Ngôn Tình Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 40: 40: Thằng Bé Là Con Trai Tôi


An Lâm Resort.
"Cuối cùng thì cuộc thi tìm ra những thí sinh tài năng đã kết thúc và đã chọn ra một số ứng cử viên để đào tạo các bạn thành một Bartender chuyên nghiệp.

Rất cảm ơn các bạn đã cố gắng trong thời gian vừa qua.

Qua đây tôi muốn thông báo cuộc thi tìm kiếm tài năng pha chế đã thành công mỹ mãn."_Vũ Phong bước lên sân khấu phát biểu tại lễ ra mắt dự án.
Sau khi anh phát biểu ở dưới sân khấu rất nhiều tiếng vỗ tay phóng viên, ban giám khảo cuộc thi và cả thí sinh dự thi.
"Hôm nay An Lâm có một buổi tiệc nho nhỏ nhầm tri ân các bạn phóng viên ban giám khảo và cả các thí sinh dự thi mong mọi người có thể vui vẻ đón nhận.

Xin vảm ơn."_vừa nói anh vừa mỉm cười
"Mẹ ơi, mẹ xem ba hôm nay ngầu hơn mọi ngày đấy."_LeO dưới sân khấu quan sát anh mỉm cười.
"LeO, con quên lời mẹ dặn sao? Con quên là con đang chơi một trò chơi giữ bí mật với ba đó là trước mặt người ngoài phải giả vờ không quen biết ba không?"_cô nói nhỏ vào tai LeO.
"Vậng ạ, con nhớ rồi ạ."_LeO lễ phép
"Chị vẫn chơi trò gián điệp à? Vui thế."_Tiểu My đi đứng bên cạnh cô vừa nói vừa cười nhẹ.
Cô không nói gì chỉ mỉm cười thẹn thùng nhìn anh đang trò chuyện cùng các khách hàng cũng như đối tác lớn.

Bỗng một giọng nói quen thuộc xuất hiện khiên cô bừng tỉnh
"LeO, LeO"_Vũ Uyên từ xa nhìn thấy cô và LeO nên cất tiếng gọi và tiến đến gần cô.
"Cô út"_LeO lên tiếng vẫy tay chào khi nhìn thấy Vũ Uyên
"Xem ra có người lại không muốn chơi trò gián điệp với chị rồi"_Tiểu My mỉm cười nhìn cô
"LeO hôm nay đẹp trai quá đã mặc quần áo của cô mua rồi đúng không? Có thích không?"_Vũ Uyên phấn khích đến bên cạnh LeO.
"Vâng ạ.

Con thích lắm."_LeO mỉm cười trả lời.

"Hôm nay chị xinh thật."_Vũ Uyên vui vẻ đứng bên cạnh cô
"Chị cảm ơn, em cũng xinh lắm.

Để chị giới thiệu với em đây là Tiểu My là trợ lý cũng là học trò của chị từ lúc ở Mỹ.

Đây là Vũ Uyên là thợ làm bánh chuyên nghiệp cho dự án của chúng ta và là em gái của sếp Phong."_cô giới thiệu Tiểu My và Vũ Uyên
"Chúng ta đã gặp nhau rồi đúng không?"_Vũ Uyên mỉn cười bắt tay Tiểu My
"Đúng rồi, rất vui khi được quen biết cậu.

Chắc chúng ta bằng tuổi mình xưng hô như vậy có được không?"_Tiểu My đáp lời
"Tất nhiên cậu là bạn thân của chị Khả Hân thì cũng là bạn thân của mình."_Vũ Uyên vui vẻ đáp lời
"Mẹ ơi con muốn ăn kem có được không ạ?"_LeO xin phép.
"Để dì Tiểu My dẫn con đi lấy kem có được?"_Tiểu My lên tiếng khi nghe LeO muốn ăn kem
"Được ạ."_nói xong LeO và Tiểu My cùng đi lấy kem
Sau khi LeO và Tiểu My rời đi thì Vũ Uyên nhìn cô một lúc rồi quyết định lên tiếng.
"Hôm nay chị thật sự rất xinh."
"Sao em cứ khen chị mãi thế, em cũng rất xinh mà"_cô cười gượng
"Thật sự lâu lắm rồi em chưa thấy đôi mắt của anh trai em lại lấp lánh đến vậy.

Chị có để ý khi anh trai em trên sân khấu phát biểu hay đứng bất cứ ở đâu trong hội trường, ánh mắt anh ấy đều hướng về chị không?"
Nghe những lời của Vũ Uyên cô bắt đầu nhìn anh vừa mỉm cười vừa có chút cảm động.

Đột nhiên có một người đàn ông đi đến bên cạnh cô cất giọng.
"Khả Hân, hôm nay cô xinh thật đấy."_Phúc Lâm nhìn thấy cô vội bước đến lên tiếng.
"Cảm ơn anh."_cô khách sáo trả lời

"Đây là.."_Vũ Uyên thắc mắc
"Đây là Phúc Lâm giám khảo cuộc thi của dự án của chúng ta."_cô giới thiệu Phúc Lâm với Vũ Uyên
"À...à..

thì ra anh là Phúc Lâm sao? Nghe danh đã lâu.

Tôi là Vũ Uyên là một thợ làm bánh nhỏ nhoi rất vui được biết anh."_vừa nói Vũ Uyên vừa bắt tay Phúc Lâm.
"Rất hân hạnh được quen biết người đẹp."_Phúc Lâm đáp lời.
Lúc này tại quầy đồ ngọt Tiểu My và LeO đang lựa chọn kem thì di động của Tiểu My vang lên.
"LeO con ngoan đứng ở đây nhé, dì Tiểu My nghe điện thoại một tí nữa dì quay lại có được không?"_Tiểu My nhẹ nhàng nói
"Vâng ạ.

Dì cứ lo công việc của mình đi ạ, LeO sẽ ngoan ngoãn ở đây đợi dì."
"Ngoan lắm"_nói xong Tiểu My rời đi.
Sau khi Tiểu My rời đi thì LeO lại rơi vào tầm mắt của một người đó là Diệp Anh.

Diệp Anh nhìn thấy LeO nên nhẹ nhàng bước đến bên cạnh xoa đầu LeO và hỏi
"Chúng ta lại gặp nhau rồi.

Cháu là LeO con trai của Khả Hân đúng không? Lớn vậy rồi sao.

Có còn nhớ cô không?"_vừa nói Diệp Anh vừa xoa đầu nựng má LeO một cách thô bạo làm cho LeO bị đau.

"Cháu không biết cô, cô làm cháu đau rồi, cô buông cháu ra."_LeO phản kháng
"Cô là bạn của mẹ cháu"
"Cô làm LeO đau, LeO không thích cô."_nói xong LeO định rời đi tìm cô thì bị Diẹp Anh nắm chặt tay kéo lại.
"Quay lại đây.

Mẹ cháu không dạy làm như thế là vô lễ sao?"_vừa nói Diệp Anh càng nắm chặt tay LeO khiến LeO bị đau.
"Cô làm cháu đau rồi, cô buông cháu ra.

