Ngôn Tình Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 20: 20: Em Gái Tôi Là Công Chúa Của Nhà Chúng Tôi


Phòng Tổng Giám Đốc
"Thưa sếp.

Có chuyện rồi."_Henry vội vã chạy vào phòng làm việc của anh.
"Chuyện gì"_anh ôn tồn
"Cô Diệp Anh và chị Khả Hân hẹn nhau ở quán cafe đối diện rerost, Vũ Uyên biết được nên đã đi tìm bon họ rôi."
Anh có hơi bất ngờ đứng dậy định đi gặp bọn họ nhưng rồi lại ngồi xuống.
"Vũ Uyên sẽ xữ lý được"
"Nhưng..."_Henry vừa định nói thì bị anh áp sát người
"Còn về phần cậu, chuyện của cậu và Vũ Uyên nhà tôi là như thế nào?"_anh trừng mắt nhìn Henry.
"Dạ...dạ thưa sếp.

Chuyện là...!chuyện là..."_Henry ấp úng.
"Tôi chỉ muốn biết cậu có thật lòng với con bé hay không?"_anh nghiêm túc hỏi.
"Đương nhiên là thật lòng rồi.

Vũ Uyên là người mà tôi muốn ở bên cạnh và bảo về cô ấy bằng tất cả những gì tôi có."_Henry quyết đoán
"Như vậy thì tốt.

Con bé rất quan trọng với tôi, nó là công chúa của nhà chúng tôi.

Mặc dù có ương bướng nhưng tôi rất thương nó, tôi không cho phép bất cứ ai làm tổn thương nó nếu tôi mà biết cậu phản bội nó, cậu không xong với tôi đâu."
"Anh yên tâm.

Tôi sẽ mãi bảo vệ và yêu thương cô ấy."
Vũ Uyên bên ngoài đã nghe được tất cả lời Vũ Phong nói.

Cô rất xúc động, cô không nghĩ mình lại quan trọng với anh như vậy.

Thật ra anh em họ rất yêu thương và quan tâm nhau chỉ là họ đều không thể hiện ra cho đối phương nhìn thấy.
"Anh lại bắt nạt bạn trai của em à."_Vũ Uyên đẩy cửa vào phòng làm việc của anh.
"Ai bắt nạt cậu ta.

Em thì giỏi rồi bây giờ có bạn trai rồi thì không xem anh trai ra gì nữa đúng không"_giọng anh có chút giận dỗi.
"Ai bảo anh bắt nạt chị Khả Hân làm gì?"
"Anh đã làm gì?"
"Tại sao chuyện của năm năm trước anh không minh oan cho chị ấy."_Vũ Uyên có chút giận hờn
"Em cũng biết lý do là gì mà"
"Cho dù lý do là gì đi nữa thì không lẽ sự trong sạch của chị ấy không quan trọng bằng cái lý do đó của anh hay sao? Ít ra thì anh cũng đừng để cái người như Diệp Anh xúc phạm chị ấy chứ.

Em nói cho anh biết nếu như anh cứ như vậy thì con trai anh sẽ gọi người khác là ba đó."_nói xong Vũ Uyên kéo theo Henry tức giận rời đi để lại một mình anh trong phòng.
Sân thượng.
"Thôi đừng tức giận nữa.

Em giận mặt sẽ có nếp nhăn đấy, không xinh nữa thì làm sao."_Henry an ủi Vũ Uyên.
"Không xinh nữa thì anh không yêu em nữa sao?"_Vũ Uyên lườm Henry
"Làm gì có.

Em dù có trở nên như thế nào thì anh vẫn yêu em, yêu em nhiểu hơn mỗi ngày.

Anh biết là so với em anh không có điều kiện bằng nhưng em ở bên cạnh anh thì không cần phải thay đổi vì anh, em chỉ cần là em, thích mua gì thì cứ mua, thích du lịch ở đâu thì cứ đi.

Anh nguyện sẽ là hậu phương của em, tình nguyện dọn dẹp những rắc rối mà em gây ra."_vừa nói Henry vừa ôm lấy vũ Uyên.

"Anh nói gì vậy, em có bao giờ gây rắc rối đâu.

Nhưng mà anh chiều em như vậy không sợ em hư sao"
"Tốt nhất là cả đời này em được anh nuông chiều.

Anh sẽ thay anh trai của em yêu thương chiều chuộng và bảo vệ em cả đời."_vừa nói Henry vừa hôn lên trán Vũ Uyên
"Anh trai em làm gì tốt như vậy?"
"Anh trai em rất thương em.

Cả em cũng vậy rất thương anh trai nhưng tại sao hai anh em không nói ra để hiểu đối phương hơn chứ."
"Ai bảo anh ấy bảo thủ như thế.

Không những bảo thủ mà còn trẻ con thù dai nữa.

Bỏ lỡ một người tốt như chị Khả Hân đúng là đồ đại ngốc."
" Em đừng lo lắng cho hai người họ, anh tin nếu còn duyên thì chắc chắn hai người họ sẽ về với nhau mà.

Vả lại em quên giữa hai người họ còn có LeO sao, thằng bé sẽ là sợi dây gắn kết hai người họ lại với nhau nên em yên tâm đi.

Còn việc em cần quan tâm bây giờ là anh đây này."
"Vậy anh cần được quan tâm như thế nào?"
"Thì em tự suy nghĩ đi"
Vũ Uyên nhìn Henry một lúc rồi nhanh chân nhứng người hôn vào má Henry khiến anh bất ngờ.
"Thưởng cho anh đó."_nói xong Vũ Uyên định rời đi thì bị Henry kéo vào lòng.
"Em nghĩ em chỉ thưởng như vậy là xong sao?"
"Thế còn chưa đủ sao"_Vũ Uyên to mắt nhìn Henry.
"Chưa đủ"
"Vậy như thế nào mới đủ"
"Em không biết sao.

Để anh dạy cho em."
Vừa nói dứt câu thì Henry đã ôm Vũ Uyên vào lòng trao cho cô nụ hôn ngọt ngào.

Vũ Uyên cũng đáp lại sự ngọt ngào của Henry, nụ hôn không quá nhanh cũng không quá chậm cứ từ từ.

từ từ nhẹ nhàng.
Sau khi Vũ Uyên và Henry rời đi, Vũ Phong ngồi trong phòng lặng lẽ nghĩ về những lời của Vũ Uyên ban nãy.

Có thật thậy sự anh đã để cô chịu thiệt rồi, chuyện năm xưa cô là người bị hại, anh biết sự thật nhưng không minh oan cho cô chỉ vì thứ tình cảm của bề trên.

Nghĩ vậy anh liền gọi hẹn gặp cô, đầu dây bên kia bắt máy.
"Tối nay, cô vó bận gì không? Đi ăn cơm chung đi, tôi có chuyện muốn nói."
"Tối nay tôi bận rồi, có gì thì anh nói luôn đi, sau giờ làm biệc tôi không có thói quen gặp riêng cấp trên."_cô lạnh lùng trả lời
"Tôi...."_anh không biết nói gì thêm im lặng một khoảng thời gian.
"Nếu không có gì thì tối cúp máy đây."_nói xong cô vôi tắt máy.
"Khoan đã.

Tôi..."_anh chưa kịp nói thì đầu dây bên kia đã có tiếng tút...tút...tút rồi.

Vẻ mặt anh lúc này vừa giận dỗi nhưng không làm gì được lại vừa thấy có lỗi những việc mình đã làm..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 21: 21: Tranh Sủng Từ Con Trai 1


Sau khi rời quán cafe Diệp Anh tức giận quay về phòng tranh của mình.
"Cậu làm sao đấy? Không phải cậu mang đồ ăn sáng cho anh Phong sao?"_Hy Vấn lo lắng hỏi khi thấy má của Diệp Anh hơi sưng.
"Cái con bé Vũ Uyên đó về nước rồi.

Vừa rồi nó còn mắng mình nữa."_Diệp Anh tức giận.
"Chuyện là như thế nào?"_Hy Vấn thắc mắc
Diệp Anh tức giận kể lại toàn bộ sự việc hôm nay cho Hy Vấn.

Nghe xong Hy Vấn cũng khó chịu thay cho Diệp Anh.
"Cái con bé đó không phép tắc đến vậy sao? Cậu đợi mình sẽ lấy lại công nằng cho cậu."_vừa nói Hy Vấn vừa đứng dậy định đi tìm Vũ Uyên nhưng bị Diệp Anh ngăn lại.
"Thôi bỏ đi.

Làm lớn chuyện thì cũng không tốt cho mình."
"Vậy bây giờ cậu dự định như thế nào?"_Hy Vấn quan tâm hỏi.
"Mình cũng không biết phải làm sao nữa, hiện tại An Lâm đã là một cá thể độc lập rồi không còn liên quan đến công ty tổng nữa.

Nếu bình thường mình xin ba để được vào làm cùng với anh Phong thì không có vấn đề gì đằng này anh Phong đã biết việc chúng ta làm với cô ta năm xưa chắc chắn anh ấy sẽ không đồng ý đâu."
"Cậu nói cũng đúng.

Nếu như được cùng làm dự án này thì chúng ta cũng không tiện ra tay với cô ta.

Nhưng mình có cách."_Hy Vấn nảy ra ý định
"Cách gì vậy"_Diệp Anh tò mò
Cả hai cùng nhau to nhỏ.

Chiều hôm ấy sau khi tan ca anh đã đợi sẵn dưới sảnh resort để đợi cô.

Khi nhìn thấy cô vừa đi xuống anh đã lái xe chạy đến bên cạnh cô.
"Lên xe đi.

Tôi đưa cô đi đón con."_anh lịch sự đi xuống mở cửa xe giúp cô.
"Không cần.

Tôi tự đi được"_cô lạnh lùng nói
"Tôi biết là cô không cần nhưng tôi cũng muốn đón con trai thì cũng không gọi là quá đáng, đúng không?"
Nghe anh nói như vậy cô liền do dự định sẽ lên xe anh nhưng cô bất ngờ bởi có một tiếng gọi tên cô.

"Khả Hân"_Alex nói lớn
Cô xoay người lại nhận ra đó là Alex.
"Alex! Bảo Vy, hai người đến đây có việc gì"_cô thắc mắc.
"Bọn anh định cùng em đón LeO để tổ chức sinh nhật bù cho thằng bé.

Hôm qua ở bệnh viện có việc gấp cần xử lý nên anh không dự sinh nhật con được."
"Thân là mẹ nuôi nếu không dự sinh nhật con trai thì mất mặt với con lắm, đúng không?"_Bảo Vy vui vẻ nói.
"Vậy hôm nay anh về trước đi.

Bọn tôi cùng đón LeO, dù sao thì hôm qua anh cũng đã gặp thằng bé rồi."_vừa nói cô quay người đi thì bị anh nắm tay lại.
"Không được.

Hôm nay tôi cũng phải đi.

Cô quên thoả thuận của chúng ta sao."_anh nói nhỏ vào tay cô.
Ngay lúc đoa một giọng nói thất thanh vang lên.
"Em cũng đi, em cũng muốn gặp LeO"_Vũ Uyên vừa chạy đến mọi người vừa nói còn Henry thì chạy phía sau.
"Em cũng muốn đi nữa sao?"_cô thắc mắc hỏi Vũ Uyên.
"Đúng vậy, em muốn gặp cháu trai, từ lúc thằng bé sinh ra em chưa được gặp thằng bé bao giờ.

Chị cũng đã hứa cho em gặp mặt thằng bé mà."_Vũ Uyên nói bằng giọng nũng nịu.
Cô không thể từ chối được ánh mắt của Vũ Uyên nên đành đồng ý.
"Được rồi vậy tất cả chúng ta đi thôi."_cô lên tiếng.
TRƯỜNG MẦM NON
"Ba, mẹ!!!"_LeO vui vẻ chạy đến anh và cô
"Con trai!!!"_anh dang tay ôm lấy LeO
"Hôm nay cả ba và mẹ đều đi đón con sao?"_LeO vui mừng
"Đúng vậy, con có vui không?"_anh vùa ôm vừa hôn LeO.
"Tất nhiên là con vui rồi.

Con ước gì ngày nào cũng được như vậy."

"Ba hứa với con nếu không quá bận ba nhất định sẽ đi đón con, được không?"
"Dạ được ạ"_LeO lễ phép.
"LeO, con xem hôm nay có ai đến đón con nữa kìa."_vừa nói cô vừa chỉ tay về phía mọi người.
"Wow! Tuyệt vời có cả ba Alex và mẹ nuôi nữa nhưng hai người kia là ai vậy mẹ."_LeO sáng mắt.
Cả ba người đi về phía Alex, Bảo Vy, Vũ Uyên và Henry.

"Hello! LeO"_Vũ Uyên đi đến ôm lấy LeO
"Cô xinh đẹp này là ai vậy mẹ"
"Sao mà con đáng yêu quá vậy.

Xin tự giới thiệu cô là em gái của ba con và là cô út của con.

Rất vui khi được gặp LeO."_Vũ Uyên cùng màng chào hỏi
"Đúng rồi đây là cô út của con đấy.

Con chào cô đi."
"Con chào cô ạ.

Vậy là từ nay von có thêm người thân nữa rồi"_vừa nói LeO vừa ôm Vũ Uyên
" Vậy còn chú này là ai vậy ạ?"_LeO tiếp tục thắc mắc ánh mắt nhìn về phía Henry
"Chú là Henry là trợ lý của ba con và cũng là bạn trai của cô con đấy."_Henry nhẹ nhàng nói.
Nghe đến đây cô hơi bất ngờ nhìn Vũ Uyên.

Cả hai giao tiếp bằng ánh mắt.
"Chuyện khi nào thế?"_ánh mắt cô nói với Vũ Uyên
"Em sẽ kể sau"_ánh mắt Vũ Uyên đáp trả cô
"Hôm nay sao có nhiều người đón con vậy ba Alex"_LeO thắc mắc.
"Hôm nay mọi người cùng nhau đón sinh nhật của con.

Hôm qua ba Alex, mẹ nuôi đều bận nên không thể đón sinh nhật cùng con được, cho ba mẹ xin lỗi LeO nhé."_Alex nhẹ nhàng nói
"LeO, cho mẹ xin lỗi nhé."_Bảo Vy cũng nhẹ nhàng nói.

"Không sao đâu ạ.

Con biết đã là người trưởng thành thì ai cũng có công việc của mình, hai người không cần phải xin lỗi con đâu ạ"
"Vậy bây giờ chúng ta đi nhé."_anh lên tiếng.
"Xuất phát thôi."_LeO phấn khởi
Ngay lúc đó Alex lại đến bế LeO lên xe mình thì bị anh ngăn lại.
"Thằng bé sẽ đi với tôi."_giọng anh hơi căng thẳng
"Tôi cũng là ba nuôi thằng bé, nó đi chung với tôi thì cũng có sao đâu.

Vã lại mấy hôm nay tôi không được gặp thằng bé, tôi nhớ LeO rồi"_Alex phản bác
"Đó là việc của anh, con trai tôi thì sao phải ngồi xe của anh."_cả hai cùng giành bế LeO
"Cả hai ba làm sao vậy.

Giờ con đi cùng ai thì cũng đến nơi thôi.

Hai người như vậy khi nào chúng ta mới đi.

Con đói rồi."_Leao phàn nàn
Thấy vậy Vũ Uyên liền đi tới bế LeO
"Thằng bé sẽ đi với em.

Các anh đừng có mà trẻ con như vậy nữa"_Vũ Uyên trách móc bế LeO bỏ đi
"Ấu trĩ"_cô cũng lườm cả hai và đi cùng Vũ Uyên..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 22: 22: Tranh Sủng Từ Con Trai 2


Tại một nhà hàng dành cho gia đình, có cả khu trò chơi dành cho trẻ em mà Henry đã tìm được khi đang đi trên đường rất phù hợp với tình cảnh hiện tại của mọi người.
"Nhà hàng này là Henry chọn sao"_cô vui vẻ nói khi tất cả mọi người đã ngồi vào ghế.
"Vâng đúng rồi ạ"_Henry trả lời
"Cậu biết chọn thật đấy.

Ở đây vừa có thể ăn ngon vừa có khu vui chơi để LeO không nhàm chán.

Cem ra Vũ Uyên có mắt nhìn thật."_vừa nói cô vừa trêu cả hai.
Nghe cô nói Vũ Uyên và Henry đều ngượng.

Vũ Uyên vội vàng đánh lạc hướng mọi người.
"Hay là chúng ta gọi đồ ăn đi chắc mọi nười đói rồi đúng không? LeO con muốn ăn gì cô gọi giúp con nhé."_vừa nói Vũ Uyên vừa nhìn menu
"Con trai ba gọi đồ ăn cho con nhé."_anh nhẹ nhành nói với LeO.
"Vâng ạ"_LeO lễ phép.
"Để xem xem, ba gọi cho con pizza nhé?"_anh dịu dàng hỏi LeO.

LeO chưa kịp trả lời thì bị một giọng nói cắt ngang.
"LeO ghét nhất là pizza.

Anh không biết ư?"_Alex lạnh lùng nói.
"Đúng rồi ạ."_vừa nói LeO vừa gật đầu nhìn Vũ Phong
Nghe Alex nói thế anh liền cảm thấy chột dạ và vội tìm món khác cho LeO.
"Vậy ba gọi gà rán cho con được không?_anh vội tìm thêm món trẻ con thích ăn.
"Gà rán là món thứ 2 mà LeO không thích đấy.

Xem ra anh chưa hiểu thằng bé rồi, anh cứ gọi phần của anh đi còn thằng bé thì để tôi giúp anh, dù sao hiện tại tôi cũng hiểu thằng bé nhiều hơn anh."_vừa nói Alex vừa cầm menu để gọi món.

"LeO ba gọi cho con mỳ ý nhé, món mà con thích nhất, thêm....."_vừa lúc đó LeO cũng lên tiếng
"Thêm salat trộn"_cả LeO và Alex đồng thanh
Nhìn thấy Alex và LeO như vậy, anh có chút chạnh lòng.

Anh thân là ba ruột mà một chút sở thích của con anh cũng không biết.

Thấy không khí hơi căng thẳng cô vội xoa dịu.
"Được rồi, món của LeO cộng với món của Henry đã gọi chắc cũng đủ rồi nhỉ."_cô lên tiếng
"Vâng chắc là đủ rồi đấy.

Anh mang những món đó lên là được rồi nhé."_Vũ Uyên nhẹ nhàng nói với anh phục vụ.
Thấy LeO mãi ngắm nhìn khu trò chơi cô liền hiểu ý.
"LeO con có muốn ra đó chơi cùng các bạn không?"_cô dịu dàng hỏi.
"Dạ có ạ"_LeO lễ phép
"Vậy ba đi với con nhé"_Alex vừa nói vừa bế LeO lên thì bị anh kéo lại
"Tôi cũng đi"_anh căng thẳng nhìn Alex.
"Được rồi được rồi cả hai đi cùng con là được chứ gì."_LeO hơi giận dỗi.
"Chú đi nữa"_Henry nối bước
Cô, Vũ Uyên và Bảo Vy nhìn cả 4 người mà không nhịn được cười.

Không ngờ họ lại trẻ con như vậy.
"Anh trai của em còn trẻ con hơn cả LeO nữa."_Vũ Uyên vừa nói vừa tặc lưỡi.
"Đường đường là giám đốc bệnh viện mình không Alex cũng trẻ con không kém."_Bảo Vy cũng lắc đầu.
"Thôi được rồi hai người mặc kệ bọn họ đi."_cô cũng mỉm cười.
Đi đến khu vui chơi dành cho trẻ em trong nhà hàng cả 4 người chơi rất vui vẻ.

Nhưng riêng Alex và Vũ Phong thì cứ tranh ở cùng LeO khiến Henry cũng phải bật cười.

Nhân lúc Alex và Vũ Phong cãi nhau thì Henry đã cùng LeO chơi rất nhiều trò chơi.
"Sao anh cứ tranh với tôi thế nhỉ"_Alex hơi cáu
"Tôi mới là người hỏi anh đấy.

LeO là con trai của tôi đấy sao anh cứ tranh thằng bé với tôi vậy."_anh phản bác
"LeO cũng là con trai của tôi.

Mặc dù anh là ba ruột thằng bé nhưng chưa chắc anh hiểu nó bằng tôi."_Alex nói bằng giọng hơi khiêu khích
"Chỉ là...chỉ là tôi...tôi chưa..."_anh ấp úng
"Được rồi anh cứ về bàn ăn đi để tôi chơi cùng LeO được rồi."_Alex vừa định đi thì bị anh kéo lại
"Anh...anh thích Khả Hân sao?"_anh hỏi thẳn
"Không liên quan đến anh."_Alex có chút bất ngờ nhưng vẫn giữ bình tĩnh.
"Không phủ nhận tức là thừa nhận"_anh lườm Alex
"Thế anh thì sao?"_vừa nói Alex vừa quay người về phía anh
"Tôi thì sao"
"Khả Hân đã nói chuyện rõ ràng với anh rồi, anh ở đây chơi cùng LeO hay còn có nguyên nhân nào khác."_Alex cười nhếch miệng nhẹ
"Thì liên quan gì đến anh."
"Không phủ nhận tức là thừa nhận."_Alex cười nhẹ.
"Tôi ở đây đương nhiên là vì LeO."

"Thế tôi có tình cảm gì với Khả Hân hay không thì liên quan gì đến anh, vả lại chuyện năm năm trước trong lòng anh cũng nghĩ là chúng tôi đã có gì rồi thì anh có tư cách gì mà hỏi."
"Cô ấy là mẹ của con trai tôi"
"Thì cô ấy vũng chỉ là mẹ của con trai anh."_Alex cười khiêu khích.
Nói xong Alex quay người đi tìm LeO, anh đứng ngẫm với vẻ mặt khó chịu một lúc cũng đi tìm LeO.
"LeO, chơi cùng ba Alex nhé"_vừa nói Alex vừa nắm tay LeO nhưng bị anh ôm LeO trước.
"LeO, con chơi cùng ba được không?"
Tư thế lúc này LeO bị Alex và Vũ Phong mỗi nhười nắm một tay, Henry đứng bên cạnh cũng phì cười.
"Hai người thôi đi không? Con cũng muốn chơi vui vẻ bình thường thôi có cần hai người pahir như vậy không.

Buông con ra"_LeO hơi cáu
"Kêu anh đấy"
"Kêu anh thì có"
Cả hai lại cãi nhau khiến LeO bực mình.
"Con nói cả hai"_LeO lườm Alex và Vũ Phong.
Cả hai giật mình vội buông tay LeO ra.

"Từ nãy giờ con chơi cũng mệt cũng khát nước rồi, chú Henry và ba Alex có thể đi mua nước giúp con được không ạ? Con cần nói chuyện riêng với ba Phong."_LeO nghiêm túc
"Nhưng ba..."_bị ánh mắt của LeO doạ nên Alex đành đồng ý
"Ba biết rồi"
Sau khi Alex và Henry rời đi.

LeO bắt nghiêm túc nhìn anh mà chất vấn.
"Tại sao ba lại trẻ con như vậy được?"_câu hỏi của LeO khiến anh bất ngờ, một cậu bé chỉ mới 4 tuổi thì ít có ai hỏi được câu như vậy
Tư thế của LeO lúc này giống như một vị cảnh sát đang hỏi cung phạm nhân.
"Là do ba sợ"
"Ba sợ cái gì,"
"Ba sợ con thích ba Alex hơn ba.

