Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 420


Chương 420

” Được thôi, bác sẽ cho cháu xem bằng chứng.”

Mười phút sau……….

Lâm Tử Minh đọc xong chứng cứ mà Lâm Sơn Hà đưa cho anh.

Anh nhắm mắt lại, như thể anh đã mắt hết sức mạnh, ngồi trên ghé, khuôn mặt anh nhọt nhạt như thể đã mắt hết máu vậy.

Tĩnh.

Lúc này, nó lạ lùng như cái chết.

Nhưng bên ngoài, không xa lắm, có những tiếng ôn phát ra, qua một khoảng cách xa, lan truyện đến, nó có vẻ đặc biệt lạ lùng và đáng sợ.

Trong đại sảnh nhiều người như vậy, đêu không có ai dám phát ra một tiếng động, sợ là cho Lâm Tử Minh “tỉnh dậy”.

Hai giọt nước mắt chảy ra, thuận theo hai đuôi mắt của Lâm Tử Minh rơi xuống.

Sau đó anh đột ngột mở mắt, đứng lên, bước lớn hướng về phía cửa chạy ra ngoài.

Mọi người đêu bị hành động đột ngột đó của anh dọa cho một trận, nhưng không ai dám nói gì hết, họ chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn theo Lâm Tử Minh.

Khi đi tới cửa, anh dừng lại nói: “Kể từ bây giờ, tôi không liên quan gì tói Lâm Gia hết, mấy người đừng có làm phiền tôi.”

Nói xong câu này, anh bước ra khỏi cửa lớn và biến mắt trong nháy mắt.

Sau khi anh ta đi mắt khoảng mười giây, tất cả mọi người trong sảnh lớn, cái cơ thể căng thắng bông nhiên thư giãn ra, thở hôn hến.

Không còn cách nào khác, sức ép vừa rồi của Lâm Tử Minh thật sự là quá lớn, dường như có một ngọn núi lớn đang đè lên người họ vậy, khiến bọn họ không thể thở được. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sau một khoảng thời gian, một trưởng lão của Lâm Gia nói, ” Lâm Tử Minh thật sự đã tha cho chúng ta chưa?”

Hắn ta sử dụng từ “Tha” một lần, thay vì bị rối rằm, cho thấy trong tiềm thức của hắn ta rất sợ Lâm Tử Minh.

“Chắc vậy đó!”

“Tôi không nghĩ sẽ khiến hắn biết được sự thật, thật sự là không nghĩ đến chuyện đó.”

“Đúng vậy, chuyện xảy ra tối nay thực Sự vượt quá mọi kỳ vọng của chúng ta, Lâm Tử Minh thật là tàn ác, chúng ta đều xem thường hắn ta quá rồi.”

“Dù sao đi nữa, bây giờ hắn cũng đi rồi, tội tin răng với tính cách của hắn ta, hắn ta sẽ không phá vỡ lời hứa.”

“Nhưng cuộc khủng hoảng của Lâm Gia vẫn chưa được giải quyết.”

“Tôi hy vọng Lâm Tử Minh không đi tìm Tân Hà Nguyệt, không thì đôi với Lâm Gia chúng ta đó sẽ là một cuộc khủng hoảng khác.”

Lâm Tử Minh đã trở lại bình thường, đội mắt long lanh với ánh sáng bắt đắc dĩ, hắn ta đã hoàn toàn bị Lâm Tử Minh đánh bại tối nay, trong lòng rất không phục, không can tâm!

“Mẹ, sao mẹ lại làm vậy? Sao lại phải làm thế?”

“Giả tạo, tất cả đều giả dối sao? Có phải lòng tốt của mẹ đôi với con, sự quan tâm của mẹ đối với con, tình yêu dành cho en đều là giả dỗi?”

“Mẹ, mẹ đang ở đâu vậy, đang ở đâu?”

Sau khi Lâm Tử Minh rời khỏi Thính Phong Đình, trời bắt đầu mưa, tí tách tí tách, nó rơi vào người anh, nhanh chóng ướt lên quân áo anh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 421


Chương 421

Bây giờ là cuối mùa thu, nhiệt độ buổi tôi chỉ còn mười độ, cộng thêm mưa nữa, càng lạnh hơn. Mọi người trên đường đều mặc áo khoác và áo len, còn anh vẫn mặc một cái áo, rất lạnh.

Nhưng anh không có cảm giác gì, bởi vì ngay cả khi nhiệt độ cộng với mưa có lạnh hơn, nó cũng không thê lạnh hơn trái tìm anh.

Suốt chặng đường ra, anh đã gặp rất nhiều người, dẫn đến thu hút sự chú ý của nhiêu người, những người chỉ vào anh nghĩ răng anh ta bị điên rồi, không thì ông ta nghĩ mình không phải người chính thông, làm âm ï, trời lạnh như vậy, lại mưa nữa, lạnh đến: đông cứng người luôn rồi.

Nhưng Lâm Tử Minh không quan tâm tới chuyện đó, anh vẫn tiếp tục đi tiếp.

Tâm trí anh giờ ậ rất bối rồi, trồng. rỗng, chưa bao giờ bối rối như bây giÒ, hoàn toàn vô thần, như là rơi vào một cái hang đá.

Bắt thình lình, một chiếc xe xuất hiện bên phải, ánh sáng chiếu vào người anh, những người trong xe ngay lập tức bị choáng váng.

“Chủ tịch, người đứng đằng trước có vẻ là Lâm tiên sinh?”

Thư ký kê bên cạnh chỉ về hướng Lâm Tử Minh, người đi một cách lạnh lùng đằng trước, nói một cách bất ngờ.

Vị chủ tịch đó nhìn lên và ngạc nhiên, sau đó căn chặt môi nói, ” Đi theo, xem anh ta đi đâu.”

Vị chủ tịch này không phải là ai khác, mà chính là Sở Phi.

Theo lý mà nói, sau khi cô ấy và Tiêu Thành đã ký hợp đồng xong, thì phải nhanh chóng quay lại công ty, nhưng cô ấy không làm thế, trong không trung luôn có một giọng nói cho cô ây ở lại, chờ ở đây.

Cô ấy đã chờ đợi một thời gian dài, lúc cô ậy mắt kiên nhẫn, đền lúc cô ây chuẩn bị đi khỏi đó thì người mà cô ấy đang chờ đã xuất hiện.

Đúng vậy, cô đang chờ Lâm Tử Minh.

Thật ra, ngay từ cái nhìn đâu tiên lúc gặp mặt Lâm Tử Minh, trái tim cô đã rất bồn chôn, nhất là khi anh đánh vào mặt Tiêu Thành, người có quyền được vào phòng Thiên Tự của Thính Phong Đình, cô đã rất tò mò về Lâm Tử Minh.

Những gì cô ấy nghĩ bây giờ là em trai cô Sở Thiên đã nói với cô vài ngày trước rằng tận mắt nhìn thấy Lâm Tử Minh được một nhóm người giàu có và có máu mặt nịnh bợ, có nghĩa là Lâm Tử Minh có xuất thân rất lớn, bối cảnh rất sâu, mới có những chuyện như thế này xảy ra.

Tuy nhiên, thật vô lý khi Lâm Tử Minh rõ tng là một chàng trai nghèo từ nông thôn, năm đó Sở Phi cũng là đã nhìn trúng điểm này của anh, mới quyết định chọn anh làm con rễ của Sở Gia, nhưng mà bây giờ Lâm Tử Minh lắc người một cái lại biến thành một người có máu mặt rất lớn?

Việc như thế này, nghĩ về nó như thế nào đi nữa cũng không thể xảy ra trong đời thực, thật quá phi thường!

Vì vậy cô luôn rất tò mò, rất bồi rồi, „ CÔ có một mong muôn mạnh mẽ, muốn tìm ra câu trả lời, nên cô ấy chọn tạm bỏ công việc hiện tại trong tay, cô tình ở lại đây, tìm Lâm Tử Minh đề hỏi rõ ràng xem tình hình như thế nào.

Nửa chừng, cô đã cố gọi cho Lâm Tử Minh, nhưng phát hiện anh đã đổi số rồi, gửi tin nhắn wechat cho anh cũng phát hiện anh đã xóa cô rồi, không còn cách nào khác cô chỉ đành ở lại trước cửa Thính Phong Đình đợi chờ, cô có một trực giác răng mình có thê chờ được Lâm Tử Minh.

Kết quả là cô chờ đợi được rồi, Lâm Tử Minh quả nhiên từ trong Thính Phong Đình đi ra.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 422


Chương 422

Tuy nhiên, cô đã rất bắt ngờ của, Lâm Tử Minh không màng đang mưa lớn, đang đi một mình ngoài đó?

Mưa càng ngày càng lớn, bắt đầu chỉ là những cơn mưa phùn nó dần tiền hóa thành một cơn mưa xôi xả, dù là đang ở trong xe, mở đèn lớn, cũng có một chút khó nhìn không rõ ràng bên ngoài nữa.

Và ngay lúc này, trên đường lớn, ngoại trừ Lâm Tử Minh ra không còn ai là người đi bộ ngoài đó nữa, đều đang trôn khỏi cơn mưa.

Vậy mà Lâm Tử Minh vẫn không có ý tránh mưa, anh tiếp tục bước đi với tốc độ tương tự, như thể anh không thể cảm nhận được sự lạnh lẽo nào của cơn mưa.

Không biết là tại sao, trong xe Sở Phi thây cảnh này, cô đột nhiên bị đau lòng không tả được, tim bị đâm mạnh một phát vậy.

Cô mím chặt đôi môi rồi lầm bẩm, “Lâm Tử Minh, rốt cục anh đang làm gì vậy?”

Đúng vậy, Lâm Tử Minh đang làm gì vậy?

Thật ra, đừng nói đến là Sở Phi, đến chính bản thân anh cũng không. biết mình đang làm gì, vì bây giờ anh ta không thê cảm nhận được sự tồn tại của cơn mưa, có vẻ như tâm trí anh đang tập trung vào thế giới bên {rong lòng anh, bây giờ đang điêu khiên thân thể của anh chỉ là tiềm thức của anh mà thôi.

Sở Phi vẫn đi theo anh cả đoạn đường, đã đi theo được hai phút rồi, phát hiện Lâm Tử Minh vẫn đi như vậy, không, có ý định trốn tránh cơn mưa, cô bắt đầu lo lắng, bây giờ trời lạnh như vậy, mưa lại lớn như vậy, cứ tiếp tực ngắm nước mưa như vậy cho dù thân thể có tốt cũng sẽ bị cảm!

“Đuổi theo, ngăn anh ta lại. Sở Phi mở miệng nói, cô quyết định không cho âm Tử Minh ngâm nước mưa nữa.

Tài xế đồng ý một tiếng, đẩy nhanh tốc độ, chạy đến trước mặt Lâm Tử Minh, dừng lại ngăn Lâm Tử Minh lại.

Sau đó, Sở Phi mở cánh chắn cửa xung, nói với Lâm Tử Minh: “ Lâm Tử Minh anh đang làm gì vậy? Tại sao lại dầm mưa như vậy?”

Có thể là do trời mưa lớn, Lâm Tử Minh cúi đầu đi, anh không có nghe.

thấy lời nói của Sở Phi, tiêp tục đi về phía trước, hơn nữa còn tránh khỏi xe của Sở Phi.

Vừa hay lúc đó, Sở Phi đã thấy biểu hiện trên gương mặt Lâm Tử Minh…..

Biểu hiện kiểu gì vậy?

Không sức sống, không cảm xúc, không linh hôn, miệng cứ làm bằm, giả tạo, giả tạo, giả tạo…….

Sở Phi và Lâm Tử Minh đã là vợ chồng từ rất lâu rồi, cô chưa bao giờ thấy Lâm Tử Minh lộ ra những biêu hiện như vậy.. Không, phải nói là cô chưa từng tháy ai lộ ra những biểu hiện như vậy! Sử dụng một thành ngữ đề diễn tả, đó chỉnh là vạn niên tiêu tan.

Ngay lúc cô thầy biểu hiện của Lâm Tử Minh, tim cô nhự thê bị đâm bởi một cây kim, làm sông mũi cô ây cay cay và nước mắt tuôn ra.

Cô không biết chuyện gì đã xảy ra với Lâm Tử Minh, nhưng cô ấy biết rằng Lâm Tử Minh không phải là một người yêu đuôi như vậy, trước đây khi Lâm Tử Minh bị si nhục anh cũng không giống như bậy giờ quá chán nản như vậy.

Điều đó có nghĩa là, vừa rồi Lâm Tử Minh đã phải trải qua một chuyện gì đó rất tuyệt vọng, rât đau đớn lúc.

Nên cô cũng không nghĩ ngợi gì nữa, mở cửa xe tiên thẳng tới Lâm Tử Minh.

“Chủ tịch!”

Thư kí bên trong xe kêu lên, bây giờ ngoài trời đang mưa to như vậy, Sở Phi chạy ra ngoài như vậy, thì Sẽ bị ướt ngay lập tức.

