Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [DỊCH] (Quyển 5) Xuyên nhanh: Nữ phụ bình tĩnh chút! - Đỗ Liễu Liễu

[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1501: Công Chúa Điện Hạ (48)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 48 (1501):

Hóa ra báo thù một người, có trăm phương ngàn kế như vậy, khiến kẻ đó chết không nhắm mắt sao?

Vân Bất Hưu lúc đó thì đang nghĩ, nếu cô dùng hết tâm tư để yêu một người, có phải là người này sẽ rất hạnh phúc không?

"Quốc sư?

"

Đường Quả thấy dáng vẻ ngơ ra của Vân Bất Hưu thì hô một tiếng.

Vân Bất Hưu còn chìm trong sự mơ mộng của bản thân, hình như không nghe thấy.

"Quốc sư, Ngài đang nghĩ gì mà tập trung thế.

"

Có lẽ là quen với việc thành thật trả lời câu hỏi của cô, Vân Bất Hưu nói theo bản năng: "Ta đang nghĩ, nếu Điện hạ nghĩ đủ mọi cách đối xử tốt với một người, yêu người này thì người đó hạnh phúc biết chừng nào."

Lữ Ngọc Phàm: Quốc sư đại nhân như vậy thật sự ổn sao?

Dù gì thì bây giờ cậu thật sự vẫn còn là một đứa trẻ mà.

Đường Quả còn chưa tiếp lời, Vân Bất Hưu đã tỉnh táo lại, câu kia đã không thu lại được nữa.

Chàng ta nhìn vào ánh mắt cười tủm tỉm của cô, vội vàng nói, "Điện hạ đừng hiểu lầm, giờ đây có thể đi theo Điện hạ, làm hàng xóm của người, Bất Hưu đã thỏa mãn rồi."

"Quốc sư, Ngài cảm thấy ta không tốt với ngài sao?

"

Vân Bất Hưu chẳng cần nghĩ đã đáp, "Điện hạ rất tốt với ta."

"Quốc sư hiểu là được rồi, Ngài xem, trừ cung nữ thiếp thân Ánh Châu của ta, cùng với mấy tùy tùng kia, đi đâu ta sẽ đưa theo ai nào?

Mỗi lần Quốc sư mời ta ăn cơm, ta không đến phủ của Ngài ư?

Có thứ đồ chơi gì mới lạ, ta không cho người đến gọi Ngài sao?"

Hệ thống: Ký chủ muốn tính sổ rồi.

Dáng vẻ có đồ gì tốt ta đều nghĩ đến Ngài, Ngài có cần tham lam như thế không của Đường Quả làm cho Lữ Ngọc Phàm không còn lời nào để nói.

Sau đó cậu nhớ lại đời trước, chẳng lẽ Công chúa Điện hạ bị Lữ Thanh gây ra bóng ma tâm lý, đời này không định yêu nữa?

Ánh mắt Lữ Ngọc Phàm nhìn Vân Bất Hưu đầy vẻ đồng tình.

Vân Bất Hưu: "Điện hạ quả thật đối xử với Bất Hưu rất tốt."

"Ừm, Quốc sư đúng là hay quên, ta tốt với Ngài như thế, vậy mà Ngài còn muốn ta yêu Ngài, quá tham lam rồi."

"Không phải, Bất Hưu thật sự rất vừa lòng, sau này sẽ không suy nghĩ lung tung nữa."

Không biết làm sao, Vân Bất Hưu nghe Đường Quả nói rằng chàng ta tham lam thì trong lòng có chút sởn gai ốc.

Hệ thống: Là cấm chế đó, tên này đúng là tuyệt, cấm chế cái này ghê gớm hơn cái kia.

Cũng khoảng một năm, Lâm Nguyệt Hương có biến hóa long trời lở đất, dù mặc một bộ quần áo đơn giản cũng khó che giấu đi khí chất trên người nàng.

Giờ ai gặp nàng cũng đều sẽ không liên tưởng nàng với cô thôn phụ thô tục cày đất trồng rau, ở nhà nuôi con lúc trước nữa.

Làn da của nàng trở nên trắng như tuyết, còn có thể xuất khẩu thành văn.

Lữ Ngọc Phàm cũng đạt được nhiều kiến thức hơn so với đời trước.

Mà Lữ Ngọc Chỉ đã có thể một mình chẩn đoán bệnh cho bệnh nhân, trên con đường này, có rất nhiều nghĩa chẩn đều do cô bé ra trận, còn được xưng là tiểu thần y.

Thời gian này, Đường Quả còn sắp xếp cho ba mẹ con luyện võ.

Lâm Nguyệt Hương vốn cảm thấy luyện võ quá mất thời gian, không bằng luyện viết chữ đọc sách nhiều hơn.

Sau đó Đường Quả cho nàng một lý do, làm nàng không có cách nào từ chối, vui vẻ đi luyện võ.

Lý do này là:

Sau này lúc gặp Lữ Thanh, cô thân mang tuyệt kỹ, hai tát tai là có thể làm gã ta bay xa, có đã không?

Lúc đó Lâm Nguyệt Hương ngơ ra, sau khi hồi thần lại thì mắt sáng lấp lánh, chỉ nói, "Đã."

Đại Công chúa Điện hạ không hổ là nữ tử mà nàng bái phục nhất, tìm lý do để luyện võ cũng thật là hay.

Nàng sớm đã muốn đánh Lữ Thanh rồi, chắc chắn phải đánh cho cái gương mặt trắng kia của y sưng thành đầu heo.

Do đó trong ba mẹ con, Lâm Nguyệt Hương là người luyện võ nghiêm túc nhất.

"Điện hạ, Người đúng là tận dụng hết mọi thứ mà, vậy mà cho người khắc đầy tên của Lữ Thanh lên trên cọc gỗ.

Bây giờ mẹ tôi hôm nào cũng liều mạng luyện công, rất nhiều cọc gỗ đã hư rồi."

Lữ Ngọc Phàm nói một cách bất đắc dĩ.

Đường Quả cười tủm tỉm, "Tên Lữ Thanh kia rất vô liêm sỉ, ta đây không phải là để Nguyệt Hương học chút bản lĩnh, sau này đối phó với Lữ Thanh không bị thiệt thòi à."

Hệ thống: Lý do của ký chủ vẫn luôn rất đầy đủ, nhìn dáng vẻ tràn đầy hăng hái của Lâm Nguyệt Hương kìa.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1502: Công Chúa Điện Hạ (49)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 49 (1502):

Đường Quả ở bên ngoài du lịch mất ba năm, trong 3 năm này, cô đưa theo ba mẹ con Lâm Nguyệt Hương đi tìm hiểu thế giới, khiến cho cả ba liên tục được mở mang tầm nhìn.

Đời trước Lữ Ngọc Phàm chết sớm, cậu giành được Trạng nguyên lúc gần 16 tuổi, lúc mất là 17 tuổi, còn chưa tới 18 tuổi đã bị Lữ Thanh hại chết.

Trong những ngày tháng cậu còn sống, có một nửa là ở trong thôn, tựa lưng vào bức tường dựng bằng đất sét, cẩn thận từng li từng tí nhìn những cuốn sách cuốn vở đã hư hỏng nặng.

Nửa thời gian còn lại, cả ngày cậu đều nghĩ làm sao để báo thù, dù rằng để thi được công danh mà cực khổ đọc không ít sách.

Song sách mà cậu đọc đều là sách để thi cử lấy được công danh, người tuổi còn nhỏ như cậu chưa từng nghiêm chỉnh tìm hiểu về thế giới này.

Hóa ra là bao la hùng vĩ đến thế.

Nếu như ở đời trước, tuổi tác cậu lớn hơn, trải đời hơn, kiến thức uyên bác hơn chút thì cũng sẽ không vừa nghe mấy câu của Lữ Thanh liền tin rằng người làm mấy chuyện kia là Đại Công chúa Điện hạ.

Càng sẽ không bị Lữ Thanh lợi dụng, gây ra bi kịch giữa tất cả mấy người bọn họ.

Đã 3 năm, sự thay đổi của ba mẹ con cực kỳ lớn.

Lữ Ngọc Phàm càng ngày càng chín chắn, Lữ Ngọc Chỉ cũng thay đổi được cái bệnh hở tí là khóc.

Thiên phú của cô bé không tệ, còn học được năng lực diệu thủ hồi xuân* từ chỗ Vân Bất Hưu, thật sự xứng với danh hiệu tiểu thần y.

*Diệu thủ thần y (妙手回春) khen ngợi y sư tài giỏi, chữa trị được bệnh nặng.

Trên đường, gặp phải người bệnh nặng đều là do Lữ Ngọc Chỉ ra tay cứu chữa.

Mà Lâm Nguyệt Hương, không chỉ khắc khổ học làm thơ vẽ tranh mà cũng không lụt tay nghề thêu thùa, càng si mê với làm đẹp và học võ.

Đi đến nơi đâu đều sẽ được người ta khen ngợi là một cô gái xinh đẹp biết võ công.

Mà Đường Quả, căn bản là đi khảo sát môi trường, nhiệt độ, đất đai các nơi, ghi hết mọi thứ lại, đợi sau khi quay về lại gây trồng các cây nông nghiệp ở các nơi có hoàn cảnh khác nhau sinh trưởng.

Họ cũng đi qua những quốc gia nhỏ, còn mang về không ít cây nông nghiệp mà nước Bắc Hạ không có.

Thời gian này, trên đường đi Lữ Ngọc Phàm tham gia đủ loại cuộc thi, cậu cũng luyện võ, nhờ vào thể lực tốt, dù lặn lội đường xa cũng chẳng ảnh hưởng đến cậu chút nào.

Thấy sắp đến kỳ khoa cử tiếp theo, còn lại hơn 1 năm, Đường Quả chuẩn bị kết thúc chuyến du lịch này, đưa Lữ Ngọc Phàm về ứng thí.

Cả 3 người đều thay hình đổi dạng, dù đứng trước mặt Lữ Thanh, y có thể sẽ không tin rằng đây là vợ con mình.

Nhất là Lâm Nguyệt Hương, giữa các cử chỉ đều toát ra phong thái quý phái, mấy năm này nàng còn theo Đường Quả học trồng trọt đủ loại cây nông nghiệp.

Nàng vốn biết mấy thứ này, học càng là ngựa quen đường cũ.

Khi Đường Quả hỏi nàng, sau khi giải quyết Lữ Thanh xong có muốn tìm mối lương duyên khác không.

Lâm Nguyệt Hương cười khẽ, nói, "Điện hạ, mạo muội hỏi một câu, vì sao Người không muốn thành thân?

"

"Ta không muốn thành thân, tự do tự tại thế này rất tốt."

Đường Quả không cần nghĩ đã trả lời.

Lâm Nguyệt Hương cẩn thận phát hiện ra bộ dạng đầy vẻ mất mát của Vân Bất Hưu ở không xa, không nhịn được cười, "Nguyệt Hương cũng cảm thấy, tự do tự tại rất tốt.

Ở thời đại này, nữ tử gả chồng rồi sẽ có rất nhiều trói buộc.

Bình sinh nữ tử mà Nguyệt Hương bái phục nhất là Điện hạ, người có thể được xưng là tấm gương cho các nữ tử, khiến cho Nguyệt Hương hiểu được, dù nữ tử không thành thân cũng sẽ sống rất tốt."

"Cũng rất cảm tạ Điện hạ đã dựng nên một gương tốt cho nữ tử trong thiên hạ.

Có Điện hạ, nữ tử không thành thân cũng sẽ không chịu nhiều cười chê đến thế."

"Vậy nên, cô không muốn, phải không?"

=====

Hôm nay up đến đây thôi nha.

Chúc các bạn ngủ ngon nhé. 😘😘
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1503: Công Chúa Điện Hạ (50)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 50 (1503):

"Vâng, Nguyệt Hương cảm thấy bây giờ rất tốt, con cái nghe lời hiểu chuyện, cũng đã thành tài, còn hiếu thảo, tìm một tên đàn ông để làm gì?

Để cả ngày phải hầu hạ hắn ta ư?

Mơ đẹp lắm, trên đời này không tìm được mấy nam tử giống như Quốc sư đại nhân rồi."

"Ngài ấy sao?

Đó là hàng xóm của ta, là người rất tốt."

"Quốc sư thích Điện hạ."

Lâm Nguyệt Hương nói, "Điện hạ chưa từng nghĩ tới sao?"

"Cùng với Ngài ấy?

Thành thân?"

Đường Quả cười nhạt, "Ngài ấy thích ta, chẳng lẽ ta phải vì thế mà ở bên Ngài ấy?

Nguyệt Hương, không có đạo lý này, ta không muốn kết hôn thì dù có người vì ta mà đi chết, ép bức ta, ta cũng không muốn kết hôn."

Vân Bất Hưu âm thầm nằm trong một góc buồn bã, thế nên, chàng ta vẫn nên làm hàng xóm với Điện hạ cho tốt thôi, đi theo cô, bảo vệ cô là được rồi.

Cô nói không sai, người động lòng trước chỉ là chàng ta, cô không có nghĩa vụ đáp lại, thậm chí cũng là chàng ta mặt dày mày dạn đi theo bên cạnh cô.

Không thể vì chàng ta si tình, mặt dày mày dạn mà buộc cô phải ở bên chàng ta, trên đời không có đạo lý này.

Không phải ngươi si tình yêu thích một người thì người kia phải ở bên cạnh ngươi.

"Điện hạ quả nhiên là nữ tử mà Nguyệt Hương bái phục nhất, Nguyệt Hương không sánh nổi với Điện hạ, nhưng cực kỳ muốn đuổi theo bước chân của Người."

Trên mặt Lâm Nguyệt Hương dường như có một loại ánh sáng lấp lánh, vừa chói mắt vừa mê người.

Rõ ràng là người ngoài 30, nụ cười lại hệt như thiếu nữ, gò má trắng ngần, mặt mày xinh đẹp, cùng với một mái tóc dài đen nhánh.

