[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ
Chương 100
Chương 100
Đàm Trình ngồi suy nghĩ suốt một đêm trong căn phòng lớn yên tĩnh.
Túc Nguy Nhiên nói rất nhiều, Đàm Trình không hoàn toàn tin tưởng chúng, nhưng có một số chuyện cậu tin.
Tỷ như Túc Cảnh Mặc đã nói dối cậu rất nhiều, hoặc có lẽ Túc Cảnh Mặc thật sự muốn cậu trở thành chủ nhân thứ hai của đại mộ.
Nhớ lại cảnh tượng Túc Cảnh Mặc chủ động gần gũi cậu ngày đó, Đàm Trình không khỏi nghĩ, có lẽ y cho cậu một chút ngon ngọt để bồi thường cho cậu, mà thật ra chẳng có tình cảm gì với cậu...
Có đáng giá không?
Đàm Trình hỏi chính mình.
Cậu đột nhiên nghĩ đến lúc vừa quen Túc Cảnh Mặc, lẽ ra là cậu đã phải chết nhưng cuối cùng cậu lại được y cứu sống.
Đàm Trình còn nhớ rõ lời lúc trước Túc Cảnh Mặc đã nói với cậu.
Y nói đây chỉ là một giao dịch, y muốn Đàm Trình giúp đỡ điều tra rõ ràng chuyện Đại Tự.
Y nói y có thể đáp ứng một mong muốn của cậu.
Có lẽ hiện tại Túc Cảnh Mặc cũng đã đoán được chuyện của Đại Tự sau khi y chết, hơn nữa y rất muốn cậu nhanh chóng phơi bày sự thật để cả thế giới biết đến sự tồn tại của Đại Tự.
Thế nhưng đại mộ không biết khi nào sẽ bị sụp đổ, nên y chỉ có thể để cậu thay thế cho đến khi thế hệ sau dần tìm hiểu và công bố tất cả...
Có nguyện ý hay không?
Đàm Trình hỏi chính mình.
Cậu không thể từ bỏ sự nghiệp yêu thích của mình, mà cậu cũng không thể từ bỏ người ấy.
Cậu từng tính toán rằng sau 20 năm cống hiến cho sự nghiệp và báo hiếu cha mẹ, cậu sẽ đến mộ và mãi ở bên cạnh Túc Cảnh Mặc.
Nhưng bây giờ lại biết rằng Cảnh Mặc không còn nhiều thời gian nữa.
Tuy Đàm Trình không tin Túc Nguy Nhiên, nhưng trong thâm tâm cậu vẫn cảm nhận được chuyện này... giống như có một loại cảm giác luôn khiến cậu luôn biết được tình trạng của Túc Cảnh Mặc.
Trong lòng Đàm Trình càng lúc càng rối bời.
Cuối cùng, tất cả đều không quan trọng bằng Túc Cảnh Mặc...
Suy nghĩ một đêm, khi trời vừa sáng thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa ầm ĩ, Đàm Trình giật mình thoát khỏi những suy nghĩ mơ hồ đó.
Không thể nghĩ ra đáp án, nhưng Đàm Trình có thể khẳng định người tên Túc Nguy Nhiên này tuyệt đối không phải người tốt, ít nhất hắn ta muốn Đàm Trình dao động, như vậy sẽ khiến cho kế hoạch của Túc Cảnh Mặc không thể thực hiện được.
Nhưng mục đích của hắn là gì?
Bây giờ nghĩ lại, cậu cảm thấy lời Túc Nguy Nhiên nói cần phải suy nghĩ kỹ càng.
Túc Nguy Nhiên nói kiếp trước hắn là Túc Cảnh Nghiên, vì Đại Tự mà đồng ý với Túc Cảnh Mặc đem y an táng tại Tây An thay vì Hoàng Lăng, cho nên Túc Cảnh Nghiên nhất định là để ý đến vận mệnh của Đại Tự.
Nhưng bây giờ có lẽ không như vậy, nếu kế hoạch của Túc Cảnh Mặc thất bại, thì việc đại mộ sụp đổ không phải sẽ phá hủy đi nguyện vọng ban đầu của y sao?
Túc Nguy Nhiên làm như vậy là vì cái gì?
Chẳng lẽ hắn đang toan tính điều gì khác?
