Khác [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」

[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 55 : Nữ Hầu Chiến Sư.


"Ngài có muốn làm chủ nhân của chúng tôi không?"

Cô gái phía bên phải hỏi cậu.

"Chủ nhân?

Tại sao?"

"Chúng tôi là Vampire Nữ Hầu Chiến Sư, mục đích duy nhất của chúng tôi là sống để hỗ trợ chủ nhân hết mực của mình."

"Vampire Nữ Hầu..

Lần đầu tiên tôi nghe từ nó"

Nghe xong lời cậu nói, hai cô gái nở nụ cười lạnh trong khi vẫn bị xích lại.

"Có lẽ do ngài còn quá nhỏ?

Hay tại thời nay không còn những thứ như Nữ Hầu Chiến Sư rồi."

"Nhưng tại sao lại chọn 1 thằng nhóc như tôi làm chủ nhân?"

"Vì ngài mạnh mẽ."

Cả hai người nói cùng lúc, trong lời nó của họ dường như có sự tôn trọng dành cho cậu.

Nhưng cậu vẫn khó chịu khi cả hai đều phải quỳ gối xuống và bị xích lại như thế trong khi nói chuyện với cậu.

"Tôi phá nó được chứ?" cậu hỏi

"Không thể, nó là sợi xích của giao ước, trừ khi giao ước này kết thúc, không thể cắt đứt nó."

"Vậy, giao ước đó là gì?"

"Tìm được một chủ nhân xứng đáng để phục vụ."

Cậu không phải không muốn cứu lấy hai cô gái này, chỉ là khi cứu lấy họ, nơi nào sẽ là chỗ cho họ ở chứ?

(Đúng rồi)

Cậu vừa nhớ ra một chuyện, nhà cậu có hai cô hầu gái vừa nghỉ hưu, cậu nghĩ đưa hai cô gái này về thay thế chỗ đó cũng không quá tệ.

"Được rồi..

Tôi sẽ giao ước với các cô."

"Tốt quá.

Vậy thì giao ước kiểu Vampire nhé?

Giao ước máu."

Khi cô vừa nói xong, những giọt máu trong lớp da của cả hai cô gái bắt đầu chảy ra tạo thành một cộng dây, chúng nối giữa đôi tay thanh mảnh của 2 cô gái cùng với tay phải cậu.

"Từ nay, chúng tôi sẽ phục vụ người này."

Khi cả 2 vừa nói xong, sợi dây uống lại thành một chiếc vòng rồi từ từ thu nhỏ lại chỉ bằng 1 chiếc nhẫn, nó bay đến 1 ngón trong tay cậu, sợi dây máu đông cứng lại tạo thành 1 chiếc nhẫn nhỏ trên tay cậu, theo sau đó là sợi xích ràng buộc cả 2 cô gái bắt đầu bị đứt đi và biến thành những hạt sáng li ti rồi biến mất.

Các cô gái chậm rãi đứng lên, cậu có thể thấy trang phục họ, nó dài đến hơn đầu gối nhưng trong có vẻ khá bẩn, đứng lên chậm rãi, họ bắt đầu bẻ tay,bẻ chân,bẻ cổ, làm mọi thứ để khởi động cơ thể của mình, sau khi biết gần mình vẫn ổn, họ nhìn cậu với ánh mắt ôn hòa, một ánh mắt đáng lẽ không thuộc về một Vampire Thuần Chủng.

"Cảm ơn ngài vì đã giải thoát chúng tôi, Cậu chủ."

Họ đồng loạt nói trong khi đưa 1 chân ra sau, chậm rãi cầm 2 bên váy vén nhẹ lên để thể hiện sự kính trọng của mình, cũng như thể hiện sự thông thạo của Nữ Hầu.

"Các cô tê-"

"Trước tiên, chúng tôi có 1 điều kiện."

Trước khi cậu kịp mở lời, họ nói thêm, điều đó khiến cậu cau mày đôi chút."

"Điều kiện?"

"Xin lỗi thứ nhưng mong ngài đừng bao giờ hỏi về quá khứ chúng tôi.

Ngài chỉ cần biết chúng tôi bây giờ là đủ rồi."

Họ chậm rãi nói.

"À ừm..

Tôi sẽ tuân theo điều kiện.

Nhưng, các cô tên gì?"

"Phải rồi nhỉ, thật thô lỗ khi chúng tôi lại không xưng hô tên mình cho Cậu chủ.

Ngài có thể gọi tôi là Fura, còn kế bên tôi là Fure.

Tôi là chị gái, còn đứa này là em gái tôi, chúng tôi sinh đôi nên khá giống nhau, mong ngài không nhớ nhầm chúng tôi cũng như đừng so sánh chúng tôi với các cặp đôi khác."

Cô nói như thể trêu chọc cậu, dứt lời, cô mỉm cười một cách nhẹ nhàng trong khi che miệng.

"Người ta nói chị em sinh đôi thường có những điểm khác nhau ha?

Nhưng chúng tôi hoàn toàn giống nhau đó, điều đó là cho chúng tôi trở thành bộ đôi chị em bất bại."

Cô em gái nói, kết thúc câu nói cô cũng cười như chị mình trong khi lấy tay che lại.

"Quả thật 2 cô giống nhau, quả nhiên là Vampire mà, một chủng tộc kiêu ngạo.."

"Ah, lời khen ngợi của cậu chủ thật quý báu ~" Fure nói.

"Ara, thành thật xin lỗi, vì cũng lâu rồi chúng tôi không được trò chuyện cho nên.."

Fura nói tiếp.

"Đủ rồi, rời khỏi đây thôi, nhưng tôi có thể thẩm định các cô chứ?"

"Ara?

Ngài còn có cả kĩ năng thẩm định cơ à?

Tôi cứ nghĩ ngài chỉ đơn thuần là có hai lượng mana khổng lồ và một thứ gì mà khó chịu tỏa ra thôi ấy chứ."

Fure nói nhưng không có lấy biểu cảm ngạc nhiên.

"Ngài cứ tự nhiên, cậu chủ."

Fura nói.

Cậu cho qua lời của cô và thẩm định cả hai cô gái.

Sau một lúc thẩm định xong, cậu thở dài nhìn các cô gái.

"Các cô đúng là quái vật nhỉ?

Tự gọi mình là bộ đôi bất bại cũng không sai..

Về thôi."

Nghe lời thấy lời cậu nói, cả hai tiếp tục nở nụ cười nhẹ trong khi che môi.

Khi thấy cậu rời đi, họ tiếp bước theo sau, nhưng đi được vài bước bỗng cậu hỏi.

"[Hóa Dơi], nghĩa là các cô có biến mình thành 1 con dơi à?"

"Ara, ngài có thể thấy được cả kĩ năng đặc biệt của chúng tôi à.

Tôi thật sự bất ngờ khi ngài không hỏi những kĩ năng kia mà lại đi hỏi kĩ năng này đấy."

Fure nói trong khi mỉa mai.

"Nó cho phép chúng tôi biến thành dơi, kĩ năng này dùng để thu nhập tin tức, ẩn mình, khiến người khác có thể không phát hiện mình."

Fura nói tiếp.

"ồ? một kĩ năng có lợi trong tương lai."

---Nghe thấy lời cậu nói, cả hai cô gái tiếp tục nở nụ cười hài lòng, hài lòng vì mình sẽ có lợi ích cho cậu trong tương lai.

"Tôi biết như thế là vô lễ, nhưng tôi vẫn thắc mắc thưa cậu chủ, nếu ngài nhìn thấy kĩ năng đặc biệt, vậy ngài không hỏi gì về [Control Darkness] của bọn tôi sao?"

"Vì sao à..

Vì tôi cũng có kĩ năng đó."

Nghe lời cậu nói, gương mặt của cả hai cô gái từ một nụ cười thắc mắc, nó trở thành 1 thứ gì đó bất ngờ khi cậu nói.

[Control Darkness], một kĩ năng có thể nói là bá đạo, cho phép chủ nhân kiểm soát bóng tối, họ có thể dùng bóng tối để tấn công, nó có thể đâm xuyên qua bất kỳ cái khiên ma thuật nào vì nó không được tính là phép thuật, hay thậm chí nó có thể nuốt chửng mọi thứ mà chủ nhân của kĩ năng ra lệnh, nhưng nó cần một lượng lớn mana để điều thành, nó còn thậm chí cho phép chủ nhân hòa lẫn vào bóng tối, tiến tới cái bóng của kẻ địch và tấn công họ.

Và lời cậu nói cũng không phải đùa, vì Houka cũng có kĩ năng đó, chỉ là cậu chưa cần tới nên chưa muốn có từ cô ấy, nhưng bây cậu nghĩ bản thân cũng đã cần rồi.

Sau khi nghe xong lời cậu nói, Houka cũng "hứ" lên 1 tiếng vì biết kiểu gì cậu cũng ăn vạ mình xin dạy.

Nhưng đây cũng không phải là 1 kĩ năng mà ai muốn cũng có thể có, trừ một số cá thể đặc biệt,và cậu cũng nằm trong số những cá thể đặc biệt đó sau khi được Sages phân tích.

*Nhận được kĩ năng [Shadow Hide].*
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 56 : Nhận Hầu Gái.


"Thế?

Con bảo 2 người này có thể làm người hầu?"

"Onii-chan đem về hai cô gái xinh như đóa hoa hồng ở tuổi 18 và bảo họ sẽ làm người hầu nơi đây?"

"Trông họ như thế mà chịu làm người hầu à?

Con đùa ta chăng?"

Đem hai cô gái vê nhà, cậu bảo rằng cả hai sẽ nhận việc ở đây, nhưng chuyện không dừng lại ở đó, cậu bị cha mẹ lẫn em gái mình liên tục tra hỏi mình, em cậu có lẽ về khá sớm và biết được điều này, thấy cậu đang khó xử, Fura lẫn Fure cúi đầu nói.

"Chúng tôi sẵn sàng ở bên Cậu chủ mãi mãi ạ, xin hãy yên tâm, công việc hầu gái thứ gì chúng tôi cũng biết nên khỏi pha lo."

Cả hai nói xong, họ đưa 1 chân về phía sau, vén váy mình lên đôi chút thể hiện sự kính trọng.

(note : Mai mốt mình sẽ ghi 'kiểu chào của hầu gái' cho lẹ, mệt mỏi vãi loằn, mọi người sreach là ra thôi)

Thấy họ làm như thế, gia đình cậu có đôi chút bất ngờ và nói tiếp.

"Hai cô có chắc chứ?

Nhan sắc của cả hai không đáng để làm hầu gái đâu." mẹ cậu nói.

Cả hai trong rất giống người bình thường , vì họ đã che giấu răng nanh, móng tay, đôi mắt Vampire của mình để không bị nhận ra, nhưng họ vẫn rất xinh đẹp với cơ thể như của thiếu nữ tuổi 18, nhưng khác ở chỗ họ đã hơn 400 tuổi rồi.

"Không sao ạ, vì cậu chủ đã cứu lấy hai sinh mệnh này, chúng con quyết định hầu hạ cho cậu chủ."

Nghe thấy lời nói ăn cần của họ, tuy vậy cha mẹ cậu đã tìm ra được người hầu mới, và hiện tại không trống chỗ, nhưng đuổi họ đi trong khi con mình dắt họ về cũng kỳ.

"Vậy thì.." cha mẹ cậu nói.

----------------------------------------------

Ngoài sân vườn, vào một buổi chiều thoáng mát, ở một sân vườn khá rộng, có một cậu nhóc đang được vô số tinh linh bao quanh, kế bên cậu là 1 cô bé đang nhìn cậu với ánh mắt ngưỡng mộ vì cô chỉ có thể trò chuyện được với mỗi một tinh linh, ở cũng gần bên họ, là hai người phụ nữ mang bộ hầu gái, họ đang nhìn cả hai với ánh mắt hiền dịu và một nụ cười tươi.

"Nhưng tại sao họ lại cử hai người hầu hạ bọn tôi chứ?"

Kết thúc cuộc trò chuyện với các tinh linh, cậu nói với hai cô gái đang đứng nhìn mình với giọng nói ngán ngẫm.

"Chúng tôi cũng sẽ làm việc, nhưng làm ít hơn những người khác thôi, tôi được phân công chuẩn bị, giúp bữa sáng, còn Fure thì dọn dẹp hàng lang, tưới cây.

Mà cảnh tượng này cũng khá lâu rồi tôi mới thấy ấy chứ?

Ngài không định gọi Đại Tinh Linh mà ngài giao ước ra đây à?"

Fura nói trong khi chỉ vào tinh thể cậu đang đeo, có vẻ họ đã biết trước khi cậu nói rằng mình có giao ước khác.

"Ra đi Zebel."

Như để đáp ứng lời cậu nói, tinh thể phát sáng, sau một lúc bỗng có một cô bé xuất hiện từ ánh sáng đó, biết rằng thế nào cô bé cũng nằm trên tay mình, nên cậu dang tay ra để đỡ cô bé, đúng như cậu đoán,cô bé xuất hiện trên đôi tay cậu, hai tay ôm lấy cổ cậu trong khi nghiêng đầu nhìn hai cô gái trước mặt mình với khuôn mặt lạnh nhạt.

"Oh?

Các ngươi là Vampire?

Ta nghĩ vậy."

Cô cất giọng nói của mình đến hướng hai cô gái, cả hai nở nụ cười nhẹ như đáp trả rồi nói.

"Ara?

Thật là vinh hạnh khi thấy một Đại Tinh Linh."

Cả 2 nói với một nụ cười trên môi.

"Chủ nhân, ngài đã ký giao ước với 2 kẻ này?"

"ừm..

Từ nay họ sẽ là Nữ Hầu của tôi."

Zebel, người mà từ nãy đến giờ trên đường cậu đến hang Orc chỉ toàn ngủ đến khi bây giờ cậu gọi dậy nên cô bé không biết cả hai là ai.

"Oh?

Xem ra ngài đã giao ước với hai kẻ mạnh mẽ đấy, mặc dù họ không mạnh bằng tôi, tôi nghĩ vậy?"

Sau khi nghe thấy lời Zebel nói, họ vẫn không tỏ ra tức giận hay không hài lòng gì cả, họ vẫn đơn giản là nở nụ cười nhìn cậu và Zebel trò chuyện.

"Ta là Zebel, một Đại Tinh Linh như các ngươi thấy, ta không trông mong các ngươi làm gì có ích cho ta cả, ta chỉ mong các ngươi tỏ ra có ích với chủ nhân ta thôi, Vampire.

Các ngươi tên gì ấy nhỉ?"

"Tôi là Fura."

"Tôi là Fure."

Từng lượt giới thiệu, cho đến khi giới thiệu xong tên mình, họ tiếp tục nói.

"Xin cô cứ yên tâm, Zebel-san, hi sinh bản thân vì cậu chủ là mục đích duy nhất của chúng tôi."

Nói xong, cả 2 cúi đầu thấp xuống đôi chút.

Thấy cảnh vậy, Zebel chỉ "hứ" một cái vì tính thẳng thắn của cả 2 rồi bước tới chỗ các tinh linh nhỏ đang bu và trò chuyện với họ.

Còn về Fura và Fure, đối với họ, Đại Tinh Linh chả là thứ gì so với họ cả, ngoài cậu chủ với thứ cậu chủ họ quan tâm ra, mọi thứ đối với họ đều là cỏ, rác rưởi, nhưng vì họ có thể nhận ra sức mạnh của Đại Tinh Linh trước mặt họ cộng với việc đó là Đại Tinh Linh mà cậu chủ họ giao ước nên đối với họ thì Đại Tinh Linh này cũng đáng được tôn trọng đôi chút, nhưng bên trong họ vẫn còn khá tức giận khi thấy bản thân bị bảo rằng yếu hơn, nhưng bản chất hầu gái đã kiềm lại sự tức giận đó.

Cậu chỉ biết thở dài, may mắn thay là họ không có cãi vả gì với nhau, nếu họ có thì cậu lại sẽ là người giải quyết nó, cậu chả muốn dính líu vào việc cải lộn của phụ nữ chút nào, quay sang người em gái mình, cô vừa trò chuyện với tinh linh của mình vừa nhìn cậu.

"Em sử dụng được Ma Thuật của Tinh Linh này chưa?"

Khác với cậu, cậu có Tinh Linh Thuật, có thể sử dụng đa sức mạnh của các tinh linh, còn cô bé thì không, cô bé chỉ có thể sử dụng được mỗi sức mạnh của tinh linh mà mình giao ước.

Thấy em cậu lắc đầu, cậu nói tiếp.

"Chắc vẫn còn quá sớm để em có thể học..

Tiếp xúc với tinh linh đó thêm một khoảng thời gian nữa để tạo ra mối liên kết chặt chẽ đi, để anh làm mẫu cho xem."

---------------------

Tác : Zebel nói Fura, Fure không mạnh hơn nó.

Nhưng thực chất cả 2 điều mạnh hơn nó nhiều về mặt chiến đấu, còn nếu để Zebel kiểm soát được tâm trí thì cả 2 cũng phải chào thua.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 57 : Tinh Linh Khí.


"Hay vì bình thường em sẽ tập trung vào mana của mình rồi biến đổi nó, Tinh Linh Thuật lại khác.

Sử dụng sức mạnh của tinh linh, yêu cầu phải có liên kết giữa cả hai để tạo nên một phép thuật nào đó, với tinh linh khí của em, vì nó không phải là thứ có thể sử dụng để tấn công đơn thường được nên phải dựa vào khả năng của em và biến đổi nó thành ma thuật băng, tuyết mạnh hơn."

Vừa nói, cậu vừa nhờ một tinh linh khí nào đó xung quanh mình, giữ tinh linh khí trên tay, sau một hồi bỗng những hạt tuyết li ti, những hạt li ti dần trở thành 1 quả cầu tuyết trên tay cậu.

"Như thế đấy."

Cậu nói sau khi tinh linh khí rời đi chỉ còn lại quả cầu tuyết trên tay.

"Uwoa..~ Em nghĩ mình phải cố gắng lắm đây."

Cô bé nói với một giọng nói ngưỡng một sau đó quay sang tiếp tục giao tiếp và học hỏi từ tinh linh của mình.

Về phần cậu thì nghĩ vẫn còn quá sớm để đưa cho cô bé những cái trượng mà mình chôm trong nơi giam giữ hai cô Vampire Nữ Hầu, thanh kiếm của cậu cũng được để bên trong nhẫn đựng vật phẩm, có vẻ cha mẹ cậu chưa nhận ra rằng cậu phá vỡ thanh kiếm, và cậu cũng không định nói.

Nơi giam giữ Fura và Fure đã bị cậu giấu đi bằng vô số những tảng đá chặn đường, cậu cũng đã tạo một đường đi bí mật khác để sau này có thiếu thốn gì thì vào đó chôm tí vàng thêm.

"Có vẻ Yujin-chan với Yuji-chan về rồi Onii-chan~ để em ra thông báo với họ về hai người hầu này."

Cô bé vui vẻ đứng lên chào cậu và hai người hầu rồi chạy một cách nhẹ nhàng về phía lối ra khỏi vườn.

Cậu ở lại rảnh rỗi không có việc gì làm nên cố gắng tu sửa lại cái hồ nhỏ của mình, cần rất lâu thời gian để nó có thể hoàn thiện, cả hai người hầu chỉ đứng nhìn cậu làm rồi mỉm cười, chỉ khi thấy cậu mệt, họ mới đem trà và khăn lại cho cậu, còn không thì họ sẽ không dám làm phiền một cậu chủ chăm chỉ vì các tinh linh nhỏ bé này.

-------------

(Mình nghĩ mình sẽ làm cho nó hoàn hảo sớm hơn)

Sau một lúc, cuối cùng cậu cũng quyết định nghỉ ngơi, cái hồ nhỏ của cậu cũng đã trở nên khá đẹp vì được cậu trang trí thêm, cậu dự định ngày mai sẽ trồng hoa xung quanh nó.

Cả hai cô người hầu chỉ nhìn cái hồ rồi nói "Đúng là một cái hồ đáng yêu" xong nở nụ cười nhẹ.

Cả ba bước trở về vì cũng đã sắp đến giờ ăn tối, Fura lẫn Fure từ ngày mai mới bắt đầu làm những công việc nhà cho nên hôm nay họ có vẻ thoải mái.

"Chào Ougi-kun.

Ồ? vậy đây là hai người hầu mới mà Hibi-chan nói sao?

Đẹp thật.."

"R-Rất vui được gập hai người!"

Bước vào nhà, cả ba chạm mặt Yujin với Yuji, thấy hai người đi sau cậu, họ hỏi.

