[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Đang Edit - Đam Mỹ) Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
319+320
319+320
Chương 319: Bị phát hiện
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Tuy rằng đã qua chín mươi hai năm, nhưng khi gặp lại Liễu Thiên Kỳ, trong mắt Nhạc San Hô vẫn tràn ngập oán độc.
Năm đó, chính vì hai kẻ khốn kiếp Liễu Thiên Kỳ và Hỏa Diễm mà nàng mới bị Hỏa Chấn từ hôn, trở thành trò cười cho toàn thể Thiên Hải Tông.
Sau đó, Hỏa Chấn nghênh cưới Đông Phương Minh Châu - cháu gái Tông chủ.
Các tu sĩ lại càng được dịp đem nàng ra so sánh với Đông Phương Minh Châu.
Kết quả, nàng thua kém đối phương về mọi mặt, trở thành kẻ chẳng ra gì trong mắt mọi người.
Nàng đường đường là cháu gái Bát trưởng lão Thiên Hải Tông, đã bao giờ phải chịu nỗi uất ức nhường này?
Hỏa Diễm và Hỏa Chấn đều là vương tử Hỏa Lang tộc, nàng không với tới được, không thể trả thù.
Nhưng Liễu Thiên Kỳ này thì khác, tên khốn này làm gì có hậu thuẫn vững chắc như vậy.
Không thân phận, không địa vị mà cũng dám sỉ nhục Nhạc San Hô nàng, đúng là chán sống!
"Liễu Thiên Kỳ, tên khốn kiếp nhà ngươi!
Nếu không phải vì ngươi và Hỏa Diễm, A Chấn sẽ không bao giờ hủy hôn với ta!"
Nhạc San Hô trừng mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ, gào lên đầy phẫn hận.
"Chuyện này liên quan gì đến ta?
Người từ hôn là Hỏa Chấn chứ đâu phải ta?"
Liễu Thiên Kỳ nhún vai, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
Thầm nghĩ: Nha đầu này đầu óc có vấn đề à?
Lại không phải ta từ hôn, can hệ gì đến ta?
"Nếu không phải tại ngươi, A Chấn không đời nào từ hôn!"
Nhạc San Hô vẫn cố chấp khẳng định.
"Nha đầu chết tiệt kia, ngươi không gả đi được là do ngươi quá xấu, đâu phải tại Thiên Kỳ nhà ta từ hôn ngươi.
Ngươi chặn đường bọn ta làm gì?
Ăn no rửng mỡ à?"
Kiều Thụy bực mình lên tiếng.
Chuyện về Nhạc San Hô, Thiên Kỳ đã kể cho y nghe.
Y biết rõ có một ả đàn bà không biết xấu hổ, năm lần bảy lượt đánh lén Thiên Kỳ và Hỏa Diễm, cuối cùng bị Lục vương tử Hỏa Lang tộc từ hôn.
"Ngươi... ngươi là cái thá gì?"
Bị Kiều Thụy mắng, sắc mặt Nhạc San Hô càng thêm xanh mét.
"Nghe cho rõ đây, ta là Kiều Thụy, bạn lữ của Liễu Thiên Kỳ."
Kiều Thụy dõng dạc xưng danh.
"Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."
Đột nhiên, nữ tu đứng cạnh Nhạc San Hô lên tiếng.
Ngay sau đó, một tấm linh phù phong ấn không gian bay ra, bao trùm khu vực xung quanh.
Thấy đối phương phong tỏa không gian, lại dùng đôi mắt đầy oán hận nhìn mình chằm chằm, Liễu Thiên Kỳ không khỏi tò mò: "Không biết vị đạo hữu này xưng hô thế nào?"
"Ta là Hoàng Lệ Phượng, chị ruột của Hoàng Lệ Linh!"
Nữ tu nghiến răng ken két, từng chữ thốt ra đầy hận thù.
Nghe cái tên này, Liễu Thiên Kỳ lập tức cảnh giác.
Hoàng Lệ Linh sao?
Chẳng phải là nữ tu đã cùng Nhạc San Hô đánh lén hắn và Hỏa Diễm ở Thiên Dực sơn năm đó, rồi bị hắn giết chết sao?