Mẹ ơi, mẹ ơi"_LeO sợ hãi hét lớn tìm cô khiến mọi người ở hội trường chú ý.
Nghe tiếng gọi của LeO cô vội vàng chạy đến quầy đồ ngọt thì thấy Diệp Anh đang ở đó cùng LeO.
"LeO, sao vậy con?"_cô đi đến dành LeO ra khỏi từ tay Diệp Anh.
"Mẹ ơi cô này làm con đau"_giọng Leo phát khóc
Cô nhìn xuống tay của LeO bị nắm đến nổi ửng đỏ lên, cô tức giận.
"Diệp Anh, cô làm cái gì vậy?_cô nhìn Diệp Anh căm phẫn.
Còn Diệp Anh vẫn trơ mặt ra như chẳng có chuyện gì bởi vì mục đích của Diệp Anh là để mọi người biết cô là bà mẹ đơn thân.
"Đây là con trai cô à? Đã lớn vậy sao?"_một khách hàng lớn của An Lâm lên tiếng hỏi.
"Thế thì anh không biết rồi cô Khả Hân đây ngoài là giảng viên, là Bartender chuyên nghiệp và chuyện nhà cũng rất giỏi một mình nuôi con bao nhiêu năm nay, sự nghiệp cũng lên như diều gặp gió trong giới pha chế chắc không tìm được người thứ hai như cô ấy đâu."_Diệp Anh trong lời có ý chế giễu cô.
"Đúng vậy làm mẹ đơn thân rất vất vả, không dễ dàng gì, đáng được nể phục."_vị khách hàng thấy cô khó cử nên cũng nói đỡ giúp cô.
"Đương nhiên rồi.

Mẹ đơn thân khác với ly hôn.

Ly hôn thì ba đứa trẻ cũng sẽ phụ giúp nhưng cô Khả Hân đây thì khổ quá, con lớn thế này rồi mà còn chẳng biết ba đứa trẻ là ai."_càng nói Diệp Anh càng quá đáng.
Đám đông xung quanh bắt đầu bàn tán.

"Đây là tin tức nóng hổi đấy không cô Khả Hân này lại là người như vậy.","Tôi nhớ rồi tháng trước hình như có tin tức cô ấy bị tung lên mạng là ngoại tình với giám đóc bệnh viên X khi đang có bạn trai thì phải.", "Đứa trẻ này đáng thương thật đấy chẳng biết ba là ai.", "..."
Vũ Uyên đứng gần đó định đến giải vây cho cô thì bị Tiểu My kéo lại.
"Cậu định làm gì vậy?"_Tiểu My kéo tay Vũ Uyên
"Cậu không thấy cô ta đang bắt nạt chị Khả Hân sao?"

"Mình thấy rồi nhưng không đến lượt cậu giải quyết đâu.

Cậu nhìn kìa."_vừa nói Tiểu My vừa chỉ tay về hướng của cô.
Thì ra là Vũ Phong sau khi nghe thấy những lời lăng mạ của Diệp Anh, anh tức giận đi đến cạnh cô và bế LeO lên vai nhẹ nhàng nói.
"Ai nói con trai của cô Khả Hân không có ba? Lại đây con trai"
"Ba thằng bé chính là tôi."_anh thẳng thừng tuyên bố
"Vũ Phong, anh..."_cô bối rối
"Anh đã nói với em rồi, em không cần giấu chuyện này giúp anh.

Em và con trai là hai người quan trọng nhất đời của anh, anh sẽ không để hai người chịu ấm ức đâu."_anh dịu dàng nhìn cô mà nói.
"Diệp Anh tôi đã nói với cô nếu cô còn động đến cô ấy nhất định tôi sẽ không nể mặt ba mẹ của cô nữa, cô nhớ đó.."_anh nhìn Diệ Anh lạnh lùng
"Anh..Phong..."_Diệp Anh không nói được thành lời
"Đã làm phiền mọi người rồi nhưng mà đã đến giờ tôi và Khả Hân phải đưa con về ngủ đây.

Mọi người cứ tự nhiên."
Nói xong anh bế LeO và cầm chặt tay cô rời đi.

Lúc đấy cô cũng ngoan ngoãn bước theo anh ra về.
"Tại sao con lại trốn đến đây."_giọng ba của Diệp Anh vô cùng tức giận.
"Con...con.."_Diệp Anh ấp úng kèm sợ hãi
"Đưa nó về"_ba của Diệp Anh lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ.
Sau khi xem xong cảnh tượng đó Tiểu My và Vũ Uyên nhìn nhau mỉm cười
"Ngầu lắm đúng không? Anh trai mình đấy."
"Xinh đẹp lắm đúng không? Bạn thân mình đấy."
Nói xong cả hai cùng cười cùng cạn ly rượu trên tay.

Phúc Lâm đứng gần đó cũng chứng kiến được hết nhẹ nhàng mỉm cười rồi rời đi..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 41: 41: Tỏ Tình


Chung cư A
"Anh như vậy là có ý gì?"_cô nghiêm túc hỏi anh khi LeO đã đi ngủ, cả hai ngồi ở phòng khách.
"Ý trên mặt chữ"_anh nhẹ nhàng nói.
"Chẳng phải tôi đã nói không để người ngoài biết được thân phận của LeO sao?"
"Anh không chịu được khi hai mẹ con phải chịu ấm ức như vậy."
"Thôi được rồi chuyện này dừng lại ở đây đi.

Chân tôi cũng đã khỏi hẳn rồi anh có thể dọn ra khỏi nhà tôi được rồi chứ."_cô lạnh lùng nói
"Không được.

Anh sẽ không đi đâu hết."_anh nói bằng giọng cương quyết.
"Anh..anh..anh..tại sao lại vô lý như vậy chứ, đây là nhà tôi mà."
"Anh đã nói rồi từ nay về sau anh sẽ bảo vệ hai mẹ con thật tốt không để cả hai phải chịu ấm ức đâu."
"Tôi không cần.

Bây giờ quan hệ giữa anh và tôi chỉ là na và mẹ của LeO thôi tôi mong anh có thể làm đúng như những gì anh đã nói."
"Nhưng anh cần em và con"_giọng anh dịu dàng
"Ý anh là sao?"_cô dường như đã đoán ra được
"Anh...anh...từ lúc gặp lại em anh đã suy nghĩ rất nhiều nhưng anh phát hiện ra hình như càng ngày anh càng yêu em nhiều hơn."_vừa nói anh vừa nắm tay cô.
"Xin lỗi Khả Hân.

Anh biết chuyện của ba năm xưa em không nói với anh sự thật là vì lo anh không chịu nổi.

Anh biết thật em còn buồn nhiều hơn anh.

Anh không nên nói ra những lời khắc nghiệt như vậy với em, anh nên tin tưởng em hơn càng không nên chia tay với em.

Thực ra mấy năm nâynh luôn cố gắng quên đi em nhưng anh không làm được.

Cảm ơn em đã sinh ra LeO còn chăm sóc nó tốt đến vậy, mọi khó khăn em trải qua chắc chắn đều nằm ngoài sức tưởng tượng của anh.

Tất cả là lỗi của anh, anh không nên đối xử với em như vậy.

Anh nguyện dùng cả đời này để bù đắp cho em nhưng em có thể cho anh một cơ hội nữa không?"_càng nói anh càng nắm chặt tay cô hơn.
Mặc dù nghe những lời này cô rất cảm động nhưng khi nghĩ tới những tổn thương trong quá khứ và đặc biệt là chuyện cô bị tai nạn, anh vẫn như trước đây vẫn không truy tố Diệp Anh mặc dù anh biết rõ Diệp Anh là người đứng sau.

Cô không thể tin tưởng anh có thể mang lại hạnh phúc cho cô.

Cô lấy lại bình tĩnh trả lời anh.
"Thật ra tôi cũng đã từng nghĩ có nên cho chúng ta một cơ hội nữa không? Có nên cho LeO một mái ấm có đủ cả ba và mẹ hay không? Tôi đã từng nghĩ mình có thể bỏ qua tất cả để quay lại với anh nhưng..."_cô ngừng lại khoảng 2 giây rồi tiếp tục nói.
"Nhưng tôi không có lòng tin ở anh, tôi sợ phải lại tổn thương."_cô nhỏ giọng
"Không đâu.

