Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits.
Truyện được đăng tại
https://hikariare.wordpress.com và wattpad Kaorurits.
【 chương 023】 Vấn đề thành thân
Nhìn nam nhân anh tuấn xa lạ trước mắt, Kiều Thụy ngốc lăng trong một chớp mắt, nhưng rất nhanh y đã ý thức được không thích hợp.
Ngươi kia là ai?
Sao lại ở trong nhà mình?
Sẽ ngủ trên giường mình chứ?
Kiều Thụy nghiêng đầu, càng khiếp sợ phát hiện, giờ phút này hai người nằm cùng một cái chăn, hơn nữa y còn như chim nhỏ nép vào cánh tay đối phương.
Y chần chừ một chút, lập tức nhạy bén lăn khỏi lồng ngực nam nhân, lăn đến bên trong giường.
Lăn từ trong ổ chăn ra, Kiều Thụy đã choáng váng, bởi vì y khiếp sợ phát hiện trên người mình vậy mà không có mặc quần áo, hơn nữa chẳng những không mặc quần áo, trên người còn có dấu vết xanh xanh tím tím khắp nơi.
Cho dù chưa rành chuyện đời nhưng Kiều Thụy lại không phải kẻ ngốc, tự nhiên lập tức đã minh bạch y và nam nhân xa lạ này đã xảy ra chuyện gì.
“Ngươi, ngươi, tên súc sinh này!”
Kiều Thụy vừa thẹn vừa bực, vừa tức vừa giận trợn tròn đôi mắt, phẫn hận mà hung hăng tung ra một thiết quyền về phía gương mặt tuấn tú của Liễu Thiên Kỳ.
“Này!”
Liễu Thiên Kỳ vươn tay, vội vàng nhanh tay nhanh mắt mà bắt được cánh tay đối phương, mới bảo vệ được mặt mình.
“Ngươi, ngươi không biết xấu hổ, ngươi vương bát đản!”
Kiều Thụy tức giận mắng ra tiếng, lắc lắc cánh tay nhưng lại không thể tránh thoát, nổi giận lên, chân nhắm ngay bụng Liễu Thiên Kỳ đạp một cái.
“Này, ngươi làm thật à!”
Kinh hô ra tiếng, Liễu Thiên Kỳ vội vàng vươn một bàn tay khác bắt lấy mắt cá chân đối phương.
Ngay sau đó hắn xoay người một cái, dùng hai chân ngăn chặn lại hai chân Kiều Thụy.
“Ngươi, ngươi cái tên vương bát đản này, cút ngay!”
Kiều Thụy rống giận ra tiếng, sớm đã giận đến sắc mặt xanh mét, nâng tay trái lên, phẫn hận mà tung ra quyền thứ hai.
“Tiểu gia hỏa, tính tình còn rất mạnh đấy!”
Liễu Thiên Kỳ giơ tay, lại chế trụ một cổ tay khác của đối phương.
“Ngươi buông ra, buông ta ra, tên khốn này!”
Kiều Thụy dùng sức vung tay, ra sức đá chân, không chịu thua mà liều mạng giãy giụa.
“Ngươi không biết sống chết mà giãy giụa dưới thân ta như vậy, ngươi không sợ ta lại muốn ngươi một lần nữa sao?”
Liễu Thiên Kỳ buồn cười mà nhìn nhân nhi bị mình ấn trên giường, khuôn mặt nhỏ xanh mét, quật cường giãy giụa, hắn bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu.
“Ngươi……”
Nghe được lời này, Kiều Thụy ngây ra một lúc, sắc mặt chuyển sang trắng bệch.
Không đợi y lấy lại tinh thần, một tấm linh phù đã trực tiếp dán lên trán y.
“Ngươi, ngươi đã làm gì ta?”
Kiều Thụy đột nhiên cảm giác được hai chân hai tay mình đều không thể động, y kinh hô ra tiếng.
“Cảm xúc ngươi quá kích động, cần phải bình tĩnh một chút.”
Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ xoay người leo xuống khỏi người đối phương.
“Ngươi, ngươi……”
Nhìn nam nhân cũng như mình cái gì cũng chưa mặc, trên người cũng rõ ràng có dấu ấn, Kiều Thụy hận đến cắn chặt răng.