Nhưng Sở Phi vẫn vội vàng chạy ra, thật ra cô không hiểu tại sao mình lại làm thế này nữa, rõ ràng là cô và Lâm Tử Minh đã ly hôn rồi, nghiêm trọng mà nói, bọn họ bây giờ đên bạn bè cũng không phải nữa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 423


Chương 423

Chẳng mấy chốc, cô chạy tới trước mặt Lâm Tử Minh, chụp lây Lâm Tử Minh rồi la lên, “Lầm Tử Minh! Chuyện gì đã xảy ra với anh vừa rồi Vậy, sao anh lại làm như vậy?”

Lâm Tử Minh dừng lại, bây giờ trên mặt toàn nước mưa, đôi mắt đỏ ngàu, nghe thầy tiếng gọi của Sở Phi, linh hồn anh ta từ từ trở về cơ thê bắt đầu tỉnh táo trở lại nói “Sở Phi, là em?”

Anh nhìn thấy rõ ràng dáng của Sở Phi, đang rất tò mò, sau một hồi, anh lầy lại được tỉnh thân hóa ra là mình đang dầm mưa.

Còn Sở Phi rất nhanh đã ướt hết người, lạnh đền run rây.

Ngay sau khi cô ra ngoài, cô đã cảm thấy! lạnh, còn bị ướt trong mưa càng thêm run rẩy.

“ Lâm Tử Minh, anh……. anh bị người ta bắt nạt rồi à……” Sở Phi nói mà răng răng cằm cập, môi cô cũng bắt đầu tái nhọt.

Lâm Tử Minh đang phản ứng lại, anh nhìn thấy Sở Phi như thế sẽ không tốt, còn ngâm thêm nước mưa nữa, Sở Phi sẽ bị cảm mắt, anh cởi áo của mình ra, gio lên trên đầu Sở Phi giận dữ nói, Em chạy ra đây làm gì vậy?

Rất dễ bị cảm nhanh chóng đên khách sạn gần đó tắm nước nóng đi”.

Cô siết chặt răng, phản ứng đầu tiên của Lâm Tử Minh nghĩ cho cô, cái tên khốn nạn này!

“Xe của em ở đó, hãy lên xe tránh mưa trước đã.” Sở Phi kéo tay Lâm Tử Minh bước lên xe.

Ngay sau khi vào xe, lp Tử Minh và Sở Phi cả hai đều cảm thấy rất ấm áp, trong xe bật gió âm.

Tiệp theo. người lái xe không nói những điều vô nghĩa, dùng tốc độ nhanh nhất, tìm được khách sạn gần nhất, tạm ở lại trước, đề Lâm Tử Minh và Sở Phi tắm nước nóng trước đã, không sẽ bị cảm lạnh ngay.

Lâm Tử Minh đã ở ngắm nước mưa vài phút, giờ đây cuối cùng cũng cảm thấy lạnh, cũng may là thê chất” của anh rất tốt, cách xa với những người bình thường, vì vậy chỉ cần nóng một chút, là không bị cảm.

Tuy nhiên, Sở Phi thì lại không như Vậy, cô là một người bình thường, lại còn là con gái, thể trạng của cô không khỏe, công thêm những ngày này không được nghỉ ngơi tốt, ngay lập tức bị cảm lạnh.

Khi cô ra khỏi bồn tắm, cô liền hắt hơi vài lần liên tiếp.

Thư kí rất hiểu chuyện, lúc này cô ta đã sớm rời khỏi phòng rồi, đề lại không gian riêng tư cho Sở: Phi và Lâm Tử Minh.

Nên là trong phòng chỉ còn lại hai người.

Không khí bỗng nhiên trở nên khó xử.

Đây là lần đầu tiên họ ở một mình kể từ khi ly hôn.

Sau khi tắm xong, tâm trí của Lâm Tử Minh cũng đã tỉnh táo hơn rất nhiều, anh không mất trí như lúc nãy nữa.

Bản thân anh là một người có phẩm chất tâm lý rất mạnh mẽ, không phải là do tin tức lúc nãy, đã vượt qua quá Sức chịu đựng của anh, anh cũng sẽ không như vậy.

Còn Sở Phi thể trạng cô kém xa với Lâm Tử Minh, bây giò cô cũng đã tắm nước nóng rồi, nhưng cô vần bị lạnh, hắt hơi nhiều lần, mũi cô đỏ lên, cô rất khó chịu.

“Hắtxì!”

Vào thời điểm này, cô bỗng nhiên hắt hơi, Lâm Tử Minh đang đứng đối diện đã phun trực tiệp trên khuôn mặt của Lâm Tử Minh.

Sở Phi rất ngượng rồi xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, em không có ý…”

“Không sao đâu.” Lâm Tử Minh lắc đâu, rồi đi vào phòng tắm rửa mặt, anh quay lại nói: “Em bị cảm lạnh rồi, cần phải uống thuốc”.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 424


Chương 424

Sở Phi xoa mũi, lắc đầu nói, “Em không sao, tối nay nghỉ ngơi một chút là được rồi.”

“Nghỉ ngơi không có tác dụng, em bị lạnh ngâm vào người rồi, nếu uống thuốc kịp lúc, thì sẽ bị sốt cao..

Trước khi Lâm Tử Minh nói hết lời, Sở Phi đã run rây, khuôn mặt cô trở nên hồng hào, Lâm Tử Minh nhìn thấy cô như vậy, thì biết rằng Sở Phi đã bắt đầu bị sốt rồi.

Anh vươn ra đề chạm trán của Sở Phi, chỉ mới chạm vào, quả nhiên không ngoài phỏng đoán của mình.

“Anh đang làm gì vậy?” Sở Phi đã bị hành động của anh dọa cho một trận, theo phản xạ cô che ngực lại, lùi lại hai bước, nhìn Lâm Tử Minh trong hoảng loạn.

Chân lông mày của Lâm Tử Minh đã nhảy hai lần, cảm thấy lạc lõng không thê giải thích được, nhìn thấy Sở Phi có định kiến rất lớn với Khi “Xin lỗi, anh chỉ muốn xem xem em có bị sốt không.” Lâm Tử Minh đã khổ tâm nói.

Nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt của Lâm Tử Minh, môi của Sở Phi đã nhúc nhích, đột nhiên có một chút hồi hận, tự mình phản ứng quá cực đoan, ” Em không có ý đó, em chỉ là……”

Lâm Tử Minh chen ngang vào, ép một nụ cười ra, nói: “Không cân phải giải thích, anh hiểu, giò ta chúng ta đên bạn bè cũng không phải, là anh qúa dữ dội rồi Sau đó, anh cũng cười nhạo chính mình hai lần, hơn nữa lùi lại hai bước đề giữ khoảng cách với Sở Phi.

Môi của Sở Phi động đậy định nói gì đó, nhưng cuối cùng cô vẫn không .

nói ra, đúng vậy, bọn họ đã ly hôn rồi, thậm chí không phải bạn bình thường, cũng họ là người quen mà thôi. Hơn nữa, hôn nhân của họ không được hạnh phúc, điều đó khiến họ xa cách và xa lạ hơn…….

Chỉ là không biết tại sao, cái thái độ này, không phải là điều cô muốn thấy.

Sau khi xa lánh, sự ghẻ lạnh của cả hai người, đã có một sự im lặng dài, lần này, do Lâm Tử Minh mở lời trước đập tan sự im lặng đó, anh nói: “

Cũng không sớm nữa, không có việc gì thì anh đi trước đây.”

Khi bước ra đến cửa, Lâm Tử Minh nghĩ tới một cái gì đó, rồi quay đầu lại nói: “Nhân tiện, em bị cảm lạnh và sốt rồi, tốt hơn vẫn nên mua ít thuốc uông đi, anh nhìn thấy có một hiệu.

thuộc không xa dưới lầu, em có thể yêu câu thư ký mua cho. Sức khỏe em không có tốt lắm, nếu như không kịp hạ sốt thì đối với sức khỏe của em càng tệ hơn nữa.”

“Um, được rồi.” Sở Phi đã gật đầu rồi cuối cùng nói một tiếng “Cảm ơn”.

Lâm Tử Minh nở nụ cười, không nói nhiều hơn, trực tiếp mở cửa đề rời đi.

Sau khi anh bỏ đi, chỉ còn lại một mình Sở Phi trong phòng, cô đứng một mình trong phòng một thời gian dài, cuối cùng cũng khẽ thở dài, cô tự dựng thấy lạc lõng, nguyên nhân là gì thì cô lại không thê nói ra được, hay nói cách khác là cô không muốn nghĩ tới chuyện đó.

Sau hai phút, cô đột nhiên nhớ ra, thì ra cô có rất nhiều điều muốn hỏi Lâm Tử Minh đến vậy, ví dụ như thân phận thật của Lâm Tử: Minh là gì, tối hôm nay làm sao anh bị hồn bay phách lạc, sao lại có sự tuyệt vọng bộc lộ trên mặt anh, nhưng kết quả đến lúc quan trọng cô quá bối rối nên không hỏi gì cả.

Bây giờ ngoài trời vẫn mưa dữ dội, Lâm Tử Minh cũng chưa đi, anh cũng đã mở một phòng trong khách sạn, ở lại một đêm trước rồi tính sau.

Đêm nay, anh bị mắt ngủ, mãi đến nửa đêm anh mới ngủ được, anh vẫn luôn nghĩ vê chuyện sảy ra tối nay, từ đầu rất sốc rồi từ từ chấp nhận vả tiêu hóa.

Thật ra, anh có thể chắc chắn rằng Lâm Tử Hào hay Lâm Sơn Hà đêu không nói dối, răng mẹ anh chưa chết, ông nội trở thành người thực vật, mẹ anh cũng không thoát nổi quan hệ. Chỉ là anh nghĩ thê nào cũng không thê hiểu được là vì sao mẹ anh lại làm như vậy? Hoàn toàn không có đạo lý! Trừ phi mẹ anh có bí mật gì đó không thê nói cho ai biết, hay là mẹ anh có một thân phận quá đặc biệt?

Dù sao đi nữa, anh phải tìm được mẹ mình, hỏi rõ ràng chuyện này.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 425


Chương 425

Sáng hôm sau, sớm đã thức dậy rồi, đên lăng mộ của ông nội trước › thắp hương cho ông nội, nói rất nhiều chuyện, điệu chỉnh lại xong tâm trạn anh mới bắt đầu trở về Tử Quỳnh đề ` làm việc.

Tuy rằng anh không có ở Tử Quỳnh trong vài ngày, nhưng bây giờ Tử Quỳnh đã trên đường ray, đang phát triển mạnh mẽ, mỗi liên kết đều hoạt động tốt, đã trỏ thành một cỗ máy không lồ, mỗi bộ phận đều hoạt động với nhau rất chặt chẽ, vì vậy không có sự tham gia của anh, cũng vẫn như thế có thề hoạt ‘ động bình thường, tạo ra giá trị lớn môi ngày.

Ngoại trừ Quan Tây bây giò các ngôi sao hàng đầu, „ những ngôi sao nỗi tiếng hạng nhất cũng có vài người, còn vệ hạng hai và hạng ba thì càng nhiều hơn.

Tuy nhiên, sau khi trở về Tử Quỳnh, anh cũng tổ chức một cuộc họp trước, yêu câu ban quản lý hàng đầu của công ty báo cáo tình hình công ty lại cho anh.

Sau khi hiểu hết, anh càng yến tâm hơn, bây giờ Tử. Quỳnh không có gì khiến anh phải lo lắng nữa, giao cho Vương Vệ Qúy trông coi nó, chỉ cần không phạm phải sai sót gì thì sẽ không có trận sạt lở nào cả.

Như thế thì, trong tài khoản của anh cũng có gân sáu trăm tỷ nhân dân tệ, vẫn luôn để trong ngân hàng như thế thật là tệ mà, anh phải đem đi đầu tư, phải có tiền sinh ra mới là đạo lý. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nên là thời gian tiếp theo, anh sẽ chủ yếu tập trung vào công ty quảng cáo mới thành lập, với vôn đã đăng ký là hàng trăm vạn nhân dân tệ, đã tên rất nhiều tiền đề mua lại một đội chuyên nghiệp về tập đoàn cũng đã bắt đầu đi vào hoạt động.

Đây là một doanh nghiệp có đâu tư hàng trăm triệu nhân dân tệ, Hàn Kim Long là người đầu tiên tham gia, nhưng mà hắn đầu tư tiền không nhiêu cũng chỉ có hai trăm vạn nhân dân tệ, nắm giữ một phần nhỏ cổ phần, sau đó là Vương Vệ Qúy cũng đầu tư ba trăm vạn nhân dân fệ lại nắm giữ một phần cô phần, số còn lại đều là do Lâm Tử Minh kiểm soát.

Bởi vì anh có một đội chuyên n ghiệp, ngược lại, anh với tư cách là m tịch của công ty nhưng lại không có việc gì đề làm, chỉ cần nhàn rỗi là cảm thấy rất chán nản.

Dĩ nhiên, anh không phải là người có thể sống trong thời gian rảnh rồi, trong đoạn thời gian này anh đọc sách đề làm giàu bản thân.