Sau khi nghe họ hỏi, Fura và Fure cúi chào kiểu người hầu đáp.

"Ara?

Vậy hai người là Yujin-sama và Yuji-sama mà Hibi-sama nói sao?

Kính chào hai người."

Fura.

"Thật vinh dự khi gập hai người, chúng tôi đã nghe Hibi-sama kể rất nhiều về cả hai ạ, Yujin-sama, Yuji-sama."

Fure.

Nghe cả hai gọi bằng tên mình bằng kính ngữ, Yujin lẫn Yuji co giật đôi chút, ngượng ngùng nói.

"X-Xin hãy gọi chúng tôi như bình thường được rồi."

Yujin nói.

Vì không hứng thú với cuộc trò chuyện kèm với việc đang mệt đến chảy mồ hôi, cậu bước về phòng mình với ý định tắm rữa sạch sẽ để chuẩn bị cho bữa ăn.

"Ara?

Xin lỗi hai người.

Từ nay mong cả hai giúp đỡ."

Fura.

"Thứ lỗi, xin mời cả hai đến bàn ăn trước ạ, chúng tôi sẽ đi theo Cậu chủ."

Fure.

Thấy cậu bước đi, cả hai cũng cúi chào Yujin và Yuji rồi đi theo, đi đến phòng cậu, cậu định bước vào bỗng nhiên quay người lại nhìn cả hai cô gái với ánh mắt khó chịu, thấy vậy cả hai thắc mắc.

"Ara? ngài sao vậy cậu chủ?

Nếu ngài cần, chúng tôi có thể lấy cơ thể mình cọ rữa cho ngài."

"Onee-chan tôi nói đúng đấy, nếu ngài có hứng thú với cơ thể chúng tôi thì.."

"Cả hai cứ ở ngoài này chờ tôi hoặc xuống sảnh ăn trước đi."

Nói xong, cậu đóng cửa và khóa nó lại từ bên trong, thở dài rồi từ từ bước vào bồn tắm trong phòng mình.

(Note : Mỗi phòng của mỗi người điều có phòng tắm, cũng có phòng tắm chung nhưng ít xài, người xài nhiều nhất chỉ có cha của Hibi lẫn main thôi vì phòng làm việc của ổng không có phòng tắm, phòng người hầu cũng không có nốt, có một phòng tắm riêng dành cho các người hầu.)

Sau một lúc tắm xong, cậu thay bộ đồ của mình, không biết có quá kì lạ hay không nhưng mà đa phần đồ của cậu điều màu trắng và đen, chọn đại một bộ trong các bộ màu trắng, chuẩn bị gọn gàng, cậu bước ra.

Chờ cậu ở ngoài cánh cửa, cả hai khi thấy cậu điều nở một nụ cười nhẹ.

"Đi thôi."

Nghe lời cậu, cả hai cúi đầu rồi đứng sang hai bên cùng cậu đi xuống sảnh ăn.

Sảnh ăn vẫn đầy đủ như hôm nào, chỉ mỗi hôm nay, có hai người hầu ngồi cùng bàn ăn với chủ thuê.

Ai cũng ăn một cách im lặng và lịch sử, đôi lúc chỉ có vài ánh mắt từ Yujin và Yuji hướng về hai cô người hầu đối diện họ, đa phần Yujin và Yuji nhìn hai người hầu này là vì vẫn còn nghi ngờ, nghi ngờ vì không tin rằng cả hai người đẹp như thế lại làm người hầu, phong cách ăn của họ cũng rất lịch thiệp, đôi lúc họ chạm ánh mắt với nhau, cả hai người hầu chỉ nở nụ cười nhẹ với Yujin và Yuji trong khi cả hai đều bối rối.

Kết thúc bữa ăn, cha cậu nhìn Fura với Fure với vẻ mặt bối rối, sau một lúc ông nói.

"Ah..

Ta cũng không biết phải giải quyết như thế nào nhưng mà..

Chúng ta hết phòng dành cho người hầu rồi, liệu hai cô có thể ở cùng phòng với Hibi được chứ?"

Fura và Fure cũng không tỏ vẻ bất ngờ gì về việc đó, họ chỉ đơn giản nở nụ cười nhẹ làm xao xuyến bao nhiêu người rồi bảo rằng mình không quan tâm, thấy thế cha cậu nói tiếp.

"Vậy thì một người ở cùng phòng với Hibi, một người ở cùng phòng Ougi, thấy sao-- ?"

"Con phản đối !!!"

Giọng nói phát ra sau khi nghe thấy những từ ở vế sau, một giọng nói có đôi chút khó chịu và nghiêm túc trong đó, chủ nhân của giọng nói đó là Hibi.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 58 : Liên hồn linh thức.


"Thế?

Tại sao em lại đòi ngủ với anh?"

"Vì em không thể để cho một trong hai cô gái xinh đẹp như thế ngủ với anh được desu!"

"Haizz.."

Hibi, người lên tiếng phản đối không cho một trong hai người hầu ngủ chung với cậu, thay vào đó cô cho họ sử dụng tạm phòng mình cho đến khi được xây thêm một phòng mới dành cho cả hai và ngủ chung với cậu.

Hiện tại cô đang ôm cậu ngủ với nụ cười trên môi như vừa mới thắng được gì đó, cậu cũng chìm vào giấc ngủ mà không quan tâm gì hơn.

* * *

Bên trong tâm thức cậu bây giờ có 4 người tính luôn cả cậu,Zebel không ở đây vì cô bé đang ngủ trong tinh thể.

"Chắc nhóc cũng đã nhìn được bảng trạng thái của hai người đó đúng chứ?"

Người đầu tiên lên tiếng là Houka, cô nói với khuôn mặt khá nghiêm túc.

"Ah, nếu cả hai người đó mà hợp tấn công cô, có khi họ còn có thể ăn ấy?"

Ngươi nói tiếp theo không phải là cậu mà là 'Sages loli', cô(hắn) nói với giọng mỉa mai.

"Tôi không tin rằng họ là Nữ Hầu đấy?

Với sức mạnh bộ đôi như thế thì họ có thể làm bất cứ thứ gì khác mà mình muốn mà?" cậu nói.

"Nếu nói về sự trung thành thì ngươi cứ tin tưởng họ, nhưng đừng quên cả hai điều là Vampire Thuần Chủng, Vampire có sự kiêu ngạo rất cao đấy, nếu họ thật sự hạ mình xuống vì chủ nhân, nhưng chưa chắc họ chịu hạ mình xuống với những người khác."

Houka nói với giọng khá nghiêm túc.

"Houka nói đúng đấy Master, tốt hơn nên hạn chế việc giao họ cho người khác quản lý."

Nối tiếp Houka là Sages, người đang ngồi kế bên và uống thứ gì đó trông có vẻ như trà.

"Sages, cô đang uống thứ gì đấy?"

Có một linh cảm không lành khiến cậu nhíu mày khó chịu khi nhìn thứ Sages đang cầm.

"À? thứ này hả?

Dạo gần đây tôi rất thích uống nó, nó là gì à..

ừm..

Dung dịch cơ thể ngài đấy."

Cô nói xong, tiếp tục uống thêm 1 ngụm một cách bình thản.

"Ngừng uống nó ngay cho tôi!"

Cậu thở dài mệt mỏi, sau đó quay sang phía Dark và Houka.

"Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu chứ?

Mặc dù cơ thể được ngủ đầy đủ nhưng tôi vẫn muốn linh hồn mình luôn."

Cậu nói.

"Được rồi bắt đấu thôi, ta cũng chẳng trông mong lắm."

"Vậy thì bắt đầu thôi."

Houka.

Nói xong, cậu và Dark Ougi đứng sát bên nhau, trước mặt họ là Sages, ở phía bên kia là Houka, cô chỉ có ý định đứng quan sát những gì chuẩn bị diễn ra.

Cậu và Dark Ougi thở ra một hơi khá sâu và nhắm chặt mắt mình.

"Nhờ cô đấy, Sages."

"Vâng."

Sages đưa đôi bàn tay mình lên và chạm vào đầu của cả hai, vô số những ký tự bỗng xuất hiện và bao quanh cả ba.

"Liên Hồn Linh Thức."

Giọng nói của cậu và Dark Ougi cất lên, Sages vội buông đôi tay mình ra và chạy về hướng Houka đang đứng.

Ở nơi cậu và Dark Ougi đang đứng, những dòng chữ màu trắng bay xung quanh bỗng cuộn tròn lại, nó lao đến siết chặt cậu và Dark lại với nhau, tưởng chừng cả hai sẽ chạm đến nhau nhưng khi cả hai sắp chạm vào nhau, nó không bị chặn lại, cậu và Dark Ougi xuyên qua nhau cho đến khi cả hai hòa làm một.

Một hình thù mới được tạo ra, vẫn là cơ thể đó nhưng điều khác biệt khi cả hai hợp thành một là đôi mắt của cậu bấy giờ đã thành 1 màu đen thẩm, mái tóc từng là màu xám bây giờ đã thành nửa đen nửa trắng.

'Liên Hồn Linh Thức' Một cấm thuật mà thời xa xưa đã được thí nghiệm trên con người, cho phép cả hai linh hồn gắn liền với nhau, nhưng do tỉ lệ tương thích của cả hai linh hồn dù cho là chị em hay người thân nhất cũng không thích hợp, nó đã bị xáo trộn linh hồn và làm cả hai linh hồn phải chịu hậu quả bằng cái chết, thí nghiệm vô số lần thất bại nên nó được cho là cấm thuật và không còn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới dám thử nghiệm nữa.

Nhưng đối với cậu và Dark Ougi thì khác, suy cho cùng thì cả hai đều là một linh hồn nhưng hai bản ngã, lợi dụng việc đó nên cả hai mới có thể sử dụng được kĩ năng này, không phải là kết hợp hai linh hồn lại với nhau mà là kết hợp cả hai bản ngã lại với nhau tạo nên một bản ngã chung.

Khi kết hợp như vậy, cậu có thể sử dụng được sức mạnh của Dark Ougi một cách dễ dàng vì chính cậu cũng là hắn ngay lúc này, nhưng.

"Quả nhiên vẫn chưa thuần thục lắm."

Sao một lúc cả hai tách rời nhau ra và trở lại như cũ.

"Phải mất khá lâu để sử dụng được kĩ năng này đây.."

Sages lẩm bẩm và phân tích thứ gì đó trong đầu mình.

"Thấy chưa?

Ta cũng không trông mong cái thứ quái đản này lắm, dẹp thôi.

Sang cái tiếp theo nào."

Dark Ougi kết thúc câu mình với giọng cười méo mó khi nhìn về phía Houka, cậu và Houka dường như hiểu được ý hắn.

"Vậy, cả hai sẽ nhào đánh ta?"

Houka.

"ừm, chắc vậy."cậu nói.

"Lên thôi!"

Dark Ougi kết thúc phần hội thoại của ba, sau đó từ sau lưng hắn có một đôi cánh đen mọc ra, hắn lao hết mình đến chỗ Houka và vung ra một nấm đấm về phía cô.

Ầm!

"Phối hợp cùng nhau cơ mà?"

Chưa kịp chạm đến cô, hắn bị cô tông một đạp bay về khá xa phía sau.

"Tch, hiểu rồi."

Đứng lên sau khi bị đá, Dark Ougi chật lưỡi một cách khó chịu và đi lại đứng cùng cậu.

"Ta là ngươi, ngươi cũng là ta cho nên ngươi biết chúng ta phải làm gì khi phối hợp với nhau đúng chứ?"

Dark Ougi nói trong khi vẫn đưa con mắt khó chịu nhìn về phía Houka.

"Nhưng ngươi có thể sử dụng dạng kia không?

Nhìn một cô gái loli bị đập tôi thấy tội lắm."

"Hả? ta khá thích cơ thể này đấy!

Mà thôi cũng được.."

Nói xong, hình dáng hắn từ một Sages loli trở thành một song sinh Ougi chỉ khác mỗi mái tóc đen và đôi mắt đen thẩm.

Cả hai nhìn về phía người đang đứng trước mặt mình, vào tư thế tấn công, cả hai lao hết sức mình đưa nấm đấm về phía cô gái đang đứng khịt mũi nhìn họ.

"Mặc dù các ngươi nói trông có vẻ mưu mẹo lắm nhưng mà.."

Ầm!

"Cái éo gì mà cứ thích lao đến với ý định đấm vào bụng phụ nữ thế hả!?"

Khi cô vừa dứt lời cũng là lúc cả hai người lao tới lúc đầu bây giờ lại bị đấm bay về phía sau với một khoảng cách khá xa.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 59 : Lại là giọng nói đó.


Tỉnh dậy, kế bên cậu là Hibi, cô bé đang ngủ khá ngon lành trong khi ôm lấy cậu, cậu có thể thấy nét dễ thương trên khuôn mặt cô bé lúc ngủ, cậu dùng tay mà mình không đè mà xoa đầu cô bé, mặc dù cô bé ngủ rất ngon nhưng cậu buộc phải gọi cô bé dậy rồi.

"Nào, dậy đi.

Hôm nay đi học đấy."

"uh.. chào bủi sáng onii-chan?"

Sau một lúc kêu gọi cuối cùng cô bé cũng chịu tỉnh dậy, dụi đôi mắt óng ánh của mình, cô bé chào cậu mà không quên ôm lấy cơ thể cậu và dụi người vào đó.

"Ah..

Thoải mái quá đi~~"

"Được rồi..

Tốt hơn em nên trở về phòng mình chuẩn bị đi, có vẻ hai người họ thức rồi đấy?"

"ưm..

Nhưng mà.."

Chụt.

Một nụ hôn, cô bé hôn lên má cậu một cái và nở một nụ cười xao xuyến bao nhiêu chàng trai rồi rơi đi, cô bé rời đi với một trạng thái vui vẻ tung tăng bước ra khỏi phòng, mặc một chiếc váy ngắn ngủ mà lại đi như thế, nó khiến cho cậu nhìn thấy những thứ mình không nên thấy.

"Màu trắng à..

Cô bé cũng lớn rồi nhỉ.."

Cậu lẩm bẩm về thứ gì đó một mình, sau đó rời đi, rửa mặt, đánh răng, cậu làm đủ thứ vào buổi sáng, sau khi chuẩn bị xong, cậu bước ra sân vườn, trước khi đi cậu cũng có liếc nhìn chiếc đồng treo tường trong phòng mình, chỉ mới có sáu giờ nên cậu vẫn có khá nhiều thời gian rảnh.

"Ra đi."

Đưa tay phải mình về phía trước, như để đáp trả lời nói cậu, chiếc nhẫn phát sáng một lúc, một con chó sói đầy kiêu hãnh với bộ lông trắng xuất hiện, nó dụi người vào cơ thể cậu như muốn cậu mofu mofu nó.

( note : mofu mofu nghĩa là xoa,sờ, nghịch lông các thứ.)

Cậu xoa bộ lông của nó, thứ làm cậu thoải mái.

Bộ lông của nó rất mềm mại, nếu muốn cậu cũng muốn mình có thể cắt lông nó ra và làm chiếc gối từ nó, nhưng cậu đã cho qua cái ý nghĩ đó vì không muốn làm tổn thương một con sói kiêu hãnh.

Sau một lúc mofu mofu con sói mình, cậu để nó chạy vòng khắp sân, còn về phần cậu thì vẫn tiếp tục tập luyện, thể dục buổi sáng để cải thiện thể chất của mình.

Sau một lúc, bỗng có hai người hầu xuất hiện sau cậu.

"Tới giờ bữa sáng rồi thưa cậu chủ."

Cả hai đồng loạt nói trong khi chào cậu theo kiểu người hầu.

"À ừm.. tôi đến ngay."

Ra dấu cho Shinobu chạy đến, cậu nói.

"Mày hãy ở lại đây nhé?

Tao sẽ dặn họ đem bữa sáng tới." cậu nói trong khi xoa đầu nó.

Tuy nó là linh thú nên không cần thức ăn để sống, nhưng không đồng nghĩa với việc nó không muốn ăn.

Nói xong, cậu bước đi theo hai người hầu.

Sau một lúc cậu và hai người họ cũng đến sảnh ăn, mọi thứ đều diễn ra như thường ngày, ăn xong cũng là lúc sắp đến giờ đi học, 8h30.

Đứng ngoài cổng, cậu chờ đợi cả ba cô gái bước ra và đi cùng, những cơn gió trở nên mạnh hơn đôi chút những tháng trước, nắng cũng không còn quá chói chang, nó báo hiệu cho việc sắp đến mùa thu.

Ở thế giới cậu, có tất cả bốn mùa, xuân, hạ, thu, đông, gồm 12 tháng, mỗi mùa gồm 3 tháng, đối với cậu, có vẻ cậu thích mùa này nhất, mùa thu, đơn giản là cậu cảm thấy mình thích nó, không hơn không kém, vả lại trong mùa thu này, cũng có 1 ngày quan trọng nhất với cậu và Hibi, ngày sinh nhật của cả hai cùng lúc.

Thôi bận tâm việc đó, cuối cùng cả bốn cũng đến được trường, trước khi cậu định bước vào lớp thì lại gập một thứ rắc rối cứ đeo bám mình suốt, không chỉ một mà là hai.

"Ah!

Sư phụ!

Nghe bảo cậu bị bệnh!?

Có sao không!?"

Rắc rối thứ nhất, người luôn mở mồm rồi cậu là sư phụ rồi liên tục bảo cậu đọ kiếm suốt tuần qua, cũng có vài lần cậu chấp nhận và hành cho vô số trận ra bã, nhưng kẻ này vẫn không bỏ cuộc mà ngày càng nể cậu hơn, rắc rối thứ nhất, Muchausen Zin, chàng trai tóc vàng với lòng kiên trì khiến cậu phát sợ.

"Này!

Cậu có chắc mình sẽ rời hội học sinh không đấy!

Cậu có biết khi cậu ở hội học sinh thì cậu sẽ có khá nhiều danh tiếng không hả?

Suy nghĩ kĩ lại đi!"

Rắc rối thứ hai, Hamekawa Yumi.

Cậu không biết vì lý do gì mà cô cứ liên tục mời cậu vào hội học sinh, ngay cả khi cậu không bận việc với hội, cô vẫn cứ đeo bám cậu suốt khiến cho cậu không có lấy 1 tí thời gian yên bình, đã vậy còn có cả Hibi.

"Haiz.."

Thở dài rồi bơ luôn cả hai, cậu bước vào lớp, tiến vào chỗ ngồi mình.

Tuy vậy họ cũng đi theo và tiến tới chỗ ngồi của cậu.

"Nè nè sư phụ, lúc cậu nghỉ học, tôi đã luyện rất nhiều đấy, chút nữa thử so kĩ năng xem!"

"Mặc dù cậu không đến nhà tôi để tôi có thể cảm ơn cậu vì những ngày qua, nhưng cậu có chắc mình muốn rời hội học sinh chứ?"

Họ tiếp tục lải nhải hai bên tai cậu mà không cho cậu lấy một thời gian rảnh, đạt đến đỉnh điểm sự mệt mỏi, cậu đưa con mắt mình lên nhìn họ.

"Cả hai lải nhải đủ chưa?"

Lời cậu nói ra, nó vẫn như bình thường, vẫn lạnh như băng, nhưng cả hai điều cảm thấy có thứ gì đó đáng sợ và không nói nữa, họ chào cậu rồi chạy một mạch đi vì không muốn mình bị đập vào sáng sớm.

Cậu tiếp tục thở dài sau khi thấy họ rời đi, ba cô gái nhìn thấy cảnh đó chỉ bước cười trừ.

"***** ****---sa..ma.."

Một giọng nói vô thức khiến cậu giật người dậy, đó là một giọng nói xa lạ nhưng cậu cảm thấy rất thân quen, tuy vậy cậu vẫn không nhớ nổi nó, hay đúng hơn là cậu chả có ký ức về nó cả, một giọng nói tựa máy móc hoặc tựa như thứ gì đó đang tập nói, nó khiến cậu chả nghe thấy được gì cả.

Nhưng có một thứ cậu chắc chắn, cậu đã có rất nhiều cảm giác khi nghe thấy giọng nói đó.

Sợ hãi, tuyệt vọng, lo lắng, những cảm xúc tiêu cực liên tục xuất hiện, mặc dù cậu chả có ký ức gì về giọng nói đó.

"Onii-chan?

Anh lạnh hả?"

Một giọng nói kéo cậu về thực tại, nhìn về phía giọng nói, Hibi đang nhìn cậu với ánh mắt tò mò pha lẫn lo lắng.

"À không.. anh ổn.."

Giữ chặt đôi tay mình để nó không rung, cậu nói với giọng nói vô cảm.

