Đam Mỹ Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 20: Chương 20


Edit: Silent
Những giọt nước mắt lão Trần không hề báo trước tuôn rơi, lão Dịch trở tay không kịp.

Luống cuống tay chân tìm khăn giấy trên người, còn chưa kịp tìm thì lão Trần đã lấy tay lau lung tung trên mặt, giọng khàn đặc tiếng nức nở nói: “Không sao, không sao đâu, hốc mắt tôi nông dễ rơi nước mắt, thật ra cũng không đau lắm đâu.


Vừa nói vừa đưa tay cho lão Dịch xem.

Ý định của anh là muốn trấn an lão Dịch, ai ngờ biến khéo thành vụng, chỗ vết đỏ bị rách da, lộ ra vết máu không đẹp mắt lắm.

Lão Dịch hối hận, hắn nắm tay lão Trần, đôi mắt có chút nóng lên.

Nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của hắn, lão Trần không hiểu sao lại muốn khóc.

Lão Dịch cau mày nhìn anh chằm chằm, đột nhiên cảm thấy lão Trần trông rất quen.

“Con thỏ.


Lão Dịch nói.

Lão Trần sửng sốt: “Sao?”
“Chúng ta đã từng gặp nhau bao giờ chưa?” Lão Dịch hỏi, “Năm ngoái, ở bệnh viện thú cưng Ruipet.


Thấy hắn nhắc đến chuyện này, lão Trần gật đầu nói: “Đúng vậy, ngày đó con chim tôi nuôi mấy năm chết mất, anh thấy tôi khóc liền đưa khăn giấy cho tôi.


Lão Dịch trợn to mắt: “Cậu còn nhớ!”
Lão Trần lại gật đầu: “Lần trước anh tới nhà tôi, không lâu sau nhớ ra.


”Vậy cậu, vậy cậu, “Lão Dịch cảm thấy đầu hơi lớn, “Cậu biết tôi, cô bé, Trần Lôi Lôi……”
”Tôi biết” Lão Trần, “Trước đó chẳng phải tính hướng của anh có vấn đề rồi sao?”

Lão Dịch nghe lời này thoáng chốc nhớ mấy câu đối phương đã nói với hắn hôm đưa lão Trần đến bệnh viện.

Lúc đó hắn cho rằng lão Trần đang gài mình nên không quan tâm lắm, nào biết người này đã phát hiện ra từ lâu rồi.

Lão Dịch đột nhiên có chút tức giận, hất tay lão Trần ra, đi về phía trước, mới đi được mấy bước liền bị lão Trần bắt được.

Lão Dịch hung tợn quay đầu lại, nhìn thấy lão Trần bẹp miệng, tựa hồ sắp khóc: “Tay tôi đau.


Lão Dịch không nói nên lời, xoay người đi đến nắm tay lão Trần, vừa nhìn vừa châm chọc nói: “Nam tử hán đại trượng phu! Khóc cái gì mà khóc! Có gì hay mà khóc!”
Lão Trần niết mũi, nhẹ giọng nói: “Biết sao được, nuôi nấng một đứa trẻ không dễ dàng gì, nếu không có chỗ phát tiết cảm xúc thì sống sao nổi.


Vừa nói ra lời này, trái tim lão Dịch đột nhiên co rút lại, hắn ngẩng đầu nhìn lão Trần, thấy người kia đang dùng cặp mắt con thỏ nhìn hắn.

Lời tác giả:
chương sau khá khó chịu, hơn 1.

500.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 21: Chương 21


Edit: Silent
Bạn nhỏ Trần Lôi Lôi được cảnh sát đưa đến cửa khi mới 7 tháng tuổi, lúc đó Trần Cố còn chưa tròn 19.
Khi chàng trai trẻ dạt dào thanh xuân đang vì bản thân, vì cha mẹ, vì đất nước nỗ lực làm việc, chiếc xe bán bữa sáng của cha mẹ Trần gặp tai nạn, hai vợ chồng cùng qua đời.

Nửa năm sau, người chị gái Trần Lôi biến mất đã lâu nhờ cảnh sát giúp đỡ gửi đứa trẻ đến cửa nhà.
Trần Cố, người không biết chuyện gì, khi ra ngoài suýt chút nữa đã giẫm lên người Trần Lôi Lôi đang ngủ trong chiếc khăn quấn, cũng may anh đã nhanh chóng khép chân lại nên máu Trần Lôi Lôi không văng tung tóe tại chỗ.
Khi đó, Trần Cố bế đứa trẻ với vẻ mặt mờ mịt, anh chạm vào khăn quấn của đứa trẻ, tìm thấy một lá thư và một chiếc khóa nhỏ bằng ngọc quen thuộc.
Trần Lôi đã nói ba điều trong bức thư: Thứ nhất, xin lỗi cha mẹ và em trai.

Thứ hai, cô đã giết người, sợ là sống không được nữa.

Thứ ba, mong em trai nuôi nấng đứa trẻ này.
Trần Cố đọc lá thư tám lần, cuối cùng xác định rằng cả chữ viết tay và khóa ngọc đều của chị gái.
Một giờ sau khi ôm đứa trẻ vào nhà, anh nhận được điện thoại của Cục Công An.

Hai tháng sau, anh nhận được một cuộc gọi từ nhà tù.
Thời còn trẻ Trần Lôi vì đàn ông mà bỏ nhà ra đi, sau này chết cũng vì đàn ông.
Sau khi công việc kinh doanh của người đàn ông thất bại, gã tin vào Tà Phật, không biết bị cái quỷ gì xúi giục mà muốn thiêu con gái hiến tế.

Trước khi hiến tế, Trần Lôi đã g**t ch*t gã ta.
Trần Lôi đã sớm bị bắt, ngay từ đầu cảnh sát đã muốn thông báo cho Trần Cố, nhưng sau khi nghe tin cha mẹ Trần vừa qua đời, Trần Lôi và cảnh sát đều do dự.
Trần Lôi Lôi lẽ ra phải được gửi đến cô nhi viện, nhưng Trần Lôi không chịu được, cuối cùng cầu xin cảnh sát giúp cô đưa đứa trẻ đến cửa nhà cha mẹ.
Hành vi của bọn họ lúc đó là vì đứa trẻ, chưa từng nghĩ tới Trần Cố cũng chỉ mới mười tám tuổi.
Nhà tù gọi điện đến là muốn Trần Cố đưa con đến gặp Trần Lôi lần cuối, nhưng Trần Cố không đi.
Sau khi Trần Lôi bị hành quyết, Trần Cố đến nhà tù thu dọn đồ đạc.
Di vật của Trần Lôi rất ít, hai cuốn sách, một quyển notebook và một cây bút bi đã hết mực, những thứ còn lại cũng không còn nữa.
Trang tiêu đề của notebook viết tôi sẽ để lại sổ phòng cho Trần Cố và con gái, những trang khác đầy “Tôi xin lỗi”.
Không viết tên, không biết cô đang xin lỗi ai.
.
Trần Cố không muốn nuôi đứa bé, mới đầu đứa bé khóc anh cũng khóc, chờ đến khi hai người một lớn một nhỏ khàn giọng, anh mới lau nước mắt bắt đầu dỗ dành.
Vì chuyện của đứa bé, anh tạm xin nghỉ học.

Khi đứa trẻ được hai tuổi, anh bán cả hai dãy phòng của bố mẹ và chị gái, mang theo ba thẻ ngân hàng đầy tiền đến thành phố khác.

Sau đó, bén rễ ở đó nuôi lớn Trần Lôi Lôi.
Trần Cố buộc phải đón nhận quá nhiều chuyện không may khi tình yêu mới chớm nở, sau này đừng nói đến chuyện yêu đương, không mệt mỏi đã quá tốt rồi.
Thành cũng vì đứa trẻ, bại cũng vì đứa trẻ, mỗi khi Trần Cố nhớ mình còn nuôi một đứa bé, đành phải cắn răng tiếp tục sống.

Nhưng điều quan trọng nhất là không thiếu tiền, không cần phải đánh đổi máu thịt để đổi lấy một ít bánh mì, nếu không thì chắc chắn anh đã ôm con cùng nhảy xuống sông Hoàng Hà, khi nhảy phải mặc áo bào váy đỏ nguyền rủa chị gái mình vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Không thể coi thường áp lực nuôi con, vừa ngưỡng mộ mẹ vừa cảm thấy mình không còn níu kéo được nữa, may mà anh đã tìm được cách giải tỏa áp lực đó là —— Khóc.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Trở Về Năm Tháng Bố Tôi Là Hotboy
2.

Nghiệt Duyên Xin Đừng Hận Em
3.

Tôi Được Tiểu Thụ Trong Văn NP Tỏ Tình
4.

Nghe Tiếng Tuyết Rơi
=====================================
Cứ mạnh mẽ khóc đi, đằng nào cũng không ai nhìn thấy, tự nhiên cũng không ai cười nhạo hay an ủi.
Chắc do hồi còn trẻ khóc quá nhiều khiến tuyến lệ phát triển quá mức, bây giờ không hài lòng một chút sẽ khóc, xui xẻo sẽ khóc, may mà sau khi khóc xong anh sẽ ổn, tâm trạng cũng trở lại bình thường.
Đến đây chắc mọi người cũng biết nguồn gốc cái tên của Trần Lôi Lôi, dù Trần Cố hận chị gái mình nhưng không đến mức hận cả đời, dù gì cũng là mẹ con ruột, không nỡ tước đoạt quyền của Trần Lôi Lôi.
Chỉ là đã đến nghĩa trang nhiều lần rồi, lại chưa thấy Trần Lôi Lôi hỏi về cái tên trên bia mộ bao giờ.

Thái độ của cô luôn khiến câu chuyện cũ sẵn sàng kể ra nguyên văn rất bất đắc dĩ.
Trần Lôi Lôi bây giờ đang lớn dần lên, anh cũng dần già đi, đứa con gái mà anh không ưa trước kia đang cách ngày càng xa, khi Trần Cố ở một mình, anh sẽ cân nhắc xem có nên tìm một người đi cùng mình đến hết cuộc đời hay không, nhưng tính hướng này khiến anh rơi vào khốn cảnh.
Suy nghĩ của cậu thiếu niên mười tám tuổi chưa đủ rõ ràng, nhưng trong ấn tượng của Trần Cố, anh nhớ rằng khi các bạn cùng lớp của mình rung động trước những cô gái khác, anh đã thích bạn cùng bàn của mình.
Cảm thấy khuôn mặt hắn đẹp, đầu ngón tay cũng đẹp, tóc cũng đẹp, ngay cả cục tẩy cũng vuông vức ngăn nắp cũng rất đẹp.
Nếu vào thời điểm đó trong nhà không xảy ra quá nhiều chuyện, không chừng Trần Cố đã đi tỏ tình rồi.
Bây giờ anh không thể nhớ được ngoại hình và tên của người bạn cùng bàn kia, chỉ còn lại những cảm xúc vụn vặt và phức tạp chôn chặt trong lòng.
Đôi khi anh nghĩ mình nên thích phụ nữ, nhưng khi tiếp xúc với phụ nữ lại cảm thấy không thoải mái lắm.
Nhưng đàn ông xung quanh mình càng không thích nổi, đôi khi còn ghét giọng điệu và từ ngữ của bọn họ khi nói chuyện phiếm nữa.
Thật rối rắm quá, cuối cùng một ngày nọ, lão Trần gặp được người khiến hai mắt tỏa sáng.
Lúc đó còn không biết mình có hảo cảm với người kia, chỉ cảm thấy ở bên cạnh người này rất thoải mái.
Không nghĩ tới, người đó cũng có cùng ý tưởng với mình.
Lời tác giả:
Thật ra tôi muốn một ngày cập nhật nhiều hơn, nhưng cầm trong tay hai bài, lòng có dư mà lực không đủ, tôi thuộc chòm sao Xử Nữ, có thói quen… Cho nên….
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 22: Chương 22


Edit: Mean
Đôi mắt lão Trần vì khóc mà đỏ cả lên, hai người không còn tâm trạng đi mua sắm nữa, sau khi bàn bạc, quyết định đến KFC ở lối vào siêu thị ngồi một lúc.

Khi thanh toán hóa đơn, lão Dịch muốn giúp nhưng bị lão Trần đẩy ra, đầu lão Dịch đụng vào thiết bị chống trộm của siêu thị, theo tiếng chuông báo động, mọi người xung quanh đều nhìn về hướng lão Dịch bên này.

Lưng lão Dịch toát mồ hôi lạnh, để chứng minh mình trong sạch, hắn cho mọi người xem trong túi mình có gì, sau đó dưới ánh nhìn chăm chú, hắn lấy ra hai hộp siêu mỏng 0.

01 từ trong túi.

Nhìn thấy cái 0.

01 này, lão Dịch mới nhớ lúc đó mình đang bóp trong lòng bàn tay, về sau gặp được lão Trần sợ xấu hổ nên nhét vào túi quần, sau đó liền quên mất.

Lão Dịch lúc này rất hối hận, vô cùng hối hận, nếu có thể, hi vọng thiên lôi đánh chết mình cho rồi, dù sao hắn hiện tại cũng không khác gì người chết.

Ngay khi lão Dịch ngây người, nhân viên bán hàng bên cạnh chuẩn bị đáp lời, lão Trần đã tiến đến, giật lấy 0.

01 từ tay lão Dịch.

Nhân viên thu ngân nhìn anh, rồi nhìn lão Dịch, hỏi: “Có muốn gói chung không?”

Lão Trần gật đầu: “Gói chung đi.



Trong KFC, lão Trần đưa chiếc bánh su kem dâu tây cho lão Dịch, lão Dịch ủ rũ nhận lấy, nói: “Cảm ơn.



Lão Trần rất muốn cười một chút, có thể thấy bộ dạng lão Dịch thế này, nhịn không được bật cười.

Hai người ngồi chỗ đó một hồi.

Lão Trần tò mò hỏi: “Anh có bạn trai không?”
Lão Dịch lắc đầu, “Không có.



