Khác [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」

[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 18 : Một con sói trắng đầy kiêu hãnh? Cậu chả quan tâm.


"Oáp"

Hiện tại cậu đang ngồi xem ba mình câu cá ở hồ, còn về các cô bé và Shinobu thì đang chơi đùa với nhau.

Sự yên bình nơi đây muốn làm cho cậu chìm vào giấc ngủ một cách trìu mến.

"Ougi, con có muốn thử câu cá không?" cha cậu hỏi.

"Xin lỗi, con chỉ là thằng nhóc 3 tuổi.

Cha nghĩ con có thể giật dây nổi với con cá à?"

"Ah, xin lỗi.

Ta quên."

Cha cậu cười một cách mỉa mai, mặc dù cha cậu gọi cậu là thiên tài, nhưng đưa cần câu cho 1 đứa nhóc 3 tuổi câu thì chơi hâm nhau à?

Đó là những gì cậu nghĩ.

"Thưa cha con xin phép."

Cậu đứng dậy chào cha mình rồi bước vào lều, trước khi đi, cậu có đưa tay mình vào hồ nước và làm chuyện gì đó khá mờ ám, nhưng cha cậu không để ý.

Cậu bước vào lều, đi đến khoảng trống nào đó và nằm xuống đó ngủ.

"Ne ne ne, hay là mình chơi trốn tìm trong rừng đi ~!"

"Ể?

Được không đấy?

Tớ thấy nó khá nguy hiểm đó"Yujin

"ừm.."

Yuji

"Hổng sao đâu ~!

Để tớ xin mama rồi rũ luôn Onii-chan chơi cùng ~"

Nói xong, Hibi bước lại chỗ người mẹ đang ngắm nhìn thiên nhiên.

"Mama ~ Chúng con có thể chơi trốn tìm không ạ?"

Mẹ cô bé suy nghĩ một lúc rồi nói.

"Được rồi!

Để mẹ chơi cùng các con." bà nói rồi cười một cách vui vẻ.

"Yayyyy!

để con rũ Onii-chan!.

A rê?

Onii-chan không có ở chỗ papa kìa mẹ?"

Nói xong, cô bé chỉ đến chỗ người cha mình đang kiên nhẫn câu cá.

"Nãy mẹ thấy Ougi đi vào lều ấy, con thử vào đó thử xem."

"Vâng ~"

Nói xong, cô bé nhanh nhảy đi vào lều.

Nhìn thấy anh trai mình đang ngủ, nhanh thời cơ cô bé phóng lên người anh mình.

"Onii-channnn dậy đi chơi với em desu~!"

"H-Hibi?"

Vừa nằm xuống chưa được bao lâu, cậu đã bị em gái mình phá đi giấc ngủ.

------------------------------

"Được rồi, không được đi quá sâu vào rừng nhé, chúng ta cùng oẳn tù tì để xem ai là người tìm nào."

"1..2..3.."

Bỗng bị em gái gọi dậy, giờ còn phải đi kiếm nữa chứ, hôm nay là một ngày mệt mỏi đối với cậu.

"9..10."

Muốn tìm ra các cô gái và mẹ cậu trốn ở đâu cũng đơn giản thôi, nếu muốn cậu có thể trải dài mạng lưới mana của mình ra khắp bán kính 1000m và bắt đầu cảm nhận mana là sẽ kiếm ra thôi nhưng như thế thì ăn gian quá nên cậu đã ngừng nó đi và bắt đầu bằng việc chơi trò chơi như một người bình thường.

(note : giàu mana là thế đấy.)

Nhờ vào đặc tính của 2 con mắt này nên cậu tìm quá dễ chăng? hay là do họ trốn quá gà?.

Chỉ mới đi kiếm tầm 10 phút cậu đã bắt được tất cả mọi người rồi.

"Uoaaa Onii-chan chơi trò này giỏi quá T__T" cô bé làm khuôn mặt thảm hại vì mình và mẹ là người bị bắt trước.

"Được rồi đến lượt mama tìm cho, các con cứ trốn đi" mẹ cậu đập tay vào giữa ngực mình một cách đầy tự hào.

"Vâng ~!"

Hibi.

"1..2..3.." mẹ cậu bắt đầu đếm.

Cậu đi đến một cái cây nào đó và phóng lên đó nằm, tất nhiên cậu không đơn thuần là phóng, cậu đẩy mình lên bằng cách sử dụng ma thuật gió, và giờ cậu đang nằm một cành cây khá to và ngắm cảnh.

"Uwoaaa mama với Onii-chan chơi hay quá T__T"

Phía dưới cậu, mẹ cậu và Hibi đang đi cùng nhau, có vẻ con bé đã bị bắt.

(Chưa đến 5 phút..) cậu lẩm bẩm.

Cậu quyết định nằm ngủ ở đây một chút, dù gì khi nằm ở trên đây cũng chả có ai làm phiền gì cậu cả.

Trước khi ngủ cậu cũng đã tạo nên lưới mana bao quanh để tránh nguy hiểm, duy trì nó trong khi ngủ là rất khó, nhưng cậu đã có Wisdom Core thì việc đó chả là vấn đề.

Bán kinh mạng lưới mana của cậu dài đến 500m, cậu có thể cảm nhận được mana của cha mẹ mình lẫn 3 cô gái kia trong khi ngủ.

"A-Ai đó làm ơn..

C-cứu với.."

1

(!?)

Một giọng nói phát ra từ phía khu rừng khiến cậu tỉnh dậy, đó là giọng nói khá yếu ớt, nhưng kì lạ, cậu chẳng cảm nhận được ai trong bán kính của mình cả.

[ Đó là một kĩ năng, tôi hiện đang phân tích nó.

Khả năng cao kĩ năng này là 'Sóng âm của dơi', hoặc 'tiếng nói của chủng tộc đặc biệt'."]

"Ai đó.. làm ơn.."

Một lần nữa, tiếng nói đó tiếp tục phát ra từ hướng sâu trong rừng.

(Chúng ta có nên đi giúp đỡ không?)

[Khả năng cao là không.

Nó khá nguy hiểm khi không biết ngài sẽ đối mặt với cái gì."

Cũng đúng, cậu không phải là người gập ai cũng có thể giúp đỡ cả, dù gì họ cũng đâu có cùng dòng máu với mình, nhưng vì một lý do nào đó mà cậu khá tò mò.

(Được rồi, thử xem.)

Cậu đưa chiếc nhẫn mình đang đeo, Shinobu về phía trước và triệu hồi nó ra.

"Gugu?"

Bỗng bị triệu hồi khiến Shinobu bất ngờ.

"Sử dụng kĩ năng đặc biệt của mày, Biến đổi cơ thể đi!

Mày có thể đúng không?"

Cậu ra lệnh.

"Gugu!"

Chú "cún" thấy mình được chủ nhân trông cậy nên hú lên một tiếng.

Từ từ, Shinobu bỗng trở nên to hơn, cơ thể của nó bỗng trở nên lớn hơn, khi hoàn thành nó ngưng lại thì Shinobu bây giờ đã trở thành một con sói màu trắng đầy kiêu hãnh.

Đuôi của nó có một tí luồng điện nhỏ chạy qua.

"GRUGRU!"

Giọng của nó cũng thay đổi, trở nên khá đáng sợ, nhưng cậu chả quan tâm.

"Giờ thì chở ta và phóng hết toàn lực đến khu rừng phía đó"

Cậu nói rồi chỉ vào hướng tiếng nói cất ra và phóng xuống lưng của Shinobu tạo nên tiếng *pup*.

"GUGU!"

Shinobu nói rồi vào tư thế chuẩn bị chạy.

(mềm quá)

*Vèo!*

Như một chiếc xe hơi chạy nhanh, khiến cậu xém nữa ngã về phía sau.

"Này!

Chậm lại!

Tao mới 3 tuổi thôi đó!"

"Gugu.."

Nghe thấy chủ mình mắng, Shinobu gú lên một tiếng trong có vẻ buồn.

(Mình đi một tí mong họ không sợ mình mất tích mà đi kiếm mình.

Nhanh xong việc rồi về ngủ thôi.) cậu lẩm bẩm.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 19 : Long tộc chạm mặt Dhampire.


Cậu cùng Shinobu lao thẳng về phía trước, có khá nhiều cây cản trở đường đi nhưng không phải là vấn đề với một con sói kiêu hãnh.

Khi Shinobu sử dụng 'Biến đổi cơ thể', các chỉ số cũng tăng dần theo, đó là kĩ năng tiện lợi.

Sau khi chạy về tiếng nói đó một lúc, cậu cuối cùng đã cảm nhận được có 1 người ở trong bán kính mình, lượng mana người đó phát ra khá ít đồng nghĩa với việc người đó đang cạn kiệt mana?

"Shinobu.

Phía trước cách chúng ta 680m có người.

Hãy lại đó."

"Gugu!"

Cậu thông báo cho Shinobu trước, sau một lúc chạy thì cuối cùng cậu cũng đã kết nơi, đó là một cô gái đang dựa mình vào góc cây.

Khi thấy cậu cùng Shinobu tới, cô hoảng hồn đứng bật dậy vào tư thế tấn công.

"Ngươi là ai!?" một giọng nói khá yếu nhưng đủ để cậu nghe thấy

(mặc dù mình chỉ mới 3 tuổi.. xưng hô "ngươi" có hơi quá không?)

"Chả phải cô cầu cứu tôi sao?"

"Cầu cứu?

Đừng có đùa!

Ngươi chỉ là một đứa nhóc con người thì làm sao có thể nghe thấy 'Sóng âm của dơi'!?"

"Tôi không biết..

Tôi chỉ biết mình không phải con người thôi."

Shinobu nhìn cô gái với biểu cảm khá phẫn nộ và thận trọng, có lẽ Shinobu biết rằng cô gái này nguy hiểm.

Cô ta chả phải con người.

Móng tay dài, có sừng, có đuôi, những phần cơ thể như vai, đùi có một chút vảy như vảy của các loài bò sát.

"Cô là Rồng?"

"Tại sao ngươi biết!? quả nhiên người là một trong những người ở phòng thí nghiệm m- ah" chưa nói dứt câu, cô ấy rên lên tiếng, có vẻ cô bé khá kiệt sức.

"Có người đang đến.." cậu nói.

"Hả!?

Tại sao ta phải tin ngươi!?" cô gái này tuy đã thấm mệt và có vô số vết bầm trên cơ thể nhưng vẫn khá lì lợm.

"Núp mau." cậu

"Ah?" cô gái giật mình.

Cậu đẩy cô gái xuống dưới bụi râm, sau lúc đó có một mũi tên bay ngang qua.

"Shinobu, trở về hình dáng cũ"

"Gugu?"

Shinobu thắc mắc, tại sao lại không ra lệnh tấn công mà lại trở về chứ?

"Nhanh đi! ta có kế hoạch."

"GUGU!" gú lên tiếng, Shinobu trở về hình dáng của mình là một chiếc nhẫn vào ngón tay cậu.

"Ngươi làm cá- !?"

Chưa nói hết câu, cô gái bị cậu khóa mõm trong khi bị đè xuống.

"Tôi đến để cứu cô.

Đó là sự thật, tại sao cô lại nghĩ thằng nhóc 3 tuổi lại hại cô chứ?

Hãy bình tĩnh, tôi sẽ cứu cô."

Thấy cô gái lấy lại sự bình tĩnh, cậu buông tay ra.

"Nhóc làm ơn bỏ luôn cái tay kia ra khỏi ngực ta!"

"Ah.. xin lỗi.." cậu không biết, tay kia cũng mình đã vô tình chạm vào bức tường thành của cô gái ấy.

"Bọn chúng đang đến, có vẻ chúng biết được vị trí chúng ta rồi." cậu nói.

"Vậy ta phải làm sao?"

"Cô.. có thể chiến đấu không?"

"e rằng là không.."

"Vậy..

Nếu tôi giết hết bọn chúng thì có sao không?" cậu hỏi.

"Nhóc bị ngu à!?

1 thằng nhóc mấy tuổi như nhóc đến được đây cũng là thần kì lắm rồi..

Ta xin lỗi nếu nhóc chết ở đây.."

"Tôi hỏi.

Giết tất cả bọn chúng có được không?" cậu lặp lại câu hỏi của bản thân.

"Ta không thích đùa đâu..

Nếu nhóc giết được chúng, ta nguyện sẽ đi theo nhóc suốt đời!" cô gái với vẻ mặt khá buồn.

"Vậy là giết được đúng không? tôi không quan tâm câu cuối đâu."

Cậu nói xong rồi bắt đầu cảm nhận mạng lưới mana khắp xung quanh.

(15 tên..

Trong đó thì 3 tên với lượng mana cao là pháp sư..

12 tên còn lại với lượng mana như bình thường? chả quan tâm.)

(Tôi phải làm sao để giết tất cả bọn chúng?)

[Có thể đánh lừa chúng ra cả đám rồi sử dụng một lượng lớn ma thuật hệ lửa, gió,nước giết chúng.] Wisdom Core nói.

Đúng thật, tất cả bọn chúng điều ở phía sau cậu, nếu cậu sử dụng ma thuật lửa tấn công về phía đó trong khi chạy thoát bằng Shinobu về lại với gia đình mình là có thể.

(Được rồi.. triển thôi.

Đầu tiên là đánh lừa bọn chúng.)

"Bố ơi? bố đâu rồi?"

Cậu giả vờ như mình đi lạc để đánh lừa chúng.

Từ từ, trong các phía cây bắt đầu có khá nhiều kẻ đi ra.

"Tại sao lại có một đứa nhóc lạc cha ở đây?

Tao cứ tưởng mình vừa thấy con nhóc đó chứ?" người cuối cùng đi ra lẩm bẩm.

"Chúng ta thử hỏi thằng nhóc đó xem"?

(14..15.

Mặc dù mình không đủ sức để câu cá, nhưng mình có dư sức để câu người.)

Bọn chúng nghĩ cậu chỉ là đứa nhóc bình thường vì không cảm nhận được mana của cậu, bọn chúng không cảm nhận được vì cậu đã phân rã nó khắp nơi từ khi chúng bước vào bán kính rồi.

Đưa 2 tay về phía 15 kẻ đang cẩn trong nhìn xung quanh bước đến chỗ mình.

"Chết đi."

Một đống con gió khổng lồ từ từ tạo thành từng lưỡi kiếm vô hình bay đến chỗ bọn chúng, khi bọn chúng nhận ra cũng là quá muộn, từng cơn gió như từng cây lưỡi dao sắt lẽm chém ngang từng cơ quan của bọn chúng.

Không cho 1 tên nào thoát, những lưỡi kiếm liên tiếp được tạo thành mà không 1 giây ngừng lại cho đến từng tên điều nằm xuống, kẻ thì mất cánh tay, kẻ thì bị hàng chục lưỡi dao gió chém vào thân mình trong khi chỉ mặc một bộ giáp mỏng.

Người có thể tạo ra 1 đợt mưa kiếm như thế đúng là có một bể mana điên rồ, và đó chính là cậu.

Một thằng nhóc đang khá mệt vì sử dụng khá nhiều mana, đằng sau cậu, cô gái đang há hốc mồm nhìn, từng tên mà cô bị truy đuổi khi trốn thoát đã bị giết bởi một thằng nhóc.

Mà thằng nhóc đó có thể sử dụng ma thuật, đó cũng không phải là điều bất ngờ vì bản thân cô, Long tộc từ khi sinh ra đã có thể sử dụng phép thuật, nhưng lượng mana mà thằng nhóc dùng ở độ tuổi này thật sự không tin được.

Cậu quay bước đi đến chỗ cô gái.

"Tôi cứu cô rồi đấy, tôi đến đây chỉ đơn giản là hứng thú vì chưa bao giờ thấy rồng bao giờ thôi.

Giờ cô tính thế nào.?

Mà tại sao cô lại bị truy đuổi vậy?"

"Nhóc không phải con người đúng không?"

"ừ, tôi là Dhampire, lai giữa Vampire và Dark Elf."

"Như cậu thấy đấy, ta là một con rồng, nhưng không như chủng rồng bình thường, ta là Rồng Lửa Đen, một con rồng đem đến tai họa cho thế giới..

Ta cũng đã sống được 500 năm..

Và năm này chính là năm cuối cùng mà ta có thể sống, bọn chúng đã bắt ta khi ta đang trong trạng thái yếu, bọn chúng còn phong ấn sức mạnh ta lại nữa.

Nhưng hôm nay là một ngày may mắn, ta đã phá được phong ấn và chạy được đến đây, nhưng khi phá phong ấn xong, sức mạnh chỉ trở về được một lúc đủ để ta trốn thoát tới đây, trên đường đến ta đã bị một mũi tên bắn trúng và không còn sức để chạy nê-"

"Nói nhiều quá.. tôi biết rồi.

Vậy thì sao?"

"Thô lỗ đấy!

Nói cho nhóc biết ta là một trong Tứ Đại Dragon mạnh nhất đấy!..

Chỉ còn một ít thời gian thôi là ra đi rồi..

Khả năng tái hồi phục của ta cũng không còn sử dụng được nữa.."

"Vậy mà cô nói sẽ theo tôi suốt đời sao?"

"Xin lỗi..

Ta chỉ thuận bườm xui gió nói cho có thôi.."

(có cách nào để cứu cô ta không?) cậu hỏi Wisdom Core, mặc dù biết rằng không thể, nhưng cậu vẫn hỏi

[Có.] Cậu bất ngờ với câu trả lời của Wisdom Core.

(Làm cách nào?)

[Vì ngài chưa thức tỉnh được Kiêu Ngạo của Astral, nên chưa thể dùng toàn bộ khả năng của 72 chúa quỷ dưới trướng Solomon được, nhưng ngài có thể lập giao ước với cô ta.]

(Lập giao ước?)

[Phong ấn thì đúng hơn.

Ngài có thể phong ấn cô ta vào cơ thể mình cho đến khi thức tỉnh được sức mạnh bên trong ngài.]

(Thế à..)

"Này, cô có muốn sống tiếp không?"

"Tất nhiên, ta chỉ mới sống được 500 năm mà!"

(500 năm là lâu lắm rồi đó bà già.

Chết luôn đi.)

"Vậy thì hãy để tôi phong ấn cô.

Đến khi tôi thức tỉnh được sức mạnh thật sự thì cô sẽ được như ý mình muốn."

"Hả?

Đừng đùa, ai mà biết nhóc phong ấn ta rồi đưa cho người khác lấy tiền thưởng thì sao!"

"Nếu muốn tôi đã làm lâu rồi."

"..."

Cô gái này suy nghĩ một lúc khá lâu.

"Nhóc định phong ấn ta ở đâu?"

"Bên trong linh hồn tôi."

Khi nghe Ougi nói xong, cô gái bất ngờ.

"Ngươi bị ngu à, phong ấn một con rồng vào linh hồn mình, điều đó là không thể!"

"Bởi vì vậy, tôi cần có sức mạnh để làm điều đó đấy.

Hãy lập giao ước trước đi."

"Haha.

Nhóc thú vị thật đấy!

Triển thôi.

Vậy làm thế nào để lập giao ước?"

"Một nụ hôn." cậu trả lời với một khuôn mặt vô cảm.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
End Volume 1 Chap 20 : Ougi Tiến Hóa.


"C-C-C-C-C-C-Cái gì!?" cô bé đỏ mặt

"Một nụ hôn?"

"N-Nhóc có chắc không đó!?

Ta sẽ cướp đi nụ hôn đầu của nhóc đấy!?"

"À không, một nụ hôn lên trán cơ."

"TẠI SAO NHÓC KHÔNG NÓI THẲNG RA, ah.."

Vừa hét lên, cô gái rên rĩ một tiếng và ngồi khụy xuống, có vẻ đã sắp đến giới hạn sự sống của cô gái.

"Được rồi, nhanh nào."

Cậu đi đến chỗ cô gái, giữ chặt vai và hôn lên trán cô gái.

"Tôi, Owari Ougi ký giao ước với cô gái này."

"Ta, Houka ký giao ước với kẻ này."

Cả 2 cắn lấy ngón tay nhau để chảy ra giọt máu rồi đưa cho đối phương uống.

Được một lúc hồi lâu, sức mạnh cậu gia tăng đáng kể.

"Vậy là xong bước đầu tiên, cô có lẽ cũng khỏe hơn phần nào rồi nhỉ?"

"ừm..

Nhưng cũng không thể tránh nổi cái chết trong hôm nay."

"Vậy kế bước tiếp theo thôi."

"Ta không biết cách phong ấn nên nhờ ngươi, nhóc."

Cậu gật đầu rồi đưa tay chạm vào ngực, à không, giữa ngực cô gái.

(Vậy xin nhờ nhé.) cậu nói.

[Vâng thưa ngài.]

Nói xong, cậu trở lại tâm thức của mình và đưa quyền kiểm soát cho Wisdom Core.

"Ta mệnh danh Solomon, Chúa của 72 Chúa Quỷ.

Ta sử dụng sức mạnh của ngươi, con quỷ thứ 13.

Nuốt chửng sự sống."

Ký tự la mã trên tay phải cậu bắt đầu phát sáng, nó bắt đầu đổi thành số 13.

"Ah..!" cô gái rên lên, từ từ, toàn bộ cơ thể cô gái bị ánh sáng trong tay cậu nuốt trọn.

Con số la mã 13 trên tay cậu cũng trở về lại con số 72.

"Ta triệu hồi ngươi, Shinobu.

Hãy chở ta về lại gia đình."

Wisdom Core nói.

*Tiến thành quá trình đồng bộ hóa sức mạnh linh hồn*

*Tiến thành quá trình phong ấn linh hồn*

*Tiến thành quá trình hồi phục sức mạnh của linh hồn*

*Tiến thành quá trình tạo không gian cho linh hồn*

Cậu ngất đi và chìm vào giấc ngủ.

Từ lúc cậu đi đến nay cũng đã 1 tiếng, cả gia đình ai cũng lo lắng vì không tìm được cậu.

Em cậu, Hibi đang khóc khá nhiều trong vòng tay của mẹ cậu.

"Không sao đâu con.

Anh con chắc lại làm vài thứ điên rồ mà ta không tưởng tượng được thôi.

Tí nó về ấy mà." mẹ cậu vừa xoa đầu cô bé vừa nói.

