Khác [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」

[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 75 : Trận đấu của Zin.


Vô số cái tên lẫn trận chiến xảy ra những trận chiến khiến cậu phải thở dài khi xem nó.

Nào là pháp sư đối đầu với pháp sư, tuy vậy họ lại đứng yên niệm chú tấn công lẫn nhau, ai có khả năng sử dụng ma thuật phòng ngự cao hơn hay niệm phép nhanh hơn thì người đó thắng, nhìn cảnh như thế nó khiến cho cậu khá nhàm chán.

Có một số còn thi triển phép thuật không được trong khi cầm trên mình cây trượng hạng B,có vẻ do họ quá sợ hãi hay đại loại như vậy, những người như vậy được xếp vào lớp hạng C.

Cuối là tới lượt 3 cô gái còn lại, đúng như dự đoán của cậu, họ dễ dàng hạ gục các đối thủ khác với những gì mình học được, chiến thắng cách triệt để và hoàn hảo để họ có thể vào chung 1 lớp với Hibi và điều đó đã thành công.

Yumi sử dụng sự thông minh và ma thuật nước vượt trội của mình, cô áp đảo luôn cả pháp sư bên kia một cách gọn gàng.

Yuji vì được cậu bảo rằng không sử dụng tinh linh thuật, vả lại tinh linh thuật của cô bé cũng không hoàn chỉnh, tuy vậy đối đầu với một pháp sư trình độ kém hơn thì cô bé vẫn thể hiện được tài năng ma thuật của mình.Yujin, về phần cô thì lại đối đầu với một kiếm sư, trận chiến diễn ra cũng khá nhanh chóng, đơn giản là tên kia chỉ biết lao vào đánh mà không để ý đến thanh kiếm có một chút nóng lên của Yujin, khi cô chém trúng thì gây ra vết bỏng trên tay khiến hắn không còn khả năng chiến đấu.

Màn trình diễn của cả 3 tương tự như Hibi, quay kẻ địch như chong chóng nhưng cũng có nhiều khó khăn, nó khiến cả 3 điều được vào rank S như Hibi.

Tính luôn cả 4 cô gái, thì bây giờ đã có 6 người được vào lớp rank S, hai người đến từ nơi khác, kĩ năng của họ cũng có thể ngang cơ với Yujin hoặc Yumi.

Tuy vậy cậu luôn phải tự hỏi sau mỗi trận đấu gần được rank S có quá dễ không?

Không như Hibi đã khiêm nhường kẻ địch,cả 3 điều thể hiện hết khả năng của mình, họ cũng đâu mạnh bằng Hibi đâu mà có thể nhường cho kẻ địch được.

Trận đấu tiếp theo là trận đấu của Zin, người đang nóng lòng chờ đợi trận đấu của mình, nghe thấy tên mình được gọi, cậu nhảy bật lên một cách nhanh chóng và đi xuống sân.

"Vậy, đối thủ của Muchausen Zin sẽ là Madara Van Reinhard ~!"

Nghe cái tên đó cất lên, vô số học sinh xì xào bàn tán, họ không bàn tán về cậu, mà là về người được nhắc đến, Madara Van Reinhard.

Madara, gia tộc mà không ai trong Thủ Đô hay đọc về lịch sử mà không biết, đó chính là gia tộc được mệnh danh bao đời nay, họ mệnh danh về cái gì thì ai cũng rõ cả, thứ họ được mệnh danh là tài năng kiếm thuật thiên bẩm của gia tộc, tài năng không ai có thể sánh bằng và mỗi đời con cháu sẽ may mắn được sinh ra với danh hiệu Thánh Kiếm và được công nhận.

Và Madara Van Reinhard, người được sinh ra với danh hiệu Thánh Kiếm đời thứ 22 của gia tộc.

Từ trong đám đông, một chàng trai với mái tóc đỏ xuất hiện, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú biểu lộ vẻ chính nghĩa trên mặt, bên người là thanh kiếm huyền thoại được truyền cho bao đời Thánh Kiếm, thanh kiếm đã xử lý đủ thứ độc ác và mạnh mẽ trên đời, Thánh Kiếm Rồng Duradal.

Bước xuống với tiếng hò hét của một số cô gái, có thể thấy chàng trai này khá nổi tiếng.

(Đùa nhau chắc!?

Nhưng không sao, đây có lẽ là thử thách cho mình..)

Zin nghĩ, cậu không thể ngờ một ngày mình lại đối đầu với một thành viên của gia tộc Thánh Kiếm, đó có lẽ cũng là thử thách, là kinh nghiệm cho cậu.

Cả hai đối mặt nhau, chàng trai tóc đỏ nở một nụ cười nhẹ, không hề có lấy tí gì khinh địch trong nụ cười đó cả.

"Thân hạnh được gập cậu."

Lời chàng trai tóc đỏ nói ra hòa đồng vô cùng, nó khiến Zin bối rối.

"U-Ừm, thân hạnh được gập cậu."

Và thế cả hai chả nói gì với nhau thêm, họ sẽ có một cuộc chiến ngay lúc này, lúc mà Roswaal phát biểu xong những lời ông ta cần phát biểu.

"Vậy, Reinhard-kun ~ Em có định xài thanh kiếm đó hông ~?"

"Không ạ.

Thanh kiếm này chỉ được rút ra khi gập được kẻ xứng đáng để rút thôi.

Xin lỗi, tôi không có ý khinh địch đâu." quay sang chỗ Zin, cậu cũng có cau mày đôi chút, nhưng nhận được lời xin lỗi thì đôi mắt cũng giãn ra.

Sau đó, Roswaal đưa cho cả hai người hai thanh kiếm hạng B, cầm lấy thanh kiếm, cả hai có kiểm tra qua nó đôi chút, sau một lúc cũng xong, Roswaal nói tiếp.

"Vậy thì trận đấu sẽ bắt đầu ~"

Sau lời Roswaal nói, cả hai vào tư thế tấn công, cậu khòm người xuống và đưa thanh kiếm về phía Reinhard trong khi Reinhard lại đứng thẳng người, đưa tay không cầm kiếm về phía sau, chĩa thanh kiếm trong tay còn lại về phía Zin.

Như vừa được mời gọi, Zin lao đến tấn công Reinhard.

Tuy vậy, đòn của cậu lại bị Reinhard chặn một cách dễ dàng mà không di chuyển gì cả, tấn công đòn tiếp theo, lần này là bên phải, nhưng nó vẫn bị Reinhard trong khi không di chuyển.

Thấy vậy, Zin nhảy bật lùi về phía sau, niệm phép cường hóa cho bản thân, cậu tiếp tục lao đến tấn công dồn dập vào Reinhard, tuy vậy, Reinhard vẫn trận nó với khuôn mặt tự tin không có lấy tí lúng túng.

Cậu tăng tốc độ ra đòn của mình, tuy vậy Reinhard cũng đồng thời tăng tốc độ chặn đòn của mình, từ nãy đến giờ cậu có thể thấy Reinhard không có lấy cái buff nào, nhưng cậu ta vẫn chặn đòn của cậu một cách dễ dàng với khuôn mặt tự tin.

'Đúng là sự khác biệt giữa người thường và thành viên của gia tộc Thánh Kiếm mà, vô thức cậu nghĩ, tuy vậy cậu lại mau chóng quên nó đi, nếu thua là do cậu vẫn chưa luyện tập đủ hoặc yếu hơn thôi, còn thắng thì là do cậu đã luyện tập đủ, là những gì cậu nghĩ.

Người tấn công kẻ phòng thủ, việc như vậy cứ lập lại trong vô số phút.

Từ nãy đến giờ có thể thấy Reinhard đã nhường cậu khi cậu ta chả có lấy đòn phản công nào, nếu cậu ta muốn kết thúc trận đấu, thì từ nãy đến giờ đã có vô số cơ hội để làm rồi, nhưng vì tôn trọng Zin, cậu ta không thể làm điều đó.

Keng keng keng!

Những tiếng va chạm của kiếm liên tục vang lên, tốc độ vốn từ lúc bắt đầu đã nhanh bây giờ còn nhanh hơn, khiến cho những học sinh, dù cho là đàn anh đàn chị đang xem cũng cảm thấy phấn khích.

Một bên tấn công như những mũi tên xuyên tạc trong khi bên kia lại như những bức tường kiên cố chặn được mọi đòn tấn công.

Biến đổi tạo cho thanh kiếm mình có thuộc tính gió, vì điều đó mà cậu mới có vận tốc tấn công nhanh như bấy giờ trong khi Reinhard đơn thuần vẫn chặn cậu với sức mạnh bình thường mà không có lấy kĩ năng buff nào, những người biết được điều đó cũng đủ thấy được sự chênh lệch của cả hai.

"Có lẽ cũng đến giờ kết thúc rồi nhỉ."

Reinhard nói ra kèm nụ cười mỉm trên môi, đồng thời, đòn tấn công của cậu, thanh kiếm của cậu, tất cả đều bị đánh bay bởi sự phản đòn của Reinhard.

Vì không còn khả năng nào cho thấy Zin có thể chiến thắng nữa nên cậu quyết định chịu thua.

Thấy vậy, Reinhard nhẹ nhàng đặt thanh kiếm xuống đất trong khi cúi chào một cách lễ phép với Zin.

Sau đó đưa tay về phía cậu, như thể được điều đó, Zin bắt lấy bàn tay đó bằng tay phải của mình.

"Cậu đã dạy tớ rất nhiều bài học.

Cảm ơn cậu !"

"Thế thì tốt quá.

Mong chúng ta có thể gập lại nhau trong lần tới,giờ thì tạm biệt."

Nói xong Reinhard buông bàn tay của mình về lại chỗ ngồi của mình, Zin thấy vậy cũng quay bước về chỗ cũ của mình.

"Sự trên lệch quá lớn ~ Người chiến thắng không ai khác ngoài Madara Van Reinhard ~!

Với khả năng xuất sắc của bản thân, em sẽ được vào lớp đặc biệt rank S ~!"

"Trong khi đó Machausen Zin tuy thua, nhưng khả năng tấn công, di chuyển của em rất khôn khéo cho nên dù thua một cách áp đảo ~ Ta vẫn sẽ đề cử em vào lớp rank S ~!."

Nghe vậy, Zin vô cùng mừng rỡ vì mình không phải chia lìa với các người bạn mình.

(Quả nhiên là mình không cần các kĩ năng đó mà!) Vừa chạy về chỗ mình, Zin vừa nghĩ.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 76 : Tới lượt bản thân.


Vì ma thuật hệ Mộc kh phù hợp, nên quyết định xóa nó ra khỏi bảng kĩ năng của main.

-------------------

'Vậy ra đây là kẻ mang danh hiệu Thánh Kiếm sao..'

Madara Van Reinhard, người mà cậu có thể nói là khá mạnh khi ngang tuổi với nhau, thậm chí ở trên danh hiệu của Reinhard khi cậu thẩm định còn mang danh hiệu [Saint Sword] trên đó, cả chỉ số sức mạnh cũng hơn người trưởng thành dù chỉ mới 15 tuổi, có vẻ là nhờ vào khả năng của danh hiệu Thánh Kiếm mà Reinhard có được, nhưng so với một kẻ mang sức mạnh của rồng lẫn Vampire, thậm chí cấp còn hơn như cậu thì vẫn nhỉnh hơn Reinhard khá nhiều, nhưng những kĩ năng đặc biệt của Reinhard có được nhờ danh hiệu Thánh Kiếm, nếu mà solo 1v1 chỉ đơn thuần là kiếm với nhau, chắc chắn cậu sẽ thua dù cho mình giỏi đến đâu đi chăng nữa.

Có bốn kĩ năng đặc biệt của Reinhard khiến một ngày nào đó, khi đối đầu với Reinhard cậu phải thật cẩn thận, bản thân cậu cũng bất ngờ khi thấy Reinhard tới bốn kĩ năng đặc biệt.

Bình thường thì cậu cũng sẽ chẳng đi thẩm định người khác làm gì, nhưng vì đó là kẻ mang danh hiệu Thánh Kiếm, nó khiến cậu tò mò không biết khả năng của Reinhard như thế nào.

Cậu vẫn tiếp tục xem những trận chiến đấu với nhau trong chán nãn trong khi các cô gái lại tập trung quan sát những trận chiến đó với cơ hội học được kinh nghiệm từ đó ra, riêng Hibi thì lại không quan tâm đến trận đấu quá mức như Zin và hai cô gái kia, ngồi kế bên anh mình, vừa xem các trận đấu diễn ra, vừa phân tích nó với anh mình.

Trong số các trận chiến diễn ra, cũng có một số trận cô bé thấy thú vị, tuy vậy anh cô bé vẫn chống cằm bằng tay của mình nhìn những trận chiến diễn ra một cách chán nãn.

Cũng đã một buổi sáng lẫn trưa trôi qua, tuy vậy số người vẫn chưa giảm đi là bao, những trận chiến xảy ra, họ có thể quan sát và học hỏi kinh nghiệm từ đó, hoặc vì một số chưa được nêu tên nên vẫn ở lại, trong đó có cậu, nếu không thì cậu cũng trở về ngủ một giấc từ đời nào rồi.

--------------------------------------

"Vậy~, người tiếp theo sẽ là..-----"

Cầm tờ giấy có ghi các cặp đấu với nhau, ông bỗng ngừng 1 nhịp lại thể hiện khuôn mặt bất ngờ, sau đó ông lại nở một nụ cười ma dị che giấu sự bất ngờ đấy, ông nói tiếp.

"Jinma Anastasia!"

Khi cái tên được vang lên, người bất ngờ không phải các học sinh mà là các giáo viên đang đứng ở trên cao nhìn xuống quan sát sàn đấu.

Jinma, một gia tộc khác hoàn toàn với gia tộc Madara của Reinhard, được sinh ra với khả năng sát thủ, cũng vì khả năng ám sát tài năng của gia tộc này, mà gia tộc chẳng có lấy một ai yêu thích và bị đẩy đến sống ở một vùng núi khá xa thị trấn.

Tuy vậy, vẫn có nhiều tin đồn rằng gia tộc vẫn tiếp tục làm những việc chuyên ám sát để được nhận tiền dù cho là ám sát ai đi chăng nữa.

Nó khiến cho gia tộc nằm trong sự kiểm soát của nhà Vua.

Roswaal kết thúc lời nói của mình, một cô gái với cơ thể thân mảnh mai, đôi mắt có màu đỏ, đặc biệt hơn, thậm chí là trong gia tộc ai cũng có, và cũng chính vì điều này mà cả gia tộc cũng khiến nhiều người vừa khinh sợ vừa khinh bỉ, đó chính là mái tóc đen trải dài xuống tận lưng của cô gái.

Bước xuống sàn đấu, đôi mắt của cô vừa thể hiện sự mạnh mẽ, vừa thể hiện cái lạnh băng giá của mình, cô vừa mặc váy, vừa mặc thêm 1 cái quần bó sát dài đến tận chân thay vì quần lót như những cô gái khác.

"Vậy ra đây là người đại diện cho gia tộc Jinma sao~"

Roswaal nhìn cô gái với ánh mắt thích tò mò trong khi nhận từ cô gái là cái liếc nhìn khó chịu.

"Nhanh mà bắt đầu cái giải đấu ngốc nghếch này đi."

Cô gái nói với giọng nói khá khó chịu như thể mình chả thích cái sự kiện này vậy, thấy vậy Roswaal nở nụ cười rồi bảo 'biết rồi' xong tiếp tục lời của mình.

"Vậy, đối đầu với Jinma Anastasia sẽ là Owari Ougi !"

Nghe thấy tên cậu, Hibi mừng rỡ quay sang thúc dục cậu dậy, người mà đã ngủ từ lúc nào vì quá nhàm chán.

"Tới lượt anh rồi sao?" cậu quay người sang hỏi Hibi, người vừa gọi mình.

"Đúng đó Onii-sama ~Cố lên anh nhé ~!"

Đưa đôi mắt nhìn xuống sàn đấu, có lẽ cô gái đó người đối đầu với cậu, nhìn cô gái với nửa con mắt, cậu cũng chả bất ngờ gì về mái tóc đen của cô gái đó cả, vì nếu muốn thì mái tóc cậu cũng có thể hóa đen được thôi.

Đứng dậy, ngáp một hơi, đúc tay vào quần, cậu bắt đầu đi xuống trong ánh mắt và lời bàn tán của mọi người.

Họ bàn tán về việc cậu trùng họ với Hibi, người mở đầu sự kiện lẫn là người đầu tiên vào lớp S.

Có một số học sinh rank S lẫn rank A có khả năng cảm nhận mana của người khác, khi họ thử cảm nhận cậu, thứ nhận lại chỉ đơn giản là không thể cảm nhận được, điều đó khiến họ không rõ cậu mạnh như thế nào, là kiếm sĩ, hay là pháp sư? tại sao họ lại không thể cảm nhận mana của cậu?

Khi họ cảm nhận mana của Hibi, cô bé có một lượng mana rất lớn đủ để họ gọi cô bé là một pháp sư tài ba, còn cậu, người cùng họ với Hibi thì họ không rõ.

Chỉ riêng Roswaal, người đang nhìn cậu với khó chịu pha lẫn kinh ngạc, ông kinh ngạc về cái gì thì không ai biết được.

-------------------

Tên : Madara Van Reinhard.

Tuổi : 15.

Chủng tộc : Human.

Danh Hiệu : Saint Sword.

Nghề : Ma pháp kiếm sư.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 300.

Sức Mạnh : 126.

Linh hoạt : 122.

Thể lực : 122.

May Mắn : ?

Kĩ Năng Bị Động :

Cảm Nhận Nguy Hiểm

【Mana Control】 Cấp 4.

Ma thuật Hệ Lôi cấp 2 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Hỏa : Cấp 2 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Gió : Cấp 1 bậc 3.

Cường hóa cơ thể : Cấp 7.

Kĩ năng đặc biệt :

Protection of Divine Sword : Tăng khả năng phòng thủ khi sử dụng Thánh Kiếm.

Master Swordsman : Reinhard có kỹ năng cao khi sử dụng kiếm.

Divine Sword : Khi sử dụng Thánh Kiếm, tăng mạnh các chỉ số, loại bỏ những trạng thái làm suy yếu cơ thể.

Skills Divine Sword : Các kĩ năng đặc biệt của Thánh Kiếm.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 77 : Nhường hết mức.


Bước xuống đứng đối diện với Anastasia, cô nhìn cậu với con mắt khó chịu khi thấy cậu vẫn còn đang đưa tay che miệng ngáp dài.

"Vậy ra là đến từ chàng trai này à.."

Roswaal nói trong khi nghĩ ngơi gì đó, nó khiến cậu đưa nửa con mắt nhìn hắn khó chịu, cả Anastasia cũng nhìn Roswaal với đôi mắt đó khi nãy giờ hắn vẫn chưa chịu trao vũ khí để bắt đầu, vì nghĩ rằng đây chỉ là một buổi khai giảng bình thường nên cô cũng không đem theo vũ khí yêu thích của mình.

Sau một lúc, nhận ra ánh mắt cả hai khó chịu hướng về mình, ông nở một cười méo mó nói.

"Vậy, cả hai sẽ chiến đấu bằng vũ khí gì?"

"Hai cây dao găm là đủ."

"Kiếm?"

Cả hai đồng loạt nói, sau đó ông ta bảo 'hiểu rồi' xong yêu cầu người đàn ông đứng quan sát trên cao đưa họ vũ khí mà họ muốn.

Nhận lấy vũ khí, một bên thì đang đo độ bén của 2 thanh dao găm và chiều dài của, còn một bên thì đang xoay vòng thanh kiếm.

"Trước khi trận đấu bắt đầu, ta vẫn nhắc nhở ~ Không được làm trọng thương đối phương nhé ~ Nhất là cô gái đến từ gia tộc Jinma đấy ~"

Nghe thấy lời ông nói, Anastasia cau mày khó chịu nhưng cũng không nói gì thêm.

"Vậy, trận đấu bắt đầu ~!"

Nói xong, ông bay lên phía trên.

Gỡ vỏ kiếm quâng sang một bên, cậu bắt đầu vào tư thế thủ của mình, nhìn sang phía Anastasia, nhưng nó khiến cậu bất ngờ, cô vốn không có ở chỗ cũ nữa, thay vào đó là đang lao đến chỗ cậu với vận tốc khá nhanh, nhưng cậu vẫn đỡ được đòn chém đầu tiên của cô.

Không dừng lại ở đó, cầm 1 thanh dao găm bên mình, cô tiếp tục đẩy xoáy nó về phía tay cậu, miễn không gây vết thương sâu, ngoài da thì vẫn là chuyện cho phép, miễn dính một đòn là người đó sẽ thắng.

Vì thế nên cô tận dụng tốc độ mình để có thể dứt điểm cậu trong một đòn, nhưng lại không được, đòn thứ hai cũng vậy.

Đẩy thanh dao găm mà mình đang chặn đi qua chỗ khác, cậu sử dụng thanh kiếm mình tiếp tục đỡ dao găm thứ hai.

Keng!

Tiếng những thanh sắt va chạm nhau, thanh kiếm cậu đang đỡ lấy đòn dao găm thứ hai trong khi tay trái lại xoay chéo về giữ tay Anastasia để tránh cô tiếp tục tấn công mình bằng cây dao găm đó.

Nhưng cô xoay cây dao găm tay mà cậu đang giữ lại, cô đâm thẳng vào tay trái cậu, nơi đang chặn lấy tay phải cô, đồng thời sử dụng chân trái của mình đá về phía ngang cơ thể cậu.

