[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 2
Chương 41: Cây san hô
Chương 41: Cây san hô
闷油瓶话一出,我才发现这阿宁的表情,非常的木然,甚至可以说是呆滞,和以前那种神采飞扬的样子大相径庭。现在被闷油瓶按在地上,也不挣扎,也不说话,甚至看都不看我们,好像这事情和她无关一样。
Vừa nghe Muộn Du Bình nói, tôi mới nhận ra vẻ mặt A Ninh vô cùng thờ ơ, thậm chí có thể nói là đờ đẫn, hoàn toàn khác biệt so với vẻ tươi tắn và linh lợi trước đây.
Bây giờ cô ta bị Muộn Du Bình đè xuống đất, cũng không giãy giụa, không nói chuyện, thậm chí còn không thèm nhìn chúng tôi, cứ như thể chuyện này không liên quan gì đến cô ta.
胖子看着觉得奇怪,说道:"是他娘的有点怪了,我骂的这么难听她都没反应,要在平时,我挤兑她几句,她早一脚踢过来了。"
Bàn Tử nhìn thấy kỳ lạ, nói: "Má nó chứ, đúng là có hơi kỳ quái.
Tôi chửi nặng lời như vậy mà cô ta không hề phản ứng.
Nếu là bình thường, tôi chỉ cần châm chọc vài câu, cô ta đã đá tôi rồi."
我知道他手黑,问他:"刚才你有没有下重手,你看她话都说不出来,我看十有八九是你下手太狠,把她给打懵了。"
Tôi biết hắn ra tay rất ác, hỏi hắn: "Vừa nãy anh có xuống tay mạnh không?
Anh xem cô ta còn không nói được lời nào, tôi thấy tám chín phần là do anh ra tay quá mạnh, làm cô ta choáng váng rồi."
胖子大怒,说道:"你少他娘的胡扯,我能这么对待一个女士吗?刚才我就按她的脚,还是轻轻的,连个印子都没留下,你要不信就问小哥。"
Bàn Tử giận dữ nói: "Má nó, cậu đừng có nói bậy.
Tôi có thể đối xử với một quý cô như thế sao?
Vừa nãy tôi chỉ ấn chân cô ta thôi, còn là nhẹ nhàng nữa, ngay cả một vết hằn cũng không để lại.
Nếu cậu không tin thì hỏi Tiểu Ca."
闷油瓶让我们别吵,说道:"你们放心,她身上没什么大碍,只是神智不太清楚。可能受了什么刺激。"说着他又用手在她面前挥了挥,还打了一个响指,可是阿宁一点反应也没有。
Muộn Du Bình bảo chúng tôi đừng cãi nhau, nói: "Các cậu yên tâm, cô ấy không bị thương nặng, chỉ là tinh thần không được tỉnh táo.
Có lẽ bị kích thích gì đó."
Nói rồi anh ta dùng tay quơ quơ trước mặt cô ta, còn búng tay một cái, nhưng A Ninh không hề có bất kỳ phản ứng nào.
胖子挠了挠头,想不明白,说道:"会不会是这娘们看到什么东西,给吓傻了?"
Bàn Tử gãi đầu, không nghĩ ra, nói: "Không lẽ cô nàng này thấy cái gì, bị sợ đến ngu ngơ rồi sao?"
我说道:"这女人狠的要命,身手又好,她怎么对我你也看见了,这种人怎么可能会给吓傻,你可千万别被给她骗了,说不定她这样子是装出来的。"
Tôi nói: "Con nhỏ này ác gần chết, thân thủ lại tốt.
Anh cũng thấy cô ta đối xử với tôi như thế nào rồi.
Loại người này làm sao có thể bị sợ đến ngu ngơ được.
Anh tuyệt đối đừng bị cô ta lừa gạt, không chừng cô ta đang giả vờ đấy."
胖子一听,也怀疑起来,说道:"你说的是不错,最毒妇人心,我们还是小心点好,要不,我们一人甩几个巴掌给她,看她有什么反应?这女人很要强,我们几巴掌下去,任她是什么贞洁烈女,铜头铁臂,也——"
Bàn Tử nghe xong cũng nghi ngờ, nói: "Cậu nói đúng.