“Vậy anh…” Lão Trần ngừng lại, khẽ nhíu mày, sau đó không nói thêm nữa.

Lão Dịch không nghe anh nói gì, đột nhiên cảm thấy khó chịu, quay đầu nhìn lão Trần hỏi: “Vậy tôi làm sao?”

Lão Trần cúi đầu, chọc chọc bánh su kem trong tay, ba giây sau trả lời: “Không có gì.



“Không có gì là sao?” Lão Dịch hơi xù lông, trong vô thức cất cao giọng nói “Người cô đơn như tôi đi tìm người thì làm sao? Có làm cái gì đâu, chỉ ước một chút thôi mà, ai mà chẳng có nhu cầu? Cậu nói mình không tìm đi?”

Mặc dù giọng lão Dịch rất lớn, cũng may bọn họ ở vị trí góc trong.

Lúc này trong cửa hàng không có nhiều người, phục vụ đi vào phòng phía sau, nghe được hắn nói chỉ có một mình lão Trần.

Lão Trần không ngờ hắn lại phản ứng lớn như vậy, trước tiên nhìn xung quanh rồi mới quay đầu lại nói với lão Dịch, “Tôi thật sự không có tìm.



Lão Dịch giật mình.

“Kể từ khi có Lôi Lôi tôi vẫn luôn lẻ loi một mình.



Lão Dịch liếc nhìn anh, hỏi: “Nuôi một đứa trẻ không dễ dàng phải không? Tại sao không tìm một người phụ nữ giúp cậu?”

“Không,” Lão Trần nói, “Tôi muốn tìm người yêu chứ không muốn tìm người trông trẻ.

Nếu tôi cưới một người phụ nữ chỉ để cô ấy chăm con, thì tôi thành người thế nào chứ?”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 23: Chương 23


Edit: Mean
Nếu không phải bầu không khí hiện tại không thích hợp, lão Dịch nhất định sẽ vỗ tay khen lão Trần là người đàn ông tốt, nhưng lúc này hắn vừa mới nổi giận, lão Trần vừa nói trắng ra, nếu hắn vỗ tay chỉ sợ bị lão Trần đánh cho.

Lão Trần có thể nhìn ra suy nghĩ của lão Dịch, anh hắng giọng nói: “Đi thôi.



Nói xong liền cầm lấy bánh su kem đi ra ngoài.

Lão Dịch chậm hơn một bước, đuổi theo hỏi: “Đi đâu?”

”Tới nhà anh đi,” Lão Trần đưa đồ trong tay cho hắn xem, “Chắc anh chưa ăn cơm tối phải không, tôi nấu cho.



Hôm này lão Trần mua một con tôm lớn, trứng cỏ, cà tím, một quả dưa nhỏ và một gói tôm khô.

Anh xách đồ đi về phía trước, đi được khoảng hai ba bước thì đột nhiên quay lại hỏi lão Dịch: “Ở nhà có dầu, muối, tương, dấm không?”

Lão Dịch nghe vậy suy nghĩ nhiều hơn một phút, cuối cùng ngơ ngác ngẩng đầu lên: “Có thể không, cũng có thể hết hạn sử dụng rồi.



Lão Trần: “…”

Vì lão Dịch không nấu ăn, cũng không cần nêm gia vị, cho nên trong nhà không có gì dùng được.

Biết được tình huống, lão Trần nghẹn ngào không nói nên lời, quay lại siêu thị mua một đống gia vị, lần này lão Dịch không đi theo mà đứng ở cửa, chờ lão Trần đi ra thì cười rồi cầm lấy chai lọ trong tay, hỏi: “Bao nhiêu?”

Lão Trần tặng hắn một cặp mắt vệ sinh: “Một triệu.


*Mắt vệ sinh có nghĩa là “trợn mắt”, nghĩa là không cho người khác sắc mặt tốt!

Lão Dịch không đủ một triệu này, nên trên đường về nhà hắn phải xách hết, khi về đến nhà liền nằm liệt ra như một con chó, mà con chó thật sự —— Đậu Đậu, đang vẫy đuôi quấn quanh lão Trần.

“Con chó này là của anh?” Lão Trần hỏi.

Lão Dich gật đầu: “Xấu đúng không?”

Lão Trần xờ đầu Đậu Đậu, cười nói: “Không sao, nó rất đặc biệt, thật đó.



“Nó đặc biệt mà,” Lão Dịch nói, “Mấy hôm trước về nhà còn nhìn thấy nó ưỡn hông dựa vào cái gối trên ghế sofa, tôi đang nghĩ khi nào thời tiết lạnh hơn thì mang nó đi cắt phía dưới.



Nói xong còn làm động tác tay như cắt kéo.

Nghe xong lời này, lão Trần cảm thấy phía dưới lạnh lẽo không thể giải thích được, nuốt nước miếng, hỏi hướng phòng bếp, mang theo cái đuôi nhỏ Đậu Đậu đi nấu cơm.

Lão Dịch vừa đi tắm, khi bước ra đã thấy trên bàn phòng khách bày một đĩa muối tiêu tôm, nhìn vào bếp thấy lão Trần còn đang bận liền nhân cơ hội bỏ một con tôm vào miệng, sau đó nhanh chóng chuồn vào phòng ngủ.

Thay bộ đồ ngủ bước ra, trên bàn bày đầy đủ, một bát tôm và canh mướp hương thơm đến mức làm người ta phải ch** n**c miếng.

Lần này lão Dịch không thể nhịn được nữa, xúc một thìa vào miệng, lưỡi bị nước súp nóng làm bỏng rát, thở gấp hai cái, khi nhìn lên thì thấy lão Trần đang bưng bát cà tím.

“Đói không?” Lão Trần hỏi.

Lão Dịch le lưỡi gật đầu.

“Sắp xong rồi,” Lão Trần nói, “Món trứng sữa sẽ sẵn sàng trong một lúc nữa.



Mười phút sau, bữa ăn chính thức bắt đầu.

Lão Dịch giơ đũa lên, hai mắt sáng ngời nhìn đồ ăn trước mặt, lão Trần nhìn hắn không nhúc nhích đũa, giục: “Ăn đi.



“À à, được rồi.



Lão Dịch vội đưa tay phải, kẹp chặt một con tôm lớn, tay trái giơ ngón tay cái, sau đó mơ hồ nói: “Ngon, ngon, quá ngon.



Lão Trần chống cằm cười nhìn lão Dịch, thầm nghĩ: Nói ba tiếng ngon, chắc anh ấy thật sự thích cơm mình nấu.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 24: Chương 24


Edit: Mean
Lão Dịch ăn no căng bụng, để chứng tỏ mình không phải người ăn cháo đá bát, chủ động xin ra trận rửa bát.

Khi hắn rửa bát, lão Trần dựa cửa nhìn, thấy động tác chỉ làm cho có lệ, trên vành bát còn váng dầu, liền đẩy hắn sang một bên.

Lão Dịch thấy anh không cần giúp, đành cùng Đậu Đậu dạo tới dạo lui quanh phòng khách, sau khi chơi trò ném bóng một lúc, đuối sức gục xuống sô pha, bất động.

Đậu Đậu ngậm bóng thấy chủ nhân không chơi nữa liền vào bếp tìm lão Trần, lão Trần vừa rửa bát xong, cầm quả bóng của Đậu Đậu ném sang một bên, khi Đậu Đậu lao ra thì liếc nhìn lão Dịch.

“Bụng anh sao giống như đang mang thai vậy?”

Lão Dịch nấc lên: “Thai của ai? Cậu?”

Nói xong trong đầu lão Dịch hiện lên một vài hình ảnh, hắn cau mày ngừng nói.

Lão Trần không để ý đến sự khác lạ của hắn, ngồi bên cạnh lão Dịch, vỗ bụng nói: “Nếu anh thật sự có thai với tôi, tôi cưới anh về luôn đấy chứ.



Lão Dịch vui vẻ: “Cưới tôi về không rẻ đâu nha, phải tặng nhiều sính lễ mới chịu.



Lão Trần nghiêm nghị gật đầu: “Được thôi, anh muốn bao nhiêu cũng được.


Lão Dịch quay đầu nhìn, thấy vẻ mặt anh rất tự nhiên, không giống như đang đùa chút nào.

Đột nhiên thấy lo lắng, ho khan đứng lên, sau đó nhận ra hành vi của mình có chút kỳ quái, để che giấu xấu hổ, đầu nóng lên, nói: “Trời cũng tối đen rồi, hay là đừng về, đêm nay ở lại đây đi.



Lão Trần: “Được.



Lão Dịch: “…”

Nhà lão Dịch có phòng ngủ cho khách, chỉ là lâu rồi không dọn dẹp, bám đầy tro bụi.

Lão Trần nói không sao, lão Dịch cho anh mượn đồ ngủ rồi vào phòng tắm rửa, lúc đi ra liền mang theo một chậu nước, định dọn dẹp phòng.

Ai ngờ khi bước vào không để ý thấy Đậu Đậu đang nằm ở cửa mà vô tình giẫm phải đuôi của nó, Đậu Đậu ẳng một tiếng, vì tránh né lão Trần mà bắt đầu chạy lung tung khiến anh trượt chân đổ nước lên giường.

Sau khi nghe thấy động tĩnh, lão Dịch chạy đến xem thế nào, nhìn thấy căn phòng bừa bộn, hắn trầm mặc trong chốc lát, hỏi: “Cố ý phải không?”

Lão Trần không hiểu: “Cố ý?”

”Muốn ngủ với tôi, để tôi mang thai con cậu.



Lão Trần đương nhiên không cố ý, lau khô nước trên mặt đất rồi tính về nhà, lão Dịch sợ muộn quá không an toàn, nghĩ thế nào vẫn nên giữ lại.

Ba phút sau, lão Trần và lão Dịch nằm cạnh nhau trong chiếc chăn bông mỏng, lúc này cả hai đều rất buồn ngủ, lão Dịch quay đầu nhìn người bên cạnh rồi đột nhiên gọi: “Ngủ chưa?”

Lão Trần giật giật, trả lời với cùng một giọng decibel: “Chưa.



Lão Dịch nghe vậy lớn giọng hơn một chút: “Vậy chúng ta tâm sự đi.



Lão Trần nói, “Được.



“Tôi vừa tính nhẩm, phát hiện cậu 19 tuổi đã có Trần Lôi Lôi, sao kết hôn sinh con sớm vậy.



Lão Trần cười nhẹ: “Là ngoài ý muốn thôi.


Lão Dịch nói: “Khó mà tưởng được, nếu tôi mà có con thì làm sao bây giờ.



“Lúc đầu tôi cũng không quen, sau này tốt hơn chút”, Lão Trần nói, “Nhưng đừng có con sớm như vậy, sau khi có rồi thời gian sẽ bị tước đi rất nhiều.



Lão Dịch gật đầu, nhớ lại lời lão Trần đã nói trong KFC: “Cậu thật sự vẫn luôn một mình?”

”Ừ, bố mẹ tôi đi sớm.



Lão Dịch im lặng vài giây, thay đổi câu hỏi: “Sao không tìm bảo mẫu chia sẻ công việc?”

Lão Trần nghe xong lời này trở mình, nói: “Có thể là nhân phẩm tôi có vấn đề, hai người tôi tìm đều không sạch, người nghiêm túc thì quá đắt mời không nổi, lúc đó Lôi Lôi bị bảo mẫu dọa sợ, cứ thấy người lạ là khóc, tôi đành một mình nuôi con bé.



Lão Dịch trải lòng, thấy câu nào cũng đâm trúng chỗ không nên chọc, đành ngậm miệng không hỏi nữa.

Lão Trần thấy hắn không nói chuyện, nói: “Tôi có thể hỏi một câu được không?”
Lão Dịch vội vàng nói: “Nói đi.



“Người đàn ông trong bức ảnh đó là ai?”, Lão Trần nói: “Bạn trai à?
Lão Dịch:”……”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 25: Chương 25


Edit: Mean
Nếu mỗi người đều có bí mật ẩn giấu trong lòng, thì Tưởng Tín Lan chính là sự tồn tại không thể nói ra của lão Dịch.

Lão Dịch có 4 người tiền nhiệm nghiêm túc, ngoại trừ Tưởng Tín Lan và người chơi 3P, hắn và 2 người còn lại đã chia tay trong hòa bình.

Về phần Tưởng Tín Lan, là bởi vì người kia tự sát, anh ta không để lại cho lão Dịch lời nào đã nhảy lầu tự tử, khi lão Dịch đến bệnh viện nhận diện thi thể, nhìn thấy chính là cơ thể tan nát của anh ta.

Sau khi chết, lão Dịch mới biết Tưởng Tín Lan không phải côi nhi như anh ta nói, mà ngược lại, anh ta có một gia đình rất tốt đẹp, bởi vì khi mới sinh bị cuống rốn cuốn quanh cổ nên được cha mẹ chăm sóc hết mực, biết được tình hình thực tế lão Dịch thật sự không hiểu tại sao anh ta lại lừa gạt chính mình như vậy.

Câu hỏi này đã tồn tại trong đầu lão Dịch hơn hai năm, cuối cùng vào ngày giỗ của Tưởng Tín Lan, lão Dịch nhận được một cuốn sổ ghi tên mình từ tay chị gái anh ta, cuốn sổ có mật mã, mật khẩu là ngày sinh của lão Dịch.

Lão Dịch mở trang đầu tiên của cuốn sổ, thấy bên trên viết ——《Nhật ký quan sát con người (gay)》

Lão Dịch mất hai ngày để xem xong nhật ký Tưởng Tín Lan ghi lại, tâm trạng chuyển từ tức giận không nói nên lời đến nghi hoặc, sau đó nhận ra hàng chữ của Tưởng Tín Lan rất quái dị, như thể có vấn đề tâm lý nào đó.

