận.

Lúc nghe được kẻ truy sát mình cũng là Lữ Thanh, biểu cảm của nàng có phần đờ đẫn, "Lâm Nguyệt Hương ta chưa từng làm chuyện gì có lỗi với gã ta, chuyện gì cũng suy nghĩ cho tiền đồ của gã ta, sinh con đẻ cái cho gã ta, chưa bao giờ khiến gã ta bỏ chút tâm tư.

Kết cục là, gã ta vì vinh hoa phú quý, sợ bị chém đầu, thế mà muốn lấy mạng của ta."

Lâm Nguyệt Hương không khóc, chỉ là vẻ mặt hết sức lãnh đạm.

Lữ Ngọc Chỉ mếu máo, nắm chặt tay, không biết nên khóc hay không.

Lữ Ngọc Phàm cũng giương mắt nhìn nàng, nhỏ giọng an ủi.

Lúc này, Lâm Nguyệt Hương tỉnh táo lại, thấy hai đứa con ngoan ngoãn thì nàng khẽ nói, "Cha các con vì vinh hoa phú quý mà vứt bỏ ba mẹ con ta, giờ đây lại vì sợ chết mà muốn lấy mạng chúng ta.

Ngọc Phàm, Ngọc Chỉ, mẹ không nuốt trôi được cục tức này.

Hoàng thành này, mẹ vẫn muốn đi, dù phải tố đến khi trời đất già đi, mẹ cũng phải kéo Lữ Thanh từ thân phận cao quý kia xuống dưới."

"Mẹ, hay là nghe thử Đại Công chúa Điện hạ nói thế nào đi, giờ mạng sống của chúng ta đều được Điện hạ cứu."

Lâm Nguyệt Hương phản ứng lại, vội vàng cảm tạ Đường Quả, nói, "Không dám cầu Điện hạ minh oan cho dân nữ, chỉ cầu Điện hạ cho dân nữ cơ hội giải oan, đợi sau khi kiện được Lữ Thanh, dân nữ nguyện cả đời hầu hạ Điện hạ."

[Ký chủ, là một người tính tình thẳng thắn, tam quan đúng đắn.

Vậy mà không xuất hiện chuyện mong cô giúp nàng ấy báo thù.] Hệ thống có phần bất ngờ, tưởng rằng Lâm Nguyệt Hương sẽ trực tiếp mở miệng nhờ ký chủ đại đại nàng ấy chứ.

Tính cách của nàng ấy và Lữ Ngọc Phàm không khác mấy, đều là muốn xin cho bản thân một cơ hội báo thù, không nghĩ đến việc để ký chủ đại đại ra tay.

"Người phụ nữ vào thời khắc quan trọng có thể từ bỏ bản thân, đẩy hai đứa con xuống núi, ở thời đại này đã rất hiếm có.

Lâm Nguyệt Hương thẳng tính, đây là chuyện ta sớm dự đoán trước.

Tính cách của ba mẹ con này cũng không uổng công ta ngàn dặm xa xôi đến cứu họ."

Nếu là người yếu đuối kém cỏi, cô thà rằng nhìn họ đi theo số phận vốn có.

"Ta không cần cô hầu hạ."

Lâm Nguyệt Hương chần chừ, dò hỏi, "Không biết Điện hạ có yêu cầu gì, dân nữ dốc hết sức lực đi làm."

Dù nàng biết Công chúa Điện hạ cao quý vốn không để ý, nhưng nàng quả thật thành tâm thành ý nói lời này.

"Lúc trước ta giúp các người, chẳng qua là Lữ Thanh đã chọc ta."

Lâm Nguyệt Hương sớm đã nghe qua tiếng tăm của vị Công chúa Điện hạ này, trong lòng vẫn luôn hết sức kính phục, đây chính là tấm gương tốt cho mọi nữ tử của nước Bắc Hạ.

"Các người có biết, người lúc đó Lữ Thanh muốn tính kế là ta?

Có điều ta may mắn tránh được."

Biểu cảm của Lâm Nguyệt Hương một lời khó nói hết, ý cha mẹ, lời mối mái*; lúc ấy nàng chỉ từng nghe Lữ Thanh là một vị tú tài, tài năng không tệ, vẻ ngoài cũng ổn.

*Ý cha mẹ, lời mối mái (父母之命,媒妁之言): có nghĩa rằng, việc hôn nhân đại sự của con cái đều do bố mẹ quyết định.

Con cái sẽ không được phép quyết định việc hôn nhân cả đời của mình.

Trừ nghèo túng, bố mẹ bệnh nặng thì cái gì cũng tốt.

Nàng gả qua đó, gả qua không lâu thì bố mẹ chồng mất, đám tang đều do nàng một tay lo liệu.

Trừ một tháng lúc mới bắt đầu kia, sau đó giữa nàng và Lữ Thanh căn bản là ít nói chuyện.

Sinh Lữ Ngọc Phàm, nàng phải chăm sóc con, trông coi nhà cửa, hai người càng ít nói chuyện hơn.

Vậy nên, thực ra nàng cũng không hiểu Lữ Thanh.

Đâu ngờ rằng, y không biết xấu hổ đến vậy, làm ra chuyện buồn nôn như thế.

"Ta ủng hộ các người kiện Lữ Thanh, lấy mạng chó của gã ta.

Chẳng qua trước đó, các người đều cần phải thay hình đổi dạng, trưởng thành đến mức Lữ Thanh phải kinh ngạc."
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1500: Công Chúa Điện Hạ (47)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 47 (1500):

Lâm Nguyệt Hương không hiểu, vì sao vị Đại Công chúa Điện hạ này phải bỏ ra cái giá lớn như thế để tái tạo nàng.