Ba là ba ruột của con nhưng ba không biết con thích hay không thích ăn gì, không biết con thích chơi gì, màu sắc con thích là gì ba cũng không biết.

Nhưng ba Alex của con thì lại biết hết nên ba rất sợ"_anh cúi mặt
"Ba có bị ngốc không vậy.

Ba Alex ở cạnh con đã lâu nên mới biết sở thích của con, con ba thì chỉ mới biết con thôi thì làm sao biết hết được.

Chúng ta còn nhiều thời gian để tìm hiểu nhau mà con cũng muốn biết nhiều về ba nên ba đừng buồn nữa được không?"_vừa nói LeO vừa an ủi anh.
"Thì ra cảm giác có con trai là như thế này.

LeO à con không biết giờ ba vui đến nhường nào đâu"_vừa nói anh vừa ôm LeO vào lòng.
"Vậy sao ba không làm ba con sớm hơn.?"_LeO thắc mắc.
"Trước đó ba không biết có con.

Ba không biết rằng trên thế giới này ba còn có một người thân là con.

Ba hứa với con đợi con lớn rồi ba hứa sẽ dẫn con đi cưỡi ngựa, đua xe, bắn tên, bắn súng có được không?"
"Vâng ạ, ba hứa rồi nhé"_LeO mỉm cười.
"Con muốn làm gì ba cũng sẽ làm với con, được không?"
Vâng ạ, còn có mẹ nữa, cả ba người chúng ta."
"Được ba hứa với con"_anh vừa nói vừa ôm chầm lấy LeO.
"Ba không phải vừa sinh ra thì đã làm ba.

Ba cũng là lần đầu tiên làm ba cho nên LeO hãy lượng thứ cho ba nhé.

Từ nay về sau mong con chỉ giáo ba nhiều hơn nhé, con trai"
"Từ nay về sau con cũng mong ba chỉ giáo nhiều hơn.

Chúng ta cùng cố gắng học hỏi nhau nhé"_vừa nói LeO vừa hôn vào má Vũ Phong khiến anh cực kì vui.
Cảnh tượng cảm động đấy Henry và Alex đều nhìn thấy, Henry thì rất vui cho anh nhưng vẻ mặt của Alex thì lại rất trầm tư..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 23: 23: Hàng Xóm


Tại bàn ăn
Sau khi người phục vụ mang nước và vài món khai vị đặt trên bàn.

Nhìn món ăn trên bàn được chọn lhas tinh tế cô liền nhìn sang Vũ Uyên.
"Em có mắt nhìn thật.

Cậu ấy tốt với em chứ?"_cô nhẹ nhàng hỏi
"Anh ấy rất tốt"_Vũ Uyên mỉm cười.
"Cả hai hẹn hò bao lâu rồi"
"Chúng hẹn hò hơn hai năm rồi từ lúc anh ấy từ chức ở công ty tổng."_Vũ Uyên nhẹ nhàng nói.
"Từ chức sao?"_cô ngạc nhiên.
"Đúng rồi có lẽ là do cuộc phẫu thuật tim 3 năm trước nên mới thành ra như vậy." _Vũ Uyên nhẹ nhàng nói
"Không phải năm năm trước anh ấy đã phẫu thuật rồi sao.

Sao lại...?"_vừa nói cô vừa nhìn Bảo Vy
"Đúng là năm năm trước anh ấy đã phẫu thuật nhưng sau phẫu thuật biết tin chị đã đi Mỹ nên tinh thần anh ấy rất suy sụp, cộng với việc công việc lẫn tình trạng công ty không thuận lợi nên anh ấy đã bị hội đồng cổ động buộc từ chức."_Vũ Uyên nhẹ nhàng kể lại.
"Vũ Uyên nói đúng đấy do lần hậu phẫu thuật đầu tiên anh ấy không chăm sóc sức khoẻ cẩn thận nên đã dẫn đến tim có vấn đề nên mới có cuộc phẫu thuật thứ 2."_Bảo Vy giải thích.
"Lần đó anh ấy làm em muốn thót tim"_vẻ mặt Vũ Uyên hơi hoảng sợ.
"Lần đó tình trạng anh ấy rất tệ, tỉ lệ thành công khoảng 30% thôi, lúc đó mình cũng đã cầu nguyện là anh ấy có thể qua khỏi."_Bảo Vy vội giải thích
"Sau khi phẫu thuật thành công anh trai em quyết định từ chức và bán hêta cổ phần của ba để lại cho hai anh em để thành lập An Lâm như hôm nay."_Vũ Uyên giải thích.
"Vậy công ty tổng bây giờ là ai điều hành?"_cô thắc mắc.
"Là ba của Diệp Anh"_Vũ Uyên trả lời

"Không phải hai gia đình rất thân sao lại..."_cô ngập ngừng.
"Ba Diệp Anh chú ấy cũng giúp đỡ anh em rât nhiều nhưng thời điểm đó anh em muốn bỏ tất cả làm lại từ đầu nên không nhận sự giúp đỡ của chú ấy."_Vũ Uyên giải thích thêm.
"Chị ơi! Anh trai em chị cho anh ấy thêm cơ hội được không?"_vừa nói Vũ Uyên vừa nắm tay cô
Câu hỏi của Vũ Uyên làm cô hơi bối rối nhưng cô cũng nhanh lấy lại bình tĩnh.
"Vũ Uyên, chị và anh trai em đã kết thúc từ năm năm trước rồi.

Tụi chị bây giờ ngoài là đối tác thì chỉ là ba mẹ của LeO thôi.

Chị và anh em không thể được nữa"_cô nhẹ nhàng nói.
"Vậy còn Alex thì sao?"_Bảo Vy bất ngờ hỏi
Câu hỏi của Bảo Vy làm cô khá bất ngờ.
"Mình và anh ấy không có gì cả.

Mình vhir xem anh ấy là một đàn anh, là một người bạn rất thân với mình thôi."_cô giải thích
"Nhưng những năm qua người bên cạnh cậu và LeO đều là anh ấy mà cậu chưa từng suy nghĩ tới hay sao?"_Bảo Vy thắc mắc.
"Sao cậu lại hỏi vậy, từ trước đến giờ mình luôn biết ơn anh ấy nhưng chưa bao giờ mình nghĩ tới chuyện đó."_cô quả quyết.
"Cho dù em biết là anh Alex rất tốt nhưng em vẫn muốn chị và anh trai...."_chưa nói hết câu thì cô đã nắm lấy tay Vũ Uyên và Bảo Vy.
"Giờ đây LeO là quan trọng nhất trong cuộc đời của chị, còn những việc khác chị không quan tâm, mong rằng mọi người sẽ tôn trọng quyết định của chị."
"Em biết rồi, dù chị lựa chọn như thế nào em vẫn tôn trọng."_Vũ Uyên nhẹ nhàng nói
"Mình cũng vậy.

Mình ủng hộ cậu"_Bảo Vy tiếp lời
Sau buổi tiệ tại nhà hàng anh đưa cô và LeO về chung cư cô đang sống.

LeO lúc này đã ngủ say giấc.

"Thằng bé đã ngủ say rồi để tôi bế giúp cô lên nhà"_anh nhẹ nhàng nói
"Không cần đâu.

Tôi có thể..."_chưa kịp nói xong anh đã bế LeO.
"Đi thôi"
"Người gì mà bao năm nay vẫn không thay đổi trưng bộ mặt lạnh đoa ra cho ai xem"_suy nghĩ trong đầu cô hiện lên.
Sau khi vào nhà, cô dẫn anh về phòng LeO.

Lần đầu tiên anh được đến phòng con trai nên cảm xúc có hơi xúc động.

Trong phòng của LeO được trang trí rata nhiều siêu anh hùng nhưng chủ thể vẫn là Thoỏ nhân vật mà LeO thích nhất.
"Đẹp không? LeO thích nhất là Thor đấy, phổ cập cho anh thêm sở thích của thằng bé."_cô dịu dàng nói
"Cảm ơn"

"Muộn rồi anh đi về đi"_cô cố ý đuổi anh về
"Không mời tôi một ly cafe được sao?"_anh mỉm cười
"Được thôi, một ly cafe thôi mà.

Nếu không anh lại bảo tôi keo kiệt."_vừa nói cô vừa đi pha cafe cho anh
Trong lúc cô pha cafe anh đi đi tham quan khắp nhà.

Từng nơi trong ngôi nhà đều là hình ảnh của LeO, có ảnh trưng bày LeO từ nhỏ cho đến tận bây giờ, từng mốc thời gian anh xem xét rất kỹ không bỏ qua bức ảnh nào, ngắm nhìn hành trình lớn của LeO anh mỉm cười.
"Cafe của anh đây"_giọng của cô phá vỡ bầu không khí hạnh phúc của anh.
"Cảm ơn cô.

Đây là tất cả ảnh của LeO sao?"_vừa nói anh vừa nhìn những bức ảnh được treo trên tường.
"Không hẵn.

Tôi còn giữ một ít trong album."_cô cũng mỉm cười nhìn ảnh LeO.
"Khi tôi biết LeO là con trai của tôi nói thật rôi đã có một khoảnh khắc rất phẩn nộ"_anh nghiêm túc nói
"Anh nghĩ tôi không nên sinh nó ra sao?"_cô nhìn anh mà hỏi
"Đúng vậy.

Cô biết rõ bệnh của tôi có tính di truyền mà cô vẫn sinh nó ra.

Kết quả là nó còn nhỏ như vậy đã phải chịu nhiều khổ sở, thậm chí còn phải phẫu thuật mở lồ ng ngực.

Cô có biết nó đau như thế nào không?"
"Tôi thừa nhận đúng là tôi hơi ích kỹ nhưng có lẽ anh sẽ không bao giờ có thể hiểu được khi trong cơ thể anh, có một sinh mệnh khác, thậm chí anh có thể cảm nhận được nhịp tim của nó.

Trong tình cảnh ấy anh bảo tôi bỏ thằng bé thì tôi không làm được."_cô nhẹ nhàng trải lòng cùng anh.

"Thế nên sau cơn phẫn nộ, tôi vẫn rất cảm kích cô.

Cảm kích cô đã không từ bỏ thằng bé để tôi có thêm một người thân trên đời này."_anh nhìn cô với ánh mắt nhẹ nhàng trìu mến không còn lạnh lẽo như ban nãy nữa.
"Cảm ơn anh"_giọng cô run run
"Vì thế cô không cần quá lo lắng tôi chỉ vì LeO nên mới ở nơi này thôi."
"Vậy thì anh thiệt thòi rồi."_vừa nói cô vừa nhìn anh với ánh mât chẳng buồn nói nữa
"Vì LeO, thiệt thòi đến mấy tôi cũng chấp nhận."
"Vậy thì anh nhớ mà cố gắng, LeO không phải là người dễ lấy lòng đâu, anh nhớ phải cố gâng nhiều hơn nhé.

Còn bây giờ trễ rồi anh nên về được rồi."
"Không sao đâu nhà tôi cạnh nhà cô mà đi vài bước là tới cô không cần quá lo lắng cho tôi."
"Tôi lo lắng cho anh cái gì chứ.

À mà khoan đã.

Anh nói cạnh nhà tôi...!là sao?"_cô nghi ngờ
"Tôi mới mua một căn cạnh nhà cô cho tiện việc gặp mặt LeO nên sau này chúng ta sẽ là hàng xóm."_vừa nói anh vừa đi ra cửa.
"Tạm biệt nhé ngày mai tôi sẽ sang ăn sáng cùng con trai.

Ngủ ngon."_nói xong anh tự ra ngoài tự đóng cửa để lại cô một mình chưa kịp tiêu hoá những gì anh nói.
"Tên điên đó lại đang định làm gì nữa rồi.".
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 24: 24: Bữa Sáng Hạnh Phúc Của Một Gia Đình Nhỏ


Sáng hôm sau, khi cô đang cuộn mình trong chăn thì tiếng chuông cửa in ỏi vang lên, cô liền lấy điện thoại xem thì chỉ hơn 6h, cô nghĩ thầm"Mới sáng sớm ai mà điên vậy".

Cô định mặc kệ nhưng tiếng chuông cửa cứ vang lên, cô đành rời khỏi giường.

Bước ra khỏi phòng thì LeO đã đến để mở cửa, thấy vậy cô vào bếp uống cốc nước nhưng miệng thì vẫn nói chuyện với LeO.
"Ai vậy LeO, có phải giao hàng không?"
"Dạ không phải đâu mẹ, là ba Phong ạ"_LeO lễ phép
Nhìn thấy anh suýt nữa thì cô đã bị sặc nước.
"Anh đến đây làm gì vào giờ này?_cô ngạc nhiên
"Chẳng phải tôi đã nói sáng nay sẽ cùng ăn sáng với LeO sao?_vừa nói anh vừa đặt túi đồ ăn lên bàn ăn nhà bếp.
"Cũng đâu cần đến sớm như vậy."_cô tròn mắt nhìn anh.
"LeO con đánh răng rửa mặt đi ba làm đồ ăn sáng cho con, được không?"_anh ngồi xổm xuống đất xoa đầu LeO.
"Vâng ạ"_nói xong LeO lon ton chạy vào nhà vệ sinh
"Tôi muốn tự làm bữa sáng cho con trai thì có được không?"_vừa nói anh vừa đứng sát gần cô.
Ngay lúc này khoảng cách hai người càng gần, mặt cô đỏ ửng tim thì đập loạn xạ.

Cô cũng không giải thích được vì sao cô lại có phản ứng như vậy.

Hai người nhìn nhau một lúc thì giọng của LeO vang lên làm cả hai giật mình.

"Mẹ ơi, mẹ bị ốm hay sao ạ, mặt mẹ đỏ lên hết rồi"_LeO vừa nói vừa chạy đến bên cạnh cô.
"À...à...không...không phải.

Do thời tiết dạo này nóng quá thôi con."_cô vừa ấp úng giải thích vừa dùng tay vẫy quạt vào mặt.
"Vậy thì mẹ mau đi tắm đi, con và ba sẽ cùng làm đồ ăn sáng cho mẹ được không ạ"_LeO lễ phép
"Ok"_cô nói xong vội chạy vào nhà vệ sinh
Nhìn thấy cô xấu hổ anh cứ đứng ngẩn người mỉm cười.

Nụ cười hạnh phúc đó chắc có lẽ lâu lắm rồi mới xuất hiện trên môi anh.

Giọng LeO một lần nữa vang lên làng cho anh giật mình.
"Ba ơi, rốt cục là chúng ta coa làm đồ ăn sáng không ạ."_LeO hơi giận dỗi
"Tất nhiên là làm rồi.

LeO cùng ba làm bữa sáng, được không?"_anh vỗ về LeO
"Vậy chúng ta bắt đầu thôi."_vừa nói LeO vừa phụ anh làm việc.
Trong nhà vệ sinh cô nhìn mình trong gương tự chất vấn bản thân.

Suy nghĩ luôn chạy trong đầu.
"Mày bị làm sao vậy Khả Hân.

Phản ứng của mày như thế là như thế nào.

Anh ta và mày bây giờ chỉ là ba và mẹ của LeO thôi, hiểu chưa."
Đứng nhìn chính mình trong gương được một lúc thì cô cũng vệ sinh cá nhân với tâm thế dặn lòng không được phép xảy ra phản ứng tương tự như vậy nữa.
Bước ra từ nhà vệ sinh khung cảnh trước mắt cô là LeO và anh đang cùng nhau chuẩn bị bữa sáng.

Nhìn họ vui vẻ cô bất giác cũng mỉm cười, LeO thực sự rất vui vẻ khi ở cạnh anh.

Theo quán tính cô cầm điện thoại chụp lại khoảnh khắc đó rồi lại mỉm cười thì LeO lại lên tiếng.
"Mẹ ơi, đồ ăn xong rồi mẹ đến đây cùng ăn với con và ba đi ạ."_vừa nói LeO vừa vẫy tay về phía cô.
"Đến đây, mẹ đến đây"_vừa nói cô vừa mỉm cười nhìn LeO.
Vừa đến bàn ăn nụ cười cô bỗng chợt tắt khi trên bàn, hiện tại LeO lại chọn ngồi canh anh thay vì cạnh cô.

"LeO, sao hôm nay con lại ngồi bên đó vậy."_giọng vô hơi nũng nịu.

LeO không nói gì chỉ nhìn cô và cười duyên.

Khi thấy không thay đổi được tình cô đành ngồi đối diện LeO nhưng với vẻ mặt không cam chịu, còn người đắc ý nhất chắc chắn là anh rồi.
Ngồi xuống bàn được một lúc cô thấy LeO ăn nhanh và nhiều hơn bình thường bèn vội hỏi:
"Ăn chậm thôi, ăn nhanh như vậy không tốt cho đường tiêu hoá đâu"_ cô vừa ăn vừa dặn dò LeO.
"Ăn xong cành nhanh, ăn càng nhiều thì cuối tuần càng có sức để được đi chơi nhiều hơn"_LeO ngay thơ nói.

Nghe đến đây anh vội vỗ mông LeO ngụ ý bảo không để cô biết còn LeO thì chỉ cười nhẹ liếc mắt với anh.
"Hai người định đi đâu đó?"_cô hỏi anh bằng ánh mắt dò xét.

Cả LeO và anh đều nhìn cô cười nham hiểm.
"À thì cuối tuần này, tôi muốn dẫn LeO đi chơi một hôm."_anh cười nhẹ nhìn cô như muốn cầu xin.
"Anh muốn dẫn LeO đi chơi thì đáng ra nên tìm tôi phê duyệt, xin phép xong được tôi đồng ý rồi mới đi, chứ không phải đợi đến giờ mới báo nhỉ?"
"Bọn tôi cũng mới quyết định thôi, có phải không LeO."_anh vừa ăn miếng bánh mì vừa nói
"Đúng rồi ạ"_LeO lên tiếng
"Được rồi, đi đi, đi đi"_cô cảm thấy không thể thăng hai cha con nhà này nên đành đồng ý.
Được sự đồng ý của cô, anh và LeO vui vẻ đạp tay nhau khiến cho cô phải ganh tỵ
"Year"_hai cha con đồng thanh
"Được rồi vậy có thể ăn chậm lại được rồi"_cô vẫn dán mặt dặn dò LeO.
"Vâng ạ con biết rồi ạ"_LeO lễ phép.
Sau khi cả ba ăn sáng xong, anh vội đi trước để lấy xe còn cô và LeO xuống sảnh chung cư để đón xe.

"Lên xe đi, tôi đưa con trai đến trường sẵn tiện cho cô goá giang đến trụ sở."_anh ngồi trên xe kéo cửa kính để nói chuyện cùng cô.
"Không cần đâu tôi tự đưa thằng bé đi được, tôi không dám ngồi chung với anh."_vừa nói coi vừa cầm điện thoại để đặt xe chưa đặt được.
"Nhưng mẹ ơi con sắp trễ học rồi."_LeO phàn nàn
"LeO sắp trễ học rồi cô không nghe sao?"_anh thuận chiều theo
Tình huống bất khả kháng cô đành đồng ý lên ce của anh.

Khonleen xe cô khá bất ngờ khi anh đã chuẩn bị sẵn ghế trẻ em dành cho LeO.
"Anh chuẩn bị sẵn ghế dành cho trẻ em nữa sao? Chuẩn bị kỹ lưỡng quá nhỉ"_cô hơi ngạc nhiên hỏi.
"Tôi không đánh trận nào không có sự chuẩn bị đâu."
"Anh đừng nói với tôi anh chuẩn bị cả cặp sách tiểu học cho nó rồi nhé?"_cô nghi ngờ hỏi
"Cặp sách thì có là gì, nếu không phải tôi không thể dự đoán nó sẽ cao bao nhiêu, tôi đã chuẩn bị sẵn quần áo quanh năm cho nó rồi."_anh lý lẻ với cô
"LeO bên phải có đồ ăn vặt con xem có thích không?"_anh vui vẻ nhìn xuống ghế sau bằng gương chiếu hậu.
"Con thích lắm cảm ơn ba."_LeO tìm đồ ăn theo lời anh nói.
"Nếu thích sau này ba mua nhiều cho con được không?"_anh vui vẻ nói không để ý đến sắc mặt của cô.
"Dạ được ạ."_LeO lễ phép
Mặc dù hơi khó chịu nhưng thấy LeO vui vẻ cô cũng không để ý đến việc anh làm.
"Ăn chậm thôi nhé LeO."_cô mỉm cười dặn dò
"Vậng ạ".
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 25: 25: Phản Bội


An Lâm Resort.
Phòng họp.
"Vậy chúng ta sẽ làm theo kế hoạch.

Tiểu My sẽ hỗ trợ sếp Huy trong vòng sơ tuyển các thí sinh dự thi.

Tôi và sếp Phong sẽ cùng thảo luận thêm về cuộc thi cũng như sắp xếp ban giám khảo và một số vấn đề nhân sự, được chứ?"_cô phân chia công việc.
"Ok"_Tiểu My và Minh Huy cùng đồng thanh
"Sếp Phong, anh thế như vậy có được không?"
"Cứ quyết định vậy đi"_anh lạnh lùng nói
"Ok! Nếu mọi người không ý kiến gì thì vhungs ta thực hiện nhé."
Sau khi mọi người rời khỏi phòng họp ai làm việc nấy.

Tiểu My và Minh Huy cũng bât đầu công việc của mình.
"Chiều nay bắt đầu vòng sơ tuyển, tôi đã liệt kê danh sách thí sinh giúp anh, anh xem có gì cần chỉnh sửa thì cứ nói với tôi."_Tiểu My vừa nói vừa đưa cho Minh Huy tập tài liệu
"Nếu là cô chuẩn bị thì chắc sẽ không vấn đề gì đâu, tôi tin vậy mà."_Minh Huy vừa nhìn Tiểu My vừa mỉm cười.
"Anh cũng đừng đề cao tôi quá.

Bây giờ chúng ta đến phòng sơ tuyển để chuẩn bị luôn đi."_Tiểu My thúc dục Minh Huy.
"Được thôi"
Sau khi đã xong buổi sơ tuyển thì trời cũng đã tối.
"Hôm nay thu hoạch cũng khá đấy.

Các thí sinh đều có tiềm năng, anh thấy sao?"_Tiểu My vừa nói vừa đưa Minh Huy danh sách thí sinh đã vào vòng tiếp theo.
"Có một batender chuyên nghiệp ở đây đánh giá đã là may mắn của tôi rồi, tôi nào dám có ý kiến."_Minh Huy vẫn trêu ghẹo Tiểu My
"Anh nghiêm túc giúp tôi được chứ."_Tiểu My nghiêm mặt
"Tôi chỉ đùa một tí để chọc cô vui thôi mà."_Minh Huy giải thích
"Anh thấy vó vui không?"
"Vui mà"_Minh Huy mỉm cười nhưng khi thấy vẻ mặt của Tiểu My không được vui liền tắt nụ cười
"À thì chắc không vui mấy"_Minh Huy đổi trạng thái
"Không nói với anh nữa, dù sao hôm nay công việc cũng khá suông sẻ cũng coi như thành công bước đầu.

