Ngôn Tình Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,285,627
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaUZ_18Aae7nMi-YM1SzvjBrIvaHkZp5JUTjWnfhp1-YjAJX0MOMBRKz_Yba8km_KbWVvL_iz1kybCJ2FdTonhJgeZ2YE26aoGn2AXxwY1jgS_ivd-1OO-tyTg1L4meq3mbcAEyawTUeXzA8psdVQ8Zh=w215-h322-s-no

Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Tác giả: Trúc Mây❤️
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trúc Mây❤️

Thể loại: Hài Hước, Ngôn Tình, Truyện Sủng

Giới thiệu:

"Tình yêu mà anh dành cho em sẽ không bao giờ thay đổi kể cả quá khứ, hiện tại hay tương lai em là người mà anh muốn ở cạnh, là người mà anh phải bảo vệ suốt đời. Dân số thế giới là 8 tỉ người, tìm được em là điều kỳ tích. Nếu có kiếp sau anh sẽ hối lộ với ông trời để tìm được em lần nữa. Khả Hân, anh yêu em."​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 1: 1: Tái Ngộ


Khả Hân lặng người nhìn cặp trai gái đứng trước quầy bán rau, một lần nữa cô cảm nhận sự lạ lùng của số phận.

Năm năm trước, chính người con gái đó khiến cô quyết định ra đi.

Bây giờ họ lại cùng nhau đi mua sắm, vậy là cuối cùng họ thật sự đã ở cạnh nhau! Nhìn người đàn ông khoẻ mạnh đang đứng trước mặt, cô cảm thấy may mắn khi mà hồi ấy cô bỏ ra đi, nếu không… Khả Hân không dám nghĩ thêm…
Ký ức năm năm trước ùa về.
NĂM 2018.
Vũ Phong, Diệp Anh sao mình lại ngốc như thế làm gì có tình bạn giữa nam và nữ huống hồ gì họ lại lớn lên cùng nhau.
" Chúng tôi là thanh mai trúc mã, hai gia đình là hàng xóm của nhau cô tưởng, cô mạnh hơn tình cảm hơn hai mươi năm giữa tôi và Vũ Phong sao?”
“Hôm nay tôi chính thức cho cô biết, tôi yêu Vũ Phong, nhưng tôi không muốn yêu thầm nữa.

Tôi khuyên cô từ bỏ đi, cô là điềm xui xẻo cho anh ấy và cả gia đình anh ấy nữa.

Vã lại bây giờ cô có nói gì anh ấy cũng khoing còn tin cô nữa rồi”
Năm 22 tuổi, ngày cưới của cô và Vũ Phong, cô bạn hàng xóm Diệp Anh vốn điềm đạm, bỗng nhiên thẳng thắn tuyên bố với cô.

Một người nhẹ nhàng, sống tình cảm không bao giờ hơn thua với ai như Diệp Anh mà quả quyết như vậy, chắc hẳn cô ấy phải yêu Vũ Phong nhiều lắm.
Còn cô? Cô có gì để cạnh tranh với Diệp Anh? Chính vào ngày cưới sau khi chuyện đó xảy ra với Vũ Phong, cô đã thua, cộng với những lời nói lạnh lùng của anh đã khiến cô chạy trốn sang Mỹ suốt năm năm trời.

Anh hận cô cũng đúng, chính cô không nói cho anh biết để anh không thể nhìn mặt ba mình lần cuối nhưng cũng chỉ vì lời hứa với ba của anh, cũng chỉ vì lo cho sức khoẻ của anh đến cuối cùng cô vẫn không thể giúp anh tránh được tổn thương.

Không những thế vào thời điểm đó anh còn hiểu lầm cô rất nhiều chuyện để rồi đem đến cho cô quyết định phải rời đi.
Bây giờ gặp lại anh cô vẫn cảm thấy nhói lòng, ánh mắt lạnh lùng, lời nói tuyệt tình của anh đã khiến cô vô cùng đau khổ và chạnh lòng.
Anh đi về phía cô, bàn tay Khả Hân nắm chặt tay đẩy xe hàng đến mức thanh sắt muốn gãy đi.

Nhưng siêu thị lúc đó quá đông, cô lại đang đẩy cái xe chứa hàng nên không thể quay người bỏ chạy.

Thế nhưng cô lại suy nghĩ lại " tại sao mình lại bỏ chạy, đáng lẽ ra mình phải bình thản nói với họ một câu là ồ đã lâu không gặp".

Đang phân vân suy nghĩ có nên bước tiếp hay không thì cô nghe văng vẳng có giọng nói khá quen thuộc.
" Có cần mua thêm sữa không?" _ Đúng là tiếng của Diệp Anh rồi, vẫn nhỏ nhẹ dịu dàng như xưa.
Cô không nghe thấy tiếng trả lời nên vô cùng hụt hẵng, cô đã rất mong chờ giọng nói trầm ấm đó, giọng nói mà cô nhớ mong trong suốt năm năm ở xứ người.
Khả Hân vẫn đang đứng lặng người chờ đợi tiếng trả lời thì một giọng nói làm cô bừng tĩnh.
" Chú đẹp trai ơi! Chú có thể giúp con tìm mẹ được không? Hình như con bị lạc mẹ mất rồi, con đã tìm mẹ rất lâu rồi nhưng đều không thấy, chú có thể giúp con đưa con đến trung tâm thất lạc của siêu thị được không? Con không biết đường đến đó" _ một cậu bé tầm 4 tuổi cầm tay của Vũ Phong lắc nhẹ

" Con tên gì?"_ Vũ Phong nhẹ nhàng hỏi
" Trần Duy An là tên của con, nhưng các bạn ở trường mẫu giáo thì gọi con là LeO"_ LeO lễ phép đáp
" LeO!! Tên đáng yêu vậy?_ Diệp Anh nhìn LeO khen trìu mến.
"Được rồi để chú đưa con đến trung tâm thất lạc của siêu thị, đến đó họ sẽ giúp con tìm mẹ nhé"_ Vũ Phong nhẹ nhàng nói
"Chú không những đẹp trai mà còn tốt bụng nữa, chị gái cũng rất xinh đẹp mà còn dịu dàng chả bù cho mẹ của em suốt ngày mắng em thôi" _ LeO vừa khen vừa bĩu môi, Vũ Phong và Diệp Anh thì chỉ nhìn thằng bé cười thôi vì quá đáng yêu.
" Em ở đây nhé để anh dắt thằng bé đến trung tâm thất lạc đã"_ vừa nói Vũ Phong vừa nhìn Diệp Anh.

Bên này Khả Hân bỗng hốt hoảng chạy đến, hình như bây giờ cô mới hoàng hồn lại thì ra cô đã lạc mất con trai.
"LeO!!!!" _ một giọng thất thanh của cô
" Mamiiii!!!!" _ LeO vừa đáp lại vừa chạy đến bên cô
" Mẹ đi đâu vậy con đã tìm mẹ rất lâu rồi"_ cậu bé nói bằng giọng trách móc
" Mẹ xin lỗi LeO lần sau mẹ sẽ không như vậy nữa, LeO tha lỗi cho mẹ nhé" _ cô nói bằng giọng nghẹn ngào sắp khóc
" Mẹ đừng khóc, LeO không tìm được mẹ nên lo lắm, LeO yêu mẹ nhất"_ vừa nói thằng bé vừa lau nước mắt cho cô
Cảnh tượng này đã để cho Vũ Phong và Diệp Anh nhìn thấy.

Khi định thần lại anh nhẹ nhàng bước đến chỗ cô.
" Mẹ ơi chú đẹp trai này tốt bụng lắm, chú định giúp con tìm mẹ đấy" _ LeO ngây thơ kể với cô
" Mấy năm không gặp cô lại có con lớn như vậy rồi sao?"_ giọng nói đầy lạnh lùng của anh khiến cô nhói lòng
Cô vẫn im lặng mà nhìn anh cho đến khi một giọng nói phá bầu không khí
" Khả Hân"_ một người đàn ông chạy đén bên cô.
" Ba Alex" _ vừa nói LeO vừa chạy đến bên Alex.
Alex bế LeO lên và đến bên Khả Hân, anh cũng bất ngờ khi nhìn thấy Vũ Phong và Diệp Anh những giữ bình tĩnh đến bên Khả Hân.
"Hai mẹ con đi đâu vậy, anh đã tìm hai mẹ con rất lâu đấy"_ vừa nói Alex vừa đến đứng cạnh Khả Hân
"Đã lâu không gặp rồi, sức khoẻ anh vẫn ổn chứ" _ vừa nói Alex vừa đưa tay để bắt tay Vũ Phong.
Vũ Phong nhìn cả ba người dường như anh ngầm hiểu đó là một gia đình nên anh lên tiếng bằng giọng trầm ấm
"Diệp Anh, về thôi"_ Vũ Phong để lại một câu nói khá lạnh lùng và vội vàng rời đi..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 2: 2: Số Phận


Diệp Anh kinh ngạc nhìn vẻ mặt bình thản của Vũ Phong: “ Đứa bé đó...., cả Alex....!có phải là....
“Người đó từ lâu đã không còn tồn tại trong cuộc sống của anh nữa rồi.” – Giọng Vũ Phong đầy sự lạnh lùng đến đáng sợ.
"Được rồi, vậy chúng ta đi thôi"_ vừa nói Diệp Anh vừa quan sát vẻ mặt của Vũ Phong.
Nhưng vô tình Vũ Phong lại đưa ánh mắt nhìn về phía Khả Hân, nhìn cả gia đình ba người vui vẻ cười đùa trong lòng anh có một chút tức giận.
"Vũ Phong, đi thôi"_ Diệp Anh nhắc nhẹ nhàng và khoác tay anh giống như một đứa trẻ đang sợ mất gì đó.
"Mẹ và ba Alex quen chú đẹp trai đó sao ạ?"_LeO thắc mắc hỏi
Câu hỏi của cậu bé khiến cho cô không biết trả lời con trai thế nào, đang lúc không biết phải nói gì Alex liền ôm lấy LeO âu yếm
"Chú ấy, mẹ và ba Alex của con là bạn thời đại học ấy mà"_ Alex nhẹ nhàng giải thích cho LeO
"Nhưng mà theo con quan sát được thì hình như chú ấy không thích mẹ và cả ba Alex đúng không"_ Câu hỏi của LeO khiến cho cô suýt nữa thì bật khóc.
"À có thể là do ba Alex đẹp trai hơn chú ấy nên chú ấy mới ganh tỵ đấy" _ Alex giải vây giúp cô
" Nhưng con thấy chú ấy đẹp trai hơn ba Alex mà, con thấy chú ấy khá giống con, đều rất đẹp trai"
"Con trai à con nói như thế ba Alex buồn lắm đó"_ Alex hờn dỗi với LeO
Chụttttt.

Vừa nói LeO vừa thơm vào má Alex

"Thưởng cho ba đó đừng như trẻ con nữa"
"Thôi được rồi đến giờ phải về rồi, chúng ta về nhà nhé con trai"_ Cô buồn bã nói
Trên đường về nhà LeO cũng đã thấm mệt nên cũng ngủ thiếp đi, còn cô thì vẫn buồn bã nhớ về chuyện ngày hôm nay.
"Em định khi nào thì nói sự thực với cậu ấy"_ Alex lên tiếng phá tan bầu không khí yên lặng
"Em phải nói chuyện gì bây giờ"_ cô lặng lẽ đáp
"Tất cả mọi chuyện kể cả chuyện của LeO"_Alex trầm lặng đáp
"Hoàng Bách!! Lâu lắm rồi em không gọi anh bằng tên này đúng không?"_cô điềm đạm nói
"Đúng rồ!i có lẽ lúc em và anh cùng sang Mỹ.

Cũng gần 5 năm rồi"_ Alex lặng lẽ đáp
"Chúng ta quen biết nhau đã hơn 10 năm rồi đúng không anh?"
"Chính xác đã là 11 năm rồi"_Alex khẳng định
"Đúng vậy chúng ta đã quen biết nhau rất lâu rồi, anh cũng chứng kiến hết tất cả chuyện em đã trải qua.

Vì vậy em nghĩ anh sẽ hiểu được tại sao em không thể nói hết tất cả cho anh ấy, em không thể"_cô nói với đôi mắt ngấn lệ
"Nhưng anh nghĩ LeO cần biết ba ruột của nó, một đứa trẻ không có bố rất đáng thương"_ Alex lặng lẽ khuyên cô
"Dù như thế nào em cũng không thể, đành để LeO chịu thiệt rồi, anh cũng đừng nhắc đến vấn đề này nữa em không muốn nghĩ đến nó nữa" _ cô nghẹn ngào nói
"Anh hiểu rồi"_ Alex lặng lẽ đáp
Vừa về đến chưng cư cô đang sống, Alex giúp cô đưa LeO lên phòng ngủ.
"Cafe của anh đây" _ vừa nói cô vừa đưa Alex một tách cafe
"Anh cảm ơn nhé"_ vừa nói Alex vừa cầm tách cafe
"Dự án quán cafe của em thế nào rồi"_Alex vừa nhâm nhi tách cafe vừa hỏi
"Em cũng đang triển khai, em vẫn chưa tìm được địa điểm ưng ý nên cũng hơi đau đầu."
"Em cũng mới về nước làm từ từ thôi, có gì khó khăn thì cứ nói với anh nhé"_Alex mỉm cười nói
"Em tự lo được nên mẹ con em không thể làm phiền anh được nữa, nếu mà em cứ làm phiền anh mãi thì làm sao anh của bạn gái được" _ cô mỉm cười nói với anh
"Bạn gái gì chứ, anh có LeO là đủ rồi"_Alex gượng cười
"Thì anh kiếm bạn gái đi rồi sau đó kết hôn sau đó nữa thì sinh con để LeO có bạn chơi cùng"

"Từ lúc phát hiện LeO bị bệnh, anh đã giúp em rất nhiều rồi, anh đồng hành cùng mẹ con em và giúp đỡ em rất nhiều rồi, nói thật lúc đó nếu không có anh em cũng không biết phải làm sao nữa nên bây giờ anh nên nghĩ cho bản thân mình đi nhé._ cô chân thành khuyên Alex
"Thôi anh còn có việc anh về trước nhé"_Alex vội vàng nói
"Được rồi! Anh về cẩn thận nhé cân nhắc những gì em nói nhé
"Anh biết rồi"_ Alex buồn bã ra về
Cô không nhận ra tình cảm mà Alex dành cho cô còn Alex thì vẫn chờ đợi, chờ đợi một ngày nhất định còn sẽ nhận ra và ở bên anh.
...----------------...
Cốc...cốc...cốc
"Vào đi"_ Vũ Phong nói bằng giọng trầm ấm.

Truyện Trinh Thám
"Dạ đây là tài liệu tổng giám đốc cần ạ.

Theo như tôi điều tra thì cô Khả Hân hay còn được gọi là Cindy, 5 năm trước đã được đào tạo thành một batender chuyên nghiệp tại Mỹ do được học bỗng toàn phần của một quỹ đầu tư tại Mỹ.

Trong 5 năm qua cô ấy cũng đã đạt được nhiều thành tựu như: quản lý và cả giám khảo của một số cuộc thi batender chuyên nghiệp, được mời làm thính giảng cho một sói trường đào tạo batender.

Trong giới cũng có một chút tiếng tăm, hiện tại cô ấy trở về nước để thực hiện một dự án về pha chế.

Còn về đời tư thì cô ấy khá kín tiếng, tôi cũng không điều tra được chỉ biết cô ấy có một đứa con trai 4tuổi."_ trợ lý đang báo cáo thì bỗng Vũ Phong lên tiếng.
( Henry: trợ lý riêng của Vũ Phong, kim luôn cả tài xế và đã giúp anh trong nhiều việc từ việc công đến việc tư.)

" Cậu nói con trai cô ấy bao nhiêu tuổi"_anh gặng hỏi lại
"Dạ thưa tổng giám đốc là 4 tuổi ạ"_ Henry vẫn kiên nhẫn trả lời
Nghe đến đây Vũ Phong bắt đầu thấy tim đập nhanh hơn, anh đưa tay đè lên ngực trái
"Tổng giám đốc, anh không sao chứ, tôi đưa anh đến bệnh viện nhé" _ Henry lo lắng chạy đến đỡ lấy anh
"Tôi không sao, chỉ tim hơi đập nhanh thôi uống thuốc là không sao nữa"_ anh trấn an trợ lý
Chỉ là nghe đến đây anh có chút nghi ngờ nhưng có lẽ anh đã nghĩ quá nhiều làm gì có chuyện nhưng vậy, nghĩ đến đó anh cũng cho qua.
"Dự án pha chế của cô ấy cụ thể là làm gì?"_ anh nghiêm túc nói
" Dạ thưa tổng giám đốc nghe nói là vừa đào tạo lớp pha chế vừa mở quán cafe ạ"_ Henry nhẹ nhàng đáp
" Vậy cậu nghĩ xem nếu dự án của cô ấy hợp tác với resort của chúng ta thì có được không?
" Nếu được như cậy thì quá tốt rồi, cô ấy cũng là người có tiếng trong giới nếu kết hợp với resort của chúng ta thì danh tiếng của chúng ta và cả cô ấy đều có lợi cả" _ Henry vui vẻ đáp
"Đúng vậy, nhưng nếu tôi trực tiếp ký hợp đồng cô ấy sẽ không đồng ý đâu nên vụ này tôi giao cho cậu, xử lý cho tốt rồi báo cáo cho tôi, chỉ cần coi ấy ký hợp đồng thì chuyện còn lại cứ để tôi xử lý."_ anh nhẹ nhàng ra lệnh
" Dạ thưa tổng giám đốc tôi sẽ thực hiện ngay ạ"
Nói rồi Henry cũng rời khỏi phòng làm việc để lại một mình Vũ Phong lặng lẽ suy tư một mình.
" Khả Hân tôi nhất định sẽ khiến cô phải trả giá".
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 3: 3: Gặp Lại Cô Bạn Thuở Bé


Bệnh Viện X...
"Anh đã sắp xếp được bác sĩ tiếp nhận điều trị cho LeO rồi nên không cần lo nữa nhé."_ Alex vui vẻ nói
"May quá, may mà có anh"_ Cô mừng rỡ đáp
"Nhưng....!người này có lẽ em biết đấy"_ Alex ngập ngừng
"Là ai vậy ạ?"_ cô thắc mắc hỏi
" Một lát nữa vào phòng em sẽ biết"_ Alex vừa đáp lời vừa đi đến chỗ của LeO đang chơi cùng những bạn nhỏ khác.

Cô thì vẫn thắc mắc với vẻ mặt ngờ nghệch.
"LeO!!! Con trai của ba"_ Alex gọi LeO
"Dạ! Con đây ạ!" _ nghe tiếng gọi LeO chạy đến bên Alex
"Chúng ta đến gặp bác sĩ nhé con trai"_Alex nhẹ nhàng nói với LeO
"Ba Alex! Hay là chúng ta đừng đeo cái thứ này nữa được không, chúng ta đừng uống thuốc nữa được không ạ" _LeO buồn bã nói
"Không được đâu LeO, con không nhớ lúc ở Mỹ con đã như thế nào sao"_Cô nghiêm khắc nói với LeO
"Đúng rồi đấy LeO, con là Thor mà, là siêu anh hùng mà nên con phải dũng cảm lên chứ.

Siêu anh hùng thì cũng có lúc phải bị mất năng lượng nên bây giờ chúng ta nạp năng lượng cho siêu anh hùng được không con trai." _ Alex nhẹ nhàng khuyên nhủ LeO
"Con không muốn đâu, các bạn ở trường mẫu giáo chả ai chịu chơi với con, các bạn bảo con là siêu anh hùng bị hỏng rồi nên lúc nào cũng phải uống thuốc"_LeO vừa nói khuôn mặt buồn hẳn
"LeO!! Ba nói này.

Là còn vừa chuyển trường về nên các bạn chưa hiểu con chứ không phải các bạn không muốn chơi với con đâu, con cho các bạn thời gian nhé, ba tin là một khi các bạn đã hiểu con rồi thì sao có thể từ chối chơi với người vừa đẹp trai lại vừa ngầu như LeO của ba chứ."_Alex an ủi LeO
"Đúng rối đấy con trai nên bây giờ chúng ta đi gặp bác sĩ nhé"_ cô vừa nói vừa nhẹ nhàng ôm lấy LeO
"Vâng ạ"_ LeO lễ phép đáp
"Anh làm ba giỏi lắm rồi đấy, bây giờ anh dỗ LeO còn giỏi hơn cả em nữa rồi."_ vừa đi cô vừa khen Alex.
"Con trai anh thì anh khen thôi sao gọi là dỗ được"_ Alex mỉm cười
"Em nghĩ anh không hợp làm giám đốc bệnh viện đâu mà nên làm một người cha thật sự đi.

Để LeO còn có thêm mẹ nuôi, có thêm cả em trai em gái nữa."_cô vui vẻ khuyên Alex
"Chuyện đó thì nói sau đi, giờ quan trọng nhất là sức khoẻ của LeO.

Chúng vào gặp bác sĩ nhé, lần này anh sắp xếp cho em một bác sĩ khoa tim lồ ng ngực giỏi nhất ở bệnh viện của anh, anh cũng đã gửi toàn bộ bệnh án của LeO cho cô ấy rồi nên em không cần quá lo lắng."
"Cảm ơn nhiều nhé, Alex"_ cô mỉm cười nói
Bước phòng phòng khám cô bất ngờ nhìn về vị bác sĩ đó, hình dáng khá quen thuộc nhưng cô không chắc có đúng là người đó không, cho đến khi cô ấy quay người lại thì mọi sự suy đoán trước đó của cô đều đúng.

Ngay lúc đó cảm xúc của cô bị lẫn lộn không biết nên vui hay nên buồn, cô cứng đờ người như chôn chân tại chỗ đến khi vị bác sĩ kia lên tiếng làm cô hoàng người lại.
"Thế nào không nhận ra nhau sao?" vị bác sĩ nhẹ nhàng lên tiếng
"Cậu....!Cậu.....!là Bảo Vy? cô ấp úng hỏi
"Không mình thì là ai" cô ấy cười đắc ý
"Đây là người quen anh nói với em đấy" Alex nói nhỏ vào tai cô
"Chẳng phải các vị đến để khám bệnh sao?,mau khẩn trương đi tôi còn rất nhiều bệnh nhân"_ Bảo Vy nhiệt tình giục
Bảo Vy thay đổi quá nhiều, trước mặt cô bây giờ không còn là một Bảo Vy hoạt bát,đáng yêu, thân thiện nữa mà là một vị bác sĩ lạnh lùng nghiêm nghị, đôi mắt nhìn Khả Hân như chứa đựng sự oan trách nhưng cũng đầy sự nhớ thương.