Trên đường, họ du sơn ngoạn thủy, ngâm thơ vẽ tranh, còn cho người giúp nàng điều dưỡng cơ thể, thậm chí là bảo dưỡng làn da đã dần dần lão hóa của nàng.

Mà con trai con gái nàng đều trở thành đệ tử ký danh của Vân Bất Hưu.

Con trai học bói toán và kiến thức trên đời, con gái thì theo Ngài ấy học y.

Đương nhiên người có nhiệm vụ nặng nhất là nàng, phải bảo dưỡng cơ thể, làn da, còn phải học cầm kỳ thi họa, quả thật là còn vất vả hơn trăm lần so với việc nàng xuống đồng cày ruộng, chịu nắng gay gắt trồng cây.

Nàng đã ngoài 30, đầu óc chắc chắn không theo kịp người trẻ.

Nhưng nàng không từ chối học những thứ này, nàng luôn biết, Lữ Thanh là một kẻ có tài trí, ít nhiều gì cũng có thể cảm giác được là y có phần xem thường nàng.

Nếu có thời gian, nàng cũng bằng lòng học ít thi họa để tu dưỡng tâm trí.

Song nàng phải lo liệu hết mọi việc trong nhà, còn có Lữ Thanh, đâu có thời gian mà nghiên cứu thảo luận thi họa với y chứ.

Ngược lại chẳng ngờ rằng, sau khi đại nạn không chết lại có cơ hội thay đổi như vầy.

Nàng mơ hồ hiểu ra được tâm tư của vị Công chúa Điện hạ này, chẳng lẽ là muốn để một người đã thay đổi hẳn như nàng xuất hiện ở trước mặt Lữ Thanh, khiến y giật nảy mình chăng?

Có lẽ, đây chính là sở thích thú vị của Công chúa Điện hạ cao quý nhỉ.

Hơn nữa còn có sự cỗ vũ của con trai, mỗi ngày hai con đều khen nàng trở nên xinh đẹp, lúc nói chuyện với con trai dường như cũng có thêm nhiều đề tài hơn, nàng càng có hứng thú.

Nàng cũng có thể kể chuyện trong sách cổ cho con nghe, Lâm Nguyệt Hương cảm thấy bản thân đúng là đã lãng phí quá nhiều thời gian, càng thêm dốc sức học.

Đường Quả thấy ba mẹ con tích cực như thế thì rất vui lòng.

Vân Bất Hưu vẫn không hiểu, ba người này thay đổi lớn như vậy, sao cô lại vui vẻ như thế?

"Nếu Điện hạ bất mãn với Lữ Thanh thì có rất nhiều lý do khiến gã ta rơi đầu."

Mỗi chuyện y cấu kết với Tam Hoàng tử, âm thầm muốn mưu phản đã đủ để dạy dỗ y một trận.

Đường Quả thu lại ánh mắt đang nhìn vào bóng dáng gảy đàn của Lâm Nguyệt Hương, khép hờ mắt, nói, "Đời người quá dài lâu, luôn phải tìm một vài chuyện càng thú vị.

Lữ Thanh quá ác độc, chỉ hành chết gã ta thì ta thấy không hả giận."

"Vậy Điện hạ cảm thấy thế nào mới có thể hả giận thế?"

"Ừm... từ từ... từ từ... từng bước từng bước khiến gã ta mất sạch mọi thứ đang có."

Đường Quả nghiêng đầu, nói, "Nhị Hoàng muội chính là thích cái mặt của gã ta mới đem về phủ Công chúa sủng hạnh, Ngài nói trong lòng gã ta có khó chịu không?"

"Đương nhiên là khó chịu rồi."

"Vậy thôn phụ mà gã ta từng xem thường, đột nhiên có một ngày nàng ấy biến thân thành một vị tài nữ, dung mạo tuyệt sắc, gã ta vậy mà nhìn không ra, còn chạy theo nàng ấy mấy ngày cũng không có kết quả.

Vào thời khắc cuối cùng gã ta mới biết được thân phận của nàng ấy, Ngài nói gã ta có khó chịu không?"

Vân Bất Hưu cong khóe môi lên, Lữ Ngọc Phàm ngồi đối diện chàng ta đang quan sát thế cờ cũng thiếu chút nữa lật đổ cả bàn cờ.

Vị Công chúa Điện hạ này, sau khi sống lại đúng là tính nết quái đản, nghĩ gì làm nấy*, ồ, cũng do gã Lữ Thanh kia tự tạo nghiệt không thể sống, lừa gạt tình cảm của người ta, cuối cùng còn trả đũa lại.

*Nguyên văn câu này là "想一出是一出" diễn tả người không có tính ổn định theo tính cách của bản thân.

Thường nghĩ đến việc gì là làm ngay việc đó, không nghĩ nhiều trước khi hành động.

Khi sử dụng câu này, thường mang ý phê bình.

Không chỉ như thế, còn hại chết anh trai ruột, Mẫu hậu của cô, cuối cùng còn bắt tay với Tam Hoàng tử khống chế Phụ hoàng của cô.

Kẻ giống như vậy, cô có thể không ghét bỏ ư?

Đây quả thật là thâm thù đại hận rồi.

Cậu cảm thấy, chỉ hành chết Lữ Thanh đơn giản vậy thì không hả giận.

Kế của Điện hạ, quá tuyệt.

Vân Bất Hưu có phần kinh ngạc!
 
Back
Top Bottom