-----------------

Các bạn muốn main lên 15 tuổi bây giờ để có phim xem hay cứ tiếp tục như vậy? mình đang tính là bây giờ cho main lên 15 tuổi luôn or đợi tới Volume 3.

Sự quyết định dựa trên các bạn.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 60 : Chạm mặt tổng giám mục.


Tan học, hay vì đứng ngoài cổng chờ em mình xong việc ở hội học sinh, cậu rảo bước xuống phố.

Buổi trưa, thành phố không quá nhộn nhịp bằng buổi sáng, tuy vậy cậu lại chẳng thèm quan tâm, chọn lấy 1 góc hẻm đen, cậu bước vào bên trong.

Từng bước từng bước, đi liên tục, cậu chả thấy lấy 1 bóng người, hay vào đó, con đường càng lúc càng trở nên đen thẩm, ngay chỗ cậu đứng, không có lấy 1 ánh nắng mặt trời chiếu vào.

(Này, chuyện này là sao?)

Cậu hỏi, không phải hỏi bản thân, câu hỏi đó dành cho những người bên trong tâm thức cậu, nhưng chờ một lúc cũng chả lấy một tiếng nào đáp lại cậu, hay nói đúng hơn là bây giờ, chả có ai có thể đáp lại cậu.

"Quả nhiên quả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiênquả nhiên NANODESU!"

Một giọng nói cất lên, trước mặt cậu, nơi từng là con đường, trong lúc này là một màu đen thẩm, từ phía trên trong màu đen, một bóng người dần bước ra, cậu không thể nhìn thấy khuôn mặt của kẻ trước mặt mình, một phần là vì bóng tối, một phần là vì hắn đang che mình lại bằng một cái áo chùm, điều duy nhất cậu biết là hắn đang nhai thứ gì đó, không, cậu chắc chắn, hắn đang nhai bàn tay mình.

"T-Theo sự chỉ dẫn của Phúc Âm đến đây, tại saotại saotại saotại saotại saotại sao ta lại có thể gập một người mang nồng mùi hương của người ta kính trọng như thế!? tại saotại saotại saotại saotại saotại sao !?"

Hắn vẫn nói trong khi nhai bàn tay mình, cậu nhíu mày khó chịu mà không biết nói gì khi nhìn hắn tự nhai lấy tay bản thân.

Sau một lúc, hắn cuối cùng cũng bỏ bàn tay mà mình đang nhai ra, sử dụng ma thuật lửa rọi sáng lên, cậu có thể thấy máu chảy ra từ bàn tay mà hắn nhai nãy giờ.

Hắn bình tĩnh bỏ bàn tay mình đang nhai ra, gỡ cái nón chùm đầu của bản thân ra, từ đó cậu có thể thấy được khuôn mặt hắn.

"X-Xin thấy thứ lỗi cho ta t-tín đồ được yêu mến!

Ta là Tổng giám mục tội lỗi của Phẫn Nộ, Remanceniti desu!"

Hắn cúi người, đưa 1 tay lên cao và chào cậu.

Cậu vẫn tỏ vẻ khó chịu và không nói gì với hắn, hắn không bận tâm mà vẫn tiếp tục.

"Tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao?

Cái mùi hương của ngươi lại tỏa ra ngang với 1 giám mục như thế!?

Khoan đã khoan đãkhoan đãkhoan đãkhoan đãkhoan đãkhoan đãkhoan đãkhoan đã, không lẽ nào..-----

Ngươi là Ngạo Mạn?"

*Crack*

Một tiếng đột phát ra như thể vừa có thứ gì đó nứt, đó chính là không gian này, nó vốn không phải là con đường mà cậu vào nữa rồi, không gian dần nứt ra ở phía trên, nó tạo ra 1 khoảng không quá rộng nhưng đủ để ai đó có thể phóng vào, và đúng như thế, khi không gian bị nứt, có hai người đã phóng vào đó và cũng chính là kẻ làm nứt không gian này.

Đáp xuống ngay hai bên cậu, là hai cô gái xinh đẹp mặc cho mình bộ hầu gái, họ chào cậu theo kiểu người hầu với một nụ cười.

"Ara ara, chỉ vừa mới không để mắt ngài chút thôi mà ngài đã bị cặn bã chặn đường rồi."

"Fufu, có vẻ do chủ nhân đặt biệt nhỉ?

Onee-chan ~"

Cả hai chính là những Nữ Hầu Chiến Sư của cậu, Fura và Fure.Cậu rất bất ngờ khi thấy họ xuất hiện ở đây, nhưng bất ngờ vẫn chưa hết, viên tinh thể trước mặt cậu lóa sáng lên, sau đó xuất hiện một cô gái với khuôn mặt vô cảm, Zebel, bình thường cô sẽ xuất hiện trên vòng tay của cậu, nhưng dịp này thì lại khác.

"Các ngươi nên cảm ơn ta vì ta đã mở rộng không gian ra cho vào đấy."

Người đã mở không gian này cho hai người nữ hầu kia vào không ai khác là Zebel, với kĩ năng đặc biệt của cô, [Thao Túng Chiều Không Gian].

"Cảm tạ ngài, Zebel-san." cả hai người hầu cúi nhẹ đầu cảm ơn cô và bơ kẻ đang đứng trước mặt mình.

"Etou..

Tại sao các cô lại xuất hiện?"

Cậu cất lời với vẻ mặt thắc mắc.

"Ara, còn gì ngoài việc để bảo vệ cậu chủ."

"Tất nhiên là bảo vệ cậu chủ rồi."

"Bảo vệ papa."

Cả ba đồng loạt nói, nhưng trong tình huống này, Zebel gọi cậu là papa thì có gì sai sai.

Thấy họ nói chuyện và bơ mình, tên nó có vẻ tức giận.

"Các ngươi tại sao có thể phá vỡ không gian của ta!?

Không, quan trọng hơn!

Tại sao các ngươi dám gián đoạn cuộc trò chuyện của chúng ta!?"

Hắn nói với vẻ tức giận, cậu có thể thấy gân máu nổi lên trên mặt hắn, hắn mang khuôn mặt nhợt nhạt với mái tóc xanh rêu, ngoại hình của hắn nếu so với những người cậu gập thì được nhận định là kinh tởm.

"Còn phải hỏi?

Ta sẽ không để ngươi chạm một ngón tay dơ bẩn của ngươi vào cậu chủ của chúng ta."

Fura nói.

"Ngươi nghĩ ngươi có quyền gì trò chuyện với cậu chủ chúng ta trong khi đứng?

Quỳ xuống tỏ vẻ tôn kính đi tên phù thủy rác rưởi!"

Fure nói.

"Chắc ngươi đến đây vì mùi hương của chủ nhân ta mà?

Đúng là một con chó mà."

Những lời hắn nhận lại từ những cô gái điều những lời nhạo báng hắn, điều đó khiến hắn trở nên tức giận.

Không gian dần trở nên đen hơn, nó bắt đầu lao đến và tấn công vào chỗ cả bốn đang đứng.

"Các ngươi dám nhạo báng ta!?

Nào, hãy chết đi bằng Quyền Năng của ta!"

Lời hắn nói, không gian tưởng chừng như sắp nuốt chửng cả bốn nhưng khi chạm đến một trong số đó, nó ngừng lại, điều đó khiến cho hắn bất ngờ hốt lên.

"Ể?

Ể?Ể?Ể?Ể?

Tại sao?

Quyền năng của ta không chạm đến các ngươi?" hắn mở to mắt nhìn và nói với giọng nói tức giận.

"Ara?

Quyền năng của ngươi là điều khiển bóng đêm à?

Tiếc quá nhỉ?

Quyền Năng của bộ đôi chúng ta khi kết hợp lại mạnh hơn ngươi rồi."

Fura nói, tay cô đang nắm lấy tay của Fure.

"Kĩ năng độc nhất của bọn ta. [Thống Trị Bóng Đêm]."

"Khốn khiếpKhốn khiếpKhốn khiếpKhốn khiếpKhốn khiếpKhốn khiếp!

Tại sao các ngươi lại có thể?

Tại sao tại sao tại sao..!?----

Bahaha!

Các ngươi nghĩ quyền năng của ta chỉ đến như thế sao!?

Nhưng thôi!

Xem ra ta đã tìm ra một thứ thú vị rồi, khi ngươi lên 15, chắc chắn ngươi sẽ là Tổng giám mục tộI lỗi, Ngạo Mạn!

Lúc đó đích thân ta sẽ đến đón ngươi!

Còn bây giờ thì tạm biệt!"

Nói xong, hắn cúi chào cả bốn người đang nhìn hắn khó chịu, sau đó, bỗng hắn hòa dần với bỗng tối rồi biến đi.

Không gian dần cũng trở lại như cũ.

"Ara, xem ra trong tương lai sẽ có nhiều điều thú vị xảy ra rồi nhỉ Fure?"

"ưm ưm Onee-chan, xem ra mọi thứ dần trở nên thú vị rồi desu!"

Không che lấy khuôn mặt của bản thân, cả hai đang ôm lấy nhau nở nụ cười thỏa mãn.

Về phần cậu thì đang giữ Zebel trên tay, sau một lúc cô bé cũng trở về lại với tinh thể.

"Lại thứ phiền phức gì đây.."

Cậu lẩm bẩm.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 61 : Quyết định cho hai năm sau.


"Ừm.. nhưng mà tại sao các cô lại biết tôi ở đây?"

Sau khi hắn ta, người tự xưng là tổng giám mục tội lỗi rời đi, hắn có gửi một lời hứa hẹn cậu ở tuổi 15 nhưng cậu lại không quan tâm lắm, điều làm cậu quan tâm là tại sao cả hai cô gái này lại ở đây?

Theo cậu biết thì giờ này đáng lý họ đang phải làm việc ở nhà, nhưng tại sao họ lại xuất hiện ngay khi cậu đối mặt hắn ta?

"Ara, có lẽ ngài không biết, nhưng Vampire chúng tôi đánh hơi rất là giỏi đấy, nhưng không phải nhờ nó mà kiếm được ngài đâu, dù gì ngài cũng bị khóa trong kết giới mà.

Chúng tôi kiếm được ngài là nhờ Giao ước máu."

Fura nói

"Vậy, Giao ước máu có thứ gì đó giúp định vị chủ nhân à?"

"Không, làm gì có giao ước nào như thế.

Ngài có nhớ chúng tôi đã lấy máu của bản thân ra để làm giao ước không?

Nó đó."

Fure nói.

Sau một lúc cậu cũng hiểu ra, họ là Vampire Thuần Chủng, có khả năng kiểm soát máu của bản thân, thậm chí hóa cứng nó để sử dụng nó như vũ khí là chuyện bình thường đối với họ.

"Vậy ra là nhờ kĩ năng đó à..

Công dụng thật.."

Kĩ năng mà cậu nói đến cũng nằm trong danh sách kĩ năng đặc biệt của cả hai, [Control Blood].

Kĩ năng mà những Vampire Thuần Chủng như họ mới có, nó cho phép họ điều khiển máu trong cơ thể bản thân, dù cho nó rời khỏi cơ thể của họ, họ vẫn có thể kiểm soát nó, với kĩ năng này, nếu họ chảy máu khắp nơi trên mặt đất, kẻ địch không biết đến kĩ năng này, chắc chắn họ sẽ xui xẻo nếu không trang bị giáp tận răng và để những giọt máu này xuyên qua.

"Ah, còn phải về đón Hibi nữa..

Cả hai đi chung chứ?"

"Vâng."

Nghe thấy cậu hỏi, cả hai cúi đầu trả lời rồi cùng cậu bước đến trường

"Ah, Onii-chan!

Are?

Sao cả hai người lại ở đây?"

Bước đến trường, cậu có thể thấy em mình cùng Yujin,Yuji vừa bước ra, khi thấy cậu cô bé vội chạy lại, nhìn thấy hai người hầu ở phía sau, cô bé thắc mắc.

"Bọn anh tình cờ gập nhau thôi.."

-----------------

Sau buổi ăn cùng gia đình, cậu trở về phòng mình và nằm dài ở đó, Hibi không còn ngủ bên phòng cậu nữa vì cả hai người hầu đã có phòng riêng.

Liệu do cậu nhầm thì do họ xây quá nhanh?

Nhưng cậu mau chóng loại bỏ suy nghĩ nó đi và chìm vào giấc ngủ.

Bên trong tâm thức cậu, hiện đang có 5 người, vì lý do gì đó mà có cả Zebel ở đây, nó khiến cho cậu nhớ lại dạo gần đây cô bé khá thân với Sages và Houka, cả bốn người đều đưa ánh mắt hướng về phía cậu, sau một lúc, Dark Ougi lên tiếng.

"Trong 2 năm tới, người phải học được cách sử dụng quyền năng của ta!"

"Dường như chúng ta phải trở nên nghiêm túc rèn luyện rồi."

Nối tiếp Dark Ougi là Houka, từ lúc cậu chạm mặt tên Tổng giám mục, họ có vẻ trở nên kì lạ.

"Quyền năng..

Thứ không xuất hiện trong bảng trạng thái của mỗi người, cho nên chúng ta không thể biết được ai có Quyền năng gì..

Và cũng thật kì lạ khi ngươi không thể thẩm định được tên đó."

Houka tiếp nói, lần này cô có vẻ cau mày khi nói ra.

( note : ý là vẫn thấy được Hình Thái của người đó nhưng không thể thấy,không biết được khả năng của nó.)

"À ừm.. tôi hiểu rồi."

Cậu không biết vì lý do gì mà họ lại trở nên nghiêm túc như thế, vì không muốn làm trái lời họ nên cậu 'à ừm' vài tiếng cho qua.

Sau một lúc nói về đầy đủ thứ chuyện, cậu cho linh hồn bản thân ngủ đi để thực hiện một số thứ vào ngày mai.

* * *

Tỉnh giấc sớm hơn mọi người, nhẹ nhàng rời đi ra sau sân vườn mà không phát ra một tiếng động, nơi cậu tiến tới là khu đất ở sau vườn hoa hồng để tránh không bị ai nhìn thấy.

Nhắm đôi mắt để lấy sự tập trung, cậu thở sâu một cách nhịp nhàng, sau khi đã đến lúc, cậu bắt đầu thử nghiệm của mình.

Những tinh linh được cậu căn dặn nên bây giờ vẫn giữ khoảng cách khá xa với cậu.

"Hình Thái Phẫn Nộ : Wreath Clown."

Như đáp ứng lời nói của cậu, mặt đất dần xuất hiện những bóng đen, chúng dần bao phủ lấy chân, một quyển sách một đen thẩm pha một tí đỏ xuất hiện trước mặt cậu, nó dần hóa thành màn sương đen và lao đến bao phủ lấy cậu, nhưng

"Ah.."

Đợt sương bao quanh bắt đầu dày xéo cậu, chúng như những lưỡi kiếm nhỏ cắt xuyên qua cậu, nó không cắt chúng lấy quần áo cậu, thứ nó cắt chính là linh hồn cậu.

Dần dần, cậu có thể thấy máu mình chảy ra khắp nơi dù không có lấy tí vết thương nào, màn sương đen cũng dần biến mất vào khoảng không.

"Phải mất khá lâu để thuần thục đây.."

"Vì ngươi không tương thích với Phẫn Nộ, chắc mất khá lâu mới có thể sử dụng được nó đây.

Tiếp theo nào."

Người trả lời cậu là Dark Ougi, hắn và Sages sẽ là người phân tích từng chi tiết nhỏ trong khả năng thành công của cậu.

Rạt bỏ chuyện đó qua, cậu bước tới thứ nghiệm thứ hai của mình.

"Liên Hồn Linh Thức."

Như đáp ứng lời nói của cậu, lần này không còn là những sương mù đen bao quanh cậu nữa mà là mái tóc cậu, từng là một màu pha lẫn giữa trắng và xám, bây giờ nó đã là mỗi màu một màu riêng ở hai bên đầu cậu.

Sau một lúc, nó dần trở lại như cũ, mái tóc cậu trở lại là một màu pha lẫn giữa trắng và đen như chưa có việc gì xảy ra.

"Lần này cầm cự được 3s..

Ổn rồi..Mặc dù không biết gì nhưng mình phải nhanh chóng thuần thục hai thứ này trong những năm tiếp theo thôi."

Thở dài lên một tiếng, cậu chào các tinh linh rồi rời đi, xem ra các tinh linh đã có một khoảng thời gian vui vẻ với Shinobu hôm qua, cậu trông thấy Shinobu khá mệt mỏi khi cậu gập nó vào buổi tối.

Trở về sân vườn gần nhà mình, cậu thường để thanh kiếm gỗ ở một băng đá, cầm lấy thanh kiếm, cậu bắt đầu luyện tập vào buổi sáng, nhưng trước khi luyện tập, có hai người mà cậu cảm nhận được đang tiến lại gần cậu.

"Chào buổi sáng, cậu chủ."

"Xem ra ngài vất vả nhỉ?"

Cả hai cúi đầu chào cậu rồi nở một nụ cười nhẹ trên môi, nhưng cậu không thể thấy trọn vẹn nụ cười đó bởi vì họ đó lấy tay che miệng mình lại, một cách cư xử chuẩn mực.

Tuy vậy cái cách mà họ theo dõi cậu từ lúc cậu rời khỏi phòng cho đến giờ thì không chuẩn mực chút nào.

"Giờ mới chịu ra à?

Dù có trốn kĩ đến cỡ nào cũng không nên quá gần tôi khoảng 100m đấy, nếu tôi tập trung thì việc phát hiện ra cả hai là điều dễ dàng, nếu muốn trốn tôi thì hãy tập lại cách kiểm soát mana đi."

Nghe thấy lời cậu nói, cả hai trong có vẻ bất ngờ nhưng vẻ bất ngờ đó mau chóng biến mất khi họ nở nụ cười trên môi.

"Vâng, chúng tôi sẽ ghi nhớ." cả hai cúi đầu.

"Nhưng, những điều ngài làm thật sự khiến chúng tôi rất hứng thú đấy, cậu chủ."

"Sẽ còn nhiều thứ làm hai người hứng thú hơn trong tương lai.."

Và cứ thế, cậu bơ họ đi và tiếp tục tập luyện, còn họ thì vẫn nhìn cậu với một nụ cười.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 62 : Sinh nhật.


Sau một lúc khởi động vào buổi sáng cả hai người hầu cũng đã rời đi và chuẩn bị buổi sáng, cậu đã nhớ một thứ khá quan trọng, hôm nay chính là ngày sinh nhật của cậu và Hibi.

Cậu không biết có phải do định mệnh hay không mà cả hai lại trùng hợp đến thế, cùng tuổi, cùng ngày sinh.

"Anh có biết hôm nay là ngày gì hông, Onii-chan~"

Giọng nói phát ra từ phía sau cậu, quay người lại, cậu thấy một cô mái tóc trắng trải dài hơn vai, đôi mắt xanh óng ánh, cô nở nụ cười làm xao xuyến bao chàng trai về phía cậu trong khi đang lấy 1 giữ lại mái tóc mình để tránh đó bị thổi đi còn một tay thì đang đưa ra sau người cô, tạo một dáng đáng yêu nhìn cậu.

"Hôm nay là sinh nhật của chúng ta nhỉ?

Chúng ta chưa một lần nào thật sự ăn sinh nhật cùng nhau nhỉ..

Anh xin lỗi."

13 tuổi, trong đó đã 10 năm cậu sống ở đây, nhưng cậu vẫn chưa thật sự ăn sinh nhật cùng cô bé, cậu chỉ đơn thuần là nằm một chỗ mà chả nói được một tiếng chúc mừng sinh nhật cho cô bé, chính năm nay, chính hôm nay, cậu không còn phải để cô bé đón sinh nhật mà không có mình nữa, năm nay sẽ là năm cậu có thể nói tiếng chúc mừng sinh nhật với em gái mình.

"Chúc mừng sinh nhật, em gái của anh."

Lời cậu ra, có một chút hơi ấm phát ra, nó không còn là một giọng nói vô cảm nữa, từng câu từng chữ cậu nói ra đều có một cảm xúc ấm ấp, cậu nở nụ cười nhẹ nhìn cô, người có thể cảm nhận được giọng nói cậu trở nên ấm áp, mặt cô nhanh chóng đỏ lên khiến cô phải gụt đầu mình xuống.

"C-Chúc mừng sinh nhật...

Onii-chan..~"

Cô xấu hổ, tuy vậy, cô vẫn có nói ra được những lời mình cần nói, sau một lúc cả hai đều trở lại bình thường, cậu nói.

"Em thích món gì ấy nhỉ?"