Liễu Thiên Kỳ nhìn Kiều Thụy như một con báo con, đôi mắt đỏ bừng, phẫn hận mà trừng mình, hận không thể trừng ra một đống lỗ lớn trên người mình, hắn bất đắc dĩ mà chớp chớp mắt.
"Đừng nhìn ta như vậy.
Toàn bộ đều ngươi hôn lên đấy.
Nhìn này, chỗ này cũng có!" nói rồi, Liễu Thiên Kỳ chỉ chỉ cánh tay và cổ mình.
“Ngươi, cái tên cầm thú, súc sinh!”
Kiều Thụy trừng đôi mắt đỏ lên, đáy mắt tràn ngập ủy khuất, một gương mặt nhỏ tinh xảo cũng trắng bệch một mảnh.
Sao lại, sao lại gặp loại chuyện này, y, y thế mà không thể hiểu được mà, bị một nam nhân xa lạ đoạt đi trinh tiết?
Tại sao lại như vậy?
Tại sao lại như vậy?
“Cầm thú?
Súc sinh?
Đây là xưng hô của ngươi đối với ân nhân cứu mạng sao?
Còn rất đặc biệt đấy!”
Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ ngồi dậy khỏi giường, lấy ra một cái thau tắm từ trong nhẫn không gian.
Thau tắm này là Liễu Thiên Kỳ mua trước đây, định trở về Phúc Thành dùng ngâm Kim Diệp tuyền, lúc này vừa lúc dùng tới.
Đầu ngón tay vừa chuyển, Liễu Thiên Kỳ hướng tới thau tắm, bắt đầu pha nước.
Không bao lâu, thau tắm đã được rót vào hai phần ba nước.
Liễu Thiên Kỳ lấy Thu nạp phù từ nhẫn không gian ra, nhẹ nhàng búng búng, tí tách, tí tách, tí tách, ba tích nước suối Kim Diệp tuyền rơi xuống thau tắm.
Liễu Thiên Kỳ cất bước vào thau tắm, bắt đầu tắm rửa.
Cảm thụ được linh lực ôn hòa trong nước, vẻ mặt hắn hưởng thụ nhắm mắt lại.
Thật là thoải mái!
Kim Diệp tuyền này đúng là tốt thật!
“Ân nhân cứu mạng?”
Nghe được lời này, Kiều Thụy nỗ lực mà hồi tưởng lại chuyện ngày hôm qua.
Liễu Thiên Kỳ ngâm tắm chừng nửa canh giờ mới đứng dậy rời đi.
Hắn lấy khăn vải ra lau khô thân thể, thay một thân quần áo sạch sẽ màu tím.
Sau khi mặc chỉnh tề, Liễu Thiên Kỳ về lại mép giường, khom người ngồi bên cạnh Kiều Thụy.
Hắn nhìn Kiều Thụy đang nằm bên trong giường vẫn không nhúc nhích, mở to mắt, lại không nói lời nào.
“Thế nào, chuyện ngày hôm qua ngươi nghĩ ra chưa?”
"Hình như ta ngất xỉu ở cửa thôi, là ngươi cứu ta trở về thôn?" nhìn nam nhân bên cạnh, Kiều Thụy vẻ mặt không được tự nhiên mà nói.
Vừa nãy y cẩn thận hồi tưởng một chút, nhớ ra, mình ở Yêu Thú Sơn săn giết một con Bạch Vĩ Xà, lại bất hạnh trúng độc, sau đó trên đường về, độc tính phát tác, sau đó mình lại ngồi dưới đại thụ ở cửa thôn, còn sau đó nữa thì cái gì cũng không nhớ nữa.
“Cái này không phải trọng điểm, trọng điểm là ngươi trúng dâm độc của Bạch Vĩ Xà, ta giúp ngươi giải độc!”
Liễu Thiên Kỳ cười liếc đối phương, vẻ mặt ôn nhu mà nói.
“Dâm độc?”
Nghe thấy chuyện này, Kiều Thụy càng thêm khiếp sợ không thôi.
“Nếu ngươi trúng không phải là dâm độc?
Như vậy, ta nghĩ ngươi sẽ không chủ động hôn ta, lại cởi quần áo ta như vậy đâu?
Có phải không, Tiểu Thụy?”
Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ sủng nịch mà sờ sờ khuôn mặt nhỏ của đối phương.
“Ta, ta chủ động?
Không, không có khả năng, ta không có khả năng làm như vậy!”
