Khác [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」

[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 36 : Chuyện 400 năm trước.


400 năm trước, nơi mà trận chiến Thế Giới bắt đầu.

Nó bắt đầu không bởi chủng tộc Quỷ hay Nhân loại, nó bắt đầu bởi 7 Phù Thủy.

Bảy Phù Thủy tượng trưng cho mình 7 Đại Tội của Thế Giới đã tuyên chiến với mọi thứ, lúc đó cả bảy người đã nói rằng "Chúng ta, những Phù Thủy sẽ thay đổi cái Thế Giới này!".

Cả 7 đã làm điên đảo cả Thế giới với sức mạnh áp đảo các Paladin tài giỏi lúc đó, nhưng cho đến 4 người đó đứng lên bảo vệ Thế giới này, Hiền nhân Patila, Hiền Nhân Pulege,Thánh Long Veldanava và Thánh Kiếm đời thứ nhất, Ashel van Madara.

(Ashel là tên, còn Van Madara là họ nhé.)

Cả 4 đã kiên trì tấn công 7 Phù Thủy với sức mạnh mình, cả 2 điều đấu nhau rất quyết liệt cho đến khi Thánh Long và 3 người còn lại sử dụng sức mạnh tối thượng của mình để giết cả 7 Phù Thủy.

Nhưng ông nhận ra, ông chỉ giết được thể xác của 6 người trừ 1 người, đó là Phù Thủy Tham Lam, người đã chạy mất, dù vậy Thánh Long biết rằng, Phù Thủy Tham Lam chả thể sống được lâu, nên không cần truy cứu.

Nhưng cho đến khi ông nhận ra, thứ ông giết chỉ là 6 thể xác rỗng hồn, Phù Thủy Tham Lam lúc đó đã bắt lấy 6 linh hồn đó và bỏ chạy.

Ngay lúc đó 4 người đã lập tức đuổi theo.

Phù Thủy Tham Lam chạy đến Thác Sông Thần ở Đại Sâm Lâm Madasa và trốn mình trong đó, nhưng cuối cùng cũng bị 4 người họ tìm ra, tuy vậy, họ biết mình không thể giết được linh hồn Phù Thủy, Phù Thủy tuy là con người, nhưng linh hồn người đã vượt qua giới hạn và trở thành một linh hồn vĩnh cửu, lúc đó họ quyết định, sẽ giết thể xác, phong ấn linh hồn Phù Thủy, lúc chuẩn bị phong ấn linh hồn, họ đã nghe thấy một giọng nói yếu ớt và rợn người của Phù Thủy.

"Các ngươi..

Tham Lam nhỉ?.."

"Chạy mau!!"

Quá muộn, chỉ có thể dùng từ đó.

Phù Thủy đã dâng bẫy để giết cả 4 người lúc đó, một ma thuật được dựng lên, đóng băng tất cả mọi thứ, đóng băng cơ thể, đóng băng sự sống, mọi thứ nằm trong vùng ma thuật điều bị đóng băng.

Tuy vậy, cả 4 người vẫn may mắn thoát khỏi cái thứ ma thuật khủng khiếp đó, nhưng cả 4 nhận ra rằng, nơi này, xung quanh nơi này có đầy mùi nồng nặc của Phù Thủy, mùi hương mà ông kinh tởm, tuy may mắn thoát chết nhưng 3 người kia chỉ là con người, không tránh khỏi bị thương nặng, cả 3 quyết định sẽ ở lại đây để trị thương, nhưng sự sống không còn khả quan, cả 3 cùng ở lại nơi này để canh giữ linh hồn Phù Thủy.

Còn lại Thánh Long, ông trở về nơi hội tụ con người và giải quyết một số thứ.

Sau đó ông đã ký hiệp ước với Nhân loại, canh giữ Thác Sông Thần, tránh sự hồi sinh của Phù Thủy, ông cũng đã giao ước rằng sẽ là đồng minh của loài người, đó cũng là lý do mà loài quỷ ít khi dám đụng đến con người.

Người ta nói rằng, nếu ai đó dám bước vào Thác Sông Thần phải vượt qua 3 trở ngại, 1 là Thánh Long, người được cho là có công lao nhiều nhất về việc giết Phù Thủy, 2 là mùi hương nồng nặc khủng khiếp mà nơi đó phát ra, 3 là cái lạnh rét buốt ở nơi đó, nó mãi đóng băng cho đến bây giờ.

Tuy chiến tranh cũng đã khá lâu, nhưng những con ma thú mà Phù Thủy tạo ra vẫn còn ở thế giới này, 2 Cá Voi Sương, Đàn Thỏ Đói,Hắc Xà.

Những con quái vật mà phải huy động cả vương quốc mới có cơ may đánh lại 1 con.

--------------------------------

"Chuyện là thế đó thưa ngài, tôi không muốn kể thêm chi tiết."

"Còn có cả chi tiết nữa sao.."

Chuyện xảy ra 400 năm trước không khiến não cậu bị quá tải vì xử lý nhiều thông tin.

Nào là 7 Phù Thủy, nào là Hiền nhân, Thánh kiếm,Thánh Long.

Những nhân vật huyền thoại đập nhau nhưng cậu chưa biết đến và chiến đấu để bảo vệ Thế giới.

Nào là Thác Sông Thần ở Đại Sâm Lâm Madasa, cậu có từng đọc về Đại Sâm Lâm nhưng chưa bao giờ biết đến Thác Sông Thần nằm bên trong nó cả,sách chỉ bao rằng nơi đó bị đóng băng 400 năm trước vì lý do nào đó và rất nguy hiểm để vào vì lý do nào đó, cậu cũng biết đến Thánh Long, có một Vương Quốc được gọi là 'Vương Quốc Rồng', và đó là Vương quốc cậu đang sống.

Những thông tin về 400 năm trước mà Sages trả lời cậu, nó khiến cậu nghi ngờ về những gì được ghi trong sách, liệu nó có thật 100% không?

Riêng cậu thì tin tưởng vào Sages hơn sách nên chắc chắn những gì ghi trong sách không phải 100% đối với cậu.

"Haiz.."

Thở dài, cậu bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

* * *

______________ Tại sao ngươi chưa chịu thức?

Là do ngươi hèn nhát? hay do ngươi quên điều khiến mình hối hận?

------------------------------------------------------

"Oáp.."

Cậu ngáp lấy một hơi dài, tối hôm qua khi cậu chìm vào giấc ngủ, cậu có nghe thấy một giọng nói kì lạ, nhưng tưởng chừng chỉ là nghe nhầm nên cậu cũng chả quan tâm.

Rửa mặt, chuẩn bị, thay đồ, cậu làm những việc mình cần làm vào buổi sáng, trời cũng còn khá sớm nên cậu quyết ra ngoài sân để hóng gió, ngồi ở cái ghế đâu đó trong sân, cậu ngước nhìn lên bầu trời.

(Trả thù xong, bản thân mình sẽ làm gì?

Đó là mục đích sống duy nhất của mình hiện giờ, có lẽ khi hoàn thành xong ước nguyện, mình cũng nên chết..

Không, tới đó tính tiếp.)

Xua tan các suy nghĩ lảm nhảm, cậu đứng dậy cầm lấy thanh kiếm mình mang theo qua bắt đầu luyện tập.

------------------------

Truyện có tag Parody nhé 😀.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 37 : Phiền phức nối tiếp.


"100 điểm!?

Không thể tin được, Onii-sama Top 1 trường luôn kìa!"

"Này này..

Cái gì đây.."

Yujin

Em gái cậu hết sức bất ngờ, những môn thi lấy điểm của cậu đều là con số 100 tròn chỉnh không lấy 1 số nhỏ hơn, về Yujin, người đạt top 7 của trường đang nở nụ cười nhăn nhó.

Cậu nhìn về bảng xếp hạng thực tập, cậu chỉ khiêm tốn đứng ở top 50, hay vào đó top 1 của bảng thực chiến lại là em cậu, top 3 của những môn thi lấy điểm cũng là em cậu.

Yujin đứng top 32 về thực chiến, top 7 về môn thi lấy điểm, Yuji đứng top 33 về thực chiến, top 4 về môn lấy điểm.

(Mình không hiểu..

Tại sao họ chưa chấm điểm thực hành phép thuật cho mình mà chỉ để mỗi cái dấu "?" thế?)

Cậu cau mắt một lúc rồi rời đi, cũng vì giữa trưa nên không còn học nữa, cậu quyết định đi xuống canteen ăn nhưng

"Cậu là anh của Owari-san đúng chứ?

Cậu không phiền nếu vào câu lạc bộ Văn Học chứ?"

"Không không, hãy vào câu lạc bộ Toán học của chúng tôi!"

"Không, phải là câu lạc bộ Văn học chúng tôi!"

Có khá đông người bu lại cản đường cậu, họ liên tục mời cậu vào club của họ, đơn giản vì cậu đã chiếm ngôi top 1 của các môn thi điểm mà.

Trong lúc đó thì cậu đang cau mày tỏ ra khó chịu,em cậu thấy thế liền chạy đến ôm vai anh mình.

"Xin lỗi nhưng mà anh tôi không có hứng thú với câu lạc bộ các người, muốn bị giải tán hả?"

Cô bé đưa mắt lườm những người đang lôi kéo ánh mình, nhận thấy ánh mắt như muốn 'đập-cho-ra-bã-bất-cứ-lúc-nào-nếu-đụng-vào-anh-tôi' của cô bé, cả đám người chỉ biết rụt rè rời đi.

"Em đã giúp anh rồi."

Cậu tiếp tục bước đi khi không còn ai cản trở, em cậu cũng giữ lấy vai anh mình đi theo.

--------------------------

"Ah nào Onii-chan~"

"haiz."

Cậu thở dài khi thấy cô bé lại đòi đút cho cậu ăn,nhưng vì không muốn làm cô bé buồn nên cậu cũng quyết định ăn, ăn trong ánh mắt thù địch của những chàng trai đang nhìn 2 người.

Ăn xong cũng là lúc vào tiết học, tiết của giáo viên chính.

Người giáo viên bước vào lớp với nụ cười mỉm.

"Có lẽ hơi đột ngột nhưng hôm nay chúng ta sẽ có thêm 1 học sinh sẽ học ở lớp ta nhé các em."

'Lại học sinh chuyển trường à.'

'Mong là gái xinh.'

'Gái ơi hiển linh!!'

Nghe người giáo viên mình nói, các học sinh bắt đầu xì xào với nhau.

"Thôi được rồi các em.

Nào, vào đi."

"Vâng!"

Giọng từ bên ngoài đáp vào, một chất giọng khá cứng rắn, theo sau là một chàng trai tóc vàng bước vào.

"Tớ là Mauchausen Zin, hân hạnh được làm quen !"

Nói xong, cậu nhóc mái tóc vàng nở nụ cười nhìn các học sinh.

"Á Á Á Soái ca!!!!

Cùng 1 lúc tới tận 2 Soái ca vào lớp !!!"

"Tch, lại thêm 1 thằng đẹp mã"

Những tiếng la hét, chửi rủa vang lên khi chàng trai mái tóc vàng vừa giới thiệu xong.

"Được rồi được rồi các em.

Chỗ của em sẽ là ở dưới bạn Ougi nhé?"

Người cô giáo chỉ về phía chàng trai đang thờ ơ nhìn ra ngoài vì nghĩ tối nay mình sẽ ăn gì.

Sau một lúc cậu quay về hướng ở giữa vì nghe gọi tên mình, cả 2 chàng trai từng va chạm nhau ở nhà chạm mặt nhau.

"Ah?

Sư phụ!."

Chàng trai tóc vàng vui vẻ chạy đến chỗ cậu và bắt lấy cái tay đang chống cằm của cậu.

"Sau khi được cậu dạy cho một bài học vì mình thấp kém như thế nào, tớ đã đến đây để được cậu chỉ dạy thêm!"

Chàng trai tóc vàng, Zin nói với con mắt nhìn cậu ngưỡng mộ

Còn về phần cậu đang đứng hình, bỗng đâu chui ra 1 thằng hâm nhận mình là sư phụ sao khi bị mình đập sấp mặt vì tội thích ngông.

Hibi thấy Zin nắm lấy tay cậu thì cau mắt tỏ vẻ khó chịu.

"Này!

Đừng chạm vào anh trai tôi!"

"Ah?

Chả phải Hibi-chan đây sao?

Xin lỗi vì làm quá lên nhé.

Lâu rồi không gập mọi người nên tớ hơi hưng phấn quá."

Chàng trai tóc vàng không biết rằng, không khí xung quanh cậu đã trở nên lạnh đi khi cậu vừa gọi tên cô bằng 'chan'.

"Đừng có mà gọi tên tôi thân mật như thế!"

Hibi nói lớn giọng tỏ vẻ khó chịu.

"Ah, vậy à, tớ xin lỗi nhé, có vẻ chúng ta chưa quen nhau quá lâu đủ để gọi nhau bằng những cách như thế nhỉ?

Được rồi."

Buông tay cậu ra, Zin trở về chỗ mình ngồi với khuôn mặt vẫn tươi tắn dù bị cô bé tỏ vẻ khó chịu, không khí lạnh vẫn chưa tan đi.

"Hibi, đủ rồi."

"Ah, em vô lễ quá, xin lỗi Onii-sama."

Làm anh mình khó chịu với bản thân là điều cô bé không bao giờ muốn, nhưng cái tên vừa gập nhau được 1 ngày, thậm chí tỏ vẻ thân mật mặc dù cô chỉ nói được mấy câu với hắn thì nó thật sự khiến cô khó chịu, người con trai cô bé muốn gọi mình là '-chan' chỉ có anh cô thôi, nhưng anh cô luôn gọi tên của cô đủ để khiến cô bé vui vẻ rồi.

Cô bé bình tĩnh lại lại, cả lớp cũng không còn cảm thấy lạnh nữa.

"À..

Các em phải kiềm chế đấy nhé, giờ thì bắt đầu tiết học thôi."

------------------------------------

15h30, giờ mà các học sinh được trở về, khi cậu vừa bước ra khỏi phòng mình thì bị một cô bé thấp hơn nửa cái đầu chặn khiến cậu khó chịu.

"Cô muốn gì ở tôi nữa?

Nếu là tới để sử dụng bạo lực để kiếm chuyện với tôi thì tôi xin kiếu."

"Cậu nghĩ tôi là một cô gái bạo lực hả!?"

Cô khoanh 2 tay mình lại với nhau nhìn cậu với con mắt khó chịu.

Người đang đứng chặn đường cậu là hội trưởng hội học sinh.

"Haiz" cậu thở dài rồi nói tiếp.

"Vậy, cô muốn gì ở tôi đây.?"

Hội trưởng trở nên ấp úng một lúc rồi cúi đầu xuống.

"Làm ơn hãy vào Hội học sinh, chúng tôi rất cần cậu!"

Thấy cô cúi đầu xuống van xin mình, cậu trở nên khó chịu.

"Tôi đã bảo là không mà?

Tôi nghĩ mình chả có việc gì để làm ở cái nơi bạo lực đó cả."

Nghe cậu nói 'nơi bạo lực' cô hội trưởng bóp chật tay mình tạo thành nấm đấm.

"Ý CẬU LÀ SAO KHI NÓI 'NƠI BẠO LỰC' HẢ!?"

Cô đẩy thẳng người mình lên, vung nấm đấm vào giữa người cậu.

Nhưng lực của nó khá yếu và chậm, cậu dễ dàng bắt lấy nó.

"Đấy?

Thấy chứ, tại sao cô cứ liên tục sử dụng bạo lực vậy?

Đối với những người khác không nghe lời cô, cô cũng làm như thế à?"

Cậu buông nấm đấm của cô ra.

"C-Chỉ có cậu là khiến tôi khó chịu thôi!

Hic..Ah!"

Nói xong, cô bé ngồi xuống đất và khóc như một đứa con nít 3 tuổi, mặc dù cô 13 tuổi.

Thấy cô khóc, cậu trở nên khó chịu.

"Đi mà Onii-sama, Yumi chả bao giờ kiên nhẫn với ai vậy đâu, vả lại Onii-sama làm bạn em khóc kìa."

Người em gái đi sau cậu nãy giờ lên tiếng.

"Đánh người khác, không đánh lại rồi khóc, ép buộc người khác, người khác không làm theo ý mình thì khóc?

Cô là thể loại con nít gì vậy?

Được rồi."

Nghe cậu nói, Hội trưởng quay người lên nhìn cậu.

"Được rồi..?" cô yếu ớt nói.

"Tôi tham gia, là được chứ gì?

Làm ơn dừng lại cái trò con nít này đi."

Cậu khụy 1 chân mình xuống, đưa 1 tay ra phía người con gái đang ngồi dưới đất.

"Đây."

"ưm.."

Bắt lấy bàn tay cậu đưa ra, cô bé nhẹ nhàng ngồi dậy.

Cậu nhìn cô bé đang hơi đỏ mặt trước mình rồi thở dài.

"Vậy, cô tên gì ấy nhỉ.?"

"Hả!?"

Cô trở nên khó chịu nhìn cậu.

"Tôi là người bị cậu đá khỏi cái ngôi Top 1 của trường đấy!

HIện tại là Top 2 và cũng là hội trưởng hội học sinh, Hamekawa Yumi desu.!"
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 38 : Tiến vào khu rừng.


Hiện tại là ngày mai của cái hôm cậu đồng ý vào hội học sinh, trách nhiệm mà cậu được nhận là giải quyết cả đống giấy tờ mà đáng lý là của hội trưởng hoặc hội phó hội học sinh mới làm,trách nhiệm của cậu là 'thư ký'.

Những giấy tờ mà đáng lẽ phải mất khá lâu để suy nghĩ, tính toán thì điều bị cậu giải quyết dễ dàng, cũng vì thế mà hội học sinh rất biết ơn cậu, nhờ cậu mà họ mới được rảnh rỗi, về sớm hơn ngày thường.

Tuy vậy.

"Ý cậu là sao khi chỉ làm cho đến hết một tuần hả!?"

Hamekawa Yumi, người đang phồng má tức giận nhìn cậu.

"Tôi không rãnh, vả lại tôi không cảm giác bị đổ mọi thứ lên đầu chút nào, cô hiểu chứ?

Hamekawa."

(Main gọi tên họ của Yumi nhé)

"Nhưng.."

Cô như muốn nói điều gì đó nhưng lại không thể nói được, những gì cậu nói cũng đúng, từ khi cậu làm đã được 2 ngày thì các công việc điều được giải quyết êm đẹp và mọi người cũng trở nên khá lười biếng khi liên tục nhờ cậy cậu.

"Tớ hiểu ý cậu rồi.

Vậy để cảm ơn, hãy đến nhà tớ uống trà vào Chủ nhật, được chứ?."

Cô đưa tay ra phía sau mình và bóp chúng lại với nhau, đó là một thói quen khi cô trở nên bối rối.

"Không, cảm ơn nhưng tôi chỉ muốn ở nhà mình thôi."

"Mah mah Onii-sama, sao ta không thử đi đi, cũng lâu rồi em không qua nhà Yumi-chan~"

"Em cứ đi đi, anh có một số thứ phải làm."

"Uoa, Onii-sama đồ xấu xa, vậy em sẽ đi cùng Yujin-chan và Yuji-chan vậy."

"Cậu có chắc chứ?

Đích thân tớ mời đấy!"

"Thì sao?"

"Nhớ đấy, hứ!"

Nghe cậu nói xong với khuôn mặt thờ ơ, Yumi nổi giận lấy 2 tay mình khoanh vào với nhau giữa ngực rồi quay lưng.

Cậu bơ luôn cô gái đang nổi giận vì lý do nào đó không hiểu và đi về.

(Cô ta bị gì vậy?

Cứ liên tục nhìn mình một cách nghiêm ngặt như thể mình là tội phạm vậy.)

note : Đây này, ảnh nghiêm ngặt của Yumi mà main nói =))))

-------------------------------------

Cuối cùng cũng đến ngày Chủ nhật vào buổi sáng đẹp trời, ngày mà em cậu và 2 cô nhóc kia cuối cùng cũng đi ra ngoài, không ai có thể làm phiền cậu được nữa,cậu cầm theo thanh kiếm và 1 cái áo chùm đầu che đủ thân và định bước ra ngoài, nhưng khi vừa đi ra sảnh thì bị tiếng kêu gọi lại.

"Onii-chan?"

"Ah."

Đó là cô em gái bẻ bỏng của cậu, vừa đi vừa dụi mắt biểu hiện cho việc cô bé vừa ngủ dậy, cậu đi đến và xoa đầu cô bé với nụ cười thân thiện, người mà có thể nhìn thấy cậu cười nhiều nhất chắc có lẽ không còn là Hibi nữa mà sẽ bị cô bé này chiếm lấy.

"Anh định đi đâu dạ..?"

Vừa dụi mắt, cô bé vừa hỏi cậu.

"Anh bận ra ngoài một lúc, em không phiền nếu chuyển lời lại cho cha và mẹ chứ?"

"ưm..

Vâng."

Tuy không biết anh mình ra ngoài để làm gì, nhưng cô bé vẫn đồng ý chuyển lời cho cha mẹ, cậu tiếp tục xoa đầu trong khi nở nụ cười với cô bé.

"Ngoan lắm."

"ưm.."

Cô bé tận hưởng sự xoa đầu của anh mình, có lẽ trong nhà, anh trai cô xoa đầu là điều mà cô thích nhất.

Đơn thuần cậu không chỉ xoa đầu, mà còn phát triển tiềm năng mana của cô bé, nhưng cậu không định dạy cho 1 con nhóc tuổi giống mình hồi đó, khi cô bé lớn lên, chắc chắn cô bé sẽ trở nên tài năng như chị mình.

Được một lúc thì cậu rời đi, đeo áo choàng lên đầu, che đi thanh kiếm, cậu tiến thẳng tới Guild.

