Đam Mỹ Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,426,489
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
dich-dai-thuc-va-tran-dai-thuc.jpg

Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Tác giả: Thán Không
Thể loại: Đam Mỹ, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc của tác giả Thán Không.

Trích đoạn:

Lão Dịch năm nay đã 39 tuổi rưỡi, không cha không mẹ, quan hệ thân thích xa cách, ít bạn bè, không hôn thú, không con cái, nhưng lại nuôi một con chó và một con mèo.

Con chó của hắn chỉ mới sáu tháng tuổi, nhưng con mèo đã mười một tuổi rồi.

Một con mèo bản địa có thể sống thoải mái như vậy là do lão Dịch hết lòng yêu thương, khi con mèo lớn tuổi, cứ ba tháng một lần, lão Dịch sẽ đưa nó đến bệnh viện kiểm tra, nhưng dù có cẩn thận đến mấy, con mèo của hắn vẫn sắp chết.​
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 1: Chương 1


Edit: Silent
Lão Dịch năm nay đã 39 tuổi rưỡi, không cha không mẹ, quan hệ thân thích xa cách, ít bạn bè, không hôn thú, không con cái, nhưng lại nuôi một con chó và một con mèo.

Con chó của hắn chỉ mới sáu tháng tuổi, nhưng con mèo đã mười một tuổi rồi.

Một con mèo bản địa có thể sống thoải mái như vậy là do lão Dịch hết lòng yêu thương, khi con mèo lớn tuổi, cứ ba tháng một lần, lão Dịch sẽ đưa nó đến bệnh viện kiểm tra, nhưng dù có cẩn thận đến mấy, con mèo của hắn vẫn sắp chết.

Những gì bác sĩ nói cũng không tệ lắm so với lời bác sĩ phụ trách của bố mẹ hắn nói lúc trước, ý đều là đưa về nhà chăm sóc vài ngày, không còn sống được bao nhiêu lâu nữa.

Lão Dịch đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc này, dù sao cũng chào đón một thành viên mới nên không cảm thấy quá buồn khi nghe bác sĩ nói, hắn ôm mèo ngây người trong văn phòng bác sĩ vài phút trước khi bước ra cửa.

Khi bước ra lão Dịch nghe thấy tiếng khóc, tiếng khóc có chút âm ỉ, nghe ra được đối phương muốn che đậy, nhưng có lẽ trong lòng quá đau buồn, không kìm được càng lúc càng lớn.

Lão Dịch tự nghĩ người nào mà khóc lóc thảm thiết như vậy nhỉ, nhìn quanh hành lang của bệnh viện thú y, thấy một người đàn ông mặc áo khoác da màu đen đang ngồi ở cửa.

Chỉ là rất trùng hợp, người bên kia vừa ngẩng đầu lên thì đối mắt với Lão Dịch, hai người nhìn nhau.

“Con thỏ.


Đây là ấn tượng đầu tiên của lão Dịch về anh.

“Không tệ.



Đây là ấn tượng đầu tiên của lão Trần về hắn.

Hai người nhìn nhau hơn nửa phút, lão Dịch cảm thấy không thể cứ nhìn chằm chằm người khác như vậy, vừa định trừng lớn mắt thì phát hiện người đàn ông kia lại đang khóc.

Chuyện này thật đáng xấu hổ, không chỉ người khóc xấu hổ mà người nhìn anh ta khóc cũng xấu hổ, cho nên lão Dịch suy nghĩ một lúc rồi bước về phía trước, móc ví trong túi ra.

Lão Trần khó hiểu nhìn hắn.

Lão Dịch hất cằm về phía anh: “Trong ví có giấy, tự lấy đi.


Lão Trần hơi bối rối, sau đó không biết nghĩ sao lại mở ví của người kia ra, khi lấy nửa gói khăn ăn không thể không nhìn thấy bức ảnh trong ví.

Ảnh trên phông nền đỏ, nhìn giống ảnh trên giấy đăng ký kết hôn, nhưng nếu nhìn kỹ mới thấy không đúng, vì ảnh chụp hai người đàn ông.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 2: Chương 2


Edit: Silent
Lão Dịch không quan tâm người khác nghĩ gì sau khi xem ảnh, hắn là một ông già gần trăm tuổi, không bận tâm người khác nghĩ gì về tính hướng của mình.

Cuối cùng miệng mọc trên người ta.

Lão Trần không có ý nhìn trộm chuyện riêng tư của người khác, nên sau khi nhìn thoáng qua, anh trả lại chiếc ví cho lão Dịch.

Lão Trần cầm nửa gói khăn ăn, cúi đầu nói với Lão Dịch: “Cảm ơn.



Đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau năm ấy.

Vào cuối năm, lão Dịch có quan hệ với một đứa trẻ 25 tuổi, nhưng đứa trẻ này vứt bỏ hắn rất nhanh sau khi dùng xong, trước khi đi cầm theo một chai nước hoa hàng hiệu của nhà hắn.

Lão Dịch bất lực, hắn muốn liên lạc với bên kia để thông báo rằng nước hoa đã hết hạn sử dụng, nhưng khi gửi WeChat thì bị đối phương từ chối.

Tốt lắm, vào danh sách đen rồi, cậu đáng bị dị ứng.

Tin đồn về tình cũ lão Dịch đã lan truyền trong giới từ lâu, mấu chốt là hắn hại chết cha mẹ sau còn hại chết bạn trai, đúng rồi, từng đánh gãy xương bạn trai vì người đó chơi 3P tại nhà hắn mà không rủ hắn chơi chung.

Nói thật, Lão Dich hối hận cho tới bây giờ vì người đó đi bệnh viện tốn kém không ít tiền bạc mà tung tin đồn khắp nơi khiến hắn không thể lẫn vào trong giới, cuối cùng trở thành gay bị bỏ rơi dắt chó chơi mèo.

Nhưng mặt hắn không tệ, nhiều người đồng tính trẻ tuổi mới vào vòng vẫn sẽ bị hắn thu hút, chỉ là lão Dịch không thích quá trẻ, bởi vì những đứa trẻ đó không biết có phải thiếu thốn tình thương của cha không, mỗi lần sảng lên đều kêu hắn là ba ba.

Lão Dịch là 0.

9, còn thiếu 0.

1 là do trước đây hắn làm 0 một lần, chuyện này hiên tại chỉ có hắn biết, nghĩ chỉ cần không nói ra thì sẽ không có người thứ hai trên thế giới biết chuyện hắn từng làm 0 vài năm.

Tuy nhiên, lời nói không thể quá vẹn toàn, ông trời rất thích vả mặt, lão Dịch không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ lại làm 0.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 3: Chương 3


Edit: Silent
Ba mươi năm trước Lão Dịch là thâm quỹ* có bạn trai, ba mươi năm sau là một ông chú đẹp trai có vài người yêu cũ.

*Thâm quỹ: không dám come out
Vào ngày sinh nhật lần thứ 40 của mình, hắn thề rằng đời này sẽ không bao giờ tìm đối tượng nữa, phải tiết kiệm sức lực và tiền bạc, lúc tuổi già còn nhảy với mọi người trong viện dưỡng lão.

Một ngày sau khi thề xong, một thực tập sinh đã tìm thấy lão Dịch, cô nhờ lão Dịch giúp mình một chuyện — Làm bạn trai của cô.

Lão Dịch: “Em nghiêm túc đấy à?”
Cô gái gật đầu rất nghiêm túc: “Làm bạn trai em một tuần thôi, xong việc em đưa thầy hai ngàn tệ.


Lão Dịch không phải vì hai ngàn tệ mà thành thẳng nam đâu nha, chỉ là cảm thấy thỉnh cầu giúp đỡ của cô gái quá mức chân thành tha thiết, trái tim quá mềm yếu không thể từ chối được thôi.

Mà có tiền ngu gì không lấy.

Cô gái mới 20 tuổi nhưng đã là sinh viên cuối cấp, thông minh xinh đẹp, có nhiều người theo đuổi, không biết tại sao cô nhóc này thấy ai cũng chướng mắt, từ khi thành đôi giả với Lão Dịch lúc nào cũng dính lấy hắn, Lão Dịch hỏi cô có phải thiếu thốn tình thương của cha không thì được cô gái tóc vàng cho một ánh mắt xem thường: “Bố em đẹp trai hơn thầy nhiều.


“Ồ?” Lão Dịch có chút hứng thú, “Có ảnh chụp không? Cho xem đi.


“Không”, cô gái nói, “Hai ngày nữa là thấy thôi.


Cô gái thực sự rất ưa nhìn, vậy là lão Dịch đầy hứng thú với ông bố vợ giả, chiều thứ bảy hôm đó, hắn cùng cô nhóc mua mấy hộp quà rồi đi gặp bố vợ.

Nhà cô gái ở khu chung cư cũ trung tâm thành phố, trên đường đi cô không nói nhiều, vẻ mặt trông rất khó coi.