"Liễu Thiên Kỳ, đền mạng cho muội muội ta!"
Hoàng Lệ Phượng vung hai tay, vô số dây đằng mọc ra tua tủa, lao thẳng về phía Liễu Thiên Kỳ.
"Hừ!"
Liễu Thiên Kỳ huyễn hóa ra một cột nước, chặn đứng đám dây đằng.
Hoàng Lệ Phượng có thực lực Nguyên Anh sơ kỳ, không hề yếu, hắn cần phải cẩn thận ứng phó.
"Hừ, ngươi đã là bạn lữ của Liễu Thiên Kỳ, vậy thì chết chung với hắn đi!"
Nhạc San Hô cũng lao vào tấn công Kiều Thụy.
"Ngu xuẩn!"
Kiều Thụy đảo mắt khinh thường.
Cái ả bạch si này, mới Kim Đan đại viên mãn mà dám khiêu chiến Nguyên Anh trung kỳ như ta.
Đúng là không có não!
"Hây!"
Kiều Thụy vung quyền, dễ dàng đánh tan băng trùy của Nhạc San Hô, bắt đầu giao chiến với nàng ta.
Ban đầu, Hoàng Lệ Phượng không hề để Liễu Thiên Kỳ vào mắt vì nghĩ hắn chỉ là Kim Đan sơ kỳ.
Nhưng khi thực sự giao thủ, ả mới thấy có gì đó sai sai.
Ả nhạy bén nhận ra thực lực của Liễu Thiên Kỳ hoàn toàn không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Liễu Thiên Kỳ rút ra thanh pháp kiếm ngũ cấp, vung kiếm chém đứt đám dây đằng đang bủa vây, trực tiếp thi triển Linh Vân Kiếm Pháp mới học được để đối phó Hoàng Lệ Phượng.
"A..."
Hoàng Lệ Phượng thầm kêu không ổn.
Nam nhân trước mặt cầm kiếm di chuyển nhanh như chớp, mỗi lần ra tay chỉ để lại tàn ảnh, hoàn toàn không bắt được hình dáng thật.
Chỉ mới qua hơn hai mươi chiêu, trên người Hoàng Lệ Phượng đã chi chít vết kiếm thương lớn nhỏ.
"Xem đây!"
Hoàng Lệ Phượng ném ra một chiếc lược bạc, bay thẳng về phía Liễu Thiên Kỳ.
"Kiếm tảo càn khôn!"
Liễu Thiên Kỳ biến đổi kiếm chiêu, bổ thẳng vào pháp khí kia.
"Keng..."
Pháp khí bị đánh rơi xuống đất, vỡ làm đôi.
Tuy nhiên, thanh kiếm của Liễu Thiên Kỳ cũng bị mẻ một miếng.
Nhìn thanh kiếm của mình, Liễu Thiên Kỳ thầm thở dài.
Pháp khí do Mộng gia luyện chế vẫn không bì được với mấy món viễn cổ pháp khí của Tiểu Thụy, thật kém bền.
"A!"
Thấy pháp khí bị hủy, Hoàng Lệ Phượng định bỏ chạy, nhưng Liễu Thiên Kỳ đã nhanh tay ném ra một nắm Lôi phù chặn đường.
"Ầm ầm ầm..."
Bị sấm sét đánh tơi tả, Hoàng Lệ Phượng còn chưa kịp hoàn hồn thì đòn tấn công tiếp theo của Liễu Thiên Kỳ đã tới.
Suốt ba tháng qua hắn khổ luyện Linh Vân Kiếm Pháp, nay mới gặp được đối thủ xứng tầm để thử kiếm, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt này.
"A..."
Hoàng Lệ Phượng vội vàng thúc giục dây đằng mọc lên che chắn.
Trước đó Nhạc San Hô nói Liễu Thiên Kỳ là Phù văn sư, là Trận pháp sư, chứ chưa từng nói hắn là Kiếm tu!
Nếu biết trước, ả đã không hành động lỗ mãng như vậy.
