[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đang Làm][Tiếng Việt][Đam Mỹ] Chàng Thơ Cương Thi
Chương 77: Lời hứa
Chương 77: Lời hứa
Tác giả: Nhai Sinh (Thâm Hải Tiên Sinh)
Trung - Việt: Linh Thần
---
Ta không nén được kích động trong lòng, hít một hơi thật sâu: "Có thể cho ta một ít máu của ngươi không?
Ta... mẹ ta bệnh nặng, chữa cho nàng xong, chúng ta có thể cùng nhau rời khỏi đây rồi."
Hắn không trả lời ngay, dường như cơ thể hơi cứng lại.
Ta nín thở, sợ hắn không chịu, a nương sẽ mất đi hy vọng cuối cùng này, hoảng loạn ngẩng đầu, nhìn hắn cầu xin.
Hắn nhìn ta chăm chú, ánh mắt tối tăm chẳng rõ, im lặng hồi lâu, đột nhiên hắn nâng cánh tay lên, cúi đầu cắn lên cổ tay.
Một vệt máu chảy xuống bên khóe môi hắn, lúc này ta phát hiện, máu của hắn không giống người thường mà màu đỏ tím, giống như màu của Đá Hỏa Diễm, đẹp đẽ vô cùng.
Ta chợt nhớ ra trước kia, ngày ta chịu gia pháp xong đến tìm hắn, thuốc hắn bôi cha ta cũng màu thế này... là máu của hắn sao?
Giọt máu rơi lên áo ta, ta mới hoàn hồn, tìm kiếm đồ đựng khắp xung, thấy hắn giơ tay lên chỉ mới phát hiện có một ấm nước trên đất, ta vội cầm nó lên, đổ hết nước đi rồi lấy máu của hắn.
Bao nhiêu mới đủ cứu a nương?
Thấy máu của hắn từ từ chảy vào ấm nước, ta lo lắng lượng máu không đủ, cũng sợ hắn mất máu quá nhiều, lúc đáy ấm được máu phủ hết, ta định kêu ngừng lại ngày nhưng thấy khóe môi hắn hơi hé ra, một miếng thịt máu rơi xuống, rơi vào trong ấm.
Ta hoảng hốt sững sờ, giữ lấy cổ tay hắn, xé đai áo băng lại cho hắn.
Nước mắt lã chã, ta không kìm chế được hét to: "Ngươi làm gì vậy?"
Hắn lau máu trên môi, cơ thể hơi lảo đảo, vịn vách tường mời mới đứng vững được, đôi mắt lam nhìn ta chăm chú, lông mi khẽ run: "Như vậy máu mới đủ mới.
Đi cứu a nương ngươi đi, ta ở đây đợi ngươi."
Ta thoáng sững sờ, nhớ ra bên ngoài toàn là binh lính đang tìm kiếm hắn, nếu hắn theo ta về nhà, vừa lộ mặt sẽ bị bắt ngay, mà trong nhà ta càng không an toàn, hắn chỉ có thể trốn ở đây.
Hắn không muốn làm Tiểu Thánh Quân, không muốn làm Vương tử, thế thì sau này chỉ có thể cùng ta lang thang cùng trời cuối đất.
Vì lời hứa của ta, hắn từ bỏ bản thân, từ bỏ cơ hội dạo bước giữa trời quang.
"Được.
Ngươi đợi ta về nhé."
Ta cầm chặt ấm nước nhìn hắn: "Chắc chắn ta sẽ quay lại."
Lúc quay đi, một đôi tay lại ôm chặt lấy ta.
"Ta đợi ngươi, dù là bao lâu cũng sẽ đợi ngươi quay về."
Ra khỏi hang núi, ta không màng đến cơ thể rã rời, lao vội xuống núi.
Đến bên bờ suối, ta đã khát không chịu nổi nữa mới dừng lại uống nước.
Vừa ngồi xổm xuống uống mấy ngụm nước đã nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng sàn sạt, chưa kịp đứng dậy đã thấy trên mặt nước rọi bóng trăng, in luôn cả bóng đen sau lưng ta.
Ta giật mình quay đầu lại, lạnh toát từ đầu đến chân...
đó là hộ vệ trong nha ta, thường theo cạnh cha.