Lão Dịch không quan tâm đến việc nhà của người khác nên cũng không hỏi nhiều, trong lòng sẵn sàng làm bình hoa.

Trước khi lên lầu mở cửa, cô gái hít một hơi thật sâu rồi lấy chìa khóa ra mở cửa.

Sau khi cửa mở, cô gái cũng không vội vàng đi vào, cô nhìn hành lang, sau đó nắm tay lão Dịch bước vào trong.

Hai người vừa bước vào, bên trong liền truyền đến nhạc đám ma, lão Dịch cau mày khi nghe tiếng đó, nhìn xung quanh liền thấy trên bàn trà trong phòng khách có một cái linh đài nhỏ.

Lão Dịch có chút khiếp sợ, đưa mắt nhìn cô gái nhỏ, thấy mặt cô đen như đáy nồi.

“Sao vậy?” Lão Dịch hỏi cô.

Cô gái không trả lời, một lúc sau mới nguôi ngoai cơn kích động, rồi hét lên một chỗ: “Trần Cố! Lăn ra đây cho con!”
Cô vừa dứt lời, một người đàn ông mặc khăn liệm đội mũ thọ xuất hiện nửa cái đầu.

Trên mặt dán hai tờ giấy đỏ hình tròn, hơi giống Giáo Tử trong《 Bảy viên ngọc rồng》.

Chỉ là lớn hơn vài con số.

Giáo Tử
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 4: Chương 4


Edit: Silent
Nhìn thấy bộ dạng ma quái của bố mình, cô gái tức giận đến mức hất tay lão Dịch ra rồi bước nhanh đến cửa phòng kéo bố ra ngoài.

“Làm cái trò gì thế này!” Cô gái thực sự khó chịu.

“Con đưa người tới cửa rồi bố lại mặc áo liệm làm linh đường, muốn chết hay gì?!”
Bố cô gái hơi cúi đầu, không nói gì.

Ai ngờ thấy bố im lặng, cô gái càng tức giận, bước đến bàn trà, vung tay ném linh đài, hét lớn: “Đừng nghĩ lấy cái chết ra hù dọa! Con có phản đối bố tìm người phụ nữ kia bao giờ đâu.


Vừa nói xong, người đàn ông lập tức ngẩng đầu lên nhìn con gái, sau đó nhìn về phía lão Dịch đang đứng một bên giả vờ như một cây nấm:” Vậy bố cũng không đồng ý hai người bên nhau đâu!”
”Sao cũng được!” Cô gái kéo lão Dịch muốn rời đi, ai ngờ sắp ra đến cửa người bố hét câu đứng lại.

“Chỉ cần con không ở bên cạnh anh ta, bố sẽ chia tay với dì Vương.


Cô gái quay đầu lại nói: “Nghiêm túc chứ?”
Người đàn ông gật đầu: “Không lừa già dối trẻ.


“Không chịu” Cô gái rụt cổ nói: “Con vừa nghĩ thông rồi, nếu bố thật sự lấy người phụ nữ đó con cũng không quan tâm, dù sao chết rồi di sản nhất định thuộc về con.


Người đàn ông bị lời này làm cho nghẹn đỏ cả mặt: “Chờ đã! Bố bên cô ấy ba năm ôm có hai lần thôi mà.


”Vậy bố ôm luôn đi” Giọng nói của cô gái còn cao hơn bố của mình, “Phụ nữ tiểu tam rắn rết ngài còn không chê, nói gì được nữa, cầu chúc vô sinh, con cháu đầy nhà!”
Nói xong liền lôi kéo lão Dịch đang xem kịch vui ra ngoài.

Đừng nhìn cô ấy lúc đi tiêu sái thế nào, xuống lầu liền ngồi xổm trên đất khóc bù lu bù loa.

Không biết đã khóc bao lâu rồi, nhưng sau khi lão Dịch thắng liên tiếp ba ván Anipop, một người đột nhiên chạy ra khỏi hành lang.

Khóe mắt người kia đỏ hoe, trên mặt vẫn còn đọng lại hai hàng lệ, nhìn thấy cô gái liền vội vàng gọi một tiếng.

“Lôi Lôi.



Trần Lôi Lôi hung hăng lau mặt trước khi ngẩng đầu: “Sao!
”Cho con này,” Lão Trần đưa cho cô một hộp giữ nhiệt “Không phải nói muốn ăn sủi cảo rau tể thái sao? Hôm qua bố đi ngoại ô mua nguyên liệu làm, đảm bảo tươi ngon.


Lôi Lôi không chịu nhận, bởi vì lúc này cô rất tức giận mà cũng rất hối hận, kết quả là ngoan cố không làm gì cả.

Lão Trần biết tính con gái nóng nảy, bẹp miệng ủy khuất: “Con cũng biết điểu của bố đã chết vì một người lâu rồi mà, tại con bận học quá không có thời gian về thăm nhà, thật ra bố không có quan hệ gì với dì Vương, chỉ nói xạo gạt con thôi.


Trần Lôi Lôi nhất thời không biết nên tức giận hay nên cười, cô hỏi:” Linh đài dùng để làm gì? “
“Hôm nay không phải Cá tháng Tư sao.

” Lão Trần nói: “Hù chơi thôi.


Trần Lôi Lôi nghe xong lập tức bùng nổ, cô khịt mũi một cái rồi mắng: “Bố có bệnh à.


Lão Trần đưa hộp giữ nhiệt cho cô, chỉ Lão Dịch đang chơi Anipop hỏi: “Con với người này là sao? Nói thật đi, con cũng phải thẳng thắn đúng không?”
Trần Lôi Lôi liếc nhìn lão Dịch, nói với bố: “Nói thật mà, đó là bạn trai của con, con rất thích anh ấy.


Lão Trần nói thật chuyện của mình: “…”
Lão Dịch nghe thấy tên của mình: “?”Anipop
Sủi cảo rau tể thái
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 5: Chương 5


Edit: Silent
Lão Dịch chưa từng thấy cặp cha con nào tính toán chi li như nhà này.

Trên đường trở về, Trần Lôi Lôi ngồi ghế phó lái vội vàng mở nắp hộp giữ nhiệt bắt đầu ăn sủi cảo, lái xe lão Dịch ngửi thấy mùi thơm ngon liền nhìn trộm vài lần, sau đó bộ dáng không có tiền đồ của mình bị phát hiện, Trần Lôi Lôi chọn một cái sủi cảo đưa tới bên miệng hắn.

Lão Dịch giả vờ từ chối hai câu, bị Trần Lôi Lôi thô lỗ nhét sủi cảo vào miệng.

Lão Dịch nhai hai cái, khen: “Ngon ghê.


Ai ngờ khen xong, Trần Lôi Lôi đã dọn hộp giữ nhiệt sang một bên, lão Dịch kỳ quái nhìn cô: “Sao vậy?”
“Bố không cho thầy ăn.


Chậc chậc, bố con nhà này không chỉ tính toán chi li, mà còn keo kiệt nữa.

Lão Dịch và Trần Lôi Lôi “Chia tay” vào ngày 4 tháng 4, hai ngày sau khi thanh toán hóa đơn, bọn họ vẫn chưa nói chuyện thì ngày thứ ba, Trần Lôi Lôi đến tìm lão Dịch, nói muốn bao hắn.

“Trông tôi giống gia cầm lắm à?” Lão Dịch hỏi cô.

Trần Lôi Lôi cảm thấy câu nói của mình quả thực hơi quá, cô nói xin lỗi, định thử tìm người khác.

Lão Dịch thấy cô trông rất sốt ruột, sợ cô đi khám bệnh gấp nên kéo đến hỏi: “Làm sao vậy?”
Trần Lôi Lôi nhìn mũi chân mình, không nói.

“Lại là bố của em à?” Lão Dịch hỏi.

Trần Lôi Lôi gật đầu: “Ổng nói mối quan hệ giữa chúng ta là giả, định làm mai cho em.



”Em mới bao lớn đã muốn cho đi xem mắt rồi?” Lão Dịch kinh ngạc, “Có phải bố em quản nhiều chuyện quá rồi không?”.

Trần Lôi Lôi không hài lòng:” Ổng nên quản, em muốn ổng quản.


Lão Dịch giơ tay thủ thế đầu hàng: “Vậy cứ xem mắt đi.


Nói rồi quay lưng đi.

Trần Lôi Lôi vội vàng đuổi theo: “Em xin lỗi, thầy Dịch, bố một mình nuôi em rất vất vả, em không thích người khác nói ông ấy như thế.


Lão Dịch liếc nhìn cô: “Ồ?”.

||||| Truyện đề cử: Ngọt Ngào Của Trùm Buôn Vũ Khí |||||
”Mong thầy lại giúp em,” Trần Lôi Lôi thành khẩn nói, “Chỉ cần vượt qua cấp bậc của bố, muốn em làm trâu làm ngựa gì cũng được.