Lâm Nguyệt Hương nói, về sau nàng không chải kiểu tóc của phụ nữ đã có chồng nữa, từ ngày Lữ Thanh phản bội nàng, muốn lấy mạng của nàng thì nàng không phải vợ y nữa, nàng chỉ là nàng, nàng là Lâm Nguyệt Hương, là chính mình.

Ai nói xuất giá tòng phu, Lâm Nguyệt Hương nàng là một người sống sờ sờ, hà cớ gì phải nghe lời của một thứ lòng lang dạ sói?

Nàng muốn giống như Điện hạ vậy, sống một cuộc đời cho lóa mắt, sống cho vẻ vang.

Nàng không chỉ muốn sống vẻ vang, còn muốn dùng thân phận nữ tử làm những chuyện mà vô số nam tử trên đời này đều không làm được.

"Được, nếu cô đã quyết định như thế thì ta ủng hộ cô."

Đường Quả rất vừa lòng với lựa chọn của Lâm Nguyệt Hương, có lẽ, Lâm Nguyệt Hương sẽ mở ra một thời đại khác ở nước Bắc Hạ.

Dù gì rảnh rỗi cũng là nhàm chán, cô cho nàng ấy một cơ hội, xem nàng ấy có thể đi đến bước nào.

"Đi thôi, về Hoàng thành, sau này chuyện dưới tay ta do cô quản."

Đường Quả cong khóe môi, cười giao phó.

Lâm Nguyệt Hương nhất thời kinh ngạc không dứt, Đường Quả lại nói, "Cô vốn xuất thân là nữ tử nông thôn, hẳn là càng hiểu rõ các giống cây nông nghiệp, còn rất thông minh.

Có cô tham gia vào, ta rất mong đợi đấy."

"Cảm ơn Điện hạ cho Nguyệt Hương cơ hội thế này.

"

"Nếu cô có thể làm ra được kết quả khác, ta sẽ xin Phụ hoàng phong cho cô làm một chức quan, thế nào?

"

Lâm Nguyệt Hương thiếu chút nữa bị dọa ngã nằm trên đất, cái này có phải là quá kích thích không.

Nàng chỉ muốn sống khác, tham dự vào chuyện mà bản thân muốn làm, thật không ngờ đến, phải vào triều làm quan.

Tuy rằng nàng không nghĩ mình kém hơn nam tử, nhưng nữ tử vào triều làm quan đúng là quá hiếm có, trong lịch sử cũng không thấy có mấy người.

Đúng là quá kích thích, nhưng nàng cực kỳ muốn!

"Được, Nguyệt Hương nhất định sẽ không để Điện hạ thất vọng.

" Vào lúc này, trong lòng Lâm Nguyệt Hương sinh ra một loại dã tâm khác.

"Thử hỏi có thể đứng trên triều đường, làm quan cùng triều với một đám nam tử, thế thì sẽ vinh hạnh vẻ vang thế nào đây?

"

Chỉ nghĩ thôi đã khiến nàng kích động rồi.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1504: Công Chúa Điện Hạ (51)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 51 (1504):

Nhất là con trai nàng, sắp phải thi rồi, tương lai hai mẹ con nàng có phải là cũng có lúc đứng chung một chỗ?

Lâm Nguyệt Hương kích động đến sắp ngất đi, cuộc sống thế này đúng là càng lúc càng kích thích mà, cảm ơn sự xuất hiện của Điện hạ đã giúp nàng thấy được một thế giới khác.

Phụ nữ, không nhất định phải xoay quanh phu quân và con cái của nàng ta, cũng có thể nhờ vào tài năng của bản thân làm những việc mà mấy nam tử kia làm, thậm chí nàng ta còn có thể làm tốt hơn nữa.

Vân Bất Hưu đã cảm nhận được, trong nháy mắt kia, Lâm Nguyệt Hương đã khác.

Ba năm trước, lúc nhìn thấy Lâm Nguyệt Hương, nàng ta là một thôn phụ lòng đầy căm phẫn, chỉ muốn đòi lại công bằng, trừng trị Lữ Thanh.

Trước khi Đường Quả nói mấy lời kia, Lâm Nguyệt Hương cũng chỉ qua 3 năm lột xác, nhìn qua là nữ tử không tầm thường.

Lâm Nguyệt Hương của giờ đây mới thật sự có được linh hồn của bản thân, không còn là người một lòng chỉ muốn kiện Lữ Thanh nữa.

Nàng có mục tiêu, có thứ mình theo đuổi, có cuộc đời rộng mở của bản thân, thậm chí tương lai có thể sẽ một bước lên mây.

Mà kiện Lữ Thanh, chẳng qua cũng chỉ là một chuyện nhỏ nàng tiện tay làm trong cuộc đời mình.

Người thay đổi hết tất cả những thứ này, chính là người mà chàng ta hận không thể nâng trong lòng bàn tay.

Chàng ta yêu cô khôn xiết, thích nụ cười, giọng nói, thích mọi thứ của cô, bao gồm cả sự lạnh nhạt vô tình của cô, thậm chí là cả sự châm chọc khiêu khích với chàng ta, chàng ta đều cảm thấy đáng yêu vạn phần.

Nhất định là chàng ta đã điên rồi, hoặc là đã trúng độc, loại độc mà trong thiên hạ này không có thuốc giải.

Hình như chàng ta không tìm được điểm nào mà mình không thích từ trên người cô cả.

Trừ việc cô không bàn chuyện thành thân với chàng ta, thực ra cô thật sự đối xử với chàng ta rất tốt.

Tốt đến mức nào ư?

Tốt đến mức làm chàng ta cho rằng vào giây tiếp theo, chàng ta mở miệng cầu hôn, cô sẽ đồng ý.

Nhưng chàng ta hiểu, đó chỉ là ảo giác.

Đời này, bọn họ không thể thành vợ chồng được.

Chàng ta không giận chút nào, chỉ cảm thấy vui mừng, vui mừng vì chàng ta cố chấp nên mới có thể bầu bạn với cô, nhìn cô, thích cô, cảm nhận được sự tốt đẹp của cô.

Cô vốn chói mắt như thế, vậy mà còn có thể đưa một nữ tử đã chìm vào vũng bùn cũng trở nên lóa mắt như vậy.

Đây chính là năng lực của cô, nữ tử mà chàng ta thích không tầm thường.

"Quốc sư?"

Vân Bất Hưu bị giọng nói của Đường Quả đánh thức, tỉnh táo lại, "Điện hạ."

"Ngài mất hồn rồi, đang nghĩ gì thế?"

"Đang nghĩ về Điện hạ."

Vân Bất Hưu thẳng thắn bày tỏ, không hề che dấu tâm tư của mình chút nào.

Không thành thân, không có nghĩa là chàng không thể bày tỏ tâm tư của mình nhỉ.

Mà hình như cô cũng không chán ghét chuyện này.

"Nghĩ về ta làm gì?"

"Vì Điện hạ quá tốt, nghĩ đến mức nhập thần, mất hồn mất vía, càng thích Người hơn rồi."

Hệ thống: Má ui, buồn nôn quá đi, người đàn ông này, hình tượng của ngươi lại sụp đổ rồi nhé.

Vân Ẩn: Chàng không quen người này, không phải công tử nhà chàng, nhất định là bị tên yêu ma quỷ quái đáng sợ nào đó nhập vào rồi.

"Quốc sư, ban đầu lúc mới gặp Ngài, tốt xấu gì Ngài cũng là một vị thế ngoại cao nhân không nhuốm bụi trần, sao mới qua mười mấy năm, Ngài trở nên ăn nói ngọt xớt, không nghiêm túc thế này rồi?"

"Có lẽ nào là cao nhân rơi vào trần thế, cũng là bị hồng trần thế tục làm vấy bẩn rồi chăng?"

"Hồng trần không làm loạn được ta, chỉ mình Điện hạ là có thể."

Hệ thống còn tưởng hai người này không kết hôn, nó sẽ không phải ăn cơm chó.

Sao nó lại quên mất, dù không kết hôn, không ở bên nhau thì cơm chó cũng chẳng thiếu được nhỉ.

"Quốc sư, Ngài thay đổi rồi."

"Vì Điện hạ mà thay đổi, Bất Hưu cam tâm tình nguyện, chỉ mong Điện hạ không chê Bất Hưu lắm lời."

Đường Quả cười tủm tỉm ngồi một bên, nói, "Quốc sư, Ngài có thêm một kỹ năng rồi."

=====

Đây là đoạn mà hôm bữa mình nhá hàng nè (≧▽≦)
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1505: Công Chúa Điện Hạ (52)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 52 (1505):

"Kỹ năng gì?"

"Trừ việc bói toán xem thời tiết, biết khám bệnh, bây giờ cũng luyện được mồm mép, biết nói chuyện chọc người ta vui."

Sau khi Vân Bất Hưu nghe xong thì chỉ có vui vẻ.

"Thế Điện hạ cảm thấy tốt hay là không tốt?"

"Đương nhiên là tốt, lời có thể chọc người ta vui chính là lời hay, ai mà không muốn nghe chứ?"

"Vậy sau này ngày nào ta cũng nói có Điện hạ nghe, có được không?"

Đường Quả cười nhẹ, cô nói, "Không sợ lưỡi sẽ mệt sao?"

"Chỉ cần Điện hạ bằng lòng nghe, lưỡi của Bất Hưu mãi mãi sẽ không mệt."

Hệ thống: Không được rồi, nó no quá.

Vân Ẩn: Quá đủ rồi.

Ánh Châu: Có thể không nghe không?

Haizz, chính vì từng nhìn thấy tình cảm của Quốc sư với Điện hạ, làm nàng cả lỡ một đời.

Đến giờ, nàng nhìn thấy nam tử nào đều sẽ bất giác đem so sánh với Quốc sư một phen.

Không phải là những nam tử này không tốt, mà là nàng không đồng ý với rất nhiều quan điểm của đối phương.

Ví dụ, những tài tử ở đây cơ bản đều cho rằng, nữ tử nên giúp chồng dạy con, sinh con đẻ cái, còn có không ít người cảm thấy càng nhiều con trai càng tốt.

Nghèo khổ chút, có lẽ chỉ bằng lòng cưới một mình nàng làm vợ, sẽ không nạp thiếp.

Đó cũng là vì nghèo, không nuôi nổi mới bỏ thôi.

Nàng là đại cung nữ bên cạnh Đại Công chúa Điện hạ, hà cớ gì phải gả cho một kẻ như thế, phí hoài bản thân chứ?

Giàu có chút, con cháu của quan viên nhỏ thì có nhiều quy củ, thân là chủ mẫu còn phải sinh con trai củng cố địa vị.

Dù nàng có sinh ra được con trai hay không, những nam tử này tất sẽ nạp thiếp.

Người có tuổi lớn như vậy, chắc chắn phải có vài người thông phòng.

Nàng cũng ngưỡng mộ một đời một kiếp một đôi, hai người nhìn nhau yêu thương nhau, sinh con đẻ cái, tình cảm của cả hai đạt đến một mức độ nhất định, hạnh phúc kết hôn, vui vẻ nuôi dạy con cái, chung tay cả đời.

Dù gì nàng cũng là Đại cung nữ của Điện hạ, thân phận không thấp, có thể gả cho một người không tệ.

Mấy năm này, cũng có không ít người cầu hôn.

Nhưng nàng không muốn sống cuộc sống như thế, lại có Điện hạ ở phía trước, nếu đã vậy, nàng càng nguyện mãi luôn hầu hạ Điện hạ, vì sao phải sống cuộc đời khiến nàng cảm thấy không thoải mái chứ?

Giống như bây giờ, đến các nơi du sơn ngoạn thủy, nếu năm đó nàng thật sự gả cho người ta, sợ là mãi mãi cũng không có cách nào ra khỏi Hoàng thành một bước, làm sao biết được những điều tốt đẹp của trời đất đây?

Cả ngày chỉ ở trong nhà, tranh giành ghen tuông, đủ kiểu tính toán.

Cuộc sống như vậy, chỉ nghĩ thôi đã khiến người ta phiền não không thôi.

Nếu nàng đã có quyền chọn, đương nhiên phải chọn cuộc sống dễ chịu nhất.

"Lúc trước công tử nhà ta không phải như thế, lúc trước Ngài ấy ít nói, lạnh nhạt với người ngoài, căn bản không giống như bây giờ, ta có phần không miêu tả nổi rồi."

Vân Ẩn nhìn thấy biểu cảm của Ánh Châu cũng là một lời khó nói hết, nhịn không được bắt chuyện.

Ánh Châu tỉnh táo lại, nàng nói, "Điện hạ nhà ta vẫn luôn như vậy, ta cảm thấy rất tốt, cách nghĩ của Điện hạ sẽ không sai."

Vân Ẩn: Đây còn nói thế nào nữa, vốn không có cùng chung chủ đề, đây ngược lại là một nha hoàn bảo vệ chủ.

"Điện hạ quả thật là một nữ tử hiếm thấy, công tử sẽ rơi vào tay Điện hạ cũng không lạ gì."

Vân Ẩn tiếp tục bắt chuyện.

Ánh Châu nói hết sức tự hào, "Đương nhiên, đừng nói nước Bắc Hạ, dù trong các quốc gia xung quanh, anh tìm thử xem, có thể tìm được nữ tử càng xuất chúng hơn Điện hạ nhà ta không?

Thân phận cao quý, chứa đầy tài hoa, lòng nghĩ cho dân, ai có thể sánh được?"

Vân Ẩn: Tự tin thế sao?

Có điều nghĩ thì hình như là thế thật.

"Nếu công tử có thể thành thân với Điện hạ, Ngài ấy nhất định sẽ rất vui."

Ánh Châu không vui nữa, "Điện hạ nhà ta từng nói, đời này sẽ không gả chồng.

Ai dám ép bức người, Người chắc chắn sẽ ném kẻ đó ra ngoài."
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1506: Công Chúa Điện Hạ (53)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 53 (1506):

"Thế thì khổ cho một tấm lòng si tình của công tử rồi."

"Si tình thì đã sao?