Suy nghĩ của hắn được chị gái Tưởng Tín Lan xác nhận không lâu sau đó, Tưởng Tín Lan đúng thật là có chứng rối loạn nhân cách hoang tưởng, chị gái cũng mới biết được vài ngày trước.

||||| Truyện đề cử: Sau Khi Bạn Trai Và Bạn Thân Của Tôi Lén Lút Với Nhau |||||
Chị gái Tưởng Tín Lan biết nguyên nhân của chứng rối loạn nhân cách hoang tưởng, cô cảm thấy em trai mình có một cuộc sống hạnh phúc, một gia đình hòa thuận, tính cách rộng rãi, không thể có chứng bệnh này, cô sợ có chuyện kỳ quái gì xảy ra, muốn cùng lão Dịch tìm nguyên nhân cái chết của em trai.

Nhưng lão Dịch không muốn dính líu gì đến nhà họ Tưởng nữa, bởi vì hắn thấy, cho tới nay Tưởng Tín Lan đều có dự mưu tiếp cận hắn, trong cuốn sổ, anh ta ghi chép tất cả những gì có liên quan đến lão Dịch, bao gồm cả lần đầu tiên lão Dịch làm 0.

Làm sao lão Dịch có thể đoán được, ngày đó nằm trên giường nghĩ sẽ dành phần đời còn lại nắm tay Tưởng Tín Lan, Tưởng Tín Lan lại đang suy nghĩ trị số của các bộ phận khác nhau trên cơ thể hắn.

Nếu lão Dịch chỉ quen Tưởng Tín Lan chơi chơi, hắn có thể sẽ bật cười khi nhìn thấy điều này, nhưng sự thật là lão Dịch rất yêu anh ta, nếu không sẽ không vì yêu làm 0.

Lúc này Lão Dịch đã sớm cắt đứt liên lạc với nhà họ Tưởng, mấy năm nay tình cảm của hắn đối với Tưởng Tín Lan cũng càng lúc càng mờ nhạt, thỉnh thoảng nghĩ đến anh ta chủ yếu là nghiến răng nghiến lợi.

“Vậy tại sao vẫn giữ ảnh hắn trong ví?” Lão Trần nói.

Lão Dịch đầu tiên là im lặng, một lúc sau mới nói: “Chắc cậu không tin, tôi có thể cảm nhận được hắn yêu tôi, chỉ là lúc đầu tiếp cận có mang mục đích, cuối cùng lại tự mắc kẹt trong đó.


“Anh còn yêu hắn không?” Lão Trần hỏi.

Lão Dịch lắc đầu: “Tôi không phải thánh phụ, sau khi biết những gì hắn làm tôi đã nghĩ kỹ, hơn nữa…”
Nói đến đây hắn dừng lại một chút, “Tôi cảm giác hắn tự sát là bởi vì tôi.

”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 26: Chương 26


Edit: Mean
Nghe lão Dịch nói xong câu kia, lão Trần im lặng một lúc thật lâu, khi anh nghĩ nên an ủi thế nào, lão Dịch bên cạnh đã ngáy khò khò.

Lão Trần nghĩ người này thật buồn cười, không chỉ nói nhiều chuyện không hay của mình với người khác, còn có thể yên tâm ngủ bên cạnh người ta.

Sau khi nghĩ lại, chính mình cũng thật buồn cười, vội vàng nấu cơm cho người ta, nghe thấy tiếng ngáy nhỏ này thế nhưng lại cảm thấy hắn có chút đáng yêu.

Lão Dịch dậy cũng đã gần chín giờ, trong không khí nhàn nhạt mùi sữa, quay đầu nhìn bên cạnh, liền thấy lão Trần đang dựa vào đầu giường đọc sách.

Lão Dịch duỗi eo, vách chân trái lên đùi anh, hỏi: “Tỉnh rồi à?”
Lão Trần ậm ừ: “Dậy rửa mặt, bữa sáng đã bày sẵn trên bàn, cháo kê, bánh rán và bánh mì nướng.


Lão Dịch vặn vẹo thân mình, lấy cánh tay che mắt, hiển nhiên là vì cám dỗ bữa sáng không đủ với hắn, vẫn chưa muốn tỉnh.

Lão Trần không thúc giục, tiếp tục im lặng đọc sách, sau khoảng năm sáu phút, lão Dịch từ trên giường ngồi dậy.

Nằm trên giường nghỉ vài giây, sau đó xuống giường đánh răng rửa mặt, vừa bước ra khỏi phòng tắm liền nhìn thấy lão Trần đang bưng cháo cho mình.

Lão Trần nghe thấy âm thanh, ngẩng đầu mím môi: “Xong rồi à? Vậy ăn cơm đi.


Lão Dịch ngẩn người, một lúc sau mới đáp: “Tới đây.


Hôm nay thứ bảy, lão Dịch cơm nước xong lại nằm trở lại giường, lát sau lão Trần rửa bát xong cũng đến.

Lúc này lão Dịch mới cảm thấy không được tự nhiên, muốn hỏi lão Trần khi nào đi, nhưng sợ hỏi ra sẽ không lịch sự.

Đã lâu lão Dịch không thấy cuộc sống có người làm bạn thoải mái đến vậy, nên hai người cứ thế nằm như vậy đến trưa, cho đến khi đồ ăn lão Dịch gọi được đưa đến.

Lão Dịch đã đặt cơm trong khách sạn này nhiều năm, vì là khách cũ nên người đến giao cơm căn bản không liên lạc với lão Dịch.

Nhưng hôm nay, em trai shipper bối rối hai giây, gọi điện cho lão Dịch hỏi hắn có nhà không.

Lão Dịch nhận được cuộc gọi rất kỳ lạ, hắn nói mình đang ở nhà, lúc sau em trai shipper hỏi với giọng điệu lạ hơn, “Vậy hôm nay ngài không ra ngoài sao? Tôi thấy có hai thùng nước khoáng trước cửa.


Nhắc đến chuyện này, lão Dịch mới chợt nhớ ra hôm qua có đặt hai thùng nước từ công ty giao nước, vì sợ bọn họ gõ cửa quấy rầy giấc ngủ nên bảo người ta để ở cửa.

Nước ở cửa cuối cùng cũng được chuyển vào nhà với sự giúp đỡ của em trai shipper, để cảm ơn em trai, lão Dịch nhét cho cậu 100 tệ tiền boa.

Em trai không chịu nhận tiền, cười toe toét với lão Dịch rồi quay lưng chạy đi, lão Dịch nhìn theo bóng lưng cậu ta nói với lão Trần: “Anh nói xem sao lúc trước không nhận ra cậu ta đáng yêu thế nhở?”
Nghe xong lời này, lão Trần híp mắt lại, sau đó giơ tay kéo hắn vào cửa.

Lúc ăn trưa, lão Dịch nói với lão Trần: “Tôi còn tưởng cậu không chịu đi, hóa ra cửa bị nước chặn, sao không nói sớm? Nói sớm thì tôi đã tìm người đến dọn nước đi rồi.


Nói xong cảm thấy chỗ nào đó quái quái: “Ây, không đúng, cháo kê với bánh hấp này ở đâu ra vậy?”
”Buổi sáng tôi ra ngoài, nước vẫn chưa đến”, Lão Trần nói.

Lão Dịch bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu, sau đó cắn một miếng, hỏi: “Theo ý của cậu thì cậu đã đẩy cửa rồi? Vậy lúc đẩy cửa sao không nói với tôi?”
Lão Trần: “…”
Thấy lão Trần không trả lời, lão Dịch trộm cười: “Cậu thật sự không muốn đi phải không?”
”Ừ.


Lão Dịch tưởng mình nghe lầm, hắn thò lại gần hỏi: “Nói cái gì?”
”Tôi nói ừ,” Lão Trần nói, “Tôi chính là không muốn đi.

”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 27: Chương 27


Edit: Mean
Đối mặt với câu trả lời của lão Trần, lão Dịch không biết phải nói gì, cúi đầu chọc xới cơm trong bát, đoán xem có phải lão Trần đang nói giỡn hay không.

Lão Trần không nói giỡn, anh thật sự không muốn đi, chỉ là nói ra không có dùng não, chờ nhận ra mình nói gì, anh đã cảm thấy thái độ của lão Dịch đã thay đổi.

Lão Trần có hơi hoảng, nhìn đông ngó tây, cuối cùng đứng lên.

Lúc đứng lên, đồng thời lão Dịch cũng mở miệng hỏi: “Vậy tối nay chúng ta… Cậu muốn đi đâu không?”
Lão Trần sửng sốt: “Hả?”
”Tôi nói tối nay đi chơi,” Lão Dịch cười nói, “Lâu rồi không đi chợ đêm, tôi muốn ăn tôm hùm đất.


Lão Trần nghe vậy chỉ về hướng phòng tắm: “Tôi đi toilet.



Hơn 9 giờ tối, hai lão nam nhân cùng mặc áo sơmi khác màu ra ngoài.

Trên đường đến chợ đêm, lão Dịch hỏi lão Trần nghĩ gì vậy, rõ ràng mọi phương diện đều bảo dưỡng tốt, nhưng lại mặc áo sơ mi kẻ sọc và quần vận động che đi dáng người.

Lão Trần bị hắn nói có chút xấu hổ: “Sau khi có con rồi sẽ nghĩ đến việc chăm sóc bản thân.


Lão Dịch bĩu môi, đánh gãy ý tứ: “Trần Lôi Lôi bây giờ không cần cậu quản đúng không? Nhưng tôi vẫn thấy cậu lôi thôi lếch thếch như vậy.


Lão Trần xoa xoa mũi, giọng không cao không thấp nói: “Sợ mặc đẹp lại bị người ta bắt cóc.


Lão Dịch: “?”
Chưa đầy nửa tiếng sau, hai người đã đến cửa nhà hàng tôm hùm, vừa vào lão Trần đã gọi món, hỏi lão Dịch muốn ăn vị gì, lão Dịch lắc đầu nói: “Tôi ngửi là được, cậu ăn đi.


Lão Trần thắc mắc: “Anh không ăn?”
Lão Dịch bất lực buông tay: “Dị ứng.



Lão Trần lần đầu tiên nghe hắn nói câu này, tò mò hỏi: “Dị ứng với đồ sông?”
Lão Dịch nhìn xung quanh một vòng, nói với anh, “Tôi bị dị ứng với cả nhà hàng.


Vừa dứt lời, sắc mặt người phục vụ bên cạnh lập tức tối sầm lại, lão Dịch không để ý đến sắc mặt của cô, tự lo cho mình: “Thể chất của tôi hơi kỳ quái, không thể ăn đồ không rửa sạch sẽ, chẳng hạn như tôm hùm, tôi không dám đụng vào con nào, trừ khi muốn ăn, tôi sẽ gọi một nồi rồi tự ngửi.


Lão Trần chưa từng nghe qua loại dị ứng này, do dự vài giây, liền kéo lão Dịch đứng lên.

”Thôi, về tôi nấu cho ăn.


Người phục vụ lúc này mặt đen như đáy nồi, cô rít qua kẽ răng, đang định đợi bọn họ ra ngoài liền bật chế độ phỉ nhổ, lại thấy người đàn ông cao lớn quay đầu nói với mình: “Có thể mua tôm hùm sống không?”
Người phục vụ dừng lại, gật đầu, “Có thể.


“Vậy tôi có thể mua tỏi và lòng đỏ trứng không?” Lão Trần lại hỏi.

Người phục vụ: “Cũng có thể.


Cho nên cuối cùng, lão Trần đóng gói 200 gram tôm hùm và hơn 100 nguyên liệu mang đi, trước khi đi người phục vụ niềm nở đưa họ ra cửa, còn dặn dò có thời gian lại đến, hân hạnh được phục vụ.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 28: Chương 28


Edit: Mean
Tối đó lão Trần làm mắm tỏi, sau đó làm lòng đỏ trứng muối, đặt trước bàn cho lão Dịch nếm một miếng tôm, khi chắc chắn không có triệu chứng gì mới dán cho ăn.

Lão Dịch không nhớ nổi đã bao lâu rồi chưa được ăn tôm hùm, trên bàn ăn nước mắt lưng tròng nhìn lão Trần giúp mình bóc vỏ tôm, hảo cảm tăng lên mấy bậc.

Ngày hôm sau Lão Trần rời đi vẫn không muốn buông tha, mặt dày hẹn lão Trần sang tuần sau có thời gian thì lại đến.

Nhưng khi đang tâm tâm niệm niệm cuối tuần vui vẻ đầy mỹ vị với lão Trần, lão Trần lại thả bồ câu.

Nhà lão Trần có chuyện —— Trần Lôi Lôi đã đá một người đàn ông bị nghi ngờ quấy rối t*nh d*c bạn cùng lớp khi đang trên xe buýt đến trường.

Còn về lý do tại sao lại bị nghi ngờ thì đó là do sau khi trên đường đến bệnh viện mới biết người đàn ông đó thật ra là bạn trai của bạn cùng lớp, anh ta nói mình sờ đùi cô gái chỉ vì đối phương tức giận nên muốn lấy lòng thôi.

Trần Lôi Lôi chưa từng nói chuyện yêu đương nên không biết sờ sờ là lấy lòng, nhưng dù sao cô cũng đã đạp nhầm vào trứng của người ta, vẫn phải chịu trách nhiệm.

Người đàn ông nói khá nhiều, nói là chỉ cần trứng của anh ta không bị sao thì sẽ không truy cứu nữa, nhưng bạn cùng lớp của Trần Lôi Lôi lại tức giận, yêu cầu cô phải chịu trách nhiệm.

Trần Lôi Lôi không biết phải giải quyết thế nào nên đã gọi điện cho bố mình, lão Trần đến đầu tiên là hỏi han ân cần bệnh nhân nửa ngày, sau đó gọi điện cho cảnh sát thì bị hai người kia mãnh liệt từ chối.

Khi cảnh sát tới lại bảo bạn học Trần Lôi Lôi gọi cha mẹ đến đây, nói là muốn cùng cha mẹ bên kia nói chuyện, tự mình xin lỗi.