* * *

Nhìn lên bảng nhiệm vụ, nhiệm vụ cho rank F điều là hái cỏ, giúp việc cả và nó đang không được ai yêu thích vì có khá đầy giấy treo các nhiệm vụ đó, tìm xung quanh bảng nhiệm vụ rank F, cậu cuối cùng cũng thấy thứ thuộc về sở trường mình.

"Săn Goblin?

Không không không không, xin lỗi vẫn quá khó với 1 cậu nhóc như em, chị không thể để em liều mạng đến thế."

Cậu cau mày khi nghe người tiếp tân nói, nhưng được một lúc thì cậu rời đi, vì cậu đến đây không phải nhận nhiệm vụ, cậu đến đây để xem địa điểm quái vật, và vì thế cậu đang tiến tới khu rừng ở phía ngoài.

Ở phía khu rừng phía ngoài, có một cánh cổng để ra, nhưng nơi đó lại bị chặn bởi các người lính canh giữ.

Cậu thắc mắc, nếu 1 thằng nhóc đi ra ngoài liệu có bị chặn lại không nên cậu quyết định tiến tới vì sao cùng thì cậu cũng có thứ để mình có thể đi qua.

"..."

Họ chả phản ứng gì khi thấy cậu đi qua cả, họ chỉ nhìn cậu với ánh mắt lo lắng, 'chắc tại vì người trong thành nên khi bước ra chả ai có quyền gì để cản cả' , cậu nghĩ vậy.

Cậu bước qua và tiến vào khu rừng.

"Dù chúng ta không có quyền để ngăn cản những ai ra ngoài thành nhưng tôi vẫn thấy lo lắng cho nhóc đó.."

"Ta hiểu, nhưng vì đây là luật, chỉ mong thằng nhóc đó không lạc trong rừng để rồi chúng ta phải tìm kiếm thôi."

2 người lính nói với nhau.

* * *

Tiến vào khu rừng không nằm trong tầm bảo vệ, cậu đi đến địa điểm nơi mà trong tờ nhiệm vụ bảo rằng xuất vài con Goblin xung quanh đó.

(Có lẽ mình cũng nên tập luyện cho Shinobu)

Cậu đưa chiếc nhẫn về phía khoảng trống, nó bỗng phát sáng và xuất hiện một chú sói hùng dũng mà kẻ nào gập cũng phải e ngại.

"Tao nghĩ mày cũng đã chuẩn bị rồi nhỉ?"

"GUGU!".

"Vậy, hãy sử dụng cái mũi của mày và tìm bọn Goblin xem."

Như đã hiểu lệnh được cậu ban ra, chú sói bắt đầu để mũi mình xuống đất và bắt đầu hít, hửi, xem dấu chân và cảm nhận.

Sau một lúc, có vẻ đã ngửi được, Shinobu hú lên 1 tiếng ra hiệu cho cậu đi theo.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 39 : Nghiêng về 1 phía.


Đi theo hướng đánh hơi của Shinobu, đến khi gần tiếp cận mùi hương nó đó, nơi đó có 3 con Goblin cầm những thanh kiếm mẽ đang đi, đây là lần đầu cậu gập Goblin, nhưng theo những gì Sages,sách, cách miêu tả trong nhiệm vụ thì chắc chắn không nhầm, có chiều cao chưa đến 1m30 hoặc bé hơn, khuôn mặt xấu xí, nước da màu xanh với tríí thông minh thấp nhưng đổi lại sức mạnh có thể ngang hoặc hơn 1 người trưởng thành.

"Xin lỗi nhưng mà mày mạnh rồi nên nhường 3 con này cho tao nhé?"

"Gugu"

Nghe cậu nói thế, Shinobu cũng thả người chút nhưng vẫn vào tư thế tấn công để có thể bảo vệ chủ nhân mình bất cứ lúc nào.

Cậu cầm thanh kiếm trên tay, bỏ vỏ kiếm qua 1 bên hông, cậu đi theo hình vòng tròn trong bụi để lẻn ra phía sau nó.

(Đây là trận đấu thật sự của mình ngoài đời, biết rằng mình đã từng có nhiều lần bị ngậm hành bởi con rồng đó nhưng vẫn không thể sa suất..)

Lẻn ra phía sau chúng, cường hóa cơ thể của mình lên, cậu lao từ phía sau đến chém thẳng vào mông con ở giữa, vết cắt khá sâu, với chỉ số phòng thủ kém của Goblin, con đầu tiên chết ngay sau vết chém tại mông nó.

Hai con kia có vẻ bất ngờ nên vô thức cầm thanh kiếm trên tay và chém bừa vào cậu, dễ dàng né nó qua phía bên phải, đồng thời tặng luôn 1 nhát chém ngay cổ con phía cậu né, vết chém không cắt qua cả đầu nó nhưng đủ sâu để 1 con Goblin chết.

Con tiếp theo nhìn đồng đội mình chết với khuôn mặt lung túng, nhưng nó không chọn chạy, thay vào đó nó lao đến đâm thẳng thanh kiếm mẽ vào bụng cậu với hi vọng rằng sẽ trúng, nhưng cậu dễ dàng né sang 1 bên và chém đứt tay cầm kiếm nó, bỗng mất đi một tay, con Goblin hoảng sợ định hét lên, nhưng khi định hét thì cả phần đầu của nó đã chia tay với phần thân.

"Mặc dù mình chỉ mới 13 tuổi..

Nhưng tại sao cảm giác giết người hay mấy con quái vật này không thấy một chút tội lỗi?

Đơn giản nhỉ.. vì chúng xứng đáng với cái chết thôi."

Cậu nhìn vào xét con Goblin lẩm bẩm.

Shinobu đồng thời nhảy ra lao đến chỗ cậu và cạ má nó vào người cậu.

"Thôi nào, còn 1 thứ nữa ta cần làm."

Cầm lấy thanh kiếm, cậu đâm nhẹ nó vào người con Goblin, tuy bảo là đâm nhẹ nhưng thanh kiếm đâm vào một cách khá dễ dàng nhờ độ bén của nó.

Sử dụng thanh kiếm, cậu moi móc thứ gì đó nằm ở phần giữa cơ thể con Goblin.

"Đây rồi."

Cầm thứ gì đó cậu vừa moi móc được từ phần giữ cơ thể con Goblin và thẩm định nó.

"Ma thạch hạng 5 à..

Mà không tệ với 1 con quái vật được xếp hạng F."

Ma thạch, thứ nằm cơ thể một số con quái vật hoặc ma thú, chúng rất hiếm khi được tìm thấy,đa phần là may mắn hoặc nằm ở một số cá thể đặc biệt.

"Gugugu."

Cầm viên ma thạch, cậu định tích trữ nó cho một số trường hợp thì bỗng Shinobu ríu lên và nhìn nó với con mắt đầy tham muốn.

"Mày muốn nó để làm gì?"

Nghe lời cậu hỏi, Shinobu há mồm mình ra, những cái răng to lớn đủ để xé xác kẻ thù của nó cũng lộ ra.

"Mày muốn nuốt nó à?

Chắc chứ..?"

Cậu có vẻ hiểu những gì Shinobu nói với mình nên hỏi, thấy Shinobu vẫn còn đưa hàm răng mình ra như chờ đợi, cậu thở dài và quâng viên ma thạch vào mồm nó, sau khi nó nuốt, bỗng cậu cảm rằng dường như nó trở nên mạnh hơn.

"Ồ, tao hiểu rồi.

Khi mày ăn ma thạch, mày sẽ được gia tăng sức mạnh đúng chứ?"

"GUGU"

Shinobu hú lên 1 tiếng như để trả lời cho chủ mình.

Cậu tiếp tục nhìn xem 2 cái xác còn lại nhưng nó điều trống rỗng.

"Có lẽ đó sự may mắn khởi đầu nhỉ?

Nào đi tiếp thôi, chúng ta chưa dừng ở đây đâu."

"GUGU!"

Nghe cậu nói, Shinobu tiếp tục lên 1 tiếng như để nói "Đã hiểu".

Cả 2 tiếp tục đi xung quanh khu rừng bỏ lại 3 cái xác ở đó, vì không nhận nhiệm vụ, cậu cũng cần đem tai chúng về làm bằng chứng xác nhận làm gì.

Tiến vào sâu khu rừng, lần này cậu trở nên cẩn trọng hơn, dang rộng lưới mana của mình khắp nơi để tìm kiếm quái vật hoặc tránh bị tấn công bất ngờ, mạng lưới mana mà cậu trải dài đến 1000m.

"Đi theo tao."

Cậu ra lệnh cho Shinobu rồi đi thẳng đến hướng mà cậu cảm nhận được, có vẻ nó là quái vật nào đó khác Goblin vì mana của nó lớn hơn.

Đến nơi, cậu không khỏi bất ngờ khi thấy những con quái vật trước mình.

"Goblin pháp sư?"

Điều để cậu nhận định nó là Goblin pháp sư là vì lượng mana của nó nhiều hơn đôi chút những con cậu chạm mặt lúc nãy, và trên tay nó cũng cầm lấy 1 thanh gậy dởm.

"Gập kiếm đấu kiếm, gập phép đấu phép."

Cậu lẩm bẩm rồi đi thẳng ra phía 3 con Goblin trước mặt, nhìn thấy cậu, chúng có vẻ tự tin vì nghĩ rằng không có 1 thằng ngu nào lại ra trước mặt chúng như thế, giữ khoảng cách với cậu, đưa cây gậy ma thuật dỏm lên và bắt đầu niệm phép, những từ chúng nói khiến cậu khó chịu, có lẽ đó là ngôn ngữ của loài Goblin.

Chờ chúng niệm xong như 1 phép lịch sử, những phép thuật được 3 con Goblin tạo thành là những quả cầu lửa to bằng tay cậu, cả 3 quả cầu bay về phía cậu với khuôn mặt đang tỏ ra khinh địch của các Goblin.

3 quả cầu lửa chuẩn bị chạm đến cậu thì bỗng biến mất mà không có 1 thứ gì xảy ra, chúng mở to mắt nhìn.

"Sử dụng ma thuật hệ lửa yếu thế, khi đối phương rút hết khí trong ngọn lửa, thì chúng tự nhiên biến mất thôi, đừng nhìn như thể bất ngờ như thế."

Khi cậu nói xong 1 tay đút túi 1 tay đưa về phía 3 con Goblin.

Bỗng nhiều cơn gió tựa như lưỡi kiếm lao về phía 3 con Goblin, đa phần đều trúng vào đầu,chân hoặc tay.

Cậu muốn tránh làm nát ma thạch mà mình cần.

"Thật sự chả giống 1 trận chiến chút nào.."

Cậu lẩm bẩm trong khi đi về phía 3 cái xác Goblin.

"Ô, có 1 viên ma thạch đây Shinobu, lại đây."

----------------------------

Tên : Shinobu.

Tuổi : 10.

Chủng tộc : Fenrir.

Danh Hiệu : Dị ma linh thú.

Nghề : Thú cưng của Ougi.

Cấp : 2.

Chỉ số :

HP : 150 -> 175.

MP : 350->365.

Sức Mạnh : 231 -> 249.

Linh hoạt : 210->229.

Thể lực : 219->230.

May Mắn : ?

------------------------------

Tên : Owari Ougi.

Tuổi : 13 - 500.

Chủng tộc : Human(Unknow).

Danh Hiệu : Không.

Nghề : Ma Pháp Kiếm Sư, Thuật Sư Ma Pháp.

Cấp : 3.

Chỉ số :

HP : 100->110.

MP : 2.000.250->>2.000.265.

Sức Mạnh : 112->121.

Linh hoạt : 101->111.

Thể lực : 110->119.

May Mắn : ?.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 40 : Nhận được sự yêu quý.


Sau một lúc, bản thân cậu săn 15 con Goblin còn Shinobu cắn chết 5 con Goblin, cậu quyết định trở về nhà vì không muốn đi quá lâu, nhưng có 1 thứ phía trước thu hút cậu.

"1 con sông ở giữa khu rừng?"

Cậu phát hiện 1 con sông ở phía trước nên quyết định tiến tới.

Ở gần con sông là 1 khu đất trống, không khí trong lành, tiếng sông chảy khiến cậu trở nên dễ chịu, tiến tới con sông và ngồi ở đó một lúc với một khuôn mặt thỏa mãn.

"Ah?"

Có một thứ gì đó có màu xanh nước nhạt tiến tới chỗ cậu, nó là 1 đóm nhỏ, nếu không mang trong mình mana thì cậu sẽ tưởng nó là 1 con đom đóm lạ kỳ, nhưng bản thân nó lại mang mana, thậm chí là mana thuần khiết, điều đó khiến cậu trở nên dễ chịu đưa tay ra đón nó.

"Thứ gì đây..?"

"Tinh linh đấy, ta không thể ngờ nó lại yêu thích nhóc, cũng đúng, nhóc cũng có tố chất để trở thành 'Tinh Linh Thuật Sư' đấy."

Houka, nói với giọng khá ngạc nhiên khi thấy.

"Tinh linh?" cậu thắc mắc.

"Nhóc không biết hả?.

Những dạng vật nhỏ và phát sáng như thế được gọi là 'Tinh Linh', còn những tinh linh có thể vật chất hóa cơ thể được gọi là Đại Tinh Linh, mang trong mình sức mạnh to lớn được người đời kính trọng."

"Vậy à."

"Ngươi.."

Bơ lời Houka nói, cậu đang đụng 1 ngón tay vào con tinh linh mà đang ở trong tay mình, nó đem lại cho cậu cảm giác dễ chịu.

Sau một lúc, bỗng khá nhiều tinh linh khác đầy đủ màu bao quanh cậu, chúng có những màu đỏ,xanh, xanh nước, nâu và trắng nhạt.

"Này..

Ngươi thật sự được chúng thích đấy.."

Houka nói với một giọng pha lẫn ngạc nhiên khi các tinh linh xuất hiện.

Vì hồi đó cô chỉ tiếp xúc với mỗi tinh linh bóng tối vì giao ước, chúng thật sự chả yêu thích cô.

Những người được tinh linh yêu mến điều là những người đặc biệt.

*Nhận được nghề: Tinh Linh Thuật Sư.*

*Nhận được Danh Hiệu : Sự yêu quý của Tinh Linh.*

*Nhận được kĩ năng : Giao tiếp với Tinh Linh.*

*Nhận được kĩ năng đặc biệt : Elemental Spirit.* (Tinh Linh Nguyên Tố.)

*Nhận được kĩ năng đặc biệt : Tinh Linh Thuật.*

"Này này, nhận được Elemental Spirit thì không đùa đâu, thứ sức mạnh đó chỉ có khi được 5 tinh linh tự nhiên đồng ý ban cho thôi!

Cậu là kiểu con nhà người ta hả!?"

Houka nói to trong người cậu nhưng cậu chả quan tâm, thứ cậu quan tâm là 'Giao Tiếp với Tinh Linh'.

Khi đó cậu có thể hiểu họ nói gì.

"Mọi người thích tôi sao..

Cảm ơn nhé."

Cậu nở nụ cười với các tinh linh, các tinh linh đang bu quanh cậu và trò chuyện với cậu, Shinobu hiện đang nằm ngủ phía dưới cũng bị một số tinh linh tò mò bao quanh.

"ưm ưm..

Tôi là chủ nhân của nó."

Cậu nói trong khi xoa bộ lông của Shinobu.

"Loài đặc biệt?

ừm, tôi nghe ai đó nói như thế khi nó được sinh ra, nó là 1 chú sói tốt bụng.

Yên tâm đi, nó hòa đồng lắm."

"ưm.. cảm ơn mọi người rất nhiều..

Nhưng cũng đã đến lúc tôi phải về rồi...Hm?

Xin lỗi nhưng gia đình có thể sẽ lo lắng cho tôi."

Cậu trò chuyện với các tinh linh, họ khá là vui vẻ và hòa đồng, khi nghe cậu nói cậu sẽ về thì họ có vẻ buồn.

Họ trò chuyện bằng cách cảm nhận nhau chứ không phải nói chuyện bằng cách thông thường, dù gì các Tinh linh cũng là những sinh vật rất khó tiếp xúc.

"Hay là mọi người đến sống ở vườn nhà tôi đi.

Ở đó có đất,cỏ,cây, không khí thoáng mát."

"Nơi này đúng thật rất nhiều quái vật, khó để mọi người có thể sống yên bình..

Vậy thì quyết định rồi nhé, hãy đến nhà tôi."

Vì một lý do nào đó, các tinh linh ở đây có vẻ khá tin tưởng cậu, họ bảo rằng nơi này chỉ toàn quái thú nên sống cũng chả được yên bình nên quyết nghe theo lời cậu.

Tổng cộng 16 tinh linh tập hợp lại, chui vào bên trong cơ thể cậu núp, chỉ có 1 tinh linh đặc biệt mang màu xanh nước nhạt khác với các màu xanh nước của các tinh linh khác, nó bay lên đầu cậu và ở đó buộc cậu phải che đầu mình lại bằng áo choàng.

Trên đường về, các tinh linh luôn đùa nghịch bên trong cơ thể cậu, nhưng cậu lại cảm thấy khá dễ chịu nên không than phiền gì.

(đặc tính Elf : quý tinh linh và main sở hữu 30% đặc tính.

Mốt sẽ có chap nói rõ.)

Sau một lúc cuối cùng cũng trở về nhà, tất nhiên Shinobu đã hóa thành chiếc nhẫn để không bị chú ý.

Cậu bước vào nhà mình, nhanh chóng chạy lên phòng mình trong khi không bị ai phát hiện.

Để thanh kiếm xuống gầm giường, trước khi để nó xuống thì cậu cũng có sử dụng ma thuật hệ nước vệ sinh nó, cởi luôn chiếc áo choàng của mình, các tinh linh bay khắp phòng cậu.

"Nào, ta đi thôi."

Cậu dẫn các tinh linh đến khu vườn sau mình, nhìn thấy khu vườn nhà cậu, các tinh linh trầm trồ ca ngợi rồi họ tiếp tục bay lượn lung tung.

"Chưa đâu.

Đi theo tôi."

Cậu tiếp tục dẫn họ đi đến khu đất sau vườn hoa hồng, nơi mà cậu yêu thích.Nếu hồi đó đơn giản chỉ là khu đất trống với vài cái cây xung quanh thì bây giờ nó trở thành 1 nơi khá đẹp đẽ với nhiều hoa và cây được trồng nhưng có 1 thứ chưa thỏa mãn các tinh linh.

"Bây giờ tôi sẽ tạo ra một hồ nước."

Với điều cậu nói, không khỏi khiến các tinh linh bất ngờ.

Bơ sự bất ngờ đó, cậu tiến giữa sân, nơi mà không có lấy vật cản nào.

Đưa 1 tay mình chạm vào đất, cậu bắt đầu cảm nhận tình trạng của đất, sau khi kiểm tra xong, đưa 2 bàn tay mình cùng chạm đất, mất đất bắt đầu hình thành 1 vòng tròn gió sức ép xoay tròn của lượng gió trong tay cậu bắt đầu xới tung đất lên, may mắn ở đó không có cỏ nên cũng thuận lợi cho cậu.

Sử dụng ma thuật gió để tạo 1 cái hồ ở giữa, những phần đất bị xới ra được cậu để ở bên phải để tí sử dụng, sau khi tạo thành 1 cái hố xong, chỉnh sửa cho phần đất trở nên cứng rắn hơn, biết rằng đất sẽ hút nước nên cậu sử dụng ma thuật của mình loại bỏ khả năng đó.

Tiếp theo cậu đổ nước vào bằng ma thuật của mình, và như thế cậu đã tạo ra 1 cái hồ nước nhỏ.

Tiếp đến, cậu sử dụng phần đất dư đó và tạo thành 1 ngôi nhà bằng đất nhỏ kế bên chiếc hồ.

(Có lẽ mình sẽ cho hoa sen vào hồ..Trang trí thêm khá nhiều thứ nữa.)

Sau khi cậu làm xong, các tinh linh hết mực ngưỡng mộ cái hồ nước chibi của cậu, họ bay xung quanh nó và xung quanh ngôi nhà nhỏ một cách vui vẻ, nhìn cảnh tượng đó cũng khiến cậu nở nụ cười vui vẻ.

---------------------

Tên : Owari Ougi.

Tuổi : 13 - 500.

Chủng tộc : Human(Unknow).

Danh Hiệu : Không. (Có nhưng chỉ có biệt hiệu do chủ nhân chọn mới có thể để)

Nghề : Ma Pháp Kiếm Sư, Thuật Sư Ma Pháp,Tinh Linh Thuật Sư.

Cấp : 5.

Chỉ số :

HP : 125.

MP : 2.000.275.

Sức Mạnh : 136.

Linh hoạt : 125.

Thể lực : 129.

May Mắn : ?.

Kĩ năng bị động :

Siêu Sức Mạnh.

Siêu Hồi Phục.

Cơ Thể Rồng.

Kháng Trạng Thái Dị Thường Cấp 5.

Kháng Phép : Cấp 5.

Tha Hóa Tinh Thần : Cấp 7.

Tầm Nhìn Đêm.

Thích Ứng.

Gia Tốc Suy Nghĩ : Cấp 5.

Cảm Nhận Mana.

Vô Niệm.

Tăng Tốc Niệm Chú.

Tư Duy Song Song.

Cảm nhận nguy hiểm.

Giảm Tiêu Thụ MP.

Giao tiếp Tinh Linh.

Kĩ Năng Chủ Động :

Hút Máu : Cấp 1.

Né Tránh : Cấp 2 bậc 2.

Đơn kiếm : Cấp 2 bậc 2.

Bổ kiếm : Cấp 7 bậc 1.

Long Kỹ : Cấp 7.

Kiếm thuật : Cấp 5.