Độc nhất phụ nhân tâm, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút.
Hay là, chúng ta mỗi người tát cô ta vài cái, xem cô ta có phản ứng gì không?
Con nhỏ này rất cứng đầu, chúng ta tát vài cái, mặc kệ cô ta là trinh tiết liệt nữ hay đồng đầu đầu đồng tay sắt, thì cũng sẽ—"
我看他扯到哪里都不知道了,骂道:"打住,他妈的你革命片子看多了,想学国民党特务?你看她这样子,你下的去手吗?"
Tôi thấy hắn nói chệch hướng đâu đâu rồi, mắng: "Dừng lại, con mẹ nó, anh xem phim cách mạng nhiều quá rồi hả, muốn học làm đặc vụ Quốc Dân Đảng à?
Anh nhìn cô ta như vậy, anh xuống tay được sao?"
胖子举起他那大巴掌,对着阿宁的小脸象征性的甩了两下,发现还真下不去手,泄气道:"只可惜你胖爷从没打过女人,那他娘的你说怎么办吧?"
Bàn Tử giơ cái bàn tay to lớn của mình lên, tượng trưng vung vẩy hai cái trước khuôn mặt nhỏ nhắn của A Ninh, phát hiện quả thực không xuống tay được, chán nản nói: "Chỉ tiếc là Bàn Gia vậu chưa từng đánh phụ nữ, vậy má nó chứ cậu nói xem phải làm sao đây?"
我和她相处的时间不多,要通过她的动作来判断她是不是假装的,根本不可能,说道:"这东西一时半会儿也判断不了,我看我们把她绑起来,先带出去再说。到时候直接报警,让警察去处理这事情。"
Thời gian tôi tiếp xúc với cô ta không nhiều, việc phán đoán qua hành động của cô ta xem có phải giả vờ hay không là hoàn toàn bất khả thi.
Tôi nói: "Chuyện này một sớm một chiều không thể phán đoán được.
Tôi thấy chúng ta trói cô ta lại, rồi đưa ra ngoài trước đã.
Đến lúc đó thì báo cảnh sát luôn, để cảnh sát xử lý chuyện này."
胖子大怒:"你他妈是真傻还是假傻,我们爷三是倒斗的,你知道啥叫倒斗不?交给警察,你脑袋撞猪上了吧?"
Bàn Tử giận dữ nói: "Con mẹ nó, cậu ngu thật hay ngu giả đấy?
Ba anh em chúng ta là người đổ đấu.
Cậu biết đổ đấu là gì không?
Giao cho cảnh sát, đầu cậu va vào heo rồi à?"
我还真想懵了,被胖子一说,真想打自己一巴掌,心说他娘的怎么心态还没调整过来,又把自己当古董摊子的小老板了,忙对胖子说道:"我前几次下盗洞都是赶鸭子上架,心里一直还当自己是个好市民,习惯了有困难找民警,嘴巴一快就说出来了,你就当我放屁。我重新说"。
Tôi thực sự đã quên mất.
Bị Bàn Tử nói, tôi thực sự muốn tự tát mình một cái.
Tôi thầm nghĩ má nó chứ, sao tâm lý vẫn chưa điều chỉnh lại được, lại tự coi mình là ông chủ nhỏ bán đồ cổ rồi.
Tôi vội nói với Bàn Tử: "Mấy lần trước tôi xuống đạo động đều cảm giác bị lùa như vịt trong lòng vẫn luôn tự coi mình là công dân tốt, quen với việc gặp khó khăn tìm công an, nên buột miệng nói ra.
Anh cứ coi như tôi đánh rắm.
Tôi nói lại."
胖子摆摆手,说道:"得了,我看你也没什么好办法,咱们还是看这位小哥的,指望你,黄花菜都凉了。"
Bàn Tử xua tay, nói: "Thôi được rồi.
Tôi thấy cậu cũng chẳng có cách nào hay.
Chúng ta cứ xem ý Tiểu Ca đây thôi.
Trông chờ vào cậu, thì hoàng hoa thái cũng nguội rồi."
我被他说的没脾气,只好去看闷油瓶,他正在用手电照她的眼睛,看我们转过头来,说道:"不用争了,她的瞳孔呆滞,反应很慢,比"吓傻了"要严重的多。不可能是装出来的。"
Tôi bị hắn nói đến hết cả khí thế, đành nhìn sang Muộn Du Bình.