Gã theo dõi ta, đến tận chỗ Na Lâm.
Ta ý thức được gì đó vội hoảng hốt kêu lên, nhưng chưa kịp thốt ra lời nào đã bị bàn tay to che kín miệng, mùi hương lạ xộc vào mũi, đầu óc ta trở nên mơ hồ, cơ thể mềm nhũn, chỉ nghe thấy tiếng người thô kệch vang bên tay: "Hôm trước tìm được mấy bức tranh trong phòng ngươi ta còn tưởng là gian phu của Bà hai, nào ngờ là Tiểu Thánh Quân!
Gan của tiểu thiếu gia không nhỏ nhỉ, dám dụ dỗ cả Tiểu Thánh Quân... hẹ hẹ, một nghìn kim châu, ta có thể báo cho ông chủ đi lãnh tiền thưởng!"
Không, Na Lâm...
Na Lâm!
Ta bừng tỉnh, xung quanh tối tăm, trong không khí lan tỏa mùi mục rữa và mùi máu tanh nồng nặc.
Đây là đâu?
Ta nhìn quanh, thấy vài tia sáng yếu ớt, đó là song cửa sổ bị gỗ chặn kín.
Đợi lúc ánh mắt thích ứng được ta mới phát hiện ra hình như đây là phòng của a nương ta.
A nương đâu?
"Gha con..."
Lúc này, một giọng nói vô cùng yếu ớt truyền đến từ phía sau, ta quay đầu lại, máu trong người như đóng băng trong thoáng chốc... một người đầu trọc lóc máu thịt lẫn lộn nằm giữa đống vải vụn, run run vươn tay về phía ta, tay của nàng... bàn tay ngọc ngà của a nương, mười đầu móng tay đã bị rút hết.
"A"...
Ta hét lên một tiếng xé ruột xé gan, bò đến trước mặt nàng.
Cơ thể a nương đẹp nhất trần đời của ta toàn là vết roi, chẳng còn chỗ nào lành lặn, mái tóc đen dày của nàng bị cạo sạch, trên mặt toàn là vết trầy xước.
Ta run rẩy vén y đồ rách nát trên người nàng lên, phát hiện tuy da trên lưng nàng chi chít vết thương nhưng vẫn chưa bị lột xuống.
Ta khóc lớn, mừng vị a nương chưa phải chịu cực hình lột da, nhớ đến gì đó bèn nhìn xuống eo, thấy ấm nước vẫn ở đó, vội mở nắp ấm ra, đỡ mặt a nương lên đút nàng uống máu của Na Lâm.
"Gha...
đây là gì vậy?"
"Thuốc có thể cứu mạng người, a nương nghe lời con, uống là được."
"Gha... lấy thuốc ở đâu vậy?
Sao lão gia... lại cho con vào chăm sóc ta?"
Ta cắn môi dưới, đút nàng uống từng chút máu, không đáp lời.
Sao lại cho phép?
Chắc là vì ta lén chạy ra ngoài, lại bị phát hiện có liên quan đến việc Na Lâm mất tích nên cũng bị nhốt vào đây.
Ta không dám nghĩ bây giờ Na Lâm thế nào, vừa nghĩ là trái tim ta như vụn vỡ.
Hắn sẽ ở trong hang núi ấy đợi ta sao?
Tung tích của hắn có bị cha ta báo cho binh lính, bị bắt về Vương cung không?
Hắn có nghĩ là ta phản bội lời hứa với hắn, lừa gạt trái tim hắn, máu của hắn, lấy tình yêu của hắn tự do của hắn đổi lấy một nghìn kim châu, bỉ ổi vô tình chăng?
"Gha, khóc gì vậy?"
Cảm giác lành lạnh lướt qua nơi khóe mắt, a nương khẽ dùng ngón tay không còn móng mau đi nước mắt của ta.
Ta lắc đầu, nắm cổ tay nàng, nén lại cảm xúc hỗn loạn trong lòng.
Bây giờ sống chết của a nương mới là điều quan trọng nhất, sau này ta vẫn còn cơ hội gặp lại Na Lâm mà, chẳng phải sao?
Chỉ cần giải thích rõ với hắn, chắc chắn hắn sẽ không giận ta.