Chẳng lẽ ai si tình với Điện hạ thì người phải gả cho kẻ đó chắc?

Anh thật đúng là một kẻ đầu gỗ ngốc nghếch, không bì kịp với công tử nhà anh nửa phần."

"Khó trách lớn tướng vậy rồi mà không có cô nương nào nhìn trúng, hóa ra là não không dùng được.

Nói chuyện với anh thật mệt."

Ánh Châu hừ lạnh một tiếng, quay người đi.

Vân Ẩn: Đây tính là gì?

Chẳng phải là chàng tìm một chủ đề nói chuyện thôi sao?

Quả nhiên là cung nữ bên cạnh Đại Công chúa Điện hạ, cũng khó hầu hạ như nhau.

Chàng không học được như công tử vậy đâu, vì một người phụ nữ mà ngày ngày mặt dày mày dạn bám theo, nói đủ lời ngon tiếng ngọt.

Vân Ẩn chàng, thích nhàn vân dã hạc, mới không thích nữ nhi tư tình gì đâu.

Tuy chàng đã 30 rồi, đến giờ vẫn chưa từng nắm tay cô nương đó là chàng không muốn nắm.

Nếu chàng muốn, cũng có rất nhiều cô nương bằng lòng cho chàng nắm tay.

Ngày hôm sau, cả nhóm người lên đường trở về Hoàng thành.

Trong lúc đi qua các thị trấn nhỏ khác nhau, Ánh Châu sẽ luôn đi mua thức ăn nhẹ ở vùng này đưa lên xe ngựa.

Vân Ẩn theo bản năng đi theo, rõ ràng chàng đã quên mất hôm qua trong lòng nghĩ, chàng sẽ không mặt dày mày dạn bám theo hằng ngày.

"Anh theo tôi làm gì?"

"Đây là thị trấn xa xôi, cô là một cô nương, chẳng may gặp phải chuyện gì thì biết làm sao?"

Vân Ẩn thấy ánh mắt nghi ngờ của Ánh Châu thì vội nói, "Nếu như cô gặp chuyện, Điện hạ chắc chắn sẽ buồn.

Điện hạ mà buồn, công tử không phải càng buồn hơn sao?"

"Do đó, đây là vì để công tử nhà ta không buồn nên ta phải bảo vệ cô cho tốt."

"Thế được thôi, anh đi theo đi.

Vân Ẩn, ta nói anh biết, ta không có hứng thú với loại như anh, anh đừng nghĩ lung tung."

"Bỏ đi, Ánh Châu, cô cũng sắp 30 tuổi rồi, ta không thích loại giống cô, nếu thích chắc chắn phải thích cô nương trẻ trung xinh đẹp rồi."

Ánh Châu tức giận, phụ nữ ghét nhất là gì, ghét nhất bị người ta nói mình già, "Anh cút đi."

"Không cút!"

Đường Quả vén màn xe ngựa lên, vừa hay nhìn thấy dáng vẻ đối đầu gay gắt của hai người kia, không nhịn được cười, đương nhiên cũng chỉ là cười một cái.

Trước giờ cô chưa từng nghĩ đến việc nhúng tay vào chuyện giữa Ánh Châu và Vân Ẩn, thuận theo tự nhiên đi.

Có duyên thì ở bên nhau, không có duyên cũng không cần phải cưỡng cầu, cô còn ở một ngày, Ánh Châu sẽ sống tốt.

Qua hai tháng, cả đoàn về đến Hoàng thành.

Lữ Ngọc Phàm bận rộn hẳn, bắt đầu chuẩn bị chuyện thi cử, cả ngày đều đọc sách.

Mà Lâm Nguyệt Hương thì được Đường Quả đẩy đến chỗ trồng cây công nghiệp, để nàng phụ trách mấy việc dưới tay.

Lâm Nguyệt Hương có thể thuyết phục quần chúng được hay không, phải xem bản lĩnh của nàng ấy rồi.

Nếu chút chuyện này cũng không xử lý tốt, thế thì tương lai làm quan còn không bị người ta áp chế sao?

Lâm Nguyệt Hương không khiến cô thất vọng, vào ngày đầu tiên, người ở chỗ trồng cây nông nghiệp quả thực cực kỳ bất mãn với sự xuất hiện của người phụ nữ xinh đẹp, còn tiếp quản chuyện quan trọng thế kia như nàng.

Nhưng tiếp theo, bản lĩnh của Lâm Nguyệt Hương đã làm bọn họ phục.

Người phụ nữ này không chỉ đẹp, còn hiểu biết về cây nông nghiệp như thế, nói năng rõ ràng mạch lạc, xuất khẩu thành văn, còn biết vẽ tranh, vẽ ra được bản đồ phân bố thực địa, đúng là rất giỏi, đưa ra những điểm mới đều rất có ích.

Người mà Điện hạ tìm đến, còn có năng lực, bọn họ đương nhiên phải tôn trọng rồi.

Bên này của Lâm Nguyệt Hương đã giải quyết xong.

Tiếp theo chính là Lữ Ngọc Chỉ, Đường Quả hỏi cô bé muốn làm gì.

Cô bé đáp, "Điện hạ, Ngọc Chỉ muốn mở một y quán.

Mỗi lần nhớ đến sau lần đó dầm mưa bị bệnh nặng, thứ Ngọc Chỉ muốn vẫn là chữa bệnh cứu người."

=====

Có ai ship cp Ánh Châu với Vân Ẩn hông??
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1507: Công Chúa Điện Hạ (54)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 54 (1507):

"Thế thì được, em mở một y quán đi, tranh thủ làm cho y quán nổi danh, thu hút sự chú ý của Phụ hoàng Mẫu hậu ta.

Đến lúc đó, ban cho em một tấm biển."

"Tạ Điện hạ."

Mọi thứ đều được tiến hành có trật tự, vị Đại Công chúa Điện hạ Đường Quả này ngược lại là người nhàn rỗi nhất.

Mỗi ngày cô uống trà, ăn chút quà vặt, nghe Quốc sư nói lời hay khen mình, những ngày tháng này thật sự sống rất thoải mái, khiến người ta hâm mộ ghen tị đến hận.

Hệ thống cũng hận mình không thể hóa thân thành người, trải nghiệm một lần những gì Đường Quả từng trải nghiệm.

Người có thành công đầu tiên là Lữ Ngọc Chỉ, mất ba ngày đã mở được y quán.

Lúc đầu không được chú ý gì, sau đó cô bé đã nghĩ ra một cách, đó là khám bệnh miễn phí trong vòng 10 ngày.

Quả nhiên có một vài người nghèo khổ đến cửa tìm, bọn họ cũng là bất đắc dĩ.

Nhất là đại phu của y quán vẫn là một đại phu nhỏ mới hơn 10 tuổi, khiến bọn họ bất an, lại không nỡ đi, chỉ đành còn nước còn tát, thử xem.

Không ngờ rằng Lữ Ngọc Chỉ nổi danh ngay sau lần chẩn bệnh đầu tiên, tiếp theo người đến tìm cô bé khám bệnh ùn ùn không dứt.

Chỉ vẻn vẹn 10 ngày, cô bé đã có được danh hiệu tiểu thần y trong Hoàng thành.

Tiếp theo sau khi trở lại bình thường, người mời cô bé khám bệnh cũng vô số, có không ít quan chức cao và quý nhân.

Việc này khiến cho những y quán khác không hài lòng, chuẩn bị cho cô gái nhỏ này một bài học.

Những năm này Lữ Ngọc Chỉ đi theo Đường Quả cũng không phải là theo vô ích, dù tuổi còn nhỏ nhưng tâm tư thì không thiếu, không phải là loại cô gái nhỏ có thể tùy ý gây khó dễ.

Người của những y quán khác không giành được lợi lộc gì nên muốn dùng người đứng sau để gây áp lực.

Còn không đợi đến lúc bọn họ gây áp lực thì nghe nói Đại Công chúa Điện hạ đến y quán của Lữ Ngọc Chỉ, còn nói nói cười cười với người ta.

Tin tức càng cụ thể hơn là hai người quen biết, y quán này có lẽ vẫn do Đại Công chúa Điện hạ tài trợ.

Lúc đó những người muốn xử Lữ Ngọc Chỉ kia hoàn toàn từ bỏ tâm tư.

Vị này, chọc nổi sao?

Chọc không nổi đâu, chỉ đành chạy thôi.

Bọn họ hy vọng, chuyện lúc trước sẽ không bị Đại Công chúa Điện hạ oán hận.

Lữ Ngọc Chỉ cũng không cáo trạng, còn nói cũng không thể làm những y quán khác không làm ăn được, tỏ vẻ về sau mỗi ngày chỉ tiếp 20 người bệnh.

Những y quán khác thấy thế đều lần lượt xấu hổ đến toát mồ hôi, cho rằng lòng dạ của bản thân thế mà không sánh nổi với một cô gái nhỏ, thật đúng là mất mặt.

Đường Quả thích ngồi ở sau rèm của y quán, ngắm Lữ Ngọc Chỉ khám và trị bệnh cho bệnh nhân, gần đây cô thật sự có hơi nhàm chán.

Muốn xử Lữ Thanh, còn thiếu chút thời gian.

Hai bên Lâm Nguyệt Hương và Lữ Ngọc Phàm đều cần phải tốn thêm chút thời gian mới có được thành tựu, phải đến từng bước từng bước, không thể gấp gáp, nếu không thì không thú vị, cũng không đánh cho gã ta đau.

Hôm nay, Lữ Ngọc Chỉ đã chẩn đoán xong cho 20 bệnh nhân, chuẩn bị đóng cửa.

Thực ra bệnh nhân của y quán đã xếp đến 3 ngày sau.

Đây vẫn là do cô bé đã giới hạn, chỉ có thể xếp trước ba ngày, nếu không thì đóng cửa không làm.

Đường Quả cũng định từ sau rèm bước ra, đưa Lữ Ngọc Chỉ về phủ Công chúa.

Lúc này, đột nhiên có một người từ bên ngoài hấp tấp chạy vào y quán, nhìn thấy Lữ Ngọc Chỉ thì chụp lấy cô bé, "Còn may, tiểu thần y, phiền cô đi theo tôi một chuyến."

Lữ Ngọc Chỉ biết võ công, thuận tay đẩy tay kẻ đó ra, gương mặt nghiêm túc, "Chuyện gì?

Muốn khám bệnh mời xếp hàng, nếu đợi không được thì đến y quán khác, những đại phu già ở đó đều là người có năng lực cả."

"Nhị Phò mã đã nói, chuyện này không phải tiểu thần y thì không được.

Tiểu thần y, cô đi theo tôi một chuyến đi, khám chữa bệnh xong rồi, Nhị Phò mã chắc chắn sẽ trọng thưởng."

Nhị Phò mã?

Ánh mắt Lữ Ngọc Chỉ có phần tối đi, còn quay đầu nhìn Đường Quả đang ở sau màn, cuối cùng cười nói, "Ngại quá, mời xếp hàng, không cần biết anh là ngựa* gì, đều phải xếp hàng."

*Chữ "mã" trong "ngựa" và "mã" trong "Phò mã" là cùng một chữ 马
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1508: Công Chúa Điện Hạ (55)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 55 (1508):

Đầy tớ nam kia thấy Lữ Ngọc Chỉ không bị lay động, không khỏi có phần tức giận.

Hắn lập tức thẳng eo, vênh mặt lên, kiêu căng ngạo mạn nói, "Tiểu thần y, cô phải nghĩ cho kỹ đấy, ta là người Nhị Phò mã phái đến, hảo tâm hảo ý mời cô.

Nhị Phò mã của bọn ta mời cô, đó là xem trọng cô, cô phụ lòng với sự coi trọng của Ngài ấy như vậy," hắn ta đè thấp giọng xuống, "Là không muốn sống ở Hoàng thành nữa rồi hả?"

Đứng sau y quán nhỏ này có bóng dáng của Đường Quả chỉ lưu truyền giữa các y quán với nhau.

Dựa vào thân phận bây giờ của Lữ Thanh, không ốm không bệnh, sao có thể quan tâm một y quán cỏn con trong Hoàng thành chứ.

Vả lại y quán này cách phủ đệ của Nhị Công chúa mười mấy con đường, đúng là cực kỳ xa.

Đương nhiên, Lữ Thanh cùng với tên đầy tớ này đều không biết, y quán này của Lữ Ngọc Chỉ có Đường Quả đứng sau ủng hộ.

Mà Đường Quả chỉ từng lộ mặt một lần, nhân dân trong Hoàng thành vừa kính trọng vừa sợ hãi cô, vốn không dám tùy ý bàn tán về cô.

Chỉ sợ nói một câu có xíu không hay, giữa đường xuất hiện một tên fan não tàn của Đại Công chúa sẽ chỉ vào bọn họ mà mắng to.

Giờ trong Hoàng thành này, dù là tài tử bản địa hay là tài tử từ bên ngoài đến ứng thí thì tiên nữ trong mộng của bọn họ đều là Đại Công chúa Điện hạ.

Chỉ có thể đứng từ xa nhìn không thể khinh nhờn đùa cợt, họ đều nghĩ, cả thiên hạ này không có người nào xứng được với cô.

"Tôi không gây chuyện ở Hoàng thành, giữ khuôn phép mở y quán chữa bệnh cứu người, càng không làm chuyện gì mất hết tính người, vì sao không thể sống ở Hoàng thành được chứ?"

Lữ Ngọc Chỉ không mảy may sợ hãi.

Tuổi tác tăng lên, cô bé nhớ lại những ngày tháng cực khổ mẹ đưa theo mình và anh trai lúc nhỏ.

Hành trình ngàn dặm xa xôi muốn đi tìm Lữ Thanh, sự hoảng loạn nhếch nhác khi bị Lữ Thanh phái người truy sát.

Sự đau khổ tuyệt vọng lúc mẹ cô bé nén nước mắt, cắn răng, tự tay đẩy hai anh em cô bé xuống vách núi.