Bạn cùng lớp Trần Lôi Lôi đâu có chịu, liên tục kêu gào đòi Trần Lôi Lôi chịu trách nhiệm, Trần Lôi Lôi bị cô ta ồn ào đến đau cả đầu, hỏi cô ta muốn chịu trách nhiệm thế nào, ngờ đâu nữ sinh kia giở ra công phu sư tử ngoạm, ngoài 100.

000 tệ tiền thuốc men còn đòi thêm 50.

000, nói nếu Trần Lôi Lôi không đưa thì cô ta sẽ lên diễn đàn trường tung tin đồn Trần Lôi Lôi là tiểu tam.

Trần Lôi Lôi và lão Trần nhìn nhau, Trần Lôi Lôi lấy điện thoại ra gọi cho nhân viên tư vấn, lão Trần nhìn cảnh sát đang im lặng theo dõi bọn họ.

”Đồng chí, ngài đã ghi âm lời nói của cô ta chưa?”
Cảnh sát gật đầu.

”Vậy tôi có thể kiện cô ta vì tội tống tiền không?”
Lời vừa rồi cô gái nói là do bốc đồng nổi lên, đầu óc không theo kịp cho đến khi nghe lão Trần muốn kiện cô ta mới bắt đầu rén, nói bạn trai sẽ khỏi bệnh thôi, tiền bổ sung một xu cũng không cần nhiều thêm.

”Đừng nha,” Trần Lôi Lôi cười nói, “Nếu có chuyện gì xảy ra với gà của bạn trai cậu, bố tôi với tôi nhất định sẽ gánh vác.

Dù sao cậu cũng biết nhà tôi có tiền mà, cho hắn nằm viện bao lâu cũng được.


Nói xong, liếc nhìn bụng cô gái.

Nghe con gái nói, lão Trần đoán chắc cô đã nắm được nhược điểm gì đó của nữ sinh này, để không quấy rầy con gái phát huy, anh nói với cảnh sát bọn họ sẽ thương lượng riêng, không gây rắc rối cho xã hội.

Cảnh sát đương nhiên rất vui, an ủi vài câu liền đi, lão Trần mỉm cười tiễn người rời đi, khi trở về thì nghe Trần Lôi Lôi nói với cô gái: “Tôi đã đưa tiền đặt cọc bệnh viện rồi, nếu không đủ thì nói với tôi, nhớ xin □□, không có □□ tôi không nhận.


Nói xong thì lôi theo lão Trần rời đi.

Trên đường về nhà, lão Trần hỏi cô làm sao xử lý được hai người kia, Trần Lôi Lôi lắc đầu không nói.

Rất lâu sau lão Trần mới biết từ Trần Lôi Lôi, nữ sinh kia bởi vì ăn vụng trái cấm mà có bầu, trùng hợp là khi cô ta dùng que thử trong nhà vệ sinh đã bị Trần Lôi Lôi thấy được, kết quả là mượn Trần Lôi Lôi 5000 tệ phá thai.

Sau đó có thể nghĩ rằng Trần Lôi Lôi có nhiều tiền, cũng có thể là cảm thấy chút tiền ấy không đủ cho nên lợi dụng tính khí nóng nảy của Trần Lôi Lôi để thực hiện ý đồ tồi tệ như vậy.

Hai năm sau khi Trần Lôi Lôi tốt nghiệp, một lần ở trên bàn cơm lão Dịch nghe nói chuyện này.

Tỏ vẻ ủng hộ với cách ra tòa của lão Trần, cho rằng nên tàn nhẫn một chút cho hai người kia đẹp mặt, nhưng Trần Lôi Lôi lắc đầu nói kiện họ tội tống tiền nghe có vẻ đáng sợ, nhưng thực ra rất lãng phí nhân lực và tài chính.

“Con đã hỏi nhân viên tư vấn thông tin liên lạc của cha mẹ cô ta, nói chuyện này với bọn họ,” Trần Lôi Lôi nói, “Chuyện quan trọng, sao bọn họ có thể không tự giải quyết.


Nói đến đây, cô mỉm cười với lão Dịch: “Nghe nói đạo của cha mẹ cô ta không cho phép phá thai, con nói xong thì hai ngày sau bọn họ đã đến trường đưa cô ta đi.



Lão Dịch: “… Bọn họ làm gì cô bé đó?”
Trần Lôi Lôi: “Không rõ nữa, chỉ biết sau lần đó chưa bao giờ gặp lại cô ta.


Lời nói của Trần Lôi Lôi đã mang đến tổn thương không thể xóa nhòa cho trái tim già nua này của lão Dịch, đêm đó hắn lôi kéo lão Trần về nhà mình.

Vài ngày sau mới biết được từ lão Trần, con bé lừa tiền Trần Lôi Lôi vẫn sống rất tốt, bây giờ đã là mẹ của một cặp song sinh.

Lý do tại sao Trần Lôi Lôi dọa lão Dịch, lão Trần không có hỏi.

Sau đó sự việc này đã trở thành bí ẩn chưa được giải đáp trong nhà, ngoại trừ bản thân Trần Lôi Lôi, không một ai biết mục đích thực sự chuyện hù dọa của cô.

Tác giả: Trần Lôi Lôi: Tôi chỉ là không muốn ở nhà mặc nội y mà thôi.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 29: Chương 29


Edit: Mean
Sự việc của Trần Lôi Lôi phát sinh rất đột ngột, lúc ấy lão Trần biết mình vội vàng chạy tới, khi xong việc mới nhớ ra gọi lại cho lão Dịch, di động bên kia nhắc nhở đã tắt máy.

Lão Dịch đang làm gì vậy?
Hắn đang cùng một người đàn ông nằm trên giường, người đàn ông dựa vào vai hắn, sắc mặt ửng hồng, lan hoa chỉ chọc chọc lão Dịch: “Lâu rồi anh không tìm em phải không?”
Lão Dịch cầm điếu thuốc mờ mịt gật đầu nói: “Đã qua một tuần rồi.


”Hừ,” Người đàn ông tức giận trề môi nói, “Anh thật nhẫn tâm, uổng công người ta còn phải chờ anh!”
Lão Dịch nở nụ cười cưng chiều: “Gần đây bận quá, lần sau mời em ăn cơm.


Người đàn ông vội vàng lắc đầu: “Thôi, mười mấy năm anh cũng chỉ ăn được có hai chỗ kia.


”Không đi hai chỗ đó nữa,” Lão Dịch nói, “Gần đây quen một người, tay nghề nấu nướng rất tốt, bữa nào mời đến nhà anh nếm thử.


Người đàn ông nghe vậy liền nổi lên hứng thú: “Bạn trai mới?”
Lão Dịch phủ nhận: “Là bạn trai thật thì tìm em làm gì.


”Ừ,” Nam nhân chậc lưỡi, “Anh tìm em không phải…”
”Số 1001, 1002,” Một người đàn ông mặc quần áo lao động ra hiệu cho bọn họ cách đó không xa, “Đến lượt hai người, lại đây làm móng chân.


Hai người đứng dậy đổi giường nằm xuống, trong lúc chờ nhân viên làm móng chân, người đàn ông hỏi lão Dịch: “Người phụ nữ vừa nãy ấn cho anh có thoải mái không?”
Nghe xong, lão Dịch nhớ lại quá trình xoa bóp nửa giờ trước, gật đầu: “Chỗ em giới thiệu đúng là rất tốt, cảm giác toàn thân đều khoan khoái.


“Chính là nó,” Người đàn ông nói, “Đối tượng của em giới thiệu đến đây, ánh mắt của anh ấy rất tốt.


Lão Dịch hỏi: “Đúng rồi, em với người kia bây giờ thế nào?”
”Tốt lắm”, Người đàn ông nói, “Tết năm nay đã chính thức ra mắt cha mẹ hai bên rồi, bọn này định mua nhà trước, sau đó công chứng tài sản, chờ lớn tuổi hơn một chút rồi nhận con nuôi.


Lão Dịch kinh ngạc nhìn hắn ta: “Ổn định rồi?”
”Ổn định rồi”, Người đàn ông nói, “Sau ngần ấy năm quanh quẩn vẫn không thể thoát khỏi bàn tay anh ấy, em nghĩ không sao cả, an ổn nẳm trong lòng bàn tay anh ấy cũng khá tốt.


Lão Dịch và Kỷ Nghiệp Lam quen biết nhau đã gần mười năm, hai người gặp nhau trên một app nào đó.

Lúc đó hai người hẹn gặp nhau ở khách sạn, thẻ phòng được Kỷ Nghiệp Lam đặt trước, lão Dịch vừa mở cửa bước vào đã thấy cảnh hắn ta bị người khác *** điên cuồng.

Sự việc này mang lại tổn thương rất lớn cho lão Dịch, nguyên nhân chính không phải là xem hình ảnh lên giường của người khác, mà là Kỷ Nghiệp Lam mới là người bị rape, hơn nữa cũng là người hùa theo.

Sau sự việc đó Kỷ Nghiệp Lam đã đến xin lỗi, vì hắn ta làm trong thẩm mỹ viện nên đã cho lão Dịch rất nhiều thẻ VIP, sau này hai người dần quen nhau, sớm trở thành bạn tốt, cũng biết hắn ta và bạn trai luật sư là yêu hận tình thù.

Trước khi làm móng chân, bạn trai Vưu Thanh của Kỷ Nghiệp Lam đến đón.

Vưu Thanh chào hỏi lão Dịch trước tiên: “Chú.

” Sau đó trao cho Kỷ Nghiệp Lam một nụ hôn sâu trước mặt hai kỹ thuật viên.

Lão Dịch đảo mắt nhìn họ, sau đó lấy tạp chí che mặt, giả vờ như không quen biết.

Hơn mười phút sau khi làm móng chân xong, Kỷ Nghiệp Lam và lão Dịch vào phòng thay quần áo, lão Dịch nhanh hơn Kỷ Nghiệp Lam, nói chuyện với Vưu Thanh một lúc mới đi ra.

Vưu Thanh hỏi lão Dịch có muốn ra ngoài ăn tối không, lão Dịch gật đầu: “Được.


Mặt Vưu Thanh cứng đờ: “Chú, chú không phải không ăn được đồ nhà khác sao?”
Lão Dịch: “Biết tôi không ăn còn mời làm gì?”
Vừa dứt lời, cả hai đồng thời bật cười.

Lúc Kỷ Nghiệp Lam bước ra, nhìn thấy hai người bọn họ nhếch mép cười, nổi da gà rớt đầy đất, vội vàng bước tới nắm tay bạn trai moah moah mấy cái, sau khi ổn định bạn trai liền làm thủ thế gọi điện rồi nhanh chóng kéo bạn trai đi.

Lão Dịch vẫn mỉm cười nhìn bọn họ rời khỏi cửa, chờ không còn thấy bóng dáng ai nữa mới thu lại nụ cười.

Chỉnh lại quần áo đi đến bãi đậu xe ngoài trời, vừa bước ra cửa đã thấy trời đổ mưa phùn, đứng tại chỗ sửng sốt một lúc lâu, móc di động ra muốn nói lão Trần trời đang mưa, kết quả ấn nửa ngày không có phản ứng mới biết điện thoại của mình đã hết pin tự động tắt máy từ lúc nào rồi.

Lão Dịch thở dài một hơi, lập tức lên xe đi thẳng về nhà.

Hôm nay tâm tình lão Dịch không tốt, hắn biết nguyên nhân nhưng không thể nói cho người khác biết, thời điểm bước lên thang máy chỉ cảm thấy đầu óc nặng trĩu, rất mệt mỏi.

Cúi đầu bấm đèn tường ở lối lên cửa thang, lão Dịch đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân cực nhanh, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn người trước mặt.

Lão Trần xách hai cái túi, ngực và ống quần đều bị mưa dội ướt, có vẻ hơi chật vật nhưng nhìn thấy lão Dịch trên mặt lại lộ ra một nụ cười thoải mái: “Cuối cùng anh cũng về rồi? Ăn cơm chưa?”
Thấy lão Dịch không nói gì, tiến lại gần một bước nói: “Tôi còn nghĩ anh không về thì báo cảnh sát, không biết người lớn mất tích chưa tới 24 giờ…”
Anh chưa nói hết câu, bởi vì giây sau đã bị người ôm chặt lấy.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 30: Chương 30


Edit: Mean
Lão Trần bị lão Dịch ôm không khỏi rùng mình một cái, ôm trở về.

Hai người đứng đó một lúc, lão Dịch hỏi: “Mùi gì vậy?”
Lão Trần lắc túi: “Lá tỏi, mùa thu ăn có thể khử trùng!”
Lão Dịch nhìn xuống thấy hai túi lão Trần mang theo đều là đồ ăn.

Sau khi hai người vào cửa, lão Trần quen đường nhẹ nhàng thay dép, cất rau và ít đồ ăn nhẹ vào tủ lạnh, làm xong đưa cho lão Dịch một chai sữa chua, đi một vòng quanh nhà rồi bắt đầu lẩm bẩm: “Chăn bông không phơi cũng không gấp, anh không sợ mang bệnh vào người à?”
Lão Dịch uống một ngụm sữa chua, không để ý nói: “Về nhà là lăn ra ngủ? Sao phải gấp?”
“Hôm qua thời tiết tốt như vậy, sao anh không phơi nắng?” Lão Trần hỏi.

“Còn không phải tại cậu sao?” Lão Dịch trừng mắt nhìn, “Cậu nói đi làm về muộn sẽ bị sương làm ướt chăn bông!
Lão Trần nghe vậy mới nhớ ra hàm ý thực sự của câu ngày hôm đó, hơi cạn lời, nghi ngờ lúc đó nói thâm thúy quá lão Dịch không hiểu cái anh muốn là chìa khóa nhà hắn.

Lão Dịch không thích ăn lá tỏi, dù lão Trần làm ngon đến mấy cũng không thích, để dỗ hắn ăn thêm lão Trần hứa ngày mai sẽ làm thịt nướng cho ăn.

”Vậy đêm nay không về.


“Vốn dĩ cũng không định về.

” Lão Trần nói.

