Cập nhật mới

Khác Đạo mộ bút ký - Mười năm sau

Đạo Mộ Bút Ký - Mười Năm Sau
Chương 40: Bàn Tử Đến Nơi


缝隙内部一片黑暗,我对着黑暗枪口斜向上打出曳光弹,闪光中,我看到了无数的石头塔,那是用石块堆积起来的一座一座低矮的石塔,上面满是细小的花纹。

Bên trong khe tối om, tôi chĩa nòng súng về phía bóng tối, hướng lên trời, bắn một viên đạn sáng.

Trong ánh sáng loang loáng, tôi nhìn thấy vô số tháp đá, là từng tòa từng tòa tháp đá thấp bé chất đống từ các tảng đá, trên có đầy hoa văn nhỏ li ti.

"这是什么地方?"我反身对着门口射击,打掉一只飞进来人面鸟,更多的鸟一下涌了进来。

"Đây là đâu?"

Tôi quay người về phía cửa bắn một phát đạn, bắn rơi một con chim mặt người bay vọt vào, càng nhiều chim mặt người hơn lập tức tràn vào trong.

黑瞎子抓住我的脖子,将我按倒到一堆石头后面,反手一根雷管。转身在半空打爆。

Hắc Hạt Tử túm lấy cổ tôi, dí tôi xuống phía sau một đống đá, trở tay ném một kíp mìn.

Xoay người bắn bùm vào kíp mìn ngay giữa không trung.

巨大的轰鸣声在青铜门内形成一种非常奇怪的音效,我仿佛看到了声波划过整个空间,所有的石头上的花纹都亮了起来,这些花纹闪着磷光,划过整个洞壁,我看到整个洞穴所有的墙壁上都是细微的花纹。

Tiếng nổ ầm vang cực lớn vang vọng bên trong cánh cửa thanh đồng, tạo thành một âm hiệu hết sức kỳ quái, tôi loáng thoáng nhìn thấy cả sóng âm quét qua toàn bộ không gian, tất cả hoa văn trên các tảng đá lóe lên, những hoa văn này lóe sáng ánh lân quang, xẹt qua toàn bộ vách động, tôi thấy trên toàn bộ vách tường của hang động đều có hoa văn li ti.

声波过后都是光纹。一路往地下深处传去。

Sóng âm lướt qua hoa văn lóe sáng.

Thẳng tắp một đường cho đến tận chỗ sâu thẳm dưới đất.

漫天的血花落下来,黑瞎子大叫:"站起来!"我和他两个人一起站起来,对着门口不停的开枪,把从血泊中炸碎的鸟尸中爬出来的口中猴打死。

Hoa máu bắn tung tóe ngập trời, Hắc Hạt Tử kêu to: "Đứng lên!"

Tôi với hắn ta hai người vịn nhau đứng lên, không ngừng nổ súng về phía cửa, bắn chết hết những con "khỉ trong miệng" đang bò ra từ trong xác chim nát vụn đẫm máu.

门里就是这样的吗?我看着四周,那些磷光闪动,好像在和我说话。

Bên trong cánh cửa là thế này sao?

Tôi nhìn khắp xung quanh, những ánh lân quang chớp lóe này, hình như đang nói gì đó với tôi.

"这是什么地方?"我不由自主的停下射击问道。

"Đây là nơi nào?"

Tôi không kìm được, dừng bắn mà hỏi.

"你自己看清楚!"黑瞎子吼道。

"Tự cậu thấy rõ ràng!"

Hắc Hạt Tử quát.

我看着洞穴的墙壁上,那些花纹掩盖下的石壁上,都是一个一个嵌入石壁的石人,这些石人浑身赤裸,表皮和这里的石头一模一样,像婴儿一样蜷缩在一个一个洞壁的坑里,成千上万,在他们的肚子上,有一根脐带,和这里的石头相连。

Tôi nhìn lên vách tường hang động, trên vách đá bị hoa văn bao phủ có vô số những người đá cẩn vào trong vách đá, những người đá này toàn thân trần truồng, lớp da ngoài giống y đúc đá ở nơi đây, nằm co cụm trong từng cái hang trên vách tường hang động giống như những đứa trẻ sơ sinh.

Trên bụng bọn chúng có một cuống rốn, nối liền với đá ở nơi này.

几乎是同时,我也看清了那些奇怪的纹路,竟然都是算筹的数字。

Gần như là đồng thời, tôi cũng nhìn rõ những đường vân hoa văn kỳ quái kia, không ngờ tất cả là những số thứ tự.

这些石头人,有大有小,有些只是婴儿大小,有些是少年,有些成人了。所有的人都长着闷油瓶一样的脸。一动不动。

Những người đá này, có lớn có nhỏ, có những cái chỉ cỡ bằng đứa trẻ sơ sinh, có cái cỡ tuổi thiếu niên, có cái là người trưởng thành.

Tất cả những người này đều có khuôn mặt giống y đúc Muộn Du Bình.

Hoàn toàn không nhúc nhích chút gì.

他们安静的躺着,身上被标记着算筹的数字。可能是用这里的昆虫做的染料书写。我无法计算数量,因为我不知道这里面有多深,但是就我看到,这里所有的山岩山壁上,长满了这样的石头人。

Bọn họ yên lặng nằm đó, trên người bị đánh dấu bởi những chữ số thứ tự.