Ma Thuật Hệ Lôi : Cấp 7 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Gió : Cấp 7 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Hỏa : Cấp 7 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Thủy : Cấp 6 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Kim : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật Hệ Mộc : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật Hệ Trọng Lượng : Cấp 4 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Khí : Cấp 2 bậc 3.

Ma Thuật hệ Băng : Cấp 6 bậc 3.

Hắc Ma Thuật : Cấp 5 bậc 3.

Khiên Ma Thuật : Cấp 5 bậc 3.

Ma thuật Hồi Phục : Cấp 1 bậc 1.

Cường hóa cơ thể : Cấp 5.

Cường hóa ma lực : Cấp 5.

【Mana Control】: Cấp 7.

Kĩ Năng Đặc Biệt :

Wisdom Core Solomon.

Eyes Solomon.

Power of Solomon.

Long Nhãn.

Hóa Long Thức.

Tái Tạo.

Sức mạnh của Dragon King.

Thuật Thức.

Tinh Linh Thuật.

Ma Thuật Cổ Ngữ (Ancient Magic)/ Ma Thuật Thần Thánh(Divine Magic).

Elemental Spirit (Nguyên Tố Tinh Linh).

------------------------

Nếu các bạn hãy main nói nhiều trong chap này là bởi vì nó nói bằng kiểu 'thần giao cách cảm' với các tinh linh.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 41 : Giao ước của 3 cô gái.


Các tinh linh có vẻ hài lòng với điều mà cậu cố gắng làm mà không có lấy tí than trách gì, cậu ngồi xuống kế bên hồ nước và trò chuyện với các tinh linh một lúc rồi trở về nhà mình vì đến giờ ăn trưa, trước khi đi cậu cũng có tẩy sạch các vết bẩn trên tay mình.

Vì một lý do nào đó, có 1 cô nhóc tinh linh màu xanh nhạt cứ bám lấy cậu, điều đặc biệt ở cô nhóc tinh linh này là cô khá vui vẻ với cậu, mặc dù đôi lúc cậu cũng có bơ cô.

(Note : Boss cuối đó tinh linh em ơi)

Trở về nhà mình, cũng đúng lúc giờ ăn trưa, em cậu cùng 2 cô gái cũng đã về đến nơi và đang ở sảnh ăn đợi cậu, chậm rãi đi đến ngồi lên ghế của mình, cả gia đình cậu bắt đầu bữa ăn.

Trong bữa ăn, em cậu nói rất nhiều về chuyến qua nhà của Yumi, cha Yumi có mối quan hệ làm ăn khá thân với cha cô nên cả 2 người con gái cũng trở nên thân nhau nhờ mối làm ăn đó, cả 2 quen biết nhau từ lúc nào khi cậu còn bất tỉnh.

Kể cho lắm mà cậu chỉ 'à ừ' cho qua.

"Đi với anh, có một thứ anh muốn cho em biết."

Ăn xong, cậu nói với em mình, 2 cô gái kia cũng trở nên tò mò nên quyết định đi theo.

Cậu dẫn cả 3 đến khu bên trong vườn hoa hồng, cả 3 điều trồ mắt ngạc nhiên, ở giữa từng là 1 khoảng trống nay đã có 1 cái hồ nhỏ, kế bên là 1 ngôi nhà đất.

"Woa, Onii-sama làm thứ này sao~"

Cậu không thấy lấy một tinh linh nào ở đây, có điều gì đó kì lạ.

Thấy vậy, cậu đành sử dụng 'Tinh Linh Thuật' để triệu hồi các các tinh linh, các cô gái đang nhìn cậu, cậu đang khá tập trung và nhắm con mắt mình lại.

Sau một lúc cả 3 điều bất ngờ, bỗng từ đâu xuất hiện các đóm sáng bay xung quanh cậu.

"Onii-chan, đó là..?"

Hibi hỏi cậu.

"Tinh linh, từ nay họ sẽ sống ở đây."

Cả 3 tiếp tục trồ mắt ngạc nhiên, đây là lần đầu họ thấy Tinh Linh, theo như những gì các cô gái đã học, Tinh Linh là loài vật cao cấp mà con người cần trân trọng, tôn kính, và những người có thể nói chuyện với tinh linh là những người đặc biệt.

Càng ngày có càng nhiều tinh linh bao quanh cậu, nhưng chả có lấy 1 con thèm bay đến chỗ các cô gái, có vẻ các cô gái không được tinh linh yêu thích, đồng nghĩa với việc các cô gái không có tố chất để trở thành 'Tinh Linh Thuật Sư.'

"Nhưng tại sao các Tinh Linh-sama lại ở đây?"

Yujin hỏi.

"Tôi không thể nói được, hãy biết rằng đơn giản là tôi đem họ về thôi."

Cậu không muốn nói lý do tại các tinh linh lại có ở đây, nếu nói ra, chắc chắn họ sẽ lại truy vấn cậu về việc từ đâu mang các Tinh Linh về,vì cậu đi lén nên chả muốn người khác biết chút nào.

"Hãy giữ bí mật nhé?

Tôi sẽ cho mỗi người 1 Tinh Linh."

Nói xong, cậu ra hiệu cho các một số tinh linh bay đến chỗ các cô gái, các tinh linh đó điều là các tinh linh khá hạng rất thấp và yếu ớt, nếu họ không nếu giữ mình lại bằng giao ước thì sẽ biến mất khỏi thế giới này.

May mắn thay, có 3 tinh linh phù hợp với cả 3 cô gái.

Yujin là Tinh Linh Lửa hạng thấp, Yuji là Tinh Linh nước, còn Hibi là Tinh Linh Không Khí, khi cả 3 tinh linh bay lại chỗ cô gái, họ trở nên bất ngờ.

"Ý anh là sao Onii-chan..?"

"Họ là những tinh linh khá yếu ớt, họ bảo với anh rằng nếu không có ai đó để giao ước thì họ có thể biến mất khỏi cõi đời này."

Nghe cậu nói, các cô gái giật vai một lúc.

"Vậy tại sao cậu không lập giao ước với họ?"

Yujin hỏi.

"Cả 3 muốn trở nên mạnh hơn đúng không?

Họ sẽ trở giúp cả 3 khá nhiều đấy."

Tuy cậu nói vậy, nhưng cả 3 cô gái đều không có tố chất 'Tinh Linh Thuật Sư', nhưng họ vẫn có thể sử dụng được duy nhất 1 tinh linh nên không thành vấn đề.

Nghe lời cậu nói, 3 cô gái nuốt nước bọt lại vào trong người mình, giữ các tinh linh yếu ớt trên tay, họ chấp nhận giao ước với các tinh linh.

"Vậy để anh hướng dẫn lập giao ước.

Hãy xưng tên mình kèm với một lời tuyên thệ, đối với Tinh Linh, lời hứa là 1 thứ vô cùng quý giá, nên khi tuyên thệ xong thì tốt nhất không nên phá, không thì anh không biết điều gì mà các tinh linh sẽ làm với 3 người đâu.

Người đọc tuyên thệ là 3 người, còn các tinh linh là người đưa ra lời tuyên thệ."

(note : Kiểu như mình bắt người khác hứa ấy.)

Nghe cậu giải thích, các cô gái tiếp tục nuốt nước bọt và có vẻ khá sợ điều mà tinh linh kêu mình hứa, nhưng đã phóng lao thì đành theo lao thôi, các cô gái nghĩ vậy.

"Để anh xem..

Lời mà họ muốn tuyên thệ là---

----------Hãy sống hòa thuận với nhau."

Nghe lời cậu vừa nói, các cô gái thở dài vì tưởng rằng là điều gì đó khó khăn.

Thấy cảnh đó, cậu nói

"Tinh Linh là những tâm hồn tinh khiết, đừng có nghĩ họ độc ác như thế."

--------------------------------------

"Hexirita Medisa Yujin.Tôi chấp nhận những gì đã nói ở giao ước, tôi sẽ sống hòa thuận với người."

"Hexirita Medisa Yuji.

Tôi chấp nhận những gì đã nói ở giao ước, tôi sẽ sống hòa thuận với người, Tinh Linh-san."

"Owari Hibi.

Tôi chấp nhận những gì đã nói ở giao ước, tôi sẽ sống hòa thuận với người."

Sau khi kết thúc giao ước, 1 biểu tượng được khắc vào giữa lòng bàn tay của cả 3 tượng trưng cho giao ước.

Các tinh linh cũng trở nên sáng hơn đôi chút nhờ giao ước.

Về phần cậu, người mà được Tinh Linh yếu quý nên có thể giao ước với nhiều Tinh Linh cùng lúc, thậm chí cậu còn có thể ra điều kiện với Tinh Linh, nhưng có 1 tinh linh mà cậu nghĩ mình sẽ giao ước, đó là tinh linh đang bay trên đầu mình.

Tinh Linh Băng, người mà có thể tiến hóa ngay bây giờ.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 42 : Zebel.


Tinh Linh mà cậu chuẩn bị lập giao ước, đó là 1 tinh linh đặc biệt không được tạo ra bởi tự nhiên, một tinh linh nhân tạo.

Một tinh linh đã tồn tại hơn 400 năm, cô từ lúc đó đã có hình dáng, nhưng vì lý do nào đó mà cô lại trở về hình dáng như thế này, cô đã mất sạch ký ức nhưng chỉ nhớ được có 1 người đã từng nói với bản thân rằng 'hãy đi tìm người đó'.

Mặc dù cô đã tìm hơn gần 400 năm, nhưng liệu người đó có tồn tại?

Tại sao người đó lại không xuất hiện cho đến tận bây giờ?

Tại sao cô phải đi tìm người đó?

Cô tinh linh nhỏ này chả biết lý do, cô cô độc suốt 400 năm để tìm kiếm người đó và khôi phục lại hình dáng ban đầu của mình, Đại Tinh Linh Zebel.

---------------------------

Sau khi cho các cô gái 3 tinh linh, cậu bảo họ giữ bí mật với tất cả mọi người rồi kêu họ rời đi, các tinh linh đó có thể núp trong người họ, tinh linh còn có thể tàng hình nên cậu không cần phải lo bị người khác phát hiện.

"Vậy, giao ước của chúng ta sẽ là?"

...

Cậu hỏi cô tinh linh ở trên mình đang lơ lửng trên đầu mình, nghe được câu trả lời của cô, cậu chợt đứng bất động một lúc.

"Hiểu rồi.."

Đưa tinh linh ra giữa lòng tay mình, cậu bắt đầu lập giao ước.

"Owari Ougi.

Theo những gì nói ở giao ước, tôi chấp nhận giao ước này..

----------- Giao Ước Thiên Hộ Tinh Linh."

Giao ước thiên hộ tinh linh, khác với giao ước 3 cả cô gái lúc nãy đã lập, giao ước 3 cô gái lập chỉ là giao ước tạm thời.

Còn với giao ước này sẽ chấp nhận cậu là người bảo hộ của tinh linh đó, cả 2 sẽ ở bên nhau mãi mãi, tất nhiên là cả 2 điều có 2 phá bỏ giao ước bằng điều, và điều kiện để phá bỏ giao ước là

"Nếu muốn phá bỏ giao ước, thì 1 trong cả 2 phải giết nhau nhé."

Nói xong, giao ước được thành lập, 1 hình tròn đầy ký tự tượng trưng cho giao ước xuất hiện trên lòng ngực cậu báo hiệu cho giao ước thành công, ngay lúc đó, tinh linh từng là 1 vật như con đom đóm cũng bắt đầu tiến hóa.

Từ ánh sáng nhỏ lấp lánh, nó từ từ to lên và tạo cho mình một cơ thể.

Sau vài phút, ánh sáng đó biến mất, chỉ để lại 1 cô gái nhỏ đang nhìn cậu với ánh mắt thờ ơ.

"Rất vui được gập ngài.

Tôi là Đại Tinh Linh Zebel.

Tinh Linh Tâm Thuật."

Với giọng nói vô cảm, cô bé trò chuyện với cậu, cậu có vẻ khá bất ngờ khi thấy 1 Đại Tinh Linh, dù khuôn mặt cậu không biểu lộ vẻ mặt ngờ gì.

"Xin lỗi, nhưng tôi có thể thẩm định cô chứ?"

"Tất nhiên rồi.

Có vẻ ngài có năng lực đó nhỉ."

Nghe lời cô đáp, cậu thẩm định lên cô.

Tên : Zebel.

Tuổi : Không có.

Chủng tộc : Đại Tinh Linh.

Danh Hiệu : Đại Tinh Linh.

Nghề : Ma Pháp Thuật Sư.

Cấp : ?.

Chỉ số :

HP : ?

MP : 1.000.002.

Sức Mạnh : 40.

Linh hoạt : 40

Thể lực : 40.

May Mắn : ?.

Kĩ năng bị động :

Tinh Linh Chú.

Vô Niệm.

Kháng Phép : Cấp 6.

Kĩ năng chủ động :

【Mana Control】: Cấp 7.

Ma thuật hệ Băng : Cấp 5 bậc 4.

Ma thuật hệ Lôi : Cấp 4 bậc 4.

Hắc ma thuật : Cấp 5 bậc 4.

Khiên ma thuật : Cấp 7 bậc 3.

Ultra Shamac.

Shamac.: Cấp 7.

Kĩ năng đặc biệt :

Tinh Linh Thuật.

Ma Pháp Đại Tinh Linh.

[Space Manipulation] (thao túng chiều không gian)

[Mind Control] (điều khiển tâm trí)

[Anomaly States Exempt] (miễn trạng thái dị thường)

--------------------------

"Ngài có thể thấy các kĩ năng đặc biệt chứ?"

"à ừ..

Tôi có thể thấy chúng."

"Quả nhiên.."

Cô lẩm bẩm

"Huh?"

"À không gì đâu."

Cậu vẫn còn bất ngờ về các kĩ năng của cô gái đứng trước mặt mình, nếu mà hỏi giữa ai mạnh hơn trong Houka hay cô gái đứng trước mặt mình, cậu sẽ không biết ai mạnh hơn cả.

Một người có sức mạnh bá đạo về vật lý, một người bá đạo về khả năng chi phối.

"Xin ngài yên tâm.

Tôi không xài các kĩ năng đó lên ngài đâu."

Như đọc được suy nghĩ cậu, cô gái thờ ơ nói.

"Vậy theo những gì được giao ước, từ nay tôi sẽ mãi mãi ở cạnh ngài."

Càng nói, cô gái càng tiến lại gần cậu.

Cô dang 2 tay mình ra và nhìn lên cậu, má cô có một chút hồng hiện lên, bây giờ cậu mới để ý, cô có đôi mắt xinh đẹp và kì lạ, trên trán có một ký hiệu chữ X ở đó, cơ thể nhỏ nhắn với mái tóc có màu vàng ngân óng ánh, cô nở một nụ cười tinh nghịch nhìn cậu.

"Em mệt rồi, cõng em đi desu~.

Như đã nói trong giao ước, từ nay chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau~"

Cậu lặng thinh một chút rồi nghe theo lời cô, cậu đưa 2 tay về phía cô, ôm cô vào lòng, cậu đặt cô lên 2 đôi tay mình.

Cậu giữ cô bé trong tay mình và trở về sân ở gần nhà, nơi mà em cậu bảo sẽ đợi cậu.

Khi cậu tiến lại, cậu thấy cả 3 đang trò chuyện với các tinh linh đang bay lơ lững, không như cậu, họ chỉ có thể nói chuyện với các tinh linh mà họ lập giao ước thôi, khi cậu tới, các tinh linh cảm nhận được và liền bay về hướng cậu, các cô gái thấy thế cũng nhìn về cậu và rồi

"Cô nhóc này là vậy Onii-chan!?"

Thấy cậu trở về cùng 1 cô gái trên tay, Hibi nổi giận tra hỏi, Zebel, cô gái đang trên tay cậu nhìn cách ứng xử của Hibi cũng trở nên khó chịu.

"Im đi, con nhãi hạ đẳng.

Ngươi không có quyền lớn tiếng trước mặt ta."

Khi cô nói xong và chĩa ngón tay mình về phía Hibi, hàng chục ngọn giáo băng xuất hiện chỉa về hướng Hibi khiến cô bé sợ hãi.

"Thôi đi Zebel."

"Hứ"

Nghe lời cậu, hàng chục ngọn giáo băng biến mất, các cô gái thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn kinh sợ cảnh lúc nãy, các cô gái cũng nhìn thấy điều kì lạ là các tinh linh của mình có vẻ khá sợ hãi cô gáimà cậu đang giữ trên tay , thấy các cô gái có vẻ bối rối, cậu xoa đầu cô gái mình đang giữ và nói.

"Đây là Đại Tinh Linh Zebel.

Và cũng là người mà anh lập giao ước."

------------------

Tên của Volume 2 sẽ đổi thành 'Tỉnh giấc và Nhận ra' nhé các bạn.

Explain : Zebel không có Tha Hóa Tinh Thần vì nó KNĐB 'Miễn các phép có trạng thái dị thường' và nó có đặc tính của Tinh Linh.

Từ giờ các kĩ năng nào mà hiếm có, cho là bá,đặc thù số ít có thì mình sẽ để trong [ ].

[Space Manipulation] của Zebel : Cho phép kết nối 2 chiều không gian với nhau trong 1 khoảng cách nhất định. ( như là kết nối giữa cửa nhà vệ sinh với cửa phòng bản thân ấy).

[Mind Control] của Zebel : Cho phép điều khiển, rối loạn, phá hủy, xóa,thay đổi bla bla trong tâm trí,ký ức người khác, kể cả bản thân.

[Anomaly States Exempt] : Miễn mấy trạng thái như ảo giác, bla bla lên bản thân.

Từ giờ [Thích Ứng] của main sẽ được thêm vào các kĩ năng đặc biệt vì nó cũng khá bá.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 43 : Berserk.


"Đ-Đại Tinh Linh-sama!?"

"K-Không thể nào!

Tại sao Đại Tinh Linh-sama lại ở đây!?"

Các cô gái có vẻ bất ngờ rất nhiều khi thấy người trên tay cậu là một tinh linh.

Ngoài cái sức mạnh cô bé thể hiện lúc nãy thì trông chả khác gì một cô bé gần đồng tuổi với cả 3 cả.

(Thật ra Zebel cao bằng với đám Yujin,Hibi,Yuji nhưng đang được main giữ trên tay nên bị tưởng là lùn.)

"Cô gái này thật sự là Đại Tinh Linh sao onii-chan!?"

"ừ.."

Cô bé liên tục đảo mắt nhìn anh mình rồi đến nhìn cô gái trên tay anh mình, sao một lúc cô bình tĩnh lại và đi gần đến chỗ cậu.

"Tôi thật sự xin lỗi Đại Tinh Linh-sama" Giọng cô trở nên nghiêm túc, cô cúi đầu mình xuống và nói.

"Hứ!

Ngươi nên cảm ơn anh trai mình đi, ta nghĩ vậy."

"Em thật sự rất mệt thưa chủ nhân, nên em nghĩ mình sẽ đi nghỉ ngơi."

Nói xong, cô bé bỗng trở thành 1 viên pha lê đeo trên cổ cậu.

"Quả nhiên đó là Đại Tinh Linh.." các cô gái lẩm bẩm.

Đối với tinh linh mà các cô gái giữ thì không thể nhốt mình vào trong viên pha lê để nghỉ ngơi được, họ đơn giản chỉ có thể ở bên cạnh người mình lập khế ước.

Nếu tinh linh lập giao ước chỉ để kéo dài sự sống hoặc tăng sự phát triển của mình, thì Đại Tinh Linh thích người nào thì lập người đó thôi, khi các Đại Tinh Linh lập giao ước, họ sẽ được biến thành viên pha lê mỗi khi nào không còn sức mạnh, lúc đó họ sẽ phục hồi sức mạnh mình trong pha lê.

"Nhưng tại sao một Đại Tinh Linh lại lập giao ước với onii-chan?"

Hibi hỏi cậu.

"Anh không muốn nói, và đó cũng là 1 phần trong điều kiện giao ước."

"Vậy à..

Thế tại sao tóc của onii-chan lại một chút màu đen thế?"

Hibi hỏi cậu.

"Anh không biết..

Nó xuất hiện cũng lâu rồi, cả anh cũng không biết nguyên nhân tại sao nó lại có màu đen."

Mái tóc cậu, có một chút màu đen sâu trong các mái tóc bên ngoài, nếu để ý kĩ lắm thì sẽ thấy.

Mái tóc màu đen là mái tóc hiếm có ở thế giới này, hầu như cậu chả thấy lấy 1 người có mái tóc màu đen, các người dân bình thường mái tóc đa phần điều là màu nâu hoặc pha lẫn màu nâu và vàng.

Nói xong, cậu thở dài rồi trở lại về sân sau vườn hoa hồng.

Lý do cậu trở về đây là để tâng bậc các ma thuật của mình, một trong số chúng đã đủ để lên được bậc 4 vì những buổi luyện tập xuyên suốt buổi tối cùng với Houka trong Tâm Thức của cậu.

Khi cậu tăng các bậc kĩ năng lên, tối nay cậu tiếp tục đấu với Houka mặc dù chả thắng được cô lần nào.

---------------------------------

"Ta không ngờ con tinh linh lúc đó lại là Đại Tinh Linh đấy."

Cô gái mà từ lúc cậu đem các tinh linh về chả nói lấy một câu nào, bây giờ đang đứng đối diện cậu trò chuyện.

"Có gì đặc biệt à?" cậu hỏi.

"Nhờ vào khả năng của nhóc, ta cũng thấy được các kĩ năng đặc biệt của con Đại Tinh Linh đó, quả thật nó thật sự rất mạnh, kĩ năng [Breserk] của ta chắc cũng không có lấy 1 tí tác dụng gì với con nhóc đó."

Cô tặc lưỡi nói.

