[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đang Làm][Tiếng Việt][Đam Mỹ] Chàng Thơ Cương Thi
Chương 39: Triển lãm nghệ thuật
Chương 39: Triển lãm nghệ thuật
Tác giả: Thâm Hải Tiên Sinh
Trung - Việt: Linh Thần
(Đúng là chỉ có ngài Cương thi mới trị được em Nhiễm thôi)
---
Tôi dời tầm mắt sang bức tranh kia, nhìn bóng dáng Thôn Xá Na Lâm mà tim đập dữ dội, bóng người ấy dường như đang từ từ đến gần từ trong tranh, muốn bước ra ngoài.
Phành phạch.
Tiếng chim vỗ cánh lao đến, tiếng sáo như Ưng kêu, tôi lùi về sau một bước, "soạt"... một tấm nhựa bất chợt phủ lên bức tranh.
Trình Oản cẩn thận lấy tranh xuống khỏi giá, ôm vào lòng, sợ tôi sẽ xé tranh vì không hài lòng như trước, vẻ mặt vừa gấp gáp vừa mừng vui: "Chị đưa bức này đi trang hoàng, sau đó gửi đến ban tổ chức triển lãm nghệ thuật lần này, chắc chắn bức tranh này sẽ là tác phẩm áp chót của triển lãm nghệ thuật lần này.
Cục cưng Amber, hãy đồng ý với chị, nếu em còn linh cảm hãy tranh thủ vẽ thêm tầm hai bức nữa trước triển lãm nhé?"
Tôi nghẹn họng, không biết trả lời chị ấy thế nào, nhìn chị ấy ôm bức tranh ấy định đi, tôi nhớ đến không biết Minh Lạc trốn ở xó xỉnh nào trong nhà rồi, với cảm xúc ban nãy của anh ta, nếu tôi ở riêng với anh ta, thật sự không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
"Khoan...
đợi em gọi vệ sĩ đến rồi chị hẳn đi."
Bảo vệ sĩ lục tung nhà, đến cả tủ đồ và gầm giường cũng không bỏ qua, mà cũng chẳng thấy dấu vết của Minh Lạc.
"Cậu xác định, vừa nãy Minh Lạc ở đây thật à?"
Trình Oản lo lắng nhìn tôi, dường như lo cho trang thái tinh thần của tôi.
Tôi gật đầu nhìn sang vệ sĩ: "Các anh đang ở phòng giám sát, không thấy ai ra khỏi nhà tôi sao?"
Vệ sĩ mở điện thoại ra xem mấy phút, quả quyết lắc đầu.
"Không ai bước ra từ nha cậu hết, cậu chủ.
Với cả đoạn này nữa, hơi kỳ lạ, cậu xem, lúc này cậu đang nói chuyện với ai vậy?"
Tôi cầm điện thoại của anh ta, thấy bóng lưng tôi ngồi trên xe lăn và Aileen, trong video, cửa nhà tôi hé mở, mà tôi với cô ấy đang nhìn vào trong cửa, dường như đang nói chuyện với ai.
Nhưng bên trong cửa không có gì.
Rõ ràng lúc nãy Minh Lạc đang ở đó.
Sống lưng tôi lạnh toát.
...
Chẳng lẽ tôi gặp ma nữa?
Suy nghĩ này khiến tôi rùng mình, da gà da vịt nổi rần rần khắp người.
Minh Lạc ở cùng với tôi cả đêm... là... là ma?
Lông tơ tôi dựng ngược, nhìn vệ sĩ kia: "Anh... anh đừng đi, tối nay anh canh giữ ở đây đi."
"Vâng, thưa cậu chủ."
"Cần gọi Hướng Nam đến không?"
Trình Oản vội hỏi.
"Không phải tinh thần em có vấn đề, em đang rất bình thường!"
Tôi trả lời chị ấy một câu rồi ngồi xuống sofa, vừa hoảng sợ vừa rầu rĩ: "Chị đi đi, chỗ em có vệ sĩ canh là được rồi, đừng gọi Hướng Nam đến, anh ta không phải bác sĩ của em nữa rồi."