Đêm đó lão Trần ngủ lại trong phòng ngủ chính của lão Dịch, hai người đều không nhắc tới phòng cho khách, tự nhiên cũng không đề cập tới chuyện hôm nay cho leo cây.

Sáng hôm sau lão Dịch tỉnh dậy trong vòng tay lão Trần, đôi mắt đầy ghèn trố mắt nhìn khuôn mặt lão Trần, còn chưa kịp suy nghĩ kiều diễm gì thì vẻ mặt lão Trần bỗng trở nên đau đớn: “Chuyển qua đi, cánh tay tôi tê rần rồi nè.


Lão Dịch: “…”

Sau mười giờ sáng, hai người cãi nhau vài câu về chuyện quần đùi, lão Dịch cảm thấy hôm nay thời tiết tốt muốn mặc quần xà lỏn ra ngoài nhưng lão Trần nghĩ hôm qua trời mưa nên chắc hôm nay ngoài trời lạnh nên nhất quyết bắt hắn mặc quần dài.

Lão Dịch: “Hiểu xuân che thu đông lạnh không? Hơn nữa đại nam nhân sao phải sợ lạnh?”
Lão Trần im lặng ba giây, ngầm đồng ý cho mặc quần đùi ra ngoài, nhưng trước khi rời đi cầm lấy áo khoác buộc quanh eo.

Khi đi thang máy, lão Dịch điên cuồng rung chân, cố gắng nhìn lão Trần bằng lỗ mũi, nhưng hắn thấp hơn lão Trần ba cm, mưu kế không thành công.

Hai người ra khỏi cửa thang máy thì một trận gió ập tới, lão Dịch đột nhiên nổi rất nhiều mụn nhỏ trên cánh tay và đùi, liếc nhìn lão Trần đang đi phía trước nhưng không dám nói.

Lão Trần biết hắn đang nhìn mình nhưng dao động chút nào, lão Dịch thấy lão Trần mặc kệ mình, trong lòng đột nhiên hơi khó chịu, nhìn chằm chằm áo khoác thừa ra trên eo lão Trần, trong lòng chợt tính kế.

Lão Trần đang định quay đầu lại thúc giục lão Dịch nhanh lên, liền nghe thấy tiếng bước chân liên tục, vừa muốn quay lại xem thế nào lại cảm thấy sức nặng trên lưng, một người nhảy bổ lên.

Hai chân lão Dịch kẹp chặt eo lão Trần, sau đó vặn mông trên người anh.

Lão Trần suýt ngã vì hành động đột ngột này, nhưng vẫn khó khăn ổn định bước chân, tức giân vỗ nhẹ vào mông lão Dịch.

Lão Dịch cười ha ha lên, đặt tay trên vai lão Trần rồi chỉ về phía trước nói: “Giá!”
Tác giả: Bên kia sắp kết thúc rồi, một ngày nữa có thể ở đây (Nhấn mạnh, có thể.

).
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 31: Chương 31


Edit: Mean
Áo khoác mà lão Trần mang theo cuối cùng cũng được lão Dịch mặc, nhưng đôi chân trần trong cái áo khoác trông còn bất thường hơn.

Lão Trần đề nghị quay về thay nhưng lão Dịch không chịu, còn không biết xấu hổ nói chân mình trắng nõn thẳng tắp, cho người khác xem không tính tiền cũng không tệ.

Lão Trần nghe vậy ném cho hắn một đồng xu, nói: “Đừng tìm.


Vừa dứt lời đã bị lão Dịch đấm hai phát.

Hai lão nam nhân bằng hơn 100 người cộng lại một đường hi hi ha ha đến siêu thị, lão Trần đi tới khu thịt tươi xem chất lượng thịt rồi lắc đầu mang lão Dịch bước ra.

“Ở đây có chợ rau không?” Lão Trần nói, “Chất lượng thịt trong siêu thị tệ quá, chắc đã để qua mấy ngày rồi.


Lão Dịch nghĩ đi nghĩ lại, nhớ tới trước cửa siêu thị có một chợ rau cỡ trung, nhưng hắn chưa từng đến đó cũng không biết vị trí rõ ràng.

Lão Trần vốn chẳng cần hắn dẫn đường, hai người vừa nói chuyện vừa tìm chỗ, một lúc sau thì đến chợ rau.

Đêm qua trời mưa lúc này trong chợ cũng có khá nhiều người nên trông hơi lộn xộn, lão Dịch cau mày nhìn vào trong, không muốn đi vào.

Lão Trần nhận ra suy nghĩ của hắn liền kêu hắn ngồi ở quầy hoành thánh ngay lối vào chợ rau đợi, trước khi đi còn gọi một tô hoành thánh 5 tệ, bảo lão Dịch ngửi là được, nhất định đừng có ăn.

“Muốn ăn thì tuần sau tôi làm cho.

” Lão Trần nói.

Lão Dịch ngoan ngoãn gật đầu, sau đó ngồi trên ghế nhìn lão Trần biến mất trong đám đông.

Lão Trần không quen thuộc chợ rau ở đây, nhưng rất dễ thích nghi vì thường mua đồ ăn nên không mất nhiều thời gian để mua nguyên liệu cho món nướng.

Khi bước ra vẫn nhìn thấy lão Dịch vẫn ngồi đó mà đối diện lại có nhiều thêm một người.

Trước mặt người kia có bốn bát, ba bát chỉ còn lại canh, một bát đang ăn, đàn ông ăn nhiều như vậy không có gì to tát, chỉ là người này một thân tây trang giày da bóng loáng, mặc vậy đứng ở lối vào chợ rau có vẻ hơi lạc lõng.

Lão Dịch không biết lão Trần đã trở lại, híp mắt nhìn Vưu Thanh, sau đó ghét bỏ hỏi: “Còn ăn nữa không?”
”Không ăn,” Vưu Thanh dùng khăn giấy lau dầu trên miệng, “Cám ơn chú, lát nữa mua di động xong sẽ chuyển tiền cho chú.



”Có bao nhiêu tiền đâu mà, không cần, cậu vẫn nên nhanh chân đi báo mất chứng minh thư với thẻ ngân hàng đi.

” Lão Dịch vừa nói vừa sờ túi muốn cho anh ta ít tiền mặt bắt taxi về văn phòng luật sư, nhưng s* s**ng nửa ngày lại không sờ ra gì cả.

Ngay khi đang lúng túng, tờ tiền một trăm tệ màu đỏ từ bên cạnh đưa tới, lão Dịch chộp lấy, nhìn người đưa tiền cho mình.

Lão Trần đầu tiên cười với hắn, sau đó mỉm cười với Vưu Thanh, Vưu Thanh đứng lên bắt tay với lão Trần, lão Dịch giới thiệu bọn họ với nhau.

”Đối tượng của bạn tôi, Vưu Thanh, là một luật sư.

Đây là bạn của tôi, Trần Cố.


Vưu Thanh nghe giới thiệu xong gật đầu tỏ vẻ hiểu rồi.

Lão Dịch không thấy biểu hiện của Vưu Thanh, quay đầu nói với lão Trần: “Túi xách của cậu ta bị trộm, điện thoại di động với ví cũng mất luôn, vừa rồi tôi thấy cậu ta từ đồn công an đi ra cho nên mời đến đây ăn bốn bát hoành thánh, lát nữa còn tính cho ít tiền bắt taxi.


Lão Trần nghe vậy móc trong ví ra một trăm tệ đưa cho Vưu Thanh: “Đủ chưa?”
Vưu Thanh vội vàng cảm tạ: “Đủ rồi, cảm ơn.


Trước khi ba người tách ra Vưu đã mời bọn họ tham gia hoạt động tại Vãn Thanh vào tối thứ 6, nói: “Chú nhớ dẫn bạn trai đến nha.


Lão Dịch tưởng mình nghe lầm, khịt mũi, “Cậu nói gì?”
Vưu Thanh đang định lặp lại, nhưng lại nghe lão Trần nói: “Được, bọn tôi nhất định sẽ tới.


Tác giả: Có ai nghĩ rằng Vưu Thanh sẽ là trợ công không!.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 32: Chương 32


Edit: Mean
Hoạt động mà Vưu Thanh nói đó thật ra là một cuộc tụ họp người quen, gần như một tháng tổ chức hai đến ba lần.

Thời trai trẻ lão Dịch cũng có đến, nhưng vì lần nào cũng chỉ lẻ loi một mình, nội dung bữa tiệc cũng không có gì mới cho nên mấy lần sau không đến nữa.

Trên đường về nhà lão Dịch nói với lão Trần chuyện đó, lão Trần suy nghĩ vài giây rồi trả lời: “Lần này tôi đi với anh.


Lão Dịch buồn bực, tiệc tụ hội đều mang bạn trai bạn gái chính thức, hắn còn chưa đưa bạn giường đến, mang lão Trần đến làm cái gì đây.

Hắn chỉ có thể nói: “Nhưng cậu không phải bạn trai tôi.


Lão Trần cảm thấy bị lão Dịch nghi ngờ ở một số khía cạnh nào đó nên nói thẳng: “Tôi có thể làm bạn trai anh.


Lão Dịch: “???”
Lão Dịch: “!!!”
Lão Trần nhìn vẻ mặt kinh ngạc của lão Dịch, dáng vẻ giống như trời sắp sụp đến nơi, chậm rãi thở ra một hơi giải thích: “Trên danh nghĩa.


Nghe lời này, trái tim mắc kẹt ở cổ họng lão Dịch rơi xuống, hung hăng đánh cho lão Trần mấy cái: “Nói chuyện còn th* d*c làm gì!”
Lão Trần bị đánh đau vài cái, chờ lão Dịch bình tĩnh lại mới nói tiếp: “Không phải anh nói không có nhiều bạn bè sao? Tôi nghĩ anh tham gia tiệc tụ họp thân thiết với bọn họ, sau này nếu tôi không còn nữa vẫn sẽ có người đi cùng anh.


Lão Dịch nghe vậy cau mày: “Không còn nữa? Cậu muốn đi đâu?”
”Không đi đâu cả”, Lão Trần nói, “Sau này Lôi Lôi có con tôi sẽ phải thay con bé chăm đúng không? Còn nếu anh có bạn trai tôi còn đến nhà anh chỉ sợ sẽ không tốt lắm.


“Sau đó thì sao?” Lão Dịch cảm thấy anh suy nghĩ quá nhiều, “Trần Lôi Lôi kết hôn có ảnh hưởng gì đâu, về phần tôi có bạn trai gì đó, cậu là thẳng nam thì càng không phải lo lắng gì cả.


”Thẳng nam thì sao?”
”Thẳng nam,” Lão Dịch duỗi ngón trỏ so, “Là loại đàn ông bẻ thế nào cũng không cong, có bẻ thì chỉ có gãy.


“Phải không?” Lão Trần giơ tay bắt lấy ngón tay hắn, “Tôi nghĩ nếu bị bẻ, chỉ sợ sẽ không gãy.


Cho đến khi nướng thịt, lão Dịch vẫn đang suy nghĩ lời lão Trần nói.

Cảm thấy lời của lão Trần có lẽ đang ám chỉ chính mình, về phần ngụ ý, lão Dịch nghĩ mình phải suy nghĩ kỹ.

Kết quả là khi nghĩ, vấn đề vốn đang lơ là trong đầu lập tức phóng đại lên rất nhiều lần —— Tại sao lão Trần lại chủ động đến nhà giúp mình nấu cơm?
Lão Dịch từng đề nghị trả lương cho anh, nhưng bị lý do không thiếu tiền của lão Trần gạt đi.

Không phải vì tiền, chuyện giả làm bạn trai Trần Lôi Lôi cũng đã giải thích xong, vậy lý do lão Trần đến nhà hắn là gì?
Càng nghĩ càng thấy lạ, nhưng lão Dịch chưa từng nghĩ lão Trần có hứng thú với mình.

Cảm thấy lão Trần đến nhà mình vì hắn có ít bạn bè, ngoài ra thì Trần Lôi Lôi sau khi vào đại học không sống ở nhà nữa, lão Trần vì buồn chán nên giao con gái cho hắn trông nom.

Nghĩ đến đây, lão Dịch không khỏi có chút xót xa cho lão Trần, đau lòng vì anh vất vả nuôi lớn con gái còn phải đến chăm sóc một người tàn tật cấp ba.

Lão Dịch cứ nghĩ như vậy, chạy chậm vào bếp bóp vai lão Trần khiến lão Trần đang rửa bát hoảng sợ.

Anh quay đầu nhìn lão Dịch, cười hỏi: “Đang êm đệp tự nhiên làm sao vậy?”

”Không có gì,” Hai mắt lão Dịch sáng quắc, “Chỉ là cảm thấy cậu rất không dễ dàng.


Lão Trần ngẩn ra, đang định trêu chọc lão Dịch, nhưng lại nghe lão Dịch nói: “Về sau đừng tới nhà tôi nữa.


Lão Trần hơi nhíu mày hỏi: “Tại sao?”
”Luôn cảm thấy đang làm phiền cậu.


Lão Trần cất bát đĩa đã rửa sạch vào tủ, sau đó quay sang nói: “Tôi không thấy phiền.


Lão Dịch xấu hổ gãi gãi đầu: “Nhưng tôi sẽ ngại lắm.


Lão Trần nhìn hắn một cái, sau đó gật đầu: “Được, tôi hiểu.


Nói xong liền cởi tạp dề đặt trên kệ bếp rồi bước ra phòng khách mặc áo khoác chuẩn bị rời đi.

Nhìn thấy anh sắp đi, lão Dịch lo lắng nói: “Chờ đã!”
Lão Trần nhìn hắn: “Còn chuyện gì không?”
Đầu lão Dịch bỗng nhiên cứng lại, nói không ra lời: “Tôi có một đồng nghiệp ở đơn vị vừa ly hôn không lâu.

Cô ấy có một cậu con trai rất đáng yêu, muốn tôi giới thiệu hai người không?”
Lão Dịch nói xong hai câu này liền muốn vả mình một cái, nhưng lời đã nói rồi rút lại cũng không được, chỉ có thể nhìn lão Trần, hi vọng anh mau chóng từ chối.

