Đam Mỹ Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 40: Chương 40


Edit: Mean
Có một cô con gái nghiêm túc, chăm học và năng động như vậy, lão Trần cảm thấy mình phải cố gắng rất nhiều.

Cho nên anh đã tìm tòi nghiên cứu và cực kỳ nghiêm túc xem xong hai bộ phim phổ cập khoa học.

Thấy anh như vậy, vào lúc chạng vạng Trần Lôi Lôi đã giúp bố già làm một bài trắc nghiệm nhỏ.

Kết quả bài thi rất xuất sắc, với số điểm 92 lão Trần đã giành được một hoa hồng nhỏ cô giáo Trần Lôi Lôi phát.

Với hoa hồng nhỏ dán trên trán, lão Trần nắm tay con gái thề rằng: “Yên tâm đi Lôi Lôi! Bố nhất định sẽ một kích đánh trúng!”
Mặt Trần Lôi Lôi đầy vẻ vui mừng: “Được!”

Lão Dịch gọi điện cho lão Trần khi anh đang xem phim, nhưng do đeo tai nghe xem phim nên không nhận máy, đến khi nhìn thấy rồi gọi lại thì lão Dịch không tiếp.

Lão Dịch đang làm gì?
Lão Dịch và Kỷ Nghiệp Lam hẹn nhau đi ăn, tiện hỏi thăm tham khảo kinh nghiệm yêu đương.

Kỷ Nghiệp Lam nghe hắn nói muốn biết lịch sử tình yêu của mình với Vưu Thanh thì cau mày, lấy trong túi ra một điếu thuốc, ngậm trong miệng.

”Năm nay tôi 32 tuổi, còn anh ấy mới 26 tuổi, anh cảm thấy tôi với anh ấy sao có thể đến với nhau?”
Lão Dịch do dự một chút: “Vì yêu?”
Kỷ Nghiệp Lam lắc đầu: “Bởi vì chặt.


Lão Dịch: “???”
”Tôi còn tưởng bị hắn thịt chết mất! Trên giường còn chơi được đủ loại tư thế! Anh tưởng được không? Nơi đó của hắn không chỉ bảo dưỡng tốt mà còn XXX, năm đó tôi còn suýt xuất quỹ nữa, anh cho rằng tôi lạc lối không tìm được đường về sao? Thật ra tôi đã quen ăn sơn hào hải vị, không nuốt trôi được cám!”
Lão Dịch đần mặt nhìn chằm chằm Kỷ Nghiệp Lam, nghĩ đến dáng vẻ ưu tú của Vưu Thanh.

Nhìn thấy hắn như vậy, Kỷ Nghiệp Lam nghĩ đến chuyện đã qua của lão Dịch, sắc mặt tối sầm lại: “Tôi nói cho anh biết, bây giờ tôi với Vưu Thanh rất tốt, dù có chia tay anh cũng đừng nghĩ đến chuyện cạy góc tường của tôi, Vưu Thanh chỉ yêu tôi.


Lão Dịch trừng mắt nhìn: “Tôi với Trần Cố cũng rất tốt!”
“Tốt thì sao còn chưa lên giường?” Kỷ Nghiệp Lam hỏi, “Đừng trách tôi nói xấu anh, người đó đã có vợ và một đứa con gái, tôi cảm thấy đây có thể là lừa hôn, lừa tiền, cũng có thể là lưỡng tính.

Nếu anh cứ đâm đầu vào, chỉ sợ bị lừa đến cái q**n l*t cũng không còn, hoặc chơi đủ rồi lại tìm một người phụ nữ khác kết hôn.


Lão Dịch biết Kỷ Nghiệp Lam nói nhiều như vậy là vì nghĩ cho mình, nhưng nghe những lời này thật khó chịu làm sao, hắn cúi đầu nhéo ngón tay, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.

Nhìn thấy hắn như vậy, Kỷ Nghiệp Lam tự mắng mình mồm miệng quá nhanh, ho nhẹ một tiếng nói: “Đó là tôi nói, còn tình hình cụ thể của hai người thì tôi không biết, nhưng không lên giường là chắc chắn có vấn đề, đàn ông yêu đương sao có thể không sờ?”
Lão Dịch thở dài, khó xử nói: “Trước kia hắn là thẳng nam…”
”Vưu Thanh không phải cũng là thẳng nam sao?” Kỷ Nghiệp Lam vỗ bàn, “Anh bây giờ là trước sợ sói sau sợ hổ! Trực tiếp xông lên không phải là được rồi sao?!”
Lão Dịch không biết phải nói thế nào với Kỷ Nghiệp Lam, tóm lại là khi nghĩ đến chuyện lên giường với lão Trần, trong lòng rất lo lắng, lo lắng anh không muốn, lại lo lắng sau này sẽ bị thương.

Kỷ Nghiệp Lam thấy hắn không nói nữa cũng im lặng, hai người bình tĩnh kết thúc bữa cơm.

Về đến nhà, trong đầu lão Dịch đều là lão Trần, nhìn thấy cuộc gọi cũng không có tâm trạng bắt máy.

Sau khi vào cửa, trong lòng lão Dịch có chuyện nên không bật đèn, s* s**ng ngồi xuống sô pha lại tựa vào một người.

Lão Dịch im lặng một giây, cúc hoa chợt căng thẳng bật dậy khỏi ghế sô pha vội bật đèn, vừa nhìn rõ người đàn ông liền tát vào mặt anh một cái.

Lão Trần bị tát thẳng, cười ha ha ha một tiếng, lão Dịch đánh xong lại vòng tay ôm anh nằm xuống sô pha.

“Anh đi đâu vậy?” Lão Trần hỏi.

“Ăn cơm với đối tượng của Vưu Thanh.

” Lão Dịch nói.

Lão Trần ậm ừ, một lúc sau mới hỏi: “Ăn món gì?”
Lão Dịch: “… Bốn món một canh, canh bí đao sườn non, có món cánh gà om, bún thịt bằm, đại tam tiên với nấm đùi gà.


”Ăn ngon ghê,” Lão Trần chuyển cái mông đổi vị trí, nói tiếp, “Ngày mai muốn ăn gì?”

Lão Dịch bị ôm chặt cứng, khó chịu dời cánh tay, đụng phải chỗ nào đó.

Hắn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lão Trần, lão Trần cũng rũ mắt nhìn.

”Em……”
”Ừm?”
”Em vòng vò như vậy làm gì?”
Lão Trần: “???”Bí đao sườn non

ppjpg


Cánh gà om

ppjpg


Bún thịt bằm

ppjpg


Đại tam tiên với nấm đùi gà

ppjpg

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 41: Chương 41


Edit: Mean
Lão Dịch như được khai sáng, chợt hiểu tại sao lão Trần không lên giường với mình.