Kiều Thụy lắc đầu, tất nhiên sẽ không tin tưởng.
“Hầy, ta đã biết ngươi tỉnh nhất định sẽ quịt nợ mà!”
Liễu Thiên Kỳ u oán mà thở dài một tiếng, lấy ra một khối Lưu Ảnh thạch, thả nội dung bên trong ra.
"Sao, sao lại như vậy?"
Nhìn hình ảnh bên trong, bản thân mình toàn thân trần trụi mà đè lên người nam nhân, còn hôn môi, còn cởi quần áo cho người ta, sắc mặt Kiều Thụy thật khó coi, hận không thể đào cái khe đất trực tiếp chui vào đó.
Tắt Lưu Ảnh thạch đi, Liễu Thiên Kỳ thu hồi lại vào nhẫn không gian.
“Tiểu Thụy, thấy rõ ràng chứ, là ngươi chủ động.
Ta không có dùng sức mạnh với ngươi.
Hai bên là ngươi tình ta nguyện!”
“Ngươi, ngươi biết rõ ta trúng độc.
Ngươi còn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!” trừng mắt nhìn nam nhân nói chuyện nhẹ nhàng như vậy, đôi mắt to của Kiều Thụy tràn ngập ủy khuất, nổi lên hơi nước.
"Lúc ở cửa thôn nhìn thấy ngươi trúng độc, ngươi hôn mê bất tỉnh, lúc ấy ta cũng không biết ngươi trúng độc.
Ta chỉ là hảo tâm cứu ngươi, hỏi một vị tiều phu đại bá nên biết tên của ngươi, đưa ngươi về nhà.
Lúc ấy, ta cho rằng ngươi bị thương, liền cho ngươi dùng một viên đan dược chữa thương.
Chỉ là không nghĩ tới ngươi lại phát tác độc tính, quấn lấy ta tác hoan.
Ta thế mới biết ngươi trúng dâm độc.
Tuy lúc ấy ta thanh tỉnh, nhưng ngươi cũng biết, ta là nam nhân mà.
Ngươi trêu chọc ta như vậy, ta tất nhiên là cầm giữ không được!”
Liễu Thiên Kỳ nhún vai, nói vẻ mặt bất đắc dĩ.
“Ngươi, ngươi, tên hỗn đản này!”
Kiều Thụy ủy khuất cắn môi, quật cường mà trừng mắt Liễu Thiên Kỳ, ủy khuất đến mức nước mắt lập tức sẽ chảy ra.
Sao y lại xui xẻo như vậy chứ, chẳng những trúng xà độc, còn, còn bị người nam nhân này cướp lấy trinh tiết!
“Ta cũng rất bất đắc dĩ, lúc ấy nếu ta đi luôn, ngươi tất sẽ nổ tan xác mà chết.
Ta đã có tâm cứu ngươi, tất nhiên là không hy vọng ngươi độc phát thân vong.
Cho nên, ta cũng chỉ có thể là cứu người cứu đến cùng!”
Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Kiều Thụy.
“Ta, chúng ta xưa nay không quen biết, không thân chẳng quen.
Ngươi tội gì cứu ta?”
Dùng trinh tiết đổi lấy tánh mạng, chuyện này làm Kiều Thụy ngẫm lại đã cảm thấy ủy khuất.
“Ngươi ta không phải là xưa nay không quen biết, trên thực tế, ba năm trước đây chúng ta đã biết nhau, lại còn cùng nhau kề vai chiến đấu qua nữa.”
“Cái, cái gì?”
Nghe thấy cái này, Kiều Thụy ngẩn người, cẩn thận mà đánh giá dung mạo đối phương một phen, lại vẫn không nhớ nổi mình có biết nam nhân tuấn mỹ này.
"Sao vậy, ngươi quên rồi sao, ngươi đã từng giúp ta giết qua một người, ta tặng ngươi ba tấm Bạo Tạc phù cấp hai.”
Nghe thấy chuyện này, Kiều Thụy khiếp sợ mà há to miệng.
“Ngươi, ngươi là người mập mạp kia?
Không có khả năng a?
Sao ngươi có thể là hắn?”
Nghĩ đến mập mạp vừa già vừa xấu kia, lại nhìn nhìn Liễu Thiên Kỳ tuấn mỹ trước mắt, Kiều Thụy liên tục lắc đầu, không thể tin được.