Nhảy lùi về phía sau là cách để né đồng loạt cùng lúc hai đòn của cô, nhưng chưa dừng lại ở đó, Anastasia tiếp tục lao đến tấn công dồn dập cậu, vừa lui về sau, vừa sử dụng thanh kiếm của mình đỡ liên tiếp đồng loạt 2 thanh dao găm của cô, chờ cho đến khi có cơ hội, cậu sẽ phản công.

Và cơ hội đã đến, chính là lúc cô không thể làm tiếp chuỗi tấn công liên tiếp của mình và phải dừng lại, đẩy đầu kiếm về phía sau, sử dụng chuôi kiếm cậu đập thẳng vào tay trái đang cầm dao găm của cô.

Nhận thấy phản đòn từ cậu, cô bé xém bị chuôi kiếm của cậu đập thẳng vào đôi tay, nhưng nhanh nhẹn, cô vẫn sử dụng cặp dao găm của mình để chặn nó được và phóng giật lùi về phía sau.

Cô nhìn cậu thở một cách hỗn thển với cặp mắt nhăn nhó, người đang rút thanh kiếm của mình về tư thế thủ mà chả có lấy tí mệt mỏi hay khó chịu nào sau khi ăn một chuỗi liên tiếp từ cô, dù cho là Zin ở trận đấu trước cũng không thể nào tấn công liên tiếp nhanh như cô được, vậy mà cậu vẫn có thể đỡ nó dễ dàng với thanh kiếm của mình.

"Thú vị đây.."

Cô lẩm bẩm, sau đó cô lại là người phóng lên thay vì cậu, tấn công liên tiếp, dồn dập, thậm chí còn nhanh hơn lúc nãy, nó khiến cậu phải di chuyển cùng lúc cơ thể mình thay vì lúc nãy chỉ có đôi chân với đôi tay cậu là di chuyển.

Dứt đòn tấn công,cô nhanh chóng nhảy bật lùi về sau để cho cậu không có cơ hội phản đòn, nhìn cậu một cách châm chú trong khi thở nhanh để lấy lại sức.

"Kết thúc thôi."

"!?"

Trong vô thức, cô có vẻ nghe thấy giọng nói của chàng trai trước mặt mình truyền đến, không có lấy cảm xúc, không có lấy tí quyết tâm cao trào dành chiến thắng, một giọng nói khiến người khác phải khó chịu, khiêm sợ.

Cùng lúc đó, cậu lao đến chỗ cô với vận tốc như lần đầu bé lao đến chỗ cậu.

Cậu đánh thẳng vào tay cô nhưng như thể biết trước, cô chặn nó lại.

Nhưng chưa dừng lại ở đó, liên tiếp là những đợt tấn từ cậu, nó thậm chí còn nhanh hơn cô lúc nãy, khiến cô phải niệm ma thuật buff để có chặn được những đòn tấn công từ cậu.

Với ý định chờ cậu dứt chuỗi tấn công của mình, cô sẽ xài hết khả năng của mình để tấn công cậu lúc đó.

Nhưng chuỗi tấn công dồn dập từ cậu vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, thậm chí nó càng ngày càng nhanh hơn như thể trêu chọc cô.

Chật vật chặn lẫn né những đòn tấn công đó, cô không thể nhảy bật lùi về sau để tránh được vì cái áp lực dồn dập liên tiếp này, nó khiến cô phải từ từ vừa né,vừa đỡ, vừa phải đi lùi về phía sau.

Cho đến khi cô có thể tránh và chặn được, cô phóng về phía sau, cô và bức từng ở phía sau chỉ còn cách nhau khoảng năm bước chân.

"Mình có nên dùng chiêu đó..?

Nhưng đó là..

Mặc kệ, miễn thắng là được!"

Cô lẩm bẩm xong, bỗng cô chạy thành 1 vòng tròn bao quanh cậu, vừa chạy cô vừa niệm loại phép gì đó, người đang đứng ở giữa, vì không biết cô sẽ định làm gì và tò mò về điều đó, nên cậu cũng để cô làm những gì mình định làm.

Những cơn gió, những hạt cát nhỏ trên sân bắt đầu xoay vòng theo cách chạy của cô, sau một lúc, liên tiếp xuất hiện nhiều Anastasia khiến nhiều học sinh không khỏi bất ngờ.

Nhưng đâu là Anastasia thật thì chỉ có một số người mới biết được.

Bằng khả năng cảm nhận mana, họ có thể biết được ai thật, ai là hư ảnh.

Nhưng chỉ được một số học sinh mới biết được, nếu họ có năng khiếu cảm nhận mana như Yumi,Hibi hay Yujin, tìm ra Anastasia thật cũng dễ dàng, vì tưởng gần cậu là người dồn hết mọi thứ cho kiếm nên mới có được hôm nay, cô không nghĩ cậu có thể cảm nhận ra cô nên mới dùng khả năng này, những hư ảnh chạy xung quanh ngày càng lúc càng gần như để đánh lạc hướng cậu.

Nhìn cảnh tượng này, cậu chỉ biết thở dài.

Giữ thanh kiếm trên tay, nếu nhìn rõ, thanh kiếm cậu đang giữ bỗng trở nên đỏ dần lên, nhìn vào người ta sẽ nghĩ rằng cậu cho thuộc tính hỏa vào thanh kiếm, nhưng cho vào để làm gì trong tình huống này?

Đó mới là việc khiến họ thắc mắc.

Xoay thanh kiếm xuống, cậu giáng một cú xuống lòng đất, đất ở đây rất cứng, tuy vậy cậu lại đâm thanh kiếm vào một cách dễ dàng khiến vô số người bất ngờ, nhưng họ vẫn bất ngờ về cậu đang làm, đâm thanh kiếm xuống đất để làm gì?

Một tay che miệng ngáp trong khi một tay giữ lấy thanh kiếm.

Bỗng một cảnh tượng khiến những người xem không tin mắt mình, một lượng lớn lửa lao lên từ dưới chỗ thanh kiếm, tuy vậy nó lại không trúng tay cậu.

Và đó cũng không phải việc mà cậu làm, mặt đất, nơi mà các hư ảnh lẫn Anastasia đang xoay vòng quanh, mặt đất dần nóng lên, tuy vậy các hư ảnh lại không bị ảnh hưởng, người bị ảnh hưởng là Anastasia, mặt đất dần nóng lên một cách nhanh chóng khiến cô không thể tập trung giữ cho phép hư ảnh tiếp tục xuất hiện, nó bỗng biến mất khi cô không còn giữ được nó.

Không còn cách nào khác, sử dụng hết tốc lực của mình, cô lao đến chỗ cậu với hi vọng có thể làm cậu bị thương.

Pặc!

Chĩa hai dao găm lao đến chỗ cậu, người đang ghim thanh kiếm của mình xuống đất, tưởng chừng như mình đã có lợi thế và dành chiến thắng, cho đến khi hai thanh kiếm của cô bị 1 bàn tay của cậu đánh bay.

Bất ngờ có lẽ là hai từ để tả cô lúc này, đánh bay hai dao găm của cô một cách nhanh chóng đến mức cô không thấy được chỉ bằng tay không, như thể nãy giờ cậu chỉ muốn chơi đùa với cô vậy.

"Nãy giờ..

Cậu đã nhường tôi..?"

Đưa con mắt lên nhìn chàng trai vẫn còn đang lấy tay che miệng để ngáp, cô hỏi với giọng thất vọng.

Thấy cô hỏi, cậu người vẫn đang nhìn đi đâu đó quay sang nhìn cô với nửa con mắt.

"Nhường?

Ai biết được."

Nói xong, đút đôi bàn tay mình trở về túi quần, cậu trở về chỗ của mình trong ánh mắt vẫn có nét đậm buồn từ Anastasia đang dõi theo bước cậu rời đi.

(Nhường?

Tôi cứ nghĩ nãy giờ cô mua vui cho tôi hơn đấy.) vừa đi, cậu vừa nghĩ lại câu hỏi lúc nãy của Anastasia.

Vì màn trình diễn mạnh mẽ của cả hai, nên cả hai cũng cùng lên lớp S, đồng thời cũng khép lại ngày đầu tiên trong 3 ngày sắp lớp.

Gồm 10 người được vào lớp S trong hôm nay.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 78 : Dạo phố.


Ngày thứ hai tiếp tục được diễn ra, tuy vậy bản thân cậu nghĩ cũng chẳng khác ngày đầu tiên là bao nên quyết định sẽ không đi xem nữa, mặc dù Hibi đã cố gắng lôi kéo cậu đi xem nhưng vẫn không được nên cô bé đành ngậm ngùi đi cùng bốn người kia mà không có cậu.

Chờ hết cả bốn đi, cậu cũng chả có việc gì phải ở lại nhà một mình với một bà chị luôn đọc ba bốn cái thể loại S,M gì đó mà cậu chả hiểu được, bản thân cậu cũng có linh cảm không lành nếu ở với bà chị ấy một mình cho nên quyết định bước ra ngoài phố, không hiểu tại sao, cả Fure lẫn Fura cũng đòi đi cùng cậu với lý do rằng họ muốn tham quan thành phố.

Cả ba cùng nhau bước đi trên phố, mặc một bộ đồ che phủ hết cơ thể kèm với cái nón, cậu bước đi cùng hai cô gái mặc bộ đồ hầu gái.

Bản thân cậu cũng không tin được họ lại mặc bộ đồ hầu gái như thế bước ra phố, nhưng có lẽ đó là thói quen của họ nên cậu cũng không nói gì.

"Vậy, ngài định đến xem thử Vương điện?"

"Chắc vậy.."

Nhìn về hướng mà con đường chính dẫn tới, từ phía xa, có một Vương điện to lớn ở đó, học viện cũng không quá xa Vương điện, có thể nói là học viện nằm không quá xa cung điện ở hướng bên phải, theo những gì cậu biết thì Thủ đô gồm 2 học viện.

Học viện mà cậu đang học được gọi là Học Viện Đệ Nhất Hoàng Gia trong khi học viện còn lại thì là Học Viện Đệ Nhị Hoàng Gia.

Cả hai học viện đều có chung mục đích là tạo ra những pháp sư,kiếm sĩ hay những nhà kinh doanh cho tương lai, nhưng Đệ Nhất thì lại thiên về phép thuật hơn trong khi Đệ Nhị lại thiên về kiếm thuật.

Trên đường đi, cậu đã kêu Fura lẫn Fure cùng nhau đi thu nhập những tin tức về Thủ đô, cậu không muốn phải đi trên một mảnh đất mà mình không hiểu rõ tí nào về nó, hay đúng hơn là cậu tò mò về Thủ đô, nơi mà đông người tập trung nhất ở Vương quốc.

Những con người đi ngang qua nhau lại tiếp tục làm thoi thúc sự tò mò của cậu, cậu chả thấy một bán nhân hay một bán elf nào trong thành phố cả, cậu cũng đã hỏi Fura và Fure, câu trả lời của họ là Bán Elf rất bị ghét ở Thủ đô, mặc dù cậu cũng muốn gập một Elf hoặc bán Elf, nhưng có lẽ không phải ở Thủ đô rồi.

"Ah!?"

Bước đi trên con phố đông người, nó cũng khá gần với ngôi trường, đi một lúc vì lo mãi ngắm nhìn xung quanh, cậu đã vô tình va phải ai đó khiến người cậu va phải đã ngã xuống trong khi cậu vẫn đứng.

Một phần là do người va vào cậu đi với tốc độ khá nhanh và không đi ý đến cậu, chứ không phải do cậu tông mạnh vào người ta.

Nhìn xuống người mà cậu tông, là một cô gái với mái tóc vàng buộc làm hai bính, cô đang ngồi khụy xuống vì té.

"Có sao không?"

Cậu mở lời hỏi, nhưng người con gái đó, từ cách ăn mặc, từ biểu tượng trên ngực phải, cô ta cùng trường với cậu, nhưng có điều đặc biệt là cô gái này chắc chắn không phải là người của vương quốc này, khuôn mặt của cô rất khác so với người dân của đất nước này, màu mắt lẫn tóc cũng vậy, có lẽ cô là quý tộc hoặc người nước khác tới.

"Xin lỗi, là lỗi của tớ!

Giờ tớ rất bận nên xin lỗi cậu!"

Nói xong, cô chạy một mạch về hướng ngôi trường của cậu, có lẽ cô trễ giờ hay đại loại như vậy vì lúc mà cả bốn người kia xuất phát cũng đã khá lâu.

Không để ý tới việc đó, cậu tiếp tục bước đi đến nơi mình cần đến, Vương điện.

Đối diện cậu làm một cánh cổng lớn, nếu từ cổng thành nhìn vào, người ta sẽ đặc biệt chú ý đến Vương điện vì nó cách thành phố bằng 1 con đường trải dài, con đường được làm từ gạch vàng óng để tỏa nét quý phái của đoạn đường Vương điện, ở phía bên cánh cổng có các lính canh bảo vệ.

Vì cũng không cần lại gần để quan sát, cậu chỉ đứng ở phía bên kia con đường nhìn sang vương điện, chủ yếu cậu đến đây cũng chỉ để xem thử nó có gì đặc biệt hay không thôi.

"Haiz.."

Thở dài một tiếng, cậu quay bước trở về đoạn đường chính đầy người, cậu rất muốn vào xem thử vương điện có gì, nhưng có lẽ không phải hôm nay.

Đi đến một nơi cậu đã bước qua nhưng chưa dừng lại xem qua lúc đó, Guild Mạo Hiểm Gia.

Tuy vậy cậu lại chả có ý định bước vào chút nào, nên vì vậy cậu cũng lơ nó đi, đi một lúc, có một quán ăn thu hút đôi mắt nửa mở của cậu.

"Bánh xèo?"

Một thứ mà cậu chưa thấy qua ở thị trấn cũ, cũng như chưa từng nghe qua lẫn ăn qua, cậu bắt đầu bước chân đi vào trong quán.

Reng!

Đưa mắt nhìn xung quanh, nó vẫn như các quán ăn thông thường khác, chỉ khác ở chỗ thứ họ ăn lại khác thường thôi, nhìn vào một bàn có người đang ăn, thứ họ ăn cậu chưa bao giờ thấy qua, cậu chỉ thấy trông nó khá ngon và nó thôi thúc sự thèm ăn của cậu.

Ngồi của 1 bàn trống, một lúc có một cô gái lớn tuổi tựa như nhân viên đi đến chỗ cậu.

"Quý khách muốn gọi món bánh xèo loại gì ạ?"

Lời cô nói ra khiến cậu thắc mắc, bánh xèo mà cũng có loại nữa sao?

Cậu cứ tưởng nó chỉ đơn giản là bánh xèo thôi chứ.

Nhìn thấy vẻ bối rối của cô, cô chợt nhận ra và nở một nụ cười nhẹ.

"Gồm có 3 loại bánh xèo.

Loại thứ nhất là bánh xèo thịt bầm, loại thứ hai là bánh xèo tôm và loại thứ ba là bánh xèo chay."

Nghe cô nói, cô suy ngẫm một lúc rồi cất tiếng nói của mình.

"Cho em loại một với loại hai ạ.

À hai phần cho hai người nữa."

Nghe cậu nói, cô nhân viên thắc mắc.

"Không phải em chỉ đi một mình thôi sao?"

"Không..

Em còn có cả hai người đi cùng nữa.."

"Chị hiểu rồi.

Vậy xin quý khách vui lòng chờ vài phút!"

Nói xong, cô nhân viên chạy vào trong để lại cậu ở đó, lúc cô vừa chạy vào trong cũng là lúc Fure lẫn Fura bước vào.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 79 : Đôi mắt sáng.


"Có ổn nếu cả hai bầy tớ được ngồi xuống chứ ạ?"

"Tại sao không?

Tôi cũng đã kêu phần cho hai người rồi."

Nghe xong câu trả lời của cậu, cả hai nữ hầu cúi chào cậu với kiểu chào người hầu sau đó ngồi xuống.

Họ tìm được cậu cũng chẳng phải chuyện gì quá bất ngờ, thậm chí bây giờ cậu và họ còn có thể nói chuyện thông qua kết nối thông tâm thuật.

"Vậy, chuyện đầu tiên chúng tôi muốn nói là..

è hèm..

Chắc ngài cũng biết rồi nhỉ?

Thủ Đô này được bao quanh bởi một kết giới."

Fure nói.

"Ừm..

Tôi biết."

Đúng vậy, Thủ đô được bao quanh bởi một kết giới, tuy vậy người phát hiện ra đầu tiên là cặp đôi Sages trong cậu, phải mất một khoảng thời gian cậu mới nhận ra được có kết giới bao phủ khắp Thủ Đô, nó khá mỏng và khó bị phát hiện.

"Đây là kết giới để ngăn chặn Quỷ tộc.

Nên một con quỷ không thể đi vào kết giới được, hoặc khi bước vào nó sẽ bị suy yếu đi rất nhiều và không thể ở lâu thêm ở trong kết giới được."

Fura nói.

Chuyện này cậu cũng biết vì kết giới vốn đã được cặp đôi Sages phân tích xong, kết giới cũng không làm cho cậu cảm thấy yếu đi hay gì cả.

"ừm.

Vậy ngoài chuyện này ra còn chuyện gì nào khác chứ?"

"Nếu chỉ là chuyện thành phố thì nó vô cùng bình thường nhưng ở phía Đông dường có một nhà thờ."

"Nhà thờ?

Nó có gì đặc biệt sao?"

Đền thờ, nơi mà cậu cũng đã từng đến cùng với gia đình, dịp lễ hay dịp năm mới cả nhà điều đi đến đền thờ để cầu nguyện cho năm mới tốt lành.

"Có ba nguồn ma lực tinh khiết to lớn phát ra từ nơi đó.

Một là của đền thờ, tất nhiên đền thờ nào cũng có một nguồn ma lực tinh khiết linh thiêng mà ~ Tuy vậy.."

Nở một nụ cười ranh ma, Fura nói tiếp.

"Hai lượng ma lực cực kỳ tinh khiết kia được phát ra từ sinh vật.

Theo cảm nhận của cả hai chúng tôi, một đến từ linh thú, nguồn ma lực thứ hai là con người."

Ma lực được chia làm ba phần.

Một là ma lực bình thường mà con người nào cũng có.

Thứ hai là ma lực tinh khiết, vô cùng hiếm có, Linh thú là những sinh vật sở hữu nguồn ma lực tinh khiết vì chúng được sinh ra từ việc hấp thụ ma lực của thiên nhiên trong xanh, tinh linh cũng vậy, ít người có thể sở hữu ma lực tinh khiết, họ có thể sử dụng ma thuật hệ Quang, một ma thuật mà chỉ có các linh mục sử dụng được một cách vượt trội nhờ vào ma lực tinh khiết của mình.

Ma thuật thứ ba là ma lực hệ Hắc, loại ma lực cho phép sử dụng ma thuật bóng tối một cách mạnh mẽ cũng như các ma thuật đồng dạng, và cậu, người sở hữu cùng lúc tất cả ba ma lực.

Cùng một lúc sở hữu ba loại ma thuật trong một cơ thể sẽ gây ra sự xung đột ma lực trong cơ thể cho nên người bình thường không thể nào sở hữu cùng lúc ba ma lực ,chỉ cần hai ma lực trong cơ thể cũng đủ khiến họ cho nên rất yếu và phải loại bỏ phần ma lực còn lại rồi.

Nhưng đối với cậu, đơn thuần là cậu không phải con người, cũng như với việc cậu có thể điều hòa, pha trộn cả ba ma thuật của mình với nhau tạo nên một hỗn tạp ma lực mới, một kĩ năng mới, và kĩ năng đó có thể được coi là vũ khí bí mật của cậu, một kĩ năng độc nhất mà chỉ có cậu mới sở hữu và nó được xem như con ác chủ bài của cậu.

Cậu cũng không quên việc mình mang ơn Sages, nếu không có cô giúp cậu thì cậu cũng không thể nào có như vậy, mà cũng vì vậy mà cậu có được thêm một kĩ năng mà không ai có.

Thậm chí cậu còn không nói với Houka với kĩ năng bí mật của mình mà chỉ có cậu và cặp đôi Sages là biết.

(Note : Lúc đầu Dark Ougi không biết, nhưng do hòa với Sages có được kiến thức, những ký ức của Sages ở trong đây nên nó cũng biết.)

(Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai mình nói cho cô ấy..)

"Cậu chủ?"

"Huh?"

Một tiếng kêu kéo cậu trở về thực tại, nơi mà trước mặt cậu là hai cô gái người hầu và một người phụ nữ đang từ từ đặt những món ăn xuống sau đó cúi chào cả ba rồi rời đi vào bếp.

"Vậy, liệu cái nhà thờ đó và hai lượng ma lực đó có gì gây cản trở cho chúng ta sao?"

Món ăn đã được đem tới, nhưng vì việc cần nói chưa kết thúc, cậu vẫn tiếp tục nói, cả hai nữ người hầu cũng vậy, vì chủ nhân của mình chưa ăn nên đồng nghĩa họ cũng chưa được phép cho bản thân mình ăn, cả hai nở nụ cười nhẹ nói.

"Nguồn ma lực tinh khiết pha ra từ con người đã di chuyển khi chúng tôi cảm nhận được, và hướng mà nguồn ma lực đó di chuyển chính là trường của ngài."

Fura nói.

"Ma lực hắc ám và ma lực tinh khiết rất nhạy cảm khi gập nhau lắm đúng không?

Vậy tôi sẽ cẩn thận."

Nói xong, như để kết thúc cuộc trò chuyện, cậu nhìn xuống món ăn của mình.