Hóa ra là có nỗi niềm khó nói.

Vô số dấu chấm than đột nhiên hiện lên trong đầu lão Dịch, thở dài cho rằng mọi câu hỏi trong quá khứ đều đã được giải đáp.

Thảo nào vợ chạy, thảo nào lâu như vậy không tình được người yêu, thảo nào khi ngủ luôn giữ khoảng cách với mình, hóa ra phía dưới không được.

Lão Dịch không khỏi thương cảm, nghĩ may mà mình là 1, nếu là 0 thì chỉ sợ bây giờ phải lên mạng mua toy hai đầu.

Vừa nghĩ tới đây, lão Dịch đã bị lão Trần bế lên, sau đó hai người đứng trong phòng khách với tư thế rất kỳ quái.

Lão Dịch muốn xuống nhưng tay lão Trần đã siết chặt đến mức không thể cử động được, lão Dịch định gọi, lại thấy lão Trần lấy một thứ gì đó trong túi ra.

“Bao mua lần trước còn không?” Lão Trần hỏi “Em mua bôi trơn rồi, nghe nói nhãn hiệu này rất tốt.


Lão Dịch: “… Em nghe ai nói?”

”Lôi Lôi.


Lão Dịch: “…”

Lão Dịch không hỏi Trần Lôi Lôi làm sao biết thương hiệu này, bởi vì hắn nhìn thấy tình cảm trong mắt lão Trần.

Lão Dịch vừa định nói thì lập tức cứng họng, chợt ngẩn người rồi ngẩng đầu hôn lên môi lão Trần.

Đây là nụ hôn đúng nghĩa, dưới sự dẫn dắt của lão Dịch từ vụng về dần dần tìm ra bí quyết, hai người hôn nhau nồng nhiệt đến mức khiến cho người ta phải đỏ mặt.

Sau khi hôn ba bốn phút, lão Dịch nhẹ nhàng đẩy lão Trần ra, lão Trần cắn môi hắn một cái, sau đó mới thả ra.

Cả hai đều thở hổn hển, lão Dịch đưa tay lên lau nước miếng trên miệng, hỏi: “Đã nghĩ kỹ chưa?”
Lão Trần gật đầu, sau đó lại lắc đầu: “Thật ra em vẫn chưa rõ lắm.


”Để anh,” Lão Dịch mỉm cười kéo người vào phòng tắm, “Đừng lo lắng, anh sẽ cố gắng không làm em bị thương.


Lão Trần cảm thấy lời này mang ý nghĩa khác, định hỏi rõ ràng, nhưng ngay giây tiếp theo lão Trần bị đẩy đến cửa kính phòng tắm, lão Dịch ngồi xổm xuống.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, lão Trần thấy bên dưới trướng trướng, liếc nhìn xung quanh không thấy lão Dịch liền lớn tiếng gọi tên hắn.

Nghe thấy tiếng gọi, lão Dịch vội vàng chạy vào phòng ngủ, thấy lão Trần đang chống người ngồi dậy, trên mặt mang theo nụ cười lập tức bước tới đỡ lấy người kia.

”Anh đi đâu vậy?”
“Nấu cháo cho em.

” Lão Dịch nói.

Lão Trần nghe vậy cười: “Được không đó?”

”Lúc trước thấy em nấu rồi,” Lão Dịch tràn đầy tự tin, “Lát nữa ăn sẽ biết.


Lão Trần đánh hơi thấy mùi, hỏi: “Nồi bị tràn sao? Em ngửi thấy mùi hồ.


Lão Dịch sửng sốt sau đó lao như bay ra khỏi cửa, lão Trần mỉm cười, nhưng khóe miệng bị lão Dịch cắn đêm qua lại đau nhức rít lên, trong đầu nhớ lại những hình ảnh tối qua, trong lòng nảy sinh chút tò mò.

Đúng là thực tủy biết vị, đêm đó lão Dịch không ngừng cọ lão Trần, cũng may hắn còn nhớ rõ hôm qua là lần đầu tiên của người ta cho nên không làm gì khác hơn là xoa xoa.

Nhưng lão Trần bị hắn cọ ra lửa, lật người đè lên lão Dịch, sau đó trực tiếp cúi đầu.

Lão Dịch hầu hạ người khác đã lâu hiếm khi bị đối xử như thế, thưởng thức được một lúc thì đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn.

Lão Dịch nắm lấy tay lão Trần, rùng mình một cái: “Em làm gì vậy?”
Hai mắt lão Trần bị ngọn đèn đầu giường chiếu sáng, mím môi hỏi: “Không làm sao?”
”Không làm, không làm,” Lão Dịch vội vàng nói, “Em còn chưa khỏe mà, nghỉ ngơi mấy ngày rồi nói sau.


”Nhưng em nghĩ,” Lão Trần đẩy đẩy, “Hay lần này đến lượt em đi?”
Lão Dịch đối với những lời này đã quá quen thuộc, hắn ngẩng đầu nhìn lão Trần: “Em muốn ch*ch anh?”
Lão Trần gật đầu, sau đó chân thành hỏi: “Được không?”
Tối hôm qua vừa mới hái cúc non của người ta, lão Dịch không nỡ từ chối nên do dự: “Cũng được, nhưng em được không?”
“Anh thử trước xem?” Lão Trần nói, “Nếu cảm thấy không thoải mái thì đổi lại?

Lão Dịch cảm thấy phương pháp này khả thi, gật đầu đồng ý, kết quả là thử mấy tiếng đồng hồ liền.

Thứ hai đó lão Dịch hiếm hoi xin nghỉ làm.

Thứ ba, chú bảo vệ thấy hắn ôm eo suốt, quan tâm hỏi hắn làm sao vậy.

Lão Dịch: “Hôm qua bị bóng đèn đè thắt lưng, hai ngày nữa sẽ ổn.


Hai ngày sau, chú bảo vệ: “Sao càng thấy nghiêm trọng vậy? Thắt lưng vẫn không tốt sao?”
Lão Dịch: “Vâng, bóng đèn ở nhà lúc nào cũng hư.


”Vậy thì phải mua cái chất lượng tốt chứ!”
Lão Dịch: “… Vâng, đã biết.


Tác giả: Rất tốt, bắt đầu khóa, lần thứ hai sửa đổi.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 42: Chương 42


Edit: Mean
Lão Dịch vẫn luôn cho rằng làm 0 cảm giác về tâm lý lớn hơn thể chất, bởi vì mặc dù hắn và Tưởng Tín Lan bên nhau vài năm nhưng phải nói thật là không thoải mái lắm, hầu như không có thời gian thoải mái thật sự.