”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 6: Chương 6


Edit: Silent
Lão Dịch không cần một cô gái nhỏ làm trâu làm ngựa gì cho mình, thực tế hơn, chỉ cần tiền.

Sau khi biết ý đồ của hắn, Trần Lôi Lôi đồng ý rất sảng khoái, cô nói rằng chỉ cần bố không có vấn đề gì, cô sẽ đưa hắn tất cả tiền mừng năm mới của hai mươi năm.

Lão Dịch không hỏi số tiền cụ thể, cảm thấy Trần Lôi Lôi đã nói như vậy, con số này hẳn không nhỏ.

Không biết rằng tiền của Trần Lôi Lôi đều bị bố thu rồi.

Mâu thuẫn cha con Trần Lôi Lôi, Trần Cố không phải ngày một ngày hai, cả hai thường đánh nhau dữ dội khi ở nhà, nhưng một khi người ngoài bắt nạt đối phương, hai người bọn họ quyết tâm nhất trí đối ngoại giúp thân không giúp lý.

Cho nên sau khi nhận ra lão Dịch là gay gặp ở cửa hàng thú cưng năm ngoái, lão Trần lúc đầu rất tức giận, sau đó lại trầm ngâm.

Ngôn Tình Trọng Sinh
Tức giận là vì sợ lão nam nhân kia lừa dối con gái bảo bối của mình, trầm ngâm là vì cảm thấy tất cả chuyện này có thể là kế của Trần Lôi Lôi.

Dù gì bài học xương máu cũng nhắc nhở Trần Cố —— Anh không đấu lại Trần Lôi Lôi.

Cho nên trước khi không chắc chắn về vai trò của lão Dịch giữa bọn họ, lão Trần quyết định tiếp xúc gần gũi với hắn.

Vì vậy, vào một ngày thứ sáu giông bão, anh cầm dù tình cờ gặp lão Dịch trong một huống không tốt đẹp gì.

Lão Dịch lái xe nhiều năm như vậy, vẫn luôn là một tay lái lão luyện tuân thủ luật lệ giao thông, rất chú ý lái xe trong mưa tuyết, ai biết được cuối cùng ngựa già mất móng trước, kỹ năng lái xe vẫn không thể tránh khỏi bị người ta ăn vạ.

Người đang đi phía trước, theo lý thuyết một xe một người bình thường không nên xảy ra tai nạn, khi xe đi ngang qua thì người kia bất ngờ tạt ngang, tông vào gương sau, trực tiếp kéo áo khoác của anh ta.

Lão Dịch trước tiên phanh gấp xe, sau đó xuống xe kiểm tra tình hình của người kia, người nọ ngồi trên mặt đất, ôm chặt chân kêu to.

Lão Dịch thấy vậy trong lòng chợt lóe, nghĩ kỹ, cuộc hẹn hôm nay bị đồ sứ này làm hỏng mất rồi.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 7: Chương 7


Edit: Silent
Lão Dịch ngoài miệng nói sau này không tìm đối tượng nữa, nhưng một khi nhìn thấy người mình thích vẫn lao đến, cho nên hôm nay mưa to gió lớn, hắn vẫn định giữ lời hẹn.

Ai ngờ bị lão Trần lấy gậy thọc cứt* như vậy.

*Lấy gậy thọc cứt: quấy rối
Gọi điện thoại xin lỗi trong bệnh viện, nghe thấy đối phương hơi thất vọng: “Thôi, được rồi, không sao đâu, anh phải chú ý an toàn nha.


Lão Dịch mềm nhũn.

Sau khi cúp điện thoại, lão Dịch bắt đầu nghĩ ngày mai nên mua gì đó xin lỗi, tưởng tượng sau khi đối phương nhận, có thể hiểu sâu hơn về mình.

Khi đang suy nghĩ lung tung, bên cạnh xuất hiện một bóng dáng khập khiễng, lão Trần vươn tay vỗ lưng lão Dich, lộ ra một nụ cười: “Gọi cho Lôi Lôi à?”

Mặt lão Dịch tối sầm: “Không, chẳng phải không cho gọi sao? “
”Vậy gọi cho ai?” Lão Trần tiến lại gần hơn,” Bạn trai à?”
Thấy lão Dịch không nói lời nào, lão Trần như anh em tốt ôm vai hắn: “Sợ gì chứ, thật ra Lôi Lôi đã nói hết rồi, tôi biết quần thể mấy người không dễ dàng gì, cũng hiểu được Lôi Lôi hảo tâm giúp đỡ, nhưng hiểu thì hiểu, anh vẫn phải tự đối mặt với chính mình, trốn trong bóng tối không có tương lai đâu.


Lão Dịch nghe xong lời này, khóe miệng không ngừng co giật, liếc nhìn đầu gối băng bó của Lão Trần rồi hỏi: “Muốn tôi đưa về không?”
Lão Trần nhanh chóng: “Được đó, cảm ơn nha.


Khi đưa lão Trần trở về, lão Dịch nói chuyện bồi thường, nào biết lão Trần cũng không định đòi tiền, chỉ nói trả chi phí thuốc men là được.

”Nhà tôi không giàu nhưng cuộc sống cũng khá” Anh cười toe toét nói, “Tôi bị thương ở chân, anh cũng biết nơi tôi ở không có thang máy mà, chân bị thương lên xuống lầu rất bất tiện.



Lão Dịch cau mày, có dự cảm không tốt.

Vừa nghĩ, đôi môi mỏng lão Trần khẽ mở, nói: “Nếu ngày mai anh không bận, có thể qua đây làm giúp tôi một chuyện được không?”
Lão Dịch không muốn cùng anh dây dưa, thẳng thắn nói: “Ngại quá, ngày mai có việc rồi, nếu hoạt động khó khăn quá hay để tôi tìm bảo mẫu giúp cho, tiền tôi chi.


”Là nam bảo mẫu hay nữ bảo mẫu vậy”, Lão Trần hỏi,” Nam bảo mẫu thì sợ hắn đánh tôi, nữ bảo mẫu thì sợ cổ dụ dỗ tôi.


Lão Dịch bị sốc não, bất đắc dĩ nói: “Tôi gắn camera ở nhà anh được chưa?
”Không được, không được”, Lão Trần từ chối càng nhanh, “Lỡ camera chụp lúc tôi □□ thì sao? Thiếu gì cách tống tiền thế này chứ? Hơn nữa nếu thực sự xảy ra, camera chỉ ghi lại hình ảnh cầu cứu, chứ sao cứu tôi được.


Lão Dịch bị làm phiền chịu hết nổi, kìm lại cơn tức:“ Vậy muốn thế nào hả? ”
Lão Trần thấy hắn nóng rồi, dùng ánh mắt chơi xấu con nít nhìn hắn, nói: “Ngày mai lại đây, thúc thúc mời con ăn món ngon.


Lão Dịch: “…”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 8: Chương 8


Edit: Silent
Lão Trần bị thương không nặng, nhưng mắt cá và đầu gối bị xây xát chảy rất nhiều máu.

Khi đưa đến dưới lầu, lão Dịch có chú ý tới, liếc nhìn chiếc quần còn ướt đẫm máu, cởi áo khoác đưa cho lão Trần.

Lão Trần ngẩn ra: “Làm gì?”
“Trong xe không có dù.

” Lão Dịch nói.

Lão Trần nháy mắt đã hiểu ý, sờ sờ vải quần rồi cười đáp lại: “Đừng để ý, dù sao cũng chỉ cách vài bước thôi, quần áo anh trông khá đắt, không đáng dầm mưa.


Nói xong mở cửa xuống xe.

Lão Dịch nhíu mày nhìn anh chậm chạm đi về phía lối vào hành lang, cuối cùng vẫn không đành lòng xuống xe đỡ.

Lão Trần được hắn đỡ mà sửng sốt, vừa định nói không sao, đã bị lão Dịch ôm kiểu công chúa.

Lão Trần bị hành động này làm cho giật mình, vô thức duỗi tay quấn lấy cổ lão Dịch, ngoài miệng thì nói: “Này này này, đi chậm lại cẩn thận kẻo vấp bậc thang.

Cánh tay của anh còn khá khỏe nha, có thường rèn luyện không vậy?”
Lão Dịch cảm thấy như có mấy con ruồi bu bên tai, nghẹn tức đưa lão Trần đến cửa, đặt người xuống rồi bước đến cầu thang không thèm ngoảnh lại.

“Không vào uống trà sao?” Lão Trần hướng dưới lầu hét lớn, “Không uống cũng được, mai nhớ tới đó nha.


Không có thanh âm, đáp lại là tiếng bước chân càng ngày càng gấp.

Người đàn ông mà lão Dịch gặp nhỏ hơn năm tuổi, ngoại hình, khí chất và cách nói chuyện đều hợp gu, hắn nghĩ nếu thực sự có thể ở bên nhau, vận động trên giường hòa hợp, hắn tuyệt đối có thể kiên trì nửa đời còn lại chỉ ** một người.