Lần này nhất định anh sẽ bảo vệ em thật tốt."_tay anh vẫn đang cầm chặt tay cô
"Bảo vệ sao? Vậy tôi hỏi anh chuyện tôi gặp tai nạn xe có phải là Diệp Anh đứng sau hay không?"_cô nghiêm túc hỏi
"Em...em biết rồi sao?"_anh hơi bất ngờ
"Đúng vậy.

Anh biết rõ cô ấy là chủ mưu nhưng vẫn không tố cáo cô ấy có phải lý do vì ba mẹ cô ấy giống như chuyện năm năm trước cô ấy gài bẫy tôi không?"_giọng cô bắt đầu run
"Anh..Anh...thật ra chuyện không như em nghĩ đâu.

Không phải là anh không tố cáo mà là do..."_chưa nói hết câu thì anh đã bị cô cướp lời.
"Thôi được rồi.

Dừng ở đây đi tôi không muốn nghe anh giải thích nữa.

Tôi không muốn mình đi vào vết xe đỗ đó nữa."
"Em đừng dùng thái độ đó nói chuyện với anh được không.

Anh biết em sẽ thấy bất công khi anh không tố cáo Diệp Anh nhưng anh có lý do riêng của mình.

Thật ra anh và chú đã bàn bạc thuyết phục Diệp Anh đi đầu thú nếu cô ấy nhất quyết không chịu thì anh sẽ làm đơn tố cáo, ba cô ấy cũng không phải tiếc nuối."_anh giải thích

"Anh có dám chắc tương lai sau này anh vẫn sẽ dùng cách đó để tổn thương tôi nữa không? Tôi không thể cũng không có lòng tin vào anh nữa.

Chúng ta chỉ nên là ba và mẹ của LeO, hoàn thành tốt vai trò của mình đối với con là được rồi.

Hôm nay anh hãy dọn đồ của mình về nhà của anh đi tôi không muốn anh ở trong nhà của tôi nữa."_nói rồi cô đứng dậy định quay người đi thì bị anh kéo lại ôm cô vào lòng.
"Xin lỗi, anh sai rồi.

Anh thật sự biết lỗi của mình rồi, xin em cho anh một cơ hội để sửa sai có được không?"_càng nói anh càng ôm chặt cô vào lòng
"Anh buông tôi ra.

Nếu anh biết lỗi thì hãy buông tôi ra và làm theo những gì tôi đã nói, ít nhất hãy tôn trọng tôi một chút được không?"_vừa nói cô vừa vùng vẫy ra khỏi vòng tay của anh.
Bất giác nghe những lời nói đó của cô anh vô thức buông cô ra lòng đầy sự hỗn loạn
"Tôi mong rằng những gì tôi nói hôm nay anh sẽ hiểu"
Nói rồi cô bỏ đi vào phòng bỏ mình anh ở phòng khách.

Ngồi một lúc anh cũng nghe theo lời cô trở về nhà bên cạnh với vẻ mặt đau khổ
"Sao anh lại về đây không ở cùng chị Khả Hân sao?"_Vũ Uyên thấy anh về nhà thắc mắc hỏi
"Đừng nhắc chuyện đó nữa."_anh lạnh lùng nói
"Anh dùng vẻ mặt cau có này cho em xem thì cũng không giải quyết được gì chi bằng kể em nghe xem."
Nghe Vũ Uyên nói vũng có lý anh kêt hết toàn bộ câu chuyện vừa mỡi xảy ra cho Vũ Uyên.
"Đáng đời anh.

Lần này chị Khả Hân khó mà tha thứ vho anh.

Vì khi con người ta chịu quá nhiều tổn thương thì cũng khó mở lòng hơn.

Còn chị Khả Hân anh nghĩ xem chị ấy đã trải qua những chuyện gì.

Ba mẹ mất độ ngột, người yêu thì hiểu lầm không tin tưởng, một mình sinh con, vất vả nuôi dậy LeO.

Anh nghĩ những chuyện như vậy có đáng xảy ra với một cô gái lương thiện không?"
Lời nói của Vũ Uyên anh nghe ngày càng thấm.
"Anh hiểu nên anh muốn nhờ em giúp anh.

Anh không muốn mất cô ấy thêm lần nào nữa."
"Em không giúp đâu.

Bây giờ với em hạnh phúc của chị Khả Hân là quan trọng nhất, em sẽ luôn ủng hộ mọi quyết định của chị ấy.

Mặc dù anh là anh trai em nhưng anh đã tổn thương chị ấy em sẽ khoing giúp anh đâu."_Vũ Uyên cương quyết
"Em..em.."_anh ấp úng
"Em gì mà em.

Em nói anh biết nha cái người tên Phúc Lâm đó thích chị Khả Hân đấy.

Hôm nay tại buổi tiệc ánh mắt anh ấy nhìn chị Khả Hân rất lạ, anh coi mà chuẩn bị tinh thần đi không chừng LeO lại gọi người khác là ba đấy."_Vũ Uyên phân tích không quên trêu chọc anh
"Thôi anh ơt đây mà tự nghĩ đi em đi ngủ đây."
Nói rồi Vũ Uyên quay về phòng ngủ để lại một mình anh ngồi ngoài phòng khách suy ngẫm.
"Phải làm sao em mới cho anh cơ hội đây?"
Lại một đêm dài anh mất ngủ..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 42: 42: Anh Rất Sợ Em Sẽ Thích Người Khác


Sáng hôm sau anh đến nhà đều cùng đưa cô và LeO đi thì phát hiện cô đã đi từ sớm.

Henry chờ sẵn dưới chung cư.

Khi anh lên xe chưa được 2 phút anh vội nói với Henry.
"Giúp tôi tìm một quán thanh tịnh, thức ăn ngon, hôm nay tôi mời người ta ăn cơm chiều.”
Lại bổ sung: “Là ăn món trung.”
Henry vụng trộm xem xét xem xét Vũ Phong, có chút khác thường không khỏi hơi tò mò, "chẳng phải vì chuyện hôm qua sếp muốn theo đuổi chị Khả Hân"
Khi cô đến An Lâm sớm để cùng Phúc Lâm bàn giao hoàn tất các thủ tục còn lại của ban giám khảo.
“Tôi nghe người bạn nói có một tiệm Nhật Bản có bán sách thiếu nhi, tôi nghĩ sẽ thích hợp với LeO"_Phúc Lâm nói
"Anh còn biết cả LeO nữa sao?"_cô ngạc nhiên
"Biết chứ.

Chuyện hôm qua ầm ỉ như vậy mà"_Phúc Lâm mỉm cười
Khả Hân cũng không muốn về nhà, cô sợ phải gặp mặt anh.

Cô cười trả lời: “Được.”
“Tôi mua vé, có thể hay không đi xem phim với tôi?"_Phúc Lâm là người khá khôn khéo, chỉ cần một vấn đề mời ăn cơm chiều còn có thể rủ theo buổi tối đi chơi.
Vừa đúng lúc LeO cùng với trường mẫu giáo tổ chức ra ngoại thành chơi nên cô khá là rảnh vào buổi tối nên đã đồng ý cùng Phúc Lâm.
" Vậy tan ca chúng ta đi luôn nhé"
" Được thôi"
Thật ra thì Phúc Lâm đã nhìn thấy được tình cảm của cô và Vũ Phong nên tiện tay làm cho cô và Vũ Phong nhận ta tình cảm của nhau thôi.

Suốt cả ngày hôm đó anh nhắn tin gọi điện cô cũng không trả lời, anh bắt đầu mất bình tĩnh nhưng do phải họp trực tuyến nên đành gác lại việc riêng.
17h30.
Trên xe, Khả Hân nhìn cuốn sách trên tay, người Nhật Bản đúng là tinh xảo.