Vì vậy sau khi Tưởng Tín Lan qua đời, hắn nhất quyết làm 1, không bao giờ làm 0 nữa cho đến khi lão Trần xuất hiện.

Đối với chuyện tại sao lão Trần lại như vậy, lão Dịch vì áy náy mà gật đầu, dù sao bên trong lão Trần vẫn là thẳng nam có vợ có con gái, cho dù ở bên hắn thì cùng lắm cũng là một người song tính luyến ái, để anh lúc nào cũng nằm dưới đúng là có hơi ủy khuất.

Lão Dịch ôm cảm giác sẽ không được thoải mái chịu đựng, không ngờ lão Trần lại còn chơi khá giỏi, sau cảm giác khó chịu ban đầu lão Dịch nhanh chóng cảm thấy sướng, dẫn đến việc eo cứ vặn vẹo chủ động tìm lão Trần chơi tới bến.

Trong ấn tượng của lão Trần, lão Dịch đưa khăn giấy cho mình trong bệnh viện thú cưng là một người rất lịch thiệp, cho dù hắn và con gái giả tình nhân lừa dối mình thì cùng lắm chỉ khó chịu lão Dịch gạt người chứ không phải chuyện trâu già gặm cỏ non.

Sau khi làm quen, anh thấy lão Dịch thiếu tình thương, hay hành động trẻ con chẳng hạn như kén ăn, chẳng hạn như ngày mưa cầm ô xoay vòng tròn văng nước tứ tung, chẳng hạn như thích bập bênh màu vàng tróc sơn trong công viên, lại chẳng hạn như tham lam cơ thể anh dù biết mình đã già rồi.

Lão Trần quanh năm làm việc nhà, thân thể đương nhiên tốt hơn lão Dịch suốt ngày ngồi trong văn phòng, tuy rằng sau khi khai trai hai người đều có chút mê làm loại chuyện đó, nhưng biết eo không tốt còn cố làm không phải là đang tìm chết sao?

Khi bắt taxi đến bệnh viện, lão Trần không nhịn được ghé bên tai hắn nhỏ giọng nhắc mãi, lão Dịch u sầu đầy mặt dựa vào anh không nói lời nào, một lúc sau đột nhiên hỏi: “Em cảm thấy ở bên anh có thoải mái không, hay ở bên vợ thoải mái hơn?”
Lão Trần không nghĩ hắn sẽ hỏi cái này, dừng lại một chút rồi trả lời, “Thật ra, em…”
“Em đã ly hôn với vợ chưa?” Lão Dịch ngắt lời “Em nói cô ta bỏ trốn, có nghĩa là vẫn chưa kịp làm giấy chứng nhận ly hôn, vậy chúng ta có phải là gian díu với nhau không?”
Lão Dịch dán sát bên tai anh nói, lẽ ra tài xế phía trước không nghe thấy gì nhưng lão Trần lo lắng bị nghe thấy cho nên an ủi lão Dịch định đợi lúc nào đó sẽ nói rõ ràng.

Ai ngờ lão Dịch lại cho rằng anh né tránh, lập tức kêu dừng lại, xuống xe trước.

Lão Trần lo lắng cho cái eo hắn, vừa thấy người bước đi liền nhanh chóng đưa tiền xe, đuổi theo.

”Eo anh không đau nữa sao?”
Lão Dịch liếc một cái, không đi nữa.

Lão Trần đau đầu, nắm tay lão Dịch nói từng chữ: “Xin lỗi, em không nói rõ với anh.


Trên mặt lão Dịch không có biểu cảm gì, hất cằm: “Hả?”

“Em không có vợ, Lôi Lôi là con của chị gái em.

” Lão Trần nói, “Trước khi chị gái tử hình đã giao con bé cho em.


Sắc mặt lão Dịch cứng lại: “Bố con bé đâu?”
”Bố con bé bị chị gái em giết rồi”, Lão Trần gượng cười nói, “Con bé không có bố mẹ, em cũng không có bố mẹ, vì để tránh người khác nghị luận cho nên tìm một cái cớ để nuôi con bé.


Vừa nói anh vừa siết chặt tay: “Xin lỗi, ngay từ đầu em nên nói rõ với anh, để anh hiểu lầm rồi.


Lão Dịch nhìn anh, trái tim chợt thắt lại, nghiêng người ôm eo lão Trần nói: “Là anh xin lỗi mới đúng,” Sau đó nhẹ nhàng nói, “Anh thích em, cho nên sau này không muốn gặp rắc rối.


Lão Trần cúi đầu hôn lên tóc hắn, “Em hiểu mà.


Tác giả: Nếu không có chuyện gì khác, hai vị lão nhân này khi yêu thật sự rất ngọt ngào.

(Hai chương đầu bị khóa 3 lần, giờ bực mình quá nên chưa viết được gì????).
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 43: Chương 43


Edit: Mean
Lý do tại sao lão Dịch hỏi vợ của lão Trần là vì đã nghe được chuyện gì đó từ Kỷ Nghiệp Lam.

Trong cái vòng này, một đôi chồng chồng không tệ lắm bên nhau được bảy tám năm, một thời gian trước đã chia tay vì một trong hai người đã có vợ, hơn nữa từ trước đến nay đều có vợ.

Tra nam vì đối phó hai bên còn lên một kế hoạch tương tự như Tưởng Tín Lan đối với lão Dịch, trong đó có rất nhiều điều, bao gồm cả cách đối phó nếu chẳng may bị phát hiện.

Tiếc rằng suy tính của hắn ta đều vô ích, một bên dứt khoát chia tay khi biết mình là nhân tình, tên cặn bã khóc lóc thảm thiết van xin tha thứ.

Thậm chí còn dùng tự sát để uy h**p bạn trai cũ, bị bạn trai cũ châm chọc mỉa mai mà thẹn quá hóa giận đâm mũi nhọn vào thẳng ngực của bạn trai cũ, rất may vết đâm không sâu nếu không thì người kia cũng quá đáng thương.

Nghe xong lão Trần thở dài thề với lão Dịch sẽ không bao giờ trở thành loại người như vậy.

Lão Dịch đương nhiên tin tưởng anh sẽ không đối xử với mình như vậy, gối đầu lên vai anh, cùng lão Trần đợi bác sĩ gọi tên.

Kiểm tra xong lão Trần đi thanh toán tiền thuốc, lão Dịch ở đại sảnh chờ, vừa định lấy điện thoại ra kiểm tra thời gian liền nghe thấy có người gọi tên.

”Dịch Lãng?”
Lão Dịch quay đầu lại, sửng sốt: “Chị Nhã.


Tưởng Hân Nhã gật đầu: “Sao lại đến bệnh viện? Chỗ nào không thoải mái sao?”
Lão Dịch cười: “Eo không thoải mái lắm.