Kĩ năng [Berserk] mà cô nói đến là kĩ năng đặc thù của riêng cô, nó có 2 khả năng, khả năng thứ nhất là khi cô kích hoạt nó, cô sẽ trở nên cuồng nộ,điên cuồng, tấn công không kiểm soát, kĩ năng sẽ cường hóa sức mạnh của cô.

Khả năng thứ 2 là tác động lên đối phương, làm đối phương suy sụp, rơi vào trạng thái mất khả năng chiến đấu, sợ hãi, khiếp sợ, tạo nên những khoảng khắc mà họ không muốn nhớ, sợ hãi.

Cô rất ít khi sử dụng khả năng thứ nhất, vì chính nó đã từng khiến cô giết những con rồng mà chính bản thân mình đào tạo.

"Kĩ năng [Thích Ứng] của tôi cho phép tôi nhận được các trạng thái dị thường mà mình dính phải nhưng miễn tôi không chết bởi trạng thái dị thường mà tôi dính, liệu tôi có thể nhận được [Berserk] của cô không nhỉ?"

"Chắc có lẽ là có, nhưng ta chả muốn nhóc nhận chút nào, vì dù gì đó cũng là kỹ năng đặc thù của ta."

"Này này, ai là người đã cứu cô đấy?

Keo thế?"

"Hả!?

Nhóc định lấy ơn nghĩa ra để ép buộc ta à!"

"Dù cho ta có cho nhóc tất cả sức mạnh mà ta có cũng chả thế trả được ơn này đâu' là ai nói ấy nhỉ?"

"Nhóc.."

Nghe thấy lời của cô 10 năm trước được cậu nhắc lại, cô trông có vẻ tức giận kèm theo một chút đỏ trên mặt.

"Nhanh thử nghiệm với chủ nhân ta đi, ta còn xem kết quả nữa."

Một giọng nói vô cảm vang đến chỗ 2 người, người đã nói chính là Sages, cô đang đứng ở phía xa.

Houka bỗng kéo cậu lại gần.

"Này này ngươi biết không, từ khi ngươi đặt tên cho con robot đó, nó trở nên kì lạ hơn luôn." cô thì thầm với cậu.

"Đây là tâm thức đấy, những gì cô thì thầm thì tôi cũng có thể nghe đấy."

Sages nói.

Thấy vậy, Houka tặc lưỡi rồi đi ra xa cậu.

"Được rồi, vậy thì gắng mà chịu đau nhé?

Ta biết ngươi chịu đau giỏi lắm mà *=)))*" Cô cười lộ hàm răng sắt của mình.

(đá xéo vụ main bị ẻm đập sml trong đây, may cho main là ẻm không đánh bằng đòn đánh linh hồn mà chỉ đánh tưởng tượng, nhưng cũng đau hơn so với đánh ở ngoài.)

Cô bỗng trở nên nghiêm túc, không khí xung quanh cô bỗng trở nên đen đi để làm nền, cô đưa ngón tay mình về phía cậu và hô

" [Berserk] "

Cậu cảm nhận như vừa có gì đó tác động vào mình, nhưng cậu vẫn chưa bị gì, thấy cậu thắc mắc cô nói.

"Lao đến tấn công ta đi."

Nghe lời cô dù cảm nhận được nguy hiểm, cậu phóng đến và đưa nấm đấm thẳng vào mặt cô, nhưng khi chuẩn bị chạm vào mặt cô, có 1 cảm giác gì đó khiến cậu ngã ụy xuống, tay chân cậu rã rời, các dây thần kinh vận động của cậu như bị đứt khi có ý định tấn công cô.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!"

Tiếng rên rỉ của cậu vang khắp tâm thức, đó không phải tiếng rên rỉ về việc bị thương, đó là tiếng rên rỉ về sợ hãi, trong cậu bây giờ chèn ngập niềm sợ hãi,khiếp sợ, liên tiếp là những cảnh cha mẹ cậu bị giết bằng nhiều cách khác nhau, và cậu chính là kẻ chứng kiến cảnh tàn khốc đó.

*Nhận được [Berserk]*

"Dừng...Dừng..Dừng..LẠI!

L-Làm ơn- DỪNG LẠI ĐI HOUKA!"

Nghe cậu la lớn giọng, Houka có cảm giác không lành, bản thân cô không thể dừng [Berserk] lại, nó chỉ có thể dừng lại khi kẻ phải chịu mất đi ý thức.

*Tha Hóa Tinh Thần Lên Cấp*

*Tha Hóa Tinh Thần Lên Cấp*

*Tha Hóa Tinh Thần Cấp 10!------

-------- Tạo tác sâu thẩm : Dark Ougi.*

--------------

Boss cuối xuất hiện.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 44 : Quá khứ.


Chap này có tragedy đấy.

---------------------

Không gian bị phá vỡ, vô số khe nứt được tạo ra khắp nơi, Sages cố kiểm soát tình hình nhưng không thể, Houka chỉ là 1 linh hồn ở tạm thân xác thì lại càng không, cô chỉ biết mình đã làm 1 thứ mình không nên làm.

Cả 2 điều nhìn vào nơi từng có cậu, bây giờ chỉ là 1 khe nứt như bao khe nứt khác trong không gian tâm thức này, họ chỉ biết rằng cậu đang ở một tâm thức mới, nơi mà kể cả Sages cũng chả thể vào, tâm thức giữa 2 ranh giới con người.

------------------------

Ở trong nơi mà 2 người kia không thể vào.

Hiện tại đang có một cảnh tượng đang diễn ra, 1 chàng trai với mái tóc đen đang chà đạp liên tục vào chàng trai có khuôn mặt i đúc, khác mỗi màu tóc của chàng trai đang bị chà đạp là màu trắng.

"Buhahaha.

Mày nghĩ mày đang làm gì vậy?

Cha mẹ mình chết, mày không nhanh chóng trả thù còn đi làm những việc tốn thời gian như thế này?"

Chàng trai tóc đen nói với giọng khinh miệt và không quên đạp liên tục vào cơ thể chàng trai tóc trắng.

"Tình yêu? gia đình? trường học?

Mày thật sự cần thứ đó hơn việc trả thù cho người đã sinh đẻ, yêu thương mày à?"

Chàng trai tóc đen liên tục chà đạp, sỉ vả nhưng chỉ nhận lại sự im lặng từ chàng trai tóc trắng.

"Từ bỏ đi, giao tất cả lại cho tao, tao sẽ trả thù cho ba mẹ mình, tao sẽ đem sự hận thù này đập tan cái thế giới giả mộng của mày.

Tao sẽ giết em mày, giết cha mẹ mới của mày, giết tất cả mọi thứ mày yêu thương."

"K..-Khô--"

"Hả!?"

Khi chàng trai tóc trắng chưa kịp nói dứt từ thì bị ăn 1 cú đá thẳng vào mồm khiến cậu bay đi, chàng trai mái tóc đen tỏ vẻ khó chịu nhìn cậu.

"Mày rốt cuộc chỉ là tên ăn hại, chỉ vì mày mà cha mẹ mình chết, mày nghĩ mày xứng đáng với bây giờ sao?.

Nhìn lại những thực tại có thể diễn ra đi !"

* * *

"Đây là đâu..?"

Chàng trai tóc trắng tỉnh dậy, đảo mắt nhìn xung quanh.

"Nhà mình.."

Cậu đứng dậy và bước đi, trên hành lang chả có lấy một bóng người xuất hiện, thậm chí không có lấy một cánh cửa nào mà chỉ có 1 đường thẳng dài cho cậu bước đi, cậu vô thức bước đi mà không quan tâm đến những điều kì lạ đó.

"Sân vườn..?"

Đi hết hành lang, nó dẫn cậu đến sân vườn của nơi từng là mái ấm của cậu, cậu tiếp tục đi thẳng về phía trước đến khi thấy cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.

"AAAA!"

Xác chết của cả 2 người từng là cha mẹ cậu đang ở trước mặt cậu, trên người họ là hàng nghìn cây dao, chúng giống với những cây dao của những tên lạ mặt trong hẻm cậu từng gập.

Những cây dao được ghim lên khắp nơi trên người cha mẹ cậu tượng trưng cho việc họ đã phản kháng.

Cậu bước lại thân xác cha mẹ cậu, gỡ bỏ từng con dao trên người họ ra, trên môi họ nở nụ cười hiền dịu, nụ cười từng làm niềm tự hào của cậu, giữ chặt 2 người vào lòng, cậu bật khóc.

Khóc vì cha mẹ cậu đã bảo vệ mình, bảo vệ danh dự của họ mà chiến đấu tới cùng, một thực tại mà họ đã cố hết sức bảo vệ con mình.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!"

--------------------

*Nhìn những thực tại có thể xảy ra đi !*

* * *

"?"

Cậu bỗng bị trở lại hành lang nhà cậu như khi nãy, khác với khi nãy, khắp nơi hàng lang đen bị cháy trừ con đường phía trước cậu.

Cậu vô thức bước đi mà không bận tâm đám cháy.

Con đường hành lang dẫn cậu đến phía trước, phía sau cậu là một đám cháy đang theo sau như để cảnh báo rằng cậu không có đường lui.

Đi hết dãy hành lang, nơi tiếp theo cậu đến là sân vườn mình, nhớ lại những gì diễn ra lúc nãy, cậu chạy nhanh hết sức mình đến cổng sau, nhưng quá muộn.

Trước mặt cậu bây giờ là 2 tay xác của cha mẹ mình và nhiều cái xác khác của những tên đã giết cha mình, cậu bỏ qua cơ thể của chúng và tiến đến xác cha mẹ mình, lần này họ không chết bởi bị đâm, họ chết bởi vì quá nhiều vết thương, cậu ôm lấy xác của cả 2 vào lòng.

Một thực tại mà họ chết khi bảo vệ cậu, trên môi họ là nụ cười hài lòng để minh chứng cho điều đó.

"AAAAAAAAAAAAAAAA!!!"

--------------------------

*Nhìn những thực tại có thể diễn ra đi !*

* * *

Lại là hành lang thân quen, tiếp tục là đám cháy bao quanh cậu, lần này không có 1 con đường nào dẫn cậu đến sân vườn cả, thay vào đó là 1 cánh cửa trước mặt mình, cậu biết cánh cửa đó, đó là cánh cửa phòng ngủ của cha mẹ mình và cậu, cậu chạm vào cánh cửa một cách run sợ.

(Chắc chắn chuyện đó chưa xảy ra!)

Cậu mở tung cánh cửa với niềm hi vọng rằng cha mẹ mình vẫn ở đó.

Đúng như những gì cậu đoán, cha mẹ cậu vẫn ở đó, họ đang nằm ngủ cùng nhau, trong họ vẫn như bình thường nếu không có các thanh kiếm đâm trên người.

Một thực tại mà cha mẹ cậu bị hạ sát.

"AAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!"

----------------------------

*Nhìn những thực tại có thể diễn ra đi !*

* * *

Cậu tiếp tục xuất hiện trên hành lang của mình sau 3 lần nhìn thấy cha mẹ mình chết, tâm trí cậu bị sự đau đớn, tổn thương, phẫn nộ bao chùm lấy nhưng cậu gạt bỏ qua những cảm giác đó, cậu chạy hết sức mình theo con đường phía trước, hành lang tiếp tục dẫn cậu đến sân vườn, chạy thẳng đến cổng sau, cũng như những việc đã xảy ra những lần trước, cậu không đến kịp.

Có vô số cái xác của những tên cậu căm ghét được trải khắp nơi, phía trước cậu là cảnh tượng đau đớn mà cậu tiếp tục hứng chịu, cha cậu bị chết nhưng không bởi vết thương nào cả, còn mẹ cậu, người đang không có lấy mảnh vải bám thân, trên người bà có vô số vết màu trắng để lại.

Thực tại, nơi cha cậu chết vì quá đau đớn, mẹ cậu bị cưỡng hiếp đến chết.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!"

----------------

*Nhìn những thực tại có thể diễn ra đi !* *Nhìn những thực tại có thể diễn ra đi !*

*Nhìn những thực tại có thể diễn ra đi !**Nhìn những thực tại có thể diễn ra đi !*

*Nhìn những thực tại có thể diễn ra đi !**Nhìn những thực tại có thể diễn ra đi !*

*Nhìn những thực tại có thể diễn ra đi !**Nhìn những thực tại có thể diễn ra đi !*...

Vô số lần cậu phải chứng kiến cha mẹ cậu chết với nhiều cách khác nhau, chết vì tự tử, chết vì bị chặt đầu, chết vì mất 2 tay 2 chân, chết vì cháy khô.

Bao nhiêu lần cậu cố gắng đến mức nào.

Cái chết của cha mẹ cậu vẫn không thay đổi.

* * *

2 người ngồi đối diện với nhau qua một cái bàn, chàng trai từng có mái tóc màu trắng bây giờ đã trở thành màu đen, quầng thâm mắt cũng có dày đặc trên mặt cậu, còn chàng trai cùng mái tóc với cậu đang ngồi phía bên kia, nở nụ cười méo mó nhìn cậu.

"Chúng ta giống nhau nhỉ?

Ougi?

Oh, xin lỗi vì đã tra tấn mày nên đừng nhìn tao với con mắt phẫn nộ đó.

Xin được phép giới thiệu, tao là

-----------Dark Ougi và tượng trưng cho sâu thẩm của mày-------------.

"

Nở nụ cười kinh dị trên môi, không gian trong tâm thức đã đổ nát càng ngày càng đổ nát hơn.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 45 : Chấp nhận quá khứ,thực tại hay tương lai?


Chap 45 : Chấp nhận quá khứ, thực tại hay tương lai?

-------------------

"THẰNG KHỐN!"

Lấy lại được ý thức, nhận ra những việc diễn ra, cậu đem hết sự phẫn nộ của mình ra, lao đến và đấm chàng trai đối diện, tuy vậy, chưa kịp chạm vào người chàng trai kia, cậu bị sợi dây xích đen trói, giữ chặt trên ghế của mình.

"ối dà ối dà, bạo lực quá đấy.

Ta cũng là ngươi nên ngươi đánh ta cũng chả khác gì ngươi tự đánh bản thân, không thấy tội sao?" nở nụ cười kinh dị, chàng trai đối diện cậu thản nhiên trả lời.

"TẠI SAO TAO PHẢI THẤY TỘI SAU KHI MÀY CHO TAO THẤY NHỮNG THỨ ĐÓ HẢ THẰNG KHỐN!"

Cậu gào thét, co giật tìm cách thoát ra khỏi sợi dây xích đen.

"ôi dà ối dà, không thoát được với tình trạng như thế đâu, nó là sợi xích của ta đấy.

Sợi Xích Phẫn Nộ, tượng trưng cho sức mạnh của ta, đừng trông mong mình có thể thoát ra khỏi nó trong tình huống này nhé." tiếp tục nở nụ cười kinh tởm trên môi, hắn nói với cậu.

"Giờ thì đưa đây.

Đưa quyền kiểm soát cơ thể, được thứ sức mạnh đang ngủ sâu trong ngươi, đưa tất cả những có cho ta.

Ta sẽ giúp ngươi trả thù, giúp ngươi đến một tương lai mà sự hối hận được báo đáp."

Hắn dang đôi tay về phía cậu.

Bỏ qua những lời hắn nói, cậu rơi vào một mớ suy nghĩ hỗn độn.

Liệu cậu có tội nguyện với cuộc sống mà không có cha mẹ mình?

Liệu cậu có thật sự đang hạnh phúc ở cái cuộc sống này?

Tại sao người hi sinh lại là cha mẹ mình?

Tại sao họ lại bảo vệ cậu?

Họ trông mong gì ở cậu?

Mong cậu trở nên tài giỏi?

Mong cậu là 1 thằng nhóc tốt bụng?

Hay vì 1 lý do nào đó?

Không phải.

Họ bảo vệ cậu đơn giản là vì tình thương, tình cảm của những bậc cha mẹ đối với con mình,họ chưa từng nói rằng mình mong cậu lớn lên sẽ trở nên tài giỏi, họ chưa từng nói rằng cậu không hạnh phúc đồng nghĩa với việc họ hạnh phúc, không, họ chưa bao giờ vì lợi ích của riêng họ cả, thế họ bảo vệ cậu, hi sinh bản thân mình để làm gì?

-------Vì con là con của chúng ta.

Trong vô thức, cậu đã nghe thấy giọng cha mẹ mình, câu nói mà cậu từng nghe khi hồi đó, khi mà cậu vô tình tinh nghịch làm vỡ một bình hoa quý ở nhà quý tộc, họ không chửi cậu, thậm chí họ còn phải cuối đầu xuống, hạ mình xin lỗi dù đó người quý tộc đó gia thế nhỏ hơn, vì con mình, họ làm thế cũng chả phải thiệt hồi gì là những gì họ nghĩ.

Đến khi cậu bật khóc vì lỗi lầm của mình, cậu đã hỏi cha mẹ mình.

"Đáng lẽ con mới là người phải đứng ra xin lỗi!

Tại sao cha mẹ lại chịu trách nhiệm thay con!

Thậm chí không có lấy một lời trách móc con!?"

Một thằng nhóc khóc như mưa chỉ vì hối tiếc,vừa dụi đi nước mắt của bản thân nhưng nó vẫn rơi, thằng nhóc ấy vẫn hỏi cha mẹ mình một cách tức giận.

Nhưng trái ngược với vẻ tức giận của thằng nhóc đó, họ nở nụ cười hiền dịu, nụ cười mà thằng nhóc từng rất mến, nhưng trong lúc này thứ thằng nhóc muốn thấy là sự nổi giận của cha mẹ mình đối sai lầm của nó chứ không phải nụ cười dịu dàng đó.

Không chịu nổi, thằng nhóc quyết định chạy trốn đến khu rừng kế bên nhà mình chỉ vì sợ hãi, hối hận.

Nhưng họ không bỏ rơi thằng nhóc đấy, họ cố tìm kiếm khắp khu rừng và cuối cùng cũng tìm ra nó vì nghe thấy giọng thằng nhóc đang khóc, khi thấy cha mẹ mình, một phần hạnh kèm với một phần hối hận xuất hiện, nó mạnh dạn hỏi cha mẹ mình.

"Tại sao 2 người không trách con..?"

Vẫn là nụ cười hiền dịu đó mặc cho mồ hôi chảy trên má cả 2, họ dịu dàng trả lời thằng nhóc

"Vì con là con của chúng ta."

Cậu nhóc hòa vào lòng cha mẹ mình và khóc, giọt nước mắt của sự hối hận.

Và bây giờ, thằng nhóc đấy chính là cậu, cậu một lần nữa nghe thấy giọng nói của cha mẹ mình, bàn tay sắp nắm lấy bàn tay của hắn, cậu kéo nó về, hắn nhìn cậu với con mắt ngạc nhiên pha lẫn phẫn nộ.

"Gì đấy!?

Ngươi biết điều gì sẽ xảy ra khi ngươi từ chối ta chứ!?

Rồi ngươi sẽ mất bao lâu để trả thù!?

Hay thậm chí ngươi còn không có lấy một tí hận thù nào để báo đáp cho cha mẹ mình, người mà tại vì ngươi đã chết!?"

Hắn giận dữ, liên tục miệt hạ cậu, không gian trở nên đổ vỡ theo từng lời hắn nói, nhưng chả có lấy tí tác dụng với cậu.

"Không.

Ngươi sai rồi.."

Lần đầu tiên cậu nói một cách bình tĩnh, những sợi xích vốn siết chặt cậu nay đã biến thành tro bụi, đôi mắt cậu đối diện với hắn, người đang ngạc nhiên khi những sợi xích biến mất.

"Họ không yêu cầu ta trả thù họ, họ không yêu cầu ta mang trong mình sự hận thù, họ cứu sống ta không phải vì mục đích đó."

Từng câu chữ tuôn ra nhẹ nhàng và chậm rãi, mái tóc của cậu đang từ từ đổi thành màu trắng, khi nó đổi thành màu trắng, cũng chính là lúc câu nói cậu cất ra

"Nếu họ có yêu cầu, họ sẽ yêu cầu ta hãy yêu lấy bản thân mà sống tiếp."

Không gian bỗng trở nên nguyên vẹn, nó đổi từ màu đen thẩm thành 1 ngôi nhà, ngôi nhà cậu từng sống, nơi mà cậu được sinh ra, nơi mà cậu có nhiều kỉ niệm hạnh phúc.

Cậu, Oshino Ougi và hắn, Dark Ougi, cả hai đang ngồi đối diện nhau giữa xác chết cha mẹ bản thân.

"Ta chấp nhận quá khứ, ta chấp nhận thực tại.

Tuy nhiên-----

---------Ta không chấp nhận ngươi."

Lời cậu nói ra, vô số sợi xích trói lấy người đang phẫn nộ nhìn cậu, Dark Ougi.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
End Volume 2.


Chap 46 : Đối mặt với số phận.

- Truyện có mang tính chất parody nhé, nghĩa là có nhiều đặc điểm của truyện khác được thêm vào.

----------------------------------------

Lời cậu nói ra, vô số sợi xích như 1 đám rắn cuốn lấy xung quanh và tạo thành 1 cái lòng giam giữ.

Điều đó cũng khiến cậu bất ngờ vì chính cậu không phải là ngươi làm việc đó, bỗng không gian tiếp tục bị biến đổi.

"Bầu trời?

Cỏ?"

Nơi tâm thức cậu bị biến đổi, là 1 quả đồi cao ngác đầy cỏ, không khí trong lành, bầu trời trong xanh, mặt trời chiếu ánh nắng, nhưng thực chất mọi thứ đều là giả tạo, không một thứ nào có thật.

"Một buổi tiệc trà thì không thể chỉ có 1 người đâu đấy."

Xoay người về phía giọng nói, ở đó là một thiếu nữ mông lung giữa tuổi 18 đang ngồi nhìn cậu, cô tỏ ra một khí chất khiến cậu phải dè chừng.

Từ từ bước lại, cậu ngồi vào cái ghế đối diện cô, nhìn cô với vẻ thắc mắc, cậu hỏi.