Chúng ta về được rồi."_vừa nói Tiểu My vừa thu dọn tài liệu trên bàn.
"Vậy tối nay có thể ăn tối cùng tôi không?"_Minh Huy nhã ý mời Tiểu My
"Hôm nay tôi có hẹn rồi."_Tiểu My từ chối
"Hẹn với bạn trai à?"_Minh Huy hỏi thêm
"Tôi hẹn ai thì liên quan gì đến anh, anh nhiều chuyện thật đấy"_vừa nói xong thì điện thoại Tiểu My vang lên báo có tin nhắn, là của Cao Vũ bạn trai của cô.
"Hôm nay anh bận rồi, phải đi gặp khách hàng, việc đột xuất nên anh không ăn tối cùng em được, khi khác anh bù lại sau nhé, yêu em"
Tiểu My đừng nhìn đoạn tin nhắn mà nước mắt muốn tuôn ra, Cao Vũ lại thất hẹn với cô, không biết người đó đã thất hẹn bới cô bao nhiêu lần rồi.

Lúc thì bận tiếp khách, lúc thì tăng ca,...trong khi đó Tiểu My luôn cố gắng tranh thủ bồi đắp tình cảm cho cả hai, nghĩ đến đây Tiểu My vô cùng thất vọng.
"Sao thế"_thấy cô đứng khựng lại Minh Huy đi đến hỏi thăm.
"Anh còn muốn mời tôi ăn tối nữa không?_Tiểu My hỏi
"Còn chứ"_mắt Minh Huy sáng rỡ
"Vậy thì đi thôi."_vừa nói cô vừa lamhj lùng đi, theo sau là Minh Huy
Nhà hàng X
"Nghe nói beefsteak rất ngon mong là cô thích"_Minh Huy nhẹ nhàng đưa menu cho cô
"Ở đây đắc lắm đấy"_cô dùng menu che mặt nói nhỏ với Minh Huy
"Không sao, cô cứ chọn thoải mái hôm nay tôi mời"
"Vậy cho tôi phần B đi"_Tiểu My nói với phục vụ
"Tôi cũng giống cô ấy, cho chúng tôi thêm một chai vang đỏ nữa."_vừa nói Minh Huy vừa trả lại menu cho phục vụ
"Vâng ạ, quý khách vui lòng đợi tôi sẽ mang lên ngay ạ"_người phụ vụ nhẹ nhàng nói.

"Tôi xin phép đi vệ sinh một tí"_vừa nói Tiểu My vừa đứng dậy vào nhà vệ sinh
Trên đường đến nhà vệ sinh Tiểu My bất ngờ nghe được một giọng nói quen thuộc, xác nhận kỹ lại thì đúng là Cao Vũ.

Cao Vũ đang đi cùng một cô gái cử chỉ vô cùng thân mật, Tiểu My đến gần thì nghe được cuộc nói chuyện khiến tim cô tan nát.
"Chúng ta ăn xong rồi đi nhé.

Nào há miệng A..A.."--vừa nói Cao Vũ vừa đút miếng thịt bò cho cô gái đó.
"Em ăn nhiều một chút dạo này em gầy rồi đó"_vừa nói Cao Vũ vừa xoa đầu cô gái đó
"Còn không phải tại anh không ở bên cạnh em sao?"_cô gái đó nũng nịu với Cao Vũ.
"Được rồi được rồi anh sẽ bồi thường cho em mà"_Cao Vũ dỗ dành cô gái đó.
Tiểu My nhẹ nhàng bước đến bàn của hai người đó, nhẹ nhàng cất giọng hỏi:
"Cao Vũ, cô gái này là ai?"_Cao Vũ bất ngờ vì sự xuất hiện của Tiểu My.
"Bạn bè."_Cao Vũ tìm bừa lý do
"Bạn bè sao.

Bạn mà cần anh đút cô ấy ăn sao?"_cẻ mặt của Tiểu My đầy sự tức giận còn vẻ mặt cô gái đó đầy sự khiêu khích.
"Được rồi nếu như cô đã phát hiện thì tôi cũng nói luôn, cô gái này là người tôi yêu, được chưa?"
"Người anh yêu sao? Vậy còn em là gì của anh?"_mắt Tiểu My rưng rưng
"Cô chả là gì của tôi cả.

Hôm nay tôi chính thức nói với cô chúng ta chia tay đi, cô cút ra khỏi cuộc đời của tôi đi, tôi không muốn ở cạnh người nhàm chán như cô, ở bên nhau đã lâu như vậy rồi còn không cho tôi đụng chạm, phụ nữ như cô ngoài tôi ra thì chắc ai ở cạnh cô được đâu."
"Đúng rồi đấy cô..."_cô gái kia vừa định mở miệng nói thì bị Tiểu My tát một cái đau điếng
"Chưa đến lượt cô nói chuyện.

Cô không coa tư cách nói chuyện vơia tôi."_Tiểu My trừng mắt nhìn cô gái đó
"Anh yêu! Anh xem cô ta làm gì em đây này"_cô gái nói bằng giọng nũng nịu
"Tiểu My cô đang làm cái quái gì vậy?"_vừa nói Cao Vũ vừa đến ôm lấy cô gái đó
"Giờ tôi hối hận rồi đánh cô ta chỉ cảm thấy dơ bẩn tay của tôi thôi.

Cô gái à, cô có biết anh ta có được như ngày hôm nay là nhờ ai không? Tiền thuê nhà của anh ấy là do tôi trả, tiền đặt cọc mua xe cũng là do tôi trả, trong thời gian tôi làm việc ở nước ngoài cũng là tôi hỗ trợ tiền cho anh ấy làm ăn, các hợp đồng mà anh ấy có được cũng là do tôi sửa cho anh ấy."_Tiểu My càng nói càng hăng khiến cho Cao Vũ ngượng chín cả mặt.
"Còn nữa, không phải là cô cướp mất anh ta mà anh ta là rác rưởi là đồ phế thải mà tôi đã vứt đi."_cô tiếp tục nói
"Tiểu My"__Cao Vũ gầm giọng
"Cảm ơn cô đã giúp tôi giải quyết một rắc rối lớn, thói quen thu nhặt rác và tái sử dụng của cô thật khiến tôi bái phục.

Những khoản trước giờ tôi trợ cấp cho anh ấy xem như là tiền mừng cưới cho hai người, không cần cảm ơn.

À đúng rồi, tốt nhất là hai người nên dính lấy nhau coi như trừ hại cho dân"_nói xong Tiểu My đứng dậy bỏ đi để lại hai con người đó tức giận nhưng không làm được gì.
Tiểu My quay người rời đi thì bặt gặp Minh Huy đang nhìn mình.

Minh Huy đã chứng kiến tất cả, chỉ nhìn Tiểu My cười trìu mến.
"Đi thôi, ở đây khiến cô không vui rồi"_nói rồi Minh Huy nhẹ nhàng nắm tay Tiểu My ra khỏi nhà hàng..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 26: 26: Ác Mộng


Sau khi đã yên vị trên xe của Minh Huy, Tiểu My im lặng chẳng nói lời nào.
"Sao thế.

Lúc nãy cô ngầu lắm sao bây giờ vẻ mặt lại như vậy?"_Minh Huy vừa lái xe vừa nói chuyện cùng Tiểu My.
"Anh nhìn thấy hết rồi à."_Tiểu My lạnh lùng nói
"Nếu mà tôi bỏ lỡ thì quá đáng tiếc rồi"_vừa nói Minh Huy vừa mỉm cười nhìn Tiểu My
"Bây giờ tôi đang rất xấu hổ nên anh đừng nói chuyện với tôi được không?"_vừa nói Tiểu My xoay mặt phía cửa kính.
"Tại sao phải xấu hổ, cô như vừa nãy cực kỳ ngầu luôn.

Người xấu hổ phải là cái tên đó mới đúng, cô đâu có gì phải xấu hổ."_Minh Huy nhẹ nhàng nói.
"Anh nghĩ vậy thật sao? Anh không quan tâm tới tôi là một đứa con gái ngu ngốc sao? Bị cằm sừng mà cũng không biết."_Tiểu My nhìn Minh Huy cười nhẹ.
"Tôi quan tâm cô hơn là những thứ đó.

Tôi đã từng nói cô cười rất xinh đúng không? Tôi chỉ quan tâm làm sao để mỗi ngày cô luôn vui vẻ và cười thật nhiều thôi."
Tiểu My tròn mặt nhìn Minh Huy với vẻ mặt kinh ngạc.
"Nhưng điều tôi quan tâm bây giờ là...."_Minh Huy ngừng lại một giây.
"Là tôi rất đói."_Minh Huy cười tít mắt với Tiểu My
Tiểu My bật cười với những gì mà Minh Huy đang làm.
"Hay là chúng ta đến quán vằn thánh lần trước đi, tôi khá thích quán đó."_vừa nói Tiểu My vừa mỉm cười.
"Cuối cùng thì cô cũng đã chịu cười rồi.

Được thôi cô muốn ăn gì ở đâu tôi cũng sẽ đưa cô đi."_Minh Huy vui vẻ trả lời.
Trời bắt đầu vào thu với tiết trời se lạnh.

Gió thoang thoảng thổi, bức rèm cửa bay bay nhè nhẹ.

Diệp Anh và Hy Vấn đang ngồi trên sofa cùng nhâm nhi ly rượu vang đỏ.
"Cậu sắp xếp ổn cả rồi chứ?"_Diệp Anh vừa nói vừa uống một ngụm rượu.

"Câu yên tâm, đám phóng viên đó mình đã giúp cậu sắp xếp hết rồi, tiếp theo chúng ta sẽ làm theo kế hoạch như đã bàn là được rồi."_vừa nói Hy Vân cũng nhâm nhi ly rượu.
"Lần này nhất định mình sẽ cho cô ấy thân bại danh liệt, dám cướp anh Phong của mình thì cô ta cũng không sống yên được đâu."_vừa nói Diệp Anh vừa nắm chặt tay lại
Hy Vấn nhìn Diệp Anh không dám nói gì, có lẽ vì thích, vì yêu nhiêu quá nên Hy Vấn bất chấp đúng sai chỉ vì Diệp Anh.

Đôi lúc Hy Vấn cũng biết chuyện mình làm nó rất sai nhưng giữa chuyện đúng sai và hạnh phúc của Diệp Anh thì Hy Vấn vẫn đứng về phía Diệp Anh vô điều kiện.

Trời cũng khuya, Diệp Anh và Hy Vấn cũng ngủ thiếp đi.
NĂM 2018.
Tiết trời đã vào thu.

Bầu trời trong xanh và cao vời vợi.

Nắng dịu nhẹ trải dài.

Mùa thu vàng mênh mang: màu vàng giòn tan của những tia nắng ban trưa, màu vàng nâu của những chiếc lá héo úa rơi đầy trên đường phố và mùa này cũng được gọi là mùa cưới.
Hôm nay là ngày cưới của Khả Hân và Vũ Phong.

Tiệc cưới được tổ chức tại một khách sạn tuy đơn giản nhưng cực kỳ ấm ấp.

Do tổ chức đơn giản nên quang khách cũng là những người thân quen của cả hai.

Khả Hân xinh đẹp trong bộ váy cưới đang trong niềm hạnh phúc và chờ đợi vào lễ đường thì tiếng gõ cửa làm cô bất ngờ.
"Anh đấy à"_cô vui vẻ mỉm cười
Anh cùng Diệp Anh bước vào phòng.
"Có cả Diệp Anh nữa à"
"Em chào chị.

Hôm nay chị xinh thật đấy."_Diệp Anh cố gắng khen cô

"Chị cảm ơn em"
"Vợ ơi, anh hối hận rồi."_Vũ Phong nhìn cô một lúc rồi bỗng cất giọng
"Hối hận?"_cô bất ngờ câu nói của anh
"Hối hận vì đã không cầu hôn em sớm hơn."
"Diệp Anh còn ở đây, anh không sợ em nó cười cho à."_cô ngượng ngùng
"Có gì mà phải sợ, Diệp Anh còn mừng cho em là đằng khác, đúng không Diệp Anh."_vừa nói anh quay sang Diệp Anh.
"Vâng...vâng ạ"_giọng Diệp Anh hơi nghẹn
"Anh đừng có mà trêu con bé nữa.

Mà Vũ Uyên đâu rồi ạ? Anh có thấy con bé không?"_cô nhẹ nhàng hỏi anh.
"Con bé đang đón khách cùng ba."
"Vậy sao anh còn ở đây."_cô ngạc nhiên hỏi
"Thì anh đến ngắm vợ anh"_anh nói đùa cùng cô
"Không đùa nữa anh ra ngoài tiếp khách đi, được không?"_cô nói với vẻ mặt nghiêm túc.
"Tuân lệnh bà xã"_anh dỗ cô khi thấy vẻ mặt cô nghiêm lại
"Vậy em ở đây cùng cô ấy nhé.

Anh đi trước"_anh quay sanh Diệp Anh
"Vâng ạ.

Anh cứ lo việc của anh đi, em sẽ ở đây với chị ấy ạ"_Diệp Anh nhẹ nhàng trả lời
Sau khi Vũ Phong rời đi, sắc mặt Diệp Anh liền thay đổi nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống, cô thấy vẻ mặt Diệp Anh không ổn liền quan tâm hỏi:
"Diệp Anh! Em sao thế, em ốm à?"_cô quan tâm Diệp Anh
"Chúng tôi là thanh mai trúc mã, hai gia đình là hàng xóm của nhau cô tưởng, cô mạnh hơn tình cảm hơn hai mươi năm giữa tôi và Vũ Phong sao?”_Diệp Anh trừng mắt nhìn cô.
Thái độ của Diệp Anh khiến cô bất ngờ.
"Em nói gì vậy?"
“Hôm nay tôi chính thức cho cô biết, tôi yêu Vũ Phong, nhưng tôi không muốn yêu thầm nữa.

Tôi không cho phép cô cướp anh Phong khỏi tay tôi."_nói xong Diệp Anh bỏ ra ngoài không thèm để ý đến cô.
Một mình trong phòng chờ cô cứ nghĩ mãi về những lời Diệp Anh nói.

Thì ra Diệp Anh yêu thầm anh lâu như vậy rồi bỗng tâm trạng của cô bất an hẳn ra, cảm giác của coi như sắp có chuyện không hay xảy ra.
Sau khi rời phòng chờ dành cho cô dâu, Hy Vấn đã đợi sẵn Diệp Anh ở thang bộ khách sạn.

Thấy đôi mắt rưng rưng nước mắt của Diệp Anh, Hy Vấn cảm thấy vô cùng đau lòng mà ôm lấy Diệp Anh.
"Cậu sao thế? Sắc mặt cậu không được tốt"_Hy Vấn quan tâm Diệp Anh.
"Mình không sao, cậu đã sắp xếp xong hết chưa?"_Diệp Anh vào vấn đề chính
"Yên tâm đi, mình sắp xếp xong cả rồi, đèn sân khấu cũng đã sắp đặt xong, khi cô ta lên trình diễn ca khúc mà cô ta định tặng anh Phong thì mình sẽ cho người làm rơi đừn đó xuống.

Cô ta nếu thoát chết được thì sống cũng không bằng chết đâu, mình sẽ xoá sạch mọi chứng cứ cùng lắm đó chỉ được coi là tai nạn thôi.

Cậu yên tâm anh Phong nhất định sẽ là của cậu."_Hy Vân nhẹ nhàng nói
"Cảm ơn cậu, nếu như thành công mình không bao giờ quên ơn câu đâu."_Diệp Anh ôm chầm lấy Hy Vấn.
"Ta không ngờ con là đứa xấu xa như vậy."_một giọng nói trầm ấm vang lên khiến Diệp Anh giật mình.
"Bác...bác...bác Phương.

Tại...tại...tại sao bác lại ở đây."_Diệp Anh ấp úng
"Nếu thang máy không gặp vấn đề, ta sẽ không ở đây mà không ở đây thì sao có thể biết được cái kế hoạch hoàn hảo của con.

Ta thất vọng về con lắm."_vừa nói Vũ Phương vừa rời khỏi đó thì bị Diệp Anh và Hy Vấn kéo lại.
"Bác Phương, bác Phương chuyện là do con làm không liên quan đến Diệp Anh."_Hy Vấn giải thích
"Cô im đi, cô không có tư cách nói chuyện với tôi, tôi sẽ cho mọi người biết việc làm của cả hai."_vừa nói Vũ Phương vừa hất tay cả hai ra
Diệp Anh vội chạy lên cản đường, vội vàng giải thích:
"Bác Phương, bác nghe con nói.

Con làm vậy chỉ vì con yêu anh Phong nhiều quá thôi.

Con biết lỗi rồi con sẽ lập tức cho ngừng lại ngay, bác đừng cho anh Phong và ba mẹ con biết."_Diệp Anh kéo tay Vũ Phương.
"Yêu sao? Con yêu nó mà lại làm hại người khác, làm hại nhười mà nó yêu, con quá ích kỷ rồi.

Ta luôn nghĩ con là đứa bé ngoan, hiểu chuyện và lương thiện chả bù cho Vũ Uyên nhà ta nhưng bây giờ ta nghĩ lời con bé nói đúng con thật đáng sợ ít ra Vũ Uyên nhà ta lương thiện hơn con."_nói xong Vũ Phương bỏ đi
Hy Vấn và Diệp Anh chạy theo giành co một lúc thì bỗng Vũ Phương trượt chận ngã xuống cầu thang.

Hy Vấn và Diệp Anh hoàng hồn lại thì Vũ Phương đã té xuống cầu thang, đến gần kiểm tra thì Vũ Phương đầu chảy máu bê bếch, nhịp thở bắt đầu nhanh hơn.
"Cứu...!ta"_giọng Vũ Phương thều thào.
Hy Vấn vội lấy điện thoại định gọi cấp cứu thì bị Diệp Anh ngăn lại.
"Cậu làm gì vậy, để mình gọi cấp cứu"_Hy Vấn vội lấy lại điện thoại
"Không được gọi.

Nếu gọi cấp cứu thì ông ta sẽ nói hết cho anh Phong biết thì sao.

Mình không muốn mất anh Phong."
"Vậy cậu định để bác ấy chết ở đây sao?"_Hy Vân căng thẳng.
"Xin lỗi bác, con biết bác rất thương con nhưng con không thể mất anh Phong được.

Coi như hôm nay bác không may mắn."_nói xong Diệp Anh vội kéo tay Hy Vấn ra khỏi cầu thang bộ.
"Cứu..ta...!Diệp....Anh..."_tiếng kêu cứu thều thào của Vũ Phương.
RẦM
"KHÔNG PHẢI, ĐỪNG MÀ"_Diệp Anh bật ngồi dậy mồ hôi nhễ nhại.

Trời đang mưa kèm sấm chớp
"Cậu sao vậy?"_Hy Vấn chạy đến lau mồ hôi cho Diệp Anh
"Mình mơ thấy ác mộng, là...là chuyện của ba anh Phong."_Diệp Anh thều thào nói
"Không sao có mình đây, đừng sợ, chỉ là ác mộng thôi.

Ông ta không làm được gì cậu nữa đâu.

Ngoan uống cốc nước ấm rồi ngủ tiêpa nhé mình ở đây với cậu"_Hy Vấn trấn an Diệp Anh.
Diệp Anh ngoan ngoãn nghe theo.

Mưa ngày một nặng hạt hơn giống như tâm trạng của Hy Vấn, dù bản thân thấy có lỗi nhưng vẫn chọn cách làm sai cùng Diệp Anh..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 27: 27: Có Lẽ Là Do Thói Quen


Công tác chuẩn bị cho cuộc thi cũng sắp hoàn thành.

Mấy ngày nay Khả Hân và Vũ Phong vô cùng bận rộn.
"Hiện tại thì bây giờ chúng ta đang thiếu một giám khảo.

Tôi muốn mời một chuyên gia về lĩnh vực pha chế, anh thấy thế nào?"_cô nghiêm túc bàn bạc
"Được, phần chuyên môn thì cô tự quyết định."
"Lần này chúng ta sẽ chia cuộc thi làm hai nội dung: pha chế cafe và pha chế rượu.

Sau khi tìm được ứng cử viên thích hợp chúng ta chia thí sinh thành hai nhóm.

Thứ nhất là nhóm chuyên về pha chế cafe sẽ được tạo chuyên nghiệp và cũng được đưa đến chuỗi nhà hàng, khách sạn của An Lâm làm việc.

Thứ hai là nhóm chuyên pha chế rượu cũng sẽ tương tự như nhóm 1 và cũng sẽ được đưa đến các quầy bar của An Lâm trên toàn quốc.

Cô thấy sao?"_anh nhẹ nhàng nói
"Tôi đồng ý.

Để đảm bảo tính công bằng và khách quan của cuộc thi, thành phần giám khảo và giám sát là các chuyên gia trong ngành pha chế cũng được chia thành hai nhóm: nhóm chuyên gia pha chế cafe và nhóm chuyên gia pha chế rượu.

Tôi sẽ chịu trách nhiệm giám sát và hỗ trợ giám khảo chuyên gia pha chế cafe còn nhóm chuyên gia pha chế rượu tôi muốn đề cử một người, nhưng người này có lẽ rất khó mời, tôi phải nhờ anh thôi."_cô nhẹ nhàng phân tích
"Là ai?"_anh trầm giọng
"Chuyên pha chế rượu Phúc Lâm."
"Phúc Lâm sao?"
"Anh biết anh ấy chứ?"_cô thắc mắc.
"Phúc Lâm chính là một cái tên vô cùng quen thuộc với giới chuyên gia pha chế rượu tại Việt Nam.

Đặc biệt trong năm 2014 anh ấy đã vượt mặt hàng nghìn thí sinh để có thể giữ vững ngôi vị bartender xuất sắc nhất Việt Nam của mình trong kỳ thi khu vực Đông Nam Á diễn ra tại Singapore.

Đối với cuộc thi toàn cầu Diageo Reserve World Class 2014, anh đã chứng minh bản thân mình bằng việt đã lọt vào Top 16 của cuộc thi và anh chính là bartender người Việt Nam đầu tiên đã được công nhận tại cuộc thi có quy mô quốc tế.

Chưa dừng lại với những giải thưởng đó mà anh ấy còn được biết đến với danh hiệu Mixology cực kỳ có kỹ thuật và xuất sắc về pha chế lẫn biểu diễn hay được gọi là flair bartender."_anh tự nhiên mà nói.
"Wow.

Anh cũng biết khá nhiều đấy chứ.

Những nghĩ lại cũng đâu liên quan nhiên quan nhiều đến công việc của anh đâu sao lại biết nhiều thế."_cô lại thắc mắc
"Có lẽ là do thói quen."_anh lặng lẽ nói
Câu nói của Vũ Phong thốt làm cho cả hai bỗng im lặng một khoảng thời gian.

Không gian tĩnh lặng kéo theo ký ức ùa về.
NĂM 2016.
"Anh Phong, sau khi tốt nghiệp anh có dự định gì chưa ạ?"_cô tựa vào vai anh.
"Chắc là sẽ về phụ ba anh làm việc.

Ba anh cũng có tuổi rồi, từ khi mẹ anh mất ông ấy đã một mình nuôi nâng hai anh em của anh nên anh muốn sau khi tốt nghiệp anh muốn về phụ giúp ba."_anh nhẹ nhành nói.
"Thật tốt, em thật sự ghen tỵ với anh đấy.

Em cũng muốn được phụ giúp ba mẹ như anh nhưng...em không còn cơ hội nữa rồi."_vừa nói cô vừa nghẹn ngào.

Vũ Phong ôm lấy cô an ủi vỗ về, dịu dàng hôn lên trán cô.
"Đừng buồn, còn có anh mà.