Có thể là dùng thuốc nhuộm làm từ côn trùng ở nơi này để viết lên.

Tôi không thể nào tính được hết số lượng, bởi vì tôi không biết nơi này còn sâu đến bao nhiêu, nhưng tôi lại thế, ở đây, trên tất cả các vách đá núi đá đều mọc đầy những người đá như thế này.

"汪藏海记,顺铁链而下,见青铜巨门立于山底沉岩,内有石人万千,石胎孕育,脐带入石,无情无欲,算筹以计,累恒河沙数,不尽不绝。"黑瞎子说道。

"Uông Tàng Hải ghi chép, theo xích sắt mà xuống, thấy cửa đồng khổng lồ dưới đáy núi chìm trong đá, bên trong người đá ngàn vạn, đá thai nghén mà ra, cuống rốn nhập vào đá, không tình cảm không ham muốn, tính toán số lượng, nhiều không đếm xuể, bất tận bất tuyệt."

Hắc Hạt tử nói.

"小哥他妈的是个石头人?"

"Mẹ nó chứ, Tiểu Ca là một người đá à?"

黑瞎子最后打死一只口中猴,在地上的碎石堆中捡起一块石头,丢给我,那是人手的形状。

Hắc Hạt Tử bắn chết một con "khỉ trong miệng", nhặt lên một tảng đá trong đống đá vụn ở dưới đất, ném cho tôi, tảng đá ấy có hình một bàn tay.

"这些石头人,每隔一段时间,就会变回石头,这里每一堆碎石,就是一个张起灵。人碎之后,再隔十年才会再长成一个。"

"Những người đá này, cứ cách một khoảng thời gian, lại biến trở về thành người đá.

Ở đây mỗi đống đá vụn, chính là một Trương Khởi Linh.

Sau khi bể vỡ, cứ cách mười năm lại trưởng thành một người."

"胡说。"我浑身发冷,看着一堆一堆的石头,我认识的那个张起灵,就是其中一堆?"我是在做梦,快些醒来吧。"

"Xằng bậy."

Toàn thân tôi rét run, nhìn từng đống từng đống đá, Trương Khởi Linh mà tôi biết kia, là một đống đá trong này?

"Ta đang nằm mơ, mau mau tỉnh lại."

黑瞎子看着我:"他只是一块石头,和这里任何一块都一样。"

Hắc Hạt Tử nhìn tôi: "Hắn chỉ là một tảng đá, chẳng khác gì bất cứ tảng đá nào ở đây."

"我在做梦。"我看着黑瞎子:"我操,快让我醒过来!"

"Ta đang nằm mơ."

Tôi nhìn Hắc Hạt Tử: "Mẹ kiếp, mau đánh thức tôi dậy!"

真实和虚幻的感觉不停的混沌,我觉得恶心反胃,眼前的黑瞎子一下清晰,一下模糊。

Cảm giác chân thực và cảm giác hư ảo không ngừng lẫn lộn vào nhau, tôi cảm thấy ghê tởm phát nôn, Hắc Hạt Tử trước mặt lúc thì rõ ràng, lúc thì lờ mờ.

他看着我:"有的人赶不及回来,就会变成一座雕像,能回到这里的人,他的记忆中,他所珍惜的部分--"

Hắn ta nhìn tôi: "Có kẻ không về kịp, liền biến thành một pho tượng đá, kẻ có thể về kịp, trong ký ức của hắn, tất cả những phần hắn trân quý nhất..."

我举枪对着黑瞎子,"不要说了。"

Tôi chĩa súng về phía Hắc Hạt Tử: "Đừng nói nữa!"

"你不会开枪的。"黑瞎子看着我,"即使你觉得你在梦里,你也不会对我开枪。"

"Cậu sẽ không nổ súng."

Hắc Hạt Tử nhìn tôi, "Cho dù cậu cảm thấy mình đang mơ, cậu cũng sẽ không nổ súng bắn tôi."

我放下枪,环视四周,朦胧中,这些人就像蘑菇一样,在岩石上产生出来。这到底是什么地方?

Tôi vứt súng xuống, nhìn khắp bốn phía, trong mông lung, những người này tựa như những cây nấm, mọc lên trên đá.

Rốt cuộc đây là nơi nào?

十年了,那,下一个闷油瓶呢?我用手电去照那些石头人,忽然黑瞎子背后人影一闪,一把刀从他胸口刺了出来。

Mười năm rồi, Muộn Du Bình kế tiếp ư?

Tôi lấy đèn pin chiếu khắp những người đá này, đột nhiên sau lưng Hắc Hạt Tử có cái bóng lóe lên, một lưỡi dao xọc thẳng vào ngực hắn ta.

我浑身一炸,一下清醒了过来,一个翻身坐了起来。

Toàn thân tôi nổ tung, lập tức tỉnh lại, xoay người ngồi dậy.

"哇,哇,哇,哇哇,哇!"身边传来人的狂叫,我转头看到胖子,白蛇,都被我吓了一跳。

"Óa óa óa óa óa óa óa!"