Chính cậu, anh trai của cô cũng không mấy quan tâm về sở thích của riêng cô, hay đúng hơn là cô chưa bao giờ nói về sở thích của mình cho cậu.

Nghe thấy câu hỏi của cậu, cô bé trở nên lúng túng.

"A-Anh định tặng quà sinh nhật em á...

Nhưng món quà này đối với em là đủ rồi."

Cô mỉm cười xoa sợi dây chuyền trên người cô, đó là thứ mà cô được anh mình tặng vào 10 năm trước, đối với cô, dù cho những sợi dây chuyền trong tủ mình có quý giá đến mấy đi nữa, cô vẫn đeo sợi dây chuyền này bên mình.

"Em vẫn luôn giữ nó sau 10 năm à..nhưng hôm nay được nghỉ đúng không nhỉ?

Ăn sáng xong đi với anh, chúng ta sẽ đi mua thứ mà em thích."

Cứ như lời cô bé nói ra không đến tai cậu, điều đó khiến cô bé lúng túng, sau một lúc, cô bé hỏi ngược lại cậu.

"Vậy!

Anh muốn thứ gì? em cũng sẽ mua để tặng anh!"

Dù cô bé có tìm hiểu kĩ đến đâu, cô bé cũng không biết bản thân cậu muốn gì cả, lần đầu tiên sau 10 năm tỉnh dậy, thứ đầu tiên cậu muốn là kiếm, cô bé cũng có ý định đó nhưng nghĩ đến việc cậu không thích xài đến tận hai cây, hoặc cô bé không thể kiếm cây nào tốt hơn cây của cha cô tặng cậu nên cô bé dẹp luôn ý định tặng cậu thanh kiếm.

Sách cũng vậy, cậu đọc đủ thứ sách, thậm chí bây giờ cậu cũng không đọc sách nhiều lắm nên cô cũng không biết có nên tặng cậu sách không.

Có lần cô đã nghĩ đến việc tặng cậu một thanh gậy phép, nhưng nghĩ đến việc cậu luôn sử dụng ma thuật mà không cần gậy, cậu cũng không bảo mình thiệt thòi gì nên cô bé cũng dẹp luôn ý định tặng gậy phép, cô đã nghĩ đến tận 3 ngày vẫn không biết nên tặng cậu món gì.

Cho nên giây phút này, cô bé sẽ biết được thứ cậu mong muốn.

"hm.. anh muốn thứ gì à..

Để xem.."

Cô bé đang lắng nghe cậu, lắng nghe kĩ càng để biết người đàn ông mình thích muốn thứ gì.

"Anh nghĩ..

Anh chả muốn thứ gì cả.

Nếu có thì anh chỉ muốn em ở bên cạnh anh thôi."

Nói xong, cậu đi đến xoa đầu cô bé một lúc rồi rời đi vì cũng đã đến giờ ăn, trước khi đi cậu cũng đã bảo "tới giờ ăn rồi, đi thôi." với cô bé.

Nhưng khi cậu vừa đi qua cô bé không được bao lâu, mặt cô bé đã mau chóng chuyển thành màu đỏ ngất, lấy hai tay giữ lấy hai bên má mình, cô bé ngồi khụy xuống.

"Onii-chan muốn mìnhOnii-chan muốn mìnhOnii-chan muốn mìnhOnii-chan muốn mìnhOnii-chan muốn mình...Uoaaaaa"

Cô bé lẩm bẩm như thể không nghe thấy những từ cuối mà cậu nói, hay nói đúng hơn, cô bé nghe thấy nhưng lại đang ảo tưởng.

"Hibi?"

Quay người lại, cậu thấy cô bé đang ngồi khụy xuống, nó khiến cậu thắc mắc và gọi cô bé.

"Vâng! ~ Em đi ngay desu~"

Chạy nhẹ nhàng đến chỗ cậu, bám chặt một cánh tay cậu, cả hai tiếp tục bước đi, việc bị cô bé nắm tay riết cũng dần thành thói quen nên cậu cũng chả còn kêu ca gì nữa.

Bước đến sảnh ăn, cậu và Hibi vô thức chợt đứng lại nhìn xung quanh sảnh ăn, nếu nó vẫn là một sảnh ăn bình thường như mọi ngày thì cả hai cũng chả mấy quan tâm, nhưng hôm nay lại khác, những sơi dây bảy màu, những thứ dành cho tiệc sinh nhật đang được in dán khắp nơi bởi các nữ hầu, nhìn về phía bàn ăn, cả hai chạm lấy ánh mắt của mọi người ở đó, họ nở nụ cười vui vẻ nhìn cả hai.

"Chúc mừng sinh nhật!"

Mọi người trong sảnh ăn đều cất tiếng nói lên chúc mừng trừ cậu và Hibi, cả hai đang bất ngờ với điều đó, sau khi nhận ra, cậu vẫn giữ khuôn mặt lạnh của mình trong khi Hibi lại nở một nụ cười rất tươi và hạnh phúc.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 63 : Khoai lang luộc.


"Chúng ta cố tình tạo ra bất ngờ cho cả hai, thấy thế nào ~?"

Mẹ cậu nở nụ cười nói với cả hai, trước khi họ ngồi vào bàn ăn, cha cậu đã đội hai cái nón mũi nhọn bảy màu lên đầu cả hai người.

"Con vui lắm mama~!"

Hibi vui vẻ đáp, còn về phần cậu, cậu đang giữ Himi trên tay.

"Onii-chan thấy thế nhào dạ ~?"

Himi hỏi cậu.

"ừm.. anh hạnh phúc lắm.

Cảm ơn em."

Nói xong, cậu xoa đầu cô bé.

Yuji lẫn Yujin chỉ biết ngoài một bên nhìn họ với trạng thái vui vẻ, mặc dù cả hai đều nhớ cha mẹ mình nhưng không thể cứ thế bọc lộ ra được.

Sau một lúc, Fura lẫn Fure dần đem đồ ăn lên, cả nhà cậu bắt đầu bữa ăn,, nó vẫn là một bữa ăn sáng bình thường.

Khi ăn xong, cha cậu nói tiếp.

"Chiều nay chúng ta sẽ tổ chức tiệc sinh nhật cho cả hai con.

Vì thế, sao cả bốn đứa không đi ra ngoài chơi ấy nhỉ?

Hay lại nhà bạn chơi cũng được đấy."

Đồng ý với ý kiến của ông, cả bốn đều trở về phòng để chuẩn bị đồ.

Bước ra khỏi cổng, Yujin nói.

"Chúng tớ nghĩ mình sẽ đi đến trường để giúp Yumi, dù là ngày nghỉ nhưng hội học sinh cũng khá bận mà, còn cậu thì sao Hibi?"

"Xin lỗi, tớ nghĩ mình sẽ đi với onii-chan."

Cô bé nói trong khi dựa nhẹ người vào cậu, điều đó khiến Yujin thở dài còn Yuji thì bối rối.

"Vậy được rồi, hẹn gập lại.

Giờ thì hãy tận hưởng cuộc vui của mình nhé, chúng tớ đi đây."

"T-Tạm biệt.."

Cả hai, Yujin và Yuji cùng nhau tiến bước đến trường trong khi cậu và Hibi thì lại đi đến khu bán đồ.

"Tuy là nói dẫn em đi kiếm quà nhưng anh lại chẳng biết mình nên kiếm gì.." cậu nói.

"ưm ưm, biết đâu khi đi em lại tìm được thứ gì đó em thích thì sao?..

---

----mặc dù em có thứ mình thích rồi.."

"Huh?"

Không nghe được những tù cuối cô bé nói, cậu quay sang hỏi nhưng chỉ nhận lại một nụ cười với cái lắc đầu và "không có gì đâu" từ cô bé.

Không đi trên xe ngựa mà là đi bộ, , nó khiến cậu tận hưởng được sự mát mẻ từ những con gió, một cảm giác dễ chịu xuất hiện trong cậu, dù gì gần nhà cậu cũng chỉ toàn là cây.

Vừa đi bộ vừa ngắm nhìn khung cảnh, nó sẽ được thêm vào những điều làm cậu hứng thú trong khi Hibi thì vui vẻ nắm tay cậu chỉ trỏ khắp nơi để cậu nhìn.

"Đó onii-chan!

Chim Vàng Anh đấy!"

"Kìa Onii-chan!

Đám mây đó trông ngộ nghĩnh ha?"

Trên đường đi, cô bé luôn là người nói nhiều nhất trong khi cậu chỉ lắng nghe và nhìn những nơi cô bé chỉ, cả hai cứ thế đi cho đến khu buôn bán của dân thường.

"Táo đây táo đây!"

"Ai mua khoai lang hông ~"

"Hả!?

Muốn tranh chấp hả con mụ già kia!"

Những tiếng ồn ào mà khu buôn bán nào cũng có, cả hai ngắm nhìn xung quanh, có vô số thứ được bày bán, nào là kiếm cũ, gậy phép cũ, nào là táo chín, nào là khoai lang luộc.

Và khoai lang luộc, thứ đã lọt vào tầm mắt cậu, nó là thứ mà cậu chưa bao giờ ăn qua, không phải vì cậu không muốn ăn, mà vì nó không có trong bữa ăn thường ngày của một quý tộc, đó là thức ăn của người dân, nhưng đối với cậu, cậu chả quan tâm gì đến ai là quý tộc, ai là dân thường cả, vì nó chả khác gì phân biệt đối xử là mấy, và cậu ghét điều đó.

Tiến tới chỗ bán khoai lang luộc, em cậu chỉ nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu pha lẫn tò mò.

"Onii-chan, anh tính ăn khoai lang luộc? món ăn của dân thường?" em cậu hỏi.

"Có sao không?" cậu đáp lại cô bé với giọng nói vô cảm, thấy vậy cô bé vừa rụt rè vừa nói.

"À ừm.. anh biết đấy..

Liệu có ổn không khi anh ăn nó..?

Lỡ nó có độc thì sao?

Và chúng ta là con của quý tộc..

ừm..

ý em là vậy."

Cô bé vẫn rụt rè nói, không phải bởi vì cô bé không dám nói, mà là vì từng chữ cô bé phát ra, đôi mắt của cậu dần cau lại.

"Haiz..Độc? không có đâu.

Làm gì ai lại bỏ độc vào khoai lang luộc rồi bán một cách thản nhiên như vậy chứ?

Còn chúng ta là con của quý tộc thì sao? chúng ta vẫn là con người với nhau đấy thôi, đừng nghĩ mình có chức hiệu cao hơn người khác mà lại làm như thế và cuối cùng, anh ghét phân biệt đối xử."

Em cậu ngạc nhiên, cô bé không nghĩ cậu rằng cậu sẽ nói như thế, cô bé biết rằng như vậy là không đúng, nhưng vì cô bé có cha mẹ là quý tộc nên cô bé phải tỏ ra sao cho thấy mình là quý tộc.

"Onii--"

Cô bé định gọi cậu để xin lỗi vì những lời nói của mình, nhưng chưa kịp nói ra, cậu đã buôn bàn tay cô bé ra khỏi mình và đi đến chỗ bán khoai lang luộc, điều đó làm cô bé đổ vỡ, 'anh ấy chắc chắn sẽ ghét mình..' cô bé nghĩ trong khi đan đôi tay mình lại với nhau và biểu hiện một vẻ mặt buồn bã nhìn xuống chân mình.

"Đây, ăn đi.

Huh?

Em sao đấy?"

Cậu, người định đi mua khoai lang luộc cho em mình và mình ăn, vì thấy chỉ còn lại đúng 2 củ khoai lang, cậu buộc phải đi nhanh chóng đến và mua nó, khi mua xong và bước lại, cậu thấy cô bé rụt đầu xuống.

"Nii.."

Cô rụt rè gọi cậu, giọng cô trong có vẻ yếu ớt, điều đó khiến cậu bối rối.

"Ah..

Anh đã nói hơi nặng lời à?

Xin lỗi.."

"Không..

Chỉ là..

Onii-chan sẽ ghét em chứ..?"

Đưa đôi mắt gần rơi lệ lên, cô nhìn vào đôi mắt hai màu của cậu.

"Sao anh lại giận em?

Này, ăn đi.

Đừng khóc đấy, em mà khóc thì anh sẽ gập rắc rối mất."

Nhẹ nhàng đưa cho cô bé 1 củ khoai lang luộc, nó được bọc 1 tờ giấy xung quanh làm cho người cầm không cảm thấy quá nóng.

Cô bé rụt rè cầm đó, cậu nhìn cô bé và thở dài sau đó ăn lấy củ khoai lang trên tay mình.

Cắn nhẹ một miếng, cậu có thể cảm thấy độ nóng và mềm mại của nó trong miệng mình, từ từ nhai nhẹ nó và nuốt nó.

"Ngon quá.." cậu lẩm bẩm.

Thấy anh mình ăn khoai lang một cách bình thường, cô bé cũng quyết định ăn thử nó, cắn thử một miếng, cảm nhận hương vị của nó cho đến khi nuốt, nó khiến cô bé bất ngờ.

"Ngon quá.."

"Thấy chưa?

đồ ăn vẫn là đồ ăn dù cho nó được ai làm nên."

Nghe thấy lời cậu nói, cô bé nở một nụ cười tươi và trả lời cậu bằng "ưm ưm" sau đó tiếp tục ăn phần khoai lang của mình.

Và cứ thế, cả hai ăn cho đến hết củ khoai lang luộc của bản thân.

"Nếu có lần tới, em chắc chắn sẽ mua ăn tiếp, mua cho cả anh ~ Cảm ơn anh rất nhiều, Onii-chan~"

"à ừm.."

Cả hai tiếp tục đi tiếp sau khi ăn xong củ khoai lang của mình.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 64 : Mua Đồ.


Khoai lang luộc từ nay đã được thêm vào món ăn yêu thích của cả hai người, sau khi ăn xong, cả hai tiếp tục bước đi trong tiếng hò reo của những người bán hàng.

Đảo mắt nhìn xung quanh trong khi đi, cậu dừng lại đưa mắt nhìn về một nơi khá hoài niệm.

"Tiệm buôn bán dụng cụ ma thuật.."

Nơi mà lần đầu tiên cậu vào thị trấn và bước vào đây đầu tiên, không phải thư viện.

Em cậu khi thấy cậu nhìn cửa tiệm, bản thân cũng có hoài niệm, đây là nơi cậu mua tặng cho cô sợi dây chuyền này, đưa tay chạm vào sợi dây chuyền, cô thẩm cười mỉm.

"Vào nhỉ?"

"Vâng ~"

Reng reng

Tiếng chuông khi có ai đó bước vào, đưa đôi mắt nhìn xung quanh, mọi thứ ở đây không còn như 10 năm trước nữa, nó đã thay đổi khá nhiều, trở nên đẹp hơn, rộng rãi hơn và có

"Kính chào quý khách !"

Không còn là ông già tầm 50 tuổi nữa, hay vào đó là chàng trai mái tóc nâu đang mỉm cười nhìn cả hai.

Cả hai điều nghĩ ông ta chắc đã nghỉ hưu nên không hỏi gì cả, dù gì có hỏi thì ông ta với mình có mối quan hệ gì đâu, thậm chí có khi ông ta còn quên cả hai không chừng.

Tuy nó được tân trang cho đẹp đẽ hơn nhưng những thứ bán ở đây vẫn như bình thường, sách ma thuật, lọ hồi phục mana và một đống đồ trang sức

Bơ đi chàng trai vừa chào mình, cả hai bước đến và nhìn những món trang sức, đối với Hibi, những món trang sức ở phòng cô còn đẹp và quý hơn đống này khá nhiều, nhưng nếu là anh cô chọn thì nó sẽ thành vật vô giá.

Nhưng nhìn một lúc, chả có cái nào làm cậu thấy tương xứng với Hibi, nó khiến cậu cau mày.

"Ể?

Có gì khiến quý khách không hài lòng ạ?"

Chàng trai nở nụ cười méo mó hỏi.

"Không, không gì..

Cái này vậy."

Chọn một vòng tay, nó không có gì đặc biệt cả, nó đẹp hơn các vòng tay khác nhưng lại không có lấy tí công dụng nào.

"Vâng, của quý khách là 54 đồng bạc."

'Một cái giá khá chua với một cái vòng tay vô năng như thế này..' là những gì cậu nghĩ, nhưng dẹp chuyện đó sang một bên, mua xong cậu đeo nó lên tay Hibi, nó khiến cho cô bé khá hạnh phúc.

Chưa dừng lại ở đó, cả hai tiếp tục bước đi đến một cửa hàng trang phục, nghĩ rằng tặng cô bé một chiếc vòng tay là không đủ, cậu đành phải tặng cho cô bé một vài bộ quần áo.

Reng reng

"Kính chào quý khách ~"

Người chào cả hai là một cô gái khá trẻ tuổi, nhìn thấy cả hai cô nở một nụ cười khá tươi để không làm mất lòng khách của mình.

"Chị có thể kiếm bộ đồ nào đó hợp với cô bé này không?"

Cậu nói trong khi chỉ tay về phía Hibi, thấy vậy người phục vụ tiếp tục mỉm cười.

"Hiểu rồi, đi theo chị."

Nói xong, cả hai cô gái cùng nhau nhau bước để lại mình cậu, vì không biết nên làm gì nên cậu quyết định đi dạo quanh tìm kiếm bộ đồ thích hợp với mình.

"Oh?"

Trước tầm mắt cậu là chiếc áo đen trải dài, cậu nhìn nó có đôi chút hứng thú.

(Nếu có nó trong tương lai thì mình sẽ ít gập rắc rối hơn khi đi ban đêm..)

Thế là cậu quyết định mua nó, mua nó trước khi em mình thấy, chiếc áo đó quá dài so với cậu bây giờ nên cậu đành dành nó cho tương lai.

"Cảm ơn quý khách."

Tiến tới chỗ một cô gái bán hàng và mua nó, cô có nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ nhưng chả dám nói gì thêm, mua xong, cậu đi đến một góc không người và bỏ nó vào [Nhẫn Vật Phẩm] của mình.

"Onii-chan thấy sao~?"

Khi cậu vừa cất xong cũng là lúc em cậu bước ra, cô bé khoát lên người một chiếc váy vừa size, pha lẫn giữa màu trắng và màu vàng, chiếc váy kéo dài gần chạm chân cô bé, đôi guốc màu trắng, điều đặc biệt là trên đầu cô bé có một chiếc vương miệng công chúa nhỏ màu trắng lấp lánh.

"Etou..

Tại em có nói cho họ biết rằng hôm nay là sinh nhật của chúng mình nên.."

"Đây, của nhóc đây. ~"

Hibi chưa kịp nói xong, một cô gái cầm một chiếc vương miệng khác đội lên đầu cậu

"À ừm..

Cảm ơn chị.."

Cậu nói trong khi cúi đầu xém làm rơi chiếc vương miệng, cô gái chỉ biết nhìn cậu nở nụ cười lúng túng.

"Ah..

Đừng lo, nó sẽ được tính thêm vào tiền phí mà ~!"

Cứ tưởng được tặng, khi nghe lời cô gái trước mặt mình nói thì điều đó đổ vỡ, cậu chỉ biết khen ngợi rằng 'đúng là biết cách lấy tiền người khác mà..' trong âm thầm khi nhìn cô gái đối diện mình cười.

Tính tiền xong, cả hai trở về cùng nhau, cô bé vẫn mặc chiếc váy mà mình vừa mua vì muốn mặc nó trong dịp sinh nhật, vương miệng vẫn ở trên đầu cô bé và tất nhiên cậu cũng bị cô bé bắt đội nó lên đầu mình, cả hai nắm tay dắt nhau về, nó không khỏi khiến cho người khác nhìn vào và tưởng lầm rằng cả hai là cô dâu chú rể giao ước.

"Nó có quá vướng không?"

Thấy em mình đi có chút khó khăn, cậu hỏi cô bé.

"K-Không đâu ạ---ah"

Vừa nói dứt cậu, cô bé bỗng ngã xuống do đi chéo chân khi mang guốc.

Cố gắng đứng dậy nhưng vô dụng, nó khiến cậu phải đỡ cô bé lên.

"Để anh cõng."

"Ể, nhưng em có thể đi đ.. ah.." cô nhau mày khi cố gắng đứng lên nhưng chân mình không cho phép.

"Yên tâm đi, anh nghĩ em cũng không nặng lắm đâu."

"Ah.. không phải.. chỉ là.. vâng ạ."

Vì không thể nói gì, hoặc vì quá thích nhưng lại cố gắng tỏ ra chảnh, cô bé cuối cùng cũng chịu để anh mình cõng.

"Ể?"