Anh sẽ yêu em thay phần ba mẹ em nữa, được không?"_anh nhẹ nhàng nói.
"Được rồi, anh hứa rồi đấy nhé.

Em sẽ bám anh cả đời, anh có chạy trốn cũng không thoát được đâu."_vừa nói cô vừa hôn lên má anh.
"Cuộc thi của em thế nào rồi?"
"Em vẫn đang chuẩn bị.

Anh không tin vào khả năng của em sao?"
"Tất nhiên là anh tin em rồi.

Cuộc thi này sẽ rất có ít cho sự nghiệp của em sau này.

Theo anh biết cuộc thi tìm kiếm tài năng pha chế lần này cho sinh viên có rất nhiều chuyên gia làm ban giám khảo, qua cuộc thi em sẽ học tập được rất nhiều, nếu như đạt giải còn có xuất học bổng toàn phần tại Mỹ nữa.

Vì thế hãy cố gắng lên nhé anh luôn ủng hộ em."_anh nhẹ nhàng nói.
"Sao anh lại biết nhiều như vậy? Hình như em đâu nói nhiều với anh như vậy."_cô thắc mắc.
"Chắc là do thói quen.

Anh luôn muốn biết nhiều về em, kể cả khi em không nói anh biết nhưng anh cũng muốn hiểu nhiều về em hơn.

Chịu tìm hiểu thì sẽ biết hết thôi, đúng không?"_anh giải thích
Cô không nói gì chỉ mỉm cười tựa đầu vào vai anh.
Quay về thực tại câu nói "Chắc là do thói quen" của anh khiến cô nhớ lại thời gian mà cô và anh còn ở cạnh nhau.

Khoảnh khắc đó câu nói đó của anh đã khiến cô thực sự rung động.
"Việc mời Phúc Lâm làm ban giám khảo tôi sẽ thử gửi thư mời nhưng tôi không chắc là anh ấy sẽ đồng ý, cứ thử trước đã."_anh lên tiếng phá tan không gian yên lặng đó.
"Được rồi, trước mắt cứ quyết định vậy đi.

Nếu không có việc gì tôi xin phép ra ngoài trước nhé."_vừa nói cô vừa đứng dậy định ra ngoài thì bị anh gọi lại
"Khoan đã."
"Có chuyện gì sao ạ?"
"Hôm nay tôi muốn đón LeO, tôi muốn mua cho thằng né ít đồ chơi, được không?"_anh xin phép cô.
"Được thôi, anh với thằng bé cứ đi đi.

Dù sao thì hai người cần thời gian để hiểu nhau hơn mà."_nói rồi cô ra ngoài.
TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI.
"Ba ơi! Trung tâm thương mại này lớn quá."_LeO to tròn mắt nhìn xung quanh.
"Con trai, con thấy chỗ này thế nào?"_anh nhẹ nhàng hỏi
"Mấy cửa hàng ở đây lớn thật đấy ạ."
"Đúng vậy, hôm nay con muốn ăn gì, chơi gì, mua gì đều được hết."_anh mỉm cười nhìn LeO.
"Vậy hôm nay con mua đồ chơi được không ạ?"
"Được chứ"_anh vui vẻ nói
"Wow!!! Thích quá"_LeO vui mừng chạy xung quanh trung tâm thương mại.
Vũ Phong và LeO đi hết các cửa hàng của trung tâm thương mại.

Mua rất nhiều quần áo và đồ chơi, anh còn mua cả đồ đôi cho anh và LeO, túi lớn túi nhỏ cứ như mua cả trung tâm thương mại vậy.
Chung cư A.
Vừa về đến nhà LeO đã chạy ngay vào phòng cô, kéo tay cô đi ra phòng khách
"Mẹ ơi, mẹ ơi.

Mau ra đây."_LeO vừa chạy vừa kéo tay cô
"Có chuyện gì vậy LeO?"
"Mẹ ngồi xuống đây."_LeO kéo cô xuống ghế sofa.
Cô nhìn thoáng qua có rất nhiều túi nào là quần áo, nào là đồ chơi, nào là đồ ăn vặt,...nhìn lên thì thấy anh và LeO đang đứng trước mặt cô, cả hai đang mặc đồ cùng một kiểu.

"Không phải hai người chỉ đi mua vài món đồ chơi thôi sao? Sao lại mua nhiều đồ quá vậy?"_cô ngạc nhiên hỏi.
"Chỗ này có bao nhiêu đâu, còn nhiều món LeO thích chưa kịp mua nữa kìa."_anh giải thích
"Quần áo hai ngươi...."_vừa nói cô vừa chỉ vào bộ đồ đôi của LeO và Vũ Phong.
"Đẹp mà mẹ"_LeO lên tiếng
"Đúng rồi đẹp mà"_anh nói theo LeO
Cô hơi tức giận đứng lên khoanh tay trước ngực.
"Vũ Phong, tôi muốn nói chuyện riêng với anh"
"Được thôi"_anh đồng ý
"LeO con vào phòng một tí mẹ cần nói chuyện riêng với ba con."_cô cúi người nói chuyện vơia LeO
"Vâng ạ"_LeO ngoan ngoãn chạy vào phòng.
"Sao thế.

Có chuyện gì?"_ anh lên tiếng khi LeO đã vào phòng.
"Anh không thấy mình hơi khoa trương à, sếp Phong?"
"Khoa trương sao? Tôi thấy bình thường mà."
"Anh rảnh lắm đúng không? Hay khiêu khích giới hạn của tôi là niềm vui của anh."
"Theo quan sát của tôi trong thời gian qua khiến tôi hết sức nghi ngờ khả năng chăm sóc con của cô thế nên tôi quyết định phải cố hết sức để cho thằng bé có cuộc sống tốt nhất."
"Anh có tiền là việc của anh, nhưng con trai tôi không cần cuộc sống xa xỉ này."
"LeO cũng là con trai tôi mà, tôi chỉ không muốn con trai mình phải chịu khổ trong cuộc sống."
"Hiện giờ nó cũng đâu có chịu khổ, anh có hiể nhầm gì với việc chịu khổ không?"
"Mẹ ơi"_LeO đã ra khỏi phòng và nhìn thấy hai người cãi nhau.
"LeO chuyện này con đừng nhúng tay vào, con có tỏ ra vẻ đang thương cũng vô ích, đây là vấn đề nguyên tắc."_cô nghiêm mặt với LeO
"Ba ơi, con biết là ba thương con nhưng con không muốn hai người cãi nhau vì con, con chỉ muốn ba người chúng ta luôn vui vẻ thôi có được không?"_LeO đi đến bên cạnh anh
"Được rồi, ba hứa với con sẽ không cãi nhau với mẹ con nữa."_anh cúi người an ủi LeO.
Cô nhìn hai cha con có chút động lòng nhưng vẫn bình tĩnh nghiêm khắc..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 28: 28: Nhận Thức


Bệnh viện X
Chốn công sở hay là bất cứ nơi làm việc nào cũng sẽ có những lời bàn tán và Bảo Vy cũng vậy, cô thường là tâm điểm của sự bàn tán nhất là khi Alex trở về nhậm chức giám đốc bệnh viện.
"Kể ra thì có nhiều người đâu cần cố gắng, chỉ cần biết quyến rũ đàn ông thôi cũng có thể leo vị trí cao."
"Nghe nói hôm trước có người nhìn thấy cô ta đi cùng xe với Giám Đốc nữa."
"Đúng rồi.

Thời đại này là thời đại ô dù mà, biết nắm bắt thời cơ là sẽ được những gì mình muốn đúng không bác sĩ Bảo Vy."
Bảo Vy đang pha cafe ở phòng nghỉ cho nhân viên thì một đán ý tá bác sĩ cùng nhau nói móc cô.

Nghe đến tên mình được nhắc cô không mảy may quan tâm chỉ cầm tách cafe của mình về phòng.
Thật ra thì tin đồn trong bệnh viện về mối quan hệ của Bảo Vy và Ale bắt nguồn từ việc Alex thường xuyên đến phòng làm việc của Bảo Vy.
"Giám đốc, dạo này có một số tin đồn không hay lắm về anh đấy ạ, anh có muốn tôi xử lý giúp anh không?"_trợ lý của Alex báo cáo.
"Tin đồn? Tin đồn gì?"_Alex thắc mắc
"Tin đồn về anh và bác sĩ Bảo Vy đấy ạ."
"Tôi và Bảo Vy thì sao chứ?"
"Họ bảo bác sĩ Bảo Vy quyến rũ anh nên mới được lên chức phó trưởng khoa nhanh đến như vậy, nói cô ấy vì tiền tài mà..."_trợ lý hơi ấp úng.
"Mà cái gì"

"Mà...mà lên giường với anh."
"Quá đáng.

Tại sao lại có tin đồn vô lý đến vậy"_Alex hơi tức giận
"Vâng thưa Giám Đốc.

Là do có người nhìn thấy Giám Đốc hay đến phòng của bác sĩ Bảo Vy kể cả khi cô ấy trực đêm anh hầu như anh đều ở chung phòng cùng cô ấy nên..."
"Quá đáng thực sự.

Tôi và Bảo Vy là bạn từ thời cấp ba làm sao như họ nói được."_Alex tức giận
Nói rồi Alex đứng dậy đi để đi tìm Bảo Vy thì bị trợ lý ngăn lại.
"Anh định đi đâu?"
"Tôi đi tìm Bảo Vy, không thể để cô ấy chịu uất ức như vậy."_Alex kiên quyết
"Bây giờ anh đi tìm cô ấy mới là hại cô ấy đấy.

Tốt nhất bây giờ anh nên hạn chế gặp cô ấy mới tốt cho cô ấy, anh hiểu chứ?"_trợ lý ngăn cản anh.
"Như thế nào là tốt chứ, tôi ở đây mới là không tốt, cậu để đó tôi sẽ tự xử lý."_nói rồi Alex bỏ đi.
Bây giờ là giờ ăn trưa nên nhà ăn của bệnh viện cũng đông lên hẳn.

Khi Bảo Vy vừa xuất hiện ở đó thì lại có tiếng bàn tán về cô và Alex, cô cũng mặc kệ mà tự đi lấy đồ ăn.

Thấy Bảo Vy không quan tâm một cô bác sĩ đang xếp hàng sau lưng cô bỗng đẩy cô một khiến đồ ăn trên khay văng tứ tung.
" Ai đây, hình như là phó trưởng khoa tim lồ ng ngực thì phải.

Chết rồi có khi nào bác sĩ Bảo Vy sẽ đi mách Giám Đốc thì một bác sĩ nhỏ bé như tôi phải làm sao.

Tôi xin lỗi cô nhiều mong cô đừng mách Giám Đốc tôi không có khả năng quyến rủ như cô nên không có người chống lưng như cô được, cô bỏ qua cho tôi nhé."_cô bác sĩ đó mỉa mai nhưng không quên tỏ vẻ đáng thương.
"Cô đừng có mà quá đáng, đừng có mà ngậm máu phun người."_Bảo Vy bắt đầu tức giận khi bị sỉ nhục
"Tôi nói không đúng sao? Cả bệnh viện này ai mà không biết cô cặp kè với Giám Đốc nên mới leo lên được vị trí này, nếu cô biết thân biết phận thì nên ngậm mồm lại đừng có mà làm trò cười cho mọi người."_cô bác sĩ đó nói bằng giọng khiêu khích
Cô bác sĩ đó vừa nói xong thì bị Bảo Vy tát cho một cái điếng người.

"Cô...cô dám đánh tôi."
"Tôi nhớ ra cô rồi cô là hậu bối sau tôi một khoá.

Đến bây giờ vẫn là bác sĩ hạng ba thì năng lực của cô...."
Nói đến đó Bảo Vy tặc lưỡi rồi nói tiếp.
"Hậu bối thì nên tôn trọng tiền bối của mình, rãnh thời gian thì học thêm nhiều để chửa bệnh cho nhiều bệnh nhân đi đừng có mà ở đây làm càn."
Nói đến đây cô bác sĩ kia tức điên người.
"Cô nói tôi không đủ năng lực, tôi cảm thấy dù sao tôi cũng không hổ thẹn với bản thân còn cô đây đi lên từ việc quyến rủ đàn ông thì có gì hay chứ?"
Bảo Vy định quay lại cho cô ta một trận nữa thì một giọng nói quen thuộc làm cô khự người lại, hoàng hồn lại thì Alex đã đứng trước mặt cô.
"Bác sĩ Bảo Vy tốt nghiệp học viện y tốt nhất cả nước, trong thời gian đi học được nhận học bổng toàn phần học vị bằng kép, ba chuyên đề nghiên cứu đều đạt giải trong nước, hai bài luận văn được đăng trên tạp chí y học quốc tế, cô ấy là bác sĩ điều trị chính trẻ nhất bệnh viện này, ba năm qua số lượng người khám bệnh đứng nhất, không sai sót, không vắng mặt.

Ngoài ra bác sĩ Bảo Vy còn là bạn từ thời cấp ba của tôi không phải là những thứ như tin đồn.

Cô ấy có được vị trí này là do cô ấy nổ lực từ bản thân không hề dựa vào ai, còn cô thân là con giá của viện trưởng mà lại chẳng có chút thành tích gì còn ở đây lên mặt sao? Từ nay về sau tôi còn nghe được những tin đồn như thế này thì người đó chuẩn bị đơn xin nghỉ việc là được rồi."_Alex đứng trước rất nhiều người giáo huấn cô bác sĩ đó cũng như nói cho tất cả nhân viên trong bệnh viện nghe thấy.
Nói rồi Alex kéo Bảo Vy lên sân thượng.
"Sao em lại không nói cho anh biết mà phải ouj uất ức một mình như vậy?"_Alex nhẹ nhàng hỏi cô
"Do em không muốn làm phiền anh thôi, em tự giải quyết được.

Vả lại miệng là ở trên người bọn họ chúng ta đâu có thể nào giải thích với từng người được nên miễn là chúng ta không thẹn với lòng thì không sao cả, họ nói gì thì cứ mặc họ."
"Nhưng như vậy sẽ thiệt thòi cho em đấy."_vừa nói vẻ mặt của Alex có chút đau lòng.
"Em không sao đâu anh yên tâm đi.

Mà khi nãy anh ngầu lắm? Em cũng hơi bất ngờ sao anh biết rõ về em vậy."
"Tất nhiên rồi chúng ta là bạn thân, là anh em tốt mà"
"Đúng rồi chúng ta là bạn thân mà"_giọng Bảo Vy có chút buồn
"À mà chuyện hôm trước em nói anh đã làm chưa"
"Chuyện gì"
"Tỏ tình với Khả Hân đấy"
"Anh...!anh chưa..."_Alex ngập ngừng
"Em biết ngay mà.

Anh nên bày tỏ với cậu ấy để cậu ấy biết, chưa biết chừng nếu cậu ấy biết cấu ấy sẽ suy nghĩ lại thì sao."
"Nhưng...anh..."_Alex ấp úng
"Em thật sự muốn tác thành cho anh, thật sự muốn thấy anh hạnh phúc nên anh hãy dũng cảm lên, cố lên."_nói rồi Bảo Vy quay người bỏ đi để Alex một mình trên sân thượng.
Cảm giác của Alex lúc này rất khác thường, nhìn thấy Bảo Vy bị người khác bắt nạt anh rất khó chịu, nhìn dáng vẻ của Bảo Vy ủng hộ anh đi tỏ tình với người khác anh càng đau lòng hơn.

Alex tự hỏi
"Hình như sau khi cùng nhau làm việc tình cảm của anh đã thay đổi, hình như người anh thích bây giờ có lẽ là Bảo Vy chứ không còn là Khả Hân nữa"..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 29: 29: Thuyết Phục


Phòng tập gym...
Nhưng cô gái trong phòng tập đang tonnhor bàn tán về một chàng trai tầm 30 tuổi đang chạy bộ trên máy chạy bộ.

"Cậu xem anh chàng đó đó đẹp trai quá, xem body chuẩn của anh ấy kìa".

Lại có thêm một cô gái khác góp vui "Hay là chúng đến xin info anh ấy đi".

Vừa nói xong các cô gái đó đi đến chàng trai nhưng anh ta tắt máy và rời khỏi đó.
"Người gì đâu mà vừa lạnh lùng, vừa đẹp trai như vậy đúng gu của mình rôi."_các cô gái bàn tán.
Sau khi ra khỏi phòng tập Vũ Phong đã đợi sẵn bên ngoài.
"Chào anh, anh là Phúc Lâm chuyên gia pha chế rượu đúng không?"_anh tiến tới chào hỏi khi nhìn thấy Phúc Lâm ra khỏi phòng tập.
"Anh là ai?"_Phúc Lâm lạnh lùng hỏi.
"Tôi là Vũ Phong, Tổng Giám Đốc An Lâm Resort, chắc trợ lý của tôi đã liên hệ với anh rồi đúng không?"_anh giải thích
"À...!nhưng hình như tôi nhớ không nhầm là tôi đã từ chối các anh rồi, đúng không?"
"Xin lỗi vì đã làm phiền anh vào cuối tuần nhưng hôm nay tôi đến đây để bàn bạc với anh, anh có yêu cầu gì thêm cứ nói, chúng tôi sẽ cố gắng đáp ứng cho anh."_anh cố gắng thuyết phục.
"Dự án của bên các anh rất tốt nhưng tôi phải từ chối, tôi không có thời gian nên các anh thông cảm."_nói rồi Phúc Lâm bỏ đi.
"Sếp Phong, bây giờ chúng ta làm sao bây giờ? Anh ấy lại từ chối nữa rồi."_Heẻny đi đến gần anh
"Cứ tiếp tục thuyết phục đi, chúng ta vẫn còn một ít thời gian cho cuộc thi mà."_anh nhẹ nhàng nói
"Vậy bây giờ chúng ta đi đâu ạ."
Nghe câu hỏi của Henry anh quay người lườm Henry.
"Hôm nay là cuối tuần mà, cậu không đi chơi với em gái tôi sao hay là cậu bị nó đá rồi?"
"Làm gì có chuyện đó, nếu không phải vì anh thì tôi đâu phải đứng đây"_Henry phản bác

"Nhưng tôi nhớ không nhầm thì con bé nói với tôi là nó đang trong quá trình hoàn thành công tác bàn giao công việc bên Singapo nên không có thời gian thì phải, nó còn không có thời gian chuyển đồ về nhà mới nữa thì làm sao vó thời gian dành cho cậu."_anh mỉa mai Henry.
"Anh...."_Henry hơi tức giận
"Thôi được rồi công việc của cậu hôm nay coi như đã hoàn thành cậu về được rồi.

Tôi sẽ tự lái xe."_vừa nói xong anh định đi thì Henry gọi lại
"Anh định đi đâu vậy?"
"Đi chơi với con trai.

Người không có con trai như cậu không hiểu được đâu."_anh mỉm cười lái xe đi
Anh vừa lái xe đi thì mặt Henry khó chịu "Anh tưởng anh có con trai là hay lắm sao, tôi chắc chắn cũng sẽ có".
Chung cư B...
"Anh Lâm, Khánh Pu lạc mất rồi"_một chàng trai hớt hải chạy đến nhà Phúc Lâm
"Tại sao lại đi lạc."_Phúc Lâm với vẻ mặt lo lắng.
"Hôm nay anh nhờ em dắt Khánh Pu đi dạo nhưng em vừa mới không để ta nó một tí nó đã đi mất rồi, em đã tìm kiếm khắp nơi rồi là không thấy, em xin lỗi."
"Đã tìm trong khu vui chơi chưa?"_vừa nói Phúc Lâm vừa mang giày.
"Dạ chỗ đó thì em chưa tìm, em xin lỗi"
"Được rồi bây giờ xin lỗi cũng không giải quyết được gì! Khánh Pu rất thích vào khu vui chơi gần nhà.

Chúng ta chia nhau ra tìm đi.

Em tìm ở quanh chung cư, anh sẽ vào khu vui chơi nếu ai tìm được Khánh Pu thì liên hệ người còn lại."_vừa nói Phúc Lâm vừa đóng cửa
"Vâng ạ"

Sau đó cả hai rời đi.
KHU VUI CHƠI.
"Hai mẹ con đợi ba có lâu không? Ba có việc cần xử lý nên đến muộn, ba xin lỗi nhé."_anh chạy hớt hải đến chỗ của cô và LeO đang chờ
"Dạ không sao ạ, con và mẹ cũng vừa mới tới thôi ạ"_LeO ngoan ngoãn nói còn anh nhẹ nhàng xoa đầu thằng bé.
"Hiếm khi thấy anh đến muộn nhỉ"_giọng cô có chút giận dỗi
"Chẳng phải là vì cô hay sao?"_anh nhìn cô
"Tại sao là vì tôi"_cô ngạc nhiên.
"Chẳng phải cô muốn mời Phúc Lâm làm giám khảo cho cuộc thi hay sao? Mấy hôm nay Henry đã liên hệ rất nhiều lần nhưng đều bị từ chối.

Hôm nay tôi đã đến gặp trực tiếp anh ấy."
"Vậy anh ấy có đồng ý không?"_cô thắc mắc
"Khó hơi tôi tưởng nhưng cô yên tâm đi tôi sẽ nghĩ cách"_anh lắc đầu những vẫn trấn an cô
"Cảm ơn anh"
"Ba mẹ có định đưa con đi chơi nữa không ạ?"_LeO phàn nàn.
Cả hai nhìn LeO mỉm cười và đồng thanh nói
"Có chứ"
Cả ba cùng vui vẻ vào khu vui chơi nào là thú nhúng, xe điện đụng, gâp thú...!Có lẽ người vui nhất là LeO.
"Hôm nay bố gắp cho con nhiều gấu bông quá"_vừa nói LeO vừa cả đống gấu bông mà anh đã gắp được cho LeO.
"Sau hôm nay chúng ta có thể bị khu vui chơi này cho vào danh sách đen rôi."_cô than vãn cùng LeO.
"Không sao, lần sai chúng ta đi chỗ khác, được không con trai?"_anh lên tiếng
"Vâng ạ, nhưng ba ơi con có thể mang đống gấu bông ba gắp cho con đến trường mẫu giáo tamgwj cho các bạn được không ạ? Con sẽ nói với các bạn là ba mình hắp cho mình đấy"_LeO lễ phép hỏi
"Được chứ"_anh vui vẻ vỗ vai LeO

"Tuyệt vời"_LeO vui mừng
"Mẹ ơi, cô qua chỗ kia chơi cát cùng các bạn nhé?"_vừa nói LeO vừa chỉ về phía có các bạn nhỏ đang chơi cát
"Đước chứ, đi đi"_cô vui vẻ nói
"Vângh ạ."
"Cẩn thận nhé, đừng để bị ngã nhé LeO"
"Vâng ạ"_noia rồi LeO chạy đi
Coi và Anh nhìn LeO mỉm cười rồi lại nhìn nhau bỗng cô giật mình bởi tiếng động trọng bụi cây.
"Là gì đó"_cô đi gần đến
"Có chuyện gì sao"_anh thắc mắc
"Hình như tôi nghe có tiếng động ở đây."_vừa nói cô vừa ngó nhìn vào bụi cây
Một thứ gì đó đột nhiên nhảy ra khiến coi bất ngờ ngã ra phía sau may mà có anh đỡ lấy cô.

