[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ
Chương 80
Chương 80
Dù Khúc Chí Văn nói như vậy, nhưng muốn để Đàm Trình tin tưởng là không thể nào.
Dù cho lời nói của Khúc Chí Văn có lý ở phương diện nào đó, nhưng cậu vẫn cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Đúng là trong mộ của Túc Cảnh Mặc có Ngột Cốt, cậu cũng biết Lý Quốc Hiền có Ngột Cốt, nhưng ông ta vẫn đang tìm kiếm nó, vậy hẳn là thiếu điều kiện gì đó mới không thể sử dụng.
Khúc Chí Văn là thiên sư chắc chắn biết điều kiện là gì, nhưng lại không nói gì.
Đàm Trình hiểu rõ trong lòng, cậu cũng không hỏi nhiều nữa.
Với cậu, mạng sống cậu có gặp nguy hiểm hay không đã sớm không thành vấn đề.
Cậu tuyệt đối sẽ không đưa hạt Ngột Cốt trên người cho cậu ta, về phần trận pháp có giải hay không không quan trọng.
Thật ra, nếu mang theo thứ này có khi Đường Gia Minh sẽ chủ động tới tìm cậu.
Khúc Chí Văn không có thông tin hữu dụng, không biết Đường Gia Minh có biết gì về nó không.
Cậu không sợ những kẻ muốn hại cậu vì Ngột Cốt, nhưng cậu không thể bỏ mặc Ngô Hải...
"Nếu thật sự cậu có thể phá giải được thuật pháp của trận pháp kia, vậy cậu giúp Ngô Hải trước đi... còn Ngột Cốt của cậu ấy tự nhiên sẽ là của cậu."
"Ngô Hải?"
Khúc Chí Văn cười cười, lấy ra một hạt Ngột Cốt nho nhỏ trong túi áo.
"Tôi đã giúp Ngô Hải từ hôm qua rồi, hạt Ngột Cốt này cũng là của cậu ấy.
Nếu không thì làm sao cậu ta còn có thể đến đây hôm nay để gặp các cậu được chứ."
Đàm Trình vội vàng hỏi lại khi nghe Khúc Chí Văn nói lấp lửng như vậy.
"Ý cậu là gì?
Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?
Tại sao không nghe Ngô Hải nhắc đến?!"
"Cậu ta và anh hôn mê như nhau, làm sao anh ta biết chuyện gì xảy ra."
"Ý của cậu là cậu ấy bị tấn công vì hạt Ngột Cốt sao?"
"Đúng vậy."
Khúc Chí Văn gật đầu.
"Chắc anh không biết, dọc theo đường đi từ Bình Dao trở về luôn có người theo dõi hai anh.
Anh thì không sao rồi, vừa về là chạy ngay đến đại mộ nên những tên đó không dám lại gần.
Nhưng Ngô Hải thì khác, vừa về nhà là đã bị chụp thuốc mê.
Nếu hôm qua tôi không kịp thời chạy đến để giải thuật pháp trên người cậu ấy thì hôm nay anh chỉ có thể gặp được bộ xương khô của cậu ấy mà thôi."
"Hahaha, thế sao cậu không nói luôn là tôi còn sống đến giờ cũng do cậu giúp?"
Đàm Trình cười nhạo nói.
"Không hẳn là như vậy, anh đã có người mạnh hơn bảo vệ mình, tôi cũng không cần phải tốn sức và thời gian giúp anh.
Có phải trước đây Túc Cảnh mặc đã đưa vật gì cho anh đúng không?
Tôi vẫn chưa thấy đó là vật gì, nhưng nó không những có thể chắn được ác quỷ mà còn có thể nhận ra và ngăn cản những người có ác ý với anh, giống như có ý thức vậy.
Tôi đoán vật mà Túc Cảnh Mặc đưa cho anh chắc hẳn rất gần gũi với anh ta, năm này qua tháng nọ bị lây nhiễm hồn phách nên đã có thể kết nối với linh hồn của anh ta ở một mức độ nhất định nào đó.
Cho dù tôi có muốn chạm vào vật đó thì cũng không được, có khi còn bị quỷ khí của nó giết chết."
Đây là chuyện mà Đàm Trình chưa bao giờ nghĩ tới.
Theo lời của Khúc Chí Văn thì Túc Cảnh Mặc đang bảo vệ cậu, nhưng cậu lại không cảm nhận đến quỷ khí mà cậu ta nói đến.
"Cậu nói vật đó có quỷ khí?"
"Vậy đó không chỉ có quỷ khí mà còn rất nhiều, người bình thường đụng vào sẽ chết ngay.