"hic.. hic-V-Vâng."

"Cha đã cho người đi tìm xung quanh khu rừng rồi không sao đâu."

Về phần 2 cô bé kia thì cũng đứng kế bên an ủi Hibi.

Bỗng từ trong bụi rậm, một con chó sói màu trắng phóng ra, nó đang giữ một thằng nhóc bằng hàm răng của mình.

"GUGU!"

Nó gú lên một tiếng rồi thả cậu xuống đất và liếm xung quanh người cậu.

Cha mẹ cậu hoảng sợ và vào tư thế tấn công

"Gugu?"

Shinobu nhìn họ với vẻ mặt khó hiểu.

"Mày đã giết con trai tao!? và bây giờ mày muốn giết tất cả mọi người ở đây!?"

Cha cậu hét lên.

"Gugu?"

Shinobu vẫn không hiểu những gì ông ấy nói.

"Shinobu-chan? có thể Shinobu-chan hông?"

Hibi khi thấy Shinobu cỡ lớn, lúc đầu cũng rất bất ngờ, nhưng sau một lúc cô bé nhìn thì thấy nó khá giống Shinobu, và trên tay anh mình cũng không có chiếc nhẫn.

"Gugu~!"

Chú sói trắng lao đến người của Hibi và cạ xung quanh.

"Đúng là Shinobu-chan rồi!- ah, tránh xa tớ ra!"

Cô không quan tâm lông của Shinobu mềm đến cỡ nào.

Cô chạy đến chỗ anh trai mình, người đang nằm ở dưới đất.

"Onii-chan!"

----------------------------------------------------

Trong tâm thức cậu bây giờ là một bầu trời đêm đầy sao, hiện đang có 3 người ở đây.

"Ngài có chắc không? khi hi sinh 10 năm để tái tạo linh hồn cho cô ta?"

"Không sao đâu, vả lại khi ở trong đây, tôi cũng có thể rèn luyện một cách nhanh chóng mà đúng không?, cô cũng sẽ dạy tôi đúng chứ Houka?"

"Dù ta có dạy cậu tất cả các phép thuật mà ta biết đi chăng nữa, cũng không thể trả ơn cậu về việc này..

Ta thật sự biết ơn cậu.

Vì chúng ta đã giao ước với nhau, ta nghĩ cậu có thể sử dụng kĩ năng đó."

"Kĩ năng đó?" cậu thắc mắc hỏi.

"'Hóa Long', nghe tên là biết phải không?

Đó là kĩ năng rất mạnh, dù cho Long Nhân đi chăng nữa cũng hiếm ai có thể làm được, nhưng ta nghĩ cậu có thể, vì sau cùng cậu có linh hồn của ta mà."

"Tôi mong cô cũng sẽ tập luyện cùng tôi.

Tôi muốn mình trở nên mạnh hơn hết có thể để không mất 10 năm uổng phí.

Wisdom Core, cô có thể sử dụng quyền năng của mình để trải dài mana của tôi ra và thu nhập kiến thức thông qua đó không?"

"Điều đó là hoàn toàn có thể thưa Master, vậy tôi xin phép."

Nói xong, WIsdom Core biến mất vào như một bóng đêm.

Chỉ còn lại cậu và Houka, cô gái rồng.

"Cậu chắc chứ?

Em cậu sẽ rất đau buồn khi anh mình bất tỉnh đến tận 10 năm đấy?"

"Nếu tôi không làm thế, thì mất đến 50 năm linh hồn của cô mới hồi phục đúng không?

Nhưng tôi không muốn nghe ai đó lải nhãi trong đầu mình suốt 50 năm đâu."

"Thằng nhóc này" Houka đấm vào đầu cậu

*bụm*

"Đau.."

(Đòn đánh linh hồn thật sự đau thật..)

"Ta không ngờ có ngày mình lại bị một thằng nhóc phong ấn đấy."

"Cô ồn ào quá.

Tôi cũng không ngờ mình lại đi phong ấn một bà già 500 tuổi đấy.

Nhưng tại sao cô bảo mình 500 tuổi mà lại lùn và ngực bé như thế?"

*bụm*

"Đau..Đừng đánh nữa, làm ơn, tôi sẽ không phát triển được mất." cậu tiếp tục bị đánh.

"Hứ"

Houka ngồi khụy xuống kế bên cậu.

"Này.. ta nghĩ ta yêu nhóc mất rồi.." ( cô lẩm bẩm)

"Cô nói gì à?" cậu hỏi.

"ưm ưm, không gì đâu." cô nói trong khi quay sang cậu.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chỉ số từng người và ảnh mô tả Volume tới.


Chỉ số của thằng này là nằm trong khoảng từ lúc bất tỉnh đến 10 năm sau.

Tên : Owari Ougi.

Tuổi : (Unknow?).

Chủng tộc : Human/Dhampire(Unknow?).

Danh Hiệu : Kẻ Phong Ấn Dragon King "Black Fire.".

Nghề : Không.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 2.000.250

Sức Mạnh : 42 - 120

Linh hoạt : 32 - 112

Thể lực : 29 - 110

May Mắn : ?

Kĩ năng bị động :

Siêu Sức Mạnh.

Siêu Hồi Phục.

Cơ Thể Rồng.

Kháng Trạng Thái Dị Thường Cấp 4.

Kháng Phép : Cấp 4.

Tha Hóa Tinh Thần : Cấp 5.

Tầm Nhìn Đêm.

Thích Ứng.

Gia Tốc Suy Nghĩ : Cấp 5.

Cảm Nhận Mana.

Vô Niệm.

Tăng Tốc Niệm Chú.

Tuy Duy Song Song.

Cảm nhận nguy hiểm.

Giảm Tiêu Thụ MP.

Kĩ Năng Chủ Động :

Hút Máu : Cấp 1.

Né Tránh : Cấp 2 bậc 2.

Đơn kiếm : Cấp 2 bậc 2.

Bổ kiếm : Cấp 7 bậc 1.

Kiếm thuật : Cấp 5.

Ma Thuật Hệ Lôi : Cấp 3 bậc 2.

Ma Thuật Hệ Gió : Cấp 3 bậc 2.

Ma Thuật Hệ Hỏa : Cấp 3 bậc 2.

Ma Thuật Hệ Thủy : Cấp 3 bậc 2.

Ma Thuật Hệ Kim : Cấp 5 bậc 1.

Ma Thuật Hệ Mộc : Cấp 3 bậc 1.

Ma Thuật Hệ Trọng Lượng : Cấp 2 bậc 2.

Ma Thuật Hệ Khí : Cấp 1 bậc 2.

Ma Thuật hệ Băng : Cấp 1 bậc 2.

Hắc Ma Thuật : Cấp 5 bậc 1.

Khiên Ma Thuật : Cấp 3 bậc 1.

Ma thuật Hồi Phục : Cấp 1 bậc 1.

Cường hóa cơ thể : Cấp 3.

Cường hóa ma lực : Cấp 3.

【Mana Control】: Cấp 5.

Kĩ Năng Đặc Biệt :

Wisdom Core Solomon.

Eyes Solomon.

Power of Solomon.

Long Nhãn.

Hóa Long.

Tái Tạo.

Sức mạnh của Dragon King.

-------------------

Tên : Owari Hibi.

Tuổi : 13.

Chủng tộc : Human.

Danh Hiệu : Quý Tộc.

Nghề : Tân Pháp Sư.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 430

Sức Mạnh : 32

Linh hoạt : 24

Thể lực : 21

May Mắn : 79.

Kĩ Năng Bị Động :

Cảm Nhận Mana.

Tha Hóa Tinh Thần : Cấp 3.

Kĩ Năng Chủ Động :

【Mana Control】: Cấp 3.

Ma Thuật hệ Gió : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật hệ Nước : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật hệ Lửa : Cấp 5 bậc 1.

Ma Thuật hệ Khí : Cấp 2 bậc 1.

Ma Thuật hệ Băng : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật Hồi Phục : Cấp 4 bậc 1.

Kĩ Năng Đặc Biệt :

Không Có.

--------------------

Tên : Shinobu.

Tuổi : 10.

Chủng tộc : Fenrir.

Danh Hiệu : Dị ma linh thú.

Nghề : Thú cưng của Ougi.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 250

Sức Mạnh : 119.

Linh hoạt : 120.

Thể lực : 109.

May Mắn : ?

Kĩ Năng Bị Động :

Cảm Nhận Mana.

Cảm nhận nguy hiểm : Cấp 3.

Kĩ Năng Chủ Động :

Ma thuật hệ Lôi : Cấp 5 bậc 1.

Ma thuật hệ Băng : Cấp 4 bậc 1.

Móng vuốt : Cấp 3

Cắn : Cấp 2.

Kĩ năng đặc biệt :

Thần tốc.

Biến đổi cơ thể.

-------------------

Tên : Hexirita Medisa Yujin

Tuổi : 13.

Chủng tộc : Human.

Danh Hiệu : Quý Tộc.

Nghề : Pháp Sư Tập Sự.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 50

Sức Mạnh : 23.

Linh hoạt : 19.

Thể lực : 12.

May Mắn : 79

Kĩ Năng Bị Động :

Cảm Nhận Mana.

Kĩ Năng Chủ Động :

【Mana Control】: Cấp 1.

Kĩ năng đặc biệt :

Không có.

------------------------------

Tên : Hexirita Medisa Yuji

Tuổi : 13.

Chủng tộc : Human.

Danh Hiệu : Quý Tộc.

Nghề : Pháp Sư Tập Sự.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 50

Sức Mạnh : 22.

Linh hoạt : 18.

Thể lực : 11.

May Mắn : 80.

Kĩ Năng Bị Động :

Cảm Nhận Mana.

Kĩ Năng Chủ Động :

【Mana Control】: Cấp 1.

Kĩ năng đặc biệt :

Không có.

-------------------------------

Ngực lép là Yujin còn ngực to là Yuji..

Hibi.

Các người xuất hiện trong Volume tới.

Main với đứa em gái mới.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 20.5 : Rèn luyện để trở nên mạnh hơn


Hibi : Mạnh mẽ hơn để bảo vệ những thứ quý giá của bản thân.

Từ khi đưa anh trai mình về nhà, tim cậu vẫn còn đập, mũi cậu vẫn thở, nhưng có điều làm cho Hibi tuyệt vọng là đã 3 ngày rồi anh cô bé chưa tỉnh lại.

Khi bác sĩ đến chuẩn đoán bệnh cho anh cô bé thì chả bị làm gì cả.

Cô bé không còn vui cười như thường ngày nữa, thay vào đó thì luôn ở kế bên người anh trai của mình, nhìn cậu với một nổi buồn không tả.

"Onii-chan biết không..

Sắp đến sinh nhật chúng ta rồi đó..

Em có rất nhiều thứ muốn tặng cho anh..

Liệu anh có thể đón sinh nhật cùng em không..?"

Cô bé với mặt buồn bã nhìn người anh trai mình, những ngày trôi qua cô bé ăn ít hơn bình thường, và không vui chơi cùng 2 cô bé kia nữa, thay vào đó là đến phòng anh trai mình và tìm kiếm niềm hi vọng anh trai mình sẽ tỉnh dậy.

Được 1 tháng sau, ngày 7-8.

Sinh nhật của cô bé và anh trai mình, vào cái ngày hôm ấy, cô bé đã mặc một chiếc váy xinh xắn nhất trong tủ đồ mình và ngồi cùng cậu, cô bé không quan tâm đến cha mẹ hay 2 cô gái kia tặng quà cho mình, cô bé đóng cửa phòng anh trai mình lại, cô đang cầm một cái bánh sinh nhật cỡ nhỏ trên tay mình.

"Nii-chan..

Chúc mừng sinh nhật.."

Cậu không thể ăn được vì bất tỉnh, cơ quan để nhai không hoạt động, như thay vào đó, cô bé bỏ chiếc bánh vào máy xoáy và xoáy nhuyễn nó thành nước và đưa miệng cậu.

Đó là cách cô bé vẫn thường làm để bổ sung dinh dưỡng cho cậu.

(xoay nhuyễn nó thành nước rồi bỏ vào mồm ấy.)

Khi cho cậu "uống" xong chiếc bánh kem, cô bé nắm lấy tay cậu, ngay lúc đó, điều bất ngờ đã xảy ra.

*Nhận được Ma Thuật hệ Băng.*

"!?"

Khi cô bé nắm lấy tay cậu, có một lượng kiến thức phép thuật hệ Băng nhảy vào đầu cô bé.

"Nii-chan cho em sao..?"

Cô bé chợt nhận ra.

Người anh của mình luôn chỉ dạy phép thuật cho cô bé để cô bé trở nên mạnh mẽ hơn, dù anh ấy ở trong tình trạng như thế này mà vẫn trao cho cô các kiến thức phép thuật.

Vậy cô làm cái quái gì thế này?

Không luyện tập, không cố gắng, uổng phí thứ sức mạnh mà anh cô đã cho?

Cô định làm cho anh cô thấy mình thất vọng như thế nào sao?

"Thì ra Onii-chan vẫn dõi theo em nhỉ..

Em hiểu rồi.."

Nước mắt cô bé đã rơi một vài giọt, những giọt nước mắt hạnh phúc.

"Em sẽ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết!

Lúc đó hãy tỉnh dậy và xoa đầu em nhé.."

Cô bé hôn lên má cậu rồi bước ra khỏi phòng.

"Mẹ! hãy chỉ rèn luyện phép thuật cho con!"

Bước đến chỗ ba mẹ cô cùng 2 cô bé đang có khuôn mặt khá buồn vì cô và Ougi, biểu hiện của họ từ buồn trở nên kinh ngạc khi thấy sự mạnh mẽ bộc phát trong cô.

Và từ lúc đó trở đi, có thời gian thì cô sẽ luyện tập, nhưng không quên thăm anh mình.

Nhưng từ khi không còn anh cô ở bên nữa, cô đã phải sử dụng gậy phép để tạo phép thuật cho đỡ tốn mana, cô đã được cho là thiên tài khi 3 tuổi đã biết xài phép thuật, còn không sử dụng gậy phép khi mới học phép thuật.

---------------------------------------------------------

Ougi : Trở nên mạnh hơn bất cứ thứ gì để trả thù.

"Thuật thức và ma thuật cổ ngữ?"

Ougi.

"Đúng, 2 thứ đó có lẽ là thứ cuối cùng cậu cần phải học sau 9 năm nay.

Để tôi giải thích, thuật thức là phép sử dụng mana của mình để viết lên, sức mạnh của mạnh hơn các phép thuật bình thường, nhưng viết nó ra khá lâu, nhưng nếu tập cậu cố gắng thì sẽ được thôi.

Ma thuật cổ ngữ là pháp trận ma thuật thời xa xưa, sức tàn phá của nó rất mạnh, một số còn có thể phá hủy quốc gia một cách dễ dàng.

Để tôi làm mẫu."

Nói xong, Houka ấn định một lượng mana lên tay mình và viết nó ra không trung, nó khá phức tạp gồm các dòng chữ liên tục tạo thành hình vòng tròn.

"Thuật Thức : Thiên Lôi."

Houka.

Một lượng lớn sét màu xanh bắn ra từ cái vòng tròn phép thuật đấy, khi xong thì vòng tròn phép thuật đó cũng biến mất.

"ồ..hiểu rồi.. nó khá phức tạp."

Ougi.

"Cậu bảo phức tạp nhưng không bảo nó khó đúng chứ?

Các ma thuật loài rồng nó cực kỳ phức tạp và chúng tôi mất 10 năm để học nó, vậy mà cậu chỉ mất có mấy tháng.."

"Vậy Ma thuật cổ ngữ?"

Cậu bơ lời Houka.

"Haizz.

Được rồi, hãy tưởng tượng ra 1 dãy núi phía trước đi" Houka.

Vì ở trong tâm thức, cậu có thể tạo ra bất cứ thứ gì chỉ cần mình tưởng tượng, 1 dãy núi trải khá dài xuất hiện phía trước cậu.

Houka bay lên bằng cách làm xuất hiện đôi cánh rồng sau lưng mình sau đó đưa tay về phía dãy núi.

"Ta kích hoạt quyền năng Say Giấc Tezis của Lười Biếng!"

Đó là một những số các hình thái sức mạnh và nó thuộc nhánh phẫn nộ, hình thái đó là một trong những hình thái mạnh nhất của Lười Biếng, đủ biết sức mạnh của cô ấy và cậu chênh lệch đến cỡ nào hiện tại khi cậu chưa thức tỉnh được rồi.

Cậu vẫn bị hành sấp mặt trong những trận solo với cô ta.

Houka bắt đầu biến đổi, lượng sức mạnh trong cô mạnh lên một cách kể, khi ở hình thái nó, người đó có thể vượt qua khả năng của bản thân mình.

Cô trở nên lớn hơn, những chỗ cần to thì trở nên to hơn, khi kích hoạt sức mạnh này cô trở thành 1 người phụ nữ đích thực, nhưng khác mọi người phụ nữ khác ở chỗ trên đầu cô có 2 cái sừng và 1 cái đuôi, 2 tay cô biết thành tay của một loài rồng sắt.

"Hỡi những ngọn lửa đen địa ngục, hơi những ngọn lửa không bao giờ tắt, hãy đáp lại lời kêu gọi của ta!

Ancient Magic *Dark Fire Hole*!"

Một vòng tròn sáng cực to hiện lên trên đầu ngọn núi, nó làm cho người khác nhìn thấy rất đẹp, như một vòng sáng giữa những vì sao, nhưng khi một quả cầu lửa màu đen đi ra từ trong vòng sáng đó thì lại khác, sức nóng của như lửa địa ngục, dù cho là Titan với khả năng tái sinh tuyệt vời đi chăng nữa, ăn thứ đó thì có mà đi tong.

*BÙM*

Nó to bằng với dãy núi đó, khi rớt xuống tạo ra một tiếng nổ dữ dội, nó đốt cháy hết tất cả những thứ mình chạm vào cho đến khi không còn dương khí sót lại.

Cô khi sử dụng xong thì biến về lại hình thái loli của mình và đi đến chỗ cậu, cái giá phải trả cho ma thuật cổ ngữ là lượng mana kinh khủng và khả năng kiểm soát cực kì cao, nếu người đó không biết cách kiểm soát được ma thuật cổ ngữ mình sử dụng, có khi cả thế giới đi vào đại họa.

Cô trở về và nằm dài vào người cậu.

"Cô dạy tôi thứ này có ổn không đấy?"

"Tất nhiên là ổn rồi.

Lượng mana trong người cậu cho phép điều đó mà, khả năng kiểm soát mana của cậu cũng không kém gì tôi lúc vào trạng thái biến hình.

Nhưng có điều mỗi lần làm xong chắc cậu sẽ ngất xỉu mất."

"Ồ..

Không sao."

-----------------------------

Đôi lời từ tác.:

Mình không muốn đẩy nhanh tình tiết của mấy chap này đâu nhưng thời gian không cho phép.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Volume 2 : Tỉnh giấc và nhận ra.


Chap 21 : Tỉnh giấc(hồi sinh) và 10 năm sau.

Hibi, cô nhóc năm nào đã trở thành một tân pháp sư tài giỏi ở tuổi 13, điều đó khiến cho cô mau chóng trở nên nổi tiếng, không chỉ là một tân pháp sư tài giỏi, cô bé còn là một thiếu nữ dễ thương ở độ tuổi 13 khiến cho nhiều chàng trai muốn đi tù.

Đã có rất nhiều người đến cầu hôn,đính hôn cô khi biết cô là người tài giỏi thế nào, nhưng lại bị cô nhờ cha mẹ mình từ chối, có lần một chàng trai 18 tuổi con của Tử Tước đã đến để gập mặt và cầu hôn cô nhưng chỉ nhận lại câu 'Xin lỗi, tôi đã có người trong mộng rồi'.

Cô gái được mọi người cho là kiêu ngạo vì sức mạnh của mình, một số thì ganh ghét với cô.

Có lần, khi những nhà khám phá phép thuật đã đến và xem xét cơ thể cô, thứ nhận lại chỉ đơn giản là sự phát triển bình thường, họ không hiểu vì sao cô bé lại tài giỏi như thế, cô bé có thể bằng với một pháp sư hạng B ở Mạo hiểm gia ở tuổi 13.

Quan trọng hơn, cô sở hữu một chú chó sói mạnh mẽ ở bên mình.

Hiện tại cô bé đang theo học một ngôi trường đào tạo các tân pháp sư từ 12 tuổi đến 15 tuổi.

Khi vào đó, cô đã đánh bại được một thằng nhóc được cho là mạnh nhất ở 2 khối trên cô một cách dễ dàng bằng ma thuật Băng khi hắn cố gạ cô, cô chỉ nhìn hắn với ánh mắt kinh tởm và khinh thường, những lần như thế tiếp tục xảy ra, cô liên tiếp đánh bại kẻ này đến kẻ khác bằng ma thuật hệ Băng của mình, từ đó cô được mang danh *Công Chúa Băng* của trường, trong trường đào tạo các tân pháp sư này lúc đầu có 4 công chúa, bây giờ có thêm cô là người thứ 5, là người nhỏ tuổi nhất.

Ở giữa sân vườn nhà Owari vào buổi sáng sớm, có một chàng trai với mái tóc trắng đang nằm ở trên cái vườn được để ngoài đó, cậu nằm như một người đã chết vì không lấy bất cứ cử động nào, kế bên là một cô gái có cùng mái tóc với cậu, khác ở chỗ đôi mắt của cô có màu vàng và đang nhìn chàng trai một cách trìu mến trong khi xoa đầu cậu.

Có một chú cún con ở bên.

"Đã 10 năm kể từ ngày đó nhỉ Nii-sama..?

Có khá nhiều kẻ đã cản trở em, nhưng nhờ có sức mạnh mà anh trao cho thì những kẻ đó chỉ là ruồi muỗi, em sẽ cố gắng trở nên mạnh hơn có thể để tìm cách khiến anh tỉnh giấc..

Hãy chờ em nhé.."

Nói xong, cô hôn lên môi chàng trai.

"Đến giờ em phải đi học rồi..

Chúc anh buổi sáng tốt lành, Nii-sama.

Shinobu nhớ canh giữ đoàng hoàng nhé."

Cô cúi đầu chào chàng trai đấy rồi bước đi.