“Đúng vậy, ta chính là tên mập kia, lúc ấy ta sử dụng dịch dung phù, nên mới biến thành bộ dáng kia.”
"Vậy mà, vậy mà lại như vậy?"
Kiều Thụy kinh ngạc nhìn đối phương, hơn nửa ngày mới tiếp nhận sự thật nam nhân này và mập mạp là cùng một người.
“Ba năm trước, ngươi giúp ta, cũng coi như là đã cứu ta một mạng.
Ba năm sau, ta nhìn thấy ngươi trúng độc, sao ta lại có thể bỏ mặc được?” nghiêng người trên giường, lời này Liễu Thiên Kỳ nói cứ như theo lẽ thường.
“Ba năm trước đây, ta nguyện ý giúp ngươi là nhìn trúng phù trong tay ngươi.
Ngươi cần gì phải canh cánh trong lòng kia chứ?”
Hóa ra là như thế này sao?
Là vì ba năm trước mình trợ giúp đối phương, nên đối phương mới nguyện ý giúp mình giải độc sao?
Tuy chuyện này cũng coi như hợp tình hợp lý, chỉ là, nghĩ tới mình vậy mà lại cùng một nam nhân chỉ gặp mặt hai lần làm loại chuyện này, trong lòng Kiều Thụy vẫn thập phần không thoải mái như cũ.
“Có lẽ, đây là duyên phận giữa ta và ngươi!”
Nghe được lời này, Kiều Thụy chua xót mà kéo kéo khóe miệng.
Cũng không phải sao, người ba năm không gặp cũng có thể gặp lại, còn có thể trời xui đất khiến mà cứu mình, còn không phải là duyên phận sao?
“Ta biết chuyện này không tốt với thanh danh ngươi, nhưng ngươi cũng không cần lo lắng.
Nhà ta ở Phúc Thành, sau khi về nhà, ta sẽ phái bà mối lại đây làm mai, chắc chắn vẻ vang cưới ngươi vào cửa.”
Liễu Thiên Kỳ nhìn người trên giường, từng câu từng chữ nghiêm túc mà nói.
Nghe vậy, Kiều Thụy lại choáng váng.
“Ngươi, ngươi muốn cưới ta?”
“Bằng không làm sao bây giờ?
Chung quy không thể để ngươi bị hỏng thanh danh, bị người chỉ chỉ trỏ trỏ chứ?”
“Nhưng, chính là, chúng ta mới gặp qua hai lần?
Chúng ta, chúng ta đều không hiểu biết đối phương.
Hơn nữa, ngươi cũng là vì cứu ta mới làm như vậy.
Ta, ta sao có thể để ngươi phải cưới một song nhi về nhà chứ?”
Kiều Thụy cảm thấy người ta vốn dĩ chính là ân nhân cứu mạng của mình, nếu mình bởi vì mất thân mà ăn vạ người ta, làm người ta cưới một song nhi năng lực sinh dục thấp hèn về nhà, vậy thật sự là quá không biết xấu hổ.
“Song nhi thì làm sao?
Chẳng lẽ chỉ có nữ nhân có danh tiết, song nhi thì không có sao?”
“Nhưng, chính là!”
Kiều Thụy nhìn nam nhân đang nói đúng lý hợp tình, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì.
“Tiểu Thụy, ngươi đừng sợ, vô luận như thế nào, ta đều sẽ phụ trách ngươi.
Tuyệt đối sẽ không ủy khuất ngươi.”
Liễu Thiên Kỳ kéo tay Kiều Thụy, trịnh trọng chuyện lạ mà nói, nếu không thừa dịp này vác người về nhà, vậy hắn chính là đồ ngốc.
Nhìn nam nhân chân thành mà nói phải phụ trách với mình như vậy, Kiều Thụy cắn cắn môi, nhất thời cũng không có chủ ý.
Y không biết có nên đáp ứng hay không.
Kiều Thụy là cô nhi, dưỡng phụ mẫu lại chết sớm, cho nên, trong nội tâm y thập phần khát vọng có được một gia đình, thoát khỏi cuộc sống cô độc.
Chỉ là, chỉ là tình huống trước mắt, y chung quy cảm thấy, nếu y cứ như vậy gả cho người ta, thật có lỗi với người ta!
Hết chương 23.
