[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đạo Mộ Bút Ký - Mười Năm Sau
Chương 40: Bàn Tử Đến Nơi
Chương 40: Bàn Tử Đến Nơi
缝隙内部一片黑暗,我对着黑暗枪口斜向上打出曳光弹,闪光中,我看到了无数的石头塔,那是用石块堆积起来的一座一座低矮的石塔,上面满是细小的花纹。
Bên trong khe tối om, tôi chĩa nòng súng về phía bóng tối, hướng lên trời, bắn một viên đạn sáng.
Trong ánh sáng loang loáng, tôi nhìn thấy vô số tháp đá, là từng tòa từng tòa tháp đá thấp bé chất đống từ các tảng đá, trên có đầy hoa văn nhỏ li ti.
"这是什么地方?"我反身对着门口射击,打掉一只飞进来人面鸟,更多的鸟一下涌了进来。
"Đây là đâu?"
Tôi quay người về phía cửa bắn một phát đạn, bắn rơi một con chim mặt người bay vọt vào, càng nhiều chim mặt người hơn lập tức tràn vào trong.
黑瞎子抓住我的脖子,将我按倒到一堆石头后面,反手一根雷管。转身在半空打爆。
Hắc Hạt Tử túm lấy cổ tôi, dí tôi xuống phía sau một đống đá, trở tay ném một kíp mìn.
Xoay người bắn bùm vào kíp mìn ngay giữa không trung.
巨大的轰鸣声在青铜门内形成一种非常奇怪的音效,我仿佛看到了声波划过整个空间,所有的石头上的花纹都亮了起来,这些花纹闪着磷光,划过整个洞壁,我看到整个洞穴所有的墙壁上都是细微的花纹。
Tiếng nổ ầm vang cực lớn vang vọng bên trong cánh cửa thanh đồng, tạo thành một âm hiệu hết sức kỳ quái, tôi loáng thoáng nhìn thấy cả sóng âm quét qua toàn bộ không gian, tất cả hoa văn trên các tảng đá lóe lên, những hoa văn này lóe sáng ánh lân quang, xẹt qua toàn bộ vách động, tôi thấy trên toàn bộ vách tường của hang động đều có hoa văn li ti.
声波过后都是光纹。一路往地下深处传去。
Sóng âm lướt qua hoa văn lóe sáng.
Thẳng tắp một đường cho đến tận chỗ sâu thẳm dưới đất.
漫天的血花落下来,黑瞎子大叫:"站起来!"我和他两个人一起站起来,对着门口不停的开枪,把从血泊中炸碎的鸟尸中爬出来的口中猴打死。
Hoa máu bắn tung tóe ngập trời, Hắc Hạt Tử kêu to: "Đứng lên!"
Tôi với hắn ta hai người vịn nhau đứng lên, không ngừng nổ súng về phía cửa, bắn chết hết những con "khỉ trong miệng" đang bò ra từ trong xác chim nát vụn đẫm máu.
门里就是这样的吗?我看着四周,那些磷光闪动,好像在和我说话。
Bên trong cánh cửa là thế này sao?
Tôi nhìn khắp xung quanh, những ánh lân quang chớp lóe này, hình như đang nói gì đó với tôi.
"这是什么地方?"我不由自主的停下射击问道。
"Đây là nơi nào?"
Tôi không kìm được, dừng bắn mà hỏi.
"你自己看清楚!"黑瞎子吼道。
"Tự cậu thấy rõ ràng!"
Hắc Hạt Tử quát.
我看着洞穴的墙壁上,那些花纹掩盖下的石壁上,都是一个一个嵌入石壁的石人,这些石人浑身赤裸,表皮和这里的石头一模一样,像婴儿一样蜷缩在一个一个洞壁的坑里,成千上万,在他们的肚子上,有一根脐带,和这里的石头相连。
Tôi nhìn lên vách tường hang động, trên vách đá bị hoa văn bao phủ có vô số những người đá cẩn vào trong vách đá, những người đá này toàn thân trần truồng, lớp da ngoài giống y đúc đá ở nơi đây, nằm co cụm trong từng cái hang trên vách tường hang động giống như những đứa trẻ sơ sinh.