"Một món ăn chưa từng được nhìn qua.." cậu lẩm bẩm

Sử dụng [Eyes Solomon], cậu kiểm tra nó. [Eyes Solomon] cho phép cậu thẩm định bất cứ thứ gì, giống như khi [Eyes Solomon] thẩm định một cái bánh quy vậy, nó cho biết cái bánh quy ấy được làm từ những thứ gì, một loại khả năng mà cậu mới khám phá cách đây mấy năm trước và thấy nó rất thú vị.

Với kĩ năng này, cậu có thể thẩm định những viên thuốc, những món ăn xem liệu nó có được pha chế độc bên trong hay không.

"Đôi mắt cậu chủ lại sáng lên khi nhìn những thứ khác lạ kìa.."

"Có lẽ nó tương tự một dạng đặc sắc như trong những bộ phim tình yêu mà Hibi-sama hay xem chăng?

Kiểu như khi gập được tình yêu của mình thì đôi mắt sẽ sáng lên ấy."

Fura và Fure, người mà luôn nhìn thấy đôi mắt của cậu sáng lên ở một số thời điểm, vì là người hầu cận mình cho nên cậu cũng không cần phải giấu đôi mắt sáng lên của mình với họ làm gì, chỉ là cậu vẫn chưa giải thích cho họ nghe khả năng của nó, và mỗi lần khi thấy đôi mắt cậu sáng lên khi nhìn thứ gì đó, họ lại nghĩ rằng đó có lẽ là thứ hấp dẫn cậu.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 80 : Cướp.


Sau khi ăn xong món ăn của mình, cậu trả tiền và rời đi.

Theo cảm nhận của cậu, nó là một ăn rất ngon, một món ăn được làm từ bột bên ngoài và bên trong là những thứ như tôm, thịt, giá đỗ, kimchi và có tận 3 loại khác nhau, khi ăn cái đó cậu phải chấm nước mắm, một loại nước mắm ngon pha với nước, nước cốt chanh,đường cát, một ít bột ngọt, cà rốt thái nhuyễn, ít ớt bằm nếu ăn cay.

Khi ăn xong, cậu cảm thấy rất thích nó, cả Fura lẫn Fure cũng vậy, nếu có dịp thì cậu chắc hẳn sẽ đến đây để ăn thêm một lần nữa, thậm chí họ còn tặng cho cậu 1 vé khuyến mãi, vì không thể tự dưng bỏ nó vào [Nhẫn Vật Phẩm] ở nơi đông người nên cậu quyết định cầm nó trên tay.

Nhưng bây giờ vẫn chỉ mới 10 giờ sáng, về nhà quá sớm cũng không phải là việc gì tốt lành, cho nên cậu cũng định sẽ đi kiếm thêm một số món ăn khác để thưởng thức và truyện này sẽ mang tên 'Ougi và ẩm thức thủ đô' một khoảng thời gian.

Nhưng không, khi vừa bước ra khỏi cửa để chuẩn bị đi thì..

"Đứng lại kẻ trộm cắp kia!"

Một giọng nói được vang lên từ phía trước mặt cậu, nó vẫn còn khá xa nhưng cậu vẫn có thể nghe được, là một giọng nói nhẹ nhàng nhưng có sự mạnh mẽ trong đó, cũng là lúc một cô bé khoảng chừng 13 tuổi chạy với tốc độ nhanh băng ngang cậu kèm với nụ cười tinh nghịch.

Không, không phải băng ngang cậu, mà khi cô bé đó chuẩn bị băng xuyên qua cậu thì bị một cánh tay nắm lại, đó là cánh tay của một trong số hai người hầu đi theo sau cậu, Fure.

"Buông ra, buông ra coi !

"

Cô gái bị Fure nhấc bỗng lên không đang cố dẫy dụa tìm cách thoát ra trong khi lườm Fure một cách khó chịu, tuy vậy Fure chỉ nhìn cô bé với một nụ cười lạnh, một nụ cười cười như không cười.

"Nếu nhóc chịu trả lại cái phiếu đó cho cậu chủ ta.. tất nhiên là không rồi ~" Fure nói.

" Ngay từ đầu chúng ta sẽ không định làm gì nhóc cả, chỉ là nhóc đã tự động lấy đồ của cậu chủ bọn ta."

Fura nói.

Cậu thở dài trong khi xoay người về hướng nhóc đang bị nhấc bỗng lên.

Là một cô bé với cơ thể nhỏ nhắn, mái tóc ngắn màu vàng sáng, đôi mắt có đôi chút kiên cường nhìn cậu, màu mắt cô bé cũng như mái tóc, một màu vàng sáng.

"Xin lỗi"

Khi cậu định mở miệng bảo cô bé trả lại tấm phiếu giảm giá của mình thì một giọng nói phía sau đã chặn lời cậu, xoay đầu mình về giọng nói, trước mặt cậu là một cô gái với mái tóc đỏ ngắn với đôi mắt màu xanh, cô làm cho cậu có cảm giác như mình đã gập một người đồng dạng như vậy ở đâu đó nhưng không nhớ nổi.

Thấy cậu đưa nửa con mắt mình nhìn cô, cô có đôi chút lo lắng và bất ngờ với đôi mắt hai màu của cậu, nhưng sau một lúc thì cô cũng lấy lại dũng khí của mình và cất giọng nói.

"Xin mọi người có thể giao lại cô bé này cho tôi xử lý chứ ạ?"

"Cô là?"

Người hỏi không phải cậu mà là Fura, thấy vậy, người con gái trước mặt cậu đáp với đôi mắt kiên cường.

"Tôi là Madara Van Marri.

Hiện tại tôi là kỵ sĩ trực khu của hôm nay."

Sau khi cô gái giới thiệu tên của mình, cuối cùng cậu cũng nhớ mình là gập một người có cảm giác đồng dạng ở đâu, đó là Madara Van Reinhard, người cũng có mái tóc đỏ và đôi mắt xanh như cô gái này, cả hai cũng tỏ ra một khí chất gì đó.

Giờ cậu mới đưa mắt nhìn tổng quát cô gái, quả thật là cô gái trước mặt cậu đang mặt một bộ đồ kỵ sĩ, thậm chí cô gái này còn mang kiếm.

Nhưng có điều làm cậu khó hiểu, cô gái này nếu theo cậu nghĩ thì chỉ mới có 14 tuổi thôi, làm kỵ sĩ có được không đấy?

"Lấy lại tấm phiếu rồi giao cho cô gái này đi."

Loại bỏ những suy nghĩ đi vì dù gì nó cũng không liên quan đến cậu, cậu nói với Fure, người đang giữ cô bé trên tay, cô nở một nụ cười nhẹ để trả lời thay cho từ 'đã hiểu' sau đó đưa tay vào cái túi cô bé trên tay mình lấy lại tấm phiếu của cậu, nhưng chưa kịp đưa cô bé này xuống cho Marri thì Marri nói.

"Xin chị hãy giữ cô bé này thêm một lúc ạ, để em niệm đeo Xích Ấn cho cô bé."

Xích Ấn, một loại Xích giúp các tội phạm có kĩ năng [Protect of ....] không thể sử dụng khả năng đó được.

Một sợi Xích được tạo ra để khắc chế những kẻ có khả năng đặc biệt đó, và cô bé 13 tuổi này là người sở hữu kĩ năng đó, giúp cô bé trở nên cực kỳ nhanh nhẹn.

Giao lại cô bé 13 tuổi cho Marri, cô gái đã cúi chào cảm ơn cả ba sau đó cùng cô bé rời đi, cậu nghĩ bản thân mình cũng cần phải trở lên tới level 50, level hầu như là max của chủng tộc con người.

Tuy vậy, một số cá thể đặc biệt vẫn có thể lên cấp dù cho là lv 50, và một số những cá thể đó có thức tỉnh được sức mạnh bên trong mình, hoặc đơn giản là họ mạnh mẽ.

Cậu bảo cả hai người hầu của mình trở về nhà để có việc gì thì làm trong khi bản thân đang tiến tới Guild Mạo Hiểm Gia, một phần là cậu muốn xem nơi nào có quái vật, một phần là cậu muốn thử khả năng chặn khả năng Thẩm Định và hiện chỉ số từ chiếc thẻ Guild.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 81 : Guild.


Trước khi bước vào, cậu đã kiếm một con hẻm nào đó vắng người để trốn và sử dụng [Nhẫn Vật Phẩm] để lấy ra chiếc áo khoác đen mà mình mua 2 năm trước và khoác nó lên mình.

Một cái áo khoác màu đen trải dài xuống tận đầu gối để đủ để che phủ cả cơ thể cậu.

Tiến vào Guild Mạo Hiểm Gia, quả nhiên như cậu đoán từ trước khi bước vào, nơi này ngập tràn mùi rượu, nhưng bơ nó sang một bên, cậu tiến tới quầy tiếp tân.

"Cậu muốn trả nhiệm vụ hay đăng ký mạo hiểm gia ạ?"

Một cô gái tiếp tân mà cậu tiến tới hỏi.

"Xin hãy giúp tôi đăng ký ạ."

"Vâng, tôi hiểu rồi."

Nói xong, cô mò tay vào hộp bàn như đang tìm kiếm gì đó, sau một lúc cô lấy ra 1 tờ giấy với 1 cây viết lông trước mặt cậu.

"Hãy điền đầy đủ thông tin của cậu vào đây."

Nghe lời cô tiếp tân nói, cậu ghi đầy đủ thông tin của mình vào, tất nhiên là một số mục cậu có để trống.

"Vậy, xin hãy chờ trong giây lát!"

Nói xong, cô tiếp tân chạy đi đâu đó trong khi cậu vẫn còn đứng đợi, nhìn bao quát Guild, nơi này chả khác Guild ở thành phố cũ cậu là bao, chỉ có điều là Guild này to hơn thôi.

"Đây, thẻ của cậu.

Hãy truyền mana của mình vào chiếc thẻ, chỉ số sẽ tự động cập nhật."

"Tôi hiểu rồi."

Vội cầm lấy chiếc thẻ, tuy vậy cậu lại chưa truyền mana của mình vào, hay vào đó cậu thẩm định chiếc thẻ.

(Quả thật nó là một dụng cụ thuộc dạng cập nhật thông tin..

Nhưng bên trong nó lại đưa thông tin về một nơi nào đó.. và nói đó chắc chắn là nơi này..) cậu nghĩ.

Mau cất chiếc thẻ đi, cậu tiến đến bản nhiệm vụ khiến cô tiếp tân ngơ ngác, nếu bình thường thì họ sẽ truyền mana vào để xem thông tin của bản thân nhưng cậu lại không, thậm chí cậu còn không thèm nghe hướng dẫn.

Tiến tới nơi có những nhiệm vụ được treo lên, nhìn bao quát một lượt ở danh mục quái vật dành cho rank B trở lên, tuy vậy chẳng có nhiệm vụ nào làm cậu hứng thú trừ

(Khám phá Dungeon mới?)

Một nhiệm vụ khám phá Dungeon, nó thôi thúc sự tò mò của cậu, dù gì cậu cũng chưa vào Dungeon bao giờ, đây có lẽ là dịp tốt để cậu trải nghiệm cảm giác ở bên trong Dungeon, nơi mà có khá nhiều mana tích tụ và cũng là điểm lợi dành cho cậu.

Dù cơ thể cậu có cứng như da rồng, hay tốc độ hồi phục như rồng hoặc Vampire, tuy vậy nó đơn thuần là được tạo ra từ mana.

Một điều mà cậu đã khám phá ra khi ở cùng các tinh linh lâu ngày, đó là mana của cậu tăng vọt một cách nhanh chóng, Sages cũng có câu trả lời đó cho cậu.

Khi cậu ở một nơi mà có nhiều ma lực tích tụ, cơ thể sẽ hòa nhuyễn với các dòng mana và dần hấp thụ những mana từ bên ngoài vào cơ thể mình, vòng lập cứ mãi như vậy, nó khiến cậu có một lượng mana khổng lồ dù cho bản thân không làm gì, dù cho cậu cạn kiệt mana, chỉ cần đưa cậu đến một nơi có nhiều mana tự nhiên tích tụ, cậu sẽ mau chóng có lại mana bằng cách hấp thụ.

Mau chóng rời khỏi Guild, cậu đi đến nơi mà cần khám phá Dungeon, nhiệm vụ thuộc dạng 'không rõ'.

Vì nó ở khá xa về hướng đông, nó khiến cậu phải chạy một đoạn đường dài, cậu cũng không quên lấy thanh kiếm yêu thích của mình ra, theo những gì cậu thẩm định thì thanh kiếm có tên Katana.

Sau khoảng 15 phút chạy bộ liên tục thì cậu cũng tới, trước mặt cậu là một cái hang động rộng, cậu không thể nhìn rõ bên trong vì nó tối đen như mực, tuy vậy cậu có thể dễ dàng nhận biết nó là Dungeon bởi lượng mana được tích tụ trong nó.

"...****************..."

Lại là giọng nói đó, giọng nói bí ẩn, một giọng nói mà cậu không thể nghe rõ cũng như hiểu được, tuy vậy, mỗi lần giọng nói đó cất lên, cậu lại có cảm giác tiêu cực vô cùng, trong 2 năm nay cậu đã nghe được 11 lần giọng nói đó cất, tuy vậy cậu lại chẳng hiểu rõ được lần nào, lần này chính là lần thứ 12 cậu nghe nó, vẫn như các lần trước, cậu chẳng thể nghe rõ được tí nào.

Dù cho hỏi cặp đôi Sages trong tâm thức cậu, cả hai chỉ trả lời rằng bản thân họ không nghe thấy gì, nó khiến cậu cảm thấy lạ kỳ, mặc dù vậy nhưng cậu vẫn chưa hiểu tại sao giọng nói đó lại ám ảnh mình,có lẽ do cậu giết quá nhiều người nên trong đó sẽ có người ám ảnh cậu chăng? cậu không nghĩ vậy.

Bỏ qua chuyện đó, cậu cất bước tiến vào Dungeon.

Từ ngoài nhìn vào bên trong thì tối đen như mực, tuy vậy khi cậu bước vào, nó lại khá sáng nhờ những viên đá Tinh Anh ở xung quanh và trải dài suốt trên đoạn đường.

Vừa đi, cậu vừa cảm nhận bản thân mình, cậu có thể thấy lượng mana của mình đang dần hòa hợp với xung quanh và từ từ hấp thụ mana xung quanh trong khi bản thân chẳng cần làm gì.

Càng đi vào sâu, lượng mana tích tụ càng ngày càng nhiều, cũng là lúc những con quái vật đầu tiên mà cậu phải đối mặt trong Dungeon xuất hiện.

(note : main đang dần bá bằng những điều đơn giản UwU )
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 82 : Dungeon.


Con quái vật đầu tiên mà cậu đối mặt cũng đã xuất hiện.

Nhầy nhụa, cơ thể không phải được bao quanh bởi chất nhầy nhụa mà là chính nó là chất nhầy nhụa, trước mặt cậu là một con slime biến dị màu xanh biển.

Không có cơ thể rõ ràng, không có khuôn mặt lẫn khứu giác, thứ một con slime có chỉ đơn thuần là giác quan thứ sáu vượt trội, cảm nhận.

Theo như cậu biết, những con slime bình thường chả có gây hại gì, thậm chí nó còn được dùng để kì cọ, thí nghiệm, có một số con ăn slime ăn vải nữa.

Tuy vậy, con slime trước mặt cậu lại thuộc dạng biến dị, khác với những con slime vô hại, nó được sinh ra để tấn công người khác.

Và trước mặt cậu là một con slime có màu sắc xanh nước, hình dáng có thể nói là to hơn cậu về mặt ngang, thấp hơn cậu về mặt chiều dài, nó di chuyển bằng cơ thể vì không có chân, nhưng nó có một đôi tay ngắn nhưng lại không có các ngón tay, khi thấy cậu, nó phóng đến như để vòm lấy cậu.

Tốc độ của nó khá nhanh so với cơ thể mập mạp đấy của nó, làm cậu phải ngạc nhiên và khen thầm, tuy vậy, lúc mà nó chuẩn bị chạm lấy cậu thì đã bị ăn một quả cầu lửa từ ngón tay cậu khiến nó bị hất về phía sau, 'quả cầu lửa đó chắc sẽ không gây hại gì quá nhiều cho nó' là những gì cậu nghĩ trong khi liên tiếp bắn đến vô số quả cầu lửa vào chỗ con slime khiến nó không kịp phản ứng.

Cuối cùng thì nó cũng không chết chính là điều làm cậu ngạc nhiên, nhìn nó, con slime đang dần trở lại hình dáng ban đầu của mình.

"Phải tách nó ra khỏi ma thạch đồ ngu!"

Một giọng nói trong tâm thức chửi cậu, đó là Houka, người đang quan sát cậu trong khi khịt mũi.

Giờ cậu mới nhìn kĩ, ở giữa cơ thể nó có một viên ma thạch, có lẽ nếu cậu không tách rời toàn bộ cơ thể nó khỏi ma thạch, có lẽ nó sẽ hồi phục mãi mãi.

Crack.

"Như vậy cho lẹ."

Phóng đến, chém đứt viên ma thạch trong cơ thể nó làm hai, khiến cho con slime bây giờ không thể hồi phục lại nữa, thay vào đó thì nó bắt đầu đổ xuống và tan biến đi dưới đất.

Khi ma thạch, thứ giữ cho những con quái vật sống bị vỡ đi hay gì đó, viên ma thạch sẽ mất đi đặc tính vốn có của mình khiến cho các quái vật cũng chết đi khi nó vỡ.

Tuy vậy, không đồng nghĩa với việc viên ma thạch cũng tan biến theo.

Hai phần bị cậu chém đứt vẫn còn nằm đó, tuy nó không khả năng vốn có như ban đầu, tuy vậy nó vẫn đựng ma lực trong đó.

Cầm hai mảnh vỡ của viên ma thạch, cậu bỏ vào không gian của [Nhẫn Vật Phẩm], để khi nào có dịp cậu sẽ cho Shinobu ăn nó hoặc để làm thí nghiệm, sau đó cậu tiếp tục bước đi về phía trước.

"Tên của con lúc nãy là Aqua Slime nhỉ..

Chỉ số hầu như đều 150 trở lên..không tồi khi nó di chuyển nhanh đến thế." cậu lẩm bẩm.

Tiếp theo vẫn là những con Aqua Slime,từng lần cậu gập quái vật này, các lần tiếp sau tiếp tục tăng lên cho đến lần cuối cùng là 10 con cùng lúc lao đến tấn công cậu.

Sau khi xử lý xong cả 10 con, cậu định bước đi tiếp về phía trước nhưng không, không còn đường dẫn về phía trước cả, hay vào đó khi cậu bắt đầu cảm nhận, có một cánh cửa bí mật được giấu ở phía bên phải.

Không biết cánh cửa này sẽ dẫn cậu đi đâu, nhưng cậu lại chả quan tâm đến nó mà bước vào, phía sau cánh cửa là một đoạn đường dẫn đi xuống dưới, cậu tiếp tục bước xuống cho đến khi cảm nhận được thứ gì đó đang núp.

Vì cậu chả muốn bị đánh lén chút nào nên đã bắn thẳng vào chỗ mà cậu cảm nhận có thứ gì núp một hạt băng nhỏ.

Tuy nhỏ nhưng hạt băng lại có võ, khi hạt băng đó chạm trúng thứ gì đó trong bóng tối, nó nhanh chóng đóng băng thứ đó khiến nó rớt xuống, thứ băng mà cậu đã bắn đi khác thẳng với thứ băng mà Hibi dùng trong chiến đấu ở đấu trường, cô bé chỉ đơn giản là giữ sự đông cứng của băng lại ở thanh trượng mình, sau đó đánh vào cái rìu như để làm vật tác động sau đó cô bé bắt đầu bộc phát sự đông cứng được tích tụ ở đầu thanh trượng mình đến chiếc rìu của gã đó, vì đó chỉ là sự đông cứng bình thường nên nó sẽ dần tích tụ lại đông cứng thành băng.

Nhưng với hạt băng nhỏ của cậu lại khác, nó được các pháp sư gọi là 'Băng Thoại', một loại ma thuật tác động đến vật sống, miễn nó là vật sống, hạt băng sẽ nhanh chóng lan ra khắp nơi trên cơ thể và đông cứng lại, nó là một trong những ma thuật Băng bậc 6.

Tuy vậy, cậu lại chỉ mới ở bậc 5, bậc mà các pháp sư hệ Băng hàng đầu thế giới có thể đạt tới.

Tất nhiên là cậu vẫn không thông thạo hoàn toàn ma thuật Băng thoại mà chỉ được 6 phần, nếu cậu mà học được cả 4 phần còn lại thì khi đó Băng Thoại sẽ trở thành một thứ gì đó đáng sợ và được thêm vào danh sách [Cấm Thuật], mặc dù ngay từ đầu nó đã được vào danh sách rồi.

Dù cho có xài lửa làm tan chảy như thế nào,Băng Thoại vẫn không tan, dù cho nó tan, vật sống mà còn sống thì vẫn sẽ bị đông cứng, vì Băng Thoại sử dụng mana của vật sống để duy trì bản thân, cho đến khi vật sống không còn mana trong cơ thể mình, lúc đó là lúc Băng Thoại tan ra, nhưng vật sống mà lại cạn mana thì đồng nghĩa với cái chết.

Tuy vậy vẫn có nhiều cách để làm Băng Thoại tan ra, trong đó có một cách được coi là Vũ Khí Bí Mật của cậu.

Khi tiến lại gần để xem thứ núp đó là gì, nó khiến cậu thở dài.