Và quan trọng nhất, anh bắt đầu dò hỏi thân phận của mẹ anh Tần Hoa Nguyệt!

Đây không phải là một quá trình đơn giản, Tân Hoa Nguyệt có thể làm hại ông nội một cách vô tình như vậy, biến mắt không một tung tích, ngay cả Lâm Gia cũng không thê trả thù, cho thấy thân Phận của mẹ anh phải rất đặc biệt.

Một tuần sau, vẫn không có động tĩnh, như là tìm kim đáy. biển, ngay cả Tiểu Sửu cũng không hè có, động tĩnh gì hết, trong lòng anh vẫn rất thất vọng.

Ngày hôm nay, anh đi mua sắm, đột nhiên gặp một người quen mà anh đã không gặp trong một thời gian dài.

“Anh Kì? “

Khi Lâm Tử Minh đi qua một nơi, anh thầy một hình bóng quen thuộc, anh gọi một cách nhẹ nhàng, lập tức nhận được phản. hôi của đôi phương, hắn ta quay người lại, nhìn thây anh, hắn ta bị sốc một lúc, rồi hắn ta nói trong bất ngờ, ” Tử Minh, là em à?.”

Đối phương là một người đàn ¡ông da đen, hơi béo, trông rất đơn giản và trung thực, “đang mặc quân áo của một thái giám cô thời xưa, cơ thể dơ bần.

Khi đối phương nhìn thấy Lâm Tử Minh, lập tức di đến, với đầy sự bất ngờ, dùng lực đâm vào:ngực Lâm „lử Minh một cái nói với một nụ cười, Qủa nhiên mà tên tiểu tử này, đã lâu không gặp, anh còn tưởng em không còn quen biết anh trai này nữa.”

Vương Vệ Qúy và vài giám đốc cao cấp của Tử Quỳnh đang đi phía sau Lâm Tử Minh, nhìn thấy cảnh này, bọn họ đều nheo mắt lại, lóe lên một chút tức giận đang định đến day dỗ cái vị “ Anh Kì” này một bài kuế; thì lập tức bị Lâm Tử Minh giơ tay lên rồi trọn mắt quay lại nhìn.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 426


Chương 426

Vừa may người anh Kì này toàn mồ hôi, hắn ta đang lau mồ hôi và không nhìn thây cảnh này.

Đó cũng là một sự trùng hợp, khi Lâm Tử Minh nhà nhàn rồi không có gì làm khiến anh thấy chán nản, vậy nên anh đã cùng Vương Vệ Qúy và những người khác đến trường quay đề xem xét, không ngờ lại gặp được người quen.

Gần đây, Tử Quỳnh đã đầu tư vào một bộ phim li với một khoản đầu tư của ba bồn trăm vạn nhân dân tệ, Lâm Tử Minh đã nhậm chức lâu như vậy rồi, cũng chưa có nghiêm túc đến trường quay xem xét bao giờ. Ngay lúc nhàn dỗi này, anh có một sở thích nhất thời, muốn đến xem xem, kết quả gặp được vị anh Kì này.

Nhắc tới anh Kì, Lâm Tử Minh đã rất bắt ngờ, bởi vì anh và anh Kì này có cùng một thân phận, đều là con rẻ, cũng là trong bôn năm này, có rất ít người coi thường anh sẵn sàng làm bạn với anhI Trước đây nghe nói rằng anh Kì này đi ra bên ngoài làm việc, bọn họ cũng đã không gặp nhau được một năm rồi, bây giờ ở trường quay của Tử Quỳnh lại gặp được.

Lâm Tử Minh nhìn vị anh Kì này vẫn như trước đây trông. rất thật thả và trung thực, anh cười nói: “Anh đùa à?

Chúng ta có quan hệ như thế nào chứ ? Ngay cả khi anh biên thành tro bụi, em vân nhớ anh, he he.”

Anh Kì lại đắm cho Lâm Tử Minh một năm đắm nữa, cười măng: ˆ Cái tên tiểu tử này đang nguyên rủa anh chết đúng không?”

Lâm Tử Minh cười lên hai tiêng, rồi nháy mắt một cái với Vương Vệ Qúy và những người khác đề họ tư đi đầu đó hóng mát đi không làm phiền anh, rồi anh quay nhìn anh Kì này nói với một nụ cười xâu xí: “Anh Kì, sao anh làm thái giám thế này? Chị dâu đồng ý à?”

Anh Kì ngồi trên mặt đất, thuận tay vơ lấy một chai coca ném vào người Lâm Tử Minh nói: “ Thái giám cái mông ây, anh đến đề đóng phim, sao nào, có phải là rất giỏi giang không?”

Anh Kì vỗ vỗ lên bộ quần áo của thái giám, mặt hắn ta đây thái độ tự mãn.

Lâm Tử Minh đã giơ ngón tay cái lên nói: “ Giỏi, anh Kì anh là một diễn viên à? Tiểu đệ em vân còn đang chuyển gạch nữa.”

Rồi hai người bắt đầu trao đổi chào hỏi và nói chuyện. Lâm Tử Minh cũng nhân cơ hội này ngăm nhìn xưởng phim, phát hiện diện tích cũng khá lớn, bởi vì Vương Vệ Qúy và những người khác đên, đạo diên và các diễn viên cùng lúc kéo đến biểu hiện rất nhiệt tình, giống như đánh máu gà vậy đủ kiểu nịnh nọt Vương Vệ Qúy và những người khác đó.

Đôi mắt của anh Kì nhìn Vương Vệ Qúy một cách ghen tị nói: “Làm sếp vấn là sướng nhật, ngay cả những đạo diễn và những ngôi sao lớn cũng kính trọng trước mặt họ, còn những diễn viên phụ như chúng ta lại không có bắt kỳ quyền con người nào hệt.”

Lâm Tử Minh nói với nụ cười: “Anh Kì, anh không phải đang bán sơn à?

Sao anh lại đến đây đề làm diễn viên?”

Anh Kì thở dài nói trong vô vọng: ‘ Bán sơn bị thua lỗ tiền bạc, không còn việc làm nữa, chị dâu của em măng cho một trận nghiêm trọng, cũng may có một người bạn cũng đang làm diễn viên phụ, nên là qua đây làm cùng. Này, đừng nhắc đến chuyện đó, làm một diện viên cũng rất thú vị, không ‹ chỉ có thê kiếm tiền, mà còn có thẻ thầy những ngôi sao lớn trên TV mỗi ngày, rất là đẹp.”

Sau đó, hắn ta đá đít Lâm Tử Minh một cái rồi hỏi, “Nhân tiện, Tử Minh, giờ em đang làm gì? Tìm được việc chưa?”

Lâm Tử Minh đã Suy nghĩ một lúc rồi nói, “Tìm thấy rồi.”

“Đang làm gì vậy?” Anh Kì hỏi.

“Là một nhân viên bát động sản.”

“Hây” Anh Kì dùng lực vẫy tay mạnh mẽ, ngay lập tức đứng lên nói: “ Làm cái này không có tiền đồ, bây giờ thị trường bất động sản không tt. Hay là như thế này, em cùng anh là diễn viên phụ đi, chịu đựng khó khắn làm việc chăm chỉ một tí, mỗi ¡ ngày cũng kiểm được hai trăm tệ, cũng không có tồi đâu. Hơn nữa với những điêu kiện của em, nêu em đủ may mẫn chỉ mắt ba đến năm năm có thê trở thành diễn viên chính, như vậy sẽ nồi tiếng rồi!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 428


Chương 428

Bởi vì đạo diễn này cũng là một trong những đạo. diễn của Tử Quỳnh ,, trước đây ở xa có nhìn thấy Lâm Tử Minh một lần, nếu bị nhận ra cũng là điều có thẻ.

Nếu hắn ta được nhận ra, bị anh Kì biết được thân phận của mình, chắc có lẽ sẽ bị dọa một trận mà không nói nên lời quá.

Thật ra thì Lâm Tử Minh cũng rất là ngại, lúc đó anh và anh:Kì đều là con rễ, đều rất nghèo, không được nhà mẹ chào đón, năm đó vì anh Kì lớn hơn anh vài tuổi, vận luôn chăm sóc anh, kết quả anh lắc mình một cái đã trở thành một ông chủ lớn còn anh Kì vẫn là một thằng con rễ nghèo khổ như năm đó, đợi anh Kì biệt được chân tướng sợ rằng trong một lúc khó có thể chấp nhận được.

Điều quan trọng nhất là hôm qua gặp nhau Lâm Tử Minh không có nói với anh Kì chuyện đó, bây. giò bị nhận ra, anh Kì sẽ nghĩ như thế nào đây?

Liệu có nghĩ hắn anh đang cố ý khoe khoang không?

Tự nhiên, nhiều suy nghĩ chọt lóe ra trong đầu Lâm Tử Minh.

Cũng là lúc anh chuẩn bị ám thị cho đạo diễn đừng có nói ra thân phận thật của mình, cái vẻ ngơ ngác của đạo diễn đã không còn nữa thay vào đó hắn đã trở lại bình thường, rõ ràng không có nhận ra Lâm Tử Minh, hơn nữa còn khẽ lắc đầu, cười chính mình đã quá lồ bịch, trước mặt chỉ là một thanh niên bình thường làm sao có thê là chủ tịch của Tử Quỳnh được?

Nhất là chàng thanh niên này còn là bạn của Dương Kì nữa: Dương Kì là người như thế nào vậy?

Cũng có tiêng trong giới diễn viên phụ, chạy đên tất cả các trường quay, vần luôn như vậy không vượt lên nồi, chỉ là một người trung niên nghèo nàn mà thôi, nêu đã là như vậy, Dương Kì làm sao có thể quen biết với chủ tịch Tử Quỳnh được, lại còn kéo chủ tịch của Tử Quỳ nh đến trường quay ứng tuyển lãm diễn viên phụ?

Trước đây hắn ta đã từng gặp chủ tịch Tử Quỳnh một lần, những đó là một khoảng cách rất xa, cũng tầm hai mươi mét, hắn ta không nhìn thấy rõ mặt chủ tịch Tử Quỳnh.

Vì vậy lập tức phản đoán, chàng thanh niên trẻ trước mặt mình nhiều cũng chỉ là giống chủ tịch của Tử Quỳnh một chút mà thôi, tuyệt đối không thể nào là chủ tịch của Tử Quỳnh được.

Sự thay đổi trên khuôn mặt hắn bị Lâm Tử Minh nhìn thấy, trong lòng cũng cảm thấy: nhẹ nhõm một chút, không bị nhận ra thì tốt.

Dù sao thì thời gian gần đây anh cũng khá buồn chán, anh có thể ” ‘che dâu danh tính” trải nghiệm cuộc sống.

Còn về phía anh Kì, anh sẽ lợi dụng danh tính chủ tịch Tử Quỳnh của mình để chào hỏi toàn trường quay, đến lúc đó anh ta sẽ bí mật chăm sóc anh, đóng vai chính hoặc là gì đó.

Anh ta không cần phải thân phận của mình cho anh Kì, bởi vì anh hiều rất rõ một khi anh KỈ biết được thân phận thật của anh, thì bọn họ sẽ thống) thể làm anh em được nữa. Anh Kì trước mặt anh sẽ sợ hãi, không dám đùa giỡn như trước.

Sau khi nhìn Lâm Tử Minh, đạo diễn gật đầu nói, “Được rồi, bởi vì anh là người được Dương Kì giới thiệu, thế thì tôi sẽ nê mặt Dương Kì một lần, cho phép anh vào làm diễn viên phụ.”

Dương Kì ngay lập tức rất sung Sướng, hắn nhanh chóng nháy mắt với Lâm Tử Minh kêu Lâm Tử Minh cảm ơn.

Lâm Tử Minh không có lựa chọn nào khác ngoài cách nói khéo léo: “Cám ơn đạo diễn.”

“Được.” Đạo diễn có thái độ rất ngạo mạn, không muốn nói nhiều với loại người cập thấp trong xã hội như Lâm Tử Minh, mà trước tiếp nói với Dương Kì:’ ‘ Hắn là người của, anh, anh nỏi cho hắn biết nguyên tắc của trường quay đi, kêu hãn đừng có làm loạn biết không?”

“Biết rồi, biết rồi!” Dương Kì ‘ gật đầu vội vàng, trên mặt hẳn ta đầy ngạc nhiên và háo hức, hắn ta còn hạnh phúc hơn là Lâm Tử Minh.

Sau đó, Dương Kì nhanh chóng nói hết những quy tắc làm diễn viên phụ cho Lâm Tử Minh nói đi nói lại ba lân, Sợ là Lâm Tử Minh nhớ không nỗi, phạm phải sai lầm, “ Ghi nhớ, chúng ta những diễn viên phụ, nhất định phải nhớ những quy tắc, nhất định KiôRg được phạm lồi, không tl thì danh tiếng sẽ bị xâu đi, Sẽ không dễ dàng đề nhận diễn nữa.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 430


Chương 430

Ngô Phôn Nhất đã bước đi kiêu ngạo giông như bước đi của cua, trong mất không có ai hết, nhìn xuống mọi người, đến trước mặt đạo diễn hắn ta lười biếng nói, “Đạo diễn , mọi người đều ở đây rồi, thế có thê quay được rồi.