"Bệnh nhân Trần Duy An, nam, 4 tuổi, tiền sử bệnh tim bẩm sinh, từng phẫu thuật thay van tim vào 2 năm trước, hiện tại tất cả các chỉ số đều bình thường nên cứ uống đúng toa của bác sĩ và luôn đeo thiết bị theo dõi nhịp tim.

Jack là bác sĩ điều trị chính cho bé tại Mỹ và cũng là đàn anh của tôi, anh ấy đã bàn giao tất cả bệnh án cũng như đã nói chi tiết về bệnh của bé nên cô không cần phải lo." _cô chỉ yên lặng nhìn Bảo Vy giải thích rõ tình trạng của LeO
"Cô còn gì muốn hỏi về tình trạng của bé không?"_Bảo Vy lạnh lùng hỏi
"Cậu...!cậu có khoẻ không?"_cô ngập ngừng hỏi
Nghe câu hỏi của cô Bảo Vy suýt nữa thì bật khóc nhưng vẫn giữ bình tình mà lạnh lùng trả lời.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bổn Vương Muốn Thanh Tịnh
2.

Phong Cách Yêu Thầm Của Nhà Giàu Mới Nổi
3.

Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi
4.

Trùng Sinh Để Gặp Người
=====================================
"Nếu như không có câu hỏi gì nữa thì mời cô ra ngoài lấy thuốc theo toa, tôi còn phải khám cho bệnh nhân tiếp theo"
"Khi nào cậu tan ca có thể cho mình xin ít thời gian được không?"_cô nhẹ nhàng nói
"Xin lỗi tôi không có thời gian hôm nay tôi có nhiều bệnh nhân lắm"_Bảo Vy lạnh lùng từ chối
"Bệnh nhân của em hôm nay ngoài LeO thì chỉ có một người nữa thôi, anh nghĩ hai em hãy nên nói chuyện nghiêm túc với nhau đi, anh sẽ đưa LeO ra ngoài."_Alex nói
"Anh là ai mà có quyền yêu cầu em gặp người em không muốn gặp chứ?"_Bảo Vy phản bác
"Cô là Bảo Vy đúng không ạ? Cô là bạn thân của mẹ con đúng không ạ? Mẹ con đã kể rất nhiều về cô và cũng rất nhớ cô nữa nên cô đừng buồn mẹ con nữa nhé, nói chuyện với mẹ con nhé, LeO hứa sẽ ra ngoài ngoan ngoãn ngồi đợi"_LeO ngoan ngoãn nói
Nghe LeO nói Bảo Vy lại động lòng sao lại có thể từ chối một đứa trẻ hiểu chuyện đến như vậy, Bảo Vy nhẹ nhàng xoa đầu LeO nhẹ nhàng
"Cô biết rồi cô ngoan ngoãn theo ba ra ngoài ngồi đợi mẹ nhé, cô sẽ ngoan ngoãn nói chuyện với mẹ con được không?"
Nói rồi cả hai ra ngoài để lại cô và Bảo Vy trong phòng.

Một khoảng lặng trong phòng khiến cho không khí ngày càng căng thẳng,để phá bầu không khí ngột ngạt đó cô lên tiếng.
" Mấy năm nay cậu vẫn ổn chứ?"_cô quan tâm hỏi
"Có gì mà không ổn thì vẫn học tập tốt nghiệp và rồi cuối cùng là bây giờ đang đi làm thôi."_Bảo Vy lạnh lùng nói
“Cậu thay đổi nhiều quá.” – Lúc lâu sau, cô lên tiếng vẻ xót xa.
"Đúng vậy có lẽ tôi đã thay đổi thật rồi, thay đổi từ lúc cậu không từ mà biệt, bỏ lại tôi một mình với hàng vạn câu hỏi, có phải tối làm gì sai nên cậu mới đối xử với tôi như vậy không, tôi đã tự hỏi bản thân như vậy đấy."
Lời Bảo Vy như khía vào tâm can, cô thấy đau lòng, chẳng biết nói gì thêm.

Lát sau, Bảo Vy lại nói giọng mỉa mai: “Rốt cuộc cậu vẫn không thay đổi.

Vẫn giả bộ cao thượng.

Sao lại từ bỏ nước Mỹ vàng son mà về?”
Câu nói ít nhiều làm tổn thương Khả Hân, nhưng nghĩ lại mình cũng có lỗi.

Năm xưa, cô lẳng lặng bỏ đi, năm năm bặt vô âm tín, cô có lỗi với bạn bè: “Lúc đó, mình đi vội quá…”
" Vội sao? Vội đến mức không thể chia sẻ với đứa bạn thân từ thuở bé hay sao, tôi xem cậu là người nhà còn cậu thì sao, năm năm nay bạc vô âm tính"
“Khả Hân, cậu ác quá.” –Bảo Vy dừng một lúc, lại tiếp: “Tớ không bao giờ quên phản ứng của Vũ Phong lúc đó, anh ta có cái vẻ của một người bị rơi xuống vực, mặt tối tăm, tuyệt vọng với tất cả, mất gia đình, người yêu thì bỏ đi, bệnh của anh ấy thì lại chuyển biến xấu, bao nhiêu chuyện cùng tới một lúc, chúng tôi đã rất vất vả để có thể cứu anh ấy ra khỏi khoảng thời gian đó."
Khả Hân choáng váng, chuyện đó có thật ư?
Bảo Vy không nói nữa.

“Vậy ra mọi người cho rằng mình bỏ anh ta! Rõ ràng không phải thế!”- Khả Hân mỉm cười cay đắng.
Rõ ràng anh ta đã nói như vậy…Anh ta nói anh ta không muốn gặp cô, không bao giờ muốn nhìn thấy cô nữa.

Anh ta bảo cô đi đi, càng xa càng tốt…
"Bảo Vy, cậu tin mình đi, mình nhất định sẽ giải thích rõ ràng với cậu, chuyện không như cậu nghĩ đâu".
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 4: 4: Nghi Ngờ


Ngoài phòng chờ...
"Ba Alex, hình như ở đây không ai thích mẹ con hết đúng không ạ?"_LeO ngây thơ hỏi
" Sao con lại hỏi như vậy?"
"Thì con thấy từ khi về nước, những người đã từng quen mẹ đều không thích mẹ hết, chú đẹp trai hôm trước đấy, còn bây giờ lại là cô Bảo Vy"
"Không phải đâu con trai, mọi người đều là bạn tốt của nhau giống như ba và mẹ con vậy.

Họ có chút hiểu lầm nên mới như vậy con cho họ chút thời gian nhé, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi"
"Vâng con hiểu rồi nhưng mà người lớn thật phiền phức, suốt ngày giận hờn nhau, con nhìn thấy mà đau cả đầu"_LeO vừa nói vừa bĩu môi
Alex chỉ biết nhìn LeO mà cười thôi.

Không ai nghĩ một cậu bé chỉ mới 4 tuổi mà đã phát ngôn những lời nói như ông cụ non vậy.

Vẫn đang mãi mê nghe thì điện thoại của Alex reo lên.
"Tôi nghe đây.....!Cậu không xử lý được hay sao đợi đến tôi à.....!Được rồi tôi về ngay"
Vừa tắt điện thoại Alex quay sang LeO định bảo thằng bé ngồi đợi mẹ nhưng chưa kịp nói gì thì LeO đã lên tiếng.
"Ba cứ đi xử lý công việc của mình đi còn tự lo được"
"Ngoan lắm.

Nhớ ngồi ngoan ở đây nhé, đừng đi lung tung nhé von trai"
"Vâng!! Con biết rồi ạ"_ LeO lễ phép trả lời
Nói xong Alex rời đi.

Ngồi một lúc thì LeO phát hiện Vũ Phong đang ở gần đó, cậu bé thân thiện chạy đến chỗ của anh.
"Đúng là chú rồi"_ vừa nói xong LeO đã đứng trước mặt Vũ Phong
Vũ Phong đang xử lý công việc trên điện thoại nên khi nghe tiếng gọi anh ngước mặt lên thì nhìn thấy LeO.
" Là con đấy à, LeO đúng không?"_ Vũ Phong vừa nói vừa mỉm cười khi nhìn thấy LeO
" Vâng là con đây ạ! Chú bị ốm nên mới đến bệnh viện đúng không ạ?" _ LeO lễ phép quan tâm
" Đúng rồi chú không được khoẻ nên phải cần gặp bác sĩ, còn con sao lại đến bệnh viện một mình, ba mẹ con đâu rồi"_ Vũ Phong nhỏ giọng hỏi
"Mẹ của con đang nói chuyện với bác sĩ còn ba Alex thì phải đi xử lý công việc rồi nên con ở đây đợi mẹ"_ LeO giải thích
"LeO bị ốm hay sao?"_ Vũ Phong ân cần hỏi
" Vâng ở đây của con không được khoẻ nên cần phải nạp năng lượng."_ vừa nói LeO vừa đưa tay lên ngực trái
"Ba Alex bảo siêu anh hùng Thor thì cũng có lúc không khoẻ nên cần phải nạp năng lượng.

Nhưng con biết ngưới lớn đều nói dối, trên đời này làm gì có siêu anh hùng, con chỉ thuận theo để mọi người yên tâm hơn.

Một mình mẹ nuôi nấng con đã vất vả lắm rồi nên con càng không muốn làm cho mẹ buồn."
" Tại sao lại một mình, Alex đó không phải là ba của LeO sao?"_ Vũ Phong thắc mắc
" Ba Alex chỉ là ba Alex thôi không phải là ba, LeO cũng muốn một lần được nhìn thấu ba thật sự"_ vừa nói LeO vừa bĩu môi.
Nói đến đây sự nghi ngờ trong lòng anh càng ngày càng lớn hơn nữa.
Bên trong phòng khám.....
"Tại sao lại không nói với mình, cậu có còn xem mình là bạn của cậu không?"_ Bảo Vy nói bằng giọng rưng rưng
"Cái con nhỏ xấu xa này, tại sao lại một mình chịu đựng như vậy? Rồi lại tự sinh con một mình, thằng bé lại không được khoẻ mạnh như nhứng đứa trê khác, tại sao cậu lại ngốc như vậy? _ Nói đến đây Bảo Vy không còn giữ được bình tĩnh nữa mà ôm lấy cô.
"Không sao đâu, giờ thì đã qua hết rồi.

Đối với mình LeO là quan trọng nhất, mình không quan tâm đ ến ai ngoài con trai mình, tất cả mọi việc kể cả Vũ Phong đó nữa."_ cô vừa nói vừa nhẹ nhàng ôm lấy Bảo Vy.
" Thật ra thì từ lúc cậu rời đi mình vẫn luôn là bác sĩ điều trị cho anh Phong.

Lúc đó tâm trạng anh ấy không ổn định nên mới có những lời lẽ đó với cậu, anh ấy đáng thương lắm, năm đó một mình vượt qua tất cả, cậu...." _ Bảo Vy ngập ngừng

"Chuyện đã qua rồi mình không muốn nhắc lại nữa.

Chuyện hôm nay mình nói với cậu mình hy vọng đó là bí mật giữa chúng ta, cậu đừng kể cho anh Phong được không?"
" Nhưng LeO là con ruột của anh ấy, cậu muốn cả đời này cha con họ không nhận nhau hay sao?"
" Mình nghĩ tốt nhất là không nên để họ biết, mình chỉ muốn con trai có thể bình an ở bên cạnh mình thôi."
" Nhưng mà....." Chưa kịp nói thì chuông điện thoại của Bảo Vy vang lên.

Cầm điện thoại lên Bảo Vy mới nhớ ra mình có hẹn tái khám với Vũ Phong.
" Khả Hân, hôm nay mình có lịch khám với Vũ Phong, trợ lý của anh ấy mới nhắn với mình, mình vừa mới nhớ ra"_ Bảo Vy hốt hoảng
" Nếu cậu bận thì cứ làm việc của mình đi, chúng ta sẽ nói chuyện với nhau sau, được không?"_ cô nhẹ nhàng đáp
" Quyết định vậy đi, chúng ta sẽ nói chuyện sau, dù gì bây giờ cáu cũng đừng hòng chạy nữa.

Mình có cả số liên lạc của câu rồi nên cạu đừng có chạy trốn nữa nhé."_ Bảo Vy mạnh mẽ nói
" À à!! Hồ sơ bệnh án đúng không?" _ cả hai đều mỉm cười
" Nhưng mà cậu phải hứa là không được nói với anh ấy, được không? _ cô kiên trì nói
" Được rồi mình hứa với cậu sẽ không nói với bất kì ai"
Ngoài phòng chờ lúc này Vũ Phong với vẻ mặt nghiêm túc hỏi chuyện với LeO
" Vậy LeO có nhớ sinh nhật của mình không?"_ Vũ Phòng gần như chắc chắn nghi ngờ của mình.
Đúng lúc đó cô và Bảo Vy đều đến phòng chờ nghe thấy cuộc nói chuyện của cả hai, cô vội vả chạy đến bên LeO.

" LeO!!!"_ nghe tiếng gọi cả hai đều quay lại
"Maimi"_ LeO gọi to
" Con đi đâu vậy, ba Alex đâu rồi?"

"Ba Alex có việc nên con bảo ba cứ đi con ở đây đợi mẹ vẫn được"_ LeO vui vẻ báo cáo
" Được rồi con chào cô Bảo Vy rồi mình về nhà nhé"
" Con chào cô ạ, sau này mong cô giúp đỡ mẹ con LeO nhiều hơn ạ"
" Cô rất sẵn sàng" _ Bảo Vy vừa nói vùa mỉm cười
Vừa nói xong cô liên kéo LeO đi thì bị anh nắm tay lại.
" Chưa nói xong coi định đi đâu." _ vừa nói tay anh càng siết chặt tay cô
" Anh muốn gì" _ cô nhìn anh
" Tôi hỏi sinh nhật thằng bé là khi nào?" _ tay anh càng siết chặt khiến cô đau thét lên thành tiếng
" Anh buông tôi ra, sinh nhật con trai tôi thì liên quan gì đến anh" _ cô cố gắng vùng vẫy
" Cô trả lời tôi ngay" _ Vũ Phong tức giận
" Chú là người xấu, chú bỏ mẹ con ra, con ghét chú" _ vừa nói LeO vừa đánh vào người Vũ Phong
Thấy tình hình khá căng thẳng Bảo Vy liền chạy tới kéo anh ra
" Anh Phong, anh bình tĩnh nghe em nói này.

Hôm nay là lịch hẹn tái khám của anh, vào phòng rồi chúng ta nói chuyện nhé"_ Bảo Vy nhanh trí kéo Vũ Phong để mẹ con Khả Hân có cơ hội chạy đi.
Cô và LeO cũng nhân cơ hội mà rời đi.
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 5: 5: Hiểu Lầm Năm Xưa


"Anh bình tĩnh lại một tí đi, anh không biết sức khoẻ của mình hay sao mà kích động như vậy"_ Bảo Vy trách móc nhưng giọng điệu đầy sự lo lắng.
"Tại sao hôm nay cô ấy lại đến đây?"_ Vũ Phong nghi ngờ hỏi
"Hiện tại em là bác sĩ điều trị chính cho con trai của cậu ấy"_Bảo Vy nhẹ nhàng nói
"Nếu là vậy con trai cô ấy có vấn đề về tim đúng không?" _ Vũ Phong nghiêm túc hỏi
"Em hiểu sự nghi ngờ của anh nhưng với tư cách là bác sĩ em không thể tiết lộ bệnh án vì đó là việc riêng tư của bệnh nhân, em không có quyền làm như vậy"
Vũ Phong yên lặng một lúc, vẻ mặt của anh lúc này khá đáng sợ.
"Nhịp tim của anh dạo này không được ổn định, em đã dặn dò anh rất kỹ rồi mà, đừng làm việc quá sức, sức khoẻ là quan trọng nhất mà.

Nếu cậu ấy biết được năm năm qua anh sống như vậy, cậu ấy sẽ đau lòng lắm."_ Bảo Vy nhẹ nhàng nói
"Đau lòng sao? Cô ấy làm gì biết đau lòng là như thế nào?"_ Vũ Phong vừa nói vừa cười một cách đau lòng.
"Đôi khi chuyện không như anh nghĩ đâu? Dù sao thì cậu ấy cũng đã về rồi, em nghĩ anh và cậu ấy nên có một cuộc nói chuyện tử tế."_Bảo Vy nhẹ nhàng khuyên nhủ.
"Hôm nay thái độ của em sao lại như vậy? Chẳng phải em cũng tức giận với cô ấy lắm sao?"_ Vũ Phong thắc mắc.
"Có những chuyện em không thể nói với anh được.

Tốt nhất cả hai người nên nói chuyện lại với nhau thì tốt hơn"
"Được rồi! Anh hiểu rồi.

Cảm ơn em, lúc nào không phải trực thì anh mời em ăn cơm nhé."_ Vũ nhẹ nhàng nói
"Tất nhiên là em đồng ý" _ Bảo Vy vui vẻ nhận lời.
Chung cư A....
"Cindy, chị đã kiểm tra mail em gửi chị tối qua chưa ạ?" _ Tiểu My ở đầu dây bên kia vui vẻ nói
(Tiểu My: Batender chuyên nghiệp kiêm trợ lý được Khả Hân dẫn dắt)
"Chị vừa dọn về nhà mới nên chưa có thời gian, sao vậy em?"_ cô nhẹ nhàng nói
"Chị biết An Lâm Resort chứ? Khu resort mới nổi gần đây đấy ạ."
"Chị đã từng nghe qua rồi.

Tuy là mới được đưa vào hoạt động nhưng có vẻ giới chuyên môn đánh giá khá cao, cũng rất được lòng khách hàng.

Nhưng thì có liên quan gì đến chúng ta."
"Có vẻ như batender Cindy của chúng ta quá nổi tiếng rồi nên được họ chú ý đến.

Họ biết được chị có dự án đào tạo batender chuyên nghiệp trong nước kết hợp mô hình quán cafe nên muốn ngỏ ý hợp tác.

Em đã gửi hợp đồng vào mail của chị rồi, chị kiểm tra thử nhé.

Họ bảo nếu chị có hứng thú thì ngày mai mời chị để resort để họ trao đổi kỹ hơn đấy ạ."
"Tại sao họ biết mà liên hệ với chúng ta vậy?"_ cô cũng hơi thắc mắc
"Em cũng không rõ nữa nhưng nếu là thật thì chúng ta có một cơ hội khá tốt.

Dù sao thì chúng ta cũng không đủ kinh phí để làm dự án đấy, bây giờ nếu hợp tác với An Lâm chúng ta cũng không cần phải tìm thêm nhà đầu tư.

Không những thế với danh tiếng của An Lâm thì chúng ta cũng đã thành công được phần nào rồi."
"Nhưng chị cứ thấy thế nào ấy! Làm gì có chuyện tốt đến như vậy"_ cô cứ ngờ ngợ
"Chị của tôi ơi có phải chị vất vả quá rồi nên cứ nghĩ trên đời này không có chuyện tốt đến với mình hay không? Em biết là chị muốn tự khởi nghiệp dự án của mình nhưng từ khi LeO phẫu thuật chúng ta bị hạn hẹp kinh tế rất nhiều rồi nên em nghĩ đây là cơ hội tốt nhất với chị đấy ạ.

Nếu chị lo lắng thì ngày mai em đi cùng chị được không ạ?"

"Được rồi chị thua em rồi.

Ngày mai chúng ta cùng đến đấy xem thử."
" Vâng quyết định vậy đi.

À!!! Quên mất, LeO siêu đẹp trai của em thế nào rồi chị, từ khi về nước em bận quá nên chưa nghe giọng thằng bé nữa."
" Hôm nay chị đưa thằng bé đến gặp bác sĩ điều trị trong nước mệt quá nên đã ngủ mất rồi"
"Bác sĩ được Alex sắp xếp thì em yên tâm rồi"
" Em yên tâm, bác sĩ ấy cũng là bạn của chị, tất cả mọi thứ đều ổn."
Sau khi trò chuyện cùng Tiểu My, cô vội vào bàn làm việc, mở hợp đồng mà Tiểu My đã gửi.

Cô nhìn vào bản hợp đồng, mặc dù không có gì bất thường nhưng cô vẫn thấy bất an.

Bệnh viện X.....
Cốc...cốc...cốc
"Mời vào" _ Bảo Vy nhỏ giọng nhưng vẫn chăm chú làm việc của mình nên không để ý đến người đang bước vào phòng.
"Hôm nay em trực sao?"_ giọng nói trầm ấm của Alex vọng vào phòng làm việc.
Bị giọng nói của anh làm giật mình, Bảo Vy ngưng bút ngước lên nhìn thì Alex đã đưa ly cafe trước mặt.
" Đúng vậy! Hôm nay em trực"_ vừa nói Bảo Vy vừa đưa tay lấy ly cafe từ tay của Alex
" Buổi chiều hai em đã nói chuyện nghiêm túc chứ, không đánh nhau chứ"_ Alex hỏi bằng giọng đùa cợt
"Anh Bách nè tụi em không phải là trẻ con mà hở tí là đánh nhau, em là bác sĩ đấy" _ Bảo Vy nói bằng giọng hờn dỗi.

"Ngoài Khả Hân ra thì em là người thứ 2 gọi anh như vậy cũng khá lâu rồi không ai gọi anh như vậy."_ Alex nhẹ nhàng đáp.
"Tại sao anh không nói với em chuyện của cậu ấy"_Bảo Vy nghiêm túc hỏi
"Không phải là anh không nói mà Khả Hân không cho anh nói, cô ấy sợ em lo lắng."_ Alex nhỏ giọng trả lời.
" Vậy...!anh và cậu bây giờ là...."_ Bảo Vy ngập ngừng hỏi
"Tụi anh không có gì cả, không như mọi người nghĩ đâu.

Khả Hân cô ấy không hề có gì với anh cả."_ Alex nói bằng giọng buồn bã
" Vậy còn anh, anh đã yêu thầm cậu ấy lâu như vậy rồi, anh không định tỏ tình với cậu ấy sao?"_Bảo Vy quan tâm hỏi
" Anh không dám, nếu như thất bại thì đến cả làm bạn cũng không được, anh chỉ muốn ở cạnh cô ấy mãi như vậy, anh tin có một ngày cô ấy sẽ nhận ra và sẽ ở bên cạnh anh thôi."_Alex nói bằng giọng trầm ấm.
Alex nhẹ nhàng trải lòng cùng Bảo Vy mà không phát hiện cô đã nhìn anh rất lâu rồi.