Cảnh tượng bây giờ thật khiến người ta trầm trồ, anh đang ôm cô hai người họ nhìn nhau một lúc cô mới lấy lại được bình tĩnh mà đứng dậy.
"Là một chú cún, có lẽ là nó đi lạc rồi."_cô ngồi xuống ôm chú cún vào lòng.
"Sao cô biết nó đi lạc"_anh thắc mắc
"Anh không nhìn thấy sao nó có đeo bản tên có cả tên và số điện thoại của chủ nhân vì thế chắc chắn là bị lạc rồi."_cô giải thích
"Xem ra khả năng quan sát của cô cũng khá đấy chứ."_anh vừa nói vừa nhìn cô mỉm cười
Cô không nói gì chỉ lườm anh một cái rồi lấy di động trong tui ra bấm số có trên vòng cổ của chú cún.
"Alo ạ! Cho hỏi anh có phải là chủ nhân của chua cún tên Khánh Pu không ạ?"_cô liên lạc bằng số điện thoại viết trên vòng cổ
"Đúng rồi, là tôi, tôi là chủ của nó, nó đi lạc từ sáng đến giờ tôi đã tìm nó rất lâu, cô đang ở với nó đúng không ạ."_Phúc Lâm lo lắng
"Đúng rồi ạ, tôi đang ở với nó, anh có thể đến đón nó không?"_cô lịch sự hỏi
"Được chứ cô gửi tôi định vị tôi sẽ đến ngay."
"Ok"_nói rồi coi cũng tắt máy
Cô và anh đợi một lúc thì Phúc Lâm chạy đến.

Khánh Pu nhìn thấy Phúc Lâm thì mừng rỡ chạy đến nhảy lên người Phúc Lâm.

"Mày đi đâu vậy hã có hiết tao tìm mày vất vả lắm không?"_Phúc Lâm bế Khánh Pu lên mà mắng
"Cô là người tìm được nó đúng không, tôi cảm ơn cô nhiều lắm."_Phúc Lâm chủ động đến cảm ơn.
"Phúc Lâm"_anh lên tiếng
"Anh là Tổng Giám Đốc của An Lâm đúng không? Sao anh lại ở đây."_Phúc Lâm hơi ngạc nhiên
"Thì ra anh là Phúc Lâm sao? Nghe danh đã lâu."_vừa nói cô vừa đưa tay ra bắt tay anh.
"Cô ấy là Cindy đồn chịu trách nhiệm dự án mà chúng tôi muốn cùng anh hợp tác đấy ạ."_anh giải thích.
"À thì ra là vậy.

Cảm ơn cô rất nhiều."_vừa nói Phúc Lâm cũng bắt tay cô
"Về dự án tôi mong anh có thể suy xét lại được không? Tôi sẽ côa hết sức để đâp ứng nhu cầu của anh."_anh cố thuyêt phục
Cô nhanh trí tiếp lời anh.
"Dự án này là tôi yêu cầu sếp Phong mời anh về làm giám khảo bởi tôi tin nếu có anh giúp đỡ thì dự án của chúng tôi sẽ rất thành công, mong anh có thể auy nghĩ lại."
"Thực ra thì tôi thấy dự án của hai người rất tốt rất triển vọng còn thật sự tôi rất bận khó mà sắp xếp được thời gian.

Nhưng hôm nay cô đã giúp con trai của tôi, tôi nợ cô một ân tình xem như lần này tôi trả ơn cô.

Ngày mai tôi sẽ đến An Lâm bàn bạc thêm chi tiết, không biết hai người thấy có được không?"_Phúc Lâm mỉm cười
"Tata nhiên là không vấn đề gì rồi."_cô vui vẻ nói
"Rất hoang nghênh anh, ngày mai chúng tôi sẽ chuẩn bị để đợi anh tới."_anh vưa nói vừa bắt tay Phúc Lâm.
Sau khi Phúc Lâm rời đi cô vui mừng ôm chầm lấy anh.
"Cuối cùng chúng ta cũng thành công rồi"
Hành động vô thức của cô khiến anh đơ người, một lúc sau thì coi cũng phát hiện, cô vội vàng buông anh ra, mặt cả hai ửng đỏ.
"Lần này thì cả ba mẹ bị ốm sao ạ, mặt hai người đỏ hết rồi."_LeO vô tư nói
Câu hỏi của LeO càng khiến cả hai bối rối và ấp úng hơn..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 30: 30: Giao Động


An Lâm Resort
"Cảm ơn anh đã nhận lời mời của chúng tôi, thậy sự rất cảm ơn anh."_cô đứng dậy bắt tay vơia Phúc Lâm khi đã anh đã đồng ý hợp tác cùng dự án của cô.
"Không có gì, tôi cũng cảm ơn cô vì chuyện của Khánh Pu."_Phúc Lâm mỉm cười.
"Vậy chúng ta sẽ làm theo kế hoạch đã bàn nhé"_anh vội kết thúc cuộc họp khi nhìn thấy ánh mắt Phúc Lâm nhìn cô không bình thường.
"Ok! Cứ vậy đi còn bây giờ tôi xin phép về trước, tôi phải sắp xếp công việc lại công việc cưa mình để kịp tiến độ của cuộc thi."_vừa nói Phúc Lâm vừa đứng lên.
"Tôi tiễn anh xuống được chứ?"_cô mở lời
"Nếu được thì..."_Phúc Lâm chưa nói hết câu đã bị anh cướp lời.
"Xin lỗi anh Phúc Lâm tôi còn một số vấn đề về cuộc thi cần thảo luận với cô Cindy mong anh thông cảm, tôi sẽ nhờ trợ lý của tôi tiễn anh được không ạ?"_anh nhanh giải thích
"Nếu vậy thì không cần tôi tự về được, cảm ơn anh."_vừa nói Phúc Lâm vừa đưa tay để bắt tay anh
Sau khi Phúc Lâm ra về, cô ngồi vào bàn hỏi:
"Có vấn đề gì về cuộc thi vậy sếp Phong"_cô thắc mắc.
"Chả có vấn đề gì cả."_mặt anh cáu gắt
"Chẳng phải lúc nãy anh nói là có vấn đề sao?"
"Bây giờ thì không có nữa.

Cô cũng nhiệt tình với cái tên đó quá nhỉ?"_mặt anh có vẻ khó chịu
"Anh ấy là giám khảo mà khó khăn lắm chúng ta mới mời được, tôi phải thể hiện thành ý với người ta chứ."_cô giải thích.
Lời giải thích của cô vẫn không chiều được lòng anh, anh vẫn giữ gương mặt khó chịu đó mà làm việc.

Thấy không thể nói chuyện được với anh coi lên tiếng.
"Nếu không có gì nữa thì tôi về phòng làm việc đây."_nói rồi cô đứng lên rời đi nhưng bị anh gọi lại
"Khoan đã"
"Chuyện gì nữa"
"Tối nay cùng ăn tối đi"_anh đề nghị
"Tối nay tôi có hẹn rồi.

Giờ tôi mới nhớ ra hôm nay anh đón LeO về nhà anh giúp tôi, tôi về sẽ đón thằng bé."_cô từ chối anh
"Cô hẹn với ai mà lại bỏ rơi LeO vậy?"_anh hơi mất bình tĩnh đi đến bên cạnh cô như một đứa trẻ không được đi chơi.
"Anh nói cái gì vậy? Thế nên tôi mới nhờ anh đón thằng bé, tôi định dẫn thằng bé theo nhưng tôi sợ có thể tôi về trễ thằng bé sẽ mệt."_cô giải thích.
"Rốt cuộc là cô có hẹn với ai?"_anh bắt đầu cáu gắt
"Tôi có hẹn với ai thì liên quan gì đến anh."
"Tất nhiên là có liên quan, tôi là ba của con trai cô đấy."
"Anh là ba của con trai tôi chứ đâu phải ba của tôi đâu, vả lại nếu anh có là ba của tôi cũng đâu có quyền can dự vào chuyện riêng của tôi.

Chúng ta đã giao ước chỉ là ba và mẹ của LeO nên anh và tôi nên tôn trọng cuộc sống riêng của nhau đúng không? Nếu như anh không trông con được thì tôi nhờ Vũ Uyên vậy."
"Cô...cô.."_anh bị cứng họng.
Vừa lúc đó Vũ Uyên cùng với Henry bước vào phòng.
"Có chuyện gì mà hai người căng thẳng vậy?"_Vũ Uyên lêng tiếng hỏi.
"Hôm nay em có bận hì không chị muốn nhờ em một chút."_cô hỏi Vũ Uyên.

"Dạ em không bận, em và Henry vừa chuyển đồ của em về nhà mới rồi nên không bận ạ,"
"Vậy hôm nay em trông LeO giúp chị được không? Tối nay có hẹn sợ về trễ nên em giúp chị được không?"
"Dạ được ạ, chị bận thì cứ đi đi em sẽ trông LeO cho ạ."
"Cảm ơn em.

Vậy chị về phòng làm việc trước nhé."_nói rồi cô quay người rời phòng
Sau khi cô rời đi vẻ mặt anh đầy tức giận.

Henry báo cáo công việc cũng như các phòng ban đến để nhờ anh duyệt hồ sơ đều bị mắng té tát bởi những lỗi nhỏ.

Thấy anh như vậy Vũ Uyên không ngồi yên được.
"Anh làm sao vậy hã? Anh lên cơn à? Anh có biết là sức khoẻ anh không cho phép anh như vậy không."_Vũ Uyên mắng anh
"Anh rất bình thường chỉ là do bọn họ làm sai, anh không được mắng sao?"
"Anh tự mình cảm nhận xem hôm nay anh mắng mọi người là vì cái gì, có phải do họ làm sai anh mắng hay là do lý do gì khác?"
Câu hỏi của Vũ Uyên khiến anh bình tĩnh trở lại.
"Anh...anh..."_anh ngập ngừng
"Anh hai, có phải anh còn yêu chị Khả Hân đúng không?"_Vũ Uyên nghiêm túc hỏi.
"Không...không có.

Anh và cô ấy đã kết thúc rồi."_anh nói có chút ngập ngừng.
"Không phải anh không biết là anh vẫn còn yêu chị ấy chứ? Từ ánh mắt của anh nhìn chị ấy và dáng vẻ căng thẳng của anh khi chị ấy nói có hẹn với người khác cả cái tính giận cá chém thớt của anh nữa thì trẻ con ba tuổi cũng nhìn ra là anh vẫn còn yêu chị ấy mà còn yêu rất nhiều là đằng khác."_Vũ Uyên nhìn rõ lòng anh.
"Em nên nhanh chóng đi khám mắt lại đi"_anh cố né tránh.
"Anh có thể lừa gạt ai nhưng không thể lừa gạt bản thân mình đâu cái này người ta gọi là lừa mình dối người đấy, đúng không?"
"Thật ra thì tôi thấy Vũ Uyên nói đúng đấy sếp.

Nếu anh còn yêu chị Khả Hân thì nên nhìn nhận lại nếu không sau này anh sẽ hối hận đó."_Henry tiếp lời
Anh im lặng không nói được gì, thấy anh như vậy Vũ Uyên và Henry đều mỉm cười.
"Không nói với anh nữa bọn em phải đi đón cháu trai đây, anh cứ ở đó mà suy nghĩ những gì em nói đi."_nói rồi Vũ Uyên kéo Henry đi cùng thì bị anh gọi lại
"Cậu cũng đi sao.

Rốt cuộc cậu là trợ lý của tôi hay là của con bé đó vậy, rốt cuộc tôi là người trả lương cho cậu."_anh lên tiếng khi thấy Henry bị Vũ Uyên kéo đi
"Bây giờ đã hết giờ làm việc rồi vì thế Henry bây giờ là của em"

Nói rồi Vũ Uyên rời đi bỏ lại anh một mình trong văn phòng gặm nhắm suy nghĩ.

Sau đó anh đến một quán bar gần resort uống rượu một mình.

Dáng vẻ lúc đó của anh rất cuốn hút, thu hút các cô gái trong quán bar.

"Anh đẹp trai, đi một mình à? Hay là cùng uống một ly đi!"_một cô gái đến bât chuyện cùng anh.
Anh lặng lẽ cầm điện thoại lên bấm vào tấm ảnh lúc cả ba người đi chơi ở khu vui chơi hôm trước cho cô gái đó xem, cẩn thận chỉ từng người trong bức ảnh.
"Con trai tôi, mẹ của con trai tôi."_anh nhẹ nhàng nói.
"Vậy thì đáng tiếc quá"_cô gái đó như hiểu ra vội rời đi.
Anh vừa ngắm bức ảnh vừa suy nghĩ tới những lời Vũ Uyên nói lúc chiều "Anh hai, có phải anh còn yêu chị Khả Hân đúng không?", "Anh có thể lừa gạt ai nhưng không thể lừa gạt bản thân mình đâu cái này người ta gọi là lừa mình dối người đấy, đúng không?", "Không phải anh không biết là anh vẫn còn yêu chị ấy chứ?"
Vừa nhâm nhi ly rượu anh vừa nhớ tới những ngày tháng qua, những ngày tháng hạnh phúc mà anh và cô cả LeO cùng trải qua.

Bất giác anh mỉm cười, anh cũng không lý giải được tại sao anh lại như vậy.

Lại có ý định muốn bên cạnh chăm sóc cô và LeO rồi lại nói chuyện một mình.
"Không lừa dối bản thân thì sao chứ? Rốt cuộc thì chúng ta có còn cơ hội để đến với nhau không?".
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 31: 31: Nhìn Nhận Lại Trái Tim


Khả Hân đang chuẩn bị ra ngoài để đến buổi hẹn với Tiểu My thì di đông có cô có người gọi đến.

Là Alex, cô vội nghe máy.
"Alo ạ, anh tìm em có việc gì không ạ?"
"Em có thời gian không anh có chuyện muốn nói."_Alex nhẹ nhàng nói.
"Được thôi, vậy chúng ta hẹn ở quán cafe gần nhà em được không?"_cô hỏi thêm.
"Được chứ, vậy hẹn em ở đó nhé."
Tại quán cafe.
"Em đi mời anh đi ăn gì đó nhưng hôm nay em có hẹn mất rồi nên hôm khác em mời anh được không?"
"Được chứ"
"Nhưng hôm nay anh có chuyện gì muốn nói với em vậy."_vừa nói cô vừa nhâm nhi ly cafe
"Có những lời anh nên chính thức nói với em."_giọng Alex nghiêm túc khiến cô cũng nghiêm túc theo chú ý lắng nghe.
"Anh từng thích em.

Từ khi chúng ta còn học cấp ba anh đã cảm mến em rồi."
"Em...em..."_cô bối rối.
"Em nghe anh nói hết trước đã.

Từ lần đầu tiên chúng ta quen biết nhau anh chỉ khâm phục dũng khí và sự kiên định của em nhất là khi ba mẹ của em gặp chuyện em càng kiên cường hơn.

Rồi khi em và Vũ Phong xảy ra chuyện, một mình em nuôi nấng LeO mắc bệnh tim bẩm sinh nhưng em chưa từng than phiền chỉ muốn có thể sống tốt hơn.

Nhưng dần dần khi càng ở cạnh em và LeO cảm xúc mà anh dành cho em không đơn giản là bạn bè nữa.

Anh bắt đầu vô thức muốn gần gũi với em, muốn giúp đỡ em.

Chỉ cần chuyện có lợi cho em và LeO thì anh đều muốn làm.

Anh biết những việc này đều là tự anh muốn làm, cũng biết em chỉ coi anh là một đàn anh, là một người bạn tốt.

Mười một năm nay em là người duy nhất anh từng thích.

Tuy nhiên, hôm nay hai chúng ta mặt đối mặt ngồi đây cùng nhau, trong lòng anh lại chỉ nghỉ về một người khác."_Alex nhẹ nhàng nói.
"Em hiểu rồi.

Trong lúc nói những lời này anh đã hiểu ra trái tim của mình rồi.

Vậy nên đây không được coi là tỏ tình mà là giải bày tiếng lòng, phải không?"_cô nhìn Alex mỉm cười
"Đúng vậy.

Dù sao thì anh cũng thích em bao năm như vậy nên vẫn muốn nói ra.

Nói ra coi như cho bản thân một câu trả lời.

Anh muốn theo đuổi hạnh phúc của riêng mình và cũng mong em nhất định phải hạnh phúc."_Alex vui vẻ nói
"Em cảm thấy mừng cho anh từ tận thâm tâm.

Cố lên nhé."
"Em cũng vậy nhé"
"Nhưng người trong lòng anh em có biết không?"_cô lườm nhẹ Alex.

Alex không nói chỉ mỉm cười.
"Vậy cho em đoán nhé, có phải là Bảo Vy không?"
Alex không nói chỉ mỉm cười ngầm ám chỉ đúng là Bảo Vy.
"Được rồi, bạn thân của em anh phải cố lên đó."_cô vui vẻ nói.
"Em cũng vậy, anh mong em có thể nhìn rõ lại trái tim của mình để không phải hối hận."_Alex ngầm ám chỉ cô và Vũ Phong.
Cả hai nói chuyện một lúc thì cô xin phép đi đến buổi hẹn với Tiểu My.

Còn Alex thì vội vã đến bệnh viện tìm Bảo Vy.
"Bảo Vy"_Alex gọi khi thấy Bảo Vy tan ca chuẩn bị về nhà.
"Có chuyện gì vậy?"_Bảo Vy đi đến chỗ của Alex.
"Anh chờ em rất lâu rồi."
"Chờ em sao?"_Bảo Vy thắc mắc.
"Là...là...hôm nay anh đã giải bày với Khả Hân như lời em nói rồi."
"Vậy sao."_giọng Bảo Vy nghẹn lại
"Bảo Vy, có lẽ ngờ anh thích bây giờ là em."_Alex lấy hết dũng khí để nói.
"Hã, anh nói cái gì?"_Bảo Vy bất ngờ với lời nói của Alex.

"Ban đầu quả thật là anh thích Khả Hân nhưng giờ anh không thích cô ấy nữa."_Alex giải thích
"Tại sao chứ.

Cậu ấy từ chối anh sao?"_Bảo Vy vẫn chưa hết bất ngờ.
"Không, không phải."_Alex phủ nhận
"Không từ chối anh, vậy cậu ấy bảo cậu ấy thích anh rồi à?"
"Không, cô...cô ấy không thích anh."
"Không phải chứ.

Vậy thì tại sao? Không phải em đã dạy anh đầy đủ rồi à."
"Không phải.

Ban đầu anh thích cô ấy nhưng bây giờ anh mới phát hiện người anh thích là em."_Alex cố giải thích
"Vậy nên vì anh biết cậu ấy không thích anh, hai người không thể ở bên nhau nên anh mới nói là anh thích em sao?"_Bảo Vy có chút tức giận.
"Không phải, anh..."_chưa nói hết câu đã bị Bảo Vy cướp lời
"Hoàng Bách, anh coi em là gì? Đúng là em có thích anh, em thích anh từ rất lâu rồi.

Dù em thích anh đến mức biết được anh không thích em, em cũng không bận tâm, em luôn âm thầm ủng hộ anh.

Anh có thể không thích em, có thể từ chối em như xin anh đừng coi em như lốp dự phòng."_vẻ mặt Bảo Vy đầy sự tức giận, Alex rất bất ngờ khi Bảo Vy cũng thích anh, anh vội giải thích.
"Anh không coi em như lốp dự phòng.

Anh thật sự...."_Alex giải thích thì bị Bảo Vy cướp lời
"Em ghét anh"_nói rồi Bảo Vy bỏ đi nhưng bị Alex kéo lại
"Bảo Vy, nghe anh giải thích đã.

Anh..."
"Anh không cần nói gì nữa.

Em muốn ở một mình đừng đi theo em".

Nói rồi Bảo Vy bỏ đi để lại Alex một mình ở bãi đỗ xe.

Vũ Phong định đến bệnh viện tìm Bảo Vy nói chuyện về Khả Hân thì vô tình chứng kiến Alex Và Bảo Vy cãi nhau.

Đợi Bảo Vy rời đi anh nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Alex.
"Vũ Phong, tại sao cậu lại ở đây? Khả Hân có biết anh có thói quen nghe lén chuyện của người khác không vậy"_Alex hơi cáu
"Đây là khu vực công cộng vả lại hai người nói chuyện lớn như vậy có người điếc mới không nghe thấy."_anh giải thích.
"Thừa nhận thẳng thắn là đúng nhưng cách làm của anh thì sai rồi.

Bảo Vy là một người con gái vừa độc lập lại vừa xinh đẹp nói cô ấy chấp nhận người đã từng thích bạn thân cô ấy, anh nghĩ thử xem nếu là anh thì anh có chấp nhận được không?"_anh tiếp tục nói.
Alex im lặng không nói được gì.
"Hoàng Bách.

Mấy năm nay rất cảm ơn anh đã chăm sóc Khả Hân và LeO.

Tôi thật lòng đấy, tôi cũng nhìn ra được Khả Hân rất coi trọng người bạn như anh.

Còn đối với Bảo Vy nếu muốn cô ấy tin tưởng anh thì anh cần dùng sự chân thành của mình để cho cô ấy thấy anh thích cô ấy là thật lòng."_anh nhẹ nhàng nói.
"Vậy cậu thì sao? Trong lòng của cậu còn Khả Hân hay không? Liệu cậu có còn yêu cô ấy không?"
Câu hỏi của Alex một lần nữa khiến anh khẳng định chắc nịch tình cảm của mình dành cho cô.
"Có.

Hình như tôi còn yêu cô ấy mà nghiêm trọng hơn là còn yêu rất nhiều.".
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 32: 32: Nụ Hôn Bất Ngờ


Sau khi đến điểm hẹn với Tiểu My thì cô đã thấy Tiểu My đã đợi cô sẵn ở một quán nướng vỉa hè, đồ ăn cũng đã được dọn sẵn trên bàn.
"Xin lỗi em nhé chị có việc nên đến trễ, chắc em đợi lâu rồi đúng không?_cô vội vàng
"Không sao ạ.

Em cũng mới tới thôi, em đã gọi sẵn những món chị thích rồi và còn có cả.."_vừa nói Tiểu My vừa đặt vài chai bia trên bàn.
"Em có chuyện gì à?"_cô thắc mắc
"Không ạ.

Vì em muốn mời chị thôi.

Lâu rồi chị em mình không uống cùng nhau."
"Được thôi.

Nhưng thực sự là không có chuyện gì không?"_cô nghi ngờ
"Thật ra thì em muốn nhờ chị giúp đỡ em một việc."_vừa nói Tiểu My vừa uống một ngụm bia.
"Em cứ nói đi, nhìn vẻ mặt của em chị biết chắc là có chuyện rồi."
"Sau cuộc thi em muôn xin chị cử em làm việc ở Đà Nẵng được không ạ? Chi nhánh của An Lâm tại Đà Nẵng vì dù sao thì sau cuộc thi thì cũng cần điều động nhân viên.

Em mong chị có thể giúp em."
"Sao em lại muốn ra Đà Nẵng làm việc.

Chẳng phải công việc của em ở đây vẫn tốt sao? Vả lại chị cũng chỉ mà nhân viên của An Lâm thôi chị đâu có quyèn hạn điều động nhân viên."
"Em biết nhưng chị có thể giúp em đề cử tên em với Tổng Giám Đốc được không ạ?"
"Nhưng tại sao em lại muốn ra Đà Nẵng, chẳng phải bạn trai em vẫn đang ở đây sao?"
"Chúng em chia tay rồi.

Em không muốn làm việc cùng một thành phố bới người đó nữa."
"Tại sao lại chia tay"_cô thắc mắc
Tiểu My kể hết mọi chuyện cho cô nghe.