▂ ▄ ▅ ▇ █ ♪♫♥♥♪♫ █ ▇ ▆ ▄ ▂
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits.
【 chương 024】 Vác người về tay
Nhìn thấy Kiều Thụy buông mi mắt xuống, sau một lúc lâu cũng không có lời nào, Liễu Thiên Kỳ nhíu nhíu mày.
“Nếu ngươi cảm thấy thành thân quá hấp tấp, vậy, chúng ta đính hôn trước, hiểu biết lẫn nhau nhiều thêm một chút, lại thành thân, được không?"
“Đính hôn?”
Kiều Thụy giương mắt về phía nam nhân.
“Đúng vậy, định việc hôn nhân ra trước đã.
Chờ thêm hai năm nữa lại thành thân!
Ngươi thấy thế nào?”
“Chuyện này……”
Kiều Thụy nhíu mày nhỏ lại, vẫn là có chút do dự.
“Đáp ứng ta đi, được không?”
Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn hôn mu bàn tay Kiều Thụy.
“Song nhi năng lực sinh dục rất thấp.
Kỳ thật, kỳ thật ngươi đã đã cứu tánh mạng ta, không cần phải không cưới ta thì không được.”
Kiều Thụy nhìn nam nhân chân thành muốn thành thân với mình như vậy, thập phần cảm động.
Y cảm thấy đối phương là một người có đảm đương, tuyệt đối không phải là người xấu.
“Ta, ta sợ ngươi luẩn quẩn trong lòng, làm chuyện ngốc!” rất nhiều nữ nhân cổ đại đều bởi vì loại chuyện này mà thắt cổ.
“Không, ta sẽ không!” lời này Kiều Thụy trả lời thật nghiêm túc.
Tuy chuyện này làm y cảm thấy có chút ủy khuất, nhưng y dù sao cũng là một nam nhân, còn không đến mức như là nữ nhân vậy, treo cổ tự sát.
“Đáp ứng ta, làm ta an tâm, được không?”
Sờ sờ mặt Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng khẩn cầu.
Cần phải vác người về nhà, bằng không, chờ sau khi Kiều Thụy gặp được nam chính, mình sẽ không có cơ hội này nữa.
"Được, được rồi, vậy, chúng ta cứ đính hôn trước đi!" dưới sự năn nỉ ỉ ôi một phen của Liễu Thiên Kỳ, cuối cùng Kiều Thụy đành phải đáp ứng cùng đối phương đính hôn.
Là một song nhi bảo thủ, Kiều Thụy cảm thấy nếu đã cùng đối phương có quan hệ phu phu thật sự, đã là người của đối phương, vậy đính hôn hoặc là thành thân cũng đều là theo lý thường hẳn là.
Chẳng qua cứ như vậy, hoặc nhiều hoặc ít có chút có lỗi với người ta.
Rốt cuộc, người ra là vì cứu giúp tính mạng mình, mà hiện tại lại muốn vì chuyện này mà phải đính hôn với một song nhi như mình.
"Ừm, được, thật tốt quá!”
Được đối phương đáp ứng, Liễu Thiên Kỳ mừng rỡ như điên.
“Ngươi, ngươi gỡ phù trên đầu ta xuống đi!
Ta không đánh ngươi!”
Luôn cứ trần trụi thân mình nằm trên giường, nằm trước mặt nam nhân như vậy, làm Kiều Thụy thập phần không được tự nhiên.
“Không vội, ta đổi xô nước trước, cho ngươi tắm rửa một cái, đổi một kiện quần áo.
Phù này có thể áp chế một canh giờ, canh giờ tới, ngươi tất nhiên có thể động đậy!”
Liễu Thiên Kỳ lắc lắc đầu, nhưng lại không tính toán gỡ phù xuống.
“Không, không cần, ta có thể tự mình tắm rửa, tự mình thay quần áo!”
Kiều Thụy lắc đầu, không được tự nhiên mà vội vàng cự tuyệt.
“Nói cái gì ngốc vậy, đây là việc ta nên làm!”
Liễu Thiên Kỳ ôn nhu mà nói, đứng dậy đến trước thau tắm.
Nhìn thấy đầu ngón tay Liễu Thiên Kỳ vừa chuyển, nước trong thau tắm đã nhanh chóng ngưng kết thành một cái thủy cầu, bị Liễu Thiên Kỳ đánh ra ngoài cửa sổ.