Tưởng rằng anh mình sẽ ngồi xuống cho cô bé lên vai ngồi nhưng không, cậu bế cô bé theo kiểu công chúa, nhìn từ dưới lên khuôn mặt cậu, cô bé bất chợt lấy tay mình che lại đôi má đang trở nên đỏ lên.

Cậu bế cô bé đi xuyên qua dàn người, bỗng thấy một cậu bé đang bế một cô bé đang mặc váy, thậm chí trên đầu cả hai còn có vương miệng, những người thấy được cảnh đó chợt mỉm cười.

"Định mệnh rồi..

Mới có mấy tuổi mà đã như thế rồi.." ?

"Đúng thật.. ai bạc mệnh như tôi và ông đâu..

Thôi thì cố gắng chúc hai đứa nhóc đó hạnh phúc(chia tay) vậy.."

Hai người đàn ông khi thấy cảnh đó chia sẽ.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 65 : Sinh nhật.


Về tới nhà và bước vào trong, bên trong được trang trí trở nên có không khí bữa tiệc sinh nhật khá nhiều, đưa mắt nhìn xung quanh một cách hứng thú, những người hầu đi rất vội vã vì chuẩn bị, tuy vậy khi nhìn thấy cậu cùng Hibi họ mở to mắt ngạc nhiên và cũng chào cả hai rồi nhanh chóng rời đi.

Bước vào sảnh ăn, thấy cha mẹ mình lẫn em gái nhỏ đang đứng chỉ đạo thứ gì đó cho người hầu, cả hai bước tới.

"Ah?

Các con về rồi à?

ô da?

Chiếc váy này con tự mua à?

Trông có vẻ đẹp đấy~"

Mẹ của cả hai khi thấy họ bắt đầu hỏi, nhìn chiếc váy mà Hibi đang mặc,bà khen ngợi.

"Ưm ưm không đâu, Onii-chan tặng con đó ~" lắc đầu mình đáp trả lời người mẹ, cô bé nói.

"Hả!?"

Cả mẹ lẫn cha cô điều ngạc nhiên, họ không ngờ một người vô cảm như cậu lại có thể đi tặng quà cho ai đó, cả hai thể hiện sự bất ngờ khiến Ougi, người đang xoa đầu em gái nhỏ của mình là Himi, cậu nhíu mày.

"Thế, Yujin và Yuji đâu rồi hai đứa?" cha cậu hỏi tiếp.

"Ah, cả hai cậu ấy chưa về à?

Họ bảo tới trường phụ giúp hội học sinh gì đ-"

"Về rồi đây."

Hibi chưa nói hết câu, một giọng nói từ phía sau họ, giọng nói đó là Yujin, người vừa trở về cùng với Yuji.

"Ah, mừng hai cậu đã về."

Hibi quay về phía sau, nở nụ cười nhẹ chào họ.

"Xem ra cậu đã có một buổi đi riêng vui vẻ nhỉ?"

Nhìn bao quát Hibi và Ougi.

Yujin nói.

--------------------

3 giờ chiều. nơi buổi tiệc bắt đầu, không phải trong nhà mà là ở ngoài sân, một buổi tiệc sinh nhật nướng được làm tại nhà với nhiều món ăn được trải trên bàn được để ở sân, vì chỉ muốn có gia đình sum quầy với nhau nên không có mời ai cả.

Một buổi tiệc chỉ có gia đình mình với nhau, cậu khá hài lòng với điều đó, chung quy thì cậu cũng không thích người lạ hoắc lại đến dự sinh nhật mình, nhưng có hai thứ mà cậu vẫn không hiểu tại sao nó lại ở đây.

"Chúc mừng sinh nhật cả hai và thật bất ngờ đó!

Tớ không ngờ sư phụ với Hibi-chan lại cùng một ngày sinh nhật đấy!

Mặc dù nhìn hai người chả giống anh em sinh đôi chút nào!"

M-Mặc dù mục đích của tôi đến đây là vì sinh nhật của Hibi nhưng đành vậy!

Quà cho cả cậu này cứ nhận như lời cảm ơn đi!."

Hamekawa Yumi và Zin, những người đồng tuổi mà cậu cho là phiền phức nhất đang đứng trước mặt cậu, vì lý do nào đó mà Hibi lại mời cả hai, cậu không trách cô bé vì mời cả hai người này, cậu chỉ hối hận vì tưởng rằng mình sẽ có một buổi sinh nhật yên ổn thôi.

Họ tặng quà cho cậu, mặc dù cậu đã từ chối không nhận nó nhưng vô dụng, Zin thì ép cậu phải nhận lấy nó, nhìn món quà của Zin đưa cậu, cậu chợt cau mày.

Nó là một hộp quà, chiều rộng hạn chế nhưng chiều cao thì khá dài, đủ để cậu hình dung ra thứ mà Zin muốn tặng cho cậu.

(Tặng kiếm cho một đứa nhóc 13 tuổi..

Định kêu tôi giết người chắc!?) cậu chợt nghĩ.

Riêng về phần quà của Yumi, nó là một cái hộp khá nhỏ nên cậu không thể biết bên trong là gì nhưng có thể nhận định rằng bên trong là thứ trang sức gì đó.

Còn Yujin và Yuji.

Thứ Yujin tặng cậu là một con gấu bông, nó khiến cho cậu khá hoang mang nhưng vẫn hài lòng với nó.

Còn Yuji thì lại tặng cậu một cuốn tiểu thuyết, 'cuối cùng cũng tặng một món ra việc..' là những gì cậu nghĩ sau khi nhận món quà của Yuji, chứng minh cho điều đó là việc cậu nở một nụ cười hài lòng với Yuji khiến cô bé đỏ mặt và bối rối chạy núp sau người chị mình.

(Nụ cười mình khó chịu với cô ấy như thế sao..?)

Về phần Hibi, thứ cô bé nhận lại đơn giản hơn cậu nhiều.

Cô bé nhận được một cuốn phim từ Yumi, Yujin thì tặng cô bé một cái cài tóc trong khi Yuji vẫn tặng cho cô bé một cuốn tiểu thuyết như cậu, chỉ khác là nếu của cậu là về trinh thám, của Hibi lại là về tình yêu.

Nếu Zin tặng cậu một thanh kiếm hay đại loại như thế mà được đóng vào hộp, thứ cậu ta tặng cho Hibi lại là một sợi dây chuyền được đính một viên đá tím trên nó, thậm chí còn quỳ một gối xuống và tặng cho cô bé, "tớ rất mong cậu sẽ đeo nó, nó đẹp hơn sợi dây chuyền cậu đang đeo khá nhiều đó!" là những gì mà Zin nói, nhưng vì một lý do nào đó mà Hibi lại nhìn cậu ta với ánh mắt tức giận, nếu không được các cô gái kia cản lại thì bây giờ Zin đã bị Hibi cho một cước vào mặt, sợi dây chuyền mà Zin tặng cô cũng vào sọt rác nào đó ở sân mà không ai hay biết.

Ăn những món ăn được nướng bởi mẹ cậu, 'nó rất ngon..' là những gì cậu nghĩ, nếu có thể cậu cũng muốn gọi cả Shinobu ra nhưng lại sợ nó hù dọa cả hai người kia nên không dám nhưng cậu lại đi đến một góc tránh ánh mắt của hai vị khách đồng tuổi kia.

"Biến nhỏ cơ thể lại trước khi mày xuất hiện, hiểu chưa?"

Như để đáp ứng lời cậu, chiếc nhẫn rung lắc một lúc và phát sáng, khi ánh sáng không còn, cũng là lúc một con cún xuất hiện.

"GUGU~"

Thấy trên tay cậu cầm một cây đồ ăn, chú 'cún' Shinobu nhìn cậu với một ánh mắt tham muốn.

Cậu đưa cây đồ ăn cho nó ăn, nhìn cách nó hưởng thức cũng là một niềm vui nho nhỏ với cậu, xoa bộ lông nó đôi chút, cả hai cùng bước ra.

Khi thấy cậu ra cùng với Shinobu, Hibi chạy đến và nựng chú cún.

"Uoaa, Shinobu-loli kawaii~~!"

(note : kawaii = dễ thương.)

Thấy Hibi đang nựng một chú cún, ánh nhìn của Zin và các cô gái bu lại chỗ cô bé, họ nhanh chóng đi đến.

"Cho tớ nựng nó nào!"

Yumi, người định chạm vào Shinobu khi thấy chú cún có vẻ hòa đồng nhưng không, trước khi cô định chạm nó thì nó đã né ra khỏi cô và nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ.

"Bạn tớ, không sao đâu!"

Thấy Shinobu như thế, Hibi lên tiếng giải thích, như thể hiểu được ý cô bé, ánh mắt Shinobu cũng đã dịu lại, chú cún vui vẻ chạy đến chơi với Yumi và Zin.

Về phần cậu, người đang đứng kế bên mẹ mình, một phần vì thèm ăn, một phần vì muốn giúp.

Thấy cậu đến giúp mình, mẹ cậu nở nụ cười nhìn cậu.

"Con trông có vẻ giỏi quá nhỉ?"

Thấy cậu nướng, xoay đều cái cây xiên thịt, mẹ cậu hỏi.

"Con có quan sát mẹ làm, một chút.

Vì thế nên con nghĩ mình cũng có thể làm."

Cậu nói trong khi vẫn xoay đều thanh cây xiên thịt.

--------------

Note : Cho những ai quên, thật ra là Shinobu là 'cô cún'.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 66 : Buổi tối ngày sinh nhật.


Nếu buổi chiều là một buổi tiệc sinh nhật nướng ngoài trời thì buổi tối lại là ở bên trong.

Mọi người đều tập trung ở sảnh để dự tiệc sinh nhật cả hai, tuy vậy chỉ có hai người ngoài là may mắn được mời, đó là Zin và Yumi.

Cậu cũng đã đổi bộ trang phục mình thành một màu đen lịch lãm.

Ngồi ở bàn ăn, một chiếc bánh kem to lớn được những người hầu cùng nhau mang ra, trên chiếc bánh kem có ghi cả tên cậu lẫn Hibi, thậm chí còn có hai hình nhân có hình dạng giống cả hai ở trên chiếc bánh kem.

Tắt đèn, sảnh ăn chìm sẽ chìm vào trong bóng tối nếu không có những chiếc nến được tỏ sáng trên chiếc bánh kem.

"Nào, cả hai cùng thổi đi ~"

Nghe lời người mẹ của mình nói, cậu và Hibi đưa môi mình lại gần những cây nến và hỏi nhẹ nó.

"Chúc mừng sinh nhật !"

Khi vừa thổi cho tắt nến, ánh đèn rực sáng lên và mọi người đều nở một nụ cười chúc sinh nhật cả hai, sau đó bắt đầu cắt những phần bánh kem ra rồi chia đều nhau ra cho mọi người, không khí pha lẫn giữa nhộn nhịp và vui vẻ.

"Hi vọng hai người họ không làm gì quá mức.." cậu lẩm bẩm.

------------------------

Ở một khu rừng giáp với nhà Owari, có hai người đàn ông đang vừa chạy vừa cười nói một cách vui vẻ.

"Haha!

Biết ngay mà!

Tao đã quan sát biết bao thời gian để biết đấy!"

"Đúng như mày nói!

Mỗi lần đến tiệc sinh nhật của con chúng là an ninh trở nên lỏng lẻo hẳn ra haha!"

"May mắn là bọn chúng đi ra phía sau sân để tổ chức đấy.

Nếu không thì vụ này cũng không chót lọt đâu, những bộ trang sức này quý tiền lắm đây ~!"

Vừa nói, hắn vừa rung lắc cái túi trên tay mình.

Xẹt !

Như thể nghe thấy được tiếng gì đó, người đàn ông kế bên định quay sang hỏi, nhưng người ông vốn ở bên hắn đã không còn ở đây, thấy vậy, hắn giảm tốc độ lại và quay về sau nhìn.

"Huh?"

Thứ hắn thấy chính là cái xác không đầu, cái xác của người đàn ông vốn chạy trốn chót lọt cùng mình phi vụ ban nãy.

Hắn sợ hãi, quyết định sẽ chạy đi, nhưng chưa kịp chạy đi, có một thứ gì đó tròn tròn lao đến chỗ hắn, theo quán tính hắn chụp lấy thứ đang bay lại mình.

"AH!?"

Thứ mà hắn chụp lấy chính là cái đầu của người đàn ông đó, sợ hãi, hắn vô tình ném cái đầu ấy sang một bên.

"Ara?

Được không đấy?

Đó là đầu của bạn ngươi mà?"

"Đừng quăng bừa đầu người khác lung tung như thế, thô lỗ đấy."

Trong bóng tối, hai cô gái với vẻ ngoài tầm 18 đến 20 tuổi bước ra, khoát lên mình một bộ đồ như hầu gái, cả hai nói.

"Ngươi có biết cậu của ta sẽ rất bực bội biết rằng có một thứ ruội nhặng như hai ngươi lén lút và lấy đi đồ của em ngài?"

Fure nói trong khi đưa cái túi vốn là của người đàn ông không đầu hồi nãy lên.

"Hừ, nếu hai cô chịu ném thứ đó qua, tôi sẽ tha cho hai cô gái xinh đẹp này."

Hắn nói trong khi rút từ sau lưng ra hai con dao găm, hắn không tin rằng hai người con gái này lại chính là kẻ giết người đàn ông đi cùng hắn, chắc chắn họ đã gài bẫy hay một thứ gì đó đại loại như vậy là những gì hắn nghĩ, cho nên đối đầu trực tiếp thì hắn chẳng phải sợ gì cả.

"Ném qua? nhưng ngươi còn tay để bắt lấy nó đâu?"

Fure nói trong khi đưa 1 ngón tay lên thái dương mình và nghiêng đầu thắc mắc.

Hắn rằng như không hiểu gì, cho đến khi nhìn xuống, đôi tay hắn vốn đang cầm hai con dao và trong tư thế thủ, nhưng bây giờ thứ còn lại chỉ là tư thế thủ của hắn.

"Yare yare, dở tệ."

Người vừa nói là Fura, không biết từ khi nào, trên đôi tay thanh mảnh của cô lại đang giữ lấy hai đôi tay của hắn, liếm thử giọt máu sắp rơi ra, như thể khinh bỉ, cô nói tiếp.

"Thứ rác rưởi nhà ngươi còn không ngon bằng 1/10 cậu chủ ta.

Đúng là biết làm người khác tuột hứng mà.." cô thở dài.

"AHHHH!"

Như thể đã hiểu được tình hình cùng với cơn đau chạy đến thần kinh, hắn gào hét trong khi khụy người xuống, nhưng chưa kịp hét đến mấy giây, thứ tiếp tục văng ra là đầu của hắn.

"Đừng có mà phá bữa tiệc sinh nhật của cậu chủ bằng cái âm thanh ghê tởm đó của ngươi."

Quăng cùng lúc hai cánh tay về chỗ hắn, cái xác của tên kia cũng được Fure ném vào chung, cô huýt lên một tiếng, sau một lúc, vô số con dơi bay đến đậu xuống chỗ những cái xác, chúng cào xé, cắn xuyên tạc những cái xác như món ăn.

Cô và Fure cũng rời đi mà không thèm nhìn lại hai cơ thể đang dần bị đám dơi ăn mất.

-----------------------------

"Xong rồi à?"

Người đứng đợi cả hai trở về là Ougi, khi nhìn thấy cậu chủ đang đứng đợi mình, họ cúi đầu chào cậu rồi nói.

"Vâng, lũ ruồi nhặng ấy đã được giải quyết rồi ạ."

Nói xong, cả hai nở một nụ cười.

"Ừm..

Tốt rồi."

Nói xong, cậu nhắm đôi mắt mình và dựa vào góc tường gần đó rồi thở dài, thấy vậy Fura hỏi tiếp.

"Tại sao ngài không vào trong ạ?"

"Cứ vào trong đi rồi hai người sẽ biết."

Cả ba cùng nhau bước vào, cậu mở nhẹ cánh cửa ra đủ để cả ba được nhìn vào trong sảnh, thấy cảnh đó, Fura lẫn Fure chỉ biết nở nụ cười trừ.

"Onii-chan daisukiii~"

"Uoaaa tại sao cha mẹ tớ lại không trở về hả !?"

"Uwoaa Tại sao tớ có thể thua sư phụ liên tục như vậy chứ ! huhuhu"

"Hắt xì.., Hắt xì.."

Vì một lý do nào đó, Hibi, Yujin, Yuji và Zin lại uống nhằm rượu của cha cậu và đang trong tình trạng tung bay, cả ba đang múa lòng vòng và nói vô số câu nhảm nhí nào đó mà cậu hiểu được, Yuji khi uống vào thì luôn bị hắt xì liên tục, nhưng khi đối diện với cậu thì cô bé lại đánh vào người cậu liên tục, Hibi thì ôm chằm lấy cậu mà không chịu buông ra, còn Zin thì ngồi khóc lóc cùng Yujin, người đang nhớ cha mẹ mình và sau khi uống rượu thì cô bộc lộ hết tất cả cảm xúc.

Chỉ có mỗi Yumi là không bị vì cô bé đã vốn biết thứ đó là rượu nhưng không kịp nói.

Khi kết thúc, cậu cũng đã chôm một ly về phòng uống, nhưng có vẻ nó không có tác dụng với cậu lắm.

Tác : Hey, cấm trẻ em dưới 18 tuổi uống rượu đâu rồi?.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Volume 4 : Start !


Chap 67 : Hai năm sau.

* * * * *

Đã 2 năm trôi qua kể từ lần sinh nhật đó, mọi thứ cậu làm trong 2 năm trôi qua là cố gắng học hành để vào được trường top cùng Hibi.

Không chỉ vậy, cậu còn có thể giữ được tới 10 phút trạng thái Liên Hồn Linh Thức, một sự phát triển vượt trội.

Tuy vậy cấp của cậu vẫn chỉ vỏn vẹn con số 15 vì suốt cả 2 năm qua cậu chả đi đập lấy con quái vật nào, nhưng nó không đồng nghĩa với việc cậu trở nên yếu hơn.

Cải thiện trình độ các kĩ năng của bản thân, dạy phép thuật cho các cô gái, nhưng không biết từ khi nào, mỗi buổi chiều chủ nhật cậu dạy đều có Yumi ở đó học cùng, nhờ đó mà cô bé cũng phát triển kha khá với những bài học phép thuật mà ở trường không được dạy.

Mỗi người bình thường chỉ sử dụng tối đa được 3 thuộc tính, nhưng ít người sử dụng đến 3 thuộc tính vì họ không thể luyện đến tận 3 thuộc tính ở độ tuổi trẻ, không tính thuộc tính số không, vì thuộc tính này là thuộc tính bắt buộc phải có của mỗi người, cả thuộc tính khí cũng vậy, vì nó được coi như là thuộc tính điều hòa lượng khí trong cơ thể, tuy vậy nhưng vẫn có người có thể sở hữu nhiều thuộc tính khác nhau mà không bị rối loạn ma lực.

Hibi.

Cô bé sở hữu đến 4 thuộc tính, đó là Lửa, Gió, Nước và Băng, tuy vậy cô bé lại rất ít khi sử dụng ma thuật Lửa, thay vào đó ma thuật cô bé sử dụng nhiều nhất là ma thuật mà được cậu tặng ở nhiều năm trước, ma thuật hệ Băng.

Tuy cô bé có ma thuật Hồi Phục, nhưng chỉ dùng để hồi phục những vết thương nhỏ của bản thân.

Yujin.

Người vốn không thuần về phép thuật lắm mà thuần về tấn công, ma thuật của cô là Lửa, Đất và Gió.

Những ma thuật có lợi cho cận chiến, cô đã được cậu dạy khá nhiều về các lối đánh cận chiến, bây giờ cô có thể tự tin solo thắng bất kì ai trong trường về cận chiến trừ cậu và Zin.

Nghề của cô cũng tự đổi từ [Tân Pháp Sư] sang [Tân Kiếm Sĩ].

Yuji.

Không như người chị mình, cô bé lại thuần về phép thuật hơn cận chiến, dù vậy cô bé vẫn cố gắng để đủ tự tin mà giúp chị mình từ phía sau.

Các ma thuật mà cô bé thuần là Ma thuật Gió, Lửa, Nước và Đất.

Bốn nguyên tố của tự nhiên, không chỉ vậy, Tinh Linh Thuật của cô bé cũng có vẻ mạnh hơn của Hibi, điều đó cũng khiến cho cậu bất ngờ và tự hỏi cô bé đã làm gì mà mình và Tinh Linh giao ước của cô bé lại phát như thế.

Tuy vậy, cô bé vẫn yếu hơn so với Hibi, về cách chiến đấu lẫn mana, cô bé luôn tự đặt câu hỏi không biết từ đâu mà Hibi lại có lượng lớn mana như thế.