"Lại gập mày à..

Rắn-san."

----------

Fact fun : Hibi nghe na ná Hebi, mà Hebi tiếng Nhật lại là Rắn, xác định Hibi mà bật mode tsun,yan lên thì thế nào rồi đấy.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 83 : Tầng 2.


Cậu tiếp tục đi xuống, khoảng tầm vài bước chân lại tiếp tục một thứ gì đó núp và chờ đợi thời cơ tấn công cậu, nhưng chưa kịp hoàn thành được ý định của bản thân thì chính nó lại là người phải chết bởi lửa hoặc bị đóng băng.

Đi cho đến khi trước mặt cậu là một hành lang, ở phía bên phải của hành lang được khắc một số ký tự gì đó mà bản thân cậu không thể hiểu được.

"Chữ cổ đấy."

Một giọng nói vang lên trả lời cậu, đó là Houka.

"Cô có thể đọc nó không?"

"Rất tiếc nhưng ta không thể đọc được."

"Đúng như tôi nghĩ."

"Hả?

Ý ngươi là sao!?"

Mặc cho Houka đang nổi giận trong đầu mình, cậu vẫn nhìn những dòng chữ một lúc cho đến khi.

"Đã phân tích xong thưa Master.

Tôi sẽ cập nhật nó vào ngài."

Sau câu nói đó, có một thứ gì đó như được truyền thẳng vào não cậu.

*Nhận được [Thông hiểu Cổ Ngữ].*

Khi mà lúc giọng nói máy móc kết thúc, cũng là lúc cậu có thể hiểu được những ký tự đó có nghĩa là gì.

"Tầng 2 sao..?"

Nhìn về phía hành lang trải dài, cậu giữ chặt thanh kiếm của mình và tiếp tục đi về phía trước, có lẽ từ lúc cậu đi trên hành lang kia thì đó vốn là tầng 1 rồi, bây giờ là tầng 2, nhiệt độ ở đây khác hẳn tầng 1 lúc nãy.

Nhiệt độ của tầng 1 khá ẩm ướt, nó khiến cậu khó chịu trong khi tầng 2 thì lại trở nên lạnh lẽo, tuy vậy, nhiệt độ bên ngoài chẳng ảnh hưởng gì đến cậu là bao.

"Nếu tôi hấp thụ quá nhiều mana tinh khiết, liệu có sao không?

Như là hấp thụ nhiều quá thì sẽ phát nổ ấy?"

"Ngài cứ yên tâm, chúng tôi có thể điều hòa lại lượng mana của ngài, dù gì cơ thể ngài vốn cũng là mana mà, nó sẽ không phát nổ trừ khi ngài ăn một quả cầu lửa từ các loài rồng lâu năm đâu.

Mà nếu tích trữ nhiều quá, chúng tôi sẽ tạo ra một không gian để dự trữ lượng mana, mặc dù nó không thể chứa quá nhiều."

Dù có đôi chút khó chịu với câu trả lời của Sages lớn, nhưng cậu vẫn khá bình thản khi nghe được việc mình như một trái bom hẹn giờ sẽ không xảy ra.

Sau một lúc đi thì cuối cùng cậu cũng cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó trước mặt mình, cố gắng nhìn vào phía trước, nơi bóng tối che khuất, bỗng một bóng dáng to lớn xuất hiện.

"Nó là thứ gì?" cậu hỏi.

"Gấu nước, thịt của chúng khá ngon đấy."

Có vẻ Houka nói đúng khi sự hiện diện trước mặt cậu là một con gấu, quan trọng hơn là cơ thể nó được bao quanh bởi một lớp nước.

"Thử bắn vào nó xem?"

Nghe lời Houka nói, cậu bắn ngọn lửa về phía nó, tuy vậy nó lại né một cách nhanh chóng.

"Ngươi nghĩ nó như con slime yếu ớt đứng yên cho ngươi bắn chắc!?

Nó tới kìa!"

"Grừưư"

Con gấu hú lên một tiếng sau đó lao bằng bốn chân đến chỗ cậu, hành lang rộng đến hơn cả con gấu khá nhiều khiến cho nó dễ dàng di chuyển.

Thay vì tấn công để đáp trả lại nó, cậu phóng người về phía sau để né móng vuốt sắt từ nó tới.

"Ra đi."

Nói xong, cậu dang bàn tay có chứa chiếc nhẫn về phía bên phải mình, một ánh sáng hiện lên từ chiếc nhẫn, sau đó là một chú(cô) sói hùng mãnh xuất hiện.

"Gruuuuu!"

Với tiếng gầm của Shinobu, nó khiến cho con gấu nước có phần chùn bước, tuy vậy, với sự kiêu ngạo của bản thân, nó không cho phép bản thân sợ hãi trước Shinobu.

"Grừuuu!"

Thay vào đó, nó đáp trả Shinobu bằng tiếng gào hét của nó và lao đến tấn công Shinobu, tuy vậy, nó lại quên đi sự tồn tại bên cạnh Shinobu, điều đó khiến cho nó mất một tay khi định lao đến tấn công Shinobu.

Quá bất ngờ, nó phóng lùi về phía sau, nhìn cả hai đối thủ trước mặt mình trong khi biểu hiện trên khuôn mặt sự cáu gắt, nhe răng nanh của mình.

"Oh?"

Cậu nhìn vào cánh tay vốn đã bị mình cắt bay, nó được vô số lượng nước bao quanh con gấu tụ hợp lại, sau đó cánh tay của con gấu dần mọc ra.

"Thật sao?"

Tuy vậy, nó vẫn chưa hết khiến cậu bất ngờ, con gấu há miệng bản thân ra, dần dần vô số nước tụ tập lại thành một quả cầu nước bắn đến chỗ cậu và Shinobu.

Cả hai né quả cầu nước của con gấu, nó khiến con gấu nhe răng khó chịu, tuy vậy, cánh tay của nó vẫn chưa hồi phục lại hẳn khiến nó chẳng làm được gì.

Nhìn về phía quả cầu khi nó tiếp xúc với đất, có một số khí được bay lên, cậu có thể chắc rằng đó là axit, tuy vậy nó vẫn chưa là gì so với mặt đất trong Dungeon, tuy vậy nó vẫn khá nguy hiểm so với cậu lẫn Shinobu.

Quay sang Shinobu, chú(cô) sói vẫn đang nhe răng về hướng con gấu nước trước mặt mình, tuy vậy, nó vẫn chưa được cậu ra lệnh tấn công nên vẫn khôn ngoan chờ lệnh trong khi quan sát đối thủ của mình.

Thấy vậy, cậu xoa bộ lông của nó.

"Hãy cho tao xem sức mạnh của mày nào, giết và ăn ma thạch của con gấu đó đi."

"Guru!"

Nghe thấy như có sự tin tưởng của cậu trong đó, Shinobu hú lên như nói 'để đó cho tôi' vậy.

Khi lúc nó hú xong, cũng là lúc con gấu nước hồi phục lại cánh tay của mình, lượng nước tiếp tục bao phủ khắp cơ thể nó.

Vào tư tấn công, nó quyết định bản thân sẽ là người lao lên trước.

Shinobu cũng đã vào thế sẵn sàng chiến đấu, nhe răng nanh của mình về phía con gấu nước đang lao tới mình, bỗng một lượng sét nho nhỏ xuất hiện xung quanh Shinobu, cảnh tượng tiếp theo khiến cậu ngạc nhiên.

"Oh?"

Như hóa mình thành một dòng điện tốc độ cao, Shinobu lao đến với tốc độ mà không khỏi khiến con gấu ngạc nhiên, tuy vậy nó vẫn chưa kịp ngạc nhiên thì cơ thể của nó đã bị xé toạc ra làm hai, trên miệng của Shinobu bây giờ là viên ma thạch nằm ở giữa cơ thể con gấu.

Cơ thể bị xé toạc làm hai đổ xuống đất, lượng nước bao phủ con gấu cũng không còn, kẻ thắng cuộc không ai khác chính là chú(cô) sói hùng mạnh Shinobu.

Tuy vậy, không như những con slime, nó vẫn không bị phân rã và biến thành những hạt nhỏ li ti rồi biến mất, hai phần bị xé toạc vẫn nằm đó, tuy vậy lượng mana chảy trong cơ thể nó không còn nữa.

Nó không được tính như sinh vật còn sống, cho nên không vấn đề gì nếu cậu bỏ nó vào [Nhẫn Vật Phẩm] cả, chờ đến một ngày nào đó cậu có thể hiện tài năng nấu ăn mà mẹ mình đã dạy cho cậu.

Nhìn về hướng Shinobu vẫn đang giữ viên ma thạch trong răng mình nhìn cậu, có vẻ Shinobu muốn được ăn viên ma thạch này, cậu cũng không việc gì mà lại từ chối cả.

"Mày có thể ăn, tự nhiên đi."

Nghe lời cậu nói, Shinobu nuốt chửng viên ma thạch vào, bỗng có thông báo xuất hiện trong đầu cậu.

*Shinobu nhận được kĩ năng 'Lá Chắn Nước'*

*Nhận được kĩ năng 'Lá Chắn Nước.'*

*Shinobu nhận được kĩ năng 'Ma Thuật hệ Thủy cấp 1 bậc 1.'*
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 84 : Tầng 3?


Có vẻ như việc khi cho Shinobu ăn một viên ma thạch chứa sức mạnh trong đó, Shinobu sẽ nhận được sức mạnh đó, và cậu, người chủ của Shinobu, có lẽ là nhờ vào kĩ năng [Thích Ứng] mà cậu cũng được nhận, tuy đối với cậu kĩ năng này khá vô dụng.

Cậu cũng đã có phần hơi ấn tượng với tốc độ của Shinobu, có lẽ nó đã gia tốc bản thân bằng điện, nếu là người bình thường khó có thể gia tốc bản thân bằng điện được vì sẽ có nhiều tác dụng phụ, tuy vậy vẫn có một số người có thể làm được mà không bị tác dụng phụ tác động, trong đó có cậu.

Khen ngợi Shinobu sau đó cả hai cùng tiến về phía trước, nơi vẫn còn vô số quái vật đang chờ đón.

Tầng 2 vẫn như tầng 1, càng lúc lượng quái vật càng tăng lên, tuy vậy chỉ có duy nhất một loại.

Cho đến khi cùng lúc xuất hiện 10 con gấu nước, chỉ số của nó hầu như mạnh hơn những con lúc nãy, đối đầu với 10 con gấu nước cũng là một điều khá khó khăn so với một kẻ vừa được lên lv 20 như cậu, có vẻ việc lên cấp khá khó khăn nên hầu như cậu chẳng gập ai cấp cao trong thị trấn ngoài một số người cả.

"Haiz.."

Giãn lỏng cơ thể sau khi xử lý xong cả 10 con gấu nước, nó có đôi chút khó khăn nhưng cậu cùng Shinobu vẫn có thể giải quyết được.

Đưa thanh kiếm lên vai, cậu nhìn, chờ đợi Shinobu, kẻ đang ăn viên ma thạch của con gấu nước thứ 10.

Shinobu tăng trưởng một cách kinh ngạc, nó khiến cho cậu khá bất ngờ không biết rằng con thú nuôi của mình là thứ gì, chỉ số bấy giờ của Shinobu hầu như đều trên 600 cả trong khi cậu vẫn lưng chừng giữa 200 đến 300.

Nhưng vì nó là thú nuôi của cậu, việc nó trở nên mạnh mẽ cũng khiến cậu có đôi chút hài lòng thay vì ghen tị, đơn giản là chả có người chủ nào lại đi ghen tị với thú nuôi mình cả, cậu bắt đầu bỏ cái xác con gấu nước thứ 10 vào [Nhẫn Vật Phẩm] của mình.

Tìm kiếm nơi có cánh cửa bí mật được giấu, cậu cùng Shinobu bước vào, vẫn như lúc từ tầng 1 đến tầng 2, nó là những bậc thang dẫn xuống, may mắn thay là nó khá rộng đủ để cậu và Shinobu đi ngang nhau.

Pack!

Từ trong bóng đêm phía trên đầu cậu, một số mũi tên được bắn ra, tuy vậy, khi mà chưa chạm được đến cậu và Shinobu thì đã bị một cơn gió mạnh hất tung đi.

"Không như lần trước..

Lần này là những thứ này sao?"

Bắt lấy một mũi tên, cậu nhìn vào nó, ở đầu mũi tên có một số nước tím chảy ra, cậu chắc nó là thuốc độc mà không cần phải xác nhận.

Vì không thể sử dụng Khiên Ma Thuật để chặn những thứ như thế này, vì nó được dùng để chặn ma thuật, những đòn tấn công vật lý bình thường vẫn xuyên qua nó, cho nên cậu phải tự bảo vệ bản thân bằng cách hất tung những mũi tên đó, hay chém nát nó ra làm hai, Shinobu có thể tự bảo vệ bản thân, nhưng cách mà nó bảo vệ lại là phóng né lung tung hoặc cắn thẳng vào mũi tên, nó khiến cậu thở dài và đành phải bảo vệ luôn cả Shinobu để nó chịu yên.

Sau một lúc thoát ra khỏi vô số mũi tên ở trên đoạn đường đi, cậu cũng đã đến được tầng 3.

Bước vào bên trong, khí hậu thay đổi hẳn 180 độ.

Nếu tầng 2 là sự lạnh lẽo như đang ở trong một khu vực có tuyết rơi, thì lúc này khí hậu lại trở nên khá nóng, nó khiến cậu phải làm cho cơ thể mình trở nên mát hơn bằng ma thuật.

Bước vào, đi được vài bước chân, bỗng một ngọn lửa từ phía trước phóng đến cậu, tuy vậy nó không có đủ độ lớn để dính cả cậu lẫn Shinobu, cả hai né nó một cách dễ dàng và dần tiến về phía trước, một con quái vật xuất hiện ra.

"Thứ này.. còn tởm hơn cả gấu nước lúc nãy nữa.."

"Nó là Diệm Quái."

Houka nói.

Trước mặt cậu, một thứ mang hình dạng như con người, chỉ khác ở chỗ thứ đang ở khắp nơi trên cơ thể nó không phải máu hay da, mà là lửa, vô số ngọn lửa đang được đốt cháy khắp cơ thể nó mà không ngừng nghỉ.

Tạo ra một quả cầu lửa mà không gập bất cứ khó khăn gì, nó quâng quả cầu lửa về phía cậu và Shinobu, liên tiếp là những quả cầu lửa được nó tạo ra trên bàn tay mình và ném tới chỗ cả hai.

Liên tiếp né cùng lúc những quả cầu đó trong khi nơi này không quá rộng đủ để cậu và Shinobu có thể né được, thay vào đó cậu sử dụng Khiên Ma Thuật của mình để chặn chúng, uy lực của những quả cầu lửa khá mạnh, nhưng vẫn không là gì so với Khiên Ma Thuật bậc 5 của cậu, nhưng ăn liên tiếp vô số quả cầu lửa với uy lực cao, Khiên Ma Thuật của cậu cũng có giới hạn, bằng chứng là những vết nứt bắt đầu xuất hiện ở các chỗ bị quả cầu lửa tác động liên tiếp.

* * *

"Mọi người đã tập hợp đủ chưa!

Đây là một Dungeon được đáng giá là hạng B trở lên đấy!

Mặc dù chúng ta có tổng cộng 30 người những hãy cẩn thận!"

Hiện nay, trước Dungeon mà cậu bước vào, có 30 người đang tập hợp lại, nào là kiếm sĩ, nào là pháp sư, nào là trị thuật sư.

Họ điều có vẻ muốn khám phá Dungeon mới này, đa phần mục đích của họ là vì tiền hoặc những của cải quý báu ở trong Dungeon.

Bản thân họ không quá sợ nguy hiểm vì xung quanh mình toàn là mạo hiểm gia hạng B trở lên, trong số đó còn có cả hạng A+ nữa, và bản thân họ cũng vậy.

--------------

Dành cho những bạn đã xem qua chap 80 mà chưa fix, lv hầu như được coi là max của con người từ 30 lên 50 nhé.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 85 : Free Time Boy.


"Tôi muốn mọi người nhớ!

Dungeon này có tác động của một ma lực mạnh mẽ, đó là Ma Thuật Thời Gian!

Khi ta ở bên trong đó, nó sẽ đóng băng thời gian ở bên ngoài lại cho đến khi chúng ta bước ra!"

Tổng cộng 29 người điều lắng nghe kĩ những lời khuyên từ một mạo hiểm gia rank S, hắn ta là người đầu tiên bước vào Dungeon, khi đi ở tầng 1, hắn đánh bại khá nhiều con Slime biến dị, nhưng cùng lúc cả 10 con xuất hiện hắn không thể kịp trở tay mà phải vội chạy về.

Tuy vậy, lúc hắn đi là bốn giờ chiều và khi hắn trong Dungeon là tầm 2 tiếng trở lên nhưng bầu trời vẫn không có vẻ gì là sáu giờ chiều cả, khiến hắn bất ngờ, thử vô số lần, hắn mới Dungeon này có khả năng ngưng đọng thời gian.

Toán người nghe thấy tin đó điều bất ngờ, thích thú và hoang mang.

Dừng thời gian ở một nơi nào đó là chuyện rất khó khăn, dù cho là những pháp sư hàng đầu thế giới đi chăng nữa, họ cũng chỉ ngưng đọng được một vật gì đó, nhưng khi bị thứ gì đó tác động vào, sự ngưng đọng thời gian sẽ biến mất.

------------------------

Cố gắng trụ qua các quả cầu lửa của con quái vật trước mặt mình bằng cách chặn chúng bằng khiên ma thuật, cậu vừa lao đến để tấn công nó, chém vào nơi mà cậu cảm nhận được lượng ma lực cho ra khắp cơ thể nó, tuy vậy khi sắp chém trúng, bỗng viên ma thạch di chuyển với một tốc độ khá nhanh về phía khác của cơ thể nó khiến cậu chém ngang qua.

Cơ thể nó vốn bị cậu cắt thành hai thì bây giờ đang dần liền lại, vì không phá được viên ma thạch của nó cho nên dù cậu chém chỗ nào, không trúng được viên ma thạch coi như vô dụng.

Nhân lúc này, nó tiếp tục tung ra vô số quả cầu lửa về phía cậu, mọi chuyện vẫn như lần đầu xảy ra, nó tung quả cầu lửa về phía cậu, cậu bật khiên lên chặn hoặc né chúng.

"Nó có thể bảo vệ bản thân bằng cách đổi chỗ viên ma thạch à.."

Vừa lẩm bẩm, cậu nhìn về phía đầu nó, bấy giờ viên ma thạch đang ờ trên đó, nếu cậu muốn giết được nó, cậu phải tăng tốc độ tăng công mình lên và chém liên tục, có thể thì may ra cậu mới có thể phá hủy được viên ma thạch, nhưng cậu không làm vậy.

Chìa ngón tay mình về phía Diệm Quái, cậu bắn ra một hạt băng nhỏ bây với tốc độ khá nhanh về phía nó, vì không kịp phản ứng, nhưng có phản ứng thì nó cũng sẽ dính vì thể lực của nó rất yếu.

Băng Thoại bắt đầu lan ra và bao phủ lấy ngọn lửa ở cơ thể, có vẻ lửa trên cơ thể nó chả là gì so với Băng Thoại.

Đông cứng hết khắp cơ thể nó.

Crack.

Cơ thể nó bắt đầu vỡ ra thành các mảnh đổ nát, đơn giản là gì Băng Thoại đã nuốt chửng ma thạch, thứ giúp nó có được sự sống.

Crack.

Cũng là lúc viên ma thạch rớt xuống đất, sau một lúc, nó như bị cắt ra làm hai mảnh, nhìn vào nó, cậu thở dài.

Viên ma thạch này không còn phát sáng màu xanh nhạt nữa, hay vào đó thì nó trở nên khá đen và nhanh chóng biến thành cát bụi.

Băng Thoại đã rút sạch lượng ma lực bên trong viên ma thạch, khiến nó trở thành một viên đá bình thường hoặc đại loại như vậy.

"Xem ra tầng này mày phải nhịn ăn rồi."

"Gugu!"

Trả lời thay cho câu 'tôi ổn', Shinobu cạ người vào cậu một lúc rồi cả hai bắt đầu đi tiếp.

"Theo những gì nãy giờ phân tích, có vẻ nơi này đúng thật là có một ma pháp đang được thi triển thưa ngài, nếu theo những gì phân tích không nhầm, đó có lẽ là Ngưng Đọng Thời GIan."

Sages nói trong đầu cậu.

Từ lúc bước vào Dungeon, khi đi qua một viên đá Tinh Anh có vẻ lớn hơn những viên đá Tinh Anh còn lại, cậu đã có cảm giác gì đó không ổn nhưng lại không biết cảm đó là sao.

"Vậy ra đó là cảm giác đứng bên trong một ma thuật à.." cậu lẩm bẩm.

"Nhưng tại sao tôi lại không nhận được thông qua [Thích Ứng]?

Đây cũng là một kĩ năng tác động lên tôi mà?" cậu hỏi tiếp.

"Kể cả tôi cũng không biết thưa ngài,[Thích Ứng] là một kĩ năng không nằm trong sự hiểu biết hạn chế của tôi.

Theo những gì tôi phán đoán, có lẽ nó có ý thức riêng chăng?"

'Kĩ năng mà có ý thức riêng? bớt đùa.' là những từ mà nếu cậu không gập một kĩ năng có ý riêng như Sages sẽ nói, nhưng bây giờ thì khác, cậu đã ngâm một kĩ năng có ý thức riêng rồi, thì lấy gì mà không tin các kĩ năng khác cũng có ý thức riêng?