Bên cạnh vang lên tiếng người gào oai oái, tôi quay đầu, thấy Bàn Tử, Rắn Trắng, họ bị tôi dọa một cú giật mình.

"诈尸啊你。"胖子看着被我吓了之后打翻的茶水溅满前胸。我急忙看四周,四周的炭火很旺,很暖和,我身上加盖了胖子的衣服。

"Úi trời quỷ nhập tràng nhà cậu."

Bàn Tử bị tôi dọa, lật úp cả tách nước trà, đổ đầy ra ngực.

Tôi vội vàng nhìn khắp xung quanh, bốn phía lửa than rất vượng, rất ấm, trên người tôi còn đắp cả đống quần áo của Bàn Tử.

浑身的冷汗,我转了两圈,找黑瞎子,发现没有他的存在。他不在这里,才放下心来。

Mồ hôi lạnh tứa ra khắp người.

Tôi quay đầu nhìn hai lượt, tìm Hắc Hạt Tử.

Nhận ra không có sự tồn tại của hắn ta.

Hắn ta không ở nơi này.

Bấy giờ tôi mới yên lòng.

"你们下来了,我睡了多久?"我动了一下,发现身上有暖袋。

"Mấy người xuống rồi.

Tôi ngủ bao lâu rồi?"

Tôi giật mình, nhận ra trên người mình có túi chườm nóng.

"我们不知道,找到你的时候,你一直在昏迷状态。"白蛇道:"你一直在低温环境下行动,你可能精神太亢奋了,连自己的新陈代谢停了都不知道。吴邪,你真的令我很失望。刚才到底发生了什么?"

"Bọn tôi không biết, lúc tìm được anh, anh đã trong trạng thái mê man rồi."

Rắn Trắng nói: "Anh hoạt động ở nơi nhiệt độ thấp suốt, có lẽ tinh thần anh quá kích động, ngay cả sự trao đổi chất của mình đã ngừng lại mà không hề hay biết.

Ngô Tà, anh thực là làm tôi thất vọng quá.

Vừa rồi rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"

"白娘子说的对,白娘子什么都明白,我们有了白娘子简直天下无敌。"胖子说道:"就连胖爷我,看到白娘子都得佩服一个礼拜。"

"Bạch nương tử nói đúng lắm, Bạch nương tử cái gì cũng biết, bọn mình có Bạch nương tử thì chính là thiên hạ vô địch."

Bàn Tử nói: "Ngay cả Bàn gia ta, thấy Bạch nương tử cũng phải bội phục bái một bái."

胖子喜欢托大,白蛇那种习惯可能很让他吃不消。

Bàn Tử thích móc mỉa người ta, có lẽ thói quen này của Rắn Trắng làm anh ta không tiêu nổi.

白蛇没理他,说道:"人生来平等,称呼对方的名字,让我感觉不好。"

Rắn Trắng không để ý đến anh ta, nói: "Nhân sinh bình đẳng, gọi tên của đối phương, làm tôi cảm thấy không tốt."

我看了看远处青铜门的方向。"小花呢。"

Tôi nhìn về hướng cánh cửa đồng xa xa.

"Tiểu Hoa đâu."

"在这里联系不到他,不过放心,他人强马壮的。"

"Ở đây không liên lạc được với cậu ta, nhưng mà yên tâm, nhóm cậu ta vừa đông vừa khỏe."

我心说不是担心这个,时间不多了,鬼玺在他那里。

Tôi nghĩ thầm, tôi không lo cái này, thời gian không còn nhiều, mà Quỷ tỷ thì ở bên chỗ cậu ta cơ.

"你知道,那东西怎么开门吗?"胖子递给我烟,示意我咀嚼一下。

"Cậu có biết, cái thứ đó mở cửa thế nào không?"

Bàn Tử đưa tôi một điếu thuốc, bảo tôi nhai một ít.

我看着青铜门的方向,把烟嚼碎:"他娘的,都是你的汗臭。"

Tôi nhìn về hướng cửa thanh đồng, nhai nát điếu thuốc lá: "Mẹ kiếp, toàn mùi mồ hôi anh thối hoắc."

"胖爷我用身体保护的最后一包了,有胖爷的体香,以前你嚼了都会吐的,现在果然成长。"胖子用手电照着我看的方向,青铜的光泽若隐若现。那东西太大了,不用找。

"Bàn gia ta dùng thân thể này để bảo vệ một bao cuối cùng đấy, đây là hương thơm cơ thể của Bàn gia ta, ngày xưa cậu nhai xong liền ói, bây giờ đúng là đã trưởng thành rồi."

Bàn Tử lấy đèn pin chiếu về hướng tôi nhìn, màu đồng sáng bóng như ẩn như hiện.

Thứ đấy quá to lớn rồi, khỏi phải tìm.

我把烟吐了出来,干呕了两下。胖子做了个眼色,示意我跟他去。

Tôi phun bã thuốc ra, nôn khan hai lần.

Bàn Tử nháy mắt với tôi, ý bảo tôi đi cùng.

"你发现了什么?"

"Anh phát hiện ra cái gì?"

"在你做噩梦叫不要不要的时候,我把这里附近看了一遍。我发现一个蹊跷。"说着他往青铜门走去。

"Lúc cậu gặp ác mộng luôn mồm kêu 'đừng mà đừng mà' ấy, tôi đi xem một lượt xung quanh đây.