Trên bụng bọn chúng có một cuống rốn, nối liền với đá ở nơi này.
几乎是同时,我也看清了那些奇怪的纹路,竟然都是算筹的数字。
Gần như là đồng thời, tôi cũng nhìn rõ những đường vân hoa văn kỳ quái kia, không ngờ tất cả là những số thứ tự.
这些石头人,有大有小,有些只是婴儿大小,有些是少年,有些成人了。所有的人都长着闷油瓶一样的脸。一动不动。
Những người đá này, có lớn có nhỏ, có những cái chỉ cỡ bằng đứa trẻ sơ sinh, có cái cỡ tuổi thiếu niên, có cái là người trưởng thành.
Tất cả những người này đều có khuôn mặt giống y đúc Muộn Du Bình.
Hoàn toàn không nhúc nhích chút gì.
他们安静的躺着,身上被标记着算筹的数字。可能是用这里的昆虫做的染料书写。我无法计算数量,因为我不知道这里面有多深,但是就我看到,这里所有的山岩山壁上,长满了这样的石头人。
Bọn họ yên lặng nằm đó, trên người bị đánh dấu bởi những chữ số thứ tự.
Có thể là dùng thuốc nhuộm làm từ côn trùng ở nơi này để viết lên.
Tôi không thể nào tính được hết số lượng, bởi vì tôi không biết nơi này còn sâu đến bao nhiêu, nhưng tôi lại thế, ở đây, trên tất cả các vách đá núi đá đều mọc đầy những người đá như thế này.
"汪藏海记,顺铁链而下,见青铜巨门立于山底沉岩,内有石人万千,石胎孕育,脐带入石,无情无欲,算筹以计,累恒河沙数,不尽不绝。"黑瞎子说道。
"Uông Tàng Hải ghi chép, theo xích sắt mà xuống, thấy cửa đồng khổng lồ dưới đáy núi chìm trong đá, bên trong người đá ngàn vạn, đá thai nghén mà ra, cuống rốn nhập vào đá, không tình cảm không ham muốn, tính toán số lượng, nhiều không đếm xuể, bất tận bất tuyệt."
Hắc Hạt tử nói.
"小哥他妈的是个石头人?"
"Mẹ nó chứ, Tiểu Ca là một người đá à?"
黑瞎子最后打死一只口中猴,在地上的碎石堆中捡起一块石头,丢给我,那是人手的形状。
Hắc Hạt Tử bắn chết một con "khỉ trong miệng", nhặt lên một tảng đá trong đống đá vụn ở dưới đất, ném cho tôi, tảng đá ấy có hình một bàn tay.
"这些石头人,每隔一段时间,就会变回石头,这里每一堆碎石,就是一个张起灵。人碎之后,再隔十年才会再长成一个。"
"Những người đá này, cứ cách một khoảng thời gian, lại biến trở về thành người đá.
Ở đây mỗi đống đá vụn, chính là một Trương Khởi Linh.
Sau khi bể vỡ, cứ cách mười năm lại trưởng thành một người."
"胡说。"我浑身发冷,看着一堆一堆的石头,我认识的那个张起灵,就是其中一堆?"我是在做梦,快些醒来吧。"
"Xằng bậy."
Toàn thân tôi rét run, nhìn từng đống từng đống đá, Trương Khởi Linh mà tôi biết kia, là một đống đá trong này?
"Ta đang nằm mơ, mau mau tỉnh lại."
黑瞎子看着我:"他只是一块石头,和这里任何一块都一样。"
Hắc Hạt Tử nhìn tôi: "Hắn chỉ là một tảng đá, chẳng khác gì bất cứ tảng đá nào ở đây."
"我在做梦。"我看着黑瞎子:"我操,快让我醒过来!"
"Ta đang nằm mơ."