Suy nghĩ hơi thô thiệt, nhưng hiện nay trong giới này thay đổi quá nhanh, không dễ gặp được người phù hợp, lão Dịch không đợi đối phương ngả bài đã nghĩ về tương lai là chuyện có thể hiểu được.

Sau khi xác định muốn cùng người đó phát triển, tâm tư của lão Dịch hoàn toàn đặt vào người kia, dù hai bên chưa từng gặp mặt nhưng lão Dịch đã chi cho anh ta 10.

000 tệ.

Cách làm này hơi ngớ ngẩn, lão Dịch cũng nghĩ làm vậy rất mạo hiểm, nhưng khi đối phương nói cảm ơn quá mức ôn nhu, lão Dịch không kìm nổi, chốt đơn gửi qua.

Tiền đã tiêu, ngày đã nói, giờ sắp gặp nhau rồi.

Đang lúc lão Dịch định thả bồ câu* cho lão Trần vào buổi hẹn ngày hôm sau, không biết lão Trần lấy được số của hắn từ chỗ nào.

*Thả bồ câu: Giống cho leo cây
“Đừng quên đến đó, ngày mai tôi đãi thịt kho tàu và cà chua xào trứng.


Lão Dịch muốn mắng, đáng tiếc lão Trần cúp máy quá nhanh, không kịp hét.

Phắc.

Ngày hôm sau, lão Dịch đứng dưới lầu nhà lão Trần cay đắng nghĩ: Ông đây thật đúng là mẹ nó lâu rồi chưa ăn thịt kho tàu.

Thịt kho tàu
Cà chua xào trứng
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 9: Chương 9


Edit: Silent
Lão Dịch từ nhỏ chưa bao giờ gặp khó khăn, có hai lý do, một: Hắn là con một, hai: Hắn bị dị ứng với nhiều thứ.

Lão Dịch bị dị ứng lạ lắm, dị ứng với đồ “Dơ”, quần áo không sạch —— Phát ban, ăn không sạch —— Nổi mẩn.

Nói tóm lại, thể chất của lão Dịch vô cùng khó quản, cho nên chưa từng làm bất cứ việc gì ở nhà sau khi cha mẹ qua đời.

Về lý do tại sao lại bị lão Trần dụ dỗ, nguyên nhân là do lần trước Trần Lôi Lôi đút cho hắn cái sủi cảo kia.

Ăn xong hối hận lắm, về nhà lấy thuốc chuẩn bị trước khi bệnh sởi xuất hiện liền bóp nát từ trong trứng nước.

Nhưng một tiếng đồng hồ sau vẫn không hề hấn gì.

Phát hiện này làm cho lão Dịch đếch tin được, hẳn là trùng hợp sau khi lão Trần nói sẽ nấu cơm cho hắn, liền kiên quyết tới cửa.

Lúc vào cửa đưa một túi nhỏ trứng cút tươi, bề ngoài là quà, thật ra là muốn lão Trần luộc trứng, hầm với thịt khi nấu thịt kho tàu.

Suy nghĩ này của lão Dịch không bị lão Trần nhìn thấy, bởi vì khi cửa mở ra, anh đã nồng nhiệt chào đón lão Dịch bằng một cái ôm, kết quả là cảnh tượng rất bi thảm, không chỉ trứng bị vỡ mà lão Dịch còn bị ướt.

Lão Trần trợn to hai mắt, cùng lão Dịch ở cửa nhìn nhau một lúc lâu, sau đó thận trọng hỏi: “Có muốn thay quần áo không?”

Lão Dịch nghiến răng nghiến lợi đáp: “Anh, nói, gì?”
Năm phút sau, khi lão Dịch lần nữa xác nhận quần áo đó là của lão Trần mới miễn cưỡng thay.

Lão Trần sờ cằm nhìn lão Dịch, khoe khoang: “Bộ này anh mặc trông còn đẹp hơn tôi nha.


Lão Dịch cúi đầu vô cảm liếc nhìn họa tiết Pikachu trên bộ quần áo, nói: “Cảm ơn.


Lão Trần cười vô hại: “Không có chi.

”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 10: Chương 10


Edit: Silent
Lão Dịch tính ăn xong đi luôn, ai ngờ lão Trần thật sự giao việc, vừa thay xong quần áo chưa bao lâu đã bị lão Trần kéo vào phòng bếp ném cho hai miếng thịt.

Nhìn thịt trước mặt, trên đầu lão Dịch hiện một dấu chấm hỏi: “Cái này định làm gì?”
”Chặt thịt.


”Dùng tay chặt?”
”Ừ.


”Tay của tôi?”.

Truyện Light Novel
”Nếu đã vệ sinh sạch sẽ, tôi không ngại anh dùng chân đâu.


Lão Dịch:” …Nhà anh không có máy xay thịt à?”

”Có, “Lão Trần lấy máy xay thịt ra cho hắn xem, “Nhưng mà dùng máy xay thịt mùi vị không được như làm bằng tay đâu, lát nếm thử sẽ biết.


Lão Dịch cảm thấy đầu càng lớn: “Tôi chưa từng làm chuyện này.


”Vậy càng phải thử, “Lão Trần giơ tay cổ vũ, “Người trẻ tuổi việc gì không làm được? Tin vào chính mình, nhất định làm được thôi.


Nói xong rút hai con dao làm bếp trên giá, đưa cho lão Dịch.

Lần đầu tiên Lão Dịch chặt thịt, sau một tiếng đồng hồ, bước ra khỏi bếp cảm thấy tay không phải là của mình nữa.

Lão Trần nhìn hắn uể oải, bưng một đĩa hoa quả rửa sạch ra.

Khi tay lão Dịch run rẩy nhận lấy, hỏi hắn: “Anh có ăn vỏ cà chua không?”
“Hả?”
“Bởi vì tôi không ăn, muốn hỏi anh ăn được không thôi.


Lão Dịch tưởng anh muốn làm chuyện xấu gì, nghe vậy liền thả lỏng: “Tôi cũng không ăn.


”Vậy vào bếp lột cà chua đi.

” Lão Trần cầm đĩa trái cây hắn còn chưa ăn về: “Lột vỏ xong có thể nghỉ ngơi.


Lão Dịch muốn phát hỏa, nghe câu có thể nghỉ ngơi thì đành nhịn xuống, ai ngờ khi đối mặt với cà chua trong chậu, trợn tròn mắt.

Nếu là số lượng lớn, có thể nói hai người không thể ăn nhiều như vậy bớt được một hai việc, nhưng hiện tại không phải vấn đề về số lượng.

Đối mặt với đống cà chua, trong lòng lão Dịch tức giận vô cùng, cầm hai quả đi ra ngoài yêu cầu lão Trần giải thích.

Lão Trần nhìn quả cà chua trong tay nhỏ hơn nhiều so với quả cà chua bình thường, nhưng lại lớn hơn quả cà chua bi, hỏi: “Sao vậy?”
Lão Dịch ném hai quả cà chua qua: “Đây là cái gì?!”
”Đây là cà chua mới nhất bên cơ sở rau bạn tôi trồng, nghe nói vỏ dày nhưng ngọt, mọng nước, chưa ăn thử.

” Nói xong cắn một miếng trước mặt lão Dịch, “Chà, ngọt ơi là ngọt, nhưng sao không có nước ta.


Lão Dịch lau mặt:” Bởi vì nước bắn hết vào người tôi rồi!”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 11: Chương 11


Edit: Silent
Lão Trần phí sức chín trâu hai hổ thuyết phục lão Dịch quay lại.

Lão Dịch lần này thực sự tức giận, khoanh tay ngồi trên sô pha, thái độ hờ hững.

Lão Trần ngồi bên cạnh trêu chọc một hồi, thấy hắn vẫn mặc kệ, thời gian không còn sớm vội đứng dậy vào bếp nấu ăn.

Ban đầu lão Dịch còn vẻ lạnh mặt, chờ lão Trần vừa đi liền lộ nguyên hình.

Vừa rồi một giọt nước cà chua bắn vào miệng, vô tình l**m thấy vị rất ngon, nên khi lão Trần rời đi, vội vàng nhét một quả cà chua nhỏ khác vào miệng.

Khi lão Trần ra lấy đồ thì tình cờ nhìn thấy miệng đang nhai của lão Dịch, vì lương tâm cắn rứt nên lão Dịch cũng tình cờ nhìn cửa bếp.

Cuộc đối đầu giữa hai bên thực sự rất xấu hổ.

Cuối cùng lão Trần lui vào bếp trước, nhưng không đợi lão Dịch an tâm nuốt vào, lại mang một cái túi đi ra.

Lão Trần đưa cà chua trong túi cho lão Dịch, cười nói: “Ăn từ từ thôi, không đủ thì chỗ này còn.