Chẳng lẽ qua kiếp sau, chuyện kiếp trước cũng chẳng còn là gì cả, hắn cũng giống như đám người kia, trở nên thèm khát Ngột Cốt?
Đàm Trình không phải là Túc Nguy Nhiên, dĩ nhiên là không biết hắn ta đang nghĩ gì.
Túc Nguy Nhiên không hề đơn giản... nói không chừng hắn đang có âm mưu gì đó...
Tiếng đập cửa vang lên hai lần, thấy không ai lên tiếng nên người ngoài cửa cất tiếng nói vọng vào.
"Cậu Đàm, cậu tỉnh chưa?
Tôi mang bữa ăn sáng đến cho cậu đây."
Giọng nói là của một người phụ nữ trung niên, có lẽ là người giúp việc của khu nhà này.
Chờ Đàm Trình lên tiếng, bà bưng một chút điểm tâm đặt lên bàn nơi Đàm Trình ngồi.
Thấy giường đệm chỉnh tề, bà hơi khó hiểu hỏi.
"Cậu Đàm đêm qua không nghỉ ngơi sao?"
"Vâng, cháu suy nghĩ một số việc nên không ngủ được...
Đúng rồi, dì đừng gọi cháu là cậu này cậu nọ, gọi cháu là Đàm Trình được rồi."
Người phụ nữ trung niên cười gật đầu.
"Cũng được, cậu ăn sáng đi, nếu chút nữa mệt thì nằm nghỉ, chút nữa tôi lên thu dọn chén đũa sau."
"Vâng, cảm ơn dì."
Thấy người phụ nữ chuẩn bị rời đi, Đàm Trình vội vàng mở miệng nói.
"Đúng rồi, dì ơi, cháu có chuyện muốn hỏi."
"Chuyện gì thế?"
"Chỗ này là nhà của ngài Túc phải không ạ?
Hôm nay anh ta có trong nhà không ạ, cháu có một số việc cần gặp để nói chuyện."
"Đây đúng là nhà của ngài Túc, ngài ấy cũng đã dặn chúng tôi, nếu cậu cần tìm ngài ấy thì chúng tôi sẽ dẫn cậu đi.
Hôm nay ngài ấy không đi làm, lát nữa cậu ăn sáng xong tôi sẽ nói Tiểu Trần dẫn cậu đi."
"Tiểu Trần?"
"Đúng vậy, cũng là người làm việc cho ngài Túc, chắc cũng khoảng tuổi cậu, cậu ta họ Trần.
Ngày hôm qua, tôi thấy cậu ta dẫn cậu đi gặp ngài Túc mà không phải sao?"
"A, vậy à, cháu không để ý nữa."
Đàm Trình cười cười, không hỏi gì thêm.
Vừa nãy người phụ nữ nhắc đến người họ Trần, Đàm Trình liền nghĩ ngay đến 'anh Trần' được nhắc đến trong nhật ký của Giang Ba theo lời Khương Bình kể.
Trên đời có rất nhiều người họ Trần, cả Khương Bình cũng nói có khi họ Trần cũng là tên giả.
Nhưng mà người họ Trần làm việc cho Túc Nguy Nhiên, Đàm Trình lại cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy...
Theo lời Túc Nguy Nhiên kể, có thể suy ra nếu không phải chính hắn có thể nhìn thấy quỷ thần giống Khúc Chí Văn thì cũng phải là bên người hắn có người như vậy, bằng không sao có thể rõ ràng những chuyện về Túc Cảnh Mặc khi hắn không nhìn thấy y, hơn nữa, Đàm Trình còn nhớ Khương Bình cũng từng nói 'anh Trần' được nhắc đến cũng biết thuật phép...
Sau khi ăn sáng xong, rất nhanh đã có người đến dẫn Đàm Trình đến hoa viên nơi Túc Nguy Nhiên đang đứng.
Đàm Trình từ xa nhìn thấy hắn đang đứng một mình trong hoa viên, hai tay để sau lưng.
Hắn vốn khá giống Túc Cảnh Mặc, nên khi cậu lơ đãng nhìn lại đột nhiên ngây người, phảng phất như trong nháy mắt đã nhìn thấy Túc Cảnh Mặc mặc quần áo hiện đại, đứng dưới tán cây rẻ quạt vàng ươm, ngẩng đầu lặng ngắm nhìn những chiếc lá vàng phiếm bay theo gió...