Thật ra thì Bảo Vy đã thích Alex từ rất lâu rôi nhưng anh lại thích Khả Hân người bạn thân của cô nên cô không thể bày tỏ.

Bảo Vy cũng giống Alex, cũng sợ nếu bày tỏ mà đối phương không chấp nhận thì không thể làm bạn được nữa nên cô rất hiểu tâm trạng hiện tại của anh.

Hai người cứ thế mà trò chuyện cả đêm..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 6: 6: Sập Bẫy


An Lâm Resort....
"Xin lỗi em nhé! Chị mới đưa LeO đến nhà trẻ, không muộn chứ."_ cô vội vã chạy đến trước sảnh resort.
"Không muộn đâu ạ! Họ hẹn 9h mình còn 15p nữa nên không sao ạ."_ Tiểu My vui vẻ đáp
"Vậy thì may quá, tối qua chị xem hợp đồng khá muộn nên sáng nay dậy muộn, cũng may là không trễ."_ cô thở phào nhẹ nhõm.
Cô cùng với Tiểu My đi đến bàn lễ tân.

Cô lễ tân xinh đẹp cùng với nụ cười rạng ngời cung kính cuối chào.
" An Lâm xin cháo quý khách.

Xin hỏi hai vị có đặt phòng trước chưa ạ?" _ cô lễ tân lễ phép hỏi
" Tôi có hẹn với Tổng giám đốc cô có thể thông báo giúp tôi không ạ?"_ cô nhẹ nhàng nói
"Cô là Khả Hân đúng không ạ?"
" Đúng rồi, là tôi đây"_ cô mỉm cười
"Mời hai cô đi theo tôi"_ cô lễ tân vừa nói vừa dẫn đường cho cô và Tiểu My.
Phòng Phó Tổng....

"Xin chào cô! Cô là Cindy đúng không ạ?"_ vị phó tổng vừa nói vừa đưa tay về phía cô
" Vâng tôi là Cindy đây ạ"_cô vừa đáp lời vừa đưa tay bắt tay phó tổng
"Tôi là Minh Huy Phó Tổng giám đốc của An Lâm Resort, rất vui được biết cô."
"Tôi cũng rất vui được biết anh.

Không nhìn anh trẻ thế mà đã làm Phó Tổng tôi thật khâm phục"
"Cô quá khen rồi, sao có thể sánh bằng với cô được, một batender tài ba."_ Minh Huy vui vẻ nói
"Tài ba gì chứ tôi chỉ là một người pha chế bình thường thôi, anh không phải khen tôi nhiều như vậy."_ cô đáp lời
"Đây là...."_ Minh Huy nhìn về phía Tiểu My
"Đây là Tiểu My, cũng là batender và là trợ lý của tôi."_ cô giải thích
"Rất vui được biết cô.

Cô Cindy vừa xinh đẹp lại vừa tài giỏi thì người bên cạnh cũng không kém."_ Vừa nói Minh Huy vừa đưa tay về phía Tiểu My.
" Anh nói quá lời rồi, tôi cũng rất vui khi được biết anh."
"Chúng ta vào chuyện chính nhé."_ vừa nói Minh Huy vừa mở tập hồ sơ.
"Tôi nghe nói cô Cindy đang có dự án đào tạo batender chuyên nghiệp song song cùng với mô hình quán cafe có đúng không?"_ Minh Huy nghiêm túc vào vấn đề.

" Đúng rồi.

Nhưng tôi có một thắc mắc tại sao các anh lại biết đến dự án của tôi"_ cô hỏi đầy hoài nghi
" Cô tài giỏi như vậy, nếu muốn hợp tác cùng cô chúng tôi cũng nên tìm hiểu về cô để thể hiện lòng thành của chúng tôi chứ."_ Minh Huy giải thích
" Các anh quá xem trọng tôi rồi"_ cô vừa nói vừa gượng cười
" An Lâm chúng tôi đang thực hiện dự án đầu tư vào đào tạo các bạn trẻ có đang mê pha chế được giao lưu học hỏi, chúng tôi sẽ tổ chức các cuộc thi để tìm ra những bạn có năng khiếu trở thành một batender, từ đó sẽ đào tạo chuyên sâu để các bạn trở thành những batender chuyên nghiệp.

Đào tạo chuyên sâu thành công, chúng tôi có thể đưa các bạn đến chuỗi nhà hàng, khách sạn của An Lâm trên toàn quốc.

Vì thế chúng tôi mới cần đến cô, nếu cô đồng ý ký hợp đồng cùng chúng tôi, chúng tôi sẽ đầu tư vào dự án của cô.

Cô vừa có thể đào tạo học viên vừa có thể kết hợp mở mô hình quán cafe theo ý định của cô, cô thấy thế nào." _ Minh Huy ôn tồn nói
"Thật sự điều kiện bên các anh đưa rất tốt nhưng tôi vẫn thắc mắc rằng với điều kiện của An Lâm thì tìm một Batender nổi tiếng, có kinh nghiệm nhiều hơn tôi không khó vậy tại sao lại là tôi."_ cô vẫn thắc mắc
" Vì chúng tôi tin cô, tin cô sẽ là một người thầy có tâm.

An Lâm chúng tôi không chỉ chú ý đến người giỏi về chuyên môn mà nhân cách chúng tôi coi trọng còn cao hơn nữa.

Ở Mỹ chúng tôi đã tìm hiểu về cô rất nhiều, cô đã từng giảng dạy miễn phí cho một trường giáo dục cải tạo trẻ chưa vị thành niên, hương các em vào con đường đúng đắn.

Chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ cho chúng tôi muốn hợp tác cùng với cô rồi."
"Tôi không ngờ các anh điều tra tôi nhiều như vậy.

Nếu đã có lòng thành như vậy thì sao tôi có thể từ chối được"_ vừa nói cô vừa mỉm cười.
"Người hẹn chúng tôi là Tổng giám đốc nhưng sao hôm nay anh ấy không ở đây" _ cô thắc mắc hỏi sau khi ký hợp đồng.
"Hôm nay anh ấy có việc đột xuất nên tôi chỉ thay anh ấy ký hợp đồng cùng cô thôi, sau này anh ấy sẽ là người trực tiếp làm việc cùng cô nên cô yên tâm nhé." _ Minh Huy giải thích.
"Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ"_ cô vừa nói vừa đưa tay bắt tay Minh Huy
"Hợp tác vui vẻ"_ Minh Huy không những bắt tay cô mà còn đưa tay sang Tiểu My.
"Vậy cô Tiểu My xinh đẹp có thể cho tôi xin số điện thoại để chúng ta tiện liên lạc trao đổi thêm về dự án được không? Cô Cindy sau này chắc sẽ rất bận nên tôi có thể liên với trợ lý của cô được không? Vì dù sao tôi và Tổng giám đốc sẽ cùng làm dự án này."

"Được thôi, hy vọng sau này được anh chỉ giáo nhiều hơn nhé"_ vừa nói Tiểu My vừa trao đổi số điện thoại cùng Minh Huy.
Phòng Tổng giám đốc....
"Hợp đồng đã được ký, cô Cindy đã không còn nghi ngờ nữa.

Tôi công nhận cái người suýt là vợ cậu thông minh và cẩn thận thật đấy, tôi đã rất khó khăn để cô ấy ký hợp đồng.

Lần này cậu mắc nợ tôi đây, nhớ trả đấy."_ Minh Huy cào nhàu Vũ Phong.
"Cậu nói nhiều thật đấy, chẳng phải xin được số điện thoại của người đẹp quá hời cho cậu rồi còn muốn gì nữa." _ Vũ Phong phản bác
"Nói thật thì cô bé đó xinh thật.

Mà cậu đối xử với người vừa giúp cậu như vậy sao?"
"Cậu phiền thật đấy!! Ra ngoài cho tôi làm việc"_ Vũ Phong vừa nói vừa đuổi Minh Huy.
"Cậu đúng là làm ơn mắc oán"_ Minh Huy vừa nói vừa giận dỗi ra khỏi phòng.
Sau khi Minh Huy ra khỏi phòng, Vũ Phong nhìn hợp đồng đã được ký và nở một nụ cười giang manh giống như mọi tính toán của anh cuối cùng cũng đã thành công rồi..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 7: 7: Hồi Tưởng


"Cô ấy trở về rồi."_ Diệp Anh vừa nói vừa nhâm nhi tách cafe.
"Ai???"_ Hy Vấn thắc mắc hỏi.
"Khả Hân, cô ấy trở về rồi.

Lỡ như cô ấy không giữ lời hứa thì sao? Lỡ như cô ấy kể hết mọi chuyện năm xưa cho anh Phong thì sao?"_ Diệp Anh hơi hoảng sợ hỏi cô bạn thân của mình.
"Cậu bình tĩnh lại đi, chuyện là như thế nào?"_ Hy Vấn trấn an Diệp Anh.
"Hôm trước mình và anh Phong đi siêu thị thì gặp cô ấy.

Bên cạnh cô ấy vẫn là tên Hoàng Bách đó nhưng...."_ Diệp Anh ngập ngừng.
"Nhưng sao?"
"Bên cạnh cô ấy ngoài tên Hoàng Bách thì còn có một đứa bé."
"Là con của hai người họ."
"Mình không chắc có phải là con của hai người họ hay không nhưng đứa bé đó gọi tên Hoàng Bách đó là ba Alex."
" Đứa bé đó khoảng bao nhiêu tuổi"
" Tầm 4 tuổi"_ Diệp Anh vừa nói vừa nhìn Hy Vấn bằng ánh mắt sợ hãi.
" 4 tuổi sao?" _ Hy Vấn nghi ngờ
"Đúng vậy là 4 tuổi nên mình thực sự rất sợ, đứa bé đó không phải là....."_ Diệp Anh nói bằng giọng hoảng sợ.
" Không có chuyện trùng hợp như vậy đâu.

Biết đâu hai người họ năm xưa thật sự đã có gì với nhau nên cô ấy mới thuận theo cậu mà ra đi."_ Hy Vấn trấn an Diệp Anh.
"Nhưng năm đó là do chúng ta sắp xếp mà nên anh Phong mới đuổi cô ấy đi, liệu anh ấy biết được chuyện năm xưa chúng ta đã làm thì mình sẽ mất anh ấy không?" _ Diệp Anh bắt đầu nghẹn ngào.
"Cậu bình tĩnh lại đi.

Bằng mọi giá mình sẽ giúp cậu có được anh Phong."_Hy Vấn vừa nắm tay Diệp Anh vừa an ủi một cách trìu mến.
Có lẽ Diệp Anh cũng không phát hiện ánh mắt của cô thân nhìn mình.

Đó không phải là ánh mắt của bạn bè an ủi nhau, đó là ánh mắt của kẻ si tình, chỉ cần người mình yêu hạnh phúc thì bằng bất cứ giá cũng vì người mình yêu mà đánh đổi.

Năm năm trước....
NĂM 2018.
Sau khi lễ tang của Vũ Phương ba của Vũ Phong kết thúc.

Anh như người mất hồn, tự nhốt mình trong phòng làm việc của ba anh không ăn uống, không muốn gặp ai cũng không cho ai vào phòng mình kể cả cô.
"Anh Phong, anh mở cửa cho em đi.

Em biết là em sai nhưng anh cũng đừng tự hành hạ bản thân mình như vậy, sức khoẻ của anh không cho phép anh như vậy đâu nếu ba biết được ba sẽ đau lòng lắm."_ cô vừa gõ cửa vừa nói nhưng đáp lại cô là sự yên lặng.
" Anh Phong, anh mở cửa cho em đi, ít ra cũng nghe em giải thích chứ"_ cô gõ cửa càng lúc cành mạnh thêm.
Cánh cửa từ từ được mở ra, cô bước vào phòng, cảnh tưởng vô cùng lộn xộn: sách, giấy tờ tài liệu bàn ghế đều ngỗn ngang, còn anh thì quần áo sọc sệt, ánh mắt vô hồn.
"Anh ăn chút gì đi, đã mấy ngày rồi anh đã không ăn gì rồi, cứ như vậy sức khoẻ của anh không chịu nổi đâu!" _ cô lo lắng quan tâm anh.
"Tại sao? Tại em lại giấu anh? Tại sao em không cho anh biết bệnh tình của ba? Tại sao vậy em nói cho anh biết đi Khả Hân?" _ Vũ Phong nói bằng giọng yếu ớt.
" Em chưa hề muốn giấu anh, chỉ là em không có cơ hội."_ cô giải thích.
"Cơ hội sao? Tại sao lại không có cơ hội.

Anh luôn tưởng rằng từ khi ba mẹ em qua đời anh là người thân thiết nhất với em.

Nhưng hiện tại bây giờ anh mới phát hiện hình như không phải vậy, em không hề xem anh là người nhà.

Đến cả việc ba mình bị ung thư thời kỳ cuối thân là con trai mà lại không hề biết gì vậy có đáng làm con của ba không?"_ anh dần mất bình tĩnh.
"Em đã từng muốn nói với anh, nhưng em cảm thấy nên tìm một thời gian thích hợp em sẽ từ từ nói với anh.

Vã lại ba đã hứa với em sau đám cưới nhất định ông ấy sẽ trực tiếp nói với anh."
"Cái gì mà thời gian thích hợp.

Chúng ta ở bên nhau biết bao lâu rồi.

Chúng ta cùng nhau hèn hò, cùng nhau đi làm, cho dù không găp mặt chúng ta cũng nhắn tin gọi điện cho nhau.

Và điều quan trọng anh không được quyền biết bệnh của ba mình hay sao? Em cứ viện cớ vì sức khoẻ của anh, em có cần đổi một lý do tốt hơn không?"_ Vũ Phong càng nói càng tức giận.
"Cảm nhận của anh em hiểu, chuyện này là em không đúng, anh đừng như vậy nữa sức khoẻ anh không tốt, em xin lỗi."_ vừa nói cô vừa chạy đến ôm lấy anh.
" Xin lỗi sao? Xin lỗi thì ba anh có sống lại không? Anh không cần lời xin lỗi của em."_anh vừa nói vừa đẩy cô ra.
" Anh không muốn gặp em nữa, em ra ngoài đi"_ Vũ Phong lạnh lùng nói.
Vừa lúc đó Diệp Anh và Vũ Uyên bước vào.

(Vũ Uyên em gái của Vũ Phong)
"Anh hai! Sao anh lại đối xử với chị dâu như vậy, chị dâu vì muốn tốt cho anh thôi.

Anh không biết sức khoẻ của anh thế nào hay sao?"_ vừa nói Vũ Uyên vừa đến bên cạnh đỡ lấy cô.
" Vũ Uyên.

Em thôi đi, anh hai của em cũng chỉ vì quá đau lòng thôi.

Nếu Khả Hân cô ấy không giấu bệnh tình của bác trai thì anh hai của em đã không cảm thấy ân hận như vậy rồi."_ Diệp Anh chạy đến bên Vũ Phong
"Chị đừng làm bộ làm tịch ở đây.

Chị đừng tưởng tôi không biết gì, chị định thừa lúc anh hai và chị dâu tôi cãi nhau nhảy vào phá đám hay sao."_ Vũ Uyên mạnh mẽ nói.
" Em câm miệng lại.

Đừng có làm hỗn láo ở đây, đừng có mà trẻ con như vậy" _ Vũ Phong quát vào mặt Vũ Uyên.
"Anh quát em à.

Anh vì chị ta mà mắng em.

Anh điên rồi, mẹ mất rồi bây giờ ba cũng ra đi đến cả anh cũng không còn là anh hai của em nữa rồi.

Em ghét anh."_ Vũ Uyên vừa nói vừa uất ức bỏ đi về phòng.
"Vũ Uyên"_ cô vừa chạy vừa gọi theo.
"Em...." _ vừa nói anh vừa đưa tay lên ngực trái, gương mặt thể hiện sự đau đớn.
"Vũ Phong.

Anh sao vậy? "_ vừa nói Diệp Anh vừa đỡ lấy anh đang dần ngã quỵ xuống đất.
" Henry.

Gọi bác sĩ tới đi"_ Diệp Anh gọi trợ lý của anh.
Nghe thấy tiếng gọi Henry chạy vào phòng đỡ anh về phòng ngủ và gọi bác sĩ gia đình tới.

Cùng lúc đó tại phòng của Vũ Uyên vẫn đang tiếng khóc nức nở của cô em gái Vũ Uyên.
"Vũ Uyên, đừng khóc nhé, em hiểu cho anh em đi được không? Dù sao cũng là lỗi của chị.

Anh của em có bệnh tim không thể tức giận được"_ Cô nhẹ nhàng khuyên Vũ Uyên.
"Chị dâu! Em thấy chị quá nuông chiều anh ấy rồi.

Đến cả đứa em gái chỉ mới 20t như em còn hiểu lý do tại sao chị lại làm như thế.

Còn anh ấy thì 24 tuổi rồi mà vẫn cứng đầu như trẻ con vậy."_ Vũ Uyên tức giận nói.
"Em...!em không trách chị sao?_ cô nhẹ nhàng hỏi
" Làm sao em giận chị được.

Em là con gái của ba nhưng chị lại là người bên cạnh ba khi ba cần người thân nhất.

Em và cả anh trai em đều không làm được điều đó, em hiểu lý do tại sao chị lại giấu anh hai của em nên em không hề trách chị mà còn cảm kích chị nhiều lắm.

Cảm ơn chị đã luôn ở cạnh ba em, cảm ơn chị đã luôn nghĩ đến anh trai của em.

Chị ơi, em nhớ ba nhiều lắm." _ vừa nói Vũ Uyên vừa ôm lấy cô.

Cô thì vỗ về cô bé bởi cô đã coi cô bé như em gái của mình.
"Cô Khả Hân"_ tiếng gọi cùng với tiếng gõ cửa của Henry.
"Có chuyện gì vậy?" _ cô lên tiếng
"Vũ Phong ngất xỉu rồi cô mau về phòng đi, tôi đã gọi bác sĩ đến rồi"_ Henry vội vàng nói.
Nghe đến đây cô và Vũ Uyên vội vã chạy sang phòng ngủ cũng là phòng tân hôn của cả hai.

Căn phòng ấy chính cô và anh trang trí với trạng thái vô cùng hạnh phúc nhưng tình hình hiện tại bây giờ thì cô không dám nghĩ gì nhiều hơn.
"Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi?"_ Diệp Anh lo lắng hỏi.
"Hiện tại anh ấy đã ổn hơn rồi nhưng anh ấy cần được phẫu thuật càng sớm càng tốt.

Tôi sẽ báo cáo lại tình trạng của anh ấy thầy của tôi sẽ trực tiếp phẫu thuật.

Điều quan trọng bây giờ là giữ cho trạng thái anh ấy luôn được ổn định, không được quá xúc động."_Bảo Vy giải thích.
" Vậy thì cậu hãy sắp xếp phẫu thuật cho anh ấy giúp mình nhé."_ cô lên tiếng.
" Mình biết rồi, cậu nhớ giữ sức khoẻ, chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé."_ Bảo Vy đáp lời.
"Được rồi".
Sau khi tiễn Bảo Vy ra về cô bước về phòng của cả hai thì thấy Diệp Anh vẫn ở đó.
"Tôi nghĩ cô nên rời khỏi phòng của vợ chồng tôi được rồi đấy." _ cô lên tiếng
"Cả hai người chưa đăng ký kết hôn, đám cưới còn chưa hoàn thành được sao có thể là vợ chồng được."_Diệp Anh nghênh ngang đáp lời cô
" Dù cho chưa là vợ chồng thì họ cũng là người yêu của nhau đâu đến lượt chị ở đây chăm sóc anh ấy"_ cô chưa kịp phản bác thì Vũ Uyên đã lên tiếng thay cô.
" Vũ Uyên.

Sao em lại nói chuyện với chị như vậy.

Cô ta mới là người gây chuyện mà, tại sao em lại bảo vệ cô ấy chứ."_Diệp Anh tức giận hỏi
"Tôi đã coi chị ấy là chị dâu của tôi.

Tôi không bảo vệ chị ấy thì còn bảo vệ ai nữa.

Người không có tư cách ở đây là chị đó, mời chị rời khỏi nhà tôi."
"Em...."_ Diệp Anh tức giận bỏ ra về..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 8: 8: Thì Ra Anh Vẫn Đang Hận Em


Hôm nay cô cùng Tiểu My đến An Lâm Resort để bắt đầu làm việc.

Cả hai vừa đến sảnh thì phó tổng Minh Huy chào đón nhiệt tình.

Dẫn cả hai đi tham quan resort, những nơi trong dự án cần triển khai như nơi đào tạo batender chuyên nghiệp, nơi tổ chức các cuộc thi....cuối cùng là phòng làm việc của cô và Tiểu My.
" Đây là phòng làm việc của hai cô mà Tổng giám đốc đã cho người sắp xếp, hy vọng sẽ hợp ý với cả hai."_ vừa nói Minh Huy vừa mở cửa phòng làm việc.
" Đây là phong cách của chị rồi, các anh làm việc có tâm thật đấy"_ Tiểu My ngạc nhiên đáp.

Cô cũng khá bất ngờ về cách sắp xếp này bởi rất ít người biết phong cách của cô nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ có thể họ tìm hiểu về mình nhiều nên mới sắp xếp như vậy thôi.
"Tất nhiên rồi.

Mời được cô Cindy hợp tác với chúng tôi thì chúng tôi phải có chút lòng thành chứ." _Minh Huy nhẹ nhàng đáp.
"Vậy khi nào Tổng giảm đóc của anh tới để chúng ta bàn việc cụ thể cho dự án."_ cô thắc mắc
"Tổng giám đốc đang trong phòng đợi chúng ta đấy, cô vào trước nhé tôi sẽ ở lại cùng trợ lý của cô chuẩn bị tài liệu, chúng tôi sẽ vào sau nhé."

"Được rồi.