Tưởng Hân Nhã thở dài nghiêng người: “Chuyện của Tín Lan tôi đã điều tra ra rồi, muốn nghe không?”
Tưởng Tín Lan đã chết lâu như vậy, lão Dịch không nghĩ sẽ lại nghe được chuyện của anh ta, nhưng vẻ mặt của Tưởng Hân Nhã có hơi điên cuồng kích động khi nói lời này, lão Dịch không thể lập tức nhấc chân chạy lấy người.

Cho nên lúng túng gật đầu: “Chị nói đi.


”Để tôi giới thiệu Tiểu Trình với cậu trước” Tưởng Hân Nhã nói, “Hắn cũng là bạn trai của Tín Lan, dù nó ở bên cậu, hai người đó thật ra cũng ở bên nhau cho nên hắn biết rất nhiều.


Sắc mặt lão Dịch tối sầm: “Chị nói cái gì?”
Nhìn thấy thái độ hắn không tốt, ánh mắt Tưởng Hân Nhã trầm xuống: “Cậu không muốn cùng tôi tìm manh mối, hắn xuất hiện giúp tôi chẳng lẽ không tốt sao?”

Nghe xong lời của cô, lão Dịch hừ lạnh một tiếng định rời đi trước nhưng lại bị Tưởng Hân Nhã ngăn trước một bước: “Không được! Cậu không được phép đi!”
Lão Dịch cảm thấy tinh thần cô ta có vấn đề, định tránh xa thì nghe thấy giọng nói của lão Trần bên cạnh.

Lão Trần không biết Tưởng Hân Nhã, chỉ nghĩ cô ta là người quen của lão Dịch cho nên bước đến đứng yên bên cạnh lão Dịch không làm gì, nhưng vẻ mặt của Tưởng Hân Nhã đột nhiên trở nên khó coi khi nhìn thấy anh, cô ta đưa tay nắm lấy quần áo lão Dịch, hỏi hắn tại sao lại làm chuyện có lỗi với Tưởng Tín Lan khiến mọi người trong sảnh bệnh viện đều nhìn sang.

Khi lão Trần nghe thấy tên Tưởng Tín Lan liền biết người trước mặt này là ai, muốn bẻ bàn tay đang nắm lấy lão Dịch ra, ai ngờ sức cô ta rất mạnh, lão Trần bẻ một lúc không được.

Thấy mọi chuyện ngày càng trở nên tồi tệ, nhân viên bảo vệ cũng chạy đến, cả hai giữ chặt Tưởng Hân Nhã đang phát điên, gọi y tá đến tiêm cho cô ta thuốc an thần, vừa lúc mọi việc đang diễn ra thì một người phụ nữ trung tuổi chạy đến.

Khi nhìn thấy Tưởng Hân Nhã bị khống chế liền gọi một tiếng chị họ, giúp nhân viên bảo vệ đặt Tưởng Hân Nhã đã bình tĩnh lại lên cáng, lau mồ hôi trên trán nói với người đang vây xem: “Xin lỗi, xin lỗi! Chị họ tôi bị bệnh tâm thần, xin mọi người bỏ qua cho.


Sau khi người phụ nữ nhìn thấy lão Dịch thì sửng sốt một lúc rồi đi tới.

Người phụ nữ thận trọng hỏi: “Xin hỏi có phải anh họ Dịch không?”
Lão Dịch gật đầu.

”Ngại quá,” Người phụ nữ xin lỗi lần nữa, “Tôi nhìn thấy ảnh của anh ở nhà chú tôi, chị họ thường hay nhắc đến anh cho nên nhớ rõ.


Lão Dịch cảm thấy không vui, nhưng hắn không thể trách một người phụ nữ khách sáo như vậy.

Sau khi người phụ nữ bày tỏ lời xin lỗi lần nữa, cô định quay người rời đi, lão Dịch ngăn cô ấy lại, hỏi: “Bên cô ấy có người tên Tiểu Trình không?”
Người phụ nữ ngập ngừng một lúc rồi trả lời: “Chị ấy bịa ra người đó, cậu mợ của tôi cũng nghe thấy chị ấy hồ ngôn loạn ngữ mới biết chị ấy cũng có vấn đề về tâm thần.


Nói xong cô cúi đầu chào rồi nhanh chóng chạy đi.

Tác giả: Sắp kết thúc rồi.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 44: Chương 44


Edit: Mean
Đối với chuyện xảy ra đại sảnh bệnh viện, lão Trần không hỏi, lão Dịch cũng không nói gì.

Lão Trần tiếp tục đấu tranh với củi gạo dầu muối trong bếp, trong khi lão Dịch đi làm tranh thủ sớm ngày hoàn thành kế hoạch nghỉ hưu của mình.

Vài đêm trước Tết, cả hai định ôm nhau sau khi ân ái, vừa chuẩn bị ngủ say thì điện thoại lão Dịch để một bên rung lên bần bật, cầm lên alo một tiếng thì nghe thấy một giọng nữ thê lương phát ra từ bên trong: “Dịch Lãng! Cậu sẽ không chết tử tế ——”
Giọng nói quá sắc nhọn đâm thẳng vào màng nhĩ, lão Trần cũng bị đánh thức, lấy điện thoại của lão Dịch hỏi người bên kia là ai, nhưng người phụ nữ đã dập máy sau khi lặp lại hai lần, gọi lại thì bên kia nhắc nhở đã tắt máy.

Cuộc điện thoại này xua đi cơn buồn ngủ của lão Dịch và lão Trần, hai người nhìn nhau vài giây, lão Dịch thở dài nói với lão Trần, “Chắc là Tưởng Hân Nhã.


Lão Trần cũng đoán được chính là người này, cau mày muốn hỏi lão Nhị có muốn gọi cảnh sát không, còn chưa kịp nói đã bị lão Dịch lật người nằm đè lên.

”Anh sợ quá à,” Lão Dịch nói, “Có thể cho anh một chút ấm áp không?”

Lão Trần ngây người: “Anh lại muốn nữa hả?”
“Nếu em không muốn hoạt động thì để anh.

” Lão Dịch nói xong đưa tay vào trong chăn bông, lão Trần giật mình, sau đó hơi ngẩng đầu ngậm lấy môi lão Dịch.

Tối hôm sau điện thoại lão Dịch lại đổ chuông, lần này lão Dịch có ghi âm lại trước, bên kia hô “Không chết tử tế” xong thì hắn đã cúp máy trước.

Mấy ngày sau giống như đồng hồ báo thức, Tưởng Hân Nhã gọi điện thoại, lão Dịch ghi âm, ghi âm xong lại ôm lão Trần ngủ.