Lão Trần không nhìn lão Dịch nên đương nhiên không biết vẻ mặt lão Dịch lúc này thế nào.

Anh im lặng một lúc, rồi đáp: “Được.


Lão Dịch: “…”
”Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ gặp người anh giới thiệu, khi nào gặp mặt? Thứ bảy tới cũng được.


Lão Dịch: “…”
Lão Trần nói rồi mở cửa: “Tôi đi trước, lát nữa anh gửi cho tôi số điện thoại của đồng nghiệp, tôi sẽ tự liên lạc với cô ấy nói chuyện gặp mặt.


Nói xong anh bước ra đóng cửa lại.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 33: Chương 33


Edit: Mean
Lão Dịch gửi số cho lão Trần xong, một tuần sau đó tâm trạng đều không tốt, chiều thứ sáu hắn nhận được cuộc gọi từ Vưu Thanh.

”Chú, tối có đến không?”
Lão Dịch nào còn tâm trạng muốn đi, cho nên từ chối: “Không, không có thời gian, lần sau lại nói.


”Vậy thì lần sau,” Vưu Thanh nói, “Bọn họ nghe nói chú có bạn trai, còn muốn nhìn bạn trai chú một chút.


Nghe vậy mặt lão Dịch không hiểu sao nóng lên, ho khan lung tung ứng phó vài câu rồi treo máy.

Sau khi màn hình điện thoại tối đi, hắn mở ngăn kéo lấy ra một cái điện thoại khác, mở WeChat nhấp vào hộp thoại trên cùng.

Nội dung trò chuyện của hắn với đối phương dừng lại ở đoạn tán gẫu buổi trưa, lão Dịch nhìn chằm chằm vào chữ “Ồ”, thầm nghĩ may mà mình chưa cho số đồng nghiệp, nếu không thái độ của hắn sẽ ảnh hưởng đến bầu không khí thân thiện với người ta thì sao đây.

Lão Dịch nghĩ ngợi rồi bắt đầu gõ: “Đang bận gì vậy?”
Ước chừng năm phút đồng hồ, bên kia trả lời: “Nấu cơm.


”Ồ,” Lão Dịch gửi một biểu tượng cảm xúc, “Mỗi lần tìm anh toàn bận nấu cơm, chắc anh nấu cơm ngon lắm nhỉ?”
“Cũng được.

” Không lâu sau khi tin nhắn được gửi đi, bên kia gửi qua một bức ảnh.

Lão Dịch mím môi nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp ba món một canh, nghĩ chỉ có một người nấu nhiều món như vậy cho ai ăn, sao phải chụp cho người chưa gặp mặt xem, là khoe khoang hay mời gọi?
Lão Dịch bị axit bổ não của mình tạt chết, nhưng vẫn khen: “Trông ngon quá!”
Hồi lâu bên kia mới trả lời: “Vậy sau này có cơ hội làm cho cô ăn.


Lão Dịch suýt rớt điện thoại, ngón tay gõ nhẹ vào avatar của họ Trần rồi ném điện thoại vào ngăn kéo.

Nhưng điện thoại không bao lâu đột nhiên vang lên, lão Dịch giật mình, vừa lấy ra xem mới biết là cuộc gọi của lão Trần, nhất thời không biết làm sao, để rung nửa ngày không dám động vào.

Cuối cùng không có ai trả lời, cuộc gọi cắt đứt, ngay sau đó WeChat vang lên tiếng nhắc nhở, lão Dịch hoảng loạn bấm vào nhìn thấy trên đó có một định vị và một câu: “Ngày mai sáu giờ chiều, không gặp không về.



Suy nghĩ đầu tiên của lão Dịch là định vị khách sạn, lão Trần đang nghiêm túc hẹn hò, suy nghĩ thứ hai là nhanh chóng tìm người thế thân thay hắn gặp mặt.

Nhưng ngay khi ý tưởng thứ hai xuất hiện đã lắc đầu phủ quyết, lo lắng biết đâu tìm người làm lão Trần coi trọng, hoặc nếu lão Trần yêu người đó thì mình phải làm sao bây giờ.

Vì chuyện này mà lão Dịch phiền chết đi được, tối đó vò đầu bứt tai hồi lâu mới ngủ, hôm sau tỉnh lại đã hơn mười hai giờ, nằm trên giường không biết dũng khí từ đâu quyết định tự mình đi gặp! Nếu lão Trần mắng hắn gạt người cũng chịu luôn! Dù sao cũng lừa người ta rồi, còn quan tâm bị mắng sao?
Lão Dịch bên này tự cổ vũ mình, nhà lão Trần bên kia có khách.

Vương Mai Lan vén tóc ra sau tai, nở nụ cười xinh đẹp với lão Trần, cô nhìn xung quanh hỏi lão Trần: “Lôi Lôi không ở nhà à?”
”Ở trường học,” Lão Trần rót cho cô ly nước, “Gần đây thế nào?”
Vương Mai Lan cười rạng rỡ, cho anh xem chiếc nhẫn trên ngón áp út: “Anh ấy đã cầu hôn em!”
Lão Trần vui vẻ: “Thật sao? Chuyện khi nào?”
”Mới tháng trước, anh ấy…”
Vương Mai Lan vui vẻ kể cho lão Trần nghe cảnh vị hôn phu cầu hôn mình, nói xong nghĩ đến mục đích đến đây nên hỏi: “Anh gọi em đến đây gạt người?”
Lão Trần gật đầu.

“Sẽ không phải lại là Lôi Lôi nữa chứ?” Vương Mai Lan cau mày, “Em đã nói rồi, nếu anh thật sự không muốn Lôi Lôi yêu thì cứ nói thẳng đi, tìm người lừa con bé làm gì.


Lão Trần thở dài rồi nói: “Không phải lừa con bé, mà là lừa đối tượng hẹn hò.



Vương Mai Lan: “Đang êm đẹp sao phải lừa người ta? Lúc trước không phải anh nói muốn tìm đối tượng sao? Nếu không thích người ta thì đừng liên lạc nữa.


Nói đến đây, cô nhìn thấy dáng vẻ lão Trần hơi buồn bã, đầu óc chuyển một vòng, nghi hoặc hỏi: “Anh có người mình thích rồi?”
Lão Trần bị sự nhạy bén của cô làm cho kinh ngạc, do dự vài giây rồi đáp: “Anh không biết, nhưng có thể chắc chắn là anh có hảo cảm với người đó.


Thấy anh ủ rũ như vậy, Vương Mai Lan đoán có lẽ đã có chuyện rồi, cô vỗ nhẹ lên mu bàn tay lão Trần an ủi: “Được rồi, em sẽ giúp anh lần cuối.


Lão Trần cười cảm kích nhìn cô: “Cảm ơn.


Tác giả: Gần đây tôi bị bệnh.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 34: Chương 34


Edit: Mean
Kể từ lần cuối cùng lão Trần rời khỏi nhà lão Dịch, cả hai không liên lạc với nhau nữa, mỗi ngày nói chuyện thì không cảm thấy gì nhưng mấy ngày không đi tìm người kia, trong lòng luôn cảm thấy trống rỗng.

Lão Trần định đến gặp lão Dịch sau khi từ chối đồng nghiệp, cho nên đến nơi đã hẹn cùng với Vương Mai Lan trước năm giờ.

Hai người trao đổi đôi câu, chắc chắn không có thiếu sót gì, lão Trần gọi phục vụ mang ra vài món.

Khi lão Dịch đi qua, hình ảnh nhìn thấy trước mặt là lão Trần và Vương Mai Lan thân mật tựa đầu vào nhau, đột nhiên thấy hối hận khi đến đây.

Lão Trần đang xem đoạn video màn cầu hôn của Vương Mai Lan với vị hôn phu của cô, đang định nói hai câu chúc mừng thì một người đàn ông ngồi đối diện.

Anh ngẩng đầu lên, thấy lão Dịch lạnh mặt nhìn mình.

Hai người im lặng nhìn nhau, Vương Mai Lan nói, “Anh ấy là…”

Lão Trần tỉnh táo lại: “Là bạn anh.


Nói với lão Dịch, “Đây là…”
”Tôi là hôn thê của anh ấy,” Vương Mai Lan vươn tay mang nhẫn kim cương, “Rất vui được gặp anh.


Lão Dịch: “…”
Lão Trần: “…”

Người duy nhất thưởng thức bữa ăn này là cô Vương Mai Lan, lão Dịch không đụng đến một hạt cơm nào, lão Trần chỉ ăn vài ngụm, thời gian còn lại len lén theo dõi phản ứng của lão Dịch.

Sau đó, vị hôn phu chân chính của Vương Mai Lan đến đón cô, cô ghé vào tai lão Trần nói vài câu rồi mới đứng dậy rời đi.

Người vừa đi, bầu không khí đột nhiên trở nên kỳ quái, lão Trần đặt bát canh trứng trước mặt lão Dịch: “Nếm thử đi, sạch sẽ.


Lão Dịch ngẩng đầu nhìn bát canh trứng, cười nói: “Cầu hôn khi nào?”
Lão Trần: “Tôi…”
”Khi nào kết hôn?”
Lão Trần: “Này, nghe tôi…”
”Thật ra tôi còn tưởng rằng quan hệ chúng ta không tồi, hóa ra mấy ngày nay không tìm tôi là do đã có vị hôn thê xinh đẹp như vậy, sao còn đốt lửa với đồng nghiệp tôi làm gì? Muốn làm tra nam một chân đạp hai thuyền?”
Lão Dịch bùm bùm chất vấn làm lão Trần bối rối, nhưng ngay sau đó anh đã tìm ra bước đột phá: “Sao anh lại ở đây? Đồng nghiệp của anh đâu?”
Lão Dịch nhất thời quên mất chuyện này, định đánh lừa lão Trần hai câu lại cảm giác điện thoại trong túi rung lên, nhìn ánh mắt chờ đợi của lão Trần, sau đó lần mò tìm điện thoại di động kết nối cuộc gọi.

”Alo, xin chào, alo?”

Lão Trần: “Alo, sao đổi điện thoại vậy?”
Lão Dịch: “… Tôi nói đồng nghiệp để điện thoại chỗ tôi, cậu tin không?”

Hai cái điện thoại của lão Dịch đều cùng mẫu, cùng màu, cùng vỏ.

Ngoại trừ nhạc chuông khác nhau nên không thể trách hắn cầm nhầm điện thoại khi ra ngoài.

Nhưng rõ ràng là lão Trần không tin lão Dịch nói, mười phút sau đó lão Dịch đã thú nhận tất cả hành vi lừa dối lão Trần, lão Trần nghe xong thì không nói lời nào, cho đến khi lão Dịch nói xong vẫn không nói một chữ.

Lão Dịch có hơi hoảng, uống một hớp nước rồi gọi tên lão Trần: “Trần Cố? Sao vậy?”
Lão Trần ấn huyệt thái dương hỏi: “Sao phải gạt tôi?”
Lão Dịch ấp úng quyết định lùi bước: “Xin lỗi, tôi sai rồi.


Lão Trần xua tay: “Tôi không tức giận, cũng không cần lời xin lỗi của anh, chỉ muốn biết tại sao anh lại gạt tôi? Vui lắm sao? Hay chỉ đơn giản là muốn chơi tôi thôi?”
Lão Dịch nghe anh nghĩ mình như vậy, nhíu mày hỏi: “Sao tôi phải chơi cậu?”
Nhìn dáng vẻ này của hắn, lão Trần dẫn dắt hỏi: “Anh nói không phải anh muốn giới thiệu đồng nghiệp cho tôi.



Lão Dịch gật đầu.

”Nhưng vì lấp l**m mà dùng một cái điện thoại khác liên lạc với tôi.


Lão Dịch lại gật đầu.

”Nhưng anh không biết tại sao anh lại không muốn giới thiệu đồng nghiệp của mình cho tôi…”
“Cái này rõ ràng rồi!” Lão Dịch cuối cùng cũng có phản ứng, “Cậu đã có vị hôn thê, tôi làm vậy là vì không muốn đồng nghiệp bị cậu lừa gạt!
“Vương Mai Lan không phải hôn thê của tôi, tôi đưa cô ấy đến đây là để gạt đồng nghiệp của anh,” Lão Trần nói, “Hơn nữa ngay từ đầu anh không biết tôi sẽ đưa cô ấy đến đây đúng không? Vậy mấy ngày trước anh giả làm đồng nghiệp gạt tôi thì giải thích thế nào?”
Lần này đến lượt lão Dịch ngu người, há mồm rồi ngậm lại, đóng lại mở ra, lặp đi lặp lại hành động này hai lần, nhưng cuối cùng không nói được lời nào.

”Dịch Lãng,” Lão Trần gọi tên hắn, “Có phải anh có ý khác với tôi không? Nếu không thì hành động một tuần này của anh là sao đây?”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 35: Chương 35


Edit: Mean
Lão Trần nói xong vẻ mặt rất tự nhiên, nhưng thật ra lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi.

Anh nhìn lão Dịch, chờ đợi câu trả lời của hắn.

Nhưng giờ phút này lão Dịch đang phiêu lãng trên trời, đang nghĩ mình đã bốn mươi tuổi, cũng đã yêu mấy lần rồi, sao còn thích trai thẳng?
Đúng vậy, dưới áp lực của lão Trần, lão Dịch cuối cùng cũng dùng đầu để nhận ra lý do việc mình làm.

Đồng thời cũng nhận ra tình cảm của mình với lão Trần không chỉ là tình bạn, mà còn có ỷ lại và chiếm hữu.

Hơn nữa so với chiếm hữu, lão Dịch cảm thấy mình ỷ lại còn khủng khiếp hơn, bởi vì từ khi cha mẹ và Mao Mao rời đi, hắn đã quá lâu không có tình cảm với ai như vậy.

Lưng lão Trần ướt đẫm mồ hôi nhìn lão Dịch trầm tư, buồn rầu lại bất đắc dĩ nghĩ thì ra có nói thẳng hay ám chỉ gì cũng vô ích, có vẻ anh ấy thật sự không có cảm giác với mình rồi.