Tuy rằng không thông thạo tiếng Nhật, nhưng tranh vẽ là không biên giới.
“Hôm nay trời lạnh, thích hợp ăn thịt nướng hàn quốc.”_Phúc Lâm đề nghị.
Khả Hân vui vẻ đồng ý.
Do cuộc họp kéo dài nên lúc anh xong việc thì anh đi đi tìm cô ngay nhưng vô tình lại thấy cô bước lên xe của Phúc Lâm khiến anh tức điên.
Một quán ăn rất khác biệt.

Nướng sườn xong lại để lên đ ĩa xà lách, hai mắt Khả Hân tỏa sáng.

Phúc Lâm gọi vài chai rượu soju.
"Ăn thịt nướng mà uống soju thì là số 1 rồi"_cô vui vẻ nói.
Ăn đến một nửa, di động Khả Hân vang.
“Alo”_ Khả Hân dùng khăn lau lau tay, tiếp điện thoại.
“Khả Hân.”
“Ách?” Khả Hân thiếu chút nữa bị nghẹn, lại là Vũ Phong.
“Em đi ra ngoài.” Điện thoại truyền đến âm thanh Vũ Phong cố nén tức giận.
“Ra chỗ nào?” Cô không rõ chuyện gì nữa.
“Đến cửa nhà hàng, trên đường cái.”
“Tôi đang dùng cơm.” Cô thấp giọng nói, ý muốn anh không cần cố tình gây sự.
“Anh biết em đang dùng cơm! Cho em 5 giây, nếu không anh sẽ lập tức bảo quản lý dọn sạch, kể cả em.” Vũ Phong giận nói.
Phúc Lâm cảm thấy không ổn, hỏi“ sao vậy?”
Vũ Phong đếm ngược: “5.”
“4.”
“3.”

Khả Hân thu hồi điện thoại, “ Tôi ra ngoài một chút.”
Sau đó chạy đến thẳng đến cửa.

Cô không dám nghiệm chứng tính nhẫn nại của Vũ Phong.
Ở ven đường đối diện, không có gì khác thường, vì thế muốn gọi cho anh không cần hồ nháo.
Mới lấy điện thoại ra, đột nhiên, cánh tay của cô bị một cái tay rất mạnh bắt lấy.

Chủ nhân cánh tay không nói tiếng nào, túm cô, đem kéo đến một con hẻm hơi vắng vẻ.
“Vũ Phong, anh sao vậy?”
“Khả Hân em nằm mơ đi!” Vũ Phong nói.
Khả Hân hoàn toàn không hiểu.

“Trừ phi anh chết, nếu không em đừng hòng bên cạnh người đàn ông khác”_ vừa nói vừa ép cô vào tường
Khả Hân bắt đầu hiểu được.
Sau đó điện thoại Khả Hân lại rung, không cần xem cũng có thể khẳng định là Vũ Phong gọi.
“Chúng tôi…… Chỉ là ăn cơm……” Ngay cả Khả Hân cũng không biết sao mình lại ấp úng.
“Em uống rượu? Em lại còn cùng anh ta uống rượu?!” Mũi Vũ Phong rất nhạy cảm với mùi hương.
"Này không phải vấn đề cùng hay không cùng, mọi người cùng nhau ăn cơm uống chút rượu là chuyện bình thường.” Khả Hân dũng cảm phản bác.
“Trong mắt anh là giống nhau!” Vũ Phong lên giọng.
“Vũ Phong, anh có một chút lý trí của đàn ông được không!”
“Em còn biết anh là đàn ông!” Vũ Phong như gầm lên.
Khả Hân bắt đầu hơi giận, “ Anh là anh, tôi là tôi, không có quan hệ gì.

Anh quản tôi làm gì”
“Bởi vì anh không phải là người như em.

Anh không thể dễ dàng yêu một người như thế càng đừng nói đến chuyện lãng quên."
Vừa mới dứt lời, trong lúc giận, Vũ Phong kéo cánh tay Khả Hân, thuận thế kiềm chặt cằm cô, hung hăng hôn xuống, lần thứ nhất hai đôi môi hơi lệch một chút, lần thứ hai liền sửa lại cho đúng.

Hôn là cách giải quyết tốt nhất cho việc không quan hệ, giống như muốn lửa giận trong lòng phát ti3t ra, anh chà đạp cánh môi cô, cuốn lưỡi cô.

Mãi đến khi cô hoàn toàn đánh mất hô hấp, bắt đầu hít thở không thông, mới thỏa mãn buông ra.
Khả Hân hít một ngụm lớn không khí, hai má đỏ bừng.

Tức giận của Vũ Phong hơi giảm xuống.

Cô vội vàng đẩy anh ra tức giận nói:
"Anh có thể bỏ cái tính thiếu gia đó của mình được không? Tôi không rảnh mà làm trò với anh đâu."
Vừa nói cô vừa quay người bỏ đi thì bị anh ôm từ phía sau nói với giọng hối lỗi.
"Anh biết anh làm như vậy là không đúng nhưng khi nhìn thấy em đi chung với người đàn ông khác anh thực sự muốn đánh anh ta.

Em biết không? Lúc nào em cũng rất dễ dàng thích một thứ gì đó, dành trọn tình cảm cho nó, anh thật sự rất sợ em đã thích người khác mất rồi.

Ít nhất hãy nói cho anh biết em có còn hận anh không?"_Anh càng nói càng ôm chặc cô hơn nữa.
Cô dùng hết sức lực của mình vung tay anh ra và đứng đối diện anh.
"Tôi chưa từng hận anh, yêu anh đã vất vả lắm rồi sao tôi còn phải hận anh chứ."
Cả hai nhìn nhau một lúc thì cô quay người bỏ đi để lại một mình Vũ Phong ở lại.

Trời bắt đầu đổ mưa.
Về đến nhà di động coi lại vang lên vẫn là Phúc Lâm.
"Cô không sao chứ?"_Phúc Lâm quan tâm hỏi
"Tôi không sao.

Cảm ơn anh."_cô lịch sự trả lời
"Thật ra thì tôi đã nhìn ra được mối quan hệ của cô và Tổng Giám đốc.

Mặc dù thời gian tôi biết hai người không lâu nhưng tôi lại cảm nhận được tình cảm mà hai người dành cho nhau rất sâu đậm.

Tôi không biết hai người đã xảy chuyện gì nhưng tôi chỉ muốn khuyên cô một câu Trân trọng người trước mắt để không phải hối tiết về sau."_Phúc Lâm nhẹ nhàng khuyên nhủ.
"Cảm ơn anh"_cô mỉm cười
Sau khi nói chuyện với Phúc Lâm qua điện thoại cô hơi bối rối với lời Vũ Phong và Phúc Lâm nói, hoài nghi liệu quyết định của cô đưa ra là đúng hay đã sai..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 43: 43: Mưu Kế


Sáng hôm sau Leo cũng về nhà sau chuyến dã ngoại.

Vì là cuối tuần nên cô làm một số món ngon cho LeO.

Đang tập trung nấu nướng thì cô nghe có tiếng chuông cửa nên vội dục LeO
"LeO, ra mở cửa giúp mẹ đi con."
"Vâng ạ." _vừa nói LeO vừa đi mở cửa.
"Ai thế? Giao hàng à?"_vừa nói cô vừa mang đ ĩa thức ăn đặt trên bàn.
"Không phải giao hàng ạ.

Là ba Phong."_vừa nói LeO vừa cầm tay anh đi vào phòng khách.
"Anh đến đây làm gì nữa, chẳng phải tối qua tôi đã nói rõ rồi sao?"_cô lạnh lùng đi đến phòng khách nói
"Hình như anh bị sốt rồi."_ vừa nói anh vừa đi đến bên cạnh cầm tay cô đặt lên trán.
"Thì sao? Bị cảm thì anh có thể tự uống thuốc mà, LeO còn không làm phiền tôi nhiều như anh."_ cô lạnh lùng đáp.
"Em....em thay đổi rồi.