Trong trường quay đạo diễn uy phọng như thê vậy mà trước mặt Ngô Phôn Nhất lại tôn tôn kính kính, thải độ đã thấp xuống rất nhiều nhanh chóng nói: “Mọi người đều ở đây, mọi người có thê bắt đầu bất cứ lúc nào”.

“Được.” Ngô Phòôn Nhất gật. đầu nhẹ nhàng nói, “Thật tốt khi có tất cả mọi người ở đây, đề tôi không phải đợi.”

Nhiều người không hài lòng với những lời hắn ta nói, nhưng họ không dám nói lại, đạo diễn nói: “ Anh Ngô, thế thì chúng ta bắt đầu quay, nhiệm vụ hôm nay khá nhiều.”

Sau khi nghe những lời của đạo diễn, rất nhiều diễn viên xung quanh bắt đầu hoạt động, chuẩn bị bắt đầu, nhưng bắt ngờ thay, lời nói tiếp theo của Ngô Phôn Nhật đã ngăn cản công việc của bọn: họ. “Khoan đã, vội vàng như vậy làm gì, tôi còn chưa ăn gì nữa.”

“Đây…” Đạo diễn cau mày.

Ngô Phồn Nhất ngay lập tức trừng mát, “Đây cái gì?Tôi chưa ăn sáng, bụng đói làm sao quay được?”

Trong ánh mắt của đạo diễn có một chút phẫn nộ, nghiền răng, sắc mặt rõ ràng đã biến đổi một chút, nếu đổi lại là những c diễn viên khác thì đã sớm bị la mắng rồi, nhưng mà người trước mặt hản ta lại là Ngô Phôn Nhất, là nam diễn viên chính của bộ phim này, hơn nữa bây giờ còn là một ngôi sao đang rất nồi tiêng có rất nhiều người hâm mộ, hắn ta có tức giận đến máy cũng không dám la mắng.

Nên hắn ta chỉ có thể cắn răng rồi chịu đựng, mỉm cười nói: “ Anh Ngô anh hiều làm rồi, tôi không có ý đó, nhưng nhiệm vụ bên Tử Quỳnh là bộ phim này phải quay xong trong vòng ba tháng, cho nên nhiệm vụ của anh rất chặt chẽ.”

Ngô Phồn Nhát khinh miệt nói: “

Nhiệm vụ có chặt chẽ đến máy thì cũng sao chứ? Tôi là nam diễn viên chính của bộ phim này, nêu như tôi không có ăn no, thì tôi sẽ không có sức lực đề quay phim, anh cũng đã làm đạo diễn nhiêu năm rồi, một chút đạo lý này cũng không biết sao?”

“Phải, phải, phải anh Ngô nói đúng.”

Đạo diễn nhanh chóng gật đầu, hẳn ta nghiền răng nuôt CụC tức vào trong bụng, không đám biểu hiện ra một chút phàn nàn, thái đội rất khiêm tốn.

Không xa Lâm Tử Minh nhìn thấy cảnh này, anh cau mày, có mốt chút không thoải mái với cái tên Ngô Phồn Nhật này, ép người quá đáng, không có thái độ tích cực với việc quay phim, như thế này thì bộ phim quay xong cũng không có chất lượng tốt đẹp gì hết.

Dù sao thì cái người này anh cũng nhớ rồi, quay về sai cập dưới đi điều trạ, cái tên Ngô Phôn Nhất có đáng để đầu tư hay không.

Cuối cùng, lại một nhóm người khác cũng đang, chờ Ngô Phôn Nhất ăn sáng, ăn rất chậm, cả cái trường quay đang đợi một mình hắn.

Lâm Tử Minh đã mắt kiên nhẫn, anh cau có rồi ¡ phàn nàn, vì trong trường quay rất yên lặng, trong lòng mọi người đều không hài lòng, nên không có nói gì hệt, cho nên những lời của anh đã truyền đến chỗ Ngô Phồn Nhất.

Ngay lập tức, Ngô Phồn Nhất đột nhiên thả hộp cơm đó xung, cong lông mày, nói không hài lòng, “Vừa nãy ai đang nói xâu tao! Đứng lên cho tao!”

Hản ta đứng dậy, mặt hắn ta đây sương mù, đặc biệt kiêu căng và hung hắng, làm gì có cái sự dịu dàng như trên TV tuyên truyền chứ? Bây giờ nó có vẻ như là một thằng vô dụng.

Mặt của Dương Kì đã bị dọa cho tái nhọt luôn rồi, bởi vì câu nói đó là người bên cạnh hắn Lâm Tử Minh đã nói.

Trái tim hắn ta bị siết chặt, thình thịch thình thịch không ngừng đập mạnh, Lâm Tử Minh là người hán ta mang đến, nều như Lâm Tử Minh đắc tội với Ngô Phôn Nhất thì hắn ta cũng không thẻ thoát khỏi trách nhiệm!

Điều hắn ta không hiểu nhất bây giờ là tại sao Lâm Tử Minh lại phàn nàn như vậy, đây không phải muốn đắc tội với Ngô Phôn Nhật hay sao, người ta là Ngô Phồn Nhất là ngôi sao lớn, người hâm mộ lên đến cả hàng ngàn vạn người, đắc tội với hắn, thì không sống nổi trong vòng này được nữa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 427


Chương 427

“Cái này..” Lâm Tử Minh đã sửng sốt một lo: cũng sắp sửa chuẩn bị từ chối, anh Kì lại lập tức nói: “Không.

cân phải cái này hay cái kia nữa, cứ như vậy đi, anh Kì của em sống cũng rất giỏi trong trường quay này, một câu nói có thể cho em vào.”

Sau đó, hắn ta bỏ đi mà không đợi Lâm Tử Minh nói một lời, chạy qua nói chuyện với đạo diễn, không ngờ lại chạm vào móng tay của đạo diễn rồi bị mắng cho một trận.

Trên mặt hắn vẫn luôn nở nụ cười, nhưng nó cứng nhắc, với dáng người cong queo và không ngừng gật đâu nhận sai.

Sau đó hản ta đi qua đây, lau mũi nói với một nụ cười, “Ha ha ha, xong xuôi rồi, đạo diễn nghe thấy là anh giới thiệu thì đã đồng ý ngay lập tức.”

Lâm Tử Minh vừa thấy được cảnh đó, anh nghe được một đoạn đối thoại, biết rằng rõ ràng anh Kì đã thất bại, trong lòng anh không cảm động mới lạ.

Đã hơn một năm không gặp rồi, anh Kì đối với anh vẫn nhiệt tình như vậy, cái cảm tình này rất khó có được.

Khi còn là con rễ của Sở Gia, anh Kì không ít lần cứu trợ anh, biết được anh có cuộc sông khó khăn, không có tiền tiêu, thường xuyên mời anh ra ngoài ăn cơm.

Trước đây anh có nghĩ qua, răng khi anh trở lại sẽ báo đáp anh Kì một cách đàng hoàng, kêt quả là đoạn thời gian này có quá nhiêu việc xảy ra, làm anh quên mật chuyện này.

“Phải không?”

“Phải! Lại còn có thể là giả như?” anh Kì vỗ vỗ vai Lâm Tử Minh, rất hào phóng, nhưng mà giọng hắn ta chuyên đổi nói: “Tuy nhiên, anh thấy.

diễn viên phụ ở trường quay này quá nhiều rồi, cạnh tranh có vẻ lớn, sau khi suy: nghĩ kĩ một chút vẫn là quyết định giới thiệu em qua một trường quay khác, ở trường quay đó cạnh tranh rất nhỏ, hơn nữa không cần diễn thái giám, diễn người đi đường là được rồi, haha.”

Lâm Tử Minh vẫn muốn nói chuyện thì lúc này anh Kì lấy điện thoại di động của hắn ra gọi cho ai đó, nói vài câu, Skhuof’ mặt hắn ta tỏ ra vui mừng, dùng lực võ lênvai Lâm Tử Minh rồi nói: “Xong rồi, em có thê đi làm từ ngày mai. Vừa đẹp anh ở trường nh này ngày hôm nay cũng không phải diễn nữa, ngày mai anh cùng em đi đến cái trường quay bên kia.”

Thật ra, Lâm Tử Minh muốn nói với anh Kì đó rằng bây giờ anh là chủ tịch của Tử Quỳnh rồi, không cần phải làm diễn viền phụ này, hơn nữa chỉ cần một câu nói của anh có thể khiến cho anh Kì lên làm diễn viện chính, nhưng mà khi anh nhìn thấy sự nhiệt tình của anh Kì vẫn giông như trước đây, xem anh như là đứa em trai của mình mà chăm sóc, anh đột nhiên nói không được nữa.

Tiếp theo, Lâm Tử Minh vẫn chưa tiệt lộ thân phận của mình, đợi anh Kì diễn xong, anh với anh Kì cùng nhau đi đến quây bán thức ăn gân đó uông rượu nói chuyện.

Ngày hôm sau, Lâm Tử Minh đến gặp anh Kì đúng giờ sau đó cùng nhau đi đến trường quay mới. Trường quay này cũng là Tử Quỳnh đâu tư một bộ phim, nhưng so với bộ phim hôm qua thì cách nhau quá xa, cũng chỉ là ba bốn nghìn vạn đầu tư mà thôi.

“Đạo diễn, đây là người anh em mà tôi đã nói với anh hôm qua, em ấy cũng rất chăm chỉ và có thê chịu khổ được, làm diễn viên phụ tuyệt đối không có vấn đề gì hết!” sau khi đến trường quay, anh Kì không đợi được kéo Lãm Tử Minh đến E2 mặt đạo diễn, nói thẳng hơn nữa còn tán dương khen anh rất nhiều.

Đạo diễn nhìn thấy. Lâm Tử Minh có một chút choáng váng hắn ta không biết tại sao lại cảm thây chàng trai trẻ trước mặt hắn ta có vẻ rất quen thuộc?

Lâm Tử Minh nhìn thây ánh mắt của đôi phương, không thê không ngừng cảm nhận được một tiếng nhói trong tim, tự hỏi liệu hắn ta có được nhận ra mình không?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 431


Chương 431

Giờ hắn ta có một số điều hối hận răng đã đưa Lâm Tử Minh tới trường quay này.

Tuy nhiên, mặc dù hắn ta rất hối hận, hãn ta không đồ lỗi cho Lâm Tử Minh quá nhiều, mà nhiều. hơn là hắn ta không hiểu nổi, từ hồi nào mà Lâm Tử Minh lại trở nên táo bạo như vậy?

Khi hắn ta quen biết Lâm Tử Minh trước đây, Lâm Tử Minh rất nhát gan thậm chí là một kẻ hèn nhát, sao một năm không gặp lại có thê thay đổi quá nhiều thứ như vậy.

Rất nhiều người bỗng nhiên nhìn lại, nhìn về hướng của Lâm Tử Minh.

Ngay lập tức, Ngô Phức Nhất cũng, nhìn thấy Lâm Tử Minh, giận giữ nói: “ Là mày ở sau lưng đang nói xâu Mày là ai? Cũng to gan gớm nhỉ!”

Lâm Tử Minh không có biểu hiện gì trên khuôn mặt anh, bình thản quay lại nhìn Ngô Phồn Nhất, đang muôn lên tiếng, Dương Kì người bên cạnh anh lập tức đứng dậy, vội vàng cúi đầu xin lỗi: “ Anh Ngô, anh hiểu lầm rồi, hắn vừa rồi không phải đang nói anh, chỉ là nói những người trên mạng một cách tình cò mà thôi, anh An anh đừng đề trong lòng làm gì. Trên mặt Dương Kì đầy những lời tâng I bốc và tôn trọng, không ngừng cúi đầu, khiêm tốn đên mức độ cực đoan, nhìn vào Lâm Tử Minh mà trong lòng không thoải mái.

Sắc mặt của Ngô Phồn Nhất tốt hơn rất nhiều, hắn quay ra nói với đạo diễn: “Đạo diễn Trần, anh bị sao vậy?

Máy cái loại chó mèo cũng được đưa đên trường quay Ư, nêu như tôi nói một tiêng với ông chủ của Tử Quỳnh, thì đường đi của anh trong giới này sẽ không dễ đi đâu.” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đạo diễn Trần toát mồ hôi, nói nhanh chóng: “ Anh Ngô bót giận, tôi sẽ đuôi hai người bọn họ đi ngay lập tức.”

Dương Kì nghe được điều này, mặt hắn tà tỏ ra hoảng loạn, buồn bã, cũng như sự cay đắng, không ngờ anh ta vừa đên, đã bị sa thải, lại còn đắc tội với Ngô Phồn Nhất, sau này làm sao còn trường quay nào dám mời hắn ta nữa.