Thân hình nhỏ nhắn của cô bé dầm mưa, lăn xuống vách núi, sự đau đớn bị đá, cỏ dại, bụi cây quẹt vào làn da, trên mặt cùng với bị cảm lạnh và sốt cao, cô bé đều ghi nhớ rõ ràng.

Lữ Thanh, là thứ gì chứ?

Trừ có chút quan hệ huyết thống với cô bé thì đó chính là một kẻ lòng lang dạ sói.

Rõ ràng chính là một thư sinh nghèo xuất thân bần hàn bám vào quyền lực và giàu có, giờ đây ngược lại là mượn thân phận Nhị Phò mã ở Hoàng thành làm mưa làm gió.

"Tiểu thần y, bên phía Nhị Phò mã thật sự đợi không kịp nữa, làm phiền cô qua xem đi."

Tên đầy tớ thấy không đe doạ được Lữ Ngọc Chỉ, trong lòng nghĩ hay là cứ lừa người qua trước, chữa lành cho Nhị Phò mã rồi nói sau.

Đợi Nhị Phò mã lành rồi, lại tính toán mấy chuyện này với cô ta.

Trong lòng Lữ Ngọc Chỉ hơi động, "Anh nói trước thử, Nhị Phò mã làm sao?"

"Là lúc cưỡi ngựa bất cẩn bị ngã xuống dưới, gãy chân, nhìn qua khá nghiêm trọng.

Tiểu thần y, cô mau đi theo tôi đi."

Tên đầy tớ nghe Lữ Ngọc Chỉ hỏi thì cảm thấy có hy vọng.

Trên thực tế, hắn chẳng biết rằng Lữ Ngọc Chỉ chỉ muốn biết, có phải là Lữ Thanh xui xẻo không.

Nghe được là Lữ Thanh cưỡi ngựa bị gãy chân, cô bé thiếu chút nữa vỗ tay hoan hô, báo ứng, đây chính là báo ứng.

"Tôi không thể đi theo anh, tôi đã cam kết với mấy y quán khác rồi, mỗi ngày chỉ chẩn đoán 20 vị bệnh nhân.

Qua hai ngày sẽ có một lượt xếp hàng mới, nếu anh đợi được thì cho người sớm qua giành chỗ đi."

"Lời hứa tôi đưa ra lúc mới đến Hoàng thành, nhất định phải làm được.

Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, dù tôi là nữ tử cũng không thể thất hứa.

Nếu anh đợi không được, vẫn là như lời lúc trước nói, đi tìm lão đại phu của mấy y quán khác đi."

Tên đầy tớ thấy thế, cắn răng, xông thẳng lên muốn kéo Lữ Ngọc Chỉ.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1509: Công Chúa Điện Hạ (56)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 56 (1509):

Hắn ta thấy, cô nương này mềm yếu, chẳng qua mới hơn 10 tuổi.

Hôm nay hắn ta có đánh cũng phải mang được người về, chữa khỏi cho Nhị Phò mã trước.

Tuy nhiên Lữ Ngọc Chỉ đã từng luyện võ, tránh dễ như trở bàn tay, còn tiện tay chưởng hắn ta một cái, vừa hay tống hắn ta ra ngoài cửa, đóng cửa lại trong chớp mắt.

Giọng của cô bé truyền ra, "Tôi đã nói rồi, 20 bệnh nhân của hôm nay đã chữa trị xong, anh đi tìm đại phu khác đi."

Tên đầy tớ hết cách, Nhị Phò mã còn đang đợi, chỉ đành đi tìm đại phu khác.

Lữ Ngọc Chỉ đứng ở sau cửa, rất lâu sau cô mới nói, "Điện hạ, em có chút vui vẻ."

"Ta cũng rất vui."

Đường Quả bước từ phía sau ra, gọi Lữ Ngọc Chỉ, "Ngọc Chỉ, đến đây ăn chút điểm tâm chúc mừng nào."

Lữ Ngọc Chỉ nhanh chóng chạy đến bên cạnh Đường Quả, tìm một chỗ ngồi xuống, cầm một khối điểm tâm lên cắn mạnh một cái, cắn mấy miếng đã nuốt xuống.

"Điện hạ, đây là báo ứng mà, Lữ Thanh thế mà bị ngã gãy chân.

Em không muốn giúp gã ta chữa đâu, em sợ chữa cho gã ta chết mất, Điện hạ không hả giận."

Đường Quả gật gật đầu, "Nếu em chữa cho gã ta chết, kế hoạch sau này của ta đều vô dụng rồi, đúng là không hả giận."

"Do đó, em vẫn không nên ra tay, nhẫn nhịn thôi."

Lữ Ngọc Chỉ nâng cằm, "Chỉ là không biết, gã ta bị ngã có nghiêm trọng không, mong là nghiêm trọng chút mới tốt."

Trong lòng Đường Quả hơi động, âm thầm nhớ lại kịch bản, nói, "Hẳn là ngã khá nặng."

"Thống tử, ta nhớ lần này Lữ Thanh hẳn là bị ngã rất nghiêm trọng, cuối cùng được một vị du y sắp chết đói chưa khỏi, đúng không?"

[Không sai, ký chủ đại đại, là một tên du y không biết từ đâu đến.]

"Thế ta phải phái mấy người nhìn, một khi du y kia xuất hiện thì nhặt hắn ta về y quán."

Đường Quả híp mắt, y quán này chỉ có một cô gái nhỏ Lữ Ngọc Chỉ, có mấy người làm thuê làm mấy chuyện lặt vặt, quả thực có hơi thiếu người.

Sau khi hai người nói chuyện một lúc thì cùng nhau về phủ Công chúa từ cửa sau.

Bên phía Nhị Công chúa, động tĩnh khá ầm ĩ.

Lữ Thanh ngã gãy chân cũng thu hút sự chú ý của Đường Khê.

Không phải nàng ta để ý rằng Lữ Thanh bị thương thế nào, chỉ cần không chết là được.

Có tên Phò mã tượng trưng Lữ Thanh này, cuộc sống của nàng ta thật ra rất dễ chịu, lại không có người quản nàng ta, không có tệ như trong tưởng tượng.

Đương nhiên, chỉ cần không gặp Hoàng tỷ của nàng ta thì không có vấn đề gì.

"Chân của Phò mã thế nào rồi?"

Đường Khê hỏi lão đại phu mặt ủ mày ê ở một bên.

Lão đại phu nhanh chóng đứng lên hành lễ mới nói, "Bẩm Nhị Công chúa Điện hạ, tình trạng vết thương của Nhị Phò mã cực kỳ nghiêm trọng, đã thương đến xương cốt.

Thảo dân chỉ có thể giúp Ngài ấy giảm đau, không có cách nào giúp chân Ngài ấy hồi phục bình thường, do đó..."

"Ý là, què rồi?"

Đường Khê dửng dưng hỏi.

"Nếu có đại phu có y thuật cao minh, có thể có một cơ hội.

Có lẽ, ngày mai có thể mời thái y khám thử."

Lão đại phu nói khá uyển chuyển, rốt cuộc thì cũng không hiểu rõ lời của Đường Khê.

Đường Khê nói, "Thế ngươi kê thuốc giảm đau cho Phò mã trước đi."

Nghe trong giọng nói của Đường Khê không có ý trách cứ, lão đại phu yên tâm rồi.

Nàng ta nhìn Lữ Thanh đau đến mặt trắng bệch, hỏi đầy tớ của hắn, "Sao Phò mã lại ngã ngựa?"

"Lúc trước ta cưỡi ngựa bất cẩn bị ngã.

Hôm nay không mời được thái y, phiền Công chúa cho người giúp ta đi mời đại phu đến lần nữa."

Trong lòng Lữ Thanh lạnh cực kỳ, hắn không muốn biến thành một tên què, "Tốt nhất là có thể mời được tiểu thần y trong Hoàng thành kia đến, gần đây thỉnh thoảng nghe được nàng ta rất nổi danh, y thuật không tệ, hẳn có thể cứu chữa cho chân của ta."

"Được thôi."

Đường Khê qua loa đồng ý.

=====

Hôm qua mình thấy có mấy bạn cmt là thiếu chương 54 ấy, có bạn nào không thấy chương 54 nữa không, cmt cho mình biết nhé~
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1510: Công Chúa Điện Hạ (57)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 57 (1510):

Người Đường Khê phái đi, đương nhiên cũng không mời được Lữ Ngọc Chỉ.

Sau khi nghe được lời của thuộc hạ, Đường Khê cảm thấy Lữ Ngọc Chỉ không nể mặt mũi của Công chúa như nàng ta, trong lòng cũng khá tức giận.

Ngày hôm sau, Đường Khê vừa hay đi ngang qua y quán của Lữ Ngọc Chỉ, nàng ta không nói lời nào đã cho người dìu mình xuống ngựa, đường hoàng bước vào y quán của Lữ Ngọc Chỉ thì thấy cô bé đang bắt mạch cho một bệnh nhân, dường như không nhìn thấy nàng ta.

Cung nữ của Đường Khê bước lên trước một bước, nói, "Thấy Nhị Công chúa Điện hạ còn không hành lễ?"

Lữ Ngọc Chỉ nhìn thấy Đường Khê thì nhẹ buông cổ tay của người bệnh ra, đứng dậy cúi chào Đường Khê, "Dân nữ tham kiến Nhị Công chúa Điện hạ, nếu Điện hạ cần khám bệnh, vẫn xin đợi hai ngày nữa phái người đến xếp hàng.

Dân nữa phải khám chữa bệnh cho bệnh nhân, chậm trễ tiếp đãi Nhị Công chúa Điện hạ, xin Người thứ tội."

Đường Khê vốn muốn mượn hành vi không tôn trọng nàng ta của Lữ Ngọc Chỉ để phát cáu.

Không ngờ rằng người ta thức thời như vậy, quy củ hành lễ, nói năng cũng khách khí, hoàn toàn không tìm ra lỗi.

Nếu cứ thế này mà nổi giận cũng quá vô lý, sẽ khiến người ta chê cười, truyền đi thì lại sẽ có người so sánh nàng ta với Hoàng tỷ.

"Thân thể bổn Công chúa không thoải mái, ngươi khám cho bổn Công chúa trước."

Người bệnh ngồi trước mặt Lữ Ngọc Chỉ nghe thế định đứng lên, nhường vị trí của mình.

Bệnh của hắn không gấp, sau này lại xếp hàng cũng được.

Nếu Công chúa làm khó tiểu thần y, thế thì không hay lắm.

Nhưng hắn vừa nhúc nhích, Lữ Ngọc Chỉ đã ấn vai hắn lại, nói, "Ngồi xuống đi, tôi khám bệnh cho."

"Nhị Công chúa Điện hạ, nếu muốn khám bệnh, vẫn xin xếp hàng.

Ở đây không có phân biệt địa vị, chỉ có đến trước đến sau.

Ngọc Chỉ cảm thấy Hoàng thành là một nơi tốt, vì nơi đây công bằng, rất ít khi xảy ra chuyện ỷ thế hiếp người, chắc hẳn Nhị Công chúa Điện hạ cũng hiểu mà nhỉ?"

"Ý của ngươi là, nếu bổn Công chúa nhất quyết bắt người khám bệnh, đó chính là ỷ thế hiếp người?"

Đường Khê không vui, một y nữ cỏn con vậy mà dám nói loại lời này với nàng ta, nàng ta đã tìm được điểm đáng trách rồi.

Người bệnh xếp hàng đều định để Đường Khê lên trước, kết quả bị Lữ Ngọc Chỉ ngăn cản.

Cô nghiêm mặt, nói, "Tôi chỉ khám người đã lấy số, mấy người ở đây tôi đều nhớ rõ.

Muốn khám bệnh, dù là ai cũng đều phải xếp hàng, đây là quy củ."

"Tiểu thần y phải không?"

Đường Khê cong khóe môi, "Tiểu thần y tính khí thẳng thắn như vậy, thật đúng là hiếm thấy, trước kia có một người giống ngươi, đã..."

"Đã thế nào?"

Còn không đợi Đường Khê nói xong, giọng nói của Đường Quả đã từ phía sau truyền đến.

Giọng nói dịu dàng êm tai này, Đường Khê quá quen thuộc.

Nàng ta ngẩng phắt lên thì thấy Đường Quả từ phía sau y quán bước tới.

Ánh Châu vẫn giống như trước, dù Đường Quả đi đến đâu thì trên tay nàng luôn sẽ bưng theo một đĩa đồ ăn nhẹ.

Khóe môi Đường Khê giật giật, bắp chân cũng hơi run.

"Hoàng tỷ, sao chị ở đây?"

"Y quán này do ta tài trợ, lúc không có chuyện gì thì thích qua đây ngồi, ngắm nhìn sinh lão bệnh tử, đủ mặt của cuộc sống."

Hệ thống: Ký chủ lại khoác lác rồi, dọa Đường Khê ngẩn ra.

Sắc mặt của Đường Khê khó coi cực điểm, "Hóa ra đây là y quán của Hoàng tỷ, sao chưa từng nghe ai nhắc đến."

"Đây không phải là mới về Hoàng thành chưa lâu sao?

Mà y quán này mở ra để chữa bệnh cứu người, sao có thể quảng cáo mỗi ngày giống như những chỗ khác chứ?

Y thuật của Ngọc Chỉ tốt, dù không cần quảng cáo thì cũng sẽ có người đến ùn ùn không dứt.

Ngọc Chỉ một mình quá bận rộn nên mới quy đinh là một hôm chỉ chữa trị cho 20 người."
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1511: Công Chúa Điện Hạ (58)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 58 (1511):

"Nhị Hoàng muội, vừa nãy em muốn nói gì thế.

Lúc nãy ngắt lời em, giờ em có thể nói tiếp rồi."

Đường Quả nâng mắt, cười mỉm nhìn Đường Khê.

Đường Khê nào còn dám nói gì, nàng ta khẽ mím môi, "Ta chỉ là cảm thấy người có tính tình cứng rắn như tiểu thần y thế này thật sự không nhiều, rất bất ngờ.