Tôi ngồi trên sofa chơi game với vệ sĩ một lát mới bình tĩnh lại, nghe thấy tiếng "ting" bèn cầm điện thoại lên xem, ra là tin nhắn Wechat.
"Nhận được đồ chưa?"
Là Mạc Duy.
Bây giờ tôi mới nhớ đến kiện hàng đặt trên tủ giày.
Cái này là do cậu ta gửi, nhanh vậy?
Tôi mở kiện hàng ra, bên trong có một cái hũ, trong hủng đựng đất, toát ra mùi tanh tanh, còn có một búp bê gỗ nhỏ được nhét bên trong, trên mặt có vẽ mấy hoa văn bùa chú và chữ đen, tôi không hiểu.
Đây là...
Lại một tiếng "ting" vang lên, tôi mở khung chat của cậu ta ra.
"Đó là rối gỗ sét đánh và đất hỏa ly trên núi đạo quán của bạn tôi, bùa chú có tác dụng trừ tà, anh đặt dưới giường, tà ma không đến được."
Vừa gặp phải hồn ma của Minh Lạc, tôi không dám thả lỏng, vội nhét hũ vào gầm giường.
Không biết có phải thứ Mạc Duy có tác dụng thật không, hay vì có vệ sĩ ở đây, dương khí mạnh mà cả ngày sau đó tôi vẫn luôn an ổn, nhưng dù nghiện vẽ quá tôi cũng không dám cầm cọ, chỉ sợ vừa đặt bút vẽ sẽ vẽ Thôn Xá Na Lâm, sợ bị hắn trong tranh mê hoặc tinh thần, hút hồn, quấn lấy tôi cả đời.
Sáng sớm hôm sau, không đợi Trình Oản đến đón tôi đã thức dậy rồi.
Hôm nay là khai mạc lễ hội nghệ thuật quốc tế YICCA.
YICCA là hội triển lãm nghệ thuật gia toàn cậu, cũng cuộc thi, có sức ảnh hưởng với cả giới nghệ thuật trong và ngoài nước.
Đây là lần thứ hai YICCA tổ chức trong nước, bốn năm trước, tôi đã thành danh với tác phẩm sáng tác cho Minh Lạc ở YICCA, nên ba tháng trước, ban tổ chức YICCA đã gửi thiệp mời cho tôi, đây là vinh dự lớn lao, nhưng lúc đó tôi mất đi Minh Lạc, đang rơi vào vực sâu linh cảm cạn kiệt, tôi định từ chối nhưng Trình Oản vẫn luôn quản lý mail của tôi không cho tôi kích động làm bậy.
Nói một cách công bằng, tôi không quan tâm đến thành công và vinh quang, nhưng thật sự rất để ý đến việc mình có vượt qua chính mình không, cũng muốn biết sau khi sa sút một năm, YICCA mới sau bốn năm này, tôi có niết bàn như chị ấy nói không, tác phẩm mới tôi vẽ ra lúc tinh thần bị mê hoặc có thật sự vượt qua những tác phẩm trong quá khứ không.
Tôi hy vọng đáp án đúng, cũng sợ đáp án là đúng.
Tôi ôm tâm trạng thấp thỏm, bước lên xe, uống một viên thuốc chống lo âu mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.
Thành phố Giang hôm nay râm mát, bầu trời mù khói, lại là ngày đông, tuy là sáng sớm tinh mơ nhưng vẫn hơi âm u.
Tôi nhìn dự báo thời tiết, chiều nay sẽ có tuyết rơi.
Đi qua đường hầm ngang sông là đến khu tô giới cũ của Giang An, nhìn xa xa có thể thấy bên ngoài hình ốc biển của hội quán to lớn làm từ bê tông trang trí từ xa xa.
Mới tám giờ sáng, ngoài hội quán đã có biển khán giả xếp hàng trên đường xoắn ốc bên ngoài.