Tôi phát hiện một điều kỳ quặc."

Nói rồi, anh ta đi về phía cửa thanh đồng.
 
Đạo Mộ Bút Ký - Mười Năm Sau
Chương 41: Chờ Đợi


黑暗中两道手电光束晃动,并不能减缓我心跳的不稳定,走近青铜门,那种让人窒息的光泽在巨大的门体上,让人感觉远古至深。

Trong bóng tối, hai chùm sáng đèn pin chuyển động, vẫn không làm chậm được nhịp tim tôi đập loạn, đến gần cửa thanh đồng, cái cánh cửa khổng lồ sáng lóa đến ngộp thở này, khiến người ta có cảm giác cổ xưa vô cùng.

我越过了当年靠近门时候达到的最近的距离,开始走的更近。门在我的面前越来越巨大。我越来越喘不过气。

Tôi đã vượt qua khoảng cách gần cánh cửa nhất mà ngày xưa tôi đạt tới được, bắt đầu tiến đến gần hơn nữa.

Cửa trước mặt tôi càng ngày càng vĩ đại.

Tôi càng ngày càng không thở nổi.

"得亏咱们把鬼玺留在外面了。否则我们到了门前,说不定门就开了。"

"Mà mà bọn mình để Quỷ tỷ ở bên ngoài rồi.

Chứ không khi tụi mình đến trước cánh cửa, không chừng, cửa liền mở ra."

具体怎么用鬼玺,谁也不知道,但上次小哥似乎就是这么拿着就进去了。

Cách sử dụng Quỷ tỷ cụ thể ra sao, không ai biết.

Nhưng lần trước hình như là Tiểu Ca cứ thế cầm nó mà tiến vào trong.

"时间没到呢,万一你到门口,门他妈的就开了,他没穿裤子,多尴尬。"胖子说道。

"Còn chưa đến lúc mà, ngộ nhỡ cậu đến trước cửa, cửa liền mở xoạch con mẹ nó luôn, cậu kia chưa mặc quần, xấu hổ lắm."

Bàn Tử nói.

"他没裤子,他的裤子我穿着呢。"我指了指自己的裤子。

"Hắn ta không có quần.

Quần của hắn tôi đang mặc mà."

Tôi chỉ vào quần mình.

"那他娘的就更尴尬了。"胖子道。

"Mẹ nó, thế còn xấu hổ hơn."

Bàn Tử nói.

"你觉得小哥是那么爱面子的人吗?如果能早点出来,不穿裤子也没什么吧,反正如果我被关了十年。我不穿裤子就能提早出来几天,我肯定愿意。"

"Anh nghĩ Tiểu Ca là loại người sợ mất thể diện đến thế à?

Nếu có thể ra ngoài sớm một chút, không mặc quần thì cũng chả sao.

Dù sao, nếu đổi lại là tôi bị nhốt mười năm, tôi không mặc quần mà có thể ra trước thời hạn vài ngày, chắc chắn là tôi vẫn bằng lòng."

胖子抽了抽鼻子:"你就见过小哥丢面子吗?"

Bàn Tử khịt mũi một cái: "Cậu từng thấy Tiểu Ca bị mất mặt bao giờ chưa?"

"好像没有。"我回忆了一下。

"Hình như chưa."

Tôi nhớ lại một chút.

"那就是说,小哥是一个极其爱面子的人,否则普通人怎么可能永远不丢面子,而且时间没到就开门。说不定有连锁反应。"胖子做了个我们被小哥拧断脖子的动作。

"Đấy tức nghĩa là, Tiểu Ca là một người cực kỳ cực kỳ sĩ diện, chứ không, con người bình thường vĩnh viễn không thể nào không bao giờ bị mất mặt cả.

Với cả, chưa đến lúc mà đã mở cửa, nói không chừng lại có phản ứng dây chuyền gì."

Bàn Tử làm một động tác diễn tả chúng tôi bị Tiểu Ca bẻ gãy cổ.

我转头看门,我惊讶的发现就算是这么近的距离,上面的花纹仍旧非常的精细。刚才做梦的时候来过门前,我想到了刚才梦里的情况,有些不适。

Tôi quay đầu nhìn cánh cửa, tôi kinh ngạc nhận ra, mặc dù là khoảng cách gần đến vậy rồi, hoa văn trên cánh cửa vẫn vô cùng tinh tế như cũ.

Nhớ đến cái cảnh ban nãy mình nằm mơ thấy, có chút không thoải mái.

两个人对着门看了半天,都不说话。

Cả hai người ngồi trước cửa suốt nửa ngày, không ai nói lời nào.

"你说我舔一口会不会长生不老?"胖子喃喃道。

"Cậu nói coi, tôi liếm một cái liệu có trường sinh bất lão không nhỉ?"

Bàn Tử lẩm bẩm nói.

我深吸了一口气心说不至于那么简单粗暴吧。

Tôi hít sâu một hơi, nghĩ thầm không đến mức đơn giản thô thiển như vậy đâu.