Vậy hai người chuẩn bị nhé tôi vào phòng vào của Tổng giám đóc trước nhé."_ vừa nói cô vừa ra khỏi phòng thì có trợ lý của Minh Huy đưa coi tơi phòng Tổng giám đốc.
"Tại sao hôm qua cô không trả lời tin nhắn của tôi." _ Minh Huy nhẹ nhàng hỏi Tiểu My
"Xin lỗi nhé tôi không nhận tin nhắn công việc sau giờ làm"
" Tôi tìm cô không phải vì công việc, tôi chỉ muốn hẹn cô đi ăn một bữa thôi."
" Vậy xin lỗi anh tôi không có thói quen đi ăn với cấp trên sau giờ làm." _ Tiểu My lạnh lùng nói.
"Tôi thích những người con gái như vậy, lạnh lùng nhưng cực kỳ cuốn hút."_ Minh Huy vừa nói vừa mỉm cười.
" Tôi có bạn trai rồi nên anh giữ khoảng cách với tôi một chút nhé, cảm ơn"_ miệng nói nhưng tay Tiểu My vẫn chuẩn bị tài liệu.
"Tôi không ngại đâu có bạn trai rồi là việc của cô còn tôi thích cô là việc của tôi."_ vừa nói Mình Huy vừa nhìn Tiểu My.
" Đồ điên"_ Tiểu My liếc mắt nhìn Minh Huy.
Phòng Tổng giám đốc....
Cốc...cốc...cốc.
"Vào đi"
"Xin chào tôi là Cindy, rất vui được hợp tác với anh"_Cô lịch sự chào hỏi.
"Tài liệu của anh cần tôi đã chuẩn bị xong rồi"_ Henry vừa bước vào phòng vừa nói
Vừa quay người sang cô nhận ra đó là Henry trợ lý của Vũ Phong, nếu như không nhầm thì Henry ở đây thì người đang ngồi xoay lưng ở phía trước chẳng lẽ là.....
"Chúng ta lại gặp nhau nữa rồi.

Rất vui khi được hợp tác cùng cô, Cindy."
Anh bước đến trước mặt cô còn cô vẫn chưa hết bất ngờ mà đứng yên bất động tại chỗ.

Thấy không khí có chút căng thăngt Henry vội vàng ra ngoài để lại không gian cho hai người.
"Tại....tại sao lại là anh."_cô ngập ngừng.
"Không là tôi thì là ai?"_ anh càng lúc càng áp sát cô.
"Anh...!căn bệnh của anh."_ cô ngập ngừng

"Đã năm năm rồi, cô vẫn không thay đổi gì, vẫn cái dáng vẻ cao thượng đó"_ anh lạnh lùng nói.
"Anh cũng biết là đã năm năm rồi, chúng ta nên quên sạch quá khứ, tha cho nhau đi."_ cô nhẹ nhàng đáp
"Tôi muốn quên nhưng ông trời không cho tôi quên"_ anh vừa nói vừa cười khẩy.
"Tôi muốn huỷ hợp đồng, tôi không muốn hợp tác với anh."
"Huỷ hợp đồng sao? Cô không đọc điều khoản trong hợp đồng hay sao? Đơn phương huỷ hợp đồng cô phải bồi thường hợp đồng lên đến 50 tỷ đấy.

Nếu cảm thấy mình có đủ khả năng thì xin mời."
"Năm năm trước anh, nếu anh đã đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ của chúng ta thì chúng ta hãy tha cho nhau đi."_ cô như muốn cầu xin anh.
"Cô bảo tha là tha sao? Đúng, đúng là tôi từng nói, tôi không muốn gặp lại cô nữa nhưng nếu ông trời đã cho chúng ta gặp lại nhau thì cô phải sẵn sàng trả giá cho tất cả những gì cô đã từng làm."_ nói rồi anh quay lại bàn làm việc của mình.
"Cứ suy nghĩ cho kỹ đi, muốn huỷ hợp đồng thì cứ báo với trợ lý của tôi, anh ấy sẽ cùng cô làm việc với phòng pháp lý."_anh lạnh lùng nói.
Cô nhìn anh với đôi mắt rưng rưng ngấn lệ.

Cô quay người lặng lẽ rời khỏi phòng thì Tiểu My và Minh Huy vừa đến.

Cô vội điều chỉnh lại tâm trạng
"Em đến đúng lúc lắm.

Chị có việc gấp cần xử lý nên em ở lại xử lý giúp chị, hẹn với Tổng giám đốc chị sẽ liện lạc sau với anh ấy nhé."_ cô cố gắng bình tĩnh
"Có chuyện gì vậy chị, có cần em đi cùng không ạ?"_Tiểu My lo lắng hỏi.

" Không có gì đâu, chị tự lo được"_ nói rồi cô vội vã rời đi.
"Chắc chắn là có chuyện gì đó rồi"_ Tiểu My tự nói một mình
"Cô ấy nói có việc gấp mà chắc không sao đâu.

Hôm nay chắc không bàn việc được rồi hay là để tôi đưa cô về nhé."_Minh Huy ngỏ lời.
"Xin lỗi anh tôi còn có việc phải làm"_ nói rồi Tiểu My quay về phòng làm việc.

Còn Minh Huy thì đứng nhìn bóng dáng của Tiểu My và mỉm cười.
Sau khi cô rời khỏi An Lâm, một mình đi trên đường lặng lẽ đứng ở một ngã tư.

Dòng người, xe cộ tấp nập nhưng dường như điều đó không làm cô chú ý tới.

"Vũ Phong, thì ra anh vẫn đang hận em.".
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 9: 9: Ký Ức Hạnh Phúc


Năm năm trước....
NĂM 2018.
Đó là một buổi chiều ánh nắng chan hoà, trong công viên các cặp tình nhân đang vui vẻ hẹn hò cùng nhau.

Cô và Vũ Phong cũng dừng chân tại một quán cafe.
"Anh nói em nghe, bánh cupcake ở đây ngon lắm đấy.

Hôm nay là sinh nhật của em, em muốn gọi bao nhiêu anh đều lo được tất."_Vũ Phong vui vẻ nói.
"Xin chào, bánh của quý khách đây ạ.

Xin mời thưởng thức ạ."_cô phục vụ đem bánh đến bàn đối diện bàn của họ.

Bàn đó cũng là một cặp tình nhân đang hẹn hò.
"Đúng là trông rất ngon"_ cô đáp với vẻ mặt hứng thú.
"Đúng, đúng chính là nó."_ cả cô và anh đều vui vẻ nhìn về phía cặp tình nhân đó.
"Nhưng mà Vũ Phong, anh nhìn cặp tình nhân đó đi.

Anh nói xem liệu bây giờ còn ai dùng kiểu cầu hôn quê mùa như giấu nhẫn trong bánh cupcake không?"_cô thắc mắc
"Quê mùa sao?
"Đúng rồi quá quê mùa mà"
"Anh...anh thấy lãng mạn lắm mà."
"Không phải chứ? Anh...!nhìn kìa nhìn kìa." _ vừa nói cô vừa đẩy tay anh nhìn về phía cặp tình nhân đó.
Cặp tình nhân đó đúng là giống như những gì cô nghĩ.

Cô gái đó ăn phải chiếc nhẫn đã được giấu sẵn trong bánh, chàng trai vội vàng quỳ xuống để cầu hôn cô gái.
"Em đồng lấy anh nhé"_ vừa được câu hôn cô gái đồng ý trong cái ôm ấp áp của chàng trai.

Về phía cô khi nhìn thấy cảnh như vây có chút rợn người.
"Không được rồi, em nghĩ cái này cũng còn tuỳ người nữa.

Nếu là em chắc em ngượng chết mất, anh nói xem nhẫn để trong bánh vừa bẩn vừa nguy hiểm, chẳng may ăn phải thì chắc phải đi nha sĩ mất.

Chắc chắn em sẽ không chấp nhận nổi đâu.

Anh nhìn xem bên kia có bao nhiêu người đứng xem, bao nhiêu người đang chụp ảnh"_ cô mãi nói mà không nghĩ đến vẻ mặt của anh lúc này đầy lo lắng và chột dạ.
Nhưng chuyện gì tới nó cũng tới vừa lúc đó cô phục vụ đang mang bánh tới bàn của anh.

Anh vội vàng ra hiệu " Đừng, đừng, đừng" nhưng có vẻ cô phục vụ không hiểu cứ tưởng anh bảo mình đem đến càng nhanh càng tốt nên cô ấy gật đầu với anh và nhanh chóng đem bánh đến.

Thật ra thì anh đang chuẩn bị cầu hôn cô như cách của cặp tình nhân đó, nhưng khi thấy thái độ của cô với cặp tình nhân đó anh vội ngưng việc đó lại nhưng anh đã không kịp ngăn cản, chiếc bánh đã đến bàn của anh.
"Xin chào, đây là bánh red velvet mà quý khách đã đặt trước, xin mời thưởng thức."_cô phục vụ mang bánh đến cho cô.
"Cảm ơn nhé"_cô lịch sự đáp
"Đúng là trông ngon thật đấy.

Vậy em thử trước nhé."_ vừa nói cô vừa định ăn thử.
"Đợi đã.."_vừa nói anh vừa ngăn cô lại
"Sao vậy anh."_cô thắc mắc hỏi anh
"À...Hình như họ mang nhầm bánh lên rồi.

Không phải cái này đâu, để anh đổi cái khác." _anh vừa nói vừa vội vàng mang chiếc bánh đi.
"Không phải đều giống nhau hay sao?_ cô thắc mắc hỏi nhưng Vũ Phong đã đem chiếc bánh đi mất.
Có lẽ kế hoạch cầu hôn này không được khả quang nên anh đã chọn cách cầu hôn khác.

Thừa lúc cô không chú ý anh lẻn ra ngoài tìm đến một tiệm hoa gần đó, anh nghĩ có lẽ với cô thì càng đơn giản cơ hội thành công sẽ cao hơn.
Ngồi đợi anh khoảng hơn 30p vẫn chưa thấy anh cô bắt đầu lo lắng.

Cô không chờ được nên đã rời đi để tìm anh, vừa đi cô vừa gọi cho anh mãi anh mới trả lời điện thoại của cô.
"Alo, Vũ Phong.

Sao giờ anh mới chịu nghe máy thế? Anh đi đâu rồi, em không tìm thấy anh."_ cô lo lắng hỏi thăm anh.
"Về rồi đây, anh đang về rồi đây.

Anh đang mang tới cho em một bất ngờ đây này."_tay anh vừa ôm một bó hoa vừa trả lời cô.
"Giờ em không còn ở tiệm cafe nữa đâu, anh nói em biết anh đang ở đâu đi, em đến tìm anh."
"À...ờ...!anh đang ở...."_ vừa nói anh vừa quan sát xem mình đang ở đâu để nói với cô.

RẦM.....
Cô và anh đang nói chuyện thì bỗng một tiếng động lớn khiến cô giật thót tim.

Linh tính bảo cô có điều chẳng lành.
"Vũ Phong, anh làm sao vậy?_ cô lo lắng hỏi nhưng đáp lại cô là sự im lặng của đầu dây bên kia.
"Alo...!Vũ Phong anh nói gì đi?"_ vừa nói cô vừa chạy đi tìm anh.
Cô chạy khắp nơi trong công viên nhưng vẫn không tiềm được anh.

Tìm một lúc cô phát hiện trước mắt cô là một đám đông đang bàn tán.

"Hình như cậu ấy bị đột quỵ thì phải, tội thật còn trẻ như vậy mà....", "Đúng là tội thật nhưng mà đời người sóng chết có số mà....".

Nghe đến đây cô như chết lặng, có phải là anh ấy hay không, anh chỉ vừa mới bên cạnh cô mà.

Cô vội vàng chạy đến đám đông đang tụ tập bàn tán đó.
""Xin lỗi đã làm phiền nhưng cho cháu hỏi người bác vừa nói đâu rồi ạ"_ cô hỏi bằng giọng run rẩy
"À...! xe cấp cứu đã đưa câu đi rồi nhưng có lẽ cậu ấy không qua khỏi rồi, tội nghiệp thật" _ một ông chua lớn tuổi vừa nói vừa tặc lưỡi.
Cô như chết lặng.

Cô không thể chấp nhận được nên đã ngã quỵ xuống đất, cô bắt đầu oà khóc.
"Khả Hân..."_ tiếng gọi trầm ấp của anh vang lên.
Nghe giọng nói quen thuộc cô xoay người lại thì nhìn thấy anh đang ngồi gần đó, cô vội vàng chạy đến bên anh.
"Vũ Phong, Anh không sao chứ, anh bị làm sao vậy?"_ vừa nói cô vừa nắm lấy tay anh.
"Anh không sao.

Vừa nãy tim anh hơi bị nhói, nghỉ một chút sẽ không sao đâu."_ anh nhẹ nhàng nói
"Em đưa anh đến bệnh viện nhé, được không?"_ vừa nói cô vừa nắm tay anh kéo đi nhưng anh lại kéo cô vào lòng.
"Không cần, không cần đâu.

Hôm nay là sinh nhật của em mà, ai mà lại đi bệnh viện trong ngày sinh nhật."_ vừa nói anh vừa vỗ về cô.

"Sinh nhật em thì quan trọng gì chứ.

Anh không sao là tốt rồi.

Vừa nãy...!vừa nãy em còn tưởng...."_ cô vừa nói vừa thút thít.
"Đừng sợ, đừng sợ, em vẫn đang ở đây mà anh không nỡ chết đâu."_ anh vẫn ôm cô vào lòng vỗ về.
"Anh không được nhắc đến từ đó" _cô vừa nói vừa đánh nhẹ vào vai anh.

Anh chỉ cười nhẹ và cầm bó hoa bên cạnh mình để tặng cho cô.
"Tặng em đấy." Cô vô cùng cảm động nhận lấy bó hoa và nhìn anh, mắt mắt vẫn còn đông trên mi nhưng điều khiến cô bất ngờ là khi cô vừa nhận bó hoa từ tay anh, anh đã quỳ xuống dưới chân cô trên tay cầm nhẫn đưa ra trước mặt cô.
"Anh vốn định để trong bánh kem để tặng em, cuối cùng...giờ anh thấy hình thức không quan trọng nữa, quan trọng vẫn là tấm lòng của anh dành cho em.

Anh sẽ yêu em thay cả phần ba mẹ.

Khả Hân, em đồng ý làm vợ anh nhé?"
"Em đồng ý.

Anh đeo cho em đi"_ cô vui vẻ nhận lời trong hạnh phúc.
"Rất đẹp có đúng không?_ vừa đeo nhẫn lên tay cô anh vừa nói.
"Thường thì khi tặng quà cho người khác thì mình nên hỏi có thích không, chứ đâu ai nói như anh là rất đẹp chứ."_
"Vậy em có thích không?_ anh hỏi cô đầy trìu mến
"Thích lắm"_cô vui vẻ nhìn anh cười hạnh phúc.
Cô vừa dứt lời anh đã ôm chặt cô vào lòng, đôi môi không hề phòng vệ của cô bất ngờ bị ép chặt, chà sát bởi đôi môi mềm nóng bỏng, cô cũng đáp lại sự ngọt nào của anh dành cho cô, nụ hôn nhẹ nhàng, nụ hôn hạnh phúc mà chắc có lẽ những người thật sự yêu nhau mới cảm nhận được, trong đó có anh và cô..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 10: 10: Lo Lắng


Chung cư A...
Ngoài trời đang mưa, cô nhâm nhi tách cafe nhớ về khoảng thời gian giữa anh và cô.

Ngày mà anh cầu hôn cô là ngày mà cô hạnh phúc nhất.

Anh và coi đã cùng nhau trãi qua những ngày thánh thanh xuân vô cùng vô cùng đẹp.

Từ khi ba mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn giao thông, anh luôn là người bên cạnh cô, giúp đỡ cô vượt qua khoảng thời gian đó.

Cũng chính vì thế coi dần đem lòng yêu anh, yêu nhiều đến mức không không nghĩ cô có thể yêu ai được như vậy.

Cho đến khi LeO xuất hiện, đó là sự kết tinh tình yêu của anh và cô, là món quà vô cùng to lớn mà ông trời đã van cho cô.

Năm đó khi vừa sang Mỹ, cô mới phát hiện mình đã có thai được hơn 2 tháng rồi.

Lúc nghe tin cảm xúc trong cô lẫn lộn, cô không biết nên vui hay nên buồn cho đến khi bác sĩ báo kết quả xét nghiệm cô như chết lặng.

Con của cô và anh bị dị tật van tim bẩm sinh do di truyền, lúc đó cô đã không hề do dự mà đưa ra quyết định phải giữ cho bằng được con, cô đã làm tất cả những gì có thể để giành lại mạng sống cho LeO.

Nghĩ đến hôm nay, anh hận cô đến như vậy, nếu anh biết LeO của con trai ruột của mình thì cô không tưởng tượng được anh sẽ dùng cách gì để cướp LeO khỏi cô.
"Mẹ ơi! Mẹ có chuyện không vui sao ạ?"_ LeO quan tâm hỏi cô.
Nghe giọng của LeO cô vội ngồi xuống ôm lấy cậu bé dịu dàng vỗ về cậu bé.
"Mẹ không sao chỉ là công việc của mẹ có hơi không được thuận lợi lắm nên LeO không phải lo cho mẹ, mẹ có thể tự xữ lý được."_cô dịu dàng trò chuyện cùng LeO.
"Mẹ ơi, có phải hôm nay mẹ vất vả lắm không?"_LeO nhẹ nhàng hỏi cô.

Cô nhìn con trai một cách trìu mến.
"Sao con lại hỏi thế?"
"Con vừa nghe thấy mẹ thở dài."_LeO ngây thơ trả lời.
"Con quên rồi à? Con là siêu anh hùng bé, mẹ là siêu anh hùng lớn, thế nên mẹ không thấy vất vả vì thế con ngoan ngoãn uống thuốc, ngoan ngoãn đi ngủ sớm được chứ."_ cô nhẹ nhàng giải thích với LeO.
" Vâng ạ.

Mẹ cứ yên tâm nhé, sau này khi lớn lên con còn phải bảo vệ mẹ."_ LeO ngoan ngoãn đáp.
"Wow!!! Con muốn bảo vệ mẹ à? Vậy tương lai mẹ trông cậy hết vào con nhé.

Con nhất định phải lớn lên thật khoẻ mạnh nhé?"_ cô vui vẻ nhìn con trai.
"Vâng ạ.

Nhưng mẹ ơi..."
"Sao thế con trai."_ cô dịu dàng đáp
"Nếu như con ngoan ngoãn nghe lời mẹ, ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ, ngoan ngoãn uống thuốc thì đến sinh nhật của con mẹ có thể tặng con một món quà không?"_LeO nũng nịu.
"Con muốn quà gì nào?"
"Con muốn có một người ba."_LeO ngây thơ đáp.
"Con sao vậy? Con chê mẹ rồi đúng không? Như vậy mẹ sẽ buồn lắm đấy."_cô nũng nịu với LeO.

Cậu bé nhìn thấy mẹ như vậy thì thở dài buồn bã.
"Haizzz!!! Lần nào cũng vậy, mẹ rõ là nhỏ nhen mà."
"Con dám nói mẹ nhỏ nhen sao?_ vừa nói cô vừa cù lét LeO.

Hai mẹ con cô đùa một lúc cho đến khi đến giờ đi ngủ của LeO.

"Được rồi, không đùa nữa con mau đi ngủ thôi."_vừa nói cô vừa đưa LeO trở về phòng.

"Chúc mẹ ngủ ngon.

LeO yêu mẹ."
"LeO ngủ ngon.

Mẹ cũng yêu con."
Nhà hàng X....
"Em có nghe một tin đồn, anh và chị Khả Hân ký hợp đồng cùng hợp tác đúng không ạ?"_ Diệp Anh thắc mắc hỏi.

"Đúng vậy"_ anh lạnh lùng đáp.
"Tại sao anh lại làm như vậy? Chị ấy đối xử với anh như vậy, khiến anh tan nhà nát cửa, phản bội cả tình yêu của anh, tại sao anh lại làm như vậy?_ Diệp Anh tức giận nói
"Em đừng nghĩ nhiều, anh chỉ muốn trả thù cô ấy thôi."_ anh vừa nói vừa nhâm nhi ly rượu vang đỏ.
"Trả thù sao? Anh nói dối, anh nói là trả thù nhưng ánh mắt của anh nhìn chị ấy hôm ở siêu thị đã phản bội lại anh.

Anh chưa từng quên chị ấy, tại sao anh lại như thế?"_ càng nói Diệp Anh càng mất bình tĩnh.

"Dù bọn anh có như thế nào cũng là chuyện của anh, em không nên can thiệp quá sâu như vậy."_anh lạnh lùng đáp lời.
"Vậy còn em thì sao? Anh không nghĩ đến cảm nhận của em hay sao.

Anh thừa biết là em thích anh mà, tại sao ngần ấy năm rồi anh vẫn cứ lạnh nhạt với em vậy."_Diệp Anh nói trong uất ức.
"Diệp Anh! Em bình tĩnh lại đi.

Từ trước đến giờ anh chỉ xem em như em gái thôi, xem em giống như Vũ Uyên vậy.

Anh biết là em thích anh nên anh luôn muốn giữ khoảng cách như một người anh trai với em.

Lúc ba anh còn sống hai nhà chúng ta đã rất thân nhau, anh không muốn phá vỡ nó chỉ vì hai chúng ta."_anh nhẹ nhàng giải thích
"Em không hiểu.

Nếu như hai gia đình chúng ta thân như vậy nếu anh và em đến với nhau thì chỉ có thân càng thêm thân thôi."_Diệp Anh bướng bĩnh nói.
"Thật ra hôm nay em hẹn anh tới đây anh cũng muốn nói rõ với em rằng anh chưa hề có tình cảm gì quá giới hạn với em, anh nhắc lại lần nữa anh chỉ xem em là một cô em gái không hơn không kém"_ anh khẳng định.
"Là do chị ta sao, kẻ phản bội đó"_ vừa nói Diệp Anh vừa rưng rưng nước mắt.
"Em hãy ngưng lại đi, đừng có mà nói cô ấy như vậy."_giọng nói bắt đầu thay đổi
"Anh vẫn còn bảo vệ chị ta như vậy sao.

Anh quên là năm năm trước chị ta là tên Hoàng Bách đó đã làm gì sao?"_Diệp Anh vẫn ngoan cố.
"Diệp Anh.

Anh nể tình hai nhà chúng ta nên mới bỏ qua cho em.