Không phải trong lăng mộ tối tăm u ám kia...
Nhưng ngay sau đó Đàm Trình lắc đầu.
Tuy rằng tương tự, nhưng hắn không phải Túc Cảnh Mặc, không có mái tóc dài đen tuyền kia, không có đôi mắt cong cong ý cười, càng không có cảm giác làm cậu xao xuyến...
Kỳ thực ngay lúc đó Đàm Trình đã nghĩ, nếu Túc Cảnh Mặc còn sống, có thể ra khỏi Đại Mộ u ám, có thể làm những gì mình thích, thật tốt...
Sau đó vào những ngày cuối thu như thế này, cậu sẽ dẫn Túc Cảnh Mặc đi xem rẻ quạt vàng và phong đỏ.
Túc Cảnh Mặc đi phía trước, cậu đi phía sau, chỉ cách nhau hai ba bước.
Gió thu thổi qua, người đang nhìn chăm chú sẽ nheo mắt và quay đầu lại cười nói.
"Đây là cảnh đẹp nhất vào mùa thu phải không?"
Mái tóc dài khẽ đung đưa trong gió, cậu sẽ tự nhiên ngơ ngác nhìn người trước mặt mình...
"Đúng vậy, đây là cảnh đẹp nhất..."
Người ấy sẽ nhìn ra được cảnh đẹp nhất trong mắt cậu là gì, và ẩn ý trong câu trả lời của cậu, nhưng sẽ không nói mà chỉ nhìn đi nơi khác, sau đó y sẽ tiếp tục bước đi, nhưng bước chân sẽ cố tình chậm hơn rất nhiều, và chắc chắn sẽ buông vài câu nói để trêu chọc cậu....
Mà không phải giống như kẻ đang đứng đó, lạnh lùng gật đầu, nhưng trong bụng chỉ toàn toan tính mưu mô.
"Ta thấy cậu đứng bên kia nhìn ta rất lâu.
Sao nào, ta trông rất giống Túc Cảnh Mặc phải không?"
Tuy trong lòng phủ nhận, nhưng nghĩ đến mục tiêu ngày hôm nay, Đàm Trình không trả lời, nhưng trong mắt Túc Nguy Nhiên lại là thừa nhận.
Quả nhiên, Túc Nguy Nhiên cười và nói.
"Trên đời này người giống người rất nhiều, và cũng sẽ có người so với ta càng giống Túc Cảnh Mặc..."
Hắn chưa nói hết câu nhưng ý nghĩa đã rõ ràng.
Hắn muốn nói cho Đàm Trình rằng không cần phải tự thắt cổ chết bên cạnh Túc Cảnh Mặc vì sẽ có người thay thế được y.
Đàm Trình không đồng tình với nhận định này.
"Có lẽ là vậy..."
Đàm Trình giả vờ thể hiện nét mặt đau khổ nói.
"Những lời anh nói ngày hôm qua là thật sự sao?"
"Thật hay không, cậu cứ hỏi thẳng Túc Cảnh Mặc, ta tin đến lúc đó cậu sẽ có đáp án."
Thấy Đàm Trình không nói gì mà chỉ có ánh mắt dao động, Túc Nguy Nhiên nhếch khóe miệng cười nói.
"Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi.
Tối hôm qua mưa rất to và sáng hôm nay trời lại trong xanh, hoa cỏ trong hoa viên rất đẹp."
Đàm Trình gật đầu, đi theo Túc Nguy Nhiên ngồi xuống dưới mái đình.
"Tôi không biết tại sao anh lại nói với tôi tất cả những chuyện này?
Hôm qua tôi suy nghĩ suốt một đêm, cũng không biết anh được lợi ích gì trong chuyện này."
Đàm Trình cũng biết, cậu không thể giả vờ không nhận ra, vì người đàn ông trước mặt này không dễ bị lừa gạt, có một số việc nếu nói thẳng ra thì sẽ có thêm lòng tin.
"Tôi không hiểu, anh hẳn là phải muốn giữ lại vết tích Đại Tự trong lịch sử, nhưng hiện tại xem ra là không phải."
Túc Nguy Nhiên cười khẽ, nhìn Đàm Trình một hồi lâu mới nói nói.