Thanh kiếm trong tay Liễu Thiên Kỳ phối hợp với từng chiêu thức của Linh Vân Kiếm Pháp như có sinh mệnh, tựa như một con rắn bạc lạnh lùng, khát máu và tàn nhẫn.
Nó ép Hoàng Lệ Phượng vốn là một Đan sư phải liên tục bại lui.
Dù ả ném ra bao nhiêu linh phù, pháp khí cũng không thể làm tổn thương hắn mảy may.
"Phụt... phụt..."
Bị Kiều Thụy đấm trúng ngực, Nhạc San Hô hộc máu liên tục.
"Ngươi... ngươi không phải Kim Đan sơ kỳ!"
Kiều Thụy lườm ả một cái: "Ngu xuẩn, ngu như ngươi thì có là đàn ông cũng chẳng ai thèm lấy."
"Ngươi... tên khốn kiếp!"
Nhạc San Hô điên cuồng ném ra ba món pháp khí ngũ cấp tấn công Kiều Thụy.
"Thu!"
Kiều Thụy bung Vạn Dương Tán ra, niệm chú ngữ, hô một tiếng "Thu".
Ba món pháp khí của nàng ta lập tức biến mất tăm.
"Ngươi... ngươi?"
Thấy pháp khí không cánh mà bay, Nhạc San Hô tức đến nổ phổi.
"Còn bao nhiêu pháp khí lôi ra hết đi!"
Kiều Thụy nhếch mép khiêu khích.
"Tên khốn kiếp đáng chết!"
Nhạc San Hô gào lên, ném ra một nắm linh phù cấp bốn.
"Chắn!"
Kiều Thụy dùng Vạn Dương Tán chặn đứng đợt tấn công.
"Nha đầu chết tiệt, còn bản lĩnh gì nữa không?"
Nhìn nàng ta bị thương đầy mình, Kiều Thụy cười hỏi.
"Ta... ta nói cho ngươi biết, ông nội ta là Bát trưởng lão Thiên Hải Tông.
Ngươi dám động vào ta, ông nội ta sẽ không tha cho ngươi đâu!"
Nhạc San Hô buông lời đe dọa.
"Trưởng lão?
Tức là Hóa Thần.
Nếu không phải Luyện Hư lão tổ thì ta nể mặt làm cái gì."
Dứt lời, Kiều Thụy xoay Vạn Dương Tán.
Từng tia sáng đỏ rực bắn thẳng về phía Nhạc San Hô.
"A...
A..."
Dưới hỏa lực của Vạn Dương Tán, Nhạc San Hô hét lên thảm thiết, trong khoảnh khắc đã bị thiêu thành tro bụi.
Kiều Thụy bước tới nhặt nhẫn không gian của nàng ta.
Đúng lúc này, y cảm thấy một luồng hồng quang bắn vào người mình.
Cúi xuống kiểm tra cơ thể, y thấy không có gì bất thường, nhưng trong lòng vẫn dấy lên cảm giác kỳ lạ.
"Tên nhãi chết tiệt, ngươi gây họa rồi.
Ngươi giết cháu gái người ta, bị người ta đánh dấu Huyết Ấn rồi.
Chuẩn bị tinh thần chờ ông nội nó đến báo thù đi."
Kim Diễm từ túi dưỡng thú chui ra, hả hê nói.
"Huyết Ấn là cái gì?"
Kiều Thụy tò mò hỏi.
"Huyết Ấn là ấn ký do các tu sĩ cao cấp để lại trên người hậu bối.
Nếu con cháu họ bị giết, Huyết Ấn sẽ bám lên người hung thủ, giúp họ lần theo dấu vết để báo thù."
Kim Diễm giải thích.
"Có cách nào xóa bỏ Huyết Ấn này không?"
Liễu Thiên Kỳ vừa một kiếm kết liễu Hoàng Lệ Phượng, vội vã bước tới hỏi.
"Có chứ, giết ông nội của Nhạc San Hô thì Huyết Ấn tự khắc biến mất."
Kim Diễm đáp tỉnh bơ.
"Nói thừa."
Kiều Thụy lườm con hồ ly ngốc nghếch một cái.
"Còn cách nào khác không?"
Liễu Thiên Kỳ hỏi dồn.