Theo sau, đối phương lại rót vào thau nước sạch sẽ.
Kiều Thụy chớp chớp mắt.
“Ngươi là linh mạch hệ thủy?”
“Ừm, ta là hệ thủy, Luyện Khí tầng chín!”
Liễu Thiên Kỳ gật đầu, về tới mép giường, khom lưng ôm người từ trên giường lên.
“Tầng chín sao?
Ba năm trước đây nhìn đến ngươi, ngươi là Luyện Khí tầng ba ấy?”
Kiều Thụy chớp chớp mắt, khó hiểu hỏi.
“Ba năm nay ta vẫn luôn bế quan.
Vừa mới xuất quan không lâu, ra ngoài rèn luyện nửa năm, đang muốn về nhà thì ở cửa thôn này gặp được ngươi!”
Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng mà thả người vào thau tắm.
Sau đó, hắn lấy ra Thu Nạp phù, lại lấy ba tích Kim Diệp tuyền cho vào trong nước.
"Linh khí thật nồng đậm a!" vẻ mặt Kiều Thụy kinh động nhìn Liễu Thiên Kỳ.
“Là ta tìm được một chút cơ duyên bên ngoài.
Ngươi ngâm trong nước này nhiều nhiều, thân thể sẽ càng thoải mái hơn một chút."
Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ đặt đôi tay lên vai Kiều Thụy, nhẹ nhàng xoa bóp.
“Không, không cần niết đâu!”
Cảm giác được nam nhân đụng vào, mặt Kiều Thụy bùm một chút liền đỏ bừng.
“Đừng nói mấy lời ngốc nữa, ngươi đây là lần đầu tiên, thân thể nhất định nhức mỏi lợi hại, ta xoa xoa cho ngươi, ngươi lại ngâm nước suối linh khí nồng đậm này, thân thể sẽ không khó chịu như vậy nữa!"
“Ưm, cảm, cảm ơn ngươi!”
Kiều Thụy rũ xuống mí mắt, đỏ mặt nói lời cảm tạ.
Nam nhân ôn nhu và săn sóc làm y cảm giác được ấm áp đã lâu.
Tắm cho Kiều Thụy tỉ mỉ sạch sẽ, lại làm xoa bóp toàn thân, Liễu Thiên Kỳ mới ôm người trở về giường, lau khô thân thể cho đối phương, lấy ra một bộ áo lót thuần sắc trắng cho y mặc.
“Ta, ta có quần áo của mình!”
Kiều Thụy nhìn nam nhân ôm mình vào ngực rồi còn cùng mình nằm trên giường, nhỏ giọng nói.
"Quần áo ngươi khó coi quá, ảnh hưởng vẻ đẹp của ngươi."
Liễu Thiên Kỳ nói như đúng rồi, hôn một cái lên gương mặt đối phương.
“Ngươi!”
Kiều Thụy bị nam nhân đánh lén, sắc mặt đỏ lên.
“Tiểu Thụy, ngươi là song nhi đẹp nhất mà ta đã thấy, mỹ mạo khuynh thành!”
Đầu ngón tay Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng xẹt qua gương mặt tinh xảo của Kiều Thụy, hắn si mê nói.
“Nhưng, chính là người trong thôn ta nói, nói ta, nói ta hung hãn, nói ta thô lỗ.
Còn nói ta khắc phụ khắc mẫu, cả đời đều gả không được.”
Nghĩ đến các thôn dân nói những lời đó, Kiều Thụy có chút ưu thương.
Nếu để người nhà đối phương biết thanh danh mình kém như vậy, lại khắc chết cha mẹ, không biết bọn họ có thể để mình vào cửa hay không.
“Nói bậy, chẳng lẽ đứa trẻ nào không có cha mẹ, thân nhân đều bị đứa bé đó khắc chết sao?
Một đứa bé đã có bản lĩnh này, vậy chúng ta còn tu luyện làm cái gì?"
Nghe được đối phương nói như vậy, Kiều Thụy chớp chớp mắt.
“Ngươi, ngươi không chê ta sao?”
"Sao lại chê chứ?
Ta thích còn không kịp, sao lại ghét bỏ ngươi được?" nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lại hôn hôn lên khóe miệng Kiều Thụy.
“Ngươi, ngươi……”
Lại bị hôn, khuôn mặt Kiều Thụy đỏ lên một mảnh, có chút e lệ.