"小哥小哥,我们来了,你在里面的话,吱一声。"胖子扯着嗓子喊了一声。

"Tiểu Ca Tiểu Ca, tụi này tới rồi nè, cậu có ở bên trong, gõ một cái coi nào."

Bàn Tử gào lên xé cả cuống họng.

我们静下来,听了听。没有人吱。

Chúng tôi im lặng, lắng nghe.

Không thấy gì.

"门太厚了。"胖子拍了我一下。

"Cửa dày quá."

Bàn Tử vỗ vỗ tôi.

"别耍宝了,你到底发现了什么?"我有些不耐烦,他从口袋里掏出一个东西给我。我发现那是一块石头。

"Đừng đùa giỡn nữa, rốt cuộc anh phát hiện ra cái gì?"

Tôi có chút sốt ruột, anh ta bèn lấy từ trong túi ra một đồ vật, đưa cho tôi.

Tôi nhận ra đó là một tảng đá.

"这是?"

"Đây là?"

"石塔。"胖子说道:"有人在神道上放置了简单的石塔,我们跟着石塔,才能这么快到达这里。看样子是小哥留的记号。"

"Tháp đá."

Bàn Tử nói: "Có người sắp đặt những tháp đá đơn giản ở trên thần đạo, bọn tôi đi theo tháp đá, mới có thể đến đây nhanh như thế.

Xem ra là ký hiệu Tiểu Ca để lại."

看来他在每条路上,都做了引导,我摸了摸石头。"然后呢?"

Xem ra, ở mỗi con đường vào, hắn ta đều có chỉ dẫn cả.

Tôi sờ vuốt tảng đá.

"Sau đó?"

"然后,一般引路只会引一条路对吧?"

"Sau đó, bình thường có chỉ đường thì chỉ dẫn đi theo một đường thôi đúng không?"

我点头,胖子说道:"小哥给我们指的路,有岔路。"

Tôi gật đầu, Bàn Tử nói: "Con đường Tiểu Ca chỉ bọn tôi, có một ngã ba."

我沉默了一下,忽然意识到他叫我过来的原因。我想了想,默默道:"那你有顺着另外一条路进去看过吗?"

Tôi im lặng một lúc, đột nhiên ý thức được nguyên nhân anh ta gọi tôi ra đây.

Tôi suy nghĩ một chút, lặng lẽ nói: "Vậy anh có đi xem thử con đường kia không?"

"我担心你的安危,所以先到了这儿来了。"胖子在青铜门前坐下来,"你要去看看嘛?"

"Tôi lo cho an nguy của cậu, cho nên cứ đến đây trước đã."

Bàn Tử ngồi xuống trước cửa thanh đồng, "Cậu có muốn đi xem không?"

我也坐了下来,摇了摇头,胖子露出了惊讶的表情:"哦,你竟然对这个不感兴趣,也许小哥把一些你需要知道的事情,都留在了那个地方。"

Tôi cũng ngồi xuống, lắc đầu, Bàn Tử lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: "Ô, cậu mà lại không có hứng thú với việc này á?

Có khi Tiểu Ca lại để lại mấy thứ cậu cần phải biết ở trong đó đấy."

"是啊。"我说道,"也许所有的一切都在那个地方。但也许,他只是想试试,我还是不是那个无法看清真相,又耿耿于怀的人。"

"Đúng thế."

Tôi nói, "Có lẽ tất cả mọi việc đều ở nơi đó.

Nhưng cũng có lẽ, hắn ta chỉ muốn thử xem, tôi có còn là cái kẻ chỉ vì không thể nhìn thấu rõ sự thật mà cứ canh cánh trong lòng ngày đó hay không."

胖子沉默了,他看着我,我看着他,隔了好久,他问道:"真的不去看。"

Bàn Tử im lặng, anh ta nhìn tôi, tôi nhìn anh ta, mãi lâu sau, mới hỏi: "Thật không đi xem à?"

"我一点兴趣也没有。"我说道。

"Tôi không có tí chút hứng thú nào."

Tôi nói.

"浪子还真能回头。"胖子竖起大拇指:"不是说你的脾气不好,但人经历的多了之后,就得知道自己什么时候该停下来。那我们就等着吧,小哥出来之后,你准备怎么办?你有想过吗?"

"Thật đúng là lãng tử có thể quay đầu."

Bàn Tử giơ ngón cái lên: "Không phải chê tính tình cậu không tốt, nhưng khi con người trải qua quá nhiều sự việc rồi, liền biết được đến lúc nào thì mình nên dừng lại.

Vậy chúng ta cứ chờ, sau khi Tiểu Ca ra ngoài, cậu tính làm gì?

Đã suy nghĩ chưa?"

我看着面前的青铜门:"我有一次在福建南边的山里寻访到一个村子,村子的风水很奇怪,坐落在一个山谷的半坡上,有六条瀑布溅起的水,常年落到那个村子上,好像下雨一样,村子里的老人说以前有僧人游居过这里,写过一首诗,说这里百年枯藤千年雨。很漂亮,水很干净。村子附近有很多的大树,村里很淳朴,我准备去那呆一段时间,小哥的话,他出来之后就自由了,他会去哪里,我不知道。"

Tôi nhìn cánh cửa thanh đồng trước mặt: "Có một lần, tôi tìm được một ngôi làng ở trong ngọn núi phía nam Phúc Kiến, ngôi làng này phong thủy rất kỳ quái, tọa lạc trên một nửa sườn núi của một khe núi, có sáu cái thác nước, nước bắn tung tóe, quanh năm nước đổ xuống làng cứ như trời mưa, người già trong làng nói ngày xưa có tăng nhân đi qua nơi này, viết một bài thơ, nói rằng, nơi đây trăm năm khô hạn, ngàn năm mưa.