Vào đêm 30, bố con lão Trần và lão Dịch ở nhà ăn cơm tất niên, đây là lần đầu tiên có người thứ 3 xuất hiện trong nhà lão Trần nên đêm đó quyết định không làm gì.

Khi cuộc gọi đến vào sáng sớm, Trần Lôi Lôi đang xem TV trong phòng khách, lão Dịch đi toilet, lão Trần làm đồ ăn khuya trong bếp.

Trần Lôi Lôi liếc nhìn điện thoại của lão Dịch gọi hắn tiếp máy, lão Dịch đang ngồi trên bồn cầu, để Trần Lôi Lôi tự tiếp.

Vì vậy, Trần Lôi Lôi nghe thấy giọng nói có tố chất thần kinh của Tưởng Hân Nhã.

Trần Lôi Lôi im lặng một lúc rồi hỏi: “Cô là ai?”
Tiếng hét của Tưởng Hân Nhã lập tức dừng lại, cô ta hỏi: “… Sao lại là phụ nữ? Dịch Lãng đâu?”
”Giọng điệu của cô có vẻ không phải đến chúc tết,” Trần Lôi Lôi nói, “Họ tên, số điện thoại, địa chỉ của cô là gì?”
Đầu bên kia im lặng một lúc rồi hỏi: “Cô là cảnh sát à?”
Trần Lôi Lôi phớt lờ cô ta chỉ hỏi liên tục, “Tên, số điện thoại, địa chỉ.


Tưởng Hân Nhã nghe vậy không biết lẩm bẩm cái gì, sau đó ngoan ngoãn nói cho Trần Lôi Lôi biết thông tin.

Trần Lôi Lôi nhớ kỹ lời cô ta nói, nói “Chờ” sau đó ngắt kết nối.

Tưởng Hân Nhã thẫn thờ nhìn màn hình đen điện thoại, đột nhiên luống cuống chạy sang nhà bên cạnh tìm em họ giải thích mọi chuyện, em họ nghe cô ta quấy rối Dịch Lãng mấy ngày nay, sắc mặt lập tức tái mét, vội vàng muốn gọi lại xin lỗi lão Dịch, nhưng Trần Lôi Lôi đã đưa số này vào danh sách đen trước rồi.

Em họ viết lại số dùng điện thoại của mình gọi lại, nhưng Trần Lôi Lôi đã tắt máy.

Khi lão Dịch bước ra hỏi ai gọi đến, Trần Lôi Lôi nói: “Không biết, một người phụ nữ rủa xả nửa ngày, con cúp máy rồi.


Lão Dịch không nghi ngờ gì, mãi cho đến khi nhận được cuộc gọi từ đồn cảnh sát vào trưa ngày hôm sau mới biết Trần Lôi Lôi sáng sớm cơm nước xong liền mang cảnh sát đến nhà Tưởng Hân Nhã.

Trần Lôi Lôi không phải tay không báo cảnh sát, Tết nhất vốn dĩ cảnh sát nhân dân không muốn đi, nhưng Trần Lôi Lôi đã dùng lời lẽ của mình để thuyết phục đối phương.

Sau khi Tưởng Hân Nhã gọi điện quấy rối vào sáng sớm, sợ cảnh sát tìm mình mà sợ đến mức cả đêm không ngủ, ngày hôm sau khi cảnh sát tìm tới cửa, cô ta đã sợ hãi đến nỗi không biết phải nói gì, cuối cùng em họ chăm sóc cô ta phải cúi đầu xin lỗi, còn tính trả cho cô một khoản bồi thường.

Trần Lôi Lôi không muốn số tiền này, vừa lúc Tết người nhà họ Tưởng đều ở đây nên cô yêu cầu cha mẹ Tưởng Hân Nhã ở trước mặt cảnh sát ký giấy cam đoan, đảm bảo rằng Tưởng Hân Nhã sẽ không quấy rối lão Dịch nữa mới bỏ qua.

Lão Dịch không ngờ Trần Lôi Lôi chỉ cần nửa ngày đã giải quyết xong Tưởng Hân Nhã, lập tức cho cô một bao lì xì đỏ 888 tệ, Trần Lôi Lôi nhận lấy, viết 200 chữ bày tỏ khinh thường bố già với bạn trai bố già.

”Thật ra bọn bố đã ghi âm rồi.

” Lão Trần nói
“Chỉ ghi âm thì có lợi ích gì?” Trần Lôi Lôi hỏi, “Con biết hai người đang dự định làm nhiều hơn một chuyện, nhưng đã bao giờ nghĩ tới cô ta có vấn đề về thần kinh không, hôm nay có thể gọi điện quấy rối biết đâu ngày mai lại giết người phóng hỏa?”
Nghe xong lời này, lão Trần muốn giải thích với cô rằng qua năm mới bọn họ sẽ đến đồn báo án nhưng bị lão Dịch ngăn lại.

Lão Dịch lại phát thêm một bao lì xì đỏ 888 tệ cho Trần Lôi Lôi rồi nói: “Lôi Lôi nói đúng, Tưởng Hân Nhã biết địa chỉ nhà anh, anh cảm thấy về nhà không an toàn nữa, hay là sống ở đây trước.


Trần Lôi Lôi đã thu xong bao lì xì: “???”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 45: Chương 45


Edit: Mean
Lão Dịch ở nhà lão Trần suốt kỳ nghỉ đông, trong lúc đó đã đánh nhau với Trần Lôi Lôi hơn chục lần.

Nội dung cãi vã của hai người tuy tầm thường nhưng lại có thể tranh luận rất lâu về một chuyện nhỏ nhặt như vậy, một khi đã cãi nhau thì sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi đối phương đầu hàng.

Ban đầu lão Trần còn khá lo lắng vì sợ rằng nếu hai người không hợp nhau thì sẽ xảy ra đổ máu, sau đó phát hiện con gái mình và lão Dịch đang rất vui vẻ, sau hai lần khuyên can thì không thèm quản nữa.

Ngày lão Dịch về nhà, Trần Lôi Lôi dựa vào ghế sô pha, dáng vẻ khinh thường cả thế giới, lão Trần liếc cô một cái không nói gì.

Trong bữa cơm chiều, lão Trần dọn bát đũa, nhưng Trần Lôi Lôi vẫn chưa nhúc nhích, thỉnh thoảng cô liếc nhìn hướng cửa rồi lại nhìn lão Trần.

Lão Trần cảm thấy con gái rất ngộ nghĩnh nên không nói gì, khi cô nhìn đến lần thứ năm mới hỏi: “Sao vậy?”
”Hôm nay ổng không tới sao?”
Lão Trần: “Ai?”
Trần Lôi Lôi không vui khi thấy bố già biết rồi còn cố hỏi: “Mẹ kế của con.