May mắn thay, vào lúc này, từ một ngôi nhà không xa, có rât nhiêu người ra, người trước mặt có một bộ đô trắng, trông rất đẹp, thân hình đẹp đến mức khiến người hồ đồ.

“Có chuyện gì vậy?” cô ấy nói với sự nghỉ ngờ.

Sự xuất hiện của cô ấy làm mọi người trong trường quay sáng mắt thậm chí là đông tử của Lâm Tử Minh cũng đã thu lại một lúc, cô ấy làm cho Lâm Tử Minh ngạc nhiên, hơi thở ngừng lại một lúc.

Giống như những người con trai khác ở đây, họ còn đăm đuôi hơn, cứ nhìn chằm chằm như vậy.

Ngay khi Ngô Phôn Nhất nhìn thấy người phụ nữ này, hắn ta ngay lập tức nở nụ cười tầng bốc lên nói: t Vũ Ngưng, em cũng ở đây, không phải cảnh của em là vào buổi chiều Sao?”

“Anh đã chửi thề với ai vậy?” Sao lại tức giận như thế.

Ngô Phồn Nhát không quan tâm đến Lâm Tử Minh mà nhanh chóng đến trước mặt Vũ Ngưng, lộ ra sự nhiệt tình và thán phục, rõ ràng hắn ta có tình yêu đặc biệt với Linh Vũ Ngưng.

“Anh không mắng ai cả, có một tên diễn viên phụ nói xấu anh sau lưng, anh chỉ đơn giản nói có hai câu mà thôi. Vũ Ngưng, em cũng biết anh rồi đó là một người hào phóng, chỉ cân đối phương không quá đáng anh cũng rất lười biêng đê chập nhặt với.”

Ngô Phôn Nhất trước mặt Vũ Ngưng với thái độ nịnh nọt không ngót.

Vũ Ngưng bình thản ừ một tiếng, rõ ràng đôi với Ngô Phôn Nhất không có gì hết, hơn nữa còn nhẹ nhàng lùi lại hai bước giữ khoảng cách với Ngô Phồn Nhất, sau đó nói với đạo diễn: “Đạo diễn Trần, bây giờ tất cả mọi người đã ở đây, chúng ta có thể quay được chưa?”

ý nhìn về Ngô Phôn Nhất…….trần bộ nghe theo ý của Vũ Ngưng, quay thôi.”

Sau đó, hắn cũng nhìn vào Linh Vũ Ngưng bằng cặp mắt trìu mến, trường quay này đang quay. một bộ số yếu tố võ thuật, Ngô Phôn Nhất nam diễn viên chính còn Linh Vũ Ngưng là nữ diễn viên chính.

Đạo diễn Trần không dám tùy ý đồng Ngô Phồn Nhất lập tức nói: “ Cái này Linh Vũ Ngưng nói quay thì chúng ta phim tình yêu của thành phố với một là Linh Vũ Ngưng nói, “Vậy hãy bắt đầu quay đi.”

Với những lời này của Linh Vũ Ngưng, đạo diễn ra lệnh bắt đầu quay phim.

Dương Ki thấy Ngô Phồn Nhất không còn chấp nhất với Lâm Tử Minh nữa hắn ta mới nhẹ nhõm được, nhanh chóng nhỏ tiếng nhắc nhở Lâm Tử Minh, “Người anh em, chút nữa em đừng có nói linh tinh nữa, không thì cả hai anh em chúng ta sẽ kết thúc.”

Lâm Tử Minh nói với một nụ cười: Anh Kì, Ngô Phồn Nhất nãy cũng chỉ là một ngôi sao nhỏ, không cần thiết phải sợ hắn như vậy?”

“ Sao?Ngôi sao nhỏ?” Dương Kì đã mở rộng đôi mắt, nhìn Lâm Tử Minh cùng chút bàng hoàng, sau đó dùng tay sờ vào trán Lâm Tử Minh, nói: Anh nói này Lâm Tử Minh, em không sao chứ? Đền cả Ngô Phôn Nhật một ngôi sao trẻ như vậy, , đều bị em nói là ngôi sao nhỏ? Chẳng có nhẽ em là ông chủ của Tử Quỳnh?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 429


Chương 429

Lâm Tử Minh có chút bất lực nói “ Anh Kì em biết rồi, anh yên tâm đi, em nhất định sẽ tuân theo quy tác.”

Thật là kịch tính khi nghĩ răng anh đường đường là chủ tịch của Tử Quỳnh lại hồ đồ chạy đến trường quay làm diễn viên phụ.

Sau khi chờ đợi rất lâu, mọi thứ đã sẵn sàng, vẫn chưa bắt đầu quay phim, Lâm Tử Minh có chút thắc mắc hỏi: “ Không phải nói xơng là chín giờ quay phim ä? Sao bây giờ mười giờ rồi mà vân chưa có động tĩnh gì hêt vậy?”

Câu nói của Lâm Tử Minh không ý hạ thấp giọng mình xuống, đã truyền đến tai của rất nhiều người xung quanh anh, không ít người quay lại nhìn anh, có chút không vui, dọa cho. Dương Kì một trận, nhanh chóng “ suyt” một cái, lo lắng nói: “ Nói nhỏ thôi! Không phải đã nói với em rồi sao, ở trong trường quay không được tùy. tiện nói chuyện, nhật là không được dị luận người khác, nếu không đạo diễn nghe được sẽ tức giận.”

Lâm Tử Minh cũng có một chút cau có, anh cảm thầy không khí của trường quay này hoàn toàn không đúng, ngoại trừ những đạo diễn ra, những diễn viên khác đều phục tùng đạo diễn, những người khác cũng đều là diễn viên phụ như Dương Kì thì lại rất sợ hãi đạo diễn, sợ đến tận xương cốt, còn nghiêm trọng hơn cả việc đôi diện với bô mẹ nữa.

Cái này khác với lý tưởng của anh, dây thân kinh của mọi người rất căng thẳng như thế có thê đảm bảo là quay được một bộ phim hay không?

“Anh Kì, chúng ta chỉ đến làm làm thuê thối không cần phải phục tùng như vậy.” Lâm Tử Minh nói.

Dương Kì nói: “ Người anh em, không được nói như vậy, diễn xuất so với những ngành khác không có giống.

nhau, trong trường quay thì đạo diễn là lớn nhật, tật cả chúng ta đều nghe sự sắp xếp của đạo diễn, đừng nói đến những diễn viên phụ như chúng ta, những diễn viên chính cũng rất sợ đạo diễn. Đương nhiên, trừ khi em giống. như Ngô Phòn Nhất ngôi sao số một, bây giờ đã bị trì hoãn lâu như vậy rồi, vẫn chưa quay được bởi vì Ngô Phôn Nhất vẫn chưa đến trường quay.”

” Ngô Phồn Nhát là ai?” Lâm Tử Minh có chút hoài nghi hỏi.

Khi Lâm Tử Minh nói ra điêu này, không chỉ Lâm Tử Minh, mà cả những diễn viên phụ đứng kế bên anh cũng phải mở mất to ra ngơ ngác nhìn Lâm Tử Minh trong sốc, một diễn viên phụ khác nói: “Ôi mái Không phải chứ, ngày cả Ngô Phồn Nhất cũng không Í biêt? Là một ngôi sao trẻ đẹp trai rất nồi tiếng hiện nay, cũng là diễn viên nam chính của bộ phim này.”

G Lâm Tử Minh hiểu rồi, thì ra là nam diễn viên chính, ngôi sao trẻ đẹp trai hiện nay.

Anh thật sự không biết, bởi vì anh không. hề quan tâm đến những ngôi sao trẻ hiện nay, hơn nữa, với thân phận của anh cũng không thể nào chủ động đi quan tâm những ngôi sao trẻ này. Đùa à, đên những ngôi sao của Tử Quỳnh anh cũng còn chưa biết hết nữa là.

“Ò, thì ra là vậy.” Lâm Tử Minh gật đầu, thái độ vô tư. Tuy nhiên, biêu hiện của anh đã lọt vào ánh mắt của những người khác đều là biểu hiện giả tạo, trò đùa quốc tế à đã đến đây làm diễn viên phụ rồi, tiếp xúc với những người trong ngành giải trí lại có người không quen biệt Ngô Phôn Nhất?

Ngay lúc này, một chiếc Toyota EIFA mâu trăng đang đi đến, sau đó từ bên trong đi xuống một anh chàng anh tuân đẹp trai, Dương Kì lập tức đầy Lâm Tử Minh nói nhỏ: “ Đó là Ngô Phồn Nhất, diễn viên chính của bộ phim chúng ta.”

“Em biết rồi.” Lâm Tử Minh gật đầu nhẹ nhàng, trông rất bình tĩnh, khi Dương Kì nhìn thầy biểu hiện này của anh cũng không nói lên’lời, lắm bẩm trong lòng, một năm không gặp rồi mà Lâm Tử Minh lại biên thành phổi bò như vậy, gặp được ngôi sao lớn như vậy lại không thầy hào hứng.

Lâm Tử Minh tự nhiên thây được những ý nghĩ của Dương Kì trong lòng, anh cười bình thản, không hề đi giải thích gì hết, càng nhưng lúc như thê này cảng không nên giải thích nhiều quá.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 432


Chương 432

Dương Kì nói câu này, mặt của hắn ta rõ ràng là có mùi của sự cười nhạo.

Lâm Tử Minh cười ngu ngốc, cố ý lộ ra cái vẻ là rất sốc nói: “Wow, anh Kì làm sao anh biết em là chủ tịch của Tử Quỳnh?”

Dương Kì ngay lập tức đâm cho Lâm Tử Minh một phát vào ngực, cười mắng: ” Biến đi được rồi đó, nói em béo em cũng tưởng thật luôn hả”

Lâm Tử Minh chớp mắt nói, ” Anh Kì, sao em lại không thể là chủ tịch Tử Quỳnh được?”

Cùng lúc đó, cũng có hai người diễn viên phụ khác đi đến, nghe được họ nói chuyện, đều cười nói: “Tôi nói này tiêu tử, anh thật sự làm tôi cười, anh có biết công ty nào là công ty truyền. thông Tử Quỳnh không? Bây giờ giá trị của thị trường đã vượt đắm sáu tỷ nhân dân tệ rỒi, CÓ biết chủ tịch của Tử Quỳnh đại biểu cái gì không?

Đó tuyệt đôi là một con cá sâu to lớn, một chủ nhân của hàng tỷ nhân dân tệ, đến trường quay này của chúng ta cũng là do chủ tịch đầu tư, đạo diễn và Ngô Phồn Nhất nhìn thấy chủ tịch đều phải cúi đầu cong lưng.”

Một diễn viên phụ khác cũng nói mỉa mai: “Tôi nghĩ anh ta đã đọc quá nhiều tiêu thuyết online rồi đó, tự xe mình là tổng tài rồi đó, haha. Chủ nhân của hàng tỷ nhân dân tệ lại chạy đến đây làm, Ti diễn viên phụ nhỏ bé như? Thế. mà cũng dám nói được, hahahaha…

Tiếng cười của hai diễn viên phụ đó rất ồn ào, vừa hay bị mấy người điễn viên phụ khác không xa nghe được, bọn họ cũng nhanh chóng chạy qua đó, đợi khi bọn họ hiểu được có chuyện gì sảy ra xong thì cũng cùng nhau cười lớn lên, như thê bọn họ đã nghe một trò đùa lớn Vậy.

“Tôi nghe có đúng không? Hắn nói hắn là chủ tịch của Tử Quỳnh.”

“Còn có thể là gì nữa? Một tên diễn viên phụ nhỏ bé mà lại tự nói mình là chủ tịch của Tử Quỳnh, đây là trò đùa vui nhật mà tôi từng nghe trong năm.”

“Dương Kì, anh ở đâu mà lại quen biệt được cái tên kì lạ này vậy? não có vấn đề rồi, dám đóng giả làm chủ tịch của Tử Quỳnh?”

Một nhóm diễn viên phụ đã xem đó là điều thích thú, cười thiếp hết lần này đến lần khác, thậm chí Dương Kì cũng bị liên lủy, cũng bị chê nhạo theo.

Đối với Lâm Tử Minh đâu chẳng là gì hết, anh đã bị chế nhạo quá nhiêu rôi, cái quá trình này có là gì đâu. Mặt khác Dương Kì không có giông vậy, hắn ta không thể chịu đựng được, đỏ mặt nói với một giọng to răng: “Tôi nói này bộ não của mây người không tốt đúng không, người anh em của tôi rõ ràng là nói đùa rôi, mãy người đều không nhận ra được? Ñão của mấy ngời đâu?”

Tuy nhiên, cho dù Dương Kì có giải thích thế nào thì bọn họ cũng không nghe, cố ý dùng nó đề chế nhạo, nhìn thấy Dương Kì tức giận bọn họ lại càng cảm thây vui hơn.

Ngay lúc này, có vài người đến, đạo diễn phản đôi và nói, “Mây người đạng tụ tập cùng nhau làm gì? Không cần làm việc à? Có muốn bị tôi sa thải không?”