Em đừng tưởng anh không biết năm xưa em và bạn thân em đã làm gì."_anh nói bằng giọng nghiêm túc
"Em...tụi em đã làm gì chứ, có phải chị ta đã nói gì với anh không? Anh phải tin em, chị ta nói dối đấy."_nghe anh nói như thế Diệp Anh bắt đầu chột dạ.
" Anh không nghe ai cả, anh chỉ tin vào sự thật thôi.

Tên phục vụ năm đó đã khai là do hai em thuê hắn ta bỏ thuốc vào rượu của cô ấy và cả khách sạn đó anh đã cũng kiểm tra camara an ninh rồi, chính em và coo Hy Vấn đó cũng có mặt ở đó để đưa hai người đó vào phòng.

Thật ra thì hai người đó cũng chẳng xảy ra gì cả, em còn muốn nói gì nữa không."_Diệp Anh hoảng hốt
"Không phải vậy đâu.

Anh tin em đi"_ Diệp Anh vẫn ngoan cố
"Hay là em muốn anh mang bằng chứng đến đây mới chịu thừa nhận."
"Em...em làm tất cả chỉ vì em quá yêu anh thôi.

Anh hãy nghe em giải thích đã..."_ vừa nói Diệp Anh vừa nắm tay anh
" Em không cần giải thích gì nữa.

Ngần ấy năm anh im lặng chỉ vì ba mẹ em thôi.

Cô chú rất tốt với anh nên anh không muốn cô chú buồn vì những việc em đã làm.

Còn bây giờ em hãy an phận về phòng tranh của mình làm việc đừng can thiệp vào chuyện của anh."_ vừa nói xong anh liền rời đi, bỏ lại Diệp Anh một mình trong nhà hàng.
Sau khi anh rời đi được một lúc Diệp Anh đau khổ khóc nức nở, rời khỏi nhà hàng.

Ngoài trời mưa càng lúc càng lớn, một mình Diệp Anh bước trong mưa, theo bản năng liền rút điện thoại gọi cho cô bạn thân của mình.
"Hy Vấn ơi.

Mình làm sao đây.

Anh Phong không cần mình nữa rồi."_ cô khóc nức nở..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 11: 11: Tình Yêu Mù Quáng


Năm năm trước, lúc cô và Alex bị Diệp Anh tố là giang díu với nhau, anh đã không nghe cô giải thích mà trực tiếp phán tội cô.

Cũng không trách anh, lúc đó tâm trạng của anh quá mất bình tĩnh, một phần là do ba anh vừa mới mất anh chưa lấy lại được tinh thần thì bệnh của anh lại trở nặng không biết có vượt qua được hay không, một phần lại nhìn vợ sắp cưới trên giường với một người đàn ông khác.

Thời điểm đó anh không nghỉ được nhiều, cho đến khi cô rời khỏi anh, anh mới bắt đầu bình tĩnh lại.

Anh tin cô không phải là người như vậy, anh tin cô chưa tu gừ phản bội anh nên đã cho điều tra.

Kết quả như anh nghĩ, cô chưa từng phản bội anh nhưng anh của lúc đó đã thực sự đã đuổi cô ra khỏi cuộc đời của anh.

Mưa càng lúc càng lớn hơn, anh ngồi trong phòng làm việc nghĩ về quá khứ đã qua.

Đúng là năm đó hai người họ bị oan nhưng anh không chắc bây giờ họ là gì của nhau, còn đứa bé đó ba đứa bé là ai? Anh thắc mắc rất nhiều về chuyện của cô, anh vẫn không phát hiện rằng trong lòng anh cô vẫn ở một vị trí rất quan trọng.
...----------------...
"Trà của cậu đây, uống đi kẻo bị cảm"_ Hy Vấn đưa cho Diệp Anh một cốc trà gừng nóng hổi.
Sau khi nghe Diệp Anh khóc trong điện thoại Hy Vấn đã vội vã chạy đến tìm Diệp Anh, mặc cho trời mưa rất lớn nhưng khi Diệp Anh cần thì cô bạn thân Hy Vấn luôn có mặt.

Từ khi họ quen biết nhau đến giờ đã hơn 10 năm, mỗi khi Diệp Anh có chuyện thì Hy Vấn luôn là người đầu tiên ở cạnh và luôn giúp đỡ tận tình mặc cho những chuyện có có sai đi chăng nữa thì vẫn vô điều mà giúp Diệp Anh.

Kể cả chuyện của năm năm trước Hy Vấn cũng bất chấp tất cả để Diệp Anh có được Vũ Phong nhưng kết quả lại không như họ mong muốn.
"Mình làm sao bây giờ, anh Phong....!liệu anh ấy..."_Diệp Anh vừa khóc vừa ngập ngừng.
"Cậu bình tĩnh lại nói mình nghe chuyện là như thế nào?"_Hy Vấn bình tĩnh trấn an.
"Anh Phong đã biết chuyện chúng ta đã làm với Khả Hân và tên Hoàng Bách đó rồi"_ cô vẫn thút thít
"Năm đó chúng ta đã dọn dẹp sạch sẽ rồi mà."_Hy Vân có chút thắc mắc
"Mình không rõ nhưng anh ấy có đủ bằng chứng chỉ là nể mặt ba mẹ mình nên mới không nói ra.

Mình sợ lắm, chuyện ba mẹ Khả Hân rồi còn chuyện của ba anh ấy nữa liệu anh ấy có điều tra ra được không?"_Diệp Anh sợ sệt.

"Cậu đừng tự doạ mình nữa, nếu như anh ấy điều tra được gì chắc chắn sẽ không để yên cho chúng ta đâu.

Vã lại tất cả chứng cứ năm đó đang ở chỗ của mình nên câu yên tâm đi."_ Hy Vấn trấn an Diệp Anh.
"Có thật là sẽ không sao không?"_vừa nói Diệp Anh vừa tựa vai vào Hy Vấn.

Hy Vấn nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Anh vỗ về.
"Cậu thích anh ấy đến vậy sao?"_Hy Vấn nhẹ nhàng hỏi.
"Anh ấy là cả thanh xuân của mình, nếu không có anh ấy mình không sống nổi đâu.

Từ lúc mình biết cái gọi là tình yêu thì mình xác định anh ấy là cả cuộc đời của mình.

Cậu có biết không? Anh ấy rất quan tâm mình nhưng từ khi cô ta xuất hiện thì anh ấy đã không còn là anh ấy nữa, cô ấy cướp mất anh Phong của mình."
"Cậu yên tâm đi, nhất định mình sẽ giúp cậu có được anh Phong."_vừa nói Hy Vấn vừa vỗ về Diệp Anh.
Trò chuyện một lúc Diệp Anh cũng thiếp đi trên giường.

Hy Vấn nhìn Diệp Anh một cách đầy yêu thương, Diệp Anh cũng là cả thanh xuân của Hy Vấn nhưng tình cảm đó có lẽ Diệp Anh sẽ khoing bao giờ biết được.
Ký ức năm xưa ùa về.
Năm 2018.
Thời tiết hôm nay thật tốt.

Tuy rằng mới tháng năm nhưng thời tiết đã không còn nóng như năm trước.

Hy Vấn và Diệp Anh cứ như vậy ngồi trên băng ghế.

Gió thổi nhẹ, không khí trong lành.
"Hy Vấn à! Mình thích Vũ Phong"_ Diệp Anh hồn nhiên nói.
Hy Vấn có chút bất ngờ nhìn Diệp Anh bởi lẽ người mình thích ở trước mặt mình lại nói thích người khác, cái cảm giác đó giống như đang có một món đồ chơi mà mình cực kỳ thích nay lại ở trong tay người khác.

"Vậy cậu dự định sẽ làm gì"_Hy Vấn nhẹ nhàng hỏi.
"Vài ngày nữa là đến sinh nhật mình rồi, mình nhất định sẽ tỏ tình với anh ấy.

Gia đình của hai bọn mình cũng khá thân thiết nhất định anh ấy sẽ đồng ý thôi, cậu nhất định phải giúp mình nhé!"_Diệp Anh nói bằng giọng mong chờ.
"Đương nhiên là mình sẽ giúp cậu rồi."_Hy Vấn vờ vui vẻ đáp lời.
Mấy ngày sau tại buổi tiệc sinh nhật của Diệp Anh, hôm đó Diệp Anh thật sự rất xinh đẹp.

Là một buổi thật mật nên khách mời chỉ có vài người thân.

Ba và em gái của anh cả cô bạn thân Hy Vấn cũng đã tới duy nhất chỉ thiếu mỗi Vũ Phong.
"Vũ Phong bảo có việc gấp nên đến trễ một tí, mong anh chị và cháu Diệp Anh thứ lỗi."_Vũ Phương ba của anh nói.
"Vũ Phong đã lớn rồi nó cũng phải có việc của nó chứ, con bé Diệp Anh này phiền phức lắm.

Tôi còn phải dạy dỗ lại con bé cứ hay làm phiền Vũ Phong mãi."_ba của Diệp Anh vừa nói vừa cạn ly cùng ba của anh.
"Ông nhà tôi nói đúng rồi anh không cần cảm thấy phải có lỗi đâu"_ mẹ Diệp Anh đáp lời
"Dạ đúng rồi bác không cần phải lo cho con hôm nay bác và Vũ Uyên đến tham dự là con đã vui lắm rồi."_Diệp Anh vui vẻ đáp
"Diệp Anh nhà ta vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện chả bù với con bé Vũ Uyên nhà bác"
"Ba con có làm gì đâu sao suốt ngày ba cứ so sánh con với chị ấy vậy?"_Vũ Uyên bắt đầu tức giận
"Vũ Uyên nói đúng đấy bác, em ấy cũng rất giỏi mà con nghe nói em ấy còn đạt giải trong cuộc thi thợ làm bánh nữa mà, đúng không Vũ Uyên?"_Diệp Anh cố làm thân với Vũ Uyên.

"Chị không cần phải nói đỡ cho tô, tôi và chị cũng không thân đến mức đó đâu.

Hôm nay tôi nể mặt cô chú nên mới đến đây, chị tưởng chị quan trọng với tôi như vậy sao."_Vũ Uyên thẳng thắng đáp.
"Vũ Uyên con không được không có phép tắc như vậy"_Vũ Phương giao huấn Vũ Uyên
Ba! Sao suốt ngày ba chỉ biết mắng con mà bênh vực chị ấy vậy con mới là con gái của ba mà.

Từ nhỏ đến bây giờ, có gì gì xảy ra với con và chị ấy thì con cũng người sai, đó là lý do tại sao mà con ghét chị ấy đây."
Thấy tình hình khá căng thẳng ba mẹ của Diệp Anh tiếp lời để làm giảm không khí căng thẳng
"Không sao không sao hết con bé vẫn còn nhỏ mà anh đừng có nghiêm khắc với con bé như vậy.

Diệp Anh nhà chúng tôi cũng có phần sai, nếu đã mắng thì phải công bằng mắng cả hai chứ."_ba của Diệp Anh đáp lời
"Nó đã gần 20 tuổi rồi cũng phải hiểu chuyện một chút chứ."_Vũ Phương vẫn cứng rắn với con gái
"Đúng rồi đấy bác Phương, con cũng là người có lỗi, bác đừng mắng em tội nghiệp, sau này con sẽ chú ý hơn."
"Chị không cần vờ vịt ở đây nữa.

Tôi đi là được chứ gì.

Thưa cô chua con xin lỗi vì con mà hôm nay cô chú không vui nhưng con xin phép ạ"
Vừa nói xong Vũ Uyên vừa đứng dậy rời khỏi bàn ăn thì bất chợt Vũ Phong mở cửa bước vào phòng.

Nhìn thấy anh hai Vũ Uyên vui vẻ trở lại nhưng cũng không quên làm nũng với anh.
"Cuối cùng anh cũng tới"_ mắt Vũ Uyên rung rưng
"Cái con bé này lại bướng bỉnh rồi,vào bàn ngồi cho anh"_ Vũ Phong nghiêm khắc
"Cuối cùng Vũ Phong cũng tới rồi.

Hai con ngồi vào bàn luôn nhé."_ mẹ Diệp Anh nói
"Anh Phong anh tới rồi"_Diệp Anh vui mừng.

Truyện Ngược
"Con chào cô chú xin lỗi con có việc đột suất nên đến trễ.

Diệp anh không giận anh chứ."_vừa hỏi anh vừa xoa đầu Diệp Anh.
"Anh tới được là em rất vui rồi sao em có thể giận được chứ.

Anh ngồi vào bàn chúng ta cùng nhập tiệc luôn nhé"
"Trước khi nhập tiệc con muốn giới thiệu một người.

Đây là Khả Hân, vợ sắp cưới của con.

Con đã cầu hôn cô ấy rồi ạ.

"_vừa nói anh vừa kéo tay cô vào phòng.
"Đây là ba của anh, Vũ Phương.

Đây là em gái anh Vũ Uyên.

Còn ba mẹ Diệp Anh người mà anh hay kể với em, còn đây là Diệp Anh và bạn thân vủa em ấy Hy Vấn."_ anh nhiệt tình giới thiệu
"Con chào bác, chào cô chú, cô là Khả Hân"_ cô lễ phép chào hỏi.
"Vũ Phong nhà ta chớp mắt mà đã trưởng thành rồi bây giờ còn biết giới thiệu bạn gái nữa.

Anh thật có phúc đó anh Phương, không biết bao giờ tôi mới có phúc đó nữa."_ ba Diệp Anh nói bằng giọng ganh tỵ
"Thằng con này của tôi nếu không để con gái nhà người ta bỏ chạy là tôi đã mừng lắm rồi."_ba của anh buo vẻ đáp.
Mọi người vui vẻ nói chuyện mà không để ý tới có một gương mặt không mấy vui vẻ đang nhìn anh và cô.

Nhìn chiếc nhẫn trên tay cô Diệp Anh suýt mất bình tĩnh mấy lần nhưng nhờ có Hy Vấn ngăn lại.

Nhận ra điều bất thường đó Vũ Uyên liền nãy ra một ý định.
"Chị dâu, sau này mong chị chiếu cô anh nai em nhiều hơn nhé, anh ấy có bắt nạt chị chị cứ bảo với em, em sẽ đánh anh ấy thay chị."_Vũ Uyên cố tình nói lớn.
"Chị cảm ơn em, chị sẽ nhớ"_ cô vui vẻ đáp
Vừa nói xong cô liền đi về phía Diệp Anh nở nụ cười thân thiện.
"Chị nghe nói hôm nay là sinh nhật của em, không biết em thích gì nên chị nhờ anh Phong tư vấn."_ vừa nói cô vừa đưa món quà cho Diệp Anh.
"Em cảm ơn chị" _Diệp Anh vẫn cố gắng bình tĩnh.
"Thôi được rồi chúng ta vừa ăn vừa nói nhé hôm nay đều là chuyện tốt hết mà."_mẹ Diệp anh vui vẻ nói
Kết thúc buổi tiệc mọi người ai cũng vui vẻ ra về chỉ có Hy Vấn mới hiểu tâm trạng của Diệp Anh.
Hy Vấn vừa hồi tưởng lại quá khứ vừa nhìn Diệp Anh đang ngủ say trên giường rồi nhẹ nhàng hôn lên trán Diệp Anh.

Ngoài trời vẫn đang mưa..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 12: 12: Con Trai


Hôm nay sáng thứ bảy, cô và LeO đang còn trên giường thì điện thoại cô vang lên.
"Mẹ ơi, có điện thoại.

Hình như là Alex, ba đã gọi cho mẹ hai lần từ sáng đến giờ"_ vừa nói LeO đưa máy cho cô.
Khả Hân cầm điện thoại lên và nghe:
"A lô,vâng…"_ chưa đợi cô nói hết câu thì bên dầu dây bên kia đã lên tiếng
"Có phải hai mẹ con lại ngủ nướng, quên mất cái hẹn với anh rồi đúng không?" _giọng trầm ấm của Alex vang lên.
Cô vội bừng tỉnh, chợt nhớ ra hôm nay cô và LeO có hẹn với Alex.

Cô kéo LeO dậy.
"LeO.

Dậy đi con, hôm nay chúng ta có hẹn với Alex, sao con không nhắc mẹ."_ cô vừa nói vừa hối thúc LeO dậy.
" Mẹ à, mẹ là mẹ của con đấy, mẹ quên rồi à"_vừa nói LeO vừa nũng nịu
Nghe thấy tiếng tranh luân của hai mẹ con trong điện thoại Alex bật cười.

Một lúc sau anh nhẹ nhàng lên tiếng.
"Thôi không sao đâu.

Hai mẹ con tứ từ từ chuẩn bị nhé, anh ở dưới nhà chờ hai mẹ con."
"Vậy anh đợi bọn em một tí, bọn em xuống ngay."_vừa nói xong cô vội tắt điện thoại và khẩn trương chuẩn bị
Mười lăm phút sau, cuối cùng hai mẹ con cô cũng yên vị trên xe của Alex.

Quán cà phê Alex đưa cô nằm ở trên con đường phía đông thành phố, có tên Green Hills rất thích hợp dành cho những gia đình nhỏ bởi có cả khu vui chơi dành cho trẻ em.

Vừa đến nơi LeO đã không giấu được cảm xúc vui mừng nên đã chạy ù đến hoà nhập cùng bọn trẻ ở đó.
"Thật sự anh rất biết cách lấy lòng LeO lắm đấy.

Anh coi thằng bé thích chưa kìa"_cô vui vẻ nói
"Miễn là thằng bé thích anh đều có thể làm cho nó."_Alex đáp.
Người phục vụ đưa thực đơn đến.

Chọn xong đồ uống Alex đi vào vấn đề chính:
"Hôm qua LeO có gọi cho anh, thằng bé bảo em có chuyện buồn, là chuyện gì vậy?"_Alex nghiêm túc hỏi.
"Không có gì đâu ạ, chỉ là công việc không thuận lợi lắm."_cô bình tĩnh đáp
"Anh và em đã quen biết nhau hơn 10 năm rồi chẳng lẽ em nói thất hay nói dối anh không phân biệt được hay sao?"
Vừa nói Alex vừa nhìn vào mắt cô.

Cô biết không thể giấu Alex được nên đã kể toàn bộ sự việc cho Alex biết.

Nghe xong, Alex nhìn cô và khuyên nhủ:
"Chuyện đã như vậy tại sao em không nói hết sự thật vho Vũ Phong biết.

Không có bí mật nào là mãi mãi cả, chí ít em cũng phải cho LeO biết ba ruột của mình là ai chứ, em không thấy thằng bé đáng thương hay sao."
" Không phải là em không nghĩ đến chuyện đó nhưng nếu Vũ Phong biết được LeO là con ruột của anh ấy nhỡ như anh ấy cướp mất LeO của em thì em phải sống như thế nào đây? Em không cho phép điều đó xảy ra"_cô nhẹ nhàng giải thích
"Lời cô nói là thật sao? LeO là con ruột của tôi thật sao"_ một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên
Cô giật mình quay người lại.

Là Vũ Phong anh ấy đã ở phía sau cô và cũng đã nghe được toàn bộ câu chuyện nhất là câu "LeO là con trai của anh" câu đó anh nghe rất rõ.
"Anh nghe nhầm rồi làm gì có chuyện đó"_ cô phản bác lời của Vũ Phong, đứng dậy định bỏ trốn thì hị anh nắm tay lại.
"Nói cho rõ ràng đi đừng có mà chạy trốn"_ càng nói lực tay anh càng siết chặt
"Anh buông tôi ra, tôi đã noia là không có chuyện đó mà, anh đã nghe nhầm rồi"
"Nếu cô đã nói như vậy thì hãy đưa thằng bé xét nghiệm DNA cùng với tôi, được chứ?"_Lực tay anh lúc này siết chặt tới mức tay cô bị đỏ lên hết.
" Vũ Phong, cậu buông ra đi, có chuyện gì thì bình tĩnh nói"_ vừa nói Alex vừa kéo hai người ra.
"Khả Hân, anh sẽ chơi cùng LeO, anh nghĩ em và cậu ấy nên nói rõ ràng với nhau thì hơn."_vừa nói Alex vừa kéo anh và cô vào bàn.

Sau khi Alex đi được một lúc anh liền lên tiếng.
"Nói đi, chuyện là như thế nào?"_Vũ Phong nói bằng giọng trầm ấm.

Cô yên lặng một lúc phân vân có nên nói cho anh biết hay không thì bỗng quán cafe phát lên một bài hát cô khá thích,
"Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương
như ai đó đã từng nói, ừ thì tin vậy đi...."
Cô bĩnh tĩnh lên tiếng.
"Đúng vậy.

LeO là con trai của anh đấy, thì sao nào? Tại sao anh nhất định phải hỏi? Tại sao nhất định phải làm rõ? Không thể giả vờ không biết được sao?"
"Thế tại sao cô lại âm thầm sinh nó ra?"

"Lúc tôi phát hiện có nó thì đã đước hơn 2 tháng rồi, tôi không nhẫn tâm."
"Ý của tôi tại sao cô phải âm thầm mà không nói với tôi?"
"Anh quên rồi sao? Năm năm trước, anh hận tôi như thế nào, chuyện gì đã xảy ra với tôi, liệu tôi nói cho anh biết thì anh có tin hay không?
Nghe đến đây Vũ Phong chợt nhớ đến cái ngày mà anh bắt gặp cô đang trên giường cùng Alex, anh đã không hề nghe cô giải thích mà đã đuổi cô ra khỏi cuộc đời mình, nói với với cô rằng không bao giờ muốn gặp cô nữa.
"Không thể trả lời đúng không? Vì tận đấy lòng của anh, anh không hề tin tôi vậy thì tôi nói với anh để làm gì?"
"Vậy nên cô tự ý sinh nó ra ư."
" Gì mà tự ý? Con của tôi, tôi muốn sinh thì sinh.

Đúng...!đúng là nếu không có anh nó không thể tới với thế giới này, nhưng tôi chưa bao giờ yêu cầu anh phải chịu trách nhiệm.

Vậy tại sao anh không thể coi như không có chuyện gì xảy ra, coi như nó không tồn tại chứ."
"Nhưng thật sự bây giời nó không những có tồn tại mà còn đứng sờ sờ trước mặt tôi, cô bảo tôi phải giả vờ chưa có chuyện gì xảy ra kiểu gì?"
"Thế bây giờ anh định làm gì? Định cướp nó khỏi tôi sao?"
"Đương nhiên tôi sẽ không làm thế"
"Vậy nên bây giờ chúng ta thế này không tốt hơn sao, anh và tôi cứ giữ mối quan hệ là đối tác với nhau có lẽ sẽ tốt hơn.