Lúc xe chuyên dụng đón nghệ thuật gia ở quảng trường trước hội quán đến bãi đổ xe, Trình Oản cười cười cảm thán, chỉ ra ngoài cửa sổ bảo tôi nhìn: "Wow, Abmer, xem kìa, cậu biến mất cả năm trời, fans vẫn còn nhiều như vậy, nhiệt tình thế chứ."
Tôi nhìn về phía chỉ ấy chỉ, quả nhiên thấy trên quảng trường tụ tập nhiều người, mấy người dẫn đầu cầm poster lớn của tôi...
Tôi cau mày.
Tôi chưa từng chụp chân dung thương mại gì, cũng không muốn khiến vẻ ngoài của mình thành trợ lực khiến tác phẩm của tôi được thừa nhận, nhưng chuyện không như mong muốn, từ sau triển lãm tranh YICCA trước, mỗi lần tôi mở triển lãm tranh đều có một số khán giả không phải đến xem tranh.
"Liên hệ luật sư.
Đó là ảnh chụp lén, chị không quan tâm mà còn vui?"
"Đó không phải ảnh chụp lén, là chị đăng."
Trình Oản cười cười: "Amber, cậu mất tăm cả năm nay, chẳng phải chị đang bảo vệ độ hot của cậu sao?"
Tôi không thể tin được, thoáng sững sờ, một cơn lửa giận bốc lên: "Dừng xe!"
"Abmer!"
Trình Oản vội đuổi theo sau tôi, sợ dáng vẻ tức giận của tôi bị chụp lại, lại đưa kính râm khẩu trang: "Chú ý hình tượng, đây là triển lãm nghệ thuật quốc tế, cậu lại là ban giám khảo đặc biệt, mức độ chú ý khá cao đấy!"
Tôi tức giận vô cùng, giật lấy khẩu trang và kính râm trong tay chị ấy, hít sâu một hơi, nói từng câu từng chữ: "Em là họa sĩ, không phải nghệ sĩ, không kiếm cơm bằng mặt.
Trình Oản, nếu sau này chị còn làm chuyện thế này nữa thì quan hệ hợp tác giữa chúng ta chấm dứt."
Thấy tôi giận thật, chị ấy vội xin lỗi.
Trình Oản là đàn chị đại học của tôi, nhiều năm nay chúng tôi làm việc rất ăn ý, năng lực quản lý và làm việc của chị ấy cũng xuất sắc, nếu nói không có cảm tình thì cũng không phải, tuy tính tình tôi không tốt, nhưng dù ở một năm trạng thái tồi tệ nhất, cũng không tức giận với chị ấy, đây là lần đầu.
Tôi không muốn làm chị ấy mất mặt, đeo khẩu trang vào: "Em không cần biết chị dùng cách gì, xử lý những người cầm ảnh của em ổn thỏa, em không muốn thấy bọn họ vào."
"Hey, Amber!"
Vừa bước vào hội trường triển lãm, một bóng người tóc vàng mắt biếc sải bước đến đón, ôm tôi một cái, nhiệt tình kề mặt chào hỏi.
Nhận ra người này là ai, tôi cũng thoáng sững người, vỗ vai anh ấy, bật cười: "Leo!
Sao anh đến thành phố Giang vậy?"
"Tôi, vào liên minh nghệ thuật quốc tế châu Âu, tham gia giám tuyển YICCA lần này."
Anh ấy nói tiếng phổ thông hơi trúc trắc: "Vốn dĩ tôi không muốn đi, nhưng nghe nói cậu đến nên tôi mới chịu đi.
Florence xa thành phố Giang quá."
Leo là đàn anh cùng trường tôi quen biết lúc du học ở Florence, gặp lại anh ấy khiến tôi nhớ lại thời sinh viên điên cuồng vì nghệ thuật của mình, những ngày dạo khắp các di tích cổ của Florence vẽ tranh cả đêm cùng anh ấy, cõi lòng chợt trở nên sáng tỏ, lửa giận vừa nãy cũng biến mất tăm.