Những người này, ngoài trừ đạo diễn còn có Ngô Phôn Nhất và Ninh Vũ Ngưng, Ngô Phồn Nhất đang nhìn những diễn viên phụ này rõ ràng là đang giám sát bọn họ, thái độ rât là kiêu ngạo, đó là cái kiêu coi thường những người của tầng lớp thượng lưu thấp hơn.

Ninh Vũ Ngưng không có thái độ kiêu ngạo đó, tuy nhiên thái độ của cô ây cũng rất lạnh nhạt.

Những diễn viên phụ này nhìn thấy đạo diễn, ngay lập tức không dám cười nữa, họ rất kinh ngạc nhanh chóng giải thích: “Đạo diễn, chuyện này không có liên quan đến chúng tôi, do cái tên diễn viên phụ mà Dương. Kì dẫn đến, hắn nói mình là chủ tịch của Tử Quỳnh, làm chúng tôi cười, nên chúng tôi tập trung ở đây.”

Khi đạo diễn nghe thấy điều này, hắn ta đã rất sửng sốt, “Cải gì? Chủ tịch Tử Quỳnh?”

“Phải, phải!” cái tên diễn viên phụ đó lập tức chỉ tay về hướng Lâm Tử Minh, đỗ hết những cái rắc rồi đó lên người Lâm Tử Minh, với cái nhìn nhạo báng mà đắc ý.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 434


Chương 434

Lâm Tử Minh có thể thấy Ngô Phồn Nhất có một ít nền tảng võ thuật, học được vài cái võ công vớ vẫn, nhưng sức mạnh của hắn ta quá yếu, những cử động của hắn ta hoàn toàn không đúng, không đẹp, hắn ta dường như không có tính nam tính và hung bạo của những người luyện tập võ thuật, thay vào đó, hãn ta giống đang khiêu vũ hơn, quan trọng hơn đạo diễn lại chấp nhận nó, nêu nó được phát hành, nó chắc chắn sẽ ảnh hưởng. đến danh tiếng của đài truyền hình và phòng bán vét Dù sao thì, anh là chủ tịch của báo chí Tử Quỳnh, anh đã đầu tư vào bộ phim này. Nêuanh ta không nhìn thây thì thôi đi, bây giờ anh đã tận mắt chứng kiến, làm thê nào có thê để Ngô Phồn Nhất “phá hỏng” tác phẩm, ảnh hưởng đến công trình đầu tư của mình được?

Chỉ là lời anh nói đã đắc tội với Ngô Phôn Nhất.

Những lời này không nói ra còn tạm ổn, nói ra rồi khiến cho toàn trường, quay im lặng trong thời gian ngắn, tất cả mọi người dừng lại, trong chớp mắt, tất cả mọi người quay ra nhìn.

Còn Ngô Phôn Nhất phút trước vẫn còn đang biều hiện đắc ý, lúc này đây thành đen xám.

Đôi mắt hắn ta tràn đầy giận dữ và ẩn , hắn ta đang nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh.

Dương Kì, người vẫn còn nằm trên mặt đất, nhìn thấy Lâm Tử Minh nói câu này, đầu ñăn ta có một tiếng nổ tung, trực tiếp bùng nỗ rồi Chỉ trong chốc lát, hắn ta nhận ra răng Lâm Tử Minh đã phạm một sai làm lớn, là một sai lầm rất lớn, hơn nữa còn không có cách nào quay lại được.

Dương Kì đã làm diễn viên phụ trong vòng tròn này một năm nay rồi, hiệu được tính cách của một số ngôi sao trong ngành giải trí, đặc biệt là Ngô Phôn Nhất, nỗi tiếng vì tính tự phụ và kiêu ngạo, hắn trở nên cứng đâu hơn và từ chối nghe ý kiến của một người ngoài, không những không nghe ý kiên của người ngoài, trong trường quay. đến đạo diễn cũng không dám đắc tội với hắn.

Vì thế tất cả những cảnh quay, thật ra tỉ lệ tiêu cực của cảnh quay của hắn tạ rất cao, không phải vì hãn ta diễn tốt mà đạo diễn cũng chỉ là một đạo diễn nhỏ, không dám để hắn ta quay lại lần nữa, vì sợ sẽ đắc tội với hắn ta.

Nhưng mà bây giờ, cảnh vừa rồi hắn nghĩ rằng đã diễn rất hoàn hảo lại bị một tên diễn viên phụ ở trước mặt nhiều người như vậy, chỉ trỏ võ công của hăn không được, lại còn nói là quá mềm yêu? Chuy: ện như thế này làm sao hắn có thể chấp nhận được, ngay lúc đó đã ném các đạo cụ trong sự tức giận, mảnh thủy tỉnh ở khắp nơi làm mọi người sợ hãi, ngay cả đạo diễn cũng run rẫy nhìn Ngô Phần Nhát trong sự ngạc nhiên.

Nhiều người cũng đã bị các mảnh vỡ thủy tinh là xước da chảy máu.

Còn về Ninh Vũ Ngưng cũng cau có, nhìn Lâm Tử Minh một cách lạnh lùng.

Nói thật, cô ta cũng biết Ngô Phồn Nhát làm việc không tốt, động tác đánh nhau cũng không đẹp, không có nam tính nào mà một người đàn ông hết. Nhưng mà, ngay cả khi Ngô Phôn Nhất có tôi tệ đến mây cũng không phải một tên diễn viên phụ như Lâm Tử Minh có thể bình luận.

Phải biệt răng, trong ngành giải trí rât coi trọng phẩm chật và địa vị, Ngô Phồn Nhất có tệ đến mây cũng là nam diễn viên chính, là ngôi sao đang nỗi tiếng hiện nay, còn Lâm Tử Minh thì sao2 Đến đạo diễn cũng không được tính chỉ là một tên diễn viên phụ. Bây giờ còn đứng ra chỉ trích Ngô Phôn Nhất? Hơn nữa Lâm Tủ Minh chỉ trích đúng hay không đúng thì vấn đề này cũng là Sai, nói nghiêm trọng thì đã phạm một lỗi lớn.

Vậy là bát thình lình, cô ta cũng có ấn tượng xâu với Lâm Tử Minh, nghĩ răng Lâm Tử Minh dữ dội hoàn toàn là một thằng hè.

“ Gái thằng diễn viên phụ chết tiệt, tao đã nhịn mày rất lâu rồi, mày coi sự hào phóng của ông mày thành sự nuông chiêu đúng không? Thật sự nghĩ ráng ông mày không dám làm gì mày hả?” Ngô Phôn Nhất đi đến trước mặt Lãm Tử Minh trên mặt hắn toàn là sự lạnh lùng và Sương mù, nhìn chằm chằm vào Lâm Tử Minh, lúc này trên người hắn toát ra sự tức giận rất lớn khiến hầu hết mọi người ở đây đều sợ hãi, run sợ không dám tạo ra tiếng động.

Còn về Dương Kì, hắn còn sợ hãi hơn, cả người mắt hết lí trí, não hoàn toàn trống rỗng.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 436


Chương 436

Phong sát: vĩnh viễn cắm một người minh tỉnh, nghệ sĩ…

tham gia vào hoạt động hoặc công việc nào, khiến cho người, sự việc không có cách nào tồn tại.

Ninh Vũ Ngưng là người hiêm gặp trong ngành giải trí, từ trước đên nay không có tin đôn gì hết, cũng không có những cảnh hôn hay là cảnh ngủ cộng thêm sự vẻ ngoài ngây thơ, cô ây được mệnh danh là người đứng đâu của những cô gái ngọc bích, thậm chí nếu nhìn khắp châu Á, cô ấy cũng là một ngôi sao rất nồi tiếng, người hâm mộ có hàng ngàn vạn người, nhưng người quen biệt cô ây cũng là có hàng tỷ người hâm mộ có thê nói là một ngồi sao vô cùng nỗi tiếng, ví dụ như Ngô Phồn Nhất cũng là một ngôi sao trẻ đẹp rất nồi tiếng.

Bởi vì Ninh Vũ Ngưng không chỉ có đơn giản là xinh đẹp, quan trong cô ây rất có tài năng, kỹ năng diễn xuất của cô ấy rất tốt, tiêng tăm trong vòng tròn cũng rất tốt, tốt hơn Ngô Phòn Nhất quả nhiều.

Nói cách khác, cái loại như Ngô Phồn Nhất một ngôi sao bình thường như vậy rất có khả năng bị lỗi thời, . nhưng Ninh Vũ Ngưng thì không vì cô ây là một diễn viên có khả năng.

Cô â ấy. đã luôn làm việc chăm chỉ mọi lúc, nên cô ây đặc biệt coi thường những người không có thực lực, lại còn thích khua môi múa mép, giờ đây cô thầy Lâm Tử Minh chính là người như vậy, rõ ràng là một tên diễn viên phụ nhỏ bé, lại còn kiêu căng và độc đoán, không có kiến thức về bản thân, cô ấy khinh thường nhất những như vậy.

“Tử Minh…” Dương Kì cũng sắp khóc luôn rôi.

Ngô Phôn Nhất lại một lần nữa bị Lâm Tử Minh chọc cho cười một cách dữ dội, “Ha ha ha, giọng nói to đó!

Tao Ngô Phòn Nhất đã làm việc này từ rất lâu, tao đã gặp đủ loại nhân vật HN nhưng tao chưa từng gặp ai như mày, tao nghĩ mày là một kẻ tâm thần, nghĩ mình là một nhân vật lớn, phải không?”

Đạo diễn Trần cũng rất tức giận VÔ cùng, vộn dĩ nhiệm vụ hôm nay rất căng thẳng, cần phải quay gập, kết quả đã kéo dài đến tận bầy giờ, một cảnh quay cũng chưa quay xong, hiệu quả quá thấp, nếu như truyền đến bên đầu tư công ty truyền thông Tử Quỳnh, thì đạo diễn như hắn không nhải sẽ bị mắng một trận như!

Tắt cả những thứ này là do tên thanh niên mà Dương Kì dẫn đến, dẫn một kẻ tâm thân đến trường quay!

Không sai, trong mắt hắn ta, Lâm Tử Minh là một tên thần kinh, nếu như không bị thần kinh thì sẽ không gây ra những việc như vậy.

Sớm biết như vậy, hắn ta không nên đồng ý với Dương Kì, bây giờ phải hôi hận!

“Dương KÌ, mày dẫn người gì đến đây thê? Cút đi cho ông, cút càng xa càng tốt!” Trần đạo diễn tức giận và măng mỏ.

“Đạo diễn…”Dương Kì mắt đều đỏ lên rồi.

“Cút đi!” Đạo diễn lấy máy đạo cụ rồi ném vào Dương Kì.

Dương Kì đang cắn chặt răng, giờ thì hãn đang trong tuyệt vọng, biết rằng sự nghiệp diễn xuât đã hoàn toàn kết thúc.

Lúc đầu, hắn ta đã mơ ước trở thành một ngôi sao, nhưng bây giò, đã bị Lâm Tử Minh phá hủy rồi.

Về việc này, hắn ta chỉ có thể thở dài một tiếng thở dài, thậm chí không có tâm trạng nào đề phàn nàn Lâm Tử Minh nữa, cả người hoàn toàn buồn tẻ.

Hắn ta kéo Lâm Tử Minh nói một cách yêu đuổi: “Đi thôi, sự nghiệp diễn viên phụ của chúng ta kết thúc rôi.

Ngô Phôn Nhất làm sao có thể đề cho bọn họ đi được ,, lập tức chắn bọn họ lại, nói với vẻ mặt u ám: “ Không có quỳ xuống xin lỗi tao, còn muốn đi, không có cửa đâu!”

Lâm Tử Minh vốn dĩ không có ý định rời đi, cái tên Ngô Phồn Nhất này quá là kiêu ngạo, không chỉ diễn xuất kém, lại còn ở trong trường quay ra oai, làm cho chất lượng của toàn bộ trường quay bị kém đi rất nhiều. Điều quan trọng nhất là Ngô Phòn Nhất đã sỉ nhục anh và Dương Kì, khiến anh không thể dễ dàng bỏ qua cho Ngô Phôn Nhất như vậy được.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 433


Chương 433

Những diễn viên phụ khác cũng có cái nhìn nhạo báng như vậy hơn nữa còn lùi lại hai bước đề tách biệt Lâm Tử Minh và Dương Kì ra, một lúc sau Lâm Tử Minh và Dương Kì đột nhiên rất lộ liễu.

Lâm Tử Minh thì không nghĩ về điều đó, bộ mặt của anh vấn lười biếng còn Dương Kì thì thảm rồi, cả gương mặt anh trở nên xanh xao mắt phương hướng, cả người bắt đầu hoảng loạn, lời giải thích cũng bắt đầu nói lắp bắp: “Đạo , đạo diên, không LG, như thế, bạn tôi chỉ nói đùa thôi…

Ngô Phôn Nhật ngay lập tức cười lớn: “ Đợi một chút, tôi không nghe nhằm chứ”? Hắn ta nói mình là Phù tịch của Tử Quỳnh? Ha ha ha…”

Một vài diễn viên bên cạnh hắn ta không thể không cười được, giông như là nghe được điều gì đó vui nhộn vây, nhìn Lâm Tử Minh và Dương Kì như là đang nhìn một thằng hề vậy.

