[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ
Chương 140
Chương 140
Nếu Đàm Trình quyết định không đi du học, thì cậu cần phải giải thích rõ ràng với giáo sư Chu.
Thực tế, giáo sư Chu đã rất tức giận khi nghe quyết định của cậu, vì đây là cơ hội mà ông đã dành riêng cho Đàm Trình.
Dù là phó hiệu trưởng, nhưng quyết định này của ông vẫn khiến ông phải đối mặt với nhiều lời chỉ trích từ các sinh viên.
Mà giờ đây, nếu Đàm Trình không đi, thì bao công sức của ông đều lãng phí.
Giáo sư Chu có chút thất vọng nói.
"Cậu thật sự không muốn đi sao?"
"Ừm..."
Bắt gặp ánh mắt ngưỡng một của các nữ sinh dành cho Túc Cảnh mặc, bàn tay đang định cầm ly cà phê của Đàm Trình chợt khựng lại giữa không trung.
Trong quán cà phê được bao quanh bởi cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn nhà, Đàm Trình ngồi cạnh cửa sổ, lặng lẽ cầm điện thoại trên tay.
Mặc cho tiếng trách móc của giáo sư Chu không ngừng vọng ra từ loa, cậu vẫn thờ ơ và hoàn toàn phớt lờ, ánh mắt chỉ chăm chú, ngẩn ngơ nhìn người đang ngồi đối diện, như thể mọi âm thanh xung quanh đều bị xóa nhòa.
Túc Cảnh Mặc tựa cằm lên một tay, ánh mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ, vẻ mặt như đang chìm trong sự buồn chán.
Thế nhưng Đàm Trình lại nhận ra, ẩn sau vẻ thờ ơ ấy, đôi mắt y ánh lên sự tò mò mãnh liệt với thế giới bên ngoài.
Mái tóc đen dài được buộc hờ bằng một sợi dây thun mảnh, chiếc áo sơ mi trắng đơn giản ôm sát lấy thân hình rắn rỏi.
Những chiếc cúc áo nơi cổ không cài, để lộ phần xương quai xanh và chiếc cổ thon dài đầy cuốn hút.
Chiến quần dài màu đen ôm lấy đôi chân thẳng tắp, càng làm nổi bật vóc dáng cao ráo, cân đối của y.
Và quần áo của người này đang mặc, từng món một đều là của cậu...
Ánh nắng len quan khung cửa sổ, phủ lên người đàn ông luôn nở nụ cười này một tầng sáng dịu dàng, khiến cả người y như trở nên rực rỡ hơn.
Đàm Trình không kìm được, khẽ vươn tay, vô thức muốn chạm vào dáng vẻ người yêu đang mỉm cười trước mắt.
Nhưng ngay khi đầu ngón tay sắp chạm đến, giọng nói nghiêm khắc của giáo sư Chu vang lên trong điện thoại, kéo Đàm Trình trở về hiện thực như chợt tỉnh khỏi cơn mơ.
"Đàm Trình, nãy giờ cậu có nghe tôi nói gì không?"
Giáo sư Chu bất lực nói khi không nghe thấy phản ứng của Đàm Trình trong một lúc.
"A, không..."
Thấy Túc Cảnh Mặc khẽ nhướng mày, như đã sớm đoán được suy nghĩ của mình, Đàm Trình có chút ngượng ngùng, bối rối, đưa tay gãi mùi rồi nhẹ giọng nói vào điện thoại.
"Giáo sư Chu, em thật lòng xin lỗi.
Dạo gần đây sức khỏe em không ổn, nên em muốn dành thời gian nghỉ ngơi cho tử tế.
Hơn nữa... em cũng đã có kế hoạch riêng của mình..."
Nghe Đàm Trình nói vậy, giáo sư Chu cũng hiểu rằng không còn cách nào thuyết phục được cậu nữa.
Ông chỉ có thể thở dài, giọng trầm xuống.
"Đàm Trình, cậu biết rõ đây là một cơ hội quý giá, đúng chứ?"
"Em hiểu."
Đàm Trình khẽ gật đầu, giọng chân thành nói.
"Em thật sự rất biết ơn thầy vì đã luôn quan tâm, dìu dắt và tạo điều kiện cho em."
"Tôi không phải muốn cậu cảm ơn..."
Giáo sư Chu dừng một chút rồi tiếp tục nói.