Tôi nhìn Hắc Hạt Tử: "Mẹ kiếp, mau đánh thức tôi dậy!"
真实和虚幻的感觉不停的混沌,我觉得恶心反胃,眼前的黑瞎子一下清晰,一下模糊。
Cảm giác chân thực và cảm giác hư ảo không ngừng lẫn lộn vào nhau, tôi cảm thấy ghê tởm phát nôn, Hắc Hạt Tử trước mặt lúc thì rõ ràng, lúc thì lờ mờ.
他看着我:"有的人赶不及回来,就会变成一座雕像,能回到这里的人,他的记忆中,他所珍惜的部分--"
Hắn ta nhìn tôi: "Có kẻ không về kịp, liền biến thành một pho tượng đá, kẻ có thể về kịp, trong ký ức của hắn, tất cả những phần hắn trân quý nhất..."
我举枪对着黑瞎子,"不要说了。"
Tôi chĩa súng về phía Hắc Hạt Tử: "Đừng nói nữa!"
"你不会开枪的。"黑瞎子看着我,"即使你觉得你在梦里,你也不会对我开枪。"
"Cậu sẽ không nổ súng."
Hắc Hạt Tử nhìn tôi, "Cho dù cậu cảm thấy mình đang mơ, cậu cũng sẽ không nổ súng bắn tôi."
我放下枪,环视四周,朦胧中,这些人就像蘑菇一样,在岩石上产生出来。这到底是什么地方?
Tôi vứt súng xuống, nhìn khắp bốn phía, trong mông lung, những người này tựa như những cây nấm, mọc lên trên đá.
Rốt cuộc đây là nơi nào?
十年了,那,下一个闷油瓶呢?我用手电去照那些石头人,忽然黑瞎子背后人影一闪,一把刀从他胸口刺了出来。
Mười năm rồi, Muộn Du Bình kế tiếp ư?
Tôi lấy đèn pin chiếu khắp những người đá này, đột nhiên sau lưng Hắc Hạt Tử có cái bóng lóe lên, một lưỡi dao xọc thẳng vào ngực hắn ta.
我浑身一炸,一下清醒了过来,一个翻身坐了起来。
Toàn thân tôi nổ tung, lập tức tỉnh lại, xoay người ngồi dậy.
"哇,哇,哇,哇哇,哇!"身边传来人的狂叫,我转头看到胖子,白蛇,都被我吓了一跳。
"Óa óa óa óa óa óa óa!"
Bên cạnh vang lên tiếng người gào oai oái, tôi quay đầu, thấy Bàn Tử, Rắn Trắng, họ bị tôi dọa một cú giật mình.
"诈尸啊你。"胖子看着被我吓了之后打翻的茶水溅满前胸。我急忙看四周,四周的炭火很旺,很暖和,我身上加盖了胖子的衣服。
"Úi trời quỷ nhập tràng nhà cậu."
Bàn Tử bị tôi dọa, lật úp cả tách nước trà, đổ đầy ra ngực.
Tôi vội vàng nhìn khắp xung quanh, bốn phía lửa than rất vượng, rất ấm, trên người tôi còn đắp cả đống quần áo của Bàn Tử.
浑身的冷汗,我转了两圈,找黑瞎子,发现没有他的存在。他不在这里,才放下心来。
Mồ hôi lạnh tứa ra khắp người.
Tôi quay đầu nhìn hai lượt, tìm Hắc Hạt Tử.
Nhận ra không có sự tồn tại của hắn ta.
Hắn ta không ở nơi này.
Bấy giờ tôi mới yên lòng.
"你们下来了,我睡了多久?"我动了一下,发现身上有暖袋。
"Mấy người xuống rồi.
Tôi ngủ bao lâu rồi?"
Tôi giật mình, nhận ra trên người mình có túi chườm nóng.
"我们不知道,找到你的时候,你一直在昏迷状态。"白蛇道:"你一直在低温环境下行动,你可能精神太亢奋了,连自己的新陈代谢停了都不知道。吴邪,你真的令我很失望。刚才到底发生了什么?"