Anh ta đang dùng đèn pin chiếu vào mắt cô ta.
Thấy chúng tôi quay lại, anh ta nói: "Không cần tranh cãi, đồng tử cô ấy đờ đẫn, phản ứng rất chậm, nghiêm trọng hơn so với việc bị 'sợ đến ngu ngơ'.
Không thể là giả vờ."
我看他似乎很有把握,没理由怀疑他,问他:"那能不能看出来是怎么造成的?"
Tôi thấy anh ta có vẻ rất chắc chắn, không có lý do gì để nghi ngờ anh ta, hỏi: "Vậy có thể biết là do cái gì gây ra không?"
闷油瓶摇摇头,说道:"这方面我只懂点皮毛,也是自己做检查的时候听到的,要再进一步判断,我就无能为力了。得去专业的医院。"
Muộn Du Bình lắc đầu, nói: "Về mặt này tôi chỉ biết vài điều cơ bản, cũng là nghe được khi tự mình kiểm tra.
Để phán đoán sâu hơn, tôi lực bất tòng tâm.
Phải đến bệnh viện chuyên khoa."
我叹了口气,想起这个女人以前那种神采飞扬的样子,不由感叹,说道:"那行,我看一时半会儿,也搞不清楚到底哪里出了问题,我们也别在这里胡思乱想了,先把她带出去再说。"
Tôi thở dài một hơi, nhớ lại vẻ hăng hái và linh lợi của người cô gái này trước đây, không khỏi cảm thán, nói: "Vậy được rồi.
Tôi thấy một chốc một lát cũng không thể biết rõ là xảy ra vấn đề gì.
Chúng ta cũng đừng suy diễn ở đây nữa, cứ đưa cô ta ra ngoài trước đã."
这提议他们都没意见,一至通过,胖子对闷油瓶说:"那这就这么招,也别磨蹭了,这地方这么邪呼,我们四处看看,如果没什么东西就赶快出去吧。"
Đề nghị này của tôi được họ nhất trí thông qua.
Bàn Tử nói với Muộn Du Bình: "Vậy cứ thế mà làm thôi, đừng chần chừ nữa.
Chỗ này quá tà ác, chúng ta xem xét xung quanh, nếu không có gì thì mau chuồn thôi."
我本来已经忘了自己在什么地方,他一说起来,马上觉得一阵寒意,直想马上就走,不过看他们两个人各有各的目的,也不好说出来,只好硬着头皮点了点头。
Tôi vốn dĩ đã quên mất mình đang ở đâu, hắn vừa nói, tôi lập tức cảm thấy một cơn lạnh lẽo, chỉ muốn đi ngay lập tức.
Nhưng thấy hai người họ đều có mục đích riêng, tôi không tiện nói ra, đành phải cắn răng gật đầu.
胖子马上转身,用手电照了照洞的深处,我顺着他的手电光看过去,只见这洞并不很长,在几十步外,已经可以看见底部的东西,但是手电的穿透力不够,只照出个轮廓。
Bàn Tử lập tức quay người lại, dùng đèn pin chiếu vào sâu trong hang.
Tôi nhìn theo ánh đèn pin của hắn, chỉ thấy cái hang này không dài lắm.
Cách đó vài chục bước chân, đã có thể nhìn thấy vật ở cuối hang, nhưng sức xuyên thấu của đèn pin không đủ, chỉ chiếu ra được một cái bóng.
我的视力没胖子好,也不知道里面有什么,现在只指望他什么都看不到,快点死了这条心,这个地方我是一分钟都呆不下去。
Thị lực của tôi không tốt bằng Bàn Tử, cũng không biết bên trong có gì.
Bây giờ tôi chỉ mong hắn không thấy gì cả, mau chóng dẹp bỏ ý định này.
Tôi không thể chịu đựng được ở cái chỗ này thêm một phút nào nữa.
胖子仔细照了一下,突然皱了皱眉头,好像看到了什么。我顺着他的视线看过去,却什么都看不到,只听他轻声问我们道:"两位,你们看这最里面,是不是一颗树?"