Trước đây, anh chỉ hắt hơi một tí thì em đã....."_ chưa để anh nói hết câu cô đã ngắt lời
"Thì đã sao? Tôi học theo anh lòng dạ sắt đá đấy, giờ tôi mới thấy lời của Vũ Uyên năm đó nói đúng thật, con bé nói tôi nuông chiều anh quá nên anh mới tự coi mình là cả vũ trụ như vậy.

Bây giờ thì anh về giúp tôi đừng làm phiền mẹ con tôi nghĩ ngơi."
Thấy Vũ Phong mất đường lui LeO nhanh trí dùng dùng chiêu ăn vạ của cậu bé thường dùng khi muốn thứ gì đó.

"Mẹ ơi! Mẹ cho ba ở lại được không? Ba thật sự rất đáng thương? Ba đang bị ốm mà.

Mẹ không nghe tục ngữ có câu con không cha như nhà không mái sao? Mẹ cho ba ở lại đi mà, LeO xin mẹ đấy."_LeO vừa nói vừa ôm lấy Vũ Phong.
"Ai dạy con nói như vậy?" Ánh mắt cô nhìn sang anh.

Vũ Phong liền đưa tay lên vẫy liên tục tỏ vẻ vô tội.
" Không phải anh đâu"
"Mẹ nói con nghe nhé LeO.

Nếu con muốn diễn để người khác tin thì nên có một chút nước mắt còn với mẹ những chiêu ăn vạ này của con không có tác dụng với mẹ."_cô phì cười nói với LeO khi phát hiện ra cậu bé đang làm trò
" Haizz!!! Ba mẹ không hoà hợp thì chỉ có con cái là chịu thiệt thôi.

Con không giúp ba được rồi, ba tự cứu lấy mình thì tốt hơn."
" Sao em nỡ bắt bọn anh chia xa như vậy?"_ vừa nói anh vừa ôm lấy LeO.
" Vũ Phong, anh là người lớn.

Lòng anh cũng hiểu tại sao chúng ta lại thành ra như bây giờ.

Anh...anh đang làm gì vậy?_cô nghiêm túc nói với anh.
"Anh hiểu lý lẽ em nói.

Ai mà chẳng có sai lầm.

Em cũng phải cho anh cơ hội để sửa sai chứ."_anh nhỏ giọng nói với vẻ mặt hối lỗi
"Nhưng năm năm trước, lúc tôi phạm lỗi anh đâu cho tôi cơ hội sửa sai hay giải thích."
Câu nói của cô khiến anh chột dạ, anh gần như đuối lý nhưng khi nhớ tới lời của Vũ Uyên nếu anh không cố gắng thì cơ hội LeO gọi người khác là ba rất cao nên anh đac cố gắng thử thuyết phục thêm lần nữa.
"Anh...anh biết anh sai rồi, là anh không tốt.

Anh tự đào hố chôn mình.

Sau này em muốn dày vò anh như thế nào cũng được, cho đến khi em thoả mãn, được không?"_anh thành tâm năn nỉ cô.
"Vũ Phong, tôi mong là những lời tôi nói tối qua anh đều đã hiểu."_cô nhẹ giọng nói
"Anh hiểu rồi, nhưng anh không đồng tình.

Vậy nên anh muốn chứng minh cho em thấy Khả Hân em là người phụ nữ duy nhất của anh.

Trước đây là vậy, bây giờ vậy, sau này cũng vẫn vậy."_anh dũng cảm bày tỏ
"Nhưng tôi đã không còn yêu anh nữa rồi."_cô cố gắng giữ bình tĩnh để nói

"Vậy thì anh sẽ nghĩ cách để em yêu anh lần nữa."_giọng anh cương quyết.
"Tuỳ anh, dù sao thì thời gian cũng là của anh, anh thích lãng phí thì cứ lãng phí thì cứ lãng phí đi."_cô nghiêm giọng.
" LeO nếu con còn muốn ở nhà này thì làm phiền con mời ba của con về giúp mẹ.

Sau khi mẹ đi tắm xong mà con chưa mời được ba con về thì chỗ ở của con cũng chuyển về nhà ba con luôn đi."_ cô nghiêm nghị nói với LeO và bỏ đi vào phòng.
Cô vừa đi khỏi phòng khách thì cả hai ba con ngồi phụt xuống sofa đưa tay lên cằm và thở dài động tác đều giống nhau.
"Ba đấy, suốt ngày chọc mẹ giận, một em bé như con phải lao tâm khổ tứ vì ba sắp biến thành cụ già đến nơi rồi."_ LeO than vãn
"Vậy cụ già nói ba biết tiếp theo chúng ta nên làm gì bây giờ?"_ Vũ Phong nói trong bất lực
"Tạm thời con chưa nghĩ ra, còn bây giờ ba nên về nhà thì hơn.

Nếu để con cũng bị đuổi đi thì không ai nghĩ cách giúp ba được mất"
"Vậy là ba phải về thật sao?"
"Chỉ có cách đó ba mới có cơ hội gặp mẹ nữa thôi"
Nghe LeO nói anh cũng lẵng lặng trở về nhà.

Về đến nhà anh buồn bã ngồi lên sofa ngẫm nghĩ thì Vũ Uyên nhìn thấy bước đến bên cạnh anh.
"Sao thế? Mới sáng ra anh lại làm sao thế?"
"Có phải lúc trước em nói với cô ấy rằng cô ấy nuông chiều anh quá đúng không?"_anh tra hỏi Vũ Uyên.
"Hình như là có đấy.

Em nhớ không nhầm thì đó là lúc ba vừa mất, anh thì làm loạn mà còn mắng em nữa."
"Tại sao em lại nói như vậy? Em có biết là em hại anh rồi không?"
"Nhưng mà có chuyện gì?"_Vũ Uyên thắc mắc.
"Cô ấy từ chối anh không quan tâm anh nữa.

Trước đây anh chỉ cần hắt hơi một tí cô ấy đã vô cùng lo lắng còn hôm nay anh nói anh bị sốt rồi nhưng cô ấy không quan tâm anh nữa.

Cô ấy nói rằng em nói đúng lắm do trước đây cô ấy quá nuông chiều anh nên anh mới trở nên như vậy."
"Đáng đời anh.

Em nói sự thật mà."__Vũ Uyên cười mỉa mại anh
"Em...em định không giúp anh thật à."
"Không giúp"
"Em định để LeO gọi người khác là ba thật sao?"
"Có thêm người yêu thương LeO sao em lại khoing đồng ý chứ."
Thấy không thuyết phục được Vũ Uyên anh đành tung ra chiêu cuối.
"Dạo này có phải Henry bận không có thời gian dành cho em đúng không? Nếu như em không giúp anh thì tất cả việc của anh, anh sẽ giao cho cậu ấy bao gồm cả đi công tác.

Vì anh bận phải nghĩ cách dỗ vợ của mình rồi nên cậu ấy phải làm luôn phần việc của anh.

Em nghĩ sao?"_vừa nói anh vừa mỉm cười đắc ý
"Anh..anh..anh chơi bẩn."_Vũ Uyên tức giận
"Để theo đuổi được vợ bẩn cách mấy anh cũng làm.

Vậy nên em có giúp anh không?"
"Anh quá đáng lắm nhưng dù thế nào anh cũng là anh trai em nên em sẽ cố gắng nhưng anh không được bắt nạt bạn trai em nữa."_giọng Vũ Uyên có chút giận dỗi.
"Thành giao"_vừa nói anh vừa cũng tay với Vũ Uyên xem như giao dịch thành công..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 44: 44: Tôi Không Để Cô Bắt Nạt Cô Ấy


Bệnh viện X
Dạo này phòng làm việc của Bảo Vy ngày nào cũng có người giao hoa đến.