"Gru!"

Phía bên ngoài là 2 cô gái với mái tóc màu đen, một trong số đang bồng 1 cô bé nhỏ tầm 3 đến 4 tuổi.

Cả 2 người đó là Yujin và Yuji, cha mẹ cả 2 tuy đã hoàn thành nghiên cứu những vẫn khá bận, cả 2 cũng quyết định sẽ ở đây luôn, đôi lúc sẽ về thăm cha mẹ mình.

(note : mình quên nói, Yujin với Yuji tóc hồng nhẹ nhé.)

"Xong rồi à, vậy đi thôi.

Chào nhé Ougi."

Yujin.

"T-Tạm biệt Ougi..-kun."

Yuji, cô không còn e ngại như trước nữa, nhưng không biết sao, cô bé rất ngại khi nói chuyện với cậu.

Cả ba đi đến sảnh ăn, nơi mà cha mẹ cô đang đứng ở đó.

"Các con chào Ougi rồi à..

Đưa Himi đây cho mẹ rồi đi học đi, trễ giờ đấy."

Yujin, cô gái đang giữ đứa nhóc tầm 3 4 tuổi đưa cho mẹ của Hibi.

"Vậy thưa cha, thưa mẹ con đi."

Cô chào cha mẹ mình.

"Vậy chúng con chào ạ."

Yujin, Yuji cuối đầu.

Cả 3 lên đường vui vẻ nói chuyện với nhau, đa phần là về ma thuật, nào là về những cuốn truyện ngôn tình mà hôm tối cả 3 cùng xem.

Còn ở sảnh nhà

"Mama, tại sao Onii-chan cứ ngủ mãi vậy ạ?

Anh ấy là một tên lười biếng sao?"cô nhóc đang trên tay người mẹ hỏi.

"Không phải đâu con gái..

Anh trai con là thiên tài của thiên tài đấy..

Nhưng không biết vì sao mà anh con lại ngủ sâu như thế, con cứ yên tâm, anh con sắp tỉnh giấc chơi với con rồi đấy."

"Thật sao?"

"ừm.." người phụ nữ trả lời với vẻ mặt thoáng buồn.

* * *

Ngoài sân vườn, hiện đang có một chú sói trắng nằm kế bên một chàng trai, phía bên kia là một cô hầu gái có tai mèo và dáng người khá nhỏ con đang nhìn về hướng chàng trai.

"Chúng ta ít khi nói chuyện với nhau lắm nhỉ cậu chủ? tôi tự hỏi liệu có được nói chuyện với ngài lần nào nữa không..?"

Sau một lúc trả có tiếng trả lời, cô gái định thở dài nhưng bỗng Shinobu đứng lên và đẩy cô ra xa về sau và hú lên.

"GUGUGU!"

Một tiếng hú khá lớn, nó truyền đến tai 2 người vợ chồng của gia đình này, họ lấy làm lạ, thường ngày khi mà không có Hibi thì nó rất yên tĩnh, tại sao nó lại hú to đến thế? họ chạy ra vườn sau.

Nơi mà nó đang hú.

"C-Cái gì thế kia!?"

Người chồng hốt lên.

Ở phía đó, nơi chàng trai đang nằm bỗng phát sáng, đó là vầng hào quang nhiều màu sắc.

*Quá trình tái tạo linh hồn hoàn tất*

*Quá trình đồng bộ hóa cơ thể với 2 linh hồn hoàn tất*

*Kết thúc quá trình tái tạo linh hồn.*

Khi ánh sáng biến mất, chả có những thứ như vụ nổ, ma thuật được thi triển diễn ra cả, hay vào đó, chàng trai bất tỉnh 10 năm, lần đầu tiên tỉnh giấc.

----------------------------

Tên : Owari Ougi.

Tuổi : 13 - 500.

Chủng tộc : Human(Unknow).

Danh Hiệu : Không.

Nghề : Ma Pháp Kiếm Sư, Thuật Sư Ma Pháp.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 2.000.250

Sức Mạnh : 112

Linh hoạt : 101

Thể lực : 110

May Mắn : ?

Kĩ năng bị động :

Siêu Sức Mạnh.

Siêu Hồi Phục.

Cơ Thể Rồng.

Kháng Trạng Thái Dị Thường Cấp 5.

Kháng Phép : Cấp 5.

Tha Hóa Tinh Thần : Cấp 5.

Tầm Nhìn Đêm.

Thích Ứng.

Gia Tốc Suy Nghĩ : Cấp 5.

Cảm Nhận Mana.

Vô Niệm.

Tăng Tốc Niệm Chú.

Tư Duy Song Song.

Cảm nhận nguy hiểm.

Giảm Tiêu Thụ MP.

Kĩ Năng Chủ Động :

Hút Máu : Cấp 1.

Né Tránh : Cấp 2 bậc 2.

Đơn kiếm : Cấp 2 bậc 2.

Bổ kiếm : Cấp 7 bậc 1.

Long Kỹ : Cấp 7.

Kiếm thuật : Cấp 5.

Ma Thuật Hệ Lôi : Cấp 5 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Gió : Cấp 3 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Hỏa : Cấp 5 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Thủy : Cấp 3 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Kim : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật Hệ Mộc : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật Hệ Trọng Lượng : Cấp 4 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Khí : Cấp 1 bậc 3.

Ma Thuật hệ Băng : Cấp 5 bậc 3.

Hắc Ma Thuật : Cấp 4 bậc 3.

Khiên Ma Thuật : Cấp 5 bậc 3.

Ma thuật Hồi Phục : Cấp 1 bậc 1.

Cường hóa cơ thể : Cấp 5.

Cường hóa ma lực : Cấp 5.

【Mana Control】: Cấp 6.

Kĩ Năng Đặc Biệt :

Wisdom Core Solomon.

Eyes Solomon.

Power of Solomon.

Long Nhãn.

Hóa Long Thức.

Tái Tạo.

Sức mạnh của Dragon King.

Thuật Thức.

Ma Thuật Cổ Ngữ (Ancient Magic)/ Ma Thuật Thần Thánh(Divine Magic).

----------------------

Tên : Owari Hibi.

Tuổi : 13.

Chủng tộc : Human.

Danh Hiệu : Quý Tộc.

Nghề : Tân Pháp Sư.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 520

Sức Mạnh : 73

Linh hoạt : 64

Thể lực : 66

May Mắn : 79.

Kĩ Năng Bị Động :

Cảm Nhận Mana.

Tha Hóa Tinh Thần : Cấp 3.

Kĩ Năng Chủ Động :

【Mana Control】: Cấp 3.

Ma Thuật hệ Gió : Cấp 5 bậc 1.

Ma Thuật hệ Nước : Cấp 5 bậc 1.

Ma Thuật hệ Lửa : Cấp 2 bậc 1.

Ma Thuật hệ Khí : Cấp 1 bậc 1.

Ma Thuật hệ Băng : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật Hồi Phục : Cấp 4 bậc 1.

Kĩ Năng Đặc Biệt :

Không Có.

--------------------

Tên : Shinobu.

Tuổi : 10.

Chủng tộc : Fenrir.

Danh Hiệu : Dị ma linh thú.

Nghề : Thú cưng của Ougi.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 150.

MP : 350

Sức Mạnh : 231.

Linh hoạt : 210.

Thể lực : 219.

May Mắn : ?

Kĩ Năng Bị Động :

Cảm Nhận Mana.

Cảm nhận nguy hiểm : Cấp 3.

Kĩ Năng Chủ Động :

Ma thuật hệ Lôi : Cấp 5 bậc 1.

Ma thuật hệ Băng : Cấp 4 bậc 1.

Móng vuốt : Cấp 3

Cắn : Cấp 2.

Kĩ năng đặc biệt :

Thần tốc.

Biến đổi cơ thể.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 22 : Tại sao phải đi học?.


"Chào buổi sáng Shinobu, xem ra mày đã làm tốt nhiệm vụ cuối tao giao nhỉ?"

"Gugu !"

Shinobu lao vào lòng cậu, nó không còn là 1 chú cún nữa, thay vào đó là thân hình to lớn khiến cậu xém nữa bị nó đè.

"Đủ rồi, tránh ra."

Nghe lời cậu, nó nhảy ra khỏi người và đứng kế bên cậu.

Cậu xoay người về phía cha mẹ mình.

"Lâu không gập, thưa cha, thưa m-"

"Con trai của taaa"

Chưa nói dứt câu, mẹ cậu chạy đến ôm cậu vào lòng và bật khóc, để Himi lại cho cha cậu, người cũng đang khóc khi cuối cùng con mình cũng dậy.

(Chật quá..)

"Đ-Đau.." cậu nói.

"Ah, ta xin nhỗi hic..

Vì cuối cùng con cũng tỉnh lại..

Không biết con bé sẽ vui đến thế nào" Mẹ cậu vừa khóc vừa nói như một đứa con nít, có lẽ Hibi còn bé đã thừa hưởng đặc điểm đó từ người mẹ này.

(Con bé hôn môi mình 931 lần, hôn má 121 lần trong 10 năm..)

Cậu có ý thức về những thứ cô bé nói, cũng như cô bé đã làm khi ở cạnh cậu.

Cậu cũng chả quan tâm ai sẽ là nụ hôn đầu mình cả, hay vào đó người quan tâm lại là Houka, cô gái rất tức tưởi thì lần đầu cậu nói rằng Hibi đã hôn môi cậu lúc bất tỉnh.

Cậu xem xét lại cơ thể mình, tất cả cơ quan điều trở nên rắn hơn khi cậu tỉnh giấc, tóc cậu không dài đi vì Hibi luôn cắt nó.

Đảo mắt đi xung quanh, khu vườn vẫn không thay đổi từ hồi đó đến giờ, nhưng có một sự hiện diện khiến cậu chú ý.

"Mẹ, nhóc đó là?"

Cậu nói trong khi đưa mắt về cha mình, à không, Himi, người mà cha cậu đang giữ trên tay.

"Em gái con đấy.

Chúng ta đã có thêm một thành viên từ lúc con bất tỉnh."

Nghe mẹ cậu nói xong, cậu đứng dậy vận động cơ thể mình một lúc rồi tiến tới chỗ cô bé.

Cô bé và cậu chạm mắt nhau.

"u..u..uoaa..

đáng sợ quá.."

Và thế là cô bé bật khóc.

Cô bé khi thấy cậu ngủ trong rất là dễ thương, nhưng khi đối mặt nhau, có cảm giác đáng sợ khi cô bé nhìn mặt cậu, đó là khuôn mặt vô cảm, nhưng đối với cô bé thì đó là khuôn mặt đáng sợ.

Cậu bối rối khi thấy những chuyện xảy ra, nó như lần đầu cậu gập Hibi, gương mặt cậu đáng sợ với trẻ em đến vậy sao?

"Ah.. anh xin lỗi."

Cậu xoa đầu cô bé kèm với một nụ cười.

"?"

Cô bé đã ngưng khóc và nhìn cậu cười.

"Hông đáng sợ chút nào!

Papa thả con ra!"

Cô bé vung vẫy kêu cha mình thả ra, cha cậu đành thả cô bé ra.

Khi thả ra xong, cô bé chạy đến ôm lấy người cậu.

"Onii-chan hổng đáng sợ chút nào, đúng như lời onee-sama nói, cỗng em đi~!"

Cậu gãi đầu một lúc biểu hiện bối rồi cỗng cô bé trên tay.

Cậu chỉ cao hơn cô bé đâu đó từ 10cm đến 20cm, khi cậu cỗng cô bé, điều người khác thấy vào là sự dễ thương.

----------------------------

"Cha muốn con vào trường học sao?"

"Đúng, con cũng có thể gây bất ngờ cho Hibi.

Cô bé từ lúc đó đến giờ không còn cười nhiều như trước nữa."

"Nhưng con không cần học cũng được." (Mình muốn giết bọn chúng càng sớm càng tốt..)

"Không được!

Cho dù con là thiên tài đi chăng nữa, ta vẫn muốn con đi học!"

"..Vâng."

Cậu định dành thời gian này để tìm kiếm thông tin về bọn chúng, nhưng có vẻ sẽ mất khá lâu khi phải đi học.

"Ý cha là sao khi nói cha nói đã cho con nhập học rồi?"

"Đúng, ta sợ bỗng một ngày nào đó con sẽ trở lại nên đã chuẩn bị trước.

Bây giờ con chỉ cần đến đó và học thôi.

Ta sẽ cho người chở con đi, mau thay đồ đi."

* * *

Trường học, nơi mà Hibi đang học mang tên Musirion, một ngôi trường đào tạo các pháp sư và các kiếm sư.

Hiện tại trong một căn phòng mang tên *Hội Học Sinh/*, nơi mà những học sinh là những người nắm quyền lực, những kẻ mạnh có ý thức, Hibi, hiện đang là hội phó của Hội học sinh.

Ngôi trường phân định rất ra lẽ, học phép thuật,kiếm thuật thì ra học phép thuật, kiếm thuật; học để bổ sung kiến thức thì ra học để bổ sung kiến thức.

"Mọi người đã hiểu chưa?"

Hội trưởng?

"Rõ."

Tất cả mọi người trong phòng.

"Vậy tới đây kết thúc, giải tán."

Hội trưởng?

Trong cái phòng này, gồm 3 nam và 4 nữ, trong đó 1 nữ là trưởng hội học sinh, cùng khối với Hibi.

"Này Hibi-chan, cậu rảnh không?

Trưa rảnh thì đi ăn với mình nhé?"

"Thứ lỗi nhưng mình bận, và làm ơn đừng gọi tên mình như chúng ta thân thuộc đến thế."

"Ah, xin lỗi.

Dù gì chúng ta cũng là bạn cùng lớp mà."

"Bạn cũng lớp là được gọi tên nhau à? tôi không biết đấy."

Nói xong, Hibi bước đi về lớp mình

Một chàng trai với mái tóc vàng, khi cả hội điều thảo luận xong và chuẩn bị lớp, cậu đã rủ Hibi nhưng bị đá.

Trong lớp, mọi điều vào chỗ ngồi trước khi bắt đầu học.

Giờ học là 8h30 đến 15h30 nghỉ, thời gian còn lại là đi đến club hoặc về thẳng nhà.

Hibi hôm nay đến rất sớm để thảo luận về các vấn đề của hội học sinh.

Cô đang ngồi ở kế bên cửa sổ, phía bên kia là Yujin và Yuji đang đứng nói chuyện với cô bé.

"Giáo viên chủ nhiệm đến kìa tụi bây!"

Nghe thấy ai đó nói, mọi người bắt đầu trở về chỗ ngồi của mình một cách đoàng hoàng.

Riêng Hibi thì đang nhìn ra ngoài cửa sổ với khuôn mặt buồn bã, lần nào cô bé cũng như thế, như đang trông đợi một thứ gì đó xa xôi.

Giáo viên có bước vào thì cô bé cũng không quan tâm..

"E hèm..

được rồi, cô có một thông báo muốn nói với các em.

Các em biết 1 chỗ dư đó chứ?

Hôm nay chúng ta sẽ có 1 học sinh ngồi."

Nghe thấy những lời cô nói, Hibi đứng bật dậy đập bàn trong tư thế phẫn, xung quanh bắt đầu trở nên lạnh hơn khiến ai cũng thấy đáng sợ.

"Đây là chỗ của Onii-sama tôi!

Không ai có quyền được ngồi cả!" cô bé hét lên.

"Bình tĩnh nào em Hibi.

Nào vào đây đi cậu bé."

Cô giáo viên nói giọng ra ngoài, như thể có ai đang chờ đợi ở đó vậy.

Một cậu bé với mái tóc trắng, đôi mắt gồm 2 màu, da trắng như bạch bước vào khiến Hibi, Yujin và Yuji sửng sốt.

đứng bật dậy khỏi ghế.

"Tôi là Owari Ougi.

Mong giúp đỡ." ( phải nói thế không nhỉ?).

Cậu nói với một khuôn mặt vô cảm, lời nói lạnh như băng.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 23 : Một trong những lý do cậu ghét đi học.


"Nii-nii- Onii-sama!" cô bé chạy ra khỏi bàn mình tấp tốc phóng đến ôm lấy cậu.

"Onii-chan đã trở về hic..

Em nhớ anh rất nhiều hic hic.."

Cô bé khóc trên vai cậu.

(nhăn áo rồi..)

"Thả anh ra.

Đang có nhiều người nhìn kìa." cậu nói.

"Mặc kệ chúng!

Em chỉ quan tâm đến anh bây giờ thôi..hic"

cô bé vẫn tiếp tục khóc, khá nhiều ánh mắt bỡ ngỡ cứ nhìn khiến cậu khó chịu.

Cậu sử dụng cường hóa cơ thể rồi nhấc bổng cô bé bước ra ngoài, bị anh trai mình nhấc lên một cách nhẹ nhàng, cô bất ngờ.

"Xin phép." cậu nói.

"2 chúng em xin phép ạ!"

Yujin, Yuji.

Đi ra ngoài, thả cô bé xuống nhưng cô bé vẫn tiếp tục ôm lấy cậu.

"Thả anh ra."

Sau một lúc cuối cùng cô bé cũng chịu thả cậu ra.

"Anh tưởng em đã trưởng thành...

Nhưng thực chất chỉ được cái sức mạnh thôi nhỉ..

Đầu em vẫn là một nhóc 3 tuổi.."

"Em đã trưởng thành rất nhiều đó!

Tất cả là nhờ có anh.."

"Vậy để anh thực hiện lời hứa của mình."

"Lời hứa?"

Cô bé thắc mắc.

Bỗng cậu đưa tay lên và xoa đầu cô bé.

"Em quên rồi à?

Em đã nói rằng khi em mạnh hơn, lúc đó anh sẽ xoa đầu em."

"Ah.." cô bé đỏ mặt, cô không ngờ anh trai mình có thể nghe thấy lời mình nói.

"Đúng rồi.

Anh thật sự khó chịu khi bị ai đó hôn môi mình khi đang ngủ."

Cô bé chết lặng.

Yujin, Yuji chỉ biết cười thầm.

-----------------------

Sau một lúc cuối cùng cậu cũng đã được buông tha và trở về lớp, chỗ ngồi của cậu là kề bên Hibi, có rất nhiều lời bàn tán xoay quanh cậu khi bước vào, cả những sát khí mà cậu cảm nhận từ một vài đứa con trai trong lớp nữa.

'Cậu ta là anh trai của Owari-san sao?

Đẹp trai quá!'

'Cả 2 điều rất xinh đẹp, nhưng cậu ta có vẻ hơi đáng sợ quá..'

'Chết đi thằng chó.'

Cậu bất ngờ, khi không mình lại bị ai đó chửi thầm.

Nhưng cậu cũng chả quan tâm.

Khi kết thúc buổi học và đến giờ ăn trưa, cậu định đi tham quan trường thì bị Hibi giữ lấy tay trái cậu và dẫn cậu đi ăn.

Thứ mà hồi bé cô bé không có nhưng bây giờ thì nó đã phát triển khiến cậu thấy cảm thấy tay trái của mình đang ở giữa chúng.

Yujin và Yuji không muốn cản trở niềm hạnh phúc của bạn mình nên quyết định tránh xa.

(Cô bé cũng phát triển nhỉ..)

Xuống Canteen, nơi mà bán bất cứ món ăn nào cho học sinh ở đây, giá của nó khá chua chát nhưng không là vấn đề gì với dân giàu có cả.

Em cậu dẫn cậu đến chỗ món chọn món.

"Nii-sama muốn ăn thứ gì nào ~" tâm trạng của cô bé vui thẳng lên khi ở cùng cậu, thường ngày cô bé rất lạnh lùng và ít nói, điều đó khiến ai trong canteen cũng bất ngờ không biết cậu là ai.

'bạn trai chăng?'

'đẹp trai quá'

'giết nó'

"Ăn gì cũng được, anh cũng không đói lắ-"

"Cho 1 đĩa cà ri cỡ thường!"

"..."

--------------

"Nói 'a' nào Onii-sama"

"a.."

Từ khi bước vào bàn ăn, cô bé cứ liên tục đút đồ ăn cho cậu như thể cậu là một thằng nhóc 3 tuổi vậy.

Có nhiều chàng trai nhìn cậu với anh mắt gato khi được 'công chúa băng giá' đút đồ ăn cho ăn nhưng cậu không quan tâm.

Sau khi ăn xong, cậu quyết định đi xung quanh ngắm nhìn xung quanh, nhưng khi đến giữa sân, một chàng trai chặn cậu lại.

Đó là một trong các thành viên của hội học sinh và cũng là người rất thích Hibi, khi thấy Hibi đi cùng cậu, cơn tức giận của hắn nổi lên.

"Ngươi nghĩ ngươi là ai hả!?" hắn nạt vào mặt cậu, nhưng cậu không tức giận, người tức giận là Hibi, đang giữ tay trái của cậu.

"Đây là anh trai tôi? có liên quan gì đến cậu à?"

Hibi nói.

"Anh trai cậu? tớ chả thấy giống ở điểm nào cả? chả qua nó chỉ được cái bảnh trai thôi!

Nhìn nó yếu như con kiến ấy."

Lời của tên này nói càng khiến Hibi trở nên tức giận hơn, tuy cô nghĩ bản thân mình đã mạnh hơn anh mình khi xưa, tên này kĩ năng sử dụng kiếm của hắn rất giỏi,thay vào đó còn sử dụng được ma thuật lửa cấp 4 bậc 1, cô tất nhiên sẽ không thua thắng khi đánh thực sự, nhưng anh cô chỉ mới tỉnh lại thì làm sao đánh lại hắn.

"Tao hạng 26 của trường, tuyên chiến với mày!"

Hắn chưa đợi gì đã nói, lời nói của hắn khiến cậu có chút hứng thú.

"Hibi, hạng của trường là gì?" cậu hỏi Hibi.

"Đó là xếp hạng để biết ai mạnh hơn ai ạ Nii-sama."

"Vậy em bây giờ hạng mấy?"

"Thật sự khiến anh thất vọng nhưng em chỉ mới hạng 9 thôi.."

"Vậy, nếu anh đánh bại thằng ngu này, anh sẽ được lên hạng 26 đúng không?"

Lời nói của cậu không có tí kiêu ngạo, đó chỉ là thắc mắc nên hỏi, tên nghe thấy thế khá tức giận; 'Mày nghĩ mày sẽ thắng tao sao?' đó là những gì hắn nghĩ.