Bàn Tử chiếu đèn rất kỹ, đột nhiên nhíu mày, hình như đã nhìn thấy gì đó.
Tôi nhìn theo ánh mắt hắn, nhưng không thấy gì.
Chỉ nghe hắn khẽ hỏi chúng tôi: "Hai vị, các cậu nhìn xem, ở tận cùng bên trong, đó có phải là một cái cây không?"
我"啊"了一声,说道"古墓里怎么可能有棵树,这里又没阳光,有没人给他浇水,要真有树,也早烂了。"
Tôi "Ả" lên một tiếng, nói: "Trong mộ cổ làm sao có cây được?
Ở đây không có ánh nắng, cũng không có ai tưới nước cho nó.
Nếu thật sự có cây, thì cũng mục nát từ lâu rồi."
胖子看了很久,可能也不敢肯定,于是非要指给我看,我没办法,只好顺他的意思,不过我实在是看不清楚,眼睛都瞪的掉下来,也只模模糊糊地看到一棵枝桠一样的东西,轮廓挺熟悉的,但想不起来是什么,对他说道:"我看不清楚,不过那肯定不是树。"
Bàn Tử nhìn rất lâu, có lẽ cũng không dám khẳng định, nên cứ nhất quyết chỉ cho tôi xem.
Tôi không còn cách nào, đành phải làm theo ý hắn.
Nhưng tôi thực sự không nhìn rõ, mắt trừng to đến mức muốn rớt ra ngoài, cũng chỉ lờ mờ thấy một vật gì đó giống như cành cây.
Hình dáng khá quen thuộc, nhưng không thể nhớ ra là gì.
Tôi nói với hắn: "Tôi không thấy rõ, nhưng đó chắc chắn không phải là cây."
胖子又照了照,顽固道:"我看像是棵树,你看还闪着金光,你要不信我们过去看看。"
Bàn Tử lại chiếu đèn, bướng bỉnh nói: "Tôi thấy giống một cái cây lắm.
Cậu xem, nó còn lấp lánh ánh vàng.
Nếu cậu không tin, chúng ta qua đó xem thử."
我看他醉翁之意不在酒,怒道:"你别以为我不知道你打的什么算盘,就算里面是颗金树,你扛的走吗。"
Tôi thấy hắn mượn gió bẻ măng , giận dữ nói: "Anh đừng tưởng tôi không biết anh đang tính toán cái gì.
Cho dù bên trong là cây vàng thật, anh khiêng đi được không?"
胖子看被我拆穿了,也不以为然,说道:"能不能扛的走,要去看看才知道,说不定边上还有些小件的,你说我们要是没进来,也就算了,现在进来了,看到有好东西,怎么样也要观光一下!况且我们进来到了这里,不深不浅,要出事情早出事情,没什么可怕的,对不对?"
Bàn Tử thấy bị tôi lật tẩy, cũng không bận tâm, nói: "Có khiêng đi được hay không, phải qua xem mới biết.
Không chừng bên cạnh còn có những vật nhỏ khác.
Nếu chúng ta chưa vào đây, thì thôi đi.
Bây giờ đã vào rồi, thấy có đồ tốt, dù thế nào cũng phải tham quan một chút!
Hơn nữa, chúng ta đã vào đến tận đây, không sâu không cạn.
Có chuyện xảy ra thì xảy ra lâu rồi, không có gì phải sợ, đúng không?"
我心中懊恼,却没有办法,胖子的逻辑我很清楚,观光观光,观察之后就拿光,这家伙简直是一恶魔转世,谁碰到谁倒霉。
Tôi trong lòng bực bội, nhưng không có cách nào.
Tôi hiểu rất rõ logic của Bàn Tử: tham quan xong là lấy sạch.
Tên này quả thực là ác quỷ chuyển thế, ai gặp phải thì xui xẻo người đó.
我刚想讽刺他一句,就看到闷油瓶做了个别吵的手势,轻声说道:"全部跟着我,别掉队。"说着自己头也不回,径直就向黑暗里走去。
Tôi vừa định châm chọc hắn một câu, thì thấy Muộn Du Bình ra hiệu im lặng, khẽ nói: "Tất cả đi theo tôi, đừng để lạc."