Lão Trần suýt sặc nước miếng, gõ vào cạnh bát Trần Lôi Lôi: “Nói bậy bạ gì vậy?”

Nhìn thấy anh như vậy, Trần Lôi Lôi trợn tròn mắt hỏi: “Chẳng lẽ bố trở thành mẹ của con rồi?”
Vừa dứt lời, đầu không nhẹ không nặng bị đánh một cái, lão Trần vừa tức giận vừa buồn cười mắng: “Còn nói nhảm nữa là bố lấy thước đánh con đó.


Trần Lôi Lôi cười hi hi ha ha một lúc, sau đó xác định lão Dịch không tới mới bắt đầu ăn cơm.

Vào ngày Kinh Trập, Lão Dịch chính thức giới thiệu lão Trần với Kỷ Nghiệp Lam và Vưu Thanh trong quán cà phê.

Ngày Kinh Trập: 5 hay 6 tháng 3 dương lịch
Vưu Thanh đã từng gặp lão Trần trước đó nên biểu cảm rất tự nhiên sau khi nhìn thấy anh, nhưng Kỷ Nghiệp Lam lại nhìn chằm chằm người ta như thể nhìn thấy gấu trúc.

Hành động của hắn ta bị Vưu Thanh và lão Dịch véo một cái, Kỷ Nghiệp Lam xoa xoa cánh tay bị véo đau, khi lão Trần và Vưu Thanh cùng vào toilet thì lặng lẽ hỏi lão Dịch, “Anh có thể đè anh ta sao?”
Lão Dịch hất cằm: “Đúng.


Kỷ Nghiệp Lam biết lão Dịch đã làm 0, nghe vậy vẫn hỏi với vẻ không tin, “Anh chắc không?”
Lão Dịch híp mắt nhìn: “Không tin thì hai ta cùng kiểm tra một chút?”

Kỷ Nghiệp Lam nghe xong liền kích động, xắn tay áo kêu lão Dịch: “Nào! Ai sợ ai? Lên khách sạn trên lầu luôn không? Tôi mà không chơi anh…”
Chưa kịp nói xong thì đã bị ai đó véo lỗ tai, hắn ta từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt của Vưu Thanh.

Vưu Thanh nở nụ cười ấm áp, thái độ hòa nhã, cong khóe miệng với Kỷ Nghiệp Lam, sau đó gật đầu với lão Trần và lão Dịch, kéo Kỷ Nghiệp Lam ra cửa.

Lão Trần và lão Dịch đợi trên ghế hơn mười phút, nhận được cuộc gọi từ Kỷ Nghiệp Lam.

Kỷ Nghiệp Lam ở đầu dây bên kia nói với lão Dịch bằng một giọng vừa đau vừa sướng rằng mình sẽ không quay lại, hai người tự lo liệu đi.

Lão Trần do dự một chút rồi hỏi: “Bọn họ…”
Lão Dịch ghét bỏ gật đầu: “Kỷ Nghiệp Lam thích bậy bạ như vậy, Vưu Thanh thương tiếc không muốn đánh chết hắn cho nên mới dùng cách này khống chế.


Lão Trần l**m môi, nhìn về phía lão Dịch, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Lão Dịch nghiêng đầu nhìn, thấy hai mắt lão Trần sáng lên, đột nhiên hiểu anh đang suy nghĩ gì.

Lão Dịch ghé vào lỗ tai anh nhẹ giọng hỏi: “Lúc nào cũng ở nhà thì không thú vị, hay là chúng ta tìm một chỗ chơi đi?”
Lão Trần đứng bật dậy, sốt ruột nắm tay lão Dịch, sau khi thanh toán xong ở quầy bar thì vội vã cùng lão Dịch chạy ra ngoài.

Ngày đó, ngoại trừ Trần Lôi Lôi ăn đồ thừa, mọi người đều rất vui vẻ.

Tác giả: Còn một chương nữa là kết thúc.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 46: Chương 46


Edit: Mean
Sau khi tốt nghiệp đại học, Trần Lôi Lôi cùng một vài người bạn lên núi dạy học, đi được nửa năm thì ngôi nhà cũ ở thành phố nơi cô sống sắp bị phá bỏ do quy hoạch đô thị.
Hiện giờ quan hệ giữ hai người lão Trần lão Dịch với Trần Lôi Lôi đã ổn định nên cùng nhau bàn bạc mua một căn hộ lớn bằng hình thức chia sẻ phòng ở, thời điểm căn hộ được sửa sang và dọn đến ở, Trần Lôi Lôi đã về ở được hai tháng.
Trần Lôi Lôi đã rám nắng, giảm cân, nhưng tính cách của cô đã thay đổi rất nhiều so với tính cách táo bạo trước đây, cô hay cười nhiều hơn.
Lão Trần rất thích sự thay đổi của cô, vì vậy khi con gái nói muốn tiếp tục đi học đã lập tức đồng ý ngay.
Vừa đồng ý xong không lâu sau anh lại rơi vào một mớ bòng bong.
Lão Trần tưởng không ai nhìn ra trạng thái của mình, nhưng thật ra lão Dịch đã sớm nhận ra có gì đó không ổn, chỉ là muốn anh chủ động nói ra cho nên vẫn luôn im lặng.
Lão Trần kìm được ba ngày, ba ngày sau nước mắt lưng tròng nhìn lão Dịch, hỏi hắn có nên kể cho Trần Lôi Lôi nghe thân thế của cô không.
Hai người đã bên nhau gần ba năm, trong thời gian đó hắn đã biết một chút về bố mẹ ruột của Trần Lôi Lôi, nhưng chuyện này người ngoài như hắn không thể xen vào quá nhiều, chỉ nói lão Trần tự quyết định đi.
Lão Trần nghe xong liền vùi đầu vào ngực lão Dịch, một lúc lâu sau mới đi vào phòng làm việc gõ cửa, nói với Trần Lôi Lôi mình có chuyện muốn nói với cô.
Trần Lôi Lôi đỡ kính trên sống mũi, lùi lại để lão Trần vào, lão Trần vào phòng đóng cửa lại rồi hắng giọng nói: “Lôi Lôi, bố…”
”Bố,” Trần Lôi Lôi đột nhiên nói, “Con về đã không nói với bố chuyện con đi hỗ trợ giảng dạy mấy tháng kia.”
Lão Trần sửng sốt: “Bây giờ muốn nói sao?”
Trần Lôi Lôi lắc đầu: “Thật ra con biết bố định nói cái gì cho nên muốn ngắt lời bố.”
Lão Trần cau mày: “Con biết bố định nói gì?”
Trần Lôi Lôi gật đầu: “Con biết.”
.
Trần Lôi Lôi đã biết mình không phải là con gái ruột của Trần Cố từ rất lâu rồi, còn sớm như thế nào thì phải ngược dòng về nhiều năm trước.