“Ta tên Liễu Thiên Kỳ, ngươi gọi ta Thiên Kỳ là được!”
“Ừm!”
Kiều Thụy gật đầu, yên lặng mà ghi tạc tên này trong lòng.
“Đã đói bụng rồi đúng không, ta tìm gì đó cho ngươi ăn."
Liễu Thiên Kỳ ôm người trong lồng ngực ngồi dậy, lấy trong nhẫn không gian ra một chén cháo, lại lấy thêm một cái bánh bao.
“Ta, ta tự mình ăn, không cần ngươi đút.”
Nhìn thấy Liễu Thiên Kỳ bưng cháo, muốn đút mình, Kiều Thụy vội vàng cự tuyệt.
“Trước tiên đút một ngụm, đút xong rồi ngươi lại tự mình ăn!”
Liễu Thiên Kỳ cố chấp mà múc một muỗng cháo, đưa đến bên miệng cẩn thận thổi thổi, sau đó mới đưa đến bên miệng Kiều Thụy.
Nghe mùi thơm đồ ăn, Kiều Thụy không được tự nhiên mà hé miệng, ăn cháo đối phương đút cho.
Liễu Thiên Kỳ cũng coi như là nói chuyện giữ lời, nhìn thấy y ngoan ngoãn húp muỗng cháo đầu tiên, hắn gỡ phù trên đầu Kiều Thụy xuống.
Có được tự do lại, Kiều Thụy giật giật cánh tay, lại giật giật chân.
Y duỗi tay tiếp nhận cháo và bánh bao trong tay Liễu Thiên Kỳ.
Một chén cháo nhỏ, cộng thêm một cái bánh bao, Kiều Thụy hai ba cái đã giải quyết xong, sau khi ăn xong còn trực tiếp dùng mu bàn tay lau lau trên đôi môi hồng nhuận một phen.
Liễu Thiên Kỳ chớp chớp mắt, có hơi cạn lời.
Tâm nói: Hai ngoạm một cái bánh bao, một ngụm là nửa chén cháo, tướng ăn này của Tiểu Thụy, còn, thật đúng là hào phóng a!
Kiều Thụy buông chén trong tay, nghiêng đầu, nhìn Liễu Thiên Kỳ ngơ ngác, y bỗng xấu hổ vô cùng, bất giác đỏ mặt lên.
Nghĩ thầm: Thiên Kỳ nhìn thấy mình ăn cơm thô lỗ như vậy, có khi nào, có khi nào không muốn đính hôn với mình nữa không?
“Ăn no rồi sao?
Muốn ăn thêm gì nữa không?"
Liễu Thiên Kỳ nói, lấy khăn lụa ra giúp Kiều Thụy lau lau khóe miệng, lại kéo tay đối phương qua, giúp y lau tay.
“Ngươi, có phải ngươi cảm thấy ta rất thô lỗ không?”
Kiều Thụy bất an mà vò góc áo, nhỏ giọng hỏi.
"Làm gì có?
Nhìn ngươi ăn nhanh như vậy, chắc là đói rồi.
Chỗ ta còn có thịt kho, ngươi ăn thêm một chút đi!"
Liễu Thiên Kỳ lấy ra một phần thịt kho lớn, đưa cho Kiều Thụy.
“Kia, vậy ngươi không ăn sao?”
Nhìn đối phương, Kiều Thụy không nhận, mà là hỏi đối phương có muốn ăn hay không.
“Ngày hôm qua ta ăn ngươi rồi, hiện tại không đói bụng nữa!”
Kéo tay Kiều Thụy qua, Liễu Thiên Kỳ bỏ thịt kho vào trong tay đối phương.
“Ngươi……”
Kiều Thụy nghe được lời này, không chỉ là mặt, cả cổ y cũng đỏ bừng.
“Nhanh ăn đi, ăn xong rồi chúng ta về Phúc Thành, ta mang ngươi đi gặp phụ thân ta.”
“Ưm!”
Kiều Thụy gật đầu, tiếp nhận thịt kho, mồm to mà ăn lên.
Nhìn Kiều Thụy mấy ngụm đã gặm hết một phần thịt kho lớn, đang cầm khăn lụa lau miệng, Liễu Thiên Kỳ nghĩ thầm: Xem ra về sau phải vẽ nhiều phù một chút, kiếm thêm nhiều linh thạch một chút, bằng không, chỉ sợ hắn không nuôi nổi tức phụ ấy chứ!