Bữa trưa của hai người bắt đầu khoảng một giờ, nhưng lão Dịch không đói lắm, tức giận vì trước khi ăn cơm, lão Trần cứ lâu lâu lại cho hắn ăn thứ gì đó, đến lúc ăn thì gần như no luôn rồi.

Tuy nhiên, tất cả chỉ là tưởng tượng trong đầu.

Khi lão Dịch ăn xong bát cơm đầu tiên, lão Trần khuyên ăn thêm bát nữa, lão Dịch nghĩ rồi lại thêm bát khác.

Ăn xong bát thứ hai, lão Trần hỏi lão Dịch còn ăn không, lão Dịch đưa bát.

Đến bát thứ ba, lão Trần không cần làm gì, lão Dịch tự giác múc đầy một bát.

Lão Trần thấy dáng người hắn cân đối không giống người háu ăn, nên khi lão Dịch ăn xong bát thứ ba, gõ một bên cho biết cơm trong nồi đã hết.

Nhận ra mình đã ăn hết ba bát cơm, mặt lão Dịch có chút đỏ lên, xấu hổ nói: “Thịt kho tàu với cà chua xào trứng ngon quá, không nhịn được, xin lỗi.


Lão Trần lần đầu tiên thấy vẻ mặt này của hắn, sửng sốt một chút: “Ngon thật sao?”
“Ngon thật mà,” Lão Dịch đánh giá rất cao, “Tốt hơn ba mẹ làm nữa.



Lão Trần nghe vậy cười nói: “Anh là người thứ hai khen món ăn của tôi đó.


Lão Dịch ngạc nhiên: “Thật sao?”
“Bởi vì tôi chỉ nấu cho anh với Lôi Lôi thôi à.

” Lão Trần vừa dọn dẹp bát đĩa vừa nói, “Con bé gần đây bận học quá, lâu rồi không cùng ăn, cũng đã lâu không nói hương vị đồ ăn thế nào.


Lão Dịch nghe được chua sót từ trong lời nói, xoa mũi, không biết nên an ủi thế nào.

“Sao này nếu không có việc thì thường xuyên tới đây đi.

” Lão Trần nói, “Tuy anh ăn hơi nhiều một chút, nhưng ăn ngon, giống như Lôi Lôi vậy.


Lão Dịch nghe như bị so sánh với hậu bối, trong lòng hơi khó chịu, cảm thấy cần phải chính thức giới thiệu mình với bố của Trần Lôi Lôi.

“Này, tôi tên Dịch Lãng, năm nay vừa tròn 40.


Lão Trần đang đi về phía phòng bếp, suýt ngã rơi cái bát: “Bao nhiêu tuổi?”
Lão Dịch có chút sững sờ: “40″
Trong lòng lão Trần ngay lập tức nổi lên vô số câu hỏi và dấu chấm than, cuối cùng, bắt gặp ánh đèn pha, chọn cái hứng thú nhất hỏi lão Dịch: “Anh bảo dưỡng thế nào vậy?”
Lão Dịch:”…… “.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 12: Chương 12


Edit: Silent
Đây là lần đầu tiên lão Dịch và lão Trần tự giới thiệu với nhau.

Lão Dịch: “Dịch Lãng, người địa phương, 40 tuổi, chưa lập gia đình, công việc là trưởng phòng của đơn vị con gái anh.


Lão Trần: “Trần Cố, không phải người địa phương nhưng có hộ khẩu địa phương, 39 tuổi, vợ chạy, công việc là thu tiền thuê nhà.


Lão Dịch:” Thu tiền thuê nhà? ”
Lão Trần gật đầu:” Đã phá bỏ mấy dãy rồi.


Lão Dịch tò mò hỏi:” Bao nhiêu? “
”Bốn phòng, nghe nói năm sau căn hộ của tôi cũng phá bỏ, lúc đó có thể chia ra nhiều phòng.


Lão Dịch nghi ngờ anh khoe giàu, hơn nữa có chứng cứ.

Nhưng ngại nói nhiều quá, định đứng dậy chào tạm biệt thì lại nghe thấy câu hỏi ngổ ngáo của người đối diện: “Đoán xem tại sao tôi nói cho anh biết có bao nhiêu phòng?”
Lão Dịch: “… Khoe giàu?”
Lão Trần yên tâm gật đầu: “Chính xác, nhưng quan trọng nhất tôi muốn anh nhận ra chênh lệch giữa chúng ta, có thể thấy anh còn lớn hơn Lôi Lôi nhà tôi, nhà không nhiều bằng Lôi Lôi nhà tôi, từ trên xuống dưới chỉ có mặt là xem được.


Vừa nói vừa làm động tác ngửa ra sau, để lộ khuôn mặt tiêu chuẩn bà mẹ độc ác trong phim truyền hình: “Nhưng khuôn mặt thì có thể nhìn được bao lâu? Nhiều nhất là mười năm hoa cúc của ngày hôm qua, nhưng Lôi Lôi của tôi vẫn còn trẻ, đẹp và giàu.


Lão Dịch nghe câu được câu không, đột nhiên ca khúc chủ đề《 Cám dỗ về nhà 》vang lên bên tai, cứ tưởng lỗ tai có vấn đề, nhìn thấy lão Trần ngồi đối diện móc di động ra.

”Alo, Lôi Lôi à, hôm nay có về nhà ăn tối không?”
”…”
”Sao lại không về được? Bạn thất tình sao? Vậy thì phải ở bên an ủi cô bé đó.


”…”
”Nhớ ở bên an ủi cô bé nha, hôm nay bố có người ở cùng rồi.


”…”

”Không phải dì Vương, là Dịch thúc thúc của con.


Dịch thúc thúc:”?”

Sau đó Lão Trần và Trần Lôi Lôi lại nói chuyện phiếm, lão Dịch nhìn điện thoại phát hiện cũng không quá muộn, tối nay tranh thủ một đường chạy về nhà với nam thần mới.

Hắn đứng dậy, làm động tác rời đi với lão Trần, không quên xách túi cà chua trên bàn trước khi đi.

Mới đi được nửa đường bị người kéo, quay đầu, phát hiện là lão Trần.

“Còn gì nữa không?”
“Ở lại ăn tối đi,” Lão Trần nói, “Em trai đây làm cá hầm cải chua cho anh.


Lão Dịch không ăn cá vì cá phải gỡ xương nên kiên quyết từ chối lão Trần.

Lão Trần không để hắn đi dễ vậy, dù sao buổi trưa vẫn còn một ít đồ ăn, nếu không ăn hết sẽ rất lãng phí.

Cho nên trực tiếp trèo lên lưng lão Dịch, ý đồ dùng trọng lượng khống chế bước chân lão Dịch.

”Tôi muốn ăn trứng cút,” Lão Dịch nói mục đích khi nãy đến đây, “Bóc vỏ.


Lão Trần nhanh chóng trả lời: “OK! Tôi làm cho!”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 13: Chương 13


Edit: Silent
Lão Trần biết rõ, nếu không giàu, mình có lẽ chỉ là một lão già không ai thèm yêu.

Cũng may có tiền, hơn nữa còn rất có tiền, nhiều người muốn kết bạn, nhưng năm ngoái bị lừa một lần nên không tìm bạn nữa.

Chuyện lão Trần bị lừa không có gì hay để nói, gặp người xấu lại coi kẻ lừa đảo như bạn tốt, sau khi bị lừa thì lấy lại được một nửa số tiền, nửa còn lại tên kia nói đánh bài thua hết rồi, lão Trần muốn đòi chỉ có thể lấy mạng ra đền.

Lão Trần không định lấy mạng tên kia, ngại dơ, quyết định bỏ qua, nhưng Trần Lôi Lôi không chịu, cô lén lão Trần một mình đi đòi tiền, cuối cùng lấy lại được phần còn lại từ tên kia.

Sau này khi lão Trần biết chuyện gần như sợ chết khiếp, mắng Trần Lôi Lôi một trận, Trần Lôi Lôi tức giận đập đầu vào tường hét lên rằng đầu mình cứng như sắt.

Lão Trần nghĩ cô bị bệnh, chuẩn bị đưa cô đến bệnh viện khám não, phát hiện đầu cô cứng như sắt thật.

Truyện Việt Nam
Vì đập đầu vào tường, đầu không sao, tường lõm xuống một mảng nhỏ.

Mặc dù sự thật sau đó đã chứng minh bức tường nhà lão Trần rất xốp, nhưng cô con gái giúp đỡ thực sự rất đàn ông, lão Trần cảm giác an toàn đến mức có lúc còn nghi ngờ Trần Lôi Lôi lưỡng tính.

Quay lại chuyện chính, chắc chắn có người nhất định rất tò mò tại sao lão Trần bám lấy lão Dịch không buông, thực ra ngoài mong muốn làm rõ tính hướng lão Dịch, còn một điểm nữa là tin vào mắt nhìn người của con gái mình.

Cảm thấy nhân vật mà con gái thích chắc không quá tệ, sự tự tin khó giải thích ở con gái khiến anh bất giác có ấn tượng tốt với lão Dịch.