"Cô là ai?"

"Ta sẽ không trả lời trừ khi cậu uống lấy phần của mình.

Vì đây là 1 phần của tiệc trà mà." cô nói trong khi uống lấy tách trà của mình

Cậu nghe theo và cầm lấy tách trà được đặt trước mình và uống nó, khi thấy cậu uống xong, cô gái e thẹn mỉm cười hài lòng, còn cậu khi cau mày khó chịu.

"Đây là loại trà gì?"

"Dung dịch cơ thể của ta đó ♥"

Cậu vội đặt tách trà xuống bàn và cố gắng phun hết những thứ mình uống ra nhưng quá muộn.

"Thôi lỗ đấy."

Cô nói trong khi mỉm cười vì hành động của cậu.

Cậu thở dài rồi trở lại bình tĩnh đối diện cô.

"Vậy uống thì đã uống rồi.

Cô là ai? cô đến từ đâu? tại sao lại ở đây?"

"Tham lam quá đấy, ừ ha, bản thân ta cũng tham lam mà."

Cô chỉnh lại giọng mình một cách đoàng hoàng, đặt 1 tay giữa lòng ngực lên ngực mình, để giới thiệu bản thân.

"Ta là Phù Thủy của sự Tham Lam, Echidna.

Tượng trưng cho sự Tham Lam tri thức."

"Phù Thủy của sự Tham Lam..?

Ý cô người đã bị phong ấn ở Thác Sông Thần ấy à?"

"Oh, có vẻ cậu cũng biết nhỉ?

Nhưng sai rồi, mà ta cũng không muốn nói tới lúc này.

Có thứ khác ta muốn bàn với cậu."

Cô nói trong khi bắt chéo bàn tay mình với nhau.

"Thứ khác?"

"Đúng vậy, việc đầu tiên ta muốn hỏi cậu là-----

--------Có nhớ điều không?"

"Điều gì?

ý cô là sao?"

"À không.. xem như ta không hỏi câu đó đi.."

Cô đặt tay lên thái dương mình như đang nghĩ điều gì đó, sau một lúc cô vỗ 2 bàn tay mỏng manh mình lại với nhau nghe tiếng *clap clap*

"Được rồi, để cho cậu bớt hoang mang, hãy hỏi những gì mình thích, ta sẽ trả lời dựa theo kiến thức của ta, tất nhiên là sẽ có một số không hợp với kiến thức bây giờ."

Thấy cậu trầm ngâm suy nghĩ, cô nói tiếp.

"Hỏi ta về Trí thức của 400 năm trước hoặc sự Tham Lam không giới hạn của bản thân.

Hãy hỏi ta về người trong mình sự phán quyết của bản thân, Ngạo mạn.

Hãy hỏi ta về người dùng nắm đấm của mình để trị thương cho những người xung quanh mặc dù rất ghét họ, Phẫn Nộ.

Hãy hỏi ta về sự việc ở Thác Sông Thần.

Hỏi ta về mọi thứ, ta rất tò mò về câu hỏi của cậu ~."

Ánh mắt cô như đang trông chờ câu hỏi từ cậu, thấy thế, cậu ho lên một tiếng rồi nói "Thế thì"

"Dark Ougi..

Là do cô đúng chứ?"

Nghe câu hỏi của cậu, cô trở nên bất ngờ vì không nằm trong đống câu hỏi mà cô nghĩ cậu sẽ hỏi, thấy vậy cô nở một nụ cười mỉm.

"Không, là do cậu.

Ta chỉ đẩy nhanh tác động để làm thỏa mãn sự tò mò của bản thân thôi."

"Vậy ra chính cô cũng góp mặt trong vụ này.."

Nghe cậu nói, cô nở nụ cười mỉa mai.

"Vậy, cậu định làm gì với thằng nhóc này?"

Nói xong, cô búng tay mình cái làm 1 chiều không gian được mở đưa một thứ gì đó vào.

Thứ bị hàng chục sợi xích bao quanh khiến người ta không biết rõ nó là gì, nhưng cậu thì lại biết rất rõ.

Sau khi được đưa vào không gian này, cô tiếp tục búng thêm 1 phát làm những sợi xích biến đi và để lại chàng trai tóc đen đang nhìn cậu với điềm tĩnh.

"Được rồi, vậy 2 người cứ đối diện với nhau, ta không làm phiền."

Nói xong, cô bỗng biến mất kèm theo cái thế giới giả tạo này, để lại cậu và Dark Ougi, cả 2 ngồi đối diện với nhau.

Im lặng nhìn nhau một lúc, Dark Ougi cất lời.

"Ngươi có muốn đối diện với thực tại trong quá khứ cùng ta chứ?"

"Tất nhiên."

Cậu trả lời với một cười nhạt nhẽo, không gian bất đầu biến đổi

*Chấp nhận hay xóa bỏ Thực Tại.

Sự lựa chọn duy nhất !*

Âm thanh vang lên, cũng là lúc cậu đang ở ngôi nhà thân yêu của mình, kế bên cậu là một cậu nhóc 8 tuổi có mái tóc đen, đó là cậu cuộc sống trước.

Mái tóc đen tượng trưng cho vận rủi và tai họa, hoặc tượng trưng cho sự bí ẩn, cha mẹ cậu người có mái tóc vàng lại sinh ra 1 đứa con có mái tóc đen, cả họ cũng thấy vi diệu.

"Đi thôi."

Thằng nhóc 8 tuổi kéo lấy tay cậu, cả 2 đi xuyên qua bức tường như nó không tồn tại, họ đi đến phòng của cha mẹ cậu, có 3 người đang ngủ trên đó.

Me cậu, cha cậu và cậu.

Sau một lúc bỗng một người hầu chạy hết lực mình vào.

"Có kẻ đột nhập thưa ông chủ!"

Cô thúc dục người đàn ông đang ngủ dậy, nghe vậy, ông giật mình và gọi 2 người đang nằm kế bên.

Không gian bắt đầu chuyển cảnh, lần này là cảnh cả 3 người đang chạy ra cổng sau, cậu đứng nhìn họ đắng cay vì biết những chuyện sẽ xảy ra tiếp theo.

Sau một lúc, bọn đến đây để sát hại cha mẹ cậu cũng xuất hiện, cậu vẫn còn nhớ rất rõ, cha mẹ cậu đã quâng cậu và phía rừng, nhưng cậu không nhìn thấy những chuyện xảy ra tiếp theo mặc dù cậu vốn biết.

Cả 2 người, một người đàn ông công lý và người phụ nữ yêu thương gia đình, họ liên tục đỡ và giết những tên cướp, nhưng sức khỏe và số đông không cho phép họ dành chiến thắng, sau một lúc bản thân họ cũng đã kiệt sức, và đó cũng là cái kết cho họ, 'cái kết' kết thúc bằng 'cái chết'.

Cậu được tận mắt nhìn thấy cha mẹ mình bị đám người giết hại, đến cuối cùng họ vẫn nắm tay nhau và nở nụ cười hài lòng với nhau, con dao của niềm đau tiếp tục đâm vào tim cậu khi thấy những cảnh đó.

"Ngươi hiểu mà đúng không?

Họ rất yêu thương ngươi dù ngươi phạm lỗi như thế nào.

Chính vì cái ý nghĩ của câu nói 'Con muốn giống 2 người' của ngươi, họ đã hi sinh bản thân mình.

Bây giờ thì ngươi định làm gì?

Trả thù cho họ, thì hãy trông cậy vào ta, gửi gắm cho ta, ta sẽ toại nguyện cho ngươi..

Còn ngươi không muốn lấy cha mẹ mình..

Thì hãy----

---giết ta."

Cậu không bao giờ quên sự chính nghĩa của cha mẹ mình, nếu họ biết cậu trả thù cho họ chỉ vì thù hận, họ chắc chắn sẽ rất buồn về cậu.

"Nhưng.. như thế thì sao?"

Đúng, cậu trả thù thì sao? họ cứu lấy sinh mệnh cậu chỉ để mong cậu có được cuộc sống yên bình? nhảm nhí.

Dù cho họ căm ghét cậu như thế, cậu vẫn sẽ trả thù cho họ.

"Tôi chắc chắn sẽ trả thù cho cha mẹ mình..

Nghe cậu nói, Dark Ougi, 1 thằng nhóc 8 tuổi nở cụ cười hài lòng.

"Nhưng.. họ đã cứu lấy tôi, đồng nghĩa với họ yêu cầu tôi quý trọng sinh mệnh bản thân.

Yêu cầu của cha mẹ, con cái nhất định phải tuân theo mà phải không..?

Nên trước tiên..-----

-----------Tôi sẽ cứu lấy phần bóng đêm trong tôi."

Với câu nói của cậu, Dark Ougi bỗng bật khóc, những giọt nước mắt rơi trên má của hắn tượng trưng cho việc hắn đã cố gắng nhất nhiều, khó khăn rất nhiều, hắn muốn trả thù cho cha mẹ mình, đó là lý do duy nhất khiến hắn trở nên độc ác, không vì lý do nào khác.

Cậu bước đến và chạm vào bản thân lúc 8 tuổi, nở nụ cười.

"Chúng ta.. giống nhau mà phải không?"

"ừm.."

Dark Ougi nở nụ cười hài lòng và hòa làm 1 với cậu.

Mái tóc cậu từ màu trắng đã trở thành 1 bên đen 1 bên trắng.

"Con cứu lấy bản thân con như ý cha mẹ..

Nhưng không có nghĩa con sẽ không trả mối hận thù đó."

Không gian vỡ nát, cậu trở về với không gian, nơi Sages và Houka đang ở.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chỉ số và ảnh của volume tới.


Tên : Hexirita Medisa Yujin

Tuổi : 13.

Chủng tộc : Human.

Danh Hiệu : Quý Tộc.

Nghề : Tân Pháp Sư.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 100

Sức Mạnh : 46.

Linh hoạt : 39.

Thể lực : 42.

May Mắn : 79

Kĩ Năng Bị Động :

Cảm Nhận Mana.

Kĩ Năng Chủ Động :

【Mana Control】: Cấp 2.

Kiếm Thuật cấp 1 bậc 1.

Ma Thuật hệ gió cấp 1 bậc 1.

Kĩ năng đặc biệt :

Không có.

-----------------------------------

Tên : Hexirita Medisa Yuji

Tuổi : 13.

Chủng tộc : Human.

Danh Hiệu : Quý Tộc.

Nghề : Pháp Sư Tập Sự.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 105.

Sức Mạnh : 30.

Linh hoạt : 29.

Thể lực : 29.

May Mắn : 80.

Kĩ Năng Bị Động :

Cảm Nhận Mana.

Kĩ Năng Chủ Động :

【Mana Control】: Cấp 2.

Ma Thuật hệ gió cấp 2 bậc 1.

Kĩ năng đặc biệt :

Không có.

-------------------------------

Tên : Shinobu.

Tuổi : 10.

Chủng tộc : Fenrir.

Danh Hiệu : Dị ma linh thú.

Nghề : Thú cưng của Ougi.

Cấp : 10.

Chỉ số :

HP : 201.

MP : 421.

Sức Mạnh : 265.

Linh hoạt : 256.

Thể lực : 275.

May Mắn : ?

------------------------------

Tên : Owari Hibi.

Tuổi : 13.

Chủng tộc : Human.

Danh Hiệu : Quý Tộc.

Nghề : Pháp Sư.

Cấp : 1.

Chỉ số :

HP : 100.

MP : 630

Sức Mạnh : 43

Linh hoạt : 36

Thể lực : 35

May Mắn : 79.

Kĩ Năng Bị Động :

Cảm Nhận Mana.

Tha Hóa Tinh Thần : Cấp 3.

Kĩ Năng Chủ Động :

【Mana Control】: Cấp 3.

Ma Thuật hệ Gió : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật hệ Nước : Cấp 7 bậc 1.

Ma Thuật hệ Lửa : Cấp 5 bậc 1.

Ma Thuật hệ Khí : Cấp 2 bậc 1.

Ma Thuật hệ Băng : Cấp 1 bậc 2.

Ma Thuật Hồi Phục : Cấp 4 bậc 1.

Kĩ Năng Đặc Biệt :

Không Có.

----------------------------------------

Tên : Zebel.

Tuổi : Không có.

Chủng tộc : Đại Tinh Linh.

Danh Hiệu : Đại Tinh Linh.

Nghề : Ma Pháp Thuật Sư.

Cấp : ?.

Chỉ số :

HP : ?

MP : 1.000.002.

Sức Mạnh : 40.

Linh hoạt : 40

Thể lực : 40.

May Mắn : ?.

Kĩ năng bị động :

Tinh Linh Chú.

Vô Niệm.

Kháng Phép : Cấp 6.

Kĩ năng chủ động :

【Mana Control】: Cấp 7.

Ma thuật hệ Băng : Cấp 5 bậc 4.

Ma thuật hệ Lôi : Cấp 4 bậc 4.

Hắc ma thuật : Cấp 5 bậc 4.

Khiên ma thuật : Cấp 7 bậc 3.

Ultra Shamac.

Shamac.: Cấp 7.

Kĩ năng đặc biệt :

Tinh Linh Thuật.

Ma Pháp Đại Tinh Linh.

[Space Manipulation] (thao túng chiều không gian)

[Mind Control] (điều khiển tâm trí)

[Anomaly States Exempt] (miễn trạng thái dị thường)

---------------------------------------

Tên : Owari Ougi - Dark Ougi.

Tuổi : 13 - 500.

Chủng tộc : Human(Unknow).

Danh Hiệu : Phong ấn Black King Dragon, Người được Tinh Linh mến.

Nghề : Ma Pháp Kiếm Sư, Thuật Sư Ma Pháp,Tinh Linh Thuật Sư.

Cấp : 5.

Chỉ số :

HP : 125.

MP : 2.000.575.

Sức Mạnh : 136.

Linh hoạt : 125.

Thể lực : 129.

May Mắn : ?.

Kĩ năng bị động :

Siêu Sức Mạnh.

Siêu Hồi Phục.

Cơ Thể Rồng.

Kháng Trạng Thái Dị Thường Cấp 7.

Kháng Phép : Cấp 7.

Tha Hóa Tinh Thần : Cấp 10.

Tầm Nhìn Đêm.

Thích Ứng.

Gia Tốc Suy Nghĩ : Cấp 6.

Cảm Nhận Mana.

Vô Niệm.

Tăng Tốc Niệm Chú.

Tư Duy Song Song.

Cảm nhận nguy hiểm.

Giảm Tiêu Thụ MP.

Giao tiếp Tinh Linh.

Kĩ Năng Chủ Động :

Hút Máu : Cấp 1.

Né Tránh : Cấp 2 bậc 3.

Đơn kiếm : Cấp 2 bậc 3.

Bổ kiếm : Cấp 2 bậc 3.

Long Kỹ : Cấp 1 bậc 2.

Kiếm thuật : Cấp 4 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Lôi : Cấp 1 bậc 4.

Ma Thuật Hệ Gió : Cấp 2 bậc 4.

Ma Thuật Hệ Hỏa : Cấp 3 bậc 4.

Ma Thuật Hệ Thủy : Cấp 1 bậc 4.

Ma Thuật Hệ Kim : Cấp 1 bậc 2.

Ma Thuật Hệ Mộc : Cấp 1 bậc 2.

Ma Thuật Hệ Trọng Lượng : Cấp 6 bậc 3.

Ma Thuật Hệ Khí : Cấp 5 bậc 3.

Ma Thuật hệ Băng : Cấp 1 bậc 4.

Hắc Ma Thuật : Cấp 2 bậc 4.

Khiên Ma Thuật : Cấp 2 bậc 4.

Ma thuật Hồi Phục : Cấp 4 bậc 1.

Cường hóa cơ thể : Cấp 7.

Cường hóa ma lực : Cấp 7.

【Mana Control】: Cấp 8.

Kĩ Năng Đặc Biệt :

Hóa Long Thức.

Tái Tạo.

Sức mạnh của Dragon King.

Tinh Linh Thuật.

Thích ứng.

[Long Nhãn].

[Thuật Thức].

[Ma Thuật Cổ Ngữ] (Ancient Magic)/ [Ma Thuật Thần Thánh](Divine Magic).

[Berserk 2]

[Elemental Spirit](Nguyên Tố Tinh Linh).

[Wisdom Core Sages].

[Eyes Solomon].

[Power of Solomon].

Hình Thái : Sự Phẫn Nộ của Wrath (sức mạnh của Dark Ougi).

Lưu ý : skill nào không biết thì hỏi nhé.

---------------------------------------

ảnh chỉ mang tính chất minh họa.

Hibi, cô gái mà mọi người éo muốn cho chết.

(mắt Hibi từ giờ sẽ là màu xanh hoặc tím nhé.)

Zebel.

Hamekawa Yumi.

Himi (em gái nhỏ của main)

Sages.

Volume 3 : các nhân vật mới.

Phù Thủy Sắc Dục : Carmila.

Phù Thủy Tham Lam Edchidna

hù Thủy Phàm Ăn - Danphne
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Volume 3 : Opposite fate.


Chap 47 : Một sự khởi đầu mới. !

------------------------------------------

" Quả nhiên thật thú vị mà"

Tưởng rằng bản thân sẽ trở về lại không gian nơi mà Sages và Houka ở đó nhưng không, cậu bị triệu hồi đến một vùng đồi cao bát ngát, ngọn gió trong xanh, tia nắng lấp lánh, và tất nhiên mọi thứ cũng đều giả tạo.

Quay người về phía giọng nói phát lên, là 1 cô gái đang vừa ngồi uống trà vừa đưa mắt sang nhìn cậu, thấy vậy cậu chậm rãi bước lại và ngồi xuống cái ghế trống nhìn cô.

"Cậu không uống trà à?"

"Nếu đó là trà, tôi chắc chắn sẽ uống."

Cậu nói trong khi thở dài, từ lúc biết thứ nước lúc trước là dung dịch cơ thể cô ta, cậu chả còn tha thiết gì với cái tách đang nóng lên ở trước mặt rồi.

Thấy vậy cô thở dài.

"Chúng ta không thể bắt đầu nếu cậu không uống trà đâu đấy"

"Bắt đầu cái gì?"

"Những thứ mà cậu muốn hỏi ta."

Nghe vậy, cậu cau mày khó chịu, cầm tách trà lên và uống hết chúng chưa đến 1 giây.

"Tốt lắm.

Hihi~" cô cười một cách mỉa mai.

"Được rồi, vậy tôi sẽ hỏi cô..

Tại sao lại có Dark Ougi?"

"Ta đã nói với cậu rồi mà?

Là do cậu."

"Chắc chắn là không.

Dù cho như vậy, không ai có thể tạo ra phần đêm mà muốn nuốt chửng mình cả."

"Oh."

Nghe cậu nói, cô mỉm cười một cách hài lòng và uống thêm 1 ngụm thứ nước trên tay cô, cô nhẹ nhàng nói sau khi đặt tách trà xuống.

"Là do chúng ta tác động và tạo nên nó, thật chất rất khó khăn, người bình thường thì đã không chịu nổi mà chết mất rồi."

"Chúng ta..?" cậu hỏi.

"Đưa Dark Ougi vào cậu là do Sắc Dục, còn ta là người tạo ra nó như 1 thí nghiệm."

"Khoan đã, ý cô là sao?

Tôi cứ nghĩ chỉ có bản thân cô là còn sống chứ?"

Cô nhăn nhó với lời cậu nói.

"Tất cả đều sống trong đây, trừ Phù Thủy Đố Kị ra thôi."

"Ý cô là sao khi trừ Phù Thủy Đố Kị?"

"Là vì---Từ 400 năm nay, chả có ai là Phù Thủy Đố Kị cả.

Truyền thuyết mà cậu nghe chỉ là bịa đặt thôi."

"Vậy à.."

"Haiz..

Có vẻ cậu không tin lắm, được rồi, ta sẽ cho cậu gập mặt 3 người trước vậy."

Cô thở dài xong búng tay 1 cái, cô bỗng biến mất cùng với thế giới này, chỉ để lại duy nhất 1 màu trắng.

"Onii-san là ai dạ?"

Cậu quay người về phía giọng nói phát ra, đó là một cô bé với nước da nâu, đôi mắt màu hồng phách nhìn cậu thắc mắc.

"Anh là Ougi.

Bỗng anh bị quâng qua đây.."

Cậu trả lời cô bé

"Thế hả ~ Em là Typhon ~ Mọi người thường gọi em là Phù Thủy của Ngạo Mạn ~"

Bỗng cậu đứng hình giây lát, cô bé nhỏ đứng trước mặt cậu, bảo bản thân mình là Phù Thủy Ngạo Mạn, còn đối với cậu thì cô bé trong có vẻ đáng yêu khi cô bé vui vẻ trả lời cậu.

"Vậy em sẽ gọi anh là Ougi onii-chan nha~"

"ừm.."

Cậu nở nụ cười nhìn cô bé.

"Nhưng, anh có phải người xấu hông ~?"

Đây là câu hỏi mà bọn trẻ sẽ hỏi nếu chúng gập người lạ, cô bé hỏi cậu như thế cũng là điều bình thường, nhưng cậu đã giết khá nhiều người, tự nhận mình không phải người xấu liệu có đúng không?

"Anh không rõ nữa.."

"ưm..

Vậy để em kiểm tra nha?"

"Ể?"

Sau khi cô bé nói xong, bỗng 2 tay cậu không còn ở chỗ bình thường nữa, chúng đang được cô bé cầm và nhìn một cách tò mò, bỗng bị mất 2 tay, nó khiến cho cậu bất ngờ, nhưng chả lấy 1 tí đau, 1 tí máu nào chảy ra.

"ưm..

Để em kiểm tra thêm lần nữa ~!"