Ninh Vũ Ngưng nghe thầy. điều này, đôi mắt cũng nhìn Lâm Tử Minh cảm thấy Lâm Tử Minh là một thằng hề đang nhảy múa, nhìn có một lần rồi không thèm nhìn nữa, mà nói với đạo diễn : “Đừng phí thời gian vào những chuyện tâm thường này, hãy bắt đâu băn nhanh lên.”

“Được rồi, được rồi.” Tên đạo diễn đã trừng mắt với Dương Kì và Lâm Tử Minh sau đó nhanh chóng bắt đầu quay phim.

Dương Kì nhìn thấy đạo diễn đi rồi, không có chấp nhặt với hắn, hắn mới nhẹ nhõm được, lau mồ hôi trên trán, nói: “Anh nói này Tử Minh, lần sau em có thê không đùa như vậy nữa được không? Tim anh không chịu nổi những chuyện như thế này đâu.”

Lâm Tử Minh có chút bắt lực, anh nói đùa gì đâu, anh thật sự là chủ tịch của Tử Quỳnh mà.

Tuy nhiên những việc như thế này, anh quá lười đề giải thích chuyện này với Dương Kì, nên anh đã võ vai Dương KÌ: nói, “Anh Kì, em biết rồi, tiệp theo em hứa anh sẽ không gặp rắc rối nào nữa.”

Dương Kì thở một hơi nói: “Tử Minh, anh không có ý đó, nhưng mà bây giờ thật khó đề tìm được một công việc ở ngoài, giỗng những người không có văn hóa gì như chúng ta, cũng không có bản lĩnh gì đặc biệt, đến đây làm diễn viên phụ là một trong số những cơ hội nhỏ bé trong cơ hội của chúng ta rồi, nêu như đắc tôi đạo diễn và Ngô Phòn Nhất chúng ta sẽ không thê tìm được việc làm trong vòng tròn.”

Khi nghe điều này, Lâm Tử Minh cũng cảm thây âm áp trong trái tim, anh gật đầu nói: “Um, anh Kì em biết rồi.”

Dương Kì lại cười một, lần nữa nói: “Thê là tốt, sắp quay rồi, chúng ta hiện trước máy quay thêm một giây, nhưng kiếm tiền! Nêu có thể lọt vào tâm ngăm của khán \ giả, nồi tiếng, thì có thể kiếm được số tiền lớn rồi! Có lên!”

cũng chuẩn bị đi, năm lầy cơ hội xuất Nhìn thấy bộ dạng của Dương Kì như là đánh máu gà, Lâm Tử Minh chỉ cảm thấy rất thú i, dường như đây, anh vẫn là con rễ của Sở Gia, đã cùng với Dương Kì ở bên ngoài phấn đâu.

Sau đó đạo diễn công bô răng bộ phim đã được quay, Lâm Tử Minh cũng chính thức nhìn thấy được quay phim là như thế nào.

Nói ra cũng thật xấu hỗ, với tư cách chủ tịch một công ty điện ảnh, cũng là một ông chủ lớn trong ngành giải trí, kết quả là anh không biết chính xác quay phim là như thê nào.

Không còn cách nào hệt, anh là chủ tịch của Tử Quỳnh, anh cũng là người đứng đầu trong ngành giải trí, chỉ cân năm được những hướng dẫn chung, anh đưa ra quyết định dựa trên dữ liệu và sự thay đổi thị trường, nêu mà nói đến đối với quay phim anh thật sự là không biết gì hét.

Bây giờ, khi xem họ quay phim anh thầy thật thú vị, nó mở ra một thế giớ mà trước đây anh chưa từng chạm vào Bây giờ anh đã xem được hại tiếng rôi, phát hiện cái động tác độ xì dâu của Ngô Phôn Nhất diễn xuất quá tệ, ngược lại Ninh Vũ Ngưng diễn không tôi, thái độ của cô ta khá chuyên nghiệp.

Đoạn giữ Lâm Tử Minh và Dương Kì diễn vai phụ xuất hiện trước mặt Ông kính được hai giây, thì lại bị cái cảnh anh hùng cứu mĩ nhân của Ngô Phồn Nhất làm mờ nhạt.

Tuy nhiên, khi Lâm Tử Minh nhìn thấy hành động bị bóp méo của Ngô Phôn Nhất không có tí gì là đúng hết, không hề có tí nam tính, anh nhịn không nổi nữa, bò dậy từ mặt đất nói: “Ngô Phồn Nhất, “hanh động võ thuật của anh quá mềm yêu, không có sức mạnh gì cả, đánh nhau không phải như vậy đâu!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 435


Chương 435

Trước hôm nay, hãn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đặc tội với Ngô Phôn Nhất, Ngô Phôn Nhất đó bây giờ là ngôi sao trẻ nôi tiếng †rong ngành giải trí, fan hâm mộ rất nhiêu, mỗi người một câu cũng có dìm chết hắn ta.

Kết quả là bây giờ, người mà hắn đem đến lại năm lần bảy lượt đắc tội với Ngô Phôn Nhất………….

Những điều tiếp ‘ theo bấn ta không dám nghĩ đến nữa.

Dù sao đi nữa, sự nghiệp diễn viên phụ này không thê tiệp tục được nữa, nghiêm trọng hơn, có lẽ cũng phải đên một khoản tiền!

Khi nghĩ tới chuyện này, đường gân xanh đậm hơn mặt tái nhợt, không ngừng nuốt nước bọt.

Khi hắn nhìn vào gương mặt kiên quyết của Lâm Tử Minh, đối diện với sự tức giận của Ngô Phòn Nhất vẫn bình tĩnh như vậy, không biết liệu rằng Lâm Tử Minh là tâm lý hay là vô tâm nữa.

Haiz, hắn đã thở phào trong tim mình, trong lòng rất cay đẳng, nói thật hắn bây giờ đã bát đâu hồi hận khi đưa Lâm Tử Minh tới đây, hắn không nghĩ rằng một năm không gặp, Lâm Tử Minh lại trở thành một kẻ gây rôi như vậy, hoàn toàn khác với người bạn trung thực, nhút nhát mà hắn ta biết trước đây.

Lâm Tử Minh nhìn Ngô Phồn Nhất nói với nụ cười: “Ò, tôi sẽ xem xem, anh có thể làm gì tôi?”

Ai cũng nghĩ Lâm Tử Minh bị điên rồi, đắc tội với Ngô Phôn Nhất, lại còn dám nói ra những lời như vậy, không muôn sông nữa sao?

Dương Kì cảm thấy da đầu của mình bị tê liệt, không thể quan tâm nhiều đến thê nữa rồi, nhanh chóng bò dậy từ mặt đắt, kéo lấy tay Lâm Tử Minh, nói nhỏ: ‘ ‘ Tử Minh, em đang làm gì vậy, điên rôi sao? Còn không nhanh chóng xin lỗi anh Ngôi”

Ngô Phồn Nhất vẫy tay, cắn răng nói tàn nhẫn: “ Xin lỗiZ Muộn rồi! Ngay cả khi hắn quỳ trước mặt tao, tao cũng sẽ không tha thứ cho hắn!”

Sau đó, hắn ta quay ra nói với đạo diễn: “ ‘ Trần Lượng, anh là đạo diễn kiểu gì vậy? Anh tìm thấy tên rác rưởi này đồng rác nào vậy? lại còn dám chỉ trích tôi võ công không được? Tôi rất tức giận, chuyện này anh xử lý không tốt thì đừng làm đạo diễn nữa!”

Là một diễn viên, mà hắn ta gọi trực tiếp tên đạo diễn hơn nữa giọng của hắn ta rất kém, điều đó làm đạo diễn mất mặt.

Nhưng đạo diễn không dám tấn công bởi vì sự việc này đúng là đó là vân đề của hắn ta, Dương Kì cũng là hắn tìm đến, còn về Lâm Tử Minh cũng là hắn ta tìm đến.

Giờ đây trong lòng giận dữ đến nỗi thôi thúc muôn bóp cổ chết Lâm Tử MinhI Hắn ta nhanh chóng xin lỗi Ngô Phức Nhất vài câu , rội ngôi xuông ngay lập tức căn răng mắng Dương Kì: ˆ Dương Kì, mày làm sao vậy? Tao đông ý cho mày đem người Ì đến đây, mày lại dẫn mấy thằng điên đến đây à? Mày có ý chơi tao đúng không?”

Dương Kì quá lo lắng nên đầu đang đổ mồ hôi, hắn ta vốn dĩ là một nhân vật nhỏ bé, tính cách cũng khá hèn nhát, sợ rắc rồi, từ trước đến nay chưa bao giờ đối diện với sự việc lớn như vậy, bây giờ đối diện với áp lực vượt quá giới hạn mà hắn ta có thể chịu đựng, hắn ta hoàn toàn hoảng loạn, hoàn toàn mắt đi lí trí, đôi chân hắn ta run rây rất nhanh đứng không vững nữa, còn miệng thì lắp bắp nói: “Đạo đạo. đạo diễn, tôi tôi tôi……tôi không biết, người anh em này của tôi, trước đây, trước đây không có như VẬ tôi xin lỗi mọi người, xin lỗi Nói xong, hắn ta nhanh chóng xin lỗi đạo diễn và Ngô Phồn Nhật.

Tuy nhiên, khi hắn ta đang muốn cong lưng thì Lâm Tử Minh đã ngăn hắn ta lại nói: “Anh Kì, anh không cần phải xin lỗi hay hoảng loạn, hôn nay có em ở đây, không ai có thể bắt anh xin lỗi.”

Câu nói này Lâm Tử Minh rất bá đạo, to tát như một quy luật vàng, giỗng như nói được làm được vậy đó, đây uy phong.

Bởi vì sự uy phong này, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh của anh, mang lại một sự bắt hợp lí rất lớn nên khi anh nói câu này, mọi người đã bị sốc một lúc.

Sau khi mọi người phản ứng lại thì có một làn sóng của sự nhạo báng họ thực sự nghĩ anh bị điên, rằng anh là một kẻ điền.

Đến tính cách bình thản như Ninh Vũ Ngưng lúc này cũng Lâm Tử Minh đây cau có, khinh bỉ và ghê tởm.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 437


Chương 437

“Quỳ xuống. xin lỗi?” Khi Lâm Tử Minh nghe được điều này, anh đã cười ngay lập tức.

Ngô Phồn Nhất ngắng đầu lên, giống như là ông vua của thiên hạ vậy, bát buộc phải nghe mệnh lệnh của Đnn vậy, nói “ Không tôi! Hai chúng mày quỳ xuông cho tao, nêu không giữ mày sẽ không có không đi được đâu.”

Dương Kì run rầy, đau khổ cầu xin: Anh Ngô, chúng em sai rồi, anh là một ngôi sao lớn trên thế giới, hà tất phải chấp nhặt với những người nhỏ bé như chúng em làm gì?”

Khi Ngô Phồn Nhất nhìn thầy Dượng Kì hoảng loạn câu xin, trên mặt đây sự đắc ý và kiêu ngạo, “ Mày không cân phải nói với tao những điêu này, muốn trách thì trách não của thằng bạn mày có vấn đề, là hắn không biết sông chét gì hết đắc tội với tao, không nhẫn nhịn không có được tốt, tao đêm đến ba mà chúng mày vẫn chưa quỳ xuông, đến lúc đó chúng mày muôn quỳ xuống, xin lỗi cũng không có cơ hội nữa.

Rồi hắn bắt đầu đếm, “một, hai…”

Ở trong trường quay có rật nhiều người, không một ai dám đứng lên nói một lời, tât cả mọi người đều đã khuất phục dưới sự ảnh hưởng của Ngô Phôn Nhất, thực ra họ cũng nhìn không quen cái sự hung hăng kiêu này của Ngô Phôn Nhất. Nói một cách hợp lý, ngay cả khi Lâm Tử Minh, đã mạo phạm Ngô Phôn Nhất trước, nhưng Lâm Tử Minh chỉ nói hai câu nói nghe không hay lắm mà thôi, cùng lắm là xin lỗi là xong rôi. Mà Ngô Phôn Nhất lại còn muốn bọn họ phải quỳ xuống xin lỗi, đó là một vấn đề tồn thương đến tôn nghiêm.

Tuy nhiên, bọn họ có nhìn không , quen đi chặng nữa, cũng dám chống lại Ngô Phôn Nhất vì vậy bọn họ có chút đồng tình nhìn về hướng Lâm Tử Minh và Dương Ki.

Dương Kì rất sợ hãi, hắn kéo Lâm Tử Minh nói theo một cách vô cùng bối rồi: “Tử Minh, lần này chúng ta đã gây ra một tai họa lớn rồi, vân là nên ngoan ngoãn qùy xuống xin lỗi người ta thì hơn, hazl”

Dương Kì mắt đổi sang màu đỏ và thây rât âm ức.