"Không có."
Kim Diễm lắc đầu.
Liễu Thiên Kỳ nhíu mày: "Xem ra chúng ta phải cẩn thận hơn rồi.
Dù sao đối phương cũng là Hóa Thần."
"Yên tâm đi Thiên Kỳ, chúng ta còn có Kim Diễm mà, nó cũng là Hóa Thần đấy thôi."
Kiều Thụy vỗ vỗ đầu Kim Diễm.
Ngoài ra, y và Thiên Kỳ còn giữ sáu tấm lệnh bài của Mộng thành chủ, chứa đòn công kích của Luyện Hư lão tổ, dư sức đối phó Hóa Thần.
"Ừ."
Liễu Thiên Kỳ gật đầu, lấy nhẫn không gian của Hoàng Lệ Phượng, thiêu hủy thi thể ả, rồi phá giải phong ấn không gian, kéo Kiều Thụy rời đi.
Lo lắng ông nội Nhạc San Hô tìm tới, Liễu Thiên Kỳ không dám ở lâu, lập tức cùng Kiều Thụy rời Thiên Mộc Thành, lên phi thuyền đi thẳng về phía Tây.
Trên phi thuyền, Kiều Thụy bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.
"Nhạc San Hô này có khá nhiều linh thạch, pháp khí và linh phù, nhưng toàn là cấp bốn.
Còn Hoàng Lệ Phượng thì giàu hơn, linh thạch nhiều hơn, linh thảo và đan dược cũng không thiếu, lại có cả lò luyện đan, chắc là một Đan sư."
"Cứ cất hết đi đã!
Đợi qua một thời gian, sóng yên biển lặng rồi hãy đem bán."
Liễu Thiên Kỳ nhắc nhở.
"Biết rồi."
Kiều Thụy phá hủy ấn ký trên nhẫn không gian của hai ả, chuyển hết đồ đạc sang đai lưng không gian của mình.
"Ngoài ra, từ hôm nay trở đi, chúng ta đừng mặc phòng hộ y cấp năm nữa.
Mặc thẳng loại cấp sáu đi, đề phòng tên Hóa Thần kia đánh lén."
Đối thủ là Hóa Thần, không thể không phòng bị.
"Được, ta nhớ rồi."
Kiều Thụy gật đầu.
"Đệ ngồi đây một lát, ta vào phòng vẽ vài tấm bùa."
Liễu Thiên Kỳ hôn lên khóe miệng Kiều Thụy rồi xoay người đi vào phòng.
Nhìn bóng lưng ái nhân, Kiều Thụy chớp mắt, cảm thấy gần đây Thiên Kỳ cứ thần thần bí bí.
Đợi bóng Liễu Thiên Kỳ khuất sau hành lang, ma xui quỷ khiến thế nào Kiều Thụy lại lén đi theo.
Đến trước cửa phòng, hắn phát hiện ái nhân đã thiết lập kết giới, mình không thể vào được.
"Kim Diễm, ngươi có Con Mắt Chân Thật mà, ngó xem Thiên Kỳ đang làm gì trong phòng?"
Kiều Thụy xách Kim Diễm từ túi dưỡng thú ra, sai bảo.
"Đang tắm rửa cho một cái xác chết.
Trong bồn tắm thả đầy linh thảo và linh hoa ngũ cấp."
Kim Diễm nhìn xuyên qua cửa, thành thật báo cáo.
"Cái... cái gì?"
Kiều Thụy kinh hãi.
"Tên nhãi chết tiệt, ta thấy Liễu Thiên Kỳ tám phần là thay lòng đổi dạ, phải lòng cái xác nửa người nửa yêu kia rồi.
Xem ra ngươi sắp thất tình rồi đấy."
Kim Diễm cười trên nỗi đau của người khác.
"Nói hươu nói vượn!"
Kiều Thụy lườm nó.
Thiên Kỳ dù có không thích y nữa cũng không đời nào đi thích một cái xác chết.
Chuyện này chắc chắn có uẩn khúc!
Hết chương 319.
~~~~~~~~~~~~~~
Chương 320: Tang Trạch trấn
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Nửa tháng sau...