Một tuần rồi ngày nào cũng vậy không thừa không thiếu khiến Bảo Vy bắt đầu khó chịu.
"Anh có thôi ngay đi không?"_Bảo Vy tức giận mang bó hoa vào phòng làm việc của Alex
"Em không thích hoa này sao?"_Alex trả lời như chưa có việc gì xảy ra
"Anh có biết bây giờ bệnh viện đang đồn ầm lên quan hệ của em với anh không?"
"Vậy quan hệ giữa em với anh là gì?"_Alex đến bên cạnh Bảo Vy cười giang manh
"Anh đừng đánh trống lãng nữa.

Em yêu cầu anh không được tặng hoa cho em nữa"
"Em không thích sao?"
"Em không thích hoa.

Không phải người con gái nào cũng thích hoa.

Anh chưa từng hiểu em bởi vì tâm của anh chưa bao giờ ở chỗ em cả."_nói rồi Bảo Vy giận dỗi rời khỏi phòng làm việc của Alex.
Alex thất vọng ngồi xuống ghế suy ngẫm.

Đang trong mới suy nghĩ hỗn độn thì Alex nghe tiếng gõ cửa.
Cốc...cốc...cốc.
"Mời vào"_Alex nhẹ nhàng nói
"Là em sao? Tìm anh có việc gì sao?"_Alex nhìn thấy Khả Hân bước vào phòng.
"À không em đến lấy kết quả xết nghệm định kỳ của LeO thôi tiện thể ghé qua thăm anh."_cô nhẹ nhàng nói
"Kết quả vẫn tốt chứ?"
"Vẫn ổn."_cô nhẹ nhàng nói
Nhìn sắc mặt của Alex không ổn lắm cô lo lắng hỏi.

"Anh sao thế? Không khoẻ à?"
"Anh không sao.

Chỉ là có vài chuyện hơi bận lòng một tí."
"Có chuyện gì vậy?"
"Thì là chuyện giữa anh và Bảo Vy."_vẻ mặt Alex buồn bã
"Em quên mất, hai người dạo này sao rồi?"_cô mỉm cười hỏi
"Sau hôm anh giải bày với em, anh đi tìm cô ấy.

Anh nói là anh thích cô ấy, kết quả cô ấy nghĩ anh bị em từ chối nên mới tìm cô ấy để thay thế."
"Không sao.

Em giải thích giúp anh."_cô hiểu những gì Alex nói
"Vô ích thôi.

Anh nghĩ anh đã làm tổn thương người ta thật rồi.

Bây giờ anh cũng không biết nên làm thế nào."
"Thật ra thì em cũng không biết phải khuyên anh như thế nào? Bảo Vy và anh đều là những người bạn tốt nhất của em.

Em luôn mong cả hai đều sẽ được hạnh phúc.

Nhưng nếu anh thật lòng với cậu ấy thì anh hãy làm cho cậu ấy tin tưởng rằng cậu ấy không phải là người thay thế mà mà là người anh thích thực sự."_cô nhẹ nhàng nói
"Anh hiểu đại khái rồi.

Thật ra việc anh cần làm là dùng đủ mọi cách chứng minh tình cảm của anh dành cho cô ấy là thật sự thích cô ấy."
"Đúng vậy.

Nên anh hãy cố gắng lên em tin anh sẽ làm được."_cô cổ vũ Alex
Cô và Alex đang nói chuyện thì trợ lý của Alex vội vã chạy vào phòng giọng hốt hoảng
"Giám đốc ơi.

Có chuyện rồi."
"Chuyện gì?"
"Người nhà bệnh nhân đến gây rối khiến Bảo Vy bị trật chân rồi."_trợ lý báo cáo
"Chuyện là như thế nào?"_nghe Bảo Vy bị thương Alex cuống cuồng
"Anh giải quyết công việc đi để em đi xem cậu ấy thế nào."
"Được rồi em đi xem cô ấy trước anh sẽ đến sau."
Nói rồi cô vội vã đi tìm Bảo Vy.
"Ca phẫu thuật của bác sĩ Bảo Vy xảy ra chút vấn đề mặc dù trước khi phẫu thuật bác sĩ Bảo Vy đã giải thích mọi biến chứng sau phẩu thuật rồi, người nhà cũng đã đồng ý nhưng khi nghe tin đồn bác sĩ Bảo Vy vì vấn đề tình cảm không tập trung trong lúc phẫu thuật nên đã để ra sự cố, người nhà bệnh nhân mới làm lớn chuyện như vậy."
"Ai đã tung tin đồn."_Alex bắt đầu tức giận.
"Là bác sĩ hôm trước anh mắng ở nhà ăn.

Người nhà bệnh nhân vô tình nghe được cô ấy nói chuyện với các y tá."
"Lại là cô ta sao.

Lần trước tôi đã cảnh cáo rồi, cô ta không xem lời nói tôi ra gì sao?"
"Anh bình tĩnh một chút.

Cô ta cậy thế mình là con gái của viện trưởng bệnh viện nên mới hành xữ như vậy."
"Cô gái của viện trưởng thì có quyền bôi nhọ người khác hay sao?" Cậu chuẩn bị hồ sơ bệnh án ca phẫu thuật của Bảo Vy và gọi những người có liên quan đến phòng họp giúp tôi.

Mời cả viện trưởng và người nhà bệnh nhân."

"Vâng thưa giám đốc."_trợ lý của Alex nghe lệnh
Phòng họp bệnh viện
"Tôi đã nghe báo cáo về việc người nhà bệnh nhân gây rối làm bác sĩ điều trị chính bị thương."
"Cô ta vì việc riêng mà làm ảnh hưởng đến ca phẫu thuật của mẹ tôi thì sao? Tôi không có quyền hỏi tội cô ta sao?"_người nhà bệnh nhân tức tức giận
"Xin hỏi trước khi phẫu thuật bác sĩ Bảo Vy có giải thích tình hình của mẹ cô sau phẫu thuật chứ?"
"Cái đó thì có"
"Vậy tại sao khi đã nghe bác sĩ điều trị chính giải thích rõ ràng rồi mà cô vẫn cố ý gây sự."
"Thì chẳng phải cô ta vì chuyện riêng nên mới bị ảnh hưởng sao?"
"Ai nói với coi như vậy?"
"Đây..

cô bác sĩ này tôi vô tình nghe được cô ấy nói bác sĩ Bảo Vy vì được Giám đốc bệnh viện theo đuổi nên không tập trung phẫu thuật."_vừa nói người nhà bệnh nhân vừa chỉ tay về phía cô con gái của viện trưởng
"Vậy sao? Vậy cô hãy xem video được ghi lại trong quá trình phẫu thuật cho mẹ cô nhé."_vừa nói Alex vừa bật máy chiếu
"Xem trong video tất cả mọi người đều có thể thấy bác sĩ Bảo Vy đã tập trung 100% tinh thần và chưa hề xảy ra sai xót gì trong quá trình phẫu thuật.

Những biến chứng bệnh nhân đang có là trong tầm kiểm soát mà bác sĩ đã nói với người nhà trước khi phẫu thuật."
Alex ngừng lại nhìn người nhà bệnh nhân.
"Người nhà bệnh nhân.

Tôi rất thông cảm và hiểu cho sự lo lắng của cô nhưng cô không thể vì một lời đồn vô căn cứ mà làm bị thương bác sĩ của bệnh viện chúng tôi.

Các bác sĩ của bệnh viện X của chúng tôi đều có lời thề Hippocrate luôn tính mạng bệnh nhân lên hàng đầu, luôn hết lòng vì bệnh nhân của mình."
Nghe những lời Alex nói người nhà bệnh nhân kia cũng có vẻ hiểu ra mọi chuyện bắt đầu thấy có lỗi về những hàng hành động mình đã làm.
"Tôi xin lỗi.