Nói rồi, anh ta không quay đầu lại, đi thẳng vào trong bóng tối.
胖子看了大喜,背起阿宁就跟了上去,我只觉的奇怪,但是闷油瓶走的很急,我来不及仔细考虑,只好也先一瘸一拐地跟上去再说。
Bàn Tử nhìn thấy mừng rỡ, cõng A Ninh lên rồi đi theo.
Tôi thấy kỳ lạ, nhưng Muộn Du Bình đi rất gấp, tôi không kịp suy nghĩ kỹ, đành phải lê lết thân tàn theo sau trước đã.
闷油瓶快步走在前面,这个砖洞从里到外都是一样的宽度,从我们的位置到洞底根本没多少路,我们很快就来到了那棵所谓的树的面前,这里已经是整个砖洞的最里面了,闷油瓶举起手电一照,我们就看到它的真面目。
Muộn Du Bình đi nhanh ở phía trước.
Cái hang gạch này có chiều rộng đồng nhất từ trong ra ngoài.
Từ vị trí của chúng tôi đến cuối hang không xa lắm.
Chúng tôi nhanh chóng đi đến trước cái gọi là cái cây kia.
Đây đã là nơi sâu nhất của toàn bộ hang gạch.
Muộn Du Bình giơ đèn pin lên chiếu, chúng tôi liền thấy được bộ mặt thật của nó.
那是一枝白色的巨大珊瑚,有一人多高,分成十二个枝叉,呈发散状,造型的确十分像一颗树,整个珊瑚雕琢的很好,但是质地非常的普通,并不是非常名贵的东西。
Đó là một cành san hô màu trắng khổng lồ, cao hơn một người, chia thành mười hai nhánh tỏa ra, hình dáng quả thực rất giống một cái cây.
Cả khối san hô được điêu khắc rất tốt, nhưng chất liệu lại rất bình thường, không phải là thứ gì đó quá quý giá.
珊瑚种在一个巨大的瓷盆里,用卵石压着,它的枝桠上,还挂着很多金色的小铃铛,胖子看到的那种金光,应该就是这些铃铛反射出来的。但是这些铃铛绝对不是黄金做的,因为它们的缝隙里,已经出现了铜绿,里面的材料,估计是黄铜。外表经过镏金,才能保持现在的光泽度。
San hô được trồng trong một cái chậu sứ lớn, được chèn bằng đá cuội.
Trên các nhánh của nó, còn treo rất nhiều chuông nhỏ màu vàng.
Cái ánh vàng mà Bàn Tử nhìn thấy hẳn là do những cái chuông này phản chiếu ra.
Nhưng những chiếc chuông này chắc chắn không phải làm bằng vàng, vì trong các kẽ hở của chúng đã xuất hiện gỉ đồng.
Chất liệu bên trong, ước tính là đồng thau.
Bề mặt được mạ vàng nên mới giữ được độ bóng như bây giờ.
胖子没看到金树,大为失望,但是他还没死心,把其他地方照了遍,问我道:"小吴,你说这珊瑚,值不值钱?"
Bàn Tử không thấy cây vàng, rất thất vọng, nhưng hắn vẫn chưa chịu bỏ cuộc, chiếu đèn khắp nơi, hỏi tôi: "Tiểu Ngô, cậu nói cái san hô này, có đáng tiền không?"
我对这个倒还有所研究,想起刚才他那德性,就有心挤兑他,说道:"不是我打击你,这品质,市场价格16块一斤,已经算不错了。"
Về cái này tôi lại có chút nghiên cứu.
Nhớ lại cái vẻ mặt hám lợi của hắn vừa nãy, tôi cố ý châm chọc hắn, nói: "Không phải tôi đả kích anh đâu.
Với chất lượng này, giá thị trường là 16 tệ một cân, đã là khá lắm rồi."
胖子听了半信半疑,又去问闷油瓶,闷油瓶点点头,他一下子就郁闷了,骂道:"操,我还以为这次发达了,他娘的结果还是一场空。"
Bàn Tử nghe xong nửa tin nửa ngờ, lại quay sang hỏi Muộn Du Bình.
Muộn Du Bình gật đầu.