Rất đẹp, rất sạch sẽ.

Quanh là có rất nhiều cây đại thụ, người dân thì thuần phác, tôi tính đến đó ở một thời gian.

Tiểu Ca, sau khi hắn ta trở ra thì khắc thành người tự do.

Hắn sẽ đi đâu, tôi chẳng biết."

"那你的生意呢?"

"Vậy chuyện làm ăn của cậu?"

"给小花,我欠他的。是关是继续,他说了算。"

"Cho Tiểu Hoa đi, là tôi nợ cậu ấy.

Đóng cửa hay tiếp tục, cứ để cậu ấy quyết."

"他娘的,我和你那么多年兄弟,你给小花不给我。"

"Ôi mẹ kiếp, tôi với cậu anh em nhiều năm đến vậy, thế mà cậu cho Tiểu Hoa, không cho tôi."

我抓住胖子的猪颈肉:"作为你多年的兄弟,我郑重告诉你,你该退休啦。到村子里来吧,村支书给你当。"

Tôi túm lấy cái gáy dày thịt như heo của Bàn Tử: "Làm anh em nhiều năm với anh, tôi trịnh trọng nói cho anh hay, anh nên nghỉ hưu đi được rồi đấy.

Đến làng này đi, bí thư chi bộ của làng cho anh làm."

胖子笑笑,忽然扒开面前的石头,我看到,鬼玺就放在石头下面,那个地方有一个青铜的凹槽。

Bàn Tử cười cười, đột nhiên đẩy một tảng đá ở trước mặt ra, tôi nhìn thấy, Quỷ tỷ được đặt ở bên dưới tảng đá, ở đó có một rãnh lõm xuống bằng đồng.

"小花说,如果你选择去那条岔路看一看,你的命运仍旧不会改变,这东西,就应该永远埋在这里。如果你放弃了,你才配拥有未来。"

"Tiểu Hoa nói, nếu cậu chọn lựa đến ngã ba đó xem một lần, vậy, vận mệnh của cậu vẫn sẽ như cũ không hề thay đổi.

Khi ấy, thứ này, nên vĩnh viễn chôn ở đây thì hơn.

Nếu như cậu chọn bỏ cuộc, vậy cậu mới xứng đáng có được tương lai."

我看着他,心说你打什么小九九。

Tôi nhìn anh ta, nghĩ bụng anh suy tính cái gì thế này.

"他不下来了。"胖子说道。

"Cậu ta không xuống đâu."

Bàn Tử nói.

我心中涌起一股不祥的预感,"小花怎么了?"

Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm bất thường, "Tiểu Hoa làm sao thế?"

"放心,他没事。他就在上面等我们。"胖子耸肩站起来:"这是你最后一次被人骗,接下来我们都该退休了。只有真正地离开,才能——"

"Yên tâm, cậu ta không làm sao cả.

Cậu ta ở phía trên chờ bọn mình."

Bàn Tử nhún vai đứng lên: "Đây là lần cuối cùng cậu bị lừa gạt.

Kế tiếp, chúng mình đều về hưu thôi.

Chỉ khi thật sự rời đi, mới có thể..."

"才能真正地结束。"我接道。"做一个没有过去和未来的人,和这个世界没有一点点联系。"

"Mới có thể thật sự kết thúc."

Tôi nói tiếp: "Làm một kẻ không có quá khứ lẫn tương lai, một kẻ không có bất cứ mối liên hệ nào với thế giới này."
 
Đạo Mộ Bút Ký - Mười Năm Sau
Chương 42: Chúng Tôi, Chỉ Là Lâu Rồi Không Gặp


凌晨醒来,这是约定的最后一天了,我摇醒了胖子。洗了把脸。

Rạng sáng tỉnh dậy, hôm nay là ngày cuối cùng trong ước hẹn rồi, tôi lay Bàn Tử gọi dậy.

Rồi đi rửa mặt.

他会怎么出现呢?

Hắn ta sẽ xuất hiện như thế nào nhỉ?

第一句话会是什么?

Câu đầu tiên hắn nói sẽ là gì?

他出来的时候会是一个人吗?一群人,我要把跟着他出来的东西都干掉吗?我检查了一下弹药,坐到青铜门前,端着两把枪。

Khi hắn bước ra, sẽ chỉ có một mình hắn thôi?

Hay là cả một đám?

Tôi có phải giết sạch cả đám đi theo hắn ra ngoài không?

Tôi liền nạp đầy đạn dược, ngồi trước cửa thanh đồng, bưng hai khẩu súng.

想了想,觉得不合适。

Nghĩ một hồi, cảm thấy không thích hợp.

其实一晚上没睡,我打了哈切,把枪放到身后。

Thực ra cả đêm qua không chợp mắt, tôi ngáp một cái, đặt súng ra sau người.