Sau khi Kiều Thụy ăn xong, Kiều Thụy lại lấy ra cho y một bộ bạch y thuần sắc trắng điểm theo những cánh hoa đào, cùng với một đôi giày trắng cho đối phương.
"Bộ quần áo và giày này đều là trước khi ta ra ngoài rèn luyện, phụ thân ấn theo số đo chuẩn bị cho ta.
Đều là mới cả.
Ngươi mặc vào thử xem?” trước khi ra ngoài rèn luyện, phụ thân ngoại trừ chuẩn bị linh phù, pháp khí và đan dược, tắm rửa quần áo, giày, còn có đồ ăn cũng không thiếu.
“Ưm!”
Kiều Thụy gật đầu, cầm lấy quần áo tơ tằm thật cẩn thận mà mặc lên.
Nhìn thấy Kiều Thụy mặc quần áo và giày mình đều vô cùng vừa người, Liễu Thiên Kỳ vừa lòng mà liên tục gật đầu.
“Được rồi, mặc bộ này đi!
Chờ trở về Phúc Thành, ta lại mua cho ngươi mấy bộ đổi mặc.”
“Không, không cần, ta có quần áo mà, không cần lãng phí linh thạch đâu!”
“Yên tâm, ta tốt xấu cũng là Phù Văn Sư cấp hai, nuôi nổi vị hôn thê này!”
Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ khều khều cái mũi Kiều Thụy.
“Không, không cần ngươi nuôi ta, ta có thể săn thú, ta còn biết dịch cốt.
Tự ta có thể nuôi ta.
Dù ngươi cùng ta đính thân, ta cũng sẽ không trở thành trói buộc của ngươi."
Kiều Thụy lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc mà nói.
“Ừm, ta biết, ta biết ngươi là Luyện Khí tầng bảy.
Rất lợi hại!”
Liễu Thiên Kỳ gật đầu, cười ôm eo Kiều Thụy, mang theo y cùng rời đi.
Kiều Thụy đỏ mặt, đi theo Liễu Thiên Kỳ cùng nhau rời khỏi nhà.
Cứ việc, trong nhà cũng không có thứ gì đáng giá, nhưng Kiều Thụy vẫn rất cẩn thận khóa kỹ cửa, mới cùng Liễu Thiên Kỳ rời khỏi.
Đi ra ngoài sân, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp thả yêu mã của mình ra.
“Oa, yêu mã thật xinh đẹp, thuần trắng sắc, một cọng lông tạp màu cũng không có ngươi.”
Nhìn đến yêu mã của Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy kinh hô ra tiếng, ánh mắt nhìn yêu mã tràn ngập hưng phấn.
“Đi thôi, chúng ta cưỡi yêu mã trở về.
Nửa canh giờ là có thể đuổi tới Phúc Thành!”
“Nửa canh giờ, nhanh như vậy sao?
Ta đi đường phải đi hai canh giờ mới có thể đến Phúc Thành ấy!”
“Nửa canh giờ là tốc độ để yêu mã chạy vội trở về, nếu là bay trở về thì một chén trà nhỏ công phu là đủ rồi!”
“Lợi hại như vậy sao?
Đã sớm nghe người ta nói, nhà có tiền đều cưỡi yêu mã, hỏa ra yêu mã này tốt như vậy sao!”
Kiều Thụy vây quanh yêu mã xoay vài vòng, thích thú ở sờ tới sờ lui trên mình yêu mã.
Liễu Thiên Kỳ thả người lên yêu mã.
“Tiểu Thụy, lên đây!”
Nhìn tay nam nhân đưa tới trước mắt mình, Kiều Thụy thẹn thùng gật gật đầu, kéo tay Liễu Thiên Kỳ, cũng lên yêu mã, ngồi vào lồng ngực hắn.
“Đi thôi Đại Bạch!”
Vỗ vỗ đầu yêu mã, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng nói.
Nhận được mệnh lệnh chủ nhân, yêu mã bốn vó bôn khai, chạy về phía trước.
Hết chương 24.
------------------------K-----------------------
Từ giờ mình sẽ edit "song" thành song nhi, vì bản QT kêu 'cái song' nghe nó cụt cụt thế nào ý ;-;