Zin.

Người sử dụng những ngày nghỉ của mình để đến nhà cậu và cùng cậu luyện tập, nhờ đó mà Zin đã rút ra được rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu cho bản thân sau nhiều lần ăn đập sấp mặt, đến bây giờ Zin vẫn chưa thắng cậu được trận nào dù đã cố nhường 1 tay.

Yumi.

Ngươi có thể được coi là phát triển kém nhất trong số những người mà cậu luyện tập, có vẻ do cô bé là người được cậu dạy trễ nhất, ma thuật của cô bé chỉ đơn thuần là Nước và Gió, nhưng bù lại thì khả năng điều khiển ma thuật của cô bé cũng khá tốt, trên hết là cô bé là người thông minh hơn so với những người kia.

Còn về phần cậu, mỗi khi có thời gian rảnh, cậu lại chiến đấu cùng với Houka hoặc hai cô người hầu Vampire của mình, đôi lúc cậu cũng chiến đấu luôn với cả Zebel.

Zebel là người mà nói cậu có thể thắng nếu cô bé không dùng khả năng đặc biệt của cô bé, và cả ma thuật cô bé có mà cậu không biết tới.

Shamac, ma thuật làm cho đối phương rơi vào tình trạng mù lòa, không cảm nhận được bất cứ thứ gì, như thể đang ở trong bóng đêm vô tận vậy, tuy vậy họ vẫn có thể cảm nhận được cơ thể mình, và nếu giỏi hơn, khi bị dính Shamac, họ có thể cảm nhận đối phương bằng Mana Control của mình, và cậu đã thành công với điều đó.

Nhưng cho đến khi cô bé sử dụng Ultra Shamac thì lại khác, cậu hoàn toàn không còn cảm giác gì với cơ thể mình, dây thần kinh như bị tê liệt, Mana của cậu cũng bị nhiễu loạn khiến cậu không thể cảm nhận bằng mana của bản thân.

Cậu đã nhận được Shamac nhờ [Thích Ứng] nhưng không hiểu sao, cậu không thể nhận được Ultra Shamac.

-------------------

"Có kết quả rồi Onii-chan !

Mọi người đều được vào trường Top của Thủ Đô !"

Đang ngồi trò chuyện với các tinh, một giọng nói từ bên ngoài truyền vào khiến cậu phải nhìn ra, cậu vẫn vô cảm như ngày nào, có thể nói rằng cả 2 năm qua chẳng ai thay đổi gì nhiều, chỉ có vóc dáng và hình dáng của họ là thay đổi.

"Vậy à."

Như thể không phải là điều gì quá bất ngờ, cậu đáp lại cô bé với giọng nói vô cảm rồi quay sang nói chuyện với các Tinh Linh, thấy vậy cô bé bểu môi chạy đến ôm cậu.

"Anou ne!

Anh phải khen em chứ, em cố gắng rất nhiều đó !~"

"À ừm..

Giỏi lắm.."

Xoa đầu cô bé, cậu nói trong khi bộ ngực của cô bé chạm vào người, nó không quá to nhưng cũng không quá nhỏ là những gì cậu nghĩ.

Lên Thủ Đô, cậu và Hibi vốn biết rằng cha mẹ mình sẽ không thể theo cùng, cậu và cô bé cũng không buồn về điều đó, dù gì cả hai cũng đã có thể trưởng thành đến mức nhất định là bảo vệ được bản thân, nhờ đó mà cha mẹ của cả hai cũng không quá lo lắng cho họ khi họ lên Thủ Đô để học.

Sau một hồi nghe cô bé giải thích thì có vẻ cậu, Hibi,Yujin,Yuji,Yumi và Zin đều vào cùng một trường.

(Nếu không có mình dạy kèm thì có lẽ giờ tên đó cũng tạch rồi còn đâu..)

Cậu nghĩ trong khi nhớ về bản mặt của Zin, người cậu xin cậu dạy để có thể vào cùng trường với mọi người.

"Haiz..

Mong rằng hắn chưa chết."

"Huh?

Nii-chan?"

Như thể vừa nghe được cậu lẩm bẩm gì đó, cô bé hỏi nhưng chỉ nhận lại vỏn vẹn 3 từ "Không có gì" từ cậu.

"Chúng ta sắp xa mái nhà này rồi đấy, em buồn chứ?"

Lắc đầu, cô bé nói.

"Không đâu.

Miễn là một ngày nào đó trong tương lai, em có thể cùng Onii-chan trở về mái nhà này cùng với nhau thì sẽ ổn thôi !

Mặc dù cũng sẽ buồn lắm khi xa papa và mama một khoảng thời gian.."

Giọng cô bé càng nhỏ dần như thể đang buồn về cuối câu, thấy vậy cậu tiếp tục xoa đầu cô bé rồi nói.

"Yên tâm, một ngày nào đó, chúng ta sẽ về cùng nhau.."

Nhìn lên bầu trời, những con gió của mùa hè thổi qua cậu, những đám mây to lớn đang lơ lững trên bầu trời, đối với cậu, cậu cũng có đôi chút hối tiếc về nơi này.

"Anh nghĩ vậy.."

Cậu lẩm bẩm, tuy vậy Hibi không thể nghe và vẫn tiếp tục hưởng thụ việc ôm cậu.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 68 : Hành trình đi đến Thủ Đô.


Bao gồm cậu,Zin và 4 cô gái đều tập trung tại nhà cậu, có 2 chiếc xe rồng đất đang được đậu trước nhà cậu, đó chính là xe sẽ chở cả 6 lên thủ đô, nếu chỉ là chuyến đi bình thường trong phố thì họ có thể đi bằng xe ngựa, còn nếu đi xa, ngựa chắc chắn không thể đọ sức bền bằng rộng đất được, bởi vậy chúng luôn đắt giá hơn ngựa gấp 5 lần.

"Các con có chắc mình đem đầy đủ hết chưa?"

Mẹ cậu, người đang nhìn cả hai với ánh mắt lo lắng, mặc dù rất tin tưởng vào con mình, nhưng với việc là một người mẹ, bà không thể ngừng lo lắng cho các con mình được, trông khi cha cậu chỉ biết cười trừ.

"Yên tâm đi mà mẹ ~ Dù gì cũng có cả Fura-san lẫn Fure-san đi cùng mà!"

Vì lý do nào đó, cha mẹ cậu quyết định để cho hai người hầu cậu mang về, Fura và Fure đi cùng, cha lẫn mẹ cậu đều rất tin tưởng bọn họ nên việc giao cho họ những đứa con của mình cũng không phải vấn đề gì.

"Nhớ bảo vệ Hibi đấy, nó mà có chuyện gì thì coi chừng mẹ nghe chưa?"

Như không thể nói gì thêm về Hibi, bà quay sang nựng má của cậu và nói.

"V-Vâng, con biết rồi."

Cả hai người hầu đang cầm đồ đứng ở phía sau chỉ biết nở nụ cười mỉm nhìn họ, những người bạn đồng hành cũng vậy, họ chỉ biết đứng nhìn sự quan tâm của cha mẹ cậu dành cho hai người con của mình.

Sau khi mẹ cậu cuối cùng cũng chịu thả cậu ra, tới lượt cha cậu đi lên và nói.

"Số tiền đó đủ để cả hai sinh hoạt rồi nhỉ?

Ta tin rằng các con sẽ trở nên mạnh mẽ vào lần trở về tiếp theo." cha cậu nói trong khi nở nụ cười.

"Mặc dù cha nói vậy..

Nhưng nó quá nhiều.."

Cậu nói trong khi liếc nhìn hộp tiền mà Fura đang cầm.

Thấy vậy ông cũng chỉ biết gãi đầu cười trừ.

"Nào, cùng đã đến giờ rồi nhỉ, tại sao cả hai không cho chúng ta một cái ôm nồng ấm?"

"Vâng ~!"

Trả lời cha cậu không phải cậu mà là Hibi, cô bé lao vào lòng người cha mình, thấy chỉ có mỗi Hibi lao vào, ông nhăn nhó nhìn Ougi vì ông vẫn còn trống ở một bên tay, thấy vậy cậu cũng chỉ biết thở dài và chạy đến cùng ôm ông với Hibi.

Sau đó đến lượt mẹ cậu, không như người cha, mẹ cậu ôm từng người trong khi xoa đầu, cả hai điều nhận được một nụ hôn trên trán từ mẹ cậu.

Về phần Himi, người đang đứng ở phía sau cha mẹ cậu đang nhìn, cô như được thừa hưởng tính cách từ cậu vậy, ít nói và thông minh, tuy vậy cô vẫn rất vui vẻ khi ở bên cậu.

Khi ôm mẹ mình xong, cũng là lúc Himi chạy đến và ôm lấy cậu.

"Khi Onii-chan trở về, em chắc chắn sẽ trở nên mạnh hơn!"

"Đáng lẽ là phải trở nên dễ thương hơn mới đúng nhỉ?"

Nghe lời cậu đáp, cô bé bểu môi nhưng vẫn ôm lấy cậu được một lúc và tặng cậu một nụ hôn lên má, cuối cùng thì cô bé cũng biết nụ hôn môi có nghĩa là gì, tất nhiên cô bé cũng muốn hôn môi cậu nhưng vì có quá nhiều người nên cô bé ngại mà không dám hôn.

Sau đó cô bé cũng chạy đến ôm Hibi một cách chiều mến, lúc này người ta có thể thấy nét giống nhau giữa cô bé và Hibi.

"Tạm biệt mọi người, chúng con đi."

Hibi nói với một nụ cười trong khi cúi đầu về phía họ cùng với cậu.

Cuối cùng cũng đã đến giờ đi, chào tạm biệt gia đình mình, cả hai bắt đầu bước lên chiếc xe rồng của với hai người hầu, chiếc xe rộng có vẻ khá rộng đủ để chứa cả 5 người trong đó.

Cậu và Hibi cùng với hai người hầu mình cùng một xe trong khi 4 người kia cùng một xe.

Trên xe, cậu thì chỉ ngắm nhìn con đường mới, con đường mà mình chưa bao giờ đi qua một cách thích thú, nó là một con đường nằm giữa khu rừng, đi qua khu rừng là tới Thủ Đô, nhưng khu rừng lại khá lớn, có thể sẽ mất đến nửa ngày hoặc 1 ngày để đến Thủ Đô khi đi bằng những con rồng đất.

Hibi, người luôn trò chuyện về việc háo hức như thế nào khi đến Thủ đô cho cả 3 người bên trong cùng nghe, nhưng cho đến khi cô nhìn sang bên người mà cô đang đan tay, cậu đang ngủ một cách ngon lành, thấy vậy cô cũng chả dám làm cậu thức nên chỉ biết dựa vào người cậu rồi cùng chìm vào giấc ngủ, thấy cảnh cả hai người đối diện mình chìm vào giấc ngủ, Fura và Fure chỉ biết nở nụ cười nhẹ, họ không dám ngủ, 'nếu ngủ mà bị một lũ ruồi nhặng phá giấc ngủ của cậu chủ mình thì sao?' là những gì cả hai nghĩ.

Trong khi ở bên xe kia, lại là vô số chuyện để cả bốn bàn tán.

"Theo mọi nghĩ Ougi là thứ gì vậy?

Thiên tài của thiên tài chăng?"

Yumi, người bắt đầu cuộc trò chuyện.

"Hm..

Tớ chỉ biết cậu ta là người đã làm cho Hibi trở nên mạnh mẽ như bây giờ đấy, bằng chứng là việc cậu ta đã dạy chúng ta trở nên mạnh hơn như thế nào."

Yujin

"Kể cả việc cậu ta sử dụng ma thuật mà không cần gậy phép nữa..

Tớ nghe tinh linh của mình bảo cậu ta có một lượng mana còn nhiều hơn của Hibi.."

Yuji.

"Cậu ta cũng rất giỏi về cận chiến nữa!

Quả nhiên là thiên tài được sinh ra mà!"

"Uoa mặc dù tớ cũng muốn mình có một Tinh Linh nhưng xem ra không được rồi.."

Yumi nói, cô đã từng thấy tinh linh của Hibi, Yujin lẫn Yuji và cảm thấy nó rất tuyệt vời, khi hỏi họ từ đâu mà họ có, họ điều bảo là do Ougi cho.

Điều đó làm cô cảm thấy bất ngờ, tinh linh mà có vụ cho sao?

đó là điều cô không tin được với kiến thức vốn có của mình, nhưng không màng tới nó, cô cũng đã thử xin cậu một tinh linh nhưng chỉ nhận lại sự cau mày của cậu với câu nói.

"Cô không phù hợp.

Vả lại tôi cũng không có tặng tinh linh cho ai đâu, đừng nói như thể các tinh linh là đồ chơi như thế."

Cậu nói xong rồi nhìn cô với ánh mắt có đôi chút khó chịu trong đó, đó cũng là lúc cô biết mình đã sai và gây ấn tượng xấu với cậu, từ đó cô luôn tìm mọi cách để xin lỗi cậu.

"Giờ nghĩ lại..

Ánh mắt của cậu ta đúng là đáng sợ mà.."

Cô lẩm bẩm khi nhớ về đôi mắt hai màu của cậu, nó khác hoàn toàn so với đôi mắt của Hibi, nếu đôi mắt của Hibi là một màu xanh biển óng ánh khiến cho mọi người đều cảm thấy thiện cảm, thì đôi mắt của cậu lại có sự nhạt nhòa và đen thẩm trong nó, một đôi mắt mà không biểu lộ bất kì cảm xúc nào để cho người khác không thể hiểu được ý định của bản thân.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 69 : Thủ Đô DragonValen.


Thời gian mà cậu cùng các cô gái xuất phát là vào sáng, đến được Thủ đô cũng là buổi sáng nhưng là vào ngày hôm sau.

Khi hai chiếc xe rồng đất đi vào thì bị chặn lại bởi những người lính gác canh cổng, nhưng với sáu đứa nhóc thì chỉ cần đưa ra bằng cấp của mình là sẽ được vào trong khi Fura và Fure thì phải cần giấy chứng minh nhân dân, may mắn là cha cậu đã làm cho họ trước khi họ đi cùng cậu và Hibi.

Đưa mắt nhìn xung quanh trong xe rồng, nó thật sự khiến cậu bất ngờ, nơi đây tuy không phải là khu buôn bán nhưng lại rất đông người đi lại, khu đường cậu đang đi được gọi là đường chính nên rộng lớn cũng không làm cậu quá bất ngờ.

Thủ Đô DragonValen, một nơi cường thịnh, đi đâu cũng có thể thấy đa phần đều là xe rồng đất thay vì xe ngựa ở thành phố cậu.

Nơi mà cậu cùng năm người kia đến không phải là trường học, thay vào đó là nhà của Yumi.

Cô bé bảo rằng có một ngôi nhà do chị mình quản lý và mọi người đều có thể đến đó, vì không có nơi để định cư nên cậu cũng chấp nhận việc đó.

Sau một lúc đi thì cuối cùng cũng tới.

Đó là căn biệt thự tựa như nhà cậu, nhưng nếu so sánh thì nơi này có vẻ không to bằng nhà cậu và Hibi.

Bước xuống xe, việc đầu tiên cả sáu làm là khởi động cơ thể mình, vì chỉ có ngồi trên xe xuyên suốt 1 ngày nên cơ thể người nào cũng cứng đờ ra.

"Có thật là chúng tớ có thể sống ở đây chứ?"

Hibi chạy đến chỗ Yumi và hỏi cô, đáp lại lời cô bé, Yumi nở nụ cười và nói.

"Tất nhiên rồi, tại sao lại không chứ.

Đợi chút."

Yumi chạy đến chỗ cánh cổng, phía bên phải cánh cổng có một cái nút, cô bé bấm nó, nó có vẻ phát ra tiếng chuông từ bên trong.

Sau một lúc, có một người phụ nữ trạc tuổi 25 bước ra, mái tóc cũng có màu xanh như Yumi, thấy cô bé, cô nở nụ cười.

"Đã lâu không gập nhỉ Yumi-chan ~?

Để chị mở cửa."

"Đã lâu không gập, Onee-sama." cô bé nói trong khi cúi đầu chào người chị mình.

Người chị bắt đầu mở cửa ra và nhìn bao quát cả bọn, cô dừng lại ở chỗ cậu một lúc, người đang ngắm nhìn xung quanh.

"Rất vui được gập các em, chị là chị gái của Yumi.

Hamekawa Mumi thân hạnh được gập." cô nói trong khi nở nụ cười.

"Xin chào chị ạ, em là Owari Hibi và cũng là bạn của Yumi ạ."

"Em là Hexirita Medisa Yujin.

Thân h?ạnh gập chị."

"Em là Hexirita Medisa Yuji.

Thân hạnh gập chị ạ.."

"Em là Muchausen Zin!

Cứ gọi em là Zin là được rồi ạ, thân hạnh được gập chị!"

"Chúng tôi là người hầu của cậu chủ. cứ gọi chúng tôi là Fura và Fure được rồi ạ, Mumi-sama."

Đáp trả lời của người chị Yumi, mọi người đều giới thiệu tên mình ngoại trừ cậu, người vẫn đang đảo mắt nhìn xung quanh.

"Onii-chan"

"Huh?"

Bỗng bị em gái mình gọi, cậu đưa mắt nhìn, đáp lại cậu là toàn bộ ánh mắt hướng về cậu, nó khiến cậu có đôi chút bối rối.

"Owari Ougi.

Thân hạnh được gập."

Sau khi được người hầu mình nhắc rằng giới thiệu tên, cuối cùng cậu cũng đã giới thiệu được tên mình, nhưng giọng cậu vẫn vô cảm khiến Mumi có đôi chút khó chịu.

"Được rồi, vậy mọi người hãy vào nhà nào, đứng ở đây mãi cũng chả tốt đâu nhỉ?"

Nở một nụ cười, Mumi bắt đầu dẫn mọi người vào nhà, ấn tượng của cô về cậu là một thằng nhóc thô lỗ.

"Ara?

Sao chúng tôi không thấy có lấy một người hầu nào vậy?"

Bước vào trong, Fura có vẻ thắc mắc nên hỏi.

"Vì tôi cũng không thích có người hầu hạ lắm, dù gì tôi sống cũng chỉ có một mình mà."

"Ara? một phong thái ung dung à?

Thật đáng khen ngợi."

Fura nói tiếp, nghe vậy Mumi nở nụ cười đáp lại và dẫn mọi người vào trong.

"Trên tầng 2 có khá nhiều phòng dư, mọi người có thể tự chọn một phòng cho mình, nhưng tôi không có dọn dẹp gì nhiều những phòng đó nên mong mọi người có thể tự dọn."

Mumi nói tiếp.

"Tất nhiên rồi, dù gì chúng tôi cũng sống nhờ mà." nở nụ cười, Fure nói.

Và cứ thế, việc đầu tiên cả sáu làm là chọn phòng cho bản thân mình, như những gì Mumi nói, những căn phòng trong có vẻ khá cũ kĩ và dơ bẩn, nó cần người làm sạch nó và tất nhiên Fure lẫn Fura sẽ là người làm công việc đó.

Giao việc dọn dẹp các căn phòng lại cho Fura và Fure, cả sáu tiến xuống phòng khách, nơi mà Mumi đang chờ.

"Có một điều chị muốn thông báo cho mấy đứa.

Mấy đứa chỉ ở lại đây cho đến khi nhập học thôi nhé, vì nơi này sẽ trở thành khách sạn trong tuần sau, cũng chính là lúc mấy đứa nhập học.

Và yên tâm đi, ngôi trường nó có phòng cho mỗi học sinh mà, nếu các em xuất sắc, có khi các em còn nhận được một căn phòng VIP nữa đấy."

Nghe lời cô nói, cả sáu không phàn nàn gì cả mà ngược lại họ còn khá vui, nếu người này mà không cho họ tạm sống ở đây, có thể họ phải thuê nơi nào đó sống trong tuần tới, tất nhiên là tiền không thiếu nhưng tiết kiệm tiền vẫn tốt hơn, vả lại sống ở nhà ngươi quen cũng an toàn hơn sống ở một nơi mình không biết liệu nó có nguy hiểm hay không.

Mọi người đều thưởng thức những tách trà do Mumi pha trong khi nói chuyện với cô ấy, còn về cậu thì đang lo lắng cho các tinh linh ở nhà của mình, mặc dù cậu đã có xây một cái hồ lớn và một cái bệ che mưa cùng với một ngôi nhà nhỏ, nhưng cậu lại sợ họ cô đơn khi cậu cùng với Shinobu đều rời đi.