Tôi nói cho anh biết, tôi không có gì phải có lỗi với anh cả, kể cả quá khứ hay hiện tại.

Anh nghĩ lại đi anh có cho tôi nói hay giải thích với anh hay không? Lúc đó bệnh tình của anh như thế nào anh không rõ hay sao nhưng tôi vẫn kiên trì bên cạnh anh, tôi biết nếu anh biết chuyện anh sẽ vô cùng hận tôi nhưng tôi của lúc đó chỉ còn có cách giấu anh để bảo vệ sức khoẻ cho anh thôi.

Vũ Phong tôi thực sự muốn hỏi anh, tình của tôi dành cho anh là thật hay giả.

Anh không biết thật sao?
Nói rồi Khả Hân bỏ đi, để lại một mình anh ngồi đó thẩn thờ.

Sau khi về đến nhà anh tức giận trút vào trợ lý của mình.
"Cậu nói xem tại sao cô ấy lại có thể như vậy được chứ? Không thèm hỏi tôi tự ý sinh con ra luôn."_ anh lèm bèm với Henry.
"Chẳng phải là do anh đuổi người ta đi hay sao?"_Henry phản bác lại
"Thế thì cũng không....tôi là ba của thằng bé, tôi có quyền được biết.

Nếu không phải hôm nay tôi vô tình nghe được thì cả đời này tôi không biết mình có một đứa con trai."_anh tự biện minh cho mình.
"Không nghỉ thử xem trên thế giới này có một người khác, có một nửa dòng máu của cậu trong người, cảm giác này kỳ diệu lắm, nhưng cậu không có con trai cậu không hiểu đâu.

Bây giờ cậu đến trung tâm thương mại cùng tôi nhé, không biết LeO thích gì nhỉ?"_tâm trang anh đột nhiên thay đổi, anh vui vẻ hẳn ra.

Henry chỉ biết nhìn anh mà mỉm cười thôi.
"Tôi biết là anh đang rất vui mừng nhưng bây giờ trễ rồi ngày mai chúng ta cùng đén trung tâm thương mại sau nhé!"_Henry trấn an anh
"Đúng...!đúng...!đúng giờ này trung tâm thương mai cũng đóng cửa rồi.

Thế hôm nay thôi đi, cậu về trước đi để mai rồi nói."_ anh thuận theo lời Henry.
"Vậy tôi về trước đây.

Anh phải bình tĩnh nhé"_Henry vừa bước ra phía cửa vừa dặn dò anh
"Không bình tĩnh được.

Tôi có một đứa con trai đó." _ anh vẫn mất bình tĩnh đáp lời Henry.
Henry chỉ biết nhìn anh mà cười, nụ cười mừng cho anh.

Sau khi Henry ra về để lại anh một mình trong phòng, anh cứ lảm nhảm một mình trong niềm hạnh phúc.

"Tôi có một đứa con trai, Tôi có một đứa con trai, gọi ba đi nào con trai, ba ơi, ba ơi..." và hàng loạt những câu nói vô tri hơn thế nữa.

Cả đêm anh trằn trọc không ngủ mà cứ cười một mình, miệng thì lảm nhảm"Tôi có một đứa con trai"..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 13: 13: Dối Lòng


Chung cư A....
"LeO ngủ rồi sao?"_Alex hỏi
"Thằng bé hôm nay chơi vui quá nên mệt quá ngủ cũng nhanh hơn nữa?"_cô đáp lời.
"Lúc chiều thấy em không vui anh không tiện hỏi, em cà cậu ấy đã nói chuyện nghiêm túc chứ?"
"Em đã nói cho anh ấy biết LeO là con trai anh ấy rồi."
"Bây giờ em dự tính thế nào?_Alex quan tâm hỏi
"Anh ấy hứa sẽ không giành quyền nuôi con với em.

Em với anh ấy bây giờ chỉ là quan hệ đối tác của nhau thôi"_cô nhẹ nhàng nói
Đang nói chuyện cùng Alex thì điện thoại cao reo lên.

Là Bảo Vy, cô vội vàng nghe máy.
"Alo!! Mình nghe đây"_cô vội bắt máy
"Chiều mai có thể hẹn cậu được không? Mình có vài chuyện về LeO cần trao đổi với cậu."_Bảo Vy vẫn vừa làm việc vừa nói chuyện cùng cô.
Cô nhìn đồng hồ chỉ mới 8h tối.

Tuyệt nhiên những chuyện liên quan đến LeO cô đều rất khẩn trương.
"Hay là bây giờ mình đến tìm cậu được không?"_ cô khẩn trương hỏi.
"Tối nay mình phải trực rồi vã lại mình cũng muốn gặp LeO nữa nên chiều cậu không bận gì thì hẹn cậu quán cafe đối diện bệnh viện nhé."
"Mình biết rồi.

Ngày mai mình sẽ đến đúng hẹn."_vừa nói xong cô liền tắt máy
Thấy vẻ mặt cô hơi lo lắng Alex liền quan tâm hỏi.
"Có chuyện gì vậy em?"
"Bảo Vy nói có chuyện về LeO cần trao đổi.

Không biết bệnh tình thằng bé có cần đề gì không nữa"_cô vừa nói vừa lo lắng.
"Em đừng có từ doa mình nữa nếu có vấn đề gì nghiêm trong thì Bảo Vy đã báo với em ngay rồi.

Đừng lo lắng quá, em quên Bảo Vy là bác sĩ khoa tim lồ ng ngực giỏi nhất bệnh viện của anh sao."_ Alex trấn an cô.

" Em hiểu rổi.Chắc sẽ không sao đâu"
"Thôi cũng trễ rồi, anh còn phải về bệnh viện giải quyết một số việc, em nghỉ ngơi sớm nhé."_ vừa nói Alex vội tạm biệt cô.
"Vâng ạ.

Anh đi cẩn thận nhé."
Sau khi tạm biệt cô Alex đến thẳng bệnh viện nhưng không vào phòng làm việc của mình mà đến phòng làm việc của Bảo Vy.
Cốc...cốc...cốc....
"Mời vào"_ miệng nói nhưng tay và mắt của Bảo Vy vẫn tập trung làm việc.
"Cafe của quý khách tới rồi ạ.

Mong quý khách có thể đánh giá 5 sao giúp tôi ạ.

Xin chân thành cảm ơn quý khách."_nghe thấy giọng nói quen thuộc Bảo Vy ngước mặt lên nhìn thấy Alex và mỉm cười.
"Quý hoá quá.

Hôm nay đích thân giám đốc bệnh viện khảo sát tôi làm việc có chăm cjir hay không đúng không?"_Bảo Vy trêu Alex
"Thôi được rồi không đùa nữa.

Em đang làm gì mà chăm chú vậy."_Alex thắc mắc hỏi
"Em đang đọc và nghiên cứu bệnh án của LeO."
"Có vấn đề gì sao?"_Alex hơi lo lắng
"Không có gì, chỉ là em muốn xem xeta kỹ để tìm ra hướng điều trị tốt nhất thôi."
"Vũ Phong đã biết LeO là con trai cậu ấy rồi đấy."_Alex nói có chút buồn bã
"Sao anh ấy lại biết"
"Cậu ấy vô tình nghe được anh và Khả Hân nói chuyện."
"Sao vậy? Sao ủ rủ vậy?"_Bảo Vy vưa nhâm nhi tách cafe vừa hỏi.
"Không sao"_Alex ủ rủ trả lời
"Ây dà! Anh nói cho em nghe đi.

Thoả mãn sự tò mò của em đi mà."
"Mấy năm qua, anh vẫn luôn nghĩ rằng Khả Hân vì LeO nên mới quyết định không yêu ai nữa.

Vậy nên anh cũng không dám nói ra suy nghĩ thật của anh cho cô ấy biết, sợ cô ấy thấy khó xử, càng sợ không thể làm bạn được nữa.

Đến khi Vũ Phong một lần nữa xuất hiện anh mới nhận ra anh đã sai rồi.

Sự xuất hiện của cậu ấy khiến anh hiểu ra thực ra không phải Khả Hân không thích ai nữa, chỉ là cô ấy không thích anh thôi.

Cho dù cô ấy và Vũ Phong có chia tay hoàn toàn, cô ấy cũng chưa từng nghĩ đến chuyện ở bên anh.

Trong lòng cô ấy anh mãi mãi là người bạn thân nhất của cô ấy, giống như nam phụ vậy trong phim truyền hình vậy mãi mãi vẫn là nam phụ."_Alex nhẹ nhàng nói bằng giọng trầm ấm.

"Phấn chấn lên đi giám đốc của tôi"_vừa nói Bảo Vy vừa đánh vào lưng Alex khiến anh bị sặc cafe.
"Phim truyền hình đang thịnh hành nam phụ trở thành nam chính lắm.

Hơn nữa người ở bên Khả Hân và LeO suốt bao nhiêu năm là anh mà.

Sao anh có thể từ bỏ dễ dàng như thế được.

Bây giờ Khả Hân chưa phát hiện ra điểm tốt của anh thôi, anh là ai chứ? Là giám đốc bệnh viện đó, anh tốt thế mà nên hãy dũng cảm lên thích thì cứ nói ra, anh không ra thì làm sao người ta biết được."_Bảo Vy vừa nói vừa vỗ vai anh an ủi.
"Em định bảo anh tỏ tình sao?"
"Đương nhiên là phải tỏ tình rồi.

Em không muốn nhìn thấy rõ rằng anh thích cậu ấy đến vậy mà chưa tỏ tình đã từ bỏ.

Em được coi là người chứng kiến anh thích cậu ấy từ rất lâu rồi.

Em không muốn anh phải tiếc nuối điều gì."
Không gian bỗng trở nên yên lặng Bảo Vy và Alex nhìn nhau một lúc lâu.

Trời cũng đã khuya.
"Được rồi.

Nhớ lời em nói nhé.

Suy nghĩ cho kỹ.

Giờ thì em phải làm việc rồi, anh cũng về làm việc của mình đi nhé."
"Vậy anh đi nhé, có cần gì thì gọi anh, hôm nay anh cũng phải tăng ca"
"Được rồi anh đi đi."
Sau khi Alex rời đi, Bảo Vy một mình nhớ lại quá khứ.

Thật ra thì Bảo Vy cũng thích anh rất lâu rất lâu rồi nhưng anh không phát hiện.

Không những thế Alex còn tâm sự mọi điều về Khả Hân cho Bảo Vy biết.

Bảo Vy biết chứ nhưng cô vẫn chọn cách chôn vùi tình cảm ngần ấy năm không một ai biết.
Ký ức năm xưa một lần nữa chạy trong đầu Bảo Vy.

NĂM 2014.
Hôm đó cô lấy hết can đảm để toe tình với người cô thích.

Một thiếu nữ 18 tuổi lần đầu tỏ tình với người mình thích là loại cảm giác gì? Ngày Bảo Vy nhận kết quả trúng tuyển vào trường Y là một trong những ngày cô hạnh phúc nhất cũng là ngày Bảo Vy quyết tâm tỏ tình với đàn anh của mình Hoàng Bách.

Cô hẹn anh ra công viên gần trường của anh.
"Anh Bách!!! Em có tin này muốn nói với anh"_Bảo Vy vui vẻ chạy đến chỗ của Hoàng Bách.
"Có chuyện gì mà em hẹn anh ra đây vậy"
"Khả Hân trúng tuyển vào cùng trường với anh rồi."
"Thật không?"_Hoàng Bách vui mừng.
"100% là thật ạ"_Bảo Vy vui vẻ đáp
"Vậy còn em?"
"Em trúng tuyển vào trường Y rồi"_vừa nói Bảo Vy vừa cầm tờ giấy trúng tuyển đưa trược mặt Hoàng Bách.

"Là thật đây này.

Em giỏi thật"_ Hoàng Bách vui mừng.
"Vậy em có muốn anh thưởng gì không cứ nói"
"Thật ra thì....."_Bảo Vy ngập ngừng
"Trước khi em nói anh muốn nói với em một bí mật"
"Chuyện gì thế ạ"_ Bảo Vy tò mò
"Thật ra thì nghe tin Khả Hân trúng tuyển vào cùng trường với anh anh vui lắm vì anh thích Khả Hân.

Em là người đầu tiên biết đấy"_Hoàng Bách vui vẻ nói mà không để ý sắc mặt Bảo Vy thay đổi.
"Vậy...vậy thì tốt quá.

Sau này anh sẽ có nhiều cơ hội hơn để nói với cậu ấy rồi."_Bảo Vy cố gắng bình tĩnh
"Anh cũng không chắc nữa, anh trước em ấy hai khoá không biết có nhiều ơ hội gặp nhâhy không?"
"Yên tâm đi nhất định em sẽ giúp anh mà"_Bảo Vy gượng cười.
"Vậy anh cảm ơn em trước nha.

Nếu thành công anh không quên ơn em đâu."_vừa nói Hoàng Bách vừa ôm lấy Bảo Vy
"À mà khi nãy em định nói gì với anh?"
"À không có gì em chỉ muốn anh mời bọn em đi ăn gì đó để chúc mừng thôi"
"Cái đó thì đơn giản.

Bọn em cứ chọn địa điểm rối báo anh nhé.

Anh sắp có tiết anh đi trước nhé."
"Vâng ạ"_ vừa nói xong Hoàng Bách cũng quay về lớp học để lại một mình Bảo Vy ở công viên.
Quay về thực tại mắt Bảo Vy rưng rưng ngấn lệ.

Người ta nói trong tình yêu ai yêu nhiều hơn sẽ khổ, yêu đơn phương thì khổ gấp đôi còn với cô, cô là cả hai..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 14: 14: Hãy Cười Nhiều Lên Nhé


Chung cư A....
"Bản kế hoạch chị đã gửi vào mail của em rồi đấy.

Em kiểm tra lại giúp chị, phần còn lại em chuẩn bị nốt luôn để thứ 2 chúng ta họp nhé."_ cô vừa nói điện thoại vừa làm việc trên laptop.
"Vậng ạ.

Để em kiểm tra rồi làm nốt phần còn lại luoin ạ"_Tiểu My nhanh nhẹn đáp.
"Em cố gắng làm giúp chị nhé, ngày mai chị phải gặp bác sĩ của LeO nên không thể làm việc cùng em được.

Chị sẽ mời em ăn sau nhé."
"LeO làm sao vậy chị?"_Tiểu My lo lắng hỏi
"À không sao bác sĩ chỉ muốn nói rõ hơn về tình trạng của LeO thôi."
"Vậy chị cứ lo cho LeO đi việc còn lại cứ để em."
Vừa tắt máy điện thoại Tiểu My lại báo có tin nhắn
"Là tôi Minh Huy đây, Cô Cindy nhắn với tôi cô ấy có việc riêng nên không thể cùng cô hoàn thành bản kế hoạch cho ngày thứ 2 họp.

Nếu cô không thấy bất tiện cô có thể đến trụ sở của resort, hôm nay tôi cũng đang tăng ca."
"Được rồi tôi sẽ đến, có vài chỗ trong kế hoạch cần chỉnh sửa nên tôi cũng muốn tham khảo ý kiến của các anh."_Tiểu My nhẹ nhàng trả lời tin nhắn.
"Được rồi.

Tội đợi cô"
Sau khi nhắn tin cùng Minh Huy, cô vừa chuẩn bị vừa vội vàng nhắn một tin cho bạn trai mình.
"Hôm nay em phải tăng ca ở trụ sở chính chắc sẽ không gọi điện hay nhắn tin cùng anh được.

Đợi em làm việc xong em liên lạc với anh nhé"_Tiểu My để lại tin nhắn nhưng không thấy bạn trai cô trả lời nên cô đã một mình đến trụ sở.
Cốc...cốc...cốc.
"Mời vào"_Minh Huy trầm giọng nói.
"Cô đến rồi à.

Vào đây!"_vùa nói Minh Huy vừa mời cô ngồi.
"Hiện tại tôi sẽ trực tiếp làm việc cùng anh nên trong công việc xin hãy chỉ giáo tôi nhiều hơn nhé, hợp tác vui vẻ."_vừa nói cô vừa đưa tay để bắt tay Minh Huy.
"Tôi luôn rất sẵn lòng không chỉ trong công việc đâu mà bất cứ những gì cô cần nếu giúp được tôi đều sẽ giúp."_vừa nói Minh Huy vừa bắt tay Tiểu My.
"Thôi được rồi chúng ta vào công việc cụ thể luôn nhé."_Tiểu My lạnh lùng nói.
"Được chứ"_ vừa mói Minh Huy vừa mỉm cười nhìn Tiểu My đang sắp xếp tài liệu.
"Chắc anh cũng đã đọc dự án của chúng tôi rồi đúng không? Để không làm mất thời gian tôi vào thẳng kế hoạch của chúng tôi định triển khai luôn nếu thấy có vấn đề gì thì anh cứ đề xuất ý kiến tôi sẽ báo lại với chị Cindy."
Tiểu My nghiêm túc làm việc mãi nói mà không để ý tới có người đang nhìn cô không chớp mắt với vẻ mặt thích thú
"Kế hoạch chúng tôi như thế này.

Anh xem giúp tôi nhé."_vừa nói Tiểu My vừa đưa bản kế hoạch cho Minh Huy và cô vẫn tiếp tục trình bày
"Chúng tôi chia dự án thành hai giai đoạn.

Đầu tiên chúng ta tổ chức một cuộc thi tìm ra những thí sinh có năng khiếu, sau đó chúng ta sẽ đào tạo những thí sinh đó trở thành những batender chuyên nghiệp.

Nếu muốn được như thế thì tất nhiên chúng ta cần các anh hỗ trợ một số vấn đề.

Ngoài chị Cindy có thể làm giám khảo và giảng viên ra thì chúng tôi cần thêm giám khảo cho các cuộc thi tìm kiếm những thí sinh có năng khiếu, chúng tôi cần thêm giảng viên để đào tạo các thi sinh đó.

Song hành với những điều đó chúng tôi muốn mở một quán cafe và bánh ngọt trong khuôn viên của resort theo phong cách của gia đình nên chúng tôi cần thêm thợ làm bánh chuyên nghiệp.

Nếu thành công không những có nhiều bạn trẻ được công việc mà mình yêu thích mà còn thu hút khách hàng cho resort.

Anh thấy thế nào?."
" Giờ tôi mới thấy quả thật cô Cindy thật có mắt nhìn người.

Cô lên kế hoạch rất tốt rất cụ thể nhưng có vài điểm tôi nghĩ các cô cần chỉnh lại một tí."
Minh Huy cầm bản kế hoạch về phía Tiểu My choàng tay qua cổ cô đặt bản kế hoạch trên bàn.

Nếu người ngoài nhìn vào cứ tưởng cả hai là người yêu của nhau.

Tiểu My bất giác xoay mặt lại mình anh, khoảng cách rất gần, gần đến mức cô có thể quan sát được râu của Minh Huy đang mọc nhú lên.

Nhìn ở góc độ này Minh Huy thật quyến rũ bỗng anh quay sang nhìn Tiểu My, hai người nhìn nhau một lúc Tiểu My giật mình đứng phắt dậy.
"Phần còn lại tôi sẽ sửa và gửi cho anh sau.

Bây giờ cũng trễ rồi, tôi về trước, cảm ơn anh vì đã tăng ca cùng tôi."_ Tiểu My vội vàng thu gom tài liệu
"Hay là chúng ta đi ăn khuya đi"_Minh Huy đề nghị
"Tôi không ăn sau 20h, anh cứ đi ăn đi nhé"_mặt của Tiểu My lúc này ửng đỏ, vừa nói xong thì một tiếng "ọc..ọc" phát ra từ bụng cô.
"Xem ra nó đang phản đối cô rồi."_Minh Huy vừa nói vừa nhìn Tiểu My mỉm cười.

Còn Tiểu My thì ngượng chính cả mặt.

"Cũng trễ rồi đi ăn cùng tôi rồi tôi đưa cô về nhé."_Minh Huy vừa nói vừa đẩy cô đi cùng.
Minh Huy đưa Tiểu My đến một quán ăn ven đường, tuy đã trễ nhưng khách ở quán thì còn rất đông.

Hương thơm của nước súp khiến bụng của Tiểu My ngày càng đánh trống.

Ngồi vào bàn Minh Huy liền ra hiệu cho chủ quán.
"Làm cho tôi như cũ nhé nhưng hôm nay là hai tô."_Minh Huy giơ tay ra hiệu.
"Cậu đến rồi à, đợi một tí nhé, hôm nay khách hơi đông."_chủ quán đáp lời.
"Không ngờ một phó tổng như anh lại có thể đến những nơi như thế này để dùng bữa nhỉ?"_ Tiểu Mu vừa trêu vừa cười.
"Nơi này thì sao chứ? Tôi nói cô biết vằn thánh ở đây ngon siêu đẳng, tôi đã ăn ở đây từ hồi đại học rồi nên cô yên tâm đảm bảo ngon khỏi bàn cãi."
"Ý tôi là một phó tổng như anh có thể ngồi ở vỉa hè ăn vằn thánh một cách vui vẻ như vậy, nó khác với tưởng tượng của tôi."
"Vậy tưởng tượng của cô đối với tôi như thế nào?"
"Thì người như anh phải ăn trong nhà hàng năm sao chứ làm sao có thể ngồi vỉa hè ăn giống như chúng tôi được."
"Vậy cô phải xem xét tôi lại rồi, tôi cũng có nhiều điểm tốt lắm."_vừa nói Minh Huy vừa nhìn cô mỉm cười.

Nghe Mình Huy nói Tiểu My bật cười.
"Cô cười xinh lắm, lại còn tài giỏi nữa nếu vẫn luôn giữ được nụ cười trên môi thì rất hoàn hảo.

Đừng làm gương mặt lạnh lùng như thế nữa nhé mà hayc cười nhiều lên nhé."
Tiểu My bỗng tắt nụ cười, cô nhìn Minh Huy thầm nghĩ hình như đã rất lâu rồi không ai khen cô như thế kể bạn trai cô.

"Có phải tôi lại nói sai gì không? Nếu tôi có làm gì sai mong cô bỏ qua cho tôi nhé, thật sự tôi chỉ muốn làm bạn với cô thôi."_Minh Huy vội vàng giải thích sợ làm Tiểu My giận.
"Chỉ là lâu lắm rồi mới có người khen tôi xinh"_ Tiêu My lặng lẽ nói.
Minh Huy vừa định nói thì chủ quán mang ra hai tô vằn thánh nóng hổi.
"Vằn thánh tới đây"_anh chủ quán cười vui vẻ nói
"Cảm ơn anh nhé!"_Minh Huy đáp
"Ai đây? Bạn gái à? Sao không giới thiệu với tôi."_anh chủ quán cười giang manh.
Nghe tới đây Tiểu My vừa định phủ nhận thì Minh Huy lại nói với vẻ mặt chán nản.
"Tôi cũng muốn lắm nhưng cô ấy thì...."
"Anh đừng có đùa như vậy.