Ngồi ở đại sảnh, Kiều Thụy ngẩng đầu nhìn Liễu Thiên Kỳ rốt cuộc cũng bước ra khỏi phòng, cẩn thận quan sát hắn một lượt từ đầu đến chân.
"Tiểu Thụy, đói bụng chưa?
Ta hầm thịt cho đệ ăn nhé?
Ở Thiên Mộc thành ta đã mua rất nhiều rau cải chứa đầy linh khí đấy."
Liễu Thiên Kỳ xắn tay áo định vào bếp, nhưng bị Kiều Thụy giữ lại.
"Thiên Kỳ, huynh bế quan nửa tháng nay là để vẽ loại bùa gì vậy?"
Kiều Thụy nhìn chằm chằm vào mắt ái nhân, khẽ hỏi.
"À, ta đang thử vẽ phù cấp năm ấy mà.
Nhưng ta học chậm quá, mới vẽ được hai loại thôi, những loại khác vẫn chưa học được."
Liễu Thiên Kỳ cười đáp, ánh mắt có chút lảng tránh.
Kiều Thụy nhíu mày: "Thiên Kỳ, huynh từng nói huynh yêu ta, huynh cũng từng nói giữa chúng ta sẽ không có bí mật."
Liễu Thiên Kỳ sững sờ, lập tức nhận ra ái nhân dường như đã đoán biết được điều gì đó.
"Tiểu Thụy!"
"Nếu huynh không muốn cho ta biết thì ta sẽ không hỏi.
Nhưng Thiên Kỳ, không được lừa dối ta!"
Kiều Thụy nắm chặt tay Liễu Thiên Kỳ, ánh mắt kiên định nhìn sâu vào mắt đối phương.
"Không, ta chưa bao giờ có ý định lừa dối đệ, sự giấu giếm chỉ là tạm thời.
Ta không nói không phải vì chuyện này không thể cho đệ biết, mà là ta cảm thấy chưa đến lúc thích hợp.
Nhưng nếu đệ muốn biết ngay bây giờ, ta sẽ nói cho đệ, không sao cả."
Liễu Thiên Kỳ nắm lại tay ái nhân, thở dài nói.
"Vậy... là chuyện gì?"
Nghe được câu trả lời, Kiều Thụy phần nào an tâm hơn.
Ít nhất Thiên Kỳ không định giấu y cả đời.
"Là một chuyện khá nan giải."
Liễu Thiên Kỳ cau mày, kể lại toàn bộ sự việc về ước hẹn trăm năm với Cửu Dạ, cùng kế hoạch hoán đổi thân xác của mình mà không hề giấu giếm.
"Cái gì?
Huynh...
Huynh muốn đổi thân xác?"
Nghe xong, Kiều Thụy kinh hãi tột độ.
"Đúng vậy.
Ban đầu ta định tìm một thân xác thích hợp để đoạt xá, nhưng sau khi tìm được cái xác cổ kia, ta đổi ý định dùng phương pháp mượn xác hoàn hồn.
Cách này an toàn hơn đoạt xá nhiều.
Nếu đoạt xá, ta chỉ có thể chọn tu sĩ Kim Đan, sau khi thành công thực lực cũng sẽ tụt xuống cấp Kim Đan.
Nhưng nếu mượn xác hoàn hồn thì thực lực sẽ được bảo toàn."
Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc giải thích.
"Không, Thiên Kỳ, chuyện này quá điên rồ.
Chúng ta... chúng ta không thể nghĩ cách khác sao?"
Kiều Thụy cuống quýt truy vấn.
"Không còn cách nào khác.
Chín mươi hai năm trước Cửu Dạ đã là Luyện Hư hậu kỳ, giờ đây dù chưa đạt đỉnh phong thì cũng không thể thấp hơn hậu kỳ được.
Chúng ta không thể đối đầu trực diện với hắn."
Đổi thân xác, giả chết để thoát thân là hạ sách bắt buộc.
"Nhưng chúng ta còn có ông ngoại mà?
Ông ngoại chẳng phải cũng là Luyện Hư sao?"
Kiều Thụy vẫn chưa từ bỏ hy vọng.