"Tôi đùa thưa ngài.

Một kĩ năng thì làm gì có ý thức riêng được.

Trừ tôi."

Những suy nghĩ dạng như 'liệu nó thật sự có ý thức riêng chăng?' hay 'liệu mình có thể trò chuyện với nó không?' của cậu đã bị Sages đánh bay chỉ bằng một câu nói.

Nhận được kĩ năng này cũng rất quan trọng với cậu với việc sau này sẽ có lúc dùng, nhưng nếu không nhận được thì cậu cũng chỉ có tiếc nuối đôi chút, vì ma thuật hệ thời gian là một ma thuật đặc biệt, không như những ma thuật thông thường khác.

Rất khó để học, hay nói cách khác là không thể học, vì chả có ai dạy cả, cũng như không có sách về phép thuật Thời Gian.

Tuy vậy, cậu có linh cảm rồi một mai mình cũng sẽ học được thôi nên cũng chẳng quá chán nãn.

Bỏ qua chuyện đó, cậu cùng Shinobu cùng nhau tiến về phía trước.

Sử dụng, à không phải là thử nghiệm, cậu thử nghiệm đủ phép thuật, tấn công liên tiếp với tốc độ nhanh lên những con Diệm Quái.

Nào là cho chúng ăn hẳn một quả cầu Hắc Phong, nào là ép trọng lực khiến cho chúng bị ép xuống mặt đất, sau đó cậu sử dụng thanh kiếm mình như que tăm và đâm với tốc độ khá nhanh liên tiếp xuống, dù cho viên ma thạch có chạy đằng nào thì cũng không bằng với sức kiên trì của cậu.

Rồi nào là ép chúng vào bức tường trong khi tạo nên một đợt gió mang hình dạng vô số mũi gai bay đến chúng cho đến khi từng viên ma thạch bị nứt ra.

Tại sao cậu lại làm việc nhảm nhí như vậy?

Vì cậu có thời gian đâu.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 86 : Thấu Thị Ma Lực


Vô số thử nghiệ- à không, vô số trận chiến với những con Diệm Quái, nhưng rất kỳ lạ là đến 10 con, chúng vẫn tiếp tục ra, cho đến khi cùng một lúc 30 con Diệm Quái cùng nhau xuất hiện, may mắn thay là đây có lẽ là 30 con cuối cùng vì nó xuất hiện ở trong một cái phòng khá rộng.

Vô số quả cầu lửa lao đến chỗ cậu, nó lớn và uy lực hơn những quả cầu lửa lúc trước, nó khiến khiên cậu không thể mãi chịu đựng được, tạo nên một đợt mưa băng, cậu liên tiếp tấn công chúng.

Vô số băng dạng mũi tên lao đến chúng, một số thì chết do những mũi tên đó phá hủy được viên ma thạch.

Tuy vậy, số Diệm Quái còn sống vẫn hơn 15.

Không, lại tiếp tục là một cơn vũ bão băng to lớn khiến cho cả 15 con thiệt mạng, giải quyết 30 con Diệm Quái lv 30 chỉ trong 2 đợt, không có lấy một con người bình thường nào có thể làm được như vậy cả.

May mắn thay, cậu vốn đã không phải là con người bình thường từ bấy lâu rồi.

"Mệt thật.."

Thở dài sau đó xoa bóp tay phải mình, đôi mắt cậu sáng lên nhìn bao quát xung quanh.

Một kĩ năng mới mà cậu vừa được thức tỉnh.

[Thấu Thị Ma Lực].

Một kĩ năng trong kĩ năng [Eyes Solomon], nó chỉ vừa mới có khi cậu đập một con Diệm Quái nào đó và được lên lv 30.

Theo những gì Sages giải thích, đây là một kĩ năng sẽ tự động xuất hiện vào thời điểm nào đó, và ngay lúc này, nó đã xuất hiện.

Kĩ năng cho phép cậu nhìn được các dòng chảy mana, thứ mà chỉ có những Đại Tinh Linh mới có thể làm được, đó là một kĩ năng vô cùng tiện lợi theo lối suy nghĩ của cậu.

Trong chiến đấu, cậu có thể sử dụng khả năng này xác định được nguồn ma lực mà đối phương sử dụng là gì, lượng ma lực dồi dào hay to lớn, thậm chí nhờ kĩ năng này, cậu có thể thao túng dòng chảy ma lực bản thân một cách dễ dàng.

Và điều mà cậu thấy hứng thú nhất chính là, nó vô cùng hợp với Vũ Khí Bí Mật của bản thân.

Hoặc cậu có thể thấy được các dòng chảy ma lực hay ma lực của người khác, nhưng cậu chỉ cần thẩm định là ổn rồi.

Tuy vậy, nó vẫn có lợi khi cậu không thể cảm nhận được ma lực của người khác, cậu có thể sử dụng đến nó.

Đưa mắt nhìn xung quanh, nơi này tràn ngập lượng ma lực màu xanh mờ nhạt, chúng ở khắp nơi, cậu nhìn xuống cơ thể mình, quả nhiên, ma lực cậu đang hòa làm một với Dungeon và hấp thụ nó.

Cũng vì thế mà lượng ma lực của cậu tăng lên vượt trội.

"Có lẽ mình sẽ không thể ẩn ma lực lại được nữa rồi..

Nó quá tầm để kiểm soát.."

Tuy vậy, cũng không đáng lo phần ẩn ma lực, vì có cặp đôi Sages sẽ phụ trách điều đó.

Cậu dừng mắt mình lại ở nơi có khá nhiều ma lực tụ quanh.

"Thật kỳ lạ.."

Nơi có ma lực tụ quanh không chỉ một mà đến tận hai, một nơi cậu chắc rằng đó là một cánh cửa, nơi còn lại là thứ gì đó khá nhỏ, có vẻ nó là một tấm biển báo.

Ngưng sử dụng Thấu Thị Ma Lực, cậu tiến tới nơi có vẻ là một tấm biển, nó bị che bởi nhiều bụi và rêu, cậu tẩn nó đi bằng ma lực gió, đó có vẻ là một tấm biển với những ký tự ghi trên đó, nó là những ký tự như lúc vừa vào tầng 2 và 3, nếu cậu không có Sages, chắc cậu cũng không hiểu nó ghi gì rồi.

Nơi chối bỏ những kẻ tham lam, miễn người không mang trong mình sự tham lam, ngươi có thể đi tiếp.

Còn nếu ngươi mang trong mình sự tham lam mà dám bước qua cánh cửa, thứ chờ đợi ngươi chỉ là Địa Ngục.

"Nghĩa là sao?"

"Nghĩa là, nếu ngài là con người, ngài không thể qua."

Một câu trả lời đầy khó hiểu của Sages, tuy vậy, cậu cũng đã hiểu được ý nghĩa của câu trả lời đó.

Con người, sinh vật được cho là bậc nhất về sự tham lam.

Họ tham lam được sống, họ tham lam được giàu, họ tham lam mình có một cơ thể khỏe mạnh, tham lam mình là người trở nên tài giỏi nhất, tham lam mình trở nên bá đạo nhất; chỉ nhu cầu bình thường đó thôi mà cũng để cho rằng họ là kẻ tham lam rồi.

"Vậy, tôi có thể bước qua được không?

Địa ngục à.."

Cậu bâng khuâng không hiểu ý nghĩa của từ địa ngục trong tờ biển báo đó là gì, chỉ rằng đó là một thứ gì đó không ổn chút nào.

"Cơ thể ngài không phải là con người, nhưng ý thức thì hoàn toàn là của con người.

Nhưng dù vậy, vẫn chưa biết liệu tham lam ở đấy có phải đang nói tới con người hay không, hoặc đơn giản chỉ là ngài liệu có phải là kẻ tham lam hay không thôi.

Xác suất là 50-50."

Nếm trải địa ngục, cậu thật sự muốn biết nó là gì, liệu nó có phải là cảnh tượng tàn khốc, cảnh tượng cha mẹ cậu bị giết theo nhiều cách khác nhau hay không? hoặc có thể sẽ là một con quái vật mạnh mẽ chờ cậu ở đó, hay là một thứ gì đó mang tên "Địa Ngục".

Liều thẳng một phen, dù gì đã đi đến đây mà về thì cũng khá phí, về thì thời gian cũng vẫn sẽ như cũ chứ có thay đổi gì đâu?

Quyết định, cậu cầm sẵn thanh kiếm trên tay, cho Shinobu về dạng chiếc nhẫn, cậu bắt đầu mở cánh cửa đó ra.

Một ánh sáng xuất hiện khi cậu mở cánh cửa ra, nó nuốt chửng cậu vào.

Liệu ánh sáng đó có phải là sự bắt đầu của Địa Ngục?

Hay là một thứ gì đó?

Cánh cửa dần đóng lại sau khi ánh sáng đó kéo cậu vào.

---------------------------------------------------

Spoil :

Đây chỉ là dự định

Khi truyện này kết thúc.

Một là sẽ có phần hai, hai là một câu truyện mới với tag #isekai và #tensei.

Ba là lười quá nên không có cả hai~
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 87 : Chiến với Nhện Thiên Tai (1).


Tầng 4, tầng 5, tầng 6 cho đến tầng 20.

Dường như cậu đã vượt qua thay vì phải đi đến địa ngục đó, có vẻ như nó đánh giá thông qua bản chất chứ không phải chủng tộc, vốn dĩ cậu không tham lam nên có lẽ không phải tận hưởng cái địa ngục đó, dù vậy, vẫn có giả thuyết rằng tấm biển báo đó chỉ để hù dọa, nhưng cậu lại bỏ qua giả thuyết này vì nó khá vô lý.

'Ai lại đi hù dọa người khác khi trong Dungeon chứ' là những gì cậu nghĩ.

Nhưng có lẽ, Dungeon này được xây khá lâu và bây giờ bỗng nó xuất hiện một cách vô lý, không chừng nơi này cũng vô lý như vậy.

Tầng 21 22 23 cho đến 29.

Những con quái vật ngày càng kì dị và mạnh mẽ hơn, nào là những con cua phun axit, hay những con giun to lớn, hoặc là những con nhện đen di chuyển với tốc độ cao.

Câu hỏi đặt ra là cậu có khó khăn khi đấu với chúng nó không?

Tất nhiên là có rồi.

Quái vật đã mạnh, càng đi thì chúng lại càng trở nên đông hơn, cậu đã bị dính vô số vết thương vì không kịp né hoặc chống trả, nếu mà không có [Siêu Hồi Phục] với cơ thể miễn nhiễm với độc thì bây giờ cậu đã nằm một đống rồi.

"Hì ..ha..."

Thở gấp, cùng một lúc 10 con nhện lao đến cậu, nghĩ lại cảnh tượng đó, nếu mà cậu không có Bạo Phong dạng vòng tròn thì đã bị chúng xé nát thịt rồi.

Đi đến xác chúng, cậu bắt đầu thu gôm các viên ma thạch, viên nào viên nấy đều to hơn cả bàn tay cậu, cậu có thể cảm nhận được sức sống ma lực dồi dào bên trong nó, có lẽ một lúc nào đó, cậu sẽ thử nghiệm bằng những viên ma thạch.

Nghỉ một lúc sau đó tiến tới tầng 30.

Mở cánh cửa ra, tưởng rằng như đột nhiên quái vật sẽ tấn công cậu như các tầng trước, vì ma lực mỗi tầng ngày càng dày đặc, nó khiến cậu không thể cảm nhận ma lực thông qua những cánh cửa.

Bước vào trong, bên trong là một căn phòng dạng tròn khá lớn thay vì hành lang, tuy vậy lại chẳng có lấy con quái vật nào.

Cậu vừa huýt sáo vừa để thanh kiếm lên vai, đôi mắt nhìn xung quanh trong khi đi đến giữa sàn.

Đột nhiên, cậu tạo một quả cầu lửa to lớn và bắn nên lên không trung, nơi mà nãy giờ cậu chưa nhìn lên.

"Graaaaaaa!"

Một tiếng hét được cất lên khi quả cầu lửa đó chạm phải thứ gì đó trên sàn nhà, cùng lúc đó, một cơ thể to lớn màu đen phóng xuống, có tổng cộng 6 đôi chân, đó là con nhện đen.

Cậu né sang một bên, nếu bình thường có lẽ cậu đã tặng cho nó một đòn trước khi né, nhưng tốc độ của nó nhanh đến mức mà cậu chỉ kịp né sang.

Mắt đối mắt với nó, nó to gấp 3 lần những con nhện đen mà cậu gập qua.

Nhưng cậu không chỉ khó chịu ở mỗi điều đó, đôi mắt con nhện đen to lớn đó có gì đó không ổn, nó khiến cho cậu phải rùng mình, một đôi mắt thèm thuồng, một đôi mắt sẵn sàng xơi tái mọi thứ mà không quan tâm chỉ để thỏa mãn cơn đói của mình.

"Đôi mắt đó cho thấy nó đang trong trạng thái Bạo Thực đấy.

Tên của nó là Nhện Thiên Tai, một loại nhện trứ danh hàng trăm năm về trước..

Nhưng ta không hiểu tại sao nó lại ở đây!?"

Houka nói trong khó chịu, dù cho là cô đi chăng nữa, đối đầu với con nhện này cũng rất khó khăn.

"Nghe lời ta, chạy khi còn có thể!

Nhóc chưa thể đánh lại nó đâu !"

Houka hét trong đầu cậu, dù vậy, từ lúc cậu nhìn thấy được dòng chảy ma lực với chỉ số nó thì cậu cũng được linh tính mình mắc bảo phải chạy rồi, tuy vậy, cánh cửa đó, cánh cửa vốn đã mở cho cậu vào, nay đã bị con nhện phun vô số tơ dạng lưới dày đặc để chặn, có vẻ nó không muốn thấy con mồi mình chạy thoát, cũng như nó đã nắm khớp được cậu.

"Ta thật sự muốn giúp nhóc nhưng đây vốn không phải cơ thể của ta nên ta không thể tối đa hóa sức mạnh được..

Xin lỗi.."

"Không.

Tôi ổn."

Từ nãy đến giờ, con nhện vẫn đứng nhìn cậu mà không động thủ gì, cậu cũng vậy, không, cả hai đều không động thủ nhưng vì lý do khác nhau.

Con nhện thì cậu không thể biết, nhưng còn lý do của cậu thì rất đơn giản, cậu tấn công trước thì liệu cậu giết được nó không?

Nhìn nơi mà cậu tặng cho nó quả cầu lửa, không có lấy một vết bỏng nào trên phần bụng nó cả mặc dù sức nóng của quả cầu lửa đó không phải chuyện đùa.

"Graaaaa!"

Một tiếng hét lên từ nó tượng trưng cho trận đấu bắt đầu, nó chạy đến chỗ cậu bằng 6 chân, cho đến khi đến chỗ cậu, sử dụng một chân trái, cái chân nó tựa như một lưỡi nhau sắc lẽm, nó đâm đến chỗ cậu.

Ầm!

Kinh ngạc giờ càng thêm kinh ngạc, cậu đã gia tốc lên để né được đòn đó, nhưng thứ làm cậu bất ngờ chính là lúc nó đâm thẳng cây chân sắc nhọn của nó xuống đất, mặt đất chỗ đó bị nứt ra khiến cậu không khỏi bất ngờ.

Mặt đất Dungeon, được tạo nên bởi ma lực, nó được gọi là đá Ruayum, một loại đá vô cùng cứng rắn, so với những đá như Mithril thì loại đá này còn bền vô cùng, bền đến nổi những nhà điêu khắc tài năng hay người lùn cũng phải bó tay với độ cứng của nó.

Nó phóng đến tiếp tục đâm về phía cậu, biết rằng thanh kiếm của mình sẽ vô dụng để chặn đòn cho nên cậu chỉ biết cầm nó nhân lúc thời cơ thì chém thôi.

Liên tiếp, liên tiếp, những cú đâm cứ thế được tung ra, cậu né từ bên này đến bên khác.

Cho đến khi con nhện ngừng chuỗi tấn công của nó, cậu lui về sau, tháo đi chiếc giày của mình, tháo luôn cả áo khoác của mình một cách nhanh chóng và bỏ chúng vào nhẫn vật phẩm, đôi chân của cậu dần được chuyển hóa thành chân rồng để phục vụ việc né tránh, cơ thể cậu dần có những dòng sấm sét nhỏ chạy ngang, xung quanh cũng có những cơn gió nổi lên.

Trên tay phải cậu là thanh kiếm, trên tay trái cậu là một quả cầu lửa màu đen, đôi mắt hai màu vô cảm nhìn con quái vật trước mặt mình, vào tư thế tấn công, cậu thở sâu một hơi.

"Bắt đầu thôi."
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 88 : Chiến với Nhện Thiên Tai (2).


Quâng quả cầu lửa trên tay trái mình về phía con nhện, con nhện mau chóng nhảy về phía bên phải để né quả cầu lửa đó.

Trong lúc nó né, cậu vặn sức, lao đến nơi đó đáp với một độ nhanh hơn gió, không phải nhắm ở đầu, thứ cậu nhắm chính là cái chân trái vừa chạm đất của nó.

*Pặc.

Một âm thanh như một cục thịt vừa bị xẻ hay bị đâm, tuy vậy, nó không phải là cục thịt bị xẻ hay bị đâm, mà là cái chân trái của con nhện bay lên không trung sau đó rớt xuống.

Dừng tốc độ mình lại vì sắp đâm phải tường, tuy vậy, không đồng nghĩa với cậu dừng tấn công.

Tiếp tục vặn sức, đạp đôi chân rồng xuống đất lấy đà, cậu tiếp tục lao đến từ phía sau với ý cắt bay đi dàn chân sau.

*Ầm.

"Ah.."

Chưa kịp chạm đến, cậu đã bị nó đánh bay thẳng vào bức tường và ngã xuống, phun máu ra do áp lực cơ thể va phải tường, nếu là người bình thường, có lẽ cậu đã bị gãy mất khúc xương kèm với việc gây sốc tim đủ để khiến bốc hơi rồi.

*Pặc.

"Ah..?"

Lại là một tiếng như cục thịt bị đâm, đúng là có cục thịt bị đâm thật, cục thịt đó là cậu.

Vừa hồi phục lại và đứng lên, con nhện đã mau chóng phóng đến và đâm thẳng một cái chân nó vào cơ thể cậu.

*Pặc pặc pặc pặc.

"AHHHHH!"

Đôi tay, đôi chân, cả bốn đều bị nó dùng bốn đôi chân của mình đâm như thể muốn khóa cử động cậu vậy.

Cơn đau bị đâm ngay bụng chưa hết, bây giờ lại bây đâm vào hết cả tay lẫn chân, cùng một lúc, những cơn đau được gửi đến dây thần kinh cảm nhận của cậu, đây là lần đầu tiên cậu phải chịu đau đến như thế này, thậm chí, nó bây giờ đang giữ cơ thể chỉ bằng một chân.

Bỗng nó rút cái chân đang ghim vào bụng cậu ra đưa vào miệng nó và liếm, bỗng nó trở nên kỳ lạ, cả bốn đôi chân nó bắt đầu cử động, à không, nó đang run lên.

"Ngon..quá Ngon..quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quáNgon quá!!!!!!!!!!"

"!?"

Không ai bên trong cậu nói cả, kẻ nói chính là kẻ đang đâm cậu, con nhện.

Nhưng không quan tâm về việc nó có nói hay không, dù cậu có bất ngờ, nhưng có việc cậu cần làm hơn.

"Shamac!"

Gọi tên kĩ năng, đáng lý cậu không định gọi, nhưng đó là một lời hứa với Zebel, mỗi lần cậu sử dụng kĩ năng này, cậu phải gọi tên nó, cậu cũng chả quan tâm lắm nên cũng chấp nhận lời hứa, một phần là vì con bé phồng má nhìn cậu.

Một đám khói đen bắt đầu hình thành ra bao phủ lấy cậu cùng con nhện, cùng lúc đó, một ánh sáng trên tay cậu phát ra, theo đó là một dòng điện to lao thẳng đến chỗ con nhện, cùng lúc đó, vô số con mưa băng lao đến con nhện.

Dòng điện đả văng con nhện về phía sau, khiến con nhện phải rút cả bốn chân ra để đỡ lấy cơ thể bị đả văng về phía sau.

Dòng điện đó quay về phía cậu, người đang nằm ngã xuống, dần dần dòng điện phai đi, bên trong nó là một chú sói màu trắng, đỡ cậu dậy, cũng là lúc các vết thương của cậu dần hồi phục trong khi các chân con nhện đang bị băng đông cứng.

"Xin lỗi vì con vô dụng, papa.."

Người nói với cậu là Zebel, cô chính là người bắn vô số cơn mưa băng về phía con nhện, cô chạy đến đỡ cậu dậy.

"Không sao..

Xem ra kĩ năng đó của cô không có tác dụng gì với con nhện nhỉ."

"Vâng.."

Kĩ năng mà cả hai đang nói đến là [Mind Control], kĩ năng đặc biệt của Zebel, cô bé đã từng tiết lộ với cậu rằng, kĩ năng đó của cô bé sẽ không hoạt động lên người đang bị kiểm soát bởi thứ gì đó, hay nó không có ý thức, hoặc nó bị mất kiểm soát, và trong tình hình này, con nhện trước mặt cậu đang bị mất ý thức bởi cơn thèm ăn vô tận, thứ mà chỉ có một số quái vật dạng Thiên Tai sở hữu, Bạo Thực.

Nó chỉ biến mất khi cơn thèm khát được thỏa mãn.