"Quên đi, nếu như cậu không muốn đi thì tôi không ép cậu.
Tôi cũng biết cậu muốn ở lại có lẽ là vì lăng mộ kia."
Đàm Trình nhìn Túc Cảnh Mặc đang mỉm cười trước mặt, nhấp miệng nói.
"Dạ vâng..." và người trong mộ.
"Nếu như cậu có chấp niệm với nó như vậy, tôi cũng không còn gì để nói.
Đại mộ này rất phức tạp, cậu nên cẩn thận."
"Vâng."
Đàm Trình rất biết ơn sự thấu hiểu của giáo sư Chu.
Sau khi nói chuyện với ông ấy thêm một vài câu, Đàm Trình kết thúc cuộc gọi.
Thấy Đàm Trình đặt cái gọi là 'di động' xuống, Túc Cảnh Mặc cười nói.
"Nói chuyện xong rồi sao?
Xong rồi thì chúng ta đi thôi, nữ tử ở đây ánh mắt rất táo bạo..."
Nói đến đây, Túc Cảnh Mặc nhìn chung quanh nói tiếp.
"...như sói và hổ rình mồi vậy."
Vừa nghe xong, Đàm Trình lập tức đứng lên rồi tính tiền, sau đó nắm tay của Túc Cảnh Mặc ra ngoài.
Đàm Trình hơi bất lực nhìn người yêu đứng bên cạnh nói.
"Em chưa từng nghĩ rằng anh lại được nhiều người yêu thích đến thế."
Nhớ lại lúc dẫn Túc Cảnh Mặc đi mua quần áo, nữ nhân viên rất nhiệt tình tư vấn và liên tục chụp ảnh, Đàm Trình cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót.
"Ngươi không thích người khác thích ta sao?"
"Ừm."
Đàm Trình thẳng thắn gật đầu.
Đàm Trình nhìn thấy nụ cười của người bên cạnh, trong lòng cảm thấ ấm áp lạ thường.
Cạu nắm chặt tay Túc Cảnh Mặc, nhẹ nhàng nói.
"Trời gần vào thu rồi mà hôm nay vẫn còn oi bức quá.
Anh mới vừa có thể cử động lại... hay anh về nhà Trương Tuấn nghỉ ngơi chờ em?"
"Ta ở trong lăng mộ hơn ngàn năm, sau khi sống lại chỉ có thể nằm ở trên giường mấy ngày.
Cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, vậy mà ngươi lại không cho ta cơ hội ấy?"
"Không phải..."
Đàm Trình còn chưa nói xong, Túc Cảnh Mặc nheo mắt và cười nói.
"Huống chi, không phải hôm nay đi mua giường, nệm, bàn ghế cho nhà của chúng ta sao?
Ngươi không muốn ta đi cùng?"
"Nhà của chúng ta..."
Đàm Trình cảm thấy trong lòng mềm mại khi nghe Túc Cảnh Mặc nói những từ này, cậu nói.
"Những món đồ cho nhà của chúng ta, đương nhiên phải để anh chọn."
Nắm tay của Đàm Trình, Túc Cảnh Mặc bật cười nói.
"Kẻ ngốc."
Vài ngày trước, Đàm Trình đã tìm được một căn nhà ưng ý trong khu dân cư mới xây ở vùng ngoại ô.
Căn nhà không quá lớn nhưng gọn gàng, gồm một phòng khách, hai phòng ngủ, một gian bếp và một phòng tắm.
Ban đầu, cậu chỉ định ở nhờ nhà Trương Tuấn một ngày rồi dọn đi ngay, nhưng do Túc Cảnh Mặc chưa hồi phục hẳn, vẫn cần nghỉ ngơi thêm nên kế hoạch bị lùi lại.
Trong mấy ngày đó, Đàm Trình tranh thủ mua sắm những đồ dùng thật sự cần thiết và tự tay dọn dẹp, sắp xếp lại căn nhà mới cho thật sạch sẽ, tươm tất.
Sau khi Túc Cảnh Mặc có thể xuống giường đi lại, Đàm Trình mới cùng y ra ngoài đi dạo.
1 cái giường, 5 cái ghế và 2 cái bàn.
Sau khi bàn ghế đã được vận chuyển đến nhà, Đàm Trình không cho Túc Cảnh Mặc đi lại, cậu pha một bình trà cho y và sau đó cởi áo khoác, tự mình sửa sang lại giường đệm.