Dù hắn trách ta, về sau ta cũng có cơ hội dỗ dành hắn, đợi a nương khỏe rồi, chúng ta sẽ cùng nhau cao bay xa chạy.
Đợi a nương uống hết máu, ta bèn đổ hết máu thịt còn lại của Na Lâm trong ấm nước ra, cẩn thận bôi lên vết thương trên người a nương, tìm quần áo sạch còn lại trong phòng thay cho nàng, đợi nàng ngủ rồi ta mới cảm thấy bản thân mình đói rã rời...
Ta đã thế này rồi, thế thì a nương vốn ăn uống khó khăn thì sao?
Ta đến trước cửa sổ, nhìn qua khe cửa hẹp, thấy trong sân tối đen, không thấy muội muội đâu, cổng lớn bị khóa, trong lòng chợt hoảng loạn.
Viện phụ bị khóa rồi, muội muội không có đây, cả ngày trời mà chẳng có ai đưa đến bữa cơm, nam nhân từng được ta gọi là cha kia muốn bỏ đói ta và a nương đến chết sao?
Ta không dám tin vào suy đoán của mình, dốc hết sức gào to với bên ngoài, nhưng gọi khản cả cổ, đói đến mức chẳng còn sức lực cũng không có ai trả lời.
Không biết hôn mê từ bao giờ, điều gọi ta thức dậy là giọng của a nương.
Vừa mở mắt ra ta đã phát hiện vết thương trên tay trên người a nương đã kết vảy rồi, sắc mặt cũng đỡ hơn nhiều, ta không nến được sự ngạc nhiên lẫn vui mừng... máu của Na Lâm kỳ diệu thật.
"Thuốc hay này con kiếm được từ đâu vậy?
Chắc chắn Gha đã dốc hết sức để cứu a nương phải không?"
"A nương..."
Ta rất hạnh phúc, ôm a nương khóc: "Là Na Lâm cho con... hắn là người thương của con, là người tốt nhất trên đời."
"Là cô nương Gha vẽ sao?"
Ta cười cười, a nương đã thấy mấy bức tranh ấy rồi, nhưng tưởng hắn là một cô nương.
"Gha của ta thật hiếu thảo, vốn nên có hôn nhân tốt đẹp, cưới về cô nương tốt nhất."
A nương vuốt tóc ta, nước mắt rơi xuống ướt đẫm má ta: "Là a nương hại con, cũng hại...
Baro.
Hắn và ta không có gì hết, chỉ vì giúp a nương thôi.
A nương đã có người trong lòng thật sự trước đó lâu rồi, nên cắt đứt từ sớm rồi, là a nương sai rồi.
Là a nương không biết xấu hổ, không giữ chuẩn mực đạo đức, liên lụy mọi người..."
Ta thoáng sững sờ, nhớ đến nét chữ đẹp đẽ của a nương, những bài thơ ngắn nàng viết, nữ tử như nàng vốn không nên bị nhốt trong viện sâu thế này, làm chim hoàng yến trong lồng cả đời.
Chú Baro chăn ngựa là người đối xử với chúng ta rất tốt, chú ấy thẳng thừng đứng ra, chắc yêu thầm a nương rất lâu rồi.
"Con đưa người đi, a nương."
Ta vùi vào lòng nàng lẩm bẩm: "Chuẩn mực đạo đức cho gì, a nương có người thật lòng quan tâm, con đưa a nương đi tìm người ấy, a nương là nữ tử đẹp nhất tốt nhất đời này, cha không xứng với người."
Cơ thể a nương run lên, ôm ta chặt hơn: "Megha con ơi, thật ra, lão gia không phải cha ruột của con, cha của con là Thái..."
"Lạch cạch"... bên ngoài truyền đến tiếng mở khóa.
Ta xông đến trước cửa sổ, thấy hai người làm cao lớn xách đèn bước vào, trong lòng nảy sinh dư cảm không lành, về trước giường ôm lấy a nương, nghe thấy tiếng bước chân đến gần trước cửa.
Không giống như đến đưa cơm, cũng không giống đến thả chúng ta ra.
---
LT: Hẹ hẹ hẹ, mình đã quay lại rồi đây, không biết bao giờ sẽ bận tiếp nên thôi đại đại đi, rảnh lúc nào mình tranh thủ cập nhật lúc đó he.