Cô bé quâng 2 cánh tay của cậu qua 2 phía, tiếp đến, 2 đôi chân cậu bỗng biến mất, nó khiến cậu rơi sụp xuống khoảng trắng phía dưới.

"ưm..

Onii-chan không đau đớn à..

Vậy Onii-chan là người tốt rồi !"

Quâng luôn 2 chân cậu, cô bé đập 2 tay vào 2 bên hông mình như 1 con vịt đáng yêu, nhưng trong tình huống mà cô bé tước đi cả tay lẫn chân cậu thì chả đáng yêu chút nào.

"Tại sao..

Em lại làm điều này?"

"Tại sao?

Em chỉ kiểm tra xem anh có phải là người tốt hay xấu thôi mà?." cô bé tỏ vẻ khó hiểu đáp.

"Không..

Ý anh là tại sao phải lấy đi tay chân anh..?"

"Là vì đó là [Quyền Năng] của em."

Nghe cô bé nói, cậu tỏ vẻ khó hiểu.

"Ah, hết thời gian rồi à..

Tạm biệt nhé , Ougi-Onii-chan~ Anh quả là 1 người tốt ~"

Cô bé nở nụ cười nhìn xuống cậu, người không có lấy tay lẫn chân.

---------------

Không gian tiếp tục bị dịch chuyển, vẫn là 1 không gian đầy màu trắng, khác ở chỗ là tay chân của cậu đã không còn.

"Hà...Con bé Typon..đó.. phù..

đã... làm việc.. hà.. này.. với cậu..

à.. phù..?"

Cậu đưa đầu mình lên nhìn về giọng nói đó, là một cô gái với cơ thể của một phụ nữ trưởng thành, mái tóc màu tím của cô trải dài xuống sàn trắng, cô đưa mắt nhìn cậu.

"Thay... mặt.. hà..

Ta..

Xin...

Lỗi..phù..

Cho...

Con.. hà.. bé... nhé..phù.."

Cô nói một cách khó chịu, nó như kiểu một người chưa được ngủ 4 ngày cộng với đi làm suốt đêm vậy.

"Không có gì.."

Cậu đáp.."

"Ta là..hà..

Phù Thủy.. hà..Lười..

Biếng..

Sekhmet.. hà.. như cậu.. phù.. thấy..

đấy.. hà."

Nói xong, cô lăn người xuống nền đất cuộn tròn bản thân lại như chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

"Cô định ngủ à?" cậu hỏi.

"À..

Đúng nhỉ..

Ta đang.. khá mệt..

Khi bị.. hà.. gọi dậy.. phù..

Vậy nên..hà..

đi đến.. người..tiếp.. phù..theo.. nhé...Cô gái.. tiếp theo.. bị.. hà..

Tsun..dere..

đấy..phù.."

Nói xong, cô chìm vào giấc ngủ, không gian tiếp tục biến đổi.

--------------

*GẦM*

*GẦM*

*GẦM*

Tiếp tục là 1 không gian trắng, khác với những viễn cảnh như hồi nãy, viễn cảnh bây giờ.

Có 1 cô gái đang đập sấp mặt một chàng trai.

Một phát đấm của cô gái đủ để khiến 1 ngôi nhà to rộng ra bã, nhưng so với những sinh vật sống, những vết đấm nó sẽ mang lại sự hồi phục cho những người bị đấm.

*GẦM*

*GẦM*

Cậu bị đập bay từ bên này chạm đến bức tường bên kia, nó cho cậu biết rằng bản thân không phải ở trong 1 nơi toàn màu trắng, mà là 1 cái hộp toàn màu trắng.

"a..hu..hu..hic.."

Những giọt nước mắt cô gái ra khi liên tiếp đấm cậu, nhìn thấy những giọt nước mắt đó, trong khoảng khắc cậu nghĩ cô là một cô gái bạo lực đáng yêu.

Các chỗ cô đấm chính là nơi mà tay và chân cậu bị Typhon của Ngạo Mạn rút ra, khi cô kết thúc những nấm đấm của mình.

"Đứng lên !"

Nghe lời cô, cậu vô thức đứng lên, chân cậu đã được mọc lại như cũ.

"Dang 2 tay !"

Nghe theo lời cô, các dây thần kinh cậu bắt đầu vận hành, trong vô thức, cậu đã cảm nhận thấy bàn đôi tay của mình đã trở lại, cậu cố gắng kiểm tra xem có gì lạ không, những mọi thứ điều bình thường.

"Cảm ơn cô."

Cậu hạ thấp người xuống.

"Hứ !

Đừng cảm ơn tôi!

Hãy hứa với tôi!

Đừng bao giờ bị thương trước mặt tôi nữa!"

Cô gái quay mặt đi, những giọt nước mắt cũng đã ngừng rơi.

Cô có một bộ ngực đầy đặn nhưng chiều cao thì không được cao so với người lúc nãy, mái tóc cô màu vàng óng ánh.

Những nấm đấm cô đủ để hủy diệt các thành phố, làm điên đảo mọi quốc gia, nhưng đối với vật sống, nó là những vết đấm mang đến sự hồi phục.

Phù Thủy Phẫn Nộ - Minerva.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 48 : Hoàn tất.


"à..ừm.. cho dù cô nói thế thì.. cuộc đời này đâu biết khi nào tôi bị thương..?" cậu rãi đầu mình nói.

"Ý tôi không phải thế!

Miễn cậu đừng bị thương trước mặt tôi là được!

Tôi không thể thấy người bị thương mà không cứu!

Hiểu chứ!?

đó là [Quyền Năng] của tôi!"

"ừm.. tôi sẽ cố.. dù gì cũng cảm ơn cô vì đã phục hồi tay chân cho tôi."

Cậu nở nụ cười nhạt để cảm ơn, nhưng cô chỉ "hứ!" một cái rồi quay người về phía ngang.

"Tốt nhất đừng làm những việc xấu trước Typo đấy, con nhóc ấy là đã phán xét cậu thì cả tôi cũng chỉ may mắn lắm mới cứu được cậu thôi." cô nói.

"ừm, tôi sẽ nhớ lời cô.

Nhưng [Quyền năng] là thứ gì?"

"Tại sao tôi phải nói cho cậu nghe !?

Đi mà hỏi người đã quâng cậu vào đây ấy !

Được rồi.."

Cô thở dài nhìn cậu một cách phiền phức.

"Tôi không biết rõ [Quyền năng] của những người khác, nhưng [Quyền năng] của tôi là mỗi phát đấm sẽ trị liệu cho cậu, miễn nó không phải vết thương lòng."

"Hiểu rồi..."

"Vậy thì cố mà sống nhé!

Chúng ta hết thời gian rồi."

Nghe thấy cô nói vậy, cậu nhìn vào mắt cô.

"Một lần nữa, cảm ơn cô."

"Hứ!"

Cô quay đầu mình đi như để tránh né sự cảm ơn của cậu, rồi không gian tiếp tục bị biến đổi.

--------------

Một không gian mà có cỏ, ánh sáng, gió mát, nơi mà lúc đầu cậu đến, cậu đi về hướng, nơi có 1 cô gái đang thưởng thức tách trà, khi thấy cậu đến, cô nở một nụ cười nhẹ nhìn cậu.

Ngồi xuống chiếc ghế được chuẩn bị sẵn, khi thấy cậu ngồi xuống, cô hỏi cậu.

"Cậu thấy sao khi gặp mặt 3 Phù Thủy?"

"Ngoại trừ việc tôi bị lấy đi 2 tay 2 chân, gập một người lười biếng và 1 cô gái đập mình chết lên chết xuống chỉ để hồi phục thì mọi thứ đều không sao cả."

Nghe cậu chả lời, cô khẽ bật cười.

"Fufu.

Nói cho cậu biết trong 6 Phù Thủy thì ta là người bình thường nhất đấy."

"Chả người bình thường nào lại đi cho người khác uống dung dịch cơ thể mình cả"

Nghe câu nói cậu đáp trả lời, cô chỉ ngập ngùn không biết nói gì hơn.

Sau một lúc, cô "e hèm" một tiếng rồi nói.

"Dark Ougi là phiên bản hiện diện phần bóng tối của cậu, ta cứ tưởng cậu sẽ không để hắn sống chứ, ai ngờ cậu lại chấp nhận hắn, đừng quên hắn vẫn là phần bóng tối trong cậu đấy."

"Thì sao?

Cha mẹ tôi cứu tôi, thì tại sao tôi lại không cứu lấy bản thân mình?"

Nghe thấy câu trả lời từ cậu, Echidna trông có vẻ ngạc nhiên.

"Hiểu rồi.. cứu lấy bản thân nhỉ.. thật là một câu nói hoài niệm.." cô lẩm bẩm.

"huh?"

"Không gì, ta chỉ nhớ ra một số thứ thôi.

Cũng đến giờ trả cậu lại thế giới cũ rồi nhỉ."

"Sớm thế à.."

"Ý cậu là cậu muốn ở bên tôi nữa sao ~?

Thôi nào hãy đợi cậu lớn hơn tí đi ~" cô che môi mình e thẹn nói chỉ để trêu chọc cậu.

"Tha cho tôi."

Không gian trở nên sụp đổ dần, cũng là lúc cậu sắp biến mất, nhưng

*bụp*

Cậu bỗng ngã ụy xuống đất trở nên khó chịu, thấy vậy Echidna nở nụ cười nhẹ.

"Cũng đến lúc rồi nhỉ."

Cô rời khỏi ghế mình, đến bên chỗ cậu, người đang quậng quậy dưới mặt cỏ.

"Cô..

đã làm gì.."

"Uống đồ của Phù Thủy mà không chút do dự, cậu bị ngốc hay sao?"

Cô vừa nói trong khi lấy tay chọt vào trán cậu.

"Yên tâm đi, ta đã giúp ngươi đó.

Phần bóng tối của ngươi bây giờ sẽ kết với Wisdom Core Solomon, mà giờ thì nó trở thành Sages nhỉ.

Cả 2 kết hợp lại với nhau tạo nên một khả năng mới, đó là 1 món quà nho nhỏ ta tặng cậu khi kết thúc buổi tiệc trà.

Thứ ta sẽ lấy đổi lại là..

À không, cậu đã làm cho ta thỏa mãn đủ rồi nên ta không cần thứ gì nữa.

Giờ thì tạm biệt ~."

"Tại sao.. cô lại biết đến.. kĩ năng của tôi..?"

Cậu cố gắng nói từng chứ trong khi cơ thể khó chịu, nghe những lời cậu nói, cô nở nụ cười nhẹ

"Vì ta là Phù Thủy Tham Lam, Người Tham Lam toàn bộ Tri Thức Thế Giới mà lị ~"

Nói xong, cô búng vào trán cậu nghe thành tiếng.

"C-Cô..

đúng là..

đồ..---

----Phù Thủy."

Sau khi cậu nói xong, ý thức cậu biến mất, nó không được trở về thực tại, hay vào đó tiếp tục là 1 không gian khác biệt, nơi mà có cậu và 2 người kia, Sages và Dark Ougi.

"Vậy như những gì ả ta nói, ta sẽ hòa cùng 1 với thứ này?"

Dark Ougi chỉ về phía cô gái đằng kia, Sages.

"Nếu đó là điều ngài muốn."

Sages nói.

"Vậy, trông cậy vào cả hai."

Lời cậu kết thúc cuộc đối thoại, Sages và Dark Ougi, một người biến thành 1 hạt sáng lấp lánh 7 màu, còn người kia thì biến thành 1 hạt với màu đen sâu thẩm.

Cả 2 va chạm lẫn nhau làm chấn động tâm thức cậu.

"Ta.. xin lỗi.."

Một giọng nói rụt rè phía sau cậu, người mà cảm thấy có lỗi khi cho cậu thử nghiệm Berserk và phát điên, Houka.

"Không sao.

Dù gì tôi cũng là người kêu cô mà."

Cậu vừa xoa đầu cô, vừa nói.

Đó là thói quen mà dạo rằng đây cô ép buộc cậu phải làm, đối với cậu thì cũng chả phiền phức gì.

*Tổ hợp nhân cách [Dark Ougi] kết hợp với [Sages]*

*Tổ hợp sức mạnh [Dark Ougi] kết hợp với [Quyền Năng,Sages.]

2 hạt sáng hòa làm 1 với nhau được 1 lúc rồi biến mất, ra theo sau là 2 cô gái, 1 cô gái trông có vẻ lớn hơn và 1 cô em gái loli.

Cả 2 cúi đầu xuống nhìn chào cậu rồi đồng loạt cất giọng nói của mình.

"Quá trình hoàn tất thưa chủ nhân"

"ừ-ừm.." cậu còn đang bất ngờ khi thấy việc vừa xảy ra, khi cả 2 chào xong, bỗng cô gái loli trở nên tức giận.

"Khoan đã, tại sao ta lại là con gái, hả!?"

Đó chắc chắn là Dark Ougi.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 49 : Tỉnh dậy.


* * *

Sau khi cậu rời đi, để lại một cô gái đang thản nhiên nở nụ cười trong khi uống trà, bỗng một lúc, có một cô với mái tóc tím trải dài từ đâu bước ra.

"Làm như vậy.. với.. cậu ta.. hà.. liệu.. có ổn.. không phù..?" cô nói trong thở dài.

"Một ứng cử viên Hiền Nhân, mang trong mình nhân tố Phù Thủy.

Tôi nghĩ mình có hơi vô lễ, nhưng có nhiều thứ mà cậu ta làm tôi cảm thấy hiếu kỳ, kích thích nhân tố phù thủy bên trong cậu ta đôi chút cũng có sao đâu nhỉ?"

"Lại .. là..

Sách Thế..

Giới..

à.."

"Không hẳn.

Sắp tới sẽ có nhiều thú vị đây."

"Nhưng nói dối cậu ta.. phù...về vụ.. không có..

Đố Kị.. có quá.. không hà..?"

"Việc đó là dựa vào cậu ta thôi, dù gì người đời cũng có câu 'đừng tin vào Phù Thủy' mà."

Cô nói trong khi nở nụ cười thỏa mãn, một nụ cười tựa như vừa có một thí nghiệm khiến cô hài lòng.

---------------------------------

Sau khi Dark Ougi trở thành 1 loli, hắn như 1 bản song sinh của Sages vậy, như vậy, cậu có hai hệ điều hành trong người.

"Này Dark, liệu tôi có thể sử dụng sức mạnh hình thái của cô không?"

'Đừng có mà 'cô' với ta!.

Tất nhiên là có rồi, dù gì ta cũng là ngươi mà, sức mạnh hình thái của ta chắc ngươi cũng có thể sử dụng được, nhưng khá khó để kiểm soát nó lắm đấy."

Với con mắt có chút tức giận, Dark Ougi nói với cậu, từ khi hắn bị loli hóa, cậu không biết phải dùng đại từ nào để gọi hắn cả, và gọi hắn bằng Dark Ougi cũng khá phiền phức nên cậu chỉ gọi mỗi từ Dark.

"Cũng đã lúc tỉnh dậy rồi nhỉ?"

-----------------------------------

"Onii-chan đừng bỏ em mà nữa mà.."

Tỉnh dậy, có một thứ gì đó đang đè lấy tay trái cậu, cậu chợp đôi mắt mình một lúc rồi nhìn xuống, Hibi đang đè chật tay trái cậu khóc, thấy tay cậu có cử động, cô bé bất ngờ đưa mắt lên.

"Onii-chan!?"

Cô bé đẩy người về gần phía mặt cậu, đến nổi cả 2 có thể cảm nhận hơi thở của nhau.

"Mm.."

Cô bé nhắm mắt lại chờ một nụ hôn từ cậu, nhưng đời không như mơ.

"Anh biết em buồn, nhưng hôn môi thì vẫn không được."

Nói xong, cậu hôn lên trán cô bé, điều này cũng đã khiến cô bé hạnh phúc vì anh mình chủ động hôn mình rồi.

"Vậy, anh bất tỉnh bao lâu rồi?"

"Cả buổi sáng rồi ạ..

Bây giờ sắp gần 12 giờ rồi.."

"Hả?

Em không định đi học à?"

"Em lo cho anh nên đã xin nghỉ học..Em không muốn thấy anh mình rời đi mãi mãi.."

Cô bé nói với khuôn mặt còn nước mắt trên má.

"Yên tâm đi, anh sẽ không bỏ em lần nào nữa đâu."

Cậu xoa đầu cô bé, cô bé nhẹ nhàng chấp nhận bản thân mình cho cậu xoa đầu.

Sau một lúc, Zebel từ viên pha lê trên cổ cậu bỗng biến lại chân thể.

"Có vẻ ngài đã vất vả nhỉ, Chủ nhân.

Tôi nghĩ vậy?"

Cậu nhìn cô bé đứng kế bên mình, cô đang nhìn cậu với khuôn mặt vô cảm.

"Tôi nghĩ chúng ta nên xưng hô khác hơn." cậu nói.

"Đã hiểu, vậy ngài muốn tôi xưng hô như thế nào?

Chồng yêu?"

"Hả?"

Nghe thấy lời Zebel vừa nói ra, Hibi cau mày nhìn cô.

"Dù biết ngài là Đại Tinh Linh-sama nhưng xin hãy bỏ qua vụ chồng yêu dùm con!" cô bé nói với ánh mắt có pha đôi chút khó chịu trong đó.

"Gọi tên nhau không được sao? tôi nghĩ vậy?" cậu hỏi.

"Tất nhiên là không, chúng ta mối quan hệ mật thiết với nhau, thậm chí dính vào nhau cả đời, không thể lấy vài cái tên ra để gọi nhau được.

Vậy....

Papa thì sao?

Dù gì ngài cũng sẽ nuôi tôi suốt phần đời còn lại mà.

Tôi nghĩ vậy?" cô nói với giọng mỉa mai ở đoạn cuối.

"Thôi, hãy xem tôi là anh trai cô đi." cậu thở dài trong khi nói.

"Đã hiểu thưa cha."

"..."

Có một số điều cậu nhận ra khi Zebel ở bên cạnh cậu, cô là một tinh linh nhân tạo nên không thể hấp thụ mana của bầu khí quyển như bình thường được, khi giao ước hợp đồng với cậu, cô đã hấp thụ một lượng lớn mana của cậu, mỗi lần cô xuất hiện dưới dạng cơ thể là cậu sẽ mất đi một lượng mana nhất định để cô duy trì cơ thể của mình, tuy nhiên cô cũng có trở nên mệt mỏi khi ở trạng thái đó quá lâu nên lúc cô trở nên mệt mỏi, cô sẽ trở lại vào Tinh thể Pyroxene* để nghỉ ngơi, phục hồi sức mạnh.

(Tinh thể Pyroxene : Tinh thể để chứa Zebel trong đó, nó không phải tự có mà do có người đưa cho cô, các chap sau sẽ rõ.)

(Zebel thường kết thúc câu với "tôi nghĩ vậy" "tôi giả sử" "có lẽ vậy.")

----------------------------

Cậu đi xuống ăn trưa cùng cha mẹ mình, khi thấy cậu đã ổn lại, họ có vẻ rất hạnh phúc, nhưng nhìn thấy người theo sau cậu, Zebel, gương mặt họ trở nên hoảng sợ.

"Đại Tinh Linh-sama!?"

Vì một lý do nào đó, họ có thể nhận biết được đâu là Tinh linh, đâu là con người.

Lý do đó là do Tinh Linh luôn tỏa ra một khí chất khác người, một lượng khí tinh khiết.

Thấy Zebel, họ nhanh chóng quỳ 1 chân xuống để thể hiện sự kính trọng.

"Tại sao người vĩ đại như Đại Tinh Linh lại ở đây?"

Cha cậu nói với chất giọng có đôi chút run rẩy làm cậu khó hiểu, bộ Đại Tinh Linh có gì đó khác bọt lắm sao? là những gì cậu nghĩ.

"Hm..

Xem ra 2 ngươi cũng khá tốt đấy con người.

Ta quả thật là Đại Tinh Linh, hiện giờ đang giao ước với người này."

Cô nói trong khi chỉa tay về phía cậu.

"C-Cái gì?

Ngài giao ước với con chúng tôi!?

Quả thật là một diễm phúc không nói thành lời!" cha cậu nói.

Sau một lúc, cuối cùng cũng đã tới giờ ăn, mọi người đều ngồi chuẩn bị thức ăn, hiện giờ đã mất đi 2 người là Yujin và Yuji hiện đang đi học, thay vào đó là Himi và Zebel.

Zebel thật sự không cần thức ăn, nhưng ăn cũng là một thú vui tao nhã của cô hoặc các Tinh linh.

"Ougi, ta muốn hỏi về mái tóc của con.."

Cha cậu nói.

"Mái tóc con?"

"Onii-sama không nhận ra hm?

Mái tóc của anh vừa có màu đen vừa có màu trắng đó." cô giải thích cho cậu khi thấy cậu có vẻ không hiểu.

"À nó à..

Không có gì đâu ạ."

Vì cậu chấp nhận Dark Ougi, nên cả hai đã hòa làm 1 cùng nhau, chia sẽ cho nhau sức mạnh, mái tóc cậu cũng đã thay đổi nhờ vào sự hòa hợp đó, quyền lợi khi cậu hòa làm 1 với Dark Ougi là vì sức mạnh hình thái của hắn(cô) ta, và vì sự đồng cảm với hắn(cô).

Mục đích của hắn là trả thù cho cha mẹ mình, mục đích bây giờ của cậu cũng vậy.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 50 : Rảnh rỗi thì làm gì?


Sau buổi trưa với gia đình, buổi chiều là 1 khoảng thời gian rãnh rỗi mà cậu có, Hibi thì bảo rằng mình sẽ trở lại trường học giải quyết vụ hội học sinh, lúc này chỉ còn có cậu,Zebel và Himi ngoài sân vì ba mẹ nhờ cậu trông hộ con bé.

"Xem ra cô cũng thích con nít nhỉ?"