Còn về Hibi, khi nghe thấy anh mình nói những lời đó mà không chút gì gọi là sợ, cô bé tuy không biết nhưng đã hiểu.

"Vâng, thưa Onii-sama."

"Vậy, 'tôi chấp nhận lời thách đấu của cậu' nhỉ?

Chúng ta sẽ chiến đấu ở đâu?"

"Đồ kiêu ngạo!

Tao sẽ cho mày trả giá!

Đi theo tao!"

----------------------------------------------

'Hichika Magu xếp hạng 26 tuyên chiến với anh trai của Công chúa băng giá!'

Đó là những lời cậu nghe thấy, cậu được dẫn đến một đấu trường khá rộng, tất cả học sinh điều tập trung lại để quan xét trận đấu của cậu.

(Họ không vào học sao?) cậu thắc mắc.

Trong đám đông, một cô gái tóc xanh trải dài xuống lưng đi về phía kẻ thách đấu cậu.

"Cậu đang làm gì vậy Hichika?

Thách đấu với học sinh mới chỉ vì lý do nhảm nhí đó!?"

"Em xin lỗi, nhưng nó quá kiêu ngạo!

Thay mặt hội học sinh em phải cho hắn bài học!"

(hội học sinh?)

"Được rồi, tôi hiểu.

Nếu cậu mà thua thì sẽ mất đi tư cách làm thành viên của Hội học sinh!" cô nói xong, quay gót bước đi đến chỗ Hibi đứng.

Ở đó, cô bé đang nhìn cậu mỉm cười.

"Không được gây chấn thương cho đối thủ!

Có thể đánh ngất hoặc làm đau bằng vết thương ngoài da.

Hiểu chưa?"

Một giáo viên bước ra và nói.

(không thể làm tàn phế tên rác rưởi này được sao?)

Thấy có cả hai điều có vẻ hiểu, nhưng người viên đó thắc mắc, kẻ xếp hạng 26 thì đang cầm một thanh kiếm gỗ và một cái trượng phép, trong khi cậu chỉ có tay không.

"Cậu không cần vũ khí hay trượng sao?"

"Không cũng được."

"Hiểu rồi. cậu là một võ sĩ nhỉ?"

Người giáo viên bước xa ra và ra hiệu.

"Bắt đầu!"

"Chết đi tên kiêu ngạo!"

Hắn lao đến và sử dụng [Bổ kiếm] chém thẳng vào người cậu, trong thời gian đó cậu nghĩ

(mình có nên né không nhỉ? nó yếu quá nên dính cũng chả sao, nhưng dính thì sẽ dơ quần áo mất, mình cũng không muốn biểu lộ sức mạnh quá nhiều..

Đúng rồi.)

Thấy cậu vẫn còn đang đứng ra, tên đó nở nụ cười vì nghĩ mình nắm chắc phần thắng.

Nhưng khi mũi kiếm gần chạm cậu, bỗng cậu biến mất, tên đó chưa kịp bất ngờ chuyện xảy ra

*GẦM*

Bỗng một đạp từ trên cao đạp xuống lưng hắn khiến hắn ngã xuống đất.

(Mình đã giảm nhẹ hết sức có thể rồi nhỉ.)

Cậu đáp xuống mặt đất một cách nhẹ nhàng rồi chìm vào suy nghĩ chả bận tâm ánh mắt kinh ngạc của mọi người và người vừa bị cậu cho hít đất.

"Tên khốn, mày đã xài thủ thuật đúng không?

Xem đây!"

Hắn đưa cây trượng về phía cậu

"Dum de yo ji ma du ji ha xin mau wa hi jin su wo...

Ma thuật Lửa hãy nghe lệnh ta!"

Hắn sử dụng ma thuật cấp 4 bậc 1, ma thuật cao nhất của hắn, đợi hắn niệm xong đến tận 30 giây khiến cậu thở dài trong khoảng đó và đợi hắn niệm chú xong.

Một ngọn lửa đang được hình thành và bay đến chỗ cậu, cậu ngán ngẩm đưa tay về phía đó, những người nhìn từ phía xa không hiểu chuyện cậu đang làm, đưa tay để đỡ phép thuật sao? hắn bị hâm à?

đó là những gì người khác nghĩ.

Một cơn gió áp đảo ngọn lửa xuất hiện từ tay cậu.

Nếu đó là sức gió bình thường thì chả khác gì tiếp thêm cho ngọn lửa to hơn cả, nhưng đây là cơn gió áp đảo với áp lực gió đủ lớn để làm cho ngọn lửa chuyển hướng.

Ngọn lửa bị đẩy ngược về phía chính kẻ đã niệm ra mình, cậu chả cần phải nhân nhượng hay cứu mạng gì hắn cả, chính hắn muốn giết cậu khi sử dụng ma thuật lửa đó mà.

Khi nó chạm trúng kẻ tạo ra nó, hắn bị lửa đốt toàn thân khiến cơ thể bổng, tê dại, quần áo bị cháy.

(Lý do mình ghét đi học..

Nhưng thứ hạng cao chắc sẽ được giảm giá thứ gì đó nhỉ?) cậu nghĩ.

"AAAAA." hắn rên rĩ.

Cậu đến kề bên hắn, tưởng chừng cậu sẽ giúp hắn nhưng

"Gieo nhân nào gập quả nấy.

Lần tới sẽ là ngọn lửa của địa ngục đấy, rác rưởi."

Nói xong, cậu bỏ tay vào túi quần và bước về phía các dãy người kinh ngạc, trong đó có Hibi.

"Anh không chỉ đơn giản là ngủ nhỉ?

Nii-sama."
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 24 : Bước tiến.


"Có ai đó là 'Phục hồi sư' không!?

Mau đến chữa trị nhanh!"

Mặc cho giáo viên hoảng hốt la làng, cậu tiến đến Hibi, à không, thật chất là cậu tiến đến cánh cửa đi ở phía sau Hibi và bơ cô, nhưng cô không để cho cậu bơ mà đi đến nắm lấy tay trái cậu.

"Quả nhiên anh vẫn là Onii-sama của em ~"

Cô dựa vào vai cậu âu yếm.

Kế bên có một cô gái đang nhìn cậu trông khá tức giận.

"Cậu không nghe luật sao!?

Không được tấn công gây chấn thương cho người đấu!

Vậy tại sao cậu dám!?" cô quát cậu.

"Mắt cô không rõ hay gì à?

Tôi chẳng gây thiệt hại gì cho thằng ngu đó cả.

Phép thuật đó là của nó, tôi chỉ trả lại thôi."

"Cậu dá-"

Chưa đợi cô gái đó nói hết, cậu đẩy người Hibi ra rồi bước đi.

Cậu cũng chả có gì phải đi cãi nhau với một con nhóc cả.

Hibi bị anh mình đẩy ra thì đứng đờ đó ra trong có vẻ khá buồn và nhìn cô gái đang nhìn cậu với ánh mắt tức giận.

"Tha lỗi cho anh tớ, anh ấy vốn như vậy từ nhỏ rồi."

Hibi.

"Tên đó mà là anh cậu sao? khác nhau một vực ấy.

Hứ!

Sẽ có lúc tớ dạy hắn một bài học!.

Nhưng có điều tớ thắc mắc, tên đó vừa sử dụng phép thuật mà không cần gậy phép à?."

"Tớ biết..Sẽ rất tốn mana khi thi triển không cần gậy đúng không?

Cả tớ cũng niệm chú mà không cần gậy phép được mỗi 1 lần nhưng anh ấy thì khác.."

"Khác?

ý cậu là sao?" cô gái thắc mắc.

"Nó như..

Nếu cậu thấy tớ mạnh bao nhiêu, có khi anh tớ còn mạnh hơn tớ gấp mấy lần."

(note : không chỉ gấp mấy lần đâu em :v)

"Mạnh hơn cậu gấp mấy lần thì sao?

Tớ chắc chắn sẽ dạy hắn bài học!"

-------------------------------------------------------------

Cậu bước ra khỏi trường, cậu chả quan tâm mình cúp học hay gì cả, thứ quan trọng nhất bây giờ đối với cậu là thông tin về kẻ giết cha mẹ cậu.

Cậu đi đến những con hẻm 'đen', đó là nơi có khá nhiều kẻ trao đổi thông tin, buôn lậu, cướp của đi quanh khu đó, nếu bạn là một người phụ nữ, tuyệt đối đừng vào.

Cậu bước đi trên con hẻm "đen" đó, bước qua rất nhiều tên lưu manh, các tên đó luôn liếc nhìn và bám theo sau cậu một cách chầm chậm, đến giữa con hẻm, mọi chuyện bắt đầu.

"Oy oy, nhóc đi lạc à?

Cần ta dẫn nhóc về không?" một tên lưu manh bước đến cậu từ một con hẻm khác ở giữa, hắn nhìn cậu như vừa vớ được một con mồi khá ngon, các tên từ đằng sau cũng lập tức bu quanh cậu.

(Thật may mắn khi mình có thể không hỏi trực tiếp chúng.)

"Này, nhóc sao đấy?

Sợ đến nổi tè ra quần rồi à?

Yên tâm ta không hại nhóc đâu ~ haha."

Hắn thấy cậu im lặng nên tưởng cậu đang sợ hắn, trong con hẻm tối, chả ai có thể nhìn thấy cặp mắt cậu cả.

(Không nên phát ra quá nhiều âm thanh, không nên gây quá nhiều sự chú ý.)

Chúng bắt đầu tiến đến gần cậu, bỗng xung quanh cậu bắt đầu trở nên khá lạnh nhưng chúng vẫn chưa hay biết mà tiếp tục tiến tới, cho đến khi chúng sắp đến gần.

"Tóm n-"

Một cơn mưa băng từ trên trời rơi đồng loạt xuống từng tên, cơn mưa băng như những ngọn kiếm màu xanh nhạt rơi xuống với vận tốc khá nhanh, nó đâm sâu qua người từng kẻ, kẻ thì bị đâm thẳng vào đầu, kẻ thì bị đâm vào người, có kẻ thì liên tục dính cơn kiếm băng đến nổi nhìn cái xác không khác gì 1 đống thối rữa, chỉ riêng cậu là người không bị dính vì cậu không nằm trong tầm ảnh hưởng nó, nếu có thì cậu cũng sẽ bật [Khiên Ma Thuật] lên mà chặn.

(Đừng bao giờ đánh với người sử dụng ma thuật mà mình không biết.

Hay, cả một đứa nhóc.)

Cậu bước đến chỗ cái xác đầu tiên và nhìn nó

"[Thấu Thị Ký ức.]"

Đôi mắtcậu trở nên sáng lên, trong đó có vô số hình ảnh đang trải dài trong mắt cậu.

Đó là ký ức của tên đó.

Đó là một phần khả năngcủa Eyes Solomon, cho phép cậu nhìn ký ức của những kẻ cậu đã giết, nhưng nếu quá 5 phút thì sẽ không thể sử dụng được nữa.

"Không phải.."

Cậu lẩm bẩm rồi đi đến tên tiếp theo.

Cho đến tên cuối cùng, cậu đã biết được một số thứ, đêm hôm đó, chính hắn cùng với 29 kẻ được những kẻ áo đen đi vào khu này và kêu làm việc đó, kẻ áo đen đó bảo sẽ trả rất nhiều tiền nếu được cha mẹ cậu.

Và khi kế hoạch thành công, hắn đã trả một khoảng tiền khá lớn, cả 30 người điều chia tiền ra và đường ai nấy đi, không ai gập mặt nhau từ lúc đó nữa, có người thì đồn một số kẻ đã bị giết.

"Như thế thì lấy đâu ra thông tin chứ!

Nhưng khoan đã..

Tại sao nhà Vua không cho truy xét việc này?

Tại sao đến giờ vẫn chưa thấy thông báo nào từ họ?"

Cậu tự hỏi.

[Xác xuất cao chính kẻ nắm quyền nào ở Vương Quốc đã giết cha mẹ ngài.]

(Đúng vậy, chỉ có khả năng đó thôi,bọn khốn!..)

(Làm thế nào để có thể biết ai đó chứ..) cậu nghĩ ngẫm.

(Nếu mình trở thành con tốt của Vua thì có lẽ mình sẽ biết?)

Đó là thứ cậu nghĩ, nếu cậu trở thành 1 con tốt thí đáng tin tưởng bởi nhà Vua, ông ta có thể tiết lộ các bí mật cho cậu, trong đó có cả bí mật về cái chết cha mẹ cậu.

Nhưng cậu cần phải đạt được khả năng thức tỉnh của bản thân, khi đó cậu sẽ trở nên mạnh hơn bất kì kẻ nào, cậu có thể tàn xác cả một quốc gia, lúc đó cậu có thể nhờ Houka giúp mình trong công cuộc đó.

Bất kẻ là kẻ nào đi chăng nữa, giết cha mẹ cậu thì chắc chắn phải trả giá.

Cậu nắm chặt lấy chiếc dây chuyền trên cổ mình.

(Mình không thể ở mãi cấp 1 được.

Cũng đã đủ sức để đi kiếm cấp rồi.)

-------------------------

Bật mí tícho các bạn nào đang cặp muốn main cặp với em gái mình :

- Hibi có thể bị nó giết trong tương lai. ( giả thuyết cho lối đi của truyện hiện tại thôi, có thể sẽ khác.)
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 25 : Cô hội trưởng rắc rối.


Như các độc giả mong muốn, Hibi sẽ không die.

----------------------------------------------------------------------------

"Đó có phải là sự thật?"

"Đúng thưa ngài!

Khi tôi định tiến tới để giải quyết tên còn sống cuối cùng thì tôi phát hiện, ở con hẻm đó, vô số xác chết nằm rải rác khắp nơi!

Quan trọng hơn là chúng như bị đâm bởi hàng nghìn cây kiếm vậy!"

"Thật kinh ngạc.. mà vậy cũng tốt.

Người chết thì sẽ không thể mở miệng được."

"Ngài không muốn điều tra xem kẻ đã tàn sát cả khu đó là ai sao?"

"Chắc chỉ là vài ba tên mạo hiểm gia hạng cao thôi.

Lo lắng làm gì?"

"Vâng."

----------------------------------------------------------

Cậu quyết định trở về trường, lúc đó đã là buổi chiều 3 giờ 30, tất cả học sinh điều không còn học nữa mà thay vào đó là đi về.

"Ougi?"

Khi cậu đang đứng đợi em mình, một giọng nói phát ra từ phía sau cậu.

"?"

"Tại sao cậu lại không vào học mà bỏ đi thế kia?" người đang hỏi cậu là Yujin, phía sau cô là Yuji đang e ngại nhìn cậu.

"...

Không hứng thú?"

"Cậu thật là!?

Nghĩ mình là ai hay sao mà nói không có hứng là không đi học chứ?

Hibi rất buồn đấy."

"Thế, Hibi đâu rồi?" cậu hỏi.

"Hibi đang ở hội học sinh ấy."

"Hội học sinh?"

"Đừng nói cậu không biết nhé!"

"ừm.."

"Haiz..

Được rồi, để chúng tớ dẫn cậu đến chỗ Hibi cho, đi theo tớ."

Cô thở dài rồi nói với cậu, sau đó bước đi ngược lại về phía trường.

"..."

----------------------------------------------------------

"Hiểu chứ?

Chúng ta cần giải quyết tất cả những vấn đề đó."

Hiện tại trong phòng hội học sinh, có tổng cộng 6 người, ít hơn mọi lần 1 người, người đó chính là tên bị đốt cháy tả tơi khi đấu với cậu.

*Crock Crock* (tiếng gõ cửa)

"Cậu ra mở đi Hibi-chan." hội trưởng.

"Vâng."

Hibi, người không vì anh mình bơ mà buồn mãi, hay vào đó cô đang nghĩ tối nay có nên chạy qua phòng anh mình ngủ không và cười thầm, hiện cô đang từ mở cánh cửa 1 bên cánh cửa.

"Ah, Hibi đây rồi!"

"Yujin?

Cậu có việc gì đến đây à?"

"À không, thật chất là người này."

Nói xong, Yujin tránh sang một bên để Hibi có thể thấy cậu, cậu đang mãi nhìn khắp xung quanh nơi mà mình đi ngang nên không để ý.

"Nii-sama?" cô bé gọi cậu.

"Huh?"

"Tại sao anh lại không vào học thế?"

"Bận một số thứ."

"Ah, thì ra thế, làm em cứ mãi lo lắng."

Cô bé đưa một tay lên ngực mình cười mỉm.

"Ai đấy Hibi-chan?"

Hội trưởng gọi cô.

"Ah, là anh trai mình ~!"

Cô quay sang trả lời với khuôn mặt vui vẻ, khi thấy cậu, cô bé hội trưởng cau mày.

"Ra là cậu à!

Cậu đến đây có việc gì?"

"Về thôi, hết hứng thú rồi."

Cậu bơ luôn cô gái hội trưởng và quay trở về, nhưng đi được vài bước, cậu bị ai đó nắm lại khiến cậu quay người lại.

"Cậu dám bơ tôi sao!?

2 lần rồi đấy!?

Cậu nghĩ có quá đáng không khi bơ một thiếu nữ!?"

(Thiếu nữ à..) cậu nhìn xuống bờ ngực phẳng lì của cô bé rồi nghĩ.

"Vậy, có việc gì?" cậu hỏi.

"Vì lời nói của tôi lúc mà thành viên của tôi thách đấu với cậu, nên tôi không thể cho cậu ta vào hội học sinh nữa!

Tại vì cậu thắng, tôi muốn cậu chịu trách nhiệm!"

"Hả?"

Cậu vô tình hốt lên một từ và nhíu mày khó chịu.

Tại sao cậu lại phải chịu trách nhiệm thay cho hắn chứ?

Kẻ nào làm thì kẻ đó chịu thôi?

Liên quan gì đến cậu?

"Trách nhiệm?" cậu hỏi.

"Đúng!

Cậu sẽ thay thế cho cậu ta làm thành viên của hội học sinh!"

Cậu đứng bất động vài giây vì lý do đó, sau đó

"Nhảm nhí."

Cậu với khuôn mặt vô cảm nghoảnh mặt bước đi, bỏ lại cô gái với cái ý tưởng đó rồi rời đi.

Đi được vài bước chân, bỗng có một thứ khiến cậu khó chịu tiếp theo nhưng cậu chẳng quay đầu lại để nhìn.

"Nghe tiếng gọi của ta, cuốn trôi kẻ thù!

Thủy Triều!"

Một lượng nước không quá to để được gọi là 'thủy triều' lao đến chỗ cậu, nhưng cậu vẫn đi như không có chuyện gì xảy ra.

"Thôi chết!

Mình vô thức tức giận quá mới sử dụng phép thuật.

Hắn không định né sao!?

Hay hắn không biết!?"

Cô hốt lên.

Khi lượng nước chỉ còn cách cậu khoảng 30cm, nó bị chặn lại bởi một thứ gì đó vô hình khiến nó không thể chạm lấy cậu, sau đó nó biến mất.

Cậu quay người về phía các cô gái đang bất ngờ, những chàng trai lúc đầu ở trong phòng cũng đi ra và chứng kiến cảnh đó.

"Vậy, đó là cách làm của hội học sinh sao?

Tốt hơn nên dẹp luôn cái thứ đó đi."

Mắt cậu lạnh lùng nhìn họ, giọng nói của cậu thì lạnh như băng, nó không quá lớn nhưng đủ để họ có thể nghe, cô gái hội trưởng đó ngồi khụy xuống dãy hành lang, nhưng cậu chả quan tâm mà bước đi.

"Uoaaa huhuhu..tê-tên.. khốn..chết..đi!..hic"

(Mình buồn ngủ quá đi mất.

Có lẽ mình phải nhờ cha mua cho một thanh kiếm rồi.) cậu ngáp dài khi đi ngang các dãy phòng bên dưới, vì hội học sinh nằm ở trên, nó mất khá dài khi đi lên đi xuống.

Đúng lúc đó, một cô bé không mặc đồng phục của trường này, thay vào đó là một cái đầm dài với mái tóc bạch kim đi đến và đi qua cậu.

"Ma Vương cuối cùng cũng tỉnh giấc.

Một sự khởi đầu mới được dẫn dắt bởi sự Thống Trị.

Liệu ngươi là hiền nhân? hay ngươi là ác thần?."

Lời cô nói khiến cậu bất ngờ và quay về phía sau nhìn cô.

Lúc đó, cô đã một khoảng cách khá xa.

(Một cảm giác ớn lạnh chạy ngang cơ thể mình?

Lần đầu tiên mình cảm thấy như thế?)

Tuy cậu trở ra một mình, nhưng cậu đã đứng đợi em gái mình và 2 cô gái kia ở ngoài cổng.

"Ah, Onii-sama vẫn còn ở đây sao?"

Cuối cùng sau một lúc chờ đợi, cả 3 cùng bước ra, nhìn thấy cậu đang dựa người vào tường trông có vẻ mệt mỏi.

"Xong rồi à? cô ta có sao không?"

"À, Yumi hả?

Cô ấy khóc suốt, nhưng tạm thời thì cô ấy đã nín rồi, cô ấy còn lăng mạ anh rất nhiều đó!"

Nghe những từ cuối, cậu thở dài.

"Mà này, thứ gì đã chặn phép thuật của cô ấy vậy?"

Yujin tò mò hỏi.

"Một phép thuật nào đó mà lớn lên các cô sẽ có dịp học, còn giờ thì không có khả năng đó đâu.

Về thôi."

"Ý cậu là sao khi không có khả năng hả!?"

Yujin hét lên nhưng khi nhìn lại, Hibi đang trong vòng tay cậu bước đi.

"Này đợi đã!"

Yujin.

"ưm.."

Yuji.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 26 : Về nhà.


Cả 3 cô gái kia cùng cậu trở về nhà.

Trước nhà cậu có một cổ xe đang đậu trước, cả 4 bước vào nhà, hiện tại nhà cậu đang tiếp khách, cả cha mẹ cậu đang ngồi nói chuyện cùng với một trung niên cao tuổi và một chàng trai đồng tuổi với các cô gái và cậu.

"Thưa Oto-sama, con đã về."

"Thưa 2 bác chúng con về."