Ngay cả hồn thể của Túc Cảnh Mặc cũng thế, nếu người thường chạm vào chắc chắn sẽ chết bất đắc kỳ tử..."
Đàm Trình nghi ngờ nhìn Khúc Chí Văn, nếu ngọc bội thật sự đáng sợ như vậy thì sao cậu vẫn còn lành lặng đứng ở đây?
Nhìn thấy ý cười tràn đầy trên khuôn mặt của Khúc Chí Vưn, cậu biết ngay cậu ta còn có gì muốn nói tiếp.
"Cũng nói đến như vậy rồi, cậu không định giải thích với tôi tại sao tôi còn sống đến bây giờ sao?"
"Đương nhiên, đây cũng là chỗ tôi thật sự khó hiểu, quỷ khí của vật đó quá nặng nhưng lại không giết chết anh, điều này thật sự khó tin, còn vì sao anh có thể chạm vào Túc Cảnh Mặc mà không chết thì... có lẽ cũng chỉ có thể hỏi thẳng anh ta thôi.
Nhưng mà, tôi có một chuyện muốn hỏi anh, từ lúc chạm vào Túc Cảnh mặc đến nay, có lần nào anh cảm thấy suýt chết chưa?"
Khúc Chí Văn hỏi làm đồng tử của Đàm Trình thắt chặt lại.
Sau khi cẩn thận nghĩ lại, cậu suýt chút bị giết chết vào lần đầu vừa gặp Túc Cảnh Mặc.
Lần đó Đàm Trình ngất đi, lúc tỉnh lại thì cơ thể không nhúc nhích được, nghỉ một lúc lâu mới đỡ được một chút...
Còn trong khoảng thời gian cậu ngất xỉu đó đã xảy ra chuyện gì, cậu không hề hay biết một chút gì cả...
"Anh không nói tôi cũng đoán được một chút.
Túc Cảnh Mặc chưa bao giờ là người lương thiện, thủ đoạn của anh ta cũng chưa bao giờ là nhẹ nhàng."
Đàm Trình làm sao có thể không biết Túc Cảnh mặc là người như thế nào, dù cho Khúc Chí Văn có nói sự thật, cậu cũng không thích nghe người khác nói về y như vậy.
"Tôi thấy cậu cũng thủ đoạn chẳng kém mà."
Đàm Trình ngừng một chút rồi nói tiếp.
"Giúp Ngô Hải nghe có vẻ tốt thật đấy, nhưng sự thất là cậu chỉ muốn hạt Ngột Cốt đó thôi."
"Đương nhiên, tôi sẽ không làm không công."
Nghe lời nói của Khúc Chí Văn, Đàm Trình nhìn cậu ta thật lâu, sai đó cười thản nhiên nói.
"Thật sao?
Tôi thấy hình như cậu làm không công cho Khương Bình hơi bị nhiều nhỉ."
Sau khi nghe lời này, Khúc Chí Văn chợt sững người, một lúc sau mới bình thường trở lại, cười nói.
"Có lẽ cậu hiểu lầm rồi, tôi giúp Khương Bình có thu phí, chỉ là giá hơi thấp thôi."
"Ồ, vậy sao?
Vậy cậu cũng nhiệt tình ghê nhỉ, thế chi phí anh ta trả chắc là còn quý hơn cả hạt Ngột Cốt kia luôn nhỉ."
"..."
Nụ cười trên khuôn mặt của Khúc Chí Văn biến mất, cậu ta nhìn thẳng vào Đàm Trình một lúc rồi nói.
"Đúng là tôi có cảm tình với Khương Bình.
Làm thiên sư tôi gặp rất nhiều trường hợp lòng người dơ bẩn đến không thể tưởng tượng.
Tôi đã từng gặp linh hồn bị chính mẹ đẻ giết hại, cũng từng gặp qua những kẻ làm cảnh sát giống Khương Bình nhưng lại dơ bẩn và thủ đoạn.
Nói thật, người như Khương Bình thật sự rất ít...
Khúc Chí Văn dừng lại một chút, sau đó nhìn Đàm Trình nói tiếp.
"Anh không thể biết được cái vũng lầy này sâu đến thế nào đâu.
Còn Khương Bình, có đôi khi tôi thật sự muốn xem anh ấy có thể đào chuyện này ra sâu thế nào.
Còn tôi chỉ tiện tay giúp trong quá trình tìm Ngột Cốt mà thôi."
Đàm Trình cuối cùng cũng hiểu vì sao mình lại cảm thấy ghét Khúc Chí Văn.
Lần đầu tiên gặp mặt đã nói cậu sắp chết, lần thứ hai gặp, cậu ta không chỉ có thể nhìn thấy được Túc Cảnh Mặc, mà Túc Cảnh Mặc còn nói như có quen biết với cậu ta.
