[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đạo Mộ Bút Ký - Mười Năm Sau
Chương 20: Giả Dạng
Chương 20: Giả Dạng
抽到第二下王盟才醒过来,摸着后脑一脸疑惑的看着我。"干嘛?"
Nện đến lần thứ hai thì Vương Minh mới tỉnh lại, cậu ta xoa xoa cái ót, vẻ mặt nghi hoặc nhìn tôi: "Làm chi đó?"
我上去一顿狂抽,把他抽得爬起来满营地跑。"吴邪!你不要以为你人多我就怕你!"我火更大了,一个飞腿把他踹了一个踉跄,胖子伸腿把他绊倒,他摔了个狗啃泥。我上去直接抽了两个大嘴巴子:"说,你搞什么?"
Tôi đi tới cho ăn một chầu đập, đuổi đánh đến nỗi cậu ta bật dậy chạy khắp doanh địa.
"Ngô Tà!
Đừng tưởng ông có nhiều người thì tôi sợ!"
Tôi lại càng điên tiết, vung chân đạp cậu ta một cái khiến cậu ta loạng choạng.
Bàn Từ bèn thò chân vào ngáng cậu ta ngã sấp thành chó gặm bùn luôn.
Tôi đi tới tát cho hai phát thật mạnh: "Nói, mày làm gì đấy hả?"
"你搞什么我就搞什么,只准你搞不准我搞,没有这个天理!"王盟还不服气,我反手一个嘴巴把他抽飞。一脚踏住他的胸膛。把鞋子丢给胖子。
"Ông làm cái gì thì tôi làm cái đó, chả lẽ chỉ ông được làm mà tôi không được làm, làm gì có cái lý ấy!"
Vương Minh hoàn toàn không phục, tôi lại trở tay vả thêm một phát.
Một cước đạp lên lồng ngực cậu ta.
Ném giầy trả lại Bàn Tử.
王盟眼睛狠狠的瞪着我,不停的喘气。但是也不敢再说什么,我盯着他。他盯着我,良久他才道:"如果他死了呢?十年里可以发生很多事情,你也变了,他也变了,就算不死他也可能忘记你了,你冒着生命危险到这里来接的只是你的心魔。"
Vương Minh hung tợn trợn mắt nhìn tôi, không ngừng thở hổn hển.
Thế nhưng cũng không dám nói thêm gì nữa, tôi nhìn chằm chằm cậu ta.
Cậu ta nhìn chằm chằm tôi.
Một lúc lâu sau cậu ta mới nói: "Nếu như tên đó đã chết rồi thì sao?
Trong mười năm có thể xảy ra rất nhiều chuyện, anh cũng thay đổi, hắn ta cũng thay đổi, dù không chết thì hắn cũng có thể quên mất anh, mạo hiểm cả tính mạng tới nơi này đón hắn chỉ là vì tâm ma của anh mà thôi!"
我点起一根烟,冷冷的看着他。
Tôi châm một điếu thuốc, lạnh lùng nhìn cậu ta.
王盟继续道:"你知道他和你说,让你十年之后去找他,只是给你一个未知的未来,人都是健忘的,他以为十年足够你忘记了,你知道没有人可以在地下生活十年。你是疯子才会真的来接他。"
Vương Minh tiếp tục nói: "Anh có biết hắn ta nói với anh, để anh chờ mười năm sau hẵng đi tìm hắn, chỉ là để cho anh một cái tương lai chưa biết, con người rất dễ quên, hắn ta nghĩ rằng mười năm cũng đủ để anh quên.
Anh có biết không một ai có thể sống dưới đất suốt mười năm.
Chỉ có anh là đồ điên mới thực sự đi đón hắn."
胖子和小花都看向我们,王盟指着他们:"为了你的心魔,你把这些人都拖下水了。你把我也拖下水了,我的人生原来不是这样的,你不能因为你一个人的心魔,想怎么样就怎么样,这不公平!"
Bàn Tử và Tiểu Hoa đều nhìn về phía bọn tôi, Vương Minh chỉ vào họ: "Vì cái tâm ma của anh, anh liền kéo những người này xuống nước cùng.
Anh cũng kéo cả tôi xuống nước, cuộc đời của tôi vốn không thế này, anh không thể chỉ vì tâm ma của cá nhân mình mà muốn thế nào thì phải thế đó, điều này thật không công bằng!"
我松开脚,看了看我手上的疤,我没有想到王盟会和我说这些,但是,我内心早就不会有任何的动摇。因为——"每个人都有自己的心魔。"我说道:"你的心魔是什么?"