Sau khi nghe xong cô tức giận.
"Tại sao trên đời này sao lại có người trơ trẽn như vậy chứ? Tại sao không nói với chị sớm hơn? Đàn ông đúng là một lũ khốn nạn."_cô tức giận
"Coi như em không may lãng phí cho một người như vậy? Em mong chị có thể giúp em đề cử với sếp Phong cho em được làm việc tại Đà Nẵng được không ạ?"
"Nếu như em muốn như vậy chị sẽ nghĩ cách."
"Em cảm ơn chị.

Tuy chưa làm việc với nhau bao lâu nhưng em thấy sếp Phong là người tốt, em nghĩ chị là người hiểu rõ nhất mà."_Tiểu My mỉm cười
"Sao...sao tự nhiên em lại nhắc tới tên đó.

Mà tại sao em nói chị hiểu rõ hắn ta là sao?"_cô bất ngờ bởi câu nói của Tiểu My
"Thật ra chuyện của chị và sếp Phong từng yêu nhau em đã biết rồi."
"Sao...sao em lại biết."
"Chuyện đó không quan trọng nhưng em mạo muội hỏi chị một câu được không?"
Thấy cô im lặng Tiểu My tiếp tục hỏi:
"LeO có phải là con trai của chị và sếp Phong không?"
Cô bối rối không biết nói gì thì Tiểu My nói tiếp
"Chỉ là em đoán thôi.

Nếu hai người đã có con chung chị có từng nghĩ cho cả hai một cơ hội nữa không?"
Cô cười nhẹ kể lại mọi chuyện của cô và anh cho Tiểu My.
"Em không ngờ câu chuyện tình yêu của chị và sếp Phong lại trắc trở như vậy."
"Vì thế tụi chị khó mà dành cơ hội cho nhau."
"Nhưng em thấy sếp Phong...."_chưa nói hết đã bị cô ngắt lời
"Thôi được rồi bỏ qua chuyên đó đi.

Chúng ta uống một trận cho ra hồn được không.

Vì bây giờ với chị LeO là quan trọng nhất, đàn ông chả là gì cả."
"Vâng ạ "
Tối hôm đó cả hai uống rất nhiều.

Thật ra thì tửu lượng cả hai cũng khá cao nhưng do dạo gần đây cô làm việc quá sức cộng bới việc ăn uống không đều độ nên hôm nay dạ dày cô không được khoẻ.
"Cũng trễ rồi chị còn phải về với LeO, em cũng về nghỉ ngơi sớm đi nhé, đừng lo lắng chị sẽ giúp em."
"Vâng ạ"
Nói rồi cả hai chia nhau ra về.

Cô vội chạy đến một hiệu thuốc gần đó để mua thuốc dạ dày.

Khi thanh toán thì cô vô tình gặp Phúc Lâm ngoài cửa hiệu thuốc, anh đang đi cùng chú cún hôm đó.

"Trùng hợp vậy"_Phúc Lâm lên tiếng khi nhìn thấy cô
"Trùng hợp thật.

Anh đang dẫn Khánh Pu đi dạo à"_cô vui vẻ
"À không, tôi đói nên định ra ngoài ăn không yên tâm bỏ nó ở nhà moitj mình.

Còn cô bị ốm sao?"
"À không dạ dày tôi hơi không khoẻ thôi."
"Vậy nếu cô không phiền thì tôi đưa cô về được không? Giờ này cũng khoa bắt xe lắm."
"Vậy...tôi cảm ơn anh trước nhé"_cô vii vẻ nói
Cô đồng ý lên xe Phúc Lâm là do anh ấy là giám khảo mà khó khăn lắm cô mới mời được, sợ mata lòng nên đành phải đồng ý.

Trên xe hơi men bắt đầu có tác dụng, cô cang lúc càng khó chịu, đầu óc càng lúc càng quay cuồng.
"Cô uống bia à."_Phúc Lâm lên tiếng khi thấy cô khó chịu
"À tôi có uống một chút."_cô lịch sự trả lời
"Vậy thì về nhà nhớ uống nhiều nước ấm thì sẽ thấy thoải mái hơn."_vừa nói Phúc Lâm vừa nhìn cô.
"Cảm ơn anh đã quan tâm."
Sau khi xe của Phúc Lâm dừng dưới chung cư nhà cô thì cô đã không chịu nỗi nữa mà vội xuông xe mà nôn.
"Cô không sao chưa"_Phúc Lâm vừa nói vừa vỗ lưng cho cô.
"Tôi không sao."
"Vậy để tôi đưa cô lên nhà nhé."_chưa kịp để cô đồng ý Phúc Lâm đã chủ động dìu cô.
Ngay lúc đó Vũ Phong đang xuống sảnh chung cư thì thấy Phúc Lâm dìu cô từng bước, anh vội chạy đến bên cả hai với vẻ mặt tức giận.
"Khả Hân"_vừa nói anh vừa bước đến dành cô ra khỏi tay của Phúc Lâm.
"Vũ Phong, sao anh lại ở đây"_Phúc Lâm hơi bất nhờ khi nhìn thấy anh
"Tại sao anh lại cho cô ấy uống nhiều như vậy."_anh tức giận chất vấn Phúc Lâm khi nghĩ cô có hẹn với Phúc Lâm
"Tôi chỉ vô tình gặp cô aya trên đường nên cho cô ấy đi thôi."_Phúc Lâm giải thích.
Lúc này cô đã say đến mức khống đứng vững được nên đã dựa vào lòng anh.
"Cảm ơn anh tôi sẽ đưa cô ấy về"_nói xong định quay đi thì bị Phúc Lâm cản lại
"Thế anh là gì của cô ấy, anh không nhân lúc cô ấy say có ý đồ xấu chứ."_Phúc Lâm nghi ngờ.
"Tôi là bạn trai của cô ấy, lý do này đã đủ thuyết phục anh chưa."_nói xong anh đưa cô rời đi thì Phúc Lâm nói vọng lại
Mặc dù say nhưng cô vẫn nghe rất rõ những lời anh nói.

Cô muốn phản kháng nhưng căn bản cô không thể.

Sau khi đưa cô về nhà dìu cô vào phòng đặt cô lên giường anh cứ vừ làm vừa càm ràm.
"Cô uống nhiều như vậy, nếu không nhờ tôi thì chẳng biết cô đã bị tên Phúc Lâm ấy đưa đi đâu rồi."
Cô lăn lộn trên giường ôm bụng đau đớn.
"Sao thế? Lại đau dạ dày nữa à? Bao nhiêu năm rồi vẫn không thay đổi cứ hễ uống bia thì lại đau dạ dày."_vừa nói anh vừa cầm túi thuốc cô mua vừa ra ngoài lấy nước ấm.
Khi trở về phòng anh đã thấy cô lã mồ hôi, miệng thì vẫn thì thầm gọi tên anh "Vũ..Phong".
"Nào Khả Hân dậy uống thuốc thôi.

Dậy uống thuốc rồi sẽ hết đau."_anh nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy.
Cô mơ màng ngồi dậy nhìn anh rồi lại tiến sát mặt anh.
"Sao thế? Cô định làm gì?"_anh hơi hoang mang khi khoảng cách giữa cô và anh ngày càng gần.

Cô bất ngờ hôn môi anh, anh hoàn toàn chết lặng trước hành động của cô.

Ban đầu là bất ngờ, sau đó dần dần đáp lại và cuối cùng là hưởng thụ nụ hôn mà cô dành cho anh.

Đôi môi mềm mại, hơi thở ấm áp mang theo chút men bia khiến anh càng say đắm trong nụ hôn của cô.

Đột nhiên cô ngừng lại và tựa vào lòng anh thiếp đi.

Lúc này anh cực kỳ bối rối
"Say rồi, say rồi"_vừa nói vừa mỉm cười hạnh phúc..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 33: 33: Tai Nạn


Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời chiếu vào khe cửa sổ xuyên qua rèm cửa đánh thức cô.

Cô ngồi dậy đầu tóc rủ rượi.

Khi đã tỉnh táo cô từ từ nhớ lại tối qua đã xảy ra chuyện gì.

Ký ức từ từ hiện ra cô bắt đầu hơi hoảng hốt.
"Tối qua sau khi Phúc Lâm đưa mình về dười chung cư hình như gặp Vũ Phong.

Anh ấy còn nói với Phúc Lâm anh ấy là bạn trai mình.

Sau đó Vũ Phong còn đưa mình về nhà rồi sau đó...."_nghĩ đến đây cô bỗng nhớ ra nụ hôn tối qua của cô và anh.

Cô vội chùm kính chăn lại.
"Sao mình lại có thể làm như vậy chứ, còn anh ta tại sao...tại sao...tại sao lại không chống cự lại.

Nhưng liệu anh ta..."_cô tự phàn nàn bản thân.
Cô định mặc kệ xem như chưa có chuyện gì xảy ra nhưng chợt giật mình khi nhìn đồng hồ đã hơn 8h rồi, cô phải đưa LeO đến trường còn phải đi làm nữa nên đã vội vạng vệ sinh cá nhân và ra khỏi phòng ngủ.

Vừa bước ra khỏi phòng cô bất ngờ hét lớn khi nhìn thấy anh đang ở bàn ăn nhà bếp ăn sáng.

"Áaaaaa! Sao...sao anh lại ở đây?"_cô hốt hoảng
"Mới sáng ra cô làm gì mà hét lớn vậy."_anh nghe cô hét chối tai vội bịt tai lại.
"Tại sao anh lại ở nhà tôi? LeO đâu? Tôi còn phải đưa thằng bé đến trường.

Tôi..

tôi trễ giờ làm rồi."_cô hối hả.
"Chờ cô thì muộn từ lâu rồi, tôi đã đưa thằng bé đến trường rồi."_vừa nói anh vừa đưa cô ly nước mật ong.
"Nước mật ong đấy.

Uống cái này sau khi say rượu sẽ tốt cho dạ dày."
"Cảm ơn anh.

Rượu bia thật sự không phải là thứ gì tốt.

Hôm nay tôi đi làm thì thể nào..."_vừa nói cô vừa nhận ly nước từ tay anh.
"Tôi đã xin nghĩ giúp cô rồi."_anh nhẹ nhàng nói
"Anh..anh xin nghỉ phép cho tôi kiểu gì?"_cô hơi hoảng hốt.
"Đương nhiên là dùng điện thoại của cô gửi tin nhắn cho trợ lú của cô rồi, không thì cô tưởng thế nào."_anh giải thích.
"Vậy thì tốt.

Nhưng..nhưng tại sao anh lại ở nhà tôi."
"Tôi không ở đây có lẽ bây giờ cô đang nằm trong bệnh viện vì đau dạ dày rồi."
"Cảm...cảm ơn anh"_cô nhỏ giọng nói.
"Lần nào uống say cũng vậy à"_vừa nói anh vừa mỉm cười nhâm nhi tách cafe.
"Sao thế? Tôi...tôi đã làm gì anh à."_cô hốt hoảng đi đến bên cạnh anh.
"Không, cô muốn làm gì tôi à?"_giọng anh pha chút đùa cợt.
"Làm gì có chuyện đấy?"_vừa nói cô vừa uống nướng mật ong.
"Nhưng mà...tôi muốn hỏi anh một chút, tối qua tôi..tôi đã làm việc gì đó với anh không?"_cô tiến sát lại gần anh.
Câu hỏi của cô khiến anh bị sặc cốc cafe đang uống, làm đổ xuống máy tínhanh đang làm việc.
"Máy tính của anh chắc đắt lắm nhỉ?"_cô hỏi mia mai khi thấy cafe đổ vào máy tính.
"Tôi cũng không biết, đây là máy tính của cô mà."_anh mỉm cười thản nhiên nói
"Cái gì? Anh..anh..

tại sao lại dùng đồ của người khác mà lại không xin phép người ta vậy.

Anh có biết máy tính của tôi đắt lắm không? Bên trong toàn là những bài giảng và công thức quang trọng, anh làm hỏng của tôi thì phải làm sao? Mà làm sao anh biết được mật khẩu máy tính của tôi vậy?"_vừa nói cô vừa dùng khăn giấy để lau máy tính.

"Là sinh nhật của LeO, đoán cái đúng luôn."_anh nhẹ nhàng nói.
"Anh..anh...anh..

tôi không nói với anh nữa."_vừa nói cô vừa tức giận đứng dậy bỏ đi thì anh gọi lại.
"Còn nữa, với cái nết sau khi say của cô thì sau này nên uống ít thôi."
Nghe anh nói coi hốt hoảng thì ra chuyện tối qua chuyện mà coi hôn anh là thật.

Cô vội chạy vào phòng ngủ để anh ở đó một mình, anh nhìn cô lắc đầu cười nhẹ, chắc hẳn trong lòng Vũ Phong đã có câu trả lời chính xác dành cho bản thân.
Buổi chiều anh cùng cô đến An Lâm để hoàn thành nốt các bước cuối cùng của cuộc thi.

Hai người họ chăm chỉ làm việc đến quên mất trời đã bât đầu tối.

Cô vô thức nhìn đồng hồ thì đã hơn 7h tối, cô hốt hoảng vì quên mất trễ giờ đón LeO.
"Chết rồi.

Tôi quên mất, LeO, trễ giờ đón LeO rồi"_vừa nói cô vội vàng thu xếp đồ vào túi xách.
"Tôi đã nhờ Vũ Uyên đón thằng bé rồi, cô yên tâm"_vừa nói anh vừa kéo tay cô ngồi xuống bàn.
"Cảm ơn anh"
"Không cần cảm ơn LeO cũng là con trai tôi mà."
"Tôi muốn cảm ơn anh vì đã khiến tôi không hối hận khi cho anh nhận lại con, thật đấy LeO có một người ba như anh tôi rất yên tâm."_cô mỉm cười nhìn anh.
"Đi ăn tối cùng tôi được không?"_anh bất ngờ mời cô
"Được thôi.

Dù chúng ta cũng hoàn thành xong công việc, tôi cũng đói rồi."
"Vậy cô đợi tôi ở sảnh, tôi đi lấy xe."
"Vậy anh cứ đậu xe bên đường đi tôi sẽ đi bộ qua để không phải mất thời gian vòng xe nữa."

"Ok"_anh đồng ý
Nói rồi cả hai cùng đi.

Cô đợi anh ở sảnh một lúc thì anh lái xe tới ngay bên đường, cô từ từ đi bộ qua chỗ anh thì bất ngờ một chiếc mô tô tăng tốc về phía cô.

Theo bản năng cô lùi lại nhưng tốc độ của xe mô tô quá nhanh cô không trở tay kịp.
RẦM!!!!
Chiếc mô tô đó đâm vào cô khiến cô ngã xuống đường sau đó bỏ chạy.

Còn cô thì bất động nằm trên đường, máu trên đầu cô bắt đầu chảy ra, chân cô cũng không cử động được, Vũ Phong ở bên đường chứng kiến được tất cả, anh hốt hoảng chạy đến bên cô và nhanh tay chụp hình lại chiếc mô tô ấy
"Khả Hân! Cô..

cô không sao chứ?"_anh lo lắng chạy đến đỡ cô ôm cô vào lòng.
"Đau..đau quá"_vừa nói cô vừa rơi nước mắt.
"Không sao, không sao có tôi ở đây.

Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện đừng sợ."
Cô càng ôm chặt anh hơn.

Vẻ mặt anh lúc này khá đáng sợ, vừa lo lắng cho cô vừa tức giận chính mình không bảo vệ được cô..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 34: 34: Xót Xa


Phòng cấp cứu bệnh viện X.
"Bác sĩ cô ấy sao rồi ạ?"_anh lo lắng hỏi
"Hiện tại tình trạng cô ấy khá ổn.

Chúng tôi đã chụp CT phần đầu và Xquang phần chân.

Bệnh nhân bị chấn động não nhẹ, rạn xương chân trái.

Ngoài ra cô ấy còn xay sát nhẹ, anh hãy làm thủ tục nhập viện cho bệnh nhân nhé cô ấy cần quan sát hết đêm nay."_một bác sĩ trẻ giải thích tình hình của cô với anh.
"Cảm ơn bác sĩ."_nói xong anh chạy đến bên giường bệnh nắm chặt tay cô.

truyện kiếm hiệp hay
Sau khi hoàn thành thủ tục nhập viện cô được đưa đến phòng VIP để theo dỗi, Vũ Phong vẫn luôn ở đó cầm chặt tay cô.

Bỗng di động của anh vang lên là Henry.
"Tôi nghe đây"_anh lạnh lùng nói
"Thưa sếp tôi đã điều tra chiếc xe anh đã gửi đó rồi.

Biển số xe là giả.

Chúng ta có nên báo cảnh sát không ạ, có lẽ chuyện này không phải là sự cố."_Henry báo cáo.
"Lại là Diệp Anh nữa sao?"_anh ngầm đoán được
"Khả năng cao là như vậy? Bây giờ cô ấy không có được anh nên sẽ tiếp tục những chiêu trò đã từng làm với chị Khả Hân."
"Vậy thì cậu cứ báo cảnh sát đi.

Lần này tôi nhất định phải bảo vệ cô ấy thật tốt."
"Vâng thưa sếp."
"Hôm nay cậu và Vũ Uyên chăm sóc LeO giúp tôi nhé, tôi sẽ ở lại bệnh viện chăm sóc cô ấy."
"Vâng thưa sếp.

Tôi sẽ xử lý tốt việc anh giao, anh cứ chăm sóc chị Khả Hân đi ạ."
Sau khi tắt máy anh nhìn cô đang ngủ say, tay anh nắm chặt tay cô như đang sợ đánh mất gì đó.

Tâm trí Vũ Phong lúc này chỉ có mỗi cô, chuyện hôm nay xảy ra càng khiến anh hiểu rõ anh không thể đánh mất cô.

Bỗng tay cô cử động, cô từ từ mở mắt ra nhìn thấy anh đang nắm chặt tay cô đưa lên trán anh.
"Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?"_cô thều thào nói.
Nghe giọng cô, anh vội đến gần cô hơn
"Đây là bệnh viện, em bị chấn đọng não nhẹ và rạn xương chân.

Bác sĩ yêu cầu em phải nằm viện theo dõi."_anh dịu dàng nói.
"Còn LeO, thằng bé đang đợi tôi, tôi phải về bới thằng bé."_vừa nói cô vừa ngồi dậy nhưng không được bởi vết thương.
"Em bình tĩnh lại, LeO không sao, có Vũ Uyên chăm sóc thằng bé rồi nên em yên tâm đi."_anh vội trấn an cô.
Nghe anh nói cô yên vị nằm xuống giường.
"Tôi đã báo cảnh sát rồi, em yên tâm đi chắc chắn cảnh sát sẽ bắt được người gây tai nạn rồi bỏ chạy thôi."_anh nhẹ nhàng nói
"Tôi không sao rồi, anh về nghỉ ngơi đi, cuộc thi cũng sắp được diễn ra rồi anh còn nhiều việc phải làm lắm."
"Em quên tôi là CEO của An Lâm sao? Tôi có có thể điều phối thời gian làm việc của mình được, em yên tâm."
"Nhưng sức khoẻ của anh...."
"Tôi không sao.

Tối nay tôi sẽ ở lại cùng em.

Bây giờ việc của em là nghỉ ngơi thật nhiều, được chứ?"
Vừa nói Vũ Phong vừa hạ giường xuống đắp chăn cho cô.

Thấy vậy cô cũng ngoan ngoãn làm theo lời anh, nhắm mắt và từ từ chìm vào giấc ngủ.
...****************...
Tiếng nhạc du dương của một quán bar tiếng nhạc du dương có hai người đang vừa thưởng thức rượu và trò chuyện.
"Chuyện hôm nay mình đã sắp xếp ổn thoả rồi.

Tên tài xế lái mô tô đó cũng đã ra khỏi thành phố rồi nên cậu yên tâm cho dù cô ta có báo cảnh sát cũng không tra được gì đâu?"_Hy Vấn tóm tắt tình hình.
"Vậy cô ta bây giờ sao rồi?"_vừa nói Diệp Anh vừa nhâm nhi ly rượu.
"Nghe nói là bị thương cũng không nhẹ, coi như cho cô ta một bài học trước.

Kịch hay vẫn còn dài mà."_vừa nói Hy Vấn vừa mỉm cười.
"Sắp tới là cuộc thi của dư án mà cô ta chịu trách nhiệm.

Tới lúc đó khách mời chắc chắn sẽ có ba vủa mình, mình sẽ đến đó tham gia cậu đi cùng mình và sắp xếp phóng viên như đã nói, tung tất cả hình anh cô ta từng lên giường với giám đốc bânhj viện X.

Mình muốn xem cô ta còn mặt mũi nào ở đó không?"
"Nhưng cậu không sợ anh Phong bảo vệ cô ta mà tung các bằng chứng để minh oan cho cô ta sao? Lúc đó chúng ta sẽ bị liên luỵ đấy."
"Cậu yên tâm đi, có ba mình ở đó anh ấy không dám làm bừa đâu vì dù sao anh ấy cũng rất coi trọng ba mẹ mình, không làm cho ba mẹ mình mất mặt đâu."_Diệp Anh tự tin nói.
"Được thôi.

Nếu cậu đã chắc chắn như vậy thì chúng ta làm theo kế hoạch nhé."_Hy Vấn mỉm cười
"Được thôi bây giờ chúng ta chúc mừng trước nhé.

Cạn ly."_vừa nói Diệp Anh vừa đưa ly rượu ra phía trước
"Cạn ly"_Hy Vấn cũng đưa ly về phía Diệp Anh.

Chung cư A.
"Tại sao đến bây giờ cả ba và mẹ của von lại chưa về vậy cô út."_LeO thắc mắc.
"Ba mẹ đang bận việc mà nên LeO ngoan nhé, tối nay LeO ngủ cùng cô ít được chứ?"_Vũ Uyên giải thích.
"Cô nói dối, mẹ chưa bao giờ để con một mình lâu như vậy cho dù công việc có bận rộn đến đâu thì buổi tối cũng chưa bao giờ như vậy."_LeO phản bác
"LeO ngoan nhé, con uống thuốc rồi đi ngủ có được không?_Henry phụ giúp Vũ Uyên khi thấy cô bất lực với LeO.
"Không đâu, con không uống, trừ khi hai người nói cho con biết ba mẹ con đang ở đâu?"_LeO giận dỗi
"Thì chẳng phải cô út nói bới con rồi sao khi nào xong việc chắc chắn ba mẹ của LeO sẽ về cùng con mà."_Vũ Uyên nhẹ nhàng giải thích.
"Cô lại nói dối nữa rồi.

Mẹ con dạy rằng con nít không được nói dối người lớn thì càng không được.

Ba mẹ đã hứa chơi cùng con rồi thì không bao giờ hai ngượi họ thất hứa đâu trừ khi họ gặp chuyện gì thôi."_LeO phân tích
"Wow! LeO thông minh thật đấy.