Năm đó Trần Lôi Lôi đang học lớp 5 hoặc lớp 6 gì đó.

Trong giờ nghỉ trưa sau khi ăn trưa, giáo viên nói rằng có người đang tìm cô, người kia mang theo giấy khai sinh của Trần Lôi Lôi và bệnh án của bệnh viện để chứng minh Trần Lôi Lôi thật ra là cháu gái của mình.
Trần Lôi Lôi đã gặp gia đình này dưới sự dẫn dắt của cô giáo, nhóm người này tự nhận là bố mẹ của bố mẹ ruột và chị gái, bọn họ đến tìm Trần Lôi Lôi là muốn đón cô về đoàn tụ.
Trần Lôi Lôi khi đó mới mười tuổi, không thể nói là không hoảng sợ, nhưng cô vẫn yên lặng nghe nhóm người kia nói.
“Nếu tôi thực sự là người nhà của các người, tại sao ngay từ đầu đã biết tôi ở đây mà không đến tìm tôi sớm hơn?” Trần Lôi Lôi hỏi.
Nhóm người không trả lời được, lại không có thêm thông tin chứng minh quan hệ họ hàng nên đã bỏ đi trong sự tắc trách của giáo viên và bác bảo vệ.
Trần Lôi Lôi không nói với lão Trần chuyện này, nhưng thời gian sau đó cô vẫn bị đám người này quấy rối, để tránh xa những thứ lộn xộn này cô đã lấy thành tích thật cao để vào học ở một ngôi trường hoàn toàn khép kín.
Có lẽ nhìn thấy sự không tin tưởng của Trần Lôi Lôi, mấy người kia nhanh chóng rời đi, trước khi đi để lại một thẻ ngân hàng, nói rằng đó là tiền tiêu vặt cho cô.
Nghe xong, lão Trần chưa bao giờ nghĩ rằng mình canh phòng nghiêm ngặt như vậy vẫn cho người khác cơ hội, càng không ngờ rằng Trần Lôi Lôi từ nhỏ đã học được tính cách nhẫn nhịn.
Trước đây có một thời gian Trần Lôi Lôi muốn chuyển trường là vào giai đoạn quan trọng năm cấp 2, bởi vậy lão Trần đã không đồng ý yêu cầu của cô, cuối cùng Trần Lôi Lôi dùng điểm số thật cao chứng minh thành tích của mình, lão Trần lúc này mới cho phép cô đến một trường học kép kín vào nửa cuối năm lớp sáu.
“Sao con không nói với bố sớm hơn?” Lão Trần hỏi.
”Bố đã vất vả quá rồi,” Trần Lôi Lôi nói, “Con không muốn làm bố phiền lòng.”
Mũi lão Trần chua xót, suýt không kìm được nước mắt.
Thấy anh sắp khóc, Trần Lôi Lôi vội vàng nói: “Con không muốn sống cùng hai người nữa.”
Nước mắt lão Trần lập tức rút đi, bất mãn nói: “Tại sao?”
”Dù gì đây cũng là căn hộ bố và thầy Dịch mua, con ở cùng không tốt chút nào.”
Lão Trần dặn cô đợi một chút, lúc sau anh lén lút lẻn vào.
“Căn này là bố mua, tiền của Dịch Lãng bố không có đụng vào”, Vừa nói vừa đưa cho Trần Lôi Lôi hợp đồng mua bán nhà cùng với sổ tiết kiệm, “Dịch Lãng không có tiền tiết kiệm, số tiền này là tiền bán nhà của anh ấy.

Đừng nghĩ rằng bây giờ chúng ta khá ổn, mấy thập niên sau này không biết sẽ ra sao, có phát sinh chuyện không thể chịu đựng được hay không, cho nên đã thêm một chút vào để anh ấy sau này dưỡng lão.”
Trần Lôi Lôi cầm xấp tài liệu, hồi lâu không lên tiếng.
”Con cứ yên tâm mà sống, bố đã bàn bạc với anh ấy rồi, nghỉ hưu sẽ về quê sinh sống một thời gian, sau này không còn khả năng di chuyển nữa sẽ vào viện dưỡng lão, không gây thêm phiền toái cho con nữa”, Anh ôm lấy con gái, “Con không cần lo lắng cho chúng ta, muốn làm gì thì làm.”
Lão Trần nói xong cũng không nhắc tới vấn đề thân thế của Trần Lôi Lôi nữa, nhắc mãi hai câu chú ý thân thể rồi cầm lấy xấp tài liệu rời đi.
Không lâu sau khi anh rời đi, lão Dịch bước vào đưa cho Trần Lôi Lôi một tấm thẻ rồi nói với cô: “Tiền vô dụng.”
Tiền này là tiền tiêu vặt người thân của bố ruột Trần Lôi Lôi tặng hơn mười năm trước, số tiền này cứ tăng dần theo năm tháng nhưng Trần Lôi Lôi chưa bao giờ đụng vào.
Vốn định tranh thủ mua một căn nhà, trang hoàng nhà cửa để lão Dịch bí mật sử dụng, kết quả lại còn nguyên vẹn trở về.
”Đúng rồi,” Lão Dịch trước khi đi nói với Trần Lôi Lôi, “Nghe nói con muốn tiếp tục đi học cho nên ta bỏ thêm một số tiền vào đó, ngày thường đừng mệt mỏi quá, đến trường rồi thì nhớ về nhà thường xuyên.”
Lão Dịch nói xong đi tới cửa rồi lại quằn trở về, nói nhỏ với Trần Lôi Lôi: “Hơn một năm này con đi dạy học, lúc nào bố con cũng mơ thấy con, có lần tỉnh lại khóc nói mơ thấy con bị xe đâm, lúc ấy còn bò dậy muốn đi tìm con làm ta sợ muốn chết, dỗ mãi mới chịu sáng hôm sau gọi cho con hỏi tình hình, còn không biết có nên đến chỗ con không nữa đó.”
Lần đầu tiên Trần Lôi Lôi nghe thấy chuyện này, lập tức ngây ra.
”Đừng nhìn bố con không nói gì, thật ra rất nhớ con đó,” Lão Dịch nói, “Em ấy là bố của con, con là con gái em ấy, không ai có thể thay đổi được quan hệ này.”
Trần Lôi Lôi sững sờ một lúc, nhận ra hắn đang ám chỉ thân thế của mình.
Trần Lôi Lôi gật đầu: “Yên tâm đi, cả đời này con chỉ có một ông bố.”
Lão Dịch mỉm cười gật đầu, trước khi đi còn quay mặt về phía Trần Lôi Lôi nói: “Thôi thì nếu con không muốn có thêm bố thì gọi ta là mẹ cũng được, ta không ngại.”
Trần Lôi Lôi: “…”
.