Túc Cảnh Mặc dựa vào ghế sofa, lặng lẽ nhìn Đàm Trình chạy loanh quanh, chợt cảm thấy có chút ngẩn ngơ.
Nơi này là nhà của y và Đàm Trình...
Ngôi nhà không lớn nhưng tràn ngập ánh sáng, mang lại cảm giác dễ chịu và yên bình.
Làn gió nhẹ lướt qua những tán lá ngoài cửa sổ, khẽ thổi bay tấm rèm mỏng, mang theo cảm giác dịu dàng như đang vuốt ve không gian.
Ánh hoàng hôn màu vàng rót qua khung cửa, phủ lên lớp sơn trắng một lớp ánh sáng ấm áp và mềm mại, khiến người ta không khỏi thấy thư thái, lơ đãng, rồi dần dần muốn chìm vào giấc ngủ.
Túc Cảnh Mặc nhắm mắt.
Y đến thế giới này chỉ mới 10 ngày, những tòa nhà cao đến chọc trời, xe chạy nhanh như chim bay.
Những điều này thật kỳ diệu đến lạ thường, nhưng cũng rất ồn ào.
Y không thể nghe thấy tiếng chim hót, ngắm được mặt trăng trong thành phố, nhưng ở đây, y thực sự có thể nghe thấy những tiếng líu lo của loài chim.
Dù cho Đàm Trình không nói gì, Túc Cảnh Mặc cũng biết rằng ngôi nhà này được chọn riêng cho y, chỉ vì ban đêm y hay cau mày vì những tiếng ồn.
Thế giới này thật kỳ lạ...mọi thứ từ cuộc sống đến đồ vật, suy nghĩ và con người đều kỳ lạ.
Nghĩ đến đây, Túc Cảnh Mặc mở mắt ra và gọi.
"Đàm Trình."
"Ừm?"
Đàm Trình đang chăm chú lồng vỏ chăn vừa phơi khô vào bộ chăn đệm mới mua, quay đầu lại liền thấy Túc Cảnh Mặc đứng yên lặng nhìn mình, không nói một lời.
Cậu khẽ bật cười, ánh mắt dịu dàng nói.
"Sao thế?
Nhìn em như vậy là có ý gì đây?"
"Trên thế giới này, ta chỉ có ngươi."
Những lời của Túc Cảnh Mặc rơi vào tai của Đàm Trình khiến cậu dừng lại việc mình đang làm, cậu buông vỏ chăn xuống rồi bước về phía y.
Đàm trình ngồi xổm trước mặt Túc Cảnh Mặc, mở miệng nhưng không biết phải nói gì, chỉ lặng lẽ nắm chặt tay y.
Ánh mắt cậu đầy sự áy náy vì đã mang Túc Cảnh Mặc đến một thế giới xa lạ, nơi không có bạn bè, không có người thân.
Nhưng cậu sẽ không nói lời xin lỗi, vì cậu thực sự quá yêu người trước mặt này.
"Ta đã suy nghĩ rất nhiều trong những ngày qua.
Nếu kiếp này ngươi không tìm thấy ta, thì có lẽ chúng ta đã vĩnh viễn lướt qua nhau, chẳng bao giờ có cơ hội được ở cạnh nhau."
Túc Cảnh Mặc nhận ra bàn tay của Đàm Trình siết chặt lấy tay mình, liền khẽ mỉm cười và nói.
"Nếu kiếp này ta không gặp được ngươi, có lẽ đã chìm trong hận thù, ta sẽ dùng mọi cách để trả thù....
Khi đó, làm gì còn để lại vết tích nào?"
"Nhưng em vẫn tìm được anh."
Đàm Trình hôn lên những ngón tay của Túc Cảnh Mặc và nói.
"Em tìm đến rồi."
Túc Cảnh Mặc khẽ trượt xuống, tựa đầu vào lồng ngực Đàm Trình, giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
"Phải rồi, ngươi đã tìm được ta... và cũng để ta hiểu rằng, giữa thế gian rộng lớn này, thật sự có một người yêu ta đến như vậy."
Túc Cảnh Mặc nhìn Đàm Trình, người vẫn như thói quen ôm chặt lấy mình, khẽ mỉm cười và nói.