Cả 3 cô gái điều khá lễ phép khi chào cả 2 vợ chồng trong khi hạ thấp đầu.

Về phần cậu thì đang nhìn về phía 2 kẻ lạ mặt kia.

"À các con về rồi à?

Để ta giới thiệ-"

"Không không, hãy để chúng tôi."

Chưa kịp nói hết câu, cha cậu đã bị người đàn ông kia cắt ngang.

"Ta là Nam Tước Muchausen, thân hạnh được gập.

Còn đây là con trai ta."

"Tớ là Muchausen Zin.

Thân hạnh được gập các cậu."

Thấy họ khá lễ phép, các cô gái cũng tử tế đám lại.

"Thân hạnh được gập 2 người.

Con là Owari Hibi, con gái của gia đình này."

"Hexirita Medisa Yujin, thân hạnh được gập."

"Hexirita Medisa Yuji, thân hạnh được gập."

Có vẻ họ khá hài lòng với màn giới thiệu của các cô gái cho đến khi họ trông chờ vào chàng trai phía bên đó.

"Owari Ougi.

Thân hạnh."

Nói xong, cậu bước đi về phòng mình bỏ mặc mọi người đang ngơ ngát.

"Thằng nhóc này vẫn không chịu thay đổi, tí nữa dạy cho nó một bài học mới được." cha cậu lẩm bẩm.

"Ha..ha thằng nhóc nó như thế rồi nên mong 2 người bỏ qua, nào chúng ta hãy cùng ngồi xuống trò chuyện nhỉ?"

Cha cậu nói.

"Vậy chúng con xin phép về phòng thay đồ ạ." cả 3 cuối chào rồi bước đi về phòng của họ.

*

"Vậy hôm nay ngài có việc gì khi đến đây à?" cha cậu hỏi.

"À không, chúng tôi đến để chào hỏi thôi vì chúng tôi sẽ sống ở đây một thời gian."

"Vậy à, rất vui khi làm quen với quý ông, nếu không phiền thì ở lại đây ăn tối chứ?"

"Được không đấy?"

"Tất nhiên, gia đình chúng tôi sẵn sàng chào đón."

* * *

Ở phòng cậu.

Cậu đang nằm dài trên chiếc giường của bản thân.

(Rốt cuộc thì chả có thông tin gì cả..)

[Cậu trông có vẻ không vui nhỉ?] Một giọng nói phát ra từ tâm thức cậu, chủ nhân của giọng nói đó là linh hồn đang trong cùng một cơ thể với cậu, Houka.

"Cô thấy lạ không?

Cô gái ban nãy ấy?"

[Không, con bé đó chả có sức mạnh gì đặc biệt cả, lượng mana cũng không hơn mấy nữa nhóc bằng tuổi là bao.]

"Ý cô là cô ta vẫn cao hơn những đứa nhóc bình thường?"

[Không biết nữa.]

"Haiz.

Cô đúng là đồ ăn hại mà."

[Hả!?

Chính tôi là kẻ dạy cậu mọi thứ đấy!?

Cả cơ thể lẫn sức mạnh của tôi đều bị cái con vô cảm kia hòa hợp với cậu luôn!

Giờ cậu muốn giông ơn bội nghĩa hả!]

"Dù vậy, tôi vẫn không thể sử dụng 100% 'Hóa Long Thức' được, có vẻ đó là sự khác biệt giữa tôi, một kẻ lai tạp và một con rồng thuần thuyết như cô."

[Nhưng cậu vẫn có thể hóa cánh hoặc một số bộ phận đúng chứ?

Như thế là hoàn hảo lắm rồi]

"ừm.."

*Crock Crock*

Nghe tiếng gõ cửa, cậu đứng dậy bước đến mở cửa, bỗng Hibi lao vào lòng cậu khiến cậu ngã.

"Tại sao onii-chan lại đóng cửa chứ!"

"Lỡ em lao vào tấn công anh thì sao."

"Thì em đang làm nè ~"

Cô bé nói trong khi xoa đầu vào cơ thể cậu, cô bé còn ngửi mùi hương của cậu.

"Anh chưa thay đồ, tránh ra."

"Liền ạ!"

Cô bé ngay lập tức chạy lên giường cậu và từ từ cởi cái áo mà mình đang mặc khiến cậu khó hiểu.

"Em đang làm gì vậy?"

"Đ-Đây là lần đầu của em..

Nhưng nếu là Onii-chan thì hông sao.."

"..."

Cậu lặng thinh và tiến tới chỗ cô bé, cô bé thấy vậy e thẹn nằm ngửa người ra trông cậy vào người anh mình.

"ư.."

Cậu tiến tới gần cô bé và chạm vào vai khiến cô bé rên lên một tiếng nhẹ nhàng.

Cậu bắt đầu chạm vào cái áo mà Hibi đã cởi được nửa phần.

Tưởng chừng truyện này sẽ phải thêm tag 18+ nhưng không.

Cậu chỉnh lại cái áo đang dang dở của Hibi thành bình thường và

"Onii-chan?"

"Long Kỹ : Ném."

Cậu cầm Hibi bằng 2 tay, nhìn đến chỗ cánh cửa đang mở, cậu ném Hibi ra ngoài đó, tất nhiên là cậu có sử dụng ma thuật gió để đỡ cô bé không bị chấn thương, cậu cấp tốc chạy đến khóa cửa phòng mình lại.

"Onii-chan?

Em xin nhỗi mà!

Mở cửa phòng điii, em chỉ nhìn cơ thể anh khi thay đồ thôi, hổng làm gì đâu!

Onii-channnnnn"

Mặc cho Hibi đang đập cửa than khóc, cậu thay đồ mình trước chiếc gương.

[Puhahaha, đáng đời nhóc con!] Houka đang cười trong tâm thức cậu.

[Ah?

Thứ đó của nhóc cũng phát triển rồi nhỉ?] Tuy nói vậy, nhưng Houka đang khá đỏ mặt khi nhìn thấy thứ gì đó của cậu.

"Cơ thể tôi cũng trở nên rắn hơn.."

Cậu chả quan tâm và đang nhìn vào cơ thể mình, tuy nó không phải 4 hay 6 múi nhưng đã có một số chỗ trở nên khá cứng rắn.

[Đó là do cậu tập luyện trong tâm thức đấy, và khi cậu hòa hợp với cơ thể rồng, cơ thể cậu cũng tự biến đổi cho phù hợp.]

"!?, tôi không ngờ cô cũng biết đấy?" cậu ngạc nhiên nhưng không biểu lộ trên khuôn mặt.

[Tại cái con nhóc vô cảm của cậu đấy!

Nó cứ lải nhải những thứ kiến thức đó vào đầu ta mãi!

Ta cũng không thể trốn khỏi nó..

Khi ta đang chuẩn bị ngủ một giấc ngon lành thì nó lại lôi những thứ đó ra nhét vào đầu ta..

Thật đáng sợ..] (Wisdom Core-san ấy )

*Crock crock*

Cậu bước ra mở cửa vì biết lần này không phải Hibi, người đang gõ cửa là một người có mana thấp hơn Hibi.

"Đã đến giờ ăn tối thưa cậu chủ nya~" Đó là Nep, cô gái mà cậu làm hoảng sợ hôm sáng.

"Shinobu đâu rồi?" cậu hỏi.

"Ah, con chó sói ấy hả?

Nó đang ngồi ngoài sân và không dám vào vì thân hình đồ sộ của nó."

(Biến đổi cơ thể của nó đâu ấy nhỉ?

Hay là mình ra lệnh nó mới dám sử dụng?)

Vừa suy nghĩ, cậu vừa đi cùng Nep xuống sảnh ăn.

-----------------------------------------------------------------

(note : khi mà Hibi ở chỗ nhiều người thì sẽ đổi xưng hô, còn ở riêng với main thì đổi xưng hô tiếp, cũng giống như ẻm gọi cha mẹ bằng kính ngữ khi có người lạ ấy; Houka đôi lúc sẽ gọi main là 'cậu hoặc nhóc'.)
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 27 : Không còn là cậu của 10 năm trước.


Cậu bước xuống sảnh ăn với một đồ trắng, mặc dù cậu bất tỉnh suốt 10 năm nhưng những bộ đồ luôn được chuẩn bị rất kỹ càng.

Ở sảnh, tập hợp đủ người nhà cậu, trong đó có cả 2 vị khách mời kia, cậu chậm rãi đi đếnn chỗ ghế ngồi của mình là chỗ giữa cha cậu và Hibi, những món ăn được bày ra khắp bàn ăn, nó nhiều hơn mọi lần do có 2 vị khách kia.

"Trông thật ngon" người đàn ông kia nhìn những món ăn với tâm trạng thoải mái.

"Quý ngài cứ tự nhiên" cha cậu cười.

"Vậy cảm ơn, chúng tôi không khách sáo."

* * *

"Ne Onii-sama~ nói 'a' nào ~"

"..."

Bản thân cậu có thể tự ăn được nhưng cứ bị cô bé làm phiền mãi, nếu cậu từ chối không ăn đồ của cô bé trước mọi người thì sợ cô bé sẽ buồn, tuy vậy cô bé cũng không để ý đến 2 người kia đang lén nhìn qua bên chỗ cô bé và cậu mà vẫn tiếp tục.

Cậu đành chấp nhận để cô bé đút đồ ăn mình được một lúc rồi tự bản thân cậu tự gắp ăn.

Về phần Hibi thì đang trông đợi anh mình gắp đồ ăn cho cô nhưng cô biết điều đó sẽ không xảy ra.

"!?"

Cậu bỗng gắp một miếng đồ ăn lên kề môi cô bé khiến cô bé bất ngờ, cô không nghĩ cậu sẽ làm như thế với cô, điều đó khiến cô vui vẻ ăn phần ăn mà cậu gắp cho cô bé.

Cha mẹ cả hai chỉ biết nhìn và cười vui vẻ, cô bé từ 10 năm đến giờ chưa nở một nụ cười tươi hơn như thế.

* * *

"Liệu tôi có thể hỏi ngài một số thứ được chứ Nam Tước Owari?"

Ăn xong, bỗng người trung niên kia trở nên khá nghiêm túc nhìn về phía cha mẹ cậu

"Cứ tự nhiên."

Cha cậu đáp.

"Ngài có biết gì về cái chết của gia đình Oshino chứ?"

Nghe thấy lời người trung niên kia nói, cha mẹ cậu lẫn cậu đờ ra một lúc.

"Tôi biết..Đó là người bạn chí cốt của tôi.." cha cậu nói.

"Xin lỗi về việc đó..

Có lẽ tôi biết hung thủ là ai."

*Gầm*

"Cái gì!?" cha cậu bỗng đứng lên đưa ánh mắt phẫn nộ về phía người trung niên.

"Bình tĩnh anh yêu." mẹ cậu xoa dịu ông ấy, ông ấy cũng đã lấy lại bình tĩnh và từ từ ngồi xuống.

"Tôi xin lỗi vì sự việc này..

Chỉ là tôi nghe nói rằng cả gia đình họ đã bị đốt trong đám lửa cháy..

Tôi đã cố gắng tìm hiểu vụ việc đó nhưng chả có được thông tin gì.."

Cha cậu trở về khuôn mặt buồn bã và nghĩ về các kỉ niệm cách mười mấy năm.

"Tôi có thể thông cảm.

Chúng ta sẽ nói rõ hơn, nhưng tôi không muốn nói trước mặt lũ nhóc." người trung niên nói.

"Tôi hiểu rồi.

Vậy hãy đến phòng làm việc của tôi, chúng ta có thể nói về việc này ở đó."

"Vậy đi thôi.

Zin, con hãy ở lại đây chơi đùa với những người bạn mới nhé."

Người trung niên nói.

"Vâng thưa phụ thân."

Sau đó, cả 3 gồm luôn mẹ cậu bước đến phòng làm việc của cha cậu, nó nằm phía hành lang đối diện với phòng ngủ của cậu.

"Các cậu không phiền khi tớ chơi chung chứ?"

Cậu nhóc đó có mái tóc màu vàng, cao sắp xỉ gần bằng cậu.

"Được chứ, chúng ta là bạn mà phải không Hibi?"

"ưm-ừm."

Hibi trông có vẻ sợ hãi trả lời, vì kế bên cô, anh cô đang giữ chặt tay mình, một lượng ma thuật hắc ám bao quanh anh cô, đáng lý cô không thể thấy chúng với【Mana Control】 chỉ mới cấp 3 mình, nhưng lượng ma thuật hắc ám đó khá dày đặc, cả 4 đứa nhóc điều có thể cảm nhận được, nhưng riêng Hibi, những đứa nhóc còn lại chỉ cảm nhận được sự sợ hãi và sát khí.

(Lũ khốn..!

Bây giờ thì tao phải biết viếng thăm cha mẹ ở nơi đâu!? hả!?)

*Tha Hóa Tinh Thần : LÊN CẤP*

Máu từ trong bàn tay cậu đang giữ chặt bắt đầu chảy ra, Hibi thấy thế sợ hãi lo lắng gọi cậu.

"O o.. onii-chan?"

...

Đã vài giây trôi qua cậu không trả lời.

"Onii-chan!?"

Máu từ tay cậu bắt đầu chảy từng giọt xuống đất, Hibi hốt hoảng chạy đến ôm lấy cậu.

"Anh sao thế Onii-chan!?

Tay anh chảy máu kìa!?"

"?"

Hibi ôm lấy cậu, đồng thời kéo luôn cậu ra khỏi cơn phẫn nộ trong tâm thức cậu.

Cậu chợt nhìn Hibi, cô bé đang lo lắng ôm chặt cậu.

"Anh không sao."

Cậu đẩy nhẹ người cô bé ra rồi bước đi.

Nơi cậu bước đến chính là dãy hành lang trên lầu, nhưng không phải dãy bên cậu, mà là phòng làm việc của cha cậu.

(Lũ khốn khiếp chúng mày.. dù chúng mày có là Thần Linh đi chăng nữa, việc chúng mày đã làm với gia đình tao..

Tao sẵn sàng trở thành Sát Thần chỉ để giết được chúng mày!.)

*Tha Hóa Tinh Thần : LÊN CẤP.*

Cậu bình tĩnh lại, vết thương của cậu đã phục hồi từ lúc nó bị thương.

Cậu bước đến và đứng trước phòng cha mình, cậu chắc chắn không có một người xung quanh mình, cậu đưa tai mình vào tường để nghe những lời họ nói trong đó, nhưng căn phòng đã được cách âm.

Nhưng đó không phải vấn đề với cậu, cậu chạm bàn tay mình vào bức tường và sử dụng ma thuật hệ thổ và thay đổi cấu trúc của bức tường để loại bỏ khả năng cách âm của bức tường, tuy vậy nhưng nó vẫn khó có thể nghe được đối với tai của người bình thường.

May mắn thay, cậu không phải người bình thường, nhờ vào đặc tính thính giác của Dark Elf, cậu có thể nghe được cuộc trò chuyện trong đó.

"Cái gì!?

Ý ông là có người nói Đại Công Tước đang có ý định đảo chính sao!?"

"Đúng vậy.

Và Nam Tước Oshino là người là nói như thế, nhưng khi ông ta bẩm báo với nhà Vua thì bị cho là không đủ bằng chứng, chúng tôi đã hợp tác với nhau qua thư, cho đến một ngày, tôi không nhận được thư của ông ta nữa, khi đến đây tôi mới biết là ông ta bị chết do đám cháy.

Nhưng không thể tin được!

Ông ấy từng là một kiếm sĩ, và vợ ông ta cũng là ma thuật sư, không lý nào họ lại chết trong đám cháy như thế được!"

"Tôi cũng cho rằng như thế..

Một người mạnh mẽ như ông ta không thể nào chết dễ dàng như thế được và còn.." cha cậu bỗng ngừng nói.

"còn?"

"Tôi không thể tìm thấy con trai ông ta..

Mặc dù chúng tôi đã tìm thấy rất nhiều cái xác bị cháy tro nhưng không có cái xác nào của một đứa nhóc cả.

Nhưng cũng đã được mười mấy năm kể từ lúc đó..

Tôi không tin rằng thằng nhóc có thể sống được.. mặc dù thằng bé là một cậu bé tốt.." vẻ mặt ông thoáng buồn.

"Nếu thằng nhóc đó còn sống, chắc chắn nó biết những gì đã xảy ra..

Nhưng khả năng nó còn sống là rất thấp.."

"Tôi hiểu.." cha cậu nói.

"Vậy còn tên Đại Công Tước thì sao? cũng đã được 10 năm kể từ đó rồi mà?" mẹ cậu lo lắng hỏi.

"May mắn thay, nhà Vua đã cử hắn phụ trách việc triệu hồi Anh Hùng, có lẽ vì việc đó nên hắn chưa có thể hành động được, nhưng không sớm thì muộn hắn cũng thì hắn cũng sẽ thành động thôi..

Có lẽ là 2 năm tới.." lão trung niên nói.

"Vậy chúng ta cần phải tìm cách đối với hắn, hãy gọi những Hầu Tước và Bá Tước giúp đỡ!" cha cậu nói.

"Không thể..

Những kẻ đó vì tiền và quyền lực của tên Đại Công Tước mê hoặc, nên chúng ta không thể nói với chúng." lão trung niên nói

"Vậy chỉ còn chúng ta sao..?

Thôi cũng đã khuya, hay là chúng ta đến hôm khác bàn bạc nhỉ?

Cả 2 hãy ở lại đêm nay đi.

Chúng tôi đã chuẩn bị phòng cho cả 2." cha cậu nói.

"Cảm ơn, thật may mắn, vợ chúng tôi cũng chưa đến nơi nên tôi nghĩ mình sẽ qua đêm.

Vậy, chúc cả 2 quý ngài buổi tối vui vẻ."

Lão trung niên chào rồi bước đi ra.

"Tại sao mình lại có cảm giác ai đó đang theo dõi mình thế nhỉ?"

ông lẩm bẩm.

Về phần cậu, sau khi nghe xong những thứ mình cần nghe, cậu bước về phòng mình.

Cậu cũng không quên chỉnh cấu trúc của căn phòng đấy lại như bình thường.

(Đại công tước à..)

Bỗng cậu mỉm cười, nó không phải một nụ cười mà cậu thường thể hiện, mà đó là một nụ cười đáng sợ, một nụ cười của kẻ sát nhân.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 28 : Thua một bà già? Như một thói quen.


Khi về đến phòng mình, cậu thấy Hibi đang ngồi ở nó và úp mặt vào người.

Cậu chậm rãi đi lại.

"Em đang làm gì vậy?"

Nghe thấy giọng nói thân quen, cô bé nhìn về phía giọng nói, đó là gương mặt cậu, cậu vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như trước, nhưng khá hơn lúc nãy, khuôn mặt cậu không còn vẻ đau khổ trên đó nữa.

"Em.. làm gì sai sao Onii-chan..?"

Cô bé ngồi nhìn cậu xong nhìn đến đôi tay của cậu, điều khiến cô bé bất ngờ là, nó đã hồi phục lại từ khi nào.

"Không, em là một cô bé dịu hiền, em chả làm gì sai cả.

Là do anh không biết kiềm chế thôi.

Xin lỗi vì đã làm em lo lắng."

Cậu ngồi xuống và xoa đầu cô bé trong khi nở nụ cười.

(Dù cho như thế nào đi chăng nữa, mình không thể để cô bé biết những điều gì xảy ra với mình, một người em gái ân cần..)

"Hic.." cô ôm cậu vào lòng.

"Những người bạn của em đâu?" cậu hỏi.

"Họ đi ngủ cả rồi..

Em vì muốn chờ onii-chan nên chưa thể ngủ.."

"Vậy à.." cậu suy ngẫm một lúc.

"Onii-chan..?"

"Được rồi, vào ngủ cùng anh.

Đã lâu rồi cả 2 không ngủ cùng nhỉ?"

"Eh!?"

Bỗng cô bé đỏ mặt, đã từ rất lâu rồi cả 2 có 1 khoảng thời gian ngủ chung, nhưng đó chỉ là thời con nít 3 thôi, cô bây giờ là một cô gái "13" tuổi rồi.

"Em không chịu à?

Vậy về phòng mình ngủ sớm đi."

Thấy em cậu có vẻ bối rối, cậu nói.

"Không không không!

Nào, vào phòng thôi Onii-chan ~!"

Cô bỏ qua tất cả định kiến, chỉ cần được ngủ với cậu, như thế là đủ rồi.

Cô bé nắm tay cậu kéo vào phòng.

Trong phòng cậu, Hibi đang nằm trên chiếc giường mà mình hay ngửi, cô tỏ ra khá bối rối, còn về phần cậu đang cởi chiếc áo mình đang mặc và mặc vào đó chiếc áo ngủ.

"Em không ngờ cơ thể anh lại vạm vỡ như thế?" cô bất ngờ trong khi ngắm nhìn phần thân cậu từ phía sau.

"Hm.. anh cũng không biết nữa.

Ngủ thôi."

Cậu đi đến và lên giường mình, trong khi đó Hibi nằm kế bên và khá đỏ mặt.

"Em có thể hỏi anh một điều được chứ Onii-chan?"

"huh?"

"Anh có thật là trẻ mồ côi không vậy?"

Cậu im lặng một lúc.

"ừm, khi tỉnh dậy anh đã thấy bản thân mình trong khu rừng rồi."

"Nhưng lúc đó anh 3 tuổi mà?"

Cô bé hỏi nhưng trả nhận lại được tiếng trả lời, biết rằng anh mình đã ngủ, cô cũng từ từ xích lại gần và ôm lấy cơ thể cậu.

"Mặc kệ anh là ai, đến từ đâu..

Miễn anh vẫn là anh trai của em thì không sao.."

-----------------------------------------------------------

"Thế, cô muốn nói gì?"

"Nhóc đã nghe về tên Đại Công Tước đó đúng không?"

Hiện tại, cậu đang ở trong tâm thức cùng với Houka, cô ấy đã gọi cậu đến đây, dù cậu có thức đến mấy năm trong đây đi chăng nữa, miễn cơ thể cậu vẫn ngủ thì cậu vẫn có đủ sức khỏe về mặt tinh thần lẫn vật chất.

"Hắn ta đang giữ 1 trong *Four King Dragon* bên mình."

Nghe Houka nói, cậu cau mày.