Cậu hỏi Zebel, người đang chơi trò xoay vòng cùng Himi.

"Trẻ con là những sinh vật tinh khiết, không như người lớn, chúng không có sự tham lam, nên việc chơi với chúng là điều bình thường với các tinh linh."

Cô nói trong khi nở nụ cười vui vẻ với Himi.

Thấy vậy, cậu triệu hồi Shinobu ra để chơi đùa cùng 2 cô gái, nếu nói về việc Shinobu quý trọng ai nhất ngoài cậu, thì là Hibi rồi đến Himi, sau đó tới 2 cô gái kia, còn đối với Zebel thì Shinobu coi như đồng minh vậy, Zebel cũng nghĩ vậy, cả 2 có một sự khen ngợi nhất định cho nhau.

"Bây giờ, tôi có thể thử sử dụng trạng thái đó không nhỉ?"

---Cậu hỏi trong ý nghĩ của mình.

"Nếu là người bình thường thì sẽ bị mất kiểm soát đấy, nhưng may mắn thay, ngươi không bình thường."

"Ngài vẫn chưa thể sử dụng hết tối đa được, nhưng chúng tôi sẽ hỗ trợ ngài hết mức có thể.

Nhưng nó còn khá nguy hiểm."

---Khi cậu hỏi, song sinh Sages đồng loạt trả lời.

Cậu thoi thúc việc trở nên mạnh hơn, để trả thù, để bảo vệ gia đình mới của mình, những thứ đó điều cần có sức mạnh, và cậu có nó nhưng chưa thể tận dụng được, điều đó làm cậu trở nên khá khó chịu.

"Hay là để ta làm cho ha?"

--Bỗng giọng Dark cất lên khiến cho cậu khá bất ngờ.

"Làm?

ý ngươi là sao?" cậu hỏi.

"Như ta nói đó, để ta lấy quyền kiểm soát cơ thể, rồi sử dụng thử sức mạnh đó cho ngươi xem."

"Nhưng lỡ ngươi phá hủy thứ gì sao?"

Cậu không lo việc hắn sẽ chiếm luôn cơ thể này, dù gì hắn cũng không thể chiếm được, hắn bây giờ chỉ là 1 hệ điều hành tuân theo ý cậu, mà cũng không phải hắn là 1 hệ điều hành mà cậu không lo hắn chiếm thân xác, bởi vì cậu tin hắn.

"Dạo gần đây ngươi có tham gia Guild mà?

Kiếm đại con boss nào cho ta phang đê."

--- Từ giọng nói của hắn như 1 loli, nhưng cậu có thể cảm nhận sự khát máu ở giọng nói đó."

Được rồi.. dù gì cũng đang rảnh nhỉ?

Đi kiếm cấp thôi."

Nói xong, cậu phũi người đứng dậy, thấy cậu đứng dậy, cả 3 đang vui đùa tò mò nhìn cậu thắc mắc.

"Tôi nghĩ mình sẽ ra ngoài một lúc."

Như hiểu ý cậu, Shinobu chạy đến và cạ quanh người cậu.

"Xin lỗi nhưng tao muốn mày ở lại trông Himi."

Nghe thấy lời cậu nói, Shinobu với một vẻ mặt khá buồn nhưng không thể làm trái ý cậu và đi đến chỗ Himi.

"Zebel, cô cũng ở lại đâ-"

"Tôi đi."

Cô chưa kịp để cậu nói dứt câu thì đã từ chối cậu, nói xong cô chạy đến chỗ cậu đến Himi ở đó với Shinobu.

"Ngài quên giao ước rồi sao?

Tôi sẽ mãi mãi ở bên cạnh ngài không bao giờ tách rời được mà?"

---Cô nói trong khi nhìn cậu với con mắt vô cảm.

"Được rồi..

Nhưng nó khá nguy hiểm đấy."

"Ngài sẽ bảo vệ tôi, và tôi cũng sẽ bảo vệ ngài.

Đó là định mệnh gắn liền 2 chúng ta mà phải không?

Tôi nghĩ vậy."

Nói xong, cô dựa người vào cậu.

-----------------------------------------

Trước khi đi, em cậu cũng đã hỏi cậu, cậu viện cớ đi mua đồ, cô bé nhẹ dạ tin tưởng cậu, trước khi cậu rời đi thì cũng đến cô bé hôn lên môi 1 cái.

Trở về phòng lấy thanh kiếm của mình, trước khi cậu định bước ra thì bị ba mẹ cậu bắt lại và hỏi, nhưng khi thấy Đại Tinh Linh ở bên nên họ cũng muốn hỏi nhiều vì sợ làm phiền cô.

Cả 2 xuống phố, cũng là lúc cậu giải thích những việc cậu chuẩn bị làm cho Zebel nghe, cô bây giờ đang ở trong viên Tinh Thể vì ghét phải đối mặt với nhiều người, cả 2 người chia sẽ nhau qua thông tâm tinh linh.

"Oh?

Ý ngài là ngài định thử nghiệm hình thái sao?"

"Cô nói trông có vẻ không bất ngờ ha?"

"Tôi sống lâu hơn ngài tưởng, những việc như thế chả là gì khiến tôi bất ngờ nữa rồi."

"Ý cô là sao..?"

Cậu lẩm bẩm trong suy nghĩ mình, nếu Zebel không bất ngờ về việc một thằng nhóc 13 tuổi đã có hình thái, liệu cũng đã một số trường hợp như vậy? cậu không muốn đào bới quá khứ của cô bây giờ nên cũng bơ nó qua.

Theo cậu biết, khi cô ở trong Tinh Thể này, cô cũng có thể vào tâm thức cậu nếu cô muốn, lúc đó khi cô gập cả 3 người kia trong tâm thức, không biết cô sẽ có cảm nghĩ như thế nào?

Cũng đã tới Guild, cậu dẹp mớ suy nghĩ đó sang một bên và bước vào.

Không biết có phải Guild của thành phố này có gì khác với Thủ đô* hay thành phố khác hay không nhưng nó mang lại cảm giác khó chịu, nồng nạt mùi rượu khi cậu bước vào, nhất là với đặc tính Dark Elf của cậu.

(Note : Nơi mà main ở không phải là thủ đô nhé.)

Khi một mạo hiểm gia bước vào, điều đầu tiên là họ sẽ đi đến bảng nhiệm vụ và xem có nhiệm vụ nào phù hợp không, nếu phù hợp thì họ sẽ chấp nhận nhiệm vụ đó tại quầy tiếp tân, nhưng với cậu thì chỉ đơn giản là bước vào nhìn các nhiệm vụ xong rồi trở ra thôi, vì Guild có điều kiện là không cho 1 thằng nhóc không đủ tuổi đi đập các con quái cho là không thể, họ cũng nghĩ Goblin quá khó so với 1 thằng nhóc 13 tuổi như cậu mặc dù cậu đã đập các con Goblin như giã gạo.

Vả lại cậu cũng chẳng muốn trả nhiệm vụ chút nào, khi đó họ sẽ thấy được bảng trạng thái cậu thông qua kiểm tra thẻ Guild, cậu cũng sẽ mau chóng giải quyết vấn đề này, hoặc có lẽ là không vì cậu cũng có hứng thú với Guild đâu, 'Guild chỉ là nơi dành cho lũ man rợ kiếm sống bằng cách giết quái vật thôi' là những gì cậu nghĩ bây giờ.

Nhìn xem có nhiệm vụ mà xuất hiện quái vật gần đây, cậu lướt lấy nó 1 lúc rồi tiếp tục rời đi, tất nhiên thứ cậu lướt không phải bảng nhiệm vụ của rank F, mà là của rank F trở lên.

"Orc là những sinh vật to lớn hơn Goblin, da vừa có màu nâu vừa có màu xanh, thể lực vượt trội hơn người thường và thường bắt phụ nữ để làm buồng sinh đẻ.

Càng quét cả ổ của chúng cũng chả sao nhỉ?"

Nhiệm vụ mà cậu có hứng thú là 'Phát hiện ra nơi ở của Orc' Nhiệm vụ của một nhóm rank B+ tập hợp lại mới có thể tấn công được hang ổ của Orc, tất nhiên phần trăm thắng của tập thể rank B+ hợp sức lại chỉ là 50 phần trăm, Orc thông minh hơn Goblin nhiều, ai biết được liệu chúng có giăng bẫy chờ họ hay không, nên mỗi con như chúng được xếp hạng quái vật hạng C+, cần 2 mạo hiểm gia hạng B để có cơ hội thắng nhiều hơn khi đấu với 1 con.

Trong thân tâm cậu, đang có 2 người nở nụ cười méo mó, người thì cười vì sự lựa chọn của cậu, người thì cười vì sự thỏa mãn và khát máu.

Thấy cả 2 như vậy, Sages chỉ biết thở dài.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 51 : Hang Orc và điều bất ngờ.


"Ở đây nhỉ?"

Chỉ đến 1 cái hang động ở trước mặt mình, nó nằm sâu trong tận khu rừng và bị che bởi khá nhiều cây cối.

"Chắc vậy, tôi có thể cảm nhận mùi máu pha lẫn mùi kinh tởm trong đó."

Zebel đáp lại lời cậu.

"Được rồi, vậy cô đã làm quen được với những cá thể trong tôi chưa?"

Trong lúc cậu đi đến đây, cậu cũng đã Zebel gập những người trong tâm thức mình, cô có vẻ bất ngờ khi thấy cả 3 người đó, thậm chí cô còn trừng mắt nhìn Sages một hồi lâu.

"Tuy khá là bất ngờ nhưng tôi nghĩ mình có thể quen với họ rồi ạ."

Trả lời cô bằng cái gật đầu cho qua, cậu tiếp tục nói chuyện với người tiếp theo.

"Vậy nhờ ngươi, Dark-san."

"Để đó cho ta."

Khi cả 2 trao đổi xong, mái tóc cậu từ màu đen trắng thì nó đã trở thành cả 1 màu đen.

"Vậy ra đây là cảm giác của thế giới thực sao, cũng không lạ mấy."

Dark Ougi, người đang điều khiển cơ thể cậu, hắn đang làm đủ trò khác nhau để thử nghiệm cơ thể cậu.

"Vậy, bắt đầu thôi.

Hình Thái của Sự Phẫn Nộ, Wrath Clown."

Hắn nói xong, một quyển sách màu đen thẩm xuất hiện trước mặt hắn, nó bắt đầu biến thành những làng khói đen lao đến như thể hấp thụ lấy hắn.

Sau một lúc, những làng khói đen trở nên nhạt dần, để lại đó 1 cơ thể cao ráo, móng tay, đôi chân trở nên dài ra, những bóng đêm vẫn còn bay xung quanh như thể nó sẽ không tách rời.

"Vậy ra đi là Hình Thái của ngươi sao?"

Cậu nói với vẻ khá tò mò khi thấy nguyên dạng của hắn.

"Đúng, mặc dù đây là lần đầu ta thử sau nhiều năm, nó cũng không quá tệ."

---Hắn nói trong khi đang thử nghiệm cơ thể của mình.

"Quyền năng của ta là gì ấy nhỉ..

À đúng rồi, [Chain of Clown]*.

Cho phép ta tạo nên một sợi xích trói buộc kẻ địch, phá hủy tinh thần kẻ địch, phá hủy lý trí kẻ địch, hoặc xiết kẻ địch đến chết.

Nó có thể vô hình với những người phẫn nộ ta, chắc là vậy."

Hắn nói với một vẻ mơ hồ, điều đó làm cho cậu khó chịu nhưng cũng nhận ra rằng, chính sợi xích đó, vào lúc đó đã áp dụng lên cậu.

"Chỉ có vậy thôi sao?"

Cậu tò mò, không lẽ sức mạnh của hắn cũng chỉ đến vậy thôi sao?

Hay do mỗi hình thái có mỗi quyền năng riêng?

Hắn im lặng đôi chút rồi trả lời.

"Nó có thể trói buộc cả kẻ mạnh, dù cho hắn mạnh đến đâu nhưng dám phẫn nộ ta thì điều bị nó trói tất."

"K-không, đó không phải là điều tôi muốn hỏi..

Ý tôi là không còn gì khác sao?"

"à à, sức mạnh ấy hả?"

Hắn nói như có vẻ hiểu rồi bước đến chỗ chiếc hang động, điều cậu thấy kì lạ là chả thấy một bóng dáng của con Orc nào, nó khiến cậu trải dài mana mình ra và cảm nhận.

"Có 26 người đang ở trong đó, 40 con Orc thì phải.

Nhanh lên." cậu ra hiệu cho Dark Ougi, hắn chỉ cau mày một lúc rồi làm theo.

Hình Thái của hắn giúp hắn gia tăng đôi chút sức mạnh về mặt chỉ số nhưng nó không quá mạnh, có lẽ các Hình Thái khác cũng vậy, nhưng trừ một việc mỗi hình thái là có một quyền năng đặc biệt, nó khiến cho việc số người nhận được Hình Thái rất ít, có thể chỉ là 5% số người trên 1 đất nước nhận được, nhưng người đó sẽ được yêu cầu tham gia vào đội Kị Sĩ.

"Nhưng hình như ngài hiểu lầm gì rồi đó, Chủ nhân."

Zebel nói với cậu trong tâm thức.

"Hiểu nhầm..?"

"Những người mặc dù nhận được Hình Thái, nhưng quyền năng của nó rất yếu đến nổi nó không được gọi là quyền năng mà là kĩ năng.

Ví dụ như một số người nhận được hình thái sẽ được Thông Thạo Ma Thuật Nước, nó là một thứ cùi bắp không đáng để gọi là quyền năng.

Còn quyền năng mà hắn đang nắm giữ thì lại khác."|

"Ý cô là Quyền năng của Dark Ougi?"

"Đúng vậy.

Quyền năng của hắn chính là thứ gì đó rất đáng sợ, những kẻ không biết đến ưu điểm Quyền Năng của hắn mà dám đối đầu với hắn là một thảm họa."

Từ những gì Zebel nói, cuối cùng cậu cũng đã hiểu.

Quyền năng [Chain of Clown] của Dark Ougi bá vô cùng, những kẻ dám mở mồm ra bảo phẫn nộ hắn, giận dữ hắn và tấn công hắn, chắc chắn những kẻ đó những kẻ thua khi không thể thấy được sợi dây xích đã quấn quanh người mình từ khi những kẻ đó tỏ ra phẫn nộ với hắn ta, một kĩ năng đáng sợ.

Uư điểm của quyền năng hắn cũng khá là nhảm nhí khiến người khác chán nãn, đó là đánh hắn với một trạng thái vui vẻ, nở nụ cười trên môi cho dù hắn giết cha mẹ mình.

"Fufu, hiểu ta lợi hại tới cỡ nào chưa?"

Nghe suốt cuộc trò chuyện giữa cậu và Zebel trong khi đang chạy, Dark nói trong khi nở nụ cười hài lòng.

"Nhưng mà cái hang này sâu vãi đái ra ấy, à tới rồi."

Sau một lúc, cuối cùng cũng đã đến nơi cần đến, cậu đang nhìn thấy khung cảnh 40 con Orc đang bao quanh 26 con người.

"Ta nghĩ mình không cần giúp, đó là vấn đề của chúng."

Dark Ougi dừng lại và núp sang một bên nhìn cả 2 phe, cậu đồng ý với vấn đề đó, chả có lý do gì để cậu giúp họ, lũ con người đã chui vào hang của bọn Orc cả, dù gì trông lũ con người đó có vẻ tự tin.

"Ta nghĩ mình nên tắt Hình Thái đi, dù gì cũng không thể sử dụng nó quá lâu, với cái lượng khí u ám mà Hình Thái toát ra, ta cũng sẽ bị phát hiện thôi dù đã ém mana mình lại."

Dark Ougi trở lại hình dáng ban đầu của cậu, một chàng trai 13 tuổi tóc trắng, bên vai là một thanh kiếm.

Họ đang quan sát trận chiến của 40 con Orc và 26 con người.

* * *

"Chết tiệt!

Ta không ngờ hang ổ của chúng lại đông đến vậy!

Kẻ nào dám nói chỉ có 20 con đấy!"

---Một người đàn ông vừa thở gấp vừa nói, ông có vẻ bị thương khá nhiều khi bị tấn công tập thể bởi Orc.

"Làm sao đây!?

Nếu không tìm cách, chúng ta sẽ bị giết mất!"

---Một người phụ nữ trạc tuổi 25, cô là một kiếm sĩ hạng B+, mặc dù thứ hạng cô có là do mỗi tối cô làm con điếm cho những mạo hiểm gia mạnh để có thể lên được rank B+ này.

"Pháp sư hãy xài ma thuật đi!"

Một người đàn ông đang hét về chỗ 6 người pháp sư đang co rúm lại ở giữa, họ bắt đầu niệm phép, những người khác thấy vậy nên cũng câu giờ cho họ thi triển phép thuật.

Ma thuật họ muốn sử bậc là ma thuật hệ lửa bậc 2 với ý định muốn thiêu rùi bọn Orc, nhưng nó mất khá lâu thời gian để niệm chú nên những người khác đã câu giờ cho họ, bọn họ có 1 khái niệm teamwork rất tốt.

Sau khi các pháp sư đã tạo ra một đợt lửa gồm 6 quả cầu lửa, nó to hơn đầu người gấp 2 lần, 6 quả cầu lửa được bắn tới những con Orc, trước khi bắn, các pháp sư cũng đã ra tính hiệu báo cho bọn họ lùi lại, chỉ để lại bọn Orc đang ngai ngát con nai vàng.

Khi thấy đám Orc gồm 12 con trước mặt mình bị ăn 6 quả cầu lửa, bọn họ vừa thở hỗn thển vừa tỏ vẻ vui mừng, nhưng khi đám lửa tắt, nơi đó còn lại 10 con Orc đang đứng.

"Chết tiệt!

Bọn chúng đã che cho nhau!

Và cái khả năng kháng phép hơn người của bọn chúng nữa!"

Một người đàn ông nói với giọng kiệt sức.

Trông bọn họ có vẻ khá thất vọng nhưng cho đến khi một quả cầu lửa to hơn 6 quả cầu kia bay đến chỗ bọn Orc, bọn chúng bị bất ngờ và chết ngay lập tức, còn những người trông có vẻ vui mừng vì tưởng tiếp viện tới, họ nhìn về chỗ vừa bắn ma thuật ra, do khí bay xung quanh nên họ không nhìn rõ.

"Vậy ra ngài là mạo hiểm gia rank S sao!?

Cảm ơn đã đến cứu chúng tôi."

Đợt khí phai dần, nơi đó là 1 cậu nhóc 13 tuổi đang đứng khiến họ bất ngờ, nhưng sự bất ngờ đó chưa hết khi cậu cất tiếng nói của mình.

"Cứu?

à ừm..

TAO SẼ GIẾT HẾT CHÚNG MÀY!

BAHAHAHA!"

Nở một nụ cười man rợ, cậu nhìn những con người đang đứng đờ ra với một nụ cười méo mó.

Tuy trước mặt họ chỉ là một đứa nhóc, nhưng có thứ gì đó ớn lạnh chạy dọc lưng họ.

-------------------

[Chain of Clown] : sợi xích của chú hề.

Quyền năng ở đây khác với các chap mà main ở với các Phù Thủy nhé, Quyền năng đó nghĩa là Thẩm Quyền, còn ở đây Quyền Năng là Quyền Năng.

Các chap sau sẽ biết, spoil nhiều thì không còn ý tưởng viết mấy chap sau nữa.

Không hiểu sao chap này có hứng nên viết nhiều vl =)))
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 52 : Khám phá.


Nhìn cách chiến đấu của họ cho thấy họ là những chiến binh lão luyện, quả nhiên không hổ danh là B+, nhưng nó khiến cho cậu phát tởm, những người phụ nữ trong đó, có thật sự là kiếm sư không?

Theo phía nhìn của cậu, họ chỉ là một lũ đang cản đường khi chỉ lao lên rồi bị tấn công xong để những người khác bảo vệ.

Và một lũ ngu người tỏ ra nam nhi nữa, cái kiểu gì mà họ có thể rời bỏ con quái vật mà mình đang tấn công rồi lao đến cứu những người phụ nữ như anh hùng cứu mĩ nhân vậy, chính điều đó mà những tên đó đã bị lũ Orc tấn công từ 2 phía và bị bao quanh.

Họ bắt đầu hét vào mặt các pháp sư để kêu họ sử dụng ma thuật mở đường, nhưng các pháp sư đó là hạng cùi hay do hạng B+ nó vậy?

Họ dùng phép thuật bậc 2 để tấn công Orc, một loài có lớp da rắn chất và kháng phép cao.

Vì không muốn phí thời gian của bản thân, cậu và Dark điều chấp nhận việc nên ra tay sớm, đợi đám người này chết sạch thì chắc còn khá lâu khi bọn chúng cứ liên tục rên rỉ nãy giờ.

Phóng ra với một vẻ khá Chuunin*, Dark nở nụ cười man rợ nhìn họ.

"Như nói trước, ta đến đây để giết tất cả mọi thứ mình thấy chướng mắt."

"Đừng có đùa thằng nhóc con!

Mày nghĩ mày là ai chứ!?"

--- Một người đàn ông cất giọng nói lên, tuy vậy tay,chân ông cũng run rẩy vì cảm nhận được sự nguy hiểm từ cậu bé trước mặt mình.

"Thôi nhóc đừng đùa nữa, nguy hiểm đó!

Nếu nhóc là người sử dụng ma thuật lúc nãy thì hãy cứu bọn ta đi!"

---Một người phụ nữ nói thẳng về phía Dark, thấy vậy hắn nở nụ cười méo mó đáp.

"Nguy hiểm thật nhỉ?"

*Crack*

Với 1 tiếng búng tay, hàng chục ngọn giáo băng xuất hiện sau lưng cậu, nó khiến cho mọi người không khỏi bất ngờ, trong khi họ bất ngờ thì đám Orc không hiểu gì và vẫn tiếp tục tấn công họ khiến họ chật vật.