"Bọn tôi không biết, lúc tìm được anh, anh đã trong trạng thái mê man rồi."
Rắn Trắng nói: "Anh hoạt động ở nơi nhiệt độ thấp suốt, có lẽ tinh thần anh quá kích động, ngay cả sự trao đổi chất của mình đã ngừng lại mà không hề hay biết.
Ngô Tà, anh thực là làm tôi thất vọng quá.
Vừa rồi rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"
"白娘子说的对,白娘子什么都明白,我们有了白娘子简直天下无敌。"胖子说道:"就连胖爷我,看到白娘子都得佩服一个礼拜。"
"Bạch nương tử nói đúng lắm, Bạch nương tử cái gì cũng biết, bọn mình có Bạch nương tử thì chính là thiên hạ vô địch."
Bàn Tử nói: "Ngay cả Bàn gia ta, thấy Bạch nương tử cũng phải bội phục bái một bái."
胖子喜欢托大,白蛇那种习惯可能很让他吃不消。
Bàn Tử thích móc mỉa người ta, có lẽ thói quen này của Rắn Trắng làm anh ta không tiêu nổi.
白蛇没理他,说道:"人生来平等,称呼对方的名字,让我感觉不好。"
Rắn Trắng không để ý đến anh ta, nói: "Nhân sinh bình đẳng, gọi tên của đối phương, làm tôi cảm thấy không tốt."
我看了看远处青铜门的方向。"小花呢。"
Tôi nhìn về hướng cánh cửa đồng xa xa.
"Tiểu Hoa đâu."
"在这里联系不到他,不过放心,他人强马壮的。"
"Ở đây không liên lạc được với cậu ta, nhưng mà yên tâm, nhóm cậu ta vừa đông vừa khỏe."
我心说不是担心这个,时间不多了,鬼玺在他那里。
Tôi nghĩ thầm, tôi không lo cái này, thời gian không còn nhiều, mà Quỷ tỷ thì ở bên chỗ cậu ta cơ.
"你知道,那东西怎么开门吗?"胖子递给我烟,示意我咀嚼一下。
"Cậu có biết, cái thứ đó mở cửa thế nào không?"
Bàn Tử đưa tôi một điếu thuốc, bảo tôi nhai một ít.
我看着青铜门的方向,把烟嚼碎:"他娘的,都是你的汗臭。"
Tôi nhìn về hướng cửa thanh đồng, nhai nát điếu thuốc lá: "Mẹ kiếp, toàn mùi mồ hôi anh thối hoắc."
"胖爷我用身体保护的最后一包了,有胖爷的体香,以前你嚼了都会吐的,现在果然成长。"胖子用手电照着我看的方向,青铜的光泽若隐若现。那东西太大了,不用找。
"Bàn gia ta dùng thân thể này để bảo vệ một bao cuối cùng đấy, đây là hương thơm cơ thể của Bàn gia ta, ngày xưa cậu nhai xong liền ói, bây giờ đúng là đã trưởng thành rồi."
Bàn Tử lấy đèn pin chiếu về hướng tôi nhìn, màu đồng sáng bóng như ẩn như hiện.
Thứ đấy quá to lớn rồi, khỏi phải tìm.
我把烟吐了出来,干呕了两下。胖子做了个眼色,示意我跟他去。
Tôi phun bã thuốc ra, nôn khan hai lần.
Bàn Tử nháy mắt với tôi, ý bảo tôi đi cùng.
"你发现了什么?"
"Anh phát hiện ra cái gì?"
"在你做噩梦叫不要不要的时候,我把这里附近看了一遍。我发现一个蹊跷。"说着他往青铜门走去。
"Lúc cậu gặp ác mộng luôn mồm kêu 'đừng mà đừng mà' ấy, tôi đi xem một lượt xung quanh đây.
Tôi phát hiện một điều kỳ quặc."
Nói rồi, anh ta đi về phía cửa thanh đồng.