Thật ra, lão Trần cũng hiểu loại hảo cảm này có khả năng khiến mình lỗ sạch vốn, nhưng cuộc sống hai mươi năm cô đơn với đứa con thơ và sự độc lập của đứa con gái khi trưởng thành khiến anh có nhu cầu cấp bách cần được an ủi, vậy nên giống như con thiêu thân lao vào bóng đèn mà nhào lên người lão Dịch.

Một lúc lâu sau, lão Dịch hiểu suy nghĩ của lão Trần, nói nếu rảnh rỗi quá sao không kiếm việc mà làm, tìm công việc nào đó tiêu khiển giết thời gian.

Lão Trần nghe lời hắn liền nộp đơn xin làm nhân viên chuyển phát nhanh trong tiểu khu, ngày đầu tiên về nhà bị phơi nắng thành một cục màu đen, buổi tối lão Dịch giúp xoa thật lâu, mãi vẫn không bình thường được, cuối cùng làm được một ngày đã bỏ xó, bị lão Dịch mắng không biết làm chỉ biết hưởng.

Lão Trần không chịu, để chứng minh mình có khả năng làm việc, trắng lên được chút lại đi chuyển phát nhanh lần nữa, kết quả là lúc mang lên lầu, hàng chuyển phát phía dưới bị trộm hai món, về sau Trần Lôi Lôi phải bồi thường, bắt ở trong nhà không được phép ra ngoài.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 14: Chương 14


Edit: Silent
Trong nhà lão Trần không có trứng cút, vì thỏa mãn yêu cầu của lão Dịch liền ra ngoài mua, nhưng chân cẳng bị thương không tiện xuống lầu, muốn để lão Dịch đi hắn lại nói không biết đường, rơi vào đường cùng lão Trần chỉ có thể để lão Dịch ôm xuống lầu.

“Mua thêm đi” Ở trong siêu thị, lão Dịch đề nghị với lão Trần, “Nhìn cậu đi đường lề mề vậy, xuống lầu còn gắng sức, lỡ té cái là xong luôn đấy.


Lão Trần miễn cưỡng: “Trước giờ toàn mua rau thịt tươi về nấu, tự nhiên ăn thế này, sợ bị tiêu chảy.


Lão Dịch nghe vậy liếc nhìn: “Chắc gì đồ siêu thị còn tươi? Muốn ăn đồ tươi, trước nhà bày mấy mẫu đất trồng ăn.


Lão Trần không nghe ra câu trào phúng trong lời của lão Dịch, hơi mở miệng, dáng vẻ như được hưởng lợi không ít.

”Đúng ha, sao tôi không nghĩ tới chuyên trồng rau dưới lầu ta! Đề nghị của anh không tồi, mai rảnh không? Đến giúp tôi trồng đi.



Lão Dịch chưa từng nghĩ tới việc tự đào hố, vội vàng từ chối, “Mai tôi có việc rồi!”
Lão Trần bị tiếng quát lớn làm cho sửng sốt, nhìn xung quanh thấy có vài người đang nhìn mình liền nhanh chóng nói nhỏ với lão Dịch, “Biết rồi, biết rồi.


Hai người mua xong đồ ăn.

Sau đó mua vài gói hạt cải dầu.

Lão Dịch cẩn thận kiểm tra tờ hướng dẫn trồng trọt ở mặt sau, tò mò nghiêng người: “Trồng có khó không?”
“Có gì khó đâu,” Lão Trần rất tự tin, “Chỉ cần xới đất, tưới nước, ném hạt giống lên là xong.


Lão Dịch nghi ngờ cầm lấy hạt cải dầu từ tay anh, rơi vào trạng thái đắm chìm sau khi nhìn thấy hướng dẫn cách gieo hạt dày đặc.

Cảm thấy đây là một trò lừa gạt, lão Trần còn muốn ngày mai hắn tới giúp.

Lão Dịch vốn tưởng đã phát hiện ra âm mưu của lão Trần, trong lòng hơi tự mãn, theo lão Trần trở về nhà, sau đó không thèm làm gì ngồi đó chờ ăn.

Lúc chờ đợi cũng không nhàn rỗi, tán phét với nam thần một chủ đề nóng trên WeChat.

Lão Trần nấu xong hô vào ăn tối, lão Dịch chợt nhận ra tình huống này rất giống cảnh vợ làm việc nhà, mình lại không làm gì ngồi tán tỉnh với tiểu tam.

Suy nghĩ này quá kinh hãi, hắn lắc đầu nhanh chóng dập tắt ý tưởng đáng sợ kia.

Tru????ện‎ ha????‎ luôn‎ có‎ tại‎ ~‎ tru????t‎ ru????en.

????????‎ ~
Ăn tối xong, lão Dịch mang một túi cà chua và hai túi bánh hấp về nhà, trước khi đi, lão Trần nói với lão Dịch phần nhân băm nhỏ trong bánh hấp là do hắn tự tay làm nên nhớ nếm thử.

Thật ra, lúc lão Trần chưng bánh bao hấp lão Dịch đã ngửi thấy mùi, khi đó đã cảm thấy hương vị không tồi, nhưng tối ăn nhiều quá nên cần phải giữ chút mặt mũi.

Sau khi về nhà, nóng lòng muốn hâm nóng hai cái cho bữa khuya.

Bánh hấp có vị rất ngon, váng dầu xèo xèo bao bọc bên ngoài, thịt chắc nhưng không khét, có thể nếm thử phần măng bên trong, giòn và ngon, nhược điểm duy nhất là đồ tự làm nên nhân bánh quá đặc, ăn hai cái đã no căng đét.

Lão Dịch cảm thấy món bánh bao hấp này có thể được xếp vào top 5 trong số tất cả các món bánh hấp từng ăn, hối hận lúc lão Trần cho luôn ba túi ngại nhiều quá không lấy thêm.

Lúc này hắn nghĩ về sau sẽ không bao giờ liên lạc riêng với lão Trần nữa, ai ngờ đâu chỉ trong vòng một ngày, hắn và lão Trần lại gặp nhau, hơn nữa vẫn là hắn chủ động đến.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 15: Chương 15


Edit: Silent
Lão Dịch cuối cùng cũng hẹn được với nam thần.

Hôm đó hắn dậy sớm đến phòng tập rèn luyện, về đến nhà tắm rửa sạch sẽ, xịt một chút nước hoa, thay quần áo đứng khoe trước gương hơn một tiếng đồng hồ.

Vào khách sạn, tự nghĩ mình hôm nay quá đẹp trai đi, tràn đầy mong đợi buổi gặp mặt hôm nay.

Bốn mươi phút sau, hắn nhìn người trước mặt, vẻ mặt cứng đờ.

“Trông anh trẻ quá,” Người đàn ông đối diện nháy mắt, “Không giống 40 tuổi chút nào, có thể cho em xem chứng minh thư được không?”
Lão Dịch lần đầu nghe yêu cầu này, nhíu mày: “Không mang theo.


Có lẽ nhìn ra lão Dịch không vui, người kia nói:” Xin lỗi, là bệnh nghề nghiệp thôi, mong anh hiểu cho.


Lão Dịch khó hiểu: “Cậu không phải huấn luyện viên thể hình sao? Huấn luyện viên thể hình còn cần xem chứng minh thư người khác?”
”Phải,” Người đàn ông nói, “Bọn em cần xem tuổi thật của hội viên để đề xuất hình thức tập mà người kia chọn.


Vừa nói, anh ta vừa lấy ra một xấp thẻ từ trong túi, nói với lão Dịch: “Anh biết thể dục bơi lội không?”
Lão Dịch: “…”
Nói thật, người kia trông cũng được, mặc dù không đẹp như trong ảnh, ít ra còn có sáu múi, hình dáng cơ bắp không tồi, là loại lão Dịch thích.

Chỉ có điều, tên này mùi cơ thể quá nặng, vừa muốn che đi mùi cơ thể lại còn xịt rất nhiều nước hoa, bữa cơm này khiến lão Dịch run run, sợ đồ ăn nhiễm mùi nước hoa của bên kia, hại mình dị ứng.

Mặc dù đã hạ quyết tâm sau này không liên lạc nữa, nhưng trên bàn ăn không thể im lặng, không nói gì làm bầu không khí luôn có vẻ quái quái, cho nên lão Dịch căng da đầu nói chuyện phiếm với đối phương.

Chỉ là lão Dịch không muốn làm bầu không khí khó xử, bên kia chỉ muốn kiếm tiền, lão Dịch vẫn luôn đưa ra đề tài, lúc nào cũng có thể chuyển đến tập thể dục, nhất là sau khi biết được thẻ của lão Dịch, hắn suýt lật bàn.

Nhận thức của lão Dịch từ 99 điểm lúc đầu rớt xuống 60 rồi tụt hẳn -10.