"Vậy cậu nghĩ là vì sao?"
"Tôi chỉ nghĩ đến nguyên nhân là anh muốn Ngột Cốt, nhưng mà..."
Đàm Trình nhìn hoa viên rất lớn bao xung quanh nói tiếp.
"Địa vị anh cao thế này, chẳng lẽ còn muốn thứ khác..."
Túc Nguy Nhiên gật đầu rồi lắc nhẹ.
"Đúng vậy, nhưng cũng không đúng.
Chuyện kiếp trước ta chỉ nhớ được một ít, cũng không có quá nhiều cảm xúc, cũng như xem một bộ phim điện ảnh vậy.
Ta nói ta là Túc Cảnh Nghiên, nhưng cũng không phải.
Thân phận Túc Nguy Nhiên đối với ta càng quan trọng.
Sao ta phải hủy hoại cả kiếp này chỉ vì kiếp trước?
Suy cho cùng thì..."
Túc Nguy Nhiên nhìn Đàm Trình khẽ nói.
"Suy cho cùng thì hiện tại mới là thứ đang sống."
Đàm Trình cúi đầu khẽ nhíu mày nói.
"Có lẽ anh nói đúng..."
"Bây giờ, nếu cậu muốn tiếp tục sống thì chỉ cần làm giúp ta một chuyện."
Đàm Trình ngẩng đầu lên nhắm mắt lại, hít sâu một hơi hỏi.
"Chuyện gì?"
"Khiến cho Túc Cảnh Mặc bước ra khỏi đại mộ kia."
...
Mưa lớn ầm ĩ cả đêm, sáng sớm hôm sau lại tạnh hẳn.
Sau cơn mưa, lẽ ra vạn vật phải bừng tỉnh và tràn đầy sức sống, nhưng không hiểu sao thôn Ninh Hóa lại có vẻ u sầu hơn.
Gần một tuần không đến đây, bùn đất thì lầy lội sau cơn mưa, cỏ dại mọc rất nhiều và phải tốn thời gian gấp đôi mới leo lên được ngọn núi.
Lọt vào trong tầm mắt là cột gỗ bị gió giật hư, dây điện quấn phía trên đã đứt từ khi nào và bay trong gió.
Đàm Trình căng thẳng, vốn chỉ muốn nhanh chóng chạy đến lăng mộ, nhưng nghĩ đến khả năng Túc Nguy Nhiên phái người lén theo dõi cậu, cậu đành phải hít sâu một hơi, cố tỏ ra bình tĩnh và chậm rãi đi về phía lăng mộ.
Trong mộ không có ánh sáng, không thể nhìn thấy gì, Đàm Trình đành phải lấy trong ba lô ra một cái đèn pin đã lâu không dùng.
Đi qua dãy hành lang, cậu đứng trước cổng lớn của cung điện dưới lòng đất, cổng lớn từ từ mở ra như mọi ngày.
Trong mộ thất không có đèn, tối đến mức không thấy rõ năm ngón tay, ánh sáng đèn pin yếu, Đàm Trình không tìm ra Túc Cảnh Mặc.
Trái tim cậu càng lúc càng đau, cậu đã nói rõ ràng là không muốn để y một mình trong bóng tối như thế này, nhưng mà giờ thì sao!
"Ngươi ra ngoài gặp được người nào, rất thích phải không?"
Một giọng nói quen thuộc từ phía sau vang lên, Đàm Trình vội vàng quay đầu lại, chủ nhân của giọng nói cười ha ha, nhưng trong mắt lại không có ý cười.
Đàm Trình há miệng thở dốc, cậu muốn nói cái gì cũng không nói ra được, muốn hỏi cái gì đều không thể hỏi, vì lúc này, cậu gần như có thể nhìn xuyên qua Túc Cảnh Mặc, mơ hồ thấy cánh cổng ngọc trắng phía sau...
Cậu đã biết được đáp án...
Hốc mắt đột nhiên đỏ lên, Đàm Trình không thể nhịn cơn đau được nữa.
Giọng cậu nghẹn ngào run rẩy không thể kiểm soát.
"Có một con phố rất đẹp ở phía nam Tây An ngập tràn rẻ quạt và phong đỏ...
Em muốn dẫn anh đến đó..."
"...Cảnh Mặc à..."