Tôi bị anh ấy kéo tay dẫn vào trong hội trường triển lãm, choáng ngợp với những kiệt tác của động nghiệp đến từ khắp nơi trên thế giới được treo quanh tường, ôm tấm lòng của người hành hương nhìn ngắm thật kỹ.
Vừa nhìn đã thấy vị trí bắt mắt cao nhất trong sảnh có một bức tranh lớn, được phủ nhung đỏ.
Đồng nghiệp nào có thể có được đãi ngộ như vậy?
Tôi nhìn quanh, không thấy bức tranh của mình đâu, nhịp tim cũng dồn dập hơn.
Không phải chứ...
"Yo, ai đây?"
Lúc tôi đang nhìn quanh tìm tranh của mình, một giọng lạnh nhạt truyền đến từ sau lưng.
Tôi nhìn về phía giọng nói, thấy một người đàn ông cao ráo dáng vẻ diêm dúa, nhuộm tóc hồng, đeo bông tai dài đến đầu vai đứng cách đó không xa, đang đút tay vào túi quần cười với tôi.
Mí mắt tôi giật giật, tôi hít mắt: "Thanh Trạch?"
"Lâu rồi không gặp, Tần Nhiễm."
Cậu ta cười toe toét, chẳng thể che giấu được ý xấu nơi đáy mắt, đảo mắt: "Sao tôi không thấy tranh của cậu vậy?
À, tôi nghe nói, chàng thơ của cậu chết rồi, cậu phế rồi, có phải sự thật không?"
Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cậu ta.
Tên nham hiểm này là con lai Trung Nhật, là bạn cùng phòng đại học của tôi, cũng là Gay, theo lẽ xu hướng chúng tôi giống nhau, trình vẽ lúc đó cũng tầm tầm, sống cùng phòng ký túc xá, dù không phát triển gì chí ít cũng có thể thành bạn bè, nhưng không khéo, người cậu ta thích lại tỏ tình với tôi, đại hội nghệ thuật toàn trường cậu ta lại thua tôi, mất cơ hội du học Ý.
Từ đó tên này bắt đầu dăm ba bữa lại gây chuyện cho tôi, đổ nước lên giường tôi, làm hỏng họa cụ của tôi, tung tin tôi bán dâm cũng thôi đi, nửa đêm còn phá bài tốt nghiệp của tôi bị tôi bắt tại trận, nhưng tôi không thể nhịn được chuyện này, đánh cậu ta một trận, rạn xương nhẹ, suýt nữa đã vào đồn.
Từ đó đã kết thù, mỗi lần tôi làm triển lãm tranh, anh ta mở triển lãm cùng tôi, hoặc muốn tranh cùng thời gian, không biết còn tưởng quan hệ giữa chúng tôi rất tốt, thật ra chỉ muốn thách thức tôi mà thôi.
Sau khi Minh Lạc, trong một năm ý chí sa sút, Thanh Trạch nổi tiếng nhanh chóng, trở thành top đầu trong giới nghệ thuật phương Nam, đã có xu thế vượt qua tôi.
Vốn dĩ lúc đó tâm trạng tôi sa sút, không để ý đến cậu ta, nhưng lúc tôi mở triển lãm tranh series "Táng", Thanh Trạch đã làm chuyện khiến tôi nhớ lại vẫn thấy vô cùng ghê tởm... cậu ta dẫn theo một ông chủ bán đấu giá Hồng Kông tự xưng là nhà sưu tầm nghệ thuật, gã đó đã ra giá tám triệu để mua tranh của tôi, đưa tờ séc còn kèm theo thẻ phòng và hộp quần lót chữ T.
Tôi ghê tởm đến mức suýt nữa đánh ông chủ kia và anh ta một trận ngay buổi triển lãm tranh, nếu không phải có Trình Oản và bảo vệ cản tôi lại, e rằng tôi đã náo loạn chết người trong triển lãm tranh của mình rồi.
---