胖子过来,递过来一个手机,"听点音乐吧。今天应该听什么?"

Bàn Tử tiến đến, đưa tôi một chiếc di động.

"Nghe chút âm nhạc đi.

Hôm nay nên nghe bài gì nhỉ?"

"你有什么?"我拿过来,刷里面的app,音乐列表里,都是广场舞的配乐,放这个小哥应该会缩回去的吧,虽然我觉得也挺带劲的。

"Anh có cái gì?"

Tôi cầm lấy, lướt xem ứng dụng trên màn hình, trong list nhạc, toàn nhạc vũ trường xập xình, bật cái này có khi Tiểu Ca lại co rúm lại vào trong ấy chứ, mặc dù tôi cảm thấy rất mạnh mẽ rất có khí thế.

"你就没什么应景的吗?"

"Sao chả có bài nào hợp tình cảnh thế này?"

"有一首,最近挺火的,巴乃一个小姑娘给我下的。"胖子拿过来,翻了半天,翻了出来:"see you Again。"

"Có một bài, dạo này nổi tiếng lắm, một cô bé ở Ba Nãi tải xuống cho tôi đấy."

Bàn Tử cầm lấy, lật xem nửa ngày, mới lấy ra được một bài: "See you again."

我放了出来,静静地,歌声不大。是英文的。我默默的听着歌,胖子也不说话。

Tôi bật lên.

Nhẹ nhàng, tiếng nhạc không to.

Là tiếng Anh.

Tôi lẳng lặng ngồi nghe, Bàn Tử cũng không nói gì.

"It's been a long day without you, my friend

And I'll tell you all about it when I see you again"

胖子哼了起来,还挺好听的。于是一直沉默,听了很久。

Bàn Tử ngâm nga theo, vẫn nghe rất hay.

Sau đó lại tĩnh lặng suốt, đã nghe được lâu lắm rồi.

不会不出来了吧。我叹了口气,慢慢的,胖子睡着了,在一边打着轻微的呼噜。

Chẳng lẽ lại không đi ra.

Tôi thở dài, chầm chậm, Bàn Tử ngủ mất, nằm một bên khẽ ngáy khò khò.

我强打精神,但架不住听着音乐不知不觉的犯困。

Tôi cố sức lấy lại tinh thần, nhưng không kìm được nghe tiếng nhạc, bất giác lại buồn ngủ.

朦胧中,我看到青铜门开了。

Trong mơ màng, tôi thấy cửa thanh đồng mở ra.

我就是那个卖火柴的小女孩吧,我想,我揉了揉脸,睁开了自己的眼睛。

Tôi cứ như cô bé bán diêm vậy, tôi nghĩ thế, bèn lau lau mặt, mở to đôi mắt mình ra.

果然没有。

Quả nhiên không có.

我知道这样不行,于是看向胖子,开始对他说话。

Tôi biết thế này không xong, nên bắt đầu nói chuyện với Bàn Tử.

"那个村子,里面的人,会做一种点心,是用糯米和红糖做的,因为雨水充足,村子里有一种特殊的野草,叫做雨仔参,在这种点心里,有雨仔参的花瓣,吃了可以长记忆。当然,这是当地的传说。"

"Cái thôn xóm đó, người dân ở trong làm một loại bánh ngọt, làm từ gạo nếp và đường đỏ.

Bởi vì mưa thuận gió hòa, trong thôn có một loại cỏ dại đặc biệt, gọi là Vũ Tử Sâm, trong loại bánh này có cánh hoa của Vũ Tử Sâm, ăn vào có thể tăng cường trí nhớ.

Đương nhiên, đó chỉ là truyền thuyết của địa phương."

Tôi vừa nói, vừa ngáp dài một cái, ý thức cũng bắt đầu mơ hồ.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục nói.

Không biết mình đã gắng gượng được bao lâu, chợt, tôi cảm thấy trong sự lờ mờ, có một người từ từ ngồi xuống bên cạnh tôi.

我迟疑了一下,侧头去看,对方也侧头看着我。

Tôi hoài nghi, quay đầu nhìn xem, đối phương cũng quay đầu nhìn tôi.

胖子慢慢的醒了过来,看着我们。

Bàn Tử dần dần tỉnh lại, nhìn bọn tôi.

我看到了一张熟悉的脸孔,淡然的眼睛,映出了篝火的光。

Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, đôi mắt thản nhiên, ánh lên ánh sáng của đống lửa trại.

人们说,忘记一个人,最先忘记的是他的声音。但是当他的声音响起的时候,我没有一丝陌生。

Người ta thường nói, quên đi một người, đầu tiên là quên đi giọng nói của người đó.

Nhưng khi tiếng nói quen thuộc của hắn vang lên, tôi không thấy một chút xa lạ nào.

"你老了。"他说道

"Cậu già rồi."

Hắn nói.

音乐还在流淌,在这最靠近地狱的地方。

Tiếng nhạc vẫn vang lên trôi chảy, ở nơi gần nhất với địa ngục.

胖子上来,一把勾住闷油瓶的肩膀,弄的他一个踉跄:"哪能和小哥你笔啊。你舍得出来啊你!!"