Tôi bỏ chân ra, nhìn vết sẹo trên tay mình.
Tôi thật không ngờ Vương Minh sẽ nói với tôi những điều này, thế nhưng, trong lòng tôi vốn sẽ chẳng có bất kỳ dao động nào.
Bởi vì, "Mỗi người đều có tâm ma của mình."
Tôi nói, "Tâm ma của cậu là gì?"
他看着我,无法回答。
Cậu ta nhìn tôi, không thể trả lời.
我冷冷道:"我给你两个选择,要么你现在回去给我继续去看铺子,要么我现在把你埋在这里。"
Tôi lạnh lùng nói: "Tôi cho cậu hai lựa chọn, hoặc là bây giờ trở về tiếp tục trông cửa hàng cho tôi, hoặc là bây giờ tôi chôn cậu luôn chỗ này."
他的眼圈一下就红了。
Vành mắt cậu ta lập tức đỏ lên.
"你连谈论都不想和我谈论。"
"Ngay cả nói chuyện anh cũng không muốn nói chuyện với tôi."
"有些人的约会是不能放鸽子的。"我说道,闷油瓶也许不会出现,我也许会死在路上,但是经历了那么多之后,我需要一个解脱。我需要一个句号。这个解脱不是忽然顿悟可以解决的,在过去的十年乃至之前的人生中,一切都现实的可以亲手触摸,这些记忆需要一个结局。
"Con người, có một số ước hẹn là không thể cho leo cây được."
Tôi nói, Muộn Du Bình có lẽ sẽ không xuất hiện, tôi có lẽ sẽ chết trên đường, thế nhưng, đã trải qua nhiều thứ đến vậy, tôi chỉ cần một giải thoát.
Tôi cần một dấu chấm hết.
Giải thoát này không phải tự dưng tỉnh ngộ là có thể giải quyết được, suốt mười năm trước thậm chí là cả cuộc đời tôi trước đó, tất cả đều rất thực tế, có thể chạm tay đến được, những ký ức này cần có một kết thúc.
"不过,等我回来,我可以告诉你,为什么我一定要这么做。"我看着他,还是说道。
"Có điều, đợi tôi trở về, tôi có thể nói cho cậu biết vì sao tôi nhất định phải làm vậy."
Tôi nhìn cậu ta, vẫn là nói tiếp.
王盟看着我,胖子过来蹲在王盟边上:"回去吧。你这智商,既阻止不了我们,也阻止不了自己死。"
Vương Minh nhìn tôi, Bàn Tử đến bên Vương Minh ngồi xổm: "Về đi.
Với chỉ số thông minh của chú, không ngăn cản được tụi này, cũng không ngăn cản được cái chết ập đến chính bản thân chú đâu."
王盟站起来,昨晚的记忆让他不敢逞强,收起自己的装备,他的手下一个一个的站起来。我给坎肩使了个眼色,坎肩把一些食物丢给他们。
Vương Minh đứng lên, ký ức về tối hôm qua khiến cậu ta không dám cậy mạnh nữa, bèn thu dọn trang bị, thủ hạ của cậu ta cũng từng người từng người đứng lên.
Tôi nháy mắt với Khảm Kiên một cái, Khảm Kiên liền mang ít thức ăn ném cho tụi nó.
王盟看了我一眼,转头一瘸一拐的往山外走去。走了几步,他回头低声说道:"老板,你一定要活着回来。"
Vương Minh liếc mắt nhìn tôi, quay đầu tập tễnh đi về phía ngoài núi.
Đi được mấy bước, cậu ta quay đầu lại, khẽ nói: "Ông chủ, anh nhất định phải sống trở về."
我点头,他回头,沮丧的,慢慢的,开始走远。
Tôi gật đầu.
Cậu ta quay đầu lại, uể oải, chầm chậm, đi xa dần.
我猛吸了一口烟,胖子说道:"他让手下假扮小哥,是想——"
Tôi rít một hơi thuốc lá thật mạnh, Bàn Tử nói: "Cậu ta cho thủ hạ giả trang thành Tiểu Ca, là muốn..."
我没有听胖子后半句话,我没有兴趣知道,他想干什么,问胖子道:"你怎么从地下出来的?"
Tôi không nghe nửa câu sau của Bàn Tử, tôi không có hứng thú muốn biết cậu ta muốn làm gì.
Tôi hỏi Bàn Tử: "Làm sao mà anh lại từ lòng đất chui lên thế?"