Đến Thủ Đô, bản thân cậu cũng có thể lập một cái thẻ Guild mới và cậu cũng đã tìm ra cách để ngăn cho bảng trạng thái hiện lên, đó là nhờ vào Sages, người có thể ngăn cách cậu bị thẩm định.

Note : Shamac là kĩ năng bình thường, còn Ultra Shamac sẽ là kĩ năng đặc biệt nhé.

-----------------------------

Tên : Owari Ougi - Dark Ougi.

Tuổi : 15.

Chủng tộc : ?.

Danh Hiệu : Không có..

Nghề : ?

Cấp : 15.

Chỉ số :

HP : 200.

MP : 2.001.275.

Sức Mạnh : 150 - 230.

Linh hoạt : 150 - 226.

Thể lực : 149 - 230.

May Mắn : ?.

Kĩ năng bị động :

Siêu Sức Mạnh/Siêu Hồi Phục/Cơ Thể Rồng.

Kháng Trạng Thái Dị Thường Cấp 10 / Kháng Phép : Cấp 10 /Tha Hóa Tinh Thần : Cấp 10.

Tầm Nhìn Đêm / Gia Tốc Suy Nghĩ : Cấp 7 /Cảm Nhận Mana.

Vô Niệm / Tăng Tốc Niệm Chú / Tư Duy Song Song.

Cảm nhận nguy hiểm / Giảm Tiêu Thụ MP / Giao tiếp Tinh Linh.

Kĩ Năng Chủ Động :

Hút Máu : Cấp 1 / Né Tránh : Cấp 7 bậc 4 / Đơn kiếm : Cấp 7 bậc 4.

Bổ kiếm : Cấp 6 bậc 4 / Long Kỹ : Cấp 1 bậc 4 / Kiếm thuật : Cấp 7 bậc 5.

Hắc Ma Thuật : Cấp 3 bậc 5 / Khiên Ma Thuật : Cấp 1 bậc 5.

Ma Thuật Hệ Lôi : Cấp 1 bậc 5 / Ma Thuật Hệ Gió : Cấp 2 bậc 5 / Ma Thuật Hệ Hỏa : Cấp 3 bậc 5.

Ma Thuật Hệ Thủy : Cấp 1 bậc 5 / Ma Thuật Hệ Kim : Cấp 1 bậc 2 / Ma Thuật Hệ Mộc : Cấp 1 bậc 2.

Ma Thuật Hệ Trọng Lượng : Cấp 1 bậc 4 / Ma Thuật Hệ Khí : Cấp 1 bậc 4 / Ma Thuật hệ Băng : Cấp 2 bậc 5 / Ma thuật Hồi Phục : Cấp 4 bậc 1.

Cường hóa cơ thể : Cấp 8 / Cường hóa ma lực : Cấp 8.

【Mana Control】: Cấp 10.

Shamac : Cấp 1. / Shadow Hide cấp 1.

Kĩ Năng Đặc Biệt :

Hóa Long Thức / Tái Tạo / Sức mạnh của Dragon King.

Tinh Linh Thuật. / Thích ứng.

[Long Nhãn] / [Thuật Thức].

[Ma Thuật Cổ Ngữ] (Ancient Magic)/ [Ma Thuật Thần Thánh](Divine Magic).

[Berserk 2] / [Elemental Spirit](Nguyên Tố Tinh Linh).

[Wisdom Core Sages - Wisdom Core Dark Sages.].

[Eyes Solomon] / [Power of Solomon] / [Liên Hồn Linh Thức].

Hình Thái : Sự Phẫn Nộ của Wrath.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 70 : Đi thăm trường.


Hay vì cứ mãi ngồi ở nhà, cả sáu quyết định sẽ xuống phố tham quan.

Ăn mặc gọn gàng hết sức có thể, cả sáu bắt đầu đi cùng nhau xuống phố.

Là một nơi khá đông người, tuy vậy cậu lại chả thấy có một Á Nhân nào ở đây, 'có lẽ Á nhân không được phép sống ở Thủ đô chăng?' là những gì cậu nghĩ.

Đi đến đâu, cũng thấy có binh lính canh gác nghiêm ngặt bên đường, có lẽ nếu có chuyện gì xảy ra, họ sẽ can thiệp, quả nhiên là một Thủ đô của một Vương quốc lớn, an ninh gọn gàng, công dân vui vẻ, tuy vậy đây chỉ là bề mặt ngoài của vương quốc này thôi, còn mặt trong của vương quốc mới là những gì cậu muốn biết.

Cả sáu được một kị sĩ mà Mumi thuê để dẫn đường, cùng nhau, họ bước đến khu buôn bán.

"Uwoaa"

Nó là một nơi còn đông hơn lúc nãy với nhiều quây hàng bán đồ, nào là kiếm, áo giáp cho các người muốn làm kị sĩ, hay là gậy phép cho các phép sư, hoặc là những vật dụng cần thiết, những rau quả, trái cây được trưng bày để bán.

Và tất nhiên có một thứ mà cậu và Hibi quyết định rằng mình sẽ tiến tới.

"Khoai lang luộc đây !!"

Cả hai rời khỏi nhóm mình và đi đến mua 2 củ khoai, nó có vẻ vàng và trông bắt mắt hơn những củ khoai lang luộc mà cậu cùng Hibi ăn ở thành phố cũ của mình.

"U..

Ngon quá !"

Cắn thử một miếng, Hibi trở nên bất ngờ với độ ngon của nó, nó ngon hơn những củ khoai lang luộc mà cô thường hay ăn ở thị trấn mình rất nhiều, bốn người kia cũng bước lại để mua và ăn, vì lý do nào đó mà họ cũng khá thích khoai lang luộc do Hibi giới thiệu cho họ, mỗi buổi chiều ra về nếu có dịp là cô bé sẽ dẫn cả nhóm lại mua ăn.

Cầm khoai lang luộc trên tay, cả nhóm bắt đầu đi dạo và lướt nhìn xung quanh, một thành phố to lớn, sau khi đi dạo được một lúc, cả nhóm bắt đầu đi đến và xem thử trường mình, ở trên tờ giấy xét duyệt vào học, có địa chỉ ở đó và cả bọn chỉ cần nói địa chỉ đó cho người kị sĩ dẫn đường mình.

"Học Viện Hoàng Gia Delinma!?"

Người kị sĩ có vẻ bất ngờ khiến cả sáu khó hiểu, nhưng sau một lúc thì người kị sĩ cũng lấy lại bình tĩnh và dẫn cả nhóm đi.

Là một đoạn đường xa lạ không nằm trong các đoạn đường mà cả nhóm đi qua, phía trước mặt cả bọn là một đoạn đường rộng và có nhiều hoa anh đảo hai bên, tiếp bước, cả đám theo lời chỉ dẫn của người kị sĩ đi thẳng về phía đoạn đường, sau một lúc thì họ cũng thấy được ngôi trường mà mình sẽ học.

"R-Rộng quá.."

Chỉ đứng ở ngoài nhìn vào cũng đủ để khiến người khác hốt ra như thế, một cánh cổng to lớn bằng sắt ở trước mặt cả bọn, phía trên cánh cổng sắc là một tấm biển ghi 'Học Viện Hoàng Gia Delinma' .

Từ bên ngoài nhìn vào trong, thứ cả bọn thấy là một cái sân cực kì rộng ở hai bên, nó có những cái cây ở hai bên, phía giữa là một cái hồ nước, sau hồ nước là một ngôi trường cực kì rộng.

Chưa hết ngạc nhiên với độ to lớn của ngôi trường, họ nhìn và phía cái tượng khắc chữ để ở bên phải mình, trên đó là những dòng chữ khen ngợi, ký tặng, chữ ký của vô số người nổi tiếng, thậm chí còn có cả chữ kí của nhà Vua để được xem là một ngôi trường danh giá hạng nhất.

Tuy vậy nó vẫn chưa mở cửa nên cả đám không thể nào vào mà tham quan được, nếu muốn vào, họ phải đợi tới ngày khai giảng và cũng là tuần sau.

Những bộ đồng phục của nhà trường sẽ được gửi tới tận nơi mà họ đang ở chứ không phải lại trường nhận, và tất nhiên, từ khi cả đám nhận được đơn phê duyệt, cũng là lúc mà bộ đồng phục đó tới nốt, 'nó khá gọn gàng' là những gì cậu nghĩ khi thử mặc nó, là một bộ đồng phục màu trắng pha lẫn len với một một cái cà vẹt, còn của nữ cũng như thế, nhưng là một bộ váy trắng đen, cũng là một cái cà vẹt nhưng nhỏ hơn.

Thứ quan trọng nhất, cũng là thứ để chứng minh bản thân là học sinh của học viện Delinma, một cái huy hiệu nhỏ có biểu tượng ở trên đó được gắn trên ngực , nếu ai mà làm mất nó trước khi nhập học, họ sẽ không được vào học dù bất kỳ giá nào.

Người gửi những bộ đồng phục này cho cậu với sáu nhóm kia là một Paladin, khi cậu lén thẩm định ông ta, 'Quả nhiên Paladin không mạnh, như mình nghĩ' là những gì cậu nghĩ kèm với tiếng thở dài lúc đó.

Sau khi thấy được ngôi trường của mình, cả sáu trở về cùng với tâm trạng thư thái.

Mặc dù đã lên 15 tuổi, nhưng nó không đồng nghĩa với việc bất kì đứa trẻ nào cũng có thể nhận được sức mạnh hoặc quyền năng đặc biệt.

Nó chỉ xuất hiện ở một thời điểm nào đó ở một cá thể mạnh mẽ khi họ bọc lộ bản năng mạnh mẽ của họ, có thể là lúc họ tuyệt vọng, hoặc là lúc họ trở nên hơn người.

Nhưng vẫn còn cách khác để kích thích khả năng bên trong họ, nhờ khoa học hiện đại tiên tiến, con người bây giờ có thể kích thích khả năng của những đứa nhóc ở độ tuổi 15, tuy vậy nó vẫn chỉ có thể kích thích những người vốn có khả năng thôi, còn những người ngay từ đầu không có khả năng, thì họ vẫn sẽ như vậy dù cho cố gắng kích thích cỡ nào.

Và ngôi trường mà cả bọn đang theo học chính là một trong số đó.

Trở về nhà, từ khi đi Yumi đã được chị mình cho một chìa khóa tương tự cái của mình để mở khóa nên cả bọn có thể vào mà không khó khăn gì, hay vì trở về phòng, cậu quyết định sẽ ra ngoài vườn ngắm mát, nhưng rồi có một thứ lọt vào tầm mắt cậu.

"Một cái hồ to lớn?"

Một cái hồ to lớn được xây ở sau sân vườn, nhìn nó cậu có thể chắc chắn rằng đây không phải là một cái hồ để trưng.

"Nếu em muốn, em có thể xuống đó tắm đấy."

Một giọng nói phát ra kèm với nụ cười, Mumi nói.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 71 : Bể bơi.


Mumi, người quyết định mời cả nhóm chơi đùa dưới hồ bơi của mình, nhưng vì không có bikini nên họ cũng không dám xuống, nhưng như thể đã dự tính được trước, Mumi đem ra sáu cái 4 cái bikini vừa size cho cả bốn cô gái.

Nó khiến cho họ khá hoang mang khi Mumi lại có các loại bikini vừa size họ như thế mặc dù đây là lần đầu họ gập mặt nhau.

Người lao xuống hồ bơi là cậu và Zin, đây có thể là lần đầu tiên cậu ngâm mình trong bể bơi dưới trời nắng, vừa ngắm quang cảnh xung quanh vừa uống một ly nước cam, nó khiến cho cảm thấy thoải mái, trong khi Zin đang bơi vòng quanh cản tầm nhìn cậu.

"Ah?"

Vì một lý do nào đó, bỗng Zin như bị áp lực nước kéo xuống khiến cho cậu trượt chân dẫn đến kết quả bị trặc chân mà chỉ biết ngồi trên bể để xoa dịu lại cái chân bị ngã của mình.

"Giờ thì không còn ai cản trở mình nữa rồi.." cậu lẩm bẩm.

Sau một lúc, cả năm cô gái đi ra, diện cho mình những bộ bikini.

Màu của Hibi là màu trắng trong khi Yujin và Yuji lại là màu hồng, còn Yumi thì là màu xanh, Mumi diện cho mình một bộ bikini gợi cảm màu đỏ khiến cho bao chàng trai nhìn là tự động chảy máu mũi, tuy vậy ở đây thì lại chẳng có lấy người con trai nào thèm nhìn.

"Oah?

Đây là lần đầu tiên tớ thấy cơ thể sư phụ đấy?

Nó rắn chắc quá !

Vậy mà khi cậu mặc đồ lại trong không có lấy tí cơ..."

Zin, người đang ngồi kế bên vừa xoa bàn chân mình vừa nói chuyện với cậu nhưng chỉ nhận lại sự im lặng từ cậu.

"Onii-chan của tớ mà lị !"

Phóng xuống ôm lấy cơ thể của anh trai mình, cô bé vui vẻ nói trong khi cạ bộ ngực mình vào cậu, nó khiến cho cậu khó chịu.

"Zin, lại đây."

Cậu bảo Zin lại gần mình, sau đó cậu sử dụng ma thuật để trị thương cho cậu ta.

"Để cảm ơn, hãy dạy tôi tập bơi đi."

Nhìn thấy Zin bơi, bản thân cậu cũng có hứng thú, tuy vậy cậu lại chẳng biết bơi, hay nói đúng hơn là cậu chưa bao giờ được đi bơi cả.

Chấp nhận lời cậu, cậu và Zin đi đến một góc trống để dễ dàng tập luyện và bơ dàn cô gái đang đứng phía bên kia.

"Uwuuu, họ thậm chí còn không chịu khen bọn mình.."

Yumi nói.

"X-Xấu hổ thật.." cố gắng chỉnh lại chiếc áo ngực cho vừa với ngực mình, Yuji nói.

"Onii-chan thậm chí còn không thèm nhìn tớ huhu.."

Trong khi lúc đó, cậu đang được Zin ân cần chỉ, hiện tại Zin đang nắm tay cậu để cậu có thể tập đạp chân dưới nước, nhìn cảnh này khiến Mumi nghĩ đến cảnh công thụ, nó khiến cô thích thú và ngắm nhìn tiếp.

..........

"Uwoaa, cậu tập bơi khá nhanh đấy, không quả danh là sư phụ của tớ mà!"

Chưa tới 20 phút, cậu hầu như có thể vừa biết bơi và vừa biết lặn, vì nó khá hứng thú nên có vẻ cậu đã nhập tâm vào nó khá nhiều trong khi Zin đã mất tới một tuần để tập bơi.

Trong khi đó thì các cô gái cũng đã được Mumi chỉ cách bơi, nhưng trong có vẻ khá khó khăn, khi nhìn về phía các cô gái, thứ đập vào cậu luôn là mông và ngực, nó khiến cho cậu hạn chế việc nhìn sang đó.

"Onii-chan có thể dạy em được hông?"

Tận dụng việc anh mình vừa biết bơi, cô bé nhanh chóng chạy đến để nhờ cậu, mặc dù bản thân cậu đã ngâm mình dưới nước khá lâu và muốn trở về phòng mình để ngủ, nhưng vì dạy cho em mình cũng chả phải là phiền phức gì nên cậu cũng quyết định sẽ ở lại dạy cô bé đôi chút, Zin biết mình không thể xen vào chuyện giữa hai người họ nên cậu quyết định bơi sang bên phía các cô gái kia để có cơ hội sẽ hướng dẫn họ.

(Mặc dù con bé có thể nhờ Zin thay vì nhờ mình..)

Nắm tay con bé đi từ từ để cô bé có thể đập chân mình một cách nhẹ nhàng, nó khiến cho cô bé sẽ quen dần với việc bơi hơn, trong lúc đó thì bộ ngực cô bé lại đối diện cậu.

"Nhẹ nhàng thôi, đừng đập chân mình quá mạnh, nó sẽ dễ dàng mất sức đấy."

Nghe lời cậu, cô bé cũng đã đập chân mình nhẹ hơn, nhưng nó lại nhẹ tới mức khiến cô bé bị lún xuống.

Cậu nhanh chóng đỡ cô bé dậy, dựa vào lòng người cậu, cô bé nở một nụ cười trong khi ịn bộ ngực mình vào cậu.

Kết thúc buổi chiều bằng cách hưởng thụ bể bơi, thay đồ xong cậu trở về phòng mình, phòng cậu hiện nay đang có hai người ngồi ở đó đợi.

"Cậu chủ đã về."

Khi thấy cậu, Fura và Fure đứng lên chào.

"Ừm..

được rồi, cả hai ngồi xuống đi.

Vậy, có điều gì kỳ lạ chứ?"

Trong khoảng thời gian mà mọi người hưởng thụ bể bơi, Fura và Fure đóng vai như một điệp viên và tra khám toàn bộ ngôi nhà theo lời của cậu, tất nhiên là cậu chả có ý định gì cả, bởi vì muốn bảo vệ bản thân nên cậu phải kiểm tra xem liệu nơi đây có nguy hiểm hay không, quả lại cậu cũng chẳng thể tin một người lạ được.

"Hoàn toàn bình thường ạ, không có lấy bất cứ thứ gì khả nghi."

Đáp lại lời cậu Fura nói, khi nghe cô nói xong, cơ mặt cậu cũng đã giản ra đôi chút vì không phải gập bất cứ phiền phức nào.

"Vậy thì chúng ta có thể sống yên ổn hết 1 tuần ở nơi này rồi.."
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 72 : Tham quan học viện.


Sau một tuần ở ké nhà của Mumi, chị của Yumi mà không có lấy bất cứ rắc rối gì, hôm nay chính là ngày khai giảng.

Ở trong phòng, vì không biết cách mặc bộ trang phục học sinh của học viện, cậu đã nhờ Fura giúp đỡ đôi chút trong khi Fure thì lại giúp đỡ em cậu.

"Thấy thế nào thưa cậu chủ?"

"Ừm.."

Nhìn vào chiếc gương gần đó, cậu chỉnh lại cà vạt của mình.

"Vậy đây là cái cuối cùng."

Gắn chiếc huy hiệu của học viện lên ngực phải mình, cậu bắt đầu đi ra khỏi phòng, có thể nói đây là một học viện đặc biệt, họ sẽ tự đăng ký cho mình nên mình không cần đích thân đi đến đăng ký hay gì cả.

Bước ra giữa nhà, có vẻ cậu là người muộn nhất khi ai cũng đã có mặt đầy đủ tại đây.

"Uoaaa, Onii-chan ~"

Nhìn thấy cậu trong bộ đồ đồng phục, nó khiến Hibi lẩm bẩm vài từ như 'đẹp quá' rồi chạy đến chỗ cậu, cô bé cũng như cậu, đang mặc đồng bộ của học viện, chỉ khác ở kiểu dáng và váy dành cho học sinh nữ.

"Có lẽ khai giảng cũng chưa cần đem thành lý tới đâu nhỉ?

Nếu có thì cứ liên lạc chị bằng thứ này, lúc đó chị sẽ thuê người đem tới."

Mumi nói, khi nói xong, cô đưa cho Yumi một cái gương, tuy vậy nó là một cái gương có chứa phép thuật liên lạc trong đó hay vì để dành soi gương.

"E-Em cảm ơn.

Vậy, tập hợp đầy đủ rồi nên chúng ta đi thôi !"

Yumi nói.

Và thế, cả sáu người cùng nhau tiến bước đến học viện mới của mình.

Đi trên phố vào buổi sáng sớm, nó khá ít người và cậu thể thấy sương ở một đoạn nào đó trong lúc đi, cũng gần đoạn đường tới học viện, cả nhóm có thể thấy những người mặc đồng phục như mình đang đi như họ.

Bình thường thì giờ học sẽ là 8 giờ 30, nhưng vì đây là khai giảng nên nó yêu cầu mọi người phải lại sớm trước đó 2 giờ, mặc dù cả nhóm bắt đầu đi là vào lúc 6 giờ sáng, mục đích là để có thời gian tham quan học viện.

Sau một lúc họ cũng tới được đoạn đường tới học viện, tiến vào, hai bên là những cánh hoa anh đào rơi, vận tốc rơi của hoa anh đào là 5cm/s mà cũng không liên quan.

Bước đi trên đoạn đường đầy cây hoa anh đào, có một số hoa anh đào rơi xuống, còn có cả những người khác như cả sáu đang đi trên con đường này với mục đích tới học viện.

Sau một lúc đi, cuối cùng họ cũng có thể nhìn thấy cánh cổng học viện, 'Học Viện Hoàng Gia Delinma' một học viện đặc biệt bậc nhất trong những học viện đặc biệt, nơi mà chỉ có khoảng 500 học sinh là được chấp thuận để học ở đây.