Chúng tôi....."_chưa nói hết câu thì Minh Huy đã cướp lời cô
"Thôi không đùa nữa.

Cô ấy có bạn trai rồi.

Chúng tôi chỉ là đồng nghiệp thôi, anh đừng chọc cô ấy nữa."_Minh Huy vội giải thích giúp Tiểu My.
"Thật sao? Cô không suy nghĩ lại sao? Cậu ấy..."_anh chủ quán đưa ánh mắt sang Tiểu My.
"Thôi anh đừng ghẹo con gái nhà người ta nữa, quán anh đang rất đông khách đấy không muốn bán nữa hay sao mà ở đây hóng chuyện à"_ Vừa nói Minh Huy vừa đẩy ảnh chủ vào trong.
"Anh ấy là như vậy đấy đừng để ý nhé."_Minh Huy nhìn cô nhẹ nhàng nói.
"Tôi thấy anh ấy cũng dễ thương mà"_Tiểu My vừa nói vừa mỉm cười.
"Vằn thánh thơm lắm đúng không, ăn đi kẻo nguội mất."_vừa nói Minh Huy vừa lấy đã cho Tiểu My.
"Cảm ơn anh nhé."_Tiểu My nhẹ nhàng nói..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 15: 15: Anh Không Bận Chỉ Là Anh Không Nhớ Em Thôi


Về đến nhà Tiểu My kiểm tra điện thoại tin nhắn của cô bạn trai cô vẫn chưa seen.

Tiểu My chạnh lòng, cô và bạn trai quen đã được 5 năm rồi nhưng hầu như trong đoạn tình cảm này chỉ có mỗi cô cố gắng vun đắp.

Trong khoảng thời gian quen nhau cô vừa học vừa làm để kiếm thêm thu nhập phụ giúp công việc làm ăn của bạn trai mình.

Sau khi Tiểu My sang Mỹ du học với học bổng toàn phần cô gặp Khả Hân và cùng cộng tác đến tận bây giờ.

Tiểu My vẫn luôn cố gắng vì tương lại của cô và bạn trai nhưng cô càng hy vọng thì lại càng thất vọng nhiều hơn.

Tiểu My vội dùng điện thoại nhắn tin cho Cao Vũ.
(Cao Vũ: bạn trai của Tiểu My)
"Cao Vũ, anh đang làm gì thế? Sao lại không trả lời tin nhắn của em"
Đáp lời tin nhắn của Tiểu My bằng sự im lặng không hồi đáp.

Thấy vậy Tiểu My lo lắng sợ có việc gì xảy ra với Cao Vũ cô liền gọi điện, gọi rất nhiều cuộc nhưng vẫn không ai nghe, cuối cùng cũng có giọng nói bắt máy.
"Anh đây! Có gì không? Anh đang bận!"_Cao Vũ lạnh lùng trả lời.

"Sao anh không trả lời tin nhắn của em"_Tiểu My rưng rưng.
"Anh đã nói là anh bận rồi, em không nghe rõ hay sao?"
"Em chỉ muốn hỏi anh, anh có còn thương em không?"_Tiểu My nói bằng giọng thút thít
"Có"
"Thế sao anh vẫn bỏ em một mình, em về nước bao lâu rồi anh biết không? Dù công việc bận rộn nhưng em luôn tranh thủ thời gian để gặp anh.

Còn anh thì sao?"_giọng Tiểu My càng lúc càng lớn, càng lúc càng mất bình tĩnh.
"Anh đã nói là anh rất bận, anh còn phải tiếp khách rất nhiều, em không hiểu cho anh được sao?"_Cao Vũ bắt đầu to tiếng.
"Nếu anh đã bận như thế thì anh đừng yêu em nữa."_Tiểu My bật khóc thành tiếng.
"Em hiểu chuyện hơn giúp anh được không?"_vừa nói xong Cao Vũ tắt máy ngay lập tức.
"Sao anh không chia tay cô ta đi, cô ta thậy phiền phức."_Cô gái đang nằm trên ngực Cao Vũ phàn nàn.
"Chưa tới lúc đâu em.

Cô ta có công giúp anh rất nhiều trong công việc của anh, đâu phải muốn vhia tay là chia tay được.

Vã lại, ba mẹ anh thích cô ta đến vậy nếu anh không xử lý ổn thoả thì sẽ không xong đâu."_Cao Vũ vừa vuốt tóc cô gái đang trên giường cùng anh vừa nói.
"Vậy khi nào anh mới cho em danh phận.

Em không muốn cứ phải như vậy mãi đâu."_cô gái đó phụng phiệu.

"Yên tâm đi cục cưng sẽ không lâu đâu."_vừa nói Cao Vũ vừa hôn lên trán cô gái đó.
Tút...tút...tút.

Tiếng tắt máy kéo dài khiến lòng Tiểu My cũng vỡ vụn.

Thật ra thì không phải Tiểu My không biết tình cảm của cô và Cao Vũ đã có vấn đề nhưng Tiểu My vẫn cố chấp với cái gọi là kỉ niệm.

Tiểu My vẫn luôn nhớ đến quá khứ những ngày tháng hạnh phúc của cô và Cao Vũ, vã lại gia đình của Cao Vũ rất tốt với Tiểu My nên cô không thể buông tay mà lúc nào cũng luôn cố gắng.

Đã từng có một Cao Vũ rất yêu Tiểu My, ngày tháng đó cứ chạy mãi trong đầu cô, đoạn ký ức vô cùng đẹp đẽ.

"Em cứ yên tâm đi du học, làm việc cho thật tốt.

Sau này khi về nước lúc đó em công thành danh toại rồi em luôn phải nhớ là có anh luôn chờ em, được không?"_Cao Vũ nắm tay Tiểu My đi trong công viên.
"Em đi tận 5 năm anh không nhớ em sao?"_Tiểu Mu nhẹ nhành hỏi.
"Sao lại không nhớ được, anh còn muốn đóng gói anh cùng với hành lý của em để được đi cùng em nữa kìa.

Nhưng mà vì tương lai của cả hai chúng ta chắc phải chịu thiệt một tí thôi."
"Sau này chúng ta sẽ có tất cả và chắc chắn sẽ có chúng ta, đúng không anh?"
"Điều đó là đương nhiên rồi"
Cao Vũ đã từng yêu Tiểu My một cách đầy ấm áp như vậy, luôn ủng hộ và là hậu phương cho ước mơ của Tiểu My nhưng bây giờ đã không còn được như vậy.

Trong lúc Tiêu My đang khóc một mình thì điện thoại cô lại vang lên tiếng tin nhắn.

Cô vội vàng mở điện thoại xem có phải là Cao Vũ nhắn tin cho cô không.

Nhưng không, là của Minh Huy.
"Cô về đến nhà an toàn chứ.

Tôi thì về đến nhà rồi.

Hôm nay cũng vất vả rồi sau khi tắm rửa nghỉ ngơi, nhớ ngâm chân bằng nước ấm trước khi ngủ sẽ giúp cô ngủ ngon hơn đấy"

Chỉ là dòng tin nhắn quan tâm bình thường thôi cũng đã khiến Tiểu My xúc động.

Rất lâu rồi cô không được tin nhắn quan tâm đ ến như thế.

Tại sao đến cả một người chỉ mới quen biết xã giao với nhau còn có thể quan tâm cô đến như thế còn Cao Vũ là bạn trai của cô lại lạnh nhạt với cô đến vậy.

Tiểu My chợt nhận ra có Cao Vũ cũng không bận đâu chỉ là không nhớ cô thôi.
"Cảm ơn anh hôm nay nhé.

Anh cũng nghỉ sớm, ngủ ngon nhé."_Tiểu My trả lời tin nhắn của Minh Huy
"Nụ cười của cô rất đẹp nên hãy cười nhiều hơn nhé, thật lòng đó.

Sau này hãy là bạn của nhau nhé.

Hôm nay vất vả rồi hãy ngủ thật ngon nhé."_Minh Huy lập tức trả lời
Bất giác nhìn dòng tin nhắn Tiểu My bật cười..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 16: 16: Đứa Bé Hiểu Chuyện


Chung cư A...
"Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện rõ ràng"_tin nhắn của Vũ Phong.
Nhận được tin nhắn lúc đêm khuya cô có chút bất ngờ nhưng vẫn không muốn trả lời thì tin nhắn thứ hai của Vũ Phong lại đến.
"Tôi muốn nhận lại con trai nên chúng ta cần nói chuyện"
Đọc đến tin nhắn thứ hai cô bất chợt hơi lo sợ.
"Nhận con trai gì chứ.

LeO là con trai của tôi không liên quan đến anh."
"Bây giờ tôi cho cô hai sự lựa chọn: một là cô cho tôi nhận lại con trai, hai là chúng ta gặp nhau tại toà"_Vũ Phong hơi mất bình tĩnh.
"Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc về LeO vì dù sao thằng bé cũng phải biết ba ruột của nó là ai chứ? Cô không nhìn ra được thằng bé thiếu thốn tình cha như thế nào sao?_tin nhắn tiếp theo của Vũ Phong khiến cô phải suy nghĩ.
Suy nghĩ được một lúc cô đồng ý "Được rồi, vậy sáng mai 8h hẹn anh ở Green Hill, quán sáng nay ấy."
"Vậy sáng mai nhớ dẫn theo LeO nhé."
"Được thôi.

Ngày mai là sinh nhật của LeO, tôi chỉ muốn nói vậy thôi"_cô trả lời anh.
Tắt điện thoại cô nhìn LeO đang ngủ say và nhớ tới lời thằng bé và lời của Vũ Phong cô thầm nghĩ đúng là LeO cần có ba, đó cũng là món quà mà thằng bé muốn có trong ngày sinh nhật.
Sáng hôm sau.
Thật ra thì hôm nay cũng là sinh nhật của LeO, ngày LeO tròn 4 tuổi.

Cô vừa sấy tóc cho LeO vừa vu vơ nghĩ trong đầu rằng "có nên cho cha con họ nhận nhau không, nếu nhận lại nhau thì cô và anh sẽ đối diện như thế nào? Rồi nếu như anh muốn cướp mất con của cô thì sao?" và muôn vàng câu hơi.

Nhận ra điểm khác thường của cô LeO vội vàng hỏi:
"Mẹ ơi! Mẹ ơi"_thấy cô không đáp lời LeO lại nói lớn hơn làm cô hoàng hồn lại.
"MẸ ƠIIII"
"Sao thế, sao thế? Máy sấy nóng quá có phải con bị bỏng không?_ cô vội vàng kiểm tra
"Mẹ còn sấy như thế nữa là tóc con bốc lửa luôn đó.

Tâm trạng của mẹ không tốt sao?"_LeO vừa phàn nàn vừa quan tâm hỏi.
"Đâu có đâu.

Hôm nay là chủ nhật còn là sinh nhật của con nên mẹ rất vui mà."_cô mỉm cười.
"Mỗi lần mẹ giả vờ cười đều cực kỳ xấu."_LeO vạch trần cô.
"Sao con có thể nói mẹ xấu chứ?"
"Mẹ không phủ nhận mẹ giả vờ cười nhé."
"Giỏi lắm LeO, bây giờ con càng ngày càng ranh mãnh rồi đúng không?
"Có phải mẹ đi làm có ai bắt nạt mẹ không? Nếu có ai bắt nạt mẹ thì phải nói với con, con giúp mẹ xử lý."
" Xem có thể con rất yêu mẹ hay không?"_cô nhẹ nhàng hỏi.
"Đương nhiên rồi"
"Vậy nếu như ba ruột của con xuất hiện và muốn con đến sống với ba thì con cũng không đồng ý đúng không?"_cô dò hỏi LeO.
"Con đồng ý mà"_LeO vui vẻ nói.
"Con đồng ý thật sao?"_cô hơi chạnh lòng
"Con rất muốn có ba cũng rất muốn sống cùng ba nhưng với điều kiện là mẹ cũng ở cùng."
"Vậy nếu không có mẹ chỉ có con đến sống cùng ba thì con có đồng ý không?"
"Vậy mà mẹ cũng hỏi sao? Chắc chắn là không đồng ý rồi."
"Vậy thì tốt không uổng công mẹ thương con như vậy."_cô vui vẻ nói.
"Mẹ hỏi chuyện này làm gì? Có phải ba của con xuất hiện rồi nên mẹ định vứt con cho ba ruột của con không? Con biết mẹ nuôi con rất mệt nhưng con sẽ lớn nhanh thôi.

Lớn rồi con có thể chăm sóc cho mẹ, mẹ đừng vứt con đi nhé, mặc dù con rất thích có ba nhưng nếu ba không cần mẹ con cũng không cần ba nữa bởi vì người con yêu nhất trên đời này chỉ có mẹ thôi."
Nghe những lời mà LeO nói cô không ngăn được cảm xúc của mình.

Cô vội vàng ôm LeO vào lòng mà nói:

"LeO, con đáng yêu như thế này thì làm sao mẹ nỡ đưa con cho người khác được chứ, đúng không nào?"
"Vậy thì con yên tâm rồi.

Mẹ chỉ cần biết là con yêu mẹ nhất."_vừa nói LeO vừa hôn vào má cô.
"Vậy hôm nay nhân dịp sinh nhật của LeO mẹ muốn đưa con đến gặp một người, con đồng ý không?"
"Ai vậy ạ?"_LeO thắc mắc
"Bí mật"_cô mỉm cười hôn lên trán LeO.
Tại nhà của Vũ Phong, từ sáng sớm anh đã chuẩn bị cho cuộc gặp mặt hôm nay nào là chọn quà, chọn trang phục,...!không biết là anh đã thay bao mhieeu bộ đồ rồi, Henry nhìn thấy anh như vậy muốn hoa mắt chóng mặt.
"Có phải hôm nay gặp chị Khả Hân và bé LeO nên anh mới khẩn trương như vậy, từ nãy giờ anh đã thay tận bốn bộ rồi đấy."_Henry phàn nàn anh.
"Cậu nghĩ sao?"
"Bộ này được đấy.

Khiêm tốn nhưng vẫn có phong cách, rất hợp với khí chất của anh."
"Nhưng tôi vẫn cảm giác còn thiếu thiếu gì đó, cậu nói xem quà tôi chuẩn bị cho LeO có thiếu xót gì không?"
"Quà sao? Anh đã chuẩn bị rất tốt rồi, chắc chắn bé LeO sẽ thích"_Henry trấn an anh.
Vũ Phong vẫn đang mỉm cười, nụ cười hạnh phúc.

Đã rất lâu rồi Henry mới thấy anh cười như vậy.

Sau khi Vũ Phong rời đi, Henry liền gọi điện cho ai đó.
Quán cafe Grenn Hill.
Anh đã đến từ rất sớm để đợi cô và LeO.

Ngồi trên ghê chờ đợi mà anh cứ thấp thỏm, đứng lên ngfoif xuống.

Trong đầu thì vô số câu hỏi như " phải nói chuyện với LeO như thế nào? Rồi thằng bé chó thích anh không? Có thicha quà anh tặng không? Còn cô thì đồng ý cho con trai gọi anh là ba hay không?..." đang trên dòng suy nghĩ thì cô và LeO tiến tời bàn của anh.
"A! Lại gặp chú nữa rồi, chú đang đợi ai thế!"_LeO nhìn thấy anh vội vàng chạy đến
"Chào LeO! Hôm nay ba...!à không....!chú có hẹn với mẹ của con nên vẫn ở đây đợi."_thấy cô và LeO tiến tới anh vội đứng lên.
"LeO.

Chú nghe nói hôm nay là sinh nhật của con nên chú có chút quà tặng con, mong con sẽ thích."_vừa nói anh vừa đưa quà cho LeO.
"Chú định dùng quà để mua chuộc con sao? Hôm trước chú làm mẹ con đau, con chưa tính sổ với chú đấy, chút quà này của chú không mua chuộc được con đâu."_LeO phụng phiệu nói
"Lần trước là chú sai nên hôm nay chú mới hẹn mẹ con đến để xin lỗi nên con mở lòng từ bi tha lỗi cho chú nhé."_anh năn nỉ LeO
"Nếu như mẹ con đồng ý thì con sẽ bỏ qua cho chú"_vừa nói LeO vừa nhìn sang cô.
"Cô bỏ qua cho tôi nhé."_anh mở lời
Cô nhìn anh rồi nhìn sang LeO miễn cưỡng đồng ý.
"Được rồi tôi bỏ qua cho anh"
"Vậy con cũng sẽ bỏ qua cho chú, chua vẫn là chú đẹp trai_vừa nói LeO vừa mỉm cười.
Cứ như vậy cả ba người cùng ngồi vào bàn.

Nếu không nói, thật sự nhìn vào họ thật sự giống một gia đình nhỏ..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 17: 17: Buông Bỏ


Người phục vụ đưa thực đơn đến.

Chọn xong đồ uống Khả Hân đi vào vấn đề chính.
"Vũ Phong! Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng với nhau."_cô nghiêm giọng.
"Được"_anh đồng ý.
Cô liền lấy laptop từ trong cặp mình ra để trên bàn trước mặt anh và bắt đầu gõ.

Còn LeO thì vẫn chăm chú nhìn anh và cô
"Lắng nghe kỹ nhé."_cô vừa nói vừa gõ phím trên laptop.
"Thứ nhất: điều khoản bảo mật, sau này tôi và anh sẽ làm việc cùng nhau nên không tránh được chạm mặt nhau.

Việc quan hệ giữa LeO và anh thuộc điều khoản bảo mật nhất là ở An Lâm.

Không được cho người thứ ba ngoài tôi và anh ra biết chuyện này.

Nếu bại lộ hiệp định này sẽ mất hiệu lực ngay lập tức."_cô nghiêm túc nói.
"Điều khoản này..."_anh chưa nói dứt câu thì đã bị cô cướp lời.
"Điều khoản này không được thương lượng."
"Tôi còn cần điều khoản này hơn cô đấy.

Mong cô nói được làm được"
"Thứ hai: một tuần anh sẽ được gặp LeO hai lần."_cô tiếp tục nói.
"Hai lần sao? Tôi không đồng ý?"_anh phản bác
"Thế thì ba lần."
"Chốt năm lần"
"Anh đừng có mà quá đáng"
"Tôi quá đang hay cô quá đáng, cha con tôi cũng cần thời gian để thân thiết với nhau chứ, cô không hiểu điều đó sao? Chẳng phải chính cô...."_anh chưa nói hết câu thì bị cô cướp lời.
"Thôi được rồi năm lần thì năm lần."
Cả hai nói chuyện mà quên mất LeO vẫn ở đó quan sát cả hai.

"Nói xong chưa?"_anh hỏi cô bằng giọng giận dỗi
"Nói xong rồi"_cô đáp lời anh
"Có phải cô cần giải thích với LeO về quan hệ giữa tôi và thằng bé không đây? Tôi không muốn con tôi còn nhỏ bị rối loạn về mặt nhận thức đâu, nhất là chuyện gọi ba đó."_giờ anh mới để ý tới LeO.
Cô nhìn LeO và nhẹ nhàng nói:
"LeO.

Mẹ muốn nói với con một chuyện.

Có phải hôm trước LeO nói vào ngày sinh nhật của con...."_cô chưa nói hết câu thì LeO đã lên tiếng.
"Chú đẹp trai này là ba con đúng không ạ?"_vừa nói LeO vừa chỉ tay về phía Vũ Phong khiến anh và cô đều ngạc nhiên, cả hai nhìn nhau sau đó cô lên tiếng.
"Con...con biết rồi à?_cô ngập ngừng hỏi.
"Hai người nói chuyện trước mặt con cả nữa ngày trời, con đâu có điếc đâu.

Vã lại với những hành động bất thường của mẹ sáng nay, con hiểu lâu rồi."_LeO phụng phiệu
Cô và anh đều bật cười nhìn LeO.

"Nhưng hiểu thật sao? Anh ta là ba của con nhưng không giống ba Alex đâu."_cô ân cần hỏi LeO.
"Con biết, ba Alex không phải là ba ruột của con, chú đẹp trai này mới là ba ruột của con."_LeO ngoan ngoãn trả lời.
"Quả nhiên là con trai của ba.

Trí tuệ di truyền từ tôi đấy."_anh khoác lát.
"Con trai, vậy con nhớ nhé.

Giờ con có ba rồi, sau này không được tuỳ tiện gọi người khác là ba đâu, nghe chưa? Nào gọi ba đi nào!"_anh dịu dàng nói với LeO.
LeO nhìn sang cô thấy có vẻ cô không được vui nên đã từ chối anh.
"Con cảm thấy hình như mẹ không thích con gọi chú là ba lắm.

Vậy sau này con sẽ gọi chú là ba Phong nhé, được không ạ?"
Nghe LeO nói như thế cô vui vẻ ra mặt còn mặt anh thì tối sầm lại.
"Quả nhiên là cục cưng ngoan của mẹ, nghe lời mẹ nhất.

Nào ăn kem của con đi nhé"_cô vui vẻ xoa đầu LeO và nhìn anh với ánh mắt của người chiến thắng.
Nhưng chuyện gì tới cũng tới, đột nhiên LeO đi sang Vũ Phong nhảy cẫn lên vui mừng.
"Con có ba rồi, con có ba rồi"_LeO vui mừng nhưng không biết hành động của mình giống như đã phản bội lại cô.
Anh vui vẻ bế LeO ngồi lên đùi mình nhìn cô như muốn nói anh mới là người chiến thắng.
"Nào, nào bây giờ con hãy gọi ba đi, gọi ba đi con."_anh nhìn LeO mỉm cười.
"Không phải ban nãy con nói mẹ không thích sao?"
Cô lại vui vẻ trở lại.

Nhưng LeO lại nói nhỏ vào tai của anh mà gọi "ba ơi" khiến anh cực kỳ vui mừng.
"Hôm nay, hãy cùng đi ăn đi để mừng sinh nhật LeO."_ anh nhìn cô mà nói
"Cũng được nhưng phải xong trước giờ chiều, chiều nay tôi có hẹn với Bảo Vy, cậu ấy nói có chuyện cần nói về bệnh của LeO."
"Vậy tôi vũng đi"_anh quả quyết.
"Anh đi làm gì?"
"Tại sao tôi không được đi.