Hắn lập tức chán nản, mắng: "Đ*, tôi còn tưởng lần này phát tài rồi.
Kết quả má nó chứ lại công cốc."
我呵呵一笑,说道:"胖子,你也别泄气,我告诉你,珊瑚虽然不值钱,但是你看这上面的铃铛,这些可是好东西。"
Tôi cười hềnh hệch, nói: "Bàn Tử, anh cũng đừng nản chí.
Tôi nói cho anh biết, san hô tuy không đáng tiền, nhưng anh nhìn những cái chuông trên đó.
Những thứ này mới là đồ tốt."
胖子不相信我,说道:"我看你一脸坏笑,你可别胡诌啊,这破铃铛我也倒过不少,也就千来块,你说值钱在什么地方?"
Bàn Tử không tin tôi, nói: "Tôi thấy mặt cậu cười gian lắm, cậu đừng có nói bừa đấy.
Mấy cái chuông rách này tôi cũng đổ không ít rồi, cũng chỉ vài ngàn tệ thôi.
Cậu nói đáng tiền ở chỗ nào?"
我说道:"就你那点生意头脑,当然看不出来,实话和你说,具体价值我估计不出来,但是肯定比等体积的黄金值钱。你看这些铃铛上的花纹,年代比明代还要早,在那个时候也算是件古董,懂我意思不?"
Tôi nói: "Với cái đầu óc kinh doanh của anh, đương nhiên không nhìn ra.
Nói thật với anh, tôi không thể ước tính được giá trị cụ thể, nhưng chắc chắn đắt hơn vàng cùng thể tích.
Anh nhìn những hoa văn trên những chiếc chuông này.
Niên đại còn sớm hơn cả nhà Minh.
Vào thời điểm đó cũng được coi là một đồ cổ rồi.
Anh hiểu ý tôi không?"
胖子被我侃的一楞一楞的,也不知道我说的是不是真的,我心里看着痛快,也不说破。其实我也看不出这些铃铛是什么来历,铃铛这东西,在古董里也算是冷门,一般倒的最多的还是瓷器和陶器,金属的东西会生锈,需要特殊的保存方法,这些技术只有大的博物馆能用,百姓家里,就算再有钱,也经不起这样的折腾。何况铃铛又是金属器里比较复杂的,有很多细小的零件,保存的很全的,就非常的珍贵。
Bàn Tử bị tôi khua môi múa mép đến mức ngây người, cũng không biết tôi nói có thật hay không.
Trong lòng tôi thấy khoái chí, cũng không nói toạc ra.
Thật ra tôi cũng không nhìn ra được lai lịch của những chiếc chuông này.
Chuông là một loại đồ cổ khá kém tiếng.
Loại đồ cổ được đổ nhiều nhất vẫn là đồ sứ và đồ gốm.
Đồ vật bằng kim loại sẽ bị gỉ sét, cần có phương pháp bảo quản đặc biệt.
Những kỹ thuật này chỉ có các bảo tàng lớn mới sử dụng được.
Nhà của người dân bình thường, dù có giàu có đến mấy cũng không thể chịu nổi sự phiền phức đó.
Huống chi chuông lại là loại đồ kim loại tương đối phức tạp, có nhiều chi tiết nhỏ.
Những cái được bảo quản toàn vẹn thì vô cùng quý giá.
胖子琢磨了一会儿,还是不相信我的话,就想摘一个下来看看,闷油瓶一把抓住他,说道:"别动。"
Bàn Tử ngẫm nghĩ một lúc, vẫn không tin lời tôi, định hái một cái xuống xem thử.
Muộn Du Bình túm lấy hắn, nói: "Đừng động."
胖子一只脚已经踩上了那是放满卵石的盆,硬是被他拉了下来,觉的奇怪,问他怎么回事情,闷油瓶子不理他,反而问我道:"你还记得不记得这种铃铛,在哪里看到过?"
Bàn Tử một chân đã đặt lên cái chậu đầy đá cuội, bị anh ta kéo xuống.
Hắn thấy kỳ lạ, hỏi anh ta chuyện gì xảy ra.
Muộn Du Bình không trả lời hắn, ngược lại hỏi tôi: "Cậu còn nhớ loại chuông này, đã từng thấy ở đâu không?"