Cánh cổng không còn như lần đầu cả sáu đến, nó đang được mở rộng hết mức có thể như để tiếp đón nồng nhiệt các học sinh, ở hai bên cổng cũng có người bảo vệ đứng đó.

"Rộng quá!"

Bước vào bên trong, đưa tầm mắt nhìn bao quát sân, nếu đứng ở ngoài nhìn vào mà đã cảm thấy rộng, thì bên trong còn rộng hơn những gì được thấy bên ngoài.

Cả sáu vừa đi vừa đảo mắt nhìn xung quanh, có vẻ các học sinh khác cũng vậy, đây có lẽ lần đầu tiên họ được thấy một sân rộng như thế mặc dù nó không nằm ở giữa học viện như ở học viện họ học.

Cùng nhau, cả sáu bắt đầu đi đến học viện ở phía trước mình sau cái hồ, nhìn gần, họ có thể thấy độ to lớn của học viện này dù chỉ bề mặt bên ngoài.

Có một cánh cổng ở đó để mọi người có thể đi vào, nó không to bằng cái cổng lúc nãy, nhưng nó vẫn đủ to để 7 học sinh vào cùng lúc.

Cánh cổng này cũng như cánh cổng kia ở chỗ là nó mở, vì thế cả sáu không ngần ngại bước vào.

"Uoaaa!"

Là một hành lang rộng lớn, sang trái một lúc trước mặt cả sáu là một bậc thang để lên trên trong khi cả hai bên là các dãy phòng, tuy cố nhìn qua hai bên,họ vẫn không thấy được điểm dừng của cái hành lang này.

"Nhìn bộ điệu ngơ ngác như thế, các em là học sinh mới à?"

Một giọng nói phát ra từ phía sau khiến cả sáu quay người lại, đối diện họ là một cô gái với mái tóc dài màu hoa anh đào, trên tay cô là một đống giấy sách tuy vậy cô vẫn nở nụ cười tươi với cả sáu.

"Vâng ạ.

Thân hạnh được gập chị."

Như một phép cư xử, Hibi nói xong, cả 5 đồng loạt cúi đầu xuống chào người con gái trước mặt mình ngoại trừ cậu, cậu chỉ đang nhìn cô gái trước mặt mình với ánh mắt chả mấy hứng thú.

"Chị là năm hai, Hizin Hiroko, thân hạnh được gập các em."

Cô nở nụ cười.

"Em là Owari Hibi desu.

Hizin-sepai, chị đang cầm đống giấy tờ gì dạ?"

(note : Hizin là họ, vì lần đầu gập mặt, không phải người thân quen nên phải gọi họ nhau thay vì tên nhau.)

"Ah Chết!

Chị chợt quên mất, chị có việc gấp phải đi rồi, nếu không đi bây giờ thì chị sẽ bị Hội Trưởng la mất!

Thôi tạm biệt các em nhé."

Nở nụ cười với cả sáu, Hizin nhẹ nhàng chạy lên bậc thang dẫn lên trên.

Dù ngơ ngác, nhưng cả sáu đủ biết người con gái mình chạm mặt lúc nãy có chức vụ gì trong học viện này rồi, bỏ qua vụ đó, cả sáu tiếp tục đi tham quan.

Một học viện hiện đại, có thể nói là vậy khi từ nãy đến giờ họ đã thấy 2 cái sân trống dùng để đá banh hay chơi bóng rổ gì đó, 2 cái hồ bơi rộng lớn, mặc dù chưa khám phá hết vì đã tới giờ khai giảng, cả nhóm vẫn thấy phấn khởi với những cái sân và hồ bơi.

'Quả nhiên là học viện hoàng gia' là những gì họ nghĩ.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 73 : Đấu trường.


"Kính chào các em, ngay lúc này, tôi muốn các em tập trung ở sân vườn ngay lập tức để chúng ta bắt đầu buổi khai giảng."

Một giọng nói cất lên, đó có lẽ là loa trường, thấy vậy cả sáu cùng nhau bước đi đến sân vườn như lời nói đó.

Bước ra, nơi mà lúc nãy còn khá trống thì bây giờ đã có rất nhiều học sinh ở đây, xấp xỉ đâu đó khoảng 500 người.

Cậu nhìn họ với ánh mắt chán nãn vì người nào người nấy đều thể hiện vẻ kiêu ngạo của mình lên mặt.

Có những tên làm như mình là vô địch đang cầm vũ khí bên mình, một số tên thì cầm trượng, một số cô gái thì lại cặp cây quạt trên tay, quan ngại hơn, là một trong số những tên đàn ông, cậu có thể thấy chúng còn mang cả rìu.

(Dù đây là một học viện, nhưng chúng đang cố thể hiện cái gì vậy?) là những gì cậu nghĩ.

"Kính chào các em ~!"

Một giọng nói pha lẫn tí vui vẻ được phát ra, tuy vậy nó lại không phải ở phía đối diện hay kế bên, mà là từ trên trời, nó khiến những học sinh sửng sốt.

Một người đàn ông với kiểu ăn mặc quái dị, đôi mắt hai màu đang lơ lửng trên không.

"Ta là hiệu trưởng của ngôi trường này và đồng thời là Paladin thứ 48 của ngôi trường.

Roswaal, thân hạnh được gập các em, tân học sinh~."

Ông nói trong khi vẫn lơ lửng trên không trước mặt các học sinh, điều đó khiến cho một số học sinh khá khó chịu, còn một số khác thì lại khác, họ nhận biết được phép thuật trước mặt mình, một phép thuật cao cấp mà ít người có thể sử dụng được, [Flying Magic], hầu như đây là lần đầu tiên họ thấy phép thuật này.

"Xin lỗi khi chúng ta lại không tiếp đón một cách lịch sự, đơn giản là để chuẩn bị cho ngày mai."

Thấy các học sinh vẫn khó hiểu, ông nói tiếp.

"Vì cũng chả có gì để khai giảng cả ~ Các em cũng có là gì đâu mà phải nói về thành tựu các thứ ở quá khứ chứ ~"

Sau khi lời ông nói ra, khá nhiều học sinh đã nhìn ông với ánh mắt khó chịu, tuy vậy ông vẫn nở nụ cười méo mó rồi nói tiếp.

"Chúng ta sẽ có trận đấu quyết định để xếp lớp cho các em ~.

Nếu là hồi đó thì chúng ta sẽ kiểm tra thông qua mana, nhưng mana lại chả thể quyết định được sức mạnh của mỗi người.

Thế nên ~ Chúng ta sẽ có 3 ngày chiến đấu với nhau để xếp lớp cho các em~."

Lời ông nói ra xong, nó khiến vô số học sinh bất ngờ, bất ngờ vì cách sắp xếp lớp kì lạ này, một số thì khá hoang mang vì bản thân chưa từng được thực chiến lần nào, còn một số thì lại thấy khá phấn thích với điều này, đa phần trong chúng điều là bọn mang vũ khí bên mình.

Một số thì bảo rằng nó nhảm nhí, nhưng không đồng nghĩa với việc họ không chấp nhận nó, dù gì đây cũng là cách thức để có thể xếp lớp, nếu họ thắng, chắn chắn họ sẽ được học ở lớp cao thôi, bản thân họ cũng tự tin vào sức mạnh của mình.

"Trong các em có vẻeee phấn khích nhỉ ~ Vậy thì làm ngay cho nó nóng nhỉ?

Đi theo ta nào ~"

Đáp xuống mặt đất, ông bắt đầu bước đi về phía bên phải của sân vườn, thấy vậy cả 500 học sinh cũng theo sau.

Đi sâu vào sân phía bên phải, cho đến khi hết vạch kẻ của học viện, có một con đường khác ở phía ngang bên phải, trước khi ông định đi sang đó, quay mặt về các học sinh, ông nói.

"Chào mừng các em đến vớiiii Sàn đấu của học viện Hoàng gia Delinma ~!"

Nói xong, ông đi sang bên đó, cả 500 học sinh cũng thấy bất ngờ và đi sang theo ông.

Nó khiến họ muốn hét lên 'Wooaahh' và cũng có một số người làm như vậy, trước mặt họ là một quành đai vòng tròn rộng lớn, độ rộng của nó khá khiếp mặc dù đứng từ cổng chẳng thể thấy được nó, nó như một phiên bản đấu trường La Mã hiện đại vậy.

Có một con đường rộng dẫn vào trong, thấy ông bước vào, cả 500 học sinh cũng dần dần bước theo mà không chen lấn, vì không muốn phiền phức nên cậu cũng đã kêu cả năm người kia đi cuối cùng.

Bước vào bên trong, vô số những người tựa như học sinh của trường đang ngồi ở phía trên quành đai kéo dài lên trên, họ khá đông người, xấp xỉ đâu đó khoảng 1000 học sinh, dù vậy đấu trường này rộng lớn đến nổi vẫn còn khá nhiều chỗ trống.

Ở giữa là một khoảng trống rộng lớn để dành cho trận đấu.

"Chắc các em cũng đã thắc mắc khi không thấy các senpai của mình phải không ~ Họ đang ở đây để chờ đợi trận đấu của các em đấy ~"

Nhìn lên những người được cho đàn anh, đàn chị của mình trong trường, họ đang nhìn cả 500 tân học sinh này với ánh mắt thích thú, tò mò, khinh thường hay đại loại như vậy.

"Được rồi được rồi ~ Các em hãy tiến tới chỗ nào đó và ngồi đi ~ Khi được gọi tên, các em sẽ bước xuống đây và chiến đấu ~ Cách thức chiến đấu cũng thường thôi ~ Dù cho là pháp sư hay kiếm sĩ gì cũng kệ ~ Nhìn nhận kết quả của cả 500 học sinh trong 3 ngày, ta sẽ xắp xếp lớp đó ~"

Nghe theo lời hiệu trưởng, cả 500 người bắt đầu bước lên và ngôi vào những khoảng ghế còn trống, không biết có phải là do có sự xắp xếp hay không, nhưng có đủ 500 chỗ cho 500 người.

Cả 6 đều tìm được chỗ ngồi cùng nhau, cậu có thể nghe thấy tiếng chửi rủa, bức xúc từ các cô gái quý tộc phía sau mình, hoặc là những lời phấn khích, hoang mang của những kẻ xung quanh.

Bơ chuyện đó đi, đây mới là chuyện cậu cần chú ý vào.

"Vậy ~ Cuộc chiến xinnnn được phép bắt đầu ~ Cuộc chiến đầu tiên ~ Tới từ thành phố phía nam, thành phố Enro, bao gồm top 10 người được chấp thuận vào học viện này ~ Tôi xin được phép mời em Owari Hibi, người đứng top 1 về khả năng thực chiến ~"

Nghe thấy tên mình được nhắc lên, nó khiến cô bé bắt ngờ đứng vực dậy, điều khiến cô bé bối rối không phải là gọi tên mình, mà là việc bản thân chả mang theo bất cứ cây trượng nào cả, khi cô định nói điều đó, như thể biết trước, Roswaal nói.

"Nếu em hổng có vũ khí thì yên tâm ~ Chúng ta sẽ tài trợ cho em khi em xuống đây ~"

Nghe lời hiệu trưởng nói, cô cũng không còn lo lắng nữa và quyết định bước xuống.

Khi cô xuống và đứng kế bên Roswaal ở giữa sân, ông nở nụ cười méo mó nói tiếp.

"Vậy thì xin được phép mời em Oujzin Madin từ thành phố phía tây, thành phố Desin, người đứng top 1 trong khả năng thực chiến ~."

Sau khi lời ông kết thúc, một chàng trai có cơ thể khá vạm vỡ đứng lên và bước xuống.

Bước xuống, hắn nhìn cô với đôi mắt khinh bỉ như thể mình có thể chiến thắng vậy.

------------

Đấu trường La Mã. (ảnh minh họa.)
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 74 : Trận đấu đầu tiên.


"Vậy, xem ra chàng trai bên này đã có vũ khí rồi nhỉ ~"

Sau lời ông nói, thiếu niên kia lấy từ đằng sau ra một thanh rìu và nở một nụ cười nhiêm hiểm.

"Tôi chỉ sợ sẽ làm tiểu thư này phải chịu đau thôi."

Lời thiếu niên nói ra, hoàn toàn không có tí tôn trọng cô chút nào, thay vào đó là thương hại cho cô, tuy vậy cô vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc có đôi chút khinh thường nhìn hắn, sau một lúc cô quay sang phía hiệu trưởng nói.

"Cho em xin một cây trượng phép ạ, hạng D cũng được."

Trượng phép hạng D, loại trượng phép thấp nhất trong số các hạng của trượng phép, tỉ lệ dẫn truyền bọc phát ma thuật chậm, khó có thể phát huy toàn bộ khả năng của mình với nó, tuy vậy cô đã từng có khoảng thời gian khó khăn để sử dụng nó, đó do yêu cầu tập luyện của cậu, cậu muốn cô bé có thể đẩy nhanh khả năng vận ma thuật của mình.

So với đối thủ khinh địch như hắn ta, cô chả có việc gì phải quá lo lắng.

"Ah~ Xem ra hổng được đâu, xem cây rìu mà chàng trai này đang cầm xem~ nó cũng phải là hạng B đấy ~ Cho nên để công bằng, ta sẽ cho em một cây trượng phép hạng B nốt ~"

Khi ông nói xong, một người đàn ông từ đâu đó xuất hiện đi đến và đưa cho ông một cây trượng phép.

"Cảm ơn nhé ~ Đây, của tiểu thư mạnh mẽ đây ~ Giờ thì cầm nó và bắt đầu nào ~"

Nhận lấy cây trượng phép từ hiệu trưởng Roswaal, một cây trượng phép hạng B càng khiến cô bé tự tin hơn, nhưng không tự tin đến nổi có thể khinh thường đối thủ, đó là những điều cô bé được cậu dạy.

Sau đó, ông bay lên trên không, chỉ tay lên trời, bỗng một lúc có một kết giới được hình thành, nó khiến khá nhiều học sinh bất ngờ.

"Vậy, luật sẽ là ai dính đòn trước sẽ thua nhé, những ai không còn khả năng chiến đấu thì ta cũng sẽ chấp nhận người đó thua ~ Không được làm đối thủ trọng thương đấy ~ Trận đấu xin được phép bắt đầu ~"

Sau khi nghe lời ông nói, cả hai đều bắt đầu thủ thế.

Thiếu niên kia cũng không còn vẻ mặt khinh địch nữa vì trong tay cô gái đang cầm loại vũ khí bằng với mình, và cũng vì trải qua vô số cuộc thực chiến để có được Top 1 thực chiến như ngày hôm nay, điều đó dạy hắn không được quá khinh địch dù cho là một cô gái mảnh mai.

Nhưng hắn vẫn có đôi chút khiêm nhường, đơn giản vì đối thủ của hắn là một pháp sư, mà một pháp sư thì phải tập trung niệm phép nên không thể nào chạy đi lòng vòng hay tấn công hắn bằng thanh trượng nữa, nhưng những suy nghĩ kia bị cắt đứt khi một mũi băng bay đến chỗ hắn.

Quá bất ngờ, hắn may mắn vội né sang một bên thay vì thường ngày là dùng thanh rìu yêu thích của mình để chặn các đòn phép thuật như thế, nhìn cô gái trước mặt hắn, cô vẫn đang đưa thanh trượng phép về hắn và niệm tiếp tục.

Vô số đợt băng nhỏ xuất hiện và lao đến hắn, nó khiến hắn phải chạy theo hình vòng để tránh những đợt băng đó.

Biết rằng không thể khiêm nhường cô gái trước mặt mình nữa, hắn tiếp tục vào thế tấn công và niệm một số buff dành cho cận chiến mà hắn học được.

"Cường hóa !"

Nói xong, cầm thanh rìu bằng hai tay, hắn lao đến chỗ cô gái phía trước mình.

Thấy hắn lao đến, cô nhảy lùi về phía sau nhưng hắn vẫn tiếp tục lao đến, thấy thế, cô quyết định chạy về phía sau.

'Một pháp sư không thể vừa chạy vừa niệm phép được' là những gì hắn nghĩ trong khi truy đuổi Hibi, nở một nụ cười đắc thắng.

Tuy vậy, nụ cười hắn ngay lập tức dập tắt khi thấy một đợt băng xuất hiện, nhìn về phía cô gái, trong khi cô đang chạy, cô quay người sang nhìn hắn, cũng là lúc cô niệm xong phép của mình.

Tiếp tục là đợt băng nhỏ lao đến chỗ hắn, lần này hắn không bất ngờ về nó nữa, vừa chạy đến chỗ cô, vừa lấy thanh rìu của mình đỡ những đợt băng để tránh chúng trúng vào những chỗ nguy hiểm trên người hắn.

Vừa chạy vừa nhìn cô, cô và hắn chỉ còn cách khoảng hai bước chân, khi vào đủ khoảng, hắn vung rìu của mình, không phải vào cô, mà là thanh trượng phép của cô nhầm mục đích làm cho cô mất vũ khí đồng nghĩa với việc mất khả năng chiến đấu.

Nở một nụ cười đắc thắng trong lúc vung rìu, khoảng khắc cây rìu chuẩn bị chạm đến chỗ thanh trượng, Nhưng vào lúc đó, cô bé đưa thanh trượng mình về phía ngang, dồn lực trong khi miệng đang lẩm bẩm gì đó, cô bé sử thanh trượng mình đập thẳng vào thanh rìu của thiếu niên kia.

Keng!

Một tiếng dao động giữa hai thanh sắc vang lên, cảm giác tê do sự va chạm đó được truyền đến tay cô bé, nhưng cô vẫn cầm lấy thanh trượng mình bằng hai tay, nở một nụ cười đắc thắng, cô nhìn về phía chàng trai đang ngạc nhiên trước mặt mình.

"Hóa băng."

Lời cô nói ra cũng kéo theo chuỗi phép niệm mà cô niệm trong lúc tấn công vào rìu của chàng trai.

Nơi bị cây trượng phép của cô bé đánh vào, phần đầu của thanh rìu dần có một lớp băng xuất hiện, nó lan dần một cách chậm rãi xuống phần tay nắm chàng trai trong bất ngờ mà không kịp phản ứng, khi chàng trai nhận ra và quâng thanh rìu sang một bên, nó đã bị đóng băng một cách hoàn toàn.

Tuy vậy, mất rì không đồng nghĩa với việc mất khả năng chiến đấu với chàng trai, dang đôi tay định vung nấm đấm về phía cô gái mà không có lấy chút cần thận, nhưng chưa kịp chạm lấy cô bé, đôi chân của chàng trai như bị thứ gì đó bám lấy, nhìn xuống đôi chân mình, nó đã bị băng trói lại từ lúc nào mà chàng trai không biết.

Và như thế, chiến đấu đã có kết quả, chiến thắng chắc chắn sẽ thuộc về cho Hibi, người quay chàng trai kia như chong chóng.

Biết rằng mình đã thua, nên chàng trai cũng quyết định bỏ cuộc.

"Vậy, chiến thắng xứng đáng sẽ thuộc về cho Owari Hibi ~!

Một cách chiến đấu khôn khéo ~!

Và cũng nhờ sự thông minh và nhanh nhạy đó, em sẽ được xếp vào lớp đặc biệt rank S ~!"

"Trong khi người thua là Oujzin Madin, tuy vậy em lại khá am hiểu về việc làm thế nào để tấn công một pháp sư, tấn công đối thủ liên tiếp, tránh đòn bằng các cách khác nhau, em sẽ được lên rank B ~!"

Và sau lời hiệu trưởng nói, sau khi làm tan băng trên chân, cả hai cùng nhau trở về vị trí cũ của mình, Madin cũng đồng thời đưa ra lời xin lỗi vì khinh địch của mình tới cô bé, thứ chàng trai này nhận lại là một nụ cười tỏ sáng kèm 'không có gì đâu, cậu đánh tốt lắm' từ cô bé, nó khiến chàng trai đã rơi vào lưới của tình yêu, nhưng liệu tình yêu đó có được đáp lại thì các bạn cũng đã biết.

"Xem ra ngôi trường này cũng không quá khó khăn trong việc xếp lớp như mình nghĩ..

Nhưng lên rank S chỉ với nhiêu đó liệu có hơi nhảm không..

Ừm thì dù gì cô bé cũng đã nhường kha khá rồi mà..?"

Trong khi đó, ngồi ở trên nhìn xuống sàn đấu một cách ngán ngẫm, cậu suy ngẫm như thể trận đấu mình vừa xem chả có gì đặc sắc vậy.
 
Back
Top Dưới