"Vậy, ý cô là cô sẽ không tấn công kẻ đó vì hắn đang giữ bạn của cô đúng chứ?

Không sao, tôi có thể tự lo liệu đến lú-"

"Ta chưa nói hết!."

"..."

"Tuy bọn ta được gọi là *Four King Dragon* nhưng chúng ta chẳng có quan hệ mật thiết gì cả, chúng ta vẫn hòa bình với nhau vì chưa kẻ nào dám đụng kẻ nào cả, nếu có thì ta cũng tự tin về sức mạnh của bản thân."

"Vậy sao cô lại nói như thế?"

"Ta thông báo trước cho cậu thôi, hắn là kẻ đã từng khống chế ta nhưng không được, lúc đó ta đã tước đi một tay phải của hắn và kèm theo một lời nguyền, hắn không bao giờ có thể sử dụng phép thuật được nữa."

"Oh ra thế, tôi xin lỗi." cậu xin lỗi Houka.

"Nhưng ta muốn nói với cậu một điều, Dragon King mà hắn nắm giữ có tên Freeze, được mệnh danh là *King Dragon của Băng giá* cô ta sở hữu Quyền năng của Tham Lam, nhưng quyền năng của cô ta được cho là yếu nhất trong Four King Dragon nhưng cô ta khá mưu mẹo, đó cũng là lý do cô ta sở hữu Quyền năng đó, và cũng chính con ả đó đã lừa ta.."

"Vậy không phải chúng ta có chung một lý do hợp tác rồi sao?

Cô có muốn đá đít con Dragon King đó không?"

Nghe những từ Ougi nói ra, Houka nở nụ cười đáng sợ.

"Ta sẽ nghiền nát cô ta bằng móng vuốt mình, Fuhahaha!

Hãy hợp tác với nhau, ta sẽ cho nhóc sức mạnh của ta!"

"Hãy đợi đến lúc tôi có được Quyền năng, lúc đó tôi có thể giải phóng cho cô bằng kĩ năng của 72 Demon Lord."

Cậu nói kèm theo một nụ cười lạnh nhạt, bây giờ cậu đã có một con Dragon King hợp tác, kế hoạch của cậu sẽ càng thuận lợi hơn.

"Nhưng cái thứ sức mạnh cậu nắm giữ bây giờ..

Nó quá điên rồ nếu cậu càng trở nên phát triển hơn, nhưng cậu vẫn chưa bằng ta nhé nhóc con, hahah-"

*Bụp*

"Ah"

Bỗng cậu xuất hiện trước Houka và đấm vào bụng cô ta khiến cô ta bay ngược về phía sau.

Đó không phải dịch chuyển nhưng bỗng cậu xuất hiện trước mặt mình thì ai cũng sẽ nghĩ thế, nhưng không.

Thứ đằng sau cậu, là một đôi cánh thẩm đen, nó to gấp nhiều lần người cậu, cậu đã sử dụng [Siêu Sức Mạnh] kĩ năng tự kích hoạt khi cậu có ý định tấn công ai đó, kèm với [Cường Hóa Cơ Thể] và [Sức mạnh của Dragon King], tốc độ di chuyển cậu trở nên nhanh hơn bất thường.

"Tên nhóc!

Đã bảo là đừng bao giờ đấm vào bụng của phụ nữ mà!"

Nhưng Houka, người bị cậu đấm lại không có vẻ đau đớn gì, hay vào đó cô đang nhìn cậu với con mắt tức giận.

"Hôm nay là ngày đầu tiên tôi tỉnh giấc, nhưng nó không được như tôi mong đợi.

Hi vọng cô sẽ là cái bao cát cho tôi."

"Nhóc bị hâm à?

Ngon mà vào kiếm cơm !"

Kết thúc cuộc trò chuyện, cả 2 lao vào tấn công lẫn nhau, trên lưng của Houka cũng bắt đầu mọc 2 cái cánh giống như của cậu, nhưng đôi cánh của cô lớn hơn đôi cánh của cậu đôi chút.

Người đấm, kẻ né tránh, những động tác liên tục được trao đổi với nhau, nhưng cậu có vẻ là người lép vế hơn khi cậu đang bị đẩy lùi.

(Một bà già bạo lực..)

Bỗng tay cậu trở nên thành tay của một con rồng và đấm vào Houka, cô lấy đôi tay thanh mãnh của mình chặn đòn tấn công của cậu, tuy cô bị nhích về phía sau một chút do tác động của lực cánh tay rồng.

"Haha, nhóc nghĩ rằng có thể hạ t-"

*GẦM*

Chưa để Houka nói hết câu, cậu sử dụng chân mình và đá về phía ngang phần thân của cô, lúc này cô không thể đỡ được đòn đó vì đang mãi mê nói chuyện.

Houka bay về một hướng khá xa nhưng không chạm trúng thứ gì cả, vì ở nơi đây, tâm thức cậu là một màu trắng không đáy.

*GẦM*

Khi cậu đang định tiến lại cô, bỗng cô đứng lên, phóng với vận tốc còn nhanh hơn cậu lúc nãy và đấm thẳng vào bụng cậu, bụng cậu khi dính đòn đấm đó của Houka, máu bay khắp nơi, những phần nằm ở chỗ cô đấm đã biến thành mãnh vụng.

"ĐÃ BẢO LÀ ĐỪNG ĐÁNH VÀO BỤNG CỦA PHỤ NỮ MÀ!"

Trận chiến kết thúc, cậu đang nằm dài ở phía cách xa cô 500m và đang phục hồi vết thương của mình trong đau đớn, nhưng cơn đau chỉ được 1s với sự hồi phục mà [Tái Tạo] và [Siêu Hồi Phục] của cậu.

(Tôi không dám nghĩ, liệu không biết có một tên con người nào mà ngu dại đến mức đi thách thức cô..)

Cậu lẩm bẩm trong khi nhìn về hướng cô gái đang khoanh tay nhìn mình với ánh mắt có đôi chút tức giận.

Trận đấu kết thúc chỉ với 3 đấm trúng vào nhau.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 29 : Thử thách để có được thanh kiếm.


Tỉnh dậy vào buổi sáng, Hibi đang ôm người cậu ngủ một cách dễ thương, cậu bối rối không biết nên làm gì lúc này, đẩy cô bé ra và gọi cô bé thức dậy, hay để cô bé ngủ thêm một lúc?

Cậu ngắm nhìn khuôn mặt dễ thương của cô bé trong khi đôi tay đang xoa đầu cô bé, mái tóc cô bé dài đến phần lưng và rất khá mượt.

(Vẫn là mùi hương của 10 năm trước.

Thật dễ chịu.) Cậu mỉm cười dịu dàng xoa đầu cô bé.

(Note : Thanh niên này hồi nhỏ có lần hửi tóc của Hibi.

Còn Hibi thì hửi khắp mọi nơi của thanh niên, tất nhiên là trừ cái thứ mà mấy ông đang nghĩ tới ra nhé =)) .)

"Em còn định giả vờ ngủ đến khi nào nữa?"

Khuôn mặt cô bé bỗng trở nên khó chịu.

"Mo ~ Tại sao anh lại biết chứ!"

Cô nhõng nhẽo trong khi vẫn ôm lấy cậu, thậm chí còn ôm chặt hơn.

"Em không định đi học sao?

Chúng ta cần phải chuẩn bị mà?" cậu hỏi.

"Anh nói gì vậy?

Hôm nay là Chủ Nhật mà!"

"..."

------------------------------------------

Cậu thức khá sớm nên đã đi ra ngoài vườn vận động, còn Hibi thì bảo đi thay đồ tí sẽ ra, nhưng khi ra vườn, bỗng cậu thấy mình đã quên thứ gì đó.

(Mình quên bén Shinobu luôn..)

Cậu đi đến chỗ nơi mà mình từng được cho nằm ở ngoài khu vườn, Shinobu, đang nằm ở đó và ngủ.

Nhưng khi cậu sắp đến gần nó, nó bỗng tỉnh giấc.

"Gu?

GUGU!"

Nhận ra chủ mình, nó chạy đến và lao vào lòng cậu khiến cậu ngã xuống bãi cỏ.

"Giờ mày tốt hơn nên biến nhỏ đi, mày đâu thể ở một mình mãi, buồn lắm đúng không?"

Nghe chủ nhân mình nói, Shinobu trở lại hình dáng nhỏ con của nó mặc dù hình dáng lúc đầu mới chính là nó của 10 năm nay.

Khi biến đổi xong, nó tiếp tục lao vào lòng người cậu và liếm xung quanh mặt cậu.

"N-nhột.."

"Ah?

Shinobu cún con?"

Giọng nói phát từ sau cậu, đó là Hibi, cô bé đang cầm 2 ly sữa nóng trên tay.

"Ne, Onii-chan."

Cô bé đưa cho cậu 1 ly.

Cậu uống được một ít rồi đưa nó xuống cho Shinobu uống, nhìn Shinobu liếm từng giọt nước khiến cậu cười, một nụ cười thoải mái, Hibi cũng nụ cười của cậu bây giờ mà vui vẻ theo.

Khi Shinobu uống xong thì cũng đã đến giờ ăn sáng, cậu cùng Hibi dẫn nó đến sảnh ăn, nó vui vẻ chạy nhảy xung quanh 2 người.

Bước đến sảnh ăn, cậu và Hibi có thể thấy 2 vị khách kia vẫn còn ở đây và đang nói chuyện với cha mẹ mình, cậu cùng Hibi bước tới, Shinobu yên lặng theo sau.

"Buổi sáng tốt lành thưa oto-sama, oka-sama.

Và 2 vị khách quý ạ."

Hibi nói trong khi cúi đầu, họ gật đầu mỉm cười tỏa vẻ hài lòng.

Cậu cũng có chào cha mẹ mình nhưng không nói một lời nào cả, cả 2 bước đến chỗ ngồi mình.

Và đang đợi 2 cô gái kia, dù gì cũng còn khá sớm.

"Thưa cha." cậu nói.

"Huh? có gì à con trai của ta?"

"Con muốn có một thanh kiếm."

"Ý con là kiếm gỗ?

được thôi." cha cậu trả lời.

"Không, ý con là như thanh bên kia kìa.

Một thanh kiếm thật."

Cậu nói trong khi chỉ về hướng có một thanh kiếm sắt được treo trên tường nhà.

"Con có nghĩ mình còn quá nhỏ không?"

Cha cậu trở nên nghiêm túc và hỏi cậu.

"Không.

Chỉ đơn giản là con không muốn luyện tập bằng thanh kiếm gỗ đó nữa thôi."

"Nhưng con chỉ mới 13 tuổi, làm sao ta có thể đưa cho con một thanh kiếm thật chứ?"

Cha cậu đáp.

Thấy cuộc nói chuyện giữa cậu và cha cậu, người trung niên chen vào.

"Hay là thế này, nếu cậu nhóc đó tự tin vậy, thử so tài xem?"

"So tài?" cha cậu hỏi.

"Con trai tôi được gọi là thần đồng kiếm thuật vì nó sử dụng kiếm rất giỏi từ khi còn bé, thậm chí bây giờ nó có thể đánh ngang với một người lính.

Nếu con ngài thắng, hãy cho nó thanh kiếm thật, còn không thì cứ để nó sử dụng thanh kiếm gỗ." lão trung niên nói kèm nụ cười.

(Lão ta tự tin về con lão đến vậy sao?

Đánh bại được một người lính ở tuổi này thì có gì hay ho?

Con trai tôi cũng sẽ không thua kém!) đó là những gì cha cậu nghĩ.

"Thú vị đấy, được thôi.

Nghe chứ Ougi?

Nếu con có thể thắng được cậu nhóc thần đồng kiếm thuật này, ta sẵn sàng cho con thứ con muốn."

ông nói.

(Tại sao chỉ một thanh kiếm mà mình lại vướn vào cái rắc rối này..) cậu thở dài.

"Vâng.

Vậy con nên sử dụng phép thuật hay kiếm thuật?"

"Haha cậu bé, ở độ tuổi như cậu, chưa đủ trình độ để có thể niệm phép khi đấu với một kiếm sĩ đâu." người trung niên nói.

"Tch."

Cậu phát ra âm thanh khó chịu khi bị lão trung niên ấy xen ngang, lão ta có vẻ rất tự tin về con trai mình, vậy nếu bị cậu hạ gục trong 1 lần chắc sốc lắm ha?

Tất nhiên là cậu không làm vậy, cậu hạn chế cho người ngoài biết đến sức mạnh mình càng tốt.

Sau một lúc cuối cùng 2 cô gái kia cũng ra và họ bắt đầu buổi ăn sáng của mình.

-----------------------------------------------------------------------------

* * *

"Vậy, luật sẽ là, nếu làm rớt được kiếm của đối phương thì sẽ thắng."cha cậu nói.

Cả 2 cậu nhóc trạc tuổi nhau, cậu nhóc mái tóc màu vàng ánh thì nhìn người kia với con mắt kiên định, còn cậu nhóc tóc trắng kia thì nhìn người này với con mắt vô cảm và đang nghĩ về điều gì đó xa xôi.

(Lúc nãy mình ăn nhiều đồ ngọt quá..)

* Suy nghĩ của Zin.*

(Mình sẽ dạy cậu ta một bài học!

Đúng là một chàng trai không có phép tắc mà!

Hơn nữa, tại sao Hibi-chan lại bơ mình mà luôn vui vẻ với cậu ta chứ!

Mình nghĩ bản thân nên không nhân nhượng với cậu ta.)

Zin nghĩ trong khi nhìn sang Hibi, cô bé đang ngắm nhìn nở nụ cười nhìn đối thủ của cậu, điều đó khiến cho Zin tức thêm.

* *

"Bắt đầu"

Nghe hiệu lệnh từ người đàn ông, Zin lao đến cậu, đòn đầu tiên, Zin chém thẳng xuống người cậu, nhưng đó chỉ là một cú lừa, khi chuẩn bị phóng lên, cậu ta bỗng đổi hướng mình và chém ngang về phía phần tay kiếm Ougi, khi đó cậu ta nghĩ rằng mình nắm chắc phần thắng trong lần đầu, nhưng không, đòn đó bị cậu chặn mà không có lấy bất ngờ nào biểu hiện trên khuôn mặt Ougi, Zin không dừng lại ở đó, vì cậu có kinh nghiệm nên không bị bất ngờ bởi những cú chặn đòn như này, cậu ta lấy rút thanh kiếm mình trở lại và chém thẳng nó xuống theo chiều ngang để hất văng thanh kiếm của Ougi sang một bên.

"Kết thúc rồi!"

Zin la lên trong khi chém xuống.

Nhưng khi vừa chém xuống, thứ bị văng ra khỏi cuộc chiến này không phải thanh kiếm của Ougi, mà là thanh kiếm cậu ta, Zin, thanh kiếm vừa định kết thúc cuộc chiến này.

Nó bị Ougi sử dụng trỏ kiếm của mình đập vào trỏ kiếm của cậu buộc cậu phải hất văng nó đi.

"Trong chiến đấu mà cứ lải nhải, riết hết cả tai." chàng trai đối diện cậu nói, giọng nói không lấy tí cảm xúc.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 30 : Sages.


Cầm thanh kiếm bên tay phải, cậu tiến tới những người đang nhìn, họ không thể tin vào mắt mình.

Em cậu chả có bất ngờ gì khi biết kết quả đó cả, 'sau cùng thì đó cũng là onii-chan' là những gì cô bé nghĩ.

Còn về cha cậu, tuy ông lúc đó chỉ nói như thế nhưng không chắc rằng cậu có thể thắng, nếu có thắng thì chắc cũng phải khó khăn, nhưng những gì cậu thể hiện không như những gì cha cậu nghĩ, cậu xử lý 1 cách dễ dàng.

"K-Không thể tin được..Con chắc chắn đã nhường phải không Zin?"

"Không thưa phụ thân.."

Người trung niên kia bất ngờ, tuy ông không biết thực lực của cậu nhưng ông rất tin tưởng vào tài năng thiên bẩm của con mình, vậy mà lại bị cậu chiến thắng một cách dễ dàng, còn về Zin, cậu đang suy sụp tinh thần vì không tin mình có thể bị đánh bại dễ dàng vậy, vả lại còn bị đối thủ sỉ nhục bản thân, sự tự tin của cậu tan nát.

"Mong cha giữ đúng lời hứa mình."

Cậu nhìn cha cậu bằng con mắt không cảm xúc nói.

"ư-ừ, tất nhiên rồi.

Tí ta sẽ đưa.." cha cậu nói.

Cậu thở dài rồi quâng thanh kiếm gỗ qua một bên, cậu tiến về phía xa của khu vườn, đến một khoảng trống bên trong vườn hoa hồng, nơi cậu đã từng luyện tập.

"Ah?"

Nhìn xung quanh, nơi mà từng là khoảng trống rất rộng, nhưng những khoảng trống đó đã được lắp một ít bởi những bông hoa đầy màu.

"Vì em nghĩ nơi đây to quá nhưng khá ít cảnh vật nên đã cho người trồng thêm hoa."

Giọng nói phát ra từ phía sau cậu, từ khi cậu đi đến đây, cả 3 cô gái cũng đã đi theo.

"Làm tốt lắm." cậu xoa đầu cô bé.

"Hihi~" Cô bé nở nụ cười tươi vì được cậu xoa đầu, các cô gái phía sau nhìn cảnh tượng này với một cảm xúc khó xử.

Cậu đi về phía một góc cây, ở đó có một bóng mát dễ chịu, nơi mà có gió nhẹ hay thổi qua, những tiếng ve kêu vào mùa hè dễ chịu.

"Ah eto..

Onii-chan.."

3 cô gái từ khi cùng cậu đã luôn thì thầm gì đó, có lẽ có một số việc họ muốn nói với cậu.

"Huh?"

"Từ nay anh rãnh đúng hông..?" cô bé hỏi cậu.

"Chả biết."

"Anou ne..

Nếu anh rảnh, liệu anh có thể nâng cao phép thuật của chúng em không?" cô bé nói với cậu, cả 3 cô gái nhìn cậu với ánh mắt quyết tâm.

"Tại sao?

Với khả năng của em thì việc trở thành 'Paladin Pháp Sư' cũng không quá khó đâu."

Cậu nói.

"Em làm gì có khả năng đó..

Nếu là Onii-chan thì sẽ dễ dàng hơn.

Ý em là vì chúng em muốn trở nên mạnh hơn để không trở thành gánh nặng cho anh.." giọng nói nhẹ nhàng, cô bé nói ra cảm xúc của cô và 2 cô gái kia.

(Gánh nặng?

Anh sẽ chẳng bao giờ coi em là gánh nặng cả, chỉ riêng em thôi.

Còn về 2 cô gái kia, nếu họ dám cản trở việc trọng đại của anh.

Anh không ngần ngại giết họ đâu.)

"Tại sao em không kêu giáo viên dạy mình?

Anh cũng chỉ là thằng nhóc 13 tuổi thôi thì sao có thể so với những giáo viên đ-" cậu hỏi.

"Họ sẽ chẳng bao giờ làm chúng em trở nên mạnh hơn bằng anh được!

Bằng chứng là những tháng ngày anh dạy phép thuật cho em.." cô bé đưa tay lên ngực mình và nhớ lại những kỷ niệm mấy năm xưa.

"Được rồi.

Nhưng với điều kiện là cả 3 phải cố gắng nhé, anh không muốn phí thời gian vào những việc vô nghĩa." cậu nói.

"V-Vâng ~" cô bé vui vẻ khi cậu chấp nhận.

"Tôi sẽ trở nên mạnh hơn và đánh bại cậu!

Lúc đó hãy bớt tự mãn đi!"

Yujin nói.

"ừm." cậu trả lời để cho qua.

* * *

Cả 4 trở về lại dinh thự của mình, ở giữa sảnh, giờ đây chỉ còn mỗi cha mẹ cậu đang giữ một cô bé ngồi đó.

"Bọn họ về rồi ạ?"

Hibi.

"ừm, có vẻ họ trông có vẻ thất vọng, nhất là lão già đó, haha!"

Cha cậu cười một cách vui vẻ vì đã đá bay sự tự tin của lão trung niên đó về con ông ta.

"Cha, kiếm?" cậu hỏi.

"À à, cỡ trưa người ta sẽ mang lại cho ta, ta đặt nó cho con luôn đấy, con có truyền thuộc tính vào thanh kiếm vì nó là một thanh kiếm hàng xịn."

Cha cậu nói.

"Cảm ơn Cha."

Cậu hứng hể nhưng không biểu lộ trên khuôn mặt, lúc đầu, cậu nghĩ bản thân mình chỉ được một thanh kiếm bạc bình thường, nhưng được một thanh kiếm có thể truyền thuộc tính vào thì càng tốt hơn.

Cậu trở về phòng mình vì chưa đến giờ ăn trưa, Hibi và cô gái kia thì đi đến phòng của Hibi vì họ đang có nhiều chuyện để bàn.

Cậu nằm dài trên chiếc giường của mình và suy nghĩ.

(Này, liệu thức tỉnh sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi người thì điều phải đạt độ tuổi 15 không?) cậu hỏi

[Hoàn toàn không.

Những sinh vật khác thì có lúc tận khá lâu mới có thể thức tỉnh, hoặc một số thì đã thức tỉnh khi vừa lên được mấy tuổi do ý chí của cảm xúc.] Wisdom Core nói.

(Thế tại bây giờ, con người lại cần đạt tuổi 15 để đạt được sức mạnh tiềm thức?)

[Đó là sự giả tạo.

Một số loài người dù cho lên tuổi 15 đi chăng cũng chẳng thức tỉnh được sức mạnh trong bản thân, thứ đó có thể thức tỉnh là vì có một số cả thể đặc biệt và mạnh mẽ.]

(Như là Houka?)

[Tất nhiên rồi!

Ngươi có biết ta đã trải qua bao nhiêu cuộc chiến để có được sức mạnh này không!?] Houka nói trong tâm thức cậu.

(Vậy, tôi có thể sử dụng sức mạnh đó của cô à không, Wisdom Core?)

[Không.

Thứ sức mạnh thức tỉnh đó liên kết hoàn toàn với linh hồn kẻ đó, không ai có thể sử dụng được thứ sức mạnh đó ngoài chính linh hồn của kẻ đó.]