Lâm Tử Minh vô cùng nghiêm túc nói với hắn ta, “Anh Kì, đừng lo, em đã nói là ta sẽ không dây 4 rắc rồi cho anh thì sẽ không gây rắc rồi cho anh, chúng ta không cần quỳ xuống, kể cả ông vua của thiên hạ đến đây cũng không thể làm gì được cho chúng IS “Nhưng hắn ta Ngô Phồn Nhát, bây giờ là ngôi sao lớn, hắn nói một câu chúng ta đến cơm cũng không có mà ăn nữa! ” Dương Kì có chút tức giận, trợn mắt nhìn Lầm Tử Minh.

Lâm Tử Minh đã cười nhạo nói: “ Dù hắn là Ngô Phồn Nhát thì cũng có sao chứ? Chỉ là một tên tiêu tốt mà thôi, một câu nói của em có thê truy sát hắn, khiến cho. hắn từ thiên đường rơi xuống địa ngục.”

Không ai xem trọng lời nói của Lâm Tử Minh đâu, nghĩ răng Lâm Tử Minh thật sự điện mất rồi, đã đến lúc này rồi, anh vẫn có thê nói những lời như vậy.

“ Sao? Cái tên diễn viên phụ chết tiệt, một câu nói có thể phong sát tao?

Tao không có nghe nhằm chứ?” Ngô Phôn Nhất khoa trương biểu hiện, haha cười lớn.

Sau đó, hắn ta cực kỳ khiêu khích nói: ” Được thôi, cái tên khoác lác như mày phong sát tao thử xeml”

Lâm Tử Minh nhìn hắn ta nhẹ nhàng, “Được rồi, tao đáp ứng yêu câu của mày.

Sau đó, anh lấy điện thoại di động ra gọi, “Vương Vệ Qúy, Ngô Phồn Nhất là diễn viên của công ty nào?”

Mọi người đều thây anh thực sự lây điện thoại, nói cũng có khí phách đó, đều nghĩ rằng anh đang diễn kịch, không có gọi đi.

Ngô Phồn Nhất không có một chút căng thẳng nào, hắn ôm ngực, thích thú nhìn Lâm Tử. Minh giỗng như đang nhìn một thằng hè.

Khi Vương Vệ Qúy nghe tin tức này, đã sửng sốt một chút, không dám chàn chừ liền nói: “Chính là diễn viên của công ty truyền thông Hắc Nham, chủ tịch, sao, sao vậy?”

Lâm Tử Minh nói: “Anh bây giờ gọi điện cho ông chủ của công ty ‘truyên hình Hắc Nham, nói là tôi muôn phong sát Ngô Phòn Nhất, nếu như không đồng ý, từ bây giờ Tử Quỳnh sẽ châm dứt mọi hợp tác với công ty truyền thông Hắc Nham.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 438


Chương 438

“Đây…”Vương Vệ Qúy đã bị sốc.

“Làm theo những gì tôi nói.” Lâm Tử Minh lạnh nhạt mệnh lệnh.

Vương Vệ Qúy nghe thây sự nghiêm trọng vân đê cũng với một chút giận dữ củ Lâm Tử Minh, bị giật mình ngay lập tức nói với một giọng nói lớn: “ Vâng! Chủ tịch, tôi sẽ gọi cho ông chủ của công ty truyền hình Hắc Nhaml”

“Được.”

Sau khi Lâm tử Minh cúp máy, không một ai tin anh hết, mọi người đêu nghĩ rằng anh đang có biến tấu một điêu bí ẩn, nói rất khoác lắc, trực kêu truyền thông Hắc Nham phong sát Ngô Phôn Nhất, thật sự nghĩ mình là một nhân vật lớn.

Ngô Phần Nhất càng thích thú hơn nữa.

“Ò! Sợ quá đi mà, lại còn lầy công ty truyền thông Hắc Nham ra dọa tao?

Mày có biết bây giờ tao là trụ cột của công ty truyện thông Hắc Nham không? Đúng là cái thằng ngu ngốc.”

Ngô Phôồn Nhất không có sợ Lâm Tử Minh, đủ các loại cười nhạo và khinh miệt.

Dương Kì cũng cảm thấy Lâm Tử Minh bị điên rồi, phàn nàn nhiều hơn về Lâm Tử Minh.

“Tốt thôi, ông đây không đủ kiên nhẫn để chơi với thứ rác rưởi như mày nữa.” Ngô Phồn Nhất rất thiếu kiên nhân, trực tiệp ra tay với Lâm Jlử Minh, mà lúc này, điện thoại của trợ lý bên cạnh hắn ta reo lên, nhận điện thoại, nghe một lúc xong sắc mặt của trợ lý đột nhiên hoảng sợ, run rây nói với Ngô Phôn Nhất: °Anh Ngô, không Không, không hay……”

Lời nói của trợ lý làm cho tất cả mọi người ở đó ngạc nhiên.

Đặc biệt là biểu hiện hoảng loạn trên mặt trợ lý khiến mọi người thầy ngạc nhiên, không biết là đã có chuyện gì sảy ra.

Khi Ngô Phồn Nhất nhìn thấy trợ lý của mình như thế này, hắn tạ rõ rằng đã choáng váng một chút, hắn ta đột nhiên có một điêm báo tôi tệ, có phải là thằng ngồc tên Lâm Tử Minh này có khả năng phong sát hắn ta?

Ngay khi ý tưởng này vừa nảy ra, hắn ta lập tức đè xuông!

Không thể nào!

Thứ nhất, nó không có một cách logic để giải thích, nêu như cái tên này thật Sự có năng lực sao lại chạy đên trường quay làm diễn viên phụ chứ?

An no rửng mỡ không có việc gì làm như?

Hơn nữa, tính khí của tên này không giồng một nhân vật lớn, chỉ là một người lao động bình thường, giỗng một nhân vật. nhỏ bé như vậy không thể đe dọa được hắn ta.

Nên sau khi hắn ta nghĩ thông được những thứ đó xong, hãn cũng không sợ hãi, nói: “ Nhìn xem cái bộ dạng hoảng sợ kìa, có mất mặt không cơ chứ, tôi không phải nói rồi sao, làm người cần phải điệm tĩnh, không cân biết gặp phải chuyện gì cũng không được hoang mang như vậy.’ Trợ lý vẫn nuốt rất nhiều nước bọt, biểu hiện vẫn rất hoảng loạn nói: Anh Ngô, anh nên trả lời điện thoại trước, là cuộc gọi từ chủ tịch.”

Sao? Chủ tịch?” Ngô Phôn Nhất nghe thấy hai từ này lập tức trọn mắt, trên mặt cũng đang hoảng loạn, vội vàng nhận điện thoại, trong lúc hoảng loạn không cần thận đã bật loa ngoài, “ Dạ, chủ tịch, anh tìm tôi có việc gì vậy?”

Ngay lập tức, từ điện thoại truyền đến một giọng nói tức giận: “ Ngô Phồn Nhất! Mày muốn chết à? Ngay cả chủ tịch của Tử Quỳnh cũng dám đắc tội?

Mẹ mày, mày sông chán nản quá rồi thì cũng đừng có làm liên lụy đến tao, đừng có làm phiền tao!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 439


Chương 439

Khi nghe thấy những thứ này hắn ta tràn ngập sự giận dữ và sợ hãi, cùng lúc cũng khiến mọi người rất bồi rồi.

Công ty truyền thông Hắc Nham cũng là một công ty giải trí tương đôi lớn ở Trung Quôc, cũng cao hơn công ty truyền hình Tử Quỳnh một bậc, theo lí mà nói, chủ tịch của công dy truyền thông Hắc Nham không cân phải sợ Lâm Tử Minh đến vậy mới đúng, hơn nữa cũng chỉ là một cuộc gọi của Vương Vệ Qúy đã sợ đến như vậy rồi.

Đây là nguyên nhân chính, là không lâu trước đây, hắn ta đã tham dự tiệc đính hôn của Quách Gia và Hoàng Gia nhìn thấy quyền lực của Lâm Tử Minh! Nếu thân phận chỉ là chủ tịch của Tử Quỳnh hắn ta cũng sẽ không có sợ hãi đên múc đó, nhưng mà, vào ngày đó, ngay cả nhân vật lớn như Lão Sửu cũng đã phải cúi đầu trước Lâm Tử Minh.

Thế nghĩa là sao? Thân phận của Lâm Tử Minh tuyệt đối không chỉ là chủ tịch của Tử Quỳnh đơn giản như vậy.

Sau đó, hắn ta có điều tra thân phận của Lâm Tử Minh, kết quả càng nhiêu điều tra hắn ta càng sợ hãi, bởi vì không có điều tra được gì hết, Lâm Tử Minh giống như dựa vào không khí mà giết ra vậy, lúc đó đã thu mua lại công ty truyền thông Tử Quỳnh bằng tiên mặt 2,5 tỷ nhân dân &, tính theo lúc anh thu mua công ty truyền thông Tử Quỳnh thì anh vần là con rê của Sở Gia.

Đặc biệt là lúc trước, Lâm Tử Minh cũng đã tốn hàng tỉ nhân dân tệ để xây dựng một công ty quảng cáo mới, quy mô lớn và mạnh mẽ.

Kết hợp với đủ thứ chuyện, có thể đi đến kết luận: Lâm Tử Minh tuyệt đối không chỉ có thân phận là chủ tịch của Tử Quỳnh đơn giản như vậy được!

Lúc đầu, hắn ta muốn mời Lâm Tử Minh, kết bạn với gã bự con tiềm năng này, nhưng hắn ta không ngờ nhận được một cuộc gọi từ Vương Vệ Qúy, trong điện thoại có giọng tức giận, nói ra xong đã dọa cho hắn ta một trận, sau khi cúp điện thoại, lập tức gọi cho Ngô Phôn Nhát.

Sắc mặt của Ngô Phồn Nhát tái nhọt, hắn không hiệu tại sao chủ tịch lại nổi giận với hãn ta……… Khoan đã, hắn ta đột nhiên phản ứng lại, vừa rồi chủ tịch đã nói hắn ta đã đặc tội với chủ tịch của Tử Quỳnh?

Tuy nhiên, hắn chưa bao giờ gặp chủ tịch Tử Quỳnh, đây, có chuyện gì vậy trời?

Gương mặt của Lâm Tử Minh lộ ra một sự thỏa mãn nhẹ nhàng, ông chủ của Hắc Nham này cũng rất biệt điều, lập tức gọi điện đên không khiến anh Khai đợi quá lâu.

Trên thực tê, anh cũng biệt răng chủ tịch của truyện thông Hác Nham đã tham dự lễ đính hôn của Quách Gia và Hoàng Gia vào hôm đó, và biết răng anh không dễ chọc tức, nêu không anh cũng sẽ không trực tiếp để Vương Vệ Qúy gọi điện.

Dương Kì cũng choáng váng, não không kịp phản ứng lại, đã có chuyện gì xảy ra trong này.

Trong đám đông Ninh Vũ Ngưng nhìn thây cảnh này cũng rất sửng sốt, bởi vì cô ây cũng là diễn viên của công ty truyền thông Hắc Nham, cũng biết rât rõ thân nI của chủ tịch to lớn đến mức nào, chưa bao giò nhìn thấy chủ tịch giận dữ và sợ hãi như thế, nh như chủ tịch của Tử Quỳnh là một người vô cùng to lớn, hẳn ta không đủ khả năng đề đắc tội được.

Ngô Phồn Nhật nuốt nước bọt, Sau, khi phản ứng lại được, lập tức nói: Chủ tịch! Anh không nhâm chứ? Tôi không có đắc tội với chủ tịch của Tử Sỉ nỦ không giâu gì anh, tôi còn chưa gặp chủ tịch Tử Quỳnh bao giờ nữa, làm sao có thể đắc tội được?

Bây giờ tôi đang ở trường quay quay Ngô Phôn Nhát ấm ức chết đi được, tự dưng lại bị chủ tịch mắng cho một trận, hơn nữa còn bật loa ngoài, khiến hàng trăm người trong trường quay đêu nghe được, thật là mât mặt.

Nhưng ngay lập tức, từ trong điện thoại chủ tịch của công ty truyền thông Hắc Nham truyền đến càng thêm giận giữ: “ Ngô Phồn Nhất! Mày còn không dám nhận lỗi? Người ta Vương tổng của Tử Quỳnh gọi đến chô tao, nói cái thẳng ngu ngôc mày đã đắc tội với chủ tịch của Tử Quỳnh, lại còn dám kêu chủ tịch của Tử Quỳnh quỳ xuống xin lỗi mày? Ngô Phôn Nhất cái loại như mày, cũng được đó còn dám kêu người ta quỳ xuống xin lỗi mày, mày được, mày giỏi!”

Khi nghe thấy điều này, da đầu của Ngô Phồn Nhát cảm thấy tê cứng, nghĩ ra gì đó, hắn ta đột nhiên ngắng đầu lên quay lại nhìn Lâm Tử Minh.
 
Back
Top Bottom