Giờ đây biết nàng ta là người của Hoàng tỷ, thế thì cũng không kỳ lạ nữa, có Hoàng tỷ ở sau tài trợ, tính khí của ai cũng đều có thể cứng rắn lên."

"Nhị Hoàng muội nói sai rồi, tính khí của Ngọc Chỉ vốn thẳng thắn, cũng là vàng thật không sợ lửa.

Ta tài trợ cho em ấy, chẳng qua là em ấy chiếm lý.

Nếu em ấy không chiếm lý, không, Ngọc Chỉ là một cô gái tốt, em ấy sẽ không không chiếm lý, nhõng nhẽo ngang ngược làm càn đâu."

Hệ thống: Rất tốt, ký chủ bao che khuyết điểm thế này, hay cho một Lữ Ngọc Chỉ sẽ không không chiếm lý.

Haha, không hổ là ký chủ đại đại của nó.

Đường Khê nghe ra được hàm ý, thiếu chút nữa tức chết rồi!

Lữ Ngọc Chỉ cúi đầu, cố gắng nín cười.

Vẫn là Điện hạ tài giỏi, cùng là Công chúa, sao lại khác biệt lớn như thế chứ.

"Không phải Nhị Hoàng muội bệnh rồi sao?

Nếu không gấp thì hôm kia lại đến nhé, hôm kia sẽ có đợt lấy số mới," Đường Quả cười tủm tỉm nói, "Nếu là bệnh cấp tính, vẫn nên vào cung mời thái y chẩn đoán mới được."

"Dù rằng chúng ta thân là Công chúa, nhưng cũng phải chú ý thứ tự trước sau.

Ngọc Chỉ khám bệnh cho dân, có thể khiến em ấy phá lệ không cần xếp hàng, chỉ có một loại tình huống.

Đó chính là người bệnh nhân kia được nâng đến y quán, nguy hiểm cận kề, y giả như em ấy mới không thể từ chối.

Nếu không thì dựa vào danh tiếng của y quán bây giờ, ai cũng đều biết, khám bệnh cấp tính đừng đến nơi đây, nếu nhất quyết đến nơi đây đó chính là muốn giở trò lưu manh với cô bé Ngọc Chỉ này."

Đường Khê bị nói đến mất hết mặt mũi, sau này có đánh chết nàng ta cũng sẽ không đến nơi này nữa, "Cũng không phải bệnh nặng gì, lúc trước không biết quy định ở đây, tăng thêm phiền phức cho Hoàng tỷ rồi."

"Hoàng tỷ, ta cáo lui trước."

Đường Quả cười nói, "Có cần ta cho người giúp em vào cung mời thái y không?"

"Không cần đâu, đa tạ ý tốt của Hoàng tỷ."

Nàng ta sắp tức chết rồi, được chưa?

Đúng là vừa ra ngoài đã gặp bất lợi, đều tại Lữ Thanh, nếu không phải y, nàng ta sẽ có ra một bụng tức thế này à?

Tên Lữ Thanh này đúng là đồ sao chổi, sau khi vào phủ Công chúa của nàng ta thì chưa từng có một chuyện tốt.

Sao lúc đó mắt nàng ta mù mà lại tâm tâm niệm niệm muốn ở bên cạnh y chứ?

Đợi Đường Khê đi rồi, những bệnh nhân xếp phía sau nhanh chóng bái Đường Quả, cảm động đến rơi nước mắt.

Hóa ra nơi này đúng là có Đại Công chúa Điện hạ chống lưng, lúc trước nghe đồn, họ còn có mấy phần không tin.

Giá khám bệnh ở đây rất rẻ, thảo dược cũng đều là mấy thứ phổ biến, họ đều dùng được.

Dù là mỗi ngày chỉ có 20 người, họ cũng không để ý.

Có một lần ra trận thế này, chuyện dưới danh nghĩa của Đường Quả có một y quán được truyền đi.

Danh tiếng của Lữ Ngọc Chỉ càng ngày càng nổi, được Hoàng đế và Hoàng hậu chú ý.

Lúc Đường Quả vào cung, họ hỏi.

"Lúc đi du lịch gặp được một cô bé, rất thông minh, một lòng muốn chữa bệnh cứu người.

Nhi thần cho em ấy cơ hội này, giờ xem ra, em ấy làm không tệ."

"Cô bé có thể làm đến mức này, quả thực không dễ, đáng được khen thưởng."

So với Hoàng hậu, thực ra Hoàng đế là một người cực kỳ tiến bộ.

Nếu không có Hoàng đế, có lẽ Hoàng hậu sẽ không thể nào chấp nhận chuyện Đường Quả không thành thân, cả ngày chạy ra bên ngoài.

Dưới sự dẫn dắt của Hoàng đế, Hoàng hậu cũng nhìn ra được bản lĩnh lớn của nữ tử trong thiên hạ, cũng không thúc giục Đường Quả thành thân nữa.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1512: Công Chúa Điện Hạ (59)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 59 (1512):

Con trai của bà Thái tử, con gái của bà là người được thiên hạ tôn kính, đời này đáng giá rồi.

Lúc nghe Hoàng đế muốn ban cho Lữ Ngọc Chỉ một bức hoành, bà còn tán thành, "Thế thì ta cũng không thể không làm chút gì được, hy vọng những nữ tử trên đời này, người nào người nấy đều có thể học theo Quả Nhi của ta."

Không thể không nói, thật ra Hoàng hậu rất hâm mộ Đường Quả, vậy mà có thể sống được cuộc sống trong mơ của rất nhiều nữ tử.

Khi Lữ Ngọc Chỉ nhận được bức hoành của Hoàng đế, còn có cung bài mà Hoàng hậu ban cho mình thì có phần ngơ ngẩn.

"Điện hạ, chuyện này đến cũng nhanh quá rồi nhỉ?"

Tuy cô cảm thấy năng lực của mình không tệ, nhưng tuyệt đối sẽ không thể thu hút được sự chú ý của hai vị này nhanh như vầy.

Sau đó cô ngộ ra, nhanh chóng cảm tạ, "Đa tạ Điện hạ."

Chắc chắn là Điện hạ đã nói lời hay, mới làm cho Hoàng đế Hoàng hậu ban ân cho cô.

Cô hiểu ý của Đường Quả, chính là muốn để ba mẹ con cô bé đứng ở nơi cao nhất khiến Lữ Thanh phải ngước nhìn, hối hận, tuyệt vọng, cuối cùng mới xử chết y.

Mẹ cô vẫn luôn nói, không hiểu rõ được cách nghĩ của Điện hạ, nhất quyết phải làm nhiều chuyện thế này để hành hạ Lữ Thanh.

Cũng xem như y xui xẻo, ai bảo y chọc phải Điện hạ thù dai chứ.

"

Sau này lúc rảnh thì vào cung gặp Mẫu hậu của ta đi, bà cực kỳ thích mấy cô gái nhỏ.

Trà hoa lần trước em làm, bà rất thích."

"Dạ, Ngọc Chỉ nhất định sẽ đi cảm tạ Hoàng thượng, Hoàng hậu."

Lữ Ngọc Chỉ hiểu, cô một bước lên mây rồi, vào cái tuổi chưa đầy 16.

Không biết nếu Lữ Thanh biết có một cô con gái thế này sẽ có biểu cảm gì.

Vào khắc này, cô cảm thấy sự báo thù của Điện hạ là một ý kiến hết sức tuyệt vời.

Tiếp theo, Đường Quả đến chỗ trồng cây nông nghiệp lắc lư, nhìn Lâm Nguyệt Hương đội mũ rơm đang ở trong ruộng chỉ điểm cho mấy lão nông kia, cô cười mỉm ngồi ở một bên, uống trà, hết sức thỏa mãn.

Hệ thống: Đúng thế, nuôi được mấy con trâu, con nào con nấy đều khỏe mạnh, có thể xuống đồng cày ruộng, không thỏa mãn được chắc?

Không biết bắt đầu từ lúc nào, ký chủ đại đại say đắm việc nuôi trâu, còn là nuôi theo từng đàn từng đàn.

Con nào con nấy đều vô cùng cường tráng, sức lớn, là trâu tốt cày ruộng.

"Điện hạ, ta luôn cảm thấy người đang làm một chuyện lớn."

Đường Quả liếc Vân Bất Hưu một cái, "Thế thì phán đoán của Ngài sai thật rồi, chuyện ta làm này không tính là chuyện gì lớn."

"Nhưng Điện hạ đã bồi dưỡng ra 3 người tài ba cho nước Bắc Hạ, một tiểu thần y diệu thủ hồi xuân, một người rất có thể là Trạng nguyên khóa tiếp theo, hiểu thi thơ, thông tục vật, đây quả là phúc của nước Bắc Hạ.

Còn có một người, cầm kỳ thi họa võ nghệ tinh thông thế kia, thứ thông thạo nhất là mấy cây nông nghiệp dưới đồng kia, đây càng là phúc của nước Bắc Hạ."

"Điện hạ, nếu đây không phải là một chuyện lớn thì thứ gì mới gọi là chuyện lớn chứ?"

Vân Bất Hưu mê mẩn, đây chính là người mà chàng ta thích, sao có thể ưu tú như vậy nhỉ.

Đường Quả cười nhạt, "Quốc sư, ba người tài năng này chẳng lẽ không có Ngài tham dự vào sao?

Tài trí, kỳ nghệ của Lữ Ngọc Phàm toàn là do Quốc sư dạy.

Y thuật của Lữ Ngọc Chỉ cũng là Ngài truyền cho, Quốc sư cũng góp công rất lớn.

Nếu thật sự là làm chuyện lớn, Ngài mới là người làm chuyện lớn."

"Mà ta...Chẳng qua là muốn báo chút thù riêng, chỉ là không cẩn thận làm lớn."

Đường Quả đầy vẻ bất đắc dĩ, "Ta cũng không biết, kết quả sẽ biến thành thế này, có thể đây là định mệnh."

Vân Bất Hưu: Sao chàng ta nghe mà không tin được nhỉ, vận mệnh gì chứ, ở trong tay cô còn không thể thay đổi sao?

Cô có thể nghịch thiên cải mệnh mà.

Hệ thống: Xì—Ký chủ đại đại thật biết làm màu, có thể lúc nói mấy lời này, cô không muốn làm màu.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1513: Công Chúa Điện Hạ (60)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 60 (1513):

"Thực ra, ta cũng chỉ là có ý đồ riêng.

Chuyện Điện hạ muốn làm chính là chuyện ta muốn làm, cũng không ngờ kết quả sẽ thành như vậy."

Vân Bất Hưu tiếp lời.

Hệ thống: Được rồi, không phải người một nhà không vào chung một cửa.

"Quốc sư thật biết nói chuyện."

"Điện hạ thích nghe là tốt rồi."

"Gần đây người dân lại tặng ta không ít trái cây, ta có giữ lại cho Ngài một xe.

Ăn không hết thì có thể để lại làm rượu trái cây."

"Thịnh tình của Điện hạ, Bất Hưu không chối từ.

Đợi ủ được rượu trái cây, ta đem mấy bình cho Điện hạ thưởng thức."

"Được thôi."

Hai người ngồi hai bên, nói chuyện câu được câu chăng, yên tĩnh mà hài hòa.

Hệ thống cảm thấy, thật ra thế này cũng rất tốt.

Ở thế giới này, ký chủ thật sự không muốn thành thân, có lẽ cô khá hưởng thụ loại cảm giác tự do tự tại này, thứ gì cũng không thể trói buộc cô, cô chỉ cần làm, cần đi theo những gì lòng mình muốn.

Vân Bất Hưu này, khả năng thích ứng cũng rất tốt, vậy mà quen được với tiết tấu của cô, đi theo cô.

Không phải kiểu tình yêu khiến cả hai đều thấy chán ngấy, mà là một loại cảm giác tốt đẹp khác.

"Quốc sư, vẫn luôn chưa hỏi Ngài, Ngài lấy dược liệu trong tay Mẫu hậu ta làm gì vậy?"

"Cứu một người."

"Ồ..."

"Xem như là em gái nuôi của ta, là con gái của người cha nuôi ta yêu, sinh ra trong một hoàn cảnh phức tạp, lúc nhỏ trúng độc.

Sau đó cha nuôi mất, nguyện vọng là ta có thể giúp em ấy giải độc.

Cha nuôi có ân với ta, nên đây là chuyện bắt buộc phải làm."

"Sợ không chỉ đơn giản là giải độc phải không?"

Đường Quả cười nhẹ, liếc nhìn Vân Bất Hưu.

Vân Bất Hưu bất đắc dĩ phải nói thật, "Phải, cha nuôi còn dặn ta phải chăm sóc em ấy, nếu có thể thì cưới em ấy, chăm sóc em ấy cả đời."

"Lúc đó ta chỉ đồng ý giúp em nuôi giải độc."

Không đợi Đường Quả nói, Vân Bất Hưu đã nói ngay, "Từ nhỏ đến lớn, ta chỉ xem em ấy là em gái nuôi, trước giờ chưa từng có tâm tư gì khác, ta không thể ở bên em ấy được."

"Quốc sư gấp gáp giải thích thế làm gì."

"Ta sợ Điện hạ hiểu lầm, dù Người và ta không có duyên thành chồng vợ, ta thích Người, đời này chỉ nguyện bầu bạn cùng Người, không muốn vì chuyện này mà khiến Người canh cánh trong lòng."

"Ồ, thế thì mời Quốc sư sau này cùng ta cùng nhau đi chu du các nước, nhìn ngắm cảnh đẹp trên đời, thế nào?"

"Đương nhiên là được."

Hai người nhìn nhau cười một cái, cũng không nhắc chuyện thành thân hay không thành thân, thích hay không thích nữa.

"Điện hạ và Quốc sư thật xứng đôi, không biết vì cớ gì mà hai người như vậy không ở bên nhau chứ."

Lão nông nhỏ giọng nói, cũng thấy có phần tiếc nuối.