Utltra Shamac cũng vô tác dụng với nó, vì cậu cũng bị ảnh hưởng, người duy nhất không bị ảnh hưởng là Zebe, tuy vậy cô bé lại chẳng thể giết nó bằng ma thuật của mình được.

Cô bé được cậu yêu cầu trở về viên pha lê, vì cô bé không thể giúp được gì cậu, vả lại ở đây cô bé cũng sẽ trở nên nguy hiểm nếu trở thành mục tiêu bị tấn công.

Nhìn con nhện, nó đang cố gỡ những lớp băng đông cứng các đôi chân nó lại.

"Xem ra vẫn còn thời gian..

Này!

Mày hãy nuốt những thứ này!"

Cậu nói với Shinobu, như đã hiểu, nó mở miệng ra về phía cậu, cũng là lúc cậu lấy trong kho không gian ra từng viên ma thạch và ném chúng vào miệng của Shinobu, cậu có tổng cộng 25 viên loại lớn, 35 viên lại thường và 10 viên loại nhỏ.

Tuy vậy, cậu ném liên tiếp là 10 viên loại lớn vào miệng Shinobu, thật sự cậu muốn ném nhiều nhất có thể, nhưng thời gian đã kết thúc, con nhện đã gỡ sông các lớp băng đông cứng chân nó nhìn về phía cả hai.

"Hả?"

Nhìn về phía Shinobu, bỗng nó phát sáng lên và trở lại thành một dạng trứng, cậu thật sự không hiểu lý do vì sao, nhân lúc cậu đang suy nghĩ, con nhện đấy lao đến chỗ cậu trái trứng Shinobu, tuy vậy, nó lại không quan tâm đến cái trứng, hay vào đó, thứ mà nó quan tâm chính là cậu.

Cậu tiếp né liên tiếp những đòn tấn công từ nó sau những kinh nghiệm rút ra.

Kinh nghiệm thứ nhất 'đừng trông mong nó sẽ gãy hết chân', bằng chứng cho việc đó, cái chân bị cậu cắt đã hồi phục một cách đáng kinh ngạc từ lúc cậu chém đứt nó đi.

Kinh nghiệm thứ hai, đừng cố gắng đánh tay đôi với nó, thay vào đó hãy chạy và tung ra vô số ma thuật để tấn công nó sau đó tìm cơ hội để tấn công.

Kinh nghiệm thứ ba, cũng là kinh nghiệm cuối cùng.

Sử dụng hết sức mạnh của mình, chờ đợi liệu Shinobu có tỉnh giấc hay không, sau đó sử dụng hình thái của mình, cùng Shinobu kết liễu nó.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 89 : Chiến với Nhện Thiên Tai (3)


Câu chuyện mèo vờn chuột vẫn tiếp tục xảy ra, những lúc nó chuẩn bị chạm đến cậu, cậu lại sử dụng Shamac để đánh lạc hướng nó, Shamac là kĩ năng mà hao tổn ma lực bậc nhất trong số các kĩ năng của cậu, nếu cậu không hấp thụ ma lực bên trong Dungeon, có lẽ cậu đã bay màu từ nãy giờ rồi.

Hết bao lần con nhện đấy bắn ra tơ lưới để bắt được cậu, nhưng không như những tơ lưới chặn của, nó chỉ có một và khá mỏng.

Sử dụng Hắc Hỏa, cậu có thể đốt nó khi nó bay tới, sau đó tiếp tục cậu thời gian tiếp.

"Gra!"

Bỗng con nhện dừng lại, hét lên một tiếng, cơ thể nó bỗng trở nên to hơn cả lúc nãy, từ miệng của nó một quả Hắc lửa lao đến chỗ cậu.

Né khỏi quả cầu Hắc Hỏa, cậu cau mày khó chịu.

(Nó còn dùng được cả phép thuật nữa sao..)

Tiếp đến, một cơn gió dạng lưỡi hái lao đến chỗ cậu, không thể tránh được, cậu bật Khiên Ma Thuật của mình lên để chặn nó.

*Crack.

Khiên Ma Thuật của cậu bị nứt thẳng khi cố chặn nó, may mắn thay, nó cũng biến mất cùng lúc với Khiên Ma Thuật.

Con nhện lao đến chỗ cậu với một tốc độ khác hẳn lúc nãy.

Nhìn nó trong một khoảng khắc chậm, cậu nhanh chóng cất đi thanh kiếm mình.

Mái tóc cậu dần chuyển sang một bên trắng một bên đen, đôi mắt cũng có màu đen tương tự, lượng ma lực, chỉ số cũng được tăng lên mấy phần, cậu sử dụng Liên Hồn Linh Thức.

Đôi tay cậu cũng trở thành đôi tay rồng như đôi chân, vào tư thế thủ, khuôn mặt vô cảm, cũng lúc con nhện lao đến chỗ cậu.

*Ầm.

Tung ra một nấm đấm thẳng vào người nó khiến nó văng đề phía sau, không dừng lại ở đó, gia tốc, cậu lao đến liên tục đấm liên tiếp vào cơ thể con nhện khiến nó phải hét lên, vừa đấm, cậu vừa tung ra Băng Thoại để đông cứng sáu chân nó.

Hết đấm cơ thể, chuyển sang đấm và đá vào mặt con nhện, liên tục, liên tục cho đến giây phút cuối cùng, giây phút cậu chuẩn bị mất đi Liên Hồn Linh Thức, cũng là lúc cái trứng Shinobu phát sáng.

Phóng lùi về phía sau, cậu tiếp bắn liên tiếp các ma thuật đến chỗ nó.

Một ánh sáng phát ra từ cái trứng, sau một lúc, một hình thái mới của Shinobu được sinh ra, hình dáng vẫn như cũ, nhưng sức mạnh của Shinobu theo cậu thấy thì đã trở nên mạnh hơn rất nhiều.

Thậm chí, bộ lông màu trắng nay đã thành một màu xám khói với những tia điện xanh bao quanh.

"Mày còn biết tao là ai chứ?"

"Tất nhiên rồi thưa cậu chủ-sama."

"!?"

Nghe nhầm, cậu chắc chắn nghe nhầm, chắc có lẽ bản thân bị thương nhiều quá đã dẫn đến việc cậu nghe nhầm tiếng hú của Shinobu thành tiếng nói của một thiếu nữ nào đó.

Bỏ qua chuyện đó, cậu bắt đầu ra lệnh cho Shinobu.

"Hãy tấn công bằng tất cả khả năng của ngươi!

Ta sẽ khóa chặt nó lại !"

"Gugu!"

(Lần này mình không nghe nhầm nhỉ..)

Hóa mình thành một dòng điện xanh, Shinobu lao đến nó với một tốc độ còn nhanh hơn cả cậu.

Ầm Ầm Ầm.

Từng cú chạm của Shinobu khiến cho con nhện phải đâm hẳn người vào tường, nó khiến cậu ngạc nhiên về uy lực của dòng điện xanh đó.

(Nhưng đây không phải lúc để ngạc nhiên.)

Một lần nữa, bóng tối xuất hiện từ dưới chân cậu, sau đó bao phủ lấy khắp xung quanh cậu, một quyển sách xuất hiện trước mặt cậu, chạm vào nó, cơ thể cậu bắt đầu biến đổi.

Bóng tối bao phủ lấy người cậu, sau một lúc phai dần, cậu xuất hiện với một bộ áo choàng màu đỏ một chiếc mặt nạ có nụ cười chú hề trên đó kèm với một cái mũ.

Cùng lúc đó, một lượng lớn ma lực của cậu biến mất.

*Hình Thái Wrath of Clown : Hoàn Tất.*

Một giọng nói máy móc phát lên, tuy vậy cậu lại không quan tâm đến nó, đưa bàn tay mình về phía con nhện, kẻ đang

"Để nó tấn công ta!"

Nhận ra lệnh cậu, Shinobu trở về đứng xác bên cậu, cũng là lúc con nhện đang tức giận vì bị quấy phá món ăn của mình, nó lao đến chỗ cậu với tốc độ cực nhanh.

*Crack *Crack *Crack.

Vô số sợi xích mà con nhện không thể thấy xuất hiện và trói khắp người nó trước khi nó chạm vào cậu và chỉ chừa lại phần đầu nó.

Shinobu định kết liễu nó nhưng bị bàn tay cậu chặn lại, đưa đôi mắt vô cảm nhìn nó.

(Theo Houka với Sages nói, nó vốn không phải là sinh vật do Dungeon tạo ra nhỉ..

Cả ma lực của nó cũng là Hắc ma lực nữa..

Liệu có thật sự nó muốn tấn công mình không..?)

"Mày đói lắm đúng không?

Đây."

Đưa một bên tay về phía miệng nó, nó không chằn chừ mà cắn lấy bên tay của cậu, đúng như cậu nghĩ, nó chỉ hút máu của cậu chứ không ăn cậu.

Tuy vậy, một lượng lớn máu cậu nhanh chóng bị nó rút đi, cái miệng của nó đủ để cạp lấy cả cơ thể cậu.

"Ah~~~~~~~ Thỏa mãn Thỏa mãnThỏa mãnThỏa mãnThỏa mãnThỏa mãnThỏa mãn quá đi..

Đây là lần đầu sau mấy trăm năm mình được ăn món ngon thế này desu~"

Khi nó rút miệng nó ra khỏi cánh tay của cậu, nói nói với một giọng nói thỏa mãn.

"Em yêu anh~ Em muốn ăn anh quá đi chàng trai bé nhỏ của em~~ Em muốn được ở bên anh quá đi desu no~~~!

"

"Thế sao?

Thật là hạnh phúc cho tôi.

Có vẻ cô đã thỏa mãn nhỉ?"

"Vâng desu no~~ Sau hàng ấy năm qua, cuối cùng em cũng được giải phóng khỏi cơn đối vô tận ~~!

Phải nói chứ chẳng có món nào ngon bằng anh cả desu~~"

"Cô, nghĩ sao về giao ước?

Có muốn giao ước với tôi không?"

"Giao ước?

Tất nhiên là em muốn rồi ~ Nhưng giao ước bình thường không có tác dụng với em đâu desu ~"

"Ý cô là sao?"

"Ý em là..

Em không thể giao ước một cách bình thường được, thứ em có thể giao ước chỉ là giao ước chủ-tớ nano desu~"

Nhìn một con nhện nói chuyện, có một chút tởm nhưng cậu lại không muốn nói ra điều đó, lý do cậu muốn lập giao ước chỉ là để cho con nhện này đi cùng mình đến hết Dungeon thôi.

Sau đó cậu sẽ để nó lại đây chứ không đưa nó ra ngoài, lỡ nó phá hủy thế giới bên ngoài thì sao?

Tuy vậy, giao ước này lại là giao ước chủ-tớ, một giao ước không bình thường chút nào, nếu cậu giao ước với nó, có lẽ cậu phải kiếm một nơi nào đó cho nó cư trú, chưa nghĩ đến việc đó, cậu còn chưa biết ai sẽ là chủ ai là tớ nữa cơ.

Giao ước này chả cần nói cái gì cả, người làm đầy tớ chỉ có nhiệm vụ nghe lời chủ nhân thôi.

(Nơi này cũng được nhỉ?

Ổn thôi..)

Sau một lúc, cậu cũng đưa ra quyết định của mình.

"Được rồi, tôi chấp nhận giao ước chủ- tớ, nhưng ai là chủ mới được?"

"Điều đó sẽ do mana quyết định desu~"

Sẽ do ma lực quyết định ai làm chủ, ma lực của con nhện này cũng rất nhiều, có thể nói là hơn Zebel nhiều, tuy vậy vẫn chưa bằng với cậu hiện giờ.

"Được rồi.

Tôi chấp nhận.

Shinobu qua kia đứng đi."

Nghe lời cậu, Shinobu không nói gì mà làm theo.

"Vậy, ta bắt đầu thôi desu ~"

Một vòng sáng phát lên dưới chân hai, nghi thức giao ước bắt đầu.

Một lúc sau, ánh sáng vụt tắt, lộ lên bóng hình cậu, vẫn như bình thường, tuy vậy, cậu có thể cảm thấy được sức mạnh mình tăng lên khá nhiều.

*Nhận được danh hiệu : Chủ nhân của Vua của các Quái Vật*

*Đi vào quá trình nâng cấp!

Cơ thể sẽ vào trạng thái ngủ trong 10 giây nữa.*

*1 2 3..

----

10*

Cậu ngất xỉu xuống sàn.

Ầm

"Ara?

Cậu chủ của chúng ta bị sao thế này?"

Cánh cửa vốn bị chặn lại nay đã bị đá tung bởi hai nữ người hầu, nhìn xuống người chủ mình đang nằm thân tàn cơ liệt, họ cau mày nói, thật may mắn khi cậu chủ họ còn sống, nếu không thì họ đã tàn sát những người bên trong để thỏa mãn sự phẫn nộ rồi.

"Aya?

Cậu chủ của các ngươi?

Ta tưởng đây là cậu chủ của ta mới đúng chứ desu?"

Một cô gái bước ra khỏi vòng sáng, mặc một bộ kimono đen kèm với mái tóc đen ngang vai cùng với cây quạt, cô mang phong thái bí ẩn, cái đẹp đủ để mê hoặc biết bao chàng trai, cô che miệng nói trong khi đi tới với ý định đỡ chủ nhân của mình, cô là con nhện lúc nãy, vì là đầy tớ của cậu, một sinh vật dạng người, nên cô cũng thừa hưởng điều tương tự.

*Ầm

Tuy vậy, một tia điện xanh bắn ngang tách cô và cậu.

Tia sét đó thậm chí còn làm nứt cả bức tường Dungeon.

"Đừng đụng một ngón tay dơ bẩn nào của ngươi vào chủ nhân của ta, đồ con nhện rác rưởi."

Người vốn ở đây từ đầu và được cậu bảo phải tránh sang một bên, là một cô gái với mái tóc dài màu xám như cậu, cô có khuôn mặt xinh đẹp với đôi mắt màu trắng, đôi mắt cô cho thấy sự kiêu ngạo trong đó.

Cô không có lấy một mảnh vải che thân, vô số dòng điện chạy khắp người cô, cô đưa ánh mắt của một con dã thú nhìn cô gái kimono trước mặt mình.

Cơ thể cậu cũng được bao phủ bởi một lớp khiên tinh linh, sau đó, một cơ thể nhỏ nhắn xuất hiện gần bên cậu.

"Shinobu nói đúng đấy, đừng đụng vào chủ nhân của bọn ta!

Đồ con nhện bẩn thỉu."

"Ara?

Vậy chính con đàn bà rác rưởi này làm cậu chủ chúng ta bị thương đến thế sao?"

"Sao bây giờ chị hai?

Mình giết nó thôi nhỉ?"

Trong một căn phòng, cả bốn cô gái đều đưa ánh mắt tràn ngập sát khí về phía cô gái với trang phục kimono.

"Chỉ bằng bốn người các ngươi mà đòi ngăn cản tình yêu của ta đối với cậu chủ sao?

Nực cười, vào đây, ta sẽ cho các ngươi thấy địa ngục thật sự desu!"

Vào thời điểm đó, căn phòng tràn ngập đầy sát khí chỉ vì một chàng trai đang nằm dưới đất.

End Volume 4.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
|Volume 5| Chap 90 : Bàn Luận.


Volume 5.

Chap 90 : Bàn luận.

* * *

Trong một hành lang rộng, bây giờ đang có khoảng 20 người đang chật vật với những con Diệm Quái, số lượng người cũng đã giảm khi họ tiến đến tầng 3.

Tuy vậy, họ không có thời gian để lo cho đám người chết đó trong khi những con Diệm Quái vẫn liên tiếp tân công.

Bỗng một lúc, một cơn ớn lạnh chạy dọc lưng họ, một cảm giác bất an vô cùng như thể sắp có thứ đó đáng sợ diễn ra.

*Vèo.

Một tiếng động như có thứ gì đó bay với tốc độ cao ngang mình, hai người bao phủ lấy khắp cơ thể mình toàn là bóng đêm bay xuyên tạc qua 20 người đang chật vật với những con Diệm Quái, khi cả hai bóng đêm đó bay qua, cũng là lúc những cái xác, những viên ma thạch chồng chất lên nhau, vẫn còn những làn bóng đêm rói rít.

Những làn bóng đêm đó như thể phá tan lấy bất cứ ai chạm vào đó, một bóng đêm trải dài theo bóng của hai cô nữ hầu.

--------------------------------------------------

Trong một căn phòng, cả 5 cô gái đều có những động tác như nhau.

Lườm lẫn nhau sau đó nhìn người con trai nằm dưới đất một cách trìu mến.

"Cậu chủ sẽ nổi giận nếu chúng ta giết người một cách bừa bãi, cho nên trước tiên..

Ngươi là kẻ nào?"

Câu hỏi đó được truyền thẳng đến người phụ nữ mặc chiếc Kimono màu đen, tuy Fura nói vậy, nhưng sát khí mà cô dành cho người phụ nữ đấy vẫn không có dấu hiệu sẽ giảm.

"Đáng tiếc thật khi ta đã phải trở thành nô lệ..

Nhưng không sao~ nếu trở thành nô lệ cho người mình yêu thì ta cũng chẳng quá quan tâm desu~"

Cô nói trong khi nhìn người con trai đang dần được Zebel đỡ lên.

Cô thật sự rất muốn mình trở thành chủ nhân của cậu, nhưng không đồng nghĩa với việc cô lại không muốn trở thành nô lệ của cậu.

Phương án nào cũng được, miễn cô có thể ở bên cậu là được rồi, đó là những gì cô nghĩ.

"Vậy ra ngươi đã lập giao ước với cậu chủ của chúng ta à..

Có phải chứ Shinobu-san?"

"Phải !

Con nhện rác rưởi đó đã lừa chủ nhân ta để giao ước với ả !

Chủ nhân chỉ cần một mình ta là đủ rồi !"

"Cả hai cẩn thận, ả ta tuy vậy chứ thật chất là Nhện Thiên Tai đấy."

Zebel nói trong khi vẫn tạo lớp chắn tách cậu ra khỏi cô gái Kimono.

Ngay từ khi Fura lẫn Fure gập Shinobu, cả hai đã biết Shinobu là giống cái rồi, nhưng có vẻ chỉ mỗi mình cậu là không biết, bây giờ nhìn cô trong hình dạng một người con gái xinh xắn với cái đuôi đang lun lắc thì họ cũng khá bất ngờ ,nhưng có lẽ họ đã biết trước việc Shinobu có khả năng tiến hóa theo hình dạng như thế này rồi, thậm chí bây giờ cô không sử dụng sức mạnh hay thứ gì cả, chỉ cần Shinobu tức giận thôi, đã có một áp lực lớn đổ xuống rồi, thậm chí xung quanh Shinobu còn có những dòng điện xanh chạy qua như thể nó là một lớp chắn vô hình hoặc để cho ngầu vậy.

Tuy vậy, họ lại khá kính trọng cô, một phần là biết cô là chủng tộc gì, 'Fenrir, Ma Thần Sói' một loại sói có thể nuốt chửng cả một vị thần lại đi phục vụ cho người khác trong khi được biết đến như lòng kiêu ngạo cao chót vót.

Nó đủ để biết chủ nhân của của hai cô, Ougi là một người như thế nào.

Thậm chí bây giờ, cả một con Nhện Thiên Tai, loài gần như phải cần đến Thánh Long hay các Hiền Nhân để chế ngự cũng là một nô lệ của cậu.

Nhưng có một điều làm cả hai ngạc nhiên hơn, Nhện Thiên Tai gần như đã tuyệt chủng trước cả trận chiến Á nhân, tất nhiên là không phải do ai giết rồi vì chẳng ai dám giết Nhện Thiên Tai cả.

4 phần là vì sức mạnh của nó trong khi 6 phần là do nếu nó chết, cơ thể nó tiết ra một loại axit có làm tan chảy mọi thứ mà nó đụng vào, và bắn đi khắp nơi.

'Quả nhiên là xứng đáng khi phục vụ ngài ấy..'Fura suy ngẫm một lúc, nở một nụ cười dâm đãng nhìn cậu trong khi ép tay phải xuống phần dưới của mình, cả Fure cũng có hành động tương tự như thể cả hai cùng suy nghĩ với nhau, nhưng sau một lúc cả hai ngừng lại vì biết mình đã làm một điều thô lỗ trước mặt người khác.

"Vậy thì chúng ta hãy trở thành những người hầu hạ tốt nhé?"

Fura nói trong khi nở nụ cười nhẹ đến cô gái Kimono, xem ra Fura không có ý định tấn công cô gái đấy.

"Ta còn định giết tất cả chỉ để lại mỗi mình ta hầu hạ cho ngài ấy thôi ấy chứ?

Mà kệ, được thôi desu wa"

Cô gái kimono trả lời, cô cũng có hứng thú với 4 cô gái bao quanh mình, nếu cô gây chuyện ở đây thì không tránh mình sẽ có ổn khi đối đầu cùng lúc với cả 4.

"Tôi là Fura, đứng kế bên là em gái tôi, Fure."

"Cô định làm gì vậy Fura!

Cô muốn hợp tác với ả ta sao !?

Zebel thấy sao về điều này?

Thật là lố bịch đúng không!?"

Người không có mấy thiện cảm về cô gái kimono, Shinobu nói với tông giọng khá khó chịu nhìn sang Zebel.

"Sao cũng được, ả ta sẽ là một con tốt trên bàn cờ của sự phục thù do chủ nhân ta bày ra."

Zebel xoa mái tóc cậu trong khi nói.