Quả là con trai của sếp."_Henry khá bị thuyết phục bởi lời nói của LeO
"Cháu trai của ai mà lại thông minh như vậy"_vừa nói Vũ Uyên vừa nhìn LeO mỉm cười.
"Cháu trai của cô, nếu như cô nói cho con biết thì cô phải hứa ngoan ngoãn uống thuốc, ngoan ngoãn đi ngủ được không?"
"Vâng ạ"
"Thật ra thì hôm nay mẹ của con không may bị tai nạn giao thông nên giờ ba con đang ở bệnh viện chăm sóc mẹ con đấy."_Vũ Uyên nhẹ nhàng giải thích
"Vậy cô út mau đưa con đến bệnh viện đi con muốn xem mẹ có làm sao không?"_LeO lo lắng đứng dậy kéo tay Vũ Uyên.
"LeO ngoan chẳng phải con đã hứa với cô là khi cô nói cho con biết con sẽ phải ngoan ngoãn uống thuốc và đi ngủ sao."
"Nhưng...nhưng LeO rất lo cho mẹ"
"LeO ngoan nghe lời cô út nhé.

Lúc nãy chú có gọi cho ba con rồi, mẹ con không sao nên LeO yên tâm nhé.

Ngày mai chú sẽ đưa LeO đi gặp ba mẹ, được không?"_Henry nhẹ nhàng nói.
"Vậng ạ.

Chú hứa rồi nhé"_vừa nói LeO vừa đưa tay ngoắc tay cùng Henry.
Sau khi LeO ngủ say, Vũ Uyên nhìn LeO mỉm cười.
"Anh xem, anh trai em ngốc nghếch như vậy tại sao lại có một đứa con trai vừa thông minh vừa hiểu chuyện như vậy được."_vừa nói Vũ Uyên vừa mỉm cười.
"Có lẽ thằng bé giống em nên mới đáng yêu như vậy."_vừa nói Henry vừa khoác vai Vũ Uyên.
"Câu này anh nói đúng rồi.

Sau này em cũng muốn có một đứa con trai như LeO."
"Em yên tâm đi.

Em thì thông minh xinh đẹp sẵn rồi, anh thì cũng không kém.

Sau này con của chúng ta nhất định sẽ rất xuất chúng."
"Ai nói em sinh con với anh"_Vũ Uyên trêu Henry
"Em không sinh với anh vậy em định sinh với ai."_vừa nói vừa đến gần Vũ Uyên
"Em đùa thôi.

Vào chuyện chính này.

Tai nạn của chị Khả Hân có liên quan tới Diệp Anh không?"_Vũ Uyên nghiêm túc.
"Ừm.

Nhưng chúng ta không đủ bằng chứng.

Có lẽ cô ta đã xử lý hết rồi."
"Em biết ngay mà.

Lần này nhất định em sẽ không để cô ấy làm càng đâu.

Lần này em nhất định phải bảo vệ chị Khả Hân thật tốt."
Henry nhìn khẩu khí của cô bật cười
"Anh cười gì chứ?"
"Vì em quá đáng yêu"_vừa nói Henry vừa đến chủ động ôm Vũ Uyên.
"Chúng ta làm tiếp tục chuyện khi nãy chưa làm xong đi."_Vừa ôm Vũ Uyên Henry vừa nói khiến cô bất ngờ.
"Chuyện...chuyện gì?"_Vũ Uyên ấp úng
"Thì là..."
Chưa nói hết câu Henry đã đỡ lấy cằm Vũ Uyên hôn lên bờ môi mền mại của cô, nụ hôn không quá sâu nhưng Vũ Uyên cũng có thể cảm nhận được timhf têu mà Henry dành cho cô..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 35: 35: Tin Đồn Năm Xưa


Bệnh viện X.
Sáng hôm sau cô tỉnh dậy bởi tiếng gọi của cô y tá.
"Cô Khả Hân.

Đến giờ uống thuốc rồi cô dậy ăn sáng rồi uống thuốc nhé."_cô y tá dịu dàng nói
Cô tỉnh dậy nhìn xung quanh không thấy ai, cô y tá liền hiểu ý liền nói.
"Bạn trai của cô sáng sớm nay có việc gấp phải đi nên có nhờ tôi chuyển giúp cô thứ này.

Anh ấy còn đặc biệt dặn dò tôi để ý cô, anh ấy giải quyết xong công việc sẽ đến bệnh viện với cô."_vừa nói cô y tá đưa cho cô một tời giấy note.
"Cảm ơn cô"_Vừa nói cô vừa nhận tờ giấy note từ tay cô y tá.
"Bạn trai cô chu đáo thật.

Đêm qua cô bị sốt cao anh ấy cả đêm không ngủ mà chăm sóc cô, sáng nay anh ấy có điện thoại nên mới đi sớm mà vẫn không quên mua đồ ăn sáng cho cô đây này.

Thường thì phòng VIP của chúng tôi sẽ phục vụ đồ ăn sáng cho bệnh nhân nhưng anh ấy bảo cô thích ăn món này nên đã tự cất công đi mua cho cô đấy.

Cô may mắn thật đấy."_cô y tá nhẹ nhàng nói.
"Anh ấy không phải..."_cô chưa kịp nói hết cô thì đã bị cướp lời

"Được rồi cô ăn rồi uống thuốc nhé, tôi còn phải đi kiểm tra phòng bệnh khác nữa."_nói xong cô y tá cũng ra khỏi phòng.
Cô ngồi trên giường bệnh nhìn bát vằn thắng nóng hổi lại là của quán cô thích ăn bán nhưng quán đấy rất đông mỗi lần ăn phải xếp hang hơn một tiếng mới mua được.

Cô lại xem tiếp tờ giấy note mà anh để lại cho cô.
"Resort có việc nên tôi phải quay về xử lý.

Không có tôi ở đó em cố gắng tự chăm sóc mình nhé.

Lát nữa Bảo Vy và Vũ Uyên sẽ đến nên em yên tâm nhé.

Tôi xử lý công việc xong tôi sẽ vào với em."
Đọc xong những dòng tin nhắn anh để lại bất giác cô bật cười.

Rồi đột nhìn bừng tĩnh lại tự hỏi bản thân tại sao lại cười, tại sao đột nhiên anh ta lại đối xử tốt với mình như vậy.

Đang vu vơ với suy nghi đó trong đầu thì một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Cậu thấy sao rồi, vẫn ổn chứ!"_Bảo Vy vừa nói vừa bước đến bên cô.
"Mình không sao.

Cậu thấy đấy mình khoẻ rồi bây giờ xuất viện chắc cũng được đấy."_vừa nói cô vừa mỉm cười.
"Cậu thành ra như vậy mà vẫn còn cười được sao?"_Bảo Vy nghiêm túc.
"Mình không sao thật mà cậu đừng giận như vậy"_cô dỗ dành Bảo Vy
"Tại sao tự nhiên lại bị tai nạn thế chứ?"_Bảo Vy nghi ngờ.
"Chị ấy thành ra như vậy đều có người đứng sau hết đấy."_Vũ Uyên bước vào phòng khi nghe cô và Bảo Vy nói chuyện.
"Người đứng sau? Là sao?"_Bảo Vy khó hiểu
"Hai chị không nhớ là năm năm trước ai là người vu oan cho chị và anh Bách sao?"
"Lại là cô ta sao?"_cô bất lực.
"Em nghe Henry nói mặc dù chưa có chứng cứ xác thực nhưng khả năng cao chính là cô ta.

Chị yên tâm nghỉ ngơi đi.

Chuyện này để anh trai em xử lý."_vừa nói Vũ Uyên vừa đến bên cạnh giường cô.

"Vậy còn LeO.

Thằng bé sao rồi."
"Chị yên tâm em đã đưa thằng bé đến trường rồi.

Anh trai của em giao nhiệm vụ cho em là phải chăm sóc chị cẩn thận.

Tối nay anh ấy sẽ đưa LeO đến cùng."_Vũ Uyên vui vẻ nói.
"Không những thế anh ấy còn nhờ mình trông cậu nữa.

Không biết kiêpa trươca mình mắc nợ gì hai người nữa."_vừa nói Bảo Vy vừa thở phào
"Hai người nói gì vậy? Mình và anh ấy bây giờ chỉ là ba và mẹ của LeO thôi, không có gì cả."_cô niên mình.
"Thì...!thì không có gì mình có nói gì đâu."_vừa nói Bảo Vy vừa liếc nhìn bát vằn thắng.
"Vũ Uyên em đã ăn vằn thắng của tiệm này chưa, nghe nói cũng ngon lắm."_Bảo Vy vẫn nhìn bát vằn thắng mỉm cười trêu ghẹo cô
"Đương nhiên là cũng muốn ăn lắm nhưng em lười xếp hàng lắm.

Chị Khả Hân mới có diện phúc đó được anh trai của em đích thân xếp hàng mua đến cả người làm em gái như em cũng chưa chắc có được."_Vũ Uyên cùng Bảo Vy trêu cô.
"Hai người..."_chưa nói hết câu thì Alex vội vã chạy vào phòng bệnh của cô.
"Có chuyện rồi"_giọng Alex hốt hoảng
"Anh tới rồi à.

Mà có chuyện gì vậy?"_cô thắc mắc

Alex đến bên cạnh cô đưa cô xem điện thoại về tin tức đang hot nhất sáng nay.
"Lộ ảnh giường chiếu Hoàng Bách Giám đốc bệnh viện X với Cindy chuyên gia pha chế đang là người phụ trách dự án tìm kiếm tài năng pha chế của An Lâm Resort."
"Người phụ trách dự án tìm kiếm tài năng pha chế từng ngoại tình với giám đốc bệnh viện X từ năm năm trước."
Nhìn những dòng tin tức cô bất ngờ.
"Tại sao lại như vậy.

Ai đã tung tin đồn này."_cô bất ngờ hoảng hốt.
"Vẫn chưa xác định được là ai.

Bây giờ anh phải họp cùng ban cổ đông bệnh viện, anh đến đây báo với em để ưm chuẩn bị sợ phóng viên sẽ làm phiền em đấy."_Alex nhẹ nhành nói
"Không liên luỵ tới anh chứ."_cô lo lắng
"Không sao, anh có thể giải quyết được em cứ nghĩ ngơi đi."_Alex trấn an cô.
"Có tin tức gì nhớ báo với em nhé."
"Được rồi.

Anh biết rồi"_vừa nói xong anh nhìn sang Bảo Vy
"Giải quyết xong việc này mình nói chuyện sau nhé."_Alex nhìn Bảo Vy trìu mến khiến Vũ Uyên cũng nghi vấn..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 36: 36: Người Anh Ấy Thích Là Cậu Đấy Bảo Vy


Sau khi Alex rời khỏi phòng Vũ Uyên thừa nhận với cô việc gấp mà anh phải rời đi để xử lý sáng nay.
"Thậy ra thì sáng nay vì chuyện này anh trai em phải đến An Lâm để giải quyết.

Cổ đông bắt anh trai em phải lựa chọn, một là đổi người phụ trách, hai là bỏ luôn dự án và bắt chị phải đền hợp đồng.

Do tin tức này mà cổ phiếu của An Lâm bị giảm mạnh nên hội đồng cổ đông mới phản ứng tiêu cực như vậy."_Vũ Uyên nhẹ nhàng nói.
"Vậy em có biết ai đã tung tin đồn không."_Bảo Vy lên tiếng
"Nếu em đoán không nhầm chỉ có Diệp Anh thôi, chỉ có cô ta mới dám làm chuyên đê tiện như vậy."_Vũ Uyên tức giận
"Vậy tại sao em không nói cho chị biết"_cô nhẹ nhàng hỏi Vũ Uyên
"Anh trai em không cho em nói, anh ấy nói anh ấy sẽ giải quyết, lần này anh ấy sẽ không để chị bị oan ức thêm lần nào nữa đâu."_Vũ Uyên nhẹ nhàng nói.
"Vậy sao?"_cô cười nhạt
"Chị yên tâm đi lần này không những anh trai em mà có cả em nữa, em nhất định sẽ bảo vệ chị."_vừa nói Vũ Uyên vừa đứng dậy.
"Em định đi đâu vậy."_cô nắm tay Vũ Uyên lại.
"Thì đi lấy lại công bằng cho chị.

Chị cứ yên tâm ở đây dưỡng bệnh còn mọi việc cứ để lo."_vừa nói Vũ Uyên vừa mỉm cười bước đi.
"Em đừng gây rối nhé."_cô cố vọng theo nhưng không được.
"Chị Bảo Vy trông chị ấy giúp em nhé, em sẽ quay lại sớm, tạm biệt hai chị."_nói rồi Vũ Uyên rời đi
"Con bé Vũ Uyên này không biết định làm gì nữa."_cô lo lắng.
"Con bé lớn rồi, cậu đừng lo nữa nó biết phải làm gì mà, ít ra phải cho cô ta một bài học chứ."_Bảo Vy khuyên nhủ.
"Nhưng...."_ cô ngập ngừng
"Việc của cậu bây giờ là nghỉ ngơi cho thật tốt, được không?"

"Mình biết rồi, cảm ơn cậu."
"Khả Hân, cậu có từng nghĩ cho cậu và anh Phong thêm cơ hội ở bên nhau không?"
Câu hỏi của Bảo Vy khiến cô bất ngờ.

"Không đâu.

Chúng mình không được đâu."_cô cười nhạt
"Tại sao?"_Bảo Vy thắc mắc
"Mình không có lòng tin rằng anh ấy có thể mang đến hạnh phúc cho mình, mình không muốn bị tổn thương nữa, một lần là quá đủ rồi."_cô nhẹ nhàng nói.
"Nhưng cậu..."_Bảo Vy chưa nói xong thì cô đã tiếp lời
"Thôi đừng nói chuyện của mình nữa.

Cậu thì sao? Cậu và Alex thế nào rồi,"
"Thế nào là thế nào mình và anh ấy thì sao chứ? Bọn mình vẫn là bạn bè bình thường mà."_Bảo Vy giải thích
"Ánh mắt anh ấy nhìn cậu thì không bình thường đâu.

Sao câu không cho anh ấy một cơ hội để thể hiện."
"Cậu đừng hiểu lầm, người trong lòng anh ấy không phải mình đâu mà là cậu đó."
"Vậy cậu có thích Alex không?"_cô mỉm cười nhìn Bảo Vy
"Mình...mình..."_Bảo Vy ấp úng
"Mình chỉ xem Alex là bạn thôi cũng đã nói rõ ràng với nhau rồi nên câu đừng nghĩ nhiều nữa bởi vì người anh ấy thích bây giờ là cậu đấy, Bảo Vy."
Nghe cô nói Bảo Vy im lặng không nói được gì.

Bỗng điện thoại cô đổ chuông.

Là Henry.
"Alo, tôi nghe đây."_cô vội bắt máy vì lo lắng cho An Lâm.
"Chị Khả Hân là tôi Henry đây."_giọng Henry hốt hoảng
"Có chuyện gì vậy?"
"Vũ Uyên cô ấy nhắn với tôi cô ấy sẽ đi tìm Diệp Anh tính sổ.

Tôi lo là cô ấy lại gây chuyện nữa nhưng bây giờ tôi không thể đi tìm cô ấy được.

Sếp Phong đang họp với ban cổ đông để giải quyết vấn đề, tôi không thể rời đi được.

Tôi biết cô đang bị thương nhưng cô có thể giúp tôi gọi điện khuyên Vũ Uyên được không? Tôi lo cho cô ấy lắm."
"Được rồi để tôi lo chuyện đó.

Bên phía An Lâm tình hình ra sao rồi?"_cô lo lắng
"Sếp Phong đang cố thuyết phục ban cổ đông và đang đưa ra hướng giải quyết đảm bảo khoing ảnh hưởng đến An Lâm.

Tình hình có vẻ hơi khó khăn nên vẫn đang mất thêm thời gian."
"Được rồi cậu cứ làm việc của mình đi tôi sẽ lo cho Vũ Uyên."
"Cảm ơn chị.

Xong việc tôi sẽ sang với Vũ Uyên ngay."
Sau khi tắt di động cô thở dài một tiếng.

"Sao vậy?"_Bảo Vy hơi lo lắng
"Vũ Uyên gây chuyện rồi mình phải đi tìm con bé."
"Không được cậu đang bị thương mà."
"Lần này mình phải ra mặt mới được.

Mình cứ nhịn cô ta như vậy cô ta nghĩ mình lại dễ bắt nạt."_ vừa nói coi vừa ngồi dậy.
"Được rồi để mình đi cùng cậu, mình cũng muốn xem da mặt cô ta dày cỡ nào."_vừa nói Bảo Vy vừa mỉm cười.
"Thế công việc của cậu thì sao?"
"Không sao.

Hôm nay mình cũng không có lịch khám ngoại trú có thể xin nghỉ đi cùng cậu"
"Được thôi.

Vậy cậu giúp mình tìm một chiếc xe lăn được không? Chân mình chắc không thể đi được rồi.

Với lại nhờ cậu nói với bác sĩ điều trị vủa mình được không?"
"Mình sẽ giúp cậu nhưng cậu phải hứa giải quyết xong thì phải ngoan ngoãn về bệnh viện dưỡng thương, được không?"_Bảo Vy ra lệnh
"Tuân lệnh bác sĩ xinh đẹp."_vừa nói cô vừa mỉm cười, tay để lên trán giống như đang chào.
An Lâm Resort.
Sau khi gọi cho cô, Henry định vào tiếp tục cuộc họp thì mọi người đều ra ngoài hết.

Vẻ mặt của các cổ đông cũng không mấy vui vẻ.
"Sếp Phong, họ có đồng ý không?"_Henry vội chạy đến Vũ Phong.
"Tạm thời họ đồng ý rồi nhưng nếu trong vòng 3 ngày cổ phiếu tiếp tục giảm thì không đơn giản nữa.

Chúng ta chỉ có 3 ngày để giải quyết vấn đề thôi."_anh nghiêm túc
"Còn việc tôi nhờ cậu điều tra tin đồn và vụ tại nạn của Khả Hân sao rồi?"
"Có kết quả rồi.

Không ngoài dự đoán của chúng ta, người đứng sau chính là Diệp Anh.

Mặc dù có người hỗ trợ gây chút khó khăn nhưng tôi đã điều tra được phóng viên tung tin đồn và cả tài xế lái xe gây tai nạn cho chị Khả Hân."
"Hiện giờ Diệp Anh đang ở đâu?"_giọng anh đầy sự tức giận.
"Đang ở phòng tranh, Vũ Uyên cũng đến đó rồi thưa sếp."
"Tại sao Vũ Uyên lại ở đó, tôi bảo con bé chăm sóc Khả Hân mà."
"Cô ấy bảo phải đi đòi lại công bằng cho chị Khả Hân, tôi không cản cô ấy được."
"Đi thôi, đi đến phòng tranh thôi, ngăn con bé đó gây hoạ."_vừa nói anh vừa đi nhanh hơn.
"Nhưng...!nhưng.."_Henry ấp úng
"Có chuyện gì nữa?"
"Lúc nãy không biết cuộc họp kéo dài bao lâu tôi đã nhờ chị Khả Hân giúp gọi Vũ Uyên về rồi."_giọng Henry nhỏ dần
"Sao cậu...cậu không biết là cô ấy đang bị thương à."_vừa nói anh vừa lấy di động gọi cho cô nhưng không ai bắt máy.
"Tôi xin lỗi"_Henry thành khẩn.
"Đi thôi, mau lấy xe đi đến phòng tranh."_anh vẫn đang vừa gọi cho cô vừa đi rất nhanh.
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 37: 37: Bảo Vệ Cô Ấy Thật Tốt


Phòng Tranh Diệp Anh.
Phòng tranh của Diệp Anh có diện tích hơn 1000m2 và trưng bày gần 60 bức tranh về phong cảnh thiên nhiên, động vật, con người, kiến trúc, tĩnh vật… Khi Diệp Anh và Hy Vấn vẫn đang say mê vẽ tranh thì Diệp Anh bỗng bất ngờ với cái tát như trời giáng của Vũ Uyên.
"Chị thật vô liêm sĩ."_vừa nói Vũ Uyên vừa đến tát Diệp Anh một cái đau điếng.
"Cô làm gì vậy, tại sao lại đánh người"_Hy Vấn bất ngờ về hành động của Vũ Uyên, vừa nói vừa đi đến chắn trước Diệp Anh.
"Chị còn hỏi tại sao à? Hai chị làm gì mà không biết sao còn hỏi tôi?"
"Em quá đáng lắm chị đã làm gì mà em ra tay với chị."_Diệp Anh ôm mặt nói bằng giọng yếu ớt.
"Coing nhận chị già vờ cũng hay thật.

Tôi hỏi chị về tin đồn hôm nay và vụ tai nạn xe của chị Khả Hân là chị làm đúng không?"_Vũ Uyên giận dữ
"Cô đừng có mà vu khống người khác"_Hy Vấn vẫn đứng trước bảo vệ Diệp Anh.
"Vu khống sao? Ngoài hai chị ra thì còn ai vào đây."_Vũ Uyên cười nhếch môi
"Không có bằng chứng em đừng có mà vu oan cho chị.

Vũ Uyên em thử suy nghĩ kỹ xem không có lửa thì làm sao có khói, cô ta chắc chắn là loại không ra gì nên mới gây thù với người khác nên mới bị như vậy.

Cô ta không có ý tốt với anh trai em đâu, từ đầu đến cuối chỉ có chị mới thật lòng với anh trai em, em đừng để cô ta lừa."_vừa nói Diệp Anh vừa nắm tay Vũ Uyên với gương mặt tội nghiệp.
"Chị...chi.."_Vũ Uyên tức đến đỏ mặt, tức đến độ không nói thêm được gì.
Ngay lúc đó một giọng nói quen thuộc kèm thêm một cái tát nữa khiến Diệp Anh bất ngờ.
"Đứa con gái mất dạy.

Tại sao tao lại sinh ra đứa con gái mất nết như mày chứ, mẹ mày mà biết thì sẽ đau lòng ra sao, mày không biết à."_vừa nói ba của Diệp Anh tát vào mặt cô.
Diệp Anh đau điếng ôm măth chưa đầy 10 phút đã bị ăn hai cái tát, Hy Vấn đứng bên cạnh nhìn xót xa.

Khi Diệp Anh ngẩn đầu lên thì ba của cô, Vũ Phong và cả Henry cũng ở đó.

"Chú ơi! Sao chua lại đánh Diệp Anh, có gì từ từ nói ạ."_theo bản năng Hy Vấn đứng chắn trước Diệp Anh.
"Tại sao ba lại tát con"_Diệp Anh ôm mặt khóc.
"Mày còn hỏi tại sao à? Mày gây ra chuyện như vậy mà chưa biết sai ở đâu sao? Vũ Phong đã nói với tao hết rồi, chính mày là người đứng sau vụ tai nạn của Khả Hân và cả vụ tung tin đồn năm năm trước đúng không?"_ba Diệp Anh tức giận.
"Con không có, ba phải tin con, anh Phong anh phải tin em, em không có."_Diệp Anh ra sức chối.
"Đến giờ phút này mà em còn chối được sao? Anh đã cho người điều tra tên phóng viên đã tung tin và cả tài xế lái xe bỏ trốn đó nữa cũng đã bị cảnh sát bắt rồi."_Vũ Phong lạnh lùng nói.
"Không thể, không thể như thế được.

Tôi đã sắp xếp chu đáo hết rồi, không thể có sơ xuất được."_Hy Vấn bất ngở lên tiếng.
"Thì ra cháu cũng có phần sao? Đáng lẽ ra cháu là bạn thân của nó thì phải ngăn nó lại, sao cháu lại cùng làm với nó vậy?"_giọng ba của Diệp Anh bất lực, mắt đỏ hoe.
"Vũ Phong, Vũ Uyên chú xin lỗi.

Gia đình chú có lỗi với các cháu, có lỗi với ba mẹ cháu.