Lâm Nguyệt Hương nghe được các lão nông bàn tán thì nói, "Điện hạ không muốn thành thân, cũng không muốn nặng chuyện nhi nữ tình trường, Quốc sư là người có tấm lòng rộng lượng*, là người một lòng một dạ với Điện hạ.

Dù họ không thành thân cũng không tách ra được, thì có gì khác biệt chứ?"

*Raw là 风光霁月 (phong quang tễ nguyệt) nghĩa đen chỉ cảnh trời quang mây tạnh sau mưa, nghĩa bóng là chỉ con người có tấm lòng rộng lượng.

"Mọi người nhìn đi, giờ hai người họ không phải rất tốt sao?

Phủ Công chúa và nhà của Quốc sư, cũng chỉ cách một bức tường, đả thông một cánh cửa còn không phải là người một nhà rồi ư.

Giữ lại một bức tường, có lẽ còn có chút ý mới mẻ."

Các lão nông vừa nghe thì cười hề hề, "Đúng đó, đúng đó, người như Điện hạ và Quốc sư chắc chắn có suy nghĩ khác rồi, đâu phải là thứ mà những người nông dân như chúng ta có thể hiểu.

Trồng hạt, trồng hạt thôi, qua mấy tháng là sẽ có thu hoạch bội thu."

Một năm sau, Lâm Nguyệt Hương gây trồng ra vô số cây nông nghiệp, hoa quả rau củ thích hợp với hoàn cảnh các nơi, Hoàng đế hết sức vui mừng.

Dưới sự thỉnh cầu của Đường Quả, Lâm Nguyệt Hương trở thành vị nữ quan đầu tiên của nước Bắc Hạ, do Hoàng đế tự mình hạ chỉ sắc phong, do Đại Công chúa Điện hạ đi truyền chỉ.

Trong nháy mắt, trong Hoàng thành không ai không biết ba chữ "Lâm Nguyệt Hương".

"Lâm Nguyệt Hương?"

Lữ Thanh nghe được cái tên này thì có phần ngơ ngẩn, sau đó cười nói, "Đây là trùng tên đi..."

Lâm Nguyệt Hương kia, sớm đã chết dưới loạn đao rồi.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1514: Công Chúa Điện Hạ (61)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 61 (1514):

Lữ Thanh nghe nói, vị nữ quan đại nhân mới được phong của nước Bắc Hạ kia được người ta mời tham gia hội thơ ở Hoàng thành lần này do các tài tử tài nữ tổ chức.

Có lẽ là vì cái tên quen thuộc kia, y cũng muốn đi xem thử, vị nữ quan đại nhân kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, vậy mà có thể được Hoàng thượng xem trọng như thế.

Y đứng lên, Quyển Châu đứng ở một bên nhanh chóng tới dìu y, Lữ Thanh đẩy nàng ta ra, lạnh mặt nói, "Không cần nàng dìu, chân của ta chỉ hơi què, không phải gãy, tự đi được."

Nghe vậy, Quyển Châu không dám tiến lên nữa.

Từ sau khi Nhị Phò mã bất cẩn ngã gãy chân, tính khí càng lúc càng quái đản.

Hở chút là nổi giận, thị nữ trong phòng đều khá sợ Nhị Phò mã.

Lữ Thanh khập khiễng bước ra ngoài, y muốn tự mình đi một cách bình thường, nhưng không sao trở nên bình thường được.

Vốn y cũng là một nhân vật phong lưu phóng khoáng, vì lúc trước cưỡi ngựa ngã gãy chân, bị thương gân cốt, đã mời hết những lão đại phu trong Hoàng thành, Đường Khê cũng giúp y mời thái y trong hoàng cung.

Họ đều nói chân của y có thể điều trị được, nhưng y thuật của bọn họ không đủ, không thể làm cho y hồi phục như ban đầu, cho nên đợi sau khi vết thương kín miệng, y đã trở thành một tên què.

Thế nên, chân của y thật sự không còn cách nào chữa được sao?

Nếu không phải sau này, y nghe nói có một người cũng bị gãy chân giống thế, còn nặng hơn cả y, cuối cùng được tiểu thần y của y quán nọ chữa khỏi, bây giờ đi đứng như thường, có thể nhảy nhót, không khác gì người thường cả thì y cũng sẽ không không cam tâm thế này.

Trong lòng y trước sau vẫn oán hận tiểu thần y của y quán kia không đến chữa chân cho mình.

Người trong Hoàng thành không biết tên của Lữ Ngọc Chỉ, mọi người đều đã quen gọi cô là tiểu thần y, dần dà, cũng không để ý cô tên gì nữa.

Ai cũng gọi là tiểu thần y, truyền đến tai Lữ Thanh đương nhiên cũng chỉ có ba chữ "tiểu thần y" rồi.

Nếu nghe được ba chữ "Lữ Ngọc Chỉ", có lẽ trong lòng y sẽ có chút nghi ngờ.

Đương nhiên, cũng có thể y sẽ không hoài nghi.

Bởi vì trong lòng y vốn không có vợ con mình, có thể nhớ được tên Lâm Nguyệt Hương cũng vì Lâm Nguyệt Hương để lại ấn tượng sâu sắc với y thôi.

Ngày hội thơ, Đường Quả cũng có trong danh sách khách mời.

Bình thường thì Đường Quả sẽ không đi, nhưng người tổ chức hội thơ chắc chắn phải mời vị Đại Công chúa Điện hạ này.

Còn có đến hay không thì đó là lựa chọn của cô.

Đường Quả nghĩ, ba chữ "Lâm Nguyệt Hương" này đủ đã để thu hút sự chú ý của Lữ Thanh.

Dù gì thì trong lòng y, vị này đã được Hoàng đế hạ chỉ ban cho chức quan, là nữ tử có thể đứng cùng triều với nam nhi, không thể là người vợ từng kết tóc của mình được.

Nhưng y chắc chắn sẽ đi xem thử, nữ tử cùng tên cùng họ này rốt cuộc trông như thế nào, có phải thật sự giỏi giang giống như trong lời đồn không.

Cho nên Lữ Thanh chắc chắn sẽ đi.

Nơi thú vị thế này, cô sẽ không đi chắc?

"Đi mời Quốc sư, chốc nữa cùng đi hội thơ."

Vân Bất Hưu nhận lời mời, vội vàng rửa mặt, lại thay một bộ quần áo sạch sẽ, cũng không từ cửa chính nhà mình bước qua cửa chính phủ Công chúa, mà là trèo thẳng từ tường qua.

Đường Quả vừa hay từ trong phòng bước ra, thấy dáng vẻ nhảy xuống từ tường của Vân Bất Hưu thì cười khẽ, "Quốc sư thật có nhã hứng."

Vân Bất Hưu có phần bối rối, chàng ta chỉ là khá vui vẻ, tìm không thấy Nam Bắc, đắc ý quên hình tượng của mình rồi.

"Nếu Quốc sư đã đến rồi, thế thì đi thôi."

Vân Bất Hưu cảm thấy hôm nay Công chúa Điện hạ vô cùng vui vẻ, giống như có chuyện gì hay ho sắp xảy ra.

=====

Thuyết âm mưu của Minh Nguyệt: Đại đại đặt tên cho anh nhà là Vân Bất Hưu (云不休 - mây không nghỉ) là để ám chỉ chuyện người ta liên tục theo đuổi vợ , trèo tường phải hăm??
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1515: Công Chúa Điện Hạ (62)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 62 (1515):

Vân Bất Hưu nghĩ đến Lâm Nguyệt Hương, tự nhiên sẽ liên tưởng đến Lữ Thanh.

Trong nháy mắt, chàng ta đoán được rằng Lữ Thanh sẽ đến hội thơ.

Chàng ta lắc đầu cười, khó trách Điện hạ sẽ cao hứng như thế, hóa ra là thế này.

Chàng ta ngược lại muốn xem xem, Lữ Thanh nhìn thấy Lâm Nguyệt Hương sẽ có biểu cảm gì.

Đương nhiên, chàng ta cảm thấy dù cho bây giờ Lâm Nguyệt Hương đứng trước mặt Lữ Thanh, y cũng sẽ nhìn không ra.

Lúc này, cả đoàn người của Đường Quả đã đến chỗ hội thơ.

Cô và Vân Bất Hưu ngồi trong đình, không có ai dám tùy ý đến quấy rầy cô.

Song người tổ chức nhìn thấy Đường Quả có thể đến đúng là vừa mừng vừa lo.

Chỉ cần cô ngồi ở bên kia, không cần làm gì khác thì đó chính là may mắn cả đời của chàng ta, đây là tiên tử trong mộng của chàng ta đó.

Vân Bất Hưu đã phát giác được rằng ánh mắt của mọi tài tử trong hội thơ đều bất giác dừng trên người Điện hạ nhà chàng ta.

Dù là chỉ cẩn thận từng li từng tí liếc một cái, cũng làm chàng ta thấy khó chịu.

Quả nhiên, vẫn là Điện hạ quá thu hút người khác, không có ai là không bị Người hấp dẫn cả.

May mà Điện hạ không có hứng thú với mấy tài tử này.

Vừa nghĩ vậy, chàng ta cảm thấy bản thân mình vẫn rất hạnh phúc, so với những tài tử chỉ có thể nhìn ngắm từ xa, nằm mơ thì chàng ta là hàng xóm của Điện hạ, còn được Điện hạ chính miệng nói rằng sau này dù đi đâu đều bằng lòng đưa chàng ta theo, cùng nhau chu du thiên hạ, nhìn ngắm cảnh đẹp của đất trời.

Sau đó, Vân Bất Hưu lại vui vẻ, ánh mắt nhìn mấy tài tử kia cũng lộ ra chút khinh thường.

Hệ thống quan sát biểu cảm của Vân Bất Hưu, thiếu chút nữa cười phun, [Ký chủ đại đại, giờ tên này dễ thỏa mãn thế này à?]

"Không so sánh không đau thương, ta đối với chàng ta rất tốt, trước giờ chưa từng so sánh, sao chàng ta biết được chứ."

Hệ thống nghĩ trong lòng, đúng đó, ký chủ thật sự đối xử không tệ với Vân Bất Hưu.

Nhìn xem ký chủ đối xử với Lữ Thanh thế nào là có thể hiểu lòng dạ của người phụ nữ này ác chừng nào.

Cô không chỉ muốn phá tan địa vị và mọi thứ mà Lữ Thanh để ý, còn muốn trực tiếp phá hủy thẳng từ tận đáy lòng, sau khi đập nát hết mọi sự tự tin của y thì cuối cùng mới lấy mạng của y.

Trừ vị Đại Công chúa Điện hạ Đường Quả này thì Lâm Nguyệt Hương chính là người tỏa sáng nhất hôm nay.

Mọi người chỉ thấy nữ tử kia bước đến, nàng mặc một bộ váy dài đơn giản, cử chỉ mạnh mẽ phóng khoáng, căn bản không giống nữ tử bình thường.

Dù nàng chỉ trang điểm nhạt, tóc một nửa quấn bằng một cây trâm, một nửa xõa ra.

Búi tóc, quần áo nhìn qua giản dị như vậy, lại khiến người ta không thể xem thường.

Không có nhiều trang sức dư thừa, nhưng lại làm cho vô số nữ tử trang điểm tỉ mỉ trong hội thơ không có cách nào so sánh.

Đầu tiên Lâm Nguyệt Hương đến chỗ Đường Quả, ung dung hành lễ với cô mới quay lại trong nhóm người, cùng mấy người kia cười cười nói nói.

Trong ngôn ngữ và cử chỉ, thật đúng là xuất khẩu thành văn, dù là nhã hay là tục, nàng đều hạ bút thành văn được.

Đại Công chúa Điện hạ thì các tài tử không dám mơ rồi.

Còn vị nữ quan đại nhân này thì sao?

Sau khi các tài tử tiếp xúc với Lâm Nguyệt Hương thì bất đắc dĩ lắc đầu, cũng không dám nghĩ.

Hai nữ tử này, sao có thể ưu tú giỏi giang thế này chứ?

Hơn nữa Lâm Nguyệt Hương là đại thần trong triều, ai dám cưới?

Dù cưới rồi, cũng phải cung phụng cho tốt.

Nhưng dù cho bọn họ muốn cưới, người ta sẽ bằng lòng sao?

Ở đây có ai có thể được nàng xem trọng nhỉ?

Lúc Đường Khê đến, đã không có nhiều ánh mắt nhìn nàng ta nữa.

Lúc trước nàng ta ngẫu nhiên đụng mặt Lâm Nguyệt Hương một lần.

Trong lòng nàng ta có phần bực bội, không so được với Hoàng tỷ thì cũng thôi, một Lâm Nguyệt Hương cỏn con cũng không sánh được.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1516: Công Chúa Điện Hạ (63)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 63 (1516):

Nàng ta ngược lại muốn gây phiền phức cho Lâm Nguyệt Hương, nhưng người ta là đại thần trong triều, còn là người do Hoàng đế tự phong, đang lúc nổi trội, nàng ta chỉ là một Công chúa bình thường, ngàn vạn lần không thể dễ dàng đắc tội với người ta được.

"Điện hạ, Lâm Nguyệt Hương thật sự thay đổi rất nhiều."

Vân Bất Hưu cảm thán.

Nếu nói Lữ Ngọc Chỉ và Lữ Ngọc Phàm là vì chàng ta mới có được thay đổi hôm nay thì Lâm Nguyệt Hương này chính là do Công chúa Điện hạ đích thân bồi dưỡng ra.

Công chúa Điện hạ đúng là một vị nữ tử rất giỏi giang.

Thử hỏi, ai có thể một biến cô thôn phụ miền núi thành một vị trọng thần trong triều chứ?

Trên đời này, sợ là không tìm được người thứ hai đâu nhỉ?

Hệ thống: Ký chủ chỉ là nuôi trâu, không nhìn thấy giờ cô rảnh rỗi đến phát cuồng rồi sao?

Giờ chuyện gì cũng đều có người làm giúp cô rồi.

Trên thì có Đế Hậu, Thái tử chiều cô, dưới thì có ba mẹ con Lâm Nguyệt Hương và vô số fan não tàn.