"Khổ quá ha?

Để ta giúp đôi chút."

Dứt lời, những ngọn giáo băng bay đến chỗ các mạo hiểm gia, các pháp sư đã cố gắng dựng khiên nhưng vô dụng, khiên của họ chỉ mới bậc 1,bậc 2 thì làm sau đỡ được một đợt mưa giáo liên tục xã xuống?

Những ngọn giáo xuất hiện liên tiếp mà không lấy 1 giấu vết gì bảo rằng nó sẽ kết thúc.

Khi nó kết thúc, cũng là lúc không còn lấy 1 con người nào trong 26 kẻ còn sống, thay vào đó là một lũ Orc vẫn còn một số con sống nhưng đa phần là bị thương.

"Hahaha, bọn mày còn giỏi hơn lũ ruồi bọ kia!

Được, có thưởng."

Dark Ougi cười thỏa mãn, sau đó đưa tay mình về phía những con Orc đang nhìn hắn với ánh mắt tức giận.

Từ trong lòng bàn tay hắn, một quả cầu màu đen đang có hiện tượng như ngọn lửa cháy, nó là lửa đen, thứ sức mạnh mà cậu nhận từ Houka, quả cầu lửa dần lớn lên, nó lớn đến 1/2 cái hang thì dừng lại, tính ra thì cái hang này cũng khá rộng.

"Thưởng đây ~"

Quả cầu lửa màu đen khổng lồ từ từ lao đến chỗ những con Orc xấu số, chúng sợ hãi khi nhận ra thứ sức nóng khủng khiếp đó chạm đến mình, nhưng chưa kịp hét ra đau đớn, ngọn lửa đã nuốt chửng mọi thứ trên đường bay, cho đến khi nó chạm vào tường và nổ.

Lúc đó hắn chuẩn bị rời đi vì hài lòng thì từ chỗ nổ đó, có một thứ khiến cả hắn và cậu điều cảm nhận được và khá tò mò.

"Đi chứ?

Ta thấy thú vị đây."

"Cũng nên?

Nhưng tôi nghĩ đến lượt mình rồi."

"Ể? nhưng mà chưa hết thú vị mà!"

"Cóc quan tâm."

"Tch!"

Nói xong, cả 2 người chuyển lại quyền cơ thể cho nhau, mái tóc cậu cũng trở thành 1 màu đen lai trắng.

"Xem ra cũng mạnh lên khá nhiều rồi nhỉ?

Đi thôi."

Giữ chặt thanh kiếm bên thân mình, cậu bước đi đến nơi vụ nổ, nhìn nó, đó là một tầng hầm bí mật và cổ kĩ, cậu khẳng định rằng chắc chắn không phải do lũ Orc tạo ra, lượng mana dày đặc xung quanh.

Cậu bắt đầu mở cửa tầng hầm và tiến vào, bên trong là các bậc thang để đi xuống, cậu nhẹ nhàng đi xuống, những bậc thang và bức tường 2 bên có thể gọi là cũ kỹ như thể nơi này đã bị bỏ hoang rất nhiều năm, nhưng nó vẫn không quá lâu để 1 bước đi nhẹ nhàng có thể làm nó vỡ.

Đi đến cuối của bậc thang, tiếp tục là 1 căn phòng ở trước mắt cậu, khác với cánh cửa ở trên, nó được ra bằng thép không rỉ và rất cứng, như thể nó dành để giam giữ tù nhân vậy, xung quanh cánh cửa cũng là sắt, khả năng biến đổi cơ cấu hệ kim của cậu không đủ khả năng để thay đổi cơ cấu ở cánh cửa sắt đó, nhưng cậu lại rất tò mò bên trong có gì, nên

"Phá thôi."

Lùi về phía sau các bậc thang, cậu tạo nên một quả cầu lửa tương đối lớn, may mắn thay là ở đây diện tích khá rộng nên chả sao, cậu ném quả cầu lửa vào cánh cửa thép.

"Quả nhiên.."

Nhận lấy quả cầu lửa, cánh cửa chả có gì gọi là xi nhê, còn quả cầu lửa thì khi chạm lấy cánh cửa thì nổ khắp nơi một lúc rồi biến mất.

"Vậy thì đành thử vậy."

Cậu rút thanh kiếm mình đeo trên vai , tiến lại khá gần cánh cửa, cậu vào tư thế tấn công.

Thanh kiếm bắt đầu được bao quanh bởi mana, dần dần lượng mana bao quanh thanh kiếm bắt đầu đổi thành màu đen, những màu đen đó như đang lã lướt trong cơn gió, nhưng không phải, chúng đang cháy, thanh kiếm cậu được bao quanh bởi lửa đen, ngọn lửa có thể đốt cháy mọi thứ mà lửa thường không thể đốt được.

*GẦM*

Vươn thanh kiếm lên và chém về phía cánh cửa, cánh cửa nhận lấy nhát chém của thanh kiếm, tuy nó không nát làm 2, nhưng có thể thấy nó đã sức mẻ tại ngay nơi cậu đánh.

*GẦM GẦM GẦM GẦM*

Không dừng lại ở đó, cậu tiếp tục chém liên tục về phía cánh cửa cho đến khi nó nứt làm 2, cũng là lúc thanh kiếm của cậu đã biến thành những hạt li ti, nó chịu áp lực từ mana và ngọn lửa đen, thậm chí lại chém liên tục vào một cái gì đó còn bền vững hơn cả bản thân, việc nó vỡ cũng là điều bình thường, tuy biết trước điều đó nhưng cậu cũng khá buồn.

"Dù gì cũng là của cha mình cho..

Mà kệ."

Quâng đi chui kiếm dang cầm sang 1 bên, cậu bước vào nơi bị nứt làm hai.

-----------------------------------------

Chuunin : các tư thế mà ảo tưởng sức mạnh, như chạy giống ninja trong Naruto ấy =)))
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 53 : Golem bảo vệ.


Trước khi bước vào, cậu cũng đã kết luận rằng chắc chắn nơi này không thể là nơi chứa vàng hay kho báu các thứ được, nếu nó là nơi chứa vàng hay kho báu thì đâu cần phải có lượng mana khắp nơi?

Nhưng kết luận của cậu đã sai.

"Vàng..?"

Khi bước vào, tiếp tục xuất hiện một cánh cửa trước mặt cậu, nhưng nó không cánh cửa mà cậu phá, nó chỉ là cánh cửa bình thường mà cậu có thể mở được, khi bước vào trong, thứ đập vào mắt cậu là 1 núi vàng, khắp nơi thứ gì cũng là vàng và áo giáp.

"Mình không cần vàng..

Thử đi kiếm xem có thứ gì xài được chăng?"

Lẩm bẩm xong, cậu bước đi và lục soát khắp nơi, đa phần đều là những áo giáp hạng nặng, nhưng cậu lại chả cần nó lắm, nó nặng, thậm chí cậu còn đang hoang mang không biết nó có bền bỉ hơn da rồng không nữa, nên cậu quyết định không lấy nó.

"Oh?"

Có một thanh kiếm nằm bên trong các áo giáp hạng nặng, cậu rút nó ra, nó là một thanh kiếm kỳ quái mà cậu chả thấy qua bao giờ khi nhìn hình dáng nó.

Lưỡi kiếm dài uốn cong lên một chút ở phần đầu kiếm, nó tuy mỏng hơn thanh kiếm trước của cậu, nhưng cậu chắc chắn nó bền và bén hơn thanh trước rất nhiều, 1 phần là do cảm nhận, 9 phần là do cậu thẩm định nó.

Cậu quyết định chọn nó, một thanh kiếm kỳ quái nhưng cậu khá thích, đeo nó qua một bên, khi cậu định đi thì lại có một thứ lọt vào tầm mắt cậu.

[Nhẫn Vật Phẩm]

"Bội thu.."

Khi nhìn vào công dụng của chiếc nhẫn, nó khiến cho cậu nghĩ mình là kẻ may mắn nhất hôm nay, nó cho phép cậu chứa đựng các vật phẩm nhưng không phải sinh vật sống, nó cho phép chứa theo kích thước mana của cậu.

Biết rằng bản thân vừa bội thu, cậu lấy đi kha khá lượng vàng, tìm kiếm xung quanh, cậu còn thấy một số cây trượng phép, cậu quyết định hốt nó luôn.

Cánh cửa tiếp theo cuối cùng cũng hiện ra trước mắt cậu sau khá nhiều phút tìm kiếm, trước khi đi, cậu cũng đã cúi đầu cảm ơn người đã để đống này ở đây, và tất nhiên cậu cũng xin lỗi vì đã chôm đồ mà không xin phép, mặc dù thân tâm cậu lại chả thấy có lỗi tí nào.

Đi đến cánh cửa tiếp theo, nó là một nơi khá rộng, lượng mana trong đây phát ra nhiều hơn lượng mana của phòng nãy rất nhiều, cậu tiếp tục bước đi, sau một lúc cậu cũng nhận ra rằng đây là một hành lang rộng.

Cậu tiếp đi cho đến khi thấy một thứ khiến cau mày.

"Nó là?"

"Golem, chắc nó được tạo ra để bảo vệ nơi này, không phải chỉ có 1 con thôi đâu."

Khi Houka nói xong, khoảng 5 con từ trong bóng tối trước mặt cậu xuất hiện, trên tay chúng là những thanh rìu sắt.

(Bọn này cũng có mana tương tự như nơi này..

Có lẽ bọn chúng được tạo ra cùng thời điểm nơi này được xây dựng nhầm bảo vệ.)

Khi cậu vừa dứt suy nghĩ của mình, cũng là lúc 1 trong số chúng lao lên và chém thẳng vào nơi cậu đứng, may mắn cậu kịp né sang một bên, nhìn lại nơi cậu vừa né, bây giờ nó đã vết nứt trên đó.

Rút thanh kiếm mà mình vừa chôm ra, tuy cậu chưa quen với thanh kiếm này, nhưng cậu nghĩ sẽ ổn thôi nếu cậu không chém bừa.

*GẦM*

Bọn chúng tiếp tục tiến lên tấn công cậu, về sức mạnh hơn người bình thường, cậu có thể né dễ dàng 1 đòn, nhưng với 6 đòn liên tục thì cũng trở nên chật vật, khi né xong, cậu phóng đến và chém 1 con ở trước mặt mình, tuy nhiên khi chém chúng, nó chả có dấu hiệu gì chày xướt cả, cậu phóng ra sau.

"Chúng được tạo từ sắt nhỉ?"

"Oh?"

Khi cậu truyền mana vào thanh kiếm của mình, nó rất dễ dàng và lưu loát, nó thậm chí dẫn truyền mana còn tốt hơn thanh kiếm cũ của cậu rất nhiều, điều đó khiến cậu lỡ hốt ra kinh ngạc.

Tiếp tục biến đổi lượng mana bao quanh thanh kiếm, nhưng cơn gió bắt đầu bao quanh thanh kiếm, cậu sử dụng sức mạnh của gió vì nó sẽ tăng khả năng bén và nhanh của kiếm lên.

Phóng đến, cậu chém vào tay 1 con Golem, khi thanh kiếm chém trúng, những ngọn gió như là ông chích liên tục tấn công vào chỗ cậu chém, cho đến khi cậu phóng ra, những ngọn gió vẫn còn đang cắt sâu vào tay của con Golem, dần dần, cánh tay của nó bị cơn gió cắt đến đứt ra khỏi phần cơ thể mình, mất đi tay cầm kiếm, đồng nghĩa với việc không còn khả năng phản kháng mạnh mẽ nữa, nhưng nó là Golem, mất đi cánh tay cầm vũ khí của mình, nó vẫn không nao núng mà lao đến dùng tay trái của mình đấm vào cậu.

Dùng thanh kiếm đỡ lấy nấm đấm của nó, cậu có thể cảm nhận được chấn động từ nấm đấm thông qua thanh kiếm, nó khiến cậu bị lùi về phía sau một chút, nhưng đó không phải vấn đề, rút thanh kiếm mình ra và né sang một bên, cậu lao đến và chém vào đầu nó, lần này cậu đã thêm đôi chút sức mạnh vào thanh kiếm để khiến nó mạnh hơn, điều đó đã khiến cho thanh kiếm chém bay đầu luôn con Golem.

Thấy đồng đội mình chết, chúng vẫn không lo lắng, hoảng sợ hay nao núng, chúng tiếp tục lao đến tấn công.

Cậu phóng ra xa khỏi tầm tấn công của chúng, chuyển đổi từ thuộc tính gió của thanh kiếm sang thuộc tính lửa, gia tăng sức mạnh cơ thể mình, cậu phóng đến và chém thẳng người con Golem giữa, điều đó tạo nên một vết cắt sâu đang cháy ở giữa cơ thể Golem, nhưng chỉ nhiêu đó không khiến nó chết, cậu tiếp tục đâm thêm 1 nhát trước khi những con khác định ra đòn và nhảy lùi về phía sau.

"Nhảy múa cũng đã mệt rồi, nghỉ thôi."

Cất thanh kiếm đi, cậu đưa bàn tay mình về phía các con Golem, tay cậu bắt đầu viết những ký tự gì đó mà người thường không hiểu, sau một lúc, một vòng sáng xuất hiện trước cậu.

"Thuật Thức : Thơi Thở Rồng."

Từ vòng sáng trước tay cậu, một đợt lửa khổng lồ xuất hiện và lao đến chỗ những con Golem, nó không phải là lửa bình thường, nó là lửa từ những con rồng cổ, sức nóng của nó dư sức để thiêu rụi 5 con Golem kia.

*BÙM*

Đợt lửa lao đến chỗ những con Golem, nó nuốt chửng chúng và nổ tung, nếu là những vật thường thì ngọn lửa sẽ không nổ tung, nhưng nó là những sinh vật tích tụ mana khá nhiều, khi ngọn chạm đốt các Golem, chúng cũng đốt luôn nguồn mana, khi quá nhiều áp lực một lúc, nó sẽ khiến những con Golem nổ tung, và đó là cái kết cho bọn chúng.

"Vậy, phía trước sẽ là gì?"

Cậu bước đi sau khi vụ nổ kết thúc, tất nhiên cậu không nhận lấy vết thương nào từ vụ nổ vì lá chắn và đứng cách xa vụ nổ.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 54 : Giam giữ Vampire?


Đó là lần đầu tiên cậu thấy những con Golem, chúng to hơn khá nhiều so với người lớn nên tất nhiên chúng lớn hơn cậu rất nhiều, cậu dường như chỉ đứng tới đầu gối chúng, chúng có lẽ là những con quái vật mạnh nhất trong những con quái vật cậu gập, điều đó khiến cậu phấn khích về thứ chúng bảo vệ.

"Tch."

Chật lưỡi 1 tiếng vì những gì trước mặt cậu, chúng tiếp tục là những con quái vật, khác với những con Golem lúc nãy, chúng là những rắn màu đen, chúng không quá dài, nhưng chúng dài hơn cậu đôi chút, đồng loạt xuất hiện cả 4 con, chúng thấy con mồi mình lập tức lao đến ngay lập tức.

"Ah?"

Chúng lao tới đồng loạt với vận tốc khá nhanh, nhanh hơn những Golem lúc nãy nhiều, bằng chứng cho việc đó là cậu đã gia tăng sức mạnh mình lên để né, sau khi né lùi xuống, cậu đưa tay về phía chúng và tung ra vô số ngọn lửa, nhưng chúng có thể né nó với cơ thể dẻo dai và tốc độ của mình, khác với những con Golem lúc nãy, những con rắn này thiên về tốc độ nhưng khả năng kháng phép kém hơn so với những con Golem, còn những Golem lại có kháng phép cao nhưng hạn chế về mặt tốc độ.

"Vậy thì"

Vừa dứt câu nói, vô số cơn gió trôi nổi khắp nơi bên cạnh cậu.

"Né thử xem."

Những đợt gió như những thanh cưa vô hình lao đến chỗ những con rắn, chúng không thể né sang cả 2 bên vì cả 2 bên cũng điều có những cơn gió lao đến, chúng giật lùi về phía sau, bỗng một lúc, cậu chẳng thể nhìn thấy chúng nữa, không phải vì chúng chết, vì chúng đã tàng hình, đó khả năng của chúng, [Shadow Hide].

Khả năng cho phép chúng hòa mình vào những bóng đêm xung quanh, một khả năng tiện lợi dành cho việc ám sát, nhưng chúng cũng không thể qua nổi khả năng cảm nhận mana của cậu.

Cậu tiếp tục bắn ngọn gió ra bốn hướng xung quanh mình, những đợt gió chém vào những nơi không có ánh sáng chập chờn của đá tinh anh, loài đá phát sáng ở trong đây.

Sau khi những đợt chém biến mất cũng là lúc có thể thấy đồng loạt 4 cái xác của những con rắn rớt xuống.

"XAH ~!"

Ở nơi bóng tối mà cậu không tấn công, con rắn thứ năm tưởng rằng cậu không thấy nó nên nhân lúc này đã phóng ra định cắn vào cổ cậu tạo nên một đòn chí tử, nhưng khi nó chưa kịp cắn vào cổ cậu, bàn tay cậu đã bắt lấy nó khiến nó vô tình tức giận chống cự nhưng không được, nó càng chống cự thì cậu lại càng bóp nó mạnh hơn.

"Vậy, tôi phải hút máu của con này à?"

Cậu lẩm bẩm.

(Đúng, tôi sẽ xét nghiệm DNA và phân tích khả năng của nó để nhận được sức mạnh của nó.) Sages nói với cậu.

"Vậy còn độc tố trong cơ thể nó thì sao?"

(Độc tố của nó chả là gì so với khả năng kháng độc của ngài.)

"Được rồi.."

Cậu thở dài, cầm con rắn trên tay, cậu nhìn nó với ánh mắt ngán ngẫm, sau một lúc cậu cũng quyết định sẽ hút máu nó.

Khi nghĩ đến ý định hút máu nó, răng nanh của cậu bỗng trở dài đi như răng nanh của Vampire, cậu cắn vào phần thân đang cựa quậy của nó, chiếc răng nanh bắt đầu hút lấy máu của con rắn, cậu hút máu nó cho đến khi nó không còn có thể sống được nữa, sau đó cậu quâng nó xuống rồi lau môi mình.

Đây là lần đầu tiên cậu hút máu, mà thậm chí là máu rắn nữa chứ.

"Tuy là máu, có cả độc trong đó..

Nhưng cũng không tệ.."

Cậu lẩm bẩm.

(Nhờ cô đấy.)

(Đó là nhiệm vụ của tôi.)

Cậu tiếp tục bước đi về phía trước, sau một lúc cậu cũng đã đến nơi mà có cánh cửa bước vào, sau cánh cửa là nơi mà có mana nhiều nhất, cậu định mở cửa nhưng, nó bị chặn bởi 1 giây xích và cần ổ khóa để mở nó.

"Phá thôi."

Crack!

Sau khi nói xong, cậu đưa thanh kiếm lên có truyền ma lực vào và chém chiếc dây xích khiến nó nứt ra làm 2, cậu mở cánh cửa và từ từ bước vào.

Không gian quanh phòng phát sáng nhờ đá Tinh Anh trải dài khắp đường đi, cậu dõi theo bước nó cho đến thấy thứ khiến cậu dừng lại.

"Oy oy."

Trước mặt cậu là 2 cô gái đang bị giam cầm bằng những sợi xích đen, cả hai có mái tóc màu hồng trải dài, đang mặc một bộ đồng phục kỳ lạ, khi nhận ra cậu đến, cả 2 chậm rãi đưa gương mặt mình lên nhìn cậu, đôi mắt họ có màu đỏ và gần giống với đôi mắt phải của cậu khi cậu chuẩn bị hút máu, đôi mắt của Vampire.

Họ nhìn cậu với ánh mắt ngạc nhiên, sau một lúc dường như muốn nói điều gì đó.

"Máu..làm..ơn.."

Cậu nghĩ bản thân mình không nên đung đưa vào chuyện này, nhưng vì đã phóng lao nên cậu quyết định không rời đi mà không lấy lại lao.

Chậm rãi bước đến chỗ họ, cậu đưa 2 đôi tay mình sang 2 bên để cả 2 có thể cùng hút.

"Các cô là Vampire?"

Không trả lời cậu, cả 2 nhẹ nhàng cắn vào làn da cậu và hút máu từ đó, cả 2 đều hút máu cậu một hồi, biểu hiện của họ trở nên dần đỡ mệt mỏi hơn, còn cậu, người bị hút máu thì đang trông có vẻ khá mệt, nhưng lượng máu cậu cũng sẽ sớm phục hồi nên không cần lo.

Liềm nốt phần máu mà cả 2 hút còn dư trên môi, như để trả lời cậu, cả 2 đồng loạt nói.

"Như ngài nói, chúng tôi đích thị là Vampire, ngài có lẽ cũng vậy?."

"À không..

Tôi chỉ là kẻ mang nửa...

Vampire thôi.

Nhưng các cô bị nhốt ở đây bao lâu rồi?"

"Từ lúc chiến tranh bắt đầu, chúng tôi đã bị nhốt ở đây."

"Khoan đã, trước khi tôi hỏi việc đó, nhưng tại sao cả 2 có thể sống lâu đến vậy?

Cách đây cũng hơn mấy trăm năm rồi mà?"

"Chị em tôi là Vampire Thuần Huyết, chúng tôi sẽ không bao giờ chết trừ khi bị giết."

--------------------------------

Thuần thuyết : Những Vampire đời đầu, Thượng Thuyết là những Vampire yếu hơn Thuần Thuyết vì nó từ Thuần Thuyết sinh ra, tất nhiên Hạ Huyết còn yếu hơn.

Chap sau sẽ explain rõ hơn.
 
Back
Top Dưới