Thân là ba mẹ mà không biết dạy dỗ con mình để nó gây ra cớ sự này.

Chú thành thực xin lỗi."_vừa nói ba của Diệp Anh cúi đầu trước hai người.
"Chú đừng làm như vậy"_anh và Vũ Uyên đỡ lấy ba của Diệp Anh.
"Tại sao ba lại như vậy, con mới là người tổn thương mà, sao mà lại bảo vệ người ngoài mà đối xử với con như vậy."_Diệp Anh tức giận khi thấy ba mình cúo đầu xin lỗi.
"Mày đúng là đồ nghiệt chủng mà.

Nếu Vũ Phong không nghĩ đến tao thì mày đã không còn ngồi ở đây đâu.

Vũ Phong đã có đủ bằng chứng vụ tại nan giao thông và cả vụ mày vu oan cho Khả Hân năm năm trước rồi.

Liệu mày nghĩ bấy nhiêu đã đủ đưa mày ngồi tù chưa."_ba của Diệp Anh tức giận nói
Nước mắt Diệp Anh rơi lã chả nhìn Vũ Phong bằng ánh mắt cam thù nhưng chứa đựng tình yêu.

Diệp Anh không ngờ vì Khả Hân mà anh có thể đối xử với cô như vậy.
"Anh vừa lòng chưa? Nhìn thấy em như vậy anh vừa lòng chưa?"_giọng Diệp Anh nghẹn ngào.
"Chị..."_Vũ Uyên vừa định nói nhưng bị Henry kéo người lại.
"Em cứ để cho sếp giải quyết."_Henry nói nhỏ vào tai Vũ Uyên.
"Anh đã cảnh cáo với em rồi, chuyện đi đến hôm nay là do em tự chuốt lấy."_anh lạnh lùng nói.
Nghe những lời lạnh lùng anh thốt ra Diệp Anh nghẹn ngào uất ức kèm theo sự tức giận.
"Vũ Phong, thực ra tôi luôn muốn hỏi anh, Khả Hân cô ta dụ dỗ anh kiểu gì mà kể cả cô ta đã có con riêng anh cũng một lòng muốn bảo vệ cô ta vậy?"_giọng Diệp Anh đầy sự nghẹn ngào.

"Cô ấy chưa bao giờ dụ dỗ anh cả, cô ấy rất tốt.

Anh phát hiện anh còn yêu cô ấy rất nhiều, hiện tại hay năm năm trước đều không thay đổi.

Điều mà anh hối hận nhất là năm xưa đã làm tổn thương cô ấy.

Bọn anh đã từng rất yêu thương nhau, anh cũng từng rất hận cô ấy.

Vậy nên những ngày tháng sau này chỉ cần Vũ Phong này còn sống thì tuyệt đối không cho phép ai làm tổn thương cô ấy, kể cả anh.

Vậy nên em đừng ép anh, bây giờ vì cô ấy việc gì anh cũng có thể làm được."_anh nhẹ nhàng nói.
"Anh thật sự không thích tôi sao? Một chút thôi cũng không có sao?"_Diệp Anh nói trong nước mắt.
"Không hề.

Trước đây không, hiện tại không và cả tương lai cũng thế, như anh đã nói ngay từ đầu anh chỉ xem em là em gái thôi chưa hề có tình cảm nam nữ trong đó, chưa từng có."_vừa nói anh vừa lắc đầu.
Vũ Phong không biết rằng Khả Hân đang ở ngoài cửa.

Cô và Bảo Vy đã nghe hết những gì anh nói, cô rất cảm động, mắt đỏ hoe.

Bảo Vy cũng nhìn ra cô và anh chắc chắn không thể tách rời.
"Về thôi"_cô nhẹ nhàng nói.
"Cậu không vào à."_Bảo Vy thắc mắc
"Không cần mình ra mặt rồi, về thôi."
"Được thôi.

Chúng ta về bệnh viện."
Nói rồi Bảo Vy lặng lẽ đưa cô rời đi.
"Vũ Phong, con yên tâm, chú sẽ giải quyết chuyện này êm đẹp.

Chú đảm bảo sẽ không để An Lâm cũng như con bé Khả Hân gặp rắc rối nữa.

Chú chỉ xin con tha cho Diệp Anh đừng tố cáo con bé, chua nhất định sẽ dạy dỗ nó lại."_ba của Diệp Anh nhẹ nhàng nói.
"Ba.

Tại sao ba..."_Diệp Anh tức giận
"Mày im đi.

Từ nay về sau không có lệnh của ba mày không được phép bước chân ra khỏi nhà."_vừa nói ba của Diệp Anh vừa ra hiệu cho vệ sĩ đưa Diệp Anh đi, Hy Vấn thấy vậy cũng đi theo.
"Mong chú giúp con ngăn chặn tin đồn lần này nếu không An Lâm của con sẽ gặp rắc rối.

Con cảm ơn chú nhiều lắm."_anh lễ phép cúi người
"Cảm ơn gì chứ đều là chuyện người cha này phải chuộc lỗi thay con mình.

Đúng là con dại cái mang, mẹ nó mà biết không biết có chịu nổi không nữa."_giọng ba của Diệp Anh nghẹn ngào kèm cảm giác tội lỗi.
"Chú à, con biết cô chú là người tốt, chua đừng tự trách bản thân mình nữa, tụi con hiểu mà."_Vũ Uyên an ủi.
"Cảm ơn các con, vậy bây giờ chua đi trước nhé."
"Vâng ạ.

Chua đi cẩn thận"_anh lễ phép.
Sau khi ba của Diệp Anh rời đi Vũ Uyên không quên trêu chọc Vũ Phong.
"Bây giờ anh mới thừa nhận là còn yêu chị Khả Hân sao? Anh có biết lúc nãy anh nói cực kỳ cảm động không? Nếu mà chị Khả Hân có nghe được chắc cảm động chết mất."
"Em đừng có mà nhiều chuyện."_mặt Vũ Phong ửng đỏ vì gượng.
"Sếp xấu hổ sao? Mặt sếp đỏ lên hết rồi."_vừa nói Henry vừa mỉm cười.
"Cậu...cậu đừng có nói bậy.

Ở đây nóng quá thôi."_anh ấp úng nói.
"Chị Khả Hân không dễ theo đuổi đâu anh chuẩn bị tinh thần đi, em cũng không giúp anh đâu, ai bảo anh là đồ ngốc chứ làm tổn thương chị ấy nhiều như vậy."_vừa nói xong Vũ Uyên kéo Henry bỏ đi
"Đi thôi chúng ta đi đón LeO thôi."_Vũ Uyên vui vẻ nói
"Đó là con trai của anh mà"
"Nhưng mà là cháu trai của em"
"Của anh"
"Của em"
....
Hai anh em họ cứ tranh cãi với nhau suốt đường đi làm cho Henry bật cười.
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 38: 38: Leo Ba Được Nhờ Con Rồi


Thời gian cô nằm viện mọi chuyện cuối cùng cũng được giải quyết êm xuôi nhờ có ba của Diệp Anh hỗ trợ nên dự án của cô vẫn được tiến hành và cô vẫn là người phụ trách.

Trong thời gian cô ở bệnh viện Tiểu My, Bảo Vy, Vũ Uyên, Alex đều thay phiên nhau đến thăm cô, duy nhất chỉ có Vũ Phong là luôn túc trực tại bệnh viện để chăm sóc cô.

Hôm nay cũng vậy anh cùng LeO đến bệnh viện, vừa bước vào phòng LeO đã thất thanh gọi.
"Mẹ ơi, LeO đến rồi.

Hôm nay mẹ có ngoan không? Có nghe lời bác sĩ không ạ."_vừa nói LeO vừa chạy đến bên giường bệnh của cô.
"Tất nhiên là mẹ rất ngoan nên bác sĩ bảo ngày mai mẹ có thể xuất viện được rồi."_cô mỉm cười- xoa đầu LeO.
"Vậy thì tốt quá.

Cuối cùng mẹ cũng được về nhà rồi."_LeO vui vẻ cười tít mắt
"Nếu vậy ngày mai anh đến giúp em làm thủ tục xuất viện nhé."_anh đến bên cạnh cô nhẹ nhàng nói.
"Không cần đâu, tôi tự làm được.

Vả lại tôi có nhờ Tiểu My đến phụ giúp tôi không phải làm phiền đến sếp Phong đâu."_cô từ chối.
"Không được.

Anh có hỏi bác sĩ rồi, sau khi xuất viện việc đi lại của em cần thời gian để bình phục.

Tiểu My còn phải làm việc sẽ không có thời gian để chăm sóc em đâu, Vũ Uyên cũng bắt đầu công việc tại resort rồi còn LeO còn quá bé cũng không đủ sức để chăm sóc em."_anh nhẹ nhàng nói.
"Khoan đã.

Anh nói với tôi những chuyện này là có ý gì?"_cô thắc mắc.
"Ý của anh là đích thân anh đến nhà em để chăm sóc em một thời gian này anh mới yên tâm, được không?"_anh thẳng thắn.
"Ba đến ở cùng con và mẹ thật sao?"_LeO vui ra mặt.
"Đúng vậy.

leO có muốn ba đến ở cùng hai mẹ con không?"_anh vui vẻ nói.
"Có chứ.

Nếu như ba mẹ sống cùng nhau thì đến khi đi ngủ con cũng rất vui nữa."
"LeO, con ra ghế sofa ngồi chơi một tí để mẹ nói chuyện với ba được không?"
"Vâng ạ"_LeO lễ phép nghe theo lời cô
"Vũ Phong, anh lại định bày trò gì nữa đây?"_cô nghiêm túc
"Anh không bày trò gì cả, chỉ là anh muốn đến chăm sóc em và con thôi."
"Tại sao?"
"Vì em đang bị thương."
"Tôi bị thương thì liên quan gì đến anh."
"Vì..vì..vì em là mẹ của LeO nên anh phải có trách nhiệm với em chứ."
"Tôi không cần.

Tôi có thể tự lo cho mình được, không cần anh bận tâm."_cô lạnh lùng nói.
"Không được.

Anh phải đến chăm sóc em thì anh mới yên tâm."
"Tôi không đồng ý."
Cả hai nói càng lúc càng lớn tiếng khiến LeO phải chú ý.
"Ba mẹ lại cãi nhau sao?"_vẻ mặt LeO lúc này rất tội nghiệp.
Lúc này cô và Vũ Phong mới phát hiện ra là LeO vẫn đang ở trong phòng.
"Đâu có"_cô vội trả lời LeO
"Đáng sợ quá."_giọng LeO nhỏ dần, ánh mắt đầy sự đáng thương khiến cô và Vũ Phong bối rối.
"LeO đừng sợ.

Ba mẹ không cãi nhau, chỉ nói chuyện thôi."_anh vội vàng giải thích.
"Đúng đúng, ba mẹ chỉ nói chuyện thôi."_cô cũng vội giải thích cùng anh.
"Hai người lừa con, nói chuyện đâu lớn tiếng như vậy đâu."_LeO thông minh phải bác.
"LeO, ba mẹ đang nói chuyện hơi lớn tiếng thôi, chắc là con nghe nhầm rồi."_cô cố giải thích.
"Nhưng khi ba mẹ của mấy bạn ở nhà trẻ nói chuyện đều nắm tay nhau mà."_LeO vừa nói vừa cầm tay anh và cô nắm lại với nhau.
"Ba mẹ nắm tay nhau rồi, con xem có đúng không?"_anh vội nắm tay cô trước mặt LeO.
"Đúng rồi, ba mẹ nắm tay nhau rồi."_cô gượng cười nhìn LeO.

"Ba của mấy bạn nhỏ ở nhà trẻ còn ôm mẹ nữa."
"LeO à, không phải ai nói chuyện thì...."_cô chưa nói hết câu thì anh đã ôm cô vào lòng mỉm cười.
"Ôm nhau rồi.

Ba mẹ ôm nhau rồi"_anh vừa mỉm cười vừa nói.
LeO đứng khoanh tay nhìn cả hai một lúc thì lên tiếng.
"Hai người phải ngoan nhé, không được cãi nhau nữa đâu, biết không?"_giọng LeO nghiêm túc.
"Ba mẹ biết rồi."_anh vội lên tiếng.
"Vậy mẹ đồng ý cho ba đến nhà mình chăm sóc mẹ đi, được không ạ?"
"Không được.

Ba rất bận còn phải làm việc, ba không có thời gian đâu mẹ có thể tự lo được mà."_cô nhẹ nhàng giải thích.
"Ba không bận chỉ cần mẹ con đồng ý ba luôn sẵn sàng."_anh vội nói với LeO.
"Ba nói là ba làm được đấy.

LeO xin mẹ đấy mẹ cho ba đến nhà chúng ta được không? Mẹ ở nhà một mình con đi nhà trẻ cũng không yên tâm nếu có ba chăm sóc mẹ thì con mới yên tâm đi học được."_LeO nũng nịu xin cô.
Cô không bao giờ thắng được sự nũng nịu đáng yêu đó của LeO nên đành thoả hiệp.
"Được rồi được rồi.

Mẹ thua con đấy lúc nào cũng dùng chiêu này với mẹ."
"Vậy là mẹ đồng ý rồi đúng không?"_vẻ mặt LeO rạng rỡ.
"Mẹ đồng ý"
"Em đồng ý thật sao?"_anh cũng vui mừng
"Tôi chỉ nể mặt LeO thôi."_cô lạnh lùng nói.
"LeO ba được nhờ con rồi."_anh nhìn LeO mỉm cười.
"Ba ơi, ba quên mất thứ đó à?"_Vừa nói LeO chỉ vào túi đồ ăn đang ở trên bàn.
"À suýt nữa thì ba quên mất"_vừa nói anh vừa mở hộp đồ ăn để trên bàn giúp cô.

"Đây là cháo anh nấu cho em.

Ăn đi cho nóng."_vừa nói xong thì đồ ăn đã trước mặt cô.
"Anh nấu sao?"_cô thắc mắc
"Đúng rồi đấy mẹ.

Sáng nay ba thức sớm đi chợ rồi nấu cho mẹ đấy, con cũng có giúp ba nữa nên mẹ ăn nhiều vào nhé."_LeO vui vẻ nói.
"Tất nhiên đồ ăn của LeO làm thì tất nhiên mẹ phải ăn rồi."_cô mỉm cười nhìn LeO.
Tay cô do truyền nước lâu ngày nên hơi đau nhức chỗ kim tiêm, tay cô không có lực nên đã làm rơi muỗng vào bát cháo khiến cháo nóng bắn lên tay.
"Aw"_cô thốt lên
Anh hốt hoảng lo lắng cầm tay cô kiểm tra xem cô có bị bỏng không.
"Em không sao chứ?"_anh lo lắng kiểm tra tay cô, LeO cũng cùng anh kiểm tra.
"Không sao, chỉ là tay không có lực nên tôi trượt tay thôi."_cô nhìn anh giải thích.
"Không sao thì tốt rồi."_Nói rồi anh hôn lên tay cô khiến cô bất ngờ còn LeO thấy vậy thì mỉm cười.
"Anh đang làm gì vậy?"_cô bất ngờ rụt tay lại.
"Để anh đút cho em, dù sao em đang là bệnh nhân cần được chăm sóc."_vừa nói anh vừa thổi cháo đút cô.
"Tôi tự làm được."
"Em hợp tác chút đi LeO còn ở đây đấy."
Nghe anh nói cô nhìn LeO miễn cưỡng để anh đút ăn.

Còn anh thì vẫn đang mỉm cười trong hạnh phúc.
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 39: 39: Ghen


Chung cư A.
"Khả Hân"_Phúc Lâm đã chờ cô dưới chung cư, tay cầm hoa và quà.
Cô, Vũ Phong và cả LeO đang đi lên nhà thì bị giọng nói của Phúc Lâm.

"Phúc Lâm, sao anh lại ở đây."_cô thắc mắc
"À tôi có chuyện muốn nói với cô."_vừa nói Phúc Lâm vừa nhìn anh và LeO.
"Anh dẫn LeO lên nhà trước đi một tí nữa tôi sẽ lên sau."_cô nhìn anh
"Không được chân em chưa bình phục hẳn không thể đứng lâu được."_anh vừa nói vừa lườm Phúc Lâm.
"Anh yên tâm chỉ 5 phút thôi không tốn nhiều thời gian đâu."_Phúc Lâm giải thích
"Mẹ ơi! Chú này là ai vậy mẹ."_LeO cau mày nhìn Phúc Lâm
Nghe LeO gọi cô là mẹ Phúc Lâm khá bất ngờ.

"Đây là đồng nghiệp của mẹ.

LeO ngoan nhé con lên nhà trước đợi mẹ được không?"
"Vâng ạ."_LeO ngậm ngùi đồng ý
"Anh mau đưa thằng bé lên nhà đi."_cô ra lệnh cho anh.
"Nhưng..."

"Nhanh lên"
Vũ Phong ngậm ngùi bế LeO rời đi nhưng chỉ đến cửa chung cư thì lại dừng lại.
"Anh tìm tôi có việc gì không?"_cô thắc mắc
"Tôi vừa mới đi công tác về thì nghe tin cô bị tai nạn.

Tôi có đến bệnh viện nhưng họ bảo cô đã xuất viện rồi nên tôi mới đến đây."_Phúc Lâm giải thích
"Tôi không sao? Bây giờ tôi ổn rồi.

Cảm ơn anh nhé."_cô mỉm cười nói
"Hôm trước khi tôi đưa cô về tôi có nghe sếp Phong nói anh ấy là bạn trai cô, cậu bé đó là con trai của hai người à?"_Phúc Lâm thắc mắc
"Thật ra....!thì quan hệ của chúng tôi không như anh nghĩ đâu."_cô ấp úng
"Không sao nếu khó nói thì cô không cần phải nói vì dù sao đó cũng là vấn đề riêng tư của cô."_Phúc Lâm gượng cười
"Hôm nay tôi đến đây chỉ muốn hỏi thăm sức khoẻ của cô thôi."_vừa nói Phúc Lâm vừa cầm bó hoa và quà trên tay đưa cho cô.
"Cảm ơn anh nhưng tôi không thể nhận quà của anh được, tấm lòng của anh tôi nhận nhưng cái này..."_cô đẩy hoa và quà lại cho Phúc Lâm
"Không sao.

Chúng ta là đồng nghiệp mà cứ coi như đây là quà chúc mừng cô ra viện, cô cứ nhận đi chúng ta là bạn bè mà, đúng không?"_Phúc Lâm mỉm cười.
Về phía anh và LeO thì vẫn đứng đợi cô trước cửa ching cư.

Vẻ mặt anh đầy sự khó chịu và bực tức.
"LeO, con xem tại sao mẹ con lại cười cupiwf nói nói vui vẻ với cái tên đó vậy."_anh cau có
"Làm sao con biết được"
"Con trai, con gọi mẹ lên nhà cùng chúng ta đi."_anh dục LeO.
"Mẹ ơi, nhanh lên đi con đói rồi"_LeO hét lớn.
"Mẹ biết rồi"_cô đáp lời LeO.
"Vậy tôi lên nhà nhé, cảm ơn anh vì món quà."_cco mỉm cười.
"Được rồi cô lên nhà đi cố gắng tĩnh dưỡng cho tốt nhé.

Tạm biệt"_nói xong Phúc Lâm cũng rời đi.
"Mẹ tới đây, đi thôi."_vừa nói cô vừa đi đến bên anh và LeO.

Lúc này cơ mặt của anh mới thả lỏng mà mỉm cười.

Sau khi cả ba lên nhà anh dìu cô vào phóng khách nghỉ ngơi còn anh thì tắm cho LeO.
"Em nghỉ ngơi đi, anh tắm cho LeO rồi sẽ làm món ngon cho em."
"Cảm ơn."
"LeO chúng ta đi tắm thôi"_vừa nói anh vừa đẩy LeO vào nhà vệ sinh.
Trong lúc chờ anh tâm cho LeO thì cô cũng mở những món quà mà Phúc Lâm đã tặng cô lúc nãy.
"Tắm xong thì phải lau khô nếu không sẽ dễ bị cảm lâm đấy, con trai."_vừa nói anh bừa lâu khô cho LeO cũng không quên liếc nhìn cô đang vui vẻ mở quà.
"Vâng ạ, con biết rồi ba còn càm ràm nhiều hơn cả mẹ nữa."_LeO càu nhàu.
"Tự dưng lại tặng quà cho mình, khách sáo quá vậy? Bao nhiêu đồ làm sao ăn hết đây"_cô vừa nói vừa nhìn đống thực phẩm dinh dưỡng Phúc Lâm tặng.
Nghe cô nói vậy anh càng chua ý đến cô nhiều hơn tay anh lau tóc cho LeO càng mạnh hơn khiến LeO khí chịu.
"Ba ơi, ba ơi"_LeO gọi anh nhưng anh mãi chú ý đến cô nên không nghe lời LeO nói.
"Ba ơi.

Mặt con sắp bị ba lau rách luôn rồi"_giọng LeO nói lớn với anh rồi LeO chạy đến phòng khách ngồi bên cạnh cô.
"Mẹ ơi, mẹ xem ba kìa, vừa nãy ba lau mặt con như thế này này.

Mẹ nhìn đi."_vừa nói LeO vừa diễn tả lại hành động của anh.
"Không sao.

Con lau mặt ba lại như thế đi."_cô vừa trả lời LeO vừa tiếp tục xem quà.
"Đây là quà của chú lúc nãy tặng mẹ sao?"_LeO thắc mắc.
"Đúng rồi"
"Hoa đẹp quá."_LeO mỉm cười
"Đẹp đúng không?"_cô cầm bó hoa đưa trước mặt LeO.
"Hoom trước ở trường mẫu giáo con có tặng cho bạn Dâu một bông hoa bạn ấy thích lăm."_LeO vui vẻ nói

"Sao dạo này con hay để ý bạn Dâu thế? Dạo trước con toàn nhắc đến bạn Cam cơ mà?"_cô thắc mắc
"Bạn Cam ăn cơm hay kén ăn lắm con không thích bạn ấy nữa."_LeO giải thích
"Con dễ thay lòng vậy sao? Không biết giống ai nhỉ"_cô nhìn anh cười nhẹ.
Nghe cô nói như thế anh có chút choitj dạ vội lên tiếng.
"Thế này gọi là kiên định với nguyên tắc bản thân.

Không giống ai đó không biết từ chối người khác."_anh vội thanh minh còn cô thì chỉ biết nhìn anh mà lắc đầu.
"Thời đại này rồi ai còn tặng hoa sến súa như vậy nhưng hợp với em đó."_anh nói bằng giọng giễu cợt
"Nghe anh nói như vậy tôi thấy đúng laf khá hợp bới tôi đấy, phải đi lấy bình cắm hoa mới được."_nói rồi cô vào bếp tìm bình cắm hoa.
"Đúng là đẹp thật rất nhã nhặn, đẹp đúng không LeO."_cô vừa cắm ho trong bếp vừa nói còn anh thì càng lúc càng bực tức.
"Đẹp ạ"_LeO vui vẻ trả lời thì bị anh vỗ nhẹ vào vai
"Đẹp gì mà đẹp?"
"Đẹp mà"_LeO tiếp tục chọc ghẹo anh
"Không đẹp"_vừa nói anh lại tiếp tục lau mặt cho LeO
"Đừng lau cho con nữa, đừng mà, đừng mà."_LeO cầu xin trong bất lực.
 
Back
Top Bottom