Bắt y phải đồng ý để ái nhân đổi xác, giả chết, y vạn lần không muốn.
Rủi ro quá lớn.
Nếu thất bại... không, không thể nào, y tuyệt đối không chịu nổi kết cục đó!
"Vô dụng thôi.
Vương Tấn lão nhân kia mới Luyện Hư trung kỳ, không phải đối thủ của Cửu Dạ."
Kim Diễm lên tiếng, tạt gáo nước lạnh vào hy vọng của Kiều Thụy.
"Cao thủ cấp bảy chênh lệch một tiểu cảnh giới là một trời một vực.
Vương Tấn đứng trước mặt Cửu Dạ, e rằng chỉ cần một ngón tay hắn cũng bóp chết được!
Hơn nữa, Vương Tấn là ông ngoại ruột của Tiểu Tam Nhi chứ không phải của Liễu Thiên Kỳ, đời nào lão chịu liều mạng vì hắn?"
"Vậy... vậy chúng ta chạy trốn đi được không?"
Kiều Thụy nắm chặt cánh tay Liễu Thiên Kỳ, nài nỉ.
"Chạy trốn?
Chạy đi đâu?
Ngươi tưởng Cửu Dạ là kẻ ngốc à?
Liễu Thiên Kỳ mang ma ấn của hắn trên người, chạy đằng trời cũng không thoát."
Kim Diễm đảo mắt, bực bội nói.
"Nhưng... nhưng hủy diệt thân xác của mình để dùng xác người khác, chuyện này quá nguy hiểm.
Nhỡ xảy ra chuyện thì sao?
Ta không muốn Thiên Kỳ gặp nguy hiểm, ta không muốn!"
Kiều Thụy ủy khuất đỏ hoe mắt.
Dưỡng phụ dưỡng mẫu đã mất, Thiên Kỳ là bạn lữ, là trượng phu, là người duy nhất Kiều Thụy còn lại trên đời này, là lý do để y tồn tại.
Nếu Thiên Kỳ có mệnh hệ nào, y biết sống sao?
Y biết tìm Thiên Kỳ ở đâu?
"Yên tâm đi Tiểu Thụy, mượn xác hoàn hồn rất an toàn.
Đợi ta xử lý xong cái xác kia, Nguyên Anh của ta chỉ việc nhập vào là được."
Liễu Thiên Kỳ ôm ái nhân vào lòng, nhẹ nhàng trấn an.
"Nhưng... ta sợ lắm..."
Kiều Thụy ôm chặt lấy Liễu Thiên Kỳ, nỗi sợ hãi bao trùm tâm trí.
Dù là đoạt xá hay mượn xác hoàn hồn đều tiềm ẩn nguy cơ.
Một khi thất bại, y sẽ vĩnh viễn mất đi Thiên Kỳ.
Y không muốn, tuyệt đối không muốn!
"Tiểu Thụy, vì để được ở bên đệ, vì thoát khỏi kẻ thù hùng mạnh, ta bắt buộc phải làm vậy, ta không còn lựa chọn nào khác."
Liễu Thiên Kỳ nhìn ái nhân đầy xót xa.
Đây là đường cùng rồi.
"Thiên Kỳ, là ta vô dụng, là ta không đủ mạnh, ta không bảo vệ được huynh!"
Kiều Thụy nức nở, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Y khóc vô cùng thương tâm, đầy oan ức.
Tại sao tình địch lại là Cửu Dạ?
Nếu là kẻ khác, y nhất định sẽ đánh bại đối phương.
Nhưng kẻ này quá mạnh, y lực bất tòng tâm!
"Đồ ngốc, đừng lo lắng quá, sẽ ổn thôi.
Ta đã mượn sách về đoạt xá và mượn xác hoàn hồn từ Tàng Thư Các rồi.
Chỉ cần làm đúng theo sách thì rủi ro sẽ rất nhỏ.
Thật sự sẽ không sao đâu."
Liễu Thiên Kỳ hôn lên trán ái nhân, dịu dàng dỗ dành.
"Rất nhỏ cũng là vẫn có rủi ro, không phải sao?"