Nếu ký chủ muốn làm chút chuyện lớn gì, chỉ cần phát động xíu thôi là có thể sẽ có một đám người hùa theo.

"Đó là bản lĩnh của bản thân Lâm Nguyệt Hương."

Đường Quả vốn muốn thử xem, cô cũng chẳng làm gì, chỉ là cho Lâm Nguyệt Hương cơ hội và điều kiện thôi.

Nếu đổi thành một người khác, dù cho có cho cơ hội và tạo điều kiện đi chăng nữa cũng không chắc có thể làm được như bây giờ.

Trên thế giới này, có biết bao nhiêu người có xuất thân, điều kiện tốt hơn Lâm Nguyệt Hương, còn được trải đường sẵn nữa?

Nhưng họ đều không làm được đến mức như Lâm Nguyệt Hương.

Vì thế cô mới nói, đây là bản lĩnh của Lâm Nguyệt Hương.

Lâm Nguyệt Hương cười dịu dàng, trong sự dịu dàng lại mang theo khí thế không thể nghi ngờ.

Không chỉ các rất nhiều nam tử ngưỡng mộ mà không ít nữ tử cũng hâm mộ nàng.

Nếu nói Đại Công chúa Điện hạ là tấm gương cho các nữ tử trong thiên hạ, nhưng Người thật sự cách bọn họ quá xa.

Rốt cuộc thì Đại Công chúa Điện hạ vốn có thân phận cao quý, dù Người có làm ra chuyện gì thì người bình thường cũng không so sánh được.

Nhưng Lâm Nguyệt Hương thì khác, nghe nói nàng xuất thân bần hàn.

Nữ tử thế này khiến bọn họ không có cách nào ghen tị, chỉ có bái phục.

Đường Khê không chào hỏi Lâm Nguyệt Hương, nàng ta không muốn nói gì với người ta cả.

Hào quang trên người Lâm Nguyệt Hương đúng là quá chói mắt.

Dù chỉ trang điểm giản dị, thế mà dung mạo còn đẹp hơn cả nàng ta.

Một thân hoa phục của nàng ta cũng chẳng thể nào che lấp đi hào quang của đối phương, chuyện này khiến nàng ta tức giận.

Lữ Thanh khoan thai đến muộn, vừa nhìn đã thấy được nữ tử mặc quần áo giản đơn được người xung quanh vây lấy.

Trong nháy mắt nhìn thấy Lâm Nguyệt Hương, y vẫn hơi ngây ra.

Dung mạo của nữ tử này hình như không giống như y nghĩ.

Y cho rằng, nữ tử tràn đầy tài hoa, năng lực xuất chúng thế này thì chắc chắn sẽ không quá đẹp, thậm chí khó coi.

Tuyệt không ngờ rằng, Lâm Nguyệt Hương lại xinh đẹp như thế.

Y tập tễnh bước qua, vừa hay nghe được Lâm Nguyệt Hương này đang luận thơ, sau khi nghe xong thì thật sự rất có thiện cảm với nàng.

Không kìm được, y cũng muốn ở đó làm thơ, định làm quen với nữ tử này một phen.

Y vốn cho rằng tài hoa của bản thân chắc chắn sẽ được người cũng thích làm thơ giống như Lâm Nguyệt Hương tán thưởng.

Song Lâm Nguyệt Hương nghe xong chỉ khẽ gật đầu, cười nhẹ với y.

Sau đó, không có sau đó nữa.

Lữ Thanh không bỏ cuộc, dù gì y cũng là tài tử được xếp ở vị trí cao ở Hoàng thành.

Sao mà phản ứng của Lâm Nguyệt Hương lại lãnh đạm thế chứ?

Chẳng lẽ bài thơ lúc nãy không làm nàng thấy cảm động?

Cũng đúng, nàng không phải là nữ tử bình thường, xem ra y phải khổ công một phen rồi.

Lữ Thanh liên tiếp làm mấy bài thơ, nhưng Lâm Nguyệt Hương đều tỏ ra bình thường.

Sắc mặt y có phần khó coi, nếu không phải vì để ý đến thân phận của nàng thì y thật sự đã chất vấn tại chỗ rồi.

Mà sau đó, lại có tài tử làm thơ, ngẫu nhiên sẽ có một hai người được Lâm Nguyệt Hương khen, làm y tức đến mức muốn đánh người.

Y cảm thấy, người tên Lâm Nguyệt Hương đều thích đối đầu với mình.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1517: Công Chúa Điện Hạ (64)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 64 (1517):

Lâm Nguyệt Hương vừa ứng phó với các tài tử tài nữ xung quanh, vừa quan sát phản ứng của Lữ Thanh.

Nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của y, nhất là lúc nãy y cho nàng một loại cảm giác giống như thằng hề.

Vào lúc này, nàng mới nghĩ, Lữ Thanh chẳng qua cũng chỉ thế mà thôi.

Những bài thơ mà Lữ Thanh làm, xét một cách công bằng thì thật sự không bằng mấy tài tử nơi đây, mà hình như y còn tưởng rằng bản thân mình tràn đầy tài hoa, đáng được người khác tán thưởng vậy.

Những câu thơ chỉ gửi gắm tình cảm nơi sông núi, đọc lên nghe thì tuyệt đó, nhưng ngẫm thì không có ý cảnh* gì.

*Ý cảnh (意境) là mức độ biểu hiện cao nhất, sâu sắc nhất trong ba mức độ về cảnh: vật cảnh, tình cảnh và ý cảnh.

Cái gọi là "Ý", là bộc lộ tư tưởng, tư duy của tác giả trong tác phẩm.

Cái gọi là "Cảnh" chính là cảnh giới đạt được mà "Ý" bộc lộ ra.

"Ý cảnh" khiến quan niệm văn hóa truyền thống rộng lớn thâm sâu được giải phóng ra cuồn cuộn không ngừng, vượt lên cảnh tượng và cảnh vật cụ thể, hữu hạn, tiến vào thời gian và không gian vô hạn, khiến mọi người trong lúc thu được sự truyền cảm và niềm vui từ cái đẹp trong tác phẩm, thì đồng thời được giáo dục vô hình lặng lẽ, đạt được sự cảm nhận và lĩnh ngộ lý tính đối với toàn bộ nhân sinh, lịch sử và vũ trụ.

Những áng thơ hay thường phải là những áng thơ có cảnh, có tình, tình cảnh hòa quyện vào nhau.

Nhất là khi nãy y còn làm mấy bài thơ khen ngợi mỹ nhân để lấy lòng nàng, nàng cảm thấy thật đáng cười.

Lúc nàng gả cho Lữ Thanh, sinh con dưỡng cái cho y, giúp y lo liệu việc nhà từ trên xuống dưới.

Ba mẹ y qua đời, cũng là nàng một lòng lo liệu.

Lúc nàng gả cho Lữ Thanh, cũng là một nữ tử trẻ trung xinh đẹp, Lữ Thanh đọc đủ thứ thi ca, sao không có làm thơ khen nàng đẹp chứ?

Giờ đây nàng xuất hiện với một dung mạo khác, với y mà nói chẳng qua là gặp gỡ lần đầu, y vậy mà liên tiếp làm mấy bài thơ để lấy lòng nàng, thật đúng là quá đáng cười.

"Lâm cô nương có phải là khá bất mãn với ta không?"

Cuối cùng Lữ Thanh không nhịn được việc bị Lâm Nguyệt Hương lạnh nhạt nữa.

Có lẽ là do nguyên nhân cái tên này làm y nhớ đến Lâm Nguyệt Hương luôn nghe lời mình, không chịu được việc bị thờ ơ như vậy.

Lâm Nguyệt Hương nhìn Lữ Thanh, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, những người khác cũng nhìn y, có phần khó hiểu.

Có vị tài tử mở miệng, "Nhị Phò mã, tuy nói Lâm đại nhân là một vị cô nương, nhưng Lâm đại nhân là người có chức quan, còn được Hoàng thượng tự mình phong.

Thế nên xưng hô của Nhị Phò mã có phải nên đổi rồi không?

Gọi 'Lâm cô nương' như vậy sợ là không phù hợp lắm."

Lâm Nguyệt Hương cảm thấy, tài tử này thật biết nói chuyện.

Đầu óc này, nói không chừng tương lai sẽ trở thành đồng liêu.

Nói theo lời của Đại Công chúa Điện hạ thì nàng muốn cho người này một like, nói hay lắm, giờ nàng nên được người ta tôn xưng một tiếng "Lâm đại nhân", mà không phải "Lâm cô nương."

Lữ Thanh vừa nghe thì mặt biến sắc, thấy người xung quanh đều gọi Lâm Nguyệt Hương là "Lâm đại nhân", cuối cùng hắn nói, "Vậy được, Lâm đại nhân, dám hỏi có phải là cô bất mãn với ta không?

Lúc nãy ta làm mấy vần thơ, Lâm đại nhân cũng chẳng bình luận một câu?

Ngược lại là cười cười nói nói với người khác, còn khen ngợi, ta không hiểu lắm, đây là có ý gì?"

"Còn có thể có ý gì nữa, đương nhiên là thơ ngươi làm không hay, Lâm đại nhân giữ mặt mũi cho ngươi, không muốn bình luận.

Cô ấy thân là đại thần trong triều, ngươi lại làm thơ khen vẻ đẹp của người ta, dùng từ tùy tiện, Lâm đại nhân không cau mặt với ngươi tại chỗ, đó là tu dưỡng của cô ấy.

Ngươi thân là Phò mã, mấy vần thơ này không phù hợp."

Giọng của Đường Quả vang lên, mọi người lập tức quay đầu, chắp tay với cô, xem như hành lễ.

Đại Công chúa Điện hạ không thích có người cứ hở tí là cong eo quỳ xuống, nhất là chỗ giống như thơ hội thế này.

Lữ Thanh thấy Đường Quả đi tới, còn nói giúp cho Lâm Nguyệt Hương, thiếu chút nữa tức đến hôn mê.

"Đại Hoàng tỷ, ta biết chị không hài lòng với ta," y vỗ vỗ chân, "Rõ ràng biết ta cần tiểu thần y giúp, chị ngược lại không nói câu nào.

Nếu chị nói một câu, hôm nay ta cũng sẽ không biến thành thế này."

"Mấy thứ này cũng thôi đi, nhưng chị chê bai thơ của ta, thế thì ta không phục."

Luận về thơ, Lữ Thanh vẫn khá tự tin.

Từ sau khi Lữ Thanh gãy chân thành người què đã mất sạch lý trí, nhìn thấy ai cũng đều cảm thấy là đang làm hại mình, oán hận mình.

Y đã không tĩnh tâm được nữa, nghe Đường Quả nói, cộng thêm với sự bực bội trong lòng, không nén giận được nữa.

Có một loại cảm giác, vò đã mẻ lại sứt.

*Vò đã mẻ lại sứt (破罐破摔): mặc cảm tự ti cho mình là người bất tài vô dụng.

Đường Khê nghe Lữ Thanh nói vậy thì mặt biến sắc hẳn.

Nàng ta không muốn đắc tội với Đại Hoàng tỷ, Lữ Thanh này làm sao thế, giờ đây càng lúc càng không biết điều.

Một tên què an ổn ở phủ không được sao?

Cứ phải ra ngoài cho mất thể diện.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1518: Công Chúa Điện Hạ (65)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 65 (1518):

"Thơ của ngươi vốn không hay, Lâm đại nhân giữ thể diện cho ngươi, ta thì không."

Lữ Thanh tức giận.

Đường Quả vui vẻ, tên Lữ Thanh này thật đúng là mất đi lý trí.

"Lúc nãy ngươi nói tiểu thần y không cứu chữa cho ngươi, là đang trách cứ ta sao?"

Lữ Thanh vừa muốn nói, đương nhiên.

Đột nhiên bên tai có một cơn gió lướt qua, một tiếng bạt tai thanh thúy vang lên.

Hóa ra là Đường Khê nghe Lữ Thanh nói lung tung, sợ chọc giận Đường Quả, không nhịn được mà vả một cái lên mặt Lữ Thanh.

Vốn là một Phò mã, làm mấy bài thơ khen ngợi dung mạo của Lâm đại nhân trước mặt mọi người đã cực kỳ không ổn rồi.

Nói là y làm thơ trêu ghẹo đại thần trong triều cũng không quá đáng, đầu tên này bị cửa kẹp rồi chắc?

"Chàng nói chuyện với Hoàng tỷ kiểu gì thế?"

Đường Khê lạnh lùng nói, "Bên phía tiểu thần y có quy định, một ngày chỉ khám cho 20 người, phải xếp hàng trước 3 ngày.

Quy định như vậy, dù là Phụ hoàng cũng rất tán thành, chẳng lẽ chàng được ngoại lệ chắc."

Lữ Thanh cũng bị đánh đến ngốc.

Thành thân với Đường Khê hơn 10 năm, hắn lần đầu tiên bị ăn tát, nhất là còn ở trước mặt nhiều người như vậy, đúng là hết sức nhục nhã.

"Các ngươi, còn không mau đưa Nhị Phò mã về phủ Công chúa?

Không lâu trước Nhị Phò mã bị bệnh, đầu óc không được tỉnh táo lắm, cứ thích nói lung tung.

Không ngờ rằng vì chút sơ suất của ta mà xém nữa khiến chàng đắc tội với Hoàng tỷ, vẫn mong Hoàng tỷ đừng để bụng."

Đường Quả nói, "Thế thì đưa về đi, cho đại phu đến cứu chữa."

Lữ Thanh trừng lớn mắt, bị hai tên đầy tớ áp lại.

Một thư sinh yếu ớt như hắn, trừ lúc đó xuống đồng cày ruộng có chút sức lực ra thì nhiều năm như vậy đều sống trong nhung lụa, căn bản là không chống lại được.

Cứ như vậy, y bị đưa đi trước mặt mọi người.

Kể từ hôm nay trở đi, y không còn mặt mũi mà xuất hiện trước mặt nhóm tài tử tài nữ này nữa.