Không mấy quan tâm tới cô gái Kimono, dù cho cô ta từng là con nhện lúc ban nãy tấn công cậu, tất nhiên Zebel vẫn còn rất tức giận khi nhớ lại cảnh tượng cậu bị đâm nhiều nhát vào người, nhưng do con nhện ấy bị mất kiểm soát do Bạo Thực nên cô cũng có tí thả lỏng khi cậu giao ước với con nhện này mà không lo gì, dù sao, giao ước của cô cũng là giao ước quan trọng nhất trong số các giao ước mà cậu đã lập.

"Thật không hiểu nổi mấy người cũng như cậu chủ !

Lỡ một ngày nào đó ả ta sẽ phản bội thì sao!?"

"Phản bội?

Tình yêu của ta dành cho ngài ấy là một tình yêu không có lấy tí sự phản bội nào cả nhé desu ~!"

Phản bác lại lời nói của Shinobu, nó khiến cho cô gái kimono lẫn Shinobu đang lườm nhau một cách khó chịu, sát khí của cả hai dành cho nhau ngày càng đậm đà hơn.

"Thôi nào Shinobu, đây là ý của chủ nhân."

Zebel nhíu mày nhìn Shinobu trong khi nói.

"Cậu chủ sẽ rất bực bội nếu thấy cả hai người thuộc hạ của mình đánh nhau đây ~" Fura nói kèm với một nụ cười, cô thật sự muốn biết giữa hai người này ai sẽ thắng, nhưng đây không phải lúc để biết điều đó.

Shinobu quay ánh mắt sang nhìn cậu, sau một lúc đôi mắt cô cũng đã có phần dịu lại, tuy vậy sự tức giận vẫn còn đó, cô khịt mũi nhìn về phía cô gái Kimono nói.

"Nhớ kĩ điều này con nhện hạ đẳng.

Nếu một ngày nào đó ngươi phản bội chủ nhân ta, ta sẽ xé toạc cả cơ thể ngươi."

Nói xong, cô lườm cô gái trang phục kimono một cái, sau đó hóa thành chiếc nhẫn về lại ngón tay cậu.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 91 : Mio.


Chìm sâu vào giấc ngủ, liệu cậu có biết điều gì xảy ra bên ngoài không?

Tất nhiên là không.

Bao quanh cậu chỉ là bóng tối không hơn không kém, thứ mà cậu có thể cảm nhận được chỉ những giọng nói máy móc vang lên.

『Điều hòa lượng ma lực ----- Hoàn Tất.』

『 Biến đổi cơ thể ----- Hoàn Tất. 』

『Biến đổi toàn bộ kĩ năng Ma Thuật....

------------

Bỗng giọng nói máy móc dừng lại, không như những cái phía trên, có vẻ như nó khá khó để có thể nâng cấp, cậu nghĩ vậy cho đến khi giọng nói máy móc lại cất lên.

-----Hoàn Tất.』

『Nhận được danh hiệu : Ma Vương bậc 1 (MAX : 2) 』

Ma Vương, không phải như Chúa Quỷ.

Ma Vương là một cấp bậc hoàn toàn hơn so với Đại Pháp Sư.

Ma Vương được biết là Vua của Pháp Thuật.

Chỉ những Hiền Nhân Ma Thuật thời cổ xưa mới có được danh hiệu này, còn hầu như ở hiện tại chẳng ai có được cả, thậm chí nếu ai có được danh hiệu này, họ còn bị nhận định là Quỷ Vương hoặc những kẻ lạc lối vì Ma Thuật và bị truy sát.

『Kết hợp toàn bộ Ma Thuật..

-------Hoàn Tất.』

『 Nhận được danh hiệu : Toàn Chức Ma Thuật bậc 1 (MAX : 2).』

Toàn Chức Ma Thuật, một danh hiệu được sinh ra khi cậu kết hợp toàn bộ ma thuật của mình lại, cho phép toàn bộ ma thuật tấn công của cậu như Lôi,Lửa, Băng hoặc Hắc đều được lên cấp bậc 7.

Thậm chí, [Flying Magic] cũng đã được Sages thêm vào do phân tích được kĩ năng này từ lúc gập thấy Roswaal.

Quá trình diễn ra cũng không quá lâu, tất cả kĩ năng ma thuật của cậu đều được nâng lên bậc 7 nhờ danh hiệu Toàn Chức Ma Thuật, mỗi danh hiệu sẽ cho cậu một khả năng khác nhau, như là danh hiệu Ma Vương, sẽ cho cậu một lượng lớn ma lực, giúp cậu thi triển, kiểm soát ma lực,ma thuật, ma thuật cổ ngữ hoặc thuật thức một cách nhanh chóng, thậm chí các phép thuật của cậu còn trở nên hơn rất nhiều.

Tuy vậy, danh hiệu Ma Vương chỉ dành cho những kẻ lạc lối có ma lực dạng Hắc nên cũng ít người có được danh hiệu này.

Cơ thể cậu cũng không thay đổi nhiều, nó chỉ được thêm vào khả năng miễn hoàn toàn các loại độc từ con nhện mà cậu lập giao ước nô lệ.

--------------------------------------

"Ah..!?"

Tỉnh dậy, cậu cảm nhận như mình đã nằm lên một thứ gì đó khá mềm mại, mở đôi mắt mình dậy, thứ đập vào mắt cậu là những đồi núi.

"Ara?

Cậu chủ tỉnh rồi sao~ Ngài ngủ lâu thật đấy desu wa~"

Đưa mắt nhìn lên người đang nói, cũng là người đã cho cậu mượn cặp đùi nằm lên, một cô gái Kimono với mái tóc đen ngắn đen nở một nụ cười nhìn cậu.

"Cô là..?"

Đó là một câu hỏi hiển nhiên khi bỗng ai đó mà bạn không biết lại đi bắt chuyện với bạn, thậm chí còn cho bạn ngồi lên cặp đùi của mình.

"Em là người yêu của anh, anh không nhớ sao desu?"

Cô nói kèm với một nụ cười, một nụ cười quyến rũ đủ để xuyên thủng bao trái tim chàng trai yêu những cô nàng tóc ngắn.

"Xin lỗi..

Nhưng tôi thậm chí còn chưa biết yêu là gì..?

Ah?

Tại sao hai cô lại ở đây?"

"Chúng tôi linh cảm được rằng sẽ có điều gì đó thú vị tiếp tục xảy ra với cậu chủ, quả nhiên không ngoài linh cảm của chúng tôi."

Fura nói kèm với một nụ cười trong khi liếc nhìn cô gái mặc kimono.

Cậu rời khỏi cặp đùi mềm mại đó, dù bản thân mình muốn tiếp tục nằm nhưng có thứ gì đó không cho phép cậu tiếp tục nằm, có lẽ là sát khí, nhưng từ ai thì cậu lại không rõ.

"Thế?

Cô là ai?"

Đứng dậy, phủi bụi còn dính đâu đó trên cơ thể mình, cậu nhìn cô.

Mái tóc đen, một mái tóc không phải ai cũng có, thậm chí người mà lần đầu tiên cậu thấy có mái tóc đen ngoài Dark Ougi đầu tiên lại là cô gái chiến đấu với cậu ở Học viện, thậm chí cậu còn không nhớ lấy tên cô gái đó vì cũng chả có ấn tượng gì.

Nhưng cô gái trước mặt mình thì lại khác, cô có thứ gì đó khiến cậu có cảm giác quen thuộc, rùng mình, trong vô thức, tay phải cậu xoa phần bụng từng bị con nhện đâm.

"Ah?

Cô là con nhện đó sao?"

Dựa vào lượng ma lực mà cô toát ra, nó khá giống với con nhện mà cậu giao chiến, nhưng lượng ma lực này lại nhiều hơn con nhện đôi chút khiến cậu không để ý kĩ, dù cho cậu để ý cũng không nghĩ rằng cô gái này lại là con nhện đấy.

"Có vẻ cậu chủ đã nhớ rồi nhỉ desu~?"

'Nhưng tại sao cô lại ở trong hình dạng con người chứ..?'

『Cô ta vì thấp ma lực hơn ngài nên đã trở thành nô lệ, mà nô lệ thì phải mang hình dáng giống chủ nhân của mình.』

Sages giải thích cho cậu, cậu cũng không ngờ tới việc chỉ vì là nô lệ của con người mà đã khiến cô mang hình dáng giống con người như thế------

"Cô có ổn không khi ở trong hình dáng con người?"

"Tất nhiên là ổn, tôi cũng khá hài lòng vì hình thù này, thậm chí tôi còn trở nên mạnh hơn rất nhiều desu wa~"

Có vẻ cô không mấy than phiền về hình dáng con người của mình, thay vào đó cô lại khá thích nó, một phần là khi cô ở trạng thái này, ở cùng cậu, cô sẽ không bị mất kiểm soát bởi Bạo Thực nữa.

"Vậy.

Từ nay cô sẽ trở thành nô lệ của tôi?

Nhưng cô tên gì?"

Thậm chí khi cậu thẩm định cô, tên của cô chỉ là một khoảng trống trong khi danh hiệu thì lại là Nhện Thiên Tai không hơn không kém.

"Tên..ah?

Tôi vẫn chưa có tên nữa?

Vì ngài là chủ nhân tôi, tại sao ngài không đặt cho tôi một cái tên nhỉ desu ~?" cô nói kèm với một nụ cười nhìn cậu.

"Ổn không đấy?"

Cậu nói trong khi đưa mắt nhìn cô, nhận lại từ cô chỉ là một nụ cười mỉm như thể đồng ý, nó khiến cậu rơi vào im lặng trong khi suy nghĩ.

Đây là lần đầu tiên cậu đặt tên cho một người khác ngoài Shinobu, một cô gái dáng vẻ quyến rũ, mộc mạc mặt bộ kimono màu đen kèm với mái tóc đen ngang vai.

"Cô thấy sao về Mio?"

"Mio..

Một cái tên dễ thương desu~" Cô nở một nụ cười như khá thích cái tên của mình.

"Vậy, từ nay cô sẽ tên là Mio nhé.

Tôi là Ougi, thân hạnh được gập cô."

Đưa tay ra như có ý định kéo cô dậy, người đang ngồi ở dưới đất nãy đến giờ.

Cô nhẹ nhàng đưa tay mình ra chạm lấy tay cậu rồi dần đứng lên, nở một nụ cười tươi tắn, cô nhìn cậu.

"Em sẽ làm cả thế giới này quỳ xuống trước mặt ngài ~"

Một câu nói đùa nhưng mang đầy ẩn ý bên trong nó.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 92 : Ma Pháp Trận.


Rời khỏi Dungeon, điều kì lạ là khi đi ngang qua một khu vực nào đó trong Dungeon, cậu có ngửi được mùi Sắc nồng nặc ở đây, tuy vậy lại chẳng có lấy máu hay cơ thể nào ở đó cả.

Vì không liên quan đến mình, nhưng có lẽ đã có xung đột gì đó xảy ra ở đây, 'không lẽ do hai người kia làm?', Cậu mau chóng loại bỏ mớ suy nghĩ trong đầu vì phải bận nghĩ đến việc khác.

"Phục hồi cơ thể à.."

"Có gì sao cậu chủ?"

Người hỏi cậu là Mio, từ nào đi cùng cậu, cô cứ liên tục nhìn cậu thay vì nhìn đoạn đường mà mình đang đi tới với một biểu cảm vui vẻ.

"Không.

Không gì cả."

* * *

'Mình nhớ mình vào đây là vào buổi sáng mà nhỉ..'

Sau một lúc, cả bốn cũng đã bước ra khỏi Dungeon, bầu trời bây giờ đang là 12 giờ trưa, nó khiến cậu thắc mắc.

『 Có vẻ khoảng thời gian sẽ ngừng ở khoảng khắc mà người cuối cùng bước vào.』

Sages trả lời câu hỏi thắc mắc của cậu.

"Này, cả hai người vào là lúc nào thế?"

đảo con mắt, cậu nhìn hai người nữ hầu hỏi.

"Ara?

Là khoảng thời gian này..

Không lẽ là ngưng đọng thời gian sao?

Thật hoài niệm.."

Fura nói như thể vừa nhớ về điều gì đó.

"Hoài niệm?"

"Không, không có gì cả."

Thở một hơi sâu, có vẻ Houka muốn nóng lòng được ra thế giới bên ngoài lắm rồi, cô đã thoi thúc cậu xuyên suốt cả quãng đường đi, thế nên cậu quyết định ra khỏi Dungeon mình sẽ phục hồi lại cơ thể cho cô.

"Cả ba có thể trông chừng được không?

Tôi sợ có kẻ nào đó lãng vãng xung quanh." cậu nói với ba người con gái trước mặt mình khiến họ tròn mắt.

"Ngài định làm gì sao cậu chủ?"

Fura hỏi cậu đầu tiên.

"Khi tôi làm xong mọi người sẽ biết."

"Chúng tôi biết rồi, cứ giao việc đó lại cho tôi~ Tên nào mà dám làm phiền cậu chủ sẽ bị tôi cắt thành trăm mảnh desu ~."

Nói kèm với một nụ cười man rợ, nó khiến lời nói của cô trở nên đáng sợ hơn ở vế sau.

Cả ba chia nhau ra quan sát xung quanh, tuy vậy họ chỉ ở gần cậu, bản thân họ có khả năng cảm nhận hiện diện tốt hơn bất kỳ người nào.

Vì cậu muốn tập trung ma lực của mình cho nên việc trải ma lực khắp nơi là điều khá khó lúc này.

Đứng ở nơi có khoảng đất rộng, cậu bắt đầu tập trung ma lực của mình.

Những dòng chảy khắp cơ thể bắt đầu có những biến động, cậu đưa đôi tay của mình sang hai bên, sau đó như thể đang tập trung vào cái gì đó, cậu nhắm mắt lại đưa cả hai tay mình về phía trước.

Cả ba cô gái điều bất ngờ nhìn về phía cậu, một ma pháp trận được tạo ra trước cậu, những ký tự màu xanh dần bắt đầu xuất hiện và chạy xung quanh trận ma pháp do cậu tạo ra, mỗi một ký tự xuất hiện, nó sẽ lấy đi một lượng lớn ma lực của cậu.

Những ký tự dần dần xuất hiện, cái thứ 9 xong đến cái thứ 10.

Những ký tự tự động gắn ghép lại với nhau tạo thành một vòng tròn bao quanh trận ma pháp, dòng tròn đầy ký tự đó dần được để lên chỗ cao nhất của trận ma pháp.

Tiếp tục, những ký tự cứ thế tiếp tục xuất hiện, tạo thành một vòng tròn đầy ký tự, chúng tiếp tục nối đuôi vòng tròn ký tự trước.

Liên tục, những ký tự tạo thành vòng tròn rồi được gắn theo sau vòng tròn trước cho đến khi những ký tự lắp đầy trận ma pháp.

Cậu tiếp tục niệm thứ gì đó trong đầu mình, những ký tự bao quanh trận ma pháp dần xoay theo dạng kim đồng hồ.

Dần dần, tốc độ của những ký tự càng lúc càng nhanh khiến cho người bình thường chỉ nhìn thấy một màu xanh xoay vòng tròn.

Bên trong trận đồ ma pháp, một cơ thể đang được tạo ra, không, đang được phục hồi.

Vì cậu đã hấp thụ mất cơ thể của Houka, bây giờ cậu phải trả lại nó cho cô, tất nhiên, cậu không mất đi các thuộc tính rồng mà mình đã có sau khi trả cơ thể lại cho cô vì đã được Sages phân tích và tạo ra một cơ thể giống như Houka, và cơ thể này chính là cơ thể do Sages tạo ra.

Từ chân cho đến phần thân, sau đó là phần đầu, cả cơ thể đã được hoàn tất.

Một cơ thể khác biệt so với con người, một cơ thể nhỏ nhắn với mái tóc hồng đậm, cặp sừng trên đầu và đuôi của loài bọ sát, cơ thể đó khiến cho người khác phải nghĩ đến một loại bò sát nào đó.

Tuy vậy, quá trình này vẫn chưa hoàn tất khi cậu chưa đưa linh hồn cô vào.

Đây mới là quá trình khó nhất, nếu cơ thể cô không phù hợp với linh hồn, chắc chắn sẽ có sự xung đột xảy ra giữa cơ thể và linh hồn, dù cho có vào được cơ thể đi chăng nữa thì mất kiểm soát là điều không thể tránh.

Nhưng đó là chỉ dành cho những người đưa linh hồn kẻ khác vào cơ thể kẻ nọ thôi, chứ linh hồn của bản thân thì tất nhiên cơ thể của bản thân là hợp rồi?

Một aura phát ra từ cậu, đôi mắt cậu phát sáng lên một ánh sáng huyền bí, một ánh sáng màu vàng kim đầy rực rỡ.

"Nhân danh Solomon.

Ta sử dụng sức mạnh của ngươi, số 62.

Kẻ thống trị linh hồn, Ugrin."

Chữ số nhạt được in trên tay cậu dần chuyển thành số 62 kiểu La Mã.

Cũng là lúc lượng ma lực hắc ám của cậu tăng một cách khủng khiếp khiến những cây cối xung quanh héo đi, thậm chí cả ba ngươi kia cũng bị ảnh hưởng.

Tay phải cậu dần chuyển thành một cánh tay mờ nhạt không thể chạm vào vật thể, nó dùng để chạm vào linh hồn.

Cậu nhẹ đưa tay mình vào tim, như thể cố lấy ra thứ gì đó, dần dần, một cơ thể dạng linh hồn nhỏ nhắn bị bàn tay của cậu lấy ra từ bên trong mình, tiến tới, cậu đưa linh hồn trở về với cái cơ thể của nó.

Ma pháp trận vẫn còn đó, vì nếu cậu tắt nó đi, cơ thể mà cậu tạo ra do không có vật thể bên trong sẽ tự động phân rã và biến mất.

Đưa Houka trở về cơ thể mình, cậu hủy đi ma pháp trận của mình nhìn vào cơ thể mà cậu đưa linh hồn vào, nó không bị phân hủy hay gì cả, mà chỉ đứng im.

Dần dần, đôi mắt của cơ thể trước mặt cậu dần động đậy sau đó mở ra, cũng là lúc Hắc ma lực tràn ngập mọi nơi, nó không khiến cho cây cối chết đi hay gì cả, lượng ma lực này tràn ngập khắp toàn thế giới như báo hiệu rằng Four King Dragon "Rồng Hỗn Tạp" đã quay trở lại.

"Cuối cùng thì ta cũng có thể ra được rồi !

Ah?"

Cô mỉm cười khi quan sát xung quanh, tuy vậy, nụ cười đó mau chóng dập tắt đi khi đột nhiên cậu ngã xuống đất.

Lần thứ 2 cậu ngất xỉu, lần này là cạn kiệt ma lực.

--------------------------------

Tên : Fura(người chị).

Tuổi : ?.

Chủng tộc : Vampire Thuần Chủng.

Danh Hiệu : Nô lệ(nữ hầu) của Ougi.

Nghề : Nữ Hầu Chiến Sư.

Cấp : 350.

Chỉ số :

HP : 10150/10150.

MP : 19275.

Sức Mạnh : 100 ~ 10100.

Linh hoạt : 100 ~ 10100.

Thể lực : 100 ~ 10100.

May Mắn : ?.

Kĩ năng bị động :

Hút máu cấp 7.

Siêu Sức Mạnh/Siêu Hồi Phục.

Kháng phép cấp 7.

Tầm Nhìn Đêm/Cảm Nhận Nguy Hiểm

【Mana Control】: Cấp 7.

Kĩ năng chủ động :

Hắc Ma Thuật cấp 1 bậc 7.

Hỏa Ma Thuật cấp 7 bậc 5.

Phong Ma Thuật cấp 7 bậc 5.

Kĩ năng đặc biệt :

Control Darkness.

Hóa Dơi.

--------------

Tên : Fure.

Tuổi : ?.

Chủng tộc : Vampire Thuần Chủng.

Danh Hiệu : Nô lệ(nữ hầu) của Ougi.

Nghề : Nữ Hầu Chiến Sư.

Cấp : 350.

Chỉ số :

HP : 10150/10150.

MP : 19575.

Sức Mạnh : 100 ~ 10999.

Linh hoạt : 100 ~ 10999.

Thể lực : 100 ~ 10999.

May Mắn : ?.

Kĩ năng bị động :

Hút máu cấp 7.

Siêu Sức Mạnh/Siêu Hồi Phục.

Tầm Nhìn Đêm/Cảm Nhận Nguy Hiểm

Kháng phép cấp 7.

【Mana Control】: Cấp 7.

Kĩ năng chủ động :

Hắc Ma Thuật cấp 2 bậc 7.

Hỏa Ma Thuật cấp 1 bậc 5.

Phong Ma Thuật cấp 1 bậc 6.

Kĩ năng đặc biệt :

Control Darkness.

Ma Thuật Cổ Ngữ.

Hóa Dơi.

----------------------

Tên : Houka.

Tuổi : ?.

Chủng tộc : Rồng Hỗn Tạp.

Danh Hiệu : Four Dragon King.

Nghề : ?

Cấp : 500.

Chỉ số :

HP : 10000/10000.

MP : 100275.

Sức Mạnh : 1000 ~ 50000.

Linh hoạt : 1000 ~ 50000.

Thể lực : 1000 ~ 50000.

May Mắn : ?.

Kĩ năng bị động :

Tái Tạo

Cảm Nhận Nguy Hiểm.

【Mana Control】: Cấp ?.

Kĩ năng chủ động - Kĩ năng đặc biệt :

Ma Thuật của Loài Rồng.

Khiên Chắn Ma Thuật của Loài Rồng.