Kiều Thụy vẫn canh cánh trong lòng.
Liễu Thiên Kỳ thở dài, hôn lên trán đối phương thêm cái nữa: "Xin lỗi, ta biết nói ra đệ sẽ lo lắng, nhưng ta hết cách rồi.
Ngoài việc vứt bỏ thân xác này, ta không nghĩ ra cách nào khác.
Ta không muốn làm vương phi của Ma quân, ta chỉ muốn làm Thiên Kỳ của Tiểu Thụy, làm Thiên Kỳ của riêng mình đệ thôi."
"Thiên Kỳ..."
Nghe những lời này, Kiều Thụy càng khóc to hơn.
"Đồ ngốc, nín đi nào.
Đã đến bước đường cùng đâu, chúng ta vẫn còn hy vọng mà?"
"Nhưng ta lo lắng..."
"Đừng lo, ta hứa với đệ, ta sẽ sống sót.
Bởi vì ta biết, chỉ có sống sót ta mới có thể tiếp tục có được Tiểu Thụy của ta."
Liễu Thiên Kỳ nhìn sâu vào đôi mắt đẫm lệ của ái nhân, trịnh trọng cam đoan.
"Vậy... cái xác kia bao lâu nữa mới dùng được?"
Kiều Thụy nghẹn ngào hỏi.
"Cần khoảng hai tháng nữa.
Đến khi cái xác dùng được, đệ...
đệ sẽ ra tay giết ta hiện tại, giúp ta bức Nguyên Anh ra chứ?"
Liễu Thiên Kỳ nắm tay ái nhân, khẽ hỏi.
"Không!
Không!
Ta không làm được!
Ta không làm được!"
Kiều Thụy hất tay Thiên Kỳ ra, lùi lại liên tục, đầu lắc như trống bỏi.
Nước mắt lại trào ra.
Bắt y tự tay giết Thiên Kỳ, sao có thể chứ?
Nhìn phản ứng của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ khẽ thở dài: "Được rồi, vậy giao việc giết ta cho ông nội của Nhạc San Hô đi!
Khi lão ta tìm đến, đệ không cần ra tay, để ta đối phó.
Hãy để lão ta giết ta!"
"Thiên Kỳ!"
Nghe sự sắp đặt của ái nhân, Kiều Thụy lại rơi nước mắt.
"Đợi lão ta giết chết thân xác ta, bức Nguyên Anh ra, đệ hãy dùng cái này giết lão."
Liễu Thiên Kỳ đưa cho Kiều Thụy một chiếc nhẫn.
"Đây là...?"
Kiều Thụy nhìn chiếc nhẫn lạ lẫm, không giống nhẫn không gian, thắc mắc.
"Đây là ma pháp giới chỉ Cửu Dạ đưa cho ta.
Bên trong chứa một đạo công kích của hắn.
Ngươi dùng nó giết kẻ giết ta, Cửu Dạ sẽ lập tức cảm nhận được ta gặp chuyện.
Hắn sẽ tìm đến và thấy xác ta."
"Ừ."
Kiều Thụy gật đầu, hiểu rõ kế hoạch.
"Hắc hắc, Liễu Thiên Kỳ, tên nhãi nhà ngươi tàn nhẫn thật đấy, đối với bản thân cũng có thể ra tay độc địa như vậy, tính toán từng đường đi nước bước."
Kim Diễm nhìn Liễu Thiên Kỳ đã trù tính mọi thứ đâu vào đấy, không khỏi thán phục sự cơ trí và tàn nhẫn của hắn.
****
Hai tháng sau, tại trấn Tang Trạch.
Đặt chân đến trấn nhỏ này, việc đầu tiên Liễu Thiên Kỳ làm là đưa ái nhân đến tửu lầu tốt nhất ăn một bữa no nê.
Tuy nhiên, Kiều Thụy lúc này chẳng còn tâm trạng nào để ăn uống.
Bởi vì hôm qua, ái nhân đã nói với y rằng cái xác kia đã sẵn sàng để sử dụng.
Và tối qua, ái nhân đã cởi bỏ phòng hộ y cấp sáu, chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận cái chết dưới tay kẻ thù.