Lâm Nguyệt Hương lặng lẽ đứng bên người Đường Quả, nhìn thấy bóng dáng nhếch nhác của Lữ Thanh thì khóe môi giương lên một nụ cười nhẹ.

Lữ Thanh thích vinh hoa phú quý, vứt bỏ người vợ kết tóc dịu dàng, một lòng một dạ với y.

Giờ đây vì nói sai, hắn bị Nhị Công chúa Điện hạ cao quý tát ở trước mặt mọi người.

Không biết trong lòng y có chút hối hận nào không?

Không, sẽ không đâu.

Lữ Thanh sẽ chỉ oán trách mọi người ở đây, cho rằng nàng không có mắt, cho rằng Đại Công chúa Điện hạ cố ý xử mình, cho rằng Nhị Công chúa Điện hạ quét sạch thể diện của y.

Y ấy à, sao mà hối hận chứ?

Lữ Thanh làm sao cũng không ngờ đến, Lâm Nguyệt Hương của hôm nay là người vợ kết tóc của mình, còn bị Đường Khê tát một cái trước mặt nàng nữa.

"Lâm đại nhân, thế nào, đã không?"

Quay về đình, Đường Quả hỏi Lâm Nguyệt Hương.

Lâm Nguyệt Hương cười khẽ đáp, "Rất đã, cảm ơn Điện hạ, thần cũng không ngờ người mình từng tôn kính, từng yêu lại là người quá quắt thế này."

"Ồ, sau này còn đã hơn cơ, không gấp, từ từ cho gã ta biết sự thật."

"Điện hạ, thần không gấp chút nào.

Chúng ta từ từ chơi, trực tiếp xử chết gã ta luôn thì thần cũng thấy không hả giận."

Đường Quả cười khẽ, "Nghe nói trong phủ của cô bày không ít cọc gỗ, cô chắc chắn chứ?"

"Đó là thói quen, rốt cuộc thì mỗi ngày phải luyện công mà."

Lâm Nguyệt Hương khẽ cười một tiếng, "Nếu có một ngày, có thể đánh người thật thì thế mới là thoải mái nhất, đánh người thật, chắc chắn tay sẽ không quá đau."

Hệ thống: Lại là một người phụ nữ bị ký chủ đại đại làm hư.

"Ngọc Phàm chuẩn bị sao rồi?"

"Thằng bé nói làm Trạng nguyên đứng đầu thì không thành vấn đề.

Điện hạ cứ đợi đi, Ngọc Phàm sẽ không làm Người thất vọng.

Điện hạ xem trọng nó như vậy, nếu nó không thi được Trạng nguyên đứng đầu thì thần sẽ tự mình đánh nó mấy trận."

Đường Quả cười phì, "Người làm mẹ như cô có thể dịu dàng chút được không, dọa Ngọc Phàm thì biết làm sao giờ?"

"Điện hạ, nữ tử thùy mị dễ chịu thiệt, giờ thần là mệnh quan triều đình, không thể quá dịu dàng được."

Lâm Nguyệt Hương nói như lẽ đương nhiên.
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1519: Công Chúa Điện Hạ (66)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 66 (1519):

Chuyện Lữ Thanh bị Nhị Công chúa cho một bạt tai ở trong hội thơ được rêu rao khắp Hoàng thành.

Lữ Thanh vì thế mà hận Lâm Nguyệt Hương.

Y cảm thấy nếu không phải vì Lâm Nguyệt Hương thì mình sẽ không mất mặt, sau này không còn mặt mũi mà tham dự hội thơ của Hoàng thành nữa.

Những chuyện này được người dân trong Hoàng thành nói một cách say sưa.

Với Hoàng đế Hoàng hậu mà nói, chẳng qua là chút chuyện nhỏ nhặt.

Dù Đường Khê hay Lữ Thanh làm gì, chỉ cần không gây họa lớn, làm loạn ra mạng người, làm loạn đến gần chỗ họ thì họ đều mở một mắt nhắm một mắt.

Nên nói là, Đế Hậu vốn không quan tâm đến Đường Khê, đương nhiên sẽ không lo nhiều vậy.

Hoàng đế nghe được rằng Lữ Thanh làm thơ khen ngợi dung mạo của Lâm Nguyệt Hương ở trước mặt mọi người, thơ từ tùy tiện, trong lòng còn nghĩ Đường Khê đánh hay lắm.

Tuy nói Lâm Nguyệt Hương là nữ tử, nhưng đó là nữ tử bình thường sao?

Giờ nàng ta là đại thần trong triều của ông, hôm nào cũng phải thượng triều, là vị nữ quan đầu tiên của nước Bắc Hạ.

Từ sau hội thơ, Lữ Thanh không bước ra khỏi nhà nữa.

Trong sổ của y có ghi mấy người vô cùng đáng hận: Đường Quả, tiểu thần y của Hoàng thành, nữ quan Lâm Nguyệt Hương, còn có một người nữa là Đường Khê.

Giờ y vẫn là một tên què, nhất là Đường Khê cứ luôn mắng y là một tên què, không lo ở yên trong phủ lại cứ chạy ra ngoài gây chuyện thị phi, đúng là khiến y bực bội.

Nhưng nổi giận xong, Lữ Thanh cảm thấy rất bất lực.

Năm đó y kiên quyết chọn hướng đến Công chúa, nghĩ là với năng lực của mình thì dù không vào triều làm quan cũng có thể tạo ra thành tựu.

Giờ đây một nữ tử nho nhỏ cũng đã thành mệnh quan triều đình, đè trên đầu y, quả thật là làm y khó chịu tột cùng.

Nhất là tên của nàng còn là Lâm Nguyệt Hương.

So với Lữ Thanh, Lâm Nguyệt Hương rất vẻ vang.

Đúng giờ thượng, hạ triều, hòa thuận với đồng liêu, thời gian rảnh rỗi sẽ đến chỗ Đường Quả chơi.

Ai cũng đều hiểu, nàng là người của Đại Công chúa Điện hạ, không dám lôi kéo nàng.

"Mấy người kia không dám lôi kéo thần, nhưng không có nghĩa là bọn họ không muốn."

Mặt Lâm Nguyệt Hương khá bất đắc dĩ, tuy nói là sớm có chuẩn bị, nhưng đợi đến sau khi thật sự vào triều làm quan rồi thì vẫn có rất nhiều chuyện làm nàng không thể tưởng tượng.

Đường Quả tò mò, "Họ đã làm gì?"

"Đưa đàn ông cho thần."

Lâm Nguyệt Hương bỏ một miếng bánh ngọt vào miệng, mặt đầy vẻ cạn lời, "Đều là mấy thiếu niên 17, 18 tuổi, môi hồng răng trắng, biết ngâm thơ vẽ tranh, đủ loại sở trường."

Lâm Nguyệt Hương đỡ trán, nói, "Điện hạ, Người nói đối mặt với các thiếu niên chỉ lớn hơn con trai mình 2 3 tuổi, thần xuống tay được sao?

Thật không hiểu là vì sao họ lại nghĩ là thần thích loại thiếu niên này nữa."

"Có một hôm nọ thần về nhà, đến phòng vậy mà thấy có một thiếu niên nằm trên giường của mình."

Khóe môi của Đường Quả không khỏi cong lên, các đại thần của nước Bắc Hạ này thú vị lắm, vậy mà nghĩ ra được việc đẩy đàn ông lên giường của Lâm Nguyệt Hương.

[Ký chủ, đây có tính là bắt kịp thời đại không?

Đối phó đàn ông thì đưa phụ nữ, với phụ nữ thì đưa đàn ông đẹp trai.]

Đường Quả cười hỏi Lâm Nguyệt Hương, "Thế sau này thiếu niên đó thế nào?"

"Thần hỏi hắn ta có phải là bị ép buộc không," Lâm Nguyệt Hương đáp, nàng nghĩ là hỏi thế này không có vấn đề gì, dù sao có rất nhiều người thuộc loại này đều là thân bất do kỷ, "Nào ngờ, hắn ta vậy mà thẹn thùng nói, là tự nguyện."

"Sau đó, thần cho người ném hắn ta ra ngoài, ngày hôm sau lúc hạ triều bất đắc dĩ phải xin Hoàng thượng cho một nhóm người, giải tán hết mấy người vốn ở phủ đi."

"Giờ cũng xem như yên tĩnh rồi."

Lâm Nguyệt Hương vui mừng nói.

=====

Triều thần của nước Bắc Hạ thật là "thú vị" 🙂)))
 
[Dịch] (Quyển 5) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! - Đỗ Liễu Liễu
Chương 1520: Công Chúa Điện Hạ (67)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 67 (1520):

Giờ Lâm Nguyệt Hương có phủ riêng, Lữ Ngọc Chỉ sống ở phủ Công chúa, Lữ Ngọc Phàm thì sống ở phủ của Vân Bất Hưu.

Tuy nói ba phủ cách nhau rất gần, nhưng trước mắt trừ mấy người biết chuyện ra thì không ai biết quan hệ của ba người này hết.

Trái ngược với người nổi trội như Lâm Nguyệt Hương cùng với người có danh xưng tiểu thần y Lữ Ngọc Chỉ thì Lữ Ngọc Phàm có vẻ không có tiếng tăm gì.

Trong lúc không ai biết đến, cuối cùng Lữ Ngọc Phàm cũng đến ngày thi khoa cử.

Lúc trước Lâm Nguyệt Hương và Lữ Ngọc Chỉ đều bận rộn vô cùng, trừ mỗi tối quay về sẽ đi thăm Lữ Ngọc Phàm thì thời gian khác đều không nhìn thấy mặt.

Về chuyện thi, Lữ Ngọc Phàm không hồi hộp chút nào, ngược lại, so với đời trước, đời này cậu càng nắm chắc hơn để bản thân mình tỏa sáng rực rỡ.

Lâm Nguyệt Hương và Lữ Ngọc Chỉ cũng đang đợi ngày này, khoảng cách đến ngày họ ra sức đánh Lữ Thanh càng lúc càng gần.

Trong lúc Lữ Ngọc Phàm thi cử thì Lữ Thanh cũng không rảnh rỗi.

Y nghĩ tới nghĩ lui cũng không cam tâm, lại nghe được rất nhiều chuyện của Lâm Nguyệt Hương.

Y quyết định tự mình ra trận, dù gì cũng phải cho nàng một bài học.

Còn làm sao để dạy dỗ Lâm Nguyệt Hương thì nàng nói gì cũng là một nữ tử, nếu có quan hệ không rõ ràng với một nam tử, truyền ra ngoài chắc chắn sẽ có ảnh hưởng rất lớn với nàng.

Nếu là nam tử bình thường thì mọi người chỉ sẽ cảm thấy Lâm Nguyệt Hương khá phong lưu, sẽ không thấy có vấn đề gì.

Nếu nam tử này là Nhị Phò mã đương triều, Lữ Thanh thì sao?

[Ký chủ, gần đây Lữ Thanh thường xuyên đến chặn Lâm Nguyệt Hương, tôi cảm thấy chắc chắn gã ta đang ngấm ngầm mưu mô gì đó.

Lữ Thanh của đời này vì có ký chủ đại đại áp chế, không trưởng thành lên, cũng chỉ nghĩ ra được mất thủ đoạn đáng khinh này thôi.]

[Có điều thủ đoạn này đúng là cay độc thật, nếu Lâm Nguyệt Hương thật sự bị gã ta tính tế thì xem như là bị nắm thóp rồi.]

"Đúng đó, nghĩ thử một nữ tử bình thường, không dễ gì mới dựa vào bản lĩnh của mình mà trở thành vị nữ quan đầu tiên trong triều.

Mà lúc này, Lữ Thanh đạt được mưu kế, trong lòng nàng ấy chắc chắn sẽ hoảng loạn, sau đó Lữ Thanh có thể tha hồ gây khó dễ cho nàng ấy rồi, ngược lại thì nghĩ cũng rất hay đấy."

Đường Quả ngồi trong sân phủ Công chúa của mình, vừa ăn đồ ăn vặt, vừa ăn dưa hệ thống phát sóng trực tiếp cho cô.

Không lâu sau đó, Ánh Châu chạy chậm đến, nhỏ giọng, "Điện hạ, Lâm đại nhân phái người đến mời Điện hạ đi xem kịch."

"Đi qua mời Quốc sư, chúng ta cùng nhau đi xem kịch."

Vân Bất Hưu nghe Đường Quả muốn mời mình đi, không để ý gì nữa, trực tiếp nhảy từ tường qua.

Một thân bạch y không vướng bụi trần phất phơ rơi xuống trước mặt cô, người của phủ Công chúa đã quen, thấy quen rồi nên không thấy lạ.

Một đoàn người cuồn cuộn đi nhanh đến tửu lâu Lâm Nguyệt Hương đang ở.

Nửa đường, Đường Quả còn đụng mặt Đường Khê vừa mới từ ngoài thành du ngoạn về.

Lúc Đường Khê nhường đường cho mình thì cô tốt bụng nói một câu, "Nhị Hoàng muội, hôm nay có kịch hay, em muốn đi xem không?"

Đường Khê do dự trong lòng, kịch hay gì chứ?

Mấy năm nay nàng ta sống có chút phong lưu, giấc mộng trưởng Công chúa trong lòng kia căn bản là bị sự tồn tại của Đường Quả đánh tan rồi.

Trừ Lữ Thanh chọc ít phiền phức cho nàng ta thì nàng ta cảm thấy mình sống rất dễ chịu.

Cho nên, chỉ cần có thể không làm mất lòng Đường Quả thì nàng ta tuyệt đối sẽ không đắc tội với cô.

Nàng ta cũng xem như hiểu được, chỉ cần bản thân sống cuộc sống của mình, không chọc đến Hoàng tỷ thì cuộc sống vẫn như thường.

Thấy dáng vẻ mặt đầy thâm ý của Đường Quả, trong lòng Đường Khê thấy không ổn.

"Hoàng tỷ, kịch gì thế?"

Đáng giá phải phí nhiều sức lực để đi xem?
 
Back
Top Bottom