Tuy vậy đối phương vẫn là một kẻ ngốc, hoàn toàn không nhận ra lão Dịch khó chịu chút nào, miệng nói không ngừng.

Chưa đầy một tiếng nữa là bữa ăn kết thúc, sau khi thanh toán, lão Dịch đứng dậy kiếm cớ tạm biệt, ai ngờ người kia không cho hắn đi, chỉ về phía khách sạn đối diện.

Lão Dịch không hiểu, do dự ba giây rồi trịnh trọng từ chối.

Lý do từ chối cũng không phải giữ mình trong sạch, lão Dịch nghĩ cho tên này mặt mũi, không mở miệng nói gì, nhưng tên này rõ ràng không tốt tính vậy, lão Dịch lo khi đi tắm di động mới mua sẽ bị trộm mất, cho nên nhanh chóng lấy di động cúi chào rồi xách dép chạy mất, không bao giờ gặp lại nữa.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 16: Chương 16


Edit: Silent
Khi lão Dịch lái xe ra khỏi gara sắc trời vẫn còn sớm, sờ cái bụng xẹp lép, đột nhiên cảm thấy buồn bực.

Tiêu nhiều tiền thế mà chỉ gặp được một tên đẩy mạnh tiêu thụ, sớm biết vậy thà đưa số tiền đó cho Trần Cố còn hơn, tốt xấu gì cũng không bị bỏ đói.

Nghĩ đến đây, đầu óc lão Dịch trong phút chốc trở nên sống động, trực tiếp quay đầu xe đi thẳng đến nhà lão Trần.

Lão Trần đang ngủ trưa.

Sau khi Trần Lôi Lôi lên đại học bắt đầu không có việc gì làm, mỗi khi không có việc sẽ tìm mọi chỗ kiếm việc để làm, nếu thật sự không có thì trở về phòng trùm đầu ngủ, thề ngủ bù cho hai mươi năm đã qua kia.

Lão Dịch biết không được mời mà đến rất không phải phép, nên đi siêu thị mua vài món.

Lão Trần vừa mở cửa đã nhìn thấy một anh chàng đẹp trai đang cười cả người đều choáng váng, vài giây sau liền vội vàng rụt tay gãi mông hỏi: “Ngài là vị nào vậy?”
”Là anh trai đây.

” Lão Dịch nghiêng người bước qua lão Trần chui vào cửa, thay dép hỏi: “Không trồng trọt gì à?”
“À,” Lão Trần ngơ ngác trả lời, “Tôi quên mất.


“Tôi trồng phụ được không?” Lão Dịch chủ động xin ra trận.

Lão Trần do dự một hồi, gọi Lão Dịch: “Dịch Lãng?”
Thấy phản ứng của anh quá chậm, lão Dịch bước tới vỗ vai: “Sao vậy? Không khỏe hả?”
“Không,” Lão Trần dụi mắt, “Cận thị, không đeo kính áp tròng nhìn không rõ lắm.


Lão Dịch nghe muốn cạn lời: “Không nhìn rõ còn ra mở cửa?”
“Quên.

” Lão Trần vừa nói vừa đi vào phòng ngủ tìm kính gọng đen đeo vào, lão Dịch đi theo, thấy hai lọn tóc sau đầu, hơi ngứa tay vỗ nhẹ một cái.

Lão Trần quay đầu nhìn hắn, giọng điệu như dỗ con nít: “Đừng quậy.



Lão Trần đeo kính xong trước mắt như mở ra một chân trời mới, đi một vòng quanh lão Dịch, sau đó cúi xuống ngửi ngửi, cuối cùng vỗ tay khen: “Người dựa y trang mã dựa an*, trông anh như chưa đến ba mươi vậy đó.


*Người dựa y trang mã dựa an (人靠衣装马靠鞍: Người dựa vào quần áo, ngựa dựa vào yên) loại yên ngựa trang bị khác nhau khi cưỡi sẽ rất khác, loại quần áo mà một người mặc cũng sẽ phản ánh sở thích và nội hàm của một người.

Lão Dịch từ nhỏ đã quen bị người khác nhìn như vậy, không cảm thấy khó chịu, đợi đến khi lão Trần nhìn xong liền nói: “Tôi đói bụng.


Lão Trần ngẩng đầu nhìn thời gian: “Anh còn chưa ăn cơm?”
Lão Dịch ngượng ngùng nói sự tình xảy ra hôm nay, đáng thương gật đầu,”Bận quá, chưa kịp ăn.


Lão Trần vừa nghe hắn bị bỏ đói lòng thánh mẫu nổ tung, vội vàng hỏi lão Dịch: “Sủi cảo, hoành thánh, cơm rang, bánh bao hấp, muốn ăn gì?”
Lão Dịch sờ chóp mũi: “Cơm rang đi.


Chưa tới mười phút sau, bát cơm rang thơm phức đã ra khỏi nồi.

Để cân bằng dinh dưỡng, lão Trần không chỉ thêm trứng và thịt trưa vào cơm, còn thêm bắp và cà rốt thái hạt lựu, từng hạt cơm nở đều, dù nhìn ở góc độ nào thì bát cơm cũng đủ cả màu sắc, mùi thơm vị ngon.

Lão Dịch cầm đũa bắt đầu ăn, ăn xong hối hận không kịp chụp ảnh lưu lại.

Lão Trần thấy hắn ăn rất vui vẻ, nghĩ đến mấy con heo mình nuôi hồi nhỏ, ho khan hỏi lão Dịch: “Ăn nữa không?”
Lão Dịch ngẩng đầu, “Được ăn thêm sao?”
“Được,” Lão Trần giơ tay lấy một hạt cơm trên cằm hắn, “No là được, tôi không bỏ đói anh đâu.


Lão Dịch cảm động, ước một cái: “Tôi muốn ăn thịt kho tàu hôm qua.


”Không có, “Lão Trần nhanh chóng từ chối, “Ăn nhiều thịt không tốt đâu, tôi chiên cho anh một quả trứng nha.


Lão Dịch bĩu môi.

Lão Trần thấy vậy cười toe toét: “Nhưng nếu ở lại ăn tối, tôi sẽ nấu thịt kho tàu cho anh.


Lão Dịch đồng ý ngay, “Ở lại! Ăn!”.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 17: Chương 17


Edit: Silent
Hôm nay lão Dịch giúp lão Trần khai thác một khu đất trống cỏ dại nhỏ tầng dưới để trồng rau, sau đó ở lại nhà lão Trần dùng bữa, buổi tối trước khi về mang theo hai phần cơm dưới sự mời mọc tha thiết của Lão Trần.

Khi lão Trần tiễn hắn ra ngoài, trong lòng có chút không muốn buông tha, hỏi: “Nhà anh ở đâu vậy?”
Lão Dịch chào tạm biệt: “Đi đây.

”.

truyen bac chien
“Được rồi, chú ý an toàn.


Lão Trần nhìn theo lão Dịch xuống lầu, chờ đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân liền quay về lấy điện thoại bấm vào bản đồ.

Chầu ăn này lão Dịch vừa thư thái vừa vui vẻ, nghĩ thầm nếu không phải sống xa nhà lão Trần, thì nhất định phải giao tiền cơm cho lão Trần rồi.

Tối hôm đó lão Dịch ngủ rất say, sáng hôm sau ăn ba cái bánh bao hấp trước, bữa trưa ăn hộp cơm lão Trần đưa cho, ăn được một nửa Trần Lôi Lôi gõ cửa hỏi chuyện công việc, khen một câu: “Hộp cơm đẹp lắm.


Lúc này lão Dịch mới để ý hộp cơm lão Trần đưa có màu hồng nhạt, mặt trên còn có hai bông hoa cúc nhỏ màu vàng.

Thứ sáu tan sở, lão Dịch định mua ít thịt cho chó con của mình, vừa ra khỏi cửa văn phòng đã nhìn thấy Trần Lôi Lôi đang ôm một bó hoa đi qua.

Hắn trêu chọc: “Người khác tặng sao?”
“Không, là tặng người khác.

” Trần Lôi Lôi đưa hoa trong tay cho hắn xem, lão Dịch liếc nhìn, là hoa cúc trắng.

Lão Dịch đoán được cô gặp ai, gật đầu không hỏi nhiều.

Mua thịt về rửa lại bằng nước sạch rồi cho vào nồi, một lúc sau mùi thịt cơm thu hút Đậu Đậu đang gặm răng dính chặt trong cũi, Đậu Đậu quấn quanh chân lão Dịch, mấy lần còn kéo chân vào bếp, bị lão Dịch nhẹ nhàng vuốt hai cái.

Sau khi thịt chín cần để nguội mới cho Đậu Đậu ăn, lão Dịch và Đậu Đậu ngồi trong bếp chờ đợi, Đậu Đậu đáng ghét cắn dép lão Dịch ra hai vết răng.

Đậu Đậu là con lai giữa Golden Retriever và Corgi, mẹ nó sinh ra hai con chó đực, một con chân ngắn đáng yêu, còn một con chân dài mông to rất xấu.