Còn bây giờ, cậu ta lại che giấu toan tính trong lòng, không dễ dàng nhìn thấu, cũng không cho người khác nhìn thấu, người như vậy Đàm Trình chẳng thể nào có hảo cảm được.
Tuy nhiên, chuyện tình cảm cảu Khúc Chí Văn đối với Khương Bình là chuyện riêng của cậu ta, cũng không liên quan đến Đàm Trình.
Cậu không muốn dính vào rối rắm này, suy nghĩ một lúc rồi nói.
"Cậu muốn hạt Ngột Cốt của tôi cũng được, chỉ cần..."
Đàm Trình còn chưa nói xong đã bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang.
Cậu vội vàng lấy di động trong túi ra, lại là số điện thoại lạ.
Vốn định ngắt máy lại bị Khúc Chí Văn ngăn lại.
"Này này này, đừng tắt, có khi là chuyện tốt đó."
Không biết ý của Khúc Chí Văn là gì, Đàm Trình nhíu mày nhưng vẫn bấm nhận cuộc gọi.
"Alo, cho hỏi là ai vậy?"
Không chút chú ý đến Đàm Trình nói cái gì, Khúc Chí Văn chỉ chăm chú nhìn vào ngón út của cậu, Sợi tơ hông thắt trên đó vốn đang trầm xuống như mặt hồ tĩnh lặng, lại bất ngờ rung lên liên tục vì cuộc điện thoại này, thật sự rất bắt mắt.
Nhưng chắc là...
Túc Cảnh Mặc chắc sẽ thấy chướng mắt hơn là bắt mắt...
Nghĩ như thế, Khúc Chí Văn càng hứng thú với cuộc điện thoajti này hơn.
Điện thoại vừa kết nối, Đàm Trình đã nghe thấy tiếng con gái thút thít, ban đêm mà nghe thấy cũng hơi sợ, nhưng mà Đàm Trình còn chưa kịp nghĩ gì, cô gái bên kia đã òa khóc nức nở.
"Đàm...
Đàm Trình. làm sao bây giờ, có người cạy của nhà... tôi... tôi sợ..."
"Cậu là...
Hạ Đồng?"
Giọng nói mềm mại này khá quen tai, Đàm Trình suy nghĩ một lúc lâu mới nhớ đến cô gái Hạ Đồng dễ đỏ mặt lần trước Trương Tuấn giới thiệu.
"Đúng rồi, là tôi đây, Đàm Trình, tôi sợ quá, lúc nãy tôi gọi cảnh sát rồi nhưng vẫn chưa ai tới, làm sao bây giờ, làm sao đây..."
"Cậu bình tĩnh, đừng hoảng."
Đàm Trình đau đầu nghĩ.
"Trong nhà không có ai sao?
Hàng xóm đâu?
Nếu đập cửa nhà cậu phải có ai nghe thấy chứ."
"Nhà tôi là nhà biệt lập, không ai nghe thấy, tôi cũng không dám gọi.
Tôi sợ tên biến thái nghe được... hắn... hắn theo tôi vài ngày rồi..."
Đi kèm câu nói này là những tiếng rầm rầm, rõ ràng là có người vừa đá cửa muốn đột nhập vào.
"A!
Tôi sợ quá..."
Hạ Đồng thấp giọng khóc thút thít bên kia đầu dây làm Đàm Trình thở dài, nhìn đồng hồ, gần 11 giờ nói.
"Cậu đừng sợ, nhà cậu ở đâu tôi sẽ qua ngay."
Nghe Hạ Đồng nói địa chỉ xong, Đàm Trình tính toán thời gian gọi taxi qua đó cũng chỉ khoảng 10 phút, tuy cậu với Hạ Đồng chẳng phải thân thiết, nhưng tình huống khẩn cấp như thế này không thể chần chừ, nhỡ đâu phát sinh chuyện gì nguy hiểm thì sao.
Nghĩ vậy Đàm Trình vội vàng tạm biệt Khúc Chí Văn, xách balô chạy ra ngoài.
Khúc Chí Văn đứng bên cửa sổ nhìn Đàm Trình chạy đến ven đường đợi xe, khóe miệng cong lên.
"Đem xem vận mệnh sẽ ngả về bên nào đây."
Mà trong đại mộ thôn Ninh Hóa, Túc Cảnh Mặc cầm cây trâm ngọc đen tuyền mà Đàm Trình tặng, khóe môi không kiềm được cong lên thành nụ cười.
Đàm Trình chắc là sắp đến rồi nhỉ?