(ư..ừm, cảm ơn Wisdom C-Core.)

Cậu thật sự rất thấy phiền phức khi cứ gọi cô ấy là Wisdom Core, nó khiến cậu khó chịu khi cô không có một cái tên để gọi.

(Cô không có tên sao?)

[Không.

Tôi chỉ là sự tồn tại không được Thế giới này công nhận, việc không có tên cũng không có sao.]

(Không được thế giới công nhận?

Tôi thật sự không hiểu lắm, nhưng chả quan tâm.

Khi tôi gọi cô mà không biết phải gọi bằng cách nào, nó khiến tôi khó chịu.)

[Nhiệm vụ duy nhất của tôi chỉ là giúp đỡ ngài thôi, Master.

Những thứ đó không quan trọng, dù gì tôi cũng không được thế giới này công nhậ-]

(Nhưng tôi công nhận, tôi công nhận cô.

Nếu không nhờ cô, có lẽ tôi đã chết từ khi nào mất rồi.

Tôi sẽ đặt tên cho cô và công nhận cô!)

'Tựa như một người cô luôn giúp đỡ học sinh mình..

Tựa như một cái máy tính tốt độ cao..

Tựa như một quyển sách chứa toàn bộ kiến thức..

Nghĩ xem..' là những gì trong đầu cậu

[Tôi thật sự không cần đâ-

(Có rồi!

Tên cô từ bây giờ sẽ là Sages!)

Khi cậu đặt tên cho cô, bỗng có một thứ gì đó khiến cậu trở nên đau đớn trong đầu cậu.

-----------------------

Tên của Wisdom Core, Sages nghĩa là : Nhà hiền triết.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 31 : Thanh Kiếm


Tâm trí cậu trở nên khá đau đớn, nhưng cơn đau chỉ diễn ra được vài giây và rồi biến mất chỉ còn một tiếng nói vang trong người cậu.

*Nâng cấp Wisdom Core Solomon thành Wisdom Core Great Sages!*

(Sages? cô không sao chứ?) cậu hỏi.

[Tôi ổn.

Có lẽ tôi đã được một món quà nhờ vào đặt tên.]

(món quà? là sao?)

[Tôi có thể tính toán nhanh hơn trước, nâng cấp được các kĩ năng mạnh hơn, và rất nhiều thứ đại loại như vậy.]

(Như thế thì có lẽ sẽ tốt cho tôi rồi!

Cảm ơn cô.)

[V-Vâng.]

( huh? sao vậy?)

[Không gì.]

Có lẽ cậu không biết, từ lúc cậu đặt tên cho cô, một nhân cách đã được tạo ra.

Cậu nằm nghĩ một lúc thì cũng đã tới giờ ăn trưa, cậu nằm dậy rồi bước xuống sảnh ăn, mọi người đều tập hợp đầy đủ để chuẩn bị cho buổi ăn, cậu bước đến chỗ mình và ngồi.

Cứ vậy, một buổi trưa như mọi ngày vẫn diễn ra.

Kết thúc buổi ăn trưa, cậu nhìn cha mình, ông ấy thấy được ánh mắt của cậu liền hiểu mình phải làm gì.

"Đem thứ đó đến đây."

Ông gọi người hầu mình và nói như thế, sau một lúc, người được ông bảo đã đem đến một thanh kiếm có vỏ bọc lại.

Cậu nhìn thanh kiếm với vẻ khá tò mò.

"Đây, của con đấy, hãy sử dụng cẩn thận, ta không muốn bị người khác nói rằng đứa 1 thanh kiếm ma thuật cho 1 thằng nhóc ranh đâu."

Cha cậu cầm lấy thanh kiếm và trao nó cho cậu.

"Vâng, vậy con xin phép."

Cậu rời khỏi bàn ăn cùng với thanh kiếm, nó khá nặng so với một đứa nhóc nhưng đối với cơ thể có tích hợp với Dragon King của cậu thì chả vấn đề gì.

Cậu đi ra sau vườn, tất nhiên cả 3 cô gái cũng đi theo với ánh mắt hiếu kỳ.

Đi đến khoảng trống ở vườn hoa hồng, cậu rút bỏ vỏ kiếm ra.

(Độ bén của thanh kiếm cũng không cao.. có lẽ mình nên thay đổi cơ cấu của nó?)

Cậu lẩm bẩm rồi đưa tay mình chạm vào thanh kiếm, thanh kiếm khi bị cậu chạm vào thì có một chút rung lắc nhẹ.

Khi cậu rời bàn tay ra khỏi thân kiếm, cậu vào tư thế chiến đấu và chém thử.

*Vèo*

Cậu chém vào khoảng không bằng một lực khá mạnh, đến nổi có thể nghe được tiếng chém khi chỉ chém vào khoảng không.

(Nếu mình thêm thuộc tính vào, nó có trở nên mạnh và bén hơn..)

"Uwoaa?"

Cậu truyền ma thuật tính hệ gió của mình vào, một ánh sáng mờ nhạt bỗng sáng lên và kèm theo đó là một ít lượng gió bao quanh gươm kiếm, các cô gái thanh kiếm với ánh mắt ngạc nhiên.

Cậu đưa thanh kiếm về trước và chém vào không trung, không có gì bay ra từ thanh kiếm cả, thay vào đó là tốc độ, độ bén được gia tăng lên khá nhiều lần.

(Duyệt..

Mày sẽ kề bên tao một thời gian..)

Cậu tỏ vẻ thỏa mãn rồi cho thanh kiếm vào lại vỏ và bước đến chỗ 3 cô gái.

"Vậy, tập thôi, anh không muốn phí thời gian."

"Vâng, Onii-chan~!"

"Yay!

Nhưng có chắc là cậu có thể dạy chúng tôi không?"

Yujin thắc mắc.

"Tùy vào các cô, tôi nghĩ mình có thể dạy được Hibi thôi."

Nghe cậu nói, Hibi đỏ mặt.

Sau một lúc, họ bắt đầu quá trình luyện tập của bản thân.

Về Yujin và Yuji thì cậu dạy về cách kiểm soát mana, còn về Hibi thì cậu dạy về sự nâng bậc và phát triển kĩ năng của cô bé, nếu bản thân cậu tự học thì mất tầm dưới 30, nhưng khi dạy họ cậu mất cả một buổi chiều.

* * *

"Mệt quá đi mất.."

Cậu nằm trên giường và thở dài, bấy giờ cũng đã qua giờ ăn tối.

Một lúc dạy cả 3 về các kĩ thuật khác nhau nhưng họ lại tiếp thu rất chậm, nó gây phiền phức khi lấy mất thời gian của cậu.

(Mình còn định đi giết quái vật..)

*Crock Crock*

"Vào đi."

Khi cậu cho phép, cả 3 cô gái điều bước vào với một cuốn tập và sách trên tay.

"Ngày mai có kiểm tra tập trung đấy?

Anh biết không?"

Hibi hỏi cậu

(Chả nói việc đó cho mình biết..)

"Không.?"

Nghe cậu nói vậy, Hibi nở nụ cười vui vẻ rồi nhanh nhảy đến chỗ cậu.

"Vậy hãy để em chỉ anh, dù gì thì kiểm môn Văn cũng rất khó mà đúng hông ~?"

Toán, một môn học mà cậu của thân phận trước từng được gọi là thần đồng, cậu của thân phận trước rất thích môn toán, dù cho ở thân phận trước cậu chỉ mới tám tuổi, nhưng cậu có thể giải được bài toán mà người thầy dạy kèm cậu mình cho là quá khó so với một đứa trẻ 12 tuổi.

"Được thôi..

Nhưng tại sao lại có tới 3 người?" cậu thắc mắc, lẽ thường thì chỉ cần 1 người dạy cậu là đủ rồi, hoặc cậu có thể học một mình cho đỡ phiền phức hơn.

"Cậu thật sự không biết gì về kiểm tra của ngày mai!?"

Yujin hỏi cậu

"ừm.." cậu trả lời.

"Ngày mai là một buổi kiểm tra thực lực của các học sinh giữa kỳ.

Đừng quên rằng trường chúng ta là trường danh giá, chúng ta sẽ kiểm tra về các bài học bình thường lẫn phép thuật, nó sẽ đánh giá việc tương lai chúng ta sẽ vào trường nào."

Yujin nói.

"ừm..

Vậy chúng ta bắt đầu thôi..

Anh còn muốn đi ngủ sớm." cậu nói.

"Vâng, vậy môn Toán sẽ là Yuji.

Cô gái đạt được Top 1 môn Toán của trường.!"

Hibi vui vẻ nói.

"ưm.

Vậy để tớ dạy cậu.."

Yuji nói.

Cả 2 tiến tới chỗ bàn học của cậu, Yuji rụt rè chỉ cậu, nhưng những bài Toán cô thấy khó mà định chỉ cậu thì điều bị cậu giải hết một lượt rồi thở dài.

(Dạo này ma lực hắc ám của mình tăng nhiều quá..

Một lúc kiểm soát cả 2 ma lực..

Thật sự chả dễ chịu chút nào..

Nhưng mình cũng không muốn bị người khác nhận định sức mạnh mình qua ma lực nên đành chịu vậy..)

---------------------------------------------

Có một thứ mình muốn nói với các bạn, sắp tới có thể có Route 2, Route này là route 1, main sẽ ôn hòa với mọi người và không lắm kế đa mưu với những người bên cạnh hoặc muốn thống trị thế giới các thứ, main chỉ đơn giản là muốn trả thù cho ba mẹ mình rồi tới đó tính tiếp.

Route 2 này sẽ nói về 'Dark Ougi', thể hiện sự tàn bạo, sa đọa của main, mong muốn trả thù cho cha mẹ mình, lợi dụng người tất cả, người quen, lợi dụng xong nếu không có lợi ích gì hoặc về sau họ có nguy cơ phản bội main thì sẽ bị main giết trước, tất nhiên Route 2 này có sự Tragedy không hề nhẹ nên sẽ không dành cho những ai yêu đời đâu.

Có thời gian mình mới tính, còn giờ thì đang khá bận nên chỉ nói cho các bạn nghe thế thôi, đó là ý kiến, ý tưởng của mình.

Route 2 mang tên: [Sự tàn bạo, thối nát của Ougi/ Dark Ougi.]. không chỉ vậy, sẽ có nhiều Route chính và Route phụ.

-------------------------------------------------------

Tên : Owari Ougi.

Tuổi : 13 - 500.

Chủng tộc : Human(Unknow).

Danh Hiệu : Không.

Nghề : Ma Pháp Kiếm Sư, Thuật Sư Ma Pháp.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 2.000.850.

Sức Mạnh : 112

Linh hoạt : 101

Thể lực : 110

May Mắn : ?

Kĩ năng bị động :

Siêu Sức Mạnh.

Siêu Hồi Phục.

Cơ Thể Rồng.

Kháng Trạng Thái Dị Thường Cấp 5.

Kháng Phép : Cấp 5.

Tha Hóa Tinh Thần : Cấp 7.

Tầm Nhìn Đêm.

Thích Ứng.

Gia Tốc Suy Nghĩ : Cấp 5.

Cảm Nhận Mana.

Vô Niệm.

Tăng Tốc Niệm Chú.

Tư Duy Song Song.

Cảm nhận nguy hiểm.

Giảm Tiêu Thụ MP.

Kĩ Năng Chủ Động :

Hút Máu : Cấp 1.

Né Tránh : Cấp 2 bậc 2.

Đơn kiếm : Cấp 2 bậc 2.

Bổ kiếm : Cấp 7 bậc 1.

Long Kỹ : Cấp 7.

Kiếm thuật : Cấp 5.

Ma Thuật Hệ Lôi : Cấp 5 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Gió : Cấp 3 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Hỏa : Cấp 5 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Thủy : Cấp 3 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Kim : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật Hệ Mộc : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật Hệ Trọng Lượng : Cấp 4 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Khí : Cấp 1 bậc 3.

Ma Thuật hệ Băng : Cấp 5 bậc 3.

Hắc Ma Thuật : Cấp 4 bậc 3.

Khiên Ma Thuật : Cấp 5 bậc 3.

Ma thuật Hồi Phục : Cấp 1 bậc 1.

Cường hóa cơ thể : Cấp 5.

Cường hóa ma lực : Cấp 5.

【Mana Control】: Cấp 6.

Kĩ Năng Đặc Biệt :

Wisdom Core Great Sages.

Eyes Solomon.

Power of Solomon.

Long Nhãn.

Hóa Long Thức.

Tái Tạo.

Sức mạnh của Dragon King.

Thuật Thức.

Ma Thuật Cổ Ngữ (Ancient Magic)/ Ma Thuật Thần Thánh(Divine Magic).
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 32 : Vào một buổi sáng.


Một buổi tối mà cậu bị dồi nhét mọi thứ vào trong đầu mình.

Mặc dù cả 3 cô gái điều có điểm số tuyệt đối ở trường về các môn, nghĩ rằng cậu vì mới thức tỉnh sau 10 năm, cậu vẫn là một đứa nhóc chưa biết gì nên họ quyết định dạy kèm cậu, nhưng thực tế lại không như họ mong đợi.

Yuji dạy kèm cậu môn Toán, dù vậy, khi chỉ cậu cách giải xong, cậu đã tự giải một lượt hết thảy 10 bài Toán khó.

Yujin dạy cậu môn Lịch Sử, tưởng chừng cậu chả biết một tí nào về Lịch sử nhưng cậu có thể trả lời được sự kiện, năm sinh năm mất của các người xa xưa thời lịch sử, các phần còn lại chỉ là học thuộc nên cô không còn gì để nói cậu.

Hibi dạy cậu môn Văn, cô giảng cho cậu các định lý về từ ngữ các thứ rồi định chỉ cậu làm bài tập, nhưng khi cô định chỉ thì bị cậu hỏi "Nghĩa của câu này là thế này đúng không?" cậu chỉ vào những bài tập cô cho, tất cả điều được cậu một cách đúng và hiểu rõ ý nhất.

Cả ba bỏ cuộc, nhìn cậu rồi lẩm bẩm "Người thường chả bao giờ dạy được thiên tài cả" , giao lại những bài tập còn sót cho cậu giải quyết, cả 3 thở dài bước về phòng mình để học cho ngày mai.

(Toán là do mình có học trước từ khi trước, nhưng nó cũng không quá khó?

Lịch sử thì mình vô tình xem được khi chờ đợi cả 3 lúc trên trường về, Văn mặc dù mình không thích lắm nhưng nó vẫn được coi là một môn quan trọng khi mình còn ở thân phận trước..

Sắp tới có lẽ sẽ trở nên khó khăn nên mình chỉ cố gắng gia tăng sức mạnh của mình..)

Cậu nghĩ một lúc, giải quyết xong các bài tập còn sót, cậu bước lên giường mình và ngủ.

* * *

"Oáp...Các ngươi định tạo ra vật thí nghiệm mới sao Tham Lam,Đố Kị?" ?

"Fufufu, ngươi biết đấy, 'Phù Thủy' chúng ta ngoài tôn kính 'người đó' thì cũng phải kiếm gì để giết thời gian mà?"?

"Thô lỗ quá đấy Tham Lam, người phải biết tôn kính hơn nữa đi, sự tái sinh cho người đó là thứ chúng ta khao khát, ngoài việc đó ra.

Ta là đỉnh nhất!"?

"Oáp, vậy các ngươi định tạo ra vật thí nghiệm gì, phùu"

Hắn nói trong khi nằm dài trên một khoảng không, mặc dù hắn vừa ngủ được 12 tiếng, nhưng hắn vẫn cứ ngáp rồi đến thở dài.

"Tạo ra?

Không không.

Trong lúc chúng ta phá hủy Vương Quốc phía Tây, ta tìm thấy một sinh vật khá thú vị----"

"VÀ ĐÓ LÀ CÁ VOI SƯƠNG, FUKAKAKA.

Thứ này sẽ là vật thí nghiệm mua vui cho chúng ta, fukaka."

Hắn cười, một nụ cười kinh tởm, quái dị trên miệng.

"Ngươi thật thô lỗ Phù Thủy Tham Lam!

Đừng có mà cắt lời của khi đang nói chuyện!

Ngươi đang bất kính với người ở đỉnh cao như ta đấy!"

"Rồi rồi thưa ngài Đố Kị-sama."

Nói xong, một lượng cơn gió bay về phía gã đàn ông tự cho mình là đỉnh cao, những cơn gió đó có thể cắt phang cả một sinh vật to lớn, nhưng nó bị chặn lại chỉ bằng một tay được đưa ra đỡ từ gã đàn ông.

"Ta ghét phải chiến đấu, ngươi biết không!?

Liệu nó có làm gì hư hại đến quần áo ta không chứ!?

Ngươi đừng cứ nghĩ chỉ có mỗi mình ngươi có thể nói chuyện, TA CỰC KÌ ĐỐ KỊ ĐÓ!

Nhìn xem, cái gã Phù Thủy Lười Biếng lại ngủ mất rồi!

Hắn đúng là làm TA ĐỐ KỊ MÀ!"

"FUFUFU, Nghĩ đến việc ăn đi sự tồn tại của ông, tôi thấy mình bắt đầu rạo rực sự THAM LAM rồi đấy!"

Khóe môi của chàng trai nở nụ cười nham hiểm.

"Ta sẽ ĐỐ KỊ nếu ngươi giết được ta, sau cùng thì hãy hoàn thành công việc của chúng ta đã."

"Đúng rồi ha?

Công việc?

Ý ông là 'ĐỒ CHƠI MUA VUI NÀY ĐÂY À?"

Chàng trai chỉ vào phía bên kia, một con cá voi to hơn bất kì con cá voi nào, nó đang nằm ở phía bên đó và bị đâm bởi hàng chục cây kiếm, nhưng từng thanh kiếm đang bị đẩy ra bởi sự phục hồi của nó.

----------------------------------------------------------------

Sáng sớm, cậu tỉnh giấc đúng lúc sáu giờ, ngáp dài và bẻ cong tay mình ra phía sau để tỉnh ngủ hơn, cậu ngồi dậy tiến tới phòng vệ sinh để rửa mặt mình, cậu nhìn một hồi lâu vào chiếc gương ở đó.

"Tóc mình..

Có một vài sợi tóc có màu xám và một vài sợi tóc có màu bạch kim?"

Cậu lẩm bẩm trong khi nhìn phần tóc của mình, những sợi tóc có màu kì lạ khác màu tóc của cậu, nó chỉ có thể bị cậu nhìn thấy, chứ ngươi khác vẫn thấy mái tóc cậu có màu trắng như thường lệ.

Vệ sinh bản thân, cậu ra ngoài vườn và triệu hồi Shinobu ra, cô được cậu gọi ra vui vẻ cựa người vào cậu, nhờ vào 'biến đổi cơ thể' , cô trong như một chú cún nhỏ dễ thương, mặc dù vậy ,cậu không biết rằng Shinobu là con cái, hay nói cách khác là cậu không quan tâm.

Xoa bộ lông mềm mượt của Shinobu vào buổi sáng và những con gió dịu mát thổi qua, nó khiến tâm trạng của cậu trở nên tốt hơn.

(Đại Công Tước, có lẽ hắn ở Thủ Đô, nếu muốn vào được Thủ Đô thì có lẽ mình nên đợi ba mình có việc để vào đó, hoặc mình sẽ phải được nhập học ở Thủ Đô..) cậu nghĩ.

(Tuy vậy, nhưng chưa chắc chắn rằng hắn là kẻ giết cha mẹ mình..

Mình có nên tra hỏi hắn?

Hay giết hắn rồi nhìn vào ký ức của hắn để biết..?)

"Gugu?"

Thấy mặt cậu có vẻ gì đó nghiêm túc, Shinobu hú lên một tiếng tựa cho lời thắc mắc.

Cậu thấy vậy nên xoa đầu cô bé trong khi nói "Không sao không sao".

Cứ thế, cậu nhìn lên bầu trời trong khi vẫn xoa bộ lông của Shinobu.

"Mong hôm nay không gập bất kì rắc rối nào.."

Cậu lẩm bẩm.

"Oniiii-channnn ~!"

Hibi khi thấy cậu, vội chạy đến từ và ôm cậu từ đằng sau, nó khiến cho câu nói hồi nãy của cậu, chính thức không được như mong muốn.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 33 : Kiểm tra?


Trên đường đi đến trường, cả 3 cô trò chuyện vui vẻ với nhau trên đường đi, cũng ở bên 3 cô gái, 1 chàng trai 1 tay cầm chiếc cặp của mình và 1 tay kia thì đang che miệng ngáp.

"Anh chắc rằng mình đã học hết những thứ đó chứ?"

Cậu gặt đầu và trả lời bằng vài từ "à,ừm" rồi thôi.

Trên đường đi, cô bé rất muốn hỏi cậu về nguồn cái thứ mà cậu toát ra, nó khiến cho cô bé khó chịu đến mức muốn nôn bửa, cái thứ đó có thể khiến cô bé bất tỉnh bất cứ lúc nào, cũng chính vì thứ đang toát ra là cậu, nên cô bé dồn hết khả năng của mình chạy lên ôm cậu.

Dù nói rằng nó là ma lực thì rất khó tin, cô bé chưa bao giờ đọc, học về một thứ khó chịu gì như đó cả, nó thối đến kinh tởm.

"Nó không được biết đến trong những sách về ma lực mà mình đã học.." cô bé lẩm bẩm.

"Có chuyện gì vậy, Hibi-chan?"

Thấy vẻ mặt Hibi bỗng nghiêm túc, Yujin hỏi.

"K-Không có gì đâu." cô ve vẩy tay làm cho người khác biết mình ổn.

---------------------------------

Buổi kiểm tra vừa vào của cậu là môn Toán, mặc dù Yuji bảo rằng kiểm tra rất khó, nhưng cậu cũng thấy nó khá khó lắm, cậu chả bỏ lấy 1 câu nào.

Đối với Văn, là môn kiểm tra thứ 2 cũng vậy, cậu dễ dàng vượt qua nó nhờ mấy tiếng đồng hồ ở bên Hibi.

Lịch sử, một môn mà đối với kẻ lướt qua gì nhớ đó như cậu(thực chất là Sages), thì nó không là chuyện gì to tát cả.

(Đây không phải gian lận, đây là khả năng của mình, nhỉ?)