"Tiểu Thụy, nếm thử xem, thịt yêu thú này mềm lắm!"
Liễu Thiên Kỳ ân cần gắp thức ăn cho ái nhân.
Nhìn miếng thịt trong bát, hốc mắt Kiều Thụy đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống.
"Đồ ngốc, đừng thế, sẽ không sao đâu.
Yên tâm đi."
Liễu Thiên Kỳ đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt ái nhân.
"Thiên Kỳ!"
Kiều Thụy nắm chặt tay Liễu Thiên Kỳ, trong lòng tràn ngập sự không nỡ và bất lực.
"Ngoan nào, ngươi phải tin tưởng ta, hửm?"
Liễu Thiên Kỳ xoa đầu ái nhân, dịu dàng an ủi.
"Ừm, ừ."
Kiều Thụy gật đầu liên tục, cầm đũa lên, nhai miếng thịt mà chẳng cảm nhận được mùi vị gì.
"Tiểu đồ ngốc."
Liễu Thiên Kỳ hôn nhẹ lên trán ái nhân.
Bị hôn giữa chốn đông người, Kiều Thụy đỏ mặt ngượng ngùng: "Đừng...
đừng lộn xộn!"
Y liếc nhìn xung quanh, thấy mọi người đều đang mải mê ăn uống không chú ý đến họ mới an tâm phần nào.
Hai phu phu đang dùng bữa trưa thì đột nhiên, từ cửa tửu lầu xông vào mười mấy người, hùng hổ kéo lên tầng hai.
Đám người dẫn đầu gồm một nam tu và một nữ tu đảo mắt nhìn quanh, lập tức tia thấy bàn của Liễu Thiên Kỳ bên cửa sổ.
"Tam ca, ở đằng kia!"
Nữ tu chỉ tay về phía Liễu Thiên Kỳ.
"Ừ."
Nam tu gật đầu, sải bước tiến thẳng về phía bàn của họ.
Đang ăn cơm ngon lành bỗng dưng bị một đám hộ vệ Trúc Cơ vây quanh, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đều cảm thấy khó hiểu.
"Lục đệ, đừng trốn nữa, theo chúng ta về đi!"
Nam tu nhìn Liễu Thiên Kỳ, lạnh lùng nói.
"Lục đệ?"
Nghe cách xưng hô của đối phương, Liễu Thiên Kỳ sững sờ.
"Hừ, Liên Húc, tên tiện nhân nhà ngươi, đừng tưởng móc bỏ ngạch văn giữa trán là bọn ta không nhận ra ngươi!"
Nữ tu trừng mắt nhìn Liễu Thiên Kỳ đầy căm hận, ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi, tràn đầy sự chế giễu và khinh miệt.
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy trao đổi ánh mắt bất lực.
"Hai vị đạo hữu, các ngươi nhận nhầm người rồi.
Ta không phải Liên Húc, ta tên là Liễu Thiên Kỳ, ở nhà ta đứng hàng thứ bảy."
Liễu Thiên Kỳ kiên nhẫn giải thích.
"Không phải?
Sao có thể không phải?"
Nam tu nhíu mày khi nghe đối phương phủ nhận.
"Tam ca, huynh đừng nghe hắn nói bậy, hắn chính là tên tiện nhân Liên Húc đào hôn đó.
Chúng ta sao có thể nhận nhầm đệ đệ ruột của mình chứ?"
Nữ tu khẳng định chắc nịch.
"Không, ta thật sự không phải đệ đệ các ngươi, cũng không phải người các ngươi cần tìm.
Còn nữa, ta không phải song nhi, cũng không có ngạch văn gì cả."
Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ giải thích lại.
"Đúng vậy, Thiên Kỳ nhà ta đã có bạn lữ rồi.
Không phải cái gì Lục đệ của các ngươi đâu.
Muốn tìm người thì đi chỗ khác mà tìm!"
Kiều Thụy ôm lấy cánh tay Liễu Thiên Kỳ, tuyên bố chủ quyền.
Nghe lời này, huynh muội Liên gia sững sờ tại chỗ.
Hết chương 320.