Con đáng yêu hơn nửa tháng trước bị nửa bán nửa đưa đi, Đậu Đậu là một chú chó xấu xí tặng kèm đồ ăn cho chó cũng chẳng ai thèm.

Cuối cùng, khi đưa mèo đến bệnh viện thú cưng kiểm tra lão Dịch nghe được nếu không ai muốn chú chó này nó sẽ phải chết nên mới mang về nhà.

Sau khi Đậu Đậu về nhà, nó rất không yên phận, ngày nào cũng gây rối, làm phiền Mao Mao, lão Dịch nghĩ Mao Mao không thích Đậu Đậu nên nhốt nó vào phòng tắm, sau này phát hiện Mao Mao quả thật thấy Đậu Đậu phiền, nhưng cũng rất thích nó, trước khi chết còn cố sức l**m lông Đậu Đậu.

Ức gà nhúm qua nước đá nhanh chóng nguội đi, lão Dịch cắt miếng nhỏ xé sợi, trộn một ít đồ hộp rồi đặt vào bát cơm yêu thích của Mao Mao.

Đậu Đậu không đụng đến chậu cơm nhỏ, vừa ngửi đã biết, lại nhào lên làm lão Dịch mệt chết đi.

Lão Dịch sờ cái đầu xù lông, khoai lang tím hấp chín và cà rốt nghiền thành miếng nhỏ, cho ức gà băm nhỏ vào chậu cơm Đậu Đậu.

Lão Dịch nhìn Đậu Đậu ăn cơm, bỗng thấy ngán ngẩm, bật điện thoại mở ứng dụng hẹn hò, băn khoăn không biết tối nay phải tìm người thế nào đây.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 18: Chương 18


Edit: Silent
Buổi tối, sau khi tỏ lòng thành kính, cha con lão Trần rời nghĩa trang, trên đường đi hai người không nói nhiều, sau khi ăn xong Trần Lôi Lôi phải quay lại trường học, lão Trần muốn cô ở nhà một đêm, cô nói ở trường còn một đống bài tập, sợ rằng đêm nay phải bật đèn học bù.

Nghe đến đây, lão Trần cảm thấy rất thương con gái, trước khi đi còn giúp cô gói ghém một bao lớn đồ ăn, sau đó mới xách đồ đưa cô xuống lầu bắt taxi.

Trong lúc chờ xe Trần Lôi Lôi đột nhiên nói: “Dạo này hình như bố rất gần gũi với chủ nhiệm Dịch thì phải.


Lão Trần sửng sốt: “Có sao?”
Trần Lôi Lôi gật đầu, “Con nhìn thấy hộp cơm trưa cấp hai của con.


Ngay khi con gái nhắc nhở lão Trần mới nhớ lần trước không tìm thấy hộp cơm dùng một lần nào, đành lấy hộp cơm con gái bỏ không dùng đến, đóng gói cho lão Dịch.

“Con không muốn người khác dùng hộp cơm của mình sao?” Lão Trần hỏi.

Trần Lôi Lôi nhìn chằm chằm mũi chân, không nói chuyện, cho đến khi xe đến mới nói: “Anh ấy là bạn trai của con, dùng một chút có sao đâu.


Lão Trần: “……”

Lão Dịch hẹn một tiểu thịt tươi, sau khi gửi ảnh hai người cảm thấy đối phương khá ổn, dự định trả một nửa tiền phòng, lão Dịch mang bao, tiểu thịt tươi chuẩn bị bôi trơn cho quan hệ hài hòa tiến lui.

Lão Dịch lâu rồi không hẹn, bao ở nhà sắp hết hạn, sợ nửa chừng khô sẽ bị dị ứng nên định đi siêu thị trước cửa mua một hộp.

Hôm nay siêu thị có hoạt động, người rất nhiều, lão Dịch nhớ ra hai ngày nữa là Tết Trung thu.

Ý thức được chuyện này, hắn đột nhiên tiến vào không giân hiền nhân, toàn bộ suy nghĩ trong lòng đột nhiên biến mất.

Mở máy bấm vào phần mềm chuẩn bị thả bồ câu cho bên kia, lại thấy người kia nhắn một câu 4 phút trước: “Xin lỗi anh trai, em bị người đàn ông của em giữ lại rồi, sợ là không hẹn với anh được.


Lão Dịch trả lời không sao, sau đó nhận được một dấu chấm than màu đỏ nhắc nhở đã bị bên kia kéo đen.

Lão Dịch bóp trán, xác định sau này không bao giờ tìm mấy đứa nhóc này nữa.

Trong lòng có chuyện, lại không thích chỗ đông người, định đi về thì bị vỗ nhẹ sau gáy.

Lần này rất nhẹ, nhưng lão Dịch vẫn bị dọa sợ, đột ngột quay đầu lại, vừa định công kích, liền nhìn thấy lão Trần đang cười rạng rỡ nhìn mình.

Lời tác giả:
Đã thay đổi bìa, nhà đã nghèo lại càng thêm dậu đổ bìm leo.

.
 
Dịch Đại Thúc Và Trần Đại Thúc
Chương 19: Chương 19


Edit: Silent
Lão Trần cầm trên tay một cái giỏ đi chợ, trong giỏ có hai cái trứng, nhìn thấy Lão Dịch bị dọa sợ vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi.


Lão Dịch đột nhiên yên tâm, cười hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”
“Nghe nói ở đây có hoạt động,” Lão Trần cho hắn xem mấy quả trứng trong giỏ, ”Lôi Lôi rất thích ăn loại trứng cỏ này, tìm nhiều nơi mà không thấy, bạn tôi bảo chỗ này có nên tôi bắt taxi đến ngay.


Lão Dịch nghe vậy cảm xúc hơi tụt dốc, nhìn phía sau lão Trần hỏi: “Bạn đâu, giới thiệu với tôi chút đi.


”Cô ấy không đến,” Lão Trần nói, “Tôi đi một mình, cô ấy đi nhảy quảng trường rồi.


Tâm trạng lão Dịch đột nhiên tốt trở lại, l**m môi khô, nói với lão Trần: “Tôi sống ở tiểu khu sau siêu thị.



“Tôi biết,” Lão Trần nói, “Đang định gọi cho anh nè.


Lão Dịch: “Sao lại gọi cho tôi?”
”Đưa trứng cho anh.

” Lão Trần đẩy hắn về phía trước, “Vừa lúc anh ở đây, chúng ta cùng nhau đi mua sắm đi, lâu rồi không cùng ai đi siêu thị.


Lão Dịch suýt chút nữa đã bị đẩy cho lảo đảo, hắn đỡ kệ hàng bên cạnh, quay đầu trợn mắt nhìn lão Trần.

Lão Trần cười hì hì, ngoài miệng nói: “Nhanh lên, nhanh lên, lát đồ tốt bị cướp hết giờ đấy.



Khi còn nhỏ lão Dịch cũng từng cùng bố mẹ đi chợ, sau đó cảm thấy có vẻ rất nhàm chán, kể từ khi đi siêu thị có thể giao đồ ăn, hắn thậm chí còn không nghĩ đến chuyện đi siêu thị gì nữa.

Nếu không phải hôm nay đi khách sạn tiện ghé qua siêu thị, hắn có thể sẽ không vào, sẽ không gặp lão Trần, sẽ không cùng anh sóng vai đi siêu thị.

”Lôi Lôi không thích mùi siêu thị, đi với tôi có vài lần à,” Lão Trần nói, “Con bé đi cùng cũng không vui vẻ gì, tôi còn phải nắm tay dắt đi, không thì dễ bị lạc lắm.


Lão Trần đưa tay nắm lấy lão Dịch, lão Dịch như bị điện giật vội rút tay ra, nhưng sức lão Trần quá mạnh, rút không ra được.

Lão Dịch nhìn xung quanh, căng thẳng: “Làm gì vậy!”
”Ầy, đừng kích động vậy chứ,” Lão Trần nắm tay đi về phía trước, “Chẳng phải sợ anh đi lạc còn gì?”
”Tôi gần bốn mươi rồi, còn sợ cái rắm!” Lão Dịch gầm lên hất tay lão Trần ra.

Kết quả là dùng sức quá mạnh, trực tiếp ném tay lên kệ hàng, rầm một tiếng, tay lão Trần đỏ một mảng lớn.

Lão Dịch đột nhiên ngẩn ra, muốn xem tay lão Trần sao rồi, nhưng sợ lại làm tổn thương người kia, rối rắm một hồi mới ngẩng đầu muốn xin lỗi, nhưng lại thấy hai mắt lão Trần đỏ hoe.

Giây tiếp theo, một giọt nước mắt từ mắt trái rơi xuống.

Lời tác giả:
Lão Trần rất thích khóc, nhưng khóc là bởi vì tuyến lệ phát triển.

.
 
Back
Top Bottom