Cậu cố phủ nhận việc mình nhờ Sages mà nhớ hết mọi thứ và đang tiến đến canteen, cậu muốn tiếp thêm năng lượng cho mình trước khi kiểm tra đến khả năng phép thuật và thực chiến.

Cậu mua một chai trà.

Mua xong, mở nắp chai trà của mình và uống một ngụm, chuẩn bị đi thì có một thứ cản trờ khiến cậu nheo mắt.

"Bầu trời hôm nay..

Không được đẹp lắm."

Cậu lẩm bẩm với con mắt vô cảm rồi bước đi.

* * *

Thực hành về phép thuật, thứ khiến 2 cô gái đang chờ đến lượt mình trở nên căng thẳng, đó là Yujin và Yuji.

Nhưng cả 2 điều được cậu dạy rất cặn kẽ, dù chỉ một buổi chiều, cả 2 có thể tập trung mana vào tay mình.

"Tiếp theo, Hexirita Medisa Yujin và Hexirita Medisa Yuji."

Nghe đến lượt mình, cả 2 quyết tâm bước vào.

Đó là căn phòng để thực tập cho phép thuật.

"Hãy sử dụng ma thuật, mana của cả 2 và tấn công vào ta."

Nghe lời người giáo viên, cả 2 đứng chợt ra nhìn ông ấy.

'Đây là kiểu kiểm tra mới sao?

Hay ông ấy bị bạo dâm?' Đó là những gì cả 2 nghĩ, nhưng bỏ cái suy nghĩ cuối ra, chả có giáo viên nào trong cái trường vinh dự này lại bị như thế cả.

Cả 2 truyền mana vào tay mình, lao đến và đấm vào người giáo viên.

Người giáo đưa 2 bàn tay mình ra đỡ lấy 2 cú đấm đó.

Tuy đó là lực 2 cô gái 13 tuổi nhưng nhờ có cường hóa bằng việc truyền mana vào, những cú đấm đó trở nên mạnh hơn.

"Đau.." người giáo viên lẩm bẩm.

"Có việc gì vậy thầy?"

Yujin,Yuji

Nghe người thấy mình nói gì đó mà cả 2 không nghe rõ, họ hỏi.

"Không gì.

Tốt lắm, khả năng dẫn truyền mana của các em rất nhanh và không tốn thời gian, những cú đấm thì dứt khoát như muốn 'giết thầy', bonus cho các thứ đó, các em được B+."

Người thầy nói, nửa câu đầu nghe có vẻ là khen, nửa câu khiến người ta nghĩ khác.

"YAY!"

Nghe nói như thế, cả 2 đập tay vào nhau tỏ vẻ vui vẻ và bước ra ngoài.

"Tiếp theo, Owari Ougi."

Chàng trai vẫn còn đang ngáp, nghe tên mình, cậu từ từ bước vào.

Hai cô gái đi ngang và nhìn cậu lẩm bẩm.

"Kiểu gì cũng được S hoặc hơn cho xem.."

Cả 2 lẩm bẩm.

. . .

Sau một lúc cậu bước ra, lúc này Hibi đã tới, cả 3 người nhìn vào bên trong.

Bên trong khu thực tập chẳng có gì như vụ nổ xảy ra hay gì cả.

Hay vào đó người giáo viên đang trần truồng nằm dưới đất.

"Biến thái hết thuốc chữa.."

Cậu lẩm bẩm khi đi ngang cả 3 cô gái, nghe vậy cả 3 rùng mình.

. . .

Sau khi đã đổi giáo viên, tới lượt Hibi bước vào, người giáo viên mới đó nhìn cô với vẻ hoang mang.

"À Etou..

Yên tâm đi, thầy không kêu em tấn công thầy đâu nên đừng làm chuyện như anh em đã làm với người thầy kia.."

Người thầy này nở nụ cười cay đắng, vì chính ông cũng chứng kiến cảnh người giáo viên kia bị gì.

Hắn không xúc phạm gì cả, sau khi nói rằng 'Cứ tấn công thầy bằng ma thuật của em' với Ougi, bỗng hắn ngã xuống, quần áo rách khắp nơi, tất nhiên là không bị thương, chỉ là hắn bỗng ngất đi thôi, lúc đó có thể thấy, cậu nhìn người thầy đó với ánh mắt khinh bỉ.

---------------------

Trong khi đã xong phần kiểm tra phép thuật, cậu đi tiếp đến phòng kiểm tra khả năng chiến đấu.

Cậu được bắt cặp với đứa nhóc bằng tuổi, cả 2 chiến đấu với nhau rất công bằng, công bằng ở chỗ cậu chả dùng đến kĩ năng gì vẫn thắng, còn kẻ đấu với cậu thì luôn dùng đến kĩ năng này đến kĩ năng khác tấn công cậu, cậu đơn giản là né hoặc đỡ nó cho đến khi tên kia kiệt sức và bỏ cuộc, đó là công bằng.

Cậu không muốn quá phô trương sức mạnh của mình, nhưng cũng không muốn mình bị lưu bang các thứ, sau cùng thì muốn học trường nào đó ở thủ đô, cậu cũng phải cố gắng đôi chút, đôi chút nữa là vì em cậu, con bé nói rằng muốn vào trường Top 1 của Thủ Đô.

----------------------------------------------

Cách xa hướng cậu nhìn ở bầu trời khá xa, có lẽ đâu đó từ 50km đến 100km.

Có một đợt sương mù bao phủ lấy Cây Hiền Triết, trong bầu trời đầy sương đó, có một con ma thú to lớn hơn bất kì con nào, đang bay.

Điều đặc biệt ở đây là tên của nó không phải là của loài biết bay.

Cá Voi Trắng, hay còn được gọi là Cá Voi Sương, một con ma thú của 400 năm trước bỗng trở lại.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 34 : Sự kỳ lạ.


Sau buổi kiểm tra từ sáng đến chiều cũng đã xong, kết quả của các bài kiểm tra thực chiến và phép thuật cả 4 như sau.

Yujin.

- Khả năng phép thuật hạng : B+.

- Khả năng thực chiến hạng : C.

Yuji.

- Khả năng phép thuật hạng : B+

- Khả năng thực chiến hạng : D.

Hibi.

- Khả năng phép thuật hạng : S

- Khả năng thực chiến hạng : A+.

Ougi.

- Khả năng phép thuật hạng : ?

- Khả năng thực chiến hạng : B+.

-----------

Với Yujin và Yuji, Yujin giỏi hơn Yuji về kiếm thuật đôi chút.

Còn Yuji thì giỏi hơn Yujin về phép thuật cũng đôi chút, nhưng khả năng giỏi hơn phép thuật đôi chút của Yuji không thể thấy được thông qua phương pháp đơn giản như thế.

Với Hibi, được gọi là Thiên tài và cũng đã trải qua nhiều trận chiến để có được hạng 9, nên S và A+ là điều hiển nhiên.

Với cậu,Ougi.

Trong phép thuật, cậu làm ngất đi người chấm điểm lúc đó cho cậu, nên vẫn chưa có đánh giá gì về khả năng phép thuật của cậu.

Còn về thực chiến, cậu luôn đỡ đòn tấn công của người khác mà lại không tấn công lại một đòn nào, nó khiến cho cậu chỉ nhận được điểm B+ cho mỗi việc phòng thủ trước đối phương, khác với cậu, Hibi hoàn toàn áp đảo đối phương nhờ vào ma thuật hệ băng của mình.

(note : khả năng thực chiến, khác với khả năng chiến đấu bằng vũ khí nhé.)

Thấy được khả năng thực chiến của mình, cả 2 cô gái khá thất vọng, về phần Hibi thì có đôi chút khó hiểu, nếu cô được hạng S hoặc A+, anh cô đáng lẽ phải được hạng S+ hay hơn mới đúng chứ?

Nhưng cô không có dịp hỏi, khi đưa bảng kết quả cho cô, cậu chạy đâu đó biệt tâm và nói rằng "tí anh đến đón" với khuôn mặt vô cảm, nhưng chả sao, biết anh mình sẽ mình, cô tháo thức lắm rồi, vì thiếu mất 1 thành viên, Yujin và Yuji bị giữ lại làm tiếp việc ở Hội học sinh cùng cô.

* * *

13 tuổi, độ tuổi mà được Guild mạo hiểm gia chấp nhận, nhưng khi cậu chết, họ không liên quan.

Cậu bước vào Guild mạo hiểm gia, đây có lẽ lần đầu cậu vào một nơi ồn ào và đầy mùi rượu thế này, nhìn lướt qua trong khi đi, có một số đang ngồi uống rượu một mình, một số đang ngồi kể về chiến công của mình, số còn lại thì nhìn cậu, họ nhìn cậu với ánh mắt cảnh giác,ánh mắt lo lắng, ánh mắt sợ hãi, ánh mắt tội nghiệp, vô số ánh mắt nhìn cậu theo cách khác nhau.

"Thưa cô."

"?"

Cậu gọi người tiếp tân trước mặt mình, người tiếp tân thắc mắc ai đó gọi mình nên liên tục đảo mắt đi xung quanh, cho đến khi cô thấy một cậu bé tóc trắng phía dưới.

"Ah?

Xin lỗi em, nhưng em muốn gì ở đây vậy?

Nếu muốn tìm cha mẹ thì ở đây không giúp gì được đâu, để chị chỉ chỗ nhé?"

(Mình thắc mắc nhưng tại sao họ cứ nhìn mình với ánh mắt kì lạ mãi vậy?) là những gì cậu nghĩ, cả cô tiếp tân cũng nhìn cậu với ánh mắt bối rối đi kèm tội nghiệp.

"Đăng ký."

Cậu nói lên 2 từ đủ cô tiếp tân nghe, nghe xong, đôi vai cô co giật, tuy cậu chỉ nói 2 từ, nhưng cô có thể hiểu điều cậu muốn.

"Em..Em chắc chứ?"

Cậu không trả lời, thay vào đó là gật đầu để cô tiếp tân biết.

Lý do ai cũng nhìn cậu với những ánh mắt ấy, cậu không hiểu và tò mò muốn biết.

"Được rồi em hãy ký vào đâ---"

Cô đưa cho cậu một tờ giấy, cậu ngước mặt mình lên để nhìn tờ giấy và lấy nó.

Cô từ lúc đầu không nhìn thấy ánh mắt cậu, nhưng khi thấy, bỗng đôi tay cô rung rẫy khiến cho tờ giấy rớt xuống.

"Mắt 2 màu,tóc trắng, giọng nói đáng sợ.."

Cô run rẩy nhìn cậu đang ký tờ giấy.

Cậu nhặt tờ lên và bắt đầu ký một số thông tin vào đó, tất nhiên cậu không ghi họ mình mà chỉ ghi mỗi cái tên.

Thấy cô tiếp tân nhìn cậu run rẩy, cậu cau mắt khó hiểu.

Trả lời tờ giấy cho cô tiếp tân, chụp lấy tờ giấy cậu đưa, "đợi một chút" cô nói, sau đó cô chạy nhanh về phía cánh cửa ở sau.

Sau một lúc cô đi ra với khuôn mặt bình tĩnh và lẩm bẩm những từ như "đó chỉ là truyền thuyết, đó chỉ là truyện bà mình bịa." , cô nhìn cậu với khuôn mặt bình thường và đưa thẻ cho cậu.

"Đây, thẻ của cậu.

Lúc đầu nó miễn phí, nhưng đừng để mất nhé, phí làm lại thể là 5 đồng bạc đấy."

Cậu lấy thẻ ghi thông tin của mình trên đó, sau đó cậu nói "cảm ơn" với cô rồi bước đến chỗ nhận nhiệm vụ, nhìn một lượt rồi cậu bỏ đi.

(Cũng đã đến lúc đón con bé rồi, về thôi.)

Cậu cất thẻ trong túi rồi bước ra ngoài mạo hiểm gia, rank của cậu là rank F, nếu cậu hoàn thành nhiệm vụ thì nó sẽ tự động thêm exp vào cây exp của rank và tự động lên rank nốt.

Sau khi cậu rời hẳn đi, một đám người bàn tán.

"Này này, thằng nhóc đó không phải Á nhân đấy chứ!?"

"Chắc chắn là không, nó không có những thứ đặc điểm như tai,đuôi như Á nhân cả."

"Ôi, có lẽ tao bị nguyền rủa rồi."

"Chắc nó chỉ là trường hợp đặc biệt thôi, lo lắng gì."

----------------------------

Cậu bước đi về trường, nhưng khi cậu đi qua một khu hẻm, có một thứ sức hút kì lạ khiến cậu phải bước vào.

Cậu bước vào chiếc hẻm đó, 1 phần là muốn điều tra thêm về cái chết cha mẹ mình, 1 phần là có thứ gì đó khiến chiếc mũi của cậu trở nên nhạy cảm.

"----- Mùi sắtcủa máu." cậu lẩm bẩm trong khi bước vào.

Ánh sáng dần bị khuất vì vô số từ cản trở nó, nào là mây, những bức tường cao tầng.

Mùi hương đó dần dần trở nên mạnh mẽ hơn.

"AAAAA!"

Cậu nghe thấy tiếng la vang từ phía trong vang ra, cậu bình tĩnh đi vào.

Cảnh tượng tiếp theo khiến cậu kinh hoàng.

------Những cái xác của những kẻ xấu số được trải khắp đoạn đường tiếp theo, những kẻ giết họ vẫn ở đó, họ cảm nhận được cậu, cậu nhận thấy họ.

"...."

Cả 2 đối diện nhau, bên kia là tầm 10 kẻ với trang phục đen, bao trùm đầu lẫn khuôn mặt bằng cái nón? hay mảnh vải? cậu không biết.

Họ nhìn cậu, cậu có thể cảm nhận thứ gì đó kì lạ phát ra từ họ, nó giống với thứ cậu cũng phát ra.

Họ bao quanh cậu, trong một con hẻm trật trội, cả 10 kẻ tạo thành vòng tròn bao quanh cậu, cậu vào tư thế chuẩn bị, đặt sự cảnh giác của bản thân lên cao, chuẩn bị sức mạnh để đáp trả, cậu nghĩ nếu mình không cố hết sức, hay có cố hết sức, cơ hội thắng vẫn sắp xỉ 50%, nhưng nếu cậu nhờ người đó thì lại khác.

Mọi thứ cậu điều đã tính, xem xét sức mạnh đối phương, nếu không thắng thì chạy, nếu không chạy được thì nhờ người đó.

"-----?"

Cả 10 kẻ cúi đầu chào cậu một cách kính lễ, khi chào xong, họ biến mất để lại cậu đang bỡ ngỡ với khuôn mặt vô cảm và đống xác.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 35 : Hiếu kỳ.


Những chuyện vừa xảy ra, nó làm chấn động não cậu.

Bị 10 kẻ bao quanh chào mình xong biến đi, để lại là vô số cái xác rải rác khắp hẻm, chúng điều là bọn dân đen trong hẻm này, tất cả điều bị giết bởi một thanh dao uốn lưỡi nhỏ, những thanh dao ấy không bị những kẻ phủ đen lúc nãy lấy ra, bọn chúng để ở đó xem như chúng không quan trọng.

Cũng không phải là việc của cậu, nếu cậu ở đây lâu hơn nữa thì lỡ bị người khác thấy thì sao?

Nên cậu quyết định chuồn đi và bỏ lại vô số cái xác ở đó một cách tàn nhẫn, cũng không phải là tàn nhẫn, vì họ đã chết rồi thì cậu cứu kiểu gì?

Cậu chả phải Thần Linh.

* * *

'Một đám người kì lạ?

Họ không giết mình để bịt miệng sao?

Thay vào đó họ lại cúi chào một thằng nhóc 13 tuổi rồi biến mất?

Là những gì cậu nghĩ, bỗng một tiếng nói cất lên khiến cậu ngưng dòng suy nghĩ đó.

"Chúng là tín đồ tôn kính Phù Thủy."

Houka nói với một giọng nghiêm túc trong đầu, cậu bất ngờ.

"Tín đồ tôn kính Phù Thủy?

Có thứ đó sao?"

"Chúng là những con người vô tri tôn kính kẻ đó.

Ta khuyên ngươi, nếu gập phải một Tổng giám mục Tội lỗi, chạy là điều ta muốn ngươi nghĩ tới đầu tiên lúc này, hoặc ta có thể giúp ngươi, ngươi còn chưa đủ sức để chống lại một tên Tổng giám mục đâu."

Cô nói với một giọng nghiêm túc, không như cô bình thường, bình thường cô sẽ luôn lải nhai trong tâm trí cậu về việc gì đó, nhưng đôi lúc cô trông rất nghiêm túc, đó là lúc cậu biết việc cô nói nghiêm trọng cỡ nào.

---------------------

Không nhắc đến những thứ đó nữa, dù vậy, cậu vẫn tò mò về 'Tín đồ tôn kính Phù Thủy', Phù Thủy?

Cậu chưa bao giờ nghe ai hốt lên từ đó cả, trong sách cũng không.

Cậu tò mò, nếu hỏi cậu muốn biết kẻ đó là ai không?

Tất nhiên cậu muốn, nhưng sự nguy hiểm qua từng lời nói của Houka khiến cậu không muốn hỏi gì thêm.

Dù vậy, cậu đã cố hỏi thêm đôi chút nhưng lại bị cô đáp lại "Ngươi ngạo mạn nhỉ?" rồi trở nên im lặng, cô đã bảo cậu ngạo mạn hết lần này đến lần khác trong 10 năm ở linh hồn, cậu có nghĩ rằng bản thân mình ngạo mạn?

Không một chút nào luôn, có lẽ vì cậu đã quá trở nên keo kiệt và không quan tâm tới người khác chăng?

"---****----*****-----sa----..ma.."

Trong khi vừa suy nghĩ vừa đi, một giọng nói phát ra khiến cậu rùng mình, nó không phát ra từ bốn hướng đâu cả, nó nói thẳng vào tâm trí cậu.

"Houka, cô vừa nói gì à.?"

"..."

'Không phải cô ấy đâu.' là những gì cậu nghĩ sau khi cô ấy không nói gì, giọng nói ấy rất kì lạ, cậu không thể nghe rõ nó vì một lý do nào đó, nhưng từ cách nó phát ra, có vẻ thứ đó đang rất đau khổ.

Có vẻ nó đang muốn nói gì đó với cậu.

(Mình sẽ trễ giờ mất nếu cứ liên tục nghĩ ngợi thế này..)

Cậu bỏ qua những dòng suy nghĩ của mình về đủ thứ kì lạ, cất bước thật nhanh về trường học để đón em mình.

---------------

May mắn là vừa kịp lúc,cô bé cùng 2 cô gái trong có vẻ mệt mỏi đi ra.

"Tại sao chúng tớ lại phải làm những công việc đó chứ.."

Yujin thở dài nói.

"Tớ tuy muốn giúp nhưng không ngờ nó lại nhiều đến thứ này.."

Yuji tiếp lời.

"Mah mah, xin lỗi mà.

Tại vì đợt kiểm tra nên công việc trở nên bận rộn hơn.

Dù gì cũng cảm ơn về sự giúp đỡ của các cậu."

Hibi cuối đầu cảm ơn 2 người.

"K-không sao đâu."

Yujin thấy Hibi làm vậy, có một chút ửng đỏ và bối rối xuất hiện trên mặt cô bé.

(We need to ghim tag "Yuri")

"Giúp đỡ bạn bè là điều đương nhiên mà."

Yuji cười khi nói.

"Các cậu..

Ah?

Onii-chan!"

Thấy cậu, chưa dứt lời mình nói, cô bé bỏ hai người bạn phía sau và chạy đến hướng cậu một cách tử tế để tránh lộ những thứ ở phía trong chiếc váy ngắn.

Bắt lấy tay trái cậu, cô bé dựa đầu mình vào vai cậu một cách vui vẻ.

Hai cô gái thở dài từ từ đi lại.

"Tại sao cậu cứ phải đợi Hibi mãi vậy?

Cậu có thể về trước mà?"

Yujin thắc mắc.

"Huh?

Có lẽ..

Bảo vệ cô bé chăng?

Tôi không muốn chỉ vì mình về trước mà cô bé xảy ra việc gì."

Lời cậu nói ra, Hibi nghe thấy liền trở nên hạnh phúc hơn và cạ đầu vào vai cậu như một chú cún.

Cậu nhẹ nhàng xoa đầu cô bé bằng tay phải trong khi để cặp da xuống đất.

"Anh sẽ mãi mãi bảo vệ em, anh sẽ mãi mãi bảo vệ em nhỉ?

Onii-chan~" Cô bé vui vẻ nói.

"Mãi mãi....anh sẽ cố.."

Cậu lẩm bẩm mà không phát thành âm thanh mà người khác có thể nghe thấy.

Sau một lúc cả 4 cùng bước về nhà.

Trở về nhà, ăn tối xong xuôi, cậu nằm dài trên giường mình.

"Cô biết gì về tín đồ Phù Thủy chứ, Sages?"

Cậu hỏi trong tâm thức mình.

"Là những kẻ sùng bái, yêu mến, dành sự kính trọng đến điên khùng cho Phù Thủy."

Nhận là câu trả lời từ Sages, nhưng đó không phải câu hỏi mà cậu muốn hỏi.

"Phù Thủy là gì?"

"Là những kẻ đại diện cho 7 Đại Tội của Thế Giới.

Ngạo Mạn, Phẫn Nộ, Đố Kị, Tham Lam,Lười Biếng,Phàm Ăn và Sắc Dục từ 400 năm trước."

400 năm trước, đó là điều mà cậu không biết.

Không phải cậu không biết, mà là không gì thứ gì cho cậu biết, chuyện 400 năm trước không được ghi chép ở bất cứ đâu trong thư viện cả, chỉ có ghi rằng 400 năm trước, có một cuộc chiến tranh đã xảy ra, nhưng chiến đấu với ai?

điều gì?

Trong các sách lịch sử cậu đã xem không đề cập đến.

"Cô có biết, cuộc chiến tranh 400 trước không?

Kẻ gây ra nó, thứ gì đã làm mở đầu cuộc chiến tranh?"

Không nghĩ được gì, cậu hỏi Sages.

"Ngài muốn tôi kể ngài nghe về chuyện 400 năm trước sao?

Như ý ngài.".
 
Back
Top Dưới