Lão Dịch và lão Trần cùng nhau trải qua sinh nhật lần thứ 50.

Tiệc bày ba bàn, tất cả những người được mời đều là bạn tốt.
Mười năm qua hai người không hề thừa nhận quan hệ với người ngoài, nhưng người có mắt tinh tường đều có thể nhìn ra manh mối, đa số đều cười trừ, nhưng có người vẫn thích nói sau lưng, nhất là lần làm sinh nhật 50 cùng nhau, một số người càng nói nhiều hơn.
Lão Trần và lão Dịch càng lớn tuổi da mặt càng dày nên chẳng thèm đoái hoài gì đến chuyện này, để công khai hơn bọn họ còn chụp chung một tấm, bức ảnh được phóng to thành hình thẻ đặt ở sảnh khách sạn, tùy khách qua đường tham quan.
Trần Lôi Lôi và chồng ôm con gái đứng nghỉ chân trước khách sạn một lúc lâu, người chồng nói: “Hai ông bố của em nhìn như mới hơn 30 ấy.”
Cô con gái chưa đầy hai tuổi phụ họa theo: “Ông ngoại! Đẹp!”
Trần Lôi Lôi lấy khăn giấy ướt lau sạch bụi trên ảnh chân dung rồi nói với chồng: “Lát nữa trên bàn ăn nhớ nói lời này, biết đâu bố em vui vẻ sẽ đồng ý chuyện của anh ngay đấy.”
Chồng Trần Lôi Lôi, Tiêu Hoài là một nghệ sĩ thường thích nhìn người, đồ vật và cảnh vật.

Trước đây nhìn trúng lão Dịch muốn hắn trở thành người mẫu, nhưng bị cha vợ vô tình đuổi đi.
Tiêu Hoài nghe vậy vui muốn chết, lập tức ôm con gái hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi khen bố vợ.
Bữa cơm này cả khách và chủ nhà đều rất thích, khóe miệng lão Trần không hề hạ xuống.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, lão Trần kéo lão Dịch hỏi trên mặt có phải lại thêm hai nếp nhăn không.
Lão Dịch ôm mặt anh, nhìn trái nhìn phải hồi lâu rồi đặt lên miệng anh một nụ hôn: “Không những không có nếp nhăn mà còn đẹp trai kinh người.”
Lão Trần vốn đã uống hơi nhiều, nghe xong thì ngây người một hồi lâu, ôm eo lão Dịch không buông, cho đến khi Trần Lôi Lôi nhìn không được nữa đi về phía trước tách hai người ra.
”Bố, có thể, về nhà.”
Lão Trần đáp: “Ừ, về nhà.”
Khi Tiêu Hoài và con gái đến gara lấy xe, Trần Lôi Lôi một mình đỡ hai người đứng đợi ở cửa, lúc này lão Trần đã mơ màng sắp ngủ nhưng lão Dịch vẫn tỉnh táo, nhìn Trần Lôi Lôi nói, “Sao vậy?”
“Hôm nay vui không?” Trần Lôi Lôi hỏi.
Lão Dịch gật đầu: “Rất vui.”

“Vui là được rồi,” Trần Lôi Lôi nói, “Ba, sau này hai người sáu mươi tuổi, con sẽ làm gì đó tốt hơn.”
Lão Dịch cười đang muốn nói đồng ý, đã thấy lão Trần vặn vẹo, cả người leo lên người mình như gấu koala.
Tiêu Hoài vừa lúc lái xe tới, nhìn thấy cảnh này liền nhanh chóng xuống xe hầu hạ hai ông bố vợ, còn chưa đến gần thì bị lão Trần đá ra: “Cậu! Đi!”
Tiêu Hoài ngẩn ra, Trần Lôi Lôi không nhịn được cười, cùng con gái họ ngồi vào ghế vỗ tay, giống như đang xem trò vui không sợ chuyện lớn.
Lão Dịch bất đắc dĩ cực kỳ, muốn bẻ tay lão Trần ra nhưng lại bị anh giữ chặt hơn, vừa lúc đang làm ầm lên, lão Trần đột ngột buông lão Dịch ra.
Mất cân bằng trọng lực đột ngột khiến lão Dịch suýt ngã, thấy sắp có chuyện, lão Trần vội ôm lấy hắn.
Lão Dịch tức giận đánh một cái: “Quậy đủ chưa?”
Lão Trần nhìn hắn, vài giây sau nói, “Em yêu anh.”
Lão Dịch ngẩn ra, sau đó trịnh trọng đáp: “Anh cũng yêu em.”
Thấy không khí rất tốt, Tiêu Hoài bước tới gần Trần Lôi Lôi muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp hành động đã bị ánh mắt Trần Lôi Lôi dán chặt tại chỗ, anh ta lúng túng gãi gãi sau đầu, nhìn trời rồi nói: “Wow, trăng lớn quá.”
Mọi người đều ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy một vòng trăng khuyết, Trần Lôi đang định phỉ nhổ chồng mình thì thấy vài ánh sáng nhấp nháy trên không, sau đó bầu trời nở rộ đầy chùm pháo hoa.
Ánh sáng rực rỡ cướp đi sự chú ý của mọi người, dưới sự phản chiếu này, Trần Cố và Dịch Lãng lặng lẽ đón nhận một nụ hôn ngắn ngủi.
Lão Trần: “Sao ngọt thế nhỉ?”
Lão Dịch: “Hôm nay không dị ứng với đồ ăn nên uống một ly rượu ngọt”, Nói rồi liếc nhìn người xung quanh: “Còn muốn hôn nữa không?”
Lão Trần: “Muốn!” Tác giả: Chương dài nhất đó.
Câu chuyện của lão Trần và lão Dịch đã đến hồi kết, đây là nguồn cảm hứng của tôi trước đây, sau đó đột nhiên muốn viết, vì vậy tôi đã viết nó.
Lý do viết áng văn này là do văn khác không có ai đọc, xung quanh tôi có rất nhiều chuyện xảy ra, tôi viết nó để điều chỉnh tâm trạng khi chán nản, hy vọng áng văn này có thể mang đến cho các bạn một chút ấm áp và hạnh phúc.
Tôi không muốn viết về cuộc đời của tuổi già, luôn cảm thấy khi về già, hài kịch sẽ trở thành bi kịch nên dừng lại ở tuổi năm mươi là vừa phải.
Không biết tương lai sẽ thế nào, nhưng tôi sẽ nhiệt tình yêu thương và chăm chỉ viết văn.
Cuối cùng, cảm ơn tất cả các bạn, cảm ơn các bạn rất nhiều, hẹn gặp lại các bạn ~.
 
Back
Top Bottom