Berserker - Berserk. (?)

Ma Thuật Cổ Ngữ.

Thuật Thức của Loài Rồng.

-------------------------------

Tên : Mio.

Tuổi : ?.

Chủng tộc : Nhện Dị Thể ???

Danh Hiệu : Nhện Thiên Tai.

Nghề : Nô lệ giao ước.

Cấp : 750.

Chỉ số :

HP : 12000/12000.

MP : 100275.

Sức Mạnh : 1000 ~ 60000.

Linh hoạt : 1000 ~ 60000.

Thể lực : 1000 ~ 60000.

May Mắn : ?.

Kĩ năng bị động :

Tái Tạo.

Siêu Sức Mạnh.

Gia Tốc.

Cảm nhận ma lực.

Cảm nhận nguy hiểm.

【Mana Control】: Cấp ?.

Miễn Trạng Thái Dị Thường cấp 1 bậc 5

Kĩ năng chủ động :

Ma thuật hệ Phong : Cấp 7 bậc 6.

Hắc Ma Thuật : Cấp 1 bậc 7.

Ma Thuật hệ Thổ : cấp 1 bậc 6.

Khiên Ma Thuật : Cấp 1 bậc 1.

Ma Thuật hệ Trọng Lượng : cấp 7 bậc 6.

Kĩ năng đặc biệt :

Berserk - Berserker

Bạo Thực.

------------------------------------------------------

Tên : Owari Ougi.

Tuổi : 15.

Chủng tộc : ?.

Danh Hiệu : Ma Vương - Toàn Chức Ma Thuật. (chap sau sẽ có nói về việc main để hai danh hiệu này lên.)

Nghề : ?

Cấp : 50.

Chỉ số :

HP : 700.

MP : 1.200.001.275.

Sức Mạnh : 100 ~ 900.

Linh hoạt : 100 ~ 900.

Thể lực : 100 ~ 900.

May Mắn : ?.

Kĩ năng bị động :

Siêu Sức Mạnh/Siêu Hồi Phục/Cơ Thể Rồng.

Kháng Trạng Thái Dị Thường Cấp ? / Kháng Phép : Cấp ? /Tha Hóa Tinh Thần : Cấp ?.

Tầm Nhìn Đêm / Gia Tốc Suy Nghĩ : Cấp 7 /Cảm Nhận Mana.

Vô Niệm / Tăng Tốc Niệm Chú / Tư Duy Song Song.

Cảm nhận nguy hiểm / Giảm Tiêu Thụ MP / Giao tiếp Tinh Linh.

【Mana Control】: Cấp ?.

[Flying Magic.]

Kĩ Năng Chủ Động :

Hút Máu : Cấp 1 / Né Tránh : Cấp 7 bậc 4 / Đơn kiếm : Cấp 7 bậc 4.

Bổ kiếm : Cấp 6 bậc 4 / Long Kỹ : Cấp 1 bậc 4 / Kiếm thuật : Cấp 7 bậc 5.

Hắc Ma Thuật : Cấp 1 bậc 7 / Khiên Ma Thuật : Cấp 1 bậc 7.

Ma Thuật Hệ Lôi : Cấp 1 bậc 7 / Ma Thuật Hệ Gió : Cấp 1 bậc 7 / Ma Thuật Hệ Hỏa : Cấp 1 bậc 7.

Ma Thuật Hệ Thủy : Cấp 1 bậc 7 / Ma Thuật Hệ Kim : Cấp 3 bậc 4

Ma Thuật Hệ Trọng Lượng : Cấp 1 bậc 7 / Ma Thuật Hệ Khí : Cấp 3 bậc 5 / Ma Thuật hệ Băng : Cấp 1 bậc 7 / Ma thuật Hồi Phục : Cấp 1 bậc 1.

Cường hóa cơ thể : Cấp 8 / Cường hóa ma lực : Cấp 8.

Shamac / Shadow Hide cấp 1.

Kĩ Năng Đặc Biệt :

Hóa Long Thức / Tái Tạo / Sức mạnh của Dragon King.

Tinh Linh Thuật. / Thích ứng.

[Long Nhãn] / [Thuật Thức].

[Ma Thuật Cổ Ngữ] (Ancient Magic)/ [Ma Thuật Thần Thánh](Divine Magic).

[Berserk 2] / [Elemental Spirit](Nguyên Tố Tinh Linh).

[Wisdom Core Sages - Wisdom Core Dark Sages.].

[Eyes Solomon] / [Power of Solomon] / [Liên Hồn Linh Thức].

Hình Thái : Sự Phẫn Nộ của Wrath.

--------------------------------------------

Chỉ mới tổ hợp lại các kĩ năng thôi, còn nhiều nhưng lười ghi quá.

Ai có thắc mắc gì cứ hỏi.

dấu "~" trong mỗi chỉ số nghĩa là xấp xỉ nhé.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 93 : Khách sạn nữ nhân.


"Ah.."

Tỉnh dậy, cậu nhìn lên trên trần nhà, là một trần nhà cũng khá quen thuộc đối với cậu, cũng đã ở nơi này, nhìn lên trần nhà không dưới một tuần, đây là trần nhà phòng mà chị của Yumi cho cậu ở.

"Ma lực cũng đã phục hồi được mấy phần.

Nhưng tại sao lại thấy cứng ở tay phải thế này.."

Nhìn sang tay phải của mình, cậu có cảm giác có thứ gì đó đè lên nhưng không rõ nó là gì cho đến khi cậu nhìn qua.

Là Hibi đang ngủ trong khi tựa đầu vào tay phải cậu.

"Tại sao cô bé lại ở đây?"

Cậu tự hỏi trong khi nhẹ dìu cô bé lên giường mình ngủ trong khi bước ra ngoài cửa sổ,

"Vậy ra đã tối rồi à.."

Mở cửa sổ ra, đập vào mắt cậu là một bầu trời đen, có một sao cũng xuất hiện nhưng không nhiều.

Nhiều người vì không có tiền mua đồng hồ, họ phải nhìn lên bầu trời để tự suy đoán thời gian, cậu cũng dựa vào việc này để đoán thời gian lúc này mặc dù trong phòng cậu có một chiếc đồng hồ treo, nhưng vì lười phải quay sang nhìn chiếc đồng hồ trong khi cậu đang ngắm bầu trời đen.

"Nói mới nhớ, Houka đâu rồi nhỉ?" cậu tự hỏi.

*Cock cock*

Một tiếng gõ cửa vang lên phá vỡ sự yên bình của cậu.

"Mở đi."

Sau khi lời cậu nói ra xong, cánh cửa dần mở ra, người mở cánh cửa là Mio trong bộ kimono.

"Ara?

Xem ra cậu chủ đã tỉnh rồi nhỉ?

Cũng đã đến bữa tối, ngài nghĩ khi xuống ăn cùng desu~?"

"Vậy?

Cô sẽ làm việc ở đây à?"

"Đúng vậy.

Nhờ có Fura-san lẫn Fure-san, cái cô gái gì đó đã quyết định cho tôi phục vụ ở đây."

"Mặc kimono mà đi phục vụ..

Liệu có ổn không đấy?"

"Ngài không thấy nó hợp với tôi sao ~?"

Nói xong, cô xoay người một vòng nở nụ cười đáng yêu nhìn cậu, cậu cũng là một người con trai cho nên nhìn việc cô làm đáng yêu như thế thì sao lại không có chút bối rối nào chứ.

"Ừm..

Cô mặc hợp lắm.."

Cậu nói trong khi rãi đầu mình, nó khiến Mio vui vẻ nở nụ cười nhìn cậu.

"Nếu ngài đã nói thế, tôi sẽ không bao giờ thay bộ đồ này ~"

"Khoan đã, cô định ở dơ hay sao?"

Thở dài, sau đó quay sang nhìn cô gái đang ngủ, nếu cậu nhớ không lầm thì bản thân cũng đã ngất đi đâu đó khoảng 6 7 tiếng.

"Này, dậy nào, tới giờ ăn tối rồi."

Nhẹ nhàng vỗ vai cô bé từng cái cho đến khi cơ thể cô bé dần nhút nhít, đôi mắt cô bé dần mở ra, cô dụi mắt trong khi nhìn xung quanh cho đến khi đôi mắt dừng lại trước cậu.

"Onii-chan!"

Lao đến, cô ôm lấy cậu một cách nhanh chóng.

"Em nghe bảo anh ngắt đi do trời nóng, anh không sao chứ!?"

"Trời nóng..?"

Cậu lẩm bẩm trong khi liếc nhìn Mio, nhận lại từ cô chỉ là một nụ cười nhẹ nó khiến cậu cũng đã hiểu.

"Anh không sao đâu.

Xuống dưới ăn thôi."

* * *

Một sảnh ăn rộng với khá nhiều người lạ mặt cùng xuất hiện, đây không phải là kẻ địch hay đồng minh gì với cậu cả, chỉ là nơi này là khách sạn thì họ là khách thuê phòng thôi.

Tuy vậy, điều đáng nói nhất ở đây là toàn bộ họ đều là phụ nữ.

"Ah?

Sư phụ tỉnh rồi sao?"

Tuy vậy, trong số vô số phụ nữ đó, có một thiếu niên tóc vàng, vóc dáng tầm cậu đi vội đến, cũng như tránh khỏi vô số người con gái bu quanh để đi tới bên cậu.

"Làm ơn hãy dừng kêu gọi tôi bằng cái tên biệt danh đó đi."

"ừm..

Tớ hiểu rồi."

"Nơi này tên là Khách sạn nữ nhân nhỉ.."

Đảo mắt xung quanh, những người phụ nữ trong sảnh ăn đều đưa đôi mắt của mình về phía cậu và Zin.

Lúc cậu rời đi cũng có đi lướt ngang chiếc gương và nhìn thấy mái tóc mình cũng có phần thay đổi, không phải màu đen hay màu trắng.

Những người phụ nữ nhìn hai thiếu niên đang trò chuyện với nhau, một người thì nói khá nhiều với nụ cười tươi, mái tóc vàng đi dưới ánh đèn khiến nó trở nên nổi bật.

Người còn lại chỉ đang lắng nghe người kia nói với nửa con mắt với mái tóc kì lạ, nó không được nhiều người có, mái tóc màu tro tàn (xám ấy).

Cậu và Zin trò chuyện với nhau, Hibi cùng Mio thì chạy đi để chuẩn bị bữa tối hay gì đó.

Đa phần chỉ là Zin nói về các cuộc chiến diễn ra sáng nay, những cuộc chiến bắt mắt và cậu đã học được nhiều kinh nghiệm từ lúc quan sát, còn cậu thì nghe cho lọt lỗ tai chứ cũng chả mấy quan tâm, trừ khi cậu thấy tận mắt, chứ Zin nói thì cậu có biết được trận đấu thật sự diễn ra như thế nào trong mắt mình đâu.

"Hello boys~"

Một giọng nói quyến rũ phát ra khiến cả hai quay người nhìn lại, là một cô gái với mái tóc đỏ đang mặc một bộ váy ngắn cùng màu với mái tóc lộng lẫy, cô khoảng chừng trạc tuổi 25.

Cậu đưa mắt nhìn cô trong khi Zin nở nụ cười nhẹ hỏi.

"Cô cần gì ạ?"

"Cả hai nghĩ sao về việc dùng bữa với ta chứ nhỉ ~?"

Từng cử chỉ, giọng điệu, lời nói của cô ta đủ để cậu nhận định được cô ta là một quý tộc, nhưng thứ làm cậu thắc mắc là tại sao cô ta lại kêu hai thiếu niên 15 tuổi dùng bữa với mình nhỉ?

* * *

15 phút trước, khoảng khắc mà cậu bước xuống sảnh ăn.

Trong đám đông, có hai cô gái, một là cô gái với mái tóc nâu ngang vai, hai là cô gái với mái tóc đỏ quyến rũ.

"Thằng nhóc đó có gì rất kỳ lạ.."

Nhìn về hướng thiếu niên mái tóc xám tro đang bước đi, cô nói với cô gái mái tóc đỏ kế bên mình.

"Ý cậu là sao?"

"Tinh linh của tớ dường như khá hoảng loạn và sợ hãi khi thằng nhóc đó bước xuống,chắc chắn thằng nhóc có điều gì đó khiến cho những tinh linh của tớ cảm thấy như vậy."

Cô gái tóc nâu là một mật thám trong đội quân đặc biệt của hoàng gia, cả cô gái tóc đỏ cũng vậy.

Cả hai không ở trong nhiệm vụ gì cả mà đang tận hưởng kỳ nghỉ của mình.

Cô có khả năng nhạy cảm với tinh linh, cũng vì lý do đó mà cô mới có thể giao ước với tinh linh và cảm nhận được những biểu cảm của chúng, tuy vậy cô vẫn không hiểu rõ các tinh linh muốn nói điều gì chỉ thông qua cảm nhận.

"Nếu cậu đã nói vậy thì hãy để tớ dụ thằng nhóc đó lại, lúc đó cậu hãy thử chạm vào thằng nhóc và cảm nhận nhé."

Đó là một khả năng nữa của cô và cũng một phần vì nó mà cô được thêm vào đội mật thám đặc biệt.

'Cảm nhận kĩ năng của người khác', cho phép cô cảm nhận được người đó có bao nhiêu kĩ năng, nếu kẻ bị cô cảm nhận yếu hơn, thậm chí cô có thể xem được những kĩ năng đó là gì nữa.

Nhưng với yêu cầu là cô phải chạm vào các dòng chảy ma lực trên cơ thể người mà cô muốn cảm nhận.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 94 : Hibi 'dường như' thổ lộ.


Cả hai cùng cô gái đó tiếp tục trò chuyện, bản thân cậu thì lại chả muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này chút nào nhưng do chẳng có lý do để trốn thoát, trong khi cô gái kia lại liên tục mời cả hai dùng bữa bằng mọi cách.

"Onii-chan !

Bữa tối đã sẵn sàng rồi ạ, vì nơi này đông quá nên chúng ta dùng bữa trên phòng em nhé ~"

Và thế, vị cứu nhân của cậu đã tới.

"Ah? tôi bận mất rồi nên đành nhờ cậu tiếp đãi cô gái này nhé, cố lên Zin-san."

Câu cuối như thể chọc ghẹo Zin, sau đó cậu nhanh chóng đi đến chỗ em mình để lại Zin đang ngơ ngác nhìn hướng cậu đi sau đó nhìn người con gái trước mặt mình.

"Xin lỗi !

Mặc dù cô đã mời đến vậy nhưng có vẻ không được rồi..

Hãy để lần tiếp theo nhé!"

Nói xong, Zin chào cô gái trước mặt mình một cách nhanh chóng sau đó chạy nhanh đến cậu với tiếng kêu " Đợi đã !".

"Tch"

Không biết có phải cậu nghe nhầm hay không nhưng có lẽ Hibi vừa tặc lưỡi, sau đó cô liếc nhìn sang người con trai với mái tóc vàng đang chạy tới.

"Đồ ăn đã được tớ gọi người đem đến chỗ cậu, lên đó mà ăn!"

"Vâng.."

Có vẻ như mình đi theo chỉ là kỳ đà cản mũi cho nên đến lúc mà đi lên tầng 2 xong, Zin lủi thủi đi về phòng mình ở bên phải trong khi cậu cùng Hibi đi về phòng cô nằm ở phía bên trái.

Sắp đến phòng Hibi, cậu nhìn thấy hai nữ người hầu thân quen của mình.

"Bữa ăn vừa được dọn vào phòng thiếu chủ, tôi nghĩ cả hai nên vào ăn ngay bây giờ cho nóng ạ."

Fure nói.

"Cảm ơn hai cô nhé Fure-san, Fura -san~"

Nở một nụ cười, Hibi cảm ơn cả hai người họ sau đó bắt đầu bước vào phòng mình.

Khoảng khắc mà cậu vừa đi ngang cả hai nữ hầu, thông tâm thoại được kích hoạt.

[Khi ngài ăn xong, hãy trở về phòng mình.

Ba chúng tôi sẽ chờ ở đó.]

Chỉ cần nghe nội dung thôi thì cậu cũng đã hình dung được ai gửi rồi, đáp lại [Tôi biết rồi.] thông qua thông tâm thuật, cậu bắt đầu bước vào phòng Hibi.

Một căn phòng ngăn nắp và sạch sẽ, trước mặt cậu là một bàn ăn cỡ nhỏ chỉ dành cho hai người, những món ăn của buổi tối cũng được để trên đó và đang toát mùi hương.

Tuy vậy, thứ làm cậu chú ý là những quyển sách trên giường Hibi.

"Ah !

Anh đừng nhìn mà!"

Như nhận ra cậu đang nhìn vào những quyển sách tình yêu ngang cấm của mình, Hibi vội vả xấu hổ đem giấu chúng xuống gầm giường sau đó xấu hổ nhìn rụt rè nhìn xuống đất trong khi đôi tay đang rì chặt bộ váy mình , giờ cậu mới để ý kĩ, cô bé mặc một bộ váy dài nhưng giản dị có màu xanh nhẹ.

"Chúng là gì vậy?

Những quyển sách ấy?

Dường như anh chưa bao giờ thấy qua.."

"Anh.. chưa thấy chúng sao?"

"Những quyển sách đó là gì à?"

"Ah!

Anh chưa thấy sao!

C-Chúng không là gì đâu, chỉ là những quyển sách bình thường thôi anh đừng để ý ! nào mình ăn thôi không thì nguội mất !"

Nhanh nhẩu chạy đến ngồi xuống bàn ăn, cô như muốn thúc dục cậu ngồi xuống ăn nhanh vậy.

Thấy vậy, cậu cũng nghĩ bản thân không nên quá tò mò về những quyển sách của con gái, nhưng có một chữ trên quyển sách mà cô bé giấu đi không khỏi khiến cậu tò mò.

"Yêu à.."

"Ah!?"

Lỡ nói ra thành lời, tuy vậy, người bất ngờ lại là cô bé, cô nhìn cậu với ánh mắt bất ngờ.

"Anh.. thấy chúng rồi sao.."

"Không.

Chỉ là vừa mới có người nói lời yêu với anh nên anh vẫn khá là thắc mắc.."

"Hả?"

Bầu không khí trở nên khá lạnh, chiếc ghế mà Hibi đang ngồi cũng dần bị đóng băng, những lớp băng dần xuất hiện trên mặt bàn và gần chạm đến các món ăn.

"Hibi?"

"Ah?

Em xin lỗi."

Nhận thức được những gì mình đang làm, cô vội xin lỗi cậu trong khi băng dần biến mất.

"Anh nói rằng có người vừa có người tỏ tình mình sao?"

Cô bé dường như đã bình tĩnh trở lại, không, cô bé đang cực nghiêm túc nhìn cậu.

"ừm.. chắc vậy."

Vừa trả lời, cậu vừa nghĩ 'Thì ra đây là áp lực của em gái sao..'

"Thế, anh trả lời như thế nào?"

Khoảng khắc mà cậu chuẩn bị ăn để kết thúc cuộc trò chuyện, nhưng Hibi lại không cho phép điều đó xảy ra mà tiếp tục hỏi cậu.

"Hm.. anh chỉ biết là mình không chấp nhận, sau đó khá mơ màng."

"Phải rồi..

Anh ngất xỉu do say nắng nhỉ..

Em xin lỗi vì đã hỏi anh như vậy.

Mình cùng ăn thôi."

Kết thúc cuộc trò chuyện, cả hai bắt đầu ăn phần ăn của mình trong yên lặng, đôi lúc thì Hibi lại liếc nhìn sang cậu với ánh mắt buồn bã.

(Có lẽ ngày mai mình sẽ cố gắng tập luyện cách ẩn lượng ma lực một cách tốt hơn.)

Ẩn lượng ma lực, cậu có Sages để làm điều đó, nhưng cậu vẫn muốn tập luyện để tương lai có thể tránh được tình trạng rò rĩ ma lực.

"Onii-chan."

"Huh?"

Kết thúc bữa ăn, Hibi gọi cậu với một ánh mắt có đôi chút buồn bã.

"Em yêu anh rất nhiều."

Thấy cậu vẫn không nói gì, cô bé nói tiếp.

"Không phải là tình yêu nam nữ hay tình yêu gì cả, nó chỉ là..

Tình yêu mà em gái dành cho anh trai thôi.."

Giọng của cô dần trở nên nhỏ đi, thật sự cô chỉ muốn nói rằng mình yêu cậu rất nhiều chứ không có vế sau, nhưng do thấy cậu không phản ứng gì, cùng lúc cô cảm thấy lúng túng nên mới nói đại như thế, giờ nghĩ lại cô mới cảm thấy mình ngu ngốc đến mức nào.

Thấy rằng cậu dần mở miệng, cô càng hoang mang, liệu cậu sẽ làm gì nếu cô tự nhiên nói điều vô lý như thế?

"Vậy à..

Vậy có lẽ anh cũng yêu em rất nhiều đấy, dù sao thì anh cũng là anh trai của em mà."

Nói xong, cậu xoa đầu cô bé với một nụ cười nhẹ sau đó bước ra khỏi phòng.

Nhìn theo bóng lưng cậu dần khuất đi, nước mắt cô bé dần rơi.

"gì thế này.. anh yêu em rất nhiều sao..

Hạnh phúc quá.."

"Nhưng đối với anh..

Tình yêu đó chỉ là tình yêu anh em thôi đúng không..?"

Dựa người xuống chiếc giường mình, những giọt nước mắt pha lẫn buồn bã lẫn hạnh phúc đều rơi.

"Anh không lẽ đã quên mình không phải anh em ruột sao..?"
 
Back
Top Dưới