"Cảm giác này làm ta hiểu rõ tình yêu mà ta chưa từng cảm nhận trước đây, và ta thực sự thích cảm giác được ngươi ôm thật chặt."
Người trong lòng khẽ mỉm cười, không ngồi trên sofa mà trượt xuống đất, tựa vào ngực Đàm Trình, mái tóc đen dài xõa ra mềm mại.
Đàm Trình cảm thấy trái tim mình đập loạn nhịp, không thể cầm lòng, liền cúi xuống và nhẹ nhàng hôn lên gò má người yêu.
"Em có nhắc về anh khi nói chuyện với cha mẹ vào mấy ngày trước."
Đàm Trình im lặng nhìn Túc Cảnh Mặc sau khi nói xong.
Thấy phản ứng của y, cậu khẽ sờ mũi rồi tiếp tục.
"Mặc dù họ chưa thật sự hiểu, nhưng họ đã chấp nhận.
Nếu anh không bận, em sẽ dẫn anh về nhà."
Ở Đại Tự, nếu một nam tử muốn sống chung với một nam tử khác cả đời và để gia đình biết, chắc chắn sẽ bị trừng phạt nặng nề, có khi còn bị đánh gãy chân.
Trong số những quan gia công tử mà Túc Cảnh Mặc biết, có những người chỉ yêu thích tiểu quan, nhưng dù vậy, họ vẫn phải lấy vợ, sinh con.
Dù có tiểu quan, họ chỉ dám giữ mối quan hệ đó trong bí mật, không dám công khai.
Túc Cảnh Mặc không rõ xã hội này có quan niệm thế nào về mối quan hệ của họ, nhưng khi y nắm tay Đàm Trình đi dạo phố hôm nay, đã có vài người chỉ trỏ vào họ...
Tuy nhiên, Đàm Trình lại không giống vậy.
Y biết từ lâu rằng cậu sẽ nói với cha mẹ, nhưng không ngờ cậu lại nói ra nhanh đến thế.
"Cha mẹ ngươi thật sự rất yêu thương ngươi."
Có thể chấp nhận nhanh như thế, chỉ có thể nói là cha mẹ của Đàm Trình rất thương cậu, nếu không nhà ai lại đồng ý để con mình đoạn tử tuyệt tôn?
"Đúng vậy."
Đàm Trình gật đầu nói.
"Vậy thì đợi thêm 2 tháng nữa, em sẽ thu xếp xong chuyện ở đây, sau đó chúng ta sẽ trở về gặp cha mẹ em, được không?"
"Theo ý ngươi."
Túc Cảnh Mặc xoay người lại và vòng tay ôm cổ của Đàm Trình nói.
"Đây sẽ là nhà của chúng ta trong tương lai?"
"Đúng vậy, bây giờ chỉ có thể thuê trước.
Vốn dĩ là có thể mua, nhưng hiện tại tiền còn không đủ.
Em đã nói chuyện với chủ nhà, khi nào tiết kiệm đủ tiền thì sẽ mua.
Và..."
Túc Cảnh Mặc lắng nghe Đàm Trình chia sẻ về những kế hoạch tương lai, tràn đầy sức sống và niềm hạnh phúc không thể giấu giếm trong từng lời nói của cậu.
Mỗi lần cậu nói, đôi mắt ấy như muốn thể hiện tình yêu sâu sắc dành cho người trước mặt.
Không hiểu sao, trái tim y đột nhiên đập mạnh, và một kỷ niệm về đêm tân hôn hoang đường bỗng chốc ùa về.
Trong trí nhớ mơ hồ, giọng nói ấy vẫn vang vọng, liên tục nhắc lại rằng cậu yêu y.
"Đàm Trình..."
Túc Cảnh Mặc khàn giọng gọi.
"Ừm?
Sao thế?"
Nhưng còn chưa dứt câu, Đàm Trình đã nhận ra dục vọng ẩn ẩn hiện lên trong đáy mắt của Túc Cảnh Mặc và tim cậu nhảy lên một nhịp.
Túc Cảnh Mặc hơi nheo mắt, nhìn Đàm Trình cười nói.
"Ngươi phải chịu trách nhiệm."
Hơi ấm từ cơ thể người trong vòng tay nhẹ nhàng phả vào môi Đàm Trình, khiến nhịp thở của cậu trở nên rối loạn.