Vì tôi quá lo lắng cho mẹ tôi nên đã không giữ được bình tĩnh.

Tôi xin lỗi."
"Người cô cần xin lỗi không phải là tôi mà là bác sĩ Bảo Vy kia kìa.

Với hành động của cô hôm nay cô ấy có thể kiện cô vì tội cố ý gây thương tích nhưng cô ấy sẽ không làm như vậy đâu.

Bởi cô ấy là một bác sĩ lương thiện, cô ấy hiểu nỗi lo lắng của cô nên người cô cần xin lỗi là cô ấy chứ không phải tôi."_Alex nhẹ nhành nói.
"Tôi hiểu rồi tôi sẽ đi tìm cô ấy để xin lỗi."_nói rồi người nhà bện nhân đó vội vã rời đi để đi tìm Bảo Vy.
Sau khi người nhà bệnh nhân rời đi.

Alex nghiêm mặt cùng với sự tức giận chất vấn cô con gái của viện trưởng.
"Cô chuẩn bị thu dọn đồ đạc điều đến chi nhánh của bệnh viện X ở vùng cao làm việc."
"Giám đốc Bách, chắc chắn là anh có ác cảm về tôi, sao lại chỉ vì lời nói đùa của tôi mà điều tôi đến nơi thiếu thốn như vậy."
"Tôi bảo cô đến đây không phải để cô nói những lời này, tôi chỉ truyền cho cô quyết định của hội đồng, cả viện trưởng ba của cô chắc cũng đã mhaanj được thông báo rồi.

Những lời nói đùa của cô đã làm ảnh hưởng đến uy tín và đạo đức của một bác sĩ."
"Giám đốc, tôi biết lần này con bé đã làm sai nhưng mong cháu có thể cho nó cơ hội sửa sai được không?"
"Viện trưởng.

Cháu rất tôn trọng chú, là một bác sĩ cháu nghĩ chú cũng hiểu tại sao cháu lại ra quyết định như vậy.

"
"Nhưng anh có biết nếu chuyện này xảy ra thì đối với cuộc đời của một bác sĩ là vật cản chí mạng."_cô bác sĩ đó gần như muốn khóc
"Về công bệnh nhân mà bác sĩ Bảo Vy phẫu thuật là bệnh nhân của Bảo Vy cô không hề theo dõi trị liệu vậy có tư cách gì mà phán xét đến việc chữa trị của bác sĩ Bảo Vy.

Về tư thì vật cản chí mạng cũng được, ngũ chỉ sơn cũng thế, tôi đều có thể sang phẳng giúp cô ấy.

Ngoài ra người tôi thích có thể không tính nợ cũ với cô nhưng tôi thì không thể để mặc cô bắt nạt cô ấy được."_anh nói bằng giọng quyết đoán
Nói xong anh rời phòng họp để lại hai cha con viện trưởng.
"Ba ơi! Ba giúp con đi con không muốn lên trên vùng thiếu thốn đó đâu."
"Con làm ba thật sự thất vọng.

Có lẽ do ta quá nuông chiều con rồi.

Chuẩn bị thu dọn rồi làm theo lời giám đốc đi, có lẽ cậu ấy nói đúng con cần rèn luyện lại đạo đức của một người bác sĩ."
Nói xong viện trưởng cũng rời khỏi phòng để lại con gái ngồi khóc một mình..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 45: 45: Cho Nhau Cơ Hội


"Cậu không sao chứ?"_cô lo lắng đến bên cạnh Bảo Vy đang nằm trên giường
"Mình không sao.

Chỉ là bong gân nhẹ thôi.

Sao cậu lại ở đây, ai nói cho cậu biết à?"
"Hôm nay mình đến gặp Alex có chút việc nên vô tình biết được thôi."
Cả hai đang nói chuyện thì có tiếng bước chân đi vào phòng Bảo Vy.
"Cô là...?"_cô định hỏi nhưng Bảo Vy liền cướp lời
"Cô ấy là người nhà bệnh nhân của mình."
"Tôi xin lỗi bác sĩ.

Do tôi mất bình tĩnh nên đã không có hành vi đúng đắn với cô, tôi thành thực xin lỗi."_vừa nói cô gái đó vừa cuối đầu
"Tôi không sao rồi.

Tôi hiểu tâm trạng của cô chỉ vì lo lâng cho mẹ mình quá thôi."
"Mọi chi phí thuốc men cũng như tỏn thata tinh thân tôi sẽ chịu trách nhiệm, tôi mong cô đừng kiện tôi được không? Tôi còn phải chăm sóc mẹ tôi, mẹ tôi không thể không có tôi được"_cô gái đó nói bằng giọng thành tâm
"Cô cứ yên tâm về chăm sóc mẹ của mình đi, tôi sẽ không kiện cũng như không bắt cô phải bồi thường thêm chi phí gì cả."_Bảo Vy mỉm cười.
"Cảm ơn cô nhiều lắm."
"Nhưng...!nhưng tôi có một thắc mắc.

Tại sao cô lại thay đổi thái đôn nhanh như vậy."_cô thắc mắc hỏi
"Là do giám đốc bệnh viện đã giải thích cho tôi tận tình."
Nói rồi người nhà bệnh nhân kể lại việc đã xảy ra trong phòng họp.
"Dù sao thì hôm nay tôi cũng rất xin lỗi và cũng cảm ơn cô.

Bây giờ tôi xin phép về chăm sóc mẹ của tôi nhé."
"Được rồi cô đi đi."_Bảo Vy mỉm cười đáp
Sau khi người nhà bệnh nhân rời khỏi phòng tâm trạng của Bảo Vy có phần lúng túng.

"Sao thế?"_cô thắc mắc hỏi
"Không sao chỉ là mình không hiểu tại sao anh ấy lại nhiệt tình đến vậy."
"Đến giờ cậu vẫn chưa nhận ra là anh ấy rất quan tâm cậu hay sao?"
"Không đâu.

Anh ấy không thích mình đâu."
Vừa lúc đó một y tá đến phòng Bảo Vy để thay thuốc lên tiếng.
"Không đâu.

Chính miệng anh ấy nói là thích chị mà."_cô y tá nhanh nhẩu
"Sao em lại nói như vậy."_Bảo Vy thắc mắc
"Thì lúc nãy ở phòng họp em vô tình nghe được.

Tất cả mọi chuyện đều là do cái cô con gái của viện trưởng mà ra.

Bây giờ cô ấy bị điều tời vùng núi công tác rồi."_cô y tá nhiệt tình kể lại
"Chưa hết đâu anh ấy còn một một câu mà nếu chị nghe được chắc cẩm động phát khóc luôn đấy."_cô y tá nói bằng giọng đầy hạnh phúc
"Câu gì vậy?"_Khả Hân cũng khá tò mò
"Về công bệnh nhân mà bác sĩ Bảo Vy phẫu thuật là bệnh nhân của Bảo Vy cô không hề theo dõi trị liệu vậy có tư cách gì mà phán xét đến việc chữa trị của bác sĩ Bảo Vy.

Về tư thì vật cản chí mạng cũng được, ngũ chỉ sơn cũng thế, tôi đều có thể sang phẳng giúp cô ấy.

Ngoài ra người tôi thích có thể không tính nợ cũ với cô nhưng tôi thì không thể để mặc cô bắt nạt cô ấy được."_cô y tá thuật lại bằng giọng y hệt Alex.
Nghe cô y tá đấy kể lại trong lòng Bảo Vy có chút cảm động bất giác cười nhẹ.

Sau khi cô y tá rời khỏi phòng Khả Hân nhẹ nhàng khuyên nhủ Bảo Vy
"Thật ra thì chuyện giữa cậu và Alex mình có biết một chút.