Ngay khi lão Trần đang nghĩ muốn lùi bước, lão Dịch im lặng hồi lâu mới mở miệng: “Có thể chờ tôi một ngày được không?”
Lão Trần: “… Hả?”
“Thật ra bây giờ tôi hơi rối,” Lão Dịch đứng dậy nói với lão Trần, “Thứ hai tôi sẽ tìm cậu.


Nói xong thì quay người bước nhanh đi.

Trái tim lão Trần hoàn toàn lạnh lẽo sau khi người kia rời đi mà không hề khoảnh lại.

Bởi vì từ khi quen biết lão Dịch tới nay, lão Dịch chưa bao giờ nghỉ làm, nói cách khác thì câu nói thứ hai rất có thể chỉ là một lời thoái thác.

Lão Dịch cho rằng mình bây giờ đã rất khác, bằng chứng tốt nhất là hắn không lừa mình dối người, cũng không hề trốn tránh.

Sau khi nhận ra khả năng mình có ý khác với lão Trần, trước tiên về nhà chỉnh đốn lại suy nghĩ, sau đó bắt đầu nghĩ đến khả năng mình và lão Trần ở bên nhau là bao nhiêu, cuối cùng có 50% cơ hội.

Để cơ hội lớn hơn một chút, hắn lên kế hoạch như thế này —— Lão Trần là thẳng nam, chắc chắn không thể vội tấn công, cho nên chỉ có thể dụ dỗ, trước tiên giả vờ nói chuyện sống chung, sau khi người kia đồng ý thì chờ xem một thời gian, đợi cơ hội tới lập tức đẩy ngã lão Trần, gạo nấu thành cơm.

Bên này lão Dịch xoa tay hầm hè, vô cùng phấn khích, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi trực tiếp mà lão Trần nói trên bàn ăn ngày hôm qua, còn đang chuẩn bị bước đầu tiên.

Lão Trần đầu bên này không biết lão Dịch muốn đè mình, vừa nghĩ lão Dịch lừa gạt lại vừa mong chờ thứ hai, trằn trọc một ngày.

Chưa đến 7 giờ sáng, nhà lão Trần đã có tiếng gõ cửa.

Lão Trần cả đêm không ngủ, suýt chút nữa nhảy ra khỏi giường vội vàng mở cửa, vừa nhìn thấy lão Dịch đã nửa mừng nửa lo: “Anh tới rồi?”
Lão Dịch gật đầu, đưa cho lão Trần túi đồ ăn sáng, cười nói, “Không biết em kén món gì nên đồ ăn sáng mỗi thứ mua một ít, chọn món mình thích ăn đi.


Lão Trần ậm ừ không nói gì.

Lão Dịch thấy thái độ lão Trần hơi kỳ kỳ, còn tưởng chưa tỉnh ngủ, tính đi làm trước chờ buổi tối nói chuyện ở chung sau, ai ngờ đâu lúc hắn chuẩn bị rời đi lại bị lão Trần kéo vào phòng rồi đóng sầm cửa.

Lão Dịch đang dựa vào sau cánh cửa, bị hành động này làm cho kinh ngạc đến mức suýt rớt cằm, ngẩng đầu nhìn lão Trần, trong lòng chợt hoảng hốt.

Đây cũng là lần đầu tiên lão Trần áp tường người ta, ngẩn người không biết phải làm gì tiếp theo, sau đó rút tay về đi vào phòng tắm.

Lão Dịch: “???”
Ba phút sau, lão Trần đánh răng rửa mặt đi ra, nhìn lão Dịch vẫn đang dựa vào cửa, nói: “Lại đây.



Lão Dịch luôn cảm thấy diễn biến này không cứ sai sai thế nào ấy, ngồi bên cạnh lão Trần than thở: “Sao tự nhiên đi vậy? Còn đang nghĩ em muốn làm gì đó với anh.


Lão Trần khiêm tốn học hỏi: “Tiếp theo phải làm gì?”
Lão Dịch thấy anh hỏi vậy thì cho là đang giả vờ nên muốn trêu chọc kéo lão Trần ra cửa, tiện đà chống tay lên cửa ép lão Trần vào tường.

Đây là lần đầu tiên ngoài lần trên giường lão Trần nhìn hắn kỹ càng như vậy, đột nhiên hiểu ra người ta áp tường xong lại muốn làm gì.

Lão Dịch không biết anh đang nghĩ gì, từ từ nghiêng người, ngay khi mũi họ sắp chạm vào nhau, lão Dịch bật cười: “Hahahahahaha, ánh mắt đó là sao vậy hả?”
Lão Trần: “…”
Tác giả: Sao có cảm giác như sắp kết thúc rồi? Cảm giác mình không cần thêm nữa.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 36: Chương 36


Edit: Mean
Lão Trần cảm thấy hơi tức giận, nghe xong muốn đánh lão Dịch bất tỉnh sau đó trực tiếp kéo người lên giường làm 21 cái play.

Đáng tiếc là đừng nói có dám hay không, chỉ sợ đánh xong mình lại khóc vì đau tay.

Lão Dịch không biết tính toán trong lòng lão Trần, đang cười thì tự nhiên nấc một cái.

Hiện trường im ắng vài giây, sau đó đến lượt lão Trần hahahahahaha, hai người ha ha một trận rồi cùng im lặng.

Lão Dịch: “Này, anh nghĩ em một mình, anh cũng một mình, hay là mình sống cùng nhau đi, anh lớn tuổi rồi cũng không muốn lăn lộn nữa.


Lão Trần: “Được.



Lão Dịch đến muộn một phút, bị chú bảo vệ cười nhạo không thương tiếc.

Lão Dịch hi hi ha ha ném cho chú một túi bánh, ngân nga đi đến văn phòng.

Sau một ngày cao hứng, đầu óc lão Dịch nổi đầy bong bóng màu hồng lái xe đến nhà lão Trần, nhưng khi đến nơi gõ cửa một hồi lâu vẫn không có ai trả lời, cau mày rút di động ra điện cho lão Trần.

Lão Trần: “Em định gọi cho anh.


Lão Dịch: “Em ở đâu?”
”Đang ở cửa nhà anh,” Lão Trần nói, “Anh ở đâu rồi? Tăng ca sao?”
Lão Dịch: “… Anh đang ở trước cửa nhà em.

”.

T????????yệ????‎ cop‎ ????ừ‎ ????????a????g‎ ⩶‎ ????????ù‎ ????????????????yệ????.VN‎ ⩶
Lão Dịch yêu đương từ trước đến nay chưa từng gặp phải tình huống như này, đứng lặng người vài giây rồi vội vã về nhà, đến nơi thì lão Trần đã ngồi xổm ở cửa đợi.

Lão Dịch cười với anh một cái, lấy ra một cái chìa khóa: “Về sau cứ vào trong đợi anh là được.


Lão Trần ngẩn người, từ trong túi móc ra một cái chìa khóa, hai người nhìn nhau một hồi, đồng thời cười ra tiếng.

Trần Lôi Lôi cảm thấy bố mình gần đây sao sao ấy, nhưng vì chưa có kinh nghiệm yêu đương nên cô không nhìn ra chỗ nào không ổn, chỉ nghĩ thời kỳ mãn kinh của bố đến rồi.

Cho đến một buổi sáng thấy bố cạo râu, xịt nước hoa mới phát hiện mình gặp ma rồi.

Trần Lôi Lôi một lời khó nói hết nhìn chằm chằm cho đến khi bố ra ngoài, cô gọi, “Bố đi đâu vậy?”
Lão Trần giật mình nhìn lại: “Đi dạo.


“Đi dạo sao phải xịt nhiều nước hoa vậy?” Trần Lôi Lôi hỏi, “Hơn nữa hôm nay trời hơi lạnh đó, mặc áo sơ mi tròng thêm cái áo hoodie vậy không sợ bị cảm sao?”
Lão Trần lần đầu tiên bị con gái nhắc nhở mặc thêm quần áo, trong lòng có chút cảm động, cũng hơi chột dạ: “Mùi nước hoa nồng lắm sao?”
Trần Lôi Lôi gật đầu.

“Nhưng không nghe anh ấy nói vậy mà,” Lão Trần vừa nói vừa nhanh chóng đi vào phòng tắm cầm vòi sen dội hai lần, sau đó thay một cái áo khoác mỏng.

Trần Lôi Lôi nheo mắt nhìn lão Trần ra ngoài rồi mặc thêm áo khoác đuổi theo.

Đây là lần đầu tiên lão Trần yêu đương, tính cảnh giác giảm đi rất nhiều, dọc đường không phát hiện con gái đang lẻn theo sau.

Chờ đến khi lên thang máy, Trần Lôi Lôi xác định số tầng ngừng lại rồi mới quay người rời đi.

Hôm đó vì Trần Lôi Lôi bảo phải đi học nên lão Trần không về nhà, Trần Lôi Lôi ở nhà gọi đồ ăn ngoài, hôm sau ngồi chờ đến trưa mà bố già vẫn không về nên mới xách cặp rời đi.

Một tuần sau, ngày cuối tuần Trần Lôi Lôi nhìn bố mặc quần áo mới ra ngoài, cô đợi vài phút sau đó thu dọn đồ đạc đi luôn.

Lần này cô bỏ thêm tiền, bắt taxi cố tình đi vào một lối nhỏ ở tiểu khu.

Trần Lôi Lôi lên thang máy, ấn xuống tầng đợi bố đi lên, đợi khoảng năm sáu phút thì thấy lão Trần cầm đồ ăn, lão Dịch xuống đón.

Sau khi nhìn thấy bố tìm ai, Trần Lôi Lôi cũng không định gõ cửa dọa bọn họ, cô ho một tiếng, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của hai người bước lên sân khấu.

Tác giả: Hai ngày nữa sẽ bổ sung thêm.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 37: Chương 37


Edit: Mean
Trên bàn ăn, bên trái có hai người, bên phải một người.

Ba người bạn nhìn tôi, tôi nhìn bạn, không nói lời nào.

Bầu không khí khá áp lực, lão Dịch hắng giọng nói: “Quần áo của em… Hơi lòe loẹt.


Trần Lôi Lôi nhìn xuống nói, “Ừm, muốn thay đổi phong cách nên cố ý mua kiểu này, hình như cũng có mẫu nam, muốn giới thiệu cho không?”
Thấy thái độ con gái rất tốt, lão Trần vội vàng nói: “Mua khi nào vậy? Chưa thấy con mặc bao giờ.


Trần Lôi Lôi liếc sang: “Mua rất lâu rồi, trước kia bố nhận chuyển phát nhanh cho con mà, quên rồi sao?”
Lão Trần nghe xong lập tức im lặng, liếc lão Dịch bên cạnh, lo lắng xem tình huống hiện tại nên giải quyết như thế nào.

“Bố làm gì ở đây?” Trần Lôi Lôi hỏi, “Muốn thân thiết với con rể sao?
Lão Trần thở dài, không biết phải trả lời thế nào.

Lão Dịch nhướng mày, bất mãn nói: “Làm con rể khi nào?”
“Lúc nào cũng vậy mà.

” Trần Lôi Lôi nói, “Anh không chia tay với em.


“Vậy bây giờ chia tay.

” Lão Dịch trợn trắng mắt.

”Được,” Trần Lôi Lôi đứng lên, “Chúng ta chia tay, tôi về.


Thấy cô rời đi, lão Trần gọi: “Hôm nay không có lớp à?”
”Không, con về nhà ăn cơm hộp.


“Cơm hộp gì chứ,” Lão Trần kéo cô, “Ở đây ăn đi.


Trần Lôi Lôi không muốn: “Con không muốn ăn cơm ở nhà bạn trai cũ.


Lão Dịch nghe vậy hai mắt bay lên trời, nắm lấy tay lão Trần nói với Trần Lôi Lôi: “Thích ăn thì ăn, không ăn thì đi đi.


Thấy hắn nói thế, Trần Lôi Lôi lại đặt mông ngồi xuống: “Ăn! Bố tôi mua đồ nấu cơm sao lại không ăn!”

Khi lão Trần đang nấu ăn, lão Dịch và Trần Lôi Lôi chiếm một góc sô pha trong phòng khách nghịch điện thoại, nửa tiếng sau lão Dịch vào bếp hỗ trợ, Trần Lôi Lôi vẫn ngồi đó chơi.

Lão Trần thỉnh thoảng liếc ra ngoài, nói với lão Dịch: “Đừng tức giận, bình thường Lôi Lôi hay vậy lắm.


Lão Dịch gật đầu: “Không tức giận, anh hay làm việc với con bé, biết tính nó nóng nảy.


Lão Trần thấy hắn dễ nói chuyện như vậy lại càng cảm thấy băn khoăn, chọc vào mu bàn tay lão Dịch, lão Dịch ngẩng đầu nhìn, dùng bả vai chạm nhẹ, sau đó hai người mỉm cười nhìn nhau.

Trần Lôi Lôi ngồi bên ngoài nhìn thấy mọi cử chỉ nhỏ nhặt của họ, cô bĩu môi cúi đầu gửi hai tin nhắn WeChat cho bạn tốt.

Bữa ăn diễn ra rất yên tĩnh, ngoài tiếng đũa va vào đĩa thì thi thoảng chỉ có tiếng nhai nuốt, sau khi cơm nước xong lão Dịch rửa bát, lão Trần vào bếp nói vài câu định đưa Trần Lôi Lôi về nhà trước.

Trần Lôi Lôi khoanh chân ngồi trên ghế sô pha, thấy bố gọi về nhà, cô vỗ vỗ ghế bên cạnh nói: “Con có chuyện muốn hỏi.


Lão Trần sửng sốt, trực giác cảm thấy không tốt lắm.