Một tiếng nổ vang lên trong tâm trí cậu, và cậu ôm chặt Túc Cảnh Mặc, cơ thể khẽ run lên.
"Anh, thân thể anh..."
Yết hầu của Đàm Trình trượt lên trượt xuống, cậu đứt quãng nói.
"...chỉ vừa khỏe lại."
Túc Cảnh Mặc nhích lại gần sát Đàm Trình một chút, để cậu cảm nhận được y đang động tình, lặp lại câu nói vừa nãy.
"Ngươi phải chịu trách nhiệm."
Cánh tay ôm chặt Túc Cảnh Mặc hơi buông lỏng ra, Đàm Trình nhìn sâu vào mắt người mình yêu nói.
"Em sẽ không dừng lại nửa chừng đâu."
Vừa dứt lời, môi Túc Cảnh Mặc đã nhẹ nhàng phủ lên môi cậu.
Đàm Trình khẽ run lên, hơi thở rối loạn, chậm rãi ngả người xuống....
Ánh hoàng hôn nhạt dần, màn đêm phủ kín, để lại dư âm ngọt ngào len lỏi trong không khí.
–
Bốn mùa nối tiếp nhau trôi qua, năm tháng lặng lẽ trôi qua.
Giảng đường lớn nhất của Đại học X lại một lần nữa đón chào sự xuất hiện của một nhân vật kiệt xuất trong giới khảo cổ học trong nước.
Trước khi bước sang tuổi 30, vị học giả ấy đã khiến cả giới học thuật quốc tế phải kinh ngạc với công trình nghiên cứu mang tên "Một triều đại bị lịch sử lãng quên" – một đề tài đầy táo bạo, làm sống dậy những phần lịch sử từng bị chôn vùi trong lớp bụi thời gian.
Trong giảng đường, một học giả gần 60 tuổi mang cặp mắt kính kiểu cũ đang mỉm cười, vóc người cao gầy ngay ngắn, trông vẫn rất phong độ ở tuổi này.
Bài giảng vốn có thời gian hai tiếng được kéo dài thêm một tiếng bởi vì sự nhiệt tình của sinh viên.
Sau khi trả lời hết câu hỏi của các sinh viên, học giả nhìn giảng đường dần dần yên tĩnh nói.
"Còn bạn nào muốn hỏi gì nữa không?
Đây sẽ là câu hỏi cuối cùng."
Nói xong, một lúc sau có một sinh viên trong giảng đường cầm micro, đứng dậy và hỏi.
"Em là sinh viên ở ban XX.
Em vẫn luôn ngưỡng mộ giáo sư Đàm, nhưng có một vấn đề em vẫn luôn cảm thấy khó hiểu."
"Hãy cứ nói."
"Một số học giả nước ngoài vẫn không công nhận sự tồn tại của triều Đại Tự, và cũng không thừa nhận lý thuyết của giáo sư, vì sự tồn tại của triều đại này là không thực tế.
Giáo sư Đàm, thầy nghĩ gì về điều này?"
Vị học giả đẩy gọng kính trên sống mũi, mỉm cười nói.
"Lịch sử vốn là một quá khứ lâu dài và bây giờ mọi người chỉ có thể tìm thấy nó bằng manh mối.
Như thế nào mới được gọi là tồn tại?
Nó được chứng minh bởi rất nhiều những ghi chép lịch sử sao?
Những gì được ghi chép lại chỉ là một điểm, không ai có thể biết được chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian trước và sau điểm này.
Hơn nữa, hiện giờ đã có rất nhiều dữ liệu để chứng minh sự tồn tại của Đại Tự.
"
"Vậy theo như những lời giáo sư nói, vẫn còn những mốc thời gian không được ghi nhận, và vẫn còn những triều đại vô danh như vậy sao?"
"Chuyện này tôi cũng không biết, có lẽ phải dựa vào các cô cậu rồi."
Học giả lắc đầu, khẽ mĩm cười và đứng dậy nhìn hơn 1000 sinh viên trong giảng đường nói.
"Nhưng tôi có thể chắc chắn rằng, ở vương triều đó, có một đế vương đã củng cố non sông, lấy lại Tây Bắc và đuổi quân Hung Nô ra khỏi Thiên Sơn, bảo vệ thần dân và vương triều của mình.
"Tên người ấy là..."
"Túc Cảnh Mặc."
[HOÀN CHÍNH VĂN]