Dù sao tôi cũng là ba của LeO, tôi cũng có quyền được biết về bệnh tình của con mình chứ."
Cô không có lý lẽ gì để nói lại anh bèn đồng ý.

"Được thôi"
Sau đó người phục vụ đưa một chiếc bánh kem tới.

"LeO của chúng ta năm nay đã được 4 tuổi rồi.

Mẹ chúc LeO luôn khoẻ mạnh vui vẻ và luôn hạnh phúc nhé"
"Còn ba chúc LeO tuổi mới luôn mạnh khoẻ ngoan ngoãn và luôn bình an nhé"
"Con cảm ơn ba mẹ, LeO cũng rất là yêu ba mẹ.

Chúng ta cùng hát chúc mừng sinh nhật được không ạ?"_ LeO đề nghị
"Được chứ"_cả hai cùng đồng thanh.
Happy birthday to you
Happy birthday to you
Happy birthday, happy birthday, happy birthday to you
LeO chấp tay ước nguyện.

Nhìn con vui vẻ cô cũng vui lây.

Sau khi ước nguyện, thổi nến xong anh liền thắc mắc hỏi LeO.
"Con đã ước gì vậy?"
"Bí mật, con không nói cho hai người biết đâu, điều ước sinh nhật mà nói ra sẽ không linh nghiệm nữa."_LeO vui vẻ nói
"Thật nhỏ nhen"_cô và anh cùng đồng thanh
Di động của cô vang lên, là Bảo Vy gọi đến.
"Alo.

Mình đây"
"Xin lỗi cậu, Khả Hân có thể phải huỷ cuộc hẹn chiều nay với cậu rồi, mình có ca mổ đột xuất nên không đến được.

Tình hình của LeO cũng khá ổn định chỉ cần chú ý thực đơn và đừng vận động quá mạnh là không sao nên câu yên tâm nhé."
" Được rồi nếu cậu bận thì cứ làm việc của mình đi, chúng ta gặp nhau sau nhé."
"Cho mình gửi lời chúc mừng sinh nhật đến LeO nhé."
"Được rồi mình sẽ chuyển lời.

Cảm ơn cậu nhé."
Vừa tắt máy cô liền bị anh tra khảo ngay.
"Ai gọi đấy?"
"Ai gọi thì liên quan gì đến anh."
"Đúng là không luên quan đến tôi nhưng cô là mẹ của con trai tôi nếu có quan hệ tình cảm với người khác thì con tôi có liên quan suy ra tôi cũng có liên quan."
Cô mệt mỏi vơia lý luận của anh bèn nói.

"Là Bảo vy, cậu ấy bảo có ca mổ đột xuất nên hiye buỏi hẹn chiều nay."
"Còn chuyện của LeO thì sao?"
"Thằng bé không sao chỉ cần chú ý tới thực đơn hằng ngày và vận động hằng ngày thôi"
"Được như vậy thì tốt rồi"_anh thở phào
Cô quay sang LeO nhẹ nhàng nói với cậu bé.
"Mẹ nuôi của con gửi lời chúc sinh nhật co đấy, khi nào gặp mẹ nuôi con phải cảm ơn mẹ nhé."
"Vâng con biết rồi ạ"_LeO lễ phép.
Cứ như vậy cả ba người đi chơi đến tối.

Anh đưa hai mẹ con cô về, mệt quá nên LeO cũng thiếp đi.
"Hôm nay cũng trễ rồi cô đưa thằng bé lên nhà đi, cô cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé.

Cô không quên cuộc họp ngày mai chứ?"_anh nhẹ nhàng nói.
"Anh yên tâm đi tôi sắp xếp được"
"Tôi nghĩ lại rồi, lời cô nói trước đây, tôi đồng ý"
"Chuyện gì?_Cô vẫn chưa hiểu.
"Cô nói đúng.

Chuyện quá khứ thì để nó qua đi.

Chúng ta đã lãng phí năm năm vì sai lầm của nhau, không nên lãng phí thêm thời gian nữa.

Ít nhất trong năm năm trước người ở bên cạnh tôi vẫn là cô"
"Xin lỗi nhé."
"Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô và cũng chấp nhận buông bỏ quá khứ.

Bắt đầu từ hôm nay chúng ta hãy là ba mẹ của LeO, được không?"
"Tôi đồng ý"_cô mỉm cười nhìn anh..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 18: 18: Vũ Uyên Trở Về


An Lâm Resort
Sau khi buổi họp kết thúc Diệp Anh đã đợi sẵn ở phòng Vũ Phong.
"Thưa sếp, cô Diệp Anh đang đợi anh ở phòng làm việc ạ"_Henry báo cáo
Khả Hân nghe được nhưng vờ không nghe thấy thấy vui vẻ nói:
"Vậy chúng ta cứ làm như kế hoạch đã quyết định nhé!"_ vừa nói coi vừa kéo tay Tiểu My rời khỏi đó.
"Cô ấy đến rìm tộ có việc gì?"_anh lườm Henry
"Cô ấy bảo có việc cần trực tiếp gặp anh để nói"
"Đi thôi"
Vừa bước vào phòng anh đã nhìn thấy Diệp Anh, anh lạnh lùng bước về bàn làm việc của mình.
"Anh họp xong rồi à?"_ Diệp Anh cố tỏ ra vui vẻ hỏi.
"Em tìm anh có việc gì?"_anh lạnh lùng hỏi
"Chỉ là em nghe nói anh dạo này làm việc vất vả nên tiện thể mang đồ ăn sáng đến cho anh thôi ạ."
"Cảm ơn em.

Nhưng anh đã ăn rồi, em mang về đi"_anh vẫn nói chuyện nhưng vẫn chăm chua xem tài liệu không chú ya tới Diệp Anh
Diệp Anh nhìn anh một lúc rồi lên tiếng
"Em muốn xin lỗi chuyện hôm trước, do em kích động, em xin lỗi"_vừa nói Diệp Anh vừa cuối đầu
"Nếu không có việc gì nữa thì em có thể đi, anh còn nhiều việc phải làm không đón tiếp em được đâu."
Diệp Anh lặng lẽ rời đi thì bị anh gọi lại.
"Khoan đã! Em mang đồ của em đi giúp anh"_vừa nói anh vừa đưa túi đồ ăn cho Diệp Anh
Diệp Anh giận dỗi rời đi.

Trên đường đi Diệp Anh bắt gặp hình dáng khá quen thuộc, nhìn kỹ hơn thì xác định đó chính là Khả Hân, Diệp Anh tức giận xông vào phòng làm việc của cô.
"Lâu rồi không gặp.

Có vẻ như chị vẫm sống rất tốt nhỉ?"
Bị giọng nói Diệp Anh làm cô và Tiểu My giật mình.
"Cô là ai? Đây là phòng làm việc của chúng tôi, mời cô ra ngoài giúp nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ."_Tiểu My lên tiếng.
"Tôi là ai không liên quan tới cô, đừng có mà lo chuyện bao đồng.

Người tôi muốn gặp là cô ta kia kìa."_vừa nói Diệp Anh vừa hướng anh mắt đến Khả Hân.
" Tôi chả có gì phải nói với cô cả, mời cô đi cho"
"Nói chuyện đi."_Diệp Anh yêu cầu
"Tôi không có thời gian để nói chuyện với cô, mời cô đi cho"
"Hay là cô sợ tôi phanh phui quá khứ đen tối của cô ngay tại đây"_Diệp Anh hù doạ cô
"Cô....cô muốn nói chuyện đúng không? Được thôi"
"Tiểu My chị sẽ ra mgoaif một chút những việc chị đã yêu cầu em làm giúp chị, tí nữa chị sẽ quay lại."_cô dặn dò Tiểu My.
"Có cần em đi cùng chị không?_Tiểu My lo lắng nhưng vẫn lườm mắt Diệp Anh
"Không sao.

Chị xử lý được."
Nói rồi cô và Diệp Anh cùng đi ra ngoài để lại Tiểu My ở lại với tâm trạnh lo lắng.

Vừa lúc đó có tiếng gõ cửa, bước vào là Minh Huy
"Anh đến đây coa việc gì"
"Tôi đến tìm bọn cô có chút việc.

Nhưng sao tôi nhìn thấy cô Cindy đi cùng Diệp Anh vậy.

Bọn họ đi đâu vậy?"_Minh Huy thắc mắc
"Anh biết cái con nhỏ đoa hã?"_Tiểu My bực tức
"Biết...biết chứ? Mà cô ấy đã làm gì coi mà cô tức giận vậy."
"Cô ta đột nhiên vào phòng làm việc của chúng tôi rồi làm ầm lên đòi nói chuyện với chị Cindy, cô ta tưởng cô ta là bà chủ chắc?"_Tiểu My nóng giận
"Xem ra lúc cô tức giận cũng đáng yêu lắm"_vừa nhìn Tiểu My Minh Huy vừa mỉm cười
"Tồi không đùa"_vẻ mặt Tiêu My nghiêm túc
"Tôi nói thật mà có đùa đâu"
"Vào vấn đề chính đi"_Tiểu My lườm Minh Huy
"Cô ấy tên là Diệp Anh, là hoạ sĩ cũng đã mở phòng tranh rồi.

Gia đình cô ấy và gia đình Tổng giám đốc chúng ta rất thân với nhau nên có thể nói cô ấy và sếp chúng ta là thanh mai trúc mã.

Nhưng Vũ Phong chỉ xem cô ấy là em gái thôi không hơn không kém"
"Vậy thì liên quan gì đến chị Cindy_Tiểu My thắc mắc
"Cô không biết gì sao? Cô Cindy và sếp Phong năm năm trước đã từng yêu nhau sao? Còn suýt nữa đã đám cưới rồi."
"CÁI GÌ?? Thật sao"_Tiểu My hét toáng lên thì bị Minh Huy bịt miệng lại
"Suỵt! Cô nói nhỏ thôi"
" Lượng thông tin này nhiều quá tôi phải tiêu hoá từ từ mới được"
Minh Huy chỉ biết nhìn Tiểu My mà cười
Tại phòng là việc của anh.
Cốc...cốc...cốc.
"Vào đi"

" Thưa sếp có người muốn gặp anh."_Henry báo cáo
"Ai Vậy?"_vừa trả lời nhưng anh vẫn chăm chú làm việc không để ý ai đó đã bước vào phòng.
"Anh không bỏ được thói quen xấu đó đúng không? Nói chuyện vẫn không thèm nhìn mặt nhau à."
Anh bị giọng nói quen thuộc làm khự lại.

Anh ngước mặt lên khá bất ngờ.
"Em...em...tại sao lại ở đây."_anh ngập ngừng nói
"Tại sao em không được ở đây.

Em là em gái duy nhất của anh mà.

Tại sao chuyện lớn như vậy không nói với em."_Vũ Uyên bực tức
"Chuyện gì?"_anh vẫn chưa hiểu
"Đến giờ này anh vẫn còn giã đò nữa sao?" Mặc kệ anh em nói cho anh biết em về nước là để gặp cháu trai của em, không liên quan tới anh."
"Làm sao em biết được?"_vừa hỏi anh vừa tia mắt qua Henry.

Còn Henry thì giả vờ như mình chẳng biết gì cả.
"Anh đừng có mà nhìn anh Henry như thế.

Là em bảo anh ấy nói đấy."
"Cậu làm việc cho tôi hay làm việc cho con bé này? Ai là người trả lương cho cậu?"_anh bắt đầu giáo huấn Henry.
"Thưa sếp....tôi..."_Henry ngập ngừng.
"Anh không cần phải sợ anh ấy."_vừa nói Vũ Uyên vữa đứng chắn trước Henry.
"Em..."_Vũ Phong bực tức
"Em cái gì mà em.

Em về đây để thông báo với anh, dự án của chị Khả Hân e cũng sẽ tham gia với tư cách thợ làm bánh chuyên nghiệp, được chứ."_Vũ Uyên đi đến cạnh Vũ Phong.
"Tại sao anh phải tuyển em."
"À, ra là anh quên em cũng là cô chủ của An Lâm này sao.

Vã lại anh có biết em khó mời về làm việc như thế nào không, biết bao nhiêu nhà hàng khách sạn ở Singapo mời em về làm việc em còn chả buồn để ý.

Anh hãy cảm thấy may mắn khi em về làm việc cho anh đấy."_Vũ Uyên hãnh diện khoe khoang.
"Cô làm em gái tôi hơi lâu rồi đấy."_anh vừa cười vừa nói với Vũ Uyên.
"Thôi không nói với anh nữa, Henry! dẫn em đi tham quan đi."_vừa nói Vũ Uyên vừa nắm tay Henry kéo đi.
Vũ Phong bất ngờ hét lên.
"KHOAN ĐÃ"
"Làm em giật mình, có chuyện gì?"
"Đây là gì? Giải thích anh nghe."_vừa nói anh vữa chỉ vào hai bàn tay đang nắm của Vũ Uyên và Henry.
"À.

Em quên giới thiệu với anh.

Henry, bạn trai của em.

Còn đây là anh trai của em, hai người vhaof hỏi nhau đi."
"Từ khi nào?"_anh lườm Henry.
"Anh đừng có mà hung dữ với bạn trai của em.

Chúng em đã hẹn hò được hơn 2 năm rồi.

Anh chỉ cần biết vậy thôi.

Còn bây giờ Henry phải đi với em."_ vừa nói Vũ Uyên vừa kéo Henry đi
"Thưa sếp tôi sẽ giải thích với anh sau nhé."
"Cậu đi trước đi, tôi với cậu chưa xong đâu."
Nói rồi cả hai cùng ra ngoài để lại một mình Vũ Phong trong phòng với vẻ mặt ấm ức..
 
Đến Cuối Cùng Người Đó Vẫn Là Em
Chương 19: 19: Chạm Mặt


Ra khỏi phòng của Vũ Phong, Henry liền bật chế độ "bám vợ", anh theo sát ôm lấy cánh tay Vũ Uyên nũng nịu.
"Cuối cùng thì em cũng về rồi.

Chuỗi ngày yêu xa kết thúc rồi, yêu em nhất."_Henry vui vẻ ra mặt.
"À thì ra là anh có ý đồ nên mới ngoan ngoãn báo cáo tình hình của anh hai cho em đúng không?_Vũ Uyên nghi ngờ hỏi
"Làm gì có, em cũng biết mấy năm qua anh đều trung thành với một mình em mà."
"Thật không?"
"Đương nhiên rồi."
"Vậy điều anh muốn làm cùng em khi em trở về là gì?"_Vũ Uyên nắm tay Henry
"Em cứ yên tâm anh đã chuẩn bị hết rồi, tất cả sẽ được bù đắp cho hai năm qua, em cứ để anh lo em chỉ cần xinh đẹp thôi là được rồi"
"Dẻo miệng"_Vũ Uyên vừa nói vừa mỉm cười
"Mà phòng làm việc của chị Khả Hân ở đâu vậy? Em muốn gặp chị ấy."
"Phía trước là đến đấy."
Cốc...cốc...cốc.
"Xin mời vào"
Không thấy Khả Hân trong phòng Henry lên tiếng hỏi.
"Cho tôi hỏi cô Cindy có ở đây không?_Henry lịch sự hỏi
"Sao hôm nay nhiều người đến tìm chị ấy vậy?_Tiểu My càm ràm.
"Có người tên Diệp Anh gì đó lôi chị ấy đi sáng quán cafe đối diện resort để nói chuyện gì đó rồi"_Tiểu My tiếp tục nói.
"Lại là chị ta nữa sao"_vừa nói Vũ Uyên vừa rời khỏi đó.
"Cảm ơn cô nhé"_nói rồi Henry vội chạy theo Vũ Uyên.

"Anh về báo lại bới anh trai của em đi, em phải đi cử cái con nhỏ trà xanh này mới được"_Vũ Uyên hùng hổ.
"Em bình tĩnh chút đi, anh đi với em nhé, anh sợ sẽ ra án mạng mất"_Henry khuyên nhủ
"Em bảo anh làm gì thì anh làm đó đi, nếu không...!em quay về Singapo đấy"_vừa nói Vũ Uyên vừa trừng mắt nhìn Henry
"Được rồi, được rồi anh nghe em nhưng em phải hứa là bình tĩnh được không?"
"Được rồi em hứa với anh, giờ thì anh đi đi."
Tại quán cafe.
"Lâu rồi mới gặp, lần trước không chào hỏi cô tử tế lần này tôi mời cafe xem như chào hỏi."_vừa nói Diẹp Anh vừa nhâm nhi ly cafe.
"Không dám.

Cô có gì thì cứ nói tôi còn phải làm việc."_cô trả lời lạnh lùng
"Hôm nay tiện thể đem đồ ăn sáng cho anh Phong.

Cô vẫn chưa nhận ra tôi và anh Phong mới là trời sinh một cặp sao?"
"Nhưng cái tôi nhìn thấy hình như túi đồ ăn bị trả lại thì phải.

Đã năm năm rồi mà cô vẫn chưa có đước trái tim anh ấy, cũng kém thất đấy."_cô mỉa mai.
"Cô!!! Nói đi.

Cần bao nhiêu thì cô rời khỏi anh Phong."
"Cô có biết cô đang nói gì không?"
"Đương nhiên là tôi biết tôi đang làm gì? Loại phụ nữ như cô kiếm tiền từ việc lên giường với đàn ông thì tôi hỏi như vậy cũng đâu có gì lạ."_Diệp Anh mỉa mai.
"Cô đừng có mà xúc phạm tôi."_cô hơi tức giận
"Tôi đúng mà.

Hôm trước tôi còn nhìn thấy cô có cả con trai nữa chẳng lẽ đó là kết quả của mối tình vụn trộm năm năm trước của cô sao? Hay là của người khác?"_Diệp Anh vẫn tiếp tục mỉa mai.
"Sức chịu đựng của tôi có giới hạn, cô thừa biết năm năm trước chính cô là người gài bẫy chúng tôi, cô đừng ở đây mà xuca phạm tôi."_cô bắt đầu mất bình tĩnh, tay nắm thành nắm đấm.
"Vậy sao? Cứ cho là tôi gài bẫy cô nhưng cuối cùng người anh Phong tin tưởng vẫn là tôi."_Diệp Anh cười nhách môi.
Sức chịu đựng của cô đã không thể chịu được cô vừa chuẩn bị vung tay cho Diệp Anh một cái tát thì lại có một người nhanh như bay đến hất cafe vào người Diệp Anh cùng với một tát đau điếng.
"Ai đấy, cô là ai mà..."_Diệp Anh đau điếng nhìn lên nhưng bị khự lại còn cô thì ngạc nhiên khi nhìn thấy người đó chính là Vũ Uyên.
"Vũ Uyên"_Diệp Anh ngạc nhiên
"Sao...em lại ở đây.

Em...về nước khi nào?"_Diệp Anh ấp úng.
"Tôi về đây là vì chị Khả Hân.

Tôi nói cho chị biết chuyện năm xưa anh hai tôi đã cho tôi biết nên đừng có mà vênh váo ở đây.

Chị mà còn xúc phạm chị ấy tôi không để yên cho chị đâu, chị nhớ đấy."_Vũ Uyên nói to khiến cả quán cafe cũng bắt đầu có người bàn tán.
"Em....em dám.."_mặt Diệp Anh đang đỏ lên vì cái tát của Vũ Uyên.
"Chị quên tôi là người như thế nào rồi sao? Cái gì tôi cũng dám làm đấy.

Còn bây giờ chị cút khỏi đây ngay."_Vũ Uyên quyết đoán
"Em được lắm cứ chờ đó đi"_nói rồi Diẹp Anh rời đi nhưng trong lòng vẫn nguyền rủa Vũ Uyên "Mày cứ chờ đi đời sau khi tao có được anh Phong, trở thành chị dâu của mày thì mày chết chắc."
Sau khi Diệp Anh rời đi để lại cô, Vũ Uyên ở đó.

Cả hai ngồi xuống nói chuyện cùng nhau.
"Lâu lắm rồi mới gặp, mấy năm nay em vẫn sống tốt chứ?"_cô nhẹ nhàng hỏi
"Không ổn chút nào, từ ngày chị đi chị có biết là em nhớ chị như thế nào không? Ra đi không một lời từ biệt, em có còn là em gái của chin không?_Vũ Uyên giận dỗi.
"Chị xin lỗi.

Xin lỗi em nhiều, năm đó..."_chưa nói hết câu đã bị Vũ Uyên cướp lời,
"Thật ra thì năm đó anh trai em đã điều tra rồi.

Chị và anh Hoàng Bách không có gì cả chỉ là ba mẹ của chị ta có ơn với gia đình em nên anh em không muốn cho cô chú buồn.

Anh em cũng đã trực tiếp nói với chị ta rôi nhưng chị ta vẫn ngoan cố bám theo anh trai của em."_Vũ Uyên nhẹ nhàng kể lại.
"Thì ra là vậy.

Thì ra nổi oan ức của chị không bằng sự thể diện của cô ta"_cô nói có chút chạnh lòng.
"Nhưng mà không sao.

Chuyện giữa chị và anh trai em cũng đã kết thúc rồi nên coi như cứ để mọi chuyện qua đi, dù sao chị cũng chưa từng thẹn với lòng mình."
"Làm sao kết thúc được.

Chẳng phải giữa hai anh chị còn có bé LeO sao?"
"Làm sao em biết được.

Chị đã nói với anh ấy không để ai biết mà."
"Chị đừng trách anh ấy là em ép buộc Henry nói bới em đấy.

Thật ra về nước lần này một phần là do em muốn tham gia dự án của chị.

Chị có thấy em đủ tiêu chuẩn để đứng trong dự án của chị với tư cách là một thợ làm bánh chuyên nghiệp không?"_Vũ Uyên mỉm cười nhìn cô
"Em giỏi như vậy nếu có em trong dự án của chị, sao chị phải từ chối."_cô vui vẻ nắm lấy tay của Vũ Uyên.
"Nhưng mà lý do quan trọng để em quay trở về là vì cháu trai của em.

Bây giờ anh chị không quan trọng bằng cháu trai của em nữa.

Chị cho em gặp thằng bé nhé."_Vũ Uyên nũng nịu.
"Đương nhiên rồi.

Dù sao em cũng là cô của nó mà.

Thêm một người yêu thương thằng bé cớ chi chị phải từ chối.".
 
Back
Top Bottom