Bàn Tử bước lên, chụp mạnh lấy bả vai Muộn Du Bình, đến nỗi khiến hắn ta loạng choạng một cái: "Sao so được với Tiểu Ca chứ.

Cậu ra từ bao giờ thế này!!"

闷油瓶被摇的东倒西歪

Muộn Du Bình bị lắc tới lắc lui.

我把袖子拉下,遮住了我手上的伤疤,站了起来。

Tôi kéo tay áo xuống, che đi vết sẹo trên tay mình, rồi đứng dậy.

他朝我笑了笑,我提起包:"走吧。"

Hắn ta nhìn tôi mỉm cười.

Tôi hăm hở nói: "Đi thôi."

我们只是,

Chúng tôi chỉ là,

好久不见。

Lâu rồi không gặp.

.

.

我居北海君南海,寄雁传书谢不能;

桃李春风一杯酒,江湖夜雨十年灯。

"Tôi ở biển Bắc anh biển Nam, nhờ nhạn gửi thư mà chẳng tới

Đào mận gió xuân một chén rượu, đêm mưa giang hồ đèn mười năm."
 
Đạo Mộ Bút Ký - Mười Năm Sau
Sơ Đồ Đọc Đạo Mộ Bút Ký


—-Chính truyện—-

Quyển 1: Thất Tinh Lỗ Vương Cung

Quyển 2: Nộ Hải Tiềm Sa

Quyển 3: Tần Lĩnh Thần Thụ

Quyển 4: Vân Đỉnh Thiên Cung

Quyển 5: Xà Chiểu Quỷ Thành

Quyển 6: Âm Sơn Cổ Lâu

Quyển 7: Cung Lung Thạch Ảnh

Quyển 8: Đại Kết Cục

—–Hậu truyện—-

Tàng Hải Hoa Quyển I

Tàng Hải Hoa Quyển II

Sa hải 1 – Hoang Sa Quỷ Ảnh

Sa hải 2 – Sa mãng xà sào

Sa Hải 3 – Quỷ Hà Tử Hải

Sa Hả 4 – Cổ Trấn Mê Cục

Mười năm sau

Trùng Khởi

—–Ngoại truyện—-

Ngô tà tư gia bút ký

Hạ thiên tuế 2009

Hạ thiên tuế 2013

Hạ thiên tuế 2014 - Ảo cảnh

Hạ thiên tuế 2015 - Bảy ngón

Hạ thiên tuế tân xuân 2015 - Giờ này nơi ấy

Hạ thiên tuế 2016 - Điếu vương

Hạ thiên tuế - Mộ mù

Tạng hải hí lân

Hạ thiên tuế 2018 - Hồ sơ nam bộ

Hồ sơ nam bộ

Thiên diện

Thám hiểm Đông Nam Á

Tiếng cười quả tạ

Danh sách đăng ký Trương gia

—–Đoản thiên—-

Ba ngày tĩnh lặng

Đoản tín Hạ thiên tuế 2015

Vương Mẫu quỷ yến

Mười năm gần ngày giỗ Phan Tử 2015

Sư phụ Hắc Nhãn Kính

Có những lúc chết cũng là một loại cảm giác

Thiết Y Hàn

Bọn họ đang làm gì 1

Bọn họ đang làm gì 2

Bọn họ đang làm gì 3

Những câu chuyện đạo mộ

Tâm lý học Thiên Chân Vô Tà

Đạo lý nhỏ của riêng Bàn Tử

Ngô gia toái niệm

Một này của Giải Ngữ Hoa

Mạt chược

Khiêu chiến tử lạnh

Trương Khởi Linh - Hồi ức

Những người đàn ông trong phòng tắm

Đấu súng công ty khai thác mỏ - Nhật ký Vương Minh

Cuộc sống thường ngày của Thiết Tam Giác ở thôn Vũ

Lần đầu gặp mặt

Tâm sự của Ngô Tà

Một vấn đề trước nay bị xem nhẹ

Chuyện Bàn Tử một lần ẩu đả

Những toái niệm khác

Tô Nan - Trầm mặc

Bỉ ngạn

Đoản Trung thu 2019

Rùa cương thi

Phỉ thúy

Sinh nhật Ngô Tà 2017

Sinh nhật Ngô Tà 2018

Sinh nhật Ngô Tà 2019

Sinh nhật Ngô Tà 2020

Kể chuyện xưa

Phan Tử kỷ niệm mười năm

Hai mươi ba nước cờ

Ngô Tà ra đời

Tiểu Mãn Ca!

Tiểu Mao Mao!

Sư phụ gấu chó - Phúc Lộc Thiên

Sư phụ gấu chó 1

Sư phụ gấu chó 2

Sư phụ gấu chó 3

Bên dưới Myanma

Lò gạch dưới ánh trăng hoang

Đoản sinh nhật Bàn Tử

Sinh nhật Tam thúc

Làm chứng minh thư

Ice bucket challege

—–Lão Cửu Môn—-

Đoản thiên Lão Cửu Môn

Hồi ức Cửu Môn

Cửu Môn dị văn lục

Lão Cửu Môn - Trần Bì A Tứ

Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn 2015

Lão Cửu Môn - Chuyện cũ Tương Tây
 
Back
Top Bottom