Có phải cậu đã từ chối anh ấy không?
Bảo Vy không nói gì cúi mặt.

Thấy vậy Khả Hân tiếp túc nói.
"Cậu phải tin vào bản thân mình chứ.

Đunga là anh ấy thừa nhận trước đây đã từng thích mình nhưng bây giờ anh ấy chỉ coi mình là bạn bè thôi, người anh ấy thật sự thích bây giời là cậu đấy.

Cậu không định cho anh ấy thêm cơ hội sao?"_cô nhẹ nhàng khuyên nhủ
"Mình..

mình sợ trở thành người thay thế.

Dù cho mình có thích anh ấy đến thế nào thì lòng tự trọng của mình cũng không cho phép mình trở thành người thay thế."
"Cậu nghĩ Alex là người như thế sao? Mình chỉ muốn nói với cậu rìm được một người mình thích đã rất khó rồi huống hồ gì cậu và anh ấy đều có tình cảm, thử cho nhau một cơ hội xem, được không?"
"Vậy còn cậu và anh Phong thì sao? Mình có nghe Vũ Uyên kể lại rồi, cậu cũng đâu cho anh ấy cơ hội nào."
"Hoà cảnh của mình và anh Phong không giống như các cậu không thể so sánh được.

Tin mình đi cho Alex cơ hội thể hiện, được không?"
"Được..

được rồi mình saex suy nghĩ."
"Vậy cậu nghĩ ngơi đi mình phải về nấu cơm cho LeO."_vừa nói cô vừa đứng dậy
"Tạm biệt cậu."
Nói xong cô rời khỏi phòng thì nhìn thấy Alex đã đừng ngoài cửa cô mỉm cười ra hiệu.
"Em chỉ giúp anh được đến đó thôi, việc còn lại thì phải dựa vào anh rồi."_vừa nói cô vừa vỗ vai Alex.
"Cảm ơn em."_vừa nói Alex vừa mỉm cười
"Em đi đây tạm biệt anh."
"Tạm biệt."
Nói rồi Alex vào phòng Bảo Vy còn cô thì đi về nhà.

Dưới chung cư A anh và LeO đã đứng đợi cô rất lâu khiến cho LeO phải lên tiếng.
"Ba ơi! Tại sao chúng ta lại đứng ở đây vậy ạ."
"Đợi mẹ con đấy."
"Tại sao chúng ta không lên nhà đợi."
"Vì mẹ không cho ba vào nhà.

Ba nói con nghe ba không hiểu tại sao mẹ con lại lạnh lùng đến vậy, ba đã làm hết mọi cách rồi mà vẫn không lung lây được mẹ con.

Con trai, con nhớ nhé sau này đừng trao trái tim mình cho người con gái lạnh lùng sắt đá hãy tìm một cô gái hiểu chuyện, hiền lành nết na và biết nghư lời nữa nếu không con sẽ giống ba bây giờ đấy."_anh vừa nói vừa phàn nàn với LeO
Anh vẫn say mê nói cô đã đứng phía sau anh từ lâu và cũng đã nghe được những gì anh nói.

"LeO, lên nhà thôi."_vừa nói cô vừa bước đến nắm tay LeO kéo đi.
"Sao giờ em mới về."_nghe giọng của cô anh giật mình đổi giọng nhẹ nhàng.
"Tôi về giờ nào thì liên quan gì đến anh? Chẳng phải anh nên tìm một cô gái hiền thúc nết na biết nghe lời sao còn ở đây chất vấn tôi."
"Anh...anh không có ý đó."
Anh cố giải thích nhưng cô vẫn kéo tay LeO rời đi thì đột nhiên anh ngã khuỵ xuống đất khiến cô lo lắng quay lại.
"Ba ơi! Ba làm sao thế."_LeO lo lắng chạy đến bên cạnh anh
"Sao thế? Lại khó vhiuj đúng không? LeO con trong chừng ba để mẹ gọi cấp cứu."_cô lo lắng bệnh tim của anh tái phát vội lấy điện thoại ra gọi cấp cứu nhưng bị lời nói của LeO làm gián đoạn.
Mẹ ơi! Có cần hô hấp nhân tạo không ạ?"
Lúc này anh đã ra dấu cho LeO thế là cả hai cùng phối hợp để cô quan tâm anh nhiều hơn.
"Mẹ đâu có biết hô hấp nhân tạo."
"Con cũng không biết mẹ nhanh nghĩ cách đi."
"Hô hấp..hô hấp"
Cô ấp úng nói nhưng rồi chợt nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh và LeO có vẻ không đúng nên cô mới phát hiện ra cả hai đang phối hợp để lừa cô.
"Ồ!! Hô hấp nhân tạo đúng không?"_cô cũng bắt đầu hùa theo cả hai.
Nói rồi cô bước đến bên cạnh anh thực hiện các thao tác của hô hấp nhân tạo hưng lại không làm bước cuối cùng.

Cô bóp mũi anh 30s rồi đến 1p vẫn chưa chạm môi anh.

Anh cố gắng chịu đựng thêm đến 2p kết quả vẫn vậy mà còn khiến anh ho một tiếng lớn vì ngạy thở.
"Khự...khự."_anh bật ngồi dậy
"Xem ra hô hấp nhân tạo cũng hữu dụng thật"_vừa nói cô vừa đứng dậy.

Thấy đã bị phát hiện anh vội đứng dậy theo.

"Chắc là anh bị hạ đường huyết rồi.

Cả ngày anh chưa ăn gì đấy."_anh làm vẻ mặt nũng nịu với cô, nhìn anh bây giờ chẳng khác gì với LeO.
"Anh mà thấy choáng thì cứ nằm ở đây đi.

LeO chúng ta đi thôi."_vừa nói cô vừa kéo LeO lên nhà.
"Ba oi, ba ơi"_LeO vừa bị kéo đi vừa với người lại gọi anh.
"Em không đỡ anh lên nhà sao.

Em đi thật à."_anh làm nũng nhưng vô vẫn lạnh lùng bước đi
Sau khi cô bước vào thang máy anh thở dài ngao ngán.
"Không phải chứ, con bé Vũ Uyên này chỉ cho mình cái chiêu vớ vẩn gì đây.

Không được mình không thể ở yên chờ chết như vậy được."_nói rồi anh cũng vội vã lên nhà cô
"Khả Hân, Khả Hân"_vừa nói anh vừa bấm mật khẩu vào nhà nhưng thất bại vì cô đã đổi mật khẩu.
"Đổi cả mật mã rồi."_anh bị bất ngờ
"LeO...LeO...LeO"_vừa gọi tên LeO anh vừa gõ cửa
Cánh cửa cũng được mở ra mà người mở cửa cho anh là LeO.

Anh vui mừng định bước vào nhà thì bị LeO chắn cửa lại không cho anh vào.
"Mẹ nói nhà bọn con không chào đón người nói dối."_LeO vố tình nói lớn tiếng để cô nghe được
"Rốt cuộc con đang giúp ai?"_anh nói bằng giọng thỏ thẻ
"Tất nhiên là con đang giúp ba rồi.

Nhưng mẹ nói con mà cho ba vào là mẹ sẽ cho con đi với ba luôn."_ LeO cũng nhỏ giọng nói với anh.
Lúc này anh thấy tình hình không được suông sẻ nên có chút buồn bã thì LeO đã đưa ra trước mặt anh vài viên socola.
"Mẹ cho ba đấy."
Nói rồi LeO vội đóng cửa để lại anh ở ngoài.

Còn anh khi nhận được socola từ tay LeO thì lại vui như một đứa trẻ.
"Còn nói là không lo cho mình.

Socola tượng trưng cho tình yêu mà."_vừa nói anh vừa mỉm cười nhìn những viên socola mà cô cho anh..
 
Back
Top Bottom