Lão Dịch cũng nhận ra có gì đó không ổn, rửa tay xong đi ra hỏi lão Trần, “Sao vậy?”
”Con có một câu hỏi,” Trần Lôi Lôi giơ tay lên, “Hai người rốt cuộc là sao đây?”
Lão Dịch, lão Trần: “…”
Trần Lôi Lôi thấy hai người không lên tiếng, lại nói: “Mọi người đều là người lớn rồi, có chuyện cứ nói thẳng là được.


Lão Trần không nói lời nào, lão Dịch đổi vị trí đứng, vài giây sau mới nói: “Chỉ là bạn thôi.


Lão Dịch nói không có gì sai, bởi vì đã qua lâu như vậy hắn và lão Trần vẫn không có tiến triển gì cả, cùng lắm là hai người sẽ móc ngón tay khi ngủ, đừng nói là đấu kiếm, hôn mặt còn chẳng có nữa mà.

Nhưng dù vậy, lão Dịch vẫn cảm thấy mỗi ngày đều không đủ, một thời gian trước hắn đã gỡ app hẹn hò trên điện thoại, mỗi ngày ngoài công việc thì trong đầu chỉ có lão Trần.

Về phần lão Trần, tuy cuộc sống bây giờ không khác trước đây là bao, nhiều nhất là đổi chỗ làm việc nhà nhưng anh vẫn vui vẻ, dù sao thì làm một người đàn ông của gia đình, có thể dành sự quan tâm cho một người khác cũng là một loại tiêu khiển.

Về chuyện thân mật thì lão Trần cấm dục đã quá lâu, bây giờ cho dù cơ thể hoạt động bình thường cũng không biết phải làm gì, nhưng thường sẽ không nghĩ tới mức đó.

Bây giờ hai người, một thì đã hài lòng cả về thể xác lẫn tinh thần, còn một người thì lại không hiểu nhiều khiến cho mối quan hệ đình trệ, mà không có ai cảm thấy không ổn.

Nếu không phải hôm nay Trần Lôi Lôi đột ngột đến thăm, lão Trần sẽ không biết định nghĩa của lão Trần về mình vẫn là một người bạn.

Nhưng thật ra lão Dịch nói lão Trần là bạn cũng là có ý qua loa với Trần Lôi Lôi, ai ngờ lão Trần lại để tâm, lão Dịch nhìn vẻ mặt lão Trần bỗng nhiên lạnh đi, trong lòng đặt dấu chấm hỏi.

Trần Lôi Lôi cũng không hài lòng với câu trả lời của lão Dịch, cô hỏi lại: “Chỉ là bạn thôi?”
Lão Dịch am hiểu cái gọi là thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ càng thêm nghiêm trị, cũng lườm trước được nếu vội vàng comeout sau này sẽ gây rất nhiều phiền phức cho lão Trần, cho nên gật đầu: “Đúng vậy, gần đây em không ở nhà, bố em biết thầy không quen ăn cơm bên ngoài cho nên đến đây hỗ trợ.


Nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của hắn, Trần Lôi Lôi vô cùng nghi ngờ, cô định hỏi thêm nhưng bị người bên cạnh kéo lên.

Lão Trần kéo cổ áo con gái nói với lão Dịch, “Bọn tôi về trước.


Nói xong vội vàng đưa Trần Lôi Lôi rời đi.

Lão Dịch thấy họ vội vàng như vậy thì tự nhiên thấy buồn bực trong lòng, gửi cho lão Trần một tin nhắn “Đi đường cẩn thận” trên WeChat, nửa phút sau nhận được tin nhắn từ bên kia: ” Được.


Lão Dịch đợi một lúc vẫn không thấy lão Trần gửi meme cho mình nên gửi trước.

Nhưng qua một lúc thật lâu, lão Trần vẫn không phản hồi lại.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 38: Chương 38


Edit: Mean
Trên đường về nhà hai cha con nhà họ Trần không nói gì nữa, về đến nhà Trần Cố liền nhốt mình trong phòng ngủ, Trần Lôi Lôi đi qua đi lại trước cửa phòng bố một lúc lâu, không biết bố ngủ chưa chỉ sợ lại luẩn quẩn mấy chuyện vụn vặt trong lòng, Trần Lôi Lôi lòng vòng ba mươi bảy phút bốn mươi tám giây —— Bùng nổ.

Cô bắt đầu đập cửa phòng lão Trần, cố gắng gọi mấy tiếng nhưng bên trong không có động tĩnh gì,Trần Lôi Lôi tức giận đến mức định đập đầu vào cửa thì cửa cuối cùng cũng mở ra.

Lão Trần cau mày nhìn cô: “Con làm sao vậy?”
Trần Lôi Lôi: “Con có chuyện muốn nói với bố.


Cảnh đã thay đổi nhưng hai bên vẫn đối diện nhau, chỉ là một bên thất thần, một bên nín thở.

Thấy con gái không nói chuyện, lão Trần đứng dậy định quay về phòng làm việc riêng, Trần Lôi Lôi thấy anh muốn đi, giơ tay vỗ bàn: “Bố!”
Lão Trần quay đầu nhìn cô: “Hả?”

”Con biết chuyện của bố.


Đề tài đột nhiên xuất hiện, lão Trần nghĩ cô đang nói chuyện của mình với lão Dịch, định phản bác vài câu nhưng lại nghe con gái nói: “Bố thích đàn ông phải không?”
Lão Trần: “…”
“Đừng vội phủ nhận,” Trần Lôi Lôi nói, “Con biết chuyện này từ khi còn học trung học.


Lão Trần: “…”
”Bố đang tự hỏi làm thế nào con biết chứ gì?”
Lão Trần thẫn thờ nhìn con gái, không dám cử động thân thể.

Thấy anh không trả lời, Trần Lôi Lôi tự nhủ: “Con đã xem lịch sử tìm kiếm của bố trên web,” Cô dừng lại một chút, “Còn đĩa CD bố giấu dưới gầm giường nữa.


Lão Trần chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ như vậy, rất muốn nhảy ra khỏi cửa sổ.

Trần Lôi Lôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của bố, đoán chắc sắp khóc rồi, cho nên bước đến ôm lấy anh.

”Xu hướng giới tính khác người cũng không sao.

” Cô nói, “Thêm một ông bố nữa cũng được mà.


Trần Lôi Lôi vừa nói xong, nước mắt lão Trần lập tức rơi xuống.

Trần Lôi Lôi khi còn nhỏ là một đứa trẻ rất thông minh, muốn nói thông minh đến mức nào thì có thể nói ngay từ khi cô tốt nghiệp đại học khi chỉ mới 20 tuổi.

Lão Trần cảm thấy cô giống như chị gái mình, dù sao thì điểm số của chị gái luôn rất tốt, nếu không gặp phải một tên đàn ông chó như vậy thì chắc cô ấy bây giờ sống rất hạnh phúc.

Cho nên vì vết xe đổ này mà lão Trần canh phòng rất nghiêm ngặt chuyện tình yêu của Trần Lôi Lôi.

Từ mẫu giáo đến trung học, ngày nào cũng đưa đón Trần Lôi Lôi không thiếu một bữa, chỉ sợ cô con gái mình chăm sóc nuôi dưỡng bị tên khốn nào đó bắt cóc.

May mắn là Trần Lôi Lôi chưa bao giờ hứng thú với chuyện hẹn hò, ban đầu lão Trần nghĩ cô không thích người khác, sau đó nhận ra Trần Lôi Lôi không có cảm giác quá lớn với bất kỳ mối quan hệ nào.

Lão Trần lo lắng cô trở nên như vậy là do không có tình thương của mẹ, sau này thấy không sao cả nên đã buông lỏng quản lý chuyện ở trường đại học.

Về lý do tại sao Trần Lôi Lôi không muốn yêu thì phải bắt đầu từ lần cảm lạnh trước kỳ thi tuyển sinh trung học.

Khi đó Trần Lôi Lôi bị nôn mửa, tiêu chảy và sốt sau khi ngồi điều hòa quá lâu, để không ảnh hưởng đến lớp học, cô nhất quyết không nói với lão Trần, kết quả là sau tiết thứ hai liền té xỉu phải rời khỏi lớp.

Khi tỉnh dậy trong bệnh viện, cô ấy nhìn thấy bố mình khóc không thành tiếng.

Đó là lần đầu tiên Trần Lôi Lôi nhìn thấy bố khóc, lúc đó cô cảm thấy vô cùng khó chịu và cảm thấy chán ghét vì mình không chịu nói ra.

Lão Trần chăm sóc con gái ba ngày, ba ngày sau trừ mũi ra thì Trần Lôi Lôi cảm thấy rất khỏe.

Sau chuyện này Trần Lôi Lôi thường xuyên nhìn trộm những hành động nhỏ của bố, sau đó biết được tuyến lệ phát triển quá mức và xu hướng tính dục mà chính anh cũng không hiểu rõ, cũng như không hiểu sao bắt đầu lo lắng chuyện của mình.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 39: Chương 39


Edit: Mean
Chỉ số IQ của Trần Lôi Lôi cao hơn những người khác, cô nhanh chóng hiểu được lo âu bất an của bố đến từ đâu.

Để trấn an bố, cô quyết định có thái độ trung lập với mọi thứ ngoại trừ Trần Cố và việc học, vừa không quá mức để ý, cũng không hoàn toàn không chạm vào.

Cứ như vậy thời gian dài, cô từ từ phát triển tính cách như bây giờ.

Lý do hôm nay cô nói ra bí mật của bố là vì Trần Lôi Lôi muốn anh đối diện với chính trái tim mình, cô phải cho bố biết cho dù cả thế giới không thể dung thứ được cho anh thì cô vẫn luôn yêu anh.

Lão Trần bị con gái làm cho cảm động, nước mắt rối tinh rối mù.

Trần Lôi Lôi vốn định an ủi thêm vài câu, nhưng nhìn thấy nước mũi chảy dài trên cằm mà ghét bỏ đẩy ra.

Để tiết kiệm chút nước ở nhà, Trần Lôi Lôi lại khui ra chuyện khác: “Bố và thầy Dịch… Là con cố ý để hai người quen nhau.


Lão Trần: “???”

Có thể là một thói quen mà Trần Lôi Lôi phát triển từ bố cô, trong thời gian thực tập cô cũng thích quan sát mọi người, sau đó vô tình phát hiện ra xu hướng giới tính của Dịch Lãng.

Chỉ là Trần Lôi Lôi không biết đời tư của lão Dịch, cô chỉ chấm điểm ở 3 khía cạnh: Ngoại hình, tuổi tác và công việc, sau khi xác nhận lão Dịch chưa có bạn trai hay bạn gái, cô quyết định mai mối cho bố mình và thầy Dịch.

Sau đó là những gì chúng ta đã thấy, lão Trần cho rằng lão Dịch muốn lừa hôn nên cố ý tiếp cận, nhưng không ngờ lại phát sinh phản ứng khác.

Trần Lôi Lôi rất hài lòng với những chuyện mình đã làm, nhưng cô không hài lòng với lời lão Dịch nói trước đó, bất bình nói với bố: “Ổng nói hai người chỉ là bạn bè? Hai người ăn cùng ngủ cùng lâu như vậy rồi mà vẫn chỉ là bạn bè? “
Lão Trần kinh ngạc: “Con biết chúng ta cùng ăn cùng ngủ?”
”Con có vào phòng ngủ xem”, Trần Lôi Lôi nói, “Không có dấu vết người ngủ trong phòng khách, thầy sao có thể để bố ngủ sô pha phải không?”
Lão Trần không còn gì để nói, giơ ngón tay cái lên với con gái: “Sau này đừng có tùy tiện nhìn nhà người khác.


Trần Lôi Lôi bĩu môi hỏi: “Vậy hai người phải làm sao đây?”
Lão Trần vẫn không rõ vấn đề giữa mình và người kia, anh nhìn con gái, suy nghĩ xong lại kể cho cô nghe chuyện gần đây.

Trần Lôi Lôi nhíu mày lắng nghe, rồi ngạc nhiên hỏi: “Hai người lâu như vậy rồi mà còn chưa xxx?!”
Lão Trần sững sờ: “Con sao lại, sao…”
“Con là người lớn rồi!” Trần Lôi Lôi nói, “Thảo nào trong phòng không thấy bao cao su với bôi trơn đâu, ra là hai người chưa làm gì.


Hai má lão Trần hơi đỏ lên, muốn con gái đừng nói nữa, nhưng Trần Lôi Lôi hiển nhiên còn chưa nói xong, cô nói: “Đừng nói là nam nam, nam nữ còn phải có tình cảm mãnh liệt mới đến được với nhau, nếu hấp dẫn cơ thể căn bản nhất hai người còn không có thì sao có thể sống với nhau cả đời?”
Lão Trần nuốt nước miếng rồi thì thầm gì đó vào tai con gái, Trần Lôi Lôi sửng sốt, sau đó lao vào phòng ngủ lấy iPad ra dưới ánh mắt kinh ngạc của bố.

Trần Lôi Lôi nhập mật khẩu vào xem rồi lắc đầu: “Còn tưởng bố không để ý đến con, hóa ra là trốn trong phòng xem loại phim này, nhưng loại phim này có ích lợi gì, dù là 1 hay 0 thì mấy cái này không có dạy cho đâu.


Vừa nói cô vừa lấy điện thoại ra gửi cho bố hai đoạn video: “Đây là video phổ cập khoa học chuyên môn, cảm giác có thể ít hơn 90% nhưng hiệu quả giáo dục khá tốt, sẽ hữu ích với bố.


Lão Trần ngây ngốc bấm vào đoạn video con gái gửi cho, sau khi nhìn thấy người tạo ra đoạn video, anh ngẩng đầu hỏi: “Ai làm cái này?”

”Con,” Trần Lôi Lôi nói, “Sao vậy?”
Lão Trần lắc đầu: “Không, không có gì.


Trần Lôi Lôi không nghi ngờ gì, cô vươn tay vỗ vai bố mình rồi động viên: “Cố lên, tin tưởng mình sẽ thành công.


Lão Trần: “… Cảm ơn.


Tác giả: Trần Lôi Lôi: Chậc, chuyện này còn phải dạy sao?.
 
Back
Top Bottom